Khác Người hùng cầm bút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,933
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
393543164-256-k726577.jpg

Người Hùng Cầm Bút
Tác giả: covrel
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

An Kỳ Lam - cô gái lạnh lùng vừa chuyển tới Đông Du - vì muốn tránh bị theo đuổi đã bịa ra "bạn trai" là Trịnh Minh Dương, vận động viên mới nổi.

Không ngờ lời nói dối nhỏ bé ấy lại châm ngòi cho hàng loạt rắc rối với "chị đại" Triệu Hàn Yên.

Từ một trò đùa, An Kỳ Lam không chỉ vướng vào những trận chiến ngầm, mà còn bước vào một câu chuyện tình rối ren khó thoát.



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Người Bạn Thân /Bkdk/
  • người kế thừa
  • Người Que
  • Người Hùng Cầm Bút
    Bạn trai tin đồn


    Trường trung học Đông Du, một trong những ngôi trường danh giá bậc nhất thành phố, sáng hôm nay như nhộn nhịp hơn hẳn.

    Từ khi còn chưa kịp đánh tiếng trống vào lớp, khắp hành lang đã râm ran những tiếng xì xào, bàn tán, những ánh mắt tò mò hướng về cô gái vừa bước qua cánh cổng sắt quen thuộc – An Kỳ Lam.

    Kỳ Lam bước đi chậm rãi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát.

    Bộ đồng phục được mặc chỉnh tề, cổ áo gọn gàng, chiếc cà vạt thắt cẩn thận, tà váy ôm lấy đôi chân thon dài trắng nõn.

    Gương mặt cô không tô vẽ gì nhiều, làn da trắng hồng tự nhiên, đôi mắt đen láy ánh lên nét u uẩn.

    Mái tóc dài được buộc nhẹ sau gáy, để hở phần cổ thanh mảnh.

    Không khí xung quanh cô dường như lạnh đi vài độ.

    "Nghe nói học sinh mới đứng nhất đầu vào đấy."

    "Xinh thật, kiểu lạnh lùng mà cuốn ghê."

    "Mới vào trường mà đã được lên bảng thành tích luôn, bá thật."

    Kỳ Lam nghe được những lời bàn tán nhưng chẳng hề để tâm.

    Cô đã quá quen với điều này.

    Từ lúc còn học ở trường cũ, sự chú ý luôn đi kèm với ánh mắt ghen tị và những lời nói sau lưng.

    Lạnh lùng?

    Cô không lạnh lùng.

    Cô chỉ không muốn nói chuyện với những người không cần thiết.

    Vào đến lớp, cô cúi nhẹ đầu chào giáo viên chủ nhiệm rồi theo chỉ dẫn đến ngồi ở bàn cạnh cửa sổ.

    Ánh sáng buổi sáng rọi qua ô kính, tạo nên quầng sáng dịu nhẹ quanh khuôn mặt cô.

    Cả lớp dường như bị hút lấy trong khoảnh khắc ấy.

    Cô ngồi xuống, mở tập sách ra như thể đây chỉ là một buổi học bình thường, không phải ngày đầu tiên của một học sinh mới.

    Chỉ trong buổi sáng hôm đó, An Kỳ Lam trở thành đề tài được nhắc đến nhiều nhất ở Đông Du.

    Các nam sinh thì bị thu hút bởi nhan sắc và khí chất lặng lẽ bí ẩn của cô, còn các nữ sinh thì vừa ngưỡng mộ, vừa dè chừng.

    Không khó để nhận ra ánh mắt khó chịu từ một vài bạn nữ trong lớp.

    Nhưng cô vẫn giữ nguyên thái độ dửng dưng, như thể cả thế giới ngoài kia chẳng liên quan gì đến mình.

    Nhưng dù có lạnh lùng đến đâu, Kỳ Lam vẫn không thể thoát khỏi sự tấn công của những kẻ tò mò.

    Chỉ trong vòng ba ngày sau khi chuyển trường, cô đã nhận được không dưới mười lời tỏ tình và hàng tá những món quà từ chocolate đến gấu bông, thư tay, thậm chí cả thiệp hẹn hò.

    Trưa hôm ấy, khi vừa ra khỏi lớp, cô đã bị một nhóm nam sinh chắn đường.

