Ngôn Tình Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!

Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 100: Cuộc Thám Hiểm [4]


<b>Chương 100: Cuộc Thám Hiểm [4]</b>

Tòa nhà chính cách chỗ chúng tôi không xa.

Khi đến nơi, một đám đông nhỏ đã tụ tập. Tôi nhanh chóng nhìn thấy Kyle. Anh đang trò chuyện với vài thành viên của Guild, xung quanh anh là tiếng cười nói rộn ràng.

Tôi định gọi, nhưng rồi lại thôi.<b>Có quá nhiều người, và…

"Đi thôi. Chúng ta nên qua bên này."

Rosanne cùng những người khác dẫn tôi rẽ sang hướng khác. Tôi thở ra khẽ khàng, bước theo, cố giữ khoảng cách gần khi được dẫn vào một căn phòng.

Phòng khá nhỏ, lót thảm xám dưới sàn. Ở giữa là chiếc bàn kim loại lớn, xung quanh đặt vài chiếc ghế.

Bên trong đã có người chờ sẵn. Hai người là nhân viên của Cục, còn lại là vị Đội trưởng mà tôi từng gặp trước đó.

"Mọi người đến rồi à."

Giọng ông trầm, khàn, nhưng đầy uy lực.

"Cứ ngồi thoải mái đi. Chúng ta sẽ ở đây một lúc."

Ông dời ánh mắt sang màn hình trước mặt — một trong nhiều chiếc gắn trên bức tường đối diện. Mỗi màn hình hiển thị một căn phòng tương tự nhau, chỉ khác người bên trong.

Tôi nhận ra vài gương mặt quen.

“Dị thường thường hoạt động vào ban đêm. Hãy theo dõi tất cả camera, xem có gì bất thường không. Nếu có chuyện xảy ra, đội cứu hộ sẽ lập tức xuất phát.”

Phòng chìm vào im lặng sau lời ông nói.

Ngay cả đội hỗ trợ, vốn thường ồn ào, cũng trở nên nghiêm túc lạ thường. Một bầu không khí bất an, lặng lẽ lan ra khắp không gian.

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

<b>[21:34]</b>

<i>Tíc... tích...</i>

Tiếng kim đồng hồ vang lên rõ ràng hơn thường lệ.<b>Và tim tôi cũng đập mạnh hơn.

Thời gian trôi qua.

Không ai nói lời nào. Tất cả chăm chú nhìn vào những màn hình trước mặt.

Các tù nhân ở trong phòng: một số ngủ, vài người đọc sách, có người ném quả bóng cao su vào tường theo nhịp đều đặn, vô thức. Một số khác đứng cạnh cửa sổ, dõi theo màn đêm đặc quánh bên ngoài, nơi chỉ có ánh trăng yếu ớt len lỏi chạm vào sàn gỗ.

Một cảm giác ngột ngạt kỳ lạ bao trùm khi chúng tôi lặng lẽ chờ đợi… điều gì đó.
Bất cứ điều gì.

<i>Tíc... tích...</i>

Tiếng đồng hồ lại vang lên, dồn dập trong tai tôi, khi ánh nhìn dừng ở một màn hình.

Ở đó là một tù nhân quen thuộc — kẻ đã để lại ấn tượng sâu nhất.
Không ai khác ngoài người đầu tiên từng tấn công tôi.

Hắn cuộn tròn dưới chăn, mắt mở trừng trừng vô định, thân thể co rút lại.

Thoạt nhìn, chẳng có gì bất thường.
Nhưng…

<i>“Sao trông hắn nhợt nhạt thế?”</i>

Tôi nhìn kỹ hơn. Toàn bộ gương mặt hắn trắng bệch. Hắn kéo chăn trùm kín người, như đang trốn khỏi thứ gì đó.

Không chỉ tôi nhận ra sự khác thường.
Không khí trong phòng lập tức căng thẳng.

Đội trưởng nhấc thiết bị liên lạc lên, nói vào:

"Tù nhân 701, tình hình ổn chứ? Có chuyện gì không?"

— …

Không phản hồi.

Như thể hắn chẳng nghe thấy.

<i>Không, chắc chắn là hắn không nghe được.</i>

Tôi nhìn thấy đồng tử hắn giãn ra, như đang chăm chăm vào một thứ cực kỳ khủng khiếp.

"Hắn đang nhìn gì vậy?"

"…Không có gì để nhìn cả."

Trong phòng đó chỉ có một mình hắn. Nhưng qua ngôn ngữ cơ thể, rõ ràng hắn đang dõi theo thứ gì đó — thứ mà chúng tôi không thấy.

"Kia!"

Ngay lúc đó…

Ánh trăng ngoài cửa sổ dịch chuyển.

Trong khoảnh khắc ấy, <i>thứ gì đó</i> lóe lên.

Cao. Gầy. Thon dài.

Chỉ thoáng qua thôi, nhưng vừa đủ để khiến cả căn phòng đông cứng.

"Đội trưởng?"

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông, chờ đợi mệnh lệnh.

"Chúng ta phải làm gì?"

"Có cần báo cho đội chính không? Hay—"

"Không. Chưa cần."

Đội trưởng giơ tay ngăn lại, ánh mắt nheo hẹp.

"Nhưng thưa ngài, nếu không hành động sớm, tôi e rằng—"

"Không sao cả."
Giọng ông trầm và lạnh.
"Hắn là kẻ giết người hàng loạt. Nếu chết, cũng chẳng đáng bận tâm. Hãy quan sát. Ghi lại tất cả những gì sắp xảy ra."

Lời ông rơi xuống, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến mức khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại.

Không ai phản đối.
Tất cả im lặng, tiếp tục nhìn màn hình với vẻ mặt nghiêm trọng.

Họ đang đợi.
Đợi điều không thể tránh khỏi.

Và rồi—

—Lùi lại! Lùi lại…!

Tù nhân bật dậy, toàn thân run bần bật.

—Tôi bảo lùi lại! LÙI LẠI!!

Giọng hắn vỡ ra, gào đến khản cổ. Hắn hoảng loạn với lấy thiết bị liên lạc.

—Cứu! Ai đó cứu tôi!! Nó ở đây! Cứu tôi với!!!

Sự tuyệt vọng tràn đầy trong tiếng hét đó.

Hắn liên tục gào thét, van xin cứu mạng.

Nhưng…

Đội trưởng vẫn im lặng, ánh mắt dán chặt vào màn hình, không hề dao động.

—Cứu với!!! Làm ơn cứu tôi!!!

Tiếng la hét xuyên qua căn phòng, nhưng ông ta chỉ lạnh lùng vặn nhỏ âm lượng.
Như thể… tiếng kêu đó làm phiền ông.

Ông nhìn màn hình, bình thản, chờ đợi điều không thể tránh.

Và rồi, nó đến.

—AÁÁÁ!!!

Tiếng hét vang lên, chói tai và tuyệt vọng.

Trong hình, tù nhân đột ngột ngừng cử động. Mắt hắn trợn trừng, cố vùng vẫy, nhưng toàn thân bị giữ chặt như bị một lực vô hình bóp nghẹt.

—Á! Làm ơn cứu tôi!!! Á!

Tiếng gào tiếp tục. Ánh mắt hắn mờ dần, trống rỗng, hướng về phía trước — nơi có <i>thứ gì đó</i> mà chỉ hắn nhìn thấy.

Thứ ấy đứng ngay trước mặt hắn.
Nhìn hắn.

Và rồi—

Dưới ánh mắt kinh hoàng của tất cả chúng tôi, cơ thể hắn bắt đầu khô héo.
Hai má hóp lại, hốc mắt trũng sâu, da hắn co lại như bị rút cạn sinh khí.

—Á... á...

Tiếng hét khàn đặc, yếu dần khi máu bị hút sạch khỏi người.

Tôi nín thở, toàn thân cứng đờ, hai tay bấu chặt lấy ghế.

Phòng im phăng phắc.
Mọi ánh mắt dán vào cảnh tượng ghê rợn đó.

Tôi muốn ngừng xem.
Tôi muốn quay đi.

Nhưng thay vào đó…

Tôi từ từ rút kính râm ra, đeo lên.

Và khi ấy, tôi <i>thấy nó.</i>

Cả người tôi run bắn.

Đặc biệt là khi <i>nó quay lại nhìn tôi.</i>

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Tôi giật mình, vội tháo kính xuống.

<i>Khỉ thật.</i>

💰 <b>Lương 5 triệu:</b> Hãy đề cử, thả tim, lưu truyện và để lại bình luận để ủng hộ dịch giả nhé!
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 101: Người Vặn Xoắn [1]


<b>Chương 101: Người Vặn Xoắn [1]</b>

"…"

Chỉ một cái nhìn, tôi đã thấy buồn nôn.

Làm sao diễn tả được hình dạng đó?

Đúng như tên gọi — <b>vặn xoắn</b>.

Nhưng không phải kiểu xoắn của cành cây hay vải gấp. Không. Nó khác lắm — <b>bất thường đến mức khó tin</b>.

Tay chân quá dài, khớp xương lệch ở những chỗ không nên lệch. Nửa người như bị bẻ gãy, như thể có ai đó cố lộn ngược nó từ trong ra ngoài, rồi bỏ dở giữa chừng.

Nó đứng yên. <b>Chưa</b> động đậy.

Nhưng chỉ cần đứng đó, nó đã khiến không khí như đông đặc lại.

Da tôi nổi gai. Dạ dày quặn thắt. Chân như bị đóng đinh xuống sàn.

Mọi thứ trong tôi gào lên.

<b>Đừng nhìn nó.</b>

Nhưng tôi không thể rời mắt.

Giữa im lặng, nhìn vào cái dáng vặn xoắn ấy, cuối cùng tôi hiểu lời cảnh báo của người điều khiển.

Hình dạng này…<b>Dị thường này…

Không giống bất kỳ thứ gì tôi từng thấy.
Không như người điều khiển.
Không như Mirelle.
Không như Dreamwalker.

Nó hoàn toàn khác biệt.

Tôi không cần lý trí để hiểu. Tôi <b>cảm nhận</b> được — trên da, trong xương, ở đáy dạ dày.

Đây không phải dị thường bị ràng buộc bởi quy tắc hay lý trí.

Nó là <b>thứ khác</b>.

Là… <b>hiện thân của cái ác</b>.

<i>Deee! Deee—</i>

Tiếng báo động vang lên, kéo tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ.<b>Khi nhìn lại màn hình — hình dáng vặn xoắn đã biến mất.
Thay vào đó chỉ còn <b>một xác khô</b> quen thuộc.

<i>Deee! Deee—!</i>

Âm thanh báo động dồn dập, cả căn phòng ngập trong ánh đỏ chớp tắt.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"<b>"Báo động này nghĩa là sao?"

Những người khác hoảng hốt, nhìn quanh bối rối.
Riêng Đội trưởng, gương mặt ông trầm xuống, bình tĩnh hơn tất cả.

Ông bấm một nút. Trên màn hình, một bóng người xuất hiện — giọng nói và diện mạo bị làm mờ.

Nhưng chúng tôi nghe rõ giọng nói qua loa.

—Có tình huống.

Màn hình chuyển, hiển thị hàng loạt giường bệnh… cùng những <b>xác khô co giật</b> dữ dội.

"…!"

Ánh mắt mọi người đổi sắc.

Những cơ thể vốn bất động giờ run lên liên hồi, mắt trợn trừng, mặt méo mó như đang vùng vẫy trong cơn ác mộng.

—Mặc dù được xác định là chết não và ở trạng thái thực vật, các nạn nhân trước của “Người Vặn Xoắn” hiện đang trải qua những cơn co giật dữ dội tương tự.

Âm thanh lạch cạch vang lên từ màn hình khi các xác khô run bắn. Vài nhân viên áo trắng hối hả tiêm thuốc an thần.

Nhưng <b>vô ích</b>.

—Chúng tôi cũng phát hiện hoạt động dị thường quanh đảo. Một trong số đó đang xảy ra gần khu vực của các anh.

Bản đồ đảo hiện lên, các chấm sáng nhấp nháy trên màn hình.

—Đây là những vị trí ghi nhận hoạt động. Hiện chưa tìm thấy mối liên hệ, nhưng chúng tôi sẽ điều tra ngay.

Cả phòng im lặng. Ánh mắt mọi người dao động, bất an.

Trừ tôi.

Tôi tháo kính ra, cảm giác như ngực bị ép chặt. Mồ hôi rịn trên thái dương.

Tôi nghĩ đến hình dáng vặn xoắn đó — <b>cái thứ không nên tồn tại</b>.

“Làm sao thứ như thế lại có thể hiện hữu được…”

Tôi rùng mình.

—Hiện tại chỉ có vậy. Chúng tôi sẽ báo thêm khi có thông tin mới.

Cuộc gọi kết thúc.

Không khí trong phòng nặng nề đến mức có thể cắt được.

Rồi—

"Cho các đội bắt đầu di chuyển. Mỗi đội sẵn sàng tại vị trí được phân công."<b>Giọng Đội trưởng trầm khàn.
"Tình hình đang thay đổi… Tôi e rằng—"

Ông ngừng lại một nhịp.

"…Chúng ta đang tiến gần tới <b>cấp Thrall</b>."

Lời ông vừa dứt, ngực tôi chợt nặng trĩu.<b>Rồi thông báo quen thuộc vang lên.

<b>[Bạn đã bị ám.]</b>

<b>Sáng hôm sau.</b>

Sau đêm đó, toàn bộ nhân sự được triển khai quanh khu dân cư, sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào.

Nhưng suốt đêm, <b>không có gì xảy ra.</b>

Người Vặn Xoắn không quay lại.

Như thể nó chỉ xuất hiện một lần, rồi tan biến cùng màn đêm.

Khi bình minh lên và mọi người chắc chắn không còn dấu hiệu dị thường, phần lớn đều kiệt sức và ngủ thiếp đi trong khu nhà tạm mà Guild dựng sẵn.

Giản dị, nhưng đầy đủ tiện nghi.

Ước gì tôi cũng làm được vậy.

"…"

Tôi nằm im, mắt trân trân nhìn trần nhà.

Không khí trong phòng như đè lên ngực.<b>Chiếc giường kéo tôi xuống, như muốn nuốt chửng.

Tôi mặc kệ. Không cử động.

Mỗi lần cố nhắm mắt, hình ảnh <b>Người Vặn Xoắn</b> lại hiện lên.

Tôi không thể quên.<b>Không thể ngủ.

…Và tất cả chỉ vì <b>thông báo đó.</b>

‘Cặp kính này… nguy hiểm hơn tôi nghĩ.’

Chúng cho tôi thấy những thứ người khác không thấy.<b>Nhưng cũng khiến <b>“những thứ khác”</b> nhận ra tôi.

Tôi biết — <b>Người Vặn Xoắn đã cảm nhận được tôi.</b>

Nó sẽ tìm đến.

Nhưng để ám được tôi, <b>nó cần điều kiện nhất định.</b><b>Chỉ cần không thỏa mãn điều kiện đó, tôi vẫn an toàn.

…Hoặc ít nhất, tôi hy vọng vậy.

Tôi mím môi.

"Không thể trông chờ vào may rủi."

Tôi ngồi dậy, hất chăn ra, đứng lên.
Cố ngủ là vô ích.

Ra ngoài, tôi bắt gặp <b>cảnh tượng hỗn loạn</b>.

"Chúng tôi mệt mỏi rồi!"<b>"Làm gì đó đi! Không thể sống thế này mãi được!"
"Trả nhà lại cho chúng tôi! Nếu không xử lý được thì cút đi!"

Đám đông giận dữ đứng trước khu nhà tạm, giơ cao băng rôn, biểu ngữ:
<b>[Cút đi!]</b>, <b>[Lũ vô dụng!]</b>

Tôi định quay đi thì một bàn tay đặt lên vai.

"…!"

Tôi giật mình, quay lại — là <b>Chuột</b>. Nụ cười quen thuộc, lúm đồng tiền hằn rõ.

"Không ngủ được à?"

"…Không. Còn anh?"

"Đại loại thế."<b>Anh đáp lấp lửng, nhìn về phía đám đông, ánh mắt pha chút mệt mỏi.
"Giá mà họ biết chúng ta phải làm việc cật lực thế nào. Than phiền thì luôn dễ hơn khi chẳng biết gì."

"Anh nói đúng."

Nhưng có lẽ điều đó chẳng thay đổi được gì.
Dù họ biết, họ cũng chẳng quan tâm.

Điều duy nhất họ muốn là <b>an toàn.</b>

Và đó là <b>nhiệm vụ của Guild.</b>

Tôi hít sâu, nhìn cặp kính trong tay.

Không muốn dùng, nhưng tôi biết — <b>chúng là chìa khóa.</b>

Tôi chưa đeo ngay.

Nhìn sang Myles, tôi chỉ về ngôi nhà xa xa.

"Vì anh không ngủ được… Muốn đi kiểm tra chỗ đó không?"

Thành thật, Chuột là người cuối cùng tôi muốn đi cùng.<b>Nhưng đi một mình thì… quá đáng sợ.

Vì vậy tôi lên tiếng đề nghị.

Anh ta thoáng ngạc nhiên, lúm đồng tiền biến mất, rồi hiện trở lại, sâu hơn.

Anh mỉm cười.

"Rất hân hạnh."

Và ngay lúc ấy —

<b>Nhiệm vụ mới xuất hiện.</b>

💰 <b>Lương 5 triệu:</b> Hãy đề cử, thả tim, lưu truyện và để lại bình luận để ủng hộ dịch giả nhé!
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 102: Người Vặn Xoắn [2]


<b>Chương 102: Người Vặn Xoắn [2]</b>

<b>[Nhiệm vụ bổ sung kích hoạt!]</b><b>Độ khó:</b> Hạng Hai<b>Phần thưởng:</b> 15.000 SP<b>Mục tiêu:</b> Tìm hiểu thêm về Người Vặn Xoắn<b>Địa điểm:</b> Đảo Malovia

<b>Mô tả:</b> Người Vặn Xoắn đã xuất hiện trở lại. Mỗi nạn nhân đều chết nhanh hơn trước, còn sức mạnh của nó thì không ngừng tăng lên. Không còn nhiều thời gian trước khi nó tiến hóa. Hãy tìm hiểu thêm về Người Vặn Xoắn và cách nó thoát ra! Nhưng hãy cẩn thận… Người Vặn Xoắn biết về sự có mặt của bạn!

<b>Thời hạn:</b> 1 ngày.

Tôi hít một hơi lạnh khi nhìn dòng thông báo nhiệm vụ.

Đặc biệt, câu cuối cùng khiến toàn thân tôi bất giác run lên. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng việc nhìn thấy nó được ghi rõ ràng trước mắt vẫn khiến tôi cực kỳ lo lắng.

Điểm sáng duy nhất là độ khó — chỉ ở <b>Hạng Hai</b>.<b>Điều đó có lẽ nghĩa là tôi sẽ không phải đối đầu trực tiếp với Người Vặn Xoắn.

Ít nhất... tôi hy vọng là vậy.

“Thật ngạc nhiên khi anh mời tôi đi cùng thay vì Kyle. Chẳng phải sẽ dễ hơn nếu anh ấy đi sao?”

Vượt qua đám đông trước tòa nhà tạm, Chuột vừa đi vừa nói, giọng anh ta hôm nay có vẻ vui vẻ.

Anh ta vui đến thế chỉ vì được tôi rủ đi cùng sao?

“Tôi chắc Kyle có trình độ cao hơn tôi mà. Sao anh lại chọn tôi?”

Vì mọi người sẽ nhận ra ngay nếu Kyle biến mất?
Vì tôi không muốn đi một mình?
Hay vì tôi chẳng quen ai khác?

Có nhiều lý do... nhưng tôi không thể nói thẳng ra được.
Tôi chỉ nhún vai, đáp bâng quơ:

“Tôi thấy vậy thôi.”

“Ồ, thế cũng được.”

May mắn là Chuột không bận tâm đến câu trả lời nửa vời của tôi. Anh ta chỉ tỏ ra phấn khởi khi cả hai tiến về phía một ngôi nhà quen thuộc.

Đến nơi, chúng tôi dừng lại.

Dải băng vàng giăng quanh căn nhà, ngăn người ngoài bước vào. Các đặc vụ đứng rải rác khắp khu vực.

‘Có vẻ rắc rối hơn mình tưởng.’

Tôi nghĩ thầm khi nhìn từ xa. Nhìn số lượng đặc vụ, tôi đoán việc vào được bên trong sẽ chẳng dễ dàng gì.

… Ít nhất, đó là điều tôi nghĩ ban đầu.

“Xin chào.”

Chuột tiến lên, rút thẻ ID đưa cho một đặc vụ.

Người đặc vụ liếc nhìn tôi, rồi gật đầu, nhấc dải băng lên khi Chuột ra hiệu.

“Đi thôi.”

“…”

Tôi nhìn anh ta, không biết phải nói gì.

Vào dễ thế sao? Cái…

“Anh biết đấy,” Chuột cười nhẹ, “dải băng chỉ để ngăn dân thường thôi. Chúng ta làm cho Guild, họ sẽ không cản đâu.”

“…Ờ, ra là vậy.”

Nghe cũng hợp lý.

‘Có lẽ mang anh ta theo không tệ thật.’

