Khác Nhân Loại Cuối Cùng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
119852471-256-k180754.jpg

Nhân Loại Cuối Cùng
Tác giả: nhatthebinhan
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Một Đời Bình An

Thể loại: Ngôn tình, viễn tưởng, dị giới.

Tình trạng: Chưa hoàn.

Văn Án:

Thời khắc cuối cùng của con người đã đến: Diệt vong!

Mọi thứ trở về với cát bụi.

Giữa ngân hà rộng lớn, trôi dạt trong vũ trụ bao la...

Cô độc, tĩnh lặng và thời gian vô tận.

Đâu mới là điểm dừng chân cho hậu duệ cuối cùng của nhân loại?

Một đứa trẻ 12 tuổi mang theo nguồn sống mãnh liệt vượt qua thời gian trôi đến tinh cầu mới.

Một tinh cầu mà loài thống trị được gọi là Mạnh nhân.

Và tử địch của họ là Ẩn trùng.

Liệu một đứa trẻ ngoại tộc như cô làm thế nào để sinh tồn trong môi trường lạ lẫm này?

Không hiểu ngôn ngữ?

Không còn tộc nhân.

Ai là địch?

Ai là bạn?

Ai có thể cùng cô đi đến cuối con đường?!
...............................

Nhân vật chính: A Đan (Nhạc Oa) x Lệ La Thần Đông Hi.



ấmáp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bị lão đại hắc hóa chiếm hữu [Xuyên Nhanh]
  • [ĐM - Đang edit] Mỗi ngày nhân vật chính hộc máu ba lần
  • /GL/FUTA/PO18/ Nhân Hồ - Hô Hấp Phiệt Hồi Ức
  • [Cổ đại-Edit] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác
  • Cứu vớt bi thảm song tính nhân thê ( mau xuyên tổng...
  • [Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ...
  • Nhân Loại Cuối Cùng
    Chương 1: Diệt vong.


    Tại một nơi nào đó trong vũ trụ, có một khối hình hộp màu bạc di chuyển rất nhanh.

    Chỉ thấy vật kia dài khoảng 2m, rộng 0.7m, mặt ngoài bị bào mòn nghiêm trọng, nhất là các góc cạnh hầu như bị bào đến tròn trịa.

    Tổng thể mà nhìn vật kia giống như một quả trứng bằng hợp kim.

    Ngay tại bên trong vật thể vang lên âm thanh "bíp...bíp" rất nhỏ của máy móc.

    [Chú ý!

    Nguồn năng lượng của tinh thạch còn lại dưới 5%..]

    Cuối cùng cũng chạm đến giới hạn rồi sao?!

    Cũng tốt, vốn mọi chuyện nên kết thúc từ rất lâu trước kia.

    Cô là một nhân loại đã mất đi quê hương, buộc phải lưu lạc trong vũ trụ bao la không có điểm cuối.

    Cô độc!

    Bi thương!... dần dà chỉ còn chết lặng.

    Một khắc kia khi rời khỏi đất mẹ thân thương, cô liền biết sẽ không cách nào trở lại, dù có may mắn tìm về được, có lẽ hành tinh cằn cõi ấy chỉ còn lại là những mảnh thiên thạch, lớp bụi trôi nổi trong không gian.

    Một giọt nước mắt ít ỏi, khó khăn từ khóe mắt lăn xuống, giống như đã thực lâu không còn rơi lệ, giống như nước mắt đã cạn, lại giống như chủ nhân của nó không còn nhớ khóc là như thế nào.

    Dù là mỗi lần nhớ lại sẽ không nhịn được mà đau lòng, tinh thần bị dày vò trong thời gian dài đằng đẵng lung lay muốn sụp đổ, nhưng lí trí kiên cường vẫn luôn nhắc nhở bản thân không được từ bỏ, bởi vì, cô đã hứa với người đó, nhất định, cô nhất định sẽ sống sót.

    Nhất định!!

    __________________________

    Một trăm năm trước, năm 3050, tại Địa Cầu – hành tinh thứ ba thuộc Thái Dương hệ.

    Một hành tinh vốn mang màu xanh xinh đẹp, là viên ngọc quý giá, tràn đầy sự sống duy nhất trong Thái Dương hệ.

    Nhưng đó chỉ còn là quá khứ.

    Trải qua hai ngàn năm điên cuồng khai thác các khoáng sản quý giá trên toàn cầu, hàng trăm cánh rừng bị đốn trụi, không tiết chế.

    Rác thải, chất thải từ các nhà máy, các chất độc tố từ phòng thí nghiệm không qua xử lí mà thải trực tiếp ra nguồn nước.

    Nước nhiễm độc.

    Động vật chết hàng loạt.

    Thực vật cũng héo tàn...

    Biểu tình!?

    Có.

    Biện pháp!?

    Đương nhiên có.

    Nhưng kẻ thực hiện chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

    Hiệu quả lại càng không cần nhắc đến, giống như muối bỏ biển, dần dà chẳng còn ai quan tâm.

    Bởi vì, con người nhận được càng nhiều nguồn lợi từ đó.

    Đáng thương sao?!

