Bách Hợp Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em

Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em
Chương 40: Chương 40


Giang Uyển Thư đang ôm chồng sách đi về hướng bãi đậu xe của trường, trời hôm nay nóng, mới đi được vài bước người cô đã chảy đầy mồ hôi, dạo này cô bị Nhậm Bình Sinh nhốt ở nhà viết tiểu thuyết, không biết ngày đêm, hôm nay lớp trưởng thông báo đến nhận sách, Nhậm Bình Sinh mới thả cô ra một chút, cô hình như rất lâu rồi chưa nhìn thấy mặt trời.

"Bạn học này, cần tôi cầm giúp không?"
Giang Uyển Thư quay đầu, nhìn thấy một người phụ nữ cao to hơn mình cả một cái đầu, trên mặt đối phương nở một nụ cười thân thiện, tỏ dáng vẻ thích giúp đỡ người khác, nhưng trên mặt cô có một vết sẹo dài làm Giang Uyển Thư sinh cảm giác đề phòng, cô biết mình không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, người ta cũng chỉ có lòng tốt, nhưng trong trực giác mách bảo cô, phải tránh xa người phụ nữ xa lạ này ra.

Càng huống hồ, Nhậm Bình Sinh đang đợi cô ở bãi đậu xe.

"Không, không cần đâu, cảm ơn cô, có người đón tôi rồi.

"
Nhưng đối phương đã cầm lấy gần hết số sách trong tay Giang Uyển Thư, Giang Uyển Thư bê hai tay phía dưới chồng sách dày cộm, không thể nào ngăn cô ta lại, cô cảm thấy tay mình nhẹ đi hẳn, người đó vẫn nhiệt tình hỏi: "Đừng khách sáo, người đón em ở đây à?"
Giang Uyển Thư lúng túng hất cằm về hướng bãi đậu xe, " Ở bãi đậu xe bên kia! "
"Ừm.

"
Đi tiếp vài bước phía sau cô ta.

Đi một hồi, Giang Uyển Thư phá thiện người phía trước đã đi sai hướng bãi đậu xe.

"Này! Này___"
Giang Uyển Thư ở phía sau gọi cô ta, muốn cô ta dừng lại, nhưng người phụ nữ này hình như không nghe thấy, ngược lại bước đi càng nhanh, Giang Uyển Thư phải đi theo mới đuổi kịp cô ta, nghĩ đến sách vẫn còn trong tay cô ấy, cô chỉ có thể vừa chạy theo phía sau vừa kêu.

"Này___ Cô đi sai đường rồi! ! "
Giang Uyển Thư vừa thở gấp vừa nói, người phụ nữ phía trước cuối cùng cũng dừng lại, cô ta bỏ chồng sách trên tay xuống đất, Giang Uyển Thư bây giờ mới phát hiện mình đã bị đưa đến phía sau phòng thí nghiệm.

Lầu này bình thường không có lớp học, chỉ có thực tập sinh đến làm thí nghiệm, bình thường sẽ ít có người lui tới, nơi này đối diện với cửa chính phía bắt có bóng râm, lại càng thêm vắng vẻ.

Giang Uyển Thư đột nhiên cảm thấy có chút lo sợ, ngữ khí cũng nhỏ dần, nhưng cô vẫn ngây thơ cho rằng là do đối phương không quen thuộc trường này nên mới đi lạc mà thôi.

"Đi sai rồi! Bãi đậu xe, phải đi hướng kia!.

"
Không đợi cô nói xong, người phụ nữ trực tiếp cắt ngang lời cô.

"Em có quen 'Tôn Lão Đầu' không?"
"Cái, cái gì?"
Giang Uyển Thư ngơ người ngay lúc đó, cô nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, cẩn thận quan sát dung mạo của cô ta, phản ứng đầu tiên đại não truyền đến chính là cô ta trông như thế nào cũng không giống Tôn Lão Đầu! Cô vẫn luôn nghĩ Tôn Lão Đầu là một ông chú tóc bạc trắng, với nụ cười phúc hậu.

"A.

" Đối phương dừng lại, sau đó cười nói: "Nhìn biểu cảm của em tôi biết em đang nghĩ cái gì! Em hiểu lầm rồi, tôi không phải là cảnh sát Tôn, tôi là bạn của ông ấy, ông ấy nói cô gặp phiền phức.

"
"Cô quen Tôn Lão Đầu sao?! Ông ấy ở đâu?" Giang Uyển Thư kích động hỏi.

"À, bên chỗ ông ấy xảy ra chút chuyện hiện tại chưa thể gặp em, cho nên mới nhờ tôi đến giúp.

"
Nghe thấy Tôn Lão Đầu không có ở đây, Giang Uyển Thư lại có chút hoài nghi, cô dùng ánh mắt cảnh giác quan sát người phụ nữ này.

Đối phương dường như đã nhìn ra sự hoài nghi của cô, liền giải thích, "Em không cần sợ, tôi thật sự là do Tôn Lão Đầu sắp xếp đến để giúp đỡ, tôi tên là Bạch Khởi, cũng là một cảnh sát.

" Bạch Khởi nói, lấy từ trong túi ra thẻ cảnh sát, đưa cho Giang Uyển Thư xem.

Giang Uyển Thư cầm lấy thẻ, tấm thẻ màu xanh nhạt bên trên có in dòng chữ và mã số của Bộ cảnh sát, cảm xúc cô bây giờ lẫn lộn, suýt nữa thì đã khóc, cuối cùng! ! Cuối cùng cũng có người đến cứu cô rồi?
Bạch Khởi bước lên phía trước nắm lấy tay của Giang Uyển Thư, "Bây giờ em đã tin tôi rồi chứ, từ khi em mất tích gần đây đã phát sinh ra rất nhiều chuyện,có phải em đã gặp rắc rối gì không?"
Có phải em gặp rắc rối gì không?
Câu nói này làm thần kinh Giang Uyển Thư ngay lập tức nghĩ đến, cô liền nghĩ đến Nhậm Bình Sinh, còn có những đêm trong mơ không ngừng mơ thấy vụ án đó.

Thật sự muốn khai ra Nhậm Bình Sinh sao?
Câu hỏi này xuất hiện trong đầu Giang Uyển Thư, đáp án nhất định là có, cô hận cô ta, cô ta giam cô, tra tấn cô, khống chế tinh thần của cô, Nhậm Bình Sinh đã phá hủy tất cả mọi thứ của cô, nếu như không có cô ta, bây giờ cô có thể giống như những nữ sinh bình thường khác sống một cuộc sống hạnh phúc.

Giang Uyển Thư đã vô số lần tưởng tượng ra cái chết cho Nhậm Bình Sinh, có thể cô ta trên đường bị xe tông chết, hoặc là đi đến công trường bị vật trên lầu rớt vào đầu, hoặc là cô ta mắc phải bệnh nan y, hay là những hành vi vô lương tâm của cô ta cuối cùng cũng bị phơi bày, sống trong nhà giam cô độc đến hết đời, biến thành một bà lão tóc trắng xương bọc da ốm yếu.

Không cần biết như thế nào, ác quỷ thì phải chết, bản thân mới có thể được giải thoát đúng không?
Nhưng ngay lúc Giang Uyển Thư đưa ra quyết đinh, cô phát hiện bản thân không muốn nói ra tên của Nhậm Binh Sinh.

Bạch Khởi nhìn dáng vẻ im lặng không nói của Giang Uyển Thư, nghĩ rằng cô đang sợ, cho nên cô ta quỳ xuống, ngữ khí ôn nhu an ủi cô, "Không sao, đừng sợ, tôi là cảnh sát nhân dân, tôi có thể bảo vệ an toàn của em, em có thể yên tâm nói với tôi, tôi tuyệt đối không để người khác làm hại đến em dù chỉ một ngón tay.

"
Nghe Bạch Khởi an ủi, Giang Uyển Thư siết chặt ngón tay không nói lời nào, qua một lúc mới cúi đầu nói, "Xin lỗi, nhưng tôi không thể nói.

"
Nghe Giang Uyển Thư trả lời, Bạch Khởi nheo mắt một lúc, cô kiềm chế lửa giận trong mình, cố giữ giọng điệu ôn nhu nói:
"Bỏ đi, khoan nói đến chuyện này, hiện giờ em đang gặp nguy hiểm, việc đầu tiên là cứu em, theo tôi rời khỏi đây.

"
Nhậm Bình Sinh đang ngồi đợi trong xe, cô liếc nhìn đồng hồ, Giang Uyển Thư cũng lề mề quá rồi, cũng đã hơn cả tiếng đồ hồ, vậy mà vẫn chưa lấy xong sách sao?

Trước đó vốn dĩ cô không muốn đưa Giang Uyển Thư đến lấy sách, nhưng nếu như không phải Giang Uyển Thư đi lấy, mà đổi lại là cô, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của người khác, cho nên cô mới đồng ý yêu cầu của Giang Uyển Thư.

Nhưng mà bây giờ cô hối hận rồi.

Cô bật điện thoại lên xem định vị, cô chú đến chấm đỏ trên màn hình không hề chuyển động, định vị là toàn nhà phía sau phòng thí nghiệm, theo lí mà nói Giang Uyển Thư không nên đến nơi đó, đến đó làm gì.

Có thể là đã gặp ai đó nói chuyện?
Nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không thể.

Nhậm Bình Sinh vừa xem điện thoại, vừa đi về hướng cô ấy dừng, nhưng lúc cô định đi đến đó, chấm đỏ trên màn hình lại đột nhiên chuyển động nhanh, tức khắc đã di chuyển ra phía bên ngoài trường.

"Tiêu rồi!"
Nhậm Bình Sinh nhanh chóng quay về xe khởi động, muốn nhanh chóng đuổi theo Giang Uyển Thư, lúc cô lái xe ra khỏi bãi, cô nhìn chằm chằm vào chấm đỏ đang chuyển động không ngừng trên màn hình, chấm đỏ trong mắt Nhậm Binh Sinh bây giờ như đang có sự sống, tin tức của Giang Uyển Thư trong thiết bị đang không ngừng truyền đến cổ tay cô cảm giác, cô đột nhiên đổi ý định, quay xe đi về hướng khác.

Trò chơi bắt đầu rồi, không chuẩn bị một chút thì không được.

Edit: Linh
Beta: Mèo Mập
 
Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em
Chương 41: Chương 41


"Bây giờ cô muốn tôi đi theo cô?"
"Đúng vậy, bây giờ chỉ có cảnh sát mới có thể đảm bảo an toàn cho em." Bạch Khởi nói.
Bạch Khởi nhìn Giang Uyển Thư do dự chưa quyết định, lại nói thêm một câu.
"Cảnh sát Tôn đang đợi em, chẳng lẽ em không muốn gặp ông ấy sao?"
Cho dù Giang Uyển Thư có mắc triệu chứng Stockolm* nặng đến đâu, cũng không để vuột mất cơ hội trốn thoát ở ngay trước mặt mình, sao có thể để số phận của mình bị trói mãi trong tay một kể sát nhân hàng loạt như Nhậm Bình Sinh chứ.
Cô lên moto của Bạch Khởi rời đi.
Khi hai người đi moto cách Tr**ng X* rồi, Giang UYển Thư đột nhiên hét lên.
"Mẹ nó! Tôi, cổ tôi có đeo máy định vị của cô ta!" Giang Uyển Thư hoảng sợ nói, cô đang chìm đắm trong vui sướng vì được thoát ra và cảm giác đã mất từ lâu, thì đột nhiên nhớ trên cổ mình vẫn còn đeo vòng cổ của Nhậm Bình Sinh.
"Mẹ kiếp! Chuyện như vậy sao không nói sớm chứ!"
Nghe thấy những lời Giang UYển Thư nói, Bạch Khởi nhịn không nổi chửi bậy, lời của Giang Uyển Thư không đầu không đuôi, làm người khác không thể hiểu nổi, nhưng cô lập tức hiểu được đã phát sinh ra chuyện gì.

