Khác NGƯỜI Ở LẠI

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406325815-256-k834829.jpg

Người Ở Lại
Tác giả: KTynnee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau một trận động đất, có những người chết ngay.

Và có những người... sống sót.

Uyển Nhi là một pháp y - người quen thuộc với cái chết hơn bất kỳ ai.

Cô nhìn thấy những điều mà người khác không thể thấy, nghe được những âm thanh không thuộc về thế giới này.

Nhưng không có linh hồn nào ám ảnh cô bằng quá khứ của chính mình: Gia đình, bạn bè, và một ngày mặt đất sụp đổ, để lại cô là kẻ duy nhất ở lại.

Những vụ án nối tiếp nhau mở ra.

Những hồn ma xuất hiện không thuộc về hiện trường.

Và một cái tên từ quá khứ bắt đầu quay trở lại, mang theo bí mật bị chôn vùi qua nhiều kiếp người.

Người Ở Lại là câu chuyện về dư chấn không bao giờ kết thúc,
về tình yêu bị cấm đoán,
về những linh hồn không siêu thoát -
và về kẻ sống sót phải học cách đối diện với chính mình.



nguoc​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người
  • Người Giữ Đền
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
  • Người Ở Lại
    Chương 1: Dư chấn đầu tiên.


    Đến mãi tận sau này tôi mới hiểu, có nhiều người không chết vào khoảng khắc thảm họa xảy ra.

    Họ chết rất chậm.

    Trong quãng đời còn lại.

    Năm ấy tôi bảy tuổi — cái tuổi còn chưa hiểu thế nào là mất mát, chỉ biết thế giới khi đó nhỏ bé và trọn vẹn đến đáng ngờ.

    Tôi sống trong một căn nhà nhỏ cùng bố mẹ và người chị gái hơn tôi sáu tuổi.Ngoài căn nhà đó, tôi còn có những người bạn cùng lớn lên: Khương Nhạc, Tiểu Diệt và Học An.

    Chúng tôi quen nhau từ những ngày còn mặc chung một thứ bùn đất, rong ruổi khắp xóm, rồi những buổi trưa hè trốn vào rừng, đuổi theo tiếng ve, cúi xuống bắt dế giữa bóng cây rậm rạp.

    Khi ấy, chúng tôi cười rất nhiều — và không ai trong số chúng tôi biết rằng, có những ký ức càng trong trẻo bao nhiêu, sau này khi nhớ lại sẽ càng mang mùi vị của một lời cảnh báo bấy nhiêu.

    Lúc bấy giờ, tôi chưa biết đến những khái niệm như mất mát hay chia ly.

    Tôi chỉ biết rằng, mỗi sáng thức dậy đều có người gọi tên mình, và mỗi chiều trở về đều có một mái ấm nhỏ để tôi làm chỗ dựa tinh thần.

    Mọi thứ quá dễ dàng và suôn sẻ, lúc đầu luôn là sự chuẩn bị cho một bi kịch thảm khóc phía sau.

    Ngày hôm ấy, tôi để ý thấy mặt đất có điều gì đó khác lạ?

    Nhưng tôi cũng chẳng mảy may lắm.

    Trong giờ ra chơi, bọn tôi đã ra sân sâu của trường để chơi bắn bi.

    Người vui nhất có lẽ là tôi, vì tôi đã ăn được rất nhiều bi...

    Và số bi nhiều nhất trong này có lẽ là của Tiểu Diệt.

    Mặt cậu ta trông có vẻ buồn bực.

    - “Đợi đó, tớ sẽ dành lại số bi!”.

    Tiểu Diệt nói, giọng hờn dỗi.

    Chúng tôi chỉ biết cười.

    Không hiểu sao lúc ấy, sống lưng của tôi lạnh toát - hệt như một điềm báo lớn về sự tan thương và đau đớn.

    Mắt tôi liếc sang bức tường của ngôi trường, những vệt nứt dần dần rõ ràng.

    Đột nhiên, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội mà không dấu hiệu báo trước, không có thì giờ để hiểu rằng chuyện gì đang xảy ra.

    Ngôi trường nghiêng đi, những bức tường nứt ra, và âm thanh quen thuộc của cuộc sống vỡ vụn trong chớp mắt.

    - “Mọi người ơi!”.

    Khương Nhạc hét lên trong hoảng loạn.

    Những mảnh đổ vỡ rơi xuống ngăn chặn và tách rời những linh hồn bé đang hoảng loạn ấy.

    Tôi run rẩy vội vã tìm nơi ẩn nấu.

