Lúc này, Đỗ Duy dẫn theo một đám thuộc hạ phóng từ tầng này sang tầng khác của tòa nhà.
Y muốn nhanh chóng tìm ra tung tích của Mai Hoa.
"Tụi mày giấu cô gái đó ở đâu?"
Đỗ Duy túm được một người của Thiên Sát thì siết cổ, nghiến răng hỏi một câu.
"Không... không biết."
"Chết đi!"
Dứt lời, Đỗ Duy liền đâm một nhát vào cổ bán yêu rồi vứt gã rơi xuống lầu chết tươi.
Bên dưới tiếng chém giết vang lên không ngừng nghỉ, mùi khói lửa khắp nơi.
Xác người nằm vắt vẻo trên mọi nẻo hành lang.
Những công trình kiến trúc sang trọng với các bức tượng, phù điêu theo kiểu châu Âu bị máu tanh vấy bẩn.
Ngày xây dựng hẳn không có bất kỳ người nào dám tưởng tượng ra kiến trúc đẹp như vậy lại bị phá hủy theo một cách tàn khốc nhất.
"Hoa."
Đỗ Duy vừa chạy vừa gọi.
Dường như Trần Minh Hiên đã phong ấn nơi giam giữ Mai Hoa nên Đỗ Duy không thể ngửi thấy mùi của cô.
"Hoa."
"Đỗ tả sứ, có lẽ là ở bên kia."
Nơi đó là một căn phòng nhỏ nằm ở cuối hàng lang, bên ngoài có ổ khóa lớn.
Đỗ Duy không suy nghĩ đã phóng đến.
Quả nhiên đúng như những gì y đoán, chỗ đó có một kết giới bao bọc.
Đỗ Duy niệm chú phá kết giới nhưng không thành công.
"Mẹ nó, thằng điên này!"
Y lẩm bẩm chửi rủa trong miệng, nhắm mắt lại phát ra một chưởng thật mạnh đánh đến, kết giới liền vỡ tan tành, cánh cửa cũng bung ra.
"Hoa."
Mai Hoa đang nằm ngất dưới đất, có lẽ cô đã tìm cách chạy thoát nhưng không được.
"Hoa à, tỉnh lại đi em, Hoa."
Đỗ Duy ôm Mai Hoa lên lắc lắc mạnh mấy cái, cuối cùng cô cũng tỉnh lại.
Khi nhìn thấy Đỗ Duy cô khẽ nhíu mày.
"Là anh sao?"
"Ừ, là anh đây, đừng sợ!"
Đỗ Duy đỡ Mai Hoa lên nhưng cô không đứng nổi.
Cô bị suy nhược cơ thể do bị bỏ đói.
Có lẽ vì lo đại sự nên Trần Minh Hiên và bọn thuộc hạ đã quên đi cô gái nhỏ này.
Đỗ Duy thấy không ổn liền ôm ngang cô lên, nhưng chưa kịp quay đi thì Mai Hoa thì thầm.
"Trong... trong hộc tủ."
Đỗ Duy nhìn về hướng hộc tủ rồi hất hàm ra lệnh thuộc hạ mình đến xem, bọn họ liền mang đến một cái lọ có dung dịch màu đỏ sậm hệt như máu.
"Là cái gì vậy?"
"Là... máu của Trần Minh Hiên, để cứu Đông Đông."
Đỗ Duy vô cùng ngạc nhiên.
"Gã cho em sao?"
Mai Hoa gật đầu.
Sau khi Trần Minh Hiên biết Đông Đông cần máu của mình làm chất dẫn để bào chế thuốc thì gã đã rút ra đưa cho Mai Hoa.
Gã đưa cho cô là để đề phòng trường hợp mình không may tử nạn trong cuộc chiến thì vẫn còn hậu duệ lưu lại trên đời này.
Đỗ Duy biết đây là máu của Trần Minh Hiên thì nheo mắt một cái.
"Xem như còn có chút nhân tính."
Nói xong y ôm lấy Mai Hoa chạy nhanh về hướng xe của bọn họ rồi giao cô cùng lọ máu cho thuộc hạ mình bảo vệ.
"Em ở đây, lát nữa tôi sẽ quay lại."
"Anh Duy... còn anh trai em?"
Nghe hai từ anh trai này Đỗ Duy liền cảm thấy vui vẻ.
"Đại thống lĩnh đang cứu cậu ấy."
Y nói xong thì quay lưng.
"Anh Duy... cảm ơn anh!"
Đỗ Duy nghe xong thì xoay lại nhìn Mai Hoa, người đàn bà yếu đuối này đúng là nhược điểm chết người của mình mà, nghe lời nói mềm mại này khiến y cảm thấy trái tim mềm nhũn ra.
Đột nhiên Đỗ Duy đến gần cúi đầu hôn lên trán Mai Hoa một cái làm cô giật mình.
"Tôi thích em!
Nếu tôi còn sống quay trở về, mong em cho tôi một cơ hội được ở bên cạnh em.
Tôi sẽ chăm sóc em và Đông Đông cả đời.
Tôi hứa!"
Y nói xong không đợi Mai Hoa phản ứng đã nhanh chóng rời đi.
Mai Hoa nhìn theo bỗng dưng nở một nụ cười mềm mại.
------------
Sau khi bị mất cẳng chân, Trần Minh Hiên rít lên.
Mắt gã long sòng sọc, gã không ngờ Lang Kiệt có thể ra tay với mình.
Chẳng lẽ y không cần Hứa Đông Triều nữa sao?
Hay cơ bản là từ trước đến nay gã đã có hiểu nhầm gì?
Lang Kiệt không yêu Hứa Đông Triều nhiều như gã nghĩ?
Nhưng nếu không thì vì sao hôm nay y còn đến đây chứ?
"Mày... mày... mày không cần thằng nhóc này nữa hay sao?
Giao thần... thần xuyến ra đây, nếu không tao giết nó."
Lang Kiệt nhìn Trần Minh Hiên như nhìn một thứ côn trùng bẩn thỉu dưới chân mình.
Đột nhiên tròng mắt y chuyển sang màu bạc, gió xung quanh cũng thổi mạnh, cây cối trong rừng rung chuyển xào xạc không ngừng.
"Động đến người của bản tôn thì ngươi khó sống rồi, còn mơ mộng thần xuyến hay sao?"
Vừa dứt lời, Lang Kiệt vung tay lên, lá cây dưới đất gom lại một chỗ xoắn mạnh trong không khí hệt như một thanh kiếm sắc bén đánh về phía Trần Minh Hiên.
Gã há hốc mồm lùi về phía sau giơ tay lên phát ra linh lực định hóa giải nhưng chẳng những không thể làm gì được, ngược lại cánh tay phải còn bị chặt đứt.
Đám thuộc hạ phía sau cũng bị lá cây chém mất đầu ngã xuống giãy giãy mấy cái rồi chết tươi.
Trần Minh Hiên cũng ngã nhào xuống đất.
Lang Kiệt như cơn gió xuyên đến, chỉ trong nháy mắt đã đoạt lấy Hứa Đông Triều tách ra khỏi Trần Minh Hiên, còn nhân cơ hội đánh về phía Trần Minh Hiên một cái nữa, lần này cả chân trái và tay trái của gã cũng không còn.
"A!!!!!!!!!!!!"
Gã gào thét trong đau đớn, xung quanh máu tươi chảy ra mặt đất không ngừng, máu thịt nhày nhụa trộn cùng bùn đất tanh tưởi.
Hiện tại toàn thân gã giống như một khúc côn không tay không chân.
Nước mắt nước mũi Trần Minh Hiên không chủ động được đã nhập nhằng trên mặt.
Gã không thể ngờ có một ngày mình lại trở nên thê thảm như thế này, càng không ngờ mình tưởng rằng bản thân vô cùng mạnh mẽ, nhưng đến một chiêu chống đỡ còn không thể.
Cơ bản thì đây không phải là trận đấu, mà ngay từ đầu chỉ có một mình Lang Kiệt đơn phương tấn công mình mà thôi, đến móng chân của Lang Kiệt gã cũng chưa thể chạm đến.
Thần xuyến gì chứ?
Uy hiếp gì chứ?
Từ đầu đến cuối gã hệt như một con vật nhỏ bị thao túng trong lòng bàn tay Lang Kiệt, nhưng gã lại ảo tưởng sức mạnh của mình.
Sự chịu đựng đau đớn vì bị trúng độc năm xưa, những thống khổ phải uống máu người liên tục trong năm năm cũng chỉ chờ đợi ngày trả thù này.
Nhưng tất cả đều đổ sông đổ biển.
Gã nằm trên mặt đất nghiêng đầu nhìn tòa thành nguy nga tráng lệ sụp đổ, nhìn toàn bộ sát thủ Thiên Sát đều bị giết chết.
Tiếng đánh nhau đã không còn, có lẽ bọn chúng bị tiêu diệt hết rồi.
Gã thật sự không còn gì nữa, đã là một kẻ trắng tay.
Lang Kiệt ôm Đông Triều lên, vừa đúng lúc Nhiếp Tình cũng đến, y liền đặt hắn xuống mặt đất cho Nhiếp Tình xem xét thương thế.
Nhiếp Tình nắm lấy cổ tay Đông Triều lên kiểm tra, sau đó nhìn Lang Kiệt áy náy lắc đầu.
"Vết thương quá nặng, độc dược đã tấn công toàn thân, vào tận xương tủy, có thể sống đến lúc này đã là kỳ tích."
"Nếu ta dùng linh lực của mình..."
"Vô ích thôi đại thống lĩnh, thân xác này đã không còn gượng dậy nổi."
"Lúc trước đứa nhỏ kia..."
Lang Kiệt đang nói đến Đông Đông, lúc trước nó đã chết nhưng y vẫn có thể hồi sinh nó được, rồi Nhiếp Tình đã cứu sống nó, không phải sao?
"Thứ Đông Đông trúng không giống cậu ấy.
