Ngôn Tình Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
Chương 100: Lang Băm


Thật vất vả mới đợi được đến tối, chờ Thanh Thư vừa lên giường Cố lão thái thái lại hỏi: "Giờ có thể nói với ta, vì sao Đoàn sư phó dạy con tâm pháp chưa?"
Thanh Thư cũng không gạt lão thái thái, nói chân tướng chuyện này ra: "Bà ngoại, Đoàn sư phụ là người tốt."
Cố lão thái thái gật đầu nói: "ừ, Đoàn sư phụ là người tốt, sau này con phải hiếu kính với ông ấy cho tốt.

Về phần báo thù, vạn lần không thể đi làm."
Đừng nói đến tên Ôn Lương Trạch kia, ngay đến hai tên đồ đệ của Đoàn sư phụ cũng không dễ chọc, bà cũng không mong Thanh Thư đi mạo hiểm.

Thanh Thư gật đầu.

Cố lão thái thái suy nghĩ rồi lại nói thêm: "Con tập võ cùng Đoàn sư phó là tốt rồi, những cái khác cũng đừng học theo ông ấy."
Thanh Thư không hiểu lắm: "Dạ?"
"Đoàn sư phó không biết nhìn người.

Con xem hai tên đồ đệ ông ấy nhận có phẩm tính gì? Một tên hủy hôn phản bội sư môn, một tên lớn hơn, lại ra tay độc ác với ông ấy."
Nhìn lầm một lần có thể nói là không tốt số, nhìn lầm hai lần thì chính là mắt nhìn của Đoàn sư phó không tốt.

Cố lão thái thái nói: "Năm đó ông ngoại con ra đi quá đột ngột, có rất nhiều chuyện cũng không nói rõ.

Nếu không phải đám người lão La chưởng quỹ giúp đỡ, sao ta có thể giữ lại hơn nửa gia nghiệp này."
Nói đến chuyện này, Thanh Thư lại nhớ đến những lời kia của Trần ma ma: "Bà ngoại, ngày đó đã có thể giữ được hơn phân nửa của hàng thì sau sau đó lại bán đi hết?"
Có Kỳ phu nhân làm chỗ dựa, những kẻ đó cũng không dám trắng trợn chiếm đoạt sản nghiệp Cố gia.

Ôm một đứa trẻ vàng tất sẽ có kẻ nhớ thương.

Gom góp lại những món tiền đó, đã đủ để ta và mấy mẹ con con trải qua thời gian giàu có, cần gì phải làm sống làm chết để kiếm tiền."
Khi Cố Hòa Bình nghe theo Viên thị khăng khăng muốn kết hôn với Viên San Nương, bà đã bắt đầu lần lượt bán đi cửa hàng trong nhà.

Bà cũng không muốn mệt sống mệt chết, cuối cùng lại để những người như Viên thị và Vien San Nương được lợi.

Thanh Thư cảm thấy Cố lão thái thái không chỉ thông minh quyết đoán, còn có tầm nhìn xa.

Nếu mẹ nàng kế thừa được ba phần như vậy, nàng cũng không phải rầu.

Nghĩ đến chuyện Cố lão thái thái nói lúc trước, Thanh Thư không nhịn được hỏi: "Bà ngoại, xưởng nhuộm ở phủ thành kia một tháng có thể lời bao nhiêu vậy?"
Bao nhiêu của cải nàng không hỏi, dù sao những thứ này sớm muộn cũng là của tỷ muội các nàng.

Nhưng tiền lười xưởng nhuộm là để cho các nàng tiêu dùng hàng ngày, biết rồi thì trong lòng mới nắm chắc.

Cố lão thái thái vừa cười vừa nói: "Ta chỉ chiếm được bốn phần, đại khái mỗi tháng có thể được chia trên dưới một ngàn lượng.

Tiệm tơ lụa với cửa hàng trà thì một tháng cũng áng chừng một trăm lượng bạc, những số tiền này đã đủ cho chúng ta dùng."
Thanh Thư lập tức yên tâm.

Cố lão thái thái nhìn ra bên ngoài, nói: "Ngoan, đã muộn rồi, nên đi ngủ."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Sư phụ nói, sớm tối mỗi ngày đều phải luyện nội công tâm pháp."
Nói xong thì bắt đầu khoanh hai chân lại giống buổi sáng, trong đầu nhớ lại khẩu quyết Đoàn sư phó nói.

Cố lão thái thái khẽ cười: "Cái đứa nhỏ này..."
Bà cũng không quấy rầy Thanh Thư, đi ngủ luôn.
(Truyện đăng tại bachngocsach.com_@Lục Lam)
Bên này Cố gia yên tĩnh thái bình, bên Lâm gia lại là người ngã ngựa đổ.

Lâm lão thái thái vừa về đến nhà, đã ôm lực kêu đau.

Bành lang trung bắt mặt cho Lâm lão thái thái cả buổi, cũng không xem ra lý do ở đâu.

Đã có bài học Lâm Thừa Trọng ở trước, ông cũng không dám nói là Lâm lão thái thái không có vấn đề gì, dứt khoát nói y thuật mình nông cạn bảo bọn họ lên thị trấn tìm đại phu.

Lâm Thừa Chí vội vã hoang mang lên trấn mời đại phu đến.

Người đã lớn tuổi, hoặc ít hoặc nhiều cũng có chút vấn đề.

Đại phu này xem mạch chẩn bệnh cho Lâm lão thái thái, nói tình trạng rất nghiêm trọng, còn nói nếu không điều trị cho tốt thì không sống được bao lâu nữa.

Lâm lão thái thái sợ đến mức mặt mũi tái trắng, tất nhiên là đại phu nói cái gì thì nghe cái nấy.

Lúc Lâm Thừa Chí đi theo đại phu này lên núi lấy thuốc về, mặt trời cũng sắp xuống núi rồi.

Không có cách nào khác, từ thôn Đào Hoa đi đến trấn trên chỉ có thể đi đường núi, qua lại xấp xỉ nửa canh giờ, còn xa hơn so với đi huyện thành.

Chạy tới chạy lui hai chuyến, không dám lãng phí thời gian.

Lâm Thừa Trọng vừa trông thấy hắn đã quở mắng: "Sao giờ mới về? Không biết là mẹ đau đến khó chịu sao?"
Lâm Thừa Chí tức đến mắc sắc mặt xanh mét: "Ngươi không nỡ để mẹ khó chịu, vì sao lại trốn trong phòng giả chết?"
Mặt Lâm Thừa Trọng sầm xuống.

Đưa thuốc cho Trương thị, Lâm Thừa Trọng nói: "Mẹ, ngực còn đau không?"
Vẻ mặt Trương thị đau khổ nói: "Giờ không chỉ có ngực đau, mà đầu với cùng cũng bắt đầu thấy đau."
Dù sao hiện giờ chỗ nào Lâm lão thái thái cũng đều thấy đau.

"Vậy mau mang thuốc đi sắc đi!" Nói xong, Lâm Thừa Chí không nhịn được nói: "Thuốc này cũng thật quý, một gói thuốc mà mất tám mươi văn tiền."
Lấy bảy gói, mất xấp xỉ sáu trăm văn tiền.

Ngày thường khi đau đầu nhức óc đi tìm Bành lang trung, lấy một gói thuốc cũng chỉ cần hai mươi văn tiền.

Trương thị nói: "Chỉ cần thuốc này có ích, tiền này tiêu cũng đáng giá." Chỉ sợ thuốc này không dùng được.

Thân thể Lâm lão thái thái luôn khỏe mạnh, ngoài chuyện đau thắt lưng thì không có bệnh gì khác.

Nhưng đại phu này lại nói thật đến nỗi cứ như là sẽ chết ngay vậy, thấy thế nào cũng không đáng tin lắm.

Chỉ là Trương thị cũng không dám nói lời này ra miệng, để Lâm lão thái thái biết thì nàng lại không có ngày lành.

Uống thuốc xong thì Lâm lão thái thái đã ngủ mất rồi, nhưng mà ai cũng không ngờ tới nửa đêm bà bắt đầu sốt cao.

Trấn trên quá xa lại sợ chậm trễ bệnh tình, không còn cách nào khác Lâm Thừa Chí chỉ có thể đi tìm Bành lang trung.

Bành lang trung nói Lâm lão thái thái bị trúng gió độc, bị lạnh mới phát sốt.

Đơn thuốc cũng không kê, lập tức bảo Lâm Thừa Chí đi theo ông về lấy thuốc.

Trương thị lấy đơn thuốc của đại phu trên trấn kia kê đưa cho Bành lang trung: "Bành thúc, nhờ thúc xem giúp rốt cuộc phương thuốc này trị bệnh gì?"
Sau khi xem xong Bành lang trung nói: "Đây là một đơn thuốc bổ, thuộc anyf là các ngươi cho Thừa Trọng dùng ư?"
Lâm Thừa Chí giận dữ: "Đơn này là đại phu trên trấn kia kê cho mẹ ta đấy, còn nói mẹ ta không điều trị tốt thì sẽ mất mạng."
Bành lang trung nói: "Phương thuốc này đúng là khi dùng ngày thường thì sẽ có lợi cho thân thể.

Chỉ là lão thái thái bị trúng gió độc, này gọi là quá bổ không thể tiêu, cho nên mới bắt đầu sốt cao."
Vốn thân thể Lâm lão thái thái như vậy cho dù có cảm lạnh cũng sẽ không nghiêm trọng như thế, lại không ngờ rằng còn thêm đồ bồi bổ.

Thân thể không thể chịu nổi, mới xảy ra chuyện này.

Lâm Thừa Chí giận đến mức mắng to: "Đồ lang băm.

Ngày mai ta sẽ đi lên trấn đập tiệm thuốc kia của hắn."
Người ta đã có thể dựng hiệu thuốc ở trên trấn kê đơn, nhất định là có chỗ dựa đấy.

Tuy nhiên Bành lang trung cũng biết Lâm Thừa Chí chỉ nhanh mồm xả tức ngoài miệng thôi, chứ cũng không dám đi đập tiệm người ta thật.

Vì vậy, ông cũng không đáp lại, chỉ nói: "Đi theo ta bốc thuốc đi!"
Sau khi sắc thuốc xong lại cho Lâm lão tháo thái uống, gà cũng bắt đầu gáy rồi.

Mắt thấy đã hừng đông, Trương thị lại đến phòng bếp làm bữa sáng.

Đến tận lúc ăn cơm, Vi thị mới đi ra từ trong phòng.

Nhìn thấy Vi thị, Lâm Thừa Chí lộ vẻ mặt không tốt.

Buổi sáng lúc hắn còn đang ngủ gật, nhưng vợ hắn từ giữa trưa hôm qua vội vàng đến giờ cũng chưa được chợp mắt, vậy mà Vi thị lại trốn trong phòng làm biếng, hắn thật không nhịn nổi nữa.

Lâm Thừa Chí đen mặt nói: "Nhị tẩu, nhị ca đã không có chuyện gì, đợi lát nữa tẩu sắc thuốc cho mẹ đi."
Vi thị một câu từ chối, nói: "Sao lại không có chuyện gì? Nhị ca ngươi đúng là đã phun ra một búng máu đó."
Sắc mặt Lâm Thừa Chí càng thêm khó coi: "Nhị tẩu, có một số chuyện trong lòng mọi người đều rõ rành, để nói ra thì lại sẽ mất mặt."
Thật tưởng hắn không biết là Lâm Thừa Trọng giả bộ ư, hai vợ chồng này thật đúng là tuyệt phối, người này còn không biết xẩu hổ hơn so với người kia.

"Không phải là có Xuân Phân sao? Xuân Phân, Xuân Phân, ngươi chết ở đâu rồi?"
Lâm Thừa Chí cảm thấy Vi thị cũng thật lớn mặt: "Xuân Phân còn phải trông Như Điệp và Nhạc Vĩ."
Trước kia Như Điệp là Như Đồng trông, Nhạc Vĩ là Tề bà tử trông.

Sau khi ồn ào một trận với Thanh Thư, Lâm Thừa Chí lại không muốn để Như Đồng chăm sóc Như Điệp nữa, đổi sang cho Xuân Phân trông.

Mà giờ Lâm lão thái thái sinh bệnh nên Tề bà tử còn đang chăm sóc bà, Nhạc Vĩ cũng không có ai trông, cũng giao nốt cho Xuân Phân.

Vi thị không muốn làm việc nhà, thấy thế dứt khoát chơi xấu: "Chưa từng nghe qua chuyện em chồng sai bảo chị dâu làm việc đó.

Nếu ngươi không muốn để Trương thị chịu khổ, thì cứ đi nói với cha mẹ đi."
Lâm Thừa Chí sợ Lâm lão thái gia mắng người nên không muốn đi tìm ông, mà Lâm lão thái thái giờ nói cũng không nói lên lời thì cáo trạng với bà cũng vô dụng.

Trương thị thấy hai người cãi vã, vội nói: "Cha đứa bé, được rồi, để ta đi sắc thuốc cho!"
Lâm Thừa Chí siết chặt nắm tay..
 
Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
Chương 101: Không Góa Mà Chịu Cảnh Bất Công 1


*Tên chương: "不患寡而患不均", trong câu 不患寡而患不均,不患贫而患不安.

Có nghĩa là không góa mà chịu cảnh bị đối xử bất công, không nghèo mà lại lo lắng bất an.

Mình dịch tên chương như vậy, bạn anof có góp ý có thể nhắn vào bình luận giúp mình nhé.

Lúc Thanh Thư thức dậy, đã nhận ra mình dậy trễ, không thể dậy sớm hai khắc.

Trông thấy Kiều Hạnh bê nước đến, Thanh Thư tức giận nói: "Không phải là đã bảo ngươi nhớ đánh thức ta trước hai khắc sao?"
Kiều Hạnh tỏ vẻ đau khổ nói: "Lão thái thái không cho, nói là để cô nương ngủ thêm một lúc nữa ạ!"
Cố lão thái thái đi từ ngoài vào, đúng lúc nghe thấy thế: "Con vẫn đang trong tuổi lớn, nhất định phải ngủ đủ mới được, bên Đoàn sư phó kia, ta đã phái người đến báo với ông ấy rồi."
Thanh Thư có chút nóng nảy: "vậy thời gian luyện công hôm nay của con sẽ bị rút ngắn rồi."
Vốn thời gian luyện công đã không nhiều, giờ lại đẩy ra sau thêm hai khắc thì chẳng phải là càng ít hơn.

Cố lão thái thái cười nói: "Ta đã nói với Phó tiên sinh rồi, sau này thời gian đi học sẽ đẩy ra sau hai khắc."
Tập võ đọc sách quan trọng, nhưng thân thể còn quan trọng hơn.
"Lão sư đã đồng ý ạ?"
Cố lão thái thái gật đầu: "Đã đồng ý.

Nhưng mà thời gian nghỉ trưa sẽ giảm đi hai khắc.

Thanh Thư, tuy học tập quan trọng, nhưng thân thể quan trọng hơn."
Thanh Thư cảm thấy chuyện này không là vấn đề: "Vừa lúc con cảm thấy thời gian nghỉ trưa có hơi dài, rút ngắn đi hai khắc lại vừa ý con."
Cố lão thái thái dở khóc dở cười.

Chờ Thanh Thư luyện công xong trở về, lại nhìn thấy Ngụy Lan.

Trở lại trong phòng, Thanh Thư thấy lạ mà hỏi Hương Hương: "Sao giờ ngày nào dì Lan cũng đưa tỷ tới đây vậy?"
Nhạc Hương Hương vừa cười vừa nói: "Không phải đâu, là mẹ ta sợ dì Nhàn buồn chán, vì thế nên luôn tới đây trò chuyện với dì.

Lần này còn dẫn theo cả Văn Hùng tới nữa đó."
Cố gia nhiều nha hoàn, dẫn Văn Hùng đến cũng có người dỗ dành chơi cùng, trái lại cũng không lo sẽ làm phiền đến Cố Nhàn.

Thanh Thư nghe vậy lại nhíu mày.

Với tính tình của Dì Lan, sau khi mẹ nàng không còn sẽ càng thêm thương nàng hơn.

Nhưng kiếp trước theo những gì nàng nhớ thì nàng chưa từng gặp dì Lan, những người bên cạnh cũng chưa bao giờ nhắc đến.

Nhạc Hương Hương đẩy đẩy Thanh Thư: "Muội đnag nghĩ gì đấy? Nghĩ đến nhập thần như vậy."
Thanh Thư cười nói: "Không có gì, tỷ đã ăn sáng chưa? Nếu chưa thì ăn cùng ta luôn đi!"
Nhạc Hương Hương cười ha hả nói: "Đã ăn rồi, nhưng mà ta còn có thể ăn một bát canh trứng sữa dê nữa."
Canh trứng sữa dê thơm mềm ngon miệng, Nhạc Hương Hương vô cùng thích ăn.

Nhưng nàng cảm thấy thứ tốt không thể ăn thường xuyên, nếu không sẽ mau ngán.

Vì vậy, thỉnh thoảng cũng mới ăn.

Cố lão thái thái nhìn hai đứa bé tay trong tay vui vẻ đi học, nhịn không được mà bật cười.

Trong nhà có trẻ con thật tốt, rất náo nhiệt.

Ngụy Lan nói chuyện với Cố Nhàn gần nửa ngày, đợi nàng ngủ rồi mới đi ra.

"Bá mẫu, chuyện người nói với con hôm qua, con đã bàn bạc với phu quân xong." Nói xong, Ngụy Lan có hơi xấu hổ nói: "Theo ý phu quân, là muốn mua hết điền sản và cửa hàng.

Nhưng tạm thời chúng con chưa có nhiều tiền như vậy, cần thêm chút thời gian xoay tiền."
Cố lão thái thái cười nói: "Không vội, chỉ cần trước lúc chúng ta đi Kinh Thành tính toán xong tiền bạc là được.

Về giá cả, cứ dựa theo giá chung bên ngoài.

Bởi thu nhập của những sản nghiệp này rất tốt, dù có cao hơn giá thị trường, chỉ cần thả tin ra thì lập tức sẽ có người đến mua.

Nhưng mà Cố lão thái thái không thiếu chút tiền ấy, cũng sẽ không nâng giá.

Về phần Cố Nhàn, từ nhỏ đã coi tiền bạc như cặn bã.

Bán những sản nghiệp này cho Ngụy Lan, đừng nói giá thị trường, thấp hơn giá thị trường nàng cũng sẽ không phản đối.

Ngụy Lan rất vui mừng: "Cảm ơn bá mẫu."
Bên này Cố gia vui vẻ hòa thuận, đầu kia bầu không khí Lâm gia lại không được tốt.

Tối hôm qua sau khi uống thuốc Lâm lão thái thái đã bới sốt, nhưng hôm nay lại bắt đầu sốt cao.

Bành lang trung suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta lại đổi đơn thuốc khác, lát nữa ngươi theo ta đi lấy thuốc."
"Được."
Trương thị bưng một chén cháo tiến đến.

Lâm Thừa Chí nhìn thấy mặt nàng tái nhợt, nói với Bành lang trung: "Bành thúc, hai ngày nay thân thể Xảo Nương không thoải mái, còn xin lão xem giúp nàng một chút."
Vốn Trương Xảo Nương muốn nói là thân thể nàng không có gì khó chịu, nhưng đối với khuôn mặt tối tăm của Lâm thừa Chí, lời đã đến bên miệng lại cứng rắn nuốt về.

Bành lang trung cũng không từ chối, bảo Trương Xảo Nương đưa tay ra.

Sau khi nghe mạch, Bành lang trung cau mày nói: "Mạch này của ngươi nghe ra giống...giống như là mạch trơn."
Lâm Thừa Chí giật mình kêu: "Mạch trơn?"
Mới nãy nói thân thể Trương thị không thoải mái, thật ra là chỉ muốn lấy cớ để Trương thị nghỉ tay không làm việc, có thế thì Vi thị đừng có nghĩ đến chuyện trốn trong phòng mà lười biếng nữa.
(Truyện đăng tại bachngocsach.com_@Lục Lam)
Lâm Thừa Chí vô cùng bất mãn với Lâm Thừa Trọng và Vi thị.

Lâm Thừa Trọng đã có hai đứa con, nhưng hắn lại không động đến việc làm mà cả nhà phải nuôi một nhà bốn miệng ăn.

Chuyện này còn chưa tính, nhưng tiền bút mực hàng tháng hai cha con nhà đó đọc sách đều là một khoản lớn.

Mà cả nhà bốn người bọn hắn thì mệt mỏi từ sáng sớm đến tối muộn, thật đúng là làm trâu làm ngựa, vậy mà ông cụ còn trừng mắt nghiêm mặt với hắn đấy.

Đều là con trai nhà họ Lâm, dựa vào đâu mà nhà lão nHị ngồi mát ăn bát vàng còn bọn họ mệt sống mệt chết mà vẫn không thể sống tốt.

Bành lang trung nói: "Thời gian còn ngắn, vậy nên mạch chưa rõ lắm.

Thời gian đầu mang thai phải nghỉ ngơi cho tốt, không thể quá mệt nhọc.

Nếu không đứa bé sẽ gặp nguy hiểm."
Lâm Thừa Chí vội nói với Trương thị: "Đại phu nói đấy có nghe chưa? Còn không mau đi nghỉ ngơi.:
Trương thị cũng muốn đi nghỉ, nhưng nàng lại sợ bị Lâm lão thái thái mắng, trong phút chốc có chút do dự.

Lâm Thừa Chí bực muốn chết vì cái tính hèn yếu của nàng ta, lời nói ra cũng không dễ nghe: "Lời ta nói ngươi có nghe thấy không? Nếu như đứa bé xảy ra chuyện không may, ta sẽ đánh chết ngươi."
Lâm lão thái gia sầm mặt nói: "Ngươi nói nhăng cuội gì đấy?" Trong ba người con dâu thì người ông hài lòng nhất chính là Trương thị, hòa nhã lại còn nghe lời.

Tuy Lâm Thừa Chí sợ Lâm lão thái gia, nhưng lần này là liên quan đến con nối dõi: "Cha, người cũng nghe rồi đấy, Bành thúc cũng nói nàng ấy phải dưỡng thai cho tốt nếu không sẽ nguy hiểm đến đứa bé."
Lâm lão thái thái yếu ớt nói: "Xảo Nương, ngươi cẩn thận dưỡng thai, đừng sơ xuất đứa bé."
Lúc này trương thị mới đi trở về phòng.

Lâm Thừa Chí nói với Lâm lão thái gia và Lâm lão thái thái: "Cha, mẹ, Xảo Nương phải dưỡng thai, chuyện trong nhà hãy để nhị tẩu đến lo liệu đi!"
Hắn đã hạ quyết tâm, trước lúc đứa bé đầy ba tháng sẽ không cho Trương Thị làm việc.

Lâm Thừa Chí suy nghĩ cho con nối dõi, dù có là Lâm lão thái gia thì cũng không nói ra được lời phản đối nào.

Vi thị biết chuyện muốn nàng phải nhận tất cả việc nội trợ trong nhà, lúc này vẫn không muốn: "Chỉ là mang bầu thôi, cũng không phải là chửa trứng vàng, sao lại không thể làm việc chứ?"
Lâm Thừa Chí lành lạnh nói: "Ta nhớ lúc Nhị tẩu hoài thai Nhạc Tổ và Như Đồng, ba tháng đầu cả cửa cũng không ra.

Ngươi thấy con của các ngươi thì là cục vàng cục bạc, còn con của ta lại chính là cọng rơm ngọn cỏ rồi ư."
Thấy hai người cãi vã, Lâm lão thái thái tức giận đến mức lại ngất đi.

Lập tức lại là cảnh người ngã ngựa đổ.

Lâm lão thái gia mắng Lâm Thừa Chí: "Nghiệp chướng, ngươi còn không mau đi mời Bành lang trung đến."
Bành lang trung mới ra cửa, lại bị mời về.

Xem mạch xong, Bành lang trung nói: "Tình huống này của lão thái thái không tốt lắm, Thừa Chí, ngươi vẫn là mau đi vào huyện mời một đại phu thì ổn thỏa hơn."
Tình huống này có hơi khó giải quyết, ông cũng không dám điều trị.

Lâm Thừa Chí cũng bị dọa: "Ta đi ngay, ta đi ngay đây."
Lấy hai lượng bạc, Lâm Thừa Chí vội vàng lên thị trấn.

Lâm lão thái gia nhìn Vi thị, nói: "Vợ Thừa Chí phải dưỡng thai, trong khoảng thời gian anyf chuyện trong nhà phải giao cho ngươi rồi."
Từ trước đến nay ông vẫn kệ việc nhà đấy, nhưng bây giờ chuyện đã rối một nùi, không thể không quản.

Mặc dù Vi thị đanh đá, cũng không dám làm trái ý lão gia tử, khẽ đáp..
 
Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
Chương 102: Không Góa Mà Chịu Cảnh Bất Công 2


Bởi Bành lang trung đã nói tình huống của Lâm lão thái thái tương đối nghiêm trọng, cho nên Lâm Thừa Chí muốn mời đại phu có y thuật cao hơn.

Ba đại phu nổi danh nhất huyện Thừa Phong, một là Hạ đại phu, một vị nữa chính là Hồ đại phu đã đến thôn Đào Hoa trước đó, còn có một vị là đại phu họ Trần.

Lâm Thừa Chí đi tìm vị Trần đại phu kia trước, đáng tiếc là Trần đại phu đã bị Hứa gia mời đi.

Sau cùng lại đi tìm Hạ đại phu thì cũng đến chẩn bệnh tại gia rồi, chính là đi Cố gia.

Về phần Hồ đại phu, biết là Lâm gia tìm thì một câu đã từ chối không đi.

Sợ mời những đại phu khác lại không trị khỏi cho Lâm lão thái thái, Lâm Thừa Chí đành bất chấp đến Cố gia cầu cứu.

Cố lão thái thái rất kinh ngạc, hỏi: "Bị bệnh ư? Hôm qua còn rất tốt mà, sao giờ lại hôn mê bất tỉnh rồi?"
Tuy có chút nghi ngờ, nhưng Lâm Thừa Chí đã đến tận cửa xin nhờ, Cố lão thái thái cũng không tiện chối từ.

Đúng lúc Hạ đại phu đang ở Lâm gia, Cố lão thái thái lại nhờ ông đi một chuyến đến Lâm gia, sau đó lại để Hoa ma ma đi theo cùng.

Đã biết chuyện Lâm lão thái thái bị bệnh, thì dù gì cũng phải phái người đến thăm hỏi.

Hoa ma ma nói: "Lão thái thái, lão cảm thấy nên để Trần ma ma đi thì ổn thỏa hơn!"
Trần ma ma là bà tử tâm phúc của Cố Nhàn, bà ấy đi chẳng khác nào tượng trưng cho Cố Nhàn.

Cố lão thái thái cũng cảm thấy vậy: "Vậy hôm nay bà đừng quản chuyện gì nữa, chăm sóc tốt cho An An."
Giao cho ngững người khác, bà sẽ lo lắng.

Lâm Thừa Chí dẫn theo Hạ đại phu về nhà, vào đến đã nhìn thấy Trương thị ngồi xổm trên đất nhặt rau.

"Không phải Bành lang trung nói cái thai không ổn định cần nằm trên giường nghỉ ngơi ư, sao ngươi lại không nghe hả?"
Tuy rằng hắn đã có một trai một gái, nhưng không ai chê nhiều con trai, Lâm Thừa Chí cũng vậy.

Trương thị đứng lên nói: "Cha nó, ta, chỉ là nhặt rau thôi, không có chuyện gì đâu..."
Còn chưa nói dứt lời, cả người đã xụi lơ trên đất.

Lâm Thừa Chí sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng ôm người vào trong phòng.

Hạ đại phu cũng đi vào theo, xem xong mạch mới cau mày nói: "Thân thể suy yếu, lại thêm mệt nhọc quá độ, bấy giờ mới làm động đến thai khí."
Lâm Thừa Chí căng thẳng nói: "Đứa nhỏ thì như nào? Không bị sao chứ?"
Hạ đại phu lấy ra một viên thuốc từ trong hòm thuốc, nói: "Đây là thuốc an thai, ngươi mau lấy một chén nước sôi đến hòa cho nàng ta uống.

Đợi lát nữa ta lại mở một đơn thuốc an thai, chờ sau khi xem cho mẹ ngươi xong, ngươi lại theo ta cùng về một chuyến để bốc thuốc."
Bởi vì đến khám bệnh tại nhà sẽ gặp phải rất nhiều tình huống đột xuất, vậy nên Hạ đại phu cũng cho một ít thuốc như thuốc an thai, các loại thuốc giải độc vào hòm thuốc phòng có lúc cần dùng.

Lâm Thừa Chí vội vàng vào phòng bếp bưng một chén nước sôi đến.

Trông thấy điệu bộ căng thẳng đấy của hắn, Trần ma ma mới thấy hắn thuận mắt một tí, nói: "Đưa cho ta đi!"
Lâm Thừa Chí vội nói: "Cảm ơn ma ma."
(Truyện đăng tại bachngocsach.com_@Lục Lam)
Hạ đại phu nhìn Trương thị nói: "Trong khoảng thời gian này nhất định phải nằm trên dường nghỉ ngơi, không thể mệt nhọc tiếp.

Bằng không chưa nói đến chuyện không bảo vệ được đứa nhỏ này, sau này ngươi cũng rất khó thụ thai nữa."
Ông không phải đang lời lẽ đe dọa, mà là thân thể Trương thị quá yếu.

Nếu sinh non, thân thể của nàng ta cũng sẽ bị tổn thương rất lớn.

Trương thị sợ tới mức không dám động đậy.

Lúc này Lâm lão thái thái đã tỉnh lại, chỉ là cả người lại mơ hồ đến nói cũng không nói thành lời.

Hạ đại phu xem mạch cho bà xong mới nói: "Lâm lão thái thái bị trúng gió độc, lại thêm hay nóng giận.

Người cao tuổi kị bực dọc, nếu không rất dễ trúng gió."
"Trúng gió? Theo lời ông thì mẹ ta sẽ bị liệt?"
Hạ đại phu lắc đầu nói: "Chưa đâu.

Tình trạng hiện giờ của lão thái thái chưa tính là nghiêm trọng, dùng mấy dây thuốc sẽ tốt lên.

Nhưng mà sau này đừng để bà tiếp tục nóng giận, nếu không bệnh tình sẽ nặng thêm."
Lâm Thừa Chí vội vàng gật đầu: "Được, được."
Đúng lúc này, Trần ma ma tiến vào.

Bà thấy tình trạng của Trương thị đã tốt lên, lại sang bên đây.

Lâm lão thái thái trông thấy bà, mặt lộ vẻ tức giận: "Ra, ra, đi ra ngoài..."
Người của Cố gia, hiện giờ bà ta không muốn nhìn bất kỳ người nào.

Lâm Thừa Chí nghe thấy thế, có hơi áy náy nhìn về phía Trần ma ma: "Còn xin ma ma ra ngoài trước."
Trần ma ma mỉm cười rồi xoay người bước ra bên ngoài.

Hạ đại phu tỏ vẻ không ngờ.

Bởi vì tuổi tác đã cao, trừ mấy người không cách nào từ chối, còn lại ông cũng không đến khám bệnh tại nhà đâu.

Lần này cũng là vì Cố lão thái thái nhờ ông đi một chuyến tới đây, kết quả là lão thái thái này không chỉ không có chút cảm kích nào, trái lại còn hạ thấp thể diện của Tiểu Nhàn.

Trần ma ma là bà tử tâm phúc của Cố Nhàn, không nể mặt bà chính là đánh lên mặt Cố Nhàn.

Nhìn về phía Lâm Thừa Chí, Hạ đại phu nói: "Ngươi theo ta về thị trấn lấy thuốc đi!"
Lâm Thừa Chí ra ngoài, gắng gượng nói với Trần ma ma: "Trần ma ma, ta đây đi lên thị trấn rồi cũng không có ai chăm sóc Xảo Nương.

Có thể phiền bà chăm sóc Xảo Nương không, không cần quá lâu đâu, đến khi ta trở lại là được."
Hắn sợ chính mình vừa đi, Trương Xảo Nương lại đứng lên làm việc.

Nghĩ đến chuyện này hắn lại phát bực, đàn bà nhà người ta thì lấy chồng làm trời, duy có Trương thị là chỉ nghe lời mẹ hắn như thiên lôi sai đâu dánh đó, lại còn sợ Vi thị như sợ Cọp.

Người chồng như hắn đây trái lại còn phải xếp sau nàng ta.

Lâm Thừa Chí nóng lên sẽ đánh người, trước kia Trần ma ma nhìn hắn rất không vừa mắt.

Nhưng đến hôm nay, ánh nhìn lại có chút thay đổi: "Ngươi đi đi, chỗ Tam thái thái đã có ta trông coi ngươi không cần lo lắng.
Chân trước Lâm Thừa Chí vừa đi, Vi thị đã chạy vào nói một người bận không xuể, muốn Trần ma ma qua giúp nấu cơm.

Nàng ta không dám gọi Trương thị ra giúp, ngộ nhỡ đứa trẻ mà mất thì Lâm Thừa Chí nhất định lẽ dốc sức liều mạng với nàng.

Trương thị vẻ mặt yếu ớt nằm trên giường, nói: "Trần ma ma, ma ma đi giúp Nhị tẩu nấu cơm đi! Chỗ này của ta không có việc gì."
Trước kia qua giúp việc nội trợ cũng là Cố Nhàn dặn dò đấy, bây giờ còn bảo bà đi làm việc nhà, Trần ma ma cũng không làm.

Vi thị thấy bà không đáp lời, nói thẳng: "Trần ma ma, chỉ có một người như ta thì không làm xuể, bà đến phụ ta một tay đi."
Trần ma ma lắc đầu nói: "Tam lão gia đã dặn ta chăm sóc tam thái thái, ta cũng không dám rời đi.

Nếu không có chuyện bất trắc ta cũng không cách nào nói rõ với Tam lão gia."
Ngừng một chút, Trần ma ma lại nói: "Nếu Nhị thái thái không làm xuể thì có thể đi mời người đến giúp đỡ."
Vi thị tức giận nói: "Ta cũng không giống như đại tẩu, đeo vàng mang bạc, dùng tỳ gọi nô còn có tiền tiêu không hết."
Trần ma ma mỉm cười, mà ánh cười lại không đạt đến đáy mắt: "Tiền của thái thái nhà lão cũng không phải do gió lớn thổi đến, đều là do lão thái gia và lão thái thái vất vả cực khổ kiếm về đấy."
Vi thị thấy Trần ma ma không có ý giúp đỡ, tức giận đùng đùng đi ra ngoài.

Trương thị khẽ nói: "Ma ma, ta thật là không có chuyện gì, ma ma không cần bận tâm đến ta."
Trần ma ma không đáp lời, chỉ hỏi: "Người cũng là mẹ của hai đứa trẻ rồi, sao mà có bầu cũng không biết?"
Trương thị lắc đầu nói: "Thời gian hoài thai còn ngắn, ta còn chưa nhận ra."
Cũng là trong khoảng thời gian này bận quá, nên cũng không chú ý đến chuyện thân thể không khỏe.

Trần ma ma nhìn nàng hỏi: "Đã biết mình mang thai mà còn làm lụng mệt nhọc, ngươi không thương xót cho thân thể của mình, nếu mà xảy ra chuyện bất trắc ngươi nghĩ xem cuối cùng xui xẻo sẽ là ai?"
Chịu khó là chuyện tốt, nhưng chịu khó đến nỗi ngay cả sức khỏe của mình cũng không để ý đến thì chính là ngu xuẩn.

Trương thị không nói.

Trần ma ma có mấy lời khó mà nói, chỉ đành khẽ thở dài một cái rồi nói: "Ngươi nhìn xem những đứa bé sống dưới bóng mẹ ghẻ trong thôn ngươi đều có bộ dạng gì? Ngươi không giữ gìn sức khỏe mình như vậy, nếu có bất trắc, vậy tương lai tam cô nương với nhị gia cũng phải giống như những đứa bé kia rồi."
Mấy đứa bé kiếm ăn trong tay mẹ ghẻ đều ăn không đủ no mặc không đủ ấm, làm nhiều việc nhất còn thường xuyên bị đánh mắng.

Trương thị khẽ nói: "Ta hiểu rồi, cảm ơn Trần ma ma.".
 
Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
Chương 103: Phát Tài Lớn


Ngoài việc lấy thuốc, Lâm Thừa Chí còn đi mua một ít đồ bổ cho Trương thị ăn.

Sau khi để Xuân Phân sắc thuốc xong, Lâm Thừa Chí mới nói với Trương thị: "Chưa đầy ba tháng thì đừng hòng xuống giường, nếu đứa bé xảy ra chuyện không may ta sẽ bỏ ngươi."
Sắc mặt Trương thị hơi trắng, cúi thấp đầu nói: "Được."
Những ngày tiếp theo, Trương thị vẫn nằm trên giường nghỉ ngơi.

Tất cả việc nhà đều rơi trên người Vi thị, làm nàng ta tức đến mức cả ngày đều chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, đến gà chó cũng không yên.

Nếu như trước kia thì Trương thị chắc chắn đã sớm chịu không nổi mà rời giường đi làm rồi.

Nhưng trước đó đã có lời của Trần ma ma, sau lại có Lâm Thừa Chí đe dọa, nàng vẫn cố nhịn không đi ra ngoài.

Mấy ngày đầu vô cùng gian nan, nhưng dần dần nghe rồi cũng thành quen.

Thanh Thư biết chuyện Trương thị mang thai thì vô cùng kinh ngạc, bởi vì kiếp trước Trương thị chỉ sinh ra Như Đồng và Nhạc Vĩ.

Sau khi Trương thị tự sát bỏ mình, Nhạc Vĩ sinh bệnh nặng rồi chết non, sau đó Như Điệp cũng xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà mất.

Trần ma ma thuật lại: "Hạ đại phu nói, bởi vì nàng ta sinh đẻ quá nhiều lần, thân thể đã cực kỳ suy yếu.

Nếu lần này không điều dưỡng thân thể cho tốt, chỉ sợ sẽ để lại mầm bệnh."
Thanh Thư đoán rằng, ở kiếp trước, sợ là đứa bé này không giữ được, bởi vậy mà Trương thị cũng bị thương tổn đến thân thể, để lại mầm bệnh, vậy nên sau này bà ấy vẫn luôn ốm yếu.

Trần ma ma nói: "Cô nương, lão đã khuyên nàng ta một hồi, không biết nàng ta có nghe lọt hay không nữa."
Nếu không phải là thấy Thanh Thư đặc biệt yêu thích Như Điệp, bà mới mặc kệ chuyện này.

Thanh Thư lắc đầu nói: "Tam thẩm sợ tổ mẫu.

Nếu tổ mẫu muốn thẩm ấy làm việc, thẩm ấy không dám không nghe đâu."
Trần ma ma mỉm cười tự giễu: "Nếu thế, vậy cũng không còn cách nào rồi."
Hôm nay bà khuyên nhủ Trương thị, đã coi là tận chức, Trương thị không nghe cũng đành chịu.

"Cô nương, nha hoàn Xuân Phân kia lại khóc lóc xin ta, nói muốn quay về với cô nương." Bà cũng là nhìn Xuân Phân khóc đến nỗi đáng thương thật sự, nhất thời không nhẫn tâm nổi mà đồng ý.

Thanh Thư lắc đầu nói: "Lúc ta bị đánh mắng nhục nhã, nàng ta cũng chỉ đứng yên bên cạnh, ta cần nàng ta làm gì kia chứ? Hơn nữa, nếu mang nàng ta về, trái lại phải mua hai người khác đến Lâm gia mới xong chuyện, nếu không sẽ bị người khác nói này nọ."
Thật ra Thanh Thư cũng không thèm để ý người khác nói như nào về nàng.

Nhưng hết cách rồi, Cố Nhàn lại để ý đó!
Nghĩ đến tính tình kia của Xuân Phân, Trần ma ma cũng không phản đối.

Không lanh lợi, thành thật, chịu khó cũng được đi, nhưng không bảo vệ chủ nhân thì lại không cách nào mở miệng bênh vực được rồi.
(Truyện đăng trên bachngocsach_@Lục Lam)
Những ngày tiếp theo, mỗi ngày Thanh Thư đều tập võ, đọc sách, rồi cùng Cố Nhàn dỗ dành An An, rất đầy đủ yên bình.

Nháy mắt đã tới tháng tám.

Ngày hôm đó, sau khi học xong đi về, Thanh Thư lại không thấy Cố lão thái thái đâu, nàng bèn hỏi Hạnh Hoa: "Bà ngoại đâu rồi?"
Hạnh Hoa hạ giọng thưa: "Lão thái thái phái người gọi lão gia về đây, sợ cô thái thái biết lại đến tiền viện gặp lão gia.

Cô nương, lúc lão thái thái ra ngoài thì sắc mặt rất khó coi." Sợ là không phải chuyện tốt gì.

Thanh Thư ồ một tiếng: "Bà ngoại ăn cơm chưa?"
Hạnh Hoa lắc đầu: "Chưa ạ.

Nhưng lão thái thái đã dặn, nếu cô nương đói bụng thì cứ ăn trước."
Mãi cho đến khi trời đã tối đen lão thái thái mới trở về.

Biết Thanh Thư còn chưa ăn cơm, lão thái thái trách: "Chẳng phải đã nói trước, nếu đói bụng thì con cứ ăn trước ư!"
Thanh Thư lắc đầu đáp: "Con không đói.

Bà ngoại, lần này cữu cữu lại làm sai chuyện gì vậy?"
Lão thái thái nói: "Ta nghe nói hắn chuẩn bị bán cửa hàng lương thực đi để chuẩn bị buôn bán tơ tằm nên mới gọi hắn đến hỏi.

Không ngờ lại là thật."
Nói đến đây, lão thái thái cười lạnh một tiếng: "Chuyện bán tơ tằm rất có lãi, người nào mà chẳng biết, nhưng vì sao ngoại trừ Hứa gia và Thang gia thì lại không có ai khác làm? Ngay cả điểm ấy còn nghĩ không ra mà đã mơ đến chuyện phát tài lớn, thật là không biết trời cao đất rộng."
Hứa gia là vì Hứa Văn Xương mà trở lên hưng thịnh, những năm qua đều có học trò làm quan trong triều.

Hiện tại, lão gia Hứa gia lại nhậm chức Đại Lý Tự Khanh.

Vì vậy, Hứa gia thuộc hàng gia tộc mà không ai dám động vào.

Còn Thang gia là vì trong nhà xuất hiện một phi tần mà trở lên hưng thịnh.

Nhị lão gia của Thang gia hiện đang là người của Công Bộ Thị Lang, chức vị còn cao hơn nhị lão gia Hứa gia.

Nhưng bề sâu thì Thang gia lại không bằng Hứa gia, vì vậy mà thế lực hai nhà ngang nhau.

Buôn bán tơ tằm mang lại nguồn lợi nhuận khổng lồ, hiện tại, huyện Thừa Phong đang bị hai nhà ấy độc quyền mảng này.

Lúc này Thanh Thư mới hiểu được, vì sao rõ ràng Cố Hòa Bình được thừa hưởng gia tài bạc triệu mà trong một khoảng thời gian ngắn ngủi lại lưu lạc đến mức như vậy.

Không biết tự lượng sức mình, vừa bị người ta a dua đã không phân biệt được Nam Bắc, không thua đến khuynh gia bại sản cũng khó.

Thanh Thư bèn nói: "Bà ngoại, vậy chờ đến lúc ông ấy mất hết tiền được chia, không chống đỡ nổi thì chắc chắn sẽ đến làm phiền người rồi."
Cố lão thái thái cười khổ: "Đúng vậy đó! Muốn ra đi mà không sống nổi, sợ là lại muốn trở về rồi."
Chuyện muốn trở về là không có khả năng, nhưng đến lúc đó chắc chắn sẽ có hao tổn.

.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Vua cũng thua thằng liều mà! Nếu bà không cho ắt lại suốt ngày đến cổng kiếm chuyện, thời gian đó cũng đừng nghĩ tới việc được sống yên ổn.

Thanh Thư suy nghĩ một lúc rồi nói: "Bà ngoại, chờ đến đầu xuân sang năm ta đi Kinh Thành thôi!"
Rời khỏi nơi này cũng là rời khỏi thị phi, đến Kinh Thành rồi không còn những người này thì cuộc sống trôi qua cũng bình yên.

Cố lão thái thái ừ một tiếng đáp: "Chỉ cần không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, đầu xuân sang năm là có thể lên đường, chỉ là chuyện này còn phải xem tình trạng sức khỏe của mẹ con và An An."
Cố Nhàn bởi vì không có chuyện gì phiền lòng, lại có Ngụy Lan thường xuyên tới nói chuyện cùng, thời gian ở cữ cũng rất ổn.

An An tuy là trẻ sinh non nhưng ăn được ngủ được, phát triển rất tốt.

Hiện giờ đã có thể trực tiếp ăn sữa mẹ, không cần lọc váng sữa nữa.

Ngừng một chút, Cố lão thái thái nói: "Chỉ sợ còn chưa đến đầu xuân, bọn họ đã lấy gia sản ra bồi thường đến mức không một xu dính túi mất."
Thanh Thư suy tư một chút rồi hỏi: "Bà ngoại, chuyện này Tam nãi nãi có biết không?"

Cố lão thái thái lắc đầu đáp: "Chuyện này ta cũng không rõ.

Nhưng hẳn là cũng biết tình hình."
Thanh Thư bèn thưa: "Bà ngoại, con thấy là phải để người khác nói chuyện này với Tam nãi nãi.

Nếu bà ấy biết chuyện, con nghĩ hẳn là bà ấy nhất định sẽ ngăn cản đó."
Nếu Viên thị biết chuyện rồi, vậy bọn họ còn phải nghĩ cách.

Đúng như suy đoán của Cố lão thái thái, chuyện Cố Hòa Bình chuyển sang buôn tơ tằm Viên thị cũng biết.

Bà ta cũng chỉ cảm thấy Hứa Gia với Thang gia ăn thịt rồi, cũng phải để lại chút canh cho người ta uống chứ.

Vì vậy nên bà ta ủng hộ.

Tuyên thị thấy dáng vẻ không cho là đúng của Viên thị thì khuyên: "Mẹ, đại bá mẫu đã buôn bán nhiều năm như vậy.

Bà ấy đã nhìn ra việc làm ăn này không ổn, ta vẫn là đừng nên làm."
Viên thị sao có thể nghe lọt: "Ngươi cũng đi tin chuyện ma quỷ mà bà ta nói ư? Bà ta chính là không thể nhìn được cảnh chúng ta tốt lên."
Tuyên thị nói: "Mẹ, để cho ổn thỏa, vẫn là đừng nên làm đi!"
Cố Hòa Bình bán cửa hàng, nhà cửa gì đó cũng không can hệ, chỉ sợ Viên thị nóng đầu lên cũng lấy tiền tài trong nhà ra, bỏ vốn vào chuyện làm ăn này thôi.

Tuyên thị lo lắng trở về phòng, nói chuyện này với Cố Hòa Quang: "Tướng công, nhìn nương như thế hình như muốn làm một vố lớn rồi.

Tướng công, chàng nhất thiết phải cản mẹ lại!"
Cố Hòa Quang do dự: "Nếu không vì kiếm tiền, nhị đệ cũng sẽ không bán hết cửa hàng đi."
Tuyên thị nói: "Chẳng lẽ về chuyện buôn bán hắn lại hơn được đại bá mẫu hay sao? Hơn nữa nếu hắn có chút đầu óc thì cũng sẽ không tách ra khỏi đại phòng rồi.

Tướng công, chúng ta vẫn nên thành thật mà buôn bán nhỏ thôi.

Cái loại cơ hội phát tài lớn này, vẫn nên để lại cho bọn hắn đi!" Hiện giờ trong nhà cơm áo không lo, nàng thật sự không muốn chịu thêm giày vò.

Dưới sự khuyên bảo của Tuyên thị, Cố Hòa Quang gật đầu nói: "Ta sẽ nói với mẹ chuyện này."
Vốn là Viên thị chuẩn bị làm lớn một vố, nhưng lại bị Cố Hòa Quang nói một hồi bèn đổi ý, chỉ lấy một nửa bạc ra..
 
Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
Chương 104: Trung Thu Náo Nhiệt 1


Tới gần Trung Thu, trên đường vô cùng náo nhiệt.

Không chỉ có đồ ăn la liệt đủ loại, còn có đủ loại hoa đăng với đèn lồng.

Thanh Thư ra ngoài cùng Phó Nhiễm, mua một hoa đăng hình con thỏ nhỏ trên đường.

Về đến nhà, nàng lại cầm theo đèn lồng hình thỏ nhỏ đi xem An An.

Đủ tháng rồi ngũ quan An An cũng nảy nở hơn, mày rậm mắt to, mà trông lại không giống Cố Nhàn với Lâm Thừa Ngọc lắm.

Cố lão thái thái nói An An giống Cố lão thái gia đã mất, câu này được Cố Nhàn đồng tình.

Vào phòng thấy An An còn ngủ, Thanh Thư cười tủm tỉm điểm cái mũi An An: "Lại ngủ, thật là một con heo nhỏ mà."
Gần như mỗi lần tới đây, An An đều đang ngủ.

Đứa nhỏ này ngày nào cũng ăn ngủ ngủ ăn, đặc biệt dễ nuôi.

Theo như lời Trần ma ma nói, An An hoàn toàn chẳng giống đứa nhỏ thiếu tháng.

Nếu không phải nhìn có hơi gầy nhỏ, thì cũng không khác lắm so với đứa bé bình thường.

Đặt hoa đăng hình con thỏ con ở cạnh giường nhỏ, Thanh Thư cười nói: "Tỷ tỷ mua hoa đăng cho muội, muội mở mắt ra là có thể nhìn thấy."
Vú nuôi cười nói: "Cô nương thật là một tỷ tỷ tốt." Đại cô nương tuổi còn nhỏ lại vô cùng kiên nhẫn, rất hiếm thấy.

Ra khỏi phòng xong thì Thanh Thư lại đến xem Cố Nhàn, bởi vì Cố lão thái thái yêu cầu Cố Ngàn ở cữ hai tháng.

Bởi vậy, bà còn chưa hết tháng ở cữ.

Thanh Thư trông thấy mặt mày Cố Nhàn đều như ngậm ý cười, hỏi: "Mẹ, chuyện gì làm người vui như thế?"
Cố Nhàn cười nói: "Cha con gửi thư đến."
Mỗi lần nhận được thư của Lâm Thừa Ngọc, nàng đều vui mừng khôn xiết.

Nụ cười ở trên mặt kia, dường như có thể phát sáng.

Nghe xong lời này Thanh Thư lại mất hứng, nhưng nàng vẫn đáp lại: "Mẹ, người có thể cho con xem thư cha viết không?"
Cố Nhàn hơi do dự, nhưng vẫn lấy thư dưới gối ra cho Thanh Thư xem.

Thấy Thanh Thư thô lỗ mở thư, Cố Nhàn vội nói: "Con nhẹ tay chút, đừng làm rách."
Khóe miệng Thanh Thư giật giật, nhận mệnh rồi nhẹ nhàng mở ra.

Sau khi xem xong, trong mắt Thanh Thư lướt qua một tia khinh thường.

Tổng phong thư này chia làm ba đoạn, đoạn thư nhất ông ta kể ông ta nhớ nhung ba mẹ con các nàng như thế nào, cũng nói đến chuyện sang năm cả nhà có thể đoàn tụ, đoạn thứ hai thì nói Lâm lão thái thái là người có tuổi rồi nên có chút hồ đồ, khuyên bình thường Cố Nhàn chớ so đo với bà, đoạn thứ ba nói đến một ít hiểu biết của hắn ở Kinh Thành, còn cố ý nói đến một quán cơm, nói đồ ăn bên trong mùi vị đặc sắc rất có phong vị của quê hương, có điều giá cả hơi đắt, còn nói là chờ Cố Nhàn đến Kinh Thành sẽ dẫn nàng đi ăn.

Cố Nhàn nói: "Cha ngươi ở Kinh Thành sống khổ quá rồi, đến cả cơm tiệm cũng ăn không nổi."
Thanh Thư lập tức hỏi: "Mẹ, trong nhà không có nhiều tiền, ruộng cho thuê phải sau mùa thu hoạch mới bắt đầu thu lại được."
"Ta còn một ít trang sức, lấy ra cầm trước vậy." Nói xong, Cố Nhàn áy náy nhìn Thanh Thư, nói: "Thanh Thư, những thứ đó vốn là để dành cho con làm đồ cưới."
Kết quả, giờ đã hao hụt hơn nửa.

Thanh Thư mỉm cười nói: "Trai ngoan không ăn cơm riêng nhà, gái ngoan không mặc quần áo lúc gả.

Mẹ không cần lo lắng cho ta, đồ cưới của ta sau này ta tự kiếm."
Cố Nhàn thấy Thanh Thư không ngại thì rất vui, nhưng vẫn trách móc: "Cái đứa nhỏ này nói ngốc nghếch gì đấy? Con mới bao tuổi mà đã nói chuyện kiếm tiền."
Khoảng thời gian này Cố Nhàn trải qua như ý, vậy nên hồi phục cũng vô cùng tốt.

Vào lúc này, Thanh Thư cũng không dám làm bà tức giận: "Mẹ, ta phải đi học bài rồi.

Không thuộc bài, đến mai tiên sinh sẽ đánh vào tay đó."
Cố Nhàn cười nói: "Vậy con đi đi!"

Tới buổi tối, Cố Nhàn nói với lão thái thái việc muốn cho Thanh Thư về thôn Đào Hoa qua tết Trung THu.

"Mẹ, ta phải ở cữ không thể về thôn Đào Hoa mừng Trung Thu, người ngoài cũng biết sẽ không nói gì.

Nhưng Thanh Thư mà không về, vậy thì có chút khó nói."
Chiếu theo ý của Cố Nhàn, Thanh Thư lại thật ra là thay mặt nàng về chơi tết.

Cố lão thái thái nói: "Ngươi không sợ người Lâm gia lại bắt nạt Thanh Thư ư?"
Trong lòng bà không hề muốn Thanh Thư quay về thôn Đào Hoa chút nào, lần nào về đó cũng chẳng có chuyện tốt lành gì.

Cố Nhàn đúng thật là không lo lắng gì: "Còn bắt nạt nó? Nó đừng bắt nạt người ta là tốt rồi."
Nàng vẫn cảm thấy Thanh Thư quá hung hãn, con gái vẫn nên dịu dàng một chút mới khiến người ta thích.

Cố lão thái thái:...Có thể nói cái gì nữa đây? Chỉ có thể nói lòng người mẹ này quá rộng rãi thôi.

Thanh Thư muốn ở Cố Gia mừng Trung Thu, chẳng hề bằng lòng quay về thôn Đào Hoa.

Cố Nhàn thấy Thanh Thư không hé miệng, lại nói: "Nếu con không về, vậy ta đây sẽ mang theo An An về."
Thanh Thư hỏi ngược một câu: "Thân thể An An yếu ớt, ngộ nhỡ trúng gió chịu lạnh thì phải làm sao chứ?"
Cố Nhàn nói: "Vậy nên mới muốn con trở về đó."
Lời vừa nãy nói ra cũng chỉ là vì muốn ép Thanh Thư thỏa hiệp, cũng không phải ý muốn thật sự.

Thân thể con gái nhỏ yếu ớt, nàng nào dám mang con đi ra ngoài.

"Bắt buộc phải trở về ư?"
Cố Nhàn gật đầu nói: "Bắt buộc phải về.

Thanh Thư, chỉ có hai ngày thôi, rất nhanh lại sẽ đến ngày về."
Không về, nói không chừng mẹ nàng sẽ chạy từ đây đến thôn Đào Hoa mất.

Thanh Thư bất đắc dĩ nói: "Được rồi!"
Đụng phải một người mẹ coi tình yêu là nhất lại còn tùy hứng như vậy, còn có thể làm sao? Chỉ có thể thở dài thôi.

Cố lão thái thái biết chuyện thì xoa đầu Thanh Thư, cũng bảo nàng nhịn một chút.

Đợi lúc đi đến Kinh Thành rồi cũng sẽ không bị bắt ép nữa.

Thanh Thư im lặng rồi nói: "Bà ngoại, mẹ muốn gửi tiền cho cha, nhưng trong tay mẹ không có tiền, mẹ nói với ta dự định sẽ bán đi một vài món trang sức."
Cố lão thái thái nói: "Chuyện này không cần con lo lắng, bà ngoại sẽ giải quyết."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Bà ngoại, lúc cha đi Kinh Thành có mang theo hai nghìn lượng bạc.

Dù chi tiêu ở Kinh Thành có nhiều hơn so với ở đây, nhưng nhanh như vậy đã dùng hết bạc thì ông ấy cũng tiêu quá nhanh rồi.

Tiếp tục như vậy, núi vàng núi bạc cũng không đủ mà bỏ ra."
Cố lão thái thái nhìn về phía Thanh Thư, hỏi: "Ài, con muốn nói cái gì thì nói không cần làm bộ bí hiểm với ta."
Thanh Thư nói: "Bà ngoại, thật ra có chuyện ta vẫn luôn giấu không nói với người."
"Chuyện gì?" Nghe xong lời này, Cố lão thái thái đã biết là không phải chuyện gì tốt rồi.

Thanh Thư cúi thấp đầu nói: "Tổ mẫu nói mẹ là con gái nhà buôn, không xứng với cha, muốn cho cha lấy tiểu thư nhà quan.

Bà ngoại, người nói xem vạn nhất cha ở trường học tự nhiên lại nghe thủng lời của tổ mẫu mà bỏ vợ lấy tiểu thư nhà quan khác thì sao."
Cố lão thái thái trầm ngâm rồi nói: "Cha con rất ái mộ mẹ con, hắn sẽ không làm ra chuyện như vậy."
Ái mộ? Lâm Thừa Ngọc diễn thật là giỏi, đến ngay cả bà ngoại sáng suốt như vậy mà cũng bị ông ta che mắt.

Thanh Thư do dự rồi mới nói: "Bà ngoại, cẩn thận khéo không hỏng chuyện lớn.

Không phải người sai người đi Kinh Thành mua nhà trước, chính là để tiện thăm dò chuyện này ư."
"Thăm dò cái gì hả?"
Thanh Thư trợn to mắt nói: "Đương nhiên là xem xem cha ở ngoài đó có giấu nương tìm người khác không rồi!"
Cố lão thái thái nghiêm mặt nói: "Con học ở đâu ra mấy thứ linh tinh này?"
Phó tiên sinh chắc chắn sẽ không nói mấy câu như này, sợ là người làm trong phủ nói linh tinh lại bị đứa nhỏ này nghe được.

Thanh Thư nói: "Hương Hương tỷ đã nói.

Hương Hương tỷ nói đại bá tỷ ấy giấu đại bá mẫu tìm nhân tình bên ngoài, giờ cả nhà chỉ có đại bá mẫu là còn chưa biết chuyện."
Kỳ thật Thanh Thư cảm thấy chưa hẳn là đại bá mẫu của Hương Hương không biết chuyện này, rất có thể là không muốn chuyện vỡ lở ra vì vậy mới giả vờ không biết.

Lão thái thái dở khóc dở cười.

Ngụy Lan này cũng thật là, sao chuyện gì cũng nói với mấy đứa trẻ, khiến cho cháu gái nhà bà cũng bị dạy hư mất rồi.

Đợi chút nữa gặp Ngụy Lan, phải cẩn thận nói lại chuyện này..
 
Back
Top Bottom