Khác Người hầu của chúng ta là sát thủ!(rinlen,mimio,guguya,rintolenka)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Chap 17:Kẻ đáng lẽ đã chết


Miku,Rui-Phía Nam khu rừng.

Không chần chừ gì lâu,Miku chạy ngay vào trong 1 hang động.Cô đã tháo cái dây buộc tóc và biến nó lại thành nguyên dạng-đôi găng tay,trước khi bắt đầu.Lập tức,Miku dùng những dây sắt để tạo ra trận pháp xung quanh động.Lượng dây cực kì dày đặc đến nỗi,nếu không biết cách đi vào sẽ bị cắt thành ngàn mảnh.

Sau đó,cô không do dự cắt đi 2/3 độ dài của mái tóc rồi điều khiển chúng đi bốn phương tám hướng.Chỉ cần nạn nhân đụng vào 1 sợi tóc,nó sẽ lập tức dao động và thông báo cho Miku biết nạn nhân ở đâu.Từ đó cô sẽ nói cho Rui biết để nó"xử" chúng.Kế hoạch chính là như vậy.

Kế hoạch đã rất thành công.Rui đã giết được 7 người và có được 10 viên đá quý.Nó nhanh chóng thông báo tình hình cho Miku:

-Miku-sama,hiện giờ ta đã có 10 viên,nhiều nhất trong cuộc thi.Có cần phải tìm kiếm thêm không ạ.

-Tiếp tục đi,giết càng nhiều càng tốt.Mối thù của chị với lũ Miki chưa nguôi đâu.Chúng ta nên tách ra thì hơn.Cả 2 đi với nhau sẽ dễ gây chú ý.-

Sau này nhìn lại,Miku mới thấy rằng đó là 1 quyết định sai lầm.

-Làm ơn,làm ơn xin hãy tha cho tôi.-1 người đàn ông quỳ xuống van xin.

-Không thể.Ngươi là thuộc hạ của Miki,kẻ thù của Miku-sama.Tất cả kẻ thù của người đều sẽ phải chết.-Rui lạnh lùng dùng kiếm chặt đầu hắn ta.Bỗng nhiên có giọng nói nhỏ buồn bã vang lên bên tai nó:

-Rin,xem cậu đã trở thành người như thế nào này?Kagami Rin tớ biết khác hoàn toàn với cậu hiện tại.Tớ nhất định sẽ biến cậu trở lại như cũ.

-Ai đang nói vậy?Mau ra mặt đi.-Nó cảnh giác vào thế phòng bị rồi nhận ra mình đang ở trong kết giới.Mẹ và tất cả mọi người Rui/Rin thương yêu đang đứng trước mặt nó.

-Mẹ,có thật sự là mẹ không?Mẹ vẫn còn sống sao?Hức hức,con thật sự rất nhớ mẹ.-Rui nghẹn ngào khóc và ôm chầm lấy Lily.

-Đương nhiên mẹ vẫn còn sống rồi,đứa nhỏ ngốc này.-Lily hiền hậu xoa đầu nó.

-Rin à,bọn anh sẽ tổ chức đám cưới.Anh rất mong muốn được có em làm phù dâu đấy.-Nero ôm Neru trong lòng mỉm cười với Rin.

-Phải đấy nee-chan,chúng ta hãy cùng làm bánh cưới đầy chuối và cam cho anh chị ấy nhé.-Lenka cười vui vẻ nắm lấy cánh tay Rin.

-Thêm một ít cháo hành vào menu cũng không tệ đấy.-Miku hào hứng cho ý kiến.

-Cả vài tấn cà rốt nữa.-Gumi tham ăn chen vào.

-Tất cả mọi người,việc này là sự thật chứ?-Rui lau nước mắt hỏi.

-Đương nhiên rồi con yêu.Tất cả sẽ trở thành sự thật,chỉ cần con bỏ thanh kiếm kia xuống thôi.-Lily nhẹ nhàng nói.Rui lắng nghe từng lời đó,bàn tay cầm kiếm dần buông lỏng ra.Tuy nhiên,nó nắm chặt kiếm lại,lạnh lùng:

-Mẹ ta sẽ không bao giờ bảo ta từ bỏ kiếm đạo.Ngươi không lừa được ta đâu.

Giọng nói lúc trước lại cất lên pha vài phần giận dữ:

-Rin,cậu không chịu từ bỏ nhân cách này,tớ đành phải dùng biện pháp mạnh để ép cậu thôi.

Khung cảnh xung quanh bắt đầu thay đổi.Xung quanh nó toàn những lời chỉ trích.

"Kagami Rin,cô thật vô dụng,chỉ vì cô mà kế hoạch đã thất bại."

"Rin,tôi hận chị.Tôi sẽ giết chị."

"Rin,cô với tôi chỉ là 1 trò chơi.Những người tôi yêu thương chính là SeeU và con chúng tôi,cô chỉ có phận làm người hầu."

-Không,mau dừng lại đi.Tôi không muốn nghe chúng nữa.-Rui gào khóc van xin.Nó hét lớn:

-Miku.Cứu,cứu em.

Kết giới xung quanh nó bỗng có vết nứt,to dần rồi vỡ hẳn.Miku lao tới ôm chầm lấy Rui,hoảng hốt:

-Rui,em có sao không?Mau nói cho chị biết.

-Hức,chị,em sợ quá.Em thật sự rất sợ.-Rui,giờ đã trở lại thành Rin,ôm chặt cô khó nức nở.

-Không sao,chị ở đây rồi,đừng sợ.-Miku vỗ về nó,trên mắt rơm rớm nước:

-Chị rất xin lỗi vì đã đề ra kế hoạch ấy,vì đã đặt em vào nguy hiểm.

Một lúc sau,cả 2 bình tĩnh lại nhận xét tình hình.Rin cất lời:

-Có vẻ như người này biết tạo ra Mộng giới,giam giữ nạn nhân vào thế giới mà chính kẻ tạo điều khiển.Nhưng tại sao lại nhắm vào em?Người duy nhất có thể làm điều này mà chúng ta biết chỉ có 1..Không,không phải chứ.

-Phải đấy,nhìn này.Mảnh kết giới này mang màu tím đặc trưng của cô ấy.-Miku nhặt 1 mảnh lên.

-Nhưng cô ấy đã chết rồi cơ mà.Chẳng lẽ nào?-Rin nghi hoặc hỏi.Đột nhiên cô đứng dậy chạy đi,không quên nói:

-Nhanh lên,chúng ta cần đi tìm Gumi.

Đến nơi,họ thấy nhỏ đang đứng nhìn thứ nhỏ bé trong tay,đầu hơi cúi xuống,nói:

-Đây là chiếc phi tiêu của cô ấy.Em không mơ phải không?Cô ấy vẫn còn sống,hơn nữa đã từng ở đây.

-Cô ấy vẫn còn sống,chị có thể chắc chắn.Nhưng hôm nay thế là đủ rồi,về thôi.

Tại góc tối nào đó,có 1 cô gái tóc hồng,2 cô gái tóc bạch kim đang đứng.

-Cảm ơn cô vì đã giúp đỡ chúng tôi trong vụ lần này.Chúng tôi quả thực rất cần chặn nhân cách kia của họ.-Luka mở lời.

-Không có gì,chúng ta đều muốn bảo vệ họ mà.-Cô gái kia nhẹ nhàng gật đầu rồi biến mất.Để lại Luka và IA đứng đó bần thần.

-Tại sao cô ấy lại không nói cho họ,có khúc mắc gì sao?-Lúc lâu sau,IA cất tiếng.Luka trả lời:

-Chị không biết nhưng điều chị quan tâm là lai lịch của cô ta.Theo thông tin ta đã thu được,cô ta chính là Yowane Haku,kẻ đáng lẽ ra đã chết.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Chap 18:Ngày của sự tuyệt vọng


Oh yeah!Chap đầu tiên đánh dấu sự trở lại của mình.Mình đặc biệt phá lệ viết 1284 từ đó nha.Cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ truyện của mình.

