Ngôn Tình Người Thừa Kế Danh Gia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 60: Trở về


Trần Trung sắc mặt hơi hoảng nhưng cũng định thần lại ngay lúc đó.

“Con đàn bà đó tỉnh lại thì kệ nó đi cha đừng bận tâm làm gì. Giờ nó có tỉnh hay không thì cũng đâu thể nào làm gì được con cơ chứ.”

Trấn Bá Kiến sắc mặt nhăn nhó nói tiếp.

“Tức thật, con khốn đó nói với cha là nó có chứng cứ vụ con ăn hối lộ, bán công thức cho người khác, làm giả sổ sách, tham ô số tiền lớn và câu kết với người thuộc đảo Linh Côn, nghe thế mới gay không cơ chứ.”

“Gã đàn bà đó nói như vậy với cha sao? Con khốn này!”

Trần Trung nghiến răng nói tiếp.

“Ả ta không biết là đang đối đầu với ai hay sao. Thanh danh đã quét đất hết, tiền bạc cũng không còn mà dám cả gan đấu với nhà họ Trần chúng ta sao đúng là tỉnh lại thì đầu óc cũng bị điên không được bình thường.”

Bá Kiến khuôn mặt vẫn lo lắng nói.

“Cha vẫn sợ cái chứng cứ mà ả ta nói kia sẽ ảnh hưởng không nhỏ với chúng ta.”

Trần Trung khịt mũi.

“Cha à, sự việc này đã hơn nửa năm rồi, con đàn bà đó có làm gì thì cũng không thể chạm tới móng chân của con trai cha được. Hơn nửa năm con nắm quyền điều hành tập đoàn, cha nghĩ con sẽ vẫn để những lỗ hổng nhỏ đó cho bọn chuột nhắt cắn bừa hay sao? Giờ có làm gì thì cũng không phải là con nên cha cứ yên tâm.”

Nghe tới đây Trần Bá Kiến mới thở dài đỡ lo lắng.

“Đúng rồi con làm gì làm, đừng để cái thằng con hoang Quốc Thiên lên nắm quyền nhà họ Trần chúng ta được.”

Trần Trung cười lớn.

“Đúng hai cha con nhà nó ngu hết phần thiên hạ. Nhất là Quang Minh, thằng ngu này chắc cũng không ngờ được chuyện này lại xảy ra với hắn, tới lúc chết chắc hắn cũng không biết cả cuộc đời của hắn chỉ là nâng khăn sửa túi may váy cưới cho người khác.”

Hai cha con Trần Bá Kiến và Trần Trung nhìn nhau cười điệu bộ khoái trá.

Trưa hôm sau,

Một dáng hình quen thuộc bước đi kéo vali bước vào trong nhà họ Đào.

Đào Nguyệt Vân đã trở về, khuôn mặt cô lộ vẻ mệt mỏi.

Cô bước đi rê những bước chân nặng trĩu, vừa đẩy cửa bước vào nhà thì nghe tiếng Ánh Thu và Thu Cát đang chửi bới inh ỏi.

“Mẹ xem cái tên chó chết, Quốc Thiên. Hắn dám làm con bẽ mặt trước bạn bè, hắn vừa mua được xe ngon xong còn bắt con gọi hắn bằng bố. Mẹ xem hắn có khốn nạn không.”

Thu Cát giằng giọng.

“Cái thằng chó này nó dám bắt nạt con gái mẹ sao. Mẹ biết ngay mà nhìn mẹ để ý thấy biểu hiện lâu rồi, thằng này đầu óc bắt đầu không được bình thường đúng phải né nó ra chứ không thì cả nhà mình hóa điên với nó mất.”

“Mẹ, có khi nào mẹ chửi hắn nhiều quá hắn hóa điên không.”

“Mẹ có chửi gì hắn nhiều đâu, toàn nhắc nhở là chính chứ. Điên thì chắc là do di truyền rồi.”

“Sợ thật, vậy mà chị con lại quen hắn được cơ chứ.”

Nghe tới đây Thu Cát lại than thở không ngớt.

“Ối trời đất ơi, chị con sao giờ này nó vẫn không về cơ chứ. Phải ly hôn với cái thằng đó thì nhà mình mới được yên ổn nổi. Giờ chắc nó đang vui vẻ hạnh phúc bên con bác sĩ ấy rồi.”

Bất ngờ một giọng nói cất lên.

“Cô cả về rồi ạ.”

Người người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, đang đứng mỉm cười với cô.

Thu Cát và Ánh Thu nghe vậy ngoáy đầu ra nhìn.

“Ôi con gái yêu của mẹ con về rồi đó hả?”

“Chị hai về rồi thật tốt quá.”

Nguyệt Vân còn vẻ ngạc nhiên không biết chuyện gì đang xảy ra.

“Có chuyện gì mà vui mừng vậy? Và còn ai đây.”

Thu Cát hớn hở nói.

“Là người giúp việc của nhà chúng ta đó con gái. Con cứ gọi là thím Từ. Có chuyện gì thì con cứ bảo cô ấy là được.”

Rồi Thu Cát cười nói.

“Thím Từ, vào bếp làm mấy món ngon chiêu đãi con gái lớn của tôi, phải làm một bữa ăn thịnh soạn ngon lành, nếu không ngon tôi trừ lương của thím đấy.”

Nghe thế, thím Từ cũng bĩu môi vẻ không ưa rồi cũng quay đầu đi xuống bếp.

Nguyệt Vân tròn mắt ngạc nhiên.

“Tại sao lại phải thuê người giúp việc ạ? Quốc Thiên đâu rồi mẹ?”

Thu Cát nhăn mặt.

“Con đừng nhắc tới cái thằng chó ấy một lần nào nữa, mẹ đang sôi máu với nó lắm đây.”

“Thực ra đã có chuyện gì xảy ra.” Nguyệt Vân thắc mắc hỏi.

Ánh Thu xen vào kể như là dồn nén cảm xúc giờ mới được vỡ òa.

“Tên khốn Quốc Thiên đó, hắn đợi chị đi thì làm những việc thô bạo với mẹ còn ăn h**p em nữa chứ. Chị coi có được không.”

Thu Cát cũng giả vờ khóc lóc kêu oan.

“Cái thằng chó chết đó, nó chờ con đi rồi thì lén lút tới bệnh viện chim chuột với con bác sĩ mà khi trước nó tặng Khuynh Thành Chí Luyến đấy. Ỷ là cháu gái của thần y nên muốn làm gì thì làm. Nhưng không ngờ được là mẹ tới bắt quả tang được bọn nó. Ba hoa thằng chó đó nó lại đánh luôn cả mẹ, con coi xem còn ra thể thống gì nữa không cơ chứ.”

Nguyệt Vân cau mày lại con ngươi như muốn rớt ra ngoài.

“Cái gì Quốc Thiên đánh mẹ sao?”

“Nó vả mà tới giờ mẹ còn thấy đau đây này, còn bắt em gái con gọi bằng bố. Thôi mẹ không cho nó trở về nhà đây nữa đâu. Con lo mà làm thủ tục ly hôn với nó ngay và luôn cho mẹ đi.”

Đầu óc của Nguyệt Vân như muốn nổ tung. Công việc đã mệt mỏi về còn bị hai mẹ con léo nhéo bên tai thật dễ muốn con người ta bực bội.

“Mẹ có gì từ từ nói được không. Có thể chỉ là hiểu lầm gì đó.”

Thu Cát lại r3n rỉ inh ỏi.

“Ối giời ơi, con gái ơi. Con ăn trúng bùa mê thuốc lú gì của thằng đó rồi hả sao con u mê vậy con gái. Mẹ và em gái con đều bị như vầy mà con không xót hay sao.”

Ánh Thu đôn them.

“Phải rồi chị hai, bỏ thằng chó đó đi hắn không xứng làm anh rể của em đâu. Ngoài kia biết bao chàng trai tốt. Chị cứ đâm đầu vào cái hũ mắm tôm đó để làm gì kia chứ.”

Nguyệt Vân sắc mặt lúc này nhìn tái nhợt đi.

“Con không tin, con sẽ gọi cho anh ấy, con muốn nghe chính miệng anh ấy nói về việc này. Không lý do gì mà anh ấy lại làm thế với con.”

Ánh Thu lúc này giọng gắt lên

“Chị, chị có phải bị tên Quốc Thiên đó cho bùa không. Bây giờ anh ta và cái cô gái bác sỹ đó đang tình thương mến thương, ôm ấp hạnh phúc bên nhau rồi. Họ sống rất tốt chị còn quyến luyến cái gì. Hắn chính là vì cô gái đó mà tát mẹ.”

Nguyệt Vân nghe tới đây trong cô như chết lặng đi.
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 61: Kê đơn


Phía bên này Quốc Thiên vừa xoa bóp cho mẹ mình xong.

Quốc Thiên ngồi xuống trên chiếc ghế sofa ngồi đăm chiêu suy nghĩ về nhiều vấn đề.

Vương Giang đã là người thực vật gần một năm trời, trong gần một năm chỉ có thể nhớ vào truyền dịch để duy trì mạng sống nên dù đã tỉnh lại, nhìn thì có vẻ ổn nhưng cũng phải cần có một khoảng thời gian để bình phục.

Quốc Thiên ngồi ngẫm nghĩ, dựa vào tình hình hiện tại của mẹ mình. Anh đã viết tự viết một toa thuốc bắc đặc biệt chỉ dành riêng cho Vương Giang.

“Bao nhiêu này là đủ rồi. Có thể hồi phục nhanh chóng sau một khoảng thời gian. Nhưng giờ mình đem toa thuốc này ra tiệm thuốc thì họ sẽ không bán vì mình không có giấy phép hành nghề. Không lẽ lại phải nhờ tới cô ấy.”

Quốc Thiên nghĩ tới ngay người đẹp Lan Ngọc, muốn nhờ cô ấy giúp để có thể đóng dấu xác nhận giúp anh.

Quốc Thiên rút điện thoại gọi cho Lan Ngọc.

“Alo, đây có phải là số điện thoại của cô bác sĩ xinh đẹp Lan Ngọc không?”

Lan Ngọc đầu dây kia khẽ cười.

“Anh thôi ngay đi không, tính chọc cười tôi à.”

“Tôi thật lòng ấy chứ có đùa giỡn gì đâu? Cô đẹp thật mà.”

“Gớm, thế anh gọi tôi có việc gì không?”

“Chả là tôi muốn cô đóng giúp con dấu để lấy thuốc bổ cho mẹ tôi.”

“À tưởng là chuyện gì. Vậy đơn thuốc như nào anh đọc đi để tôi kê rồi đóng giúp anh luôn.”

“Cô đang ở bệnh viện hả? Vậy thì tôi sẽ chạy qua đưa cho cô xem luôn chứ nói chuyện qua điện thoại thế này không tiện mấy.”

“Được thôi, anh tới đi.”

Quốc Thiên nghe thế xong bụng hồ hởi, hí ha hí hửng lái chiếc BMW M8 chạy ngay tới bệnh viện thành phố số một.

“Cô ấy hẹn mình ở phòng riêng. Không khéo lại hiểu ý mình làm việc cho nó riêng tư.”

Quốc Thiên nghĩ tới đây trong lòng có vẻ khoái trá.

Bước vào phòng Lan Ngọc, Quốc Thiên đưa đôi mắt nhìn ngắm Lan Ngọc một cách say mê.

Lan Ngọc đang nói chuyện với người thân của một bệnh nhân. Giọng nói nhẹ nhàng, cùng với nụ cười xinh đẹp của cô luôn tạo cho người khác cảm giác thoải mái. Còn chưa kể tới những kiệt tác núi rừng trên cơ thể của Lan Ngọc đúng là không thể nào có thể rời mắt được.

Quốc Thiên ngầm nghĩ trong bụng.

“Thật là bổ mắt làm sao. Giá mà có thể..”

Cũng không thể trách được cảm xúc của Quốc Thiên lúc này, nhìn lại Đào Nguyệt Vân, đã lâu lắm rồi anh chưa có cảm giác này. Không bao giờ Quốc Thiên thấy được sự ấm áp từ cô, hầu như lúc nào cũng nhận lại sự lạnh lùng, thờ ơ, thậm chí là xem anh như không khí. Đúng với danh nghĩa bù nhìn anh với Nguyệt Vân chỉ là trên danh nghĩa giấy tờ chứ thực chất tình cảm đang nguội lạnh dần.

Cộng thêm Thu Cát và Ánh Thu như hai chiếc camera chạy bằng cơm luôn luôn theo dõi từng cử chỉ hành đồng của anh để rồi bắt bẻ, nhặng xị với anh ngày nào cũng xỉa xói anh. Anh cảm thấy ở bệnh viện còn thân thuộc hơn là ở nhà họ Đào.

Dĩ nhiên những chuyện đã xảy ra với Quốc Thiên, anh cũng không hề oán hận gì Đào Nguyệt Vân. Trong chuyện này, anh luôn cảm thấy mình là người có lỗi là nguyên nhân lớn của vụ việc.

“Này, Quốc Thiên.”

Lan Ngọc cất tiếng gọi.

Quốc Thiên vẫn đứng đờ người ra suy nghĩ, mặc dù người bệnh đã đứng lên rời phòng từ lâu.

Bàn tay ngọc ngà của Lan Ngọc quơ quơ trước mặt Quốc Thiên, sau đó chạm vào vai anh thì lúc đó mới trở lại thực tại.

“Này, đang nghĩ gì thế? Bộ có gì khiến anh bận tâm lo lắng tới vậy hay sao. Tôi gọi anh nãy giờ mà anh vẫn đứng như tượng vậy.”

Quốc Thiên mới quay qua nhìn Lan Ngọc bất giác như thuận miệng mình.

“À không có gì đâu. Tại hôm nay cô đẹp quá nên tôi bị hút hồn mất. Lỡ va vào ánh mắt ấy không cưỡng lại được.”

Lan Ngọc nghe xong hơi ngẩn ngơ hồi rồi cau mày đá Quốc Thiên.

