Đam Mỹ Người Giám Hộ, Xin Phê Chuẩn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Giám Hộ, Xin Phê Chuẩn
Chương 80: Phiên ngoại Lý Đỗ hết


Edit: Điềm Điềm

***********************

Trong khuôn viên trường, Lý Thừa Ký cầm bằng tiến sĩ của Đỗ Dần, cẩn thận giống như cầm bảo bối vậy.

“A Dần, em có ghét bỏ anh không?” Người đàn ông cao lớn buồn rầu, hừ hừ lừ một hồi lâu mới hỏi Đỗ Dần.

Đỗ Dần liếc hắn một cái: “Vì sao?”

“Anh đi lính từ rất sớm, không đọc bất kỳ cuốn sách nào, em là tiến sĩ, anh lại lớn hơn em 10 tuổi, gần bốn mươi rồi, em vẫn còn trẻ như vậy.” Lý Thừa Ký càng nghĩ càng cảm thấy mình thật sự không xứng với Đỗ Dần, trong lòng cực kỳ khổ sở.

“Đừng dễ dàng phủ nhận giá trị của chính mình, bằng cấp có thể đại diện cho rất ít thứ.” Bất kể nghề nghiệp nào, sẽ luôn có xuất sắc và không xuất sắc, trong mắt cậu Lý Thừa Ký đã rất lợi hại rồi.

“Nhưng nửa đầu năm trước em phát minh ra kỹ thuật kia đoạt giải thưởng quốc tế, cái kia của anh cũng chỉ có thể lăn lộn trong nước.” Lý Thừa Ký cúi đầu.

Hắn nói về một kỹ thuật được đề xuất bởi Đỗ Dần, và sau khi thử nghiệm đã chứng minh rằng nó thực sự có tính khả thi và hiệu quả thực tế, Đỗ Dần đã giành được giải thưởng quốc tế vì chuyện này.

Nhiều công ty môi trường muốn mua lại công nghệ của cậu, nhưng cậu đã từ chối và đóng góp công nghệ cho tập đoàn Thanh Sơn của Trung Quốc mà không cần trả lương. Đương nhiên, tính toán của bản thân cậu là không cần trả lương, nhưng nhiều năm như vậy, Trác Duyên vẫn thay cậu giữ lại cổ phần của tập đoàn Thanh Sơn. Tấm thẻ của cậu ràng buộc với bộ phận tài chính của tập đoàn Thanh Sơn, số tiền tích lũy nhiều năm như vậy phỏng chừng có thể dọa chết người. Sau khi cậu đưa kỹ thuật cho tập đoàn Thanh Sơn, Trác Duyên còn định để cho cậu cổ phần kỹ thuật, nhưng Đỗ Dần kiên quyết không đồng ý.

Từ sau khi thoát khỏi bóng ma, cậu dần dần liên lạc với Đỗ Vi, Trác Duyên, cũng cảm nhận được sự quan tâm từ người thân và bạn bè, điều này càng củng cố niềm tin khi cậu tốt nghiệp sẽ về nước.

“Chúng ta đều thuộc về Hoa Quốc, sau này sẽ lăn lộn ở Hoa Quốc.” Đỗ Dần cầm tay người đàn ông: “Lễ tốt nghiệp kết thúc rồi, đi thôi.”

Trong lòng Lý Thừa Ký thật ra có chút mất mát, bởi vì hôm nay là sinh nhật hắn, nhưng A Dần dường như đã quên, đến bây giờ một câu sinh nhật vui vẻ cũng không nói.

Nhưng mà trong khoảng thời gian này A Dần quả thật rất bận rộn, quên mất cũng bình thường, hơn nữa tuổi hắn đã lớn như vậy, còn tổ chức sinh nhật gì chứ?

Hai người đi tới trước xe, Lý Thừa Ký theo thói quen đi làm tài xế, lại bị Đỗ Dần ngăn lại, hắn quay đầu lại chỉ thấy thanh niên lạnh nhạt tuấn mỹ cười với hắn: “Hôm nay em sẽ lái xe.”

Trong lòng Lý Thừa Ký vui vẻ, chẳng lẽ là A Dần nhớ rõ sinh nhật của hắn sao?

Đỗ Dần lái xe rời khỏi khuôn viên trường, cũng không phải là hướng về nhà.

“A Dần, em đi đâu vậy?” Lý Thừa Ký thắc mắc lại chờ mong, chẳng lẽ A Dần muốn cho hắn một bất ngờ?

Đỗ Dần thản nhiên nói: “Đi là biết.”

Lý Thừa Ký nhìn gương mặt tinh xảo của thanh niên bên cạnh, trong lòng không kìm được mà vui vẻ. Thật ra trước khi gặp Đỗ Dần, hắn căn bản cũng không nghĩ tới có một ngày mình sẽ cảm thấy có được một người giống như có được toàn bộ thế giới.

A Dần vui vẻ, hắn cũng vui vẻ, A Dần khổ sở, hắn cũng khổ sở, A Dần ăn không ngon miệng, hắn càng không ăn được cơm, tất cả tâm tình đều xoay quanh một người.

Nhưng mặc dù vậy hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Cảnh sắc ngoài cửa sổ xe dần dần thay đổi, ngay từ đầu vẫn là những tòa nhà cao tầng trong thành phố, nhưng một lát sau, liền trở thành một ít phòng ốc thấp bé cùng với cây cối xanh tươi, không khí cũng trở nên trong lành hơn rất nhiều.

A Dần muốn dẫn hắn đi ra ngoại ô à?

Ừm, ngoại ô cũng rất tốt, A Dần thích địa phương yên tĩnh, hai người bọn họ còn có thể vừa thưởng thức cảnh đẹp, một bên trải qua thế giới hai người.

Đường cao tốc bằng phẳng rộng mở, xe cộ qua lại rất ít, bọn họ một đường thuận lợi. Mãi cho đến một ngã tư, Đỗ Dần mới chậm lại, rẽ một vòng.

Lý Thừa Ký nhất thời mở to hai mắt, trái tim bắt đầu đập thình thịch, con đường này chỉ dẫn đến một chỗ, A Dần dẫn hắn đến đó làm gì?

“A Dần, có phải em đi nhầm đường không?” Lý Thừa Ký thấp thỏm hỏi, sau thấp thỏm lại là kích động bị đè nén.

Đỗ Dần vẫn bình tĩnh nhìn về phía trước: “Không đi sai, chính là con đường này.”

Trong đầu Lý Thừa Ký trong nháy mắt đã bắn pháo hoa. Đây chính là nguyên nhân sáng nay A Dần bảo hắn mặc âu phục sao? Hắn còn tưởng rằng bởi vì lễ tốt nghiệp, A Dần mới có thể coi trọng như vậy.

Hai bên đường đều trồng cây cao và rậm rạp, ánh mặt trời xuyên qua khe hở của lá cây chiếu xuống mặt đường, bánh xe một đường lướt qua ánh mặt trời thấp thoáng, dẫn tới nhà thờ thiêng liêng ở cuối đường.

Nhà thờ Gothic huyền bí và trang nghiêm với những ngọn tháp sừng sững, những ô cửa kính màu sặc sỡ miêu tả hết câu chuyện cổ xưa đẹp đẽ này đến câu chuyện cổ kính khác. Cột trụ thon dài trang nghiêm, mái hiên giống như bức bích họa tiên bay trong hang động Hoa Quốc, phóng khoáng mà nhẹ nhàng.

Nhưng Lý Thừa Ký căn bản không nhìn thấy vẻ ngoài hoa mỹ của nó, hắn để ý hơn chính là ý nghĩa của việc Đỗ Dần dẫn hắn đến giáo đường này.

“Xuống xe đi.” Vẻ mặt Đỗ Dần vẫn bình tĩnh lạnh nhạt như cũ, nhưng đồng thời lại giống như có thêm một phần nghiêm túc.

Lý Thừa Ký yên lặng đi theo bên cạnh cậu, hai người đều mặc âu phục màu đen, thân cao chân dài, khuôn mặt tuấn mỹ, đứng chung một chỗ cực kỳ xứng đôi.

Lý Thừa Ký từng huấn luyện trong quân đội, rất mẫn cảm với hoàn cảnh bên ngoài, vừa xuống xe liền phát hiện chỗ khác thường của giáo đường này, bởi vì nơi này quá yên tĩnh, cảm giác như đã chuẩn bị xong.

Hắn cảm thấy rằng suy đoán của mình có thể trở thành sự thật!

