Cập nhật mới

Khác NGƯỜI YÊU TÔI LÀ MA CÀ RỒNG [STRAY KIDS]

Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Bổ sung tí nà^^


Ban đầu Yu có nói với mọi người là HyunBin và SeungIn là nhân vật chính phải không?

Đó chỉ là về phần couple thôi.

Còn nếu theo đúng ý tưởng thì:

Nhân vật chính: Han Jisung ( Yu: Vì chính cái cảm giác cảm nhận của Jisung nên mọi chuyện mới bắt đầu được )

Cặp chính: HyunBin, SeungIn

Cặp phụ: Các cặp còn lại

Nếu có điều gì thì Yu sẽ bổ sung thêm nha ^^
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 18


Sau một hồi lâu, Jisung dần bình tĩnh lại.

Hyunjin nhẹ nhàng vuốt lưng Jisung và hỏi:

"Ban nãy mày gặp ai hả?"_Hyunjin

"Ừm......

"_Jisung

"Nói cho tao nghe, mày đã gặp ai?"_Hyunjin

"......Han Seoju....."_Jisung

"Han Seoju?

Chẳng phải là cha của mày sao?"_Hyunjin

"Ông ta không phải cha của tao!!"_Jisung

"Tao hiểu mà.....

"_Hyunjin

"Mày có thể kêu mọi người tập hợp được không....

Tao có chuyện cần nói"_Jisung

Hyunjin chỉ ậm ừ rồi chạy đi kêu gọi cả nhà xuống phòng khách.

Họ cũng không hiểu gì chỉ nghe theo lời Hyunjin mà đi xuống.

Ngồi ngay ghế sofa, họ nhìn Jisung đang đứng phía trước mặt.

Jisung nhẹ nhàng lên tiếng:

"Mọi người ahhh em có chuyện cần nói với mọi người......."_Jisung

"Chuyện gì em nói đi"_Chan

"Có lẽ em đã biết người đàn ông hôm qua là ai rồi"_Jisung

"Là ai?"_Felix

"Đó là.... cha của em.....

Han Seoju...."_Jisung

"Cha của em/mày/anh sao?"_Cả đám bất ngờ đồng thanh

"Vâng ạ.....

Ông ấy mới tìm em sáng nay......

"_Jisung

"Rồi mày có bị sao không?"_Seungmin

"Tao không sao đâu Seungmin ạ!

Và em có một bí mật từ lâu chỉ có anh Minho biết.....

"_Jisung

"Jisung.......

Đừng nói với anh là em định.....

"_Minho

"Xin lỗi mọi người vì đã nói dối!

Han Jisung chỉ là tên giả của em do anh Minho đặt.

Vì lúc em đến đây thì em chỉ nhớ họ của mình"_Jisung

"Thật sao Jisung?

Vậy chứ tên thật của em là gì?"_Woojin

"Tên thật của em là Han Jiwon!"_Jisung

"Han Jiwon?"_Jeongin

"Lúc trước em có nói với mọi người là em có ba mẹ ở Incheon!

Họ chỉ là ba mẹ nuôi của em thôi.

Còn em thì xuất thân từ giới ma thuật mặc dù em là người......

"_Jisung cúi gầm mặt xuống_"Còn chuyện thứ hai.....liên quan đến anh Changbin"

"Sao lại liên quan đến anh?"_Changbin

"Anh còn nhớ cái hôm anh đi lạc vào phòng cấm chứ?"_Jisung

"Nhớ chứ!"_Changbin

"Thật sự khi Hyunjin cắn anh thì em chính là người đã nhờ cậu ấy hút máu anh để có máu của anh.

Nhưng khi em xét nghiệm thì phát hiện ra rằng........

Seo Changbin!

Anh chính là ma cà rồng lai người giống như Felix"_Jisung

"Han Jisung.......

Em nói thật chứ?"_Changbin

"Em nói thật!

Đây là tất cả những gì em giấu mọi người trong thời gian qua"_Jisung

"Vậy thì theo luật giới ma cà rồng......

Thì người của giới ma thuật sẽ không được ở đây.

Còn không mau cút khỏi đây"_Hwayeong từ cầu thang bước xuống

"Hey hey cô kia!

Tôi nhớ hình như cô cũng xuất thân từ giới ma thuật =)))"_Seungmin

1s.......

2s.......

3s.......

JUNG HWAYEONG GAME OVER!!!

"Haizzzz thánh savage Kim SeungMEAN có khác =)))"_Felix

"Cho dù nhóc Jisung và cô có là người của giới ma thuật hay không thì tôi vẫn đá cô ra khỏi nhà trước đấy.

Vì là mẹ tôi nhờ nên tôi mới làm theo chứ đừng mơ chúng tôi cho cô vào nhà"_Woojin

Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một tiếng nữa thì kết thúc.

Ai nấy đều đi làm việc của bản thân.

Jeongin đi xuống phía bếp.

Lấy một ít trái cây, cắt chúng thành miếng nhỏ rồi đem lên phòng.

Tại phòng của SeungIn........

Jeongin mở cửa bước vào, trên tay cầm dĩa trái cây.

Đặt nhẹ xuống bàn rồi nhìn Seungmin và cất tiếng nói:

"Anh ăn trái cây đi này"_Jeongin

"Cảm ơn em nhé......."_Seungmin

"Anh vẫn lo lắng sao?"_Jeongin

"Ừm!

Anh đang rất lo cho gia đình mình.......Anh cũng không như thằng Jisung mà có thể linh cảm được chuyện xấu hay tốt sắp đến......

Nên anh sợ chuyện gì đến bất chợt mà anh không thể bảo vệ em được"_Seungmin

"Em không có sao đâu!

Anh nhìn em vậy thôi chứ em khỏe lắm á nha"_Jeongin

"Thôi được rồi vợ tui khỏe được chưa =)))"_Seungmin

"Sao nghe miễn cưỡng thế ông......

Với lại ai là vợ anh chứ"_Jeongin

"Chẳng phải nếu như Minho hyung với Jisung cưới thì chúng ta cũng vậy sao?"_Seungmin

"Hứ!

Em với anh còn tuổi đi học nhé =)))!

Còn Jisung hyung là do người yêu của hyung ấy 19 tuổi rồi nên ít nhất nghe còn hợp lý......

Còn hai đứa mình khác......

"_Jeongin

"Không có nói gì hết!

Bao nhiêu tuổi không quan trọng......

Quan trọng là anh yêu em là được ^^"_Seungmin

"Dẻo miệng
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 19


Sau khi lấp đầy cái bụng rỗng thì hội maknae line dở thói "hội chị em bạn dì" nên tụ tập ngay quán cafe gần đó.

Ngồi ngay bàn gần cửa sổ rồi bắt đầu tám chuyện:

"Aishhhh còn mấy tháng nữa thì cái con nhỏ Hwayeong mới ra khỏi nhà tụi mình vậy trời!!!"_Hyunjin

"Còn khoảng 1 tháng nữa mày ơi nên còn khổ dài dài"_Jisung

"Nói thấy hợp lý vler!

Sáng sớm đã thấy giả tạo là tao hết muốn đi học"_Felix

"Nghe nói mai lớp mình có bài kiểm tra phải không lớp trưởng Hwang =)))"_Seungmin

"Ơ hay sao hỏi tao?

Đáng lý mày phải hỏi lớp phó học tập Han chứ"_Hyunjin

"Uầy sao đùn đẩy qua tao luôn vậy hai cái thằng này.

Chuyện học của em dạo này sao rồi Jeongin?"_Jisung

"Dạ nhờ có Ryujin mà em cũng thích nghi mặc dù trình độ của trường khu vực ma cà rồng hơi khó ạ nhưng em sẽ cố gắng"_Jeongin

"Hey hey hey bà cô chủ nhiệm gửi cho tao bảng điểm nè!"_Jisung đang cầm điện thoại thì thấy tin nhắn liền gọi đám bạn

"Uầy!

Thằng Hyunjin lại đứng nhất nè.

Đù!

Nhất trường luôn"_Felix

"Tao cách nó có 0,01 điểm luôn á =))"_Jisung

"Haizzz thôi hay tụi mình về được rồi đó!"_Seungmin

"Ehh mà Noel đến tụi mày định làm gì?"_Felix

"Tao sẽ quyết định tỏ tình Changbinie hyung vào ngày đó"_Hyunjin

"Còn tao đi chơi với người yêu
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Quà tặng ❤️


Nhon cả nhà iu của Yu!!!

Hôm nay vì tâm trạng đang vui vãi chưởng ra luôn á nên Yu sẽ tổ chức một cuộc tặng oneshort nhỏ dành cho các couple trong STRAY KIDS!

Lưu ý là chỉ 3 slot thôi nhé!!!!

Tên couple: ( trong STRAY KIDS )

Thể loại: ngược, sủng, hường, hài,.......

Kết thúc: HE, SE, OE các kiểu ^^

Nhanh tay lên kẻo mất slot nè!!!
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 20


Bỗng nhiên ông ta nổi giận đùng đùng!

Ra lệnh cho 3 tên vệ sĩ bắt cậu về.

Mấy tên đó lại gần chỗ cậu, kéo cậu ra khỏi sự bảo vệ của Minho.

Nhưng xui thay......

Jisung bỗng dưng ngưng khóc, mặt cậu ngày càng đen lại.

Ngẩng mặt lên nhìn Seoju và 3 tên kia.

Không nhanh không chậm 3 tên kia bị cậu cho mấy cú đấm vào mặt và một cú đá lên bụng khiến bọn nó văng xa đến vài mét.

Sau đó, Jisung lại gần người mà cậu phải tôn trọng lắm mới gọi là "cha"!

Cậu lấy cánh tay của Seoju và bẻ ngược ra đằng sau rồi đè đầu ông ta xuống đất.

Đám kia ở ngoài nhìn thôi cũng thấy sợ:

"Oh shit!

Thằng Jisung bùng cháy thật rồi"_Chan

"Thế này thì dù có mạnh đến đâu cũng khó mà sống đây"_Felix

Quay trở lại phía bên kia, Jisung nhìn ông ta với ánh mắt căm phẫn.

Cậu lên tiếng:

"Mối thù năm xưa ông tưởng tôi quên chắc?

Chính ông đã giết mẹ tôi, đuổi chị Jimin và tôi ra khỏi nhà.

May mắn chúng tôi gặp được một gia đình nhỏ, họ nhận nuôi hai chị em tôi!

Cho chúng tôi chỗ ở, quần áo để mặc, có cái gì cũng cho chị em tôi!

Về sau, chỉ vì đang đi vào rừng mà tôi bị ngất ở trước cửa lâu đài của những anh em ở đây.

Ông nói sao?

Ông nói anh Minho là tên ma cà rồng tàn độc á?

Ông biết gì mà nói chứ!!

Chính anh Minho đã chăm sóc cho tôi những lúc tôi bị bệnh, đút từng muỗng cháo cho tôi.

Tôi biết anh ấy có bản chất lạnh lùng nhưng đối với tôi thì anh Minho vô cùng dịu dàng và ôn nhu.

Còn ông!

Ông đã đối xử như thế bây giờ còn bắt tôi về ư?

Tôi chưa lấy cái mạng già của ông là may mắn cho ông lắm rồi đấy!!"_Mắt Jisung đỏ ngầu đến đáng sợ

"M.....

Mày......

Jiwon!

Mau thả tao ra!!"_Seoju

"Tên tôi là Han Jisung!!!"_Jisung

Ông ta vì quá đau đớn nên biến mất không để lại vết tích nào.

Jisung bấy giờ ngồi bịch ở dưới nền đất lạnh lẽo.

Mái tóc xanh mới nhuộm 4 ngày trước rũ xuống che những giọt nước mắt từ lâu đã trở lại.

Minho quỳ thấp xuống đối diện cậu, kéo cậu rúc sâu vào lòng.

Cậu khóc đến ướt một phần vai áo của anh.

Hyunjin lấy danh nghĩa là bạn thân cũng lại gần, vuốt tấm lưng gầy đang run lên.

Chan nói:

"Hôm nay có lẽ ta nên về lâu đài.

Jisung chắc mệt rồi"_Chan

"Jisung này, hay để anh đi mua nước nhé"_Changbin nói rồi đứng dậy đi tìm máy bán hàng tự động

Anh chạy thật nhanh để tìm kiếm nhưng vẫn chưa thấy.

Anh đứng khựng lại một chút.

Bỗng dưng một màn đen bao phủ mắt anh.

Nhận thức cũng biến mất sau đó!

30' sau........

Changbin đã đi quá lâu nên họ sinh ra lo lắng.

Hyunjin nãy giờ đi qua đi lại, trên tay cầm điện thoại mà gọi đã hơn 20 cuộc nhưng sau đó chỉ nhận lại tiếng của tổng đài.

Hyunjin gọi đến cuộc thứ 33 thì cũng chẳng thành công nên bực bội nói:

"Con mẹ nó!

Gọi gần hết bà tiền điện thoại mà vẫn không có tín hiệu gì"_Hyunjin

"Hay để em thử gọi cho anh hai xem sao"_Jeongin nói rồi rút điện thoại từ trong túi ra, bấm vào dãy số của Changbin rồi để lên tai nhưng vẫn chỉ nhận lại tiếng "bíp"!

"Để em thử"_Seungmin cũng làm động tác tương tự nhưng kết quả vẫn như cũ

"Sao kì lạ vậy ta?

Không lẽ điện thoại của em ấy hết pin?"_Chan

"Không có chuyện đó đâu ạ.

Vì anh hai của em hay sạc pin đầy trước khi ra ngoài"_Jeongin

"Để em đi tìm hyung ấy cho"_Jisung định đứng dậy thì bị Felix ấn người ngồi xuống lại

"Thôi đi ông ơi!

Vết thương mày vẫn còn, mày lại vừa mới trải qua chuyện chẳng lành.

Ngồi yên đi để tao với thằng Hyunjin đi kiếm"_Felix

"Uầy!

Tao bị thương như tao còn lanh lắm nha mày.

Mày xem thường Han Jisung này quá rồi nha~~~~"_Jisung

"Mày mà không bệnh là tao đã phang vào mặt mày vài cái tát =)))"_Felix

"Thôi hai chú ngậm cái mồm lại!

Bây giờ như vầy!

Hyunjin, Felix và Seungmin đi kiếm Changbin đi.

Anh, Chan và Jeongin sẽ ở đây đợi xem Changbin có về đây hay không rồi báo tin.

Còn Jisung mệt thì nằm ra ghế đá mà ngủ"_Woojin vừa dứt lời thì cả đám đã thi hành công vụ

"Nhớ đi cẩn thận nha mấy bạn của tôi ơi!!"_Jisung hét lớn

Hyunjin, Felix và Seungmin đi kiếm ở từng con đường, con hẻm tối tăm nhưng vẫn không thấy Changbin đâu.

Trong lòng Hyunjin lại sinh ra cảm giác lo lắng.

Đây là lần thứ hai hay ba gì đó cậu đã lo lắng cho anh.

Có lẽ anh là một thành phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu rồi.......

Ngay khi đang trong mớ cảm xúc hỗn độn thì một tiếng hét lớn với chất giọng tinh nghịch vang lên:

"HYUNJIN ĐẰNG SAU!!!"_Không ai khác đó là Jisung.

May mắn nhờ có Jisung mà Hyunjin thoát ra được và quay mặt lại.

Cậu thấy một đám người mặt đồ màu đen.

Cậu lui ra đằng sau vài bước để phòng thủ.

Một tên trong đám đó nói:

"Tụi tao đến đây là để thông báo một việc!

Cái người tên Seo Changbin mà các ngươi đang tìm đã bị đại ca của tụi tao bắt"

"B......

Bắt cóc sao??"_Jeongin

"Vậy thì đại ca của các ngươi là ai!!

Nói mau!!!"_Hyunjin

"Tự mà đi tìm hiểu!

Nếu như các người tìm cậu ta quá muộn thì cậu ta sẽ xong đời"_Nói rồi tên đó và tụi kia biến mất rất nhanh

Hiện tại, họ đang rơi vào tâm trạng lo lắng cho Changbin.

