Cập nhật mới

Khác NGƯỜI YÊU TÔI LÀ MA CÀ RỒNG [STRAY KIDS]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
202105333-256-k202671.jpg

Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Tác giả: YuMinsaranghae
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chính: HyunBin, SeungIn
Phụ: KnowHan, WooChan
Xin lỗi Lix nhiều lắm ạ TT



woojin​
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Intro


Woojin: ( ma cà rồng )

- Nắm quyền nguyên gia tộc ma cà rồng.

Đôi khi nghiêm túc nhưng cũng đôi khi bựa vl ra =)))

Chan: ( người )

- Người yêu của Woojin.

Sống trong lâu đài được 5 năm.

Bảo vệ cả gia tộc mặc cho bản thân là người

Minho: ( ma cà rồng )

- Đẹp trai, tài giỏi.

Lạnh như băng nhưng khi trước mặt bảo bối thì băng dù có lạnh cỡ nào cũng tan

Changbin: ( người )

- Chàng sinh viên năm nhất của trường đại học SOPA.

Là người rất ham hiểu về ma cà rồng

Hyunjin: ( ma cà rồng )

- Đẹp trai nhưng mồm nói liên tục.

Ỷ cao nhất nhà nên ăn hiếp thằng bạn đồng niên.

Thánh tấu hài của nhà

Jisung: ( người )

- Sóc nhỏ của Minho.

Cực kì đáng yêu và là nạn nhân số 1 bị Hyunjin trêu chỉ vì chiều cao.

Võ mồm thì đéo ai đấu lại =)))

Felix: ( 70% là người, 30% là ma cà rồng )

- Chàng trai có giọng trầm siêu quyến rũ.

Sống tại lâu đài chung với đám ma cà rồng kia mặc dù bản thân có máu chiếm % là người nhiều hơn

Seungmin: ( ma cà rồng )

- Bình thường thì hiền và dễ thương cực kì.

Nhưng khi giận lên thì đến thượng đế cũng phải "chào tay" =))

Jeongin: ( người )

- Em trai của Changbin.

Cũng hiểu rất nhiều về loài ma cà rồng.

Đáng yêu nên đã bị Seungmin tia phải

Trailer:

"Các người là ai?

Sao chúng tôi lại phải ở đây"

"Có vẻ như tôi đã lỡ yêu em rồi thì phải"

"Em cảm giác rằng có gì đó sai ở đây"

"Nếu như hyung từ chối tình cảm của em thì em sẽ tự kết liễu cuộc đời mình tại nơi này"

"Người yêu tôi là ma cà rồng"

Chính: HyunBin, SeungIn

Phụ: KnowHan, WooChan

Author: Yu

Thể loại: HE
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 1


Seo Changbin là một chàng sinh viên năm nhất của đại học SOPA.

Đẹp và học giỏi nên được nhiều người mến.

Anh có một cậu em trai tên là Jeongin.

Cha mẹ của hai anh em mất sớm nên anh và Jeongin phải nương tựa vào nhau mà sống.

Hai anh em có một sở thích đặc biệt đó là ham hiểu về loài ma cà rồng.

Nhiều người nói ma cà rồng là không có thật nhưng đối với họ thì nó lại có thật!

Hôm nay trường của Changbin dẫn đi dã ngoại ở một khu rừng.

Vì Jeongin cũng nghỉ hôm nay nên anh cũng dẫn cậu đi.

Đến khu rừng, Changbin và Jeongin tập trung ngay khu vực để thầy cô dặn dò:

"Các em nên nhớ!

Tất cả đi theo đoàn không ai được tách ra!

Cô nhắc lại lần nữa là không ai được tách ra!!

Và đừng đi sâu quá vì sẽ rất nguy hiểm nha các em!!"

"Dạ vâng!!"

"Vậy chúng ta xuất phát nào!!"

Changbin và Jeongin cũng đi theo đoàn.

Nhưng đến giữa đường thì Jeongin bị vấp ngã.

Changbin phải đứng lại đỡ cậu đứng dậy.

Nhưng có vẻ cậu bị trật chân.

Changbin nhìn về phía đoàn đã đi xa.

Bây giờ cách tốt nhất là phải đưa Jeongin vào ngôi nhà gần đây.

Bế em trai trên tay rồi chạy đi kiếm.

Đi sâu vào rừng được 30' thì anh phát hiện ra một lâu đài rất lớn.

Lâu đài mang lại cho người khác một cảm giác cô đơn, lạnh lẽo.

Nhưng anh không nghĩ ngợi gì mà chạy lại bấm chuông.

Cánh cửa lớn của tòa lâu đài mở ra.

Bên trong xuất hiện một chàng trai tóc vàng.

Thấy hai anh em họ, anh chàng đó hỏi:

"Hai người là ai?"

"Chúng tôi là khách du lịch.

Trong lúc đi em tôi bị vấp ngã nên bị trật chân.

Xin anh hãy giúp em tôi"_Changbin

"Được rồi!

Theo tôi"

Nói rồi anh bế cậu trên tay và đi theo anh chàng kia.

Bước vào trong lâu đài khiến anh bất ngờ vì độ lớn và rộng của nó.

Những ánh đẹp vàng mập mờ được treo trên trần nhà.

Vừa đi người kia vừa hỏi:

"Anh tên là Chan, 20 tuổi"_Chan

"Em là Changbin, 18 tuổi.

Còn đây là em trai của em, Jeongin 16 tuổi"_Changbin

"Em ngồi đây đi!

Đợi anh một chút"_Chan

"Dạ vâng!!"_Changbin

"MẤY ĐỨA KIA BƯỚC RA ĐÂY!!!"_Chan

Chan nói vanh lên.

Sau tiếng nói đó, ở các phía lẫn trên cầu thang có thêm 6 chàng trai khác đi tới.

Trong số đó có 4 người có 2 cái răng nanh.

Changbin khi thấy 2 cái răng nanh đó thì chắc chắn rằng họ là ma cà rồng.

Anh sợ hãi lui về phía sau 1 chút.

Một người trong đó có dáng người cao ráo nói:

"Oh shit!

Sao ang lại đem con người về đây?

Em đang thèm máu cơ mà"

"Nè nè Hwang Hyunjin!

Thèm máu thì xuống phòng thí nghiệm.

Tao để cả lọ máu nhân tạo ở dưới đó đó.

Đừng có hở tí thấy người là hút máu"_Một người con trai nhỏ con nhất đám nói với Hyunjin

"Mày nên nhớ mày là người đó nha Han Jisung.

Tao cũng có thể cắn mày bất cứ lúc nào"_Hyunjin

"Nhóc thử cắn xem nào?"_Chàng trai với mái tóc xanh, đôi mắt lạnh như băng lườm Hyunjin

"Ơ dạ em không dám đâu thưa anh Minho"_Hyunjin

"Woojin, tớ nhờ cậu xuống nấu ít đồ ăn"_Chan nói với Woojin rồi Woojin xuống bếp_"Còn Seungmin đưa Jeongin lên phòng rồi chưa cho nó"

"Em biết rồi"_Seungmin nói rồi đỡ Jeongin đi lên lầu

"Giới thiệu lại nhé!

Từ trái sang phải gồm Minho, Jisung, Hyunjin, Felix.

Người đỡ Jeongin là Seungmin còn cái người lúc nãy vào bếp là Woojin.

Sắp tới em cứ ở lại đây.

Tụi anh sẽ cung cấp đầy đủ cho hai anh em"_Chan

"Các người thật sự là ai?

Tại sao chúng tôi phải ở đây?"_Changbin

"Giả ngốc hay ngốc thật vậy?

Nhìn mà cũng không biết à?

Anh em chúng tôi là ma cà rồng.

Riêng Chan hyung, Jisung là người.

Felix là người lai ma cà rồng"_Hyunjin

"Mà anh Changbin yên tâm đi!

Có em ở đây rồi thì không ai dám cắn với hút máu anh đâu.....

Ahh......

"_Jisung vừa dứt lời thì bị Minho kéo cổ áo xuống và cắn ngay phần gần xương quai xanh.

Thấy Jisung bị hút máu, Changbin sợ hãi nhưng giữ bình tĩnh lại được.

Minho nhả hai cái răng nanh ra khỏi Jisung rồi thì thầm vào tai cậu nói:

"Máu của em lúc nào cũng hợp khẩu vị với anh đấy bảo bối ạ"_Minho

"Thằng Minho kia đủ rồi đấy!

Hai năm trước Jisung vào đây chỉ mới 15 tuổi mà mày hút đến nỗi thằng nhỏ khô máu.

Mày cứ hút thì làm sao chiều nay nó đi học được.

Bây giờ đưa nó xuống dưới bếp cho nó ăn chút gì đi"_Chan

"Đây đồ ăn tới rồi!

Ăn đi để lấy sức!

Hyunjin..... mặt của chú mày sao....

"_Woojin

"À!

Em bị thằng Jisung cho ăn tát ý mà TT"_Hyunjin

"Sao nó lại tát em?"_Woojin

"Vì em lỡ mồm trêu nó là.....

đồ lùn"_Hyunjin

"Ăn tát là phải rồi =)))"_Felix

Còn tiếp~~~
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 2


Phòng của Seungmin........

Seungmin để Jeongin ngồi trên giường rồi chạy đi lấy dụng cụ băng bó.

Ngồi xuống đối diện cậu rồi sờ chỗ bị trật và nói:

"Cũng khá nhẹ!

Một chút là sẽ hết thôi"_Seungmin nói rồi bẻ cái rắc ngay chân Jeongin khiến chân Jeongin hết đau

"Hết đau rồi này.....

Mà anh tên gì vậy?"_Jeongin

"Anh tên là Seungmin.

Em là Jeongin hả?"_Seungmin

"Dạ đúng rồi"_Jeongin

"Em đừng có sợ!

Ở đây mọi người thương hai anh em của em lắm"_Seungmin

"Nhưng..... em sợ bị hút máu....

"_Jeongin

"Nhà này đang bị chế độ kiêng máu em ơi =))).

Với lại răng của tụi anh cũng chẳng nhọn lắm đâu.

Cắn không có đau đâu mà lo"_Seungmin nói rồi đỡ Jeongin đứng dậy và đi xuống tầng dưới để nói chuyện với mọi người

Phòng thí nghiệm........

Minho là người hay chế thuốc giải khi có ai đó bị dính độc trong nhà.

Dạo gần đây anh chàng có nghe về một loại độc từ rắn mà khi ma cà rồng nào đó bị cắn thì sẽ bị nhiễm.

Nên Minho đang vật vả với đống lọ thuốc.

Từ phía cầu thang, Jisung bước xuống.

Ngồi xuống ngay cái ghế gần góc cầu thang.

Rót cho mình một ly trà ấm, nhâm nhi từng chút một.

Sau đó đứng dậy đi về phía bàn thí nghiệm và nghịch vài lọ thuốc.

Minho tiến tới ôm cậu từ đằng sau và hỏi:

"Có gì cần tâm sự sao?"_Minho

"Ừm!"_Jisung

"Chuyện gì kể anh nghe xem nào?"_Minho

"Em không biết anh có cảm nhận được không nhưng......Lòng em giống như có cảm giác gì đó"_Jisung

"Bồn chồn?

Lo lắng?"_Minho

"Có thể nói như vậy"_Jisung

"Chắc có lẽ do em suy nghĩ nhiều quá rồi.

Nghỉ ngơi đi!

Chiều nay nghỉ học cho anh"_Minho

"Nhưng em.....Ahh......"_Jisung chưa nói hết thì đã bị Minho cắn nhẹ ngay phần mang tai

"Không được cãi lời anh.

Lên phòng nghỉ đi"_Nghe Minho nói Jisung cũng im lặng mà lên trên phòng

Quay trở về phía Seungmin và Jeongin thì cậu đang ngồi đối diện anh.

Cả hai chẳng ai dám lên tiếng gì.

Và Seungmin đã phá tan bầu không khí ngột ngạt đó:

"Sao em lại lạc vô đây?"_Seungmin

"À thật ra.......Em đi dã ngoại với trường của anh Changbin thì bị trật chân.

Vì lo cho em nên anh ấy mới tìm đại một nơi nào đó để hy vọng chữa được cho em"_Jeongin

"Xung quanh đây không chỉ có bọn anh mà còn có nhiều ma cà rồng khác.

Em mà ra ngoài thì sẽ là con mồi của bọn chúng.

Thôi thì hai anh em cứ tạm ở đây đi"_Seungmin

Ở phía Changbin thì lúc đó anh định đi kiếm Jisung để hiểu thêm về gia tộc này.

Nhưng càng đi anh càng thấy sai.

Xung quanh ngày càng tối dần.

Anh chẳng thấy đường đi nữa nên định quay lại thì có một lực mạnh đẩy anh sát vào tường rồi cảm giác đau đớn bỗng nhiên xuất hiện trong người.

Cảm giác này giống như là bị ma cà rồng cắn vậy........

"Loại máu này......

Tôi chưa từng thấy bao giờ....!"_Người đó

"Ui da cái cổ của tui TT......

Ủa Hyunjin?"_Changbin

"Là anh sao?

Sao lại đi vào trong này?

"_Hyunjin

"Anh cũng chẳng biết!"_Changbin

"Đây là khu vực cấm ở nhà tôi.

Chỉ có anh Woojin và anh Chan mới được vào.

Anh còn không đi ra nhanh đi trước khi bị xé xác"_Hyunjin nói rồi bỏ đi

"Tòa lâu đài này y hệt cái mê cung"_Changbin nói xong thì cũng quay đầu đi ra ngoài.

Khi Changbin vừa mới ra khỏi thì có một cái bóng núp đằng sau bức tường xuất hiện và thầm nghĩ:

"Cái cậu Changbin này......

Hình như mình đã gặp ở đâu đó rồi"

Đến giờ ăn, cả đám chạy như bay xuống phòng ăn.

Gì chứ ăn thì vẫn là nhất nhé!

Kéo cái ghế rồi đặt mông xuống, đang chuẩn bị gắp đồ ăn thì Jisung hỏi:

"Changbinie hyung?

Sao anh không ăn đi?"_Jisung

"Tại anh......

"_Changbin

"Không hợp khẩu vị của em à?"_Woojin

"Dạ không phải.....

Do em sợ phiền mọi người......"_Changbin rụt rè

"Anh cứ tự nhiên đi nhé"_Seungmin

"Dù sao cũng là người một nhà mà"_Jisung

"Hyunjin, Felix và Seungmin ăn nhanh còn đi học"_Woojin

Ăn xong thì Hyunjin, Felix và Seungmin thay đồ đi học.

Còn Jisung lúc đầu bị anh người yêu không cho đi học hôm nay nhưng vì tài aegyo bẩm sinh khiến Minho mềm lòng nên để cậu đi.

Gì chứ dù cho người yêu có là ma cà rồng đi chăng nữa thì Han Jisung này vẫn tay trên nhé =)))

Felix và Seungmin sau khi thay đồ xong thì đứng đợi trước cổng và chờ Jisung kéo lết Hyunjin xuống.

Trường cấp 3 Young Wings......

Một chiếc xe Limo đậu trước cổng trường học.