Cả hai bước vào nhà. Bố cục quen thuộc hiện ra trước mắt.

Không đèn, không tiếng động, không bóng người — chỉ là một khoảng trống tĩnh lặng đến rợn người.

Tôi bật đèn pin điện thoại để soi đường. Dưới ánh sáng yếu ớt, tôi nhận ra thêm một dải băng vàng chặn lối cầu thang lên tầng hai.

“Giờ sao?”

Chuột hỏi, mắt không rời tôi. Trông anh ta háo hức một cách kỳ lạ.

Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng phớt lờ và tiếp tục quan sát xung quanh.

Không khí nặng nề, ngột ngạt như trong một căn phòng bị phong tỏa nhiều ngày.
Tường giấy bong tróc như lá khô, sàn gỗ kêu cót két dưới mỗi bước chân.

Dù vậy, tôi vẫn chậm rãi tiến về phía công tắc đèn.

<i>Tách.</i>

Không có gì xảy ra.

Bóng tối vẫn bao trùm khắp nơi.

“Công tắc không hoạt động à?”

“Không.”

“Kỳ lạ thật.”

Chuột lấy điện thoại ra, bật đèn pin chiếu sáng khu vực trước mặt.

“Thế này tạm ổn rồi.”

Anh ta quay lại nhìn dải băng chặn lối cầu thang, rồi nhẹ nhàng nhấc lên.

“Đi chứ?”

Tôi do dự một lát, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, cuối cùng vẫn bước theo sau.

Mỗi bước lên cầu thang khiến gỗ r*n r*, còn không khí thì đặc quánh mùi ẩm mốc. Một cơn lạnh bất ngờ len vào da thịt khiến tôi rùng mình.

Giống như mùa đông đột ngột kéo đến…

“Đừng lo quá, bình thường thôi.” Chuột nói khi đi ngang qua tôi.

“Dị thường mạnh thường làm giảm nhiệt độ. Có lẽ do khí lạnh từ thế giới của chúng tràn sang thế giới ta. Tôi không biết rõ, nhưng theo nhiều nhà nghiên cứu, đó là một dạng Trái Đất song song.”

“Vậy à…”

Tôi khẽ dừng lại, nghĩ đến Kính Phổ.
Liệu có phải…

“Đến rồi.”

Đến trước căn phòng, Chuột đẩy cửa, rọi đèn pin vào trong.

Căn phòng hiện ra — gần như y hệt trước đây, chỉ khác ở chỗ có dải băng quấn quanh giường. Chăn bị ném sang một bên, vết ướt loang trên nệm, và mùi mốc nồng nặc hòa với hơi lạnh khiến người ta muốn nghẹt thở.

Tôi khẽ rùng mình, siết chặt hai tay ôm lấy người.

Lạnh… quá lạnh.

Dù vậy, tôi vẫn đứng yên, hít sâu một hơi rồi đeo kính râm lên.

“Haaa…”

Thế giới trước mắt lập tức đổi khác.

Cái lạnh trở nên rõ rệt, và mọi thứ quanh tôi nhuốm màu xanh lam.

Chuột vẫn đang quét đèn pin dưới gầm giường tìm dấu vết. Tôi cũng định làm thế, nhưng—

Tôi không thể.

Ở góc phòng, tôi thấy một vết nứt lớn trên sàn — đủ để một người chui qua.

Khi sàn gỗ dưới chân kêu cót két, tôi khựng lại, nhìn chằm chằm vào vết nứt.

Tháo kính ra, vết nứt biến mất.
Đeo lại, nó lại hiện lên.

Cái này là…

Tôi nuốt nước bọt, cúi người xuống.

“Anh thấy gì chưa? Tôi chẳng thấy gì cả.”

Không biết tôi đã đứng đó bao lâu, nhưng khi nghe tiếng Chuột, đầu tôi đã cúi sát mép sàn.

Và tôi thấy chúng.

“…”

Một biển xác khô rút, chất đống chen chúc dưới sàn nhà. Tay chân chúng vặn xoắn, đôi mắt trống rỗng, miệng há ra rồi khép lại như thể đang thở. Tất cả đều đang <b>nhìn tôi</b>.

Tôi rùng mình, vội giật kính ra khỏi mắt.

Nhưng đúng lúc đó—

<i>Rắc!</i>

Sàn dưới chân tôi nứt toác. Và những hình dạng kia lại hiện ra lần nữa.

“Ôi, khỉ thật…”

<b>Lương 5 triệu:</b> Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ — để lại bình luận để động viên dịch giả nhé ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 103: Người Vặn Xoắn [3]


<b>Chương 103: Người Vặn Xoắn [3]</b>

“Vậy anh nói rằng, trong lúc điều tra ngôi nhà, sàn bất ngờ nứt ra, và đó là cách anh phát hiện ra mọi chuyện?”

Đội trưởng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Lông mày rậm của ông nhướng cao, hai cánh tay dày cộp khoanh lại khi ngả người ra ghế. Giọng ông vang vọng trong căn phòng thẩm vấn nhỏ hẹp.

Giữa chúng tôi chỉ có một chiếc bàn kim loại lạnh lẽo.

Sau phát hiện sáng nay, Guild đã đưa tôi và Chuột về để thẩm vấn.

Không phải vì rắc rối gì — họ chỉ muốn làm rõ tình hình. Dù sao thì… thứ chúng tôi tìm thấy không hề tầm thường.

Tôi không biết chính xác nó là gì, nhưng có vẻ như <b>rất quan trọng</b>.

“…Đại khái vậy. Trước khi sàn nứt, tôi nghe thấy tiếng rạn ở góc phòng. Nghĩ mình nghe nhầm, tôi tiến lại kiểm tra — rồi nó bất ngờ vỡ ra.”

“Tôi hiểu.”

Đội trưởng gật đầu, ra vẻ đã nắm được tình hình.

Thực ra, tôi đoán ông đã xem lại đoạn phim từ camera. Nếu đúng vậy, ông hẳn biết câu chuyện của tôi khớp với những gì mình thấy.

Còn tiếng động kia… là lời nói dối.

Tôi không thể nói thật rằng mình đã <b>thấy qua kính</b>.

“Câu chuyện của anh tạm thời khớp với lời Myles kể. À… đại loại vậy.”

Đại loại?

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh.

‘Như mình đoán. Cái gã Chuột đó chắc chắn sẽ tìm cách đổ lỗi cho mình. Với tính cách của anh ta, không thể khác được—’

“Anh ấy khá khiêm tốn. Còn nói rằng anh xứng đáng nhận toàn bộ công lao.”

“Hả…?”

Đầu óc tôi trống rỗng khi nghe câu ấy.

Cái gì…? Chuột <b>thật sự nhường hết công lao</b> cho tôi sao?

Cái quái gì thế này…

Tôi không biết nên tin hay không. Anh ta đang giở trò gì? Có ẩn ý nào sau đó, hay thật lòng… chỉ là người tốt?

‘Trời ơi!’

Tôi thật sự muốn vò đầu. Cảm giác này khiến tôi phát điên — như đang mắc kẹt trong trò chơi tâm lý rối rắm. Anh ta tốt hay xấu? Tôi chẳng phân biệt nổi nữa.

Giữa lúc tôi còn rối bời, Đội trưởng lại lên tiếng:

“Xét đến tầm quan trọng của phát hiện này, anh xứng đáng được thưởng. Dù là tiền hay thứ khác, anh có thể chọn.”

“Thưởng…?”

Tôi chớp mắt. Ông vừa nói… <b>thưởng</b> sao?

“Tất nhiên. Sao lại không? Dù tình cờ hay cố ý, anh là người phát hiện ra. Guild luôn có chính sách thưởng cho những đóng góp liên quan đến vụ án.”

“…Tôi hiểu.”

Tôi l**m môi, cố giấu đi niềm phấn khích.

Đột nhiên, Chuột không còn đáng ghét như trước nữa. Có lẽ tôi đã hiểu lầm anh ta.

Anh ta… là người tốt thật rồi!

“Để chuyện thưởng sau đi. Tôi chỉ tò mò một điều.”

Đội trưởng gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt trở nên kỳ lạ.

Tôi khẽ nhíu mày.

“Sao ông nhìn tôi vậy?”

“Chuyện gì giữa anh và cặp kính râm thế? Đây không phải lần đầu tôi thấy anh đeo.”

“Ông từng thấy tôi đeo trước đây?”

Tôi hơi khựng lại, nhìn ông chằm chằm.

“Ông xem livestream à?”

“Ờ… à, đúng.”

Đội trưởng nghiêng đầu, môi mím lại.

“Nó lan truyền khắp nơi rồi. Tôi nghĩ không chỉ tôi mà nhiều người khác cũng thấy. Tôi chỉ thắc mắc — sao anh lại đeo kính râm khi trời tối? Không phải tự làm khó mình à?”

“Chuyện đó…”

Tôi không hề hoảng. Tôi đã chuẩn bị sẵn cho câu hỏi này — thậm chí còn có vài câu trả lời dự phòng, và cả một cặp kính khác y hệt nếu họ muốn kiểm tra.

“Thế là sao?”

Thấy ông vẫn nhìn chằm chằm, tôi ngả người ra ghế, đáp bình thản:

“Đơn giản thôi…”

Tôi mím môi.

“…Tôi đeo kính để khỏi phải nhìn thấy trước mặt.”

“Hả?”

“Anh thấy đấy… Tôi ghét kinh dị.”

“…”

“Thật sự <b>rất</b> ghét. Đến mức…”

Tôi nhếch môi.

“Tôi thà mù còn hơn thấy ma quỷ.”

Tin về phát hiện lan nhanh trong Guild.<b>Đây không phải phát hiện thông thường — mà là <b>phát hiện cấp độ trọng yếu</b>, đủ để khiến cả Cục phải chú ý.

Ngôi nhà đã bị niêm phong, cấm mọi người tiếp cận.

“Anh nghe chưa? Họ sắp gửi trinh sát vào cái hố đó. Nghe nói… có khả năng là một cổng.”

“Tôi nghe rồi…”

“Anh nghĩ Guild khác có tham gia không?”

“Có thể. Nhưng chắc sẽ mất thời gian. Guild đang chuẩn bị đội sau khi nhận báo cáo từ trinh sát. Lần này có thể huy động cả các thành viên tinh nhuệ.”

Tin đồn lan ra khắp nơi.

Dù sao thì… đây không phải dạng cổng bình thường.

Một số người còn cho rằng <b>nó không hẳn là cổng</b>, mà là <b>cổng dịch chuyển</b> — hoặc <b>lối vào một chiều không gian khác</b>.

Nếu vậy, điều đó có thể giải thích vì sao <b>chưa ai bắt được Người Vặn Xoắn</b>.

Tất nhiên, chưa ai dám khẳng định điều gì. Họ đều đang chờ báo cáo từ nhóm trinh sát.

Những cuộc trò chuyện tương tự diễn ra ở khắp nơi.

Trong một căn phòng khác.

“Anh nghĩ sao?”

Kyle nhìn quanh nhóm người trong phòng — toàn là những gương mặt quen thuộc, hầu hết là thành viên tinh nhuệ của bộ phận kiểm soát.

Ánh mắt anh dừng lại ở Zoey, cô đang ngả người trên ghế, chân gác lên bàn trà, mải mê chơi game trên điện thoại.

Nghe Kyle hỏi, cô ngẩng đầu.

“Hử? Anh nói gì?”

“Về tin đồn. Cô nghĩ sao?”

“À, cái đó hả…”

Zoey quay lại màn hình, lưỡi khẽ thè ra giữa môi.

“Chà, tôi không quan tâm lắm. Nếu họ gọi tôi, thì tôi đi. Nếu không, tôi cũng chẳng bận tâm. Miễn phần thưởng tốt—Á, khỉ thật!!!”

Cô hét lên, ném điện thoại lên sofa gần đó.

“Đồng đội ngu quá! Đúng là đồ khỉ!!!”

Cô đập mạnh chân xuống bàn.

<i>ẦM!</i>

“Khỉ thật!!!”

Không ai trong phòng phản ứng. Họ đã quá quen với cảnh này.

“Cái đường đó khó đến thế sao? Sao lại đổ lỗi cho tôi chứ?”

Zoey nghiện một trò chơi điện thoại kỳ lạ. Cô có thể chơi hàng giờ liền, hoàn toàn chìm đắm vào nó — và nghe nói, cô còn là một cao thủ thực thụ.

Từ người mẫu đến game thủ… cô đều làm tốt.

Kyle không chắc điều đó quan trọng, và cũng chẳng mấy quan tâm. Nhưng nghĩ về trò cô đang chơi, anh chợt nảy ra ý tưởng.

“Tự nhiên tôi tò mò không biết Seth có bao giờ phát triển game điện thoại không. Không biết anh ta sẽ làm kiểu gì.”

“Đừng nhắc đến tên đó.”

Zoey lập tức cắt lời, cau mày.

“Tôi đã bực sẵn rồi. Đừng chọc thêm.”

“Anh ta lại làm gì à?”

Kyle không ngạc nhiên. Vì lý do nào đó, Seth luôn có khả năng khiến Zoey phát cáu chỉ bằng vài lời nói. Anh không đếm nổi bao nhiêu lần cô tức điên vì hắn.

“Chẳng có gì cả.”

Zoey tặc lưỡi, cố gạt chủ đề sang chuyện khác. Nhưng trước khi kịp nói, một giọng nói vang lên.

Rowan bước đến.

Khi thấy anh, cả Kyle và Zoey đều khựng lại.

“Về Seth…”

Giọng Rowan khàn khàn. Từ sau chuyến đi, anh hành xử lạ hẳn. Giờ nhìn anh còn tệ hơn — tóc rối bù, quầng thâm sâu dưới mắt.

Cả hai thoáng nghĩ, <b>anh ta trông gần giống Seth một cách kỳ lạ.</b>

Cùng lúc, họ có chung một suy nghĩ: <i>Đừng nói là Seth lại khiến anh ta phát điên đấy chứ?</i>

Zoey định buông lời trêu thì Rowan nói tiếp:

“Anh ấy đâu rồi?”

Ánh mắt anh quét khắp phòng, đen đặc như bóng tối.

“Tôi… cần anh ấy.”

Cần anh ấy?

Cả Kyle lẫn Zoey đều sững lại.

“Tôi cần… nhà trị liệu.”

“…”

“…”

<b>Lương 5 triệu:</b> Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ — để lại bình luận để động viên dịch giả nhé ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 104: Người Vặn Xoắn [4]


<b>Chương 104: Người Vặn Xoắn [4]</b>

"Chuẩn bị bắt đầu! Mọi người, lùi lại!" — Một đặc vụ quát lớn, vung tay ra hiệu cho những người xung quanh nhanh chóng rút về phía sau.

Cùng lúc đó, một nữ đặc vụ tiến lại gần người đàn ông mặc bộ đồ màu cam. Ông ta thấp, tóc thưa, khắp người gắn đầy thiết bị và camera trông kỳ lạ.

"Anh đã sẵn sàng chưa?"<b>Giọng cô nhẹ mà dứt khoát.
"Khi cảm thấy có gì bất thường, báo ngay cho chúng tôi. Kéo dây hoặc nhấn nút khẩn cấp, chúng tôi sẽ lập tức kéo anh ra."

"…Vâng."

Người tù nhân nuốt khan, ánh mắt lo lắng hướng về vết nứt giữa sàn.

Ông ta là một trong số các trinh sát mà Cục cử đến để điều tra vết nứt kỳ dị vừa xuất hiện.

Trước đó, họ từng thử dùng camera và drone siêu nhỏ, nhưng chẳng hiểu sao, những <b>xác khô</b> ở bên trong lại có vẻ “biết” — chúng di chuyển, giật lấy thiết bị, rồi nhanh chóng phá hủy.

Điều duy nhất chúng không tấn công… là sinh vật sống. Cục kết luận điều đó sau khi thí nghiệm với vài loài động vật. Và lần này, họ quyết định thử với một người.

"Chúng tôi đã gắn camera và định vị lên người anh. Chúng tôi sẽ theo dõi vị trí của anh mọi lúc. Nếu anh trở lại an toàn, án phạt sẽ được giảm đi vài năm."

"Tôi… hiểu."

Tù nhân gật đầu chậm chạp, ánh mắt run rẩy liếc về đống xác khô chất chồng — nhiều đến hơn trăm cái.

Toàn thân ông nổi da gà. Nhưng nghĩ đến việc được giảm án, ông nghiến răng, lấy hết can đảm, tiến về phía vết nứt.

Dưới ánh mắt chăm chú của các đặc vụ, ông bước tới và… nhảy vào.

<b>“Hau—!”</b>

Vừa rơi vào trong, ông lập tức đối mặt với hàng chục xác khô chen chúc trong không gian chật hẹp. Cánh tay khẳng khiu, làn da mỏng dính như giấy, bám sát từng thớ xương. Chúng quấn quanh, ép chặt lấy cơ thể ông.

Cảm giác chạm đó khiến ông rùng mình. Cơn rùng mình hóa thành hoảng sợ khi thấy chúng bắt đầu <b>nhìn ông</b> bằng những đôi mắt trống rỗng.

Nhưng… chưa dừng lại ở đó.

"…!"

Những xác khô <b>cử động</b>. Cánh tay gầy guộc vươn ra, kéo ông xuống sâu hơn.

"Khoan—! Đợi đã! Đợi!!!"

Tù nhân hoảng loạn hét lên, giật mạnh sợi dây an toàn nối với mình. Dũng khí ban đầu tan biến, chỉ còn lại cơn hoảng sợ tột độ.

"Đợi! Tôi đổi ý! Kéo tôi lên! Cứu tôi!!!"

Ông đập loạn, nhấn nút khẩn cấp.

Nhưng…

Không có gì xảy ra.

Ngẩng đầu nhìn lên, ông chỉ thấy những ánh mắt lạnh tanh, vô cảm của các đặc vụ phía trên.

"…Cứu… tôi."

Khoảnh khắc đó, ông nhận ra — họ <b>không định cứu ông</b>. Ít nhất… là chưa.

Và rồi, dưới những ánh nhìn băng giá ấy, <b>cơ thể ông bị nuốt chửng</b>.

Khi mở mắt ra, tù nhân nhận thấy mình đang ở trong cùng căn phòng ban nãy.

"Hả?"

Nhưng có gì đó sai sai. Căn phòng trông khác lạ. Mọi người đều biến mất. Giấy dán tường bong tróc, giường xộc xệch, chăn loang vết nâu cũ, cửa sổ kẽo kẹt từng nhịp khó chịu.

"Alo?"

Tiếng ông vang vọng trong căn phòng trống rỗng.

Chỉ có <b>im lặng</b> đáp lại.

Một luồng khí lạnh tràn qua, khiến ông rùng mình.

"Alo?"

Lần này, giọng ông vang to hơn, dội lại thành những âm vọng kéo dài.

"Có ai không?"

Vẫn không tiếng đáp.

Tù nhân đứng dậy, sàn nhà r*n r* dưới chân, ông khoanh tay ôm lấy người, răng va vào nhau vì lạnh.

‘Lạnh quá…’

Ánh mắt ông dừng ở cánh cửa. Sau lớp gỗ, bóng tối đặc quánh như vực sâu đang đợi sẵn. Ông nuốt nước bọt, khẽ run.

"Thật sự… không có ai à?"

Từng bước nặng nề vang lên — <i>cót két… cót két…</i> — khi ông tiến gần cánh cửa.

Ông bật đèn pin. Ánh sáng yếu ớt rọi ra phía trước, nhưng bóng tối dường như vẫn nuốt trọn.

Cảm giác có ai đó đang <b>đứng bên kia</b>.

Không thấy được, nhưng <b>biết</b>.

Một cái bóng dài méo mó trải trên sàn, như minh chứng cho linh cảm ấy.

"Ai… đang ở ngoài đó?"

Giọng ông run run, khô khốc. Nắm chặt chiếc đèn kim loại, ông nâng nó lên, trán đổ mồ hôi lạnh.

"Nếu không ra, tôi sẽ đánh đấy! Tôi… tôi từng giết người rồi! Đừng tưởng tôi sợ!"

Im lặng.

Không phản hồi.

Ánh mắt ông lóe lên.

"Được thôi."

Nắm chặt đèn, ông đẩy mạnh cánh cửa đang hé, rồi <b>vung xuống</b> bằng tất cả sức lực.

"HA!!!"

"Hả? Anh không ngủ được cả đêm sao?"

Tôi nhìn bóng người tiều tụy trước mặt — Rowan. Trông anh ta khác hẳn hôm qua: mắt thâm quầng, tóc rối, áo quần xộc xệch… gần như biến thành một người khác.

‘Khoan, buổi trị liệu hôm qua không có tác dụng sao? Anh ta lẽ ra phải ngủ được mà? Hay… không nên ngủ?’

Tôi nhìn anh ta, đầu óc xoay vòng những giả thuyết.

Cơ thể căng cứng — tôi gần như sẵn sàng nếu anh ta bất ngờ phát điên.

Nhưng lời tiếp theo khiến tôi đứng hình.

"Chúng ta có thể làm thêm một buổi trị liệu nữa không? Tôi cảm giác chỉ cần thêm một lần, tôi sẽ ngủ được."

"Hả? Không phải hôm qua vừa xong sao? Nếu anh không ngủ được, thì chắc là buổi đó không hiệu quả chứ?"