    Phải, đáng thương cho những đứa trẻ được sinh ra trong tương lai, gánh lấy mọi hậu quả nặng nề mà tổ tiên chúng gây ra.

    Đáng hận sao?!

    Hận!

    Hận nhân loại tàn nhẫn, cũng hận họ tham vọng quá lớn, vì những đồng tiền vô tri hủy đi đất mẹ - quê hương của mình.

    Trái Đất lúc đó chỉ còn là một mảnh tiêu điều, tan hoang và vẫn đục.

    Bầu trời một màu xám đỏ, tầng ozon biến mất.

    Lục địa không có lấy một bóng cây xanh.

    Còn có nguồn nước, nhưng mà đây thực sự gọi là nước sao?!

    Đó chỉ là thứ chất lỏng sềnh sệch mang màu đục ngầu mà thôi.

    Nếu như hỏi trên đời này còn có động vật gì thì cô chỉ biết mỗi con kiến, con gián.

    Cho nên trong tất cả những giờ học mà cô thích nhất chính là môn địa lí sinh thái toàn cầu.

    Bởi vì cô học được rất nhiều về thế giới nhân loại trước kia, những điều mà trước kia con người cảm thấy thực bình thường, lẻ đương nhiên, nhưng đối với họ mà nói nó giống như một thứ phép màu hay còn hơn cả thế.

    Cô biết được rất lâu rất lâu trước kia, hành tinh này có một màu xanh như ngọc, là hành tinh đẹp nhất trong Thái Dương hệ.

    Khắp nơi trên Trái Đất đều là một mảnh an bình, văn minh, tràn đầy hơi thở của sự sống.

    Nhưng mà thời gian trôi qua, mọi thứ đều thay đổi, vật đổi sao dời.

    Đến lúc con người phải trả giá cho hành động của mình.

    Trái Đất không bao giờ còn được gọi là hành tinh xanh nữa, hành tinh này nhìn lại bấy giờ chỉ mang theo hơi thở diệt vong.

    Cô biết trước kia, khắp trên thế giới đều tràn đầy những cánh rừng, xanh mượt, tươi mát.

    Nhưng mà hiện tại đừng nói đến cây, cho dù là cỏ dại cũng hiếm hoi, cũng trân quý.

    Còn hoa, rau xanh thì càng không có.

    Cô biết được, trước kia bao quanh các lục địa là đại dương mênh mông.

    Trên có bầu trời, dưới có đại dương, song song đều là một màu xanh lam tươi đẹp, thanh bình.

    Mà bây giờ vẫn là bầu trời và đại dương đó nhưng mọi thứ đều không còn như xưa.

    Bầu trời chỉ có những đám mây xám ngắt bay lượn giữa không gian đầy khói bụi, chất phóng xạ.

    Đại dương lại càng đáng sợ hơn, nó giống như một cái hố đen sâu hun hút, bất kể nhìn từ hướng nào cũng sẽ làm cho con người cảm thấy sợ hãi, bất lực.

    Cô biết, trước kia con người có thể tắm được trên biển, nước biển xanh ngắt mát mẻ.

    Từ trẻ nhỏ đến người lớn ai ai cũng thích.Còn hiện tại, thứ được gọi là nước đó, ngay cả lại gần cũng sợ chứ nói gì đến tắm táp.

    Trước kia, đi đến đâu cũng có con người sinh sống, toàn bộ dân số của thế giới lên đến vài chục tỉ người.

    So với bây giờ mà nói, giống như một đại dương và một giọt nước.

    Toàn bộ hành tinh dân số chỉ đạt 10.000 người.

    Một con số đại biểu cho tất cả, đại biểu cho sự tuyệt vọng của loài người.

    Mà đó cũng không phải là tất cả.

    Bởi vì ông trời đã đánh đòn hủy diệt nặng nề nhất, phá hủy tia hi vọng cuối cùng của nhân loại_ mưa thiên thạch.

    Chính là trận mưa thiên thạch đã khiến cho loài khủng long dũng mãnh nhất thời nguyên thủy đi đến con đường tuyệt chủng.

    Năm 3050, được người đời sau ghi lại, là năm cuối cùng của nhân loại.

    Đánh dấu chấm hết cho sự huy hoàng của nhân loại trên Địa cầu.

    **************************

    Hết chương 1.
     
    Nhân Loại Cuối Cùng
    Chương 2: Tinh cầu Lệ Thần.


    [Chú ý!

    Phát hiện vật thể lạ xâm nhập..]

    [Xin nhắc lại!

    Phát hiện vật thể lạ xâm nhập]

    ...

    Một người đàn ông có ngoại hình cao to, trên thân khoác một chiếc áo trắng hơi lắm bẩn, lúc này đang nhìn chằm chằm vào vết nứt xuất hiện trên khoảng không của bầu trời.

    Vết nứt đó ngày càng khuếch đại, hình thành một cái động hình thoi, cái động kia dài đến 10m, rộng 5, 6 mét.

    Bên trong một mảnh tối đen, tựa như một cái miệng quái vật đang mở ra chuẩn bị nuốt lấy tất cả.

