Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 766


Chương 766

“Còn con nữa.” Hà Minh Viễn đưa mắt nhìn về phía bé Thiên: ‘Lần đầu tiên gặp ba, con đã làm cái gì với ba, đừng nghĩ là ba không biết.”

Bé Thiên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh và nghĩ thầm: ‘Đây thật sự là ba của cậu bé sao? Vì sao ba lại đẹp trai như vậy chứ? Ngay cả khi khuôn mặt trở nên nghiêm nghị cũng rất đẹp trai? Còn cả Trần Phương Nam nữa, mẹ cũng thật đẹp. Vậy thì cậu bé đã thừa hưởng gien di truyền nào vậy?’ Hu hu, trong lòng cậu bé cảm thấy có chút đau khổ.

Nghĩ như vậy, bé Thiên vô thức ôm lấy cổ của Hà Minh Viễn. Cơ thể của anh chợt cứng đờ, nhưng chỉ trong nháy mắt anh đã khôi phục được dáng vẻ tự nhiên.

“Chúng ta phải mau chóng đi tìm Lý Giản Đạt.” Trân Phương Nam bỗng nhiên lớn tiếng mở miệng.

“Sao cơ?” Người nào đó thấy không vui: “Bản báo cáo này vẫn chưa đủ sao?”

Cô vậy mà còn nhớ tới người đàn ông khác.

“Không phải, trên người anh có độc mà.” Trần Phương Nam giải thích: “Không phải nên để anh ta xem cho anh một chút sao?”

“Đúng vậy!” Bé Thiên gật đầu một cái rất mạnh: “Thầy của con rất lợi hại.”

Hà Minh Viễn đứng im, nhìn về phía Trân Phương Nam: “Em nghe thấy chứ?

Mấy lời trước đây của thằng nhóc thối này là thật, suýt chút nữa là đưa mẹ đi gả cho thầy của mình rồi.”

“Con… Con không.” Giọng nói Bé Thiên có chút căn dứt càng ngày càng nhỏ. Không phải là vì cậu muốn ở lại bên cạnh mẹ ruột của mình nên mới phải cố gắng “chịu đựng” Lý Giản Đạt.

Ách, Trần Phương Nam thật sự chỉ có thể im lặng hỏi trời cao.

Một người là thầy, một người là ba, vậy mà lại không ngừng giáo dục con trẻ mấy cái chuyện tình cảm như vậy.

Có lẽ, cô còn một chặng đường dài ở phía trước rồi.

“Đừng nghe thầy và ba của con nói lung tung. Em trai và em gái là phải bảo vệ, không phải là để chơi.”

“Ồ.’ Bé Thiên như đã hiểu ra cái gì đó: “Vậy khi nào mẹ sẽ sinh cho con một em bé vậy?”

Hà Minh Viễn cười khẽ, mập mờ mở miệng: “Em đã nghe thấy chưa? Nam Nam, con trai lại thúc giục chúng ta nữa rồi, chúng ta phải tranh thủ thời gian để cố gắng thôi.”

.. Trân Phương Nam cũng không muốn phản bác nữa. Cô chỉ có thể nhìn hai người, một lớn một nhỏ ở trước mặt: “Hai người đều đã ăn xong rồi ạ? Vậy chúng ta đi tìm Lý Giản Đạt thôi.”

Lúc này, việc giải hết độc cho Hà Minh Viên mới là điều quan trọng nhất.

Cũng may Lý Giản Đỗ vẫn còn ở trong căn hộ trước đó, cho nên bọn họ cũng không gặp nhiều khó khăn khi đi †ìm anh ta.

“Này, mấy người đến đây để khoe khoang với tôi hả?” Khi thấy một nhà ba người cùng tới, Lý Giản Đạt gần giọng và nói một cách kỳ lạ.

Đôi mắt dài và hẹp của anh ta chạy quanh người Trần Phương Nam một vòng, sau đó mới rơi vào người bé Thiên.

“Tên nhóc thối kia, mau tới đây.”

Cậu bé ngoan ngoãn đi tới.

“Thầy đã dạy con những gì?” Hai tay Lý Giản Đạt khoanh trước ngực, nhìn chăm chằm vào cậu bé.

“Một ngày làm thầy cả đời làm cha.”

Bé Thiên cúi đầu rồi nói một cách chân thành. Dáng vẻ lúc này của cậu bé như đang nghe mấy lời dạy của thầy.

Trân Phương Nam cũng đi tới: “Anh…
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 767


Chương 767

“Sao, muốn giáo dục tôi à?” Lý Giản Đạt ngắt lời cô, bỗng nhiên nở một cười xấu xa: “Chỉ có vợ của tôi mới có quyền quản tôi thôi.”

Tại sao người đàn ông này lại nhắc lại chuyện cũ vậy?

Cô vô ý đưa mắt nhìn về phía Hà Minh Viễn. Cô cũng đã sinh con cho anh rồi, lại còn bị một người đàn ông khác cầu hôn, chắc hẳn anh sẽ tức giận?

“Tôi chỉ muốn quản con trai của tôi thôi.” Trần Phương Nam mấp máy môi, chưa kịp nói câu tiếp theo đã bị Lý Giản Đạt chặn họng.

“Thì ra cô cũng không muốn quản chồng của mình sao?” Lý Giản Đạt lạnh lùng đưa mắt lướt qua người đàn ông đang đứng ở cửa.

Trân Phương Nam giật nảy mình, vội vàng nói: ‘Quản chứ! Lần này chúng tôi đến đây cũng là muốn nhờ anh giải độc trong người Minh Viên.”

Cô còn sợ lời nói của mình chưa đủ chân thành, cho nên chuyển sang nói về lời khen của bé Thiên: “Thằng bé nói y thuật của anh rất lợi hại.”

“Tôi đúng là rất lợi hại.” Nghe vậy, Lý Giản Đạt cũng không khiêm tốn: “Nhưng tôi tài giỏi thì phải giúp các người sao?”

“Thầy.’ Bé Thiên lặng lẽ đi đến bên cạnh anh ta: “Con xin thầy, thây hấy cứu ba con đi.”

Cậu bé vất vả lắm mới có thể gặp lại ba mẹ của mình, vì vậy cậu cũng không muốn lại trở thành một đứa trẻ mồ côi.

“Không phải cầu xin anh ta.” Hà Minh Viễn đi tới, bế bé Thiên lên, rồi nghiêm túc giáo dục cậu bé: “Con phải nhớ kỹ, đừng bao giờ để người khác nắm được điểm yếu của mình.”

Đôi mắt dễ thương của bé Thiên tỏ ra khó hiểu, nhưng trong ánh mắt đó lại có nhiều sự ngưỡng mộ hơn.

Nhưng khi cậu bé càng muốn đến gần Hà Minh Viễn bao nhiêu thì cậu lại càng sợ mất anh.

“Anh là Lý Giản Đạt sao?” Hai mắt của Hà Minh Viễn thâm sâu, giọng nói cũng lạnh dần: “Giải độc sao? Ba năm trước anh đã làm điều cái gì?”

“Nếu như anh đã biết rồi, thì cần gì phải hỏi nữa?”

Trân Phương Nam nhìn hai người họ với ánh mắt khó hiểu: “Hai người đang nói gì thế? Ba năm trước có chuyện gì xảy ra?”

Cô rất nhạy cảm với mốc thời gian kia. Hơn nữa trong khoảng thời gian này cô còn được Đỗ Thanh Hoa kể cho rất nhiều chuyện, chẳng lẽ việc cô biến mất vào ba năm trước là do Lý Giản Đạt sao?

Chuyện này chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là do mưu đồ có chủ ý của anh ta?

“Vì anh đã giúp Nam Nam khôi phục lại trí nhớ cho nên những chuyện khác tôi sẽ không truy cứu nữa.” Hà Minh Viên đưa tay ôm lấy Trần Phương Nam.

“Cậu ba của nhà họ Hà đúng là nặng tình hơn so với tưởng tượng của tôi.”

Khóe miệng của Lý Giản Đạt cong tới tận mang tai, trông anh ta như đang giêu cợt, mà cũng giống như đã nói một lời khen: “Nếu tôi chỉ có thể cứu được một người thì sao?”

“Cứu anh ấy đi.” “Khôi phục trí nhớ cho cô ấy đi.”

Trân Phương Nam và Hà Minh Viễn đồng loạt mở miệng nói những suy nghĩ giống nhau.

“Việc khôi phục trí nhớ của em thì có gì quan trọng đâu?” Trân Phương Nam lĩu môi, cố găng thuyết phục Hà Minh Viên: “Cho dù em có nhớ lại hay không thì chúng ta vẫn ở cùng nhau mà, đúng không?”

“Tất nhiên rồi.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 768


Chương 768

Trần Phương Nam không muốn tranh cãi với Hà Minh Viễn trước mặt Lý Giản Đạt và bé Thiên.

Khi cô thấy bản thân không thể thuyết phục được anh, cho nên chỉ có kéo anh vào phòng đọc sách.

“Hà Minh Viễn, rốt cuộc là anh đang suy nghĩ cái gì vậy?” Trần Phương Nam không hiểu: “Trong người anh đang có độc, anh có hiểu không vậy?”

“Ừm.” Anh gật đầu một cách lạnh lùng. Không hiểu sao mà anh lại rất thích nhìn thấy phải ứng của người phụ nữ nhỏ này “Ừm sao? Lúc này mà còn ừm được sao?” Trân Phương Nam vừa thấy vội vừa thấy tức: “Vậy anh có biết độc này có thể g**t ch*t anh không? Cho nên anh đang nghĩ đến việc bỏ lại em và bé Thiên lại sao?”

“Không đâu.”

“Vậy tại sao anh lại cứ muốn Lý Giản Đạt khôi phục lại trí nhớ cho em thế?”

Cô cau mày: “Em thực sự cảm thấy việc này không có một chút quan trọng nào.

Thanh Hoa đã kể lại cho em rất nhiều chuyện trong quá khứ, nếu anh còn thấy chưa đủ thì có thể nói cho em biết mà.”

Hà Minh Viễn đưa tay ôm lấy eo của Trần Phương Nam: “Dù nói như vậy, nhưng anh sợ…”

“Anh đang sợ cái gì vậy? Anh đang sợ đau sao?” Cô lập tức ngắt lời của anh, rồi giúp hắn nghĩ biện pháp: “Chắc chắn có thể dùng thuốc tê mà.”

Anh siết chặt lực ở trên tay. Suy nghĩ của người phụ nữ này lại bắt đầu đi quá xa rồi: “Anh sợ rằng Nam Nam không nhớ được những chuyện trong quá khứ, như vậy sẽ không chân thành.”

..” Cái gì!

Trần Phương Nam thật sự cảm thấy phục Hà Minh Viễn. Cô nhìn chằm chăm anh mất nửa ngày mới có thể phản ứng lại: “Anh bị điên rồi sao? Chỉ vì điều này thôi sao?”

Một người nào đó vậy mà lại gật đầu một cách rất tự nhiên, còn có thêm chút ủy khuất.

Khóe miệng của cô giật giật, cố gắng đè nét cảm xúc trong lòng, sau đó nhón chân lên và hôn vào môi của anh, rồi dịu dàng nói: “Em sẽ chăm sóc anh thật tốt, tuyệt đối sẽ không có một chút mơ hồ nào.”

Sợ anh không tin, cô còn ôm lấy eo của anh, tựa đầu lên ngực anh: “Nếu mà anh không hài lòng, em có thể làm lại bất cứ lúc nào, được không?”

“Em chắc không?”

Trân Phương Nam cọ xát mấy cái †rong ngực anh. Mặc dù cô vẫn còn thẹn thùng, nhưng vì một tương lai khỏe mạnh của anh, cô vẫn kiên định nói: “Chắc chăn chứ! Hà Minh Viễn, anh không biết, lân này khi em bị Trịnh Hoàng Phong đưa đến Tạ thành, em đã rất sợ hãi…”

“Sợ sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Khi em đã cầu nguyện rất nhiều, chỉ cần em có thể nhìn thấy anh thêm một lần nữa thì em sẽ không quan tâm đến việc trong quá khứ đã xảy ra những chuyện gì, điều quan trọng hơn chính là tương lai của hai chúng ta.”

Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười: ‘Hiện tại không chỉ có hai chúng ta, còn có con trai của chúng ta, bé Thiên nữa.”

“Vậy em cũng không muốn biết đã có chuyện gì xảy ra trong ba năm qua sao? Mang thai mười tháng, rồi chịu đựng nôi đau sinh con, lại có niềm vui khi nhìn thấy đứa trẻ?” Hà Minh Viễn vừa nói vừa cúi đầu hôn cô một cái.

Đây là một điều rất tàn nhẫn đối với một người mẹ.

“Em vẫn muốn nhắc lại một lần, những ký ức trong quá khứ là vô cùng quan trọng, nhưng điều đó lại không có ý nghĩa gì với em.” Trân Phương Nam vô cùng nghiêm túc: ‘Về phần bé Thiên, em luôn nghĩ con trai của chúng ta rất thông minh, cho nên anh có thể giải thích với thằng bé.”

Nói xong, cô cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dùng môi v**t v* cái cằm của anh, làm nũng nói: “Làm ơn đi mà.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 769


Chương 769

Anh đừng để em phải cầu xin anh nữa.

Bây giờ không phải em đã trở thành một bà lão đau khổ đó. Anh phải bắt kịp xu chuyện gì, điều quan trọng hơn chính là tương lai của hai chúng ta.”

Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười: ‘Hiện tại không chỉ có hai chúng ta, còn có con trai của chúng ta, bé Thiên nữa.”

“Vậy em cũng không muốn biết đã có chuyện gì xảy ra trong ba năm qua sao? Mang thai mười tháng, rồi chịu đựng nôi đau sinh con, lại có niềm vui khi nhìn thấy đứa trẻ?” Hà Minh Viễn vừa nói vừa cúi đầu hôn cô một cái.

Đây là một điều rất tàn nhẫn đối với một người mẹ.

“Em vẫn muốn nhắc lại một lần, những ký ức trong quá khứ là vô cùng quan trọng, nhưng điều đó lại không có ý nghĩa gì với em.” Trân Phương Nam vô cùng nghiêm túc: ‘Về phần bé Thiên, em luôn nghĩ con trai của chúng ta rất thông minh, cho nên anh có thể giải thích với thằng bé.”

Nói xong, cô cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dùng môi v**t v* cái cằm của anh, làm nũng nói: “Làm ơn đi mà.

Anh đừng để em phải cầu xin anh nữa.

Bây giờ không phải em đã trở thành một bà lão đau khổ đó. Anh phải bắt kịp xu muốn nổ tung, cô hất tay của Hà Minh Viễn ra, xoay người định rời đi: Em không thèm để ý đến anh nữa.”

Sao lại có người như vậy chứ? Cô đã nói hết những gì có thể và không thể nói rồi mà anh vấn cứ như vậy.

“Nam Nam, em mới chính là thuốc giải độc của anh.”

“Sao em lại là thuốc giải độc của anh?” Trân Nam Phương trừng mắt: “Anh không thể vì muốn giấu bệnh mà sợ bác sĩ được! Lại càng không được mê tín dị đoanl”

Hà Minh Viễn cũng không tức giận, khóe miệng mang theo ý cười, anh ôm lấy cô từ phía sau, ấm áp nói: ‘Khi em trở về, anh không còn sợ cái gì cả, không cần biết anh có bệnh độc hay không, anh chỉ muốn em.”

Cô thở dài một hơi, lại bắt đầu dụ dõ: “Anh muốn em, chẳng phải càng mạnh khỏe càng tốt sao?”

“Độc của anh đã khỏi.”

“Khỏi?” Trần Nam Phương hoàn toàn không tin được, ‘Khỏi từ lúc nào?

Ai làm? Chứng minh như thế nào?”

“Sao đột nhiên em lại có suy nghĩ như vậy?”

“Trước đây em không thế sao?”

Người nào đó có ý chí muốn sống vô cùng mạnh mẽ, nhấn mạnh nói: ‘Có, vân luôn có.”

Cô không muốn nói lảm nhảm với anh, xòe hai tay ra: ‘Chứng minh cho em xem, nếu bệnh đã khỏi, thì chuyện này cho qua.”

Nếu không… Cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anhI Dù trói anh cũng phải bắt anh đến bệnh viện.

Chỉ là không đợi Hà Minh Viễn mở miệng chứng minh, cửa phòng bị gõ, giọng nói đầy mùi sữa của bé Thiên truyền đến: “Mẹ, thầy rời đi rồi.”

“Cái gì?” Trần Nam Phương sợ đến mức đẩy Hà Minh Viễn ra ngay lập tức, lao ra khỏi phòng, vọt tới phòng khác, quả nhiên không thấy bóng dáng Lý Giản Đạt đâu: “Bé Thiên, thầy đi đâu rồi?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 770


Chương 770

“Con cũng không biết.” Đứa trẻ nào đó bĩu môi: ‘Bình thường thầy nói đi là đi, có lúc quay về rất nhanh, có lúc thì còn lâu mới về.”

Nghe xong lời này, Trần Nam Phương lại nghĩ đến một chuyện khác: “Trước kia thời điểm anh ấy rời đi thường rất lâu, con làm sao bây giờ? Ở một mình?”

Cho nên tuổi còn nhỏ đã phải học cách tự lập?

“Không phải, khi con còn bé thầy tìm người khác chăm sóc con.”

Cô thở hắt ra, lo lắng đã tiêu tan rất nhiều.

Thế nhưng vừa nghĩ tới độc của Hà Minh Viễn, cả người lại trở nên căng thẳng, làm bộ muốn đi ra ngoài: ‘Mẹ sẽ đi ra ngoài tìm thầy con về, con có muốn thầy không?”

“Không cần anh ta!” Hà Minh Viễn đứng lên ngăn cản: ‘Làm bóng đèn rất vất vả.”

..’ Trần Nam Phương chán nản ngồi ở trên ghế sa lon, bây giờ cô phải làm gì mới tốt đây?

Bé Thiên đau lòng ngồi trong ngực cô, ôm lấy cô: “Mẹ, mẹ đừng buồn, con sẽ không khiến mẹ tức giận, mãi mãi cũng không để mẹ phải tức giận.”

“Con ngoan.” Cô cưng chiều sờ đầu cậu bé: “Về sau mẹ sẽ dựa vào con.”

“Vâng!” Bé Thiên trịnh trọng gật đầu.

Khóe miệng Hà Minh Viễn co giật, bọn họ đang muốn bỏ anh đi ra ngoài à?

Hừ, nằm mơI “Bắt mạch cho ba.” Anh đưa tay đến trước mặt bé Thiên, ý tứ rất rõ ràng.

“Anh thật sự đã hết độc?” Trân Nam Phương không thể tin được nhìn anh, sau đó cổ vũ bé Thiên kiểm tra cho anh.

Một lát sau, quả thật đứa bé nào đó hô: “Ba thật sự không còn độc!”

“Con chắc chứ?” Trần Nam Phương vân không tin, cứ hỏi bé Thiên xác nhận, xong rồi vẫn còn cảm thấy không ổn: “Sáng sớm mai chúng ta sẽ đi bệnh viện kiểm tra lại.”

Nhưng ít nhất bởi vậy, tâm trạng cô thả lỏng hơi rất nhiều so với vừa rồi.

“Nam Phương, thật ra vẫn còn một biện pháp.” Sau khi dỗ bé Thiên đi ngủ, Hà Minh Viễn tiến lại gần Trần Nam Phương, dùng một tay ôm lấy eo cô.

“Không cần phải nghĩ nhiều, ngoại trừ việc phải đi bệnh viện, những biện pháp khác em sẽ không tin.” Cô dứt khoát từ chối.

“Được rồi.” Người nào đó cũng không dây dưa, động tác gọn gàng đè Trần Nam Phương trên giường lớn. “Vậy kế hoạch tối nay của chúng ta, bây giờ mới có mười giờ, bốn lần được không?”

Khu khụ, cô sặc.

Suýt chút nữa Trần Nam Phương sặc nước bọt của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, vừa định đẩy anh ra.

Chỉ thấy Hà Minh Viễn xụ mặt xuống: “Thời điểm khuyên người ta, em mở lời ba hoa lắm mà, giờ thay đổi sắc mặt nhanh vậy?”

Môi anh dính lấy môi cô, giọng nói mập mờ: “Từ giờ trở đi, mỗi ngày anh sẽ thỏa mãn em.”

Một đêm bốc lửa. (cờ bay phấp phới) Trần Nam Phương không ngừng kêu dừng, không phải, là khóc lóc xin tha.

Hiện tại cô đã tin, cho dù cơ thể Hà Minh Viễn có độc thì chỉ bằng phần thể lực này cũng có thể chiến thắng độc tố.