"Không. Có hiệu quả."

"Gì cơ?"

Tôi chớp mắt. Anh ta nói thật sao? Trông anh ta chẳng khác gì đang đùa.

Như đọc được suy nghĩ của tôi, Rowan gãi cổ, khẽ cười.

"Thật đấy. Tôi luôn gặp ác mộng trước mỗi chuyến thám hiểm. Không lạ đâu, đừng bận tâm quá."

"…Ra vậy."

Anh ta nói tiếp, giọng nhẹ đi:

"Thường thì tôi không thể ngủ đến ngày thứ hai, vì cứ nhắm mắt là ác mộng ập tới. Nhưng hôm nay khác. Khi tôi nhắm mắt… chẳng có gì cả."

"Nghe có vẻ tiến triển tốt đấy."

"Đúng! Vì vậy tôi đến đây."

Rowan nhìn tôi, ánh mắt sáng rực, tư thế chỉnh tề, trông đầy quyết tâm.

"Làm ơn giúp tôi thêm lần nữa! Tôi muốn—"

<i>ẦM!</i>

Cửa bật mở.

Kyle lao vào, khuôn mặt tái nhợt, hơi thở dồn dập như vừa chạy đến.

"Anh… đã làm gì vậy?"

Tôi quay lại, ngạc nhiên nhìn anh ta.

"Gì cơ?"

Kyle siết tờ giấy trong tay, giọng dâng cao.

"Anh làm gì?!"

Anh giơ tờ giấy lên trước mặt tôi. Trên đó, ba chữ đập thẳng vào mắt:

<b>[ĐỘI THÁM HIỂM XOẮN]</b>

Cả người tôi đông cứng. Ánh mắt dừng lại ở hàng chữ nhỏ bên dưới — <b>tên tôi</b>.

A.

Ngẩng đầu, tôi nhìn Kyle.

"Tôi… đã làm gì?"

💰 <i>Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, và để lại bình luận để động viên dịch giả nhé!</i>
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 105: Đội Thám Hiểm [1]


<b>Chương 105: Đội Thám Hiểm [1]</b>

— <b>Seth Thorn</b>

Khi thấy tên mình trong danh sách đội thám hiểm, tôi phải chớp mắt mấy lần để chắc rằng mình không nhìn nhầm.

Nhưng dù có chớp bao nhiêu lần, cái tên đó vẫn ở đó — rõ ràng, ngay trên tờ giấy.

Giọng của Kyle vang lên ngay sau lưng:

“Anh làm cái quái gì vậy? Đừng nói anh yêu cầu cái này như phần thưởng cho—”

“Không, tất nhiên là không.”

Tôi cắt ngang lời anh ta trước khi câu nói hoàn tất.

“Tôi thà nhận tiền còn hơn đòi hỏi cái này. Anh điên à?”

Thật lòng mà nói, ban đầu tôi cũng bối rối chẳng khác gì anh ta. Làm sao lại thành ra thế này chứ—

“À, về chuyện đó…”

Một giọng nói ngượng nghịu vang lên, khiến cả tôi và Kyle quay lại.

Rowan cười gượng, tay gãi gãi cổ.

“Có lẽ là lỗi của tôi… Đội trưởng hỏi tôi có muốn tham gia không, nhưng tôi không đủ sức. Khi ông ấy hỏi ai có thể thay, cuộc nói chuyện rẽ hướng, và… tôi vô tình đề cập đến anh. Tôi nghĩ nếu anh có mặt trong đội, thì—”

“Anh…”

Kyle cắt ngang, đưa tay che miệng, vẻ mặt chứa đầy điều muốn nói.

Nhưng tôi ra hiệu ngăn anh ta lại.

“Vậy là anh đề cử tôi thay anh?”

“Ồ, không hẳn.”

Rowan vội lắc đầu.

“Như tôi nói, cuộc nói chuyện đã chuyển hướng khác rồi. Anh đâu cùng cấp với tôi, đề cử anh vào vị trí đó thì quá ngớ ngẩn. Tôi chỉ đề xuất anh cho đội hỗ trợ thôi. Tôi cảm thấy anh hợp vai trò đó.”

“Cái gì? Anh ta vừa nói gì thế…?”

Kyle nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ, lẩm bẩm như thể đang nói: <i>‘Anh làm trò gì với hắn vậy? Cho hắn uống thuốc gì à?’</i>

Thành thật mà nói, tôi hơi bực.

Không có thuốc men gì cả. Chỉ là một vài thủ thuật tâm lý cùng một đoạn ghi âm đặc biệt từ dị thường cấp cao.

Tôi không thấp kém đến mức phải dùng thuốc.

“Kyle, nếu có dịp, anh nên thử. Tôi nghĩ nó sẽ giúp ích cho anh. Tôi biết anh cũng đã trải qua nhiều chuyện, nên—”

“Ờ, có lẽ để lần khác.”

Dù nói vậy, Kyle trông chẳng hứng thú gì. Cũng dễ hiểu thôi — bản thân tôi giờ cũng chẳng muốn tiếp tục trị liệu nữa.

Đặc biệt là khi tôi chưa chắc nó có tác dụng với những người mạnh hơn. Nó hiệu quả với người Hạng Hai trở xuống, nhưng còn cấp cao hơn thì… chưa rõ.

Tốt hơn hết là cứ cẩn trọng.

“Dù sao, anh nên từ chối đi. Guild khá linh hoạt trong chuyện này, họ không ép ai cả. Hơn nữa, còn nhiều người hỗ trợ khác có thể thay anh.”

“…Ồ.”

Tôi biết điều đó chứ.

Hoàn toàn biết mình có thể từ chối và kết thúc mọi chuyện ngay tại đây. Nhưng khi nhìn vào laptop, rồi đến nhiệm vụ trên màn hình, môi tôi khẽ mím lại.

Đã khá lâu kể từ khi phát hiện vết nứt đó, nhưng… chẳng có tiến triển gì.

Nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.

Điều đó có nghĩa là gì?

<i>“Liệu nhiệm vụ chỉ hoàn tất khi tôi bước vào vết nứt đó sao?”</i>

Một cảm giác nặng nề tràn ngập trong ngực.

Tôi vẫn chưa rõ vết nứt đó thực chất là gì, nhưng theo suy đoán của mình, có lẽ nó là một dạng cổng.

Bình thường, tôi sẽ lo lắng hoặc sợ hãi. Nhưng khi nhìn vào cửa sổ nhiệm vụ, thấy dòng chữ [Hạng Hai] ở phần độ khó, tôi lại bắt đầu tự hỏi…

Liệu vết nứt đó có dễ hơn mọi người nghĩ không?

Có thể dị thường bên trong không mạnh?

Hoặc, có lẽ nó có một điểm yếu mà chưa ai phát hiện, khiến việc xử lý trở nên dễ dàng hơn?

Hàng loạt giả thuyết nối tiếp nhau trong đầu.

Có rất nhiều lý do khiến tôi không nên nhận nhiệm vụ này, nhưng nhìn vào dòng chữ “Hạng Hai”, tôi càng tin rằng mình đang đúng.

Hoặc là dị thường có một điểm yếu nghiêm trọng, hoặc… vết nứt đó chỉ là một dạng thử thách nhỏ do chính dị thường tạo ra.

Dù thế nào đi nữa, tôi cần thêm thời gian để suy nghĩ.

<i>Trrr—</i>

Ít nhất là tôi đã nghĩ như vậy, cho đến khi điện thoại rung lên và màn hình hiện tin nhắn:

[Gặp tại tòa nhà trong mười phút. Đừng đến muộn.]

Tin nhắn từ một số lạ. Ngẩng đầu lên, tôi thấy Kyle đang nhìn lại mình.

“Đừng nói là anh định đi thật đấy nhé.”

Tôi nở một nụ cười gượng, đứng dậy khỏi ghế.

“Anh nghĩ tôi không đến sao? Tôi sẽ đi, nhưng sẽ tìm cách từ chối nếu có thể.”

“Thật không đấy?”

Ánh mắt Kyle nheo lại, đầy hoài nghi.

“Thôi nào… Anh biết tôi ghét mấy thứ đáng sợ. Nếu thấy quá kinh khủng, tôi bỏ ngay.”

“Tôi sẽ tin nếu là trước đây, nhưng bây giờ thì… anh thay đổi rồi.”

“Thôi mà…”

Tôi nhìn anh với vẻ chân thành.

“Anh biết tôi không nói dối chuyện này. Anh còn thấy tôi nôn trước khi đến đây mà.”

“…Cũng đúng.”

Kyle có vẻ dịu lại, rồi thở dài, gật đầu.

“Được rồi, đi thôi.”

Anh ta bước ra khỏi cửa, tôi theo ngay sau.

Khép cửa lại, tôi gãi đầu. Có cảm giác như mình quên gì đó.

Từ sau cánh cửa vang lên một âm thanh nhỏ, nhưng tôi phớt lờ.

— <i>Khoan đã! Còn buổi trị liệu của tôi thì sao!?</i>

Phải rồi… buổi trị liệu…

Ngôi nhà đông đúc hơn thường lệ. Đi cùng Kyle, chúng tôi được dẫn vào một căn phòng, nơi vài người đã có mặt. Không khí căng thẳng, mọi ánh mắt đều dồn về chiếc tablet đặt giữa bàn.

“Ồ, Kyle, đến rồi à…”

“Đúng lúc lắm.”

Mọi người đều chào hỏi Kyle, còn tôi thì gần như bị phớt lờ hoàn toàn.

Không sao cả. Thực ra, tôi còn thích thế — ít bị chú ý càng tốt.

Tôi định lặng lẽ lùi về góc phòng, thì ánh mắt vô tình chạm phải Zoey — cô đang ngồi trên ghế, vừa ăn vừa chơi game trên điện thoại.

Cô ấy tập trung cao độ vào trò chơi… và vào cả túi khoai tây chiên. Nhìn cô nhét cả nắm khoai vào miệng, một tay chơi game, trông vừa buồn cười vừa… thú vị.

Đặc biệt là khi nhớ lại —

<i>Cô ta bảo không thích vị thường cơ mà. Nhìn xem, ai tin nổi điều đó chứ?</i>

Đúng lúc ấy, như thể cảm nhận được ánh nhìn của tôi, Zoey ngẩng đầu lên.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Cả người cô khựng lại, bàn tay dừng giữa không trung, nắm chặt vài miếng khoai chưa kịp bỏ vào miệng.

“À…”

Chỉ một tiếng thốt nhẹ, rồi im lặng. Tôi vội quay đi, cố kìm nụ cười.

Nhưng có lẽ cô đã thấy, vì sắc mặt cô lập tức thay đổi.

Zoey đặt mạnh điện thoại xuống bàn, hai tay chống lên, có vẻ định đứng dậy thì—

“Anh—!”

“Rồi, có vẻ mọi người đều đến đủ.”

Giọng Đội trưởng vang lên, chấm dứt mọi tiếng động trong phòng.

Không để tâm đến không khí kỳ lạ, ông tiến đến bàn trung tâm, ngồi xuống, gương mặt nghiêm nghị đến mức đáng sợ.

“Tôi sẽ bắt đầu cuộc họp. Nói ngắn gọn thôi.”

Ánh mắt ông quét qua từng người, giọng trầm nặng.

“Nếu ai không muốn chết, có thể rút lui ngay bây giờ. Đây là cơ hội duy nhất.”

Ông dừng lại, giọng hạ thấp:

“Vì… sẽ không còn cơ hội thứ hai khi đã chết.”

<b>Lương 5 triệu:</b> Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ — để lại bình luận để động viên dịch giả nhé ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 106: Đội Thám Hiểm [2]


<b>Chương 106: Đội Thám Hiểm [2]</b>

Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng sau lời nói của Đội trưởng. Tuy vậy, không ai tỏ ra lo lắng hay do dự.

Tất cả đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, chăm chú nhìn ông.

“Thật sự không ai muốn bỏ sao?”

Ánh mắt Kyle khẽ liếc về phía tôi.

Lông mày anh ta nhướng nhẹ.

Như nhận ra điều đó, Đội trưởng cũng hướng ánh nhìn về tôi.

“Anh thì sao? Muốn rút lui không?”

“...À, ừm.”

Tôi gãi sau đầu, hơi lúng túng. Đương nhiên là tôi muốn bỏ — khỏi cần hỏi cũng biết. Nhưng khi nghĩ đến cửa sổ nhiệm vụ, tôi không trả lời ngay.

Nếu như…

Nếu nhiệm vụ chưa thật sự hoàn thành thì sao?

Nếu đúng là vậy, và nhiệm vụ không hề lừa tôi, thì chuyến đi này… có thể là một phần cần thiết để hoàn tất nó.

Tôi chỉ cần xác định chắc chắn mà thôi.

“Thế nào?”

“Về chuyện đó... tôi có thể nghe thêm một chút trước khi quyết định không?”

“Cái gì?”

Mặt Kyle sa sầm, ánh mắt hẹp lại như muốn xuyên thấu tôi. Anh ta trông như sắp phát điên, nhưng tôi giả vờ không thấy.

<i>Xin lỗi nhé, Kyle. Tôi thật sự định bỏ... nhưng nhiệm vụ này còn dang dở, và... 15,000 SP vẫn đang chờ.</i>

Tương đương 150,000 đô. Không thể bỏ qua được.

“Anh muốn nghe? Được thôi. Nhưng nếu định bỏ, nói sớm để tôi tìm người thay.”

“Rõ rồi.”

Đội trưởng gật đầu, còn Kyle thì tiếp tục lườm tôi. Cuộc họp nối lại, Đội trưởng chuyển sự chú ý sang chiếc tablet trên bàn.

“Chúng tôi đã cử trinh sát đến điều tra vết nứt. Một phát hiện quan trọng là chỉ những người Hạng Bốn trở xuống mới có thể vào được. Nó dẫn đến một dạng thực tại khác — không hẳn là cánh cổng, mà là... thứ gì đó khác. Chúng tôi chưa từng gặp thứ tương tự.”

Giọng ông trầm thấp khi nói tiếp:

“Chúng tôi không thu thập được nhiều thông tin do kết nối với trinh sát bị mất rất nhanh. Nhưng có một điều chắc chắn — anh ta vẫn còn sống.”

<i>Vẫn sống...?</i>

Tôi khẽ ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên.

Khoan đã, nếu anh ta còn sống, và chúng tôi sắp xuống đó... chẳng phải nghĩa là—

“Đây là nhiệm vụ giải cứu. Mục tiêu là tìm ra trinh sát và rút lui an toàn. Đồng thời, tôi cần các anh ghi lại toàn bộ dữ liệu về nơi đó — càng chi tiết càng tốt.”

Đội trưởng bấm vào màn hình tablet, phát một đoạn video.

Hình ảnh là cảnh quay từ máy quay đeo người của trinh sát.

“Dù chúng tôi có thể quan sát hành động của anh ta, nhưng không thể liên lạc được. Như các anh thấy, nơi đó trông gần giống hệt căn phòng bên cạnh... chỉ khác là, ở đó dường như luôn là ban đêm.”

Càng xem, tôi càng cảm thấy lạnh sống lưng.

Đặc biệt là khi thấy người trinh sát quay về phía cánh cửa — nơi một bóng đen xuất hiện. Dù anh ta rọi đèn vào, hình dáng kia vẫn mờ ảo, gần như tan biến trong bóng tối.

<i>Rốt cuộc... chúng tôi đang đối mặt với thứ gì vậy?</i>

“Đáng tiếc, đó là tất cả những gì chúng tôi có về dị thường này. Tôi muốn cử thêm trinh sát, nhưng các Guild khác đang tiến đến, và thời gian không còn nhiều. Đây là cơ hội duy nhất để hành động.”

Đội trưởng đặt tay lên bàn, đứng dậy.

“Tôi sẽ gửi toàn bộ thông tin bổ sung về chuyến thám hiểm. Giờ thì chuẩn bị đi. Tôi phải ra ngoài xử lý vài việc... À, đúng rồi.”

Ông quay sang tôi.

“Theo tôi một lát.”

“Hả?”

Bị gọi bất ngờ, tôi hơi khựng lại. Nhưng khi thấy mọi ánh mắt đổ dồn về mình — đặc biệt là cái nhìn như muốn đâm thủng da thịt của Kyle — tôi chỉ biết im lặng đi theo Đội trưởng ra ngoài.

Khi cửa khép lại, ông dừng bước.

“Anh nghe hết rồi đấy. Giờ thì, anh định thế nào?”

<i>Thì ra là chuyện này...</i>

Không khó đoán. Chúng tôi đã nói sơ qua trước đó. Nhưng dù nghe toàn bộ, tôi vẫn chưa chắc muốn tham gia.

Lúc ấy, tôi chợt nhớ ra và hỏi:

“Về phần thưởng trước đó… tôi có thể nhận được không?”

“Phần thưởng?”

Đội trưởng thoáng ngẩn người, rồi nhanh chóng nhớ lại cuộc trò chuyện hôm trước.

“À, đúng rồi. Chúng tôi còn nợ anh. Anh muốn gì?”

“Tôi muốn tiền. Các ông có thể đưa bao nhiêu?”

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng thật ra đang rất lo. Tôi đang cực kỳ túng thiếu — chỉ còn vài ngày nữa là Dock trả tiền game.

Cửa hàng Hạng Hai vừa mở, tôi đã có quyền truy cập, nhưng chỉ nhìn qua giá thôi cũng khiến tôi rụng rời.

Ngay cả món rẻ nhất cũng đắt đến mức phi lý.

Nên nếu số tiền họ trả đủ, tôi sẽ không ngần ngại nữa.

“Chờ chút.”

Đội trưởng rút điện thoại, nhanh chóng tra cứu gì đó rồi ngẩng lên.

“...Tôi xem rồi. Với mức độ phát hiện của anh, phần thưởng Guild đưa ra không cao lắm. Dù sao thì, cũng có thể xem là may mắn.”

“Ồ.”

Tôi không thể nói là không thất vọng.

Họ gọi đó là <i>may mắn</i>, nhưng tôi biết rõ công lớn thuộc về cặp kính. Nếu không nhờ nó, tôi chẳng bao giờ tìm ra vết nứt đó.

Nhưng họ không biết, nên thôi vậy.

“Sau khi xem xét, Guild quyết định trả khoảng 130,000 đô. Anh thấy ổn chứ? Tôi biết không nhiều, nhưng—”

“Tôi nhận!”

Tôi gần như hét lên.

<i>130,000 đô!?</i>

Trời đất ơi, đây mà gọi là ít sao!?

“Anh nhận à? Tốt. Tôi cũng đã cố xin thêm cho anh rồi, nên cứ coi như đây là mức tối đa. Nếu anh hài lòng, tôi sẽ làm thủ tục ngay.”

Khi ông bấm gì đó trên điện thoại, chiếc điện thoại của tôi cũng rung lên.

Tôi mở ra xem — và phải cố lắm mới kiềm được nụ cười.

[Anh vừa nhận 130,000$]

“Về chuyến thám—”

“Tôi đi.”

Cất điện thoại vào túi, tôi nhìn thẳng vào mắt ông.

“Về chuyến thám hiểm, tôi sẽ tham gia.”

Vài giờ sau.

Trước vết nứt đen kịt, sáu bóng người đứng lặng.

“Chỉ có chúng ta thôi sao?”

Kyle đảo mắt nhìn quanh. Anh quen mặt tất cả, và lòng hơi nhẹ nhõm khi không thấy Seth.

<i>May thật. Cuối cùng anh ta cũng nghe lời tôi mà ở lại.</i>

Anh gật đầu, quay sang Zoey — cô đang lục lọi túi xách.

“Cô tìm gì thế?”

“Không, chỉ kiểm tra xem mang đủ đồ chưa.”

“Đủ chưa?”

“Đang kiểm tra đây.”

Zoey đáp, lắc đầu nhẹ. Khi tay cô mò sâu hơn, cô ngẩng lên nhìn Kyle, hỏi:

“Anh chắc chứ...? Anh ta không đến, đúng không?”

“Không.”

Kyle đáp chắc nịch, nở nụ cười nhẹ.

“Anh ta có thể bốc đồng, nhưng không đến mức ngu—”

Tiếng cửa <i>két</i> vang lên, cắt ngang lời anh.

Một bóng người bước vào, ánh đèn phản chiếu đôi mắt vô hồn của hắn, khiến cả phòng lặng đi.

Nhưng đó chưa phải điều khiến mọi người chết lặng.

Bởi khi ánh nhìn hạ xuống, tất cả đều dừng lại ở bàn tay người đó — nơi một con dao dài lóe sáng lạnh lẽo.

<i>Gì thế này...</i>

Không để ý đến những ánh mắt xung quanh, Seth giữ ánh nhìn dán chặt vào vết nứt đen sâu thẳm.

“Khi nào chúng ta đi?”

<b>Lương 5 triệu:</b> Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ — để lại bình luận để động viên dịch giả nhé ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 107: Im Lặng [1]


<b>Chương 107: Im Lặng [1]</b>

Việc mua con dao là một quyết định bốc đồng. Ngay khi nhận tiền, tôi đổi toàn bộ sang SP và mua con dao ấy, để lại 3,322 SP trong tài khoản.

Nhưng tôi không hối hận. Cảm giác như đây là khoản chi hợp lý.

Dù Kẻ du hành trong mộng rất mạnh, tôi vẫn cần một vũ khí tự vệ trong trường hợp nó bị đánh bại. Có lẽ, tôi còn có thể dùng Kẻ du hành trong mộng để đối phó với dị thường và giúp con dao này phát triển thêm.

Và…

Nó thật sự rất sáng bóng.

Con dao đẹp đến mức khiến tôi phải mỉm cười.

“Sao anh lại mang dao theo? Không—”

Kyle đưa tay lên miệng, rồi cau mày.

“…Sao anh lại ở đây? Anh nói là không tham gia mà? Nếu—”

“Tôi nói rồi. Tôi cần cảm hứng cho tựa game mới.”

“Ừm…”

Kyle chỉ biết thở dài, không biết phải nói gì thêm.

Tôi không hề nói dối. Tôi thật sự đang tìm cảm hứng cho game mới. Game là nguồn thu nhập chính của tôi, và cũng là thứ giúp tôi hiểu rõ hơn về căn bệnh quái gở mà mình đang mang.

Chỉ có SP kiếm được từ hệ thống, tôi mới có thể mua thuốc để tạm thời kiểm soát triệu chứng.

‘Nhưng nghĩ lại… tôi cũng có thể kiếm tiền bằng cách khám phá những nơi kỳ lạ như vết nứt này.’

Tôi vẫn không thể tin họ đã trả tôi nhiều tiền đến thế. Cách họ nói khiến tôi nhận ra — số tiền ấy chẳng đáng gì đối với họ.

Vậy nếu nhiệm vụ khó hơn, phần thưởng sẽ ra sao?<b>…Và lương của các tân binh hàng đầu Guild là bao nhiêu?

Đột nhiên, tôi bắt đầu nghi ngờ quyết định không gia nhập Guild của mình.

“Mọi người kiểm tra dây an toàn lại lần cuối. Chắc chắn chưa?”

Nghe lời Đội trưởng, tôi cúi xuống kéo thử vài lần. Dây an toàn chắc chắn, không có vấn đề gì.

Không chỉ có dây, trên người chúng tôi còn gắn camera đầu và các cảm biến sinh tồn để truyền tín hiệu cho đội giám sát bên trên.

“Được rồi, mọi thứ ổn. Tất cả có thể vào vết nứt.”

Đội trưởng xoay người, giơ tay chào ngắn. “Chúc mọi người may mắn.”

Lời chúc được đáp lại bằng sự im lặng. Từng thành viên trong đội lần lượt nhảy xuống vết nứt.

Nhìn những thân hình dần mờ đi giữa đám xác khô phía dưới, tôi bắt đầu do dự. Nhưng nghĩ đến SP và phần thưởng, tôi tự trấn an mình.

‘Tôi làm được. Tôi chắc chắn làm được!’

Hít sâu, tôi chuẩn bị nhảy xuống — thì Kyle giơ tay chặn lại.

Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt lo lắng.

“Anh chắc chứ? Tôi không hiểu vì sao anh lại đổi ý, nhưng anh biết đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Khi xuống dưới, tôi không thể chăm lo cho anh. Tôi sẽ coi anh như mọi thành viên khác. Tôi nói rõ trước khi vào. Anh ổn với điều đó chứ?”

Giọng anh đầy sự chân thành. Anh thật sự lo cho tôi.

Tôi biết điều đó. Nhưng…

“Vâng. Cứ làm việc của anh. Tôi sẽ hỗ trợ hết sức.”

Kyle nhắm mắt, khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước câu trả lời.

“Được rồi. Gặp lại ở phía bên kia.”

Nói rồi, anh nhảy vào vết nứt.

“Ừ…”

Tôi dõi theo, nhìn những người còn lại lần lượt biến mất. Trong số họ, tôi chỉ nhận ra Zoey — còn lại đều là người lạ.

‘Để sau rồi tính.’

Khi người cuối cùng nhảy xuống, tôi tiến đến mép vết nứt, hít sâu một hơi.

Rồi—

Tôi nhảy.

“Ukh—!”

Ngay khi lao vào, không khí trong phổi bị hút sạch. Những bàn tay lạnh lẽo, khô khốc từ trong bóng tối vươn ra, chộp lấy tôi. Chúng lạnh như rễ cây chết, quấn quanh tay, chân và cổ, kéo tôi xuống.

Tôi cố giãy giụa, nhưng vô ích. Da tôi rát buốt khi bị móng tay sắc nhọn cào xước. Khi quay đầu lại, tôi bắt gặp một đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào mình.

Không khí trong phổi cạn dần. Tôi không thể thở.

Cảm giác như đang bị chôn sống, như bị kéo sâu vào trong quan tài tối đen.

Và rồi… tất cả chìm vào bóng tối.

“…!”

Khi mở mắt, tôi nhận ra mình đang ở trong một căn phòng quen thuộc — nhưng lại khác.

Giống hệt hình ảnh trong video mà đội trinh sát đã ghi lại.

Bức tường vốn màu ngà nay đã úa vàng, ẩm mốc như giấy cũ ngấm nước. Không khí lạnh và nặng trĩu, mang mùi ẩm mốc, mục rữa. Mỗi hơi thở như hít phải vải ướt.

Ánh trăng lọt qua khung cửa sổ mở hé, chiếu lên tấm rèm đang đung đưa, khiến bóng tối ở góc phòng giật giật.

<i>Cót két…</i>

Tôi khẽ nhích người. Sàn gỗ r*n r* như có thứ gì đó đang thở bên dưới.

“Anh nghĩ sao?”

“…Giống hệt trong video. Mọi thứ hoàn toàn khác. Cứ như một mặt phẳng khác vậy. Thật kỳ lạ.”

“Tôi cũng mất liên lạc với Guild.”

Tôi ngẩng lên, thấy Kyle và những người khác đã ở cửa, đang kiểm tra xung quanh.

Không ai nhìn về phía tôi.

‘Đây là Kyle khi làm việc…’

Anh hoàn toàn khác. Khuôn mặt hiền hòa thường ngày giờ lạnh lùng và tập trung.

“Anh tỉnh rồi à.”

Kyle quay lại, khẽ gật đầu về phía tôi.

“Vì anh thuộc lớp hỗ trợ, cứ ở lại đây trước.”

Anh hướng mắt ra ngoài, về phía hành lang tối đen.

“Tôi sẽ cùng họ thám hiểm quanh đây trước. Đừng nghĩ tôi đang cô lập anh. Đây là quy trình chuẩn. Hỗ trợ ở lại lối vào cho đến khi cần. Còn lớp hồi phục…”

Anh liếc sang một người khác, rồi lại quay đi.

“…thì đi cùng nhóm chính.”

Nói xong, Kyle không cho tôi cơ hội phản ứng. Anh và những người khác lần lượt bước ra cửa.

Ngay cả Zoey cũng chẳng thèm liếc tôi một cái khi rời đi.

“Gì chứ, đợi đã—!”

<i>Ding!</i>

Một thông báo bật lên trước mặt tôi.

“Hả…?”

[Chúc mừng!]
[Anh đã tìm thấy kịch bản!]

———

[Chiến dịch: Vị khách lịch sự]
Lớp: ■■■

Mô tả: Một khu nhà ngoại ô yên tĩnh, bao quanh bởi những ngôi nhà giống hệt nhau. Hai tầng, có gara, vườn… và một kẻ đang lẩn khuất trong khuôn viên.

Người chơi được khuyến khích <b>giữ im lặng tuyệt đối</b>.<b>Mọi tiếng thì thầm, hơi thở hay bước chân đều sẽ bị nghe thấy, ghi lại, và sử dụng.

Người Vặn Xoắn <b>luôn lắng nghe</b>.<b>Hắn không đuổi theo thứ hắn <i>thấy</i>…

Hắn đuổi theo thứ hắn <i>nghe</i>.

———

Hả…?

Thật bất ngờ.

<b>Lương 5 triệu:</b> Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ — để lại bình luận để động viên dịch giả nhé ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 108: Im Lặng [2]


<b>Chương 108: Im Lặng [2]</b>

“Anh chắc để anh ta ở lại nhà như vậy là ổn chứ?”

Raymond hỏi khi bước theo sau Kyle. Cả hai vừa từ tầng hai xuống tầng một, để Seth lại phía trên.

Raymond là một Hạng Ba thuộc sắc lệnh “Thợ Săn” — sắc lệnh cho phép anh ta phát hiện các dấu hiệu bất thường trong khu vực, từ dị thường đến sinh vật sống xung quanh. Anh được gọi tới chủ yếu với vai trò “chó săn”, chuyên tìm kiếm những đội trinh sát mất tích.

Kyle liếc nhìn lại, nhướng mày.

“Không phải anh vừa nói là không phát hiện gì quanh đây sao?”

“…Đúng vậy.”

“Vậy thì ổn. Cứ để anh ta ở lại.”

“Nhưng không phát hiện được gì không có nghĩa là không có gì cả. Kỹ năng của tôi không hoàn hảo. Với bản chất của những thứ dị thường chúng ta đang đối mặt, để anh ta một mình thế này… tôi thấy không ổn.”

“Tôi hiểu ý anh. Nhưng đây là cách tốt nhất.”

Giọng Kyle trầm lại, ánh mắt pha lẫn mâu thuẫn.

“Nếu được chọn, người tôi muốn mang theo nhất chính là anh ta. Anh ta… là người cuối cùng tôi muốn để rơi vào nguy hiểm. Nhưng tôi cũng phải chăm sóc các anh. Seth chỉ là người thường, tôi không thể để anh ta theo đội rồi trở thành gánh nặng. Đây là quy trình chuẩn. Hơn nữa, anh ta thuộc đội hỗ trợ — mà đội hỗ trợ thường ở lại để chờ viện trợ từ Guild. Họ sẽ sớm gửi người khác đến.”

“…Tôi hiểu.”<b>Raymond đáp khẽ, ánh mắt lướt qua những người còn lại đang im lặng.
Anh không nói thêm gì nữa.

“Với lại, tôi cũng không để anh ta ở đây mà không có phòng bị.”

Kyle nói, rồi quay lại, ném xuống sàn một thiết bị nhỏ. Nó cắm sâu vào nền nhà, phát ra tiếng <i>cạch</i> nhẹ, rồi nhấp nháy liên tục theo một nhịp kỳ lạ.

“Tôi đã đặt máy dò. Nếu có thứ gì tiến lại gần, nó sẽ báo. Chúng ta sẽ biết ngay nếu có ai — hay thứ gì — vào trong nhà. Khi đó, ta có thể quay lại.”

Kyle duỗi vai, dáng vẻ bình thản.
Anh không làm vậy vì ác ý — anh chỉ đang đối xử với Seth như mọi thành viên khác có cấp độ tương tự trong đội.

Giữ họ ở nơi an toàn, trong khi anh đi tìm hiểu tình hình.

<i>Raymond đã nói không phát hiện gì… chắc sẽ ổn thôi.</i>

Kyle nghĩ thầm, rồi bước đến cửa chính.
Anh chậm rãi mở ra.

Một luồng gió lạnh buốt lập tức ùa vào, mang theo mùi thối rữa khiến dạ dày anh co thắt.

Bên ngoài vẫn là khu phố quen thuộc — nhưng chỉ còn giữ lại hình dạng.
Những ngôi nhà đứng im lìm, bóng đổ dài ngoằng như đang cử động, cửa sổ đen kịt.
Bãi cỏ mọc um tùm, hàng rào gãy đổ, đường phố vắng lặng, không một chiếc xe qua.
Bóng tối phủ kín, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt loang lổ trên vỉa hè nứt nẻ.

Cả thế giới ngoài kia như đã chết.

Kyle ngoái lại, hỏi khẽ:

“Sẵn sàng chưa?”

“Rồi…”

Khi thấy mọi người gật đầu, anh quay đi, bước ra ngoài khu phố.

Cánh cửa sau lưng khép lại.

<i>Clank—</i>

Đội thám hiểm bắt đầu hành trình.

Nhìn chằm chằm vào bảng thông báo trước mặt, tôi đọc kỹ từng dòng chữ.

Bây giờ, những người khác đều đã rời đi, để tôi lại một mình trong căn nhà này.

Tôi từng định gọi họ quay lại, nhưng khi đọc mô tả nhiệm vụ, tôi lập tức dừng lại.

<i>“Nó sống nhờ âm thanh…?”</i>

Tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu.
Tôi nhìn quanh, toàn thân căng cứng.

Nín thở, tôi cố giữ im lặng hết mức.
Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy khiến mọi âm thanh trở nên lớn hơn: tiếng r*n r* khe khẽ của cửa sổ, tiếng cót két yếu ớt dưới chân cũng vang rõ ràng hơn trước.

Im lặng khiến các giác quan khác trở nên nhạy bén.

Không khí nồng mùi ẩm mốc, cái lạnh như cắn vào da.
Tôi nhắm mắt, hít sâu vài hơi, cố gắng trấn tĩnh để tập trung vào nhiệm vụ.

<i>Mục tiêu: điều tra và thu thập thông tin về kịch bản hiện tại. Độ khó Hạng Hai — nghĩa là vẫn trong khả năng xử lý. Giờ khi đã biết “Người Vặn Xoắn” sống nhờ âm thanh, mình có thể lên kế hoạch đối phó.</i>

Để giữ im lặng trong suốt quá trình, tôi cúi xuống tháo giày.

<i>Tiếng cót két khi bước quá dễ lộ. Nếu đi chân trần, tôi có thể giảm bớt âm thanh.</i>

Như vậy, “Người Vặn Xoắn” sẽ khó phát hiện ra tôi hơn.

<i>Nhưng vẫn phải hết sức cẩn thận…</i>

Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh nhìn thấy qua chiếc kính lúc xem đoạn video.
Cái dáng cao gầy ấy khiến tôi rùng mình.
Chỉ một ánh nhìn thôi, tôi biết ngay — thứ đó không phải loại dị thường bình thường.

Đó là thứ <i>kinh khủng</i> và <i>xấu xa</i> đến mức khó tưởng tượng.

Một thứ không thể lý giải.

Vì vậy, tôi phải đặc biệt cẩn trọng.

Nắm chặt con dao trong tay, tôi cảm nhận một sự an toàn kỳ lạ.
Dù nó chưa từng nhuốm máu, tôi biết mình có thể dùng nó để cắt cả Dreamwalker nếu muốn.
Còn có thể chiến thắng hay không — đó lại là chuyện khác.

Quan trọng là giờ tôi đã có khả năng phản kháng.
Tôi không còn phải dựa vào điểm yếu của dị thường để sống sót.

<i>Không biết con dao này sẽ mạnh tới đâu sau khi giết vài con…</i>

Theo mô tả, nó có tiềm năng phát triển vượt trội.
Nhưng lúc này, trông nó chỉ như một con dao bình thường — cán gỗ dài, lưỡi sáng mảnh, hơi sắc.
Ít nhất nó sáng bóng, cũng là điểm cộng.

“Hoo…”

Tôi hít một hơi thật sâu, lặng lẽ đưa mắt quét quanh căn phòng rồi dừng ở cửa sổ.

Thỉnh thoảng, ánh trăng dịch chuyển, chiếu vào trong, khiến căn phòng sáng lên trong khoảnh khắc — vừa đủ để tôi nhìn rõ mọi thứ hơn.

Tôi lấy điện thoại ra, bật đèn pin, rồi chậm rãi tiến tới.

Sàn nhà vẫn phát ra tiếng răng rắc, nhưng nhỏ hơn trước.

<i>Tốt. Chắc ổn rồi.</i>

Tôi vừa nghĩ vậy thì —

<i>ẦM!</i>

Một cánh cửa sổ bất ngờ đập mạnh vào tường.
Luồng gió lạnh buốt tràn vào, khiến toàn thân tôi nổi da gà.
Theo phản xạ, tôi bật ra tiếng kêu, nhưng kịp lấy tay bịt miệng lại.

Dù vậy, một âm thanh vẫn thoát ra.
Tôi đông cứng tại chỗ, bàn tay siết chặt chuôi dao, mồ hôi rịn ra.
Tim đập dồn dập như muốn vỡ tung.

<i>Chết tiệt… chỉ là tai nạn thôi. Nó chưa phát hiện ra, đúng chứ?</i>

Tôi quay sang cửa sổ.
Cơn gió đã lặng, nhường chỗ cho một bầu không khí đặc quánh, im ắng đến đáng sợ.

Tôi định bước tới để đóng lại, nhưng ngay lúc ấy, ánh trăng len qua, phủ lên mọi thứ một lớp sáng mờ.

Và trong khoảng khắc ấy — tôi thấy nó.

Một bóng dáng cao, gầy, đứng sừng sững ngay trước mặt.
Thân hình nghiêng xuống, cái đầu gập lại như đang cúi nhìn tôi.

Tôi lập tức nghẹn thở.

<b>Người Vặn Xoắn…</b>

Nó đang đứng ngay trước mặt tôi!

🩸 <i>Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, và để lại bình luận để động viên dịch giả nhé!</i> ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 109: Im Lặng [3]


<b>Chương 109: Im Lặng [3]</b>

Tôi không dám thở.

Nhìn bóng dáng gầy guộc trước mặt, tôi có cảm giác như bị nhấn chìm xuống đáy biển — làn nước lạnh siết chặt lấy thân thể, áp lực đè nặng lên ngực khiến tôi gần như nghẹt thở.

Dù không nhìn rõ hình dạng, tôi vẫn cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của nó — bóng đen kéo dài dưới ánh trăng, như muốn nuốt trọn cả căn phòng.

Rồi ánh trăng chậm rãi trượt đi, để lại không gian chìm trong bóng tối đặc quánh.

Mồ hôi lạnh chảy dọc theo má, tôi đưa mắt nhìn quanh.

<i>Giờ phải làm gì…?</i>

Tôi không dám nhúc nhích, toàn thân căng cứng, tay nắm chặt chuôi dao đến trắng bệch.

Tôi rất muốn lao tới đâm bóng dáng kia, nhưng biết rõ điều đó là không thể.

Nó không phải một sinh vật có hình thể cụ thể — mà giống như một thứ đang ẩn nấp, rình rập khắp nơi, săn lùng từng âm thanh nhỏ nhất.

<i>Có lẽ nó cũng nghe thấy Kyle và những người khác… nhưng vì sức mạnh của họ, nó chưa dám ra tay?</i>

Tôi không chắc.
Thật lòng mà nói, tôi hoàn toàn bối rối. Nhưng có một điều tôi biết rõ — tôi không thể cứ đứng yên mãi như thế này.

Nhiệm vụ yêu cầu tôi phải tìm hiểu thêm về “Người Vặn Xoắn”.

Nuốt nỗi sợ đang trào lên cổ, tôi siết chặt con dao và bắt đầu di chuyển.
Từng bước, từng bước một.
Cầu thang phát ra tiếng <i>cót két</i> khe khẽ khi tôi đi xuống.

Tôi l**m môi, liếc nhìn phía dưới. Cầu thang chẳng dài, chỉ là loại bình thường thôi — vậy mà mỗi bước đi lại như kéo dài vô tận.

Rồi ánh trăng len qua cửa sổ.
Bóng dáng cao gầy lại xuất hiện — lần này ở ngay phía sau, cúi đầu xuống sát bên tôi.

Tôi run lên không kiểm soát được.

<i>Chết tiệt… muốn nôn quá.</i>

Có lúc, tôi suýt để rơi con dao.
Nếu không vì biết rằng làm vậy sẽ còn tệ hơn, có lẽ tôi đã buông tay thật rồi.

Tôi bấu chặt tay vịn cầu thang, từng bước nặng nề đi xuống, trong khi bóng đen kia vẫn theo sát phía sau — như đang <i>chờ đợi</i>.

Đợi tôi.

Đúng vậy. Nó đang chờ khoảnh khắc tôi sơ suất, chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi… là sẽ ra tay, như với những kẻ khác.

<i>Bình tĩnh… tập trung… tập trung…</i>

Tôi rất muốn dùng kính, nhưng biết thực thể đó có thể cảm nhận được nên phải kìm lại.
Thay vào đó—

Tôi khẽ chạm vào cổ tay.
Một hình thể cao lớn hiện lên phía sau. Tôi chỉ triệu hồi Kẻ du hành trong mộng đứng ở đó, vì camera đang ghi lại mọi chuyển động của tôi.

Không cần nói lời nào, nó dường như hiểu ý. Kẻ du hành trong mộng nhẹ nhàng bước lên tầng hai, không phát ra tiếng động, trong khi tôi tiếp tục xuống dưới.

Rồi—

<i>Clank!</i>

Cánh cửa trên lầu khép lại. Ánh trăng lại tràn ngập không gian xung quanh.

Tôi quay đầu.
Bóng dáng kia… biến mất.

<i>Thành công rồi.</i>

Tôi lập tức kiểm tra cổ tay — Kẻ du hành trong mộng vẫn còn sống. Ít nhất là hiện tại.
Một phần trong tôi tò mò, không biết nó sẽ mạnh tới mức nào khi thăng cấp.

<i>Có lẽ không hơn là bao, nhưng ít ra nó có thể trụ được lâu hơn…</i>

Dù sao, tôi vẫn phải tiếp tục.
Nhiệm vụ chưa xong.

