Ngôn Tình Người Yêu Cũ Không Thua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,557,994
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nguoi-yeu-cu-khong-thua.jpg

Người Yêu Cũ Không Thua
Tác giả: Lại Tiểu Lang
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lại Tiểu Lang

Thể loại: Hiện đại, nữ chủ, vả mặt

Dịch bởi: Hà Phương

Beta: Nhi Trần
__________

Tô Nham mà mẹ tôi giới thiệu, có nhà riêng, công việc tốt, quan trọng là biết chăm sóc người khác, đối xử với người khác rất tốt.

Sau một khoảng thời gian sống chung, thì chính xác đó là như vậy.

Tôi yêu anh ta, quyết định muốn kết hôn với anh ta.

Kết quả là trước hôn lễ, hôm đó cũng là ngày sinh nhật 28 tuổi của tôi, tôi đã nghi ngờ mắt nhìn của mẹ tôi sai rồi.​
 
Người Yêu Cũ Không Thua
Chương 1


1

Tô Nham vốn đồng ý sẽ đón sinh nhật cùng tôi.

Nhưng tôi biết, trong công việc, đàn ông có nhiều lúc coi đó như sinh mệnh.

Bỏ dở thì thôi vậy, chỉ cần hôn lễ không vắng mặt, sau này chúng tôi cũng còn nhiều thời gian mà.

Tôi nằm trên giường lật đi lật lại điện thoại, tiện tay nhấn vào Đàn Kiến để thu lấy một nửa năng lượng tôi bị người khác trộm mất, đúng lúc nhìn thấy gà nhỏ trong trang viên kiến của tôi mặt mũi bầm dập xuất hiện dưới góc phải màn hình.

Tôi tò mò nhấn vào, quả nhiên nhóc gà này của tôi bị thương nặng, và còn nói cho tôi biết nó bị ức h**p, màn hình cho thấy người ức h**p nó là Tô Nham, lại còn tặng tôi một câu:

“Em là gà gì vậy, đuổi mãi không thèm đi!”

“???”

Ngẫm lại chuyện này, đây là mấy thú vui của cặp tình nhân sống chung với nhau mà thôi, anh đánh tôi, tôi đánh anh, tán tỉnh v3 vãn, tối về mượn cớ làm nũng, để đổi lại là một cái vuốt tóc dỗ dành, một ngày ngọt ngào như thế thì tốt biết bao?

Nhưng tôi là vợ chưa cưới của anh, tôi không thể xem nhẹ cái manh mối không bình thường này.

Chuyện xảy ra bất thường ắt phải có điều kỳ lạ.

Đầu tiên, chồng chưa cưới của tôi vẫn còn đang trong tình trạng xã giao, tôi gửi tin nhắn cho anh ta mà anh ta còn không trả lời, sao có thể có thời gian dùng cái chương trình nhỏ của app trả tiền như này?

Thứ hai, anh ta không có hứng thú với mấy loại chương trình nhỏ như này, ví dụ như cho gà ăn thì cũng sẽ là tôi dạy và chỉ bảo cho anh ta, tôi còn cử gà của tôi đi sang bên của anh ta ăn ké uống ké, anh ta phải tiếp đãi thật tốt, không thể lạnh nhạt.

Gà của tôi được anh ta nuôi béo béo mập mập lâu như thế rồi, trông rất đáng yêu, tôi nghĩ không ra, vì lý do gì mà anh ta lại đi đánh đó.

Đánh gà cũng phải nhìn xem chủ nó là ai chứ?

Tức giận!

Tôi quyết định đợi anh ta về phải hỏi rõ cho ra mới được.

Nhưng đã lâu lắm rồi tôi không gửi tin nhắn cho Tô Nham, anh ta nói khách hàng lần này rất quan trọng.

“Ông chủ dặn anh phải tiếp đãi cho cẩn thận, đoán chừng cũng khá muộn, anh sợ không về được.”

Anh ta lại không quay về!

Khách hàng là nam hay nữ? Phải là anh ta tiếp khách hay sao? Ông chủ muốn cho anh tăng ca sao?

Vừa đánh gà vừa không về nhà, má, càng làm mình tức giận hơn.

Nhưng tôi vẫn phải trả lời: “Uống ít thôi.”

Nếu có muốn cãi nhau cũng phải gặp mặt mà cãi nhau, ngày mai tôi nhất định phải tranh luận với anh ta thật tốt.

Nhìn nửa giường bên trái trống trơn, tôi dự cảm mình sẽ vì mấy chuyện này mà mất ngủ.

Tôi lờ đờ đi làm cả một ngày, tan làm xong thì về nhà, trong lòng lo lắng nghĩ đến cảnh anh ta bước vào nhà, rồi sau đó tra hỏi anh ta thế nào.

Trạng thái này rất giống với cảm giác sắp mở hộp mù, cho dù đã chuẩn bị tinh thần, cũng khó có thể đảm bảo được khi mở ra sẽ có những tiềm ẩn ngoài dự kiến.

Mà tôi chỉ có thể thầm cầu nguyện anh ta sẽ cho tôi một lời giải thích thỏa mãn, sau đó cố gắng thuyết phục tôi rằng tình cảm của chúng tôi không thể bị phá hủy, tất cả đều là suy nghĩ linh tinh của tôi do bị khủng hoảng trước hôn nhân.