Cả 4 người bước xuống trước sự trầm trồ của học sinh:

"Ôiiiii!!

Nam thần của lòng tao kìa~~"

"Uầy Hyunjin ơi anh đẹp trai quá!!"

"Seungminie ahhh cậu đáng yêu quá"

"Felix oppa ơi làm người yêu của em đi~~"

"Ui pé thụ Han Jisung hôm nay đáng yêu vãi"

..............

Giờ đến tiết anh văn cũng là cái tiết mà cả 4 người ghét nhất.

Hyunjin nhân cơ hội tiết đó liền ngủ một giấc.

Đang ngủ thì một cục phấn bay vào đầu khiến cậu lười biếng đứng dậy:

"Aishhhh phá hết giấc ngủ của tôi rồi đấy"_Hyunjin

"Này học trò Hwang!

Nãy giờ em có nghe tôi nói gì không vậy?"_Giáo viên

"Tôi không nghe và cũng không thích nghe đấy"_Hyunjin

"Em.....

"_Giáo viên

"Sao?

Muốn tôi hút cho khô máu không?"_Hyunjin vừa nói vừa nhe hai cái răng nanh ra

"Ờ thôi được rồi em cứ ngủ đi.

Còn học trò Han.....

"_Giáo viên định ném viên phấn về phía Jisung thì bị Hyunjin chụp lấy

"Bạn tôi đang ngủ cô không thấy sao?

Đừng tưởng bạn tôi là người thì cô có quyền đó.

Tôi cảnh cáo cô!

Không được phép phá giấc ngủ của 4 người chúng tôi"_Hyunjin nói rồi ngồi xuống ngủ tiếp

Còn tiếp......
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 3


Tại lâu đài.......

Woojin, Minho đi ra ngoài hết rồi.

Nhà chỉ còn Chan, Changbin với Jeongin.

Chan rót ly trà cho cả 3 rồi hỏi:

"Này, hai đứa có muốn đi học không?"_Chan

"Đi học?

Ở khu rừng rậm rạp như này mà cũng có trường học sao ạ?"_Changbin

"Có chứ!

Nếu hai đứa muốn đi học thì Changbin sẽ học cùng trường đại học với thằng Minho.

Còn Jeongin học chung với đám nhóc kia ở trường cấp 3.

Mấy đứa thấy thế nào?"_Chan

"Dạ vậy hai anh em tụi em cảm ơn hyung nhiều lắm ạ"_Jeongin

"Vậy để anh gọi điện cho thằng Jisung"_Chan nói rồi cầm điện thoại, bấm vào dòng chữ "Thằng sóc 1m69" rồi để lên tai......

< Em nghe đây >

< À!

Chút em đi ngang sang phòng hiệu trưởng thì xin nhập học cho thằng nhóc Jeongin giúp anh >

< Vâng em biết rồi >

Tối hôm ấy..........

Chan tập hợp mọi người lại.

Cả đám từ các hướng ngồi lại ngay chỗ phòng khách.

Chan lên tiếng:

"Anh nghĩ là chúng ta nên cần mua một số vật dụng và quần áo cho anh em Changbin và Jeongin!

Vậy thì bây giờ mấy đứa tự chia nhau ra mà đến khu trung tâm thương mại dành riêng cho ma cà rồng đi"_Chan

"Thế đi bằng cách nào hả hyung?"_Jeongin

"Thì mấy đứa ma cà rồng có cánh bế mấy đứa người chứ sao em =))"_Woojin

"Vậy ai sẽ bế Changbin với Jeongin?"_Felix

"Ông Minho thì sao?"_Hyunjin

"Ông ngu thì ngu vừa phải thôi nha ông tướng.

Minho hyung mà bế một trong hai người này đảm bảo ngày mai chỉ còn xác =))"_Seungmin

"Thử bế đi để xem họa mi còn hót không nhé =))"_Felix

"Để em bế Jeongin cho"_Seungmin

"Vậy thì để em bế Changbin hyung"_Hyunjin

"Ừm vậy cũng được!"_Chan

"Thôi hay là cứ để anh Minho bế Changbin hyung đi.

Còn em sẽ sang thằng Hyunjin.

Dù gì em đi với nó cũng dễ đè đầu bẻ gãy răng của nó =))"_Jisung

"Tao cạp mày luôn bây giờ nhé Han Jisung =="_Hyunjin

"Không sao.......

Người yêu của em thì em bế"_Minho nói rồi đi về phía Jisung, nhấc bổng cậu lên bế theo kiểu công chúa.

Ai chứ nhóc Jisung này trong nhà ai cũng muốn bế.

Vì do nhóc nhỏ con với nhẹ cân.

Một cơn gió nhỏ cũng đủ làm ngã Jisung.

Tiếc thay muốn bế cậu thì phải bước qua xác Minho =)))

Hội anh em ma cà rồng bắt đầu mọc cánh ra.

Bế người mình đã chọn lên rồi bay với tốc độ nhanh hơn cả máy bay.

Chốc chưa đầy 15s đã tới trung tâm thương mại dành cho ma cà rồng.

Đến nơi, vì Felix là fashioner của nhà nên chính cậu sẽ đi lựa đồ cho Changbin.

Kế đó couple KnowHan sẽ chọn đồ cho bé Jeongin.

Vì Jeongin có nói mình thích mặc mấy bộ đồ đáng yêu.

Lại vô tình cùng sở thích với Jisung nên dễ dàng lựa chọn.

Khu vực chọn đồ cho Changbin.....

Lần thử thứ nhất: Áo thun đen, quần jean, nón đen

"Hơi có phần tối tăm quá.

Đổi!!"_Felix

Lần thử thứ hai: Áo sơ mi trắng, quần bó đen

"Không hợp cho lắm.

Đổi!!"_Felix

Lần thử thứ ba: Áo tay lửng xanh, quần jean rách

"Bộ này đẹp này!

Lấy bộ này đi"_Felix

Khu vực chọn đồ cho Jeongin........

Jisung đã vất vả thử cho Jeongin hơn 15 lần nhưng kết quả vẫn chẳng đúng như ý của cậu sóc nhỏ này.

Thấy em người yêu cứ loạn xạ với đống đồ, Minho mới kêu quản lý ra:

"Thử đồ cho cậu nhóc này giúp tôi"_Minho

"Dạ vâng thưa thiếu gia"_Quản lý nói rồi đẩy Jeongin vô phòng thử đồ.

"Có ổn không đây?"_Jisung

"Cứ tin anh đi.

Còn em thích gì thì mua đi"_Minho

"Vậy chừng nào Jeongin xong thì anh kêu em nhé"_Nói rồi Jisung tung bay về phía những tủ đồ treo áo hoodie.

Sau 2' trong phòng thay đồ, Jeongin bước ra với cái áo tay lửng màu hồng với quần jean.

Jisung trầm trồ:

"Wow em mặc đồ này trông dễ thương lắm đấy.

Đảm bảo thằng Seungmin sẽ chết đứng vì sự dễ thương này cho xem"_Jisung

"Vì sao ạ?"_Jeongin

"Thằng đó vốn là đứa cuồng những con người dễ thương nên nó mà không gào thét lên thì anh mày cũng chết"_Jisung

Tập trung lại ở khu đại sảnh, Changbin và Jeongin đang là đối tượng gây thu hút của mấy anh em.

Và đúng như lời Jisung nói, khi vừa mới gặp lại nhau.

Seungmin đã "bao vây" Jeongin và nói:

"Aaaaaaa chừi ưi Jeongin cute quá đi ahhh!!!"_Seungmin

"Biết ngay mà"_Jisung

"Jeongin ưiii hôm nay em dễ thương lắm luôn á"_Seungmin

"Dạ vâng!!

Em cảm ơn anh!"_Jeongin mỉm cười khiến tim Seungmin đập thình thịch

"Có vẻ như tôi đã lỡ yêu em rồi thì phải"

Họ cứ đứng trước đại sảnh.

Vừa cười có đôi khi châm chọc nhau.

Có lẽ từ khi anh em Changbin Jeongin về đây sống, không khí càng vui tươi nhộn nhịp hơn.

Nhưng ở ngay trên mái nhà của trung tâm thương mại, có một người bí ẩn đang quan sát họ rất kĩ.

Nhưng có vẻ người đó đang nhìn chằm chằm vào Changbin thì đúng hơn.........

Vì có tính cảnh giác cao nên Jisung cảm thấy có gì đó kì lạ.

Cậu quay đầu nhìn lên mái nhà nhờ trần nhà trong suốt.

Nhìn lên thì chẳng thấy tên đó đâu nữa, Jisung mới trở về vị trí cũ.......

Tại lâu đài.........

Cả 9 người tập trung tại phòng khách rộng lớn.

Woojin nhấp ngụm trà rồi nói:

"Bây giờ có Changbin và Jeongin về đây.

Vậy chúng ta phải di chuyển phòng ngủ một tí rồi"_Woojin

"Vậy di chuyển như thế nào ạ?"_Changbin

"Phòng thằng nào còn trống chỗ đâu?"_Chan

"Phòng em với Hyunjin"_Seungmin

"Vậy Changbin ở với Hyunjin.

Jeongin sang ở với Seungmin đi"_Chan

"Dạ vâng!!"_Changbin

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 4


Sáng hôm sau........

"MẤY CÁI ĐỨA NÀY DẬY NGAY CHO TAO!!!"_Chan gào thét

"Cái gì mà mới sáng sớm đã ồn ào vậy hyung?"_Hyunjin nói với giọng ngái ngủ

"Tụi bây sắp trễ học rồi đó!

Dậy ngay cho bố mày"_Chan

"Rồi tụi em dậy ngay đây"_Seungmin

Tại trường cấp 3 Young Wings........

Chiếc xe Limo lại một lần nữa dừng ngay trước cổng trường Young Wings danh giá.

Bốn chàng trai bước xuống thêm cậu út Jeongin khiến đám fan trầm trồ:

"Ohhhh nhóc kia là ai thế??

Trông dễ thương vãi ra~~~"

"Chắc là họ hàng của mấy anh đó"

"Nhìn thụ lòi ra luôn á~~"

Còn Jeongin hiện tại thì đang bất ngờ vì ngôi trường này rộng gấp nghìn lần so với ngôi trường cậu từng học tại Seoul.

Đứng lại tại đại sảnh, Hyunjin dặn dò:

"Bây giờ em đi thẳng rồi quẹo trái sẽ có một căn phòng lớn.

Đó là phòng hiệu trưởng.

Đến đó mà nhận lớp nhé.

Tụi anh lên lớp trước!

Ra chơi em cứ sang khu lớp 12 và tìm lớp 12A3 là được!"_Hyunjin

"Dạ em hiểu rồi ạ!!"_Jeongin gật đầu rồi đi theo đường Hyunjin chỉ dẫn.

Đến căn phòng có cánh cửa lớn, cậu đẩy cửa rồi bước vào.

Lễ phép chào người đàn ông trước mặt:

"Chào thầy ạ"_Jeongin

"Chào em!

Em là Jeongin phải không?"_Hiệu trưởng

"Dạ đúng rồi ạ!"_Jeongin

"Lớp của em là.....

11A5!

Bây giờ em đi theo cô Minju đi!

Cô ấy sẽ dẫn em lên!"_Hiệu trưởng

"Dạ vâng em cảm ơn thầy!"_Jeongin

"Được rồi!

Em đi theo cô!"_Minju

Jeongin vâng lời rồi đi theo cô giáo đang đi ở phía trước.

Ngôi trường này thiết kế theo phong cách Pháp lai Mỹ.

Rất tinh tế và độc đáo.

Từng kiến trúc của trường rất đẹp và bắt mắt.

Hiện giờ, tim của cậu đập thình thịch vì sắp gặp được các bạn mới.

Cô Minju mở cửa lớp 11A5, đi lại chỗ bục giảng rồi nói:

"Hôm nay lớp chúng ta sẽ có học sinh mới.

Mời em!"_Minju

"Xin chào các bạn!

Mình là Jeongin"_Jeongin vui vẻ cười

"Uầy có phải cậu bạn hồi nãy đi chung với 4 anh nam thần phải không?"

"Đúng rồi!

Cậu ấy dễ thương quá đi mất~~~"

"Được rồi đừng ồn nữa mấy em!

Hmmmm......

Jeongin ahh, em xuống ngồi kế Ryujin nhé!"_Minju

"Dạ vâng!!"_Nói rồi cậu bước xuống dãy bàn số 4 và ngồi xuống cái bàn gần cửa sổ.

Cô gái tóc ngắn màu hồng tên Ryujin thân thiện nói:

"Chào cậu!

Tớ là Shin Ryujin, lớp trưởng"_Ryujin

"Chắc cậu học giỏi lắm nhỉ"_Jeongin

"Cũng bình thường thôi.

Mà cậu có quan hệ gì với 4 anh nam thần vậy?"_Ryujin

"Ý cậu là anh Hyunjin, anh Jisung, anh Felix với anh Seungmin?"_Jeongin

"Ừm đúng rồi!"_Ryujin

"À!

Vì lúc đó tớ đi chơi với anh trai.

Thì tớ bị trật chân và được cả gia tộc họ cứu"_Jeongin

"Ra là vậy!"_Ryujin

Tại đại học Mirror.........

Minho cũng giống như 4 người trước.

Cũng là nam thần trong trường.

Và sự xuất hiện của Changbin cũng khiến mọi người bất ngờ:

"Ehh ehh ehh cái anh đi cùng anh Minho là ai vậy?"

"Nhìn thụ vãi nồi~~"

"Chắc là người yêu của anh Minho??"

"Mày be bé cái mồm lại thôi.

Người yêu của anh Minho là bé Jisung bên Young Wings á.

Nói xàm có ngày bé đó qua tán cho vỡ mồm rồi đừng hỏi sao xui"

Minho dặn Changbin là đi đến khu lớp dành cho sinh viên năm nhất rồi đi về phía lớp học của mình.

Changbin đi đến lớp A7 ở khu năm nhất rồi gặp thầy giảng viên tên là Luhan.

Thầy gặp anh rồi bước vào lớp:

"Chào các em!

Hôm nay lớp ta có học sinh mới.

Mời em!"_Luhan

"Chào mọi người!

Tôi là Changbin"_Changbin

"Em xuống ngồi kế Jihoon nhé"_Luhan

"Dạ vâng!!"_Changbin vừa dứt lời là đi xuống cái bàn nằm giữa dãy 2 tính từ cửa ra vào sang.

Để cặp xuống đất rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

Cậu bạn tên Jihoon vui vẻ nói:

"Chào cậu!

Tớ là Park Jihoon"_Jihoon

"Tớ là Changbin"_Changbin

"Cậu là người sao?"_Jihoon

"Ừm đúng rồi"_Changbin

"Cậu may thật đấy.

Lớp này chiếm đa phần là người.

Cậu mà vô mấy lớp khác là khô máu như chơi"_Jihoon

Tối hôm đó.........

Sau một ngày đi học mệt mỏi, cả 7 người trở về nhà.

Nhưng điều lạ là mặt mũi của đám nhóc cấp 3 trừ Jeongin thì đều có vết trầy và xước.

Chan hỏi:

"Này!

