Ngôn Tình Người Tình Của Sói

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Tình Của Sói
Chương 80: 80: Ngoại Truyện Ngày Trái Tim Khóc


Không có cảm giác nào khó chịu và đau khổ bằng, nhìn người mà mình yêu trải qua trăm ngàn đau đớn nhưng chẳng thể làm gì được.

Ái Ly bây giờ vô lực, chỉ có thể đứng nhìn Vân Hàn ngày ngày chống chọi với những cơn đau, những lần ho đến mức suy kiệt sức lực.
Đêm nào anh cũng chạy ra ngoài lan can để ho, mỗi lần như vậy đều phun ra máu, thậm chí là máu màu đỏ thẫm, rất đậm.

Nhưng lần này anh đã sơ ý quên khoá cửa, để cô nghe thấy được, lập tức chạy ra đứng bên cạnh vuốt lưng mình.
"Vân Hàn."
Cô gọi tên anh trong day dứt, khoé mắt đỏ hoe.

Thuốc uống bây giờ chẳng qua chỉ giúp anh cầm cự những cơn đau và ho khi cần, còn để điều trị dứt điểm thì đó là chuyện không thể.

Trong lúc cơn ho vừa qua đi, cổ họng anh khản đặc, khoé môi còn dính máu, anh nhìn sang cô, ánh mắt dịu dàng.
"Anh không sao.

Không sao hết."
Ái Ly gật đầu.

Nhưng cô biết anh đã sắp không thể chịu đựng nổi những ngày tháng dằn vặt này nữa.

Anh bám vào tay cô, cả người run rẩy như đang chịu đựng một cơn sốt rét, nhích từng bước đi vào, vừa đi vừa nói.
"Ái Ly.

Tài sản của anh không nhiều, chỉ có hai quỹ từ thiện mà trước đây đã dựng lên, toàn bộ...!đều giao hết cho em."
Cô không nói năng gì mà cũng chỉ gật đầu, dìu anh đi đến ngồi bên giường rồi đi lấy nước cho anh.

Vân Hàn lấy khăn giấy đặt ở trên bàn, lau đi vết máu ở khoé môi, hơi thở đã ổn định hơn một chút.
"Còn có căn nhà này, và hai căn nhà nữa ở trung tâm thành phố, đều sẽ để lại cho em và hai con của chúng ta."
Bàn tay đang rót nước của Ái Ly khựng lại, nước mắt lã chã rơi.

Những lời mà anh nói bây giờ, cũng chính là những gì mà anh đã viết trong di chúc.

Anh sợ mình có thể ra đi đột ngột, không kịp đưa nó tận tay cho cô nên mới dặn dò từng chút.

Cô lại gật đầu, hầu như không dám hé môi nói lời nào, vì sợ khi nói ra, chỉ có đau đớn.

Trái tim cô bây giờ sao mỏng manh quá, còn dễ vỡ hơn cả cái ly thủy tinh mà cô đang cầm.
Vân Hàn sau khi uống nước đã đỡ mệt hơn đôi chút.

Nhưng lúc này anh lại không muốn nằm trên giường ngủ, mà chợt nắm lấy tay cô.
"Gần sáng rồi.

Chúng ta cùng nhau ngắm bình minh đi."
Mọi nguyện vọng mà anh đưa ra, cô đều không thể từ chối.

Cô cụp mắt, chớp mi để nước mắt mau rơi xuống rồi lau vội đi nó, nói rồi đi ngay.
"Đợi em một lát."
Ái Ly tìm hai cái ghế gỗ sơn màu trắng, đặt ở ngoài lan can, sau đó cùng Vân Hàn ra bên ngoài ngồi.

Đồng hồ đã điểm 5 giờ 50 phút, trời đã dần sáng, lát nữa thôi mặt trời cũng sẽ ló dạng.

Tim cô run rẩy theo từng nhịp thở của Vân Hàn, để vai mình cho anh tựa vào, hai tay bấu chặt lên tà váy.

Gió nhè nhẹ lướt qua, khiến người cô không khỏi thấy lạnh, nhưng vẫn tìm thật nhiều chuyện để nói với anh.
"Hình như đây là lần đầu chúng ta ngắm bình minh cùng nhau."
Anh khẽ gật đầu, đặt bàn tay mình lên tay cô, những ngón tay thon dài gầy gò còn vương lại chút hơi ấm.

Anh cảm thấy ngày mới sắp tới đây sẽ là một ngày nắng đẹp, nhưng chỉ sợ bản thân không còn có thể đợi được đến lúc được mặt trời phủ nắng.

Vuốt nhẹ những ngón tay mềm mại của Ái Ly, anh nói.
"Ông trời đã rất thương xót, khi cho anh được gặp người như em."

Nhưng ông trời lại tàn nhẫn với cô, khi đã biết cô yêu anh nhiều như thế, còn muốn mang anh đi.

Cô không hé môi, chỉ im lặng ngồi ở đó, giống như không thể làm trái lại với cảm xúc của mình.

Rõ ràng là đau đến không thể thở nổi, đau đến không thể mở lời nhưng vẫn phải cố tỏ ra rất ổn.

Truyện Teen Hay
Lòng dạ này bằng máu bằng thịt, nào phải sắt đá đâu?
Vân Hàn ngước lên nhìn, chợt thấy trên bầu trời vẫn còn một ngôi sao đang phát sáng, anh nhẹ giọng hỏi cô.
"Ngôi sao cuối cùng trên bầu trời ấy, là sao gì nhỉ?"
Ái Ly cũng nhìn theo anh, khẽ cười rồi đáp.
"Là sao Mộc."
Cô nắm chặt lấy tay của Vân Hàn, như muốn sưởi ấm cho anh, cứ liên tục vuốt v3 từng ngón tay một.

Ngã đầu mình vào đầu anh, cô nói.
"Một lát nữa thôi là bình minh lên rồi."
Anh khẽ gật đầu.

Nhưng anh không thể đợi được nữa, hơi thở nặng nhọc, dần dần trở nên rất yếu.

Hai mắt anh rất khó khăn để nhìn về phía trước.
Ngay lúc trên bầu trời vừa hiện lên một vầng sáng rực rỡ, mi mắt anh đã nhắm nghiền lại, rất nhẹ nhàng.