------------------------------------------------------

-Gumi,hôm nay em sao vậy?-Gumiya lo lắng hỏi.Sáng hôm sau của cuộc thi,nhỏ cứ như là người mất hồn vậy,làm cái gì cũng cứ đờ ra.Kể cả cậu chủ có hỏi gì Gumi đều không nghe thấy,lấy ví dụ như lúc này.

-Gumi,Gumi,Gumi..-Cậu đã nói tên nhỏ vài chục lần,nhưng vẫn không có gì biểu hiện là chú ý tới.

Sốt ruột,Gumiya lay lay Gumi vài phát,khiến cho nhỏ giật bắn mình.Cái bát trên tay suýt rơi xuống,Gumi loạng choạng đỡ lấy,cười khan:

-Cậu chủ làm em giật mình quá.Lần sau chỉ cần nói 1 câu thôi mà.Tai em thính lắm,nhất định sẽ nghe thấy,đâu cần phải lay.

-Tôi đã gọi em 15 lần rồi.-Dứt lời,xung quanh rơi vào yên lặng.

-Em có sao không vậy?Hay là lên đi nghỉ như Miku và Rin đi.

-Không sao đâu mà,để em bê nốt cái đĩa này qua bàn ăn đã.-Nhỏ tỏ ra mình vẫn còn khoẻ,mang cái đĩa chạy ra.Tiếng sét bỗng vang lên,báo hiệu 1 trận mưa lớn.Cùng lúc đó,từ đâu vang lên âm thanh đổ vỡ chói tai.Hoảng hốt,Gumiya quay lại.Nhỏ run run nhặt từng mảnh vỡ,không quan tâm bàn tay đang chảy máu.Khuôn mặt Gumi hiện đầy vẻ sợ hãi.Không thể chịu được việc chứng kiến nhỏ tự làm mình bị thương được nữa,cậu bế Gumi lên phòng mình.

Đặt nhỏ lên giường,đắp chăn cho đàng hoàng,cậu đi tìm băng cứu thương.Thế nhưng,băng đã bị Gumi dùng hết để trói Gumiya hôm qua.Thầm chửi thề 1 câu,cậu tức tốc chạy ra ngoài kiếm.

----Phân cách tuyến----

-Cô mau kí vào tờ giấy này cho tôi.-Len ra lệnh.SeeU đón lấy tờ giấy.Phút chốc,khuôn mặt cô ta chuyển dần từ vui sướng sang kinh hoàng.Cô ta gào lên:

-Sao anh dám bắt em phá thai?

Sao anh lại tàn nhẫn như vậy?

Đứa bé chính là kết tinh của chúng ta đấy.

Thay vào đó,khuôn mặt anh hờ hững lạ thường.Len từ tốn buông lời:

-Thế à?Nhưng mà tôi chả thấy kết với chả tinh đâu cả,thứ tôi thấy chỉ là công cụ để cho cô đào mỏ nhà tôi thôi.

-Anh cứ nói đùa,em thật lòng yêu anh mà,sao có thể đào mỏ được.

-Vậy sao?Thế mà tôi cứ tưởng cô yêu tiền của tôi cơ.-Dứt lời,anh lấy điện thoại ra bật 1 đoạn ghi âm.

"Đương nhiên là tôi sẽ trở thành phu nhân nhà Megurine rồi.Lúc ấy tôi sẽ giàu to,xài bao nhiêu tiền tùy thích.Hửm,còn Len sao?Anh ta là cái thá gì?Chỉ là hòn đá kê chân để tôi vươn đến vinh quang thôi."

-Len,đó chỉ là hiểu lầm mà thô...-SeeU cố giải thích trong vô vọng.Len đã chán nghe mấy lời vô nghĩa đó rồi.Anh cắt ngang bài diễn văn của cô ả với 1 cước thật mạnh vào bụng.Có vẻ như thế là quá mạnh với SeeU,cô ả văng mạnh ra ngoài lan can ban công.Máu chảy ra từ đùi,đứa bé kia đã không còn giữ được.SeeU điên cuồng:

-Mày!Mày là một con quái vật!

Chính đứa con của mình cũng không tha!Thằng khốn kia,tao liều mạng với mày!

Anh bóp cổ cô ả rồi từ từ nâng ra ngoài ban công.Cơ thể của SeeU đung đưa trước gió,cứ như thể chỉ cần Len lỡ bỏ tay ra thì cô ả sẽ lập tức rơi từ trên tầng 4 mà chết.

Mà dù anh có giữ lấy cô ả thì thế nào SeeU cũng tử vong vì thiếu oxy.

SeeU giữ lấy tay Len,không giữ chặt cũng chẳng buông tay.Ả biết,mình kiểu gì cũng chết,dù có buông hay giữ thì ả cũng sẽ đi gặp tử thần.Tình thế tiến thoái lưỡng nan,SeeU chỉ còn có thế thấp giọng cầu xin:

-Xin anh,làm ơn hãy cứu tôi.Niệm tình quen biết lâu năm,xin anh hãy tha cho tôi.Vì đứa bé kia,xin anh.

-Chậc chậc chậc.Cô quen tôi lâu như vậy mà còn không biết sao?-Đôi mắt Len tràn ngập sự tàn nhẫn-Kẻ nào làm hại tôi,bất kể là cái thai chưa sinh ra hay là người già cao tuổi,kết cục cuối cùng sẽ luôn là cái chết.

Nói xong,anh siết chặt tay rồi lại buông ra,thả SeeU đang thoi thóp xuống tầng 1.Thấy ả vẫn đang bấu víu lầy hơi thở cuối cùng,anh lại huýt sáo gọi lũ chó nhà ra xé xác ăn thịt.Chứng kiến toàn bộ khung cảnh mà anh cho là tuyệt đẹp ấy,Len chậc lưỡi cười giễu cợt:

-Ồ,hoá ra đây là cái dạng mà người ta hay gọi là"chết hai lần",à không,"chết ba lần" sao?

Nói xong,nụ cười trên môi anh chợt trở nên ôn nhu đầy si tình:

-Rinny yêu dấu,giờ chẳng còn gì cản trở đôi ta nữa,em còn không mau sà vào lòng anh nào.

Anh vui vẻ chạy đi tìm Rin,nó khi biết chuyện này chỉ là hiểu lầm,nhất định sẽ tha thứ cho anh.Sau đó họ sẽ lại bên nhau lần nữa.Nhưng mọi chuyện không đơn giản như thế...

-Rin.Rin.Em đâu rồi?-Len thật sự hoảng sợ.Người hầu nói Rin đã lên phòng đi nghỉ nhưng nó không có ở trên phòng cũng chẳng ở dưới bếp hay bất kì chỗ nào cả.Chỉ trừ 1 nơi,anh chạy vội vàng đến phòng tra tấn.Đứng ngoài cửa,Len có thể nghe thấy tiếng nức nở bên trong.Từng tiếng nấc như làm lòng anh nghẹn lại.Mở cửa ra,lọt vào mắt Len chính là 1 thân ảnh nhỏ nhắn quen thuộc.Điều khác biệt là,nó đã bị nhuộm đỏ bởi máu.

------Phân cách tuyến------

-Miku,cô thật sự có sao không vậy?-Mikuo hỏi đầy lo lắng.Bằng chứng cặp mày nhíu lại đến nỗi có thể kẹp chết 1 con muỗi.

-Tôi không sao.Hôm nay chỉ cần nghỉ một chút.-Cô vẫn lãnh đạm đi vào phòng ngủ.Sập cửa lại,dùng dây thép chặn quanh cửa,Miku bỏ dây buộc tóc ra, thầm thở ra 1 hơi.Cô nói nhỏ với chính mình:

-Bây giờ nếu đi ngủ cho đến hết ngày thì các kí ức sẽ không tác động lên mình.Mình sẽ không bị mất kiểm soát.

Bỗng...Thịch..Tim cô nặng nề đập 1 cú.Tất cả những sợi dây gần đó bắt đầu bay lên,kể cả những sợi tóc của cô.Đôi mắt Miku dần tối lại.