“Cái tên dẻo mồm dẻo miệng này. Nay còn bày đặt khen tôi đẹp nữa chứ, tôi nhìn là biết ý đồ cả chứ gì. Toa thuốc đâu đưa đây cho tôi.”

Quốc Thiên cũng nhanh chóng lấy lại phần hồn say đắm kia mà vội vã rút toa thuốc đưa cho Lan Ngọc xem.

Lan Ngọc đưa mắt nhìn một lượt danh sách các loại thuốc mà Quốc Thiên kê toa.

Lan Ngọc là một bác sĩ Đông y tiêu chuẩn, y thuật không thể sánh bằng Lan Hữu Nha nhưng cũng đạt tầm sáu đến bảy mươi phần trăm. Cô cau mày đọc vẫn không hiểu những gì mà Quốc Thiên kết hợp trong danh sách thuốc hỗn tạp không rõ mục đích. Cô quay sang nói.

“Sao tôi thấy đơn thuốc này kê toàn là thuốc bổ không vậy? Mẹ anh vừa mới tỉnh lại kê nhiều thuốc bổ thế này thực sự không tốt đâu? Có thể sẽ ảnh hưởng nặng đó. Mà anh lại lấy đơn thuốc này ở trên mạng đúng không? Thế này thì tôi không đóng dấu cho anh được đâu.”

Quốc Thiên lắc đầu đáp.

“Chắc chắn là được mà cô yên tâm đi. Cô xem này, không phải tôi đã thêm một vài loại thuốc phụ vào đây hay sao. Những vị thuốc này sẽ có tác dụng trung hòa nên sẽ không ảnh hưởng gì quá mạnh, kết hợp với việc dùng khí châm nữa thì ắt sẽ ổn. Còn chưa kể...”

Quốc Thiên nói một dây từ cách dùng cho tới liều lượng hầu như anh nói như là một con robot được lập trình sẵn dữ liệu.

Nghe Quốc Thiên giải thích Lan Ngọc cũng gật đầu tin quá nửa, cô đã tin Quốc Thiên nhưng vì muốn thể hiện sự quan tâm trách nhiệm với bệnh nhân nên cô mới dò hỏi anh để chắc chắn.

“Thôi được rồi nãy giờ anh giải thích tôi cũng hiểu phần nào rồi. Tôi sẽ đóng dấu cho anh.”

Quốc Thiên cười nói.

“Hoan hô, cảm ơn bác sĩ Lan Ngọc. Vừa đẹp người mà tính lại rất tốt bụng mà.”

Lan Ngọc trừng mắt nhìn Quốc Thiên, nhưng cái trừng mắt này lại tràn đầy phong tình.

“Tôi đồng ý giúp anh. Nhưng tôi không an tâm anh lấy về nấu không biết nó sẽ như nào, cho nên tôi sẽ giám sát anh.”

Quốc Thiên hồ khởi.

“Chà vậy thì tốt biết mấy, hoan nghênh cô tới giám sát tôi.”

“À còn nữa tôi chưa nói hết.”

“Sao còn gì nữa tôi đáp ứng hết thưa người đẹp.”

Quốc Thiên hí ha hí hửng nói.

Lan Ngọc mặt hơi ửng đỏ.

“Ngoài việc trên ra, thì mười ba châm quỷ môn tôi còn chưa hiểu, có thể nhờ anh giảng dạy được không?”

“Được thôi. Vậy giờ tôi chỉ cô luôn thể.”

Trong văn phòng của Lan Ngọc lúc này, Quốc Thiên bắt đầu giảng dạy cho Lan Ngọc về cách sử dụng mười ba châm quỷ môn.

Tiếng giày cao gót cất lên tiếng tới phòng của Lan Ngọc.

Xoạc!!

Cánh cửa mở ra, Quốc Thiên đứng hình ngơ ngác.

Chát!!
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 62: Hiểu lầm


Trở lại vài phút, để tiện cho việc hướng dẫn đạt hiệu quả tốt hơn, Quốc Thiên chỉ vào vị trí các huyệt trên cơ thể ngay người Lan Ngọc, đồng thời Quốc Thiên cũng chỉ cho cô ấy biết khí châm là như thế nào.

Vào vị trí đi châm cuối cùng, cũng là vị trí ba tấc trên huyệt Thiên trung, Quốc Thiên vừa chọt ngón tay vào thì đột nhiên ngoài cửa, Đào Nguyệt Vân xuất hiện.

Nguyệt Vân trừng mắt nhìn Quốc Thiên, trong lúc đó tay Quốc Thiên thì lại đặt vào chỗ đó của Lan Ngọc. Nhìn thấy cảnh tượng đó Nguyệt Vân mặt đỏ bừng lên vì nóng máu tiến tới trước mặt Quốc Thiên tát anh một bạt tai.

Quốc Thiên thật sự đã bị một tát từ Nguyệt Vân, anh ngỡ ngàng quay lại nhìn Nguyệt Vân.

“Nguyệt Vân, em tại sao lại đánh anh?”

“Anh còn nói vậy được nữa hả.”

Nguyệt Vân tức giận hét vào mặt Quốc Thiên.

“Này, sao cô lại tát anh ấy vậy hả?”

Lan Ngọc cũng lên tiếng can thiệp.

Hai mỹ nữ đối mặt chạm chán với nhau không ai nhường ai. Bầu không khí trong phòng trở nên nóng bức.

Nguyệt Vân nhìn chằm chằm vào Lan Ngọc nói.

“Tôi đánh chồng tôi thì có liên quan gì tới cô mà cô can thiệp cơ chứ?”

“Anh ấy có làm gì đâu mà cô lại đánh như vậy?”

“Không làm gì à? Tôi bị mù hay sao mà không thấy hả. Tôi nói trước cho cô biết chúng tôi vẫn chưa ly hôn, anh ta vẫn là chồng của tôi, cô nhiều lắm cũng chỉ là kẻ thứ ba chen vào hạnh phúc của gia đình người khác mà thôi cô rõ chưa.”

Nguyệt Vân lớn tiếng hét thẳng vào mặt Lan Ngọc.

Sự việc này tình cờ một cô y tá bước vào để tìm Lan Ngọc, nhưng lại thấy được cảnh tượng này thì sững sờ. Chắc trong bụng cũng nghĩ.

“Drama siêu bom tấn, mỹ nữ của bệnh viện lớn ở Thanh Châu, cháu gái của thần y bậc nhất Thanh Châu lại là kẻ thứ ba cản mũi vào gia đình người khác.”

Quốc Thiên thấy ý tá đứng đó, nghĩ chuyện không hay liền vội vã nắm tay Nguyệt Vân kéo lại.

“Em đừng có mà nói năng linh tinh như vậy, có thể hủy hoại thanh danh của người khác đấy em có biết không hả. Anh và bác sĩ Lan Ngọc thực sự không có gì cả. Cả hai rất trong sạch em thấy chỉ là hiểu lầm mà thôi.”

Nguyệt Vân vùng vẫy la lối.

“Thả tôi ra, thả tôi ra. Đúng hai người tằng tựu sau lưng tôi mà. Tôi biết chứ không lẽ giờ tôi nói anh lại không bênh vực cô ta mới lạ. Với lại mắt tôi không có bị mù đâu mà không thấy cái cảnh vừa xảy ra.”

“Chuyện gì vừa xảy ra chứ em bình tĩnh lại đi.”

“Thì anh vừa cùng cô ta...”

Nói tới đây bên ngoài y tá cũng kéo tới đông để nghe ngóng tình hình.

Thấy tình thế không ổn Quốc Thiên quay sang nói lớn với Nguyệt Vân.

“Thật lòng xin lỗi cô nha bác sĩ Lan Ngọc, tình hình của mẹ tôi nhờ cô kê toa theo đơn tôi ghi, số lượng tôi có ghi bên dưới, còn vợ tôi chắc là lại nghe lời của bà mẹ vợ tâm thần hôm trước của tôi xúi giục nên mới thành ra thế này. Xin lỗi cô, xin lỗi cô.”

Nói rồi Quốc Thiên kéo Nguyệt Vân ra mặc cho cô ấy vùng vẫy. Quốc Thiên vẫn phải thô bạo kéo ra cho bằng được. Phải gắng hết sức bảo vệ thanh danh cho bác sĩ Lan Ngọc.

Quốc Thiên kéo Nguyệt Vân ra chỗ đoạn cầu thang vắng người rồi định đẩy Nguyệt Vân ra, nhưng không ngờ cô gái này lại cắn vào tay Quốc Thiên.

Quốc Thiên cảm nhận thấy liền rút chân nguyên lại chứ nếu không răng của Nguyệt Vân sẽ rụng không còn cái nào. Quốc Thiên đau đớn tới mức nhe răng cắn lại để không kêu thành tiếng.

“Anh bỏ tôi ra.”

Quốc Thiên mới bỏ tay Nguyệt Vân ra rồi nói.

“Em xem, em ghen lồ ng lộn ra thế mà được sao hả.”

“Anh còn mắng tôi được nữa sao. Anh rõ ràng là phụ lòng tôi thế mà giờ anh lại la tôi hả.”

“Em ghen thế này chứng tỏ còn rất quan tâm anh đúng không.”

Quốc Thiên mỉm cười nhìn vào khuôn mặt đang nhăn nhó của Nguyệt Vân.

“Tôi không có ghen, tôi tức anh thôi.”

“Vậy là ghen rồi còn gì nữa, có phải mẹ em đã nói những điều không hay về anh đúng chứ. Nào là bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ, rồi thì hí hứng hạnh phúc chung đôi với nhau. Nghênh mặt không coi ai ra gì này kia kia nọ. Còn chưa kể em gái em chắc cũng thêm mắm dặm muối thêm ít những từ không hay về anh vì bữa trước anh bắt nó gọi anh bằng bố hả?”

“Chứ không phải vậy hay sao?”

Quốc Thiên nhìn vào đôi mắt Nguyệt Vân.

“Giờ em có tin những lời nói đó hơn là tin lời anh đúng chứ.”

Nguyệt Vân cũng trừng mắt lại nhìn Quốc Thiên.

“Đúng rồi.”

“Sao lại thế, ngày nào mẹ em chả mắng chả nói anh như vậy mà em vẫn tin hơn anh sao.”

“Bời vì tôi thấy được khi nãy anh đã làm điều đó trước mặt tôi.”

“Làm điều đó là làm điều gì không lẽ em đang ghen vì cái phương pháp matxa khi nãy em thấy sao.”

“Phương pháp matxa? Anh đừng bịp tôi.”

Quốc Thiên lấy gan ôm nhẹ Nguyệt Vân vào lòng.

“Tất cả là hiểu nhầm thôi, khi nãy em thấy là anh đang chỉ cho cô ấy về phương pháp matxa chữa trị dùng cho mẹ anh.”

Nguyệt Vân tròn xoe đôi mắt nhìn Quốc Thiên. Cô cũng hạ tông.

“Có thật vậy không?”

“Tất nhiên là vậy rồi. Mà bà hoàng của anh đói bụng rồi đúng không. Trưa giờ chưa ăn gì mà lại đi tới đây ghen lồ ng lộn như vậy hao calo lắm đấy.”

Nguyệt Vân ửng đỏ mặt.

“Sao anh biết?”

“Cái gì về em mà anh không biết không rõ cơ chứ.”

“Được thôi anh đã nói vậy thì hãy đưa em đi ăn cơm trưa đi.”

“Tuân lệnh bà xã yêu. Anh biết có một nhà hàng khá ngon chúng ta cùng tới đó thưởng thức.”

Cả hai tình tứ bước đi lên xe của Nguyệt Vân. Rồi rời khỏi bệnh viện.

Chiếc xe dừng đèn đỏ, Quốc Thiên ngồi lên ghế lái đưa tay nắm lấy bàn tay mảnh mai ngọc ngà của Nguyệt Vân.

“Nguyệt Vân, đợt công tác vừa rồi em mệt lắm đúng không? Từ giờ hãy để anh chăm sóc cho em nhé.”

Nguyệt Vân ửng đỏ mặt khẽ gật đầu.

Trong xe chìm trong yên tĩnh.

Lâu rồi Quốc Thiên mới được gần gũi với vợ mình như vậy, trong lòng anh cũng thấy khác lạ xen lẫn chút bồi hồi.

Quốc Thiên hít một hơi sâu đưa tay choàng qua đặt lên vai của Nguyệt Vân, cô cũng nhẹ nhàng ghé đầu qua.

Chợt không khí e ấp lãng mạn ấy bị đánh tan bởi cú điện thoại của Quốc Thiên.

Bị tiếng chuông điện thoại làm cho thức tỉnh, Nguyệt Vân vội vàng bật dậy đẩy Quốc Thiên ra.

“Này nói không là một chuyện, còn làm là chuyện khác. Anh phải dùng hành động mới thực tế được. Bắt máy nghe đi không chừng là cô ta gọi anh.”

Nguyệt Vân nói vẻ hơi ghen nhẹ, nhưng vừa nhìn vào màn hình điện thoại của Quốc Thiên thì hiện lên tên Lan Ngọc. Sắc mới dịu lại của cô nháy mắt đã bao trùm hơi sương.
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 63: Bão táp


Quốc Thiên nhìn thấy thế chẳng lành rồi, vừa mới bão tố xong thì đợt bão lại tiếp tục kéo đến.

Quốc Thiên định bước ra ngoài xe nghe máy nhưng nhìn sắc mặt của Nguyệt Vân anh mới quay đầu vào nói.

“À, em đừng có hiểu lầm. Khi nãy em cũng nghe anh nói rồi đấy, anh nhờ cô ấy lấy thuốc giúp thôi.”

Nguyệt Vân nheo mắt khuôn mặt đa nghi vừa nghe Quốc Thiên nói vậy liền hỏi.

“Anh có dám mở loa ngoài ra không.”

Quốc Thiên nhoẻn cười.

“Có gì mà không dám cơ chứ. Bọn anh có gì đâu mà phải giấu em.”

