[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nhà Họ Tô (Np, Ll, Hoàn) Đọc Mô Tả Hãy Vào!!!!
🍓019. Tô Đông Lai bắt gặp
🍓019. Tô Đông Lai bắt gặp
Biên tập: Meo687
19.
Tô Đông Lai bắt gặp
Trước khi trở thành phó quan của Tô Đông Lai, Đỗ Dịch là một nhân viên tạp vụ ở bộ ngoại giao, được Tô Bá Khê trọng dụng và theo ông làm việc.
Anh thường xuyên ra vào nhà họ Tô, rồi lại được Tô Đông Lai phát hiện ra.
Mặc dù tuổi còn trẻ nhưng anh rất lanh lợi, ít nói và thân thủ không tồi.
Tô Đông Lai đã chỉ điểm cho anh ta vài chiêu, phát hiện anh có tài năng về bắn súng cực cao, liền giữ anh lại.
Tuy quan hệ giữa Tô Bá Khê với con trai không tốt, nhưng ông lại là người yêu nhân tài.
Ông thấy Đỗ Dịch đến quân đội phát triển sẽ tốt hơn, lại thấy rõ anh cũng có hoài bão lớn, bèn cho phép anh đi.
Đỗ Dịch tuổi còn trẻ nhưng cũng rất có chí.
Anh dùng thời gian ít hơn một nửa so với người khác, học được những kiến thức cơ bản về văn võ mà một phó quan cần có.
Đặc biệt là kỹ năng bắn súng điêu luyện, ngay cả Tô Đông Lai cũng không bằng anh.
Anh gia nhập vào trong quân đội, làm việc nghiêm túc, có tinh thần trách nhiệm.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, anh bị thương ở lông mày và để lại sẹo, nhưng điều đó không hề làm thay đổi tấm lòng trung quân báo quốc của anh.
Việc dung mạo bị tổn hại, anh không hề bận tâm.
Điều này khiến Tô Đông Lai càng thêm trọng dụng và tán thưởng anh, coi anh là tâm phúc.
Thế nhưng anh vẫn luôn cảm kích và tôn trọng Tô Bá Khê như trước.
Vì vậy, khi Tô Bá Khê đề nghị anh chỉ bảo cho Tô Uyển Uyển vào thời gian rảnh, anh không suy nghĩ nhiều mà đồng ý ngay.
Suy nghĩ của anh rất đơn giản, dù tư lệnh có không thích tiểu thư đến mấy, tiểu thư vẫn là tiểu thư, là cháu gái của ân nhân, là con gái của cấp trên.
Anh chỉ dạy cô những kiến thức cơ bản về võ học và bắn súng, để tiểu thư có thêm kỹ năng tự vệ cũng tốt, không làm trở ngại đến tư lệnh hay nhà họ Tô.
Hơn nữa, Tô Bá Khê chưa bao giờ mở lời nhờ anh giúp đỡ việc gì.
Chuyện nhỏ này thực ra anh cũng không cần phải xin phép, một mệnh lệnh là được rồi.
Tô lão gia tôn trọng anh như vậy, anh càng phải dạy cho tiểu thư thật tốt.
Thế là, chuyện Tô Uyển Uyển học nghệ dưới tay anh đã được quyết định như vậy.
Đến khi Tô Đông Lai biết chuyện này, Tô Uyển Uyển đã luyện tập tư thế đứng tấn được nửa tháng, tháo lắp súng lục bằng thép nhập khẩu từ Đức, dù nhắm mắt cô cũng có thể làm được.
Đỗ Dịch dạy dỗ rất nghiêm khắc, Tô Uyển Uyển lại khát khao học hỏi, đương nhiên tiến bộ thần tốc.
Mặc dù một phát súng bắn ra, miễn cưỡng trúng vòng số bảy, nhưng cô không sợ súng, cũng không ngại súng.
Thân hình vững vàng, vững vàng và bình tĩnh, có không gian tiến bộ rất lớn, khiến Đỗ Dịch thực sự có cảm giác thành tựu của một người thầy.
Và ngày hôm đó, anh đang tận dụng thời gian rảnh, lái xe đưa Tô Uyển Uyển đến ngoại ô để luyện tập bắn súng.
Còn Tô Đông Lai nhìn thấy hai người họ cùng đi chung xe trên đường phố thì thấy ngạc nhiên.
Dù sao gần đây hai người họ dường như có vẻ rất thân mật.
Trong lòng Tô Đông Lai cực kỳ không vui, anh cho rằng Tô Uyển Uyển có ý đồ không trong sáng, muốn tiếp cận những người bên cạnh anh để lấy lòng mình.
Điều này khiến anh cũng nảy sinh bất mãn với Đỗ Dịch, lập tức bảo tài xế bí mật đi theo.
Con đường càng ngày càng hẻo lánh, cho đến khi đến một khu rừng nhỏ ở ngoại ô.
Trong lòng Tô Đông Lai nghi ngờ không yên, bảo tài xế dừng xe, một mình đi lên phía trước.
Anh nhìn thấy Đỗ Dịch dáng người cao lớn giống anh đang ôm lấy Tô Uyển Uyển vóc người gầy gò cao ráo trong ngực.
Anh đang định mở miệng quở mắng, một tiếng súng nổ làm kinh động vô số chim bay.
"Suýt chút nữa thì trúng rồi!
Suýt chút nữa thì trúng rồi!
Đỗ phó quan, anh thấy không?
Suýt chút nữa em bắn trúng rồi!"
[Đã cắt tránh re-up full trên loveme]