Ngôn Tình Người Dấu Yêu

Người Dấu Yêu
Chương 1220


<b>CHƯƠNG 1220: KHÔNG CÓ GÌ KHÁC THƯỜNG</b>

Anh dịu dàng nhìn cô, nhếch môi, thong thả đáp: "Chờ tới khi em thật sự muốn đi, thì đi cũng không muộn!"

Gương mặt căng thẳng của Nghiên Thời Thất thả lòng mấy phần, sau đó lục lọi vài cái trong túi áo ngủ của mình, xòe di động trong lòng bàn tay ra, "Có dại mới có khôn!"

"Ừ, hiểu chuyện quá!" Mắt Tần Bách Duật vương nét cười, anh đứng dậy xoa đầu cô, "Lát nữa anh đến công ty, em và cô ấy thì sao?"

À, trong phòng khách còn có Ninh Á!

Suýt nữa cô quên mất!

Nghiên Thời Thất cầm di động chọc chọc lên mặt, vừa suy nghĩ vừa nói: "Em cũng chưa nghĩ ra. Ở nhà thì chán lắm, nhưng ra đường, em lại sợ quá nổi bật, anh có đề nghị nào không?"

"Để cô ấy nhanh chóng quay về Parma!"

Tần Bách Duật khẽ nói.

Nghiên Thời Thất: "..."

Cô không thể quyết định đề nghị này được!

Nghiên Thời Thất cười giận vỗ anh một cái, nhân cơ hội này kiễng chân hôn lên mặt anh, "Chắc chắn đêm qua anh không ngủ ngon, hôm nay nếu công ty không bận thì về sớm nghỉ ngơi nhé."

"Được."

Có lẽ là sau khi nói ra mọi chuyện, sương mù bao phủ trong lòng cũng tan biến.

Khi Nghiên Thời Thất và Tần Bách Duật cùng đi ra phòng khách, Ninh Á đang cặm cụi cài khuy áo khoác.

Nghe thấy tiếng bước chân, cô nàng ngoảnh lại, cười khúc khích, "Hai người ăn xong rồi à?"

Trông thấy hành động của Ninh Á, Nghiên Thời Thất hơi khó hiểu, "Cô mặc áo khoác đi đâu thế?"

"Tôi có việc đột xuất phải về khách sạn một chuyến, hôm nay không chơi cùng cô được rồi!"

Ninh Á áy náy mở miệng, tiện thể cầm túi da đặt trên bàn lên.

Nghiên Thời Thất và anh Tư Tần nhìn nhau, lơ đãng nhíu mày tiến về phía trước, "Có chuyện gì? Cần giúp không?"

Lời Ninh Á nói không đáng tin!

Cô nàng là người Parma vừa tới, Lệ Thành trong nước có chuyện gì cần cô giải quyết?

Nghe vậy, Ninh Á xua tay, "Không cần giúp, mấy vệ sĩ của tôi có mâu thuẫn, tôi phải quay về điều chỉnh một chút. Dù sao trong thời gian này tôi cũng không rời khỏi đây, chờ khi nào rảnh, tôi lại tới tìm cô, nhé?"

Cô nàng dứt lời, Nghiên Thời Thất xoa khóe mắt. Ninh Á đã nói tới nước này, cô đành phải từ bỏ ý đồ níu kéo.

Trong lúc đó, anh tư Tần im lặng từ đầu tới cuối nhìn chằm chằm Ninh Á bằng đôi mắt ẩn giấu vẻ sắc bén.

Chưa tới một phút sau, Ninh Á đã vội vàng rời khỏi Vịnh Lâm Hồ.

Nghiên Thời Thất vẫn đứng nguyên tại chỗ, quan sát Ninh Á đi ra cửa hàng rào, cặp mắt hiện lên vẻ nghi ngờ, "Cô ấy... luôn thay đổi chóng mặt như vậy à?"

Tần Bách Duật nheo mắt, di động đột nhiên reo lên.

"Cậu Tư, trong chiếc xe đưa cô Ninh Á tới, ngoài vệ sĩ, thì không có gì khác thường."

Báo cáo của Mục Nghi khiến đáy mắt của Tần Bách Duật lóe lên vẻ nặng nề, "Theo dõi chặt chẽ!"

"Rõ."

Sau khi cúp máy, Nghiên Thời Thất hỏi: "Anh phái người theo dõi Ninh Á?"

"Ừ, em và cô ấy tiếp xúc không lâu mà vẫn nhìn ra cô ấy không ổn, vậy thì nhất định có vấn đề."

Trái tim Nghiên Thời Thất thắt lại, "Chẳng lẽ cô ấy..."