Độc dược này đã phá hủy toàn bộ cơ thể của cậu ấy, từ xương tủy, nội tạng đến cả não bộ cũng đều bị hủy hoại hoàn toàn."
Nghe Nhiếp Tình nói như vậy ánh mắt Lang Kiệt chợt trầm xuống, y vuốt ve mái tóc ngắn trên trán của hắn mấy cái.
Nhiếp Tình đứng dậy lùi về phía sau, có lẽ lúc này nên để không gian riêng cho hai người bọn họ.
Nhiếp Tình biết Lang Kiệt đã chuẩn bị trước cho thời khắc này, chỉ là khi đối diện thì không khỏi cảm thấy đau lòng.
Khó khăn lắm Lang Kiệt mới có thể tìm được tình yêu của đời mình, nhưng lại có kết quả đau buồn này.
Lang Kiệt ngồi bệt xuống đất ôm Đông Triều đặt hắn nằm vào lòng mình, hắn chỉ còn một hơi thở, rất mỏng manh.
Y nhìn những vết thương lớn nhỏ nằm đan xen nhau trên thân thể hắn thì nhíu mày, cắn chặt khớp hàm mấy cái.
Đông Triều của y, bạn đời của y, nhiều ngày qua chắc đã chịu đựng đau đớn quá nhiều, còn sống đến giờ phút này có lẽ chỉ muốn gặp mặt y lần cuối mà thôi.
Y nhắm nghiền mắt hít một hơi.
"Em đừng sợ, chỉ ngủ một giấc, khi tỉnh lại thì sẽ nhìn thấy bản tôn ở bên cạnh, được không?"
Lang Kiệt vừa nói vừa nắm lấy bàn tay hắn áp vào má mình.
Đông Triều nghe giọng của y bình tĩnh hệt ngày thường, nhưng đáy mắt đỏ ửng cùng giọt nước mắt đang chảy dài xuống gò má đã tố cáo tâm trạng của y.
Hắn biết y đang thống khổ, cảm giác mất đi người mình yêu này hắn cũng đã từng trải qua, sinh ly tử biệt...
Cuộc đời quả nhiên vô thường, hắn không biết lời y vừa nói có thành hiện thực hay không, nhưng hắn tin y sẽ làm được.
Những điều mà y từng hứa tất cả y đều hoàn thành.
Đông Triều không nói được lời nào, hắn chỉ có thể ú ớ rồi miết nhẹ lòng bàn tay mình vào má y, khẽ gật đầu, một dòng nước ấm áp rời khỏi hốc mắt.
Lang Kiệt mỉm cười, hôn vào lòng bàn tay đầy máu và bụi đất của hắn, hệt như đây là thứ mỹ vị ngon nhất, đẹp đẽ nhất trên đời này.
Nếu là trước đây, Lang Kiệt chưa từng nghĩ có một ngày mình có thể đem lòng yêu thương một người có hình dạng như hiện tại.
Hắn đã không còn cánh tay, một chân bị teo tóp, toàn thân chỗ nào cũng lấm lem bùn đất và máu tươi tanh tưởi bốc mùi của kẻ bị giam cầm nhiều ngày.
Hắn hoàn toàn khác xa với người bạn đời mà Lang Kiệt từng tưởng tượng.
Nhưng hắn có một trái tim ấm áp chân thành, trái tim đó không có bất kỳ ai có được.
Hắn có một ánh mắt không nồng nàn cũng không quyến rũ hút hồn như những tình nhân trước đây của y, nhưng tất cả những thứ trong ánh mắt đó chính là sự thành thật không thể chối cãi.
Ánh mắt thấm đượm nỗi buồn mỗi khi ngồi ở ban công hút thuốc một mình, ánh mắt đầy nhiệt huyết thanh xuân khi tìm được một công việc tốt, ánh mắt tràn ngập tình yêu thương và dịu dàng mỗi khi ở bên cạnh y.
Lang Kiệt nhớ mãi, khắc cốt ghi tâm tất cả những khoảnh khắc bên nhau của hai người, cũng vô cùng hối hận vì hiểu lầm mà bỏ lỡ nhau đến năm năm.
Chỉ là những thử thách này làm cho y hiểu rằng mình yêu hắn hơn cả sinh mệnh, yêu hắn hơn bất kỳ thứ gì tồn tại ở trên cõi đời này.
Có lẽ đây chính là thứ định mệnh mà ngay từ lúc y luyện Nguyệt Quang thần xuyến thì đã hình thành.
Thần xuyến này sinh ra vì Hứa Đông Triều chứ không phải bất kỳ ai khác.
Hôm nay ngay tại chỗ này, hai người chỉ là tạm thời chia tay.
Y nhất định sẽ tìm lại được hắn, không phải là kiếp sau, mà chính là ở kiếp này.
Chỉ cần thu linh hồn của hắn vào chiếc vòng hồi ức, như vậy thì hắn vẫn còn cơ hội hồi sinh.
"Hãy nhớ, bản tôn yêu em, chỉ cần em kiên nhẫn chờ đợi và mạnh mẽ lên, bản tôn nhất định sẽ mang em trở về."
Đông Triều nằm trong lòng Lang Kiệt mỉm cười, nhìn thật kỹ gương mặt của y, ánh mắt sống mũi bờ môi, từng chút từng chút một hắn đều lưu luyến.
Bỗng hắn nấc nấc mấy cái rồi lịm dần trong vòng tay Lang Kiệt.
Y biết hắn đã đi rồi, cúi đầu hôn lên môi hắn thật nhẹ.
"Hãy chờ bản tôn!"
Nói xong, Lang Kiệt lấy chiếc vòng hồi ức ra đặt lên người hắn, linh hồn của hắn liền bị thu vào bên trong.
Sau đó y vươn tay vẽ ra một kết giới sáng rực rỡ bao bọc lấy thân thể Đông Triều.
Hắn nằm trong đó im lìm hệt như đang ngủ say.
"Triều, em phải vượt qua ám ảnh lớn nhất của đời mình.
Em là người mạnh mẽ nhất mà bản tôn từng gặp, bản tôn tin em sẽ chờ được đến lúc chúng ta gặp lại."
Nhiếp Tình đến gần bên cạnh Lang Kiệt, y đứng dậy rồi nghiêng đầu nhìn Trần Minh Hiên đang nằm lây lất dưới đất.
Y từ từ tiến đến gần, chắp tay phía sau, từ trên nhìn xuống.
"Thứ thấp hèn như ngươi mà cũng dám uy hiếp bản tôn hay sao?
Ngu xuẩn!"
Vừa dứt lời, đột nhiên không khí xung quanh Trần Minh Hiên nóng lên, không biết từ đâu hàng ngàn con côn trùng lớn nhỏ từ các gốc cây bò ra rồi bám vào vết thương của Trần Minh Hiên không ngừng cắn xé.
"A!!!!!!!!"
Trần Minh Hiên đau quá, vô cùng đau đớn.
Nếu nói nỗi ám ảnh lớn nhất đời có lẽ là thời gian bị người đàn bà kia làm nhục thì nỗi sợ hãi nhất đời chính là giây phút này.
Sự trừng phạt khi chọc giận vua sói chính là như vậy sao?
Lúc này gã chỉ muốn chết nhưng lại không có quyền tự quyết.
Đám côn trùng kia không ngừng cắn rỉa vào vết thương, vào mắt mũi gã.
Chỉ trong một thời gian ngắn hốc mắt đã trống trơn, mũi cũng bị đục đến lộ xương nhưng gã vẫn không chết.
Cảm giác đau đớn này có lẽ còn tồi tệ hơn cả cái chết rất nhiều lần.
Lang Kiệt bỗng thu lại linh lực, đám côn trùng kia nhanh chóng rời khỏi thân thể Trần Minh Hiên bò đi mất.
"Sở thích của ngươi là chơi đùa với nỗi sợ hãi của người khác phải không?
Bản tôn sẽ giúp ngươi nếm trải mùi vị của chuyện này.
Từ nay trở đi, linh hồn ngươi vĩnh viễn bị giam giữ trong chiếc vòng hồi ức này, để ngươi mãi mãi chìm đắm trong mớ ảo ảnh đau thương đó.
Nỗi sợ hãi lớn nhất đời sẽ lặp đi lặp lại lặp đi lặp lại... mỗi ngày ngươi đều trải qua đau đớn thống khổ!"
"Tha... xin tha cho tôi..."
Trần Minh Hiên thực sự sợ Lang Kiệt rồi, gã không biết rằng Lang Kiệt còn tàn ác máu lạnh hơn cả mình, có thể dùng thủ đoạn dã man như thế này với người khác.
Nhưng Lang Kiệt lắc đầu.
"Muộn rồi!"
Y vừa nói xong thì dùng móng vuốt đâm thẳng vào cổ Trần Minh Hiên.
"A..."
Gã nghiến răng nghiến lợi, cảm giác đau đớn lạnh lẽo thấu xương này khiến gã chỉ muốn chết, máu trong người đang từng lúc chậm rãi tụ lại.
Trần Minh Hiên nằm rên rỉ trên mặt đất cho đến khi máu đông đặc lại, toàn thân tím tái thì tắt thở.
Lang Kiệt lấy chiếc vòng hồi ức ra, niệm chú vài câu, linh hồn của Trần Minh Hiên bị thu vào trong.
Trần Minh Hiên chết nhưng chưa hết, linh hồn của gã sẽ mãi mãi bị giam giữ trong kia, mỗi giờ, mỗi khắc đều sẽ trải qua những thống khổ bởi nỗi sợ hãi lớn nhất của bản thân mình.
Sự hành hạ lặp đi lặp lại chính là sự trả giá xứng đáng cho những tội ác mà gã đã gây ra.
Trần Minh Hiên chết rồi, thuộc hạ của gã cũng bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tường thành rộng lớn, cao ốc nguy nga tráng lệ toàn bộ sụp đổ.
Lang Kiệt nhìn về hướng đó, vung tay lên một cái, một kết giới khổng lồ bao bọc lấy tường thành, tất cả công trình kiến trúc, toàn bộ bỗng chìm sâu xuống mặt đất, xung quanh chỉ còn lại một mảng đất trống trải như chưa từng có những chuyện xây dựng gì ở đây.
