Khác Nhân duyên bất ngờ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
387587173-256-k894332.jpg

Nhân Duyên Bất Ngờ
Tác giả: KimnhL320
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Giang Trừng có 1 chiếc áo choàng màu tím.

Nhân ngày lễ hội dưới trấn Vân Mông, hắn khoác nó và gặp Lam Hi Thần đi tìm đạo lữ.

Sau đó là câu chuyện tình cảm đâm chồi của 2 người



vongtiện​
 
Nhân Duyên Bất Ngờ
Chương 1: Giới thiệu chương đầu


LHT sau đợt bế quan bị LKN bắt đi tham dự lễ hội dưới trấn VM, hắn chả muốn gì cứ đi đi đi sau vô tình đụng trúng GT đang cải trang đi chơi.

Thế là hắn mặt dày đi theo ngta tận vào nơi y ở luôn.

( mình mới viết truyện, tay nghề chx đc hay, các bạn thông cảm nhé)
 
Nhân Duyên Bất Ngờ
Chương 2: Đi chơi tìm được nhân duyên


Giang Trừng có một cái áo choàng dài màu tím bằng bông rất ấm nhưng luôn chỉ đặt trong mật thất, không ai biết đến trừ quản gia của hắn - Giang Thiên.

Hắn ít khi mặc nó vì chỉ những ngày lễ quan trọng, hắn mới mặc mà có mặc cũng chả ai biết.

Mùa đông năm nay, tuyết rơi phủ kín Liên Hoa Ổ, trong phòng tông chủ, Giang Trừng bởi bỏ quan phục, khoác lên mình chiếc áo sấy, hoàn toàn rũ bỏ đi vẻ ngạo kiều hằng ngày mà thay vào đó là vẻ kiều dịu ẩn trong tâm hồn mình.

Hắn lặng lẽ rời khỏi Vân Mộng.

Xuống trấn, hắn hoàn toàn buông thả bản thân, hắn thích gì mua nấy, xong lại lượn lên cầu ngắm pháo hoa đêm rực rỡ, thả đèn hoa đăng cho cha mẹ, cho tỷ tỷ và tỷ phu hắn hoặc là cầu nhân duyên cho chính bản thân mình, hắn làm hết.

Kỳ thực, hắn rất vui vẻ.

Ở Vân Mộng, vào những ngày có tuyết sẽ có lễ hội "đông xuân".

Là lễ mà có nhiều lễ hội, trò chơi cùng mọi người.

Là lễ để mọi người đi có thể cùng nhau vui vẻ ca hát, không phân thứ biệt.

Lễ này đi chơi là chính, ngoài ra, họ sẽ xem lại định hướng năm nay và xem lại những niềm vui mà năm nay đem lại.

Năm nay, hắn đinh sẽ không về nhà để nghỉ ngơi mà sẽ tự tìm lấy một quán trọ nhỏ, nghỉ ngơi trong đó và có thể sẽ nhận ra nhiều điều thú vị.

Trên đường đi, hắn vì mải ngắm đường 2 bên mà vô tình đụng vào một người không thuộc Vân Mộng.

- Thứ lỗi, ngươi có sao không?

Người nọ lúng túng vội đỡ Giang Trừng dậy.

- Ta không sao, đa tạ Lam tông chủ đã quan tâm.

Nhìn thấy bộ y phục trên người người nọ, hắn hành lễ, cúi thấp đầu sao cho người nọ không nhận ra mình.

- Các hạ đa lễ rồi, không biết quý danh của vị đây?

Hắn cười nhẹ, cũng hành lễ với Giang Trừng.

- Lam tông chủ, ta chỉ là một mộn sinh thuộc Giang thị ngài đừng hành lễ với ta, ta nhận không nổi, ngài cứ gọi ta là Giang Tâm là được, tại hạ có việc, xin phép Lam tông chủ ta đi trước.

Hắn hành lễ rồi lướt qua Lam Hi Thần.

Phía sau, Lam Hi Thần vẫn đang cười cười, hắn hôm nay là bị thúc phụ hắn - Lam Khải Nhân bắt ra ngoài chỉ vì hắn bế quan quá lâu.

Trước khi đi, Lam Khải Nhân còn vứt cho hắn một câu, chắc hẳn là thấy quá chán rồi nên nói một câu mà bây giờ hắn đang còn sốc:

- Hi Thần, con đi ra ngoài tìm đạo lữ.

