Đam Mỹ Nhầm Ký Hiệu

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Nhầm Ký Hiệu
Chương 20


Bất ngờ là Đoàn Sơn Nhu lại đứng yên trước mặt hắn không hề động cựa.

Cậu giơ tay lên v**t v* tai Long Cảnh, giọng nói quá mức dịu dàng: “Long Cảnh ạ, anh lúc nào cũng thế…”

Long Cảnh hoang mang ngẩng đầu.

“Tại sao?” Ngón tay Đoàn Sơn Nhu vuốt mái tóc ngắn của hắn về phía sau: “Lúc vui thì quan tâm em, lúc không vui lại chẳng nói chẳng rằng.”

Giọng Đoàn Sơn Nhu càng lúc càng thấp: “Nên hôm nay em cũng không nghe lời anh.”

Máu trên cổ Long Cảnh sôi trào: “Đoàn Sơn Nhu…”

Lời còn chưa dứt Đoàn Sơn Nhu đã nâng mặt hắn lên, đâm thẳng vào khuôn miệng còn đang hé mở.

Giọng cậu đầy oan ức, trái ngược hẳn với hành vi ngang ngược: “Tại Long Cảnh hư.”

Hắn ngồi xổm, tay chống lên sô-pha, túi bìu bên dưới d**ng v*t đang vểnh lên nhưng không được an ủi rủ xuống đệm mềm.

Ngón tay Đoàn Sơn Nhu đè lên gáy Long Cảnh, hương thơm xộc lên trên mũi cậu.

Long Cảnh bất đắc dĩ phải tự th* d*m, tỏ ra ý lấy lòng rõ ràng.

Bụng hắn dán sô-pha, eo cong lên, gắng sức mà nuốt vào.

Lẽ ra hắn phải nổi trận lôi đình, chỉ muốn đánh nhau với Đoàn Sơn Nhu.

Nhưng cơ thể hắn lại khác.

“Sơn… Sơn Nhu ơi…” Long Cảnh ngẩng lên, thẳng lưng, đầu v* dựng thẳng cọ lên d**ng v*t của Đoàn Sơn Nhu.

Cầu hòa hoặc là cầu hoan. Vẻ mặt hắn có vẻ mơ màng lại tủi thân. Mùi hương quẩn quanh Sơn Nhu, nồng nàn lại mập mờ.

Đoàn Sơn Nhu dù có kiên định đến đâu cũng không thể chống đỡ được nữa.

Cậu cúi người, chậm chạp hôn lên đôi môi Long Cảnh.

Long Cảnh ngẩng đầu lên đuổi theo đôi môi người tình. Hắn bị cậu hôn đến mức phải hạ người xuống, cuối cùng phải dựa vào sô-pha.

“Ưm, Sơn Nhu…” Ánh mắt Long Cảnh khẩn khoản.

Hắn mở chân ra. Những khối cơ nơi bắp đùi hơi căng lên, bóng loáng. Tay Long Cảnh đỡ dưới khoeo để hai chân mở rộng hơn, để lộ cửa sau đỏ bừng, ướt át đang khép mở.

d**ng v*t ép chặt vào bụng khiến các múi cơ ướt át, bị cọ hơi đỏ lên.

Lúc Đoàn Sơn Nhu đâm vào hơi có ý trả thù.

Cậu tinh ý biết Long Cảnh mệt nên để hắn thả lỏng ra. Đoàn Sơn Nhu đè lên, răng nanh nhay cắn từng bên đầu vu" đỏ ửng, ẩm ướt của người kia.

Cậu nghe được tiếng r3n rỉ của Long Cảnh, như được k1ch thích một ít thú tính của alpha.

Cậu cũng biết quãng thời gian nguy hiểm khi mang thai.

Đoàn Sơn Nhu rõ cơ thể của Long Cảnh như trong lòng bàn tay nhưng trong trường hợp này vẫn như lần đầu tiên.

đầu v* và đằng sau của Long Cảnh dường như nhạy cảm hơn.

Hắn thở gấp, kêu lên sợ hãi, bám lên lưng Đoàn Sơn Nhu, nói như sắp khóc: “Ư… Tiểu Nhu, xin lỗi, Tiểu Nhu… Tiểu Nhu ơi… A!”

Tiếng kêu sợ hãi ấy như dầu thêm vào ngọn lửa đang cháy. Ngón tay của Đoàn Sơn Nhu nhẹ nhàng lần vào trong miệng Long Cảnh, đè lên lưỡi hắn.

Giọng cậu trầm xuống: “Không được gọi đâu Long Cảnh. Không được gọi.”

Lại còn thu"c mạnh hơn.

Hương nhài quá nồng cũng thôi thúc bản tính của Đoàn Sơn Nhu dậy.

Cậu biết tấn công chỗ nào thì Long Cảnh không chịu nổi. Sâu thẳm bên trong những nếp nhăn không ngừng chảy nư0"c.

Nơi hai người kết hợp ma sát ra một chút bọt. Mồ hôi chảy từ trên bụng cậu xuống.

Hắn ngậm ngón tay Đoàn Sơn Nhu, ậm ờ: “Tiểu Nhu… đừng… đừng đâm nữa… Không! A…”

Sắc mặt Đoàn Sơn Nhu ửng đỏ vì máu dồn lên. Cậu giơ tay kéo đầu v* của Long Cảnh đến bên miệng mình.

“Cầu xin em nữa đi Long Cảnh…”

Mắt Long Cảnh ầng ậc nước, không dám chối: “Tiểu Nhu ơi, xin… xin em… Hức!”

Mồ hôi đọng trên hàng mi cậu.

Đoàn Sơn Nhu cười. Vì Long Cảnh có cầu xin cũng chẳng có tác dụng gì.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 21


Hai má Long Cảnh cũng dần đỏ lên theo từng cú thúc của Đoàn Sơn Nhu.

Hắn muốn thu mình lại, trì hoãn sự ăn mòn của những cơn kh*** c*m này, hoặc có thể nói là trì hoãn sự xâm nhập của Đoàn Sơn Nhu.

Mặc dù hắn thấy Đoàn Sơn Nhu hình như đang nổi giận.

Alpha tốt tính, trắng trẻo, cao ráo kia. Vị alpha luôn khẩn khoản cầu xin Long Cảnh phía dưới đang bừng bừng tức giận.

Bởi không được đáp lại trọn vẹn, cũng không được an ủi đủ.

Long Cảnh bị đè ép đến mức nằm sấp xuống, quỳ gối trên sô-pha, hai tay bám chặt. b* ng*c trướng căng, rủ xuống, cả chiếc bụng ướt át lộ ra, lay động theo động tác của Đoàn Sơn Nhu.

Cuối cùng hắn cũng tin rằng alpha của mình đang tức giận mà cầu xin tha thứ là vô ích.

Vì thế hắn vừa hoang mang vừa mời chào, dính sát vào Đoàn Sơn Nhu đang gia0 hợp với mình.

Dường như bọn họ dừng lại ở khoảng thời gian ở vườn trường, yêu đương mập mờ. Dù Long Cảnh đã mang thai nhưng hắn vẫn chẳng thành khẩn được chút nào, vẫn trốn tránh việc đòi hỏi Đoàn Sơn Nhu.

Chỉ có những va chạm đủ để khiến Long Cảnh thất thần Đoàn Sơn Nhu mới có thể nghe được đôi câu làm nũng không biết là thật hay giả.

Khó mà thấy đủ được.

Mồ hôi của Đoàn Sơn Nhu chảy xuống từ thái dương theo động tác kịch liệt của cậu, làm dịu đi phần nào lửa giận.

Cuối cùng khi cũng thoát khỏi cơn tức, cậu mới nhìn thấy cửa sau ướt át của Long Cảnh bị sử dụng quá độ mà trở nên sưng đỏ.

Mãi mới nghe được tiếng r3n rỉ yếu ớt của Long Cảnh: “Nhẹ thôi… Nhẹ thôi Sơn Nhu…” Thấy hắn vụng về đong đưa bụng bầu, ngay lập tức khe hở nhỏ hẹp giữa khe đùi chảy xuống dòng t1nh dịch do Đoàn Sơn Nhu b@n ra.

Chảy thật nhiều. Lỗ hậu ướt đẫm, mềm mại, đắm chìm trong dư vị cao trào.

Lúc này Đoàn Sơn Nhu mới nhận ra mình mất khống chế.

Cậu cúi người đỡ Long Cảnh lên.

Long Cảnh nương theo, xoay người lại, mở hai chân ra với Đoàn Sơn Nhu, nằm ngửa trên sô-pha, chẳng nói chẳng rằng.

Chóp mũi Đoàn Sơn Nhu chạm vào môi Long Cảnh, tiếp là cằm, là đầu vu" rồi khẽ m*t nó vào. Ánh mắt đảo xuống, chuẩn bị mở lời. Cậu định nói, Long Cảnh ơi có đau không? Hôm nay tại em hư, em quá đáng quá.

Nhưng Long Cảnh lại mở tay ra.

Trước khi Đoàn Sơn Nhu kịp mở miệng thì đè gáy cậu xuống, ấn vào ngực mình.

Sau khi l*n đ*nh giọng Long Cảnh có vẻ mệt mỏi, chữ sau đáp lên chữ trước: “Bực mình à?”

Đoàn Sơn Nhu sửng sốt.

Tay Long Cảnh ôm cổ Đoàn Sơn Nhu, b* ng*c hắn bị má cậu đè hơi lõm xuống.

Long Cảnh gác cằm l*n đ*nh đầu Đoàn Sơn Nhu.

Hắn im lặng, chỉ cọ cọ đầy sự ỷ lại.

Trong lúc mây mưa mặt Đoàn Sơn Nhu cũng chẳng đỏ như hiện tại.

Long Cảnh không biết cách bày tỏ lòng mình, hắn cọ vào tóc Đoàn Sơn Nhu rồi cẩn thận cầm tay Đoàn Sơn Nhu, dẫn cậu v**t v* bụng mình.

Giọng mũi yếu ớt, vừa nói vừa thở.

Hắn định nói gì đó nhưng chẳng thể cất thành câu.

“Của… của em…”

Hai má Đoàn Sơn Nhu đỏ lựng.

“Anh không thông minh như em.” Lông mi của Long Cảnh bị nước mắt làm ướt nhẹp, hơi rủ xuống.

Giọng hắn thấp hẳn xuống, chỉ hai người mới nghe thấy hắn nói câu gì: “Anh không biết sao… làm sao mà em không vui…” Hắn ôm cậu chặt hơn, rên khe khẽ.

Pheromone hương nhài tỏa ra nồng nàn.

Màu da Đoàn Sơn Nhu và Long Cảnh vốn khác biệt rõ ràng lại như hòa vào với nhau vì cái ôm của hắn.

Môi Long Cảnh lần đến trán Đoàn Sơn Nhu. Dường như hắn chẳng còn là omega bất cần kia nữa mà trở nên hơi chậm chạp, hơi ngốc nghếch vì mang thai: “Em phải dạy anh…”
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 22


Dường như Đoàn Sơn Nhu được bật mở cái chốt nào đó.

Cái chốt mà cậu vẫn dùng hết sức để giữ lại, che giấu điều gì.

Từ sô-pha đến sàn nhà rồi lại lên phòng ngủ, cậu dùng khoảng thời gian đ*ng d*c thật dài này nói cho omega của mình biết một điều rằng phải thẳng thắn, thành khẩn, phải nói cho alpha của mình, bạn đời của mình, chồng của mình, rằng mình cần đối phương.

Đoàn Sơn Nhu cúi xuống, li3m hôn nơi lối vào nhỏ hẹp, ướt đẫm kia.

Đây đã gần là kết thúc rồi bởi nơi ấy tr@n trụi, đỏ bừng như quả mọng chín cây, chảy ra thứ nước ngọt ngào thơm ngát vì bị sử dụng quá nhiều.

Tay Long Cảnh vươn qua bụng bầu, nhẹ nhàng nắm lấy tóc Đoàn Sơn Nhu.

