Trường trung học Đông Du, một trong những ngôi trường danh giá bậc nhất thành phố, sáng hôm nay như nhộn nhịp hơn hẳn.
Từ khi còn chưa kịp đánh tiếng trống vào lớp, khắp hành lang đã râm ran những tiếng xì xào, bàn tán, những ánh mắt tò mò hướng về cô gái vừa bước qua cánh cổng sắt quen thuộc – An Kỳ Lam.
Kỳ Lam bước đi chậm rãi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát.
Bộ đồng phục được mặc chỉnh tề, cổ áo gọn gàng, chiếc cà vạt thắt cẩn thận, tà váy ôm lấy đôi chân thon dài trắng nõn.
Gương mặt cô không tô vẽ gì nhiều, làn da trắng hồng tự nhiên, đôi mắt đen láy ánh lên nét u uẩn.
Mái tóc dài được buộc nhẹ sau gáy, để hở phần cổ thanh mảnh.
Không khí xung quanh cô dường như lạnh đi vài độ.
"Nghe nói học sinh mới đứng nhất đầu vào đấy."
"Xinh thật, kiểu lạnh lùng mà cuốn ghê."
"Mới vào trường mà đã được lên bảng thành tích luôn, bá thật."
Kỳ Lam nghe được những lời bàn tán nhưng chẳng hề để tâm.
Cô đã quá quen với điều này.
Từ lúc còn học ở trường cũ, sự chú ý luôn đi kèm với ánh mắt ghen tị và những lời nói sau lưng.
Lạnh lùng?
Cô không lạnh lùng.
Cô chỉ không muốn nói chuyện với những người không cần thiết.
Vào đến lớp, cô cúi nhẹ đầu chào giáo viên chủ nhiệm rồi theo chỉ dẫn đến ngồi ở bàn cạnh cửa sổ.
Ánh sáng buổi sáng rọi qua ô kính, tạo nên quầng sáng dịu nhẹ quanh khuôn mặt cô.
Cả lớp dường như bị hút lấy trong khoảnh khắc ấy.
Cô ngồi xuống, mở tập sách ra như thể đây chỉ là một buổi học bình thường, không phải ngày đầu tiên của một học sinh mới.
Chỉ trong buổi sáng hôm đó, An Kỳ Lam trở thành đề tài được nhắc đến nhiều nhất ở Đông Du.
Các nam sinh thì bị thu hút bởi nhan sắc và khí chất lặng lẽ bí ẩn của cô, còn các nữ sinh thì vừa ngưỡng mộ, vừa dè chừng.
Không khó để nhận ra ánh mắt khó chịu từ một vài bạn nữ trong lớp.
Nhưng cô vẫn giữ nguyên thái độ dửng dưng, như thể cả thế giới ngoài kia chẳng liên quan gì đến mình.
Nhưng dù có lạnh lùng đến đâu, Kỳ Lam vẫn không thể thoát khỏi sự tấn công của những kẻ tò mò.
Chỉ trong vòng ba ngày sau khi chuyển trường, cô đã nhận được không dưới mười lời tỏ tình và hàng tá những món quà từ chocolate đến gấu bông, thư tay, thậm chí cả thiệp hẹn hò.
Trưa hôm ấy, khi vừa ra khỏi lớp, cô đã bị một nhóm nam sinh chắn đường.
Người đứng đầu là Hoàng Minh – một trong những thành viên nổi bật của câu lạc bộ nhiếp ảnh.
Cậu ta cầm một bó hoa hồng đỏ, nét mặt vừa căng thẳng vừa mong đợi.
"An Kỳ Lam, tớ... tớ thích cậu từ cái nhìn đầu tiên.
Làm bạn gái tớ nhé!"
Cả hành lang nín lặng.
Kỳ Lam đứng đối diện cậu ta, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào ánh mắt bối rối kia.
Không một chút cảm xúc.
"Xin lỗi.
Tôi đã có người yêu."
Câu nói ấy vang lên như sấm giữa trời quang.
Những người xung quanh gần như không tin vào tai mình.
Kỳ Lam ngẩng đầu, mắt hướng về bảng thông báo học sinh mới treo ở phía cuối hành lang.
Cô giơ tay chỉ vào cái tên nổi bật nằm giữa bảng thành tích thể thao: Trịnh Minh Dương – Vận động viên bóng rổ quốc gia, chuyển về từ Trung tâm huấn luyện thể thao.
"Là cậu ấy."
Hoàng Minh sững người.
Mọi người xung quanh thì như bị thổi bùng bởi một tin tức giật gân.
"Thật á?!
Trịnh Minh Dương và An Kỳ Lam quen nhau?!"
"Không thể nào!
Họ mới chuyển trường cùng lúc mà!"
"Nhưng... nhìn cũng hợp đấy chứ..."
Tin đồn lan nhanh hơn lửa gặp cồn.