Tại văn phòng,Mikuo cảm thấy có gì đó không ổn,bản năng luôn kêu gào hắn phải lập tức đi tìm cô.Mikuo hít thở sâu,tập trung cao độ và lại bắt đầu xử lí giấy tờ.Tuy nhiên,ngược lại hắn càng mất tập trung hơn,toàn bộ phương án giải quyết vấn đề cứ bay biến hết.Tức giận,Mikuo bỏ hết giấy tờ qua 1 bên và chạy thẳng đến chỗ Miku.

Bất ngờ thay,sau khi mở cửa ra,hắn lại bị chặn bởi 1 tấm lưới thép mà chắc chắn rằng,chỉ cần chạm tay vào thì ngón tay của hắn sẽ lập tức biến thành đống thịt nhão.Cố gắng nhìn qua khe lưới,hắn trở nên hoảng loạn.Trong phòng,những sợi dây đang xoáy vòng quanh phòng với tốc độ cực nhanh và Miku đang ôm đầu,quỳ sụp xuống,gào khóc giữa vòng xoáy.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Thông báo


Ahuhu,mình bị mẫu thân đại nhân tịch thu điện thoại trong 1 tháng rồi.Tháng nay sẽ không đăng được chap nào nữa T^T.Mình thề,khi nào có điện thoại lại sẽ đăng thật nhiều chap mới để tạ tội*hừng hực quyết tâm*.Ờ,thôi thì,bye bye mấy bạn nhé.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Chap 19:Tên diễn viên màu lục


Gumiya cuối cùng cũng lấy được băng gạc về,nhưng mèo nhỏ của cậu không ngoan ngoãn nằm trên giường mà lại chui xuống ngồi thu lu trong góc phòng.

Haiz,có vẻ công cuộc giáo dục vợ của cậu thất bại hoàn toàn rồi.

Phải trừng phạt thôi.

-Gumi-chan,sao không nằm trên giường.Em đang làm trái lời anh sao?-Gumiya nói giọng nhẹ nhàng êm ái,nhưng đừng nghĩ rằng cậu là 1 người đáng tin.Cậu có độc đấy,là động vật có độc hẳn hoi theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

-Tránh xa tôi ra...Làm ơn...Tôi không làm gì cả...Xin lỗi.-Gumi bắt đầu rơi vào cơn mê sảng.

Nước mắt giàn giụa,đầu lắc liên tục,miệng bắt đầu nói lung tung.

-Mèo nhỏ,có chuyện gì vậy?Em có sao không?-Lông mày Gumiya có chút nhíu lại,tay chạm vào thân thể đang run như cầy sấy kia.Bất chợt,Gumi chồm dậy,gào lên:

-Đừng chạm vào tôi!-Cùng lúc đó,nhỏ triệu hồi cây cung bắt đầu bắn điên cuồng vào tứ phía.

Nước mắt nước mũi vẫn tèm lem trên mặt,đôi mi cũng nhắm chặt.

Có vẻ hành động này là bản năng chứ không phải là chủ ý.

Biểu cảm hiện tại của Gumiya sẽ thế nào?Lo lắng?Bất ngờ?Hoảng hốt?Sai,cậu chỉ nở 1 nụ cười.Tại sao ư?Không phải tất cả mọi người đều rất giả tạo hay sao?Cả Gumiya cũng vậy.Nụ cười mà không ai có thể hiểu thứ đằng sau là gì,đó chính là chiếc mặt nạ hoàn hảo nhất của cậu.

Gumiya coi cuộc đời là 1 vở kịch.Tất cả mọi người là những diễn viên chỉ có ý nghĩa duy nhất là mua vui cho cậu.Còn cậu sao?Đương nhiên chính vị vua ngồi ung dung thưởng thức màn diễn này rồi.Cậu yêu thích việc làm cho người khác lộ bộ mặt thật của mình.Và khi cậu đã rõ bản chất của bọn chúng thì chúng ta đã biết điều tiếp theo cậu sẽ làm rồi đấy.Chà,một công việc thú vị.

Gumiya cứ coi tất cả như 1 trò đùa như vậy cho đến khi gặp nhỏ.Gumi là con mèo ngốc bộc lộ hết cảm xúc của mình ra.Thế nhưng mọi truyện không đơn giản như vậy.Có 1 bí mật gì đó mà nhỏ đang giấu cậu.Nhỏ muốn gì?

Gumiya nghi ngờ Gumi,hết lần này đến lần khác trêu đùa nhỏ.

Cầu mong 1 cách vô ích rằng nhỏ sẽ lộ bộ mặt thật của mình.Người

ta nói không sai,những người nói dối quá nhiều sẽ chẳng thể tin được ai cả,kể cả chính mình.Dần dần Gumiya càng rối loạn,rốt cuộc cậu và nhỏ,ai mới là người đang nói dối.Đến tận hôm nay, Gumiya mới có thể tin tưởng mình đúng,cậu cười.

-Aiya,hoá ra mèo con khi giận cũng biết cắn người sao?-Cậu vừa nói vừa đá gãy những mũi tên đến gần mình.Tên của Gumi được làm từ chất liệu rất cứng,người thường không thể làm gãy.Vậy mà Gumiya làm việc đó thật dễ dàng.Tiếng rắc vang dội cả căn phòng.

Phát giác được tiếng kêu,Gumi ngừng bắn loạn xạ mà bắt đầu tập trung về phía Gumiya.3 mũi tên bay với tốc độ xé gió hướng lần lượt về phía cổ và 2 khớp chân.Dù đang trong trạng thái hỗn loạn nhưng với bản năng làm sát thủ lâu năm,hiển nhiên Gumi đã đoán được Gumiya sử dụng chân tấn công.

Tuy nhiên,tên chỉ còn cách cậu vài milimét nữa thôi đã bị đá gãy.Quá dễ dàng,cậu ngáp 1 cái rồi chế giễu:

-Mèo nhỏ à,em định làm tôi chán chết hay sao?Giải trí cho tôi tốt vào,không là tôi trừng phạt đấy.-Nói xong,cậu đá vào giữa ngực Gumi.Nhỏ giơ hai tay thành dấu X trước ngực đỡ đòn nhưng cú đá này đã khiến nhỏ lùi về sau vài mét.

Biết mình không phải là đối thủ của cậu khi đấu cự li xa,nhỏ bỏ giỏ tên xuống,lấy 2 mũi ra rồi hoá chúng thành cây lao rồi thủ thế.

-Bây giờ chúng ta mới bắt đầu nghiêm túc.-Cậu hứng thú nói.2 tay đút túi quần rồi lao lên.Định 1 cước vào Gumi thì đã bị cây lao chặn lại.2 người lao vào đánh nhau,cứ người này công thì người kia thủ.Chẳng mấy chốc 2 người đã có chỗ xây xát.Cây lao bên tay phải của Gumi đã gãy thì bên kia ống quần trái của Gumiya cũng rách tự bao giờ.

Cậu đang hào hứng,phần vì đã kiếm được 1 đối thủ xứng tầm,phần vì sắp có thể phát hiện bí mật của Gumi.Thế nhưng mà sau khi đã tìm được ra thì sao, chẳng lẽ giống như bao người khác,giết nhỏ?1 tia cảm xúc lo lắng sợ hãi xuất hiện trong Gumiya.Cậu bị phân tâm,động tác né đòn dần chậm lại.Chớp được thời cơ,Gumi cầm lao ném thẳng về phía cậu.

Gumiya lập tức tập trung né.Cây lao chỉ sượt qua gò má cậu,để lại 1 vết đứt.Máu bắt đầu chảy trên khuôn mặt cậu.Điều này khiến cậu có chút vui mừng,cô ấy thật sự muốn ám sát cậu thì cậu sẽ không cần lưu tình nữa.Chấm dứt sự day dứt này.Tuy nhiên,dù đã hết vũ khí,Gumi vẫn lôi từ trong tóc ra 1 cây kim độc đâm thẳng mặt Gumiya.

