Ngôn Tình Nhân Duyên Người Thừa Kế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 61: 61: Anh Sai


Chắc đêm nay mất ngủ với con bé rồi.

Tôi ngậm ngùi trong lòng, rồi lại thay bộ quần áo khác cho tiểu công chúa, nhiều năm qua không lẽ Đông Đông cũng chăm sóc An Nhi lơ là thế này sao? Vừa mới thán phục anh ta, vậy mà..
Lúc bảo mẫu bưng một ly sữa ấm đến, tôi còn đang đeo tất vào chân cho An Nhi, bà ấy không nói gì, lặng lẽ cúi người gom đống đồ vừa thay của An Nhi, bê luôn thau nước ra ngoài.
Lúc bảo mẫu đẩy cửa trở vào tôi đã rửa tay xong, đang ngồi uống sữa.

Thấy đèn phòng tôi còn sáng, lo tôi chăm An Nhi phải thức đêm nên bà ấy đặc biệt chuẩn bị cho tôi một ly sữa không đường.
Tôi bần thần nhìn bà ấy.
Bà ấy vất vả chăm sóc cho tôi dù ngày hay đêm, chưa từng nghe một mời than vãn từ bà ấy, khó khăn lắm mới gặp lại được tôi, nhưng giờ đây tôi không thể sống dưới hình bóng của cô gái mất trí năm xưa nữa.

Bây giờ cũng là mất trí, nhưng là mất đi khoảng thời gian bên Đông Đông, vẫn là người con gái có gia thế đáng gờm, không được thể hiện tình cảm thân thiết như lúc trước với bảo mẫu, chắc trong lòng bà ấy lúc này hẳn đang buồn rầu ai oán biết bao.
Nghĩ thế nên tôi sụt sùi mấy tiếng.
Bảo mẫu mỉm cười: “Tiểu thư An Nhi vẫn chưa tỉnh lại, nhưng theo lời cậu chủ chắc sáng mai tiểu thư sẽ tỉnh thôi, Bạch tiểu thư đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng sức khoẻ."
"Lúc nãy Đông Đông nói ngày mai là con bé sẽ tỉnh, nhưng tôi thấy gương mặt con bé càng lúc càng đỏ, tôi rất lo, nhưng cũng chẳng biết làm cách nào, mong là một chút nữa con bé sẽ trở lại trạng thái bình thường…”.
Thấy tôi vẫn rất sốt ruột, bảo mẫu bèn cười, an ủi tôi: “Trẻ con bình thường bị say trái cây lên men thì ngủ một giấc là tỉnh dậy, cô chủ nhỏ có lẽ uống cũng nhiều, lại là lần đầu tiên uống, xem ra men ngấm vào người nên mặt mới đỏ bừng như thế, đó cũng chỉ là dấu hiệu say sỉn bình thường của người lớn mà, ấy là do hơi men bốc lên, Bạch tiểu thư đừng lo lắng quá”.
Tôi liền thở phào nhẹ nhõm.
Bảo mẫu nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, giật mình, nói: “Thật tình tôi xin mạn phép nói điều này.

Dẫu biết cô chủ nhỏ An Nhi là con riêng của cậu Đông, nhưng nhìn cách mà Bạch tiểu thư chăm sóc lo lắng cho cô chủ nhỏ, chẳng khác nào người đứt ruột sinh ra cô chủ nhỏ An Nhi."
Tôi chột dạ ngại ngùng cười cười.
“Là con người ai mà không có tình yêu thương, đặc biệt là với trẻ nhỏ, dù sao cũng trễ rồi, dú đi ngủ đi, dưỡng sức phụ tôi ngày mai trông An Nhi."
Bảo mẫu ngần ngừ một lát, nói: “Hôm nay ngày đầu tiên Bạch tiểu thư đến đây, lạ chỗ khó ngủ, để cô chủ nhỏ ở đây có tiện cho Bạch tiểu thư không? Hay là.."
Tôi khẽ vuốt nhẹ vào gương mặt của An Nhi, nói: “Dú nhìn con bé ngủ say thế này, thì có thấy tiện hay là không.

Lạ chỗ có người nằm cạnh có khi lại đỡ trống trải hơn." Bảo mẫu nhoẻn miệng cười, cúi chào tôi, rồi bật đèn ngủ tắt đèn lớn xong mới lui bước.

...
Buổi sáng vừa thức giấc mở cửa phòng đã thấy bảo mẫu đứng trước mặt, phía sau là hai người hầu, người thì bê đồ ăn sáng, người còn lại thì bưng các loại hoa quả.

Tôi thầm thở dài, đúng là khoa trương, con gái thì không quan tâm nó thế nào, lại đi lo những cái khoản không cần thiết thế này.
An Nhi còn chưa thức giấc, tôi tâm trí đâu mà ăn với uống, định bảo họ bưng đồ ăn sáng đi, nhưng nghĩ bụng An Nhi đã ngủ từ tối qua tới giờ, thức giấc chắc là sẽ đói bụng, thế nên sai họ đem đồ ăn mang vào phòng.
Mấy người đó vừa đi khỏi, tôi đóng cửa phòng để đi tắm.
Một lúc sau, bên ngoài có người gõ cửa cộc cộc.
Còn chưa kịp tắm rửa gì vì vừa lau người sạch sẽ, thay đồ cho An Nhi xong, con bé vẫn ngủ say mê man, nghe tiếng đập cửa bên ngoài, tôi liền đứng dậy ra mở cửa.
Dưới bầu trời lạnh lẽo bên ngoài, Đông Đông đang đứng trước mặt tôi.

Vừa nhìn thấy tôi, cặp mày đang chau lại đã giãn ra, vội vàng hỏi: “Con sao rồi em?"

Hỏi xong anh ta bước vào phòng, ngồi lên giường bên cạnh An Nhi, sờ nắn một lượt từ đầu đến chân con bé.

Xong quay sang nhìn tôi, thấy sắc mặt tôi anh ta lại ngây người ra, rồi cau mày lại.
Dường như tôi đang muốn nhảy lên bổ vào đầu anh ta xem anh ta nghĩ gì mà bỏ mặc An Nhi từ qua tới giờ, không một lời hỏi thăm.

Vẻ mặt hiện giờ của tôi quả thực khiến anh ta phải rùng mình.
Mắt tôi sầm lại, mãi sau mới cất tiếng: “An Nhi bị uống say, con bé ngủ từ tối qua đến giờ vẫn chưa tỉnh, rốt cuộc anh làm bố kiểu gì vậy hả?"
Đông Đông nhìn An Nhi mặt vẫn đang đỏ hồng đang nằm trên giường, bình tĩnh đáp: “Hôm qua anh cứ nghĩ đó là nước trái cây bình thường, không nghĩ đó là loại thức uống lên men, anh biết anh sai, anh...".
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 62: 62: Hờn Dỗi


Tôi cau mày: “Vì cái gọi là cứ nghĩ của anh mà khiến con bé uống say, ngủ tới giờ chưa tỉnh, sao anh có thể vô tâm như thế, chưa kể là cả đêm anh không hỏi thăm con bé một tiếng nào, cũng không thèm mò sang dòm nó một cái."
Đông Đông kinh ngạc thốt lên: “Sao lại chiều chuộng nó như vậy, lúc còn nhỏ anh uống trộm rượu của bố cũng bị say như thế có sao đâu.

Mặc dù An Nhi là con gái nhỏ của anh, nhưng anh không đến mức chiều chuộng con để nó hư, khi coi camera anh thấy con bé chỉ rót trái cây lên men ra ly rồi uống cái ực, sau đó chạy ra chỗ em mới bất tỉnh, cơ thể của nó anh đã kiểm tra qua rồi, không đáng ngại."
Tôi im lặng một hồi, rồi gằn giọng: “An Nhi nó là con ruột của anh, nó chảy dòng máu của anh chứ không phải con ghẻ của anh, anh có thật lòng yêu thương con bé không vậy? Nếu nó đứa con mà tôi đứt ruột sinh ra, là đứa con chảy trong người dòng máu của tôi, dù chỉ là trầy xước nhỏ trên da tôi cũng đã xót xa, huống hồ chi nó còn bé tí mà uống cạn một ly trái cây lên men như thế, rồi ngủ lịm đi tới giờ còn chưa có động tĩnh gì.

Tôi chỉ là mẹ ghẻ mà còn sốt ruột lo lắng cho con bé, anh làm bố suốt những năm qua anh chăm sóc cho con bé một cách vô tâm thế này à?"
Đông Đông lặng người, một lúc sau mới phản ứng lại: " với những lời của hắn thì cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Trước đây thường nghe người ta nói là “lạnh thấu tim”, ta còn tự hỏi mãi lạnh thấu tim là lạnh như thế nào, giờ đây rốt cuộc đã được nếm trải mùi vị ấy.

"Tuy anh không có khả năng sinh con như phụ nữ, nhưng anh cũng hiểu rằng, nếu là đứa con do chính người anh yêu đứt ruột sinh ra, là đứa con chảy dòng máu của anh, nếu nó xảy ra cớ sự gì anh sẽ rất đau lòng.

Anh yêu thương An Nhi bằng chính tình cảm của người cha đối với con, anh thương xót con bé nhỏ dại, mẹ nó vừa sinh ra đã bỏ con lại cho anh mà ra đi không một tung tích gì.

Từ khi lọt lòng đến nay An Nhi không có mẹ chở che, đáng thương biết bao, từ trước tới giờ anh nghiêm khắc với nó vì anh muốn nó mạnh mẽ giống như mẹ nó, để đến một lúc nào đó nó đủ trưởng thành anh sẽ nói cho nó biết sự thật rằng mẹ nó vĩnh viễn đã rời xa nó, chứ không phải mẹ nó sẽ có lúc quay về với nó.

Tập cho nó thói quen mạnh mẽ để sau này dù xảy ra chuyện gì con bé vẫn dễ dàng vượt qua.

Anh làm bố còn phải làm mẹ, con bé suốt từ đó đến giờ sống trong căn nhà chỉ toàn đàn ông, ông nội, ông hai, ông ba, dù có tâm lý thế nào thì anh làm sao có thể tỉ mỉ được như một người phụ nữ chăm con chứ.