    Mọi thứ diễn ra quá nhanh và đột ngột với một đứa trẻ bảy tuổi, nước mắt tôi tuôn trào lã chã không kiểm soát.

    Tôi nhớ mẹ, nhớ bố, cả chị gái nữa, trong đầu chỉ có một câu hỏi duy nhất mà chẳng có lời giải đáp: “Liệu ai sẽ dang rộng vòng tay để tôi dựa vào đây?”

    Giữa lúc hỗn loạn, một vật gì đó từ trên cao rơi từ trên cao trúng đầu tôi, mọi thứ tối sầm lại và ý thức của tôi cũng chẳng còn.

    [...]

    Tôi lờ mờ tỉnh dậy, mùi thuốc sát trùng và ánh đèn từ trần nhà lập tức thu hút tôi.

    Xung quanh bản thân là các thiết bị y tế cùng một cánh tay trái bị gãy đã được bó bột lại.

    Tôi từ từ ngồi dậy, kí ức từ những gì xảy ra ùa về nhưng một thước phim tua chậm.

    Đang trong cơn lan man thì một tiếng “cạch” làm bừng tỉnh tôi.

    Có hai người bước vào phòng bệnh, là chú cảnh sát và một nữ bác sĩ.

    Nữ bác sĩ ấy kiểm tra sức khỏe cho tôi, chú cảnh sát - một người đàn ông khoảng 30 – 35 tuổi lên tiếng:

    - “Cháu có nghe rõ không?”

    - “Dạ có...”

    - “Tên cháu?”

    - “Trần...

    Trần Uyển Nhi”

    - “Lúc xảy ra động đất, cháu đã ở đâu?”

    - “Ở cùng các bạn nhưng những mảnh đổ vỡ rơi xuống và...

    Cháu không còn thấy họ nữa...”

    - “Cháu có người thân để chúng tôi liên lạc không?”

    - “Bố mẹ, và chị gái của cháu...”

    Nữ bác sĩ nhìn nam cảnh sát, không ai mở lời ngay.

    - “Chúng tôi đã kiểm tra danh sách cứu hộ...”.

    Chú cảnh sát chậm rãi nói.

    Tôi im lặng nhìn chú ấy.

    - “Nhà cháu...

    Nằm trong khu sập hoàn toàn”

    Tôi chớp mắt, cảm thấy trái tim mình đang dần bị ăn mòn.

    - “Vậy cháu...

    Là người sống sót cuối cùng ạ?”.

    Tôi hỏi, cảm nhận cổ họng mình nghẹn lại.

    Không ai trả lời tôi, chỉ có nữ bác sĩ khẽ gật đầu.

    Một sự im lặng kéo dài đầy đau thương và mất mát.

    Nữ bác sĩ và chú cảnh sát rời đi, chừa lại không gian riêng cho tôi.

    Không hiểu sao từ lúc biết gia đình mình không còn nữa, tôi cứ có cảm giác mình không thuộc về thế giới này nữa.

    Tôi dần dần thiếp đi trong sự trống rỗng và cơn đau âm ỉ về thể xác lẫn cả tinh thần.

    Khi tỉnh lại tôi thấy một đứa trẻ trạc tuổi mình, mái tóc rũ xuống, dính đầy bụi đất, bàn tay nắm chặt lấy ga giường, nơi lẽ ra phải là thân thể của mình.

    Tôi nghĩ bản thân hoa mắt, liền dụi mắt điên cuồng, nhưng thân thể kia không biến mất?

    Ngược lại nó còn rõ hơn.

    Đứa trẻ từ từ ngẩng đầu lên.

    Nửa khuôn mặt bê bết máu đã khô, nửa còn lại trắng bệch như sáp.

    Ánh mắt nó trống rỗng.

    Không oán hận, không van xin.

    Chỉ đơn giản là…

    ở lại.

    Tôi rất muốn gọi y tá muốn hỏi tại sao có người ngồi ở đó, nhưng khi há miệng, cổ họng tôi khô rát, tim đập mạnh đến mức đau nhói.

    Đứa trẻ nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ nói, giọng nhẹ như tro tàn:

    - “Cậu nhìn thấy được tôi hả?”

    Tôi òa khóc, không phải vì sợ hãi mà là vì tôi nhận ra rằng thứ bước ra khỏi đống đổ nát cùng tôi ngày hôm đó không chỉ có sự sống.

    Từ giây phút ấy, thế giới của tôi không còn chỉ có người sống.

    Và tôi biết, có những ánh mắt...

    Một khi đã nhìn thấy rồi, sẽ không bao giờ nhắm lại được nữa.
     
