Khác Người Tình Cũ |TaeKook|

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
72,539
Điểm tương tác
0
Điểm
0
271854249-256-k589806.jpg

Người Tình Cũ |Taekook|
Tác giả: iabb2131
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

'Nếu hai người định mệnh ở bên nhau, họ sẽ luôn tìm cách quay lại với nhau!'
- "21-7-Busan-Hàn Quốc, chúng tôi lại một lần nữa tìm thấy nhau như vậy!"

- "Công dân Kim TaeHyung đã quả cảm hi sinh..."

Au: iabb2131 (iabb)

Thể loại: HE/Đam mĩ/Ngọt sủng/Biến cố/Vụ án/H/Sinh tử văn(mới)...

- Longfic - two part -

Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad, duy nhất một tài khoản, không reup, không chuyển ver!



vkook​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Người Chơi Mời Vào Chổ - Thời Vi Nguyệt Thượng
  • [ĐM] Sau Khi Người Chơi Vô Hạn Lưu Về Hưu - Tang Ốc
  • [Xuyên Không - Dị Giới] Người Chứng Kiến - Quyển 1
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Người Tình Cũ |Taekook|
    Phần 1: Chương 1: Gặp lại kẻ tôi không muốn nhìn thấy


    [NGƯỜI TÌNH CŨ]

    -iabb-

    ______________

    Giữa một không gian ồn ào, tiếng nhạc nổi lên choáng váng đầu óc, ánh đèn nhấp nháy liên tục cùng với mùi men nồng đậm rất khó chịu, nếu không quen rất nhanh chóng cơ thể sẽ bị sốc với cái không khí kì lạ này...

    Hắn- Kim TaeHyung, nâng ly rượu đỏ thẫm lên chạm môi nhấp nhẹ một chút rượu, quả là biết thưởng thức cái thứ chất lỏng đắt đỏ này!

    - "Mày có nhìn thấy thằng bé đang lắc lư trên sàn kia không?, quyến rũ thật đấy!"

    Cái miệng với những lời không đứng đắn kia không phải Hắn mà là người ngồi bên cạnh- Jung HoSeok (Là bạn thân cũng là cánh tay phải đắc lực của Hắn trên thương trường và cả "chiến trường").

    Cả đời này Hắn chỉ tin tưởng duy nhất hai người là Gã và...

    - "Không hứng thú!"

    -Chán nản trả lời Gã, ánh mắt lạnh băng chỉ nhìn duy nhất 1 điểm lên ly rượu của Hắn.

    - " Kim TaeHyung ơi là Kim TaeHyung, đi với cậu quả thực rất chán, cậu không thể nể tình tôi đối tốt với cậu mà ngước lên nhìn một cái rồi hẵng trả lời không được sao?"

    - "Ko đẹp tôi là con cậu!"

    Gã khẳng định chắc nịch, rồi trong đầu cũng đã lên cả 1 kế hoạch hoàn hảo cho đêm nay, 1 đêm thoải mái hưởng thụ.

    - "Nói ít l.....lại!"

    Hắn vừa đảo mắt lên nhìn vừa buột miệng mắng Gã.

    Sao vậy?

    Tại sao lại ngập ngừng như thế?

    Đẹp quá không thốt lên lời sao?

    Hay có lí do nào khác nữa???

    - "Gì đây TaeHyung hahaha chẳng phải nói không hứng thú sao, sao tự dưng lại đơ người như thế?"

    - Gã hả hê mở miệng trêu chọc Hắn.

    - "Nhìn đủ chưa, tôi muốn 'nếm thử' "

    Gã lạnh sống lưng phát hiện ra cặp mắt hình viên đạn tưởng trừng có thể giết chết Gã ngay tại đây, ngay tại thời điểm này nếu như còn nói thêm 1 câu chữ nào nữa.

    - "Về đi!"

    - Lạnh nhạt buông 1 câu

    - "Cậu làm tôi giật mình đấy, tôi không bắt cậu đi theo tôi, muốn có thể về trước đừng lườm tôi như vậy chứ"

    - "Tôi nói cậu xéo ra khỏi đây về nhà đi"

    - "Tại sao?

    Tôi còn chưa...."

    - "Có muốn nếm thử mùi vị của CZ-75 tôi mới tậu được không?"

    - Vẫn giữ bộ mặt như băng ấy chỉ khác ánh mắt có chút thách thức Gã, Hắn nói là sẽ làm thật nếu Jung HoSoek chống đối.

    - "Hả!...Tôi vẫn yêu đời lắm, ngồi chơi đi, tôi té trước"

    Hắn gật đầu.

    HoSeok đứng dậy với lấy chìa khóa xe rồi cầm chiếc áo vest đắt tiền lên nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

    Lạnh!

    Gã lạnh buốt óc rồi!

    Còn ngồi ở đấy chắc chết vì khí lạnh từ tên đáng ghét kia mất!

    Trừ những lúc Hắn điên như vậy thì rất tốt với Gã Nhưng...

    Hắn ít khi bình thường lắm, Gã cũng quen rồi, bên nhau 13 năm rồi chứ ít gì...Gã không chấp!

    ........

    Chỉ còn lại Kim TaeHyung ở 1 góc khuất của quán Bar.

    Hắn cứ ngồi không như vậy, chẳng rõ ý Hắn là gì, chả ai thấu được lòng Hắn đang nghĩ cái gì nhưng ...Được một lúc lâu, Kim TaeHyung ngoắc tay.

    Một người phục vụ đi lại

    - "Kim Tổng!

    Ngài cần thứ gì ạ?"

    - "Jeon JungKook!"

    - "Sao...sao cơ ạ?"

    - "Mày điếc à, tao không nói lại lần 2, mau kêu người qua đây!"

    - "Dạ...Tôi đi ngay"

    .......5 phút sau

    - "JungKook ở ngoài kia ạ!"

    - "Mày gọi tên của em ấy lần nữa tao cắt cho cụt lưỡi" - Hắn vốn vô lí như vậy hả??

    Phục vụ sợ hãi quỳ rụp xuống

    - "Tôi...tôi ko dám xin Ngài tha mạng"

    - "Cút!

    Tốn thời gian, mau kêu vào!"

    Anh như thoát được khỏi từ cõi chết, chạy nhanh ra ngoài, rồi đẩy JungKook vào trong.

    Thấy bóng dáng hốt hoảng ấy JungKook còn chưa hỏi han được gì mà anh đã chạy mất hút rồi.

    - "Sao vậy nhỉ?

    Ai lại muốn gặp mình cơ chứ?"

    Tò mò bước lại gần chiếc bàn ấy, thật sự Cậu ko biết được rằng sau này sẽ có lúc phải hối hận vì những bước chân ngu ngốc ấy.

    - "Chào Anh, anh là ai tại sao lại tìm tôi?"

    - Cậu vừa hỏi người đang ngồi ung dung nhấp rượu kia vừa cố gắng nheo mắt để nhìn rõ khuôn mặt.

    Nhưng không nhìn được gì cả, vốn dĩ Hắn đã chọn 1 góc kín nhất, ít ánh sáng nhất trong quán rồi, rất khó có thể nhận diện được mọi thứ.

    Không nhận được câu trả lời, Cậu có chút bực mình 'Bất lịch sự, không có việc gì còn gọi làm lỡ mất cả thời gian làm việc của mình' - Đấy là suy nghĩ trong lòng thôi chứ Cậu vẫn chưa mở miệng nói thêm câu chữ nào cả.

    - "Trốn kĩ thật"

    Khó hiểu nhìn Hắn

    - "Trốn sao??

    Anh nói tôi hả?

    Xin lỗi anh nhầm người rồi!"

    - "Không nhầm" - Nói đúng hơn là không thể nhầm được, thân hình, khuôn mặt, rồi bây giờ còn nghe được cả giọng nói, có cho Hắn trải qua vài kiếp người nữa cũng không thể nhầm lẫn được.

    - "Xin lỗi, tôi thực sự ko hiểu ý anh cho lắm...mà anh là ai vậy?

    Tại sao lại biết tôi?"

    - "Em lắm lời thật đấy"

    Cậu ngờ ngợ, cũng không dám nghĩ đến cái thứ Cậu đang sắp nhớ đến trong đầu.

    Nhưng đôi chân ấy không biết từ lúc nào đã lùi lại, muốn chạy thật nhanh, chạy thật nhanh ra ngoài.

    Không biết lí do tại sao lại như vậy?

    - "Nếu không có việc gì, tôi xin phép"

    Toan bước đi, nhưng nghe được lời của Hắn, chỉ là lời nói rất bình thường thôi tại sao lại uy lực đến thế, Cậu lập tức dừng chân.

    - "Ở lại đây"

    - "À!

    Anh cần có người phục vụ sao?

    Để tôi kêu lên, tôi không phải thứ đó, chỉ..."

    - "Chỉ là gần giống thứ đó?"

    - "..."

    - "Sao hửm?

    Tôi thấy em rất hứng thú trên sàn nhảy, còn ăn mặc cái thể loại quần áo hở hang, nhảy nhót quyến rũ lũ đàn ông gào rú ở dưới cơ mà.

    Đúng là không ra gì!"

    - Hắn vẫn điềm tĩnh nói, nhưng giọng điệu loáng thoáng có thể cảm nhận được sự tức giận.

    - "Anh...Tôi không quen anh, chúng ta không quen nhau tại sao anh lại nói những lời xúc phạm đến tôi"

    - "Không một ai cấm được tôi nói"

    - "TÊN ĐIÊN!

    Mong lần sau không gặp lại, thật sự phí thời gian của tôi" - Đôi chân bước ra phía ngoài...

    Bỗng cảm nhận được 1 lực rất mạnh nhấc bổng cơ thể mình lên, động tác rất nhanh căn bản Cậu ko kịp chống cự.

    - "Ya.....Aisssss...Anh bị điên sao, mau bỏ tôi xuống, đừng để tôi gọi bảo vệ tới!"

    Hắn cười nhạt, khinh thường sự đe dọa của Cậu.

    - "Còn cười...MAU THẢ TÔI RA"

    Đôi chân Hắn vẫn bước đi thoăn thoắt, tay rất dễ có thể khống chế được lực dãy giụa của Cậu.

    Sức của Jeon JungKook không thể so được với Kim TaeHyung.

    - "Sắp có ánh sáng, em sẽ nhớ lại được tôi là ai"

    Phải, Hắn bế Cậu ra đến gần cửa của quán rồi.

    Đã có thể nhìn rõ được mặt người.

    Thật...thật sự không thể tin được!

    Hắn....Hắn ta đang ở trước mặt Cậu.

    Tim như ngừng đập, hơi thở trở nên dồn dập hơn, tay chân run rẩy, khóe mắt cũng bắt đầu đỏ lên, như có một lớp sương mờ bao phủ.

    Chết lặng!

    - "Jeon JungKook!

    Chào mừng em đã quay trở lại!"

    ______________

    👻 Truyện về sau sẽ có kha kha biến cố xảy ra với 2 bạn nhỏ, cùng khám phá nha=>

    Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad, duy nhất một tài khoản, không reup, không chuyển ver!

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 2: Hành hạ (H)


    - "Bất ngờ lắm sao?"

    - "..."

    - "Đừng khóc chứ, tôi xót"

    - "Đừng nói ra những lời giả tạo như thế...Tôi khinh"

    - "Xa tôi 2 năm mà mồm miệng em hư thật, cái gan cũng lớn hơn rồi"

    - "...."

    ______________

    2 năm trước Hắn và Cậu là một cặp, một cặp đôi hạnh phúc!

    Cứ tưởng chuyện tình cảm thuận lợi như vậy sẽ có thể dễ dàng tiến tới hôn nhân một cách yên ổn.

    Nhưng không, ông trời thường thích trêu đùa mà...

    - "Ưm...a......TaeHyung....nhẹ...nhẹ lại"

    - "Câm miệng"

    Cậu càng van xin Hắn càng điên hơn, cứ vậy dồn sự tức giận vào các cú thúc mạnh bạo.

    JungKook đau đớn, miệng nhỏ khô rát không thể kêu la được nữa, một chút sức lực cũng không còn, Cậu đã ngất đi.

    Nhưng không vì thế mà Hắn buông tha cho Cậu....

    Mà không, con người này không phải TaeHyung, thật sự không phải TaeHyung người Cậu yêu, không phải một TaeHyung ôn nhu, nhẹ nhàng hàng ngày nữa.

    Cậu...sợ Hắn, còn chưa được biết lí do Hắn điên lên đã bị đè ra hành hạ.

    - "Em tỉnh mau, tôi không cho phép em ngất!!"

    - "..."

    - "Tôi đâm chết em....Như vậy đã vừa ý em chưa?!!!"

    - "..."

    Kim TaeHyung miệng gào vậy nhưng thân dưới thì bắt đầu chậm dần lại rồi ngừng hẳn.

    Rút vật to lớn ra khỏi hậu huyệt sưng đỏ kia, nằm vật xuống giường.

    - "Tại sao chứ!!

    TẠI SAOOO...Tại sao lại phản bội tôi" - Nước mắt chảy dài xuống.

    Phải, là Hắn khóc.

    ...........

    Sáng hôm sau Cậu tỉnh dậy, quần áo đã được mặc gọn gàng ngay ngắn chỉ có điều...mông, bụng Cậu rất đau, ko thể di chuyển được đành cứ nằm im một chỗ.

    Nhớ lại chuyện tối hôm qua, JungKook sợ hãi thu người lại nằm co ro trên giường.

    Chưa bao giờ Cậu thấy TaeHyung bị như vậy trong suốt 3 năm yêu nhau.

    *Cạch

    Cánh cửa mở ra nhưng Cậu ko dám nhìn ra phía đó.

    - "Dậy"

    - "..."

    - "Em điếc à"

    Đáp lại lời Hắn chỉ có tiếng khóc nấc lên của Cậu.

    Trong lòng Hắn cũng chả rõ, không xác định được cảm xúc của mình, nhưng Hắn chắc chắn rằng sẽ không chạy đến ôm hôn dỗ dành Cậu như trước nữa.

    TaeHyung bước đến dồn một lực giật phăng chiếc chăn mà Cậu đang cố chui vào kia.

    - "TÔI BẢO EM DẬY MAU"

    - "Hức....Tae...TaeHyung...Em đau...không ngồi dậy được mà"

    Hắn quả thật không chịu được, đảo mắt nhìn sang chỗ khác, nếu không cứ nhìn Cậu như vậy Hắn sẽ lại mềm lòng mà dỗ ngọt Cậu.

    - "Anh bị sao vậy?...Hức...Tại sao lại tức giận với em...Em sợ..."

    Hỏi cái đéo gì vậy, chẳng phải Cậu làm gì tự mà biết rõ rồi hay sao mà còn hỏi, làm Hắn lại nổi cơn điên lên, tát một cái rất mạnh lên khuôn mặt trắng hồng kia- khuôn mặt mà bình thường Hắn rất nâng niu, cưng nựng, chỉ để hôn, xoa, cắn yêu....Vậy mà, trong phút chốc tất cả đã thay đổi.

    - "Á.....Tae...Anh đánh em?"

    Hắn chẳng quan tâm, quay gót bước ra phía ngoài cửa, dặn dò 2 tên thuộc hạ bên ngoài, còn cố tình lớn tiếng để Cậu nghe được

    - "Khóa cửa lại, trông cậu ta cẩn thận, nếu để người trốn thoát thì tự biết hậu quả"

    - "Gì...gì cơ...hức...TaeHyung, sao lại nhốt em...Kim TaeHyungggg"

    Từ khi bị giam trong phòng, Cậu đang cố gắng bình tĩnh lại rồi suy nghĩ xem bản thân đã làm gì sai khiến TaeHyung giận đến như vậy.

    Nhưng...dù nghĩ thế nào Cậu cũng không tài nào nhớ ra được gì dù chỉ là 1 chi tiết nhỏ.

    ...........

    Cứ vậy đến tối, Hắn từ công ty trở về nhà.

    - "Cậu Kim, JungKook vẫn chưa ăn gì từ sáng đến giờ...Tôi đi hâm nóng cháo để Cậu mang lên nhé" -Dì quản giả.

    Có thể thoải mái nói chuyện như vậy là vì bà là người trông nom, chăm sóc cho TaeHyung từ lúc nhỏ, thời gian ở cạnh bà còn nhiều hơn là với mẹ ruột Hắn.

    Hắn rất thương và quý trọng bà.

    - "Chưa ăn gì sao?"

    - "Đúng vậy, tôi có mang lên mấy lần nhưng JungKook đều từ chối"

    - "Ngang bướng...Để cậu ta chết đói luôn đi"

    - "Thật là mặc kệ?

    Vậy tôi đi dọn dẹp đây"

    - "Dì...phiền dì hâm nóng cháo rồi mang lên...tôi lên trước"

    - "Được" -Bà cười khổ, câu trước câu sau mà đã lật mặt rồi.

    Hắn đi thẳng lên phòng của Cậu.

    *Cạch

    Không thấy người trên giường.

    Hắn cau mày đảo mắt nhìn xung quanh.

    - "Lại đây"

    - "..."

    Cậu đang ngồi thu mình ở 1 góc phòng, đến đèn cũng không thèm bật lên, không biết đã ngồi được bao lâu rồi.

    Không thấy trả lời Hắn bước tới lôi mạnh tay cậu ép đứng dậy rồi đẩy xuống giường.

    - "Em học chống đối tôi sao?

    Đừng làm tôi điên lên"

    - "Ừ"

    Gì?

    Trả lời kiểu gì vậy?

    Hắn có chút ngạc nhiên nhưng cũng sớm quay lại với vẻ mặt sắc lạnh của mình.

    - "Giỏi!

    Khá lắm"

    Ngay lúc này, cứ tưởng ăn thêm một cái bạt tai nữa thì Dì Kang gõ cửa, rồi mang cháo vào.

    Bà có hơi ngỡ ngàng một chút vì nhìn thấy hình dáng bơ phờ, vô hồn của Cậu.

    Rồi trong chốc lát bà cũng bắt gặp được cái ánh mắt đáng sợ từ Kim TaeHyung.

    - "Con ăn đi cho mau khỏe nhé!

    Dì ra ngoài đây"

    - "Cảm ơn dì" -Cậu gượng cười với bà.

    *Cạch -Lại một không gian ngột ngạt chỉ có Hắn với Cậu.

    - "Ăn đi" -Hắn đứng dậy, vừa tháo khuya áo sơ mi vừa lên tiếng nhắc Cậu.

    Hắn chuẩn bị đi tắm

    *Choang

    Hắn quay đầu nhìn xuống đất, bát cháo đã vỡ tan, bắn tung tóe ra sàn nhà.

    - "MẸ NÓ!

    Tôi còn chưa nổi điên với em, mà em dám thái độ với tôi sao?

    HẢ??"

    - "buông...buông ra" -Cậu bị Hắn lao vào bóp chặt cổ.

    - "Đi lăng nhăng bên ngoài, rồi về nhà làm loạn.

    Tôi quá chiều em rồi có phải không?

    Em mệt, tôi còn nghĩ tha cho em hôm nay nhưng có vẻ không dạy dỗ, em không thể ngoan được"

    Nói là làm, môi Hắn mạnh bạo ngấu nghiến môi Cậu.

    JungKook vung tay đánh Hắn cố gắng thoát ra, miệng mím chặt không để Hắn có cơ hội đưa lưỡi vào trong.

    Nhưng JungKook ơi, trời cũng không thể ngăn nổi Hắn.

    Một tay Hắn giữ gáy cậu ấn sâu vào nụ hôn, một tay kia lần mò vào tiểu dương của Cậu, Hắn nhanh nhẹn sục lên xuống, rất thành thục.

    - "A...ưm..."

    Thỏ con mở miệng ra rồi, quá đỗi đơn giản đối với Hắn.

    Thuận lợi, cái lưỡi tinh ranh ấy bắt đầu càn quét bên trong, ấm nóng quấn lấy lưỡi nhỏ đang cố gắng trốn thoát.

    Điên cuồng nút lưỡi đối phương, thỉnh thoảng còn mút môi dưới và cắn nhẹ.

    Hoàn toàn kích thích được cơ thể mẫn cảm của Cậu.

    Thay vì tư thế ngồi giường khó kiểm soát, Hắn môt lực đè Cậu nằm xuống giường, môi lưỡi vẫn dây dưa, rồi dần dần trượt xuống 2 điểm hồng trên ngực đang ẩn hiện qua lớp áo trắng mỏng mà cắn mút đến khi chúng sưng tấy lên.

    Không được rồi, Hắn chịu không nổi nữa, bên dưới đã căng cứng đến đau nhức.

    Nhanh chóng thoát y cho 2 người mặc cho cậu khóc lóc phản kháng.

    Mạnh bạo giữ gáy cậu nâng lên.

    Tư thế hiện tại là hắn quỳ gối nâng người lên, còn cậu ngồi, mặt nhỏ ngang tầm hông Hắn.

    Cậu biết Hắn muốn gì, nhìn thứ to lớn tím tái vì trướng lên khó chịu kia là Cậu hiểu, nhưng ko chủ động thỏa mãn Hắn.

    - "Xin anh...hức...tôi còn rất đau...ko thể làm chuyện này"

    - "Muộn rồi"

    - "Ưm...đau..."

    Hắn ko báo trước, bóp mạnh má cậu rồi nhét cái thứ to lớn vào miệng cậu.

    - "Aghhhh....Miệng em rất tuyệt"

    Hắn biết Cậu sẽ không chủ động liếm láp, mút thứ đó như mọi lần.

    Nên Hắn tự vận động, bàn tay thon dài len vào mái tóc giữ cố định đầu nhỏ.

    Hông hắn cứ thế di chuyển từng cú nhấp vào miệng cậu.

    - "TaeHyung....đâm...đâm sâu quá..."

    _____________________

    👻Dòng hồi tưởng này sẽ sớm kết thúc thôi!

    Nhưng nó sẽ ko thể giải đáp một số thắc mắc của mọi người được đâu mà phải chờ về sau.

    Đọc truyện vv!!!

    Góc chia sẻ: Đây là bộ truyện đầu tay của mình, mình chưa có kinh nghiệm viết truyện nào trước đây.

    Mới chỉ làm film trên youtobe, nhưng do ko có tgian (mình đang cuối cấp) nên ko thể chăm chỉ làm film đc từ rất lâu r (tgian làm 1 tập film rất lâu) vì thế tui đã quay sang viết truyện, tgian viết sẽ ngắn hơn làm video, nhưng vẫn đảm bảo được nội dung.

    Mong mn ủng hộ nha
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 3: Chia Tay (H)


    Hắn biết Cậu sẽ không chủ động liếm láp, mút thứ đó như mọi lần.

    Nên Hắn tự vận động, bàn tay thon dài len vào mái tóc giữ cố định đầu nhỏ.

    Hông hắn cứ thế di chuyển từng cú nhấp vào miệng cậu.

    - "TaeHyung....đâm...đâm sâu quá..."

    - "Agh...."

    Bỏ ngoài tai lời cậu nói, nhấp nhanh dần, một lúc lâu sau Hắn mới gầm lên 1 tiếng rồi bắn tất cả vào miệng cậu.

    - *ọe

    Cậu định nhổ ra cái chất nhầy tanh nồng đó ra, nhưng bị Hắn bị miệng ngay lập tức.

    - "NUỐT"

    Yết hầu di chuyển, cũng là lúc giọt nước mắt nóng hổi từ đôi mắt xinh đẹp lăn dài xuống gò má.

    Đau lòng!

    Hắn thậm chí còn ko kể mọi chuyện rõ ràng, không cho cậu cơ hội giải thích mà liên tục tấn công dồn dập, đả kích rất lớn tới tinh thần của JungKook.

    Suốt 3 năm qua Hắn chưa từng một lần đánh cậu, dù là đánh yêu nhưng cũng ngay lập tức xin lỗi rồi dỗ dành cậu.

    Thế mà...đắng thật!

    Cậu bây giờ là thất vọng, tuyệt vọng, sốc, sợ hãi và hơn hết đó là đau, nỗi đau cả thể xác lẫn nỗi đau nơi ngực trái.

    Nó đau lắm!

    Hắn nghe được ở đâu cái tin cậu lăng nhăng bên ngoài?

    Rồi tại sao lại không lựa chọn tin tưởng cậu?

    Tình yêu dành cho cậu chỉ đến vậy thôi sao?

    Mông lung rơi vào suy nghĩ một hồi lâu, sực tỉnh lại vì cú thúc mạnh bạo để xuất tinh của Kim TaeHyung, thậm chí cậu còn không còn tâm trí mà rên la vì đau nữa, cũng chả thèm để ý xem Hắn xuất ra mấy lần rồi.

    - "...."

    - "Không sướng?

    Ha...còn ko rên, em muốn để dành tiếng rên đó cho thằng chó nào???"

    - "...."

    - "Trả lời"

    - "Anh còn muốn làm nữa không?"

    -Nhàn nhạt đáp

    - "hử?"

    - "Nếu không thì để tôi nghỉ" -Cậu mò tay xuống phía dưới, cầm cự vật của Hắn tự rút ra khỏi mông mình.

    Rồi xoay người nằm nghiêng sang một bên.

    - "LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY"

    - "Muốn nữa sao?"

    - "..."

    - "Làm đi" -nhìn thẳng vào mắt hắn bằng ánh mắt ngấn lệ.

    Hai chân tự động mở ra hình chữ M, cố gắng nhấc người di chuyển mông để cho lỗ huyệt kề sát vào nam căn của Hắn.