Bàn tay đặt trong lòng bàn tay Ái Ly buông lỏng, không còn nắm lấy tay cô nữa.

Đến cuối cùng, bình minh đầu tiên mà họ cùng nhau ngắm cũng không thể trọn vẹn.

Cô ngây người, hơi thở trở nên run rẩy, đau đớn.

Giọng cô nhẹ bâng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay anh.
"Vân Hàn."
Không một câu trả lời.

Cô nhắm chặt mắt, mi tâm nhíu lại hiện lên sự đau đớn không nguôi, trái tim của cô bây giờ đã không còn chút sức lực nào, hao mòn theo những giọt nước mắt ấy.
Vỡ rồi.

Vỡ tan tành rồi.

Vài nhịp mong manh của trái tim cô cũng đã hoà cùng những hơi thở cuối cùng ấy mà vỡ vụn ra rồi.
Thật ra Vân Hàn đã đoán sai.

Thời tiết hôm nay vốn dĩ không đẹp.

Từ sau khi anh đi, vầng sáng ấy từ từ cũng bị bây đen che khuất, phủ kín bầu trời.

Lọ hoa linh lan trong phòng héo tàn, rũ xuống mặt bàn lạnh lẽo.

Ông trời như đang khóc thương cho anh, nhưng cũng chỉ có thể giương mắt nhìn anh nhắm mắt mà không ban lấy một chút phép màu..
 
Người Tình Của Sói
Chương 81: 81: Tình Yêu Là Vĩnh Hằng


Ái Ly vừa kinh ngạc nhìn anh, thì giây sau cả người cô đã cứng đờ run rẩy.

Vật thô cứng ấy từ từ đi sâu vào cơ thể cô, ấn vào nơi sâu nhất khiến cô không kiểm soát được mà kêu lên.
"Ư~"
Cô bấu chặt hai cánh tay của anh, hai chân co quắp.

Vân Hàn cúi thấp người hôn lên môi cô, hôn lên những giọt nước mắt long lanh như pha lê đang từ từ chảy ra trên gò má.

Cảm giác này đối với cô mà nói, vừa đau lại vừa tê dại, giống như lần đầu tiên anh chạm vào.
Ái Ly nức nở, vùi đầu vào vai anh.
"Hàn...!Hức.

Đau~"
Anh vỗ về cô, nhưng ** *** kia vẫn đang chậm rãi đi ra đi vào.
"Thả lỏng một chút.

Sẽ không đau nữa."
Ái Ly ngoan ngoãn nghe theo lời Vân Hàn, cả người cô được anh v**t v*, giống như được bay bổng trên chín tầng mây.

Anh chạm vào nơi nào, nơi ấy giống như một đoá hoa xuân nở rộ, e thẹn lại mẫn cảm.

Ánh nến sáng rực, những cánh hoa hồng rãi đầy trên chiếc giường tân hôn của hai người.

Chăn mền nhanh chóng bị cô bấu chặt rồi nhàu nát, hai chân giữ lấy eo của anh.
Vân Hàn thở ra đều đều, đôi lông mày rậm hơi nhíu lại.

Dưới màn đêm, bóng lưng của anh thật cao và cường tráng, chẳng khác gì một con sói vồ chặt chú thỏ con.

Hành động của anh dần dần trở nên mất kiểm soát, không thể dịu dàng được mãi mà có chút nôn nóng.

Anh khiến cơ thể mình như nóng lên, cả cô cũng vậy, cả hai đều mướt mát mồ hôi.
Ái Ly nắm chặt ga giường, nhíu chặt đôi mày thanh thoát, kêu lên những âm thanh mị tình, khiến anh say đắm, càng muốn đi sâu vào vùng đất cấm ấy.

Cô thấy mình sắp rơi vào kh0ái cảm mất rồi, không còn tự chủ được bản thân mình nữa, cũng không rõ trong lúc mê man sương gió mịt mù, có nói ra mấy lời lẽ xấu hổ gì hay không.
"Hàn...!A~"
"Chậm...!Chậm lại."
Vân Hàn mất kiên nhẫn.

Đã hai năm rồi anh không chạm vào cơ thể này, làm sao có thể chần chừ mà chậm chạp.

Anh càng nghĩ càng thấy bất mãn, ôm lấy eo cô kích động dữ dội.

Cô không chịu đựng nổi kích thước ấy, cả người lắc lư, đến chân giường cũng đã dần tạo ra tiếng động cọt kẹt.

Cô càng căng thẳng, bên trong lại càng siết chặt khiến anh có chút khó khăn di chuyển, mi tâm nhíu chặt, bất giác kêu lên một tiếng trầm luân.
"Ái Ly.

Thả lỏng.".

||||| Truyện đề cử: Cuộc Hôn Nhân Ngọt Ngào |||||
Cô không thể nào thả lỏng được, trong khi anh cứ ôm cô, cả hai quấn quýt không rời nhau trên giường.

Sau một hồi luận động, chỉ thấy anh vùi đầu vào vai của cô, vận tốc gia tăng bất ngờ khiến cô thần hồn điên đảo.
"Đừng...!Dừng lại~"
Không biết qua bao lâu, Vân Hàn mới run người lên một cái rồi thở hắc, nằm gục đầu trên ngực cô.

Dưới ánh nến vàng nhàn nhạt, anh choàng tay ôm lấy cô, tay còn lại kéo chăn lên, để cô vùi đầu vào ngực mình.

Giọng anh vẫn còn khàn khàn sau giây phút hoan lạc, v**t v* tóc mềm.
"Mệt không?"
Cô gật đầu rồi lại lắc đầu, xấu hổ ôm chặt lấy anh không ngước mặt lên.

Vân Hàn cười nhẹ nhàng, nụ cười ấy dưới ánh nền vàng càng thêm ôn nhu ấm áp.
"Vậy một lần nữa nhé."
Nghe đến đây, Ái Ly hốt hoảng đẩy anh ra rồi kéo chăn quấn quanh người, cuộn lại thật chặt chẳng khác nào một con nhộng.

Cô giấu mặt mình sau lớp chăn, ấp úng.
"Không không.

Em mệt rồi.

Mệt lắm."
Vân Hàn cười cười, nằm nhích đến một chút rồi ôm gọn cô trong tay, hôn lên tóc, hôn rất nhiều.