    Người đứng đầu là Hoàng Minh – một trong những thành viên nổi bật của câu lạc bộ nhiếp ảnh.

    Cậu ta cầm một bó hoa hồng đỏ, nét mặt vừa căng thẳng vừa mong đợi.

    "An Kỳ Lam, tớ... tớ thích cậu từ cái nhìn đầu tiên.

    Làm bạn gái tớ nhé!"

    Cả hành lang nín lặng.

    Kỳ Lam đứng đối diện cậu ta, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào ánh mắt bối rối kia.

    Không một chút cảm xúc.

    "Xin lỗi.

    Tôi đã có người yêu."

    Câu nói ấy vang lên như sấm giữa trời quang.

    Những người xung quanh gần như không tin vào tai mình.

    Kỳ Lam ngẩng đầu, mắt hướng về bảng thông báo học sinh mới treo ở phía cuối hành lang.

    Cô giơ tay chỉ vào cái tên nổi bật nằm giữa bảng thành tích thể thao: Trịnh Minh Dương – Vận động viên bóng rổ quốc gia, chuyển về từ Trung tâm huấn luyện thể thao.

    "Là cậu ấy."

    Hoàng Minh sững người.

    Mọi người xung quanh thì như bị thổi bùng bởi một tin tức giật gân.

    "Thật á?!

    Trịnh Minh Dương và An Kỳ Lam quen nhau?!"

    "Không thể nào!

    Họ mới chuyển trường cùng lúc mà!"

    "Nhưng... nhìn cũng hợp đấy chứ..."

    Tin đồn lan nhanh hơn lửa gặp cồn.

    Chỉ trong vòng vài tiếng , ai cũng đều biết đến lời từ chối gây chấn động của An Kỳ Lam.

    Và đặc biệt là chi tiết cô "chỉ vào tên Minh Dương" khi nói đã có người yêu.

    Hôm sau, khi vừa bước chân vào trường, Kỳ Lam đã cảm nhận được không khí thay đổi.

    Những ánh mắt dán chặt vào cô, trên đường vào lớp còn có vài người gọi cô là '' chị dâu''.

    Trong giờ ăn trưa, khi đang ngồi ở góc khuất của căn-tin, một nhóm nữ sinh tiến tới.

    Dẫn đầu là một cô gái với mái tóc nhuộm nâu nhạt, móng tay sơn đỏ, ánh mắt khinh khỉnh.

    "Nghe nói mày là bạn gái của Trịnh Minh Dương?"

    Kỳ Lam không đáp, tiếp tục ăn như thể không nghe thấy.

    "Làm màu vừa thôi.

    Đừng tưởng có chút sắc là có thể trèo cao."

    Một giọng khác vang lên, cùng lúc đó một ly nước cam bị hất thẳng vào người cô.

    Chất lỏng mát lạnh thấm qua lớp áo sơ mi, khiến vạt áo dính sát vào da thịt.

    Không ai nói gì.

    Không khí đặc quánh.

    Kỳ Lam đặt đũa xuống, bàn tay siết chặt.

    Đầu cô ong ong , lửa giận nhom nhén trong long.

    Nhưng rồi cô nhắm mắt, hít một hơi sâu.

    Không thể!

    Không được!Không đánh nhau nữa!

    Cô đứng dậy, lặng lẽ bước về phía nhà vệ sinh.

    Nhưng khi vừa xoay người, một bàn tay túm lấy tóc cô, kéo giật lại.

    "Muốn đi đâu?

    Tao còn chưa nói chuyện với mày xong."

    Ngay khi tình hình tưởng như sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau:

    "Buông cậu ấy ra."

    Cả nhóm quay lại.

    Là Trịnh Minh Dương – cao ráo, đồng phục mặc hờ hững, đôi mắt sắc sảo như nhìn thấu mọi chuyện.

    Ánh mắt cậu hướng về đứa vừa túm tóc Kỳ Lam, lạnh tanh:

    "Tai hỏng à ?Buông cậu ấy ra!"

    Không ai dám cãi.

    Nhóm nữ sinh tản ra, Minh Dương bước đến kéo tay Kỳ Lam đi ra ngoài, bỏ lại phía sau những ánh nhìn sững sờ.

    Hai người dừng lại ở bồn cây gần sân thể dục.

    Minh Dương thả tay cô ra, cười cười:

    "Cậu không sao chứ?