Gumiya nhắm mắt lại,là do cậu sơ ý.Bây giờ nếu biết cậu chết do bị 1 cô gái đâm bằng kim,các anh em của cậu có cười nhạo không nhỉ?Gumiya chấp nhận cái chết,dù sao cậu cũng sống 1 cuộc đời mĩ mãn.Thế nhưng mà chờ mãi vẫn chưa thấy đau đớn,lẽ nào Gumi đã nhân từ bôi thuốc tê vào để cậu có cái chết êm ái sao?Gumiya từ từ hé mắt ra và cảnh trước mặt đã khiến cậu kinh ngạc.

Mũi kim bạc toả ánh sáng sắc lạnh đang cách khuôn mặt cậu chỉ trong gang tấc.Thế nhưng cậu không quan tâm điều đó,thứ cậu để ý chính là bàn tay đang run rẩy kia.Khuôn mặt của Gumi đầy sự chịu đựng,giống như thể nhỏ đang do dự.Đôi mắt vô hồn kia bỗng có ánh sáng loé lên rồi lại tắt phụt.

Nội tâm Gumiya đột nhiên cảm thấy ấm áp,chính cậu cũng không hiểu tại sao.Cậu lập tức vòng ra sau lưng Gumi,đánh 1 chưởng vào gáy nhỏ.Gumi lập tức ngất lịm nhưng lập tức được ôm lấy bởi lồng ngực ấm áp.Cậu bế nhỏ lên giường nhẹ nhàng.Vuốt ve mái tóc nhỏ,đôi mắt cậu tràn ngập ôn nhu:

-Có vẻ em lại sắp khiến tôi mệt nữa rồi,mèo nhỏ ạ.

----------------------------

Muahaha,mọi người tưởng ta lười không viết à.Ta là đang bế quan viết tận 2 chap nhé.Nhìn mà ngưỡng mộ đi.Mà tuần này đang thi học kì nên mọi người ráng chờ nhé.

Bye.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Chap 20:Điên cuồng


Đồng tử Len co rút lại,anh lao đến bên Rin,gào lên:

-Em đang làm cái gì vậy?Em có biết chuyện này nguy hiểm lắm không?

Thế nhưng đáp lại anh vẫn chỉ là tiếng nức nở nghẹn ngào xé lòng:

-Bỏ tôi ra..hức..Cho tôi chết đi...Cho tôi chết đi..

-Em còn dám nói chết trước mặt tôi sao?Tôi cấm em.Nếu em còn dám nói như vậy trước mặt tôi lần nữa..Tôi thề,tôi sẽ bắt em sống đến khi nào tôi hả dạ thì thôi-Len gầm lên tức tối,buông lời đe doạ.

-Tại sao?Hức..Tại sao không cho tôi chết?Cái cơ thể đáng nguyền rủa này quá vô ích để tồn tại trên đời.Làm ơn,tôi cần giải thoát cho nó.-Nó thổn thức.Len bắt đầu dùng chiến thuật"vừa đấm vừa xoa",dịu giọng dỗ dành:

-Tôi không muốn em như vậy vì tôi yêu mà.Ngoan,thả con dao xuống cho tôi,nhé.

Nó như thể không để lời của Len chút nào.Tiếng nức nở đột nhiên ngưng bặt,thay vào đó là nụ cười bi thương nhưng có chút điên cuồng:

-Hahaha,anh yêu tôi sao,anh yêu tôi sao?Anh giấu kĩ đến nỗi tôi còn nhận không ra đấy.Yêu tôi mà làm cái trò khốn nạn đó là sao?Hả?-Rin đột nhiên đứng dậy,nước mắt đẫm khuôn mặt mà môi vẫn cười:

-Xin lỗi nhé!Tôi chẳng có can đảm ở bên anh đâu.Tôi chẳng có can đảm để chung chồng với người phụ nữ mang cốt nhục của anh đâu.Tôi thà chết còn hơn là yêu anh.

Rin đang mất bình tĩnh,nó nói ra tất cả những gì trong lòng và những gì nó nghĩ.Mọi thứ chỉ là vô ý.Len biết điều đó,và nó còn khiến anh tức giận hơn cả.Có lẽ việc những gì Rin nói là thật còn kinh khủng hơn cả việc nó nói dối anh.

Cuồng phong nổi lên trong mắt anh,Len mất kiểm soát và cơn thịnh nộ chiếm lấy anh hoàn toàn.Len giơ tay ra,xiết chặt lại và rồi nhấc Rin lên cao.Nó cùng lúc đó lơ lửng trên không,khó khăn hô hấp,hít thở không thông.

Có vẻ như lực đạo của tay anh đã quá mạnh.Thế nhưng mà,có gì đó sai sai.Tay Len còn chưa chạm vào cổ Rin một tí nào.

3 anh em nhà Megurine được sinh ra mang trong mình dị năng mà không cần phẫu thuật.Những người như họ được gọi là "Thần".Khả năng này từ lâu đã là phước lành và cả là sự nguyền rủa.Trên đời này có bao nhiêu kẻ thèm khát sức mạnh ấy,chỉ cần có thể giết được"Thần" thì sẽ có được sức mạnh của họ.Và để tự vệ cho chính mình,"Thần" được huấn luyện để giết người,không riêng với 3 anh em nhà Megurine

Trong 3 anh em thì sức mạnh của Len chính là tàn bạo nhất.Điều khiển cơ thể con người.Anh có thể xé đối phương ra làm nhiều mảng hoặc điều khiển nạn nhân như 1 con rối kể cả nhấc lên cao trong khi vẫn giữ được tâm trí,ý thức và nói được.Từ từ tra tấn tàn bạo cho đến chết,đừng hỏi tại sao Len lại được biết đến như là chuyển sinh của Satan.

-Nói lại cho tôi nghe!Mau nói cho tôi nghe.Thế nào em mới yêu tôi?

Tất cả những điều tôi làm đều là vì em.Vậy thế nào em mới yêu tôi?-Len gào lên.

Anh không cam tâm,anh có gì không tốt mà nó không chịu ở bên anh.Anh thừa nhận,anh từng rất yêu SeeU cho đến khi cô ta bắt đầu tình tự với người khác.Anh thừa nhận,lần đầu tiên gặp mặt anh dịu dàng như vậy vì coi nó như SeeU.Anh thừa nhận,hôm đó lên giường với SeeU anh không cự tuyệt vì nhớ tới ngày xưa cũ.Thế nhưng mà chỉ trong vài ngày gặp mặt,anh đã biết rằng anh yêu nó,anh không thể sống thiếu nó.

Rin lúc này chẳng còn sức để nói nữa.Ý thức nó mất dần rồi nó gục đầu xuống,cơ thể chẳng còn có tí lực nào.Nhìn như vậy thật sự giống như nó đã hoàn toàn buông bỏ tất cả,kể cả mối tình này.Cuồng nộ trong Len cũng dần biến mất.

Đôi mắt anh ánh lên những tia tuyệt vọng.Tay anh buông thõng xuống,anh quỳ xuống.Cùng lúc đó Rin cũng tự động rơi vào lòng Len.

Vùi đầu vào hõm cổ của người con gái ấy,anh tham lam hít thở mùi hương của nó.Vòng tay cũng tự động xiết chặt lấy thân hình nhỏ bé này.Cứ như thể là nếu cứ giữ chặt như vậy nó sẽ chẳng đi đâu nữa.Mắt Len tối dần,anh chuẩn bị biến thành 1 con quỷ.

-Rin,em từng thà chết còn hơn yêu tôi.Vậy thì nếu em chết thật rồi,em sẽ mãi ở bên tôi phải không?-Len ngẩng đầu.Trên môi mang nụ cười điên dại,khát máu.

Anh biết,nó trong trạng thái này rất dễ để tấn công,việc giết nó có thể nói là dễ như ăn bánh.Chỉ cần cắt cặp chân tay trắng nõn nà này,nó sẽ không chạy đi nữa.Chỉ cần móc đôi mắt trong veo này đi,nó sẽ không nhìn ai khác nữa.Chỉ cần,chỉ cần tước lấy mạng sống này,nó sẽ ở bên anh, mãi mãi.