Nói rồi cầm tách trà lên uống lại nói thêm: nam nữ gì đều được.

Vong Cơ là đạo lữ với Vô Tiện, ta thấy nó vui nên con làm sao thì làm.

Tìm cho ta một đứa cháu dâu là được.

Rồi đuổi hắn ra ngoài, kèm thêm một câu:

- Tìm không được thì ngươi đừng về đây nữa.

Hắn chỉ biết thở dài, ủ rũ đi tận xuống đây, ai ngờ mới có vài canh giờ, hắn tìm được luôn rồi.

Hắn lượn lờ khắp đường, rồi quyết định đi vào quán trọ mà Giang Trừng đang ở.

Trùng hợp làm sao, hắn thuê phòng ngay cạnh Giang Trừng chứ.

Đến quán trọ, Giang Trừng lấy một phòng trên lầu 2, hướng phòng rất đẹp, cửa sổ hướng thẳng ra nơi sẽ diễn ta trận bắn pháo tiếp theo, là nơi lý tưởng sẽ nhìn được bao quát cảnh thả trường minh đăng.

Tiểu nhị theo lời hắn, mang lên cho hắn toàn những món thanh: rau luộc, đậu hủ, một chút rược Hà hoa nhưỡng,, bánh hoa quế,..

Tiểu nhị vui vẻ dọn thức ăn lên:

- Khách nhân, đây là món ngài yêu cầu.

Trông ngài là người ở đây mà sao ngài lại chỉ ăn những món thanh đạm.

- Không có gì, chỉ là nhìn vật nhớ người thôi.

- Khách nhân, hôm nay là ngày diễn ra lễ hội lớn, không biết ngài đã thăm quan những nơi quan trọng ở đây chưa?

Nhiệt tình giới thiệu.

- Ngươi giới thiệu vài nơi đi.

- Khách quan, đèn hoa đăng được thả rất nhiều, rất đẹp, còn nữa, ở đây có một cây nhân duyên, nếu có thể thì ngài hãy đến đó cầu lấy nhân duyên cho chính bản thân.

Nếu được, năm sau ngài hãy dẫn đạo lữ đến đây.

- Cảm ơn ngươi.

Rồi đưa cho hắn một chút bạc coi như quà cảm ơn.

- Đa tạ khách nhân.

Tiểu nhị cầm bạc vui vẻ rời đi.

Dùng bữa xong, hắn lại lượn ra đường tìm thú vui tiếp.

Vô tình đi qua hàng mặt nạ trông rất đắt khách, hắn vô tình nhìn trúng một chiếc mặt nạ.

Thấy hắn cầm chiếc mặt nạ đó, chủ quán vui vẻ giới thiệu:

- Khách nhân, ngài thật có mắt nhìn, đây là mặt nạ hồ ly, màu đỏ bên trên là tượng trưng cho đạo lữ của nhau.

Xong lại chỉ vào chiếc bên cạnh

- Khách nhân, hai chiếc này chính là một cặp.

- Cảm ơn nhưng ta chỉ muốn 1 chiếc.

- Vâng.

Chủ quán một hai vâng dạ tiếc nuối bán đi một chiếc mặt nạ đi.

Giang Trừng mới rời đi, Lam Hi Thần ngay sau cầm lấy chiếc còn lại nhanh chóng trả tiền rồi tiếp tục đi theo Giang Trừng.

Chủ quán cười cười nhẹ thầm nghĩ đây là một cặp đôi đẹp.

Giang Trừng sau khi mua còn lượn thêm mấy vòng nữa mới quay về nơi sẽ diễn ra màn bắn pháo.

Theo đó, từng cột pháo được bắn lên cùng với lời ước nguyện cho cháu hắn - Kim Lăng và cho cả hắn.

Xong, hắn theo lời tiểu nhị lúc nãy đi đến chỗ cây nhân duyên, lặng lẽ cột lên đó một dải màu đỏ rồi quay bước về phía quán trọ.

Lam Hi Thần theo hắn cũng đi đến cây nhân duyên, đi tới chỗ hắn đã cột sợi dây đó, nhẹ nhàng cầm sợi dây đang theo gió lay lắt: "nguyện cho tìm được đạo lữ kiếp này, không cầu kiếp sau, chỉ cầu kiếp này", ước nguyện nhỏ nhoi bị Lam Hi Thần đọc được, đem sợi dây của mình cột vào ngay bên cạnh: " xuân hạ thu đông muốn có ngươi, vạn kiếp luân hồi vẫn là người".