Nói xong Quốc Thiên bắt máy mở loa ngoài. Nguyệt Vân cũng chăm chú lắng tai nghe.

“Bác sĩ Lan Ngọc, chào cô.”

Lan Ngọc nói giọng có vẻ hơi hờn dỗi nói lại.

“Anh làm gì mà phải gọi tôi là bác sĩ thêm thành kính vào làm gì, bên ngoài cứ gọi tôi là Lan Ngọc là được rồi không cần phải khách lễ như vậy đâu.”

Nghe tới đây thôi Quốc Thiên đã thấy bầu trời u ám, gió lạnh thổi gợn từng cơn khiến anh nổi da gà.

“À…ờ. Chuyện đó, mà cô có chuyện gì không?”

“Tôi muốn hỏi xem tình hình của anh thế nào thôi, mọi chuyện vẫn ổn chứ?”

Hình như cảm thấy gì đó không đúng trong câu trả lời của Quốc Thiên nên Lan Ngọc cũng nói giọng bình thường lại.

Quốc Thiến trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

“Tôi..tôi ổn lắm, sao mà có chuyện gì được? Cứ yên tâm đi.”

Lan Ngọc im khoảng vài giây rồi cười nói tiếp.

“Ờ vậy là được rồi, nhưng mà vợ trước của anh dữ thật đấy, vừa rồi cô ta bù lu bù loa làm tôi sợ muốn chết.”

Quốc Thiên thấy với câu này của Lan Ngọc thì anh đã thấy trước ngày này không qua nổi rồi.

“À..à.”

“Mà tôi thắc mắc không phải hai người đã ly hôn rồi sao? Cô ấy còn quản anh à?”

Nguyệt Vân nghe tới đây thì không nhịn nổi nữa, cô như bùng nổ như một ngọn núi lửa phun trào vội giật lấy điện thoại của Quốc Thiên rồi hét lớn.

“Cô nói vậy là sao hả? Ai là vợ trước đây, tôi nói cho cô biết tôi và Quốc Thiên vẫn chưa ly hôn với nhau và sẽ không bao giờ ly hôn cô biết chưa.”

Giọng của Lan Ngọc cũng trở nên gay gắt.

“Này khi nãy chuyện cô làm rùm beng ở chỗ làm tôi còn chưa nói với cô nha. Cô lại không phải vợ trước của Quốc Thiên sao. Hôm trước mẹ cô đòi cô ly hôn với anh ấy mà sao giờ lại thấy tiếc mà không buông hả?”

Nguyệt Vân bực tức như muốn nổ tung.

“Cô nói vậy mà nghe được à? Cô đường đường là một bác sĩ mà lại đi làm kẻ thứ ba phá hủy hạnh phúc gia đình của người khác cô không thấy xấu hổ à?”

Quốc Thiên run lên, cảm thấy cơn bão này giật cấp tám cấp chín tới độ tim đập liên hồi.

Dù Lan Ngọc là cháu gái của thần y Lan Hữu Nha, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng chưa kể lớn lên còn được quan tâm hết mực cho dù tốt tính tới mấy hiền hòa tới đâu nhưng gặp tình cảnh này cũng không chịu nổi châm biếm Nguyệt Vân.

“Xấu hổ sao? Người cảm thấy xấu hổ là cô mới đúng đấy. Nhìn xem Quốc Thiên sống ở nhà cô bị cô đối xử như nào? Còn bị người trong nhà coi ra sao không lẽ cô lại giả lơ là không biết được sao? Nếu mà không thể thực hiện được nghĩa vụ của một người vợ thì hãy buông anh ấy đi.”

“Cô …cô”

Nguyệt Vân tức không nói nên lời.

“Tôi thì sao hả? Cô rõ ràng là ghét chán nản anh ấy nhưng lại muốn độc chiếm anh ấy. Còn sai bảo anh ấy đủ điều cô nghĩ xem cô có xứng với anh ấy không. Cô không hề xứng đáng.”

“Tôi không xứng không lẽ cô xứng với anh ấy hả?”

Lan Ngọc hừ lạnh một tiếng.

“Đúng vậy, tôi xứng hơn cô một chút. Một chút đó cũng thay đổi hết những việc cô làm với anh ấy nhiều.”

Quốc Thiên cười trừ, khuôn mặt lạnh ngắt mồ hôi lạnh đổ đầm đìa. Trong bụng gào thét không ngớt.

“Bác sỹ Lan Ngọc ơi, bà mà nói tiếng nửa là bà đang gián tiếp cào mồ của tôi đó. Ôi trời đất ơi!!”

Quốc Thiên dựa vào ghế, khuôn mặt thẫn thờ ra nhìn vào hư không mà tiếp nhận cơn bão số hai.

Nguyệt Vân hét lớn vào điện thoại.

“Cô là đồ không biết xấu hổ. Cô được lắm.”

Hét xong Nguyệt Vân ngắt điện thoại xong đưa đôi mắt đỏ phừng phừng như chứa ngọn lửa nhìn Quốc Thiên.

“Bà xã này, chỉ là…”

Bốp!!

Nguyệt Vân ném thẳng điện thoại vào mặt Quốc Thiên rồi cất giọng la mắng.

“Thế mà anh bảo là không có gì à. Không có gì của anh đấy, người ta tới tận cửa dâng tận miệng chỉ cần chờ tôi thoái vị là nhảy vào liền đó. Anh vui chưa hả, mau cút đi cho tôi.”

Quốc Thiên vội vàng thanh minh.

“Không có đâu, Nguyệt Vân em hiểu lầm rồi đó thực sự giữa anh và cô ấy không có bất cứ mối quan hệ tình cảm nào cả. Có lẽ bác sỹ Lan Ngọc nghe những lời từ người yêu cũ của anh đầu độc bằng mấy lời châm ngòi ly gián nên mới nói vậy thôi. Em thì biết giọng lưỡi con Khả Như người yêu cũ anh rồi còn gì, trước em có gặp cô ta rồi mà.”

Ánh mắt của Nguyệt Vân vẫn không có gì thay đổi, long lên sòng sọc.

“Bây giờ anh có cút không thì bảo?”

Quốc Thiên nổi da gà vội vàng đáp.

“À..ờ..anh cút, anh cút ngay…”

Quốc Thiên chỉ biết cắn răng bước xuống xe.

Vừa bước xuống xe, Nguyệt Vân nhanh chóng ngồi vào ghế lái, rồ ga phóng đi nhanh chóng.

Quốc Thiên đứng đơ người ra hít bụi rồi lấy khăn chặm mồ hôi.

Bên này, Lan Ngọc cũng đặt điện thoại xuống, thở một hơi dài. Cô bước lại chiếc gương mặt cô đỏ ửng

“Khi nãy mình nói cái gì vậy trời.”

Rồi tự tay đánh vào mặt mình

“Trời ơi, mình bị điên hay sao mà lại nói những lời như vậy được cơ chứ. Khác nào tự mình bôi phân lên người mình. Hi vọng Quốc Thiên sẽ không hiểu lầm mình có ý gì với anh ấy.”

Đang cảm thấy tự dằn vặt bản thân mình thì một cuộc gọi tới.

“Là Quốc Thiên, không hay rồi liệu có phải là cô vợ của anh ta nghe máy nữa không đây.”

Lan Ngọc hít một hơi sâu rồi bắt máy nghe.

“Lan Ngọc à, chuyện toa thuốc của mẹ tôi cô đã lấy giúp chưa. Giờ tôi quay lại bệnh viện lấy đây.”

Lan Ngọc những nhẹ hồn khi người bắt máy là Quốc Thiên.

“Chuyện này thì anh cứ an tâm. Tôi đã lấy đủ theo toa của anh rồi, tôi còn bào chế cả thuốc giúp anh nữa, chỉ có cái đan sâm trăm năm là bệnh viện tôi không có. Tôi cũng gọi cho ông nội hỏi thử thì bên Dược Chi Lan cũng đang hết hàng chưa nhập thêm về. Hay là anh bỏ hoặc đổi sang sâm thường đi.”

“Không được, bài thuốc của tôi cốt lõi nằm ở sâm trăm năm. Bỏ nó đi thay bằng loại khác chỉ khiến thuốc không có công dụng mà ngược lại còn phản tác dụng nữa. Vậy cảm ơn cô đã giúp đỡ tôi, bác sĩ Lan Ngọc.”

Lan Ngọc vội vàng tiếp chuyện.

“Còn chuyện kia thì sao? Có phải tôi vừa gây rắc rối cho anh đúng chứ.”

Quốc Thiên đáp.

“Có chứ, đáng lý được ôm người đẹp về dinh rồi mà lại thành ra như này nên cô bù cho tôi một người đẹp khác đi.”

“Anh thật là…không nói chuyện với anh nữa, lưu manh.”

Lan Ngọc nói bằng giọng hờn dỗi rồi tắt máy.

Quốc Thiên nhìn lên bầu trời thở dài một tiếng rồi bước ra bắt taxi quay ngược lại bệnh viện.
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 64: Thủ đoạn


Nguyệt Vân trở về nhà khuôn mặt lộ vẻ không vui.

Thu Cát nhìn vào sắc mặt thay vì đồng cảm với con gái, bà ta hí hửng vui mừng.

“Này, Nguyệt Vân sao rồi hả? Có phải con đã bắt tại trận thằng chó chết ấy cùng con đi3m rẻ tiền kia rồi đúng không.”

Nguyệt Vân thở dài.

“Mẹ à, con đang mệt lắm mẹ đừng nói nữa có được không?”

“Mẹ biết ngay mà, con bắt quả tang rồi đúng không. Cái thằng chó đó dám làm vậy với con gái yêu của mẹ. Ngay từ đầu mẹ đã nói con rồi mà không chịu tin. Ngày mai, con hẹn nó đúng chin giờ sáng tới ủy ban nhân dân thành phố làm thủ tục ly hôn.”

Nguyệt Vân cau mày quay qua nhìn Thu Cát.

“Con không có ly dị? Ai nói con muốn ly dị cơ chứ. Con không đi đâu mẹ đừng có mà nói nữa.”

Nghe Nguyệt Vân nói thế bà ta nhảy cẫng lên tức giận.

“Trời ơi, con gái của mẹ. Con bị dính bùa của nó rồi đúng không. Mai mẹ đi mời thầy về giải bùa cho con. Con nghĩ sao mà lại cứ theo cái thằng đó làm gì cơ chứ. Nó đã bạc tình bạc nghĩa với con rồi mà con còn quan tâm nó làm cái gì.”

“Con không muốn giải thích gì nhiều nữa, giờ con mệt lắm rồi.”

Thu Cát không quan tâm tới vẻ mệt mỏi của Nguyệt Vân, bà ta lại tiếp tục chửi cho đã miệng.

“Bộ đàn ông trên thế gian này chết hết rồi hay sao hả, Nguyệt Vân. Mà con cứ khăn khăn giữ cái thằng chó chết đó làm gì. Mẹ thấy cậu Trần Đôn là người yêu thương con nhất đó. Nếu được thì ngày mai mẹ sẽ qua đó nói chuyện với cậu ấy cho.”

Nghe thấy tên Trần Đôn, sắc mặt của Nguyệt Vân thay đổi bực tức hẳn ra.

“Mẹ, có phải mẹ uống nhầm thuốc gì không hay mẹ đã quên những gì tên Trần Đôn kia đã gây ra cho con sao. Sao mẹ cứ nói cái tên khốn đó ra trước mặt con làm gì cơ chứ. Nghe tên hắn mà con nổi da gà khó chịu khôn xiết rồi đây này.”

Thu Cát nghe thế không la mắng nữa chỉ bĩu môi nói.

“Cậu Trần Đôn còn đỡ hơn cái tên vô dụng kia nhiều lần. Cái thằng bạc bẽo đó nó ngoại tình kia kìa!”

Nguyệt Vân tức giận không nói gì nữa đi những bước nặng trĩu thành tiếng lên phòng.

Đóng sầm cửa lại vang thành tiếng lớn.

Thu Cát lắc đầu.

“Đúng là con bé ngu dốt, phải mời thầy về trừ tà gỡ bùa cho nó bớt u mê cái thằng kia mới được.”

Nguyệt Vân lao thẳng lên giường nằm, cô bực bội đánh lên gối.

“Quốc Thiên, Quốc Thiên, tại sao anh lại làm thế hả.”

Vì quá mệt mỏi nên cô ngủ một giấc không thèm ăn cơm.

Bảy giờ tối, vẫn như mọi ngày.

Nguyệt Vân vừa tắm xong bước vào phòng thì nhân được một cuộc điện thoại.

“Chắc là Quốc Thiên rồi. Được lắm để xem anh năn nỉ tôi gì nào?”

Nhưng không phải như những gì Nguyệt Vân nghĩ, cú điện thoại đó là của thư ký Nhu Thùy của mình gọi.

“Alo, xin lỗi vì đã gọi giờ này cho tổng giám đốc Đào ạ.”

“Không sao, mà có gì không?”

“Tôi gọi để báo, ngày mai có cuộc họp quan trọng tại công ty chi nhánh của chúng ta vào chín giờ ngày mai, có ba thành viên của hội đồng quản trị đến dự, tất cả các giám đốc của các chi nhánh đều sẽ tới tham gia. Địa điểm là phòng họp số ba tầng thứ hai ạ.”

“Ừ, tôi biết rồi.”

Nói xong, Nguyệt Vân tắt máy thở dài một tiếng.

“Ngày mai, bà nội sẽ lôi mình ra chém mất, không biết sẽ như nào đây trời.”

Nguyệt Vân đưa tay xoa xoa đầu cảm giác bất an trong long.

Cô liếc nhìn đồng hồ.

“Cái tên Quốc Thiên này, giờ còn đi đâu không biết nữa tí nữa về biết tay tôi.”

Rồi thời gian cứ trôi dần đều.

“Chín giờ rồi, giờ vẫn chưa chịu về sao. Quốc Thiên anh được lắm.”

Khoảng hai tiếng sau.

Nguyệt Vân xém tí ngủ quên giật mình dậy nhìn đồng hồ.