Những lúc bên cạnh cô thế này, anh thấy mình có thể từ bỏ tất cả mọi thứ.

Anh có thể từ bỏ tuổi trẻ của mình, từ bỏ những tham vọng để mong cầu một hạnh phúc giản đơn, cũng chỉ là vì cô.

Nếu không có cô, có lẽ anh sẽ càng lún sâu hơn nữa vào những sai lầm mà không thể thoát ra.

Cô cho anh tình yêu, cho anh trải qua cảm giác được yêu và đau đớn khi mất đi nó.
Bây giờ anh và cô đã trở thành một gia đình hoàn chỉnh, còn có cô con gái bé nhỏ Vân Nhi.

Bọn họ cùng nhau đi qua mùa hè, đến công viên, khu vui chơi, cùng nhau xem phim.

Họ làm mọi thứ cùng nhau, cùng ăn, cùng ngủ, cùng rửa bát, cùng có những bữa tối lãng mạn ngọt ngào.

Dù thời gian đã trôi qua hơn 2 năm, nhưng tình yêu mà họ dành cho nhau, vẫn nguyên vẹn như lúc đầu.
Năm tháng sau.
Ở phòng khám phụ sản.
Ái Ly vừa bước ra, Vân Hàn đã liền đứng dậy bước đến nắm tay cô, sốt ruột hỏi.
"Thế nào?"
Cô nhìn anh với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc, lát sau liền nhào đến ôm lấy cổ anh, dịu dàng nói.
"Chúc mừng anh.

Anh lên chức rồi."
Gia đình của Vân Hàn bây giờ lại đón nhận thêm một tin vui, anh lại sắp được lên chức, Vân Nhi cũng sắp có em rồi.

Trên đường về nhà, anh cứ thi thoảng lại đặt tay lên bụng của cô, cảm nhận sự sống của sinh linh bé bỏng.

Anh yêu cô, yêu con của bọn họ, yêu gia đình này biết bao.

Nếu có thể, anh ước gì mình sẽ quay lại khoảng thời gian trước kia, để mình không đi sai đường, không phải ngồi tù, cũng không vì hút thuốc quá nhiều mà dẫn đến ung thư phổi.

Nhưng suy cho cùng, mọi chuyện cũng đều đã được định đoạt và an bài từ trước, biết đâu chừng số phận của anh đã như vậy.

Nếu như anh không lầm đường, cũng sẽ không gặp cô, cũng không có kết quả gọi là viên mãn như bây giờ.
Ngày Ái Ly chuyển dạ.
Vân Hàn đứng ở trước cửa phòng sinh, không còn sốt ruột đi qua đi lại, nhưng lòng anh nóng như lửa đốt.

Mỗi lần nghe thấy giọng của cô ở bên trong, tim anh thấp thỏm đến mức muốn nhào ra khỏi lồng ngực.
"Hư...!Đau quá..."
Lần sinh này nhanh hơn lần trước, vì dù sao cô cũng đã từng trải qua một lần sinh nở, đau đớn cũng qua nhanh hơn.

Cô sinh được một bé trai kháu khỉnh, đúng như ước nguyện của Vân Hàn.

Lúc y tá bế đứa nhỏ ra cho anh xem rồi thông báo là con trai, anh mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười mãn nguyện và an tâm.
Đứa trẻ này, sau này lớn lên nhất định phải thay ba chăm sóc mẹ và chị gái của nó thật tốt.
Năm mới lại đến.
Thời gian nhanh như chớp mắt.

Gia đình Vân Hàn cùng nhau ngồi bên bếp lửa, đốt pháo hoa, trải qua một năm mới yên bình và hạnh phúc.

Đêm đó anh và cô đứng ngoài lan can, ôm chặt lấy nhau, trao nhau một nụ hôn nồng nàn.
End..
 
Người Tình Của Sói
Chương 82: 82: Ngoại Truyện Những Ngày Sau Cuối


Thời gian này, bệnh tình của Vân Hàn mới bắt đầu có những chuyển biến xấu.

Anh lại bắt đầu thấy khó thở, ho ra máu.

Vân Vũ vừa chào đời chưa bao lâu, anh không muốn Ái Ly vì lo cho anh mà trở nên suy nhược, nên luôn diện cớ bận công việc ở quỹ từ thiện mà ngủ ở phòng làm việc.
Đêm nào anh cũng ho, ho đén mức mặt mũi tái mép, sắc mặt khó coi, luôn phải dùng thuốc để cầm cự.

Sau những lần như thế, anh nằm thở hỗn hển trên giường, cố gắng giữ cho hơi thở ổn định.
Anh sợ.

Anh đang rất sợ.
Anh chỉ vừa tận hưởng niềm vui làm cha chưa bao lâu, tận hưởng cảm giác hạnh phúc chưa bao lâu.

Bây giờ nếu chẳng may không qua khỏi, anh sợ mình sẽ phải ôm theo sự nuối tiếc ấy mà rời khỏi thế gian này.

Ái Ly bận chăm sóc con trai còn có con gái, nên thi thoảng cô mới ghé sang phòng làm việc nhìn anh một chút.

Mỗi khi nhìn thấy anh nằm trên giường, lòng cô cứ không yên, phải nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào ngồi bên cạnh, nhìn thấy anh thở đều đều mới nhẹ nhõm.
Lúc cô vừa đứng dậy định quay đi, Vân Hàn đã bất ngờ đưa tay ra kéo cô nằm xuống, ôm thật chặt.
"Hàn.

Thả em ra.

Con mới vừa ngủ thôi."
Anh ôm chặt cô hơn, như muốn cô hoà tan vào với mình, giọng ấm áp vang trên đỉnh đầu cô.
"Anh muốn ôm em.

Nằm ngoan nào."
Ái Ly bị câu nói này làm cho mềm nhũn người, ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, im lặng lắng nghe nhịp tim của anh đang đập.

Cô nhắm mắt, nghĩ đến khung cảnh ấm áp của mùa xuân cùng anh ngồi bên bếp lửa, cùng anh đốt pháo hoa giao thừa.

Cô lại nhớ đến trận tuyết đầu mùa trước, hai người cùng ra trước sân, mặc một lớp áo lông dày cộm, đeo bao tay vào rồi nặn ra một đôi vợ chồng bằng tuyết.

