Cập nhật mới

Khác Nha Thác Thất Nguyền: Vô Tại [FULL]

Nha Thác Thất Nguyền: Vô Tại [Full]
Chương 19: Bao vây Nha Thác


"Sao phải giả vờ căng thẳng thế, chẳng lẽ mày thực sự tin lời Giang Lâm nói ấy à?"

Tuyết Trinh khẽ nheo mắt.

"Chuyện này là sao đây?"

"Giang Lâm từng đề cập đến chuyện Nha Thác có thể thôi miên con người, nên việc khiến chúng ta mất đi nhận thức về thời gian xung quanh không có gì là lạ."

Hoài An ngừng lại vài giây trước khi nói tiếp: "Điều này đã xảy ra hai lần, một lần là vào buổi tối nói chuyện với cô Cúc và một lần là ở nhà Giang Lâm."

"Thì sao?"

Ánh mắt Hoài An lúc này sắc lẹm như một lưỡi dao, giọng của cậu mỗi lúc một trầm xuống: "Giang Lâm đã đưa ra giả thiết rằng chính Nha Thác đã gây ra sự nhiễu loạn nhận thức thời gian ấy, tuy nhiên phải ở cạnh nó con người mới bị tác động."

Không thấy Tuyết Trinh lên tiếng nữa, cậu lại tiếp tục nói: "Lần thứ hai ở nhà Giang Lâm có mặt của hầu hết cả lớp nên cậu ta không có cách nào xác định được Nha Thác là kẻ nào, nhưng còn lần đầu tiên..."

"Chỉ có bảy người thôi."

Khóe môi Tuyết Trinh bất giác giãn nở.

Hoài An liền gật đầu.

"Phải, lúc ấy chỉ có bảy người.

Hai người chết đầu tiên là Dung và Phương Thảo không cần nhắc đến.

Tao và Ngọc Minh tìm ra cuốn sổ người cá cùng nhau nên có thể nằm ngoài diện tình nghi.

Giang Lâm là người duy nhất đề cập đến sự xáo trộn thời gian nên cậu ta không thể nào là Nha Thác."

"Chỉ còn duy nhất hai người là Hải Phong và mày.

Thế nên tao đã tạo ra một bài kiểm tra, kết quả cho thấy Hải Phong rõ ràng không phải Nha Thác nhưng lại sẵn sàng che giấu cho nó."

Hoài An đột nhiên đập mạnh tay xuống chiếc bàn bên cạnh.

"Vấn đề là cậu ta đã chết mà thậm chí còn chẳng hiểu lý do tại sao bản thân lại xuất hiện trong cái hang vào thời điểm đó.

Tất cả là do mày thôi miên hoặc điều khiển tâm trí đúng không, Nha Thác?"

Sau khi nghe tất cả những lời trên, Tuyết Trinh liền bày ra một vẻ mặt vô cùng ngây ngô, nhưng rồi biểu cảm đó nhanh chóng biến mất để thay thế bằng tràng cười điên loạn.

"Thật tuyệt vời quá đi mất!

Vậy mà trước nay tao vốn tưởng đám con người chúng mày ngu dốt lắm!

Thì ra...

Thì ra lũ chúng mày cũng có thể bày ra được màn kịch hay ho đến thế này cơ à?"

Hoài An lẳng lặng vươn tay gạt công tắc đèn, ánh điện trắng tinh lập tức chiếu sáng toàn bộ lớp học.

Lúc này những người khác mới bước vào, gần như đủ cả chỉ thiếu Duy Khánh và Ngọc Thảo.

"Đám con người chúng tao ở đây, sẵn sàng đoàn kết với nhau để chống lại mày."

Giang Lâm siết chặt con dao trong tay, dõng dạc tuyên bố.

"Vậy sao?"

Tuyết Trinh bất ngờ há miệng, từ cổ họng ả bắn ra một thứ còn nhanh hơn cả súng đạn xuyên thủng lồng ngực Hải Tuấn.

"Tản ra!"

Giang Lâm hét lớn, đám người lập tức bỏ chạy.

Cái thứ ban nãy Tuyết Trinh bắn ra thực ra chính là lưỡi của ả, nó từ từ thu về rồi vung vẩy giữa không trung phá hủy toàn bộ các bóng điện trong lớp học.

Lúc này lớp da con người trên cơ thể ả cũng bắt đầu tan chảy thành thứ nước đầm lầy hôi rình, để lộ ra những lớp vảy cá nhớp nháp.

"Chúng mày muốn nhìn thấy Nha Thác à?

Tao sẽ cho chúng mày thấy."

Nha Thác đá tung cửa bước ra ngoài, ả thừa nhận khi ở trên cạn tốc độ và sức mạnh thể chất sẽ không sánh bằng dưới nước, nhưng để bắt một đám học sinh cấp ba thì như thế vẫn là quá dễ dàng.

Một bước nhún chân của Nha Thác đã khiến mặt sàn dưới gót vỡ vụn, ả lao vùn vụt trong dãy hành lang truy lùng con mồi.

"Tao tưởng hình dạng thật của mày là cá đầu người?"

Hoài An đứng trên tầng hai vịn người vào lan can ngó đầu xuống.

"Đây là hình dạng trên cạn của tao."

Nha Thác mỉm cười trả lời.

"Khi cần phải bơi chúng tao sẽ có hình dạng khác."

Chiếc lưỡi của Nha Thác bất thình lình móc ngược lên lan can tầng hai, kéo theo cả cơ thể của ả bay lên đó.

Thế nhưng, ngay khi đôi chân ả tiếp xúc với sàn nhà vương vãi đầy thứ hạt màu trắng, con quái vật liền nhảy dựng lên rồi vội trèo qua lan can.

"Muối!"

Hoài An hét lên.

Phúc Thắng, Phạm Hương, Bảo Nhi lập tức ào ra từ những chỗ trốn khác nhau, trên tay mỗi người là một túi lớn đựng thứ hạt màu trắng.

Nha Thác lập tức nhận ra những cái đó là thứ gì, ả liền móc lưỡi vào hành lang treo lơ lửng giữa không trung.

Bấy giờ Hoài An mới trèo ra ngoài, dùng hết sức nhảy xuống bám chặt lấy cơ thể con quái vật.

"Giang Lâm!"

Giang Lâm bất ngờ xuất hiện từ lớp 11A2, trước đó cậu đã đánh cắp chìa khóa của toàn bộ các căn phòng có trong trường học từ bốt bảo vệ, với con dao trên tay, cậu gồng hết sức vào cánh tay cắt phăng một cái.

Một tiếng rú đau đớn vang lên, Nha Thác kinh hãi nhìn cơ thể rơi xuống cùng chiếc lưỡi bị đứt lìa, cứ thế ngã thẳng vào một vùng đã bị bao phủ bởi toàn muối trắng.

Âm thanh gào thét liên tục vang vọng giữa màn đêm tối đen.

Hoài An nhanh chóng tránh xa khỏi người con quái vật, cả đám bàng hoàng đứng nhìn Nha Thác quằn quại trong bãi muối trắng.

"Sao cậu biết Nha Thác sợ muối trắng?"

Giang Lâm quay sang hỏi Hoài An.

Hoài An không chút nghĩ ngợi đáp: "Còn nhớ những tấm hình tôi gửi cho cậu không?"

"Có chứ, tôi đã giải mã được nó rồi."

"Ừ, tôi cũng đã làm xong rồi, dãy mật mã mà chúng ta giải ra được là của một cái hộp đựng đầy muối."

Giang Lâm hơi ngẩn người.

"Ngoài ra không còn chỉ dẫn nào khác?"

"Không còn, việc Nha Thác có sợ muối hay không đều là tôi đánh liều để thử."

"Cậu điên rồi, Hoài An."

Bảo Nhi đứng bên cạnh lắc đầu nguầy nguậy.

"Lỡ như mà nó không có tác dụng thì chúng ta chắc chết rồi quá."

"Yên tâm đi."

Hoài An nói rồi định tiến về phía Nha Thác.

"Chờ đã!"

Giang Lâm vội tiến lên ngăn lại.

Đúng lúc này, Nha Thác bất ngờ đứng bật dậy, từ sâu trong cổ họng ả đột nhiên phóng ra một tia nước, nó có áp suất và tốc độ lớn đến nỗi có thể xé nát da thịt, thậm chí xuyên thủng cả xương cốt.

May mắn thay, không ai trong số hai người họ trúng phải đòn này.

Tuy nhiên...

"Bảo Nhi?"

Phạm Hương ở phía sau ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ, cô ta quá sợ hãi khi thấy trên bụng bạn mình bỗng dưng lại xuất hiện một lỗ hổng.

Chuyện này xảy ra bất ngờ đến nỗi thậm chí Bảo Nhi còn chẳng cảm nhận được chút đau đớn nào, cô chỉ thấy chân tay bủn rủn và toàn thân dường như mất hết sức lực.

Giang Lâm vội lao đến đỡ lấy cô.

Hoài An ở phía sau nhanh như cắt xông tới đá thẳng vào mặt Nha Thác rồi tóm lấy tóc ả nhấn mạnh đầu xuống bãi muối trắng.

"Không phải lúc để ngã xuống đâu, Bảo Nhi!

Cậu đã trả thù được cho Thế Tâm rồi, nên cậu phải sống!"

Giang Lâm hét lên bên tai Bảo Nhi nhưng cô bấy giờ chỉ có thể nghe thấy lùng bùng.

"Không ích gì đâu, vết thương của cô ấy quá lớn..."

Phúc Thắng đứng bên cạnh chua xót lắc đầu.

"Im đi!"

Hoài An bất ngờ bước vào giữa cuộc tranh luận, trên tay cầm một chiếc điện thoại.

"Tất cả bình tĩnh hết cho tôi!

Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"

Phúc Thắng vội ngó xuống chiếc đồng hồ đeo tay.

"Mẹ nó!

Chỉ còn hơn hai phút nữa là qua nửa đêm!"

"Đúng thế đấy, ai không muốn chết thì trốn đi ngay lập tức!"

Giang Lâm lấy lại được chút bình tĩnh, ngẩng đầu nói: "Đằng nào cũng có một người phải chết, sao không hoàn thành nốt việc còn lại?"

Hoài An liền trừng mắt lườm Giang Lâm.

"Đừng quên là ngay cả khi Nha Thác đã chết thì vẫn còn kẻ lập khế ước."

"Thế bây giờ chúng ta trốn đi thì cũng có ích gì?"