Không ngờ rằng trên người Giang Uyển Thư lại có máy định vị của tên sát nhân, vậy không phải là mình sắp bị đuổi theo đến nơi sao!
Giang Uyển Thư quả nhiên có quen biết tên sát nhân.
Trong đầu hiện lên câu này làm Bạch Khởi liền bình tỉnh lại , những chuyện này không nằm ngoài suy đoán của cô.

Tay phải cô dùng lực, tăng tốc độ của moto lên nhanh nhất, tốc độ moto bây giờ giống như viên đạn b ắn ra khỏi nòng súng.
"Như vậy cũng tốt, tôi cũng đang muốn tìm cô ta."
Moto đạt tốc độ tối đa, bên tai Giang Uyển Thư truyền đến âm thanh vù vù của không khí, những gì Bạch Khởi vừa nói bay theo gió, cô chẳng nghe được chữ nào.
Hai người chạy trên đường cao tốc giống như con sư tử đang mất kiểm soát, Giang Uyển Thư bị doạ sợ, cô ôm chặt lấy eo Bạch Khởi, sợ rằng không để ý thì ngay lập tức sẽ bị cuốn đi, cô vừa nãy kích động nói ra những lời không đầu không đuôi như vậy, cô chắc chắn Bạch Khởi đã nghe thấy, cô vốn không hề nói với Bạch Khởi mình bị giam lỏng, nhưng thái độ của đối phương dường như đã biết hết mọi chuyện, cô thầm nghĩ Bạch Khởi hiểu rõ việc này hơn những gì cô tưởng, nhưng đối phương đã che giấu đi.
Tốc độ xe quá nhanh, dọa Giang Uyển Thư toát hết cả mồ hôi lạnh, cô có chút hối hận khi lên xe của Bạch Khởi, cảm giác như bản thân đang rước thêm phiền phức, những không biết nói như thế nào.

Sau đó cô lại trấn an bản thân, chỉ cần gặp được Tôn lão đầu, mọi chuyện đều sẽ được giải quyết thôi, dù sao lão cảnh sát tốt bụng và nghĩa khí trong ấn tưởng lúc nào cũng luôn bảo vệ cô.
Thời gian qua lâu như một thế kỉ, cuối cùng tốc độ của Bạch Khởi cũng giảm, Giang Uyển Thư quan sát cảnh vật gần đó, cô chắc chắn mình chưa từng đến nơi này, nơi này chỉ có hai ba căn nhà gỗ, nhìn giống như nhà của công nhân ở thành phố.
"Xuống xe." Ngữ khí của Bạch Khởi trở nên lạnh lùng.
Giang Uyển Thư cẩn thận leo xuống xe moto, "Nơi này...không phải sở cảnh sát, đây rốt cục là đâu?"
Lời còn chưa dứt cô đã cảm thấy cảm giác lành lạnh ở cổ tay mình, cho đến khi nghe thấy âm thanh 'Cách', cô ngơ ngác nhìn Bạch Khởi dùng còng tay khóa cô lại, còn chưa kịp phản ứng, sau gáy cô truyền đến một cơn đau, trước mắt cô là một màu đen, sau đó ngã ngay xuống đất.
Nhìn Giang Uyển Thư trên nền đất, Bạch Khởi liếc nhìn xung quanh, sau đó đỡ Giang Uyển Thư dậy, cõng cô lên lầu.
Kim giây đen nhỏ chạy trên đồng hồ của Bạch Khởi lại quay thêm một vòng, Nhậm Bình Sinh ngồi trong xe, nhìn chằm chằm vào màn hình đang phát sáng, cô lấy điện thoại, nhìn thấy chấm đỏ của máy định vị đã dừng lại, vị trí ở một khu dân cư bên ngòai thành phố, nơi đó cô cũng chưa từng đến, nhưng cô tra qua giá những ngôi nhà gần đó, là loại khá rẻ, xem nơi như vậy, là chỗ của những người tốt xấu lẫn lộn, tóm lại là nói không nên đến.

Điều duy nhất cô chắc chắn đó là Giang Uyển Thư bị kẻ khác đưa đi, chỉ là không biết hắn có mục đích gì.
Không ngờ đến đồ mà bản thân cô nhìn trúng lại bị kẻ khác cướp, cảm giác mới lạ này, đây là lần đầu cô trải qua cảm giác này.
"Này, đồ của cô chuẩn bị xong rồi."
Cửa xe đột nhiên bị mở ra, người đến trực tiếp ngồi lên xe, đối phương mang theo một túi đồ đưa cho cô.
"Có thể thanh toán bằng Weixin không?"
"Không được, ta chỉ lấy tiền mặt."
"Ông phiền thật đấy." Nhậm Bình Sinh lầm bầm trong miệng, lấy trong túi ra một cọc giấy bạc đưa cho ông ta, "Nhưng mà không định giảm một chút à?"
"Sao chứ, ta cũng cần ăn cơm mà ~" Đối phương cười tít mắt châm điếu thuốc, lấy tiền từ trong tay Nhậm Bình Sinh, đầu lưỡi li3m qua ngón tay đếm lại tiền trước mặt Nhậm Bình Sinh, "Lần này mang theo ít đồ vậy, không sợ xảy ra chuyện sao?"
"Lâu như vậy rồi tôi thực sự chưa thử qua cảm giác xảy ra chuyện."
Trong xe khói thuốc bay nghi ngút, Nhậm Bình Sinh không chút khách khí ném điếu thuốc trong miệng hắn đang hút dỡ, xuống vũng nước bên đường, 'Phụt' một tiếng, đầu thuốc tắt rồi.
"Cẩn thận chút tốt hơn, dù gì cô cũng là khách quen, ta đang chờ lần sau cô lại đến."
"Tôi đi đây."
Đối phương vừa đóng cửa xe lại, Nhậm Bình Sinh đạp chân ga phóng đi, người đàn ông mặc đồ kimono tóc dài cột nửa nheo mắt nhìn chiếc xe dần biến mất trong tầm mắt, trên đầu cạo trọc của hắn ta có hình xăm "1998" lộ rõ.
Sau khi tỉnh dậy căn bản không phân biệt được là ngày hay đêm, hoặc có thể vì bị Nhậm Bình Sinh giam mãi trong nhà, nên cô cũng mất dần quan niệm về thời gian, lao tâm nhiều chuyện như vậy, thần kinh yếu đuối của cô bị tra tấn đến mức không thể nhận ra, ngay lúc cô ngất đi, cô vẫn nhớ được ai đã còng tay mình.

Một tay của cô bị còng với ống dẫn nước trong nhà tắm, dù đã tỉnh lại , những vẫn chóng mặt hoa mắt, sau gáy vừa tê vừa đau.
Người phụ nữ có vết sẹo đó, rõ ràng đã nói là bạn của Tôn Lão Đầu, vậy cớ sao lại làm như vậy, chẳng lẽ Tôn Lão Đầu đã sai cô ta làm này? Không thể nào, rõ ràng ông ấy đã nói chuyện rất vui vẻ ở trên mạng mà.
Cô nheo mắt lại , nhìn thấy có người đang đi về phía mình, cô khó khăn ngẩn đầu lên nhìn người đang đứng trước mặt, đối phương cầm theo một cốc nhựa, bên trong là nước lọc.
"Uống nước."
"Tại...tại sao lại làm như vậy?"
Cô nhìn đôi mặt lạnh lùng của Bạch Khởi, so với dáng vẻ nhiệt tình trước đây ở trường như hai người khác biệt.
"Tôi mới là người hỏi cô muốn làm cái gì!" Bạch Khởi hét lên với cô, bởi vì âm thanh quá lướn, Giang Uyển Thư bị dọa đến run người, "Sao cô lại thông đồng với tên sát nhân đó? Hai người đang hợp tác nhỉ? Sau đó giả dạng thành dáng vẻ của nạn nhân."
"Tôi, tôi không có...Cô hiểu lầm rồi...Tôi vốn không có hợp tác với ai cả....."
"Vậy cô nói cho tôi nghe, sao chương mới sửa trên mạng lại có tình tiết giống với cái chết của Nhiếp Giai Huyên, cô nói đi! Cô nói đi! Nó giống hệt như nội dung trong hồ sơ, tôi có xem qua chương trước đó cô viết, vốn không phải vậy!"
"Thì ra là vậy, vậy cô trực tiếp đưa tôi đến cục cảnh sát đi___" Giang Uyển Thư ngay lúc đó cảm thấy thật sự mệt mỏi, cũng không muốn giải thích gì nữa, cũng cảm thấy nhẹ nhõm, ngay từ đầu cô viết cuốn tiểu thuyết [Quý Ngài Pasek] này đã là có tội rồi, nếu như cô không viết tiểu thuyết, thì mọi chuyện sẽ khác chứ? "Sau đó để tòa án xét xử tôi."
"Ha, cô bây giờ chỉ là con mồi mà thôi."
"Ý, ý gì thế..."
"Cứ cho là cô không nói, thì tôi cũng biết, khoảng thời gian gần đây cô đi đâu, cô sống với tên sát nhân đó chắc tốt nhỉ? Hắn giam cô lại sao?" Bạch Khởi đứng dậy từ trên cao nhìn cô, "Cô hình như rất thích hắn."
Lời của Bạch Khởi làm Giang Uyển Thư nhớ đến gương mặt của Nhậm Bình Sinh, thích sao? Đây quả thật là câu chuyện buồn cười nhất hôm nay cô nghe được, Nhậm BÌnh Sinh nhốt cô trong nhà, sau đó còn đeo cho cô một cái vòng cô, biến cô trở thành thú cưng, sao cô có thể thích cô ta.
"Tôi với cô ấy không có quan hệ gì." Giang Uyển Thư cúi đầu nói.
"Vậy cô có nói cho tôi biết cô ta đang ở đâu không?"
Giag Uyển Thư ngay lúc đó không biết nên nói gì, thực ra cô đến việc Nhậm Bình Sinh nhốt mình ở đâu cũng không biết, cô không biết khu đó gọi là gì, càng không biết tên đường cụ thể là gì, cô có thể nói gì với Bạch Khởi?