Tất cả những thứ mà Trần Minh Hiên tạo ra đã vĩnh viễn bị phong ấn bên dưới lòng đất.
Ngày gã đến như một hạt bụi nhỏ, khi ra đi cũng chẳng để lại gì ngoài những ký ức xấu xí trong mắt người đối diện mà thôi.
Lang Kiệt đến bên cạnh nhìn Hứa Đông Triều.
"Nhiếp Tình."
"Dạ, đại thống lĩnh."
"Ngươi từng nhớ lời bản tôn đã dặn chứ?"
"Thuộc hạ nhớ rõ."
"Sau khi bản tôn đi rồi, ngươi mang xác của Đông Triều trở về tái tạo lại từ đầu.
Khi trở lại, bản tôn muốn nhìn thấy hắn có một cơ thể lành lặn."
"Nhưng linh lực của thuộc hạ chỉ sợ không thể lưu giữ thân xác này quá lâu."
Lang Kiệt nhìn nhìn Đông Triều, đột nhiên y gỡ Nguyệt Quang thần xuyến khỏi tay mình đeo vào cổ tay hắn.
"Thần xuyến này ngay từ đầu đã định là của Đông Triều.
Thứ này sẽ bảo quản thân xác em ấy đến vạn năm.
Nhớ, đừng cho bất kỳ kẻ nào đến quấy phá.
Trên đời này ngoài bản tôn và Hứa Đông Triều ra thì thần xuyến không có giá trị với bất kỳ ai.
Bản tôn phải đi tìm linh hồn của em ấy, đến khi nào tìm được thì sẽ trở về."
"Dạ, thuộc hạ đã nhớ."
Đỗ Duy không biết đã đến từ khi nào, y hết nhìn Nhiếp Tình rồi nhìn Lang Kiệt, không kiềm chế được liền bật khóc.
Ngày hôm nay y đã mất mát quá nhiều, mất cả người bạn thời thơ ấu là Kình Thiên, bây giờ đại thống lĩnh cũng rời đi chưa biết đến khi nào mới trở lại.
Đỗ Duy không biết chiếc vòng hồi ức kia có gì kỳ diệu mà có thể giam giữ linh hồn, y cũng không biết bằng cách nào đại thống lĩnh có thể tìm lại Đông Triều, nhưng đại thống lĩnh đã nói được thì nhất định sẽ được.
Chỉ là ngày hôm nay cảm giác không dễ chịu chút nào, lòng y đau nhói.
Lang Kiệt vươn ngón tay chạm vào má Đông Triều, thân thể hắn bởi vì có linh lực của Nguyệt Quang thần xuyến mà trở nên ấm áp.
"Triều, đến khi trở lại, bản tôn mong em sẽ vui vẻ vì có một thân thể lành lặn.
Tất cả những tổn thương của em, bản tôn từ từ sẽ bồi đắp.
Sau này, dù bất kỳ kẻ nào cũng không thể làm em buồn được nữa."
Y vừa nói vừa giơ chiếc vòng hồi ức lên, sau đó hóa thành một làn khói mỏng chui vào trong đó, chiếc vòng rơi xuống đất lăn mấy vòng rồi nằm yên.
Đỗ Duy đến cạnh chiếc vòng nhặt lên.
"Đại thống lĩnh, ngài nhất định phải trở về đó.
Thiên Nhai và chúng thuộc hạ không thể không có ngài.
Ngoài tìm bạn đời thì ngài đừng quên Thiên Thiên đó.
Thiên Thiên số khổ của ta, trời ơi khổ quá mà!"
Nói xong, Đỗ Duy nhét chiếc vòng vào túi áo rồi cùng với Nhiếp Tình mang theo xác Hứa Đông Triều trở về.
Ngoài kia đám thuộc hạ đang chờ đợi.
Trước lúc Kình Thiên đến đây đã có giao ước với Lang Kiệt, nếu như có chuyện không may xảy đến với y thì thuộc hạ của y sẽ được Thiên Nhai tiếp nhận.
Lang Kiệt cũng đã đồng ý rồi, hiện tại đoàn nhân thú rầm rập trong đêm rời khỏi khu rừng trở về Thiên Nhai.
-----------
Lúc này đã là ba năm sau khi Lang Kiệt đi tìm Hứa Đông Triều.
Không ai biết Lang Kiệt đã biến mất, Đỗ Duy và Nhiếp Tình nói y đã tu luyện cùng Nguyệt Quang thần xuyến.
Ba năm nay không kẻ thù nào dám bén mảng đến Thiên Nhai, vì bọn họ biết Nguyệt Quang thần xuyến đã quay về với chủ nhân của mình rồi.
Thiên Nhai bốn mùa hoa nở, không khí mát lành tựa như thế ngoại đào nguyên, hoàn toàn không giống với bất kỳ nơi nào trên thế giới này.
Trong vườn đào nhỏ cạnh bờ suối có bày một bàn đá cùng vài cái ghế gỗ.
Trên bàn có một đĩa lạc rang cùng thịt cừu nướng.
Đỗ Duy không ngồi trên bàn mà nằm vắt vẻo trên cành đào uống rượu.
Những cánh hoa nhỏ trong gió bay bay làm cho khung cảnh càng thêm tươi đẹp.
"Duy Duy, ngươi không đi dạy võ cho thiếu chủ sao?
Ở đây làm gì?"
"Hừ, ngươi tìm người khác làm đi."
"Cái gì?"
Nhiếp Tình nghe thì hơi giật mình, chuyện gì khiến cho Đỗ Duy trở nên có nhiều tâm sự như vậy chứ?
Y kéo ghế ngồi xuống bàn rót rượu ra tách rồi vừa nhai lạc vừa nhấm nháp hương rượu nồng cay.
"Vợ ngươi nói gì à?"
Vợ ngươi trong lời nói của Nhiếp Tình chính là Mai Hoa.
Từ sau khi mang Mai Hoa trở về Thiên Nhai, thì không biết bằng cách nào Đỗ Duy đã dụ dỗ được cô.
Sau đó trong một ngày đẹp tháng đẹp năm đẹp, Đỗ Duy cùng Mai Hoa tổ chức một đám cưới nhỏ, bái lạy trước thần thú rồi nên duyên vợ chồng.
Đông Đông cũng gọi Đỗ Duy là cha.
Nó gọi Đông Triều là ba nên gọi Đỗ Duy là cha để phân biệt.
Nó còn chưa nghĩ sẽ gọi Lang Kiệt là gì, nhưng Đỗ Duy dạy nó gọi y là dượng.
Mai Hoa nghe Đỗ Duy dạy con nói bậy thì cô càm ràm mấy câu.
Chuyện xưng hô thế nào đợi Lang Kiệt và Hứa Đông Triều trở về rồi nói tiếp.
Năm đó tập đoàn Thiên Hoa bị Kình Thiên thâu tóm.
Sau khi Kình Thiên chết, Đỗ Duy tìm cách giúp Mai Hoa thu lại và trả về cho cô điều hành.
Hiện tại, cứ mỗi hai tuần cô lại cùng Đỗ Duy và Đông Đông trở về Sài Gòn một lần, thời gian còn lại thì điều hành từ xa.
Lúc đầu Đỗ Duy nói nếu Mai Hoa đi theo mình thì đừng sợ không có cơm ăn, nói cô không cần phải đi làm cho hao tâm tổn sức.
Nhưng Mai Hoa nói đó là tâm huyết cả đời của ba mình, cô không muốn mọi thứ sụp đổ.
Cho nên cô vẫn mong muốn tiếp quản công việc làm ăn của ba.
Còn về phần Trần Kính Hoa, sau khi Kình Thiên chết, tập đoàn giải trí của y cũng sụp đổ theo, Trần Kính Hoa không còn người chống lưng, cũng không còn là cậu chủ giàu có năm xưa nữa.
Ngày trước nổi tiếng là do Kình Thiên giúp hắn, ngoài ra thực lực cũng chỉ ở tầm trung, tính tình lại cao ngạo khó chiều.
Cho nên sau khi Kình Thiên chết khoảng ba tháng thì Trần Kính Hoa cũng bị loại khỏi ngành giải trí, sau đó cũng không ai biết hắn đã đi đâu nữa.
Có người nói hắn đã ra nước ngoài đoàn tụ cùng mẹ mình, có người nói hắn mất đi người tình lẫn sự nghiệp cùng lúc nên phát điên đang điều trị trong bệnh viện tâm thần.
Còn về phần Mai Hoa, cô cũng không còn để ý đến người anh bất hiếu bất nhân bất nghĩa này của mình nữa, những gì cần nói lúc trước cô đều đã nói rồi, tương lai thế nào là do hắn một mình tự chịu trách nhiệm.
Đỗ Duy nghe Nhiếp Tình nói vậy thì bĩu môi.
Từ trước đến nay y là người tự do tự tại, thích gì làm ấy.
Nhưng từ khi lấy Mai Hoa, chuyện gì y làm cũng đều để ý đến sắc mặt của cô.
Mai Hoa không nói gì y nhưng chắc có lẽ do Đỗ Duy quá để ý, quá quan tâm đến vợ mình, cho nên làm gì cũng đều muốn cô vui.
Lần này thực sự khiến y rất khó xử.
Cơ bản Mai Hoa muốn Đông Đông lớn lên trong điều kiện bình thường như những đứa trẻ cùng trang lứa.
Cô chưa từng nghĩ nó sẽ thừa kế giang sơn của Lang Kiệt.
Chuyện tương lai của Đông Đông phải là do nó quyết định.
Vì vậy chuyện hàng ngày phải luyện võ, phải học đấu pháp khiến Mai Hoa không hài lòng nhưng cô không nói ra, dù gì bọn họ cũng đã cứu hai mẹ con cô.
Đỗ Duy làm sao mà không nhìn thấu tâm tư Mai Hoa chứ.