Trong nháy mắt Đỗ Dần dẫn hắn bước vào giáo đường, âm nhạc nhẹ ngàng được tấu lên, trong giáo đường ngoại trừ phía trước có một vị linh mục đứng chờ, không có ai khác.

“A Dần…” Người đàn ông cao lớn anh tuấn vào giờ phút này gần như rơi nước mắt, đây chắc là món quà sinh nhật tốt nhất mà hắn nhận được.

Hắn đã sống hết cuộc đời này.

Đỗ Dần nắm lấy tay hắn, đan mười ngón tay, trong ánh mắt từ ái của linh mục đi đến trước mặt linh mục, sóng vai mà đứng.

“Hoan nghênh.” Giọng nói ôn hòa của linh mục giống như gió xuân có thể trấn an trái tim phấn khích

“Bắt đầu đi.” Đỗ Dần cười nhạt một tiếng.

“Đỗ Dần tiên sinh, xin hỏi ngài có đồng ý trở thành bạn đời của Lý Thừa Ký tiên sinh, bất luận khó khăn hay hạnh phúc đều cùng nhau trải qua không?”

“Tôi đồng ý.”

“Lý Thừa Ký tiên sinh, xin hỏi ngài có đồng ý trở thành bạn đời của Đỗ Dần tiên sinh, bất luận khó khăn hay hạnh phúc đều cùng nhau trải qua không?”

Đỗ Dần nhìn về phía Lý Thừa Ký.

Hốc mắt người đàn ông đã đỏ bừng, đôi môi hắn run rẩy, khàn giọng nói: “Tôi rất nguyện ý.”

Linh mục mỉm cười: “Như vậy, hiện tại có thể trao nhẫn rồi.” Ông đưa nhẫn đã chuẩn bị xong tới trước mặt hai người.

Đỗ Dần cầm cái tương đối rộng một chút, lưu loát đeo cho Lý Thừa Ký, kích thước vừa vặn thích hợp. Tay người đàn ông có chút thô ráp, nhưng chính vì như vậy, mới có thể mang đến cảm giác an toàn cho cậu.

Lý Thừa Ký cố nén nước mắt, nắm lấy bàn tay thon dài trắng nõn của Đỗ Dần, đeo nhẫn lên ngón áp út của cậu, cũng cúi đầu hôn lên, thành kính mà cảm động.

Hôn lễ bất thình lình này Đỗ Dần đã sớm sắp xếp tốt, hôn lễ chỉ có hai người vào ngày sinh nhật này Lý Thừa Ký sẽ cả đời khó quên.

Đỗ Dần chưa bao giờ là người chủ động, cũng chưa từng nói “em yêu anh” với hắn, nhưng lần này cậu dùng hành động để biểu đạt tình cảm của mình. Đây là tình yêu của cậu dành cho Lý Thừa Ký, ở trong lòng cậu là thần thánh bất khả xâm phạm.

“Có thể hôn nhau rồi.” Linh mục cười tủm tỉm nói.

Đỗ Dần còn chưa hành động đã bị Lý Thừa Ký ôm vào trong ngực, đôi môi nóng rực liền dán lên môi cậu. Cậu vốn tưởng rằng người đàn ông muốn một nụ hôn nồng nhiệt rung chuyển đất trời, nhưng Lý Thừa Ký chỉ dán như vậy, hốc mắt đỏ hồng chăm chú nhìn Đỗ Dần, quý trọng, kiên định, quyết tâm không thay đổi.

Hôn lễ không đủ náo nhiệt, nhưng trong lòng Lý Thừa Ký, đây chính là hôn lễ hoàn mỹ nhất mà Đỗ Dần cho hắn.

Sau khi về đến nhà, Lý Thừa Ký ôm Đỗ Dần điên cuồng l4m tình, tâm tình kích động như vậy giống như chỉ có cách này mới có thể tận tình trút hết ra.

Điều tốt nhất trên đời này là người hắn yêu cũng yêu hắn.

Chờ hết thảy bình tĩnh lại, Lý Thừa Ký ôm Đỗ Dần đã mệt đến mức ngủ thiếp đi, đột nhiên không tiếng động khóc lên, hắn cảm thấy mình quá hạnh phúc.

Ba tháng sau.

Viện Bảo vệ môi trường, Đại học Thanh Mộc, thành phố B Hoa Quốc.

Người đàn ông cao lớn anh tuấn như thường ngày tựa vào xe chờ người, chuyện như vậy ở nước Tinh Kỳ hắn đã làm sáu năm, thói quen đã khắc vào tận xương tủy rồi.

Không bao lâu sau, một người đàn ông cao gầy xuất hiện ở cửa học viện, áo gió cổ màu đen làm nổi bật cậu càng thêm tuấn tú.

Học sinh đi ngang qua bên cạnh đều bị người đàn ông hấp dẫn, ánh mắt sùng bái si mê, trong miệng hô “Thầy Đỗ.” Người đàn ông gật đầu, đi tới trước mặt Lý Thừa Ký.

“Đi, lên xe đi, đám Tiểu Vi chắc đã tới rồi.”

Đỗ Dần gật đầu lên xe.

Hai người tới một nhà hàng cao cấp, đi tới phòng riêng đã đặt, vừa mở cửa ra, liền nhìn thấy người quen thuộc đều đã tới.

“Xin lỗi, lớp học buổi sáng sắp xếp tương đối muộn.” Đỗ Dần lộ vẻ xin lỗi.

Trác Duyên đi lên trước, ôm Đỗ Dần một cái, trêu chọc nói: “Hoan nghênh về nhà, thầy Đỗ.”

Đỗ Dần ôm chặt Trác Duyên một cái: “Cảm ơn.”

Đỗ Vi và Hàn Xương cũng ôm Đỗ Dần một cái, sau đó đều ngồi xuống.

Đỗ Dần vừa trở về nước mấy ngày trước, hơn nữa trước đó, cậu đã được thuê làm giáo viên của viện Bảo vệ môi trường đại học Thanh Mộc.

Vốn buổi tụ hội là ngày cậu trở về, đáng tiếc Trác Duyên bởi vì chuyện của công ty mà đi nơi khác, trong lúc nhất thời không kịp trở về, nên quyết định hôm nay.

“Đỗ Dần, cậu không nói một tiếng mà đi, đi đến sáu năm, có phải nên có biểu hiện gì không?” Trác Duyên 27 tuổi giờ đây càng trở nên thành thục đẹp trai, đôi mắt cười rộ lên vẫn đẹp như trước.

Đỗ Dần đang muốn nâng ly, Lý Thừa Ký liền đau lòng: “Không được, các người không thể khi dễ A Dần như vậy, em ấy đi du học cũng là vì để Thanh Sơn các người phát triển tốt hơn. Trác Duyên cậu cũng đừng được tiện nghi còn khoe mẽ.”

Trác Duyên “phụt” một tiếng bật cười, dựa trên vai Lục Kinh mặt không chút thay đổi: “Anh Lý, anh nói đúng, nếu vậy anh ở nước ngoài chăm sóc Đỗ Dần tốt như vậy, tôi nên kính anh một ly mới đúng.” Cậu nói xong cũng chuẩn bị nâng ly.

Lục Kinh giữ chặt tay cậu: “Đó là chuyện anh ta nên làm.”

Hàn Xương ở một bên đột nhiên muốn mù luôn. Từ sau khi biết hai đứa bạn nối khố đều ở cùng một chỗ với đàn ông, thế giới quan của hắn trải qua chỉnh đốn rốt cục một lần nữa xếp chồng lên nhau, xem như tiếp nhận sự thật đáng sợ này.

Nhưng hắn vẫn chưa quen việc Trác Duyên và Lục Kinh bất kể lúc nào cũng khoe ân ái.

Hôm nay lại có thêm một đôi, hắn chỉ cảm thấy lòng đầy mệt mỏi.

Đỗ Vi rót một ly nước trái cây đặt trước mặt hắn: “Vậy anh cũng đừng uống rượu nữa.”

Hàn Xương tinh thần nhất thời phấn khởi, cười ngây ngô: “Tuân lệnh, công tố viên Đỗ.”

***********************

- -----oOo------
 
Người Giám Hộ, Xin Phê Chuẩn
Chương 81: Phiên ngoại Đỗ Vi


Edit: Điềm Điềm

************************

Trường trung học cơ sở số 3 thành phố C là trường trung học cơ sở trọng điểm ở đây. Về cơ bản, trường trung học cơ sở số 3 năm nào cũng chiếm ba vị trí đầu trong kỳ thi tuyển sinh trung học cơ sở, trường có không khí học tập rất mạnh mẽ.