Anh còn phải cưng chiều con bé tới cỡ nào mới là hợp lý đây?"
Đông Đông nhìn tôi cười nhạt, nói: “Anh sao có thể tự mình sinh ra được đứa trẻ hoạt bát đáng yêu như An Nhi chứ, là do mẹ con bé mang thai cả năm trời mang nó đến thế giới này.

Nhưng trong đó cũng có phần của anh, công sức của anh lớn lắm em đâu biết được."
Tôi đang chải tóc bỗng khựng lại, lúc sau mới nói: “Anh đừng có nói mấy lời vớ vẩn đó, tôi.., tôi có làm gì, bao giờ mà biết công lao của anh như nào." Nghe tôi nói vậy anh ta tự dưng vội vội vàng vàng bỏ đi luôn.
Nhìn cái bóng lưng anh ta dần khuất, tôi bỗng cảm thấy thật nực cười.
Đông Đông bỏ đi rồi cho người đến đưa An Nhi đi mà chẳng nói rõ với tôi điều gì.

Ngồi trong phòng cả buổi chán chường đành đi dạo dạo ra vườn chơi.
Ngoài vườn không có ai, phía gần đó bỗng vẳng đến tiếng nghẹn nghào của một người con gái.

Tôi sững sờ một lúc, lắng tai nghe.

Cũng đang rảnh chạy lại hóng hớt xem trò vui ngôn tình đốt thời gian vậy.
Chân đang rón rén đi tới gần nghe cho dễ, thì nghe thấy tiếng Đông Đông dịu dàng vang lên: “Dương Dương, em đang làm gì ở đó?".

Ra‎ chương‎ nhanh‎ nhấ????‎ ????ại‎ ﹟‎ ????RÙ‎ ????????RU????ỆN﹒????N‎ ﹟
Tôi giật thót người kinh ngạc.

Cô gái xinh đẹp đang thút thít đứng bên cạnh chàng trai đang ngồi kia, không lẽ....!không lẽ là Đông Đông với Cẩm Mộng sao?

Cứ tưởng sau khi cãi nhau với tôi một trận lớn như thế thì giờ này anh ta đang vùi đầu với đống công việc của mình, ai mà dè lại cùng mỹ nữ dắt nhau ra vườn thủ thỉ...
Tôi vỗ trán thầm than, đang bên tình nhân mà có chú ý tới tôi làm gì, định gọi tôi tới đó chứng kiến hạnh phúc của họ sao.

Thật chướng mắt.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cảm thấy chẳng gì thú vị, định mặc kệ như không nghe thấy gì, im hơi lặng tiếng, khẽ chân khẽ tay chuồn đi.
Còn chưa kịp nhúc nhích, Đông Đông thong thả nói: “Đừng có hờn dỗi nữa, ra đây rồi thì em lại gần đây ngồi với anh đi."
Anh ta gọi tôi hai lần rồi, giờ mà bỏ đi chẳng khác nào làm trò hề cho Cẩm Mộng biết tôi có tính trẻ con hay hờn dỗi quá.

Tôi vốn cũng hơi tò mò, muốn xem vẻ mặt đang nức nở của Cẩm Mộng rốt cuộc trông như thế nào, liền lập tức lạnh lùng bước tới..
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 63: 63: Mê Hoặc Đông Đông


Ủa không phải là Cẩm Mộng, hình như là tiểu thư nhà nào.

Ăn mặc thì cũng bình thường, cũng không xinh đẹp cho lắm, nói về nhan sắc đúng là chẳng ai hợp với Đông Đông bằng tôi.
Đông Đông đang ngồi bên bàn đá, trên mặt bàn là dĩa trái cây, lại là bình trái cây lên men.

Nhìn thấy nó là lại nổi điên chuyện lúc nãy anh ta cãi nhau với tôi.

Mà trông bộ dạng của anh ta không giống là đang hẹn hò nam nữ, cứ như cấp trên với nhân viên phạm lỗi vậy.
Hồi lâu mà nơi đây vẫn lặng im, tôi hiếu kỳ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi của cô gái kia.
Gương mặt cô gái này nhìn gần cũng chỉ đẹp hơn mấy người giúp việc nhà tôi một chút, nhìn từ trên xuống dưới thật nhạt nhẽo vô vị.
Bờ môi cô ta khẽ mấp máy, lâu sau, run run bật ra một cái tên, tôi nghe rất rõ, là gọi tên tôi.
Tôi vuốt vuốt đuôi tóc mình, không trả lời vội, nhấp một ngụm trái cây lên men Đông Đông vừa rót cho tôi, lại dò xét cô ta từ đầu đến chân, lạnh lùng hỏi: “Cô biết tôi à?"

Chỉ là một câu hỏi đơn giản mà sao trông cô ta vừa kinh hãi vừa hoảng loạn tới mức ngồi bệt xuống đất, toàn thân run rẩy, hai mắt thì cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
Tôi thấy rất khó hiểu.
Tôi là người chứ có phải ma đâu mà vừa thấy mặt thì run rẩy, tôi vừa mở lời thì lại kinh hoàng như thế.
Đông Đông yên lặng kéo ghế ngồi sát tôi hơn.
Cô gái kia hai đôi mắt vẫn dán thẳng vào mặt tôi, cực kỳ khiến người khác khó chịu, tôi ghét nhất là ai đó cứ nhìn thẳng mặt tôi một cách lộ liễu như thế.
Đông Đông ngẩng lên, nói với cô gái vẫn đang ngây dại nhìn tôi: “Như cô đã thấy và biết, tôi đã có hôn thê, cô ấy còn đang hiện diện ở đây, cho nên những lời lúc nãy cô nói tôi coi như chưa từng nghe."
Những lời lạnh thấu xương của Đông Đông đã khiến cô gái kia sắc mặt trắng bệch.
Tôi nheo mắt dò xét cô gái kia một lần nữa kỹ hơn, mơ hồ chợt nhận ra, đây chẳng phải con gái của trưởng phòng kinh doanh đang làm việc ở công ty nhà tôi sao.

Lại còn tưởng là ai xa lạ.

truyện xuyên nhanh
Vừa định cất lời nhận ra người thì lại một người nữa xuất hiện.

Lại là một người quen cũ nữa, người đã cùng anh trai họ của mình ăn h**p Tống Trinh đây mà - Cẩm Mộng.
Đôi mắt Cẩm Mộng vừa nhìn thấy tôi đã vô cùng thổn thức nghẹn ngào.
Đông Đông tự nhiên gửi cho tôi một tin nhắn, anh ta nói lúc cãi nhau với tôi anh rất giận dữ, quả thật từ nhiều năm trước cho tới hiện tại đó là lần đầu tôi thấy anh ta lớn tiếng với tộ như thế.
Đông Đông rất giỏi giữ bình tĩnh, tôi thấy hôm qua anh ta hẳn rất giận dữ.

Tôi vẫn luôn hiếu kỳ lúc anh ta nóng giận sẽ trông thế nào, không ngờ lại bất ngờ đến ngay hôm qua.
Tiếng thổn thức nghẹn ngào của cô gái kia nghe mà não nề, Đông Đông vẫn dửng dưng, chỉ miệt mài lướt điện thoại.
Ơi trời, hôm nay ngày gì mà nhiều người cùng lúc nhắn tin cho tôi thế không biết.

Thông tin từ Giang Nhiệt Lệ cho tôi biết thì hình như lúc tôi đang nằm viện Đông Đông phải thức đêm ở bệnh viện chăm sóc tôi, ban ngày phải lên công ty làm việc.

Liên tục nhiều ngày như thế anh ta có chút mệt mỏi, lấy lý do sếp mệt cô gái mít ướt Mã Lệ kia đã cả gan định thừa nước đục thả câu mà quyến rũ Đông Đông.
Cô ta chắc hẳn ăn gan hùm mật gấu nên mới dám đụng đến người của tôi.

Đọc xong tin nhắn đó Đông Đông còn chưa phản ứng gì mà lửa giận trong tôi đã bốc lên cao rồi.
Bên cạnh đó tiểu tam Cẩm Mộng lại trước mặt Đông Đông thể hiện tình chị em sâu đậm chẳng hề căm ghét, giận dữ mà lại còn cầu xin giúp cho cô ả kia.
Gì mà khóc lóc um xùm lên nghe loạn cả đầu.

Càng ngồi càng thấy chướng mắt, tôi thở dài một tiếng, định đứng lên quay trở về phòng.
Đúng vào lúc muốn về mà chưa kịp đứng lên thì cô bác sĩ trực phòng y tế ở công ty Đông Đông lại lết tới chỗ tôi, thảm thiết xin: “Bạch tổng, tôi biết cô là vợ sắp của cậu Đông, tôi thật sự chỉ vì quá hâm mộ cậu ấy thôi, tôi biết lỗi của tôi rồi, mong cô bỏ qua lần sai phạm đầu tiên này của tôi.

Mong cô nói giúp tôi một lời với cậu Đông nữa."
Tôi im lặng một hồi, quay đầu sang nhìn Đông Đông rồi nhìn lại Mã Lệ: "Thật không có chút thể diện nào, trước khi làm ra chuyện tại sao không nghĩ đến hậu quả mà phải đợi nó xảy ra rồi chạy đi van xin, xin lỗi.

Dư thừa!"
Mã Lệ ngẩng đầu lên nhìn tôi mà ấp úng: “Tôi.."
Tôi thở dài một cái rồi nói tiếp: “Chắc hẳn cả nước này ai xem tin tức cũng sẽ biết đến cuộc hôn nhân được hai bên gia đình chấp nhận của tôi với Đông Đông, nhưng cô vẫn cố tìm cách đến gần chồng tương lai của tôi.

Nếu tôi nhớ không lầm thì cô là người đã từng đính hôn mà nhỉ, vậy mà còn động lòng với chồng tương lai của người khác.

Người đã có chủ dù là nam hay nữ không được phép có tình ý gì với người khác, đó là một sự rẻ tiền.

Tôi chắc hẳn bố mẹ cô sẽ dạy cô điều đó, ấy thế mà cô lại không biết đến điều đó, không lẽ cô không được dạy ư.

