Ngôn Tình Người Yêu Lỡ Hẹn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,294,439
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaWpTuiAOixaoKz7Wz6A3GtSMaHoB4cAvbaeTE3OsLDiyj-cA5EkSSIteDVd8n7aVAFGc05PF5cC-FmDHTrguHi6oauQKJvqorPegPdc3LwzYfJcrP-UsF3tXUlxyG10ow0CmkhYd7_ko8TUYHHHL_0_=w215-h322-s-no

Người Yêu Lỡ Hẹn
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi mang thai rồi, nhưng chưa kịp nói với Bùi Xuyên thì tôi đã chết.

Chiếc xe hàng mất kiểm soát lao vùn vụt vào một cái xác hai mạng người.

Mở mắt ra tôi trở về 5 năm trước.

Bùi Xuyên trước mặt tôi đang cúi đầu hôn một cô gái rất cẩn thận và trân trọng, hoàn toàn khác với thái độ khi ở bên tôi, khoảnh khắc ấy tôi liền hiểu ra.​
 
Người Yêu Lỡ Hẹn
Chương 1


1

Tờ giấy khám thai trong tay bị tôi làm cho nhăn nhúm, tôi vẫn còn đang thất thần.

Kích động, nhưng khó mà tin được.

Ra khỏi bệnh viện, tôi lập tức gọi điện thoại cho Bùi Xuyên.

Đầu dây bên kia cứ vang lên tiếng bíp bíp liên tục, cuối cùng không đợi được câu trả lời.

“Đang họp, có chuyện gì tan làm rồi liên lạc sau.” Sau khi dứt khoát từ chối cuộc gọi, Bùi Xuyên gửi tới một đoạn tin nhắn.

Mãi mãi là công việc, mãi mãi là thái độ xa cách.

Giống như một gáo nước lạnh ập lên đầu, tôi lập tức tỉnh táo.

Tôi nắm chặt điện thoại, suy nghĩ xem nên soạn tin nhắn như thế nào.

Chữ trong khung trò chuyện cứ nhập rồi lại xoá.

Ban đầu tôi muốn dùng giọng điệu thân mật một chút để nói với anh ấy, nhưng hiện tại lại sợ nhận được là câu trả lời lạnh nhạt kia, bản thân sẽ bối rối.

Do dự hết lần này đến lần khác, tôi dứt khoát tắt màn hình điện thoại.

Đột nhiên một luồng ánh sáng trắng rọi tới từ phía sau, tôi như không kịp suy nghĩ.

Đợi đến khi phản ứng lại, dưới thân máu chảy lan tràn, chiếc áo đầm màu trắng tinh khôi bị nhuộm một mảng đỏ, khoé miệng khó kiểm soát mà phun máu.

Tôi nén cơn đau dữ dội, gian nan nhìn màn hình điện thoại đã vỡ nát, trên đó vẫn đang hiển thị tin nhắn mới không thể nhấp để mở.

Đáng tiếc, đến cuối cùng tôi kiệt sức, chưa kịp vươn tay ra thì đã nhắm mắt xuôi tay.

Tiếng phanh xe, tiếng la hét, tiếng khóc thút thít, thế giới trải qua khoảnh khắc ồn ào náo động, cuối cùng tất cả chìm vào một mảng tịch mịch.

2

Tôi từng nghĩ rằng mình đã chết.

Cho đến khi bình yên an ổn mở mắt ra, trên cơ thể không có sự đau đớn, cũng chẳng có vết thương.

Dường như ánh đèn nhe nanh múa vuốt, đau đớn tứ chi xương cốt vừa trải qua, tất cả chỉ là một cơn ác mộng.

Tôi vô thức nhìn xuống chiếc bụng phẳng lỳ.

“Bạn học Thẩm Mạn, bệnh tuột huyết áp của em đỡ hơn chưa?” Đột nhiên có một gương mặt vừa quen thuộc lại lạ lẫm.

Tôi ngây người trong chốc lát, chậm chạp nhận ra đây là một giáo viên trong phòng y tế ở trường đại học.

Ngày tháng hiển thị trên điện thoại nói với tôi, thời gian đã lùi về 5 năm trước.

Năm năm trước, tất cả vẫn chưa xảy ra, thậm chí tôi còn chưa gặp Bùi Xuyên.

Trong đoạn hồi ức đó không có sự tồn tại của tôi, Bùi Xuyên cũng chưa bao giờ nhắc về quá khứ của anh ấy.

Nhưng tôi biết anh là nhân vật tầm cỡ của trường bên cạnh, thiên tài của khoa tài chính.

“Cảm ơn, em không sao rồi ạ.” Tôi ngẩng đầu ra hiệu cho giáo viên không cần lo lắng nữa, vội vàng cầm điện thoại rồi bỏ đi.

Suốt đoạn đường, mạch suy nghĩ cứ chảy cuồn cuộn.

Năm xưa Bùi Xuyên theo đuổi tôi rất nhọc nhằn, lý do đặc biệt đơn giản: yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Anh ta công thành danh toại, là tâm điểm của mọi sự chú ý(*); Trong khi đó gia cảnh của tôi nghèo khó, làm nhiều công việc.

(*) Gốc là 众星捧月 nghĩa là một đám sao bao bọc quanh ánh trăng, giống như một đám người vây quanh ủng hộ một ai đó mà họ tôn kính quý trọng

Thân phận của hai chúng tôi có khác biệt rất lớn.

Tôi vẫn không hiểu, tại sao anh ấy lại cố chấp với tôi như thế, cố chấp đến nỗi dường như mỗi ngày đều đến quán ăn nơi tôi làm thêm để đợi tôi tan làm, tạo nên cuộc gặp gỡ ở khắp mọi nơi.

Mặc dù ban đầu tôi đã từ chối anh vì sự tự ti, nhưng cuối cùng vẫn bị lòng kiên trì làm cho cảm động.

Nhưng tôi cảm thấy giữa chúng tôi luôn tồn tại một vách ngăn.

3

Bước chân dừng lại.

Mặt trời giữa trưa chiếu xuống, tầm nhìn của tôi hơi choáng váng, khẽ ngơ ngác nhìn về phía trước.

Chàng trai nổi bật trong đám đông kia không ai khác chính là Bùi Xuyên.

Đã quen với dáng vẻ vest đen, sóng rền gió cuốn của anh, lúc này trông dáng vẻ non nớt kia lại có chút lạ lẫm.

Anh giữ cằm, cúi đầu nhìn cô gái đối diện, trông có chút căng thẳng, đôi tay bơ vơ chẳng biết nên đặt ở đâu.

Cô gái đứng bên cạnh Bùi Xuyên mặc chiếc áo đầm màu trắng, từ góc nhìn của tôi thì không thể thấy rõ dung mạo.

Bùi Xuyên đột nhiên cúi xuống, hôn một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô gái ấy, hai má lập tức ửng hồng.

Ngây ngô lại kín đáo, là dáng vẻ mà tôi chưa từng thấy qua.

Đối mặt với tôi thì anh luôn thành thạo, thờ ơ, một vài nụ hôn môi hiếm có cũng là do tự tôi đòi hỏi.

Tôi lảo đảo, cổ họng hơi nghẹn ngào.

Dường như có thứ gì đó lấp kín lồng ngực, đến hô hấp cũng đau âm ỉ.

Cô ấy xoay người, má lúm đồng tiền, dung mạo xinh đẹp, trông giống tôi đến tám phần.

Lòng, từng chút một nặng nề.

Nguyên nhân chúng tôi giống nhau đến thế, tôi không dám suy nghĩ.

Điều khiến tôi khó thở đó là nốt ruồi ở đuôi lông mày của cô ấy.

Tôi nhớ rất rõ, ngày diễn ra hôn lễ, Bùi Xuyên đứng ở vị trí tương tự vẽ cho tôi một nốt ruồi.