Tuy nhiên, một trường học tốt đến đâu thì cũng sẽ có học sinh ở các trình độ khác nhau, và trường số 3 cũng không ngoại lệ.

Nói chung, học sinh có thành tích tốt sẽ được các bạn cùng lớp tôn trọng, nhưng Đỗ Vi nổi tiếng là “bà điên” trong trường, thành tích tốt sẽ không làm bạn với cô, thành tích không tốt càng không thể chơi đùa với cô, thậm chí còn âm thầm chế giễu cô.

Đỗ Vi học rất giỏi, thường xuyên giành được vị trí đầu tiên. Nếu cô là một cô gái “bình thường”, có lẽ cô có thể sống một cuộc sống yên tĩnh, nhưng trông cô quá đặc biệt.

Vì lý do gia đình, Đỗ Vi trưởng thành hơn so với các bạn cùng trang lứa. Ngoài việc học tập, cô còn có rất nhiều việc phải làm, cô không có thời gian để kết bạn. Ở trường cô hay đi một mình, hiếm khi tham gia vào các hoạt động tập thể. Ngay cả khi trường học bắt buộc, cô cũng chỉ ở một bên và không bao giờ tham gia với mọi người.

Đây không phải là điều quan trọng nhất. Nếu một nhân vật như vậy hợp với khuôn mặt xinh đẹp thì nhất định sẽ được coi là nữ thần lạnh lùng, nhưng Đỗ Vi quanh năm dùng tóc dài dày che mặt mình, trán và mặt mày xinh đẹp đều bị mái tóc dài che mất, hơn nữa trên cơ bản cô sẽ không nhìn thẳng vào người khác.

Nhà trường không cho phép nữ sinh xõa tóc, cô không chỉ một lần bị giáo viên nói, nhưng cô thờ ơ. Cũng may thành tích của cô số một số hai, thầy còn có chút khoan dung với cô, nên không quản cô nữa.

Nếu mùa đông để tóc dài, đại khái còn có thể giữ ấm, nhưng vào mùa hè nóng bức cô còn kiên trì thả tóc dài xuống, nên làm cho người ta cảm thấy rất kỳ lạ. Trong trường học chỉ trỏ cô càng ngày càng nhiều, còn đặt cho cô biệt danh “Bà điên”.

Đỗ Vi không phải không biết những thứ này, một mặt cô không thèm để ý, mặt khác, cô không muốn trêu chọc rắc rối.

Trước khi cô có khả năng bảo vệ bản thân, cô là bà điên thì tốt hơn.

Thế nhưng, mặc dù cô ngụy trang tốt đến đâu, vẫn sẽ có một ngày không cẩn thận bị người phát hiện. Sau một lần ngoài ý muốn, cô bị tên côn đồ Thường Hổ theo dõi, cũng thường xuyên bị gã quấy rầy.

Rốt cục có một lần, anh trai không thể nhịn được nữa, dưới tình thế nguy cấp đã đập đầu Thường Hổ.

Thật ra trong khoảnh khắc đó cô có chút tuyệt vọng, nếu như anh trai bị bắt vào trong tù, cô đành bất lực.

Nhưng cũng chính từ giờ phút đó, thần may mắn rốt cục cũng chiếu đến bọn họ.

Họ gặp được Trác Duyên và Hàn Xương.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống lại có nhiều màu sắc như vậy, và cô cũng có được điều mình hằng mong ước, được sống tự do thay vì sống như chuột trong rãnh nước.

Khi buộc tóc dài lên, cô không chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, ngay cả trong lòng cũng sáng sủa vô cùng.

Cô là Đỗ Vi, không phải là một bà điên.

Khi một bà điên không còn là một bà điên, cả trường đã bị sốc.

Sau khi Đỗ Vi lần đầu tiên buộc tóc lên lớp, tất cả mọi người đều cho rằng cô là học sinh chuyển trường, ngay cả giáo viên cũng có chút kinh ngạc. Sóng gió bà điên tiến hóa thành nữ thần này đã gây sốt ở trường, nhưng Đỗ Vi vẫn như thường lệ, im lặng, bình tĩnh, trên cơ bản không có nụ cười.

Ở trong trường này gần một năm, cô đã mất đi hứng thú giao tiếp với những học sinh kia, vẫn là một người yên tĩnh.

Tuy nhiên, cô muốn được yên tĩnh, nhưng luôn có người làm phiền sự yên tĩnh của cô.

Trước kia lúc cô không có tiếng tăm gì, người khác tuy rằng âm thầm trào phúng cô, nhưng sẽ không trực tiếp đến tìm cô gây phiền phức. Nhưng hiện tại, thành tích của cô tốt, bộ dạng xinh đẹp, dần dần, càng ngày càng nhiều nam sinh đều thích cô, cứ như vậy, sẽ có rất nhiều người ngồi không yên.

Hôm nay sau khi tan học, cô một mình ra khỏi cổng trường, chuẩn bị trở về nhà anh Trác Duyên tạm thời cho bọn họ mượn, còn chưa đi được bao xa, đã bị một đám nữ sinh chặn ở đầu ngõ.

Đỗ Vi quen biết họ, cầm đầu là nữ sinh làm trùm trong trường, nghe nói cô ta thích giáo thảo của trường, nhưng vẫn không theo đuổi được.

“Chuyện gì?” Đôi mắt xinh đẹp của Đỗ Vi bình tĩnh nhìn chăm chú vào các cô.

Nói là trùm trường, thật ra chỉ là một vài cô gái nhỏ còn chưa trưởng thành, Đỗ Vi cũng không sợ mấy người này, nhưng cũng không muốn dính líu tới họ.

“Đi vào nói chuyện phiếm.” Nữ sinh tóc ngắn cầm đầu liếc mắt nhìn cô, cà lơ phất phơ nói.

Đỗ Vi nghĩ gia cảnh các cô cũng coi như giàu có, hẳn là không phải vì tiền, vậy là vì tình yêu yêu. Cô đã gặp qua rất nhiều cô gái thường xuyên trốn trong nhà vệ sinh khóc trộm, không ai không phải vì tình cảm nam nữ.

“Nếu như cô muốn tiền, xin lỗi, toàn thân tôi chỉ có năm đồng, nếu như các cô không phải vì tiền, vậy càng không có quan hệ với tôi.” Cô nói xong muốn đi vòng qua họ trở về.

“Đừng có rượu mời không uống mà muốn rượu phạt!” Nữ sinh tóc ngắn vẻ mặt hung dữ, kêu gọi đàn em đi theo vây quanh Đỗ Vi.

Nếu như trước kia, Đỗ Vi không có lực chống cự, nhưng cố gắng học võ thuật thời gian dài như vậy, đối phó với mấy em gái yếu đuối, vẫn dư sức.

Nói đạo lý với họ vô dụng, vậy chỉ có thể mạnh tay.

Nữ sinh trùm trường thế nào cũng không nghĩ tới, Đỗ Vi ốm yếu gầy gò một lời không hợp liền đánh. Họ còn chưa kịp phản ứng, đã bị Đỗ Vi quăng ngã xuống đất, đương nhiên Đỗ Vi không mạnh tay, cũng không cần phải xuống tay quá nặng.

Nói là trùm trường, thật ra chỉ là ỷ vào thế lực nhiều người hù dọa nữ sinh khác mà thôi. Nếu thật sự luận về sức chiến đấu, phỏng chừng đều là tôm tép, bình thường hơi ngã một chút cũng phải đau đến nửa ngày. Hiện tại bị vũ lực Đỗ Vi làm chấn động, tất cả đều co quắp trên mặt đất với vẻ mặt kinh ngạc, cũng không sinh ra được tâm tư phản kháng. Không có cách nào khác, khí chất người con gái mạnh mẽ của Đỗ Vi quá rõ ràng, các cô theo bản năng có chút sợ hãi.

Đôi mắt Đỗ Vi lạnh nhạt lại sắc bén quét qua bọn họ: “Nói đi, tìm tôi chuyện gì?”

Nữ sinh trùm trường từ trên mặt đất đứng lên, ánh mắt nhìn Đỗ Vi đã hoàn toàn khác, mang theo chút sùng bái cùng khao khát: “Đỗ Vi, cô vậy mà lại biết võ thuật!”

Đỗ Vi cảm thấy mạch não của cô hơi không giống người thường, nhíu mày: “Không có việc gì thì tôi về.”

