[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nha Thác Thất Nguyền: Vô Tại [Full]
Chương 19: Bao vây Nha Thác
Chương 19: Bao vây Nha Thác
"Sao phải giả vờ căng thẳng thế, chẳng lẽ mày thực sự tin lời Giang Lâm nói ấy à?"
Tuyết Trinh khẽ nheo mắt.
"Chuyện này là sao đây?"
"Giang Lâm từng đề cập đến chuyện Nha Thác có thể thôi miên con người, nên việc khiến chúng ta mất đi nhận thức về thời gian xung quanh không có gì là lạ."
Hoài An ngừng lại vài giây trước khi nói tiếp: "Điều này đã xảy ra hai lần, một lần là vào buổi tối nói chuyện với cô Cúc và một lần là ở nhà Giang Lâm."
"Thì sao?"
Ánh mắt Hoài An lúc này sắc lẹm như một lưỡi dao, giọng của cậu mỗi lúc một trầm xuống: "Giang Lâm đã đưa ra giả thiết rằng chính Nha Thác đã gây ra sự nhiễu loạn nhận thức thời gian ấy, tuy nhiên phải ở cạnh nó con người mới bị tác động."
Không thấy Tuyết Trinh lên tiếng nữa, cậu lại tiếp tục nói: "Lần thứ hai ở nhà Giang Lâm có mặt của hầu hết cả lớp nên cậu ta không có cách nào xác định được Nha Thác là kẻ nào, nhưng còn lần đầu tiên..."
"Chỉ có bảy người thôi."
Khóe môi Tuyết Trinh bất giác giãn nở.
Hoài An liền gật đầu.
"Phải, lúc ấy chỉ có bảy người.
Hai người chết đầu tiên là Dung và Phương Thảo không cần nhắc đến.
Tao và Ngọc Minh tìm ra cuốn sổ người cá cùng nhau nên có thể nằm ngoài diện tình nghi.
Giang Lâm là người duy nhất đề cập đến sự xáo trộn thời gian nên cậu ta không thể nào là Nha Thác."
"Chỉ còn duy nhất hai người là Hải Phong và mày.
Thế nên tao đã tạo ra một bài kiểm tra, kết quả cho thấy Hải Phong rõ ràng không phải Nha Thác nhưng lại sẵn sàng che giấu cho nó."
Hoài An đột nhiên đập mạnh tay xuống chiếc bàn bên cạnh.
"Vấn đề là cậu ta đã chết mà thậm chí còn chẳng hiểu lý do tại sao bản thân lại xuất hiện trong cái hang vào thời điểm đó.
Tất cả là do mày thôi miên hoặc điều khiển tâm trí đúng không, Nha Thác?"
Sau khi nghe tất cả những lời trên, Tuyết Trinh liền bày ra một vẻ mặt vô cùng ngây ngô, nhưng rồi biểu cảm đó nhanh chóng biến mất để thay thế bằng tràng cười điên loạn.
"Thật tuyệt vời quá đi mất!
Vậy mà trước nay tao vốn tưởng đám con người chúng mày ngu dốt lắm!
Thì ra...
Thì ra lũ chúng mày cũng có thể bày ra được màn kịch hay ho đến thế này cơ à?"
Hoài An lẳng lặng vươn tay gạt công tắc đèn, ánh điện trắng tinh lập tức chiếu sáng toàn bộ lớp học.
Lúc này những người khác mới bước vào, gần như đủ cả chỉ thiếu Duy Khánh và Ngọc Thảo.
"Đám con người chúng tao ở đây, sẵn sàng đoàn kết với nhau để chống lại mày."
Giang Lâm siết chặt con dao trong tay, dõng dạc tuyên bố.
"Vậy sao?"
Tuyết Trinh bất ngờ há miệng, từ cổ họng ả bắn ra một thứ còn nhanh hơn cả súng đạn xuyên thủng lồng ngực Hải Tuấn.
"Tản ra!"
Giang Lâm hét lớn, đám người lập tức bỏ chạy.
Cái thứ ban nãy Tuyết Trinh bắn ra thực ra chính là lưỡi của ả, nó từ từ thu về rồi vung vẩy giữa không trung phá hủy toàn bộ các bóng điện trong lớp học.
Lúc này lớp da con người trên cơ thể ả cũng bắt đầu tan chảy thành thứ nước đầm lầy hôi rình, để lộ ra những lớp vảy cá nhớp nháp.
"Chúng mày muốn nhìn thấy Nha Thác à?
Tao sẽ cho chúng mày thấy."
Nha Thác đá tung cửa bước ra ngoài, ả thừa nhận khi ở trên cạn tốc độ và sức mạnh thể chất sẽ không sánh bằng dưới nước, nhưng để bắt một đám học sinh cấp ba thì như thế vẫn là quá dễ dàng.
Một bước nhún chân của Nha Thác đã khiến mặt sàn dưới gót vỡ vụn, ả lao vùn vụt trong dãy hành lang truy lùng con mồi.
"Tao tưởng hình dạng thật của mày là cá đầu người?"