Xong quay lại nhìn một cái rồi cất bước về quán trọ.
 
Nhân Duyên Bất Ngờ
Chương 3: Câu chuyện ở quán trọ


Giang Trừng sau khi trở về quán trọ không trực tiếp lên phòng mà tìm lấy một chỗ trong góc khuất, bắt đầu ngồi nghe các vị khách thảo luận về tiên môn thế gia.

- Hôm nay đông như vậy, thế mà ta lại gặp được những người không thể gặp được đó.

Hắn kiêu ngạo, kể với đám còn lại.

Vị A.

Những vị khác chả hiểu gì cũng vỗ tay, một vị khác hỏi:

- Người nào ở tiên môn thế gia mà ngươi chưa từng gặp, đừng nói với ta là ngươi gặp được Tiền Giang tông chủ nha( là Giang Phong Miên đó).

Vị B.

- không phải.

Vị A.

- Chắc là Lam lão xuất núi chăng?

Vị C.

- không phải.

Người mà ta gặp không chắc ngươi có thể đứng nói chuyện chứ đừng nói là chào hỏi nha.

Hắn ra vẻ thần thần bí bí làm Giang Trừng cũng thắc mắc theo.

Sau hắn mới cười lớn, chống 2 tay lên hông đứng dậy nói lớn.

- Người mà ta gặp là Di Lăng Lão Tổ và Hàm Quang Quân đã biến mất thế gia từ lâu.

- Ngươi nói láo.

Vị khác đứng dậy, chỉ vào mặt vị kia, mặt đỏ bừng vì giận.

- Sao ngươi biết ta nói láo?

Hắn hỏi ngược lại.

- Hàm Quang Quân và Di Lăng Lão Tổ đã về Cô Tô từ lâu rồi, chẳng qua bị phong bế tin tức, đó là thứ nhất.

Thứ hai, hôm nay là hội lớn ở Vân Mộng, 2 người bọn họ đã về Giang thị, ngươi căn bản không thể nhìn thấy họ được.

- Ngươi là ai mà biết rõ được họ đi đâu, làm gì?

Vị khác góp vui.

Giang Trừng cũng thắc mắc, nhẹ cầm ly trà lên uống.

Bất chợt có 4 thân ảnh bước vào: 1 đỏ ngả ngớn cùng với một trắng cao lớn mặt lạnh băng, một trắng ôn nhu và một vàng cọc cằng.

Đều là người trong tiên môn thế gia, ai chẳng biết 4 người này đều là vị quan trọng, không thể chọc được.

Người lúc nãy khẽ nhếch miệng, từ trong túi càn khôn móc ra một chiếc mạch ngạch, cẩn thận đeo lên trán với 7 phần chế nhạo, 3 phần ý tứ hành lễ với vị kia.

- Tại hạ môn sinh Lam thị, Cô Tô Lam thị - Lam Cảnh Nghi.

Bấy giờ mấy người kia mới ngớ người ra, nhìn kĩ lại, đúng là Lam Cảnh Nghi nhưng lúc nhìn kĩa vị đang thong dong uống trà ở đối diện thì ai nấy mặt thay đổi sắc.

Chẳng cần biết là môn sinh nhà ai đều đứng dậy hướng vị kia mà hành đại lễ cực kì lớn.

- Tham kiến Nhiếp tông chủ, Nhiếp chủ mẫu.

Mọi người đều đồng loạt hành đại lễ cực kì lớn.

Người kia không ai khác là Nhiếp đương gia tông chủ - Nhiếp Hoài Tang, hắn giả vờ trước thế cục này lúng túng như con nai ngây thơ mà nói với mọi người vẻ mặt hốt hoảng:

- Mọi người...mọi người làm gì vậy, mau đứng lên, Cảnh Nghi, không phải bảo là đừng nóng giận à, ta chỉ đi chơi, ngươi đừng bày ra thế cục lớn thế này chứ.

Bấy giờ mấy vị kia mới từ từ bước đến, ngồi ngay cạnh đó.

Người áo đỏ lên tiếng trước.

- Ái chà, thế cục lớn thật, coi bộ lễ lớn, thế cục cũng lớn ghê ha.

Đúng không, Lam nhị ca ca.

- Ừm.

Lam Vong Cơ như thường cũng chỉ đáp lại một chữ, ngồi xuống ngay cạnh Ngụy Vô Tiện, tự rót lấy một ly trà uống.