"Vợ ta cô ấy chỉ là một con người bình thường.
Mặc dù...
ừ thì cô ấy biến thành bán yêu rồi, nhưng suy nghĩ của cô ấy từ trước đến nay vẫn không hề thay đổi, cô ấy muốn Đông Đông phát triển bình thường."
Lúc mang Mai Hoa từ Thiên Nhai trở về, dù trên người không sứt mẻ thứ gì nhưng cũng khiến Đỗ Duy lo sợ, nếu bọn họ đến trễ vài ngày biết đâu Mai Hoa đã chết đói không chừng.
Cho nên trong một lần nọ y đã làm cho Mai Hoa ngủ thiếp đi rồi tiêm máu mình vào người cô.
Mỗi ngày một chút cho đến khi cô hóa thành bán yêu.
Chỉ là số lượng mỗi lần tiêm không nhiều nên thỉnh thoảng cô chỉ đau nhức một chút, đến nay Mai Hoa vẫn không biết mình là bán yêu.
Còn Đông Đông, nó nhờ máu của Trần Minh Hiên cho nên đã sống sót, thậm chí so với những bán yêu khác sức mạnh còn tăng nhanh hơn.
Nhiếp Tình hiểu nỗi khó xử trong lòng Đỗ Duy, Mai Hoa là tình cảm duy nhất của y đương nhiên y phải lo nghĩ cho cô rồi.
Cũng giống như Nhiếp Tình, yêu thích Trịnh Yên Chi lâu như vậy nhưng nàng vẫn chưa đáp lại mình.
Cuối tuần đến thăm nàng thì nàng vui vẻ hơn xưa, thậm chí bọn họ còn thường xuyên ra ngoài đi dạo, thỉnh thoảng cũng có đi du lịch cùng nhau.
Đỗ Duy từng mắng Nhiếp Tình một tiếng "ngốc".
Nếu như là y, nhất định đã gạo nấu thành cơm rồi.
Đỗ Duy biết Nhiếp Tình có chút e thẹn, không phải kiểu như mình.
"Thiếu Bạch sao rồi?"
Nhắc đến Trịnh Thiếu Bạch thì Nhiếp Tình chỉ thở dài nhưng không nói gì.
Năm đó sau khi ghép tim cho Trịnh Thiếu Bạch xong đến mấy ngày sau hắn mới tỉnh lại.
Dù nhóm máu không thích hợp nhưng có phép màu của Lang Kiệt, một trái tim nguyện đổi lấy một trái tim trong truyền thuyết đã biến thành sự thật.
Mấy năm nay Trịnh Thiếu Bạch rất khỏe mạnh, thậm chí nhờ có trái tim đó, dù hắn biến hóa thành bán yêu cũng không hề đau đớn gì.
Khi biết được trái tim đó là của Kình Thiên thì Thiếu Bạch chỉ ngồi một mình trong phòng nhìn ra cửa sổ suốt mấy ngày trong yên lặng.
Nếu như hắn khóc hay gào thét như những người khác thì còn tốt hơn, đằng này lại không nói năng gì.
Sau đó vì không chịu nổi nên Nhiếp Tình mới nói với Thiếu Bạch là đại thống lĩnh đã thu linh hồn Kình Thiên vào chiếc vòng hồi ức.
Ngài cũng sẽ tìm cách để mang y trở lại.
Xác của Kình Thiên mấy năm nay cũng được bảo quản trong dung dịch mà Nhiếp Tình điều chế.
Song thứ dung dịch này cùng lắm chỉ giữ được xác Kình Thiên nguyên vẹn không tổn hại trong vòng hai mươi năm.
Hy vọng đại thống lĩnh có thể sớm tìm được linh hồn y mang về.
Còn về trái tim thì không khó, nhóm máu của thân xác Kình Thiên không hiếm gì, cho nên chỉ cần y có thể quay lại thì việc tìm trái tim phù hợp không khó, chuyện này nằm trong phạm vi Nhiếp Tình có thể làm được.
"Cha ơi về ăn cơm."
Đông Đông từ xa chạy đến kêu réo inh ỏi, hai tiếng cha ơi này làm cho tim Đỗ Duy phập phồng lên xuống, giữa y và Mai Hoa chưa có con riêng của mình nhưng không sớm thì muộn bọn họ cũng có.
Hiện tại y xem Đông Đông như con ruột, cảm giác mái ấm gia đình khác hẳn người bạn già ngồi bên cạnh.
"Nè nè, uống thêm chút rượu rồi đi."
"Ta phải về ăn cơm với vợ con, lão thì biết cái gì."
Đỗ Duy không ngại tổn thương trái tim yếu đuối của Nhiếp Tình rồi lắc mông rời đi.
Nhiếp Tình ngồi một bên bật ra tiếng chửi.
"Tuần sau ta sẽ ăn em Chi, tháng sau đám cưới.
Ta còn có đứa con trai lớn hơn con ngươi, thậm chí có con rể, con rể còn là bạn ngươi đó Đỗ Duy à.
Con mẹ ngươi, đồ chảnh chó sói!"
Nhiếp Tình lầm bầm trong miệng mấy câu rồi bực mình nhai lạc.
"Ui da."
Vì tức giận không để ý nên y đã cắn trúng lưỡi, Nhiếp Tình lại mắng chửi mấy câu, tiếng lầm rầm xen lẫn vào tiếng gió giữa bầu trời xanh khoáng đạt.
-----------
Lúc này đã là mười giờ đêm, Trịnh Thiếu Bạch xuống tầng hầm bệnh viện lấy xe máy rồi lái về nhà.
Suốt cả mấy tháng nay ngày nào hắn cũng đều tăng ca đến rất khuya, giống như muốn cho mình không có nhiều thời gian để nhớ đến những chuyện cũ.
Trên đường phố thưa thớt bóng người qua lại, thỉnh thoảng có vài xe hàng rong đẩy qua.
Hắn nhìn vài cặp đôi chở nhau trên đường ôm eo rất chặt, bỗng dưng lại cảm thấy cô đơn.
Đèn đỏ bật lên, xe Thiếu Bạch ngừng lại.
Đột nhiên cánh tay hắn run run chạm vào trái tim nơi lồng ngực mình.
Miệng lẩm bẩm một câu rất nhỏ.
"Anh Thiên à..."
Một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má hao gầy.
Chỉ mới ba năm nhưng Thiếu Bạch đã gầy xuống, ánh mắt cũng đượm vẻ u sầu.
Ngày hôm đó khi tỉnh lại, hắn nghe nói Kình Thiên đã dùng trái tim của y cho mình, dù không muốn tin nhưng vẫn phải tin.
Hắn không biết khi bị lấy mất trái tim lúc còn sống là thế nào?
Chắc chắn là vô cùng đau đớn, nhưng hắn đã không thể nhìn thấy Kình Thiên lúc đó.
Hắn càng không ngờ Kình Thiên có thể yêu mình đến mức có thể từ bỏ sinh mạng.
Chọn lựa cho mình cái chết và chuẩn bị cho cái chết, giây phút trước khi chết chắc chắn y còn rất nhiều điều chưa hoàn thành.
Nhiếp Tình nói Lang Kiệt sẽ mang Kình Thiên trở về, nhưng đã ba năm rồi, cả Hứa Đông Triều, cả Kình Thiên và Lang Kiệt nữa, không có bất kỳ ai trong số bọn họ quay lại.
Thiếu Bạch chỉ có thể ngày qua ngày làm việc cho quên đi hình bóng Kình Thiên.
Mỗi lần hắn rảnh rỗi lại nhớ về gương mặt, nhớ đến ánh mắt của người đàn ông đó.
Tiếng còi xe vang lên inh ỏi, đèn xanh bật rồi.
Thiếu Bạch lên ga rồi từ từ về nhà.
Gió trên đường luồn qua chân tóc nơi gáy giống như năm xưa Kình Thiên hay mơn trớn cổ mình, Thiếu Bạch lại nhớ y da diết.
Nhưng trong hắn có một phần cơ thể của Kình Thiên khiến cho hắn cảm thấy giống như y đang ở rất gần.
Thiếu Bạch nhớ Kình Thiên quá, hắn thật sự muốn gặp lại y, hắn sợ càng lâu mình sẽ không thể nhớ nổi gương mặt y nữa, cảm giác đó khiến Thiếu Bạch chật vật.
Nhiếp Tình nói vì Thiếu Bạch đã uống máu của Kình Thiên cho nên hắn cũng đã biến hóa thành bán yêu.
Bán yêu thì có thể sống rất lâu, có người còn sống đến hàng ngàn năm cũng không bệnh tật đau yếu gì.
Thiếu Bạch không biết ngàn năm là như thế nào, chỉ mới ba năm mà hắn đã nhớ thương Kình Thiên đến không chịu nổi.
Hắn cũng không biết mình có thể chờ đợi Kình Thiên đến ngàn năm hay không nữa.
Cuộc đời có rất nhiều điều khó nói, chỉ mong y có thể sớm trở lại.
Thiếu Bạch trở về chung cư, hắn không bật đèn mà đi thẳng vào phòng ngủ rồi nằm vật xuống giường.
Mấy ngày nay, Trịnh Yên Chi đã đi công tác ở Huế.
Nàng với Nhiếp Tình tình trong như đã mặt ngoài còn e, điều này khiến cho Trịnh Thiếu Bạch cũng an tâm phần nào.
Đêm nay là Rằm tháng mười, buổi trưa chị đồng nghiệp cho hắn một chén chè trôi nước.
Hắn ăn nửa viên thì đã ngán nhưng vẫn phải ăn hết vì đó là tấm lòng của người ta.
Ba năm nay cũng khá nhiều ong bướm vây quanh, nhất là Kình Vũ, thỉnh thoảng y vẫn đến bệnh viện tìm hắn.
Có lẽ vì Kình Thiên đã chết nên Kình Vũ không còn sợ bất kỳ ai cản trở mình nữa.