Hắn rên khe khẽ như bày tỏ sự sung sư0"ng không nói thành lời. Long Cảnh chẳng còn sức mà nói nữa, cũng không thể không thừa nhận rằng thể lực của bản thân mà so sánh với alpha nhà mình, Đoàn Sơn Nhu, thì vẫn còn một chút chênh lệch.

Bờ môi Đoàn Sơn Nhu dán lên túi bìu Long Cảnh, phát ra những tiếng m*t hôn nho nhỏ. Giọng cậu trầm thấp: “Sướng không?”

Eo Long Cảnh như nhũn ra, nếu là lúc trước thì hắn chẳng bao giờ mở miệng đáp lại Đoàn Sơn Nhu.

Nhưng lúc này eo Long Cảnh từ từ hạ xuống để nơi riêng tư của mình gần sát mũi của người yêu hơn. Tuy rằng giọng hắn nhỏ như muỗi kêu nhưng vẫn tính là đã mở miệng.

“Vâng… Có… có…”

Cực kỳ tiến bộ rồi.

Đoàn Sơn Nhu giãn lông mày: “Long Cảnh, nhắc lại được không anh?”

Long Cảnh giơ tay che mắt: “Hu hu… sướng… sướng lắm…”

Tai Đoàn Sơn Nhu cọ vào đùi trong Long Cảnh, nơi ấy vừa mềm lại nhạy cảm khiến cậu nghe được Long Cảnh khẽ kêu lên.

Nên Đoàn Sơn Nhu cứ làm thế.

“Chỗ nào sướng?”

Ngón chân Long Cảnh cuộn lại. Hắn do dự. Cơ thể đang nóng rực, t1nh dịch của Đoàn Sơn Nhu bắn vào bây giờ đang chảy ra ngoài. Biết nói thế nào đây?

“Bên trong… của anh sướng lắm…”

Hắn không nói rõ, dường như toàn bộ hệ thần kinh run rẩy theo nhịp xâm nhập vào n** m*m m** kia.

Đoàn Sơn Nhu nhanh nhẹn l**m dịch chảy ra.

“Muốn dùng chỗ nào của em nào?”

Hình như hơi quá… Long Cảnh càng lúc càng ngại nhưng lạ là càng nói kh*** c*m của hắn càng được dâng cao.

“Lưỡi… lưỡi của em với cả… cả…”

Cả cái gì?

Mặt Long Cảnh đỏ bừng bừng. Hắn biết, biết rõ chứ, và dường như mạch máu, gân xanh của thứ ấy đang hiển hiện trước mặt hắn.

Đoàn Sơn Nhu thoáng chỉnh lại tư thế, vươn tới, mở hai tay nhìn Long Cảnh.

Cậu đang cười.

Long Cảnh thực sự nói không thành câu nữa. Trong đầu hắn lướt qua rất nhiều cách gọi, lịch sự có tục tĩu có, và có cả những cách nói mà Đoàn Sơn Nhu vừa ghé vào tai hắn nói.

Hắn không nói, mấp máy môi ra hai chữ ấy đã là sự nỗ lực phi thường.

Tay hắn dán lên d**ng v*t của Đoàn Sơn Nhu, nhẹ nhàng tuột bao q** đ** của cậu xuống, thật ướt át. Đó là sự cố gắng giải thích thêm.

Đoàn Sơn Nhu ngẩng đầu, nhướng mày: “Thích không anh?”

Long Cảnh không dám nhìn, rụt lại, hai má đỏ bừng, gật đầu.

Đoàn Sơn Nhu cười: “Thích em hơn hay thích nó hơn.”

Long Cảnh không nhịn được nữa, giãy dụa đòi ngồi xuống, co hai chân lại, ngốc nghếch xoay bụng.

Đoàn Sơn Nhu sớm biết rằng mình sẽ được đằng chân lân đằng đầu. Cậu đỡ lấy cánh tay hắn để ổn định tư thế, vừa đỡ vừa nói: “Long Cảnh đừng đánh em, cẩn thận…” Cậu gác cằm lên vai Long Cảnh cười, răng nanh cọ ướt vai hắn.

Đây là chuyện mà bách khoa toàn thư không cho cậu biết, hình như càng yêu càng thụt lùi.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 23


Long Cảnh hình như đã có đôi chút thay đổi kể từ khi Đoàn Sơn Nhu dạy hắn.

Sau khi Đoàn Sơn Nhu chìm vào giấc ngủ say sau một ngày bôn ba mệt mỏi, hắn sẽ cẩn thận ôm cậu vào lòng, v**t v* gáy người yêu.

Cái này gọi là sự ỷ lại của sau khi mang thai.

Trong thai kỳ, omega sẽ tăng h*m m**n, sự khát cầu alpha càng mãnh liệt hơn.

Bởi vậy hắn nhận ra chỉ cần hành động bình thường của đối phương cũng có thể khiến hắn đê mê. Hắn say đắm mùi hương trong lòng bạn đời, thứ có thể khiến hắn sung sướng.

Nhưng cũng sẽ xảy ra vài hiểu lầm gây xấu hổ.

Ví dụ như đêm nay, hắn ôm Đoàn Sơn Nhu đến mức mà vô cùng rung động. Nắm trong vòng tay Long Cảnh siết chặt, cậu mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Trên đầu Đoàn Sơn Nhu là Long Cảnh đang thở nặng nề. Cậu chợt thấy Long Cảnh hơi lỏng tay ra, gọi tên mình: “Sơn Nhu à?”

Đầu óc Đoàn Sơn Nhu không nhanh nhẹn là sai. Cậu giả vờ ngủ, không đáp lời, hừ hừ hai tiếng, giả vờ như nói mớ.

Long Cảnh không gọi nữa, cẩn thận sờ lên tai Đoàn Sơn Nhu.

Lúc này Đoàn Sơn Nhu nằm trong lòng Long Cảnh đang tỉnh táo lắm.

Ôi khùng mất. Đột nhiên cậu thấy hai má ươn ướt vì vừa cọ phải đầu v* của hắn.

Sữa.

Đoàn Sơn Nhu hít sâu vì kết luận này của mình.

Của Long Cảnh, Long Cảnh…

Cậu còn chưa kịp nghĩ gì thêm đã nghe thấy Long Cảnh lầu bầu trên đầu mình.

“Đang ngủ hả?”

Đoàn Sơn Nhu thở chậm lại để lừa hắn.

Long Cảnh ôm cậu, cằm cọ lên tóc, giọng lại càng nhỏ hơn: “Em vất vả.”

Phải là rất vất vả. Lúc này Đoàn Sơn Nhu phải vất vẻ lắm mới nhịn được không để hắn nhận ra cậu đã tỉnh từ sớm.

Long Cảnh im lặng một lúc lâu tay nhẹ nhàng lần xuống dưới rốn của Đoàn Sơn Nhu.

Hắn lại khẽ gọi: “Đoàn Sơn Nhu ơi?” Để xác nhận xem cậu đã ngủ thật hay chưa.

Long Cảnh buông Đoàn Sơn Nhu ra, mình lại nằm nghiêng ngang tầm với cậu.

Gương mặt Đoàn Sơn Nhu bình thản, lông mày thả lỏng.

Nhưng trong lòng cậu như đang khua trống đánh chiêng. Đoàn Sơn Nhu dự đoán được rằng Long Cảnh sẽ làm gì.

Quả nhiên.

Ngón tay Long Cảnh chạm vào quần l0"t của Đoàn Sơn Nhu, nhẹ nhàng v**t v* d**ng v*t của hắn.

Long Cảnh nói cho mình nghe nên giọng điệu bình tĩnh, tuy nhỏ nhưng thành thật: “Nóng quá.” Một ngón trỏ vươn ra v**t v* q** đ** cua Đoàn Sơn Nhu.

Sau một khoảng lặng, cậu nghe thấy giọng nói nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn nữa.

“Muốn em bỏ vào…”

Đoàn Sơn Nhu choàng mở mắt trong bóng đêm.

Nhưng Long Cảnh cũng không nhìn cậu, chỉ cúi đầu cắn môi như đang luyện tập.

Không phải, không phải luyện tập.

Trong bóng đêm, Đoàn Sơn Nhu nghe thấy tiếng nhóp nhép và tiếng da thịt nhớp nháp.

Long Cảnh đang th* d*m. Tay hắn nắm lấy d**ng v*t của Đoàn Sơn Nhu, tay còn lại ra vào cửa sau của mình.

“Ư ưm…” Tiếng th* d*c bị kìm nén là âm thanh mà Đoàn Sơn Nhu đã vô cùng quen thuộc.

Đoàn Sơn Nhu ở ngay trước mặt khiến hắn nhanh chóng nhập tâm.

Nhưng vì quá đắm chìm mà chính hắn cũng không nhận ra tiếng thở nặng nề của Đoàn Sơn Nhu.

“Không được… Ôi không phải em ấy nên không chạm đến…” Long Cảnh gắng gượng cong người, muốn ngón tay đâm vào sâu hơn nên bàn tay nắm d**ng v*t của Đoàn Sơn Nhu cũng buông lỏng ra. Hắn đỡ bụng mình, ngón tay vừa ấn vừa xoa.

Long Cảnh bắt chước động tác lúc ân ái của Đoàn Sơn Nhu: “Sâu hơn đi… Ư, Sơn Nhu… Sâu vào…” Giọng hắn đầy kìm nén, chỉ như tiếng côn trùng kêu vang ngoài cửa.

“Hu hu… Sơn Nhu, Sơn Nhu cưng…”

Trong đêm đen, mặt Đoàn Sơn Nhu đỏ bừng.

Cách gọi này cậu chưa bao giờ nghe thấy, vậy mà lúc này lại bị gọi? Long Cảnh chưa từng gọi cậu như vậy trước mặt bao giờ.

Long Cảnh cuộn người, chẳng còn hơi sức mà để ý Sơn Nhu thật kia nữa. Hắn từng thấy Đoàn Sơn Nhu ngủ mà sấm kêu cũng không tỉnh.

Chính vì vậy mà hắn càng to gan hơn, tiếng th* d*c cũng rõ dần lên: “Ưm… ư… Chạm đến rồi… Bên trong…”

Đoàn Sơn Nhu thấy Long Cảnh như vùi đầu vào trong gối, mắt nhắm mày cau, nhẹ nhàng run rẩy.

Long Cảnh không b*n t*nh, lỗ nhỏ co rút lại, d**ng v*t run rẩy. Hắn l*n đ*nh mà không b*n t*nh.

Long Cảnh cọ gối, dường như phát hiện ra sự khác thường gì, hắn giơ tay ra chạm lên ngực.

Đoàn Sơn Nhu nghe thấy Long Cảnh bật dậy, nói nhỏ: “Lại chảy ra…” Sau đó hắn đeo dép, đi ra khỏi cửa. Một lúc sau tiếng nước trong WC vang lên.

Hối hận.

Vô cùng hối hận.

Long Cảnh giải quyết xong rồi còn cậu thì sao?

Trong thai kỳ phải tiết chế, nếu cậu và Long Cảnh giao hòa, thời gian đ*ng d*c dài biết bao, cậu biết chứ? Nhưng cậu cũng chẳng dám kéo Long Cảnh lại làm thêm lần nữa.

Giờ thì cậu biết ý nghĩa mấy chữ “đào hố chôn mình” là gì rồi.

Cũng may có một ít sự báo đáp bất ngờ.

Và đây là bút ký về Đoàn Sơn Nhu liều lĩnh đặng cá quên nơm rồi lãng phí cả triệu con cháu.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 24


Đoàn Sơn Nhu lao lực quá độ, căng thẳng không ngủ được.

Cậu dậy sớm, nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Long Cảnh, đi ra bếp sơ chế bữa sáng. Cậu thích làm những việc nhỏ nhặt thế này mặc dù các alpha thường thì không thích những chuyện như thế.

Long Cảnh nương theo mùi hương của cậu mà đi tới. Hắn chưa tỉnh ngủ, cúi đầu, hai tay đặt trên bụng. Ngửi được mùi của Đoàn Sơn Nhu rồi theo vào, đầu cọ qua lại sau lưng cậu, không nói lời nào.