Mấy đứa lại đi đánh nhau phải không?"_Chan

"Thật ra là....... do em!!

Em bị bọn 12A8 gây sự.

Mà tụi nó đông lắm, còn là ma cà rồng nữa nên em không làm gì được.

Thế là tụi nó đánh em và 3 người còn lại mới cứu em nên cũng bị đánh......

"_Jisung lắp bắp

"Lần đầu hay sao?"_Woojin

"Dạ chuyện này diễn ra từ năm lớp 11......."_Jisung vừa kể là mặt của Minho đã đen như đít nồi.

Anh kéo cậu lại gần và hỏi:

"Có đau không?"_Minho

"Đau lắm.....

Bọn nó còn dùng cả cây sắt đánh vào tay em......

"_Jisung

"Chan hyung, nhờ anh chăm sóc Jisung giúp em"_Minho nói rồi quay đi tiến về phía cửa và đi mất với ánh mắt đỏ như máu

"Thôi rồi kì này bọn kia nghỉ hót =))"_Seungmin

Phòng Hyunjin và Changbin........

Mặc dù anh đã thích nghi với cuộc sống của mấy anh em này nhưng cái cậu Hyunjin này anh vẫn không thể bắt chuyện được.

Nhưng hôm nay liều một lần vậy:

"Uhm......

Hyunjin?"_Changbin

"Có chuyện gì sao?"_Hyunjin

"Sao hyung thấy em ít mở lòng quá vậy?"_Changbin

"Em cũng có mở lòng mà.

Với thằng Jisung chẳng hạn"_Hyunjin

"Ý anh là mở lòng với anh cơ.

Bộ anh phiền lắm sao?"_Changbin

"Tại em thấy anh không nói gì nên em cũng im!"_Hyunjin

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 5


Không khí trong phòng bây giờ thật ảm đạm làm sao.

Chẳng ai dám lên tiếng.

Hyunjin bình thường dù cho có chuyện gì cũng sẽ lên tiếng ít nhất một câu.

Nhưng sao hôm nay miệng cậu như có ai đó dán băng keo vào vậy.

Không thể nói gì thêm, Hyunjin đi lại tắt đèn rồi leo lên giường ngủ.......

Một tuần sau đó........

Đã 1 tuần kể từ ngày Changbin và Jeongin sống ở đây rồi.

Hai anh em cũng đã nói chuyện nhiều hơn với gia đình ma cà rồng kia.

Hôm nay nghe tin mẫu hậu của đám ma cà rồng về thăm lâu đài nên mấy anh em dậy từ sớm để chuẩn bị đón mẫu hậu về.

Từ ngay cánh cổng mở ra, có một người phụ nữ có lẽ là đã 40 bước vào trong căn nhà.

Và người phụ nữ đó không ai khác là mẹ của mấy anh em ma cà rồng kia - Kim Minji.

Khi thấy bà, Chan đã bưng nước ra mời bà.

Bà uống vài ngụm rồi mỉm cười hỏi:

"Dạo này mấy đứa sống sao rồi?"_Minji

"Dạ tụi con sống vẫn tốt thưa mẹ"_Woojin

"Mẹ đi đường có mệt không ạ?"_Seungmin

"Mẹ không mệt lắm đâu!"_Minji

"Mẹ ơi!

Con xin phép đi đón Jisung về"_Minho nói rồi rời đi với chiếc xe Limo màu đen

"Ủa bộ Jisung của mẹ đi đâu à?"_Minji

"Dạ nhóc ấy đi học ngoại khóa thưa mẹ"_Chan

"Ừm, thôi để mẹ lên nghỉ đã"_Minji

Chiều hôm đó........

Sau khi nấu bữa tối xong, Woojin mới đi từng phòng gọi mọi người xuống ăn bữa ăn thịnh soạn có một không hai của đầu bếp Woojin.

Đúng lúc đó Minho cũng đón Jisung từ trường về.

Jisung nghe tin bà Minji về liền chạy nhanh vào nhà:

"Con chào mẹ!"_Jisung

"Ôi!!

Sóc nhỏ của mẹ về à~~~"_Minji bẹo má Jisung rồi hôn nhẹ lên trán cậu

"E hèm mẹ ơi đó là vợ sắp cưới của con đó"_Minho mặt đen như đít nồi

"Thằng này!

Đến mẹ của mày mà còn ghen"_Minji

"Ai là vợ sắp cưới của anh chứ?

Thứ nhất là em chỉ mới 17 tuổi.

Thứ hai là giờ có mẹ rồi, em không thèm cưới anh nữa đâu"_Jisung thốt ra những lời mà bản thân không nên thốt.

Khi nói xong, cậu bị một lực kéo lên phòng rồi làm gì đó thì ai mà biết được =)))

"Uầy hai cái đứa này!

Sắp ăn cơm rồi mà còn......

"_Chan

"À mà nãy giờ mẹ quên bén!

Hai cậu này là.......

"_Minji

"À!

Đây là Changbin với Jeongin.

Từ nay họ sẽ ở đây chung với bọn con"_Woojin

"À ra là vậy!

Cũng được"_Minji

"Dạ hai anh em chúng con cảm ơn bác ạ"_Changbin lễ phép

"Bác gì nữa!

Gọi ta là mẹ đi"_Minji

"Dạ vâng..... thưa mẹ"_Jeongin

"Thôi ăn đi mấy đứa!

Mặc kệ hai đứa kia đi"_Minji

Tại phòng Seungmin và Jeongin.........

Seungmin nằm bấm điện thoại còn Jeongin làm bài tập.

Gặp bài khó cậu không giải được.

Mà cũng chẳng biết nói làm sao để nhờ Seungmin được.

Cậu lắp bắp:

"S....

Seungmin hyung?"_Jeongin

"Sao thế?"_Seungmin

"C....

Có một bài t..... tập em giải k..... không được.....

Hyung giúp em được không?"_Jeongin

"Tưởng chuyện gì quan trọng lắm!

Bài nào để anh chỉ cho"_Seungmin tắt điện thoại và đi về phía Jeongin

"Bài này ạ"_Jeongin

"Cũng đơn giản mà!

Bây giờ làm như thế này........"_Seungmin kéo cái ghế ngồi cạnh.

Chỉ giảng từng chút một cho cậu dễ hiểu.

Khi anh giảng, không biết não của mình nghĩ gì mà cậu vô tình đưa mắt qua nhìn anh.

Vẻ đẹp của Seungmin khi nhìn gần khiến cậu hớp hồn.

Tựa như một bức tranh vậy.

Tim cậu lệch một nhịp.

Sợ bị phát hiện, cậu liền nhanh chóng quay mặt về phía quyển vở.

Tại phòng Woojin và Chan.......

Chan hiện tại đang nằm gối đầu lên tay của Woojin và xem TV.

Họ thật sự rất vui vì bây giờ gia đình đã có thêm 2 thành viên để tăng thêm tiếng cười.

Cả lâu đài lúc nào cũng có tiếng cười.

Nhưng họ không thể biết được mối nguy hiểm đang rình rập ở mọi nơi.

Và nhất là Changbin đang chuẩn bị đón một "cơn sóng tử thần".

Dường như chỉ có Jisung là người có cảm giác nhưng cậu chưa dám kết luận......

Tại phòng Minho và Jisung........

Minho đang bận làm đồ án cho trường.

Còn Jisung thì ngồi trên giường, trên tay lắc lắc ly nước mới rót.

Khuôn mặt đầy vẻ trầm tư.

Minhi thấy vậy liền quay sang hỏi:

"Dạo này em cứ suy nghĩ cái gì vậy?"_Minho

"Em cũng không biết nhưng.......

"_Jisung

"Nhưng?"_Minho

"Em có cảm giác rằng.......

Có điều gì đó nguy hiểm sắp ập đến với nhà mình và nhất là Changbin hyung.......

"_Từ trước đến giờ những cảm giác của Jisung hầu như đều đúng 100%

"Không sao!

Dù có chuyện gì thì anh nguyện sẽ bảo vệ em.

Anh sẽ không để em rời xa anh dù chỉ một lần.

Bây giờ thì nằm xuống ngủ đi"_Minho bình thường hay kiệm lời.

Nhưng trước mặt Jisung thì rất dịu dàng và giọng nói của anh rất ấm.

Tiếc là ít ai được nghe thấy lẫn bà Minji cũng không được nghe chất giọng đó của Minho

Tại phòng Hyunjin và Changbin.......

"Này!

Anh còn nhớ cái vụ em cắn anh hồi tuần trước không?"_Hyunjin

"Nhớ chứ"_Changbin

"Vết thương đã ổn hơn chưa?"_Hyunjin

"Ổn rồi"_Changbin

"Em dặn này!

Ở nhà tụi em thì có thể kiềm chế được cảm giác thèm máu.

Nhưng anh nên cầm hộp sữa việt quất này khi đi ra ngoài.

Vì xung quanh đây đa số là những con ma cà rồng hoang dã"_Hyunjin nói rồi đưa cho Changbin một hộp sữa

"Ừm cảm ơn em"_Tính ra cái cậu Hyunjin này cũng đâu lạnh lùng như Minho đâu.......

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 6


Sáng hôm sau........

Hôm nay bà phải về lâu đài của bà ngay vì có việc đột xuất nên đã đi từ sớm.

Sau đó Woojin, Chan, Minho và Changbin cũng chuẩn bị ra ngoài.

Trước khi đi Woojin dặn:

"Anh mày dặn nè!

Ở nhà thì đừng có phá nha mấy ông tướng.

Thử phá là liệu hồn với tui đấy"_Woojin

"Hyung với Woojin sang lâu đài ở khu rừng bên cạnh.

Còn Minho và Changbin đi học cộng thêm ngoại khóa nên chắc có lẽ tối mới về.

Liệu mà chăm Jeongin đi.

Nhóc ấy mà bị trầy xước gì là đám nhóc tụi bây coi chừng tao =)))"_Chan

"Ơ sao anh chẳng công bằng gì với tụi em vậy??

Hyunjinie giận anh"_Hyunjin nhõng nhẽo

"Thiệt muốn phang cái chảo vào mặt mày ghê =)))"_Jisung

"Thôi tụi anh đi nhé"_Changbin

Sau khi những người anh của nhà đi hết rồi thì thanh niên lớn nhất đám hiện tại là Hyunjin liền tìm cách bày trò phá.

Nhưng.......

"Ehhh hay là tụi mình vô phòng ông Minho rồi phá đi"_Hyunjin

"Mày điên hả =))).

Muốn cả đám bị đá đít ra ngoài hay sao =="_Felix cốc đầu Hyunjin

"Tốt nhất là ngồi yên đi.

Giờ ở đây có nhóc Jeongin.

Tụi bây mà bày trò rồi lỡ nhóc ấy học theo thì hư người hết"_Seungmin

"Sao hôm nay mày bênh nhóc ấy dữ vậy Kim Seungmin?"_Jisung

"Ờ thì......

"_Seungmin có rất nhiều lý do để biện hộ.

Nhưng thừa biết dù có lý do gì cũng chẳng thắng nổi con sóc nhỏ này đâu

Trưa hôm đó thì mới thật sự là thời gian khiến họ đông cứng chỉ vì..... ai sẽ là người nấu ăn.

Jeongin thấy không ai lên tiếng nên tự giác đứng dậy vào bếp trước sự kinh ngạc của 4 anh em còn lại.

Đúng là tuổi trẻ tài cao có khác ha!!!

Nấu xong, Jeongin tháo tạp dề rồi đi ra gọi mấy anh em đang ngồi chơi đánh bài ở ngoài.

Nghe tin có đồ ăn, cả đám liền lật đật chạy vào trong phòng ăn.

Ai ai cũng ăn như là bị bỏ đói 10 năm vậy á.

Ăn xong Jisung đứng dậy dọn dẹp rồi rửa bát.

Những người còn lại về phòng nằm.

Jisung sau khi rửa bát thì cũng đi lên cầu thang để về phòng.

Cậu đi ngang phòng của Hyunjin thì bị Hyunjin kêu lại:

"Hey hey Jisung"_Hyunjin

"Có gì sao?"_Jisung

"Vào đây tí"_Hyunjin quắt Jisung lại.

Cậu cũng vào phòng Hyunjin, ngồi trên mép giường rồi hỏi:

"Có chuyện gì?"_Jisung

"Tao thấy dạo này mày cứ sao sao ý"_Hyunjin

"Tao làm sao?"_Jisung

"Mày cứ trầm mặt......

"_Hyunjin

"Chỉ là gần đây tao có cảm giác rằng có ai đó rình rập nhà mình.

Thêm nữa là sắp tới có lẽ sẽ có mối nguy hiểm ập đến.

Tao sợ lắm"_Jisung nói rồi úp mặt xuống gối

"Mày đừng lo!

Tụi mình sẽ cố gắng chống lại bọn chúng"_Hyunjin xoa đầu cậu

"Với lại tao cảm nhận được rằng mục tiêu của chúng là Changbinie hyung"_Jisung

"Tao biết rồi"_Hyunjin

Tối hôm đó........

Đám nhóc đang nằm vật vờ trên sofa thì cổng mở ra.

Thì ra là Minho với Changbin từ trường đại học về.

Thấy một đám nằm một cục trên sofa, Changbin liền hỏi:

"Mấy đứa sao không vào phòng nằm cho đỡ đau lưng?"_Changbin

"Tại tụi em chán nên nằm đây đợi hai hyung về"_Hyunjin

"Ủa mà Changbin hyung, trán của anh......

"_Seungmin bấy giờ mới để ý một cái băng quấn đầu trên đầu của Changbin

"Anh không sao.

Vết thương nhỏ thôi"_Changbin

Trong khi cả đám đang vui vẻ cười thì chỉ duy nhất Jisung lại nhìn chằm chằm vào Changbin và lại trầm mặt.

Có vẻ như cậu lại cảm nhận được điều gì thì phải.

Để ý em người yêu như thế, Minho lùa hết đám khia vào phòng ăn.

Đợi đi hết rồi anh mới lại gần hỏi:

"Em làm sao nữa đấy?"_Minho vuốt má Jisung

"Anh có thấy anh Changbin bị ai đánh không?"_Jisung

"Lúc anh đến thì chỉ thấy trán của Changbin chảy máu.

Còn lại chẳng thấy ai cả"_Minho

"Cảm giác này càng ngày càng đến gần......."_Jisung sợ hãi cắn môi dưới đến nỗi bật máu

"Không sao.

Có anh ở đây rồi.

Đừng sợ!"_Minho lau phần máu trên môi Jisung rồi kéo cậu vào lòng ôm chặt

Tại phòng Hyunjin và Changbin........

Changbin đã ngủ say.

Chỉ còn cậu thức chỉ vì không thể ngủ được.

Đầu cậu đang chứa rất nhiều điều.

Điển hình như là điều lúc sáng Jisung nói.

Ngẫm nghĩ kĩ thì thấy Jisung hình như nói đúng một phần nào đó.

Nó còn nói người đang rơi vào vùng nguy hiểm đó là Changbin.

Nghĩ đến đây, cậu nhìn qua phía anh đang nằm giường bên cạnh.

Rồi bỗng lòng cậu có một cái cảm giác được gọi là lo lắng.