Với lại trong thâm tâm, cô vẫn không muốn đem tất cả tội ác của Nhậm Bình Sinh tố cáo với cảnh sát.
"Nếu như tôi nói, cô sẽ thả tôi đi sao?" Giang Uyển Thư dò hỏi.
"Phải xem biểu hiện của cô."
Giang Uyển Thư bây giờ mới phát hiện thì ra cô thoát khỏi cái vực thẳm khủng khiếp của Nhậm Bình Sinh, thì lại rơi vào một địa ngục khác.

Nhưng cách cô nhìn nhận Bạch Khởi và Nhậm Bình Sinh hoàn toàn khác, Nhậm Bình Sinh vì để đạt được mục đích cải trang bản th@n dưới lớp da, từng bước từng bước đưa con một tiến vào, nhưng Bạch Khởi thì không, cô ta rất thẳng thắn, nếu như lúc nãy ở trường đã cô cảnh giác đề phòng một chút, thì bây giờ cũng rơi vào tình cảnh thế này.
Cô chỉ nghĩ đến việc trốn thoát khỏi cuộc sống bị giam cầm kia mà thôi.
"Tôn Lão Đầu ở đâu? Không phải cô nói ông ấy đang đợi tôi sao."
"Tôn Lão Đầu? Hahaha, chẳng lẽ cô vẫn chưa phát hiện?" Bạch Khởi đột nhiên bậc cười nói.
"Phát hiện cái gì?"
"Tôi chính là 'Tôn Lão Đầu' mà cô hay nhắc đến.

À, từ đầu đến cuối đều là tôi nhắn tin với cô."
Edit: Linh
Beta: Mèo Mập
 
Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em
Chương 42: Chương 42


Đây là lần thứ bao nhiên đến thăm mộ ông ấy rồi?
Tôi cầm dù, mặc bộ áo mưa mùa đen, nghĩa trang này, đã đến biết bao nhiêu lần không đếm xuể, nhưng mỗi lần đến đây trời đều đổ mưa, việc mang theo dù đã trở thành thói quen của tôi.
Con người chỉ dựa vào hận thù có thể sống tiếp được không? Tôi rất muốn biết đáp án của câu hỏi này.
Bức ảnh người đã khuất trên bia mộ, tên của ông ấy là "Tôn Thiếu Tiên", trên bức ảnh vẫn còn mặt đồ cảnh sát, tấm hình đen trắng làm gương mặc ông ấy trở nên nghiêm túc, như nhìn vào giữa lông mày có thể thấy được ông ấy là một người ôn hòa.
"Xin lỗi..."
Tôi vẫn luôn tự nói điều này với ngôi mộ, cho dù ông ấy không có cách nào nghe thấy, nhưng tôi vẫn muốn nói hết lần này lại đến lần khác.
Cái ngày ác mộng đó, hiện lên trước mắt, tôi không cách nào quên được dáng vẻ ông ấy ra đi, càng không thể quên được bản thân nhu nhược thế nào khi đối diện với hung thủ.
Năm đó tôi vừa trò 20 tuổi, sau khi tốt nghiệp Đại học chính trị tôi đã xin vào làm ở một cục cảnh sát, khi đó là lúc tôi mới chân ướt chân ráo bước vào xã hội này, đối với công việc mới và cả cuộc sống đều bỡ ngỡ, vậy mà cũng qua nửa năm, nhiệt huyết ban đầu của tôi cũng mất dần.
Thành phố tôi sống khá yên bình, công việc làm được nửa năm, những án lớn tôi từng gặp qua cũng chỉ là hai tên say rượu phát sinh ẩu đả, một người đã đánh gãy cái răng cửa của người kia.

Bình thường những chuyện tôi giải quyết cũng chỉ là những chuyện nhỏ vặt vãnh, kiểu như xe đạp bị mất trộm, hay là mất cắp đồ, hay là những vị cãi lộn trong phố, so với cuộc sống căng thẳng phải đối diện với bọn tội phạm nguy hiểm dũng cảm chiến đấu mà tôi tưởng tượng trước kia khác biệt hoàn toàn.
Tôn Thiếu Tiên là cục trưởng của tôi, tôi gọi ông ấy là sư phụ, sau khi nhận việc đều là ông ấy chỉ bảo tôi, Tôn Thiếu Tiên là một ông lão tốt bụng, khi đi làm ông ấy thường lấy theo một li trà đậm, ngồi trên ghế đẩu cả ngày, không xem báo thì chợp mắt một lát.
Lúc đầu tôi không ưa nổi cách làm việc "sa đọa" này của ông ấy, nhưng qua một thời gian tôi đã hiểu, bởi vì ở sở cảnh sát quả thực không có gì làm, mỗi ngày ngồi trên ghế đó cũng chỉ viết báo cáo, thỉnh thoảng có người đến báo án, đại đa số đều là những vụ án nhỏ, giải quyết tranh chấp dân sự là chủ yếu, tôi cảm thấy bản thân trở thành người dẫn chương trình trong chương trình hòa giải phát trên tivi lúc bảy tám giờ, nghe cô bảy cô tám kêu oan.
Tôi tương đối nhạt nhẽo, cũng ít nói, tôi không thể ứng phó những chuyện như vậy, nhưng ông ấy thì khác, lão già này tính tình dễ chịu, lại hay nói chuyện, có thể thuyết phục hai bên đương sự, làm họ tâm phục khẩu phục, nên đền tiền thì đền tiền, nên xin lỗi thì xin lỗi.

Trong văn phòng bàn làm việc của tôi đối diện lão Tôn, gần đây ông ấy đang bắt đầu nghiên cứu sách chơi cờ, trực tiếp mang bàn cờ đến sắp lên bàn, tay trái đang cầm cuốn sách dạy đánh cơ đã cũ giấy chuyển vàng, tay phải cầm li trà bóng loáng của ông ấy, lẩm nhẩm với mấy quân cờ.
Tôi ngồi ở bàn đối diện ông ấy: "Sư phụ, ông có cảm thấy cảnh sát vô dụng không?"
Tôn Lão Đầu nhìn tôi một cái, lại đặt quân cờ xuống.
"Sao thế nhóc con, sao đột nhiên nói những câu này."
"Tại vì...Ông xem, lại không có vụ án nào, ngày nào cũng chỉ ngồi ở đây." Tôi nhặt quân cờ trên bàn cờ lên, sờ những họa tiết được khắc trên nó, lạnh nhạt nói tiếp.
"Không có vụ án gì cũng là chuyện tốt, chúng ta càng nhàn rỗi, nói đúng hơn là cuộc sống càng ngày càng yên bình hạnh phúc."
"Sớm biết như vậy tôi đã thi vào cảnh sát đặc nhiệm , sau đó tham gia vào nhóm chống m a túy rồi."
Tôn Lão Đầu lấy quân cờ đặt lên lại, để nó về vị trí ban đầu, "Con muốn vào đội chống m a túy? Đó không phải là nơi để cô gái xinh đẹp như con đến.

Bọn trẻ mấy đứa không nên theo đuổi những thứ kích động thế, xem phim hành động ít lại, làm tốt công việc của mình là quan trọng nhất!"
Giọng điệu ông ấy nói những lời này có vẻ nghiêm trọng, đó là lần đầy bị "Ông lão" như Tôn Lão Đầu giáo huấn.
"Cô không biết sao?" Cảnh sát tiểu Trương nói, "Lão tôn lúc trước cũng tham gia đội chống m a túy, lúc đó quả thật là một người tài giỏi, những kẻ buôn m a túy trong tù hơn một nửa là do ông ấy bắt đấy".

Tiểu Trương một mặt đắc ý, "Khi đó hễ mà nghe được tin ông ấy đến, những tên buôn m a túy trong thành phố đều chuyển địa điểm mua bán."
"Vậy sao sau này ông ấy làm bên dân sự?"

"Lão Tôn có một đứa con gái học đại học, bọn buôn m a túy vì muốn báo thù ông ấy, nên___" Tiểu Trương vừa nói, vừa đưa ngón tay lên giả động tác bắn súng.
"Dô dô, xem dáng vẻ kinh ngạc của cô kìa, đừng có vội! Cô gái đó không chết, bắn một phát, lão Tôn cũng bắn một phát, sau khi chữa khỏi đã theo mẹ ra nước ngoài rồi, hai người cãi nhau một trận, sau đó ly hôn, hình như hai mẹ con vì công việc của lão Tôn mà phải sống cuộc sống lo sợ, từ lần đó vẫn chưa quay về..."
Tiểu Trương châm một điếu thuốc, nhìn khói thuốc lan ra mờ mờ trong không khí, "Sau đó lão Tôn đã ra khỏi đội, làm cảnh sát dân sự."
Tôi nghe xong câu chuyện này nói không nên lời, hiểu được tại sao hôm đó ông ấy tức giận với tôi, tóm lại mỗi người đều có nỗi khổ riêng của mình,
Sau khi hIểu được bí mật của một người, ban sẽ không còn do dự tiến lại gần họ thêm một chút, từ sau chuyện đó quan hệ giữa tôi và lão Tôn càng thân thiết.
Sau khi tan làm lão Tôn không có chuyện gì làm, một người sống trong căn phòng lạnh lẽo, nên tôi thường đến thăm ông ấy, tủ kính trong nhà treo đầy huy chương bên trong, ở giữa có để một tấm ảnh gia đình, được lau chùi sạch sẽ, trong hình lão Tôn vẫn còn trẻ, mắt nhìn vợ vào con gái, cười tít mắt.
Lão Tôn rất thích tôi đến nhà ông ấy, ông ấy cũng đã lớn tuổi sống một mình cô độc bao nhiêu chứ, mỗi lần đến ông ấy đều nhiệt tình mời tôi ăn cơm, tay nghề của ông ấy quả thật rất tuyệt, bốn món mặn và một canh.

Có lần ông ấy mua thịt sườn với đường phèn, làm thịt kho cho tôi ăn, miếng sườn có màu vàng óng, nước sốt đậm đà, rất hợp khẩu vị , tôi khen ông ấy nấu ăn ngon, ông chỉ cười ha hả, ra vẻ tự hào.
"Đây là độc môn tuyệt kỹ của ta, lúc trước con gái ta thích ăn món này lắm!"
"Năm đó con bé thi đại học, ta đồng ý với nói thi xong làm thịt sườn cho nó, kết quả trong sở có việc quan trọng, con bé không ăn được thịt sườn, giận dỗi, ba ngày không thèm nói chuyện với ta."
"Ta vì dỗ nó, ngày nào cũng làm món này, cả nhà đều là mùi thịt sườn, mới đầu còn giận ta, trốn trong phòng đóng cửa, sau đó chịu không nổi nữa, chạy xuống bếp ăn vụn thì bị ta thấy được, mới tha lỗi cho ta."
"Sau đó cả nửa tháng ta đều làm thịt sườn cho con bé ăn, mùi hương bốc lên mèo nhà hàng xóm trèo lên ống khói nhà ta, kêu meo meo hết cả đêm không ngừng, con bé ăn thịt sườn ăn đến ngán, sau đó nói với ta sau này không ăn thịt sườn nữa!"
Lão Tôn bật cười, tiếng cười dần dần mất đi, nhỏ dần, ông ấy cuối đầu uống một ngụm rượu trắng, thở dài.

