Đam Mỹ Người Yêu Giả Tưởng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Yêu Giả Tưởng
Chương 80: Ngoại Truyện 1 Cậu Dám Đi Tôi Lập Tức Cho Người Tới Phá Nhà Cậu!


Trịnh Việt Lâm dựa vào khung cửa sổ nhìn ra ngoài, trên mặt phảng phất u buồn.

Dưới chân là một chiếc vali đơn giản, trên vai đeo một chiếc balo đen thật to.

Cậu phải về quê, nơi gieo trồng vào mùa xuân thu hoạch vào mùa thu, không khí trong lành.

Tuy rằng không cam lòng nhưng quả thật cậu không còn cách nào để ở lại nơi thành phố này lâu hơn nữa.

Khó quá, cậu bĩu môi nghĩ, quả nhiên ước mơ là để tam vỡ.

Cậu vất vả học xong đại học, tranh giành mãi mới kí được hợp đồng với công ty này, khi ấy ngây thơ nghĩ rằng sắp leo tới đỉnh cao cuộc đời, tựa như Liêu Thần Hi vậy, có biển quảng cáo ở khắp nơi.

Lúc Trịnh Việt Lâm gọi điện về nhà còn vỗ ngực bảo sau này có thể kiếm được thật nhiều tiền rồi đón bố mẹ đến đây nhưng hiện thực như tát vào mặt cậu, song, lại thấy chưa đủ nên đạp cậu thêm một cái.

Nhà ga xe lửa kẻ đến người đi, trên mặt ai cũng viết lên câu chuyện của mình, có mệt mỏi, có đau thương, có vui sướng, …
“Phiền thế nhờ…” Trịnh Việt Lâm nhìn đồng hồ, còn hai giờ nữa mới đến lúc cậu soát vé lên xe.

Cậu đến quá sớm, bởi đã trả phòng nhưng không có nơi nào để đi.

Bụng hơi đói nhưng không còn tâm trạng ăn gì, kéo vali nên việc đi vệ sinh cũng trở thành một vấn đề.

“Tôi đã nói gì với cậu hả?” Chợt có người quát to.

Trịnh Việt Lâm quay đầu lại, thấy La Huân với vẻ mặt giận dữ đùng đùng đứng trước mặt cậu.

Cậu hít sâu một hơi, vươn tay muốn kéo vali đến trước mặt để ngăn thanh niên kia lại nhưng La Huân nhanh tay nhanh mắt giằng vali ném ra sau mình.

“Hành lý của tôi! Lát bị trộm mất thì sao!” Trịnh Việt Lâm đứng lên định kéo vali về nhưng La Huân đã nắm cánh tay cậu lại.

“Tôi đã nói gì với cậu?” La Huân trông rất đẹp trai, thường ngày Trịnh Việt Lâm thích nhìn lén gương mặt này lắm, tất nhiên, trừ những khi hắn tức giận.

Tình tình thanh niên này rất tệ, phần lớn thời gian đều xụ mặt, tất nhiên trừ khi thấy Cao Duy, bởi đó là thần tượng của hắn.

Hai người họ gặp nhau trong chương trình tình yêu giả tưởng, Trịnh Việt Lâm thấy có lẽ cả đời cậu sẽ không quên được biểu cảm thất vọng và ghét bỏ của La Huân khi biết đối tác của hắn là cậu.

Cậu thừa nhận lòng dạ cậu hẹp hòi, ghim La Huân suốt cả một mùa chương trình.

“Tôi không nhớ.

” Trịnh Việt Lâm hất tay hắn ra, chạy tới kéo vali của mình lại.

Cậu không quay về chỗ ngồi khi nãy nữa, bởi cậu không muốn nói chuyện với La Huân nên dứt khoát kéo hành lý đi xếp hàng chờ soát vé.

Không phải chỉ đợi có hai tiếng thôi à, có gì to tát đâu.

Lúc Trịnh Việt Lâm đóng phim khổ nào mà chưa từng nếm, đã phải đóng một cái phông nền không có lời thoại còn phải lặp đi lặp lại cảnh bị nhân vật chính đánh, này đó đều trải qua rồi thì đứng hai giờ có là gì đâu.

