Cập nhật mới

Khác Người hầu gái-JenSoo-

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
265887675-256-k260768.jpg

Người Hầu Gái-Jensoo-
Tác giả: n_trang197
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Fic được chuyển đổi từ bộ phim Người Hầu Gái.



jisoo​
 
Người Hầu Gái-Jensoo-
Chap 1:Bị doạ


Vào một ngày trời mưa tầm tã tại bán đảo Triều Tiên đang bị Đế Quốc Nhật Bản cái trị.

Hiện tại một khu phố nhỏ đang rất hỗn loạn bởi sự xuất hiện của quân đội Nhật Bản,đi bắt người về làm nô tỳ.

Đám trẻ chạy qua và vào người Jisoo khiến cô khó chịu mắng chúng.

"Các ngươi..."

Cô định mắng bọn chúng nhưng mà thôi.Rồi cô nhìn đến ba người trước mặt coi như người thân của cô,cô đến để chào tạm biệt họ vì cô biết cô là người được chọn sang Nhật Bản.Thật sự là cô không lỡ rời xa vùng thôn quê này mấy.

Cô đến gần rồi hôn nên đầu của mấy đứa bé Irene đang bịu,tiến sang gì Han thì bà lấy một cái kim châm sặc sỡ,kẹp vào tóc cho cô,bà ôm cô,một cái ôm ấm áp sau đó bà gỡ ra rồi cô trao lại đứa bé cho bà,khoé mắt bà hơi rưng rưng,cô mỉm cười nhẹ trấn an bà.

Irene khóc lóc kêu lên:

"Lẽ ra phải là tôi,lẽ ra tôi mới là người đến nhà bọn Nhật Bản đó!"

Jisoo lặng lẽ cúi người xuống nhặt ô rồi quay sang Irene cười nhẹ rồi đặt tay mình lên vay Irene ,ý cô là cô không hề trách Irene ,là do duyên số trời định cho cô thôi.

Cô nghĩ lại chuyện vừa nãy mình chia tay với Suzu mà lòng buồn không thôi,thật tội nghiệp cho cả hai,cả hai chúng ta lại yêu nhau nhưng do trời định có lẽ cô với em chỉ đến được mức này.Trong tâm cô giờ thật khổ sở,nhất định khi trở về cô sẽ quay lại tìm Suzu để lo cho em một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc,cô đã để nàng phải chịu khổ nhiều rồi,cô thương em rất nhiều,hãy đợi chị nhé Suzu.

Dì Han đứng bên cạnh thấy Jisoo không ổn,bà liền đưa cho cô túi đồ,rồi giục cô bà sợ cô sẽ không kìm lòng được mà ở lại đây.

"Coi chừng trễ tàu,mau đi đi"

Cô đi đến gần ô tô đang đợi mình phía trước , diện trên mình bộ kimono vàng trên người .

Jisoo cảm thấy xót thương cho bản thân mình , nhìn dòng xe lăn bánh quay , cô cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu không thể tả được .

Trên xe cô ngồi ăn đồ mà dì Han đưa cho cô,ăn xong rồi cô gói cái bọc lại,lấy tay kéo cái kim châm xuống ngắm nghía một tẹo rồi lại cho vào túi bọc gập vào dấu vào trong người.

Đến tối cô giật mình giày khi nghe thấy tiếng kèn xe,rồi một giọng trầm vang lên:

" Cứ ngủ đi chưa tới đâu "

" Vâng "

.Tiến đến cổng,đã có người đứng sẵn đấy đợi bọn họ.

Giọng người tài xế vang lên kết thúc mạch suy nghĩ của Jisoo .Hình ảnh trước mắt cô chính là căn biệt thự mang dáng vẻ Trung Hoa pha trộn với vài nét phương Tây nhưng vẫn giữ vẻ cổ kính , chắc hẳn người thiết kế ngôi nhà này đã dành hết mọi tình cảm tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.Chiếc xe đi thẳng vào trong,cuối cùng cũng đã đến.Dinh thự này quả thực rất to,khiến cô trong xe cứ phải ngó ra mãi.

Bước xuống , cô cúi đầu chào người phụ nữ đứng đối diện mình đang nghiêm nghị nhìn cô , đôi mắt của bà ta trông có vẻ không hài lòng gì mấy vì trang phục diện trên người Jisoo .

Cô xuống xe liền hào hỏi luôn người kia.

"Xin chào,tôi là Jisoo"

Bà ta liền nói:

"Ngôi nhà này có 3 khối kiến trúc,phong cách lâu đài theo kiểu Anh kết hợp với phong cách Nhật Bản tạo thành phòng chính .Kiến trúc Nhặt không có phong cách thiết kế nhà đồ xộ như phương Tây"

Không một lời nào,cô đi theo bà ấy.Căn biệt thự về đêm vô cùng yên ắng và tĩnh lặng đến mức có thể nghe tiếng động vật ngoài sân vườn thi đua nhau hò reo , nhìn xung quanh bài trí ngôi nhà cô có thể đoán được phần nào tính khí chủ nhân của nó .

Ngang tàn và độc tài - đó là những gì Jisoo suy nghĩ đến .

" Đây là thư phòng của phu nhân , mỗi tối phu nhân và tiểu thư sẽ đến đây đọc sách nên hãy nhớ rõ những quyển sách đó "

" Tiếp theo là phòng của người ở "

Jisoo di chuyển khó khăn với mớ đồ dùng trên tay .

Căn nhà này to hơn cô đã nghĩ , từ lúc ở ngoài sân cho đến khi vào trong nhà cô phải mất thời gian tận một tiếng đồng hồ mới có thể đến được đây , xem ra bắt đầu từ bây giờ cô phải thận trọng khi ở đây mới được .

" Vì cô là người hầu của tiểu thư nên không thể ở chung với người ở được "

" Nói cho cùng thì cô cũng chỉ là người ở , đừng nên nghĩ những chuyện không thể "

" Vâng tôi biết rồi "

Người đàn bà quay lại lườm cô một cái , cái ánh nhìn của bà ta thật sắc bén như ngàn mũi kim đang chĩa thẳng vào cô vậy .

Jisoo không sợ , những loại người này cô đã từng gặp biết bao nhiêu người hơn thế , thậm chí còn bị cưỡng bức bất thành cũng có thể đứng lên lại thì chuyện này so với cô có nhằm nhò gì .

Dù sao cũng chỉ là người hầu không có gì đáng lo ngại .

" Thức ăn của tiểu thư còn sót lại cô có thể ăn chúng , nhưng số trà còn lại cô phải bỏ lại dưới bếp "

" Dầu và xà phòng thì đưa cho quản gia "

" Nếu như bị phát hiện ăn cắp thì lập tức rời khỏi nơi đây "

" Cô đã nghe rõ chưa ?

"

" Vâng tôi đã rõ "

" Tất nhiên ta tin cô Jisoo sẽ không phải loại người như vậy "

Cô cúi đầu gật gù lời bà nói , thật ra những lời nói khi nảy cô không thật sự chú tâm vào bằng những bức tranh sơn dầu treo đầy dãy hành lang .

Thì ra đây là các bức ảnh chân dung các phu nhân đời họ nhà Kim .

Bây giờ tận mắt chứng kiến , lời đồn quả không sai , nhan sắc của họ thật sự rất đẹp .

" Lịch trình tiểu thư rất đơn giản , buổi sáng đi dạo sau núi , thích đọc sách cùng phu nhân "

" Nên nhớ những gì ta đã dặn , được chứ ?

"

" Vâng ạ "

" Tốt "

" Ta cũng muốn nói thêm , quan hệ của phu nhân với phủ đô đốc , các quan viên bên kia rất tốt nếu cô muốn gia đình sống tốt thì hãy làm tròn bổn phận của mình , ta tin phu nhân sẽ giúp gia đình cô an toàn vào thời điểm này "

" Vâng tôi biết rồi "

" Cô !

"

Bà ta lớn giọng làm Jisoo giật mình,vì cô đang mải ngắm nghía mọi thứ xung quanh.

" Phải thật kính trọng họ không được thất lễ "

" Vâng "

Người đàn bà liên tục giáo huấn , cô khó nhọc bước đi theo sau .

Cuối cùng thì căn phòng nơi cô cần đến cũng đã tới nơi , Jisoo như trút được gánh nặng trên vai mình thả mạnh xuống đất khiến người đàn bà kia nhíu mày tức giận .

" Cô đang làm gì vậy mau nhặt lên tiểu thư mà thức dậy thì chết "

" Vâng "

" Còn nữa , ta là Taeyeon"

"Từ nay cô được gọi là Trí Tú dựa trên tên Jisoo của cô "

" Vâng "

" Đây là chỗ nằm của cô "

" Tôi nằm đây sao ?

"

" Suỵt , tiểu thư đang ngủ không nên đánh thức , cô nên biết tiểu thư rất nhạy cảm với tiếng ồn không thể bị đánh thức bởi tiếng động lớn "

" Vâng tôi biết rồi "

" Được rồi ta đi đây "

Vâng "

Cuối cùng thì người đàn bà kia cũng bỏ đi , Jisoo thở mạnh một hơi .

Đầu óc của cô bây giờ thực sự rất trống rỗng không thể nói được , nào là quyền uy của gia tộc , nào là những thứ lịch trình gì đó .

Tất cả chỉ là chăm sóc và bên cạnh cô tiểu thư nhà họ Kim đây , cô tò mò muốn biết cô nàng ấy là ai quá .

Tò mò , bản tính tò mò của Jisoo trổi dậy , cô len lén nhìn vào .

....Đục ......

Nghe thấy tiếng động lạ , Jisoo giật mình lao vào căn phòng đối diện kia .

Âm thanh rùng rợn ấy từ đâu phát ra vậy .

Nhìn một lúc cô tự chấn an mình bằng vài câu nói rồi nhìn sang chỗ ở , thôi kệ dù sao ờ đây cũng đỡ hơn là ngôi nhà tồi tàn của mình .

Đừng suy nghĩ nữa mau chóng ngủ thôi .