“Có phải em đang nghĩ sức chiến đấu của chồng em quá mạnh mẽ không?” Người nào đó nhắm mắt lại, cười khế bên tai cô: “Đợi lát nữa chúng †a còn cần đi bệnh viện sao?”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 771


Chương 771

“Đương nhiên! Anh đừng hòng lừa eml” Trân Nam Phương không dám bỏ qua. Mặc dù cô rất muốn tin tưởng vào năng lực của bé Thiên, nhưng thêm một thứ thì sẽ đảm bảo hơn.

“Anh lừa em?” Hà Minh Viễn rút ngắn khoảng cách giữa hai người, cho đến khi khoảng cách chỉ là con số âm, anh mới chậm rãi nói: “Em còn cảm thấy anh lừa em sao?”

“Anh… Trân Nam Phương thật tình cảm giác mình sắp mềm nhữn như vũng nước rồi, chỉ có thể thừa nhận, thở hổn hển nói: “Anh không gạt em, nhưng vân nên đi bệnh viện khám cho yên tâm.”

Sợ anh lại nhân cơ hội nổi “điên”, cô vội vàng lôi Đỗ Thanh Hoa ra: “Anh biết chuyện Thanh Hoa đang mang thai rồi đấy. Bây giờ chúng ta đã giải quyết xong chuyện của mình, chuẩn bị đến thăm cô ấy.”

“Không vấn đề, nhưng em chỉ có thể là của anh.” Đôi mắt phượng của Hà Minh Viễn khóa chặt lấy cô: “Vị trí của anh ở trong lòng em phải cao hơn thằng nhóc thối kia.”

..’ Vân không thoát khỏi lòng bàn tay anh, tuy rằng ngây ngô không nói nên lời, nhưng Trân Nam Phương vẫn gật đầu.

Người nào đó cười khúc khích: “Nam Nam thật ngoan, anh sẽ thỏa mãn vợ anh hết sức có thể.”

Coi như Trần Nam Phương đã hiểu, cái gì gọi là lấy đá đập chân mình.

Hố này đã đào sẵn cho cô, chỉ có cô mới có thể lấp!

* Chuyện khiến Trân Nam Phương vui vẻ, sau khi Trịnh Hoàng Bách kiểm tra xong cho Hà Minh Viễn, anh ta đã đưa ra kết luận giống bé Thiên.

Trong cơ thể Hà Minh Viễn thật sự không còn độc nữa rồi.

“Tốt quá đi!” Cô cảm ơn ông trời, cuối cùng cũng ổn định.

“Nam Phương em không cần lo lắng như vậy, Hà Minh Viễn có thể chết được sao?” Đỗ Thanh Hoa nhún vai: ‘Em đã về, anh ấy còn ước gì ngày nào cũng nhìn thấy em.”

Trân Nam Phương xấu hổ khi bị điểm tên, chỉ có thể chuyển chủ đề khác: ‘Cậu không có phản ứng gì chứ?

Cậu đang mang thai bảo bối đó, cố gắng ăn ngon ngủ kỹ nha.”

Đỗ Thanh Hoa gật đầu như giã tỏi: “Rồi rồi, nghe theo cậu hết, có thể sinh ra được một đứa bé dễ thương xinh đẹp như bé Thiên.”

Cô ấy ảo tưởng: “Tốt nhất có thể thông minh và tự lập như bé Thiên, nhưng…”

Cô ấy quay đầu nhìn về phía Trịnh Hoàng Bách: “Sợ rằng điều này rất khó, gen nhà chúng tớ cũng không sánh bằng nhà cậu.”

“Ê này, cậu đừng suy nghĩ lung tung.” Trần Nam Phương kêu ngừng: “Bé Thiên sắp bị cậu khen đến mũi phổng lên trời.”

Lại bắt đầu khen Hà Minh Viễn rồi?

Hai người họ khi vê chắc mắt sẽ cao hơn đầu quái “Nam Phương, kinh nghiệm của cậu có thể viết thành một quyển sách!” Đỗ Thanh Hoa bùi ngùi: ‘Cậu bé dễ thương như thế quanh đi quẩn lại trở thành con trai cậu!”

