Ngôn Tình Nguyệt Chiếu Lạc Hoa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,281,273
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nguyet-chieu-lac-hoa.jpg

Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Tác giả: 藤月
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 藤月

Thể loại: Gương vỡ không lành, HE

Số chương: 13 chương

Editor: Star+Bông Dưa hấu đỏ ao

Giới thiệu

Thành hôn đêm đó, phu quân của ta liền đi theo Thái tử xuất chinh.

Ta đợi chàng bảy năm, ngày đại quân trở về lại nhìn thấy một người phụ nữ đi theo phía sau chàng, trong lòng nàng ta còn ôm một đứa bé bốn tuổi.​
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 1


1.

Ta đứng trước cổng phủ tướng quân, nụ cười trên khuôn mặt còn chưa kịp thu lại, thì cảnh tượng trước mặt đã giáng cho ta một đòn nặng nề.

Hoắc Thần mặc áo giáp, đã nhiều năm không gặp, vẫn tuấn tú như khi còn bé.

Chàng ấy muốn tiến tới ôm ta, nhưng ta lùi lại một bước và tránh đi.

Ta nhìn người phụ nữ đó, nhìn đứa trẻ trông rất giống chàng ấy, hốc mắt không không chịu nổi đỏ lên:

“Sao ngài không giải thích trước đi?”

- Nguyên Nhi... Ta...

Chàng còn chưa kịp nói xong, người phụ nữ kia đã đặt đứa trẻ xuống, "phịch" một cái quỳ xuống đất, đồng thời bắt đứa trẻ quỳ cùng.

"Phu nhân, đều là lỗi của thiếp, chớ trách tướng quân."

Cậu bé nhìn ta chằm chằm một cách bướng bỉnh, giống như ta là một kẻ hung ác, ghê tởm.

Ta tự giễu cười một tiếng, trong mắt tràn đầy thất vọng nhìn Hoắc Thần:

- Đây là “*Nhất sinh nhất thế nhất song thân”mà chàng đã hứa với thiếp đó sao?”

*Ngàn chờ ngàn kiếm muôn ngàn khổ, một đời một thế mình đôi ta.

Ta khổ tâm ở nhà một mình trông chờ 7 năm, nhưng chàng ấy thì sống cùng một người phụ nữ khác trong doanh trại, thậm chí bọn họ còn có một đứa con lớn như vậy.

"Nguyên Nhi, Thẩm Dịch là ta trên chiến trường cứu được, cha mẹ cùng thân nhân của nàng đều chết trận, nàng ấy cùng ta... Ngày đó ta thật sự rất mơ hồ, lầm tưởng nàng ấy là muội. Thật sự chỉ có lần đó, nàng ấy đã mang thai Hoài Trân mà ta hoàn toàn không ngờ đến việc đó.”

"Hoài Trân dù sao cũng là máu mủ ruột thịt của ta, ta không thể bỏ mặc nó được. Nó còn nhỏ, nó không thể sống thiếu mẹ ruột bên cạnh...”

"Nguyên nhi, nếu như muội không thích, ta có thể đưa bọn họ đến biệt viện được không?"

Đưa họ đến biệt viện thì có khác gì *bịt tai trộm chuông đâu, ta còn chưa kịp nói thì Hoắc phu nhân đã hay tin và đi đến rồi.

*Tự lừa dối bản thân.

“Cháu của Hoắc gia, làm sao có thể ở biệt viện.” Ngữ khi của bà ấy uy nghiêm, không người nào dám lên tiếng.

Ta cúi đầu chào bà ấy: "Nương.".

Bà ấy thậm chí không nhìn ta, thay vào đó đi đến đỡ Thẩm Dịch dậy, vỗ nhẹ vào tay nàng ta một cách trìu mến và nói: “Ngươi đã sinh hạ trưởng tử cho nhà họ Hoắc, đó là công lao của người vì thế từ giờ trở đi, ngươi phải chăm sóc cho đứa nhỏ thật tốt, đừng bận tâm bất cứ điều gì biết chưa?"

Đúng vậy, Hoắc phu nhân không thích ta, từ nhỏ bà ấy đã cho rằng ta kiêu ngạo, mặc dù sau khi ta gả vào phủ tướng quân, ta đã cố lấy lòng bà ấy, nhưng bà chưa bao giờ để mắt đến ta.

Hiện tại nhìn thấy Thẩm Dịch ôn nhu như nước, lại sinh ra một nhi tử, bà ấy hiển nhiên vô cùng yêu thích.

Buổi tối, Hoắc Thần cố gắng bằng mọi cách ôm ta lấy lòng, ta cũng bình tĩnh lại, quyết định sẽ đối xử tốt với người thiếp thất này.

Bọn ta đang ý loạn tình m3, chỉ còn bước cuối cùng, thì ngoài cửa đã vang lên tiếng nói của Thúy Thuý, thị nữ bên cạnh Thẩm Dịch.

"Tướng quân, tiểu thiếu gia bị trúng gió, vẫn luôn sốt cao không hạ, mê man liên tục gọi tên ngài, mong ngài mau tới xem tiểu thiếu gia một chút đi ạ."

Thị nữ cận thân của tôi đã lên tiếng ngăn cản Thôi Thúy: "Tướng quân cùng phu nhân đã ngủ rồi, ngươi ở chỗ này la hét cái gì? Cút ra ngoài!"

Thúy Thúy vẫn không bỏ cuộc hét to vào: "Tướng quân, đại phu nói nếu tiểu thiếu gia đêm nay không thể hạ sốt, sợ là, ngày mai sẽ không qua khỏi.".

Cẩm Nguyệt hừ lạnh một tiếng: "Đáng lẽ không nên sinh ra loại nghiệt chủng đó, chết đi cũng chả sao cả."

"Ngươi, ngươi, ngươi sao có thể ác độc như vậy! Đó là nhi tử duy nhất của phủ tướng quân đó!"

"Điều đó cũng không thay đổi được sự thật nó là một đứa con hoang. Khi phu nhân nhà ta sinh trưởng tử thì nó được tính là gì? Thà chết sớm rồi đầu thai sớm. Tốt nhất là chết rồi mang theo mẹ của nó đi luôn đi, thật là chướng mắt.”

Thấy tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn, Hoắc Thần e ngại nhìn ta, sau đó hôn lên trán ta, đứng dậy mặc áo khoác đi ra ngoài.

"Nguyên Nhi, Hoài Trân còn nhỏ, nó có bệnh, ta không thể cứ như vậy mà mặc kệ.".

Ta nghe thấy ngài ấy mắng Cẩm Nguyệt sau khi ra ngoài, ngài nói rằng Hoài Chân là tiểu thiếu gia của phủ tướng quân, muội ấy không được nói những lời ác độc như vậy, nếu còn để ngài ấy nghe được một lần nữa thì sẽ phạt muội ấy thật nặng.

Hoắc Thần chưa bao giờ mắng Cẩm Nguyệt trước đây, bởi vì chàng biết Cẩm Nguyệt không chỉ là thị nữ bên cạnh ta, mà muội ấy còn là người tỷ muội cùng ta lớn lên.

Ngay cả ta còn chưa bao giờ nói nặng lời với muội ấy.

Nhưng bây giờ, Hoắc Thần dường như đã quên mất điều này.
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 2


2.

Trước mặt ta, Cẩm Nguyệt khóc như hoa lê đái vũ, ta biết nàng khóc không phải vì bị tướng quân khiển trách, mà là vì nàng cảm thấy không thỏa đáng với ta.

Ta và Hoắc Thần là thanh mai trúc mã.

Bọn ta một người là tiểu thư của phủ tể tướng, một người là thiếu gia của phủ tướng quân.

Hai ta tâm đầu ý hợp, sau khi ta đến tuổi cập kê sẽ bái đường thành thân theo lẽ thường tình.

Đêm trước tân hôn, giặc ngoại xâm xâm phạm biên giới của nước ta, Thái Tử mang binh xuất trận, thân làm Tướng Quân, chàng đương nhiên không thể không quản.

Trước khi xuất trận, chàng ôm ta thật lâu trong bộ hỷ phục, không nở buông tay.

Chàng bảo ta đợi chàng trở về, rồi bọn ta sẽ có những đứa con của mình và sống trọn đời trọn kiếp bên nhau.

Bây giờ chàng đã trở về, nhưng con thì của chàng với người khác, khiến lòng ta đau như cắt.

Cả đêm ta không ngủ được, Cẩm Nguyệt sợ ta không chịu nổi, nên ở bên cạnh giường canh cả đêm cho ta.