Cậu đang lo lắng cho anh chăng?

"Mày đang nghĩ cái gì vậy Hyunjin"

Sáng hôm sau.......

Hôm nay vì rảnh háng quá mức cho phép nên cả đám quyết định tổ chức một chuyến đi lên thành phố Soeul chơi 2 ngày.

Dù gì hai ông anh lớn cũng 1 tuần nữa mới về lo chi xa =)))

Sáng sớm họ đã phải đi bộ từ trong rừng ra ngoài thành phố vì địa hình hiểm trở nên không thể lái xe.

Và họ quyết định trú ngụ tại nhà của Jisung =)))

Tại nhà của Jisung........

Jisung lấy chìa khóa mở cửa nhà.

Bên trong là một căn nhà cũng không nhỏ quá.

Thiết kế bằng gỗ vô cùng dễ thương và ấm áp.

Đồ đạc được xếp ngay ngắn.

Nãy giờ không thấy ba mẹ Jisung đâu, cả đám mới hỏi:

"Ủa??

Ba mẹ của mày đâu Jisung?"_Seungmin

"Ba mẹ tao ở dưới quê á.

Tao lên đây để học!

Xếp hành lý đi"_Jisung

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 7


"Ehhh rồi giờ chia phòng làm sao?"_Hyunjin

"Nhà tao lúc trước có bà chị hai với bạn trai bả ở phòng cạnh.

Giờ bả sang Mỹ du học rồi.

Ba tháng về thăm tao một lần.

Phòng bả có thêm hai giường lớn ý.

Chia đủ không?"_Jisung

"Hmm để tao tính.....

Bây giờ phải ngủ hai người một giường thôi chứ biết sao bây giờ"_Seungmin

"Còn tao thì sao?"_Felix

"Sang phòng đám này rồi trải nệm ra"_Jisung

"Vậy lấy cặp như lúc ở lâu đài đi"_Changbin

"Okay!!"_Felix

Sau đó cả đám cùng dọn lên xem phòng của mình như thế nào.

Cũng không tồi đấy chứ.

Mặc dù là có chút bụi vì lâu ngày không dọn nhưng.......

"Ehh Jisung.....

Mày kêu tụi tao ngủ trong cái căn phòng màu hường phấn, thêm mấy con gấu bông nữa á?"_Hyunjin

"Ở nhờ mà đòi hỏi quá mày =))).

Tao với anh Minho ở phòng đối diện á.

Có gì thì cứ chạy sang"_Jisung nói rồi xoay người về phòng

Tối hôm đó........

Vì lâu lâu có dịp rảnh nên mới lên thành phố chơi nên cả đám mới quyết định xuống phố đêm ở phía gần sông Hàn.

Những gian hàng tấp nập người.

Những ánh đèn lấp lánh được treo ở các gian hàng đã khiến nó trở nên đẹp hơn và lung linh hơn.

Nhưng không phải tự nhiên Jisung muốn xuống đây chơi.

Cậu còn có một lý do khác nữa.

Vì lý do đó nên cậu đã nói với mọi người rằng cậu với Hyunjin sang bên này một chút.

Jisung và Hyunjin đến khu ngoài rìa của phố.

Nơi đây bóng tối bao trùm khiến người đi đường hơi lạnh sống lưng.

Jisung dựa vào cái cây lớn, đứng khoanh tay trước ngực và hỏi:

"Mày dẫn tao ra đây để nói về vấn đề đó đúng không?"_Hyunjin

"Ừm!

Mày có thấy hơi lạ vụ anh Changbin bị đánh không?"_Jisung

"Không!

Mày thấy nó lạ sao?"_Hyunjin

"Anh Minho từng nói khi anh ấy ở đó thì đã không còn ai ngoại trừ Changbin hyung đang bị thương.

Tao nghĩ rằng....... anh ấy đang nói dối"_Jisung

"Tại sao mày nghĩ như thế?"_Hyunjin

"Khi anh ấy nói câu đó, tao đã nhìn sâu vào đôi mắt của anh Minho và biết được hyung ấy nói dối nhưng tao vờ không biết"_Jisung nhún vai

"Vậy mày.......

A!"_Hyunjin chưa kịp nói hết câu thì bị một lực nào đó đánh ngay đầu.

Có vẻ lực này là từ một cây thanh sắt.

Thấy thằng bạn mình bị đánh ngay trước mặt nhưng chẳng tìm thấy người đánh là ai.

Jisung hoảng hốt chạy lại kêu lớn:

"Hyunjin ahh!!!

Hyunjin ahh, mày có nghe tao nói không vậy!!

Hyunjin ahh!!"_Jisung quá hoảng vì đầu của Hyunjin chảy máu.

Cậu mò trong túi lấy điện thoại gọi cho Minho

< Anh nghe! >

< Anh ơi..... hức..... hức.... >

< Em làm sao vậy Jisung?

Có chuyện gì? >

< Không hiểu sao..... hức.....

Lúc nãy em và Hyunjin...... hức....

đang nói chuyện thì...... hức..... hức..... cậu ấy bị ai đó đánh..... hức.... hức... >

< Thôi được rồi anh và mọi người sẽ đến ngay.

Bảo bối nói cho anh biết vị trí >

< Khu ngoài rìa phố..... >

Chưa đầy 3' thì đám kia đã chạy đến kịp thời.

Thấy Jisung khóc còn Hyunjin thì nằm bất tỉnh với cái đầu máu be bét.

Seungmin nhanh chóng gọi cấp cứu.

Tại bệnh viện, cả đám đứng trước phòng cấp cứu.

Jeongin, Seungmin và Felix cố gắng bình tĩnh.

Jisung thì vãn còn khóc và Minho cố gắng dỗ cậu.

Còn Changbin?

Anh đang cảm thấy có một nỗi lo lắng nào đó trào lên.

Từ nãy giờ anh cứ đi lại cửa phòng cấp cứu.

Phải chăng đây là dấu hiệu khi thích ai đó?

Cánh cửa mở ra, ông bác sĩ cod vẻ đã khá đứng tuổi nói:

"Hiện tại bệnh nhân không sao.

Người nhà có thể vào thăm"_Bác sĩ nói rồi bỏ đi

Nghe câu đó xong, cả đám lập tức chạy vào bên trong.

Jisung mặt mũi vẫn còn tèm nhem nước mắt chạy lại bên giường thằng bạn.

Vừa khóc vừa nói:

"Tao xin lỗi.... hức.... hức.....

"_Jisung

"Thôi nào!

Đâu phải lỗi của mày đâu"_Hyunjin mặc dù còn hơi yếu nhưng vẫn cố gắng nói.

Đưa tay lên lau nước mắt cho thằng bạn

"Em có đau lắm không Hyunjin?"_Changbin lo lắng

"Em không sao"_Hyunjin

"Jisung ahhh, mày với anh Minho về đi.

Chút tao với Felix và Jeongin về sau.

Anh Changbin tối nay ở lại canh cho"_Seungmin

"Nhưng tao.....

"_Jisung

"Mày đang bệnh đấy.

Về đi!"_Felix

"Tao.....

"_Jisung vẫn muốn ở lại.

Seungmin thấy vậy liền đánh mắt sang Minho

"Jisung ahhh, về với anh nhé"_Minho

"Em.....

"_Jisung

"Hyunjin sẽ ổn thôi.

Về với anh"_Minho vừa nói vừa hôn vào má của Jisung

"Vâng........"_Jisung nói rồi đứng dậy theo Minho đi về

"Cho hyung hỏi vì sao Jisung lại muốn ở lại?"_Changbin

"Jisung ấy hả?

Nó là đứa sống có trách nhiệm.

Nó lại là đứa sở hữu nhân cách vàng nên như vậy đấy"_Felix

Nửa đêm........

Hyunjin và Changbin đang ngủ thì có một luồng ánh sáng chiếu thẳng vào mắt Hyunjin khiến cậu thức dậy.

Cậu dụi con mắt của mình thì thấy một tên ác ma đứng trước mặt.

Hắn ta không nhanh không chậm tấn công thẳng vào phía cậu nhưng may mắn cậu né được.

Thấy hắn ta có ý định đổi sang mục tiêu là Changbin mà anh lại đang ngủ say nên chẳng biết gì.

Khi hắn vừa định tấn cộng thì Hyunjin đã lập tức chạy lại, che chắn cho Changbin và bị dính đòn nhưng nhẹ nên không gây nguy hiểm.

Hắn ta vừa ra đòn xong liền biến mất không để lại dấu vết gì......

Tại nhà của Jisung thì mọi người đã ngủ ngoại trừ cậu.

Cậu ngồi bên cửa sổ và ánh mắt mở to khi......

"Linh cảm của mình có gì đó không ổn......."

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 8


Cốc cốc..........

Tiếng gõ cửa vang lên khiến cậu thoát ra khỏi cái suy nghĩ mông lung kia.

Người gõ cánh cửa hỏi:

"Mày ngủ chưa Jisung?"

"Chưa, có gì sao Seungmin?"_Jisung vừa nói vừa bước ra mở cửa

"Chẳng là tao có cảm giác không lành.

Người như mày chắc cũng cảm nhận được chứ nhỉ?"_Seungmin

"Ừm!

Tao nghĩ ở bệnh viện vừa xảy ra chuyện gì đó.

Tao với mày đến đó xem nhé?"_Jisung

"Ừm!

Nhớ là đừng đánh thức những người còn lại dậy"_Seungmin nói rồi đi về phòng

Tại bệnh viện..........

Seungmin và Jisung chạy nhanh vào phòng bệnh của Hyunjin.

Vừa vào đập vào mắt họ là một cảnh tượng kinh hoàng.

Gối và chăn vứt lung tung.

Bình hoa trên bàn cũng rơi xuống đất và vỡ đi.

Trên giường là Changbin đang nằm ngủ vẫn rất say.

Họ đoán rằng anh chưa biết gì.

Còn Hyunjin ngồi bệt xuống đất, mồ hôi nhễ nhại ướt hết mái tóc đen của cậu.

Seungmin và Jisung chạy lại bên cạnh Hyunjin và hỏi:

"Mọi chuyện là sao vậy Hyunjin?"_Seungmin

"Tao cũng không biết........

Đang ngủ thì có một tên nào đó xuất hiện và tấn công tao và anh Changbin.

May mắn là anh ấy không biết gì"_Hyunjin

"Đúng như linh cảm của tao và Seungmin rồi.......

"_Jisung

"Mà hai bây đừng nói cho Changbin hyung biết nhé"_Hyunjin

"Ừm được rồi!

Hôm nay mày xuất viện phải không?

Thay đồ đi"_Seungmin

Hyunjin chỉ gật đầu và cầm bộ đồ đi về phía phòng tắm.

Còn Changbin vừa lúc đó cũng tỉnh dậy.

Dụi dụi con mắt rồi nhìn sang thì thấy hai đứa em.

Anh hỏi:

"Ủa hai em đến khi nào vậy?"_Changbin

"Tụi em mới đến ạ"_Jisung

"Mà sao anh lại ngủ trên giường vậy nè?"_Changbin

"Bọn em mới đến nên cũng không biết ạ........"_Seungmin

Sau khi xong xuôi, Seungmin bắt taxi và đưa họ trở về căn nhà.

Về đến đã thấy mấy anh em đang dọn dẹp lại đồ đạc chuẩn bị về lâu đài.

Han Jisung cũng chạy đi lấy cái khăn lau hết bụi bẩn.

Bước ra cửa, Jisung xoay người lại khóa cửa rồi theo anh em về lâu đài.

Tại lâu đài...........

Vừa về đến nơi, Seungmin đã kéo cả hội bạn vào trong phòng của mình để lại Minho, Changbin và Jeongin đứng ngây người.

Để đám kia trong phòng rồi đóng cửa lại.

Chạy lại ngồi bên cạnh và bắt đầu chủ đề:

"Ehhhh tụi mày giúp tao một chuyện được không?"_Seungmin

"Giúp chuyện gì?"_Felix

"Ờ thì.....

Giúp tao cua được bé Jeongin"_Seungmin

"Quào bé Jeongin luôn cơ à =)))"_Jisung

"Thôi khịa nhau đi ==.

Giúp tao đi nha?"_Seungmin

"Phải có điều kiện chứ"_Hyunjin

"Nếu thành công tao sẽ khao tụi bây một chầu thịnh soạn"_Seungmin

"Vampire nói là làm =))))"_Hyunjin

"Tao nói xạo tao làm chó"_Seungmin đưa tay lên cao xin thề với đám bạn

"Lại đây chỉ cách cho.....Bla....

Bla....

Bla.......

"_Felix

5' sau..........

"Hiểu chưa?"_Jisung

"Hiểu rồi!

Vậy chiều nay tại rạp chiếu phim dành cho ma cà rồng?"_Seungmin

"Ừm!

Tụi tao sẽ giúp mày rủ Jeongin ra.

Mà tới đó nhớ cẩn thận, không cái lũ khát máu kia lại nhắm tới thằng bé"_Jisung

"Jisung ahhh, xuống đây anh bảo"_Minho nói vọng từ dưới nhà

"Dạ vâng~~~"_Jisung mỉm cười tung tăng chạy xuống

"Đúng là cái thứ họ Han đéo có tiền đồ =="_Cả đám lắc đầu rồi tặc lưỡi

Chiều hôm ấy........

Cả đám dặn Seungmin ra rạp phim trước rồi họ sẽ "dụ" Jeongin ra sau.

Seungmin đứng đợi hơn 30' ở rạp chiếu phim thì cậu bé Jeongin đi tới.

Seungmin xém nữa là cuồng lên vì vẻ dễ thương của Yang Jeongin!!

Nhưng phải bình tĩnh vì bản thân còn đang ở nơi công cộng =)))

"Chào anh Seungminie"_Jeongin

"Ừm!

Chào em!

Thôi ta vào rạp chứ hả?"_Seungmin

"Dạ vâng ^^"_Jeongin cười

Ở đằng sau gốc cây gần đó, có một nhóm bạn khác đang lấp ló theo dõi tình hình:

"Tính ra bước đầu cũng khá thành công chứ nhỉ!

Di chuyển đến công viên để triển bước kế nào"_Jisung

"Mà công viên nào?"_Felix

"Tao tưởng mày biết địa điểm"_Hyunjin

"?????"_Felix

"Mày đùa hai đứa tao à =)))"_Jisung

"Để tao ráng nhớ chứ biết sao bây giờ!

Thương người FA xíu đi"_Felix phát một câu nói khiến Hyunjin và Jisung bật cười_"Cười con mẹ tụi bây á =)))"

Trở lại phía Seungin, Seungmin ga lăng chi trả tiền vé.

Mình rủ người ta đi mà mình không trả thì kì lắm.

Chứ bình thường đi với đám kia, nằm mơ hay trời có sập anh cũng không móc ví tiền ra đâu =)))

Chọn loại phim tình cảm hường phấn nào đó rồi cầm hộp bắp rang với ly nước ngọt bước vào rạp.

Nhưng đến đoạn cảm động, Jeongin đã phải khóc và dùng tổng cộng hơn 100 tờ giấy để lau nước mắt.

