Đam Mỹ Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 100: Cá Nướng


[Tinh tế] Nguyên soái ngài bình tĩnh đã.
Tác giả: Hoàng Hôn Họa Nguyệt
Chương 100: Cá nướng.
Lúc Nam Cung Hàn Dương xóa xong lịch sử trò chuyện thì đó cũng là lúc Diệp Thanh An bắt được con cá đầu tiên.
Có lẽ là do phát triển ở môi trường tự nhiên nên con cá rất khỏe, ở trên tay Diệp Thanh An cứ liên tục vùng vẫy, mấy lần suýt thoát được, Diệp Thanh An phải thật dùng sức mới có thể tóm được nó lên bờ.
Nam Cung Hàn Dương từ trên cành cây đáp xuống trước mặt cậu, nhìn con cá chắc thịt trên tay Diệp Thanh An: "Còn không biết cậu còn có thể bắt cá đấy."
Diệp Thanh An hít mũi, vẻ mặt đắc thắng: "Còn phải nói sao? Đến đây, tôi sẽ trổ tài nướng cá cho anh xem."
Nam Cung Hàn Dương bất lực đi qua, Bánh Bao Nhỏ cũng thuận thế leo lên vai Nam Cung Hàn Dương ngồi xem.
Đồng bọn của Diệp Thanh An từ 1 con cơ giáp Bánh Bao Nhỏ thoắt cái đã tăng lên hai, hơn nữa tên đồng bọn này còn là dân máu mặt.
Lửa rất nhanh đã được nhóm lên một đám nhỏ.

Cá được Diệp Thanh An xử lí sơ qua rồi dùng cây xiên qua, đem lên lửa nướng.

Tiếng xèo xèo cùng tiếng lửa tí tách vang lên trong không khí im lặng, mùi thịt nướng cứ thế mơ hồ phiêu đãng trong không khí.
Nam Cung Hàn Dương từ đầu đến cuối vẫn yên lặng trợ giúp Diệp Thanh An một số thứ nhỏ nhặt, hoàn toàn đóng vai một vị khách đến ăn mà thôi.
Diệp Thanh An ngồi bên đống lửa, trên mặt đã bị quẹt lên ít tro bụi, lởm chởm đốm đen nhìn đáng yêu vô cùng, cậu nhanh tay lẹ mắt lật cá qua lại, chỉ là một lúc sau phía ngoài cá đã cháy đen, Diệp Thanh An mặt không không đổi sắc đem cá xuống.
"Tới đây chính rồi, mời anh này."
Nam Cung Hàn Dương thoát khỏi vẻ mặt ngẩn ngơ, tiến về phía Diệp Thanh An: "Chín rồi sao?".
"Ừm, anh không nghe thấy mùi thơm à, ngon lắm đó ăn thử đi." Diệp Thanh An mỉm cười đẩy con cá có phần hơi khét đến bên Nam Cung Hàn Dương.
Nam Cung Hàn Dương: "..." mùi thơm thì có nhưng hình như còn có mùi khác nữa thì phải.
Ánh mắt Nam Cung Hàn Dương rơi vào con cá trên tàu lá đã được Diệp Thanh An rửa sạch trước đó.
À, thì ra là mùi cá khét.
Dưới ánh mắt chăm chú cùng mong đợi của Diệp Thanh An, Nam Cung Hàn Dương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh gắp một miếng cá cho vào miệng.
"Thế nào? Thế nào? Ngon không?".

Diệp Thanh An mong đợi nhìn hắn.
Nam Cung Hàn Dương: "..."
Nam Cung Hàn Dương: "Rất ngon."
Bên ngoài đắng vào trong ngọt, vào trong tí nữa thì tanh.

Hoàn hảo, hoàn hảo đúng với câu ngoài khét trong sống.1
"Ngon vậy sao?" Diệp Thanh An nghi ngờ nhìn tí máu cá chảy ra phía sau phần đầu cá, sau đó im lặng thu ánh mắt.
"Vậy tặng cho anh cả con đó!".
Nam Cung Hàn Dương: "..."
**
Sau hôm Diệp Thanh An mời Nam Cung Hàn Dương ăn cá nướng thì Nam Cung Hàn Dương đã mấy ngày rồi không đến huấn luyện, nhờ vậy mà cường độ huấn luyện cũng nhẹ đi rất nhiều, đám viện sinh lúc này cũng có thể thở phào ra một hơi.
Hôm nay trong quân đội hình như có trận tập huấn gì đó cho nên đám viện sinh được cho nghỉ học ba ngày, đội kĩ thuật bên phía Nhạc Dương Vũ và Lam Phương Lâm cũng vậy.

Hiếm khi có dịp cả bọn cùng rãnh, Nhạc Dương Vũ lại là người dẫn đầu cả bọn đi ăn chơi.

Lần này bọn họ đến một trường đấu cơ giáp ở bên ngoài trường để chơi thử, nghe nói trường đấu này có hệ thống kết nối với thần kinh, sẽ mang lại cảm giác đánh nhau vô cùng chân thật, hiển nhiên cũng sẽ có cảm giác đau.
Nghe nói trước đó đã có người bị đánh đến mức tổn thương tinh thần lực.

Nhưng hiển nhiên những thứ càng nguy hiểm càng k*ch th*ch những kẻ thích liều lĩnh.
Trường đấu cơ giáp ở bên ngoài đông hơn trong trường rất nhiều, nhìn quanh có thế thấy đủ khắp các thể loại người, đủ các loại tuổi khác nhau.

Diệp Thanh An còn để ý thấy được những viện sinh của trường quân đội khác nữa.
Bốn người đi theo tốp xếp thành hàng để lấy số khoang con nhộng, Diệp Thanh An xếp ở cuối hàng, thấy người ở phía trước tiến lên một bước, cậu vừa định tiến lên thì sau vai đã bị một lực mạnh mẽ ghì lại.
"A, nhóc con trường quân đội Liên Bang đệ nhất đây mà!".

Tiếng cười cợt của người ở phía sau vang lên Diệp Thanh An nhíu mày xoay người nhìn lại.
Đứng sau lưng là một đám hơn mười người, mặc cùng một loại đồng phục lạ hoắc, Diệp Thanh An không nhận ra đây là đồng phục của trường nào chỉ biết là trường đó hẳn không có trụ sở trên tinh cầu này.
Người đó thấy Diệp Thanh An da dẻ trắng mịn, gương mặt cũng rất thanh tú thì hơi xem thường: "Nhìn đi, đám người trường Liên Bang đệ nhất chỉ toàn đám công tử bột này mà thôi, cả trường chỉ được cái mã ngoài là làm trội."
Đám người đằng sau nhanh chóng đón ý nói hùa: "Đúng đúng, nghe nói năm nay còn vơ vét hết những thí sinh dự thi kìa, chắc là thiếu học sinh trầm trọng lắm rồi."
Đám người này châm chọc một hồi thấy Diệp Thanh An không đáp trả lại thì hơi tức giận, tên cầm đầu ghì vai Diệp Thanh An khi nãy đi thẳng vài vấn đề: "Hiếm khi có dịp gặp được viện sinh của trường quân đội được mệnh danh là đệ nhất của toàn Liên Bang nên tôi đây muốn cùng cậu so tài một trận, thế nào?".
Diệp Thanh An hứng thú nhếch mày: "Cược thế nào?"
"Ai thua thì nộp đơn xin nghỉ học trong trường, thế nào?".

Người kia cười khì.
"Được thôi, nói được làm được."
"Quân tử nhất ngôn."
Đến khi bọn Nhạc Dương Vũ nhận ra Diệp Thanh An không thấy đâu thì thỏa thuận giữa Diệp Thanh An và những người kia đã xong, hai người đã bắt đầu lên sàn đấu 1x1.
Người kia có lẽ rất có kinh nghiệm trong việc đánh cận chiến, vừa vào đã cấp tốc tiến đến đánh cho Diệp Thanh An không kịp trở tay, từ khi trọng sinh lại cho đến bây giờ đây là lần đầu tiên Diệp Thanh An bị rơi vào thế hạ phong.
Chỉ là mấy tháng huấn luyện của Diệp Thanh An cũng không phải bỏ phí, cộng với tinh thần lực khổng lồ của mình, Diệp Thanh An rất nhanh đã thoát khỏi thế hạ phong, bắt đầu đánh trả lại đối phương.
Người kia có vẻ rất bất ngờ khi Diệp Thanh An có thể xoay chuyển tình thế, bắt đầu ra tay tàn độc hơn.

Ban đầu hai người lựa chọn đối kháng tay đôi không dùng vũ khí, cho nên lần này thắng thua sẽ không quyết định vào trang bị của cơ giáp nữa mà quyết định nhờ vào ai đánh ai gục trước, một trận đấu vừa bạo lực mà cũng thật dứt khoát.
Hai người quyền cước qua lại một hồi, Diệp Thanh An rất bất ngờ khi đồi phương có thể cùng cậu đối kháng lâu như thế, nói không phải tự mãn nhưng mà cậu tin sức lực của mình đối với những người cùng lứa phải là đứng ở top đầu, xem ra tên này cũng không phải đến để làm màu cho vui.
Diệp Thanh An cuối cùng cũng ý thức được trận đấu này không đơn giản chỉ là 1x1 như bình thường, đối phương hẳn là đã chuẩn bị rồi mới đến, có lẽ là muốn hạ thấp vị thế của trường quân đội Liên Bang xuống.

Nếu cậu dám lơ là với trận đấu này, Vương Tâm Anh (Hiệu trưởng) chắc chắn sẽ nhảy Disco* cả ngày cho mà xem.
(*Cứ hiểu như kiểu nhảy đành đạch là đc nha quý dị.)
Diệp Thanh An cười khẽ, cũng bỏ đi tâm trạng đùa giỡn khi nãy mà bắt đầu đánh một cách nghiêm túc.
Đối phương ra chiêu rất mạnh, không chỉ mạnh mà còn độc.

Diệp Thanh An vừa tránh đòn của đối phương vừa trả lại từng cú đấm nhưng đôi khi cú đấm của cậu lại rơi vào hư không hiển nhiên đã bị đối phương tránh được.
Diệp Thanh An càng đánh càng hăng, càng đánh càng vui vẻ.

Ánh mắt khi có khi không lại lóe lên chút ánh sáng đỏ.
Trận đấu kịch liệt bên này rất nhanh đã thu hút không ít ánh nhìn của những người khác.

Mọi người bắt đầu vây quanh màn hình trận đấu của hai người, xuýt xoa:
"Hai người họ có thâm thù đại hận gì à? Đánh nhau dữ dội thế."
"Ấy chà, đoán xem bên nào sẽ thắng."
Nhạc Dương Vũ đang đi tìm Diệp Thanh An vừa vặn đi ngang qua màn hình chiếu, nghe được tiếng xì xầm bên tai thì cậu ta cũng tò mò mà nhìn một cái, vừa nhìn đã tức tới giậm chân.
Diệp Thanh An cậu ấy dám bỏ đồng đội đi đánh nhau trước!!.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 101: Gặp Lại


[Tinh tế] Nguyên soái ngài bình tĩnh đã.

Tác giả: Hoàng Hôn Họa Nguyệt
Chương 101: Gặp lại.

Trận đấu kéo dài hơn so với dự tính của Diệp Thanh An, cậu không ngờ đối phương lại dai sức như vậy, xem ra lần này trường bên kia quyết phải kéo trường quân đội Liên Bang xuống nên mới đưa ra một viện sinh tiềm lực như vậy.

Nhưng mà, chỉ như vầy thôi thì không đủ hạ gục trường quân đội Liên Bang đâu.

Diệp Thanh An híp mắt, đòn tấn công trên tay bắt đầu áp đảo hơn, cánh tay cơ giáp rắn chắc bắt đầu vòng qua một bên vai cơ giáp đối diện, sau đó nhấc bổng cơ giáp kia lên quăng mạnh xuống.

Đối phương mặc dù bị biến cố làm cho hết hồn nhưng vẫn nhanh chóng đứng dậy, bắt đầu chiến đấu tiếp.

Chỉ là một màn kinh thiên động địa lần trước lại một lần nữa xảy ra.

Diệp Thanh An bộc lộ sức mạnh cường hãn của mình bằng cách dùng tay xé rách cơ giáp của đối phương một cách đầy mạnh mẽ và bạo lực, khiến cho đối phương không còn bất cứ một cơ hội xoay chuyển nào.

Cuối cùng không có gì bất ngờ, Diệp Thanh An chiến thắng.

Lúc Diệp Thanh An đi ra thì Nhạc Dương Vũ, An Tử Thiên và Lam Phương Lâm đều đã đứng đợi sẵn ở lối ra, vừa nhìn thấy cậu, Nhạc Dương Vũ đã bắt đầu trước: "Sao cậu đánh nhau lại không rủ tôi?".

Diệp Thanh An: "??" Đánh nhau còn phải rủ nữa hả?
Lam Phương Lâm chống nạnh đi lê tiếp tục phê bình Diệp Thanh An vì hành vi bỏ bạn: "Nếu muốn đánh nhau thì ít nhất cậu cũng phải nói một tiếng trước chứ, làm bọn tôi tìm mãi.

"
An Tử Thiên thì nghiêm túc hơn hai người kia, trực tiếp vài thẳng vấn đề: "Tên kia chọc gì cậu à?".

"Không hẳn, đừng để ý nữa, trận này đấu xong tên đó về chắc hẳn phải ngâm mình trong dịch dinh dưỡng mấy ngày.

" Diệp Thanh An lắc lư cả người, trông có vẻ vừa đánh một trận rất sảng khoái.

"Cậu thì được đánh rồi, còn bọn tôi thì chưa đây.

" Nhạc Dương Vũ bĩu môi.

"Vậy mọi người chơi đi, tôi đợi được.

" Diệp Thanh An thản nhiên nói.

Cậu nghĩ trong lúc đợi ba người bọn họ đấu thì cậu có thể đánh thêm một trận nữa.

Mọi người đến đây là để chơi, Diệp Thanh An đã nói như vậy thì ba người cũng không khách khí bắt đầu thỏa sức đi đánh nhau.

Diệp Thanh An nhìn bọn họ đang tiến vào khoang con nhộng cậu cũng đi nhìn xung quanh một vòng định bụng tìm đối thủ, lúc này, Diệp Thanh An phát hiện có một tầm mắt đặt lên người cậu, cậu lập tức quay phắt lại nhìn, vừa nhìn thấy người nọ, cả người Diệp Thanh An đều cứng lại.

"Đúng là em rồi! Xem ra anh không có nhìn nhầm.

" Lăng Thân đang đứng cách đó không xa vừa nhìn thấy Diệp Thanh An hai mắt hắn đã sáng lên, bước từng bước lớn đi đến.