Chỉ trong vòng vài tiếng , ai cũng đều biết đến lời từ chối gây chấn động của An Kỳ Lam.
Và đặc biệt là chi tiết cô "chỉ vào tên Minh Dương" khi nói đã có người yêu.
Hôm sau, khi vừa bước chân vào trường, Kỳ Lam đã cảm nhận được không khí thay đổi.
Những ánh mắt dán chặt vào cô, trên đường vào lớp còn có vài người gọi cô là '' chị dâu''.
Trong giờ ăn trưa, khi đang ngồi ở góc khuất của căn-tin, một nhóm nữ sinh tiến tới.
Dẫn đầu là một cô gái với mái tóc nhuộm nâu nhạt, móng tay sơn đỏ, ánh mắt khinh khỉnh.
"Nghe nói mày là bạn gái của Trịnh Minh Dương?"
Kỳ Lam không đáp, tiếp tục ăn như thể không nghe thấy.
"Làm màu vừa thôi.
Đừng tưởng có chút sắc là có thể trèo cao."
Một giọng khác vang lên, cùng lúc đó một ly nước cam bị hất thẳng vào người cô.
Chất lỏng mát lạnh thấm qua lớp áo sơ mi, khiến vạt áo dính sát vào da thịt.
Không ai nói gì.
Không khí đặc quánh.
Kỳ Lam đặt đũa xuống, bàn tay siết chặt.
Đầu cô ong ong , lửa giận nhom nhén trong long.
Nhưng rồi cô nhắm mắt, hít một hơi sâu.
Không thể!
Không được!Không đánh nhau nữa!
Cô đứng dậy, lặng lẽ bước về phía nhà vệ sinh.
Nhưng khi vừa xoay người, một bàn tay túm lấy tóc cô, kéo giật lại.
"Muốn đi đâu?
Tao còn chưa nói chuyện với mày xong."
Ngay khi tình hình tưởng như sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau:
"Buông cậu ấy ra."
Cả nhóm quay lại.
Là Trịnh Minh Dương – cao ráo, đồng phục mặc hờ hững, đôi mắt sắc sảo như nhìn thấu mọi chuyện.
Ánh mắt cậu hướng về đứa vừa túm tóc Kỳ Lam, lạnh tanh:
"Tai hỏng à ?Buông cậu ấy ra!"
Không ai dám cãi.
Nhóm nữ sinh tản ra, Minh Dương bước đến kéo tay Kỳ Lam đi ra ngoài, bỏ lại phía sau những ánh nhìn sững sờ.
Hai người dừng lại ở bồn cây gần sân thể dục.
Minh Dương thả tay cô ra, cười cười:
"Cậu không sao chứ?
Tôi tới vừa đúng lúc nhỉ."
Kỳ Lam không đáp.
"Cậu biết không, tôi đã nghe về cái lời 'tỏ tình gián tiếp' của cậu hôm qua rồi đấy.
Ngầu thật!"
Cô ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt lãnh đạm:
"?"
''Ồ chưa giới thiệu ..Tôi là Trịnh Minh Dương !
Bạn trai tin đồn của cậu !''
Kỳ Lam có chút bất ngờ nhưng rồi lại trở về khuôn mặt không thèm care của mình.
''Tôi chỉ tùy tiện dung tên một người để tránh bị làm phiền !
Không ngờ lại rước them ổ kiến lửa !Quên chuyện đó đi !''
Cô xoay người định bỏ đi.
Minh Dương gọi với theo:
"Ê, An Kỳ Lam, tôi thấy cậu cũng hợp với tôi lắm đấy !
Hay hẹn hò th."
Cô dừng bước, không quay lại, chỉ để lại một câu lạnh lùng:
"Tôi không cần cậu đóng vai gì cả."
Minh Dương nhìn theo bóng lưng cô, khẽ cười, mắt ánh lên vẻ thích thú:
"Lạnh như băng thật đấy... nhưng lại càng khiến người ta không rời mắt nổi."
Ở một nơi khác trong trường, từ phía phòng học bỏ hoang cuối hành lang, một cô gái đang ngồi trên bàn, chân vắt chéo, móng tay gõ nhịp lên mặt bàn gỗ cũ.
Đôi mắt sắc như dao cau nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
"Con ranh này..." – Triệu Hàn Yên nghiến răng. – "Dám giành Minh Dương với tao?
Tao sẽ cho mày biết tay.
Cô nhếch môi cười lạnh.
Đằng sau Hàn Yên, bóng tối dày đặc bắt đầu chuyển động.
Và trò chơi săn mồi ở trường Đông Du... chính thức bắt đầu.
------------------------------------------------------------------------------
Mình rất thích Yeon Sieun cho nên truyện sẽ lấy nhiều tính cách của cậu ấy , văn còn lủng củng mong mọi người góp ý!