Một trong những nữ sinh lập tức mắng: “Chúng tao muốn mày rời đi…”

“Câm miệng lại!” Nữ trùm cắt ngang lời cô ta, sau đó nhìn về phía Đỗ Vi: “Nếu không, sau này tôi gọi cô là lão đại, cậu dạy tôi võ thuật, thế nào?”

Đỗ Vi mặt không chút thay đổi, đưa tay chỉ một hướng: “Đi tới đầu đường con đường này, lại rẽ hai khúc cua, có một võ quán mới mở, cô đi đến đó học đi.” Sau đó không để ý tới họ nữa, đi thẳng về nhà.

Vốn tưởng rằng chuyện này cứ như vậy là xong, nhưng không nghĩ tới ngày hôm sau sau khi đến trường, nữ trùm này lại tự mình đến lớp của cô tìm cô, nói là sau này sẽ chơi với cô, quả thực làm cho các bạn học khác kinh ngạc.

Đỗ Vi từ chối cho ý kiến, cô ta thích đi theo thì đi theo.

Cứ như vậy đến học kỳ thứ ba, một ngày nọ, nữ sinh đột nhiên nói với Đỗ Vi một câu: “Trước kia tôi cảm thấy cậu ấy là nam sinh hoàn mỹ nhất trong lòng tôi, tôi thích cậu ấy, nhưng có một ngày, có người nói cho tôi biết, cậu ấy thích cậu, tôi không phục, muốn tìm cậu gây phiền phức, kết quả…”

Những lời còn lại nữ sinh không tiếp tục nói nữa, Đỗ Vi cũng đoán không ra rốt cuộc cô muốn nói gì.

Sau đó thi trung học xong, Đỗ Vi thi vào vị trí số 1 toàn thành phố, tiến vào trường trung học tốt nhất, tiền đồ sáng lạng.

Một ngày trước khi nhập học, cô nhận được một bưu kiện, không có tên của người gửi, cô mở gói hàng và thấy một máy tính xách tay rất đẹp bên trong, một cây bút đắt tiền và một tấm thiệp.

“Hắn không xứng với cậu, tôi cũng không xứng với cậu. Chúc cậu tiền đồ như gấm.”

Đỗ Vi ngay từ đầu không biết là ai tặng, cũng không biết là có ý gì, nên không động đến đồ đạc bên trong bưu kiện, đặt nó ở sâu trong tủ.

Sau đó, anh trai từ thành phố B trở về ăn tết, một người đàn ông quấn quýt đi theo anh, cô mới dần dần hiểu được, trên đời này còn có một bộ phận nhỏ người có sở thích đặc biệt.

Đột nhiên có chút hiểu, nhưng mà, khuôn mặt của nữ trùm kia cô cũng sắp không nhớ rõ rồi.

Sau khi học đại học, cô học được rất nhiều kiến thức, cũng quen biết rất nhiều người. Anh trai không biết vì sao đột nhiên xuất ngoại không còn liên lạc nữa, anh Trác Duyên thường xuyên bận rộn chuyện công ty, rất ít thời gian ở bên cô, ngược lại Hàn Xương thường xuyên tới đưa cô đi chơi.

Trước đây cô không nghĩ tới chuyện yêu đương, cũng chỉ coi Hàn Xương là anh trai của mình, hơn nữa còn cho rằng Hàn Xương tìm cô chơi là vì quan hệ thời trẻ mà chăm sóc cô.

Nhưng một ngày nọ, một cô gái trong ký túc xá hỏi cô: “Tại sao gần đây chàng trai theo đuổi cậu không đến nữa?”

“Chàng trai theo đuổi tôi gì?” Cô ấy hơi ngạc nhiên.

“Từ khi cậu mới vào học quân huấn đại học, thường xuyên chạy tới chăm sóc cậu, chẳng lẽ không phải đang theo đuổi cậu sao? Mà gần đây hắn cũng không tới, có phải bị cậu từ chối rồi hay không?”

Đỗ Vi không ngốc, lập tức nghĩ đến Hàn Xương, nam sinh ngoại trừ anh trai ra, là người cô quen thuộc nhất.

Trong lòng Đỗ ViTrác Duyên là ân nhân, nhưng không đủ thân cận. Hàn Xương thì khác, ở cùng một chỗ với Hàn Xương, cô sẽ cảm thấy rất thoải mái rất an ổn, không phải người thân mà hơn cả người thân.

Tuy nhiên, gần đây hắn thực sự ít đến hơn.

Nhưng Hàn Xương không làm cô thất vọng, ngày hôm sau lại tới tìm cô, chỉ là khuôn mặt có chút tiều tụy.

“Tiểu Viy, xin lỗi, gần đây phòng làm việc quá bận rộn, anh không tới tìm em được, em có khỏe không?” Nói thật, Hàn Xương không phải là trai đẹp theo nghĩa truyền thống, nhưng hắn lông mày rậm mắt to, dáng người cao lớn nhưng không to lớn, cơ bắp đẹp có thể giữ dáng quần áo nhưng lại không có vẻ cồng kềnh, nói tóm lại, rất nam tính.

Đỗ Vi thích thẳng thắng: “Em rất tốt. Hàn Xương, sao anh lại chăm sóc em như vậy?”

Sắc mặt Hàn Xương nhất thời xấu hổ, luống cuống tay chân: “Tiểu Vi, Đỗ Dần đi nước ngoài, Yến Tử quản lý công ty lớn như vậy, bận không tới được, chỉ có anh nhàn rỗi nhất.”

“Nhàn rỗi nên đến chăm sóc em?”

Vẻ mặt Hàn Xương đau khổ cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Thật ra hắn thích Đỗ Vi, nhưng Đỗ Vi quá ưu tú, hắn cảm thấy mình không xứng với cô, vẫn không dám nói ra miệng.

“Tiểu Vi, anh… anh chỉ không yên tâm về em.” Hắn gấp đến nỗi mặt đỏ lên.

Đỗ Vi gật đầu, đơn giản như đang bàn luận buổi trưa ăn gì: “Nếu anh rảnh rỗi như vậy, nhiều thêm một người bạn gái hẳn là không ngại chứ?”

“A?”

“Anh là bạn trai của em đi, có ý kiến gì không?”

Hàn Xương rất phấn khích, hai mắt như bóng đèn phát sáng: “Anh, anh rất hạnh phúc! Tiểu Vi!”

Hành động của người đàn ông có chút ấu trĩ, Đỗ Vi lại nghĩ, ấu trĩ thì thế nào? Dù sao chỉ cần có một người trưởng thành là được rồi.

************************

Lảm nhảm: “Hắn không xứng với cậu, tôi cũng không xứng với cậu. Chúc cậu tiền đồ như gấm.” tự nhiên đọc câu này xong rơm rớm nước mắt. ㅠㅠ

- -----oOo------
 
Người Giám Hộ, Xin Phê Chuẩn
Chương 82: Phiên ngoại Duyên Kinh


Edit: Điềm Điềm

***********************

Truyền hình quốc gia.

Khi đoạn phim ngắn trên màn hình lớn kết thúc, những tràng pháo tay kéo dài, thanh niên dưới ánh đèn chiếu sáng tuấn tú nhã nhặn, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, cúi chào khán giả.

“Chúc mừng ngài Trác Duyên đã trở thành một trong mười doanh nhân trẻ xuất sắc nhất Trung Quốc! Xin chúc mừng!” MC đứng bên cạnh Trác Duyên cười chúc mừng.

“Cám ơn.” Trác Duyên không tỏ ra quá kích động, nhưng không thể không nói, nhận được vinh dự này, trong lòng vẫn rất xúc động.

Lúc cậu và Lục Kinh nhận được thông báo, thật ra có chút kinh ngạc, nhưng lúc ấy cũng chỉ là một trong những ứng cử viên, cho nên không quá để ý kết quả. Huống chi, cậu và Lục Kinh còn trẻ như vậy, lý lịch hẳn là còn chưa đủ.

Nhưng không nghĩ tới, kết quả cuối cùng lại là hai phần bất ngờ vui vẻ!

Lục Kinh trở thành một trong số đó thì thôi, nhưng chính cậu cũng nhận được vinh dự này, trong lúc nhất thời cậu thật sự không biết nói cái gì cho phải.

Sau khi hoạt động bình chọn kết thúc, cậu và Lục Kinh cùng nhau về nhà, vừa bước vào nhà đã nhận được điện thoại từ Hoắc Quân.

“Dì Hoắc…” Sao dì Hoắc lại gọi cho cậu chứ không phải Lục Kinh?