“Cái gì mười một giờ rồi sao, cái tên Quốc Thiên này. Không lẽ mình bỏ anh ta giữa đường là gián tiếp cho anh ta lên giường với con bác sĩ kia hay sao.”

Trong lòng Nguyệt Vân rối bời.

“Đừng nói, anh ta lêu lổng với cô ta là thật đấy chứ. Trời ơi tức điên lên mất.”

Nói xong, Nguyệt Vân gọi cho Quốc Thiên.

Vừa mới nghe tiếng nhấc máy, Nguyệt Vân đã xổ cho một tràn.

“Quốc Thiên, anh đi đâu mà giờ vẫn chưa về vậy hả? Anh có biết mấy giờ rồi không. Không lẽ nào anh lại tằn tựu với con bác sĩ đó được.”

Quốc Thiên thản nhiên nói.

“Ơ, em nói gì vậy. Anh đang ở nhà mà.”

“Ở nhà cái đầu anh ấy, anh ở nhà con bác sĩ đó à.”

“Sao lại thế được kia chứ. Anh đã nói với em rồi, anh và bác sĩ Lan Ngọc không có gì cả. Anh đang ở nhà chăm sóc cho mẹ.”

“Cái gì nhà anh đâu mà…hả. Cái gì! Mẹ đã xuất viện rồi sao?”

“Đúng vậy, mẹ đã tỉnh lại rồi. Người ta cũng kiểm tra rồi không có gì đáng ngại nên mới cho xuất viện chứ ở trong đó tù túng làm gì cơ chứ?”

Nguyệt Vân rất kinh ngạc khi nghe tin này.

“Sao mẹ tỉnh lại khi nào? Mà anh không báo cho em biết trước chứ?”

Quốc Thiên cũng thản nhiên nói.

“Em đuổi anh đi mà, anh cũng có kịp nói gì đâu. Mà anh nhớ lúc em gây sự ở bệnh viện anh cũng đã nói kê thuốc cho mẹ mà.”

Nghe tới đây, Nguyệt Vân chỉ biết lặng người, nghĩ sao mà mẹ chồng mình ra viện cô không quan tâm mà còn hành xử ghen lung tung thật là khó coi.

“Vậy..vậy anh đang ở đâu, gửi địa chỉ đi. Ngày mai em qua thăm mẹ.”

“Ừ, vậy không có gì nữa anh cúp máy nhé.”

Nguyệt Vân thở dài một tiếng rồi cũng lăn dài lên giường rồi đánh giấc tiếp.

Quốc Thiên bên này thì khá là vui mừng vì Nguyệt Vân gọi là mẹ chứ không gọi bằng mẹ của anh. Khiến anh thấy ấm áp phần nào.

Một đêm dài lại trôi qua trong yên bình.

Sáng hôm sau đúng chin giờ, Nguyệt Vân đã có mắt trước phòng thứ ba tầng thứ hai theo lời thư ký của mình nói. Bước vào trong, Nguyệt Vân ngạc nhiên nhìn xung quanh không một bóng người.

Cô rút điện thoại gọi cho thư ký của mình là Nhu Thùy. Nhưng thuê bao không nhấc máy

“Quái lạ, rõ ràng hẹn mình ở đây mà sao không thấy đâu nhỉ?”

Nguyệt Vân quay sang thấy người nhân viên đang đi ngang qua liền gọi lại hỏi.

“Hôm nay có bữa họp mà sao người vẫn chưa tới vậy?”

“Dạ thưa tổng giám đốc, mọi người đang họp ở tầng một phòng số một ấy ạ.”

Nguyệt Vân ngớ người ra vội vội vàng vàng chạy ngay tới phòng họp. Nhưng lúc này cuộc họp đã diễn ra được ba mươi phút.

Chủ trì cuộc họp là con thứ của nhà họ Đào là Đào Mạnh Thường, vừa thấy Nguyệt Vân bước vào thì liền trách móc không nương tình.

“Đào Nguyệt Vân, cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không vậy hả? Cô nguyên là tổng giám đốc của chi nhánh vậy mà đi họp trễ tận hơn bốn mươi lăm phút. Cô có biết khái niệm thời gian là như nào không? Hay là cổ ỷ quyền của mình mà lộng hành đây hả, làm việc không có trách nhiệm như vầy thì sao mà quản lý tốt công ty? Tôi thực sự đáng quan ngại về năng lực của cô đó.”

Nguyệt Vân ngớ người ngạc nhiên liền quay sang nhìn Nhu Thùy hỏi.

“Chuyện này là sao vậy hả? Hôm qua cô báo tôi là chin giờ tầng hai phòng số ba mà tại sao giờ lại như thế này.”

Nhu Thùy cũng cất giọng phản bác.

“Hôm qua tôi nhắc tổng giám đốc là tầng một phòng một cơ mà.”

Nói xong cô ta vội vàng cúi mặt xuống không dám nhìn Nguyệt Vân.

Nguyệt Vân tình cờ đưa mắt nhìn quanh. Trên bàn họp, Đào Như Ngọc cười khẩy một cái.

Khoảnh khắc ấy, Nguyệt Vân đã biết kế hoạch là của ai
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 65: Người mới


Nguyệt Vân còn ngạc nhiên hơn người bán đứng cô lại là cô thư ký của mình Nhu Thùy.

Nhớ những ngày đầu Nhu Thùy khó khăn. Chính Nguyệt Vân là người đã chọn cô ta ra từ trường đại học, cho cô ta những đãi ngộ cao như một giám đốc. Nhờ thế mà cô ta vượt qua được khó khăn giúp gia đình mình trở nên khấm khá hơn. Còn đứng ra giúp đỡ nhiều trong sinh hoạt.

Ấy vậy mà giờ đây, người mà Nguyệt Vân đặt niềm tin cho thì lại đang bán đứng cô. Đây không phải là ăn cháo đá bát hay sao. Một kẻ vong ơn bội nghĩa như này thật không thể nào tha thứ.

Đào Như Ngọc đứng lên nói.

“Thôi cô đừng có mà đổ cho thư ký của mình nữa. Cô ta không có tội tình gì cả đâu. Người có tội chính là cô đấy, Nguyệt Vân. Cô ngủ quên đi trễ mà còn lại đổ lỗi người khác, cô có biết nhục hay không hả?”

Nguyệt Vân lên tiếng phản bác.

“Tôi không có ngủ quên, rõ ràng là…”

“Cô có im mồm ngay không hả? Làm sai thì nhận tội đi còn cố gồng lên mà phản bác lại sao. Cô nghĩ cô oan à.”

Đào Duy Thường lên tiếng cắt ngang lời Nguyệt Vân.

Đào Như Ngọc lắc đầu nói giọng mỉa mai.

“Thật là.. Nguyệt Vân này, cái đứa con ghẻ bị nhà họ Trần xua đuổi kia đã cố gắng mang tờ hợp đồng trị giá chục tỷ tới cho cô. Vậy mà sao cô nhìn xem, chính cô là người phá vỡ tờ hợp đồng ấy. Giờ cô còn gân cổ lên cãi càng cho được sao hả? Tôi thiết nghĩ cái ghế tổng giám đốc của cô nên đưa lại cho tôi còn tốt hơn.”

Đào Như Ngọc là con gái của Đào Mạnh Thường, người đang chủ trì cuộc họp này, cô ta đang âm mưu nhắm tới chiếc ghế tổng giám đốc chi nhánh của Nguyệt Vân, thủ đoạn ngày hôm nay cũng đã có sẵn trong kế hoạch của hai cha con nhà này.

Nguyệt Vân phản bác.

“Đào Như Ngọc, cô đừng có lớn tiếng ăn nói bừa bãi ở dây, cô không phải là người trong hội đồng quản trị. Càng không phải là người thuộc chi nhánh của tôi thì cô có tư cách gì mà lên nắm quyền cho được chứ.”

Nguyệt Vân chỉ tay ra hướng cửa.

“Cô không là gì ở đây cả, mời cô ra ngoài cho tôi.”

Rầm!!

Mạnh Thường đập mạnh tay lên bàn quát.

“Người cần rời khỏi đây là cô đó, Nguyệt Vân. Từ giờ trở đi cô không còn là tổng giám đốc chi nhánh của cô nữa. Vị trí của cô bây giờ thuốc về Đào Như Ngọc.”

“Cái gì cơ chứ? Tại sao lại vô lý như vậy được.”

Mạnh Thường bực bội cau mày nói.

“Cô đừng có nói từ vô lý ở đây với tôi. Tôi nói rõ với cô rồi người có năng lực như cô không thể nào mà lãnh đạo được công ty.”

Đào Như Ngọc đứng lên mỉm cười nói.

“Tôi là Đào Như Ngọc, sau này mong được mọi người giúp đỡ cho.”

Vừa dứt lời xong Đào Như Ngọc lườm ngoắt cao ngạo nhìn về phía Nguyệt Vân.

Mạnh Thường vỗ tay hồ khởi, các thành viên trong ban hội đồng quản trị cũng vỗ tay không ngớt.

Các giám đốc chi nhánh thì ngớ người không biết chuyện gì đang xảy ra. Cũng vỗ tay theo chứ không dám ý kiến gì nhiều.

Nguyệt Vân nắm cú tức giận quay sang nói.

“Bác Ba, tôi là tổng giám đốc chi nhánh sao có thể tùy tiện nói cắt chức là cắt chức thế nào hả?”

“Cô còn gì để nói nữa sao? Thắc mắc đúng không. Tôi có đem theo công văn tới cho cô xem đây.”

Mạnh Thường rút ra một tập văn kiện ném xuống trước mặt Nguyệt Vân.

“Cô đọc cho kĩ vào. Cô thấy đấy, tất cả đã được sự đồng ý của ban hội đồng quản trị. Ai cũng kí tên hết vào đó rồi. Và cũng thống nhất với đề xuất cho Đào Ngọc Như làm tổng giám đốc chi nhánh của cô.”

Nguyệt Vân lấy tờ văn kiện lên lật ngược lật xuôi. Cô vẫn không tin được là tất cả mọi người lại đồng ý với yêu cầu đó.

Rõ ràng trước đây ai cũng khen ngợi cô giờ đây thì lại quay lưng đồng loạt với cô. Xem xong tim cô thót lên, tràn đầy sự đau lòng, buồn bã và phẫn nộ.

Mạnh Thường nói tiếp.

“Hầu như chúng tôi ai cũng biết trước cô sẽ gây ra họa lớn nên tờ văn kiện này đã được lập từ trước chỉ đợi sự sai lầm ngu dốt của cô mà thôi.”

“Vậy là các người đã âm thầm mọi chuyện sắp đặt từ trước để đẩy tôi đi sao?”

Nói tới đây tất cả ai cũng cúi gầm mặt không dám ngước lên nhìn Nguyệt Vân.

“Công ty chi nhánh này là tâm huyết của tôi, tôi đã vất vả gầy dựng từng chút một ấy vậy mà giờ các người lại đẩy cho không người khác. Có phải là tôi thành may áo cưới cho người ta không hả?”

Mạnh Thường tức giận hét lớn.

“Cô có câm mồm đi ngay không. Cô hiện tại không có tư cách gì để mà nói nữa.”

Nói xong ông quay qua nhìn về phía con gái mình nở nụ cười nói.

“Bây giờ tôi xin tuyên bố, Đào Như Ngọc sẽ đảm nhiệm trách nhiệm tổng giám đốc chi nhánh Thành Nam của công ty vật liệu xây dựng Đào Thị, xin mọi người cho một tràng pháo tay lần nữa để chúc mừng cho tân tổng giám đốc của chúng ta.”

Mọi người trong phòng họp lúc này ai cũng vỗ tay chúc mừng, còn hết lời tâng bốc.

Nguyệt Vân như đứng chết lặng nhìn cảnh tượng mọi thứ bỗng chốc vụt biến khỏi tay cô.

Đào Như Ngọc nhìn Nguyệt Vân đau buồn. Cô ta khoái trí rồi nói tiếp.

“Cảm ơn mọi người đã nghênh đón tôi nồng nhiệt, để đáp lại ân tình đó tôi, tổng giám đốc mới của chi nhánh Thành Nam sẽ tăng lương cho toàn bộ nhân viên ở đây lên ba mươi phần trăm nữa. Mọi người thấy có được không?”

Tất nhiên dùng tiền thì có thể giải quyết được mọi chuyện. Những người nhân viên khi nãy còn hơi không thuận với quyết định của lãnh đạo. Khi nghe được tăng lương thì hầu như ai cũng hồ khởi mà quên đi những cái khác.

Ai nấy cũng đều nhiệt liệt vỗ tay chúc mừng.

“Ngoài ra, có một người mà tôi thấy xứng đáng nhất để cùng tôi làm việc tới sau này. Đó là Nhu Thùy.”

Cô ta đứng lên cười đưa tay như là hoa hậu thân thiện vẫy chào mọi người.

“Tôi bổ nhiệm Nhu Thùy sẽ là thư ký riêng của tổng giám đốc, tiền lương và đãi ngộ của cô ấy sẽ hơn một bậc.”

Tất nhiên không ai ý kiến gì mà còn vỗ tay nhiệt liệt hơn.

“Cảm ơn tổng giám đốc, cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Tôi sẽ cố gắng hơn gấp nhiều lần cho tổng giám đốc ạ.”

Nguyệt Vân nhìn hai người y hệt như là một vở kịch đang diễn ra trước mặt cô, Nguyệt Vân cười khẩy một cái khinh thường, vì mình không có mắt nhìn người nên giờ cừu thì ít mà sói thì nhiều đổi trắng thay đen chỉ trong nháy mắt.

“À xém tí tôi quên mất vị tổng giám đốc cũ của chúng ta. Cô cứ an tâm tôi đã cân nhắc kĩ rồi.”

“Cân nhắc tôi sao!!”

Nguyệt Vân nhếch miệng cười.

“Không cần cô phải cân nhắc, tôi nghỉ việc.”
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 66: Rời đi


“Cái gì cô đòi nghỉ việc sao? Chưa nghe đãi ngộ của tôi gì hết mà.”

Đào Như Ngọc nhếch miệng cười nói.

“Tôi không cần cái đãi ngộ quý hóa đó của cô.”

“Tại cô chê đấy nhé, tôi đang tính cho cô làm bộ phận chăm sóc khách hàng, tiền lương khoảng chín triệu. Vậy mà cô còn chê nữa sao, rồi nghỉ làm thì cô ăn gì đây.”

Nguyệt Vân không nói gì nữa, giận dữ rời ra khỏi phòng dưới sự cười chê của Đào Như Ngọc.

“Đúng là con ngu, những gì mày làm cũng chỉ là cái bước đà để cho tao được lên nắm quyền mà thôi.”

Đào Như Ngọc nhìn bộ dạng rời ra khỏi phòng của Nguyệt Vân mà lấy lòng hả hê không ngớt.

Ting!!

“Này cậu đọc mail mới nhận của công ty chưa. Đào Nguyệt Vân bị sa thải rồi, tân tổng mới của chúng ta là Đào Như Ngọc”

“Cái gì cơ sao lại như vậy được cơ chứ.”

“Đúng rồi, Đào Như Ngọc chỉ là một nhân viên quèn bên cơ sở khác tại sao cô ta lại một bước lên tổng giám đốc được cơ chứ.”

“Đúng là cái nòi con ông cháu cha, nhưng mà Nguyệt Vân cũng là con cháu nhà họ Đào cơ mà, sao có thể?”

Đám nhân viên bàn tán xôn xao về tin nhắn thông báo chung cho toàn công ty về việc tân giám đốc mới của chi nhánh.

Ai cũng ra vẻ bất bình với quyết định này, nhất là những nhân viên đã cùng Nguyệt Vân từ những ngày mới thành lập công ty.

“Không được, chúng ta không được để tổng giám đốc Nguyệt Vân đi được. Cô ấy đã đối xử với chúng ta rất tốt thế mà giờ để cho cô ấy đi dễ dàng vậy sao.”

“Đúng rồi, phải đứng lên bảo vệ cho tổng giám đốc của chúng ta.”

Đám nhân viên ai cũng bức xúc, đống lòng đứng lên để giúp Nguyệt Vân.

“Này mọi người biết tin gì chưa?”

Một người nhân viên từ phòng họp về cất giọng hoan hỉ nói.

“Có gì mà cậu vui tới như vậy kia chứ, tổng giám đốc của chúng ta bị sa thải kia kìa.”

“Chuyện đó không quan trọng đâu, tổng giám đốc mới quyết định tăng lương ba mươi phần trăm cho toàn bộ nhân viên trong công ty…”

“Cái gì cơ…”

Nguyệt Vân tiến vào phòng của mình thu dọn đồ đạc, nhìn căn phòng đã gắn bó với mình từ dạo hồi không có gì cho tới bây giờ. Cô không nỡ lòng mà buông tay giao phó cho kẻ khác nhưng biết sao được tiếng nói của cô ở nhà họ Đào này quá nhỏ. Thêm với việc không ai thèm đứng ra nói tiếng nào giúp cô, cô càng hiểu ra rút lui chính là tốt nhất cho bản thân mình chứ ở đây có ngày cũng tăng xông mà chết mất.

Nguyệt Vân thu dọn xong đồ đạc của mình gói gọn trong một chiếc thùng carton rồi bước rời ra.

Đám nhân viên thấy Nguyệt Vân thì cúi gầm mặt, cái khí thế khi nãy đã bị dập tắt bởi thế lực của đồng tiền, ai cũng không muốn dây dưa nhiều với cô vì sợ không được tăng lương dù trước đó Nguyệt Vân đã đối xử tốt với mọi người.

“Chào mọi người, tôi đi đây.”

Ai cũng giả điên, giả điếc coi như không nhìn thấy Nguyệt Vân đang đứng đó chào. Giờ tâm trạng chung hầu như ai cũng mong Nguyệt Vân đi nhanh lẹ càng sớm càng tốt. Thật là lũ vô ơn.

Thấy không ai ra chào hay hỏi gì mình, Nguyệt Vân càng thấy thất vọng vô cùng, mắt cô hoen đỏ trong lòng như nhói lên. Vừa tính quay đi tiếp thì chạm mặt Nhu Thùy đang đi tới.

“Tại sao vậy, Nhu Thùy. Tôi đối xử với cô rất tốt mà sao cô lại làm như vậy với tôi.”

Nhu Thùy bĩu môi.

“Tốt sao, bộ cái tốt của cô là tôi được no cả đời hay sao hả. Bà chị à, thời của chị đã hết rồi chị đừng nói gì nữa mà về hương sống an nhàn cho qua ngày đi. Có trách thì trách chị không có tiếng nói trong nhà họ Đào thôi.”

“Không lẽ cô là kẻ vong ơn tới như vậy thật sao, Nhu Thùy.”

“Chim khôn chọn cây mà đậu, người khôn chọn chủ mà thờ. Có trách thì tại cô không khôn thôi.”

Nghe tới đây, Nguyệt Vân tức giận cắn bĩu môi.

“Được lắm, cô nói vậy hy vọng cô không phải hối hận.”

“Có gì mà phải hối hận chứ, tôi sẽ không bao giờ hối hận. Tạm biệt cựu tổng giám đốc.”

Nói xong, Nhu Thùy cười khẩy một cái rồi lắc mông đi trên chiếc giày cao gót màu trắng điệu bộ hống hách mà bước đi.

Cùng thời điểm lúc đó, tại tổng công ty của Đào thị.

Một bóng hồng vội vã chạy vào, bộ dạng hớt hải nói.

“Nguy rồi thưa tổng giám đốc, có chuyện xấu rồi.”

“Chuyện gì mà cô hớt hải thế nói mau.”

Cô ta vừa thở vừa nói.

“Vừa rồi bộ phận tiếp thị xác nhận, công ty bất động sản Song Luân, không kí hợp đồng với công ty Đào thị của chúng ta nữa ạ.”

“Cái gì cơ chứ.”

Đào Duy Khải trợn tròn mắt, không tin nổi những gì mình vừa được nghe.

Song Luân là công ty bất động sản lớn nhất ở Thanh Châu, gần đây đã mua liên tiếp lại bốn lô đất khổng lồ ở phía Bắc thành phố, tổng diện tích đạt tới trên một triệu mét vuông, tất cả đã bao gồm khu dân cư, khu phức hợp, nhà hang, khu hoạt động thương mại khác…Ý đồ là muốn xây dựng phía Bắc thành thành phố biểu tượng mới của Thanh Châu.

Nếu tính lượng vật liệu đổ dồn vào dự án này có thể lên tới con số không thể tưởng tượng được. Có thể nói rằng, cái tờ hợp đồng cung cấp vật liệu xây dựng đối với các công ty vật liệu khác mà một mơ ước mà tất cả ai cũng muốn. Nhưng may mắn sao Đào thị lại giành được hợp đồng này nên các công ty khác chỉ biết nhìn mà ứa nước mắt.

Vấn đề về kí hợp đồng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Mà vì vấn đề này nên Đào Thị đã chuẩn bị một quy mô khá lớn vật liệu xây dựng dễ sẵn sàng cung cấp khi kí kết thành công.

“Như thế này thì chết rồi, chết thật rồi. Số lượng hàng công ty chúng ta đã bỏ ra mà bây giờ lại dừng hợp tác ngang như vậy, đợt hàng đầu tiên của chúng ta sẽ thành công cốc, nguồn vốn thì đang vấn đề, ngân hàng thì lại không cho vay. Cứ như thế này công ty của chúng ta sẽ phá sản đóng cửa sớm mất. Phải làm sao đây.”

Đào Duy Khải sốt ruột, đứng ngồi không yên.

“Thưa, tổng giám đốc giờ chúng ta phải làm sao bây giờ.”

“Cô mau hẹn cho tôi gặp mặt tổng giám đốc Châu để nói chuyện. Không thể nào mà thất hẹn như thế được.”

“Nhưng thưa ông, lịch trình thì ông có hẹn cục trưởng Trương ạ.”

“Chết tiệt, vậy cô gọi cho Đào Mạnh Thường bảo nó đi gặp ông Châu thay tôi đi.”

“Vâng tôi sẽ gọi báo cho ông ấy.”

Đào Mạnh Thường nhận được cuộc gọi, hí hửng nghĩ bụng

“Thời tới rồi, Đào Như Ngọc đây là lúc con thể hiện mình cho những người họ Đào thấy, chỉ cần thành công địa vị của con sẽ không còn thấp bé trong mắt những người khác đâu.”

Nghĩ thế xong ông ta liền gọi Như Ngọc tới phòng để nói chuyện.

Lúc này, Quốc Thiên đứng trước cửa công ty chờ Nguyệt Vân. Vừa thấy Nguyệt Vân bước ra tay ôm chiếc thùng carton anh đã nhận ra có gì đã chẳng lành đã xảy tới với cô.
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 67: Thăm mẹ


Nguyệt Vân thấy Quốc Thiên đang đứng bên cạnh chiếc BMW M8 mới toanh cô mới tròn mắt ngạc nhiên.

“Cái gì. Đây không phải là BMW M8 hay sao?”

“Thôi em đưa cho anh chiếc thùng đó đi, lên xe rồi chúng ta nói chuyện tiếp.”

Quốc Thiên đỡ lấy thùng carton của Nguyệt Vân rồi nhét vào cốp sau. Xong tiến lại mở cửa mời người đẹp lên xe.

Vừa bước lên xe, Nguyệt Vân ngạc nhiên khi ghế sau có một cô bé đang ngồi.

“Quốc Thiên, đây là con của ai vậy?”

Quốc Thiên cười nói.

“Đây là bé hàng xóm, tên là Châu Kiều Linh, bố của cháu là Châu Kiệt Luân chắc em cũng biết ông ấy chứ?”

“Gì cơ, đây là con gái duy nhất của ông Châu Kiệt Luân sao? Mà anh nói có phải là ông Châu Kiệt Luân chủ bất động sản Song Luân đúng chứ?”

“Em đoán đúng rồi đó, Nguyệt Vân.”

Nguyệt Vân tròn xoe đôi mắt nhìn Kiều Linh, sao cô mà không biết Châu Kiệt Luân cho được. Phần lớn lợi nhuận của công ty Đào gia là từ công ty bất động sản Song Luân. Cái tên này cô khắc cốt trong tâm sao mà không biết được chỉ có là ông ấy không biết cô thì đúng hơn.

Cô bé nhìn Nguyệt Vân cau mày xong quay qua hỏi Quốc Thiên.

“Chú ơi, dì này là vợ của chú ạ? Sao chú chưa ly dị với dì ấy?”

Quốc Thiên nghe câu hỏi ngây thơ của Kiều Linh anh không đỡ nổi mà phì cười.

“Ai nói với cháu mà chú ly dị với dì cơ chứ.”

Kiều Linh quay sang nhìn Nguyệt Vân hỏi tiếp.

“Dì, không phải dì với chú đã ly hôn rồi hay sao? Sao còn lại tới đây ạ.”

Nguyệt Vân nghe câu hỏi, cô chỉ biết cười trừ.

“Cháu à, dì và chú chưa ly hôn đâu?”

“Thật sao hả dì, trời tiếc quá.”

Quốc Thiên cười hỏi.

“Tiếc gì vậy, Kiều Linh.”

“Chú chưa ly hôn với dì, thì làm sao cháu lấy chú được cơ chứ?”

Nguyệt Vân nghe tới đây thì mới biết cô bé này không có ý gì với mình nên cười hiền hậu nói.

“Hóa ra là con thích chú Quốc Thiên hả? Vậy thì phải lớn hơn tí nữa mới được.”

“Mà cô không nói dối con chứ, sao bữa trước con tới nhà cô. Có cô nào bảo dì với chú ly dị cơ mà.”

“Không có đâu, họ nói đùa đó thôi.”

Nghe tới đây thì cô biết người mà Kiều Linh nói là Thu Cát.

Quốc Thiên cũng xen vào cười nói.

“Này, Kiều Linh. Cháu có biết ly dị và kết hôn là như nào không vậy hả?”

Kiều Linh hồn nhiên nói.

“Cháu biết chứ chú. Ly dị là không ngủ với nhau nữa. Còn kết hôn là sẽ được ngủ với nhau, bạn cùng lớp bảo cháu như thế. Có cái bạn Kiệt cũng muốn kết hôn với cháu nhưng cháu không chịu, vì bạn ấy tè dầm lắm cháu sợ ngủ với bạn ấy thì sẽ ướt váy của cháu.”

Nghe tới đây cả Quốc Thiên và Nguyệt Vân phì cười. Lời nói của trẻ con không thể xem là thật nhưng lại rất đáng yêu và buồn cười.

“Em thấy đó, Kiều Linh rất đáng yêu. Anh muốn sau này con chúng ta sẽ dễ thương như này.”

Nguyệt Vân ửng đỏ mặt không nói gì quay sang hướng khác.

Được một lúc sau thì điện thoại của Nguyệt Vân reo lên. Là cuộc gọi tới từ Thu Cát.

Bà ta cũng đã nhận được tin, Nguyệt Vân bị sa thải khỏi công ty nên rất sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

“Mẹ à, con đây.”

“Nguyệt Vân à, sao vậy hả con ơi. Có thật là con bị sa thải không vậy hả, con đừng làm mẹ sợ nha con.”

“Con nghỉ thật đó mẹ ơi.”

Thu Cát r3n rỉ nói.

“Ối giời ơi là trời, phải làm sao đây là trời. Rồi mất nguồn thu nhập chính thì giờ ba mẹ con chúng ta đi đâu đây hả con ơi là con.”

Dù không bật loa ngoài nhưng Quốc Thiên cũng nghe được giọng r3n rỉ của bà ta, đúng là tông giọng đặc biệt chỉ có một.

Giây kế tiếp, như là ai đạp phải cái đuôi bà ta la toáng lên như cháy nhà tới nơi.