La Huân giận điên, đi tới quàng tay qua cổ Trịnh Việt Lâm, hung dữ bảo: “Cậu có tin không, hôm nay cậu dám đi, tôi dám cho người tới phá nát nhà cậu đấy!”
Trịnh Việt Lâm cũng giận nhưng cách cậu giận không giống La Huân, người kia chỉ biết hét to với uy h**p hù doạ cậu, còn cậu chỉ biết rơi nước mắt.

“La Huân cậu muốn làm gì!” Nước mắt Trịnh Việt Lâm nói chảy là chảy, lúc đóng phim cũng chưa siêu như vậy.

“… Cậu đừng khóc!” La Huân nhìn nước mắt tuôn rơi từ đôi mắt to của Trịnh Việt Lâm, lập tức mềm lòng, tháo khẩu trang lau nước mắt cho cậu, sau đó ôm người dỗ dành, “Tôi không phá là được, cậu đừng khóc.


Hai người ầm ĩ một trận, xung quanh bắt đầu có người chú ý đến, có hai nữ sinh trẻ tuổi khe khẽ thì thầm: “Đó có phải hai người trên “SH” với Duy C không? Hai người đó tên gì ấy nhỉ?”
“La Huân và Trịnh Việt Lâm! Tớ thích hai người ấy lắm á!” Một nữ sinh khác hơi kích động, vội vàng tìm sổ xin chữ kí.

“Hai người đó cãi nhau hả? Có khi nào họ cũng đang yêu nhau không?”
Nữ sinh cầm sổ nhìn quanh, không thấy có camera nên càng kích động: “Đậu má, CP của tớ cuối cùng cũng nghênh đón mùa xuân ư?”
Cô phấn kích chạy tới, dè dặt hỏi: “Xin chào… Em là fans của hai người, có thể cho em xin chữ kí không ạ?”
La Huân hơi phiền, hắn còn đang dỗ Trịnh Việt Lâm, tự nhiên nhảy ra một người quấy nhiễu làm hắn rất không vui.

Nhưng Trịnh Việt Lâm vừa nghe là fans của mình thì tỉnh táo ngay tức khắc, nước mắt ngừng chảy, hỏi: “Em à fan của anh thật à?”
Nữ sinh nhìn cậu khóc thê thảm nên vội vã lấy ra một bọc khăn giấy đưa tới: “Sao anh lại khóc? Có phải La Huân bắt nạt anh không?”
Trịnh Việt Lâm nhận khăn giấy gật đầu liên tục, sau đó hỏi: “Em thật sự là fan của anh?”
Nữ sinh nhìn chóp mũi hồng hồng và đôi mắt đỏ ửng của cậu, đáng yêu không chịu nổi: “Đúng đúng đúng, thích hai người lắm!”
Trịnh Việt Lâm vui vẻ, xoa mặt bảo: “Không ngờ mình thật sự có fans.


“Đương nhiên là anh có chứ, nhóm fans của anh trên weibo cũng hơn 3000 người đó!” Nữ sinh đưa sổ cho cậu, “Kí tên cho em với.


Trịnh Việt Lâm nhận sổ, nghiêm túc kí tên, sau đó hỏi: “Cần cậu ấy kí không?”
La Huân đứng bên cạnh trợn trắng mắt, vừa định bảo không kí, chẳng ngờ Trịnh Việt Lâm lại nhét bút vào tay hắn: “Kí mau lên, kí đẹp đẹp một chút.


La Huân bất đắc dĩ, roẹt roẹt vài nét kí xong.

Nữ sinh ôm sổ có chữ kí, thoả mãn rời đi, Trịnh Việt Lâm hãy còn chìm đắm trong niềm hân hoan khi bị fans nhận ra, còn xin chữ kí nữa.

“Cậu nghe thấy cô ấy vừa nói gì không?” La Huân lặng lẽ kéo vali của cậu về phía mình.

“Nói gì? Thích tôi à?”
La Huân đặt tay lên vai cậu: “No no no, cô ấy bảo, nhóm fans của cậu có 30 người.


Trịnh Việt Lâm xụ mặt đẩy hắn ra: “Rõ ràng là hơn 3000 người!”
La Huân cười, nghịch mái tóc phồng lên của cậu: “Cậu xem cậu nhiều fans như vậy sao còn phải về quê nữa?”
Trịnh Việt Lâm lui về sau không cho người kia chạm vào mình, mất mát bảo: “Tôi không hợp làm diễn viên.