Sáng sớm hôm sau, ta nghe tin Hoắc Hoài Trân đã hết sốt, còn Hoắc Thần thì được hoàng thượng gọi vào cung.

Ta chán nản, nằm trên giường không muốn dậy, nhắm mắt khóc thầm, ước gì tất cả chỉ là một giấc mơ.

Nhưng dù ta tìm mọi cách thoát khỏi nó thế nào đi chăng nữa cũng không có gì có thể thay đổi được thực tế rằng đó là sự thật.

Thẩm Dịch đưa Hoắc Hoài Trân đến thỉnh an ta.

Tâm trạng ta không được tốt nên không gặp.

Nhưng họ không chịu bỏ cuộc, đợi trong gió lạnh suốt hai tiếng đồng hồ.

Ta đành phải thức dậy và thay y phục.

Họ rất lễ phép, cung kính với ta nên ta không có cách nào từ chối, tuy nhiên, ta có thể nhìn ra được sự tự mãn không thể che giấu trong mắt Thẩm Dịch, còn có thái độ thù địch một cách lộ liễu của Hoắc Hoài Trân, trong khoảnh khắc này ta tự hỏi liệu tên này có thực sự chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi không?

Sau khi trở về từ chỗ của ta, Hoắc Hoài Trân lại bị sốt cao.

Hoắc Thần vừa từ trong cung trở về, Thuý Thúy lại gọi chàng đến chỗ Thẩm Dịch.

Hoắc phu nhân đùng đùng sát khí đến chỗ ta, bà ta nói rằng ta cố ý để Thẩm Dịch và Hoắc Hoài Trân đợi bên ngoài quá lâu, điều này khiến cơ thể Hoắc Hoài Trân không chịu nổi nên đã ngã bệnh, nếu Hoắc Hoài Trân có mệnh hệ gì thì đó là lỗi của ta.

- Họ tự mình tới thỉnh an, con cũng không có ép bọn họ tới, thì liên quan gì đến con?

- Ngươi không biết phép tắc, còn trách mẹ con họ không có lễ nghĩa?

- Nếu mẫu thân cho rằng một cô gái quê mùa hiểu lễ nghĩa hơn con, thì Tiểu Thư ở Phủ Tể Tướng con đây cũng không có gì để nói.

- Ngươi......ngươi.......

Lão Phu nhân tức giận không nói nên lời.

Trong những năm qua, ta luôn nhìn sắc mặt của Hoắc Thần, vì bà ta là mẫu thân của chàng ấy nên ta mới nhã nhặn với bà ta, chưa bao giờ làm cho bà ta tức giận như thế.

Sợ rằng bà ta đã quên rằng lúc trước ta là một vị tiểu thư được nuông chiều không sợ trời không sợ đất.

Vừa đúng lúc Hoắc Thần quay trở về, bà ta lại nói tiếp: "Chăm sóc phu nhân ngỗ nghịch của con cho thật là tốt vào." rồi tức giận bỏ đi.

Hoắc Thần ôm ta vào lòng, nhẹ giọng an ủi.

- Nhi tử chàng không sao chứ?

- Không sao, đại phu nói nghỉ ngơi mấy hôm sẽ khỏi.

- Cũng không nên để bọn họ ở bên ngoài đợi lâu như vậy.

- Vâng, thiếp biết

Chàng luôn dịu dàng, dịu dàng đến mức ta không đành lòng rời xa vòng tay chàng.

- Nguyên nhi, chúng ta mau sinh con đi? Bất kể là nam hay nữ, chỉ cần là con của nàng sinh ra, ta đều thích, ta nhất định sẽ ôm nó trong tay, chăm sóc thật tốt.

Chàng nhìn ta với ánh mắt trìu mến làm cho ta ngượng ngùng gật đầu.

Khi quần áo của bọn ta vừa cởi ra, giọng nói của Thúy Thúy lại vang lên ngoài sân.

- Tướng quân, ngài mau đi gặp tiểu thiếu gia đi, tiểu thiếu gia cứ gọi ngài, tiểu thiếu gia đang khóc, nói rằng sẽ không uống thuốc khi ngài không có ở đó, Thẩm di nương thật sự hết cách rồi, thưa ngài.

Cẩm Nguyệt giáng cho cô ta một cái tát vang dội: “ Nói xong chưa? Quay lại và nói với Thẩm Dịch đừng ở đó làm loạn, phu nhân chúng tôi có lòng tốt không tính toán với cô ta, cô ta còn không biết bản thân ở vị trí nào?”.

Ta nhìn Hoắc Thần, hơi ấm đã tiêu tan từ lâu, ta muốn xem chàng sẽ lựa chọn như thế nào.

Cuối cùng, chàng ấy vẫn đứng dậy và rời đi trong ánh mắt đầy thất vọng của ta.

Chàng nói, "Nguyên Nhi, ta đã thất lễ với nàng rồi.".
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 3


3.

Nửa đêm Hoắc Thần mới quay trở về, ta quay người sang một bên giả vờ ngủ.

Chàng tay chân nhẹ nhàng trèo lên giường, ôm ta từ phía sau.

Khoảng cách giữa hai người bọn ta rõ ràng rất gần nhau, nhưng ta lại cảm thấy so với trước kia mọi thứ ở hiện tại đều khác xa.

Người mà ta luôn nghĩ về 7 năm trước cuối cùng cũng đã quay trở về bên ta, nhưng thứ tình yêu mãnh liệt của ta đối với chàng ấy dường như ngày càng mờ nhạt đi.

Ta không có cách nào toàn tâm toàn ý đối với chàng như trước, thậm chí có lúc nhìn thấy chàng ta còn không thể cười nổi, vì ngay tức khắc ta sẽ nghĩ đến Thẩm Dịch và con trai của nàng ta.

Dường như chàng đã nhận ra cái gì đó.Thời gian này chàng lúc nào cũng cẩn thận dè đặt trước mặt ta.

Cho dù Thẩm Dịch sai khiến Thôi Thúy tìm cớ để gọi chàng như thế nào đi chăng nữa, chàng đều không rời đi nữa.

Nhìn xem, cho dù chàng ấy không đến, mẹ con của Thẩm di nương vẫn sống tốt đó thôi.

Mỗi ngày từ hoàng cung trở về chàng đều mang cho ta mấy loại kẹo mứt mà ta thích.Lúc nhàn rỗi, buồn chán thì ta cùng với Cẩm Nguyệt ở bên trong Hoa Viên ngắm hoa và ăn điểm tâm.

Lại có một số người, ta đã cố ý không tìm nàng ta tính sổ nhưng nàng ta thì ngược lại cứ cố ý lảng vảng trước mặt ta.

Lúc Thẩm Dịch dẫn Hoắc Hoài Trân đến, ta và Cẩm Nguyệt chuẩn bị rời đi.

Thẩm Dịch bảo Hoắc Hoài Trân chào ta, Hoắc Hoài Trân hừ hừ 2 lần nhất định không muốn, hoàn toàn mất đi dáng vẻ ngoan ngoãn khi ở cùng Hoắc Thần và Hoắc lão phu nhân.

Chẳng qua chỉ là một đứa con hoang, ta căn bản cũng không muốn bận tâm đến nên chuẩn bị rời đi.

Khi lướt qua nhau, ta căn bản không đụng đến một sợi tóc của Hoắc Hoài Trân, nhưng trong chớp mắt hắn ta đã rơi xuống hồ nước.

Thẩm Dịch và Thúy Thúy một mực khẳng định là ta đã đẩy Hoắc Hoài Trân xuống dưới, và đã mắng ta:“ Cô thật độc ác”.

Ta đảo mắt, nhìn đứa nhỏ đang vùng vẫy trong nước, nghĩ thầm Thẩm Dịch cũng thật là tàn nhẫn.

Vì vu oan cho ta, mà để con trai ruột bị dẫm đạp như thế này.

Ta tốt bụng nhắc nhở nàng ta: “ Nếu các người không nhanh đi cứu nó lên, thì sau này các người sẽ không thể tìm được bất kỳ diễn viên nào để sử dụng cho những mánh khóe khổ nhục kế của mình.”.

Dưới ánh mắt ra hiệu của Thẩm Dịch, thị vệ cách đó không xa gấp rút chạy tới nhảy xuống, vớt Hoắc Hoài Trân lên.

Hoắc Hoài Trân bị sặc nước đến đỏ cả mặt, ho không ngớt, thị về khẩn trương bế hắn ta đi tìm đại phu.