Hoài An đứng trên tầng hai vịn người vào lan can ngó đầu xuống.
"Đây là hình dạng trên cạn của tao."
Nha Thác mỉm cười trả lời.
"Khi cần phải bơi chúng tao sẽ có hình dạng khác."
Chiếc lưỡi của Nha Thác bất thình lình móc ngược lên lan can tầng hai, kéo theo cả cơ thể của ả bay lên đó.
Thế nhưng, ngay khi đôi chân ả tiếp xúc với sàn nhà vương vãi đầy thứ hạt màu trắng, con quái vật liền nhảy dựng lên rồi vội trèo qua lan can.
"Muối!"
Hoài An hét lên.
Phúc Thắng, Phạm Hương, Bảo Nhi lập tức ào ra từ những chỗ trốn khác nhau, trên tay mỗi người là một túi lớn đựng thứ hạt màu trắng.
Nha Thác lập tức nhận ra những cái đó là thứ gì, ả liền móc lưỡi vào hành lang treo lơ lửng giữa không trung.
Bấy giờ Hoài An mới trèo ra ngoài, dùng hết sức nhảy xuống bám chặt lấy cơ thể con quái vật.
"Giang Lâm!"
Giang Lâm bất ngờ xuất hiện từ lớp 11A2, trước đó cậu đã đánh cắp chìa khóa của toàn bộ các căn phòng có trong trường học từ bốt bảo vệ, với con dao trên tay, cậu gồng hết sức vào cánh tay cắt phăng một cái.
Một tiếng rú đau đớn vang lên, Nha Thác kinh hãi nhìn cơ thể rơi xuống cùng chiếc lưỡi bị đứt lìa, cứ thế ngã thẳng vào một vùng đã bị bao phủ bởi toàn muối trắng.
Âm thanh gào thét liên tục vang vọng giữa màn đêm tối đen.
Hoài An nhanh chóng tránh xa khỏi người con quái vật, cả đám bàng hoàng đứng nhìn Nha Thác quằn quại trong bãi muối trắng.
"Sao cậu biết Nha Thác sợ muối trắng?"
Giang Lâm quay sang hỏi Hoài An.
Hoài An không chút nghĩ ngợi đáp: "Còn nhớ những tấm hình tôi gửi cho cậu không?"
"Có chứ, tôi đã giải mã được nó rồi."
"Ừ, tôi cũng đã làm xong rồi, dãy mật mã mà chúng ta giải ra được là của một cái hộp đựng đầy muối."
Giang Lâm hơi ngẩn người.
"Ngoài ra không còn chỉ dẫn nào khác?"
"Không còn, việc Nha Thác có sợ muối hay không đều là tôi đánh liều để thử."
"Cậu điên rồi, Hoài An."
Bảo Nhi đứng bên cạnh lắc đầu nguầy nguậy.
"Lỡ như mà nó không có tác dụng thì chúng ta chắc chết rồi quá."
"Yên tâm đi."
Hoài An nói rồi định tiến về phía Nha Thác.
"Chờ đã!"
Giang Lâm vội tiến lên ngăn lại.
Đúng lúc này, Nha Thác bất ngờ đứng bật dậy, từ sâu trong cổ họng ả đột nhiên phóng ra một tia nước, nó có áp suất và tốc độ lớn đến nỗi có thể xé nát da thịt, thậm chí xuyên thủng cả xương cốt.
May mắn thay, không ai trong số hai người họ trúng phải đòn này.
Tuy nhiên...
"Bảo Nhi?"
Phạm Hương ở phía sau ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ, cô ta quá sợ hãi khi thấy trên bụng bạn mình bỗng dưng lại xuất hiện một lỗ hổng.
Chuyện này xảy ra bất ngờ đến nỗi thậm chí Bảo Nhi còn chẳng cảm nhận được chút đau đớn nào, cô chỉ thấy chân tay bủn rủn và toàn thân dường như mất hết sức lực.
Giang Lâm vội lao đến đỡ lấy cô.
Hoài An ở phía sau nhanh như cắt xông tới đá thẳng vào mặt Nha Thác rồi tóm lấy tóc ả nhấn mạnh đầu xuống bãi muối trắng.
"Không phải lúc để ngã xuống đâu, Bảo Nhi!
Cậu đã trả thù được cho Thế Tâm rồi, nên cậu phải sống!"
Giang Lâm hét lên bên tai Bảo Nhi nhưng cô bấy giờ chỉ có thể nghe thấy lùng bùng.
"Không ích gì đâu, vết thương của cô ấy quá lớn..."
Phúc Thắng đứng bên cạnh chua xót lắc đầu.
"Im đi!"
Hoài An bất ngờ bước vào giữa cuộc tranh luận, trên tay cầm một chiếc điện thoại.
"Tất cả bình tĩnh hết cho tôi!
Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
Phúc Thắng vội ngó xuống chiếc đồng hồ đeo tay.
"Mẹ nó!
Chỉ còn hơn hai phút nữa là qua nửa đêm!"
