Cập nhật mới

Khác Nhà em có đàn sầu riêng

Nhà Em Có Đàn Sầu Riêng
Chương XVIII: Sen và Súng


"Bông sen bông súng một đầm

Trông ngoài hoà thuận lòng thầm cắn nhau."

Cái Sen sáng sớm hôm sau lại quẩy gánh ra chợ bán như bình thường.

Nay thằng Banh không nhằng nhẵng theo đuôi khiến nó đỡ đi được cả cục nợ, nhưng tâm trạng lại không mấy vui.

Chuyện chị nó hôm qua khiến ai cũng bàng hoàng, nhưng hàng xóm xung quanh cũng hiểu bệnh của chị năm xưa, nên ai nấy cũng tỏ như không biết gì.

Sáng ra họ vẫn chào hỏi mấy câu xã giao, mặt mày tươi tắn, chúc cho chị em nó một ngày tốt lành.

Nó quẩy được đến chợ thì gặp cái Mè.

Hai đứa ngồi cạnh nhau, lặng thinh, không ai biết nói cái gì.

Vốn nhà gần đấy nên Mè đều biết cả, nhưng không biết nên an ủi ra sao.

Rồi đột nhiên, cái Sen lên tiếng trước.

"Thế còn đau không?"

Nó muốn nhắc đến trận đòn quan xã phạt Mè, vì tội cãi lý, bao biện cho tội nhân.

"Đỡ rồi.

Tao không thấy đau nữa.

Dù gì sáng ra thấy ông Giâu về, cũng thấy đỡ ăn đòn oan uổng."

Hai đứa ngồi xổm một góc chợ, đứa rao, đứa bán, không khí trầm mặc đến kì lạ.

Cũng may khách mua xôi bó, nước chè của Sen khá đông, nên ít nhất cả hai không thấy ngột ngạt.

"Hai xu một nắm, vâng, dì cứ lấy một đôi, cháu bớt đi vài hào..."

Mè thấy con Sen nay dễ tính hẳn bèn ngạc nhiên.

"Sao nay mày bớt cho người ta thế?"

"Qua họ có sang giúp đỡ nhà tôi.

Mà mụ hỏi nhiều, nhanh cái tay lên, bên kia người ta lại giục."

Cứ thế, thỉnh thoảng chúng nó lại chêm được với nhau một hai câu, chẳng đầu chẳng cuối, nhưng ai cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Hàng nay bán đắt như tôm tươi, chưa đến trưa mà gánh đã gần hết, hai đứa cũng thảnh thơi bó gối ngồi ngắm dòng người qua.

"Mụ có ý với ông Râu ấy hả?"

Cuối cùng, Sen cũng thốt được điều nó luôn muốn hỏi.

Mè lắc đầu.

"Không, tao quý ổng thôi.

Nếu anh tao còn sống, hẳn cũng bằng ổng bây giờ."

Cái Sen bĩu môi.

Coi ông Râu như anh trai mà tỏ vẻ thế, đem về kể cho con Thắm, ngu như con bé còn chả thèm tin.

Nhưng chưa kịp phanh phui thì Mè lập tức chuyển hướng.

"Thế chị mày sao rồi?

Qua tao ở ngoài nghe mà xót cả ruột."

"Ừ thì lại bình thường rồi.

Bả trầm mặc hơn, nhưng còn phải để ý xem thế nào.

Dạo này nóng cháy cả da, cơn đau đầu của bả hay phát tác lắm."

"Chứ không phải chị mày bị điên à?

Qua người ta dấm dúi nhau mà đến được cả xóm tao đấy?

Có cái thằng chết từ lâu còn suốt ngày tơ tưởng, xong cứ nghĩ mình là khuê nữ đài các mà tỏ vẻ đoan trang.

Thấy gớm!"

Cái giọng choe choé liến thoắng trên đầu cái Sen.

Không cần ngẩng lên nó đã biết là ai.

Con Súng xóm bên ngày ngày ghen tức với nó, giờ đương chống nạnh, dạng chân cười khinh khỉnh.

"Hai xôi vò, mẹ tao đang chờ bên kia.

Đừng có giở trò đấy."

Sen lạnh mặt, dửng dưng.

"Chó cái đến mùa đẻ không nên chạy ra ngoài cắn người, mẹ mày không dặn à?"

"Con ranh này..."

Cái Mè đã lấy xong hai gói xôi, dúi vào tay con Súng.

"Thôi mày xéo đi, bốn xu."

Nhưng Súng nào có chịu.

Nỗi nhục vừa bị so với chó đẻ khiến nó cay cú, nó giả vờ cầm, nhưng rồi nhanh chóng hất tay.

Gói xôi bó vội bèn bung ra, rơi vãi tung toé lên người cái Sen.

"Ái ôi!

Mày ủ gì mà để xôi nóng thế?

Bỏng rát tay tao rồi đây này!"

Mặt con Sen đen kịt.

Thấy Mè đang rót một chén chè đặc còn bốc khói nghi ngút, nó cầm lên, giả đò trượt chân hất thẳng vào người con Súng.

"Ôi trời, sao chị Mè lại để nước chè nóng thế?

Bỏng rát người con Súng rồi.

Thôi cầm lấy bốn xu đi chữa bỏng đi, tao cho luôn đấy, không nước sôi vào người, để lâu quá mang sẹo cả đời."

"Con điên này !

Mày nhớ đấy, rồi tao sẽ trả đủ.

"

"Ờ, cộng thêm tiền nước chè là năm xu, nhớ trả đấy nhé.

"

Chỉ việc đợi con ả chạy thốc tháo, Sen phe phẩy tấm lá dong, tự dưng thấy bao bực bội tan biến hết.

Mè ngồi bên ôm bụng cười ngặt nghẽo.

"Hiền lành chưa được nửa hôm lại quay về tính cũ rồi.

Sen ơi là Sen, tao nhớ con Sen này quá!"

"Nhiều chuyện.

Mụ làm nốt việc của mụ đi, có người đang ngó đấy, bán nốt đi còn về sớm."

Cái Sen hết khó ở, Mè cũng phấn chấn vài phần.

Tất thảy những điều ban nãy đều lọt vào tai Siêng.

Nàng đứng sững giữa chợ, sau đó rút lại ý định không đến gần hai đứa nó nữa.

Chân nàng tự khi nào đã tự động bước đi, mỗi lúc một nhanh, đi như lao về phía con sông chảy siết.

Những lúc có chuyện, nàng lại chỉ biết trốn ở gò đất trống nơi này.