Tôi quen biết anh đã lâu, hiểu tính cách trầm lắng của anh, sẽ không chủ động nói lời yêu thương với người khác.

Chúng tôi yêu nhau lâu như vậy, anh ta chưa bao giờ nói một câu “Anh yêu em”

Giọng anh nóng như thiêu, thầm thì bên tai tôi:

“Rất đẹp.”

Cảm xúc dưới đáy mắt cuộn trào mãnh liệt, đủ mạnh để nhấn chìm tôi.

Anh ta quan sát cẩn thận vài giây, đột nhiên tâm tình phấn chấn, ánh mắt dịu dàng hôn lên đuôi lông mày của tôi.

Từ đó tôi luôn cố ý hay vô tình mà vẽ một nốt ruồi ở nơi đó, nghĩ rằng Bùi Xuyên thấy như thế sẽ đẹp hơn.

Thế nên, chỉ vì trông càng giống cô ta hơn thôi sao?

Lồng ngực truyền đến một cơn đau âm ỉ, hoá ra hôn lễ mà tôi tự cho là vui vẻ, chẳng qua chỉ là tôi may mắn, trùng hợp giống với cô gái thời thanh xuân anh ta thích.

Vì tôi giống cô ta, thế nên mới lựa chọn kết hôn với tôi.

Tôi càng giống cô ta, Bùi Xuyên càng có thể thể hiện yêu thương tôi hơn.

Thế nên từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một kẻ thế thân thôi sao?

4

“Bùi Xuyên, em phải trở về lớp học rồi!” Không biết nói đến chuyện gì, cô gái giả vờ giận hờn, cô ấy đột nhiên xoay người bỏ đi, chạy về phía của tôi.

Lòng tôi hoảng hốt, lập tức nhút nhát xoay người, giấu đi khuôn mặt.

Bùi Xuyên đi phía sau cô, cười bất lực, giọng điệu cưng chiều:

“Được rồi! Anh chỉ muốn để bạn anh biết, nếu em không đồng ý, vậy chuyện của chúng ta sẽ giữ kín trước!”

Cô gái đi phía trước tăng tốc, tỏ ra thái độ không kiêng nể gì.

Tôi đột nhiên nhớ lại, Bùi Xuyên chưa bao giờ giới thiệu tôi với bạn của anh ta.

Thậm chí, sau khi kết hôn cho dù anh ta có ở bên ngoài say đến bất tỉnh nhân sự, cũng tuyệt đối không để tôi đến đón.

Miệng thì nói không muốn làm phiền tôi, nói trắng ra chính là không muốn tôi tiếp xúc với bạn bè của anh ta.

Ban đầu tôi luôn vô thức tự kiểm điểm bản thân mình, bây giờ nghĩ lại cũng là lẽ thường tình.

Cô gái mình thích nhất đương nhiên phải cho cả thiên hạ biết.

Còn tôi, chỉ là hàng fake.

Bạn bè anh thấy tôi rồi cũng sẽ cảm thấy đáng thương.

Thế nên, không tiếp xúc mới là sự mềm lòng lớn nhất.

Nỗi chua xót trong lòng dâng lên như thủy triều, tôi tự giễu mà cong khoé miệng, cố gắng tìm chút niềm an ủi.

Tính cách Bùi Xuyên không phải trời sinh đã lạnh lùng, anh ta cũng sẽ ngại ngùng căng thẳng, cũng sẽ dịu dàng cưng chiều, chẳng qua là tôi không đáng để anh ta làm thế.

“Bạn học, cậu……” Giọng nói quen thuộc đột nhiên truyền đến bên tai.

Tôi ngẩn đầu, không kịp trở tay đối diện với ánh nhìn của Bùi Xuyên.

Lúc này anh ta đang dừng lại bên cạnh tôi.

Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của tôi, ánh mắt anh ta đột nhiên sửng sốt, đáy mắt chứa tâm tình phức tạp.

Tôi chỉnh đốn cảm xúc, cuối cùng giả vờ bình tĩnh đối diện với anh ta:

“Xin hỏi, có chuyện gì sao?”

Như trống đánh trong lồng ngực.

Cho dù có quay lại 5 năm trước, đối diện với khuôn mặt đã từng sớm tối bên nhau, tôi vẫn khó che giấu niềm căng thẳng.

Anh ta ngây người một lúc, giống như dáng vẻ hoàn hồn, có chút ngại ngùng hỏi tôi:

“Xin hỏi, sợi dây chuyền trên cổ cậu mua ở đâu thế? Rất đẹp, tớ cũng muốn mua cho bạn gái một sợi.”

Nghe xong tôi cúi đầu nhìn sợi dây chuyền trên cổ.

Viên kim cương màu xanh toả sáng rực rỡ dưới ánh nắng.

Đây là món quà sinh nhật Bùi Xuyên tặng tôi vào năm đầu tiên ở bên nhau.

Hôm đó chúng tôi ngồi trên vòng đu quay, ánh sáng đem mờ mịt, anh thẩn thờ nhìn khuôn mặt tôi, vẻ mặt có chút thất thần.

“Sinh nhật vui vẻ.”

“Còn nữa, đừng bao giờ rời xa anh, được không?”

Nói lời này, ánh mắt anh ta ẩn chứa cảm xúc cầu xin.

Tôi thầm nghĩ anh ta rất yêu tôi, nghiêm túc và ngọt ngào gật đầu.

Bùi Xuyên cẩn thận đeo sợi dây chuyền lên cổ tôi, hô hấp nặng nề thêm mấy phần, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả lên cổ tôi.

Tôi như đoán trước được, phối hợp nhắm mắt lại.

Vòng đu quay lên đến điểm cao nhất, pháo hoa nổ tung phía bầu trời đêm xa xăm, lung linh rực rỡ.

Chuyển động chốn trần gian như ngưng lại, nửa khuôn mặt của Bùi Xuyên chìm trong ánh sáng, trong con ngơ phản chiếu pháo hoa ngập trời, đột nhiên tỉnh táo lại.

Anh nới rộng khoảng cách, im lặng quay mặt ngắm nhìn pháo hoa bên ngoài cửa sổ.

Mở mắt ra, thứ tôi nhìn thấy chính là góc nghiêng sắc sảo của anh.

Bầu không khí mờ ám bị cuốn đi, trong không khí chỉ còn lại hơi thở ngại ngùng.

Dưới ánh sáng u ám, liệu anh có ngẩn ngơ cho rằng tôi chính ta cô ấy.

Đáng tiếc tôi không phải.
 
Người Yêu Lỡ Hẹn
Chương 2


5.

Khép lại suy tư, tôi ngẩn mặt nhìn anh ta rồi lắc đầu:

“Xin lỗi, đây là một người bạn tặng cho tôi, thế nên tôi cũng không biết.”

Anh ta mang theo sự thất vọng mà lắc đầu, lịch sự lùi về sau:

“Xin lỗi, làm phiền rồi.”

Anh ta ngoảnh mặt, ánh mắt tiếp tục dõi theo cô gái kia. Cho đến khi bóng dáng khuất dần tôi mới lấy lại tinh thần.

Trông phản ứng của anh ta, chắc là không quen biết tôi.

Nhưng như vậy cũng tốt, lần này, chúng tôi sẽ không quen biết nữa. Tôi cụp mắt, dùng sức rứt sợi dây chuyền trên cổ xuống.

Vứt vào thùng rác.

Giống như một bộ phận sớm đã ăn sâu vào máu thịt bị buộc phải cắt rời.

Tôi bắt đầu dồn hết tâm trí nới rộng khoảng cách, dồn hết tâm trí không quan tâm đến tin tức của anh ta.

Nhưng họ là tiêu điểm trong đám đông nên nhất định sẽ chịu sự theo dõi, tin tức liên quan đến họ trong các cuộc bàn tán luôn lọt vào tai tôi.