    Hành động thật khó hiểu.

    Cậu buông xuôi rồi, mặc Hắn muốn làm gì thì làm, chả buồn động tay động chân mà chống cự nữa.

    Hắn cau mày, không hiểu được thân anh nhỏ kia muốn làm gì.

    Nhưng vẫn nhét nam căn vào, được một nửa, lại đột ngột rút ra.

    Đi thẳng vào phòng tắm, không nói thêm câu nào.

    ...........15p sau

    Hắn tắm xong bước ra thấy cậu ngủ rồi.

    - "Cứ ngoan ngoãn như lúc ngủ thì thật tốt!"

    Nói xong Hắn leo lên giường, nằm cạnh Cậu, còn vòng tay ôm ngang hông cậu nữa.

    Thật khác với khi nãy, bây giờ nhìn vào thấy có chút giống hình ảnh của một đôi tình nhân hạnh phúc rồi đấy.

    - "Taehyung"

    - "Ừ"

    - "Mình chia tay đi!"

    Mắt hắn đang nhắm cũng phải cau mày mở ra, nhưng không di chuyển.

    Vẫn ôm lấy Cậu.

    - "Mai nói chuyện"

    - "Không.

    Chấm dứt tại đây đi"

    - "Em không có quyền nói chia tay trước"

    - "Không tin tưởng nhau thì còn ở cạnh để làm gì?"

    - "Em phụ lòng tin của tôi"

    Nói đến vậy rồi mà Hắn vẫn khăng khăng Cậu sai sao?

    Cậu là người rất rõ ràng trong chuyện tình cảm, rất muốn cả hai đều tôn trọng, tin tưởng nhau trong một mối quan hệ.

    Vì thế, với Cậu Kim TaeHyung bây giờ đã như vậy rồi, thì tình yêu này không thể giữ được, hoặc, nên thử xa nhau cho nhau thời gian để suy nghĩ xem liệu cả hai có còn tình cảm và muốn đi tiếp cùng nhau nữa hay ko?

    Suy nghĩ như vậy, cùng với sự quan hệ tình dục quá đáng và cái tát của Hắn, cậu đã chủ động, lấy hết can đảm ra để nói chia tay trước.

    Nói chuyện này ra không hề đơn giản, với Cậu, Kim TaeHyung là tất cả, không thể sống thiếu Hắn, Chưa từng một lần nghĩ sự kết thúc của mối tình này.

    - "Ừ, tôi thừa nhận tất cả.

    Vậy chia tay được chưa, tôi mệt rồi"

    Buông tay không ôm cậu nữa, tim Hắn nhói đau.

    Thừa nhận sao, thật sự không muốn nghe em nói như vậy một chút nào.

    Cứ im lặng rồi ở lại bên cạnh Hắn như vậy không được sao?

    Hắn không đủ tốt với cậu hay sao để cậu phải ra ngoài tìm tới những thằng đàn ông khác?

    - "Tôi ghê tởm em, ghê tởm cơ thể dơ bẩn của em"

    - "Sao cũng được..."

    -Cậu bước xuống giường định dọn đồ đi ngay trong đêm.

    - "Muốn đi đâu?"

    - "Tôi đi luôn bây giờ, chia tay rồi đâu cần phải báo cáo"

    - "Tôi có nói đồng ý chia tay, đồng ý để em đi à?"

    - "Gì?

    Kim TaeHyung, anh đừng như vậy nữa, muốn giày vò tình cảm này đến mức nào hả?"

    - "Tôi không thích em rời xa tôi, chỉ vậy thôi"

    - "Anh không yêu tôi nữa, tôi...tôi cũng vậy.

    Để tôi đi"

    - "Ở lại hầu hạ tôi, sẽ cho em thật nhiều tiền, nhiều hơn những gì chúng cho em"

    - "Trong mắt anh tôi là loại người kinh tởm vậy sao?"

    - "Phải"

    Cậu đang cố giữ cho nước mắt không rơi xuống.

    Những lời Hắn thốt ra như những chiếc kim nhọn đâm mạnh vào tim cậu, đau đến khó thở.

    - "Tôi không có nhiệm vụ phải tuân theo lời anh nói"

    - "Em bước ra cổng một bước, tôi sẽ bắt em trai em ngay lập tức"

    - "Anh điên rồi!

    Tại sao lại lôi gia đình tôi vào chuyện này?"

    - "Không muốn vậy thì ngoan ngoãn ở lại đây đi, không phải rất đơn giản sao?"

    - "Anh..."

    Hắn đứng dậy bước ra phía cửa.

    - "Ngủ ngon.

    Tôi sang phòng làm việc, đừng cố thoát ra khỏi đây"

    *Rầm -cánh cửa đóng sầm lại, giống như một nút thắt trong cuộc đời của cậu vậy.

    - "Tại sao lại ra nông nỗi này...hức...tại sao chứ?"

    Tiếng khóc nấc, đau khổ bao trùm cả căn phòng trong đêm tối.

    Nó chỉ ngừng lại khi Cậu đã quá mệt mà vô thức thiếp đi ngay dưới sàn nhà lạnh lẽo.

    .......

    Những ngày tháng địa ngục của Cậu bắt đầu từ đó.

    Sau hôm nói chia tay, dường như Cậu đã vô tình đánh thức con ác quỷ trong lòng Hắn.

    Hắn điên cuồng làm tình, điên cuồng đánh cậu nếu cậu không nghe lời Hắn, điên cuồng lăng mạ sỉ nhục,....

    Đi sớm về muộn, ngày nào cũng say khướt mới trở về, về lại tiếp tục hành hạ cậu.

    Kéo dài suốt 6 tháng trời.

    Dì Kang thấy tình hình sức khỏe của JungKook không ổn, thật sự ko ổn: Da xanh xao, quầng thâm mắt, môi khô khốc, gầy gò vì sụt ít nhất 5 cân thịt, lại còn có những vết bầm tím, vết thương rỉ máu khắp cơ thể,...Bà lo lắng hỏi han nhưng cậu không nói câu nào.

    Chuyển sang nói với Kim TaeHyung, hắn cũng bảo hãy mặc kệ cậu, cậu không chết nhanh như vậy được đâu!

    Lần này lời hắn là thật, quả thật mặc kệ còn đe dọa bà không được chăm sóc vết thương cho cậu, chỉ được phép mang đồ ăn lên thôi.

    Khoảng thời gian này cậu chỉ đang tồn tại chứ hoàn toàn không được sống như một con người bình thường, khủng hoảng trầm cảm, có Hắn thì cậu nhịn không dám làm gì, không có Hắn thì gào thét khóc lóc, đập phá đồ đạc.

    Kim TaeHyung chẳng một lần quan tâm, bị hận thù che lấp.

    Dã man xuống tay với cậu.

    Nhưng...nút thắt ấy đã được nới lỏng, cậu có cơ hội trốn thoát khỏi nơi địa ngục này, khao khát tự do, khao khát được sống, cậu nắm bắt cơ hội mà đi thật xa.

    Đó là cơ hội từ dì Kang, bà liều mạng nhân lúc Kim TaeHyung đi công tác 1 tuần, liền khuyên bảo rồi mở đường giúp cậu chạy trốn.

    Bà không biết rõ hai đứa trẻ này xảy ra chuyện gì, nhưng cứ như vậy JungKook sẽ ko thể chịu đựng nổi.

    Chi bằng giải thoát, để chúng không đày đọa bản thân nhau nữa.

    Ban đầu JungKook không chịu đi, vì nếu đi Hắn sẽ làm hại bà thì sao?

    Đâu thể ích kỷ tự do rồi để bà chịu đựng tất cả!

    Nhưng bà chắc nịch khẳng định: "Thằng nhóc ấy đương nhiên sẽ tức giận, nhưng con yên tâm, nó sẽ không làm hại đến ta đâu.

    Ta đối với nó thế nào con biết mà, đừng lo cho bà già này, con cứ đi đi, nếu không đi sẽ hối hận"

    ...........JungKook đã đi được 1 ngày

    *reng reng

    - "A...alo TaeHyung hả?"

    - "Dì!

    JungKook đâu?"

    - "Thằng bé nó...nó đang tắm"

    - "Chuyển máy"

    - "Nhưng...nó vẫn đang tắm...không thể chuyển máy"

    *choang -tiếng động đập vỡ từ đầu dây bên kia của Hắn làm tim bà như rơi ra ngoài.

    - "DÌ LỪA TÔI SAO?

    TÔI ĐỐI XỬ RA SAO VỚI DÌ MÀ DÌ CHỐNG LẠI TÔI?

    NUÔI ONG TAY ÁO À?"

    - "Tae...."

    - "Ngay lập tức dọn đồ về quê, đừng để tôi thấy mặt dì ở trong nhà"

    _________________

    👻sợ quá!

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 4: Quay lại thực tại


    - "Ngay lập tức dọn đồ về quê, đừng để tôi thấy mặt dì ở trong nhà"

    Cúp máy.

    Dì Kang thay vì sợ hãi thì dì cười.

    Đúng như bà nói với JungKook, hắn không nỡ làm hại đến bà.

    Nhưng lại thoáng buồn, 24 năm trời từ lúc Kim TaeHyung được sinh ra cho tới bây giờ, bà luôn gắn bó với Kim gia.

    Chỉ buồn vì phải rời xa nơi này chứ bà không hối tiếc bất cứ điều gì, kể cả việc làm trái lời TaeHyung mà thả Jeon JungKook ra ngoài.

    Đã đến lúc bà sống cuộc sống nhẹ nhàng, yên bình hơn cho tuổi già này rồi.

    Bà vào phòng dọn đồ đạc, chuẩn bị mang chúng ra ngoài để kịp bắt chuyến xe buýt về quê.

    - "Dì Kang, con đưa dì về"

    - "HoSeok hả?"

    - "Vâng, ta đi thôi"

    - "Thằng nhóc cứng đầu đó kêu con tới đón ta đúng không?

    Tốt rồi, ta đã nuôi dạy tốt thằng nhỏ" -Mỉm cười hiền hậu.

    - "Nó mà tốt?"

    - "Haizzz...ko biết sau ngày hôm nay nó sẽ ra sao, JungKook cũng vậy, hai đứa nhỏ này làm ta rất lo lắng.

    Tại sao phải dày vò nhau như thế?"

    - "Con biết dì muốn tốt cho JungKook nhưng thật sự lần này dì khiến cậu ta rất thất vọng, chuyện của họ con cũng không thể kể được cho dì"

    - "Được rồi, Về thôi"

    ____________

    Một tháng tìm kiếm, ba tháng tìm kiếm....thấm thoát đã 2 năm trôi qua.

    Hai năm qua Hắn thay đổi rất rất nhiều, có điều tính cách và lối sinh hoạt lại thay đổi theo hướng tiêu cực.

    Vẫn khí chất ngời ngời quyền lực như thế, nhan sắc của hắn vẫn ko thể chê được điểm nào, nhưng nhìn kĩ lại Hắn tiều tụy, mặt cũng hóp vào hẳn so với trước đây.

    _____________

    Jeon JungKook cùng hắn ngồi trong xe.

    Ko ai nói một lời nào, hết sức ngột ngạt, khó chịu.

    - "Đến Kim gia sao?"

    - "Ừ"

    - "Ha...đến cuối cùng vẫn vậy, vẫn quay lại chỗ đó"

    - "..."

    -Hắn không trả lời chỉ liếc nhẹ sang phía đối phương.

    ...........

    Cảnh vật không mấy thay đổi, nhưng lạnh lẽo hơn, u ám hơn.

    - "Vào đi"

    - "...."

    - "Muốn bế?"

    - "...."

    -Cậu lườm hắn một cái rồi leo ra ngoài xe, đi vào trong nhà.

    Rất thân thuộc,...tuy những kí ức cuối cùng về nó có chút không đẹp đẽ gì nhưng cậu thật sự cảm thấy nhớ ngôi nhà này.

    Chính xác hơn là nhớ Kim TaeHyung, nhưng lại hận, đến bây giờ vẫn chưa thể tha thứ.

    Hắn cất xe xong cũng bước vào trong nhà.

    Nhìn quanh không thấy người, cũng chả vội tìm, thong thả vào bếp lấy một cốc nước rồi uống.

    Lúc này mới bước lên tầng tiến tới phòng mình -căn phòng chứa đựng kỉ niệm tình yêu đẹp và cũng là nơi 2 năm trước đã giam giữ cậu.

    Lấy một bộ quần áo ngủ, ném lên giường.

    - "Đi tắm đi"

    - "Không, để tôi sang phòng khác ngủ"

    - "Định mặc cái thứ quần áo như thế đến bao giờ, ngứa mắt"

    - "Ngứa thì đừng có nhìn"

    - "Đừng bướng"

    Im lặng một lúc sau cậu đứng dậy đi lại chỗ Hắn.

    Giọng đã nghẹn hơn, ấm ức nói

    - "Cho tôi về...hức...tôi không muốn ở lại đây...tha cho tôi...hức...làm ơn"

    Hắn vẫn tiếp tục cởi bỏ quần áo để vào tắm mặc cho Cậu khóc.

    - "TaeHyung....tại sao lại đối xử như vậy với tôi?...Để tôi tự do, tôi thề sẽ không bao giờ để anh nhìn thấy tôi lần nào nữa"

    Không bao giờ sao?

    Có biết hắn luôn luôn tìm kiếm cậu trong 2 năm qua không, có biết vì cậu rời đi làm hắn suy sụp, đau khổ thế nào không mà bây giờ chỉ mới gặp lại đã muốn chạy trốn tiếp.

    - "Ngoan.

    Tắm đi"

    Hắn cố tình phớt lờ lời Cậu.

    Đi sang phòng khác, nhường cậu phòng tắm bên này.

    - "Gì chứ?

    Sao lại nhẹ nhàng như vậy?"

    Lạ thật, cứ tưởng hắn sẽ lại lôi cậu vêc rồi điên loạn hành hạ như 2 năm về trước chứ.

    Nhưng đột nhiên thay đổi như thế này, cậu cũng...hơi sợ.

    .............

    - "Sao còn ở đây?"

    - "Không ở đây thì ở đâu"

    - "Xuống ăn tối"

    - "Cảm ơn.

    Không đói" -Má*, sởn tóc gáy thật chứ, thế quái nào lại chăm sóc, quan tâm cậu nhiều như thế.

    - "Ừ"

    Vừa thấy hắn quan tâm, trong lòng hơi xao động, thế mà câu trước câu sau đã vô tâm rồi.

    ..............12h30p đêm

    JungKook ơi là JungKook chỉ vì sĩ diện mà từ chối bữa cơm, đến bây giờ bụng cậu biểu tình dữ dội.

    Nhưng cũng không thể xuống bếp mò thức ăn được, không thể được, lỡ gặp hắn ở dưới đó thì ngại chết mất.

    - "cố lên JungKook, mày chịu được, nhịn một bữa không sao hết"

    Cố dặn lòng phải quên đi cơn đói.

    Nhưng cậu ta thế nào chứ, ăn uống với cậu rất quan trọng, không bao giờ để cho bụng đói.

    Thế là....

    *cạch

    Rón rén mở cửa phòng từng bước một xuống cầu thang.

    Đèn còn không dám bật lên, sợ chết khiếp mà vẫn phải hi sinh vì miếng ăn.

    Cũng may cậu vẫn còn nhớ căn nhà này, việc mò đường trong bóng tối cũng không khó khăn gì cả!

    Mở tủ lạnh.

    - "Yaaa...không có gì ăn cả, cái tên chết dẫm này"

    Bực mình tức bụng đóng cánh cửa tủ lại rầm một cái, cậu đếch thèm quan tâm xem hắn có vác mặt ra đây ko.

    - "Tôi không có tiền mua tủ mới đâu, đừng phá"

    - "Gì....gì...TaeHyung, anh ở đây từ khi nào?"

    - "Đi theo từ lúc có người mở cửa phòng"

    - "Tôi...tôi lên phòng trước"

    - "Mì ở trong tủ bếp"

    - "Nói với tôi làm gì?"

    - "Nói linh tinh vậy thôi, trúng đâu thì trúng"

    - "Xí...không thèm"

    *ọc...ọc...-tiếng bụng =='

    Hắn cười như không cười

    - "Tôi lên phòng, thoải mái đi"

    - "..."

    -Hận không có cái lỗ nào để chui xuống ngay lập tức, sao lại kêu lên đúng lúc như vậy chứ.

    Nhưng mà thôi, nể tình hắn đã 'mời' cậu mì nên nấu ăn tạm cũng được, phải ấm cái bụng trước rồi làm gì thì làm.

    Không ăn bữa này chắc cậu ko ngủ được mà thức trắng đêm mất.

    .................

    Đang ăn thì JungKook thấy Hắn đi xuống, bộ dạng có vẻ vội vàng, đã thay quần áo ngủ sang một bộ suit trông rất quyền lực.

    Mắt nhìn đồng hồ đeo tay một cái rồi lên tiếng:

    - "Ăn xong lên nghỉ, đừng cố thoát khỏi đây"

    - "Tôi cũng không quan tâm đâu...nhưng mà, 2h kém sáng rồi anh còn đi đâu?"

    - "Không phải việc của em"

    - "Thì...Thì tôi bảo tôi không quan tâm rồi còn gì...chỉ tò mò một chút"

    - "..."

    -Không trả lời nữa, liếc nhẹ cậu một cái rồi đi nhanh ra ngoài.

    Cậu lén đi theo ra ngoài cửa thì nhìn thấy bên ngoài là Jung HoSeok.

    Hắn vừa ra, cả 2 lên xe rồi phóng đi.

    - "Đi đâu nhỉ?"

    - "Cũng không liên quan đến mình.

    Tên chết tiệt đó có sao thì cũng không quan tâm"

    Nói xong nhớ đến bát mì ngon lành của mình bên trong, cậu lại lao vút vào đánh chén nốt.

    No cái bụng thì lên phòng ngủ một giấc rất ngon.

    Căn bản vì không có Kim TaeHyung ở gần, nên cậu cũng không bị ám ảnh với những kí ức ko đẹp, giấc ngủ vì thế cũng bình yên hơn.

    ...............

    Hắn về vào 6h sáng.

    Dáng vẻ mệt mỏi, sắc mặt cũng không tốt, có vẻ như có gì đó làm hắn rất bực mình.

    Tháo lỏng cà vạt ra, cởi áo ngoài chỉ mặc sơ mi trắng.

    Đi lên căn phòng ấy, nằm lên giường, mệt mỏi ôm thân ảnh nhỏ bé đang say giấc nồng kia vào lòng rồi tự nói nhỏ một mình.

    - "Tôi sẽ giải quyết mọi chuyện thật nhanh chóng, đợi tôi...không cần tha thứ cho tôi, chỉ cần cứ ở bên như lúc này"

    - "Kim TaeHyung này thật sự nhớ em rất nhiều, thật may vì vẫn có thể gặp lại, thật may vì em có thể lấy lại tinh thần tốt như thế này..."

    Dứt lời, vì có chút tiếng động nên JungKook nhăn mày, động đậy người.

    Thế nào mà 'động đậy' lại thành ôm lại Kim TaeHyung, đầu nhỏ thì dụi vào lồng ngực Hắn ngủ ngon lành.

    Lâu lắm rồi mới thấy nụ cười thoải mái, ôn nhu của Hắn.

    Hài lòng ôm chặt người nhỏ hơn, dễ dàng đi vào giấc ngủ.

    Bao nhiêu phiền muộn, lo lắng trong giây phút này đều tan biến hết.

    Bình yên...

    ________________

    👻Tại sao Kim TaeHyung lại ôn nhu như vậy thay vì tiếp tục lăng mạ, nghi ngờ, hành hạ Jeon JungKook???

    Cmt cho mình biết ý kiến của mn nha!

    Cre pic: Quán Coffee Số 9597

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 5: Ánh sáng


    9h sáng.

    Hôm nay Kim TaeHyung không đi làm.

    Cũng chả rõ lý do vì sao.

    Chỉ khổ cho bạn thân hắn -Jung HoSeok, may mắn phải gánh vác hết tất cả công việc tên kia bỏ lại.

    *reng...reng

    - "Chà...Nay Kim Tổng đi làm muộn sao?

    Hiếm thấy nha"

    - "Nay tôi nghỉ"

    - "Đừng đùa thế chứ, biết dạo này nhiều việc thế nào không?"

    - "Biết"

    - "Vẫn nghỉ?"

    - "Ừ"

    - "À...Hay vì cậu nhóc hôm qua, chơi sướng quá nên bỏ bê công việc à?

    Mà tôi mới chỉ thấy được thân hình, mặt có đẹp không?

    Tôi có thể thử không?

    Tôi sẽ làm việc cho cậu nếu cậu cho tôi..."

    - "CÂM, không ai được đụng vào em ấy"

    - "Ầyy....Đừng có ích kỷ vậy chứ.

    Mà cũng lạ ha, từ 2 năm trước đến giờ tôi có thấy cậu thích ai hay quan hệ với ai đâu, nhóc này quả là đặc biệt"

    - "Là Jeon JungKook!"

    - "Tên của nhóc đấy sao....

    Ừm tên đẹp....WHAT....Jeon...Jeon JungKook thật à?"

    *Tút...tút...tút...

    Mặc Gã đang hoang mang cực độ.

    Hắn ngang nhiên cúp máy, vì ngồi từ phòng khách, Hắn thấy Jeon JungKook bộ dạng ngái ngủ đang đi xuống cầu thang, nên tắt máy.

    Trông kìa, mắt còn chưa mở ra hết, đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch....chả ra đâu vào đâu ấy thế mà ai đó lại rộn ràng trong lòng.

    'Dễ thương!...'

    - "Dậy rồi sao?"

    - "..."

    -đi tới mở tủ lấy nước lạnh uống.

    - "Đừng uống nước lạnh"

    - "Đừng tỏ ra quan tâm tôi, kinh chết đi được"

    - "Chỉ muốn tiết kiệm nước" -Đắng lòng mà trả lời.

    - "Không muốn tốn thì mở cửa cho tôi về"

    - "Đến là đến, đi là đi sao?"

    - "Ủa?

    Tôi có tự nguyện đến nhà anh đâu, anh ngang ngạnh một mực ép tôi về nhà, còn nói như vậy nữa.

    Cút ra mở cửa, TÔI VỀ!"

    - "Đừng làm tôi bực lên, ai dạy em ăn nói như vậy?"

    - "Đời dạy"

    - "Em được lắm!"

    Hắn bước dần đến chỗ cậu.

    Bước một bước, cậu lùi ba bước.

    Lại là ánh mắt chết người kia, cậu thật sự ám ảnh nó, sẽ lại tồi tệ nếu nhìn phải nó khiến JungKook rơi vào trạng thái tiêu cực như lúc xưa.

    - "Ya...Kim TaeHyung...Đừng có lại gần đây"

    - "Giọng em lúc nãy vẫn gan lắm mà"

    - "Đừng...Tôi cấm anh lại gần đây"

    Hắn vụt đến giữ 2 tay cậu lên cao, đè sát người nhỏ vào tường.

    Đến rồi...cảm giác ấy lại ùa về....Khó thở...mắt vì đọng nước mà mờ đi, mồ hôi bắt đầu tuôn ra.....

    - "Khó...khó thở...Tôi..."

    - "Hửm?"

    - "Thuốc...lấy thuốc...."

    - "Đừng có bày trò lừa tôi" -Nói vậy thôi chứ hắn cũng buông lỏng tay cậu ra rồi.

    - "Trong phòng....trên bàn....làm ơn...."

    - "JungKook...JungKook TỈNH LẠI MAU"

    ...........................

    Bệnh viện Seoul.

    - "Người nhà bệnh nhân Jeon JungKook đâu?"

    Hắn đừng bật dậy.

    - "Là tôi, cậu ấy sao rồi?"

    - "Tốt hơn rồi, đang được chuyển sang phòng bệnh thường, anh yên tâm.

    Anh có biết về bệnh tình của cậu ta ko?"

    - "Tôi...tôi..."

    - "haizz...trước hết là do cậu ta có vấn đề tinh thần khá nghiêm trọng, nếu bị căng thẳng, sợ hãi thì việc này sẽ xảy ra kèm theo những triệu chứng khó thở, chóng mặt,...

    Thuốc cậu ấy thường sử dụng mà anh đưa cho chúng tôi thật ra chỉ là thuốc an thần, uống nhiều không tốt, mà có vẻ cậu ấy đã duy trì thói quen xấu này trong khoảng thời gian rất dài rồi"

    - "Còn gì không?"

    - "Còn.

    Không những tinh thần mà thể trạng của cậu ấy còn rất yếu.

    Mong người nhà chú ý hơn.

    Tôi sẽ kê đơn thuốc, và phải đảm bảo cậu ấy không được uống thuốc cũ nữa, cũng nên tránh gây căng thẳng cho bệnh nhân.

    Hết rồi.

    Tôi xin phép"

    - "Cảm ơn"

    'Tôi còn tưởng tinh thần em có thể tiến triển tốt lên chứ?

    Sao lại ra nông nỗi này?

    Là tại tôi hết...xin lỗi em...thật sự xin lỗi!"

    .................

    Hắn ra ngoài mua cháo cho Jeon JungKook, vừa về tới phòng lại có điện thoại gọi tới.

    Nhìn thấy tên người họi chán ghét mà tắt đi.

    *reng...reng

    - "Nói.