Hyunjin tức giận đến nỗi dùng tay đấm thẳng vào cột điện gần đó nứt vài mảnh.

Jisung bình thường khi thấy Hyunjin như vậy cũng hay can ngăn nhưng lần này cậu chỉ im lặng.

Woojin và Chan cứ đi qua đi lại nghĩ cách và dùng não để tìm ra Changbin.

Seungmin thì vuốt lưng Jeongin vì cậu đang khóc.

Minho cũng đứng bên cạnh Jisung.

Bỗng nhiên đầu Jisung lóe lên một ý tưởng:

"Máy định vị.......máy định vị.....

Đúng rồi!!"_Jisung đứng bật dậy

"Em nghĩ ra được gì sao Jisung?"_Chan

"Em từng đưa cho mọi người một cái máy định vị.

Thử kiếm trên đó xem!"_Jisung

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 21


Tại nhà hoang X.........

Changbin từ từ mở cặp mắt của mình ra nhìn xung quanh.

Anh bỗng nhiên hoảng sợ vì xung quanh chỉ là một không khí lạnh lẽo.

Bốn bức tường màu đen bao bọc anh.

Trên người hiện đang bị trói bởi một sợ dây thừng.

Từ phía bên kia, một đám người bước lại gần.

Và trong đám đó có cả Seoju.

Ông ta lại gần chỗ Changbin.

Anh vùng vẫy nói:

"Ông...!

Sao ông lại bắt tôi!!"_Changbin

"Đây không phải là ý đồ của tao!

Mà là của cô gái này"_Seoju

"H......

Hwayeong...?"_Changbin mở to đôi mắt ra nhìn cô gái đối diện

"Tôi nghĩ anh cũng rất thông minh để biết vì sao tôi bắt cóc anh nhỉ?"_Hwayeong nhếch mép

"Cô....!!!"_Changbin

"Tôi đã cảnh cáo anh rồi mà!

Lỗi không phải do tôi.

Mà là do anh ép tôi thôi"_Hwayeong

"Tôi không hề ép cô!

Tôi đã nghe lời cô đã tránh xa Hyunjin rồi còn gì!

Là do em ấy tự động lại gần tôi"_Changbin

"Đúng là anh có tránh xa anh Hyunjin.

Nhưng chắc chắn anh đã bỏ bùa mê thuốc lúa gì rồi nên anh ấy mới mê anh đến như vậy.

Cái gì tôi không có được thì người khác đừng hòng có!"_Hwayeong

"Tôi thấy cô hơi quá đáng rồi đấy nhé"_Changbin ( Yu: Rất quá đáng luôn ấy chứ )

Hwayeong chẳng hề để ý đến Changbin nữa.

Chỉ đứng đó cười mãn nguyện vì đã thành công tóm gọn được tình địch.

Cô ta cầm con dao lam trên tay, kề lên mặt anh và nói:

"Làn da đẹp nhỉ.

Nhưng chỉ trong phút chốc nữa thì mặt của anh sẽ có một vết đỏ đấy"_Hwayeong

"Tôi thấy rằng cô giết nó cũng chưa đủ đâu.

Quên lời hứa rồi sao?

Cô còn hứa sẽ giúp tôi kéo Jisung về giới ma thuật cơ mà"_Seoju

"Ông cứ bình tĩnh!

Tôi sẽ giúp ông sau.

Còn bây giờ để tôi xử lý anh ta đã"_Hwayeong

Cô ta định rạch má phải của Changbin một đường dài thì cánh cửa bỗng nhiên rớt xuống sàn nhà và phát ra một tiếng lớn.

Seoju và Hwayeong quay ra đằng sau thì nhìn thấy đám kia.

Ai nấy cũng lườm ông ta và cô ta cho rách mặt.

Hwayeong lắp bắp:

"S.....

Sao mọi người lại.....

"_Hwayeong

"Chúng tôi mà không đến sớm thì làm sao chứng kiến được cảnh này"_Hyunjin

"Anh Hyunjin.....

Em không có làm mấy chuyện này.....

Anh tin em đi"_Hwayeong

"Cô nghĩ tôi tin á?

Nực cười!"_Hyunjin cười đểu

"Đến cả cánh cửa chắc chắn đến vậy mà các ngươi cũng phá được sao?"_Seoju

"Haizzz lớn tuổi rồi!

Dùng não một tí đi, lão già"_Minho lạnh lùng lên tiếng

"Chắc chắn á?

Chắc con mẹ ông ý!

Đụng một cái đã đủ nứt"_Seungmin

Thế là "thiên thần" và "tử thần" cuối cùng cũng đối đầu với nhau!

Seoju ra hiệu lệnh kêu đám đàn em xuất hiện.

Lập tức có hàng trăm con người bước ra từ mọi phía bao vây họ.

Rồi chưa đến một phút, nguyên đám đó đã lao về phía họ một cách nhanh chóng.

Woojin và Chan hỗ trợ nhau.

Hyunjin và Felix cũng cố gắng dùng kĩ thuật Taekwondo để đánh đám trước mặt.

Seungmin thì vừa dùng Judo vừa bảo vệ Jeongin.

Jisung nhờ có vóc dáng nhỏ con cộng thêm bộ đồ màu đen đang mặc nên rất dễ dàng trà trộn vào đám đó và chạy về phía Changbin.

Cởi trói cho anh rồi định đỡ anh đứng dậy thì có một tên khác lao đến đánh cậu.

Nhưng xui cho hắn ta là đã bị cậu tung một cước cho nhớ đời.

Jisung nhìn đám đối diện và lên tiếng:

"Đến giờ ăn đấm rồi mấy cưng ạ"_Jisung nói rồi dùng những tuyệt chiêu Karate mạnh nhất để vật lộn với tụi kia

Sau khi hạ hết được đối thủ, Seoju và Hwayeong vẫn cố tỏ ra bình thường.

Hwayeong ấp úng:

"C.....

Các người đừng tưởng hạ được nhiêu đó là tao sợ!!"_Hwayeong vừa dứt lời liền kéo Jisung về phía tay mình và kẹp cổ cậu lại, đưa dao kề lên và nói tiếp_"Tụi bây mà còn nhích thêm một bước nữa thì tao sẽ giết thằng nhóc này"_Cô ta vừa nói vừa lấy tay kẹp cổ cậu mạnh hơn

"Aaaaaaa cô mau buông ra!!!"_Jisung

"Cô có buông Jisung ra hay không!!"_Chan

"Tao không buông đấy!

Tụi bây......

"_Cô ta chưa nói hết câu thì một tiếng súng vang lên.

Viên đạn bay thẳng đâm xuyên qua đầu cô ta.

Hwayeong bất giác gục xuống, chết trong tình trạng mở mắt trông rất ám ảnh.

Và người nổ súng không ai khác đó là Minho

"Tao đã cảnh cáo rồi mà!

Đụng đến bảo bối của tao, anh em của tao thì tụi bây đừng hòng sống sót dù gì trong một phút.

Có lẽ xưa giờ thằng Minho này hiền quá rồi nhỉ nên tụi bây làm tới à"_Minho vừa nói vừa bắn vào Hwayeong khiến cô ta ngày càng thê thảm hơn

"Thôi được rồi Minho!

Em dừng lại đi trước khi mọi chuyện quá tồi tệ"_Woojin

"Không nghe lời cảnh cáo thì chết thôi"_Minho nói xong vứt cây súng xuống đất.

Kéo Jisung ôm chặt vào lòng để bảo vệ cậu

"Thôi mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Changbin ahh, em có bị thương ở đâu không?"_Chan

"Dạ em không sao"_Changbin

"J......

Jiwon à không Jisung......

"_Seoju bấy giờ mới lên tiếng_"Ta biết là con rất hận ta!

Ta xin lỗi vì những gì ta đã đối xử với con, mẹ con và Jimin!

Con không cần trở về giới ma thuật nữa đâu.

Ta chỉ xin con tha thứ cho ta......

"

"Sau những gì ông đối xử với bạn tôi, ông nghĩ chỉ cần lời xin lỗi thôi sao?"_Hyunjin

"Ta biết lỗi sai rồi!

Chỉ cần con tha lỗi thì lòng ta sẽ rất nhẹ nhõm.

Jisung ahhh con lên tiếng đi chứ"_Seoju cố gắng lại gần Jisung, nắm tay cậu để van xin nhưng bị Minho hất ra

"Ông bỏ cái suy nghĩ được tha lỗi đó đi Han Seoju à!

Ông nghĩ nhiêu đó đủ để Jisung tha lỗi cho ông sao?

Trong tim em ấy mãi mãi không có ông"_Minho

"Jisung ahhh con......

"_Seoju vẫn bất chấp

"Xin lỗi nhưng tôi mệt rồi.

Tôi không muốn nói gì"_Jisung vừa nói vừa rúc sâu vào lòng Minho

"Jisung ahh.......

"_Seoju

"Ông có bị điếc hay không vậy?

Xin lỗi nhưng bạn tôi mệt rồi.

Chào ông!"_Seungmin nói thay lời của Jisung và ra về cùng anh em để lại Seoju đang ân hận về việc mình đã làm

Còn tiếp........

Có lẽ là sắp End Fic rồi nha mấy cô TT
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 22


Tại lâu đài........

Tại phòng HyunBin..........

Changbin đảm nhận phần chữa vết thương cho Hyunjin vì trong lúc đánh nhau, cậu bị tên kia quẹt lên tay vài vết.

Anh lấy hộp cứu thương rồi sát trùng vết thương cho cậu.

Sau đó thì băng lại.

Changbin nhẹ nhàng lên tiếng:

"Anh xuống dưới nấu cháo nhé"_Changbin

"Vâng"_Hyunjin nằm trên giường nói.

Sau khi anh đi ra khỏi phòng, cậu mới mở điện thoại lên.

Bây giờ là 1h sáng ngày 24/12.

Cậu chợt nhận ra cậu đã từng nói mình sẽ tỏ tình anh vào ngày này.

Nhưng hiện tại mới trải qua chuyện không lành nên cậu cần hít không khí ngoài trời mới thấy thoải mái.

Cậu liền đứng dậy bước ra ngoài

Tại phòng KnowHan........

Jisung ngồi trên giường, giơ bàn tay lên cao và nhìn chiếc nhẫn đã được anh đeo.

Rồi cậu ngẫm nghĩ lại câu nói ban nãy của ông ta.

Có nên tha thứ hay không?

Có nên bỏ qua hay không?

Cậu thật sự cảm thấy mệt mỏi.

Jisung lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Có lẽ nếu bây giờ ra vườn bách hợp là thích hợp nhất.

Dạo từng bước trên vườn, tâm trạng của cậu cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Ngắt nhẹ một cành hoa bách hợp.

Cậu có nên......so sánh tâm trạng của bản thân với bông hoa đã úa tàn hay không?

Đang suy nghĩ thì một bàn tay đặt nhẹ trên vai cậu.

Cậu quay ra đằng sau:

"Seungmin?"_Jisung

"Sao?

Vẫn còn vương vấn à?"_Seungmin

"Ừm!

Có nên tha thứ hay không đây?"_Jisung

"Tùy mày thôi!

Mà chuyện qua rồi nói làm gì nữa.

Lo chuyện sắp tới đi kìa"_Seungmin

"Chuyện gì?"_Jisung

"Ôi bạn tôi ngây thơ quá rồi =))).

Chứ cái này là cái gì đây?"_Seungmin nói rồi cầm tay Jisung lên và chỉ vào chiếc nhẫn

"Tao chưa muốn lấy chồng đâu TT!

Tao còn yêu đời lắm"_Jisung

"Tao thà lấy người chồng như Minho hyung còn hơn đòi ở giá như mày =))).

Minho hyung vừa tài giỏi, vừa đẹp trai.

Hyung ấy đã khẳng định mày là bảo bối duy nhất, được cưng chiều.

Vậy còn muốn con mẹ gì nữa hả Han thụ lòi =))"_Seungmin

"Mày nói ai thụ lòi hả Kim Seungmin!

Tao công hơn mày đấy"_Jisung

"Hey hey hey!

Tao dư sức đè mày ra nhé Jisung =)))"_Seungmin

"Tao mách Jeongin bây giờ á"_Jisung

"Thôi nhiêu đó được rồi!

Tao lên phòng ngủ trước"_Seungmin

Tại sân thượng........

Hyunjin đứng dựa tay vào thành sắt.

Mắt hướng về phía trăng tròn sáng soi kia.

Thở dài một cái rồi định quay đi thì thấy Changbin đứng đối diện.

Anh kêu tên cậu:

"Hyunjinie?!"_Changbin

"Sao anh lại lên đây?"_Hyunjin

"Ban nãy anh đi lên phòng thì không thấy em nên lên đây kiếm......

"_Changbin

"Nếu anh lên đây rồi thì sẵn nói luôn!

Seo Changbin.....

Em thích anh!"_Hyunjin

Changbin vô cùng bất ngờ sau câu nói của cậu.

Tai như không nghe được những gì xung quanh nữa mà chỉ có câu "Em thích anh" quanh quẩn trong đầu.

Anh cố gắng mở miệng:

"Nhưng..... anh không thích em.....

"_Changbin

"Nếu như hyung từ chối tình cảm của em thì em sẽ tự kết liễu cuộc đời mình tại nơi này"_Hyunjin

"Hyunjin ahh anh chưa.....

"_Changbin

"Em cố gắng làm cái gì cũng vì anh mà tại sao anh lại không thích em?"_Hyunjin

"TUI CHƯA NÓI XONG MÀ!!!"_Changbin

"Ôi má ơi giật cả mình =)))"_Hyunjin

"Hyung không thích em nhưng.... hyung yêu em, Hwang Hyunjin!"_Changbin

"Anh nói thật ư?"_Hyunjin hơi bất ngờ

"Ừm!"_Changbin đỏ mặt khi rơi vào lồng ngực ấm áp của Hyunjin

Tối hôm sau.......

Hôm nay là ngày thứ hai của mùa Noel.

Cả nhà sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ ở sân vườn bách hợp.

Trong lâu đài hôm nay không còn âm u lạnh lẽo nữa.

Mà là một bầu không khí Noel ấm áp.

Xung quanh là đèn lấp lánh và chính giữa vườn có một cây thông Noel lớn.

Còn mời một số dòng họ ma cà rồng khác nữa.

Đang tiếp chuyện thì giọng của Woojin vang lên từ hướng sân khấu:

"Xin chào tất cả mọi người!

Đầu tiên thì gia đình tôi cảm ơn mọi người vì đã bỏ chút thời gian đến dự tiệc.

Chân thành cảm ơn.

Còn bây giờ thì......

"_Woojin vừa nói vừa truyền micro sang cho Minho đứng bên cạnh

"Trước mặt mọi người đây, tôi chỉ muốn làm một việc mà đời tôi chỉ nói câu này với người tôi thương........"_Minho chưa kịp chỉ định người đó là ai thì Jisung đang đứng trong cánh gà đã bị đám bạn đừng đằng sau đẩy ra khiến cậu từ dưới cánh gà mà đứng trước mặt Minho và mém xíu nữa ngã nhưng được anh giữ chặt lại_"Jisung ahh...."

"Dạ?"_Jisung

"Cảm ơn em vì đã yêu một tên ác ma như anh"_Minho

"Em phải là người cảm ơn anh mới đúng á!

À nghe nói Seungminie có bài gì cần hát với mọi người hả?

Lên đây hát đi mày"_Jisung nói rồi lấy mic đưa cho Seungmin

"Bài hát này là tôi dành tặng cho mọi người.....và đặc biệt là Yang Jeongin"_Seungmin

Never say goodbye neowa nan hananikka

gateun kkum sogeul hamkke geonil tenikka

jigeum idaero neon nae gyeoteseo useojugiro haeyo

naeil boda meolli yeongwonboda orae

saranghae neol.............

Chất giọng ngọt ngào của Seungmin đã đi sâu vào trong tim Jeongin.

Cậu chỉ mỉm cười nhẹ nhàng nhìn anh đang đứng hát bài Story That Won't End

Cả đám đang chìm trong giọng hát của Seungmin thì bỗng dưng Jisung có cảm giác bên cạnh mình đang xảy ra chuyện không lành.

Cậu liền đánh mắt sang Hyunjin.

Hyunjin đang ôm đầu với cơn đau đớn một cách dữ dội.

Jisung lo lắng hỏi nhỏ:

"Mày có làm sao không đấy?"_Jisung

"Tao không sao!

Chắc là vết thương cũ tái phát rồi"_Hyunjin

"Ý mày là vết thương mà mày đã bị đánh hồi mình ở trên Seoul?"_Jisung

"Có lẽ vậy rồi!"_Hyunjin vừa dứt lời thì cậu ngã xuống đất và ngất đi

Nghe tiếng động, cả đám liền quay sang nhìn phía phát ra tiếng.

Họ phát hiện thấy Hyunjin đang nằm ngất dưới đất.

Changbin nhanh chóng chạy lại, hấp hối nói:

"Hyunjinie ahhh.....

Hyunjinie.....

Em có nghe anh nói không vậy?"_Changbin

"Để em cõng cậu ấy lên phòng cho"_Jisung

"Thôi đi ông ơi!

Tướng mày chỉ bằng 1/2 thằng Hyunjin thôi nhé con =))).

Mày mà cõng nó rồi nó đè cho mày bẹp dí rồi làm sao =)))"_Felix

"Anh cõng cho!"_Woojin nói rồi vác Hyunjin trên lưng và mang lên phòng.

Sau đó thì Chan yêu cầu giải tán tiệc vì sức khỏe mới là quan trọng

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 23


Tại phòng HyunBin.......

Hyunjin sau khi được đưa về phòng thì hiện tại cậu đang ngủ.

Chan ngồi ngay cái ghế gần cửa sổ và hỏi:

"Nắng chưa lâu thì đã mưa sao?"_Chan

"Thật kì lạ......

"_Jisung bỗng dưng lên tiếng thu hút sự tập trung của mọi người

"Có chuyện gì sao?"_Felix

"Em nghĩ đây chắc chắn là khởi đầu của một việc gì đó rất xấu.

Nhưng tại sao em không cảm nhận được gì cả"_Jisung

"Điều này đúng thật là kì lạ rồi........"_Woojin

"........Hwang.......Hwang......

"_Jisung nãy giờ cứ lẩm bẩm từ "Hwang" khiến cả đám nghi ngờ_"Đúng rồi!!!

Chính là cậu ta!!!"

"Cậu ta?

Cậu ta là ai?"_Minho

"Người duy nhất có thể vô hiệu hóa được siêu năng lực của em, người đó cũng là anh em họ hàng của Hyunjin gần nhất.

Chỉ có thể là cậu ta thôi!

Hwang Hyuncheol!"_Jisung

"Hwang Hyuncheol là ai thế hyung?"_Jeongin

"Ừm đúng đó!

Hyungcheol là ai vậy?"_Changbin

"Hiện tại em chưa có thông tin chính xác về cậu này.

Nhưng em có gặp cậu ta mấy lần khi đi với Hyunjin nên có biết"_Jisung

"Vậy để anh giúp em tìm thông tin"_Minho

"Thôi được rồi!

Bây giờ mọi người về phòng nghỉ đi.

Cũng trễ rồi"_Chan

Tại phòng KnowHan.......

Vừa về phòng, Minho đã mở laptop lên và kiếm thông tin về Hwang Seungcheol.

Anh đã mất 2 tiếng để tìm đủ.

Định quay sang gọi Jisung thì chỉ thấy một con sóc nhỏ đang nằm trên giường và ngủ không biết trời chăng gì.

Điện thoại vẫn còn được cậu cầm trên tay.

Minho lại gần, lấy điện thoại để lên bàn rồi sắp xếp lại chỗ cho cậu khỏi bị đau cổ.

Anh hôn nhẹ lên trán cậu rồi quay sang làm tiếp công việc.

Sáng hôm sau........

Cả đám tập trung tại phòng KnowHan để biết thêm thông tin về Hyuncheol.

Minho nói:

"Hwang Hyuncheol, 17 tuổi!

Là em trai họ hàng của Hyunjin và chỉ sinh sau vài tháng.

Chỉ vì cố gắng học tập mà thành tích vẫn không bằng nên Hyuncheol sinh ra ganh ghét và thề là sẽ loại bỏ Hyunjin ra khỏi thế giới này"_Minho

"Trong người cậu ta còn có một thứ mà làm vô hiệu hóa siêu năng lực.

Đó là lý do vì sao em không cảm nhận được chuyện gì"_Jisung

"Mẹ kiếp!!

Cái thằng ôn dịch này......!"_Hyunjin

"Uầy đúng là oắt con!

Đéo lo học để nâng cao thành tích đi mà còn......

"_Woojin

"Holy F*ck!!"_Jisung văng tục

"Chuyện gì thế?"_Changbin

"Máy tính bị hack rồi"_Jisung

"Sao lại có chuyện đó được?

Máy tính của Minho hyung là bảo mật bậc nhất thế giới mà.

Minho hyung chỉnh thử xem"_Felix

Minho kéo ghế ra ngồi và nhanh chóng nhập những chữ mà người khác hay gọi là "bùa"!

Sau một hồi thì laptop cũng trở lại bình thường nhưng chỉ có điều là trước mặt họ có một tin nhắn hiện lớn lên:

"Hẹn gặp tụi bây vào 9h sáng ngày mai tại sân trường Young Wings!"

"Young Wings?

Nó học cùng trường với mình sao?"_Seungmin

"Để tao tìm kiếm!"_Jisung nói rồi bấm vào danh sách trường_"Hwang Hyuncheol - lớp 12C7!"

"Đù!

Thì ra mấy hôm nay tao thấy thằng lớp trưởng của lớp đó quen quen"_Hyunjin

"Vậy ngày mai đám trường Young Wings sẽ trực tiếp lên gặp nó"_Seungmin

"Mà nhớ đừng để cho Jisung có vết xước nào đấy.

Tao chưa muốn cháy nhà =)))"_Chan nói rồi nhìn sang Minho.

Sáng hôm sau tại trường Young Wings.....

Trên sân thượng có 5 con người đang đứng chờ đợi Hyuncheol.

Sau đó vài phút, có một người con trai tóc nâu, đôi mắt căm hận nhìn Hyunjin.

Đằng sau có một đám đàn em.

Hwang Hyuncheol lên tiếng:

"Chào người anh họ của tôi"_Hyuncheol

"Mẹ kiếp nhà mày Hyuncheol"_Hyunjin

"Hôm nay tôi kêu anh lên đây là để phân thắng bại.

Để xem ai là kẻ thua cuộc"_Hyuncheol

"Mày......

"_Hyunjin

"Anh em!

Lên!!!"_Hyuncheol điều động anh em

Ban đầu thì phần thắng nghiêng về phía Hyunjin.

Nhưng sau đó bị lật ngược lại.

Họ dần mất sức vì lạm dụng sức quá nhiều.

Vô tình Jisung đã rơi vào tầm ngắm của hắn ta.

Cậu sơ xuất khiến hắn ta nắm lấy tay cậu và kéo về.

Cắn một phát vào cổ cậu.

Cậu bất ngờ hét nhỏ lên nhưng đủ để Hyunjin nghe vì bạn thân lâu năm mà.

Hyunjin nhanh tay kéo Jisung dứt khỏi ra hàm răng kia và nói:

"Nè!!!

Mày hơi quá đáng rồi đó!!!"_Hyunjin

"Loại máu của cậu ta rất lạ, vị rất ngon"_Hyuncheol liếm phần máu còn dính trên môi

"Ohhhh tao nghĩ mày sắp vô đường chết rồi đấy Hyuncheol ạ =)))"_Felix

"Ý Felix hyung là sao ạ?"_Jeongin

"Đây để tao gọi cho"_Seungmin nói rồi lấy điện thoại từ trong túi ra và gọi cho số máy mang tên "Minho hyung" =))))

Minho nghe tin liền 2' sau có mặt tại hiện trường.

Đạp mạnh cửa sân thượng, Minho thu hút sự chú ý của Hyuncheol và đám đàn em.

Minho mặc kệ mà lại gần Jisung đang ngồi dưới đất, tay che đi phần vết cắn.

Minho hỏi:

"Em có sao không bảo bối?"_Minho

"Em không sao nhưng cổ của em.....

"_Jisung vừa nói vừa thả tay ra.

Minho nhìn thấy vết cắn liền điên máu lên

"Ai?!!

Là ai đã cắn em?!!"_Minho

"Tên kia kìa hyung =)))"_Jeongin vừa nói vừa chỉ tay về phía Hyuncheol.

Minho nhìn theo hướng chỉ tay và đôi mắt đỏ ngầu lườm liếc Hyuncheol.

Hắn ta bắt đầu sợ hãi khi thấy ánh mắt đó

"Tên khốn nhà mày đã làm gì bảo bối của tao!

Lee Minho này đã công bố trong giới ma cà rồng là không ai được phép đụng đến bảo bối của tao!!

Đồ của Lee Minho này mà cũng dám động vào à?

Huống hồ gì đây là bảo bối của tao, là người mà tao sắp gọi là bà xã!

Mày cũng to gan lắm nhóc con ạ"_Minho tức giận lớn tiếng, đấm cho tên đó một phát mạnh đến nỗi chảy máu ngay mép.

Rồi dùng kĩ thuật đánh nhau để đánh cho hắn bầm dập cùng với đàn em.

Hyuncheol sợ hãi bỏ chạy mất dép à quên mất giày

"Đấy, đã bảo rồi mà =)))"_Hyunjin

"Uầy Minho hyung hay thật"_Jeongin

"Mẹ nó!

Có sợ không?"_Minho ôn nhu quay sang Jisung, xoa xoa vết cắn của cậu để cho đỡ đau

"Có......

Em sợ lắm.....

"_Jisung bật khóc vì cậu rất sợ ma cà rồng khác ngoài anh em gia đình cắn mình

"Không sao hết!

Anh có loại thuốc giúp bôi xóa vết cắn.

Bây giờ theo anh về nhé.

Hyunjin!

Giúp hyung xin cho Jisung nghỉ học hôm nay"_Minho

"Vâng"_Hyunjin

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 24


Tại lâu đài........

Minho dừng xe trước cổng, mở cửa bên phía Jisung và bế cậu ra khỏi xe.

Sau đó bế vào nhà, đặt cậu ngồi xuống ghế rồi lấy thuốc bôi.

Jisung chỉ im lặng chẳng nói gì cho đến khi anh cất tiếng:

"Xin lỗi vì không bảo vệ được em như lời hứa"_Minho

"Sao anh lại xin lỗi?

Sự cố ngoài ý muốn mà"_Jisung cười trừ

"Jisung, đứng lên và nhìn anh một chút đi"_Jisung nghe vậy cũng đứng dậy, hai tay bị Minho nắm lại_"Anh biết là em rất sợ bị ma cà rồng khác cắn mình nên em không cần phải nói dối với anh là em ổn.

Và chuyện này sẽ không lặp lại một lần nào nữa vì anh sẽ ở bên em không rời nửa bước"

"Nhưng như thế có phiền anh quá không?"_Jisung

"Không sao đâu!

Không phiền gì cả"_Minho

"Hyung!"_Jisung

"Có chuyện gì?"_Minho

"........Hôn em có được không?"_Jisung lí nhí nhưng cũng đủ ai kia nghe nhé =)))

Minho chỉ mỉm cười rồi cúi thấp đầu xuống, hôn lên đôi môi của người đối diện.

Chẳng hiểu sao môi cậu nó giống như ma túy và thậm chí là hơn cả nó khiến anh phát nghiện.

Mật ngọt ở hai bên hòa vào nhau khiến không ai muốn dứt ra.

À nói thì tình cảm vãi ra nhưng ở ngoài cửa vẫn có những thanh niên thích cà khịa:

"Uầy uầy chắc vô trường phải khoe với đám bạn là được xem phim tình cảm HD ở ngoài đời thực quá"_Felix

"Ui anh Minho sướng thật!

Còn em mỗi lần xin hôn Changbin hyung có một cái mà cũng bị đánh cho tét cả mông =)))"_Hyunjin

"Ohhh ra là thế à =)))!

Chia tay nhé em"_Changbin

"........Pồ ơi Hyunjinie xin lỗi TT"_Hyunjin

"Tôi có đánh cậu bao giờ đâu mà cậu dám nói vậy =="_Changbin

"Dạ thưa anh, em lỡ mồm TT"_Hyunjin

"Cút =="_Changbin

"Uầy Changbin hyung gắt thế =)))"_Seungmin

"Cũng vừa lắm nha Hyunjin =))"_Woojin

"Sao không ai an ủi tui hết vậy trời TT"_Hyunjin

Tối hôm đó........

Bàn ăn được chuẩn bị rất đẹp mắt dưới tay của cặp đôi ba má mang tên WooChan.

Chan đi gọi đám nhóc kia xuống ăn và chỉ 3s sau, có một đám giặc chạy rầm rầm xuống nhà ăn.

Ngồi theo vị trí rồi ăn một cách ngon lành.

Felix lại lên tính cà khịa:

"Ehhhh Hyunjin, bị bồ giận rồi hả =))"_Felix

"Chứ sao TT!

Tối nay ngủ ngoài sofa đây này"_Hyunjin đời buồn 2k19

"Tại anh thấy chú mày thích sofa nên mới cho ra đó ngủ =))).

Chứ nếu người khác là anh mày cho ra đường ngủ =))"_Changbin

"Chú em ít có ác nhỉ =))"_Chan

"Anh hai của em mà lị!

Chắc mốt em cũng phải áp dụng cách này với Seungmin hyung quá"_Jeongin

"Ơ hay......

Ngồi không cũng dính đạn là sao :
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 25


Hyunjin và cả đám đi đến chỗ đám đông kia.

Hyunjin lại gần và gắt giọng lên:

"Đù ăn hiếp đồ hen =)))"_Hyunjin

"D.....

Dạ chào đại ca.....

"_Thằng cầm đầu

"Vụ gì mà tụi bây lại đánh nó?

Thấy ngứa mắt hay gì?

Ngứa không để tao gãi cho bớt ngứa 🙂"_Hyunjin

"Ơ dạ thôi em chỉ đòi tiền cho anh thôi ạ.......

Tại thằng này thiếu tiền anh nên.......

"_Thằng cầm đầu

"Nó có thiếu tiền tao à?"_Hyunjin

"Dạ chính xác là nó thiếu tiền anh Jisung ạ......

"_Thằng cầm đầu

Hyunjin khó hiểu quay sang nhìn Jisung đang đứng bên cạnh Seungmin.

Chỉ tay vào nhóc bị đánh và hỏi:

"Nhóc này thiếu tiền mày hả Jisung?"_Hyunjin

"Để tao nhớ xem nào.......

À đúng rồi!

Nhóc này có mượn tiền tao mà chưa trả thôi"_Jisung

"Vậy được rồi"_Hyunjin nói xong quay lại nhìn đám kia và nói tiếp_"Tao nói cho tụi bây biết!

Trước giờ ai mượn tiền một trong 4 người tụi tao thì tao chưa bao giờ dùng bạo lực để nạt họ.

Vậy mà tụi bây lại dám đánh à?

Riết rồi tụi bây ngồi lên đầu tao à?"

"Dạ tụi em không dám ạ.......

"_Thằng cầm đầu

"Từ này về sau, tao cấm tụi bây không được làm gì khi chưa có sự cho phép của tao"_Hyunjin

"Với lại nhóc này xin hẹn tao tới tận 2 tháng mới trả!

Chưa đầy 1 tháng mà tụi bây đã thế à?"_Jisung

"Dạ bọn em xin lỗi đại ca, xin lỗi anh Jisung, xin lỗi các anh"_Thằng cầm đầu thay mặt cả bọn lễ phép xin lỗi Hyunjin.