Sao bỗng dưng Seungmin cảm thấy cậu thật giống Jisung khi đi xem mấy bộ phim như thế này nhỉ?

Anh em cùng cha khác ông nội chăng?

( Yu: Coi chừng có thật đó =))

Min: Nói nhiều quá viết tiếp đi má

Yu: Tui xóa tên ông ra khỏi fic bây giờ ==

Min: Dạ thôi em xin lỗi chị :
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 9


"Đi vô gốc cây đứng nhanh lên!

Thằng Min sắp đến rồi"_Jisung hốt cả đám vào trong

Sau vài phút, Seungmin cùng Jeongin đã đến đúng địa điểm.

Bản thân Seungmin cũng tự biết nên phải làm gì mà.

Nhìn ra sau gốc cây và nháy mắt cho Jisung.

Cậu cũng hiểu tín hiệu của Seungmin và quắt Hyunjin bật lửa lên.

Ấy thế mà.......

"Cái thằng họ Hwang này!

Mày dẹp cái điện thoại vào cho tao coi!"_Jisung

"Chờ tao chơi hết ván game coi!"_Hyunjin

"Bây giờ mày dẹp vô hay là tao "dẹp" giúp mày đây?"_Jisung lườm Hyunjin

"Từ từ má!"_Hyunjin nói rồi cất điện thoại vào túi.

Sau đó cầm công tắt và bật lửa lên.

Lửa bỗng chốc phụt lên tạo thành một hình trái tim vô cùng đẹp bao quanh cậu và anh.

Seungmin ậm ừ một chút rồi nắm lấy tay cậu và nói:

"Jeongin ahhh"_Seungmin

"Dae?"_Jeongin

"Em nghĩ sao về tình yêu giữa ma cà rồng và người?"_Seungmin

"Em cũng muốn thử tình yêu đó ạ!

Ý hyung là.......

"_Jeongin

"Yang Jeongin ahhh, làm người yêu hyung nhé?

Hyung có cảm tình với em lâu lắm rồi chỉ tiếc là anh chưa có đủ dũng khí......

"_Seungmin

"Em..... thật ra cũng có thích anh mà.

Em định tỏ tình đấy.....

"_Jeongin

"Anh yêu con cáo nhỏ nhà em~~"_Seungmin

"I luv u 3000"_Jeongin bắn tim

Đằng sau gốc cây.........

"Hay!!!

Kế hoạch thành công rồi!"_Felix

"Nói nhỏ thôi không hai đứa nó phát hiện bây giờ.

Còn giờ thì đi ăn đi!

Hyunjin trả tiền"_Jisung khoác vai Felix đi trước

"Ơ.....??

Cái con sóc thúi này...??"_Hyunjin ngơ ra một chỗ

Kể từ hôm tỏ tình đến giờ cũng đã thêm 1 tuần.

Woojin và Chan cũng đã về lâu đài.

Ban đầu Changbin nghĩ rằng cuộc sống khá là nhạt nhẽo nhưng không ngờ 7 người anh em này lại vui vẻ đến vậy.

Hôm nay Minho và Changbin cũng phải lên trường làm một số đồ án.

Seungmin và Jeongin đi hẹn hò.

Chỉ còn Woojin, Chan, Felix, Hyunjin và Jisung lê lết ở nhà.

Woojin và Chan nấu ăn cho đám nhóc.

Felix đọc sách trong phòng.

Jisung và Hyunjin cũng ở trong phòng của Jisung........

"Yahhh Hwang Hyunjin!

Nhích qua bên kia cho bố mày ngồi nữa"_Jisung

"Nhích tí nữa là tao xuống đất á?"_Hyunjin

"Giờ phòng tao hay phòng mày?"_Jisung

"Thì nhích"_Hyunjin cạn ngôn với thằng bạn

Ở dưới nhà bếp thì nếu như là nấu ăn bình thường còn chấp nhận được đi.

Còn đằng này.........

"Ahhhh!"_Chan

"Cậu bị làm sao đấy?"_Woojin

"Tớ bị đứt tay TT"_Chan

"Đâu để tớ xem!

Mốt phải cẩn thận nhé.

Ra đây tớ rửa vết thương cho"_Woojin

"Ừm >
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 10


"Và tao có cảm giác như rằng.......

Changbin hyung chính là ma cà rồng"_Jisung

"Sao mày lại có cảm giác như vậy?"_Seungmin

"Từ ngày đầu tiên Changbin hyung đến đây, tao đã thấy nghi ngờ.

Vì ánh mắt của anh ấy giống như ma cà rồng vậy.

Nên tao mới nhờ thằng Hyunjin cắn thử vào cổ của hyung ấy rồi những giọt máu đó tao đã lấy và nhờ anh Minho thí nghiệm lại.

Từ đó tao rút ra kết luận rằng anh Changbin cũng như Felix"_Jisung

"Ý mày là ma cà rồng lai người?"_Hyunjin

"Ừm!"_Jisung

"Vậy còn Jeongin thì sao?

Không lẽ bé ấy cũng......

"_Seungmin

"Không!

Theo tao lại nghĩ Jeongin chính là người"_Jisung

"Vậy chẳng khác nào là cùng mẹ khác cha?"_Hyunjin

"Tao sẽ điều tra chuyện đó sau!

Còn bây giờ thì lên nghỉ ngơi đã.

Ở đây quá lâu mấy anh lớn sẽ mắng chúng ta mất"_Jisung

Cả ba người hướng về phía lâu đài.

Hyunjin đi lên tầng 4 rồi mở cửa ở căn phòng cuối hành lang.

Nhìn Changbin đang say giấc nồng trên giường và không biết trời đất gì.

Môi Hyunjin bất giác tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

"Anh ta.... nhìn cũng khá dễ thương đó chứ"

Sáng hôm sau........

Hôm nay đám nhóc cũng phải lên trường đi học.

Woojin và Chan cũng sang nhà đám bạn nên nhà không có ai.

Tại trường Young Wings thì Hyunjin, Jisung, Felix, Seungmin và Jeongin đồng loạt bước xuống xe.

Nhưng điều khiến các nữ sinh bất ngờ đó là hình ảnh Seungmin và Jeongin nắm tay khiến họ gục ngã.

Một số người thì ủng hộ một số người thì suy sụp vì một trong bốn nam thần đã có người yêu TT

Giờ ra chơi..........

Cả 5 con người đều đứng ngay trên sân thượng.

Jisung và Hyunjin tựa lương vào hàng rào.

Seungmin và Jeongin tựa lưng vào tường còn Felix đứng trước mặt.

Đang tám chuyện thì Hyunjin cắt ngang và nói:

"À mà Jeongin ahhh, anh có chuyện cần nói"_Hyunjin

"Chuyện gì thế anh?"_Jeongin nghiêng đầu

"Anh Changbin của em là.....

Aaaaaaa!!!"_Hyunjin chưa kịp nói hết câu thì đã bị Jisung dẫm một cái mạnh vào chân rồi bị cậu sóc chuột lườm cho một cái rách mặt.

"Mày mà tiết lộ là mày không sống nỗi đâu nhé con =)))"_Jisung thì thầm vào tai Hyunjin

"Anh hai của em làm sao ạ?"_Jeongin

"Ý của Hyunjin hỏi là dạo này anh của em có vấn đề gì về học tập không?"_Seungmin cố gắng biện minh

"Theo em nghĩ là cũng khá tốt"_Jeongin

Còn Hyunjin thì nhận được hai ánh mắt sắt bén từ hai thằng bạn

Tại đại học Mirror.......

Đang trong giờ học thì bỗng Minho có một cuộc điện thoại.

Anh đứng dậy và cầm điện thoại đi ra ngoài bằng cửa sau để tránh ảnh hưởng đến lớp.

Đi đến một góc khuất nào đó, Minho mới nhìn vào màn hình điện thoại và thấy chữ "Bảo bối ❤️".

Không nghĩ ngợi gì, anh liền nhấc máy:

< Anh đây >

< Anh à....15' nữa đón em được không?

Nếu như anh đang học thì.....>

< Anh sẽ đến ngay! >

< Dạ vâng! >

Minho cất điện thoại vào túi quần rồi bước về lớp.

Không quan tâm đến giáo viên hay bạn bè, Minho liền lấy cặp và bỏ về rất chi là tự nhiên.

Thật ra giáo viên của Minho biết đấy nhưng chẳng dám lên tiếng thôi.

Lấy chiếc Lamborghini màu đen, mở cửa vứt cặp ra băng ghế sau và cắm chìa khóa vào.

Đạp phanh mạnh để chạy nhanh.

Đến trường cũng Jisung chưa đầy 5' nữa cơ.

Anh đến nơi thì phía trường Jisung đang là giờ nghỉ.

Thấy một chàng trai đẹp, cao ráo thì đám nữ sinh tụm lại và bàn tán:

"Anh đó đẹp trai quá mày~~"

"Không biết anh ấy đến đây để làm gì nhỉ?"

"Anh ơi, sẵn tiện hốt em luôn được không ạ??"

Nhưng đám nữ sinh lại bắt đầu im lặng khi Jisung bước ra với cái cặp trên vai và đi về phía Minho.

Anh đứng đối diện cậu và hỏi:

"Hôm nay bảo bối học có mệt không?"_Minho

"Mệt gần chết đi được!"_Jisung

"Vậy lên xe anh chở bảo bối đi chơi"_Minho vì không thích đám đông nên cố tình hôn phớt lờ lên môi của Jisung.

Da mặt mỏng của cậu ngay lập tức đỏ lên trông rất đáng yêu.

Nắm chặt tay cậu rồi mở cửa xe cho cậu leo vào trong.

Nhưng vẫn sẽ không thể thiếu những câu góp vui của đám kia.....

"Uầy, Minho hyung thê nô kinh khủng"_Felix

"Ban đầu em cứ nghĩ anh ấy là boy lạnh lùng"_Jeongin

"Suy nghĩ của em cũng khá đúng đó!

Vì bản chất của anh Minho là người lạnh như băng.

Nhưng trước mặt Jisung thì luôn luôn như vậy"_Seungmin

"Ấy chà chà!

Nhìn hai người này tao cũng muốn có bồ ghê TT"_Hyunjin

"Nhắc mới nhớ!

Seungmin!!

Mày còn nợ tụi tao lời hứa"_Felix

"L.....

Lời hứa gì?"_Seungmin giả ngơ_"À đúng rồi!

Tao có hẹn với đám bên 12B7 rồi.

Tao đi đây!!"

"Yahhhh!"_Hyunjin

Chiều hôm đó........

Woojin kêu mọi người tập hợp lại phòng khách.

Cả đám ngồi xuống ghế sofa và hỏi:

"Có chuyện gì vậy hyung?"_Hyunjin

"Một chút nữa thì sẽ có một người dọn đến nhà ta sống vài tháng"_Woojin

"Ai vậy hyung?"_Felix

"Là Hwayeong!"_Woojin

1s.....

2s.....

3s.....

"WAE!!!!!!!!

BỌN EM KHÔNG THÍCH NHỎ ĐÓ XÍU NÀO!!!"_Cả đám trừ Woojin, Changbin và Jeongin

"Anh mày cũng có muốn đâu!

Mà mẹ nói thế nên anh không cản được"_Woojin

"Ủa mà Hwayeong là ai vậy mấy anh?"_Jeongin

"Con bé đó tên thật là Kim Hwayeong.

Là con gái của bạn thân của mẹ bọn anh.

Con đó chảnh chọe thấy mà gớm"_Chan

"Aaaaaaaaa!!!!

Lúc nào nhỏ đó sang đây cũng bám dính em như sam"_Hyunjin

"Thì nó thích mày nên nó mới bám mày"_Seungmin

"Có chết bố đây cũng đéo thích nó TT"_Hyunjin vừa dứt lời thì cổng lâu đài mở ra.

Và có một cô gái đứng đối diện họ......

Còn tiếp.......
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 11


Cả đám dường như là đông cứng trước sự xuất hiện của cô gái đó.

Và không ai khác đó là Hwayeong.

Cô ta vừa nhìn thấy Hyunjin thì đã bay vào và ôm chặt cậu không chịu dứt ra.

Hyunjin khó chịu lên tiếng:

"Yahhhh cô bỏ tôi ra!"_Hyunjin lạnh lùng

"Em nhớ anh quà chừng ahhh~~"_Hwayeong vẫn chưa có dấu hiệu buông Hyunjin ra

"Nè!!!

Cô có thả bạn tôi ra không!!"_Jisung

"Cái thằng vừa lùn vừa thụ lòi như mày thì có quyền gì cản tao!!"_Hwayeong giận dữ nhìn Jisung.

Đã vậy còn cố tình đẩy cậu ngã xuống đất.

Thấy Jisung bị ngã, Minho chạy lại đỡ cậu đứng dậy.

Lạnh lùng đến gần cô ta, lấy tay bóp chặt cổ cô ta và nâng lên cao.

Lực tay của anh ngày càng mạnh khiến cô ta khó thở.

Biết bản thân là người bị hại nhưng Jisung vẫn không muốn tay Minho nhuốm máu.

Cậu chạy đến bên cạnh anh và nhẹ nhàng nói:

"Anh ahh thôi được rồi.

Thả cô ta ra đi.

Dù anh có làm gì thì bản tính xấu xa, ích kỉ và độc ác của cô ta cũng không bỏ được đâu"_Jisung

"Ừm!"_Nghe lời Jisung, Minho thả Hwayeong ra.

Cô ta sau khi được thả ra thì cố gắng lấy lại không khí.

Cả đám bỏ lên lầu và không ai quan tâm đến cô ta cả.

Hwayeong dù tức giận nhưng cũng không dám lên tiếng.

Tối hôm ấy..........

Cái điều quan trọng nằm ở chỗ là Hwayeong sẽ ngủ phòng nào.

Trong khi cả đám chẳng ai thích cô ta bước vào phòng của mình.

Sau một hồi suy nghĩ, Chan quyết định:

"Vậy Hwayeong sẽ ngủ ở phòng Hyunjin và Changbin.......

"_Chan

"Em phản đối!!"_Hyunjin đứng dậy đập bàn

"Thôi nào Hyunjin.......Ở chung cũng có sao đâu chứ.......

"_Changbin

"Anh thì biết cái gì mà nói!!

Nếu có cô ta thì sẽ không có em!!!"_Hyunjin nói rồi đứng dậy bỏ đi

"Yahhh!

Hyunjin ahhh!!"_Jisung cũng đi theo

"Dạ em cảm ơn ạ.....

"_Hwayeong cố tỏ ra hiền lành

"Cô thôi giả tạo đi!

Tôi cho cô ở phòng Hyunjin đơn giản là vì phòng tôi với Chan là phòng người lớn.

Tôi thừa biết cô không ưa gì nhóc Jisung nên lỡ nhóc ấy bị thương thì chúng tôi biết ăn nói làm sao với mẹ đây.

Cô biết đó, nhóc đấy là báu vật của mẹ tôi mà.

Còn phòng của Seugmin với Jeongin thì là do Jeongin còn quá dại khờ.

Sợ cô làm gì thằng bé rồi sao?"_Woojin

Phía Hyunjin thì cậu cứ đi mãi mà chẳng biết hiện tại bản thân đang ở đâu.