Cánh cửa khép lại , màn đêm bao trọn đêm nay .

" AAAAAAAAA "

" Mẹ cứu con "

" Mẹ"

Tiếng hét thất thanh từ trong căn phòng , Jisoo lật đật mở rộng cánh cửa ra lao về người con gái phía trước .

Trông sắc mặt cô ta như vừa gặp cơn ác mộng xảy ra vậy .

" Tiểu thư , tiểu thư "

" Tử kỳ??

"

" Tử kỳ cô ấy nghỉ rồi , em là Trí Tú người mới đến đây , tiểu thư cô ổn chứ ?

"

" Cô có nhìn thấy cây anh đào kia không ?

"

Nhìn theo hướng chỉ tay , Jisoo gật gù nghe lời tiểu thư đang nói nhưng chẳng mấy bận tâm .

" Chị gái ta đã treo cổ tự tử tại đó , chị ta vì tình yêu mà tự kết liễu đời mình thật sự ngu xuẩn "

Giọng cười vang lên , cô cảm thấy lạnh nơi sóng lưng mình nhìn về người con gái đó .

Đầu óc cô ta có vấn đề gì sao , Jisoo hơi sợ khi ở tại nơi này cùng cô ta .

" Hãy nhìn về nơi đó , linh hồn của chị ấy còn đang treo lơ lửng ngoài kia .....

"

Jisoo từng câu từng chữ lắng nghe lời cô ấy nói , cô hướng mắt mình đi tới phía cửa sổ kia nhìn thật rõ về nơi đó .

Cây anh đào rung theo cơn gió mạnh vài nhánh lá nhẹ rơi xuống đất , không có gì ngoài đó cả tất cả chỉ do cô ta tưởng tượng thôi .

" Tiểu thư tôi nghĩ ...

"

" AAAAAAAAAAAAA "

" AAAAAAAAAAAAA khoan đã tiểu thư "

Nghe tiếng hét một lần nữa vang lên ,Jisoo lao thẳng về phía trước nhìn bóng ma ở phía sau mình .

Không phải chứ cô sống biết bao nhiêu năm rồi vậy mà lại tin chuyện này thật sao ?

Nơi này thật đáng sợ , thật sự rất đáng sợ

" AAAAAAAA "

" Tiểu thư ....

"

————————

Fic mới mang ủng hộ tớ nha😗
 
Người Hầu Gái-Jensoo-
Chap 2:Lúng túng.


——————————

Jisoo xuống bếp lấy ít rượu rồi mang lên phòng tiểu thư.

Cô đặt xuống tủ cạnh giường,vị tiểu thư ấy quay sang hỏi cô.

" Đây là gì ?

"

" Là chút rượu nó sẽ giúp tiểu thư được ngủ ngon hơn "

Vị tiểu thư nhăn mũi khi mùi hương từ chiếc muỗng bốc lên , rượu này được làm từ gì vậy nhỉ tại sao nàng lại cảm thấy buồn nôn khi ngửi thấy nó , thật sự nó khá là tệ đấy .

" Ta không uống "

" Bà Dì của em thường cho những đứa trẻ hay giật mình tỉnh giấc khóc một muỗng rượu,điều đó sẽ dễ ngủ hơn nên tiểu thư uống một chút thôi "

" Ta đã nói không uống mà ?

"

" Tiểu thư xin hãy nghe lời tôi "

" Ngươi có nghe ta nói ta không uống không ?

"

" Nhưng mà ....

"

" Còn cãi sao ?

"

Ngang ngược , khí chất này đúng y như cô đã dự đoán .

Sự độc tài và ngang ngược bao trùm lấy nơi đây , mặc dù cô không thể nhìn rõ khuôn mặt của tiểu thư như thế nào nhưng với giọng điệu và câu nói đó cô biết chắc cô ta chẳng phải là người dễ chịu gì đâu .

Không nhẫn nại , không hạ giọng nữa ,Jisoo quyết định không ép thúc cô ta uống muỗng rượu đó lặng lẽ bước ra sau đổ đi .

Nếu đã không muốn thì cô đây không ép , mặc kệ cô ta tối nay vậy dù là chủ tớ gì đi nữa phá hỏng giấc ngủ người ta thì không thể tha thứ , điều đó là tội ác tày trời không thể dung tha .

Nhìn người hầu gái kia không còn năn nỉ mình nữa , cô nàng cảm thấy khó chịu ra mặt hậm hực nhìn cô đang mở cánh cửa bước ra ngoài .

Cô ta là ai mà dám để cô ở lại một mình chứ , thật không ra gì không bằng một gốc trước đây của Tử Kỷ nữa , cô ta thật to gan .

" Đứng lại đó "

" Tôi bảo cô đứng lại đó có nghe không ?

"

" Tiểu thư gọi tôi có gì không ?

"

Nghĩ đi nghĩ lại dù sao cô ta cũng là tiểu thư của mình ,Jisoo đành hít một hơi thật sâu quay lại nhìn cô ta như chưa có chuyện gì xảy ra .

" Lại đây với ta "

Giọng nói kia có phần nhẹ nhàng hơn khi nảy , Jisoo nhẹ cười tiến lại gần ngồi bên cạnh giường của tiểu thư .

Vén nhẹ mái tóc sang một bên , nửa khuôn mặt bên trái lộ ra khiến Jisoo có chút ngơ người nhìn , là đại mỹ nhân à nha xem ra tiểu thư nhà Kim gia nhan sắc đúng như bọn binh lính đã nói .

Sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành này không thể chê vào đâu được , bọn đàn ông còn chết mê chết mệt với sắc đẹp này huống chi cô là nữ nhân , còn phải ngưỡng mộ nhìn lâu thêm chút nữa .

" Nhìn đủ chưa ?

"

"Vâng tôi xin lỗi "

" Đêm nay ta cảm thấy hơi khó ngủ "

Gật gù lắng nghe ,Jisoo im lặng không nói lời nào lắng nghe lời tiểu thư nói đột nhiên cô giật mình nảy người lên .

Chết , xém tí nữa cô lại hét toáng lên vì hành động của cô ấy mất , người gì đâu mà lại thích làm bất ngờ này sang bất ngờ khác thế không biết , nếu lỡ yếu tim thì .... xỉu nhé !

" Tiểu thư ...

"

" Tối nay ngủ cùng với ta "

" Nhưng mà liệu ...

"

" Ngươi là người hầu của ta?"

" Vâng ạ"

" Vậy ta có quyền sử dụng ngươi,nằm xuống"

" Nhưng tiểu thư quản gia sẽ trách tôi "

" Ta đã bảo nằm xuống mà !

"

Jisoo nằm xuống,một tay đưa lên vai tiểu thư một tay chống lấy đầu.Jisoo bắt đầu hát ru cho tiểu thư,vừa hát cô vừa vô tay nhẹ lên nhưng vị tiểu thư kia.

Giọng nói gắt gỏng kia một lần nữa lên cao , Jisoo vì giấc ngủ của mình nên đành nhượng bộ nằm xuống ngay bên cạnh đầu giường kia .

Nhìn cô đang nằm bên cạnh mình , cô ta cũng từ từ nằm xuống bên cạnh đôi mắt kia có chút nhắm lại từ từ vì cơn buồn ngủ ập đến .

" Ngươi tính đi đâu ?

"

" A tôi tưởng tiểu thư đã ngủ ...

"

" Quay lại đây "

Đặt lưng xuống một chút ,Jisoo len lén nhìn xem cô ta như thế nào liền nhanh chân rón rén chạy đi trước nhưng không ngờ tai cô ta quá thính đến mức một tiếng động nhỏ là tỉnh giấc ngay .

Giờ cô mới biết tại sao quản gia lại nói tiểu thư không thích tiếng động , cô ta y như người già vậy .

Thật khó chịu mà !

Không còn cách nào khác ,Jisoo lần này nằm xuống bên cạnh thật không đứng lên đi nữa .

Cô gái kia không nói gì , cảm nhận có hơi người ở cạnh cũng an tâm phần nào .

Lần này đôi mắt kia nhắm chặt lại chìm vào giấc ngủ sâu ,Jisoo nằm bên cạnh cũng ngủ lúc nào không hay .

Màn đêm cuối cùng cũng chính thức chìm vào giấc ngủ cùng mọi người .

——————

Jisoo nghĩ lại chuyện mình hiện giờ đang là một nô tì,so với cuộc sống hồi trước thì cũng có sung sướng hơn đôi chút.Thật ra tên ở Nhật Bản của cô là Kim Trí Tú,nhưng tên thật của cô chính là Kim Jisoo.Cô mới sinh ra thì đã bị đưa đến sống tại tiệm bạc tiêu thụ đồ ăn cắp của bố,à không là của mẹ cô mới đúng,5 tuổi cô đã biết phân biệt đồng tiền thật giả.Sau đó cô đã học về kỹ thuật làm giả con dấu,còn học cả nghề ăn cắp nữa.

Nhưng ở đây bọn trẻ không được học những ngón nghề có ích này,bọn trẻ mới sinh ra đã bị bỏ rơi,rửa ráy cho chúng sau đó cho chúng ăn rồi đem bán ở Nhật.Thật là một việc làm có ý nghĩa,theo Jisoo cô là thế,còn hơn là bỏ mặc bọn nó chết đói,tốt nhất là cho chúng làm tiểu thư công tử nhà có tiền,Irene thì ngoài con mình ra sẽ không cho đứa bé khác bú sữa (Viết Irene thế chứ mình không có ý gì nhe🥺mình chỉ theo phim thôi,thật ra mình thương cô bae xỉu🙂)))) Jisoo chắc chắn rằng,nếu là cô,cô sẽ không làm vậy,cô có sữa thì tốt biết mấy,coi sẽ cho bọn trẻ này bú no nê.

Nói về lí do tại sao cô phải làm nô tỳ ở đây thì trong lòng cùng phấn chấn hơn một chút.