Hoài An khẽ thở dài.

"Bây giờ chúng ta trốn đi và cầu nguyện rằng nó sẽ đến bắt Huy Thuần chứ không phải chúng ta."

Đồng hồ vừa điểm 00 giờ 00 phút, trên sân trường đã vắng tanh không còn một ai, ngoại trừ Nha Thác vẫn đang quằn quại trong bãi muối trắng.

Có tiếng chân trần ướt át phát ra rất khẽ trên hành lang tầng hai, mỗi một bước đi lại có âm thanh nước chảy róc rách xuống sàn nhà.

Ngay bên dưới chân cầu thang, Giang Lâm đang ôm chặt Bảo Nhi thoi thóp trong lòng, đôi mắt mệt mỏi ánh lên sự tuyệt vọng vô cùng.

"Tôi đã nghe Phạm Hương nói rồi..."

Cậu suy nghĩ rất lâu mới dám nói lên điều này.

"Cậu thích tôi phải không?"

Đôi mắt Bảo Nhi đang khép hờ bỗng nhiên hé mở.

"Hỏi thừa, rõ như ban ngày thế rồi mà cậu còn không nhận ra nữa."

"Không phải tôi không nhận ra, chỉ là tôi không hiểu."

"Không hiểu điều gì?"

"Hai chúng ta khác biệt với nhau đến thế, cũng chẳng có chung sở thích gì sao cậu lại thích tôi được?"

"Cậu...

Đần thật hay giả vờ đần thế..."

Giọng Bảo Nhi mỗi lúc một yếu dần.

"Chỉ là thích một ai đó thôi mà, chẳng ai đi nghĩ nhiều như thế đâu..."

"Cũng phải."

Một bóng hình quen thuộc mà lạ lẫm bất chợt xuất hiện trong ký ức của Giang Lâm, nhưng cậu nghĩ mãi mà không nhớ ra diện mạo của người đó.

"Mà thôi, mặc kệ là có hợp hay không hợp, khi những chuyện này kết thúc tôi chắc chắn sẽ rủ cậu đi chơi."

Giang Lâm dịu dàng đưa tay vuốt ve mái tóc Bảo Nhi khiến cô bật cười.

"Đang...

An ủi tôi đấy à?"

"Không hề."

Tay còn lại của Giang Lâm nắm lấy tay Bảo Nhi rất chặt.

"Không phải lúc nào cũng được người khác thích, phải không?

Nếu cứ thế mà bỏ qua một người thích mình thì có lẽ sau này tôi sẽ phải hối tiếc."

"Đàn ông...

Đúng là chẳng bao giờ chịu nói ra lời thật lòng nhỉ?"

Bảo Nhi khẽ mỉm cười.

"Nhưng mà...

Tôi đánh giá cao lời tỏ tình của cậu đấy."

Tiếng chân trên tầng đã vang vọng chỗ cầu thang nơi cả hai đang trốn.

"Giang Lâm này, cậu có thể nhắm mắt lại không?"

"Để làm gì?"

"Cứ làm theo đi, và cấm không được mở ra cho đến khi tôi cho phép."

Giang Lâm nhìn Bảo Nhi đầy nghi hoặc nhưng rồi cũng nhắm mắt lại.

"Lúc đó hình như cũng thế này."

Bảo Nhi nghĩ thầm trong đầu.

Cô nhớ lại cái buổi tối cùng Phạm Hương và Thế Tâm đi uống rượu, lúc đó rõ ràng bản thân đã nhìn thấy mọi thứ nhưng lại chẳng thể cảnh báo cho họ biết, cho nên cô cũng có một phần trách nhiệm trong cái chết của bạn mình.

Vì chuyện đó Bảo Nhi luôn dằn vặt và vô cùng tự trách bản thân, nếu như lúc ấy cô tỉnh táo hơn thì mọi chuyện liệu sẽ khác?

Mà thôi, cũng chẳng quan trọng nữa, lần này cô sẽ làm lại từ đầu.

Lần này, thay vì ở yên chứng kiến bạn bè bỏ mạng, cô sẽ đứng lên bảo vệ người mình thích.

Những suy nghĩ mông lung này nhanh chóng kết thúc bằng một nụ cười trên khóe môi nàng nữ sinh.

Bảo Nhi dùng chút sức tàn còn lại ngẩng cổ lên, tập trung toàn bộ hơi thở cho lần mở miệng cuối cùng.

"Tao có thể nhìn thấy mày đấy, Vô Tại!

Tao có thể nhìn thấy mày!"
 
Nha Thác Thất Nguyền: Vô Tại [Full]
Chương 20: Cá lớn


Huy Thuần vừa hoàn thành xong lần cải tiến cuối cùng, khẩu súng bây giờ đã hoàn hảo theo ý của hắn.

Hắn kéo ngăn tủ ra, đếm lại một lượt số đạn, một băng của khẩu súng tự chế này có thể chứa đến bảy viên, một con số không hề nhỏ chút nào.

Sau khi hoàn tất công việc chuẩn bị, Huy Thuần liền cất súng vào trong người rồi rời khỏi nhà.

Khi hắn đang khóa cửa, hai bóng đen gần đó đột nhiên ập đến giữ chặt lấy tay hắn.

"Lại là chúng mày!"

Huy Thuần gầm lên, đầu gối hắn thúc thẳng vào bụng Ngọc Thảo, rồi gồng sức ôm lấy Duy Khánh quật xuống đất.

Chính Duy Khánh cũng bị ngạc nhiên trước sức mạnh của Huy Thuần, cậu vốn tưởng hắn chỉ là tên chỉ biết ru rú trong nhà, không ngờ lại khỏe đến thế.

Nhìn thấy Huy Thuần cho tay vào túi áo, Duy Khánh liền bổ nháo đến đấm túi bụi vào đầu, cố hết sức không cho hắn lấy được khẩu súng.

Thế nhưng bằng một cách nào đó Huy Thuần vẫn rút được súng ra, hắn vung vẩy trong không trung vụt trúng vào quai hàm Duy Khánh, khiến cậu ngã xuống sàn.

"Để tao tiễn mày một đoạn."

Nòng súng Huy Thuần vừa chĩa tới, Ngọc Thảo đã lập tới lao tới ôm lấy cánh tay hắn.

"Bỏ ra con ngu này!"

Một tiếng súng vang lên giòn giã giữa đêm khuya, may mắn là không có nạn nhân xấu số nào phải hứng chịu viên đạn ấy.

Duy Khánh nén đau bật dậy tung một đấm giữa cằm Huy Thuần khiến hắn bật ngửa, cậu vội sút văng khẩu súng trong tay hắn, ngồi lên người hắn rồi cứ thế đấm liên tiếp vào mặt.

"Mày quên là tao được sinh ra để đánh nhau rồi à?

Đã bao giờ thấy tao đánh nhau lần nào chưa?"

Huy Thuần bất ngờ chặn được đòn của Duy Khánh, tay còn lại hắn vươn tới tóm lấy cổ áo cậu.

"Thấy rồi, mày đánh như một con thú dại ấy, chẳng có tí nào gọi là quan sát hay kỹ thuật đâu thằng ngu ạ."

Không thể cử động hai tay, Duy Khánh gầm lên giáng mạnh trán mình vào giữa khuôn mặt đối thủ.

Máu cả hai văng ra tứ phía.

Cậu sử dụng cùi chỏ cắm xuống ngực Huy Thuần, ấn mạnh đến nỗi hắn không thể ngóc đầu dậy.

"Tôi sẽ phá hủy thứ này!"

Ngọc Thảo giơ cao khẩu súng trong tay định đập vào một viên gạch.

Duy Khánh vội giơ tay ngăn cản.

"Không, đừng làm thế!

Chúng ta còn cần nó đấy."

Giật lấy cơ hội mong manh này, Huy Thuần vùng dậy hất văng Duy Khánh ra sàn, sau đó quay người lao về phía tòa nhà bỏ hoang gần đó.

Ngọc Thảo vội chĩa súng về phía hắn nhưng do dự mãi vẫn không dám bóp cò.

"Chết tiệt!

Để hắn trốn mất rồi."

"Không sao."

Duy Khánh lau vết máu trên khóe môi.

"Thứ ta cần là khẩu súng, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ ở đây rồi."

"Sao cơ?"

Ngọc Thảo tỏ vẻ ngơ ngác.

Duy Khánh mỉm cười.

"Vũ khí bí mật mà Giang Lâm nói tới chính là thứ này, chứ cậu nghĩ cậu ta cử chúng ta đến đây làm gì?

Giết Huy Thuần chắc?"

"Thì ra là vậy!"

Ngọc Thảo hào hứng gật gù.

"Đúng là Giang Lâm có khác, tôi vẫn thấy việc cậu ta học 11A3 thay vì lớp chọn thật sự rất phí phạm."

"Thôi đi, giờ đến tụ họp với đội kia thôi."

"Được rồi."

Ngọc Thảo vội đỡ Duy Khánh ngồi dậy.

Huy Thuần trốn trong tòa nhà bỏ hoang đã nghe thấy tất cả, hắn gục đầu nhìn xuống dưới đôi chân mình, miệng khẽ lẩm bẩm: "Tìm ra Nha Thác rồi sao?"

Đầu óc hắn lúc này bỗng dưng lại thả trôi về miền ký ức của thời thơ ấu, khoảng thời gian mà hắn vẫn còn biết đến hai chữ "bạn bè".

"Này, Huy Thuần.

Chỉ là một trò chơi thôi mà, sao mày lại cố đến thế?"

"Tao chỉ còn có năm mạng thôi."

Hắn đáp.

"Nhưng rõ ràng là mày chưa chết lần nào mà?"

"Mỗi sinh mạng đều vô cùng quý giá."

"Này, ảo game đấy à?

Nó chỉ là một trò chơi thôi, hiểu không?"

"Mày đã bao giờ đặt bản thân vào nhân vật mình điều khiển chưa?

Liệu cậu ta sẽ đau khổ thế nào khi hết lần này đến lần khác bị chúng ta đẩy vào chỗ chết chỉ vì sự ngu dốt của chúng ta?"

"Mày điên mẹ rồi, Huy Thuần ạ.

Thế việc mày giết lũ NPC [1] thì sao hả?

Sinh mạng của chúng không có ý nghĩa gì à?"

"Tao đâu có thay đổi được số phận của lũ NPC, nhưng nhân vật mà tao điều khiển thì tao có thể thay đổi, chỉ đơn giản vậy thôi."