Bây giờ cậu thấy hơi có lỗi.

Hồi nãy đáng lẽ cậu không nên nói lớn tiếng với Changbin.

Sao bỗng dưng lòng cậu nhoi nhói lên thế nhỉ?

Cậu thích anh chăng?

Cậu vừa đi vừa suy nghĩ thì có một tiếng gọi lớn khiến cậu bừng tỉnh.

Không ai khác đó là Jisung:

"Yahhhh Hyunjin!!!"_Jisung chạy đến chỗ Hyunjin.

Cậu đứng lại và thở một cách mệt nhọc.

Hyunjin thấy thằng bạn thở liền bước gần đến, vuốt nhẹ tấm lưng gầy kia

"Sao mày biết tao ở đây?"_Hyunjin

"Anh Chan kêu tao chạy theo để khuyên mày.

Này, dù gì nhỏ đó cũng chỉ ở đây có vài tháng thôi.

Cứ chấp nhận cho nó ở chung phòng đi"_Jisung

"Ừm!"_Hyunjin

"Chạy mệt thấy bà cố nội luôn"_Jisung

"Không biết hyung ấy có buồn hay không?"_Hyunjin

"Ai buồn?

Changbinie hyung ấy hả?

Mày thích hyung ấy sao?"_Jisung

"S....

Sao mày biết?"_Hyunjin lắp bắp

"Ôi Hyunjin ơi là Hyunjin!!

Mày có biết mày diễn dở lắm không =)))"_Jisung

"Mày chỉ tao cách cua anh ấy đi"_Hyunjin

"Có phần thưởng gì không?"_Jisung

"Một vé sang Trung Quốc"_Hyunjin

"Nói là làm nha thằng quỷ"_Jisung đánh nhẹ vào vai thằng bạn rồi cùng Hyunjin về lâu đài

Tại phòng của Hyunjin và Changbin........

Nói thì nói vậy chứ Hyunjin vẫn còn hơi khó chịu vì mỗi lần Hwayeong đến là cô ta cứ đòi của chung với cậu.

Hyunjin khó chịu lên tiếng:

"Thôi đủ rồi nha!

Cô biết là tôi không thích ngủ với gái mà!

Cô ngủ ở đây với Changbinie hyung đi.

Tôi ra phòng mật thất ngủ"_Hyunjin định dọn gối với chăn thì bị cô ta giữ tay lại

"Nhưng em không thích anh Changbin đâu"_Hwayeong

"Cô tin cô nói một tiếng nữa là tôi cho cô sang phòng Minho hyung không?"_Hyunjin

"Dạ thôi......."_Nghe đến tên Minho, Hwayeong đã sợ chết khiếp.

Cô ta cũng im lặng thả tay Hyunjin ra để cậu đi.

Thấy cậu khuất bóng rồi, cô ta mới liếc sang Changbin và nói một cách ngang ngược:

"Anh mà đụng tới hay còn bám dính Hyunjin thì tôi không tha cho anh đâu"_Hwayeong

"Cái cô này ngộ nhở =))).

Tôi với nhóc ấy có quan hệ gì đâu.

Mà tôi bám dính cậu ta liên quan đéo gì đến cô =)))"_Changbin

"Anh....!"_Hwayeong cứng họng mà bực tức leo lên giường ngủ không nói chữ nào.

Sáng hôm sau.........

Minho và Jisung sau khi vệ sinh cá nhân và thay đồ xong thì nắm tay đi xuống dưới tầng trệt.

Vừa đặt chân xuống sàn thì đã bắt gặp Hwayeong.

Cô ta nhìn sang bên trái thấy Hyunjin thì nhanh chóng lật mặt:

"Chào hai người"_Cô ta giả vờ cười tươi

"Mới sáng sớm đã gặp giả tạo.

Mình đi chỗ khác đi anh"_Jisung liếc cô ta.

Thấy Hyunjin đi rồi, cô ta mới lật mặt trở lại

"Mày......."_Hwayeong định dùng tay đẩy Jisung thì........

"Thử đẩy xem nào?"_Minho kéo Jisung vào lòng bảo vệ.

Vì anh biết cô ta vẫn còn sợ vụ hôm qua.

Thấy cô ta đã hạ tay xuống, anh mới nắm tay cậu lướt qua.

Khi cặp đó vừa lướt qua thì Seungin cũng di chuyển xuống.

Seungmin khinh bỉ:

"Tôi nghe tin ban nãy có người muốn đẩy bạn tôi?"_Seungmin

"K....

Không phải tôi......."_Hwayeong

"Giả tạo!

Jeongin mốt tránh xa con người này ra nhé em"_Seungmin

"Vâng!"_Jeongin

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 12


Sau trận chiến buổi sáng, Hwayeong cũng thay đồng phục giống như 5 đứa út.

Vì cô ta sẽ được học tạm thời tại ngôi trường Young Wings và học chung lớp với đám kia.

Bước vào lớp, bà cô chủ nhiệm để đống sách lên bàn rồi gõ nhẹ cây thước kêu cả lớp trật tự.

Sau đó nói lớn:

"Hôm nay lớp chúng ta sẽ có một bạn học sinh mới!"_GVCN vừa dứt lời thì Hwayeong bước vào

"Chào mọi người!

Mình là Jung Hwayeong!

Từ giờ mong mọi người giúp đỡ"_Cô ta cười một cách giả tạo

"Bây giờ mấy bạn ban cán sự đứng lên giới thiệu cho bạn Hwayeong biết nào"_GVCN

"Hwang Hyunjin, lớp trưởng!"_Hyunjin lạnh lùng

"Tôi là Han Jisung, lớp phó học tập"_Jisung

"Kim Seungmin và Lee Felix, lớp phó kĩ luật"_Seungmin

"Em muốn ngồi kế ai nào Hwayeong?"_GVCN

"Em muốn ngồi kế Hyunjin ạ"_Hwayeong

"Nhưng chỗ đó có Jisung rồi em.....

"_GVCN

"Thì cô đổi chỗ nó đi!

Em sẽ đưa tiền cho cô"_Hwayeong lớn tiếng.

Tưởng được như ý muốn nhưng cô ta không ngờ rằng, Jisung có một dàn harem công kích cô ta........

"Này cô kia!

Cô là ai mà dám đổi chỗ Jisung!!"

"Mới vào đã lớn tiếng!

Tưởng có tiền là ngon hả"

"Tốt nhất là biến khỏi cái lớp của bọn tôi đi"

"Trật tự nào!

Ý kiến của em như thế nào Hyunjin?"_GVCN

"Em phản đối!!

Chỗ này của Jisung thì mãi mãi là của cậu ấy!

Còn cô cút ra chỗ khác mà ngồi!!"_Hyunjin

"Vậy thôi Hwayeong xuống bàn thứ 2 dãy 4 ngồi nhé"_GVCN

"Vâng....

"_Dù tức lắm nhưng cô ta không thể nói gì

Giờ ra chơi........

Vừa reng chuông thì đã thấy Jeongin đứng ngoài cửa lớp đợi.

Vì tính mê pồ nên bạn Seungmin đã bay ra khỏi lớp trước.

Hyunjin, Jisung và Felix cũng lần lượt xếp tập sách rồi đi ra phía cửa.

Thấy cả đám rời đi, cô ta dùng tay và níu Hyunjin lại nói:

"Anh đi đâu thế?

Cho em đi với"_Hwayeong

"Bọn tôi đi đâu mặc kệ bọn tôi!

Liên quan tới cô à?"_Hyunjin

"Em chỉ muốn biết thôi ạ......

"_Hwayeong vờ ứa nước mắt

"Đi lên sân thượng đấy, rồi sao?"_Hyunjin không phải vì thấy cô ta đáng thương mà là nói để cho cô ta thả tay mình ra

"Vậy em có thể đi chung được không?"_Hwayeong

"Không được!

Nơi đó chỉ có bọn tôi được đến!

Cô là người ngoài!"_Jisung

"Anh Hyunjin.......

"_Hwayeong

"Đó là khu vực do Minho hyung mua lại cho cả đám bọn tôi.

Vì Jisung là người yêu của hyung ấy nên cậu ấy là người quyết định.

Người sở hữu chính không đồng ý thì tôi cũng không dám nói gì.

Vả lại tôi cũng đéo cho cô lên đó đâu!"_Hyunjin nói rồi gỡ tay cô ta ra và đi theo anh em

Giờ ra về........

Điều khiến 5 anh em khó chịu nhất đó là Hwayeong đi về cùng xe với họ.

Đứng trước xe mà cả đám cứ cằn nhằn:

"Uầy!

Tao thà đi bộ bề còn hơn là đi chung xe với nhỏ này"_Jisung

"Tao khác gì mày đâu"_Felix

"Cô lên ghế cạnh tài xế ngồi đi.

Bọn tôi hết chỗ rồi"_Seungmin nói rồi nắm tay Jeongin leo lên xe.

Theo sau là Hyunjin và Jisung.

Cuối cùng cô ta phải leo lên ghế cạnh tài xế ngồi trong sự bực tức.

Tại lâu đài........

Hôm nay Changbin học xong sớm nên về trước còn Minho phải vật vả với đống đồ án đến khuya mới về.

Anh ngồi xem TV và ăn cái bánh kem mới mua lúc nãy.

Thấy đám nhóc kia về, anh liền chạy ra đón.

Hyunjin là người bước vào đầu tiên.

Cậu hỏi:

"Sao hyung về sớm thế?

Coi kìa, ăn mốt phải cẩn thận chứ"_Hyunjin dùng tay quẹt miếng kem còn dính trên môi Changbin khiến anh đỏ cả mặt

"A......

Anh học xong sớm nên về trước"_Changbin

"Bọn em lên thay đồ đây!"_Hyunjin

"Haizzzz mới vào nhà đã thấy cẩu lương :
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 13


Nửa đêm..........

Jisung vẫn phải bận bịu với đống bài tập Văn đáng ghét này.

Thật sự nếu xét về trình độ học thì cậu học rất giỏi và giáo viên nói cậu thông minh bẩm sinh.

Mặc dù ghét nhưng cậu vẫn học giỏi môn Văn.

Đang trong dòng cảm xúc của bài Văn thì cậu nghe tiếng mở cửa lớn.

Bỏ hết đống bút viết và chạy xuống nhà xem ai.

Cậu chạy xuống thì thấy Minho đang tháo bỏ đôi giày Vans của anh ra.

Cậu hỏi:

"Anh có mệt không đấy?

Em nghe Changbin hyung nói anh về trễ.

Không ngờ trễ đến vậy"_Jisung nhìn đồng hồ là đã 11h30 đêm

"Bảo bối học bài cũng khuya nhỉ?"_Đặc điểm để nhận dạng Jisung còn học bài đó là cặp mắt kính của cậu.

Vì mỗi lần học, cậu thường có thói quen đeo nó vào

"Em đang làm bài tập Văn.......

"_Jisung

"Gần xong chưa?"_Minho

"Có lẽ sắp xong rồi"_Jisung

"Xong nhanh rồi ngủ đi!

Em dạo này gầy lắm rồi đó"_Minho

"Có gầy bao nhiêu đâu......

"_Jisung bĩu môi

"Nói gì đó?"_Minho

"Ơ dạ không"_Jisung

"Mà anh nghe tin rằng em đã sử dụng võ Karate của mình 'áp dụng' lên Hwayeong à?"_Minho

"Dạ vâng!

Vì hành xử của cô ta đối với nhà mình và nhất là Changbin hyung khiến em khó chịu"_Jisung

"Anh đã dặn em bao nhiêu lần rồi bảo bối?

Loại võ của em không bình thường như bao loại khác.

Võ của em được học trong môi trường ma cà rồng nên có thể ảnh hưởng đến tính mạng"_Minho

"Anh là đang quan tâm Hwayeong sao?"_Jisung

"Không phải.

Ý anh là.....

"_Minho

"Anh chẳng bao giờ hiểu sâu ý của em cả!

Anh đi tìm Hwayeong đi và mặc kệ em!!"_Jisung hét lớn vào mặt Minho.

Mắt của cậu ứa nước.

Nói xong cậu quay người đi lên phòng.

Jisung là một con người trước khi hành xử hoặc hành động một việc gì đó thì cậu luôn tính trước mọi thứ có thể diễn ra.

Minho nghĩ rằng cậu phải có lý do gì đó thì mói làm vậy?

Haizzzzzz sóc nhỏ mà giận thì chỉ có thể dành hết cả thanh xuân để dỗ mất thôi TT

Tại phòng Seungmin và Jeongin.........

Đã qua nửa đêm nhưng Seungmin vẫn không ngủ được.

Anh đứng ngoài ban công, nhìn ngắm bầu trời đầy sao.

Trên tay cầm một ly rượu vang.

Bỗng có một tiếng nói ở ban công bên cạnh:

"Mày chưa ngủ sao?"

"Jisung đấy hả?

Ừm, tao ngủ không được"_Seungmin

"Tao cũng vậy......

"_Jisung

"Mắt mày sao đỏ thế kia......

Mới khóc sao?"_Seungmin

"Làm gì có!

Bụi bay vào mắt thôi"_Jisung

"Thôi đi ông tướng!

Ông diễn dở lắm luôn á.

Mày dỗi Minho hyung nữa à?"_Seungmin

"Ừm......

Mà sao mày lại uống rượu vào giờ này.

Đêm uống rượu không tốt đâu"_Jisung

"Đối với tao......

Rượu giúp tao giải tỏa được nỗi bức xúc trong lòng"_Seungmin

"Ohhhh......

Thôi tao vô ngủ trước.

Ngủ ngon nhé"_Jisung

"Mày cũng ngủ ngon"_Seungmin mỉm cười nhẹ rồi quay sang nhìn trời tiếp

Sáng hôm sau.........

"NÈ NÈ NÈ!!!!

MẤY ĐỨA KIA DẬY MAU LÊN KHÔNG TAO LỘT DA TỤI MÀY BÂY GIỜ!!!"_Chan hét lớn vang nhà

Sau tiếng hét đó, lần lượt Hyunjin, Jisung, Felix, Seungmin và Jeongin bước xuống.

Người thì ngáp ngắn ngáp dài, người thì mắt còn chưa mở còn người thì nửa tỉnh nửa mơ.

Woojin kéo đám đó ngồi trước mặt rồi nói:

"Anh nghe hiệu trưởng trường mấy đứa thông báo rằng tối nay có buổi tiệc tại trường.

Mấy đứa có định đi không?"_Woojin

"Tiệc sao?

Nếu em rảnh thì em đi"_Felix

"Vậy nhỏ Hwayeong có đi không hyung?"_Seungmin

"Có chứ!"_Woojin

"Aishhhhh đi đâu cũng bị nó ám là sao!!"_Hyunjin

"Trước mắt là mấy đứa đi phải không?

Vậy lên đây anh mày lựa đồ cho mà mặc.

Chứ để tụi bây chọn ông đây không yên tâm"_Chan nói rồi kéo bọn trẻ lên lầu

Ở trên phòng thay đồ, cả đám xếp hàng rồi từng người vào phòng thay.