Nhưng tôi dù sao cũng không phải một người lạc quan, vì thế không tránh khỏi cảm giác bất an trong lòng khi phát hiện mấy dấu hiệu bất thường vào tối qua, ngộ nhỡ... nếu như.

Nếu như thực sự có chuyện gì đó xảy ra giữa chúng tôi, liệu anh ta có giống như người yêu cũ của tôi, sẽ đề xuất chia tay?

Trong lúc tâm trạng lo lắng như vậy, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng anh ta mở cửa.

Tôi đứng dậy chào anh ta, kì lạ là anh không thay giày mà lập lức đến ôm tôi luôn.

“Em yêu, anh xin lỗi.” Anh ta giống như đang làm nũng.

Tôi xị mặt muốn đẩy anh ra: “Buông ra, em sắp đứng không vững rồi.”

“Em không đau lòng cho anh sao? Tôi qua anh suýt nữa thì chết luôn rồi.”

“Sao, khách hàng của anh là kẻ sát nhân à?”

“Không phải rượu là kẻ sát nhân à? Anh uống đến mức bất tỉnh, nếu điện thoại không để chế độ im lặng thì anh đã nghe thấy cuộc gọi của em, không đến mức phải đau hết cả người như bây giờ.”

Sao anh ta lại hành động trước?

Đây có phải là anh nghĩ kĩ rồi nên mới quay lại ứng phó với tôi không?

Nhưng anh ta thực sự trông rất mệt mỏi.

“Anh đi tắm trước đi, người anh có mùi gì khó chịu lắm.” Tôi nhanh chóng đẩy anh ta vào nhà tắm.

Áo sơ mi của anh ta không có vết son, trong túi áo cũng không có ảnh nào... Vậy thì, buổi tối có nên thử dùng thể lực của anh ta mà phán đoán thêm không?

Tôi ngửi bộ quần áo bẩn anh ta cởi ra nhưng một con chó săn, kiểu như ngoài mùi khói thuốc lá thì có thể sẽ lưu lại mùi nước hoa.

Trên người anh ta có mùi nước hoa của cô ta?

Hay là do mũi tôi ngửi nhầm.

Tôi quay lại ghế sô pha tiếp tục suy nghĩ, càng cảm thấy người đàn ông đang tắm kia có việc đang giấu tôi.

Suy nghĩ này đã phá vỡ sự cân bằng trong cuộc sống hài hòa của tôi, mẹ tôi đối với sự bảo đảm của nhân phẩm người khác cũng có thể bị lung lay, chẳng lẽ phán đoán của mẹ tôi sai rồi sao?

Nhiều năm như thế, mẹ tôi luôn là nơi trấn an tôi không bị lung lay, bà luôn kịp thời cho tôi những lời khuyên và giúp đỡ thiết thực, hay cả tình yêu cũng không ngoại lệ.

Nhưng bây giờ xem ra, mẹ tôi có lẽ cũng có những lúc nhìn nhầm, mà tình yêu của tôi cũng không có khả năng không thể phó mặc.

Trước lúc Tô Nham bước ra khỏi nhà tắm, tôi đột nhiên từ tín ngưỡng suốt 28 năm cuộc đời của tôi “qua loa cho xong chuyện” mà thay đổi kế hoạch.

Đối với Tô Nham, người đàn ông sắp kết hôn với tôi, tôi tùy tiện hỏi ra những hoài nghi trong lòng rất dễ rút dây động rừng.

Không cần động não cũng biết anh ta sẽ dùng mọi cách dối trá để làm mờ con mắt của tôi, nếu như vậy, sau khi anh “xóa sạch dấu vết”, tôi sẽ ngày càng cách xa sự thật.

Tôi không thể ngu dại như thế.

Cho dù chết, tôi cũng phải chết một cách rõ ràng.

Lúc đó, tôi rất muốn khóc, rất muốn tự khen mình dũng cảm dù đang bất lực, tôi muốn nói với chính mình, cô gái à, bạn thực sự rất giỏi, có thể giải quyết sạch sẽ khó khăn trước mắt, từ nay về sau không có gì có thể làm khó bạn.

Ăn xong cơm tối, hai chúng tôi ngồi trên sô pha giống thường ngày, tôi giả bộ kinh ngạc: “Ai, gà của em lại tự động chạy đến chỗ anh ăn gạo rồi.”

Vẻ mặt anh hờ hững: “Không phải nó hay ở đó sao? Anh luôn có đồ ăn mà.”

“Sao anh không đánh nó?”

Anh tỏ vẻ không hiểu, lẩm bẩm: “Gì mà đánh?”

Chính câu trả lời này khiến tôi càng quyết tâm điều tra kẻ đứng sau chồng sắp cưới đáng ngờ của mình.

Ban đầu chúng tôi định kết hôn vào cuối năm nay, tôi tin không có cô gái nào trên đời này lại sẵn sàng bước vào cuộc hôn nhân nguy hiểm như vậy.

2

Ban đầu, mục tiêu mà tôi nghi ngờ là Tiểu Quan, đồng nghiệp nữ mà mấy lần đưa anh ta say rượu về.

Lần đầu tiên gặp Tiểu Quan là cô ta đang đứng ở cửa nhà tôi ôm Tô Nham.

Trong thâm tâm tôi cảm thấy khó chịu vì ăn phải hộp tỏi tây đã hết hạn nửa năm, mặc cho cô ta vừa khách khí, lại còn lịch sự, đưa người về xong rồi rời đi ngay, tôi cũng vẫn có thể cảm nhận được cảm giác nguy hiểm theo bản năng của động vật.

Tiểu Quan thân hình cao ráo, mảnh khảnh, đầu quấn một khăn đen, tóc dài thướt tha, hiền lành, ngoại hình cũng có thể coi là mắt phượng mày ngài, có khí chất của người biết rộng hiểu sâu.

Đối mặt với người phụ nữ như vậy, tôi sẽ có cảm giác thù địch, thực sự không nói quá một chút nào.

Tiểu Quan trước khi đi có giải thích với tôi: “Nhà của tôi gần đây nhất, cũng may anh Tô không uống nhiều, nếu không còn phải làm phiền anh Tôn lên đây, chị dâu nghỉ sớm đi, em đi về đây ạ.”

Anh Tô?

Lại còn gọi thân mật thế cơ á!

Bạn gái của anh trai bạn nhìn thấy bạn đưa anh ta về đều sẽ tức giận.

Tôi duy trì thái độ ngoài mặt, nhiệt tình hỏi thăm, sau khi đóng cánh cửa thì bắt đầu tức giận.

Nhưng Tô Nham sau khi tỉnh rượu lại nghĩ rằng tôi đang làm quá: “Anh và Tiểu Quan chỉ là đồng nghiệp cùng bộ phận mà thôi, giao lưu với nhau là điều khó tránh khỏi, căn bản là không thể nào xảy ra chuyện gì hết. Cô ấy đưa anh về nhà là vì nhà cô ấy ở tầng trên, coi như là thuận đường, nếu em không thích thì sau này anh nhờ người khác đưa về là được. Khách quan mà nói, anh nghĩ là Tiểu Quan nhìn có vẻ đáng tin.”

Tôi nghĩ, Tô Nham, anh ta lí lẽ cũng hùng hồn nhỉ?

Tôi không đồng ý đánh giá của anh về Tiểu Quan: “Tiểu Quan không xấu gì cả.” “Nhưng mà, em không thấy à? Khuôn mặt cô ấy kiểu không thể khiến người ta vui nổi, lúc nào cũng vô cảm. Anh luôn bảo cô ấy nên cười nhiều hơn, nhưng cô ấy nói là không làm được, vì thế nhiều lúc lãnh đạo công ty không dám giao cho cô ấy việc đối ngoại vì sợ mất lòng khách hàng.”

Lúc đó nghe thấy mấy lời này, tôi cũng tin anh ta.

Nhưng bây giờ, tôi không thể hoàn toàn tin bất kì ai, phải tự mình loại bỏ nghi ngờ mới yên tâm.

Muốn điều tra Tiểu Quan không phải là chuyện dễ dàng. Sau khi tan làm mới có chút thời gian, không thể ngày ngày chạy đến công ty Tô Nham được.

Nhưng lúc tôi nghĩ mãi không ra cách thì tôi và Tiểu Quan vô tình gặp nhau.

Chính xác mà nói, tôi nghi ngờ Tiểu Quan cố tình đến.

(Còn tiếp)
 
Người Yêu Cũ Không Thua
Chương 2


3

“Chị dâu, chị sống hạnh phúc chứ?”

Đây là câu đầu tiên Tiểu Quan nói với tôi, hai chúng tôi gặp nhau ở một quán đồ ăn cay ở cổng tiểu khu.

Tiểu tam không phải là nên dứt khoát nói thẳng ra hay sao?

Sao lại còn quan tâm chất lượng cuộc sống của bạn gái chính thất vậy?

“Lời của cô là có ý gì vậy?”

“Không có gì.” Tiểu Quan cúi người rời đi

Tôi ghét nhất là mấy người nói chuyện nửa vời, nhanh chân bước lên chặn cô ta: “Tiểu Quan, cô muốn nói cho tôi biết chuyện của cô với Tô Nham có đúng không? Yên tâm, tôi đã chuẩn bị tâm lí rồi, mọi hậu quả tôi đều chịu được.”

“Tôi và anh Tô? Chị dâu, chị hiểu lầm em chuyện gì à?”

Hiểu lầm?

Vậy rốt cuộc cô ta muốn nói gì?

“Em vô tình nghe thấy anh Tô gọi điện muốn nghe tư vấn chuyện bảo hiểm cho người yêu ở cơ quan. Chuyện này chị không biết sao?”

Mua bảo hiểm? Tôi chưa từng nghe thấy Tô Nham nhắc về vấn đề này.

“Bọn chị vẫn còn chưa kết hôn, nhiều chuyện rắc rối cần gì phải vội vàng thế, anh ấy sao phải sau lưng chị hỏi thăm chuyện này vậy?” Lời của Tiểu Quan khiến tôi phải suy nghĩ.

Đúng vậy? Sao thế nhỉ?

Từ ám thị trong mắt Tiểu Quan, tôi thấy một loại tín hiệu nguy hiểm.

Nguy hiểm đó không thể diễn tả được, chỉ có thể ngầm hiểu.

“Không thể nào” Tôi lắc đầu, “Nói thật với cô, từ mấy dấu hiệu hiện tại, tôi đã cảm thấy giữa tôi và Tô Nham có người thứ 3 rồi, mà cô đang là một trong số tình nghi.”

“Em?” Tiểu Quan lập tức phủ nhận, “Sao em có thể nhìn trúng loại người như Tô Nham?”

Đây là lần đầu tiên Tiểu Quan gọi trực tiếp tên của Tô Nham, trước đây đều là anh Tô, mà lần này có thể thấy thái độ chán ghét của cô ta.

“Chắc là chị không biết chuyện Tô Nham với bạn gái trước của anh ta đúng chứ?” Cô ta đột nhiên hỏi tôi.

Chuyện này Tô Nham từng nói với tôi, bạn gái cũ của anh ta hình như là nhân viên công ty đối tác, hai người vì hay tiếp xúc công việc nên có quen biết nhau, nhưng tính cách khác biệt lớn nên sau đó chia tay trong hòa bình.

“Anh ta nói với chị là chia tay trong hòa bình?” Tiểu Quan nói tiếp, “Chị dâu, với tư cách là phụ nữ, em cảm thấy nên nói chị biết chuyện này, vì thế chị tuyệt đối đừng nói với Tô Nham là em nói, không thì em không có cách nào đến công ty làm việc mất.”

“Cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói ra.”

Cứ như vậy, Tiểu Quan nói ra hết mấy chuyện mà cô ta biết.

Cô ta nói, trước khi quen tôi, Tô Nham từng qua lại với một phú bà, cô gái đó không xinh lắm nhưng lại yêu sâu đậm Tô Nham, sau đó giữa hai người có người thứ 3 mới dẫn đến chia tay, Tô Nham đào không ít tiền của cô gái đó.

Tôi chăm chú nghe, Tiểu Quan bỗng hỏi tôi, “Chị dâu, bố mẹ chị làm gì?”

“Cô hỏi cái này làm gì?” Tôi bắt đầu cảnh giác.

“Chỉ làm em thấy, Tô Nham là một người vụ lợi, mấy người bạn gái anh ta qua lại đều giàu có cả!”

Bố mẹ tôi đúng thực từng làm lãnh đạo, nhưng tôi cũng không đến mức là phú bà, chỉ là không cần phải lo cơm áo gạo tiền ở trong thành phố này, lại có thể cho Tô Nham đào mỏ được sao?

Sau đó, Tiểu Quan lại suy đoán ra: “Vì thế, anh ta chuẩn bị mua bảo hiểm cho chị.”

Tôi hoảng sợ đến mức bịt tai: “Cô đừng nói gì nữa.”

Sau đó Tiểu Quan thực tự ngậm miệng lại.

Nhưng trước lúc tạm biệt, cô ta lại nói với tôi: “Người thứ 3 giữa anh ta và bạn gái cũ hình như là bạn học cấp 3 của anh ta.”

“Sao cô biết mấy chuyện này?” Tôi thật sự không nghĩ ra, nếu như tất cả Tiểu Quan nói là thật, thì sao một đồng nghiệp như cô ta lại hiểu rõ Tô Nham hơn cả tôi?

“Em nghe thấy được. Có một lần cô gái kia đến công ty tìm anh ta, hai người bọn họ cãi nhau ở hành lang, em nghe cô gái kia nói đã kiểm tra weibo của anh ta...”

Tiểu Quan dường như cảm thấy bản thân đã quá lời, không nói mấy lời phía sau, vỗ vai tôi an ủi, “Chị dâu, em tin những chuyện này chị nhất định có thể hiểu ra.”

Mấy lời này cứ như kiểu cô ta đã thay tôi đoán ra được đáp án chính xác rồi.

Tôi như người mất hồn đi về nhà, nghĩ đến muôn vàn khả năng có thể xảy ra mà thấy rùng mình.

Tôi an ủi bản thân, tất cả chỉ là lời nói từ một phía của Tiểu Quan, trước khi tìm được chứng cứ xác thực, tôi không nên tùy ý kết tội Tô Nham.

Tô Nham đang tắm, điện thoại của anh ta đang để trên bàn uống trà.

Tôi luôn cho rằng điện thoại là phòng tuyến cuối cùng của đôi tình nhân, cho dù tình yêu có nồng nhiệt hay yêu nhau mấy chục năm thì vẫn nên chừa lại cho đối phương điện thoại, nhưng hôm nay, chiếc điện thoại đó đã thu hút tôi, mắt tôi không thể rời nó, cuối cùng ma xui quỷ khiến tôi cầm nó lên.

4

Bật màn hình, tôi không giải được mật mã nối 9 số, lại không nghĩ ra nên làm thế nào để dùng vân tay Tô Nham.