    Tôi tới vừa đúng lúc nhỉ."

    Kỳ Lam không đáp.

    "Cậu biết không, tôi đã nghe về cái lời 'tỏ tình gián tiếp' của cậu hôm qua rồi đấy.

    Ngầu thật!"

    Cô ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt lãnh đạm:

    "?"

    ''Ồ chưa giới thiệu ..Tôi là Trịnh Minh Dương !

    Bạn trai tin đồn của cậu !''

    Kỳ Lam có chút bất ngờ nhưng rồi lại trở về khuôn mặt không thèm care của mình.

    ''Tôi chỉ tùy tiện dung tên một người để tránh bị làm phiền !

    Không ngờ lại rước them ổ kiến lửa !Quên chuyện đó đi !''

    Cô xoay người định bỏ đi.

    Minh Dương gọi với theo:

    "Ê, An Kỳ Lam, tôi thấy cậu cũng hợp với tôi lắm đấy !

    Hay hẹn hò th."

    Cô dừng bước, không quay lại, chỉ để lại một câu lạnh lùng:

    "Tôi không cần cậu đóng vai gì cả."

    Minh Dương nhìn theo bóng lưng cô, khẽ cười, mắt ánh lên vẻ thích thú:

    "Lạnh như băng thật đấy... nhưng lại càng khiến người ta không rời mắt nổi."

    Ở một nơi khác trong trường, từ phía phòng học bỏ hoang cuối hành lang, một cô gái đang ngồi trên bàn, chân vắt chéo, móng tay gõ nhịp lên mặt bàn gỗ cũ.

    Đôi mắt sắc như dao cau nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

    "Con ranh này..." – Triệu Hàn Yên nghiến răng. – "Dám giành Minh Dương với tao?

    Tao sẽ cho mày biết tay.

    Cô nhếch môi cười lạnh.

    Đằng sau Hàn Yên, bóng tối dày đặc bắt đầu chuyển động.

    Và trò chơi săn mồi ở trường Đông Du... chính thức bắt đầu.

    ------------------------------------------------------------------------------

    Mình rất thích Yeon Sieun cho nên truyện sẽ lấy nhiều tính cách của cậu ấy , văn còn lủng củng mong mọi người góp ý!
     
    Người Hùng Cầm Bút
    Đồng minh


    Tiếng trống tan học vang lên như một lời tuyên bố tạm kết cho những hỗn loạn trong ngày đầu tiên.

    An Kỳ Lam bước chậm rãi ra khỏi cổng trường Đông Du, ánh mắt vẫn giữ nét thản nhiên như chưa từng xảy ra chuyện gì.

    Nhưng cô biết rõ — sóng gió chỉ vừa bắt đầu.

    Chiều tà, ánh nắng nhạt dần phủ lên những con phố quanh trường.

    Kỳ Lam đi ngang qua một tiệm bánh nhỏ ven đường, mùi bơ và sữa lan ra khiến lòng người dễ chịu.

    Cô rút điện thoại:

    "Con về thẳng nhà, hôm nay không ghé bố."

    Đầu dây bên kia là giọng mẹ cô, trầm và mạnh:

    "Ừ.

    Nhớ luyện quyền thêm nửa tiếng trước khi ăn tối.

    Đừng lười."

    "Vâng."

    Cuộc hội thoại ngắn ngủi, nhưng đủ cho thấy cô lớn lên trong một môi trường nghiêm khắc và kỷ luật.

    Mẹ cô – một cựu vận động viên võ thuật quốc gia – luôn muốn con gái mạnh mẽ và không bị bắt nạt.

    Bố cô thì khác – một nhà văn trầm lặng, tin rằng trí tuệ và sự điềm tĩnh mới là vũ khí mạnh nhất.

    Chính vì vậy, sau khi họ ly hôn, An Kỳ Lam trở thành kết quả dung hòa: học giỏi và biết tự vệ.

    Nhưng điều đó cũng khiến cô từng vướng vào một vụ đánh nhau ở trường cũ – đâm bút vào tay bạn học, dù là tự vệ, vẫn bị chuyển trường.

    Sáng hôm sau, Đông Du xôn xao.

    "Chị dâu kìa!"

    "Minh Dương đúng là có gu thật đấy!"