Thay đi thay lại ít nhất cũng phải n lần mới lựa được bộ đồ thích hợp =)))

Tại trường cấp 3 Young Wings.........

Một chiếc xe sang trọng đậu ngay trước cổng trường.

Từ trong xe bước ra 5 chàng trai với 1 cô gái.

Nam thì mặc vest đen còn Hwayeong mặc váy đỏ nhưng......có phần thiếu vải.

Bước vào đại sảnh của bữa tiệc, Hyunjin đập tay với mấy thằng bạn.

Jisung thì bị bao vây bởi mấy chị em phụ nữ chỉ vì...... cậu quá dễ thương mặc cho trên người là bộ vest.

Seungmin và Jeongin nắm tay dắt nhau đi chào hỏi đàn anh khối trên.

Felix thì giao lưu với mấy nhóc hậu bối mới vào.

Còn Hwayeong thì cố gắng đứng sát Hyunjin và khoác tay cậu để ra vẻ rằng bản thân là bạn gái của cậu.

Nhưng mọi thứ cô ta làm chỉ đều nhận được ánh mắt khinh bỉ của Hyunjin.

Cậu cố vùng vẫy để tay của cô ta rời khỏi tay mình rồi đi đến chỗ mấy anh em.........

"Ehhhh tụi bây!"_Hyunjin vừa chạy lại vừa kẹp cổ Jisung

"Mẹ mày thả bố mày ra!!!"_Jisung

"Nãy giờ cái con Hwayeong cứ vây tao làm bố mày mệt mỏi vler"_Hyunjin

"Chẹp chẹp con này mặt dày thiệt chứ!"_Seungmin

"Phải dạy cho nó một bài học mới được"_Felix

"Mà cách gì bây giờ ạ?"_Jeongin

"Chúng ta hiện đang có 2 bộ não sở hữu IQ khá là cao nên Hyunjin, Jisung!

Chắc hai bây có cách chứ nhỉ?"_Felix

"Đương nhiên là có =)))"_Hyunjin và Jisung đồng thanh rồi cả đám tụm năm tụm bảy lại một cục

Sau 30' bàn cách thì cả đám trở về lâu đài và Hwayeong hiện tại vẫn chưa hay biết gì.

Về đến đã là 11h30 đêm, ai nấy về phòng của riêng bản thân.

Ấy thế nhưng có một người đang khó xử.......

Còn tiếp........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 14


Jisung đi đến trước cửa phòng mới chợt nhận ra bản thân đang dỗi Minho.

Bây giờ mà chạm mặt thì thế nào cũng khó xử cho mà xem.

Cậu đứng trước cửa phòng mà cứ phân vân không biết có nên mở hay không.

Cậu có một thói quen xấu đó là khi sợ hãi hay lo lắng thì sẽ cắn môi dưới cho đến khi nó bật máu thì thôi.

Bỗng từ phía bên trái cậu có một giọng nói vang lên:

"Sao lại cắn môi?"_Không ai khác đó chính là Minho

"Anh Minho, em.......

"_Jisung ấp úng, cố tránh ánh mắt của Minho

"Jisung, nhìn anh này!"_Minho nói rồi lại gần cậu hơn, xoay người để cậu đối diện mình_"Chuyện lúc nãy là anh sai!

Anh không hiểu ý em!

Anh xin lỗi"

"Không em mới là người sai.....

"_Jisung

"Thôi đừng tự đổ lỗi cho bản thân!

Em đi nãy giờ chắc mệt rồi, đi ngủ nhé?"_Minho

"Vâng ^^"_Jisung mỉm cười

Sáng hôm sau..........

Hyunjin đang ngủ ngon lành thì bị thằng bạn Felix nắm đầu dậy.

Cậu ức chế và nói lên:

"Con mẹ mày!

Bố mày đang ngủ"_Hyunjin

"Ngủ cái gì mà ngủ?

Mặt trời chiếu đến đít rồi kìa ~~"_Felix

"Hôm qua tao hơi mệt, cho ngủ xíu đi"_Hyunjin

"Mày thử nhắm mắt xem trưa nay mày có gì bỏ mồm không =))"_Woojin đứng ngay cửa chứng kiến mọi chuyện

"Ơ dạ thôi em dậy ạ"_Hyunjin game over!

Hyunjin "bò lết" cái xác của mình ra chỗ nhà vệ sinh rồi vệ sinh cá nhân.

Sau đó cậu thay một bộ đồ khác rồi theo Felix và Woojin xuống dưới phòng khách.

Xuống tới nơi, Hyunjin phát hiện ra một điều lạ.

Đó là Jisung hiện tại đang đeo một cái bịt mắt ở mắt trái.

Cậu hỏi:

"Ehhh mắt của mày làm sao đây?"_Hyunjin

"Sáng nay thức dậy thì bỗng mắt tao bị đau nên tao đeo bịt mắt"_Jisung

"Ủa mà sao tự nhiên cả đám tập trung ở đây vậy?"_Hyunjin

"Có thông báo!

Sắp tới anh với Woojin sẽ đi sang Pháp 1 tháng.

Minho với Jisung sang Incheon thăm ba mẹ Jisung.

Seungmin và Jeongin sang Nhật đi chơi.

Còn lại Hyunjin, Changbin, Felix và Hwayeong nhớ ở nhà trông coi.

Ba đứa nghe rõ chưa?"_Chan

"Dạ vâng!"

"Vậy thôi anh mày đi trước"_Woojin nói rồi nắm tay Chan và đi ra ngoài cổng

"Tao với anh Minho cũng đi nhé"_Jisung dứt lời khoác tay Minho, tay còn lại kéo vali đi

"Tụi này cũng bốc hơi đây"_Seungmin và Jeongin cũng ra ngoài

Sau khi bóng của đám kia khuất hết, Hyunjin cũng định xoay người lên phòng thì bị Hwayeong níu lại.

Cô ta ỏng ẹo nói:

"Anh ahhh~~~ Anh dẫn em đi chơi được không?"_Hwayeong

"Cô có chân thì tự đi"_Hyunjin lạnh lùng bước lên cầu thang

Hwayeong tức giận dậm chân vài phát rồi quay sang nhìn Changbin đang đứng một chỗ.

Cô ta lại gần và nói:

"Này!

Anh có thích anh Hyunjin hay không?"_Hwayeong

"K.....

Không.....

"_Changbin

"Tôi cấm anh cướp anh ấy từ tay tôi đấy"_Cô ta nói xong đi ngang qua Changbin và hất nhẹ vào vai anh thay cho lời "cảnh cáo"

Changbin cúi gầm mặt xuống nhìn dưới sàn.

Kì thật!

Đúng là khi anh đứng cạnh Hyunjin, anh luôn có cảm giác hồi hộp.

Tim đập nhanh, mặt đỏ và nóng lên.

Đây phải chăng là thích?

Rồi còn lúc mà cậu lau kem trên môi anh nữa, lúc đó tim anh như muốn rớt ra ngoài.

Thôi thì lỡ rơi vô bể tình thì.....quất luôn chứ sao =)))

Hyunjin nằm trên phòng mà cứ lăn qua lăn lại, nhìn lên đồng hồ rồi lấy điện thoại gọi cho Jisung:

< Hey yo bạn hiền >

< Gọi có gì không? >

< Mày đang ở sân bay à? >

< Ừm!

Có gì nói nhanh đi tao sắp tới giờ bay rồi >

< Tao nhờ mày một chuyện!

Lúc mà mày đi về rồi ý, mày chỉ tao cách cua anh Bin nha~>

< Tao biết rồi!

Tao cúp máy á >

Còn bên phía Minho và Jisung thì đang đứng trước cửa để chuẩn bị ra máy bay.

Jisung cất điện thoại vào balo.

Minho thấy biểu hiện của em người yêu hơi lạ nên hỏi:

"Em làm sao đấy?"_Minho

"Thằng Hyunjin nó thích Changbin hyung ý mà"_Jisung

"Mà nó định cua Changbin à"_Minho

"Chứ sao nữa!

Nó nhờ em là chỉ nó cách"_Jisung

"Em đã cua ai bao giờ chưa?"_Minho

"Chưa......

Hồi anh với em là anh tỏ tình chứ có phải em đâu......

Không biết Changbinie hyung số xui thế nào mà vướng phải thằng bạn thân của tui =)))"_Jisung

".......Gọi Changbinie nghe có vẻ thân thiết nhỉ?"_Minho mặt đen như đút nồi

"Ơ em......

"_Jisung

"Qua bên đó em xác định liệt giường đi là vừa..... bà xã ạ......"_Minho ghé sát tai Jisung và nói

"Ahhhh ahhh em ghét điều này!!!"_Jisung

Đánh mắt sang phía Woojin, Chan, Seungmin và Jeongin.

Mặc dù họ đi hai nước khác nhau nhưng vì đều là chuyến bay từ sân bay quốc tế nên cả bốn người đều đi chung xe.

Cả ba người kia đi mua nước chỉ còn Seungmin đứng lại canh vali.

Đang đứng thì có một giọng nói vang lên:

"Hey hey hey Seungmin!"_Một cô gái với đôi mắt mèo, tóc đen vỗ vai anh

"Ủa Yeji đấy à?

Sao mày lại lạc trôi sang đây?"_Seungmin

"Đi chơi chứ đi đâu!

Ủa mà mày đi với ai vậy?"_Yeji

"Đi với Jeongin, Woojin hyung và Chan hyung"_Seungmin

"Ehhh hôm nào cho tao gửi lời hỏi thăm đến Hyunjin nha"_Yeji vừa dứt lời thì đúng lúc ba người kia trở về địa điểm.

Thấy Yeji, họ bất ngờ horu:

"Đây là ai vậy Seungmin?"_Chan

"À!

Để em giới thiệu!

Đây là Hwang Yeji, bạn thân của Hyunjin năm cấp 2 và sang đến cấp 3 vào năm lớp 11 thì Yeji chuyển về trường Young Wings học và học bên cạnh lớp em đến bây giờ"_Seungmin

"Chào mọi người"_Yeji

"Chào noona!

Em là Jeongin, người yêu của anh Seungmin.

Và đây là anh Woojin và anh Chan"_Jeongin

"Ui bé dễ thương quá đi"_Yeji bẹo má cậu

"Ehh bồ tao =="_Seungmin

"Bẹo má tí làm gì thấy ghê vậy"_Yeji bĩu môi

Còn tiếp.........
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 15


"Chắc tao đến giờ bay rồi!

Thôi bố mày đi trước!

Em chào mấy anh em nha"_Yeji nói rồi kéo vali và đi

"Nè Seungmin!

Con bé đó là người hay ma cà rồng?"_Chan vỗ vai Seungmin hỏi

"Yeji ý hả?

Nó là người"_Seungmin

"Người sao?

Vậy sao em ấy thân với Hyunjin vậy?

Không sợ bị cắn sao?"_Woojin

"Ôi thế anh không biết rồi.

Nhỏ đó còn đáng sợ hơn cả ma cà rồng =)))"_Seungmin

"Hai tụi anh phải đi rồi!

Đi trước nhé, hai đứa cẩn thận"_Chan vừa dứt lời đã nắm tay Woojin mà đi

Tại lâu đài..........

Hwayeong chán chường đi vòng quanh lâu đài tham quan xem có gì mới.

Cô ta cố tình đi ngang phòng của Hyunjin và Changbin.

Mở hé cửa và nhìn lén vào thì thấy hai người họ đang cười đùa vui vẻ.

Cô ta tức điên lên vì chưa bao giờ Hyunjin cười với cô ta!

Hwayeong dậm chân bước xuống dưới.

Tại Tokyo, Nhật........

Seungmin và Jeongin sau khi thuê phòng khách sạn thì thả người trên giường.

Jeongin gối đầu lên tay anh người yêu và hỏi:

"Anh có thể kể cho em nghe vì sao anh Chan với anh Jisung xuất hiện tại lâu đài không ạ?"_Jeongin

"Để anh nhớ xem nào........Năm năm trước thì anh Chan bị bọn cướp rượt cho chạy đến tận đây.

Bọn anh thấy nên giúp đỡ rồi ổng ở đây luôn.

Còn Jisung thì 2 năm trước nó bị ngất trước lâu đài rồi được tụi anh đỡ và sau đó tồn tại đến bây giờ"_Seungmin ( Yu: Muốn biết thêm chi tiết thì đợi phiên ngoại nha )

"Ohhh.......

Mà nè tại sao các anh lại ghét Hwayeong noona dữ vậy?"_Jeongin

"Em không biết đấy thôi.....

Con đó giả tạo vô cùng!

Nó thích Hyunjin nên cứ bám dính cậu ấy mặc cho Hyunjin vô cùng khó chịu.

Nó còn hay xô đẩy Jisung vì nó thừa biết được Jisung nhỏ con nhất đám lại tay chân gầy nhom nên nó ỷ thế ăn hiếp.

Nhưng sau vụ tối hôm trước thì nó không dám nữa.

Nói chung Hwayeong là một người thủ đoản rất nhiều nên em cẩn thận nhé"_Seungmin

"Dạ vâng em biết rồi"_Jeongin

"Bây giờ mình đi tắm đi rồi anh dẫn em đi ăn"_Seungmin

"Vậy em nhường anh tắm trước á"_Jeongin

"Thôi tắm chung đi~~~"_Seungmin

"Anh bị lây bệnh gạ tắm của anh Seungwoo bên phố X1 hay gì =))"_Jeongin

"Sao em biết phố đó?"_Seungmin

"Hôm trước anh Woojin với anh Chan dẫn em sang đó làm quen.

Pé Dongpyo bên đó cute lắm luôn á >
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Miss you Woojinie


Chắc các Stays cũng đã biết tin gì rồi phải không?

Woojinie.....

Tại sao......

Nhưng dù gì cũng cảm ơn anh đã trở thành mảnh ghép của STRAY KIDS........

Trong tương lai, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau mà phải không........

Về Fic thì Yu vẫn sẽ ra chap có điều tình tiết ở những chap sắp tới có lẽ sẽ không có gì đặc sắc vì tâm trạng của Yu đang không ổn.......

Hy vọng mọi người vẫn sẽ thích Fic của Yu.....

Stays always miss you Kim Woojin.......!
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 16


Hyunjin sau khi nghe câu trả lời liền vui mừng nhưng phải giữ bình tĩnh trước mặt crush :">

Sau khi về lại lâu đài, Hyunjin nhanh chóng bay sang phòng Felix và tươi cười nói:

"Hí hí đời tao nở hoa rồi mày ơi =))"_Hyunjin

"Phòng tao không chứa chấp thể loại như mày.

Cút ra khỏi phòng bố mày ngay =)))"_Felix nhìn cậu với khuôn mặt rõ là khó ở

"Uầy gắt thế"_Hyunjin nói vậy thôi chứ cũng bước về phòng

Sau khi cậu về phòng, Felix mới rút điện thoại ra và gọi ngay cho Jisung:

< Gọi tao có chuyện chi? >

< Hồi nãy tao nhìn ra cửa sổ thì thấy thằng Hyunjin với Changbin hyung đi dạo.

Sau khi hai người đó vào phòng thì tự dưng Hyunjin lại chạy vô phòng tao rồi vui mừng các kiểu.