    Mà tại trung tâm của động không gian ấy bất chợt xuất hiện một vật thể hình quả trứng lấy vận tốc vô cùng lớn thẳng tắp rơi xuống khu rừng.

    Mà cái động kia dần dần khép lại, thành một vết nứt và nhanh chóng biến mất, bầu trơi vẫn hoàn chỉnh như chưa có gì xảy ra.

    Mặt đất quanh khu rừng khẽ chấn động, nhưng rất nhanh trở về sự yên tĩnh vốn có.

    Người đàn ông khẽ nheo mắt, trong miệng lẩm bẩm gì đó không rõ.

    Thân hình cao lớn khẽ cúi xuống rồi nhảy vụt lên, phút chốc đã chạy xa 100m về phía rừng rậm, nơi xảy ra vụ va chạm.

    Đến nơi, người đàn ông nhảy vọt lên ngọn cây cao nhất gần đó yên lặng quan sát động tĩnh.

    Mà cách đó không xa, cây cối ngả rạp xuống, mặt đất vốn bằng phẳng lúc này trở thành một hố to sâu đến vài chục mét, xung quanh miệng hố còn bốc lên khói lửa.

    Trung tâm của hố sâu là một vật thể hình trứng màu bạch kim.

    Sau cơn chấn động, thế nhưng vật thể ấy lại không hề có dấu hiệu bị nứt vỡ.

    "Kỳ lạ..."

    Âu Gìa khó hiểu nói.

    Hắn nhảy xuống miệng hố sâu, vững vàng đáp lên mặt đất.

    Vật thể trước mặt vẫn không có dấu hiệu gì khác ngoài âm thanh "bíp...bíp..." liên hồi của máy móc.

    Đang lúc hắn phân vân có nên dùng sức mạnh đánh vỡ lớp vỏ quả trứng không thì âm thanh 'bíp bíp' đột nhiên nhỏ dần, cuối cùng tắt hẳn.

    Vật thể tự động tách làm hai, bên trong phả ra một luồng khí trắng không biết là khói hay gì.

    Rất nhanh luồng khí tản ra rồi biến mất, tầm nhìn trở nên rõ hơn.

    Nhưng khi nhìn rõ vật bên trong, không, nói đúng hơn là người bên trong, kẻ tự nhận luôn giỏi khống chế cảm xúc như hắn rốt cuộc cũng biến sắc mặt, có kinh ngạc, hoảng hốt, khó tin, vui mừng...

    Đến cuối cùng tất cả hóa thành mừng như điên, thân hình to lớn của hắn run lên bần bật, khí thế vốn được che giấu rất tốt lúc này lại như bùng nổ tuôn trào.

    Luồng khí thế ấy như một lưỡi dao vô hình, bất kể nó đi đến đâu, nơi đó liền không có một mảnh lành lặn.

    Cây cối vốn đã nghiêng ngả lại càng thêm chật vật.

    "Con ta... con ta..."

    Hắn nhỏ giọng gọi, như thể sợ rằng giọng hắn quá lớn, quá khó nghe sẽ làm cho khung cảnh trước mắt biến mất.

    Hắn cất từng bước thật khẽ, rón rén bước đến gần đứa bé đang nằm lẳng lặng trong khối cầu, chỉ đơn giản vài bước ngắn ngủi nhưng đối với hắn lại giống như trải qua cả một đời, hắn nâng đôi tay đang bởi vì kiềm nén mà nổi đầy gân xanh nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của cô bé đang lẳng lặng nằm bên trong.

    Ấm áp!

    Đây không phải mơ, cơ thể con bé cũng không lạnh ngắt, tím tái, không có máu tươi đầm đìa.

    Không có!

    Thật tốt!

    Ha ha..

    Có trời mới biết giờ phút này tâm tình của hắn có bao nhiêu kích động, bao nhiêu vui vẻ, có nằm mơ hắn cũng không ngờ tới.

    Giống!

    Giống lắm!

    "Quân, chấn động vừa rồi..."

    Một trận gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm ấm áp, sau lưng người đàn ông xuất hiện một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt thanh lệ, ánh mắt trong suốt ướt át tựa như ngậm sương đêm, mũi cao thanh tú, bờ môi ngọt ngào màu hồng ngân.

    Tóc của cô rất dài, uốn lượn như nước thác dưới trăng.

    Cô sững sờ nhìn chằm chằm vào đứa bé đang được chồng cô nâng niu trong lòng, nước mắt không biết tự lúc nào đã rơi đầy trên khuôn mặt mỹ lệ.

    "Con của chúng ta...đã trở về."

    ---------------------------------------------------------

    Trên bầu trời của tinh cầu Lệ Thần tồn tại một mặt trời và hai mặt trăng.

    Mặt trăng ở đây, một đỏ như máu, một xanh như biển.

    Toàn bộ tinh cầu Lệ Thần có hệ thống đại dương, lục địa và khí quyển tương tự như địa cầu.

    Vì vậy, sự tiến hóa của các thành phần loài động thực vật ở đây cũng gần giống với các loài ở Trái Đất.