    Kỳ Lam lướt qua đám đông, không thèm liếc mắt.

    Trong lòng cô chỉ thấy phiền.

    Một lời từ chối đơn giản, một cái chỉ tay lên bảng học sinh mới – giờ lại biến cô thành tiêu điểm.

    Thật nực cười.

    Vài ngày sau, tan trường.

    An Kỳ Lam rẽ vào con ngõ quen để ra trạm xe buýt.

    Một nhóm nữ sinh chặn đầu.

    Triệu Hàn Yên bước ra:

    "Lâu rồi không gặp, chị dâu nhỉ?"

    Kỳ Lam lùi một bước:

    "Tôi không quen Minh Dương."

    "Không cần quen.

    Chỉ cần cả trường nghĩ vậy là đủ."

    Cô ra hiệu.

    Đám đàn em lao tới.

    "DỪNG LẠI!" – một tiếng hét vang lên.

    Một nữ sinh lao đến, sau lưng là Trịnh Minh Dương.

    "Cậu lại bị bắt nạt à?" – Minh Dương nhìn sang Kỳ Lam, rồi trừng mắt nhìn đám kia. – "Lần này mà còn tiếp tục, tôi sẽ báo với nhà trường."

    Triệu Hàn Yên cười nhạt:

    "Mày hên lắm đấy !

    Kỳ Lam !"

    Rồi cô ra hiệu rút lui.

    Tối đó, Kỳ Lam nằm dài trên giường.

    Trong lòng ngổn ngang.

    Lúc ôn bài thi, cô không biết rằng một âm mưu đang âm thầm bắt đầu.

    Sáng hôm sau, trong phòng thi.

    Cô cầm chai nước uống, thấy hơi lạ, nhưng vẫn tiếp tục làm bài.

    Được nửa tiếng, đầu óc choáng váng, mọi thứ quay cuồng.

    Bài thi – lần đầu tiên cô phải bỏ dở.

    Kết quả: điểm B.

    Đó là cú sốc.

    Cô nhớ lại – ánh mắt lấm lét của nữ sinh từng giúp gọi Minh Dương, gương mặt ấy...

    "Tô Tịnh Hy."

    Cô bước ra khỏi lớp, tay siết bút.

    Không nói lời nào, đi thẳng tới phòng 17.

    Mở cửa.

    "Lại tới gì nữa..."

    Không để đối phương nói hết câu, cây bút lao thẳng vào tay Triệu Hàn Yên.

    "ÁÁÁ!"

    Sau đó là loạt động tác nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.

    Kỳ Lam hạ gục từng đứa một bằng tay không.

    Không ai ngờ cô gái trầm lặng ấy lại ra đòn dữ dội đến vậy.

    Cô bị gọi lên giám thị, nhận cảnh cáo.

    Nhưng cũng từ đó, cả trường nhìn cô bằng ánh mắt khác.

    Không còn là "chị dâu" bị chế giễu.

    Tối hôm đó, Tô Tịnh Hy chặn cô trước cổng trường:

    "Tớ... xin lỗi.

    Hôm đó tớ bỏ thuốc vì bị chúng đe dọa...

    Tớ không có ý hại cậu thật sự."

    Kỳ Lam im lặng.

    "Vì lần trước tớ gọi Minh Dương... nên tụi nó ghét tớ.

    Tớ bị ép..."

    Cô nhìn Tô Tịnh Hy một lúc lâu:

    "Lần sau, đừng chọn phản bội người khác để tự bảo vệ mình."

    Tô Tịnh Hy cúi đầu:

    "Cảm ơn cậu..."

    Kỳ Lam không nói thêm gì, chỉ xoay người rời đi.

    Nhưng từ hôm đó, hai người bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.

    Và Kỳ Lam nhận ra – ở Đông Du, đôi khi muốn sống sót, không chỉ cần sức mạnh... mà còn cần có người bên cạnh.
     
    Người Hùng Cầm Bút
    Tôi ghét nhất ai xoa đầu mình !


    "Ê, cuối tuần này ôn thi nhóm không?

    Tụi mình học chung cho vui." – Giọng Minh Dương vang lên khi cả nhóm đang ăn trưa ở căn tin.

    Tô Tịnh Hy ngước lên khỏi hộp sữa: "Tụi mình là ai cơ?"