    Người Ở Lại
    Chương 2: Tái ngộ.


    Mùi formalin khiến tôi choàng tỉnh, cổ họng khô rát, ánh sáng từ chiếc đèn trần khiến tôi chói mắt, tôi day day thái dương vì đã nhiều đêm không ngủ rồi.

    Một giấc ngủ ngắn.

    Một giấc mơ không rõ ranh giới.

    Ngoài hành lang, tiếng bánh xe cáng lăn qua, chậm rãi, đều đặn.

    Âm thanh đó quen thuộc đến mức khiến người ta quên mất đây là nơi tiễn người rời khỏi thế giới này.

    3:47 SA

    Tôi nhìn đồng hồ trên cổ tay.

    Tôi xỏ dép vào, chỉnh lại áo blouse, mở cửa phòng trực.

    Không khí lạnh tràn lên da.

    Ngay khi vừa ra tới hành lang, tôi nghe một giọng nói nhẹ như gió vang lên, chầm chậm:

    — "Pháp y Trần, ba hôm rồi cô chưa ngủ đấy?

    Tính chết bên cạnh thi thể hả?"

    Tôi nhếch môi.

    — "Nếu chết cạnh thi thể…

    ít ra tôi sẽ có người nằm cạnh."

    Giọng tôi khàn vì thiếu ngủ,

    nhưng ánh mắt vẫn sắc như lưỡi dao giải phẫu.

    Bóng hình đó nhìn tôi.

    Vẻ bất lực thoáng qua rất nhanh — rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

    2 THÁNG TRƯỚC...

    Mưa rơi lộp bộp trên áo mưa của các điều tra viên đang tất bật quanh hiện trường.

    Ánh đèn pin quét qua làn nước đục ngầu, phản chiếu lên làn da tái nhợt lạnh lẽo.

    Tôi đứng dưới màn mưa, mùi bùn và formalin hòa vào nhau nơi đầu lưỡi.

    Đeo bao tay vào, tôi bước nhẹ qua dải băng phong tỏa.

    Mùi đất ẩm.

    Mùi máu loãng — tan trong nước mưa.

    Một thi thể nằm cạnh bờ sông, xung quanh là các điều tra viên đang làm việc.

    Tôi đứng cách thi thể vài bước, chưa vội tiến lại gần.

    Trước khi chạm vào bất cứ thứ gì, tôi cần hiểu nơi này đã kể câu chuyện gì.

    Dòng nước chảy xiết hơn bình thường.

    Bùn đất trên bờ còn ướt mới.

    Và dấu kéo lê rất mờ — chỉ đủ để mắt quen nghề nhận ra.

    Tôi ngồi xuống, bắt đầu công việc của mình.

    Bỗng nhiên —

    — "Trần tiểu thư, cô nghĩ cô đang khám cho ai?..."

    Một giọng nói không vang trong không khí, mà vang vẳng thẳng trong đầu tôi.

    Tôi khựng lại, khẽ nhìn xung quanh.

    Dưới ánh đèn xanh đỏ chớp tắt, một dáng người đứng trong khu rừng đối diện, trên tay cầm một chiếc ô lọng bướm.

    Chiếc tán ô xòe rộng như cánh bướm đêm, viền chỉ sẫm màu, hoa văn uốn lượn mảnh và sắc.

    Người đó mặc áo dài ngũ thân màu đen, mái tóc dài được thắt gọn lại.

    Cả cơ thể cô ấy không ướt.

    Như thể cơn mưa đang xuyên qua cơ thể ấy.

    Dưới tán ô bướm, ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào tôi.

    Khi phát hiện tôi nhìn sang, cô ấy nở một nụ cười bí ẩn.

    — "Uyển Nhi, cậu phát hiện ra gì hả?"

    Nhược Phong — cộng sự, đồng thời là cảnh sát phụ trách vụ này — hỏi tôi.

    — "À… không có gì."

    Tôi đứng dậy, cùng Nhược Phong ra chỗ khác tiếp tục bàn về vụ án.

    [...]

    Khi quay lại hiện trường, tôi không còn thấy hình dáng đó nữa.

    Bản thân tôi lúc ấy chỉ nghĩ là ai đó hiếu kỳ đứng ngoài dải phong tỏa quan sát.

    Mưa vẫn không ngừng.

    Những vệt nước dài chảy xuống cổ áo, lạnh đến tê dại.

    Tôi quay lại với thi thể.

    Theo những gì Nhược Phong cung cấp:

    Nạn nhân: Lý Mộng Nhất.

