Ngôn Tình Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 60: 60: Dẫu Biết Là Vậy Nhưng Hai Từ Tình Yêu Lại Quá Đổi To Lớn


Sau khi đến bệnh viện kiểm tra tổng quát về sức khỏe của Lâm Bạch.

Em mới biết cô đã uống thuốc chống trầm cảm, nhưng may thay mọi thứ vẫn chưa dẫn tới mức quá nguy hiểm.

Cô chỉ mới sử dụng loại thuốc này nên không ảnh hưởng tới tính mạng.
Tác dụng phụ khi Lâm Bạch uống thứ thuốc đó, đã làm Cẩm Hương Lộc thoáng chốc bị mất kiểm soát.

Tính cách cọc cằn vốn có của một đại tiểu thư hiện rõ.
Khi ra ngoài Lâm Bạch che chắn kín mít bao nhiêu.

Cẩm Hương Lộc lại theo ý em gái song sinh, không để lộ danh tính song sinh của cả hai.

Đưa cô tới viện, biết được tình hình đã ổn hơn.

Em liền lập tức rời đi, không chần chừ một giây phút quý giá nào thêm nữa.
Cẩm Hương Lộc dần mất tích theo sự kiện khó quên đó.

Đến cả Lâm Bạch hay đi theo dõi chị gái cũng chả rõ tung tích của em.

Cơ mà vẫn còn một người biết được mọi lối đi, hướng rẻ của em.

Vô Phanh.
Hương Lộc rời khỏi bệnh viện, để lại chiếc ô tô mà Lâm Bạch làm ra mua được nó.

Em đi trộm xe từ một tòa chung cư cách bệnh viện không xa.

Chưa thành công trộm được, đã bị Vô Phanh tóm lấy trước khi em lấy được con xe tội nghiệp của người ta.
“Đi rồi chúng ta nói chuyện”
Vô Phanh vẫn như thế.

Vì sợ thân phận chị gái bà chủ Lâm bị đồn ra bên ngoài.

Liền ra sức bảo vệ, còn về mặt tình cảm.

Cậu vẫn thiên vị cô em gái song sinh hơn Hương Lộc đa tình.
Dẫu biết khi sáng mình đã nặng lời nặng hạt với Vô Phanh.

Nhưng sao cậu như không bị những câu nói đó làm cho giận dỗi.

Rời xa em nhanh nhanh cơ chứ.
“Chuyện bà chủ Lâm uống thuốc, tôi thực sự không biết.

Nghe cô nói thế, lập tức tới đây tìm.

Là do tôi bất cẩn, hy vọng Cẩm Hương Lộc cô có thể bỏ qua”
Vô Phanh ngồi trước cầm vô lăng, em ngồi cạnh vểnh tai chăm chú lắng nghe.

Suy ngẫm một lúc, em không những không hề tha thứ cho tội bất cẩn của Vô Phanh.

Mà còn ra điều kiện với cậu.
“Sắp tới tôi sẽ có một chuyến đi công tác khá dài.

Mong cậu có thể giúp”
..
Và cứ như thế, Vô Phanh lúc lại thoát ẩn thoát hiện tại sòng bạc.

Lâm Bạch để ý nhưng lại thôi.

Mọi thứ yên bình diễn ra trong hai năm liên tiếp.

Năm đó, cả Cẩm Hương Lộc và Lâm Bạch đều chạm mốc hai hai tuổi, ngày sinh nhật mà hai người chưa từng biết.

Đã có một người gửi gắn tới họ một món quà.
Cẩm Hương Lộc nghe tin Lâm Bạch đã phải gả cho Túc Tả vì muốn lấy lại miếng ngọc bội.

Sòng bạc, cô đã hoàn toàn từ bỏ nó ở quá khứ.
Lập tức bỏ công việc ở thành phố khác trở về tìm gặp ngay Lâm Bạch chỉ để hỏi chuyện.
..
Căn phòng đang chìm trong sự yên tĩnh vốn có.

Tai khẽ nhích lên, nhạy cảm tới độ có thể bị thu hút sự chú ý ngay lập tức.

Đang chìm trong sự tâm trung, cánh cửa phòng đã bị đá cho mở toang ra.

Âm thanh lớn đột ngột khiến cho cô giật mình, tay đang cầm bút cũng phải loạng choạng tạo thành những đường nghệch ngoặc.
“Thưa ngài! Vị khách này tự ý xông vào..”
Một nhân viên theo sau em vội vã giải thích cho bà chủ đang ngồi tịnh tâm trong phòng.

Nhưng lời nói đó đã bị cô thẳng thừng phớt lờ, bỏ ngoài tai.

Giơ tay lên, phẩy phẩy người nhân viên vô tội kia lui xuống.
Lâm Bạch ngồi trên ghế tựa, khẽ thở dài.

Đưa mắt nhìn Cẩm Hương Lộc đang đứng giữa căn phòng, chờ đợi một câu trả lời thích đáng.

Dù em chưa mở miệng ra hỏi gì.

Cả hai cứ một kẻ nhìn một người chờ.

Bốn mắt nhìn nhau chán rồi mới mở mồm ra hỏi: “Vụ hôn lễ gì đó là sao?”
Biểu cảm có chút thả lỏng, cô tưởng em sẽ hỏi thứ khác chứ không phải là vụ kết hôn với con trai nhà họ Cẩm.

Tay lại bắt đầu cầm bút lên, chuẩn bị những nét tiếp theo.
“Như chị đã biết.

Cậu út nhà họ Cẩm, Cẩm Thê đã từ bỏ gia phả mà tới đây làm hầu tớ cho tôi.

Mới đây ông trùm mới nhận ra được sự hiện diện của Cẩm Thê, tôi cũng phải làm gì đó để cứu cậu ta khỏi những lần tra tấn cực hình từ nhà họ Cẩm”
Đúng là có chuyện Cẩm Thê vì bị Túc Tả phớt lờ.

Khiến cậu út nghĩ quẩn, đi theo Lâm Bạch hầu hạ cô.
Chưa kể còn có cả người nhà họ Phó.

Tên Phó Gia Huy.

Hắn là một kẻ ngoài lạnh trong nóng.

Lại vì chuyện cá nhân mà cũng theo Lâm Bạch, từ bỏ ngôi vị kế thừa.

(Nhà họ Phó chỉ có mỗi cậu là con trai, nên tương lai sẽ được kế vị từ bà Phó)
Hai kẻ tạo phản nắm tay nhau bỏ trốn.

Chuyện này không ai là không biết.

Chỉ là biết trễ hơn dự kiến, năm Cẩm Hương Lộc hai mươi tuổi.

Chú hai em mới nhận ra Cẩm Thê và Phó Gia Huy đã lấy cắp một số tài liệu quan trọng và chạy trốn.
Chỉ là, phải đến tận bây giờ mới biết được tung tích của hai người họ.
“Miếng ngọc bội đó là thứ mà bà Bạch cầm trong tay đến lúc chết.

Người ta cho rằng nó rất hiếm nên ai ai cũng dòm ngó tới nó.

Nhưng thực chất, miếng ngọc đó là của mẹ chúng ta.

Là vật đính hôn của cha mẹ ruột của chúng ta, phải chứ em gái?”
Lâm Bạch chợt khựng lại, bất ngờ với lượng thông tin mà em thu nạp trong hai năm qua là không hề vô bổ.

Hai năm qua em mất tích là để tìm lại cội nguồn của mình.
Rằng cha mẹ ruột em đã từng có giao ước, và vật đính hôn chính là miếng ngọc bội đó.

Xưa miếng ngọc bội được coi là vật đắt tiền, nay lại coi đó là bảo vật nhiều năm.
Lâm Bạch vì không muốn gia tài mẹ nuôi đổ sông đổ bể.

Càng không muốn bảo vật của mẹ ruột thất lạc ngoài biển khơi.

Vụ cá cược hai năm trước cũng là bởi cô đã tin chắc rằng mình sẽ thắng, và cả hai thứ quan trọng đó sẽ trở lại vào bàn tay cô.
Đưa hai tay chống lên bàn, duỗi chân đứng thẳng.

Chiếc bụng phình to kia dần lộ diện.

Cẩm Hương Lộc ngạc nhiên với cái thai trong bụng cô, chưa kịp hỏi đã có câu trả lời.
“Là con của em và Túc Tả.

Lời đồn chị nghe được là do em bảo người truyền ra.

Em thực sự rất yêu Túc Tả.

Nhưng cậu ấy lại coi em như ‘chị gái Cẩm Hương Lộc’.

Khi đã nhận ra em là em gái song sinh, liền đưa tiền bảo đi phá cái thai.

Cơ mà em không thể..”
Cẩm Hương Lộc nghe tới đây, vội chạy lại an ủi cô em gái.

Tức giận không phải cách hay.

Em yêu cầu cô đưa điện thoại, gọi Túc Tả ngay và luôn.

Lâm Bạch tới hai từ ‘Túc Tả’, biểu cảm sợ hãi hiện rõ rành rành.

Và rồi cuối cùng cũng không ngăn được Cẩm Hương Lộc.

“Cô còn gọi tới cho tôi-”- Túc Tả càu nhàu, bận bịu đến bỏ bữa.

Giờ còn phải lo cho Lâm Bạch.
“Cẩm Hương Lộc đây.

Túc Tả, chị có một yêu cầu.

Chiều nay phải có một chiếc xe tới hộ tống em gái chị về dinh thự chăm cháu.

Đây là đứa cháu đầu tiên của chị, chị không quan tâm hai đứa đang trẻ phải lo chuyện tương lai hay gì.

Nhưng đứa trẻ ở đây không mang tội”
Nói xong liền cúp máy.

Quay sang nhìn Lâm Bạch, thấy cô đang ngồi bẹt dưới nền sàn lạnh ngắt.

Liền tiến tới nhắc nhở.
“Chuyện chú hai chị sẽ nhắn lại với chú ấy sau.

Sòng bạc sẽ không mất khi em hạ sinh đứa cháu ruột của chị.

Miếng ngọc bội chị sẽ giữ gìn cẩn thận, em không cần phải lo.

Tạm thời về đó em cứ lấy cái tên ‘Cẩm Hương Lộc’.

Đảm bảo ai nghe cũng chả dám đụng tới em dù chỉ là một cộng tóc.

Giờ chị đi, em nhớ phải ngoan nhé”
..
Nhớ năm đó cô chị gái hay để tóc dài, thích thả tóc.

Đã chạy trên hành lang, tới phòng bệnh của em gái.

Không quên mang theo một cành hoa nhỏ, thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào.

Mỉm cười, hẹn nhau sau này sẽ tới vườn hoa này chơi đùa.
“Biết em gái thích hoa nên chị mới hái vào cho đó nhé”
..
Hình ảnh mà chỉ có mỗi Lâm Bạch là khắc ghi trong kí ức tươi đẹp.
Và.

Một người anh đã mất tích bao lâu nay cũng đột ngột xuất hiện.

Sau khi Cẩm Hương Lộc rời đi.
 
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 61: 61: Gia Đình Là Điểm Yếu Tấm Chồng Khó Tránh Khỏi Được


Quay trở lại tình hình của mười bảy năm trước.

Cái năm mà ba đứa trẻ bất hạnh cùng vào trại trẻ mồ côi cùng một lúc.

Cùng năm, tháng một.

Đã có một vụ nổ súng tại một ngôi làng gần rìa khu vực của bọn giới xã hội đen thường hay lởn vởn xung quanh.
Theo những gì mà Cẩm Hương Lộc thu thập được từ lời nói và ghi chép ở thời điểm đó.

Thì trước đó đã có một vụ ám sát tại đó.

Là người nhà sát hại nhau, chứ không phải là người ngoài tự ý đột nhập vào.
Một người phụ nữ tên Lâm Khanh đã tự vong tại chính căn nhà của cô.
..
Lâm Khanh là mẹ ruột Đô Uy, Cẩm Hương Lộc và Lâm Bạch.

Từng trải qua cái nghề mà người người coi thường.

Không lâu sau bà ta lại vớ được một người đàn ông tử tế.

Nhưng thực chất lại là người của giới mafia.
Vì một lần phải lòng mà cuộc sống như địa ngục của bà ta đã thay đổi từ đó.
“Vợ.

Anh đi ra ngoài mua tí đồ rồi về.

Em ở nhà đừng động vào thứ gì cả đấy nhé.

Chào vợ!”
Gã là một người đàn ông ngọt ngào.

Luôn thể hiện tình cảm với vợ mọi lúc mọi nơi.

Lâm Khanh lại trái ngược hoàn toàn, bà luôn im lặng mà đón nhận mọi tình yêu từ người chồng.

Là kiểu người ít thể hiện tình cảm.
Cả hai cứ thế mà bù đắp cho nhau những tổn thương của quá khứ, lấp đầy tình yêu thương cho người kia.

Kinh tế ổn định, không quá là khó khăn với một gia đình năm người.
Khi này hai cô chị em song sinh chỉ mới bốn tuổi, gần sang tuổi thứ năm.

Vào đêm chuẩn bị tổ chức sinh nhật cho người anh cả.

Người cha đột ngột thay đổi thái độ, miệng bảo không sao nhưng biểu cảm của ông lại lo lắng tới mức đứng ngồi không yên.
Ăn cơm tối xong, cả nhà ngồi quây quần bên nhau mở ti vi xem phim ăn tráng miệng.

Có mỗi người cha là càng ngày càng sốt ruột.

Đành lắng mặt một lát, đi ra ngoài sân đi vòng vòng, bận rộn suy nghĩ thứ gì đó.
Lâm Khanh thấy chồng mình có biểu hiện khá lạ, bất thường hơn mọi ngày.

Đành dặn các con ngồi yên trong nhà, mẹ ra ngoài với ba rồi sẽ trở vào lại.
Lúc này mọi thứ vẫn bình thường.

Ba đứa trẻ xem được lúc cũng chán, đành rủ nhau chơi trò trốn tìm.

Oẳn tù tì xong, kết quả người anh là người ‘bị’, có nghĩa là người đi tìm người trốn.

Hai cô em gái nhỏ nhắn chạy vào trọng nhà trốn.
Cô chị trốn dưới gầm giường phòng của ba mẹ.

Cô em lại lon ton trốn trong phòng mình, trùm chăn lại trốn.
Người anh dưới nhà sau khi đã đếm đủ, liền hô to: “Anh đi tìm đấy nhé!”- Cho hai đứa em gái ham chơi, nhưng chả bao giờ là chơi thắng.
Tiếng bước chân dẫm lên nền sàn gỗ tạo thành phát cọt kẹt đều đều từ dưới nhà đi lên tầng hai bắt đầu gần hơn.

Tiếng từng cánh cửa được ai đó mở ra lần lượt.

Như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Đến cánh cửa phòng của ba mẹ, cánh cửa không còn mở ra nhẹ nhàng nữa.
Đổi lại là tiếng rầm lớn.

Cô chị nằm co ro dưới gầm run rẩy sợ hãi.

Lo ló đầu ra ngoài nhìn, là ba ruột và mẹ đang cãi nhau.

Ý định định chui ra ngoài là bất khả thi.

Em liền lùi lại vào trong trốn, tay bịt miệng để không tạo ra tiếng động gì.
Chợt em nghe thấy tiếng la hét, lời thương nhưng lại thàm mang theo ngụ ý của sự chết chốc.

“Vợ.

Anh xin lỗi.

Vì em là người của bọn sát thủ.

Tổ chức chỉ mới biết, và anh cũng chỉ mới biết.

Các con em không cần phải lo.

Anh sẽ nuôi nấng tất cả cẩn thận.”
Lời đáp trả từ người vợ lại không phải là lời oán trách.

Mà là tiếc nuối: “Anh chưa từng gọi e..

Em với cái tên Lâm Khan..

Khanh..”
Vết thương ở phần bụng đang dần khiến hơi thở của người vợ trở nên khó khăn.

Đứa trẻ tầm bốn tuổi còn sốc với cảnh tượng vừa thấy trước mắt.

Co rún lại sợ hãi, miệng bịt chặt ngăn lại những tiếng thút thít và cơn nấng cụt.
Từ biệt xong thì người chồng lặng lẽ rời đi.

Bước chân sau khi rời khỏi cánh cửa kia lập tức nhanh chóng đi tìm ba đứa con.

Để người vợ lại, nằm bơ vơ trên nền sàn lạnh băng.

Cô chị vẫn còn bị ảnh hưởng bởi cú sốc vừa rồi, không dám chui ra.

Chỉ biết nằm trong gầm giường, đưa mắt nhìn người mẹ đang quay mặt ra hướng cửa, nằm bất động.

Biết chắc người đàn ông mà mình yêu hết lòng kia đã tìm được cô con gái út trong phòng ngủ.
Người mẹ cố gắng lấy sức thều thào.

Dẫu biết càng cố thì cơn đau càng quằn quoại bà mẹ trẻ, nhưng Lâm Khanh vẫn muốn nói gì đó với cô con gái nhỏ.
“Đinh Lạc Lạc.

Mẹ biết con đang nằm dưới gầm giường.

Đừng sợ.

Mẹ không sao.

Mau ra đây nào”
Câu nói thốt ra khó khăn còn hơn cả nhiệm vụ cưới người chồng ác độc.

Lâm Khanh gọi cô con gái đứt ruột đẻ ra.

Mắt nhắm nghiền lại như kìm nén tiếng r*n r* vì đau.

Cứ cái đà này, Lâm Khanh sẽ trút hơi thở cuối cùng trước mặt cô con gái tội nghiệp kia mất.
Vừa mở mắt ra đã bắt gặp ngay khuôn mặt tròn trĩnh, dễ thương đang thấm đẫm nước mắt nhìn người mẹ.

Nằm với một vũng máu tanh đỏ thẩm.
“Đinh Lạc Lạc, con ngày hôm nay đã chứng kiến cảnh đau thương.

Nhất định không được hận cha ruột con.

Phải đi theo cha, bảo vệ anh trai Đinh Thiên và em gái con, Đinh Lạc Thiên.

Nghe rõ chưa?”
Lâm Khanh cẩn thận dặn dò cô con gái nhỏ chưa kịp hiểu chuyện bắt cô phải hiểu cho bằng được.

Khó khăn đưa bàn tay xoẹt xoẹt vào áo, chùi đi vết máu tanh.

Rồi mới nắm lấy tay cô con gái, mắng: “Giờ thì ra ngoài..”
Nghe lệnh mẹ rời khỏi, tâm lý bị ảnh hưởng tới mức ám ảnh.
Rời khỏi căn phòng chứa đựng nhiều nổi đau năm đó.

Lâm Khanh đã tử vong tại nhà riêng.

Người chồng tên, Đinh Trạch.

Giữa đêm lái xe đưa ba đứa con nhỏ rời khỏi đó.
Tưởng mọi chuyện sẽ trôi qua khoảng tầm vài tuần.

Không ngờ đứa con nhỏ, chị gái của cặp song sinh bị ảnh hưởng rất lớn.

Khi nào cũng rơi vào trạng thái sợ hãi.

Mất quá nhiều thời gian để chữa khỏi cái bệnh không lường tới này.
Không lâu sau đó, truyền thông đưa tin một ngôi làng đã bị một cuộc bạo động.

Sát hại tất cả người dân ở làng đó.

Đây cũng chính là do tổ chức của Đinh Trạch làm ra.

Nhằm muốn che dấu toàn bộ lịch sử mà gã làm ra ở đây.
Mùa đông năm 1990.

Đinh Trạch dẫn hai đứa con nhỏ tới một cô nhi viện, được gã quyên góp rất nhiều tiền ủng hộ vào đó.

Mục đích quyên góp đều được định sẵn, lễ giáng sinh năm đó gã ta đã tự tay đưa hai cô con gái ruột của mình vào trong cô nhi viện.
Quyết định giữ lại cậu con trai, Đinh Thiên như nối dõi dòng họ.

Nhưng rồi sự việc khinh hoàng đã diễn ra.

Đinh Trạch bị người bạn thân, cũng là con trai trưởng nhà họ Đô ám sát.

Vì đã tính trước được mọi thứ, Đinh Trạch đã cho người cài bom tại cửa sau dinh thự.
Biết chắc người bạn thân sẽ tẩu thoát bằng đường đó.

Kết cục cả hai đã tự phản bội lẫn nhau.
Đinh Thiên cũng chính là Đô Uy hiện tại.

May mắn lọt vào mắt xanh của lão Đô.

Lão cất công nuôi dưỡng hai năm trời.

Truy tìm mọi quá khứ của Đinh Trạch, nhưng rồi đều không có gì tiến triển.
Bấy giờ Đinh Thiên mới hỏi về sự tồn tại của hai người em song sinh.

Lão Đô như được Đinh Thiên gợi ý lối đi.

Lập tức tìm hai đứa con còn lại của Đinh Trạch.
Và được biết rằng.

Cô em gái song sinh, Đinh Lạc Thiên đã được một người phụ nữ có ngoại hình giống với bà Phó nhận nuôi.

Còn cô chị, Đinh Lạc Lạc thì được nhà họ Cẩm vớt về đầu tư cho tương lai.
Sau này Đinh Thiên có tên mới là Đô Uy.

Đinh Lạc Thiên may mắn được nhà họ Cẩm vớt về, và được lão gia tự tay chăm cho.

Đặt cho cái tên mới là Cẩm Hương Lộc.
Còn cô em út được người mẹ nuôi tên Bạch nhận về nuôi dạy rất tử tế.

Đến tuổi làm được việc liền cho cô biết về kinh doanh, cờ bạc.
 
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 62: 62: Thỏa Thuận Nghiêm Túc Như Hai Người Đàn Ông Bàn Chuyện Lớn Đi Chú Hai!


Trở về hiện tại.
Cẩm Hương Lộc đang bận rộn với sự xuất hiện chưa đầy năm tháng nữa mới ra đời của đứa cháu đầu lòng.

Em lo từ chỗ ở tới môi trường sống.

Phải đảm bảo rằng khi em gái song sinh Lâm Bạch chuyển tới ở, không một giây phút nào buồn rầu.

Dù là cha đứa trẻ, hay tiền của.
Cuối cùng cũng phải trở về lại dinh thự nhà họ Cẩm, gặp chú hai bàn bạc chuyện tương lai.
Hai năm trước em đột ngột mất tích, giờ lại nhắm mắt làm ngơ.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
Mọi thứ từ sự mất tích của em, đến quyền chức, tài sản ở đầy.

Tất cả cũng chỉ vì chú hai muốn giữ kín bí mật trong gia đình nên mới buộc phải làm giả lời đồn.
Rằng Cẩm Hương Lộc mang thai, chứ thực chất người mang thai lại chính là em gái song sinh Lâm Bạch.

Giờ lại quay về mang theo một đứa con ngoài giả thú.
Chú hai là người hiểu rõ chuyện con cháu.

Biết Lâm Bạch đang mang thai cháu ruột chú hai.

Liền cho người thay đổi mọi thứ trong nhà, thuận tiện cho việc đi lại của bà bầu.
“Đi rồi.

Lời từ biệt cũng nói rồi.

Sao giờ lại muốn quay lại?”
Chú hai ngồi bắt chéo chân, thản nhiên ngồi nhâm nhi tách trà nóng từng ngụm từng ngụm nhỏ.

Hỏi đại tiểu thư bỏ nhà ra đi hai năm trời, cộng với nửa tháng mất tích từ hồi bị mời đến nhà chú hai hỏi chuyện Đô Uy.
Giờ đây chú hai em đã khác xưa.

Trở thành ông trùm xã hội đen, lúc ẩn lúc hiện.

Tung tích chưa bao giờ là đúng đắn.

Mọi nước đi đều rất cẩn thận.

Giờ mà có gặp lại kẻ phản bội, ví dụ rõ nhất là Vô Phanh.

Lập tức lôi súng ra bắn nát sọ.
Hai năm nay, em còn ở cạnh hắn.

Giờ mà bất cẩn nhắc tới hai từ ‘Vô Phanh’ hay là ‘Cố Thành’.

Thì mạng sống của người em thích, và điều khoản sắp cược ra sẽ đi vào dĩ vãn.

Mọi công sức của cả tháng qua, lo từ miếng ăn áo mặc cho cháu đầu lòng đều sẽ đổ sông đổ bể hết.
“Chuyện cũ đã qua.

Mong chú hai nghĩ tới đứa cháu sắp ra đời mà giúp Cẩm Hương Lộc con.

Dù không máu mủ ruột rà, nhưng con cũng được coi là đã từng được người người kính nể mà gọi ‘đại tiểu thư nhà họ Cẩm’ cao quý kia”
..
Dụ dỗ người đàn ông tàn nhẫn này đồng ý điều kiện cũng phải mất cả tiếng đồng hồ.
“Vậy cháu xin phép về trước.

Chúc chú hai ở dinh thự chăm con dâu không bị tổn thọ.

Có cháu ruột đừng quên đứa cháu nhặt ngoài đường này là được ạ”
Vừa dứt câu chú hai em đã nhanh chân cho người chặn cửa.

Từ cửa chính tới cửa họng.
“Cẩm Hương Lộc sau hai năm bỏ nhà đi.

Còn có thể gọi ông trùm đây hai tiếng ‘chú hai’.

Vậy là vẫn còn lưu luyến.”
Độ cảnh giác khi vào vào địa phận nhà họ Cẩm.

Đúng hơn là đất của bọn giới xã hội đen, lập tức bị giảm đi kha khá.

Em có lẽ đã quên mất người em vừa thỏa thuận kia là ông trùm giới xã hội đen khét tiếng.
Vào thì dễ, mà đi thì khó.

Ông trùm đâu thể để con cừu non bỏ nhà đi bụi hai năm liền, chạy đi thêm lần nữa đơn giản thế được.

“Chú h- Ặc- Ông trùm giới xã hội đen.

Tôi đã giao ước với ngài xong rồi.

Hai bên đều công bằng như nhau, tiền tôi vẫn còn đương nhiên là không lưu luyến gì tới nhà cũ nữa.”
Nói được nửa chợt nhận ra, nhanh chóng sửa lại.

Cẩm Hương Lộc từ từ quay người lại, cố nở một nụ cười thân thiện nhất có thể.

Mong chú hai có thể lượng thứ bỏ qua chuyện năm đó mà thả em ra về an toàn.

Không đe dọa tới tính mạng.
Ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt ánh lên tia khó ở rành rành.

Thoáng qua như cơn gió, liền trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Mối nguy hiểm mà em cảm nhận được từ chú hai ngày một tăng lên, kinh hải tới mức sởn cả gai óc.
Bên này chú hai em lại khác.

Ý muốn níu giữ em lại là ý tốt, chả phải ý xấu cũng chả phải lợi dụng.

Tất cả chỉ vì chú hai muốn tốt cho em cả.
Nếu bên địa bàn của Lâm Bạch, có nguyên một đội quân ‘đen’ được dựng lên để bảo vệ cô.

Thì ở đây, người nhà họ Cẩm bao gồm cả tổ chức đều sẽ đứng về phía Cẩm Hương Lộc.

Chống lại bọn dám có ý muốn hại em.
Chú hai lấy danh ông trùm giới xã hội đen ra, mở đường cho em đi.

Hạ giọng thấp khuyên bảo, thầm ngỏ ý muốn giúp đỡ em, miễn là em cần.
“Sắp tới nhà họ Phó sẽ tổ chức tiệc hè trên biển.

Bà Phó đã tới đây và muốn mời Cẩm Phong Đông tới dự tiệc.

Nội dung trong bữa tiệc đó bao gồm có cả đính hôn của Cẩm Phong Đông và tiểu thư Phó Phương Nhi.”
Tới đây, lời nói của chú hai dần chậm lại.

Liếc mắt nhìn biểu cảm của em, như không quan tâm tới chuyện đính hôn của cậu ấm.

Chú hai mới an tâm, nói thêm.
“Ta nghe Túc Tả bảo lại rằng, đại tiểu thư nhà họ Cẩm con.

Mất tích hai năm chỉ để tìm lại sự thật năm đó.

Quả thật là khác hẳn những người già như lão Đô, tìm mãi vẫn không tìm ra được cái làng mà cha đẻ con từng sống là nơi nào.”
Hai câu chuyện chú hai kể.

Vừa nghe đã thấy chả có chút liên quan nào.

Nhưng khi sắp xếp lại theo đúng trình tự, theo đúng cách nói chuyện kì lạ của chú hai.

Thì..
Ông trùm biết sau vụ ám sát không đáng có của nhà em.

Có liên quan tới bà Phó.

Năm đó bà Phó đã giả danh thành một người phụ nữ vừa mất đi con, tới để cứu với Lâm Bạch.

Bà ta lấy tên giả là Bạch để đánh lừa tất cả.
Không những thế còn đặt tên cho Lâm Bạch, cùng họ với người mẹ ruột Lâm Khanh.

Lấy tên giả là Bạch để đặt vào tên của cô em gái song sinh.

Còn miếng ngọc bội.
Đinh Trạch tự tay giết người vợ yêu quý.

Ra đi với một túi tiền lớn, ba đứa còn.

Còn những kí ức, kỉ vật gì gì đó đều để lại.

Ngày hôm sau mới xảy ra vụ nổ súng.

Vậy có nghĩa là sau khi Đinh Trạch rời khỏi, ở gần đó đã có người đứng đợi trước.
Canh cho người đã chạy trốn đi xa.

Lập tức chạy vào nhà tìm kiếm lục lọi, và thứ người đó lấy là miếng ngọc bội luôn được Lâm Khanh mang theo bên người.
Sắp tới sẽ có tiệc hè do nhà họ Phó tổ chức.

Đây là thời cơ thích hợp để Cẩm Hương Lộc, Đinh Lạc Lạc em tìm lại mảnh ghép của năm đó.

Lý do nào mà bà Phó lại tới đó, còn lấy miếng ngọc bội vô giá đó.
Để giờ em phải nghi ngờ về quá khứ của bà.

Em đã từng ở cạnh, coi bà như bà mình.

Thế mà giờ thứ em nhận lại là sự phản bội sao..?
 
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 63: 63: Gã Dạy Gã Lỗ


Mười bảy năm lấy cái danh đại điểu thư nhà họ Cẩm, Cẩm Hương Lộc.

Chưa bao giờ là em thấy chú hai em lại dịu dàng, ân cần giúp đỡ em cật lực như thế này.

Trong giây phút nào đó mà em đã nghĩ có phải đây là mơ hay không nữa cơ.
Ông trùm xã hội đen cho người chuẩn bị trang phục, phụ kiện, xe.

Và thậm chí là hồ sơ về lai lịch của người mẹ ruột mà chú hai tìm được cho em.
..
Mẹ ruột Cẩm Hương Lộc, Đinh Lạc Lạc là Lâm Khanh.

Một gái bán hoa nổi bật với nhan sắc đẹp mê hồn.

Thường hay có mặt tại các quán bar để rót rượu, sau dần chuyển sang nghề mại ***.
Trong một lần bị quản lí bịp trợn số tiền bà làm ở quán bar, người quản lí đó đã cho người lôi Lâm Khanh ra ngoài.

Đánh đập tới chết cũng mặc kệ.

Bấy giờ Đinh Trạch vừa đi làm nhiệm vụ bước qua con hẻm.
Vô tình thấy cảnh tượng ba, bốn người đàn ông đáng giữ tay đánh đập một cô gái xinh đẹp đến mức mặt mũi sưng tấy lên hết.

Đinh Trạch đành phải tăng ca một hôm, rộng lượng một chút.
Tì nhỏ đã được người lớn huấn luyện như một cổ máy săn người.

Trong chớp mắt đã có thể dễ dàng hù dọa đuổi chúng tay sai có kinh nghiệm kém hỏi chạy mất dép.
Chưa vội cười đắc ý, Đinh Trach chợt nhớ ra còn người vô tộ ở đây.

Cúi người, đưa tay chọt nhẹ vào má Lâm Khanh như thử xem cô có còn sống hay không: “Nè~ Tiểu thư chân yếu tay mềm.

Làm gì lại đắc tội với quản lý quán bar bên kia thế?”
Vừa nhìn gã đã biết được bọn người vừa rồi là ai.

Cũng từng hay đi ngang qua đây, có thể gọi là từng quen biết quản lý quán bar.

Nói đoạn gã hất cằm về phía quán bar đối diện lối vào con hẻm nhỏ.

Quay lại nhìn Lâm Khanh, thấy có vẻ chưa bị đánh tới mức ngỏm ngay.

Coi như hôm nay thử làm người từ thiện.

Đem về xử lý vết thương quanh người Lâm Khanh.
Nấu ăn, còn đút cho tận miệng.

Quần áo cũng do gã tự tay thay ra hết, tắm rửa rất cẩn thận.

Tránh ảnh hưởng tới những vết thương chưa kịp lành đã hở ra thêm.
“Là Lâm Khanh, cô nàng nổi tiếng với vẻ ngoài quyến rũ.

Không ngờ giờ lại lọt vào trong tầm tay tôi dễ đến thế”
Cơ thể như được gọt rửa mọi thứ xấu xa, mệt mỏi xả hết vào ống cống nhà gã.

Lâm Khanh nghe rồi dần dần chìm vào trong giấc mộng.

Lâm Khanh dường như đã quên mất giấc ngủ ngon lành nhất, chiếc giường ấm nhất từng nằm cách đây bao lâu.
Chỉ biết, thực tại Lâm Khanh không còn sức lực để chống chọi lại gã.

Càng không thể chống cự lại cơn buồn ngủ từ đâu ập tới.
Đợi đến khi Lâm Khanh tỉnh dậy, cũng là đầu chiều ngày hôm sau.

Vết thương trên mặt, ở bả vai, lưng, đầu gối dường như đã không còn nhức đau như hôm qua.

Đảo mắt nhìn khắp phòng, Lâm Khanh mới nhận ra đây là một nơi nguy hiểm.
Kéo chăn định tẩu thoát khỏi đây.

Lâm Khanh bất ngờ với chiếc còng ở cổ chân, có cố phá cũng vô ích.

Xuống giường bước thử, chiếc còng này dài vừa đủ tới nhà vệ sinh.

Bàn làm việc gần cạnh giường.
Còn muốn xa hơn như cửa chính hay cửa sổ thì lại không thể.
“M.ẹ n.ó, Tên Đinh Trạch khốn nạn.

Tưởng mình là người của giới xã hội đen thì muốn bắt muốn nhốt ai cũng được hả.”
Đang mắng gã một cách hăng say, cùng lúc đó cánh cửa chính liền mở ra.

Gã cùng với bộ âu phục đen trắng, người thoang thoảng cái mùi máu tanh khiến người đứng cạnh cảm thấy ghê tởm.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người chạm mắt nhau được vài giây.

Người tránh trước là người thua, Lâm Khanh cúi đầu xuống, chân bất giác lùi lại vì sợ hãi.

Gã ban nãy đứng ngoài có nghe lời Lâm Khanh trách mắng, mở cửa vào trong tiếng mắng chửi liền ngưng lại.
Khóe môi nhếch lên như mới lóe lên ý tưởng xấu xa.

Đuôi lông mày giật lên một cái.

Chân duỗi thẳng nhẹ nhàng tiến tới gần.

Vừa đi vừa nói.

Giọng nói chậm chạp của gã khiến bầu không khí bức bối, hối hả vừa rồi liền chầm chậm lại.
“Sao? Không mắng người ta nữa à? Người gì vừa vô ơn vừa bạc nghĩa.

Người ta đã phải tăng ca để chăm sóc mĩ nhân khỏi cửa địa ngục.

Thế mà giờ ‘người ta’ nhận lại được gì này.”
Gã với thân hình người lớn, nhưng lời thốt ra lại là những lời ăn vạ.
Cả hai, người tiến kẻ lùi được lúc, lưng Lâm Khanh cũng chạm đến bờ tường.

Giật mình khi thấy gã vẫn muốn tiến thêm về phía trước.

Lâm Bạch hốt hoảng ngước đầu lên nhìn vào mắt gã.
“Biến-”
“Cuối cùng cũng chịu nhìn rồi”- Động tác của gã cũng vì thế mà dừng lại tại đó.
Mi mắt mở to kinh ngạc.

Lâm Khanh gặp gỡ biết bao là những tên đàn ông cáo già có, gà thóc có.

Chỉ có mình gã là người đầu tiên không có ý muốn tiến lại gần Lâm Khanh với d*c v*ng cá nhân.

Mà là sự thương hại của người qua đường.
Chìm đắm trong ‘lần đầu tiên’, Lâm Bạch như nhận ra hiện tại.

Lập tức đẩy ngực gã ra sau.

Cơ mà không những không đẩy được, gã còn nắm lấy cổ tay Lâm Khanh kéo mạnh về phía trước.
Mất thăng bằng mà ngã nhào vào lòng gã.

Gã choàng hai tay, đón nhận Lâm Khanh trong sự ấm ám duy nhất mà gã có.
“Từng gặp, từng biết, từng để ý.

Chỉ có điều giờ mới trực tiếp chạm vào được cơ thể yếu đuối, luôn cố tỏ ra mạnh mẽ.

Lâm Khanh, nếu trước đây chưa từng có người nào khiến em tin vào tình yêu.

Vậy có thể để Đinh Trạch tôi dạy em về tình yêu không.”
Gã dừng lại một chút, hai tay nắm lấy vai Lâm Khanh đẩy ra.

Gã muốn nhìn thấy khuôn mặt xấu xí bởi những kẻ hôm qua đã đánh em.

Muốn nhìn thấy lúc em thảm nhất, muốn trân trọng em khi em không còn đẹp nữa.
Khuôn mặt bị những giọt nước mắt không rõ lý do lăn dài lăn ngắn trên má.

Được gã nhẹ nhàng lau đi.
“Nếu cuộc sống của em là một màu tối đen, chả khác nào địa ngục.

Thì Đinh Trạch tôi có thể biến cuộc sống đó của em thành cuộc sống màu hồng”- Kết thúc lời nói gã tặng em một nụ hôm ở đuôi mắt.

Thấy vẫn còn mếu máo không nói nên lời, nhăn nhó đấm vào lồng ngực gã như trách gã toàn nói mấy lời khiến người ta vừa nghe đã phải phun trào hết nổi uất ức ra ngoài.

Khóe môi gã cong nhẹ, tặng kèm cho Lâm Khanh một vài nụ hôn.
Từ đuôi mắt, tới gò má, cắn nhẹ vào chiếc má trắng mềm như bánh bao, và kết thúc là một nụ hôn thấp thoáng như chuồn chuồn chạm mặt nước.
..
Gã yêu Lâm Khanh từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng cơ duyên gã lại không cho phép gã tới với Lâm Khanh.

Cho đến hôm đó, cái hôm mà Lâm Khanh lần cuối cùng bị người đàn ông ngoài Đinh Trạch làm tổn hại tới thân thể.

Gã như bỏ hết tất cả ở tổ chức, chỉ để xây dựng một tổ ấm mới.
Mấy năm sau, gã nhận được một lá thư từ tổ chức.

Có đề cập tới người vợ của gã hiện tại.
Gã khi này mới biết Lâm Khanh từng là người của giới sát thủ.

Và từng có liên quan tới cái chết của ông trùm.

Gã được lệnh phải tự tay g**t ch*t người vợ gã yêu thương nhất.

Hoặc để người của tổ chức ám sát tất cả người nhà của gã.
Cuộc trò chuyện ở ngoài sân chính là lời tự thú của Lâm Khanh với Đinh Trạch.
“Tôi biết anh là con trai ruột của ông trùm.

Trước khi để anh đưa tôi về nhà.

Tôi vốn đã định từ bỏ cuộc đời tại đây.

Nhưng biết làm sao được.

Vì anh đã thành công dạy tôi cách yêu một người đúng nghĩa rồi”.
 
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 64: 64: Du Thuyền Tổ Chức Tiệc Hè Nhà Họ Phó


Tính tới nay cũng đã vài tuần kể từ khi em đồng ý với chú hai sẽ lẻn vào tiệc hè nhà họ Phó.

Thực hiện kế hoạch trả thù cho người mẹ đã mất của mình.
Không phải là kiểu ăn mặc kín mít, từ đầu tới chân bọc một lớp vải đen.

Để lộ đôi mắt để nhòm, hai lỗ mũi hô hấp.

Thì chú hai lại tự xây nên một danh phận khác cho em.
Chính là Lâm Bạch.
Lâm Bạch thực sự sẽ trở về nhà chú hai, với thân phận là đại tiểu thư nhà họ Cẩm trở về với cái thai hoang.

Còn em lại lấy tư cách là ‘bà chủ sòng bạc’, tới để dự tiệc nhà họ Phó.

Ăn mặc lồng lộ tới mức không ai là dám dán mắt lên người em ít hơn một giây.
Đi đâu thu hút sự chú ý tới đó.

Chả biết chú hai em đã nghĩ cái gì trong đầu mà lại chọn cho em bộ đồ này nữa.
Miệng thì càm ràm về cách cải trang này.

Nhưng em vẫn mặc nó tới tiệc hè nhà họ Phó.

Vì khuôn mặt của cả hai đều rất giống nhau, chú hai còn cố tình cho người thiết kế theo kiểu khăn bịt mặt kết hợp với vải mỏng.

Đội lên đầu, dây ngọc trai nối chiếc khẩu trang ra chiếc mũ đó.
Để lộ đôi mắt sắc xảo.

Phần váy lại không kín mít như phần trên, có phần hơi hở ở phần xương quai xanh.

Sau lưng lộ rõ, tôn lên làn da nuột nà, dây váy thắt hình chiếc nơ tạo thành điểm nhấn sau váy.
“Cái đôi bốt dẻ rách này khó đi vô chết đi được ..

Chậc- Con m.ẹ n.ó chứ?!”
Đeo có đôi giày vô thôi mà Cẩm Hương Lộc cũng phải mắng cho bằng được.

Giọng chú hai đứng ngoài cửa đợi mà cũng bực mình theo.

Không phải là bực vì chú hai chọn sai cỡ giày cho em, mà là tính em đúng khó chiều.

Chả trách trước giờ chú hai không chiều em như ông nội là phải.
“Vào trong xử lý nó lẹ.

Mất thời gian quá”
Bực mình tặc lưỡi, khó chịu ra mặt.

Chú hai cho người nữ hầu vào trong giúp em thay đồ.

Để một mình em trong đó rồi chật vật đến khi nào?
Mặc cho em có bảo là không cần, vì đã quá lâu rồi chưa được người hầu hầu hạ.

Em không quen nên mới bảo muốn tự thay.

Cuối cùng vẫn phải để người hầu hỗ trợ cho mới đeo được vào chân.
..
Đêm xuống, khi mà những người thuộc kiểu người thứ ba.

Sáng làm việc, đêm cũng bận bịu không kém.
Cẩm Phong Đông lề mề.

Phải đợi đến quá giờ hẹn tầm mười lăm phút mới thấy bóng dáng cậu ấm đã lên du thuyền.

Bữa tiệc bắt đầu cũng là lúc con du thuyền bạc tỉ đó di chuyển trên mặt nước biển.
Ánh sáng vàng nhẹ rực rỡ khiến bao người cảm thấy thư giãn hơn bao giờ hết.

Cẩm Hương Lộc với một màu một kiểu, đứng trong góc ẩn thân.

Cẩm Phong Đông đứng giữa đám đông tỏa ra muôn vàn thứ hào quang chói mắt, cậu ấm đứng lắc lắc ly rượu vang đỏ cười nói tán gẫu với các cô gái ở bữa tiệc long trọng.
Đứng góc quan sát.

Em mới để ý hình như không có sự xuất hiện của con cháu nhà họ Phó đâu.

Bà Phó thì vẫn bận rộn một mình một khu tiếp hết khách này lại tới người khác.
Cẩm Hương Lộc tới đây lấy danh nghĩa là bà chủ sòng bạc quyền năng.

Mà lại ru rú một góc như kẻ tàn hình.

Được một lúc lại khó chịu, cau mày nhìn sang phía cậu ấm đang tươi cười cùng lũ chim chuột.

Tâm trạng ảnh hưởng tới hành động.
Em tiến tới người phục vụ, lấy ly rượu vang trắng, tiến tới chỗ bà Phó mở rộng mối quan hệ.

Nhưng thực chất là đang muốn thử xem bà ta có nhận ra Cẩm Hương Lộc em hay không.
“Ah! Đây không phải là bà chủ Lâm hay sao? Ta bất cẩn quá, hiếm khi mời được ngài tới đây.

Lại vô ý quá.

Chắc già rồi nên mới đãng trí thế này hay sao ta..”
Nói câu, bà Phó đưa tay lên chống cằm suy tư.

Những vị khách đang nói chuyện với bà Phó cũng vì thế mà rời đi.

Ban nãy sự xuất hiện mờ nhạt bao nhiêu.

Thì giờ càng nổi bật bấy nhiêu.
Tất cả ánh mắt có mặt tại đại sảnh dường như đang đổ dồn hết về phía Cẩm Hương Lộc và bà Phó.

Em cảm nhận được mọi ánh mắt mang theo sự tò mò đang dán về phía em.

Cố gắng tậm trung vào cuộc trò chuyện giữ em và bà Phó.

Nhưng em hình như đã quên đi sự có mặt của cậu ấm.
Em càng nổi bật, nổi nghi ngờ của cậu Phong Đông sẽ ngày một lớn dần.

Đáp qua đáp lại một hồi, bà Phó cũng chủ động tạm ngưng cuộc trò chuyện tán gẫu này lại.

Mà tiến tới chủ trì tiệc hè, thông báo một số ý mới cũng như thông báo về sự có mặt đầy bất ngờ của em.
“Và hôm nay tôi rất được vinh dự khi mời được bà chủ sòng bạc lớn nhất nhì ‘khu cấm’ tới đây dự tiệc hè nhà họ Phó chúng tôi.-”
Bà Phó giới thiệu em công khai trước mặt mọi người.

Khẽ liếc sang cậu ấm, cậu ta có vẻ như không để tâm tới mấy chuyện này.

Còn đưa tay lên vỗ tay chào đón em như bao người khác.

Ánh mắt vô tình chạm nhau, cậu ấm xa lạ gật đầu nhẹ, cười khẽ trông rất lịch sự.
Bên cạnh không thể thiếu đó chính là vài cô tiểu thư đỏng đảnh đang lượn lờ xung quanh Cẩm Phong Đông.
..
Bữa tiệc kết thúc trong sự nuối tiếc từ em.

Cẩm Hương Lộc em đã định sẽ ra tay xử lý bà Phó ngay khi bữa tiệc kết thúc.

Mọi kế hoạch đổ vỡ chỉ vì sự tò mò của cậu ấm.
“Ra đây nói chuyện chút.

Lâm Bạch”
Không ngờ chỉ với một bộ đồ mà cậu lại không thể nhận ra được người chị gái mà cậu hết mực yêu thương từ trước tới nay.
Cẩm Phong Đông lôi em vào trong phòng nghỉ, đẩy mạnh em vào tường.

Hai tay chống lên tường, kiên định, tra hỏi: “Không giữ được, phá rồi?”
Cái bụng bầu mới nhú lên của Lâm Bạch hiện giờ có thể nói là rất dễ được cô đang mang bầu.

Chuyện này là chuyện trọng đại trong nhà, cậu ấm đương nhiên phải biết.

Tim đập mạnh, em ngước nhìn Phong Đông im lặng không dám hé nửa lời.
“Tôi biết là chuyện tình tay ba của các người đang gây ảnh hưởng tới chuyện của Lộc sau này.

Cơ mà cô cứ nhất quyết phải lấy cái thân phận của Lộc để lẻn vào đây.

Âm mưu chưa đủ hay sao còn dám đụng tới cô ấy?”
Ngơ ngác với những thứ đang khiến cậu ấm cảm thấy bực bội bây giờ.

Em ú ớ hỏi ngược lại: “Chuyện tình tay ba?”
Cẩm Phong Đông nhanh chóng khẳng định, không nghĩ ngợi nhiều mà trả lời ngay: “Đúng.

Chuyện cô ngủ với Nghiêm Túc, để rồi Phó Đoan Lê làm khùng làm điên ở dinh thự.

Giờ thì hay rồi, bà Phó cũng điên tiết mà nhốt ả ta ở xó nào đó rồi” - Nghe tới chuyện động trời này.
Giờ em mới biết mọi thứ mà Lâm Bạch nói khi đó rất đúng.
‘Những tin đồn đó là do em làm giả’
Hết tất cả chỉ là lừa dối.

Chỉ có cái thai là thật.

Chuyện chú hai đồng ý cho Lâm Bạch trở về cũng là vì đứa cháu sắp ra đời chính là con của Cẩm Nghiêm Túc.

Cậu ta nổi tiếng là lăng nhăng.
Sau khi quen được Phó Đoan Lê liền thay đổi một trăm tám mươi độ.

Không còn v* v*n tới ai nữa.

Giờ thì hay rồi, cái thai trong bụng Lâm Bạch là bằng chứng cho cái thói chứng nào tật nấy của Nghiêm Túc.
“Đông Đông.

Chị còn có việc.

Sau này sẽ gặp lại”
Từ từ kéo chiếc mặt nạ ra xuống.

Để lộ khuôn mặt mà chính cậu còn không thể ngờ được.

Hai nét mặt của Lâm Bạch và Cẩm Hương Lộc chỉ là gần giống nhau.

Nhưng cậu ấm ở đây đã nhắm nhìn khuôn mặt em tận mười lăm năm.
Không thể là nhầm được với Lâm Bạch.

Người đang đứng trước mặt cậu, một trăm phần trăm chính là Cẩm Hương Lộc mà cậu chờ đợi tận hai năm qua đã vọt mất trong một câu nói, trong một cái chớp mắt.
Cẩm Hương Lộc tẩu thoát khỏi du thuyền, nhảy xuống biển chạy trốn..
 
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 65: 65: Ông Trùm Mafia Cũng Phải Nghỉ Ngơi


Cẩm Hương Lộc tẩu thoát khỏi du thuyền, nhảy xuống biển chạy trốn.
Tất cả như nằm trong sự sắp đặt của ai đó từ trước.

Sau khi tắm nhanh qua nước biển về đêm, Cẩm Hương Lộc trồi lên mặt nước.

Thấy ngay con thuyền cứu hộ đã được chú hai chuẩn bị sẵn cho, liền leo lên nhanh chóng.
Để Cẩm Phong Đông đứng trên gào thét.

Đến khi nghĩ quẩn muốn nhảy xuống đuổi theo, thì đã bị người của bà Phó giữ lại.

Bà Phó tại phòng điều khiển, nhìn qua ống nhòm.
Thấy người của ông trùm đang đưa vị khách đặc biệt nhất hôm nay rời đi không nói lời nào ngay trước mặt bà.

Cũng chẳng còn hứng thú chơi trò đuổi bắt với đại tiểu thư Cẩm Hương Lộc.
Bà Phó thầm ghi hận với chú hai em.

Sau này nhất định sẽ tính sổ chuyện ngày hôm nay.

Tạm thời nắm giữ cậu ấm nhà họ Cẩm vài hôm như cảnh báo rồi sẽ trả về lại tay ông trùm.
Cẩm Hương Lộc sau khi tẩu thoát thành công, chưa vội đắc ý ngay.

Còn cẩn thận xem xét tình hình sắp tới rồi bắt đầu hành động.
Ba ngày tiếp theo, cậu ấm bị bà Phó giữ lại, còn bên phía em lại được chú hai mời ở lại vài hôm vì lí do không làm theo kế hoạch đã được chú hai sắp xếp trước đó.
“Chú hai.

Cái này chú hai phải nói cậu ấm nhà chú chứ.

Sao giờ chú lại quay ra trách con không làm theo những bước trong kế hoạch?”
Chầm chậm thở ra một hơi thuốc trắng, bay lên trời.

Cánh tay hạ thấp xuống, gạt nhẹ vào chiếc gạt tàn màu nâu đất được đặt trên bàn.

Chú hai không nhanh không vội một mực khẳng định rằng đây là chuyện do chính em phá tanh bành đến thất bại.
“Vậy trước ta đã nhắc thế nào? Rằng trước khi nhảy xuống biển chạy trốn, phải xử lý bà Phó một cách nhanh gọn, vậy sao đại tiểu thư đây lại bỏ qua bước đó.

Mà nhảy sang bước kế tiếp? Dù là có ai tới phá đám, thì cũng phải lấy cái danh phận ‘bà chủ sòng bạc khu vực cấm’ để trả thù chứ.”
Tới đây, Cẩm Hương Lộc bắt đầu tịt ngòi.

Chột dạ chỉnh lại tư thế ngồi, nghiêm túc biết lỗi lầm của mình, thái độ nhận lỗi giữ chưa được bao lâu lại bị một luồng nghi vấn xoẹt ngang.
Chuyện về cuộc tình tay ba mà cậu ấm Phong Đông kể ngày hôm đó.

Rốt cuộc là như thế nào.

Em quay nhìn chú hai với ánh mắt long lanh chờ đợi.

Dẫu biết chú hai luôn sẵn lòng giúp đỡ, cũng như trả lời mọi câu hỏi từ em.
Nhưng có lẽ đây là lần thứ hai sau khi trở về nhà.

Em chủ động yêu cầu chú hai như này.
Nhíu mày nghi hoặc, đoán chắc em đang có thứ muốn nói nhưng lại ngập ngừng chần chừ.

Chú hai chồm người về phía trước, dúi đầu điếu thuốc đang cháy xuống chiếc gạt tàn.

Chân nọ bắt chéo chân kia cũng phải gỡ ra.

Chỉnh lại trang phục, rồi từ từ đứng dậy.
Tiến tới cánh cửa kiếng nhìn ra ngoài, nơi hướng ra vườn hoa của dinh thự.

Lâm Bạch đang đi dạo ngoài vườn, còn cầm theo một thiếc kéo cắt hoa vào nhà cắm.

Có vẻ như cô em song sinh của Cẩm Hương Lộc đã thích nghi được với môi trường ở đây.
“Chú hai.

Cháu vẫn chưa nói hết”
Quả nhiên như chú hai suy đoán.

Chỉ cần chú hai di chuyển hay rời khỏi vị trí ban đầu.

Cẩm Hương Lộc em sẽ bắt đầu lo lắng, sợ chưa kịp hỏi thì người đã mất tăm.
Liếc em một cái, chú hai như thỏa mãn.

Cười thầm rồi ngay lập tức hằn giọng, lười biếng đề nghị: “Nói!”- Không nhiều cũng chả ít hơn nửa từ, đúng là con người keo kiệt nuông chiều người khác.

Giờ còn làm mặt đó còn keo kẹt gấp bội!
“Chú hai biết cha đứa bé là cậu Nghiêm Túc phải chứ?”
Không nghĩ ngợi gì thêm cho nhức óc, chú hai trả lời ngay như đây là điều hiển nhiên: “Ừm”- Vừa dứt lời em đã đứng phắt dậy, tông giọng cũng cao hơn khi nãy.

Cứ như đang mất kiểm soát vậy.
“Vậy sao chú hai không nói cho con biết?!”- Ngạc nhiên với câu hỏi của em, chú hai đáp: “Thì đại tiểu thư có hỏi tôi đây mà tôi nói.

Thêm cả trước kia đến đây thỏa thuận về việc con dâu Lâm Bạch và cháu ruột ta, ta tưởng đại tiểu thư biết rồi mới tới chứ?”
Thấy câu trả lời có vẻ thuyết phục.

Nhớ lại khi đó em cũng chỉ bảo qua về cháu chú hai.

Đúng hơn là chú hai sắp lên chức ông.

Chứ không đề cập tới chuyện cha đẻ hay em trai của cha đứa trẻ.
Để rồi bây giờ người quê, người nhục, người ngại chính là em!!
“Mấy cái đó không ảnh hưởng tới cháu đâu đừng để ý quá.

Giờ thứ ta cần phải quan tâm ngay bây giờ chính là bà Phó đã biết cháu là Cẩm Hương Lộc thực sự”
Chú hai quay người lại, tiến tới chiếc ghế dài đối diện em.

Trước khi đặt mông xuống ghế, không quên lấy thêm chai rượu mới mua ra tiếp khách.

Vào cái thời tiết se se lạnh, mưa thất thường vào giữa mùa hè như này thì chú hai lại nổi hứng muốn nhâm nhi rượu vang hơn là trà nóng.
“Lâm Bạch từng là con gái được bà Phó nhận nuôi.

Chính tay ta đã trực tiếp xác nhận với người phụ trách cô nhi viên năm đó từng gặp bà Phó.

Người đó đã tự xác nhận rằng người tới đưa Lâm Bạch đi đích thị là bà Phó.

Vì bà Phó đã hứa rằng năm sau sẽ tới cho Lâm Bạch gặp lại chị gái nên người phụ trách nhớ rất rõ”

Đầu như được thứ gì đó trong câu chuyện mà chú hai kể cho, lóe ngang trong đầu.

Như một sợi dây liên kết kết nối tất cả mọi manh mối được tìm ra bao năm qua.
“Có khi nào mẹ ruột cháu và bà Phó từng có quen biết?”
“Cái này đã quá rõ ràng rồi.

Thôi! Hôm nay tới đây thôi, giờ cháu nên về nghỉ ngơi đi thì hơn.

Tầm ba tiếng nữa Phong Đông về.

Kiểu gì cũng không kìm lại được cảm xúc trong lòng mà không để cháu nghỉ ngơi yên ổn đâu”
Nhắc tới cậu ấm, em mới nhận ra được chuyện đã quên.

Vội vàng túm lấy áo khoác, chìa khóa xe.

Vừa đi vừa nói lớn: “Cháu về khu cấm trước, sau có gì chú hai cứ gửi thư qua cho cháu nhé.”
Trông dáng vẻ hấp tấp vội vàng kia.

Có lẽ cả hai vẫn chưa làm lành.

Chú hai cũng hết cách, chỉ biết thở dài rồi để thứ gì đến thì đến.

Họa tới thì dẹp.

Ông trùm đôi lúc cũng phải có thời gian rảnh, chỉ để nghỉ ngơi thôi..
 
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 66: 66: Tai Nạn Không Đáng Có Và Đứa Nhỏ Là Người Khổ Nhất Ở Đây


Ông trùm sau khi đã suy nghĩ kĩ lưỡng về chuyện tương lai lẫn hiện tại.

Mọi thứ đều đang có sự chênh lệch từ lợi thế đến sự kiện quan trọng sắp tới.
Chú hai đã viết một lá thư khá dài đề cập tới tình hình bất lợi sau chuyến đi tiệc hè ở nhà họ Phó.

Bà Phó dường như đã cảm nhận được mùi nguy hiểm mà nhà họ Cẩm ta đem lại.

Liền cho người đi tìm tung tích hiện tại của Lâm Bạch.
Cơ mà có cho ảnh hay tiền, thì họ cũng không thể tìm ra được tung tích của Lâm Bạch.

Bởi Lâm Bạch thực sự đang lẫn trốn trong dinh thự nhà họ Cẩm, an nhàn dưỡng thai, tận hưởng một cuộc sống như trong mơ.
Trong khi đó Cẩm Hương Lộc đang trong thân phận của Lâm Bạch.

Luôn luôn phải cảnh giác với mọi thứ, trách để bị phát hiện là Lâm Bạch, thì sẽ toi cả một đời.
Nhận được lá thư mà chú hai gửi đến tận tay đọc.

Mọi hành tung sắp tới coi như không còn được tự ý hành động như lần dự tiệc hè nhà họ Phó.

Chỉ biết ngồi ở nhà ngồi chờ hai tin tốt.

Một là thư gọi về tập hợp, bắt đầu kế hoạch trả thù.

Hai là..

Sự ra đời của đứa cháu đầu lòng.
Cuối năm đó, Lâm Bạch đã thành công hạ sinh hai đứa trẻ song sinh.

Một nam một nữ.

Mẹ tròn con vuông.

Cẩm Hương Lộc bên này dù rất muốn về thăm cháu, nhưng lại không thể.
Thêm cả..

Lâm Bạch còn là người tình của Cẩm Nghiêm Túc.

Khiến Phó Đoan Lê đang đắm chìm trong tình yêu, ta gọi là ‘cùng tầng mây’.

Chợt sự xuất hiện chưa đầy một ngày của Lâm Bạch đã làm cho giấc mộng đẹp của Phó Đoan Lê đổ vỡ sau một đêm.
Mọi bằng chứng đưa ra rất rõ.

Lâm Bạch là kẻ vừa gặp Cẩm Nghiêm Túc đã phải lòng.

Thứ mà cô đồn ra ngoài, rằng cô thích Túc Tả.

Điều đó là chuyện chưa từng xảy ra.

Ý định là muốn Cẩm Hương Lộc về nhà thỏa thuận với ông trùm về đứa cháu sắp ra đời.
Đợi đến khi em biết sự thật thì cô đã ở lại nhà họ Cẩm với tiếng tăm vang xa.

‘Đại tiểu thư Cẩm Hương Lộc mất tích hai năm, trở về với cái bụng đã nhú ra rõ rệt.’
Lâm Bạch còn không ngại từ bỏ tất cả mà trở thành người tình của Cẩm Nghiêm Túc.

Không chỉ đơn giản là lời đồn thổi, Lâm Bạch còn hẹn Phó Đoan Lê ra ngoài nói chuyện.
Giấy khám rõ ràng, kể lại thời điểm mà hai người cùng trải qua một đêm mãnh liệt.

Lúc đó Phó Đoan Lê còn đang đi du học ở nước ngoài chưa về.

Biết tin liền búc vé máy bay sớm nhất trở về nước.
Lâm Bạch từng là con nuôi do bà Phó nuôi dưỡng cẩn thận, kĩ lưỡng.

Được đào tạo như dân chuyên trong mấy vụ lừa đảo, và chuyển nhượng lại sòng bạc cho cô.

Chưa hết, cô còn là em gái song sinh của Cẩm Hương Lộc, rõ hơn là Đinh Lạc Lạc.
Phó Đoan Lê cũng có xuất thân không hề nhỏ.

Vừa là cháu ruột của bà Phó, vừa là đại tiểu thư nhà họ Phó.

Còn thêm cái quan hệ bạn thân với đại tiểu thư nhà họ Cẩm, Cẩm Hương Lộc.
Cả hai không ai là nhường nhịn đối thủ dù chỉ là nửa bước chân.

Phó Đoan Lê được thả ra cũng là lúc mà Lâm Bạch vừa hạ sinh hai đứa cháu kháu khỉnh cho nhà họ Cẩm.
Hiểu rõ tính cách của Phó Đoan Lê, một đại tiểu thư chưa bao giờ là nhường nhịn kẻ nào.

Có là miếng ăn, hay chỉ cần uất ức một tí cũng không thể chịu được.

Ngoại lệ cái ưu đãi đặc biệt của bà ngoại Phó Đoan Lê dành cho Cẩm Hương Lộc, cái này Đoan Lê chả thèm để tâm tới.
Giờ lại có kẻ tới cướp mất người yêu mình, không để bà Phó nhốt lại vào nhà giam.
Đại tiểu thư nhà họ Phó đợi nửa năm sau.

Là thời điểm mà Lâm Bạch khôi phục sau khi sinh.
Lén cài bom vào bó hoa hướng dương vàng đẹp đẽ.

Thấy Lâm Bạch đang cười nói bên cạnh Phó Gia Huy, đứa em từ nhà theo gái.

Đại tiểu thư tiến tới mỉm cười nhẹ nhàng, tay đưa hoa, miệng cười ngọt.
Chúc mừng Lâm Bạch xong liền chuồn ngay.

Cơ mà số xui làm sao.

Lâm Bạch thì đã thiệt mạng tại bãi đỗ xe bệnh viện.

Phó Gia Huy đi trước lấy xe cách đó không xa, bị vụ nổ làm cho bị thương chứ không đến nổi là mất mạng.
Còn Phó Đoan Lê chạy thế quái nào lại vấp ngã gãy chân.

Bà Phó biết tin, liền chuyển mối nghi ngờ ngay tới cô cháy gái, đại tiểu thư hay tị nạnh mấy thứ vô bổ như đàn ông đàn ang kia.

Chỉ phạt nhẹ là cấm ra khỏi nhà, đặc biệt là cấm gặp mặt Cẩm Nghiêm Túc.
Trong khi đó bà Phó cũng vì lão gia họ Cẩm mà làm những chuyện mất mặt trong quá khứ..
Cẩm Hương Lộc nhận được tin tang từ em gái ruột, trên mộ còn ghi tên của chính cô.

Khuôn mặt y hệt.

Và Cẩm Nghiêm Túc, đứa em họ chưa từng gọi hỏi thăm cô chị được nhận nuôi về này.

Giờ lại trực tiếp tới gặp mặt, nói chuyện.

“Con em..

Đứa nhỏ..

Bị Đô Uy tới bắt đi rồi..

Còn đứa con trai thì ngày nào cũng khóc u oáng lên..

Người tên Lâm Bạch kia cũng vừa mới mất..

Chị Lộc..

Chị có thể..-”
Cẩm Nghiêm Túc mới nói tới đây đã bị em ngắt ngang lời.

Không phải là chán ngấy cách nói chuyện hời hợt, cùng với sắc mặt trắng bệch.

Cũng chả phải là không quan tâm tới hai đứa cháu ruột của mình.
Em bảo: “Để chị đi gặp Đô Uy.

Cháu trai cứ để đó cho ông nội nó chăm là được, mà ở đó còn có cả Túc Tả nữa mà.

Cậu cứ yên tâm.

Chị nhất định sẽ không làm mất mọi thứ quý giá của cậu rời khỏi tầm tay cậu đâu”.
 
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu
Chương 67: 67: Ai Cũng Là Kẻ Phản Bội


Mọi thứ dường như đã bị quá khứ vùi lấp.

Để người ở hiện tại phải đào bới lại chỉ với hai từ ‘gia đình’.

Giá như chuyện ngày hôm đó không xảy ra, thì diễn biến rối ren đau khổ của ngày hôm nay đã không có.
Lý trí Đinh Trạch khi nghe tin vợ mình từng có liên quan tới cái chết của cha ruột mình.

Nếu gã có thể vững vàng hơn, kiên định hơn.

Thì người hy sinh chỉ có mình gã.

Người đau đớn, không phải đau khổ với cuộc sống mới, cũng không phải là ba đứa con gã.
Và người đau khổ, dù bị chồng mình đưa dao sát hại ngay trong chính căn nhà của mình.

Đã là người khác, chứ không phải Lâm Khanh.
Gã vốn dĩ có thể bảo vệ gia đình mình khi đó.

Nhưng lại không thể.

Gã bị cơn tức giận làm mờ lý trí.

Gã vì lo tới ba đứa con nhỏ, lo lắng tới tương lai.

Cuối cùng gã vẫn nhẫn tâm như khi ra tay giết vợ mình.

Chính là tự tay đưa hai cô con gái tới cô nhi viện.
Một nơi luôn sẵn lòng cứu vớt những đứa trẻ tội nghiệp, mất gia đình người thân.

Còn gã, gã ác độc tự quyên góp vào đó rồi lại đưa con gái mình vào đó.
Người tàn nhẫn nhất là người tự tay giết chính người nhà mình.

Người không được tha thứ nhất là người tự tay bỏ rơi con ruột mình.
Ở đây, Đinh Trạch có hết tất cả yếu tố này.

Luôn tự tạo một vỏ bọc ngọt ngào, yêu thương vợ con.

Và rồi giờ gã đã trở thành loại người độc ác thế nào.

Tưởng chừng sau khi gặp được tình đầu thì gã sẽ trở thành con người khác.

Bỏ mọi thứ gã đã làm ở quá khứ.
Làm lại từ đầu.

Không ngờ gã vẫn chứng nào tật nấy, ngựa quen đường cũ.
Trở về hiện tại Đinh Lạc Lạc con gái thứ của gã, được nhà họ Cẩm nhận nuôi về.

Lão gia họ Cẩm là người kĩ tính, thứ gì mới vào nhà ông ta đều cho người tìm hiểu hết.

Cuối cùng lão nhận ra em có nét tương đồng với Đinh Trạch, một người mà lão đã nhiều lần mời về làm việc ở tổ chức.

Nhưng rồi mọi thứ đều không thành.
Định Trạch trước đó còn được người phụ trách kể lại rằng, chính tay gã đã đem hai đứa nhỏ song sinh tới.

Càng tìm hiểu, lão gia họ Cẩm càng không muốn mất em một cách dễ dàng.
Chuyện gọi gia sư về dạy, đến năm lớp chín em đã chủ động xin ông nội cho phép nhập học ở trường như bao đứa bạn cùng trang lứa.

Lý do nhập học là vì muốn trả thù cho Đô Uyên, người bạn thân đầu tiên mà em có.
Bị nhà họ Đô hiểu lầm là nguyên do khiến Đô Uyên tự tử.

Em đã nung nấu một hy vọng sẽ tìm gặp lại những kẻ đã bạo hành, khiến Đô Uyên phải nghĩ tới bước đường cùng này coi như sự giải thoát cho bản thân.
Nhưng chưa được bao lâu.

Lão gia họ Cẩm như biết trước chuyện này.

Đợi được tới thời cơ chín muồi, lão ta đã tìm gặp riêng Cẩm Thê, thầm khơi ra chuyện cũ.

Mục đích cuối cùng vẫn chính là để em tự chạy vào bẫy lão bày ra.
Em vốn là người khó chiều, dễ cọc.

Bị Cẩm Thê cầm dao đe dọa.

Liền tức giận, mất kiểm soát mà đánh cậu ta bầm dập.
Lão gia họ Cẩm lấy lí do này ra để đề nghị em vào trường cấp ba Hương Xuyên.

Trường cấp ba Hương Xuyên và trường cấp ba Đô Uyên học.

Là hai trường hoàn toàn khác nhau.

Miễn cưỡng chấp nhận, chuyện trả thù cho Đô Uyên vốn là định để sau giải quyết.
Sau gặp nhiều chuyện ngoài ý muốn.

Em dần quên đi chuyện Đô Uyên năm đó.
Đậu trường cấp ba Hương Xuyên.

Em tìm được Phó Đoan Lê, người yêu chưa kịp chia tay của Cẩm Nghiêm Túc.

Làm bạn thân.
Nhưng có lẽ em không biết.

Rằng Phó Đoan Lê cũng từng có quan hệ với Đô Uyên.

Chưa kể hai người còn từng là bạn tri kỉ.

Thời cấp hai hai người vốn dĩ vẫn còn chơi thân.

Cho tới một hôm.

Bà Phó không thể chấp nhận nổi Đô Uyên vì thành tích của cô không thể đậu vào trường cấp ba Hương Xuyên.
Chưa kể, Đô Uyên còn chả thèm để ý tới ngôi trường từng dạy cha ông mình.

Con cháu nhà họ Cẩm hay họ Phó đỗ vào cũng chả quan tâm.

Miễn là đậu vào trường bình thường, có một cuộc sống bình thường.

Thì cô đều chấp nhận cả.
Bao gồm cả việc bạo lực học đường.
Gần cuối năm Đô Uyên học lớp chín, tức sắp hè lên lớp mười.

Lão gia họ Cẩm đã có mưu kế, gài người vào trường mà Đô Uyên học.

Gây ức chế khiến cô phải chịu đựng tận năm tháng trời, đến cả nghỉ hè cũng không tha.
Cuối cùng lão ta gài em vào, thế vào vị trí chữa lành vết thương lòng của Đô Uyên khi bị bạn bè bắt nạt.
Mọi thứ đều theo kế hoạch của lão.

Đến năm em nhập học ở trường Hương Xuyên chưa được bao lâu, vì bệnh tình tái phát.

Sống không thiện, chết cũng chả ai hay biết.

Lão ác độc tới mức khiến cho em là cháu cũng chả dám hận.

Bởi năm đó, không có lão ta thì giờ em đã ngỏm trong tay bà mẹ nuôi kia rồi.

Cộng thêm chuyện bị cô bạn thân phản bội, Đô Uyên dù có muốn hay không muốn cũng phải chịu.

Phó Đoan Lê tài năng như thế, được ép dẻo trong một khuôn mẫu đẹp đẽ.
Đô Uyên được gia đình tạo điều kiện về mọi mặt.

Riêng cô chỉ thích cuộc sống như người bình thường.

Cô không muốn bị người ta nói nhăng nói cuội rằng cô mới sinh ra đã ngậm thìa vàng.

Tài năng có, chỉ là không được mài duỗi lấp lánh như Phó Đoan Lê.
Chỉ tiếng tình bạn không bền.

Không trách tác động bên ngoài ảnh hưởng tới.
“Đinh Lạc Lạc”
Đinh Thiên cũng chính là Đô Uy được nhà họ Đô nhận làm con nuôi.

Trên tay cầm hai ly cà phê nóng bốc lên từng đợt khỏi trắng thơm phức.

Tiến tới bộ bàn ghế gỗ được đẽo rất tinh xảo.

Cất tiếng hỏi Đinh Lạc Lạc, sống với cái tên Cẩm Hương Lộc mười bảy năm.
“Chuyện anh kể em đã hiểu.

Chốt lại vẫn là do em mà câu chuyện bi thảm đó xảy ra nhỉ”
Em nằm trên ghế dài, thảm nhiên cầm cuốn sách dày cộp của anh trai mở ra đọc.

Nằm bên cạnh là chiếc nôi nhỏ, nằm bên trong là một cô công chúa đáng yêu tầm mười mấy tháng tuổi.
Đưa em ly cà phê, không quên dành lại cuốn sách đang đọc dở.

Từ từ tiến tới ngồi đối diện em, thổi nhẹ vào vành cốc nhấp một ngụm nhỏ.

Mắt hướng xuống nhìn cô công chúa ngoan ngoãn đang ngủ trong nôi.

Thưởng thức cà phê sáng xong, chợt nhớ ra cái gì đó rồi quay lên nhìn em hỏi.
“Nghe bảo Vô Phanh bị đám người xã hội đen ám sát”
Tay không còn thứ để giết thời gian nữa.

Chống người ngồi dậy nghiêm túc.

Tay đẩy nhẹ ru cháu ngủ.

Tay cầm cà phê uống từng ngụm nhỏ xíu như sợ nóng.
“Chắc thế.

Cái này em chả liên quan tới, không quan tâm.

Dù sao lòng người ta vẫn còn lưu luyến em gái em”
“Nghe đâu, người chủ mưu là Cẩm Phong Đông.

Có khi cậu ta đang điên cuồng tìm em đấy.

Không định lộ diện à?”
Tự dưng không không Đinh Thiên lại nhắc tới Cẩm Phong Đông.

Ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không quan tâm tới, nhưng tay lại cứng đờ lại.
Em ở đây cũng lâu rồi.

Trốn mãi cũng tốt.

Trả thù nữa càng thêm đau đầu.

Giờ ông trùm có gửi thư triệu hồi em về cũng chả còn quan trọng nữa.

Giờ em đã chính thức giải nghệ, từ bỏ việc làm xã hội đen nữa.
“Không cần thiết”
Lời nói trái ngược với lương tâm.

Đúng là em đã thành cựu thủ lĩnh.

Cơ mà Cẩm Phong Đông vẫn còn ở đây.

Cái chết của Vô Phanh cũng khiến em sốc lắm, nghe tin Cẩm Phong Đông gây ra.

Em càng ngạc nhiên.
Biết ngay gốc rễ của mọi chuyện.

Em vẫn lì lợm xách dép chạy bốn hướng.

Cho tới khi người bên cạnh là kẻ phản bội..
“Mẹ kiếp.

Đinh Thiên..

Anh để gì vào cà phê..?”
Đầu óc trở nên choáng váng đến lạ.

Tầm nhìn trở nên mờ ảo tới mức, em có thể thấy được hình bóng thoát ẩn thoát hiện của Cẩm Phong Đông trong chính nơi an toàn nhất.

Chợt nghe thấy tiếng của Đinh Thiên, cùng tiếng cười khúc khích khi được Đinh Thiên ôm vào lòng dỗ dành.
“Xin lỗi nhé em gái.

Cơ mà cậu ta dọa anh mày rằng sẽ dẫn Cẩm Nghiêm Túc tới nhận lại con.

Nên thôi.

Anh mày té trước đây.

Thế nhé chúc hai đứa vui vẻ.”
 
Back
Top Bottom