Trong lòng tôi chỉ cảm thấy chua xót, không biết nên an ủi ông ấy thế nào, ông ấy ngẩn đầu nhìn tôi, đôi mắt đen láy phát sáng, lại gắp vào chén tôi hai miếng sườn.
"Con giống con gái ta thật..."
Sở cảnh sát có nhiệm vụ mới, có nhiều người đến báo có một người đàn ông ban đêm thường xuyên quấy rối phụ nữ trên đường, chúng tôi cho người theo dõi trên đường, điều tra mấy ngày cuối cùng cũng thấy được mục tiêu, đối phương là một người đàn ông trung niên, vô công rỗi nghề tên là Điền Cương, lão Tôn cầm theo một tấm ảnh từ cục giám sát nói với tôi:
"Nhóc con, sư phụ dẫn con đi bắt kẻ xấu."
Kế hoạch hành động nhanh được quyết định, kẻ tình nghi sống trong một ngôi nhà ở nội thành, lão Tôn và tôi quyết định đi đến đó, tìm nơi ở của hắn.
Đợi đến ngày hành động, tôi và lão Tôn dựa theo vị trí đã định trước đó mà đi, đứng trước nhà của nghi phạm trong lòng tôi cảm thấy cực kì phấn khởi, cho dù cũng không phải là vụ án gì lớn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tự mình đến bắt tội phạm.
Lão Tôn nhăn mặt, gõ cửa, không ai trả lời, nhưng chúng tôi lại nghe thấy bên trong truyền ra âm thanh sột soạt, tôi và lão Tôn nhìn nhau, ông ấy ra sức đập vào cửa, cánh cửa kót két tự mở ra.

Tôi nhìn qua khóa cửa, cũng đã bị mòn rồi, chả trách đẩy một cái đã mở.
Lão Tôn lấy bộ đàm của mình hất khóa cửa ra, liền chau mày lại, dường như cảm thấy mọi chuyện có gì đó không đúng, ông lấy khẩu súng lục ở bên eo ra.

Trước nhà của Điền Cương không có sân, trần nhà mái tôn vừa thấp vừa ngắn, trong phòng không bật đền, cửa sổ nhỏ chiếu những tia sáng le lói vào căn nhà tối mịch, tạo cho người khác cảm giác âm u.
Lão Tôn cầm chặt súng đi trước, tôi đi theo ông ấy, đột nhiên sộc lên mũi một mùi kì lạ, càng tiến cào trong, cái mùi thối kì lạ này càng bốc lên nồng nặc, mùi này dẫn chúng tôi đi đến trước một căn phòng, mùi hôi có lẽ bốc ra sau cánh cửa này.
Ông ấy dùng vai đẩy mạnh cửa, dùng sức hất mạnh vào cánh cửa gỗ hai cái, cửa gỗ bởi vì chịu tác động mạnh nên phát ra những âm thanh kót két, lão Tôn lại dùng chân đạp thêm một cái, cửa cuối cùng cũng mở ra.
Cửa vừa mở, mùi hôi xông thẳng vào mũi, tôi lập tức bịt chặt mũi, lão Tôn bật đèn pin lên, ánh đèn di chuyển qua lại trong bóng tối, đột nhiên dừng lại ở một góc trên nền đất.
Một người nằm trên đất.
Không, đó có lẽ là không thể gọi là người, mắt của người đàn ông lồi ra bên ngoài, da ở giữa bị lột ra, kéo thành một mảng lớn trên nền đất, đến cả tay chân đều như vậy, máu loang ra khắp thi thể giống hệt như một con dơi, mùi hôi kì lạ bốc lên từ cơ thể hắn ta không ngừng.

Nội tạng lẫn lộn, tôi giữ chặt miệng gồng mình, cố gắng giữ bình tĩnh không để mình ói ra.
"Nhóc con, bình tĩnh chút!" Lão Tôn giương súng lên trước ngực, những chuyện sảy ra bây giờ quả thật vượt xa dự kiến của chúng tôi, nhưng lời nói của lão Tôn giống như liền thuốc an thần giúp tôi trấn tỉnh lại, tôi cuôi cùng đã có thể đứng nhìn quan sát thi thể kì lạ trên đất kia.
Lão Tôn bắt đầu cúi xuống kiểm tra thi thể, trên mặt của thi thể có nhiều vết dao, giống như miếng đậu phụ, tôi không thể tưởng tượng được nếu dựng cái xác này lên, vậy những bộ phận trên mặt của hắn ta có khi nào rơi hết xuống đất không.

Mặc dù trên gương mặt có rất nhiều vết thương, nhưng cả khuôn mặt không có bị tác động đến mức nhận không ra, có lẽ hung thủ đã dùng một con dao mỏng vào sắc để làm ra chuyện này.
Chúng tôi đoán là thi thể đang nằm trên đất này chính là Điền Cương.
Lão Tôn đeo bao tay và sờ thử thi thể, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, "Vẫn còn mềm, người này vừa mới chết không lâu, cẩn thận, hung thủ có thể vẫn ở quanh đây..."
Tôi ngây người nhìn vào bụng của Điền Cương, cục thịt đỏ trong vũng máu sao lại phình lên?
Tôi cúi người xuống, phát hiện phần bụng của thi thể có vài sợi chỉ, phần bụng bị ai đó mổ ra, sau đó lại bị khâu lại!
Lão Tôn cũng đã chú ý đến điểm này, ông ấy cũng đến gần xem những sợi chỉ đó, mặt đột nhiên biến sắc.

Phần bụng của Điền Cương đột nhiên truyền đến âm thanh của đồng hồ đang chạy.
Tích tắc, tích tắc, tích tắc___
"Nhóc con, chạy mau!!"
Edit: Linh
Beta: Mèo Mập
 
Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em
Chương 43: Chương 43


Sau đó tôi như rơi vào hố đen sâu thẳm, tôi dường như đã ngất đi rất lâu, đến khi tỉnh lại mới phát hiện mình đã bị trói trên một cái ghế, tôi cảm giác đầu mình như muốn nổ tung, ý thức như những thanh chì đè nặng lên.
Điều cuối cùng tôi nhớ được là trước vụ nổ lão Tôn đã đẩy cô ra, nhớ đến lão Tôn, cô liền tỉnh táo lại, ra sức vùng vẫy trên ghế.
"Ưmmmm!"
Hai tay của tôi bị trói ngược ra sau ghế, hai chân thì bị trói vào hai chân ghế, cả người không cách nào động đậy được, trong miệng bị nhét đầy vải, tất cả tiếng la và ậm ự đều phát ra từ bụng.
"Lạch...cạch lạch cạch..."
Tôi nghe thấy âm thanh kỳ lạ, tôi ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, có một người đang khom người ngồi đấy không biết đang làm gì, ánh mắt tôi di chuyển xuống dưới, mới phát hiện cảnh tưởng kinh khủng hơn những gì tôi nghĩ, tôi hoảng sợ nhìn đối phương, đến khi đối phương quay đầu nhìn tôi, trên mặt đeo mặt nạ chống độc, trên tay cầm con dao đỏ nhướm máu.
Trên nền đất là đống thịt thối rửa của Điền Cương ban nãy phát nổ, và hung thủ dường như muốn làm cho bề ngoài của Điền Cương "dễ nhìn" hơn một chút, nhưng lại phát hiện tôi đã tỉnh, đứng dậy nhìn vào tôi, vẫn mang mặt nạ chống độc, cũng không khó để nhận ra đó là nữ.
Cô ta từng bước đi về phía tôi, tôi chưa từng cảm thấy lo sợ như vậy, cả cơ thể như đang run lên, lão Tôn thì sao, ông ấy cũng bị giết rồi sao?
"Tôi biết sẽ có cảnh sát đến."
"Ưm........."
Tôi chau mày nhìn cô ta, cố gắng dùng sức cả người lùi ghế về phía sau, muốn cách xa cô ta ra.

"Chỉ không ngờ lại là một cô gái trẻ."
Cô ta đến trước mặt tôi.

Sau đó dùng tay nên cằm tôi lên, ánh mắt giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, mặc dù đang đeo mặc nạ chống độc, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt tĩnh lạng không chút gợn sóng trong đôi mắt cô ta, Điền Cương là do cô ta giết sao? Là cô ta đã moi bụng Điền Cương ra, và nhét khí gây mê vào bên trong?
"Như vậy cũng tốt, dù sao những thứ đẹp đẽ bị phá hủy mới có giá trị."
Cô ta cười thầm, tôi không hiểu được cô ta nói gì, nhưng giây tiếp theo tôi đã hiểu, cô ta cầm một con dao rạch mạnh vào mặt tôi một đường, ngay lúc đó trước mắt tôi chỉ toàn một màu đỏ của máu, tôi cắn chặt miếng vải trong miệng, kinh hoảng.
Đau, đau, đau lắm.

Cảm giác đau đớn đó từ chân mày bên trái cuốn tận mắt bên phải của tôi, tôi nhìn chằm chằm cô ta, nhưng cô ta dường như chưa thỏa mãn, tiếp tục ngắm nhìn gương mặt đầy máu của tôi.
"Dù bị thương rồi nhưng vẫn xinh đẹp như thế, tôi quả thật muốn biết trái tim của cô gái xinh đẹp như cô so với những kẻ xấu xí rác rưởi kia có giống nhau không."
Ánh mắt cô ta từ trên mặt tôi chuyển dần xuống.

nhìn lồ ng ngực của tôi.
"Ưmm!"
Cứu tôi với! Trời ơi!
Vào lúc cô ta đang địng ra tay, một bóng đen đột nhiên ôm lấy cô ta, cô ta dường như không dự đoán trước được sự việc đột nhiên xảy ra như vậy, con dao trên tay rơi xuống đất, sau đó bọn họ đánh nhau, trong lúc hổn loạn tôi nghe thấy được tiếng của lão Tôn.

"Đi mau!"
Tôi bị dọa đến bất động, lão Tôn đầu đầy máu ra sức giữ chặt cô ta, sau đó lảo đảo chạy về phía tôi, nắm lấy cái ghế của tôi, tôi không biết ông ấy lấy đâu ra sức lực mạnh như vây, trực tiếp nhấc bổng tôi lên, kéo tôi vứt ra khỏi cửa, cánh cửa sắt sau lưng tôi bị đóng "rầm" một tiếng.
Bên dưới cửa là cầu thang, tôi nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp nhả xuống, từ cầu thang rơi xuống, cái ghế bị gãy ra, dây trói cũng đã tháo được, từ chỗ cao như vậy mà nhảy xuống, tôi đau đến mỗi quỳ ở đó không động đậy được.
"Á! Aaaaaa___"
Trên lầu truyền đến tiếng la của lão Tôn, người phụ nữ đó, sẽ đuổi đến đây!
Tôi nhanh chóng quay người bỏ chạy, không thể không thừa nhận lúc đó tôi thật sự rất sợ, tôi hoảng sợ đến mức hai chân run lên, căn bản không cách nào đối diện với tên ác nhân đó, đối phương lại còn là nữ, tại sao lại có thể làm ra những chuyện đổ máu khủng khiếp như thế?
Tôi không biết liên lạc với sở cảnh sát thế nào, đợi bọn họ tìm thấy tôi, tôi nằm vất vưởng trong căn nhà của một người dân, nói với đồng nghiệp nơi Tôn lão đầu rơi xuống sau đó ngất đi.

Sau đó tôi được đưa đến bệnh viện, được bác sĩ chẩn đoán xương sườn và gân trong người đều đã bị bẻ gãy, vết thẹo trên mặt quá sâu, không cách nào chữa lành được.
May mắn tôi vẫn còn sống, nhưng lão Tôn lại bị giết hại, lúc ông ấy được tìm thấy, trên người có vô số nhát dao, pháp y nói là ông ấy bị dao đâm đ ến những chỗ hiểm, những hơi thở cuối cùng của lão Tôn, hung thủ vẫn còn ra sức trút hết phẫn nộ, làm cho thi thể không còn nguyên vẹn.
Tôi trở thành người duy nhất sống sót nhìn thấy được mặt hung thủ, nhưng tôi lại mắc chứng rối loạn sau chấn thương tâm lí, không cách nào miêu tả rõ ràng dung mạo của kẻ sát nhân cho người phát họa.

Cảnh tượng tôi đối diện với cô ta trong đều tôi giống như một bộ phim mơ hồ được chiếu lại, mỗi lần nhớ đến tôi đều chóng mặt, buồn nôn, sợ hãi, khoảng thời gian đó giống như chết đi sống lại, vô số lần cảm thấy tội lỗi vì không thể cứu được lão Tôn, tôi thậm chí đã nghĩ đến việc tự sát,
Tôi nhốt mình trong nhà nửa năm mới miễn cưỡng hồi phục lại mà đi làm, nhưng vụ án ấy vẫn chưa được giải quyết, hung thủ như bốc hơi vậy, điều đáng tiếc là nơi đó không có máy giám sát, không có cách nào tìm ra cô ta.
Sau đó nhiều năm tên hung thủ không còn gây án, thành phố bình yên trở lại, vị án đó bị quy vào những vụ chờ xử lí, không còn ai nhắc đến.
Từng ngày trôi qua, cái chết của Tôn Thiếu Tiên cũng đi vào quên lãng, trước khi bị chuyển đến một sở khác tôi đã lén sao chép một bản hồ sơ, lúc nào cũng để bên người,có thời gian lại nghiên cứu, nguyện vọng của tôi là có thể bắt đươc tên hung thủ đó.
Sau này có một ngày, cơ hội cuối cùng cũng đến.
Cũng vì công việc của tôi quá nhàm chán, lại không tìm ra trò gì tiêu khiển, đang tìm tiểu thuyết trên mạng để xem, tôi thích những câu chuyện liên quan đến trinh thám, với cả tốc độ đọc của tôi khá nhanh, chưa đầy ba tháng những bộ tiểu thuyết trên mạng tôi đều đã xem qua một lần, trừ những truyện ngắn thì tôi không xem.
Tôi không thích xem những chuyện ngắn, bởi vì nhân vật trong những câu chuyện ngắn có giới hạn, tôi chú ý đến câu chuyện có tên là "Ác Mộng Thánh Giá", vừa nhìn tôi đã cảm thấy tên của nó rất phi lí, nhưng tôi vẫn mở ra xem.
Nhưng mà xem được vài trang, tôi cầm điện thoại ngẩn ra đó.
Cuốn tiểu thuyết huyền nghi này khác với những cuốn mà tôi đã xem, nó lấy hung thủ làm trọng điểm.

Kể về cách kẻ sát nhân giết người như thế nào và trốn thoát sự truy bắt của cánh sát ra sao.

Trong tiểu thuyết có viết một vụ án làm tôi nổi hết da gà, tên hung thủ đã hi3p dâm cô gái sau đó giế t chết người đàn ông, sau đó lấy người đàn ông đó làm mồi nhử, dụ cảnh sát xuất hiện, kết cục câu chuyện đó là cảnh sát thật sự xuất hiện, đều không chết, nhưng lại không thể bắt được tên hung thủ đó.
Mỗi tình tiết trong tiểu thuyết đều giống hệt như vụ án của Điền Cương,bao gồm tình tiết bụng của Điền Cương bị mổ ra và nhét vào đó thuốc gây mê cũng nằm trong tiểu thuyết,
Chẳng lẽ hung thủ đã bắt chước lại tiểu thuyết này mà gây án sao? Hay là tác giả cuốn tiểu thuyết này là hung thủ? Có quá nhiều khả năng, tôi có xem qua thời gian đăng tiểu thuyết này, nó có trước khi vụ án của Điền Cương xảy ra.
Tôi rất tò mò về tác giả của đoạn tiểu thuyết này, tôi bắt đầu lần theo vết tích của tiểu thuyết gia này, và phát hiện hình như đối phương đã thay đổi trang web viết truyện, bút danh cũng đã thây đổi, gọi là 'Parker'.
Ở một diễn đàn khác, "Quý Ngài Pasek" hot hơn nhiều so với "Ác mộng Thánh giá", đã đăng đến chương thứ hai rồi, nhưng sau đó tôi biết được, tiểu thuyết gia đó lại là một học sinh cấp ba, tôi đã nhìn thấy tên hung thủ sát hại sư phụ, mặc dù cô ta có đeo mặc nạ chống độc, tôi cũng có thể nhận ra qua cơ thể và giọng nói thì cô ta là một phụ nữ trưởng thành.
Tuy nhiên nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn hoài nghi tiểu thuyết gia này, trước tiên âm thầm theo dõi đối phương, sau đó lại từ từ tìm hiểu, kết bạn với đối phương, vì để tạo cho đối phương cảm giác tôi có thể đến gần, tôi lấy thân phận của Tôn Lão Đầu, thậm chí còn giả giọng của lão Tôn.
Sự việc càng ngày càng giống như những gì tôi dự đoán, có người đã giả mạo tiểu thuyết gia để gây án, lúc đó tôi đã biết rõ tiểu thuyết gia này chỉ là sinh viên đại học, tính tình hiền lành, không thể làm ra những chuyện giết người độc ác vậy.
Tôi biết rõ bộ mặt thật của tên sát nhân đó, con ác ma mười năm trước đã quay lại rồi.
Edit: Linh
Beta: Mèo Mập
 
Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em
Chương 44: Chương 44


"Mấy chuyện xa xưa đó, liên quan gì đến tôi chứ!" Giang Uyển Thư nghe xong những lời Bạch Khởi nói, cuối cùng cũng chịu không nổi mà hét lên, "Sao lại muốn bắt tôi chứ? Đây rõ ràng là ân oán giữa các người.

"
"Tôi chẳng qua chỉ biết một bộ tiểu thuyết thôi mà! "
"Mọi chuyện đều do cô mà ra, cô phải chịu trách nhiệm cho tôi!" Bạch Khởi lạnh lùng nói, "Cứ cho là mọi chuyện đã qua, cô cũng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.

"
"Cô từng nói! 'Đọc truyện rồi làm theo như thế , chỉ có thể là do bản năng người đó như vậy' câu nói này, chẳng lẽ coi quên rồi sao?" nước mắt của Giang Uyển Thư tràn ra khóe mi, cô cúi đầu đau khổ nói, "Là lúc trước cô nói, cô nói như vậy, còn an ủi tôi.

"
"! "
Bạch Khởi nghe thấy câu này, cô không thể nói gì, cô thừa nhận trước kia cô từng nói như thế, vả lại lúc đó cô cũng thực sự muốn giúp Giang Uyển thư, chỉ là bây giờ mọi chuyện ngày càng thoát ra khỏi những dự kiến của cô.

"Tôi quả thật đã nói như vậy, nhưng đó là lúc cô chưa nghĩ đến việc mượn dao giết người.

" Bạch Khởi nhìn Giang Uyển Thư nói, "Cô làm như vậy có khác gì hung thủ không? Các người đều là những kẻ đáng xấu hổ.

"
"Nếu đã vậy, cô dụ tên hung thủ đến đây, tôi giải quyết hắn trước, rồi tính sổ với cô, các người chạy không thoát đâu.

"
"Cô muốn giết tôi! ?"
"Đây đều là vì lẽ phải, ai có thể bảo đảm lần sau cô không làm như vậy? Đem người mình muốn giết viết vào tiểu thuyết, đợi có kẻ giả mạo xuất hiện, vậy thì vụ án sẽ mãi mãi không thể kết thúc! Chỉ cần tôi loại bỏ nguyên nhân mọi chuyện là cô khỏi thế giới này, thì sẽ khong sảy ra những chuyện này nữa, Tôn tiên sinh ông ấy cũng sẽ không chết!"
Giang Uyển Thư như bị rơi xuống đáy biển sâu, cô cứ nghĩ thoát khỏi tay Nhậm Bình Sinh, cô có thể được cứu, nhưng không ngờ rằng ngược lại còn làm cho cơ hội sống của cô xa khỏi tầm với, cô bắt đầu nhớ đến Nhậm Bình Sinh, tuy rằng nói Nhậm Bình Sinh là kẻ sát nhân, nhưng ở một khía cạnh nào đó mà nói, cô ta đáng tin hơn nhiều.

Chí ít Nhậm Bình Sinh chưa bao giờ nhắc đến chuyện sẽ giết cô.

"Được rồi.

" Bạch Khởi đi về phía cô, quỳ xuống trước mặt cô mà nói, "Nếu như tôi đoán không sai, cái tên" fan hâm mộ' của cô đang trên đường đến đây, tôi sẽ cho cô tận mắt chứng kiến hắn chết thế nào.

"
"Trước lúc đó, chúng ta cần chuẩn bị một chút.

"
Chấm đỏ trong điện thoại Nhậm Bình Sinh lại di chuyển, vẫn ở cùng một nơi đó, cô bắt đầu khởi động xe đến một nơi gần đó, không may là máy chỉ đường này không hiển thị trên bản đồ 3D, chỉ có trên bản đồ bình thường, cũng có nghĩa là cô phải lần mò vị trí của Giang Uyển Thư đang ở đâu.

Cô dừng xe, từ cốp xe lấy ra bao đồ đã mua trước đó, từ trong bao lấy ra một thứ có hình dạng gần giống một khẩu súng, cô cẩn thận cầm súng điện màu vàng chói kia, cũng là vì cô không biết là ai đưa Giang Uyển Thư đi, lỡ đâu xảy ra chuyện gì, cô chỉ có thể dùng cái này phòng thân.

Đương nhiên cô vẫn không yên tâm, nên đem theo một con dao cắt hoa quả bên eo, so với súng điện mà nói, cô dùng dao thuận tay hơn nhiều.

Đi theo chấm đỏ, cô vừa đi vừa chú ý quan sát động tĩnh bốn phía, bây giờ là thời gian đi làm, mọi người đều đi làm, vốn không có ai.