    Không có gì quan trọng tôi giết chết cậu"

    - "Liên quan đến Jeon JungKook, thế nào nghe không?"

    - "Có tiến triển sao?"

    - "Đúng vậy, lết xác qua đây"

    - "Đợi tôi"

    Trước khi đi Hắn còn bấm chuông gọi y tá.

    Dặn dò chăm sóc cho Jeon JungKook rồi mới chạy đi.

    .................

    Tập đoàn K

    Phòng tổng giám đốc.

    - "Nhanh đấy!

    5p"

    - "Đừng nhiều lời, mau nói"

    - "Là Song Chaeyoung"

    - "Má nó.

    Con nhỏ chết tiệt"

    - "Giải quyết sao?"

    - "Bắt về.

    Cứ để đấy!"

    - "Ừ.

    Bây giờ rõ là mày sai rồi đấy!"

    Nghĩ đến Jeon JungKook, tâm trạng hắn trùng hẳn xuống, không kìm được mà rơi nước mắt.

    Con người băng lãnh này ngày hôm nay lại khóc vì Cậu.

    HoSeok im lặng, không bỡn cợt trêu đùa hắn như mọi ngày.

    Đi lại vỗ vai Kim TaeHyung.

    - "Bù đắp được gì thì hãy làm hết đi!"

    ...............tóm tắt chuyện xảy ra

    Song ChaeYoung thích Hắn.

    Thích như điên cuồng, mà không ả này chắc điên thật.

    Và phần lớn cũng do bản tính cực xấu của Kim TaeHyung, hắn sẽ không bình tĩnh, ko nghe giải thích, ngông cuồng lên mà phát tiết, đổ hết lên đầu kẻ mà hắn cho là có tội với hắn.

    Jung HoSeok thường nghĩ tại sao mình có thể chịu đựng cái tính chó đẻ này của Hắn tận mười mấy năm trời cơ chứ!

    Song ChaeYoung tạo ra một vở kịch hết sức hoàn hảo dựa vào mối quan hệ chị em thân thiết của JungKook.

    Vào một ngày của hai năm trước, Kim TaeHyung đi công tác, ả nắm bắt cơ hội dẫn dụ JungKook ra ngoài chơi.

    Không một chút nghi ngờ, vì ngoài Hắn cậu cũng chỉ quen với mỗi người chị này.

    Đi ăn đi chơi hoàn toàn bình thường.

    Đến tận tối.

    Cậu muốn về nhà, vì đã nói với dì Kang 7h tối cậu sẽ về nhưng cô ta nhất quyết muốn rủ JungKook ở lại nhà mình ngủ.

    - "Ngại quá.

    Có lẽ em phải về thôi, em ko được qua đêm ở ngoài"

    - "Có sao đâu chứ, là chị mà có phài người lạ đâu, em còn chưa vào nhà chị chơi lần nào đâu đó"

    - "Dạ....Nhưng mà..."

    - "Ko sao đâu mà, chỉ một hôm thôi.

    Nhaaa"

    - "Vậy được, để em gọi báo cho TaeHyung cái đã"

    - "Không được..."

    -giật lấy điện thoại cậu.

    - "Sao...sao vậy ạ?

    - "Haha không sao.

    Mà em không cần gọi đâu, chị sẽ gọi cho bà Kang nhà em báo cho, còn Taehyung em nói anh ấy đi công tác mà, ko biết chuyện gì đâu, đừng lo, đừng lo"

    - "Nhưng..."

    - "Không nhưng nhị gì hết!

    Vào thôiiii"

    .............

    Ả chuốc thuốc ngủ cho Jeon JungKook trong khi hai người đang uống rượu.

    Thoát y cho cậu, đặt cậu nằm lên giường, đắp chăn ngang hông.

    - "JungKook à, chị rất quý em, nhưng biết sao bây giờ, người đàn ông bên cạnh em chị rất thích!"

    Ả cho một người đàn ông khác đi vào, đã khỏa thân sẵn.

    Thèm thuồng nhìn cậu.

    - "Tuyệt quá..."

    - "Ngậm miệng bẩn của mày lại.

    Chỉ diễn để tao chụp hình, cấm được làm thật"

    - "Tao làm thật thì sao"

    - "Tao nói tao bị điên mày có tin không?

    Tao sẽ giết chết mày nếu mày làm như thế"

    - "Được, được, chỉ đùa chút mà căng thẳng thế"

    - "Làm cho tốt!"

    Tuy vậy tên kia vẫn làm càn.

    Chỉ có việc nhét dương vật vào hậu huyệt cậu là nó chắc chắn không làm.

    Còn trong khi chụp ảnh, được đà nó vẫn sờ soạng cơ thể, trêu đùa tiểu căn của Cậu, còn hôn cậu nữa....

    ChaeYoung có ý muốn nó không làm việc ghê tởm vậy nữa nhưng nó bảo muốn bức ảnh chân thật hơn thì phải như vậy.

    Công nhận!

    Quá chân thật!

    Ả cũng không can thiệp vào nữa.

    ______________________

    👻Mình sẽ cố gắng có thể ra đều và nhiều chương nhất có thể!

    Chuyện ra nhiều chương hoặc hoàn rồi đọc phê hơn mà đúng ko 🙂)

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 6: Hạ mình


    Cô ta quý cậu là thật nên mới còn chút lương tâm bảo vệ cơ thể cho Cậu.

    Nhưng tình yêu mù quáng, nhất quyết vứt bỏ tình cảm chị em quý giá này để đạt được mục đích của mình.

    Sau khi xong mọi việc, tên kia rời khỏi với số tiền lớn.

    Song Chaeyoung mặc lại quần áo cho cậu rồi đi ngủ như không có chuyện gì xảy ra.

    Sáng hôm sau dậy, cậu có chút nhức đầu, cũng không nhớ được tối hôm qua có chuyện gì chỉ tin theo lời ả ta nói rằng 2 người đã cùng uống rượu rồi say nên ngủ quên.

    Phải đến khi hắn công tác về được 2 tuần sau, những bức ảnh ái muội, ướt át đó mới được gửi tới mail của hắn từ một địa chỉ ma (địa chỉ ảo, không tìm được nguồn).

    Những bức ảnh chân thật nhìn bằng mắt thường không thể thấy điểm bất thường.

    Hắn tin những gì hắn nhìn thấy, không cần cho đối phương một cơ hội nào giải thích hay nghe rõ mọi chuyện mà cứ vậy dồn dập tấn công Cậu.

    Giá như Kim TaeHyung có thể bình tĩnh lại một chút, dù tức giận nhưng hãy để cậu được lên tiếng thì mọi chuyện đâu xảy ra tệ như bây giờ.

    ........................

    - "Định khóc đến bao giờ hả bạn tôi"

    - "Tao không biết phải đối diện thế nào với em ấy nữa...Mày không biết 2 năm trước trong suốt 6 tháng trời tao làm những việc tồi tệ như nào đâu"

    - "Thay vì nói nhiều, hành động đi, chăm sóc, chiều chuộng người ta, cầu xịn tha thứ chẳng hạn"

    - "JungKook tổn thương quá nhiều, bây giờ những chứng bệnh ấy khiến e ấy nằm viện cũng là vì tao mà ra"

    - "Thế từ bỏ à?"

    - "Không...không thể.

    Còn yêu rất nhiều"

    - "Mày xem lại cái tính khí của mày đi, còn không nếu tiếp diễn lại lần nữa chả có gì cứu nổi, đến lúc đấy tao sẽ thay dì Kang thả JungKook đi, thoát khỏi mày.

    Mà một khi tao đã ra tay mày biết rồi đấy, có tìm bằng trời"

    - "Tao biết rồi"

    - "Tự dưng tao thấy giống bố khuyên dạy con phết haha.

    Về viện đi, xin nghỉ làm mà"

    - "Cảm ơn.

    Đi đây"

    ...................

    Bệnh viện Seoul

    - "Y tá, JungKook tỉnh chưa?"

    - "Xin lỗi anh, bệnh nhân nằm ở phòng nào ạ?"

    - "9597"

    - "À, cậu ấy tỉnh được một lúc rồi.

    Sức khỏe đã tốt lên"

    - "Cảm ơn"

    - "À anh ơi!"

    - "Sao?"

    - "Tôi định gửi thuốc theo lời bác sĩ Ha cho anh, nhưng vào phòng thấy có một người đàn ông, nhận là người thân nên tôi đã đưa thuốc cho anh ta rồi.

    Không còn gì, tôi xin phép"

    - "...."

    -Cau mày

    'Đàn ông sao?

    Là ai?'

    Hắn nhanh chân chạy đến phòng bệnh, mở cửa lớn tiếng'

    - "Anh là ai?

    Tại sao lại vào đây?"

    Ngứa mắt thật.

    Còn đang đút cháo cho người của Hắn ăn.

    Lại còn chính tô cháo ban nãy Hắn mua cho cậu.

    Đi tới giành lấy tô cháo.

    - "Anh làm cái gì vậy hả Kim TaeHyung?"

    - "Em im miệng?

    Em yêu hắn ta sao mà lên tiếng bênh?"

    - "Anh trẻ con thật đấy, đừng làm loạn nữa"

    Người kia lúc này mới lên tiếng:

    - "Chào cậu.

    Tôi là Min YoonGi, anh của Jeon JungKook" -Đứng dậy đưa tay ra, ý muốn bắt tay làm quen.

    - "Không chung họ.

    Anh em quái gì"

    - "À.

    Là anh trai nuôi.

    Như vậy cậu hiểu chưa"

    Điên máu thật.

    Anh trai nuôi?

    Nực cười.

    Gian tình, nhất định là gian tình, còn đưa nhau tới tận đây để tình tứ.

    - "JungKook, em cứ suy nghĩ chuyện đó đi.

    Anh về trước, tới thăm em sau"

    - "Anh về cẩn thận nhé!"

    - "Ừ.

    Chào em.

    Chào cậu!"

    *cạch -đóng cửa phòng

    JungKook nằm xuống quay mặt sang hướng khác.

    Hắn nhìn sang tô cháo, gần như vẫn còn nguyên, chắc chỉ mới ăn có vài thìa.

    - "Dậy ăn nốt cháo"

    - "Không thích cháo"

    - "Thế sao vừa nãy tên kia đút cho em thì em ăn ngon lành thế cơ mà" -lại tức lên, quả tức này còn có mùi giấm chua nữa.

    - "Nãy thích, giờ không thích"

    - "Được, ăn gì tôi mua"

    - "Đừng giả tạo như thế, tôi thấy bộ dạng điên lên của anh hồi nãy mới là con người thật của anh"

    Hắn chợt nhận ra vừa rồi hắn lại không điều khiển được cảm xúc của mình, lại lớn tiếng trước mặt cậu.

    Còn vừa nghe Jung HoSeok nói một tràng xong.

    - "JungKook...tôi xin lỗi vì đã lớn tiếng.

    Làm em sợ rồi"

    Hơi ngạc nhiên vì hắn mở miệng xin lỗi.

    - "..."

    - "Dậy đi.

    Ăn xong rồi ngủ.

    Nếu không thoải mái, tôi sẽ ra ngoài cho em ăn.

    Được không?"

    Cậu ngồi dậy.

    - "Ừ.

    Ra ngoài đi"

    - "Tôi ra thật à?"

    - "Ừ, anh ở đây tôi rất khó chịu"

    Hắn cười khổ.

    - "Được, tôi ra.

    Đợi em ăn xong tôi có chuyện muốn hỏi"

    - "Ừ"

    ...............

    Bên ngoài cửa.

    - "Alo"

    - "Tìm thông tin về Min YoonGi"

    - "Ai đấy?"

    - "Cứ làm đi, quan trọng là những thông tin có liên quan đến JungKook"

    - "À, liên quan đến bảo bối của ngài Kim đây hả.

    Tình địch sao?

    Hahaha"

    - "Mày nói ít lại không được à?"

    - "Cố lên anh bạn, tao tin mày có thể chiến thắng haha"

    - "Cúp máy đây"

    ...............

    *cộc...cộc...

    Tiếng gõ cửa từ trong vọng ra.

    Hắn ngồi bên ngoài cửa phòng nghe tiếng gõ quay mặt lại có thể nhìn thấy cậu qua 1 ô nhỏ kính trong suốt.

    Ý cậu là gọi Hắn vào nói chuyện, cậu ăn xong rồi.

    - "Nói đi"

    - "À...Tôi..."

    - "Nay anh bị gì à, chả giống anh tí nào"

    - "Nãy cái tên Min YoonGi đấy bảo em suy nghĩ về chuyện gì vậy?"

    - "Chuyện riêng của tôi, không nhất thiết phải báo lại với anh"

    - "Không nói không sao, em nghỉ đi, tôi ra ngoài"

    - "Ở đây cũng được" -Vừa nằm xuống vừa nói, bộ dạng không quan tâm.

    - "Nói tôi sao?"

    - "Bên ngoài lạnh.

    Ra hay ở tùy"

    - "Tôi ở.

    Tôi ở trong này" -hí hửng cười, coi cái dáng vẻ kìa, được ở trong vui thế sao?

    Hắn đi lại kéo chăn kín mít cho cậu rồi mới đi ra ghế sofa ngồi.

    Có mang laptop theo, nên thuận tay ngồi xử lí một số công việc của tập đoàn.

    Có mail gửi đến, là từ Jung HoSeok.

    " Min YoonGi - 27 tuổi

    - .......................

    - .......................

    - .......................

    - Gặp Jeon JungKook vào một năm trước.

    "

    Hắn cau mày, nhiêu đó thời gian.

    Chỉ tra ra được ngần này thông tin thôi hay sao?

    *nhắn tin

    - "Mày làm việc xuống cấp à?"

    - "Hắn ta bảo mật thông tin rất kĩ càng, không dễ có thể tìm được"

    - "Liên quan đến JungKook cũng chỉ vậy thôi à?"

    - "Ừ.

    Tất cả rồi"

    Chửi thầm trong lòng.

    Hắn muốn biết rõ chi tiết giữa hai con người kia, so với cái chỗ kết quả này thật làm Hắn thêm bực.

    Tự dưng hắn lại có thắc mắc.

    - "Ngủ chưa?"

    - "Rồi" -trả lời kiểu...=='

    - "Em với hắn ta có ở chung với nhau không?"

    - "YoonGi hyung sao?

    Có"

    Má.

    Máu điên hắn lại nổi lên.

    Nhưng lần này tiết chế hơn, hắn biết ý liền đi ra khỏi phòng tìm lên sân thượng để xả tức, không làm phiền đến cậu.

    .........15p sau hắn quay lại

    Jung HoSeok lại nhắn tin tới

    " 0962****** .

    Cho mày sđt của MYG"

    Hắn lập tức nhấn gọi.

    - "Alo"

    - "Nói chuyện đi"

    - "Kim TaeHyung?"

    - "Phải"

    - "7h tối, nhà hàng F"

    - "Được"

    *tút...tút ...tút....

    ________________________

    👻giới thiệu truyện cho bạn bè giúp mình nha
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 7: Dục vọng (H)


    6h30p tối.

    - "Tôi đi ra ngoài một chút, nhớ ăn đúng giờ"

    - "Đi đâu không liên quan" -dán mắt vào điện thoại chơi game.

    Hắn đi qua còn tiện tay vuốt qua má cậu một cái.

    - "Ya...Tên điên này-" đang nói dở thì bị ngắt lời.

    - "Em cứ mở miệng ra là chửi tôi như thế đấy à?"

    - "Ồn ào.

    Đi đi"

    .....................

    Nhà hàng F.

    - "Có chuyện gì?"

    - "Tại sao hai người quen nhau?"

    - "Tôi cần phải nói chuyện này với cậu sao?, cậu đâu có liên quan gì đến Jeon JungKook"

    - "Người của tôi, tôi có quyền hỏi"

    - "Mà tôi hơn cậu 1 tuổi đấy, dùng kính ngữ đi"

    - "Đừng nói nhảm nữa.

    Vào vấn đề chính đi"

    - "Hmmm...Tôi kể xong cậu để thằng bé đi với tôi nhé"

    - "Tôi chưa điên!"

    - "Haha...chuyện là một năm trước, nhóc con nhà tôi đưa JungKook về nhà.

    Tôi còn chẳng biết cậu ta là ai, nhưng nhóc kia cứ đòi bằng được để JungKook ở lại.

    Tôi đồng ý!

    Vẫn một chút đề phòng, sau hơn 3 tháng theo dõi em ấy thì hoàn toàn tin tưởng, tôi và JiMin rất quý JungKook"

    - "JiMin?"

    - "Người của tôi!"

    - "Phù*...."

    - "Cậu thở dài à, nhẹ nhõm sao haha?, yên tâm đi tôi chẳng có ý định gì với Jeon JungKook đâu, chỉ coi là em trai"

    - "..."

    - "Trong một năm qua em ấy thế nào?"

    - "Cậu rất tệ!

    Dựa vào tất cả những gì tôi biết được về chuyện của hai người, tôi dám chắc chắn điều tôi vừa nói"

    - "Tôi biết"

    - "Nhìn nó bây giờ có vẻ khá hơn rồi.

    Nhưng thời gian đầu chúng tôi gặp nhau tinh thần của thằng bé cực kì xấu, còn phải điều trị tâm lí trong suốt một thời gian dài.

    Đến bây giờ dường như đã gần ổn định thì lại gặp lại cậu"

    "Hôm nay đến thăm JungKook, tôi ngỏ lời, muốn đưa JungKook về nhà"

    - "Em ấy bảo sao?"

    - "Nó bảo dù có đưa về được Kim TaeHyung cậu cũng sẽ tìm ra rồi lại mang nó về, chi bằng cứ để nó ở lại không để làm phiền tới chúng tôi"

    "Với tư cách là anh trai Jeon JungKook, tôi sẽ cho cậu một cơ hội nữa, vì haizzz...thằng bé ngu ngốc kia thật sự vẫn còn tình cảm với cậu, nhưng cái bóng của quá khứ quá sức với nó chưa thể vượt qua"

    - "Cảm ơn anh"

    - "Cậu phải thực sự thay đổi đi.

    Cơ hội cuối, không bao giờ có thêm nữa.

    Nếu còn làm tổn thương JungKook cậu biết kết cục rồi đấy"

    - "Cảm ơn" -Lời này là thật lòng của Hắn.

    - "Không có thời gian dùng bữa.

    Xin phép tôi đi trước, hẹn cậu lần sau"

    - "Được, chào anh"

    ...................

    Bệnh viện Seoul

    - "Em đã ăn chưa?"

    - "Ăn rồi"

    - "Tôi gọt táo cho em nhé"

    - "Không.

    Cảm ơn"

    - "Mai xuất viện, về nhà cho em thoải mái"

    - "Về đấy tôi mới không thoải mái"

    Hắn nghe cậu nói vậy chẳng còn biết trả lời như thế nào nữa.

    Để cậu nghỉ ngơi, bản thân thì ra tủ đồ thu dọn để ngày mai xuất viện.

    - "À...JungKookie"

    - "Đừng gọi như thế" -Cậu hơi ngập ngừng một chút khi nghe hắn gọi như vậy.

    - "Về nhà kia em không thoải mái.

    Vậy tôi mua nhà khác cho em được không?"

    - "Điên"

    - "Cách này rất ổn.

    Để tôi gọi Jung HoSeok mua ngay lập tức"

    - "Anh thừa tiền đến mức đấy à?"

    - "Miễn em thoải mái thì tôi làm gì cũng được"

    - "Vậy để tôi về nhà YoonGi hyung, tôi ở đó rất thoải mái"

    - "Cái này...Cái này thì không được...xin lỗi em"

    - "Quên những gì tôi vừa nói đi, tôi biết anh sẽ trả lời sao mà" -nằm xuống đắp chăn kín người, không muốn tiếp ục nói chuyện.

    - "Đợi em khỏe hẳn rồi mình nói chuyện với nhau nhé"

    - "..."

    - "Ngủ ngon"

    ......................

    - "Alo Kim TaeHyung"

    - "Chuyện Song ChaeYoung cấm ko được để JungKook biết.

    Em ấy sẽ rất sốc nếu biết được bị chị phản bội, ảnh hưởng tới sức khỏe"

    - "Vãi* tức là mày vẫn chưa giải thích cho ẻm biết mọi chuyện à.

    Không nói thì làm lành càng khó"

    - "Tao sẽ lựa cơ hội thích hợp để nói"

    - "Thôi được rồi, tao biết rồi"

    - "Cảm ơn"

    - "Chà...Có vẻ có JungKook cái bạn mình lịch sự hơn hẳn đấy"

    - "Tắt máy đây"

    ....................

    Sáng hôm sau.

    - "Sao vậy?"

    Cậu đang ngồi im nhìn ra cửa sổ.

    Sắc mặt không tốt cho lắm.

    - "..."

    - "Về nhà làm em lo lắng sao?, vậy ta không về nữa được ko?

    "

    - "Về thôi" -hít một hơi thật dài, như để lấy lại bình tĩnh.

    Đứng dậy, bước đi trước.

    - "Được...về thôi"

    .....................

    Đứng trước Kim gia một lần nữa.

    Cậu nghĩ không nên trốn tránh, lần này sẽ đối mặt với nỗi sợ.

    Để cậu sau này không còn bị ảnh hưởng xấu tới sức khỏe.

    Chỉ vậy thôi, hoàn toàn không còn mục đích nào khác với căn nhà này...

    - "JungKook, tôi đã đổi phòng cho em rồi"

    - "Tại sao?"

    - "Phòng cũ...không tốt"

    - "Ừ.

    Phòng mới ở đâu"

    - "Tầng 2, phòng 2 bên trái"

    ....................

    - "Em ở nhà nhé, nay tôi phải đi làm, ko thể nghỉ được nữa"

    - "Có thể rủ JiMin qua chơi được không?"

    - "Được.

    Nhưng không được đi ra ngoài"

    - "Ừ"

    - "Ngoan.

    Tôi đi đây"

    .................

    - "Aaaaa Kookie à'~~~~~ Nhớ cậu chết mất"

    - "Dẻo miệng"

    - "Nhớ thật mà.

    À, cái tên đáng ghét kia đối xử với cậu thế nào.

    Tớ đòi anh YoonGi qua bắt cậu về mà ảnh bảo cậu ổn"

    - "Tạm thời thì ổn...Đừng lo"

    - "Ổn gì mà mới về một ngày đã nhập viện cơ chứ, hay bây giờ theo mình về nhà đi"

    - "Cậu biết sức khỏe của mình thế nào mà, việc mình bị vậy cũng ko phải chuyện lạ.

    Không sao đâu"

    - "Lúc nào cũng xem nhẹ sức khỏe như vậy, đúng là..."

    - "Nếu không trực tiếp đối mặt, giải tỏa cảm xúc thì mình sẽ còn bị bệnh nặng hơn nữa, nên ở lại đây cũng là một cách để mình 'chữa bệnh' mà"

    - "Thua cậu luôn.

    Nhưng hứa với mình, Kim TaeHyung đối xử không tốt lập tức phải theo mình với anh YoonGi rời khỏi đây, ko được dính vào cái tên thối đó nữa, biết chưa?"

    - "Đã rõ" -Cười

    .......................

    Sau khi JiMin trở về nhà.

    Cậu dọn dẹp rồi ra phòng khách xem TV.

    22 giờ

    23 giờ

    00 giờ 30 phút

    Có tiếng xe ngoài cổng làm cậu đang ngủ gật thì tỉnh giấc.

    Biết là Hắn về, đáng lẽ mặc kệ không quan tâm, nhưng chân lại khồn tự chủ mà chạy ra ngoài đón Hắn.

    'Đi đâu mà về khuya thế không biết?'

    Ngó ra nhìn mới thấy xe kia là taxi, chứ không phải con Mec của Hắn.

    Thì ra là say rượu, trông có thê thảm không cơ chứ.

    Đi còn không vững, vài bước lại loạng choạng ngã xuống đất.

    - "Aisss...Nếu không vì trời lạnh, tôi cho anh nằm ngoài đó muỗi cắn đến chết luôn"

    Vừa đỡ anh vào trong vừa chửi thầm.

    Vào đến phòng khách, cậu bị anh đẩy mạnh ngã ra sàn nhà.

    - "Yaaaa....Giúp người rồi trả ơn vậy HẢ?"

    Nói vậy chứ cậu không chấp, vẫn cỗ gắng lôi cái xác to lớn kia lên phòng Hắn.

    - "Nặng chết đi được.

    Phiền phức"

    Ném hắn ra giường rồi định quay về phòng.

    Thì tay cậu cảm nhận được hơi ấm.

    Hắn đang giữ JungKook lại...

    - "Đừng đi..."

    - "Đ...Đừng cái gì chứ, bỏ ra mau"

    - "JungKook à....tôi nhớ em"

    - "...."

    Rõ là đang say, nhưng sức Hắn vẫn hơn sức cậu rất nhiều.

    Kéo một cái đã khiến cậu nằm xuống giường.

    Dễ dàng khống chế, đè lên cơ thể JungKook.

    - "Kim TaeHyung...Tôi không đùa với anh, thả tôi ra...ưm..."

    Hắn cưỡng hôn Jeon JungKook.

    Ngấu ngiến đôi môi căng mọng đang mím chặt.

    Dùng lưỡi liếm lấy môi cậu, mút chặt không cho người kia cơ hội thoát khỏi.