Cô còn nhớ những lúc anh ôm lấy mình, hôn mình, nói yêu mình, chỉ một ánh nhìn dịu dàng, một nụ hôn da diết cũng đủ khiến tim cô thổn thức.
Cô muốn thời gian dừng lại, dù biết đó là điều không thể.

Nếu như có thể, dừng lại ở lúc này thôi thì đã quá viên mãn rồi.

Nhưng đã 3 năm trôi qua, cô thừa hiểu rõ, bệnh tình của Vân Hàn lại có những chuyển biến xấu, nên chuẩn bị tâm lí bất kì lúc nào.
Sáng hôm sau.
Vân Hàn chuẩn bị ra ngoài, hôm nay có một chương trình phát quà cho bọn trẻ ở côi nhi viện.

Trước khi đi, anh đến hôn lên trán con gái Vân Nhi, và đứng trước nôi nhìn Vân Vũ còn say giấc.

Thằng bé quả nhiên như anh kì vọng, nó không quấy khóc nhiều như chị nó lúc trước, đặt vào nôi là ngủ rất ngoan.

Anh đã đặt rất nhiều niềm tin vào Vân Vũ, hi vọng thằng bé sau này sẽ thật mạnh mẽ để đủ sức bảo vệ cho mẹ và chị mình.
"Hôm nay có lẽ trời sẽ mưa, anh đi phải về sớm đấy."
Ái Ly chỉnh lại cổ áo giúp Vân Hàn, nhắc nhở anh.

Mỗi khi anh ra ngoài, cô đều cẩn thận xem bản tin dự báo thời tiết, chuẩn bị thêm áo và ô, còn không quên mang theo thuốc.

Coi luôn chu đáo như vậy, chăm lo cho anh từng chút một, giống như muốn anh mãi mãi trở thành một đứa trẻ.
Vân Hàn mỉm cười, hôn lên môi cô.
"Anh sẽ về sớm, mua thêm đồ chơi cho con."
Hai người ôm nhau, quyến luyến hồi lâu cô mới để anh rời đi.

Lúc cô vừa quay vào trong nhà bế Vân Nhi lên lầu, Vân Hàn đã ở ngoài cổng ho sặc sụa.

Anh ôm ngực, khó thở đến mức như cổ họng bị ai bóp nát.

Một ngụm máu tươi trào ra khoé miệng, Vân Hàn đưa tay lên hứng, vội vã nhìn vào vì sợ Ái Ly trông thấy.

Anh bước nhanh đến chỗ xe, khó khăn mở cửa rồi ngồi vào trong, lấy thuốc ra uống mà không cần nước.
Tình trạng này kéo dài bao lâu?
Anh thật sự không biết.

Chỉ biết rằng sức khoẻ của anh bây giờ không còn được như trước, thường cảm thấy mệt mỏi, muốn ngủ nhiều.

Lúc đi ra ngoài, đôi khi anh không thể tự lái xe mà phải nhờ đến tài xế, vì anh sợ mình lại lên cơn đau giữa chừng, không làm chủ được tay lái.
Sở dĩ hôm nay anh đến quỹ từ thiện, là vì muốn bàn giao lại quyền điều hành cho Ái Ly và Lãnh Trác.

Anh sẽ đổi tên hai quỹ từ thiện thành tên của con gái Vân Nhi và con trai Vân Vũ.

Anh cũng đã nghĩ đến chuyện mình sẽ lập di chúc, bắt đầu những quyết định cuối cùng của cuộc đời mình.
Năm thứ năm.
Vân Nhi lúc này đã là cô bé 6 tuổi, rất lanh lợi và thông minh.

Con bé hiểu chuyện đến mức, nhìn ra được bà của nó bị bệnh, còn không phải bệnh nhẹ gì.

Nó thấy anh đang ho, còn cố tình muốn đóng cửa phòng lại nên đã nhanh chân chạy vào.
"Ba ba."
Tiếng gọi của con gái làm anh giật mình, suýt nữa bị sặc.

Anh vội vàng lấy nước uống, hít thở một hồi mới đưa tay ra bế Vân Nhi đặt lên đùi mình.
"Con gái.

Sao chạy vào đây?"

Con bé nhìn anh rồi đột nhiên mếu máo, còn đưa hai tay x0a nắn gò má của anh.
"Ba ba bị bệnh có phải không? Bệnh rất nặng phải không?"
Vân Hàn nghẹn ngào, anh ôm chặt con bé mà nhắm mắt, cố gắng bình tĩnh không để mình rơi lệ trước mặt con.
"Không có.

Là ai đã nói như thế?"
"Ba ba đừng giấu con.

Ba ngày nào cũng uống thuốc, còn mẹ thì ngày nào cũng khóc hết."
Lúc này, Ái Ly đứng ở bên ngoài cửa, cô đưa tay ôm miệng, cố gắng không tạo ra âm thanh nức nở nào, nước mắt rơi đầy trên mặt ướt cả lòng bàn tay của cô.

Những lần anh giấu cô ho ra máu, cô đều biết hết, chỉ là cô không dám chạy đến chỗ của anh.

Vì khi thấy anh càng ngày càng yếu đi trong vòng tay mình, có lẽ cô cũng sẽ chết theo mất.
Vân Nhi đột nhiên oà khóc rồi ôm lấy cổ anh cứng ngắt, khiến trái tim anh như bị âm thanh ấy làm cho tan vỡ.
"Ba ba không được bỏ rơi mẹ và con.

Ba ba phải khoẻ mạnh.

Huhu."
Anh gật gật đầu, một tay ôm con gái nhỏ, tay còn lại che mặt, ngăn nước mắt rơi.
 
Người Tình Của Sói
Chương 83: 83: Ngoại Truyện Ngày Trái Tim Khóc


Không có cảm giác nào khó chịu và đau khổ bằng, nhìn người mà mình yêu trải qua trăm ngàn đau đớn nhưng chẳng thể làm gì được.

Ái Ly bây giờ vô lực, chỉ có thể đứng nhìn Vân Hàn ngày ngày chống chọi với những cơn đau, những lần ho đến mức suy kiệt sức lực.
Đêm nào anh cũng chạy ra ngoài lan can để ho, mỗi lần như vậy đều phun ra máu, thậm chí là máu màu đỏ thẫm, rất đậm.