Thời tiết mùa đông khắc nghiệt, lăn lộn trong ao băng một hồi, sợ bệnh phong hàn vừa khỏi lại bị lại.

Sự việc ồn ào đến tai Hoắc lão phu nhân, Thẩm Dịch khóc lóc kể lể rất nhiều.

Nếu ta không phải là người bị vu oan, sợ là ta cũng sẽ bị lập luận sắc bén và kĩ năng diễn xuất của nàng ta đánh lừa.

“Phu nhân, nếu người không thích thần thiếp, có bất cứ oán hận nào thì cứ nhắm vào thần thiếp, Hoài Trân còn nhỏ như vậy, cái gì cũng chưa hiểu, thế nào người có thể nhẫn tâm đẩy Hoài Nhi xuống dòng nước lạnh lẽo như vậy, đứa con tội nghiệp của ta.”.

Nàng ta gục xuống trước mặt lão phu nhân khóc nức nở: “ Lão phu nhân, người có thể xin tướng quân để mẹ con thần thiếp ở biệt viện, mặc dù nơi đó điều kiện tệ hơn, nhưng Hoài Trân của con sẽ không bị nguy hiểm đến tính mạng.”.

Hoắc lão phu nhân đập bàn đứng dậy: "Giang Nguyên Nhi, quỳ xuống cho ta.".

Ta không di chuyển, không kiêu ngạo cũng không sẩm nịnh.

“Con không có đẩy hắn, hắn tự mình nhảy xuống.”.

Thấy ta bác bỏ, Thẩm Dịch vội vàng nói: “ Hoài Nhi còn là một đứa nhỏ, không phải kẻ ngốc, làm sao có thể tự mình nhảy xuống, Hoài Nhi còn không biết bơi.”.

Ta vỗ tay để tán thưởng nàng ta: “ Nói hay lắm, nói không chừng ngươi vừa mới sinh ra kẻ ngốc thì sao? Có cần ta tìm cho ngươi vài đại phu giỏi hay không? Con vẫn còn nhỏ, đừng trì hoãn việc chữa trị.”.

“Ngươi sao có thể độc ác như vậy, lại có thể trù ẻo con của ta và tướng quân.”.

"Giang Nguyên Nhi, ngươi càng ngày càng vô pháp vô thiên”. Lão phu nhân đi về phía ta với vẻ mặt rất giận dữ, muốn cho ta một cái tát, nhưng ta dễ dàng nắm lấy cổ tay bà ấy.

“ Lão phu nhân, ta gọi người là mẫu thân, người cho rằng ta có thể ngây ngô đến mức để cho người muốn làm gì làm sao?”.

Ta hất tay bà ấy ra, khiến bà ấy loạng choạng lùi lại vài bước, người hầu chạy lại đỡ mới có thể đứng vững.
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 4


4.

Ta đến gần bà ấy: “Cho dù là mẫu thân của ta, từ nhỏ đến lớn đều chưa từng đánh ta, người dựa vào cái gì mà cho rằng bản thân người có tư cách đánh ta? Hay là vì đứa con hoang kia. Người đừng quên, cho dù hiện tại ta được gả vào phủ tướng quân, nhưng ta vẫn là đại tiểu thư của phủ tể tướng, nếu như để phụ thân ta biết người đối xử với ta như thế này trong phủ, người cho rằng phụ thân ta sẽ mặc kệ sao?”.

“Ta còn phải nhắc nhở người một chút, người dường như đã quên, a di người mà yêu thương cưng chiều ta nhất hiện tại là quý phi nương nương trong triều đình. Người nói nếu ta đến chỗ a di mà khóc như hoa lê đái vũ giống như Thẩm Dịch kia, thì a di sẽ bỏ qua cho người, bỏ qua cho cả phủ tướng quân này sao?”.

“Lão phu nhân, trước kia ta nể tình Hoắc Thần mà tôn trọng và quý trọng người, bất kể việc gì cũng đều nghe theo người, nhưng người chưa bao giờ coi trọng ta, bây giờ người còn vì một đứa con hoang mà vu oan ta. Đã vậy, từ nay về sau ta không cần khách sáo với người nữa.”.

Bất kể lúc nào, gia đình ta cũng đều là nơi chống lưng cho ta, là nơi để ta dựa vào.

Lão phu nhân bị ta nói cho tỉnh ngộ, thật sự không dám đụng vào ta nữa, bà ta chỉ biết đứng đó thở hỗn hển.

“ Ngươi ngươi ngươi” trong một thời gian dài “ngươi” không còn lí do gì để nói nữa.

Nhưng Thẩm Dịch vẫn chấp mê bất ngộ, tiếp tục chỉ trích ta: “Giang Nguyên Nhi, cô không biết trên biết dưới, sao có thể nói chuyện như vậy với lão phu nhân, bà ấy là mẫu thân của tướng quân! Dù ngươi có xuất thân thế nào đi chăng nữa, ngươi cũng chỉ là nữ nhi đã xuất giá, cũng như bát nước đổ đi, nhà mẹ đẻ của ngươi sao có thể vì ngươi mà kết thù với cả phủ tướng quân?”.

“ Đủ rồi.” Hoắc Thần đẩy cửa đi vào, cũng không biết chàng ta từ trong cung trở về lúc nào, đứng bên ngoài bao lâu, nghe được bao nhiêu.

Điều đó không còn quan trọng nữa.

Thẩm Dịch như nhìn thấy cứu tinh, nhanh chóng nhào vào lòng Hoắc Thần, khóc đến xé ruột xé gan.

"Tướng quân, tướng quân, ngài đã về rồi. Ngài nhất định phải làm chủ vì Hoài Trân của chúng ta, phu nhân nàng ấy không thể chấp nhận Hoài Trân, nàng ấy muốn đẩy thằng bé xuống nước rồi dìm chết nó. Nàng ấy, thậm chí còn nói Hoài Trân của chúng ta chỉ là một kẻ ngốc.".

Ta lạnh lùng nhìn Hoắc Thần, chàng lập tức đẩy nàng ta ra: “ Khóc lóc cái gì? Ngươi luôn miệng nói Nguyên Nhi đẩy Hoài Trân ngã, ngươi có chứng cứ không?”.

“Thúy Thúy, còn có thị vệ trong phủ họ đều nhìn thấy.”.

Thúy Thúy gật đầu lia lịa: "Nô tỳ chính mắt nhìn thấy, là phu nhân đẩy thiếu gia xuống hồ.”.

Lúc đó, người cứu Hoắc Hoài Trân đó là một thị vệ quanh khu vực đó, cũng sớm được cô ta mua chuộc, đương nhiên là không nói ra sự thật.

Đúng lúc đó Cẩm Nguyệt đứng lên: “Ta có thể làm chứng cho phu nhân, lúc đó khoảng cách của phu nhân và các người xa như vậy, không có cách nào đẩy con trai ngươi xuống nước được, nên đã nói không đẩy là không đẩy, các người còn ở đây ngậm máu phun người.”.

Hoắc Thần tiếp tục hỏi Thẩm Dịch: “ Vậy nói cho ta biết, vì sao Nguyên Nhi lại làm như thế?”.

"Bởi vì, bởi vì Hoài Nhi không muốn gọi cô ấy là Đại nương tử!".

Ta cạn lời: "Ai quan tâm đến đứa con trai ngu ngốc đó của cô?".

“Tướng quân ngài xem, phu nhân nói Hoài Nhi thật sự là một đứa trẻ ngốc.” Thẩm Dịch đáng thương than thở.

Hoắc Thần đi tới nắm tay ta: "Nguyên Nhi, Hoài Trân vẫn còn là một đứa trẻ, cho dù nàng không thích nó cũng không nên nói như vậy về nó."

Có một người mẫu thân ngu ngốc như vậy, không ngu ngốc sớm muộn gì cũng bị dạy cho ngu ngốc.

Ta vùng vẫy ra khỏi tay Hoắc Thần, nói từng chữ: "Hoắc Thần, chúng ta hòa ly đi."

Trong mắt Thẩm Dịch hiện lên một tia vui sướng.

Hoắc Thần ôm chặt lấy ta: “không, không muốn. Nguyên Nhi, ta sai rồi, ta sai rồi, ta không nên nói nàng, sau này nàng muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. Chỉ cần nàng đừng rời xa ta.”

Thẩm Dịch vẻ mặt không thể tin được: "Tướng quân......”
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 5


5.