Huy Thuần đã hoàn thành xong màn chơi, hắn tự hào đặt tay cầm xuống chiếu.

"Mục tiêu trên đời này của tao đơn giản lắm, có thể hoàn thành trò chơi mà không tốn bất kỳ mạng nào của nhân vật.

Khi đó tao mới cảm thấy mình đang thật sự sống."

Huy Thuần khép hờ đôi mắt, hai bàn tay bất giác siết chặt lại.

"Phải rồi, mình vẫn chưa hoàn thành trò chơi này."

***

Sau khi Vô Tại biến mất, Hoài An và những người khác bắt đầu rời khỏi chỗ trốn.

Nhìn thấy Giang Lâm một mình bước ra, đôi mắt vô hồn tối tăm như vực thẳm, cậu chỉ biết thở dài.

"Sự hy sinh của cô ấy đã có ý nghĩa."

Hoài An đặt một tay lên vai Giang Lâm.

Giang Lâm chỉ khẽ lắc đầu, cậu đi đến chỗ bãi muối lúc trước, toàn thân khẽ rùng mình một cái, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Nhận ra biểu hiện khác thường của Giang Lâm, Hoài An lập tức chạy đến chỗ bãi muối, mồ hôi túa đầy trên trán cậu.

"Nha Thác đâu rồi!?"

Bốn người liền đứng quay lưng lại với nhau, thay phiên quan sát xung quanh, ai nấy cũng đều vô cùng căng thẳng.

Phúc Thắng không chịu nổi áp lực đột nhiên bật khóc nức nở.

"Con mẹ nó chứ!

Cả lớp chết hết rồi!

Còn mỗi bốn chúng ta thì làm được cái gì chứ!?"

"Im đi, thằng béo!

Đây là lúc để mày khóc à?

Đến tao còn chưa khóc đây.

Tao bây giờ là đứa con gái duy nhất của lớp đấy!"

Tuy miệng nói ra như vậy, nhưng Phạm Hương cũng đã bắt đầu rơm rớm nước mắt.

"Chết tiệt!

Thế Tâm ơi, Bảo Nhi ơi, sao chúng mày lại bỏ tao đi sớm thế?"

"Hoài An..."

Hơi thở của Giang Lâm mỗi lúc một nặng nề.

Hoài An quan sát thật kỹ mọi góc tối trên sân trường, căng thẳng đáp lại tiếng gọi: "Tin vào Duy Khánh đi, cậu ta sẽ sớm đến đây và cho nó biết thế nào là con người."

"Mong là vậy..."

Giang Lâm đã nhìn thấy thứ gì đó, nó có hai đốm sáng lớn, thỉnh thoảng còn nhấp nháy vài lần.

"Lớp 11A1...

Lớp 11A1!"

Tiếng hét của cậu vừa dứt, một sinh vật lao ập đến từ trong lớp 11A1, hất văng cả bốn người ngã sõng soài.

Phúc Thắng nằm ngay dưới chân Nha Thác, cậu ta bị ả tóm lấy cánh tay, xé toạc cả xương lẫn thịt từ đoạn cùi chỏ trở lên, máu tươi chảy thành vũng.

Nha Thác thản nhiên bỏ đoạn cánh tay bị đứt vào miệng nhai rau ráu, đôi mắt sáng rực của ả mở to nhìn Phúc Thắng đang kêu gào thảm thiết trong vũng máu, không chút nhân từ nhấc chân giẫm nát bét đầu cậu ta.

"Nó hoàn toàn có thể phun nước để giết sạch chúng ta."

Giang Lâm nói rất nhỏ, chỉ đủ để Hoài An nằm kế bên nghe thấy.

Hoài An khẽ nuốt nước bọt.

"Nó đang muốn trêu đùa con mồi, hoặc là nó không thể lạm dụng thứ đó."

"Cậu tin cái nào hơn?"

Hoài An chống khuỷu tay xuống đất từ từ nâng cơ thể ngồi dậy.

"Phải hỏi là độ mạo hiểm của cậu lớn đến đâu để đưa ra lựa chọn?"

"Thế nếu là cái thứ hai?"

Hoài An bỗng dưng bật cười.

"Dám làm kẻ điên không?"

"Giờ phút này chẳng có cái gì là tôi không dám nữa."

"Tốt, vậy làm nó phun nước lần nữa đi."

Với trí thông minh của mình, Giang Lâm không cần suy nghĩ quá lâu, cậu lập tức hiểu rằng Hoài An đang muốn tính toán thời gian sử dụng "phun nước" của Nha Thác.

"Rủi ro lớn lắm đấy, vẫn muốn làm theo cách này à?"

Giang Lâm vốc một nắm muối trên đất, lồm cồm bò dậy.

"Hỏi thừa rồi, tôi vốn dĩ là một kẻ điên mà."

Hoài An lại nở nụ cười khó hiểu.

Phạm Hương đã chết chân tại chỗ.

Chỉ còn hai người Hoài An và Giang Lâm là dám đứng dậy.

Cả hai không chút do dự lao vào Nha Thác như những kẻ điên tìm đến cái chết.

Nha Thác dường như không để ý đến hai kẻ điên nọ, ả thờ ơ nhìn sang con cừu yếu đuối Phạm Hương, há miệng phun ra một tia nước xuyên thủng cổ họng cô ta.

"Bắt đầu tính thời gian!"

Giang Lâm gào lên trước khi ném vốc muối vào mặt Nha Thác.

Cậu lợi dụng khoảng thời gian khống chế ngắn ngủi nhanh nhẹn tóm lấy cổ họng nó, siết thật chặt.

Hoài An lúc này cũng lao đến, cậu ôm lấy cơ thể Nha Thác, sử dụng hết sức bình sinh đẩy nó về lại bãi muối cách đó không xa.

Vốn tưởng nỗ lực của cả hai sẽ đổi lại được chút gì đó, tuy nhiên Nha Thác đã nhanh chóng dập tắt ngọn lửa đang bùng lên trong tâm trí họ.

Ả đứng khựng lại khi chỉ còn cách bãi muối vài centimet, cánh tay nhớp nháp dị hợm dễ dàng chộp lấy Giang Lâm ném văng sang một bên.

Khoảnh khắc Hoài An trông thấy miệng Nha Thác há ra lần nữa, cũng là lúc cậu nhận ra bản thân đã sai.

"Hoài An!"

Giọng Giang Lâm lúc này chỉ như tiếng radio rè rè bên tai.

Tia nước từ cổ họng Nha Thác đã xuyên thủng cả cánh tay và đầu gối cậu.

Mọi sự nỗ lực cùng hy vọng của Hoài An cũng chấm dứt ngay từ giây phút ấy, cậu biết bản thân mình đã thua mất rồi và đây là kết thúc.

Còn chưa đợi ý thức Hoài An biến mất, Nha Thác đã tung chân sút văng cậu ra khỏi tầm nhìn, sau đó nhanh như cắt dùng tay chặn lấy Giang Lâm.

"Mày phải biết tao từ đầu đến cuối không chịu lộ diện là vì điều gì."

Nha Thác ghì chặt cổ Giang Lâm ấn cậu xuống đất.

"Không phải vì tao sợ, mà là chứng kiến từng người một trong chúng mày bị nỗi sợ nuốt chửng thật sự rất thú vị."

Đúng vào lúc này, cổng trường đột nhiên tự động mở ra, âm thanh lớn đến mức khiến Nha Thác cau chặt mày khó chịu.

Một bóng người tiến vào trong trường, lát sau lại có thêm người nữa bước ra từ bốt bảo vệ.

Giang Lâm nheo mắt nhìn kỹ, nếu cậu không nhầm thì hai người đó chính là Duy Khánh và Ngọc Thảo.

Không nằm ngoài dự đoán, Duy Khánh đang thẳng tiến đến chỗ này, trên tay cậu ta mang theo khẩu súng tự chế bản cải tiến cuối cùng của Huy Thuần, vẻ mặt còn vô cùng tự tin.

"Để tao cho mày thấy cách nhân loại đánh bắt cá lớn."

[1] NPC: là viết tắt của từ Non-Player Character, là một nhân vật trong các trò chơi do máy tính điều khiển.

NPC thường sẽ có tương tác ít hoặc nhiều với người chơi tùy thuộc vào sự đầu tư của tựa game đó dành cho các NPC.
 
Nha Thác Thất Nguyền: Vô Tại [Full]
Chương 21: Từ trong ngọn lửa


Không hiểu vì lý do gì, Nha Thác liền bỏ Giang Lâm ra, vận sức lao như điên về phía Duy Khánh.

Một tiếng súng ồn ào vang lên, Nha Thác không ngờ tốc độ của nó lại bị bắt kịp bởi thứ vũ khí nhỏ bé kia, ả há hốc miệng, máu tươi trào ra như thác đổ.

Duy Khánh hạ thấp cánh tay, ngay tức khắc nổ thêm một phát súng, lần này viên đạn trượt qua sườn Nha Thác, phá hủy một phần eo của ả.

Cảm nhận được cái chết của bản thân đang tới gần, Nha Thác lập tức quay đầu bỏ chạy, ả lao vào tòa nhà học thực hành, mất tích không một chút dấu vết.

Duy Khánh vội chạy đến kéo Giang Lâm dậy, cậu ta nhìn quang sân trường, khắp nơi toàn là máu và những phần thi thể không được nguyên vẹn.

"Những người khác...

Đâu cả rồi?"

Giang Lâm không đáp lời, việc đầu tiên cậu làm là chạy đến chỗ Hoài An, kiểm tra xem cậu ta còn sống hay không.

"Trả lời tôi đi, Giang Lâm.

Mọi người...

Đâu cả rồi?"

Giang Lâm liền thở hắt ra một hơi nặng nề, chậm chạp trả lời: "Không tính đến Ngọc Thảo học lớp khác và Ngọc Minh đang mất tích.

Tôi, cậu và Hoài An là những người cuối cùng của lớp 11A3."

"Cái gì cơ?"

Duy Khánh gần như không thể tin vào những lời bản thân vừa nghe, cậu ta nhìn bãi chiến tích xung quanh, trong lòng cảm thấy vô cùng chua chát.

"Tuy nhiên, điều đó không còn lâu nữa đâu."

Ánh mắt Giang Lâm đầy ẩn ý nhìn về phía Hoài An.

Duy Khánh lập tức quay sang Ngọc Thảo.

"Vác được cậu ta đến phòng cấp cứu không?"

"Tất nhiên là được."