Nhưng lần này anh đã sơ ý quên khoá cửa, để cô nghe thấy được, lập tức chạy ra đứng bên cạnh vuốt lưng mình.
"Vân Hàn."
Cô gọi tên anh trong day dứt, khoé mắt đỏ hoe.

Thuốc uống bây giờ chẳng qua chỉ giúp anh cầm cự những cơn đau và ho khi cần, còn để điều trị dứt điểm thì đó là chuyện không thể.

Trong lúc cơn ho vừa qua đi, cổ họng anh khản đặc, khoé môi còn dính máu, anh nhìn sang cô, ánh mắt dịu dàng.
"Anh không sao.

Không sao hết."
Ái Ly gật đầu.

Nhưng cô biết anh đã sắp không thể chịu đựng nổi những ngày tháng dằn vặt này nữa.

Anh bám vào tay cô, cả người run rẩy như đang chịu đựng một cơn sốt rét, nhích từng bước đi vào, vừa đi vừa nói.
"Ái Ly.

Tài sản của anh không nhiều, chỉ có hai quỹ từ thiện mà trước đây đã dựng lên, toàn bộ...!đều giao hết cho em."
Cô không nói năng gì mà cũng chỉ gật đầu, dìu anh đi đến ngồi bên giường rồi đi lấy nước cho anh.

Vân Hàn lấy khăn giấy đặt ở trên bàn, lau đi vết máu ở khoé môi, hơi thở đã ổn định hơn một chút.
"Còn có căn nhà này, và hai căn nhà nữa ở trung tâm thành phố, đều sẽ để lại cho em và hai con của chúng ta."
Bàn tay đang rót nước của Ái Ly khựng lại, nước mắt lã chã rơi.

Những lời mà anh nói bây giờ, cũng chính là những gì mà anh đã viết trong di chúc.

Anh sợ mình có thể ra đi đột ngột, không kịp đưa nó tận tay cho cô nên mới dặn dò từng chút.

Cô lại gật đầu, hầu như không dám hé môi nói lời nào, vì sợ khi nói ra, chỉ có đau đớn.

Trái tim cô bây giờ sao mỏng manh quá, còn dễ vỡ hơn cả cái ly thủy tinh mà cô đang cầm.
Vân Hàn sau khi uống nước đã đỡ mệt hơn đôi chút.

Nhưng lúc này anh lại không muốn nằm trên giường ngủ, mà chợt nắm lấy tay cô.
"Gần sáng rồi.

Chúng ta cùng nhau ngắm bình minh đi."
Mọi nguyện vọng mà anh đưa ra, cô đều không thể từ chối.

Cô cụp mắt, chớp mi để nước mắt mau rơi xuống rồi lau vội đi nó, nói rồi đi ngay.
"Đợi em một lát."
Ái Ly tìm hai cái ghế gỗ sơn màu trắng, đặt ở ngoài lan can, sau đó cùng Vân Hàn ra bên ngoài ngồi.

Đồng hồ đã điểm 5 giờ 50 phút, trời đã dần sáng, lát nữa thôi mặt trời cũng sẽ ló dạng.

Tim cô run rẩy theo từng nhịp thở của Vân Hàn, để vai mình cho anh tựa vào, hai tay bấu chặt lên tà váy.

Gió nhè nhẹ lướt qua, khiến người cô không khỏi thấy lạnh, nhưng vẫn tìm thật nhiều chuyện để nói với anh.
"Hình như đây là lần đầu chúng ta ngắm bình minh cùng nhau."
Anh khẽ gật đầu, đặt bàn tay mình lên tay cô, những ngón tay thon dài gầy gò còn vương lại chút hơi ấm.

Anh cảm thấy ngày mới sắp tới đây sẽ là một ngày nắng đẹp, nhưng chỉ sợ bản thân không còn có thể đợi được đến lúc được mặt trời phủ nắng.

Vuốt nhẹ những ngón tay mềm mại của Ái Ly, anh nói.
"Ông trời đã rất thương xót, khi cho anh được gặp người như em."

Nhưng ông trời lại tàn nhẫn với cô, khi đã biết cô yêu anh nhiều như thế, còn muốn mang anh đi.

Cô không hé môi, chỉ im lặng ngồi ở đó, giống như không thể làm trái lại với cảm xúc của mình.

Rõ ràng là đau đến không thể thở nổi, đau đến không thể mở lời nhưng vẫn phải cố tỏ ra rất ổn.

Truyện Teen Hay
Lòng dạ này bằng máu bằng thịt, nào phải sắt đá đâu?
Vân Hàn ngước lên nhìn, chợt thấy trên bầu trời vẫn còn một ngôi sao đang phát sáng, anh nhẹ giọng hỏi cô.
"Ngôi sao cuối cùng trên bầu trời ấy, là sao gì nhỉ?"
Ái Ly cũng nhìn theo anh, khẽ cười rồi đáp.
"Là sao Mộc."
Cô nắm chặt lấy tay của Vân Hàn, như muốn sưởi ấm cho anh, cứ liên tục vuốt v3 từng ngón tay một.

Ngã đầu mình vào đầu anh, cô nói.
"Một lát nữa thôi là bình minh lên rồi."
Anh khẽ gật đầu.

Nhưng anh không thể đợi được nữa, hơi thở nặng nhọc, dần dần trở nên rất yếu.

Hai mắt anh rất khó khăn để nhìn về phía trước.
Ngay lúc trên bầu trời vừa hiện lên một vầng sáng rực rỡ, mi mắt anh đã nhắm nghiền lại, rất nhẹ nhàng.

Bàn tay đặt trong lòng bàn tay Ái Ly buông lỏng, không còn nắm lấy tay cô nữa.

Đến cuối cùng, bình minh đầu tiên mà họ cùng nhau ngắm cũng không thể trọn vẹn.

Cô ngây người, hơi thở trở nên run rẩy, đau đớn.

Giọng cô nhẹ bâng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay anh.
"Vân Hàn."
Không một câu trả lời.

Cô nhắm chặt mắt, mi tâm nhíu lại hiện lên sự đau đớn không nguôi, trái tim của cô bây giờ đã không còn chút sức lực nào, hao mòn theo những giọt nước mắt ấy.
Vỡ rồi.