Cuộc đời nàng gắn liền với trốn chạy, nàng trốn chạy sự thật, trốn chạy những điều không hay, trốn cả lòng tốt của những kẻ quan tâm mình.

Lời con Súng cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng.

Rốt cuộc trong mắt người đời nàng chỉ là một con điên hoang tưởng, sống để bấu víu lấy một kẻ đã mất.

Hình tượng đoan trang để làm gì, trong khi người nàng chờ mong lại là kẻ hại nàng đến bước này.

Siêng cay đắng, chua xót, nhưng cuối cùng vẫn chẳng biết làm gì ngoài việc trốn đằng sau những cây dâu tằm.

Chợt trong rặng cây có tiếng sột soạt.

Nàng giật mình, nơi này không phải là chỗ dễ tìm, làm sao có kẻ lại biết?

Đến khi nhìn thấy mặt kẻ kia, đôi mày lập tức dãn ra.

"Cậu ba."

"Ra cô cũng ở đây?"

Tú nhíu mày.

Nơi này vốn dĩ là góc yên tĩnh của hắn, không ngờ cũng là của cô nàng.

Y nhớ đến lần gặp nhau đêm trăng, lần đó, hắn đã tưởng nàng là gian tế của người đó.

Tự dưng Siêng thấy hồi hộp đến lạ.

Nàng cố giữ cho hơi thở thật đều, nhưng không thể ngăn được tim đập mỗi lúc một nhanh.

Rồi hụt hơi vì thiếu khí, nàng trút một hơi thật dài.

"Cậu ba, chuyện hôm trước..."

"Cô nam quả nữ ở chung với nhau một nơi thế này không phải chuyện hay."

Tú cắt đứt lời nàng.

Siêng lập tức sững lại.

"Ít nhất là còn giữ danh dự cho cô."

Nàng cười chua chát, hẳn là nàng còn danh dự đi!

Sự việc ngày hôm qua đã lan tận sang mấy làng bên rồi cơ mà...

Thấy Siêng không đáp lại gì, Tú đành thở dài.

"Thôi thì để tôi đi trước."

Sau vụ hôm ấy, kẻ hắn không muốn đụng mặt nhất chính là nàng.

Rõ ràng chỉ đơn thuần là lợi dụng, nhưng giữa hai người họ, lại nảy sinh một thứ gì đó không thể diễn tả thành lời.

"Có phải do cậu đã hứa với em tôi?"

Siêng thấy y rảo bước bèn gọi vọng.

"Quân tử nhất ngôn."

Hẳn là nhất ngôn.

Tú tiếp tục bước, đầu không hề ngoảnh lại.

Siêng lừ mắt, miệng lầm bầm mắng.

"Dù gì thì cậu cũng đâu phải quân tử."
 
Nhà Em Có Đàn Sầu Riêng
Chương XIX: Họ hàng


"Đá xanh mang sắc hồn người

Trao cho trần thế nụ cười mỹ nhân

Thoáng thôi một khoảnh khắc xuân

Muôn con sóng biển trầm luân bồi hồi."

(Núi Ngọc Mỹ Nhân - Lâm Xuân Vi)

Từ sớm tới giờ nhà Lục Cửu cứ lục đục dọn dẹp lại đồ đạc, đóng cửa hết chuồng trâu chuồng gà, thể như chuẩn bị đi đâu xa.

Hỏi ra mới biết chúng chuẩn bị đánh xe bò lên Hoa Lư, năm nào cũng thế, để thăm người chú ruột đã xa quê lâu ngày.

Ông chú tên Khán, làm thầy thuốc đã gần hăm chục năm, vì quê mình không đủ để học y thuật nên đã bỏ xứ bôn ba khắp nơi.

Nghe đâu còn làm thầy thuốc cho nhà nào đấy giàu lắm ở trên kinh.

Chẳng hiểu sao giờ lại về núi ở ẩn, một thân một mình ở vậy đã bảy, tám năm.

Bọn trẻ kính chú như kính cha.

Cũng phải thôi, từ đợt cả cha lẫn mẹ đều mất, cả họ hàng có mình ông chú cưu mang chúng.

Cái thuở chị em còn chưa làm nổi việc gì nuôi thân, suất đinh thằng Hến thì năm nào cũng phải nộp, của cải trong nhà cũng chẳng dư dả gì, không có ông Khán đã từ kinh về thì cả lũ chỉ có nước chết đói.

Ừ thì hồi ấy vẫn còn một ông chú tính tình cục cằn về đấy, nhưng nhà ông ta cũng chỉ nuôi đủ miệng ăn chứ chẳng đèo bòng được.

Nên thành ra chỉ có một mình ông Khán ở lại cùng chị em nó, nuôi dạy chúng cách ướp sen phơi trà, hái thảo dược đem bán.

Đợi đến khi chị em tự có thể nuôi sống nhau rồi thì ông cũng rút về Hoa Lư.

Chúng chẳng hiểu sao kinh đô phồn hoa thế ông chẳng ở, sao lại về chốn nghèo nàn ấy.

Nhưng cũng chẳng dám hỏi gì nhiều, người lớn có cái lí của họ, phận trẻ con, hiểu làm gì?

Cũng vì coi ông Khán như cha, nên xa cách lâu ngày chúng nhớ lắm, năm nào cũng đánh xe bò lên thăm người.

Tự lúc nào núi Phi Diên đã trập trùng trước mắt.

Núi trầm mình trong mây, đỉnh giữa cao, hai đỉnh tả hữu xuôi sang hai bên như cánh diều.

Cây cỏ quanh núi xanh mướt như ngọc bích, trải rập rờn trong nắng hạ, phủ mình lên không biết bao nhiêu hang động u minh từ thuở hồng hoang.

Nhìn kĩ hơn chút nữa, còn thấy được cả những mạch suối nỏ vắt vẻo như gân rồng, từ thượng nguồn chảy dọc xuống sông ngọc.

Sông cứ nằm vắt đấy chẳng biết đã bao nhiêu thời thế, vẫn hiên ngang và xinh đẹp, vẹn nguyên một dáng lụa đào.

Mặc dù sống dưới chân núi nhưng dân làng Đại Phong vẫn sống bằng nghề làm ruộng như bao làng khác.

Trai tráng trong làng bạo hơn thì lên núi săn vật nhỏ, người già thì đi rìa núi kiếm củi và dược thảo.

Mặc dù sống cũng đã lâu nhưng họ vẫn còn kiêng sợ ngọn núi này lắm, không dám tham lam quá nhiều, vì rừng thiêng nước độc đâu phải thứ dân mọn như họ có thể quản được.