    "Thì là... tớ, cậu, Kỳ Lam, với cái cậu mọt sách lớp kế bên, tên gì nhỉ?

    À, Nhật Quang!"

    Kỳ Lam chau mày: "Tôi không giỏi học nhóm."

    Minh Dương chống cằm nhìn cô, mắt lấp lánh: "Thì thử xem, biết đâu hợp?"

    Tịnh Hy hí hửng: "Thử đi!

    Đông người vui mà!"

    Thế là buổi học nhóm đầu tiên diễn ra ở quán cà phê gần trường.

    Khác với không khí căng thẳng thường ngày, hôm nay cả bọn lại khá thoải mái.

    Nhật Quang cặm cụi ghi chú, Minh Dương thì vừa học vừa... bẻ bánh quy thành hình trái tim rồi lén bỏ vào tập Kỳ Lam.

    "Đừng có giở trò." – Kỳ Lam lườm.

    "Ơ, tớ thể hiện tình cảm đấy." – Minh Dương nháy mắt.

    "Có ai hỏi cậu đâu."

    Tịnh Hy khúc khích: "Thôi hai người bớt đấu võ mồm, tập trung nè."

    Sau vài tiếng vật lộn với đống bài tập, cả nhóm bắt đầu thư giãn.

    Minh Dương kể chuyện bị thầy thể dục bắt nhảy dây 100 cái vì tưởng đang chơi điện thoại trong giờ.

    "Mà thầy đâu biết tớ cầm điện thoại... soi gương!"

    "Gương gì mà soi trong giờ thể dục?" – Nhật Quang ngơ ngác.

    "Gương mặt đẹp trai của tớ chứ sao!"

    Cả nhóm phá lên cười.

    Ngay cả Kỳ Lam cũng khẽ nhếch môi.

    Minh Dương tranh thủ cơ hội, đưa tay xoa đầu cô: "Giỏi lắm, cười rồi kìa."

    Kỳ Lam lập tức hất tay: "Tôi ghét nhất ai xoa đầu mình."

    "Thế à?" – Minh Dương không những không rút tay mà còn tiếp tục xoa.

    Ánh mắt Kỳ Lam tròn xoe ngạc nhiên.

    "Cậu—!"

    "Cho công bằng nè." – Minh Dương đột ngột chụp lấy tay cô, đặt lên đầu mình. – "Xoa lại đi, rồi giận gì cũng tan."

    Hành động quá bất ngờ khiến cô sững người.

    Trước khi kịp phản ứng, Minh Dương đã phóng đi như gió, vừa chạy vừa la: "Tớ tha lỗi rồi đó nhaaaa~"

    Tịnh Hy chỉ biết ngồi thở dài, quay sang Kỳ Lam: "Cậu đúng là bị dính phải tên mặt dày nhất Đông Du rồi." – rồi cô cẩn thận sửa lại mái tóc Kỳ Lam đang rối như tổ chim.

    "Nhưng vui thật ha." – Nhật Quang cười nhẹ, đẩy gọng kính lên sống mũi.

    Một lúc sau, Minh Dương quay lại với một hộp bánh ngọt trên tay, hí hửng khoe: "Tặng nhóm mình nè!

    Bánh kem cuộn, có mỗi miếng thôi, ai thắng đoán số thì được ăn!"

    Cả nhóm háo hức, Kỳ Lam chỉ tay vào hộp: "28."

    "Trật!

    17.

    Nhưng tớ quyết định tặng cậu, vì cậu đoán sai tự tin nhất."

    Kỳ Lam im lặng đón lấy hộp bánh, cắn một miếng rồi nhìn cậu: "Không ngon."

    "Không ngon mà ăn hết?" – Minh Dương há hốc mồm.

    "Đỡ phí." – cô đáp tỉnh rụi.

    Cả nhóm lại phá lên cười, không khí tràn đầy tiếng nói cười.

    Những ngày sau đó trôi qua một cách lặng lẽ mà dễ chịu.

    Cả nhóm vẫn giữ thói quen học cùng nhau sau giờ tan trường, rồi tiện thể kéo nhau đi ăn vặt, hoặc loanh quanh mấy tiệm truyện tranh.

    Có lần Minh Dương bắt cả nhóm thi ăn cá viên chiên ai ăn chậm nhất phải trả tiền.