Có lẽ là quá tập trung nên không nhận ra Tô Nham bước ra khỏi nhà tắm, tôi ý thức được bản thân cảm thấy gượng gạo.

Anh ta tỏ vẻ khó hiểu: “Em lấy điện thoại anh làm gì?”

Tôi nảy ra ý tưởng: “Em thấy ốp điện thoại anh ngả vàng, em muốn đổi cho anh cái mới, lại quên mất điện thoại anh loại nào nên muốn xem một chút, rốt cuộc xem chỗ nào nhỉ?”

Anh ta bị tôi chọc cười: “Đồ ngốc, trên điện thoại làm gì có ghi hãng điện thoại. Kệ đi, hôm nào đó anh tự đi mua.”

Tôi nịnh nọt cười, thầm khích lệ bản thân, cơ hội vẫn còn.

Cuối cùng, cuối tuần tôi cũng đợi được cơ hội.

Công việc anh ta thường xuyên tăng ca, một tháng hiếm có ngày nào nghỉ ngơi cùng lúc, tôi dọn bàn ăn với tâm trạng thoải mái, cùng anh ta uống 2 ly.

Anh ta nhìn bọt bia dính trên khóe miệng tôi cười: “Không uống được thì đừng miễn cưỡng.”

Tôi kiếm cớ “say rượu” hỏi anh ta: “Tô Nham, anh thực sự yêu em sao?”

“Điều này còn phải nói sao? Nếu không đợi ngày nào đó đẹp trời, anh sẽ lập tức đi đăng ký kết hôn với em.”

“Anh yêu em nhiều như thế sao?” Tôi cầm ly rượu, úp mặt lên bàn cười với anh ta.

Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt chân thành: “Cứ nói vậy đi, dày vò nhiều năm như thế anh cũng mệt rồi, khi chúng ta gặp lại nhau, là em đã đánh thức anh muốn có một mái nhà.”

Những lời này thật dễ khiến người ta cảm động.

Nụ cười dần dần biến mất trên khuôn mặt tôi, thay vào đó là những giọt nước mắt không ngừng rơi.

Tô Nham nghĩ rằng tôi đang cảm động, vội vàng lấy khăn giấy lau cho tôi, nhưng tôi đang suy nghĩ trong ánh mắt mơ hồ - Những lời nói ngọt ngào này anh ta cũng từng nói với người trước chứ?

“Đừng khóc, ngày tháng tốt đẹp của chúng ta vẫn còn ở phía sau.”

Anh ta nói rất chân thành, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ không muốn tiếp tục hành động nữa.

Điều khiến tôi xua tan suy nghĩ mềm lòng là Tô Nham bỗng nhiên buồn ngủ đột ngột.

Tốt lắm, điều này cho thấy thuốc có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ mà bệnh viện kê cho tôi đã có tác dụng.

Không biết lúc nào anh ta tỉnh dậy, để tránh khỏi tình huống không mong muốn, tôi lôi anh ta vào phòng ngủ, cầm tay anh ta mở khóa điện thoại, quay về phòng khách tập trung đọc lịch sử trò chuyện wechat.

Danh sách người liên hệ của anh ta không nhiều, tôi nghĩ đến sáng mai là có thể đọc được hết.

Vả lại, nếu như dùng wechat nhắn tin, anh ta có thể xóa, giữ lại tin nhắn ngoại tình làm gì.

Trong lúc bối rối tôi chợt nghĩ ra hôm đó Tiểu Quan có nhắc đến cái app Weibo.

Nhưng trong máy điện thoại Tô Nham không có cái này.

Nghĩ đi nghĩ lại tôi quyết định tin Tiểu Quan, tải Weibo, lấy số điện thoại của Tô Nham để đăng nhập thành công bằng cách lấy lại mật khẩu.

Cuối cùng, tôi tìm được bằng chứng ở tin nhắn riêng tư trên weibo khiến tôi run sợ.

Thật là trò ngoại tình mới mẻ, dùng weibo để tán tỉnh nhau.

Lịch sử trò chuyện chắc hẳn đã từng bị anh ta đọc qua, không nhiều nội dung khiến tôi tổn thương, nhưng trong phần lịch sử này cũng đủ làm tôi sốc rồi.

Có thể thấy được, đôi cẩu nam nữ này tình chàng ý thiếp, trong khi đó người bạn gái chính thất là tôi đây thì bị anh ta đối xử thô lỗ, trêu đùa.

Tôi tiếp tục xem phía dưới.

Cô gái đó nói, chuyện bảo hiểm đã làm xong chưa?

Tô Nham trả lời, đừng gấp, chúng ta buông dây dài câu cá lớn.

Lịch sử trò chuyện đột ngột kết thúc, có lẽ đã bị xóa rồi.

Đọc những dòng chữ đáng sợ này, tay tôi run rẩy, cả người dần mất sức lực.

Nếu mối quan hệ của chúng tôi bị phá hủy bởi những suy nghĩ hoang đường trước đây của tôi, thì những gì tôi đang chứng kiến ngay lúc này là đòn cuối cùng biến tất cả thành đống đổ nát.

Người phụ nữ trong weibo này có phải người bạn cấp 3 của anh ta không?

Anh ta yêu cô ta như thế, sao còn muốn kết hôn với tôi.