Nói trắng ra là loại mất dạy đó.".
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 64: 64: Không An Phận


Ánh mắt của Mã Lệ rất phức tạp, run sợ nhìn tôi nói: "Nhưng tôi chưa làm gì quá phận với cậu Đông cả."
Tôi ngáp một cái, nói: “Nếu tôi không lầm thì hình như cô có thói quen hay đi chùa đúng không?"
"Sao...!sao cô biết..?"
Mã Lệ khóc khóc mếu mếu mãi, tôi gõ gõ vào cạnh bàn, nói với cô ta: “Đi chùa hoa rơi của Phật, tâm lại dậm dật muốn ngủ với chồng người khác.

Cẩn thận có ngày bị đấy cô gái trẻ ạ, lúc đó đừng thắc mắc sao Phật không chứng.

Tiểu tam thì Phật nào chứng.?"
Nói rồi đứng lên bước nhích sang, khẽ phủi thẳng trang phục, dùng ánh mắt khinh thường liếc Cẩm Mộng một cái rồi đi.
Có điều đi chưa được nhiều bước đã bị Đông Đông giữ lại.

Tôi quay đầu nhìn anh ta, anh ta thả tay ra, nói: “Em có muốn ăn gì với anh không?"
Trong khi tôi đang hoang mang thì Đông Đông liền nói: "Đi cùng anh đi."

Lúc trước Cẩm Mộng thấy tôi mất trí chỉ là cô gái nhà nghèo không biết xuất thân của mình, nên cô ta đã liên tục tìm cách ức h**p tôi.

Lần này Đông Đông bỏ mặc cô ta chạy theo tôi, thấy lòng mình có đôi chút hả hê, nên tôi làm ra vẻ an tâm hưởng thụ sự ân cần của Đông Đông.
Suốt dọc đường chúng tôi không nói gì.

Con đường mà anh ta đưa tôi đi có vẻ không được thẳng, vì chân tôi hơi yếu, nên dọc đường đều chậm chạp cẩn thận chú ý sợ vấp, mắt lại cận không đeo kính, nên chẳng có thời gian đâu mà nói chuyện với hắn.
Tôi cũng hơi buồn ngủ, đi hết quãng đường này lại càng mệt quên luôn cái đói, đến sảnh vào phòng khách, đi vòng ra sau sẽ là hướng ra phòng ăn, tôi chẳng còn tâm trí ăn uống gì, chỉ muốn chạy thẳng lên phòng ngủ một giấc.
Chưa kịp bước lên bậc thang lại bị Đông Đông kéo lại.
Tôi cực kỳ uể oải xoay đầu nhìn anh ta: "Tôi chỉ muốn đi ngủ, anh đi ăn một mình hay rủ mấy cô gái lúc nãy đi ăn chung đi."
Chưa kịp bước lên bậc thang lại bị Đông Đông kéo lại.
Anh ta lặng người, không cười, nói: “Anh nghe nói cả ngày em không ra khỏi phòng, anh không muốn em đến đây mà chỉ ở mãi trong phòng bỏ ăn bỏ uống như thế.

Anh lo." Ngừng lại một lát, đôi mắt thâm trầm lại nhìn tôi chăm chú, “Với lại anh cũng muốn hỏi em, sao lúc nãy em nói nặng lời với cô bác sĩ kia vậy? Em ghen à?"
Tôi chột dạ đáp: "Nhảm nhí, chỉ là thấy mấy cái thể hiện nhõng nhẽo đó chướng mắt nên ngứa mồm nói mấy lời thôi.

Anh đang suy nghĩ cái gì vậy."
Ánh mắt Đông Đông tối sầm lại, nói: “Anh xin lỗi...!Coi như anh quá phận đi."
Giọng của anh ta có vẻ không vui, lúc nãy tôi nên thành thật gật đầu chứ nhỉ, sao lại dối với lòng mình trả lời kiểu đó, hay là nói lại nhỉ??? Mà thôi...!mặc kệ anh ta.
Sống trong nhà Đông Đông chưa bao lâu nhưng bảo vệ, người làm trong nhà này ai ai tôi cũng đều vui vẻ, hòa thuận.

Xưa nay tôi là người không có tính chấp nhặt với mấy chuyện linh tinh, nhưng không hiểu sao với Đông Đông thì làm gì tôi cũng không bao giờ vừa lòng....!hehe..
Tôi còn chưa suy nghĩ xong thì Đông Đông đã vỗ trán cười khổ, nói: “Có phải anh đã làm gì khiến em khó chịu không?"
Tôi nhoẻn cười, nói với anh ta: “Mấy cái chuyện nam nữ chướng mắt của anh đừng để lần nữa hiện trước mặt tôi.

Đã đưa tôi tới đây thì có chút nể mặt tôi đi, tôi không cấm anh cặp kè bên ngoài nhưng vuốt mặt thì nể mũi." Rồi tôi lại nhíu mày nói: “À đúng rồi, tôi tưởng anh thích được phụ nữ v* v*n lắm chứ.

Toàn là liên quan đến những loại phụ nữ không bao giờ an phận.

Đáng ghét thật."
Anh ta im lặng hồi lâu, khó mà đoán được anh ta đang nghĩ gì, lát sau mới lạnh lùng nói: “Anh cứ nghĩ là lúc đó em đã ghen, nhưng lại vì mấy câu nói ban nãy của em lại bỏ ngay mấy suy nghĩ đó.

Nhưng giờ thì anh chắc chắn rồi."
Tim tôi đập thịch thịch, ơ, chắc chắn cái gì, sao không nói cho hết luôn đi.
Đông Đông đưa ánh mắt gian xảo nhìn tôi, nói: “Trong tim em anh cũng đáng giá.

Tự biết trong tim em có chứa anh là được.

Nhưng mong nó thật sự là anh mà không phải là.."
Tim tôi nhói lên một cái, nhưng không biết vì sao.
Lúc bỏ đi, sắc mặt Đông Đông rất khó coi.

Đợi anh ta bỏ đi rồi, tôi cũng về phòng ngủ.
Rõ ràng buồn ngủ díp cả mắt, mà giờ nằm trong chăn ấm nệm êm, tôi lại trằn trọc không ngủ được, nghĩ mãi về cái nhói tim vừa nãy.

Sắc mặt khó coi ấy của Đông Đông cứ bủa vây tâm trí tôi, cho đến khi tôi mơ màng thiếp đi mất.
...
Thêm một ngày nữa lại trôi qua, ban đầu tính đi bộ quanh sân vườn để tập thể dục buổi sáng, nhưng bị ngăn lại bởi tiếng xì xầm phía bên kia.
Có hai cô giúp việc đang nhắc đến Cẩm Mộng.

Là chuyện gì thế nhỉ, có chút hứng thú với điều này.

Mong là nói xấu cô ta.
Một trong hai người giúp việc đó nói: “Cái cô Cẩm Mộng đó, ban đầu tôi mới đến làm, người đầu tiên tôi gặp là cô ta, nhìn thôi là biết cô ta là người không ra gì, hôm qua nghe nói cô ta lại bày trò gì để tiếp cận cậu chủ nữa đó.".
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 65: 65: Nên Hay Không Nên


Người kia đáp: “Cũng không biết cô ta lại bày trò gì, tôi hỏi mấy người làm cùng nhưng họ nói hôm qua họ được cho đi nghỉ sớm nên chẳng ai biết ở đó đã xảy ra những gì."
Người trước than: “Lần này không phải là một mình, hình như cô ta đã kiếm thêm đồng minh về cho mình.

Thấy bảo hôm qua Bạch tiểu thư đã thay cậu chủ dạy dỗ hai người đó."
Người sau lại than một tiếng: “Sao Bạch tiểu thư phải làm thế, cô ấy đúng là một cô gái lần đầu tiên tôi gặp, xinh đẹp lại dễ gần, hèn chi cậu chủ rất ưu ái cô ấy.

Cô ấy chỉ mới tới đây, cứ chốc chốc cậu chủ lại đi ngang phòng cô ấy, đứng ngoài một chút mới đi, chẳng gọi cửa mà chỉ là đứng ngoài đợi chờ thế thôi đó."
Người trước cũng thở dài một tiếng: “Cái cô Cẩm Mộng kia suốt ngày lên kế hoạch quyến rũ cậu chủ, tôi nghe nói ngoài cậu chủ ra cô ta chuyên đi quyến rũ đàn ông giàu có.

Bạch tiểu thư chắc chắn sẽ là vợ chính thất của cậu chủ.

Chỉ mong họ đám cưới thật sớm, chứ cái cô Cẩm Mộng cứ bám dính lấy cậu chủ như thế, thật là khó chịu thay Bạch tiểu thư.

Bây giờ Bạch tiểu thư dọn đến đây sống rồi, cô ta chắc chắn sẽ không thể quấn lấy cậu chủ của chúng ta."
Người sau bèn than tiếp: “Haizz, sao Bạch tiểu thư lại thoải mái như thế nhỉ, mong là sắp tới đây cô ấy sẽ cho cái cô Cẩm Mộng một trận bẽ mặt để bỏ tính lẳng lơ."
Hai người im lặng một lát, sau lưng là Cẩm Mộng đứng đó không xa, cô ta không khỏi trừng to mắt, nhất thời loé lên một tia tức giận.
Hai người giúp việc kia đang cao hứng, sự im lặng kia chỉ là tạm thời mà thôi, hẳn là họ đang cảm khái cho tôi.

Vì tôi mà đứng chung với Giang Nhiệt Lệ thì tôi với nó sẽ như hai người kia, nên hiểu rằng chuyện tạo nghiệp dường như là yếu tố không thể thiếu đối với người phàm như chúng tôi haha.
Một cô giúp việc lại tiếp tục cất tiếng: “Chị có nghe nói, Cẩm Mộng cô ta đã gần bốn mươi không?"
Người kia kinh ngạc kêu lên: “Những bốn mươi tuổi á! Vậy vậy vậy chẳng phải là cô của cậu chủ sao? Da mặt cô ta dày thật đấy, biết cậu chủ đã có hôn ước, còn lớn hơn tuổi mà đòi tranh giành với Bạch tiểu thư."
Người trước cũng hùa theo: “Đúng thế đúng thế, già mà còn không biết xấu hổ.