Hoắc Thần nhìn ta: “ Nguyên Nhi, chuyện hôm nay, ta nhất định sẽ tìm ra chân tướng, trả lại sự trong sạch cho nàng.”.

Ta quay lại nhìn chàng, trong ánh mắt không còn nghĩa nặng tình thâm “ Những chuyện này sớm đã không còn quan trọng nữa rồi.”.

"Hoắc Thần, ta không muốn nói lại lần hai. Chàng nên nghĩ kĩ, việc gì ta đã hạ quyết tâm thì cho dù là ai cũng không cản nổi.”.

Sự việc đã đến nước này, Thẩm Dịch và Hoắc Hoài Trân luôn là cái gai trong lòng ta, là rào cản giữa ta và chàng ấy,chúng ta mãi mãi không quay lại với nhau.

Mấy ngày trước đây, tôi luôn trốn tránh tự lừa dối bản thân, luôn cảm thấy chỉ cần không nhìn thấy họ, thì bọn họ sẽ như không hề tồn tại.

Nhưng bây giờ xem ra, trốn tránh quả thật là biểu hiện vô dụng nhất.

Cho dù bọn họ không làm gì được ta, nhưng thỉnh thoảng xuất hiện gây hấn với ta, ta cũng thực sự sợ rằng một ngày nào đó sẽ một kiếm giết tất cả bọn họ.

Vì những chuyện nhãi nhép này mà để tay mình bị nhuốm máu, thật không đáng.

Ta viết thư hòa ly, nhưng Hoắc Thần vẫn không muốn ký vào nó.

“Nếu chàng không ký, ta liền viết hưu thư.”.

Tự cổ chí kim rất ít có tiền lệ phụ nữ bỏ chồng.

Nếu hòa ly với Hoắc Thần, chỉ sợ phủ tướng quân sẽ mất hết thể diện, khó tránh khỏi rơi vào câu chuyện thê thiếp hư hỏng mưu hại vợ cả, bức vợ cả bỏ đi.

Hoắc Thần vẫn không từ bỏ, chàng ấy đã hứa với ta rất nhiều lần rằng chàng sẽ không bao giờ để mẹ con Thẩm Dịch xuất hiện trước mặt ta.

Cuối cùng, Hoắc phu nhân lấy cái chết ra đe dọa, Hoắc Thần mới ký xuống thư hòa ly với đôi mắt ngấn lệ.

Ta đã trở về phủ Tể Tướng nửa tháng, Hoắc Thần cũng đã ở bên ngoài phủ nửa tháng.

Cho dù phụ thân ta và những thị về trong phủ có đuổi chàng ta đi như thế nào,chàng ta vẫn không rời nửa bước.

Nhiều lần hoàng đế ra lệnh cho chàng vào cung, sau khi từ đó về, chàng lại đến đợi bên ngoài phủ Tể tướng.

Nghe nói Thẩm Dịch mấy lần mang theo đứa con trai ốm yếu đến khóc lóc, phụ thân ta cho rằng bọn họ xui xẻo nên đã sai mấy tên thị vệ chặn lại, đuổi về phủ tướng quân.

Mấy ngày nay trừ Hoắc Thần ra, thế tử Lý Chân là người thường xuyên đến nhất, chàng giả vờ tìm phụ thân ta bàn việc, nhưng thường uống trà chưa đến nửa chén đã đến chỗ của ta.

Khi bọn ta còn nhỏ, ba người bọn ta thường chơi với nhau, nhưng trong nháy mắt, mọi thứ đã thay đổi.

"Muội thật sự hòa ly với Hoắc Thần rồi sao? Hình như huynh ấy vẫn còn rất thích muội.”

“Rẻ mạt”

“Gì?”

"Trước đây, thích của Hoắc Thần đối với ta là báu vật, vì vậy ta sẵn sàng đáp ứng và coi trọng nó. Nhưng bây giờ, thích của hắn giống như một chiếc kẹp tóc rẻ tiền có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi bên ngoài. Ta, Giang Nguyên Nhi, chưa bao giờ coi trọng một thứ rẻ tiền."

Lý Chân mỉm cười: "Nếu bây giờ muội đã hòa ly với huynh ấy, tại sao muội không kết hôn với ta? Tuy rằng ta không thể hứa với muội mãi mãi một đôi, nhưng nếu ta trở thành hoàng đế trong tương lai, ta nhất định sẽ cho muội một chức vị.".

“Thái tử điện hạ đừng đùa giỡn như vậy nữa.”.

"Tại sao muội không tin rằng ta đang nghiêm túc?".

Ta nhướng mày nhìn huynh ấy: "Không phải là ta không tin, thế tử điện hạ có cần phải ép ta phải nói rõ ràng ra như vậy không? Ngài đừng quên những gì mà bản thân ngài cần làm.”.

Lý Chân cười to một tiếng, minh bạch nói: "Quả nhiên là một tiểu gia hỏa, thật sự không có gì giấu được muội.".

A di gọi ta vào cung nói chuyện phiếm, đúng lúc Lý Chân chuẩn bị trở về cung, huynh ấy đề nghị cho ta đi nhờ.

Khi bọn ta ra ngoài, Hoắc Thần ngay lập tức đi đến chỗ bọn ta.

Nửa tháng không gặp, ngài ấy tựa hồ gầy đi rất nhiều, khí lực cũng hao tổn không ít, cả người nhìn như đã mất đi linh hồn.

Sau khi bái kiến Thái tử, ngài ấy muốn được nói chuyện riêng với ta.

Lý Chân trực tiếp khoác vai ta, khi đi ngang qua Hoắc Thần, trầm giọng nói:

“Huynh không biết trân trọng thì sau này đừng đến quấy rầy Nguyên Nhi nữa.”

Ta bình tĩnh rời khỏi vòng tay của Lý Chân: “Điện hạ xin hãy cẩn trọng.”

Lý Chân nhún vai cười: “Ta vừa mới giúp muội, giờ muội liền trở mặt, thật tàn nhẫn?".

“Ta không có nhờ ngài giúp ta.”.

“Được được được, là ta hấp tấp nên mới giúp muội được chưa”.

Sau khi vào cung, ta và Lý chân tách nhau ra.

Cẩm Nguyệt ghé vào tai ta nói nhỏ: "Tiểu thư, hình như thái tử thích người, nếu như tiểu thư có thể trở thành thái tử phi, cũng coi như là sự trả thù đối với kẻ bạc tình đó. ".

Ta cười lắc đầu: “Muội không hiểu đâu.”.

Lý Chân lớn lên trong thâm cung, thân là hoàng tử. Tâm tư của huynh ấy làm sao có thể dễ dàng bị người khác nhìn thấu.

Nếu đúng như vậy, sợ rằng huynh ấy sẽ không lớn được như thế này.

Ta vừa mới bước vào tẩm cung của quý phi, còn chưa kịp hành lễ, a di đã nóng lòng nắm tay ta ngồi xuống.

"Mấy ngày nay sức khỏe của con không tốt, nên ta cũng không có gọi con vào cung hỏi chuyện, con cùng Hoắc Thần kia hòa ly sao, nhưng con bị bắt nạt như thế nào?".

"A di Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu, a di cảm thấy tính tình của con có thể dễ bị bắt nạt sao?".

A di đã hỏi đi hỏi lại ta rất nhiều lần nhưng lần nào cũng nhận được một đáp án giống nhau là ta không bị bắt nạt, bà mới chịu dừng lại.

Ta và a di nói chuyện phiếm, nhưng dường như a di có chuyện gì đó muốn nói rồi lại thôi không nói nữa.

Cho đến khi thị nữ đến báo thập tam hoàng tử đến.
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 6


6

A di lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng bảo: "Nguyên Nhi, ta quên nói cho con biết, Sư Nhi đã trở về, mấy hôm trước rời Cẩm Châu, ngày hôm qua mới tới."

Ta chỉ mỉm cười, không nói gì.

Sau khi Lý Sư bước vào, ngài ấy hành lễ rồi cứ thế nhìn chằm chằm vào ta.

Ngài ấy thậm chí còn không nghe thấy tiếng a di nhắc nhở.

Ta trong lòng thở dài một tiếng, rồi xin phép a di xuất cung, hồi phủ.

Chỉ là ta vừa rời đi, Lý Sư liền đi theo.

Ngài đi theo ta nhưng cách một khoảng nhất định, cũng chả lên tiếng nói gì với ta.

Đến trước cửa cung, ta lên xe ngựa rời đi nhưng ngài ấy vẫn như vậy, vẫn không nói một lời.