“Đến bây giờ sao còn gọi là dì Hoắc? Gọi mẹ đi!” Hoắc Quân hiển nhiên rất vui vẻ, Lục Kinh và Trác Duyên cùng nhau được bình chọn là doanh nhân trẻ xuất sắc, bà thật sự rất vui mừng: “Mẹ biết rồi, các con rất lợi hại! Không hổ là con trai mẹ!”

Trác Duyên dở khóc dở cười, thay giày đi đến bên sô pha ngồi xuống, đôi mắt đào hoa hơi cong lên: “Dì… à, mẹ, con và anh Lục quyết định ngày mai trở về…”

Cậu còn chưa dứt lời, Hoắc Quân liền kích động: “Trở về à, tốt lắm! Mẹ sẽ nấu nhiều thức ăn ngon cho các con! Mỗi ngày các con đều bận rộn công việc, nhất định ăn không ngon ngủ không ngon. Nếu về nhà thì nghỉ ngơi nhiều hơn, ăn uống cho ngon, có biết hay không?”

Trác Duyên thấp giọng cười nói: “Mẹ, ngày mai con và anh Lục cùng nhau nấu ăn, mẹ mới là người cần nghỉ ngơi nhất, vâng, vậy đi, sáng mai tụi con sẽ trở về, mẹ, mẹ có muốn nói vài câu với anh Lục không?”

Cậu thấy Lục Kinh rót hai ly nước từ phòng bếp đi tới liền hỏi Hoắc Quân.

“Không cần, nó như hũ nút vậy, mẹ không có gì để nói với nó. Ngày mai trên đường trở về cẩn thận, hôm nay các con cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

“Được ạ, mẹ ngủ ngon.”

Trác Duyên cúp điện thoại, đưa tay cầm lấy ly uống một ngụm nước, nghe Lục Kinh ngồi bên cạnh cậu hỏi: “Ngày mai về nhà à?”

Trác Duyên xấu hổ cười: “Ừm, chúng ta đúng là đã lâu không về nhà, mẹ một mình cũng rất cô đơn, trở về thăm bà ấy thôi.”

Lục Kinh hiển nhiên nhìn thấu tâm tư của cậu, nhưng không vạch trần, chỉ dùng ánh mắt rất thâm trầm nhìn cậu một cái, sau đó đứng dậy: “Anh đi tắm rửa trước.”

Trác Duyên nhìn anh về phòng, cảm thấy hình như mình làm có chút không đúng.

Bởi vì trong khoảng thời gian này hai người đều rất bận rộn, trên cơ bản không có thời gian dính xà nẹo với nhau, cho nên hai ngày trước Lục Kinh bỗng nhiên đề nghị sau khi hội bình chọn kết thúc nghỉ một ngày. Trác Duyên vừa nghe liền biết ý tiềm ẩn của anh.

Cậu và Lục Kinh ở cùng một đã chỗ lâu, hơn nữa từ khi khai trai, Lục Kinh cũng có chút không biết tiết chế, thường xuyên lôi kéo cậu làm một ít vận động không thích hợp cho thiếu nhi. Tuy nói cậu cũng cảm nhận được sung sướng, nhưng làm lâu, cậy cũng mệt vậy! Hơn nữa mỗi lần Lục Kinh làm không dứt, giống như lập tức thả ra toàn bộ những thứ trước kia nghẹn lâu, mỗi lần làm xong, cả người cậu đều không tốt.

Lần này hai người không thân thiết thời gian dài như vậy, Trác Duyên cảm thấy Lục Kinh có thể lại muốn thả ra chiêu lớn rồi. Cậu cẩn thận suy nghĩ một chút, vẫn quyết định về nhà tránh bão, ít nhất ở nhà họ Lục, Lục Kinh chắc sẽ không quá làm càn.

Vừa vặn dì Hoắc gọi điện thoại cho cậu, cậu thuận tiện trảm trước tấu sau nói ngày mai về nhà, nếu không đêm nay khẳng định sẽ không thoát khỏi móng vuốt của Lục Kinh. Nếu đã nói sáng mai về nhà, đêm nay Lục Kinh hẳn là sẽ không làm cái gì chứ nhỉ?

Tâm tư nhỏ này của cậu đương nhiên bị Lục Kinh phát hiện. Trác Duyên vốn còn có chút thấp thỏm, nhưng thấy Lục Kinh cũng không nói gì, dần dần yên lòng, lại uống một ngụm nước lớn, mới vào phòng.

Cửa phòng tắm đóng chặt, bên trong truyền đến tiếng nước ào ào. Trác Duyên mở tủ quần áo ra, chuẩn bị lấy khăn tắm và đồ ngủ cần dùng, vừa mới lấy ra, cửa phòng tắm đã mở ra, hử? Đêm nay Lục Kinh sao lại tắm nhanh như vậy?

Trác Duyên xoay người nhìn lại, nhất thời mở to hai mắt, chỉ thấy Lục Kinh không một mảnh vải đứng ở cửa phòng tắm, hơi nước bên trong đua nhau bay ra ngoài.

“Anh, anh tắm xong rồi à?” Cậu khô khan hỏi một câu.

Lục Kinh đứng không nhúc nhích, nhìn về phía cậu: “Anh quên lấy khăn với quần áo.”

Trác Duyên phản ứng lại: “Em giúp anh lấy. Nói xong lấy đồ ra đi qua đưa cho Lục Kinh.

Lục Kinh nhận lấy, không lập tức đóng cửa lại, ngược lại dùng một loại ánh mắt khiến người ta kinh hồn bạt vía nhìn cậu một cái mới đóng cửa phòng tắm lại.

Trong lòng Trác Duyên rối nùi, ngồi xuống giường nghĩ thầm: Lục Kinh hẳn là sẽ không làm loạn nhỉ? Dù sao ngày mai còn phải về nhà, bây giờ là mùa hè, nếu làm ra dấu vết che không được, vậy cậu còn ra ngoài như thế nào đây?

Không lâu sau, Lục Kinh tắm rửa xong đi ra, vừa lau tóc ướt sũng vừa đi đến bên giường ngồi xuống. Trác Duyên lập tức đứng lên, ôm quần áo đi vào phòng tắm.

Bàn tay lau tóc của Lục Kinh hơi dừng một chút, anh đáng sợ như vậy sao? Hay là, Trác Duyên bắt đầu ghét bỏ anh rồi?

Trác Duyên tắm rửa xong, lung tung lau tóc mình, chuẩn bị chui vào trong chăn, sau đó bị Lục Kinh túm lên: “Tóc còn chưa khô đã đi ngủ? Ngồi dậy, anh sấy cho em.”

Tóc Trác Duyên rất ngắn, từ khi cậu vừa xác nhận quan hệ giám hộ với Lục Kinh, bị Lục Kinh kéo đến tiệm cắt tóc cạo một cái, cũng không để tóc hơi dài nữa, không đến vài phút, tóc đã sấy khô.

Cậu thừa dịp Lục Kinh cất máy sấy tóc, chui trở lại chăn, nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Giường bên cạnh lõm xuống, hơi thở quen thuộc của người đàn ông vây quanh cậu, trái tim Trác Duyên đập có chút nhanh, thật ra, nếu Lục Kinh thật sự muốn làm, cậu cũng không từ chối được.

May mà Lục Kinh chỉ hôn lên trán cậu một cái, liền tắt đèn, ôm cậu ngủ.

Trác Duyên an lòng, dần dần tiến vào mộng đẹp, lại không biết trong lòng người đàn ông ôm cậu đang tính toán.

Một đêm ngon giấc, Trác Duyên tỉnh lại tinh thần sảng khoái, rửa mặt xong nhìn thấy Lục Kinh đã chuẩn bị xong bữa sáng. Nhìn thấy Lục tổng hiền lành như vậy, Trác Duyên vui vẻ, tiến lên trao cho anh một nụ hôn chào buổi sáng, sau đó ngồi ở bàn thưởng thức bữa sáng tình yêu.

“Buổi trưa muốn ăn cá gì?” Lục Kinh hỏi cậu.

Trác Duyên thắc mắc nhìn anh.

“Tối hôm qua em nói với mẹ chúng ta trở về nấu cơm.” Con ngươi bình tĩnh của Lục Kinh nhìn lại cậu.

Trác Duyên có chút xấu hổ tránh ánh mắt, nuốt một ngụm cháo: “Anh tùy ý, làm chút đồ ăn thanh đạm đi, mẹ không ăn được khẩu vị nặng.”

