[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nhân Gian Hữu Độc
Tác giả: yenchi12
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật
Giới thiệu truyện:
Người đời tin rằng quỷ hại người.
Nhưng Triều Hân biết rõ - đa số người chết, chết dưới tay người sống.
Nàng là danh y lang bạt, treo bảng cứu người, trong tay giấu hàng trăm loại độc.
Nụ cười dịu dàng, giọng nhẹ như gió xuân, nhưng khi cúi đầu trước xác chết, ánh mắt không hề run.
Với nàng, máu và xác không đáng sợ - chỉ có lòng người thối rữa.
Độc của nàng chưa từng vô tội, nhưng cũng chưa từng nói dối.
Kình Uyên thì khác.
Hắn sinh trong thế gia trừ tà, lớn lên giữa bùa chú và huyết lễ, bị gọi là "chó điên nhà họ Kình".
Hắn tin nắm đấm hơn kinh văn, tin chém giết hơn đạo lý.
Quỷ gặp thì tan, người gặp thì sợ.
Hắn ghét vòng vo, ghét giả nhân giả nghĩa, ghét nhất là chính thống khoác áo thanh cao nhưng tay dính máu.
Họ gặp nhau ở một thôn nhỏ - nơi tân nương chết không đầu trong đêm tân hôn, máu thấm giường cưới, đầu người ngâm trong chum rượu, dân làng gào khóc vì tin quỷ về cưới vợ.
Một người muốn tra chân tướng, một người muốn chém sạch.
Một người mưu, một người đánh.
Quỷ bị diệt, nhưng án chưa xong - bởi máu đó không thuộc về quỷ.
Từ minh hôn giữ mệnh, trẻ em mất hồn, nhà treo xác, đến những thế gia trừ tà khoác áo chính đạo, Triều Hân và Kình Uyên đi qua từng vùng đất, để lại xác chết, lời đồn và thù ghét.
Quỷ nhiều, người ác.
Mê tín che tội lỗi, đạo lý thành công cụ giết người, còn chính nghĩa - là thứ kẻ mạnh viết lại.
Giữa máu tanh và bóng tối, giữa đêm rượu cay và những lần chạy trốn, tình cảm của họ bén rễ lặng lẽ.
Không thề non hẹn biển, không cứu rỗi nhau.
Họ hiểu rõ: cả
ngontinh
Nhưng Triều Hân biết rõ - đa số người chết, chết dưới tay người sống.
Nàng là danh y lang bạt, treo bảng cứu người, trong tay giấu hàng trăm loại độc.
Nụ cười dịu dàng, giọng nhẹ như gió xuân, nhưng khi cúi đầu trước xác chết, ánh mắt không hề run.
Với nàng, máu và xác không đáng sợ - chỉ có lòng người thối rữa.
Độc của nàng chưa từng vô tội, nhưng cũng chưa từng nói dối.
Kình Uyên thì khác.
Hắn sinh trong thế gia trừ tà, lớn lên giữa bùa chú và huyết lễ, bị gọi là "chó điên nhà họ Kình".
Hắn tin nắm đấm hơn kinh văn, tin chém giết hơn đạo lý.
Quỷ gặp thì tan, người gặp thì sợ.
Hắn ghét vòng vo, ghét giả nhân giả nghĩa, ghét nhất là chính thống khoác áo thanh cao nhưng tay dính máu.
Họ gặp nhau ở một thôn nhỏ - nơi tân nương chết không đầu trong đêm tân hôn, máu thấm giường cưới, đầu người ngâm trong chum rượu, dân làng gào khóc vì tin quỷ về cưới vợ.
Một người muốn tra chân tướng, một người muốn chém sạch.
Một người mưu, một người đánh.
Quỷ bị diệt, nhưng án chưa xong - bởi máu đó không thuộc về quỷ.
Từ minh hôn giữ mệnh, trẻ em mất hồn, nhà treo xác, đến những thế gia trừ tà khoác áo chính đạo, Triều Hân và Kình Uyên đi qua từng vùng đất, để lại xác chết, lời đồn và thù ghét.
Quỷ nhiều, người ác.
Mê tín che tội lỗi, đạo lý thành công cụ giết người, còn chính nghĩa - là thứ kẻ mạnh viết lại.
Giữa máu tanh và bóng tối, giữa đêm rượu cay và những lần chạy trốn, tình cảm của họ bén rễ lặng lẽ.
Không thề non hẹn biển, không cứu rỗi nhau.
Họ hiểu rõ: cả
ngontinh