Thiên tài khoa tài chính - Bùi Xuyên thích hoa khôi khoa nghệ thuật Giang Kiểu như thế nào.

Anh ta có thể vì một câu nói của cô mà chạy khắp thành phố mua hoa, sẽ kiềm chế ẩn nhẫn hôn lên trán cô, cũng sẽ kích động chỉ vì chuyện trên trời dưới biển có liên quan đến Giang Kiểu mà đánh nhau với người khác.

Án văn nhiệt huyết và hăng hái nhất trong cuộc đời anh ta, mỗi câu từ đều có liên quan đến chuyện yêu đương giữa anh và Giang Kiểu.

Tôi hiểu càng nhiều chuyện, cũng cách chân tướng hiện thực tàn nhẫn càng gần.

Thật ra tôi sớm đã nên tìm ra đầu mối.

Ví dụ như thỉnh thoảng anh ta sẽ nhớ nhầm sở thích của tôi, nhầm đến khó tin, còn tôi sẽ nghiêm túc nói với anh ta:

“Bùi Xuyên, em dị ứng với hải sản.”

Anh ta nhăn nhó, dường như bừng tỉnh, sắc mặt có chút bối rối, rất lâu sau cũng chỉ điềm tĩnh nôn ra hai chữ “Xin lỗi.”

Ví dụ tiếp theo, anh ta từng say bí tỉ trước mặt tôi, ở bên tai thì thầm hết lần này đến lần khác “Đừng rời xa anh.”

Tôi cũng hết lần này đến lần khác hứa hẹn với anh ta “Em không rời xa anh”, anh ta mới dần bình tĩnh lại.

Thực ra người anh ta muốn níu kéo là người khác, chưa từng là tôi.

Đáng tiếc tôi của quá khứ quá ngu ngốc, bây giờ nhớ lại những tình tiết sắc bén như dao đó, khuấy đảo lục phủ ngũ tạng đau âm ỉ.

6

Vì để kiếm tiền đóng học phí, tôi vẫn như trước đây đi làm thêm ở một quán ăn nhỏ, mỗi ngày đều trải qua cuộc sống đi sớm về tối.

Sống lại cuộc sống đại học cũng chẳng dễ dàng, vì nhanh chóng nâng cao năng lực, tôi đã tham gia một cuộc thi kinh doanh của các đàn anh đàn chị, cuộc sống dường như chẳng còn năng lượng dư thừa.

Tôi dùng cuộc sống bận rộn ngày này qua ngày khác để làm tê liệt bản thân, ép bản thân quên đi những hồi ức đó.

Lúc chạy bộ đi mua đồ, tôi đột nhiên đi ngang qua một cửa tiệm rất quen thuộc.

Trong ký ức, cửa tiệm đồ ngọt này sẽ rất có tiếng tăm vào 5 năm sau.

Những ký ức vặt vãnh tràn vào tâm trí tôi một cách mất kiểm soát.

Tôi nhớ khi đó đi ngang qua nơi đây cùng với Bùi Xuyên, trước cửa tiệm xếp hàng dài, tôi chỉ vào chiếc bánh kem trong tủ kính nói:

“Cửa tiệm đồ ngọt này hình như rất nổi tiếng, hay là em vào mua một cái nhé?”

Anh đeo tai nghe hơi cau mày, vẫn đang bận rộn với công việc, như thể không nghe thấy lời nói của tôi.

Đối phương có lẽ đã đưa ra yêu cầu gì đó rất quá đáng, sắc mặt anh lạnh đi ba phần, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng.

Tôi nâng cằm, mắt nhìn cửa tiệm đồ ngọt trong gương chiếu hậu càng ngày càng xa, cho đến khi biến mất dần.

Cuối cùng anh cũng cúp điện thoại, ngoảnh mặt hỏi tôi:

“Vừa nãy em nói gì?”

Trong ánh mắt có chút mệt mỏi.

Bùi Xuyên luôn đặt hiệu quả lên hàng đầu, chắc chắn sẽ không đợi tôi xếp hàng mấy chục phút để mua đồ ngọt, đôi khi còn cười khẩy nói lãng phí thời gian.

Tôi lắc đầu, mở cửa sổ ra:

“Không có gì, chỉ là cảm thấy quá bức bách, muốn hít thở không khí.”

Gió đêm cuốn theo tiếng người ồn ào, lướt nhẹ qua tóc mái của tôi.

Chúng tôi đều im lặng, không nói gì.

Dường như bị anh phớt lờ đã trở thành chuyện thường tình.

Tôi kìm nén những cảm xúc lẫn lộn trong ký ức, lần đầu tiên bước vào cửa tiệm đồ ngọt này.

Bà chủ tiệm mặt mày tươi cười hoan nghênh hỏi:

“Cô bé, muốn mua gì nào? Tiệm chúng ta sử dụng đều là sữa động vật, vị rất ngon, lượng tiêu thụ của dãy hàng này đều khá cao.”

Cô ấy vừa chào hàng vừa khoa tay múa chân, tràn trề nhiệt huyết.

Tôi chỉ vào chiếc bánh gần nhất: “Cái này đi, giúp tôi gói lại nhé, cảm ơn.”

Bà chủ nghe xong thì lập tức hành động: “Cô bé thật có mắt nhìn, loại bánh này có mức độ yêu thích cao nhất, hôm nay đã bán sắp hết rồi, đây là cái cuối cùng.”

Tôi nhận lấy túi xách, gật đầu phụ hoạ.

Xoay người, một bóng người đột ngột xuất hiện va vào tôi.

Tôi nhất thời ngớ người.

“Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố…….” Giang Kiểu không ngừng xin lỗi.

Khoảnh khắc ngẩn đầu, cô ấy lập tức thất thần:

“Chúng ta trông…thật giống nhau.”

Thiếu niên cao to lập tức đứng chắn trước mặt cô ấy, thay cô xin lỗi:

“Xin lỗi, vừa nãy chúng tôi vô tình va vào cậu. Bánh kem của cậu có lẽ bị ép vụn rồi, tôi thay bạn gái tôi đền cho cậu.”

Giọng điệu khách sáo lại xa cách.

Anh lập tức lấy ví tiền ra, móc ra vài tờ tiền giấy.

Giang Kiểu chắp tay, đôi mắt trong veo lanh lẹ như nai con, đáng thương nhìn tôi:

“Thật xin lỗi, chị gái, vừa nãy em đi đường không chú ý tha lỗi cho em nhé!”

Tôi cầm túi bánh, kem bên trong đã vấy bẩn khắp nơi, chiếc bánh nguyên vẹn ban đầu biến thành hình thù kỳ lạ.

Nằm trong dự đoán, dù sao cường độ va chạm ban nãy rất lớn, vai tôi vẫn còn đau âm ỉ.

Đôi tay cầm tiền của Bùi Xuyên bơ vơ giữa không trung.

Tôi bịt miệng túi bánh lại, nhìn anh ta rồi lắc đầu: “Không cần đâu, một cái bánh kem mà thôi, không đáng nhiều tiền như vậy.”

Giang Kiểu vẫn cố chấp muốn tôi nhận tiền đền bù, bị tôi từ chối.

Lúc tôi xoay người rời đi, Giang Kiểu vẫn đang giận dỗi đấm vào ngực của Bùi Xuyên.

“Đều tại anh, ai bảo anh cứ ở phía sau đuổi theo em! Phạt anh mua cho em mười cái bánh kem để xin lỗi!”

Bùi Xuyên mặc ý cô trút giận, miệng vẫn nở nụ cười cưng chiều:

“Mua, em muốn gì anh đều mua cho em.”

Tôi căng đôi môi nứt nẻ, ánh mắt trĩu xuống.

7

Từ mắt đến đầu đều đang đau nhức.

Có lẽ những ngày gần đây luôn vận động quá mức, toàn thân đều có cảm giác kiệt sức.

Đàn chị gửi tin nhắn đến:

“Mạn Mạn, trên đường về phiền em mua ba cốc cà phê, poster này tối nay vẫn phải sửa~”

Tôi tuỳ tiện đi vào một quán cà phê, đến nơi thì thở phì phò.

Trong quán ít người, loa mở một bài hát êm dịu, tôi chọn một vị trí trong góc, tâm trạng có chút trống rỗng.

Tôi vốn nghĩ bánh kem đã bị ép vụn rồi thì cứ vứt đi thôi, nhưng trong lòng luôn có một giọng nói đang nói “Nhưng đây là cái cuối cùng rồi.”

Nhưng đây là cái cuối cùng rồi.

Cầm túi bánh, tôi nhìn chiếc bánh bị biến dạng rồi lấy cái thìa nhỏ múc một miếng.

Nằm ngoài dự đoán, rất ngon.

Tôi luôn nghĩ, rõ ràng tôi đã đủ nỗ lực rồi.

Tôi vẫn luôn dè dặt, vẫn luôn khát khao được yêu thương, thế nhưng bản thân chưa từng nhận được một chút thương yêu nào.

Thời thơ ấu tôi đã thể hiện dáng vẻ rất hiểu chuyện, thành tích luôn dẫn đầu, nhưng khi bố mẹ ly hôn, chẳng ai cần tôi cả, chê tôi phiền toái.

Sau đó tôi bị vứt ở nhà bà nội, vẫn là đứa cháu không được yêu thương nhất.

Tôi dần dần phong toả bản thân, luôn lạnh mặt, luôn xa cách mọi người. Bùi Xuyên đột nhiên xuất hiện, nói anh muốn cưới tôi.

Như con thiêu thân, tôi hết sức tầm thường, hết sức thoả mãn, đến bây giờ mới biết, anh ta chẳng qua là bày tỏ tình cảm với một khuôn mặt giống hệt Giang Kiểu.

Nhưng đó đã xem là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời của tôi rồi.

Bụi nước trong hốc mắt mờ mịt đã lâu đột nhiên rơi xuống một giọt nước, mu bàn tay như bị bỏng mà đau nhói.

Cứ như thế, một miếng rồi một miếng, không nếm được mùi vị gì, chỉ là động tác nhai lặp lại một cách máy móc.

Dường như đang bù đắp cho sự nuối tiếc của bản thân từ trước đến nay.

“Ngon như vậy à?” Giọng khàn khàn lạ lẫm từ trên đỉnh đầu truyền đến.

Tôi hoang mang lau nước mắt, ngẩn đầu.

Một bàn tay to khớp xương rõ ràng cầm khăn giấy, đưa đến trước mặt.

Tầm nhìn dọc theo cánh tay hướng lên trên, dưới ánh đèn vàng nhạt của quán cà phê, khuôn mặt người đàn ông tinh xảo như điêu khắc, trong ánh mắt mang theo cái nhìn đánh giá. Tôi cầm lấy khăn giấy qua quýt lau lau đôi mắt.

Trạng thái nhếch nhác thảm hại nhất bị một người lạ nhìn thấy, hai má nóng như thiêu đốt.

Tôi đỏ mặt, cúi đầu thu dọn đống lộn xộn trên bàn, cũng dọn sạch tâm tư hỗn loạn trong lòng.

Ngẩn đầu, người đàn ông đã biến mất.

Giống như cái đập nước nào đó đột ngột bị vỡ ra, tâm trạng được giải toả thoả thích, tôi đột nhiên giải thoát.

“Cho em.” Một chiếc bánh kem nguyên vẹn đặt trên bàn.

Logo tương tự trên chiếc túi.

Người đàn ông vừa rời đi lại xuất hiện ngay trước mắt.

Trong con ngươi màu hổ phách của anh mang chút nét cười.

“Tiệm đồ ngọt này tôi cũng thường đến, ngon đến bật khóc.”

Tôi bối rối lại quẫn bách, đỏ mặt định giải thích.

Anh lại xua tay rồi xoay người bỏ đi, không nói thêm câu nào.

Lúc ra khỏi quán cà phê, tôi mới nhớ ra anh ấy là ai.

Kỳ Nghiêm, đối thủ cạnh tranh thương nghiệp của Bùi Xuyên ở kiếp trước.

Bùi Xuyên thường nói thủ đoạn của anh ấy xảo trá, thậm chí đôi khi còn cố tình hạ bệ người khác.

Đáng tiếc khi đó tôi nghe không hiểu chiến lược kinh doanh, chỉ có thể im lặng nghe anh ta trút giận.
 
Người Yêu Lỡ Hẹn
Chương 3


8

Những ngày tháng tiếp theo tôi vùi đầu vào cuộc thi. Lập trình, viết code, phân tích dữ liệu….

Cuộc sống càng bận rộn, tôi càng suy nghĩ sáng tỏ về tương lai hơn.

Lúc ra khỏi toà nhà dạy học, đám mây hồng trải dài phía chân trời, cảnh sắc tuyệt đẹp.

Điện thoại trong túi đột nhiên rung lên, đàn chị đang phát lì xì trong nhóm, phía sau kèm thêm một câu:

“Cuộc thi đã đến giai đoạn kết thúc~mọi người đều vất vả rồi!”

Tôi híp mắt, tâm trạng đột nhiên nhảy nhót.

Bạn cùng phòng chọt tôi, đưa điện thoại của cậu ấy đến trước mặt, ra hiệu bảo tôi xem.

Trên màn hình là hiện trường buổi cầu hôn của Bùi Xuyên, Giang Kiểu bị đám đông vây chặt, khuôn mặt ngọt ngào che miệng lại, còn Bùi Xuyên thì cầm một bó hoa hồng đỏ rực.

Tiếng la hét của đám đông liên tục không ngừng, kêu gào bảo họ hôn nhau.

Bàn tay của Bùi Xuyên nhẹ nhàng đặt trên vòng eo mảnh mai của Giang Kiểu, muốn gần gũi nhưng lại chẳng dám dùng lực.

”Không phải cậu không biết họ đó chứ?” Ngoài màn hình, bạn cùng phòng thấy tôi không có biểu cảm gì, sửng sốt hỏi.

Tôi kìm nén những cơn sóng đang gợn lăn tăn trong đáy lòng, gật đầu.

“Người nổi tiếng như vậy mà cậu không biết! Thẩm Mạn, cậu cũng phải có chút tinh thần hóng hớt đi chứ!” Cậu ấy đột nhiên cao giọng, “Chàng trai là thiên tài khoa tài chính, cô gái là hoa khôi khoa nghệ thuật, xứng đôi cực!”

Nói xong, cậu ấy đột nhiên đưa điện thoại đến trước mặt tôi rồi nghiêm túc so sánh, có chút quái đản:

“Có điều, cậu và Giang Kiểu trông cũng quá giống nhau.”

Không đợi tôi đáp lại, trên màn hình đột nhiên truyền đến một tràn reo hò, sự chú ý của bạn cùng phòng bị thu hút, cậu ấy kích động như muốn nhảy cẫng lên.

Tôi liếc nhìn, Bùi Xuyên cúi xuống hôn lên môi của Giang Kiểu, thời gian dường như tĩnh lặng trong khoảnh khắc ấy.

Ánh đèn vàng ấm áp như phác họa thân hình của hai người, bức tranh lãng mạn lại hài hòa.

Là khung cảnh tôi ước ao nhưng chẳng hề có được.

Ngày đoạt giải cuộc thi, thành viên trong nhóm mở một bữa tiệc chúc mừng.

Thoạt đầu bầu không khí rất ổn, sau đó rượu bia làm rệu rã nhận thức, dần dần tôi ngồi không còn vững, lảo đảo xua tay ra hiệu.