    Tuy nhiên gần giống cũng chỉ là gần giống mà thôi, bởi vì kích cỡ của động thực vật tại đây lớn hơn hai lần trung bình các lớp loài của Trái Đất.

    Mà loài thống trị được gọi là Mạnh nhân.

    Chiều cao trung bình của họ là 19yy (190cm của chúng ta đó).

    Đại não của họ rất phát triển, cơ thể có sức khỏe vô cùng tốt.

    Mạnh nhân còn có một loại năng lực đặc thù, hay theo ngôn ngữ của loài người gọi là: dị năng.(đến chương Dị năng mình sẽ nói rõ hơn)

    Bề mặt tinh cầu Lệ Thần có một nửa là lục địa, một nửa là đại dương.

    Lục địa chia làm 6 châu, trong đó có 4 châu lấy bốn hướng đông, tây, nam, bắc làm tên.

    Hai châu còn lại là Trung tâm nằm ở giữa và Á châu ở xa nhất.

    Lệ Thần không có quốc gia, mỗi châu chia thành nhiều thành, dưới thành là các khu.

    Thành có từ 500 đến 1000 khu, thường được chia thành nhiều cấp bậc như S, A, B, C, D, E, F.

    Trong đó khu S là các khu phát triển và có điều kiện tốt nhất về bệnh viện, trường quân giáo, du lịch,...

    Đương nhiên, không phải ai cũng có thể đặt chân sinh sống ở khu S.

    Khu S chính là mục tiêu phấn đấu cả đời của tất cả Mạnh nhân.

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    "Tỉnh!

    Tỉnh!

    A Đan, nếu ngươi còn không tỉnh, gia sẽ bỏ mặc ngươi!

    Ngươi đã ngủ một trăm năm rồi đấy!"

    "Tỉnh a!

    A Đan, ngươi ngủ như heo, gia sẽ mặc kệ ngươi.

    Không đúng, heo cũng ngủ không bằng ngươi."

    "Hu hu, ngươi mau tỉnh lại a...

    "

    Một chuỗi âm thanh trẻ con vang lên trong đầu A Đan, làm cô không tự chủ được nhíu mày, đầu đau quá!

    Ai đang khóc thế?!

    Cái gì?

    Vì sao lại có giọng nói, tiếng khóc?

    Đã lâu rồi cô không nghe âm thanh gì ngoài âm thanh lạnh ngắt của máy móc, rất lâu, lâu đến mức cô nghĩ mình không hề tồn tại trên thế giới này mà chỉ là một hạt bụi có ý thức trôi nổi trong vũ trụ.

    Và ký ức mười hai năm tại Trái đất chỉ là một giấc mộng thoáng qua...

    Có lẻ đến lúc cô nên buông tay rồi, cô rất mệt mỏi, tuyệt vọng và cô độc.

    Cô sợ hãi sự im lặng chết chóc này, quá đủ rồi...

    Thật sự.

    "Ngu ngốc!

    Mau tỉnh lại cho gia a.

    "

    Một đứa bé trai khoảng 4, 5 tuổi đột ngột xuất hiện bên trái A Đan, phồng má hét to vào tai trái cô.

    Lúc này, cô mới phát hiện không biết từ lúc nào bản thân đang ở một không gian trống rỗng trắng xoá, mà bên cạnh là một cậu nhóc vô cùng đáng yêu, gương mặt vì đang tức giận mà hơi ửng hồng, đôi mắt to lúng liếng với đồng tử màu lục mờ ảo, miệng nhỏ nhắn hơi chu ra.

    Nếu không phải hiện tại cậu đang bay lơ lửng trên đầu cô thì cô nhất định sẽ ôm cậu vào lòng âu yếm cảm nhận một phen.

    "Là mơ sao?

    Lại được nhìn thấy con người, thật tốt!"

    *****************************

    Tác giả có lời muốn nói: Chào mọi người!

    Tạm thời vài chương đầu có chút ngắn, về sau sẽ dài hơn.

    Về nữ chủ, đừng hỏi vì sao cô ấy còn mơ màng thế, thật ra cô ấy đã ngây người quá lâu rồi, hơn nữa là 100 năm.

    Cô vẫn còn sống là một nghị lực vô cùng lớn rồi.

    Đương nhiên chết thì còn chuyện gì mà nói :v
     
    Nhân Loại Cuối Cùng
    Chương 3: A ba, a ma?!


    Trong một căn phòng bằng hợp kim cứng rắn, đỉnh trần làm bằng lăng kính, ánh sáng được tụ vào tràn ngập căn phòng, làm cho căn phòng vốn lạnh lẽo trở nên ấm áp, dịu dàng.

    Trên chiếc giường duy nhất trong phòng, có một đứa bé đang yên lặng say giấc, khuôn mặt nhỏ nhắn, gầy yếu, làn da tái nhợt thiếu sức sống.

    Thân thể gầy yếu được chiếc chăn màu hồng phấn ôm lấy.

    Cảnh tượng thật khiến người ta xem mà đau lòng không thôi.

    Lúc này, ngoài cửa xuất hiện hai người một nam, một nữ.

    Người đàn ông niên cốt vừa qua một trăm năm mươi, diện mạo tuấn lãng phi phàm, ánh mắt có chút ửng đỏ, đang nhẹ giọng an ủi người phụ nữ bên cạnh mình.

    Mà người phụ nữ kia niên cốt khoảng một trăm hai mươi lăm.

    Diện mạo mỹ lệ tao nhã, gương mặt tràn ngập hoài niệm, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, dường như vẫn còn không dám tin đây là sự thật, bà nắm chặt tay chồng mình, dưới sự khích lệ của ông, bước từng bước chân nặng trĩu về chiếc giường lớn màu hồng.

    Mười bước, chỉ mười bước chân lại khiến bà giống như trải qua cả một đời.

    Bà nhìn đứa nhỏ trên giường, nước mắt lại lăn dài trên má, rơi xuống gương mặt bé nhỏ đang nhắm chặt mắt ngủ say trên giường.

    Đây là giọt nước mắt hạnh phúc.

    "Quân, con bé vì sao vẫn chưa tỉnh lại...

    Chẳng phải anh nói rất nhanh sẽ tỉnh sao?

    Đã ba tháng rồi, con bé...

    Ngay cả nhíu mày một cái cũng không có, chúng ta đã cải tạo lại các chức năng cơ thể, mọi thứ đã hoạt động ổn định.

    Will cũng đã khẳng định con bé đã hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng vì sao?

    Quân...

    Nếu con bé không tỉnh lại, giống như...

    "

    "Sẽ không!!"

    Âu Già gầm nhẹ.

    Ông thở dài, xoa đầu người bạn đời của mình: "Ngốc quá, đừng suy nghĩ lung tung, con vẫn chưa tỉnh không phải vì cơ thể có vấn đề, mà chỉ là con bé đã ngủ quá lâu, trong lúc nhất thời cơ thể chưa thích ứng kịp để tỉnh lại, nhưng cũng rất nhanh tới lúc đó thôi.

    Hãy tin anh."

    Giống như nghe được sự kỳ vọng của họ, cô bé nằm trên giường rốt cuộc cũng từ giấc ngủ say tỉnh lại, hàng lông mi vừa dày, vừa dài cong cong như cánh bướm khẽ run mở ra một khe nhỏ.

    Lại bắt gặp ánh sáng dồi dào ập tới làm cho không kịp thích ứng, vội vàng nhắm chặt mắt lại.

    Mà hành động này cũng bị hai người đứng bên cạnh phát hiện, cả hai người gần như nín thở, tròn mắt nhìn chằm chằm vật nhỏ trong chăn.

    A Đan cảm thấy mình có chút mơ màng, cô thấy mình mơ về một đứa bé trai cực kỳ đáng yêu, còn chưa kịp ôm lấy hôn hôn thì cậu bé đã biến mất.

    Ngay lúc đó cô lại nghe thấy tiếng khóc đè nén đầy tang thương của ai đó, nghe giọng nói nhẹ nhàng và dịu dàng đang nỉ non gọi bên tai cô.

    Cô mở đôi mắt nặng nề khô khốc ra nhìn, còn chưa kịp thấy gì đã bị ánh sáng tràn vào.

    Xém tí nữa là mù rồi, may mắn, may mắn!

    Cô cẩn thận chớp chớp đôi mắt, qua hai phút sau rốt cuộc cũng mở mắt ra hoàn toàn, đập vào mắt là trần nhà trong suốt có thể nhìn thấy bầu trời màu xanh lam tuyệt đẹp, giống như...

    A Đan không biết so sánh như thế nào, bởi vì lần đầu tiên cô nhìn thấy bầu trời mà không phải trên tranh ảnh tài liệu.

    Thực đẹp, đẹp quá!

    "¢αβoo β£|k*u€i €αα ¢αβoo!!? |¥αβ¤ ¢¦¥π¤...."

    "...o6 €αβoo ¤π€o ol?!...."

    Hừm, tiếng gì vậy?

    A Đan nghiêng đầu nhìn, lúc này mới nhận ra bên cạnh mình có hai người đang đứng, hơn nữa trong miệng vẫn còn đang huyên thuyên không ngừng, cái gì đô đô, đang đang,... hoàn toàn là tiếng người trời —_—!

    Cô vẫn nhớ, phi thuyền của mình vì cạn kiệt năng lượng mà rơi vào trạng thái trôi tự do, tất cả hệ thống an toàn đều ngừng hoạt động, hệ thống rada cũng không còn.

    Tình trạng này vô cùng nguy hiểm, nếu gặp phải bão vũ trụ, va chạm thiên thạch hay thậm chí gặp phải hố đen...

    Hậu quả không cần nghĩ cũng biết, chờ đợi cô chính là cái chết.

    Và thật sự lại để cho cô gặp phải cái hố đen trong truyền thuyết đó.

    Sau đó...

    Sau đó thì chính là cô mở mắt ra và nhìn thấy cảnh tượng hiện giờ.

    Đừng nghi ngờ, thật ra cô đã tự véo đùi mình rất nhiều lần mới có thể xác định đây không phải là mơ...

    Thật là chuyện không tưởng, rơi vào lỗ đen mà vẫn còn sống, tay chân đầy đủ...

    Khụ khụ, đây chính là thiên đại kỳ tích!

    "€€0 ¢α¢ ¢¤ ¥€α βα€|| π¤€α..."

    Một tràng âm thanh đô đô vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của A Đan.

    Cô nhìn hai người trước mặt đang gấp đến sắp ngất đi, lại nhìn sự lo lắng trong mắt họ, không hiểu sao cô cảm thấy trong lòng như có một dòng suối ấm áp chạy qua thấm vào từng ngóc ngách trong trái tim vốn đã khô cằn, thiếu thốn cảm giác an toàn, nó giống như được sống lại lần nữa, giờ này phút này, chính thức đập mạnh mẽ trở lại.

    "Thật ra tôi... không, hiểu... các người đang nói, cái gì..

    " Cô nhỏ giọng thốt lên, giọng nói non nớt, khàn khàn vang lên phá vỡ không gian tĩnh lặng trong căn phòng.

    Vợ chồng Âu Già vốn đang chìm đắm trong hạnh phúc vì vật nhỏ trong lòng rốt cuộc cũng tỉnh, hai người vội vàng hỏi han đủ điều nhưng mãi vẫn không thấy cô bé có phản ứng gì.

    Hai người họ còn đang không biết phải làm sao thì một giọng nói vang lên.

    Lần này đến lượt hai người họ ngẩn ra.

    Trong lúc nhất thời, ba người đều im lặng nhìn nhau, " Khụ... khụ, anh quên mất con bé không phải Mạnh nhân, đương nhiên cũng không hiểu ngôn ngữ của chúng ta...

    Anh đi lấy con chíp phiên dịch đến."

    .

    .

    .

    Con chíp được gắn vào lỗ tai của A Đan, lúc này cô rốt cuộc cũng hiểu được, họ nói: "Bảo bối, từ nay về sau, con sẽ là con của chúng ta.

    Ta là a ba của con, bà ấy là a ma của con."

    "Con ở lại với chúng ta, có được không?"

    *****************

    Hết chương 3.
     
    Nhân Loại Cuối Cùng
    Chương 4: Cuộc sống mới.


    A Đan ngẩn ra, trong lúc nhất thời còn chưa tiếp thu được mọi chuyện.

    Chỉ mới đây thôi, cô vẫn đang trôi nổi bên ngoài vũ trụ bao la, tồn tại một cách vô vọng, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

    A Đan từng nghĩ không dưới một lần, chi bằng kết thúc sinh mạng của mình, cô sẽ không cần phải đối mặt với bóng tối vô cùng tận này nữa.

    Kết thúc sinh mệnh giữa vũ trụ là một chuyện rất dễ dàng, cũng rất đơn giản.

    Chỉ việc tắt đi hệ thống duy sinh là được.

    Nhưng cô đã hứa với một người, nhất định phải sống thật tốt.

    Cô đã hứa nếu bản thân còn sống nhất định sẽ dùng tất cả khả năng của mình tìm kiếm mọi người, những người con cuối cùng của Trái đất.

    Hàng ngàn chiếc phi thuyền chở lấy hàng ngàn đứa trẻ, phóng ra khỏi Trái đất theo hàng ngàn phương hướng khác nhau.

    Gửi gắm vào đó những hi vọng mong manh của con người.

    ...

    Cô cùng phi thuyền của mình trôi nổi trong không gian chỉ hi vọng tìm thấy một tinh cầu an toàn để đáp xuống, nhưng chờ rồi lại chờ, 1 năm rồi mười năm, hai mươi năm...

    Không một hành tinh nào thích hợp.

    Sau đó, cô không còn nhớ nổi nữa, phi thuyền vẫn trôi, nhưng đối với A Đan mà nói thời gian như dừng lại.

    Có lẽ, với bất kỳ một người nào đó, khoang ngủ đông có thể giúp họ trải qua khoảng thời gian buồn tẻ đáng sợ này bằng một giấc ngủ.

    Chỉ việc đợi chờ phi thuyền tìm kiếm một nơi thích hợp sinh tồn.

    Một cái mở mắt, phù, thế giới mới mở ra.

    Khi mở mắt ra, chính là một khởi đầu mới.

    Hoặc là tử vong ập đến...

    Nhưng, A Đan không giống như thế.

    Khoang ngủ đông chỉ có thể duy trì sự sống cho cơ thể cô, làm cho cơ thể cô 'ngủ' lại không thể ngăn được tinh thần lực quá mức lớn mạnh của cô.

    Tinh thần lực mạnh mẽ của cô, đã từng là sức mạnh và là niềm tự hào, sự hi vọng của cả căn cứ.

    Nhưng đối với lúc này, nó chỉ mang lại sự tra tấn, thống khổ.

    Dù cơ thể ngủ đông nhưng tinh thần chưa bao giờ ngừng hoạt động.

    Bất kỳ một viên sao băng, một mảnh thiên thạch, hay bụi vũ trụ...

    Chỉ cần nó lướt qua phi thuyền, cô đều có thể phát hiện.

    Trăm năm qua...

    Không một giấc ngủ an lành.

