003 Anh trai và chị họ
Tô Bá Khê nhìn cô cháu gái ruột duy nhất mà mình chưa từng gặp mặt.
Ông đặt bút lông trong tay xuống, hòa nhã vẫy tay ra hiệu cho Tô Uyển Uyển ngồi xuống ghế sofa: "Mau lại đây ngồi đi.
Tô Bá, đi xem Mẫn Hành đã về chưa.
Nếu nó về rồi thì bảo nó đến gặp em gái."
Tô Bá Khê rửa tay trong chậu nước trên giá gỗ, dùng một chiếc khăn lông trắng tinh lau sạch đôi tay thon dài, rồi mới ngồi xuống ghế sofa.
Ông tự tay rót cho cháu gái một ly trà, sau đó đẩy đĩa bánh ngọt trên bàn trà về phía cô: "Những năm nay con ở bên ngoài đã chịu nhiều khổ cực, là sai sót của nhà họ Tô, không tìm thấy con kịp thời.
Con đừng oán trách cha con, cũng đừng sinh lòng oán giận nhà họ Tô.
Giờ con đã về nhà, hãy nhìn về phía trước, phải tích cực, lạc quan lên.
Bây giờ là xã hội mới, phụ nữ cũng như đàn ông, nếu chịu được khổ cực, chịu khó nỗ lực vươn lên, dùng tài năng của mình tạo dựng sự nghiệp cho bản thân, cống hiến cho đất nước, cho dân tộc.
Những sóng gió cá nhân đó, khi đặt trước quốc gia dân tộc, thật sự quá nhỏ bé, con có hiểu không?"
Tô Uyển Uyển đã nghĩ đến nhiều lời dạo đầu mà ông nội sẽ nói với cô, nhưng duy nhất không ngờ lại nghe được những lời nói mới mẻ này.
Cô không phản cảm, tuy rằng không hiểu lắm, nhưng cô cảm thấy rất hứng thú.
Mặc dù đây là lần đầu tiên cô gặp mặt ông nội trẻ tuổi, điển trai, nhưng cô lại rất có thiện cảm với ông.
Ông là người chính trực và nho nhã, cô đã gặp đủ mọi tầng lớp người của xã hội, nhìn đủ loại bộ mặt, nhưng rất hiếm khi gặp được một người như ông nội cô.
Đó là một người đàn ông vừa chính trực lại ôn hòa, không màng danh lợi cá nhân, luôn lo nghĩ cho quốc gia dân tộc.
Thỉnh thoảng đi ngang qua các nhà hàng tây hoặc quán cà phê, qua tủ kính cô nhìn thấy những người đàn ông thượng lưu mặc vest bảnh bao.
Trong túi áo cài chiếc khăn tay trắng tinh, tao nhã uống cà phê.
Trên bàn kính cắm một bông hồng đỏ tươi thắm.
Cô vẫn luôn nghĩ họ là một nhóm người tiên phong, thời thượng, bí ẩn và cao quý nhất trong xã hội này.
Thế nhưng ông nội trước mắt cô không uống cà phê, ông đang nâng một ly trà xanh.
Trong túi áo vest của ông cũng không có khăn tay, nhưng cô lại cảm thấy ông cao quý và tao nhã hơn họ rất nhiều.
"Ông nội, cháu hiểu rồi ạ.
Chỉ là, ông nội, cháu, cháu chưa từng đi học, không biết chữ.
Cháu có thể học chữ với ông không ạ?"
Tô Uyển Uyển nhìn ông nội với ánh mắt đầy mong đợi, cảm thấy sự ấm áp của bậc trưởng bối.
Tô Bá Khê mỉm cười khen ngợi: "Rất tốt.
Đúng là con cháu nhà họ Tô.
Mặc dù lưu lạc bên ngoài, nếm trải mọi cực khổ, nhưng khi nhận lại thân phận, không bị những ngoại vật quấy nhiễu, ưu tiên việc học lên hàng đầu.
Ông nội rất mừng cho cháu.
Ông nội đã làm thủ tục nhập học cho cháu rồi, cùng trường với anh con, nhưng anh trai cháu học đại học, còn cháu học trung học.
Cháu không biết chữ, không theo kịp việc học cũng không sao, có thể hỏi anh Mẫn Hành, cũng có thể đến hỏi ông.
Ngày thường ông có thể bận việc ở bộ ngoại giao, cháu có thể đến học chữ với ông nửa ngày vào cuối tuần."
Tô Uyển Uyển liên tục gật đầu, rất vui mừng.
Cô nhất định sẽ nắm bắt cơ hội này, cố gắng học tập gấp mười, gấp trăm lần.
Đây là chuyện mà trước đây dù nằm mơ cô không dám nghĩ đến, làm sao cô dám không nắm chặt lấy?
Trời biết cô ngưỡng mộ những nữ sinh đó đến nhường nào, biết viết chữ, biết đọc báo, mặc váy học sinh tốp hai tốp ba thỉnh thoảng rủ nhau đi dạo phố hoặc ngồi xe điện.
Cô cũng ngưỡng mộ những nữ quân nhân lái xe quân sự, mặc quân phục còn đẹp trai hơn đàn ông.
Đi đến đâu, người khác cũng phải cúi chào và nhường đường cho họ.
Khẩu súng lục cài ở thắt lưng của họ khiến cô rất ngứa ngáy.
Nếu cô cũng biết bắn súng, phải chăng sẽ không vì tranh giành một cái bánh bao mà bị người khác bắt nạt.
Nhắc đến quân nhân, cô nhớ lại Tô Bá đã từng nói với cô rằng cha Tô nhà cô, là tư lệnh không quân.
Thế nhưng, ông nội đã dặn dò cô rất nhiều điều, nhắc đến chuyện cô có thể hỏi anh trai Tô Mẫn Hành, có thể hỏi ông, nhưng lại không hề nhắc đến cha cô.
Lưu Tuyết Lan nói ông ấy đi công tác Nam Kinh, phải vài ngày nữa mới về.
Ông ấy không biết cô đã trở về nhà họ Tô sao?
Là công việc thế nào mà khiến ông, ngay cả cuộc gặp gỡ với con gái cũng không thể tới được chứ?
Ông nội lại hỏi cô một vài câu, cô đều trả lời tỉ mỉ từng câu một.
Đang nói chuyện thì Tô Bá trở về, cùng ông còn có hai người khác đang bước vào.
Một nam một nữ, nam khôi ngô nữ duyên dáng, cả hai nhìn khoảng khoảng chừng mười bảy, mười tám tuổi.
[Đã cắt tránh re-up full trên loveme]