Mọi người đều có mặt đông đủ tại nhà,mỗi người một công việc,đang làm chợt có tiếng gõ cửa vâng lên.Dì Han và anh Jin vội chạy ra phía cửa,hai người mỗi người đứng một bên giơ tay lên chực đánh nếu có kẻ xấu đột nhập.Cánh cửa mở ra,một người đàn ông đi vào,trông hắn rất lịch thiệp,áo vest trắng và quần âu trên đầu đội chiếc mũ panama hat.Hắn quay người sang rồi lấy chiếc kim châm trên đầu dì Han khiến bà giật mình đi theo hắn định ngăn hắn lại,bà định nói gì đó nhưng lại thôi.Hắn cởi mũ và ra rồi treo lên,hắn cúi người xuống lấy chiếc kim châm mở vào chiếc hòm bí mật được giấu ở thềm cầu thang,hắn lấy ra một chiếc tượng phật rồi mang ra để xuống bàn.Hắn bắt đầu chậm dãi nói:

"Hôm nay chúng ta nói chuyện về người phiên dịch,có một tên buôn lậu ở Nhật,lại với tình trở thành người phiên dịch cho các quan quý tộc."

Hắn dừng lại một chút nhìn mọi người rồi lại nói tiếp.

"Tất nhiên là tiền công rất nhiều,thậm chí còn có thêm mua được quyền khai mỏ."

Hắn quay lại tiến về phía cầu thang,cúi người xuống lục nọi hộp tủ cái gì đó rồi lại nói tiếp :

"Nhưng bây giờ hắn lại muốn làm người Nhật,cho nên sau khi có được quốc tịch Nhật ,đã cưới con gái của một quý tộc hết thời hắn mang cả họ Kim của vợ hắn."

Jin đứng đó tức giận,liền dùng câu mắng mỏ hắn.

"Tên khốn ......"

Jin đang nói thì lại bị hắn cướp lời,hắn lấy trong hộp một cuộn giấy.

"Tên khốn đó đã xây một căn nhà,sau đó thiết kế một thư phòng đầy sách và đồ cổ..."

Hắn dừng nói mở dây ra,rồi dơ cao cuộn giấy cho nó mở ra.Trong đó là một bức tranh ám chỉ ngôi nhà đó.

"Ở đấy có rất nhiều nhà sưu tầm Nhật Bản đến,sau khi tổ chức buổi đọc về những cuốn sách hiếm,bèn đem bán đấu giá cuốn sách đó.Người nay xem tranh và sách như sinh mạng của mình,nhưng chỉ bán được bài cuốn,cho nên cho dù không muốn bán nhưng cũng buộc phải bán thì..."

Hắn lấy chiếc nồi cháo gần đó,lấy thìa đút nên miệng một miếng.Dì Han đứng bên cạnh chắc nịch nói.

"Bán đồ giả mạo?...."

Hắn gật đầu rồi bỏ chiếc nồi xuống.

"Kim Ji Suk đang tìm những chuyên gia về kỹ thuật làm nhái,không phải là hàng giả như hắn..."

Đột nhiên hắn chắp tay vào nhau run run người khiến mọi người đứng xung quanh đều phải chăm chú nhìn,dì Han đứng cạnh còn ngạc nhiên hơn nữa.

"Mà là một người Nhật chính gốc,hơn nữa lại là một quý tộc.Bá tước của một toà lâu đài chính là Kim Jong In ta đây"

Rồi đột nhiên trên tay hắt thả xuống một khung sắt 4 góc,Irene đứng bên cạnh đang bế con nhìn hắn cười.

Hắn lấy đằng sau ra một chiếc bình sứ màu trắng đặt lên bàn rồi hỏi

"Vậy người này là ai?"

Mọi người xung quanh túm đầu vào xem chiếc bình,hắn đứng thằng hai tay đút túi quần chễm chệ nói.

"Là một nữ nhân Nhật Bản"

Irene đamg đứng đối diện thì ôm con vòng qua gần chỗ hắn hỏi

"Đẹp không?"(giờ nay cô bae vẫn mê gái được thì toii chịu😿)

Dì Han đứng bên cạnh nhìn vào chiếc bình,lần này bà vẫn chắc nịch nói.

"Đã giết bà vợ Nhật Bản?"

Nhưng có vẻ lần này bà đã sai.Hắn nghiêng đầu rồi nói

"Vợ của Kim Ji Suk chưa kịp sinh đẻ đã chết rồi,đây là con gái của người chị quá cố của bà vợ đã chết của mình..."

Hắn lấy tay chỉ vào chiến bình sứ đấy,rồi quay sang nói với Irene

"Người đọc những cuốn sách đó"

Irene lại hỏi lại lần nữa

"Đẹp không?"

Hắn liền gật đầu.Jisoo đứng bên cạch liếc nhìn hắn

"Là một cô nhi,rất giàu có.Nữ nhân đó sẽ mau chóng rơi vào mối tình của ta,rồi sau đó bỏ trốn đến Nhật Bản.rồi kết hôn ở đó-hắn vừa vói vừa đi đến gần Jisoo-chỉ cần thừa kế được khối tài sản thì ta sẽ nói vợ mình bị điên rồi đem tống vào viện tâm thần"

Hắn tiến lại vén tóc cô lên trợn mắt nhìn từng người.Nhân lúc hắn đang nói cô liền lấy tay mì vào túi áo gắn lấy đi chiếc vòng vàng.

"Ta muốn Jisoo làm nữ tỳ của cô ta!"

Cô thốt nên bất ngờ vì cái nói của hắn

"Cái gì??"

"Mỗi tối nghe những lời nói mơ của Jennie,sau đó báo lại cho ta-vừa nói hắn vừa tiện tay xếp lại những chiếc bình chồng lên nhau như ví dụ về kế hoạch diễn ra-buổi sáng thì bám riết lấy cô ta thuyết phục cô ta phải yêu ta."

Cô đứng nhìn hắn cười khinh bỉ,coi nghĩ trong lòng rằng:

"Kẻ lừa đảo mà biết yêu à?"

Hắn lại tiến lại về phía cô,đưa tay vào trong áo cô lấy lại chiếc vòng vàng.

Dì Han nhìn hắn nghi ngờ.

"Còn tài sản,có đúng thật là người có tiền không?"

Hắn châm lên điếu thuốc rít một hơi từ từ nhả khói rồi trầm giọng nói:

"Trước tối mỗi giờ đi ngủ ta đều nhớ đến số tiền đó...1,5 triệu tiền mặt,300 ngàn trái phiếu-mọi người ai đó đều há hốc mồm nhìn hắn,con số đấy thật khổng lồ họ còn chẳng tưởng tượng ra số tiền này nhiều thế nào-Dượng chỉ là một tên gọi thôi,thật ra tài sản là của Kim Jennie,cho nên Kim Ji Suk định lấy Kim Jennie làm vợ."

Người đằng sau tức giận cảm thấy thật khốn nạn

"Hắn ta còn ý định cưới cả cháu mình?thật khốn nạn..."

Dì Han mặt nghiêm nghị trở lại hỏi

"Chúng tôi có thể được bao nhiêu?"

"Ta sẽ đưa cho các ngươi 50 ngàn,còn quần áo và trang sức của cô ta Jisoo có thể lấy hết."

Irene nghe thấy vậy đằng sau hét lên

"Để tôi đi!để tôi đi cho,tôi biết tiếng Nhật lại có kinh nghiệm làm nữ tỳ."

Hắn lắc đầu nhẹ khiến Irene thất vọng và buồn bã,chợt mọi người quay sang nhìn Jisoo.Cô đang cúi mặt xuống không biết nên tính thế nào trong tâm cô giờ thật sự khinh thường tên đàn ông trước mặt này.Chiếm được bao nhiêu tài sản mà chỉ chia cho bọn ta được một phần cỏn con thậm chỉ còn không đáng kể,hắn ta thật tham làm nhỉ?thôi đã đến đường này thì đành phải quyết định đi vậy,giao kèo với hắn lấy thêm ít nữa là được.

Cô ngẩng lên nói với hắn

"Được vậy thì 50 ngàn,ngoài trang sức và quần áo ta muốn thêm 100 ngàn nữa..."

Cô bừng tỉnh lại giòng duy nghĩ miên man đó khi nghe thấy có người nói xấu mình

" Nghe nói có người hầu mới của tiểu thư "

" Xem ra lại là một con bướm muốn đậu cành hoàng "

" Đừng nói bậy để quản gia nghe được sẽ chết đó "

" Được rồi ...

"

Những lời nói bàn ra bàn vào của đám người hầu trong nhà thật nhiều chuyện ,Jisoo chẳng mấy quan tâm tiếp tục bữa ăn sáng của mình .

Chẳng qua cô muốn kiếm một món hời,sau đó rời khỏi Nhật Bản,cô đành chịu đựng bọn nữ tì quê mùa nay vậy.

Bữa sáng đầu tiên của Kim gia so với những ngày tháng sống cùng gia đình thì có phần tốt hơn ,cơm canh thịt ngon tốt hơn hẳn cơm canh rau muối .

Vẫn thiếu một thứ , đúng rồi Jisoo vẫn cảm thấy thiếu xót gì đó trong miệng mình , là những cuộc nói chuyện tán gẫu giữa dì và Taeyeon , mỗi lần tới giờ cơm cả bàn ăn đều nhộn nhịp bởi tiếng cười và tiếng nói của gia đình .

Tự dưng ăn xong cảm thấy nhớ quá , Jisoo cảm thấy nhớ dì và Irene rất nhiều .

Kết thúc bữa sáng , cô đi ra ngoài tính mang đôi hài của mình thì chỉ còn một chiếc ở trên , chiếc còn lại không cánh mà bay đi mất , không cần nói cô cũng biết ai là thủ phạm .

Lũ người hầu ngu ngốc , suốt đời chỉ toàn làm những chuyện tào lao .

" Trí Tú?

"

" Vâng tôi đây "

" Tiểu thư cho gọi cô "

" Vâng "

Quản gia xuất hiện nghiêm mày nhìn đám tì nữ đang cười đùa phía sau liền im lặng bắt đầu tìm kiếm việc làm ,cái đám nô tì này thật không biết điều lát phải dạy dỗ sau .Jisoo chán nản nhìn đôi chân của mình , thôi kệ đi một chiếc còn hơn đi chân không cả hai , từ từ cô sẽ tính sau .

" Tiểu thư cô ấy đến rồi "

" Vào đi "

Cánh cửa mở ra,cô và bà quản gia tiến vào,cả hai cúi người chào vị tiểu thư kia rồi bà nói.

"Cô ta tên Trí Tú"

"Em xin chào Tiểu Thư."

Cô liền cúi người xuống chào vị tiểu thư đang ngồi trên ghế,cô lén ngước mặt lên nhìn vị tiểu thư ấy mà trong lòng đầy oán trách:

"Chết tiệt,sao không ai nói cho mình là cô ấy đẹp như vậy chứ?làm mình lúng túng quá."

Cô ngước lên chợt định thần lại,chạy đến trước mặt vị tiểu thư kia đưa cho cô bức thư mà tên Jongin kia đưa cho.

Cô cúi người xuống và giơ bức thư ra trước mặt

"Đây là bức thư tiến cử của phu nhân Nayeon thưa tiểu thư."

Vị tiểu thư đấy nhận lấy bức thư,mở bức thư ra rồi dùng câu hỏi tra hỏi cô.

" Ở một nơi ẩm ướt và lạnh lẽo như thế này cô có thích nơi này không?nơi này âm u không có ánh mặt trời,vì dượng ta ra lệnh cấm,ánh sáng sẽ làm cho sách mất màu.Ở nơi âm u ẩm ướt thế này cô sẽ không thích đâu."

Vị tiểu thư đang cúi mắt xuống nhìn nội dung thư,hỏi mà không thấy đối phương trả lời,Cô quay lên trong lòng cũng có chút khó chịu.

" Ngươi không biết nói câu khách sáo sao?"

" Vậy tôi xin đi trước "

Quản gia nghe xong câu nói của tiểu thư liền quay lưng đi về phía cửa , trước khi đi không quên dành tặng Jisoo một cái lườm cảnh báo .

" Đóng cửa lại "

" Vâng "

Chạy ra đóng cánh cửa lại , Jisoo lật đật quay lại chỗ cũ đứng,vị tiểu thư ấy đứng dậy tiến lại chiếc ghế cạnh chỗ cô đứng mà ngồi xuống.Vị tiểu thư ấy mở rộng bức thư ra,lấy tay xoa nhẹ tái dương.

"Mỗi lần đến giờ đọc thì ta lại đau đầu-vị tiểu thư ấy thở hắt ra rồi đưa bức thư cho cô-cô đọc giùm ta đi."

Cô đứng im bất động mà nhìn gọi tiểu thư ấy,thấy người nói tỳ này cứ đứng im nhìn mình bất động thì lại nên tiếng.

" Có vẻ ngươi thích nhìn người khác nhỉ ?

"

Câu hỏi này khiến tâm trí cô trở về,rồi bối rối trả lời vị tiểu thư kia sợ cô ấy sẽ tức giận.

" Aa không có , tôi xin lỗi tiểu thư "

" Được rồi,vậy mau đọc cho ta."

"Dạ vâng"

Cô đi sang phía bên kia đứng,với tiểu thư ấy thì ngồi cứ xoa đầu thỉnh thoảng lại thở hắt ra,trông cô ta thật mệt mỏi.

Cô mở thư ra,nội dung thư hoàn toàn là tiếng Nhật khiến cô cũng chốc chút rối bời,không biết nên làm thế nào.Đành cười thật to cho đỡ hổ thẹn

"Hahaahaaaa..."

Vị tiểu thư ấy đang xoa đầu chợt thấy cô cười thì quay sang bất ngờ hỏi.

"Sao vậy?"

"Trời ơi,thật cảm ơn phu nhân đã đánh giá tôi cao quá,nhưng cô đã đánh giá tôi cao quá rồi."

"Vậy à?"

Vị tiểu thư này lại lấy tay xoa đài tiếp,cô thắc mắc cúi xuống hỏi.

"Tại sao tiểu thư là người Nhật mà lại không thích nói tiếng Nhật thế ạ?"

"Vì ta thấy phiền phức,những cuốn sách dượng ta bảo ta đọc đều là tiếng Nhật,cho nên cô đọc cho ta nghe đi."

Cô bắt đầu nhìn chữ rồi đọc.

"Gửi tiểu thư Trân Ni,nghe bá tước Jong In nói cô cần một nữ tỳ.Nữ tỳ giống như một cây muỗng,à không...giống như một cây đũa..."

Cô cúi sát mặt vào bức thư,cô cúi xuống tự hỏi bản thân mình:"Đây là muỗng phải không?"

Rồi cô mím môi quay lên nhìn lại bức thư,tay cô run run bỏ bức thư xuống.

"Tôi không biết đọc thưa tiểu thư..."

Vị tiểu thư ấy quay sang nhìn cô.

"Hoàn toàn không biết đọc à?...Vậy còn chữ Triều Tiên?"

Vị tiểu thư ấy đứng dậy tiến về phía bàn trang điểm của mình rồi ngồi xuống,cô ấy mở ngăn kéo tủ lấy ra một tờ giấy viết tên cô vào vào rồi cầm đưa lên trước mặt cô.

"Đây là tên của cô.Tên mình cũng không biết à?"

"Chữ còn có thể học,ăn cắp cũng được,mắng ta cũng được,nhưng tuyệt đối không được gạt ta.Rõ chưa!?"

"Dạ vâng tiểu thư."

Nhìn gương mặt tiểu thư ở tự ly gần, gương mặt này thật sự rất đẹp khiến Jisoo không thể rời mắt vì nhan sắc ấy.

" Ngươi có biết ta tên gì không ?

"

" Dạ không ạ "

" Vậy sao ngươi lại tới đây ?

"

" Tôi nhận lệnh được vào đây làm thôi "

" Đúng là không thể tin được "

" Có chuyện gì sao tiểu thư ?

"

" Ta không nghĩ quản gia lại có thể tuyển một người ngoại quốc đến đây , khả năng nói tiếng Nhật của ngươi cũng tốt lắm "

" Cảm ơn tiểu thư đã khen "

" Được rồi đừng tự cao quá ta chỉ khen khi ngươi thật sự có thực lực "

Jisoo đang vui mừng vì được khen lại nhận ngay câu nói sau đó , nếu cô ta không là tiểu thư thì cô đây sẽ tặng cho một cú để giúp cô ta tỉnh táo nhận biết được đâu là trên , đâu là dưới .

Người đẹp mà tính nết khó chiều à .

" Ta biết ngươi không thích ta nhưng ta chắc nếu ngươi làm tốt bổn phận của mình , ta sẽ đối đãi ngươi thật tốt "

" Vâng tiểu thư "

"Ngươi biết tên ta chưa?"

Jisoo dù biết rồi nhưng cô vẫn đứng im đó,cô muốn xem vị tiểu thư này sẽ làm gì tiếp theo.

Vị tiểu thư ấy thấy Jisoo cứ đứng đơ người nhìn mình,tưởng cô nô tỳ ngốc nghếch này chưa biết tên mình.

" Giờ nghe rõ tên ta đây "

" Từ nay hãy gọi ta là ....

"

Jisoo lắng tai nghe , cô gái kia nhẹ cười nhìn cô thích thú , xem ra cô ta cũng thú vị lắm đây cô tò mò muốn biết được người hầu mới của mình là con người như thế nào .

Đứng dậy áp sát mặt mình vào tai cô ấy , giọng nói trầm bổng như mật rót vào tai khiến Jisoo lại trở nên đỏ mặt vì ngại ngùng , một câu nói nhẹ thôi đã làm cô như thế này rồi , vị tiểu thư này thật không thể xem thường được .

"Kim Trân Ni"

———————————-

Chỗ nào mà mình viết sai thì mọi người cảm bảo mình nha😗

Tại mình phải vừa xem phim,vừa nghĩ vừa viết(à chuyện này có đoạn mình vẫn dựa vào chuyện cùng tên của SaTzu,nhưng fic này có đoạn không đúng nên mình mất rất nhiều thời gian để sửa và thêm chị tiết cốt truyện)lên mình up chậm,mong các bé thông cảm🥺
 
Người Hầu Gái-Jensoo-
Chap 3:Bí mật


Nhìn người hầu mới của mình đang ngại ngùng Jennie có chút thích thú tiến lại gần cô thêm lần nữa ,xem ra cũng không tệ như cô đã nghĩ .

Trí Tú- người hầu mới của cô xem ra cũng xinh đẹp đó chứ , chỉ là sự xinh đẹp đó chưa bằng Kim Trân Ni thôi .

Thôi đùa giỡn , cô quay lại lục lọi trong hộp bàn một lá thư của ai đó , Jisoo nhìn theo liền nhận ra cái nhíu mày của tiểu thư cúi mặt xuống không nhìn nữa .

Cái cô tiểu thư này thật là khó chịu mà .

" Dạ ?"

" Đọc thử cho ta nghe "

" Dạ ?

"

" Đây là thư của bá tước Kang , ngươi là người Triều Tiên mà,vậy hãy đọc cho ta nghe"

" Bá tước Kang sao ?

"

Kang - cái họ này nghe quen quá , Jisoo tự hỏi không biết có phải là người mình đang nghĩ đến không .

Mong là không phải là người ấy , cô mở lá thư ra xem một lượt những dòng chữ kia , có chút nghẹn ngào nơi cổ họng , thật không ngờ trái đất này lại luôn có những chuyện trùng hợp - trùng hợp đến không ngờ như thế .

Không gian trở nên im lặng một cách bất ngờ , Jennie quay sang nhìn người hầu của mình đang đứng trầm ngâm một lúc , có chuyện gì với cô ta vậy ?

" Ánh mắt đó sao lại có tia u sầu như thế ?

"

" Hm "

" Có chuyện gì vậy ?

"

" A xin lỗi tiểu thư tôi không ...đọc được...."

" Vậy sao ?

"

Nhận ra có gì đó không ổn ở cô , Jennie không nói gì tiến lại gần cầm lấy lá thư cất lại vào ngăn tủ .

Dù sao thì bức thư này chẳng quan trọng , nó chẳng có tí giá trị gì với cô cả nên thôi cho vào trong kia thì tốt hơn .

Jisoo ngẩn người ra nhìn hành động của tiểu thư , không phải khi nảy cô ấy kêu mình đọc lá thư đó sao tự dưng lại cất nó đi nhanh chóng , bộ cô làm sai điều gì à ?

Jennie lại bắt đầu lục trong tủ,nàng lấy ra một chiếc khung ảnh.

"Chữ còn có thể học,mắng ta cũng được,ăn cắp cũng được,nhưng tuyệt đối đừng lừa dối ta.Rõ chưa?"

"Dạ vâng tiểu thư"

Nàng đứng đối diện Jisoo,chiếc khung ảnh nhỏ này là chiếc vòng có ảnh mẹ nàng trong khung ảnh nhỏ ấy.Nàng lấy tay vẫy Jisoo lại

"Đây là mẹ ta."

Có thốt lên bất ngờ,ngắm nhìn người trong ảnh mà không thể rời mắt được.

Nàng thấy Jisoo nói thế thì trong lòng cũng có chút buồn,từ lúc vào làm đến giờ cô ta chưa khen cô một tiếng nào,ai cũng đều chết mê chết mệt vì vẻ đẹp quả nàng,nhưng sao tên này lại hờ hững vậy.Khi với khen mẹ nàng quả thật trong lòng cũng có chút ganh tị.

"Vậy còn ta,ta cũng đẹp chứ?"

Nàng quay mặt sang để cho Jisoo thấy.

"Mọi người đều nói,ta không bằng mẹ..."

Cô ậm ừ một lúc nhìn nàng,thật sự cô cũng không biết nên trả lời thế nào.

"Uhm...tôi đã nghe bá tước Jong In nói là..."

Jisoo đang nói thì lại bị vị tiểu thư khó chịu này ngắt lời,cô hơi tức giận đứng hít thở một lúc,nếu không phải là tiểu thư có lẽ cô đã giết rồi vứt xác cô ta nơi nào rồi.

"Cô gặp qua bá tước Jong In rồi sao?"

"Dạ...?"

Cô bất ngờ khi nghe câu hỏi đó,chết rồi cô phải làm sao đây,làm sao có thể nói với cô ta là mình đã gặp tên kia rồi...đành tìm cớ vậy...

"Dạ à um...là do bà dì của tôi,chính bà ấy đã kể cho tôi nghe,vì dì em là bà vú của bá tước."

Nàng quay sang nhìn cô,rồi lại quay xuống nhung bức ảnh.

"Bá tước nói ta thế nào?"

-nàng ngước lên nhìn Jisoo.

Lại một câu hỏi khó đến từ vị tiểu thư khó chịu này,thật sự là cô ta muốn bức chết người khác hay sao?hỏi gì không hỏi cứ hỏi về chuyện này ai đâu mà nghĩ nhiều bịa ra cho cô ta nghe được.

"Dạ...bá tước nói mỗi tối trước khi đi ngủ,đều nhớ đến khuôn mặt của tiểu thư."

Nàng cúi xuống cười trừ,ngẩng lên phía khác hỏi cô.

"Tại sao trước khi đi ngủ mới nhớ đến?"

Cô đứng nhìn vị tiểu thư này mà muốn ăn tươi mươi sống,hỏi gì mà kì vậy?tôi có biết gì đâu mà kể với chẳng nói,công nhận cô ta đúng thật là một người kì quặc.

Nàng đang quay qua,quay lại thì để ý vào chân Jisoo thấy trên chân cô chỉ còn một chiếc hài.

"Chân cô sao vậy?"

" Dạ...."

" Cũng tới giờ rồi , giờ hãy nghe ta nói đây "

Đồng hồ điểm số 8 , Jennie chỉnh trang lại y phục của mình đi về phía tủ lớn kia , Jisoo lật đật bước theo sau nghe lời sai bảo của cô nói .

" Trước khi chưa có lệnh của ta không được lại thư phòng đọc sách , còn nữa nơi đây rất nhiều bẫy nên ngươi phải cẩn thận nếu không có hậu quả gì ta không dám đảm bảo an toàn ...

"

Vâng tiểu thư "

" Khoan đã "

" Dạ có chuyện gì vậy ạ ?

"

" Hài của ngươi đâu ?

"

" Dạ ?

"

" Ta hỏi đôi hài của ngươi đâu ?

"

" Dạ ...

"

Biết làm sao đây , không lẽ cô nói là ma cũ ăn hiếp ma mới nói thế cũng không được .

Chuyện này người sai là bọn kia nhưng cô lại trở nên lúng túng không biết nên trả lời tiểu thư như thế nào .

Lắc đầu thở dài nhìn cô , Jennie lục lọi suy nghĩ của mình mở từng ngăn tủ tìm kiếm , để xem nào .

" Lựa chọn một đôi đi "

" Như vậy hình như không được cho lắm "

" Ta nói được là được , mau lựa chọn một đôi nhanh "

Nhìn vào đôi mắt sắc sảo kia ,Jisoo trở nên lúng túng không biết nên làm gì nhìn sang tủ giày một lượt , đúng là con nhà giàu giày dép cũng khá hơn những người khác .

Sau một hồi nhìn ngó cuối cùng cô cũng chọn cho mình một đôi giày ưng ý .

Thì ra vẻ mặt vui vẻ của cô ta là đây , nhìn người hầu mới ôm lấy đôi giày kia bỗng nhiên khóe môi cô nhẹ ẩn lên một chút .

Trí Tú, Trí Tú- người hầu mới này đáng yêu đấy chứ , tự dưng cô lại muốn nhìn thấy nhiều bộ mặt mới của cô ta hơn nữa .

" Thôi được rồi , ta đi đây "

" Tiểu thư chờ tôi với "

" Không cần đâu , ngươi cứ ở đây , ta cho phép ngươi ở đây nhưng nghe cho rõ đây tuyệt đối không được mở cửa tử kia , bất cứ thứ gì có thể chạm vào nhưng không được chạm vào nó , ngươi nghe rõ chưa ?

"

Khác với giọng nói trầm ấm khi nảy , Jennie trở nên nghiêm nghị hơn khi nhắc đến tủ đen phía trước .

Jisoo thực sự rất tò mò không biết cái tủ kia có chứa thứ gì mà cô ta lại trở nên hung hăng như thế , hm thôi kệ dù sao cô cũng không muốn tò mò về những thứ không phải của mình .

Hài lòng với cái gật đầu của Jisoo , Jennie mang đôi hài vào mở cửa đi về phía thư phòng ở sân vườn .

Không gian trống vắng không còn một ai , cái cảm giác tò mò khi nảy của Jisoo lại bắt đầu trở lại .

Cô nhìn ngó xung quanh một lúc đi tới nhìn những cánh cửa lớn .

Đúng là nhà giàu đồ đạc nhiều vô số kể mà , để xem nào .

" Tôi chỉ thử thôi lát sẽ trả lại cho cô sau "

"A thích thật "

Nào là giày cao gót , nào là nón mũ vành , nào là đồ hàng hiệu thật sự rất nhiều thứ Jisoo chưa từng thấy bao giờ .

Mặc hết bộ đồ này sang bộ đồ khác , cô hài lòng nhìn những trang phục diện trên người mình , a đẹp quá đi nếu cô mà có được chắc ngày nào cũng sẽ diện mỗi thứ một bộ mất .

Chơi đùa một lúc cũng chán , cô bắt đầu chuyển sang một thú vui khác sau khi sắp xếp lại mọi thứ đâu vào đó .

Không ngờ cô ta cũng tài năng đó chứ , những bức tranh sơn dầu và vài bức thư pháp được để gọn gàng trên tường tạo cảm giác cho người ta thấy được tài năng thiên bẩm của người nghệ sĩ tài ba đây .

Hm ... người gì đã đẹp còn có hoa tay đúng là làm cho người khác ngưỡng một mà .

Một tiếng đồng hồ trôi qua , Jisoo đi dạo quanh khu vườn đến thư phòng gọi tiểu thư về .

Sân vườn này đối với những người mới ở đây thì được xem là cả một mê cung , đi hoài đi mãi cũng không thấy được đâu là ánh sáng .

Bên kia là dãy thác đổ ào xuống làm khung cảnh thiên nhiên trở nên thơ mộng hơn , vài chú cá đang bơi ngược dòng như di chuyển cùng bước chân của cô vậy .

Thích thú đi xem , cô thật sự thích không khí ở nơi đây quá .Đột nhiên trời mưa tớ khiến cô phải chạy lại chỗ căn phòng kia đứng...

" Tiểu thư "

Đứng trước căn phòng lớn , Jisoo tiến lại gần nói nhỏ xem có ai ở đó không .

Không một tiếng động nào phát ra , cô chỉ thấy được Chỉ thấy được một chút ánh sáng đang chiếu rọi ra ngoài đây .

Có người ở trong đó , đúng rồi .

Mở cánh cửa đó ra , cô bước chân chầm chậm quan sát kĩ xung quanh mọi thứ đề phòng có chuyện xảy ra .

" Có ai đó đang tới đây "

" Không có ai đâu dượng "

" Không ta nghe có tiếng bước chân "

Đi tới một thư phòng lớn toàn là những kệ sách lớn che kín hết , cô há miệng ngạc nhiên , đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến nhìn thấy một kho tang sách to lớn như thế này , không biết là họ đem về để trưng cho đẹp hay là đọc để tìm kiến thức đây ta .

" Tiểu thư "

Jennie đang đọc sách liền dừng lại ngạc nhiên nhìn cô đang đứng đó .

Cái quái gì vậy , tại sao cô ta lại ở đây , chẳng phải cô đã nói cô ta phải ở trong phòng đến khi nào có lệnh từ cô rồi sao ?