Xe ngựa đi xa, ta vén rèm nhìn lại, ngài ấy vẫn đứng đó nhìn theo.

Khung cảnh hiện tại giống như ngày ta xuất giá bảy năm về trước.

Ngài ấy hai mắt đỏ hoe đứng ở Tương Phủ, nhìn ta bước lên kiệu hoa.

Trong mắt là thứ tình không được đáp lại.

Sau đó, ngài ấy mấy lần đến phủ tướng quân tìm ta, nhưng ta viện đủ mọi lý do từ chối, dần dần ngài không tìm ta nữa, rời kinh, đi du ngoạn khắp nơi.

Vốn tưởng rằng thời gian trôi qua, một ngày nào đó ngài ấy sẽ quên được ta, rồi sẽ tìm được người thực sự yêu mình, nhưng sau ngần ấy năm thứ tình cảm đó không hề bị phai mờ đi theo năm tháng, ta cảm nhận được ngài ấy vẫn chưa buông bỏ được.

Sáng sớm hôm sau, người trong cung đến truyền khẩu dụ của hoàng thượng, ngài ấy tứ hôn ta với thái tử điện hạ.

Ta đã nhờ phụ thân và a di xin bệ hạ rút lại ý chỉ, nghe nói Hoắc Thần cũng cầu kiến bệ hạ, nhưng mười ngày sau vẫn không có hồi âm.

Vào một buổi chiều, trong lúc ta đang ngồi xích đu ở sân sau.

Cẩm Nguyệt vội vàng đi tới bẩm báo với ta thái tử điện hạ đến.

Từ khi hoàng thượng ban hôn, đã mấy ngày rồi ngài chưa đến phủ tể tướng, ta có chút bất ngờ vì ngài ấy đột nhiên tới thăm.

Cũng tốt, ta cũng có vài điều muốn nói với ngài ấy.

"Thái tử phi của ta hình như không chào đón ta cho lắm?"

Ta cúi đầu nói: "Không dám. Thái tử điện hạ xin ngài xin bệ hạ rút lại thánh chỉ ban hôn."

"Muội không muốn lấy huynh sao?"

Bây giờ việc đã đến nước này, ta cũng không vòng vo với ngài ấy nữa: “Điện hạ biết rõ ta không thể chấp nhận được việc Hoắc Thần có thê thiếp ở bên ngoài, vậy điện hạ cũng nên rõ, nếu như điện hạ đã tính kế ta thì đời này ta với ngài tuyệt đối không thể."

Ta đã phái người điều tra cái đêm mà Hoắc Thần và Thẩm Dịch gặp gỡ nhau.

Mặc dù Thẩm Dịch được Hoắc Thần cứu trên chiến trường, nhưng nàng ta được đưa đến một ngôi làng gần đó, và nếu không có người đứng sau hỗ trợ thì nàng ta tuyệt đối không thể nào đến gần doanh trại của Hoắc Thần.

Người hưởng lợi lớn nhất từ việc này là thái tử điện hạ.

Mục tiêu của ngài ấy là ngai vàng, là kình địch của thập tam hoàng tử- hoàng tử mà bệ hạ yêu thích nhất.

Sau lưng Lý Sư là Huyền Lâm mẫu tộc quyền lực ngút trời, còn có phủ tể tướng của ta cùng với sự hỗ trợ từ phủ thừa tướng, thì việc lật đổ thái tử là chuyện sớm muộn.

Vì vậy, bước đầu tiên của ngài ấy chính là là chia rẽ phủ thừa tướng và phủ tướng quân.

Và nếu ta có thể thành hôn với ngài ấy, thì chẳng khác nào hủy hoại tương lai của Lý Sư.

"Ngài không sợ nếu ta nói với Hoắc Thần tất cả những chuyện ngài làm thì công sức của ngài sẽ đổ sông đổ biển hết sao?"

Lý Chân tự tin nói: "Muội cũng nói rằng ta hiểu muội, nhưng muội thì không. Muội nên cảm ơn ta vì đã để muội nhận ra người muội yêu không yêu muội nhiều như muội nghĩ. Nhắc mới nhớ, Thẩm Dịch rất thích Hoắc Thần, ta chỉ giúp cô ta một chút sức, nhưng bất ngờ là cô ta có thai ngay sau đó, hahaha..."

Lý Chân ở hiện tại khiến ta cảm thấy rất xa lạ.

Đặc biệt mỗi khi nhớ về bọn ta ngày bé, lần đầu ta gặp ngài ấy trong cung, là do ta bất cẩn lạc mất cung nhân, rồi lạc đường ở ngự hoa viên.

Chính ngài ấy đã đến bên cạnh ta và nói: "Muội muội, đi với huynh, huynh sẽ đưa muội đi chơi."

Khi đó, thái tử từng tốt bụng, dịu dàng như vậy, nhưng người trước mặt ta bây giờ lòng dạ thâm sâu đến mức không thể nào đoán được.
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 7


7

“Thập Tam hoàng tử chưa từng có ý nghĩ tranh đoạt hoàng vị với ngài, tại sao ngài phải làm như vậy?”

Mặt Lý Chân sầm xuống như thể ta vừa chạm vào vảy ngược của ngài ấy.

"Hắn không muốn tranh đoạt, nhưng phụ hoàng thích hắn, quý phi nương nương thích hắn, vậy muội nói xem nếu phụ hoàng nhất định truyền hoàng vị lại cho hắn, xem hắn có muốn không?"

"Nhưng hắn ta lại rất thích muội, khi hắn ta nghe tin phụ hoàng tứ hôn ta với muội, hắn ngày nào cũng cầu kiến phụ hoàng xin phụ hoàng thu lại thánh chỉ. Thánh chỉ sao có thể nói thu hồi là thu hồi được, hắn đúng thật là trẻ con.”

"À đúng rồi, hình như hai hôm nay thủ đoạn của hắn thay đổi rồi, hiện giờ chắc còn đang quỳ bên ngoài Càn Thanh cung?"

Ta bị choáng váng với lời nói của Lý Chân.

Lý Sư quỳ ngoài Càn Thanh cung hai ngày, vì sao không có người nào tới nói cho ta biết?

Thái từ đắc ý cười nói: "Giữa hoàng vị và muội, hắn nhất định sẽ chọn muội. Nhưng, nếu có thể lựa chọn, ta lấy tất."

"Lý Chân, ngươi thật đê tiện!"

Ta giơ tay định tát hắn, nhưng hắn đã nắm được cổ tay ta, nghiêng người về phía trước: “Tiểu tử, muội tức giận sao?”

Ta liều lĩnh dùng trán đập thẳng vào trán hắn khiến hắn rít lên đau đớn, ta cũng đau nhưng kìm lại không để lộ ra ngoài.

Hắn thay vì tức giận, lại cười nói: "Tiểu tử, sớm muộn gì ta cũng sẽ để cho muội cam tâm tình nguyện gả cho ta."

"Ngươi nằm mơ đi, ta vĩnh viễn sẽ không gả ngươi."

Hắn bóp mạnh cổ tay ta, như muốn bóp nát nó: “Tùy muội.”

Nói xong, hắn buông ta ra, xoay người rời đi, quay lưng vẫy tay với ta: “Hôm khác ta lại đến gặp muội, hôm nay ta phải trở về thăm Thập tam hoàng tử của muội.”

Sau khi Lý Chân rời đi, ta ngồi xổm trên mặt đất hồi lâu mới hồi phục lại nhịp thở, tâm niệm duy nhất của ta hiện tại là không được để kế hoạch của hắn thành công.

Hắn đã không còn là thái tử dịu dàng, tốt bụng như thuở ban đầu, hiện tại hắn cái gì cũng có thể làm, tương lai nếu hắn lên ngôi, Lý Sư chưa chắc có thể sống sót.

Ta chạy đến thư phòng của phụ thân.

"Phụ thân, Thập Tam điện hạ thế nào rồi ạ?"

Phụ thân ta nhíu mày: "Thái tử nói cho con? Vì để Hoàng thượng thu hồi khẩu dụ, Thập Tam hoàng tử đã quỳ bên ngoài Càn Thanh cung hai ngày hai đêm không uống lấy một giọt nước, nếu cứ tiếp tục như vậy, e là ngài ấy sẽ trụ không được lâu."

Trái tim ta thắt lại, "Sao phụ thân không nói với con sớm hơn?"

Phụ thân thở dài: "Thập Tam điện hạ không cho bọn ta nói cho con biết, miễn cho con phải lo lắng."