“Ừm.”

Tuy rằng Lục Kinh bề ngoài rất bình thường, nhưng trong lòng Trác Duyên vẫn mơ hồ có chút bất an, nhưng vừa nghĩ đến hôm nay về nhà, ngày mai bắt đầu làm việc, Lục Kinh cũng không có khả năng làm gì cậu đâu nhỉ?

Hai người ăn sáng xong, lái xe về nhà họ Lục, thuận đường còn mua đồ ăn.

Hoắc Quân nhìn thấy bọn họ rất vui vẻ: “Lục Kinh, con đi nấu ăn đi, Tiểu Duyên nói chuyện với mẹ.”

Lục Kinh im lặng mang theo đồ ăn vào phòng bếp.

Trác Duyên bị Hoắc Quân lôi kéo ngồi xuống sô pha: “Tiểu Duyên, tối nay hai đứa ở lại đi, đừng về nữa.”

Trác Duyên nghĩ ở đây cũng không có gì, không xung đột với công việc, liền gật đầu.

Hoắc Quân bỗng nhiên lại đến gần cậu, thần bí hỏi cậu: “Con và Lục Kinh định khi nào kết hôn? Mẹ nghe nói rằng ở nước ngoài hình như cho phép kết hôn đồng giới.”

Trác Duyên bị bà hỏi đến lơ mơ, thật ra cậu còn chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Cậu vẫn cảm thấy hiện tại mình và Lục Kinh rất tốt, hai người ở cùng một chỗ cũng không nhất định cần những thứ này. Nhưng giờ Hoắc Quân hỏi, cậu đột nhiên nhớ tới, hình như cậu và Lục Kinh chưa từng thảo luận qua chuyện này.

“Mẹ, tụi con không kết hôn cũng đâu có khác.”

Trên mặt Hoắc Quân lập tức viết không đồng ý: “Chuyện này sao có thể giống nhau? Đừng nhìn vào hôn nhân chỉ là một hình thức, nhưng có và không sẽ cảm thấy khác nhau. Kết hôn, trong lòng mới càng thêm yên ổn.”

Trác Duyên suy nghĩ một chút, cảm thấy Hoắc Quân nói cũng có đạo lý, vậy thì dành thời gian nói chuyện với Lục Kinh đã.

Buổi trưa Lục Khải không ở nhà ăn cơm, ba người vừa ăn vừa tán gẫu, vui vẻ hòa thuận. Lục Kinh biết được buổi tối muốn ngủ lại, cũng không có quá nhiều biểu hiện.

Buổi tối Lục Khải trở về, cùng bọn họ nói chuyện một lát rồi cùng Hoắc Quân lên lầu nghỉ ngơi.

Trác Duyên và Lục Kinh cũng trở về phòng ngủ của Lục Kinh. Lục Kinh lấy khăn và áo ngủ từ trong tủ đưa cho Trác Duyên: “Em đi tắm trước đi, tắm rửa xong đi ngủ sớm một chút, sáng mai còn phải đi làm.”

Trác Duyên vốn cảm thấy mình nên vui vẻ mới đúng, nhưng không biết chuyện gì xảy ra, trong lòng lại có chút mất mát.

Ôm tâm tình mất mát tắm rửa xong, nằm trong chăn mềm mại, nhắm mắt lại, một chút cũng không buồn ngủ.

Chỉ chốc lát sau, Lục Kinh cũng tắm xong, Trác Duyên mở mắt nhìn anh, dưới ánh đèn chiếu rọi, sáng lấp lánh trông rất quyến rũ.

Lục Kinh bình chân như vại dời ánh mắt, ngồi xuống bên giường: “Anh tắt đèn đây.”

Phòng tối tăm, Trác Duyên cảm giác được Lục Kinh nằm bên cạnh mình, trên người còn mang theo mùi sữa tắm, rất dễ ngửi, cậu không khỏi kề sát vào đưa tay ôm lấy đối phương.

Nhớ tới ban ngày Hoắc Quân hỏi cậu, Trác Duyên liền mở miệng nói: “Anh cảm thấy kết hôn thế nào?”

Lục Kinh im lặng trong chốc lát, mới nói: “Nếu như em nguyện ý kết hôn, anh đương nhiên vui vẻ, nếu như em không muốn, anh cũng không cưỡng cầu.”

Trác Duyên ngẩn người, cho nên ý của Lục Kinh là tất cả tùy cậu sao?

Trong lòng có một dòng nước ấm không ngừng tuôn ra, cậu kìm lòng không được nói: “Lục Kinh, bằng không, chúng ta rảnh rỗi đi nước ngoài kết hôn đi.”

Lục Kinh trong nháy mắt xoay người lại. Trong bóng tối Trác Duyên nhìn không thấy vẻ mặt của anh, nhưng có thể cảm nhận được tầm mắt nóng rực của anh rơi vào trên người mình.

“Em nói thật à?”

“Đương nhiên —— ưm! Môi bị người đàn ông đột kích, Trác Duyên cũng không chống cự, nằm xuống mặc cho người đàn ông hôn môi.

Cậu vốn tưởng rằng đây chỉ là một phương thức người đàn ông biểu đạt vui sướng, nhưng khi Lục Kinh đưa tay vào trong quần cậu, cậu mới phản ứng lại, Lục Kinh hình như muốn làm thật.

“Ba mẹ còn ở phòng bên cạnh, Lục Kinh, mau dừng lại!” Trong lúc hôn môi, Trác Duyên tìm cơ hội cố gắng ngăn cản Lục Kinh.

“Không có việc gì, phòng cách âm tốt lắm.” Lục Kinh hiển nhiên cũng không muốn buông đồ ngon đã đến miệng, anh đã nhịn nhiều ngày như vậy, hiện tại làm sao có thể nhịn được?

Sự tồn tại của ba mẹ cách vách càng k1ch thích cảm quan của Trác Duyên. Thân thể cậu càng thêm mẫn cảm, nhưng vẫn luôn nghẹn giọng, không dám kêu lên, mà những biểu hiện này của cậu, hình như cũng làm Lục Kinh trở nên cực kỳ hưng phấn.

Một giây khi Lục Kinh tiến vào, Trác Duyên liền hối hận, còn không bằng tối hôm qua cùng Lục Kinh làm, đúng là tính sai mà!

Hai người chiến đấu thật lâu, Trác Duyên đến cuối cùng được Lục Kinh tắm xong, dính gối đầu ngủ ngay.

Lục Kinh nhìn gương mặt khi ngủ của cậu, cười lên. Cứ như vậy, Trác Duyên sau này sẽ không bao giờ lấy lý do về nhà trốn tránh nữa nhỉ?

Đây gọi là đạo cao một thước, ma cao một trượng.

***********************

- -----oOo------
 
Người Giám Hộ, Xin Phê Chuẩn
Chương 83: Phiên ngoại kiếp trước


Edit: Điềm Điềm

***********************

Đỗ Dần còng tay, dưới sự áp giải của quản giáo, một lần nữa trở lại nhà tù.

Nơi này đối với cậu ta mà nói không thua gì địa ngục, cậu ta mặc dù có thể ra ngoài chữa bệnh, nhưng mà, những thương tổn cũng không có biện pháp chữa lành.

Cậu ta đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhìn con đường quản giáo dẫn đi không giống như trước kia, không khỏi có chút kinh ngạc, đây không phải là đường trở về phòng ban đầu.

Giống như nhìn ra sự hoang mang trên mặt cậu ta, một quản giáo bên cạnh vỗ vai cậu ta: “Cậu đổi chỗ, sau này sẽ không có ai đánh cậu nữa.”

Lý Húc ở bên trong này sở dĩ không kiêng nể gì như vậy, chính là bởi vì có hậu trường, nếu không phải tổng giám đốc tập đoàn Lý thị thành phố B thu xếp, gã cũng sẽ không được dễ chịu như vậy.

Bây giờ cũng tốt rồi, nghe nói là con trai út của nhà họ Lý biết được hành động của Lý Húc trong tù, với tính cách của hắn, đương nhiên là cực kỳ phẫn nộ. Hơn nữa quan hệ nhân mạch của hắn quá mạnh, Đỗ Dần là nạn nhân liền được chăm sóc đặc biệt, mà Lý Húc kế tiếp cũng sẽ nghênh đón cuộc sống bi thảm của gã. Đương nhiên, những chuyện này bọn họ là quản giáo nhỏ cũng không quản được.