Ngọc Thảo gật đầu chắc nịch.

"Nhưng còn cậu?"

Duy Khánh liền giơ khẩu súng trong tay mình lên.

"Đừng lo cho tôi, tôi có cái này rồi."

"Được rồi, cứ giao cho tôi."

Ngọc Thảo khó khăn đưa Hoài An lên lưng rồi chậm chạp bước về phía cổng trường.

"Như thế có ổn không?"

Giang Lâm hỏi.

Duy Khánh cứ nhìn mãi theo bóng lưng Ngọc Thảo, gật đầu đáp: "Không còn thời gian lo cho người khác đâu, hãy tin tưởng cô ấy."

Một tiếng thét gào dữ dội tựa như quái thú ngàn năm thức giấc, từ phía tòa nhà thực hành vọng lại âm thanh đập phá đồ đạc, thỉnh thoảng còn có dụng cụ phóng ra ngoài cửa sổ.

"Nó cáu rồi."

Giang Lâm mỉm cười.

Duy Khánh siết chặt khẩu súng trong tay.

"Kẻ thua cuộc thường hay cáu gắt."

Trầm lặng giây lát, Duy Khánh chợt nói: "Xin lỗi vì đã đến muộn, Giang Lâm."

Giang Lâm khẽ lắc đầu.

"Cậu đến muộn vì còn phải tẩm nước muối vào đạn đúng không?"

"Sao cậu biết?"

"Tôi đã để ý quan sát rất kỹ, những vết thương được gây ra bởi muối sẽ khiến Nha Thác không thể hồi phục."

"Đúng vậy, tôi nghĩ chỉ đạn bình thường thì không thể giết nổi nó."

"Cảm ơn cậu, suy nghĩ chu đáo lắm."

Hai người cùng hướng ánh mắt về phía tòa thực hành, mọi giác quan được đẩy lên cao độ, chuẩn bị sẵn sàng cho những cơn bão sắp đến.

Đột nhiên Giang Lâm nghe thấy âm thanh ầm ầm như sấm nổ, mỗi lúc một tiến đến gần chỗ họ đang đứng.

"Cẩn thận, Duy Khánh!"

Duy Khánh chỉ vừa kịp cảm nhận mặt phẳng dưới chân rung lên, Nha Thác đã bất ngờ trỗi dậy từ dưới lòng đất, nhanh như cắt bẻ gãy cánh tay cậu.

Khẩu súng rơi xuống chân Giang Lâm, cậu vội lao đến chụp lấy nhưng bị Nha Thác đạp văng ra xa.

Duy Khánh đau đớn bất lực nhìn thứ vũ khí duy nhất nằm lăn lóc dưới chân Nha Thác.

Ả cúi người định nhặt lấy khẩu súng, nhưng ngay khi vừa chạm vào đã lập tức phải rụt tay lại.

"Khắp cây súng...

Đều được phủ bằng một lớp muối đấy."

Duy Khánh thở hổn hển, chờ đợi một cái chết đau đớn sắp sửa ập xuống.

Nha Thác vẫn đứng yên tại chỗ, ả há miệng tuy nhiên mãi mà vẫn không có hành động tiếp theo.

"Sao thế?

Phát đạn đầu tiên của tao làm hỏng khả năng phun nước của mày rồi à?"

Nha Thác khó chịu cau chặt mày, ả bước nhanh đến chỗ Duy Khánh, gầm lên một tiếng rồi nhấc chân toan giẫm bẹp cậu ta như loài sâu bọ.

Thế nhưng Giang Lâm nào có dễ dàng để cho điều đó xảy ra, cậu đã chứng kiến bạn bè cùng lớp hy sinh quá nhiều, bây giờ ngay cả khi chỉ còn một sinh mạng cuối cùng, cậu cũng sẽ không để những sinh vật tới từ đáy hồ cướp đi.

Mặc cho cơn đau hành hạ khắp cơ thể, Giang Lâm vẫn điên cuồng lao đến ôm chặt lấy Nha Thác như một tên lính cảm tử, chân không quên đẩy khẩu súng về phía Duy Khánh.

"Cứ bắn đi!"

Giang Lâm gào thét như thể đang cố lợi dụng việc đó để quên đi nỗi đau đớn thể xác.

"Nhưng mà..."

"Mặc xác tôi!"

Duy Khánh dứt khoát bóp cò, do lần này viên đạn được bắn ra bằng tay trái nên nó không còn ổn định như trước, chỉ bay sượt qua cổ Nha Thác, đốt cháy một phần tóc mai của Giang Lâm.

"Ngắm đi đâu thế!?

Khoảng cách đã ở rất gần rồi, bắn đi!"

Nha Thác quyết định mặc kệ Giang Lâm mà bước đến chỗ Duy Khánh, điều này làm cậu ta cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Tại sao Nha Thác có vô số cơ hội để giết Giang Lâm nhưng lại không làm?

Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, khẩu súng trên tay Duy khánh lại nổ một tiếng giòn giã, lần này trúng chính giữa con mắt trái khiến cho Nha Thác không thể tiếp tục di chuyển, ả gã ngục xuống đất kêu gào đau đớn.

Cùng thời điểm này, Ngọc Thảo vẫn còn cách bệnh viện khá xa, cô gần như đã kiệt sức với một cơ thể đang hấp hối trên lưng.

"Chết tiệt!

Đừng có mà chết trên tay tôi đấy nhé, Hoài An!"

Ngọc Thảo bặm chặt môi cố hết sức bước đi dù đôi chân đã sưng tấy.

"Giang Lâm và Duy Khánh vẫn còn đang chiến đấu ngoài kia, cậu cũng đừng vội bỏ cuộc.

Lỡ như...

Lỡ như hai người họ có mệnh hệ gì, cậu phải tiếp tục tìm kiếm kẻ lập khế ước, cho nên đừng có mà rời bỏ thế giới lúc này."

"Ôi trời ơi, đừng nói là nỗ lực của họ sẽ trở nên vô ích đấy nhé, chẳng lẽ lớp 11A3 cứ thế mà bỏ mạng oan uổng sao?"

"Chúng tôi sẽ không thua đâu."

Một giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng khiến Ngọc Thảo giật bắn mình, cô vội người quay lại, lập tức trông thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Ngọc Minh đứng dưới ánh đèn đường mập mờ, trông cô cũng tơi tả chẳng khác nào mấy cái thây phơi đầy trong sân trường, cánh tay bên phải rơm rớm máu tươi, dưới cổ tay vẫn còn gắn một đoạn xích bị đứt treo lủng lẳng.

"Mặc kệ kẻ lập khế ước đó là ai, 11A3 sẽ không dễ dàng để bị tuyệt diệt thế đâu, chúng tôi nhất định sẽ thắng."

"Ngọc Minh..."

Ngọc Thảo gần như đã òa lên khóc vì xúc động.

"Bao lâu qua cậu đã ở đâu thế, chết tiệt!

Bạn bè của cậu đang chết dần chết mòn ngoài kia kìa!"

"Chứ cậu nghĩ tôi muốn như thế chắc?"

Ngọc Minh vội chạy đến hộ đỡ Hoài An.

"Trước tiên cứu cậu ta cái đã!"

Ngọc Minh và Ngọc Thảo cùng nhau dìu Hoài An, hai người còn chưa đi được bao xa đã nghe có tiếng xe máy đang lao về phía này với một vận tốc khủng khiếp.

Cả hai chưa kịp thắc mắc thì chiếc xe đã lao vụt qua họ, Ngọc Minh lập tức nhận ra người ngồi trên xe chính là Huy Thuần, hắn đang trong tình trạng lõa thể, toàn thân ướt đẫm như vừa từ dưới lòng sông ngoi lên.

Ngọc Thảo đứng bên cạnh bèn khịt mũi vài cái, gương mặt biến sắc nhìn Ngọc Minh.

"Mùi này là...?"

Trở lại trận chiến trong sân trường, Duy Khánh và Giang Lâm ai nấy đều đã kiệt sức sau khi giằng co với Nha Thác, hai người đều có vết thương nặng và vô số các vết thương nhẹ khác.

Khẩu súng chỉ còn lại một viên đạn trong khi Nha Thác vẫn có thể di chuyển, phần thua đang nghiêng về phía con người, cái chết như một viên gạch đặt trên tấm bạt từ từ đè nặng tâm trí hai người.

Đúng vào lúc hy vọng của cả hai sắp sửa vụt tắt thì từ đằng xa một chiếc xe máy phóng tới, Huy Thuần ngồi trên xe ưỡn cao ngực và dang rộng đôi tay.

Chỉ vài phút trước đây thôi, Huy Thuần mới hiểu ra bản chất của con người hắn.

Hắn điên cuồng là vậy, sẵn sàng hy sinh bất cứ người nào để được sống.

Nhưng giờ đây hắn đã biết hắn cố gắng đến như vậy, không chỉ bởi để được sống, còn một thứ khác cũng ý nghĩa không kém đối với hắn.

Đó chính là mong muốn mãnh liệt được hoàn thành trò chơi nhập vai ngoài đời thật này.

Sống cũng rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn hắn phải hoàn thành trò chơi này bằng cách tiêu diệt trùm cuối, đến khi đó hắn mới cảm thấy cuộc sống của bản thân có ý nghĩa.

"Được thôi!

Để hoàn thành trò chơi này tao sẽ hy sinh mạng cuối cùng cũng là duy nhất của nhân vật Vi Huy Thuần!"

Huy Thuần phấn khích hét lớn.

"Tới đây đi con trùm xấu nhất trong lịch sử trò chơi, mày đã từng ăn cá nướng bao giờ chưa!?"

Huy Thuần không chút do dự châm lửa, trong chốc lát biến cả cơ thể cùng chiếc xe thành một ngọn lửa cao vùn vụt.

Giang Lâm và Duy Khánh nằm cách đó không xa kinh ngạc đến nỗi không nói lên được lời nào, cả hai trợn trừng mắt nhìn chiếc xe cứ thế đâm thẳng người Nha Thác lao ầm ầm vào tòa nhà trước mặt.

Một tiếng nổ rền vang rung chuyển cả tòa nhà và sân trường, toàn bộ căn phòng ngay tức khắc bị phá hủy, khói lửa nghi ngút, khung cảnh vô cùng hỗn độn.

Giang Lâm và Duy Khánh quay sang nhìn nhau, mãi mới nặn ra được nụ cười.

Tuy nhiên hai người còn chưa cười được bao lâu, một tràng âm thanh kỳ lạ đột ngột vọng tới từ trong căn phòng đang bốc cháy khiến Duy Khánh và Giang Lâm mồ hôi ướt đẫm gương mặt, trái tim trong lồng ngực không ngừng rung lên mạnh mẽ.

Và rồi cái gì đến cũng sẽ đến...

Điều mà cả hai cực kỳ lo sợ đã xảy ra.

Từ trong đống tro tàn đang quằn quại giữa ngọn lửa, một thân hình cao lớn chậm chạp bước ra, không kẻ nào khác chính là Nha Thác.

"Chúng mày nghĩ ngọn lửa yếu ớt này có thể giết được tao đấy à?"

Làn da nhợt nhạt của Nha Thác bắt đầu tiết ra một lớp chất nhầy nhớp nháp, ả khẽ phủi tay vào những chỗ đang bốc cháy trên cơ thể, ngọn lửa lập tức bị dập tắt.

"Ngoại trừ muối ra, chẳng có thứ gì đủ sức để giết được tao đâu lũ nhân loại ngu dốt ạ!"
 
Nha Thác Thất Nguyền: Vô Tại [Full]
Chương 22: Viên đạn cuối cùng


"A...

A...

A!"

Giang Lâm gào thét như điên, cậu nén cơn đau lết về phía khẩu súng.

Nha Thác lập tức xông lên chặn đứng hành động ấy lại, ả dùng chân đạp lên cổ tay cậu, sau đó tóm lấy quai hàm nhấc bổng cơ thể cậu lên không trung.

"Phạm Giang Lâm, theo tao thấy thì mày mới là đứa ngu nhất cái lớp này."

Bàn tay Nha Thác từ từ siết lại khiến cơ hàm Giang Lâm kêu vang những tiếng lạo xạo.

"Theo khế ước đã lập, mày không thể chết dưới tay Vô Tại hay Nha Thác, mày có biết không?"

Duy Khánh đang định bò dậy đi lấy súng, cậu ta chợt sững sờ khi nghe thấy những lời ấy.

"Tao nghĩ là mày cũng đã nhận ra điều đó kể từ sau cái lần chạm vào Vô Tại mà không chết rồi, đúng chứ?"

"Mày nói thế...

Là có ý gì?"

Giang Lâm cắn răng nắm chặt lấy cổ tay Nha Thác.

"Vẫn chưa nhận ra sao, kẻ lập khế ước Phạm Giang Lâm?"

Nha Thác cười như điên loạn.

"À, phải rồi, mày vẫn chưa giải mã được ý nghĩa của những tấm hình cho nên vẫn chưa có lại được những ký ức phải không?"

"Cái gì...?"

Duy Khánh chết lặng tại chỗ ngay từ khoảnh khắc ấy.

"Toàn bộ chuyện này xảy ra là do lỗi của mày, Phạm Giang Lâm!"

Nha Thác rít lên từng cơn.

"Mày đã hứa với Hoài An rồi!

Mày đã hứa với hắn là mày sẽ bảo vệ cô em gái bẻ bỏng của hắn, nhưng mày không làm được!"

Giang Lâm rơi vào im lặng, đôi tay đang bám víu lấy Nha Thác từ từ buông xuống.

Thì ra bóng hình quen thuộc nhưng cũng rất lạ lẫm mà thỉnh thoảng cậu nhìn thấy trong tâm trí là em gái của Hoài An?

Nha Thác đặt mạnh Giang Lâm xuống đất, ả bẻ gãy bàn tay của chính mình, rút từ cổ tay ra một ống dây cắm vào thái dương cậu.

"Lấy lại ký ức đi, Giang Lâm!"

Giang Lâm mở to đôi mắt, có thứ gì đó đang truyền vào tâm trí cậu, dường như một tấm màn trắng xóa vừa mới được giăng ra, từ từ che phủ đi đôi mắt cậu.

***

"Thế em có cần hay không nào?"

"Không cần."

"Vì sao?"

"Vì em đã tìm được rồi."

Hoài Phương khẳng định chắc nịch.

"Anh cũng quen người đó đấy."

"Vậy sao?"

Hoài An nhìn cô em gái đầy nghi hoặc.

"Thực ra người anh tìm về em cũng quen đấy."

Hoài Phương tỏ ra ngạc nhiên.

"Vậy sao?

Có khi nào người mà chúng ta đang nói đến là một không?"

"Rất có khả năng."

Hoài An gật gù.

"Thế này đi, anh với em cùng đồng thanh nói ra tên của người đó."

"Chơi luôn."

Hoài An liền giơ ba ngón tay lên rồi chậm rãi cụp từng ngón xuống.

"Và tên của người đó là..."

"Phạm Giang Lâm!"

"Phạm Giang Lâm!"

"Oaa, đúng thật này!"

Hoài Phương phấn khích reo lên.

Hoài An liền nở một nụ cười.

"Anh biết em gái anh sẽ tìm được đúng người mà."

"Anh Giang Lâm đỉnh lắm luôn, cái gì anh ấy cũng giỏi hết á!"

"Bọn anh học cùng lớp nên anh biết rõ mà."

Hoài An vừa cười vừa vuốt ve mái tóc Hoài Phương.

"Thế, hai đứa tiến triển đến đâu rồi?"

"Đã nắm tay với đi chơi cùng nhau mấy lần rồi ạ."

"Ghê quá đi!

Nhưng mà em mới lớp 8 thôi đấy, nhớ là giữ chừng mực chút, đợi khi nào đủ mười tám tuổi hẵng hay."

"Em biết rồi ạ."

Hoài Phương đỡ lấy tay anh trai mình, chầm chậm lật ngửa nó lên.

"Anh Hoài An này, mai là sinh nhật của anh Giang Lâm, em muốn đi mua quà cho anh ý, anh đi cùng em nhé?"

"Đương nhiên rồi."

Giữ đúng lời hứa, sáng hôm sau Hoài An và Hoài Phương cùng nhau vào trung tâm thương mại, nơi đây đầy rẫy những thứ khiến cho nàng thiếu nữ mê mẩn như bị bỏ bùa, làm anh trai cô phải trở thành một cái gậy chỉ đường.

Đi đến cửa hàng bán đồ ăn, Hoài An liền giữ vai Hoài Phương lại.

"Ở đây đợi chút đã."

"Đợi ai thế ạ?"

"À thì hôm qua anh có lỡ hẹn với người ta nhưng cũng không thể từ chối em được, thông cảm cho anh nhé."

Hoài Phương vội ngó nghiêng xung quanh để xem người ấy là ai, rất nhanh một bóng người đã xuất hiện phía xa xa, là một cô gái tóc cột đuôi ngựa vô cùng xinh xắn.

"Á, anh đã có hẹn với bạn gái rồi mà còn đồng ý đi với em nữa!

Muốn em trở thành cái bóng đèn cho hai người hả!?"

"Anh xin lỗi mà."

Hoài An cười khổ, cậu giơ tay vẫy cô gái kia lại gần.

"Em chào chị Ngọc Minh ạ."

Hoài Phương tươi cười với cô gái rồi lại giả vờ nhăn mặt.

"Trời ơi, tự dưng em lại thành kẻ phá đám như mọi khi."

Ngọc Minh bèn mỉm cười xoa đầu cô.

"Xin lỗi em nhé nhưng mà cái này em phải trách anh trai em mới đúng."

"Được rồi, đi thôi!"

Ba người cùng nhau di chuyển đến cửa hàng thời trang, đối diện quầy đồ lưu niệm.

"Em sẽ mua cho anh Giang Lâm một đôi giày!"

Hoài Phương hào hứng chạy lại quầy trưng bày những đôi giày đá bóng.

"Quyết định nhanh thế cơ à?"

Hoài An nói rồi bí mật giắt Ngọc Minh sang gian hàng đồ lưu niệm đối diện.

"Cậu thích một món quà thế nào?"

Ngọc Minh duỗi ngón trỏ quơ quơ vài vòng giữa không trung rồi bất ngờ chỉ vào Hoài An.

"Chỉ cần là cậu tặng, cái gì tôi cũng thích."

"Được."

Hoài An mỉm cười, nhặt lấy luôn sợi dây chuyền đã được cậu ngắm từ trước.

"Cho cháu lấy cái này."

Sau khi đeo lên cổ, Ngọc Minh vô cùng phấn khích lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Cô nhìn sang bên đối diện thấy Hoài Phương vẫn đang lựa đồ, liền huých tay Hoài An một cái.

Cậu hiểu ra, hai ngón tay đưa lên vê cằm, ngắm nghía cẩn thận gian đồ lưu niệm.

"Mua gì cho con bé được đây?"

Ngọc Minh cũng đứng quan sát một lúc, sau đấy nhặt lấy một chiếc kẹp tóc vỏ sò màu trắng ngà vô cùng xinh xắn.

"Cái này được không?"

"Đẹp lắm!

Tôi tin là con bé sẽ thích."

Toàn thân Giang Lâm bất ngờ rung nhẹ, cậu nhận ra cái kẹp tóc ấy, Hoài Phương đã sử dụng nó trong ngày sinh nhật của cậu.

Những hình ảnh tiếp tục trôi qua tâm trí Giang Lâm, đưa cậu đến buổi tối sinh nhật đầy kinh hoàng ngày hôm ấy.

"Đôi giày đẹp quá!

Nhìn chất liệu này chắc nó phải đắt lắm?"

Giang Lâm thích thú đặt đôi giày lên bàn, chăm chú quan sát nó.

Hoài Phương mỉm cười.

"Cũng không đắt lắm đâu, chỉ tốn một chút tiền tiêu vặt của em thôi."

"Được rồi, bây giờ cũng đã muộn rồi, chúng ta về thôi nhỉ."

Hoài An kéo Hoài Phương trở lại từ tay Giang Lâm.

"Em ra ngoài đợi anh chút nhé, anh nói chuyện riêng với cậu ta rồi ra ngay."

Hoài Phương ngoan ngoãn nghe theo, cô vẫy tay tạm biệt Giang Lâm rồi đi ra ngoài trước.

Lúc này trong nhà chỉ còn lại Giang Lâm và Hoài An, cậu ta bèn hỏi: "Chuyện riêng gì thế?"

"Cũng chẳng có gì đâu."

Hoài An mỉm cười.

"Cậu biết Hoài Phương là đứa em gái tôi yêu thương nhất phải không?"

"Tôi biết."

"Cậu cũng biết là từ nhỏ nó đã không có bố còn mẹ nó suốt ngày chỉ chăm chăm vào cờ bạc và không quan tâm gì đến nó?"

"Tôi cũng biết."

"Vậy được, đơn giản thôi.

Hứa với tôi, rằng cậu sẽ thật sự yêu thương và bảo vệ nó thậm chí còn nhiều hơn tôi đang làm."

Giang Lâm nhìn Hoài An bằng một ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Tôi hứa với cậu, tôi sẽ bảo vệ Hoài Phương còn hơn cả những gì cậu đang làm."

Hoài An khẽ gật đầu.

"Cảm ơn cậu."

Giang Lâm bèn tiễn cậu ra đến cửa, kỳ lạ là bên ngoài lúc này lại chẳng có một bóng người.

"Hoài Phương đâu rồi?"

Hoài An lo lắng lấy điện thoại ra gọi cho cô, nhưng mãi mà không thấy bắt máy.

Khung cảnh lại dần nhòe đi trước mắt Giang Lâm, lần này nó đưa cậu đến một cây cầu ngay gần nhà.

Ngọc Minh sau khi trở về từ bữa tiệc sinh nhật đã không thấy dây chuyển trên cổ đâu, cô nghĩ trong lúc vui chơi đã làm rơi nó đâu đó ở nhà Giang Lâm nên bèn quay lại tìm.

Khi đi được một nửa cây cầu, Ngọc Minh chợt thấy cô Cúc đang chạy rất nhanh về phía này, toàn thân cô ta ướt đẫm như vừa mới có một cơn mưa rào ngang qua.

"Cô Cúc, cô sao..."

Còn chưa kịp nói hết câu, cô đã bị đẩy ngã.

Cô Cúc vô cùng hoảng loạn chạy mỗi lúc một nhanh, Ngọc Minh hoang mang nhìn theo hướng cô ta di chuyển, hình như người phụ nữ này đang có ý định chạy đến hồ Tam Hoành.

Đang định đuổi theo sau, bỗng Ngọc Minh nghe thấy tiếng vẫy vùng gần đây.

Cô chạy vội đến lan can cầu ngó đầu xuống bên dưới, có thứ gì đó đang chới với giữa dòng nước lạnh lẽo đen đặc.

Ngay khi phát hiện đó là một con người, Ngọc Minh không chút do dự lao xuống dưới chân cầu, gắng sức bơi ra giữa dòng kéo người kia về bờ.

Tuy nhiên, có vẻ như cô đã quá muộn, người trong tay cô đã trở thành cỗ thi thể từ khi nào, mặc cho cô nỗ lực hô hấp nhân tạo.

Bấy giờ Ngọc Minh mới lấy điện thoại ra mở đèn flash lên, cô giật bắn mình, toàn thân run rẩy không ngừng khi nhận ra cái xác trước mặt là của Hoài Phương.

Trái tim Ngọc Minh như thể bị ai đó dùng hết sức kéo mạnh xuống, cô bật khóc nức nở, một suy nghĩ vô cùng đau đớn chợt xuất hiện trong đầu cô.

Hoài An sẽ thế nào đây?

"Hoài Phương!"

Có tiếng hét rất lớn vang lên sau lưng Ngọc Minh, cô từ từ quay đầu lại.

Giang Lâm đang chạy rất nhanh về phía này, nhưng người đứng im lặng ở phía xa, một chút cũng không động đậy mới làm cô cảm thấy sợ hãi.

Hoài An như thể đã bị rút đi mất linh hồn, cậu thậm chí chẳng còn sức lực để mà di chuyển, cứ đứng im như trời trồng tựa như đang cố chối bỏ tất cả thực tại xảy ra trước mắt.

Cùng lúc ấy, cô Cúc vừa hoàn thành xong bản khế ước với Nha Thác, mây đen bỗng ùn ùn kéo đến bao trùm toàn bộ thành phố Học Vũ.

Ngọc Minh, Giang Lâm và Hoài An đột nhiên ngã gục, bất tỉnh mà không rõ lý do.

Khung cảnh trong tâm trí Giang Lâm lại tiếp tục di chuyển, tuy nhiên lần này nó không đưa cậu đến hình ảnh nào nữa mà vỡ tan thành trăm mảnh.

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên trước mắt Giang Lâm, cậu bỗng gục ngã, ống dây trên cổ cũng đã bị rút ra.

Đây chính là thực tại.

Giang Lâm ngẩng đầu nhìn, Nha Thác đang quỳ gục trên nền đất, hai tay ôm chặt lấy đầu không ngừng la hét.

Nguyên nhân có lẽ đến từ thứ âm thanh kỳ dị đang không ngừng vang vọng giữa màn đêm, nghe nó giống như tiếng còi tử thần của người da đỏ.

Là Ngọc Minh.

Cô đã xuất hiện trong sân trường từ khi nào, trên tay cầm một con ốc lớn, cô đang đặt nó trên miệng và thổi như một chiếc còi.

Duy Khánh lập tức chớp lấy cơ hội này, cậu nén cơn đau bò về phía khẩu súng trên mặt đất.

Nha Thác đã nhìn thấy tất cả nhưng không sao di chuyển nổi, cánh tay ả bất lực vươn về phía trước, miệng thều thào rên rỉ.

Duy Khánh chộp lấy khẩu súng, liều mạng tiến lại gần Nha Thác hơn để tăng độ chính xác, cậu vươn tay, gần như để nòng súng chạm đến cơ thể ả và dứt khoát bóp cò.
 
Nha Thác Thất Nguyền: Vô Tại [Full]
Chương 23: Kết thúc chương Vô Tại [Hết]


Viên đạn tẩm muối cuối cùng của khẩu súng đã thành công đi xuyên qua lồng ngực Nha Thác, khoét một lỗ to tướng trong trái tim ả.

Khi Ngọc Minh ngừng thổi con ốc, cũng là lúc Nha Thác đổ gục, chất nhầy xanh lè không ngừng trào ra từ lồng ngực ả.

"Kết thúc rồi..."

Duy Khánh buông bỏ khẩu súng, mệt mỏi nằm lăn ra đất.

Giang Lâm chỉ cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung, mọi tầm nhìn trước mắt cậu mờ dần đi, ngay tức khắc bất tỉnh.

Chỉ còn mình Ngọc Minh vẫn còn sức di chuyển, cô chậm rãi bước đến chỗ Nha Thác đang thoi thóp thở.

"Tao cứ thắc mắc mãi, với tính cách của Giang Lâm tại sao cậu ta lại không giấu những lời cuối cùng của đoạn ghi âm đi, mà cố tình đẩy tao vào tình thế nguy hiểm.

Đến bây giờ tao mới hiểu, cậu ta biết rất rõ tao không phải Nha Thác, nhưng buộc phải làm vậy để có thể dụ mày cắn câu."

Nha Thác chợt nở nụ cười yếu ớt.

"Lúc...

Mà...

Tao nói rằng hóa ra lũ con người chúng mày cũng bày ra được màn kịch hay thế này...

Thì không phải tao đang nói đến kế hoạch gài bẫy tao đâu."

"Mày đang nói gì thế?"

Ngọc Minh chợt có cảm giác không lành.

"Cái chết của tao chỉ là một phần rất nhỏ của màn kịch này...

Thứ hay ho hơn vẫn còn ở phía trước kia."

"Ý của mày là gì thế con quái vật?"

Ngọc Minh gần như mất hết kiên nhẫn ngồi thụp xuống, ghé sát tai về phía Nha Thác, nhưng nó đã tắt thở rồi.

Con quái vật đáng sợ từng khiến cả lớp 11A3 sống trong nơm nớp lo sợ và nghi hoặc bấy lâu qua đã chết.

Nha Thác chết, quyền năng của nó cũng không còn.

Lúc này ngoài cổng trường vang lên tiếng còi hú của xe cảnh sát và xe cứu thương, họ tới đây là nhờ Ngọc Thảo trình báo.

Ngọc Minh ngồi gục trên nền đất, đôi mắt cô trống rỗng nhìn về phía ngọn lửa đỏ rực trước mắt, trong lòng tự hỏi mọi chuyện đã thực sự kết thúc chưa?

***

Vật lộn cả một tuần với vô số những lần hỏi cung của cảnh sát, Ngọc Minh, Ngọc Thảo và Duy Khánh cuối cùng được trả tự do.

Họ hẹn nhau cùng đến bệnh viện thăm Giang Lâm và Hoài An.

"Giang Lâm vẫn chưa tỉnh à?"

Hoài An hỏi mọi người đang vây quanh trong phòng bệnh.

"Vẫn chưa."

Ngọc Minh khẽ thở dài.

"Đã một tuần trôi qua rồi."

Ngọc Thảo bèn mỉm cười.

"Đừng lo, bác sĩ nói là cậu ta không bị thương nặng chỗ nào, chỉ là không rõ nguyên nhân gì mãi chưa chịu tỉnh lại."

"Đã một tuần trôi qua rồi..."

Ngọc Minh khẽ gật gù.

"Một tuần này không hề có xảy ra sự kiện kỳ dị nào, Vô Tại cũng không còn xuất hiện nữa, có vẻ như mọi chuyện kết thúc thật rồi."

"Thế còn kẻ lập khế ước thì sao?"

Hoài An hỏi.

Ngọc Minh khẽ lắc đầu.

"Vẫn chưa biết hắn là ai, nhưng có vẻ như không cần tìm ra hắn thì mọi chuyện vẫn ổn thỏa."

"Không ổn chút nào đâu."

Hoài An khẽ lắc đầu.

Ngọc Minh nheo mắt nghi hoặc.

"Cậu nói thế là có ý gì?"

"Tên của những lời nguyền này là gì?"

"Nha Thác Thất Nguyền."

Ngọc Minh lập tức hiểu ra.

"Không thể nào, đừng nói chúng ta còn phải trải qua sáu lời nguyền kinh hoàng nữa nhé?"

"Không sai."

Ngọc Minh vội lắc đầu nguầy nguậy.

"Vậy thì bấy lâu qua chúng ta cố gắng vì điều gì thế?

Sáu lời nguyền nữa ư, làm sao chúng ta có thể sống sót nổi?"

"Thực ra chúng ta sẽ không phải gánh vác toàn bộ bảy lời nguyền nếu chúng ta hoàn thành trọn vẹn một chương rồi đẩy sang người khác."

"Nhưng chúng ta đã hoàn thành nó rồi mà."

"Chưa đâu, kẻ lập khế ước vẫn còn sống."