Ta xin cầu kiến bệ hạ, quả nhiên, ta thấy Lý Sư, người đã vì ta mà quỳ bên ngoài Càn Thanh cung.

A di đứng bên lặng lẽ lau nước mắt.

Ta nhận lấy bát nước từ tay phụ thân, ngồi xổm xuống đưa cho Lý Sư.

Ngài ấy nhìn ta với đôi mắt đỏ hoe nhưng không nhận lấy bát nước

Người chàng gầy đi trông thấy so với mấy hôm trước, môi chàng nứt nẻ, không còn vẻ tráng kiện như trước.

"Điện hạ, Thái tử chính là nhắm vào người, ngài ấy muốn chọc cho bệ hạ chán ghét người, ngươi không thấy sao? Người làm như vậy chẳng phải càng làm cho ngài ấy được hưởng lợi sao?"

"Ta chỉ biết là muội không muốn gả cho hắn, vậy ta nhất định sẽ giúp muội."

Ta bưng nước đến miệng chàng, ép được chàng uống một ít nước vào: "Ngài đứng dậy trước đi, ta sẽ tự đi nói với bệ hạ chuyện hôn sự của mình, ngài tuyệt đối không được tiếp tục quỳ nữa."

Chàng vẫn bất động.

Ta bất đắc dĩ thở dài, liếc mắt nhìn qua a di, sau đó đi theo phụ thân vào trong điện.

Ta cúi đầu quỳ xuống, dập đầu, thành khẩn nói: "Bệ hạ, thỉnh bệ hạ cho tiểu nữ xuất gia, cả đời ở bên Thanh Đăng Cổ Phật."

"Hỗn xược, các người đều muốn chọc ta tức chết phải không?"

Ta không ngẩng đầu lên đáp: “Tiểu nữ không dám.”

Hoàng thượng có chút bình tĩnh lại: "Trẫm thấy người quả là người gan dạ, đứng lên trước đi."

"Tạ bệ hạ."

"Nói, tại sao ngươi thà trở thành ni cô chứ nhất quyết không thành hôn với thái tử?"

"Tiểu nữ thân là nữ nhi phủ tể tướng vừa hoà ly với Hoắc tướng quân, liền lập tức thành hôn với thái tử, việc này khó tránh khỏi bị người đời gièm pha, đây là lí do thứ nhất, lí do thứ hai là do tiểu nữ không có tình cảm với thái tử điện hạ."

"Nực cười, ai dám gièm pha khẩu dụ của trẫm? Ngươi không thích Thái tử, lẽ nào ngươi cũng không thích Thập Tam sao?"

"Tiểu nữ không dám."

Bệ hạ hài lòng gật đầu: “Ngươi là người thông minh, nên biết giữa ngươi và Thập Tam không có khả năng.”

Ta gật đầu: “Thần hiểu rõ.

"Trẫm cho ngươi hai lựa chọn."

Ta nhếch môi vui sướng, có sự lựa chọn còn hơn là đi vào ngõ cụt.

"Nước láng giềng muốn hòa thân Mạc Nhã công chúa cho nước ta, Mạc Nhã lại rất thích Thập Tam. Lựa chọn đầu tiên, ngươi đi thuyết phục Thập Tam đồng ý thành hôn với Mạc Nhã. Hai là, ngươi thành thật về nhà chờ ngày xuất giá, ba tháng sau liền gả cho Thái tử."

Ta có thực sự muốn vì bản thân mình mà Lý Sư phải thành hôn với người mà chàng không yêu không? Không, ta không thể làm điều đó.

Hoàng thượng cố tình làm như vậy.

Ta đang định nói thì phụ thân ta bên ngoài đột nhiên kêu lên: "Hoàng thượng, Thập Tam điện hạ ngất xỉu rồi!".
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 8


8.

Khi ta theo Bệ Hạ đến điện của Lý Sư, thái y đã bắt mạch xong, chuẩn bị rời đi.

Thái y nói chàng chỉ là quá kiệt sức, 2 ngày không ăn uống gì nên mới dẫn đến việc đột nhiên bị ngất đi. Thái y kê đơn thuốc, bảo sắc cho chàng uống trong vài ngài kết hợp với việc nghỉ ngơi sẽ mau chóng bình phục.

Nghe đến đây, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Hoàng Thượng lúc này sớm đã không còn tư thái của một bậc quân vương, người nhìn Lý Sư nhắm nghiền mắt nằm trên giường, đôi mắt đầy âu yếm như một người cha.

A di đột nhiên quỳ xuống nói: “ Bệ hạ, đời này thiếp chưa bao giờ cầu người bất kì điều gì. Nhưng hiện tại chuyện hôn sự của Nguyên Nhi và Thái Tử, thần thiếp xin bệ hạ thu hồi mệnh lệnh. Hai người bọn họ không có tình cảm nam nữ, hà cớ gì phải ép buộc.”.

Hoàng thượng phất tay áo: “ Nàng có biết mình đang làm gì không?”.

Cuối cùng ta vẫn không đành lòng, tiến lên đỡ a di sang một bên ngồi xuống, nắm lấy bàn tay của a di thất vọng nói: “ Con đã nói với người rồi, việc này bản thân con đã có suy tính cho riêng mình.”.

"Bệ hạ sợ Sư nhi sẽ đe dọa đến địa vị của Thái tử sao?".

Ngày thường a di luôn nhẹ nhàng và ngoan ngoãn, không bao giờ bàn luận về các vấn đề triều chính, ngay bây giờ thẳng thừng nhắc đến, e rằng a di đã dồn nén nhiều lắm rồi.

“ Nàng quả nhiên không hiểu được dụng ý của trẫm.”.

Giờ thì ta đã hiểu, Hoàng Thượng hạ quyết tâm muốn ta gả cho Thái Tử, vậy thì hiềm khích giữa Thái tử và Thập Tam hoàng tử sẽ không thể tăng thêm nữa.

Vì vậy ta chủ động giải vây nói: “A di à, con đã nghĩ thông suốt rồi, con bằng lòng gả cho thái tử.”

A di nhìn ta, khuôn mặt đầy sự khó hiểu.

Hoàng Thượng nhìn thoáng qua ta một cái rồi tán thưởng.

Sau khi Hoàng Thượng rời đi, ta mới thú nhận sự thật với a di “Hoàng Thượng làm vậy, thật ra là muốn bảo vệ Thập Tam Điện Hạ.”.

Trước đó ta cũng giống như Thái Tử, cho rằng Hoàng Thượng cưng chiều Thập Tam Hoàng Tử nhất, sau này rất có thể sẽ truyền lại ngai vàng cho chàng ấy.

Bây giờ xem ra, người không bao giờ quên bản thân mình trước là một bậc quân vương sau là một người cha.

Mặc dù Thái Tử là dưỡng tử của Hoàng Hậu, nhưng Hoàng Hậu chỉ là *hư hữu kỳ danh* thế lực gia tộc đứng phía sau không vững, cơ hồ không thể giúp gì được.

*(chỉ có danh tiếng, nhưng thực sự không có gì cả)

Ngược lại, xuất thân của Lý Sư quá lớn mạnh, mạnh đến mức nếu muốn soán ngôi, thái tử hoàn toàn không phải là đối thủ.

Còn bàn về ngôi vua giữa Thái Tử và Thập Tam Hoàng Tử, thì Thái Tử thích hợp nhất, ngài ấy không chỉ có nhiều chiến công lừng lẫy, có được lòng dân, còn ra tay rất tàn nhẫn, Thập Tam Hoàng Tử thì quá đỗi lương thiện, người rộng lượng khó gánh vác trọng trách lớn.

“Thái Tử đã được định sẵn sẽ ngồi trên ngai vàng, vì thế bệ hạ mới mong muốn con kết hôn với ngài ấy. Bệ hạ biết tính khí của Thái Tử, sợ rằng sau khi thái tử thượng vị, trước tiên sẽ gây nguy hiểm đến tánh mạng của Thập Tam Điện Hạ, nhưng khi có con ở đó thì khác, thứ nhất dù sau con cũng là hậu duệ của Huyền Lâm, còn là nữ nhi của Phủ tể tướng, thứ hai điện hạ quan tâm con, sẽ không có mưu đồ phản nghịch.”.

“Chỉ cần triệt để hoàn toàn nỗi lo ngại của Thái Tử, đến khi đó, ngài ấy mới tha cho Sư nhi.”

A di im lặng một lúc, rất lâu mới mở miệng nói: “Nguyên Nhi, thiệt thòi cho con rồi.”

Ta mỉm cười và lắc đầu: “Trước quốc sự, tình yêu nam nữ thì có đáng gì đâu?”.

Lúc hòa ly với Hoắc Thần, ta thật sự muốn sống như bản thân mình muốn trong suốt quãng đời còn lại.

Nhưng ta quên rằng nương gia là chỗ dựa của ta, cũng chính là điểm yếu của ta, ta không thể nào bỏ qua những điều đó mà sống ung dung tự tại một mình.

Ta đã trông coi Lý Sư cả một buổi chiều, khi màn đêm hạ xuống chàng mới từ từ mở mắt.

Thấy ta đứng trước giường, một tia vui sướng hiện lên.

“Có chỗ nào không thoải mái không?”

Chàng nhìn ta rồi lắc đầu: “ Nàng luôn ở đây đúng không?”

“Ân, giờ ngài đã tỉnh rồi, cũng đã đến lúc ta phải xuất cung.”.

Ta vừa đứng dậy chuẩn bị rời đi, thì bị chàng vội vàng nắm tay lại: “ Nguyên Nhi, đừng đi.”.

Ta rút tay ra khỏi lòng bàn tay của chàng, lùi về sau một bước, giữ khoảng cách với chàng:“ Ta đã đồng ý hôn sự với Thái Tử rồi, cho nên dù ngài có đi cầu xin bệ hạ cũng vô dụng.”

“ Nàng căn bản không yêu hoàng huynh, vì cái gì mà làm như vậy?”.

“ Ta có yêu Thái tử hay không cũng không quan trọng, thứ ta muốn là Hậu vị. Huống hồ chi, ta cũng không yêu ngài, cho dù không có Thái tử, chúng ta cũng không có khả năng.”.

Chàng khó mà tin được: “Nàng căn bản không phải người như vậy!".

Ta không muốn nói nhiều với chàng ấy, ta chỉ hy vọng những lời dứt khoát của mình có thể khiến chàng nhanh chóng buông bỏ đoạn tình cảm dành cho ta.

Trên đường trở về, đầu ta đau như búa bổ, nhắm mắt dựa lên vai Cẩm Nguyệt mà nghỉ ngơi.

Ra khỏi cung chưa được bao lâu, xe ngựa đột nhiên dừng lại.

Giọng nói của người đánh xe truyền vào: “Tiểu Thư, có một người phụ nữ chặn đầu xe ngựa, nói muốn gặp người.”.

Cẩm Nguyệt vén rèm nhìn: “Là Thẩm Dịch, tiểu thư người nghỉ ngơi trước đi, muội đi đuổi cô ta đi.”.

Ta kêu muội ấy dừng lại: “Muội đừng đi, để thị vệ đi.”.

Song thị vệ đến nhấc cô ta lên ném sang bên đường,nhưng cô ta không từ bỏ mà lớn tiếng hét lên: “Giang Nguyên Nhi, lẽ nào ngươi không muốn biết ai là người đã cho phép ta tiếp cận tướng quân sao?”.

Lẽ nào, không phải là Thái Tử?
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 9


9.

Ta bảo phu xe dừng lại, xuống xe, đi đến trước mặt Thẩm Dịch, nhìn xuống chỗ cô ta: “Ngươi muốn nói gì? Bây giờ có thể nói rồi.”.

“Giang Nguyên Nhi, ngươi hả dạ lắm đúng không? Hoài Trân của ta ch*t rồi, nó ch*t rồi, bị ngươi hại ch*t rồi” Cô ta đột nhiên phát điên khiến mọi người không kịp trở tay.

Lúc tất cả mọi người không ai kịp phản ứng, từ trong tay áo cô ta rút con dao găm ra, đâm về phía ta.

Đột nhiên có một cái bóng đen lao ra ôm ta vào lòng, dùng lưng của mình đỡ cho ta nhát dao đó.

Ta chạm vào vết máu chảy ra từ lưng của Lý Sư, đột nhiên cảm thấy hai chân không còn miếng sức lực, có thể ngất bất cứ lúc nào.

Nhưng ta vẫn cố giữ và ôm chàng ấy thật chặt, hướng về phía Cẩm Nguyệt và đám thị vệ quát to: "Đi gọi thái y, nhanh lên!”.

Ta lại nhìn về hướng Thẩm Dịch đã hóa điên hóa dại: “Mang ả ta về Tương phủ, không có mệnh lệnh của ta, không ai được phép thả ả ta ra.".

Lý Sư trượt ra khỏi người ta, ngồi trên mặt đất, ta ôm chàng mà nước mắt không ngừng rơi xuống: “ Điện hạ, ngài không được ngủ, nhất định phải kiên trì, ngài không được xảy ra chuyện hết, biết không?”.

Lý Sư mỉm cười, dùng sức giơ tay lên vuốt mặt ta, hơi thở dường như yếu dần: “ Nếu không có nàng, cái ch*t đối với ta mà nói, đó là một sự giải thoát, vì thế Nguyên Nhi, nếu ta thật sự ch*t đi rồi, nàng cũng đừng buồn được không?”.

Ta cũng không biết rốt cuộc làm thế nào mà ta về đến được phủ, mẫu thân nước mắt lưng tròng ôm lấy ta an ủi: “ Không sao, thái y nói không tổn thương đến các bộ phận nguy hiểm, Sư nhi sẽ không xảy ra chuyện gì.”.

“Ừ, nhất định không được xảy ra chuyện gì” là nói cho mẫu thân ta nghe, cũng là nói cho chính bản thân ta nghe.

Ta lấy lại tinh thần đi đến nhà củi nơi Thẩm Dịch đang bị giam giữ.

Ta cần phải mang ả ta đi trước khi hoàng thượng sai người đến áp giải ả ta. Ta muốn biết sự tình từ chính miệng của ả ta.

Thẩm Dịch lúc này đang ngồi trên mặt đất, ôm lấy thân mình cuộn lại để phòng bị, trong đôi mắt không còn tia hung hăng như trước kia nữa, đáy mắt tối tăm.

Cẩm Nguyệt đã đi dò la và quay về bẩm báo Hoắc Hoài Trân qua đời vì sốt cao liên tục, vừa ch*t Hoắc Thần không chút nể nang mà đuổi ả ta ra khỏi phủ tướng quân.

Điều này làm cho Thẩm Dịch hoàn toàn phát điên.

Cẩm Nguyệt tức giận nói: “ Đáng đời, tất cả đều là báo ứng, bản thân làm điều ác, tự hại ch*t đứa con của mình, bây giờ lại muốn đổ lỗi cho người,vẫn là không biết xấu hổ.”.

Ta đến gần Thẩm Dịch: “Trước kia ngươi nói vậy rốt cuộc là có ý gì? Người sai khiến ngươi không phải là thái tử sao?”.

Ả ta nhếch mép: “ đúng, mà cũng không đúng”.

Ăn nói ậm ờ, cứ không chịu nói rõ ràng với ta.

Ta bị ả làm cho đỏ cả mắt, ngồi xổm xuống túm chặt lấy cổ ả ta, hung dữ mở lời: “Bây giờ ngươi nói đầu đuôi câu chuyện ra cho ta, ta sẽ giữ lại cái mạng quèn của ngươi, còn mà ngươi vẫn cố chấp không chịu nói, ngươi tin không, ta sẽ cho người đào mộ con trai bảo bối của ngươi lên, sau đó phanh thay nó ra cho ngươi xem.”.

Dáng vẻ này của ta làm ả sợ hãi, ả ta vùng ra khỏi tay ta ho khan mấy tiếng mới yếu ớt thốt lên: “Là người vì ngươi mà bị thương.”.

“ Ta không biết hắn là ai. Là hắn đưa cho ta rất nhiều bạc, để ta giả làm cô nhi và tiếp cận tướng quân,giành được lòng thương hại của ngài ấy sau đó chiếm lấy trái tim ngài.”.

“Hắn nói chỉ cần ta có thể mang thai thành công hài tử của tướng quân, tiến vào phủ tướng quân, không chỉ có được vinh hoa phú quý như ý muốn, mà hắn còn cho ta một khoản tiền nữa.”.

“Nhưng sau khi tướng quân cứu giúp ta, lại sắp xếp ta ở trong một ngôi làng gần đó, ta căn bản không thể đến gần ngài ấy được.”.

Sau đó, Thái tử mới xuất hiện.

Lý Sư.........

Bắt đầu mọi chuyện là chàng ấy.

Ta chợt ý thức được rằng, có lẽ từ đầu đến cuối, tất cả bọn ta đều chưa từng thật sự hiểu chàng ấy.

Lẽ ra ta nên ý thức sớm hơn rằng chàng chưa bao giờ là một chú thỏ trắng vô hại, tốt bụng.
 
Nguyệt Chiếu Lạc Hoa
Chương 10


10.

Hoàng thượng sai người áp giải Thẩm Dịch đi, có lẽ ngày mai ả ta sẽ chẳng thể nào nhìn thấy được ánh sáng mặt trời nữa.

Sáng sớm hôm sau trong cung truyền tin đến, tình hình của Lý Sư không có gì đáng lo ngại, sáng nay đã tỉnh, cứ làm ầm ĩ lên đòi gặp ta.

Ta viện cớ rằng sức khỏe không được tốt, nhờ Công Công quay về nói với Lý Sư hãy an tâm dưỡng thương, hôm sau ta sẽ đến thăm chàng ấy.

Nhoáng một cái đã nửa tháng, nhưng ta không hề bước ra khỏi Tương Phủ.

Bất cứ ai đến gặp ta, cha ta đều thay ta cự tuyệt, ông chỉ muốn ta an tâm ở Phủ chờ ngày xuất giá.

Đã một ngày một đêm, ta không ngủ được, ta dậy khoác lên người một chiếc áo choàng, ra đứng giữa sân ngắm trăng.

Đột nhiên thấy bên trên bức tường cao có một cái bóng đen lướt qua, một nỗi sợ hãi hiện lên trong tâm trí, muốn gọi thị vệ.

Một tiếng sáo quen thuộc khiến ta há hốc mồm.

“Nguyên Nhi a, muội đang thổi ca khúc nào vậy? Sao có thể nghe vui tai như thế này? Nghe hay hơn nhiều so với các người thổi nhạc trong cung điện.”

“Chỉ là muội tùy tiện thổi mà thôi. Điện hạ có muốn học hông? Nếu ngài muốn học muội có thể dạy cho người.”

Đôi mắt của tiểu Lý Sư sáng lên, gật đầu một cách dứt khoát: “ Ta sẽ thổi cho muội nghe sau khi ta học được chúng.”

Chàng ấy không chỉ học được mà còn thổi hay hơn cả ta.

Cẩm Nguyệt vô tình nghe được, nói với ta, mặc dù cô ấy nghe không hiểu, nhưng cảm thấy rằng người thổi sáo đã trao trọn tình cảm của mình vào trong đó, làm cho người nghe mặc dù không hiểu nhưng sao muốn rơi lệ.

Ta không ngẩng đầu nhìn, lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt rồi quay trở về phòng.

Hằng đêm sau đó, Lý Sư đều sẽ đến bên bức tường cao trong sân nhà ta thổi một khúc, rồi lặng lẽ rời đi không một tiếng động.

Ta chỉ dựa vào khung cửa sổ đã được đóng chặt và lắng nghe, chưa bao giờ bước ra ngoài xem.

Cho đến khi gần đến ngày cưới của ta và Thái tử, tiếng sáo đã biến mất.

Ta nghĩ, chàng có lẽ đã nhận ra hiện thực nên sẵn sàng buông bỏ rồi.

Đây sẽ là nơi chúng ta dừng lại, cũng sẽ là kết cục tốt nhất cho hai ta.

“Tiểu thư, bộ hỷ phục này thật sự nhìn rất đẹp, tay nghề thêu thùa của các cung nữ trong cung quả thật là bên ngoài không thể sánh bằng."Cẩm Nguyệt cắt ngang suy nghĩ của ta, đưa ta ra khỏi những suy nghĩ vớ vẩn.

Ta tùy ý nhìn lướt qua bộ hỷ phục cao quý đang thử trên người, lòng không mấy dao động.

Mẫu thân một mặt giúp ta sắp xếp các bộ y phục đâu vào đấy, một mặt xúc động: “Ta và phụ thân con thật sự muốn gả con vào một gia đình bình thường, sống một cuộc sống an nhàn, nhưng lúc đó con thích Hoắc Thần, một lòng một dạ dốc hết lòng với hắn, hai đứa có ý với nhau nên ta mới đồng ý, không bao giờ nghĩ rằng nó sẽ kết thúc như thế này.”.

“Bây giờ nằm dưới sự quản chế của cung cấm,.....Nơi này còn hiểm ác và phức tạp hơn so với phủ tướng quân, từ giờ về sau mỗi một bước con đi đều thật phải cẩn thận.”.

Ta cố gắng mỉm cười trấn an mẫu thân: “Mẫu thân, người yên tâm đi, con có thể tự bảo vệ cho bản thân mình thật tốt mà. Vả lại, không phải còn có A di ở đấy sao, có A Di che chở cho con, có ai dám ức h**p con sao?”.

Bề ngoài ta đương nhiên là không sợ, chỉ sợ có vài kẻ tiểu nhân, ở sau lưng giở trò hãm hại.

Mẫu thân hồi nhớ lại những chuyện đã qua: "Trước Sư Nhi thì A di của con còn có một nhi tử, đáng tiếc là sống không đến ba tháng, tì nữ bên cạnh A di đã bị phi tần khác mua chuộc mà tìm cách bóp ch*t đứa bé. May ra sau này có Sư Nhi, bằng không sợ rằng đến bây giờ A di con vẫn khó chấp nhận được sự ra đi của đứa bé mà có thể vượt qua được nỗi đau mất mát.”.

Ta nhớ lúc mình còn nhỏ ca ca không thể lay chuyển được ta, vì thế lén lút đưa ta và Lý Sư xuất cung ra ngoài chơi, lúc đó chợ rất đông người,nên ta và Lý Sư đã bị lạc khỏi ca ca.

Ta kéo lấy Lý Sư bỏ chạy, khi có một đám người mặc áo đen đuổi bắt, cuối cùng thì bị dồn vào ngõ cụt. Mục tiêu của chúng là Lý Sư, họ muốn gi*t chàng ấy.

Khi đó ta mới hiểu được, có những người từ lúc sinh ra đến khi trưởng thành đã là cái đinh trong mắt của người khác, mặc dù họ chẳng làm gì cả.

Cũng may, ta đã theo Hoắc Thần học được một chút võ công, liều mình đem Lý Sư ra sau lưng mà che chở.

Ta bị chém vài nhát vào người, nhưng dù sao cũng chịu đựng nỗi cho đến khi ca ca ta đem viện binh đến.

Nghe nói khi đó toàn bộ thái y trong cung đã được mời đến, nhưng cuối cùng đều lắc đầu, dặn dò người trong phủ chuẩn bị hậu sự.

Nhưng Lý Sư không từ bỏ, không biết từ đâu đã mời về một vị thần y, cuối cùng chàng ấy đã thật sự mang ta từ cõi ch*t trở về.

Sau khi ta tỉnh lại Lý Sư đã ôm ta khóc hai canh giờ, còn nói nếu như ta mà ch*t chắc chàng ấy cũng không sống nổi.

Vào thời điểm đó, ta chỉ xem đó là một lời nói đùa của một đứa trẻ, chưa từng xem nó là lời nói thật lòng.

“Vòng eo này có phải lớn hơn chút rồi không, có cần nhờ cô cô mang y phục vào cung rồi sửa lại cho con không?” Nương tiến đến chạm vào eo ta hỏi:

Ta lắc đầu: “như vậy đã được rồi mà, nhìn rất đẹp.”

Vốn dĩ đây cũng chỉ là một cuộc hôn nhân vì quyền lợi, hà cớ gì phải cưỡng cầu chỗ nào cũng phải hoàn mỹ.

Mẫu thân thấy ta không có chút hào hứng nào với chuyện này nên chuyển sang chủ đề khác “ Sư Nhi đã trở về Huyền Lâm rồi.”

“Trở về Huyền Lâm?”

“Ừm, Sư Nhi nói lâu rồi chưa về, muốn về Huyền Lâm thư giãn.”

Tâm tư mà Lý Sư dành cho ta, họ đều nhận ra và hiểu rõ. Mẫu thân ta nói như vậy, cũng là muốn xem phản ứng của ta ra sao.

“Cũng tốt” Khi chàng ấy quay lại thì ta đã trở thành hoàng tẩu của chàng rồi.

Mọi chuyện đã được định sẵn.Thấy ta không có phản ứng gì khác thường, mẫu thân ta trầm tư rồi thở dài.
 
Back
Top Bottom