Sự yên tĩnh này không nên bị đánh vỡ.

Đoàn Sơn Nhu quay lại, ôm trọn Long Cảnh, hôn từ trán, đến hai má, đến mức mà hắn tỉnh ngủ, đẩy cậu ra: “Ư…”

Long Cảnh vào bếp chẳng có tích sư gì.

Không làm được gì hắn cũng không đi. Có chỗ trống trên bàn bếp, hắn quay lưng lại, ráng ngồi lên trên. Đoàn Sơn Nhu không cản được đành xốc hắn lên.

Vừa bế lên Đoàn Sơn Nhu đã lại ngửi thấy mùi hương kia, cậu ấp úng hỏi: “Long Cảnh, em hỏi anh cái này.”

Long Cảnh ngồi trên bàn: “Hỏi đi.”

Đoàn Sơn Nhu đặt hai tay cạnh bên đùi Long Cảnh: “Hay là… hay là… anh có… có sữa ấy nhỉ…”

Cậu nói ấp úng quá, Long Cảnh ngồi trên bàn nghĩ mãi: “…”

Đoàn Sơn Nhu ngẩng đầu nhìn hắn, ngượng ngùng nói: “Hình như lúc nãy em… em ngửi thấy mùi…”

Cậu chưa dứt lời, hai mắt vẫn mở to.

“Ngửi thấy à?”

Tay Long Cảnh từ từ kéo áo lên. Áo bầu rộng thùng thình bị vén lên để lộ bụng bầu mềm mại, mịn màng.

Kéo lên cao, b* ng*c của Long Cảnh hơi rủ xuống, hình như trắng trẻo, căng tròn hơn cả lúc hắn luyện tập siêng năng nhất.

Đang ở trạng thái thả lỏng nên đầu v* hồng hào vẫn còn mềm mại, đội lớp vải mỏng lên. Điều khác thường là đầu v* hơi lớn hơn, chúc xuống dưới, ướt sũng.

Long Cảnh nhìn cổ họng Đoàn Sơn Nhu, nơi ấy chuyển động lên xuống mãnh liệt.

Nhưng gương mặt hắn cũng đỏ dần lên theo chuyển động ấy: “Nửa đêm hôm qua thì có.”

Đoàn Sơn Nhu bất giác: “Em…”

Em thấy rồi. Cậu sửa miệng ngay: “Em thấy anh… anh dậy…”

Dưới ánh mắt ấy cậu chẳng thể hoàn thành nổi một câu nói. Đoàn Sơn Nhu nhận ra nhiệt độ cơ thể mình đang tăng lên nhanh chóng bởi phản ứng của cơ thể với Long Cảnh đã nằm ngoài những tính toán của cậu.

Nhưng bắt đầu rồi.

Long Cảnh giơ tay, che đậy hững hờ rồi cẩn thận nắm lấy một bên mà x0a nắn.

Ngón tay hắn trở nên dấp dính mang theo mùi hương thoang thoảng cọ lên môi Đoàn Sơn Nhu.

“Đoàn Sơn Nhu này, một thời gian ngắn nữa thôi là đến thời kỳ quan sát rồi.”

Giai đoạn này sẽ không được quan hệ.

Lúc hắn hư hỏng trông chẳng khác nào thời còn đi học.

Không ngoài dự đoán, Đoàn Sơn Nhu đè hắn lên vách tường. Lông mi của Đoàn Sơn Nhu run run, cụp xuống: “Long Cảnh muốn ăn gì trước không? Em… em đ*ng d*c với anh thì… thì lâu lắm… Em sợ anh đói….”

Câu nói này khiến Long Cảnh thấy vừa không hợp hoàn cảnh vừa buồn cười. Hắn cầm cốc sữa Đoàn Sơn Nhu còn chưa rót đầy lên uống. Quanh môi còn dính một vòng trắng, Long Cảnh đã ôm lấy cổ Đoàn Sơn Nhu.

Hình như Đoàn Sơn Nhu cũng không vội ra tay với b* ng*c Long Cảnh. Cậu còn nhớ hình như nãy Long Cảnh đẩy mình ra nên giận dỗi muốn hôn môi Long Cảnh.

Hắn bị hôn đến khó thở cũng chỉ biết v**t v* đuôi tóc cậu, nhẹ giọng nói giữa những khoảng nghỉ: “Giỏi lắm Đoàn Sơn Nhu ạ, thế mà nhịn được cả đêm.”

Cằm Đoàn Sơn Nhu dính vết gì đó, cậu không dám ngẩng đầu, mắt nhìn xuống, tách hai chân Long Cảnh ra: “Anh… anh phát hiện à?”

Long Cảnh phối hợp, hoặc có thể nói là chỉ chờ có thế, mở chân ra.

Hắn chẳng thể che giấu vì đã sớm trở thành một omega phục tùng người này.

“Em tưởng… tưởng anh sẽ không phát hiện…”

Long Cảnh ngửa về phía sau, Đoàn Sơn Nhu cúi xuống đến bên tai hắn: “Mùi nồng quá.”

Vì sự tiếc nuối của ngày hôm qua nên hình như hôm nay cậu cẩn thận hơn hẳn bình thường, dường như muốn tại đây thể hiện lại tất cả các chi tiết đã bỏ lỡ.

Giọng nói khi đ*ng d*c vẫn dịu dàng vô cùng. Thẳng lưng tiến vào xong, cậu dựa vào bên tai Long Cảnh, hỏi: “Hôm qua anh x0a nắn chỗ này đúng không?”

Long Cảnh không đủ sức cất lời. Hắn thở dồn dập, gắng sức nhả ra nuốt vào theo tiết tấu của Đoàn Sơn Nhu.

“Lúc ấy Long Cảnh gọi em là gì ấy nhỉ?”

Đoàn Sơn Nhu cúi đầu cười, cẩn thận tựa vào bụng Long Cảnh, hôn lên đầu n9ực đang dựng thẳng của hắn, sữa dần trào ra.

kh*** c*m quá dày đặc khiến Long Cảnh r3n rỉ thành tiếng: “Ư… ưm…” Hắn cũng không trả lời, chỉ ưỡn ngực về phía miệng Đoàn Sơn Nhu: “Sơn Nhu ơi…”

Đoàn Sơn Nhu không nghe thấy câu trả lời mà mình muốn nên ngẩng đầu lên, hôn Long Cảnh một lần nữa. Nước bọt hòa nhau tựa như còn vương mùi sữa tanh.

“Nói đi Long Cảnh…” Cậu cọ cằm vào hõm vai Long Cảnh làm nũng, bên dưới cũng cố tình lười biếng, nóng hôi hổi bên trong nơi riêng tư của Long Cảnh.

Tiếng th* d*c của hắn rõ ràng hơn.

Thật ra hắn cũng muốn nói cho cậu biết nhưng lại cũng vì cậu mà ngại ngùng.

Giơ tay lên che tai Đoàn Sơn Nhu rồi nhắc lại bằng giọng thật nhỏ xen lẫn tiếng thở.

Ngay cả chú chim sẻ ngoài cửa sổ cũng không thể biết được xưng hô chỉ thuộc về người ấy.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 25


Những ngón tay của Đoàn Sơn Nhu cứng cáp, trắng trẻo, sờ lên làn da bụng bị ma sát đỏ lên.

Nơi vừa rồi cậu nhẹ nhàng l**m m*t qua đã bị quần áo che khuất. Nhưng Đoàn Sơn Nhu vẫn nhớ rõ hình ảnh đôi nhu~ hoa to lên vì mang thai tràn ra chút sữa trắng hơi phồng phồng.

Theo như sách nói thì nơi này lúc đầu sẽ hơi tắc sữa một chút, tia sữa không thông sẽ hơi trướng, và ngứa.

Đoàn Sơn Nhu cụp mắt, phải cẩn thận mới được.

Sau khi l*n đ*nh, Long Cảnh thoáng nhìn hai má Đoàn Sơn Nhu. Đôi má ửng hồng, lông mày nhíu chặt, hàng mi đẫm mồ hôi.

Cả hai còn đang gắn bó với nhau. Thói quen này của Đoàn Sơn Nhu rất kỳ lạ, cậu không thích rút hẳn ra khỏi người Long Cảnh. Cậu thích nhìn nơi ấy của hắn sưng đỏ, ướt đẫm rồi còn phải cẩn thận ngậm lấy, bao vây lấy rồi m*t “cậu” vào.

Cái thói quen này coi có vẻ không hề chu đáo, là sự buông thả nho nhỏ của cậu.

Lúc này cậu đang đè lại cặp đùi nhũn ra sau khi bắn của Long Cảnh, ánh bắt bất giác đảo qua đôi vú của người bên dưới. Đoàn Sơn Nhu th* d*c, l**m răng nanh.

Long Cảnh im lặng, thở hổn hển, cười khẽ. Hắn giơ tay, nâng mặt Đoàn Sơn Nhu lên, tay đỡ lấy hàm dưới của cậu, vươn ngón tay vào đè lưỡi người yêu xuống.

Đoàn Sơn Nhu hơi kinh ngạc, không thốt nên lời. Ngón tay Long Cảnh như một điều ám chỉ, tựa một nụ hôn cuốn lấy đ@u lưỡi Đoàn Sơn Nhu.

Mặt Đoàn Sơn Nhu đỏ bừng, thì thầm: “Long Cảnh ơi.”

Long Cảnh không đáp, còn vén áo lên.

Nước bọt của Đoàn Sơn Nhu bị Long Cảnh bôi loạn lên đầu v* dựng thẳng, lấp lánh sáng ngời theo chuyển động đánh vòng của ngón tay Long Cảnh.

Đoàn Sơn Nhu nhìn không rời mắt, nhanh chóng ghé lại.

Long Cảnh đương nhiên là đã biết trước đồng thời cười khẽ, hơi ngả ra sau: “Làm cái gì đấy?”

Giọng Đoàn Sơn Nhu run run, vừa xấu hổ vừa nhẫn nhịn: “Em… em… chỉ một miếng thôi được không…?”

d**ng v*t của Long Cảnh bị ép lên bụng cậu dường như thức tỉnh ngay chỉ sau câu nói ấy.

Hắn x0a nắn ngực mình, thỉnh thoảng lại bóp đầu v* đỏ thắm.

Đoàn Sơn Nhu không nghĩ nhiều mà cắn luôn lên.

Cậu thấy Long Cảnh cúi đầu kêu, tay xoa gáy mình.

Hàm răng cậu thong thả nhay cắn, m*t lấy dòng sữa chảy ra, nuốt vào.

Không có vị gì, chỉ hơi tanh.

Chính là hương vị tình d*c này khiến Đoàn Sơn Nhu chẳng thể rời.

Bàn tay nhẹ nhàng n*n b*p đôi vu" của giống cái của cậu, omega của cậu.

Tay Long Cảnh vội vàng đưa xuống, vỗ lên lưng cậu: “Đoàn Sơn Nhu! Hu hu hu, đừng mạnh bạo thế…”

***

Công bằng mà nói thì Đoàn Sơn Nhu đọc sách về thai kỳ của omega còn hiểu biết hơn cả Long Cảnh bây giờ. Cậu còn giỏi về quan sát tâm trạng, ngó trái ngó phải, rồi lại nghe ngóng kinh nghiệm nên mọi người trong khu dân cư không khỏi nghi ngờ: “Hay là cậu mới mang thai?”

Long Cảnh nghe thấy phiền, vừa xem đấu Judo vừa ôm đầu Đoàn Sơn Nhu đang ồn ào vào ngực: “Im.”

Đoàn Sơn Nhu đang định nói, tránh khỏi cái ôm của Long Cảnh: “Long Cảnh, đó là thường thức mà…”

Long Cảnh đỡ bụng, kéo cổ áo Đoàn Sơn Nhu, hôn mạnh lên môi dưới cậu: “Đây là trận chung kết đó.”

Đoàn Sơn Nhu im lặng đỏ mặt, tiện đà ngồi xuống cạnh Long Cảnh, rồi im luôn.

Trận chung kết gay cấn kết thúc, Long Cảnh xem xong mới nói với Đoàn Sơn Nhu: “Anh thấy sau này cho con nó đi học cái này cũng được…”

Nhưng vừa sờ sờ mặt hắn đã sửa lại ý định: “Thôi, cái này khó?” Long Cảnh nghiêng đầu nhìn người bên cạnh: “Đoàn Sơn Nhu này, theo em thì sao?”

Đoàn Sơn Nhu nghĩ một lát, cười cười gật đầu.

Lại nghiêm túc bổ sung khiến cho câu trả lời không trống không.

“Nếu giống em/ anh thì tốt quá.”

Hai câu nói dường như vang lên cùng lúc.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 26


Những tình huống gây chấn động lòng người sẽ không xảy đến với cậu.

Trước kỳ sinh của Long Cảnh, Đoàn Sơn Nhu đã nghĩ như vậy.

Một Long Cảnh đã khiến cậu hết hồn chim én, không cần thêm thắt gì nữa.

Long Cảnh là một sản phu omega hoạt bát hiếu động, lúc ở viện chờ sinh cũng không giống bình thường.

Trước ngày dự sinh một tháng, hắn còn đưa ra yêu cầu vô lý với hộ sĩ kiểu muốn xuống dưới chơi ném tuyết vì ở trong phòng bệnh đơn chán quá.

Lúc ấy Đoàn Sơn Nhu đang đi làm chỉ có mẹ Long Cảnh rảnh rang ngồi trông.

Hai mẹ con đàm phán không có kết quả, cuối cùng lại tranh luận vấn đề “Nếu Đoàn Sơn Nhu ở đây thì có để Long Cảnh xuống chơi ném tuyết không?”.

Mẹ Long Cảnh thở phì phì, đưa ra luận điểm: “Thằng bé họ Đoàn kia chiều mày quá đấy, mày đúng là đáng ăn đòn!”

Cãi nhau xong Long Cảnh vẫn không thể xuống giường nhưng vẫn bừng bừng sức sống ngồi dựa gối hào hứng nhìn ra cửa sổ.

Tuyết đọng rèm treo, thấp thoáng sắc đông về.

Màu sắc này khiến hắn nhớ tới Đoàn Sơn Nhu, tái nhợt, cao gầy, chẳng cần chải chuốt vẫn vô cùng đẹp trai.

Hắn nhớ ngày nào tan làm Đoàn Sơn Nhu cũng chạy đến với mình, đầu vai vương tuyết, vừa vỗ xuống vừa rảo bước tới.

So với đồng niên, nếp nhăn đuôi mắt của cậu có vẻ sâu hơn.

Cậu hay cười, khi nhìn Long Cảnh còn cười tươi hơn.

Cậu thổi ấm tay rồi mới ôm Long Cảnh.

“Thế nào rồi Long Cảnh, hôm nay có ổn không?”

Cả ngày Long Cảnh chẳng sao, giờ vì cái ôm này của Đoàn Sơn Nhu mà bỗng thấy ốm yếu quá: “Đau lưng, chóng mặt.”

Kể ra đau thì cũng chẳng đau đến thế, chóng mặt cũng chỉ thoáng qua thôi. Chẳng qua vừa thấy Đoàn Sơn Nhu thì bệnh tình của hắn lại nặng thêm.

Đoàn Sơn Nhu kéo vạt áo khoác ra, ngồi xuống giường. Vì nghiêng người về phía trước nên quần Tây của cậu có chút hơi nhăn. Đoàn Sơn Nhu cẩn thận nâng mặt Long Cảnh lên, nhíu mày: “Sao lại chóng mặt vậy?”

Long Cảnh thấy vẻ nôn nóng ngốc nghếch này của cậu cũng mới lại nên liền bất giác cười lên. Cũng vì để che giấu nụ cười của mình mà hắn hôn Đoàn Sơn Nhu một cái, rất nhẹ, rất khẽ, chỉ dán lên một cái thôi.

Đoàn Sơn Nhu được nếm ngon ngọt, đuổi theo, dỗ dành: “Long Cảnh, chưa hôn đến, nãy không tính…”

Long Cảnh đang nhớ lại ký ức ngọt ngào bỗng ngừng lại bởi mẹ cậu đứng bên quát: “Mày cười ngu cái gì đấy?”

***

Đoàn Sơn Nhu tới hơi muộn chút.

Cậu nói chuyện với mẹ Long Cảnh, nhã nhặn chào tạm biệt bà rồi vẫn quen thuộc mà mở tay ra.

Nhưng Long Cảnh chun mũi lại, hoang mang ngửi ngửi: “Của ai?”

Đoàn Sơn Nhu ngạc nhiên, cúi đầu ngửi ngửi mình.

Hình như có mùi hương quyến rũ nào đó.

Đoàn Sơn Nhu thành thật báo cáo: “Lúc trong thang máy em va phải một omega rồi người ta đột nhiên động d*c… Em thấy sai sai nên mới kéo cậu ta đi phòng khám.”

Long Cảnh không đáp. Hắn cúi đầu, ngón tay đánh vòng: “Trùng hợp thế à?”

Lời này chứa bao nhiêu lửa giận nhưng cũng không đốt tới Đoàn Sơn Nhu.

Đoàn Sơn Nhu hơi ngượng, cúi đầu, ánh mắt nhìn đất: “Thật ra cậu ấy động d*c là em sai, em không khống chế được.”

Đầu đinh của Long Cảnh ngẩng lên, hắn bắt đầu tư duy theo logic của mấy quyển tiểu thuyết: “Cái gì?”

Đoàn Sơn Nhu nuốt nước bọt, cuối cùng ngượng ngùng vặn tay, nhìn Long Cảnh: “Bởi vì… vì em nghĩ rằng được gặp anh nên mùi quá nồng, thang máy lại kín nên cậu kia…”

Giọng cậu trầm thấp, ngại ngại: “Chắc tại gần đây em không… em không… Để hôm nay về nhà em…”

Lửa giận của Long Cảnh treo cao đột ngột hóa thành mấy đóa pháo hoa nho nhỏ.

Đoàn Sơn Nhu dịch mông lại gần, hai tay vòng qua người Long Cảnh: “Sao hả Long Cảnh?”

Long Cảnh cúi đầu, lúc lâu sau mới đặt tay lên vai Đoàn Sơn Nhu.

Ngón tay hắn miết thật mạnh, lần theo vai Đoàn Sơn Nhu đến xương quai xanh. Hành động này dường như mang ý nghĩa kỳ diệu nào đó, khiến lòng Đoàn Sơn Nhu ngưa ngứa.

“Đỡ anh đi nhà vệ sinh.”

Long Cảnh ngẩng mặt lên, yết hầu chuyển động.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 27


Mùi thuốc sát trùng quện cùng mùi của Đoàn Sơn Nhu có vẻ hơi lạ lẫm.

Long Cảnh vốn không muốn đi vệ sinh.

Hắn ngồi ở bồn cầu, ngẩng đầu nhìn về phía Đoàn Sơn Nhu đang đóng cửa, kéo tay cậu lại.

Dương v@t của Đoàn Sơn Nhu rũ xuống, khi bị Long Cảnh kéo kh0"a quần tây và kéo ra, trông vô cùng sạch sẽ.

Nhưng cũng chỉ sạch được trong chốc lát thôi.

Long Cảnh đỡ bụng, hai má vươn tới phía phía trước đang ướt át dần của Đoàn Sơn Nhu.

Tiếng nuốt của cậu nghe cực kỳ rõ: “Long Cảnh, anh đừng cố. Với cả bây giờ cũng không được…”

Tiếng Long Cảnh cười trầm thấp: “Anh không cố…” Hắn hơi nâng cằm, ánh mắt ngạo nghễ nhìn Đoàn Sơn Nhu: “Đoàn Sơn Nhu, em thì sao?”

Nơi này của Đoàn Sơn Nhu hắn rõ như nắm trong lòng bàn tay, chỉ cần sờ nhẹ một cái Đoàn Sơn Nhu sẽ chẳng thể chống cự mà sưng lên, hồng hồng, đứng thẳng dậy.

Giống như bản thân cậu vậy, lúc đầu sẽ hơi thẹn thùng một chút.

Đoàn Sơn Nhu giao quyền chủ động cho omega của mình.

Tay cậu chống lên kính, hơi ngả người về phía trước, giọng khàn khàn, gấp gáp: “Long Cảnh… Ư…”

Răng nanh của Long Cảnh nghiến khẽ, cắn một cái.

Thịt mềm lộ khỏi bao lập tức đỏ bừng, rỉ ra chút chất lỏng nồng nồng đang kìm nén.

Long Cảnh nghiêng đầu, vừa lòng mà m*t vào.

Chẳng có gì mà không vừa lòng. Tuy rằng không nói ra nhưng hắn cực kỳ thích chỗ này của Đoàn Sơn Nhu, nóng bỏng, mạnh mẽ, dao động run rẩy theo đầu lưỡi mình.

Hắn thích nghe tiếng thở d0"c vì sung sư0"ng của Đoàn Sơn Nhu.

Cậu đỏ bừng mặt, nghiêm trang m*n tr*n tóc Long Cảnh.

“Long Cảnh, em bảo… em bảo này, hay là thôi…”

Khóe miệng Long Cảnh bị chất lỏng làm ướt, lông mi hắn dịu dàng cụp xuống: “Sao lại thôi?”

Đoàn Sơn Nhu gắng ngồi xuống, vuốt v3 gáy Long Cảnh. Dường như cậu quyết tâm lắm, tiếng thở d0"c gián đoạn vì áp lực: “Em…”

Chưa nói xong đã ngưng lại, rất là tủi thân.

Nụ hôn của Long Cảnh không dừng lại. Hắn phải hôn đến mức Đoàn Sơn Nhu nói ra mới tôi. Long Cảnh nhẹ nhàng nắm lấy nó, môi răng ghé sát lại nơi gân guốc, dịch lỏng chảy ướt áo sơ mi: “Anh còn tưởng em không có hứng.”

Giọng nói không rõ mà nặng nề. Hắn ngậm vào, miệng căng đầy.

Đã lâu rồi không bị k1ch thích mãnh liệt như vậy khiến Đoàn Sơn Nhu khó lòng mà nói ra ý định của mình thành câu một cách khéo léo.

“Em… Khi em ở riêng với anh…” Quần tây của cậu bị Đoàn Sơn Nhu làm ướt một khoảng: “Em rất muốn làm với anh.”

Cổ họng Long Cảnh thít lại.

“Em sẽ rất muốn ôm anh từ đằng sau.” Đoàn Sơn Nhu đỏ mặt, nói như khai báo: “Cứ thế mà… làm.”

Long Cảnh nhẹ nhàng cắn Đoàn Sơn Nhu một cái, lông mi quạt lên: “Anh sẽ ngoan như thế à?”

Đôi má Đoàn Sơn Nhu đỏ ửng: “Sẽ ạ.” Rồi cậu thẹn thùng, vặn vặn tay: “Em sẽ làm Long Cảnh thật là ngoan…”

Chưa nói xong đã kêu lên một tiếng.

Răng nanh của Long Cảnh đè lên khe rãnh yếu ớt của Đoàn Sơn Nhu như thị uy. Đáng tiếc lại không ác nổi, ngược lại còn khiến Đoàn Sơn Nhu đâm vào càng sâu.

Long Cảnh không phản kháng. Hắn đỡ bụng, ngồi xuống, m*t mạnh vào. Tiện đà nghỉ ngơi, đầu lưỡi đánh vòng ở nơi xu@t ra. Hắn biết trước khi bắn Đoàn Sơn Nhu sẽ thở d0"c thế nào.

Sẽ.

Câu trả lời cho mọi mong muốn của Đoàn Sơn Nhu đều là sẽ.

Thậm chí cậu không cần mở miệng, hắn cũng sẽ nghe lời mà nuốt xuống.

Hắn biết, khi ở trước mặt Đoàn Sơn Nhu không cần che giấu cuồng nhiệt và nỗi mong chờ của mình.

Hắn là omega đầy h@m muốn, là một bạn đời thành thực và cực kỳ tham lam.

***

Đoàn Sơn Nhu thay quần áo cho Long Cảnh, nên như vậy, dù sao trên đó cũng dính đầy gì đó của cậu.

Vừa thay vừa lảm nhảm, thay quần áo sạch sẽ, gọn gàng cho Long Cảnh rồi cũng nói rõ là nhiều.

Từ chuyện ngày dự sinh đến ngày hậu sản, Long Cảnh không đạp cho thì cậu cũng không ngừng.

Lúc hai người đang thì thì thầm thầm những ngôn từ bí mật dung hòa vào màn đêm.

Vì vậy mà xung quanh có vẻ yên tĩnh.

Trừ bỏ đứa bé trong bụng Long Cảnh.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 28


Đoàn Sơn Nhu chưa từng nghĩ rằng đứa trẻ này sẽ bị sinh non vào một buổi sáng sớm.

Tiếng kêu cứu của omega đủ để lay động mọi lý trí của alpha.

Bên ngoài phòng sinh cũng có vài alpha đang chờ, dưới tình huống đặc biệt các vị đều quấy nhiễu pheromone của nhau, động tác cứng đờ.

Đoàn Sơn Nhu cũng ngồi ở dãy chờ bên ngoài, áo khoác vắt lên ghế.

Đèn hành lang chiếu rọi khiến sắc mặt cậu có vẻ tái nhợt nhưng bờ môi Đoàn Sơn Nhu vẫn đỏ thắm, theo lời trái tim chỉ đạo, máu vẫn nhuộm đỏ làn da nơi đây của cậu.

Đoàn Sơn Nhu quá căng thẳng, suy nghĩ bắt đầu thả bay.

Cậu đột nhiên nhớ lại lần đầu họ gặp nhau.

Hai đứa trẻ con. Thời ấy Long Cảnh mướt mồ hôi dính sát vào hỏi cậu, môi dán vành tai: “Em là omega thật hả?”

Tính tình hắn rất tệ, lúc nào cũng làm theo ý mình, thậm chí còn hơi ngang tàng, trước giờ vẫn vậy.

Nhưng có lúc lại không phải vậy.

Hắn sẽ ngoan ngoãn do dự, sẽ co lại mặc người làm gì thì làm, hình ảnh ấy chỉ cậu thấy được.

Hơi thở Đoàn Sơn Nhu nặng nề hơn.

Omega đi về phía hắn ở quán nước nọ, omega khỏe mạnh cường tráng như chó chăn cừu Đức đang sinh đứa con của bọn họ.

Cha mẹ hai bên không lâu sau cũng chạy đến.

Cậu ôm vai cha mẹ, gương mặt bình tĩnh.

Thật ra cũng không bình tĩnh lắm, khoảng hai giờ sau, điều dưỡng gọi tên cậu biết rõ.

Đoàn Sơn Nhu lảo đảo bước lên rồi quỳ sụp xuống. Cậu bối rối đứng lên, tư thế hơi buồn cười, rồi lại nghiêng ngả bước đến: “Tôi… tôi là Đoàn Sơn Nhu đây.”

Anh điều dưỡng nam này buồn cười: “Chúc mừng cha tròn con vuông nhé.” Anh đỡ Đoàn Sơn Nhu đang suýt ngã ngồi xuống tiếp: “Em bé đang ở phòng sơ sinh còn anh Long đang nghỉ ngơi ở phòng chăm sóc đặc biệt.

Điều dưỡng chỉ lối đi bên cạnh: “Vốn là người nhà không được vào đâu nhưng anh ấy thoát mê nhanh quá, cảm xúc chưa ổn định.” Anh cười cười: “Anh ấy cứ gọi anh đó…”

Lời cảm ơn của Đoàn Sơn Nhu chưa nói xong đã không thấy bóng người đâu.

Long Cảnh nghe thấy tiếng bước chân của Đoàn Sơn Nhu.

Thiết bị theo dõi ở phòng theo dõi nhảy số một cách nhàm chán. Hắn nằm trên giường bệnh, cánh tay cắm kim tiêm, toàn thân mềm nhũn.

Hắn nghe thấy Đoàn Sơn Nhu đỡ tường vào, ngón tay cọ lên tường.

Hắn ngửi thấy mùi của cậu, yếu ớt, trầm trầm, thậm chí có một chút áp lực không rõ.

Long Cảnh không ý thức được mình hơi ngẩng lên.

Hắn thấy chiếc mũi cao nơi cửa vào, sau đó là ngón tay, đôi mắt và hàng mi.

Tuy rằng bộ dạng Đoàn Sơn Nhu đúng là không hề chỉnh tề, quần áo xộc xệch, ống quần đầy bụi bẩn.

Long Cảnh buồn cười, nhất định là em ấy bị sợ đến mức quỳ sụp xuống. Sợ thế nhỉ, Đoàn Sơn Nhu!

Vì thế hắn mở miệng, định cười bộ dạng nhếch nhác của alpha đang chạy về phía hắn, nhướng mày như hắn vẫn hay làm!

Nhưng nước mắt của hắn thì không muốn thế.

Cổ họng khô khốc, thít lại.

Nước mắt này đã bị kìm nén lâu lắm giờ mới thoải mái mà trào ra.

Đôi môi hé mở, nước mắt trượt vào trong khiến giọng nói hắn dịu dàng đủ để khiến hắn thẳng thắn gọi ra điều mình chờ mong.

“Sơn Nhu ơi, Sơn Nhu…”
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 29


*Trà Long Tỉnh (龙井: lóngjǐng) đồng âm với Long Cảnh (龙景: lóngjǐng).

Mùi hương alpha mạnh mẽ của Đoàn Sơn Nhu tỏa ra theo từng lời Long Cảnh nói, trở thành liều thuốc giảm đau hiệu quả.

Cậu ngồi xuống cạnh giường, cúi người: “Em đây rồi, anh bé giỏi, em đây…”

Khóe mắt Long Cảnh lấp lánh, lông mi run run. Sau đó, hắn giơ một tay lên đè gáy Đoàn Sơn Nhu xuống.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời này Đoàn Sơn Nhu thấy Long Cảnh chẳng hề kiềm nén, che giấu gì mà mặc sức khóc như vậy. Mặt hắn vùi vào vai Đoàn Sơn Nhu, giọng nói trầm thấp, ướt át: “Cuối cùng em cũng đến rồi…”

Nhiệt độ cơ thể của Đoàn Sơn Nhu dần bao trùm lên tri giác hắn, đánh gục mọi phòng tuyến của Long Cảnh nhưng hắn vẫn cố chấp gọi tên người trước mắt. Nhưng chỉ gọi tên thôi làm sao mà đủ. Ánh mắt Long Cảnh đỏ bừng, giữa những khoảng nghỉ thở d0"c, hắn thoáng ngửa lên mà hôn Đoàn Sơn Nhu.

Nụ hôn bình thường nhưng cũng phi thường.

Đoàn Sơn Nhu hôn trả lại rất nhẹ nhàng, càng hôn càng di chuyển lên trên, hôn khô những giọt lệ kia.

Sắc mặt cậu dịu lại vì niềm vui thấm đượm. Trán kề trán với Long Cảnh, cậu thủ thỉ: “Sao cha Long Cảnh lại khóc thế này?”

Long Cảnh nghiêm mặt, đôi môi đầy đặn ửng đỏ.

Hắn nhìn Đoàn Sơn Nhu, nhìn trúc mã của mình, chồng của mình.

Suốt thời gian bên nhau, khoảnh khắc này dường như là kỳ diệu nhất.

Ngón tay Long Cảnh ve vuốt bờ môi Đoàn Sơn Nhu, gọi tên cậu hàng trăm ngàn lần rồi lại hôn lên đó.

Toàn bộ như trở về thuở tình cảm mới bắt đầu.

“Anh cũng không biết… Anh không biết nữa mẹ Sơn Nhu ạ…”

Giọng Long Cảnh dần bình tĩnh hơn nhưng vẫn chưa buông tay, hắn dựa vào đầu vai Đoàn Sơn Nhu thở.

Con của các omega nam trước giờ đều phải nằm ở trong phòng theo dõi, trường hợp sinh non lại càng phải chăm sóc đặc biệt.

“Anh muốn đi xem con… Con nhỏ quá, tiếng khóc cũng nhỏ…”

Hắn cố hết sức nhớ lại một đứa bé đỏ hỏn dán vào mình, nhìn mà hốt hoảng.

Long Cảnh kề sát ngực Đoàn Sơn Nhu, mùi hương của cậu càng trở nên ôn hòa, ấm áp hơn: “Long Cảnh cũng từng bé nhỏ như vậy, đúng không nào?”

Giọng Long Cảnh cười khẽ: “Lúc anh mới đẻ, so với con thì…”

Đoàn Sơn Nhu giả vờ nghiêm túc suy nghĩ: “Muốn con lớn lên khỏe mạnh giống anh thì gọi là… Bé Mập?” Nói rồi, cằm cậu lại cọ lên cổ Long Cảnh: “Được không nhỉ?”

Nắm đấm của Long Cảnh mềm xèo, hướng về phía vai Đoàn Sơn Nhu. Hắn nín khóc, mỉm cười: “Không được!”

Đầu Đoàn Sơn Nhu nhảy số: “Được rồi, không gọi là Bé Mập thì gọi là Thiết Quan Âm hoặc là Bích Loa Xuân…”

Long Cảnh không đoán trước được hắn cười to đến mức đau bụng đành phải cắn lên vai Đoàn Sơn Nhu.

Sau khi về phòng bệnh đơn, mẹ hắn đầu tiên là kể về em bé cho Long Cảnh.

Đoàn Sơn Nhu cũng từng đi xem bé nhưng vì không thể chụp ảnh được nên hớn hở nói: “Trông giống anh mà cũng giống em cơ…”

Long Cảnh vẫn còn đang trong thời gian theo dõi, không thể tự tiện đi được. Hắn nghe thấy câu nói vô nghĩa kia thì búng lên trán Đoàn Sơn Nhu, bật cười: “Ngốc!”

“Lúc bé đẹp, lớn lên cũng khó nói lắm.” Mẹ Long Cảnh quay lại, nhẹ nhàng nâng mặt Đoàn Sơn Nhu lên: “Nói giống thì có vẻ giống Đoàn Sơn Nhu…”

Đoàn Sơn Nhu xấu hổ, giơ thìa về phía Long Cảnh: “Còn nhỏ mà mẹ, nét không rõ.”

Long Cảnh tranh luận với mẹ mấy câu: “Đoàn Sơn Nhu còn chưa đủ đẹp hả mẹ?”

Hắn vừa dứt lời mới giật mình biết nói lỡ, vội ngậm thìa cơm vào, không nhìn Đoàn Sơn Nhu nữa.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 30


Hai ngày sau, Đoàn Sơn Nhu nhận một bọc tã từ tay điều dưỡng.

“Trắng lắm nha, vừa mở mắt đã mở to, nhất định là con thích cười…”

Làn da quá mịn màng, quá mỏng, nhìn thấy cả mạch máu dưới da. Đây là máu thịt của hắn và Đoàn Sơn Nhu.

Dù nhỏ nhưng cũng vẫn thấy được mắt bé con tròn xoe. Miệng hé mở không phát ra âm thanh gì, khóe môi yếu ớt cong cong, đôi má phính phính.

Con chưa biết nói, Long Cảnh nhìn con cũng quên luôn bản thân định nói gì.

Hắn đã nhiều lần đoán con trông thế nào nhưng lại chẳng thể hợp ý bằng em bé đang bế trong lòng đây.

Mà Đoàn Sơn Nhu lại chẳng hề luống cuống tí nào. Cậu vui vẻ giơ một ngón tay lên trước mặt con, vẽ hình tròn trêu chọc: “A… a…”

Đứa bé nằm trong lòng Long Cảnh, vặn vẹo theo tiếng của Đoàn Sơn Nhu như là sự đáp lại nho nhỏ.

Long Cảnh ngẩng đầu, lông mi nâng lên, định cười rồi nhưng trong lòng còn trăm mối ngổn ngang khiến hắn mãi mới cất lời: “Con… con đang cười với anh này…”

Đoàn Sơn Nhu thẳng lưng, nhẹ nhàng ôm Long Cảnh: “Cười với anh đó, cười anh sao còn chưa đặt tên cho con.”

Long Cảnh đứng trước điều dưỡng, đỏ bừng mặt, ghé sát vào Đoàn Sơn Nhu: “… Đặt là gì thì hay nhỉ? Lỡ con không thích thì sao? Sơn Nhu này, em thấy…”

Đoàn Sơn Nhu nhìn ra ngoài cửa sổ, không hổ cái danh nhân tài, không phụ sự chờ mong của mọi người, cậu thuận miệng nói: “Thế đặt là Bạch Tuyết đi.”

Bạch Tuyết đương nhiên không phải công chúa. Con nằm trong lòng cha Long Cảnh, tắm mình trong hương nhài thoang thoảng mùi sữa, nghe thấy cái tên mình không hiểu thì cười ngây thơ.

Đoàn Sơn Nhu hỏi con: “Được không, Bạch Tuyết?”

Bạch Tuyết nhìn về phía cằm Đoàn Sơn Nhu. Cậu hiểu được ánh mắt của con, lập tức báo cáo cho Long Cảnh: “Con bảo được!”

Long Cảnh bật cười, nghiêng đầu về phía eo Đoàn Sơn Nhu: “Ngốc, chẳng thà gọi là Bích Loa Xuân.”

Nuôi con bằng sữa mình hình như là bản năng của omega.

Sau khi Long Cảnh cởi cúc áo đột nhiên thấy nặng trĩu, hắn ngẩng lên nhìn sang.

Đúng là không đủ.

Bộ n9ực của hắn trướng căng, trắng bệch.

Đầu vu" mềm mại hơi chúc xuống, dính sữa tạo thành hai vệt ướt trên nội y mỏng manh.

Vén vạt áo lên gây ma sát khiến hắn run lên, sữa non dính lên tay.

Ngón tay đỡ lấy quầng vu" mình, Long Cảnh thấy quá mềm, chẳng cần dùng sức.

Long Cảnh nghe thấy tiếng nuốt đến từ hai phía.

Em bé Bạch Tuyết nằm trong lòng Long Cảnh nuốt ừng ực. Con không có răng, chỉ có bản năng mu"t vào. Bạch Tuyết rất hứng thú với nơi này của Long Cảnh, mùi sữa non tanh tanh thơm mùi nhài.

Bộ n9ực đầy đặn của Long Cảnh bị con m*t cho dần đỏ lên.

Đoàn Sơn Nhu ngồi bên cạnh suýt đánh rơi khăn: “Đau không Long Cảnh? Hay em xoa cho nhé?”

Câu này của cậu cực chân thành, không có ý gì nhưng khi lọt vào tai Long Cảnh lại làm đôi má hắn ửng hồng. Hắn hơi nhấc em bé cao lên: “Đoàn Sơn Nhu, đừng có nhìn anh.” Long Cảnh hơi ngửa về phía sau, dịch dịch hông thì giường lún xuống, một tiếng động nhỏ vang lên.

Không nói lý nữa.

Mùi hương của Đoàn Sơn Nhu từ chỗ chỉ tỏa ra một chút, bởi vì Long Cảnh thôi thúc mà giờ càng trở nên nồng nàn hơn.

Cậu không nói gì, chỉ mỉm cười ôn hòa, giơ tay cọ cọ hai má của Bạch Tuyết.

Nhưng Long Cảnh nhận ra.

Alpha của hắn đang đòi hỏi.
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 31


Long Cảnh cũng im lặng, nhìn xuống, đầu vu" sưng đỏ như mờ đi trong hỗn hợp nước bọt và sữa trắng.

Lực m*t của em bé Bạch Tuyết cũng càng lúc càng nhỏ, đầu hơi nghiêng như muốn ngủ.

Đoàn Sơn Nhu đỡ con, đặt vào trong giường em bé rồi cầm lấy khăn, cẩn thận mà lau ngực cho Long Cảnh.

Áp lực như có như không kia giờ lại mãnh liệt hơn.

Long Cảnh dựa vào đầu giường, nắm lấy cổ tay Đoàn Sơn Nhu.

Long Cảnh lén nhìn cậu: “Anh dùng tay giúp em được mà.”

Đoàn Sơn Nhu sửng sốt, tay dừng giữa không trung, tai đỏ bừng. Cậu kích động nhìn Bạch Tuyết, dùng chăn bịt tai con lại: “Long Cảnh kia… Sao… sao anh lại… Không được nói như thế…”

Long Cảnh áp dụng thái độ mặc kệ: “Sao đâu, con không nghe rõ đâu.”

Mặt Đoàn Sơn Nhu đỏ bừng, đẩy con vào góc giường em bé, nhỏ giọng ấp úng: “Em nghĩ là… trẻ con… trẻ con thì không nên nghe…”

Long Cảnh cúi người, cọ trán với Bạch Tuyết nằm ngoan trong giường nhỏ: “Tôi với ba cậu có chuyện phải thương lượng, cấm nghe lén đấy.”

Đây là lần đầu Đoàn Sơn Nhu nghe thấy xưng hô kiểu vậy.

Cậu chẳng thể đoán được rằng Long Cảnh sẽ nói ra xưng hô này khiến mình rung động đến vậy.

Đoàn Sơn Nhu cực kỳ ngượng ngùng, vuốt mũi mà dư vị lại: “Em là ba rồi…”

Đôi tay mở ra, cậu ôm lấy Long Cảnh để hắn kề sát mình: “Long Cảnh ơi… Em… em đã là…”

Tay Long Cảnh vòng qua cổ Đoàn Sơn Nhu.

Long Cảnh kéo cà-vạt của Đoàn Sơn Nhu xuống trước. Hắn thô bạo quấn cà-vạt quanh bàn tay một vòng, kéo Đoàn Sơn Nhu lại.

Hạnh phúc dạt dào kéo đến khiến một nụ hôn thôi cũng đủ thỏa mãn rồi.

Cổ Đoàn Sơn Nhu bị thít đến đỏ lên nhưng thế thì hắn cũng chẳng thở nổi.

Đoàn Sơn Nhu đỡ lấy gáy Long Cảnh, không phải vuốt v3, ngón tay trắng trẻo của cậu kéo Long Cảnh lại.

Long Cảnh quên luôn rằng mình hôn không giỏi. Kh0ái cảm được vỗ về, yêu thương khiến hắn như nước chảy bèo trôi.

Long Cảnh không gắng được nữa, buông lỏng cà-vạt của Đoàn Sơn Nhu ra. Bộ n9ực hắn phập phồng vì ho khan.

Đoàn Sơn Nhu nghe thấy vậy giơ ngón tay miết khóe môi Long Cảnh, nhìn về phía giường em bé, tai đỏ ửng, gác cằm lên hõm vai Long Cảnh. Cậu không động đậy nhưng mùi hương nồng nàn bao quanh Long Cảnh: “Long Cảnh mệt lắm rồi, phải nghỉ ngơi. Như thế này là được rồi.”

Long Cảnh hừ hừ: “Vậy bây giờ em đang làm gì?”

Đoàn Sơn Nhu ngồi im, cọ đầu vào vai Long Cảnh, một lúc lâu sau mới lí nhí: “Làm nũng…”

***

Chuyện nuôi trẻ con, đa phần thời gian đều sứt đầu mẻ trán.

Thêm một Long Cảnh nữa thì lại càng be bét.

Bạch Tuyết được ba tháng mặt mày cũng bắt đầu nảy nở. Con cũng không hề phụ cái tên này, cũng không phụ lời đánh giá của bà ngoại, trắng trẻo, mặt mày xinh xắn, chỉ có đôi lông mày là y khuôn Long Cảnh, dấu hiệu dày rậm rõ rệt.

Long Cảnh bế đứa con bé bỏng bằng một tay, vì bé quá vui vẻ, cười khanh khách, nước miếng chảy ra dính hết lên vai Long Cảnh.

Long Cảnh trong thời kỳ ở cữ cẩn thận, dè dặt đã biến mất tăm mất tích.

Hắn coi Bạch Tuyết như một quả bóng rổ rắn chắc, nhấc lên cao thật cao rồi lại ôm vào lòng. Bạch Tuyết cực kỳ thích chơi trò này, lúc chơi còn ê ê a a, nằm lại trong lòng Long Cảnh thì cười vang.

Đoàn Sơn Nhu tỏ vẻ vô cùng lo lắng khi thấy hai người chơi trò này. Cậu loanh quanh bên người Long Cảnh trông coi: “Long Cảnh này, nhỡ con sợ thì sao? Còn nhỏ vậy mà…”

Bạch Tuyết không hiểu rằng cậu đang phản đối, thấy ba thì vui vẻ vô cùng, đang trong lòng Long Cảnh cũng giơ tay muốn sờ má Đoàn Sơn Nhu: “A… a…”

Long Cảnh không đồng ý, uy h**p Đoàn Sơn Nhu: “Nói vớ vẩn nữa là anh nhấc cả em lên.”

Em bé Bạch Tuyết lúc này không có chủ kiến, thấy Đoàn Sơn Nhu đỏ mặt cười cũng cười theo Đoàn Sơn Nhu.

Con thấy Đoàn Sơn Nhu cầm tay Long Cảnh, cẩn thận mà xoa xoa.

Sau đó Đoàn Sơn Nhu nhẹ nhàng che mắt con lại.

Đoạn thời gian đó xảy ra chuyện gì, bạn nhỏ Bạch Tuyết sẽ không biết được.

———-

<i>CẢNH BÁO: Chương sau bé Bạch Tuyết gọi Long Cảnh là mẹ, đối với tui thì gọi gì cũng chỉ là xưng hô thui, yêu thương nhau là được ạ.</i>
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 32


<i>CẢNH BÁO: Chương này bé Bạch Tuyết gọi Long Cảnh là mẹ, đối với tui thì gọi gì cũng chỉ là xưng hô thui, yêu thương nhau là được ạ.</i>

———-

Đoàn Sơn Nhu phải đi công tác, cuối tháng chín đi, cuối tháng mười mới về.

Cậu đứng ở cửa nhà dặn dò Bạch Tuyết đừng có bướng, đừng làm mẹ Long Cảnh giận nếu không về sẽ ăn đòn.

Bạch Tuyết năm tuổi rưỡi với đôi lông mày sâu róm nhíu chặt: “Con có làm mẹ giận đâu!”

Đoàn Sơn Nhu cúi người, làm bộ muốn véo má bé. Bạch Tuyết cười khúc khích chạy vào trong phòng, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng đâu.

Long Cảnh tựa cửa. Cuối tháng chín gió se se, hắn mặc áo len mỏng, khoanh tay nhìn Đoàn Sơn Nhu không nói gì.

Áo này khá là tôn eo, Đoàn Sơn Nhu dịu dàng cầm góc áo, kéo Long Cảnh gần lại: “Nhanh lắm.” Trán cậu chạm trán Long Cảnh, mỉm cười: “Nếu nhớ em thì gọi điện khóc với em.”

Long Cảnh đối diện cậu cười cười, hơi thở vuốt v3 gò má Đoàn Sơn Nhu: “Em mơ à!”

Đoàn Sơn Nhu ôm hắn, m*n tr*n sau gáy, bật cười cùng người ấy rồi nói bằng giọng nhỏ như không: “Cưng ơi, Bạch Tuyết không ở đây… cưng hôn em một tí.”

Lời vừa nói xong Đoàn Sơn Nhu đã thấy nhiệt độ cơ thể của Đoàn Sơn Nhu cách lớp áo len mỏng nóng bừng lên.