Tôi lại nhớ đến hợp đồng bảo hiểm mà tôi chưa thấy, cả người cảm thấy rùng mình.

Nếu như tôi không cảnh giác mấy thứ này, người phụ nữ kia sẽ xuất hiện trong đám cưới tôi rồi âm thầm nhìn vào tôi không?

Rồi cuối cùng tôi bước vào lễ đường, một ngày nào đó, đại khái cũng giống như những người phụ nữ bất hạnh trong các tin tức, phải chịu đựng âm mưu độc thủ của người chồng, sau đám tang của tôi, anh ta sẽ lấy tiền bồi thường bảo hiểm chia một phần cho người phụ nữ khác.

Tôi mở cửa phòng ngủ, bước tới chỗ anh ta, thấy bộ dạng anh ta ngủ ngon lành, tôi bỗng cảm thấy khuôn mặt này thật xa lạ, thật đáng sợ.

Có cần phải chất vấn anh ta không?

Hay dồn bản thân vào chỗ chết không?

Tôi bật khóc, trong lòng đã có đáp án rồi.

Tôi xin nghỉ 3 ngày, gói ghém tất cả mọi thứ trong một ngày và chuyển đến căn nhà thuê tạm, sau đó nói chia tay anh ta.

Hiển nhiên thái độ của tôi khiến anh ta ngạc nhiên. Anh ta tức điên lên, muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Em yêu, rốt cuộc là sao vậy?”

“Tại sao lại chia tay? Anh muốn em giải thích.”

“Bảo bối, anh đã lên kế hoạch cho tương lai của chúng ta rồi, sao em không nói một tiếng mà lại đòi chia tay? Làm sao anh giải thích với bố mẹ đây? Họ hàng bạn bè cũng giải thích như nào?”

...

Những cuộc điện thoại, những tin nhắn ập đến với tôi như ngày tận thế, tôi chọn cách im lặng, bởi vì so với lý do không hợp thì sự thật sẽ khiến bố mẹ tôi càng đau lòng.

Nhưng bố mẹ lại đổ bệnh, tôi tự trách bản thân, về nhà chăm sóc bố mẹ như một kẻ tội đồ.

Bố mẹ hoàn toàn không tin cái lý do ngớ ngẩn kia, hy vọng tôi đến lúc nào đó chuẩn bị tốt rồi nói cho bọn họ biết sự tình.

Tôi nộp đơn xin chuyển công tác cho đơn vị và được cử đến Lâm Thị đào tạo. Sau khi rời khỏi nơi đau thương này, tôi dùng công việc và giao tiếp để làm tê liệt bản thân.

Trong vòng một tháng, Tô Nham cuối cùng cũng mất tăm mất tích, tôi ngồi vào bàn làm việc nhìn bầu trời xám xịt phía sau – Mối tình đã kết thúc, tổn thương bao giờ mới lành?

Tôi cứ tưởng nhiệm vụ còn lại chỉ là làm sao để dọn dẹp đống hỗn độn mà tình cảm nửa năm để lại, không ngờ chuyện này lại không đơn giản như tôi nghĩ.

Vào một buổi chiều cách đó không lâu, tôi biết tin Tô Nham đã đăng ký kết hôn từ một người bạn tốt.

Mà người vợ mới này của anh ta chính là Tiểu Quan.

(Còn tiếp)
 
Người Yêu Cũ Không Thua
Chương 3


5

Sao có thể là Tiểu Quan?

Tại sao lại là Tiểu Quan?

Nghe thấy tin này, tâm trạng tôi choáng váng không thể tả được, giống như cố gắng liều lĩnh trèo lên dây leo rồi rơi xuống vực thẳm vô tận ngay khi vừa thấy bầu trời xanh.

Chẳng lẽ tất cả ác mộng mà tôi trải qua đều là âm mưu của Tiểu Quan?

Nghi ngờ này của tôi cần một lời giải thích hợp lí.

Vì lý do này, tôi quay lại thành phố quen thuộc, hẹn Tiểu Quan ở quán cà phê chúng tôi từng đi qua, cô ta cũng không từ chối.

Nghĩ lại cảm thấy thật trớ trêu, chỉ trong vòng không quá 2 tháng, chúng tôi lại hoàn toàn thay thế thân phận, cô ta bây giờ là bà Tô, còn tôi chẳng qua là khách qua đường vội vàng trong cuộc đời Tô Nham.

“Cô đã chơi một ván cờ lớn?”

Đối diện với câu hỏi của tôi, Tiểu Quan dường như không muốn nói nhiều, sau một lúc im lặng, cô ta ôm bụng, dùng đứa trẻ cầu xin tôi tác thành cho cô ta với Tô Nham.

“Vì thế nên tất cả đều do một mình cô diễn? Chỉ vì muốn lấy Tô Nham? Bạn gái cũ, bạn học cấp 3, tất cả đều không có?” Tôi không thể nào chấp nhận được sự thật.

Ngay cả khi sắp làm mẹ, cô ta cũng không nở một nụ cười nào, “Có lẽ tình yêu khiến người ta điên đi...” Cô ra bất lực giải thích.

Tôi nhìn chằm chằm cô ta.