Diệp Thanh An nhíu chặt mày, lùi lại vài bước như tránh ôn dịch, hiếm khi nói câu mỉa mai: "Sao anh lại đến đây? Không ở nhà mà lo cho người vợ bé bỏng của mình đi.

"
Bước chân Lăng Thần khựng lại, nụ cười trên môi cũng tắt ngấm mà trở nên buồn khổ: "Thanh An, em đang trách anh sao?".

"Sao tôi phải trách anh?".

Diệp Thanh An không hiểu.

Ánh mắt Lăng Thần sáng lên: "Em không trách anh sao? Em tha thứ cho anh sao?".

1
Diệp Thanh An: "???"
Nói khùng gì vậy cha nội?
Diệp Thanh An không thể hiểu được Lăng Thần tại sao lại xuất hiện ở đây, cũng không hiểu sao hắn lại nói những điều vô nghĩa này, càng nhiều hơn là cậu không muốn để ý tới hắn nữa.

Diệp Thanh An xoay người định rời đi, thì cánh tay đã bị Lăng Thần bắt được.

Hắn hốt hoảng nhìn cậu: "Diệp Thanh An lúc trước, lúc trước là anh không đúng, anh làm mọi điều tồi tệ với em với gia đình em tất cả đều do anh sai, anh bị người ta làm mờ mắt, Thanh An, em tha thứ cho anh có được không? Rồi chúng ta làm lại từ đầu có được không?"
Lăng Thần nói một lèo thành công gợi được những kí ức đau đớn mà Diệp Thanh An đã cố gắng giấu vào sâu trong tim, ánh mắt cậu trận xuống, dưới đáy mắt dần lóe lên từng tia sáng đo đỏ như có thể bừng lên bất cứ lúc nào.

Bỗng nhiên cánh tay của Diệp Thanh An bị dằng ra khỏi tay Lăng Thần một cách bạo lực, ngay sau đó cả người cậu bị kéo về sau, lúc Diệp Thanh An ý thức được thì cậu đã rơi trọn vào lòng ngực của người sau lưng.

Ánh mắt Nam Cung Hàn Dương lạnh lẽo rơi vào bàn tay vừa chạm vào Diệp Thanh An, kìm nén xúc động muốn cắt đứt phăng đi cánh tay đó, hắn nhìn Diệp Thanh An đang ngây ngẩn dựa vào trong lòng mình: "Không phải nói đợi tôi sao? Sao em lại đi trước một mình rồi?".

Diệp Thanh An: "Hả?.

.

"
Lăng Thần đừng ở phía đối diện trợn mắt: "Là anh!"
Diệp Thanh An mơ hồ: "Hai người quen biết nhau à?".

Nam Cung Hàn Dương: "Không biết!".

Lăng Thần: "Biết! Hôm trước anh có gọi cho em, anh ta vậy mà cầm quang não của em còn chặn số của anh nữa!".

Hắn tố cáo.

Nam Cung Hàn Dương: "! "
Diệp Thanh An nhíu mày: "Thì ra em chưa chặn số của anh ta à? Làm tốt lắm!".

Nói xong còn cho Nam Cung Hàn Dương một cái like thật lớn.

Lăng Thần: "! "
Lúc này Diệp Thanh An mới nhận ra mình vẫn còn đang dựa trong lòng Nam Cung Hàn Dương, cậu giãy giụa muốn đi ra, ai ngờ bị Nam Cung Hàn Dương ôm cứng ngắc không thoát ra được.

Lăng Thần hiển nhiên cũng để ý đến tư thế thân mật của hai người, đôi mày hắn nhíu thật chặt, dường như đã có suy đoán gì đó, hắn đau khổ nhìn Diệp Thanh An: "A, đúng vậy nhỉ, thời gian đã qua khá lâu rồi, việc em tìm thú vui mới cũng chẳng có gì là bất ngờ cả, nhưng Thanh An em phải biết có những kẻ mang mục đích xấu xa để tiếp cận em, em nên cẩn thận với bọn họ đó.

" Nói xong hắn còn liếc Nam Cung Hàn Dương một cái đầy ám chỉ.

1
Sau đó lại thở dài: "Lần sau anh lại đến tìm em, tới lúc đó mong là sẽ được nghe lời tha thứ từ em.

"
Diệp Thanh An: "?" Rốt cuộc nãy giờ anh ta đang làm trò gì ở đây vậy?
Nam Cung Hàn Dương không có mơ hồ như Diệp Thanh An mà thẳng thừng nói với Lăng Thần vẫn chưa đi xa: "Không cần phải đến tìm em ấy nữa, anh nên biết điều một chút và đừng bao giờ tơ tưởng đến người của tôi, nếu không tôi không ngại cho anh nếm một chút mùi vị.

"
Lăng Thần châm chọc: "Ha, vậy thì thử xem, thú vi mới.

"
Diệp Thanh An: "Thú vui gì vậy? Anh ta không biết anh là Nguyên soái à?".

1
Nam Cung Hàn Dương: "! " Hình như là vậy.

.

1
________.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 102: Bộc Phát


Lăng Thần bị thái độ xem như không có gì của Diệp Thanh An cùng sự xuất hiện của Nam Cung Hàn Dương làm cho vô cùng tức giận, hắn không nghĩ đến một ngày nào đó hắn phải nhặt lại thứ mà mình đã từng vứt bỏ.
Lăng Thần mãi suy tính cách để có thể lợi dụng Diệp Thanh An lần nữa nên không để ý mà đâm sầm vào một người.
Người bị đụng kia có cơ thể vô cùng nhỏ nhắn và mảnh mai, bị đụng mạnh như vậy mà lại không có hề hấn gì ngược lại là Lăng Thần bị bật ngược đến ngã xuống.1
"Ai da, xin lỗi nha, anh không sao chứ?".

Người kia tỏ vẻ xin lỗi nhưng cũng không có ý định đỡ Lăng Thần dậy.
Lăng Thần vốn đang tức giận lại bị đụng trúng, cơn giận lập tức bùng phát: "Đi đứng kiểu gì thế hả?".
"Ồ, tôi biết anh, anh là Lăng Thần đúng không?".

Người kia hỏi.
Lăng Thần nhíu mày, lúc này mới nhìn kĩ lại người mà hắn vừa đụng phải, đó là một cô gái với mái tóc ngắn màu đen, làn da cô ta rất trắng, trắng đến độ rất quỷ dị cộng thêm đôi môi đỏ tươi như màu máu.

Cô ta đang nhìn Lăng Thần với ánh mắt vô cùng kì lạ.
"Cô biết tôi?." Lăng Thần không chắc chắn hỏi lại.
"Vừa vặn tôi cũng đang muốn gặp anh đây, xin chào tôi là Mira." Ánh mắt cô gái kia hơi lóe lên tí ánh sáng xanh, đôi môi đỏ hé mở một nụ cười quỷ dị.
(*Thật ra thì nhân vật này đã từng xuất hiện ở chương 67.)1
**
Sau khi từ trường đấu cơ giáp bên ngoài trường trở về kí túc xá, Diệp Thanh An rất nhanh đã quên đi khúc nhạc đệm mình gặp trên đường là Lăng Thần, đi tắm rửa muốn nghỉ ngơi, chỉ là khi cậu vừa đặt lưng xuống giường thì hai bên đầu lại đau buốt, cơn đau đầu quen thuộc lại bắt đầu hoành hành từng đợt, từng đợt mạnh mẽ đánh thẳng vào thần kinh Diệp Thanh An.

Cậu cố gắng kìm nén tiếng r*n r*, co ro nằm trên giường chờ đợi cơn đau đầu qua đi.
Diệp Thanh An phát hiện dạo gần đây tần suất đau đầu của cậu càng ngày càng dày đặc, cậu cũng vài lần muốn đi kiểm tra xem sau nhưng mà mãi vẫn chưa có thời gian để đi.
Cơn đau đầu đến nhanh mà đi cùng nhanh, cơ thể Diệp Thanh An lại trở về bình thường như không có chuyện gì xảy ra, Diệp Thanh An cũng không quá để ý, nên làm gì thì làm đó, sau đó thì nghỉ ngơi chuẩn bị cho bài luyện tập ngày mai.
Sáng hôm sau.
Nam Cung Hàn Dương đúng giờ đến sân huấn luyện bắt đầu huấn luyện cho đội thực chiến, khoảng thời gian gần đây bên cạnh việc luyện tập thì Nam Cung Hàn Dương còn cho các viện sinh làm quen với cơ giáp, nhưng đa số cơ giáp mà hắn dùng trong việc giảng dạy đều là cơ giáp thủ công, là loại cơ giáp phải điều khiển bằng tứ chi, hôm nay sẽ bắt đầu với cơ giáp điều khiển bằng tinh thần lực.
Nam Cung Hàn Dương bắt đầu giảng giải về loại cơ giáp này: "Chắc hẳn phần kiểm tra tinh thần lực và thể lực ai cũng biết rồi nhỉ? Căn cứ vào mức độ tinh thần lực thì mỗi người sẽ có những loại cơ giáp khác nhau, nếu một người có tinh thần lực quá mạnh mà điều khiển cơ giáp có trị số tinh thần lực quá nhỏ thì có thể khiến cơ giáp bị hỏng, còn với việc trị số tinh thần lực của cơ giáp quá cao mà tinh thần lực của người dùng nó lại không đủ thì áp lực bên trong cơ giáp sẽ khiến người đó nhẹ thì bị tổn thương tinh thần lực, nặng thì bỏ mạng, cho nên khi sử dụng loại cơ giáp điều khiển bằng tinh thần lực này thì điều đầu tiên đó chính là phải chọn loại phù hợp với bản thân, ít hơn cũng không được mà nhiều hơn cũng không."
Nam Cung Hàn Dương vừa nói vừa lấy ra một con cơ giáp điều khiển bằng tinh thần lực để ra giữa sân.

Con cơ giáp có màu bạc rất đẹp mắt khi đứng dưới ánh nắng thì nó bắt đầu phản chiếu những tia sáng nhìn qua vô cùng đẹp mắt.
Nam Cung Hàn Dương gọi Diệp Thanh An: "Thanh Anh lên đây, chúng ta bắt đầu với con cơ giáp không có hệ thống trí năng với trị số tinh thần lực là A."
Diệp Thanh An bị hắn gọi tên thật mật như vậy thì hơi bất ngờ, nhưng vẫn nhanh chóng bước ra khỏi hàng đi đến bên cạnh cơ giáp.
"Điều khiến cơ giáp điều khiển bằng tinh thần lực trở nên phổ biến hơn loại cơ giáp thủ công là nó có nhiều chức năng ưu việt hơn thế nữa nó còn có thể điều khiển ở khoảng cách xa mà không cần phải ngồi trực tiếp vào trong cơ giáp."
Nam Cung Hàn Dương vừa nói vừa làm mẫu, chỉ thấy hắn đưa tay trái mình lên, con cơ giáp cũng đưa tay trái lên.
Bên dưới viện sinh hào hứng nhìn chằm chằm bọn họ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
2.

Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân
3.

Năm Thứ 7 c*̉a Hai Vợ Chồng
4.

Mất Trí Nhớ - Ác Ý Nhập Mộng
=====================================
"Mở đại bác." Nam Cung Hàn Dương ra lệnh.
Lớp vỏ bọc trên vai con cơ giáp tách ra hai bên, một họng đại bác trồi lên khỏi vị trí kia, chuẩn xác nhắm vào một vị trí.
"Tấn công!".

Nam Cung Hàn Dương ra lệnh, họng súng trên vai cơ giáp bắt đầu nạp năng lượng, khi năng lượng vừa chuẩn bị đầy, Nam Cung Hàn Dương lại lên tiếng: "Hủy lệnh tấn công."
Trong nháy mắt năng lượng tích trữ trước đó liền biến mất, cơ giáp cất lại đại bác vào trong lớp áo giáp.
Nam Cung Hàn Dương: "Nếu sau này khi thuần thục việc điều khiển bằng tinh thần lực rồi thì mọi người không cần phải đọc mệnh lệnh ra miệng nữa, chỉ cần suy nghĩ thôi là được."
Đám viện sinh ở bên dưới vì một màn trình diễn đó mà vô cùng háo hức.
Bỗng nhiên có một giọng nói đầy thắc mắc vang lên: "Giáo sinh, ngài không phải nói trị số tinh thần lực của cơ giáp phải bằng với tinh thần lực của người sử dụng mới được hay sao? Sao ngài có thể điều khiển được cơ giáp cấp A trong khi thông tin cho biết tinh thần lực của ngài cao hơn cấp S chứ?".
Vấn đề vừa đặt ra vài người liền nghi ngờ xì xầm.
"Nói như vậy không lẽ tinh thần lực của nguyên soái cũng chỉ có cấp A?".

Nam Cung Hàn Dương không giận với câu hỏi của người nọ, hiếm khi có dịp giải thích: "Bởi vì tôi nói những trường hợp đó là cho những người có tinh thần lực dưới cấp 2S, đợi khi đến được cấp 3S thì là trường hợp đặc biệt, những người này có thể điều khiển tinh thần lực của mình cho phù hợp với trị số của cơ giáp nhỏ hơn."
Nam Cung Hàn Dương quay sang Diệp Thanh An đang đứng bên cạnh: "Cậu tới thử xem."
Diệp Thanh An hơi cười: "Sao anh biết tinh thần lực của tôi đủ với nó hay không mà lại bảo tôi thử, lỡ như tinh thần lực của tôi quá yếu, không phải sẽ rất nguy hiểm sao?"
Nam Cung Hàn Dương nhướng mày: "Không sao, có tôi ở đây cậu không thể gặp nguy hiểm được, thử đi."
Diệp Thanh An cười khẽ, bắt đầu vận dụng tin thần lực của mình, điều khiển cơ giáp.
Con cơ giáp màu bạc dưới sự điều khiển của Diệp Thanh An bắt đầu chuyển động, nó bước về phía trước, bước về phía sau, sau đó lại rút kiếm laser ra bổ thẳng về phía Nam Cung Hàn Dương.
Nam Cung Hàn Dương hơi bất ngờ nhưng rất nhanh đã tránh được.
Diệp Thanh An cười ha ha:" Xin lỗi, tôi không điều khiển được."
Nam Cung Hàn Dương biết Diệp Thanh An chính là cố ý, nhưng hắn lại không thể làm gì cậu được đành thở dài chịu trận.
Bỗng nhiên tiếng cười của Diệp Thanh An dừng lại, con cơ giáp theo đó cũng khựng lại rồi nhanh chóng ngã ra đất, màn hình bật ra thông báo máy hỏng.
Cơn đau đầu lại đánh úp tới mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào khác trước đó, tinh thần lực bắt đầu không khống chế được mà hóa thành cơn lốc đánh ra ngoài, từng cơn gió lốc sắc như dao vụt qua, chém bị thương vài viện sinh mà chính Diệp Thanh An cũng bị gió lốc chém cho cả người đầy máu.
Diệp Thanh An lúc này đã mơ màng vì cơ đau, bắt đầu theo phản xạ mà ngồi xổm xuống cuộn tròn cả người mình lại, tiếng r*n r* không kìm nén nổi mà rít ra trong kẽ răng, ánh mắt lập lòe từng tia sáng đỏ.
Nam Cung Hàn Dương lập tức nhận ra điều không bình thường, gọi vài giáo sinh khác tới, lập tức đưa những viện sinh khác đi, rất nhanh trong khu huấn luyện chỉ còn lại Diệp Thanh An, Nam Cung Hàn Dương và vài giáo sinh khác.
Nam Cung Hàn Dương đỏ mắt nhìn Diệp Thanh An ngồi giữa trung tâm gió lốc, không màng tới việc bản thân bị gió lốc cắt trúng khắp người, hắn tiến đến ôm Diệp Thanh An vào trong người, giọng đã có phần run rẩy:
"Diệp Thanh An, em sao vậy? Chuyện gì xảy ra vậy?".
Diệp Thanh An không nghe được những lời hắn nói mà dù có nghe được thì cũng chẳng thể trả lời, hiện tại đầu óc cậu quay mòng mòng, hai tai đều ù ù mọi thứ xung quanh đều không còn rõ ràng nữa.
Đến cuối cùng áp lực vô hình khiến Diệp Thanh An bất lực ngất đi, cơ gió lốc cũng theo đó mà kết thúc.