Đàn anh ở bên cạnh vẫn đang chuốc rượu tôi hết ly này đến ly khác:

“Thẩm Mạn, độ rượu này rất thấp, em phải luyện tập nhiều hơn.”

Anh ta bật cười chói tai, đưa cho tôi ly rượu không thể chối từ.

Đàn chị cũng lộ vẻ bối rối can ngăn: “Đừng để em ấy uống, không uống nổi nữa rồi.”

Tôi đưa tay cố gắng từ chối.

Đàn anh mất kiên nhẫn “Chậc” một tiếng, tiếp tục cương quyết đưa ly rượu đến bên mép của tôi, lực mạnh đến mức tôi khó mà tránh thoát.

Giây tiếp theo, anh ta bỗng nhiên thả lỏng.

Ý thức trong chốc lát trở nên thư thái, tôi nhìn thấy Kỳ Nghiêm xị mặt, kéo anh ta ra:

“Anh muốn làm gì?”

Có lẽ tên đàn anh là kiểu mềm nắn rắn buông, thấy Kỳ Nghiêm dáng người cao to liền kinh sợ, vội vàng giải thích.

(*) Mềm nắn rắn buông (欺软怕硬): Với kẻ yếu thì bắt nạt, đối với người mạnh hơn thì cúi đầu.

“Bọn tôi, bọn tôi đang mở tiệc chúc mừng.”

Ánh mắt Kỳ Nghiêm bỗng lạnh nhạt, lặp lại một lần nữa:

“Tôi hỏi vừa nãy anh muốn làm gì cô ấy?”

Đàn anh ấp a ấp úng, nửa tiếng cũng không thốt lên được nguyên do.

Kỳ Nghiêm đấm một đấm, miệng của tên đàn anh liền toát máu, nửa bên má cũng sưng phù lên.

“Cặn bã.”

Anh khinh bỉ vứt lại hai chữ, không thèm để ý người trên đất đang gào khóc cầu xin như thế nào, xoay người đưa tôi đi.

Trên xe, Kỳ Nghiêm im lặng rất lâu, cuối cùng cũng mở lời:

“Tại sao lại trốn tránh tôi?”

Tôi có thể nhận biết rõ ràng, khoảng thời gian gần đây Kỳ Nghiêm có ý muốn tiếp cận tôi, bày tỏ thiện chí với tôi, nhưng tôi vẫn luôn cố tình trốn tránh.

Anh là đối thủ cạnh tranh của Bùi Xuyên ở kiếp trước, theo lý mà nói, ở bên anh tôi sẽ có niềm vui báo thù.

Nhưng làm thế thì không khác gì chuyện Bùi Xuyên xem tôi là thế thân.

Tình cảm như thế không đơn thuần.

Tầm nhìn của tôi dừng lại nơi màn hình LED nhấp nháy liên tục bên ngoài cửa sổ:

“Không muốn lợi dụng anh.”

Câu trả lời mơ hồ, càng giống lời nói hàm hồ của kẻ say rượu hơn.

Anh không tiếp tục gặng hỏi, giống như đã nhận được đáp án, khởi động xe:

“Tôi đưa em về.”

Tôi cảm giác đầu óc mê man, tựa vào khung cửa bắt đầu buồn ngủ.

Kỳ Nghiêm chợt dùng âm thanh vô cùng nhỏ nói một câu:

“Lợi dụng thì cứ lợi dụng, chỉ cần em bằng lòng.”

10.

Sau khi về, đàn chị chịu trách nhiệm tổ chức không ngừng gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.

“Xin lỗi nha, Mạn Mạn, hôm nay doạ em rồi nhỉ.”

“Khi đó chị thấy năng lực lập trình của anh ta xuất sắc nên mới chọn cùng nhóm, không ngờ năng lực không đi liền với nhân cách. Em yên tâm, trở về chị nhất định sẽ tìm anh ta tính sổ.”

“Đàn chị trở về sẽ mời riêng em đi ăn.”

Tâm trạng tôi rối bời, tuỳ tiện gõ “Không sao ạ” rồi gửi đi, ngã xuống giường rồi thiếp đi bất tỉnh nhân sự.

Mùa hè khô nóng dài đằng đẵng cuối cùng cũng sắp kết thúc.

Kỳ nghỉ trở về nhà, tôi đến bệnh viện nhận kết quả báo cáo kiểm tra giúp bà nội.

Bà nói thường xuyên tức ngực khó thở, sợ mắc bệnh gì đó, khóc lóc nói sợ không sống được mấy năm nữa.

Tôi vô cảm lắng nghe, đột nhiên rất muốn nói với bà rằng đừng lo lắng, bởi vì cho đến 5 năm sau bà vẫn rất khoẻ mạnh, còn sống thọ hơn cháu gái của bà.

Nhưng tôi không nói nên lời.

Tuy tình cảm của chúng tôi mờ nhạt, nhưng những đứa cháu bà từng yêu thương sau khi trưởng thành thì rất ít khi trở về, bà cũng chỉ có thể phản kháng một câu khi bị hàng xóm mỉa mai: “Bà biết cháu tôi hiếu thảo thế nào không?”

Tại sao tôi luôn nỗ lực như thế để chứng minh bản thân đang được yêu thương chứ.

Lúc đi ngang qua hành lang bệnh viện, tôi nghe thấy tiếng thuỷ tinh vỡ trong phòng bệnh.

Sau đó là tiếng khóc chất vấn của cô gái:

“Bùi Xuyên, có phải ngã một cái làm đầu óc anh hỏng rồi không!”

“Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, hơn nữa anh cũng đã cầu hôn em rồi, sao có thể nói chia tay liền chia tay? Lẽ nào anh thích người khác rồi?”

“Anh nói đi! Bây giờ đến trả lời em anh cũng không muốn nữa rồi sao?”

Cô ấy gào lên một cách mất kiểm soát, nhưng chẳng có ai trả lời cô ấy.

Giây tiếp theo, Giang Kiểu giận dữ chạy ra khỏi phòng bệnh, khoé mắt đỏ hoe, trong đôi mắt chứa đầy nước.

Tôi có chút bất ngờ.

Suy cho cùng 5 năm sau Bùi Xuyên rất yêu Giang Kiểu, yêu đến mức phải tìm tôi làm thế thân, sao có thể chủ động nói lời chia tay.

Tôi cầm tờ giấy báo cáo kiểm tra, nhanh chóng chạy về phía trước.

“Thẩm Mạn.” Giọng Bùi Xuyên khàn và nhỏ vang lên ở phía sau tôi.

Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm.

Khoảnh khắc ấy, tôi ngoảnh mặt lại, tận cùng dãy hành lang dài có một bóng người quen thuộc.

Bùi Xuyên mặc đồ bệnh nhân, một chân vẫn đang bó bột, đầu tóc rối bời, dáng vẻ có chút nhếch nhác.

Anh ta chôn chân ở đó, biểu cảm khó tin, trong ánh mắt như ẩn chứa cơn sóng đang cuộn trào mãnh liệt, nỗi ưu tư như nhấn chìm tôi.

Điện thoại đột nhiên reo lên, phá vỡ cục diện bế tắc.

Tôi thấy môi anh ta khẽ mấp máy vài lần, nhưng chẳng nói nên câu nào.

Tôi lại ngoảnh mặt, vừa nhìn thẳng về hướng cửa thang máy, vừa nghe điện thoại của bà nội:

“Kết quả kiểm tra nhận được rồi, tất cả đều bình thường.”

“Ừm, bà muốn xem thì cháu sẽ chụp ảnh gửi qua cho bà.”

Tin tức Bùi Xuyên và Giang Kiểu chia tay giống như một quả bom, nổ tung trong các cuộc bàn tán của đám đông.

Bạn cùng phòng cũng nắm cổ tay than thở, “Đáng tiếc quá đi, đẹp đôi thế mà.”

Nhưng rất nhanh tôi đã sắp ra trường rồi.