Thiếu Bạch thật không hiểu, năm xưa y chưa từng xem trọng mình, vì sao sau khi chia tay lại cứ bám lấy mình không buông chứ?
Mỗi lần hắn nhìn thấy Kình Vũ thì lại cảm thấy đau đầu.
Trên đời này người mà hắn không muốn gặp lại nhất là y.
Nghe nói Kình Vũ ra ngoài mở một công ty nhỏ rồi tự làm ăn.
Năm đó có lẽ đã chuẩn bị trước một đi không trở lại nên Kình Thiên đã chuyển toàn bộ quyền điều hành ở tập đoàn cho người anh em trong họ, người này cũng từng có nhiều ân oán với Kình Vũ, mục đích chính là triệt đường trở về của y.
Nhưng những chuyện này Trịnh Thiếu Bạch cũng không để ý quá nhiều.
Hắn chỉ muốn biết khi nào thì Kình Thiên quay lại mà thôi.
Trịnh Thiếu Bạch nằm yên trên giường, trăng tròn vành vạnh treo ngang ngoài cửa sổ, ánh trăng nhàn nhạt rọi vào giường chảy tràn lên mặt hắn.
Thiếu Bạch nằm nghiêng, kéo lấy gối đầu ôm vào ngực.
Chiếc gối này năm xưa lúc còn ở chung thì Kình Thiên vẫn thường nằm.
Khi dọn nhà đi, dù Thiếu Bạch đã quyết tâm chia tay nhưng không hiểu sao hắn vẫn mang theo.
"Anh Thiên, em nhớ anh... nhớ anh!"
Thiếu Bạch vừa nói vừa vùi mặt vào gối dụi dụi, nước mắt chảy tràn xuống.
Hắn há miệng hít khí mấy cái.
"Em xin lỗi, nếu như không phải vì em thì anh cũng không chết... khi nào anh mới trở về chứ?
Em nhớ anh đến sắp chịu không nổi rồi, anh à!"
Thiếu Bạch bật khóc, đôi vai gầy của hắn trong không khí khẽ run run.
Bỗng dưng điện thoại trong túi quần reo lên từng hồi inh ỏi.
Thiếu Bạch ngồi dậy dùng tay áo lau vội nước mắt rồi lấy ra xem.
Là số của Nhiếp Tình, vì sao y lại gọi cho mình giờ này chứ?
"Chú?"
"Thiếu Bạch à, con ngủ chưa vậy?"
Giọng Nhiếp Tình có chút gấp gáp khiến Thiếu Bạch ngồi thẳng dậy.
"Sao vậy chú?"
"Con gom đồ đi, khoảng mười phút nữa có người đến đón, chiếc vòng hồi ức lúc lắc liên tục mấy giờ rồi, rất có thể đại thống lĩnh sắp trở về."
"Chú..."
Bỗng nhiên Thiếu Bạch lắp bắp.
"Chú nói... nói anh Thiên và Triều sắp về hả?"
"Cái đó chú cũng không chắc, nhưng con mau đến đi."
"Dạ, con làm ngay, làm ngay đây chú à!"
Thiếu Bạch đứng dậy, bỗng dưng hắn trở nên lúng túng không biết nên làm cái gì trước.
Hắn mở tủ lấy vội vài ba bộ quần áo bỏ vào túi, ghi một tờ giấy rồi để lại trên bàn để Trịnh Yên Chi có trở về nếu không thể liên lạc thì cũng biết mình đã đi đâu.
Thiếu Bạch mang giày rồi vội vã chạy ra ngoài cửa khóa lại, sau đó đứng đợi.
Từng giây từng phút trôi qua hắn cũng cảm thấy quá dài.
Hắn đi đi lại trước hành lang, khoảng mười phút sau thì có người từ trong thang máy bước ra.
"Cậu Thiếu Bạch, Nhiếp hữu sứ sai tôi đến đón cậu."
"Cảm ơn anh!"
Thiếu Bạch cùng người kia bước vào thang máy, sau đó xuống xe chờ sẵn rồi rời đi.
Đây không phải là lần đầu hắn đến Thiên Nhai, lần trước khi tỉnh lại thì hắn cũng đang ở trong rừng rậm Thiên Nhai rồi, nằm đó điều dưỡng gần một tháng mới trở về nhà.
Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng Thiếu Bạch cũng vào đến nơi Nhiếp Tình ở.
"Thiếu Bạch à."
"Chú Tình, anh Duy."
Vì Đỗ Duy là chồng của Mai Hoa và nhìn y cũng còn trẻ nên Thiếu Bạch gọi y là anh.
Ban đầu, Nhiếp Tình nghe thì suýt nữa sặc, nhưng y cũng không chấp nhất làm gì, đổi lại nếu bây giờ Thiếu Bạch gọi mình là anh chắc y chẳng thể vui vẻ.
"Con ăn uống gì chưa?"
"Dạ con không đói.
Chú, tình hình sao rồi?"
Hiện tại, chiếc vòng hồi ức đã nằm im nên bọn họ cũng không biết rốt cuộc là như thế nào nữa.
Ba năm qua chiếc vòng vẫn im lìm như vậy cho đến ngày hôm qua thì đột nhiên rung lắc, chính vì vậy nên Nhiếp Tình mới vội vã gọi Thiếu Bạch đến.
Bây giờ lại nằm im, nhìn thấy ánh mắt hụt hẫng của Thiếu Bạch thì nhất thời Nhiếp Tình cũng không rõ cảm giác của mình là gì.
Một lúc sau bỗng dưng Đỗ Duy lên tiếng.
"Thiếu Bạch, tôi dẫn cậu đi xem cái này."
"Duy Duy."
Nhiếp Tình trợn mắt nhìn y.
Đỗ Duy gằn giọng.
"Lúc này còn giấu cái gì nữa chứ?
Lão già, hừ."
Thiếu Bạch không hiểu gì nhưng vẫn đi theo Đỗ Duy, Nhiếp Tình thở dài một hơi.
"Rốt cuộc là có trở về hay không chứ?
Con trai tương lai của tôi sắp khô héo rồi kia kìa!"
Đỗ Duy đưa Thiếu Bạch một đường xuống mật thất dưới lòng đất, bên trong không khí vô cùng lạnh lẽo.
Mật thất khá tối, lúc Đỗ Duy bước vào phất tay một cái ngọn đuốc treo trên tường liền cháy lên.
"Thiếu Bạch, cậu tự mình đến đó nhìn đi."
Đỗ Duy trỏ tay về một khung thủy tinh lớn đặt cuối mật thất.
Vì khá tối nên Thiếu Bạch không nhìn thấy rõ.
Hắn lấy ngọn nến châm vào đuốc lửa, từ từ đến gần khung thủy tinh trong suốt kia.
Bên trong chứa một dung dịch màu vàng nhạt, dường như còn có một thứ gì đó nổi lềnh bềnh.
Thiếu Bạch khẽ nhíu mày, khi đến gần đưa ngọn nến đến gần bỗng hắn há hốc mồm.
"...Anh... anh..."
Đó là xác của Kình Thiên đang được bảo quản trong dung dịch.
Hắn không tin nổi vào mắt mình, người trước mắt này thật sự là Kình Thiên sao?
Mấy năm trước Nhiếp Tình nói thi thể của y đã không còn nữa, hắn còn tưởng y đã tan thành mây khói, còn tưởng là sau khi linh hồn y quay lại thì sẽ nhập vào xác của ai đó.
Thật không ngờ vẫn chính là gương mặt mà hắn ngày đêm thương nhớ này.
Thiếu Bạch run run vươn tay chạm vào mảng thủy tinh giống như vuốt ve gương mặt người mình yêu, ánh mắt si tình ngây dại.
"Thiếu Bạch à, nếu Kình Thiên sống lại thì sẽ nhập vào xác của mình.
Năm xưa không nói với cậu vì không dám cho cậu quá nhiều hy vọng, dung dịch này chỉ giữ xác được hai mươi năm, chúng tôi không chắc Kình Thiên có thể trở lại sớm."
"Còn... còn trái tim thì sao?"
"Nhiếp Tình nói sẽ có cách."
Đỗ Duy ngừng lại một lúc rồi tiếp tục.
"Xin lỗi vì mấy năm nay đã che giấu cậu."
Thiếu Bạch khẽ lắc đầu.
"Mọi người đã cứu em mà... còn anh Thiên, anh ấy cũng từng là kẻ thù của anh..."
Đỗ Duy thở dài.
"Chúng tôi là bạn bè, dù có vài năm gián đoạn nhưng mãi mãi vẫn không thay đổi."
Thiếu Bạch gật đầu.
"Cảm ơn anh!"
Hai người đứng đó thêm một lúc, mấy năm nay thỉnh thoảng Đỗ Duy và Nhiếp Tình mang rượu đến đây cùng uống, hệt như ngày xưa ba người bọn họ còn ở bên nhau.
Hiện tại chỉ mong đại thống lĩnh có thể mang Hứa Đông Triều và Kình Thiên trở về.
"Vậy chúng ta trở ra nhé!"
"Em có thể ở lại một lúc nữa được không?"
Đỗ Duy gật đầu.
"Đương nhiên rồi."
Đỗ Duy vừa đi vừa liếc mắt nhìn lại nhìn Trịnh Thiếu Bạch.
Trong ánh nến nhỏ, hắn đứng đó với bóng lưng đơn bạc.
Tính ra trong số những người ở đây thì y may mắn nhất.
Có thể cùng với Mai Hoa ở một chỗ chính là hạnh phúc nhất đời.
-------------
Đó đã là ngày thứ mười lăm của năm thứ tư tính từ lúc Lang Kiệt vào trong chiếc vòng hồi ức này.
Nhưng y không gặp may như lần đầu tiên có thể nhìn thấy Trần Tiềm và thuộc hạ của Kình Thiên.
Suốt ba năm nay y tìm kiếm khắp nơi, song vẫn không thấy Hứa Đông Triều và Kình Thiên đâu cả.
Xung quanh có quá nhiều linh hồn cùng mớ ký ức hỗn độn khiến y hết rơi vào khung cảnh này đến khung cảnh khác.
Lang Kiệt chưa từng chán nản, y đi thật lâu thật lâu cho đến khi đột nhiên nhìn thấy một căn phòng tối, rồi nhìn thấy một người phụ nữ đang đè lên người một thiếu niên.
Gương mặt thiếu niên đó rất thống khổ, giống như cầu xin người đàn bà đó tha thứ cho mình.
Ký ức cứ lặp đi lặp lại, y nghe thấy tiếng khóc rất nhỏ từ thiếu niên.
Sau đó cảnh vật thay đổi, y nhìn thấy một người không tay chân nằm giữa rừng già mặc sức cho côn trùng cắn rỉa.
"Ồ, Trần Minh Hiên."
Y khẽ nhếch môi một cái.
"Chiếc vòng hồi ức này có lẽ rất thích hợp cho những kẻ giống như ngươi, Kình Thiên làm cũng thật tốt!"
Lang Kiệt nói xong thì rời đi.
Không biết đã qua bao lâu, bất chợt y nhìn thấy một cánh rừng trúc xanh rì, một mái nhà tranh nằm giữa rừng trúc, có tiếng gió thổi, tiếng chim hót, tiếng suối reo, có ánh mặt trời buổi ban mai rọi vào bụi trúc thành luồng xuống đất.
Lạ thật, chiếc vòng hồi ức này chứa đựng toàn là ký ức đau thương, vì sao lại có một ký ức trong sáng sạch sẽ thế này chứ?
Nếu nói đây là nơi nghỉ dưỡng cũng không hề sai.
Y đang chậm rãi băng qua rừng trúc thì đột nhiên ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức, dường như chủ nhân của căn nhà này đang nấu cơm sáng.
"Ngáo, dậy ăn cơm."
Lang Kiệt sửng sốt nhìn về phía căn nhà, trái tim trong lồng ngực y đột nhiên trở nên loạn nhịp.
Là giọng nói của Hứa Đông Triều, y từng nghe câu gọi này hàng ngàn lần.
Thậm chí trong giấc mơ cũng từng nghe thấy.
Y từ từ bước qua, nhà rất nhỏ, tất cả bàn ghế đều làm từ thân trúc, giường cũng đóng bằng trúc.
Trên bàn là một mâm đồ ăn đơn giản gồm hai món trứng chiên nước mắm và cà chua sống thái lát mỏng.
Trên bàn có hai cái chén đã xúc đầy cơm trắng.
Lang Kiệt không bước vào, y đứng tựa lên thân cửa nhìn chằm chằm mâm thức ăn.
Đột nhiên y cảm thấy đáy mắt mình có chút xót.
Tấm màn màu tím vén lên, một con sói tuyết khổng lồ chễm chệ phóng lên ghế trúc ngồi, vẻ mặt chán ghét mớ đồ ăn trước mặt.
Đó là hình ảnh năm xưa của mình và Hứa Đông Triều, Lang Kiệt còn nhớ rất rõ.
Đông Triều từ nhà bếp mang theo nồi cơm đi lên nhìn đống muối tiêu bù xù trước mắt mình cười cười.
"Sao, mày không vừa ý hả?
Không vừa ý cũng phải ăn, không ăn ba bỏ đói mày."
Sói tuyết liếc mắt khinh thường Hứa Đông Triều.
Lang Kiệt vô thức mỉm cười, ánh mắt chung thủy đặt trên người thanh niên kia không rời đi.
Chính là gương mặt này, ánh mắt nụ cười, giọng nói này, người đó là bạn đời của y.
Một cái chớp mắt tựa như ngàn năm đã trôi qua.
Ngày trước y không trân trọng, để rồi sau này phải khổ sở và hối tiếc.
Ánh ban mai rọi vào ô cửa sổ một mảng màu tươi sáng hắt lên sói tuyết tạo thành cái bóng mờ trên người Đông Triều.
Một người một sói ở bên nhau vô cùng vui vẻ.
Đột nhiên không gian xoay chuyển, rất nhanh rừng trúc đã trở thành khu chung cư cũ kỹ kia, chỉ khác là nó hệt như tám năm trước, lúc chưa được xây dựng lại.
Đầu hẻm vẫn là ổ voi, ổ gà lổm chổm.
Ở đoạn cua còn có nhiều thùng rác chất thành đống.
Năm đó Lang Kiệt đã ngất xỉu ở đây và được Hứa Đông Triều cõng về.
Y từ từ bước trên con đường nhỏ đi vào chung cư.
Nhưng lúc này là ban đêm, xung quanh không còn nhiều ánh đèn.
Lang Kiệt đi bộ lên cầu thang rồi đến trước căn hộ quen thuộc ở tầng bốn.
Bên trong có ánh đèn điện yếu ớt hắt ra ngoài.
Y xuyên vào trong cửa, là căn phòng trước khi y tu sửa, không có nhiều đồ đạc.
Lang Kiệt nhìn thấy ngoài ban công Hứa Đông Triều đang nằm trên ghế bố cùng với sói tuyết.
Hắn nằm trong lòng sói tuyết, ánh trăng mềm mại chảy tràn trên gương mặt hắn, làm cho mi mắt đổ thành một cái bóng dài.
Đông Triều đã ngủ từ lúc nào, gương mặt bình yên đến lạ, khóe miệng còn khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Tất cả những hồi ức này đều bình yên, lãng mạn và đẹp đẽ.
Có lẽ chính vì linh hồn chưa từng bị sự xấu xa làm cho vẩn đục của Đông Triều, có lẽ hắn chính là ngoại lệ duy nhất trên thế giới này, có thể trải qua những ký ức đẹp đẽ lặp đi lặp lại.
Căn nhà trong rừng trúc kia là ước mơ của hắn, hóa ra ước muốn của hắn thật đơn giản, chỉ cần cùng với người mình yêu trải qua thời gian vui vẻ bên nhau, cùng nhau trải qua ngày tháng bình dị, vậy là đủ rồi.
Lang Kiệt bỗng dưng khụy gối xuống chạm tay vào gò má của Đông Triều.
Hắn ngủ say trong lòng sói tuyết, sói tuyết cũng nhắm mắt, một cái chân trước màu trắng đặt trên eo hắn hệt như ôm hắn vào lòng.
"Ngủ ngon nhé em!"
Y cúi đầu khẽ hôn lên trán hắn một cái, cảnh vật xung quanh lần nữa dịch chuyển.
Y nhìn thấy hai bóng người đang nắm tay nhau đi bộ dưới trời đêm trong rừng phong lá đỏ.
Ban đêm có ánh trăng rọi xuống làm những tán lá phong lấp lánh ánh bạc.
Bên dưới con đường mòn đom đóm lập lòe đâu đó, không khí trong lành dịu mát làm cho lòng người thanh sảng.
Bỗng nhiên một âm thanh nhỏ vang lên.
"Mua nhiều đồ vậy?"
"Lần đầu ra mắt ba vợ."
"Hừ, nói nhảm."
"Nói nhảm cũng là chồng em."
Là Lang Kiệt và Hứa Đông Triều đang nắm tay nhau chầm chậm bước dưới rừng phong, vừa đi vừa nói cười, không khí ấm áp vui vẻ.
Lang Kiệt vô thức bước theo bọn họ.
Khi đến cổng, Đông Triều đẩy hàng rào bằng tre ra rồi đi vào trong căn nhà tranh nhỏ.
Đây là căn nhà lúc trước Lang Kiệt từng nhìn thấy trong hồi ức của Trần Tiềm, chính là nơi mà Hứa Phong từng lớn lên.
Trần Tiềm từ trong nhà bước ra, cười cười nói nói.
Sau đó bọn họ cùng vào nhà ăn cơm, đều là những món do Trần Tiềm tự tay nấu.
Lang Kiệt nhìn thấy trên bàn có thịt kho hột vịt, có dưa giá, có củ kiệu, có khổ qua hầm, có cả bánh tét bánh chưng đã lột vỏ nằm trong dĩa, còn có cả món gà xé phai với chuối cây theo kiểu người miền Tây.
Không khí bên trong vô cùng vui vẻ, vừa ăn uống vừa cười nói.
Đột nhiên Lang Kiệt cảm thấy đau lòng.
Y muốn đó không chỉ là giấc mơ của Hứa Đông Triều mà là hiện thực.
Y cũng ước Trần Tiềm vẫn còn sống, đáng tiếc người ba đó thật sự đã đi mất rồi.
"Anh."
Đột nhiên, Lang Kiệt nghe thấy giọng nói vang lên sau lưng mình.
Y không tin nổi liền quay đầu lại.
Hứa Đông Triều đang đứng sau lưng nhìn y, thân thể hắn không lành lặn, quần áo dung mạo hệt như ngày hắn chết cách đây ba năm.
Đông Triều nhìn Lang Kiệt thật lâu.
Hắn ở đây chờ y, mỗi ngày đều nhìn thấy những hồi ức đẹp đẽ của mình, hắn còn dệt nên những giấc mơ đẹp, nhưng tất cả cũng chỉ là giấc mơ.
Hắn nhớ Lang Kiệt, rất nhớ y, cũng đã chờ y rất lâu rồi.
Mỗi ngày trôi qua hắn đều ngồi ở đây, trong mớ hồi ức này để nhớ về y.
Bây giờ y đến rồi sao?
Y đã giữ lời hứa.
"Anh à, em có thể trở về nhà rồi sao?
Đây không phải là mơ, đúng không?"
Hắn hỏi một câu như vậy, tròng mắt đỏ ửng, sống mũi cay xè.
"Triều à!"
Lang Kiệt bỗng dưng kêu lên một tiếng rồi ôm chầm lấy hắn.
Cái ôm gặp lại sau ba năm trời cách biệt.
Quá nhiều thương nhớ, quá nhiều đau khổ, tất cả đều vỡ òa trong khoảnh khắc này.
Hai người ôm nhau thật chặt như muốn nghe được hơi thở từ đối phương, như muốn khẳng định rằng đây chính là sự thật.
Đông Triều cảm nhận được Lang Kiệt đang run rẩy.
"Em ở trong này mơ mộng, em hư lắm.
Còn bản tôn mấy năm nay tìm em rất khổ, biết không hả?
Đồ hư hỏng này!"
Lang Kiệt vừa nói vừa đánh vào mông hắn mấy cái.
Đông Triều không trả lời chỉ gật đầu, vùi mặt vào vai y.
Hắn khóc, y cũng khóc, cả hai cùng khóc.
Bọn họ trải qua quá nhiều khó khăn, tưởng chừng không thể nào gặp lại.
Lúc đầu khi bị giam giữ, Đông Triều đã tận mắt chứng kiến rất nhiều ký ức đau thương của những linh hồn khác, còn hắn, ký ức đau thương có lẽ so với bất kỳ ai cũng không thua kém.
Nhưng hắn nhớ lời Lang Kiệt đã từng nói, y nói hãy chờ đợi y, y nhất định sẽ mang hắn trở lại.
Thật ra kiếp này hắn chết cũng không còn gì hối tiếc, có lẽ chính vì như vậy cho nên hắn chưa từng bị ám ảnh như lời Lang Kiệt từng nói.
Thật không ngờ bây giờ có thể chân chính chạm vào y, còn được y ôm.
"Bản tôn đã đến muộn, xin lỗi em!"
Lang Kiệt vừa nói vừa khẽ hôn vào gáy Đông Triều mấy cái.
"Em chờ anh rất lâu rồi."
"Ừ.
Bản tôn đón em trở về."
Lang Kiệt chợt nhớ đến Kình Thiên, nhưng hôm nay chỉ có thể mang một người trở về, thoát ra khỏi chiếc vòng mang theo hai người là chuyện gần như không thể.
Có lẽ y sẽ trở lại tìm Kình Thiên sau.
"Chúng ta trở về nhà."
Lang Kiệt nói xong thì nắm lấy cánh tay còn lành lặn của hắn, mười đầu ngón tay đan vào nhau chầm chậm bước dưới tán lá phong đỏ rực.
"Triều, khi trở về em muốn làm gì?"
"Em muốn quay về nhà cũ."
"Chung cư sao?"
"Ừm.
Em còn muốn bái tế ba."
"Còn gì nữa?"
"Em muốn về cổ trấn thăm lại nhà cũ, vào chùa thắp nhang cho ngoại."
"Còn gì nữa không?"
"Sẽ đi ăn bánh mì thịt ở đầu hẻm."
"Bản tôn muốn ăn hột vịt lộn."
"Ăn phá lấu không?"
"Bản tôn ghét nhất món đó."
"Lần trước anh thích mà?"
"Vì nó mà em mới bị bắt cóc."
Đông Triều nghe xong thì thật muốn bật cười, nhưng hắn cảm thấy lòng mình rất ấm áp.
"Còn muốn ăn gì nữa không?"
"Còn, bản tôn muốn ăn trứng chiên cà chua, muốn ăn mấy món khi nãy nhìn thấy."
"Ha ha, được.
Còn gì nữa không?"
"Còn muốn ăn em."
Tiếng nói của hai người nhỏ dần, nhỏ dần cho đến khi không còn nghe bất kỳ âm thanh nào nữa.
Lang Kiệt làm theo cách giống hệt lần trước, khi cuồng phong xuất hiện y ôm theo Hứa Đông Triều chỉ trong tích tắc phóng lên chín tầng mây.
Lúc này chiếc vòng ký ức lần nữa rung lắc dữ dội, Nhiếp Tình, Đỗ Duy và cả Trịnh Thiếu Bạch vô cùng căng thẳng.
Bọn họ không chắc chắn nên không dám báo với Mai Hoa, sợ cô hy vọng rồi lại thất vọng.
Đột nhiên một vòng sáng xộc đến, Lang Kiệt kéo theo Hứa Đông Triều phóng ra ngoài.
Lúc này Hứa Đông Triều chỉ là cái bóng mờ nhạt như sương như khói.
Trịnh Thiếu Bạch rất mừng khi nhìn thấy Hứa Đông Triều trở về nhưng sau đó nhìn bên cạnh Lang Kiệt không còn ai khác thì ánh mắt hắn trở nên thất thần.
Đỗ Duy và Nhiếp Tình không chủ động được liếc nhìn Thiếu Bạch rồi thở dài.
"Đại thống lĩnh."
"Thân thể của Đông Triều ở đâu?"
"Dạ đằng kia."
Lang Kiệt lập tức đến gần xác của Hứa Đông Triều đang nằm yên trên giường.
Tóc hắn đã chuyển sang màu đen hệt như lần đầu tiên bọn họ gặp gỡ, cánh tay bị chặt đứt đã được tái tạo lành lặn, chân phải teo tóp cũng cân đối với chân bên trái, gót chân hồng hồng không một vết nứt, cả người mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt mát mẻ gọn gàng hệt như cậu chủ con nhà giàu ngón tay không dính chút mưa xuân.
Lang Kiệt nhìn thấy thì hài lòng.
"Chất độc thế nào rồi?"
"Dạ toàn bộ đều đã được lấy ra."
"Nhiếp Tình, ngươi đã làm rất tốt!"
"Dạ, đại thống lĩnh."
Lang Kiệt nắm bàn tay đeo Nguyệt Quang thần xuyến của Đông Triều lên, sau đó đọc một câu thần chú rồi vận linh lực, chiếc vòng xoay xoay phát ra hào quang chói lọi làm xung quanh ai nấy đều chói mắt.
"Triều, đến lúc trở về rồi."
Hứa Đông Triều nhìn thấy thân xác nguyên vẹn của mình, đột nhiên hắn cảm thấy xúc động.
Chưa từng nghĩ có một ngày thân xác mình có thể lành lặn được giống như xưa.
Hắn mỉm cười, sau đó nằm lên thân xác mình rồi nhắm mắt lại.
Đột nhiên Nguyệt Quang thần xuyến tỏa ra sức mạnh khủng khiếp khiến cho lồng ngực hắn đau đớn, đến khi mở mắt ra lần nữa thì thấy Lang Kiệt đang nhìn mình.
Tất cả mọi người đều vây xem, thậm chí Trịnh Thiếu Bạch còn đang lo lắng mong chờ đứng bên cạnh.
"...Anh Kiệt, Thiếu Bạch..."
Vì mấy năm nay không nói chuyện nên lưỡi hơi cứng đờ, nói ra có chút trúc trắc, tay chân muốn nhấc cũng nhấc không nổi.
"Triều."
Không đợi hắn nói xong thì Lang Kiệt đã ôm lấy hắn siết vào lòng mình, y cắn chặt khớp hàm nhắm nghiền mắt hít một hơi.
"Sống lại là tốt rồi, tốt rồi!"
Trịnh Thiếu Bạch cũng nắm lấy bàn tay Đông Triều siết chặt.
Bạn thân của mình cuối cùng cũng đã được sống lại.
Đông Triều cũng mỉm cười nhìn hắn.
Sau khi nói chuyện một lúc thì mọi người định rời khỏi để cho Đông Triều nghỉ ngơi.
Lúc Lang Kiệt nghiêng đầu thì nhìn thấy nét mặt thất thần của Thiếu Bạch.
"Đợi vài ngày nữa sau khi xử lý xong công việc bản tôn sẽ vào đó tìm Kình Thiên cho cậu."
Thiếu Bạch nghe Lang Kiệt nói vậy thì rũ mắt.
"Cảm ơn ngài!"
Hắn nói một câu rồi xoay lưng rời đi, hắn không muốn người khác nhìn thấy mình khóc.
Lang Kiệt đã vào đó ba năm nhưng không tìm thấy Kình Thiên, sau này có chắc là có thể tìm thấy y hay không?
Hắn không biết.
Nhưng hắn không muốn ở lại đây nữa, chỉ muốn trở về nhà, ở lại nơi này hắn chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong tim mà thôi.
-------------
Đó là một buổi tối cuối tuần, giống như mọi ngày khác Trịnh Thiếu Bạch tăng ca về muộn.
Lúc hắn ra ngoài đường bỗng một cơn gió xộc đến khiến đầu mũi có chút lạnh, cũng đã hơn chín giờ đêm.
Thiếu Bạch nhìn ngoài đường sá ai nấy đều khá vội vã.
Nhiều cô gái mặc váy đỏ ngồi sau xe người yêu mình.
Sắp đến Giáng sinh rồi, phố phường tấp nập đông vui hơn những ngày khác.
Thiếu Bạch không lái xe máy mà đón taxi về nhà.
Hôm nay hắn không có tâm trạng, cảm thấy toàn thân mệt mỏi không lái xe được nữa.
Sáng nay Trịnh Yên Chi và Nhiếp Tình đã đi Sapa du lịch, lúc bọn họ nắm tay nhau lên xe Thiếu Bạch còn mỉm cười vẫy tay chào mẹ.
Cuối cùng nàng cũng tìm được bến đỗ của đời mình, như vậy là hắn đã yên tâm rồi.
Ngồi trên xe taxi, đèn đường liên tục lướt qua làm mái tóc hắn nhiễm một màu đồng, bên ngoài không khí tấp nập nhưng một chút tâm trạng vui vẻ hắn cũng không có.
Hôm nay Thiếu Bạch mặc chiếc áo sơ mi xám tối màu cùng quần tây đen, nhìn hắn uể oải mệt mỏi không còn sức sống.
Về đến nơi, Thiếu Bạch cũng không vội vã lên nhà mà chậm rãi rảo bước, để mặc những cơn gió lớn ùa vào làm mái tóc trở nên tán loạn.
Hắn lại nhớ đến Kình Thiên, nếu như bây giờ có y bên cạnh, có phải hắn cũng cùng y đi Sapa với mẹ và Nhiếp Tình không?
Ba năm trước Kình Thiên từng nói sẽ mua một căn nhà ở Sapa để thỉnh thoảng bọn họ đến đó nghỉ dưỡng, hoặc nếu hắn thích thì bọn ở đó luôn cũng được.