Nhưng lần này hắn không phản đối, Long Cảnh đặt tay lên vai Đoàn Sơn Nhu, môi chạm lên làn da Đoàn Sơn Nhu.

Cổ một chút, vành tai một chút.

Cuối cùng hắn buông Đoàn Sơn Nhu ra, tai đỏ đến phát sáng: “Đi đi. Thượng lộ bình…”

“Á à! Hôn nhau!” Giọng Bạch Tuyết vừa to vừa cao vang lên phía sau Long Cảnh.

Long Cảnh giật mình quay lại, đến lúc định tính sổ với Đoàn Sơn Nhu đã thấy cậu xách vali vào thang máy: “Em đi đây Long Cảnh!”

Nửa tháng này chắc có Bạch Tuyết là vui nhất.

Không có Đoàn Sơn Nhu, lúc trước Long Cảnh kể có ba truyện cổ tích trước khi ngủ giờ kể hẳn bốn truyện.

Giọng Long Cảnh vừa thấp vừa thong thả, rất có thể thôi miên. Hắn ngồi ở đầu giường Bạch Tuyết, đọc truyện cổ tích, vẻ mặt nghiêm túc: “Cũng may, thỏ trắng có đồng hồ phép thuật.” Hắn lật sang trang kế: “Có nó rồi, thỏ trắng có thể đi đến tương lai, ngắm mặt trăng tròn vành vạnh.”

Bạch Tuyết rúc vào lòng Long Cảnh, kéo chăn che nửa mặt: “Mẹ ơi, thật sự có thể đến được tương lai ạ?”

Long Cảnh nghiêm túc nhìn tranh minh họa trong truyện: “Thỏ trắng thì được, con thì không.”

Lông mày Bạch Tuyết nhăn xuống: “Sao thế ạ?”

Long Cảnh dịch chăn cho con, nói rất có lý: “Con không có đồng hồ phép thuật.” Đúng là vô cùng thực tế.

Bạch Tuyết tiếc nuôi, cọ cọ trong lòng Long Cảnh: “Thế… thế mẹ có muốn đến tương lai không?”

Long Cảnh xuống giường, cúi người vuốt v3 trán Bạch Tuyết, lặng lẽ tỏa ra hương nhài vỗ về con, không đáp: “Ngủ đi.”

Long Cảnh đóng cửa phòng Bạch Tuyết, vệ sinh cá nhân rồi gọi điện thoại cho Đoàn Sơn Nhu. Chắc là cậu đang bận, không thấy trả lời.

Long Cảnh nhíu mày, đành đi ngủ sớm.

Nhưng chưa ngủ được bao lâu đã nghe thấy tiếng mở cửa.

Chìa khóa nhà chỉ có cha mẹ hai bên với Đoàn Sơn Nhu đang đi công tác có thôi, giờ nay có ai đến nhỉ?

Long Cảnh mở mắt ra. Cơ thể hắn vẫn được rèn luyện hàng ngày. Nghiêng người xuống giường, thắt áo ngủ lại, nhẹ nhàng mở đèn phòng khách.

Cửa đã mở. Một chiếc mũi thẳng lộ ra bên cửa.

Long Cảnh sửng sốt: “Đoàn…”

Nhưng hắn chợt im bặt.

Khuôn mặt trắng trẻo, mắt hai mí, mái tóc mềm mại, gọn gàng hiện ra… cùng với bộ đồng phục.

Miệng Long Cảnh còn quên khép lại: “Đoàn… Em… em đang… sao lại…?

Đoàn Sơn Nhu trước mắt chỉ cao đến cổ Long Cảnh. Dưới ánh đèn phòng khách, bóng hắn có thể bao vây lấy cậu.

Người này chẳng khác gì ảnh chụp tốt nghiệp năm mười bảy tuổi Đoàn Sơn Nhu.

Đoàn Sơn Nhu này vẻ mặt ngại ngùng, giọng trong trẻo: “Long Cảnh này, sao cậu cao thế?”

Long Cảnh khuỵu chân, phải dựa tường mới có sức khép miệng lại.

“Em… em là Đoàn Sơn Nhu à?”

Đoàn Sơn Nhu gật đầu. Thấy Long Cảnh có vẻ kinh hoàng thì vội lại gần đỡ hắn về phía sô-pha. Cậu ngồi lại Long Cảnh, vô tình để lộ cổ tay. Long Cảnh để ý mới thấy tức cười, trên cổ tay Đoàn Sơn Nhu là đồng hồ phép thuật trong truyện.

Long Cảnh mờ mịt giữa hiện thực và cảnh mộng. Hắn biết nếu ý thức được mình đang mơ thì chẳng mấy chốc sẽ tỉnh.

Nhưng người trước mắt rất giống Đoàn Sơn Nhu của hắn: Đoàn Sơn Nhu tuổi mười bảy vừa hay ngại vừa thích nghĩ lung tung.

Long Cảnh không muốn thừa nhận rằng mình không muốn tỉnh lắm.

Mười bảy tuổi, thật tuyệt quá.

Trừ chiều cao, Đoàn Sơn Nhu dường như không hề thay đổi. Suy nghĩ hỗn loạn, Long Cảnh bất giác nhớ về Đoàn Sơn Nhu đã lâu không gặp ấy.

Đoàn Sơn Nhu đang nhìn hắn, mà hình như cậu cũng không biết nhìn thế nào.

Áo ngủ Long Cảnh lỏng lẻo, mở ra. Hắn hơi cúi xuống thôi đã lộ ra lồng ngực mềm mại, căng đầy. Nuôi con bằng sữa xong vú Long Cảnh hơi to lên một chút, áo ngủ lỏng ra thấy hơi phồng lên, so sánh với chỗ khác thì da nơi này trắng hơn chút.

Đoàn Sơn Nhu nhìn xuống, ngồi dịch ra một chút: “Long Cảnh… cậu có con rồi à?”

Sự ngạc nhiên lướt qua gương mặt hắn, đúng là cậu mười bảy tuổi làm sao biết những chuyện mười năm sau giữa hai người này.

Long Cảnh bỗng cảm thấy có vẻ hay ho.

“Có đó.” Hắn trêu Đoàn Sơn Nhu: “Em đoán được hả?”

Vẻ mặt Đoàn Sơn Nhu dao động thấy rõ.

Cậu không dám nhìn mặt Long Cảnh, giọng cực nhỏ: “Em bé… với ai đó…”

Đoàn Sơn Nhu ngồi xa, Long Cảnh vươn lại gần, chống cằm: “Em biết người đó, đoán đi xem nào.”

Nói thì nói vậy mà hắn cũng không ngờ Đoàn Sơn Nhu nhỏ tuổi lại dễ lừa thế.

Đoàn Sơn Nhu bắt đầu kể từng cái tên trong lớp hai người, càng kể Đoàn Sơn Nhu lại càng suy sụp. Cuối cùng, cậu thấp giọng khó chịu, trong ngực sao mà khó chịu quá.

“Long Cảnh này, có phải cậu quen người khác mà tớ… tớ không biết không…”

Đôi mắt Đoàn Sơn Nhu buồn đến đỏ ửng mà Long Cảnh lại buồn cười. Hắn giơ tay chạm mặt cậu, đúng là búng ra sữa khiến người ta hoài niệm.

Nhưng vừa chạm vào Đoàn Sơn Nhu đã vừa khóc vừa tránh: “Long Cảnh… Long Cảnh này… đừng làm vậy… alpha của cậu thấy thì… thì không hay…”

Ác quỷ trong lòng hắn sung sướng.

Hắn tựa vào lưng ghế, nhìn tóc Đoàn Sơn Nhu: “Cũng đúng, nếu em ấy thấy thì tức điên mất.”

Câu nói ấy khiến nước mắt Đoàn Sơn Nhu rơi lã chã.

“Thế… thế hắn ta có tốt với cậu không? Hắn ta hay tức giận như thế thì có bắt nạt cậu không?”

Long Cảnh không ngờ cậu khóc to như vậy vội rút khăn tay: “Cũng… tốt, tốt lắm… Đừng khóc mà. Em ấy đối xử với anh…”

Khen Đoàn Sơn Nhu trước mặt Đoàn Sơn Nhu, mặt Long Cảnh cũng hơi đỏ lên.

“Tốt lắm, chẳng ai bằng em ấy được.” Vừa dứt lời, Long Cảnh cũng nuốt nước bọt: Hóa ra là mình nghĩ như vậy.

Lời nói vô cùng hiệu quả.

Đoàn Sơn Nhu đứng phắt dậy, định mở cửa ra ngoài.

Giờ Long Cảnh mới hiểu được cái gì là đùa quá trớn. Hắn nhanh tay nắm lấy góc áo Đoàn Sơn Nhu, kéo mạnh về phía mình.

Đoàn Sơn Nhu lảo đảo, ngồi trên đùi Long Cảnh.

Long Cảnh không kìm lòng được mà nhìn cậu thật kỹ. Mười bảy tuổi là lứa tuổi trẻ trung, năng động. Góc nghiêng gương mặt trắng trẻo kia, năm mười bảy tuổi ấy, hắn đã ngắm không biết bao nhiêu lần rồi.

Đoàn Sơn Nhu sụt sịt nói, lại ngượng nghịu đứng dậy: “Cậu… cậu thích người ta như thế à? Thích… thích…” Cậu nói lắp: “Thích nhiều như thế… nên mới… mới có em bé với người ta hả?”

Long Cảnh gật đầu ngay tắp lự, chẳng ý thức được mình đang đổ thêm dầu vào lửa.

Nước mắt Đoàn Sơn Nhu rơi lã chã. Cậu giơ tay lau, mu bàn tay đã ướt nhẹp: “Người ta… người ta trông như thế nào? Người… người ta tốt thế nào cơ chứ?”

Cán cân công lý trong Long Cảnh hiện đã đổi chiều. Hắn xách con gà con Đoàn Sơn Nhu lên, đặt cậu ngồi lên đùi mình, ôm eo mình, mặt đối mặt.

Long Cảnh nhìn cậu chăm chú, từ cung mày đến bờ môi: “Người kia hay khóc nhè, giờ đang nước mũi lưng tròng suýt chảy vào miệng. Để anh đi lấy cho em ấy tờ giấy nhỉ?”

Đoàn Sơn Nhu nhìn hắn chằm chằm.

Long Cảnh giơ tay nắm vai cậu như đang chăm sóc Bạch Tuyết vậy, tay kia cầm giấy lau nước mắt Đoàn Sơn Nhu.

Mắt khóc đỏ ửng lên như mắt thỏ… Vì thế nên mới có đồng hồ phép thuật ư?

Long Cảnh bật cười vì suy nghĩ của mình.

Mùi của Đoàn Sơn Nhu khi còn trẻ vẫn chưa ổn định. Song ngầm nổi lên, thoang thoảng nhưng điên cuồng.

Mùi hương này như đè gáy Long Cảnh xuống, khiến hắn ngẩng đầu lên, hôn lên người chồng mười bảy tuổi của mình.

Long Cảnh buông bờ vai của cậu ra: “Anh nói đã hiểu chưa?”

Môi Đoàn Sơn Nhu cong lên, cậu gật đầu, mày giãn ra, nước mắt còn sót lại rơi nốt xuống. Mu bàn tay cậu quệt miệng, dư vị mùi hoa nhài phảng phất.

Tất cả động tác của cậu đều là phản ứng quen thuộc của Long Cảnh.

Mặt cậu đỏ lên, mũi chân chạm mặt đất, gõ nhè nhẹ như đang khoe khoang, đắc ý.

Long Cảnh kéo tay cậu, những ngón tay gầy gầy, có vết chai hơi thô vì cầm bút.

Em sẽ đánh dấu anh, anh trở thành omega của em.

Anh sẽ sinh con cho em, giữa mùa đông, nên em đặt tên cho con là Bạch Tuyết.

Con rất giống em, giống mũi, giống môi, thông minh giống em, dính người giống em.