    21 tuổi.

    Sinh viên năm hai Đại học Ngoại Ngữ.

    Cơ thể tái xanh.

    Áo khoác thẫm màu dính máu ở vùng bụng dưới bên trái.

    Thời gian tử vong ước tính: 23h – 1h sáng.

    Được biết cô đang trong mối quan hệ đồng tính với Trương Hiểu Đồng.

    Hai ngày trước, cả hai xảy ra cãi vả và kết thúc trong tức giận.

    Nguyên nhân: Hiểu Đồng nhìn thấy Mộng Nhất cùng một người đàn ông bước vào nhà hàng sang trọng, cười nói thân mật — điều mà trong suốt thời gian yêu nhau, Mộng Nhất chưa từng dành cho cô ấy.

    Mâu thuẫn càng lớn khi dạo gần đây, Mộng Nhất trở nên lạnh nhạt không rõ lý do.

    — "Về phía người đàn ông bí ẩn trong nhà hàng kia thì đang điều tra." — Nhược Phong nói.

    Đèn trần trắng đến mức vô cảm.

    Không có mưa ở đây.

    Chỉ có tiếng máy lạnh thổi đều, và mùi formalin ngấm vào da thịt.

    Thi thể Lý Mộng Nhất nằm trên bàn inox.

    Một tấm khăn trắng phủ quá nửa cơ thể.

    Vùng bụng được để lộ.

    Một vết đâm duy nhất.

    Không sâu — nhưng chuẩn.

    Máu đã ngừng chảy, để lại viền thẫm quanh mép áo bị rạch toạc.

    Nhược Phong đứng bên cạnh, đeo găng tay nhưng vẫn vô thức siết chặt.

    — "Kết luận sơ bộ?" — cậu ấy hỏi.

    Tôi cúi xuống.

    Hai ngón tay đặt quanh miệng vết thương.

    — "Dao."

    Lưỡi mỏng.

    Đâm chếch từ trái sang phải.

    Tôi ngẩng lên.

    — "Hung thủ đứng rất gần."

    Nhược Phong nhíu mày.

    — "Gần đến mức nào?"

    — "Khoảng cách của một cuộc nói chuyện."

    Tôi nhẹ nhàng lật áo nạn nhân lên thêm một chút.

    — "Không có dấu hiệu phòng vệ rõ rệt trên cánh tay."

    Không trầy xước.

    Không gãy móng.

    Tôi dừng lại.

    — "Cô ấy không nghĩ người đó sẽ làm hại mình."

    Nhược Phong trầm giọng:

    — "Người quen."

    Tôi không đáp.

    Dưới móng tay nạn nhân, có một mảnh vải sợi rất mảnh — màu sẫm.

    — "Cô ấy có níu lại."

    Nhưng chỉ trong khoảnh khắc.

    Tôi kiểm tra cổ tay.

    — "Không có vết bầm cũ.

    Không có dấu giữ chặt."

    Nhược Phong lẩm bẩm:

    — "Nghĩa là… không giằng co?"

    — "Nghĩa là… mọi thứ xảy ra quá nhanh."

    Tôi lấy nhíp gắp từ túi áo nạn nhân một mảnh giấy gấp rất nhỏ, đã thấm nước.

    Trên đó, nét bút mờ:

    “19:30 — V”

    Nhược Phong ngẩng lên:

    — "V?

    Là ai?"

    Tôi đặt mảnh giấy vào túi chứng cứ.

    — "Tạm thời thì chưa rõ.

    Nhưng cô ấy đã hẹn ai đó trước khi chết."

    — "Nhưng đây không phải lúc viết trong hoản loạn."

    Tôi đặt mảnh giấy vào túi chứng cứ.

    — "Cô ấy chủ động hẹn gặp.

    Và tin rằng cuộc gặp đó… không nguy hiểm."

    Nhược Phong nhìn thi thể lần nữa.

    — "Hiện trường cạnh sông.

    Không có dấu vật lộn mạnh.

    Nhưng có dấu kéo lê…"

    Tôi khẽ nói:

    — "Một người đủ bình tĩnh để rút dao ra sau khi đâm.

    Và đủ thân thiết để ở lại vài giây… trước khi bỏ đi."

    Nhược Phong im lặng.

    Ngoài phòng, cửa kính phản chiếu bóng tôi.

    Nhưng phía sau bóng tôi…

    thấp thoáng một tán ô bướm đang mở.

    Cô gái kia lại xuất hiện.

    Và nở một nụ cười bí ẩn.
     
    Back
    Top Dưới