Trần Nam Phương gật đầu, thật ra cô cũng không dám nghĩ tới những mảnh kinh nghiệm nhỏ này, nếu không phải được ông trời chiếu cố, chỉ cần đi sai một bước, thì kết quả sẽ không được hạnh phúc như vậy.

Cô thật sự rất biết ơn.

“Vừa rồi tớ không thấy giáo sư Tạ đâu, miệng ông nhanh mà đến chậm như vậy.” Đỗ Thanh Hoa cười ha ha: “Nếu tớ là thầy ấy, tớ sẽ rất vui, không chỉ tìm được con gái mà còn dẫn theo một đứa cháu ngoại kháu khinh như vậy!”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 772


Chương 772

“Chỉ có em mới dám nói, ngay cả giáo sư Tạ cũng dám trêu ghẹo.” Trịnh Hoàng Bách xoa đầu Đỗ Thanh Hoa, cưng chiều vô hạn.

“Em ăn ngay nói thật nha.”

Trân Nam Phương vừa nghĩ tới cha của mình, trong lòng cũng ấm áp, nhất là sau khi trải qua chuyện ở khu nghỉ dưỡng, dường như hiểu rõ hơn tình yêu thương của Tạ Đình Nam dành cho Tạ Ngọc Hân.

“Mẹ, con thích ông ngoại.” Bé Thiên tỏ thái độ: ‘Ông ngoại đánh cờ rất giỏi, sáng nào cũng dạy con một ít mẹo nhỏ.”

Trân Nam Phương xoa đầu cậu bé: “Hôm nay ông ngoại sẽ đến nhà chúng ta chơi, đến lúc đó con thoải mái chơi với ông.”

Đang nói thì cửa phòng nghỉ ngơi bị đẩy ra.

Có hai người đứng ngoài cửa.

Một người là Hà Minh Vũ, người còn lại là Ôn Tứ Hiên.

Hai người đều mang vẻ mệt mỏi bụi bặm.

“Em đã trở về!” Đỗ Thanh Hoa tiến lên, ôm lấy Ôn Tứ Hiên, viên mắt ướt át: “Chị còn tưởng em không biết đường về!”

“Dừng, em sợ ngay cả cháu trai ngoại bảo bối của em, chị cũng bảo vệ không xong, thì sao em không về được.”

Anh ta cố ý cãi, không muốn để cho bầu không khí bị quá đa cảm.

Trân Nam Phương vui vẻ thay bạn thân, cô biết Đỗ Thanh Hoa vẫn luôn nhớ Ôn Tứ Hiên.

Lần này anh ta trở lại, chị em gặp mặt, đáng quý hơn gấp mấy nghìn lần so với nhận tổ quy tông hay kế thừa sự nghiệp gia đình.

“Nam Phương!” Dường như Đỗ Thanh Hoa nhớ ra cái gì đó, dùng sức đẩy Ôn Tứ Hiên ra: “Nam Phương đã trở về!”

Theo ánh mắt của cô ấy, ánh mắt mọi người cũng dừng trên người cô.

“Chào em.” Trên mặt Trân Nam Phương mang theo ý cười, nhưng vẫn không nhịn được chút mất mát: ‘Chị, bây giờ chị không còn nhớ chuyện quá khứ.”

“Chị trở về là tốt rồi.” Giọng nói Ôn Tứ Gia khàn khàn, đáy mắt cuộn trào mãnh liệt nhưng nỗ lực khống chế.

“Em cũng vậy.”

Hà Minh Viễn đi tới ôm bả vai của cô, âm thâm truyền năng lượng cho cô: “Từ từ sẽ nhớ, sau này kiểu gì cũng nhớ.”

Sau đó anh giới thiệu cho cô: “Đây là anh trai của anh, Hà Minh Vũ.”

Trân Nam Phương theo tiềm thức nhìn về phía Đỗ Thanh Hoa, vị này chẳng lẽ là Minh Vũ †rong miệng cô ấy?

Không cho phép mình suy nghĩ nhiều, cô cũng cười chào hỏi: “Chào anh”

Đôi mắt đen của Hà Minh Vũ lóe lên, anh ta kinh ngạc gật đầu: “Nghe nói tôi còn có một đứa cháu trai?”

“Bé Thiên, tới đây, gọi bác nào.” Trân Nam Phương kéo bé Thiên.

Anh ta nhấc bổng cậu bé lên: “Cháu trai ngoan, thật răn chắc.”

“Ông ngoại nói, chờ cháu lớn lên sẽ không mập như này nữa.” Bánh bao nhỏ vẫn rất để ý chuyện người khác nói bé mập.

Lời này vừa nói ra, dẫn tới mọi người đều cười, bầu không khí cũng trở lại bình thường.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 773


Chương 773

Sau khi nói chuyện phiếm là bữa ăn liên hoan, Trần Nam Phương ít nói nghe theo.

Nhưng có điều không thể giải thích được, cô luôn cảm giác có một ánh mắt luôn dõi theo mình…

Không phải là Hà Minh Viễn.

Tất cả đều bình thường.

Lúc cô muốn tìm đôi mắt ấy, mà nó lại biến mất.

“Quên đi.” Cô nghĩ thầm: “Như vậy có lẽ là tốt nhất, quá khứ vướng mắc cứ để nó trôi theo chiều gió, điều quan trong nhất là… Tương lai.”

Cô, Hà Minh Viễn, bé Thiên, có thể còn những đứa con khác.

“Nghĩ gì thế em?” Người nào đó thoải mái ôm eo cô, kéo cô vào sát người mình: “Không vui sao?”

“Nào có chứ?” Trân Nam Phương trừng anh: “Em rất vui, hiện tại em cảm thấy được khỏe mạnh, đoàn tụ, cuộc sống như vậy cầu còn không được.”

“Anh cũng vậy.” Năm ngón tay Hà Minh Viễn luồn vào tay cô: “Bây giờ anh có Nam Phương, còn cầu mong gì?”

Người này, miệng thật ngọt.

Sau khi về đến nhà, bé Thiên lại quấn quýt lấy Tạ Đình Nam đánh cờ, Hà Minh Viễn cúi người ôm Trần Nam Phương, xoay người bước thật nhanh vào trong biệt thự.

“Anh làm gì?” Trần Nam Phương ôm cổ anh: “Còn chưa đến buổi tối đâu, anh điên rồi à?”

Nếu bị người khác thấy, cô rất xấu hổ đó!

“Cho nên ý của bảo bối là buổi tối mới có thể làm?” Hà Minh Viễn cố ý xuyên tạc lời của cô, không đợi cô phát tác, anh dịu dàng nói: “Dẫn em tới một nơi.”

“Nơi nào?”

“Đến rồi em sẽ biết.”

Lúc xe đi trên đường quốc lộ, sau khi rời khỏi thành phố Kim, vừa tới nơi cô chỉ nhìn thấy một bãi đất trống.

“Chỗ này là… nhà của của họ Trần?”

Hà Minh Viên ôm lấy cô từ phía sau, nói nhỏ: “Nam Phương, em có biết năm đó anh tuyệt vọng như thế nào không?

Em không được phép rời khỏi anh nữa.”

“Em sẽ không rời xa anh.” Cô dựa vào trong ngực anh, khẳng định một cách dứt khoát.

“Chúng ta nên sử dụng mảnh đất này như thế nào?” Hà Minh Viễn hôn lên gò má cô: ‘Xây lại nhà? Hay mở rộng buôn bán?”

“Không thể xây công viên sao? Rồi trông đủ các loại hoa.”

“Em… Em nhớ lại rồi?”

Trân Nam Phương quay đầu, đôi mắt sáng như vì sao: “Dường như em nhớ được một chút, em nói rằng có thể trồng hoa trong căn nhà mình sống.”

“Được.’ Hà Minh Viên cầm tay cô lên: “Chúng ta trồng hoa, tô điểm cho thế giới này đây màu sắc.”

Sau khi hai người rời đi, có một người từ từ đi đến.

Hà Minh Viễn vừa hay đứng đúng nơi Trân Nam Phương đứng, phóng mắt nhìn xung quanh một lúc lâu, anh nở nụ cười trên khóe miệng, phảng phất như vạn vật trên thế gian đều không thể bị xua đuổi.

Anh ta đứng cho đến khi hoàng hôn buông xuống và ánh nắng ban mai ló dạng.

Trước khi quay người rời đi, anh chôn cây đàn hương đỏ trong tay xuống đất, trên đó có khắc một dòng chữ: Thiên An tình yêu của anh.

END.
 
Back
Top Dưới