Hơn nữa, núi là núi của Thiên tôn, chẳng may động phải linh thú của ngài thì kết quả chỉ có tai họa.

Có vẻ người làng cũng đã quen với chị em nhà Lục Cửu, nên chỉ cần thấy xe bò từ xa xa họ đã hò lên đầy hồ hởi.

Dân chúng quanh đây yêu quý thầy lang tên Khả lắm.

Ấy là bọn họ gọi thế.

Bọn trẻ cũng hiểu là do ông mai danh ẩn tích nên không hỏi gì nhiều, chỉ gật đầu chào hỏi như thường lệ rồi đi sâu về phía cuối làng.

Nhà ông Khán ngay sát chân núi, cũng chỉ lập mái tranh đơn sơ để sống qua quýt qua ngày.

Đối với người làng thì hơi xa cách, nhưng nơi đây lại là chỗ lí tưởng để nghiên cứu thảo dược bào thuốc, lại đủ yên tĩnh để nghĩ ra nhiều phương thuốc thần diệu.

Thằng Hến nhìn Siêng rồi thở dài.

Lần này chúng về đây cũng là mong chú dứt điểm được cái độc trong người chị.

Đằng nào cũng chẳng cần giấu diếm nữa, chị nó cũng phát hiện ra rồi.

"Làm gì mà đến sớm thế?

Nhanh hơn năm kia nửa tuần trăng.

Làm chú còn chưa chuẩn bị gì..."

Con Thắm lập tức nhảy lên đu cổ ông chú.

Xưa nó vẫn hay làm thế, nhưng giờ càng lúc nó càng lớn, chân tay dài ngẳng, bám lên cổ ông trông đến buồn cười.

Siêng bê đồ từ trên xe xuống, miệng nín cười.

"Chú hai cứ để con.

Giờ này chúng con còn đang rỗi rãi, cũng muốn đến giúp chú phần nào."

"Ôi giời, thân già này thì có gì mà giúp.

Đến cũng biết chọn thời điểm gớm.

Gian giữa đang có người ở lại trị thương, cũng phải đến một tuần mới xong.

Mấy đứa chịu khó ở cùng một buồng vậy.

Còn thằng Hến, ờm, lớn rồi thì qua ngủ với chú đi."

Cũng chẳng khác gì chúng nó ở nhà là mấy nên bọn trẻ gật đầu ngay.

Chúng nhanh chóng dọn đồ vào buồng, bước chân thình thịch khi bước qua thềm nhà, chẳng mảy may đoái hoài gì đến vị khách buồng kia.

Cho đến khi ông chú khẽ suỵt một cái, con Thắm mới biết điều nhón nhẹ ngón chân của nó hơn.

Bấy giờ Siêng mới để ý đến người đang nằm trong đó.

Cửa đóng kín mít, rèm kéo chặt, không rõ mặt mũi như nào.

Chẳng biết quyền cao chức trọng thế nào để ông chú phải dành hẳn một phòng cho y, cũng dặn dò bọn trẻ tránh làm ồn khi hắn đang tịnh dưỡng.

Hỏi ai ông không nói, chỉ bảo là người phương xa đến đây trị độc, cũng đã thành chốn thân quen lâu rồi.

Siêng biết điều không dám hỏi, nhưng lòng khó tránh khỏi tò mò.

Ban ngày chúng giúp ông phơi thuốc, còn tranh thủ nhận mặt thảo dược để có chút vốn liếng phòng thân.

Ông Khán dạy, không phải lúc nào cũng sẵn có thầy thuốc, nên bản thân cũng phải học vài điều cơ bản để nhỡ xảy ra bất trắc còn lo liệu được.

Bọn trẻ ngoan ngoãn nghe lời, đặc biệt là con Thắm, nó cứ líu lo nhảy từ đống này sang đống kia, tay vân vê cọng thảo dược.

"A, đây là lá của Cốt khí củ, có thể hết nhức xương!"

Thằng Hến đi qua lừ mắt.

"Mày có đần không?

Đấy là Ngư tinh thảo để chữa trĩ mà."

"Có mà cả nhà anh đần ấy!"

Rồi nó thấy có gì đó sai sai, đành bĩu môi đánh trống lảng.

"Đâu ra, Ngư tinh thảo phải có hoa chứ!"

"Vậy mày nghĩ Cốt khí củ dùng lá à?

Cái chữ 'củ' nó để đấy cho mày chơi ấy?"

Tay thằng Hến lại gõ cốp vào đầu nó một cái.

Con bé gào lên, chạy đi mách chị Siêng.

"Chị ơi, anh Hến đánh em!

Đúng càng già càng cục súc, đồ cháu ông Khò!"

"Làm như em không phải cháu chú ấy?"

Siêng nhịn cười chạy ra vỗ về nó.

Lúc này ông Khán cũng rà soát lại một lượt trên sân, đếm cho đủ ba mươi sáu vị thuốc, nhưng ngó đi ngó lại cũng chỉ còn ba nhăm.

"Mấy đứa, đống Giai tiền thảo ở đây đâu?"

Con bé giật mình.

"Gì... cơ ạ?"

"Cái đống lá hẹp dài, hoa màu lơ nhạt, rễ chùm, có quả đen ấy?

Chú đã bảo là nó rất cần cơ mà?

Con Sen ngập ngừng.

"Hình như... nãy con Thắm nghe thành không cần nên đem cho bò ăn rồi."

Con Thắm ngơ ngác.

Thằng Hến lắc đầu cảm thán.

Con Sen thở dài.

Siêng ôm trán bất lực.

Ông Khán mặt đen đi một nửa, giọng nói cộc hẳn đi.

"Giờ chú đang bận, phiền mấy đứa lên núi hái lấy một ít.

Từ giờ đến tối phải hái được đến ba lạng, người ta đang cần gấp đấy."

"Em... phải đi á?"

Con Thắm nhảy lên mếu máo.

"Nhỡ ông Cọp bắt em thì sao?"

"Thì mày bị nhai mất thân.

Còn đầu mày cứng quá không ăn được, nó quăng đi."

Con Thắm càng khóc tợn.

Siêng lừ mắt cảnh cáo thằng Hến, sau đó đứng dậy nói.

"Để cháu đi là được.

Con Thắm còn bé quá, còn hai đứa kia ở lại giúp chú sao thuốc nữa.

Mỗi người một việc vẫn nhanh hơn."

Ông Khán gật đầu.

"Cũng được.

Nhớ cẩn thận nhé, thấy xẩm tối là phải về ngay, đừng lang thang quá lâu."