“Nhà của chúng ta phải làm sao đây hả con ơi. Sắp không có tiền ăn tới nơi rồi, chỉ có thể uống gió tây bắc mà thôi. Mẹ không đồng ý nhà mình đi xin ăn đâu? Không thể nào làm cái trò nhục nhã ấy được. Tất cả tại tên Quốc Thiên.”

Chuyển biến tâm trạng của Thu Cát còn nhanh hơn cả tốc độ trở mặt của người yêu cũ.

“Mẹ à, cái này liên quan gì tới Quốc Thiên cơ chứ?”

“Không nó thì còn ai vào đây, thằng rác rưởi không có tài cán gì như nó, chỉ có gây họa là giỏi. Nếu nó không khoác lác ở nhà họ Đào thì sao con bị đuổi được kia chứ, trời ơi sao mà tôi khổ vậy trời.”

“Thôi mà mẹ, đây là công việc chứ có phải là chuyện riêng đâu?”

“Mẹ quyết định rồi. Mẹ sẽ tìm Trần Đôn, cậu ta sẽ giúp đỡ cho nhà chúng ta đó.”

“Mẹ có thôi ngay không, con không muốn nhắc lại đâu, giờ con có việc bận rồi con cúp máy đây.”

Không thể buông tha cho Nguyệt Vân bà ta lại hét lên inh ỏi.

“Có việc gì mà quan trọng hơn cả việc sắp tới không có tiền cơ chứ. Mẹ đi tìm Trần Đôn đây.”

Quốc Thiên thấy vậy cũng lắc đầu chán nản. Nghĩ bụng

“Cái bà già này lúc nào cũng phải rùm ben lên thì mới chịu nổi. Đúng là con người sống thực tế và quá thực dụng.”

Nguyệt Vân không thể nghe nổi những câu hét trong điện thoại, cô cũng tắt ngang máy rồi khóa nguồn điện thoại.

Vừa mới ngắt xong thì điện thoại của Quốc Thiên lại reo lên liền tức khắc.

Nguyệt Vân cản lại.

“Quốc Thiên, anh đừng nghe.”

“Anh đâu có ngốc tới mức mà anh đi nghe bà ấy chửi cơ chứ.”

Sau đó Quốc Thiên đặt tay lên đùi của Nguyệt Vân.

“Em yên tâm, sau này anh sẽ nuôi em.”

“Anh đừng có mà lớn lối như vậy.”

“Lỗi một phần trong chuyện này cũng do anh cả mà, sao anh lại không có trách nhiệm được cơ chứ.”

Châu Kiều Linh ngồi sau reo lên.

“Eo ơi, mắt cháu sắp mù, tai cháu sắp điếc rồi chú ơi.”

Quốc Thiên cũng cạn lời.

“Này Kiều Linh, ở trường mẫu giáo cô giáo dạy hư cháu hay sao vậy hả?”

“Sao chú hỏi cháu như vậy ạ?”

“Thì chú không biết cô giáo dạy gì cháu nhưng cái chú thấy đầu tiên là cháu bị dạy hư rồi.”

Kiều Linh chống má nói.

“Cô giáo cháu chẳng biết gì cả đâu chú. Mà cũng không liên quan luôn ạ.”

Tơi đây thì Quốc Thiên chỉ biết cười. Đúng là không ai có thể thắng được nó cả.

Trên đường, Nguyệt Vân có nhờ Quốc Thiên chở giúp cô đi mua chút quà để tới bíu Vương Giang. Nếu không có món đồ này thì cô không đủ tự tin để tới trước mặt bà.

Cuối cùng cũng tới khu biệt thự Vạn Đức.

Nguyệt Vân cố nén cảm xúc ngạc nhiên của mình khi bước tới đây. Cô đi theo Quốc Thiên vào trong, nhìn xung quanh, căn biệt thự này còn xa hoa hơn nhà của cô gấp mấy lần, diện tích lớn, thiết bị sang trọng, còn có bể bơi trong phòng.

Cô hoàn toàn bị choáng ngợp trước tất cả những gì mà Quốc Thiên đang có.
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 68: Gặp gỡ


Nguyệt Vân còn chưa hết kinh ngạc này thì lại tới kinh ngạc khác.

Vừa bước xuống bếp thì thấy một người đàn ông và một người phụ nữ đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Vương Giang.

Người đàn ông đó thì cô đã được thấy qua trong ảnh đó là Châu Kiệt Luân và người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh cô có thể đoán được ngay đó là vợ của ông Nhã Hân.

Nhưng điểm đặc biệt hơn là Châu Kiệt Luân và Nhã Hân đang gắp thức ăn cho Vương Giang. Thấy hình ảnh này, Nguyệt Vân chỉ biết đứng há hốc mồm.

“Con về rồi thưa mẹ. Em về rồi thưa anh chị.”

“A, Quốc Thiên về rồi hả em. Để chị xuống lấy bát đũa cho em nhé.”

Nhã Hân tươi cười nói.

“À khoan đã chị, thật ra hôm nay em có dẫn một người tới ạ.”

Cả ba người thắc mắc.

“Ai vậy hả? Là khách quý sao?”

Nguyệt Vân lúc này mới bước ra gật đầu chào, rồi nhìn Vương Giang cô lên tiếng.

“Mẹ ơi, mẹ thực sự đã tỉnh lại rồi ạ! Thật là tốt quá, tốt quá.”

Vương Giang nhận ra Nguyệt Vân nên mỉm cười hiền hậu nói.

“Nguyệt Vân đấy hả? Tới thì tới thôi, còn mua nhiều quà vậy để làm gì cơ chứ.”

Dù trước mặt vậy nhưng trong lòng bà ấy thực sự ghét Nguyệt Vân, vì bà biết con trai bà phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Đào, Nguyệt Vân vốn làm vợ thì ghẻ lạnh, mẹ vợ thì chửi mắng con trai mình. Làm mẹ ai mà không tức giận khi nghe nói như vậy được nhất là đứa con trai duy nhất yêu dấu của mình.

“Bao nhiêu này toàn là đồ tẩm bổ cho mẹ cả ạ. Con xin lỗi vì giờ con mới biết tin mà tới thăm mẹ.”

“Ừm, không sao đâu. Biết cũng được mà không cũng không sao.”

Vương Giang nói.

Quốc Thiên thấy không ổn nên lại cười nói.

“Đây là chút tấm lòng của Nguyệt Vân, mẹ nhận để cho cô ấy vui ạ.”

Nghe Quốc Thiên nói vậy, Vương Giang mới nuốt giận vào trong. Vì trước đó Quốc Thiên cũng thường xuyên nói tốt cho Nguyệt Vân, nói rằng tất cả chỉ là tin đồn vớ vẩn. đều là tại do bản thân anh không cố gắng nỗ lực đặc biệt khi nghe Nguyệt Vân vì muốn giữ hạnh phúc gia đình mà tự lấy dao đâm mình, nhớ tới điều này bà cũng gật đầu mà tạm nguôi.

“Ái chà, khách quý tới nhà vậy thì chị phải xuống làm món gì ngon mới được.”

Nhã Hân niềm nở nói.

Châu Kiệt Luân cũng nén lại vì sự việc trước đó ông tới nhà Nguyệt Vân tìm Quốc Thiên và bị gia đình nhà họ chửi mắng Quốc Thiên thậm tệ. Cũng cười trừ mời Nguyệt Vân ngồi.

Nhã Hân kéo tay Quốc Thiên.

“Quốc Thiên, xuống đây nào. Chị nấu ăn còn em phụ chị nhé.”

Châu Kiều Linh cũng chạy lại chơi với bố.

Nguyệt Vân vẫn nhìn theo chớp mắt, vừa hoảng sợ vừa khó tin những chuyện đang xảy ra. Trong cô dấy lên câu hỏi.

“Tại sao Quốc Thiên lại thân thiết tới như vậy với gia đình Châu Kiệt Luân. Trong khi trước đó mình chưa bao giờ nghe nói gì về cái mối quan hệ này cả. Rốt cuộc chuyện này là sao cơ chứ, không lẽ anh ta giấu mình chuyện gì đó mờ ám đằng sau chưa được giải đáp?”

Lúc này, Đào Như Ngọc và Nhu Thùy đã đi tới trước cửa công ty bất động sản Song Luân mang theo vẻ mặt kiêu ngạo và tham vọng tới.

“Cái chuyện như này chắc cũng dễ dàng với em thôi đúng không, Nhu Thùy?”

“Vâng chị yên tâm em sẽ cố gắng hết mình.”

“Có thế chứ vậy mới là thư ký mà chị tin tưởng nhất.”

Như Ngọc cười vẻ tự tin. Cô ta tới đây nghĩ rằng chuyện này sẽ đơn giản không có gì khó khăn và dám chắc sẽ lấy được lại hợp đồng. Một con người quá tự cao bản thân mình.

Như Ngọc nói.

“Nhu Thùy, chị mang em tới đây vì tin tưởng vào năng lực của em, em tuyệt đối đừng để chị thất vọng mà rơi bè đấy nhé, nếu điều đó xảy ra thật thì dù phải ngủ với người ta em cũng phải đi. Làm sao lấy cho bằng được, nếu thành công thì chị sẽ thưởng em sáu tỷ thù lao, còn chưa kể sau này chúng ta còn là chị em tốt với nhau nữa.”

Nghe tới đây Nhu Thùy sướng tít cả mắt nhưng không nhận ra Như Ngọc đang lợi dụng như một con tốt thí mạng. Nếu có việc gì sai thì chỉ việc đổ cho Như Ngọc là xong.

Vừa tính bước vào của công ty bất động sản Song Luân thì bị bảo vệ cản lại.

“Hai người đi đâu đây, tới đây tìm ai?”

“Bọn tôi tới đây để tìm ông Châu nói chuyện?”

“Các người là ai? Có đặt hẹn trước rồi chứ?”

“Không có đặt, chỉ là chúng tôi muốn tới đây gặp trực tiếp để đàm phán một số chuyện về công việc.”

Người bảo vệ nheo mắt hỏi.

“Vậy xin hỏi hai người thuộc công ty nào?”

“Chúng tôi đến từ công ty vật liệu xây dựng Đào thị.”

Bảo vệ trừng mắt quát.

“Về đi, về đi, công ty chúng tôi không tiếp hai người đâu mau đi đi.”

Như Ngọc tròn xoe mắt.

“Tại sao cơ chứ?”

“Đừng có mà hỏi nhiều, nếu không tôi sẽ dùng biện pháp mạnh đấy.”

Đào Như Ngọc nháy mắt ra hiệu cho Nhu Thùy.

Nhu Thùy hiểu được ý bèn kéo vai áo xuống lộ làn da trắng nõn, kèm với áo ngực đỏ chót đang ôm trọn núi đồi.

“Anh bảo vệ à, anh có phải là hiểu lầm chúng tôi phải không? Chúng tôi là tập đoàn vật liệu xây dựng Đào thị, có quan hệ làm ăn thân thiết với bất động sản Song Luân cơ mà. Anh xem kỹ lại đi.”

Cô ta cố tình phe phẩy cổ áo của mình. Rồi tiến tới đưa tay lên ngực anh bảo vệ gãi gãi nhẹ nhàng mấy cái.

Bép!!

Mặt bảo vệ nhăn lại, tát vào mặt Nhu Thùy một cái.

“Mẹ cái con đi3m này, vợ tôi đang làm việc ở đây mà cô còn dám sờ s0ạng tôi cơ à. Cô có tin tôi đập chết cô không, con đ ĩ! Công ty vật liệu xây dựng của các người đừng mong mà bước chân vào đây. Đây là mệnh lệnh.”

Vừa hét xong những người bảo vệ khác cũng tiến lại xua đuổi.

“Mau cút đi, cút đi.”

Đào Như Ngọc nhăn nhó nói.

“Bị chửi mắng thậm tệ, còn bị đuổi đi không kịp làm gì còn bị trật cả chân. Tức quá đi mất.”

Nhu Thùy tay còn ôm mặt nói.

“Chị à, hình như công ty của chúng ta bị cho vào danh sách đen rồi hay sao ấy? Nếu không thì sao họ lại gay gắt tới như thế được cơ chứ.”

Còn đang bực tức thì Đào Mạnh Thường gọi điện cho Như Ngọc.

“Con gái, cha vừa nhận được tin hôm nay Châu Kiệt Luân không tới công ty làm. Con hãy tới khu biệt thự Vạn Đức, ông ta đang ở đó nhất định con phải ký kết được. Chuyện này bà nội con biết được rồi, bà ấy đang ra lệnh cho con cháu ai đàm phán thành công sẽ cho mười phần trăm cổ phần của công ty, trở thành tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn bây giờ. Bây giờ con phải nắm được bằng mọi giá cơ hội ngàn vàng này bởi các anh em đang tích cực hành động đó.”

Nghe xong, Đào Như Ngọc như là được tăng thêm phần trăm độ tự tin. Không màn đau đớn ở chân quay sang Nhu Thùy nói.

“Nhất định chị em mình phải lấy được tờ hợp đồng ấy càng nhanh càng tốt. Bây giờ tới khu Biệt thự Vạn Đức một đi không được phép thất bại, thành công chị sẽ thưởng em hai mươi tỷ còn thất bại thì em cút mẹ em đi.”

Hai người hùng hổ tiến tới khu biệt thự Vạn Đức, nhưng không có gì là dễ dàng.
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 69: Kinh hãi


Vừa bước tới cổng biệt thự Vạn Đức, Đào Như Ngọc và Nhu Thuỳ lại bị chặn bởi người bảo vệ.

“Các cô đi đâu đây, không phải người của khu biệt thự thì xin mời ra khỏi đây cho.”

Đào Như Ngọc r3n rỉ nói.

“Anh trai ơi, anh trai giúp em chứ nếu không thì hai đứa em chết mất, chuyện này rất là quan trọng ảnh hưởng tới mạng người. Xin anh hãy báo cho ông chủ Châu Kiệt Luân giúp tụi em ạ.”