    Đến bây giờ, khi thực sự mở mắt ra lần nữa, tham lam hít lấy bầu không khí trong lành, A Đan ngốc nghếch nghĩ: Thì ra không khí có mùi thơm như thế.

    Thì ra không khí lại có thể dày đặc ô-xi và không nhiễm bẩn chút nào.

    Thì ra. . .

    Cô vẫn còn sống.

    Là sống thật sự, mà không phải tồn tại cô đơn trong một không gian nhỏ tĩnh lặng.

    Bắt đầu từ bây giờ, cô sẽ dùng hết khả năng của mình sống thật tốt, thật khỏe mạnh và. . .

    Tìm về những con người đang trôi dạt trong vũ trụ như cô.

    Các đồng bào, chờ tôi!

    ______________

    A Đan sờ sờ con chíp phiên dịch ở lỗ tai, nhìn người phụ nữ vô cùng xinh đẹp trước mặt đang bận rộn giúp mình chọn váy áo đẹp.

    A Đan không rõ cảm giác trong lòng mình lúc này là gì, nhưng có một điều chắc chắn là, cô rất thích cảm giác ấm áp dễ chịu này.

    "Ta chọn được cho con hai bộ váy này, con cảm thấy màu hồng hay màu xanh lá này đẹp?"

    Nhã Lệ hỏi.

    Nhã Lệ là tên của a ma, tên đầy đủ là Hách Nhiên-Nhã Lệ.

    A ma nhìn vẻ ngoài không khác gì người phụ nữ hai mươi mấy tuổi, chẳng qua A Đan biết đây chỉ là vẻ ngoài thôi, thật ra a ma đã một trăm hai mươi lăm tuổi rồi nha.

    Nhắc đến chuyện này thì phải quay lại mười ngày trước.

    Sau khi tỉnh lại, nhìn thấy trước mặt xuất hiện hai người ngoài hành tinh cực kỳ xinh đẹp, A Đan cảm thấy có chút. . .

    Ngàn lời khó nói hết.

    Đầu tiên là ngôn ngữ không thông, sau đó là vẻ bề ngoài của hai 'người' trước mặt, A Đan càng chắc chắn đây là người ngoài hành tinh.

    Hoặc nhìn một góc độ khác, cô mới chính là người ngoài hành tinh.

    Người đàn ông có mái tóc màu bạch kim, hai mắt phượng hẹp dài màu hổ phách, đôi mày lưỡi mác dày rậm uy nghiêm, sóng mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím chặt.

    Nói chung vô cùng tuấn lãng, uy phong ngời ngời.

    Nếu như bỏ qua . . . hai sợi ria đang chuyển chuyển trên đỉnh đầu thì gần như không khác gì đàn ông Trái đất.

    Còn người phụ nữ đứng kế bên lại càng xinh đẹp, đập vào mắt là mái tóc đen dài như thác nước kéo dài tới mắt cá chân, mái tóc mềm mại uyển chuyển buông xuống sau lưng.

    Mặt mày tựa như tiên nữ, khóe môi luôn gợi lên tựa như đang cười, vô cùng dịu dàng ấm áp, vừa nhìn chính là thục nữ chính hiệu.

    Trên đỉnh đầu không có hai sợi ria như người đàn ông.

    Một nam một nữ đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi.

    Rất kích thích thị giác.

    Hai người chia làm hai bên, một trái một phải ngồi bên cạnh cô, dùng một ánh mắt lấp lánh dịu dàng yêu thương và một chút cảm xúc khó hiểu nhìn chằm chằm cô.

    Bị hai người xinh đẹp đến mức nghịch thiên nhìn chăm chú như thế, A Đan cảm thấy có chút ngượng ngùng và không biết phải làm sao.

    QAQ

    A Đan biết, mình đã may mắn sống sót sau khi xuyên qua lỗ đen - thứ bí ẩn và nguy hiểm bậc nhất vũ trụ.

    Đồng thời còn trực tiếp xông vào bầu khí quyển của một hành tinh có sự sống, mà sinh vật sống trên hành tinh này có hình dạng rất tương tự con người.

    Có lẽ, may mắn của cả đời A Đan đã được dùng hết trong lần này.

    Đối với một đứa trẻ mồ côi, mất đi đồng loại và sống đau khổ suốt trăm năm qua mà nói, đây chính là niềm hạnh phúc lớn biết bao.

    A Đan hít sâu một hơi, thanh thanh cổ họng có chút khó chịu, nhỏ giọng ấm ách nói, "A. . .

    A ba, a ma."

    Nếu hạnh phúc đã đến tầm tay, vậy hãy cho chính mình một cơ hội để đón nhận.

    Là tốt hay là xấu?

    Là may mắn hay mối họa?

    Phải dựa vào chính mình.

    "Tốt tốt tốt."

    Vốn đang thấp thỏm không thôi, Âu Già nghe được lời này liền vui vẻ vô cùng liên tục nói ba tiếng 'tốt', hai sợi ria trên trán cũng theo tâm trạng của ông mà rung động không ngừng.