    - "a...ưm...TaeHyung...cút ra"

    Nhân lúc cậu sơ hở, chiếc lưỡi mềm mại, nóng ẩm đã luồn vào trong miệng nhỏ khám phá mọi ngóc ngách.

    Tìm kiếm chiếc lưỡi rụt rè đang lẩn trốn kia mà trêu đùa.

    Nụ hôn gợi tình vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc, Kim TaeHyung vẫn mãnh liệt như lúc đầu, giống như đang thèm thuồng bù đắp cho khoảng thời gian vắng cậu trước đây.

    JungKook phản kháng dữ dội vẫn không thể địch nổi sức hắn, chân cậu khi giãy giụa, không may có đụng chạm vào cự vật của Kim TaeHyung, làm nó càng trướng lên một cách mãnh liệt.

    Tạm thời rời khỏi đôi môi sưng mọng ấy, hắn di chuyển xuống cổ mà mút mát để lại những dấu hôn đỏ thẫm.

    - "Hức...TaHyung....tôi xin anh...a~"

    Giờ phút này hắn chẳng còn nghe được gì nữa, dục vọng cùng men rượu đã che lấp tâm trí hắn.

    Tay đã luồn vào quần cậu từ bao giờ, vuốt ve vật nhỏ đang rỉ ra dịch trắng đục.

    - "Của em...cương rồi, tôi sẽ giúp nó"

    ___________________________

    👻 mình đang cố gắng để duy trì được lịch đăng truyện: 1 ngày 2 chương (sáng và tối).

    Còn ko ít nhất sẽ ra đều 1 ngày 1 chương.

    Mong mn ủng hộ!

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 8: Tổn thương (H)


    - "a... khốn nạn..."

    Phần dưới của cậu đã bị hắn lột sạch đồ.

    Hắn giúp thứ đó bằng cách ngậm lấy nó -khẩu giao.

    Liếm mút, di chuyển lên xuống rất điêu luyện.

    Thỉnh thoảng còn nhấn nhẹ đầu lưỡi của mình lên đỉnh vật nhỏ, làm khoái cảm của cậu trào dâng.

    - "a...um....đưng làm nữa..tôi ra..."

    Nghe vậy hắn dừng lại, không để cho cậu bắn ra phí phạm vậy được.

    Nhân lúc cậu còn đang mơ màng, bủn rủn chân tay vì trận khẩu giao vừa rồi, hắn nhanh chóng cởi hết quần áo của cả hai người.

    Hắn nhét 2 ngón tay của mình vào miệng cậu khuấy đảo, đủ ướt rồi lấy ra bôi lên vật của mình sục vài cái.

    Không báo trước, dứt khoát đâm mạnh vào trong hậu huyệt đang khép chặt kia.

    - "Á...

    đau.."

    - "Ngoan...thả lỏng, đừng chống cự nữa, sẽ rất đau"

    - "Hức...Anh điên rồi..."

    Giọng nói có vẻ nhẹ nhàng, nhưng hành động hắn đang làm ở thân dưới lại hoàn toàn trái ngược.

    Từng cú thúc đâm sau vào hậu huyệt càng ngày càng đẩy nhanh tốc độ.

    Nơi đó đã rất rất lâu rồi không được đụng tới, khít chặt làm anh sung sướng không tả nối.

    Còn cậu, một lát sau, khoái cảm đã tới, dù không muốn, nhưng với tốc độ ấy không thể ngăn được những tiếng rên ám muội từ miệng mình.

    - "Phải...Rên to lên"

    - "chậm...a...chậm lại...rách mất...ư..."

    Tiếng rên của cậu càng làm tăng ham muốn của hắn.

    Một lúc lâu sau.

    - "Aghhhh....tôi ra" -Một dòng tinh dịch được bắn mạnh vào hậu huyệt người nhỏ.

    Nhiều đến mức khi rút dương vật ra chúng còn trào cả ra bên ngoài.

    Một khung cảnh hết sức gợi tình.

    Cậu mệt mỏi thở dốc, không còn sức mà đánh hay quát mắng hắn nữa.

    Chưa kịp nghỉ ngơi, lại bị hắn bế dậy vào phòng tắm.

    Đặt cậu vào trong bồn tắm, với tư thế chổng chiếc mông xinh đẹp vừa tầm hông hắn, tay chống lên thành bồn.

    Tư thế này làm hắn điên dại trong cơn say dục, vì có thể ngắm nhìn hậu huyệt một cách rõ ràng, tất cả phơi bày trước mắt hắn.

    - "Cơ thể của em thật tuyệt...tôi rất nhớ chúng"

    Không chần chừ thêm nữa, lại nhét dương vật vào rồi nhấp mạnh, vừa nhấp vừa đánh vào mông cậu.

    Hắn cuồng bạo, tàn bạo quan hệ mặc cho người phía dưới khóc lóc, xin tha.

    Cứ vậy, hắn làm tới khi bản thân thấm mệt, còn cậu đã ngất lịm đi từ lâu.

    Bế cậu ra giường rồi, ôm ấp mà ngủ.

    ........................

    8 giờ sáng

    Hắn tỉnh giấc vì nghe được tiếng khóc bên cạnh.

    Đầu vẫn còn nhức do đêm qua quá say.

    Mở mắt nhìn sang phía có tiếng động, lập tức bừng tỉnh.

    - "Jung...JungKook..."

    - "Hức...anh vẫn không thay đổi...đồ ác quỷ, TÔI HẬN ANH"

    - "Tôi say quá...tôi đã làm gì em?"

    - "Bị mù sao còn không thấy...hức"

    - "JungKook à...tôi xin lỗi, do tôi-" -cậu ngắt lời.

    - "CÚT RA KHỎI ĐÂY.

    Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh"

    - "Em bình tĩnh, sức khỏe của em..."

    - "CÚT"

    Anh đành đi ra khỏi phòng, nếu cứ ở đó đôi co làm cậu căng thẳng sẽ nguy hiểm đến sức khỏe.

    Nếu không bị thao đến đau mông không đứng dậy được thì cậu đã tự động rời khỏi chỗ này ngay từ lúc cậu tỉnh giấc rồi.

    Hắn bên ngoài vò đầu bứt tóc, còn tự tát mạnh vào mặt mình.

    - "Mày là tên khốn nạn Kim TaeHyung, mày còn làm em ấy tổn thương hơn nữa.

    Chết tiệt!"

    .........................

    - "Alo anh bạn, hôm qua mày say lắm đấy, có đi làm được không?"

    - "Nghỉ"

    - "Ừ.

    Có chuyện gì không đấy?

    "

    - "..."

    - "Tao lại làm em ấy tổn thương rồi..."

    - "...."

    - "Cúp đây"

    .....................

    Cậu ngồi trên giường gào khóc, trong tầm tay lấy được vật nào liền đập phá hết tất cả.

    Giống như cậu của hai năm trước.

    - "KIM TAEHYUNG...TÔI GHÉT ANH"

    - "hức...cứ tưởng anh đã thay đổi rồi...tôi còn đang dần thích nghi với mọi thứ hức....tôi còn muốn suy nghĩ về việc tha thứ cho anh...TẠI SAO CHỨ?

    TẠI SAO LẠI ĐỐI XỬ VỚI TÔI NHƯ THẾ?"

    *uỵch

    - "A..."

    Từ bên ngoài nghe thấy tiếng động hắn vội chạy vào thì thấy cậu ngã dưới sàn nhà.

    - "JungKook...em có sao không?"

    -lại gần muốn đỡ cậu đứng dậy.

    - "Đừng...Đừng chạm vào tôi...làm ơn"

    - "Nhưng..."

    - "Tôi tự đứng được"

    Đau lòng đứng từ xa nhìn cậu đau đớn gắng gượng dậy.

    Mắt vì khóc nhiều mà sưng húp cả lên.

    Đảo mắt nhìn xung quanh, căn phòng bề bộn đồ đạc do cậu đập phá...

    JungKook đi vào phòng tắm, xả bồn rồi ngâm mình.

    Ngâm thật lâu trong đó.

    Bên ngoài.

    TaeHyung đang dọn dẹp lại đống lộn xộn này, thay ga giường mới, rồi lấy một bộ quần áo để sẵn ra cho cậu thay.

    Một lúc sau hắn lại đi lên phòng, tay bưng một khay cháo và sữa nóng, bên cạnh còn có vài viên thuốc.

    Đặt nhẹ lên bàn.

    Thấy quần áo vẫn còn nguyên trên giường, đã lâu vậy rồi còn chưa tắm xong sao?

    Chần chừ một lúc thì quyết định gõ cửa phòng tắm.

    - "JungKook à, em tắm xong chưa?"

    - "..."

    - "JungKook à!

    Tắm lâu sẽ bị cảm lạnh"

    - "...."

    - "JungKook.....JEON JUNGKOOK! mở cửa ra mau, em làm sao vậy?"

    Hắn đập cửa, dường như đã cảm nhận được điều không lành.

    - "Đừng làm tôi sợ.

    JEON JUNGKOOK!!!"

    Hắn vội mở ngăn kéo tủ lấy được chìa khóa phòng tắm, mở cửa ra.

    - "Jung...JungKook à"

    Cậu ngất trong bồn tắm.

    Ngâm nước quá lâu, giảm thân nhiệt làm môi cậu xám xịt.

    Màu nước ở phía dưới chân còn có màu đỏ.

    Không suy nghĩ được nhiều, Hắn mặc vội cho cậu bộ quần áo, rồi lập tức bế cậu tới bệnh viện cấp cứu.

    .........................

    - "BÁC SĨ ĐÂU!!!"

    - "Bệnh nhân làm sao vậy?

    Mau đưa qua đây"

    - "Mời anh ra ngoài để chúng tôi làm việc"

    - "JungKook à"

    - "Xin Lỗi, anh không thể vào trong.

    Mời anh ra ngoài đợi"

    - "Được...được...cứu em ấy"

    .......................

    - "TaeHyunggg....Sao rồi?

    Tình hình sao rồi?"

    - "Vẫn đang cấp cứu"

    - "Tại sao lại bị vậy?"

    - "...."

    - "Tao không hỏi nữa.

    Mày cũng đừng lo quá, sẽ không sao đâu"

    Hắn nghĩ ngợi gì đó rồi lên tiếng.

    - "HoSeok!"

    - "Ừ"

    - "Đừng để Min YoonGi và JinMin biết được việc này"

    (Lỗi type: JiMin)

    - "Tao biết rồi"

    - "Cảm ơn mày"

    Nếu để hai người họ biết được, chắc chắn sẽ tới đưa JungKook đi, đến lúc đó mọi việc sẽ không còn cách cứu chữa.

    'Xin lỗi vì đã giấu hai người'

    ................1 tiếng sau

    - "Người nhà Jeon JungKook,?"

    - "Là tôi"

    - "Cậu ấy ổn rồi, có thể vào thăm"

    Nghe được câu này hắn ngay lập tức chạy tới phòng bệnh của cậu.

    Tim hắn như được đập trở lại.

    Jung HoSeok thay hắn cảm ơn bác sĩ.

    - "Cảm ơn bác sĩ.

    Tôi cũng là người nhà của bệnh nhân, có thể nói với tôi tình hình sức khỏe của cậu ấy được ko?"

    - "Được chứ.

    Mời anh đi theo tôi"

    ..............................

    - "Anh vào đây để xem tôi chết chưa à?"

    - "Em tỉnh rồi sao?, thấy trong người thế nào?"

    - "ĐỪNG GIẢ TẠO NHƯ THẾ NỮA...hức...đừng gieo cho tôi hi vọng rồi lại khiến tôi phải thất vọng về anh"

    Cậu òa khóc.

    - "Xin lỗi em...tôi sai rồi" -hắn quỳ xuống bên cạnh giường bệnh.

    - "Làm gì vậy"

    - "Em đừng khóc, xin em đừng khóc, sức khỏe của em rất yếu"

    - "Đứng lên đi, đừng giả bộ tử tế ở đây, tôi cũng không cần anh thương hại"

    - "JungKook -" -định nói gì đó, nhưng đúng lúc Jung HoSeok vào phòng.

    - "Ô..đã làm phiền hai người rồi!

    Em ổn hơn chưa JungKook?"

    - "Phiền anh đưa người này ra ngoài giúp em, nếu không em sẽ lại phát bệnh đấy" -hướng đôi mắt ướt đẫm lệ nhìn gã.

    - "Được, anh sẽ vác nó ra ngoài, em nghỉ ngơi đi"

    Thấy hắn vẫn quỳ ở đó, không có động tĩnh đứng dậy.

    Gã đá một phát vào lưng hắn.

    - "Ra ngoài nhanh, còn ngồi đấy nữa"

    - "...."

    Thấy hắn vẫn không nhúc nhích, gã không nương tay lôi xệch hắn ra ngoài.

    Vẫn không quên nói vọng lại

    - "Hẹn gặp lại em nha!"

    ____________________

    👻Để SuMin biết được chuyện này thì sao ta???😢

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 9: Kim JunHee


    Hắn bị lôi ra ngoài, theo lẽ bình thường thì bây giờ cái tên gan dạ kia đã bị dọa nạt, chửi bới đến inh ỏi lên rồi.

    Thế mà KimTaeHyung hắn vẫn đang lặng.

    - "Bác sĩ bảo tinh thần của em ấy đang có dấu hiệu xấu hơn, do bị sốc"

    - "Lần sau tao có say như hôm qua, tao cho phép mày đánh tao tới khi tao tỉnh rồi thì thôi"

    - "Thích vậy, thế bây giờ đi uống luôn không?"

    - "Không đùa!"

    - "Ok, không đùa, thế bây giờ mày định thế nào?"

    - "Chả nghĩ được cái đếch gì"

    - "Đúng là yêu đương, mệt cái thân!"

    - "Hừ!"

    - "Tạm thời đừng vào trong kia"

    - "Biết rồi, có điên mà vào"

    - "Tao chặn mọi thông tin rồi, hai người kia sẽ không biết được JungKook nhập viện đâu" -để hắn yên tâm, gã lại một lần nữa khẳng định.

    - "Ừ.

    Về đi"

    - "Gì, đuổi à?

    Có lòng tới thăm nom mà lại đuổi"

    - "Mày nói nhiều.

    Nhức đầu" -xua tay, ý muốn gã đi nhanh.

    - "Bạn với bè"

    - "Nhanh!"

    -hắn đạp gã một cái rõ mạnh giống như đang trả thù lại chuyện gã vừa đạp hắn trong phòng bệnh.

    Coi vậy mà cũng dù dai lắm.

    .............................

    Vài tiếng trôi qua.

    2h chiều.

    *cộc...cộc...

    - "Tôi vào nhé?"

    - "...."

    Không có tiếng đáp lại, hắn nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa lẻn vào trong.

    Không trả lời lại là do cậu nhóc kia đang ngủ.

    Tiến gần giường bệnh, xót xa ngắm nhìn khuôn mặt trắng mịn, khóe mắt còn ướt, lại khóc nhè rồi.

    - "Ngoan.

    Ngủ ngon!"

    Hôn nhẹ lên trán cậu, chúc ngủ ngon rồi lại nhẹ nhàng đi ra ngoài, không để bất cứ âm thanh nào đánh thức cậu.

    Để JungKook ngủ một giấc thật ngon có lẽ khi tỉnh dậy sẽ cảm thấy dễ chịu, thư giãn hơn.

    ...................

    - "Cậu Kim"

    - "À chào bác sĩ"

    - "Mới vài hôm trước tôi đã dặn dò rồi cơ mà, bây giờ lại nhập viện"

    - "Tôi cần phải làm gì để em ấy tốt lên"

    - "Hoàn toàn không làm kích động đến tinh thần bệnh nhân, vì đây là tâm bệnh nên chẳng có cách nào hay loại thuốc nào có thể đảm bảo chữa được hết bệnh, cần phải ở bên cạnh và chữa lành dần dần cho cậu ấy"

    - "Tôi nhớ rồi.

    Cảm ơn"

    - "Được, tôi đi trước"

    .......................

    Cái đầu tròn xoe kia ngọ ngoạy tỉnh dậy.

    Mắt nhắm mắt mở nhìn người con gái đang gọt hoa quả.

    - "Huh?

    Kim JunHee?"

    - "A, JungKookie của chị dậy rồi sao, nhớ em chết mấttt~~"

    Bật cười vì cái con người lớn hơn 5 tuổi đang nhào vào ôm chặt cứng lấy mình.

    Có chút ko tin tưởng lên tiếng.

    - "Chị làm em nhột đó!

    Sao chị lại ở đây?"

    - "Nhớ em quá nên chị về đó"

    - "Em có nên tin lời chị ko đây?"

    -tay nhận lấy miếng táo từ JunHee.

    - "Chị về chơi với em, vui ko?"

    - "Có ạ!

    Ở nhà với....với gì đó em buồn lắm"

    - "Từ giờ chị sẽ về nhà ở cùng JungKookie, không buồn nữa nha, phải mau khỏe lại mới ngoan chứ!"

    - "Em biết rồi ạ" -khoe răng thỏ ra cười với chị.

    Đâu có ai biết được từ nãy đến giờ ở ngoài cửa đang có một tên vô cùng khả khi, lén lén lút lút hé cửa nhìn trộm vào trong.

    Thấy được nụ cười hồn nhiên của cậu, lòng hắn nhẹ hẳn đi, quyết định gọi Kim JunHee về quả là chính xác.

    Ít nhất cậu cũng có người nói chuyện, đùa nghịch, ko còn quá căng thẳng khi về nhà.

    Điều này rất tốt cho tình trạng bệnh của JungKook.

    Kim JunHee là chị gái ruột của Kim TaeHyung.

    Hơn hắn 3 tuổi, hơn cậu 5 tuổi, tức là bây giờ chị JunHee đã 27 tuổi rồi.

    Cũng do tính cách của chị rất vui vẻ, dễ gần nên vẻ ngoài cũng rất trẻ.

    Đi cùng với hắn, ai không biết thì luôn nghĩ TaeHyung hơn tuổi chị của mình.

    JunHee cùng ba mẹ định cư bên Mĩ, sở hữu cho mình một thương hiệu thời trang đình đám thế giới.

    Tuy ko đi theo công việc kinh doanh của gia đình giống như TaeHyung, nhưng lại vô cùng thành công trong lĩnh vực thời trang với tài năng và trí thông minh sắc bén của mình.

    Quả là người nhà họ Kim!

    Xuất chúng!

    Cả gia đình Kim đều rất yêu quý JungKook, đều đã coi JungKook là người nhà ngay từ lần đầu TaeHyung dẫn về nhà ra mắt.

    Trong đó phải kể đến Kim JunHee, cô thực sự khoái Cậu, sao mà đáng yêu, xinh đẹp được như vậy cơ chứ?

    Thằng em mình trông vậy mà cũng được ra phết!

    Hai năm trước biết được chuyện JungKook đã bỏ đi, cả gia định hắn cùng nhau từ mặt hắn.

    - "Không đưa được JungKook về đây cho ba thì con đừng có trách!!!".

    - "Phải đó.

    Haizz thật tội nghiệp khi thằng bé đáng yêu lại đi thích con tôi, cái tính xấu của con bao giờ mới sửa được hả?"

    -Mẹ TaeHyung lên tiếng.

    Còn về phía JunHee, khi nghe được cuộc điện thoại từ em trai, nói JungKook đang ở đây, còn nói về tình trạng sức khỏe hiện tại của ẻm, vừa cúp máy cô ngay lập tức mua vé bay về Hàn.

    ......................

    - "Em ăn gì nào?

    Tối rồi đấy"

    - "Chị mua cho em gà rán nhé"

    - "Được thôi, chiều em hết!"

    Một giọng nam chen ngang.

    - "Không được.

    Đồ ăn nhanh không tốt đâu"

    - "Đồ khó tính kia, đừng xen vào chuyện của chị với Kookie"

    - "Em nói rồi.

    Không được ăn gà" -tay cần hộp gì đó đưa cho cô.

    JungKook đã đánh hơi được cái mùi thơm yêu thích đó rồi, cơ mà vẫn phải giữ thái độ lạnh lùng trước cám dỗ.

    - "Ầy...nói một đằng làm một nẻo, còn mua hẳn về đây rồi!"

    -JunHee trêu chọc hắn.

    - "Thế có cầm không?

    Mỏi tay là vứt đi đấy"

    - "Có chứ.

    Em gà này đâu có tội tình gì đâu mà chối từ hihi"

    Cậu nãy giờ còn chẳng nhìn hắn lấy một cái, không nói với hắn một lời nào.

    Đưa xong hộp gà, Kim TaeHyung tủi thân ra ngồi sofa lướt điện thoại.

    - "Ể?

    Không định ăn sao mà ngồi đấy"

    - "Ăn đi.

    Em không đói"

    - "Đừng hối hận nha, ngon lắm đấy!"

    - "Chị nói nhiều thật!"

    -nằm phịch ra sau.

    ..................

    23h.

    Kim JunHee đã ngủ say trên giường bệnh của JungKook.

    Giường lớn của phòng vip nên rất thoải mái để nằm chung.

    Hắn thì co ro ở sofa, ngoài trời đang đầu đông, nhưng vẫn rất lạnh, máy sưởi tong phòng cũng ko thể át lại hết được.

    - "Chị ngủ rồi à?"

    -Nói thầm vào tai cô.

    Không thấy tiếng trả lời, biết chị đẹp đã say giấc nồng rồi liền nhẹ nhàng hết mức để đứng dậy.

    Mở tủ quần áo, trong đó có một chiếc chăn chưa được sử dụng.

    Ôm lấy nó đi tới sofa.

    - "Tại sao mình phải đắp chăn cho hắn?"

    -Chợt ngừng lại hành động, định quay chân trở về giường ngủ.

    - "Ưm...lạnh~" -Hắn co người, trông thật tội nghiệp.

    - "Đúng là mắc nợ anh mà!"

    Cậu đành dở chăn ra đắp kín người cho anh, chỉ trách do cậu quá tốt bụng mà thôi.

    Nhìn đôi chân mày dần dãn ra rồi ngủ ngon lành làm cậu cảm thấy rất bình yên.

    - "Giá anh cứ mãi như vậy, thì chúng ta sẽ không đi tới bước đường này rồi!"

    -cười chua chát.

    Ngắm anh thêm một chút.

    Đôi mắt này, mái tóc này, sống mũi cao này,...chưa giây phút nào cậu ngừng nhung nhớ.

    Nhưng chúng đã từng rất đáng sợ, vì thế như có một bức tường vô hình ngăn cách cậu tới gần chúng một lần nữa.

    Khi cậu quay trở lại giường, cũng là lúc đôi mắt nhắm nghiền kia dần mở ra.

    Đôi mắt rất đẹp, nhưng lại đang chất chứa nỗi buồn phiền, đau đớn.

    'JungKook, xin lỗi em!

    Chỉ cần em còn dù chỉ 1 chút tình cảm anh vẫn sẽ cố gắng hết mình mà bù đắp!'

    Nãy giờ hắn chưa ngủ, mắt hé nhìn từng cử động, tai nghe rất rõ từng câu chữ từ Jeon JungKook.

    Trong lòng hắn lại rộn ràng lên tia hi vọng!

    __________________________

    👻Thí chủ bên kia màn hình đang nằm đọc truyện đúng hơm?

    Một tối ra 2 chương liên tiếp cho mọi người đâyyyy, bù cho sáng nay mạng nhà tui chập chờn ko đăng nổi.

    Buổi tối vv nha💕

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 10: Home


    Từ khi có Kim JunHee ở đây, tâm tình của cậu đã khá hơn rất nhiều.

    Nhưng đồng thời cậu lại càng có nhiều cớ hơn để không đụng phải mặt hắn.

    Kim TaeHYung chỉ biết giữ ấm ức trong lòng, chẳng thể làm gì được.

    - "Xuất viện được rồi đó JungKookie"

    - "Thật ạ?

    Em ở đấy cũng chán lắm rồi"

    - "Thật.

    Chiều nay mình về nhà nhé?

    Chị sẽ nấu thật nhiều món cho JungKook của chị bồi bổ"

    Hắn nghe được, cười nửa miệng, khinh thường chị mình.

    - "Đồ chị nấu ăn được à?"

    - "Mày ngứa đòn à?"

    - "Đừng đầu độc bọn em chứ!"

    - "Kệ anh ta đi chị!

    Em soạn đồ với chị nhé!"

    - "Soạn xong rồi" -Hắn lên tiếng.

    - "Ai mượn?"

    -Cậu đáp lại, nhưng mắt ko nhìn hắn.

    - "Tự nguyện làm"

    - "...."

    Cái không khí ngượng ngạo quái quỷ này là gì đây???

    Cô sắp ngạt thở rồi, đành tự thận vận động, lên tiếng phá bỏ nó.

    - "Thôi nào?

    Nghĩ xem trưa nay chúng ta ăn gì đi!"

    Cả hắn và cô đồng điệu hành động nhìn về phía cậu.

    Ý muốn để JungKook chọn đồ ăn.

    Nhưng cũng đâu cần nhìn chằm chằm vậy chứ, cậu cũng biết xấu hổ mà.

    - "Em...em sao cũng được!"

    - "Bibimbap được không?"

    -Kim TaeHyung gợi ý.

    - "Ổn đó, lâu rồi chị không ăn cơm"

    - "Em đi mua, chờ chút"

    ..................

    45p sau.

    - "Mày ngủ ngoài đường hả em trai?, chị em nhà này sắp ngất vì đói rồi"

    - "Quán đông quá không nhanh được"

    TaeHyung bày đồ ăn ra bàn ăn nhỏ trong phòng.