<i>Tôi phải tìm hiểu thêm về Người Vặn Xoắn. Nhưng làm thế nào…?</i>

Tôi suy nghĩ mãi, nhưng chẳng tìm ra hướng nào. Với một nhiệm vụ Hạng Hai, mức độ phức tạp như thế này quả thật khó lường.

Khi đặt chân xuống tầng một, tôi quét mắt nhìn quanh. Bố cục phòng khách trông giống hệt tòa nhà trước — nhưng cảm giác thì hoàn toàn khác.

Lớp giấy dán tường bong ra từng mảng, cuộn lại như da người bị lột.
Ghế sofa lõm xuống, phủ đầy rêu mốc, tỏa ra mùi ẩm nồng khó chịu.

Rồi… một âm thanh vang lên.

<i>Tí tách. Tí tách.</i>

Tiếng nước nhỏ giọt từ hướng nhà bếp. Trong không gian chết lặng, âm thanh ấy vang lên rõ đến ghê rợn, khiến dạ dày tôi thắt lại.

Tôi cố nhìn quanh, hy vọng tìm được manh mối nào đó.

Khi đang dò xét, ánh mắt tôi dừng lại trên một thiết bị nhỏ đặt dưới sàn. Nó nhấp nháy ánh đỏ yếu ớt — trông như một thiết bị công nghệ.

<i>Không nhầm được, chính là nó.</i>

Tôi cúi xuống, xem kỹ hơn.

Phân tích trong đầu, tôi nhanh chóng nhận ra đây có lẽ là thiết bị mà Kyle cùng nhóm đã đặt trước khi rời đi.

<i>Có thể nó dùng để báo động nếu phát hiện dị thường trong khu vực…</i>

Nghĩ đến bóng đen khi nãy, tôi khẽ lắc đầu.

Vô dụng.

Nó thậm chí còn không phát hiện ra Kẻ du hành trong mộng.

<i>Hoặc… có thể vì Người Vặn Xoắn chưa ra tay nên thiết bị chưa kích hoạt? Cũng có khả năng Kẻ du hành trong mộng không bị xem là dị thường nữa, mà là một phần sức mạnh của tôi.</i>

Tôi không chắc.
Dù vậy, tôi nhanh chóng rời mắt khỏi thiết bị, tiếp tục quan sát căn phòng. Tôi phải tìm ra manh mối nào đó — bất cứ thứ gì giúp tôi hiểu thêm tình hình.

Nhưng làm sao đây?

Ngoài mùi mốc và những bức tường loang lổ, không còn gì khác thường.

Để chắc chắn, tôi lục soát tủ và ngăn kéo, nhưng ngoài vài tờ giấy vụn và những chiếc cốc vỡ, chẳng có gì đáng chú ý.

<i>Vậy thì… sao nữa?</i>

Tôi dừng lại giữa phòng khách. Ánh trăng lặng lẽ hắt qua ô cửa, trải lên nền nhà ánh sáng nhợt nhạt.

Không có bóng dáng.

Tôi chỉ có một mình.

<i>Tạm thời thôi.</i>

Tôi l**m môi, trong đầu lóe lên một ý nghĩ khi nhìn về phía chiếc ba lô.
Có một thứ tôi vẫn chưa thử — thứ có thể giúp tôi <i>thấy được</i> chính xác điều mình cần.

Nhưng đồng thời… cũng là thứ nguy hiểm nhất.

“Người Vặn Xoắn” đã bám lấy tôi.
Nó chưa tấn công, nhưng tôi biết chắc, sớm muộn gì cũng sẽ.

Chỉ cần tôi gây tiếng động… hoặc đeo kính.

Tôi cắn môi, ngập ngừng.

Tôi thật sự không muốn làm điều đó. Nhưng sâu thẳm, tôi biết đây là lựa chọn đúng.
Nhiệm vụ này sẽ không tồn tại nếu không có cách hoàn thành.

Và nếu tôi không thể nhìn thấy nó bằng mắt thường… thì chiếc kính chính là con đường duy nhất.

Tôi hít sâu, cố giữ nhịp thở chậm rãi, rồi miễn cưỡng đeo kính.

Thế giới lập tức chuyển sang màu xanh lam.
Cái lạnh lan khắp cơ thể, đâm vào da như kim châm.

Và rồi — tôi nghe thấy.

<i>Thình!</i>

Một tiếng bước chân trầm nặng vang lên.
Từ trên lầu.

Đang đến gần.
Ngay phía trên đầu tôi.

Nó… đã nhận ra tôi.

“H-haa…”

Tôi siết chặt con dao trong tay.

🩸 <i>Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ và để lại bình luận để động viên dịch giả nhé!</i> ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 110: Im Lặng [4]


<b>Chương 110: Im Lặng [4]</b>

<i>Thình! Thình!</i>

Tiếng bước chân đang tiến lại gần. Tôi nghe rõ từ phía cầu thang.

Mồ hôi túa đầy bên má khi tôi hoảng loạn đảo mắt quanh phòng.

‘Bất cứ thứ gì, chỉ cần có gì đó…’

Nỗi lo lắng dâng cao, tôi cố tìm manh mối, nhưng cái lạnh buốt xuyên da khiến đầu óc tê dại. Tôi ôm chặt lấy người, lắng nghe tiếng bước chân đang mỗi lúc một gần.

<i>Thình! THÌNH!</i>

Tiếng bước nặng nề hơn.

Tôi cảm nhận rõ — Người Vặn Xoắn đang xuống tầng một.

Nó… sắp đến chỗ tôi.

Hơi thở tôi trở nên dồn dập, gấp gáp, khi ánh mắt đảo khắp căn phòng tìm lối thoát.

Rồi —

Tôi sững lại.

Trên bức tường gần khu bếp, có gì đó khiến tôi dừng chân. Những nét khắc hiện lên trong ánh trăng mờ… không, không hẳn là khắc —

‘Là một bài thơ.’

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi tôi đọc từng dòng:

Tíc tắc, lắng nghe, đừng gây tiếng động,<b>Nếu không Người Vặn Xoắn sẽ đến.

Hắn bước trong tiếng vang, lẻn trong tiếng ồn,
Hắn ăn tiếng rên, uống giọng nói của anh.

Đầu tiên chỉ là bóng, rồi sau lưng anh,
Ngón tay hắn ngân nơi sóng âm vỡ.

Nói một lời, hắn sẽ đến gần,
Hét một lần, hắn sẽ xuất hiện.

Hắn yêu trò chơi, hắn chơi trò chơi.
Giọng hắn có thể đổi, nhưng hình dáng thì không.

Cẩn thận với giọng nói — có thể là hắn.
Hãy cắn lưỡi, nén tiếng khóc,
Kẻo âm thanh cuối cùng là lời thì thầm dối trá của hắn.

Người Vặn Xoắn không rời đi, anh sẽ thấy…
Trừ khi anh bỏ lại giọng nói.

‘Hả…?’

Đọc xong, đầu tôi trống rỗng.

“Ăn tiếng rên, uống giọng nói…? Bỏ lại giọng nói…?”

<i>THÌNH! THÌNH!</i>

"…!"

Tiếng bước chân mạnh hơn, kéo tôi khỏi cơn mơ màng.

Nó đã vào phòng khách.

Tôi quay phắt lại, thấy ở lối vào bếp — một cánh tay gầy guộc kéo dài ra, ngón tay co giật bất thường, cào nhẹ vào khung cửa.

Không kịp nghĩ, tôi giật kính xuống. Thế giới lập tức chìm trong bóng tối. Tôi mím chặt môi. Mọi thứ yên tĩnh tuyệt đối.

<i>Tí tách. Tí tách.</i>

Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ bồn rửa.

Âm thanh vang lên chói tai, chậm rãi như móng tay cào trên kim loại. Tôi đứng bất động, toàn thân căng cứng, không dám thở mạnh.

‘Nó… ở ngay sau mình, đúng không?’

Ánh trăng rọi vào. Tôi khẽ liếc xuống — nhưng khi nhìn thấy, tôi chết lặng.

Vì…

Bóng dáng đó không ở sau tôi.

Nó — ở ngay trước mặt.

Và lần này, tôi thấy nó bằng mắt thường.

Một cơ thể gầy gò, khoác bộ đồ đen, đội mũ cao che nửa khuôn mặt. Nụ cười của nó kéo dài dị dạng trên gương mặt trắng bệch. Cổ bẻ sang một góc bất thường, phát ra tiếng <i>cót két</i> ghê rợn khi nó nghiêng người tới gần hơn.

Như thể… nó biết tôi đang nhìn.

Tôi siết chặt con dao, sẵn sàng phản ứng, định triệu hồi Dreamwalker.

Nhưng rồi —

"Alo…?"

Giọng nói khiến tôi lạnh sống lưng.

Một giọng người đàn ông… hoàn toàn bình thường.

Bình thường đến mức sai lạ.

‘Không thể nào…’

Giọng đó… là của người tù được cử đi trước bọn tôi.

Từng câu trong bài thơ thoáng qua trong đầu, khiến tôi hiểu ra.

‘Nó ăn giọng của nạn nhân để bắt chước — để dụ con mồi.’

"Tôi biết anh ở đây. Làm ơn, trả lời đi."

Tôi im lặng. Không được lên tiếng.

"Alo? Seth? Anh ở đây không?"

Giọng nữ vang lên — từ xa. Bóng đen quay đầu về phía âm thanh, như đang… tò mò.

"Seth? Sao anh không trả lời? Kyle bảo tôi đến tìm anh. Chúng tôi phát hiện thứ gì đó."

Ngay lúc đó, bóng dáng biến mất.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác nghẹt thở tạm tan biến.

"Seth? Kyle đang đợi ngoài kia. Mọi thứ ổn chứ?"

Tôi toan bước ra, nhưng ánh trăng lại tràn vào —

Và nó… xuất hiện một lần nữa.

Ngay sau lưng tôi.

"…!"

Hơi thở nghẹn lại.

"Seth? Seth…? Sao anh không trả lời?"

Câu thơ lại hiện lên trong đầu:

Hắn yêu trò chơi, hắn chơi trò chơi.
Giọng hắn có thể đổi, nhưng hình dáng thì không.

Cẩn thận với giọng nói — có thể là hắn.

‘Đừng nói là…’

"Seth? Sao anh không trả lời?"

Tôi cắn chặt môi, không dám phản ứng.

Nó đứng yên, không tiến tới, không rời đi. Chỉ lặp lại cùng một giọng, cùng một âm điệu.

‘Nó đang dụ mình nói…’

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tôi siết chặt con dao, tim đập mạnh đến mức sợ rằng nó có thể nghe thấy.

<i>Cót két…</i>

Một tiếng vang nhỏ ở xa. Giọng nói im bặt.

Tôi biết — đó là Kẻ du hành trong mộng.

Vội rút điện thoại, bật đèn pin soi quanh.

Không có bóng.

Không có gì hết.

Không đợi thêm giây nào, tôi nín thở, rời khỏi bếp.

Nhưng vừa bước đi —

<i>WHIIIIII! WHIIIIIII!</i>

Tiếng báo động chói tai vang lên, ánh đỏ lóe khắp phòng khách.

Tôi đứng sững, quay đầu về phía thiết bị mà Kyle đặt.

<i>Xoảng! Xoảng!</i>

Từng khung cửa sổ nổ tung, hàng loạt bàn tay méo mó thò vào từ bên ngoài.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi chỉ biết ôm bụng, thì thầm trong tuyệt vọng:

‘Giờ thì… chắc nôn được rồi, đúng không?’

<b>Lương 5 triệu:</b> Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ — để lại bình luận để động viên dịch giả nhé ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 111: Đồ Tể [1]


<b>Chương 111: Đồ Tể [1]</b>

<i>Xoảng—!</i>

Kính vỡ tung tóe, mảnh sắc lẻm xoay vòng trong không khí khi những bàn tay khô héo, như xác ướp, trườn vào qua khung cửa sổ nát vụn.

Suy nghĩ trong đầu tôi cũng vỡ theo. Hoảng loạn trào lên khi tôi liếc xuống.

Bóng dáng vừa ở đó vài giây trước—đã biến mất.

Tan biến hoàn toàn.

Ánh trăng lọt qua khe cửa, phản chiếu lên tường, kéo dài những cái bóng méo mó. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Nó đã di chuyển sao? Giờ nó ở gần hơn à?<b>Hay tệ hơn… nó đang quan sát?

Không gian chìm trong thứ im lặng nặng nề, ngột ngạt đến nghẹt thở. Tôi gần như cảm nhận được hơi thở của thứ gì đó ở bên ngoài, ngay rìa cửa sổ—đang tìm kiếm.

Tìm…

Tôi.

Nhưng đồng thời, có vẻ như nó tìm kiếm trong mù quáng. Không thể xác định chính xác vị trí của tôi.

Một tia ý nghĩ lóe lên trong đầu:

‘…Khoan, có phải vì tiếng ồn xung quanh nên nó không thấy tôi không?’

Mày tôi nhướng lên.

Hợp lý!

‘Nếu tiếng ồn đủ lớn, nó sẽ khó cảm nhận được tôi. Có lẽ vì thế nó mới điều khiển đám xác này tấn công loạn xạ, đánh vào mọi thứ trong tầm mắt!’

<i>Xoảng! Xoảng—!</i>

Niềm hy vọng vừa lóe lên đã tắt ngấm. Nhiều khung kính khác vỡ tung. Những bàn tay mới lại thò vào. Tim tôi trĩu nặng.

Chúng đang sinh sôi—trườn vào từ mọi phía.

Giết một, lại xuất hiện cái khác.

Không ngừng nghỉ.

Tôi liếc nhanh khắp căn phòng, tìm đường thoát. Nhưng rồi tim như rơi xuống đáy khi thấy bọn xác khô tràn kín tứ phía, không còn chỗ nào để trốn.

‘Giờ làm sao đây…?’

Hơi thở dồn dập, tôi cố trấn tĩnh.

‘Nào… nghĩ đi. Nhanh lên!’

Tôi cắn môi đến bật máu để lấy lại tập trung.

‘Không được hoảng. Phải bình tĩnh.’

Bản năng sinh tồn và thói quen “phân tích tình huống” trong game bỗng hoạt động. Dù sợ hãi, tôi vẫn cố nhìn nhận logic. Ánh mắt dừng lại ở một nơi—

Cầu thang!

‘Không nghe tiếng động từ trên, nghĩa là không có gì ở đó.’

Và cầu thang đủ hẹp để tôi không bị bao vây cùng lúc.

<i>Xoảng—!</i>

"…!"

Một cửa sổ khác nổ tung. Tôi không chần chừ, lao thẳng về phía cầu thang. Đến nơi, tôi quay người lại vừa kịp thấy một bóng đen lao tới.

Không nghĩ ngợi, tôi tắt kết nối camera, mặt lạnh đi.

Nghiến răng, tôi siết chặt con dao—rồi đâm thẳng vào đầu nó.

<i>Puchi!</i>

Thép xuyên qua xương giòn, phát ra âm thanh nứt rạn rợn người. Cú va mạnh truyền dội vào tay tôi khi lưỡi dao cắm sâu vào sọ sinh vật. Trước khi nó kịp gào, tôi giật dao ra, lùi lại, trượt chân trên mảnh gỗ vụn.

Ngay lúc ấy, một con khác lao tới. Tôi nâng dao, đâm lần nữa.

<i>Puchi—!</i>

Kết quả tương tự.

Chúng không khó giết, nhưng… quá đông.

Dạ dày tôi quặn lại khi nhìn số lượng đang tràn vào.

May thay, trước khi tình hình vượt khỏi kiểm soát, một bóng dáng cao lớn xuất hiện trước tôi, đưa tay tạo thành lá chắn.

Tôi đứng yên, nhìn Dreamwalker cản bước lũ xác khô đang điên cuồng tấn công.

Cúi nhìn con dao, tôi siết chặt cán, nâng lên.

‘Chết nhanh đi, trước khi tôi nôn mất!’

"Anh phát hiện gì bất thường không?"

"Không… chưa thấy gì cả."

Raymond lắc đầu, nheo mắt nhìn xa. Đôi mắt nâu của anh giờ ánh lên sắc đỏ, dừng lại ở con đường hoang vu cùng dãy nhà mục nát.

Không khí căng đặc, im lặng như nghẹn.

Anh l**m môi, nói khẽ:

"Tôi không thấy gì. Mọi thứ đều giống nhau—cả hình dáng lẫn cảm giác. Không có gì gần đây."

"Anh chắc chứ?"

Raymond quay sang Zoey, gật đầu.

"Tôi chắc. Tầm cảm nhận của tôi không sai đâu."

Anh tự tin với khả năng phát hiện dị thường. Không phải người giỏi nhất, nhưng đủ xuất sắc để được chọn vào đội tinh nhuệ.

Ít có gì lọt khỏi mắt anh—đặc biệt là khi ánh nhìn hướng về cuối con đường, nơi khu rừng dày đặc bắt đầu.

Anh dừng bước.

"Tôi cảm nhận được tù nhân ở hướng đó. Có lẽ anh ta đã chạy vào rừng sau khi thấy gì đó."

Đôi mắt Raymond đỏ rực hơn, xác nhận suy đoán khi nhận ra một bóng dáng mờ nhạt di chuyển vô định giữa cây cối.

"Đi thôi. Anh ta không xa. Tìm anh ta rồi rời khỏi đây. Nơi này khiến tôi lạnh sống lưng."

Giọng anh thấp hẳn, và họ bắt đầu di chuyển.

<i>Sột soạt~</i>

Ánh đèn pin quét qua những thân cây ẩm mốc khi cả nhóm tiến sâu vào rừng. Raymond dẫn đầu, bước chân anh nhẹ đến mức gần như không phát ra âm thanh.

Đột nhiên, anh khựng lại.

Ánh mắt quét khắp, nặng nề và lo lắng. Lông mày anh nhíu chặt khi dừng ở thứ gì đó phía xa sau vài thân cây.

"Sao thế? Sao dừng lại?" — một người hỏi.

Raymond không trả lời, ánh mắt vẫn ghim vào “thứ đó”.

Thoạt nhìn, nó như một cái cây bình thường.

Nhưng… khác với những cây khác — nó đang <b>di chuyển</b>.

Khi nhìn kỹ hơn, anh thấy rõ: lớp vỏ nứt toác, thân uốn cong như đang bò về phía họ.

Và khi ánh đèn chiếu đến, biểu cảm Raymond biến sắc.

“Cây đó…”

Không phải cây.

Là <b>tù nhân</b>.

Nhưng anh ta giờ đã khác xa hình dạng con người.

Cao hơn hẳn, lưng còng xuống, đôi mắt vô hồn và cơ thể vặn vẹo như thân cây bị vặn xoắn.

"Cái… quái gì thế này…"

Trước khi ai kịp phản ứng, Kyle nhìn vòng đeo tay, sắc mặt anh lập tức biến đổi.

<i>Trrr—!</i>

"Khỉ thật!"

Mọi người nhìn anh, lo lắng.

"Gì vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Kyle ngẩng lên, giọng khàn đi vì hoảng.

"Nhà tôi bị xâm nhập! Hệ thống vừa phát hiện dị thường!"

Không ai nói thêm. Sắc mặt cả đội chuyển sang lạnh ngắt khi Kyle quay người, lao về phía khu nhà.

Tim anh đập mạnh trong lồng ngực.

‘Khỉ thật, khỉ thật… sao có thể chứ? Tôi đã kiểm tra kỹ rồi! Không thể nào!’

Anh nghiến răng, cố nén hoảng loạn, dồn toàn bộ sức chạy.

<b>Seth đang gặp nguy hiểm.</b>

Là người thường, cậu ấy không thể chống lại thứ đó được.

‘Không, không… làm ơn, hãy an toàn.’

Dạ dày anh quặn thắt khi ngôi nhà hiện ra trước mắt.

Cửa sổ vỡ vụn. Ánh trăng rọi vào.

"Không!"

Kyle hét lên, xông vào trong.

<i>Clank—!</i>

Cánh cửa bật mở. Anh lao điên cuồng tìm kiếm, cho đến khi—

Ánh mắt anh khựng lại.

Giữa căn phòng, trong ánh sáng nhợt nhạt, một bóng người đứng giữa hàng loạt thi thể nằm la liệt, bất động. Trong tay hắn, con dao nhỏ giọt máu của nạn nhân cuối cùng.

Kyle chết lặng. Cả đội phía sau cũng sững sờ.

Rồi—

Bóng người ấy chậm rãi quay đầu lại.

Ánh mắt giao nhau.

Gương mặt quen thuộc.

"Ồ."

Giọng hắn khàn khàn, như cười nhẹ.

"…Các anh đến rồi à?"

<b>Lương 5 triệu:</b> Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ — để lại bình luận để động viên dịch giả nhé ❤️
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 112: Đồ Tể [2]


<b>Chương 112: Đồ Tể [2]</b>

<i>Puchi!</i>

Tôi không biết đã trôi qua bao lâu. Một phút, một giờ… hay lâu hơn thế. Mọi thứ mờ nhòe, chỉ còn lại âm thanh dao c*m v** những cái sọ giòn tan, và thân xác khô héo đổ gục xuống như những tờ giấy bị vò nát.

Nhưng dù tôi hạ gục bao nhiêu, từ trong bóng tối vẫn có thêm những đôi mắt rỗng tuếch bám chặt lấy tôi.