" Tiểu thư "

" Đứng yên đó , có rắn độc đấy "

" AAAAAAAAA "

Thêm một bước nữa thôi thì Jisoo chính là con mồi ngon của rắn hổ mang ấy , nó khè cái lưỡi dài của mình từ từ tiến lại gần cô , từng chút từng chút một chờ đợi cơ hội thì nhanh nhảy tới cắn ngay .

" Đứng đó đừng lại gần "

Jennie nhanh trí bước nhanh đến chặn lại được sự di chuyển của con rắn kia , cô nhìn len lén một cái nhìn đầy sắc nhọn vào Jisoo .

Thật không thể tin được , cô ta đúng là người hầu gái phiền phức mà Jennie từng biết .

Sau phen hù dọa từ nó , Jisoo có chút hoảng loạn ngồi ở phía ngoài chờ đợi cô , nếu như cô ta không nhanh tay thì có lẽ giờ cô thật sự là miếng mồi ngon của nó rồi .

" Là người hầu mới ?

"

"Vâng là người hầu mới của con ạ "

" Ừm "

Người đàn ông kia kéo chiếc kính ra khỏi nhìn sang Sana đang ở đó , thì ra là một người hầu mới xem ra không có gì đáng lo ngại .

Tiếp tục việc đọc sách đang dở dang , Jennie nhắm mắt lại hoàn thành công việc đang dang dở của mình .

" Tại sao ngươi không nghe ta nói ?

"

" Tôi xin lỗi tiểu thư "

" Ngươi làm nha hoàng kiểu gì mà để ta ướt mưa vậy ?

"

Tại vì cô chưa bao giờ phải phục vụ ai như thế này cả,cô không biết làm như vậy cũng phải thôi.

" Tôi xin lỗi , tiểu thư đợi tôi với "

Jisoo cúi mặt đầy tội lỗi nhanh chân bước theo sau con người phía trước kia .

Trông sắc mặt cô ta khỏi phải nói là đang tức giận như thế nào việc Jisoo tự ý làm trái lệnh cô , thôi toi rồi không biết cô ta đang tức giận như vậy sẽ làm gì cô đây nữa .

" Tiểu thư "

" Ọe ...

"

" Cô bị làm sao vậy ?

"

Đột nhiên Jennie lao nhanh về phòng vệ sinh phía trước khiến Jisoo hoảng hốt nhìn theo , cô ta không được khỏe đang bị bệnh gì sao ?

" Ta không sao nghỉ ngơi là sẽ khỏi "

" Cô có muốn uống chút gì không ?

"

" Cho ta một ly nước "

" Vâng "

Rót đầy ly , Jisoo đi lại gần đưa cho Jennie đang ngồi trên chiếc ghế khuôn mặt có chút phờ phạc khi nôn ra thứ gì đó .

Không phải khi nảy cô ta rất bình thường sao tự dưng lại trở nên như vậy nhỉ ?

" Những cuốn sách dơ bẩn , ta cảm thấy buồn nôn khi đọc xong chúng "

Câu nói nhỏ như tiếng thì thầm tưởng chừng không ai để ý đến lại lọt vào tai Jisoo , mặc dù cô không hiểu rõ câu nói đó là như thế nào nhưng cô chắc là cô ta cảm thấy rất khó khăn khi đọc chúng .

"Ngươi có thể đi làm việc khác,ta muốn được nằm nghỉ ngơi "

" Vâng nếu vậy thì có việc gì tiểu thư cứ gọi tôi"

" Ừm "

Nằm dài trên giường , Jennie nằm dài nghỉ ngơi sau cơn khó chịu khi nảy đành nhắm mắt lại ngủ một chút .

Jisoo tiến lại gần đắp chăn lên người nàng, người gì đâu khó gần ghê đấy may mà nàng ta là tiểu thư chứ mà là người khác thì tôi chẳng quan tâm đâu .

Đóng lại cánh cửa , Jisoo he hé nhìn lại thêm một lần nữa an tâm rồi mới bước đi .

——————-

Vote đi các bé❣️
 
Người Hầu Gái-Jensoo-
Chap 4:Bá tước Chung Ân?


"Cô nói là bá tước hả?"

"Hôm nay à?"

Nàng vừa mút kẹo mà hỏi cô,đúng là vừa tắm vừa mút kẹo này thật tuyệt mà nhỉ?cái này là do cô nói tỳ ngu ngốc kia bảo nàng làm thế lúc tắm sẽ rất thoải mái và ngọt ngào.

"Cho nên hôm nay mới bảo ta đi tắm phải không?"

Jisoo không nói gì chỉ mỉm cười nhẹ đóa lại nàng coi như là câu trả lời.Rồi cô lấy cánh hoa hồng giắc vào trong bồn tắm của nàng,mỉm cười nhìn nàng nói.

"Dì tối nói là mỗi lần nghe nói khách đến,đi đều bỏ làm rồi lôi lũ trẻ ra tắm rửa cho bọn trẻ."

"Khách nói mỗi lần ngửi mùi hương trên người bọn trẻ à vui nhất..."

Cô lấy lọ tinh dầu hoa hồng đổ vào bồn tắm.

"Tiểu thư là tiểu thư của tôi...Dì tôi nói,thường kho tắm Dì đều cho bọn trẻ ăn kẹo,là để dạy cho chúng tắm rửa là một việc rất ngọt ngào...."

Thấy nàng ôm lấy một bên má,thấy nàng tên lên nhẹ cô tiến tới hỏi.

"Cô bị sao vậy?"

"Ta...cắn vào lưỡi,hình như ta có một chiếc răng nhọn..."

Cô chạy lại lấy tay mở mồm nàng ra để xem,rồi chạy vào phòng,lấy thuốc giảm đau bôi vào tay(thật ra thì mình cũng chẳng rõ là lấy cái gì😿)

Cô tiến lại gần chỗ nàng giơ tay ra,kêu nàng mở mồm ra.

Nàng nhắn mắt để cho cô làm cho mình,nhưng mà lại muốn mở mắt ra xem con người phía trước thế nào.Nàng từ từ mở mắt ra,thấy ngày là gương mặt phóng đại của người kia sát vào mình,chắc cả hậu còn có thể nghe rõ được hơi thuở của nhau.

"Thì ra là mùi vị này."

Dừng tay lại một chút,cô cúi xuống nhìn vào vòng 1 của nàng nhưng vì ngại cô lại quay lên làm tiếp cho nàng.Thấy nô tỳ của mình cúi xuống nhìn thấy ngực mình mà đỏ mặt,nuốt nước bọt một cái rồi quay sang nơi khác.Nàng thì vẫn nhìn cô từ vừa nãy đến giờ trong lòng có chút vui nhẹ khi thấy biểu hiện như thế của cô,tên này trông thật hờ hững khi được cạnh cô như vậy,không biết tên này có biết có bao nhiêu người muốn được hầu tạ cô mà không được?

"Xong rồi thưa tiểu thư."

Cô đứng dậy đi ra ngoài lấy khăn cho nàng để vào trong rồi treo lên cho nàng.

"Tôi xin phép ra ngoài."

Nàng gật đầu nhẹ một cái,thấy vậy cô cũng không định nói gì thêm,núi ra sau lấy tay đóng cửa rồi đi ra.

——-

Một lúc sau cuối cùng bá tước cũng đã đến,đám nô tì vội vã xếp thành hai hàng để chào đón bá tước.

Bá tước xuống khỏi xe,đám người hầu cúi đầu xuống.

"Xin chào ngài."

Rồi hắn bước vào nhà tiến lên phòng của Jennie

Vung tay mở cửa ra,hắn bước vào trong.

"Vừa đến đã mời tôi vào phòng khách,đúng là thân thiết.Bởi vì tôi mới đi du lịch,nên ăn mặc mát mẻ.Nhưng đùng lo,khi sau này lên lớp vẽ phương Tây,tôi sẽ ăn mặc rất chỉnh tề."

Hắn nhìn vào trong gương thấy Jisoo đang nhìn gắn thì quay lại lên tiếng.

"Cô là Trí Tú sao?"

"Phải.Chào bá tước."

Rồi hắn tiến lại chỗ cô,tất vẫn cầm chiếc mũ để tước ngực.

"Nếu cô làm không tốt sẽ làm ta rất khó sử đó,hiểu chưa??"

Cô cúi mặt xuống tránh câu hỏi vừa nãy,hắn thấy vậy liền nhíu mày.Tay cầm chiếc quạt giấy nâng mặt cô nên,xoay qua xoay lại.

"Tuy là người Triều Tiên,nhưng cũng khá xinh xắn."

Thấy cô vẫn chí mặt,rồi hắn bỏ tay xuống.

"Sao vậy?cô có làm đúng phận sự của mình không?"

Cô quay sang phía nàng xem nàng còn nhìn bọn họ không rồi ra dấu hiệu rằng:"cô ta vẫn còn đứng đó,đừng làm chuyện để lộ."

Hắn ta cũng ra dấu hiệu giống cô:"tí gặp ta."

Rồi hắn quay lại tiến đến phía Jennie.

"Tôi xin phép được về phòng thưa tiểu thư tôi cảm thấy không khỏe trong người,mai chúng ta sẽ bắt đầu học."

"Nếu ngài thấy không khỏe thì cứ về phòng nghỉ ngơi,không cần phải thăm hỏi ta."

"Thế thì cảm ơn tiểu thư,tôi xin phép về phòng."

Jennie nhìn hắn rồi quay qua Jisoo.

"Cô xuống bảo pháp y lên phòng ngài bá tước cho ta."

"Vâng thưa tiểu thư."

Nói rồi cô quay người mở cửa rồi rời đi.

Hắn đứng đấy cười áy này nhìn Jennie.

"Thế thì làm phiền cô quá thưa tiểu thư,được tiểu thư đối xử tốt như vậy tôi thật sự cảm kích rất nhiều."

"Bá tước không phải khách sáo,nếu ngài không khỏe thì cứ về phòng nghỉ đi,đi đường dài ta nghĩ bá tước đã rất mệt."