Ba đứa nghe vậy cũng líu ríu chuẩn bị gùi cho chị.

Con Sen còn bỏ cho Siêng gói cơm nắm lá chuối, còn nóng nguyên, hương gạo thơm hôi hổi.

Trong lúc cả nhà đang chuẩn bị, kẻ nằm trong buồng đã trốn đi tự lúc nào.

Mặc cho sự can ngăn của ông Khán, độc phát lần này của y vẫn chưa hề chấm dứt...
 
Nhà Em Có Đàn Sầu Riêng
Chương XX: Truy lùng


"Trập trùng vách núi cheo leo

An yên thì ít họa theo thì nhiều."

Lúc Siêng bới được ngọn Giai tiền thảo đầu tiên, trời đã nhá nhem về chiều.

Tiếng chim gọi đàn líu ríu trên đỉnh đầu, hòa vào sự âm u xào xạc của tán cây trăm tuổi.

Bấy giờ nắng đã hồng rực, chạy len lỏi theo những kẽ lá, chạm xuống mu bàn tay của nàng.

Siêng thở dài, nghĩ giờ về cũng chẳng kịp trời tối.

Mặt trời xuống núi đỏ ối như lửa.

Nàng men theo lối đường mòn trèo lên cao hơn, đi sâu vào trong rừng.

Càng vào sâu dây leo rủ trên cành cây càng rậm.

Dù hồi xưa cũng đã nhiều lần đi rừng, nhưng mỗi khi bước vào chốn thâm sâu cùng cốc này, Siêng vẫn không khỏi rùng mình.

Nàng nhớ đến những kẻ xấu số từng chạm phải cây lá độc, đụng phải tổ ong, hay tệ hơn là đến nhầm một địa bàn của bầy rắn cạp nong...

Chỉ sơ sẩy một chút thôi, cái mạng nàng đành phải bỏ lại nơi chướng khí tù mù.

"Đáng lẽ mình không nên đi quá sâu", nàng bắt đầu thấy trách bản thân, nhưng không vào sâu thì sao kiếm nhiều thảo dược?

Hầu hết Giai tiên thảo mọc trên vách núi là nhiều, họa chăng mới có một vài cây đi lạc xuống rìa núi.

Nhưng đã đi rồi, giờ quay lại cũng quá muộn, Siêng chậc miệng kệ, có ra sao rồi tính tiếp vậy.

Hái mãi cũng được đến miệng gùi, nàng áng chừng thế này là ổn.

Mặt trời đã gần xuống núi, trong bóng tối có tiếng rào rạo chực chờ, nàng thấy sống lưng lành lạnh, rảo bước nhanh hơn.

Chỗ triền núi này đá nhô lên khúc khuỷu, có hòn to bằng cả gian nhà, chắn ngay trước lối rẽ.

Toan trèo xuống thì chợt có bóng đen vụt qua, không cẩn thận đâm nàng ngã nhào.

Gùi lá thuốc văng ra tung tóe.

Siêng gần như không tin nổi vào mắt mình.

"Cậu... ba?"

Tú ra hiệu suỵt một tiếng.

Đằng sau đã có tiếng hò hét tìm người.

Năm sáu tên cao lớn, dáng vẻ bặm trợn của phường lưu manh, lúc này còn đang lùng cả núi rừng để bắt hắn.

Tiếng bước chân lạo rạo trên nền lá, hòa vào tiếng thình thình trong lồng ngực nàng.

"Đại ca, đằng kia có cái gùi."

Tú dồn nàng vào sâu trong hốc đá, còn bản thân chắn ở bên ngoài.

Lưng hắn che hết ánh sáng, chạm sát vào tay nàng, gần đến mức có thể cảm nhận rõ thân nhiệt đối phương.

Những tên kia đến mỗi lúc một gần, gùi lá vương vãi đã có kẻ nhặt.

Hắn lặng nhìn dấu vết còn mới nguyên, trầm giọng.

"Hắn chỉ ở gần đây thôi.

Tỏa ra tìm, chú trọng các hốc đá."

Tình thế hiện tại đang mỗi lúc một nghiêm trọng.

Nàng không biết vì sao hắn lại bị truy đuổi, nhưng xem chừng, nếu bị phát hiện, cả hai sẽ chẳng còn cái mạng để về.

Hơi thở Tú nặng như chì, hình như hắn đang bị thương.

Cứ để yên thế này không ổn.

Siêng bèn đánh liều toan thì thầm vào tai hắn.

Hình như hơi ấm của nàng khiến hắn giật đứng mình.

"Có chuyện gì?"

"Vách đá này tôi có thể trèo lên được.

Chỉ cần cậu đẩy người tôi lên trước, rồi tôi sẽ kéo cậu lên sau.

Cách đó rất dễ bị phát hiện, nhưng có thể kéo dài cho chúng ta chạy trốn."

Tú nhíu mày.

"Khi đẩy cô lên rồi, dựa vào đâu thân gái cô có thể kéo được tôi?"

Siêng đáp lại rất hùng hồn, ánh mắt chắc nịch.

"Riêng gì chứ chuyện này cứ tin ở tôi.

Con bò tôi còn kéo được, chứ cậu nhằm nhò gì."

Chẳng hiểu sao hắn lại phì cười.

Tú cúi người xuống, ra hiệu cho nàng trèo lên.

"Thôi đành rằng tạo lối thoát cho cô cũng được.

Liên lụy đến cô rồi.

Cố gắng thoát nhé."

"Ơ...

Cậu không tính lên sa...Á."

Hành động hắn dứt khoát, chỉ bằng một cú bật đã hất được nàng lên trên.

Đám tay sai kia nghe thấy tiếng lá sột soạt bèn nhào tới kiểm tra, hắn liền lập tức đánh lạc hướng, thoắt đã chạy sang một tán cây khác.

Siêng cứ ngây ngốc nhìn hắn cho đến khi Tú đưa ánh mắt nhìn nàng, khẩu miệng ra dấu "Chạy đi.", nàng mới biết đường lẩn thoát.

Nhưng Siêng biết hắn cũng không thể trốn được lâu.

Hẳn là hắn đã biết mình yếu lắm rồi, chạy trốn cùng chẳng khác gì ngáng chân nàng khiến cả hai cùng bị bắt, nên chấp nhận chịu trói để không liên lụy đến nàng.

Siêng biết mình không thể phí công hắn.

Nhưng lương tâm nàng gào thét, dẫu gì hắn cũng đã giúp đỡ gia đình nàng rất nhiều, để hắn như vậy khiến nàng không can tâm.