“Cô làm gì vậy sống chết, mạng người là sao hả?”

“Anh trai cứ gọi nói ông Châu là có Đào Như Ngọc tới tìm có chuyện quan trọng ạ.”

Người bảo vệ nghe những lời bịa đặt của Đào Như Ngọc cũng mủi lòng nhiệt tình giúp.

“Được thôi, để tôi giúp hai cô.”

Nói xong anh ta rút điện thoại gọi cho Châu Kiệt Luân.

“Tổng giám đốc Châu ạ, có cô gái tên Đào Như Ngọc muốn gặp ông. Cô ta bảo có chuyện gấp ….”

Chưa để người bảo vệ nói tiếp, Đào Như Ngọc vội vàng tiến lại giật lấy điện thoại trên tay,

“Thưa ông, tôi là Đào Như Ngọc của công ty vật liệu xây dựng Đào thị. Ông có thể cho tôi gặp năm phút được không ạ? Mong ông đồng ý.”

Bên kia, Châu Kiệt Luân đang dùng cơm với mọi người dở. Ông ngước nhìn Nguyệt Vân đang ngồi ăn cơm cùng rồi nói.

“Cô đợi tôi lát.”

Sau đó, ông đừng dậy kéo tay Lâm Dương ra một bên hỏi nhỏ.

“Quốc Thiên, có chuyện này tôi cần nói với anh.”

“Sao có chuyện gì vậy ạ? Anh cứ nói em nghe.”

“Bữa trước tôi có tới nhà họ Đào tìm cậu, nghe những người bên đó chửi mắng cậu thậm tệ còn không coi cậu ra gì nên tôi mới tức giận chấm dứt hợp đồng với bên Đào thị. Giờ Đào Như Ngọc tới đây tìm tôi, cậu thấy có nên để họ vào không?”

Tất nhiên ấn tượng xấu của Châu Kiệt Luân với Nguyệt Vân rất xấu. Khi nãy qua ánh nhìn của ông cũng biết, nếu đổi lại người tới gặp là Nguyệt Vân thì ông đã từ chối ngay, nhưng thấy Quốc Thiên và cô ta chưa li dị nên ông muốn hỏi ý Quốc Thiên một câu.

Quốc Thiên nghe thấy câu hỏi của Châu Kiệt Luân, liền tỏ ra kinh ngạc. Không ngờ Châu Kiệt Luân lại làm điều này vì mình.

Quốc Thiên lắc đầu thẳng thừng nói.

“Chuyện này anh không cần phải hỏi ý kiến em đâu. Nếu là Đào Như Ngọc thì anh cứ đuổi cô ta về đi vì dù sao vợ em cũng không làm việc cho Đào thị nữa.”

“Cái gì? Bộ có chuyện gì xảy ra sao.”

Quốc Thiên cười khổ.

“Cô ấy vừa bị đuổi việc vì em. Dạo trước em có chọc giận bà cụ Đào cho nên giờ bà ta gây khó dễ cho Nguyệt Vân.”

“Không ngờ người cùng một dòng máu mà lại đối xử với nhau ác độc tới như vậy.”

Châu Kiệt Luân lắc đầu.

Ông đang định quay qua gọi bảo vệ đuổi đi thì điện thoại của Quốc Thiên reo lên.

“Là Ánh Thu, con nhóc này gọi mình làm gì?”

Quốc Thiên suy nghĩ một hồi rồi cũng nhấc máy nghe nhưng đầu dây bên kia là giọng của Thu Cát.

“Quốc Thiên, con bé Nguyệt Vân đang ở chỗ mày đúng không?”

“Có chuyện gì không? Nếu không có gì thì con cúp máy đây?”

“Mẹ thằng ch… À khoan đừng tắt máy cậu phải nghe tôi nói này.”

Tông giọng của bà ta đổi hẳn vẻ gượng gạo.

“Có chuyện gì nói nhanh lên giúp con. Con đang bận lắm.”

“Cái… Tôi nói cho cậu nghe có chuyện lớn rồi đây. Nguyệt Vân đã bị đuổi mất rồi đó cậu có biết không, nhưng có cơ hội để quay trở lại một cách đường đường chính chính. Bà cụ Đào nói rằng hợp đồng của công ty vật liệu Đào thị và công ty bất động sản Song Luân đã hết thời hạn. Nếu ai đàm phán thành công thì sẽ được hưởng phần trăm cổ phần của công ty và còn được lên tổng giám đốc của Đào Thị. Cậu nhất định phải nói cho nó biết nghe chưa!!”

Giọng bà ta rất lớn, ngay cả không mở loa ngoài nhưng vẫn the thé tới bên tai của Châu Kiệt Luân.

“Cậu nghe đây, đây cũng coi như mệnh lệnh. Cậu phải nói Nguyệt Vân nếu không cả nhà tôi, cả cậu, hay mẹ cậu cũng sẽ xong đời.”

Quốc Thiên nhếch miệng cười.

“Cái gì mà xong đời chứ…”

Châu Kiệt Luân nở nụ cười kì quái ra hiệu Quốc Thiên ngắt máy, xong nói.

“Công ty vật liệu xây dựng Đào Thị, thật là thú vị đấy. Tôi có ý này …”

Bên ngoài, Đào Như Ngọc đang sốt ruột đứng ngồi không yên thì điện thoại của bảo vệ chợt reo lên.

Cô ta chạy tới hóng hớt tình hình như là đang chờ canh giải độc đắc trên đài.

“Được rồi, cho cô ta vào đi.”

Nghe tới đây cả hai người Như Ngọc và Nhu Thuỳ hớn ha hớn hở ăn mừng vì nghĩ rằng khởi đầu thành công được một nửa rồi.

“Lát nữa vào gặp ông ấy, sử dụng hết những gì cô đang có trên người cho ông ấy để ông ấy kí cho bằng được nghe rõ chưa.”

“Vâng thưa sếp.”

Nhu Thuỳ hí ha hí hửng, tưởng tượng khung cảnh mười ba tỷ đang bay về phía mình. Còn tưởng ra viễn mộng xài số tiền lớn như vậy vào mục đích gì. Còn xa hơn, cô ta nghĩ tới cảnh ngủ cùng với Châu Kiệt Luân, đúng là một bước mà hoá phượng hoàng bụng hí hửng thầm nghĩ.

“Năm nay đúng là năm đại cát của mình mà, cứ thuận lợi như diều gặp gió như thế này còn đỡ hơn làm cho con ngu Nguyệt Vân. Làm ** li của nó vừa cực chẳng bằng bà nằm một đêm với ông Châu Kiệt Luân.”

Cả hai cũng đã tới biệt thự số tám, mở cửa cùng nhau bước vào.

Khung cảnh trước mặt làm cho hai người bọn họ như rớt cả tim.

Quốc Thiên và Nguyệt Vân đang ngồi ăn cùng với ông chủ bất động sản Song Luân, Châu Kiệt Luân.

Cả hai còn cố dụi mắt nhìn thử có phải mình đang nằm mơ hay không.

Nguyệt Vân nhìn hai người thì cũng rất bất ngờ, không hiểu tại sao bọn họ lại tới đây.

Châu Kiệt Luân gắp miếng thức ăn bỏ vào chén, mắt không nhìn hai người họ nói.

“Cô là Đào Như Ngọc đúng không? Tôi đang ăn cơm, cô có năm phút để nói. Nói đi, cô gặp tôi có chuyện gì.”

Cả Như Ngọc và Nhu Thuỳ vẫn chưa hết kinh ngạc vì thấy Nguyệt Vân ở đây.

Cô ta hít một hơi sâu định thần lại nói.

“Tổng..tổng giám đốc Châu, tôi là Đào Như Ngọc tổng giám đốc của chi nhánh Thành Nam trực thuộc công ty vật liệu xây dựng…”

“Nói vào ý chính.”

Như Ngọc nuốt nước bọt ực một cái, tuy trước mặt bắt nạt Nguyệt Vân là thế nhưng năng lực của cô ta có hạn, gặp phải tình huống khó như thế này cũng khó mà nói nên lời được.

“Tôi muốn..à không. Tôi xin tổng giám đốc Châu đồng ý ký vào hợp đồng tiếp theo với công ty của chúng tôi, ông có điều kiện gì tôi đều có thể thỏa mãn giúp ông.”

Nghe tới đây, Châu Kiệt Luân cười phá lên.

Nhu Thuỳ mặt tối sầm, cũng biết đã hỏng chuyện rồi.

Nhã Hân nói vào.

“Bất kể điều kiện gì? Ngay cả việc lên giường luôn sao?”

Như Ngọc vội vàng từ chối.

“Không phải vậy, không phải vậy… Ý tôi là trên phương diện hợp tác, tôi sẽ cố gắng thoả mãn ông.”

Châu Kiệt Luân lắc đầu cười rồi quay sang nói với Nguyệt Vân.

“Em dâu, cô thấy như nào?”
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 70: Hãy xin lỗi


Nghe hai từ em dâu được Châu Kiệt Luân nói ra mà còn nhìn về phía Nguyệt Vân.

Nhu Thuỳ như đứng chết lặng, vẻ mặt thay đổi ngay tức khắc, cảm giác tim như bị đâm một nhát. Mới vừa cách đây vài tiếng cô ta còn chê Nguyệt Vân là ngu dốt. Nào là chim khôn đậu cành này nọ giờ nhìn thấy tình hình này thì cô ta biết ai ngu rồi.

Câu hỏi lớn nhất trong cả hai con người khuôn mặt đang tái nhợt kia đó là.

“Tại sao Đào Nguyệt Vân lại là em dâu của Châu Kiệt Luân.”

Nghĩ tới câu trả lời thôi cũng muốn nổ cả não.

Nguyệt Vân nhìn hai người rồi tự giễu nói.

“Anh Châu, tôi đã không còn làm việc ở Đào Thị nữa nên không có quyền gì ý kiến hết đâu.”

Châu Kiệt Luân gật đầu, phất tay xua Đào Như Ngọc và Nhu Thuỳ đi ra.

“Hai người đi đi, tôi thấy công ty vật liệu xây dựng Đào thị của mấy người không phù hợp với công ty bất động sản Song Luân của chúng tôi.”

Như Ngọc mặt như co rúm lại.

“Ông Châu, xin ông suy nghĩ lại.”

“Tôi nói rồi, một lời nói ra tôi không có rút lại đâu. Giờ hai người có đi không thì bảo.”

Như Ngọc quay qua nói Nguyệt Vân.

“Nguyệt Vân, cô nói gì đi chứ. Dù gì cô cũng là người nhà họ Đào cơ mà. Dù bây giờ cô không phải là người của công ty vật liệu xây dựng Đào thị nữa nhưng hãy giúp một tay. Tôi…tôi sẽ cho cô ba mươi lăm tỷ.”

Nguyệt Vân cũng không thèm nhìn, cúi đầu ăn cơm mặc kệ những lời của Như Ngọc nói.

Châu Kiệt Luân quay sang tức giận.

“Cô cảm thấy công ty bất động sản Song Luân này có thể dàn dựng được bằng quan hệ hay sao. Mau cút đi cho tôi!!”

“Ông Châu à, xin ông hãy…”

“Bảo vệ đâu, lôi hai người này ra ngoài cho tôi.”

Vừa dứt câu thì một toán bảo vệ bước vào đuổi hai cô gái ra khỏi biệt thự.

Rầm!!

Cánh cửa đóng lại như để dằn thẳng mặt hai người phụ nữ này.

“Cái con chó cái, Đào Nguyệt Vân. Nó dám vênh váo với tao sao. Nghĩ tới cảnh nó ngó lơ mình thật là tức quá đi mà.”

Đào Như Ngọc tức tới phổi cũng muốn nổ tung ra, trong mắt cô ta bây giờ đằng đằng oán hận. Cô ta đi từng bước nhắc nhắc rời ra khỏi cổng bộ dạng trông thật thê thảm.

Người bảo vệ lúc đầu nhìn thấy hai cô gái ban nãy bước vào thì hào nhoáng bước ra thì bộ dạng ma chê quỷ hờn cũng bật cười chế giễu.

Nhu Thuỳ vẻ mặt u ám, hối hận vì đã phản bội Đào Nguyệt Vân. Một chút sai lầm mà ngàn năm phải bốc … Nếu Châu Kiệt Luân không ký kết hợp đồng này. Có thể nhà họ Liễu sẽ phải phá sản.

Nghĩ tới cảnh căn nhà mới mua của mình, còn chưa trả hết số nợ mà đã phải thất nghiệp khiến chân tay cô ta bủn rủn không đi nổi.

Nhà họ Đào lúc này như một cái chợ.

Ai cũng hỗn loạn nơm nớp đứng ngồi không yên.

Nhất là bà cụ Đào, ngồi ở chỗ cao mặt nhăn nhúm lại lo sợ.

Con cháu nhà họ Đào ai cũng biết rằng, tờ hợp đồng này rất có giá trị với công ty Đào thị, một khi mất hợp đồng với công ty bất động sản Song Luân thì chỉ cần ba tháng sau công ty sẽ phá sản.

Dù đã dự tính được tất cả nhưng không thể nào thay đổi được tình thế, bây giờ chỉ mong cho có phép lạ mới có thể cứu vãn được tình thế nước sôi lửa bỏng này.

“Lần này đúng là toang thật rồi, toang thật rồi bu em ạ.”

“Toang cái gì cơ chứ cứ đợi Đào Như Ngọc trở về đã rồi tính tiếp, biết đâu ông ấy đổi ý thì sao hả?”

“Lúc đầu ai là người quyết định nhập số lượng lớn nguyên vật liệu như vậy? Thật là ngu ngốc.”

“Chúng ta đã dùng toàn bộ số tiền cũng đưa ra hết rồi, còn khoản vay đã ký ở ngân hàng nữa. Tiền đâu ra mà trả đây chứ.”

“Tôi thấy bây giờ nên bán với giá rẻ còn có thể vãn hồi lại một chút tổn thất.”