"Đúng thế đấy, ai không muốn chết thì trốn đi ngay lập tức!"
Giang Lâm lấy lại được chút bình tĩnh, ngẩng đầu nói: "Đằng nào cũng có một người phải chết, sao không hoàn thành nốt việc còn lại?"
Hoài An liền trừng mắt lườm Giang Lâm.
"Đừng quên là ngay cả khi Nha Thác đã chết thì vẫn còn kẻ lập khế ước."
"Thế bây giờ chúng ta trốn đi thì cũng có ích gì?"
Hoài An khẽ thở dài.
"Bây giờ chúng ta trốn đi và cầu nguyện rằng nó sẽ đến bắt Huy Thuần chứ không phải chúng ta."
Đồng hồ vừa điểm 00 giờ 00 phút, trên sân trường đã vắng tanh không còn một ai, ngoại trừ Nha Thác vẫn đang quằn quại trong bãi muối trắng.
Có tiếng chân trần ướt át phát ra rất khẽ trên hành lang tầng hai, mỗi một bước đi lại có âm thanh nước chảy róc rách xuống sàn nhà.
Ngay bên dưới chân cầu thang, Giang Lâm đang ôm chặt Bảo Nhi thoi thóp trong lòng, đôi mắt mệt mỏi ánh lên sự tuyệt vọng vô cùng.
"Tôi đã nghe Phạm Hương nói rồi..."
Cậu suy nghĩ rất lâu mới dám nói lên điều này.
"Cậu thích tôi phải không?"
Đôi mắt Bảo Nhi đang khép hờ bỗng nhiên hé mở.
"Hỏi thừa, rõ như ban ngày thế rồi mà cậu còn không nhận ra nữa."
"Không phải tôi không nhận ra, chỉ là tôi không hiểu."
"Không hiểu điều gì?"
"Hai chúng ta khác biệt với nhau đến thế, cũng chẳng có chung sở thích gì sao cậu lại thích tôi được?"
"Cậu...
Đần thật hay giả vờ đần thế..."
Giọng Bảo Nhi mỗi lúc một yếu dần.
"Chỉ là thích một ai đó thôi mà, chẳng ai đi nghĩ nhiều như thế đâu..."
"Cũng phải."
Một bóng hình quen thuộc mà lạ lẫm bất chợt xuất hiện trong ký ức của Giang Lâm, nhưng cậu nghĩ mãi mà không nhớ ra diện mạo của người đó.
"Mà thôi, mặc kệ là có hợp hay không hợp, khi những chuyện này kết thúc tôi chắc chắn sẽ rủ cậu đi chơi."
Giang Lâm dịu dàng đưa tay vuốt ve mái tóc Bảo Nhi khiến cô bật cười.
"Đang...
An ủi tôi đấy à?"
"Không hề."
Tay còn lại của Giang Lâm nắm lấy tay Bảo Nhi rất chặt.
"Không phải lúc nào cũng được người khác thích, phải không?
Nếu cứ thế mà bỏ qua một người thích mình thì có lẽ sau này tôi sẽ phải hối tiếc."
"Đàn ông...
Đúng là chẳng bao giờ chịu nói ra lời thật lòng nhỉ?"
Bảo Nhi khẽ mỉm cười.
"Nhưng mà...
Tôi đánh giá cao lời tỏ tình của cậu đấy."
Tiếng chân trên tầng đã vang vọng chỗ cầu thang nơi cả hai đang trốn.
"Giang Lâm này, cậu có thể nhắm mắt lại không?"
"Để làm gì?"
"Cứ làm theo đi, và cấm không được mở ra cho đến khi tôi cho phép."
Giang Lâm nhìn Bảo Nhi đầy nghi hoặc nhưng rồi cũng nhắm mắt lại.
"Lúc đó hình như cũng thế này."
Bảo Nhi nghĩ thầm trong đầu.
Cô nhớ lại cái buổi tối cùng Phạm Hương và Thế Tâm đi uống rượu, lúc đó rõ ràng bản thân đã nhìn thấy mọi thứ nhưng lại chẳng thể cảnh báo cho họ biết, cho nên cô cũng có một phần trách nhiệm trong cái chết của bạn mình.
Vì chuyện đó Bảo Nhi luôn dằn vặt và vô cùng tự trách bản thân, nếu như lúc ấy cô tỉnh táo hơn thì mọi chuyện liệu sẽ khác?
Mà thôi, cũng chẳng quan trọng nữa, lần này cô sẽ làm lại từ đầu.
Lần này, thay vì ở yên chứng kiến bạn bè bỏ mạng, cô sẽ đứng lên bảo vệ người mình thích.
Những suy nghĩ mông lung này nhanh chóng kết thúc bằng một nụ cười trên khóe môi nàng nữ sinh.
Bảo Nhi dùng chút sức tàn còn lại ngẩng cổ lên, tập trung toàn bộ hơi thở cho lần mở miệng cuối cùng.
"Tao có thể nhìn thấy mày đấy, Vô Tại!
Tao có thể nhìn thấy mày!"