Nếu không có Kẻ du hành trong mộng giữ chân phần lớn đám đó, có lẽ tôi đã không thể trụ nổi.

Nhưng đồng thời—

<i>Puchi!</i>

Tôi nhận ra việc hạ gục chúng dần trở nên dễ dàng hơn.

Sự kháng cự ban đầu biến mất, con dao trong tay như bén hơn. Mỗi nhát đâm nhẹ nhàng hơn, nhanh hơn, và chính tôi cũng bắt đầu thích nghi với nhịp điệu tàn bạo ấy.

<i>Puchi! Puchi!</i>

Máu khô bắn lên mặt, lên tay mỗi lần dao xuyên qua thịt mục. Không khí nồng mùi sắt gỉ, nhưng tôi mặc kệ. Tôi chỉ đâm. Đâm, và đâm.

Phổi tôi nóng rát, hơi thở gấp gáp.

Nhưng tôi không được phép dừng lại.

‘Tôi cảm nhận được con dao đang mạnh hơn. Phải tận dụng cơ hội này để nó phát triển.’

Cơ hội như thế này hiếm có. Tôi cần khiến lưỡi dao thấm nhuần sức mạnh, để có thể xử lý tình huống dễ dàng hơn. Để tối ưu, tôi lấy ông Huggs ra khỏi túi, đặt xuống sàn. Ngay lập tức, đám xác khô héo chậm lại thấy rõ.

Điều đó khiến tôi dễ hành động hơn, dao tôi lại vung lên, từng cái xác ngã xuống, mỗi nhát đâm đều trở nên trơn tru hơn.

Máu bắn tung tóe, nhuộm cả quần áo, nhưng tôi chẳng còn quan tâm nữa.

Tôi chỉ tiếp tục giết.

Con dao mạnh hơn qua từng mạng tôi lấy đi. Và tôi chìm sâu trong cơn say máu ấy.

Đến khi Kyle và những người khác trở lại, tôi đã gần như hạ gục toàn bộ. Dreamwalker tan biến ngay trước khi họ bước vào.

"Anh…"

Giọng Kyle run rẩy. Anh đứng sững nhìn tôi, khuôn mặt pha lẫn kinh ngạc và sợ hãi. Những người khác cũng vậy — mắt mở to, môi run run, như không thể tin vào những gì đang thấy.

Tôi nhìn theo ánh mắt họ.

Con dao trong tay tôi dính đầy máu đen đã khô. Dưới chân, sàn nhà phủ kín xác méo mó, cơ thể bị đâm xuyên, vặn vẹo như búp bê gãy khớp.

Không khó hiểu khi họ nhìn tôi bằng ánh mắt đó.

"…Mất cả khối thời gian mới đến được đây."

Tôi nói khẽ, rồi cúi xuống, lau lưỡi dao bằng ống quần đã nhuộm máu.

Cử chỉ ấy khiến nét mặt họ càng cứng lại.

Tôi chỉ khẽ thở ra.

Rồi Kyle lắp bắp:

"Chuyện… chuyện gì xảy ra vậy? Tôi… tôi không hiểu."

Tôi cũng không trách anh. Bản thân tôi trước đây cũng chẳng bao giờ tưởng tượng được mình sẽ thành ra thế này.

"Ý anh là sao ‘chuyện gì’? Một đống quái vật lao vào, tôi giết lại. Anh nghĩ tôi sẽ chạy à?"

"Thật ra thì… đúng, tôi nghĩ thế."

Tôi khẽ nhún vai, chỉ vào mấy ô cửa sổ vỡ nát.

"Tôi có thử chạy. Nhưng nhìn xem, bị bao vây bốn phía thế này, anh nghĩ tôi trốn đi đâu được?"

"Ờ… cũng đúng, nhưng…"

"Chúng không mạnh. Tôi chỉ lên cầu thang để tránh bị vây. Từ đó đánh xuống thì dễ hơn nhiều."

"…Ồ."

Lần đầu tiên tôi thấy Kyle cứng họng. Zoey cũng vậy — ánh mắt trống rỗng, miệng lẩm bẩm như không tin nổi: “Thật sao…? Không thể nào.”

Rồi Kyle quay sang người đàn ông mắt đỏ.

"Raymond."

"…Không phải anh nói không phát hiện gì sao? Sao lại có chuyện này?"

Raymond cau mày, nhìn quanh căn phòng đầy xác, giọng khàn thấp:

"Tôi thật sự không cảm nhận được gì. Ngay cả bây giờ, tôi vẫn không thấy bất thường nào. Kỳ lạ thật. Sao lại có thể?"

Ánh mắt anh ta dừng lại nơi tôi.

"Anh có cảm nhận được gì khác ngoài mấy thứ này không? Dị thường có xuất hiện tìm anh không? Không, đợi đã… vô lý. Sao nó chỉ tìm thấy anh mà không thấy chúng tôi?"

Đó cũng là câu hỏi tôi muốn biết.

Tại sao? Rõ ràng con quái vật chỉ săn những kẻ gây tiếng động lớn nhất. Tôi đã thử và kiểm chứng điều đó.

‘Nếu nó theo tiếng động, thì tại sao lần này lại không xuất hiện?’

Tại sao…?

Zoey đột nhiên nói:

"Nếu xét theo các mẫu chúng ta từng nghiên cứu, dị thường có xu hướng tấn công người ở một mình trong nhà. Có thể… vì thế nó nhắm đến anh ấy."

"…Nghe cũng hợp lý."

Những người khác gật đầu, nhưng Kyle thì không. Anh cúi đầu, nắm tay che miệng, ánh mắt tối lại.

"Không," anh nói khẽ, giọng khô khốc. "Nếu vậy, trinh sát đã không chết. Anh ta rời khỏi nhà rồi, theo dấu chân ngoài kia mà chết trong rừng. Rõ ràng, luật không áp dụng ở đây. Thế giới này khác. Luật ở đây… khác hẳn."

Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào tôi, mày nhíu chặt.

"Anh đang giấu tôi điều gì đúng không?"

Tôi chớp mắt, ngạc nhiên. “Giấu gì cơ?”

Kyle không chớp mắt. “Cảm giác… lạ lắm. Mọi chuyện nhìn qua như thể anh bị nhắm đến. Là vì anh yếu nhất sao? Hay là…”

Bị nhắm đến?

Tôi…

"…"

Âm thanh ù ù đột ngột vang trong tai tôi, át đi giọng Kyle. Miệng anh vẫn động, nhưng tôi chẳng nghe được gì nữa. Trong đầu tôi chỉ còn vang vọng lại một câu—

‘Như thể anh bị nhắm đến…’

Tim tôi đập mạnh. <i>Thình— thịch! Thình— thịch!</i>

Một ký ức hiện lên.

[Anh đã bị ám.]

Hơi thở tôi nghẹn lại. Tất cả những gì xảy ra bắt đầu xâu chuỗi trong đầu tôi — bài thơ trên tường, giọng nói bí ẩn, và cả cách tôi thoát nạn… quá dễ dàng.

Không, không phải ngẫu nhiên.

Bài thơ không phải xuất hiện vô cớ.<b>Nó <i>muốn</i> tôi đọc.
Nó <i>đặt bẫy</i> tôi.

Và khi tôi tháo kính, nó mất dấu. Khi nó dùng giọng nói để dụ, tôi vẫn thoát. Nên cuối cùng… nó đổi chiến thuật.

Tôi hiểu rồi.

Tôi bật cười khẽ, khàn khàn:

"Thông minh… Thật sự thông minh."

Kyle cau mày. "Anh vừa nói gì?"

Nhưng tôi không trả lời. Mọi mảnh ghép trong đầu tôi đã khớp lại hoàn chỉnh.

‘Tôi thật ngu ngốc. Tôi đánh giá thấp nó. Tôi tưởng đó chỉ là một sinh vật vô tri tuân theo bản năng, nhưng không… nó thông minh. Rất thông minh.’

Nó đã cố ý gửi đám xác đến để đánh lạc hướng, khiến Kyle và những người khác quay lại, buộc tôi phải lên tiếng — và bằng cách đó, nó <i>tìm được tôi</i>.

Tất cả… đều nằm trong tính toán của nó.

Mọi thứ.

Và khi tôi mở mắt ra, tôi thấy khuôn mặt của họ đông cứng lại.

Cùng lúc đó—

Một hơi lạnh lướt qua cổ tôi.

Nó đang ở sau lưng.

Tôi hít sâu.

<b>Người Vặn Xoắn.</b>

<i>Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận động viên dịch giả nhé!</i>
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 113: Trò Chơi Vặn Xoắn [1]


<b>Chương 113: Trò Chơi Vặn Xoắn [1]</b>

Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Một khoảnh khắc trước, Kyle vẫn còn đang nói chuyện dở với Seth —

Khoảnh khắc sau—

Một gợn sóng không âm vang lan ra, như hơi nóng làm méo mó không khí.

Rồi <i>nó</i> xuất hiện.

Một bóng người cao gầy hiện lên sau lưng Seth, sự hiện diện độc ác đến mức như hút cạn hơi ấm trong căn phòng. Kẻ đó khoác bộ đồ đen rách nát, vải lỏng lẻo, trên đầu đội chiếc mũ cao lệch che gần hết gương mặt — chỉ để lộ nụ cười méo mó, b*nh h**n trên làn da nhợt nhạt.

Hơi thở của Kyle nghẹn lại. Thứ đó giơ tay lên, chậm rãi, gần như dịu dàng, để những ngón tay dài trượt dọc cổ Seth.

<i>“Nó đến từ khi nào…?”</i>

Khi đầu óc kịp tỉnh, Kyle mới định phản ứng thì Seth đã giơ tay, đặt ngón trỏ lên môi.

Sự bình tĩnh ấy khiến Kyle khựng lại.

Có lẽ cũng may, vì ngay lúc đó—

Allerman, tân binh hạng Ba, lại lên tiếng. Giọng anh vang lớn trong căn phòng im phăng phắc.

Và đó… có lẽ là sai lầm chí mạng.

“Trời ơi! Nhanh lên! Tôi—!”

Như thể chính tiếng hét ấy triệu gọi nó.

Vài giây sau, một bóng hình xuất hiện ngay phía sau Allerman. Ánh trăng nhấp nháy, kéo dài cái bóng gầy guộc đến méo mó.

<i>Rắc—!</i>

Cánh tay Allerman vặn ngược ở góc kỳ dị, tiếng xương gãy vang lên như cành khô bị bẻ. Anh chưa kịp hít sâu để hét thì một bàn tay lạnh ngắt đã che miệng, ngón tay mảnh khảnh quấn quanh khuôn mặt.

“...!”

<i>CRẮC!</i>

Tiếng nấc nghẹn bị bóp chặt, rồi thêm một tiếng nứt kinh hoàng khi tay còn lại bị gập ngược. Đôi chân khuỵu xuống, đầu gối bẻ sai hướng, cơ thể đổ gục.

<i>Thịch.</i>

Anh ngã xuống sàn, gương mặt vặn vẹo trong cơn đau cùng bóng dáng cao gầy đang đứng trước.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Không ai kịp phản ứng. Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Allerman nằm co giật trên nền, chỉ còn hơi thở đứt quãng.

<i>Chuyện gì vừa xảy ra…?</i>

Sao lại…

“Haaa—!”

Một tiếng hét vang lên xé toang khoảng lặng.

Iris — tân binh hạng Ba tóc vàng — lập tức rút khẩu súng đặc biệt, nhắm thẳng vào bóng dáng vặn vẹo kia. Trong khi đó, các node trong đầu cô bùng lên, ánh mắt chuyển màu lam sáng.

Cô chuẩn bị tung toàn bộ sức mạnh.

“Đồ b*nh h**n! Tao sẽ giết—!”

Nhưng—

<i>CRẮC!</i>

“Ha…!”

Khi cô vừa giơ súng, khuỷu tay liền gập ngược, tiếng xương nứt răng rắc như đất sét bị bóp nát. Đầu gối cô khuỵu xuống, cả người đổ gục như búp bê hỏng khớp. Đôi mắt mở to hoảng loạn khi khẩu súng tuột khỏi tay.

<i>Thịch!</i>

Âm thanh đó vang lên, rồi lại chìm trong im lặng.

Nhưng… không lâu sau—

Cơ thể Iris bắt đầu thay đổi.

Da cô nhợt đi, căng mỏng như tờ giấy bọc quanh xương sọ. Tĩnh mạch chuyển màu đen, co rút dưới làn da. Tay chân cô giật mạnh một lần, rồi cứng đờ. Cơ thể khô héo dần như bị rút cạn sinh khí.

Môi cô nứt toác, má hõm sâu, đôi mắt vẫn mở nhưng trống rỗng, mờ đục.

Cô vẫn còn sống.

Kyle chứng kiến tất cả, người cứng như tượng.

Lần đầu tiên, anh thật sự thấy hoang mang đến thế.

Đầu óc trống rỗng, miệng khô khốc. Dị thường này… chắc chắn là cấp cao. Và anh hoàn toàn bất lực — không có chút thông tin nào.

Anh…

Không, khoan đã.

Một ý nghĩ lóe lên, Kyle quay đầu sang Seth — người vẫn đứng yên, nét mặt bình thản đến kỳ lạ, ngón tay vẫn đặt nơi môi.

<i>Anh ấy… đang bảo mình giữ im lặng?</i>

Ánh mắt họ chạm nhau. Seth khẽ gật đầu.

Kyle nhíu mày, rồi chậm rãi đưa tay lên môi.

<i>“Giữ im lặng! Đừng phát ra tiếng động!”</i>

Không thể nói, anh chỉ cố truyền đi thông điệp bằng ánh mắt.

May mắn thay, những người còn lại hiểu ra, vội kìm tiếng thở.

Ngay lúc đó, dị thường kia dừng lại, đôi mắt sâu hoắm hướng về Seth, người đã nhắm mắt.

Seth hiểu rõ — <i>Người Vặn Xoắn</i> chỉ đang… chơi.

Nó đã chọn được mục tiêu, và giờ đang giết dần những kẻ phát ra tiếng.

Tình huống này…

Đã trở thành trò chơi của nó.

Hắn yêu trò chơi. Hắn <i>sống</i> vì trò chơi.

Nhớ lại câu thơ, Seth càng chắc chắn hơn:

Tất cả… đều là trò chơi b*nh h**n của <i>Người Vặn Xoắn.</i>

Chậm rãi tiến lại gần, ngón tay gầy guộc của hắn lướt nhẹ qua cổ Seth lần nữa. Máu rịn ra, chảy thành một vệt đỏ dài trên da.

Rồi hắn quay sang nhóm còn lại — như đang thách thức.

Hãy thử phát ra tiếng đi.

Nhưng không ai dám. Không một ai.

Mọi người chỉ biết nín thở, đầu óc xoay cuồng tìm lối thoát.

Và rồi—

“Cứu… với…”

Một giọng nói vang lên.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía âm thanh phát ra — một thân hình nằm dưới sàn, đôi mắt mở to.

Giọng nói ấy…

Ai cũng nhận ra.

Là <i>Iris.</i>

“Xin… cứu tôi… tôi vẫn sống… chưa muộn đâu…”

Kyle cắn môi, miệng khẽ hé ra. Nhưng vừa lúc ấy, từ khóe mắt, anh thấy Seth. Ngón tay anh ta vẫn đặt trên môi, đầu khẽ nghiêng về phía sau lưng — nơi cái bóng đang đứng.

Zoey và Raymond cũng hiểu ra, nhưng…

“Tôi không thấy… các anh đâu… Tôi—”

“Iris, im—!”

<i>CRẮC!</i>

Không phải ai cũng hiểu thông điệp. Ngay khoảnh khắc đó, lại một bóng hình hiện ra phía sau, và một cơ thể khác gãy đổ như khúc gỗ mục.

Cơ mặt Kyle co rút. Anh muốn hành động, nhưng biết mình không thể.

<i>“Khốn kiếp! Khốn kiếp!”</i>

Anh nghiến răng, giữ bình tĩnh trong tuyệt vọng.

Phải im lặng. Không được lên tiếng.

<i>Thịch.</i>

Một lần nữa, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Người Vặn Xoắn vẫn đứng đó, nụ cười kéo dài đến tận mép chiếc mũ cao.

Không khí căng đến nghẹt thở.

Rồi hắn rời khỏi Seth, tiến về phía bức tường, ngón tay mảnh khảnh cào lên mặt gỗ mục, khắc thành những đường chữ.

Trong im lặng, tiếng cào vang lên chói tai, như xé nát sự tỉnh táo của tất cả.

<i>Skrrr… Skrrr…</i>

Tiếng ấy xoáy sâu vào đầu, như bòn rút không khí trong phổi, siết chặt dạ dày họ.

Cuối cùng, âm thanh dừng lại.

Trên tường, một bài thơ hiện ra:

Tích tắc, lắng nghe, đừng gây tiếng động,<b>Nếu không Người Vặn Xoắn sẽ đến.

Hắn bước trong âm vang, lẩn trong tiếng ồn,
Hắn ăn lời rên, uống giọng nói của anh.

Đầu tiên là bóng, rồi sau lưng anh,
Ngón tay hắn ngân nơi sóng âm vỡ.

Nói một lời — hắn sẽ đến gần.
Hét một lần — hắn sẽ xuất hiện.

Hắn yêu trò chơi, hắn sống trong trò chơi.
Giọng hắn có thể đổi, hình dáng thì không.

Hãy cảnh giác với tiếng nói — vì có thể là hắn.
Hãy cắn lưỡi, nén khóc,
Kẻo âm thanh cuối cùng là lời dối trá của hắn.

Người Vặn Xoắn sẽ không rời đi…
Cho đến khi anh bỏ lại giọng nói.

Khi dòng chữ hoàn tất, hắn chậm rãi quay đầu lại, nụ cười méo mó càng kéo dài.

Không ai nói, nhưng tất cả đều hiểu.

Bài thơ đó… là lời mời.

Một lời mời vào <i>trò chơi của hắn.</i>

Người Vặn Xoắn đang chào đón họ—

Chào đón đến <b>trò chơi vặn vẹo của chính hắn.</b>

<i>Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận động viên dịch giả nhé!</i>
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 114: Trò Chơi Vặn Xoắn [2]


<b>Chương 114: Trò Chơi Vặn Xoắn [2]</b>

Không khí trong phòng đặc quánh căng thẳng.

Không ai dám cử động — gương mặt, đôi mắt, cả hơi thở đều cứng đờ như bị đông cứng trong nỗi sợ.

Lúc này, chúng tôi đang bị cuốn vào <b>trò chơi b*nh h**n của nó</b>. Một trò chơi mà chỉ cần tạo ra âm thanh — đồng nghĩa với cái chết. Nghe qua thì đơn giản, nhưng thứ dị thường này không hề tầm thường. Nó thông minh đến đáng sợ, luôn tìm mọi cách khiến ai đó lỡ miệng, lỡ thở, hay phát ra bất kỳ tiếng động nào.

<i>Ba… thình! Ba… thình!</i>

Nhịp tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, hòa cùng tiếng tĩnh mịch nặng nề bao trùm khắp căn phòng.

Khi tôi buông ngón tay khỏi môi, im lặng trở nên tuyệt đối.

Mọi âm thanh dù nhỏ nhất đều vang lên rõ rệt — tiếng nước nhỏ giọt ở góc xa, tiếng sàn gỗ r*n r* mỗi khi Người Vặn Xoắn di chuyển, và tiếng thở gấp khẽ khàng của những người còn sống sót.

Tôi nghe thấy tất cả. Và chính vì vậy, <b>sự im lặng</b> càng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.

Bàn tay siết chặt con dao, tôi nghĩ đến việc quay lại tấn công. Nhưng khi thấy Kyle và những người khác vẫn đứng bất động, tôi biết — thứ đó mạnh hơn tất cả chúng tôi gộp lại.

Nếu tôi tấn công, có lẽ tôi sẽ chết trước khi kịp chạm vào nó.

“Cứu… Ai đó… cứu tôi…”

Giọng kêu tuyệt vọng, đứt quãng của một trong những người bị ảnh hưởng lại vang lên, làm mọi người cứng đờ.

Trò chơi… lại bắt đầu.

Kể cả tôi, giờ chỉ còn năm người. Tôi chỉ biết rõ Kyle và Zoey, còn hai người kia — hầu như xa lạ.

“…Xin… đau… quá…”

Tôi nín thở, cố giữ bình tĩnh.

Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tôi phải liên tục lau vào ống quần.

<i>“Tại sao đây lại là nhiệm vụ hạng Hai chứ? Cảm giác còn khủng khiếp hơn nhiệm vụ đầu tiên!”</i>

Ngay cả Kyle cũng đang gặp khó khăn — điều đó đủ nói lên mọi thứ.

Trừ khi…

Có gì đó mà chúng tôi chưa nhận ra.

<i>“Không, mục tiêu ban đầu của nhiệm vụ chỉ là thu thập thông tin về Người Vặn Xoắn, chứ không phải tiêu diệt nó. Nếu vậy… tình hình hiện tại đã vượt quá phạm vi nhiệm vụ, hay vẫn nằm trong kế hoạch?”</i>

Tôi cố xua bớt dòng suy nghĩ rối rắm trong đầu. Không thể đứng yên. Tôi cần xác nhận.