Đến mùa tốt nghiệp, tôi không dư thừa năng lượng để quan tâm đến những chuyện này, tôi bắt đầu bận rộn với bảo vệ luận văn tốt nghiệp, bận rộn tìm công việc thực tập, trí nhớ của 5 năm sau giúp tôi chọn ra một công ty phát triển tiền đồ không tồi.

Kỳ Nghiêm giúp tôi tìm một căn chung cư rất tốt, vị trí hợp lý, cũng nằm trong phạm vi chi trả của tôi.

Khoảng thời gian đó, tôi thường nhìn thấy bóng dáng của Bùi Xuyên ở khắp mọi nơi.

Anh ta cứ đứng ở cự ly cách tôi không gần cũng chẳng xa, toàn thân trông như sắp bị phiền muộn nuốt chửng.

Lòng tôi có một dự đoán táo bạo và ly kỳ.

Dự đoán này rất nhanh đã được chứng thực.

Ngày cuối cùng tôi chuyển nhà, Bùi Xuyên cũng thực hiện một bước tiến.

Anh ta cụp mắt, giọng hơi run rẩy:

“Thẩm Mạn.”

Tôi thuận theo âm thanh đối diện với ánh mắt của anh ta.

Anh ta gầy đi rất nhiều, khuôn mặt vốn đã góc cạnh trông càng gầy hơn.

“Em còn nhớ anh không?”

Tôi lập tức phản ứng:

“Anh là bạn trai của Giang Kiểu?”

Anh ta giống như chả nghe thấy gì, hàng mi khẽ run, đột nhiên chìm vào im lặng.

Khi tôi định rời đi, anh ta chợt giữ lấy cánh tay tôi, trong giọng điệu mang theo sự cầu xin:

“Thẩm Mạn, chúng ta có thể làm lại từ đầu không?”

Anh ta cũng quay về 5 năm trước rồi.

Nhận thức được điểm này tôi liền lạnh lùng phất tay anh ta ra:

“Đừng nói nhảm, tôi nghe không hiểu.”

“Thẩm Mạn, chúng ta làm lại từ đầu đi. Nếu em không nhớ cũng chẳng sao cả, vì ban đầu chúng ta cũng như thế. Nhưng sau này chúng ta sẽ kết hôn, nếu không có gì ngoài ý muốn, cũng sẽ có một đứa nhóc đáng yêu.”

Anh ta nói hết, giọng điệu dần dần yếu ớt.

Xung quanh người đến kẻ đi, có người hiếu kỳ nhìn về phía này.

Tôi mất kiên nhẫn:

“Có phải đầu anh bị hỏng rồi không?”

“Em thích anh thêm một lần nữa đi, trước kia em từng nói, em từng nói không rời xa anh, em còn nói em thích anh, sao có thể chỉ có mình anh nhớ? Thẩm Mạn, những thứ đó đều là chính miệng em nói với anh.”

Tôi nhìn thời gian, không muốn vòng vo với anh ta nữa, dứt khoát xoay người bỏ đi.

Anh ta vẫn ở phía sau nói dông dài cái gì đó, nhưng âm thanh dần dần tiêu tan trong gió.

Khó để miêu tả trong lòng tôi là loại cảm xúc gì.

Ban đầu khi tôi nói những lời đó, trong mắt Bùi Xuyên chắc chắn thấy rất buồn cười.

Tình yêu vụng dại lại mãnh liệt đó của tôi.
 
Người Yêu Lỡ Hẹn
Chương 4


12

Chuyển nhà xong, công việc ở trường học cũng kết thúc hoàn toàn.

Thời tiết âm u, mây đen cuồn cuộn, mưa phùn bay phấp phới, tôi vừa phỏng vấn xong, liền nhìn thấy Bùi Xuyên đang đứng dưới mưa.

Anh ta cầm ô, không biết đã đợi bao lâu rồi, tóc tai bù xù. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, ánh mắt tĩnh mịch đã lâu chợt phát sáng lấp lánh:

“Mạn Mạn.”

Như đang cầu xin tôi đi đến dưới ô của anh ta, đi cùng anh ta. Tôi chôn chân tại chỗ, lạnh lùng nhìn.

Tiếng mưa rơi dần dần lớn hơn, hơi nước bay lên khiến tôi không thể nhìn rõ sắc mặt của anh ta.

Đột nhiên có một thân hình cao to đi đến bên cạnh tôi, tôi bị che khuất dưới bóng râm.

Kỳ Nghiêm nhíu mày trầm giọng nói với tôi:

“Không phải anh bảo em đợi bên trong sao? Sao lại ra đây rồi?”

Bàn tay to lớn của anh nắm lấy tay tôi, giọng điệu lo lắng:

“Tay em lạnh quá.”

Bùi Xuyên tới gần vài bước, tầm nhìn dừng lại trên khuôn mặt của Kỳ Nghiêm, sắc mặt bỗng trắng như tờ giấy.

Kỳ Nghiêm nhìn anh ta rồi nhướng mày, trông tâm trạng anh khá tốt. Mặt tôi duy trì nụ cười khách sáo vừa đủ:

“Phiền anh đừng bám theo tôi nữa, khiến tôi rất phiền não.”

Anh ta cầm ô chặt hơn, ngẩn đầu nhìn tôi đang đứng trên bậc thềm, giọng điệu hèn mọn:

“Thẩm Mạn, trước kia em rất thích anh, hãy như trước kia đi. Chúng ta hãy như trước kia, lần này anh sẽ không sai lầm nữa.”

Đến nụ cười lịch sự tôi cũng không duy trì được nữa, giọng điệu bỗng lạnh lùng:

“Bùi Xuyên, anh biết khoảng thời gian này bọn họ nói tôi thế nào không?”

“Họ nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi ỷ vào gương mặt giống Giang Kiểu mà tuỳ ý chen chân vào tình cảm của hai người. Còn nói tôi chơi trò lạt mềm buộc chặt, chơi đùa tình cảm của anh, chứng tỏ sự lợi hại của bản thân.”

“Anh không hiểu tôi, trên thực tế tôi mà một người rất coi trọng thể diện. Không giống người trời sinh đã được yêu mến như anh, tôi ghét bị người khác bàn tán. Những lời đó cũng khiến tôi rất đau khổ, thế nên xem như tôi xin anh, đừng đến làm phiền tôi nữa. Nếu không có anh, bây giờ tôi sẽ sống rất tốt.”

Tôi không ngừng nói rất nhiều, cuối cùng anh ta cũng bình tĩnh lại, sau đó khàn giọng nói một câu: “Xin lỗi.”

Kỳ Nghiêm nắm lấy tay tôi:

“Đi thôi.”

Bùi Xuyên mấp máy môi, nhưng chẳng nói nên lời, anh ta lùi về sau, toàn thân đều chìm trong mảng trời mưa.

Sau khi rời đi rất lâu, tôi ngoảnh đầu lại, mới phát hiện không biết anh ta đã vứt chiếc ô từ khi nào, bất động đứng trong mưa, giống như một bức tượng.

Một khoảng thời gian rất lâu sau đó Bùi Xuyên cũng không xuất hiện nữa.

Dẫu sao hiện tại tôi và anh ta không thân không thiết, cũng chẳng trải qua đoạn tình cảm kia, anh ta không có cách nào áp đặt tình cảm đó lên người tôi.

13

Thời gian không nhanh không chậm mà trôi qua, tôi nhận được một lời mời rất vừa ý, cuộc sống cũng dần ổn định.

Chẳng bao lâu sau Giang Kiểu đã gả đến nước Mỹ, chuyện liên quan đến Bùi Xuyên và Giang Kiểu cũng dần dần mai danh ẩn tích, bị người ta quên lãng.

Sau khi tốt nghiệp, Kỳ Nghiêm quyết định một mình lập nghiệp, Bùi Xuyên hoàn toàn mất tin tức.