Nhưng Long Cảnh chỉ cười, chẳng nói chữ nào.

Bởi hắn nghe thấy tiếng chim hót sáng sớm vang lên ngoài cửa sổ, tách hiện thực và cảnh mộng ra.

Long Cảnh tỉnh được một chốc thì nhận được cuộc gọi từ Đoàn Sơn Nhu.

Mặt Đoàn Sơn Nhu hiện lên trên màn hình, giọng buổi sớm ngái ngủ nhưng sau vẻ bơ phờ ấy lại hình như là niềm vui.

“Long Cảnh, em kể cho anh bí mật này nhé. Tối qua em mơ…”
 
Nhầm Ký Hiệu
Chương 33: Ngoại truyện: Rạng sáng


Long Cảnh tựa vào ghế sô-pha, thở hắt ra.

Sáu giờ tối, như bình thường thì Bạch Tuyết sẽ chạy ào tới, nhào vào lòng hắn: “Mẹ ơi!”

Nhưng hôm nay thì không.

Nghỉ hè, Bạch Tuyết đi du lịch cùng các bạn nhỏ. Long Cảnh sắp xếp hành lý, túi ngủ cho con thật cẩn thận, còn nhớ bỏ cả cốc nước hồng yêu thích của con vào balô. Hắn lái xe đưa Bạch Tuyết đến nơi tập trung, về mới thở phào nhẹ nhõm.

Long Cảnh ngẩng đầu nhìn đồng hồ: Đoàn Sơn Nhu còn chưa tan làm.

Long Cảnh đi vào bếp, bình tĩnh nghĩ: còn chưa đến giờ nấu cơm, một tiếng nữa nấu thì Đoàn Sơn Nhu về là vừa kịp…

Đầu hắn nảy số.

Đoàn Sơn Nhu về thì trong nhà cũng chỉ có hai người họ.

Hắn như người vừa choàng tỉnh giấc, nhớ ra chuyện gì đó.

___

Lúc này, Đoàn Sơn Nhu đang ngồi cạnh bàn ăn đúng như hắn dự đoán.

Long Cảnh chống cằm. Hắn cực kỳ thích nhìn bộ dáng ngốc nghếch ăn quên trời quên đất cả Đoàn Sơn Nhu.

Đoàn Sơn Nhu bình tĩnh uống canh, bát canh che cả nửa mặt cậu, vừa ăn vừa nói: “Bạch Tuyết đi leo núi hả anh?”

Dưới gầm bàn, chân Long Cảnh nhấc lên: “Đúng rồi.”

“Một tuần hả?”

“Năm, sáu ngày gì đó.” Hắn đáp.

“Thế là phải… thứ tư hoặc cuối tuần sau… Khụ, khụ…”

Đoàn Sơn Nhu sặc rồi.

Long Cảnh nghiêng người về phía trước đỡ tay cậu: “Từ từ thôi.”

Đoàn Sơn Nhu tay buông bát canh, tay buông thõng.

Gương mặt cậu đỏ bừng, nóng như bát canh trong tay, bốc hơi nghi ngút. Hàng mi run run, kéo lớp mặt nạ bình tĩnh nãy giờ xuống.

“Long Cảnh này, anh… anh cố tình đúng không? Mùi của anh… nồng quá…”

____

Đương nhiên là cố tình rồi.

Từ sau khi sinh Bạch Tuyết rất ít khi Long Cảnh động d*c vì cảm xúc như hiện tại.

Hắn và Đoàn Sơn Nhu hôn nhau tới trên giường.

Hắn ôm cổ Đoàn Sơn Nhu. Khi bị cậu ấn xuống giường, Long Cảnh vẫn còn cười đùa: “Đoàn Sơn Nhu, đúng là không tồi nhở, tận một phút đồng hồ mới phản ứng lại…”

Mồ hồi Đoàn Sơn Nhu chạy dọc sống mũi rồi nhỏ xuống. Chóp mũi dường như ửng hồng.

Long Cảnh động d*c vì xúc động luôn ảnh hưởng nhiều tới cậu.

Cậu cũng cười. Cười vì sự chậm chạp của mình. Đáng lẽ từ khi bắt gặp ánh mắt của Long Cảnh khi mở cửa cho mình cậu nên nhận ra mới phải.

Hôm nay là thời gian thuộc về hai người cha.

Nụ hôn của Đoàn Sơn Nhu dịu dàng mà ướt át, đó là cách mà cậu giành lại quyền chủ động.

Cậu m*t lưỡi Long Cảnh, răng nanh lại nhẹ nhàng vuốt v3 bở môi.

Cậu nghe thấy giọng Long Cảnh rên khe khẽ: “Ưm… ư…”

Tất cả của Long Cảnh đều nằm trong lòng bàn tay của Đoàn Sơn Nhu nhưng cậu vẫn còn đó d*c vọng muốn thăm dò đối phương vô tận. Mỗi tấc da thịt của người ấy đều làm cậu đắm say.

Bụng Long Cảnh run run. Hắn chẳng hề có lực chống cự đối với nụ hôn của Đoàn Sơn Nhu.

Hắn vặn vẹo vì bất an, đôi vú cũng vì thế mà nghiêng ngả. Bởi vì nuôi con bằng sữa nên đầu v* có vẻ sưng to, mềm mại, nhô cao lên, run rẩy: “Sơn Nhu ơi…”

Hai chân hắn cong lên, đó là bản năng muốn che dấu nơi sâu trong đã ướt đẫm.

Động tác đó đối với Đoàn Sơn Nhu chẳng khác nào sự dụ dỗ trắng trợn.

Tay Đoàn Sơn Nhu lần xuống dưới, vào giữa hai ch@n Long Cảnh, bên dưới dương v@t nóng bỏng là lối nhỏ ngọt ngào. Ngón tay cậu kéo mép quần l0"t của hắn ra, ấn xoa lỗ nhỏ đang chảy nư0"c. Hơi thở Đoàn Sơn Nhu trở nên nặng nề, nói gằn từng tiếng: “Làm sao hả Long Cảnh?”

Cậu chẳng có ý tốt gì.

Long Cảnh nức nở khe khẽ. Pheromone của hắn cọ qua chóp mũi Đoàn Sơn Nhu như muốn lên tiếng thay.

Ngón tay Đoàn Sơn Nhu lần vào vuốt v3 nơi nếp nhăn nóng rực.

Cậu đang cười, cười omega của mình quá ngốc nghếch, quá thành thực, để lộ trăm ngàn chỗ sơ hở khi bận đè nén lại cả tình d*c lẫn tình yêu.

“Long Cảnh mềm mại thế này, là vì sao nhỉ?” Cậu cầm tay Long Cảnh, hôn lên mu bàn tay.

Đầu ngón tay Long Cảnh đỏ rực, bất giác vuốt v3 cằm Đoàn Sơn Nhu. Hắn nhanh chóng mở hai chân ra.

Ngón tay vươn ra đằng sau, nơi đỏ thẫm ấy chảy dịch, nhẹ nhàng đóng mở: “Là vì anh… anh…”

Lúc này hắn chẳng còn là vị omega ăn nói hai lời kia nữa.

Long Cảnh biết mỗi câu nói của hắn lúc này đều là lời ngợi khen đối với Đoàn Sơn Nhu.

Nên hắn thản nhiên mà thừa nhận.

Thừa nhận trước khi Đoàn Sơn Nhu về đã dùng ngón tay, một, hai rồi ba ngón chơi lỗ hậu.

Thừa nhận khi ấy trong lòng hắn chỉ muốn Đoàn Sơn Nhu, thừa nhận rất muốn l@m tình cùng cậu.

Bởi vậy mà lúc này cửa sau hồng hào của Long Cảnh đang đóng mở khẩn cấp, chờ đợi người hắn yêu.

***

Bên hông hắn dần hiện rõ đấu tay của Đoàn Sơn Nhu.

Sự va chạm quá mức khiến tầng sinh môn của hắn đỏ bừng lên.

Âm thanh dính nhớp khi khoang sinh sản bị tấn công liên tục khiến gương mặt Long Cảnh cũng ửng hồng.

Kh0ái cảm mãnh liệt này là do alpha của hắn trao cho. Trong cơ thể Long Cảnh, thứ đó của Đoàn Sơn Nhu liên giã vào nơi sâu thẳm. Nơi hai người tiếp xúc nổi bọt t1nh dịch, lại sưng lên vì bị Đoàn Sơn Nhu ma sát.

Hắn bất giác cắn môi: đây à chuyện hắn luôn khao khát khi Bạch Tuyết vẫn còn ở nhà.

Đoàn Sơn Nhu cúi người hôn Long Cảnh.

Giọng cậu vang lên bên tai hắn, nói những lời yêu đương ngọt ngào chẳng thể chối từ.

“Cho em ngửi một chút thôi, được không Long Cảnh?”

Khi Đoàn Sơn Nhu l@m tình dẻo dai hơn lúc bình thường nhiều, nên nói là làm, cậu ôm Long Cảnh, xoay người cho hắn nằm sấp lên trên ngực.

Cậu luôn có biện pháp khiến người này nghe lời.

***

Tiếng nức nở đứt quãng theo nhịp va chạm vang lên cạnh tai Đoàn Sơn Nhu, quẩn quanh nơi cổ họng Long Cảnh, cao vút dần theo tiết tấu của cậu.

“A… Sơn Nhu…”

Vì vậy mà Đoàn Sơn Nhu nghiêng mặt hôn lên vành tai Long Cảnh và khuôn miệng trào nước bọt vì quá sung sướng.

“Đừng… Đừng mạnh như thế… A!”

Đoàn Sơn Nhu tách mông Long Cảnh ra, ngón tay chạm lên nơi gia0 hợp dính đầy bọt do t1nh dịch và những thể dịch khác tạo thành.

Trán Đoàn Sơn Nhu dính một lớp mồ hôi mỏng. Răng nanh của cậu lộ ra, nhay cắn vành tai Long Cảnh: “Thật ư? Long Cảnh muốn đừng ư?

Long Cảnh chống tay xuống, vai lưng của hắn run lẩy bẩy.

Miệng của hắn lại nói lời sai. Đoàn Sơn Nhu phát hiện rồi.

Nên khi Long Cảnh đang thở d0"c, hắn ngẩng đầu h*n l*n ch*p m** ướt át của cậu.

Phải nói ra.

Phải nói cho alpha của mình rằng khi t1nh dịch bắn vào sâu bên trong có cảm giác thế nào.

“Anh… anh sợ… Sơn Nhu… Sư0"ng lắm! Sơn Nhu làm anh… sư0"ng…”

Đoàn Sơn Nhu thu"c mạnh vào.

Cậu không nhịn nữa.

Dưới sự dụ dỗ của pheromone của Long Cảnh, cậu giải phóng một lượng lớn pheromone của mình, bao vây lấy hương nhài của Long Cảnh trong lòng. Đó là bản năng của alpha, chỉ để bày tỏ với omega rằng:

Anh hoàn toàn thuộc về em rồi.

***

Đây là buổi tối đầu tiên Bạch Tuyết không ở nhà.

Tối ấy Long Cảnh gần như mất ngủ.

Ba giờ sáng, alpha của hắn phấn chấn tắm rửa sạch sẽ cho cả hai rồi nhét hắn vào ổ chăn, vui vẻ hỏi: “Long Cảnh mệt quá hả anh?”

Ba giờ rưỡi sáng, Đoàn Sơn Nhu ôm hắn vào lòng, ngủ mất. Long Cảnh cảm nhận được Đoàn Sơn Nhu nói mớ, hình như mơ thấy hắn, giọng có vẻ tủi thân lắm.

Bốn giờ sáng, quần đùi Đoàn Sơn Nhu dựng lều, đè lên người Long Cảnh. Cuối cùng hắn cũng nghe rõ Đoàn Sơn Nhu mớ cái gì: “Long Cảnh ơi… thêm một hiệp được…”

Mặt Long Cảnh đỏ dần, trong lòng bắt đầu nhớ đến em bé Bạch Tuyết.
 
Back
Top Dưới