“Sao cậu khẳng định được là cậu không thích hợp?” La Huân chậm rãi tới gần cậu nhưng lại có người cắt ngang.

“Anh là La Huân à?”
Hắn ngẩng đầu nhìn, đã có người lấy điện thoại chụp hai người họ, trước khi tham gia “SH” hắn nổi tiếng hơn Trịnh Việt Lâm một chút nhưng cũng chỉ một chút mà thôi, trừ những người chú ý tới thực tập sinh tham gia tuyển chọn người mới năm đó thì gần như không có ai biết hắn, nhưng “SH” quá nổi, tuy hắn và Trịnh Việt Lâm không thể một bước lên mây nhưng vẫn có độ nổi tiếng nhất định.

Đặc biệt là hắn, dáng người cao ráo, đứng trong đám đông thật sự rất gây chú ý.

“Không phải.

” La Huân nhìn tình huống này có hơi phiền lòng, một tay kéo vali Trịnh Việt Lâm, một tay kéo người.

“Tôi sắp phải soát vé rồi.

” Trịnh Việt Lâm lùi lại phía sau.

Lửa giận của La Huân lại bùng lên nhanh chóng, không quan tâm lôi người ra ngoài, đã thế còn hung dữ doạ nạt: “Cậu dám đi tôi lập tức cho người tới phá nhà cậu!”
 
Người Yêu Giả Tưởng
Chương 81: Ngoại Truyện 2 Bảo Là Bao Dưỡng Mà Sao Giờ Lại Thành Bạn Trai Rồi!


Trịnh Việt Lâm không lay chuyển được La Huân, hơn nữa người vây xem ngày càng nhiều mà da mặt cậu lại mỏng, cuối cùng đành để La Huân kéo ra khỏi nhà ga.

“Cậu có chuyện gì thì nói mau đi, đừng làm trễ giờ lên tàu của tôi.

” Trịnh Việt Lâm ngồi ghế phụ trên Maserati, ôm balo to đùng của cậu trong lòng.

“Lên tàu cục cức!” La Huân không nói hai lời lái xe rời đi, “Cậu có tiền đồ chút đi được không, có ai nổi tiếng mà chẳng phải từ từ mới lên được?”
“Anh Thần Hi không phải…” Trịnh Việt Lâm quay đầu nhìn ga tàu ngày càng xa, lại nhìn đồng hồ, quay lại cầu xin hắn bảo: “Cậu cho tôi xuống xe đi, vé tàu đắt lắm!”
La Huân bị cậu chọc giận tới suýt phun một búng máu ra ngoài, móc ví mình ném qua: “Tiền mặt bên trong cho cậu hết, trật tự cho tôi!”
Trịnh Việt Lâm cầm ví của hắn, mở ra nhìn thoáng qua, tiền mặt chỉ có hơn ba trăm một chút, còn lại là một loạt các loại thẻ lộn xà lộn xộn.

“Vậy được.

” Trịnh Việt Lâm bảo, “Tôi lấy tiền vé, còn lại trả cậu.


“Thiểu năng!” La Huân nhỏ giọng mắng một câu, sau đó không thèm để ý tới Trịnh Việt Lâm nữa.

“Cậu đưa tôi đi đâu?” Trịnh Việt Lâm thấy hai người không ai nói gì có hơi xấu hổ nên mở miệng hỏi.

“Trật tự, tôi không muốn nói chuyện với cậu.

” La Huân muốn tăng tốc nhưng tình hình giao thông ở Bắc Kinh không cho phép hắn làm vậy, lái xe từ ga về đến nhà mất hơn một giờ.

Trước khi xuống xe, Trịnh Việt Lâm lấy tiền mặt trong ví La Huân, sau đó trả lại ví cho hắn, còn không nhịn được cảm thán, mình quả là vừa nghèo vừa có tự trọng.

“Sao lại tới nhà cậu?” Trịnh Việt Lâm đã từng tới đây một lần, lúc ấy bọn cậu vừa mới bắt đầu ghi hình “SH”, vì La Huân không vừa ý chung cư mà chương trình sắp xếp nên bảo đến nhà mình ghi hình.