    Còn Hách Nhiên_Nhã Lệ lại càng trực tiếp, nước mắt đã tràn khóe mi rơi tí tách xuống bàn tay A Đan.

    Giọt nước mắt nóng hổi ấy như một dòng nước sưởi ấm trái tim đã ngủ say bấy lâu nay của A Đan, sóng mũi không hiểu sao có chút cay.

    Chính A Đan không hề biết rằng, cô không chỉ vừa mở cho mình một cánh cửa hi vọng, mà còn cứu rỗi linh hồn tràn đầy vết thương của hai người làm cha mẹ vừa mất con.

    Đang định lau nước mắt cho người phụ nữ đang khóc đến đau lòng trước mắt, chỉ là vừa giơ tay ra một nửa, A Đan chỉ cảm thấy một cơn choáng váng đánh úp, trước mắt tối đen lại, thân thể không khống chế được ngửa ra phía sau.

    Nhưng rất nhanh đã được một vòng tay rắn chắc lại ấm áp đỡ lấy, nhẹ nhàng đặt xuống giường.

    "Không!

    Con ta."

    Sắc mặt Hách Nhiên-Nhã Lệ trắng bệch, ánh mắt thản thốt như lại nhìn thấy cảnh tượng đau lòng nào đó khiến bà không thể chịu đựng nổi, thân thể lung lay sắp đổ.

    "Nhã Lệ!

    Em nhìn anh.

    Không sao đâu, con bé vẫn khỏe mạnh."

    Âu Già vội vàng đỡ lấy, "Con bé đã chìm vào giấc ngủ quá lâu, trong lúc nhất thời cơ thể chưa thích ứng được, nên mới lần nữa chìm vào ngủ say."

    Hách Nhiên-Nhã Lệ ôm chầm lấy chồng mình như vớ lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, nhìn chăm chú vào đôi mắt Âu Già như muốn lấy được sự xác nhận nào đó, "Quân, con của chúng ta lần này sẽ khỏe mạnh lớn lên, đúng không?"

    "Đúng!"

    Âu Già khẳng định, trong giọng nói biểu lộ khí thế kiên định mạnh mẽ, "Lần này, cũng là lần cuối cùng, anh sẽ bảo vệ được con của chúng ta, bất cứ ai cũng đừng hòng làm con bị thương dù chỉ một sợi tóc!"

    Hắn đau lòng lau nước mắt bên khóe mi người trong lòng, nửa đùa nửa thật nói, "Nếu thất hứa, xin em lấy đầu anh xuống làm ghế ngồi."

    "Hừ, em cũng không thiếu ghế ngồi."

    "Được được, em nói gì cũng đúng."

    "Đi thôi, để con bé nghỉ ngơi một chút."

    _________

    Không!

    Đừng, đừng đi.

    Con vẫn còn rất nhiều vấn đề chưa hỏi hai người.

    Đừng đi. . .

    Mí mắt nặng trĩu nhưng đầu óc vẫn rất thanh tỉnh.

    Lại lần nữa chìm vào bóng tối quen thuộc, A Đan không khỏi hoảng hốt, một nỗi sợ không tên ập đến khiến cô không biết phải làm sao.

    Không!

    Cô không muốn ngủ, cũng không thể ngủ nữa.

    Dường như lời khẩn cầu của cô cuối cùng cũng được nghe thấy.

    Ánh mắt A Đan dần dần mở ra.

    Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cô ngẩn ra.

    Nơi đây nào phải căn phòng lúc nãy, nào có chăn ấm đệm êm, cũng không có bất cứ ai.

    Trước mắt chỉ là một không gian màu trắng tinh, vì là màu trắng nên cũng không thể xác định độ rộng lớn của nó.

    Nơi này cái gì cũng không có, không đúng, cũng không phải hoàn toàn không có gì.

    ....

    Phía trước cách cô khoảng mười mét, có một đốm sáng màu xanh lục đang lơ lửng.

    Đốm sáng to bằng quả bóng, ánh sáng chập chờn chớp lóe.

    A Đan có chút chần chờ nhìn nhìn nó, lại nhìn xung quanh một lượt, xác định không còn vật nào khác trong không gian này, mới thận trọng từng bước tiến lại gần nó.

    A Đan không biết nó là gì, nhưng nó cho cô một thứ cảm giác rất ấm áp và thân thuộc.

    Khoảng cách đã rất gần, lúc này chỉ cần A Đan vươn tay ra, là có thể chạm vào vật thể phát sáng này.

    A Đan từ từ giơ tay lên.

    Cách càng gần, cảm giác ấm áp và quen thuộc càng nồng đậm.

    Giây phút chạm vào vật thể phát ra ánh sáng xanh ấy, dường như ngay lập tức một sợi dây kết nối vô hình chạy thẳng tới não bộ A Đan.

    Cùng lúc đó, rất nhiều tin tức cũng truyền vào đầu cô, từng cảnh tượng lướt qua nhanh chóng, tựa như một thước phim đầy màu sắc.

    Cảnh tượng trong ấy...

    Chính là Trái đất.

    ****************

    Cảm ơn các bạn vẫn luôn chờ đợi.
     
    Back
    Top Dưới