Len vuốt ve cơ thể Rin thật nhẹ nhàng,cảm nhận mạch đập chậm rãi,thiếu sức sống của nó.Tay anh giơ lên thì..

-Len,tại sao anh lại khóc?-Giọng nói vang lên với anh giống như là nốt nhạc trên thiên đường.

Anh sững lại,mắt lập tức chuyển về phía khuôn mặt kia.Rin đã tỉnh lại,nó đưa tay lên vuốt ve gò má đã ướt đẫm của anh.Thanh âm nhẹ nhàng an ủi:

-Có chuyện buồn sao?Về SeeU ư?-Len không nói gì,ánh mắt anh buồn bã.Anh nắm chặt tay Rin,áp về má mình chặt hơn.Rin tiếp lời:

-Vậy thì đúng là do cô ấy sao?

Len,dù chuyện gì có xảy ra thì làm ơn đừng khóc,cũng làm ơn đừng buồn.Em sẽ luôn ở bên anh cơ mà.

-Hứa đi.Hứa sẽ luôn ở bên anh.

Rin cười dịu dàng:

-Em hứa.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Thông báo


Mình sau khi đọc lại toàn bộ truyện thì thấy trong chap 0,lí do Lenka không đội trời chung với Rin hơi xàm,nên mình viết lại,các bạn nhớ đọc nha.Nhất lại cái đoạn cả 4 bị Honne Dell bắt lại cho đến hết chap 0 nha.Đoạn này liên quan đến sau này đó.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Chap 21:Giải cứu


Trông thấy cảnh tượng kia,Mikuo trở nên thật sự hoảng loạn.Vài giây sau,hắn bình tĩnh khôi phục bộ mặt than của mình lại.Hắn chỉ cất lời:

-Chỉ có thế thôi sao cô ấy làm căng thế nhỉ?

Cả thế giới lập tức yên tĩnh.À không,nói trắng ra là cạn lời.

Như đã nói ở phần giới thiệu nhân vật,Mikuo là 1 tảng băng di động,không gì có thể khiến hắn bận tâm.Tại sao ư?Hắn là Thần cơ mà.Mọi thứ quá đơn giản với hắn.Muốn cái gì chỉ cần búng tay là có cái đấy,không được thì giết.

Trái ngược với những gì người ta tưởng tượng,trong cả 4 anh em,hắn là người trẻ con nhất.1 đứa trẻ nếu không đòi được thứ mình muốn thì sẽ đập phá mọi thứ.Mikuo để mắt tới cô,bởi cô là thứ đầu tiên hắn không thể kiểm soát,không thể sở hữu.Hắn sẽ có được cô,nhanh thôi.Rồi sau khi sở hữu được rồi,chơi chán rồi,Mikuo chỉ cần làm 1 việc với Miku thôi.Vứt.

Đừng nhìn hắn với ánh mắt cho 1 tên bệnh hoạn như thế.Mikuo không như 2 thằng em Gumiya và Len của mình,vừa gặp đã yêu 2 hầu gái kia.Đừng buồn cười như thế chứ.Bạn nghĩ Mikuo là ai?Hắn là trưởng nam của gia tộc Megurine,là tổng giám đốc của công ty Vocaloid cũng như là 1 Thần luôn luôn bị săn đuổi.Lăn lộn trên thương trường nhiều như vậy,dùng mọi thủ đoạn để tồn tại lâu như vậy,hắn vốn đã không còn tin ai nữa,kể cả người thân vẫn còn mang 1 phần nghi ngờ.

Vì cớ gì hắn phải tin 1 con hầu không biết từ đâu ra chứ?

Lúc này,hắn mới vươn tay ra trước mặt.BÙM!Cả căn phòng trước mặt hắn nổ tung.Thấy tiếng động,1 hàng người hầu cùng vệ sĩ đều chạy đến.Họ thật sự không thể tin vào mắt mình,đại thiếu gia vì thế nào mà lại bế 1 nữ hầu trông có vẻ tàn tạ với đôi bím tóc màu ngọc bích đang thõng xuống từ đống đổ nát đấy đi ra.Mikuo tuỳ tiện gọi 1 vệ sĩ ra,nói vỏn vẹn 5 từ.Tức thì,tên vệ sĩ đấy tái nhợt mặt mày,lập tức gọi thợ xây.Những từ đấy chỉ vỏn vẹn là:

-Xây lại,không thì giết.

Bế Miku vào trong 1 căn phòng khác,Mikuo bắt đầu lau người cho cô.Nhưng sạch sẽ rồi thì hắn lại bắt đầu nổi thú tính.Hắn vạch áo cô ra,ngắm nhìn xương quai xanh hoàn mĩ cùng làn da trắng hồng.Không thể nhịn nổi,Mikuo cắn xuống,cắn cho đến khi cổ Miku trở nên đỏ ửng lên vì những dấu răng.Bị đau,Miku dần dần tỉnh dậy.

Cô trở nên sợ hãi và bất ngờ khi thấy cảnh tượng này.Chát!Theo phản ứng tự nhiên,Miku đưa tay lên tát Mikuo thật mạnh đến nỗi nghiêng hẳn mặt sang bên.Mắt hắn tối sầm lại,đè Miku xuống,dùng 2 tay trấn trụ cô lại.Hắn gằn giọng:

-Cô dám tát tôi sao?Quả nhiên là tôi quá dung túng cô đến nỗi sinh hư rồi phải không?

Cô cố gắng vùng vẫy,gào cãi lại:

-Vậy tại sao anh lại làm như thế với tôi?Hành động vừa rồi chỉ là để tự vệ.Nếu anh dám làm lại thì tôi sẽ nhất quyết không nương tay!

-Nương tay sao?Có vẻ cô quên ở đây ai là chủ ai là hầu rồi phải không?Ở đây là lãnh địa của tôi,ở đây chỉ tuân theo luật của tôi,cô có quyền gì mà chống lại?-Vừa nói,bàn tay hắn vừa siết chặt cổ cô.

-Vậy từ trước đến giờ anh đối xử tốt với tôi làm gì?Với 1 con hầu làm gì?

Hắn nheo mắt lại,nở nụ cười độc ác:

-Cần lí do để mà giữ gìn đồ chơi của mình sao?

Miku mở to mắt nhìn người đối diện với mình lúc này.Bất ngờ và thất vọng trong cô đan xen nhau.Cô nhắm mắt lại,cố gắng ngăn dòng nước mắt tủi nhục rơi ra.Hai bàn tay nắm chặt run rẩy.Đột nhiên,cô dùng hết sức bình sinh để giằng ra,tát Mikuo bằng tất cả sức lực cô có.Gương mặt cô đẫm nước mắt.Cô nhớ đến những lúc mà 2 người ở bên nhau,những lúc cô dần phải lòng hắn.

Khi biết rằng chúng chỉ là giả,cô thật sự đau đớn.Miku chạy đi,cô không muốn nhìn thấy mặt Mikuo nữa.Hắn ngồi 1 mình trong phòng,đưa tay lên xoa vết tát vừa rồi với 1 thần sắc trống rỗng.

---------Phân cách tuyến---------

Sáng hôm sau,Rin,Gumi và Miku đang chuẩn bị bữa sáng cho cậu chủ.Trong khi Gumi và Rin hết lòng chăm sóc và phục vụ cho Gumiya và Len thì phía bên kia không khí thật u ám.

-Thưa cậu chủ,cà phê của ngài.-Cô với khuôn mặt vô biểu cảm rót cà phê cho Mikuo.

Chưa thèm nhìn vào chiếc cốc kia,Mikuo đã nói:

-Làm lại.

Miku pha lại rồi lại rót cho hắn.Lập tức,hắn hất cả chén cà phê còn nóng hôi hổi vào người cô.Bị chất lỏng cực nóng bắt ngờ đổ vào người,Miku đau đớn khịu xuống.