Híc, chỉ hy vọng ông chủ sớm nhìn rõ bản chất của cô ta, đuổi cô ta khỏi đây để khỏi làm chướng mắt Bạch tiểu thư sau này."
Coi bộ tám chuyện cao hứng tới nỗi không chú ý chung quanh luôn rồi.

Cứ tưởng mình là người mới sẽ không được lòng như người cũ, ai ngờ Cẩm Mộng lại là người bị đem ra nói xấu như vậy.
Những lời của họ mới cay độc làm sao, nghe mà đã cái tai.

Cẩm Mộng tính cách cũng chẳng tốt lành gì, cứ tưởng vừa nghe nhắc tới tên là cô ta lập tức lao tới dạy cho mấy người đó một bài học rồi chứ.
“Trước khi đi làm nhân viên cũng được hướng dẫn quy củ, đặc biệt có một điều là không được bàn chuyện của người trong gia đình chủ phải không?”.
Nghe cái giọng là biết ngay ai rồi, cứ tưởng ả ta hiền đột xuất, hoá ra là có sự kiên trì dừng lại nghe người ta nói xấu mình những gì.
Hai cô giúp việc kia không khỏi giật mình, quay đầu lại nhìn, vừa thấy trước mặt là Cẩm Mộng họ vô cùng kích động, miệng sắp biến thành lỗ tai rồi: "Chà...!chà..

chào..

cô Cẩm Mộng.."
Lúc này cô ta mới để lộ ra nụ cười ham hiểm: "Tôi vừa vô tình nghe thấy hai người nhắc đến tên tôi, nghe có vẻ như việc nhắc tên tôi khiến hai người rất sảng khoái."
Một trong số hai người giúp việc đứng ngây ra, người còn lại vội vàng nói: “Những lời nói bậy của chúng tôi đã khiến cô Cẩm nổi giận, bọn tôi biết lỗi rồi ạ, mong cô bỏ qua không trừng phạt."
Cẩm Mộng giống như phát điên trực tiếp xông tới trước định vung tay đánh hai người họ.

Tôi nhanh nhảu hắng giọng một cái, bọn họ bị âm thanh của tôi khiến cho giật mình.

Tất cả quay lại nhìn thấy tôi, tự nhiên lại trưng ra vẻ mặt sợ sệt nhìn tôi, tôi cười xoà với hai cô giúp việc kia rồi vội tắt để dùng ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo liếc sang Cẩm Mộng.
Cô ta buộc phải thả tay xuống mà không dám làm càn.
Tôi bước tới đưa tay vỗ vỗ lên vai một trong số hai cô giúp việc vừa nói xấu Cẩm Mộng, dịu dàng nói: “Có phải tôi đã phá hỏng cuộc nói chuyện vui vẻ của mọi người không? Nếu đúng thì thật là xấu hổ.

Mỗi nơi làm việc sẽ có một quy luật khác nhau, nếu ai phạm vào quy luật ắt sẽ bị trừng phạt, nhưng còn tuỳ thuộc vào chuyện người ấy đã phạm nó có phải là việc phạm hay phạm nữa kìa.

Nơi đây lớn như thế này ai cũng có quyền được trò chuyện và được riêng tư, dù là xúc phạm hay nói xấu một cá thể nào, nhưng lén lút nghe chuyện người khác phải chăng cũng là phạm luật riêng tư đúng không?".
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 66: 66: 1801


Nhờ tôi mà lúc đó bọn họ nhanh chóng được giải thoát, Cẩm Mộng có tức giận cũng chỉ dám để trong lòng.

Chắc chờ thời cơ báo thù tôi đây mà.
Hôm qua cãi nhau với Đông Đông một trận vì An Nhi, mặc dù tối đến anh ta đã có ý làm huề nhưng vì sĩ diện tôi cũng không thèm hỏi chuyện anh ta làm gì.

Hôm nay nhớ con bé mà chẳng biết làm cách nào có được thông tin của nó, chắc hôm nay sẽ là một ngày buồn chán đây.
Chẳng biết làm gì, tôi lân la đi tới chỗ đàn piano chơi vài bản để giết thời gian.

Tuy tôi chưa bao giờ bị ai chê là chơi nhạc dở, nhưng phải thú thật là có giỏi tới đâu cũng không so được với thầy.

Ban đầu còn muốn giết thời gian, nhưng càng chơi lại càng thấy nhớ thầy, nên tới bài thứ ba tôi bỏ dở nửa bài còn lại.
Tiếp tục lân la đi tới phòng đọc sách lựa mấy quyển sách đọc cho mau hết ngày.
Một ngày nữa lại trôi qua trong tẻ nhạt.
...
Sáng sớm vừa ra khỏi cửa phòng đã nhìn thấy bảo mẫu đứng đó chờ sẵn: "Tiểu thư ngủ có ngon giấc không ạ?"
Tôi dịu giọng hỏi: “Dì dậy sớm vậy”.
"Công việc của tôi mà cô."
Bà ấy níu lấy cánh tay tôi, nghẹn ngào nói: "Hôm qua tôi bệnh xin nghỉ phép một hôm, không biết người thay thế có làm tiểu thư không hài lòng ở đâu không vậy?"
"À không, mọi thứ đều ổn cả mà."
Bên dưới lầu tôi thấy Cẩm Mộng vừa đi ngang, tôi thắc mắc hỏi: "Chẳng phải Đông Đông nói Cẩm Mộng không được phép tự ý vào đây à?"
"Hôm nay công ty có chuyện quan trọng cậu chủ phải đi họp từ rất sớm, chắc vì thế mà cô ấy mới tự ý sang đây.

Lúc nãy tôi đụng mặt cô ấy ngoài sảnh chính, thấy nói là đi tản bộ ngang qua, vô ý dừng lại ở trước sảnh chứ không cố ý đi tới, vậy mà bây giờ lại vào thẳng đây rồi." Tôi vừa hỏi, bảo mẫu đã nhiệt tình nói rõ ràng cho tôi nghe mọi chuyện.
"Thật đáng khâm phục người phụ nữ này, mới sáng sớm tinh mơ đã có tinh thần đi gây chiến rồi."
"Cậu chủ không bao giờ cho phép Cẩm Mộng đến gần cô chủ nhỏ, cũng không cho cô ấy tới gần cậu chủ luôn, trước nay cô ấy vẫn nghe lời trong sợ hãi, không hiểu sao hôm nay bị làm sao, mà dám cả gan như vậy." Bảo mẫu nói năng vô cùng rành mạch.
Tôi vỗ vào mu bàn tay bảo mẫu, nói: "Dì cứ làm tròn bổn phận của mình đi, mấy người có tính tuỳ tiện, thì để con tiện lúc nào dẹp luôn lúc đó."

Trước khi lấy lại được ký ức của mình, cũng một phần nhờ Cẩm Mộng cả, mang ơn thì phải ơn.
Nghe đâu sau khi tôi rời đi Đông Đông đã đối xử rất tệ với ả ta.
Trong đầu tôi chợt lóe lên, bèn hỏi bảo mẫu: "Từ trước đến giờ dì có nghe Cẩm Mộng nhắc gì tới mẹ ruột của An Nhi không?"
Mặt bà ấy trắng bệch, ngừng lại một hồi mới đáp: “Ông chủ đã ra lệnh, không được phép nhắc đến mẹ ruột của cô chủ nhỏ, lúc trước nếu không vì cậu chủ lên tiếng thì toàn bộ người làm trong nhà đã bị sa thải hết rồi."
"Cô ta khôn khéo tới mức nào mà được thủ tướng ưu ái như vậy chứ, lúc trước còn dám ép người phụ nữ của Đông Đông tức tới nỗi bỏ đi..

Thiên hạ bàn tán Đông Đông có một đứa con ngoài dã thú nhưng lại bị ông già họ Đông đó ra lệnh đổi trắng thành đen nói con bé chỉ là đứa trẻ bị bỏ rơi được Đông Đông xót xa mang về nhà nuôi lớn để sau này phụ anh ta đỡ đần công việc của gia đình.

Đó có phải là một kịch bản hoàn hảo mà lão Đông bắt các người hoặc thuộc và cố quên bản cũ để được ở lại đây làm việc đúng không?"
Haizz, đúng là một lão già mưu kế đa đoan, nghèo cũng là con người cả thôi, cũng phải đi làm kiếm tiền nuôi thân thôi.

Có điều số tiền họ kiếm ra ít hơn, khó khăn so với những người ngậm thìa kim cương từ khi chưa hình thành phôi thai như chúng tôi.

Nhưng cũng đâu thể lấy tiền để huỷ đi quyền bình đẳng của họ chứ.
Haizzzz, sáng sớm đã nghe chuyện khiến tâm trạng sôi máu, thôi thì lại đi kiếm sách đọc đốt thời gian với hạ hoả vậy.
Đang định xuống dưới ăn sáng thì bên dưới nghe tiếng giày cao gót, rồi từ từ dung mạo Cẩm Mộng hiện ra trước mặt chúng tôi.

Ả ta dùng khuôn mặt giả tạo mỉm cười với tôi.
Tôi thầm than trong lòng, cái người phụ nữ giả tạo này cứ phải thể hiện mấy cái không thật tâm như thế không thấy mệt sao, đã cả gan trái ý Đông Đông bước chân vào đây rồi còn ngang nhiên xuất hiện trước mặt tôi.
Cẩm Mộng nhìn thấy tôi, nhún mình làm bộ chào, nói: “Hay tin Bạch tổng tới đây mà không chào hỏi tử tế, hôm nay Cẩm Mộng tranh thủ tới sớm để chào hỏi, coi như thay lời xin lỗi cho ngày hôm qua không phải phép.."
Nếu không biết bộ mặt thật mà chỉ gặp lần đầu thì chắc ai cũng tưởng đó là những lời chân thành của cô ta..
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 67: 67: 2001


Mới sáng sớm đã bị chọc tức.

Tôi ghét những người có tính nịnh hót, đặc biệt là con quỷ mang tên Cẩm Mộng
Lúc mất trí tôi là đứa con gái ngây thơ.

Nhưng trở về là con người thật thì tính cách có phần kiêu ngạo, vô cùng bướng bỉnh, Cẩm Mộng bây giờ thật ngứa mắt, tôi phải tỏ ra trầm tính, nói:
"Coi bộ cô có lòng nhỉ, sáng sớm đích thân sang thăm tôi, nhưng hình như cũng không cần thiết lắm đâu."
Khuôn mặt tươi cười giả trân của cô ta cứng đờ ra.
Cô ta đứng ngây ra hồi lâu, rồi đứng thẳng người, lại bày ra gương mặt tươi cười giả tạo nói: “Chị được dạy dỗ từ nhỏ, khách đến nhà dù với cương vị nào cũng đều phải chân thành đến chào hỏi một tiếng."
"Thật sự là được dạy dỗ đấy à."
Cô ta lại ngẩn ra giây lát, rồi bình tĩnh nói: “Ý của em là....?"
Tôi thấy dễ chịu với thái độ phải cố nuốt giận của cô ta, vờ nghiêm trang nói: “À thì..., muốn nghĩ gì thì nghĩ..."
Đang đứng sừng sững trước mặt, tự dưng cô ta bỗng ôm má ngồi sụp xuống dưới đất.

Bên ngoài cửa bỗng có tiếng bước chân ai đó tiến vào.
Tôi nhếch mép, hắng giọng nói: “Tính dở trò gì đây?"
Cẩm Mộng ngẩng đầu lên, khuôn mặt hết sức dịu dàng, nói với vẻ chua chát: “Chị biết tình yêu miễn cưỡng chắc chắn là không hạnh phúc gì.

Sự yêu thương bao lâu nay của chị đối với An Nhi em đã được nghe mọi người kể lại rất nhiều, em thấy làm cảm kích điều đó rất nhiều.

Con bé từ nhỏ đã bị mẹ nó tàn nhẫn bỏ rơi, chắc hẳn là em cũng được nghe qua rồi nhỉ.

Vì thiếu thốn tình cảm mà nó ngộ nhận em là mẹ ruột của nó.

Lúc đó chị thấy có lỗi nhiều lắm, do cô ấy hiểu lầm tình cảm giữa chị với Đông Đông, dù tình cảm có sâu đậm đến đâu thì ít nhiều cô ấy cũng đã sinh cho Đông Đông một đứa con kháu khỉnh.

Lúc cô ấy bỏ đi Đông Đông buồn đến nỗi liên tiếp hai tháng trời bỏ mặc mọi thứ chỉ đắm chìm trong men rượu.."
Lại giở cái trò "thao túng tâm lý" để khiến tôi rơi vào bẫy "bản thân chỉ là cái máy đẻ" của Đông Đông.
Bây giờ tôi mà chạy đi kiếm chuyện với Đông Đông, tranh cãi với anh ta một trận, buộc anh ta phải đưa ra lựa chọn một là tôi hai là cô ta thì mới toại nguyện với mong muốn của cô ta đây mà.

Giấc mộng trông thấy chúng tôi cãi cọ ầm ĩ long trời lở đất của cô ta coi bộ khó mà xảy ra được rồi.

||||| Truyện đề cử: Bà Xã Ngang Ngược, Cuối Cùng Cũng Tìm Được Em! |||||
Nghe nói trước nay Cẩm Mộng mãi một lòng một dạ với Đông Đông, nhưng anh ta thì rất lạnh lùng với ả.
Nói đi thì cũng phải nói lại.

Tuổi trẻ, thanh xuân cho tới già sắp mãn đời rồi vẫn chưa một lần được đáp lại tình cảm dù chỉ là một ánh nhìn, đương nhiên sẽ đem lòng cay đắng mà đi gây hấn với tình địch rồi.
Trái tim sắt đá ấy sao lại gục ngã trước tôi vậy kìa.

Thật khó hiểu.
Tôi khom người, vỗ vỗ lên vai cô ta, bình thản nói: “Rốt cuộc cô muốn gì? Tôi nghĩ cô là người thông minh chứ không phải kiểu ngu ngốc như cái hình ảnh hiện trước mắt tôi thế này.

Haizz, có một chuyện cũng cần phải nhắc cho cô nhớ, người đời gọi tôi một tiếng "vợ tương lai" của Đông Đông, dù là bất cứ người nào chen vào thì cũng chỉ là "kẻ thứ ba".

Sau này hôn thú và hộ khẩu đều có tên tôi, đeo nhẫn với tôi mà lại đeo "bao" với "con giáp thứ mười ba".

Tôi thì công khai mà lại phải ẩn danh với mấy loại đó.

Buồn nhỉ!"
Lời vừa dứt, lòng tôi cũng thoải mái hơn.

Mắt vô tình liếc thấy hai tay của cô ta đang nắm chặt thành nắm đấm.
Tôi chậc lưỡi hai tiếng, rồi gọi bảo mẫu, bước ngang qua người cô ta, đi thẳng xuống dưới nhà.
Nhắc lại chuyện cũ chẳng hiểu sao tôi lại thấy lòng mình hơi đau nhói.
Nhưng nếu như Đông Đông đã yêu tôi sâu đậm vậy tại sao còn để Cẩm Mộng ngang nhiên ép tôi đau lòng tới mức xảy ra chuyện như thế...
Thời gian qua anh ta không đi tìm tôi, cũng chẳng thèm có một hành động nào cho thấy anh ta thời gian qua suy sụp vì tôi.
Với tính cách tàn độc, lạnh lùng của tổng tài tại sao lại không bóp cổ Cẩm Mộng cho tới tắt thở chỉ vì khiến người anh ta yêu đau khổ chứ.

Tôi vô tình lầm rầm nói ra miệng câu hỏi này.
Bảo mẫu đi bên cạnh bỗng khẽ giọng nói: “Có chứ, điều đó đã từng xảy ra."
Do dự một hồi rồi bà ấy nói tiếp: “Ngày cuối cùng cậu chủ say, lúc vừa mới tỉnh giấc, vẫn còn lâng lâng cơn say, tâm tư trống rỗng, không hề muốn sống, cả ngày chỉ nhốt mình trong phòng, đến cậu chủ nhỏ cũng chẳng thèm ngó ngàng.

Ông chủ lo lắng vô cùng, mới bảo tôi đến an ủi cậu chủ.

Hôm ấy, Cẩm Mộng cũng bám theo tôi để đến thăm cậu chủ.

Ngày hôm đó trời mưa rất to, vừa thấy mặt cô ấy cậu chủ mặt lạnh như băng lao tới bóp chặt cổ cô ấy.

Tôi sợ cứ tiếp tục sẽ có chuyện không hay xảy ra nên đã không chút phép tắc mà ngăn cản, may là đúng lúc.

Nhưng tôi thì thấy đáng lắm, nếu không vì danh tiếng cả đời nhà họ Đông gầy dựng thì tôi đã mặc kệ cho cô ta ra sao thì ra rồi.".
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 68: Chương 68


Bảo mẫu cắn răng nói: “Tôi thương cô chủ cũ lắm, nên đã âm thầm nhờ người đi hỏi thăm về chuyện của cô ấy.

Được biết sau khi rời khỏi nhà họ Đông cô ấy đã bị tai nạn rất nặng, còn bị ảnh hưởng lớn ở chân.

Hôm đó tôi còn đến thăm, lúc tới nơi thì người đã đi mất rồi.

Sau hôm đó có cố gắng cách mấy cũng không thể nghe được tin gì từ cô ấy.

Tôi lo lắng lắm."
Tôi im lặng hồi lâu, bình thường bất cứ là ai gặp phải những chuyện ly kỳ như thế này chắc chắn sẽ phải hỏi rõ ngọn nguồn, nhưng tôi là nhân vật chính, lại còn chưa từng quên bất cứ một chi tiết nào, chỉ biết buông một tiếng thở dài mà thôi.
Đôi mắt bảo mẫu đã đỏ hoe: “Cô chủ trước đây là một người ngây thơ, hiền lành.

Cô ấy sống ở đây khó khăn trăm bề.

Cậu chủ đã phải tỏ ra là một người đàn ông bội bạc, không để tâm gì tới cô ấy, đưa cô ấy về đây chung sống chỉ vì cô ấy đang mang giọt máu của họ Đông.

Quan tâm chăm sóc chỉ mong đứa bé mạnh khoẻ mà lọt lòng.

Thực chất tình cảm tận đáy lòng của cậu Đông buộc phải giấu nhẹm vào trong.

Nếu bày tỏ ra bên ngoài sẽ khiến cô chủ cũ khó khăn lại thêm khó khăn."
Nghe từng lời của bảo mẫu mà trong lòng tôi bỗng mơ hồ, rối bời.

Mang theo tâm trạng rối bời ấy cả một buổi sáng.
Hôm nay trời không nắng gắt, tôi bước ra nhà chòi định ngồi dùng trà suy nghĩ một chút.
Vừa ra tới đã thấy lão Giang đang ngồi đó, như thần như quỷ thích xuất hiện ở đâu thì xuất hiện.

Lão thấy tôi liền nhoẻn miệng cười vui vẻ.
Tôi ngẩn người ra.
Lúc Cẩm Mộng ngồi bệt xuống đất bày trò đáng thương là vì cô ta nghe thấy tiếng bước chân, chắc là lão Giang định tới thăm tôi.

Thấy tôi đang nói chuyện nên không tiện lại đó mà ra đây ngồi đợi.
Lão ấy lại hí ha hí hửng, bước lên trước mặt tôi, nói: “Bao nhiêu năm rồi không bớt hung dữ nhỉ.

Cứ tưởng cái miệng xinh xắn này chỉ biết chỉ thị, hay nói những lời đanh thép liên quan đến công việc, không ngờ lại có thêm một biệt tài mắng người ghê gớm thế này.

Xem ra không lo con gái cưng của lão Bạch bị bắt nạt rồi."
Tôi chẳng thèm so đo với lão, đành phẩy phẩy tay, nói: “Sáng sớm nhìn mặt con nhỏ đó đúng là chướng mắt, tuy tôi luôn yêu mến những người thông minh, đặc biệt là phụ nữ.

Nhưng con nhỏ đó đa đoan, lắm âm mưu, xấu tính, đã ghét nay còn càng ghét hơn."
Lão ta lại mỉm cười.
Hỏi sao mà lão Giang này lúc trông cũng tươi trẻ hơn tuổi, ngày nào cũng tươi cười vui vẻ hớn hở.

Tôi lạnh mặt hỏi: "Mà này, nghe lén người khác nói chuyện là xấu lắm nha ông bác."
Lão hắng giọng một tiếng rồi ngưng cười, ánh mắt chuyển sang nhìn bảo mẫu đang đứng cạnh.

Chỉ nhìn sắc mặt là hiểu được tâm ý người khác, bảo mẫu lập tức cúi người chào: “Tôi đi chuẩn bị chút trà bánh cho hai người."
Tôi hài lòng gật gật đầu.
Lão Giang chẳng bao giờ nghiêm túc, đợi bảo mẫu đi khuất thì ngay lập tức lại tỏ ra trang nghiêm, đường hoàng.

Dáng vẻ của lão khiến tôi phát run trong lòng.
Tôi im lặng nắm chặt hai tay, lạnh lùng nói: “Thái độ đó của lão là ý gì?"
Lão bèn thu lại gương mặt tươi cười mà trang nghiêm ấy, cười buồn, nói: “Con có muốn gặp lại thầy con không?"
Trái tim tôi đập mạnh như đang nướng trong lửa đỏ.

Tôi nghe từ họng mình phát ra một câu: “Bác, bác hỏi gì thế?" Câu nói này còn kèm theo hai tiếng sụt sịt.
Lão ta cũng ngây người, cau mày, rồi vỗ vỗ vào lưng tôi: “Nhiều năm qua đã có quá nhiều chuyện xảy ra và bị giấu đi, cũng sắp đến lúc sự thật phải được phơi bày rồi."
Tôi đờ đẫn hỏi: “Làm...!làm sao...!là..

là sao..?"
Lời của Lão Giang khiến tôi chẳng còn lòng dạ nào ở lại nhà Đông Đông nữa..

Tôi gửi cho anh ta một tin nhắn, lời lẽ thành khẩn, bày tỏ sự biết ơn sâu sắc trước sự quan tâm chăm sóc của anh ta đối với tôi trong thời gian qua.

Rồi cùng lão Giang về nhà.

Tôi nghe xong những chuyện đau xót lão Giang vừa kể, lòng trắc ẩn dâng trào, liền tỏ ý sẽ về nhà để nghỉ ngơi suy nghĩ thêm.
Lão Giang đưa tôi về tới cổng lão cũng phải đi luôn.
Tiễn lão Giang về rồi, tôi phơi rõ nét mặt buồn rầu.

Hít một hơi thật sâu, toàn thân căng lên, chỉ lo sợ không biết sắp tới phải đối mặt thế nào, không biết nên là hận hay nên là yêu.
Tôi thầm nghĩ, bản thân luôn thắc mắc tại sao khi tôi mất trí vừa gặp Đông Đông đã có cảm giác thân thiết và quen thuộc.

Nhưng đến ngày hôm nay nghe được điều gọi là "sự thật" mà lão Giang nói thì tôi như chẳng còn là mình, cứ đờ đẫn bước lên phòng.

Trái tim mỗi lúc dần dần chùng xuống.
Thơ thơ thẩn thẩn rồi ngủ quên lúc nào không hay.

Trong giấc mơ bỗng chói lòa một luồng sáng màu trắng, luồng sáng từ từ tạt thẳng vào mặt tôi, sau đó ánh sáng ấy lại biến mất không để lại dấu vết, sau đó lại loá lên.

Tôi cẩn thận bước chân đi tới chỗ ánh sáng ấy..
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 69: Chương 69


Trong giấc mơ tràn đầy ánh sáng bạc hư ảo ấy, tôi cứ quanh quẩn tìm đi tìm lại lối thoát vô cùng vất vả.

Bỗng nhiên bên tai vẳng lại tiếng gọi quen thuộc.

Tim tôi đập nhói lên, vội vàng tập trung, loạng choạng đi theo tiếng gọi ấy.
Cơ thể tôi run rẩy, tôi đưa ta sờ thứ trước mặt, âm thanh lúc nãy chẳng còn nghe thấy nữa, bàn tay tôi chạm phải khuôn mặt mềm mại, ấm áp.

Bên ngoài giấc mơ, trên mặt tôi hai hàng nước đã tuôn chảy từ lúc nào, tôi cảm giác được khóe mắt mình cay xót.

Trong đầu tôi lúc này trống rỗng, khuôn mặt mà tôi đang chạm, chính là...! chính là...!khuôn mặt quen thuộc lúc trước.

Là thầy!

Nhưng sao toàn thân thầy ấy lại nhiều vết thương băng bó như thế.

Người thầy mạnh mẽ của tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mặc dù là giấc mơ nhưng trông nó như thật, tôi sốt sắng lo lắng cứ luôn miệng hỏi tại sao.
Sao trùng hợp như vậy, hôm nay lão Giang vừa kể chuyện về thầy thì đêm nay tôi lại mơ thấy thầy ấy.

Người ta nói ngày nghĩ đêm mơ, nhưng tôi vẫn luôn mong ngóng tin tức của thầy, chưa bao giờ tôi có thể thấy được thầy ấy xuất hiện, vậy mà, vậy mà hôm nay....!thầy ấy mình đầy thương tích nằm đó nhắm lịm mắt yếu ớt.
Thật không thể quen với hình ảnh thiếu mạnh mẽ ấy của thầy.
Thầy ấy từ từ tỉnh lại.

Mở mắt nhìn tôi, ngây ra hỏi: “Sao em lại khóc? Vì em đang lo lắng cho anh có phải không? Chỉ là một vài vết thương ngoài da thôi, cũng không cần đau lòng đến mức khóc nhè như thế.

Nếu cần phải khóc, thì anh là người nên khóc mới đúng.

Em đừng khóc, anh đau lòng lắm, suýt chút đánh mất em anh đã rất đau lòng rồi, giờ nhìn thấy em khóc anh chịu đựng thế nào đây?"
Thầy ấy đưa tay sờ lên mặt tôi, đúng là tôi quá xúc động, nên khuôn mặt thèm nhem ướt sũng nước mắt rồi: "Gặp lại thầy em vui lắm."
Người ấy nhíu mày hỏi: “Anh mừng là em vui, anh cứ lo sợ rằng em sẽ không chấp nhận anh."
Tôi dịu dàng cầm lấy bàn tay thầy ấy đang đặt trên mặt tôi, khiêm nhường nói: “Tự nhiên em thấy hạnh phúc lắm, không vì điều gì hết, chỉ là hôm nay em nhớ thầy rất nhiều...!giờ này thầy đã ở đây trước mặt em.

Em chỉ mong đây không phải là mơ...!em sẽ được tận tai nghe thầy nói mọi chuyện một cách rõ ràng."
....
Giấc mơ đêm qua mặc dù kết thúc chóng vánh, không đầu không đuôi, nhưng khi tỉnh giấc hai mắt tôi thật sự khó mở, nó sưng húp như thể tôi úp mặt trong gối khóc cả đêm.
Bên ngoài phòng có tiếng gõ cửa, người làm bên ngoài nói vọng vào: "Thưa cô chủ có khách tìm cô chủ ở gian nhà khách."

Cái gì vậy nè, đi vắng bao nhiêu ngày mà sao vừa về đã có người tới kiếm rồi.
Vệ sinh cá nhân buổi sáng xong tôi lững thững xuống lầu đi qua gian nhà khách.

Ái chà, vị khách này không hề xa lạ chính là người từ hôm qua tới nay tôi chưa từng ngừng suy nghĩ tới - Đông Đông.
Lúc tôi bước vào, anh ta đang dùng tay chống má, ngồi tựa vào chiếc ghế sofa, nhăn mày nhăn mặt nhìn tôi.
Tôi nhìn xung quanh chẳng thấy người nào ở đây, tất cả các cửa sổ cũng như rèm đều được kéo lại, không gian tối đen chỉ còn một chút ánh đèn vàng.
Lúc này thực sự tôi chưa suy nghĩ xong chuyện lão Giang kể, vẫn chưa biết bản thân nên vội vàng quay người định bỏ đi.
Anh ta đứng cách tôi không xa, lúc quay người đi bỗng cổ tay bị nắm kéo lại.
Cái kéo tay này của anh ta quả rất mạnh.

Vì quá bất ngờ mà toàn thân tôi loạng choạng, rồi lao thẳng vào lòng anh ta.
Sau đó anh ta đẩy mạnh tôi vào tường, sắc đen thẫm ánh lên trong đôi mắt.

Anh ta xiết rất mạnh tay, tôi giằng co hồi lâu mà không giằng ra được,
Tâm trí còn ở đẩu đâu thì bỗng cảm thấy ở cổ hơi nhói.

Anh ta, anh ta, anh ta đang m*t chặt lấy cổ tôi.
Sức khoẻ của đàn ông làm cho tôi không thể phản kháng lại được khi bị anh ta ép mạnh.

Hơi thở Đông Đông hổn hển, môi lưỡi chậm rãi m*n tr*n cổ tôi, đầu óc tôi không còn tỉnh táo, cơ thể lại không ngừng run rẩy.
Có một thứ cảm xúc không tên đang trỗi dậy, hai bàn tay bắt đầu ôm anh ta chặt hơn.
Bên tai tôi bỗng vẳng lên một giọng nói thều thào: "Nếu anh có chuyện giấu em, em có tha thứ cho anh không? Anh yêu em ngày từ lần gặp đầu tiên, vì yêu em anh chỉ muốn được bảo vệ em, mọi chuyện anh làm chưa từng có ý nào khác ngoài lý do vì anh quá yêu em."
Từng câu từng từ đó khiến đầu óc tôi trở nên mơ hồ, hỗn độn, tận đáy lòng trào dâng một khát vọng tựa như đã đợi chờ cả chục năm.
Một tay Đông Đông mở áo khoác của tộ ra, làn môi nóng bỏng trượt từ xương quai xanh xuống, cho đến chỗ trái tim, vì đã từng vì thầy mà bị đâm một nhát ở tim, nên ở đó có một vết sẹo dài.
Cánh tay trái Đông Đông kìm chặt hai tay tôi, làn môi hết lần này đến lần khác chà lên vết sẹo của tôi.

Tôi ngẩng đầu khẽ rên một tiếng..
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 70: Chương 70


Toàn thân tôi mất hết sức lực, cả người men theo bức tường từ từ trượt xuống.
Cuối cùng Đông Đông cũng buông tay.

Hai cánh tay tôi đã được tự do, chẳng nghĩ ngợi gì, tôi vung tay tát anh ta một cái.
Cái tát đó mới đi nửa chừng đã bị anh ta bắt lại được, rồi kéo tôi vào lòng anh ta.

Cánh tay phải của Đông Đông đặt lên ngực trái của tôi, mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, hai mắt sáng rỡ.

Anh ta nói: “Từ trước tới này, vị trí này của em có lúc nào có sự hiện diện của anh không?"
Anh ấy đã hỏi tôi câu này nhiều lần rồi, nhưng tôi thực sự không biết phải trả lời ra sao.

Trong tim tôi thi thoảng cũng có anh ta, nhưng tâm trí tôi thì luôn nghĩ về thầy.

Chẳng biết tình cảm đó là tình thầy trò, hay tình yêu nam nữ giống như tôi đối với anh ta vậy.
Từ lúc biết “sự thật” tâm trí tôi vẫn suy nghĩ không đâu vào đâu.

Phải đối mặt với “sự thật” ấy ra sao?.

Nghĩ đi nghĩ lại, đến đau cả đầu.
Ánh sáng trong mắt anh ta cũng dần dần u ám lại, chỉ còn lại một màu đen trầm lắng, hồi lâu sau, mới chậm rãi nói: “Ánh mắt của em bao lâu nay luôn ánh lên một nét mong đợi người nào đó, anh nghĩ người đó chắc chắn chẳng phải anh rồi.

Mấy câu hỏi của anh hơi vô nghĩa."
Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn anh ta: “Chẳng phải là…" một chút nữa là lời thốt ra khỏi miệng rồi.
Không khí đột nhiên đóng băng lại, tôi phải nuốt nghẹn ngào vào trong.
Đông Đông hướng mắt nhìn xa xăm, hững hờ nói: “Người cần về sẽ sớm về, người buộc đi buộc phải đi, sự thật thì mãi mãi không thể che giấu được." Anh ta ngừng lại giây lát, rồi nói tiếp: “Mong rằng dù sắp tới đây có thế nào thì xin em đừng tránh mặt anh."
Xem ra những gì nên nói đợi tới lúc nào đó nói cũng được.

Tôi sờ trán, thở dài: “Hôm nay anh sao vậy? Nói toàn những lời khó hiểu."
Đông Đông quay ngoắt đầu lại, trên khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen lại càng thăm thẳm hơn, nhìn tôi rất lâu, rồi gằn từng tiếng: “Chắc anh điên rồi”.
Tôi giơ tay lên đẩy ngược anh ta vào tường, hai mắt tối sầm, nghiến răng nói: “Tôi là trò đùa của anh đó à? Thích đối xử vui buồn với tôi thế nào cũng được à?" Rõ ràng câu nói đó cũng không có gì quá đáng nhưng không hiểu sao tôi lại phản ứng thái quá đến vậy.
Tôi hắng giọng một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn anh ta nói: “Chuyện kết hôn của chúng ta.

Tôi nghĩ… nên huỷ bỏ!"
Đông Đông choáng váng, nói: “Em nói cái gì?”.
“Thời gian qua chúng ta bên nhau, tôi chỉ thấy vui vẻ vì nghĩ Tiểu Công Chúa tử nhỏ thiếu đi tình yêu thương của mẹ ruột, nó ngộ nhận tôi là mẹ nó.

Trẻ con thơ ngây không lỗi lầm nên tôi mới chiều theo cảm xúc của con bé mà vui vẻ khi đi cùng bố con anh.

Đến giờ tôi mới nhận thấy bản thân chẳng có chút cảm tình rung động nào với anh.

Vì vậy, nên kết thúc mọi chuyện sớm sẽ tốt hơn cho cả chúng ta và cả gia đình chúng ta.”
Mãi lâu sau anh ta vẫn không có động tĩnh gì, tròn mắt nhìn thẳng vào mắt tôi rất lâu mới lên tiếng: “Tối nay, em đến nhà anh dùng cơm đi, anh muốn chúng ta cùng nhau dùng bữa.

Cũng có thể cho đó là bữa cuối đi." Dứt lời, bèn lách người sang một bên, rồi đi thẳng ra ngoài cổng.
Tôi lúc này mới lên tiếng: “Tôi sẽ đến.”
Đông Đông khựng lại, lạnh lùng nói: “Hãy tranh thủ đến sớm, anh muốn có nhiều thời gian cho chúng ta hơn."
Chiếc bóng cao dài của anh ấy, càng nhìn càng thấy nhói lòng.
Trong lòng trống rộng tôi đứng ngây ở đó hồi lâu.
Tôi vào trong, đến phía tủ lạnh, mở ra lấy chai nước trái cây nốc vài ngụm cho đỡ khát, rồi mới chậm rãi bước về phòng.
Lại có tiếng người hầu báo tôi có khách tới thăm.
Xem ra hôm nay tôi đúng là có số đón khách.

Trước nay tôi vẫn luôn sống rất khép kín, chẳng mấy khi có khách hay bạn bè đến thăm, ngoại trừ người nhà lão Giang.
Vừa bước lên tới phòng riêng.

Đúng lúc ấy, cánh cửa bỗng kêu hai tiếng tách, tôi quay đầu lại nhìn.

Haizz, hóa ra vị khách mà người hầu nhà tôi nói là con nhỏ Giang Nhiệt Lệ.
“Lại còn tưởng là ai.

Hôm nay người làm nhà tôi còn bày đặt khách sáo gọi cô Giang đây là khách quý nữa chứ.”
Con nhỏ đó nhìn tôi từ đầu tới chân, một tay đặt ly trà sữa xuống bên cạnh tôi, tay còn lại bưng ly trà sữa còn lại hút vài hớp, rồi cau mày nói: “Ủa? Tưởng tiểu thư họ Bạch đang chìm đắm trong hạnh phúc bên nhà chồng tương lai chớ."
Tôi với tay rút ống hút, lắc lắc ly trà sữa, đâm ông hút vào hút vài hớp, đáp: “Tao cũng có nhà cao cửa rộng mà.

Làm gì có đâu hạnh phúc bằng nhà mình.”
Con nhỏ phun bắn mấy hạt chân trâu với trà ra ngoài, vội chạy tới kệ lấy khăn giấy ướt tôi để sẵn trên đó lau lau miệng, rồi lại chăm chỉ thu dọn tàn cuộc nó vừa bày ra, sắc mặt vẫn không đổi, nói: “Sắp lấy chồng vẫn không bớt xéo sắc.".
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 71: Chương 71


Ban đầu Giang Nhiệt Lệ định cùng lão Giang qua nhà Đông Đông tìm tôi.

Cái tật ngủ nướng của nó không bỏ, ngủ ươn tới trưa, tới lúc lão Giang đã ăn no bụng chuẩn bị đi nghỉ trưa, nó ngoác miệng trách lão Giang thất hứa, giận dỗi mỗi mình lái xe đến nhà tìm tôi.
Nó lại nằm dài trên giường tôi, nói: “Chẳng qua lâu ngày không gặp, muốn đến thăm cô bạn thân tao sau những ngày hạnh phúc bên nhà chồng còn nhớ đến tao không.

Nhưng sao tín hiệu vũ trụ báo cho tao thấy hình như không như tao nghĩ, sắc mặt mày lạ lắm.

Thời gian qua có chuyện gì vậy, tám với tao đi bạn thân."
Tôi làm bộ tươi cười nói: “Làm gì có gì, mặt tao vẫn vậy thôi.

Chẳng qua buồn ngủ nên không còn tươi thôi."
Nó lại nhíu mày hỏi: “Tao không tin."
Tôi day day mặt, cười khô khốc: “Không tin kệ mày."
Ánh mắt Giang Nhiệt Lệ sáng quắc, nhìn tôi chăm chú.

Tôi lại cười khô khốc: “Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tức cái tên họ Đông đó."
Đúng là bạn thân lâu năm, riêng khoản chọc ngoáy đời tư người khác, tôi với Giang Nhiệt Lệ đúng là không ai thua ai.
Tôi với Đông Đông vì nhiều khuất tất mà cãi nhau, không nói thì bứt rứt trong người, chưa kể là sợ nó sẽ ám cả tuần, cũng nên nói qua loa tóm tắt câu chuyện cho Giang Nhiệt Lệ nghe.

Sau khi đã suy nghĩ xong, tôi uống thêm mấy ngụm trà sữa, rồi kể hết chuyện khó chịu trong lòng cho nó nghe.
Mặc dù mắt nhắm nghiền, người nằm dài trên giường tôi, nhưng tai vẫn dỏng lên chăm chú nghe, đợi tôi kể xong, mãi sau mới mở mắt nghiêng người nhìn tôi cười một cách rất kỳ dị, nói: “Trước nay tao cứ nghĩ Đông Đông bé tuổi hơn mày nên không mấy hiểu chuyện.

Nhưng chuyện mày vừa kể thì tao thấy theo tình nghĩa bạn bè thì tao sẽ bênh mày, nhưng về lý thì tao thấy Đông Đông cũng có cái đúng.

Tiểu công chúa vẫn chỉ là một đứa trẻ, mày thoải mái với nó vậy cũng không nên."
Nó ngừng lại một lát, rồi ngồi dậy dựa lưng vào đầu giường, nói tiếp: “Theo những gì tao biết về mày thì mấy cái chuyện cỏn con này nó chẳng hề hấng gì với mày, nhưng sao bây giờ lại để bụng rồi vì nó mà khó chịu vậy.

Ái chà, cô tiểu thư được ví như một người không gan không tim nay lại thế này, liệu có phải là con tim đã rung rinh vì ai đó?”
Tôi ngẩn người, một tia sáng lóe lên trong đầu.

Từ lúc Đông Đông ở nhà tôi về trái tim tôi vô cớ không ngừng nhói đau, là do tôi yêu sao? Tôi vẫn luôn yêu anh ta sao? Sao lại là yêu? Rõ ràng là hận cơ mà.

Bao lâu nay là yêu hay là hận vậy? Sao tôi không cảm nhận được gì thế này.
Giang Nhiệt Lệ đột nhiên giật nảy người lên, nói: “OMG, mày yêu Đông Đông thật rồi.”
Tôi thừ người một lúc lâu, nhìn Giang Nhiệt Lệ lắp bắp: “Không, không thể nào? Đó là người tao không thể yêu.

Tao luôn cảm thấy không có chút cảm tình gì với anh ta, trong tâm trí lúc nào cũng chỉ mong nhớ ngày gặp lại thầy.

Không đâu, không bao giờ là yêu đâu.

Mày cứ nói luyên thuyên."
Hai mắt Giang Nhiệt Lệ sáng rỡ: “Mà anh ta đã tỏ tình với mày chưa?"
“Rồi!”
“HaHaHa, đúng là mưa dầm thấm lâu!” Giang Nhiệt Lệ cười mãi rồi lại nói rất thoải mái: “Nói chung là tao thấy không ai xứng với Đông Đông bằng mày đâu.

Bề ngoài mày lạnh lùng như thế, nhưng đi cùng mày lâu tao biết mày là cô gái có một trái tim tinh tế và nhạy cảm.

Tuy là có một khoảng thời gian mày mất tăm mất tích để mọi người tìm kiếm trong lo lắng, nhưng tao cũng phải nói một câu công bằng, dù đã từng trải qua chuyện có khắc nghiệt tới cỡ nào thì quá khứ vẫn là quá khứ.

Con đường từ đây tới tương lai còn xa lắm, tích cực lên đi nhé.!"
Gân xanh trên trán tôi giật giật.
Giang Nhiệt Lệ hút cho hết trà sữa trong ly, đứng dậy bỏ vào thùng rác, quay lại cười nói: “Hỏi thực tình một câu thế này nhé.

Nếu một ngày Đông Đông không nhắn tin, không gọi cho mày, không nhìn thấy mặt anh ta, mày có thấy khó chịu hay nhớ anh ta không?"
Trái tim tôi khẽ run rẩy.
Lúc mới ở cạnh Đông Đông, ban đầu tôi còn cảm thấy không quen.

Nhưng nghĩ tới sau này phải cưới anh ta, ở chung nhà rồi ngày ngày gặp mặt Cẩm Mộng, hình ảnh cũ nhiều năm trước lại hiện hữu lại, khó chịu cùng cực.

Anh ta quan tâm chăm sóc tôi thời gian vừa qua khiến tôi rung động sao? Từng cử chỉ hành động nhỏ ấy không hề vấy bẩn một sự giả tạo nào.

Rốt cuộc thời gian không có tôi bên cạnh, anh ta đã làm thế với bao nhiêu cô gái rồi, hay chỉ có mình tôi?
Trái tim tôi chùng xuống.
Giang Nhiệt Lệ cười ha ha: “Đừng suy nghĩ nhiều nữa, cũng tới tuổi rồi.

Mau mau kết hôn sinh con cho bố mẹ mày mừng đi nào.

Theo như nãy giờ tao dùng con mắt nhìn đời của tao nhìn mày thì tao thấy đến 99,99,9% là mày đã có tình cảm với Đông Đông rồi.

Cuối cùng bề trên đã nghe được lời thỉnh cầu của tao, ban cho con bạn tao một người chồng tương lai tốt về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.

Mày cũng không cần phải băn khoăn mãi thế đâu, tao là tao thấy tên Đông Đông đó cũng rất yêu thương mày, anh ta thật lòng đấy… Tiến tới đi, ngần ngại gì.".
 
Nhân Duyên Người Thừa Kế
Chương 72: Chương 72


“Xem ra chuyện này phải sớm đi báo cho người lớn mới được, thôi tao bận việc hệ trọng rồi.

Tạm biệt mày, lần sau cùng đi ăn hen!" nói rồi, chẳng kịp đợi tôi phản ứng lại, nó đã nhanh chân mở cửa phòng rời đi mất hút.
Tôi ngẫm nghĩ lại một lượt những lời của nó.

Lần này, trái tim suốt nhiều năm thấp thỏm lo sợ của tôi bỗng nhiên càng thấp thỏm khôn xiết.
Giang Nhiệt Lệ nói không sai, tuy tôi luôn miệng nói không yêu, nhưng hành động lại trái ngược với lời nói.

Hay khó chịu khi anh ta vô tình đứng gần hay nói chuyện quá thân mật với người khác giới.

Lại còn có cái suy nghĩ trẻ con là chẳng ai xứng với anh ta ngoài bản thân mình.

Tôi ngồi trên giường suy nghĩ chán chê, cuối cùng cũng chẳng đưa ra được kết quả gì.

Ngáp ngắn ngáp dài định đi ngủ thêm.
Trong lòng bồn chồn khó chịu không rõ là vì gì mà như thế, nằm trên giường trằn trọc không nguôi.

Hễ nhắm mắt là trước mặt lại hiện lên khuôn mặt của Đông Đông.
Tôi trằn trọc trên giường khoảng ba mươi phút, tuy không biết rằng mình có động lòng lần nữa với Đông Đông hay không, hay chưa từng lãng quên cái thứ tình cảm đó rồi vì yêu quá hoá hận, cứ ngỡ bản thân đến bên anh ta là để dày vò tình cảm anh ta.
Chấp nhận thân thiết hơn chút vì hai chữ “hôn ước” chỉ để chọc tức Cẩm Mộng, vị trí của anh ta trong trái tim tôi là một vị trí đặc biệt từ trước tới giờ? Hay chỉ là gần đây mới có lại? Thật khó tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi thế này.
Dáng vẻ lạ lùng của Đông Đông lúc nãy thật khiến người ta khó chịu.

Tối nay trước tiên cứ phải giữ vững phong độ hời hợt trước nay, lúc đến nhà anh ta, xem phản ứng anh ta thế nào rồi tính tiếp.
Tối nay, đúng như lời hứa tôi đã đến nhà Đông Đông, anh ta bày sẵn một bàn thức ăn thơm phức, nến, hoa và rượu.
Vừa thấy tôi đến đã đưa tay dắt tôi vào vị trí mà có thể anh ta cho là sắp xếp sẵn cho tôi.

Cẩn thận kéo ghế ra mời tôi ngồi vào, sau đó cũng ngồi vào phía đối diện.
Cả gần một tiếng dùng bữa trong im lặng, ngoài những âm thanh của tiếng ly cụng liên tục ra thì mọi thứ đều im bặt.
Nghe bảo mẫu nhà Đông Đông nói tửu lượng anh ta rất kém, gần như là không thấy anh ta đụng đến rượu bia, vậy mà hôm nay lại nâng ly liên tục, có những lúc chỉ uống một mình mà không cần cụng ly với tôi.
Chai rượu cũng đến giọt cuối cùng, Đông Đông chầm chậm đưa mắt lên nhìn tôi, tay phải giơ lên day day thái dương, sau đó lập tức đứng dậy: “Chúng ta cùng nhau khiêu vũ được chứ?" Lúc anh ta đứng dậy cơ thể hơi loạng choạng.

Tôi vội vàng đứng dậy đưa tay ra đỡ anh ta, nhưng anh ta lạnh lùng nói, “Anh không sao, anh không say”.
Haizz, xem ra say rồi.

Từ lúc đến đây tôi phát hiện ra một điều kỳ lạ là từ ngoài cổng vào tới trong nhà không thấy một bóng người giúp việc nào cả, mặc dù miệng nói không say, nhưng tôi vẫn phải vất vả dìu anh ta đến giường.
Vừa nằm xuống giường, Đông Đông nhìn tôi với đôi mắt đen thăm thẳm, trầm tư, rất lạnh lùng.
Tôi với anh ta cứ thế nhìn nhau hồi lâu, lúc này Đông Đông mới nói: “Xem ra trước nay trong lòng em vẫn chỉ có nhung nhớ yêu thương một hình bóng của ai đó chứ không phải là thân phận Đông Đông anh đây nhỉ.”
Người ta nói không nên nghe lời lảm nhảm của những người say, nhưng cũng có người nói khi say con người ta sẽ thốt ra những lời chân thật nhất.

Nhưng những lời Đông Đông vừa nói quả thật khiến tôi có phần khó chịu, cũng khiến tôi phần còn lại cảm thấy áy náy: “Thầy giúp đỡ, dạy bảo cho tôi biết rất nhiều.

Thầy chưa từng để tôi thiệt thòi, tôi muốn gì thầy ấy cũng cố gắng làm hết sức cho tôi… Và anh cũng vậy.!”
Đông Đông ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường dáng vẻ mệt mỏi, nhíu mày nói: “Câu cuối của em là…?"
Nhìn thấy dáng vẻ của anh ta, tim tôi nhói lên một cái.

Tôi ngượng ngập nói: “Thôi anh say rồi, nghỉ ngơi sớm đi.

Tôi đi về đây.!"
Đông Đông nhìn tôi rất lâu, điệu bộ vẫn bình thản như cũ, chậm rãi nói: “Anh ước gì những chân thành của anh từ đó đến nay, được em nửa lần đáp lại."

Chẳng hiểu sao mặt tôi đỏ bừng bừng, vội vàng đứng lên tính rời đi, chưa kịp đứng thẳng người đã bị Đông Đông từ phía sau kéo lại.
Mùi rượu trên cơ thể Đông Đông xộc tới làm tôi có chút khó chịu, anh ta ôm tôi rất chặt, bị anh ta ôm như vậy, cảm giác bồn chồn bất an bỗng chốc biến mất, trong đầu chỉ còn lại cảm giác thích thú, tựa như hạnh phúc vì mình vừa tìm thấy món đồ đánh lãng quên bao lâu nay.
Tôi lên tiếng: “Anh ôm thế này tôi tắt thở mất.” Nói xong mà lòng hoang mang.
Tôi đưa tay c** q**n áo của anh ta, đôi mắt anh ta nhìn tôi đăm đắm, ánh mắt lóe lên, nhưng rồi lại vụt tối.

Tôi bị anh ta nhìn như thế, tay run bần bật, trong lòng rối bời.

Hắn kéo bàn tay đang c** th*t l*ng của tôi ra, mỉm cười khe khẽ.

Trên trán Đông Đông lấm tấm mồ hôi, thì thầm vào tai tôi: “Hãy để đêm nay là một đêm đáng nhớ của chúng ta”..
 
Back
Top Bottom