    Ba suất ăn giống nhau, chỉ khác là có một chỗ ngồi hắn còn đặt lên thêm 1 hộp sữa chuối nữa.

    Không cần nói cũng biết thuộc về ai.

    - "Chị giả ngốc à?

    Ngồi sang chỗ khác nhanh lên!"

    -Hắn nói thầm đủ để cô nghe thấy.

    - "Thế sữa của chị đâu?"

    - "Quên rồi"

    - "Cái thằng này, chị uống gì?"

    - "Có nước lọc kìa, rót cho nhé!"

    - "Quý hóa quá, cảm ơn, để tôi tự túc"

    - "Cứ tự nhiên" -Hắn chả có tí tội lỗi nào với chị gái mình khi thiên vị rõ ra mặt.

    JungKook lúc này mới đi đến.

    Có nghe loáng thoáng hai người kia nói chuyện.

    - "Nè.

    Chị uống đi, em ăn cơm là no rồi"

    Ngay lập tức cô thấy lạnh buốt vì ánh mắt lườm nguýt từ thằng em yêu quý đang dán lên mặt mình.

    - "Nãy chị đùa thôi, chị thích nước lọc mà" -Càng về cuối càng cố nhấn mạnh, nhìn sang TaeHyung.

    - "Nguội hết rồi, ăn đi"

    Trong bữa cơm, cô tưởng như mình biến thành cái bóng đèn không bằng.

    Cái tên nịnh nọt kia hết chọc ống hút vào hộp sữa cho cậu, lau hộ cậu thìa đũa, rồi lại còn đưa khăn giấy cho cậu lau miệng nữa,....Sống 27 năm trên đời này, chưa bao giờ muốn bóp chết em trai như bây giờ.

    May mà chúng nó còn chưa làm lành, không cô đến chết vì cô đơn nếu ở cạnh chúng nó mất.

    Thế mà JungKook chẳng có biểu hiện nào, còn không thèm nhìn lại anh chứ đừng nói biểu hiện.

    Từ đầu tới cuối chỉ chăm chú ăn phần cơm của mình.

    - "Xong rồi sao?"

    -hắn hỏi.

    - "Ừ"

    Cậu đứng dậy khi chỉ ăn xong 1/2 tô cơm trộn.

    - "Uống sữa đi"

    - "Chị JunHee uống sữa nha" -không trả lời hắn mà bẻ lái sang người chị ngơ ngác kia.

    Thay đổi thái độ hoàn toàn.

    - "Uống cho hết, không thì ngồi xuống ăn nốt, sáng đã không ăn gì rồi"

    - "Không chết được"

    - "Đừng bướng!"

    -khó chịu vì cậu trả treo lại.

    Cậu bây giờ mới xoay qua cau mày khó chịu nhìn hắn.

    Nhìn một vài giây thì bực bội cầm hộp sữa lên hút sạch.

    - "Được chưa?

    Phiền phức!"

    Nói xong đi ra giường định nằm xuống.

    - "Mới ăn xong không được nằm luôn"

    - "KỆ TÔI ĐI.

    SAO ANH LẮM CHUYỆN THẾ HẢ?"

    -Cậu lớn tiếng quát hắn.

    Kim JunHee cũng vì thế mà suýt nữa sặc nước.

    Vội nhét nốt miếng cơm vào miệng.

    - "à...ừm...Chị ra ngoài một chút rồi quay lại nhé hai đứa.

    Bai bai" -vọt lẹ.

    Hắn không chấp cậu, nói đúng hơn là nhường một nước, dù sao tình thế bây giờ cậu là nhất rồi, hắn không muốn cãi cọ để càng thêm khoảng cách.

    Lặng lẽ dọn dẹp đồ ăn trên bàn.

    - "Đi dạo một chút không?

    JungKook?"

    - "Đừng làm phiền tôi"

    - "Thời tiết hôm nay rất đẹp, không đi tiếc lắm đấy"

    - "Anh điếc à?"

    - "Vẫn nghe rõ được giọng của em" -buồn bã nhìn cậu cuộn tròn trong chăn.

    - "Vậy thì làm ơn tránh xa tôi ra"

    - "...."

    Cái chị này, đi đâu mà lâu thế ko biết, để hai người lại trong phòng im lặng không có lấy một tiếng động nào.

    Thật chán!

    - "Tôi đi mua bánh cá, em ăn không?"

    - "Không...không quan tâm" -cổ họng cậu nuốt ừng ực vì thèm rồi T_T

    Hắn hiểu cậu hơn bất cứ ai.

    10 phút sau quay lại phòng bệnh, trời bên ngoài rất lạnh mà chỉ mặc mỗi một cái áo hoodie mỏng dính.

    Một tay cầm túi bánh cá, một tay cầm túi bánh hotteok.

    - "Bánh cá hay hotteok?"

    - "Đã nói không ăn rồi"

    Hắn mỉm cười ngồi ghế cạnh giường bệnh, lôi một chiếc hotteok ra ăn ngon lành, còn cố tình nhai phát ra tiếng động để mời gọi ai đó.

    - "Ừm...mật trong hotteok ngọt thật đấy!"

    - "..."

    - "Bánh cá còn nóng ăn thích ghê"

    - "..."

    - "Ơ...Mới đó mà chỉ còn một cái thôi à?"

    - "GÌ!

    Anh là lợn à?"

    -Nghe thế cậu gồi bật dậy.

    Hoảng hốt như mất mát gì đó to lớn lắm.

    Nhìn 2 chiếc túi vẫn đầy ắp bánh, ngượng đỏ mặt.

    - "Muốn chết không, dám lừa tôi"

    - "Này, ăn đi" -hắn dúi 2 túi bánh vào lòng JungKook.

    - "Vì sợ phí tiền nên tôi mới chấp nhận ăn"

    - "Em nói gì cũng đúng" -Giở cái giọng u mê không lối thoát, mắt còn ôn nhu nhìn cậu măm.

    - "Cất cái mắt đi"

    - "Đói đúng không?

    Còn bày đặt ăn ít"

    - "YAA...Không phải mua được mấy cái bánh mà cứ lải nhải mãi như thế đâu, trả anh đấy"

    - "Tôi im, tôi im...em ăn đi"

    Một người lớn nhìn một người bé vui vẻ vì đống đồ ăn yêu thích kia mà tim đập liên hồi.

    Cứ có đồ ăn là JungKook gần như quên đi tất cả mọi chuyện xung quanh, tập trung nhét tất cả vào bụng mình.

    'JungKook ngoan!'

    ..........................

    5 giờ chiều.

    - "Đi thôi JungKookie.

    Tae nó đang đợi ở dưới sảnh bệnh viện rồi"

    - "Dạ"

    ........................

    - "Đúng là không ở đâu bằng ở nhà.

    Thoải mái hẳn ra" -JunHee ngả người lên chiếc sofa mà cảm thán.

    - "Chị ngủ phòng nào vậy, để em mang đồ vào giúp chị" -cậu hỏi cô.

    - "Chị ngủ với JungKookie nha~~"

    - "KHÔNG ĐƯỢC!"

    -dấm

    - "Đùa thôi, gì mà căng"

    - "Chị ở phòng cũ của ba mẹ, em cho người dọn dẹp rồi!"

    - "Thanks em trai.

    Bye bye hai đứa chị lên tắm đây"

    - "Đợi em với, em cũng lên phòng!"

    -JungKook chạy theo.

    Thật ra chủ yếu là để cậu không phải ở chung một chỗ với tên kia.

    *reng...reng..

    - "Alo?"

    - "Vẫn nhớ lịch tối nay chứ?"

    - "Ừ.

    Chuẩn bị đi.

    11h gặp ở chỗ cũ"

    - "Ừ.

    Mà JungKook xuất viện rồi à?"

    - "Ừ.

    Có JunHee về nên khá hơn rồi"

    - "Chứ không phải chị ấy về càng loạn hơn à haha"

    - "Riêng lần này ngoại lệ!

    Có lợi ích"

    - "Xong việc tao qua chào hỏi chị đẹp sau"

    - "Ừ, tắt máy đây"

    ____________________

    👻Mn ăn trưa chưa ?

    1.

    Hotteok

    2.

    Bánh cá

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 11: Phi vụ nguy hiểm


    23h khuya

    Cô đang định xuống uống nước thì bắt gặp TaeHyung chuẩn bị rời khỏi nhà.

    - "Ê!

    Đi đâu đấy"

    - "Còn đi đâu nữa!

    Ở nhà trông JungKook giúp em"

    - "Cẩn thận đấy!"

    - "Ừ.

    Em đi đây"

    Kim TaeHyung mặc một bộ suit đen từ đầu tới chân, đen từ trong ra ngoài.

    Tưởng chừng không có đem theo cái gì bên người, nhưng trong lớp áo khoác sang trọng bí hiểm ấy là một cây súng ngắn, và một con dao nhỏ đựng trong bao dắt ngang hông.

    Để phòng thân thôi, không có gì đáng sợ!

    Bất cứ ai xuất hiện ở đó vào tối nay đều trang bị như Hắn hoặc nhiều hơn cả hắn.

    Nghe vậy thôi là đủ hiểu game mà bọn họ sắp sửa chơi với nhau khó nhằn và nguy hiểm đến mức nào rồi!

    Đúng như hẹn trước.

    Đúng 00:00 cả hai gặp nhau tại chỗ cũ -Là một khu nhà máy bị bỏ hoang.

    Hai người khí chất lẫy lừng từ từ tiến vào bên trong một căn nhà duy nhất có ánh sáng.

    Bên trong cả đống khoảng 40-50 người đang chờ hai người họ tới.

    Một kẻ ngồi chễm chệ trên ghế đặt chính giữa 'đội quân hùng hậu' lên tiếng vẻ chào mừng.

    - "Kim Tổng và Ngài Jung đây tới rồi sao?

    Thật đúng giờ, không lệch dù chỉ 1 giây!"

    Đồng hồ trên tay hắn vừa lúc điểm đúng 00giờ 5phút sáng.

    - "Chào Lee Tổng, chúng ta đều không có thời gian, chi bằng nói vào chuyện chính luôn nhỉ?"

    -Hắn chán ghét nói.

    - "Sao mà vội thế?

    Nói chuyện một chút, lâu rồi ta không hợp tác với nhau" -nghe cái giọng đểu cáng này thôi là đủ biết con người đê tiện của tên già này ra sao rồi.

    - "Ông không rõ nguyên tắc làm việc trong cái giới này sao?"

    - "Hahahaha...Chỉ đùa một chút.

    Được rồi, chúng mày mang hợp đồng qua đây cho Ngài Kim nào!"

    - "HoSeok!"

    -Hắn gọi tên, ý muốn gã nhận lấy hợp đồng để kiểm tra.

    Gã nói đủ cho hai người nghe.

    - "Má nó!

    Có vấn đề"

    - "Không nằm ngoài dự đoán!

    Loại chó này, chọc điên ông mày rồi!"

    Jung HoSeok cho một tay vào túi quần, sờ vào vật nhỏ như một nút bấm bên trong.

    Gã là đang ra tín hiệu cho người của bên mình, chuẩn bị 'chiến tranh'.

    Lão già bên này quan sát hai người cách mình vài mét kia, đầu nghĩ đã đủ thời gian để hai người kia nhận ra vấn đề rồi.

    Chính thức chơi đùa nào!

    Lão ra hiệu cho quân của mình bao vây lấy hai người.

    Chỉ chờ một câu lệnh nữa sẽ tỉa súng vào người hắn và gã ngay lập tức.

    - "Lee tổng chơi vậy là không đẹp rồi" -Kim TaeHyung vẫn ung dung không một chút sợ hãi.

    - "Tao muốn có Tập đoàn K của mày!"

    - "Nếu để bị cướp dễ dàng với mấy trò bẩn thỉu này của ông thì có lẽ K sẽ chẳng bao giờ được như ngày hôm nay rồi!"

    - "30 giây cho ông rút quân" -HoSeok lên tiếng.

    - "MẸ NÓ!

    GIẾT CHẾT CHÚNG NÓ CHO TAOOOO"

    Âm thanh to lớn của súng vang lên liên tiếp, giật đùng đùng giữa không giam náo loạn, đặc kịt mùi thuốc súng.

    Nhanh như cắt, chưa đầy 5p trên mặt đất đã gần như được bao phủ toàn xác người cùng dòng máu đỏ tươi tanh tưởi, người của lão Lee chết một cách thê thảm.

    - "TAEHYUNGGGG CẨN THẬNN"

    *ĐOÀNG

    *ĐOÀNG

    Liên tiếp có hai tiếng súng phát ra.

    Tên già Lee kia đã trốn ở một góc khi mọi thứ đang khốc liệt.

    Lão biết người của lão đã chết hết, lão cũng sẽ như vậy, dù gì mà chẳng chết, lão sẽ lôi theo kẻ thù của mình cùng xuống mồ.

    Phát đạn từ súng lão ghim vào Hắn, dù có thần thánh cao siêu tới đâu thì cũng đâu thể tránh được tốc độ của đạn chứ.

    Ngay lập tức Lão cũng ngã phịch ra đất.

    Chết trong tình trạng còn chưa nhắm mắt.

    Viên đạn chính xác ghim thẳng vào giữa trán của hắn một lỗ sâu hoắm.

    Do Jung HoSeok bắn.

    ...........................

    Bệnh viện.

    Phòng cấp cứu sau 4 tiếng.

    6 giờ sáng.

    - "Cậu ta đang mất máu quá nhiều, lượng máu của bệnh viện không đủ, ai có cùng nhóm máu O với cậu ấy mời đi theo tôi để kiểm tra"

    - "Chỉ có mỗi tôi ở đây, nhưng không cũng nhóm máu.

    Không còn cách nào khác sao, lập tức mua máu từ bệnh viện khác chuyển tới đây" -HoSeok sốt sắng giải quyết.

    - "Thời gian không chờ được-" -bị ngắt lời.

    - "Kiểm tra máu tôi đi!"

    -Min YoonGi.

    - "Được!

    Đi theo tôi"

    HoSeok giữ tay anh lại.

    - "Tại sao anh lại ở đây?"

    - "Muốn bạn cậu chết thì cứ giữ tôi tiếp đi"

    Gã liền bỏ tay để anh đi theo bác sĩ.

    Thắc mắc gì để sau.

    Vài phút sau thì có một cậu trai lại gần hỏi gã.

    - "Chào anh, có thể cho tôi hỏi anh có thấy một người đàn ông mặc áo đen nào đi qua đây không ạ?"

    - "Có thấy.

    Nhưng cậu là ai?"

    - "À...Tôi là Park JiMin, người tôi muốn tìm là chồng của tôi"

    - "Thì ra là tìm Min YoonGi, ngồi đây đợi đi, một lát nữa hắn sẽ ra đây"

    - "Anh biết chồng tôi ạ?"

    - "Có thể cho là như vậy!

    Chồng cậu đang đi cứu người, ngoan ngoãn yên lặng đợi đi, tôi đang cáu đừng nói thêm gì cả"

    - "Vâng!"

    JiMin bây giờ mới để ý người gã.

    Có máu, rất nhiều máu, còn buồn bã ngồi trước cửa phòng cấp cứu.

    Có vẻ là người thân của bệnh nhân bên trong.

    Anh đã quay lại.

    Giữa khớp tay có dán băng cá nhân.

    Thấy mèo nhỏ ngồi ngoan ở hàng ghế chờ liền đi tới hỏi han.

    - "Em chờ có lâu không?

    Anh xong rồi mình về thôi"

    - "Tự dưng anh chạy đi làm em phải đi tìm anh đấy" -giọng ủy khuất.

    - "Anh xin lỗi.

    Cậu bạn trong này cần anh giúp đỡ" -chỉ tay vào phòng cấp cứu.

    - "Ai vậy?"

    - "Kim TaeHyung!"

    - "Hả?

    Anh ta bị sao?

    Có nghiêm trọng ko?"

    - "Bị bắn ở bụng.

    Rất nghiêm trọng nhưng bây giờ ổn rồi, đừng lo"

    - "JungKook có biết không?"

    - "Anh không biết, em hỏi cậu ta kìa"

    HoSeok biết ý trả lời.

    - "Chưa nói"

    - "Nó sẽ lo lắm cho mà coi" -JiMin xót xa bạn mình.

    - "Mà tại sao anh biết rồi tới đây?"

    -gã quay lại với đống thắc mắc cùa mình từ nãy.

    - "Tình cờ thôi.

    Tôi đưa JiMin đi khám tổng quát, đi qua đây thì nghe được lời bác sĩ nói.

    Lại tình cờ hơn là tôi cùng nhóm máu O với cậu ta, vì JungKook tôi giúp người một chút"

    - "Mới có 6 giờ sáng mà đã đi khám sao?"

    -gã lạ lẫm hỏi lại.

    - "Đi sớm, tôi còn phải đi làm"

    - "Dù sao cũng cảm ơn anh!"

    - "Không có gì!

    Ta về thôi JiMinie"

    Đi được vài bước chân.

    - "Anh, mình qua nhà JungKook có được không?"

    - "Ngoan, mình về nhà.

    Em thấy cậu ta đang nghe điệng thoại không, chắc JungKook cũng sắp biết rồi"

    - "Không biết nó sẽ phản ứng ra sao?

    Có chịu tới đây không nhỉ?"

    Nhéo mũi của mèo nhỏ tò mò kia mà trêu ghẹo.

    - "Aigu...Em chỉ biết lo nghĩ cho Jeon JungKook thôi?"

    - "Em lo thật đấy, không đùa đâu.

    Nó mà khóc lóc đến kích động lên thì sao?

    Huhu bạn tôi"

    - "Thôi nào!

    Anh sẽ cập nhật tình hình của bạn em cho em.

    Đừng quá lo"

    - "Vâng ạ"

    .........................

    - "Ai gọi chị vậy?

    Sao lại đờ người ra thế!"

    -Kookie nhỏ thắc mắc.

    - "Jung...JungKook..."

    - "Dạ, chị nói đi em nghe"

    - "TaeHyung bị bắn rất nghiêm trọng, đang cấp cứu ở bệnh viện S"

    ______________________

    👻iabb@
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 12: Hi Vọng


    - "Chị đi đây....Em không đi thật à?"

    - "Vâng!"

    - "JungKook à- "

    - "Em mệt rồi, em lên nghỉ đây"

    Cậu đi lên cầu thang tiến tới phòng ngủ.

    Có tiếng cô vọng lại từ xa.

    - "NÓ Ở VIỆN S EM NHÉ!"

    Cô biết là cậu không tới dù trong lòng rất muốn, khóe mắt nhóc đỏ hoe là biết cậu lên phòng sẽ lại khóc lóc một mình rồi.

    Cứ để lại thông tin, để cậu bình tĩnh suy nghĩ, biết đâu sẽ tự đi đến bệnh viện.

    Trong lòng cậu bây giờ rất khó tả, trái tim như bị ai bóp chặt đến nghẹn máu.

    Vừa hận vừa thương, cái cảm giác không rõ ràng khiến cậu cũng chẳng thế quyết định được việc gì.

    Nhất định không đến bệnh viện.

    Lo lắng tột cùng, nước mắt lưng tròng mà cứng đầu như chủ nhân của nó không để rơi xuống, ôm khư khư cái điện thoại chờ có cuộc gọi đến.

    ......................

    *reng....reng...

    Cậu bắt máy ngay khi nghe tiếng chuông.

    - "A..Alo?"

    - "TaeHyung đã hết nguy hiểm, được chuyển vào phòng hồi sức từ 1 tiếng trước rồi"

    - "Vâng" -Trả lời hời hợt vậy thôi, chứ trong lòng cậu như trút được cả tấn đá ra ngoài rồi.

    - "Được vào thăm bệnh nhân rồi đấy!"

    - "Vậy chị vào đi.

    Em cúp máy"

    - "JungKook à, chị biết em đang nghĩ gì.

    Không thể đến sao, nó suýt mất mạng đấy"

    - "Em..."

    - "Nó chưa tỉnh đâu, bây giờ đến cũng ko phải đối mặt nhau"

    - "Chị à, em không đến đâu"

    - "Nhanh nhé, chị đợi em dưới sảnh bệnh viện.

    Cúp máy đây"

    *tút...tút...

    - "Alo...Chị JunHee...haizzz"

    Cô biết cậu rất lo cho TaeHyung, một cuộc điện thoại báo tình hình vẫn sẽ khiến cậu không yên, nên đành bắt ép cậu tới, cho nhìn tận mắt vẫn sẽ tốt hơn qua tai nghe.

    Cậu ngồi im lặng trên giường, trầm ngâm suy nghĩ.

    Khoảng 1 tiếng sau mới đứng dậy thay quần áo.

    Sảnh bệnh viện.

    10 giờ sáng.

    - "JungKook...Chị ở đâyyy"

    - "Em mang gì vậy?"

    -nhìn mấy túi đồ trên tay JungKook.

    - "À...Chị cầm đi này"

    - "Gì vây?"

    - "Quần áo, đồ dùng cá nhân cho..."

    - "Cho em trai chị!"

    - "Em chỉ tiện tay mang đến thôi.

    Bây giờ em về luôn, chị lên trên đi"

    - "Ơ...Lên với chị một chút, nhiều đồ quá sao mà chị xách hết được"

    - "Có mỗi 2 túi mà"

    - "Nhưng mà nặng xỉu"

    - "Được rồi...Đưa em một cái"

    ...........................

    Phòng 306.

    Bước vào phòng cậu thật sự không dám nhìn người nằm trên giường dù chỉ 1 lần.

    Nếu nhìn bao nhiêu công sức kìm nén nước mắt của cậu sẽ đổ sông đổ biển hết.

    TaeHyung bất động nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt.

    Bụng vừa phẫu thuật xong, nhưng toàn bộ được che phủ bằng áo và chăn nên đỡ xót xa hơn phần nào.

    - "Ơ, chết chưa đóng viện phí!

    Em ở lại canh trừng nó một chút cho chị nhé"

    Cái cớ vô lí được bịa tạm ra để đánh lừa con thỏ ngốc nghếch kia.

    Viện phí đã được Jung HoSeok thanh toán gọn gàng từ lúc Hắn còn trong phòng cấp cứu cơ.

    - "Em xuống đóng cũng được!"

    - "À...ờ...Nhưng chị xuống lấy đơn hàng vừa đặt luôn"

    - "Chị đi nhanh nhé"

    - "Ok babe"

    Đặt cái khỉ gì giờ này.

    Cậu đúng là dễ tin người.

    Cậu tranh thủ soạn đồ cậu mang đến cho Hắn, cậu biết hắn rất ghét sử dụng đồ ở ngoài nên đã mang tất cả tới đây, cần gì sẽ có đó.

    Soạn đồ xong rồi mà Kim JunHee vẫn chẳng thấy đâu, cậu định lấy điện thoại gọi hỏi thì Kim TaeHyung cử động, lơ mơ tỉnh dậy.

    Cậu vội nhấn chuông gọi bác sĩ tới.

    - "Sức khỏe của cậu Kim rất tốt nên thời gian tỉnh dậy hậu phẫu thuật rất nhanh chóng.

    Bây giờ thì ổn rồi, người nhà có thể yên tâm"

    - "Cảm ơn ạ" -cậu trả lời.

    - "Tôi đi đây"

    Cậu tiễn bác sĩ ra đến cửa thì quay vào trong.

    - "Em có lo cho tôi không?"

    -Cố gắng nói chuyện.

    - "Chỉ trông hộ chị JunHee, đừng ảo tưởng"

    Thấy cậu thu dọn dáng vẻ như chuẩn bị đi ra ngoài.

    - "Em đi đâu?"

    - "Đi về.

    Anh tỉnh rồi không cần ở lại nữa"

    - "Aaa..."

    -giả vờ đau.

    - "Sao vậy?

    Đừng cử động nằm im đi"

    Nhìn người nhỏ hốt hoảng đỡ người mình làm anh cư nhiên mỉm cười.

    - "Đau lắm à?"

    - "Hỏi ngốc.

    Suýt chết thì có đau không?"

    - "..."

    Huhu cậu khóc rồi, không thể kìm lại được nữa, cứ thế gục mặt xuống giường òa lên.

    Sao hắn có thể nói từ chết ra dễ dàng như vậy chứ, hắn chết thì cậu phải làm sao đây?

    - "Ơ...Em làm sao?

    Tôi xin lỗi, em đừng khóc" -chưa biết vì sao khóc nhưng cứ xin lỗi cái đã.

    Cậu chỉ khóc mà không nói gì.

    - "JungKook à, đừng như vậy, tại sao lại khóc, tôi làm gì để em buồn à?"

    -sốt sắng xoa đầu nhỏ.

    - "Đúng đấy.

    Tại anh hết.

    Đáng ghét...hức" -Mặt mũi tèm lem ngước lên mắng hắn.

    - "Rồi...tại tôi, tại tôi hết, nín đi, ngoan!"

    -vừa thương vừa buồn cười, lấy khăn giấy cố quay người sang lau nước mắt cho cậu.

    Cậu vẫn không chịu nín khóc, có vẻ bảo nhiêu ấm ức, lo lắng từ sáng sớm đến giờ đang ồ ạt tuôn trào ko ngừng.

    Làm hắn rối hết cả lên.

    - "Xin em mà, đừng khóc nữa, vết thương của tôi đau hơn rồi"

    Đúng lúc hắn chẳng biết xử trí ra sao, muốn ôm lấy cậu vỗ về nhưng cái vết mổ này không cho phép hắn làm vậy, thì cửa phòng mở ra.