Hyunjin chỉ quăng cho câu "Cút" rồi đi lại gần cậu nhóc đó.

"Dạ em thành thật cảm ơn các anh"

"Không có gì đâu!

Từ từ trả nợ cũng được.

Mà nhóc nợ bạn anh bao nhiêu?"_Hyunjin

"Dạ......

10000₩ ạ.....

"

"Anh bớt cho nhóc còn 5000₩ đấy"_Jisung cười

"Thật ạ?

Vâng em cảm ơn anh"_Cậu nhóc nghe xong liền hớn hở chạy về lớp

Chiều hôm đó..........

Hyunjin, Felix và Seungmin vừa bước vào nhà đã quăng cặp xuống ghế, tháo cà vạt vứt trên sàn nhà rồi ngồi đó nhâm nhi ly trà.

Jisung thở dài nói:

"Ehhh tụi bây có thể nào bớt sống bẩn một chút được không?

Cái nhà như cái chuồng heo á.

Woojin hyung với Chan hyung mà về thấy cảnh này tụi bây khó sống sót =)))"_Jisung

"Vậy mày dọn giúp tụi tao đi =)))"_Hyunjin

"Tao đạp mày bây giờ đấy Hwang Hyunjin ==!

Tự đi mà dọn đi"_Jisung tháo cà vạt ra rồi cầm cà vạt lẫn cặp bước lên phòng.

Đám kia cũng lồm cồm bò dậy lấy cặp và cà vạt của mình đem lên phòng.

Bữa ăn tối hôm đó vẫn vui vẻ, nhiều tiếng nói như bình thường.

Woojin bỏ miếng thịt vào miệng, nhai kĩ và nuốt.

Xong sau đó quay sang cặp KnowHan hỏi:

"Ehhhh hai đứa lại đây anh hỏi này"_Woojin

"Có chuyện gì vậy hyung?"_Jisung ngưng lại động tác

"Chừng nào hai đứa định tiến tới hôn nhân?

Cầu hôn rồi còn gì nữa"_Woojin

"À chuyện đó thì bọn em chưa có kế hoạch.

Vì dạo này em bận rộn với kì thi HK, còn anh Minho thì bận mấy cái đồ án bên trường đại học"_Jisung

"Ehhh đám cưới xong đừng quên tụi này nha Han Jisung =)))"_Felix

"Mày nói cái gì vậy Felix?

Cưới xong tao vẫn về đây ở mà"_Jisung

"Ủa?

Nghe nói sau khi cưới thằng Minho và em ở nhà riêng cơ mà?"_Chan

"Thật không?

Sao anh không nói cho em biết gì hết vậy?"_Jisung liên tục hỏi vì sao khiến giới hạn của Minho bỗng chốc vượt qua chịu đựng

"CẬU THÔI ĐI!!

PHIỀN PHỨC!!!"_Minho tức giận đập bàn nói lớn rồi đứng dậy bỏ đi lên phòng.

Jisung giật mình vì lời nói lớn tiếng của Minho.

Bỗng giọt nước mắt rơi xuống đôi má của cậu.

Trước giờ anh chưa bao giờ lớn tiếng hay nặng lời, đã thế lần này còn thay đổi xưng hô.

Cả đám lại gần cậu và an ủi:

"Có sao không?

Chắc do hôm nay Minho hơi stress thôi"_Woojin

"Đúng rồi!

Dạo gần đây em thấy anh Minho có một dự án rất quan trọng ảnh hưởng đến kì thi học kì nên hơi stress thôi"_Changbin

"Có lẽ đây là lỗi của em rồi"_Jisung

"Cũng không phải lỗi của mày đâu Jisung.

Thôi đừng buồn nữa"_Hyunjin

"Nhưng tao không dám nhìn mặc anh ấy.

Huống hồ gì tao lại chung phòng.......

"_Jisung

"Tối nay sang phòng tao ngủ nhé.

Rồi ngày mai tìm cách sau"_Felix

Tại phòng Felix........

Jisung vẫn còn hơi buồn vì cậu là người dễ khóc.

Bản chất của cậu là người nhạy cảm nên khi thấy lần đầu tiên Minho quát thì cậu vô cùng sợ.

Felix dọn lại cái giường thân thuộc rồi nói:

"Nè!

Mày nằm đi"_Felix

"Có phiền mày quá không?"_Felix

"Phiền gì chứ, bạn bè cả mà"_Felix vừa nói vừa nằm xuống

"Vậy cảm ơn mày"_Jisung nói rồi cũng nằm xuống theo

Đến nửa đêm, Jisung nằm ngủ say sưa chẳng biết gì.

Minho đẩy nhẹ cửa phòng Felix.

Lại gần chỗ Jisung nằm, nhìn cậu mà xót xa.

Mắt cậu đỏ hoe và còn đọng lại một ít nước mắt.

"Phải chăng một lần nữa anh lại làm tổn thương em"

Minho nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu, bế cậu trên tay rồi mang về phòng.

Tại phòng KnowHan.........

Đặt cậu xuống giường, đắp chăn lại rồi hôn lên chóp mũi của cậu.

Chỉ vì mấy cái dự án bên trường mà khiến anh lớn tiếng với cậu thì anh cảm thấy hơi có lỗi.

Vì bản thân anh đã biết em người yêu dễ xúc động và nhạy cảm với những gì đột ngột đến.........

Sáng hôm sau..........

Vừa tỉnh dậy Jisung đã đặt một dấu chấm hỏi lớn trên đầu đó là: Tại sao tui lại ở trong phòng????

Vì vấn đề quá khó nên Jisung cũng mặc kệ mà thay đồ đi xuống dưới nhà

( Yu: Ủa không đánh răng hả :>>

Jisung: Tao có đánh đàng hoàng nha =)))!

Ai như mày, ở dơ thấy bà cố =))

Yu: Nè nè nói cái gì đó ==!

Xóa tên ra khỏi fic bây giờ )

Vừa bước xuống cầu thang, Jisung đã đụng mặt Minho.

Cậu nhanh chóng phản xạ mà cúi đầu xuống không dám nhìn anh mà đi ngang qua.

Bỗng anh cất tiếng:

"Khoan đi đã"_Minho lạnh giọng khiến cậu hơi sợ

"D.....

Dạ?"_Jisung cũng đứng lại.

Cậu và anh đứng song song với nhau.

Anh lấy tay kéo cậu, ôm chặt vào lòng.

Cậu cũng bất ngờ vãi ra!

"Anh xin lỗi bảo bối!

Hôm qua do anh hơi mệt với stress nên anh lỡ lớn tiếng quát em"_Minho

".......Em hiểu mà!

Em cũng xin lỗi"_Jisung

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 26


À vâng và tình bạn của đám này thật thiêng liêng vì một đứa đang "đóng drama" là mấy đứa còn lại đứng sau hậu trường và hóng chuyện:

"Ối giời ơi làm hòa nhanh thế chẳng kịch tính gì cả!

Phải làm theo kịch bản của tao mới hay"_Hyunjin

"Vậy chứ kịch bản của mày là gì?"_Seungmin

"Ờ thì.......

Chiến tranh lạnh một tháng xong rồi Jisung ngoại tình =))"_Hyunjin

"Ôi vãi c*t =))"_Felix

"Xong rồi nó với Minho hyung làm gì đó ai biết được.

Sau đó thì tao sẽ có cháu bồng =)))"_Hyunjin

"Tao thề với mày là thằng Jisung không dám bước ra ngoài dù chỉ một bước khi chưa có sự cho phép của Minho hyung nói chi đến ngoại tình.

Suy nghĩ kịch bản cũng logic lên một xíu đi =)))"_Seungmin

"À mà thôi kệ đi!

Bọn mình đi ăn đi?"_Felix

"Tiền đâu?"_Seungmin

"Thì mày giữ mà"_Hyunjin

"Tao vả vô mồm mỗi thằng một cái bây giờ =))).

Chiều hôm qua trước khi về tụi mình có đi xem phim.

Mà thằng Jisung không coi đâm ra tụi bây gửi cặp và ví tiền cho nó.

Bây giờ tụi bây chưa chịu lấy lại ví thì lấy tiền đâu ra ăn :v"_Seungmin

"Vậy thì kêu nó trả"_Hyunjin

"Mày nghĩ nó dễ dàng đưa à :v"_Felix

"Tao có cách!"_Hyunjin búng tay

Sau khi thì thào kế hoạch thì Felix và Seungmin luôn tỏ ra vẻ đồng ý nhưng trong thâm tâm thì lại cảm thấy cái kế hoạch này đéo bình thường một xíu nào.

Và hai người họ chắc chắn rằng cái bản mặt đẹp trai của Hyunjin không lâu sau sẽ có một vết đỏ lớn =)))

Hyunjin lại gần chỗ Jisung, giả vờ ngây thơ và nói:

"Jisungie ahhhh~~~"_Hyunjin

"????"_Jisung

"Hôm qua Hyunjinie có nhờ Jisungie giữ ví tiền á.

Jisungie có thể trả lại cho bé được không~~~"_Hyunjin sử dụng tuyệt chiêu aegyo.

Cứ tưởng làm lay động lòng Jisung vì cậu chàng vốn biết thằng bạn mình cực thích mấy món đồ dễ thương.

Nhưng ai ngờ.....

ăn nguyên cái chảo lớn vào mặt =)))

"Mày chỉ cần nói bình thường là được rồi, đâu nhất thiết phải ỏng ẹo đến mức này đâu =)))"_Jisung

"Vậy trả ví tiền cho bọn tao đi?"_Hyunjin

"Trước khi trả tao muốn nhắc lại lời hứa.

Mày từng hứa nếu tao giúp mày tỏ tình với Changbin hyung thì mày sẽ dẫn tao đi Trung Quốc.

Còn nhớ chứ?"_Jisung

"Rồi được rồi, tao đặt vé đã Sung thụ lòi"_Hyunjin

"C....

Cái gì?!!!

Mày mới nói ai thụ lòi hả???

Tao là tao công đàng hoàng nha mày"_Jisung

"Uầy muốn biết ai công ai thụ lên giường là biết chứ gì"_Hyunjin

"Tao cá cược với mày!

Tao là công!"_Jisung

"Ohhh vậy thì theo tao lên phòng nà =)))"_Hyunjin vờ kéo tay thằng bạn

"B....

Bỏ tao ra coi!

Mày không sợ hai đứa mình bị bồ giận hả?"_Jisung

"Mắc gì phải sợ"_Hyunjin

"Ohhhh nhóc không sợ à?

Vậy thôi chia tay =)))"_Cái này chỉ có trời mới biết đó là Changbin xuất hiện từ bao giờ

"Ơ ơ ơ bồ ơi em xin lỗi....

TT"_Hyunjin nói xong mới chợt nhận ra lời mình nói đang khá sai với thực tại nên lẽo đẽo đi theo Changbin chỉ để xin lỗi =)))

Felix và Seungmin đứng đó nhìn.

Tặc lưỡi rồi cũng bỏ đi vì đợi Hyunjin quá lâu.

Thôi thà lên chơi với bồ còn hơn =))))

Tối hôm đó.........

Hôm nay được dịp cả nhà ai cũng rảnh nên mở buổi tiệc nhỏ trong nhà cũng như là đền bù cho buổi tiệc Noel bị phá vỡ.

Woojin và Chan đảm nhận phần nấu ăn.

Minho và Changbin dọn dẹp lại bàn ăn còn đám Maknae line thì trang trí các kiểu:

"Ehhhh Seungmin!

Treo cái ngôi sao lên cây thông đi"_Felix nói rồi đưa ngôi sao vàng cho Seungmin treo lên.

Cả Seungmin, Jeongin và Felix làm việc rất suôn sẻ.

Còn hai người kia thì........

"Đcm Hwang Hyunjin!

Mày giữ chặt cái chân thang coi!!!

Tao mà đập cái mặt vàng này xuống đất thì dù có kiếp sau tao vẫn sẽ ám mày!"_Jisung đang chửi Hyunjin chỉ vì cậu bạn không giữ chặt cái thang =)))

"Thì mày cứ treo cái dây này lên đi, không ngã đâu mà lo!"_Hyunjin

"Ahhhhh.......

"_Bỗng từ xa có tiếng hét nhỏ của Changbin.

Hyunjin liền "đánh hơi" được và chạy lại chỗ anh người yêu và mặc kệ thằng bạn sắp có chuyện xảy ra =)))

Jisung đang treo dây kim tuyến thì bỗng cái thang lắc lư.

Và đương nhiên cậu thành công tiếp đất =)))

"HWANG HYUNJIN!!!!!!!!"_Jisung gào thét như sóc hóa sư tử =))))

Sau khi dọn dẹp trang trí xong rồi, cả đám tập trung lại bàn ăn nhờ tín hiệu của Woojin đó là vỗ tay.

Ngồi vào bàn ăn, Woojin nói:

"Hôm nay là tiệc Noel nhỏ của gia đình mình.

Mấy đứa có điều gì để chia sẻ trước khi ăn không?"_Woojin

"Ý anh là sao?"_Jeongin

"Vậy thì mấy đứa muốn làm gì trong năm sau?"_Chan

"Em với Jisung tổ chức đám cưới"_Minho

"Em định sẽ cố gắng học để thực hiện ước mơ bấy lâu nay của em"_Changbin

"Em định sẽ rước anh Changbin về ạ 😀"_Hyunjin

"Em với Hyunjin cùng cố gắng vô trường đại học mà tụi em thích"_Jisung

"Tiếp tục sự nghiệp kiếm pồ =)))"_Felix

"Em đương nhiên cũng sẽ rước Jeongin về =)))"_Seungmin

"Năm sau em sẽ từ chối lời cầu hôn của Seungminie hyung ạ =)))"_Jeongin

"Ơ hay.......

"_Seungmin

"Một xô nước lạnh luôn =)))"_Felix

"Thôi được rồi!

Anh hy vọng mấy đứa sẽ cố gắng làm những điều mà ngày hôm nay đã nói.

Bây giờ thì cạn ly thôi!!!!"_Woojin nói rồi nâng ly lên

3 tiếng sau........

À đương nhiên nhậu thì phải say =))!

Mà say ở đây là đám Maknae line trừ Jeongin thôi nhé =))))!

Sau khi uống quá mức thì cả đám đó sinh ra say.

Felix đứng hát lớn ơi là lớn.

Seungmin mặc dù say nhưng vẫn làm aegyo nên trông cũng đáng yêu.

Còn Hyunjin và Jisung nếu cãi nhau thì còn đỡ.

Đằng này đánh nhau cmnr =)))!

Anh lớn mà không vào cản thì bây giờ mỗi đứa một phòng bệnh tại bệnh viện nhé =)))

"Ui daaa mẹ ơi đau vler"_Hyunjin

"Ai kêu đánh nhau làm gì bây giờ ra nông nỗi này"_Changbin vừa lăn trứng cho Hyunjin vừa trách móc

"Nó gây sự trước chứ bộ"_Hyunjin

"Nè nè nè cái tên họ Hwang này!

Mày bảo tao vừa lùn vừa ngáo cần mày nghĩ tao không tức được chứ!"_Jisung quấy lên

"Han Jisung, anh yêu cầu em ngồi yên để anh bôi thuốc"_Minho lạnh giọng khiến Jisung cũng ngồi yên

"Rồi tụi tôi phải dọn cái bãi chiến trường này nè!!!"_Woojin và Chan hét lớn

Còn tiếp.........

Chap sau chap cuối rồi nhé TT
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 27 - End


Hai năm sau..........

Thành phố Paris, Pháp.........

Một chàng trai thấp hơn đang hối một chàng trai cao hơn mình tận một cái đầu.

Và không ai khác đó chính là couple Hyunjin - Changbin =)))!

Sau hôm Noel thì sáng hôm sau các bạn ấy đã cất cánh bay sang Pháp vì Hyunjin có chuyến đi ngoại khóa và đồng thời Changbin cũng vậy nên đi chung.