Biệt thự ba tầng mình hắn ở, Trịnh Việt Lâm càng nghĩ lại, càng thấy khủng khiếp.

La Huân kéo vali vào nhà, quay lại gọi cậu “Vào mau lên!”
Trịnh Việt Lâm đau khổ đi theo, hỏi đến cùng “Sao lại tới nhà cậu?”
“Cậu là máy lặp lại à?” La Huân gầm lên với cậu, “Bao dưỡng cậu, được chưa?”
“Hở?” Trịnh Việt Lâm đứng tại chỗ không di chuyển, ôm balo to đùng bảo, “Không được, tôi không đồng ý.


“Tại sao?” La Huân đứng trên cầu thang nhìn xuống cậu, vẻ mặt không vui.

“… Mẹ tôi bảo không thể không làm mà hưởng, hơn nữa tôi cũng không thích loại chuyện bao dưỡng này.

” Trịnh Việt Lâm đi lên, với tay lấy vali của mình, “Cậu đi bao dưỡng người khác đi, tôi phải về quê.


Lửa giận của La Huân lại bị thổi bùng lên, “Rầm” một tiếng ném vali của Trịnh Việt Lâm sang một bên, “Cậu không thích? Thế cậu thích cái gì? Cậu có quyền gì mà nói không thích hả?”
Trịnh Việt Lâm lúc này thật sự bị doạ, ngơ ngác như một chú thỏ trắng hoảng sợ nhìn La Huân, thậm chí quên cả rơi nước mắt.

La Huân nhìn cậu như vậy, nháy mắt cảm thấy chột dạ nhưng mà sĩ diện nên cố chấp tới gần kéo Trịnh Việt Lâm lên tầng “Sau này cậu ở nhà tôi, tôi ngủ tầng ba, cậu ở tầng hai, không cần lo về tài nguyên hay bất cứ thứ gì, tôi sẽ nghĩ cách.


Trịnh Việt Lâm ra sức rút tay về, nhìn hắn một cái, sau đó quay người dựng vali lăn lóc ở một góc dậy, xót không chịu được.

“Cậu có nghe tôi nói gì không đấy?” La Huân vẫn nhìn xuống cậu, từ góc độ này nhìn xuống, Trịnh Việt Lâm vốn nhỏ nhỏ gầy gầy trông càng thêm đáng thương.

Trịnh Việt Lâm không lên tiếng, kéo hành lý ra ngoài.

La Huân giận điên, hùng hùng hổ hổ chạy tới trước mặt cậu ngăn cậu lại, nào ngờ thấy thằng nhóc này lại khóc tiếp.

“… Cậu có thể đừng động một chút lại khóc không?”
Trịnh Việt Lâm cắn chặt môi, ấm ức không chịu được, rõ ràng cậu không làm gì sai nhưng lại liên tục bị bắt nạt, cuộc sống bắt nạt cậu, La Huân cũng bắt nạt cậu, cái gì cũng bắt nạt câu, càng nghĩ càng ấm ức, càng nghĩ càng thấy cuộc sống không còn gì luyến tiếc.

Nhưng loại chuyện bao dưỡng này có chết cậu cũng không làm, cậu muốn nổi tiếng, muốn làm ngôi sao lớn nhưng vẫn phải giữ lại tự trọng và nguyên tắc, La Huân nói cậu như vậy, cậu cảm thấy người ấy đang xúc phạm cậu.

“Tôi khóc hay không thì liên quan gì đến cậu?” Trịnh Việt Lâm ngẩng đầu nhìn La Huân, “Đừng tưởng rằng cậu ghê gớm lắm, không phải chỉ có tiền thôi à, tôi không hiếm lạ!”
“Vậy cậu hiếm lạ cái gì chứ!” Đương lúc Trịnh Việt Lâm vòng qua La Huân chuẩn bị rời đi, hắn hét lớn.

La Huân cũng nhọc lòng lắm chứ, từ lúc mới biết Trịnh Việt Lâm phải về quê, hắn đã nhớ nhung muốn chết, sợ nhân lúc hắn không chú ý đến người ấy sẽ chạy mất, lúc này mang được người về mà cứ giận giận dỗi dỗi mãi.