    - "Yaa Kim TaeHyung, anh mới tỉnh dậy mà đã bắt nạt JungKookie của tôi rồi à" -JiMin đanh đá bước tới ôm lấy JungKook.

    - "Park JiMin?

    Min YoonGi?"

    - "Phải.

    Tôi có nên đem JungKook về nhà luôn không nhỉ?"

    -Min lớn lên tiếng.

    - "Phải đó.

    Đưa KooKoo về nhà mình đi"

    - "Không được.

    Hiều lầm, hiểu lầm thôi.

    Tôi mới dậy cử động còn không xong thì làm gì được chứ"

    - "Thế tại sao JungKook khóc?"

    Cậu lúc này mới nức nở nói.

    - "Minie!"

    - "Ơi, mình đây!"

    - "Mình mệt rồi!

    Đưa mình về Kim gia được không?"

    - "Được chứ.

    Vậy em với JungKook đi trước đây anh nhé"

    - "Lái xe cẩn thận, lát anh về sau"

    - "Vâng ạ"

    .................

    - "Nghe gì chưa.

    Nó vẫn bảo về Kim gia"

    - "Tôi nghe rồi"

    - "Cậu vẫn còn cơ hội.

    Đừng làm tôi thất vọng về cậu"

    - "Cứ tin ở tôi!

    Cảm ơn anh vì đã hiến máu"

    - "Vì JungKook thôi.

    Cậu nghỉ đi, tôi chỉ ghé qua thăm một chút"

    - "Cảm ơn.

    Chào anh"

    ......................

    - "Ủa?

    JungKook đâu?"

    - "Em ấy về rồi, trông người bệnh cái kiểu gì mà đi biệt tăm 3 tiếng đồng hồ"

    - "Hì hì, chị biết mày không sao mà, với lại cảm ơn chị đi, nhờ chị mà JungKook mới tới đây với mày đấy"

    - "Cảm ơn.

    Nhưng JungKook vừa khóc xong, chị về nhà với em ấy đi"

    - "Sao lại khóc?"

    - "Không chịu nói.

    Nhưng bảo tại em.

    Chắc lo quá nên vậy"

    - "Eo, cất ngay cái bộ mặt cười thỏa mãn của mày đi cho chị nhờ"

    - "Dấu hiệu tốt chị không thấy à?"

    - "Ừ tốt.

    Nhưng mặt mày chị nuốt không trôi, kì lạ chết đi được"

    - "Thôi.

    Về đi, về chăm nom em dâu chị đi"

    - "Tự tin thế.

    Người ta còn đang còn ám ảnh mày đến tận xương tủy đấy em trai"

    - "Nhưng người ta vẫn thương em là được rồi"

    - "Ờ.

    Cứ cho là vậy đi"

    - "Về đi, nói nhiều quá"

    - "Khỏi đuổi.

    Mà ở một mình được không đấy"

    - "Được.

    Jung HoSeok cũng sắp đến rồi"

    - "Vậy chị đi đây, nhớ cẩn thận nhé"

    - "Ừ"

    __________________

    👻 @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 13: Súp Cua


    *cốc...cốc

    - "Chị vào được không?"

    - "Được ạ!"

    Kim JunHee trở về lên thẳng phòng của JungKook.

    Trông cô lúc này trưởng thành, nghiêm túc hơn mọi khi.

    - "Mình nói chuyện một chút nhé"

    - "Chị nói đi!"

    - "Ừm...Em có ý định làm lành với TaeHyung không?"

    Hỏi thẳng vậy luôn ấy hả, làm cậu rơi vào khó xử.

    - "Cái này...tạm thời thì em chưa nghĩ tới"

    - "Chưa chứ không phải không nghĩ đúng không?"

    - "À...dạ" -cậu trả lời cho cô yên tâm.

    - "Vậy là tốt lắm rồi!

    Chị biết tình cảm của hai đứa như nào mà"

    - " Nhưng chị biết rồi đấy, em vẫn còn...sợ anh ấy, bệnh của em ai cũng rõ rồi mà, em cần thời gian"

    - "Chị biết, không cần vội, mình cứ từ từ nhé.

    Mọi người sẽ luôn ở cạnh em"

    Cô ôm cậu một cái ôm an ủi.

    Tay vỗ nhẹ vào lưng người nhỏ.

    - "JungKook à"

    - "Dạ?"

    - "Em còn yêu TaeHyung đúng chứ?"

    - "Yêu!

    Em yêu rất nhiều nhưng cũng giận rất nhiều.

    Hai năm trước em còn nhỏ, quá hoảng loạn nên ko những giận mà còn hận anh ta.

    Còn bây giờ mọi thứ đã ổn hơn, em cũng thấy được sự cố gắng thay đổi của TaeHyung, nhưng chúng em cần thêm thời gian để sửa đổi bản thân trước khi quay lại với nhau.

    Chị yên tâm nhé, em không sao đâu"

    - "Chị xin lỗi em lần nữa thay cho TaeHyung nhé!

    Tính khí của nó rất bồng bột, nóng vội để xảy ra những chuyện hiểu lầm như vậy"

    - "Hả?

    Hiểu lầm sao?

    Vậy là chị cũng biết hết tất cả mọi chuyện rồi à?"

    - "Đúng!

    Ơ chết!

    TaeHyung dặn chị không nói mấy chuyện này với em" -tâm sự đã đời mới nhận ra có sơ hở.

    - "Không sao không sao, em biết hết rồi.

    Song ChaeYoung!

    Em còn biết Kim TaeHyung đang bắt giữ chị ta"

    - "Tại sao em lại biết"

    - "Từ Min YoonGi hì hì"

    Chà, cái tên này cứ lầm lầm lì lì, suốt ngày thấy quanh quẩn bên vợ mình mà cũng nguy hiểm ra phết.

    Cái quỷ gì cũng biết!

    - "TaeHyung không nói là vì sợ em sốc khi biết ChaeYoung lừa em"

    - "Em biết mà, em mới biết từ hôm chị về nước ấy!"

    - "Em không sao thật à?"

    - "Cũng may chị về đúng lúc đó, không là em lại nằm ì ở bệnh viện thêm một thời gian nữa mất" -tình cảm chị em bao nhiêu năm trời bị phản bội một cách phũ phàng, không thương tiếc.

    Nhắc lại chuyện đó làm cậu đau lòng, rơi hai hàng nước mắt nóng hổi xuống gò má.

    - "Aww đừng khóc mà.

    Chị thương chị thương, nín nha"

    - "Chị dỗ con nít hả?"

    -đang khóc mà vẫn buồn cười vì cô.

    - "Mà sao biết hết chuyện rồi mà không nói chuyện với nó, hai đứa phải nói ra mới giải quyết được chứ!"

    - "Em đợi anh ấy nói trước.

    Để xem trong thời gian này TaeHyung thay đổi thế nào.

    Với lại bệnh của em chưa hoàn toàn khỏi, dù có làm lành em cũng chưa thể thoải mái ở cạnh anh ấy như trước được"

    - "Chị tôn trọng quyết định của em"

    - "Chị đừng kể cho ai những gì em vừa nói đấy nhé!"

    - "Biết rồi mà.

    Hứa!"

    ...................

    Tình yêu là vậy, rất dễ xảy ra cãi vã, hiểu lầm nhưng nếu yêu thuơng nhau thật lòng, và tình cảm đó đủ lớn thì họ vẫn sẵn sàng mở lòng để chấp nhận đối phương.

    ....................

    Cậu với cô đang ăn tối.

    - "JungKook này!"

    - "Dạ?"

    - "Đã thế lần này TaeHyung về em bắt nạt nó nhiều vào cho nó chừa cái thói hổ vồ đấy đi"

    - "Tuân lệnh!"

    -cậu cười tươi trả lời.

    - "Ba mẹ còn nhắn tin nhờ chị bảo em đánh cho nó nhập viện thay ba mẹ"

    - "Em không đánh được"

    - "Ầyyy xót không đánh hả?

    Mất vui"

    Cậu cười cười, nói sang chuyện khác.

    - "Thịt này.

    Chị ăn đi" -gắp vào bát cô.

    ........................

    - "Ui.

    Mùi thơm thế?

    Em nấu gì vậy?"

    Cô theo mùi thơm đi vào trong bếp.

    - "Súp nấm ạ.

    Chị ăn không, xong rồi này"

    - "Có phải bé nấu cho chị đâu mà chị ăn.

    Thôi lẹ đi, mang vào viện, hmmm 7 giờ 30 tối rồi đến giờ ăn rồi đấy"

    - "Em có đi đâu.

    Em nhờ bác Ji mang vào giúp em" -(bác tài xế)

    - "Kì cục vậy?"

    - "Thì giờ em mang vào mới kì cục hơn.

    Thôi, em mang ra ngoài đây, bác đang đợi rồi.

    Còn súp trong nồi đó, chị múc ăn đi"

    - "Cảm ơn babe!"

    ....................

    Bệnh viện.

    - "Thằng quỷ kia, bác Ji mang súp tới cho mày này"

    - "Dẹp đi, tao không thích ăn súp!"

    - "JungKook nấu!"

    - "Múc ra bát đi.

    Làm gì mà lâu thế thằng kia"

    - "Đòn chí mạng có khác" -HoSeok trêu ghẹo.

    - "Có đúng JungKook nấu không đấy, mày lừa tao à?"

    - "Không ăn thì để tao ăn, hỏi lắm"

    - "Này.

    Cấm mày đụng vào, tự đi mua cái khác mà ăn"

    - "Nể tình trông nom từ trưa đến giờ cho miếng đi" -há miệng sẵn chờ hắn đút cho.

    - "..."

    - "YA.

    THẰNG KHỈ NÀY!"

    -khô khốc miệng mà chẳng được cái gì.

    Coi kia coi kìa, lại cái bộ dạng cười cười, say say đáng ghét ấy xuất hiện.

    'Đây là bát súp ngon nhất trong cuộc đời của hắn!'

    - "Chỉ muốn đấm cho một phát, má, sởn da gà!"

    -Gã lườm nguýt khó chịu, yêu vào đúng là lú lẫn, ngốc nghếch hết một lượt.

    - "Làm đơn xuất viện cho tao"

    - "Mày muốn chết à.

    Mới tỉnh lúc trưa, còn đang phải theo dõi đặc biệt.

    Ngồi dậy ăn được là may mắn lắm rồi đấy"

    - "Nhưng ở đây không có JungKook, em ấy có vào thăm tao đâu"

    - "Thế mày nghĩ về nhà JungKook sẽ sang phòng chăm sóc cho mày chắc"

    - "Ít nhất cũng được gặp mặt"

    - "Xin người.

    Bớt bớt lại"

    - "Mai xuất viện"

    - "Mày giỏi xuất đi, tao báo Min YoonGi đến đưa em ấy về"

    - "Mày được lắm!"

    - "Quá khen!"

    -tự mãn hất mặt.

    ......................

    TaeHyung phải dưỡng thương trong bệnh viện 2 tuần nay rồi.

    Hắn chán ngấy nơi này lắm rồi, còn nhớ JungKook nữa, cậu chưa lần nào vào đây thăm hắn.

    Có đưa đồ ăn hay đồ cá nhân thì cũng nhờ người khác mang tới.

    - "Tao gọi chị đẹp tới rồi.

    Bây giờ phải đến tập đoàn, không ở lại được nữa"

    - "Đi đi"

    - "Khỏe nhanh đi!

    Tao sắp chết vì bị công việc đè rồi!"

    - "Làm nhiều thì tăng lương có thiệt đâu"

    - "Đếch thèm tiền!"

    Hắn xua tay về phía hắn ý bảo hắn đi ra khỏi đây nhanh lên.

    Một lát sau thì có người tới.

    Nghĩ là Kim JunHee nên hắn đang nằm đọc sách cũng chả buồn liếc nhìn hay chào hỏi.

    Mà cũng lạ.

    Sao nay chị này im lặng thế?

    Nãy giờ chỉ có tiếng phát ra do sắp xếp đồ đạc.

    - "Jeon...Jeon JungKook?"

    - "Ừ"

    Không có từ nào diễn tả được cảm xúc bây giờ của hắn.

    Nhớ đến sắp phát điên rồi!

    Nhưng bên ngoài hắn vẫn cố giữ bình tĩnh, chỉ mỉm cười nhẹ hỏi cậu.

    - "Sao em lại đến đây?

    Chị đâu?"

    - "Đi với HoSeok hyung lên tập đoàn"

    - "Nếu em không thoải mái thì cứ về đi, tôi có thể tự đi lại được rồi"

    - "Đuổi à?"

    Hắn bối rối xua xua tay, phủ nhận.

    - "Không phải ý đó, em biết mà"

    "Tôi mong em đến còn chả được" -câu sau hắn nói lí nhí chỉ hắn nghe được.

    - "Cần gì thì gọi tôi.

    Tôi ra sofa ngồi"

    - "Cảm ơn em"

    20p sau.

    Kim TaeHyung tò mò người nhỏ kia đang làm gì liền đi ra xem.

    - "Ngủ rồi!

    Dễ thương thật!"

    Hắn quay lại giường ôm chiếc chăn ấm áp ra đắp cho cậu.

    - "Ngủ ngon, thỏ nhỏ:3"

    Không kìm lòng được, trước khi quay lại chỗ của mình hắn còn lưu manh xoa tóc, xoa má cậu một lúc lâu.

    Điều này chỉ làm JungKook có hơi động đậy chứ không đủ để đánh thức cậu, thế nên TaeHyung không sợ bị phát hiện.

    Một ngày mới của TaeHyung bắt đầu từ hạnh phúc nhỏ như thế!

    ___________________

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 14: Heal


    Không biết đã ngủ được bao lâu, cơ thể rất thoải mái mà tỉnh giấc.

    Dụi mắt nhìn xung quanh.

    - "Mấy giờ rồi?"

    - "4 giờ chiều!"

    - "HẢ??

    Anh không đùa chứ, tôi ngủ từ sáng đến tận giờ sao?"

    - "Đồng hồ kia, em tự mà xem"

    - "Tại sao không gọi tôi?"

    - "Tôi gọi rồi, nhưng em ngủ say quá không chịu dậy!"

    - "Đừng có mà nói dối, tôi đâu đến nỗi như vậy"

    Hắn chỉ cười lại, không đôi co thêm.

    - "Ăn trưa chưa?"

    - "..."

    - "Yaa.

    Không trả lời sao?"

    - "Em nói trống không, tôi làm sao biết được"

    - "Đừng làm tôi bực.

    Ăn chưa?"

    Hắn gật đầu.

    - "Aisss...Ích kỷ"

    - "Nói tôi hả?"

    - "Chứ còn ai.

    Ăn một mình, biết thế tôi không đến đây thay chị JunHee còn hơn"

    - "Em đến chăm tôi, mà giờ tôi đang thấy ngược lại đấy.

    Đồ ăn trong tủ, hâm nóng lên là được"

    - "Ừ"

    - "Không cảm ơn à?"

    Hắn ko nhận được câu trả lời nào cả thay vào đó là một cái lườm từ cậu.

    Trong lúc ăn cậu thắc mắc.

    - "Anh...có thể tự sinh hoạt được rồi sao?

    Không còn đau nữa à?"

    - "Ừ.

    Ổn rồi, em lo sao?"

    - "Không.

    Ăn xong tôi sẽ về nhà"

    - "Tại sao?

    Em đến chăm sóc tôi cơ mà"

    - "Anh bảo ổn rồi còn gì, có cần ở lại đâu chứ"

    - "Aaaaa....đau quá...aaa hình như vết thương chảy máu rồi thì phải" -lập tức ôm bụng tỏ vẻ đau đớn.

    Đúng như dự đoán, Jeon JungKook lại cuống hết cả lên chạy lại xem vết thương cho hắn.

    Đau?

    Chảy máu cái gì chứ, nhập viện 2 tuần rồi sắp rút chỉ luôn rồi.

    Cái tên này haizz

    - "Anh có sao không?

    Cho tôi xem nào, vạch áo lên" -tay cầm áo hắn định vạch lên.

    - "Aaaaa...không được xem, tôi ko sao em về đi, không cần lo cho tôi....Aaaa"

    Hử?

    Bảo người ta về xong còn cố kêu đau to hơn.

    Không hiểu nổi tên này nghĩ gì nữa.

    - "Làm sao bây giờ?

    Tôi gọi bác sĩ nhé.

    Đợi chút, cố gắng chịu đau một chút"

    Giữ tay cậu lại.

    Chứ bác sĩ mà tới đây thì hỏng bét hết.

    - "Không cần, không cần đâu, tôi không sao aaa"

    - "Còn nói không sao.

    Tôi...tôi ở lại đây với anh, nhỡ anh bị sao tôi biết nói thế nào với chị JunHee đâu"

    - "Đúng rồi, em ở đây là tôi hết đau" -mãn nguyễn trong lòng.

    - "Anh nói gì cơ?"

    - "Không có gì.

    Hình như tôi hết đau rồi này"

    - "Thật sao?

    Lúc đau lúc không vậy à?"

    - "Thật.

    Đừng lo"

    - "Ai...ai mà lo.

    Tôi về đây!"

    - "JungKook.

    Em vừa bảo ở lại cơ mà, sao lại về?"

    - "Về tắm, không được à?"

    - "Ở đây cũng tắm được"

    - "Không có quần áo ở đây"

    - "Có quần áo tôi"

    - "Còn nói nữa tôi đá vào vết thương của anh đấy!"

    - "Rồi, không đùa nữa.

    Về cẩn thận!

    Tôi gọi bác Ji đón em nhé?"

    - "Bắt Taxi"

    - "Vậy ngồi một lát.

    Tôi đặt xe cho em!"

    - "Đừng quan tâm tôi như thế.

    Kệ tôi đi!"

    Nói xong cậu xách cặp đi luôn.

    ..........................

    Taxi.

    'Haizz...Jeon JungKook!

    Mày đúng là thiếu nghị lực, sao phải tỏ ra quan tâm hắn ta cơ chứ?'

    Lúc này cậu chợt nhận ra điều gì đó, liền bảo bác tài đi tới nhà riêng của bác sĩ tâm lí mà cậu điều trị suốt khoảng thời gian trước đây.

    - "Chị ơi, em tới rồi đây.

    Xin lỗi vì đã làm phiền mà không hẹn lịch trước!"

    - "Không sao, chị cũng đang rảnh?

    Em có vấn đề gì sao?"

    - "À, em....em tiếp xúc gần với anh ấy mà ko phát bệnh nữa.

    Vậy là sao?"

    - "Đó là tiến triển tốt, tại sao trông em lại lo lắng như vậy?"

    - "Em cũng không rõ.

    Chỉ là, chưa sẵn sàng để thích nghi với việc này"

    - "Tinh thần, lí trí của em đang dần chấp nhận rồi.

    Còn trái tim, trái tim em làm em cảm thấy không rõ.

    Đây cũng là tâm bệnh, nhưng bệnh này chị không giúp gì được, em phải tự chữa lành nó"

    - "Em không nghĩ là người gây ra nỗi đau cho em lại chính là người đã xoa dịu nó"

    - "Em cảm thấy điều đó mâu thuẫn vì em không muốn tin rằng bản thân đang dần chấp nhận và tha thứ cho anh ta."

    - "..."

    - "Chị em mình đã có khá nhiều thời gian quen biết nhau, nên chị sẽ cho em một lời khuyên"

    - "Dạ?"

    - "Đừng sợ gì cả!

    Hãy vượt qua giới hạn của mình để có được hạnh phúc.

    Suốt hai năm qua chị đã chứng kiến rất nhiều đau đớn, nước mắt và những câu chuyện của em.

    Quá đủ rồi, hãy cho bản thân cơ hội để hạnh phúc, đừng mãi ở trong nỗi ám ảnh đó.

    Chị cũng nghe JiMin kể lại những chuyện gần đây rồi, chúng ta đều biết đó là hiều lầm và hơn ai hết em cũng thấy được sự thay đổi của Kim TaeHyung.

    Quan trọng hơn cả là hai đứa còn tình cảm với nhau.

    Suy nghĩ thật kĩ, còn cứ mãi như vậy là hai đứa đang tự hủy hoại mình đấy!"

    - "Chị à.."

    -cậu rơi nước mắt, ôm chầm lấy bác sĩ Jeong.

    - "Aiguu Có lẽ chị đã chữa khỏi cho một bệnh nhân rồi.

    Từ nay em không cần phải đến đây điều trị nữa" -xoa lưng cậu.

    - "Em thật sự ổn sao.

    Em vẫn rất sợ-" -bị ngắt lời.

    - "Chị tin em làm được!"

    ..........................

    *reng...reng...

    - "Alo?"

    - "À...8 giờ tối rồi, em chưa đến, nên tôi hơi lo"

    - "TaeHyung à"

    - ".....Tôi đây" -giọng nói ấy rất nhẹ nhàng, rất lâu rồi hắn không được nghe cậu gọi như vậy.

    Vừa vui mà cũng vừa lo cho cậu.

    - "Không có gì đâu.

    Tôi đang tới rồi.

    Cúp máy đây"

    - "Được.

    Tôi chờ em!"

    ..............................

    - "Chị về rồi sao?"

    -JungKook chuẩn bị đi thì JunHee về.

    - "Ò.

    Em đi đâu vậy?"

    - ".....Em vào viện"

    - "Cái gì cơ?"

    -cô ngạc nhiên, vì cậu đang tự nguyện vào đó.

    - "Em đi nhé chị, chị nghỉ ngơi đi nha làm việc cả ngày rồi, bye bye" -cậu chạy đi vội, khôngvđể cô hỏi thêm cái gì.

    Còn Kim JunHee vẫn chưa hết ngơ ngác.

    Nhưng cũng định thần lại một chút hét vọng ra ngoài.

    - "11GIỜ CHỊ TỚI THAY CA CHO EM NHÉ!"

    - "KHÔNG CẦN ĐÂU, EM NGỦ LẠI Ở ĐẤY"

    Ù tai rồi sao?

    Hay bị ảo giác?

    - "JungKook làm sao vậy?

    Mình vừa nghe được cái gì đấy?

    Bọn trẻ ngày nay đúng là không hiểu được"

    .....................

    Bệnh viện S

    - "Tôi....tôi tới rồi"

    - "Mấy giờ em về?"

    -mặt buồn thiu hỏi cậu.

    - "Không về"

    - "Ừ"

    Hắn tỉnh lại ngay tức khắc.

    Tròn mắt nhìn cậu.

    - "JungKook à, em vừa nói gì cơ?"

    - "Không nghe được thì thôi"

    - "Em ngủ lại sao?"

    - "Ừ.

    Không muốn à?"

    - "Không, không phải thế.

    Tôi vui quá thôi"

    Hai người nhìn nhau, một hồi rất lâu.

    Những giây phút tưởng chừng rất bình thương nhưng đối với họ lại vô cùng quý giá.

    Đã bao lâu rồi mới được nhìn đối phương như vậy?

    Đã bao lâu rồi mới có thể nói chuyện?

    Đã bao lâu rồi mới có thể gặp lại nhau?

    Tưởng trừng như đã đến điểm kết thúc nhưng hóa ra lại là điểm mở đầu!

    Vẫn nhìn nhau như vậy, như muốn ở lại giây phút yên bình này mãi mãi.

    - "TaeHyung"

    - "uh?"

    - "Anh...có điều gì giấu tôi không?"

    Hắn có chút bất ngờ.

    Nhưng trong giây lát lại có thể bình tĩnh lại.

    - "Ý em là sao?"

    - "Tôi sẽ nghe nó nếu anh nói với tôi"

    - "JungKook à, tôi sẽ nói, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc" -anh vẫn sợ cậu vì quá sốc mà lại phải chịu đau đớn.

    - "Tôi đã biết hết tất cả rồi!"

    -nhẹ nhàng khẳng định.

    - "...."

    - "Và...cũng quyết định sẽ không trốn tránh nữa"

    - "Em biết chuyện của 2 năm trước rồi sao?

    Song ChaeYoung?"

    - "Ừ!

    Biết hết rồi"

    - "JungKook à, xin lỗi em, tôi thật lòng xin lỗi em" -Hắn không chịu được mà cúi gầm mặt xuống khóc.

    - "Những điều anh đã làm với tôi vào hai năm trước...tôi sẽ đối mặt với chúng"

    - "Em nói sao cơ?"

    -ngước lên nhìn cậu.

    - "Tôi sẽ cho 'chúng ta' cơ hội, anh thấy kì lạ lắm đúng không?

    Chính tôi còn không hiểu được tại sao bản thân mình lại có thể quyết định được điều này"

    Hắn đi tới ôm chầm lấy cậu, ôm rất chặt!

    ____________________

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 15: Daily


    Hắn đi tới ôm lấy cậu, ôm rất chặt.

    - "Cảm ơn em JungKook" -tâm trạng của Hắn lúc này không thể nào diễn tả được bằng lời, chỉ biết dùng hành động siết chặt lấy Y.

    - "Được rồi đấy, đừng vui quá, ngẹt thở chết tôi rồi"

    Hắn lập tức buông ra rối rít xin lỗi.

    - "TAEHYUNG!"

    Đột nhiên lớn tiếng làm hắn giật bắn người.

    - "Tôi làm sao?"

    - "Nãy giờ cử động mạnh, vết thương của anh làm sao đây?"

    Hắn sẽ không dọa cậu nữa, mà nói thật.