Chậm rãi tháo chiếc túi sau lưng, tôi lấy laptop ra.

“…”

“!”

Ánh mắt Kyle và những người khác lập tức hướng về tôi, kinh hoảng pha lẫn cảnh báo.

Tôi không thể giải thích. Chỉ còn cách tin rằng điều tôi sắp làm là đúng.

<i>“Làm ơn… hoạt động đi…”</i>

Người Vặn Xoắn dường như không chú ý đến hành động của tôi, nên tôi mở máy, đăng nhập vào ứng dụng, và mở khung chat.

Cắn môi, tôi bắt đầu gõ từng chữ.

Từng phím được nhấn thật chậm, nhẹ, đủ để không tạo ra âm thanh đáng chú ý.

Tôi gửi đi câu hỏi — ngắn gọn, nhưng đủ để người nhận hiểu:

[Tình hình là phần của nhiệm vụ? Độ khó không đổi?]

Tôi không có thời gian để viết đầy đủ. Chỉ mong bên kia hiểu.

Nhấn <i>Enter</i>, tôi nín thở chờ đợi.

<i>“Làm ơn… trả lời đi…”</i>

Một lúc trôi qua, khung chat vẫn im lìm. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như âm thanh ấy cũng sẽ g**t ch*t mình.

Giây phút kéo dài như vô tận.

Rồi —

Một dòng tin nhắn hiện lên.

[Có. Không.]

“...!”

Chỉ hai từ, nhưng đủ khiến tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm.

<i>“Tốt rồi… vậy đây vẫn là cùng một nhiệm vụ. Độ khó không thay đổi. Nghĩa là… vẫn có cách sống sót.”</i>

Nếu hệ thống đánh giá là Hạng Hai, thì chắc chắn phải có <b>lối thoát.</b>

Nhưng là gì?

Điểm yếu của con quái vật này nằm ở đâu?

Phải chăng là tiếng ồn? Nếu tạo đủ tiếng ồn, nó sẽ không phân biệt được chúng tôi?

Hay còn gì khác?

Tôi nhắm mắt, lặp lại bài thơ khắc trên tường trong đầu, từng câu, từng chữ.

<i>“Người Vặn Xoắn ăn tiếng ồn…”</i> — bài thơ nói vậy.

<i>“Chỉ cần không gây tiếng, nó sẽ không tìm được mình…”</i>

Nhưng nếu thế, tại sao nó vẫn tìm thấy tôi, dù tôi chẳng hề phát ra tiếng?

Nó không chỉ nghe — nó <i>nhận biết.</i>

<i>“Sao lại là vậy? Có phải mình bỏ sót gì không?”</i>

“X… xin… ai đó…”

Giọng nói r*n r* lại vang lên, lần này gần hơn. Tôi giật mình — nhận ra Người Vặn Xoắn đang lướt quanh, thân hình hơi còng, mặt ghé sát từng người, đôi mắt vô hồn như soi mói tận xương tủy.

“Xin…”

Nó nhại lại giọng kẻ hấp hối, từng tiếng kéo dài như trêu ngươi.

Tôi biết điều gì sắp đến — vì đã thấy trước đó.

Tôi phải nghĩ. Phải nghĩ thật nhanh.

<i>“Điểm yếu… Điểm yếu… Nó ở đâu? Cái—”</i>

Tôi khựng lại.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

<i>“Có lẽ… tôi đang sai hướng. Thứ cần tìm không phải điểm yếu của <b>Người Vặn Xoắn</b>… mà là điểm yếu của <b>trò chơi</b> mà hắn đang tạo ra.”</i>

Tôi nhớ lại bài thơ, đọc lại từng dòng trong tâm trí:

Nói một lời, hắn sẽ đến gần.

Hét một lần, hắn sẽ xuất hiện.

Giọng hắn có thể đổi, nhưng hình dáng thì không.

Cẩn thận với giọng nói, có thể là hắn.

Người Vặn Xoắn sẽ không rời đi…

Trừ khi anh bỏ lại giọng nói.

“Giọng nói…”

Tôi thì thầm trong đầu, và tim như ngừng đập.

Phần lớn bài thơ — đều xoay quanh <b>giọng nói</b>.

Khi xâu chuỗi lại mọi chuyện, một suy luận hiện ra rõ ràng:

<i>“Mình từng phát ra vài tiếng động nhỏ, nhưng hắn không tấn công. Hắn chỉ ra tay khi có người… nói.”</i>

Nếu vậy…

Người Vặn Xoắn <b>không giết vì tiếng ồn</b>, mà vì <b>giọng nói.</b>

Nó không chỉ nghe tiếng — nó <i>thu thập</i> giọng.

Cả trò chơi này… là một nghi lễ méo mó, nơi hắn <b>săn giọng người.</b>

Tôi ngẩng đầu nhìn Kyle và những người còn lại.

Một ý tưởng lóe lên trong đầu — nguy hiểm nhưng khả thi.

Nhưng chưa kịp thực hiện, một bàn tay lạnh ngắt bịt chặt miệng tôi.

“...!”

Mắt tôi mở to, hoảng loạn nhìn quanh — những người khác cũng đang sững sờ.

Và rồi…

Một tiếng nói vang lên.

“Cứu…”

Âm thanh đó — là giọng tôi.

“X… xin…”

Chỉ có điều…

<b>Không phải tôi nói ra.</b>

<i>Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận động viên dịch giả nhé!</i>
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 115: Trò Chơi Vặn Xoắn [3]


<b>Chương 115: Trò Chơi Vặn Xoắn [3]</b>

Khi nghe thấy giọng của Seth, Kyle gần như phản ứng theo bản năng — chân anh khẽ bước tới, miệng sắp bật ra tiếng hét.

Nhưng ngay trước khi kịp làm gì, Zoey đã nhanh tay giữ lấy vai anh.

“...!”

Kyle giật mình quay lại nhìn cô, rồi ánh mắt anh chạm phải gương mặt căng thẳng của những người khác. Như bị kéo về thực tại, anh lập tức ngậm miệng, tim đập dồn dập trong lồng ngực.

‘Cái đó...’

Anh suýt nữa đã hét lên.

Kyle nuốt khan, cổ họng khô rát khiến anh nhăn mặt. Chậm rãi quay đầu lại, anh nhìn về phía Seth — miệng vẫn bị bịt chặt. Lúc này, Kyle không thể biết được, giọng nói vừa rồi là của Người Vặn Xoắn… hay của chính Seth.

Trong khoảnh khắc, anh nhận ra mình suýt rơi vào bẫy.

Thật đáng sợ, khi anh hoàn toàn không thể phân biệt được. Giọng Seth thật đến mức anh không hiểu nổi vì sao nó lại có thể bắt chước chính xác đến vậy.

‘Nó chưa giết Seth, vậy tại sao lại có giọng anh ấy?’

Trừ khi... chỉ cần nghe một lần, nó đã có thể sao chép.

Nhưng nếu thế, nó cũng từng nghe giọng của tất cả chúng tôi rồi. Nghĩa là… nó cũng có thể giả giọng của chúng tôi sao?

‘Không, chắc là không. Có lẽ nó chỉ bắt chước được trong thời gian ngắn, hoặc chỉ một người tại một thời điểm.’

Kyle đã từng đối mặt với nhiều dị thường. Anh hiểu rằng mỗi loại đều có năng lực và giới hạn riêng.

Từ ngày thế giới xuất hiện những thứ này, anh luôn ghi nhớ mọi chi tiết vào sổ tay — thêm, gạch bỏ, cập nhật — đó là cách anh sống sót đến hôm nay.

"K-Kyle... cứu tôi. Xin..."

‘Loại dị thường này… là kiểu thợ săn.’

Không phải thuật ngữ chính thức, chỉ là cách Kyle gọi những dị thường thích săn đuổi, đùa giỡn với con mồi và tỏ ra cực kỳ thông minh.

‘Nó biết tên tôi, biết cách khuấy động cảm xúc tôi… Có thể nó đã quan sát chúng tôi từ đầu. Có lẽ còn cố ý kích hoạt báo động để dụ chúng tôi quay lại.’

Một ý nghĩ lướt qua: có khi nào, nó đã nghe giọng họ ngay trong căn nhà trước đó?

Nếu đúng vậy, mà đến giờ nó vẫn chưa dùng giọng của anh, thì… rất có thể giọng nói kia thật ra <b>không phải</b> của Seth.

Vấn đề là — Kyle không thể chắc chắn.

"A-ah… đau lắm!"

Nghe Seth vật lộn, Kyle cắn môi đến bật máu, cố giữ bình tĩnh.

‘Không mắc bẫy. Không được mắc bẫy.’

Nhưng giữ bình tĩnh khó hơn anh tưởng.

Seth là một trong số ít những người thân còn lại. Nếu Seth chết... anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.

"Ahhhhh!"

“...!”

Cả người Kyle run rẩy khi thấy dị thường đưa ngón tay dài lướt qua cổ Seth, máu tràn xuống.

Nụ cười méo mó hiện trên khuôn mặt nó, như thể đang thưởng thức nỗi tuyệt vọng của Kyle.

“Cứu! Ahhhhh—!”

Tiếng hét đau đớn bị bóp nghẹt vang vọng khắp căn phòng, khiến Kyle rùng mình.

‘Không thật... không thật... không thật...’

Dù gương mặt cố giữ bình tĩnh, bàn tay anh siết chặt đến bật máu, móng tay cắm sâu vào da. Mắt anh đỏ ngầu, cơ thể run lên trong cơn giằng xé.

Anh liếc nhìn những người khác — không ai phản ứng. Họ chỉ chăm chú nhìn vào bài thơ trên tường, cố tìm lời giải.

Rồi đột nhiên...

"HAAA!"

Tiếng hét của Seth vang lên dữ dội, cơ thể anh giật nảy.

Sắc mặt Kyle biến đổi khi thấy Người Vặn Xoắn dùng ngón tay gầy guộc đâm thẳng vào vai Seth.

Lần này...

Kyle biết tiếng hét ấy là thật. Và ánh mắt anh sụp đổ.

Toàn thân căng cứng, các dây thần kinh như muốn nổ tung. Anh biết mình sắp hành động — dù thiếu thông tin, anh không thể đứng yên.

Anh—

“Hihihihi~”

Tiếng cười the thé vang vọng khắp căn phòng, khiến không khí như đông cứng lại.

Ngón tay Người Vặn Xoắn khựng lại giữa không trung, đầu nó quay ngoắt về phía cửa sổ — nơi một khuôn mặt nhỏ nhắn đang ló ra.

Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng Kyle.

Một… bé gái?

Cái gì...?

Nhưng nhìn kỹ hơn, anh hiểu ra — cô bé ấy <b>không phải con người</b>.

Cô bé cũng là <b>dị thường</b>. Và dạ dày anh co thắt lại.

‘Đừng nói là...’

Trước khi anh kịp nghĩ hết câu, Người Vặn Xoắn đã biến mất khỏi chỗ, xuất hiện sát bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào bé gái.

Nhưng rồi—

“Hihihi~”

Tiếng cười lại vang lên, lần này từ một hướng khác.

Từ... <b>trên lầu</b>.

“Chơi~ Chơi~ Chơi~ Anh có chơi với em không~?”

Kyle dựng tóc gáy khi nghe giọng nói đó. Có thứ gì đó cực kỳ rùng rợn trong âm điệu trẻ con ấy.

Và ngay sau đó, một tiếng <i>“thịch”</i> vang lên trên trần nhà.

Người Vặn Xoắn đã biến mất — lên tầng hai.

‘Chuyện quái gì đang xảy ra...?’

Cô bé là ai? Phe nào? Sao lại xuất hiện đúng lúc này? Không có thông tin nào về cô bé trong báo cáo trinh sát cả.

Càng nghĩ, đầu anh càng rối. Nhưng không có thời gian để phân tích.

Khi quay lại nhìn Seth, anh thấy cậu đang rút điện thoại ra, nhanh chóng gõ gì đó.

Ngón tay cậu run, nhưng vẫn cố xoay màn hình lại cho anh xem.

[Đó không phải tôi. Tôi không hét.]

Môi Kyle mím chặt.

Seth lại tiếp tục gõ.

[Tôi không biết nó sao chép giọng tôi bằng cách nào, nhưng nó làm được. Dù nghe gì, đừng phản ứng. Dù nó trông như sắp giết tôi — nó sẽ không.]

Không... giết sao?

Kyle nhìn Seth, ánh mắt cậu trống rỗng đến lạnh người.

Seth lại gõ.

[Đây là trò chơi của nó. Cái chết của tôi sẽ kết thúc trò chơi.]

Rồi, dừng một lúc, Seth viết thêm. Dù vết thương ở vai khiến mặt cậu co giật vì đau, cậu vẫn cố gõ cho xong trước khi xoay điện thoại lại.

Lần này, <b>ai cũng nhìn thấy</b>.

Và <b>ai cũng chết lặng.</b>

[Giết tôi, và trò chơi sẽ kết thúc.]

...

Không khí đông đặc lại.

Một nụ cười nhạt dần hiện trên môi Seth khi cậu nhìn quanh.

Dù không nói, ánh mắt ấy đã nói thay tất cả —

<b>“Giết tôi.”</b>

<i>Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận động viên dịch giả nhé!</i>
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 116: Trò Chơi Vặn Xoắn [4]


<b>Chương 116: Trò Chơi Vặn Xoắn [4]</b>

Kyle chết lặng.

Không chỉ anh, mà tất cả trong phòng đều sững sờ khi nhìn thấy dòng chữ hiện trên màn hình điện thoại của Seth.

[Giết tôi]

Cái gì thế này…?

“Anh điên rồi sao?!”

Kyle suýt bật thốt lên, mắt mở to nhìn Seth — người đang mỉm cười. Trong tình cảnh này, sao anh ta có thể bình tĩnh như vậy? Không, tệ hơn nữa, sao anh ta lại cười khi nói đến cái chết? Kyle hiểu Seth hơn ai hết.

Seth là người cuối cùng anh có thể tưởng tượng sẽ muốn chết.
Một người luôn nhút nhát, luôn sợ hãi.

Yêu cầu này chẳng hề hợp lý. Nó hoàn toàn khác với con người mà Kyle từng biết. Anh từng nhận ra sự thay đổi trong Seth, nhưng luôn cố lờ đi. Giờ thì không thể nữa.

Seth bây giờ… cư xử quá kỳ lạ.

“Anh ta bị thứ gì đó chiếm lấy ư? Sao lại hành động như vậy? Tôi không hiểu nổi!”

Dù cố giữ bình tĩnh, Kyle vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Seth… thật sự đang khiến anh phát điên.

Nhưng không.
“Tôi sẽ không giết anh đâu.”

Kyle lắc đầu, nhìn thẳng Seth.

Thế nhưng, Seth vẫn đứng đó, nụ cười không thay đổi.
Khoảnh khắc ấy, Kyle chợt khựng lại.

Khoan đã… Seth nhát gan.
Rất nhát gan.

Là người luôn tránh mọi nguy hiểm.
Vậy thì, lời nói của anh ấy… có khi nào mang ý nghĩa khác?

Ý nghĩ đó khiến đầu Kyle xoay chuyển nhanh chóng.

“Giờ nó đi rồi, chắc chúng ta có thể nói chuyện.”

Nghe giọng Seth, Kyle theo phản xạ định đáp, nhưng may sao anh kịp dừng lại.
Không may…

“A—Aaaa!”

Một tiếng hét vang lên xé toang không gian. Kyle giật mình quay sang phải, chỉ thấy Ryan — tân binh đi cùng họ — đang vặn mình trong cơn đau khủng khiếp, tay gãy ở một góc kỳ dị, và sau lưng cậu, bóng một sinh vật cao lớn dần hiện ra.

“Khi nào… nó đến đây!?”

<i>Rắc!</i>

Tay còn lại của Ryan gãy nát, rồi đến chân. Cơ thể cậu ngã vật xuống, làn da khô héo nhanh chóng như những nạn nhân trước đó.
Tất cả diễn ra quá nhanh, khiến mọi người chết lặng.

Một lần nữa, giọng Seth vang lên.
“Nó không ở đây. Chúng ta có thể nói.”

Nhưng lần này, Người Vặn Xoắn lại mấp máy môi, như đang nhại lại lời Seth, đôi mắt trống rỗng liếc quanh phòng.

“...Nó không ở đây. Nói đi.”

Đôi môi dài ngoằng kéo lên tận mũ, khiến Zoey, Kyle và Raymond lạnh sống lưng.

Giờ chỉ còn bốn người: họ ba và Seth.

“Tệ thật… rất tệ.”

Mồ hôi chảy dọc mặt Kyle. Trong đầu anh, lời Seth vẫn vang vọng.

[Giết tôi]

Kyle lập tức lắc đầu.
Không, không đời nào!
Anh ấy chỉ đang mất trí thôi! Không có gì đảm bảo điều đó sẽ hiệu quả!

Hơn nữa, anh không bao giờ có thể ra tay giết Seth.

Anh cố tìm cách khác, nhưng đầu óc trống rỗng. Zoey và Raymond cũng vậy, chỉ biết nhìn quanh tuyệt vọng.

“Viện quân chắc sắp đến rồi… Guild hẳn đã nhận ra tình hình. Nhưng không biết bao giờ họ tới, hay có thay đổi gì ở bên trên...”

Kyle cố gắng kéo dài thời gian, nhưng đầu óc lại chợt quay về câu nói kia.

Ngực anh quặn lại.

“Seth… rất nhát gan. Anh ấy không bao giờ chủ động đề xuất việc nguy hiểm. Trừ khi…”

Trừ khi có điều gì đó ẩn sau lời nói đó.

“Giết tôi” — rõ ràng là ý muốn chết. Nhưng... có thể nào anh ấy muốn ám chỉ điều khác?
“Giết mà không giết”… nghĩa là sao?

Suy nghĩ ấy khiến Kyle khựng lại.

Anh nhớ ra: người ta chỉ được coi là chết… khi tim ngừng đập.

Chỉ cần tim ngừng, cơ thể sẽ bị xem là đã chết.

Đột nhiên, mọi mảnh ghép trong đầu anh khớp lại.
Anh nhìn Seth, người vẫn bình tĩnh đứng đó, như đang chờ anh hiểu ra.
Khi ánh mắt họ chạm nhau, Seth khẽ gật đầu.

Anh lấy điện thoại, gõ gì đó rồi đưa cho Kyle xem.

[Dừng tim tôi. Khi Người Vặn Xoắn nghĩ tôi đã chết, trò chơi sẽ dừng lại. Tôi là mục tiêu cuối. Khi nó rời đi, mang xác tôi theo rồi rút.]

Kyle cắn môi, đáp lại.

[Nếu nó không rời đi thì sao? Nếu anh chết mà trò chơi vẫn tiếp tục?]

Seth nhìn dòng tin, rồi bật cười khẽ.
Anh trả lời ngắn gọn.

[Bỏ tôi lại.]

Miệng Kyle khẽ mở, nhưng ngay lập tức anh siết chặt môi khi thấy ánh mắt rình rập của Người Vặn Xoắn.
Anh gõ lại, nhanh và mạnh.

[Anh biết tôi không thể bỏ anh.]

[…Viện quân sẽ đến. Anh có thể đi. Họ sẽ đưa tôi về.]

Kyle nhìn màn hình, gõ vài chữ… rồi xóa. Gõ lại… rồi lại xóa.
Lặp đi lặp lại, không biết bao nhiêu lần.

Anh biết thời gian sắp cạn.
Mỗi giây trôi qua đều quý giá.

Cuối cùng, anh cất điện thoại, liếc nhìn Zoey và Raymond, rồi khẽ gật đầu.

“Được rồi.”

Người Vặn Xoắn là con quái vật cực kỳ xảo quyệt.
Nó thông minh, tàn nhẫn và luôn biết cách khiến con người rơi vào bẫy.
Quá nhiều người đã chết rồi.
Kyle không thể để thêm ai bỏ mạng nữa.

Kế hoạch của Seth — dù điên rồ — có vẻ là cơ hội duy nhất.

Ngay cả khi thất bại, ít nhất họ vẫn có hy vọng cầm cự.

“Đúng… dù tôi không mang được anh ấy về, viện quân sẽ làm điều đó. Đây là lựa chọn tốt nhất.”

Kyle hít sâu, lấy lại bình tĩnh.
Anh biết — đây là con đường duy nhất để sống sót.

Vì thế, anh quay sang Seth, đưa tay ra, tập trung toàn bộ sức mạnh.

Các node trong đầu anh đồng loạt xoay chuyển, khiến não nhói lên từng cơn khi năng lượng tập trung vào cơ thể Seth.

Anh sở hữu một vài node — tất cả đều thuộc hệ Sắc Lệnh Thời Gian.
Và giờ, anh dùng kỹ năng mạnh nhất mình có.

[Node Trung Cấp: Đóng Băng Thời Gian]

Trong khoảnh khắc, cơ thể Seth hoàn toàn bất động.

Tim, nội tạng, máu, não — tất cả đều dừng lại.

Và rồi…

<i>Thịch.</i>

Cơ thể anh nghiêng sang một bên, ngã xuống, tạo ra âm thanh khô khốc khi sự chú ý của Người Vặn Xoắn lập tức hướng về phía Seth.

Kyle nín thở.

