Cập nhật mới

Khác Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
387188696-256-k322928.jpg

Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
Tác giả: Charlotte_9263
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện được viết dựa trên Sự Tưởng Tượng Của Tác Giả Không Theo Tình Tiết Giống Trong Lịch Sử và Không Có GIÁ TRỊ Chính Trị.

Không có ý nghĩa lịch sử và sẽ CÓ RẤT NHIỀU CHI TIẾT THAY ĐỔI HOÀN TOÀN VÀ KHÁC ĐI SO VỚI LỊCH SỬ.

CÓ NHIỀU THÔNG SAI , KHÁC SO VỚI HIỆN THỰC LỊCH SỬ
KHÔNG XÚC PHẠM HAY BÔI NHỌ DANH DỰ LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ
Trong quá trình viết sẽ có nhiều sai sót tớ rất mong nhận được sợ góp ý của mọi người để cải thiện hơn.

Nếu cậu không thích xem có thể bỏ qua, xin cảm ơn.

CẢNH BÁO 🚫 : 16+, có nhiều chi tiết gây khó chịu cho người đọc, văn thơ lủng củng, nhạt, xàm vì chính tác giả cũng không hiểu tại sao mình lại viết như vậy



vietnam​
 
Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
1. Mở Đầu


Xưa kia tại thành Thăng Long dưới thời nhà Lý, nơi kinh đô huyền bí và lịch sử của Đại Việt, là trung tâm chính trị, văn hóa và tôn giáo nằm giữa lòng sông Hồng, bao quanh bởi những cánh đồng lúa xanh mướt và những hàng cây cổ thụ.

Thành quách kiên cố với tường thành cao vút, cổng thành rộng rãi, dẫn vào trung tâm thành phố, những ngôi chùa, đền thờ và cung điện nguy nga, lộng lẫy.

Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ.

Tiếng chuông chùa vang vọng, tiếng dân chúng vui cười, tiếng trống và tiếng đàn nhảy múa.

Mùi hương sen hoà quyện hoa đào và mùi đất nồng nàn say đắm lòng người, có lẽ vì vậy khiến cho con người nơi đây trở nên hiền hòa, thân thiện.

Họ sống cuộc sống đơn giản, chân thành xoay quanh chuyện làm nông và làm đồ thủ công rồi lại mang ra chợ bán, trao đổi với nhau.

Trong khu chợ sầm uất sôi động ấy lẫn trong một góc là một tiệm trang sức bạc và cẩm thạch nhỏ, trước mặt tiền chỉ có một tấm biển hiệu nhỏ nhắn " Trang Sức Vũ Châu" cùng vài chậu hoa kiểng thơm ngào ngạt mùi hoa nhài dịu êm.

Tuy đơn giản mộc mạc như vậy nhưng ngay cạnh bên nó là một cái cổng lớn với ba chữ to lớn được chạm khắc tinh tế trên bức tường " Võ Gia Trang" hàm ý chỉ gia trang nhà họ Võ với người đứng đầu Võ tướng quân và vợ ông là phu nhân quản lí.

Do từng co thời gian làm Tể Tướng trong triều đình nhưng do tuổi cao ông quyết định từ chức lui về sống cuộc sống bình dị mà yên bình cùng vợ và con cái.

Võ gia là Nhất Sinh và Võ phu nhân là Vạn Thanh có hai người con một trai một gái là Thi Vũ và Ngọc Châu, hai người con trộm vía từ lúc sinh ra đã rất khoẻ mạnh, thông minh, lanh lẹ, dung mạo xinh đẹp và đều bộc lộ năng khiến từ bé nhưng lại có sự ngược đời ở đây.

Chính tiệm trang sức ở phía trước cổng gia tranh cũng được ba mẹ cả hai lấy tên hai người ghép lại mà ra.

Người anh Thi Vũ là người tư chất thông mình, có chí hướng và năng khiếu trong chuyện học hành, gương mặt sáng với sóng mũi cao, đôi mắt diều hâu sắc lạnh toát lên khí chất không thua kém gì một vương tử.

Song song với gương mặt thì tính cách chàng có phần trầm tĩnh nhẹ nhàng tựa mặt hồ yên bình nhưng thâm sâu khó đoán.

Ngay từ nhỏ chàng đã bộ lộc năng khiếu của mình qua việc say sưa nghiên cứu sách vở, binh thư.

Có thể nhớ lâu, nhớ kỹ và đọc vanh vách những gì đã tìm hiểu được .

Trái lại với cậu là cô em Ngọc Châu nghịch ngợm và tăng động luôn đi khắp nơi khám phá thế giới xung quanh, chỉ vừa cầm cuốn sách lên đọc chưa được 3 dòng nữa cô nàng đã ngáp ngắn ngáp dài, hỏi tới văn chương thì lại ấp a ấp úng câu được câu không khiến anh trai mình cũng lắc đầu bất lực ngán ngẩm.

Nhưng bù lại con bé lại có thiên phú trong chuyện luyện tập võ nghệ, trong khi người anh trai mình vẫn còn đang phải học cách dùng kiếm nàng đã có thể đấu tay đôi với cha mình, từ kiếm, đao, chùy, cung đến nỏ hay thậm chí đánh tay không nàng cũng chả ngán bố con thằng vào.

Là con gái con đứa nhưng đánh nhau thì cả xóm cả thua ai, từ nhỏ đến lớn mỗi khi có đánh nhau chỉ có thể là người ta đến bắt đền cha mẹ nàng chứ có ai đụng nổi vô sợi tóc nàng đâu, làm riết con trai khu vực này sợ nàng hơn sợ ma, thấy nàng là ngoan ngoãn im re.