“Cậu bị điên à! Làm như vậy cũng tổn thất thật sự quá lớn, tài sản của Đào thị rút còn một nửa. Nhưng ở cái đất Thanh Châu này ngoài ông Châu ra thì ai có thể tiêu thụ hết hàng hoá như vậy được kia chứ.”

Đám người bàn tán xôn xao, tính toán mọi kế hoạch từ trên xuống dưới mong thoát khỏi tình cảnh ngàn cân này nhưng đều vô vọng. Bây giờ chỉ còn mong chờ vào Đào Như Ngọc đang diện kiến Châu Kiệt Luân tại tư gia.

Bà cụ Đào chắp tay.

“Cầu trời khấn phật cho mọi chuyện được êm đềm. Mong thần phật cho gia tộc của con qua cơn đại nạn này.”

Ngay lúc này, Đào Như Ngọc cũng tiến vào.

Đám người xôn xao cả lên.

“Sao, sao rồi. Mọi chuyện ổn chứ.”

Bà cụ Đào đập mạnh tay xuống bàn.

“Tất cả câm miệng lại cho ta. Để cháu của ta nói.”

Đào Mạnh Thường chạy lại niềm nở hỏi.

“Con gái, sao rồi. Có gặp được tổng giám đốc Châu không?”

“Có gặp rồi.”

Đám người tỏ vẻ vui mừng.

“Vậy… vậy tờ hợp đồng thì sao rồi.”

Bà cụ Đào ngóng tai hồi hộp nghe.

“Không được ạ.”

Nghe tới đây đám người lập tức thất vọng tỏ vẻ không ngớt.

“Tôi biết ngay mà sao mà dễ dàng vậy được, ông chủ Châu có tiếng là người khó tính rồi. Chuyện gì mà để ông ấy giận thì khó mà bỏ qua được.”

“Cơ mà chúng ta đã đắc tội gì với ông ấy kia chứ.”

Đám người nhà họ Đào không thể nào biết được người đắc tội với ông Châu lại là cái loa phát thanh Thu Cát.

Đào Như Ngọc nói tiếp với giọng bực bội.

“Tất cả chuyện này là do con chó Nguyệt Vân nó gây ra, tại nó mà con không thể ký được hợp đồng này đó ạ.”

“Cái gì, Đào Nguyệt Vân làm sao?”

Bà cụ Đào tròn xoe mắt ngạc nhiên hỏi.

“Con khốn đó dở trò với chúng ta. Công ty bất động sản Song Luân không kí kết hợp đồng cũng là do trò quỷ của con chó cái đó. Cô ta ngăn tổng giám đốc Châu kí hợp đồng.”

Bà cụ Đào tức giận.

“Khốn khiếp sao nó dám làm thế kia chứ?”

“Bởi vì cô ta bị đuổi việc nên đem lòng sinh hận chúng ta đấy ạ.”

Đào Mạnh Thường nghiến răng nói.

“Đào Nguyệt Vân, nó có bản lĩnh tới thế sao? Không thể nào nó là cái thá gì với ông Châu đâu chứ.”

Đào Như Ngọc nói tiếp.

“Mọi người không biết con chó cái đó phách lối thế nào đâu. Khi nãy vào diện kiến ông Châu chính tận mắt con thấy nó cùng với thằng chồng vô dụng ăn bám tình thương mến thương ngồi ăn cơm cùng với ông Châu. Lúc đó tổng giám đốc Châu có hỏi ý cô ta về việc có muốn ký kết với chúng ta hay không thì cô ta thẳng thừng từ chối bảo là không liên quan tới mình.”

Đào Mạnh Thường tức giận đập bàn nói.

“Cái con ranh khốn khiếp, mẹ à! Ngay hôm nay chúng ta hãy trục xuất ba mẹ con rác rưởi nhà chúng nó đi trong đêm luôn đi mẹ.”

Bà cụ Đào nhăn mặt.

“Sau đó thì sao? Rồi vài tháng sau tới lượt nhà họ Đào chúng ta cũng tiếp bước đi theo.”

Đào Mạnh Thường cúi mặt tức giận không biết nói gì hơn.

Bà cụ Đào suy ngẫm một hồi. Mặt lạnh lùng nói.

“Đúng, Đào Nguyệt Vân thật đáng chết, tuy nhiên thời điểm bây giờ trục xuất mẹ con nhà chúng nó chả khác nào tự châm thêm dầu vào lửa. Đào Mạnh Thường, chính con là người đưa ra quyết định đuổi việc Đào Nguyệt Vân, thay thế vị trí đó là con gái của con. Cho nên lát nữa con hãy qua bên nhà nó gặp mà xin lỗi nó rồi trả lại chức tổng giám đốc lại cho nó ngay cho ta.”

Đào Như Ngọc trợn tròn mắt ngạc nhiên.

“Cái gì cơ ạ. Trả lại chức tổng giám đốc cho con chó cái đó sao.”
 
Người Thừa Kế Danh Gia
Chương 71: Uy hiếp


Trở về với biệt thự Vạn Đức.

Lúc này Quốc Thiên và Nguyệt Vân đã ăn cơm xong,

Nguyệt Vân cúi đầu chào hai vợ chồng Châu Kiệt Luân rồi cũng ra về. Quốc Thiên cũng rời đi theo sau bởi vì muốn đi mua một nhánh sâm trăm năm cho Vương Giang bởi toa thuốc của anh đang thiếu thành phần chính này.

Vừa bước lên con xe BMW M8, Nguyệt Vân đã vội vàng sấn tới hỏi liên tiếp như là một đứa trẻ hiếu kỳ.

“Quốc Thiên, làm sao mà anh có thể quen được ông Châu cơ chứ?”

“Tại sao anh lại ở khu này?”

“Chiếc xe này là do anh mua đúng không?”

“Vậy tại sao mối quan hệ của hai người lại tốt tới thế cơ chứ?”

Quốc Thiên cười nói.

“Em hỏi gì nhiều vậy. Anh thở không kịp chứ nói chi trả lời em.”

Nguyệt Vân mới ngừng lại ánh mắt nheo lại dò la.

“Vậy anh trả lời đi, sao anh lại quen được ông Châu. Trong khi trước đó cả hai người đâu có mối quan hệ gì thân thiết với nhau cả?”

Quốc Thiên vừa lái xe vừa đảo mắt tìm các hiệu thuốc nằm trên đường.

“Cái này là chắc cơ duyên mới quen biết được với ông Châu.”

“Cơ duyên sao? Anh kể cho tôi nghe đi?”

“Chuyện là con gái ông Châu, là bé Châu Kiều Linh ăn hồ lô bị mắc nghẹn, may sao được anh cứu giúp khỏi cửa tử nên ông ấy muốn báo đáp ân tình với anh thôi.”

“Anh cứu thật sao?”

“Chứ em nghĩ ông Châu là người như nào mà có thể nhầm lẫn anh với người khác được.”

Nguyệt Vân gật gù.

“Anh nói cũng nghe hợp lý đấy. Vậy ngôi biệt thự đó là từ đâu mà có? Không lẽ ông ấy cho anh sao.”

Quốc Thiên cười đáp.

“Đúng rồi là ông Châu đã cho anh …ở nhờ mà thôi.”

“Chỉ là ở nhờ thôi sao?”

Nguyệt Vân ngạc nhiên hỏi.

“Tại ông ấy thấy mẹ anh vừa xuất viện mà không có nhà ở nên thương tình may sao ông ấy có một căn trống sát bên nhà nên cho anh và mẹ dọn vào ở.”

“Vậy là không phải là tặng ….”

Nguyệt Vân gật gù suy nghĩ.

“Phải rồi nếu suy nghĩ vậy thì cũng không sai, trên giấy tờ bất động sản cũng không phải ghi tên anh ta. Có lẽ mọi điều anh ta nói là thật.”

“Em đang suy nghĩ gì đấy, Nguyệt Vân.”

“Không có gì đâu, nhưng mà ở đó cũng không hay cho lắm.”

Nguyệt Vân trầm giọng nói.

Quốc Thiên quay nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyệt Vân rồi cười nói.

“Ơ thế sao không tiện nhỉ?”

“Như vầy không tốt đâu, dù sao về nhà vẫn thoải mái hơn ở đây chứ. Anh dọn về đi mẹ cũng về theo luôn.”

Quốc Thiên lắc đầu.

“Không được đâu, về đó để mẹ em chửi anh à. Với cả mẹ anh cũng không phải là đèn cạn dầu, tới lúc đó hai người lại đánh nhau, cãi nhau chí choé cả lên. Tốt nhất là cứ như vậy đi, anh sẽ giải quyết. Quan trọng là em đó.”

Nguyệt Vân ngạc nhiên.

“Ơ tại sao lại là em?”

“Em qua ở với anh đi.”

“Cái gì cơ qua ngủ với anh, rồi ngủ ở đâu?”

“Ngủ phòng anh với anh.”

“Anh cút đi. Còn lâu mới…”

Nói tới đây Nguyệt Vân như đứng sững lại, cô thấy có gì đó không có tình nghĩa cho lắm. Cô lại bất giác nhớ tới lời Lan Ngọc.

“Nếu mình không thể làm tròn nghĩa vụ của một người vợ, thì tại sao mình lại trì hoãn việc ly hôn này làm gì? Có phải mình đang quá ích kỉ không.”

Vừa nghĩ Nguyệt Vân nhìn Quốc Thiên đăm đăm. Trong lòng cô đang rất hỗn loạn, không biết giải quyết dứt điểm chuyện này như nào.

“Còn lâu mới gì vợ?”

Quốc Thiên tò mò hỏi.

“À… Cho em chút thời gian, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý tốt.”

Quốc Thiên nói.

“Không sao, dù gì anh cũng quen rồi mà.”

Nghe những câu này của Quốc Thiên thực sự làm cô khó chịu hơn, trong lòng nghĩ rất nhiều chuyện.

“Hay là lựa hôm nào đó, mình phải giải quyết cho xong chuyện này đi cho rồi.”

Trong lòng muốn sao, cô vẫn chưa thể có câu trả lời chính xác được.

Đây là cửa tiệm thuốc thứ năm mà Quốc Thiên ghé. Nhân sâm trăm năm trên núi quả thực rất khó tìm.

Quốc Thiên đã đi hỏi gặng kĩ càng nhưng vẫn không tránh được những lô nhân sâm trăm năm nhưng lại là hàng giả, cùng lắm nếu hàng thật thì cũng chỉ tới năm mươi năm.

“Có vẻ phải bới tung cả Thanh Châu này lên mới hi vọng kiếm được.”

Vừa bước lên xe, thì điện thoại Quốc Thiên reo lên.

Màn hình điện thoại hiện lên cái tên mà không ai muốn thấy là Thu Cát.

Quốc Thiên quay nói với Nguyệt Vân.

“Em vẫn nên mở điện thoại đi, không thì tất cả các cuộc điện thoại của mẹ em đều sẽ dồn vào anh hết cả đây.”

“Không, lúc này em không thích cho lắm.”

“Em không thích nhưng nghe giọng mẹ em thì anh lại đau đầu lắm đấy.”

“Anh nói vậy khác nào, gần một năm anh nhịn được mà giờ không nhịn được nữa hả.”

“Là anh không nỡ bỏ em thôi. Anh không an tâm khi bỏ em một mình.”

“Anh nói nghe thật…”

Quốc Thiên nhấn nghe cuộc gọi.

“Mẹ à, có chuyện gì không?”

“Mày…Cậu đưa máy cho con Vân hộ tôi.”

Quốc Thiên nhìn Nguyệt Vân rồi nói.

“Nguyệt Vân không có ở đây mẹ à?”

“Mày đừng có mà bốc phét, đừng có mà….”

Thu Cát thấy mình hơi bung lụa nên kiềm lại nói nhẹ nhàng.

“Cậu đừng nói dối nữa. Con bé đang ở chỗ cậu.”

“Sao mẹ chắc chắn điều ấy cơ chứ?”

“Cậu và con gái tôi ăn cơm cùng nhau, Đào Như Ngọc nó đã thấy rồi. Bây giờ nó cùng cha nó tới nhà tôi rồi. Bảo con gái tôi về đây mau, có chuyện quan trọng. Nghe rõ chưa!!”

Chốt như là ra lệnh cho Quốc Thiên bằng mọi giá phải nói Nguyệt Vân trở về cho được.

“Cái bà già này, riết bà ta bị đa nhân cách à.”

Quốc Thiên cười nói.

“Đào Như Ngọc và Đào Mạnh Thường đã tới nhà em rồi đấy.”

Nguyệt Vân lắc đầu.

“Không lý nào bác hai lại tới nhà em được. Ông ấy lúc nào cũng cho rằng đến nhà em sẽ bị gặp xui xẻo. Vậy mà giờ cả cha lẫn con lại tới nhà cùng một lượt, phải chăn là có ý đồ gì đó rồi.”

“Em vẫn chưa nhận ra ý đồ của họ sao Nguyệt Vân.”

“Ý đồ gì cơ chứ. Chính hai người họ là người đã đá em ra khỏi chức tổng giám đốc chi nhánh Thành Nam đó.”

Quốc Thiên lắc đầu.

“Dĩ nhiên họ tới tìm em là muốn xin lỗi. Công ty vật liệu xây dựng Đào Thị nếu họ để vụt mất tờ hợp đồng của công ty bất động sản Song Luân thì chẳng mấy chốc họ sẽ bị tổn thất nghiêm trọng, vì vậy bà cụ Đào mới chó cùn rứt giậu, đưa ra quyết định chia cổ phần của công ty kèm vị trí tổng giám đốc. Mà khi nãy, Như Ngọc lại thấy em ăn cơm cùng với ông Châu nên nghĩ rằng em với ông ấy có mối thân tình. Việc hai người bọn họ tới cốt là để xin lỗi rồi nhờ em ra tay thuyết phục ông Châu ký kết lại bản hợp đồng đó.”

Nguyệt Vân tròn xoe mắt ngạc nhiên.

“Nhưng mà em không thể nào thay đổi được tình thế được.”
 
Back
Top Bottom