Nam Cung Hàn Dương vội vã ôm cậu đi đến bệnh viện..
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 103: Tiến Hóa


Sự việc xảy ra quá đột ngột, Nam Cung Hàn Dương cũng không kịp phản ứng với mọi chuyện xảy ra, hắn vội vã đưa Diệp Thanh An đến bệnh viện giỏi nhất của đế quốc sau đó lại nhờ viện trưởng có quan hệ thân thiết với Nam Cung Lão đích thân ra tay hắn mới có thể yên lòng.
Diệp Thanh An vẫn còn đang ngất xỉu được đưa vào khoang chữa trị, những vết thương bị gió lốc cắt trúng bên ngoài da được cấp tốc chữa trị.
Nam Cung Hàn Dương ngồi bên cạnh cũng được y tá nhanh chóng xử lí các vết thương, hắn vẫn cúi đầu im lặng nhìn chằm chằm gương mặt trắng bệch của Diệp Thanh An.
Lúc này viện trưởng cầm theo tờ giấy phân tích đi vào, vẻ mặt rất trầm trọng.

Nam Cung Hàn Dương vội vàng đứng dậy: "Bác u, cậu ấy bị sao vậy ạ?".
Viện trưởng thở dài, bảo y tá đi ra ngoài rồi đưa bản kiểm tra cho Nam Cung Hàn Dương.
"Tôi vốn nghĩ tình trạng của cậu ấy xuất phát từ tinh thần lực trong người, không ngờ không phải vậy, nguồn cơn thật sự càng khó có thể tin nổi." Viện trưởng vừa đẩy mắt kính vừa chỉ vào số liệu trong bảng báo cáo cho Nam Cung Hàn Dương xem: "Con xem đi, ở đây, gen của cậu ấy có phần không giống với của chúng ta."
Diệp Thanh An mở to mắt: "Bác nói vậy là có ý gì?".1
"Cậu ấy dường như đang bắt đầu tiến hóa, nếu bác không nhầm thì cậu ấy chính là trường hợp tiến hóa đầu tiên trong hàng trăm năm nay của loài người khi con người bước chân lên dãi ngân hà này.

Việc tinh thần lực mất khống chế cũng chính là vì điều đó, nếu như việc này mà bị mấy tên cuồng thí nghiệm của Liên Bang biết được cậu ấy khó tránh khỏi việc bị đem vào trong đấy mổ xẻ."
"Còn có chuyện như vậy sao?"
Viện trưởng gật đầu: "Con nhìn xem, số liệu trước đó cho thấy cậu ấy có tinh thần lực ở mức trung bình, thể lực vô cùng kém cỏi, sau đó lại đùng 1 cái lại có một nguồn tinh thần lực khổng lồ, nhưng dù vậy cậu ấy không lập tức bị nổ chết mà ngược lại thể lực còn được tinh thần lực nuôi dưỡng mà dần dần tăng nhanh.

Sự tiến hóa này ai mà không muốn chứ?".

Viện trưởng thở dài.
Sắc mặt Nam Cung Hàn Dương trầm trọng, hắn không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy.
"Bác có cách nào giúp cậu ấy không? Ít nhất là giúp cậu ấy không đau đầu nữa." Nam Cung Hàn Dương mím môi.
"Không phải là không có cách, bác có thể cho cậu ấy thuốc ức chế tiến hóa gen, nhưng đây chỉ là biện pháp tạm thời, thuốc chỉ khiến quá trình tiến hóa của cậu ấy chậm lại mà thôi, một ngày nào đó thì những cơn đau đầu lại hoành hành cho đến khi cậu ấy hoàn thành đợt tiến hóa này.

Nhưng tiến hóa đâu phải điều dễ dàng, có thể là 1 năm 2 năm hoặc cũng có thể là cả đời đấy, cho nên con nên nói trước cho cậu ấy chuẩn bị tâm lí."
"Con biết rồi, cảm ơn bác, chuyện này mong bác giữ bí mật giúp con." Nam Cung Hàn Dương nhìn đối phương.
Viện trưởng thở dài: "Tất nhiên rồi, bác cũng không muốn nhìn một người đang tuổi trẻ đầy hứa hẹn lại phải bị xiềng xích trong phòng thí nghiệm."
Nam Cung Hàn Dương tiễn viện trưởng ra khỏi phòng bệnh, sau đó lại trở về trầm mặt ngồi nhìn Diệp Thanh An qua lớp lồng kính.
Lát sau hắn đứng dậy gọi cho Quý Quảng.
"Chuyện khi nãy xảy ra ở sân huấn luyện cậu giúp tôi thông báo ra ngoài là do số liệu của cơ giáp gặp vấn đề nên mới khiến vài viện sinh bị thương, sau đó thì thu thập một chút đừng để mọi chuyện lộ ra ngoài."
Quý Quảng cũng nhận ra âm thanh Nam Cung Hàn Dương có phần căng thẳng liền đảm bảo: "Nguyên soái an tâm, chuyện khi nãy rất loạn viện sinh cũng không có để ý chi tiết quá đâu."
"Ừ, xử lí nhanh một chút."

"Vâng."
Buổi chiều Diệp Thanh An vừa tỉnh dậy đã thấy Nam Cung Hàn Dương đang ngồi đọc sách bên cạnh khoang chữa trị của cậu.

Cậu vừa ngồi dậy, hắn đã lập tức nhìn thấy, hắn đứng dậy đi đến đỡ lấy tay cậu.
"Thế nào rồi? Trên người còn đau nhức hay không?.

Nam Cung Hàn Dương hỏi.
"Không sao rồi." Giọng nói Diệp Thanh An hơi khàn khàn vì vừa mới tỉnh dậy.
"Tôi bị sao vậy?".

Cậu hỏi Nam Cung Hàn Dương.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
2.

Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân
3.

Năm Thứ 7 c*̉a Hai Vợ Chồng
4.

Mất Trí Nhớ - Ác Ý Nhập Mộng
=====================================
Hắn trầm mặc: "Cậu tiến hóa."
"Hả?" Diệp Thanh An hơi bất ngờ khi nghe chuyện này, dù sao kiếp trước cậu cũng đã tiến hóa một lần nhưng đó cũng là do cậu ăn thịt trùng tộc cấp thấp nên mới dẫn đến việc đó, kiếp này cậu không ăn thịt trùng tộc vậy tại sao cậu vẫn phải tiến hóa?
Diệp Thanh An đang suy tư nhưng Nam Cung Hàn Dương lại nghĩ rằng rằng cậu đang cảm thấy không thể chấp nhận nổi việc này, liền an ủi cậu.
"Đừng lo, một lát nữa sẽ có thuốc ức chế gen cho cậu, đều đặn uống mỗi ngày sẽ không bị cơn đau đầu hành hạ nữa."
"A, cảm ơn." Diệp Thanh An hơi bất ngờ khi nghe hắn nói như vậy, hơn nữa trong lòng còn cảm thấy chút ấm áp.
Nam Cung Hàn Dương hơi tức giận: "Sao cậu không đến bệnh viện kiểm tra khi có dấu hiệu đau đầu chứ?".
Diệp Thanh An bỗng nhiên bị hắn chất vấn, có phần không biết làm sao: "T… tôi định cuối tuần này sẽ đi mà…"
Nam Cung Hàn Dương mím môi, quay đầu đi không nói nữa.1
Hắn có quyền gì mà tức giận đâu chứ..
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 104: Thi Đấu


Chuyện về gen của Diệp Thanh An bắt đầu tiến hóa cả cậu và Nam Cung Hàn Dương đều không hẹn mà quyết định chọn im lặng đối với việc này, chuyện này cứ thế trôi qua.
Tân sinh được Nam Cung Hàn Dương và cấp dưới của hắn huấn luyện rất nhanh số người bị loại đã quá nửa, hiện tại tân sinh chỉ còn lại khoảng 3 trăm người, số lượng cũng ít hơn cho nên hắn bắt đầu sáp nhập các phân đội lại với nhau.
Trước đó vì số lượng tân sinh quá nhiều nên Nam Cung Hàn Dương phải phân ra hai đội lớn, rồi từ hai đội lớn lại phân ra hai đội là chiến đấu và đội kĩ thuật.

Hiện tại hai bên sáp nhập lại với nhau, Diệp Thanh An rốt cuộc gặp lại vài người quen.
Quân Minh vừa nhìn thấy cậu đã ha hả chạy đến: "Huấn luyện thế nào rồi?".
"Cũng như các cậu thôi." Diệp Thanh An bình thản trả lời, lại nhìn Tần Ngôn đi sau Quân Minh như bảo mẫu.

"Hai người đều ở đội chiến đấu hết à?".

Diệp Thanh An hỏi thăm.
"Ừm thể lực bọn tôi khá ổn, các cậu thì sao?".

Tần Ngôn hỏi lại.
"Có Nhạc Dương Vũ và Lam Phương Lâm qua đội kĩ thuật rồi." Diệp Thanh An vừa nói, ánh mắt lại vừa quét đến vài người sau lưng Tần Ngôn.
Hoàng Băng Ngân bận bồ đồ đồng phục bó sát cơ thể, vẻ mặt lạnh lùng đi tới: "Lâu rồi không gặp."
Diệp Thanh An gật đầu: "Lâu rồi không gặp."
Đi cạnh bên Hoàng Băng Ngân là Mạc Úc, hắn cũng đối với Diệp Thanh An gật đầu một cái coi như chào hỏi.
Toàn là người quen với nhau từ trước đó cả cho nên khi xếp hàng mọi người đều có ý mà đứng gần nhau, Diệp Thanh An đứng cạnh Hoàng Băng Ngân, cậu để ý sắc mặt cô ấy từ nãy tới giờ vẫn luôn không tốt, khó có khi mở miệng hỏi thăm Quân Minh đứng trước mặt mình.
"Cô ấy sao vậy? Tâm trạng không tốt lắm, là do việc đánh nhau lần trước sao?".
"Bà chị đó à? Khó ở như vậy đó, từ hôm Khanh Ngữ bị gọi sang đội kĩ thuật là chị ta liền như vậy, chắc là tới thời kì mãn kinh rồi quá." Quân Minh thấp giọng xì xầm.
"Quân Minh! Cậu nói cái gì đó? Có tin tôi bẻ răng cậu hay không?".

Hoàng Băng Ngân tai thính, lập tức quay sang mắng, ánh mắt tựa hồ như bốc ra tia lửa.

"A a, xin lỗi, xin lỗi, tôi sai rồi, là tôi không biết giữ mồm miệng." Quân Minh một giây buông vũ khí đầu hàng.
"Thật là, một ngày cậu không chọc chị ấy cậu không ăn cơm ngon à?".

Tần Ngôn bất đắc dĩ mắng một tiếng.
Diệp Thanh An đứng một hồi mãi đến khi sắp đến giờ học thì cậu mới thấy An Tử Thiên vội vã đi tới.
"Hôm nay sao cậu lại đến trễ thế?".

Cậu nhìn mồ hôi trên người An Tử Thiên nhíu mày hỏi.
"Khi nãy anh của Nhạc Dương Vũ đến tìm cậu ấy, có xô xát một chút." An Tử Thiên cũng không giấu diếm.
"Xô xát? Sao lại vậy?".

Diệp Thanh An ẩn ẩn có chút tức giận.
"Anh ta đến ép Nhạc Dương Vũ nghỉ học." An Tử Thiên nói, lại nhìn vẻ mặt như sắp tìm đánh người đến nơi liền vội vã nói thêm: "Cậu đừng lo, tôi với Lam Phương Lâm đã cho anh ta một trận rồi, cũng chắc chắn rằng Nhạc Dương Vũ sẽ không nghỉ học đâu."
Mặc dù An Tử Thiên đã nói như vậy, nhưng Diệp Thanh An vẫn âm thầm ghim chuyện này ở trong lòng, sao lại có một người anh như vậy chứ? Vả lại cảm giác Nhạc Lâm mang đến cho cậu rất khó chịu, cậu thật sự muốn biết đó là gì.
Trong thời gian hai người nói chuyện, Nam Cung Hàn Dương đã đi đến, hắn không như bình thường tiến hành huấn luyện ngay, mà lại để Quý Quảng lên bục như có gì đó muốn thông báo.

Quý quảng đứng trên cao, sau đó dùng dụng cụ khuếch đại âm thanh để những viện sinh đứng xa có thể nghe được rõ ràng: "Hôm nay là ngày đầu tiên tập hơn tân viện sinh ở hai khu lại với nhau, các cậu nên biết để đứng ở đây vào giờ phút này các cậu đều là những người vô cùng tài giỏi, là trụ cột của nước nhà sau này.

Không nói vòng vo nữa, cuối tháng này trường chúng ta có một trận đấu giao hữu với trường quân đội ở tinh cầu khác, viện sinh nào có thành tích tốt thì sẽ được cộng điểm và trở thành viện sinh chính thức của trường.