    - "Tôi đỡ đau từ 2 ngày trước rồi, mai sẽ rút chỉ, em đừng lo"

    - "Gì cơ?

    Thế lúc chiều anh kêu la bán sống bán chết là lừa tôi ấy hả?"

    - "Không phải lừa!"

    - "Không lừa thì là gì?"

    - "Chỉ là sai sự thật có một chút thôi"

    - "...."

    - "Giận sao?"

    - "Không!"

    - "Được rồi mà.

    Tôi xin lỗi.

    Mình mới làm hòa mà lại cãi nhau thì chán chết"

    - "Làm hòa lúc nào?"

    - "Thì em bảo cho chúng ta cơ hội"

    - "Cho cơ hội chứ tôi bảo là đồng ý làm hòa với anh đâu, tỉnh đi"

    Hắn cười khổ.

    Lại còn phân biệt hai cái này nữa chứ, thôi được, không sao hết, để có được Cậu hắn chấp nhận làm lại từ đầu, bù đắp, nhường nhịn và yêu thương cậu hơn nữa!

    Hắn đang định nói thêm cái gì đó thì bụng nhóc kia kêu lên mấy tiếng liền.

    - "Về lâu vậy mà chưa ăn gì à?"

    - "Ừ, chưa ăn"

    - "Vậy ăn tôi nhé!"

    Cái tên vô sỉ này, mới được nói chuyện lại với cậu mà dám gạ gẫm cậu mấy lời biến thái như vậy rồi.

    Nếu không phải tên lưu manh này đang bị thương thì JungKook đã thẳng chân đá bay người Hắn rồi.

    - "Đừng để tôi cho anh nhập viện thêm ít hôm"

    Nhìn bộ dạng xù lông ấy anh thấy rất dễ thương.

    - "Ăn gì nào?"

    - "Khỏi, tôi xuống cửa hàng tiện lợi mua cũng được"

    - "Không được, ăn đồ dưới đấy không tốt, toàn đồ ăn sẵn"

    - "Thử nói thêm câu nữa xem, tôi sẽ ném phăng cái 'cơ hội' kia cho chó ăn"

    Rùng mình thật chứ!

    Không sao, chịu thua một lần rồi về sau lấy lại cũng không muộn.

    - "Em đi đi, ăn cho no đấy"

    - "Nhắc thừa quá, tôi đi đây, có gì gọi cho tôi nhé!"

    - "Đi cẩn thận!"

    .............

    Cậu đi rồi hắn mới bình tâm suy nghĩ.

    Không tin được là bản thân mình lại có thể nói chuyện lại một cách khá thoải mái với JungKook.

    Thật ra từ nãy đến giờ anh run chết đi được, tim còn đập mạnh liên hồi vì chính mắt mình nhìn thấy được bộ dạng đanh đá, nhí nhảnh của Y giống như 2 năm trước.

    Tuy nhiên mọi chuyện tiến triển khá nhanh so với suy nghĩ của anh, vì thế anh vẫn có một chút lo lắng, và cẩn trọng.

    Nếu lỡ làm gì đó không vừa lòng hoặc kích động JungKook có khi nào mối quan hệ này lại rơi vào vực thẳm như trước không?

    Mà thôi, không lo nghĩ nhiều, quan trọng là hiện tại anh đã có thể gần gũi và dễ tiếp cận Jeon JungKook hơn rồi.

    ..............

    Tầm 21 giờ 30 phút Cậu mới lết về phòng bệnh.

    - "Sao về muộn vậy?"

    - "Đừng hỏi gì nữa, tôi đang đóng băng vì lạnh rồi đây"

    Ngoài trời đang 1°C, Hắn bây giờ mới để ý cậu chỉ mặc hoodie bên ngoài khoác một chiếc áo khoác mỏng.

    Hai hàng lông mày cau chặt lại.

    Với lấy chiếc chăn bông ấm áp đi lại quấn cậu lọt thỏm vào trong.

    - "Hừ.

    Hai năm qua em cứ như vậy đó hả?

    Lúc nào cũng coi thường sức khỏe"

    Hắn thì bực mình còn cậu vẫn run cầm cập.

    - "Vẫn lạnh"

    - "Lại đây!"

    -hắn vỗ vỗ lên giường bệnh.

    Ở đó có chăn điện lót ở dưới, rất ấm áp.

    Jeon JungKook không chần chừ thoải mái ngả lưng.

    Thật quá hợp lý, cái bụng đã căng tròn rồi thì đôi mắt này lại cứ thế díp lại, còn được nằm ấm như vậy, cơn buồn ngủ lại càng tăng lên.

    - "Ấm hơn chưa?"

    -bấm bấm bảng điều khiển máy sưởi trong phòng.

    - "Rồi"

    Tạm thời không nói đến việc JungKook toàn nói chuyện cộc lốc với mình.

    Hắn bỏ qua hết!

    - "Buồn ngủ thì ngủ đi, tôi ra ghế ngủ"

    Nói là ghế sofa, nghe có vẻ cô đơn lạnh lẽo lắm.

    Nhưng ghế trong vòng Vip này lại khác, vừa rộng rãi, vừa êm ấm, chỉ thua giường một cái là không có chăn điện thôi.

    - "Không cần đâu.

    Bệnh nhân nằm giường đi, tôi chỉ mượn một xíu thôi"

    - "Thích còn bày đặt.

    Ngủ đi, sofa cũng không tệ"

    Kể ra bây giờ mà ngủ thì có hơi dở dang vì mới có gần 10 giờ tối.

    Còn khá sớm đối với Cậu.

    Nhưng vì đồ ăn làm cậu say sẩm nên mặc kệ, cứ đánh một giấc ngon lành cái đã, giữa đêm có tỉnh thì chơi game.

    - "JungKook, ngủ ngon!"

    .................

    Đúng như dự đoán, 3 giờ sáng cậu bị tỉnh giấc, cố nằm ngủ thêm mà hai con mắt vẫn tỉnh bơ.

    Phòng tối chỉ có ánh sáng từ đèn ngủ, một chút tiếng động cũng không có.

    Cậu sợ làm phiền TaeHyung ngủ nên chui rúc vào chăn rồi chơi game.

    - "Cho mày chết này...á à..."

    -đã chơi lén rồi còn mở miệng bình luận.

    Tuy không lớn tiếng nhưng đủ nghe thấy vì chỉ có mỗi tiếng cậu xì xào giữa không gian tĩnh mịch.

    Hắn tỉnh giấc.

    Thấy chăn đụng đậy, liền đi tới.

    - "Jeon JungKook!"

    - "Sao?

    Anh dậy làm gì?"

    -vẫn chơi.

    - "Em chơi cả đêm à?"

    - "Mới dậy" -gần 2 tiếng rồi đó.

    - "Tại sao?"

    - "Ngủ sớm, nên giờ không ngủ được nữa"

    - "Không ngủ được cũng phải ngủ!"

    - "Đừng vô lí như vậy đi"

    - "Mai em mệt thì làm sao?"

    - "Thì ngủ ngày"

    Hắn không chịu được nữa lật chăn ra đủ nhìn thấy khuôn mặt bầu bĩnh, xinh đẹp của cậu.

    Có điều nó đang dán chặt vào điện thoại, mải mê chơi game, hư thật.

    - "Đưa điện thoại đây"

    - "Không, đi ra cho tôi chơi"

    - "JungKook!"

    -hắn hơi lớn giọng.

    JungKook hơi sợ, ngạc nhiên ngước lên nhìn hắn.

    - "Anh quát tôi à?"

    - "Không phải-" -bị ngắt lời.

    - "Tôi nghe rõ ràng, anh quát tôi mà"

    Dù có hơi mềm lòng, nhẹ giọng lại rồi nhưng hắn vẫn nghiêm túc chỉnh lại cậu.

    - "Không quát em.

    Mè nheo thì vẫn phải đưa điện thoại đây"

    Cứ tưởng làm vậy, anh sẽ dỗ cậu rồi để cậu chơi tiếp chứ.

    - "Chơi một chút nữa"

    - "Không được!

    Cũng đừng dọa tôi em sẽ ném thứ đó cho chó ăn.

    Em cho tôi, tôi giữ chặt lắm rồi, muốn cũng không ném được đi"

    Hết đường cãi.

    Phụng phịu ngồi dậy đưa điện thoại.

    Mà không hiểu sao cậu lại phải nghe lời anh như vậy.

    Đúng là dù có cách xa bao lâu, có giận như thế nào thì những thói quen ấy vẫn tự nhiên bộc phát ra đối với người mình thương.

    - "Không được giận tôi.

    Ngoan ngủ đi"

    Xoa xoa má phải mềm mềm của cậu.

    - "Tôi nói không ngủ được mà.

    Quá đáng!"

    Hắn nhìn đồng hồ.

    Gần 5h sáng.

    - "Vậy lên sân thượng ngắm bình minh nhé?"

    -hắn vừa nói vừa đưa tay ra chờ cậu nắm lại.

    _________________

    👻Mình thú thật viết ngọt mình sẽ viết tốt hơn rất nhiều so với ngược.

    Viết ngược kiểu đau lòng, ko dám tạo ngang trái quá đau đớn cho nhân vật huhu.

    Có ai ngại viết ngược như mình không?

    Và mấy ngày nay mình khá bận nên không thể ra chap đều được, mình sẽ cố gắng kiên trì để có thể end được bộ này
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 16: Anh


    - "Được" -mất một lúc suy nghĩ cậu mới trả lời lại.

    Cậu tự đứng dậy mà lơ đi bàn tay của anh.

    - "Mặc áo phao vào, trên đấy rất lạnh"

    - "Nhưng tôi không mang"

    Hắn thở dài, đi tới tủ quần áo lấy ra chiếc áo phao trắng dài tới đầu gối mặc cho cậu.

    - "Em đúng là" -ý trách móc cậu.

    Thấy vẫn chưa đủ ấm, anh lại lấy thêm mũ, găng tay, khăn quàng cổ ra.

    Trên người JungKook bây giờ chỉ hở ra mỗi con mắt.

    Một cục tròn ủm siêu ấm áp.

    - "Được rồi.

    Đi thôi"

    ....................

    *ảnh minh họa*

    - "wow đẹp thật đấy"

    Không khí trong lành, gió thổi lành lạnh, bầu trời đã tờ mờ sáng nhưng ánh đèn đường phố vẫn còn rất lung linh.

    Đứng trên tầng thượng của bệnh viện có thể quan sát được một phần lớn thành phố.

    Tất cả những thứ đẹp đẽ làm cho tâm trạng của cả hai trở nên rất tốt, rất yên bình.

    Càng yên tĩnh càng khiến con người ta thêm ngại ngùng.

    Trong lòng muốn bày tỏ rất nhiều điều nhưng lại không có cách nào để nói ra với đối phương.

    Cả hai cứ im lặng rất lâu như vậy.

    - "Em có lạnh không?"

    - "Ừm...không lạnh"

    - "JungKook này"

    - "Sao?"

    -tim cậu lúc này đập rất nhanh.

    - "Xin lỗi em vì tất cả!"

    Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

    Lời nói của hắn là thật sự chân thành, chân thành chạm được đến trái tim của JungKook.

    - "...."

    - "Cảm ơn em vì đã trở lại!"

    Khóe mắt cậu đỏ lên rồi, đôi mắt xinh đẹp phủ một tầng sương mỏng.

    'Những gì xuất phát từ trái tim sẽ đến được trái tim'

    - "Tôi ôm em được không?"

    TaeHyung dang rộng vòng tay, sẵn sàng để bao bọc thế giới của mình lại.

    Giây phút hai cơ thể ôm chặt lấy nhau còn đẹp đẽ hơn cả bình minh ngoài kia.

    Phải trải qua bao nhiêu trở ngại, phải xa cách bao năm tháng mới có lại được cái ôm này.

    ..............

    Nhận thấy người nhỏ run run, thỉnh thoảng còn nấc nhẹ.

    Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng xoa lưng cậu.

    - "JungKook ngoan"

    - "Cứ mãi như thế này...được không?

    Đừng như hai năm trước...hức...tôi sợ lắm"

    Xót xa xiết chặt tay hơn.

    - "Được.

    Tôi hứa, sẽ không bao giờ như vậy nữa"

    Lời hứa này đặc biệt có thể tin tưởng và dựa dẫm.

    Kim TaeHyung sẽ không bao giờ để Jeon JungKook tổn thương, đau đớn thêm một lần nào.

    Càng không để anh và cậu phải xa nhau nữa.

    - "Tôi tin anh!"

    Cả hai mỉm cười.

    Một nụ cười nhẹ nhõm, hạnh phúc, có thể bắt đầu một cuộc sống mới không phải vướng bận vì những điều trong quá khứ.

    .....................

    - "Anh yêu em" -hắn nói thầm, đủ để cậu nghe được.

    - "À..ừm...xuống thôi, tôi lạnh quá"

    Lại xấu hổ, đáng yêu chết hắn rồi.

    - "JungKook à, đợi anh"

    - "Tôi đi trước" -đôi chân nhanh nhảu bước đi rất nhanh.

    Nếu không có khăn và mũ che tai thì tôi tai đỏ ửng như muốn nổ tung ấy đã bị phơi bày ra rồi.

    ......................

    - "Sao lại chùm chăn kín mít thế kia?"

    - "Kệ tôiiii" -người ta đang tránh mặt mà còn hỏi nữa.

    Hắn không trêu chọc thêm, cười cười rồi đi vệ sinh cá nhân.

    Tâm trạng của TaeHyung hôm nay thực sự rất rất tốt.

    - "Dậy đi, còn định nằm đến bao giờ hửm?"

    - "...."

    - "JungKook?"

    Hắn giở chăn ra.

    - "Đã ngủ rồi.

    Đúng là thỏ béo, không bao giờ thay đổi"

    ................

    8 giờ sáng.

    - "Hey Kim TaeHyung, chị tới rồi đây"

    Đến thăm em trai còn bị nó lườm cho nát mặt.

    Ra hiệu cho cô phải im lặng.

    - "Sao?"

    -thì thầm hỏi lí do

    - "JungKook đang ngủ"

    - "À, okok"

    Kim JunHee đi gần lại giường, ngắm ngắm xoa xoa má cậu, nhìn cậu ngủ ngoan rất đáng yêu.

    - "Chị!"

    -hắn giữ tay cô lại, quát trong im lặng.

    - "Làm sao nữa?"

    - "Em ấy tỉnh thì sao, đừng có chạm vào?"

    - "Đừng có ích kỷ, sờ chút thì sao chứ?"

    - "Không được là không được"

    - "Có phải của mày đâu mà giữ"

    - "Không của em thì của ai"

    - "Hứ.

    JUNGKOOK AAAA~"

    Cô bực mình, hét to gọi cậu dậy.

    - "Bị điên à Kim JunHee?"

    -anh tức giận bịt miệng cô lại.

    JungKook ngọ ngoạy, dụi dụi mắt ngồi dậy thu hút ánh nhìn của hai con người đang chí chóe kia.

    - "Chị JunHee?"

    - "Chị đây, ngủ có ngon không?"

    - "Dạ có.

    Mấy giờ rồi ạ?"

    - "8 giờ rồi.

    Em đói chưa, chị mua đồ ăn nhé"

    - "Nae.

    Em thèm phở Việt Nam"

    - "Chiều em hết.

    Đợi chút nhaa"

    Sau khi cô đi rồi, TaeHyung mới lên tiếng.

    - "Em còn buồn ngủ không?"

    - "Không, ngủ đủ rồi"

    - "Dậy vệ sinh cá nhân đi nào"

    - "A...TaeHyung à?"

    - "Sao?"

    - "Hôm nay anh rút chỉ phải không?

    Làm xong là được về nhà hả?"

    - "Ừ.

    Một chút nữa sẽ đi.

    Trưa mình về nhà"

    - "Tốt rồi.

    Về nhà lúc nào cũng thỏai mái hơn ở bệnh viện"

    - "Anh còn cả đống công việc ở công ty.

    Lát về sẽ đến đấy luôn"

    Hắn tự nhiên thay đổi xưng hô, chất giọng thật khiến trái tim mềm nhũn ra.

    Nhưng cậu vẫn ngại, không quen nên giữ nguyên xưng hô như trước.

    - "Sao mà gấp vậy.

    Không để ngày mai làm được à?"

    - "Không được.

    Chiều có lịch họp cổ đông quan trọng.

    Không hoãn được.

    Anh không sao đâu"

    - "Lúc nào cũng tham công việc"

    - "Vậy anh bỏ hết tất cả ở nhà với em nhé?"

    -hắn cười cười trêu cậu.

    - "Ở nhà mà dưỡng bệnh chứ ở với tôi làm gì"

    - "Ở với em làm được rất nhiều thứ"

    - "Vô sỉ" -lườm hắn.

    - "Ở nhà với chị ngoan, đừng có đi theo Min YoonGi và Park JiMin"

    - "Biết rồi"

    Ôn nhu hài lòng xoa đầu nhỏ của cậu.

    - "ầy...từ bao giờ mà hai đứa em tôi lại tình cảm như vậy chứ?"

    - "Đừng nói nữa" -TaeHyung không muốn bé con ngại.

    - "Chú em xưng 'anh' mà không bị ăn tát hả haha"

    - "Kim JunHee!"

    -hắn gằn giọng.

    - "Được rồi được rồi.

    Ra ăn nào JungKookie"

    ..................

    Sau khi về tới nhà.

    Kim TaeHyung thay đồ rồi lên xe tới thẳng tập đoàn cho kịp giờ họp.

    - "Cái thằng này.

    Vừa về đã đi rồi!"

    - "Công việc thì có ai cản được anh ấy đâu chị"

    - "Hai đứa làm lành rồi hả?"

    - "Bọn em á...Cũng không hẳn, nhưng tốt hơn trước rồi"

    Cô không hỏi gì thêm về chuyện này.

    Nếu muốn biết cứ hỏi thông qua Kim TaeHyung sẽ dễ hơn.

    - "Sức khỏe của em ổn hơn chưa?"

    - "Ổn rồi ạ"

    - "Vậy tốt rồi"

    - "À chị JunHee.

    Em hỏi chị việc này được không?"

    - "Được.

    Em nói đi"

    - "Tại sao TaeHyung lại bị bắn?

    Em rất tò mò nhưng không dám hỏi ai cả"

    - "À...bị đối thủ cạnh tranh làm.

    Hắn định giết nó để cướp tập đoàn.

    Em cứ hiểu đơn giản vậy đi, không nên biết nhiều thứ"

    - "Dạ, em biết rồi"

    Thấy được sự nghiêm túc trong lời nói, vẻ mặt của cô nên JungKook cũng không đòi hỏi thêm thông tin.

    Dù sao bây giờ người cũng an toàn rồi, cậu cũng không muốn nghĩ tới nữa.

    _________________

    👻Chúc các em 2006 ở Hà Nội và cả nước có kết quả thi thật tốt nhaaa!!

    Relax time~~~

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 17: 'JungKook đâu?!'


    Hắn đi từ lúc đó đến tận 9 giờ tối mới về nhà.

    Bộ dạng mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rất vui vẻ, nhìn ngó xung quanh như đang tìm thứ gì đó.

    - "Jeon JungKook, anh về rồi"

    Thấy cậu đang ngồi sofa xem phim, cũng không rõ rằng chỉ đơn thuần là vậy hay còn có mục đích nào khác nữa...Hắn lên tiếng rồi lại gần đó.

    - "Sao về muộn vậy?

    Cuộc họp có vấn đề gì à?"

    - "Anh khát"

    Cậu không trả lời lại chỉ lặng im đi vào bếp rót cho hắn một cốc nước mát.

    - "Cảm ơn em" -vui vẻ nhận lấy ly nước.

    - "Trả lời tôi đi"

    - "Không có gì cả, chỉ là ở lại giải quyết đống giấy tờ mà Jung HoSeok không thể làm được"

    - "Ừ"

    - "Em với chị đã ăn chưa?"

    - "Ăn rồi.

    Đồ ăn của anh bảo người làm hâm nóng lại cho"

    - "Muốn em làm"

    - "Đừng có mơ!

    Tôi lên ngủ"

    Hắn biết trước cậu chẳng nghe lời mà làm cho hắn đâu, nhưng tên này cứ mặt dày như vậy.

    Chiêu thức này được hắn rất chuộng sử dụng để hoàn toàn lấy lòng Jeon JungKook.

    Mới sáng nay còn dịu dàng, ôm ấp trên sân thượng mà về nhà lại lạnh lùng rồi.

    Biết thế hắn không xuất viện.

    Hắn chỉ uống hết cốc nước mà chính tay cậu lấy cho chứ cũng chẳng buồn ăn uống gì cả.

    Nếu cậu ko lấy nước có khi hắn cứ để bụng rỗng như vậy qua ngày.

    Kim TaeHyung mệt mỏi lên phòng tắm rửa.

    *cốc...cốc

    - "Ai vậy?"

    - "Anh đây"

    Cậu nghe thấy tiếng hắn bên ngoài, khó hiểu bò dậy ra mở cửa.

    - "Có chuyện gì?"

    - "Phòng anh mất nước, không tắm được"

    - "Thì sao?

    Nhà này thiếu gì phòng tắm"

    - "Những phòng đó cũng mất nước hết rồi" -Kim vô lí!

    - "Tôi không phải trẻ con, nói gì có lí hơn được không?"

    - "Cho anh tắm nhờ đi, đi mà"

    Làm nũng với cậu sao, lâu lắm rồi không được thấy bộ dạng này của hán nha.

    Jeon JungKook có chút mủi lòng, không nói gì đi lại giường cầm điện thoại xem phim tiếp.

    Cửa không đóng lại, Kim TaeHyung cười cười hiểu ý cậu.

    Hắn được tắm nhờ rồi.

    - "Lúc nào về phòng tắt điện hộ tôi"

    .......................

    TaeHyung tắm xong thì JungKook cũng đã ngủ gật mất rồi.

    Là do hắn cố tình tắm lâu một chút.

    - "Có ngu mới về phòng"

    Chân hắn nhanh nhẹn lên giường, chui vào chăn ấm.

    Nhẹ nhàng lấy điện thoại ra khỏi tay cậu, kê đầu cậu lên bắp tay trái của mình, tay còn lại vòng qua ôm lấy eo nhỏ của JungKook.

    Từng hành động đều chậm rãi hết mức để cậu không bị tỉnh giấc.

    Kim TaeHyung cực kỳ hạnh phúc, hài lòng với chiếc gối ôm đặc biệt này.

    Hơn 2 năm rồi hắn mới được cùng cậu ngủ, ôm ấp cậu vào lòng mình.

    Miệng không điều khiển được mà cong lên, rồi ôn nhu hôn lên trán cậu.

    Có lẽ vì lạnh nên một lúc sau JungKook đã ôm lại người lớn, đầu nhỏ dụi dụi vào khuôn ngực ấm áp khiến cho giữa hai người chẳng còn một tí khoảng cách nào cả.

    Chiếc mũi xinh còn chun mũi hít vài lần hơi người của hắn rồi mới ngoan ngoãn ngủ tiếp.

    Cậu thật sự đang rất thoải mái, giấc ngủ thoải mái nhất của cậu trong suốt mấy năm qua.

    Những hành động này mà ngày mai kể lại cho cậu thì cậu sẽ xấu hổ đến hóa giận với hắn mất.

    Thôi thì Kim TaeHyung cứ giữ lại cho riêng mình vậy.

    Trời bên ngoài rất lạnh, đêm nay còn có tuyết rơi, vậy mà hai con người kia lại cảm thấy ấm áp lạ thường, ôm nhau ngủ cho tới sáng.

    .................

    7 giờ sáng.

    - "ưm.....Sao anh lại vào đây?"

    Cậu dụi dụi mắt nhìn hắn.

    Hắn đang bê đồ ăn sáng lên cho cậu, có môt chiếc bánh Toast, và một cốc sữa ấm.

    - "Mang đồ ăn sáng lên cho em.

    Chưa kịp gọi mà đã dậy rồi"

    - "Tối hôm qua anh ngủ ở đâu?"

    Quái lạ, sao cậu cứ cảm giác là đêm qua hắn đã ngủ cùng cậu.

    Tự bản thân thấy câu hỏi của mình có chút vô lí, tự dưng lại hỏi người ta ngủ ở đâu.

    - "Ở phòng anh.

    Sao vậy?"

    Kim TaeHyung chính là dám làm mà không dám nhận.

    - "Ừ không có gì"

    "Anh không đi làm à?"

    - "Có đi.

    Còn hẳn 1 tiếng nữa"

    Cậu gật đầu rồi lại nằm xuống.

    - "Em mệt à?

    Sao lại nằm nữa, ăn sáng đi chứ"

    - "Một lát nữa ăn.

    Dậy sớm làm gì"

    - "Đến tập đoàn với anh"

    - "Làm gì?"

    - "Sợ em ở nhà một mình chán nên muốn mang em đến đó thôi, đừng lười nữa, dậy nào"

    - "Không"

    - "Không dậy là anh bế đi vệ sinh cá nhân đấy"

    Cậu hậm hực ngồi dậy, chau mày lườm hắn.

    - "Ỉ mạnh bắt nạt yếu"

    - "Ai dám bắt nạt em?"

    -hắn bật cười vì dáng vẻ này của cậu.

    - "Xuống nhà đi.

    30 phút nữa tôi xuống"

    - "Được.

    Anh soạn sẵn quần áo của em trong phòng thay đồ rồi, nhanh nhé!"