Duy Khánh bất ngờ lên tiếng khiến ai nấy đều quay lại nhìn cậu.

Hoài An gật mạnh đầu.

"Không sai, lời nguyền của chúng ta vẫn chưa thực sự hoàn thành.

Nếu không tìm ra được kẻ lập khế ước, chúng ta sẽ phải tiếp tục gánh thêm sáu lời nguyền chết chóc nữa."

"Sao cậu biết được điều này?"

Ngọc Minh hỏi.

Hoài An bèn giơ điện thoại lên, mở ra những tấm ảnh chụp các bức vẽ trong căn nhà hoang.

"Còn nhớ cái này không?"

"Có."

"Tôi đã giải được chúng rồi, nó là mật mã dẫn đến một cái hộp gỗ, bên trong chứa vô số tư liệu về Nha Thác Thất Nguyền."

"Thật sao?"

"Thật, bây giờ chúng vẫn còn ở đó, ngay bên dưới bộ xương Nha Thác trong căn nhà đã cháy.

Nhưng mà tôi vẫn chưa kịp xem hết."

"Tôi sẽ đến đó ngay bây giờ!"

Ngọc Minh đang định lao ra ngoài cửa thì Duy Khánh bỗng ngăn lại.

"Không cần phải đi đâu, tôi biết kẻ lập khế ước là ai."

Ngọc Thảo chợt giật mình.

"Ai?"

"Phạm Giang Lâm."

Duy Khánh chợt sa sầm khuôn mặt.

"Chính tai tôi đã nghe từ miệng Nha Thác nói thế, ả thậm chí còn trả lại ký ức cho cậu ta."

"Không thể nào là Giang Lâm được!"

Ngọc Minh nói.

Hoài An cũng lên tiếng.

"Tôi cũng không nghĩ là cậu ta."

"Cái gì?

Mọi thứ rõ ràng đến vậy rồi mà hai người vẫn cố chối bỏ à?"

Ngọc Minh suy nghĩ một lát liền kể lại hết cho mọi người nghe chuyện cô bị kẻ lập khế ước bắt vào hang, trước khi rời đi lần cuối hắn còn để lại cho cô một cái còi con ốc dùng để chế ngự Nha Thác.

"Làm sao cậu thoát được khỏi đó?"

Hoài An hỏi.

Ngọc Minh bất giác sờ lên cổ tay, đáp: "Mỗi lần hắn không có trong hang, tôi sẽ lại lấy đá đập vào khớp dây xích."

"Như thế vẫn chưa thể giải thích được lý do Giang Lâm không phải kẻ lập khế ước."

Duy Khánh nói.

"Cô Cúc đã bị giết bởi một kẻ không phải Vô Tại hay Nha Thác."

Hoài An cất tiếng.

"Như vậy bà ta chỉ có thể chết dưới tay kẻ lập khế ước, nhưng đến tận tuần trước Giang Lâm mới lấy lại được ký ức?

Điều đó không hợp lý chút nào, đừng quên tất cả chúng ta đều bị mất ký ức."

Duy Khánh liền rơi vào trạng thái im lặng.

Ngọc Minh bèn tiếp lời: "Nha Thác là loài sinh vật muốn nhìn thấy nhân loại tự chém giết lẫn nhau, có thể nó cố tình nói thế để chúng ta nghi kị lẫn nhau."

Suy nghĩ giây lát, cô lại nói: "Hơn nữa, vào giây phút cuối cùng nó đã nói với tôi: Màn kịch hay nhất không phải là kế hoạch giăng bẫy Nha Thác của Giang Lâm và Hoài An..."

"Mà chính là kế hoạch giữa nó và kẻ lập khế ước."

Hoài An bổ sung thêm.

Ngọc Minh gật mạnh đầu.

"Đúng vậy, cậu nói mình chưa xem hết tài liệu trong chiếc hộp đúng không?

Vậy tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu nó."

Hoài An không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Duy Khánh, đưa cho tôi khẩu súng."

"Sao cơ?"

Ngọc Minh nhìn cậu ta bằng ánh mắt nghiêm túc.

"Tôi biết cậu đã lén giấu nó đi trước khi cảnh sát tới, đưa nó cho tôi."

Duy Khánh đành đưa khẩu súng ra nhưng giữa chừng lại bất ngờ thu về.

"Trước tiên cậu phải hứa với tôi một điều."

"Điều gì?"

"Lý do mà tôi giấu đi khẩu súng này là để dành cho kẻ lập khế ước.

Hứa với tôi, cho dù kẻ đó có là ai đi nữa, hãy bóp cò."

Ngọc Minh do dự một lúc lâu, cuối cùng cô hạ quyết tâm giằng lấy khẩu súng.

"Tôi hứa với cậu."

Bấy giờ Duy Khánh mới yên tâm giao súng cho cô, sau đó còn nói thêm: "Tôi nghĩ trong nhà Huy Thuần vẫn còn đạn, nhớ ghé qua đó."

"Được rồi, cảm ơn cậu."

Ngọc Minh nói xong liền quay người đi tới cửa.

"Ngọc Minh!"

Nghe thấy tiếng gọi của Hoài An cô bèn quay đầu lại.

Ánh mắt cậu nhìn cô lúc này chứa đầy sự ẩn ý khó hiểu.

"Cẩn thận nhé."

"Cậu cũng vậy."

Ngọc Minh dứt khoát rời đi.

Sau khi quyết định xong hướng đi của mình, Ngọc Minh đã tới nhà của Huy Thuần đầu tiên, cô lục tung mọi chậu cây trước cửa nhà hắn mới tìm thấy chìa khóa dự phòng.

Bước vào căn nhà đã bắt đầu phủ bụi do thiếu hơi người trong một khoảng thời gian, Ngọc Minh đi đến chiếc bàn mà cô tin là khu nghiên cứu của Huy Thuần.

Mở ngăn bàn ra, bên trong chỉ còn lại ba viên đạn nhưng cô tin chừng này là quá đủ.

Rời khỏi nhà Huy Thuần, Ngọc Minh lại vội vã chạy tới căn nhà hoang gần hồ đã bị vụ hỏa hoạn thiêu rụi mấy tuần trước đó.

Cô đi xuống tầng hầm theo chỉ dẫn của Hoài An và nhanh chóng thấy cái hố trên sàn nhà.

"Hy vọng là thứ này thực sự có câu trả lời."

Ngọc Minh thò tay xuống cái hố, lấy lên một chiếc hộp gỗ.

"2024."

Cô lẩm bẩm trong miệng và đưa những con số trên chiếc hộp về đúng vị trí của nó.

Một tiếng "tạch" giòn giã vang lên, chiếc hộp từ từ mở ra trước sự thấp thỏm của Ngọc Minh.

Thế nhưng, thứ xuất hiện trong đấy lại làm cô cảm thấy vô cùng hoang mang.

"Đây là..."

Chẳng có thứ tư liệu cũng như lời giải nào về Nha Thác, thứ nằm vỏn vẹn trong cái hộp nhỏ chỉ là một chiếc kẹp tóc vỏ sò màu trắng ngà.

Một làn khói xanh lục đột ngột bốc lên, bao phủ toàn bộ thân thể Ngọc Minh.

Cô run rẩy ngã gục, trong tâm trí bỗng nhiên hiện lên vô vàn những hình ảnh lạ lẫm mà cô chưa từng trông thấy trước đây.

"Và tên của người đó là..."

"Phạm Giang Lâm!"

"Em chào chị Ngọc Minh ạ."

"Mua gì cho con bé được đây?"

"Tôi hứa với cậu, tôi sẽ bảo vệ Hoài Phương còn hơn cả những gì cậu đang làm."

"Hoài Phương!"

Ngọc Minh đau đớn ôm chặt thái dương, cô kêu gào thảm thiết ngã vật xuống đất, những hình ảnh tưởng chừng đã bị vùi chặt trong quá khứ đang lần lượt trở lại.

"Ta tưởng ngươi không muốn lập khế ước với ta, sao giờ còn trở lại?"

Ngọc Minh nhìn thấy Nha Thác đang trồi lên từ dưới đáy hồ, trước mắt nó là một bóng hình quen thuộc.

"Tôi đã lỡ ra tay với con bé..."

Cô Cúc bật khóc nức nở.

"Đã thế lại còn có rất nhiều nhân chứng."

"Vậy điều kiện ngươi đưa ra là gì?"

"Xóa ký ức của toàn bộ lớp 11A3 và bảo vệ sự an toàn của Phạm Giang Lâm."

"Được, thế còn cái giá phải trả?"

"Tôi không có thứ gì tương đương để trả giá..."

"Thế thì ta đi đây."

"Đợi đã!"

"Đã quyết định được rồi à?"

Đáy mắt cô Cúc càng lúc càng trở nên tối tăm, cô ta cắn chặt môi, lạnh lùng thốt ra một câu: "Khởi động Nha Thác Thất Nguyền, hai mươi ba con người của lớp 11A3 sẽ là vật tế."

Một tràng cười ghê rợn tức thì vang vọng toàn bộ cái hang.

"Không ngờ một giáo viên có thể tàn nhẫn đến thế.

Được!

Ta đồng ý với điều kiện này, khế ước đã được thiết lập."

Mọi thứ vẫn chưa dừng lại, nhưng đây là điểm cuối cùng của cơn lũ ký ức.

Nó đưa tâm trí Ngọc Minh trở về hang Nha Thác một lần nữa, cũng vẫn khung cảnh như trên nhưng đã thay thế cô Cúc bằng một người...

"Không thể nào!"

Ngọc Minh kinh ngạc thốt lên khi khuôn mặt người đó lộ diện dưới ánh trăng sáng bạc.

"Xin chào, kẻ lập khế ước thứ hai, điều gì đã khiến ngươi tìm đến đây thế?"

"Ta đã lấy lại được ký ức."

"Ồ, không tồi, Lê Ánh Cúc có biết điều này không?"

"Đương nhiên là không.

Ta đã biết tất cả những điều bẩn thỉu bà ta làm, ta muốn lập khế ước với ngươi."

"Nói ra điều kiện đi, nếu nó làm ta hứng thú hơn khế ước của Lê Ánh Cúc ta sẽ lập tức thay thế nó."

Kẻ lập khế ước liền ném về phía Nha Thác một cuốn sổ.

"Đây là danh sách vật tế của ta, điều kiện của ta là giữ mạng sống cho những cái tên ta bôi đỏ trong đấy và giúp ta tái sinh một người."