Changbin đi trước hối:

"Hyunjin ahhh đi nhanh lên coi!

Chân dài mà đi chậm quá vậy em"_Changbin

"Em đang mệt mà hyung TT"_Hyunjin

"Tui mới là người cần mệt nè!

Đm tối hôm qua sức dai dữ vậy má!

Bảo hại sáng nay mém liệt luôn á, may mà còn đi được"_Changbin

"Ai kêu hôm qua hyung câu dẫn em làm gì......

"_Hyunjin

"Ehh ehh ehh!

Mày là đứa rủ anh đi bar nghe chưa?

Vả cho một cái bây giờ =)))"_Changbin

"Vâng vâng em biết lỗi rồi"_Hyunjin

"Nhanh lên đi!

Trễ chuyến bay bây giờ!"_Changbin

Tại thành phố Seoul, Hàn Quốc.........

Một chàng trai cao ráo đẹp trai đang được một bé tiểu mỹ thụ khoác tay.

Cặp đó không nói cũng biết đó là Minho và Jisung rồi.

Họ đang đứng tại sân bay để đón hai con người kia từ Pháp về.

Đứng hơn 15' nữa thì Jisung mới nhìn thấy Hyunjin và Changbin.

Liền vẫy tay:

"Hey bên này nè!"_Jisung

"Đi kiếm mệt thấy bà!"_Hyunjin

"Tao cho mày nói lại?

Tao đứng đây đợi muốn lòi con mắt ra luôn nhé =)))"_Jisung

"Xin lỗi vì đợt trước không thể dự đám cưới của hai người"_Changbin

"Không sao đâu!

À mà đi nhanh thôi kẻo trễ hẹn với mấy người kia"_Minho

"Đưa đây em xách vali phụ hyung cho"_Jisung nói rồi lại xách vali phụ Changbin

"Ơ sao không phụ tao?"_Hyunjin

"Thôi đê, lớn tướng thì tự xách =)))"_Jisung

"Ơ hay cái thằng này.......

"_Hyunjin

Tại nhà hàng Stray Kids........

Đây là một nhà hàng lớn có tiếng trong thành phố Seoul này.

Hôm nay chính Woojin và Chan đã đặt tiệc ở đây xem như là tụ họp lại.

Vì sau buổi tiệc Noel thì Hyunjin và Changbin sang Pháp, Seungmin và Jeongin cũng sang Mỹ, Minho và Jisung sau khi cưới cũng bay sang Úc để sinh sống.

Tụi nhỏ quá ác khi bỏ lại hai anh mém già cộng thêm một cậu nhóc vẫn đang tiếp tục sự nghiệp FA =)))

Đến đầu tiên đó là Seungmin và Jeongin.

Seungmin của hai năm sau đã trưởng thành hơn.

Còn bé Jeongin thì vẫn cute như ngày nào ><

"Hey hey hai đứa, bàn này nè"_Woojin đứng dậy vẫy tay

"Uầy lâu rồi không gặp hai anh!

Nhìn bảnh tỏn dữ vậy =)))"_Seungmin

"Ui bé Jeonginie vẫn cute như ngày nào >
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 28 (PHẦN 2)


Bắt đầu từ chap 28 sẽ là phần 2 nhé ^^

-----------------------

Sau hôm đó một tuần thì ai nấy trở về nơi mình sinh sống!

Tại thành phố Sydney, Úc.......

Sáng sớm tại biệt thự của vợ chồng Minho Jisung thì Jisung đã chuẩn bị đồ ăn sáng từ sớm.

Mặc dù người giúp việc bảo cậu nên nghỉ ngơi đi nhưng cậu muốn tự tay bản thân mình nấu ăn.

Vì một phần cậu uốn nấu cho anh ăn phần còn lại là sợ phiền các cô các bác giúp việc.

Đang nấu ăn thì một vòng tay ôm chặt cậu từ phía sau.

Hôn nhẹ lên mái tóc xanh của cậu rồi hít hà mùi hương Lavender nhẹ trên người cậu.

Jisung nói:

"Thôi được rồi thả em ra đi cho em còn nấu bữa sáng.

Không là anh nhịn đói đó"_Jisung

"Nếu anh nhịn đói thì em sẽ là đồ ăn của anh"_Minho

"Biến thái né xa khỏi em ngay =)))"_Jisung

"Mà hôm nay em có đi làm không?"_Minho

"Có chứ!

Hôm nay cuối tuần nên quán đông khách lắm"_Jisung

"Sao em không ở nhà cho khỏe?

Sao lại mở quán cafe chi vậy?"_Minho xoa đầu Jisung

"Tại em muốn giúp anh kiếm thêm thu chi cho gia đình mình.

Với lại ở nhà một mình chán lắm"_Jisung

Minho hiện đang là chủ tịch của một tập đoàn đá quý lớn nhất thế giới.

Với chức vụ hiện tại, anh dư sức chăm nuôi cậu.

Nhưng vì Jisung thích không khí bên ngoài nên đã mở quán cafe nhỏ để đi làm.

Đang trò chuyện thì tên trợ lý của Minho bước vào.

Trên tay còn cầm một thùng đá quý lớn.

Lễ phép chào:

"Chào Lee Tổng!

Chào Lee phu nhân"_Người trợ lý mang tên Junhwa cúi đầu chào

"Cậu đến đây có việc gì?

Không biết bấm chuông cổng à?"_Minho

"Dạ em xin lỗi nhưng có điều này em cần gặp Lee Tổng!"_Junhwa

"Có chuyện gì thì cậu ngồi đi đã rồi nói tiếp"_Minho mời Junhwa ra ghế ngồi_"Cậu nói đi"

"Dạ thật ra có một người đàn bà đã đặt hàng một loại kim cương bên mình.

Em đã liên hệ cho bên nhà máy sản xuất.

Vì đây là khách quan trọng nên em muốn hỏi là viên kim cương này có phải hàng thật không ạ?"_Junhwa

"Em yêu, ra tay đi em"_Minho

"Vâng!

Anh cho tôi mượn viên kim cương"_Jisung nói rồi nhận viên đá từ tay Junhwa_"Viên đá này là hàng giả!

Vì độ bóng của nó không bằng"

"Sao phu nhân lại biết thế ạ?"_Junhwa

"Anh nhìn đi!

Sợi dây chuyền của tôi được làm từ kim cương thật.

Nó có độ bóng với lại anh nhìn nhé"_Jisung nói rồi đứng dậy cầm viên kim cương và tháo sợi dây chuyền trên cổ và ném cả hai xuống đất.

Viên kim cương lập tức vỡ ra.

Còn sợi dây chuyền của cậu vẫn nguyên vẹn_"Thấy rồi chứ?"

"Cái tên sản xuất ra viên kim cương này là ai?"_Minho lạnh giọng

"Dạ là......trưởng bên khu vực thiết kế"_Junhwa

"Cho xe dẫn tôi đến đó!

Cậu ra xe trước đi"_Minho

"Dạ vâng"_Junhwa cúi đầu chào rồi ra ngoài trước

Minho xoay người lại đứng đối diện Jisung, hai tay đặt lên bả vai của cậu và dịu dàng nói:

"Anh đi làm nha"_Minho

"Ừm anh đi cẩn thận!

Còn cái tên thiết kế kia anh nên xử lí cho đích đáng đi"_Jisung

"Anh biết rồi!

Chút đi làm em cũng phải cẩn thận đó.

Anh đi trước!"_Minho hôn nhẹ lên trán Jisung rồi ra ngoài.

Jisung cũng đứng đó vẫy tay

Tại thủ đô Paris, Pháp......

Hyunjin không học đại học mà đang điều hành công ty thời trang lớn.

Changbin thì làm thư ký cho cậu.

Sắp xếp lại tập hồ sơ trên bàn rồi gọi Changbin ngồi bàn bên cạnh lại và nói:

"Anh ơi dạo này tình hình kinh doanh với thu chi thế nào?"_Hyunjin

"Công ty đang phát triển!

Chuẩn bị kí hợp đồng với tập đoàn đá quý nổi tiếng nhất thế giới"_Changbin

"Tập đoàn đá quý nổi tiếng nhất thế giới à........

Chẳng phải là tập đoàn của anh Minho sao?"_Hyunjin

"Hình như là vậy đấy em ạ"_Changbin

"Anh ahhhh sắp xếp công việc với đồ đạc đi.

Anh với em tối nay sẽ sang Úc thăm vợ chồng của hyung ấy"_Hyunjin

"Ừm được rồi!"_Changbin

"Hyung ahhh cho em ôm cái đi~~~"_Hyunjin

"Thôi nào!

Đang ở công ty mà em"_Changbin

"Một cái thôi~~~"_Hyunjin

"Một cái thôi đó nha"_Changbin nói rồi bước lại gần cậu và rúc sâu vào lòng cậu.

Hyunjin cũng vòng tay ôm chặt anh.

Tại sân bay Sydney, Úc.......

Hyunjin và Changbin đang đứng chờ taxi đến thì bắt gặp năm con người nào đó.

Nhìn kĩ thì mới biết đó là Seungmin, Jeongin, Felix, Woojin và Chan.

Họ chào nhau:

"Ủa sao mọi người đến đây?"_Changbin

"Em với Jeongin đến đây để điều hành chi nhánh bên đây.

Còn Felix, Woojin hyung và Chan hyung đến để đi du lịch!

Sẵn tiện thăm gia đình vợ chồng thằng Jisung"_Seungmin

"Ý!

Tụi ngày cũng vậy nè!

Vậy đi chung luôn đi!"_Hyunjin

Đang nói chuyện thì Jeongin thấy Jisung đang đi bộ bên kia đường.

Liền hét lớn lên:

"A!

Jisung hyung kìa!

JISUNG HYUNG!!"_Jeongin vẫy tay.

Và may mắn Jisung cũng nhìn thấy được.

Jisung vẫy tay lại và chạy qua bên kia đường.

Đập tay với Hyunjin, Seungmin và Felix một cái rồi nói:

"Mọi người đến đây du lịch à?"_Jisung

"Ừm!

Sẵn tiện thăm gia đình mày"_Felix

"Vậy thì để tao dẫn tụi bây về nhà"_Jisung

Định bước đi thì tiếng còi xe vang lên rất nhiều lần gây sự chú ý cho cả đám.

Họ giật mình quay lại.

Một chiếc xe màu đen đậu trước mặt cả đám.

Tài xế mang tên Jinyoung chui đầu ra và nói:

"Phu nhân!

Tại sao phu nhân không đợi tôi đến đón ạ?"_Jinyoung

"À!

Tôi chỉ muốn đi bộ để hít thở không khí trong lành"_Jisung

"Cậu chủ đã dặn không được để phu nhân đi một mình.

Nên mong phu nhân thông cảm cho tôi"_Jinyoung

"Thôi được rồi!

Ở đây tôi còn có đám bạn.

Nhờ anh chở họ về giúp luôn"_Jisung nói rồi mở cửa xe_"Mọi người lên xe đi!"

Tại biệt thự Lee Thị..........

Jisung và đám kia được quản gia và người giúp việc chào đón.

Mời cả đám ngồi, Jisung vào bếp bưng ra khay đựng những ly nước cam.

Để xuống bàn và ngồi xuống ghế.

Trò chuyện một lúc thì nghe người ở ngoài nói:

"Dạ cậu chủ mới về!"

"Chồng mày về đấy à?"_Felix

"Ừm đúng rồi!"_Jisung

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 29


Cánh cổng biệt thự mở ra, Minho đứng trước cổng.

Vừa đi vừa tháo cà vạt ra.

Jisung lại gần và nói:

"Ông xã mới về à?

Đi làm có mệt không?"_Jisung

"Anh không mệt!

Ủa......

Mọi người ở đây à?"_Minho bất ngờ khi thấy cả đám

"Hay luôn!

Có đối tác đến thăm mà sao anh không biết =)))"_Hyunjin tặc lưỡi

"À anh có nghe thư ký báo rồi!

Quản gia, sắp xếp phòng cho họ"_Minho

"Dạ vâng thưa cậu chủ!"_Quản gia

"Mà mọi người ăn gì chưa?

Nếu chưa thì mời mọi người đi ăn ở nhà hàng bên em"_Minho

"Ohhh nghe là đã thấy ngon =)))"_Woojin

"Đợi em thay đồ đã"_Jisung

"Khỏi!

Ông xã của anh mặc gì cũng đẹp mà"_Minho

"Mặc đồ đã rất sang choảnh nay lại lên thay chắc còn sang hơn =))"_Felix

"Thôi được rồi!

À mà đợi tụi này đi cất hành lý đã"_Chan

"Khỏi ạ!

Để em nhờ người khiêng lên giúp"_Jisung cười nhẹ

"Uầy lâu lâu tự nhiên thấy thằng Jisung thân thiện vler =))"_Seungmin

"Nói nữa là hành lý của mày ở đây luôn đấy Seungmin =)))"_Jisung

Tại nhà hàng 5 sao El Loco.......

Họ ngồi tập trung ở trong một căn phòng VIP lớn được đặc cách.

Sang trọng hơn so với những phòng VIP khác.

Trong lúc đợi phục vụ bưng đồ ăn ra, họ lại ngồi tám chuyện:

"Ủa rồi dạo này chuyện làm ăn học hành của mấy đứa như thế nào?

Anh với Chan đang là giảng viên cho một trường đại học nổi tiếng ở Hàn"_Woojin

"Như anh cũng biết rồi đó!

Em là chủ tịch của tập đoàn đá quý nổi tiếng nhất thế giới"_Minho

"Em là thư ký cho Hyunjin.

Còn Hyunjin là giám đốc của công ty thời trang có tiếng tại khu vực Châu Âu"_Changbin

"Em đang học năm hai Đại Học!

Đồng thời là nhân viên phục vụ cho quán cafe tự mở"_Jisung

"Ủa mày làm chi cho cực khổ vậy?

Anh Minho dư sức nuôi mày mà?"_Felix

"Tao muốn hít thở không khí bên ngoài.

Không muốn bị người ta nói là ăn bám"_Jisung

"Em hiện là giám đốc của công ty bất động sản.

Còn Jeongin thì học năm nhất Đại Học"_Seungmin

"Còn thằng Felix dạo này kiếm được bồ chưa =)))"_Changbin

"Không những không kiếm được bồ mà em còn phải chịu cảnh hường phấn của hai ông anh này"_Felix

"Nói gì đó thằng kia =="_ Woojin

Cả đám cười lớn, bỗng tiếng chuông điện thoại của Jisung vang lên:

"Sweet talk to me babe

It's magical

Sweet lullaby"

( Lullaby - GOT7 )

< Cho hỏi ai vậy? >

< Chào em..... >

Jisung sững sờ khi nghe giọng nói ở đầu dây bên kia.

Liền đứng dậy và vờ xin đi WC chỉ để nghe cú điện thoại này.

Nhưng cậu diễn thì diễn đấy chứ ánh mắt của cậu vẫn khiến Minho nghi ngờ nên anh liền đi theo.

Ra đến sân sau nhà hàng, Jisung mới để điện thoại lên tai và nói tiếp:

< Sao anh lại biết số tôi? >

< Có cái gì mà anh không biết chứ.

À mà khi nào ta cưới vậy em? >

< Nè!

Tôi nói cho anh biết!

Tôi không có yêu anh đâu mà cưới.

Cái hôn ước đó chỉ là điều vớ vẩn!

Với lại tôi cũng nói luôn, tôi có chồng rồi! >

< Cái gì?!!

Em dám.....! >

< Tại sao tôi không dám?

Đó mới chính là người tôi yêu!

Còn anh chỉ biết chèn ép tôi phải cưới anh!

Anh nghĩ anh làm vậy là tôi sẽ yêu anh chắc?

Đừng có mơ! >

< Tôi không cần biết hắn ta là ai!

Tôi sẽ giành lại những gì tôi đã mất, kể cả em! >

< Anh.......! >

Tút.....

Tút.......

Jisung cảm thấy sợ hãi.

Tại sao hắn ta lại ở đây?

Tại sao hôn ước vớ vẩn kia chưa bị phá bỏ?

Đang trong dòng suy nghĩ thì Minho từ đâu bước tới, cất tiếng:

"Ông xã!

Em làm sao thế?"_Minho

"Em không sao cả!"_Jisung vờ cười

"Mệt hả?

Nếu mệt thì anh chở em về"_Minho

"Em không sao thật mà.

Ông xã đừng lo nhé"_Jisung

1h sáng........

Seungmin đi xuống dưới bếp thì thấy Jisung đang nói chuyện điện thoại với ai đó:

< Anh có thể đừng làm phiền tôi được không! >

< Nhưng chúng ta sắp..... >

< Tôi đã nói rồi!

Tôi đã có chồng!

Anh bị điếc hả! >

< Tôi sẽ giành lại em >

Điện thoại lại cúp máy, Jisung để điện thoại ra khỏi tai rồi thở dài.

Seungmin chạm tay vào vai cậu, cậu giật mình quay qua nói:

"Mày đó hả?"_Jisung

"Sao nhìn mày mệt mỏi thế?"_Seungmin

"Tao không sao"_Jisung

"Đừng nói dối!

Tao nghe hết rồi.

Mọi chuyện như thế nào?"_Seungmin

"........Khi tao mới ra đời, mẹ tao đã gán cái hôn ước vào người tao với người con trai mang tên Jinho bên gia tộc Jung.

Và đến bây giờ hắn ta trở về nước và tìm tao.

Tao vẫn không hiểu vì sao cái hôn ước đó chưa bị phá bỏ trong khi tao đã có chồng"_Jisung

"Vậy mày có thắc mắc tại sao nó chưa bị phá bỏ không?

Vì thường một trong hai người nếu có một nửa riêng thì đã bị phá bỏ.

Lần này khi mày với Minho hyung kết hôn thì cả thế giới đều biết"_Seungmin

"Ừm đúng rồi.....

Tao phải điều tra vụ này.......

"_Jisung

"Thôi mày đi ngủ sớm đi!

Giờ này trễ lắm rồi đó"_Seungmin

"Tao biết rồi"_Jisung

Sáng hôm sau tại tập đoàn Lee Thị........

Minho cùng Hyunjin đến tập đoàn để ký hợp đồng.

Vừa bước vào, họ được nhân viên chào đón rất đông đủ.

Bấm thang máy dành riêng cho chủ tịch.

Mở cửa căn phòng lớn nhất, Minho để sấp tài liệu lên ghế sofa, lục trong cặp tìm kiếm hợp đồng.

Đưa cho Hyunjin đọc và nói:

"Hyung hy vọng lần này chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ"_Minho

"Em cũng vậy!

Mà Jisung học ở trường nào vậy?"_Hyunjin

"Đại Học Sydney!"_Minho

"Mà em nghĩ sắp tới hyung nên là người chở cậu ấy từ trường lẫn quán cafe về thì hơn.

Vì dạo này em có cảm giác không lành cho lắm"_Hyunjin

"Ừm anh biết rồi!"_Minho

Dưới đại sảnh.........

Một chiếc xe màu đen đậu trước cổng tập đoàn.

Một chàng trai vóc dáng nhỏ con bước xuống xe trong chiếc áo trắng và quần jean đen.

Tất cả chào Jisung khi cậu bước vô sảnh:

"Chào phu nhân tổng tài!"_Đồng loạt các nhân viên chào cậu

"Chào mọi người!

Chồng tôi có ở trên phòng không anh Junhwa?"_Jisung

"Dạ Lee Tổng đang ở trên phòng.

Để tôi dẫn phu nhân lên"_Junhwa

"Ừm!"_Jisung

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 30


Junhwa dẫn Jisung lên phòng của Minho đang làm việc với Hyunjin.

Junhwa nhẹ nhàng gõ cửa.

Âm thanh của Minho vang lên:

"Ai đó?"_Anh lạnh lùng cất tiếng

"Dạ là em, Junhwa!"_Junhwa

"Có chuyện gì?"_Minho

"Dạ có phu nhân đến ạ"_Junhwa

"Thôi được rồi!

Cậu mở cửa đi"_Minho

Junhwa mở cửa phòng chủ tịch ra.

Jisung bước vào trong phòng.

Đến gần chỗ Minho và Hyunjin đang nói chuyện, anh hỏi:

"Sao ông xã đến đây thế?"_Minho vuốt má cậu

"Tại em thấy trên bàn anh có tài liệu này có vẻ quan trọng nên em mang đến đây"_Jisung

"Sao không nhờ người đi hộ?"_Minho

"Họ còn nhiều việc mà anh.

Em sợ phiền họ"_Jisung

"Cực cho ông xã của anh quá!"_Minho

"Tui còn sống nha hai người =)))"_Hyunjin

"Thôi!

Em vào phòng trong nghỉ ngơi đi"_Minho

"Dạ vâng"_Jisung ngoan ngoãn vào phòng trong

"Coi bộ hyung cưng chiều Jisung dữ hen!

Cậu ấy cũng nghe lời nữa =)))"_Hyunjin

"Bảo bối của hyung mà!"_Minho

"Chẳng bù cho em!

Em cưng chiều Changbin hyung bao nhiêu thì hyung ấy hành em bấy nhiêu.

Ngày nào em cũng làm việc nhà.

Người đi đường cứ ngỡ em là osin chứ không phải là giám đốc"_Hyunjin

"Thôi được rồi!

Soạn hồ sơ đi, chút nữa hai anh em mình có cuộc họp quan trọng đó"_Minho

Tại biệt thự Lee Thị.........

Ở biệt thự chỉ còn Felix, Seungmin và Jeongin.

Mấy người còn lại đi ra ngoài hết rồi.

Felix chán chường nằm trên sofa.

Seungmin và Jeongin cũng ngồi đối diện.

Seungmin nói:

"Hay bọn mình đi tham quan biệt thự đi"_Seungmin

"Nhưng biệt thự lớn như vầy, lỡ chúng ta đi lạc thì sao?"_Jeongin

"Không có lạc đâu mà lo"_Felix nói rồi kéo hai người còn lại đi

Biệt thự này thật sự rất lớn!

Có màu trắng và thiết kế rất sang trọng.

Cũng có màu sắc của thiên nhiên.

Phía trước là vườn hoa gồm nhiều loại hoa hiếm và đẹp nhất trên thế giới.

Jeongin nói:

"À đúng rồi!

Dạo này em cũng không có thời gian thăm mẹ.

Mẹ bây giờ sao rồi Felix hyung?"_Jeongin

"Mẹ vẫn khỏe nha em!

À hiện tại mẹ dọn về ở chung với bọn anh rồi nên bọn anh sẽ chăm sóc mẹ.

Dịp . nào rảnh anh em mình về thăm"_Felix

"Cũng được á!"_Seungmin

Chiều hôm đó.........

Phía sau biệt thự có khu vực cấm và an ninh chặt chẽ.

Đó là nơi bang hội của Minho tập hợp mang tên "Hắc Long"!

Chỉ có những người được đám vệ sĩ cho phép mới được vào.

Và tất nhiên Jisung là ngoại lệ :">!

Jisung sau khi kể mọi chuyện cho đám bạn cùng lứa nghe thì đã cùng Hyunjin vào phòng mật thất.

Mở máy tính lên và tìm kiếm thông tin về Jinho.

Cậu đọc những dòng chữ trên màn hình cho Hyunjin nghe:

"Tên thật của hắn là Jung Jinho.

Con trai duy nhất của gia tộc Jung!

Hắn ta bằng tuổi Changbin hyung và đã có hôn ước với tao.

Tính cách của hắn đó là kiêu ngạo, ăn chơi đàn đúm.

Sở hữu tính chiếm đoạt cao.

Nguyên nhân không thể phá bỏ hôn ước đó là...... chỉ khi nhà trai đòi phá bỏ thì nó mới chính thức không còn tác dụng!

Bây giờ tao phải làm sao đây........

"_Jisung cắn môi

"Đơn giản mà!

Loại trừ hắn ra khỏi thế giới là được"_Hyunjin

"Không được!

Đây là ước muốn của mẹ tao trước khi nhắm mắt, mày mà giết hắn thì tao có lỗi với bà ấy lắm"_Jisung

"Vậy mày tính làm thế nào......?"_Hyunjin

"Bây giờ chưa có gì xảy ra!

Tao nghĩ là chúng ta đừng manh động.

Để xem diễn biến thế nào"_Jisung

Tối hôm đó..........

Hiện tại chỉ có Jisung ở nhà một mình, cậu chán chường ngồi trên sofa xem bộ phim yêu thích của mình.

Bỗng nghe tiếng nhấn chuông, cậu chạy ra đứng trước cổng.

Cứ ngỡ là Minho hay đám kia nên không do dự liền mở cửa.

Cậu dập tắt nụ cười khi trước mặt cậu là Jinho!

"Sao anh biết địa chỉ nhà tôi?"_Jisung

"Điều tra một chút xíu là ra ngay"_Jinho

"Anh đến đây làm gì?"_Jisung

"Tôi đã nói rồi mà!

Tôi sẽ giành lại em"_Jinho lấy tay vuốt má Jisung nhưng bị cậu hất ra

Hắn ta nhìn xung quanh chẳng thấy ai, hắn bước tới gần cậu.

Theo quán tính cậu lùi về phía sau.

Hắn cứ bước là cậu lùi.

Cho đến khi cậu chạm phải bức tường.

Hắn cười đắc ý, một tay chống lên tường nói:

"Em mãi mãi thuộc về tôi thôi"_Jinho

"Anh......!"_Jisung

Hắn ta mạnh bạo hôn môi Jisung.

Cậu mở to mắt ra và bắt đầu vùng vẫy mạnh.

Nhưng sức cậu sao bằng sức hắn.

Mắt cậu bắt đầu có những dòng nước ấm chảy xuống.

Hắn chưa kịp xuống cái cổ trắng nõn của cậu thì bị một người nào đó dùng tay xoay người hắn lại và đấm một cái mạnh đến nỗi mép miệng hắn chảy máu.

Không ai khác người đó chính là Minho!

Anh kéo Jisung vào lòng và ôm chặt để giúp cậu đỡ sợ.

Anh quay qua nhìn Jinho với cặp mắt giết người và nói:

"Ohhhh đây có phải là Jung Tổng không?"_Minho

"D.....

Dạ chào anh, Lee Tổng!

Đây là chồng anh hả?"_Jinho

"Đúng rồi đây là chồng của Lee Tổng này!

Thế tại sao mày biết mà còn định làm điều đồi bại với chồng tao!!!"_Minho

"D.......

D.....

Dạ em không cố ý!

Tại em với Jisung đã có hôn ước mà chưa bị phá bỏ nên......"_Jinho

"Tao không quan tâm cái hôn ước vớ vẩn của mày!

Tao chỉ cần biết là mày đã đắc tội với Lee Tổng này.

Tụi bây!

Đem nó vô bang!

Tao sẽ đích thân xử lí nó!"_Minho

"A.....

Anh ơi tha cho em.....

"_Jinho hoảng sợ

"Tha hả?

Trong từ điển của Lee Minho này không có chữ 'tha'!"_Minho cười đểu

Tại bang Hắc Long.......

Hắn ta bị ném vào một cái lồng sắt rất lớn.

Trước mặt là Minho, Jisung và đám đàn em.

Minho ôn nhu hỏi cậu:

"Em muốn xử lí hắn ta như thế nào đây ông xã?"_Minho

"Tùy anh thôi!

Nhưng có tội là phải trừng phạt đích đáng"_Jisung

"Chiều theo ý em!"_Minho

Minho đánh mắt cho bọn đàn em.

Một thằng mở lồng sắt ra,bước vào trong mà nói:

"Mày cũng hay đấy!

Nhưng đụng đến phu nhân của bọn tao là sống đéo yên đâu!

Anh em, làm việc!"

"J......

Jisung ahhhh.....

Làm ơn nể tình hôn ước cứu anh đi mà.......

"_Jinho đưa ánh mắt đau đớn qua nhìn cậu

"Anh đã làm phiền tôi trong suốt thời gian qua!

Đây cũng là cái giá mà anh phải trả"_Jisung

"Ngừng nói được rồi đó!

Mình vào trong nhà thôi!"_Minho nắm tay Jisung và bước vào nhà để lại tiếng hét vang vọng

Còn tiếp..........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 31


Sau chuyện đêm hôm qua, mọi thứ đều về quỹ đạo của nó.

Hôm nay Jisung và Hyunjin ở nhà.

Hyunjin vì xong việc nhưng muốn ở lại chơi thêm vài ngày.

Jisung do học ca chiều còn tối đến đi làm.

Đang rửa bát thì Hyunjin lấy tay tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ.

Đặt nó xuống bàn, Jisung để ý liền lấy xem.

Trên mặt dây chuyền có một bức ảnh.

Cậu hỏi:

"Gia đình mày hả?"_Jisung ( Yu: Ở fic này mặc dù họ gọi Minji là mẹ nhưng Minji chỉ là mẹ của Woojin.

Còn lại là được gửi từ các gia đình nhỏ đến )

"Ừm đúng rồi!"_Hyunjin

"Tao cũng có anh trai nè.

Chỉ tiếc là chưa bao giờ thấy mặt nhau.

Tao với hyung ấy có một chiếc vòng.

Tao có hình chìa khóa và anh ấy có hình ổ khóa.

Mày xem nè!"_Jisung nói rồi vén tay áo lên lộ ra chiếc vòng đeo ngay trên cổ tay có hình chìa khóa nhỏ

Không ngờ hành động của Jisung lại khiến Hyunjin một phen đứng hình.

Jisung thấy thái độ của cậu bạn hơi thất thường liền hỏi:

"Mày làm sao thế?"_Jisung

"Không sao đâu!

Tao lên phòng"_Hyunjin nói xong liền chạy nhanh lên phòng

Vào phòng, Hyunjin mở nhẹ tủ đồ ra.

Lấy cái hộp gì đó màu trắng.

Ngồi lên giường và nhẹ nhàng mở nó ra.

Bên trong là một chiếc vòng.

Và trùng hợp thay...... chiếc vòng này có hình ổ khóa.

Hyunjin suy nghĩ:

"Mẹ đã từng nói mình có một đứa em trai cùng mẹ khác cha.

Chỉ cần người nào đó có chiếc vòng hình chìa khóa mà vừa khớp với ổ khóa này thì đó chính là em trai mình.

Không lẽ Jisung là........"

Không dám nghĩ tiếp đó nữa, Hyunjin nhanh chóng bỏ chiếc vòng vào hộp và cất đi.

Không thể kết luận sớm như vậy được!

Hyunjin còn nhớ rằng trên tóc cậu và người em trai thất lạc kia đều có một phần tóc đỏ vì mẹ hai người đều sở hữu mái tóc đỏ tự nhiên.

Đang suy nghĩ thì Jisung mở cửa phòng bước vào.

Tung tăng ngồi cạnh Hyunjin nói:

"Hey đang nghĩ gì vậy?"_Jisung

".....Không có gì"_Hyunjin ấp úng vì ban nãy khi nghiêng đầu qua, cậu đã thấy phần tóc đỏ của Jisung trong mái tóc đen mới nhuộm lại.

Vì cậu biết loại tóc đỏ đó không thể nhuộm sang màu khác được.

Cậu sinh ra nghi ngờ_"Ehhh, cho tao mượn vòng tay của mày"

"Nè, cầm đi!"_Jisung tháo vòng tay ra đưa cho Hyunjin

Cậu lấy chiếc hộp ra một lần nữa, cầm chiếc vòng có hình ổ khóa lên.

Cả hai đều đứng tim.

Hyunjin chậm rãi lấy chìa khóa mở ổ khóa lên.

Nó..... vừa khớp...... !

"Vừa khớp kìa?"_Jisung

"Không lẽ........

"_Hyunjin

"Mẹ mày tên gì?"_Jisung vẫn chưa định hình được

"Lee Yeonha"_Hyunjin

"Mẹ tao cũng tên Lee Yeonha......