Siêng muốn bản thân nghĩ là vậy.

Là do lương tâm, do ân nghĩa, do đạo đức, do mọi thứ gì trên đời nàng có thể nghĩ ra, để ép nàng buộc phải quay lại, trấn áp con tim cứ nóng hừng hực liên hồi.

Siêng cũng biết sợ lắm.

Vốn dĩ việc này chẳng liên quan đến nàng, nhưng nàng không thể không quan tâm.

Cái cảm giác bồn chồn khó tả cứ nghẹn họng nàng, Siêng cố gắng đè nén xuống, thây kệ, quyết mò theo đường rừng quay trở về chỗ cũ.

Nàng nấp trong tối nhìn đám tay sai, lúc này đã tóm được Tú, đang túm đầu hắn giã thẳng xuống nền đất.

Máu trên trán hắn chảy xuống ròng ròng, nhưng khóe miệng hắn vẫn nhếch lên một nụ cười nhạt.

Một tên có dáng vẻ cầm đầu liên tục thụi vào ngực hắn, gào lên.

"Nói nhanh!

Thằng chó nào là chủ của mày?"

Nhưng đáp lại hắn chỉ là vẻ lạnh nhạt dửng dung, vẫn một nụ cười giễu cợt tanh nồng mùi máu.

Sự tàn bạo của hắn khiến nàng nhìn thôi còn thấy đau.

Dường như lương tâm đã lấn át lí trí, nàng quyết định xông vào, đánh úp từ phía sau.

Siêng núp trong bụi cây, vòng ra đối diện với lưng bọn chúng.

Nàng cố gắng nhẹ nhàng, để tiếng xào xạc của lá cây nhỏ đến mức có thể hòa cùng tiếng gió.

Siêng vùng lên, dùng sức táng vào gáy kẻ xấu số đứng canh gần đấy.

Hắn lập tức lăn ra bất tỉnh.

Nhân cơ hội ấy Siêng nhanh chóng đoạt lấy vũ khí đối phương, đâm thẳng đến tên kế bên Tú.

Hắn cũng tránh không kịp, dính trọn một đao, máu từ bên lườn tuôn ra như suối.

Những kẻ kia hô lên, đồng thời rút đao ra cùng lúc, toan chém thẳng về phía nàng.

Siêng liều lĩnh vung đao tứ tung, họa chăng hạ gục được một hai thằng, nhưng đuôi tóc đã bị một chém đứt soạt.

Tóc rơi tứ tung trên nền đất, vương cả lên vai Tú.

Con ngươi mờ đục tia máu của hắn ngỡ ngàng, hắn nhìn nàng, ánh mắt vừa giận dữ, vừa tràn đầy bất lực.

"Ngu ngốc!"

Hắn mắng nàng, nhưng vẫn xông lên đỡ giúp nàng một đao.

Siêng giật mình kinh hoàng, thấy tình hình càng lúc nghiêm trọng bèn xách hắn lên vai, lẩn vào hàng cây kiếm cho mình một đường thoát.

Nhưng có vẻ tên cầm đầu đã đoán được ý định đó, hắn chém thẳng vào chân nàng, Siêng tránh được nguy hiểm nhưng không thoát khỏi một đường xoẹt qua.

Hắn thừa thắng xông lên toan bổ xuống đầu nàng, nhưng Tú đã lao ra ôm trọn lấy Siêng, khiến cả hai mất đà, lao thẳng xuống vách núi.

Rừng âm u, trời đã tắt nắng chiều.

Vách đá sâu heo hút, chẳng ai có thể rơi xuống mà lành lặn nguyên thây.

Cảm thấy đã bịt miệng gián điệp, đám tàn quân rút về lán trại, chuẩn bị cho một bước tiến mới.
 
Nhà Em Có Đàn Sầu Riêng
Chương XXI: Lửa tàn


"Tiếng lửa lách tách hơi sương

Nhìn đời lạnh buốt mà thương lấy mình."

Lúc Siêng tỉnh dậy, trời đã ngả ráng chiều.

Hình như nàng đã hôn mê gần một ngày.

Siêng khó nhọc ngồi dậy, nhận ra mình đang ở trong một hang đá, bên ngoài kia chỉ toàn đá núi và cây rừng.

Đã có tiếng thú dữ tru lên, bóng chiều sậm xuống, ngà ngà đục.

Ánh sáng lay lắt phản ngược bóng người kế bên, choán trọn tầm mắt nàng, to lớn đến độ nàng chỉ nằm trọn trong cái bóng của hắn.

Có ánh lửa tóe lên.

Tiếng đá đập vào nhau xoèn xoẹt.

Tú chật vật với nhúm lửa nhỏ xíu, bên cạnh là con gà rừng đã bị làm thịt.

"Cậu đánh lửa bé thế sao nướng nổi?

Bình thường người ta phải để lửa to gấp ba kia."

"Bé thôi, để to quá bọn chúng sẽ mò đến đây."

"Lửa nào chả là lửa, cậu để thế cũng chả được tích sự gì, mà có sáng, thì chúng vẫn mò đến thôi.

Giờ còn đương sáng, cậu cứ để to lên, đến tối thì dập đi là được."

Hắn hì hục mãi, nhưng rồi lửa lại bùng lên, kêu lèo xèo, rồi nhanh chóng tắt ngúm.

À, thì ra hắn không biết đánh lửa.

"Ai bảo cậu làm thế!

Giời ạ, để tôi đánh hộ cho."

Hắn cũng ngoan ngoãn né sang một bên.

Nàng ngồi chồm dậy, với ra đống củi vụn hắn kiếm về, chưa kịp làm gì thì đã ngã xuống.

"Ờ... chân cô đang..."

Siêng nhận ra chân mình đã thâm tím lại, tê tái, sưng phù lên không khác gì chân của một xác chết.

Nàng thử cử động, nhưng không tài nào nhấc lên nổi.

"Tôi tìm thấy ít lá thuốc giảm sưng, chỉ giúp cô bớt đau đớn một thời gian thôi."

Siêng cúi gằm mặt xuống.

"Tôi biết.

Chân này sau đành phải nhờ cậu dìu tôi xuống núi, tìm đến chú tôi cứu giúp thôi."

Tú gật đầu.

"Tôi sẽ cố gắng trong ngày mai.

Chân cô để lâu sẽ bị hoại tử, không cẩn thận chỉ có nước đem chặt đi."

Nàng thừa biết.

Nhưng nàng nhớ hắn bây giờ còn rất yếu.

Vết thương trên vai ban trước hắn đỡ cho nàng chỉ được băng bó tạm bợ, đắp lên đống thứ cỏ được nghiền qua loa.