Cô ta thực sự yêu anh ta? Đôi mắt đen của cô ta khiến tôi không thể đọc được gì.

Cô ta gục cuống, giống như đã làm gì sai, thậm chí còn không dám nâng mí mắt.

May mắn là cô ta không nhìn tôi, nếu không cơ thể run rẩy này của tôi sẽ để lộ sự tức giận của kẻ thất bại là tôi.

Uống nửa tách cà phê, tôi mới ý thực được bản thân ngoại trừ chúc phúc thì chẳng còn làm được gì khác.

Làm một cảnh náo loạn, để Tô Nham biết, để mọi người đều biết tôi là người phụ nữ ngu ngốc?

Thôi đi, dù sao cũng chia tay rồi, đó cũng là thể diện cuối cùng, tất cả coi như giấc mộng viễn vông.

Đen tình đỏ bạc. Vì thế, sau khi thất tình tôi được thăng chức vì thành tích công việc nổi bật, nhưng đồng thời phải trả giá bằng việc ở lại Lâm Thị một vài năm.

Bố mẹ tôi rất ủng hộ, bọn họ cảm thấy một môi trường mới sẽ có một khởi đầu mới tốt hơn, tôi cũng nghĩ vậy, hơn nữa thời gian trôi đi, số lần tôi nhớ anh ta càng ít dần.

Nhưng khi tôi nghĩ rằng đã kết thúc, tôi lại nhận được tin Tô Nham đã chết.

6

Nguyên nhân Tô Nham chết là do ngộ độc khí CO.

Anh ta uống say rượu, không biết lí do gì mà ngủ trong một chiếc ô tô trong bãi đỗ xe đã tắt điều hòa...

Đây là bi kịch đời người?

Nếu như tôi đúng, vợ anh ta chắc hẳn cũng sắp sinh rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn đến tham dự đám tang Tô Nham.

Trong tang lễ, bố mẹ anh ta ngất xỉu nhiều lần, còn Tiểu Quan mặt vẫn không biểu cảm, lặng lẽ đứng ở hàng ghế đầu tiếp khách, điều khó tin hơn là vòng eo thon thả của cô ta...

Không phải chứ, chẳng lẽ là sinh non?

Tôi và cô ta cách nhau vài người, chúng tôi chỉ nhìn nhau, và không nói với nhau bất kỳ câu nào.

Cảm giác gặp mặt lần này rất kì lạ, tôi luôn cảm thấy toàn bộ câu chuyện không đơn giản. Nhưng có thể như thế nào chứ? Cho dù Tô Nham còn sống, chuyện của bọn họ cũng không liên quan đến tôi chứ đừng nói là anh ta đã sang thế giới khác.

Không lâu sau, tôi có người yêu mới, anh ấy chăm chỉ và thận trọng, bình thường cũng ít phải đi tiếp khách, và hiểu tôi. Ở bên cạnh anh ấy, cuộc sống của tôi bắt đầu có màu sắc. Quá khứ đã qua, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ đến anh ta, nghĩ đến quá khứ không thể nguôi ngoai ấy.

(Còn tiếp)
 
Người Yêu Cũ Không Thua
Chương 4


7

Chỉ vì một cuộc điện thoại của người bạn đã phá hủy cuộc sống yên bình của tôi.

Khi tôi và Tô Nham chia tay, cô ấy luôn căm giận, vì thế nên khi tôi nói với cô ấy chuyện của Tiểu Quan, cô ấy dùng giọng điệu khinh thường giận hơn: “Lừa người giết chồng! Bà nói xem, Tô Nham đáng tiếc biết bao, lấy một người lòng dạ ác độc, tóm gọn mạng của anh ta.”

Lừa người giết chồng? Mấy chữ này khiến người ta cảm thấy quen thuộc biết bao!

Tôi nói chuyện này cho bạn trai, anh ấy nói với tôi: “Đi gặp cô ta đi, tất cả phải có chân tướng rõ ràng, anh đi cùng em.”

Nhưng đáng tiếc là trước khi tuyên án nên tôi không thể đi gặp cô ta.

Tôi dẫn bạn trai về nhà thăm bố mẹ, sau khi ăn cơm xong, bố mẹ lấy ra một vài bức thư còn chưa mở đưa cho tôi, đó là quà một vài bạn cũ gửi cho tôi, tôi mở từng bức ra, trong số đó, tôi phát hiện có một bức thư của Tiểu Quan.

Xét theo ngày tháng, bức thư được viết trước khi cô ta bị bắt. Tôi quay về phòng, yên lặng đọc, cuối cùng cũng hiểu ra chân tướng sự thật.

Xem ra toàn bộ những gì Tiểu Quan nói với tôi đều là dối trá.

Trước khi quen tôi, Tô Nham từng có một người bạn gái, nhưng cô gái đó không phải nhân viên công ty đối tác, mà chính là Tiểu Quan.

Chỉ là lúc hai người mới vào công ty, không dám công khai yêu đương, vì thế nên ở cơ quan không ai biết chuyện.

Hai người vì sao lại đến với nhau?