    Kết quả là... cậu ta quên mất mình cắn trúng ớt hiểm, phải uống ba ly trà sữa mới hết cay.

    "Cay đến mức nước mắt chảy ngược vô não." – Câu than của cậu khiến Tịnh Hy suýt nghẹn.

    "Não cậu chắc không còn chỗ chứa nước mắt nữa đâu." – Nhật Quang chen vào khiến cả nhóm cười nghiêng ngả.

    Một lần khác, cả nhóm vào tiệm truyện tranh, Minh Dương cầm quyển shoujo manga giơ lên: "Kỳ Lam, tớ tìm thấy truyện hợp với cậu nè!"

    "Thể loại gì?"

    "Cô gái lạnh lùng và chàng trai si tình.

    Nhưng cuối cùng cô gái phải lòng trước!"

    Kỳ Lam chậm rãi đẩy quyển truyện về phía mặt cậu: "Muốn chết không?"

    "Tớ muốn chết trong ánh mắt cậu..."

    "Đủ rồi!" – Cả nhóm đồng thanh.

    Buổi chiều nọ, trời dịu mát, bốn người chia nhau ra về sau một ngày học nhóm vui vẻ.

    An Kỳ Lam thong thả bước về hướng trạm xe buýt.

    Lòng cô khẽ nhẹ nhõm lạ thường.

    Cô không nhớ lần cuối cùng mình cảm thấy bình yên thế này là khi nào.

    Nhưng khi vừa rẽ vào ngõ hẹp quen thuộc, bóng người bất ngờ chặn trước mặt.

    Một giọng nói lạ vang lên:

    "An Kỳ Lam.

    Mày đi đâu mà vội thế?"

    Kỳ Lam khựng lại, mắt khẽ nheo.
     
    Người Hùng Cầm Bút
    Không bao giờ phản bội !


    Cô khựng lại.

    Trái tim, vừa chớm ấm áp, đột nhiên chùng xuống.

    Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc trườn dọc sống lưng.

    Mắt Kỳ Lam khẽ nheo lại, ánh nhìn sắc như dao găm lướt qua ba kẻ lạ mặt đang đứng chặn đường—áo khoác đen, dáng ngạo nghễ, mùi thuốc lá phảng phất trong gió chiều.

    "Cô em nổi tiếng quá nhỉ, đi đâu cũng nghe nhắc tới tên."

    Người thứ hai bật cười khẩy, tiến lại gần một bước.

    Cô vẫn đứng yên, tay siết nhẹ quai cặp.

    Trong đáy mắt dường như không hề có sợ hãi, chỉ là sự cảnh giác đến lạnh người.

    Những ngày tháng yên bình, những tiếng cười và ánh nắng dịu dàng—chúng đột nhiên bị kéo phắt khỏi cô như một giấc mơ chợt tỉnh.

    Người thứ ba liếc mắt nhìn cô từ đầu đến chân, rồi nhếch môi:

    "Không nói gì à?

    Hay là gặp người quen cũ nên im lặng?"

    Kỳ Lam nghiêng đầu, khẽ nhếch mép: "Tôi không có hứng chơi trò mờ ám sau giờ học."

    Giọng cô đều đều nhưng sắc lạnh, đầy cảnh báo.

    Tuy nhiên, tay vẫn bỏ vào túi cầm sẵn cây bút , sẵn sàng phản ứng.

    Không khí trong ngõ như đặc quánh lại, yên ắng đến mức nghe rõ tiếng bước chân một con mèo lướt qua rác phía sau.

    Trong khi đó, Minh Dương đang thong thả trên đường về nhà, vừa nghêu ngao hát một đoạn nhạc TFBOYS, vừa lục tìm điện thoại trong túi quần.

    "Khoan...

    Ơ?

    Điện thoại mình đâu rồi?!"

    Cậu vỗ trán, trợn mắt nhớ ra: "Chết thật!

    Lúc nãy mải chơi quá, đưa cho Kỳ Lam cầm hộ mà quên lấy lại!"

    Không nghĩ nhiều, Minh Dương lập tức quay đầu chạy về hướng nhà Kỳ Lam.

    Khi vừa bước tới con ngõ nhỏ, cậu khựng lại.