Có chuyện gì xảy ra với nó hả? >

< Sao mày lại hỏi tao? >

< Trong nhà này mày thân với nó nhất rồi còn gì >

< Khi nào tao về lại Seoul đi rồi tao sẽ kể cho mày nghe.

Còn bây giờ thì để bố mày ngủ =))) >

Một tuần sau........

Hôm nay là ngày mấy thành viên khác về lại lâu đài sau những chuyến đi dài.

Minho và Jisung là hai người về cuối cùng.

Vừa đặt chân lên sàn nhà là Jisung đã bị Felix và Seungmin kéo đi nhanh chóng và Minho cũng chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Kéo Jisung ra sân sau nhà rồi bắt đầu "điều tra":

"Bị cáo hãy thành thật khai báo!

Chuyện gì đang xảy ra với Hwang Hyunjin?"_Felix và Seungmin đồng thanh và dí cái mặt sát vào mặt Jisung

"Hai bây né cái mặt ra tao mới giải thích được!

Đơn giản là thằng Hyunjin nó thích anh Changbin!"_Jisung

"Ohhh hèn chi cái vụ.......

"_Seungmin

"Suỵt!

Seungmin đừng nói"_Jisung

"Chuyện gì tụi bây giấu tao nữa vậy?"_Felix

"Không có gì đâu!

Bây giờ có để tao vào nhà hay không!

Clm tao đang cầm cái vali trên tay mà tụi mày kéo đi làm xách luôn nguyên cái vali đi theo"_Jisung

"Thôi được rồi cho thái giám.....

à nhầm..... thái tử xin lỗi"_Seungmin

"Còn không mau chịu phạt!

Xách vali vào cho bổn cung nhanh lên"_Jisung bắt đầu bị nhiễm một bộ phim mang tên Diên Hi Công Lược =)))

"Mấy cái đứa này lag hả?

Còn không mau vào nhà đứng đây chút mưa đổ ào xuống ướt người ráng mà chịu"_Anh cả Woojin bỗng nhiên thò đầu ra sau bức tường

"Nhìn anh còn sợ hơn cả phim kinh dị em mới coi hôm qua"_Felix

"Thằng kia mới nói gì đó =="_Woojin

Tối hôm đó.......

Cả bàn ăn lại nhộn nhịp đến lạ thường.

Và cả cô ta hôm nay bỗng nhiên cũng hay cười lớn.

Điều này làm Seungmin bắt đầu nghi ngờ:

"Anh ahhh ăn đi sao tự nhiên nhìn con gái nhà người ta vậy?"_Jeongin

"À không có gì đâu!

Em ăn đi"_Seungmin

Sau khi ăn xong, cả đám dọn dẹp rồi ngồi xem TV.

Jisung đang ngồi trên thành ghế thì Seungmin lại gần và thì thầm vào tai cậu:

"Jisung nè, theo tao ra sau bếp một chút"_Seungmin

"Ừm!"_Jisung

Cả hai đi ra sau bếp trước sự nghi ngờ của Jeongin và Minho.

Bước ra sau bếp, Jisung đứng đối diện Seungmin và hỏi:

"Mày có chuyện gì cần nói sao?"_Jisung

"Về vụ việc ở bệnh viện với lại chuyện của anh Changbin khi nào ta mới tiết lộ được?"_Seungmin

"Đây chắc chưa phải là thời điểm thích hợp.

Ta nên giấu họ một thời gian nữa và nhất là anh Changbin vì hai chuyện đều liên quan đến hyung ấy"_Jisung

"Kim Seungmin!

Han Jisung!

Tại sao lại giấu anh?"_Từ đâu, bóng dáng của Minho và Jeongin xuất hiện khiến Seungmin và Jisung có phần giật mình.

Jisung còn chưa kịp mấp máy thì Minho đã nắm chặt cổ tay cậu và kéo đi.

Jeongin thấy vậy cũng hơi sợ hãi nên hỏi Seungmin:

"Sao em thấy ớn lạnh quá đi"_Jeongin

"Em yên tâm!

Thằng Jisung dù Minho hyung có đáng sợ cỡ nào thì nod cũng tay trên =)))"_Seungmin

Quay về phía cặp kia, trước mắt là một người cao kéo một người thấp hơn ra sau lâu đài.

Minho mạnh bạo đẩy Jisung vào tường, một tay nắm chặt lấy cổ tay cậu, tay còn lại giữ chặt phía tường bên kia.

Minho như con sư tử gầm hét lên:

"Han Jisung em giải thích sao về việc này!!!

Chẳng lẽ lời hứa trên biển em đã quên rồi ư!!"_Minho

"Em không có....

"_Jisung

"Vậy tại sao em lại giấu tôi!!!

Giấu rất nhiều chuyện mà những chuyện đó có thể khiến em mất mạng như một trò chơi!!"_Minho

"Hic......

Hic.......

Anh Minho làm Hannie sợ......

"_Jisung bật khóc, Minho bỗng chốc hạ hỏa và bắt đầu lúng túng.

Nhẹ nhàng thả cậu ra và kéo nhẹ cậu vào lòng nói nhẹ......

"Tại vì anh lo cho em nên anh mới tức giận.

Xin lỗi em nhé sóc nhỏ!

Mà tại sao em lại giấu anh nhiều chuyện thế?"_Minho

"Vì em thấy dạo này anh với mọi người bận việc đến nỗi stress nên em, Seungmin và Hyunjin mới giấu chuyện.

Em sợ mọi người lo lắng.....

"_Jisung

"Mai mốt phải nói cho mọi người biết nhé em!

Một mình ba đứa giải quyết không được đâu.

Ngoan nhé sóc nhỏ"_Minho xoa đầu Jisung rồi nhẹ nhàng mỉm cười

"Hey hey hai cái đứa này còn không mau vào ăn tráng miệng mà đứng đó cẩu lương"_Chan nãy giờ cũng chứng kiến hết mọi chuyện nhưng hiện tại mới lên tiếng

Tại phòng của Hyunjin và Changbin......

Hyunjin chán chường nằm trên giường bấm điện thoại thì có một dòng tin nhắn từ Seungmin:

@k.seungmin: Ehhh ehh xung quanh mày hình như có một cái bóng đen nào đó đang nhắm tới phòng mày đấy.

Cẩn thận chút đi!

Hyunjin giật mình vì tin nhắn của thằng bạn.

Liền chạy ra phía cửa sổ và quan sát xung quanh.

Vì chẳng thấy gì nên cậu xoay gót chân và định về giường thì đập vào mắt cậu là hình ảnh một cái bóng đen đứng trước mặt.

Bên cạnh là hắn đang ôm chặt Changbin làm mồi dụ!

Còn tiếp.......
 
Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng [Stray Kids]
Chap 17


Hyunjin cắn môi dưới đến bật máu vì tức giận.

Hắn thấy cậu có vẻ yếu thế nên liền tạo ra một ma thuật trên tay và có ý định hướng tới cậu.

Cậu vì không chuẩn bị được gì nên cứ nhỡ bản thân sẽ gặp nguy.

Khi hắn vừa định ra tay thì tiếng mở cửa lớn vang lên.

Sau đó là một cây thanh sắt đập hẳn vào người hắn ta khiến hắn ta gục xuống.

Và người đánh không ai khác đó là Chan.

Changbin thừa cơ hội né xa hắn ta:

"Này hai đứa có làm sao không?

Có bị thương ở đâu không?"_Chan

"Dạ bọn em không sao"_Hyunjin

Hắn ta sau khi bị đánh chỉ vài phút thì đã đứng dậy.

Với tay lấy cây thanh sắt gần đó và định đánh vào người đứng đối diện Hyunjin đó là Minho vì anh chàng quay lưng về phía hắn.

Ngay khi định đánh Minho thì Jisung nhanh chóng phát hiện.

Cậu hốt hoảng hét lớn:

"MINHO HYUNG!!!!!!"_Jisung theo quán tính đẩy Minho ra và chính bản thân nhận lấy cây thanh sắt đánh mạnh vào người khiến cậu như trái bóng chày bay ra xa và cuối cùng là đập đầu vào bức tường gần đó.

Hắn cũng không quan tâm mấy mà tiến tới định đánh thêm Hyunjin.

Nhưng Hwayeong nhanh chóng chạy vào phòng và dùng dao đâm chết hắn ta.

Hắn ta gục hẳn xuống sàn nhà.

Dù không muốn nhưng Woojin cũng phải nói:

"C.....

Cảm ơn cô....

"_Woojin

"Chỉ cần đụng đến anh Hyunjin!

Thì tôi sẽ không tha thứ cho mấy người!!"_Hwayeong nói rồi bỏ đi

Quay về phía KnowHan, Minho chạy lại phía Jisung đang bất tỉnh.

Lay lay cậu:

"Jisung!

Jisung!

Em tỉnh lại đi!!"_Minho vẫn gầm thét nhưng người kia vẫn chẳng hề tỉnh.

Anh tức giận lên.

Đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.

Anh đứng dậy đi lại phía con người đang nằm trên sàn.

Lấy con dao nhuốm máu bên cạnh, đâm hắn ta đến người toàn máu.

Tay chân của hắn rời ra khỏi cơ thể.

Anh nói với giọng đầy hận thù:

"Đụng đến bảo bối của tao thì đừng mơ sống trên cõi đời này!!!"_Minho ( Yu: Ui anh dzai bình tĩnh

Minho: Bình tĩnh con mẹ mày á ==!

Sao mày lại viết người yêu của tao bị thương?

Yu: Uầy cái đó anh phải đi hỏi số phận chớ :>> )

Chan chạy lại ngăn Minho trước khi mọi chuyện dần tồi tệ hơn.

Ra hiệu cho Seungmin chữa trị cho Jisung.

Seungmin đi lại phía cậu bạn đang bất tỉnh, bế Jisung trên tay rồi mang về phòng để chữa trị và theo sau là Jeongin và Minho.

Changbin hiện tại vẫn còn sợ hãi.

Hyunjin bước lại gần hỏi:

"Anh vẫn còn sợ sao?"_Hyunjin

"Ừm!

Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột nên anh......

"_Changbin

"Thôi không sao!

Mọi chuyện đã ổn rồi"_Hyunjin vô thức vôm nhẹ Changbin vào lòng khiến anh định vùng vẫy nhưng vì đang sợ hãi nên cũng ngồi im

"Thôi được rồi!

Hyunjin giữ bình tĩnh lại cho Changbin đi!

Anh với tụi này sang xem Jisung thế nào"_Woojin nói rồi dẫn cả đám sang phòng bên cạnh

Tại phòng SeungIn........

Seungmin nhẹ nhàng lấy khăn lau phần máu ngay đầu của Jisung rồi lấy băng quấn đầu quấn lại.

Sau khi xong thì để Jisung nằm nghỉ trên giường.

Còn những người kia đứng bàn tán:

"Em thấy rằng cái tên đó không phải là người cũng chẳng phải là ma cà rồng!

Em nghĩ hắn đến từ giới ma thuật!"_Felix

"Tại sao em lại nghĩ như vậy Felix?"_Chan

"Vì nếu mọi người để ý kĩ thì trên tay hắn có một hình xăm.

Chính hình xăm này Jisung đã từng cho em xem nó qua mạng nên em nghĩ như vậy"_Felix

"Bây giờ trước mắt cứ đợi Jisung tỉnh dậy đi đã rồi hỏi nó.

Chứ mọi bữa anh đã bắt đầu thấy nó kì lạ rồi!"_Woojin

"À đúng rồi.....

Dạo gần đây Jisung hay nói với em rằng là em ấy có cảm giác lạ trong lòng"_Minho dùng chất giọng lạnh băng nói

"Thật sao?

Vậy thì càng phải tìm hiểu vấn đề này.

Em không thể để nhà mình gặp nguy hiểm được"_Felix

"Seungmin nè, trong lúc này nhớ bảo vệ Jeongin nhé!

Không được để lỗ hổng đâu"_Chan

"Mọi người ơi Jisung hyung tỉnh rồi này!"_Jeongin nói lớn hơn một chút khi thấy Jisung mở nhẹ đôi mắt ra nhìn mọi người

"Sóc nhỏ, em thấy thế nào rồi?"_Minho ôn nhu đến bên cạnh giường

"Em khỏe......

Nhưng cái tên đó sao bây giờ lại ám ảnh trong đầu em...."_Jisung

"Jisung nghe anh hỏi này!

Em thấy cái tên đó có quen không?"_Woojin

"Để em nhớ xem nào.......

Mắt đỏ.....hình xăm trên tay......ngay môi có khuyên........

Không lẽ là người đó sao?"_Jisung ngẫm nghĩ

"Người đó là người nào thế hyung?"_Jeongin

"Biết rằng hắn ta mặc áo khoác đen nhưng.......em có cảm giác thật quen thuộc!"_Jisung bắt đầu sợ hãi

"Thôi được rồi mọi người!

Jisung mới tỉnh dậy.

Đừng làm cậu ấy sợ"_Seungmin khi thấy dấu hiệu sợ hãi của Jisung liền lên tiếng_"Jisung ahhh, bình tĩnh nào"

"Bây giờ đã 1h sáng rồi!

Chắc mọi người mệt rồi.

Về phòng ngủ đi!

Cho Jisung còn nghỉ ngơi"_Chan

Sáng hôm sau.........

Jisung sau khi ăn sáng xong thì lên phòng.

Khi cậu vừa mới mở cửa phòng ra thì nhìn thấy một người khiến cậu sốc!

Cậu mấp máy:

"C.....

Cha?"_Jisung mở to mắt

"Chào con!

Con trai của ta"_Ông ta là Han Seoju

"Ông đến đây làm gì!!"_Jisung

"Han Jiwon à con.....

"_Seoju

"Ông câm mồm!!!

Tên tôi là Han Jisung chứ không phải là Jiwon!"_Jisung hét lớn

"Jisung?

Ai đã đặt cho con cái tên đấy?"_Seoju

"Là anh Minho đã đặt cho tôi"_Jisung

"Minho??

Có phải ý con là Lee Minho - ma cà rồng khét tiếng phải không?

Sao con lại nghe lời cái tên ác ma đó chứ?"_Seoju

"Câm!!!

Vì anh ấy là người tôi yêu!"_Jisung

"Ta không cho phép con yêu ma cà rồng!!

Đừng như chị con!"_Seoju

"Ông không được lôi chị Jimin vô nói!

Ông cút ngay ra khỏi đây!!"_Jisung vừa dứt lời ông ta đã biến mất.

Lúc này Hyunjin ở phòng đối diện nghe tiếng hét lớn liền chạy sang Jisung xem sao.

Mở cửa ra thấy Jisung sợ hãi ngồi dưới đất.

Hyunjin chạy lại hỏi thăm:

"Mày làm sao thế Jisung?

Thôi được rồi đừng khóc"_Hyunjin lau nước mắt cho cậu bạn

"Hic.....

Hic.....

Hyunjin ơi tao sợ"_Jisung khóc càng ngày càng lớn, nhào vô om chặt thằng bạn thân

"Không sao không sao!

Có tao với mọi người ở đây rồi"_Hyunjin trấn an Jisung

Còn tiếp......
 
Back
Top Bottom