Sau khi đến nơi, Nhậm Bình Sinh mới phát hiện đây là một khu dân cư sống, chẳng lẽ Giang Uyển Thư bị kẻ nào đó bắt đến nhà của ai sao?
Cô bậc chế độ báo động, chỉ cần đến gần mục tiêu điện thoại sẽ rung lên, cô đi vòng dưới tầng , điện thoại vẫn chưa có thông báo, cô dừng lại ở trước cầu thang, ngẩn đầu lên nhìn, còn đi nữa sẽ lên sân thượng.

Nhậm Bình Sinh sờ vào lan can, bên trên bám đầy bụi, trên nền đất còn in mấy dấu chân, cô đoán tình huống sắp phải đối mặt, và cũng đi về hướng sân thượng.

"Cộp cộp cộp.

"
Cô mang giày cao gót, tiếng bước chân của cô tách biệt với không gian yên tĩnh lúc này, đợi đến lúc cô đi đến mở cửa sân thượng, đập vào mắt là Giang Uyển Thư đang bị trói trên ghế, Giang Uyển Thư nhìn thấy cô đến, thì liên tục lắc đầu, dường như muốn ngăn cô bước tiếp về phía trước.

"Giang Uyển Thư! Em vẫn ổn chứ?"
Cô nhanh bước đến chỗ Giang Uyển Thư quỳ xuống cởi trói cho Giang Uyển Thư, cô quan sát xung quanh, ngay lúc keo dán trên miệng Giang Uyển Thư được tháo ra, Giang Uyển Thư mở to mắt nhìn về phía sau cô, hét lớn:

"Cẩn thận!"
Còn chưa đợi Nhậm Bình Sinh định thần lại, cô nghe thấy phía sau truyền đến âm thanh của súng, ngãy sau đó phần lưng bên cánh tay phải có cảm giác đau nhức lan ra khắc cơ thể, cô run rẩy dùng tay trái giữa chặt cánh tay phải đang chảy máu liên tục, cắn răng chịu đựng quay đầu lại.

Nhưng giây tiếp theo Nhậm Bình Sinh đứng ngây người, cô chú ý đến vết sẹo trên mặt của đối phương, ngay lúc đó kí ức ùa về, cảm giác đau trên cánh tay cũng không còn đau bao nhiêu nữa.

"Thì ra là cô.

" Nhậm Bình Sinh nở nụ cười quái dị, tiếp tục nói, "Tôi còn tưởng sẽ không gặp lại cô nữa chứ.

"
"Quả nhiên là mày, đồ c@m thú! Lúc mày dựa theo tiểu thuyết gây án, tao nên đoán được đó là mày mới đúng!"
Bạch Khởi nắm chặt súng trong tay chỉa về phía cô, nhưng Nhậm Bình Sinh không hề tỏ ra lo sợ chút nào, thậm chí còn cười.

"Vậy bây giờ cô muốn bắt tôi lại hay làm gì? Đem tôi đến cục cảnh sát sao? Hay là tự tay giải quyết tôi?" Nhậm Bình Sinh mỉm cười ngẩng đầu, "Cứ cho là cô giết tôi đi, nhưng cũng không cách nào giải thóat những đau khổ trong đâu nhỉ?"
"Không, tao sẽ từ từ tra tấn mày, từng chút từng chút một đến chết.

"
Bạch Khởi từng bước đi về phía cô, sau đó cô ta nhắm thẳng vào đùi của Nhậm Bình Sinh bắn một phát, Nhậm Bình Sinh không hề trốn tránh, vẫn quỳ trên nền đất, máu từ đùi cô chảy ra, loang ra nền đất.

'Cạch'
Đầu súng chĩa thẳng vào trán của Nhậm Bình Sinh, Bạch Khởi nhìn thành công dễ dàng đến tay như vậy, đột nhiên cảm thấy có chút thất vọng.

cô cứ nghĩ Nhậm Bình Sinh sẽ đấu tranh đến cùng.

"Mày như vậy làm tao chán quá đấy, hay là qua mười năm, mày đã già rồi.

"

"! "
Thấy Nhậm Bình Sinh không lên tiếng, Bạch Khởi dùng súng hất những cọng tóc rơi trước mặt Nhậm Bình Sinh, vào ngay lúc đó, Nhậm Bình Sinh đột nhiên đứng dậy lật ngược Bạch Khởi xuống, lấy súng điện trong túi ra, bắn vào Bạch Khởi một phát, nhưng không trúng, Bạch Khởi đấm một phát làm mặt cô lệch qua một bên, súng trong tay cô ta mất kiểm soát, bắn vào không trung hai phát.

Nhậm Bình Sinh thấy thế này bất lợi, tay phải cô không bị thương vẫn còn sức, cô giữ chắc tay đang cầm súng của Bạch Khởi, Bạch Khởi dùng khuỷu tay đánh mạnh vào đầu đối phương, nhưng Nhậm Bình Sinh vẫn ôm chặt, ngay lúc cô ta chưa kịp phản ứng lại, Nhậm Bình Sinh đã đánh rơi súng trên tay cô ta, sau đó hai người họ vật lộn với nhau trên nền đất như quả bóng.

Nhưng trên người Nhậm Bình Sinh đã bị bắn hai phát, hành động của cô bị cản trở rất nhiều, ngay vào lúc cô không còn trụ được nữa, cô đã bắn đại một phát súng điện, cô cũng không biết đã bắn trúng hay chưa, nhưng cô cảm giác động tác của Bạch Khởi dần yếu đi, sức lực từ từ mất dần.

"Hàaa! " Nhậm Bình Sinh thở dài một tiếng, bò đến hướng cửa của sân thượng.

"Đừng cử động!"
Nhậm Bình Sinh vừa ngẩng dậy bò về phía trước được một xíu, cô ta nghe thấy âm thanh bên cạnh, nhìn thấy Giang Uyển Thư đang cầm súng của Bạch Khởi chĩa vào mình.

"Tôi cứu em đó.

"
Nhậm Bình Sinh vừa thở vừa nói, tay cô giữ chặt vết thương đang đau ở đùi, cô sợ bản thân còn không thoát khỏi nơi này thì sẽ toang mất,
"Vậy thì đã sao? Cô là kẻ sát nhân !" Tay đang cầm súng của Giang Uyển Thư phát run, đây là lần đầu cô cầm súng.

"Nhưng tôi đối xử với em rất tốt, không phải sao?" Nhậm Bình Sinh ho một tiếng, "Tôi chưa từng muốn giết em, mặc dù tôi có làm nhiều chuyện khiến em tổn thương.

"
"Nhưng người nằm bên kia, tôi nói cô ta không tốt, nếu như em giết tôi, cô ta người lại sẽ tống em vào tù hoặc là cũng có thể trừng phạt em.

"
Nếu đã vậy cô dụ tên hung thủ đến đây, tôi giải quyết hắn trước, rồi tính sổ với cô, các người chạy không thoát đâu.

Trong đầu Giang Uyển Thư hiện lên những lời Bạch Khởi từng nói với cô, đầu súng của cô bất giác chuyển từ Nhậm Bình Sinh đến chỗ Bạch Khởi đã bất tỉnh trên đất, nhưng ngay lúc này Bạch Khởi đã nhăn mày, cô ta hình như muốn ngồi dậy.

"Em không muốn ngồi tù đúng không.

" Nhậm Bình Sinh nhẹ nhàng nói, âm thanh đó giống như được truyền đến từ nơi nào đó rất xa, vang lên bên tai Giang Uyển Thư, "Em biết rõ nếu như cô ta không chết, em sẽ phải đối mặt với chuyện gì mà.

"
"Tôi! "
Giang Uyển Thư đương nhiêu hiểu, cô làm sao có thể không biết được? Nếu như Bạch Khởi vẫn còn sống, sau khi cô ta giải quyết Nhậm Bình Sinh nhất định sẽ giết cô, cô ta cũng đã nói như vậy rồi, không phải sao?
"Bây giờ quyền lựa chọn nằm trong tay em, mọi chuyện đều do em quyết định.

"
"Cuối cùng làm "Người tốt" mà vào tù, hay là làm "Kẻ ác" mà một đời tự do?"
"Em còn có một tương lai tương đẹp phía trước, em không nên đánh mất thanh xuân của mình trong lồ ng giam tối tăm đó.

"
Mỗi chữ Nhậm Bình Sinh nói ra thì cô tiếp tục bò đến cửa sân thượng, cô biết bản thân đã biến Giang Uyển Thư thành một con dao, ánh mắt của Giang Uyển Thư nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Bạch Khởi, có chút do dự, bây giờ chỉ cần một người đẩy cô lên phía trước, chỉ là ngay lúc này cô nhìn thấy Bạch Khởi chuyển người muốn ngồi dậy.

"Quyết định đi, đây là cuộc đời của em.

"
"Ây! Đau quá! " Bạch Khởi đỡ đầu ngồi dậy, cô mơ hồ nhìn về phía Ginag Uyển Thư đang chỉa súng về mình, "Em! Muốn làm gì? Giang Uyển Thư?"
"Không ! Không! Tôi không muốn giết người___" Giang Uyển Thư sợ hãi nói, cô sợ hãi ch ảy nước mắt nhìn Bạch Khởi, ngón trỏ đã đặt trên cò súng, "Tôi không muốn ngồi tù! "
"Nếu như em đánh mất cơ hội này, tất cả mọi chuyện sẽ không thể quay lại nữa! Giang Uyển Thư!"
'Đùng! Đùng ! Đùng!'
Giang Uyển Thư nhắm chặt mắt bắn mấy phát liên tiếp.

Cho đến khi đạn trong súng hết mới ngừng lại, cô cảm thấy trái tim mình đã được giải thoát rồi, súng trên tay cũng đã ném xuống đất, cô ngây người nhìn Bạch Khởi nằm trong vũng máu, đã không còn hơi thở.

"Aaaaaaaaaaaaaaa!"
Cô ôm đầu la lên, quay người lại tìm hình bóng của Nhậm Bình Sinh, nhưng phát hiện Nhậm Bình Sinh đã biến mất rồi, trên đất còn lưu lại vết máu, cả sân thượng này chỉ còn lại mỗi mình cô.

__Hoàn__
p/s: Cảm ơn các bạn đã theo dõi suốt thời gian qua.

Edit: Linh
Beta: Mèo Mập
 
Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em
Chương 45: 45: Ngoại Truyện - Sinh Nhật


"Chúng ta luôn kì vọng vào ngày mai, nhưng lại không biết rằng bánh xe số phận sẽ nghiền nát chúng ta một cách tàn nhẫn"
Thời tiết ở Mỹ hôm nay rất lạnh, nhưng vẫn chưa đến mức có tuyết rơi.
Loại thời tiết này đối với Nhậm Bình Sinh người luôn sống ở miền Nam Trung Quốc mà nói, quả là một điều kì lạ.

Cô giống như bao người miền Nam khác, cũng hiếu kì về những bông tuyết lạnh giá kia, vô cùng mong chờ một mùa đông ở nước Mỹ.

Cô vừa bước ra từ siêu thị, ôm bánh mì và hoa quả mới mua về nhà.
"Hở..."
Cô thuê một căn hộ ở thành phố Baltimore, với số tiền tiết kiệm còn lại muốn thuê nhà ở đây cũng không khó.