Hắn tỉnh dậy sớm hơn nàng, trong bị thương như vậy mà vẫn xoay sở đỡ nàng vào hang, kiếm củi và lá thuốc, săn thú vật, không biết sức chịu đựng của kẻ này còn ghê gớm được đến như nào.

"Vì sao cậu lại đến đây?

Những kẻ kia là ai?

Vì sao chúng nó truy đuổi cậu?"

"Cô không nên biết nhiều chuyện."

Câu trả lời của hắn khiến nàng không khỏi cười nhạt.

"Vậy câu cũng không nên tọc mạch vào chuyện của tôi làm gì.

Lợi dụng gia đình tôi để điều tra về Quân, cậu cũng đáng danh quân tử lắm."

"Cô nghe thấy rồi à?"

"Tôi vẫn không hiểu tại sao cậu cần điều tra về anh ta?"

Tú thở dài.

"Thôi được, đằng nào cô cũng phải biết.

Hắn là dư đảng nhà Mạc, đang cấu kết với kẻ thù của chúng tôi.

Tôi tìm hiểu về hắn đã lâu, nhưng không ngờ hắn lại chết từ hai năm trước.

Chuyện này vẫn còn nhiều uẩn khúc, có điểm bất đồng."

"Ý anh là sao?"

"Tôi nghi ngờ, hắn vẫn còn sống."

Siêng mở to mắt ngạc nhiên.

Trống trong ngực nàng giã lên dồn dập.

"Không thể nào.

Xác anh ta được đem về quê chôn cất mà?"

"Chuyện tráo xác thời này đã không còn mới mẻ.

Chỉ cần kiếm kẻ thế thân, huỷ cho không còn nhận dạng là xong.

Cô hiểu vì sao người ta đã đóng vội nắp quan tài, không cho người dân nhìn mặt lần cuối rồi chứ?"

Vừa dứt lời, cả hai đã chìm vào trạng thái lặng thinh.

"Tôi hiểu rồi..."

Giọng Siêng khàn khàn, hơi lạc đi.

Nàng giấu mặt mình sau mái tóc rối buông thõng, lặng lẽ đánh lại ngọn lửa to hơn.

Tú phụ nàng cho cỏ khô vào, hắn bó con gà trong lá dong, vùi vào đống lửa.

Lửa nhóm lên kêu tí tách, mùi cỏ cháy hòa với hương thịt, quyện vào lòng người một nỗi niềm khó tả.

Tú cũng chẳng biết từ bao giờ hai người họ lại gần nhau đến thế.

Sương xuống mỗi lúc một dày, phủ lên cửa hang những hơi thở lạnh toát.

Có hai bóng dáng vẫn đang ngồi kề nhau, co ro bên ngọn lửa bập bùng.

Hắn xé gà cho nàng.

Siêng ngoan ngoãn nhận lấy, bỏ vào miệng từng miếng đắng ngắt.

Chân nàng mỗi lúc một tê cứng. nhưng chẳng lạnh lẽo bằng không gian của hai người bấy giờ.

"Còn một chuyện nữa."

Tú cân nhắc nhiều lần, rồi cuối cùng cũng quyết định mở lời.

"Hả?"

"Tôi không nghĩ đã liên lụy đến cô nhiều như vậy.

Nhưng thực sự, chuyện đã đến nước này, tôi và tiên sinh cũng không thể giấu cô thêm được nữa."

Tú hạ quyết tâm, giọng trầm xuống.

"Ngày hôm qua, tôi đã thật sự bất ngờ khi thấy chị em cô đến.

Không ngờ cô lại là cháu của tiên sinh.

Ông cũng không nghĩ mấy người lại đến sớm đến vậy."

Siêng gần như nín thở.

"Sáng mai tôi sẽ đưa cô về.

Nhanh chóng đưa chị em rời khỏi đây ngay lập tức.

Sau này hãy cố che giấu ông Khán khỏi gia phả nhà cô, cắt đứt liên lạc với tiên sinh, bằng không chính gia đình cô sẽ gặp nguy hiểm."

Lời hắn nói khiến tay nàng buông thõng xuống.

Dường như hắn còn che giấu nàng rất nhiều, nhưng Siêng không khỏi để ý đến sự an nguy của người chú, cũng như người cha của mình.

Rốt cuộc ông là ai?

Một người y thuật cao minh vốn đang an yên sống trong kinh thành, đột nhiên vì sao lại phải chạy trốn, sống ẩn dật nơi núi rừng?

Vì sao ông lại phải dùng tên khác?

Vì sao ông lại là tiên sinh của Tú, vì sao ông lại bị kẻ khác truy lùng đến vậy?

Từ bé đến giờ nàng vẫn luôn coi điều đó như một sự hiển nhiên, chưa bao giờ để ý đến việc đặt dấu hỏi cho những hành động của ông bây giờ.

Siêng chỉ biết, nàng không muốn bỏ ông ở lại.

"Tôi không thể bỏ mặc sống chết của chú được."

"Đừng ngu ngốc nữa.

Việc này không thể do cô quyết định được đâu."

"Đằng nào cũng bị cuốn vào rồi, sao cậu không để tôi giúp?"

Tú nghiến răng.

"Cô muốn kéo chị em mình vào nguy hiểm à?

Tỉnh táo lại đi."

Siêng siết chặt tay, cúi gằm mặt xuống.

Nàng không muốn nghe hắn nói nữa, nhưng không còn cách nào khác ngoài chấp nhận số phận.

Từng giọt đắng cay rỏ xuống lặng lẽ, lóe lên dưới ánh lửa, hòa mình vào với đất khô.

Hắn thở dài, vun cỏ lại thành chỗ cho nàng nằm.

"Ngủ đi, lấy sức để mai về."

Siêng không đáp.

Hắn cũng đành kệ, để mình dựa vào vách hang.

Khí lạnh nhuốm buốt da thịt gã.

Chỉ còn ngọn lửa thoi thóp, lách tách rồi tàn dần.
 
Nhà Em Có Đàn Sầu Riêng
Chương XXII: Xuống núi


"Hoa kia đậu mái tóc tơ

Lòng tôi đọng lại bên bờ rừng sâu."

Lần tiếp theo nàng tỉnh dậy, Tú đã sửa soạn xong xuôi.

Mặt trời giờ đã lên tới ngang núi.

Dấu vết mồi lửa đã bị xóa kĩ, hang lại trở về vẻ nguyên sơ ban đầu như chưa có kẻ dừng chân.

Dương như cả chuyến đi chỉ còn chờ mỗi mình nàng.

Hắn cũng không đánh thức nàng dậy, chỉ âm thầm ngồi ngoài cửa hang quan sát xung quanh.

Tú chẳng cần quay lại để biết nàng đã tỉnh.

"Dậy rồi à?

Giờ đi được chưa?"

"Ừm."

Hắn bước vào kéo tay nàng lên.

Siêng giật mình rụt lại.

Dường như lúc này hắn mới sực nhớ đến thế nào là lễ tiết.

Hắn chậc miệng.

"Chân cô đã bị vậy rồi, chịu khó một chút."

"Ừm."

"Vậy thì lên đây."

Hắn ngồi xổm xuống, đặt cánh tay nàng lên vai mình.

"Tôi cõng."

Chưa kịp phản ứng hắn xốc lên vai, khiến nàng giật mình siết cổ hắn thật chặt.

Tú hít vào một ngụm.

"Thả lỏng ra, trước khi cô bẻ nát cổ tôi."

Siêng ngoan ngoãn buông lỏng.

Nhưng trong lòng nàng vẫn có chút gì đấy hậm hực.

Hơi thở nàng chạm sát gáy hắn.

Tóc Tú lúc này cũng xõa tung ra, rũ rượi và dính bết bùn đất, chẳng khác gì tình trạng thảm hại của bản thân bây giờ.

Vải quấn qua loa trên vai hắn nhuộm màu đỏ sậm, bấy giờ đã ngả sang nâu gỉ.

Đáy mắt Siêng trùng xuống, nàng giấu mặt sau bờ vai hắn, không nói lời nào.

Cả hai lặng lẽ xuống núi.

Nắng bấy giờ rọi qua kẽ lá, kết thành chùm hoa đậu trên tóc mai.

Bước chân hắn nặng trĩu vẻ mỏi mệt nhưng vẫn giữ nhịp đều đều.

Tiếng chim líu ríu trên cao hòa vào nhịp thở của hai người.

"Dừng lại một chút."

Nàng đột nhiên cất lời.

Ngón tay nàng chỉ về hướng Đông.

"Đi về phía đó đi."

"Chuyện gì thế?

Chúng ta không có nhiều thời gian đâu."

Hắn hỏi lại, nhưng chân đã tự động đi về hướng nàng nói.

Siêng lay mình đòi xuống.

Hắn thả nàng ra, Siêng ngã chồm trên mặt đất, nhưng vẫn bò dậy lết đến một khóm cây, tay với lên toán lá bứt xuống.

Chẳng mấy chốc lá phủ đầy vạt áo nàng.

Tú lờ mờ nhận ra.

"Giai tiền thảo?"

Nàng không trả lời, chỉ giục.

"Được rồi, đi thôi."

Siêng không nói, Tú cũng chẳng hỏi.

Nhưng trong lòng hắn thừa hiểu mục đích của nàng.

Có gì đó trong cái dạ đen kịt của hắn tan dần, bỏ lại nơi rừng sâu núi thẳm ấy.

...

Chẳng biết từ bao giờ hắn đã tới được chân núi.

Siêng đã nhận ra hắn kiệt sức, nàng đòi xuống đỡ nhưng Tú không thèm nghe, hắn cứ vật vờ bước từng bước một như bản năng.

Đến khi không cầm lòng nổi nữa, nàng giãy xuống, người ngã xuống bên vệ đường, hắn mới quay lại nhìn nàng.

Đôi mắt hắn mờ đục, quầng mắt đen kịt và sâu hoắm.

Da hắt tái bợt như kẻ chết.

Nhìn hắn y như một kẻ nhiễm độc lâu ngày.

Nàng sững sờ, không thể tin được căn bệnh lại tái phát nhanh đến thế.

Từ lúc hắn kể về mối quan hệ của mình và ông Khán, dựa vào số thảo dược mà chị em nàng phơi, Siêng đã lờ mờ đoán ra hắn chính là kẻ dưỡng bệnh trong căn phòng kín kia.

Thảo nào hồi ở làng cứ thấy tháng nào hắn cũng phải đi xa một vài chuyến.

Nhìn tình trạng bây giờ, ắt hẳn độc của hắn ác tính lắm rồi.

Tú cứ thẫn thờ đứng đó nhìn nàng.

Thần trí của hắn đã không còn tỉnh táo nữa.

Siêng bò đến bên chân hắn, như cây leo dựa vào người hắn bò lên, khoác tay hắn ra sau vai mình.

Kẻ kia đổ sụp người xuống vai nàng.

Siêng loạng choạng một lúc để không ngã, rồi nàng thì thầm vào tai hắn.

"Đi nào."

Bằng một sự nỗ lực phi thường, hắn và nàng cũng lết được đến cổng nhà ông Khán.

Siêng nhìn thấy gương mặt vui mừng xen lẫn hoảng hốt của đám em, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ngã gục xuống thềm nhà.

***

Lần thứ ba tỉnh dậy, Siêng thấy chân mình đã được băng bó kín mít.

Gương mặt rạng rỡ của con Thắm choán hết tầm mắt, nó cười toác miệng, mắt vẫn tèm nhem nước, chạy vội ra bên ngoài phòng hô to.

"Chú, chú ơi!

Chị Siêng tỉnh rồi."

Hến và Sen cũng chạy vào thăm chị.

Con Sen bưng cho nàng một bát canh thuốc.

"Chị uống cho mau khỏe.

Nghỉ nốt ngày nay, sáng mai đã phải về rồi.

Chẳng hiểu sao chú lại gấp gáp bảo mình về đến thế, chân chị đã lành đâu mà đi.

May đấy nhé, chỉ bị bong gân chứ chưa gãy.

Không thì nằm nhà cả mấy tháng trời."

Hến tiếp lời.

"Đồ đạc bọn em đã sắp xếp xong xuôi.

Chỉ cần sớm mai đánh xe bò về làng là được."

"Không được!"

Siêng bần thần gắt lên.

Lũ em giật mình hỏi lại.

"Chị làm sao thế?"

Cảm xúc nàng rồi bời.

Thảng thốt.

Đau đớn.

Siêng nhìn Hến như muốn nói tất cả.

Nhưng rồi nghĩ đến an toàn của lũ em, họng nàng khản đặc không thể thốt thành lời.

Sự bất lực khiến nàng câm nín.

Mi mắt nàng rũ xuống, lắc đầu.

"Không có gì.

Chị chưa tỉnh hẳn thôi."

Con Thắm nghe vậy mới thở ra một hơi.

"Giời ạ.