Lời nói năm xưa hắn vẫn còn nhớ như in, chỉ là cảnh còn người mất, tuyết rơi đầu mùa năm nay của Sapa hắn đã không có cơ hội ngắm cùng Kình Thiên rồi.
Trịnh Thiếu Bạch vào nhà nhưng không bật đèn, nằm lên giường nhắm mắt một lúc rồi lấy quần áo tắm rửa.
Sau khi xong xuôi, hắn lấy hộp cơm mua lúc chiều trong túi ra bàn rồi chuẩn bị ăn.
Trong phòng ăn một ngọn đèn một bóng người, Trịnh Thiếu Bạch ăn vài muỗng thì không nhai nổi nữa.
Hắn đang định lấy nước uống thì bỗng bên ngoài có tiếng chuông cửa vang lên.
Giờ này vì sao còn có người đến chứ?
Là ai?
Trịnh Thiếu Bạch đậy hộp cơm lại rồi đứng dậy, nhưng xuyên qua mắt cửa hắn không nhìn thấy ai cả.
Khi hắn vừa quay đi thì chuông lần nữa vang lên, hắn lại nhìn về mắt cửa và cũng không thấy ai.
Thiếu Bạch cảm thấy lòng bất an, hắn cầm theo một cây chổi rồi kéo chốt đẩy cửa ra, đột nhiên "bịch" một cái cây chổi rơi xuống đất.
Người đàn ông với vết sẹo dữ tợn trên mặt đang dùng đôi mắt chằng chịt tơ máu đỏ nhìn hắn.
Toàn thân y phong trần bụi bặm hệt như đã phải vượt đường xa liên tục đến đây, mái tóc tán loạn không còn chỉn chu luôn vuốt ngược của ngày trước nữa.
Kình Thiên mặc áo khoác dài màu đen, trên người cũng là bộ tây phục màu đen.
Thiếu Bạch không nói gì chỉ đứng đó cắn chặt bờ môi đang run rẩy của mình nhìn y, nước mắt chảy dài xuống gò má hắn.
"Thiếu Bạch, anh trở về rồi!"
Dứt lời y tiến đến ôm lấy hắn vào lòng, tiếng khóc nức nở vang lên, bóng dáng hai người hòa quyện vào nhau in trên vách cửa.
---------------
Trước Giáng sinh hai ngày thì Lang Kiệt và Hứa Đông Triều cũng trở lại Sài Gòn, không khí rộn rã của mùa Noel khỏa lấp mọi nẻo đường.
Nơi nơi đều thấy đèn điện nhỏ chớp nháy liên tục trong đêm, trong những cửa hàng lớn trưng bày ông già Noel, người tuyết, giai điệu We wish you a Merry Christmas and a Happy new year rộn ràng khắp nơi, thỉnh thoảng đâu đó còn có tiếng chuông nhà thờ vang vọng.
Đông Triều và Lang Kiệt ngồi trong xe nắm chặt tay nhau hóng mắt nhìn ra ngoài.
Tâm trạng của hắn lúc này bình thản, ấm áp.
Có lẽ cuộc đời của hắn thật sự đã bước sang trang mới, không còn những mất mát cũng không còn tang thương.
Mấy ngày trước trong lúc đọc báo, hắn tình cờ nhìn thấy tập đoàn Phong Dương của nhà họ Hứa đã đổi chủ.
Từ lúc Hứa Đông Phong gặp chuyện không may thì Hứa Văn Dương không còn tâm trí nghĩ đến chuyện làm ăn nữa nên đã từ chức chủ tịch, hiện tại chỉ hưởng cổ tức mà thôi.
Nhưng những chuyện như thế này không làm Hứa Đông Triều bận tâm nữa, hắn cùng gia đình đó đã không còn bất kỳ duyên phận gì.
Hai người bọn họ vừa ngồi trong xe vừa ăn bắp nếp luộc, cảm nhận không khí vui vẻ rộn ràng của người thành phố.
Sau nhiều năm như vậy nhưng đường phố vẫn tấp nập xe cộ, người đi đường chưa bỏ thói quen bóp kèn "tin tin" mỗi khi dừng ở chốt đèn đỏ.
Hứa Đông Triều từ Tiền Giang (Tiền Giang – quê của Minh Nguyệt Vô Ưu nhé*) đến thành phố này năm mười sáu tuổi, suốt mười năm ở lại đây nhưng hắn chưa từng một lần cảm nhận nơi này là nhà của mình, hắn chỉ là một người khách ở trọ mà thôi.
Nhưng từ khi có Lang Kiệt, hắn liền cảm thấy mình thực sự có một ngôi nhà, có một mái ấm, có một người thân.
Đông Triều nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang nhai ngoàm ngoạp bắp trong miệng, khi nãy xuống đường mua còn chê ỏng chê eo, nhưng giờ y ăn còn nhiều hơn hắn, thậm chí trái bắp cuối cùng cũng không nhường cho hắn.
Đông Triều cảm thấy người đàn ông này rất khác những người khác, y không dịu dàng, không ga lăng, lại hay nói điều cay nghiệt, nhưng lại yêu hắn hơn cả sinh mạng.
Hắn nhìn nhìn vết sẹo hình trăng khuyết nơi cổ tay mình thì cười cười.
Lang Kiệt đã tặng Nguyệt Quang thần xuyến cho hắn, không ngại hắn có sức mạnh hơn mình, mục đích chính là muốn hắn dùng để bảo vệ bản thân.
Kẻ thù sau lưng bọn họ rất nhiều.
Trên cổ tay y cũng đeo một chiếc vòng, nó là chiếc vòng hồi ức.
Y nói nhờ có chiếc vòng này mà mạng của Hứa Đông Triều mới được giữ lại, cho nên đây chính là nhân duyên của hai người.
Một chiếc vòng giả và một chiếc vòng thật, cuối cùng nó trở thành vòng đôi của hai người.
Nhưng để chiếc vòng đó không còn hại người nữa, sau khi cứu Kình Thiên ra thì y đã dùng linh lực phong ấn nó mãi mãi vào cơ thể mình, hiện tại nó có dấu ấn hình mặt trời trên cổ tay y.
Mặt trăng mặt trời, vũ trụ ngày và đêm mãi mãi kết nối liền mạch không thay đổi.
Khi xe dừng trước đầu hẻm chung cư thì hai người bọn họ bước xuống đường.
"Ăn không?"
Đông Triều nói xong thì giơ nửa trái bắp còn ăn dở dang của mình đưa cho Lang Kiệt.
Hắn biết y thích bắp.
"Hừ."
Lang Kiệt hừ một tiếng liếc mắt qua mặt hắn rồi bước đi.
"Nè, anh có ăn không vậy?"
"Bản tôn thèm thứ này sao?
Khi nãy ăn vì không muốn lãng phí thôi."
"Thật?"
"..."
Nhìn thấy Lang Kiệt mím môi thì hắn biết y lại dối lòng.
Hắn cười cười.
"Ăn giùm em đi, thật sự em ăn không nổi."
Không đợi hắn nói nhiều, y liền đoạt lấy trái bắp từ tay hắn.
"Là do em năn nỉ bản tôn."
"Ha ha."
Hứa Đông Triều bật cười hai tiếng rồi nhìn Lang Kiệt nhai nhai bắp.
Ngọn đèn đầu hẻm đã được thay mới hoàn toàn, hiện tại con hẻm sạch sẽ khang trang, các bức tường xung quanh đều được người ta dùng sơn vẽ lên những hàng trúc xanh rì vô cùng sống động.
"Ngáo của em thật dễ thương!"
Nhìn thấy bờ môi căng mọng của Đông Triều mấp máy đột nhiên y âm thầm mắng chửi một câu.
"Con mẹ em!"
Dứt lời, bỗng y tiến đến kéo lấy gáy Đông Triều rồi đặt xuống môi hắn một nụ hôn sâu.
Khoang miệng hắn toàn là hương vị bắp nếp thơm lừng, khiến cho Lang Kiệt không ngừng mút lấy môi lưỡi hắn, thèm khát giống như ăn trái bắp khi nãy, ăn mãi vẫn không chán.
Dưới ánh đèn đường, mái tóc của hai người chuyển sau màu vàng nhạt, một người cao lớn anh tuấn, một người cân đối vừa vặn có gương mặt với những đường nét mềm mại không ngừng quấn lấy nhau.
Tiếng môi lưỡi ẩm ướt thanh thúy vang lên trong đêm, hương vị đê chỉ riêng thuộc về đối phương, thứ tình yêu vĩnh cửu này có cắt cũng không đứt, có chặt cũng mãi không rời.
Đêm đó bọn họ trở về mái nhà xưa, dọn dẹp rồi cùng chuẩn bị nấu bữa cơm tối.
Cây xương rồng vẫn nằm im ỉm ngoài ban công tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt như ánh trăng, giống như nhân chứng cho cuộc đời của Hứa Đông Triều, từ những ngày đen tối cho đến những ngày tươi sáng hạnh phúc.
Tháng năm qua, dù thời gian có trôi mãi trôi mãi, dù là nắng hạ mưa rào hay đông sang buốt giá, thì cũng đã có một người chầm chậm sánh bước cùng Hứa Đông Triều, mười ngón tay đan chặt vào nhau, vững kết đồng tâm, thiên trường địa cửu.
----HOÀN CHÍNH VĂN----
Chúc các bạn nhiều sức khỏe và cảm ơn vì đã ủng hộ Minh Nguyệt trong suốt thời gian qua.
Minh Nguyệt luôn tiếp thu những ý kiến đóng góp tích cực và cũng sẽ cố gắng hoàn thiện từng ngày.
Có gì sơ sót mong các bạn thông cảm!
Hẹn gặp lại trong các bộ truyện khác.
N đã hoàn nhiều bộ, các bạn vào danh sách truyện trong profile của N trên wattpad này để xem nhé!
Tác giả Minh Nguyệt Vô Ưu