Suy cho cùng, luôn có những căn nhà đã từng xảy ra án mạng hoặc bị ma ám, cô không lo lắng về điều này, đối với ma quỷ mà nói, lòng người còn đáng sợ hơn nhiều.
Aiya, phải nói rằng, thật sự chưa từng nghĩ đến cảm nhận của việc chết trong tay chính mình nhỉ.

"Good morning"
Cô vui vẻ chào hỏi vợ của chủ nhà, bà chủ chống gậy cười tươi gật đầu nhè nhẹ, bà rất thích cô gái Trung Quốc này, xinh đẹp lại hòa nhã.

Có điều bà không hiểu vì sao con chó nhà bà lại không thích cô ấy đến vậy.
Nhậm Bình Sinh cắm chìa khóa vào ổ, mở cửa 'cạch' một tiếng, căn hộ thoảng mùi gỗ cũ, cô hít một hơi thật sâu, đặt thức ăn vào trong bếp, bật lò sưởi, bước đến bên ghế sofa, thoải mái ngồi phịch xuống.

Cô không mở tivi, dù gì sóng ở đây cũng không tốt, thay vào đó bắt đầu cầm điện thoại lên chơi.

Đã sống ở Mỹ được một khoảng thời gian rồi, đại khái 5-6 tháng đi, cô vẫn nghĩ về tiếng súng êm tai đó trên tầng thượng, không biết Giang Uyển Thư thế nào rồi nhỉ? Cuộc sống không có em ấy thật nhàm chán, trước mắt cô vẫn chưa muốn tìm thú cưng mới.
"Ồ..." cô nhìn thấy lịch trên điện thoại, bất chợt nhận ra "Hôm nay là sinh nhật ha."
Hai chữ sinh nhật, đối với cô mà nói kỳ thực chẳng có ý nghĩa, lớn thêm một tuổi cũng chẳng có ý nghĩa, có đôi khi cô nghĩ bản thân sống tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Cô đồng tình với câu nói của Schopenhauer: Đời người giống như chiếc đồng hồ quả lắc, lắc qua lắc lại giữa đau khổ và nhàm chán.

Nếu như có thể tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống, hoặc cô không sống thế này nữa? Ai mà biết được? Suy cho cùng biến thành dạng như vậy, cũng không phải họa do vấn đề triết học này gây ra.
Cô đối với cuộc tự tranh luận vừa hiện ra trong đầu mình cảm thấy nực cười, tiếp tục xem tin tức mới trên điện thoại, thở dài một tiếng, những ngày như này quả thực có chút nhàm chán, nhưng vừa từ bên ngoài trở về, cô cũng không muốn đi đâu.
"Mạo muội làm phiền bà, phòng ở đây hẳn là vẫn chưa cho thuê hết đúng không?"
Căn hộ cô sống đối diện cầu thang, cách âm không tốt, tiếng nói chuyện bên ngoài, cô có thể nghe một cách rõ ràng.

"Đúng vậy, cho hỏi cậu muốn ở lâu dài hay là...?"
"Tôi muốn tạm trú một khoảng thời gian." Một giọng nam điềm tĩnh vang lên, cô dường như còn có thể nghe thấy tiếng cười nhẹ trong lời nói của đối phương.

"Được, xin hãy kí tên của cậu ở đây"
Sau một lúc chờ đợi, bà chủ nhìn vào cái tên trong danh sách, bối rối nói: "Hannibal Lecter?"

"Đúng, thưa bà."
"Hahaha, cái tên này gần giống với tên của một vị bác sĩ tâm lý" bà chủ nói đùa "Cậu không phiền nếu có hàng xóm bên cạnh chứ? Là một cô gái từ Trung Quốc qua đây nghỉ dưỡng."
"Không phiền, sợ rằng cô ấy mới là người thấy phiền, tôi thích nghe nhạc, hy vọng không làm ảnh hưởng tới cô ấy"
Tiếp đến là tiếng bước chân lên cầu thang, Nhậm Bình Sinh vuốt cằm, đối với "người hàng xóm" mới này có chút tò mò, cô đi đến bên cửa, đẩy cửa ra, vừa đúng lúc nhìn thấy Hannibal mặc một chiếc blazer dài, đội mũ phớt, đi ngang qua cửa phòng cô.
"Hi, chào ngài" Nhậm Bình Sinh chủ động chào hỏi Hannibal, Hannibal liền mỉm cười khi nhìn thấy cô.
"Chắc hẳn cô là hàng xóm mới của tôi phải không?"
Vẻ mặt khiêm tốn của Hannibal rất dễ làm cho người ta buông lỏng cảnh giác, nhưng chỉ cần liếc qua, Nhậm Bình Sinh đã biết người đàn ông trước mặt là loại người giống với mình, đối phương cũng nhìn ra điều đó từ ánh mắt thăm dò.
Họ đều là một loại.
"Chuyện thú vị nhất định sắp xảy ra rồi đây" Hai người họ nói cùng lúc.
"Thật hứng thú khi nghe xong câu chuyện của cô, giáo sư Nhậm Bình Sinh" tiến sĩ Lecter ngồi trong phòng của Nhậm Bình Sinh, trên tay hắn cầm ly rượu vang đỏ, thưởng thức một cách chậm rãi, thật khó tượng tượng rằng họ chỉ mới gặp mặt nhau một tiếng trước "Cô gái họ Giang sau đó ra sao rồi?"
"Chẳng ra sao cả, tôi không tiếp tục tìm hiểu sâu nữa." Nhậm Bình Sinh nhún vai, trên bàn đặt một chai rượu vang đỏ, so với rượu vang đỏ mà nói, cô thích uống rượu vang hơn, nhưng vì đang cùng đồng loại tán gẫu, uống một chút cũng chẳng sao.
"Trường hợp tâm lý rất thú vị" tiến sĩ Lecter nói "Có thể thuyết phục một người bình thường giết người, đây không phải điều mà ai cũng làm được."
"Để làm mờ đi nhận định về cái thiện và ác thiết lập sẵn trong nội tâm những người bình thường, chỉ có thể phá hủy đi và tạo dựng lại cái mới, bằng không sẽ chẳng có cách nào thúc đẩy họ thực hiện hành vi này" tiến sĩ Lecter nhấp một ngụm rượu vang đỏ nói.
"Trước đây, tôi cũng từng thử qua thuyết phục người khác, ví dụ nói..." ngón tay Nhậm Bình Sinh quơ trên không trung "Cho người đó một ví dụ, nếu như bạn có thể giết một con kiến, thì có thể giết một con chó, tự nhiên cũng có thể giết một con người."
"Ồ, kiểu ngụy biện trượt dốc điển hình, bản thân điều này là không đúng." Tiến sĩ Lecter cười nói "Kiến và người không ngang bằng, ngay cả khi ngang bằng, người bình thường cũng có thể phân biệt được sự bất đồng trong đó, loại bỏ những thứ này, ràng buộc của đạo đức và đấu tranh của nhân loại, đều ảnh hưởng tới việc một người có thể bóp cò hay không."

"Đấy chỉ là một vấn đề nhỏ từ rất lâu trước đây mà thôi" tay của Nhậm Bình Sinh khẽ động, dáng vẻ suy tư "Chưa đủ chặt chẽ không phải sao?"
"Tôi có thể hiểu." tiến sĩ Lecter nói "Không phải ai cũng hứng thú với những vấn đề như vậy, hơn nữa, bản chất con người vốn dĩ phức tạp, tại sao lại giết người, đây cũng là một trong những chủ đề mà tâm lý học tội phạm đã nghiên cứu."
Nhậm Bình Sinh nhìn ly rượu vang, chất lỏng màu đỏ trong ly phản chiếu lại gương mặt cô.
"Hôm nay là sinh nhật tôi" Nhậm Bình Sinh cười "Kì lạ là, tôi chẳng có chút hứng thú gì."
"Đấy chỉ là con số, không có hứng thú, điều đó có nghĩa là đối với cuộc sống của bản thân không quá kì vọng." Tiến sĩ Lecter nói "Thật ra là điều tốt, không phải sao? Không có hi vọng, thì sẽ không có thất vọng."
"Tiến sĩ Lecter, anh nghĩ ý nghĩa của cuộc sống là gì? Loại người như chúng ta, cuộc sống cũng có ý nghĩa sao?"
"Nói một cách hoa mỹ, cuộc sống của chúng ta, chính là cung cấp cho người bình thường chiếc gương phản chiếu, để bọn họ có thể thấu qua chúng ta mà nhìn những thứ họ không thể thấy, ví dụ nói thế giới tinh thần và nội tâm phức tạp của chúng ta, thứ mà họ theo đuổi, cho rằng đó là một mức độ của sự tự do" tiến sĩ Lecter khẽ mím môi "Bất quá nói một cách nông cạn, trên thực tế, theo đuổi cái gọi là ý nghĩa của sự sống bản chất là hoàn toàn vô nghĩa."
"Tôi đồng tình với quan điểm của anh." Nhậm Bình Sinh mỉm cười "Nhân sinh thật nhàm chán ha, đời người thăng trầm, không ai có câu trả lời chuẩn xác để làm chỉ dẫn."
Đường phố vốn dĩ không có tuyết rơi, giờ đã bắt đầu điểm tuyết trắng, thời tiết cũng trở lên lạnh hơn, may thay máy sưởi trong phòng vẫn rất ấm, Nhậm Bình Sinh tự nhiên rất biết ơn sinh nhật của bản thân vào ngày này, bất luận là thời tiết hay thời gian, đều giống với tên của cô, cuộc đời của cô.
p/s: đừng vội tiếc nuối khi vẫn còn 2 tác phẩm khác của Ande đang chờ các vị thưởng thức.

Nếu một ngày không còn thấy truyện thì hãy nghĩ đơn giản là tụi mình đang chỉnh sửa lại nó mà thôi.
Dịch: 任平生
 
Người Hâm Mộ Số 1: Tôi Nguy Hiểm Hơn Em
Chương 46: 46: Ngoại Truyện - Lễ Tình Nhân


Điều kinh hãi, cô không ngờ lại nhận được điện thoại của nàng ta vào ngày lễ Tình Nhân, cô những tưởng cái tên giết người hàng loại này đã bị bắt, hoặc sẽ vì sợ hãi mà không còn lảng vảng trong nội thành nữa, ai mà nghĩ nàng ta vẫn nghênh ngang gọi điện cho mình.

"Gần đây em thế nào?"
Cô có thể tưởng tượng ra đối phương đang ở buồng điện thoại công cộng gọi điện cho mình, tay còn mang bao tay da màu đen.

"Cô không sợ tôi báo cảnh sát sao?"
"Tôi tin em sẽ không làm, hai ta có rất nhiều điều cần nói, em không nhớ tôi à?"
"Không nhớ, nếu cô còn quấy rầy tôi, tôi sẽ báo cảnh sát, cô làm bao nhiêu chuyện xấu? Cô tưởng tôi không biết sao? Toàn bộ thành phố đang truy nã cô.