Chị làm em giật cả mình."

Nhưng sau đấy chỉ có mình nó tíu tít lại như bình thường.

Còn lại ba người kia trầm mặc hẳn.

Con Sen nhíu mày lại nghi ngờ.

Sắc mặt thằng Hến sầm lại, nó không nói gì, chỉ lẳng lặng rút ra ngoài phòng.

Từ lúc chị nó dìu tên cậu ba gục trước cửa nhà, nó đã biết có gì đó không ổn.

Chú nó chẳng hề giải thích bất cứ một câu gì, vơ vội đám lá vương vãi bên cạnh chị, tự mình vác hắn vào phòng cứu chữa.

Mặt ông lúc đó biến sắc hẳn.

Không phải đơn thuần cái nhìn của một thầy lang với bệnh nhân, mà nó có gì đau đớn hơn, như thể máu mủ ruột thịt.

Hến đã đoán có điềm gì không lành.

Cho đến khi ông nói với chúng ngày mai phải lên đường gấp.

Hơn nữa, ông nói riêng với nó, nể mặt ông mà đem tên Tú theo khi hắn còn đang bất tỉnh.

Có lẽ sắp có gì xảy đến với ngôi làng này.

Cộng thêm phản ứng của chị nó, ắt hẳn Siêng cũng biết thêm điều gì đó mà không thể nói.

Nó ra chuẩn bị xe bò, sắp hết đồ đạc lương thực.

Siêng đã mất tích được gần hai ngày.

Khoảng thời gian đó đủ để kẻ địch chuẩn bị một kế hoạch tường tận để tấn công nơi đây.

Nó không biết được bọn chúng là ai, nhưng chắc chắn đó là lí do cho việc ông Khán mai danh ẩn tích lâu nay.

Lí do ông còn ở lại đây cũng chắc hẳn là bảo vệ ngôi làng đã cưu mang ông nhiều năm trời.

Hến tính đợi đến tối rồi đánh ngất ông chú, đưa cả nhà ra xe tháo chạy.

Còn tên cậu ba đó, hên xui nó sẽ thương tình cứu hắn một mạng.

Cũng coi như trả ơn thay chị nó và nể mặt ông Khán.

Chỉ vậy thôi.

Nhưng có một điều cả nó và ông chú đều không thể ngờ được.

Trời bắt đầu xẩm tối.

Ngay khi Hến vừa mới xếp hết đồ lên xe, tiếng hét đầu tiên đã bắt đầu vọng lại.

Lửa đã bắt đầu lan từ phía cánh rừng.
 
Nhà Em Có Đàn Sầu Riêng
Fanart


Lap mình đang hỏng nên hem có chương mới đâu.

Nói trước cho mọi người đỡ vào đòi chương, tội tác giả.

Có lỗi với nhân loại ghê. 🙁(

Nhưng thôi kệ, mấy hôm nữa sửa xong sẽ cố chăm bù. (có lẽ thế 😀)

Còn bây giờ là lúc khoe fan art của bạn fan lâu năm SeanySeanSean nè 😀 Cảm ơn bạn rất nhiều với món quà sinh nhật hơi bị muộn một tí nhưng still okay.

Sắp năm mới chúc bạn năm mới zui dzẻ luôn nhé 🙂)

À sẵn tiện luôn chúc tất cả độc giả năm mới vui vẻ và năm sau sẽ giục được nhiều chương mới hơn.

Love you all :*
 
Nhà Em Có Đàn Sầu Riêng
Thông báo phát hành


Không phải truyện này, mà là tập truyện về đời cha mẹ của "đàn sầu riêng".

Cả nhà đón đọc Duyên đứt gánh trong lúc bản thảo Nhà em có đàn sầu riêng được sửa ạ:



Tác giả: Thủy Trần (Vanessaoith).



Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm

✨ Bối cảnh làng quê Việt Nam

🌾 Giới thiệu nội dung:

"Bắc thang lên đến tận trời,

Hỏi rằng duyên đứt thì đời tính sao?

Trời cười trời bảo chẳng sao,

Tìm ngay đứa cắt mà rào thẳng tay.

Ngữ này mà cứ cò quay,

Mày đem duyên nó buộc ngay duyên mày.

Đã đeo thì phải mặt dày,

Không dai nó chạy mày cay đến già."

_____________

Thị tên Duyên.

Nhưng đời thị vô duyên.

Kể từ khi bị thầy bói phán duyên đứt, trai làng nghe danh thị đã chạy xa cả dặm.

Thấy sính lễ thầy u ra càng ngày càng thấp nhưng vẫn chẳng có ma nào nhòm ngó, thị uất lắm.

Cái uất ức theo thị vào trong giấc mơ, thị tìm Nguyệt lão ăn vạ.

Nguyệt lão thấy phiền, phán một câu rồi đá thị xuống hạ giới.

Duyên choàng tỉnh, trong đầu nhớ lại lời căn dặn của ngài: "Đứa nào đồn, thì dồn nó lại mà đánh.

Đứa nào cắt, thì bắt nó phải buộc lại tơ duyên..."

Thế là Duyên tìm ngay thằng thầy bói để bắt hắn nối lại tơ tình vốn đã rách nát của mình.

***

Ông Sầu có ba người con trai tên là Lục, Khán, Khò.

Mỗi người một vẻ, mười phân "báo" mười.

Khi còn nhỏ chúng để trâu phá lúa, lớn thì kẻ gây vạ rời làng, người lại một mực đòi cưới gái chửa hoang...

Hại cái thân già của ông mấy lần điêu đứng.

Ấy vậy khi bao điêu đứng qua đi, người ta lại bảo nhau ông Sầu trông thế mà lắm phúc.

Nhà êm cửa ấm, con cháu đầy đàn, anh em hoà thuận đùm bọc lẫn nhau...

Thế không lắm phúc, thì phải như nào mới là lắm phúc nữa?

-----

🌾 Duyên đứt gánh bản sách giấy sẽ có những gì?

🌟 Chuyện tình đầy "oan gia" giữa thầy bói rởm và gái ế

🌟 Duyên nợ trái ngang giữa kẻ xa làng và gái chưa chồng, một con

🌟 Tình thương người và lý tưởng nghề y của cặp đôi "học trò - con thầy"

🌟 Và cuối cùng là dàn cameo đến từ Nhà em có đàn sầu riêng.

Hãy cùng đón chờ ngày #duyên_đứt_gánh được chính thức phát hành nhé!

Thông tin được cập nhật liên tục tại Facebook page: Thuỷ Trần - Vanessaoith
 
Back
Top Bottom