-Chị!-Gumi và Rin hốt hoảng lao tới.Trông thấy làn da đang đỏ tấy lên của Miku,cả 2 không kìm được hít 1 ngụm khí lạnh.Nhanh như chớp,Gumi chạy đi lấy thuốc bỏng trong khi Rin dọn cho chén vỡ xung quanh cô đề phòng bị đâm vào da.Xong xuôi,cả 2 mới nhìn Mikuo bằng ánh mắt tức giận.Gumi mở lời đầu tiên:

-Tại sao anh lại làm vậy?Chị ấy làm gì sai à?Đừng có mà giận cái gì mà đổ hết lên chị tôi,chị ấy không phải cái bao cát để cho cái hạng người như anh đập đâu.

-Gumi-nee,dù gì chúng ta cũng là người hầu của họ,ăn nhờ ở đậu ở nhà của người ta cũng phải biết ơn mà lễ phép 1 tí chứ,dù người ta là "hạng người" thế nào.-Đến vế sau của câu,Rin liếc mắt khinh thường nhìn lướt qua người hắn.

-Hừ,những lũ như cô đúng là rác rưởi thật.-Mikuo tức giận hừ lạnh.Có vẻ như điều này đã chọc trúng vảy ngược của Miku,cô đứng lên bất chấp cái chân vẫn còn bỏng rát:

-Tôi không quan tâm anh đối xử với tôi như thế nào thế nhưng mà chạm vào em tôi thì tôi nhất định sẽ không tha thứ.

-Vậy sao?-Hắn hỏi.Dứt lời,hàng loạt nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào người nó và nhỏ.Nhỏ gầm lên:

-Vậy là anh muốn chiến phải không?Tốt,tốt lắm.Đối xử nhân nghĩa với Miku-nee rồi bây giờ mới lòi bản mặt thật ra.

Hiển nhiên Gumiya và Len đã bị chọc giận,2 người đứng bật dậy.Gumiya cố gượng cười hoà giải:

-Anh hai,nể tình chúng ta là anh em,anh tha cho người của em đi.

Len còn tệ hơn,sắc mặt anh tối sầm lại.Cơn giận dữ đã lên đỉnh điểm.Cứ nhiên động vào bảo bối của anh sao?

-Người hầu của tôi,không đến lượt anh quản.Nếu anh tiếp tục gây nguy hiểm cho Rin thì đừng trách tại sao lại lâm vào cảnh huynh đệ tương tàn.

Hắn giận quá hoá cười.Cứ tưởng là người thân còn tin tưởng được,kết quả thì sao?1 lũ đâm sau lưng hết.

-Hahaha.Quả nhiên bọn mày đã bị bọn chúng mê hoặc hết rồi.Được lắm,vậy để ta huyết tẩy 1 lượt cho hết sạch lũ phản bôi đi.

-Ôi trời,mọi người đang cãi nhau sao?Tôi đến không đúng lúc rồi à?-1 giọng nói nhẹ nhàng cất lên từ bên ngoài.Hắn lập tức thay đổi,nở nụ cười dịu dàng:

-Không em đến đúng lúc lắm.Lại đây nào.Để tôi giới thiệu với mọi người vị hôn thê mới của tôi...

Cùng lúc đó,1 cô gái xinh đẹp bước vào.Làn da trắng ngần cùng nụ cười câu nhân.Mái tóc màu vàng đậm buộc lệch sang 1 bên.Loảng xoảng.Mọi thứ trên tay bọn cô đều rơi hết xuống.Đồng tử Rin co rút lại.Gumi lại ấp úng không thể nói thành lời.Tệ hơn,Miku còn quỳ sụp xuống khi hắn nói tiếp:

-...Akita Neru.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Chap 22:Đồng minh,tình địch hay kẻ phản bội


Ta xin lỗi!!!Mấy tháng nay chẳng thèm online viết truyện chắc mọi người ức chế lắm.Ngưng ngay lúc đoạn căng thẳng,chắc mọi người muốn giết ta lắm rồi.Ta hứa sẽ viết truyện chăm chỉ.Từ bây giờ 1-2 tuần ra 1 chap.Bây giờ,vào truyện nào!!

---------------------------

-Chị...Neru,tại sao....chị lại ở đây?Anh Nero đâu?-Gumi hoang mang hỏi.Nero là con trai nuôi đầu tiên của Lily.Anh và Neru yêu nhau và 2 người đã đính hôn.Sau khi Lily chết,họ biệt tăm biệt tích.Miku không thể tin được,ngàn tính vạn tính cũng không tính được họ sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này.

Gumi vừa dứt lời,Neru nở nụ cười hiền từ đến giả tạo,ngọt ngào nói:

-Tình cảm dù có mặn mà thế nào thì theo thời gian cũng sẽ phai nhạt thôi phải không?Tình yêu Nero dành cho chị cũng chỉ là tình cảm đến từ một phía thôi.Chị đến với anh ấy cũng chỉ vì lòng thương hại mà thô....

CHÁT!!!Neru chưa nói xong đã bị ăn 1 cú tát trời giáng.Cô ta che chiếc má đỏ rực quay lại nhìn vào đôi mắt ngọc bích giờ đã đỏ hoe vì tức giận và đau khổ.

Miku gào lên:

-Vì sao?Vì sao cô lại đối xử với tôi như vậy?Sáu năm!Sáu năm tôi đơn phương đau khổ ngắm nhìn cô và anh ấy bên nhau.Tôi đã luôn tự nhủ rằng cô sẽ đem lại hạnh phúc cho anh ấy mà nhẫn nhịn nỗi đau.Giờ thì nhìn xem,bao nhiêu chịu đựng đấy giờ đã thành công cốc hết rồi.Vì cô đấy!

Nước mặt cô đã thấm đẫm khuôn mặt từ lúc nào.Không bận tâm đến thiếu nữ kia đang đau khổ thế nào,Mikuo giận dữ gọi vệ sĩ ra lệnh bắt cô lại.Khi bàn tay của gã vệ sĩ sắp chạm vào vai cô,cô hất ra thật mạnh.

-Tôi tự đi được.Không cần "cậu chủ" phải phiền lòng.-Nói rồi,cô đi thẳng về phía ngục tối mà không quay đầu lại.

Rin đột nhiên chẳng nói chẳng rằng chạy theo.Len giữ tay nó lại,gầm lên:

-Em đang định đi đâu?

-Xin lỗi cậu chủ.Miku là chị của em.Chị ấy đi đâu em đi theo đấy.Em không thể chị ấy phải chịu khổ một mình đâu.

-Em đi theo anh,anh sẽ lo vụ này.Cứ lên phòng nghỉ ngơi đi.Em đã mệt rồi.-Nói rồi anh bế Rin lên phòng bất chấp Rin giãy giụa thế nào.

Mikuo trầm mặc một lúc lâu mới quay sang hỏi Neru:

-Chuyện này là thế nào?

Mọi người rơi vào im lặng.Cho đến khi, tiếng cười của Gumi cất lên:

-Hahaha.Buồn cười quá đi mất.Anh thật sự nghĩ rằng anh nắm bắt hết được mọi chuyện sao?Nếu anh không có ngoại hình gần giống Nero thì anh nghĩ chị tôi có thể đặt anh vào mắt à?Đáng thương thay cho một hòn đá kê chân bị hoang tưởng rằng mình là nam chính.

Nói rồi Gumi đi thẳng lên phòng luôn.

Khác với Rin luôn luôn lo sốt sắng cho Miku,Gumi tin tưởng cô hơn nhiều.

Nhỏ biết rằng,Miku có thể vào nhà ngục thì có thể ra được,quan trọng là chị ấy có muốn ra hay không thôi.

----------Phân cách tuyến-------

Miku ngồi trong nhà ngục,bỗng có tiếng cửa mở,Rin xuất hiện,trao cho cô 1 chiếc dây chuyền.Miku biết đó là thứ gì.Đó chính là thứ mà cô hằng ao ước có được.Tín vật định tình của Nero dành tặng cho Neru.