Trận đấu này chỉ dành cho tân sinh hai trường, và chỉ chọn ra 30 người nổi bật nhất để đi thi đấu, sau khi tính toán phân tích thì bên trường ra quyết định chọn mười sáu người đội chiến đấu và mười bốn người đội kĩ thuật, cho nên lần này chính là cơ hội của các cậu, chỉ cần trở thành viện sinh chính thức thì không còn sợ bị đào thải trong kì huấn luyện này nữa."
Quý Quảng vừa nói xong bên dưới đã bắt đầu sôi trào những màn nghị luận, mọi người ai ai cũng háo hức và mong chờ, mong bản thân có thể lấy 1 chọi vài chục người để dành được một vị trí trong đó.
"Hiện tại còn khoảng một tuần trước hôm thi đấu, bên trường sẽ chọn ra mười người đứng đầu trong đợt huấn luyện này để đại diện trường đi thi đấu, mong là mọi người có thể cố gắng."
Lời trình bày dài dòng của Quý Quảng cuối cùng cũng kết thúc, Nam Cung Hàn Dương lại lần nữa đứng ra bắt đầu đợt huấn luyện địa ngục của mình, chỉ là lần này lời than vãn của viện sinh tựa hồ ít đi hẳn.
_________
Chiện là tui mới làm cái gr trên đây, ai rảnh vô tám nhảm nhí với tui cũng đựt nè.

Chọn vô tường nhà của tui á, cái phần nào có chữ cứu rỗi kẻ lười này ༎ຶ‿༎ຶ là gr chat, tui luôn chào đón m.n.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 105: Hiểu Lầm


Thời gian trôi qua, cuối tuần cũng đã đến, không có gì quá bất ngờ khi mà tên của Diệp Thanh An có trong danh sách viện sinh được đại diện tân sinh đi thi đấu giao hữu với trường quân đội tinh cầu khác, ba mười người người trong đó có 9 cái tên vô cùng quen thuộc là Diệp Thanh An, Quân Minh, Tần Ngôn, Nhạc Dương Vũ, An Tử Thiên, Lam Phương Lâm, Khanh Ngữ, Hoàng Băng Ngân, Mạc Úc.

Ngoài ra còn 21 người khác đều là những tinh anh trong tinh anh, tài năng vô cùng nổi bật.
Trận thi đấu lần này diễn ra ở tinh cầu có số hiệu #7416 là tinh cầu mà binh đoàn 1 do Nam Cung Hàn Dương quản lí đang đóng quân.
Diệp Thanh An nghe mà hai mắt tỏa sáng: "Không phải anh nói chỗ đó của anh có một hầm chuyên để cơ giáp hay sao?".
Nam Cung Hàn Dương nhướng mày, không ngờ Diệp Thanh An vẫn còn nhớ chuyện đó: "Đúng vậy, lần trước đã hứa cho cậu xem, vừa đúng lúc lần này đi cho cậu ngắm thỏa thích."
Nói xong hắn còn đưa tay vuốt nhẹ đầu của Diệp Thanh An, vuốt thẳng lại vài cọng tóc rối của cậu.
"A! Anh làm gì vậy?".

Diệp Thanh An ôm đầu, nguy hiểm nhìn hắn
Động tác của Nam Cung Hàn Dương hơi khựng lại: "Tóc cậu hơi rối nên tôi vuốt một chút."

"Cái gì mà rối chứ? Anh biết khó khăn lắm tôi mới làm phồng tóc được không!!".

Diệp Thanh An mạnh mẽ lên án hành vi làm xẹp tóc của Nam Cung Hàn Dương, ánh mắt như có thể đâm hắn vài chục lỗ.
Nam Cung Hàn Dương: "..."
Hắn thở dài: "Được rồi là lỗi của tôi." Dứt lời hắn lấy một viên kẹo ra từ trong túi: "Cho cậu, xem như chuộc lỗi nhé?".
"Anh xem tôi là con nít à?" Diệp Thanh An nhíu mày ghét bỏ, nhưng tay vẫn nhận lấy, lúc nhận còn nhỏ giọng lèm bà lèm bèm: "Con nít thời nay cũng không có bị dụ bằng mấy viên kẹo nhỏ xíu xiu này đâu."
Nam Cung Hàn Dương cũng không có chọc thủng sự không thành thật của cậu, nhìn Diệp Thanh An nhanh tay lẹ chân xé kẹo cho vào miệng, hắn thản nhiên cầm lấy vỏ kẹo từ tay cậu: "Ngon không?".
"Quá ngọt." Diệp Thanh An nhíu mày.
"Ừm, lần sau tôi đem cho cậu vị khác." Nam Cung Hàn Dương nói
"Ừm… tôi muốn mỗi ngày đều phải một vị khác nhau." Diệp Thanh An đòi hỏi.
"Được, đảm bảo không ngày nào trùng ngày nào." Nam Cung Hàn Dương nhìn người nào đó vừa mới ghét bỏ kẹo hắn đem tới giờ lại đòi mỗi ngày đều ăn một vị, cưng chiều mà đưa tay xoa đầu cậu.
"Đừng xoa đầu tôi, xẹp tóc mất!".

Diệp Thanh An cúi gằm mặt, đẩy đẩy cái tay đang làm loạn trên đầu mình ra.
Diệp Thanh An không hiểu bản thân mình dạo này đang bị gì nữa, cậu vốn không thích ăn ngọt nhưng lại không biết vì sao vẫn luôn nhận kẹo của Nam Cung Hàn Dương, nhận mãi đến nỗi hiện tại cậu cảm giác cái vị ngọt ngào trong miệng cũng không tệ lắm, kẹo vào miệng không chỉ k*ch th*ch vị giác nơi đầu lưỡi mà còn gõ nhẹ nhẹ vào trong cả trái tim cậu nữa.
**
Ngày thi đấu đã tới, Diệp Thanh An lên phi thuyền cùng Nam Cung Hàn Dương và những người khác đi đến tinh cầu #7416, lần này trường đệ nhất Liên Bang sẽ đấu giao hữu với trường quân đội tinh tế Độc Lập.

Trong lúc rảnh rỗi khi ngồi phi thuyền thì Quý Quảng có cho bọn họ một tập tài liệu về những thí sinh của trường quân đội tinh tế Độc Lập.
Trong ba mươi người được đưa đến, Diệp Thanh An đã có thể bắt gặp ngay một người khá kì lạ, cậu hỏi Nhạc Dương Vũ: "Người này, cái người tên Chúc Kì Nhiên này nè có phải là hơi lạ quá không nhỉ?".
Nhạc Dương Vũ cũng cảm thấy hơi là lạ: "Mỏ cậu ta có phải quá nhọn rồi không?".
Lam Phương Lâm liếc xéo cậu ta một cái: "Thái độ của cậu như vậy nếu trở về thời xưa thì biết gọi là gì không? Face samsung* đó!".
(*Body shamming (miệt thị về ngoại hình) => body samsung => Face samsung)1
Nam Cung Hàn Dương vừa vặn đi ngang qua gần đó, nghe thấy vậy thì hơi ghé mắt nhìn, sẵn tiện giải thích cho Diệp Thanh An: "Cậu ấy là con lai giữa hai chủng tộc là loài người và tộc Talpidae thuộc họ chuột chũi, đừng nhìn cậu ấy như vậy nhưng sau khi ra trường sẽ có rất nhiều binh đoàn tranh dành cậu ấy đấy, bởi vì tộc Talpidae có khả năng di chuyển trong lòng đất rất có ít trong việc dò xét địa hình cũng như tập kích bất ngờ."

Diệp Thanh An được mở mang tầm mắt ồ một tiếng: "Còn có thể như vậy được à?".

Truyện Hài Hước
Cậu lại nhìn sơ danh sách một hồi, nhận xét tổng quan của cậu thì người có thực lực mạnh nhất trong đội kia hẳn là người tên Mẫn Kì, trong danh sách đưa cậu ta có thể lực cùng tinh thần lực rất cao đều là cấp S, vừa nghe đã cảm giác vô cùng mạnh mẽ.
Từ Liên Bang đến tinh cầu #7416 mất khoảng 3 ngày thời gian, Diệp Thanh An xem danh sách một hồi cũng chán, đứng dậy nói một tiếng với những người ngồi gần mình rồi đi về phòng, phòng nghỉ ngơi đều là mọi người tự chọn.

Có phòng đôi và cả phòng đơn, Diệp Thanh An tự mình một phòng nên cậu chọn phòng đôi, vừa đặt lưng xuống giường cửa phòng cậu lại bị người ta gõ nhẹ.

Diệp Thanh An nằm không nhúc nhích ra hiệu với người máy ra mở cửa.
Nam Cung Hàn Dương đi vào vẻ mặt thong thả, chính trực: "Đến nhắc cậu dùng thuốc đây.".

Nói xong hắn đưa tay lên hộp thuốc ở đầu giường lấy ra một viên thuốc đen ngòm đưa tới bên miệng cậu: "Thuốc này rất quý đấy, đừng có mà bỏ phí, không phải ai cũng có đâu."
"Sao anh biết tôi chưa uống chứ?".

Diệp Thanh An cắn chặt miệng không phục.
"Tôi chính là tài năng như vậy đấy, cậu không phục à?".

Nam Cung Hàn Dương tức đến cười.
Thuốc mà bác sĩ đưa cho hắn rất quý, mỗi lọ chỉ có mười mấy viên, mỗi ngày Diệp Thanh An phải uống hai lần, nay đã qua mười mấy ngày lại chưa thấy Diệp Thanh An nhắc đến việc cậu ấy hết thuốc, không cần nói hắn cũng biết cậu không uống thuốc.
"Thuốc cắn cậu à? Sao cậu lại không chịu uống?".
"Nó đắng lắm!".

Diệp Thanh An vũng vẫy muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Nam Cung Hàn Dương.
Sức của Diệp Thanh An rất mạnh cũng không có thua kém mấy với Nam Cung Hàn Dương, suýt nữa là thoát khỏi tay Nam Cung Hàn Dương mấy lần, Nam Cung Hàn Dương phải dùng cả người mình ngồi lên, kìm cậu nằm lên trên giường: "Thuốc đắng giã tật, cậu không uống tôi đánh cậu."

"Anh đừng có mà bạo lực!".

Diệp Thanh An hét lên.
Nam Cung Hàn Dương lập tức bắt lấy thời cơ mà nhét thuốc vào miệng Diệp Thanh An, bắt cậu nuốt xuống.1
Diệp Thanh An nhăn nhó cả mặt, bị Nam Cung Hàn Dương kìm lại khó tránh khỏi, khó khăn nuốt thuốc xuống.
"Đắng quá…" Cậu nhăn mặt như con khỉ.
Nam Cung Hàn Dương thở dài bóc kẹo ra đút cho cậu: "Đỡ hơn chưa?".
Vị ngọt lan tràn bắt đầu lấn át đi vị thuốc đắng ngắt, Diệp Thanh An thở phào một hơi, lúc này cậu mới nhận thấy tư thế của hai người có phần không đúng lắm.
Cậu đang nằm trên giường còn Nam Cung Hàn Dương thì đang chèn qua trên người cậu, tư thế này có chút khiến người ta hiểu lầm.
Diệp Thanh An trở người muốn đẩy Nam Cung Hàn Dương ra, lúc này cánh cửa phòng cạch một tiếng bị mở toang ra: "Diệp Thanh An đi ăn trưa với bọn tôi k…"
Nhạc Dương Vũ im lặng nhìn cảnh tượng trên giường, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ: "Hai… hai người…"
"Cậu bình tĩnh nghe tôi giải…"
"XIN LỖI ĐÃ LÀM PHIỀN!!"
Rầm.
Cánh cửa bị mạnh mẽ đóng lại.
______
Diệp Thanh An: A a a a sự trong sạch của tôi.1
Nhạc Dương Vũ: a a a a a con mắt của tôi, có khi nào tôi sẽ bị diệt khẩu hay không huhu.
Nam Cung Hàn Dương: bọn tôi không có gì cả, nhưng nếu mọi người đã hiểu lầm thì tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm với An An( ◜‿◝)1.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 106: Dụ Dỗ


[Tinh tế] Nguyên soái ngài bình tĩnh đã.
Tác giả: Hoàng Hôn Họa Nguyệt
Chương 106: Dụ dỗ.
Không khí trong phòng bất chợt lắng đọng lại, Nam Cung Hàn Dương mặt không đổi sắc bước xuống khỏi giường, chỉnh lại quần áo có chút xộc xệch của mình.
Hắn khụ một tiếng để xóa đi chút ngượng ngùng trong không khí: "Vậy cậu nghỉ ngơi trước đi, tôi đi đây."
Diệp Thanh An thoát khỏi kìm kẹp, ở trên giường lấy chăn quấn mình thành một ổ bánh mì kẹp thịt chỉ để lộ mỗi cái mặt đỏ đỏ hồng hồng, ngại ngùng ừm một tiếng.
Khoảnh khắc nhìn thấy hành động này của cậu, ý định rời đi của Nam Cung Hàn Dương xém tí đã lung lay, hắn chỉ có thể tự mình hít sâu một hơi rồi rời đi thật nhanh như bị ma đuổi.
Ba ngày sau đó ở trên phi thuyền Nhạc Dương Vũ luôn như có như không mà cố ý tránh mặt Diệp Thanh An, mỗi khi thấy cậu đến gần là cứ như gặp phải đại địch xoay người bỏ trốn.

Còn Diệp Thanh An thì nên ăn cứ ăn nên ngủ cứ ngủ cũng không có ý định giải thích mọi chuyện.
Đến ngày thứ 3, phi thuyền đúng hạn đáp xuống tinh cầu #7416, trường quân đội tinh tế Độc Lập đã đến tinh cầu trước Liên Bang một ngày, hiện tại đã ổn định xong vị trí.
Mấy người Diệp Thanh An vừa xuống phi thuyền đã có phi hành khí đợi sẵn đưa bọn họ 1 mạch đến khách sạn.
Vì chổ này là chổ đóng quân của quân đoàn do Nam Cung Hàn Dương quản lí nên hắn có chổ ở riêng cũng không cần phải ở khách sạn, vừa xuống phi thuyền đã lên một chiếc phi hành khí khác rời đi.
Diệp Thanh An trở về phòng sắp xếp đồ đạc một chút phòng của cậu ở tầng ba, khung cảnh quan sát qua cửa sổ rất tốt, khí hậu cũng tương đối mát mẻ, đang định nghỉ ngơi thì thấy quang não của mình tích tích vang lên thông báo.
Diệp Thanh An mở ra xem, là tin nhắn của Nam Cung Hàn Dương.
Nam Cung Hàn Dương: [Không phải mấy hôm trước bảo muốn đi xem có giáp sao? Tôi đến rước cậu đi đây.]
Diệp Thanh An hơi bất ngờ, tử cửa sổ phòng nhìn xuống đã thấy một chiếc phi hành khí có kiểu dáng rất bắt mắt.

Người ngồi bên trong như cảm nhận được ánh mắt của cậu, đưa mắt nhìn lên còn mỉm cười vẫy tay chào cậu.
Diệp Thanh An bị tập kích bất ngờ đỏ mặt, đóng sầm cửa sổ lại.
Khi không hắn bỗng nhiên cười làm gì thế!!
Nam Cung Hàn Dương ngồi đợi một lúc thì cuối cùng Diệp Thanh An đã đi ra, nhìn thấy gương mặt còn hơi ửng hồng của cậu, Nam Cung Hàn Dương trêu chọc: "Tôi thấy cậu đóng cửa mạnh như vậy, cứ tưởng là cậu sẽ không đi chứ."
"Tôi là nể mặt bộ sưu tập cơ giáp đó của anh thôi." Diệp Thanh An mím mím môi.
Nam Cung Hàn Dương cười khẽ, cũng không phản bác.
Chiếc phi hành khí nhanh chóng chạy băng băng đi.
Một lúc sau phi hành khí đã đến địa điểm đóng quân của quân đoàn số 1, Nam Cung Hàn Dương quét vân mắt để xác nhận thân phận rồi lái phi hành khi vào trong, lại phải chạy vài vòng nhập vài cái xác nhận thân phận cuối cùng Diệp Thanh An cũng có thể nhìn thấy nơi mà mình thầm thương trộm nhớ mấy ngày hôm nay.

Hai người vừa bước xuống phi hành khí thì vừa vặn gặp được Đoàn Tuấn vừa đi ra từ bên trong.
Đoàn Tuấn nhìn thấy Nam Cung Hàn Dương thì tỏ vẻ rất bất ngờ: "Nguyên soái? Ngài không phải mới trở về kiểm tra à?"
Nam Cung Hàn Dương lạnh mặt: "Chưa kịp ngắm mấy con cơ giáp nên quay lại nhìn xem."
Đoàn Tuấn: "??"
Anh ta có chút không hiểu, Nam Cung Hàn Dương từ trước đến nay đều không có mấy cái sở thích như sưu tập cơ giáp gì gì đó, vậy mà mấy tháng trước hắn bỗng nhiên lại bảo bọn họ đi tìm chọn đủ loại cơ giáp rồi trưng bày tại chổ này, còn đặc biệt bảo bọn họ gấp rút làm xong, khi nãy còn tự mình đến đ**m quanh một vòng, thấy đủ rồi lập tức chạy đi ngay vậy mà bây giờ hỏi đến lại nói chưa kịp ngắm là sao?
Vẻ mặt Đoàn Tuấn chất chứa ngàn điều muốn nói nhìn Nam Cung Hàn Dương, hắn lại như không hiểu gì cả lảng đi: "Đoàn Tuấn cậu có chuyện gì thì mau đi giải quyết đi, tôi tự mình đi ngắm là được rồi."
Đoàn Tuấn lúc này mới nhớ ra mình còn việc phải làm, ánh mắt liếc qua Diệp Thanh An vẫn đang im lặng đứng bên cạnh Nam Cung Hàn Dương từ nãy tới giờ: "Ờm… vậy tôi đi trước…"
Đợi khi Đoàn Tuấn đi xa rồi, Nam Cung Hàn Dương mới quay lại, dẫn Diệp Thanh An đi vào bên trong: "Vào đi, trong đây đều là những mẫu hiếm thấy trên thị trường đấy, tất cả có khoảng hơn hai trăm con đủ mọi kiểu dáng, nếu cậu thích con nào thì cứ nói, tôi tặng cho cậu."
Diệp Thanh An mở to mắt ngưỡng mộ nhìn kho tàng cơ giáp đồ sộ của Nam Cung Hàn Dương, ánh mắt thèm thuồng khó lòng áo chế.
"Nhiều như vậy sao?"
"Tất nhiên rồi, cậu thích không?".

Nam Cung Hàn Dương đi đến bên cạnh hỏi cậu.
"Thích, bọn chúng đẹp quá!" ánh mắt Diệp Thanh An không rời nhìn từng hàng cơ giáp đang đứng dọc hai bên đường đi.
"Thích nơi này không?".

Nam Cung Hàn Dương lại hỏi.
"Thích nha, thích nha!".

Diệp Thanh An vui vẻ trả lời.
"Vậy cậu có thích chủ nhân của nơi này không?".

Nam Cung Hàn Dương cố nén ý cười nơi khóe mắt.1
Diệp Thanh An đang đà vui vẻ, còn chưa kịp load kĩ câu hỏi thì miệng đã trả lời: "Thích luôn."1
"Ha ha.." Tiếng cười khó nén sự vui vẻ của Nam Cung Hàn Dương toát ra từ phía sau lưng khiến bước chân của Diệp Thanh An hơi khựng lại.
Lúc này cậu mới ý thức được cái câu chủ nhân của nơi này là đang ám chỉ ai.
Vẻ mặt cậu bùm một cái đỏ bừng.
Cậu chất vấn: "Khi không anh lại hỏi bậy bạ gì vậy!".
"Ha ha, bậy bạ gì chứ? Tôi đang hỏi thật đấy." Vẻ mặt Nam Cung Hàn Dương đột nhiên trở nên nghiêm túc.
Diệp Thanh An mở to mắt, môi mím thành một đường thẳng, duy chỉ có gương mặt là có ưu thế càng ngày càng đỏ.
Thấy cậu mãi mà vẫn im thin thít, Nam Cung Hàn Dương được nước lấn tới nhỏ giọng dụ dỗ: "Em tự nghĩ mà xem đi, nếu như chúng ta ở bên nhau vậy tôi sẽ là của em đồng nghĩa với tất cả cơ giáp ở nơi này đều là của em."
Diệp Thanh An: "..." Lời mời gọi có vẻ hấp dẫn quá…1.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 107: Khẩn Cấp


[Tinh tế] Nguyên soái ngài bình tĩnh đã.

Tác giả: Hoàng Hôn Họa Nguyệt
Chương 107: Khẩn cấp.

Diệp Thanh An không biết phải làm gì trong tình cảnh này cả, tự nhiên lại được người khác thổ lộ một cách bất thình lình như vậy thì ai cũng phải hoang mang như cậu thôi.

Nam Cung Hàn Dương cũng không có ép cậu, hắn nói: "Không cần phải trả lời ngay đâu, em cứ từ từ suy nghĩ, đợi khi nào về mẫu tinh lại trả lời sau cũng được.

"
Diệp Thanh An gật gật đầu, thầm thở phào một hơi.

Nam Cung Hàn Dương thấy cậu không có trực tiếp từ chối liền biết bản thân mình có cơ hội, vẻ mặt vui vẻ một lời khó nói hết: "Bên trong còn rất nhiều loại cơ giáp khác nhau, tôi dẫn em đi xem.

"
Nam Cung Hàn Dương dẫn Diệp Thanh An đi dạo được một lúc thì Đoàn Tuấn bỗng nhiên vội vã chạy đến, sắc mặt vô cùng trầm trọng, mắt thấy Diệp Thanh An đang đứng bên cạnh Nam Cung Hàn Dương thì vẻ mặt hơi nén lại nhưng vẫn làm lộ ra nét lo âu một lời khó nói hết.

Nam Cung Hàn Dương đứng ở vị trí cao đã lâu, vừa nhìn liền biết trong quân đội hoặc Liên Bang đã có chuyện, bảo với Diệp Thanh An: "Em tự đi dạo một chút, thấy thích con nào thì cứ đánh dấu gọi người đến lắp đặt hệ thống trí năng là có thể sử dụng, trong quân còn có việc tôi đi trước, chút nữa sẽ có người máy đến đưa em về khách sạn.

"
Diệp Thanh An gật đầu: "Anh cứ đi làm việc đi.

"
Đoàn Tuấn và Nam Cung Hàn Dương gấp gáp rời đi.

Vừa đi Nam Cung Hàn Dương vừa hỏi: "Có chuyện gì sao? Trong quân à?".

"Đúng vậy nguyên soái, ngài Tổng đốc Jain lần trước là người chịu trách nhiệm xử lí vụ việc xảy ra ở tinh cầu nguyên thủy hôm nay đã công bố tình trạng khẩn cấp đến Liên Bang, theo những gì được ghi lại thì tinh cầu nguyên thủy hiện tại hơn ba phần tư diện tích đã bị biến đổi hết cả rồi, chẳng mấy chốc tinh cầu ấy sẽ trở thành nguồn lây lan bệnh độc mất.

"
Vừa nói Đoàn Tuấn vừa cho Nam Cung Hàn Dương xem hình ảnh.

Tinh cầu nguyên thủy hiện tại khác xa vô cùng so với kí ức của Nam Cung Hàn Dương, những đợt sương sớm trắng xóa vào buổi sớm nay đã bị thay thế bằng phấn hoa độc màu vàng, thảm thực vật xanh um tươi tốt nay biến dạng trở nên đen đen tím tím nhìn qua vô cùng rợn người, đó là còn chưa tính đến những loài thú biến dị vô hiền hòa sống ở đó bị lây nhiễm trở nên điên dại, cá chết thành bãi trên sông, suối.

Nam Cung Hàn Dương nhìn mà đêm hết cả mặt, Jain chính là người chủ trì có mái tóc màu vàng trong cuộc họp cấp S lần trước.

Nam Cung Hàn Dương nhớ lúc đó gã ta rất tích cực chèn ép hắn và giành việc này về tay, giờ xem đi? Gã ta đã làm gì với tinh cầu xinh đẹp này? Rốt cuộc gã ta có đến để trừ bệnh độc hay không vậy?
Nam Cung Hàn Dương tức giận đến mức muốn bẻ đầu đối phương, nhưng tình trạng khẩn cấp đã ban ra, hắn hiện tại chỉ có thể lập tức về mẫu tinh tham gia xử lí vấn đề.

Nếu tinh cầu nguyên thủy không còn có thể cứu được nữa thì biện pháp duy nhất chính là phải cách li tinh cầu đó và để nó tự sinh tự diệt mà thôi.

Việc xử lí tinh cầu nguyên thủy bắt đầu được liệt vào cấp 2S trở thành một việc bắt vào là phỏng tay, Jain phủi bỏ trách nhiệm, đùn đẩy mọi chuyện sang cho Nam Cung Hàn Dương, những kẻ khác trong đơn vị cấp cao của Liên Bang cũng không muốn dính đến vụ này, Nam Cung Hàn Dương bất đắc dĩ trở thành tấm khiên của bọn họ.

Ánh mắt hắn thâm trầm nhìn một vòng quanh phòng họp, ánh mắt càng ngày càng tối xuống.

Việc Liên Bang xâm nhập vào máy chủ của hắn lần trước đến giờ vẫn chưa có lời giải thích, hiện tại lại làm loạn hết mọi chuyện lên rồi đưa vào tay hắn, ở giữa Nam Cung Hàn Dương không tin là không có kẻ điều khiển phía sau.

Hắn tức giận đi ra khỏi phòng họp, vừa đi qua một ngã rẽ liền bắt gặp vô gương mặt đáng ghét quen thuộc.

Người kia thấy hắn thì vô cùng bất ngờ: "Anh là ai? Sao anh lại vào được đây? Anh biết nơi này phải quyền hạn cấp A trở lên mới được vào hay không?".

Nam Cung Hàn Dương giận đến bật cười: "Chính tôi hỏi anh mới đúng đó! Tôi nhớ nhà họ Lăng các anh, cụ thể là anh Lăng Thần chỉ mới có quyền hạn cấp B, sao có thể vào được đây?".

Lăng Thần nhíu chặt mày đang định nói gì đó thì ở phía sau Lăng Thần, một cái đầu vàng lổm chổm xuất hiện, Jain mỉm cười ha hả: "Là tôi thăng hạn cho cậu ta vào đó! Cấp dưới của tôi mới nhận, sao nào? Nguyên soái nay rãnh rỗi đến nỗi muốn quản lí cả cấp dưới của tôi nữa sao?".

Nam Cung Hàn Dương: "Ban đầu tôi chỉ nghĩ Tổng đốc đơn giản chỉ là bất tài thôi, không ngờ hôm nay lại được mở mang tầm mắt.

"
Nụ cười của Jain tắt ngúm, gã đanh mặt: "Nguyên soái có ý gì đây?".

"Ý trên mặt chữ chính là anh không chỉ bất tài mà còn không có mắt nhìn người.

" Nam Cung Hàn Dương cười khẩy một cách châm chọc rồi sải chân bước đi để lại một cái đầu vàng đang dậm chân cùng Lăng Thần đã ngây ra như phỗng.

Tên kia! Cái tên thú vui mới của Diệp Thanh An là Nguyên soái? Đùa gì vậy chứ?
**
Diệp Thanh An tự mình đi ngắm cơ giáp một hồi, mặt dù cơ giáp đẹp thì đẹp đấy nhưng không có người đi cùng rất nhanh đã nhàm chán, vừa vặn robot giúp việc của Nam Cung Hàn Dương vừa đến cậu liền cùng nó trở về.

Hôm sau là ngày thi đấu giữa hai đội, lúc này Diệp Thanh An mới biết Nam Cung Hàn Dương đã về mẫu tinh, nhớ lại vẻ mặt gấp gáp của Đoàn Tuấn khi ấy, có lẽ là ở mẫu tinh xảy ra chuyện gì đó rồi.

Lần này thi đấu ở trong một khu rừng sau chỗ đóng quân của quân đoàn số một, mỗi đội sẽ được chuẩn bị một khu vực riêng và thời gian thi đấu sẽ là ba ngày.

Hai bên hai đội hừng hực chiến đấu bắt đầu bước vào trận đấu.

.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 108: Đoán Xem Tôi Là Ai Nào


Khu vực trận đấu là toàn bộ khu rừng và khu rừng sẽ được phân chia làm 2 bên với một đường phân cách màu đỏ.
Đội Diệp Thanh An nhanh chóng chọn một bên, đối phương cũng tiến vào bên còn lại.

Hai đội đứng đối diện nhau qua đường ngăn cách cùng lắng nghe người chủ trì thông báo thể lệ cuộc thi đấu.
"Mỗi đội đứng ở đây sẽ có một khu vực gọi là căn cứ các bạn sẽ đóng quân ở đó, việc các bạn cần làm là chọn ra một người đáng tin tưởng để làm Giáo sư và thân phận của giáo sư phải được bảo mật tuyệt đối không được để cho đội đối thủ biết, sau khi chọn được giáo sư mọi người chỉ cần điền tên vào thiết bị và nộp cho bên tổ chức là được.

Tiếp theo đó mỗi đội sẽ nhận được một ống nghiệm màu xanh, việc các bạn cần làm chính là bảo vệ ống nghiệm và giao ống nghiệm này vào tay giáo sư đội đối phương.

Không cần biết là bằng cách nào chỉ cần giáo sư đội đối thủ chạm vào được ống nghiệm xem như các bạn chiến thắng, điều kiện kiên quyết các bạn phải nhớ là giáo sư không được ra khỏi phạm vi căn cứ của mình, nghĩa là giáo sư không được vượt qua vạch đỏ.

Các bạn sẽ thua cuộc khi:
1.Ống nghiệm bị đội đối thủ đoạt mất.
2.Toàn quân bị diệt.
3.Giao nhầm ống nghiệm cho người không phải là giáo sư."
Người chủ trì dừng lại một chút, sau đó lại thông báo tiếp: "Ống nghiệm sẽ được đặt trong một khu vực bảo quản riêng, sau khi ống nghiệm được lấy ra ngoài khu vực bảo quản thì máy sẽ đếm ngược 12 tiếng trong vòng 12 tiếng các bạn phải tiến hành giao nó vào tay giáo sư nếu không ống nghiệm tự động bị hủy."
"Mọi người còn có gì không rõ hay không?".
Sau câu hỏi của người chủ trì, không khí im lặng không một hồi đáp, xem ra không có ai là không rõ, chủ trì gật đầu: "Vậy thì bây giờ bắt đầu trận đấu, các bạn khẩn trương nộp tên giáo sư lên cho hội đồng."
Hai bên nhanh chóng tách ra, ai về căn cứ của người nấy.
Mấy người Diệp Thanh An đi một hồi cuối cùng cũng phát hiện ra khu căn cứ mà hội đồng thi đã chuẩn bị sẵn.
Đó là một khu vực được dựng lên để che mưa chắn gió và bên trong… hoàn toàn trống rỗng không hề có bất kì đồ đạc gì cả.
Mặc dù trong lòng đã có chuẩn bị từ trước nhưng mà khi bước vào bên trong mọi người đều không kìm được mà cảm thán, xem ra ba ngày tới bọn họ phải sống rừng rú một khoảng thời gian rồi.
Một vài người cảm khái: "Lần trước khi thi tuyển sinh còn được trường phân phát cho dịch dinh dưỡng cứu đói, giờ đại diện trường đi thi phải cực khổ trải qua ngày, haizzz…"
"Đừng có thở dài thở ngắn nữa, trong lúc cậu thở dài thì lo tìm người làm giáo sư đi."
"Đúng vậy nhỉ? Mà tìm ai làm giáo sư bây giờ?"
Ánh mắt mọi người lia qua lia lại, sau đó bắt đầu dừng lại trên người Diệp Thanh An, dù sao thì trong lúc huấn luyện thành tích của Diệp Thanh An luôn rất tốt.
Diệp Thanh An đã sớm có chủ ý, hơi nhướng mày: "Tôi biết một người rất thích hợp vào vị trí này."
Sau khi Diệp Thanh An đưa ra ý kiến người sẽ làm giáo sư mọi người đều nhất trí đồng ý, Diệp Thanh An gật đầu: "Vậy thì hiện tại chúng ta phân công một chút trước khi đi nộp tên cho hội đồng thi, nhóm chúng ta gồm ba mươi người chia ra làm năm đội, đội 1 đi tìm thức ăn, đội 2 tìm nước uống, đội 3 tìm củi và đốt lửa, đội 4 sẽ vào vệ ống nghiệm sau khi tôi mang về, và đội năm sẽ bảo vệ giáo sư không cho đối phương có cơ hội lại gần."
Việc chia nhóm rất nhẹ nhàng bởi vì mọi người đa số đều đã quen biết nhau từ trước cho nên ai làm việc đấy không có quá nhiều mâu thuẫn, vì việc cần làm khá nhiều nên Diệp Thanh An tự mình đi nộp tên giáo sư và mang ống nghiệm về.

Ngày đầu tiên trôi qua có phần yên ắng bởi vì đội nào cũng có việc cần làm, bắt đầu sang ngày thứ hai thì hai đội mới bắt đầu hành động.
Hai người Quân Minh và Tần Ngôn xung phong đi dò xét đội đối thủ, để tìm đầu mối về giáo sư của đội đối phương.

Diệp Thanh An cũng không có lí do gì để ngăn cản, việc bảo vệ ống nghiệm luôn được túc trực 24/24 để đảm bảo ống nghiệm không bị đánh cắp.
**
Ngược lại với tình hình khẩn trương bảo vệ của đội Liên Bang, đội của trường quân đội Độc Lập lại có phần nhàn hạ hơn nhiều, Mẫn Kì - người được đánh giá là có năng lực mạnh nhất đội hiển nhiên trở thành người quyết định trong đội.

Hiện tại cả đội đang đốt lửa nướng gà rừng bên cạnh khu vực bảo quản của ống nghiệm, nhìn vẻ mặt rất ung dung.
Lúc Quân Minh và Tần Ngôn âm thầm xâm nhập đến thì cả bọn đang trò chuyện rất rôm rả.
Một người trong đó cười ha hả vỗ vai Mẫn Kì: "Sức chiến đấu của cậu mạnh như vậy, giao vị trí giáo sư cho cậu thì chẳng cần lo đối phương có thể đưa ống nghiệm đến trước mặt cậu rồi."
"Còn phải nói sao, ha ha, bây giờ có người bên đội đối phương qua tìm hiểu tôi cũng không sợ đấy!".
"Các cậu bé bé cái mồm lại đi, Mẫn Kì mặc dù mạnh nhưng không thể xem thường mấy người bên Liên Bang, bọn họ có rất nhiều thủ đoạn.

Nhất là cậu đó Khúc Hy Lạc." Một người trong số đó nhắc nhở.
"Cậu cả nghĩ quá rồi An Vân.

Ha ha, cậu quên trong nhóm chúng ta có át chủ bài hay sao?".

Khúc Hy Lạc cười ha hả đảo mắt.

"Được rồi, đừng nói nhiều nữa, cẩn thận có người nghe thấy, ăn xong rồi thì mọi người nghỉ ngơi một chút rồi lại đi tìm thức ăn cho buổi trưa đi!".

Mẫn Kì mạnh mẽ xé một cái đùi gà đưa lên miệng ăn nhồm nhoàm.
Quân Minh và Tần Ngôn liếc mắt nhìn nhau, sau đó lại quan sát thêm một lúc phát hiện bản thân không phát hiện ra được gì nữa thì quay trở về.
"Sao rồi? Có tìm được gì hay không?" Mạc Úc vừa ra ngoài tìm thức ăn trở về vừa vặn nhìn thấy Quân Minh và Tần Ngôn liền lên tiếng hỏi thăm.
"Có, nghe được một tin tức khá tốt, nhưng tôi cứ có cảm giác dễ dàng quá ấy…" Quân Minh không rõ nói.
"Chẳng lẽ là nghe được ai là giáo sư hả?".

Mạc Úc bất ngờ hỏi.
"Ừ, là Mẫn Kì." Tần Ngôn gật đầu.
Mạc Úc cũng nhíu mày: "Đúng vậy nhỉ, cảm giác mọi chuyện suông sẻ quá đấy."
Ba người lâm vào trầm mặc, một lúc sau Mạc Úc cuối cùng cũng bỏ qua chuyện này: "Thôi không nghĩ nữa vô nói cho những người khác biết xem sao, à lát nữa các cậu đổi ca đi bảo vệ Khanh Ngữ nha, đội bên đó bảo vệ cả đêm rồi."
"Được."
Ba người vừa nói vừa đi vào trong hoàn toàn không biết có một tầm mắt đang yên lặng dõi theo từng bước chân của bọn họ..
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 109: Đoán Xem Tôi Là Ai Nào 2


Lúc ba người Quân Minh tiến vào thì Diệp Thanh An đang cùng nhóm An Tử Thiên bàn bạc gì đó, thấy bọn họ đi vào Diệp Thanh An tạm thời dừng việc trên tay lại, quay sang nhìn bọn họ: "Sao rồi? Các cậu có nghe được gì không?".
"Có, tôi nghe bọn họ nói Mẫn Kì là giáo sư." Tần Ngôn nói.
Diệp Thanh An nhướng mày: "Bọn họ nói?".
"Ừm, trong lúc trò chuyện thì có nhắc tới, xem ra rất có tự tin vào người này." Quân Minh ngồi xuống nhìn sơ đồ khu rừng trên mặt đất, hỏi Diệp Thanh An: "Các câu định làm gì à?".
"Ừm, chuẩn bị một chút chúng ta đánh một trận thăm dò thực lực của đối phương đã." Diệp Thanh An dùng cành cây vẽ vài nét lên trên nền đất, chủ đề lại quay về chuyện khi nãy, cậu bình tĩnh nói: "Bọn họ quả thật thông minh, khi nói ra Mẫn Kì là giáo sư có thể gây hoang mang cho chúng ta không biết bọn họ nói thật hay giả, vừa vặn chúng ta thử trước một chút xem sau, sáng sớm ngày mai là thời điểm tốt nhất để thăm dò, chỉ để lại hai đội bảo vệ Khanh Ngữ và ống nghiệm còn lại ba đội sẽ đi tập kích."
Mạc Úc xem kế hoạch Diệp Thanh An đặt ra, gật đầu đồng thuận: "Vậy để tôi đi bảo mọi người tối nay tìm thức ăn nhiều một chút."
"Vậy tôi với Quân Minh đi đổi ca bảo vệ Khanh Ngữ cho những người khác đây." Tần Ngôn nói một tiếng rồi cùng Quân Minh rời đi.
Diệp Thanh An nhìn An Tử Thiên với Lam Phương Lâm: "Hai cậu đi đổi ca bảo vệ ống nghiệm với Nhạc Dương Vũ đi, tối tôi cùng vài người khác đến đổi với hai cậu." Diệp Thanh An gọi.
"Được, vậy tôi đi đây."

Nhìn bóng lưng mọi người rời đi, Diệp Thanh An cũng đứng dậy rời đi làm việc khác.
Lúc này ở một góc tường khuất bóng có một cái đầu lặng lẽ trồi lên ở đó, im lặng nghe hết mọi chuyện.1
**
Bên phía đội quân đội Độc Lập.
"Mẫn Kì! Mẫn Kì! Chúc Kì Nhiên về rồi kìa!".

An Vân đứng đằng xa gọi Mẫn Kì đang bắt cá ở dưới suối.
"Về rồi sao? Đợi chút tôi lên đến ngay." Mẫn Kì lội lên bờ, lúc lên còn thuận tay bắt được một con cá dưới lùm cỏ.
Khúc Hy Lạc đang bắt cá ở bên cạnh cũng vui vẻ trèo lên bờ: "Át chủ bài của chúng ta về rồi à, đi thôi, đi xem xem cậu ta nghe được chuyện gì rồi."
Lát sau ngoại trừ một vài người canh giữ ống nghiệm ở khu vực bảo quản ra thì những người còn lại đều tập hợp ở trong căn cứ.
Một người có gương mặt đôi phần quái đản đang đứng ở chính giữa mỉm cười vui vẻ, nhìn qua liền biết người nọ đã thu thập được tin tức tốt.
Mẫn Kì bước vào bên trong căn cứ, lúc đi ngang qua người đanh đứng giữ cửa thì hỏi: "Mọi người đến đủ cả rồi chứ?".
"Trừ năm người đang bảo vệ ống nghiệm ra thì anh và Khúc Hy Lạc là người cuối cùng đấy." Người đứng giữ cửa hơi nở nụ cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, nhìn qua có phần ngả ngớn.
"Hai anh bạn đối thủ lúc sáng xem ra đã đem tình báo về bên kia rồi nhỉ?".

Mạc Kì vươn vai đi vào bên trong.
"Đúng vậy, hai người bọn họ cứ nghĩ bản thân trốn kĩ lắm rồi nhưng họ làm sao biết được đội chúng ta có Hoàng Phủ Lâm chứ." Khúc Hy Lạc mỉm cười vỗ vỗ vai người đang giữ cửa.
Mẫn Kì đắc chí: "Hoàng Phủ Lâm đều đến đủ cả rồi thì đi vào bên trong luôn đi, không cần phải canh gác làm gì, dù sao thiết bị báo động của cậu cũng rất có ít."

Hoàng Phủ Lâm gật gù đi vào bên trong.
"Xem nào, cậu biết được gì rồi?." Mẫn Kì vừa ngồi xuống vừa hỏi Chúc Kì Nhiên.
"Biết được khá nhiều chuyện thú vị, chắc họ không ngờ là tôi có thể di chuyển trong lòng đất và đi thám thính họ cho nên thông tin lần này tôi đảm bảo 100% là đúng rồi."
"Thằng nhóc thối đừng vòng vo nữa, nói thẳng vào vấn đề đi." Khúc Hy Lạc không kiên nhẫn.
"Ha ha được rồi, giáo sư của bọn họ là một cô gái tên Khanh Ngữ, sức chiến đấu hạng trung bình thôi nên được bảo vệ rất cặn kẽ, bình thường đều không ra ngoài nhiều bên cạnh có một nữ Alpha luôn túc trực tên là Hoàng Băng Ngân, sức chiến đấu khá cao."
Mẫn Kì nhướng mày: "Còn gì nữa không?".
"Ngày mai bọn họ định sẽ tập kích thử chúng ta để thăm dò thực lực." Chúc Kì Nhiên nói ra những điều mà mình mới nghe được.
An Vân có chút tò mò: "Cậu nói xem bên đội đó kẻ nào là đáng gờm nhất?".
Chúc Kì Nhiên suy nghĩ một chốc: "Đáng gờm nhất thì không biết có phải hay không nhưng mà đội bên kia dường như đều nghe theo sắp xếp của một người tên là Diệp Thanh An.

Nghe nói thành tích huấn luyện của cậu ta rất khá."
"Ha ha, khá thế nào thì cũng không thể thắng được trận này đâu bởi vì hiện tại lợi thế đang nghiêng về phía chúng ta mà, Mẫn Kì sáng nay anh định như thế nào?".

Khúc Hy Lạc hỏi người nãy giờ vẫn đang trầm ngâm.
"Bọn họ muốn thăm dò thì cứ thăm dò, tôi không định đối chọi trực tiếp vào lúc này vì nhìn thế nào đi nữa nếu quyết định đánh ngay thời điểm này thì có thể sẽ lưỡng bại câu thương, mà tôi thì luôn thích một chiến thắng áp đảo hơn." Mẫn Kì nói.
"Vậy ngày mai cử một đội ra đối phó một chút là được còn lại ai không có việc gì thì đi tìm thức ăn."
**
Sáng hôm sau.