Mẹ nàng thấy thế bèn bắt nàng không được đi theo cha và anh trai học võ mà ở nhà để bà dạy nàng học thuê thùa, may vá dũa lại tính nết cho thùy mị nết na như các bé gái khác nhưng đời nào có dễ như vậy.

Thêu thì thêu là được đó, nhưng thêu xong có nhìn ra hình dạng gì không mới là vấn đề

---------Năm lên 10--------

_Đầu giờ Mùi tại tiệm bạc Vũ Châu_

" Thiệt cái tình, dạy con thêu cái khăn hoa cả tháng trời mà giờ con đền đáp công sức của ta bằng cái đống chỉ thừa này hả ?!

Ngọc Châu !

" .

Võ phu nhân mặt đùng đùng tức giận cầm cái khăn được thêu từ hình hoa sen biến thành một thứ hình thù gì đó không thể xác định được, sau mặc khăn lại còn lắm tắm các sợi chỉ khiến tổng thể cái khăn te tua tơi tả không thể nói nổi.

Thấy mẹ mình nổi giận như vậy Ngọc Châu ngay lập tức chạy ra phía sau Thi Vũ núp sau cơ thể to lớn của chàng.

Cả người nàng run rẩy núp nắm chặt tay áo đại ca mình như nắm lấy sợi rơm cứu mạng cuối cùng, Thi Vũ thấy vậy cũng phải cười bất lực trước tiểu muội mình mà ra tay nói vài lời xoa dịu phu nhân

" Mẫu thân à người đừng mắng tiểu muội con nữa nữa, dù sao con bé cũng còn nhỏ vả lại trước giờ mấy chuyện thêu thùa này con bé chưa từng đụng tới nên khó tránh khỏi mắc sai, người thông cảm bỏ qua cho nó đi mà ".

- Chàng từ tốn lựa lời nói với giọng chân thành nhìn phu nhân, chồng bà đang ngồi uống trà bên cạnh thấy thế cũng bồi thêm vài câu xoa dịu tình thế.

" Đúng đó, nàng bớt giận tha lỗi cho con bé nha.

Có lẽ tiểu Châu nhà ta không có năng khiếu trong mấy chuyện làm đồ thủ công này cho lắm nhưng xét về khía cạnh khác con bé cũng có nhiều tài lẻ mà, nàng bớt giận tha cho con bé nha .

"

" Giỏi ha, ba cha con nhà này hay lắm giờ còn biết bênh nhau.

Con với ông suốt ngày chỉ biết dạy con bé học võ để bây giờ trông nó có miếng dịu dàng thùy mị nào giống con gái nhà người ta không.

Con gái lứa không biết giống ai cầm kỳ thi hoạ thì vụng về còn nói về đánh nhau thì không thua ai, riết rồi con trai cả xóm này thấy con là tránh như tránh tà riết rồi sau này không biết có ma nào mà dám đến mà cưới con.

" - Vạn Thanh thở dài mệt mỏi ngồi xuống ghế tay xoa xoa thái dương

" Phu nhân người cứ lo xa, tiểu Châu nhà ta tuy còn nhỏ mà tướng mạo đã đoan trang xinh xắn như này thể nào lớn lên cũng sẽ trở thành một đại mỹ nhân thôi, cầm kỳ thi hoạ có thể từ từ học được mà.

Bảo bối của ta tư chất thông mình mà ta tin chắc tới lúc đó con sẽ thông thạo chúng thôi, đúng không ?

"

"Vâng ạ !

Mẫu thân xin người đừng lo, con sẽ cố gắng học tập hơn để giống con gái nhà người ta cho người tự hào."

- Nàng lú đầu ra từ phía sau Thi Vũ nhìn phu nhân với đôi mắt cún con tròn xoe chớp chớp long lanh, bĩu môi làm nũng khiến phu nhân không nhịn được mà cười nhẹ một tiếng

" Thôi được rồi, coi như lần này ta tạm tha cho con.

Nhưng nhớ sau này phải tập trung hơn đó.

"

" Dạ, Châu Châu hứa với người mà."

- Nàng cười tươi bước đến lao vào lòng phu nhân dụi dụi để phu nhân xoa đầu.

Võ tướng quân thấy vậy nhấp một ngụm trà rồi đứng dậy vỗ nhẹ lưng Thi Vũ đang đứng kế bên đọc dở cuốn sách

"...Thôi, ta với tiểu Vũ đi qua nhà ông Liêm có việc.

Con với phu nhân ở nhà trông coi tiệm nha, tiểu Châu ở nhà nhớ phải ngoan đó.

"

Ông nói xong liền nhìn Ngọc Châu nháy mắt cho nàng rồi cùng Thi Vũ rời khỏi tiệm.

Ngọc Châu thấy thế liền hiểu ý cha ngẩn mặt lên nhìn phu nhân

" Mẫu thân ơi, người cho con ra ngoài chơi chút được không ?

"

" Được, nhưng con nhớ không được đánh nhau hay trèo cây đó " - Phu nhân gật đầu đồng ý nhưng không quên nghiêm giọng dặn dò nàng.

Tiểu thư nhà ta nghe vậy khoái chí cứ dạ dạ liên tục rồi rời đi khỏi vòng tay bà, phu nhân tựa lưng lên ghế nghỉ ngơi nhưng chợt nhà như nhớ ra một việc

" Ủa, theo như ta nhớ thì người nhà ông Liêm đã đi về quê từ tuần trước rồi mà.

Vậy phu quân với tiểu Vũ đi là đi đâu ?!

" Ngồi suy nghĩ xâu chuỗi mọi chuyện lại bà như nhận ra gì đó mà mặt mày cau có tức giận chạy đuổi theo Ngọc Châu trước cửa miệng thì quát lớn

" Ngọc Châu !

Ba cha con các người hay lắm dám tính kế gạt ta để đi luyện võ, xem hôm nay ta đánh rũ xương ba người không ?!"

- Tiểu Châu ở trước nhà thấy kế hoạch của mình sắp thành công lại bị phát giác bên liều mạng tăng tốc chạy nhưng vừa bước ra cửa chưa được 5 bước liền va phải ai đó mà té ngã ra sau bị phu nhân tóm được cổ áo.

" Hôm nay con chết với ta Ngọc Châu à, ta không phạt con thật nặng ta không phải mẹ con.

"

" Xin lỗi ,cho tôi hỏi bà đây có phải là Võ phu nhân không ?

"

Đang dầu sôi lửa bỏng chợt một giọng phụ nữ ngọt ngào êm tai vang lên cắt ngang không khí căng thẳng giữa hai mẹ con.

Ngẩn đầu lên nhìn đứng trước mặt hai người là một người phụ nữ rất đoan trang, tuy trên người bà chỉ mặc một bộ đồ bình thường không một vật trang sức nào nhưng lại toát ra một loại cảm giác khiến người khác phải tôn trọng, cẩn thận khi giao tiếp.

Liếc mắt sang hai bên cạnh bà là hai cậu trai tầm chừng 12 và 9 tuổi.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chuyện là tui định sẽ lấy Ngô là họ của cụ Lý Thường Kiệt thay vì họ Quách tại tui trên gg cũng để họ cụ là Ngô.

Có gì sai sót mong mọi người góp ý ạ...à với cả lúc trước mình có xem được một video của chị Quỳnh Giao về cụ và có nghi vấn bân khuâng rằng cụ có thật sự bị hoạn hay không nên theo mình sẽ viết theo cốt truyện khác với thực tại lịch sử nha

By : Mê Sử Nhưng Chuyên Tự Nhiên
 
Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
2. Nơi Bắc Cầu Mối Lương Duyên


Võ phu nhân nhìn người phụ nữ đối diện đang nở nụ cười hiền từ mà từ tốn đáp lại

" Đúng, là ta...vậy vị phu nhân đây cho ta mạng phép hỏi người là ai ?"

" Ta là Hàn Diệu Chi vợ của Sùng Tiết Tướng Quân Ngô An Ngữ ."

" À thì ra là Ngô phu nhân, xin mời vào trong ngồi ."

- Bà một tay túm gọn cổ áo con gái mình một tay dẫn người phụ nữ cùng hai người con của bà ấy đi vào tiệm.

----------------------------------------------

" Phu nhân đến bất ngờ quá, ta không kịp chuẩn bị gì cả.

Đây chỉ có chút trà rẻ tiền mong người thông cảm ."

Mẹ nàng cầm ấm trà vừa pha xong nhẹ nhàng rót vào ly mời người kia dùng, hơi ấm từ nước trà bóc lên nghi ngút.

Ngô phu nhân nhận lấy ly trà nhấp nhẹ một ngụm không khỏi gật đầu cảm thán, hơi nóng ấm ấp từ khoang miệng từ từ tinh tế xâm chiếm hết cơ thể bà, miệng người kia thì nói trà rẻ tiền nhưng khi nếm thử lại là loại trà sen thơm ngon thanh vị.

" Hai vị thiếu gia đây có cần gì không ?

Để ta lấy bánh kẹo ra cho hai vị dùng nhé" - Vạn Thanh nhìn sang hai cậu trai đang ngồi trên ghế bên cạnh bà Ngô mà trong lòng không khỏi cảm thán, sanh gì mà khéo quá, hai cậu con trai đều có nhung mạo tuấn tú, khôi ngô đến sợ.

Ngũ quan, đường nét cân đối, lông mày rậm cùng sóng mũi cao thanh tú nhưng được làm thủ công tinh tế tỉ mĩ tạo ra, đẹp cứ như điêu khắc vậy .

Khuôn mặt tuyệt mỹ lại còn toát ra khí chất phi phàm không thua kém bất kì vị công tử nào, phải nói đây là lần đầu tiên bà được nhìn thấy hai đứa bé có tướng mạo xuất chúng như vậy.

Tuy tuổi còn rất nhỏ nhưng chúng rất kỷ luật và ngoan ngoãn, chỉ ngồi yên im lặng cho bà và Ngô phu nhân nói chuyện với nhau.

Nói tới đây nghĩ về đứa con gái của mình bà chỉ thấy càng chán nản, đã là con gái không được như người ta rồi lại còn nghịch như quỷ, chỉ biết ước rằng được một gốc như bà Ngô.

" Bọn con không cần đâu, hai người cứ tiếp tục nói chuyện đi ạ " - Người anh trai lớn lên tiếng, giọng nói chàng trầm như hệt một nam nhân trưởng thành, tuy chỉ qua một câu nói ta cũng có thể đoán được đây kà một người tư chất bản lĩnh và suy nghĩ khá sắc sảo.

" Hai con ra ngoài chơi cho ta và vị phu nhân đây nói chuyện chút nhé."

- Hai đứa bé ngoan ngoãn gật đầu thưa hai người rồi im lặng đi ra phía trước cửa tiệm đứng chờ, vừa bước ra cửa đập vào mắt cả hai là hình ảnh một cô bé độ chừng vừa lên mười đang bị phạt quỳ gối dưới sàn hai tay nắm thành nắm đấm giơ lên trời.