    Trước mắt là một cảnh tượng khiến cậu há hốc miệng: An Kỳ Lam, tay chỉ cầm một cây bút bi, đang một mình đối đầu với bốn gã đàn ông to con!

    "Cái gì?!

    Cậu ấy đang cosplay ninja hả?!"

    Kỳ Lam lặng lẽ đáp trả từng đòn tấn công bằng sự nhanh nhẹn đến đáng ngờ.

    Cây bút nhỏ bé nhưng trong tay cô lại như vũ khí lợi hại, lia qua lia lại, khiến mấy tên kia phải gào lên vì đau.

    Đúng lúc một tên khác lao tới từ phía sau, Minh Dương hoảng hốt hét lên:

    "Không xong rồi!"

    Không cần nghĩ thêm, cậu phi thẳng vào như một... chiếc xe tải mất phanh.

    Cú va mạnh khiến tên kia lăn lộn mấy vòng dưới đất.

    Minh Dương thở hổn hển, đứng chắn trước mặt Kỳ Lam.

    "Sao cậu ở đây?" – Kỳ Lam nhíu mày.

    "Đến giải cứu người đẹp chứ còn sao nữa!" – Minh Dương cười toe.

    Cả hai phối hợp ăn ý đáng ngạc nhiên.

    Đá, đấm, thậm chí cả... hộp sữa rơi bên đường cũng được tận dụng làm vũ khí.

    Vừa đánh vừa nói chuyện như trong phim hành động:

    "Này, đánh xong cậu cho tôi mượn chai cồn rửa tay nha?"

    "Để làm gì?"

    "Để tẩy cái cảm giác bẩn bẩn khi đụng phải mấy tên này nè!"

    Sau một hồi giao chiến, toàn bộ đám người to xác đã nằm la liệt trên nền đất.

    Triệu Hàn Yên tròn mắt, chưa kịp buông lời đe dọa nào thì đã hoảng hồn... quay đầu bỏ chạy.

    Tối hôm đó, trong căn phòng nhỏ của Kỳ Lam, Minh Dương đang giúp cô sơ cứu vết thương.

    Cậu cẩn thận bôi thuốc vào tay cô rồi buột miệng:

    "Tới giờ mới biết cậu đánh nhau còn chất hơn phim Marvel."

    Kỳ Lam không nói gì.

    Ánh mắt cô chợt trở nên xa xăm.

    Minh Dương nhìn xung quanh căn nhà ' không có ảnh gia đình' , cậu cũng nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của cô, khẽ hỏi:

    "Gia đình cậu...

    ổn chứ?"

    Cô gật nhẹ, rồi khẽ mỉm cười buồn: "Bố mẹ tôi ly hôn từ năm lớp 8.

    Tôi sống với mẹ, nhưng thỉnh thoảng vẫn về bên bố."

    Giọng nói cô đều đều, như thể đã quen với việc kể câu chuyện này cho chính mình.

    "Hồi đó tôi cũng vui vẻ lắm, học giỏi, có bạn thân.

    Vậy mà... một ngày, con bé đó bỗng nhiên quay ra bắt nạt tôi.

    Không rõ lý do.

    Chỉ im lặng, rồi tránh mặt.

    Sau đó là những lời tổn thương, hành động khó hiểu.

    Tôi cũng không hỏi nữa."

    Minh Dương trầm ngâm, khẽ lắc đầu: "Từ đó... cậu không muốn thân thiết với ai nữa."

    Kỳ Lam mỉm cười nhạt. – "Nên tôi chọn làm bạn với điểm số.

    Điểm số không lừa dối."

    Căn phòng rơi vào im lặng.

    Ngoài cửa sổ, tiếng gió thổi khe khẽ.

    Một lúc sau, Minh Dương chỉ tay vào ngực mình, mắt sáng lên:

    "Vậy từ giờ, tớ, Tô Tịnh Hy và Nhật Quang sẽ là bạn tốt nhất của cậu.

    Mãi mãi luôn!

    Không bao giờ phản bội."

    Kỳ Lam ngẩng đầu, ánh mắt ngỡ ngàng.

    Rồi từ từ, một tia sáng le lói hiện lên trong đáy mắt—ấm áp, nhưng dè dặt như ánh nắng buổi sớm sau cơn mưa.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------

    1000 lần tha thiết cần feedback :}}
     
    Back
    Top Bottom