Ban đầu tôi sợ mình không xứng với tình cảm của Kỳ Nghiêm, sợ bản thân không còn tấm lòng trong sạch.

Sau này mới phát hiện tôi sớm đã hoàn toàn buông bỏ được Bùi Xuyên.

Kỳ Nghiêm dịu dàng lại kiên nhẫn, sẽ nghiêm túc ghi nhớ sở thích của tôi. Giữa chúng tôi dường như chẳng hoà hợp là mấy, nhưng lại có thể hòa nhập với nhau.

Kỳ sinh lý của tôi luôn rất đau, anh sẽ chu đáo chuẩn bị trước cho tôi thuốc giảm đau và nước đường nâu.

Đôi khi tôi cũng nghĩ, tiến thêm một bước với Kỳ Nghiêm cũng không phải là không được.

Đi làm 2 năm, Kỳ Nghiêm ôm một bó hoa hồng đỏ rực tỏ tình với tôi.

Ánh đèn vàng ấm áp phác họa nên ngũ quan của anh, hơi thở anh run rẩy, mò mẫm trong túi rất lâu mới lấy ra được một chiếc hộp vuông vức.

Một viên kim cương tô điểm trên chiếc nhẫn, khúc xạ ánh sáng lấp lánh như hoa.

“Thẩm Mạn, ở bên anh nhé.” Ánh mắt Kỳ Nghiêm thành kính và nghiêm túc, giọng anh càng thêm rõ ràng hơn trên con phố trống vắng người qua lại.

Có lẽ anh biết tôi không thích bị người khác theo dõi, cố tình chọn một đêm hè yên ả.

Tôi im lặng nhìn anh, bỗng muốn pha trò: “Nếu em không đồng ý thì sao?”

”Vậy anh xin em.” Khi nói lời này giọng anh rất bình tĩnh, ánh mắt sâu hun hút như muốn cuốn tôi vào đó, “Không có em thì anh không ổn đâu.”

Tôi như không chống cự nổi với thái độ này của anh, vội vàng nhìn sang nơi khác.

“Giờ thì em đồng ý chưa?”

”Vẫn chưa.”

“Giờ thì sao?”

“Anh đợi thêm đi.”

“Vậy được thôi.”

14

Lần nữa gặp lại Bùi Xuyên là ở hiện trường hôn lễ của tôi và Kỳ Nghiêm.

Anh ta tiều tụy đi rất nhiều, đôi mày lạnh lùng, cả người toát lên cảm giác nặng nề khó tả.

“Anh không mời anh ta.” Kỳ Nghiêm đứng bên cạnh bĩu môi, có chút bất mãn.

Bùi Xuyên đưa tiền mừng cho tôi, cười chua xót:

“Chúc mừng.”

Không ai nhận lấy tiền mừng của anh ta, bàn tay cứ thế cứng đờ giữa không trung.

Tôi hạ mắt, có chút thất thần.

Mạch suy nghĩ như trở lại ngày thành hôn với Bùi Xuyên, khi đó anh ta luôn lơ đễnh, hoặc có lẽ là nuối tiếc vì người anh ta cưới không phải là Giang Kiểu, mà là tôi.

Tôi vẫn không hiểu.

Bùi Xuyên đặt tiền mừng lên chiếc bàn bên cạnh, nghiêm túc nhìn tôi nói:

“Thẩm Mạn, khoảng thời gian này anh vẫn luôn suy nghĩ, rõ ràng kiếp trước chúng ta vẫn quen biết vào thời gian xấp xỉ đó, tại sao lần này em lại lạnh lùng như thế, anh luôn tìm xem đã xảy ra vấn đề ở đâu. Ban đầu anh tưởng rằng mình mạo phạm nên đã gây phiền phức cho em, nhưng không lâu trước đó anh đã nhớ ra, sợi dây chuyền kia là quà sinh nhật kiếp trước anh đã tặng em.”

“Thế nên em đã trở về sớm hơn anh, chỉ là em không muốn tha thứ cho anh.”

Kỳ Nghiêm nắm tay tôi chặt hơn, tôi cảm nhận rõ ràng lòng bàn tay anh đang toát mồ hôi.

Tôi nhìn Bùi Xuyên, chợt thở dài:

“Bùi Xuyên, anh đi đi.”

Mặt anh ta trắng bệch, nhưng sau cùng chẳng nói gì. Giống như trước đây, chốc lát biến mất khỏi tầm nhìn.

15

Tôi không rõ trong lòng Kỳ Nghiêm có hoài nghi hay không, nhưng sau này chúng tôi đều rất ăn ý, không ai nhắc đến những chuyện liên quan đến Bùi Xuyên nữa.

Kỳ Nghiêm đẹp trai nhiều tiền, sự nghiệp thành công, tính cách lại hiền lành, là đối tượng kết hôn mà người người ngưỡng mộ.

Kết hôn chưa bao lâu, chúng tôi đã chào mừng sinh mệnh đầu tiên. Có lẽ là ảnh hưởng nội tiết tố, tôi bắt đầu trở nên đa sầu đa cảm, luôn vô cớ trút giận lên người Kỳ Nghiêm.

Kỳ Nghiêm trước sau chịu khổ chịu oán, dù đêm khuya bị đánh thức cũng ngoan ngoãn nghe lời đi mua đồ ăn đêm, dáng vẻ trông hơi đáng thương.

Ký ức kiếp trước dần dần trôi vào quên lãng, dần dần chôn vùi trong tâm trí tôi.

Đôi khi tôi còn cảm thấy bản thân và kiếp trước là hai người hoàn toàn khác nhau, thỉnh thoảng nũng nịu mới bất chợt phát hiện, hoá ra bản thân mình cũng có quyền vô cớ gây sự.

Chứ không phải dè dặt, ép dạ cầu toàn.

Sau đó Kỳ Nghiêm gần như giao toàn bộ quyền quản lý công ty lại cho người nhà, suốt ngày cùng tôi làm những chuyện không đâu vào đâu.

Đêm hôm hai người cùng nhau xem phim Hàn khóc bù lu bù loa, tôi nhìn vào mắt anh, nước mắt càng cuộn trào mãnh liệt hơn:

“Sao anh tốt thế chứ!”

Ánh mắt anh thành khẩn lại nghiêm túc:

“Thẩm Mạn, anh quay lại để yêu em.”

(Hoàn chính văn)
 
Người Yêu Lỡ Hẹn
Chương 5


(Ngoại truyện)

_____________

1

“Đang họp, có chuyện gì đợi tan làm rồi liên lạc sau.”

Gửi xong tin nhắn này, Bùi Xuyên liếc nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, mơ hồ có cảm giác ngột ngạt.

Anh ta cau mày, tâm trạng có chút ảo não.

Chưa nói được mấy câu, anh ta lại mở khung trò chuyện:

“Em đang ở bên ngoài? Gửi định vị, lát nữa anh tới đón em.”

Đợi mấy phút, vẫn không có hồi âm.

Bùi Xuyên mơ hồ cảm thấy bất an, ảo não gọi quản lý đang báo cáo hạng mục dừng lại, vội vàng nhặt chìa khóa xe rồi chạy ra khỏi phòng họp.

2

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ dần trôi về sau, thấp thoáng có tiếng sấm ầm vang.

Bảo mẫu trong nhà nói Thẩm Mạn sáng sớm đã ra ngoài, điện thoại lại gọi không được, anh ta chỉ có thể lái xe ven theo đường để tìm cô.

Anh đoán liệu có phải Thẩm Mạn đang giận dỗi hay không.

Khi suy nghĩ của Bùi Xuyên đang lang mang vô định, anh nhìn thấy một nhóm người và xe cứu hộ đang ồn ào bên ngoài cửa sổ.

Đường lớn trước bệnh viện lại xảy ra tai nạn giao thông.