- ...

Mọi người sốc, ai cũng bất ngờ.

- Ngụy tiền bối, không phải là ngài đang ở Vân Mộng sao, sao lại xuống trấn rồi.

Lam Cảnh Nghi bình tĩnh lại, từ từ ngồi xuống.

- Trên đó cấm ta về, 2 đứa, mau ngồi xuống.

Hướng chỉ Kim Lăng và Lam Tư Truy.

Mấy người trong quán biết điều đều rút hết, chỉ trừ mấy vị cao sang ở lại "hàn huyên tâm sự".

Đương nhiên, Giang Trừng vẫn ngồi đó cùng với một "cái đuôi".

Nhiếp Hoài Tang lên tiếng trước:

- Ngụy huynh, cũng lâu rồi huynh chưa đến Thanh Hà bọn ta chơi hay huynh... cùng với Lam Nhị công tử đến làm khách quý đi.

Hắn nói với vẻ mặt lo sợ vì lúc nãy hắn định nói một mình Ngụy Vô Tiện đi thôi nhưng bắt gặp ánh mắt khẽ " nhìn qua " của Lam Vong Cơ nên vội sửa lại lời.

- Ây dà, ta cũng muốn lắm nhưng Cô Tô đang cần Hàm Quang Quân xử lí một chút việc vặt nên không đi được.

Với cả ta cũng cần phải về Vân Mộng có chút việc nữa.

Để khi khác.

À, nhóc Kim Lăng, ngươi không về Vân Mộng mà luẩn quẩn ở đây không sợ cữu cữu ngươi đánh gãy chân à?

- Liên quan gì đến ngươi?

Còn không phải là do ngươi nên ta mới không được về à?

- Nãy ta nghe nói ngươi và Tư Truy là một đôi à?

Hắn quay sang hỏi Kim Lăng, 2 người kia cũng bật chế độ ăn dưa.

- Ngụy...Ngụy tiền bối bọn họ nói lung tung thôi, ngài đừng hiểu lầm.

Lam Tư Truy mặt đỏ tía tai vội vàng giải thích, Kim Lăng mặt đỏ cũng không kém là bao.

- Bọn ta...ta không có, ngươi nghe ai nói vậy hả?

Ngụy Vô Tiên khẽ bật cười khanh khách, cầm tách trà khẽ nhấp môi.

- Không có thì thôi, ta cũng chỉ bảo là nghe nói chứ có bảo ngươi và nó là một đôi đâu mà mặt hai đứa đỏ hết thế.

Xong ghé sát lại tai Kim Lăng: chuyện này đến tai Giang Trừng thì ngươi chắc chắn gãy chân.

Kim Lăng đứng dậy đập bàn.

- Ngươi... cứ thế đến khi mà có một nhóm khách khác bước vào, tiếng nói rôm rả, chắc là đang thảo luận gì đó tiến đến một cái bàn cách họ không xa, ngồi xuống.

Người đàn ông đi đầu lên tiếng trước:

- Nãy hình như ta thấy Kim tiểu tông chủ đi dạo.

- Hắn thích đi thì kệ hắn, có phải con cháu ngươi đâu mà quản.

Một người khác lên tiếng.

- Nhưng điều kì lạ là bên cạnh hắn cơ.

- Có gì mà kì lạ.

Mà bên cạnh hắn có gì mà kì lạ.

- Hắn bình thường đều rất ngạo mạn nhưng hôm nay hắn lại như ...

- Như sao?

Một người khác hỏi.

- Như đang ngại, giống như...

Người nọ lại ngập ngừng như đang suy tư gì đó.

- Giống như thiếu nữ mới biết ái.

Người khác lại chen vào.

- Đúng.

Người kia như sáng mắt khẳng định một câu chắc chắn.

Đám người Ngụy Vô Tiện lặng lẽ quay đầu nhìn Kim Lăng đang run rẩy cầm ly trà cúi gầm mặt xuống bàn, trong đó cả Giang Trừng cũng nhìn đứa cháu mà mình dạy dỗ.

Ngụy Vô Tiện cùng đám người kia nghĩ: Chân này chắc hẳn là sẽ cho Tiên Tử gặm.

Một tên khác lại gợi lên câu chuyện khác.

- Này, nay hội lớn mà tông chủ một môn đến bóng dáng cũng chẳng thấy?

Ý chỉ Giang Trừng.