-Cô ta đưa cho em thứ này,nói rằng cô ta không còn yêu anh Nero nữa nên bảo em đưa cho chị.

-Giờ cô ta có Mikuo rồi nên không cần thứ này nữa à.-Miku chua chát nói.Nhớ năm xưa cô cố gắng bao nhiêu, ao ước bao nhiêu để có được sợi dây chuyền này,có được tình yêu của Nero;giờ đây người ta đã đeo chán rồi,chơi chán rồi thì vứt cho mình.

Miku không hận Neru,cô chỉ nuối tiếc cho bản thân vì đã tự dày vò mình bao lâu nay.

Chìm đắm trong cảm xúc,Miku đánh rơi mặt dây chuyền.Từ trong đấy rơi ra 1 mẩu giấy,Miku liền nhặt lên và đọc:

"Các em yêu quý của chị.Chị xin lỗi vì đã làm các em đau buồn vì vở kịch vừa rồi.Chị rất muốn gặp các em,nhưng để không bại lộ thân phận thật của chúng

ta,chị phải xâm nhập vào đây với tư cách vị hôn thê của Mikuo.Xin hãy gặp chị ở bìa rừng vào nửa đêm 3 ngày sau.Hãy giữ kín chuyện này,tai mắt của tổ chức đang ở khắp nơi.Hãy cẩn thận."

-Chị,chị thật sự không định đi phải không?Cô ta đã đánh lừa chúng ta đó.Không thể tin tưởng người này được.-Rin cảnh báo.

Miku cúi đầu xuống,không thể nhìn rõ biểu tình trên gương mặt cô.Cô chỉ cười nhẹ:

-Em đọc rồi đấy.Bảo với Gumi chúng ta sẽ gặp Neru vào 3 ngày tới.Chị sẽ đặt cược những hi vọng cuối cùng của ta để tin tưởng cô ấy.Chỉ là,...chị mong rằng ván cược lần này chị sẽ không thua.(Tsu aka con au:Thua là chết cả lũ đấy!)

-----------Phân cách tuyến------

Nửa đêm,mọi người đã chìm vào giấc ngủ.Không,không hẳn.Vẫn còn 1 người.Trong bóng tối,1 bóng người tựa linh miêu chạy nhanh thoăn thoắt về phía lồng chứa những kẻ còn lại sống sót sau cuộc đi săn.Nói lại,chỉ có 1 người chạy thoát được khỏi bàn tay của tử thần,SF-A2 Miki.Người đó đánh ngất tất cả bảo vệ trước khi họ kịp trở tay.

Lạch cạch.Cửa lồng được người đó mở ra.Miki bước ra ngoài,nhếch miệng cười:

-Làm tốt lắm.Quả không phụ lòng tin tôi đặt vào cô,Akita Neru.

-Không có việc gì,dễ như ăn bánh ấy mà.-Neru cười nhạt.

-Vậy,việc dụ 3 con kia đến bìa rừng thì sao?

-Hoàn thành hết rồi.Cô không cần phải lo.Cô phải biết rằng,những người như bọn chúng thật sự rất cả tin và dễ bị lừa.

Sau đó,cả 2 người biến mất vào màn đêm,không nhận ra có 1 người khác đứng trong góc tối.Cô ta khẽ cười mỉa mai:

-Tình địch,đồng minh,kẻ phản bội.Cô thật nhiều vai diễn đấy Neru ạ.Không hổ danh là Thousand-face Actress,nữ diễn viên với hàng ngàn bộ mặt.Tôi sẽ chống mắt chờ xem,cô sẽ lộ bản chất thật của mình như thế nào.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Thông báo


Ok,mọi người đừng cầm gạch lên vội nhé.Thông báo này không phải về việc dừng viết chuyện đâu.Hôm nay,Tsu muốn thông báo cho mọi người 1 tin vui:Chuyện sẽ có thêm 1 tác giả mới:Mo!!!Từ bây giờ Tsu sẽ viết chuyện cùng với Mo.Thế nên đứa nào muốn chuyện ra nhanh thì gọi hồn con Mo nhá,đừng gọi Tsu.Con Mo hay giục ta viết lắm.Nếu con Mo không tay lăm lăm dao kề vào cổ ta chắc mùa quýt năm sau ta mới ra được 1 chữ.Hãy biết ơn con Mo đi!!Ok Bye.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Chap 23:Tớ hứa sẽ không bao giờ chạy đi khỏi cậu đâu!


Trong 1 con hẻm nhỏ,một đứa trẻ với mái tóc vàng cam đang nằm co ro với những vết thương đang bầm tím và những vết sẹo đáng sợ đầy người.Các bạn đoán không sai đâu,đó chính là Neru khi còn bé.Cô bé là một đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ,bị đánh đập dã man chỉ vì nó bị cho là phù thuỷ bởi dị năng của mình.

Sau một trận đòn không đâu từ mấy đứa trẻ ăn mày khác bất mãn với cuộc sống của mình,nó chỉ biết nằm đấy,cho đến khi toàn thân bớt đau nhức sẽ đi kiếm chút rác để ăn.Thế nhưng mi mắt nó cứ sụp xuống,cũng phải thôi khi nó đã thức bao nhiêu đêm để canh chừng cho chính mình không bị những đứa trẻ kia giết nhằm kiếm thêm chút miếng ăn sau khi bán nội tạng nó đi.Ai chẳng biết là bán nội tạng trẻ em lúc nào cũng là thị trường béo bở cho những kẻ thiếu tiền.

"Chết tiệt!"

Neru nghĩ thầm.Nếu nó thiếp đi ở chỗ này thì thế nào cũng sẽ bị rạch bụng ra lấy tim gan phèo phổi mà đến địa ngục mất.Mà dù gì đi chăng nữa,cuộc sống của nó đã chẳng khác gì địa ngục rồi,có khác gì đâu.Kệ đi,đằng nào chả chết,không sớm thì muộn,cứ ngủ đi,ngủ rồi đầu thai sang kiếp khác tốt đẹp hơn là được.

Neru tỉnh dậy.Có vẻ như nó quá may mắn ư?Nó chưa chết,mà lại còn ở trong 1 căn phòng sạch sẽ,gọn gàng.Nó bắt đầu nhìn xung quanh và thấy có rất nhiều thức ăn ngon lành ngay được đặt đầy trước mặt nó.Nhìn bàn thức ăn nóng sốt trước mặt mình,đứa trẻ khốn khổ không do dự mà tọng hết tất cả vào bụng.Lần đầu tiên trong đời,nó cảm thấy đủ đầy,thoả mãn.Một giọng nói cất đằng sau nó:

-Ồ,nhóc con ăn nhiều phết nhỉ.Hết cả 1 bàn thức ăn của ta rồi.Nếu làm bạn với cả Gumi nhà ta thì những đứa còn lại sẽ chết đói mất thôi.

Neru lập tức cảnh giác quay đầu lại.Đằng sau nó là 1 người phụ nữ với mái tóc dài màu vàng đậm.Nếu nói mái tóc nó giống màu hoàng hôn thì mái tóc của người đàn bà kia giống như ánh bình minh vậy.Người đàn bà nở 1 nụ cười hiền hậu với nó.Thế nhưng điều đó lại càng làm Neru sợ hãi và nghi ngờ hơn,bởi lẽ vì mọi kẻ bắt cóc và lừa đảo trẻ em luôn luôn có nụ cười toả nắng và cử chỉ ân cần như vậy."

Chết rồi!Chỗ đồ ăn kia lẽ nào được tẩm thuốc mê?Mình quá sơ hở đến nỗi tự đưa bản thân vào tròng chỉ vì chút đói khát ư?Con ngu này!"