Mới bốn giờ đội mà Mẫn Kì phân phó trước đó đã sẵn sàng đứng đợi quân địch tiến tới.

Bọn họ đều đã nghe trường quân đội Liên Bang toàn là nhân tài, dù cho năm nay chất lượng có xuống thấp đi nữa họ cũng không dám khinh địch.

Chỉ là bọn họ đợi đến năm giờ, sáu giờ vẫn chưa thấy có bất kì bóng địch nào.
Mãi đến bảy giờ mới có ba người xuất hiện.
Nhạc Dương Vũ vui vẻ chống nạnh: "Ai ô họ đứng đợi chúng ta thật kìa, xem ra những điều Diệp Thanh An nói là đúng rồi!".
Lam Phương Lâm gật gật đầu: "Quả nhiên là có kẻ dò thám chúng ta mà chúng ta không hay biết."
An Tử Thiên không nói gì nhưng ánh mắt vẫn nhịn không được toát ra chút nể phục trực giác nhạy bén của Diệp Thanh An.
Thế là đám người trường quân đội Độc Lập trơ mắt nhìn đám quân địch nói là sẽ tấn công từ sáng sớm đến tận bảy giờ mới xuất hiện le lé ba bóng hình, mà ba bóng hình vừa mới xuất hiện đã xoay đít rời đi như một làn khói.
Đám người: "..."
Bình thường hẹn nhau bể kèo cũng thôi đi, đánh trận mà cũng bể kèo nữa hả?
____________
Nhạc Dương Vũ chống nạnh cười ha hả vào mặt Mẫn Kì: Bất ngờ chưa ông dà!!!.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 110: Đoán Xem Tôi Là Ai Nào 3


Lúc mà Mẫn Kì nghe được tin này thì dường như ngay lập tức hắn đã đoán ra Diệp Thanh An đang nhử bọn họ, bởi vì chỉ khi bọn họ có gián điệp thì bọn họ mới biết được tin Diệp Thanh An sẽ tập kích bất ngờ vào buổi sáng để chuẩn bị trước.

Nhưng Mẫn Kì cũng không quá lo lắng, dù sao đi nữa thông tin bọn họ đã có trong tay thân phận giáo sư cũng không thể đổi được cho nên trận này bọn họ thắng chắc rồi, dù cho bên Diệp Thanh An biết có gián điệp lẻn vào thì sao chứ? Bọn họ cũng chẳng thể làm gì Chúc Kì Nhiên đang ẩn mình dưới lòng đất.

Bên đây Diệp Thanh An đã dự liệu từ trước, cậu nhớ lại lúc ở trên phi thuyền có xem qua danh sách của đội đối phương, hiển nhiên ấn tượng của cậu đối với Chúc Kì Nhiên rất sâu, cậu vẫn nhớ đối phương có năng lực thám thính rất mạnh.

Nhưng mà bên đội bọn họ có át chủ bài thám thính là Chúc Kì Nhiên thì bên đội Diệp Thanh An cũng có một người.

Diệp Thanh An vui vẻ thay ca bảo vệ ống nghiệm yên lặng đợi át chủ bài của mình về tới.

Cậu dự liệu thời gian thì chắc là một chút nữa thôi, đối phương sẽ về tới.

Quả nhiên Diệp Thanh An đoán không sai, khoảng chừng mười phút sau, một bóng hình thoăn thoắt đã đạp lại trên cành cây gần vị trí Diệp Thanh An đang đứng.

"Về tới rồi à? Có cần nghỉ ngơi một chút không?".

Diệp Thanh An ném bình nước bên cạnh cho đối phương.

Người ở trên cây nhanh nhẹn, chuẩn xác chụp được bình nước, đưa lên miệng uống ừng ực, nhanh đến độ nước theo miệng chảy dọc theo yết hầu chui vào trong áo, thấm ướt một mảng trước ngực.

Lúc này Nhạc Dương Vũ đến thay ca cho Diệp Thanh An, thấy người ở trên cành cây thì vô cùng vui mừng: "Thiên Khảo, cậu về rồi à, thế nào rồi thu thập được gì không?".

Thiên Khảo từ trên cành cây nhào lộn một vòng tuyệt đẹp rồi đáp xuống mặt đất, sắc mặt hơi mỏi mệt nhưng nhìn vẻ mặt thì có lẽ tình hình không tồi.

"Cái tên Hoàng Phủ Lâm bên đó lập một mạng lưới báo động xung quanh khu căn cứ rất bảo mật, nhưng thật không may cho hắn là có ông đây, ha ha mạng lưới bảo mặt của hắn bị tôi bẻ khóa một cái một.

" Thiên Khảo đứng thẳng lưng chống nạnh cười ha hả vô cùng thiếu đánh.

Thiên Khảo là học sinh cùng hệ với Nhạc Dương Vũ, vốn Nhạc Dương Vũ đã là một thiên tài trong những việc liên quan đến máy móc nhưng khi gặp được Thiên Khảo cậu ta mới biết thế nào gọi là núi cao còn có núi khác cao hơn, Thiên Khảo là thiên tài khiến cho thiên tài khác phải gục đầu công nhận.

Chỉ có điều tính cách hơi tự mãn một chút.

Nhạc Dương Vũ có lẽ đã quá quen với việc đối phương tự mãn như thế này, mở miệng đã đánh gục khí thế của đối phương: "Đừng nói những thứ vô ích nữa được không? Vào chuyện chính đi, Mẫn Kì có phải giáo sư không?".

Thiên Khảo lắc đầu: "Nô, Nô không phải bởi vì tôi đã thấy cậu ta đi qua khỏi vạch đỏ để hái trái cây, cho nên có thể khẳng định Mẫn Kì không phải là giáo sư hiện tại thì người có thể là giáo sư nhất chính là An Vân bởi vì cô ấy được bảo bọc có phần quá kĩ càng ấy.

"
Diệp Thanh An nhướng mày: "Ồ? Vậy ai là người thường xuyên đi cùng cô ấy nhất?".

"Chính là tên Hoàng Phủ Lâm tép riu đó đó! Tôi rất để ý đến cậu ta nên nhiều lần thấy An Vân và cậu ta đi cùng nhau.

" Thiên Khảo ưỡn ngực, cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân vì thu thập được quá nhiều tình báo tốt.

Diệp Thanh An nghe được manh mối từ trong tình báo của Thiên Khảo: "Như vậy cũng có thể Hoàng Phủ Lâm mới là giáo sư bởi vì chuyên tâm bảo vệ một người có khi chỉ là một kế sách điệu hổ li sơn thôi, dù sao thì Mẫn Kì bên đó cũng là người rất biết tính toán.

"
Thiên Khảo lúc này mới gật gù: "Đúng vậy nhỉ…"
"Vậy Thiên Khảo, cậu tiếp tục đi điều tra đi, tập trung chú ý hai người họ là được, chắc chắn sẽ có lúc họ lộ ra sơ hở thôi.

" Diệp Thanh An dặn dò.

"Được, yên tâm đi, trước ngày mai sẽ có thông tin cho các cậu.

" Thiên Khảo vô cùng tự tin với khả năng của mình.

**
"Mẫn Kì bây giờ chúng ta làm sao đây? Nên tấn công đối phương trước hay như thế nào? Dù sao thì chúng ta cũng biết được giáo sư bên kia là ai rồi.

" An Vân nhìn Mẫn Kì đang nằm vắt vẻo trên cành cây, nhíu mày hỏi.

"Không cần lo, chúng ta hiện tại đang chiếm ưu thế mà.

" Mẫn Kì đung đưa chân trong không khí nhởn nhơ ngắm nhìn trời mây.

"Bên kia đã nghi ngờ về việc bị gián điệp của chúng ta nghe được, cậu không lo chuyện đó sao?".

An Vân đi tới kéo mạnh cái chân đang đong đưa của đối phương, hại cho Mẫn Kí suýt chút nữa đã té xuống.

Hắn ngồi phắt dậy: "Cậu lo quá rồi đó, họ biết thì có thể làm được gì chứ? Vả lại chắc họ cũng chẳng thể biết Chúc Kì Nhiên có thể di chuyển trong lòng đất.

"
An Vân còn đang định nói gì đó thì bị Mẫn Kì ngăn lại: "Được rồi, được rồi! Thay vì cậu đứng ở đây lảm nhảm thì cùng với Hoàng Phủ Lâm đi tìm chút quả rừng lót dạ đi, tối nay bổ sung thể lực một chút, ngày mai là ngày cuối rồi thể nào cũng phải có một trận chiến.

"
"Được rồi, được rồi! Giờ cũng không còn sớm nữa mau đi đi, nhắn Chúc Kì Nhiên đi thăm dò bên kia một chút xem có tin tức gì mới không.

" Mẫn Kì lại nằm xuống trên cành cây.

An Vân thấy hắn như vậy, bản thân cô cũng không thể làm gì được chỉ có thể hậm hực bỏ đi chổ khác.

"Ai làm đại mỹ nhân của chúng ta tức giận vậy?" Khúc Hy Lạc vừa gặm một con cá nướng vừa nhìn An Vân hậm hực đi tới, có ý trêu đùa hỏi.

"Còn không phải do cái tên Mẫn Kì kia? Được rồi không nói nữa.

" An Vân nói với Chúc Kì Nhiên ngồi ở gần đó: "Cậu ta bảo cậu đi thăm dò bên kia một chút xem có tin tức gì không đấy.

" Rồi lại quay vào bảo Hoàng Phủ Lâm: "Đi thôi, đi hái một chút quả rừng lót dạ buổi tối.

"
Hoàng Phủ Lâm đang ngồi kiểm tra mạng lướt bảo hộ của căn cứ, nghe thấy vậy thì đứng dậy: "Cậu ta chỉ giỏi sai vặt tôi, đi thôi.

"
Hai người nhanh chóng tiến vào sâu trong rừng, đi cùng họ còn có vài người khác đang rảnh rỗi.

Một lúc sau bọn họ phát hiện được một cây rừng rất to và rất sai quả.

Mấy người lập tức trèo lên hái cho vào giỏ mà mình mang theo, chỉ riêng Hoàng Phủ Lâm vẫn im lặng đứng gần đó quan sát mọi người làm việc.

Đến tận khi bọn họ đã hoàn thành việc trở về thì những người đó vẫn không biết Thiên Khảo đã đứng ở đó và quan sát bọn họ được một lúc lâu.

Thiên Khảo dùng tốc độ nhanh nhất trở về báo tin báo mà mình thu được bởi vì qua quan sát hắn đã có thể chắc chắn 100% rằng Hoàng Phủ Lâm chính là giáo sư bởi vì cây rừng kia mọc cạnh bên vạch đỏ phân chia hai căn cứ, một vài tán cây đã lấn sang bên đây mà trong lúc hái quả An Vân đã lấn qua vạch đỏ vậy mà còi cảnh báo vẫn không vang lên vậy thì chỉ có một đáp án mà thôi đó là Hoàng Phủ Lâm là giáo sư, việc cậu ta đứng ở một bên quan sát mà không làm việc cũng là một cách để tự bảo vệ an toàn cho cậu ta.

Thân phận của giáo sư đã được xác định, Diệp Thanh An họp bàn mọi người lại với nhau quyết định sáng mai sẽ mang ống nghiệm đi qua bên kia để giao cho giáo sư.

Sự tồn tại của Chúc Kì Nhiên không lúc nào là không có ít, bên đây Diệp Thanh An vừa ra kế hoạch tấn công, mười phút sau bên kia Mẫn Kì đã bắt được thông tin, hắn không ngờ Hoàng Phủ Lâm được hắn giấu kĩ như thế mà vẫn bị lộ.

"Nếu bên Liên Bang đã chuẩn bị tấn công thì chúng ta cũng không thể ngồi im được nữa.

" Mẫn Kì nhíu mày, tâm trạng dần trở nên nghiêm túc.

Không khí dần chìm xuống, lúc này Mẫn Kì bắt đầu nghĩ ra được một ý khá hay.

.
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 111: Đoán Xem Tôi Là Ai Nào 4


Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, trong không khí chỉ còn lại vài tiếng thở đều đều cũng tiếng côn trùng kêu râm ran.

Một cái đầu lặng lẽ trồi lên khỏi mặt đất.
Cái đầu đó trồi lên rồi xoay một vòng quan sát tình hình, sau một hồi chắc chắn sẽ không có ai đi qua thì Chúc Kì Nhiên mới hoàn toàn lộ ra khỏi mắt đất, đầu tiên là hai tay, thân mình rồi đến đôi chân, thành công xâm nhập vào được căn cứ của trường quân đội Liên Bang.
Trước mặt Chúc Kì Nhiên hiện tại là khu vực để bảo quản ống nghiệm, mà những người canh gác đã thiu thiu ngủ, Chúc Kì Nhiên lại ẩn mình trong góc tối, không nhìn kĩ sẽ không phát hiện ra được.
Đây chính là cách mà khi nãy Mẫn Kì đã nghĩ ra khi mà hắn không muốn tốn công sức đánh với trường Liên Bang nhưng vẫn phải chiến thắng đó chính là để cho Chúc Kì Nhiên lẻn vào lấy ống nghiệm đi.
Việc này đối với Chúc Kì Nhiên không khó, khó ở chổ là khu vực này lúc bào cũng có người gác, rất khó để hành động, có lẽ ngày mai là ngày cuối cho nên hôm nay những người gác đêm mới thả lỏng hơn mọi ngày.
Sau vài thủ thuật nhỏ, Chúc Kì Nhiên không ngoài ý muốn đoạt được ống nghiệm vào trong tay, chỉ cần đưa ống nghiệm về khu vực căn cứ của mình thì coi như trường quân đội Độc Lập của bọn họ sẽ chiến thắng!
Nghĩ đến đó Chúc Kì Nhiên đã vô cùng háo hức, vội vã rời đi.