- Hắn, hắn chỉ biết suốt ngày dọa cầm Tử Điện đánh gãy chân người ta chứ làm gì quan tâm đến ba cái loại lễ hội này đâu?

- Ngươi nói phải, hắn ngay cả cửa môn chắc cũng chưa bước ra lần nào đâu trừ mấy lần hội Thanh Đàm hay sinh thần cháu hắn thôi.

Cả đám bật cười ha hả như chuyện hài lắm hay sao.

Giang Trừng - người bị bàn luận:... hắn cực kì đen mặt, siết chặt chén trà trong tay muốn quật chết người nhưng vẫn còn lí trí nên ém cơn giận xuống.

Lại có một người không biết sống chết gợi trận:

- Lại nói về hắn, tính tình như vậy cũng chẳng biết bao giờ mới có hỉ nữa.

- Hắn á, người như Lam tông chủ còn chưa có nói gì đến hắn.

- Ngươi nói phải.

Nhóm người kia lại cười ầm lên.

Đám người Ngụy Vô Tiện:...

- Lam Trạm, huynh trưởng ngươi chưa có ái nhân thật à?

- ...

Hắn cũng đâu có biết, hỏi hắn cũng như không hỏi.

- Quả thật là không có.

Lam Tư Truy nhẹ giọng đáp lại.

- Lam đại ca ôn nhu như vậy mà cũng chưa có, Giang Trừng chắc hẳn...

Hắn ngập ngừng một lúc rồi cũng chẳng nói nữa mà cũng chỉ thở dài một cái, cầm ly trà uống một chút.

Nhóm kia lại thảo luận rôm rả.

- Ngươi nghe về tiêu chuẩn của Lam tông chủ chưa?

( dài rồi nên mình chia thành các phần nhỏ nha)
 
Nhân Duyên Bất Ngờ
Chương 3b: Tiêu chuẩn chọn đạo lữ


- Ủa, có hả?

Người nọ ngạc nhiên như không thể tin nổi.

- Có hôm Lam lão tìm bà mối chọn đạo lữ cho cháu mình ta đi qua vô tình nghe được đó.

Hắn ra vẻ thần bí, ánh mắt gian xảo lại hỏi tiếp: Có muốn nghe không?

- Muốn.

Cả nhóm kia đáp lại như muốn hô vang cả quán khiến cho cả chủ quán với mọi người đều xúm lại nghe.

Lam Hi Thần ngồi trong góc cũng muốn nghe lại xem tiêu chuẩn của mình lúc đó như thế nào.

(Đoạn này là mình lấy ở một bộ truyện mà mình quên mất rồi, xin lỗi tác giả bộ đó trước)

- Đầu tiên là phải môn đăng hộ đối.

Mọi người đều gật gù.

- Cũng phải, tông chủ nào mà chẳng tìm một người xứng tầm.

- Môn đăng hộ đối?

Ngụy Vô Tiện lặp lại như để cho mình nhớ.

- Tiếp theo là quản gia có cách.

- Ừm.

- Cùng chung chí hướng.

Kề vai chiến đấu.

- Cái này... sao càng nói càng thấy...

- Phải kề vai chiến đấu.

- Cái này giống như tìm người sát cánh chứ đâu phải là tìm đạo lữ đâu.

- Ta cũng cảm thấy như thế.

- Nhưng sao ta cảm thấy như đang nói về một người.

- Nhưng mà nói về ai mới được chứ.

- Ngươi cảm thấy nói về ai?

- Nhất thời chưa nghĩ được ai.

- Ta biết.

Một trong số đó nói một câu chắc nịch.

- Lệnh nữ nhà Gia Kì Bạch gia- Bạch Chi.

- Ta chưa từng nghe.

- Chưa nghe bao giờ.

Nhóm đó lắc đầu tỏ vẻ không biết, nhóm Ngụy Vô Tiện cũng chẳng ai biết nhưng ngược lại là Nhiếp Hoài Tang lại trầm ngâm một lúc mới nói:

- Ta...ta có biết một chút.

- Nói.

Ngụy Vô Tiện nói.

- 9 tuổi kết đan, 12 tuổi quản gia, hiện giờ tu vi có thể sánh bằng Tư Truy, 29 tuổi.

- Tư Truy, con đánh được thủy quái chưa?

Ngụy Vô Tiện hỏi.

- Có thể gọi là bằng ngài lúc cầu học.

- Tốt.