Anh đột nhiên nhớ ra gần đây Thẩm Mạn nói cơ thể cô ấy khó chịu, cũng hỏi anh có muốn cùng cô đi kiểm tra không.

Mặc dù dự cảm không lành này ngay lập tức bị anh bác bỏ, Bùi Xuyên vẫn cứ ngừng xe lại, lao vào đám người, dự định dùng sự thật để phủ định nó.

Tiếng bàn tán sôi nổi của đám đông, anh càng tới gần giữa đám người càng sợ hãi bất an.

Cho đến khi nhìn rõ người đang nằm trên đất, cơ thể anh lập tức cứng đờ.

Vẻ mặt của Bùi Xuyên trở nên hoảng hốt, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt. Miệng câm nín, tim anh không ngừng trĩu nặng, nặng như lấp đầy sắt thép.

Anh chợt nhớ lại rất nhiều khoảnh khắc trong quá khứ, Thẩm Mạn cười với anh, nói chuyện với anh sống động và cụ thể như thế nào.

Thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời anh, khi làm hạng mục đến hết lòng hết sức, không có tự tin, cô sẽ luôn yên lặng bầu bạn bên cạnh anh.

Anh nghĩ rằng đó là vĩnh cửu.

Nhưng hiện tại tay của Thẩm Mạn, lạnh rồi. Có lẽ là tai nạn xe cộ rất nghiêm trọng, khớp xương của cô đều méo mó biến dạng, chiếc áo đầm trắng tinh đã nhuốm màu máu tươi.

Anh ta như suy sụp mà quỳ trên đất, hoảng loạn không biết phải làm sao để ôm lấy người vợ máu thịt lẫn lộn của mình.

3

Cuộc sống của anh ta trở nên trống vắng, như đặt mình trong bóng tối mãi mãi không thể nhìn thấy ánh sáng.

Thuở ấy Thẩm Mạn là người như thế, mãi mãi độc lai độc vãng, là anh đã cố chấp làm tan chảy tảng băng ấy.

Nhưng sau đó anh phát hiện ra tình yêu chân thành lại mãnh liệt của Thẩm Mạn, dường như là sức nặng mà anh ta khó mà chịu đựng.

Thái độ của anh lạnh lùng như thế, cô cũng tiếp nhận tất cả.

Chủ động trêu chọc Thẩm Mạn, ban đầu chỉ là vì Giang Kiểu.

Bùi Xuyên và Giang Kiểu cứ tưởng rằng sắp đính hôn rồi, Giang Kiểu đột nhiên nói cô muốn ra nước ngoài học thạc sĩ, nói cô muốn hoàn thiện bản thân. Nhưng chưa được bao lâu, cô đã kết hôn ở Mỹ.

Sau đó anh gặp được Thẩm Mạn, dường như mang theo chút suy nghĩ trả thù và giận hờn, anh và Thẩm Mạn kết hôn.

Anh và Thẩm Mạn kết hôn hai năm, Giang Kiểu ly hôn trở về nước.

Họp lớp, bạn bọc cười đùa nói họ là người yêu cũ của nhau. Giang Kiểu cũng ở dưới gầm bàn cọ cọ ống quần anh, mỉm cười đùa giỡn mờ ám.

Dưới ánh đèn pha lê, nụ cười của cô duyên dáng, má lúm đồng tiền sâu thẳm.

Khi đó anh vẫn còn đang cố chấp đứng trong hồi ức, nhưng thật ra Giang Kiểu đã thay đổi từ lâu.

Bụng đau cuồn cuộn, anh chợt cảm thấy cực kỳ buồn nôn.

“Xin lỗi, tôi kết hôn rồi.” Bùi Xuyên đặt ly rượu xuống, ánh mắt lạnh lùng.

Mọi người xung quanh cảm nhận được tâm trạng anh ta thay đổi, tự giác ngậm miệng lại.

Nhưng họ biết rõ Bùi Xuyên có một mối tình đầu không thể quên, còn kết hôn với thế thân có vẻ ngoài giống cô ấy.

Dường như không ngờ mình lại bị từ chối dứt khoát như thế, nụ cười của Giang Kiểu đọng lại trên mặt.

Bữa tiệc ra về chẳng vui vẻ.

4

Bùi Xuyên lật tới lật lui tờ thấy khám thai ở hiện trường.

Như có thể tưởng tượng ra, cô do dự bối rối ra sao, làm thế nào để nhàu nát rồi lại mở ra.

Nhàu nát, lại mở ra, cuối cùng biến dáng vẻ nhăn nhúm thế này.

Đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên Thẩm Mạn bày tỏ tình cảm với anh, căng thẳng đến nổi nhàu góc áo nhăn nhúm.

Giống như cho cô một chút yêu thương, cô sẽ dâng cho anh tất cả.

Đáng tiếc khi đó anh vẫn luôn lơ đễnh, luôn không rõ ràng tình cảm của bản thân.

Trước mặt anh cô luôn dè dặt, giống như từ khi bắt đầu đã định sẵn mối quan hệ của họ là không bình đẳng.

Thẩm Mạn dường như sẽ mãi dịu dàng như thế, mãi mãi không giận dỗi, cuộc sống bình thản như dòng nước, không một chút gợn sóng.

Đôi khi anh nghĩ, thà rằng cô giận dỗi cãi nhau với anh một trận, cũng tốt hơn dè dặt với anh như vậy.

Nhiều lúc cô đang đứng trước mặt, nhưng lại mờ nhạt khiến anh không nhìn rõ.

Điều này khiến anh rất chán nản.

Cho đến khi Thẩm Mạn ra đi, anh mới muộn màng nhận ra.

Thẩm Mạn kiên cường chói chang anh cũng thích, Thẩm Mạn lạnh nhạt thờ ơ anh cũng thích.

Yêu cô từ đầu chí cuối, cũng yêu cô vụn vỡ.

Đáng tiếc anh chưa từng nói với cô.

5

Bùi Xuyên bắt đầu mất ngủ.

Khi cố gắng buông bỏ, ký ức lại giống như thuỷ triều hung hãn dâng lên, dìm anh đến ngạt thở trong màn đêm tĩnh mịch.

Có lẽ là dùng thuốc an thần quá liều, trong mơ anh quay về 5 năm trước.

Anh muốn làm lại từ đầu.

Ban đầu Thẩm Mạn được anh sưởi ấm như thế, sau này anh phát hiện ra không thể nào lay động được Thẩm Mạn.

Cô bắt bắt đầu kiên định hướng tới một tương lai khác, bên cạnh cũng trùng hợp xuất hiện thêm một người, tình thế bắt đầu dần dần lệch khỏi quỹ đạo.

Tốt nghiệp mấy năm, anh mua một trang viên, ngày đêm trồng hoa hồng.

Anh nhớ Thẩm Mạn cũng từng hâm mộ không ngớt những cô gái được cầu hôn bằng đoá hoa hồng khổng lồ.

Anh muốn cho cô xem.

Bỗng nhiên có một ngày, anh muộn màng nhớ ra sợi dây chuyền kia.

Mọi chuyện chợt có đáp án.

Thẩm Mạn trở về nơi đây sớm hơn anh, cô cứ đứng đó xem Bùi Xuyên yêu Giang Kiểu như thế nào, xem anh dành cho Giang Kiểu sự dịu dàng và nhẫn nại mà bản thân chưa từng có được, nhưng cô không nói gì cả.

Cô ở trong ký ức của anh, nhận ra bản thân chỉ là một người thay thế.

Ngày diễn ra hôn lễ, cô mặc áo cưới màu trắng lộng lẫy, mái tóc dài buông xoã, ngẫu hứng lại tao nhã, ánh mắt trong veo nhìn anh xin lỗi, trên mặt vẫn giữ nụ cười lạnh lùng và xa cách.

Anh biết, cô sẽ không ngoảnh lại nữa.

- Hết-
 
Back
Top Bottom