Chúc Kì Nhiên vừa mới rời đi Diệp Thanh An từ góc khuất xa xa đã bước ra, khóe miệng hơi nhếch cao lên, xem qua tâm trạng rất tốt mà trên tay cậu chính là một cái ống nghiệm khác.
"Ha ha quả nhiên bọn họ sẽ chơi trò này mà, chỉ mới lộ tin tức sẽ tấn công ra mà họ đã không chờ được muốn cướp ống nghiệm rồi." Lam Phương Lâm ngáp một cái lắc đầu cảm thán.
"Được rồi, tập hợp lại đi chúng ta bắt đầu tấn công ngay bây giờ luôn, mục tiêu là đưa ống nghiệm vào tay giáo sư." Diệp Thanh An phủi phủi lớp sương sớm đóng lại trên áo mình, quay sang nói với những người khác.
Rất nhanh 30 người đã tập họp đầy đủ, Diệp Thanh An nhìn Khanh Ngữ: "Cậu ở lại căn cứ đi."
Khanh Ngữ thân là giáo sư cũng không thể bước ra khỏi vạch ngăn cách, cô không có ý kiến gì cả.
Đoàn người nhanh chóng ẩn mình vào màn đêm.
Bên kia, Chúc Kì Nhiên vui vẻ đem ống nghiệm trở về căn cứ, Mẫn Kì và đám người Khúc Hy Lạc đã đứng chờ sẵn, nhìn thấy ống nghiệm trong tay của Chúc Kì Nhiên, Mẫn Kì đã cảm thấy không đúng.
Lúc này một cô gái có dáng vẻ thấp bé trong nhóm đột nhiên đi tới, giật lấy ống nghiệm trên tay Chúc Kì Nhiên, đưa sát vào trong mắt quan sát.
Chúc Kì Nhiên bị giật mạnh như vậy thì có chút không vui, chất vấn người nọ: "Ngụy Ngọc! Cô làm cái gì vậy hả?".
"Ống nghiệm này là giả." Ngụy Ngọc ném trả lại ống nghiệm cho Chúc Kì Nhiên lại đánh một ánh mắt tới chổ Mẫn Kì: "Có thể việc Chúc Kì Nhiên đến trộm đồ đã nằn trong kế hoạch của bọn họ rồi, nếu tôi đoán không nhầm thì chỉ một chút nữa thôi họ sẽ tấn công vào đây."
"Cái gì?".
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì thiết bị cảnh báo xung quanh căn cứ của Hoàng Phủ Lâm bắt đầu reo lên inh ỏi, hiển nhiên đám người Diệp Thanh An đã đến.

Đến che giấu hành tung Diệp Thanh An còn chẳng buồn che giấu, xem ra cậu ta chính là muốn đánh một trận đây mà.
Mẫn Kì không thể đứng yên chịu trận như vậy được, liền tập họp mọi người lại đi đối chiến.
Cuối cùng hai bên gặp nhau vừa vặn ở vạch phân cách hai căn cứ.

Vừa gặp đã bắt đầu tấn công nhau để giành ưu thế.
Trong lúc hỗn loạn vậy mà Mẫn Kì vẫn không quên bảo vệ Hoàng Phủ Lâm ở phía xa, Diệp Thanh An nhanh chuẩn chuyền ống nghiệm cho Quân Minh, Quân Minh nhanh nhẹn dưới sự trợ giúp của Tần Ngôn đã tiếp cận được với Hoàng Phủ Lâm, chỉ là ngay lúc ống nghiệm gặp đụng được vào người Hoàng Phủ Lâm thì tay Quân Minh bị đánh mạnh một cái.

Không kịp phản ứng, bàn tay của Quân Minh vì đau nên theo điều kiện mà bỏ ống nghiệm ra, ống nghiệm cứ thế choang một cái rơi xuống đất vỡ tan tành.
"Ngụy Ngọc!! Làm tốt lắm." Mẫn Kì vui vẻ hô to.
Nhưng tếng hệ thống thông báo cuộc thi kết thúc vẫn không vang lên.
Diệp Thanh An từ đầu đến cuối vẫn bình thản trấn an đội mình: "Mọi người đừng lo, làm vỡ ống nghiệm không có trong mục điều kiện thua đâu."
"Nhưng không có ống nghiệm chúng ta thắng kiểu gì?".

Nhạc Dương Vũ hỏi cậu.
"Diệt toàn quân?".

Diệp Thanh An nhẹ nhàng nói.
"Ha? Diệt toàn quân? Các cậu đang nằm mơ à?".

Mẫn Kì đứng bên kia nghe được lời Diệp Thanh An nói thì tỏ rõ sự xem thường, vẻ mặt hắn vênh lên, vô cùng tự tin mà tuyên bố: "Đội thắng cuộc sẽ là bọn tôi mới đúng!".
Nhạc Dương Vũ trầm mặc lôi kéo Thiên Khảo: "Cậu xem cậu ta còn tự đắc hơn cậu nữa kìa."
Thiên Khảo trề môi, không vui nói: "Nhưng cậu ta không có đẹp bằng tôi đây!".
Nhạc Dương Vũ: "..." Đúng vậy Mẫn Kì làm sao có thể bằng Thiên Khảo được chứ? Cậu ta không chỉ tự đắc mà còn tự luyến nữa mà.
"Vậy thì thử xem?" Diệp Thanh An tự tin nói.
Theo lời nói của cậu tất cả mọi người lại lao vào hỗn chiến, Diệp Thanh An từ đầu đến cuối vẫn không tham gia vào trận chiến mà chỉ đứng trên cành cây gần đó bắn tầm xa hỗ trợ, nhẹ nhàng cứ như đang đi săn bắn vậy.
Mẫn Kì thấy thái độ của cậu như vậy thì vô cùng tức giận, nhưng rất nhanh cơn giận của hắn đã biến mất, hắn nói: "Diệp Thanh An, có thể vũ lực đội này sẽ không thắng nỗi nhưng xét về đầu óc thì đội này không thua kém ai đâu! Cậu nghĩ bọn tôi sẽ ứng chiến mà không có bất kì kế hoạch nào khác hay sao? Ha ha!!"

Nghe thấy vậy Tần Ngôn mới nhìn quanh một vòng nhẩm đếm một chút phát hiện đội Mẫn Kì chỉ có 26 người! Thiếu mất bốn người!
Sau Tần Ngôn vài người khác cũng bắt đầu nhận ra điều này, Hoàng Băng Ngân lập tức vùng dậy: "Khanh Ngữ chỉ ở căn cứ có một mình!"
Mẫn Kì bên kia nghe vậy thì cười ha hả: "Thế nào? Ha ha, chờ xem các cậu diệt toàn quân bọn tôi trước hay là ống nghiệm của bọn tôi sẽ được giao đến trước nhé?".
Bên kia Khúc Hy Lạc, An Vân và hai người khác được Mẫn Kì giao phó lợi dụng hỗn chiến mà đột nhập vào căn cứ bên Liên Bang, đúng như những gì Mẫn Kì đã nói trước đó, lần này Diệp Thanh An đã kéo hết lực lượng đi cho nên cả quá trình đi vào bên trong bọn họ đều không gặp phải bất kì trở ngại nào cả.
Vô cùng thuận lợi mà tìm được Khanh Ngữ đàn ở một mình.
Khanh Ngữ bình thường sức chiến đấu cũng không tệ, chỉ là lần này một đấu bốn vẫn là có chút quá sức, chẳng bao lâu sau cô đã không chống cự nổi nữa.
Khúc Hy Lạc cười hi hi ha ha lấy ra ống nghiệm mà bản thân cất giữ trong người: "Được rồi ống nghiệm của ngài đây giáo sư, cảm ơn ngài nhé!".
[Ting! Trận đấu kết thúc!]
Tiếng thông báo cuộc thi kết thúc cuối cùng cũng vang lên, một màn hình giả lập hiện ra trước mặt tất cả mọi người.
Mẫn Kì nghe tiếng thông báo, vui vẻ cười ha hả: "Ha ha, các cậu thua rồi!!"
Diệp Thanh An đứng trên cành cây nhìn Mẫn Kì đắc ý, khóe miệng dần nâng lên một độ cong tiêu chuẩn.
Rất nhanh tiếng cười của Mẫn Kì đột nhiên im bặt lại khi nhìn thấy tên đội chiến thắng trên màn hình giả lập.
Trên màn hình giả lập ghi rõ ràng là:
[Đội thắng cuộc: trường quân đội Liên Bang.].
 
Nguyên Soái Ngài Bình Tĩnh Đã!
Chương 112: Gặp Lại Cố Nhân


Mẫn Kì trừng to mắt không thể tin tưởng được mà nhìn chằm chằm kết quả trên màn hình.

Chắc chắn là hệ thống có gì đó sai sót rồi, nếu không thì sao lại có thể đưa ra một cái kết quả trái ngược với thực tế như thế này?.

Hắn nhìn chằm chằm Diệp Thanh An, ánh mắt giận dữ tựa hồ hóa thành thực thể.

Không chỉ có Mẫn Kì bất ngờ vì kết quả mà cả trường quân đội Độc Lập tưởng chừng như đã nắm chắc chiến thắng, hay trường quân đội Liên Bang đã sẵn sàng thua cuộc đều cảm thấy hoang mang không thể tin được.

Dưới cái nhìn chằm chằm của Mẫn Kì, Diệp Thanh An vẫn có một vẻ mặt dửng dưng như là cậu đã sớm biết được kết quả này.

Mà sự thật cũng chính là như vậy.

Cậu từ trên cành cây cao nhẹ nhàng đáp xuống, hiếm khi có dịp mà vui lòng giải thích với Mẫn Kì: "Các cậu đã đưa ống nghiệm cho sai người rồi.

"
Mẫn Kì mở to mắt.

Diệp Thanh An hơi nở nụ cười:
"Khanh Ngữ không phải là giáo sư.

"
"Cái gì?".

Mẫn Kì còn chưa kịp bất ngờ thì đám người bên Liên Bang đã bất ngờ trước, mà trong số đó lớn tiếng nhất là Hoàng Băng Ngân.

"Cậu nói Khanh Ngữ không phải giáo sư hả?" Hoàng Băng Ngân hơi bất ngờ, dù sao thì mấy bữa nay cô mất ăn mất ngủ tìm cách bảo vệ Khanh Ngữ 24/24 vậy mà bây giờ lại đứng đây nói với cô Khanh Ngữ không phải là giáo sư.

Mẫn Kì cũng tức giận: "Các cậu bảo vệ cô ấy kĩ càng như vậy mà bây giờ lại bảo cô ấy không phải giáo sư à?".

"Các cậu biết kế điệu hổ ly sơn chẳng lẽ bọn tôi không biết sao?" Diệp Thanh An vô cùng tự tin.

"Không phải ban đầu chúng ta bàn Khanh Ngữ sẽ là giáo sư sao? Sao lại đổi rồi? Mà giáo sư thật sự là ai?".

Quân Minh hoang mang hỏi cậu.

Diệp Thanh An thản nhiên chỉ chỉ bản thân: "Là tôi nè, cổ nhân có câu muốn lừa được người khác thì trước hết phải tự lừa bản thân mình, xem ra câu nói đó thật đúng.

".

Nghe thấy lời Diệp Thanh An nói, Mẫn Kì lập tức bắt được nhược điểm: "Giáo sư không được bước ra khỏi vạch phân giới, cậu đã vi phạm rồi sao có thể thắng được? Kết quả này không công bằng!".

"Không công bằng? Từ đầu tới cuối, tôi chưa hề bước qua khỏi vạch phân giới nhé.

" Diệp Thanh An chỉ về vạch phân giới ở trước mặt mình.

Lúc này Mẫn Kì và những người khác mới nhận ra từ đầu tới cuối hình như Diệp Thanh An đều đứng ở trên cành cây chiến đấu tầm xa, nếu nói có qua vạch thì chắc là chỉ có họng súng của cậu mà thôi.

Mẫn Kì không ngờ Diệp Thanh An lại có thể thắng được bọn họ dù cho bọn họ đã suy tính rất kĩ càng.

Nhưng quả thật chiến thắng này rất thuyết phục, là bọn họ từ đầu đã khinh địch.

Mẫn Kì đứng thẳng dậy, thở dài một hơi, nhìn về phía Diệp Thanh An trầm mặc cảm thán: "Quả không hổ danh là trường quân đội Liên Bang, trận này tôi thua tâm phục khẩu phục.

"
Diệp Thanh An híp mắt: "Cậu cũng không tồi.

"
Hai đội nhanh chóng tách ra, ai về chỗ của người nấy.

Sau ba ngày ăn lông ở lỗ, cuối cùng cũng được trở về với chăn ấm nệm êm, đám người trường quân đội Liên Bang sắp vui đến phát rồ, nghe nói còn kéo nhau đến một quá ăn tàn sát hết thức ăn trên quầy.

**
Thi xong, bọn họ có hai ngày ở lại du lịch trên tinh cầu, phòng cơ giáp của Nam Cung Hàn Dương Diệp Thanh An đã đi xem qua rồi, dù cho căn phòng đó rất hấp dẫn nhưng mà khi đi vào quá rắc rối, Nam Cung Hàn Dương lại không có ở đây, đến đó cũng chẳng có ai bảo kê nên thành ra Diệp Thanh An cũng lười đến đó.

Nhìn trời dần xuống sắc, Nam Cung Hàn Dương đã trở về mẫu tinh không biết hiện tại đang làm gì.

Vô thức nghĩ đến Nam Cung Hàn Dương ở cách mấy trăm năm ánh sáng ngoài vũ trụ, Diệp Thanh An lấy quang não ra định nhắn cho đối phương, chỉ là lúc định nhấn gửi đi thì cậu lại đổi ý.

Nam Cung Hàn Dương hẳn đang rất bận bịu, cậu không nên làm phiền hắn thì hơn.

Diệp Thanh An thở dài đặt quang não xuống, quyết định tự mình đi dạo một hồi.

Trong không gian tĩnh mịch của xế chiều, tiếng côn trùng trong những bụi cỏ râm ran phát ra những giai điệu như đang hòa tấu một bản nhạc, Diệp Thanh An như có điều gì dẫn dắt mà cứ đi thẳng rồi đi thẳng, đến khi cậu ý thức lại được thì bản thân đã đi một khoảng cách khá xa rồi.

Diệp Thanh An xoay người, định quay trở về thì cùng lúc đó bên trong bụi có gần đó phát ra tiếng sột soạt cũng một mùi rỉ sắt như mùi máu.

Tò mò là đặc tính vốn có của con người, cho dù qua hàng ngàn năm cũng không thay đổi, Diệp Thanh An cũng vậy, cậu nhẹ nhàng tiến về phía bụi cây, len lén vạch ra một lỗ nhỏ, xuyên qua những tán lá để nhìn vào bên trong.

Sau đó cậu hoảng hốt khi nhìn thấy một người tóc đỏ đang ôm cánh tay nhỏ máu nằm dựa bên một gốc cây, nhưng điều khiến người ta để ý hơn cả là đôi đồng tử đỏ thẫm của người nọ.

Đôi mắt màu đỏ là đặc trưng của trùng tộc.

Hơn nữa Diệp Thanh An cậu biết người này.

Đội trưởng đội 1 - quân đoàn 1 của trùng tộc - Erkid.

.
 
Back
Top Bottom