"Cảm ơn tiểu thư,tôi xin phép."

Hắn quay người lại đi ra ngoài,Jennie đứng đấy mang ý cười.

Nàng quay lại phía ghế ngồi cạnh cửa sổ,tay cầm chén trà nhìn ra ngoài phái cửa sổ.

Một lúc sau thì cô cũng đã về,mở cửa ra tiến vào bên trong.

"Thưa tiểu thư,tôi đã về."

Thấy Jennie không có động tĩnh gì là trả lời mình,nàng vẫn cầm tách trà nhân nhi nhìn ra phía ngoài cửa sổ.Cô đi ra phía cạch nàng đứng.

Cô vừa mới vào phòng thì tiếng gõ cửa vang lên.Cô đi ra mở cửa thì thấy quản gia Hong đứng đấy.

"Bá tước Chung Ân,muốn gọi nữ tỳ Trí Tú của tiểu thư Trân Ni đến phòng bá tước làm ít việc.Bá tước hỏi ngài có đồng ý không?"

Jisoo quay lại nhìn Jennie,thấy nàng gật đầu nhẹ một cái rồi cũng đi theo quản gia Hong về phòng bá tước.

————————-

Vote đi các bae,yeu xỉu❣️😗
 
Người Hầu Gái-Jensoo-
Chap 5😛hu nhân Nayeon-Khó chịu trong lòng?


Jisoo quay người đóng cửa lại,rồi đi theo quản gia Hong.

Đi sang giãy nhà dành cho khách thì hai người dừng chân lại một căn phòng.Hai người quỳ xuống ngồi đối diện nhau.

"Ngài tìm tôi à bá tước?"

"Vào đi."

Quản gia Hong mở cửa cho cô vào,cô đi vào rồi nhưng bà ấy cứ nhìn vào trong.Cái bà quản gia này lắm chuyện thật đấy,rồi cô lấy tay đóng cửa lại.

Rồi hắn quay lại nhìn ra phía cô thì thấy cô nhìn ra phía cửa thì hắn cũng bất giác mà nhìn theo,hai người họ cứ ngồi nhìn đợi cho kho nào bà quản gia này đi thì thôi.

Ngồi đợi một lúc cha vẻ thấy có tiếng động gì,bà quản gia cũng biết điều mà đứng dậy đi.Khi bà ấy đi rồi cô đứng dậy nhìn vào trong gương,còn hắn tiến về phía cô lấy tay bóp vai cô mấy phát.

"Người ở tiệm vàng đang cứ nhắc tới cô.Người ta nói,bây giờ Jisoo còn ăn trộm giỏi hơn cả mẹ."

Cô quay người sang cười mỉm.

"Ai mà tin lời kẻ lừa đảo như ông?"

Cô lấy tay gạt tay hắn xuống,tiến về phía phòng ngủ.Cô mở hé ra thì đầu vào quan sát một lúc rồi mới đi vào.

"Giờ ta với cô cũng coi như là thân rồi,nên mỗi khi ta ra dấu thì cô hãy đến gặp riêng ta.Có biết chưa?"

"Cô ấy rất ngây thơ,cho dù đàn ông nhéo nhũ hoa của mình có khi cô ấy còn không biết."

"Cho nên cô phải ở bên nhắc nhở."

Rồi hắn tiến lại chỗ giường phía cô nằm

"Chuyện này là vì ta,"từ phi bá tước đến,móng chân của tiểu thư mọc nhanh quá".Nói kiểu đó đấy,biết chưa?"

Hắn móc trong túi lấy ra một chiếc hộp màu đen.

"Quà đây."

Cô lưỡng lự nhấc tay lên,cầm lấy hộp quà rồi mở ra.

—————-

Cô đưa đến cho nàng,kêu nàng mở ra.Ở trong là một cặp hoa tai được làm bằng đá chiêm tinh rất đẹp.

Nàng mở ra cầm lấy một chiếc đeo thử nên tai.

"Cô đã thấy lam bảo thạch nào xanh như vậy chưa?"

Cô cầm chiếc bông tại nên phía sánh sáng xem.

"Để tôi xem...."

"Um...đây không phải là đá làm bảo thạch mà là đá chiêm tinh."

Cô quay sang,thấy tiểu thư nhìn mình với vẻ mặt bất ngờ

"Không sao đâu tiểu thư,dù sao đã chiêm tinh cũng rất đắ..."

"Sao cô biết là...."

Cô bắt đầu lúng túng,không biết cô ấy có nghĩ ngờ mình không chỉ tại cái miệng ngu ngốc này.

"Dì...à không,phu nhân Nayeon đã dạy tôi đó,nhưng không sao đâu cô không phải xấu hổ,dù sao thợ bình thường cùng rất dễ nhìn lầm."

Nhắc đến phu nhân Nayeon làm cô vui vẻ hẳn ra,quên mất rằng mình đang bị nghi ngờ.

"Vậy sao?nhắc về phu nhân Nayeon trông cô có vẻ rất vui vẻ nhỉ?"

Nàng lấy trong hộp quà có một bức thư rồi mở ra đọc.Cô đứng bên cạnh thấy nàng thản nhiên mở thư ra đọc thảm nhiên như thế hình như đã tin thật sự nàng không biết đọc chữ thật,cô liếc nhìn bức thư.

Thật ra cô không phải là không biết đọc chữ,mà là có biết đọc đó nhe chỉ là giả vờ thôibiết đọc là do phu nhân Nayeon dạy đó nha.Do lần trước có cơ hội được bên cạnh Nayeon,cô quên tiền ở nhà đi ăn mà không có tiền giả may là có Nayeon giúp cô giả tiền,tuy nhìn cô làm mấy cái nghề bịp kiểu đấy nhưng rất là uy tín nha.

Đối với cô nợ là phải giả,cô đã đề nghị sẽ giả tiền cho Nayeon,nhưng cô ấy thiếu gì tiền mà cần mấy đồng lẻ của cô chứ,thấy cô năn nỉ ghê quá nên Nayeon đã cho cô ở nhà làm phục vụ linh tinh cho mình.

Lúc nào đi đâu hai người cũng dính như keo Nayeon thấy Jisoo không biết đọc chữ,nhưng với vẻ ngây thơ,ngu ngok của Jisoo khiến Nayeon dạy mãi mà cô mới hiểu được một chút.Nhắc Nayeon mới nhớ,cô nhớ em ấy quámuốn hoàn thành công luôn cái vụ này rồi cao chạy xa bay với Nayeon của mình.

Liếc sang bức thư,cô vừa đọc vừa nhíu mày rồi đến tức giận đi ra khỏi phòng đấm sầm cửa vào,đành phải đứng ngoài đợi nàng.Thật khốn nạn giám chơi cô một quả đau như này,rồi cô sẽ không để yên cho mấy người thông đồng với nhau.

Thấy nô tỳ của mình thái độ như vậy thì cũng có hơi bất ngờ,nàng nhìn ra phía cửa rồi lại cúi xuống đọc tiếp bức thư.

———-

Một lúc sau nàng đi ra,diện trên bộ người một bộ váy vàng đính ngọc lấp lánh.

Đi vào phòng ng ăn với dượng và bá tước,cô mở cửa phòng hộ nàng.Nàng tiến vào trong khiến hắn phải đứng dậy bất người thốt lên.

"Vô cùng...lộng lẫy.Như tiên giáng trần vậy."

Trên dượng và cô liếc nhìn hắn,đúng là đồ vô liêm sỉ.

Cô nghĩ lại về những ngày tháng trước cả 2 vẫn còn bàn bạc với nhau,hắn dạy cô cách khen ngợi.

"Như...như tiên giáng trần vậy!là...làm tôi bối rối quá."

"Cứ ấp úng như vậy đó,gương mặt đỏ lên một chút.Bọn quý tộc đó mới cảm thấy thỏa mãn,và trút hết tâm sự.Hiểu không?"

"Nào chúng ta cùng làm thử."

Hăm tiến lại chỗ cô,bắt đau dạy cô cách biểu đạt.

Sau khi ăn xong cô cùng nàng đi về. phòng.Nàng nhắm nghiền mắt mệt mỏi nói

"Tất cả là tại bá tước cứ rót rượu vang cho ta uống."

Rồi cô tiến lại cởi áo ra cho nàng khiến đôi mắt nàng chợt mở ra nhìn cô.

"Cô có muốn mặc thử một bộ không?"

"Dạ...?"

"Mau cởi đồ ra,ta sẽ thay cho cô."

Sau một lúc mặc đồ.

"Tôi cảm thấy ngột ngạt quá tiểu thư."

"Ngột ngạt sao?"

"Vâng..."

"Như vậy cô cũng ra dáng một tiểu thư lắm,bá tước nói...hình như ta đã hiểu.Mặt của cô,mỗi lần trước khi đi ngủ...ta đều nhớ đến."

Cô nghe thấy nàng nói vậy mà chỉ đành cười lạnh trong lòng,âm thanh nghe thật chói...hiện tại cô chỉ muốn gần Nayeon,được nàng ấy yêu chiều thôi.

"Tiểu thư,cô thật là...lần sau đừng nói như vậy nữa,tôi không quen."

Cô đi ra sau lưng nàng mở từng cúc áo cho cô,mở xong cho nàng rồi.Nàng lấy tay quay người cô lại rồi mở cúc áo ra cho cô,mở xong nàng còn sờ nhẹ lên lưng cô khiến cô rùng mình nên một cái.

"Đừng tiểu thư..."

Nàng nhìn mày khi nghe thấy câu nói này,trong lòng hơi khó chịu.

"À tiểu thư..."

"Sao vậy?"

"Ngày mai phu nhân Nayeon sẽ đến đây để thăm tiểu thư,chào hỏi và hỏi thăm sức khỏe cô."

Không biết là cô ta đến để thăm sức khỏe nàng hay là tên nô tỳ của nàng đây,trong lòng nàng có sự ghen tỵ nhói lên khi thấy Jisoo cứ vui mừng khi nghe tên đến tên Nayeon,còn ở cạnh nàng thì hờ hững.