Đỗ Dần tiến vào phòng mới, phát hiện quản giáo cũng không có lừa gạt cậu ta, bạn tù bên trong phòng mới tuy rằng mỗi người trông đều hung thần ác sát, nhưng chưa bao giờ đánh cậu ta, nhiều nhất chỉ là không để ý, không nhìn mà thôi. Đối với Đỗ Dần mà nói đã là kết quả tốt nhất rồi.

Cậu ta cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình, nhưng dù sao mọi người ở chung một phòng, lúc bọn họ nói chuyện phiếm, Đỗ Dần vẫn có thể nghe được.

Mấy người này hiển nhiên là lăn lộn trên đường, có người thay người khác vào tù, có người là bởi vì dính líu đến xa hội đen mà bị bắt, dù sao bọn họ gặp qua nhiều chuyện hơn Đỗ Dần rất nhiều.

Đỗ Dần mười bảy tuổi ở lại phòng quản lý thiếu niên, sau khi trưởng thành chuyển đến ngục giam. Ở trong ngục giam vài năm, mặc dù cũng sẽ bị người khi dễ, nhưng cho tới bây giờ đều là đánh nhỏ, cậu cũng có thể chịu đựng được, nhưng từ khi Lý Húc được phân vào phòng của bọn họ, Đỗ Dần bắt đầu cuộc sống đen tối của cậu ta.

Trong hoàn cảnh như vậy, mặc dù cậu ta có thông minh đến đâu, cũng không hiểu được mọi mặt trong xã hội, cho nên có đôi khi nghe mấy người này nói chuyện phiếm, cậu ta còn cảm thấy rất thú vị.

Đỗ Dần cố gắng làm một người trong suốt, nhưng những người khác sau khi khảo sát cậu ta, liền dẫn hắn vào đoàn thể nhỏ của bọn họ, bọn họ cảm thấy Đỗ Dần thức thời, hơn nữa hiểu được ẩn núp.

Người như vậy ra khỏi ngục giam, nói không chừng còn có thể bồi dưỡng được.

Vì thế, mấy người thường xuyên lôi kéo Đỗ Dần cùng nhau thảo luận những chuyện không đúng. Đỗ Dần cũng không cảm thấy sai, cậu ta thậm chí cảm thấy lời nói của bọn họ cực kỳ đúng —— tam quan của cậu ta đã lệch lạc.

Nếu pháp luật không có cách nào trừng trị những người tội lỗi chồng chất, như vậy, vì sao cậu ta không thể tự tay đưa bọn họ xuống địa ngục? Cậu ta đi theo bên cạnh mấy người, học rất nghiêm túc, cậu ta vốn thông minh, một chút liền hiểu thấu. Theo thời gian trôi qua, mấy người đối với cậu ta càng ngày càng hài lòng, cảm thấy Đỗ Dần thiên phú cực kỳ tốt.

“Sau khi ra tù, cậu cứ đi theo mấy tên ca lăn lộn đi!”

“Được.” Đỗ Dần không cảm thấy không đúng. Dù sao em gái của cậu ta đã chết thảm, cái gì cậu ta cũng không có, cậu ta ngay cả chính mình cũng không quan tâm, còn có thể quan tâm đến những người khác sao?

Mấy người đó nếu đã coi Đỗ Dần là người của mình, liền thông qua quan hệ bên ngoài, giúp cậu ta tìm ra ba người còn lại đã giết Đỗ Vi và tình hình hiện tại của ba người đó.

Đều là người gia cảnh không tệ, giống như Lý Húc, hình phạt vốn không lâu, hơn nữa có chế độ giảm án, bọn họ rất nhanh đã ra tù.

Mà Đỗ Dần, rốt cục cũng nghênh đón ngày mãn hạn tù của mình.

Cậu ta không có vừa đi ra liền lập tức xúc động triển khai trả thù, cậu ta lẳng lặng nằm trong bóng đêm, tìm kiếm thời cơ tốt nhất.

Quán bar Cực Lạc, không nghĩ tới bọn họ còn tới nơi này, hơn nữa không có chút áy náy nào, ha, một đám súc vật sống trên đời đúng là vì lãng phí lương thực, vì sao còn phải sống đây?

Cậu ta bình tĩnh quan sát bọn họ, lựa chọn thời cơ thuận lợi nhất, rốt cục gi3t ch3t một người trong đó.

Lần đầu tiên giết người, cậu ta không hề khó chịu, giống như cậu ta sinh ra vì muốn giết người, vết máu dính đầy trên dao găm cho thấy thành công của cậu ta, cũng cúng vong linh oan khuất của Tiểu Vi.

Cũng không biết là kế hoạch của cậu ta quá hoàn mỹ, hay là ông trời rốt cục thương xót cậu ta, sau khi giết người, cảnh sát cũng không tra được trên người cậu ta.

Vì vậy, một tuần sau, cậu ta lại giết một người thứ hai nữa.

Cảnh sát vẫn không bắt được cậu ta.

Ngay sau đó, người thứ ba cũng chết, còn lại Lý Húc cuối cùng.

Bởi vì đã chết ba người, Lý Húc hiển nhiên đã bị kinh động, gã sợ hãi, vì thế muốn chạy trốn, nhưng Đỗ Dần không có khả năng để gã trốn thoát, cậu ta còn muốn giữ lại Lý Húc chậm rãi tra tấn.

Cậu ta thậm chí đã chiếm được thú vui từ việc giết người, cậu ta mơ hồ cảm thấy tâm lý mình chắc là có vấn đề, nhưng vậy thì thế nào? Cậu ta đã làm điều đúng đắn để loại bỏ cái ác.

Tra tấn Lý Húc một thời gian, cảnh sát dường như phát hiện tung tích của cậu ta, Đỗ Dần từ trước đến nay bình tĩnh, cậu trực tiếp gi3t ch3t Lý Húc, một lần nữa ẩn náu.

Thế nhưng, cậu ta đã giết đến nghiện, không dừng lại được nữa.

Quán bar Cực Lạc trở thành chấp niệm của cậu ta, cũng trở thành nơi tốt nhất để cậu ta bắt được con mồi. Ở trong mắt cậu ta, người uống say từ bên trong này đi ra đều đáng chết!

Thế nhưng, lúc này đây hình như cậu ta giết nhầm người rồi.

Khi đèn pha của chiếc xe quét qua, phản ứng đầu tiên của cậu ta không phải là bị phát hiện, mà là nhìn về phía người ngã xuống vũng máu.

Cậu ta thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông, mờ nhạt rồi rõ ràng.

Thế giới mờ ảo đến mức dường như sụp đổ, rõ ràng đến mức xuyên thấu tận xương tủy.

Cậu ta còn ở lại thế giới này làm gì nữa? Đáng lẽ cậu ta nên chết rồi.

Hàn Xương nhận được tin tức, lập tức dẫn người từ cục cảnh sát chạy tới, nhìn thấy hai người trong ngõ nằm trên vũng máu.

“Không phải nói nhìn thấy có người giết người sao? Tại sao có hai người chết?” Hàn Xương nhíu mày, chỉ huy các cảnh sát khác: “Vây quanh hiện trường, phòng ngừa những người nhàn rỗi phá hoại hiện trường, còn có, mấy người các cậu đi xung quanh hỏi tình huống một chút, các cậu đi theo tôi.” Nói xong liền đi về phía thi thể, vừa đi vừa xoa mi tâm.

Trong khoảng thời gian này thật sự là sức cùng lực kiệt, tên sát nhân liên hoàn kia quá gian xảo, bọn họ vẫn không bắt được. Cấp trên đã ra lệnh hắn mau chóng tìm được hung thủ, hiện tại lại chết người, trong lòng Hàn Xương cực kỳ tự trách.

“Hàn đội!” Một cảnh sát trẻ tuổi đi tới bên cạnh thi thể đột nhiên kêu một tiếng, giọng nói còn có chút run rẩy: “Hàn đội, là luật sư Trác…”

Trác Duyên và Hàn Xương quan hệ rất tốt, hơn nữa, với tư cách là một luật sư có chút danh tiếng ở thành phố C, người quen biết cậu còn rất nhiều, huống chi là cảnh sát thường xuyên đi theo Hàn Xương.

Trong đầu Hàn Xương trống rỗng, hắn thậm chí còn không dám nhìn thi thể trên mặt đất, chỉ nhìn chằm chằm cảnh sát kia, run giọng: “Cậu nói cái gì vậy?”

Cảnh sát dường như bị vẻ mặt của hắn dọa sợ, nhất thời không dám nói chuyện.