Tiểu Quan từ nhỏ đã tự ti về ngoại hình, nên khi học đại học đã đi phẫu thuật thẩm mỹ, kết quả có một lần vì bác sĩ phẫu thuật không đúng cách nên cô ta bị liệt, vì thế nên cơ mặt cô ta không thể thay đổi được, do đó cô ta dù có hạnh phúc cũng không cười được.

Vì thế cô ta càng thấy tự ti hơn, nên sau khi tan làm cô ta luôn trong bộ dạng bảo sao nghe vậy cho đến khi Tô Nham bước vào cuộc đời của cô ta.

Tô Nham không để tâm gì đến khuyết điểm của cô ta, còn khen cô ta xinh, Tiểu Quan cảm kích, ngày càng muốn dựa dẫm vào anh ta.

Sau khi hai người chính thức qua lại, Tiểu Quan biết bố mẹ Tô Nham thu nhập không ổn định, đặc biệt để bố mẹ sắp xếp cho một công việc dọn dẹp ổn định nhẹ nhàng trong một công ty xây dựng, theo lý mà nói đây cũng là một ân tình, nhưng không ngờ đối với nhà cô ta là lấy oán trả ơn.

Lúc đầu, chính mẹ Tô Nham tìm thấy bằng chứng hối lộ của bố Tiểu Quan và nói cho con trai biết.

Tô Nham đã mua camera giám sát, để mẹ anh ta đặt vào trong văn phòng của bố Tiểu Quan, thu thập được không ít thông tin mờ ám, đồng thời sử dụng chứng cứ để tống tiền bố Tiểu Quan một thời gian dài, dùng số tiền để đó để mua căn nhà cao cấp và xe.

Bố Tiểu Quan vì áp lực tinh thần lớn mà đổ bệnh.

Từ đầu đến cuối, Tiểu Quan chưa từng nghi ngờ mẹ con Tô Nham.

Khi Tiểu Quan biết được sự thật, Tô Nham đã đề nghị chia tay.

Sau đó không lâu, Tô Nham và tôi bắt đầu quen nhau.

Tiểu Quan không thể hiểu nổi sao lại có người không biết xấu hổ như thế?

Cô ta lạnh lùng nhìn bộ dạng hạnh phúc của chúng tôi mà không thể làm gì được.

Kế hoạch trả thù được lập từ sau khi bố Tiểu Quan qua đời, đối với cô ta, nếu như không phải vì Tô Nham thì bố cô ta tuyệt đối sẽ không ra đi vội vàng như vậy.

Nếu nhất định phải có người chịu trách nhiệm cho bi kịch này thì người đó phải là Tô Nham, hơn nữa cô ta sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về gia đình mình.

Thân phận bạn gái cũ của Tiểu Quan xuất hiện trở lại trong cuộc sống của Tô Nham, thỏa mãn mong muốn ngoại tình của Tô Nham.

Trong lúc hai người họ yêu nhau, Tiểu Quan tặng cho Tô Nham một chiếc điện thoại, trước khi đưa còn lưu lại vân tay của mình, vì thế nên có thể dễ dàng mở khóa điện thoại, để lúc anh ta say có thể tạo cuộc trò chuyện giả, dùng mọi cách thu hút sự chú ý của tôi.

Điều cô ta không ngờ là lý do tôi cảnh giác là con gà trong trang trại kiến.

Còn tất cả mọi thứ cô ta làm chỉ là để những người không liên quan rời đi, một cuộc sinh tử không thể làm tổn thương người vô tội.

Tôi phải cảm ơn cô ta sao?

Sau đó, Tiểu Quan đóng giả một con cừu ngây thơ, lấy lý do mang thai giả thành công chia cắt tôi và Tô Nham, rồi dùng “sảy thai ngoài ý muốn” để phá bỏ thân phận chuẩn bị làm mẹ.

Ban đầu cô ta thử thành công cảnh ngộ độc khí CO, nhưng không ngờ ở cửa hàng chuyển phát nhanh đối diện đã ghi lại toàn bộ quá trình tội ác của cô ta, cô ta phải chịu trách nhiệm vì tội ác của mình.

“Nếu như không phải anh ta, chúng ta có lẽ sẽ thành bạn tốt, nhưng số phận trớ trêu. Cũng may cô rời đi sớm, tôi không muốn làm tổn thương những người vô tội. Tạm biệt, chúc cô sống hạnh phúc và may mắn.”

Cuối bức thư, cô ta viết những lời này.

8

Tôi không gặp lại Tiểu Quan, cũng không có ý định gặp lại.

Nhưng có một vấn đề tôi vẫn tò mò – Trong lời nói không thể phân biệt thật giả của cô ta, tôi rất muốn biết rốt cuộc Tô Nham có ý định mua bảo hiểm cho tôi không?

Tôi ôm cái bụng hơi căng phồng của mình bước ra khỏi Bệnh viện Phụ sản, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh khiến người ta thấy dễ chịu.

Người bạn trai thăng chức thành chồng tôi mở cửa xe cho tôi, tôi ngồi vào, nói với anh: “Bác sĩ nói mọi chuyện đều ổn, qua sáu tháng nữa chúng ta sẽ bận rộn rồi.”

TOÀN VĂN HOÀN
 
Back
Top Bottom