Quay lại chỗ Lam Hi Thần, hắn cũng đâu biết là có người đáp ứng được đâu, hắn cũng chỉ ngẫu nhiên thôi.

Hội kia lại nói tiếp.

- Chưa hết, chưa hết vẫn đang còn.

- Nói tiếp đi.

Hội kia tiếp tục giục.

- Lễ nghĩa chu toàn với dung mạo thượng giai.

- Dung mạo thượng giai thì Bạch Chi không được rồi.

- Người như Lam tông chủ ôn nhu mà sao tiêu chuẩn chọn cao thế.

- Lúc trước ta có thấy một hàng dài cô nương xếp hàng làm chủ mẫu Lam thị, sau lại bớt dần bớt dần, cuối cùng cũng chẳng có ai.

- Thế là ngươi chưa biết về tiêu chuẩn của Giang Trừng à?

- Hắn mà cũng có á?

Người khác kinh ngạc.

- Có, mà nó cũng cao không kém.

Cái cuối nó rất khó thực hiện.

- Ngươi đọc lên xem.

- Nghe nè.

Quán trọ im phăng phắc ngay cả tiểu nhị đang hay ông chủ đang tính tiền cũng lại gần nghe.

Người kia đứng một chỗ cao hơn, hơi chỉnh giọng bắt đầu nói.

- Thứ nhất: người đẹp mặt mộc.

- Thứ hai: dịu dàng nghe lời.

- Thứ ba: gia thế trong sạch.

- Thứ tư: cần kiệm đảm đang.

- Thứ năm: tu vi không quá cao.

- Thứ sáu: tính tình không quá chủ động.

- Thứ bảy: nói không quá nhiều, giọng không quá to.

- Thứ tám: tiêu tiền không quá mạnh bạo.

- ĐẶC BIỆT: đối xử tốt với Kim Lăng.

Nghe xong, cả quán trọ đang im lặng bỗng cười phá lên, có người vừa cười vừa nói:

- Ngươi nói đây là tiêu chuẩn chọn đạo lữ à, cười chết ta rồi, cái này có khác gì tìm muội muội đâu.

Lại còn đối xử tốt với Kim Lăng.

Buồn cười quá mất.

Một người khách nói.

- Ta cũng thấy thế, cái tiêu chuẩn này so với cái của Lam tông chủ là một chín một mười luôn đó.

Bên góc nhỏ, Lam Hi Thần đang khẽ nhếch môi cầm ly trà uống cạn.

Còn Giang Trừng, mặc dù đang là chủ đề bàn tán thế nhưng mặt không đổi sắc nhìn gợi sóng nhỏ trong ly trà.

Còn bên phía Ngụy Vô Tiện thì lại khác, mặt hắn trầm xuống, Lam Tư Truy thấy thế hỏi:

- Ngụy Tiền bối, người sao vậy?

- Không sao, ta chỉ nhớ lại lúc trước ta từng tuyển chọn đạo lữ cho hắn.

- Ngươi kể bọn ta nghe.

Kim Lăng thắc mắc nhỏ.

- Còn nhớ hồi đó, ta từng dắt hắn đến một tửu lâu, bao trọn luôn xong bắt đầu tuyển chọn.

Có một hàng dài cô nương xếp từ tửu lâu đó dài không thấy tận luôn, cứ có một cô loại là thêm một người, còn hắn lúc đó còn mang theo công vụ, vừa xử lí vừa đánh giá bọn họ, ta ngồi ngay cạnh mà các ngươi biết sao không.

Hắn chỉ liếc nhìn một lát xong phán câu xanh rờn.

Các cô nương đó nghe xong nhìn ta với ánh mắt giận dữ xong bỏ đi.

Ngồi đó đến tận mặt trời xuống núi mới hết, cô nương cuối cùng còn chửi một câu:"đồ điên, ở đó đến hết kiếp đi" rồi bỏ đi.

Mà hắn còn chẳng thèm nghe, đem đống công vụ đã xử lí xong về Giang thị, để ta ở đó trả tiền.

Đám người đó im tiếng, không dám nói gì, nhìn hắn với ánh mắt thương cảm.

Hội người kia bàn về nhị vị tông chủ xong kéo nhau đi xem hội, mà không, toàn bộ quán trọ đều đi ra xem nốt phần quan trọng của hội.

Tất nhiên, Giang Trừng và Lam Hi Thần cũng đi ra luôn.
 
Back
Top Bottom