Vỡ tan tành rồi.

Vài nhịp mong manh của trái tim cô cũng đã hoà cùng những hơi thở cuối cùng ấy mà vỡ vụn ra rồi.
Thật ra Vân Hàn đã đoán sai.

Thời tiết hôm nay vốn dĩ không đẹp.

Từ sau khi anh đi, vầng sáng ấy từ từ cũng bị bây đen che khuất, phủ kín bầu trời.

Lọ hoa linh lan trong phòng héo tàn, rũ xuống mặt bàn lạnh lẽo.

Ông trời như đang khóc thương cho anh, nhưng cũng chỉ có thể giương mắt nhìn anh nhắm mắt mà không ban lấy một chút phép màu..
 
Người Tình Của Sói
Chương 84: 84: Ngoại Truyện Tạm Biệt Anh


Không khí ở Lãnh gia phủ lên một màu trắng thê lương và ảm đạm.

Nhưng lễ tang vẫn chưa thể tổ chức, vì Ái Ly vẫn giữ khư khư lấy thi thể đã lạnh của Vân Hàn, nắm lấy tay anh không buông.

Lãnh Trác đứng ở một bên im lặng không nói, nhưng thấy cô như vậy, tâm can anh ta cũng như vụn vỡ, đôi mắt đỏ ngầu.
"Chị dâu.

Đừng như vậy nữa."
Cô ngồi bên cạnh anh với vẻ mặt phờ phạc, bệt nước mắt mới, cũ chồng chất lên nhau, mái tóc đen dài búi cao lên rối bời.

Ngoài những âm thanh oong oong không rõ ra, cô chỉ nhớ đến những lời nói của Vân Hàn, cùng mấy lời dặn dò anh đã viết trong di chúc dài 2 trang giấy A4.
"Sau này Vân Nhi lớn lên, hãy để con bé đi theo Lãnh Trác.

Tốt nhất nên cho con bé học ít võ phòng thân, như vậy mới không bị bắt nạt."
Con bé chỉ mới có 6 tuổi, mà anh đã sợ con bé bị bắt nạt rồi.

Trong khi tính tình của nó không phải như cô, yếu mềm đến mức chạm vào là vỡ.

Ngược lại nó rất giống Vân Hàn, rất thấu đáo và hiểu chuyện, còn biết giúp cô chăm sóc em trai.
"Trước đây khi ngủ em lúc nào cũng nhường hết chăn cho anh.

Bây giờ thì không cần nữa, đừng để bị bệnh."
"Em phải thật mạnh mẽ và kiên cường, vì bên cạnh em vẫn còn Vân Nhi và Vân Vũ."
Ái Ly cười nhàn nhạt, nước mắt hoà lẫn cùng với nụ cười của cô, trông thật thảm thương và nhếch nhác.

Bọn trẻ làm sao hiểu được, mẹ nó đã mất đi thứ tình yêu quan trọng nhất đời mình, mất đi cả một thế giới.
"Ái Ly.

Trong ngăn tủ vẫn còn vài gói thuốc lá, vứt nó giúp anh, đừng để bọn nhỏ nhìn thấy."
Cô vừa đau đớn vừa muốn trách móc.

Trách anh nhiều lần không nghe lời mình, dù biết nó chẳng tốt lành gì mà vẫn lao đầu vào hút, đến mức phổi bị suy kiệt, hao mòn.

Nước mắt rơi lã chã, vẻ mặt cô vẫn vô hồn như vậy, khi khóc rồi lại khi cười.

Cô nhớ đến lúc anh ôm mình đứng ở lan can ngắm pháo hoa, nhớ đến mùa đông cùng anh làm một đôi người tuyết.
Tuyết tan rồi, anh cũng hoà cùng với bông tuyết mà tan biến đi mất.

Cao My Tú nhận được tin thì lập tức chạy đến Lãnh gia, nhưng lúc cô ta bước vào thì đã chứng kiến cảnh tượng này.

Kinh ngạc đến mức thốt lên, cô ta nấc nghẹn, đưa tay che lấy miệng mình.
Đến cuối cùng, thứ tình cảm mà cô ta ngày đêm theo đuổi cũng không thể theo đuổi.

Người mà cô ta muốn bên cạnh cũng đã không còn.

Nhìn Ái Ly ngồi ở đó bộ dạng thê lương, lòng Cao My Tú như quặn thắt.

Nhìn sang Lãnh Trác, cô ta hỏi.
"Tại sao vẫn chưa làm tang lễ?"
Anh ta lắc đầu thở ra, hơi thở nặng nề cùng tiếng mưa rỉ rả bên ngoài càng thêm buồn da diết.
"Chị ấy cứ như vậy.

Tôi biết phải làm sao?"
Ái Ly chợt đưa mắt nhìn Vân Hàn, nhìn anh nằm ở đó không cử động, cũng không mở mắt ra nhìn cô nữa.

Cô không hiểu hay đang giả vờ không hiểu.

Rằng trên đời này bây giờ đã không còn người đàn ông nào tên Lãnh Vân Hàn nữa.

Người đàn ông mà cô yêu nhất, đã không còn.

Cô lay lay cánh tay của anh, giọng nhẹ nhàng, chua xót dâng lên cổ họng.
"Anh không thương em nữa sao? Tại sao không nhìn em gì cả?"
"Anh...!đừng ngủ nữa."
Cao My Tú nhắm mắt đau lòng.

Nhưng đến giây phút này, dù cho có đau cách mấy thì cũng đã muộn.

Người cũng đã đi, có níu có kéo chỉ càng thêm đau khổ.

Cô ta bước đến giữ lấy cánh tay của Ái Ly, lần đầu tiên bọn họ nói chuyện với nhau, lại là trong tình cảnh trớ trêu thế này.
"Ái Ly.

Đừng như vậy nữa.

Cô cứ như vậy, làm sao Vân Hàn có thể yên tâm mà nhắm mắt được chứ?"
Cô ngước mắt nhìn cô ta, đột nhiên tỏ ra tức giận, gạt tay ra rồi nói.
"Cô nói gì vậy? Nhắm mắt gì chứ? Ai cho phép cô nói những lời không hay với Vân Hàn như vậy?"
"Lưu Ái Ly.