Vậy đây là sự thật rồi"_Hyunjin

"........Anh hai.......

"_Jisung nhỏ tiếng

"........Vậy bao lâu nay hai anh em mình ở cạnh nhau mà không biết.

Út ơi anh xin lỗi"_Hyunjin ôm chặt đứa em thất lạc mang tên Han Jisung

"Sao mày dám xưng như vậy hả Hyunjin?

Dù là anh em nhưng tao bằng tuổi mày đấy"_Jisung vừa khóc vừa nói, đánh vài phát vào ngực Hyunjin

"Chuyện này có nên nói cho anh em biết không?"_Hyunjin

"Không cần nói đâu!

Tụi này nghe hết rồi"

Không biết từ đâu, những anh em còn lại cũng xuất hiện.

Chắc là phong cách của mấy người này là xuất hiện bất thình lình ý mà =)))

"Thôi tìm được người bị thất lạc là tốt rồi.

Tối nay về Hàn rồi đó, mày còn không mau soạn đồ =)))"_Chan

"Minho và Jisung có định về Hàn chơi không?"_Changbin

"Chắc có ạ!

Em nhớ quê hương"_Jisung

"Soạn nhanh đi còn đứng đó nữa"_Woojin

"Đợi em đi uống sữa để tăng chiều cao đã =)))!

Em phải cao cho thằng Hyunjin lác mắt mới được"_Jisung

"Cưng nói gì chụy nghe không rõ?

Nè cái thứ nhất là cưng qua tuổi dậy thì rồi!

Cái thứ hai cưng xưng ai là thằng, nói cho cưng biết chụy là anh trai của cưng đó"_Hyunjin giở thói giả gái =)))

"Mày bị cái gì vậy?

Kiểu này chắc chia tay sớm =)))"_Changbin

Hai tuần sau.........

Dạo gần đây cặp đôi Hyunjin và Changbin hay cãi nhau.

Từ những cuộc cãi nhau rất nhỏ đến cuộc cãi nhau to tát.

Hôm nay Hyunjin đã vượt quá giới hạn.

Cậu đã vô tình hét vào mặt anh một câu nói:

"ANH LÀ ĐỒ TRẺ CON!

ANH CHẲNG BAO GIỜ HIỂU TÔI!!

NẾU CÒN NHƯ VẬY THÌ CHIA TAY ĐI!!!!"_Hyunjin tức giận bỏ ra ngoài đóng cửa

"Hyunjin ahhhh........"_Changbin nước mắt đầm đìa kêu tên cậu nhưng cậu chẳng thèm quay mặt lại

Hyunjin mệt mỏi đi vào quán bar gần sông Hàn.

Gọi một chai rượu mạnh và một ít đồ ăn.

Vừa uống vừa buồn bực.

Tại sao anh không hiểu cậu đang nghĩ gì vậy chứ?!

Sau 30' thì Hyunjin đã say!

Quán lúc đó cũng gần đóng cửa.

Quản lý liền kêu cậu nhưng không có động tĩnh gì.

Quản lý quán liền gọi cho số điện thoại nào đó.

Và vô tình đó là số của Jisung:

< Xin hỏi ai vậy? >

< Tôi là quản lý của quán bar!Cậu Hyunjin đang ở quán tôi.

Sắp đóng cửa rồi nên phiền cậu đến đón >

< Vâng tôi biết rồi >

Jisung cúp máy, bỏ vào túi quần rồi mang giày.

Mở cổng lâu đài và đi kiếm quán bar.

Sau khi tìm được, Jisung nhẹ nhàng đẩy của vào.

Không thấy ai nữa mà chỉ thấy một chàng trai cao ráo, mặt đỏ bừng vì say.

Trên tay vẫn còn cầm chai rượu.

Jisung lại gần và đỡ Hyunjin dậy:

"Mày làm sao thế?

Sao lại say thế này?"_Jisung

"Anh ấy nào còn hiểu cảm giác của tao...... haha....

"_Hyunjin cười ngây dại

"Anh ấy?

Changbin hyung?"_Jisung

"Ừm"_Hyunjin

"Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết.

Đừng dại mà tìm đến men rượu chứ!"_Jisung trách móc

"Cái gì mà men rượu không thể giải quyết được.

Men rượu giúp tao giải stress mà"_Hyunjin

CHÁT!

Một cái tát được váng xuống mặt Hyunjin đau điếng.

Cậu lấy tay sờ vào má đã đỏ lên do Jisung tát phải.

Jisung nói lớn:

"ANH HAI!!!

MÀY ĐANG NGHĨ CÁI GÌ VẬY HẢ!!!!!"_Jisung

"Sao mày lại tát tao?

Chời mẹ tát một cái mà tỉnh luôn hà!"_Hyunjin

"Đi về với tao nhanh lên!!

Mày mà còn nhây nữa là tao chơi khô máu với mày luôn á!"_Jisung

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
TRAILER PHẦN 2


Tiếp tục spoil phần 2 nè các cậu >"S......

Seungmin......

Mày giết người rồi kìa.......

"

"Phải tìm cách chứng minh chuyện này.

Vì tao biết Seungmin không bao giờ làm chuyện độc ác đó"

"NẾU EM CÒN TIẾP TỤC NHỮNG CHUYỆN NHƯ THẾ NÀY!

THÌ LY HÔN ĐI!!!"

"A.......

Anh Minho......

Con của em......

"

"Sóng gió rồi sẽ qua!"

"STRAY KIDS!!!

FIGHTING!!!!"

Có bạn nào hóng diễn biến không nhỉ >
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 32


Jisung vật vã kéo Hyunjin ra khỏi quán và vác về nhà.

Cả đám anh em ra đỡ Hyunjin giúp Jisung.

Riêng Minho lại gần vuốt lưng Jisung để cậu đỡ mệt.

Woojin nhanh chóng đi nấu canh giải rượu.

Jisung nhận lấy và đem lên phòng Hyunjin.

Nãy giờ Changbin nhìn bộ dạng đó của em người yêu mà không khỏi đau lòng.

Chắc là lúc đó anh hơi nặng lời làm cậu tổn thương rồi.

Tại phòng Hyunjin và Changbin........

Hyunjin nằm trên giường và ngủ chẳng biết gì, Jisung đặt bát canh bên cạnh bàn rồi lay Hyunjin dậy:

"Ehhhh!

Dậy mày!"_Jisung

"......Tao ngủ bao lâu rồi"_Hyunjin

"Một tiếng rồi!

Mà tại sao mày với Changbin hyung cãi nhau?"_Jisung

"Anh ấy chẳng hiểu cảm xúc của tao.

Sáng nay con nhỏ Yeji sang đây chơi.

Tao dẫn nó đi tham quan Seoul thì nó bị vấp ngã.

Tao mới ngồi xuống xem thì thấy Changbin hyung bên kia đường.

Hyung ấy thấy xong bỏ chạy.

Tao cố gắng giải thích nhưng không được nên tao giận!

Ghen tuông vớ vẩn!"_Hyunjin

"Mày đừng nói thế!

Trong này mày cũng là người có lỗi đó.

Cho dù mày có yêu hyung ấy mấy chục năm đi chăng nữa thì mày cũng không hiểu được nỗi lòng của họ đâu.

Tao nói thật đó!"_Jisung

"Tại sao mày biết được điều đó?

Trong khi mày với Minho hyung rất tốt đẹp?"_Hyunjin

"........Mày nghĩ tao với anh Minho không bao giờ có xích mích sao?

Có đấy chứ!

Chỉ tại mày không chứng kiến thôi.

Tao nhớ có một lần tao với hyung ấy cãi nhau lớn lắm.

Nhưng rồi cùng làm hòa sau 3 ngày.

Mày nên đi xin lỗi đi!"_Jisung

"Ừm anh hai cảm ơn út!"_Hyunjin

"Yahhhh!

Đừng có xưng hô như vậy đó!

Tao không thích đâu.

Uống canh giải rượu đi nè.

Tao về phòng đây!

Còn dọn đồ đạc lại nữa, lâu ngày chưa về Hàn phòng bụi quá trời"_Jisung nói rồi đứng dậy đi về phòng

"Jisung nó nói đúng!

Mình nên đi xin lỗi.

Dù gì mình cũng hơi lớn tiếng"

Sáng hôm sau..........

Đang ăn uống một cách ngon lành thì bạn nhỏ Jisung cũng chúng ta có dấu hiệu lạ.

Nhanh chóng đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh.

Ở ngoài cả đám bàn tán:

"Thằng nhóc Jisung sao vậy?"_Woojin

"Đó giờ nó đâu có bệnh gì đâu!

Ehhh Minho, chút chở vợ mày đi khám đi!"_Chan

"Dạ vâng!"_Minho

Bệnh viện Seoul.........

Sau 1 tiếng trong bệnh viện, bác sĩ kim bạn thân của Minho ngồi trên ghế, tay xoay bút.

Minho hỏi:

"Ehhhh sao không nói gì hết vậy?

Rốt cuộc em ấy bị cái gì?"_Minho

"........Nghe thì đừng có sốc nha má....."

"Nói nhanh đi!"_Minho

"Jisung của mày..... có thai rồi!"

"C......

Có thai......

Mấy tháng rồi?"_Minho

"Một tháng!

À mà.......

"

Chưa kịp nói hết, Minho đã đá cửa bay ra ngoài.

Jisung đang ngồi ngoài chờ kết quả.

Thấy vẻ mặt thờ thẫn của Minho.

Cậu lo lắng hỏi:

"Minho ahhh, em bị làm sao thế?"_Jisung

"...."_Minho không nói già

"Anh ahhh nói đi mà!!!"_Jisung

"........ANH SẮP ĐƯỢC LÀM CHA RỒI!!!!!"_Minho hét lớn và bế Jisung lên

"Thật sao?

Ôi mẹ ơi à nhầm ôi trời đất ơi em mừng quá!

Mà thả em xuống đã!!!

Chút rớt con ra luôn bây giờ =)))"_Jisung

"Jisungie ơi......

"_Minho

"Dạ?"_Jisung

"Cảm ơn em!"_Minho

Anh nhẹ nhàng cúi thấp người xuống và áp môi mình lên môi cậu.

Hai đầu lưỡi quấn lấy nhau không rời.

Mật ngọt trong môi cậu như viên ma túy vậy, khiến người ta nghiện chết đi được!

Hôn một hồi lâu thì cậu đập nhẹ lên ngực anh.

Anh thả đôi môi đỏ ra kéo theo một đường chỉ bạc.

Hai người chỉ nhìn nhau cười!

Tại lâu đài.........

Seungmin hiện đang ở nhà một mình.

Gác chân lên bàn xem chương trình mình thích.

Bỗng có tiếng bấm chuông, anh liền bỏ dở bộ phim mà ra mở cửa.

Trước mặt anh là một cô gái nhìn là biết nhà có điều kiện mà sao không đủ tiền mua váy à?

Anh nhìn kĩ và chợt nhận ra cô gái đó chính là bạn gái cũ của anh:

"......Yujin.....

Cô đến đây làm gì?"_Seungmin

"Em nhớ anh!

Em cũng đã về bên anh rồi đây.

Chúng ta kết hôn nhé!"_Yujin ôm chặt Seungmin

"Cô thả tôi ra......!"_Seungmin

"Em không buông đâu!"_Yujin

"Thả ra mau!"_Seungmin

"Không!!!"_Yujin

"TÔI BẢO CÔ THẢ RA!!!!!!"_Seungmin dùng lực đẩy cô ta ra nhưng đã vô tình đẩy cô ta va phải cánh cửa và đập đầu phải.

Đầu Yujin hiện giờ máu me đỏ chót, mắt cô ta vẫn còn mở khiến nhiều người ám ảnh.

Seungmin đứng bất động trước cô gái nằm dưới sàn.

Tròng đen mắt chẳng hề nhúc nhích.

Đúng lúc đó Minho và Jisung từ bệnh viện trở về.

Liền bắt gặp phải sự việc đáng sợ này.

Jisung lắp bắp:

"S.....

Seungmin.....

Mày giết người rồi kìa.......

"_Jisung

"Không thể nào!!!

Chỉ vì cô ta quá phiền nên tao mới......!!!"_Seungmin

"Bình tĩnh lại!

Tao sẽ tìm cách giải quyết!"_Jisung

Tối hôm đó.........

Căn phòng khách bình thường có không khí vui vẻ bây giờ lại ảm đạm đến đáng sợ.

Woojin trầm mặt hỏi Seungmin:

"Tại sao em lại đẩy cô ta?"_Woojin

"Vì cô ta cứ ôm em......

Mà anh biết tính em rồi đó......

"_Seungmin

"Thôi được rồi!

Đừng trách Seungmin hyung nữa.

Chuyện đã xảy ra rồi"_Jeongin

"Bây giờ anh tính như vầy!

Hyunjin với Changbin cố gắng tìm bằng chứng để bao che.

Anh và Woojin sẽ cố gắng chăm sóc Seungmin giúp em ấy thoát khỏi nỗi ám ảnh.

Jeongin cố gắng bên cạnh Seungmin.

Minho thì chăm Jisung đi.

Thằng bé đang có thai đó!

Jisung mà xảy ra chuyện gì ảnh hưởng đến đứa con anh e rằng mẹ mà biết được sẽ chịu không nỗi đâu"_Chan

"Vâng bọn em hiểu rồi!"_Changbin

"Vậy tiến hành làm việc nhanh đi còn ngồi đó bóc hạt hướng dương bỏ mồm nữa =)))"_Woojin

"Thôi đợi tí đi hyung!

Cái hạt hướng dương này sản xuất từ Pháp cho Hyunjin và Changbin hyung đem về nên phải ăn cái đã"_Felix

"Ăn uống gì giờ này!

Đi lên làm việc nhanh lên không tao xúc từng đứa bây giờ =))))"_Chan

"Uầy anh Chan ăn hiếp trẻ nhỏ =)))"_Jisung

"Sao có thai mà sung dữ vậy?

Chút mày rớt con hay sẩy thai rồi tao mang tội thì sao =))))"_Chan

"Thôi đừng đùa nữa!

Thời gian không còn nhiều đâu"_Minho

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 33


Đang chuẩn bị lên phòng làm việc bản thân.

Chưa kịp làm gì hết thì bỗng cúp điện một cái bụp!

Xung quanh không có gì ngoài màu đen.

Như vậy đã đành còn đằng này chưa ai kịp lên tiếng thì bên ngoài trời nỗi gió lớn, sấm sét đánh xuống và mưa lớn.

Hyunjin nói:

"Oh WTF!!!

Sao lại như thế này????"_Hyunjin

"Vậy how to tìm thông tin?"_Changbin

"À đúng rồi!

Phòng em có một cái máy laptop không cần điện vẫn chạy được.

Mật khẩu là js149!"_Jisung

"Mật khẩu độc đáo dữ!"_Hyunjin

Hyunjun và Changbin sau đó lên phòng.

Jeongin cũng đưa Seungmin về phòng nghỉ ngơi.

Woojin và Chan đi nấu cơm tối.

Minho đỡ Jisung lên phòng nghỉ ngơi rồi sau đó thì ra khỏi nhà để đi công việc riêng.

Tại phòng Minho và Jisung.........

Trong phòng có 3 người đó đang làm việc đó là Hyunjin, Changbin và Jisung.

Nhưng........

"Cho tao làm đi mà~~~~ Máy tính của tao chứ bộ~~~"_Jisung

"Thôi mày ngồi yên đó đi!

Mày mà có chuyện gì là tao bị cạo đầu á!"_Hyunjin

"Anh hai ahhh cho út làm chung đi mà~~~"_Jisung

"Không là không!"_Hyunjin

"Hai đứa im lặng chút đi!........Ủa?"_Changbin

"Sao thế hyung?"_Hyunjin

"Thằng nào con nào hack máy tính rồi đm"_Changbin

"À em biết cách rồi!

Dăm ba mấy cái vụ hack này!

Phải tìm cách chứng minh chuyện này.