Liệu... kế hoạch có thành công?

Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận để động viên dịch giả nhé.
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 117: Trò Chơi Vặn Xoắn [5]


<b>Chương 117: Trò Chơi Vặn Xoắn [5]</b>

Khi Seth ngã xuống, mọi ánh mắt đều dồn vào bóng dáng méo mó đang dừng lại giữa căn phòng.

Chậm rãi, đầu của nó xoay về phía Seth. Nụ cười dài ngoằng trên gương mặt vặn vẹo dần biến mất.

<i>Cót két...</i>

Tiếng sàn gỗ kêu răng rắc dưới mỗi bước chân của thứ đó khi nó tiến lại gần. Không ai dám thở mạnh.

Kyle đứng chết lặng, mồ hôi chảy dài trên thái dương. Tim anh đập mạnh như muốn phá vỡ lồng ngực, căng thẳng đến tột độ khi dõi theo từng cử động của sinh vật kia.

‘Liệu kế hoạch của Seth có hiệu quả không...?’

Không ai biết chắc. Cũng chẳng ai có thể đảm bảo rằng Người Vặn Xoắn sẽ buông tha họ dù Seth chết đi.

Nhưng Kyle tin vào Seth — tin vào sự điềm tĩnh kỳ lạ của người bạn ấy. Anh đã phân tích kỹ, và cảm giác mách bảo anh rằng Seth đúng.

Giờ đây, Seth hoàn toàn bất động, cơ thể đông cứng trong thời gian. Như một xác chết không còn sự sống.

‘Anh ấy vẫn ổn, nhưng nếu kéo dài quá lâu… sẽ nguy hiểm.’

Kyle cảm thấy đầu mình nhức nhối. Kỹ năng này tiêu tốn rất nhiều tập trung. Anh đang cố giữ nó bằng ý chí. Anh không biết sẽ trụ được bao lâu, nhưng anh phải cố — vì tất cả mọi người.

<i>Phụt!</i>

Máu văng ra tung tóe trên sàn.

Mặt Kyle biến sắc. Người Vặn Xoắn đang ấn ngón tay dài, sắc nhọn xuyên qua vai Seth.

‘Đồ quái vật!’

Kyle siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế không lao tới. Anh nghiến răng đến bật máu môi.

"Ahhhh! Đau quá...! Làm ơn, dừng lại!"

Tiếng hét thảm thiết vang khắp căn phòng.

Nhưng Kyle biết rõ — Seth không thể phát ra tiếng nào trong trạng thái đóng băng thời gian.

Thứ đang gào thét kia không phải Seth. Là Người Vặn Xoắn, đang cố tình giả giọng anh để dụ họ.

‘Phải bình tĩnh... Không được mắc bẫy!’

Anh cắn mạnh vào lòng bàn tay, để cơn đau giữ mình tỉnh táo.

Zoey và Raymond cũng giữ im lặng, chỉ ra dấu. Zoey chỉ về phía cầu thang, ra hiệu: <i>“Nó đang thử chúng ta. Giữ im lặng. Rời đi sớm.”</i>

Tiếng kêu cứu giả tạo vẫn tiếp tục:

"Đau quá! Kyle! Cứu tôi với!"

Kyle run rẩy, ánh mắt như muốn nổ tung. Anh biết Seth còn sống, vết thương chỉ ở vai — chưa chí mạng. Nhưng nếu họ rời đi, nhỡ đâu dị thường giết anh ấy thì sao?

‘Không... tôi không để chuyện đó xảy ra.’

Kyle vội lấy điện thoại, gõ nhanh:

[Các anh đi đi. Tôi ở lại. Tôi sẽ đảm bảo anh ấy không sao.]

Zoey liếc nhìn, rồi im lặng. Cô hiểu — Kyle sẽ không bỏ Seth.

Nhưng Raymond lại gõ lại, ngắn gọn và lạnh lùng:

[Bỏ anh ta đi. Chính anh ta đã nói rồi. Đừng lãng phí cơ hội anh ta tạo.]

Lý trí của Raymond tàn nhẫn nhưng đúng. Đây không phải lúc cảm tính. Bao nhiêu người đã chết, họ không thể để hy sinh của Seth vô ích.

"Ahhhh! Cứu tôi!"

Một tiếng hét nữa vang lên. Kyle cứng người, như thể đang đấu tranh dữ dội giữa lý trí và con tim.

[Ở lại chỉ khiến anh ấy nguy hiểm hơn.]

Raymond tiếp tục.

[Anh từng nói, sẽ đối xử công bằng với tất cả tân binh. Đây là lúc chứng minh điều đó. Rời đi.]

Kyle im lặng. Lời nói ấy như mũi dao c*m v** lòng, nhưng anh biết anh ta đúng.

Dù đau đớn, lý trí mách bảo — rời đi là lựa chọn duy nhất.

Anh hít sâu, rồi gật đầu. Ánh mắt kiên định.

‘Tôi tin anh, Seth. Đừng chết nhé.’

Cẩn thận, anh bắt đầu bước đi.

"A... Anh đi đâu... Đừng bỏ tôi..."

Giọng nói yếu ớt ấy tiếp tục vang lên, nhưng Kyle vẫn lặng thinh. Không ngoảnh lại. Không dừng bước.

Anh bước đi, từng bước chậm rãi, nặng nề như mang cả tảng đá trong lòng.

Lên đến tầng hai, tiếng cầu cứu biến mất. Thay vào đó, chỉ còn sự im lặng ghê rợn và tiếng cửa sổ kẽo kẹt trong gió.

Kyle lấy ra một thiết bị nhỏ từ túi, đặt xuống sàn. Thiết bị rung nhẹ, phát ra tiếng <i>tích tích</i> nhỏ rồi sáng lên.

<i>Thình! Thình!</i>

Ngay lập tức, tiếng đập mạnh vang lên từ dưới tầng, như thể thứ gì đó vừa phát hiện họ bỏ chạy.

<i>Clank!</i>

Cánh cửa bật mở, một bóng người gầy gò, da tái nhợt xuất hiện. Nhưng…

Đã quá muộn.

Kyle, Zoey và Raymond — đã rời khỏi nơi đó.

Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận để động viên dịch giả nhé.
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 118: Trốn Thoát [1]


<b>Chương 118: Trốn Thoát [1]</b>

<i>Thình! Thình—!</i>

Kyle choàng tỉnh khi cơ thể đập mạnh xuống nền cứng lạnh buốt. Mặt anh va vào sàn, tiếng rên nghẹn lại trong cổ họng, nhưng anh cắn răng, nuốt xuống cơn đau.

Âm thanh ù ù vang dội trong tai, át đi mọi thứ xung quanh. Tiếng hét mơ hồ, như vọng lại từ nơi xa xôi.

‘Họ đến rồi!’
‘…Họ ra ngoài!’
‘Có bao nhiêu người?’
‘Chỉ ba! Mau hỗ trợ họ!’

Đầu óc Kyle quay cuồng, mọi suy nghĩ mờ nhòe trong làn sương đặc. Anh cố gắng gom lại nhận thức — mình đang ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra?

Rồi một tia sáng lóe lên trong đầu.

"Seth!"

Anh bật dậy, ho khan, liếc quanh rồi dừng lại khi thấy Đội trưởng đứng cách đó không xa. Giọng anh bật ra gấp gáp:

"Đội trưởng! Gửi đội cứu hộ ngay! Seth vẫn còn ở trong đó, anh ấy—"

"Dừng lại."

Giọng Đội trưởng cứng rắn, dập tắt lời Kyle. Ông khoanh tay, hất đầu về nhóm người phía sau — vài gương mặt quen thuộc.

"Anh nghĩ chúng tôi đang làm gì trong mấy phút qua, kể từ khi mất liên lạc với các anh?"

Ông thở dài, ánh mắt trầm xuống khi nhìn về vết nứt dưới sàn.

"Chúng tôi đã cố cho vài đặc vụ xuống, nhưng bất cứ ai bước vào đều bị đẩy ngược trở lại. Chúng tôi đang nghiên cứu cách phá giải, nhưng nó phức tạp hơn tưởng tượng. Tôi đích thân thử, nhưng tình hình rất khó xử lý."

"Nhưng—!"

"Tôi hiểu cảm giác của anh, Kyle," Đội trưởng nói, giọng trầm hẳn, "nhưng chúng tôi đang làm hết sức. Chỉ cần thêm chút thời gian nữa."

‘Thời gian… chúng tôi đâu còn nhiều!’

Kyle siết chặt nắm tay, nhìn những ngón tay run rẩy. Liên kết với Seth vẫn còn — node của anh đang hoạt động hết công suất, giữ cơ thể Seth trong trạng thái “đóng băng thời gian”.

Kỹ năng chưa bị phá, nghĩa là Seth vẫn sống.

Tốt.

‘Tôi chỉ cần giữ thế này cho đến khi họ—’

"Anh nên thả anh ấy."

Giọng Zoey vang lên, khiến Kyle giật mình. Cô đứng gần đó, tóc rối bời, gương mặt bình tĩnh lạ thường.

"Hả…?"

Kyle nhìn cô, nhíu mày. Zoey vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, giải thích rõ ràng:

"Theo tôi biết, họ đã cố xâm nhập vào vết nứt từ lúc chúng ta còn bên trong. Nhưng đến giờ vẫn chưa vào được, dù có cả Đội trưởng hỗ trợ. Điều đó có nghĩa là… chuyện này sẽ kéo dài đấy. Anh nghĩ mình có thể giữ node lâu đến thế không?"

"Không… tôi..."

Kyle cứng họng. Anh biết cô nói đúng.

Đội trưởng chỉ đang trấn an anh, chứ bản thân ông cũng không tin là có thể sớm tìm được cách.

Zoey tiếp lời, giọng nhỏ hơn:

"Cách duy nhất để thoát là dùng thiết bị như trước. Nó vẫn gắn ở tầng hai. Chỉ cần anh ấy lên được đó, là sẽ ra ngoài."

Cô dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Kyle.

"Tôi không phải fan của anh ta, nhưng tôi phải thừa nhận — anh ta rất giỏi. Theo cách nào đó… quái đản nhưng hiệu quả. Khi anh ta nói sẽ tự lo được, có lẽ là thật."

Ánh mắt cô dừng lại ở bàn tay Kyle, đang run lên vì kìm nén.

"…Thả node ra đi. Tin vào anh ta một lần."

Sau một khoảng im lặng nặng nề, cô nói tiếp, chậm rãi:

"Đó là cách duy nhất để anh ta có cơ hội sống sót."

"Tôi..."

Kyle há miệng, rồi lại ngậm vào. Cuối cùng, anh cúi đầu, khẽ gật.

"Được rồi."

Anh lẩm bẩm, giọng thấp và khàn.

"…Tôi sẽ tin anh ta."

Rồi anh thả node, bàn tay siết chặt lại.

‘Anh nhất định phải quay lại đây, Seth.’

"..."

Tôi không biết mình bất tỉnh bao lâu, nhưng khi mở mắt, tôi đối diện một màn đen đặc quánh. Chỉ có vài tia sáng yếu ớt từ khe trần lọt xuống.

‘Vậy là họ không mang tôi ra được.’

Tôi thở dài, không hẳn thất vọng. Tôi đã đoán trước chuyện này. Dị thường đó không dễ đối phó.

"..."

Điều khiến tôi bận tâm hơn là cảm giác đau nhức ở vai. Khi quay đầu nhìn xuống, tôi phải cắn môi để khỏi kêu.

Vai tôi bị đâm xuyên, máu khô lại quanh vết thương.

‘Nếu tôi tỉnh khi nó làm thế, chắc tôi hét thật rồi…’

Tôi cố hít sâu, giữ bình tĩnh. Nhưng rồi —

<i>Cót két...</i>

Tiếng sàn gỗ nứt nhẹ, vang lên ở ngay gần. Âm thanh nhỏ thôi, nhưng đủ khiến sống lưng tôi lạnh buốt.

Người Vặn Xoắn...

Nó vẫn ở đây.

<i>Cót két...</i>

Bước chân thứ hai. Gỗ dưới nền cong xuống, bóng dáng méo mó từ từ hiện ra, cao và gầy, phủ bóng lên toàn thân tôi.

‘Giữ im lặng. Đừng cử động. Nó nghĩ anh đã chết.’

Tôi nín thở, ép tim đập chậm lại. Giờ chỉ còn tôi và nó, trong căn phòng tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Tôi liếc quanh. Phải lên được tầng hai — đó là lối ra duy nhất.

Nhưng chỉ cần gây tiếng động, trò chơi sẽ bắt đầu lại.

‘Nếu điều đó xảy ra… chắc chắn tôi không còn cơ hội.’

Tôi nhìn cánh tay mình, suy nghĩ xoay vòng.

‘Tôi có thể làm lại như lần trước… nhưng liệu nó còn hiệu quả không?’

Người Vặn Xoắn không ngốc. Nó học nhanh.

Tôi bắt đầu nghi ngờ chính kế hoạch của mình.

‘Không… vẫn còn cách khác chứ?’

Ánh mắt tôi chợt dừng lại ở tấm bảng nhỏ treo xa xa, nơi có bài thơ cũ kỹ được khắc lên tường.

Một ý nghĩ lóe sáng — khiến tim tôi như ngừng đập.

‘Khoan… có lẽ đây mới là cách thật sự.’

Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận để động viên dịch giả nhé.
 
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 119: Trốn Thoát [2]


<b>Chương 119: Trốn Thoát [2]</b>

Như thể tôi vừa bừng tỉnh, một tia sáng lóe lên trong đầu.

Nhìn bài thơ từ xa, tôi dành vài giây để suy nghĩ thật kỹ.

‘Trò chơi bắt đầu khi nó phát hiện ra giọng nói của tôi. Với tôi là mục tiêu thật sự và duy nhất vì bị ám, trò chơi sẽ kết thúc khi tôi chết. Mục tiêu của nó là giết tất cả cho đến khi chỉ còn lại tôi.’

Đây chỉ là suy đoán ban đầu…
Nhưng khi nhìn quanh, thấy Kyle và những người khác đã rời đi, tôi biết mình đúng.

Cái chết của tôi chính là chìa khóa chấm dứt trò chơi quái gở này.

‘Vậy thì, giờ đây Người Vặn Xoắn nghĩ trò chơi đã kết thúc.’

Đây… là cơ hội!

‘Dù trò chơi tưởng như kết thúc, thật ra chưa đâu. Nó vẫn chưa biết. Mình có thể lợi dụng điều này!’

Nếu tôi khai thác được kẽ hở nhỏ trong luật chơi, tôi có thể lật ngược tình thế.

Nhưng phải làm sao? Làm thế nào để tận dụng được?

‘Phải nghĩ kỹ… Đây là nhiệm vụ Hạng Hai. Hệ thống xác nhận nghĩa là tôi có khả năng vượt qua.’

Tôi không cần kỹ năng mạnh hay nhờ người điều khiển giúp.
Câu trả lời hẳn đang ở đâu đó quanh tôi — trong căn phòng này, hoặc trong khả năng của chính mình.

Tôi nghĩ đến cửa hàng, tự hỏi có vật phẩm nào giúp được không, nhưng rồi lắc đầu.
Tôi không đủ tiền mua vật phẩm Hạng Hai, còn vật phẩm Hạng Một thì vô dụng.

Vậy thì… là gì? Điều gì có thể giúp tôi thoát khỏi đây?

Giọng nói!

Một ý tưởng lóe lên như sét đánh.

‘Đúng rồi… Chìa khóa của trò chơi chính là giọng nói. Khi Người Vặn Xoắn nghe giọng ai đó, nó sẽ giết và cướp giọng đó. Tôi đã thấy chuyện đó nhiều lần. Vậy nếu… nếu nó nghe giọng của chính nó thì sao?’

Tôi l**m môi vô thức, tim đập mạnh.
Ý tưởng ấy vừa nguy hiểm vừa đầy hứng khởi — nhưng nó rất có thể là manh mối mà hệ thống ám chỉ.

‘Chỉ cần khiến nó nghe thấy giọng thật của chính mình, tôi có thể vượt qua trò chơi. Có khi còn khiến nó tự diệt, dù khả năng đó thấp.’

Dù vậy… vẫn đáng để thử.

Tôi hít sâu, cố giữ bình tĩnh. Không được để hứng khởi che mờ lý trí.
Đây chỉ là giả thuyết. Tôi vẫn chưa biết chắc nó có hiệu quả hay không.
Và quan trọng nhất…

‘Làm sao bắt được nó nói bằng giọng thật?’

Người Vặn Xoắn có thể nói — tôi từng nghe thấy rồi.
Nhưng để nó dùng giọng thật thì khác hẳn.

Hiện tại, tôi có lợi thế: nó không biết tôi còn sống và nghĩ trò chơi đã xong.
Tôi đang nắm yếu tố bất ngờ.

Nếu tận dụng được, có thể tôi sẽ khiến nó mở miệng.
Nhưng bằng cách nào?

Tôi đảo mắt quanh phòng, ánh nhìn dừng lại ở bài thơ trên tường.

Tôi đọc lướt từng câu, tìm chút gợi ý.
Gì đó về giọng nói… về trò chơi…

Khoảnh khắc nhận ra đến đột ngột:
‘Thay vì tìm manh mối trong bài thơ, chẳng phải chính bài thơ là manh mối lớn nhất sao?’

Rõ ràng Người Vặn Xoắn rất quan tâm đến bài thơ.
Việc nó khắc lại hai lần…

‘Bài thơ chắc chắn liên quan đến trò chơi.’

Nếu tôi thay đổi bài thơ thì sao?
Liệu nó sẽ nhận ra?

‘Nó không mù. Chỉ là không thể nhìn thấy con người nếu không nghe thấy họ. Vậy chắc chắn nó nhìn được bài thơ.’

<i>Cót két—</i>

Tiếng sàn gỗ kêu vang. Tôi lập tức hành động.

Tôi gọi Dreamwalker. Một bóng đen dài trườn ra, đổ bóng lên nền nhà dưới ánh trăng lờ mờ.

Hiểu ý tôi, Dreamwalker phóng về phía cầu thang, cố gây càng nhiều tiếng động càng tốt.

<i>Thình! Thình!</i>

Nó chạy, nhưng khác với hai lần trước, Người Vặn Xoắn không di chuyển.

Nó chỉ đứng đó, nhìn về phía phát ra tiếng động, thân hình vặn vẹo khẽ thẳng lên.

Tôi nín thở, chờ phản ứng… nhưng chẳng có gì.

‘Nó không nhúc nhích.’

Nó đã học được từ những lần trước.

"Hihihi~"

Tiếng cười khúc khích vang lên, lạnh lẽo đến gai người, nhưng cơ thể nó vẫn bất động.

"Chơi đi… Chơi với tôi đi…"

Tôi cảm thấy cổ họng khô lại.

‘Đây mà là nhiệm vụ Hạng Hai sao? Tôi thật sự không hiểu nổi cách hệ thống xếp hạng nữa.’

Tôi lắc đầu, rồi lặng lẽ tiến về bức tường có khắc bài thơ, lợi dụng tiếng động làm vỏ bọc.

‘Tốt… có vẻ nó vẫn chưa để ý.’

Tôi thở ra nhẹ nhõm. Ánh mắt rơi lên những dòng chữ trên tường:

Hãy cắn lưỡi, nén tiếng khóc,
Kẻo âm thanh cuối là lời thì thầm dối trá của hắn.
Người Vặn Xoắn sẽ không rời đi…
Cho đến khi anh bỏ lại giọng nói.

Tôi đọc kỹ vài dòng cuối, cố tập trung dù tim đập dồn dập.

"Anh không chơi với tôi à? Làm ơn chơi với tôi đi!"

<i>Thình! Thình!</i>

Tiếng động càng lúc càng gần. Tôi cắn răng, cố giữ bình tĩnh.

‘Phải tập trung. Tôi có thể viết gì để khiến nó phản ứng? Viết gì để kích động nó—!!’

<i>BÙM!</i>

Tiếng va chạm dữ dội vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Tôi quay đầu — nhưng…

Người Vặn Xoắn biến mất!

<i>BÙM!</i>

Tiếng đập mạnh khác vang lên, ngay sau đó là cơn đau buốt nhói nơi đỉnh đầu, như bị đóng đinh xuyên sọ.

Tầm nhìn mờ đi, cổ họng nghẹn lại khi tôi cố ngăn tiếng kêu.
Một vết đen lan trên mu bàn tay, đập nhịp như mạch sống.

Tôi hiểu ngay — Dreamwalker đã bị giết.

‘Khỉ thật…!’

<i>BÙM—!</i>

"Ah…! Anh đến gần quá rồi!"

Giọng Mirelle vang lên, không còn vui vẻ như trước.
Không chần chừ, tôi quay về phía bài thơ khắc trên tường, ánh trăng mờ rọi lên chữ khắc sần sùi.

Tôi nhắm mắt, kích hoạt node thứ hai. Bóng tối bò dọc cánh tay, biến tay tôi thành lưỡi dao dài.

Không phí một giây, tôi bắt đầu khắc.

<i>Skrrr! Skrrr!</i>

Âm thanh kim loại cọ đá vang lên, khô khốc nhưng rõ ràng.

‘Hy vọng là cách này hiệu quả…’

Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận để động viên dịch giả nhé.
 
Back
Top Dưới