"Ồ, điều kiện nhiều quá rồi đấy, ngươi còn tham lam hơn cả Lê Ánh Cúc nữa.

Thế ta sẽ nhận được gì?"

"Chẳng phải ngươi muốn xã hội loài người bị tận diệt sao?"

"Thì?"

"Hãy để người mà ta vừa đề cập đến được tái sinh và cấy vào nó mầm mống của sự tận diệt."

"Tàn nhẫn thật đấy, chẳng phải đấy là người ngươi yêu thương nhất trên đời này sao?"

"Nhưng như thế mới làm ngươi hứng thú phải không?"

"Đúng vậy, ta cực kỳ thích thú với điều kiện ngươi đưa ra, khế ước giữa chúng ta sẽ bắt đầu có hiệu lực vào một năm sau, khi lớp 11A3 đặt chân tới nơi này một lần nữa."

***

Ngay khi mọi người không chú ý, kẻ lập khế ước đã trốn khỏi bệnh viện và đi đến hang Nha Thác.

Hắn men theo dòng nước đen ngòm, chống gậy khập khiễng tiến sâu vào bên trong.

Thế rồi hắn đột ngột dừng bước, nguyên nhân là do nghe thấy tiếng chân đang vang lên ngay sau lưng.

"Thì ra cái nhìn đầy ẩn ý lúc ấy có ý nghĩa thế này đây."

Ngọc Minh nở một nụ cười vô cùng chua chát.

"Trần Hoài An."

"Tôi chỉ tìm ra cách xoay sở khi bị kẻ khác dồn vào con đường cùng mà thôi."

Hoài An cũng cười, nụ cười của hắn mới thật tự nhiên làm sao.

Ngọc Minh tay vẫn chĩa súng về phía Hoài An, cô từ từ tiến lại gần.

"Có điều tôi vẫn không hiểu, tại sao cô Cúc lại phải ra tay với Hoài Phương?"

"Đương nhiên là vì ghen tuông rồi."

"Ghen tuông?"

Ngọc Minh cảm thấy vô cùng khó hiểu, đây là trò đùa sao?

"Cậu không biết à?

Cô Cúc từng yêu đơn phương Giang Lâm điên cuồng."

"Không thể nào..."

"Chấp nhận đi, bà ta là con người bệnh hoạn thế đấy, sẵn sàng ra tay với một cô bé vì thứ tình yêu ghê tởm của bà ta."

Ngọc Minh cảm thấy đầu óc cô hiện tại vô cùng rối bời.

"Được rồi, cứ cho là thế đi.

Còn chuyện đặt mầm mống tận diệt lên cơ thể Hoài Phương thì sao?

Nó là em gái của cậu đấy!"

Hoài An hơi cúi mặt xuống rồi lại ngẩng lên nhìn cô bằng ánh mắt vô cảm.

"Tôi muốn con bé trở lại thế gian này và tự tay đòi lại công bằng cho chính mình."

"Cô Cúc chết rồi, Hoài An ạ.

Chính tay cậu đã làm điều ấy."

"Có điều này cậu vẫn chưa biết, thứ mà cậu nhìn thấy vào hôm diễn ra tiệc sinh nhật của Giang Lâm là giả, Nha Thác đã vô tình nhầm lẫn nó với cơn ác mộng của cô Cúc."

Một giọt nước mắt bất ngờ lăn dài trên gò má Hoài An.

"Tôi là người đầu tiên lấy lại được ký ức đến hai lần nên mới có thể phân biệt được điều này.

Sự thực là vào hôm đó có rất nhiều người qua đường đã chứng kiến cảnh tượng ấy, bao gồm cả lớp 11A3 của chúng ta."

Cơ thể Ngọc Minh bất giác khẽ run rẩy.

"Đúng thế, tất cả những người đó đều chỉ đứng đó nhìn khi con bé bị đẩy ngã xuống dòng nước lạnh lẽo, việc duy nhất mà họ làm là lấy điện thoại ra quay video và chụp ảnh!"

Hoài An đột ngột thay đổi tông giọng, hắn như đang gào thét với toàn bộ nội lực.

"Người duy nhất nhảy xuống nước ngày hôm đó chỉ có mình cậu thôi, Ngọc Minh ạ!"

Lặng đi vài giây hắn lại bất lực nói tiếp: "Giá như ngày ấy tôi không ở lại nói chuyện riêng với Giang Lâm thì chuyện đáng tiếc đó đã không xảy ra."

"Vậy còn cụ già trong viện dưỡng lão thì thế nào?

Tại sao bà ta lại nói tôi chính là Nha Thác?"

"Bà ta là kỵ của cô Cúc, đã ăn thịt Nha Thác nên mới có thể sống được lâu đến vậy.

Lý do duy nhất mà bà ta luôn gây bất lợi cho cậu cũng là vì cô Cúc đã đe dọa bà ta, kế hoạch cụ thể của hai người đó thế nào tôi cũng không rõ."

"Vậy là bóng ma trên hồ khi căn nhà bốc cháy cũng là do Nha Thác hóa thành?"

"Không sai, khi ấy tôi vẫn chưa lấy lại được ký ức nên hẳn cô Cúc đã làm điều đó, việc lấy đi toàn bộ tư liệu về Nha Thác rồi để lại một câu chuyện bịa đặt trong thư viện hẳn cũng là do bà ta."

Ngọc Minh lạnh lùng gạt chốt an toàn của khẩu súng, cất tiếng hỏi: "Những cái tên bôi đỏ trong bản danh sách là những ai?"

"Là cậu và Giang Lâm."

"Thì ra đó là lý do vì sao Vô Tại đã từng tới gần tôi mà không làm gì cả, thậm chí Giang Lâm còn từng chạm vào bà ta, Duy Khánh cũng kể rằng Nha Thác chưa bao giờ có ý định thật sự giết cậu ta."

Hoài An khẽ khàng gật đầu.

"Phải, chỉ có cậu và Giang Lâm đáng sống trong cái lớp này."

Ngọc Minh hơi cúi đầu, cô có cảm giác đôi chân mình đang dần tê liệt vì hơi lạnh trong hang.

"Ngọc Thảo thuộc về lớp khác, tôi và Giang Lâm được khế ước bảo vệ, Duy Khánh đã kết liễu Nha Thác, còn cậu là kẻ lập khế ước.

Vậy là những người duy nhất còn sống hiện tại đều đã được cậu chuẩn bị sẵn từ trước và cho phép chứ chẳng có sự ngẫu nhiên nào ở đây, cậu thật sự đã tính toán kỹ lưỡng đấy nhỉ?

Rất thông minh, chỉ tiếc nó đặt sai chỗ mất rồi."

"Tôi không phủ nhận đâu."

Hoài An khẽ mỉm cười.

"Đáng lẽ Nha Thác không cần phải lộ diện như thế, nhưng Giang Lâm đã nói với tôi về nghi hoặc của cậu ta.

Thế nên tôi đã ra lệnh cho Nha Thác phải chui đầu vào cái bẫy do Giang Lâm giăng ra, những gì cả hai đã nói lúc đó chỉ là diễn kịch mà thôi.

Nhờ nó tôi đã loại bỏ được những cái tên không được bôi đỏ trong danh sách."

"Đủ rồi."

Ngọc Minh dứt khoát bóp cò, một tiếng nổ ồn ào vang vọng toàn bộ cái hang.

Hoài An trợn mắt ngã gục xuống, bên dưới khoang bụng máu bắt đầu chảy ra ồ ạt.

"Có một điều cậu đã nói sai..."

Hoài An thở hổn hển ôm bụng nằm xuống đất.

"Dù là kẻ lập khế ước nhưng tên của tôi cũng có trong bản danh sách vật tế."

Trong giây lát, Ngọc Minh đã hiểu ra mục đích thật sự khi Hoài An gợi ý cô tìm đến căn nhà hoang, ngay từ đầu hắn đã biết rằng mọi chuyện sẽ đi tới kết cục này.

"Kế hoạch của cậu thất bại rồi, Hoài An ạ."

Ngọc Minh hạ thấp họng súng xuống đầu Hoài An.

"Tôi sẽ tiêu diệt mầm mống của sự tận diệt ngay khi nó được tái sinh."

"Tùy cậu thôi."

Hoài An thở ra máu, tuy nhiên khóe môi hắn vẫn có thể vẽ ra nụ cười.

"Sự lựa chọn nằm ở cậu..."

Ngọc Minh mệt mỏi buông lỏng khẩu súng trong tay, cô ngồi thụp xuống đất, khóe mi rơm rớm nước mắt.

Sau khi Hoài An chết, dòng nước trong hang Nha Thác bất ngờ chuyển thành màu đỏ, vô số các bộ phận trên cơ thể người cùng hàng loạt xác thịt từ đâu bắt đầu đổ dồn về một chỗ, từ từ xây dựng nên một con người.

Ngọc Minh vô cùng kinh hãi vội chĩa súng về phía con người kỳ dị nọ.

Bấy giờ cô mới nhận ra kẻ đó chính là Trần Hoài Phương, cô gái đáng thương đã mất mạng dưới lòng hồ một năm trước.

Sau khi quy trình tái sinh được hoàn tất, Hoài Phương đột ngột mở bừng đôi mắt, vẻ mặt vô cùng bấn loạn, dường như cô bé đang không hiểu vì sao bản thân lại tới được nơi này.

Đôi tay cô run rẩy che đi những chỗ nhạy cảm trên cơ thể lõa lồ, bước từng bước yếu ớt lên trên bờ, ngay sau đó liền ngã gục xuống đất mất đi ý thức.

Ngọc Minh lúc này mới đứng dậy, cô chậm rãi tiến về nơi Hoài Phương đang nằm, cánh tay run run từ từ nâng khẩu súng lên, điều chỉnh cho họng súng ngắm vào đầu cô bé.

"Sự lựa chọn nằm ở cậu."

Ngọc Minh bất lực gào lên, ngón tay cô cứ siết vào cò súng rồi lại nhả ra, mãi chẳng thể quyết định nổi.

Rõ ràng cô bé này đang mang trong người mầm mống của sự tận diệt, thế nhưng Ngọc Minh không hiểu vì sao bản thân lại chẳng thể xuống tay.

Cô đứng đó một lúc rất lâu, suy nghĩ về vô số chuyện trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai.

Sau cùng Ngọc Minh cũng đưa ra một quyết định, thứ sẽ khiến cô phải hối hận đến tận cuối đời.

Hết.
 
Back
Top Bottom