Vì tao biết Seungmin không bao giờ làm chuyện độc ác đó"_Jisung không nhanh không chậm ngồi lên ghế và chỉnh lại laptop_"Có bằng chứng rồi nè"

"Đâu cho tao xem!"_Hyunjin

"Người có tội nặng hơn ở đây là Yujin!

Vì cô ta đã xâm nhập đời sống của người khác.

Cái thứ hai là cô ta cố tình không buông Seungmin ra.

Điều này khiến tâm lý Seungmin bị mất kiểm soát và đẩy cô ta.

Còn sự việc cô ta chết là ngoài ý muốn của Seungmin.

Trong bộ luật giới ma cà rồng, phải đầy đủ bằng chứng thuyết phục mới được xóa tội!"_Jisung

"Mấy vụ tranh cãi này cứ giao cho tao!

Mày biết tao giỏi ở bộ môn này mà =)))"_Hyunjin

"Thôi anh với em ra ngoài.

Cho Jisung nghỉ ngơi!"_Changbin nói rồi kéo Hyunjin ra ngoài

Ba tháng sau........

Sau khi vụ việc của Seungmin được giải quyết thì Hyunjin và Changbin định về Pháp mà Hyunjin đòi ở lại.

Seungmin và Jeongin còn đủ việc nên ở lại.

Còn Minho và Jisung cũng định đi nhưng Jisung nói muốn sinh con ở đây nên ở lại đu bám hai ông anh tiếp =))))

"Ehhhhh Hyunjin!

Lau bên này nữa nè!

Bẩn thấy bà luôn hà!"_Jisung đang ngồi trên ghế ăn xoài ngon lành còn Hyunjin thì ở bên dưới lau sàn nhà =)))

"Đcm sao mày không xuống lau đi"_Hyunjin

"Anh hai không thương út thì cũng phải thương cháu của anh hai chứ"_Jisung

"Không vì cháu tao là tao đã đập mày từ lâu rồi =)))"_Hyunjin

"Ehhh Hwang Hyunjin, chỗ này còn bẩn nè!"_Changbin nãy giờ ngồi trên sofa ăn xoài với Jisung mà lơ đẹp em người yêu đang khổ sở ở dưới.

Đã vậy còn hùa theo bạn nhỏ họ Han =)))

"Bây giờ đến anh cũng như vậy nữa là sao??

Người ngoài nhìn vào nói em là giám đốc tin chết liền á!

Chẳng khác nào một con sen"_Hyunjin phụng phịu

"Thôi đưa đây anh lau cho!

Em lên ghế ngồi nghỉ đi"_Changbin

Woojin và Chan từ phòng ăn bước ra.

Ngồi lên ghế sofa sẵn tay lấy miếng xoài bỏ mồm =))).

Woojin nói:

"Tháng này đi khám thai chưa?"_Woojin

"Chút em đi nè!"_Jisung

"Minho chở đi hả?"_Chan

"Không, em đi một mình!"_Jisung

"Trời đất ơi có thai đi một mình nguy hiểm lắm đó biết không"_Woojin

"Mấy tháng trước em cũng đi một mình mà.

Có sao đâu!"_Jisung

"Tao thấy Woojin hyung nói đúng đó!"_Seungmin và Jeongin cũng từ trên cầu thang bước xuống_"Chút tao chở mày đi"

"Thôi không phiền mày đâu!

Tao tự đi được!

Cũng tới giờ rồi, thôi em đi nhé.

Chào mọi người!"_Jisung nói rồi vác balo đi

Tối hôm ấy.........

Jisung từ bệnh viện trở về là đã 7h tối.

Vừa mở cửa phòng thì cậu đã nhận được một luồng sát khí như muốn giết người của ai đó.

Cậu sợ hãi ấp úng:

"Anh Minho.......

"_Jisung

"Em đi đâu?"_Minho

"Em đi khám thai định kì.......

"_Jisung

"Đi một mình?"_Minho

"Dạ vâng.........

"_Jisung

"Anh đã bảo em như thế nào!!

Có đi thì phải có người chở!

Mang thai như vậy lỡ có chuyện gì thì anh biết sống sao"_Minho

"Tại em không muốn phiền ai......"_Jisung

"Vậy còn chuyện em ở nhà gánh vác thì sao?"_Minho

"Vì lúc đó không có ai nên em mới......

"_Jisung

"NẾU EM CÒN TIẾP TỤC NHỮNG CHUYỆN NHƯ THẾ NÀY!

THÌ LY HÔN ĐI!!!"_Minho bỗng dưng quát thẳng vào mặt Jisung khiến cậu giật mình.

Những dòng nước ấm từ mắt cậu bắt đầu rơi_"Khóc lóc suốt ngày!!

Tránh ra!!"

Minho mạnh bạo đẩy Jisung ra và bỏ đi.

Cậu ngồi gục xuống sàn và khóc lớn.

Mọi chuyện đã được sự chú ý của mấy anh em.

Sau khi Minho bỏ đi, họ mới lại gần Jisung và an ủi:

"Út ơi không sao chứ?"_Hyunjin dỗ Jisung với cương vị là người anh trai_"Không sao!

Có anh hai ở đây rồi.

Đừng khóc nữa!"

"Anh không ngờ Minho hyung có ngày nặng lời đến vậy luôn á"_Changbin

"Cũng không thể trách hyung ấy!

Dạo này em thấy Minho hyung đủ thứ việc để làm.

Có lẽ bị ảnh hưởng tâm lý rồi"_Jeongin

"Hyunjin!

Tối nay ở lại với Jisung an ủi thằng bé đi.

Dù sao em cũng là anh nó mà!"_Changbin

"Vâng em hiểu rồi!"_Hyunjin

"Hồi nãy cũng may mắn thiệt!

Lúc Minho đẩy Jisung là nó đã mém ngã và tổn thương đến đứa con rồi.

May mà nó đứng vững được"_Felix

"Ngày mai đứa nào chở nó đi khám đi để xem có ảnh hưởng gì không.

Hôm nay anh không trị tội thằng Minho anh không phải là người"_Woojin

"Anh có biết là Minho hyung khi giận lên đáng sợ đến mức nào không =)))"_Seungmin

"À thôi anh xin rút lại lời nói =)))"_Woojin

Sau khi cả đám rời khỏi phòng thì Jisung mới ngưng khóc lại.

Hyunjin vuốt tấm lưng gầy và nói:

"Jisung, nghe lời anh hai nói nè!"_Hyunjin

"Dạ.......

"_Jisung

"Có gì mệt mỏi hay khó khăn thì phải nói cho anh!

Hiểu chứ?"_Hyunjin

"Vâng út hiểu rồi"_Jisung

"Bây giờ lên giường nầm nghỉ đi.

Sàn nhà lạnh không tốt đâu"_Hyunjin

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 34


Nửa đêm.........

Đang ngủ thì bỗng có một cơn ác mộng ập tới Jisung.

Mặt cậu ngày càng có nét sợ hãi.

Chịu không nỗi nữa, cậu hét lớn và đồng thời bật dậy.

Tiếng động đã làm Hyunjin đang nằm bên cạnh của thức dậy.

Thấy vẻ mặt hoảng sợ của Jisung, Hyunjin hỏi:

"Sao thế?"_Hyunjin

"Tao gặp ác mộng........

"_Jisung

"Mày thấy gì trong đó?"_Hyunjin

"Tao thấy anh Minho sau khi bỏ đi thì gặp tai nạn....

Thảm lắm......"_Jisung gục mặt xuống_"Bây giờ tao không muốn ngủ luôn"

"Ra ngoài đi dạo không?"_Hyunjin

"Ừm cũng được!"_Jisung

Thay đồ xong rồi, Hyunjin và Jisung xuống dưới phòng khách.

Vì không bật đèn nên tối đen như mực chẳng thấu đường.

Bỗng có tiếng nói của một người phụ nữ vang lên khiến cả hai hơi rùng mình.

Sau đó một mái tóc đen dài cùng với cái đầm màu trắng hiện rõ.

Hyunjin và Jisung hơi run người, lại gần người phụ nữ đó.

Người phụ nữ quay mặt lại và.......

"Ú òa!

Chào hai đứa"

"M......

Mẹ.....

Mẹ làm con giật hết cả mình!"_Hyunjin

"Mẹ lên đây có việc gì ạ?"_Jisung

"Mẹ nghe một số chuyện về tụi con nên lên đây xem thế nào.

Với lại mẹ lên thăm cháu nội của mẹ chứ =)))!

Jisung, sao mặt con xanh thế?"_Minji

"Dạ con.......cãi nhau với anh Minho"_Jisung

"Sao lại cãi nhau?"_Minji

"Hyung ấy còn đẩy Jisung nữa đó mẹ!"_Hyunjin

"Ôi trời đất!!!

Thằng Minho đâu rồi!!!"_Minji

"Chồng con đi ra ngoài rồi thưa mẹ......

"_Jisung

"Nó làm vậy với con mà con còn coi nó là chồng á?

Gọi nó về đây cho mẹ liền đi Hyunjin!"_Minji

"Dạ vâng thưa mẹ!"_Hyunjin nói rồi lấy điện thoại ra gọi cho Minho_"Mẹ ơi hyung ấy không bắt máy"

"Thằng này đúng là quá đáng mà!

Vợ mang thai mà đẩy như đúng rồi á!

Tao hôm nay phải vả vào bản mặt của nó"_Minji

"Mẹ ahhh bình tĩnh đã"_Hyunjin

"Thôi hai đứa đi dạo rồi về sớm!

Ngoài trời lạnh lắm nên nhớ giữ ấm"_Minji

"Vâng!

Chào mẹ con đi!"_Jisung

Khách sạn Luna.........

Minho nằm trên giường suy nghĩ về hành động ban nãy của mình.

Phải chăng anh đã quá đáng?

Anh nổi giận cũng chỉ vì lo lắng cho Jisung.

Vì bản thân anh biết Jisung đang có thai mà ra đường một mình thì rất nguy hiểm.

Anh nhớ lại kỉ niệm xưa.......

Ngày hôm ấy Jisung vô tình ngất trước cửa lâu đài.

Sau đó được Minho chăm sóc tận tình đến cả nhà cũng bất ngờ vì trước giờ Minho không quan tâm ai cả.

Ngày Jisung tỏ tình là một buổi hoàng hôn cực đẹp.

Jisung luôn ăn mặc giản dị nhưng đừng nghĩ gia đình của cậu không khá giả.

Jisung từ sau khi bị Seoju bỏ rơi thì được một gia tộc có tiếng nhận nuôi và yêu thương hết mực đơn giản vì đó là đứa con duy nhất của họ!

Minho bỗng bật dậy và mở cửa phòng ra.

Chạy xuống lễ tân trả chìa khóa phòng và phóng ra khỏi khách sạn tìm Jisung.

Về phía Jisung và Hyunjin thì đang thông thả đi dạo.

Đi đến một đoạn cần băng qua đường thì thấy Minho đang cầm điện thoại chăm chú nhìn.

Một chiếc xe tải chạy với tốc độ nhanh đang lao đến mà anh thì lại đang băng qua đường chẳng để ý gì:

"ANH MINHO!!!!"_Jisung hét lớn

Không nhanh không chậm Jisung nhanh chóng chạy xuống đường và đẩy Minho ra khỏi vùng nguy hiểm và........

RẦM!!!

Một cú tông mạnh đến nỗi phát ra tiếng lớn đã làm gây sự chú ý của những người xung quanh.

Họ chạy lại chỉ thấy một cậu con trai nhỏ bé nằm bất động trên mặt đường lạnh lẽo.

Phần đầu chảy máu lan ra cả đường.

Minho ôm chặt thân hình đầy vết thương của Jisung vào lòng và vừa khóc vừa nói:

"Jisung ơi anh xin lỗi!

Anh biết sai rồi!

Làm ơn tỉnh lại và nhìn anh nè!"_Minho

"Út ơi?

Nghe anh hai nói chứ?

Tỉnh lại đi út!

Anh hai đây út ơi!"_Hyunjin

"Ai đó làm ơn gọi cấp cứu giúp!!"_Minho

Sau đó chỉ vài phút mọi chuyện đã lan đến tai mấy anh em và mẹ Minji.

Họ nhanh chóng chạy đến bệnh viện.

Vừa đến đã thấy Minho và Hyunjin ngồi chờ trước phòng cấp cứu.

Một lúc sai bác sĩ bước ra và nói:

"Bệnh nhân đã tạm ổn nhưng còn đứa bé.......

"_Bác sĩ

"Con tôi thế nào?"_Minho

"Chúng tôi đã không giữ lại được đứa bé!

Xin lỗi gia đình"_Bác sĩ

Như sét đánh ngang tai!

Minho đứng bất động sau khi nghe tên bác sĩ kia nói.

Anh khụy gối xuống nền nhà.

Minji lại gần vừa khóc vừa trách móc:

"Mày thấy chưa!!

Mày đã giết con mày rồi đó!!!"_Minji

"Mẹ ơi bình tĩnh"_Chan

"Trời ơi cháu của tôi!

Mày đúng là thằng con trời đánh!

Mày ngay hôm nay tránh xa Jisung ra và cút ra khỏi nhà này!

Tao sẽ cho người đặt vé cho mày về Úc ngay!

Còn Jisung thì ở đây tao nuôi!

Đứng đó làm gì còn không cút đi!!"_Minji

"Mẹ ahhh con xin lỗi!

Là lỗi do con"_Minho

"Xin lỗi tao thì được gì?

Mày vào mà xin lỗi chồng mày kìa!"_Minji

Cả đám bước vào phòng bệnh của Jisung.

Jisung nằm trên giường bệnh không nói gì.

Minho lại gần và nói trong nước mắt:

"Jisung...

"_Minho

"A......

Anh Minho......

Con của em....."_Jisung thều thào

"......Con chúng ta vẫn an toàn...."_Minho

".....Đúng đó.....

"_Hyunjin

"Anh Minho!

Anh hai!

Tại sao lại nói dối em?"_Jisung

"Jisung........

"_Hyunjin

"Mọi người biết em cảm nhận được gì mà?

Tại sao không nói ra đi?

Nói dối làm gì chứ?"_Jisung

"Jisung ahhhh anh xin lỗi em và con nhiều lắm.......

"_Minho

"Mọi người đi ra đi!

Em muốn ở một mình....

"_Jisung

"Mày thật sự ổn chứ?"_Seungmin

"Tao không sao....

Làm ơn đi ra ngoài đi.......

"_Jisung

"Vậy được thôi!

Nhớ nghỉ ngơi"_Felix

Trước khi rời đi, Minji còn đánh mắt sang Minho ý muốn bảo anh nên ở lại.

Thấy cả đám ra ngoài hết trừ Minho, Jisung cáu gắt:

"Tại sao anh còn chưa chịu đi?!"_Jisung

".....Anh đứng đây chờ em tha thứ......

"_Minho

"Tha thứ?

Anh giết chết con tôi mà bây giờ anh còn muốn tôi tha thứ cho anh?"_Jisung

".....Anh thành thật xin lỗi........"_Minho

"Tôi quyết định rồi.....

Ly hôn đi!

Tôi không muốn sống với một con người đã ra tay sát hại con mình như anh!"_Jisung

".....Anh xin lỗi.....

"_Minho

"Anh không có lỗi!

Có lỗi ở đây là lương tâm của anh!!!

Tôi biết anh lo lắng cho tôi nhưng anh phải học cách kiềm chế chứ?

Anh thử nghĩ xem!

Ở bên Úc anh có bao giờ dành thời gian cho tôi chưa?

Chưa hề!

Anh đi làm đến tối mịt mới chịu về.

Anh đâu hiểu cảm xúc của tôi?

Mời anh về cho!"_Jisung

"....Thôi được rồi....

Anh sẽ về......

Em nhớ ăn uống đầy đủ.....

Đừng bỏ bữa.....

Coi như đây là lần cuối hai chúng ta gặp nhau......

Xin lỗi và tạm biệt.......

"_Minho nói rồi rời đi

Còn tiếp.........
 
Back
Top Bottom