"Lúc nào cô ấy đến?"

"Tầm lúc sáng mai thưa tiểu thư."

"Ừ"

-----

Sáng hôm sau

Nàng tiến lại phía cửa sổ đứng nhìn tên dượng kia đi ra khỏi phía ngôi nhà này để nên núi đọc sách.

Bây giờ tiểu thư không muốn đọc sách trước mặt tên muốn lấy cháu của mình.

Đến lượt tên bá tước giả mạo thì lại đi làm sách giả.Tiểu thư đang đợi đến 2 giờ bắt đầu lớp học mỹ thuật.Cô ấy đợi và đợi,trông thật đáng thương.Không ngờ lại bị tên bá tước giả đó đoạt mất lấy trái tim.

Cô quay sang nhìn đồng hồ,sắp đến 10h rồi cô phải đi xuống đón Nayeon mới được.

"Tiểu thư tôi xin phép ra ngoài."

Thấy dáng vẻ người kia khẩn trương,không hỏi gì nhiều nàng cũng để cho cô đi.Được sự đồng ý chị phép của nàng với đi ra ngoài,đi đến cổng nhà rồi đứng đợi Nayeon.

Đồng hồ điểm đúng đến 10 giờ,từ đằng xa đã có một chiếc ô tô trắng tiến tới.

Trên xe một thân ảnh mỹ miều bước xuống,Jisoo liền chạy ra đỡ.

"Yeonnie em đã tới rồi,chị mừng muốn chết..."

Nayeon mỉm cười ngọt ngào đặt tay lên môi Jisoo.

"Im lặng nào,ở đây không phải nơi thích hợp của chúng ta,tí nữa chúng ta sẽ gặp nhau nói chuyện.Chị không phải gấp chúng ta còn nhiều thời gian mà."

"Hicc nhưng Soo nhớ em.."

Cô bắt đầu tỏ vẻ dận dỗi nói chuyện với Nayeon,Nayeon cảm thấy thật buồn người con người này,lớn tồ rồi có phải bé đâu mà làm nũng trước mắt thiên hạ thế này .

"Em cũng nhớ Soo mà,tí em bù cho.Em sẽ dẫn Soo đi chơi,chịu nha.Em thương."

Cô bỏ Nayeon ra,sách túi quà để tặng cho Jennie.

"Hứ tạm tha thứ cho em,thôi chúng ta cùng vào tí chị sẽ tính sổ em."

"Vâng thưa Soo của em."

Nàng đứng trên cửa sổ nhìn xuống liền nhíu mày,cái cảnh gì kia?kia có phải là nói tỳ của nàng không,lý do gì mà nói tỳ niềm nở với khách hơn là chủ thế này?nhìn hai người đi bên nhau cứ cười cười nói nói,khiến mặt nàng đen như đít nồi.Kim Trí Tú thật biến làm những điều khiến nàng nhức nách thật,không tệ nàng rất thích.

Cánh cửa mở ra,Jisoo cùng Nayeon tiến vào.

"Thưa tiểu thư,phu nhân Nayeon đã tới."

"Xin chào tiểu thư Trân Ni."

"Phu nhân Nayeon không kể đường xa tới đây để thăm tôi,tôi cảm thấy rất biết ơn.Mong cô sẽ ở lại đây chơi vài hôm hẵng về,cô đi đường mệt nên chắc cảm thấy không khỏe,tôi sẽ cho nô tỳ đi gọi thầy thuốc."

"Trí Tú,cô mau đi gọi thầy thuốc nên đây cho ta."

"Vâng thưa tiểu thư."

Cô xoay người bước ra phía cửa.

"Cảm ơn tiểu thư Trân Ni đã có lòng tốt như vậy,tôi cảm thấy rất áy náy."

"Cô không phải áy náy,cô cứ tự nhiên đi."

"Vâng,cảm ơn tiểu thư."

-------

Vote đi các bé🥺
 
Người Hầu Gái-Jensoo-
chap 6:Cô ấy là ai?


Cô liền đi ra gọi tiểu thư,trước lúc đi còn không quên nháy mắt với Nayeon một cái khiến cho Nayeon phải nhịn cười trước độ trẻ con của Jisoo vì trước mắt là tiểu thư Jennie không thể cư xử hồ đồ được.

Những hành động ấy đã được thu vào hết trong ánh mắt của Jennie,nàng cảm thấy cơn ghen tức của mình đang dần tăng lên,khi thấy Trí Tú thân mật với người khác làm cô cảm thấy thật khó chịu chỉ muốn tách hai người họ ra,thật là kì quái.

Trong lúc Jisoo đi gọi thầy thuốc,Jennie đã hỏi Nayeon vài thứ,cả hai chỉ ậm ừ vài câu để khiến cho bầu không gian đỡ im lặng.

Một lúc sau,cánh cửa mở ra,cả hai người đều quay ra phía cửa,Jisoo tiến vào trước rồi cúi đầu:

"Thưa tiểu thư và Yeon...

à không phu nhân thầy thầy thuốc đã đến ạ."

Jennie nghiêm nghị đáp:

"Mau cho thầy thuốc vào xem bệnh cho phu nhân."

"Dạ vâng."

Nói rồi cô quay lại mời thầy thuốc đi vào trong,đến bên cạnh ghế ông dừng lại bắt mạch cho Nayeon.Jisoo đứng bên cạnh thấp thỏm không thôi khiến Jennie bên cạnh còn có thể cảm nhận được sự lo lắng từ nô tỳ ngốc dành cho phu nhân này,chỉ có ngốc mới không nhận ra.

Sau một hồi thầy thuốc đã gỡ tay ra,Jisoo liền tiến tới bên cạnh hỏi:

"Phu nhân có bị làm sao không ạ?"

Vị thầy thuốc già quay sang trả lời cô;

"Phu nhân Nhã Nghiên tình trạng không xấu,chỉ là thân thể hơi mệt do di chuyển đường dài,cô hãy nấu cho phu nhân 1 cốc trà gừng cho cô ấy uống.Không còn gì nữa thì rôi xin phép ra thưa tiểu thư."

Ông nói rồi lui ra ngoài con lại 3 người,Jisoo tiến tới đỡ Nayeon rồi hỏi han còn lấy tay xoa mặt,bộ hai người họ đã quên mất là đã có sự hiện diện của nàng ở đây rồi sao?Jennie quay sang nhìn đồng hồ,sắp đến 11h rồi,nó là khoảng thời gian mà bá tước Chung Ân sẽ tới.Nàng liển mở lời:

"Phu nhân không sao thật rất đáng mừng,đi đường xa tới làm thân thẻ phu nhân yếu đi làm ta quả thật rất áy náy,không làm phiền tới phu nhân nữa phu nhân bây giờ nên đi nghỉ,chiều ta và phu nhân sẽ cùng dạo quanh nói đây thay cho sự chào đón của ta.Trí Tú!còn không mau đưa phu nhân về phòng nghỉ nghơi."

"Cảm ơn lòng tốt của tiểu thư,không làm phiền người nữa,tôi xin phép."

"Dạ vâng,bây giờ em đưa Phu nhân về phòng ạ"

Sau khi Jisoo đưaNayeon về phòng,Jennie cũng đi thay trang phục để gặp bá tước.

Cô mở cửa rồi đưa Nayeon vào trong,đỡ cô ấy nằm xuống.

"Yeonnie nghỉ đi,chiều chúng ta sẽ gặp nhau,bây giờ Jisoo phải về phòng em nằm ngoan ở đây nhé,tí nữa Jisoo sẽ gọi người nên chăm sóc em."

"Em không chịu đâu,em muốn Jisoo ở lại chăm sóc em cơ."

"Yeonie ngốc,lớn rồi mà cứ mè nheo như trẻ con,tí nữa rảnh Jisoo sẽ qua thăm em."

"Hứ...thôi được rồi,Jisoo đi đi em sẽ ở đây đợi Soo."

Jisoo nhéo má Nayeon cười ôn nhu

"Yeonie ngoan lắm,khi em thực hiệc xong kế hoạch em sẽ bù cho chị nha,có chịu không."

"Jisoo nhớ lời nha."

"Jisoo nhớ mà."

Nayeon nghĩ một hồi rồi nói với Jisoo:

"À mà,trên đường đến đây em có gặp một người giống Suzu..."

"Thôi em nghỉ đi,Jisoo phải quay lại phòng tiểu thư rồi."

Jisoo lảng tránh khỏi đó,cô sợ khi cô còn nghe tiếp về người con gái ấy nước mắt cô sẽ không kìm được mà rơi xuống,người con gái mà hàng đêm cô thao nhức nhớ nhung.

----

"Soo xin lỗi,Soo không xứng đáng với em,em hãy quên Soo đi."

"Soo vì danh hoa phú quý mà nhường em cho người khác sao?"

"Đúng,Soo là đồ tồi,vì thế nên em hãy cưới anh ta đi,em sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn khi ở ở bên Soo."

"Hạnh phúc sao?Soo có biết thế nào là hạnh phúc không?ở bên người mình không yêu nó được gọi là hạnh phúc?em quá thất vọng về Soo,thôi được rồi nếu Soo muốn dừng lại thì tùy í Soo..."

"Soo xin lỗi,em hãy sống thật hạnh phúc nhé."

Nói rồi cô quay người bước đi,hai hàng nước mắt thi nhau rơi xuống cô không muốn để em nhìn thấy bộ dáng yếu đuối hiện giờ này của cô,cô cảm thấy có lỗi với em xin lỗi vì đã không thể thực hiện đúng lời hứa của Soo,chúc em hạnh phúc bên người khác."

--------------

Tại drop lâu quá mình quên mất cốt truyện hihi,chap này hơi xàm mọi người đọc tạm một chút nha.Với lại truyện mình sẽ tự remake lại,kh giống phim 100% đâu hihi,kết thì mình chưa chắc là JenSoo đâu nha😗
 
Back
Top Bottom