    - "Ừ"

    Kim TaeHyung đúng là biết bắt lấy thời cơ.

    Được đà cậu mở lòng hơn một chút liền chăm sóc, quan tâm từng li từng tí một cho cậu.

    Mong Jeon JungKook sẽ sớm nhận lấy và tin tưởng tấm chân tình này.

    .....................

    Tập đoàn K.

    Lâu lắm rồi nhân viên mới được nhìn lại cảnh Chủ tịch của họ đi chung với người thương.

    Trong lòng tất cả đang thở phào nhẹ nhõm, chắc hẳn hôm nay sẽ là một ngày làm việc hết sức yên bình, thoải mái.

    Tất nhiên chuyện riêng giữa cậu và hắn, TaeHyung sẽ chẳng để bất cứ ai biết được trừ gia đình mình và cặp đôi Min YoonGi, cho nên nhân viên chỉ đang nghĩ JungKook đến tập đoàn như bình thường sau một khoảng thời gian dài vắng mặt.

    Bên cạnh vóc dáng to lớn, uy nghiêm trong bộ suit xám, ở ngoài khoác thêm chiếc áo dạ đen dài tới bắp đùi, thì có một người nhỏ hơn bộ dạng tròn vo vì quần áo dày, là đích thân hắn chọn cho cậu một chiếc áo phao ngắn nhưng lại rất to cùng màu với bộ suit của hắn, trông rất đáng yêu!

    Đi sau họ còn có thư kí riêng của hắn và vài tên vệ sĩ.

    Đi đến đâu thì nhân viên lại cúi đầu chào hỏi đến đó.

    Hắn thì chẳng quan tâm vì đây là lẽ đương nhiên rồi còn Jeon JungKook lúc nào cũng vậy, ngại ngùng, lịch sự cúi đầu thay lời chào hỏi lại mọi người.

    Hắn nhìn người thương cúi đầu liên tục như gà mổ thóc đâm ra buồn cười, một tay giữ đầu nhỏ lại, tay kia kéo cậu vào thang máy riêng nhanh hơn.

    - "Em không cần phải làm vậy đâu.

    Không thấy mệt à.

    Nhìn em anh chóng mặt thay" -vừa nói vừa đưa tay vuốt gọn vài lọn tóc xõa xuống mặt của cậu.

    - "Tôi quen rồi.

    Anh mất mặt à, thế lần sau đừng đưa tôi lên đây nữa"

    - "Ơ ơ tự em nói vậy chứ anh đâu có ý đó.

    Dễ thương muốn chết, mất mặt gì chứ"

    - "Hừ!"

    Xoa xoa đầu nhỏ rồi hướng tay ra phía cửa thang máy vừa mở ra.

    Ý muốn cậu ra trước.

    - "Thư kí Song.

    Mang đồ tôi dặn vào phòng cho JungKook".

    - "Vâng ạ"

    Cậu đi theo hắn vào phòng làm việc.

    - "Đồ gì thế?"

    - "Đồ ăn vặt cho em"

    - "Tại sao?"

    - "Không thích à?"

    - "Thì thích.

    Nhưng mà ngày trước anh có cho tôi ăn mấy thứ đó nhiều đâu mà"

    Hắn cười cười, đúng là ngày trước hắn cực kì nghiêm khắc với chế độ ăn uống của JungKook.

    Nhưng cũng là vì cậu thôi mà.

    - "Chơi ngoan nhé!

    Anh làm việc"

    - "Ừ, tôi biết rồi"

    _____________________

    👻anh Kim cứ xưng hô ngọt sớt zậy

    *bánh Toast -bánh mì nướng Hàn Quốc.

    Toast được nướng với bơ và nhân phổ biến là pho mát, trứng tráng, bắp cải, giăm bông...

    Để tăng thêm vị ngọt, mứt hoặc tương cà cũng được cho vào.

    Có thể được dùng trong bữa sáng, bữa trưa hoặc bữa ăn nhẹ vào buổi chiều.

    Thương hiệu phổ biến: ISAAC.

    Tham khảo thêm, sanwich trứng Hàn Quốc:

    @iabb
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 18: 'JungKook đâu?!' (2)


    Thấy hắn tập trung làm việc hết đánh máy rồi lại kí đống giấy tờ mà thư kí Song mang vào, cậu cũng không muốn làm phiền mà đeo tai nghe nằm sofa xem phim.

    Thật ra thì cũng giống với cậu ở nhà thôi chẳng vui hơn tẹo nào.

    Hắn chỉ là muốn đem cậu theo để hắn tiện chăm chút, trông nom mà cũng để hắn ngắm nghía có động lực làm việc.

    Toàn là lợi cho Kim TaeHyung!

    - "JungKookie!"

    - "Sao?"

    - "Anh đi họp, em đợi một lát rồi mình đi ăn trưa nhé"

    - "Ừ đi đi"

    Thư kí Song trước khi đi theo hắn cũng để lại lời dặn dò cho cậu.

    - "Nếu em cần gì thì cứ nói với trợ lý Han ngoài kia, cậu ấy sẽ giúp em, chỉ họp 45 phút thôi"

    - "Vâng ạ, em cảm ơn chị"

    - "Ừ, chị đi đây"

    .............

    - "Được rồi.

    Cuộc họp hôm nay kết thúc.

    Cảm ơn mọi người!"

    -thư kí Song lên tiếng.

    Hắn chẳng đợi hết câu mà đã đứng dậy đi trước, sót ruột muốn tìm đến người thương.

    Chắc là đói lắm rồi đây, cuộc họp bị kéo dài hơn so với dự tính, hắn lại chẳng thể bỏ bê giữa chừng mà về với cậu.

    - "Hoãn lại lịch trình chiều này cho tôi 2 tiếng"

    - "Dạ được.

    Chiều nay cũng không có gì quan trọng.

    Nhưng 7 giờ tối anh có hẹn ăn tối với Ha Tổng"

    - "Ừ.

    Chuẩn bị xe cho tôi" -để hắn đưa JungKook đi ăn trưa.

    - "Vâng"

    Thư kí Song luôn nhanh nhẹn như vậy.

    Đã làm việc cùng hắn 4 năm rồi ngay từ khi hắn được quyền tiếp quản tập đoàn.

    Cô xinh đẹp, thông minh, rất xứng để là người bên cạnh hỗ trợ cho Kim TaeHyung.

    Trong công ty ngoài Jung HoSeok ra người hắn tin tưởng nhất là Song DongKyu.

    Cô rất hiểu hắn, có chừng mực nên hắn chẳng bao giờ phải khó chịu hay cáu gắt khi làm việc với cô.

    Nhiều khi một vài nhân viên còn đồn đại những tin đồn mờ ám về mối quan hệ giữa Chủ Tịch và thư kí riêng.

    Nhưng rồi cũng tan biến hết vì bên cạnh hắn còn có Jeon JungKook, người duy nhất là ngoại lệ của hắn.

    .................

    - "Xin lỗi em, cuộc họp bị kéo dài-"

    Trong phòng làm việc chẳng có ai, hắn lại đi vào bên trong, còn một căn phòng khác nữa, là phòng nghỉ.

    Tưởng cậu chờ lâu quá nên vào ngủ nhưng trên giường không có người, phòng tắm cũng không có luôn.

    Hắn lấy điện thoại ra gọi cho cậu.

    'JungKookie'

    Thuê bao...

    TaeHyung vẫn kiên nhẫn gọi thêm vài lần nữa.

    - "Mẹ kiếp!

    SONG DONGKYU!"

    - "Ngài gọi tôi?"

    - "Check camera khắp tòa nhà tìm Jeon JungKook"

    - "Tôi đi ngay"

    Trong lúc chờ kết quả check cam, hắn xuống sảnh lên chiếc xe đã được chuẩn bị để lái về nhà.

    .................

    - "Sao về sớm thế?"

    - "Jeon JungKook có về nhà không?"

    - "Không.

    Chị tưởng mày đưa nó đến tập đoàn"

    - "Chết tiệt!"

    - "Có chuyện gì?"

    - "Không thấy JungKook đâu.

    Chị cho người đi tìm đi, nhanh lên"

    - "Ừ, rồi mày lại đi đâu nữa vậy?"

    - "Đến nhà Min YoonGi!"

    Hắn đang lái xe thì có điện thoại từ thư kí Song.

    - "Sao rồi?"

    - "10 giờ 35 phút cậu ấy đi ra khỏi phòng làm việc, trước đó hình như có một cuộc gọi"

    - "Còn gì nữa không?"

    - "Cậu ấy ra sảnh rồi lên một chiếc taxi, không quay rõ được biển số nên-"

    - "Được rồi!"

    Hắn tắt máy rồi tiếp tục phóng xe tới nhà anh.

    - "MIN YOONGI!"

    Vừa dừng xe, Kim TaeHyung đã bấm muốn nát cái chuông nhà người ta.

    Một lát sau thì anh đi ra mở cổng.

    - "Tôi gọi cảnh sát rồi, có kẻ gây rối nhà tôi"

    - "Jeon JungKook đâu?"

    -hắn chẳng quan tâm lời nói nửa đùa nửa thật kia của anh.

    - "Không biết"

    - "Để tôi vào nhà"

    - "Quấy rối không được lại đòi lục soát nhà trái phép à?"

    - "Tôi đang nghiêm túc, đừng có đùa cợt"

    - "Haha, được rồi mời vào"

    Anh đứng né sang một bên cho hắn đi vào...mà không phải, hắn là chạy thật nhanh vào nhà mới đúng.

    - "JEON JUNGKOOK, em ra đây mau"

    JiMin và cậu nghe thấy tiếng gọi lớn tò mò mà ló đầu ra khỏi phòng ngủ.

    - "Gì vậy?

    Sao anh lại ở đây?"

    Cậu ngây ngô, dò hỏi hắn.

    - "JungKook!

    Em có sao không?

    Em hứa sẽ không trốn đi khỏi anh cơ mà"

    Hắn lao tới ôm lấy cậu.

    - "A...anh làm sao đấy?

    Tôi trốn lúc nào.

    Đàng hoàng đi chơi mà"

    - "Anh họp xong, không thấy em, về nhà cũng không thấy"

    Giờ cậu mới để ý trên trán hắn lấm tấm mồ hôi.

    Hắn lo lắng, vội vã đến nỗi phát nóng giữa trời đông lạnh buốt.

    Thật sự hắn rất sợ đánh mất cậu một lần nữa, có nói hắn làm lố hắn cũng chịu.

    - "Gì thế này, anh làm quá rồi đấy, có sao đâu chứ" -cậu vòng tay ra sau lưng vuốt vuốt xoa xoa như dỗ dành hắn.

    - "Muốn đi đâu phải báo anh không ít nhất phải nói với trợ lý"

    - "Tại tôi chán quá nên sang đây chơi thôi.

    Không nghĩ là anh lại đi tìm thế này"

    - "Anh còn tưởng em lại bị Min YoonGi mang đi mất"

    - "Cậu cứ nói như tôi xấu xa lắm không bằng" -anh đứng nhìn cảnh tượng này từ nãy rồi cũng phải lên tiếng.

    - "Không sao là được rồi.

    Bây giờ mình về nhà"

    - "A.

    Không được, JungKook nói ở đây ăn cơm rồi mà" -JiMin giữ tay bạn mình lại.

    - "Để sau đi, bây giờ chúng tôi về nhà"

    - "Không được.

    Lâu lắm rồi Kookie mới tới chơi với tôi mà" -nhóc mè nheo nhìn anh để cầu cứu.

    - "Cả hai người ở lại ăn trưa đã rồi hẵng về" -YoonGi giữ khách lại cho vợ.

    Hắn vẫn còn lưỡng lự, nhìn JungKook.

    - "Ở lại đi.

    Ăn xong rồi về.

    Không vội"

    - "Được"

    Hắn chỉ đồng ý sau khi JungKook cũng đồng ý ở lại ăn trưa.

    - "JiMin, mình xuống thôi" -cậu nắm tay Minie đi xuống nhà, để hắn lủi thủi theo sau.

    Sau khi ăn xong, cậu theo hắn về mặc dù JiMin vẫn đòi TaeHyung để cậu ở lại chơi đến tối.

    .................

    Trên xe.

    - "..."

    - "Sao im lặng thế?"

    -cậu lên tiếng

    - "Không biết nói gì"

    - "Anh giận tôi à?"

    - "Không"

    - "Mặt anh quạo kìa"

    - "Đã nói không giận"

    - "Vậy cứ để tôi ở lại đó đi"

    - "Không được!"

    - "Vậy mà còn chối.

    Lần sau đi đâu tôi sẽ báo cho anh, được chưa?"

    - "Em nhớ đấy, đừng có như hôm nay nữa"

    - "Rồi, biết rồi" -cười khổ nhìn hắn.

    .................

    - "Tới nhà rồi!"

    Cậu chưa kịp bước ra thì Kim JunHee đã hớt hải chạy ra.

    - "Sao rồi, tìm thấy JungKook chưa?

    Chị cho người đi tìm rồi mà vẫn chưa thấy"

    Cậu nghe được cười khúc khích ở trong xe.

    Xem ra chị em nhà này bị dọa một phe vì cậu đột nhiên biến mất rồi.

    - "Ở trong xe đấy!"

    -hắn chỉ tay.

    - "Ai cơ?"

    - "Jeon JungKook.

    Tìm thấy ở nhà YoonGi"

    - "Hả" -cô lập tức mở cửa xe ra.

    Có một nhóc con ngồi trong ghế phụ vẫy vẫy tay chào cô.

    - "Haizz chị lo lắm đấy biết không?"

    - "Em xin lỗi mà, lần sau em sẽ nhớ báo cho mọi người"

    - "Không có lần sau" -hắn đanh giọng.

    - "Mà cái thằng ôn kia nữa, thấy rồi còn không biết gọi báo một câu, để cho bao nhiêu người vẫn còn đang đi tìm JungKook"

    - "Điện thoại hết tiền" -vừa nói vừa kéo cậu ra khỏi xe đi vào trong.

    - "Điện thoại mày mà hết được tiền HẢ!!!!

    Thằng kiaaa"

    Hắn chẳng buồn quay lại nói thêm cái gì.

    - "Sao đây?

    Đưa tôi về rồi thì đến tập đoàn làm việc đi, quá giờ nghỉ trưa rồi"

    - "Không đi nữa.

    Trốn làm"

    - "Cái gì?

    Đừng có cậy làm chủ thì muốn gì cũng được, đi mau đi"

    - "Ừ.

    Anh chính là cậy mình làm chủ đấy" -hất mặt khiêu khích cậu.

    - "Thua!"

    - "Lát 7 giờ anh có hẹn đi ăn với đối tác, em có muốn đi cùng không?"

    - "Dở người à?

    Tôi liên quan gì mà đi.

    Không cần phải đi đâu cũng kéo tôi theo như thế đâu"

    - "Ừ.

    Vậy thì thôi, ở nhà ăn uống đúng giờ, anh sẽ về sớm, đi đâu nhớ phải gọi"

    - "Biết rồi, biết rồi" -phẩy phẩy tay rồi đi lên phòng.

    _________________

    👻bật mode chăm chỉ đâyyy, chỉ là ko biết được bao lâu🙂) huhu nghỉ hè nhưng học nhiều quá
     
    Người Tình Cũ |Taekook|
    Chương 19: Hợp tác MDam (I)


    - "Chị nhớ trông JungKook hẳn hỏi biết chưa?"

    - "Biết rồi, nói nhiều quá, biến đi"

    Hắn yên tâm nhưng đi lên phòng cậu một lần nữa rồi mới đi ra ngoài.

    - "Anh đi đây!

    Có muốn đi theo không?"

    Không thấy tiếng đáp lại chỉ có tiếng động của một vật gì đó đập mạnh vào cửa từ trong phòng.

    JungKook là đang ném gối vào cửa muốn đuổi con người phiền phức kia đi khỏi.

    - "YA.

    Đã bảo không đi rồi, từ chiều đến giờ hỏi chục câu không thấy chán à?

    CÚT XÉO"

    - "Rồi rồi, anh đi"

    Tên này bị dính người rồi, cứ thích phải kè kè bên cạnh mới yên tâm cơ.

    Cậu sẽ chẳng có ý định trốn đi nữa đâu nhưng hắn cứ kiểm soát quá lên như thế.

    Sau hôm nay phải nói chuyện nghiêm túc với hắn mới được.

    .................

    Tên Ha Tổng này là một người không bình thường, làm ăn bất lương, cái vỏ bọc danh giá Tổng giám đốc tập đoạn Ha cũng chỉ là để che mắt cảnh sát.

    Đằng sau đó là cả một đường dây buôn lậu ma túy, gỗ quý nổi bật hơn cả đó là môi giới mại dâm.

    Hắn đặc biệt giàu có, nổi tiếng trong thế giới ngầm nhờ công việc môi giới đó.

    Kim TaeHyung đương nhiên là biết hết tất cả.

    Nhưng tại sao lại chấp nhận ngồi ăn chung bàn, cùng kí hợp đồng hợp tác với tập đoàn của lão đơn giản là vì lợi nhuận, lần hợp tác này sẽ có lợi cho K.

    Hắn chỉ hợp tác kinh doanh với bề nổi trong sạch của lão thôi.

    Trên bàn ăn có rất nhiều món.

    Nhưng thứ nào lão Ha đụng vào rồi hắn nhất quyết kinh tởm mà ko ngó tới.

    Làm sao biết được lão có bao nhiêu bệnh tật khi đời sống của lão cực kì không lành mạnh.

    Đến cả rượu cũng có hai chai khác nhau cho hai người, Kim TaeHyung chẳng muốn chung đụng gì với cái lão già này.

    Nếu JungKook của hắn có chịu đi theo thì Kim TaeHyung sẽ đặt một phòng riêng cho cậu cách thật xa căn phòng này.

    Rồi để Song DongKyu ở với cậu.

    - "Rất hân hạnh được hợp tác với Kim Tổng"

    Tiếng keng của hai ly rượu va vào nhau chính là tượng trưng cho buổi gặp mặt ngày hôm nay rất thành công.

    - "Ha Tổng quá lời!"

    -hắn trả vờ khách sáo để xã giao với đối tác.

    Lão ra hiệu cho thư kí của mình đem một tập giấy gì đó tới cho hắn.

    - "Chúng ta đã kí hợp đồng xong rồi, giấy tờ gì cũng đều đã xem, Ha Tổng có thêm ý kiến gì sao?"

    - "À Kim Tổng này, tôi thật sự muốn cùng làm ăn với ngài trong phi vụ sắp tới"

    Lại thế rồi, lại mồi chài các đối tác cùng làm việc với hắn.

    Ai không đủ tỉnh táo, không đủ bản lĩnh sẽ dễ dàng bị đồng tiền che mắt.

    - "Phi vụ?"

    - "Là thế này.

    Tôi có một mối rất tốt, chúng cần tôi tìm và giao 50 người cho chúng vào 2 tháng tới"

    - "Mại dâm?"

    -hắn biết thừa rồi.

    - "Hahaha Kim Tổng quả hiểu ý tôi.

    Yêu cầu lần này rất cao, muốn cả nam và nữ còn trinh trong độ tuổi 15-23"

    - "Dài dòng.

    Ông muốn gì ở tôi?"

    -nhàn nhạt nhấp nhẹ ly rượu.

    - "Ngài có tai mắt, quyền lực lớn ở Hàn Quốc và Mĩ, tôi muốn hợp tác cùng ngài để tìm người"

    - "Tôi được gì?"

    - "10%"

    - "Ông xem tôi là ăn mày xin tiền à Ha Tổng"

    - "Tôi không dám.

    Ngài có thể đưa ra mức tiền"

    - "50%"

    - "CÁI GÌ?!"

    - "Hửm?"

    - "Dạ, tôi hơi bất ngờ, ngài làm khó cho tôi quá"

    - "Vậy thì thôi-"

    - "Dạ không, tôi đồng ý, 50%"

    - "Được!"

    -Hắn nhận bút từ thư kí Song rồi đọc qua bản hợp đồng, kí vào đó.

    - "Cảm ơn Ngài, hợp tác vui vẻ"

    Trong lòng lão già ấy đang rất sung sướng, có thể cùng Kim TaeHyung làm việc mọi thứ sẽ đơn giản hơn rất nhiều, đối phó với an ninh cũng sẽ nhanh hơn so với tự lão giải quyết.

    Hơn nữa thời gian bên kia cần người là rất gấp chỉ trong 2 tháng vì thế lão cần Kim TaeHyung.

    Còn về Kim TaeHyung.

    Sao nãy lại nói hắn ghê tởm lão, hắn chỉ hợp tác với bề nổi trong sạch mà giờ lại dễ dàng đồng ý với lão môi giới mại dâm?

    Hắn đang có kế hoạch gì chăng?

    - "Ngài Kim, ngài có muốn tới chỗ tôi vui chơi một lát không?"

    Ổ điếm.

    Hắn chẳng bao giờ xa ngã vào đó.

    - "Cảm ơn lời mời của ông.

    Tôi phải về bây giờ"

    - "Vậy tôi không làm phiền nữa.

    Ngài đi cẩn thận" -cúi đầu chào hắn.

    Hắn đi ra khỏi phòng ăn riêng rồi theo sau đó là thư kí Song.

    Ra đến xe.

    - "Về nhà!"

    - "Vâng"

    - "Nhớ theo dõi hành tung của lão Ha thật cẩn thận.

    Cứ làm theo như đã bàn"

    - "Tôi biết rồi ạ"

    ................

    Về đến cửa nhà là mặt hắn lại dãn ra ngay được.

    Thay đổi hoàn toàn với lúc làm việc.

    - "JungKook à, anh về rồi"

    Nghe ngọt ngào cứ như lời của 'người chồng' đi làm về 'chào vợ' vậy...

    - "Ừ"

    ...nhưng 'người vợ' lại chẳng ngọt ngào tẹo nào.

    - "Tôi ăn tối rồi, tắm rồi, không đi đâu hết, đang chơi game" -cậu tự dưng xả liên hoàn những hoạt động của mình ra như thế.

    - "Anh đã hỏi em đâu?"

    - "Tự nói, anh hỏi nhiều đau đầu muốn chết"

    Hắn buồn cười xoa xoa đầu cậu.

    - "Ngồi xuống đây nói chuyện"

    - "Hửm?

    Em làm sao?"

    - "Thì cứ ngồi xuống đây"

    - "Đợi chút, anh lên tắm, thay đồ, đồ cũ bẩn rồi"

    Cái không khí ô nhiễm vừa nãy với đối tác hắn không thích để cậu lại gần nó.

    - "Nhanh lên!"

    - "15 phút là xong"

    ................

    Hắn tắm rồi thay bộ suit sang áo phông trắng cộc tay và chiếc quần nỉ dài.

    Rất thoải mái, trong nhà đã có máy sưởi nên với sức hắn mặc áo cộc tay hoàn toàn bình thường.

    Tóc hắn còn ướt, vừa đi tới chỗ cậu vừa ôm lấy chiếc khăn trắng vò vò mái tóc.

    - "Anh xong rồi"

    - "Sao không sấy tóc đi?"

    - "Sợ em đợi lâu, không sao, em nói đi"

    - "Anh đừng có như hôm nay nữa"

    - "Anh làm gì sai với em à, anh xin lỗi" -vẫn là bài cũ, dù không biết sai chuyện gì những trước tiên cứ xin lỗi cái đã.

    - "Không phải.

    Ý tôi là đừng kiểm soát tôi như hôm nay.

    Anh đi đâu cũng muốn đưa tôi theo, tôi chỉ đi có một lát mà anh đã làm lộn xộn hết cả lên rồi."

    - "Tại anh sợ em đi mất" -hắn dịu giọng hẳn

    - "Tôi vẫn ở đây đấy thôi.

    Tôi đã nói sẽ không đi là không đi, đừng có cuống lên lo lắng như vậy"

    - "Nhưng mà-"

    - "Không nhưng nhị gì hết.

    Tôi nói rồi đấy, còn như vậy nữa là tôi đi thật cho mà xem"

    - "Anh biết rồi"

    - "Phải tập trung vào công việc đi, cứ vì tôi mà bị gián đoạn, tôi không muốn bản thân mình phiền thế đâu"

    - "Em không phiền, là anh tự muốn lo cho em"

    - "Nhưng tôi thấy tôi làm phiền anh.

    Nên từ giờ điều chỉnh lại đi"

    - "Được.

    Đều nghe em hết"

    Cổ áo hắn ướt một mảng rồi vì tóc ướt cứ nhỏ nước xuống.

    Cậu không nói gì thêm đi lên phòng mình, một lát sau lại đi xuống.

    Tay cầm máy sấy.

    - "Này!

    Sấy mới khô nhanh được, lau đến bao giờ"

    Lòng hắn rộn lên một cỗ ấm áp.

    - "Em sấy cho anh nhé"

    - "Không, tự làm đi"

    - "JungKook~, một lần thôi" -năn nỉ cậu.

    - "Đồ trẻ con.

    Lên phòng thay áo đi đã"

    - "Được" -Hắn vui sướng chạy lên phòng mình thay đồ.

    Đi theo hắn là cậu, sấy ở trên đó luôn cũng được, dù sao trong phòng ngủ cũng ấm hơn phòng khách.

    _______________

    👻Chuẩn bị mồi nhậu để xem bóng đá chưaaaaa ???🇻🇳🇻🇳⚽

    @iabb
     
    Back
    Top Dưới