Hắn chỉ thích người ta thôi sao mà phiền phức đến vậy!
Hai tay La Huân nắm bả vai gầy yếu của Trịnh Việt Lâm, khó được khi thành khẩn bảo: “Cậu hiếm lạ cái gì? Tôi sẽ thử xem tôi có thể làm được không.


“La Huân.

” Trịnh Việt Lâm nhọ giọng gọi tên hắn.

La Huân bị một tiếng này làm cho mềm nhũn cả người, cảm giác xương cốt cũng phải tan ra, hắn vô cùng dịu dàng đáp lại “Ừ?”
“Sao cậu lại không cho tôi đi?” Trịnh Việt Lâm hỏi xong lại bồi thêm một câu làm La Huân tức muốn trào máu, cậu bảo, “Nếu cậu muốn bao dưỡng em trai nhỏ thì có nhiều người đẹp hơn tôi với cả… đó, đó, tốt hơn.


La Huân ngừng lại trong chốc lát, thở ra một hơi bảo: “Tôi thích cậu như vậy.


Hắn nói xong, không dám nhìn Trịnh Việt Lâm, lời tỏ tình mà hắn đã luyện tập mấy lần không phải là thế này, quá đột ngột, lại còn không lãng mạn, nội tâm La Huân tự lườm bản thân một cái.

Trịnh Việt Lâm nhăn mày, nhẹ nhàng đẩy hắn ra “Tôi vừa ngốc vừa không nổi tiếng, lại vừa không có kinh nghiệm, cậu thích cái gì chứ?”
Cậu thật sự tò mò, trong mắt cậu, bên cạnh La Huân hẳn là không bao giờ thiếu bạn mà, có thể nói ra câu muốn bao nuôi cậu quả thật rất bất ngờ.

“Cậu quản được chắc?” La Huân trừng cậu, giật lại vali của cậu xách lên tầng, “Mau lên đi, tôi đói rồi, cậu nấu cơm cho tôi đi.


Trịnh Việt Lâm còn chìm đắm trong vấn đề “Rốt cuộc vì sao La Huân lại muốn bao dưỡng mình” không thể thoát ra, ngơ ngác trả lời “Ừm”, sau đó vừa tự hỏi vừa lên tầng theo.

Lúc Trịnh Việt Lâm nấu cơm, La Huân trốn lên tầng gọi điện cho bố mình, kích động đến mức muốn nhảy mấy cái trên giường.

“Con trai làm tốt lắm, chừng nào mới mang người ta về ra mắt bố đây?”
La Huân chống nạnh đi lại trong phòng, vừa đi vừa khoe khoang cười nói: “Đợi thêm chút nữa, con sợ nhanh quá làm cậu ấy sợ, rất thích khóc, doạ khóc là con lại phải dỗ.


“Ờ, mày tự lo đi!” Bố La Huân dừng một chút lại hỏi, “Con trai này, sao mày giữ thằng bé lại được?”
“Con nói con thích cậu ấy, vốn cậu ấy đang không vui nhưng vẫn ở lại nấu cơm cho con nên con biết cậu ấy cũng thích con!
Hắn vừa nói xong, Trịnh Việt Lâm ở dưới nhà gào lên gọi hắn xuống ăn cơm, La Huân vội vàng nói với ông bố mình “Thôi nhé, thỏ con gọi con xuống ăn cơm, bố làm gì làm đi!”
Cúp điện thoại xong, La Huân chạy bước nhỏ xuống nhà, vừa xuống đã thấy Trịnh Việt Lâm mặc tạp dề ca rô cầm một đĩa trứng bác từ phòng bếp ra bàn ăn.

Trứng bác
“Thơm quá à.

” Hắn đi tới ôm Trịnh Việt Lâm, nhân lúc người ta không để ý thì thơm trộm một cái.

Một tay Trịnh Việt Lâm cầm đĩa trứng, một tay che mặt, trợn tròn mắt hoảng sợ bảo “Cậu làm gì đấy!”
“Hôn cậu chứ sao!” La Huân ngồi xuống, cầm đũa, “Bố tôi bảo tìm thời gian dẫn cậu về nhà, cậu muốn đi lúc nào?”
“… Tại sao?” Trịnh Việt Lâm còn cầm đĩa, La Huân gắp một miếng trứng gà đút cho cậu.

“Bởi vì cậu là bạn trai tôi chứ sao, ra mắt bố mẹ không phải là chuyện bình thường à?”
Tay Trịnh Việt Lâm run lên, suýt làm rơi đĩa, cậu bảo: “Bảo là bao dưỡng mà? Sao giờ lại thành bạn trai rồi!”
 
Người Yêu Giả Tưởng
Chương 82: Ngoại Truyện 3 Tới Là Tôi Hét Lên Xàm Xỡ Đấy!


Trịnh Việt Lâm cảm thấy mình bị La Huân lừa, không hiểu sao bị mang về, cũng chẳng hiểu sao lại biến thành bạn trai của hắn.

“Cậu đừng làm loạn nữa, cơm nước xong tôi còn phải xem mai có vé tàu không đây.

” Trịnh Việt Lâm đặt đĩa xuống, mình cũng ngồi xuống theo.

“Mua vé tàu?” La Huân trừng lớn đôi mắt, “Có phải cậu bỏ ngoài tai lời nói của tôi không hả?”
Trịnh Việt Lâm phớt lờ hắn, cúi đầu ăn cơm.

Tính tình La Huân quá xấu, Trịnh Việt Lâm không muốn nói chuyện với hắn nữa.

“Cậu nói xem cậu về quê có thể làm được gì?” La Huân gõ bát cậu, hận rèn sắt không thành thép mà bảo, “Làm ruộng? Cái cơ thể nhỏ tí này của cậu làm được chắc? Cậu lưu lạc tới đây là vì cái gì? Cứ như vậy mà trở về cậu cam lòng à?”
Mấy lời này của hắn đâm sâu vào lòng Trịnh Việt Lâm, người ấy vẫn không chịu hé răng, vùi đầu ăn, cơm chan nước mắt cứ thế mà ăn.

“Vừa nói cậu xong cậu đã khóc,” Thấy cậu lại bắt đầu rơi nước mắt, La Huân mềm lòng, giọng điệu cũng dịu đi, “Cậu nói xem, nếu như trở về mà có người bắt nạt cậu, tôi cũng không giúp được.


Trịnh Việt Lâm trộm nhìn hắn một cái, lấy khăn giấy lau nước mắt, nhỏ giọng bảo “Không có ai sẽ bắt nạt tôi cả.


“Sao cậu biết là không có?” La Huân gắp trứng gà vào bát cho cậu, “Đừng đi, nhà tôi có tiền, cậu muốn chụp cái gì, diễn cái gì chúng ta sẽ đầu tư vào đoàn đó, còn phải lo không có vai nào tốt chắc?”

Trịnh Việt Lâm bĩu môi, dùng đũa chọc trứng gà: “Như vậy là không tốt, tôi muốn dựa vào cố gắng của mình.


“Được chứ! Vậy cậu dựa vào cố gắng của mình! Cậu còn chưa thành công cơ mà, sao có thể về quê được, đúng không?” La Huân theo cột chèo lên, mắt thấy sắp tóm được Trịnh Việt Lâm rồi.

Trịnh Việt Lâm im lặng một hồi, thấy La Huân nói rất đúng, lúc cậu tới đây cậu muốn làm diễn viên, muốn nổi tiếng, muốn kiếm thật nhiều tiền để mua nhà mới cho gia đình, bây giờ lại xám xịt trở về, thật sự là quá thất bại.

“Cậu nói đúng.

” Trịnh Việt Lâm nhìn về phía La Huân, “Tôi không thể trở về.


“Đúng rồi đấy!” La Huân rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn cảm thấy khai thông với Trịnh Việt Lâm quả thực rất lao lực, mạch não kẻ này chắc chắn có vấn đề.

“Nhưng tôi không thể bị cậu bao dưỡng được.

” Trịnh Việt Lâm lại bảo, “Từ nhỏ ba tôi đã dạy tôi không thể vì năm đấu gạo mà khom lưng, tuy rằng xuất thân của tôi không tốt, bây giờ cũng không có tiền đồ nhưng không thể không biết xấu hổ.