-Tại sao bà lại giúp tôi?Muốn bán tôi đi hay là gì?-Neru đứng bật dậy,thủ sẵn tư thế sẽ chạy khỏi đây bất cứ lúc nào.Thế nhưng rồi sau khi suy nghĩ 1 chút, nó dừng lại,điềm nhiên ngồi lại về phía giường,nói:

-Haiz,dù gì tôi cũng đã ăn đồ của bà.Vậy thì bà cứ bắt tôi đi.Tôi cũng chẳng quyến luyến cuộc sống này nữa.

Lily ngừng lại một chút,bà hơi ngỡ ngàng trước câu nói của Neru,cô bé này cố tỏ ra mạnh mẽ chấp nhận số phận,thế nhưng đôi tay đang run rẩy kia làm lộ tẩy tất cả.Bà cười to:

-Nhóc con đa nghi hơi quá rồi đấy.Muốn buôn trẻ em thì ta cũng sẽ chẳng vô ích gì mà tìm 1 con bé gầy gò hung dữ như nhóc đâu.

-Không người nào lại tự dưng đối xử quá tốt như vậy với người mới gặp cả.Bà muốn tôi tin bà sao?Bất khả thi.-Neru cau mày.

-Đây là ai thế mẹ?-Giọng nói của 1 bé trai vang lên.Neru quay người lại thì thấy 1 cặp mắt màu hổ phách trong veo dí sát vào mặt mình.Cô giật bắn mình lùi lại.Cậu nhóc thấy thế liền cười một cách hồn nhiên:

-Hahaha.Cậu đáng yêu thật đấy!Mẹ ơi,cậu ấy tên là gì vậy?

-Con bé tên là Neru,từ giờ nó sẽ là người hầu của con đấy Nero à.

-Cái gì !!!Tại sao không dưng tôi lại phải làm người hầu cho con bà?-Neru gào lên át cả tiếng reo thích thú của cậu bé kia.

-Thế nhưng 1 người già yếu như ta không thể một mình trông 1 thằng đại quỷ và 1 con ăn nhiều như bọn bây được đâu.-Lily nhún vai đầy bất lực trong khi Neru hắc tuyến đầy đầu.Cái gì?Bà mà già yếu á?Có ai gọi chính mình là già yếu trong khi đang bê một bịch đồ to gấp 3 lần cơ thể người trưởng thành không hả?

-Vậy chúng ta chơi đuổi bắt đi.Đứa nào thua thì sẽ phải làm người hầu cho đứa kia.-Cậu bé,hay bây giờ chúng ta nên gọi là Nero thích thú đặt điều kiện.Neru lập tức đồng ý,phần vì không muốn làm người hầu cho tên nhóc tự cao này,phần vì tính hiếu thắng của một đứa trẻ mà nó từ lâu đã lãng quên.Nhân lúc Lily đã ra ngoài mua chút đồ ăn.Hai đứa trẻ đã bắt đầu cuộc thi định mệnh ấy.

Nero sẽ là đứa phải tìm đầu tiên.Neru chạy vụt đi,nó dùng tất cả sức lực và tốc độ của mình,luồn lách qua những con ngõ hẻm hẹp nhất,những góc khuất mà rất khó để nhìn thấy nhất mà nó nhớ được trong tất cả thời gian sống ở đây."

Thế này thì tên đấy có tìm bằng giời"Neru nghĩ thầm.Bỗng một giọng nói cất lên:

-Ê này!

Cậu có chắc là mình đang trốn không đấy?Cậu nghĩ tớ mù chắc mà trốn ở chỗ dễ thấy như thế này.

Neru sững người quay đầu về phía sau.Khuôn mặt được phóng đại của tên nhóc ấy lại 1 lần nữa dí sát vào nó,và hiệu quả lần này còn doạ người hơn cả lần trước!Neru ngã chổng vó luôn!

-Hahahahahaha....

1 tràng cười không ngừng nghĩ phát ra từ Nero.Khuôn mặt dễ thương như sáng bừng lên khiến cho bất kể người nào nhìn vào cũng đỏ mặt chân run tim đập nhanh như đang nhìn thấy thiên thần,nhưng với Neru thì cậu bé trông chả khác gì thằng điên trốn trại.Nó cố gắng tỏ ra mình"bình tĩnh,tự tin,tạo nên sự quý-sờ-tộc"

-Hừ,lần này là tôi thương hại cậu nên mới đến chỗ dễ tìm ấy mà.Chứ lần sau còn lâu cậu mới qua mặt tôi nhá!(Tôi cáu rồi à nha!Nếu cậu còn thắng nữa tôi sẽ tuyệt giao với cậu luôn đó!)*

*:Chữ trọng ngoặc chính là ý nghĩ thật sự của Neru.(Tsu:Nhìn tưởng Neru xảo quyệt khó lường khi lớn bao nhiêu thì hồi bé Tsundere bấy nhiêu.Mo:Haiz,khổ thân cho Nero vì cưới phải cô vợ khó chiều thế này.)

Giờ đã đến lượt Nero đi trốn.Lần này chắc chắn nó sẽ thắng,Neru tự nhủ với bản thân như vậy.Thế nhưng mà chỉ vài phút sau khi cậu bé láu cá của chúng ta đi trốn,nó lập tức biết rằng mình sẽ thua.Lùng sục khắp ngóc ngách cũng không thấy tên kia đâu,rốt cuộc tên nhóc kia là người vô hình hay dạng gì vậy?

Neru bắt đầu rơm rớm nước mắt.Thử tưởng tượng xem cái cảnh mà nó phải hầu hạ cái thằng nhóc đáng ghét kia cũng đủ khiến nó khóc cạn nước mắt rồi.Nghĩ là làm,nó oà lên khóc.Đột nhiên,nó bị ôm thật chặt,ngửa đầu lên thì nó thấy Lily đang hốt hoảng nhìn nó.Bà quay nó một vòng xem có bị thương chỗ nào không.Bà nói một giọng như hét lên:

-Cháu làm sao thế?Bị thằng Nero hiếp à?Hiếp thế nào?Tư thế nào?Có mất trinh không?

-Không...Không...Cháu...Nero.....Oa.........-Neru ấp úng được một vài từ rồi oà lên khóc

Từ một nơi nào Nero chạy đến, hoảng hốt:

-Sao cậu lại khóc?Tớ có làm gì cậu đâu?

-Tại vì cậu chạy đi đâu ý,tôi không thể tìm được cậu.-Neru thổn thức.-Tôi sợ lắm,lỡ đâu trong tương lai cậu đối xử tồi tệ vói tôi thì làm sao?

Đột nhiên,Neru được ôm chầm lấy một vòng tay bé nhỏ nhưng ấm áp.Nó nghe thấy giọng nói của Nero thì thầm bên tai nó:

-Đừng lo lắng.Tớ sẽ không bao giờ đối xử tồi tệ với cậu.Và tớ hứa sẽ không bao giờ chạy khỏi cậu nữa đâu.

Tim Neru đột nhiên đập loạn lên.Và lần đầu tiên, nó đã hiểu được thế nào là yêu một ai đó ngoài bản thân mình.
 
Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Thông báo


Sorry mọi người nha!!!Hứa hon là 1-2 tuần sẽ đang chap nhưng LƯỜI quá nên vài tháng sau mới đăng được.Mọi người đừng giận nha.Bây giờ 2 bọn ta tổ chức event.

Luật là như sau:

-Tại những chap bất kì của truyện,mọi người sẽ đưa ra những comment.Có 2 giải thưởng:

+Giải nhất: 2 bọn mình sẽ viết riêng cho bạn đó một oneshot theo riêng ý tưởng,tình huống hay couple bất kì của bạn ấy.Giải đặc biệt chỉ dành cho 2 bạn.

+Giải nhì: Chap tiếp theo sẽ dành tặng cho 5 bạn.

-Thời gian: event sẽ kết thúc vào 2 tuần sau.

Chúc mọi người may mắn nhé!!!!❤️❤️❤️

Về việc ra chap mới,Tsu và Mo sẽ cố gắng ra sớm nhất có thể nhé!Do đang thi học kì I nên mới ra chap hơi muộn.Thế thôi nhé.

Bye

Tsu và Mo
 
Back
Top Bottom