" Khi cô nói ra những lời này, lòng bàn tay đã túa đầy mồ hôi, lại dám có ý uy h**p một kẻ điên, cô có phải đã chán sống rồi không?
"Aaa~ Tôi đương nhiên biết chứ.

"
Nhậm Bình Sinh ở đầu dây bên kia bĩu môi, bàn tay, tay nàng ta nghịch dây điện thoại, sau lưng nàng ta có người thúc giục mình cũng cần phải gọi điện thoại, nhưng nàng ta không chút mảy may lo lắng, mà còn bình thản chiếm lấy buồng điện thoại.

"Hôm nay là lễ Tình Nhân.

"
Nhậm Bình Sinh lái sang chuyện khác, nhưng nàng không muốn thừa nhận bản thân là thành phần bại hoại xã hội cấp độ nguy hiểm đâu.

"Nên là?"
"Tôi nhớ em.

"
Loại cảm giác này thật kỳ quái, sợ hãi và thẹn thùng đan xen vào nhau, có lẽ vì từng yêu phải tội phạm giết người, hơn nữa lại cùng đối phương phát sinh quan hệ, nên có thể lý giải loại tâm tình này, có chút mâu thuânx, lý trí mách bảo cô không thể lại yêu loại phần tử kh ủng bố này.

"Nhớ là việc của cô, một chút cũng không liên can đến tôi——"
"Mai tôi sẽ đi Mỹ, hôm nay là ngày cuối cùng ở lại đây, em không muốn đến gặp tôi sao?"
"! ! ! "
Cô nhất thời cứng họng, không biết nên trả lời thế nào.

Sao mà không nghĩ tới chứ, sau khi nảy sinh tình cảm với nàng, cô chẳng thể yêu thêm một ai nữa, sức hút trên người Nhậm Bình Sinh, rất khó diễn tả bằng lời, cô chỉ có thể biết được, cô sẵn sàng giúp Nhậm Bình Sinh làm bất kỳ chuyện gì, dẫu cho Nhậm Bình Sinh không nói, nhưng chỉ một câu cô cũng khó mà từ chối, giống như bây giờ, cô rõ ràng có cơ hội báo cảnh sát nhưng lại chần chừ không hành động.

Cô thật sự suy sụp.

"Tới thuỷ cung đi, nơi trước kia tôi và em từng đế, tôi ở lối vào chờ em.

"
Điện thoại đã cúp.

Chết tiệt.

Cô chửi thầm một câu trong đầu, đúng là cô không có cách nào từ chối nàng ta.

*****************************************
Cô không biết làm cách nào mà Nhậm Bình Sinh mua được vé, xét về lý thẻ căn cước của Nhậm Sinh đã bị cảnh sát khoá, nhưng vé vào cửa thuỷ cung thì lại cần thẻ căn cước để mua.

Đến khi chạm mặt, cô không khỏi muốn hỏi chuyện này nhưng lại bị cách ăn mặc hôm nay của Nhậm Bình Sinh lại cho kinh ngạc.

Nhậm Bình Sinh mặc một chiếc áo khoác cashmere màu đem, bên trong là áo len trắng cổ lọ, mái tóc dài cột cao, hai tay còn cầm hai ly trà sữa, nhìn thế nào cũng chẳng giống một tội phạm đang bị truy nã mà giống một người vừa tam làn liền đến thuỷ cung dạo chơi hơn.

Đúng là người đẹp nên mặc gì cũng đẹp, quen biết lâu vậy rồi mà vẫn bị vẻ ngoài của đối phương hấp dẫn, cô thật sự có chút không hiểu nổi mình.

"Hello, đã lâu không gặp.

"
"Cách xa tôi một chút, giữ khoảng cách 1 mét.

"
"Thật lạnh lùng nha, rõ là lâu ngày không gặp kia mà.

"
Nhậm Bình Sinh căn bản không thèm để ý những lời cô nói, một mực đến gần, rất thân mật, tuy rằng cô cao 1m68 nhưng Nhậm Bình Sinh lại cao tận 1m73m, so với cô cao hơn vài centimet, đứng cạnh Nhậm Bình Sinh trông cô như con chim nhỏ nép người vậy.

"Mua cho em này.

"
Mặc dù lâu vậy rồi nhưng Nhậm Bình Sinh vẫn nhớ rõ cô thích uống cái gì, trí nhớ siêu phàm, hoặc có lẽ chính vì thế, tội phạm nếu tâm tư tỉ mỉ sẽ càng đáng sợ, bởi vì họ luôn hồi tưởng lại họ đã từng làm gì, từng nói gì, làm thế nào mới không để lộ sơ hở, những thông tin này đều thể hiện trong mê cung kí ức trong đầu họ.

Cô nhận ly trà sữa, không biết có nên nói cảm ơn hay không, thấy cô hơi do dự, Nhậm Bình Sinh liền nắm tay cô đi vào thuỷ cung.

Môi trường trong thuỷ cung khá tối, bởi vì có một số cá màu sắc của chúng phải dưới ánh đèn đặc thù mới hiện lên sắc màu rực rỡ vốn có của chúng.

Nhậm Bình Sinh nắm tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền khiến cô bất giác đỏ mặt, cô từng đặt ra vô số giả thiết.

Nếu Nhậm Bình Sinh không phải đang mắc nợ, thì liệu cô có thể cùng đối phương hẹn hò lâu hơn một chút không?
Aaaaa không hợp đâu, cái con người này lỡ như bất ngờ giết mình thì sao! Mạng người trong mắt Nhậm Bình Sinh là đồ chơi, nói không chừng, hôm nay hẹn cô ra đây, chính là vì cô đã biết quá nhiều!
Chưa kể dù không còn ai, thì loại người như Nhậm Bình Sinh tuyệt đối không phải là đối tượng để hẹn hò, bạn sẽ không thể biết được nàng ta đang nghĩ cái gì đâu.

"Sao lại dừng.

" Nhậm Bình Sinh ý thức được việc cô dừng bước, nghi hoặc hỏi.

"Không, không có gì, hôm nay cô hẹn tôi ra đây là có chuyện gì?" Đôi mắt cô nhắm lại, tim đập mạnh, không gì đâu, cùng lắm cảnh sát lại có thêm trường hợp chưa giải quyết, ít nhất thì cô được chết dưới tay người mình thích, dẫu sao cô cũng sẽ không hối hận.

Có lẽ vậy! Cô vẫn chưa xác định bản thân lại nghĩ như vậy đến phút cuối hay không.

Nhậm Bình Sinh nhìn biểu cảm của cô vô phép bật cười ha hả.

"Hahahahaha biểu cảm của em thật buồn cười.

" Nhậm Bình Sinh vừa cười vừa nói.

"Này, cô一一" Cô cảm thấy như một bị chơi một vố, cảm thấy quê độ và xấu hổ, tức đến mức hộc máu, "Cô có ý gì vậy hả! "
"Không có.

" Ngay lúc Nhậm Bình Sinh quay đầu lại liền hôn cô một cái, "Đừng lo, tôi chỉ đến để gặp em, đừng nghĩ nhiều như vậy?"
Những lời này rốt ục là thật hay giả, cô không tài nào phân biệt được.

Hai người trông như những cặp đôi bình thường, nắm tay, đi sát vào nhau, bị thu hút bởi những sinh vật biển đáng yêu làm cả hai nhìn nhau mỉm cười, Nhậm Bình Sinh lớn mật vươn tay sờ cái đuối, ai ngờ lại bị nó vẩy nước, rất ít khi thấy Nhậm Bình Sinh xị mặt, điều này khiến cô cười vui đến nỗi quên đi thân phận của Nhậm Bình Sinh.

Thuỷ cung rất lớn, hai người đi vào "Thế giới dưới nước", đúng như tên gọi, toàn bộ không gian nới này đều được làm bằng kính, bên trong có cá heo, rùa biển, còn có cá mập bơi qua nữa, trên trần nhà đều là biển, chỉ có một cái đường hầm cho mọi người đi qua.

Nhậm Bình Sinh nhìn những sinh vật qua lớp kính có chút thất thần.

"Tụi nó giống hệt chúng ta, bất luận đi đến nơi nào, trước sau đều sẽ phải ở trong lồ ng, em có nghĩ tụi nó cũng đòi hỏi những thứ như tự do không?
"Có chứ.

" Cô cảm thấy Nhậm Bình Sinh chắc hẳn là thích nghe đáp án về cái này, "Song, có lẽ tụi nó tự có cho mình một tiêu chuẩn tự do riêng.

"
"Nghe như triết học của của một vị giáo sư nào đó nói nhỉ.

" Nhậm Bình Sinh cười nói.

"Tôi chỉ thấy là như vậy, mặc dù Thái Bình Dương rộng lớm, nhưng một số loài có chưa kịp bơi sang đại dương bên kia thì đã chết rồi, cái này chả lẽ không phải là lồ ng sắt hay sao?"
"Trên thế giới này làm gì có tự do.

" Cô bi quan mà nói, "Nhưng nếu có thì nó cũng có giới hạn, giới hạn không gian, giới hạn thời gian, giới hạn tư duy.

"
"Đúng thật kỳ lạ.

" Nhậm Bình Sinh nhìn một con cá heo lớn bơi qua, quay đầu lại nhìn cô nói, "Dường như chỉ mỗi em hiểu tôi về phần nào đó.

"
Giờ phút này giống như thời gian đều yên lặng, cô nhìn vào con ngươi của Nhậm Bình Sinh, trong nháy mắt, cô cảm giác trong mắt Nhậm Bình Sinh toàn sự cô đơn, tựa như xuyên qua lớp da của nàng ta đi thẳng vào trái tim.

"Cả cuộc đời tôi cuối cùng đã tìm được đáp án cho vấn đề này, em có biết khi nào tôi cảm thấy tự do nhất không?"
"Khi, khi nào?"
"Là khi nhìn thấy em.

" Nhậm Bình Sinh nói.

"Cái này, cái này có hơi! "
Cô cố gắng lý giải logic của Nhậm Bình Sinh nhưng chợt nhận ra bản thân không thể nào lý giải được, dường như có chỗ nào đó không đúng, đồng thời lại hợp lý.

"Không đúng, cô! ! Cô đừng có gạt tôi!"
"Làm gì có? Tôi nào dám gạt em.

" Nhậm Bình Sinh nói, "Chỉ khi nhìn thấy em, tôi mới thấy tự do, tôi có thể tưởng tượng, tưởng tưởng tôi và em ở bên nhau bất kỳ lúc nào, không ranh giới.

"
Phá bỏ không gian, phá bỏ thời gian, phá bỏ tư duy.

Cô có thể lý giải hàm nghĩa mà Nhậm Bình Sinh biểu đạt, cô không thể phủ nhận lời Nhậm Bình Sinh nói tuy có lãng mạn nhưng lại rất có cơ sở.

"Theo tôi nhé.

"
Nhậm Bình Sinh nắm lấy tay cô, dưới ánh đèn màu lam nhạt, khi đàn cá bơi quanh, cô chỉ thấy bộ dạng Nhậm Bình Sinh mở miệng nói.

Rồi lại nghe được câu————
"Gả cho tôi nhé, Giang Uyển Thư.

".
 
Back
Top Dưới