Hàn Xương loạng choạng đi về phía sau một bước, ép buộc mình nhìn người nằm ngửa trên mặt đất. Khi nhìn thấy khuôn mặt xám xịt của Trác Duyên, hắn hoàn toàn không thể tin được, hắn thậm chí còn cảm thấy đây chỉ là một cơn ác mộng! Làm thế nào có thể vậy được? Hai ngày trước bọn họ còn cùng nhau ăn cơm, Trác Duyên sao có thể chết rồi?

“Hàn đội…” Mấy cảnh sát đều biết rõ quan hệ giữa Hàn Xương và Trác Duyên, thấy hắn như vậy, trong lòng cũng cực kỳ thấu hiểu: “Nếu không, ngài về trước đi, nơi này để chúng tôi xử lý.”

Lúc Hàn Xương đối mặt với bọn xã hội đen chưa bao giờ lùi bước, nhưng bây giờ lại sợ hãi. Cái chết của Trác Duyên đối với hắn mà nói là một đả kích cực kỳ nặng nề, một mặt, hắn không tiếp nhận được người bạn thân nhất của mình đã chết, mặt khác, hắn đang tự trách mình, nếu hắn sớm bắt được hung thủ, Trác Duyên có phải không cần phải chết đúng không?

“Hàn đội!” Có người đột nhiên khích lệ bên tai hắn: “Chẳng lẽ anh không muốn đòi lại công bằng cho luật sư Trác sao?”

Phải! Hắn sẽ tìm ra kẻ giết người trước! Hắn sẽ để kẻ giết người nhận được hình phạt xứng đáng!

Hắn nhịn đau, hung hăng lau nước mắt, khàn giọng nói: “Một người chết khác là ai?”

“Trước mắt còn chưa tra được.”

Cảnh sát đã lật ngược thi thể Đỗ Dần đang nằm sấp trên mặt đất, toàn thân trên dưới không có một thứ nào có thể chứng minh thân phận, trên ngực còn cắm một con dao.

“Hàn đội! Con dao găm này có phải là con dao hung thủ dùng không?” Bọn họ thông qua vết thương trên người vài nạn nhân tiến hành suy đoán qua, hung khí của hung thủ chính là một con dao găm như vậy, mà hiện tại, hung thủ vậy mà lại để lại dao găm ở hiện trường!

Hàn Xương rất muốn lau vết máu trên người Trác Duyên, nhưng hắn thân là nhân viên cảnh sát, không thể phá hư hiện trường một chút nào. Hiện tại nghe cảnh sát nói như vậy, liền nhìn về phía thi thể bên cạnh Trác Duyên, ánh mắt đầu tiên dừng ở trên con dao găm trước ngực kia.

Hắn cảm thấy có chút không thích hợp, trong đầu chợt lóe: “Hắn là tự sát!”

Phương hướng cắm dao găm rõ ràng trái ngược với vết thương của những người chết kia, căn cứ vào kinh nghiệm phá án của hắn mà nói, người này là tự sát, nhưng kết quả cụ thể còn phải chờ pháp y phán đoán.

Pháp y có mặt, tiến hành phán đoán ban đầu, Trác Duyên chết vì bị giết, Đỗ Dần chết do tự sát, hơn nữa hai người chết cùng một hung khí.

Sau khi tiến hành lấy mẫu máu xét nghiệm, chứng minh phần lớn vết máu trên quần áo Đỗ Dần đều là của Trác Duyên. Còn có, trên dao găm có vết máu của hai người, trong khe móng tay của Trác Duyên còn lưu lại vết da của Đỗ Dần, kết hợp với vết thương mới bị cào trên cánh tay Đỗ Dần, có thể kết luận Trác Duyên trước khi chết đã từng giãy giụa.

Trải qua một phen điều tra, cũng biết thân phận của Đỗ Dần.

Hàn Xương nén đau lòng nhìn thấy báo cáo liên quan của Đỗ Dần, thật lâu sau cũng không nói gì.

“Hàn đội, có phải anh cũng cảm thấy người này thật ra rất đáng thương không?” Cảnh sát thở dài.

Quả thật, từ góc độ cảnh sát của bọn họ, Đỗ Dần chính là một kẻ giết người mất hết nhân tính, nhưng sau khi nhìn thấy phần báo cáo chi tiết này cùng với vết thương cũ mà pháp y phán đoán ra, cho dù thân là cảnh sát, hắn cũng không khỏi xúc động.

Người đáng hận ắt có chỗ đáng thương.

Hàn Xương khiếp sợ thật ra không chỉ là cái này, mà là tên của Đỗ Dần, cái tên còn sót lại trong trí nhớ này, Đỗ Dần.

Từng là học bá đứng đầu toàn trường, sau đó năm lớp 12 sắp kết thúc đột nhiên biến mất, không ai biết cậu ta đi đâu. Nhưng bây giờ, nhìn báo cáo trên tay, cảm xúc trong lòng Hàn Xương thật sự không thể diễn tả được.

Người bạn thân nhất của hắn đã chết, và kẻ giết người hàng loạt lại là học bá trung học.

Đây là một kết thúc đau đớn và không thể chịu đựng nổi.

Kẻ giết người hàng loạt cuối cùng đã sa lưới, nhưng hắn đã sa lưới bằng cách tự sát. Thật ra rất nhiều người không hiểu, vì sao kẻ giết người lại lựa chọn tự sát sau khi giết Trác Duyên? Hơn nữa, thông qua hồ sơ điều tra cho thấy, tên sát nhân này rõ ràng là vì trả thù mới giết người, như vậy tại sao cậu ta lại giết Trác Duyên?

Hàn Xương suy nghĩ thật lâu, rốt cục cũng hiểu ra: Đỗ Dần tự sát chỉ là bởi vì cậu ta biết mình giết nhầm người, cho nên, cậu ta lựa chọn đền mạng.

Vụ án này được phá sinh ra ảnh hưởng rất lớn ở thành phố C, báo chí truyền thông đều đang đưa tin. Hàn Xương vốn nên vui vẻ lại không có một chút vui sướng nào, hắn đang ngồi xổm trước bia mộ Trác Duyên, khóc đến không thể dừng lại.

Tập đoàn Kinh Cức.

Tống Nham cầm tờ báo đưa tới trước mặt Lục Kinh: “Vụ án làm hoảng loạn lòng người đoạn thời gian trước rốt cục cũng chấm dứt, chỉ là người chết cuối cùng có chút đáng tiếc.” Y chỉ lên báo: “Còn nhớ Trác Duyên không? Luật sư đã đối đầu với chúng ta, có chút tài năng, không may lại bị giết.”

Lục Kinh nghiêm túc lạnh lùng nghe vậy nhìn qua, cũng không biết là làm sao, trái tim đột nhiên đau đớn, sức lực toàn thân giống như đều biến mất.

Tống Nham nhận ra sự khác thường của anh: “Lão Lục, sắc mặt của cậu sao lại trắng như vậy?”

Lục Kinh hòa hoãn một hồi lâu, mới khoát tay: “Không có việc gì, cậu trở về làm việc đi.”

Tống Nham đành phải rời khỏi văn phòng.

Văn kiện trên bàn một chữ cũng xem không nổi, Lục Kinh đơn giản đứng dậy xoay người, xuyên thấu qua cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

Anh vừa rồi đột nhiên cảm thấy mình giống như mất đi cái gì đó, trong lòng trống rỗng.

Lý Thừa Ký vừa vặn đi công tác ở thành phố C, là người quen cũ với cục trưởng cục cảnh sát, lại đây tìm anh ta uống trà, nghe anh ta nói chuyện này, nhíu mày: “Anh nói kẻ giết người tên là gì?”

“Đỗ Dần.”

Hai chữ nặng nề nện vào bên tai, điếu thuốc ngậm trong miệng Lý Thừa Ký nhất thời rơi xuống đất.

“Có chuyện gì với cậu vậy? Như mất hồn mất vía ấy.”

Lý Thừa Ký phục hồi tinh thần lại, trên mặt còn có chút mờ mịt: “A? Ồ, không sao đâu, tôi mới nhớ ra chuyện gì đó.”

Hắn chỉ là cảm thấy ngực trái đau đến lợi hại mà thôi.

“Thuốc rơi rồi sao? Thêm một điếu nữa không?”

Lý Thừa Ký khoát tay: “Không cần.”

Đột nhiên không còn hứng thú với thuốc lá, đúng là chuyện quỷ quái mà.

Toàn văn hoàn.

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom