Xuyên Không Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không?

Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không?
Chương 54: Hai Mỹ Nhân.



“Trước khi chết thì cậu là người nước nào vậy?” Nam Phong tò mò hỏi.

“Cái đấy à? Là người Việt Nam đấy, quê ở Hải Phòng!”

“Éc! Cùng nước cùng quê luôn à?”

Sau một hồi trò chuyện, cuối cùng thì Nam Phong cũng đã biết thêm nhiều thông tin về anh bạn này hơn. Hắn ta tên là Nguyễn Thế Minh, cũng thuộc thành phần vô lo vô nghĩ khi có một ông bố mở một sí nghiệp tại Hải Phòng. Trong một tai nạn giao thông thì hắn được hồi sinh và đưa đến nơi này.

Bây giờ, tên của hắn là Vương Hạ Thiên, gia tộc của hắn ở đây cũng thuộc vào hàng ngũ thế lực, khi có một lão tổ tông là đại năng vực dậy cả một gia tộc trong lúc nguy khó nhất. Vương Hạ Thiên lúc này đang ra ngoài hành tẩu giang hổ để lấy thêm kinh nghiệm trong cuộc sống.

“Anh hai, anh cũng sướng a! Ở trái đất thì gia đình cũng thuộc hàng ngũ cơ cấu, bây giờ đến đây rồi thì gia tộc cũng không phải là thành phần đơn giản.” Nam Phong cảm thấy cái tên Hạ Thiên này giống như là mấy thằng nhân vật chính mà hắn thường thấy trong mấy cuốn tiểu thuyết vậy, cũng được xuyên không và có gia tộc hỗ trợ để trở thành cường giả.

“Anh bạn cứ nói đùa! Tôi thì có gì đâu, chỉ là hơn người khác một chút mà thôi!”

“Haizz! Đôi khi khiêm tốn quá lại thành ra tự mãn đấy!”

***

Sau một hồi nói chuyện, cuối cùng Nam Phong và Hạ Thiên quyết định cùng nhau đồng hành đến đại hội võ lâm. Nam Phong đến đây với mục đích hoàn thành nhiệm vụ từ hệ thống, còn Hạ Thiên thì chỉ vì hiếu kỳ mà đến, đối với hắn thì đôi ba cái chức minh chủ này chẳng đáng là gì so với gia thế khủng của hắn.

“Tưởng cái đại hội này ở cái nơi khỉ ho cò gày nào cơ đấy, không ngờ quang cảnh xung quanh cũng tươi đẹp ra phết.” Nam Phong vô cùng cảm khái, hắn cảm thấy bao nhiêu công sức đi đường của mình cuối cùng cũng được đền đáp bằng thành quả xứng đáng.

Hạ Thiên đứng cạnh bên nghe thấy vậy thì bĩu môi nói thầm: “Những thứ này thì đã là gì, ở nơi của tôi ở còn đẹp hơn thế này gấp trăm ngàn lần cơ!”

“Ở kia có một cái đình kìa, vào đấy nghỉ ngơi một chút đã!” Từ xa Nam Phong đã nhìn thấy một đình viện mọc lên ở ven hồ trông vô cùng thơ mộng, hắn quyết định đến đấy vừa để nghỉ ngơi thư giãn lại vừa làm thoải mái tư tưởng.

“Hả! Có ai đang ở đó trước và tranh mất chỗ của chúng ta rồi kìa!” Nam Phong vô cùng tức tối, hắn cuối cùng cũng tìm được một chỗ ưng ý thì không ngờ đã bị người khác nhanh chân chiếm trước.

“Đâu đâu, hả đó là?”

Trước mắt Nam Phong là gì thế này, hai mỹ nhân tuyệt phẩm đó a. Một người có khí chất thanh cao, thánh khiết, không ô nhiễm bụi trần. Một người thì tính cách hồn nhiên, tươi tắn, nhưng cả hai đều là những mỹ nhân có một không hai trên đời. Đặc biệt hơn là cả hai người đều đang ngồi chung một chỗ với nhau, hoà cùng vẻ đẹp thiên nhiên tạo nên một cảnh sắc tuyệt diệu trên thế gian.

Nam Phong nhìn đến nỗi nước dãi chảy ròng. Mặc dù hắn đã có Mina rồi nhưng có ai lại cấm đi ngắm gái đẹp khác không đây. Hắn quay sang bên cạnh thì thấy Hạ Thiên cũng đang ngơ ngác đứng nhìn, thấy vậy hắn chỉ cười thầm một tiếng và nghĩ: “Không ngờ anh bạn này trông thế mà cũng dễ siêu lòng trước gái đẹp như vậy!”

Nam Phong đánh lên chủ ý: “Hay là chúng ta đi tới đó đi?” Hạ Thiên chỉ ừ ừ và như kẻ mất hồn được Nam Phong dẫn đi.

Gần đến đình viện hắn và Hạ Thiên bị hai người đàn ông đứng chặn lại. Cả hai đẳng cấp cũng rất cao, đều là kết đan cảnh. Dường như bọn họ chỉ lạ thuộc hạ của hai cô nàng này mà thôi.

“Xin hai người dừng bước! Chỗ này đã có chủ không thể vào!” Hai người chỉ chặn Nam Phong và Hạ Thiên lại mà không có hành động gì khác. Nếu đổi lại là người khác thì hai người bọn họ đã không lằng nhằng mà tống cổ chúng ra ngoài rồi.

Chỉ là họ cảm thấy hai tên thiếu niên này không tầm thường chút nào, mặc dù còn rất trẻ nhưng cảnh giới không hề thấp. Nếu suy đoán không nhầm thì cả hai có thể đều đến từ một gia tộc lớn không dễ trêu chọc vào.

“Hà hà! Chẳng phải có hai người mà ở trong một cái đình viện lớn như thế thì rất phí phạm hay sao? Chúng tôi chỉ đến tá túc một lúc mà thôi, cũng không có ảnh hưởng gì nhiều đến các người.” Hạ Thiên tác phong rất chi là lễ độ và nho nhã, hắn đứng ra đàm phán với hai người thuộc hạ kia.

“Thiếu hiệp thông cảm! Chúng tôi chỉ là phụng lệnh hành sự mà thôi!” Nói xong thì người này lại chở về với khuôn mặt lạnh lùng như cũ.

“Tuyết nhi! Ở đấy có gì mà ồn ào vậy?” Cô gái băng thanh, ngọc khiết nhẹ nhàng hỏi cô gái mang phong cách hồn nhiên bên cạnh.

“Hì hì! Không có gì đâu tỷ tỷ!” Chỉ là hai tên lạ mặt không biết từ đâu đến xin tá túc nhờ mà thôi!”

“Ừm! Nếu mà họ có việc gì gấp thì cứ để họ vào đi!”

“Tỷ tỷ thật là lương thiện. Muội nghĩ rằng hai tên đại mao đầu đó chẳng có việc gì đâu, chỉ là nhìn thấy khí chất tiên thiên của tỷ thì đem lòng ngưỡng mộ mà thôi!” Cô gái hồn nhiên không cho là đúng và bĩu môi nói.

“Ừm! Ta biết! Nhưng mà cứ cho họ vào xem họ muốn làm gì đi, chúng ta còn A Đại và A Cửu mà!” Cô gái băng thanh, ngọc khiết nhẹ nhàng nói, giọng của cô nhẹ nhàng như nắng sớm ban mai, khiến cho những người bên cạnh cô đều cảm thấy thư thái và dễ chịu.

“Tỷ tỷ tốt thật! Vậy thì muội sẽ cho hai người đấy vào!” Cô gái hồn nhiên không bằng lòng nhưng nghe những gì tỷ tỷ mình nói thì cũng đành phải vâng lời.

...

“Tiểu thư có lời muốn mời hai vị thiếu hiệp vào trong! Không biết ý của hai vị đây là...?”

Vương Hạ Thiên đóng chiếc quạt gấp trên tay của mình lại và tiêu sái nói: “Vậy thì tại hạ từ chối không bằng thất lễ! Xin mời hai vị dẫn đường!”

Nam Phong đứng cạnh bên vô cùng cảm khái, hắn không nghĩ rằng đã là một kẻ mặt dày rồi mà lại có thể nói chuyện một cách quang minh, chính phái như thế được. Đúng là cái gì cũng cần kỹ năng, đến mặt dày cũng phải cần kỹ năng mới làm được..
 
Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không?
Chương 55: Hai Đại Mỹ Nhân.



Tia gái vẫn luôn là bản sắc của mỗi người đàn ông. Bất kỳ ai trên thế giới, từ xấu cho tới đẹp, từ tốt cho tới đểu, đã là đàn ông thì đều có cái đức tính vĩ đại này. Xin mọi người đừng nhầm tưởng một người đàn ông chính trực là phải không để ý đến vật chất hay mỹ nữ. Xin thưa, trừ phi bạn đã bị thiến hoặc là cạo đầu làm sư trên mười năm. Nếu không, một khi đã là đàn ông thì không tránh khỏi rung động trước người khác giới, nhất là những người có khí chất và dung mạo hơn người.

Nam Phong lúc này cũng đang trong tình trạng như vậy. Hắn đứng trước mặt hai mỹ nữ mà mặt cứ thộn ra, chỉ thiếu điều chảy nước miếng mà thôi. May mắn thay điều đó vẫn được hắn khắc chế trong lòng.

“Phù! May thật! Việt Nam thật sự cũng không thiếu mỹ nhân, ngay đến cả Mina cũng là mỹ nhân nên có thể khắc chế được con sói trong lòng mình. Đức phật người mau mau chiếu ánh sáng xoa dịu xúc cảm trong lòng con đi!” Nam Phong đang cố che đi bản chất chưa bộc lộ bấy lâu nay của mình.

Nếu đức Phật từ bi có thật và hiện hữu trên đời, thì người sẽ nói với Nam Phong rằng: “Xin lỗi nhưng trừ phi con bi thiến chứ chẳng có phật pháp nào cảm hoá được con đâu! Mô phật, mô phật...”

Hạ Thiên chắp hai tay mình lại trước mặt hai vị mỹ nữ và nói: “Nhị vị cô nương tốt! Tại hạ Vương Hạ Thiên, Hạ trong mùa Hạ, Thiên trong tiết trời. Còn đây là bằng hữu của tại hạ tên là Vũ Nam Phong. Hôm nay có duyên được làm quen với nhị vị cô nương, mong nhị vị không chê cười.”

Mỹ nữ thanh cao, khánh thiết nghe Hạ Thiên nói vậy thì cho vạt áo lên che miệng, nàng cười nhẹ một tiếng rồi nói: “Thiếu hiệp khách sáo! Hôm nay dạo chơi tiết trời được gặp nhị vị công tử khôi ngô tuấn tú thật là hạnh ngộ. Tiểu nữ họ Lâm, tự Tư Nguyệt, còn đây là tiểu muội Tuyết nhi, mong được nhị vị quan tâm.”

“Khách sáo khách sáo!”

Từ đầu đến cuối toàn là Hạ Thiên bắt lời còn Nam Phong bên cạnh mồm như ngậm hành, câm như hến. Hắn cũng thật không còn cách nào khác, với vốn ngôn từ ít ỏi khi đọc mấy cuốn tiểu thuyết ra, thì hắn chẳng còn biết nói như thế nào để tán gái cổ đại cả. Chẳng lẽ lại dùng teencode ở đây thì đích thị trẻ trâu rồi.

Nhưng quả thật trong lòng Nam Phong lúc này đang nổi bão, nghe mỹ nhân trước mặt nói chuyện mà làm cho hắn run run vì súc động. Từ trước đến giờ thì đây là lần đầu tiên hắn mới gặp được một mỹ nhân có khí chất băng thanh, ngọc khiết đến như vậy. Nhất là khi ở nàng còn tản mát ra hương vị đại tiểu thư quý tộc của một gia tộc lớn, gia giáo, lễ tiết, biết cách đối nhân sử thế.

Phạm Thị Kiều Vi tuy rằng cũng là một mỹ nhân gia giáo trong một gia tộc lớn, nhưng ở nàng vẫn toát ra một thứ gì đó hiện đại và dễ gần gũi, thế nên Nam Phong vẫn không cảm nhận được cái khí chất đại tiểu thư gia tộc trên người nàng.

“Mô phật, mô phật. Thiện tai, thiện tai. Amen, amen. Vợ của bạn cấm chén, vợ của bạn cấm sờ!” Đó chính là những suy nghĩ trong đầu của Nam Phong lúc này. Dục niệm công tâm thì chỉ có phật pháp vô biên mới có thể cảm hoá được thôi.

Đức Phật: “ Đã nói rồi! Con chỉ có đi thiến thì mới lĩnh ngộ được Phật pháp, còn không thì chẳng còn cái gì có thể cảm hoá được con nữa rồi!”

Trong lúc Nam Phong đang để ý Tư Nguyệt thì không biết rằng hắn cũng đang được cô nàng Mộ Dung Tuyết để mắt đến.

Mộ Dung Tuyết lúc này cảm thấy tên nam nhân này trông rất chi là buồn cười. Nhìn vẻ mặt khắc chế của hắn trong lòng kìa, nếu để cho tỷ tỷ nhìn ra thì không biết tỷ sẽ dùng ánh mắt như thế nào để nhìn tên này nữa chứ. Đã thế, hắn ta còn cố gắng khắc chế dục niệm nữa chứ, nhìn vẻ mặt cười mà như mếu của hắn làm cho nàng rất chi là muốn cười lớn một tiếng.

“Mẹ nó! Không ổn chút nào cả! Nếu mà ngồi thêm lúc nữa thì chắc mình phải chiến với thằng Hạ Thiên ba trăm hiệp mất. Cô nàng này đúng là hấp dẫn đến tận xương tuỷ mà!” Nói xong Nam Phong cũng xin phép đứng dậy đi ra ngoài, một phần là hắn muốn tránh đi sự hấp dẫn của cô nàng này, một phần cũng là hắn muốn tạo ra một không gian riêng cho hai người.

Nam Phong vừa xin phép ra ngoài không lâu thì cô nàng Mộ Dung Tuyết cũng đứng lên. Nàng so với cuộc nói chuyện buồn tẻ của hai người này, thì cảm thấy cái tên Nam Phong kia thú vị hơn nhiều.

Nam Phong lúc này đang ngồi gần đấy, hắn ngồi trên một thảm cỏ xanh mượt, tay thì lấy đá chơi trò chọi nước. Mà đúng như tên của trò chơi là chọi nước, xuốt từ nãy đến giờ, với trình độ siêu đẳng của mình, Nam Phong giúp hòn đá tiếp cận với mặt nước một cái là chìm nghỉm kêu “Tõm” rõ to luôn.

“Mẹ nó! Có vẻ như mình méo có cái duyên với mấy trò chơi dưới nước này hay sao thế? Từ câu cá, bây giờ là chọi nước, có khi đi bơi may ra là mình không bị chìm mà thôi.” Nam Phong vẻ mặt có phần bực bội, hắn tưởng ra đây thì sẽ giải toả được cẳng thẳng, nay còn căng thẳng hơn rất nhiều vì cái trò chơi “Chọi nước” này.

Tõm, tõm, tõm, tõm.

“Ohhhh! Yao ming! Quadra combo luôn! Best score!” Nam Phong đắc ý trong lòng nhưng đột nhiên hắn sực nghĩ: “Hình như phát đấy không phải là của mình.” Nghĩ xong hắn vừa quay đầu sang bên cạnh thì nhìn thấy ngay cô nàng hot girl thứ hai ngồi bên Lâm Tư Nguyệt.

Cô nàng Mộ Dung Tuyết này dường như cũng là một đại mỹ nữ, nhưng đứng trước tỷ tỷ của mình thì bị lu mờ đi bởi dung nhan tuyệt sắc và khí chất thanh cao của nàng.

Nam Phong làm động tác chào hỏi và nói: “Lâm cô nương! Hạnh ngộ!”

Cô nàng này không trả lời lại mà chỉ cười hì hì một tiếng sau đó nói: “Vũ huynh hiểu lầm rồi! Tiểu nữ họ Mộ Dung, tự đúng một chữ Tuyết. Tỷ tỷ Tư Nguyệt thực chất là biểu tỷ bên đằng ngoại của ta.”

“À à, thế a!” Nam Phong thấy vậy thì gật gù lắng nghe, hắn cảm thấy có cái gì đó không đúng rồi mà. Nếu mà hai nàng là tỷ muội của nhau, thì không đến nỗi khí chất khác nhau một trời một vực như thế chứ. Hắn còn tưởng rằng mẫu thân các nàng không biết có bị ông hàng xóm hay thợ sửa ống nước nào đó nhìn ngó qua không nữa. Bây giờ thì sáng tỏ rồi, hoá ra là chị em họ mà thôi.

(t/g: ông hàng xóm, thợ sửa ống nước, thật uổng cho chú đọc nhiều mà hiểu biết nông cạn. Còn trường hợp cùng cha khác mẹ nữa mà. Cái chế độ phong kiến đa thê này, anh đây cũng thích ha. Muahahahah!)

“Không biết Mộ Dung cô nương vì sao lại ra đây a? Còn bên trong tỷ tỷ của nàng thì sao?” Nam Phong hiếu kỳ hỏi, hắn không nghĩ ra mấy vị mỹ nhân hay thích ngồi này mà lại chịu đứng dậy và ra đây cơ đấy.

Nghe Nam Phong hỏi vậy thì Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nói: “Bên kia tỷ tỷ có Vương đại ca trò chuyện rồi! Ta đây cảm thấy không thú vị nên mới đi xung quanh xem xét mà thôi! Chẳng lẽ, Vũ công tử không có ý định tiếp đón?”

“Có gái xinh tự động chạy đến cửa ngu gì mà không đón tiếp!” Nam Phong nghĩ là vậy nhưng hắn nói ra bên ngoài thì khác hẳn hoàn toàn: “Mộ Dung cô nương cứ nói đùa rồi! Nếu Mộ Dung cô nương không chê thì tại hạ đây xin bồi mình tiếp đón!”

[Sao ký chủ lại không nói thật suy nghĩ trong lòng mình? Động vật nhân loại thật là khó hiểu?]

“Hừ! Mày là máy móc thì biết cái gì? Đợi khi nào mày gặp hệ thống giống cái thì sẽ hiểu ra ngay thôi!”

[Thế nhưng hệ thống không có phân chia giới tính giống nhân loại a!]

“Thế thì cút! Mày không bao giờ hiểu được đâu cái thằng hệ thống ngôn từ lớp tiểu học kia!”

[Xin ký chủ đừng nên xúc phạm hệ thống tài năng và tận tâm như vậy nữa!]

“CÚTT!!! Để bố mày đây còn đi tán gái nữa!”.
 
Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không?
Chương 58: Chấn Động Sàn Đấu.



“Ta bốc thăm được số 69 còn huynh thì sao?” Nam Phong quay lại hỏi Hạ Thiên, hắn không muốn mới đầu mùa giải mà hai người đã phải đối đầu với nhau rồi.

“Ta bốc được số 204, huynh đệ đừng quá lo lắng.”

“Ừm, được rồi! Hẹn gặp lại huynh ở vòng sau!” Nói xong cả hai đều tách ra và đi về sàn đấu của mình.

...

Sàn đấu của Nam Phong lúc này là sàn đấu số 7. Ở đây quy tụ rất nhiều võ lâm cao thủ, thế nhưng hầu hết chỉ là võ giả luyện khí kỳ với kết dịch kỳ.

Mặc dù vậy, hắn vẫn cảm giác được ba luồng khí tức vô cùng nguy hiểm, dường như đều đã vượt qua kết dịch kỳ cường giả để tiến vào kết đan kỳ.

“Sàn đấu số 7 bắt đầu.”

Sau tiếng hô của trọng tài, các võ giả bắt đầu trở nên cảnh giác lẫn nhau. Họ biết rằng chỉ cần sơ xảy một chút thôi là mình sẽ bị kẻ đứng kế bên loại bỏ.

Dường như đã có những người chọn hợp tác với nhau từ trước đó, bọn họ biết rằng chiến lực của bản thân mình không hề cao, thế nên sẽ liên minh lại với nhau để có thể tiến vào vòng trong.

Có những người chỉ khoanh tay đứng đó bàng quang với mọi thứ, những người như vậy dường như rất tự tin vào thực lực của chính mình.

Nam Phong cũng không muốn quá nổi tiếng, hắn thu mình vào một góc thủ thế vì hắn biết vòng đầu tiên luôn là vòng loại ra nhiều thí sinh nhất.

Nếu mà ai đó thực lực vừa đủ thì vòng một này sẽ không gặp phải khó khăn gì, còn nếu không thì sẽ rất khó khăn để có thể vượt qua được vòng đầu tiên này.

Có nhiều người hiểu được điều đó nên đã bắt đầu đàm phán liên minh với nhau để chống lại những thí sinh khác mạnh hơn họ. Những người này biết rằng nếu như họ không làm gì thì người đầu tiên bị loại sẽ là chính họ.

Nam Phong đứng khoanh tay một góc cố làm cho mình ít nổi bật hơn, nhiều người đi qua thấy thực lực của hắn cũng không dám trêu chọc vào. Những kẻ yếu thì lảng tránh, những kẻ mạnh thì mặc kệ, vì họ biết rằng những cao thủ luôn có tuyệt chiêu đáy hòm của mình, đều không dễ trêu chọc vào.

“Ê ê mọi người nhìn kìa! Tên tiểu tử kia trông thật là quen mắt?” Một người đàn ông trung niên sau khi nhìn thấy Nam Phong dường như nhớ ra được điều gì đó.

“Hử! Đúng vậy vị huynh đài này, tên tiểu tử kia dường như trông rất quen mặt. Hình như chúng ta đã gặp ở đâu đó rồi?” Người B ở bên cạnh gật đầu hưởng ứng.

Xem tại https://truyenyy.com/truyen/nha-bay-gio-cung-xuyen-khong/chuong-58.html.
 
Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không?
Chương 56: Ngồi Riêng Với Đại Mỹ Nhân.



Nam Phong giữ vững tâm của mình trước gái đẹp nhưng với một điều kiện là nó ở trong hoàn cảnh nhiều người biết đến, còn nếu ở hai mình thế này thì đâu biết được.

Hắn chém gió cho cô nàng Mộ Dung Tuyết này há hốc mồm kinh ngạc. Nào là đặc sản quê nhà cho đến máy bay bay đầy trời, hay ô tô đi đầy đất, mỹ nhân đi đầy đường, đều được hắn vắn tắt liệt kê ra hết.

“Không ngờ thật sự có một nơi như thế? Một nơi mà nữ nhân có thể làm mọi điều mình thích, có thể tự do ra đường kể cả khi đã xuất giá. Thật sự muốn biết thế giới đó là như thế nào a?” Mộ Dung Tuyết nghe Nam Phong kể thì không thể tưởng tượng được cái quê hương nơi mà hắn sinh ra lại vô cùng sinh động đến như vậy.

Ở thế giới của nàng, nữ nhân giang hồ như nàng đã ít bị quy tắc của xã hội hơn những cô nàng tiểu thư quyền quý. Thế nhưng, một khi lấy chồng thì vẫn bị những quy tắc đấy chói buộc, như “tam tòng tứ đức, thủ tiết theo chồng hay là hiền thê mẫu mực”, còn không được tự do thoải mái như những nữ nhân mà tên này kể, khiến cho nàng vô cùng ao ước.

Nhưng sau đó, nàng cảm thấy thế giới đó chắc chắn không có tồn tại, mà chỉ là tên này nói ra mà thôi. Thế nhưng, không thể tránh khỏi những tư tưởng cách biệt với thời đại của Nam Phong đã khiến cho Mộ Dung Tuyết phải có cái nhìn khác về hắn.

Hiếm khi có người nam nhân nào có thể vạch ra một thế giới lý tưởng như vậy cho nữ nhân, hầu hết nam nhân chỉ nghĩ đến sự nghiệp và bản thân của họ, mà đâu biết được sự khổ sở đằng sau những thành công đó, luôn có cái bóng của người “hiền thê mẫu mực” này.

“Mẹ nó! Dường như câu chuyện của mình kể hơi lố khiến cho nàng không tin, thôi thì ngừng lại không kể nữa, không thì nàng lại nghĩ mình mắc bệnh thần kinh mất!” Nam Phong cảm thấy có kể tiếp thì cũng đã vượt quá mức suy nghĩ của nàng, thế nên hắn quyết định dừng lại.

Nam Phong lôi từ trong nhẫn trữ vật ra một chai nước sting đỏ và uống một hơi cho xua đi cơn nóng trong người. Hắn cũng không thích làm thế đâu vì trong ba tháng nay đồ dự trữ trong nhà của hắn cũng không còn nhiều nữa, mất cái nào là tiếc cái đấy, chỉ còn đợi làm xong nhiệm vụ thì mới có thể về nhà thưởng thức tiếp được.

Nhìn thấy nhẫn trữ vật của Nam Phong thì Mộ Dung Tuyết vô cùng kinh ngạc, nàng biết nhẫn trữ vật là gì, đến cả Thiên Long đế quốc mới có được bốn chiếc nhẫn trữ vật mà được coi là bảo vật vô giá, còn tên ngồi ngay trước mặt mình thì nghiễm nhiên sở hữu một chiếc nhẫn mà ai cũng phải ao ước. Nàng còn không biết tên này là đến từ đâu nữa đây.

Cũng không có nhiều người biết đến Thiên Long đế quốc có bốn chiếc nhẫn trữ vật vì nó là bí mật bất truyền của vương tộc. Nàng từ biểu tỷ thân thiết của mình mới biết được điều đấy.

Thế nên khi nhìn thấy nhẫn trữ vật của hắn thì nàng vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau đó lại trở thành hâm mộ. Cũng từ đây mà nàng biết được gia thế của tên này không hề đơn giản chút nào.

Nam Phong thấy cô nàng này cứ nhìn chằm chằm tay mình, khiến cho hắn tưởng rằng nàng thấy hiếu kỳ với chai nước trên tay. Hắn ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng lôi ra một chai trà xanh 0 độ từ trong nhẫn trữ vật và đưa cho nàng.

Nam Phong nói: “Mô Dung cô nương nếu thích chai nước trên tay tại hạ thì tại hạ còn có một loại đồ uống khác dành cho cô nương. Loại đồ uống này thanh và nhẹ hơn thứ đang cầm trên tay của tại hạ rất nhiều. Mong Mộ Dung cô nương không chê!”

Mộ Dung Tuyết còn đang hiếu kỳ với nhẫn trữ vật trên tay Nam Phong thì đã thấy hắn đưa ra trước mặt mình một bình nước lạ mắt. Nàng đang định từ chối, thế nhưng khi thấy bình nước này vô cùng lạ mắt, thì tâm tư tò mò của nàng nổi lên và uống thử.

“Ực...!” Ngụm nước đầu tiên vừa từ cuống họng của Mộ Dung Tuyết đi xuống bụng khiến cho nàng đứng khựng lại.

“Thứ...thứ nước này là gì vậy?” Giọng nói của nàng đã có chút lạc nhịp. Mặc dù thứ nước này không hề chứa hàm lượng linh khí gì cả chứng tỏ một điều, nó chỉ là một thứ nước vô cùng bình thường. Thế nhưng, cái thứ nước “vô cùng bình thường” này lại mạng một hương vị vô cùng dễ chịu, thanh mát, ngọt ngào mà không mất đi được vị thảo dược bên trong.

Phải nói rằng đây là thứ nước huyền diệu nhất mà nàng được thưởng thức từ trước đến giờ. Nàng chắc chắn một điều rằng thứ nước này không phải đến từ bàn tay của một con người bình thường làm ra.

(t/g: Tất nhiên rồi! Nó được làm ra từ công nghệ mà!)

Nam Phong không trả lời nàng mà chỉ lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một gói “snack thảo dược” do chính tay hắn làm và cho lên mồm thưởng thức. Thật sự thì hắn cũng lười giải thích, tại vì những người ngạc nhiên vì đồ ăn mà hắn mang đến không thể tính được bằng bàn tay nữa rồi.

Hắn đưa gói snack ra trước mặt nàng và nói: “Này! Uống mà không ăn gì thì không có hay đâu! Cô hãy thưởng thức đồ ăn vặt mà tôi tự tay làm đi!”

Mộ Dung Tuyết nghi ngờ nhận lấy một miếng snack và cho lên miệng thưởng thức.

BÙM! DOUBLE COMBO!

Lần này thì nàng thật sự không thể kiềm chế được sự ngạc nhiên của mình nữa rồi. Cái thứ “sờ nác” này còn huyền diệu hơn cả bình nước vừa nãy nữa. Nó giòn giòn, ngon khó cưỡng, đặc biệt nó còn giúp cho lượng chân khí của nàng lưu thông và tăng trưởng một cách dễ dàng.

“Hừ! Không ngạc nhiên thì mới là lạ! Nếu mà nàng biết được miếng snack đấy của nàng ăn được làm từ rất nhiều linh thảo trên nghìn năm thì không biết nàng ấy còn có cảm nhận như thế nào nữa đây? Ít nhiều thì mình cũng từng bị lão già đê tiện kia đuổi đánh vì nó rồi cơ mà! Nhớ lại thì...”

---Back to the past---

“Nam Phong đứng lại! Tên tiểu tử chết tiệt kia, đừng để ta bắt được ngươi!” Lão cái bang tức giận, mặt đỏ bừng, thở phì phò và đang đuổi theo Nam Phong từ phía sau.

“Sư phụ! Người đừng keo kiệt như vậy được không? Có vài gốc linh dược thôi mà!” Nam Phong mặc dù đang cật lực chạy trốn nhưng vẫn không quên ngoái đầu lại thanh minh.

Dường như lời thanh minh của hắn vừa không làm nguôi ngoai đi cơn giận của lão, mà lại càng khiến cho cơn giận đấy bùng cháy dữ dội.

“Tến tiểu tử thối kia! Vài gốc linh dược của ngươi đấy à? Toàn là linh dược trên 1000 năm mà ta mất công gieo trồng, cái ít nhất cũng là 500 năm tuổi. Nếu hôm nay ta không sử lý ngươi thì thật không được gọi là Diệu Thủ...” Đột nhiên lão dừng lại không nói nữa và tiếp tục đuổi theo Nam Phong.

“Chết tiệt lão hồ ly này! Thiếu chút nữa thôi là lão đã khai tên, khai họ ra rồi!”

Một lúc sau, cuối cùng thì Nam Phong cũng đành phải bó tay chịu chói. Lão cái bang đằng đằng sát khí tiến lại gần và hỏi: “Thế bây giờ đồ đệ yêu quý, con định trói trên cây đu người xuống vực hay là thả từ trên trời độ cao nghìn mét đây?”

“Mẹ kiếp! Kiểu méo gì cũng là rơi tự do vậy!” Nam Phong bực tức nghĩ nhưng mà không dám nói thành lời, hắn chỉ tay vào gói snack thảo dược đang nằm ở dưới đất và nói: “Trước khi hành hình thì sư phụ cũng phải thưởng thức nốt tâm ý cuối cùng của đồ nhi chứ?”

Lão cái bang “hừ” một tiếng nhưng cũng dùng hấp vật nhặt lấy gói snack từ dưới đất lên và cho vào miệng thưởng thức.

Một lúc sau.

“Há há! Đồ nhi ngoan! Đan dược mà con luyện ra đúng thật là ngon hảo hạng, í lộn là “tuyệt thế đan dược”. Con cứ luyện đan tiếp đi, sư phụ còn đầy linh dược nghìn năm cho con chọn nữa mà. Cái gì chứ vật liệu để đồ nhi học tập thì ta đây không có tiếc. Thế nên đồ nhi ngoan, cứ luyện cho thật nhiều vào đấy!”

Phải nói lúc này lão cái bang như kiểu chân chó lấy lòng người khác vậy, trông vô cùng buồn nôn. Nam Phong “hừ” một tiếng và nghĩ: “Tưởng thế nào hoá ra cũng chỉ thế này mà thôi!” Sau đó hắn nói: “Vâng sư phụ! Đồ nhi sẽ luyện THẬT NHIỀU cho sự phụ thưởng thức, à nhầm, cho người lưu giữ.”

“Đồ nhi tốt mà! Thế thôi, để ta đưa con về nếu không con lại phải đi đường mệt mỏi ra!”

“Vâng! ĐA TẠ SỰ PHỤ ĐÃ QUAN TÂM!”

---Back to the present---

“À ha! Muốn ăn nữa à? Tự nhiên đi, tôi còn nhiều mà!” Nam Phong nhiệt tình với Mộ Dung Tuyết. Đùa à! Không nhiệt tình sao được? Có khi đêm nay lại “một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng” cũng nên. Ahihi.

Mô Dung Tuyết nhìn Nam Phong ngại ngùng dường như có điều muốn nói nhưng lại không dám, sau đó nàng cũng lấy lại quyết tâm và nói: “Cậu có thể cho tôi một chai nước kia được không?”

Ánh mắt nàng long lanh nhìn Nam Phong khiến cho hắn mủi lòng mà nói: “Không có chi! Thứ kia cũng không phải là thứ gì đáng tiền.”

Nói xong hắn mang ra hẳn hai chai 0 độ đưa cho nàng và nói: “Ở đây tại hạ có hai chai. Xin Mộ Dung cô nương nhận lấy và nhận thay cả Lâm cô nương nữa!”

“Hì hì! Vậy thì tiểu muội cũng không có khách sáo nữa!” Mộ Dung Tuyết nhanh chóng nhận lấy hai chai nước từ tay Nam Phong. Nàng cất đi một chai và mở ra một chai để một lần nữa thưởng thức cái vị ngon của chúng. Nhìn vẻ mặt mãn nguyện khi uống nước của nàng khiến cho Nam Phong bỗng dưng rung động.

Hắn nghĩ: “Nàng thật giống như Mina lần đầu tiên gặp mình a?”.
 
Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không?
Chương 57: Đại Hội Võ Lâm Bắt Đầu.



Nói chuyện một hồi thì Nam Phong cảm thấy mót trong người.

“Mẹ nó! Đang trong lúc quan trọng thì buồn WC. Đúng là đời như chó rệp mà!” Nam Phong than thở trong lòng.

Sau đó, hắn đứng lên nhìn Mộ Dung Tuyết và nói: “Xin phép nhưng tại hạ phải ra đây làm một chút việc nhỏ!”

Mộ Dung Tuyết nghe vậy thì ngạc nhiên hỏi: “Việc nhỏ là việc gì vậy, nó quan trọng như thế sao?” Nàng không biết việc gì mà khiến cho một người đang được ngồi nói chuyện với mỹ nữ như hắn phải đứng dậy, điều đó khiến cho nàng nghi ngờ về mị lực của chính mình a.

“Việc nhỏ là...” Nam Phong thật không biết phải giải thích với nàng như thế nào, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của nàng thì hắn biết rằng, mình phải cho nàng một câu trả lời rõ ràng nếu không thì nàng sẽ không bỏ qua cho mình a.

Hắn hít một hơi tự tin rồi nói tiếp: “Việc nhỏ này là một việc vô cùng thiêng liêng và cao cả. Việc này mà mỗi người hàng ngày vẫn phải làm, có người làm việc này trong thời gian dài, nhiều lần, còn có người thì làm việc này ít hơn với thời gian ngắn hơn.”

Nam Phong càng nói lại càng khiến cho nàng tò mò hơn, nàng lại hỏi: “Có vẻ việc nhỏ này không hề nhỏ chút nào đó, có phần rất quan trọng. Thế nó là gì vậy?”

“Nó là, nó là...”Nam Phong ấp úng nghĩ: “Mẹ nó chẳng lẽ lại nói ra, thế thì mất hết hình tượng quá!”

“Là gì vậy?” Mộ Dung Tuyết gặng hỏi.

“Là đi vệ sinh a!” Nam Phong phải rút hết can đảm của mình để nói a. Hắn cảm giác mặt mũi của mình lúc này đã mất sạch.

“Hử! Vệ sinh là gì vậy?” Cái từ “Vệ sinh” mà Nam Phong nói thì đúng là lần đầu tiên nàng được nghe thấy, thế nên việc nàng không hiểu là điều có thể hiệu được.

“Mẹ nó cái cổ đại chết tiệt này!” Nam Phong bật chửi trong đầu. Sau đó hắn lại nói tiếp: “ Vậy là đi giải quyết đi.”

“Đi giải quyết là gì vậy?”

“Là đi giải toả.”

“Là chi vậy?”

“Là đi nhẹ. Aaaaaaaa......!!!”

Cái tình huống táo bón này là sao vậy. Chỉ là đị vệ sinh nhẹ thôi mà, có nhất thiết ông trời phải thử thách lòng kiên nhẫn của hắn như vậy không.

“Thật sự thì những thứ mà huynh nói muội không hiểu gì hết a!” Mộ Dung Tuyết cũng đã bắt đầu mất tự nhiên. Nàng đến lúc này cũng không còn muốn làm khó hắn nữa rồi, mà chỉ muốn cho hắn đi “nhẹ” luôn mà thôi. Thế nhưng, lúc này Nam Phong đã xông máu rồi, nếu mà không làm cho nàng hiểu ra thì hắn sẽ không cứ thế mà đi nữa.

“Được rồi! Còn một từ mà nàng không hiểu nữa thì ta cũng chịu thua.” Nam Phong sắn tay áo của mình lên, khớp cổ, khớp tay kêu lên từng tiếng như thể hắn chuẩn bị quyết một trận thắng thua vậy.

“Được! Mời huynh nói!” Mô Dung Tuyết cũng bắt đầu nghiêm túc trở lại, lần này nàng chắc chắn phải hiểu điều hắn nói là gì.

“Đi nhà xí!” Lời vừa mới thốt ra từ trong miệng của Nam Phong khiến cho mặt của Mộ Dung Tuyết đỏ chót, mang tai của nàng đã đỏ ửng lên từ lúc nào không biết. Nàng choáng váng luôn không thốt được một câu gì ra nữa, cứ như thể là đứng hình luôn vậy.

Nam Phong quay người bỏ đi như một vị anh hùng ra chiến trận, sau lưng là thiếu nữ với ánh mắt trông mong đứng nhìn. Quả thật đúng là “Like a boss”.

...

“Thế nào huynh đệ! Lâm cô nương đó như thế nào? Ngồi cả một ngày với mỹ nhân chắc chú vui sướng lắm nhể?” Nam Phong quay sang chọc gheo Vương Hạ Thiên vì hắn cảm thấy lúc này, dường như cái tên huynh đệ của mình đã rơi vào lưới tình mất rồi.

Hạ Thiên không trả lời câu hỏi của Nam Phong mà lại nói với vẻ mặt hạnh phúc: “Nàng ấy thích nhìn thấy ta làm minh chủ võ lâm a!”

Nam Phong nghe thấy vậy thì giật mình kêu lên, sau đó hắn liên tiếp tát tỉnh người huynh đệ của mình và nói: “Tỉnh lại xem nào huynh đệ! Chú không thể vì gái mà bán đứng anh em như vậy được a! Ta vẫn còn cái nhiệm vụ minh chủ võ lâm này ở trên đầu mà!”

Hạ Thiên bị hắn nói vậy thì giật mình, sau đó tên này cười hì hì và nói: “Huynh đệ! Ta chỉ nói đùa đấy mà! Làm sao có chuyện ta lại đi chọc phá nhiệm vụ của huynh được chứ!”

Nam Phong lúc này nhìn mặt thằng nào cũng méo có thể tin được, hắn nói: “Chỉ mong là như vậy! Huynh đệ tốt đừng để cho ta phải thất vọng!”

“Hé hé! Đúng mà, đúng mà!

***

Sáng hôm sau.

Trên Hoa Sơn luận võ lúc này hội tụ rất nhiều anh tài, cao thủ vô số. Nam Phong nhìn sơ qua mà đã thấy hầu hết là luyện khí kỳ với kết dịch kỳ, nhưng lần này hắn cũng nhìn thấy rất nhiều cao thủ kết đan kỳ tham gia vào.

Nhìn sơ là như vậy, nhưng hắn lại nhìn thấy một vài tên luyện thể kỳ cũng xuất hiện ở đây nữa. Hắn đoán rằng họ là được tiền bối trong môn phái đưa đến đây để trải nghiệm chứ không có ý gì là tham gia đại hội to lớn như thế cả. Nếu đến cả luyện thể kỳ cũng có thể tham gia thì quả thật đã quá khinh thường anh hùng trong thiên hạ rồi.

“Nam Phong nhìn xem! Ta cảm giác có một vài khí tức vô cùng mạnh mẽ. Dường như là cao thủ kết đan kỳ đỉnh phong. Thật không ngờ cũng có cao thủ đẳng cấp này tham ra một cái minh chủ võ lâm thế tục nhỏ bé.” Lần đầu đi trải nghiệm khiến cho Vương Hạ Thiên vô cùng ngạc nhiên với mọi thứ xung quanh thì Nam Phong cũng vậy, hắn cũng chẳng khá hơn là bao khi đây là lần đầu xuất sơn của hắn.

“Cẩn thận là được! Nếu mà không được nữa thì ta cũng không quá cố. Cái mạng này thì chỉ có một mà thôi, còn hệ thống thì lúc nào thăng cấp trở lại cũng được.” Nam Phong cảm khái nói.

“Ta biết rồi!” Hạ Thiên gật đầu đồng ý với lời nói của Nam Phong. Hắn cũng giống Nam Phong đến đây với mục đích là trải nghiệm mà thôi, còn muốn tranh đấu thật sự thì đây không phải là nơi dành cho hắn, mà ở một sân đấu rộng lớn hơn dành cho những người trẻ tuổi có tiềm lực trên khắp Huyền Linh đại lục.

Đi lại được một lúc cuối cùng thì Nam Phong cũng gặp được nhóm của Lâm Tư Nguyệt đang đi tới. Công việc chào hỏi ngay lập tức được Hạ Thiên tranh trước, hắn cũng mặc kệ tên này đi lấy le với gái mà chỉ chắp tay chào hỏi một tiếng, rồi kiếm một chỗ ngồi nhắm mắt dưỡng thần.

Cô nàng Mộ Dung Tuyết hôm nay cũng đến nhưng vẫn cố tránh mặt hắn. Sau sự việc hôm qua thì hôm này nàng vẫn còn cảm giác ngượng ngùng khi đối mặt với Nam Phong.

(t/g: Con gái nhà người ta mà nhà ngươi đứng ngay trước mặt và nói là đi nhà xí, thì có ai mà không ngượng ngùng cho được đây.)

“Chào mừng tất cả mọi người đến với đại hội võ lâm lần này!”

Một giọng nói trầm ổn vang vọng đất trời khiến cho Nam Phong tỉnh lại và tập trung vào chính giữa võ đài. Một lão tiền bối tóc bạc trắng cả người thu ép nội niễm nhưng vẫn không thể che dấu được bá khí xung quanh thân thể, người này đứng ở đó và nói lớn, giọng nói của người này tràn đầy uy áp kinh khủng, cảm giác của hắn đối với người này là sâu không lường được.

“Nhìn đi Nam Phong! Ta đoán không nhầm thì đây là một trong mấy khí tức kết đan kỳ viên mãn cường giả mà ta cảm nhận được” Vương Hạ Thiên thận trọng ghé vào tai hắn nói.

Nam Phong không nói gì mà chỉ gật đầu, sau đó hắn lại im lặng chú ý.

Giong nói uy áp một lần nữa lại vang lên:

“Xin tự giới thiệu lão phu chính là minh chủ võ lâm đời trước Lâm Chí Thiên. Mười năm một lần đại hội lại được tổ chức, lần này tổ chức sớm hơn một tháng tại vì cần chọn ra người có thể gánh vác được trách nhiệm cứu vớt nhân sinh thiên hạ khỏi lầm than.”

Người này dừng lại một hơi rồi nói tiếp: “Quả thật lão phu đã già rồi, không còn đủ sức lực để quản nhiều được nữa, chỉ có thể tổ chức đại hội sớm hơn để tìm ra người tài hoa có thể gánh vác được trách nhiệm quan trọng này.”

Sau đó người này liếc nhìn một lượt xuống dưới khán đài và nói: “Lão phu cũng không muốn nhiều lời nữa mà vào luôn việc chính. Đại hội võ lâm lần thứ 28 chính thức được BẮT ĐẦU.”

Nam Phong cùng Hạ Thiên bước lại gần bàn bốc thăm để xem mình xẽ vào tổ nào. Vòng đầu tiên chính là chia tổ đấu loại. Thả một loạt người lên sàn, tổ nào bị loại đến một mức độ nhất định thì coi như là qua vòng một.

Trước khi đi Nam Phong nhìn thấy Mộ Dung Tuyết tiến lại gần hắn, Hạ Thiên nhìn thấy vậy cũng tự động tránh sang một bên để đi tìm Lâm Tư Nguyệt.

Mộ Dung Tuyết đến nơi thì nói trước: “Ngươi phải thật cẩn thận đấy!” mặc dù khuôn mặt của nàng vẫn còn nóng bừng khi nhìn thấy hắn, nhưng mà nàng đã lấy hết dũng khí ra để bắt chuyện với hắn rồi.

“Khà khà! Nàng không phải lo! Vòng một không thể làm khó được gì ta đâu!” Nam Phong kiêu ngạo nói.

“Hừ! Coi như ngươi khoẻ!” Sau đó Mộ Dung Tuyết bực bội quay đi để lại cho Nam Phong ngơ ngác đứng nhìn.

Vương Hạ Thiên sau khi đi gặp Lâm Tư Nguyệt trở về thì bắt gặp chuyện này, hắn chỉ đập đập bả vai của Nam Phong một cái và nói: “Huynh đệ! Ngươi cũng gà mờ lắm đó!” Sau đó hắn lại “ha hả” cười bước đi để lại cho Nam Phong ngơ ngác càng không hiểu chuyện gì cả.

Nam Phong xốc lại tư tưởng, hắn nhìn về võ đài với vẻ mặt mong chờ và nói: “Đại hội võ lâm! Ta đến đây!”.
 
Back
Top Dưới