“… Cậu là đối tượng của tôi, bao dưỡng với không bao dưỡng gì chứ, mất mặt không!” La Huân đẩy đầu cậu xuống bát cơm, “Đừng nói nhảm nữa, mau ăn đi, không phải cậu sắp chấm dứt hợp đồng với công ty à, mai tôi đưa cậu đi gặp một người.


Cứ như vậy, Trịnh Việt Lâm bị giữ lại xong xuôi, hơn nữa còn ở lại nhà La Huân.

Thẳng đến tối, tắm rửa xong nằm trên giường cậu mới phản ứng lại, hình như cậu chưa đồng ý yêu đương với La Huân mà, sao lại thành bạn trai của hắn rồi?
Nhưng Trịnh Việt Lâm vẫn cắn góc chăn cười đến ngọt ngào, cậu phát hiện có lẽ La Huân không ghét cậu như cậu nghĩ.

Không bị người mình thầm thích ghét là cậu đã rất mãn nguyện rồi.

Lúc Trịnh Việt Lâm nhận ra mình thích La Huân thì chỉ hận không thể cắn lưỡi tự sát, lúc ấy bọn cậu ghi hình ở Hải Nam, buổi tối quay chung với Cao Duy và Liêu Thần Hi, cùng ăn tối trên sân thượng, trò chuyện rất vui vẻ, nhưng cậu thật sự quá xấu hổ, đặc biệt là khi thấy hai vị tiền bối nổi tiếng kia lại càng không dám nói nhiều.

Sau đó mọi người lại tới bờ biển, chính là lúc ấy, cậu ngã ngồi xuống biển, La Huân cười ôm cậu ra.

Trong lòng nai con chạy loạn nhưng chẳng dám cho ai hay.

Khác biệt giữa cậu và La Huân thực sự quá lớn, dù là gia cảnh hay tính cách, đặc biệt là, cậu cảm thấy La Huân có chết cũng sẽ không thích cậu.

Nhưng hiện tại, câu chuyện “Tổng tài bá đạo yêu tôi” diễn ra một cách thần kì này là thế nào?
Trịnh Việt Lâm ôm chăn trở mình, hừ hừ mấy tiếng liền lăn ra ngủ.

La Huân làm thế nào cũng không ngủ được, chẳng rõ là do quá hưng phấn hay do quá bất an, hắn rất sợ hôm sau mình vừa mở mắt sẽ phát hiện Trịnh Việt Lâm lén lén trốn mất.

Nửa đêm, hắn không chịu đựng nổi nữa, quấn chăn chạy xuống trước cửa phòng Trịnh Việt Lâm dưới tầng hai, như thằng thần kinh dán sát vào cửa phòng người ta nghe trộm hồi lâu nhưng không nghe được tiếng động nào.

Mỗi một giây trôi qua kim giây trên đồng hồ treo tường lại kêu một tiếng, La Huân ngồi cạnh cửa, đếm tiếng kim giây rồi lăn ra ngủ mất.

Sáng hôm sau, Trịnh Việt Lâm dậy rửa mặt, vừa mở cửa đã bị doạ bay hồn.

“Sao cậu lại ở đây!” Cậu cúi đầu nhìn người nằm trên sàn nhà, ngón chân nhẹ nhàng gảy gảy mông đối phương.

La Huân ngái ngủ mông lung nhìn lên cậu, mãi mới phục hồi tinh thần, đột ngột đứng lên ôm chăn chạy lên tầng.

“Sao cậu lại ngủ trước phòng tôi vậy?” Trịnh Việt Lâm đi theo lên trên.

“Cậu đừng tới đây!” La Huân hung dữ bảo, “Tới là tôi hét lên xàm xỡ đấy!”
Hắn nói xong liền đóng cửa lại, Trịnh Việt Lâm bĩu môi, xuống tầng nấu cơm.

“Tôi thấy tôi thành bảo mẫu của cậu rồi đấy.

” Trịnh Việt Lâm uống một ngụm canh, “Tay nghề tôi quá tốt, thật ra không làm diễn viên thì mở quán cơm cũng không tệ.


La Huân không nói chuyện, Trịnh Việt Lâm lại tiếp tục bảo: “Mà cũng không được, tôi không có tiền, không mở quán cơm được.


La Huân trợn trắng mắt: “Câm miệng.


“Ò.

” Trịnh Việt Lâm ngoan ngoãn ăn cơm, ăn xong lại chủ động dọn dẹp rửa nồi niêu xoong chảo sạch sẽ.

“Mau thay đồ đi, tôi dẫn cậu đi gặp một người.

” La Huân tắm rửa xong bắt đầu thay quần áo.

“Gặp ai vậy?” Trịnh Việt Lâm vừa hỏi vừa đi về phòng mình, đồ đạc mới được sắp xếp gọn gàng xong lại phải mở ra.

La Huân chuẩn bị xong bèn qua xem cậu, lúc thấy Trịnh Việt Lâm áo thun quần bò thì trợn trắng mắt “Thôi được rồi, cứ như vậy đi.


Thời gian hẹn người ta đến rồi, hắn không còn thời gian lột đồ Trịnh Việt Lâm ra thay nên đành kéo người ra ngoài.

“Gặp ai đấy? Bố cậu hay chú tôi?” Trịnh Việt Lâm hơi căng thẳng, lúc bọn cậu ghi hình “SH”, mỗi khi hai người tiếp xúc chân tay, đầu óc cậu sẽ trống rỗng, bây giờ lại không phải trong chương trình, La Huân tự nhiên nắm tay cậu như vậy, cậu cảm thấy tay mình cứng đờ mất rồi.

“Đạo diễn chứ ai! Không phải cậu muốn đóng phim sao!” La Huân nhét cậu vào ghế phụ, sau đó bản thân thì sang bên kia ngồi, “Tôi có một người bạn, nói chung có lẽ đây là một bộ phim dở nhưng doanh thu phòng vé hẳn là sẽ có đảm bảo.


“Tại sao?” Trịnh Việt Lâm hơi ghét bỏ, cậu không muốn đóng một bộ phim dở đâu.

“Bởi vì nam chính đã chốt rồi,” La Huân quay sang, nhấn mạnh từ chữ một bảo, “Là Liêu Thần Hi.


“Hả!” Trịnh Việt Lâm lập tức phấn khích, ôm mặt bảo, “Tôi chưa diễn với anh Thần Hi bao giờ cả! Liệu tôi làm được không đây?”
Vẻ mặt La Huân không vui, thầm nghĩ, sao vừa nhắc đến Liêu Thần Hi cậu đã phấn khích như vậy hả?
“Bởi vì tôi thích anh ấy lắm á!” Trịnh Việt Lâm dựa vào ghế ngồi, hai tay nắm dây an toàn, không sao ngăn nổi nụ cười.

La Huân không còn gì để nói, thế mà hắn lại không cẩn thận nói ra suy nghĩ trong lòng.

“Thích anh ấy cũng vô dụng, tôi mới là người yêu cậu.


Trịnh Việt Lâm liếc mắt nhìn hắn, không trả lời, tiếp tục tự vui tự sướng.

La Huân hoàn toàn không vui, dừng xe ở ven đường.

“Gì đấy? Sao lại dừng lại rồi?” Trịnh Việt Lâm hỏi, “Tới rồi?”
“Không, không muốn đi.

” La Huân xụ mặt không thèm nhìn Trịnh Việt Lâm.

“… Sao đấy?”
“Người yêu tôi thích người khác, tôi còn cho mấy người đóng phim cùng nhau, tôi bị điên à?”
Trịnh Việt Lâm thấy hắn nói rất đúng, gật đầu.

La Huân thấy cậu thế mà dám gật đầu, tức chết đi được, rống giận bảo: “Cậu thật đúng là thích anh ấy đấy!”
Trịnh Việt Lâm mãi không lên tiếng, ngay lúc La Huân đang nghĩ mình không nên hung dữ như thế thì Trịnh Việt Lâm mở miệng hỏi: “Tại sao cậu lại nói tôi là người yêu cậu? Cậu thích tôi à?”
La Huân ngây ngẩn cả người, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh kia, sau đó bật cười “Tôi không thích cậu thì tôi ầm ĩ với cậu ở đây làm gì chứ? Trịnh Việt Lâm, có phải cậu bị khờ không?”
 
Back
Top Bottom