Cô đừng như vậy nữa mà.

Tôi xin cô đấy."
Cô lắc đầu, không quan tâm đến lời nói của bất kì ai, ngã đầu vào lòng Vân Hàn mà v**t v*.

Hơi ấm không còn, nhịp tim cũng không, hơi thở cũng không.

Tại sao? Tại sao cô không thể cảm nhận được gì hết? Tại sao lại như vậy? Cô hiểu hết.

Cô biết hết.

Nhưng tại sao cô không dám đối diện với nó, tại sao cứ muốn trốn tránh nó.

Môi cô không ngừng run lên, nước mắt tuôn ra như mưa bất, đau đớn, khóc đến mức tê tâm phế liệt.
Cao My Tú đỏ mắt, quyết tâm nói ra những lời tàn nhẫn.
"Lưu Ái Ly.

Cô tỉnh táo lại đi được không? Vân Hàn đã đi rồi.

Anh ấy đã chết rồi.

Cô đừng như vậy nữa."
Ái Ly giật mình đứng phắt dậy, giống như vừa bị một tia sét váng trúng đầu mình.

Khuôn mặt xinh đẹp yêu kiều mà Vân Hàn muốn nhìn thấy không còn nữa, mà bây giờ nó vô cùng tiều tụy xơ xác, không còn chút sức sống nào.

Cô quát vào mặt Cao My Tú, tinh thần hỗn loạn.
"Không.

Không phải như vậy.

Không phải như vậy."
Lãnh Trác thấy cô đã rời khỏi anh, liền ra hiệu cho người đi vào mang anh đi để chuẩn bị cử hành tang lễ.

Ái Ly vừa thấy có người nhấc anh lên muốn đưa đi, tim cô như bị bóp nghẹn, kêu lên xé lòng.
"Đừng.

Đừng mà."
Cô vừa gào khóc vừa chạy đến, dù cho có vấp ngã cũng phải lê từng chút đến chỗ của Vân Hàn mà kéo tay anh lại.

Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xác xơ, cô liên tục lắc đầu van nài hết người này đến người khác.
"Đừng mà.

Tôi van anh đừng đưa anh ấy đi.

Tôi van cô mà.

Tôi xin các người.

Tôi cầu xin các người."
Cô nói rồi liên tục gập người xuống mà dập đầu, mỗi lần dập đầu đều như muốn tự lấy mạng mình, đến mức trán đã đổ máu.

Nhưng cô biết, cho dù cô có cố gắng cách mấy, thì anh cũng chỉ có thể nằm im mãi như vậy, không thể nào sống lại nữa.

Lãnh Trác và Cao My Tú nhìn thấy cảnh tượng này, vừa đau xót vừa lực bất tòng tâm.
Sau một hồi im lặng, chỉ nghe thấy tiếng nức nở của Ái Ly.

Cô đưa mắt nhìn Vân Hàn rồi lại nhìn lên mọi người, hai đầu gối cũng đã sưng đỏ.
"Để tôi...!hôn anh ấy một lần nữa thôi..."
Lãnh Trác gật đầu.

Đến một người đàn ông mạnh mẽ và cứng rắn như anh ta cũng phải lệ rơi đầy mặt.

Ái Ly không còn kích động nữa mà từ từ đứng dậy đi đến chỗ của Vân Hàn, nhìn anh bằng ánh mắt ngập tràn tình yêu và day dứt.

Cô đưa tay mình lên, run rẩy sờ vào khuôn mặt đã lạnh ấy.
Sao không có chút hơi ấm nào hết vậy?
Ái Ly khẽ cười, từ từ cúi mặt xuống, hôn lên môi anh, đôi môi ấy cũng đã dần trở nên khô lại, nứt nẻ.

Nước mắt của cô lăn dài, rơi đầy trên khuôn mặt không còn sự sống, môi run run.
Tạm biệt anh.
Tạm biệt anh..
 
Người Tình Của Sói
Chương 85: 85: Ngoại Truyện Em Đến Với Anh


Một năm sau khi Vân Hàn mất.
Ái Ly vẫn như vậy, ngày ngày ở nhà chăm sóc hai con của bọn họ.

Nhưng cô không nói chuyện với ai.

Cô ngày nào cũng nhốt mình ở trong phòng, căn phòng vẫn giữ nguyên vẹn mọi thứ, từ ảnh cưới, cho đến gối nằm, cả hai cái ghế sơn trắng ngoài lan can.

Cô không cho ai động vào hay di dịch gì cả, cứ để yên như vậy.

Lãnh Trác đã nhiều lần nói chuyện, nhưng đáp lại anh ta chỉ là sự vô cảm im lặng.
Hai năm sau khi Vân Hàn mất.
Cô phát hiện ra mình bị bệnh trầm cảm.

Căn bệnh này không phải cô chưa từng trải qua, nhưng xem ra lần này còn nghiêm trọng hơn lần trước.

Một buổi chiều nọ, Ái Ly đi đến nơi an táng của Vân Hàn, nơi đây trồng nhiều hoa hồng trắng, rất yên bình.

Cô đứng đó gần hai tiếng đồng hồ, rồi dần sinh ra ảo giác.
Sau lưng có một vòng tay tiến đến ôm lấy Ái Ly, một mùi hương quen thuộc, một hơi ấm quen thuộc.

Cô nghẹn ngào, đứng chôn chân tại chỗ, môi mấp mé run lên.
"Ái Ly."
Giọng của Vân Hàn vang lên, ở sát bên tai của cô, rất chân thật, đến mức cô cảm nhận được từng nhịp thở đều đều của anh.

Sóng mũi cô cay nồng, hai tay bấu chặt lấy vạt váy, nói không nên lời.
"Ái Ly.

Anh ở đây.

Có anh ở đây rồi."
Sự dịu dàng này từng đưa cô lên thiên đường của hạnh phúc, nhưng ngay lúc này cũng khiến cho cõi lòng cô tan nát.

Nước mắt tuôn rơi, cô bật khóc.

Không dám chạm vào vòng tay đang ở trước ngực mình.
"Nói dối.

Anh nói dối."
"Chẳng phải anh vẫn luôn ở đây sao? Anh vẫn luôn dõi theo em mà?"
Những âm thanh nấc nghẹn ấy như xé tan không gian yên tĩnh tại nơi này.

Cô gục đầu, nước mắt rơi lã chã, càng lúc càng nhiều hơn.
"Em không cần anh dõi theo em.

Em không cần.

Em không cần anh có hiểu không?"
Ái Ly vừa nói vừa liên tục đánh vào vòng tay ấy.

Rồi đột nhiên, trong hàng loạt thứ ảo giác khiến cô mơ hồ, nó lại chân thật đến lạ.

Cô khựng người, quay phắt lại nhìn.

Vân Hàn đứng ở trước mặt cô, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh da trời mà cô vừa mua tặng anh dịp giáng sinh.

Anh mỉm cười với cô, ôn nhu dịu dàng, đưa tay lên lau đi dòng nước mắt nóng hổi.
Cô đưa tay ra chụp ngay vào cánh tay ấy, ngờ vực.
"Vân Hàn?"
"Là anh thật sao?"
Cô quơ quào sờ lên khuôn mặt ấy, đôi môi ấy, maks tóc ấy rồi nhào vào lòng anh nức nở.

Dì chỉ là một giấc mơ, hay chỉ là ảo giác, cô cũng nguyện cam lòng sống cùng nó.

Cô sợ hãi cảm giác đêm nào cũng nằm trong căn phòng mà họ từng ân ái, ôm những tấm ảnh họ từng chụp cùng nhau.

Cô sợ nghe thấy tiếng pháo hoa, nên giao thừa của hai năm trước đã không còn đốt pháo nữa.

Cô sợ nhìn thấy tuyết, sợ ngồi bên cạnh lò sưởi.
Sau một giấc mộng dài, tất cả chỉ còn lại những kỉ niệm.

Nó giật chết tình yêu của đôi ta, gi3t chết anh, và gi3t chết cả em.

Kỉ niệm càng đẹp, thì tình ta khi kết thúc lại càng để lại nhiều day dứt, mãi không thể thoát ra được.
Ba năm sau khi Vân Hàn mất.
Tình trạng của Ái Ly không những không khá hơn mà còn ngày càng xuống dốc trầm trọng.

Đêm nào cô ngủ cũng không ngon giấc, gặp phải những cơn ác mộng mà đối với cô nó vô cùng khủng khiếp.

Sự ra đi của Vân Hàn, không chỉ để lại cho cô nỗi đau hay sự day dứt, mà còn là nỗi ám ảnh khôn nguôi.

Cô không thể thoát ra được những ngày tháng tươi đẹp ấy, nhưng cũng sẽ chẳng bao giờ quên được ngày anh gục đầu trên vai cô, rời khỏi thế gian này.
"Vân Hàn.

Anh đừng đi mà."
"Anh đáng ghét lắm.

Đáng ghét lắm."
Ái Ly ngồi trong phòng lẩm bẩm một mình, khóc cười lẫn lộn.

Cô cầm vô số những tấm ảnh mà cô và anh đã chụp cùng nhau, nhìn qua một lượt rồi cười hời hợt, sau đó hất tung chúng lên.
Lãnh Trác bây giờ vô lực.

Anh ta cảm thấy vô cùng áy náy với Vân Hàn, khi không thể kéo Ái Ly ra khỏi những đoạn kí ức này.

Anh ta chỉ có thể đứng nhìn cô, ngày ngày chìm trong những nỗi nhớ nhung ám ảnh.
Năm thứ tư khi Vân Hàn mất.
Đêm ấy là đêm giao thừa.

Lãnh Trác thấy rất lạ khi hôm nay Ái Ly không nhếch nhác xanh xao như thường ngày.

Trông cô rất tỉnh táo, còn mặc một chiếc váy đỏ rất đẹp, tóc tai gọn gàng.

Cô chậm rãi bước xuống lầu, nhìn anh ta đang ngồi ở phòng khách.

Những biểu hiện khác thường này của cô khiến anh ta không khỏi lo lắng, lập tức dẹp tài liệu sang một bên.
"Chị dâu.

Chị đi đâu vậy?"
Cô đưa mắt nhìn anh ta, nhẹ giọng hỏi.
"Nhà chúng ta còn pháo hoa không? Tôi muốn đốt pháo, đón giao thừa."
Lãnh Trác hoài nghi nhìn cô.

Nhưng anh ta cũng không thể không làm theo.

Vì khó khăn lắm, khó khăn lắm thì cô mới chịu tỉnh táo lại như bây giờ, chịu nói chuyện với anh ta.

Đã 4 năm qua cô sống như một con rối, không hồn không xác, chẳng khác gì đã chết đi.

Anh ta đứng dậy gật đầu, đi đến mở tủ ra, lấy số pháo còn dư lại đưa cho cô.

Ái Ly nhìn chúng, ánh mắt vô hồn.
"Giúp tôi mua thêm một ít nữa đi."
Anh ta không từ chối, còn nói mình đi sẽ về ngay.

Ái Ly cầm chúng đi lên lầu, rồi lên trên sân thượng.

Cô đứng ở trên đó, gió xuân mát lạnh luồng vào làm tóc cô như được thổi tung lên.

Chiếc váy đỏ dưới ngọn lửa càng thêm tuyệt đẹp, chỉ có nụ cười ấy là giả dối, vô cùng giả dối.

Ái Ly cầm pháo hoa trên tay cười rất vui vẻ, cứ cười mãi như vậy rồi đứng xoay vài vòng.

Hình ảnh của Vân Hàn lại hiện ra, nụ cười dịu dàng của anh vẫn như vừa mới hôm qua vậy.
Đêm đó là đêm giao thừa cuối cùng của cô.
Sáng hôm sau, người ta phát hiện cô nằm trên bụi hoa hồng trong chiếc váy đỏ rực, trên tay cầm tấm ảnh của cô và Vân Hàn, dính đầy máu.

Cô đứng từ trên sân thượng gieo mình xuống dưới.

Không một lời trăn trối, cũng không một câu chào từ biệt, cô cứ như vậy mà rời xa nhân thế.

Trước khi đi, cô đứng giữa màn đêm cùng với tiếng pháo hoa giòn giã, mỉm cười thật tươi, chỉ nói một câu duy nhất.
"Vân Hàn.

Em đến với anh.".
 
Back
Top Bottom