Nghe thấy tiếng động nàng ngước mắt lên nhìn, gương mặt trắng bầu bĩnh hai má hồng hào, song đồng tiễn thủy ánh lên ánh nhìn tò mò pha chút tinh nghịch liếc ngang hai anh em.

Ba đứa nhóc cứ thế bất động nhìn nhau rất lâu mà chẳng ai mở lời trước rồi, cuối cùng nàng thở dài một tiếng rồi miệng nhếch mép nhẹ nở một nụ cười rồi đứng dậy phủi bụi dưới chiếc phần váy rồi đi về phía hai anh em cất giọng hỏi

" Muốn đi chơi không ?"

" Thưa tiểu thư, rất cảm ơn ý tốt của người nhưng-" " Được ạ !

Cho ta đi cùng với tỉ tỉ" Ngay khi người anh định nói lời từ chối liền bị cậu em trai cắt ngang hai mắt sáng long lanh chớp chớp phấn khích miệng không ngừng cười, quay sang đại ca mình mà năn nỉ ỉ ơi liên tục khiến người anh thấy vậy chả biết nói gì cũng đành chấp nhận.

Thế rồi chẳng mấy chốc ba đứa trẻ đã trên đường đi đến nơi được người dân nơi đây gọi vui là nơi giao thoa giữa con người và thiên nhiên.

" Nè nhóc con, ngươi tên là gì vậy ?"

" Dạ ta tên Chương họ Ngô, năm nay 9 tuổi.

Còn đây là ca ca ta tên Tuấn họ Ngô lớn hơn 3 tuổi.

Không biết vị tỉ tỉ xinh đẹp đây tên gì vậy ạ ?"

" Thì ra là con của tướng quân Ngô An Ngữ...tên ta là Ngọc Châu, năm nay 10 tuổi."

- Hai đứa nhóc cứ như vậy mà tán gẫu mãi không dứt, cả hai càng nói càng hăng.

Ngô Tuấn đi cùng suốt quảng đường cũng chỉ im lặng giữ vẻ lạnh lùng và dè chừng

Cuối cùng, ngay khi đến nơi đập vào mắt cả ba là một khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, đồng cỏ xanh mơn mở mịn màng, ngọn đồi phủ đầy cỏ xanh mượt mà, trải dài tít tắp, mang đến cảm giác êm dịu và bình yên, xa xa là núi non hùng vĩ, gió nhẹ phảng phất mang mùi hương núi rừng tươi mát như thổi bay đi những buồn rầu, tâm trạng.

Bên cạnh con suối to lớn sâu thăm thẩm với nước trong veo, lấp lánh dưới ánh nắng tạo nên một khung cảnh yên bình và thơ mộng, những đám mây trắng bồng bềnh nhẹ nhàng trôi lơ lửng trên bầu trời xanh thẳm, tạo cảm giác nhẹ nhàng và thanh thoát.

" Nè hài nhi, sao con đến muộn vậy ?

Có bị phát hiện không ?"

- Trông thấy con gái mình đến Nhất Sinh thu thanh kiếm trong tay lại vào đi về phía nàng giọng lo lắng, Thi Vũ đứng gần đó đang nhìn nàng với ánh mắt trìu mến nhưng khi nhìn sang hai thằng nhóc bên cạnh em gái mình mắt chàng lại trở nên sắt lạnh như dao lam

" Hehe...chuyện đó- thôi bỏ qua đi, giới thiệu với phụ thân đây là Ngô Tuấn và Ngô Chương con của tướng quân Ngô An Ngữ " Nàng xoa gáy cố đánh trống lãng qua chuyện khác, lùi xuống một bước đẩy hai anh em Ngô Tuấn lên.

Nhất Sinh nhìn sang hai cậu nhóc từ trên xuống ánh mắt thăm dò làm Ngô Chương hơi sợ mà run rẫy, Ngô Tuấn thấy thế liền tiến lên chắn cho em trai mình khiến Nhất Sinh cười lớn.

" Bản lĩnh như này..quả là giống như lão An Ngữ đó, không tồi không tồi.

Nè, hai nhóc có thích học võ không ?"

- Ông nhìn hai anh em, Ngô Tuấn nghe thấy vậy thì mặt giãn ra vài phần, đôi mắt sẹt qua một tia phấn khích nhưng vẫn cố kiềm chế lại.

" Dạ có ạ."

" Được, ta rất muốn thử xem lão già đó huấn luyện con ra sao.

Thi Vũ, lại đây ta bảo"

" Vâng ạ !"

--------------------------------------------------

Giữa chốn đồng không mông quạnh bầu không khí căng thẳng và huyền bí.

Thi Vũ và Ngô Tuấn mặt đối mặt nhau, ánh mắt đối đầu như hai ngọn lửa đang bốc cháy.

Nàng và Ngô Chương ngồi đằng xa quan sát, chờ đợi màn so tài giữa hai người anh của mình.

Ngô Tuấn trên tay cầm kiếm thanh minh, trang phục đơn giản nhưng đầy uy phong.

Phía bên kia, Thi Vũ trên tay là thanh bạch ngọc, khí thế ngạo nghễ.

Hai người cúi chào nhau, rồi đồng thời nhảy lên, kiếm sáng lấp lánh ánh nắng.

Không khí điện tích, khán giả bên ngoài bàb tán sôi nổi.

" Tỉ tỉ, đại ca tỉ võ công cũng không tồi nhưng đệ cá trận này ca ca của đệ sẽ thắng "

" Ngươi lấy gì mà tự tin đến thế ?"

- Nàng cười nhếch mép nhìn cậu trai kế bên

" Tỉ không biết đó thôi, từ bé ca ca ta đã bộc lộ năng khiếu và rất ham mê luyện võ.

Huynh ấy hôm nào cũng dậy sớm tập luyện với phụ thân ta nên võ công huynh ấy không phải dạng vừa đâu."

- Ngô Chương ngẩn mặt tự hào nói tới đâu mắt sáng tới đó, gương mặt non nớt ấy khiến nàng không khỏi bật cười trước sự đáng yêu này

" Ta công nhận cách dùng kiếm của hắn rất điêu luyện nhưng ca ca ta cũng không thể coi thường đâu."

Ở phía xa Ngô Tuấn mở đầu khai chiến lao lên với kiếm pháp "Long Hổ Tranh Câu", kiếm thanh minh nhảy múa trong không khí.

Thi Vũ ngay lập tức đáp trả với "Bạch Ngọc Tán Hoa", kiếm bạch ngọc vang lên tiếng huýt sáo.

Tiếng kiếm va chạm vào nhau lênh kênh vang kên liên tục, vang dội khắp không gian.

Mỗi đòn đánh đều chứa đựng sức mạnh và nghệ thuật.

Ngô Tuấn tiếp tục chủ động tấn công với "Phượng Múa Kiếm", kiếm thanh minh nhảy múa như phượng múa.

Thi Vũ phản công với "Long Cuộn Kiếm", kiếm bạch ngọc cuộn tròn như rồng.

Hai bên cân tàu cân sức không ai thua ai, trận đấu ngày càng trở nên kịch tính và hồi hộp.

Sau lúc lâu giằn co Ngô Tuấn bất ngờ sử dụng "Kiếm Pháp Tuyệt Kỹ", kiếm thanh minh sáng rực, tạo thành một vòng tròn bảo vệ kinh cố, Thi Vũ cố gắng phá vỡ nhưng bất thành đành phải lui lại vài bước.

Nắm bắt cơ hội Ngô Tuấn ngay lập tức vung kiếm, lưỡi kiếm thanh minh chém xuống như sét đánh.

Hai đứa nhỏ bên ngoài reo hò cổ vũ, Thi Vũ ngã xuống nhưng đã nhanh nhẹn đỡ được đòn chí mạng đó.

Âm thanh hai thanh kiếm va mạnh khiến vạn vật rung chuyển, ngay chớp mắt kiếm Ngô Tuấn đã vừa vặn đặt trên cổ Thi Vũ.

Kiếm chàng cũng không vừa mà đặt chễm chệ chĩa thẳng ngay chỗ ngực người kia, nhưng rồi cả hai vứt kiếm sang một bên, Ngô Tuấn nắm tay đỡ Thi Vũ đứng dây .

Võ tướng quân thấy vậy không khỏi hài lòng mà vỗ tay khen ngợi

" Nhân gian nói quả không sai, hổ phụ sinh hổ tử.

Kiếm pháp của con rất giống phụ thân con, phản ứng nhanh nhẹn, biết nắm bắt sơ hở khiến đối phương bất ngờ...Con cũng có tiến bộ rồi đó tiểu Vũ, biết ứng biến xoay chuyển tình thế ."

- Tuy là quan văn nhưng Nhất Sinh có người văn võ song toàn nên mỗi lời nhận xét của ông đều rất chi tiết và chuyên nghiệp không thua kém nhưng quan võ khác, Thi Vũ và Ngô Tuấn im lặng lắng nghe

" Được rồi, các con tự ở lại đây tập với nhau nhé.

Để ta đi mua gì đó cho các con ăn lấy lại sức, Thi Vũ nhớ trông chừng em cẩn thận nha con, đừng để em lại gần con suối đó, nước hôm nay chảy xiết lắm" " Vâng ạ !"

- Chỉ có nghe vậy ông mới an tâm rời đi.

Giờ đây chỉ còn 4 đứa trẻ ở đó chơi với nhau, hai đứa nhóc nhanh chóng chạy lại chỗ anh trai mình.

Bỗng nàng ngước qua nhìn Ngô Tuấn

" Này, ngươi chịu đấu với ta một trận không ?"

- Mặt hai anh em kia mở to mắt bất ngờ, trước giờ chưa có người con gái nào lại mở miệng khiêu chiến với nam nhân như vậy, đã thế lại còn là một bé gái mới 10 tuổi.

Thấy Ngô Tuấn có vẻ bối rối Thi Vũ thở dài vỗ vai hắn.

" Ngươi cứ đấu với con bé đi, từ bé đến giờ nó là vậy đó.

Con gái con đứa mà đánh đấm kiếm pháp không thua ai, hiếu chiến thấy sợ.

Nên đừng nhường con bé nha."

" Như vậy cũng được ạ ?"

" Ngươi mà từ chối cũng không được đâu, nó sẽ đi theo nài nỉ ăn vạ đến khi được thì thôi."

" Vậy trong lúc thi đấu ta có làm gì mạo phạm mong tiểu thư bỏ qua ạ"

" Cứ xem ta như nam nhân đi, với cả trên đấu trường ai cũng bình đẳng như nhau không tính nam nữ.

Chiến đấu vui vẻ !"

Thi Vũ thấy hai đứa trẻ hăng hái như vậy cũng kéo Ngô Chương sang một bên

" Nhóc có muốn học kiếm không ?

Ta dạy cho nhóc nhé ."

" Dạ được ạ !"

----------------------------------------------------

Mãi lo tập trung chỉ dạy cho Ngô Trương, Thi Vũ bỗng quên mất xem chừng đứa em gái của mình.

Bên này nàng với Ngô Tuấn cứ trao đổi chiêu thức qua lại ngang tài ngang sức, cả hai nhiệt huyết tới mức nàng còn chẳng biết rằng bản thân đã đứng ngay bên cạnh con suối, nước chảy ngày càng xiết và rồi ngay khi nhận ra việc đó Ngô Tuấn đã lao đến khiến nàng không kịp lãnh tránh hét lớn rồi cả người ngã thẳng xuống suối.

Ngô Tuấn không kịp suy nghĩ nhảy xuống theo nàng nhưng chỉ với sức của một đứa trẻ 12 tuổi sao mà chịu được sức dòng chảy.

Nước lạnh và chảy rất xiết khiến em bất lực không thể làm gì được, mắt dần dần mờ, tâm trí mơ màng.

Trước khi kiệt sức mà ngất nàng như nhìn thấy bóng dáng ai đó lao xuống nắm lấy tay em cố kéo lên nhưng rồi nàng cũng ngất lịm đi.

Nghe thấy tiếng hét hai người kia quay lại thì đã muộn, hai đứa trẻ bị bị dòng nước cuốn trôi đi mất.

Thi Vũ hoảng loạn bảo Ngô Chương ngay lập tức quay về tiệm bạc báo với người lớn còn chàng thì chạy đi tìm phụ thân cùng các người lớn khác.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Tôi yêu toán và 10 điểm toán đến với tôi (⁠ ⁠╹⁠▽⁠╹⁠ )

By : Mê Sử Nhưng Chuyên Tự Nhiên
 
Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
3. Sợi Chỉ Đỏ Nhân Duyên


" Hmmm~...đây là-?!"

- Không biết đã trải qua bao lâu nhưng cuối cùng nàng cũng tỉnh lại.

Một tay ôm đầu một tay dụi đôi mắt mơ màng, đầu óc nàng đau nhức chưa tỉnh táo.

Phải mất một lúc lâu nàng mới có thể tỉnh táo mà nhận thức được tình cảnh, đảo mắt quan sát xung quanh chỉ toàn rừng cây âm u, đâu đó lại còn vang lên những âm thanh đáng sợ của thú hoang.

Quay sang nhìn người bên cạnh vẫn còn đang bất tỉnh với cơ thể ướt sũng, đoán chắc cũng nhờ có hắn ôm lấy nàng bảo vệ lúc ngã xuống thác suối nàng mới có thể lành lặn được như này.

Nghĩ rồi nàng thở dài, dùng cơ thể bé nhỏ với hết sức mình mà vác hắn trên vai mà đi vào một hang động gần đó tránh thú dữ.

---------------------------------------------

"..-Hah...Tiểu thư ?!

Người không sao chứ ?

" - Thấy người đang ngất vừa mở mắt tỉnh dậy đã hoảng hốt quay sang hỏi han khiến em không khỏi nhịn được cười.

" Ta không sao, cũng nhờ có ngươi nên ta mới có thể bình an mà ngồi đây chứ...-Nè đừng cử động mạnh, người bị trật chân rồi với lại- "

Nàng ngay lập tức đi qua phụ đỡ hắn ngồi dậy, hắn nhìn đống lửa trước mặt đang phập phồng cháy bên cạnh là áo của hắn được treo lên một cái cây mà đặt cạnh mà trên người hắn là áo áo giao lĩnh vải lụa, dày dặn ấm áp.

Đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn nàng chỉ đang mặc mỗi yếm và váy, nàng chỉ biết cười bất lực mắt đảo nhìn đi chỗ khác.

Dù sao thì cái tính nghịch ngợm khám phá khắp nơi của nàng cũng không phải là vô dụng, nhờ có nó nên nàng tự biết cách tạo ra lửa nhờ việc hay đi nhìn lén và học được từ người hầu trong nhà khi nấu ăn.

Mỗi tội lần đầu được thực hành nên mất rất nhiều lần dùng hai viên đá cọ mạnh vào nhau nàng mới có thể tạo ra lửa khiến tay chai mình đầy vết xước.

" Ta- Ta xin thề ta sợ người bị cảm nên mới cởi đúng áo ngoài của ngươi ra để phơi cho khô thôi..."

- Nàng bối rối đưa ra lời giải thích, hắn nhìn nàng miệng lặng lẽ nở nụ cười.

" Haizz..tình thế của chúng ta khó rồi đây, ngươi thì khó mà di chuyển được.

Ta lại không thể để ngươi ở lại một mình được, nhưng nếu hai ta cùng đi thì sẽ mất rất nhiều thời gian với khu rừng này khó mà tìm được lối ra."

" Tiểu thư cứ để ta ở lại một mình-" " Ta nói không được là không được !

Ngươi đang bị thương nhỡ đâu có bất trắc gì thì sao ?

Với lại đừng gọi ta là tiểu thư nữa, ta với người cũng đâu ai cao hơn ai đâu"

" Vậy bây giờ ta phải làm sao ?"

" Thì đợi mọi người tìm tới thôi...không biết con suối này dài bao nhiêu, có rẽ nhánh không mà tới giờ họ vẫn chưa tìm ra chúng ta."

- Nói xong cả hai lại rơi vào khoảng không im lặng, hai đứa trẻ trong lòng đang chất chứa rất nhiều lo lắng tâm sự nhưng chả biết làm sao để chia sẽ đành phải giả vờ bản thân ổn.

Ngô Tuấn tựa lưng vào tảng đá định lấy tay xoa trán nhưng đột nhiên một cảm giác đau nhức ở tay được truyền lan ra khắp người hắn, nhìn vào lòng bàn tay mình thì thấy có một vết cắt còn đang rỉ máu, vết thương khá sâu khiến hắn đau nhức dữ dội, nàng bối rối chả biết làm gì vì giờ không còn cái gì có thể băng bó lại cả, vận động hết sức suy nghĩ cuối cùng nàng nhớ ra mình có mang theo một thứ, lấu từ trong người ra một chiếc khăn thêu, là chiếc khăn thêu đầy chỉ thừa mà mẫu thân vứt trên bàn được nàng mang theo định sau này sẽ sửa lại rồi tặng bà, không ngờ bây giờ nó lại có ích hơn thế.

Vội vàng chạy ra suối dùng những liếc lá to múc nước mang vào rửa sạch vết thương cho hắn rồi băng bó tạm thời bằng khăn, mặc dù nó xấu thiệt nhưng trong hoàn cảnh ai còn quan tâm điều đó nữa, nàng nhẹ nhàng từ tốn hết mức, cẩn thận nhìn sắc mặt hắn.

Nhìn sắc mặt Ngô Tuấn dần thay đổi không còn nhăn nhó vì đau nữa nàng cũng an tâm hơn.

" Cảm ơn nàng, tiểu thư.

Nếu không có nàng e rằng hôm nay tới mạng ta cũng khó mà giữ, cũng xin lỗi vì đã để nàng rơi vào tình cảnh này " - Hắn mỉm cười với giọng chân thành, nàng thấy thế cũng đỏ mặt mà xua tay

" Không cần cảm ơn đâu, đáng ra ta phải là người xin lỗi ngươi mới đúng.

Nếu ta không rủ hay người đi thì chắc bây giờ hai ta không phải chịu cảnh như vậy, tất cả là lỗi của ta "

Nàng cúi đầu giọng run run như sắp khóc khiến hắn có hơi hoảng mà tìm cách trấn an, miệng liên tục nói lời ngon ngọt chọc cho nàng cười.

Nàng ngước lên nhìn, cái tên này, dù chỉ mới 12 tuổi nhưng sao...nhìn gần sao lại đẹp trai như vậy, ngũ quan mềm mại, tỉ lệ cân đối, ánh trăng bên ngoài chiếu lên gương mặt và cả người hắn làm đổ bóng lên tường hang, người gì đâu đẹp mà đến bóng cũng đẹp.

Sống mũi cao, đôi mắt tinh anh sáng như chứa cả bầu trời sao, khuôn miệng mỏng lại còn nhếch lên cười không khỏi khiến bao thiếu nữ say đắm.

Lớn lên chắc chắn sẽ trở thành một đại mỹ nam, nàng đỏ mặt vội xua đi những suy nghĩ trong lòng.

Cả hai lại rơi vào khoảng không im lặng nhưng lần này lại khác, hai người cùng ngước lên trời ngắm sao.

Ông trời như biết trước nên hôm nay đêm nhiều sao sáng đến lạ, không gian bình yên bên tiếng lửa bập bùng chay tiếng dế kêu hoà vào nhau khiến con người ta đắm chìm mà quên luôn thực tại.

Tuy có cố gắng tỉnh táo nhưng dù sao cũng chỉ mới là đứa con nít đã thế lại còn vừa làm nhiều việc tốn khá nhiều sức như kiếm củi nên nàng bất giác tựa đầu vào người hắn mà ngủ thiếp đi.

Ngô Tuấn thấy thế kéo chiếc áo giao lĩnh đang đắp lên người qua cho nàng rồi cả hai nằm xuống dựa vào nhau mà ngủ.

-----------------------------------------------

Mãi đến sang hôm sau, khi cảm giác lưng không còn phải nằm lên mặt đất cứng cỏi mà lại một mặt phẳng mềm mại, tia nắng sáng mai ngoài cửa sổ khẽ chíu lên mắt khiến nàng từ từ tỉnh dậy.

Khung cảnh này thật quen thuộc, đây chẳng phải là phòng ngủ của nàng sao ?

Nhìn lại thì trên người bản thân đã được thay cho một bộ đồ khác.

Thầm nghĩ trong lòng không biết vừa rồi tất cả mọi chuyện có phải là mơ không, nếu là mơ thì chắc chắn đây là giấc mơ chân thật nhất nàng được trải qua.

Trong khi đầu óc vẫn còn đang bay bổng với những suy nghĩ thì chợt có tiếng gõ cửa.

" Hài nhi , con dậy mau ra đây ta bảo" - Là giọng của mẫu thân, nàng tự cắt mạch suy nghĩ của mình nhanh chân xuống giường chạy ra mở cửa, nghĩ rằng đó chỉ là giấc mơ và nàng sẽ lại bắt đầu ngày mới bằng cái ôm của mẫu thân mỗi sáng như thường ngày nhưng khi cửa mở ra đập vào mặt nàng và gương mặt của Ngô Tuấn khiến mọi ảo mộng của nàng nãy giờ tan thành mây khói.

-------------------------------------

Ở trước nhà chính Võ gia, hai đứa trẻ ngồi trên ghế bị bao quanh bởi những vị phụ huynh cùng hai người anh em của mình mà tra khảo.

" Chuyện này nguyên nhân là do ai ?"

" Dạ là do-" " Là do con thưa phu nhân, chính con là người đã bảo tiểu thư dẫn mình theo mặc cho nàng đã từ chối nên mọi chuyện xảy ra đều do con, mong phu thân tha tội cho tiểu thư, con sẽ chịu trách nhiệm ạ" - Nàng chưa kịp lên tiếng Ngô Tuấn đã ngắt ngang mà thừa nhận mọi lỗi lầm là do hắn, đứng ra chịu tội thay cho nàng.

Nàng nhìn hắn mắt ánh lên vẻ khó tin, không chỉ nàng mà gương mặt ai cũng thể hiện sự ngạc nhiên.

Võ phu nhân cứ rặng hỏi bao nhiêu lần thì Ngô Tuấn đề trả lời là do hắn chủ động muốn nàng dẫn đi nên mới xảy ra cớ sự này, tay hắn bí mật nắm lấy tay nàng như ra hiệu cho nàng không cần nói gì để hắn giải quyết, dùng mọi lý luận để bao che gánh tội thay nàng.

Thấy thái độ Ngô Tuấn kiên quyết như vậy mọi người cũng đành cho rằng nó là như vậy mặc dù bán tín bán nghi.

" Hai đứa nhỏ trở về bình an là được rồi.

Chuyện này xem như tiểu Tuấn nhà ta có lỗi, cho ta xin lỗi mọi người."

" Người không cần xin lỗi đâu phu nhân, một phần cũng do hài nhi nhà ta quậy phá nên mới dẫn đến cớ sự như này.

Còn chín phần kia là do phu quân ta bày ra, món hàng bà đặt ta sẽ sớm cho người giao đến."

- Võ phu nhân vừa nói mắt liền liếc sang chồng bà người đang lo sợ run rãi trước hàm ý câu nói của vợ mình

" Vậy thôi ta xin phép về, tiền bạc ta sẽ gửi đến bà ngay sau khi nhận được hàng."

--------------------------------------------

" Nói mau cái kế hoạch này là do ai bày ra hả ?"

- Vạn Thanh mặt lạnh như băng, ánh mắt bén lẹm như dao nhìn ba người đang đứng im như hến trước mặt.

Vừa dứt câu tức thì hai đứa con hai bên đều chỉ tay vào người cha ở giữa, ngay khi Nhất Sinh còn đang ngơ ngác trước hành động hai đứa con yêu dấu của mình thì Võ phu nhân đập bàn một rồi ánh mắt sát khí nhìn ông.

" Cha chả, khá khen cho phu quân bây giờ còn dám diễn kịch lừa ta, đã vậy còn không trông chừng tụi nhỏ cho cẩn thận...Thi Vũ à con và Ngọc Châu ra trước sân chơi dùm mẫu thân nhé, nhớ đóng cửa lại ta và phụ thân con có chuyện cần phải bàn rồi."

- Thi Vũ không chần chừ gì nắm tay nàng lôi một mạch ra trước sân không quên đóng cửa lại.

Hai anh em cứ thế nghe những âm thanh "kinh dị" phát ra trong nhà mà rùng mình nhưng lại phải giả vờ điếc tạm thời mà ngồi dựa vào thân cây liễu to lớn trong sân.

" Hôm qua sao mọi người tìm ra muội vậy ca ca ?"

" Hôm qua á hả, thì mọi người lần theo con suối chứ sao gì nữa.

Mà ngặc cái con suối này nhiều hướng rẽ nên mọi người phải chia ra tìm mà tìm hoài không thấy, cuối cùng tới một thác nước xung quanh toàn là rừng cây hoang vu mọi người ai cũng như vô vọng hết rồi tại nếu từ đây mà ngã xuống đó chỉ có nước chết hoặc bị thú dữ xé xác thôi.

Muội không biết lúc đó mẫu thân chúng ta tuyệt vọng như nào đâu, bà ấy khóc đến mức muồn ngất đi may mà có vị phu nhân kia an ủi."

" Lúc bí bách nhất có người phát hiện có khói bốc ra từ một hang động gần con thác, đến đó thì thấy nàng và tên kia đang ngủ say rồi.

May mà hai người bình an nếu không chắc ta và phụ thân thành tội đồ mất."

" Ra là vậy..."

" Ta xin lỗi nha Ngọc Châu, tại ta không trông chừng muội tốt nên mới dẫn đến cớ sự này.

Làm sư huynh mà không thể bảo vệ được cho tuổi muội mình suýt chút nữa đã mất đi muội ta thật sự xin lỗi ."

- Thi Vũ cúi mặt giọng có phần nghẹn ngào, nàng thấy vậy liền dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình nắm lấy tay chàng mà an ủi.

" Không sao đâu mà, chẳng phải muội vẫn còn bình an vô sự ngồi đây sao, ta không trách huynh đâu huynh đừng tự trách bản thân nữa."

" Nhưng mà... ta cũng phải cảm ơn Ngô Tuấn, nếu không có hắn chắc ta cũng không thể lành lặn được như này rồi, tiếc là chưa kịp nói lời cảm ơn nữa."

----------------------------------------------

______Trên xe ngựa_____

" Hài tư, có chuyện gì sao ?"

" Dạ mẫu thân, ý người là sao ạ ?"

" Ta thấy con cứ nhìn bàn tay băng bó của mình mà cười, bộ có gì vui à kể cho ta nghe với."

" Dạ không có gì đâu ạ.."

Chuyện là có ai thấy khó chịu với cái bìa truyện giống tui không =))) nó cứ TQ kiểu gì ấy nhưng mà lục nát cái pins không tìm được ảnh nào được hết nên có bạn nào có ảnh nào đậm chất Việt mình cho tui xin với chứ nhìn cái bìa tui ngứa mắt vãi luôn á ☺️☺️☺️☺️

By : Mê Sử Nhưng Chuyên Tự Nhiên
 
Back
Top Bottom