Nghe vậy, Tần Bách Duật thong dong lắc đầu, "Không phải là phản bội, nhưng anh cần làm rõ cô ấy đang chơi trò gì!"

Nghiên Thời Thất lo âu nhíu mày, thở dài nói: "Chỉ cần không phản bội thì thế nào cũng được. Dù sao cô ấy cũng đi rồi, vậy em tới công ty cùng anh nhé. Em ở nhà một mình buồn lắm."

Thật ra, cô muốn ở bên anh Tư nhiều hơn, tiện thể hiểu rõ về hướng hoạt động gần đây của Bất động sản Kỳ Hằng.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1221


<b>CHƯƠNG 1221: HAI NGÀY SAU LÀ TIỆC MỪNG TRĂM NĂM GIA TỘC!</b>

Buổi chiều, bầu không khí ngày xuân ngập tràn.

Trong phòng làm việc ở trụ sở chính Tần thị, nắng ấm rọi qua cửa sổ sát đất vào trong phòng.

Nghiên Thời Thất lười biếng tựa trên lưng ghế sô pha tắm ánh nắng mặt trời, cũng đã mơ màng buồn ngủ. Còn Tần Bách Duật thì đang bận rộn trước máy vi tính.

Nhưng khoảnh khắc bình yên như vậy lại bị Trác Hàn tới quấy rầy.

Anh ta gõ cửa đi vào, trong tay còn cầm một tấm thiệp mời, "Giám đốc, cái này là do thư ký của Bất động sản Kỳ Hằng đưa tới, muốn anh phải tự kí nhận."

Nghiên Thời Thất vừa nghe thấy Bất động sản Kỳ Hằng thì lập tức ngồi thẳng người dậy.

Cô nhìn chằm chằm tấm thiệp màu đỏ Trác Hàn đặt trên bàn kia, trong mắt tràn đầy vẻ dò xét.

Tần Bách Duật cầm lên, mở bìa gấp ra xem, nhưng lại không lên tiếng.

Trác Hàn thấy anh im lặng thì không khỏi bổ sung: "Thư ký của Bất động sản Kỳ Hằng còn chờ dưới lầu. Anh ta nói đợi nhận được câu trả lời của anh thì sẽ rời đi!"

"Là cái gì vậy anh?" Nghiên Thời Thất hỏi.

Tần Bách Duật không trả lời mà nhìn Trác Hàn căn dặn, "Cậu ra ngoài trước đi."

Trác Hàn đáp lại một tiếng rồi rời khỏi phòng làm việc, tiếp tục vùi đầu làm việc của mình.

Còn vị thư ký của Bất động sản Kỳ Hằng kia cứ từ từ mà chờ đi.

Lúc này, Nghiên Thời Thất đã đứng dậy đi tới trước bàn làm việc. Cô đã hết buồn ngủ nhìn chằm chằm tấm thiệp mời trong tay Tần Bách Duật.

Anh Tư thấy trong mắt cô lóe sáng bèn nói, "Hai ngày sau là tiệc mừng trăm năm nhà họ Tống."

Nghiên Thời Thất nhận lấy tấm thiệp lầm bầm: "Tiệc trăm năm... Nhà họ Tống có lịch sử lâu đời vậy sao?"

Cô mở bao thiệp ra nhìn lướt qua, từ chối cho ý kiến.

Bữa tiệc mừng của nhà họ Tống lần này không tổ chức ở nhà tổ, mà là chọn một khách sạn ở Tuyền Thành.

Nghiên Thời Thất lật qua lật lại tấm thiệp mời trong tay, rồi ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tần Bách Duật, "Anh định tham dự sao?"

Lần này, Tần Bách Duật không giấu giếm nữa mà thuật lại lời của Tống Kỳ Diệp trước đây.

Nghiên Thời Thất nghe xong, gương mặt trở nên căng thẳng, "Cái gì là định ra tay với nhà họ Tần? Tống Kỳ Ngự điên rồi sao?"

Tần Bách Duật hơi mím môi, dời mắt nhìn tấm thiệp mời, "Anh hai Kiều nghe thấy cũng có phản ứng giống như em vậy!"

Trong ánh mắt Nghiên Thời Thất tràn ngập sự chế nhạo, "Cũng không biết là ai cho anh ta tự tin nữa. Nhưng cậu Ba nhà họ Tống này cũng là một tên tiểu nhân. Dù sao họ cũng là anh em họ, làm sao biết được lời anh ta nói là thật hay giả!"

Cô nói rồi ném tấm thiệp mời trở lại trên bàn, sắc mặt vô cùng lạnh lùng.

"Nếu dựa vào tình hình trước mắt thì lời Tống Kỳ Diệp rất đáng tin."

Nghiên Thời Thất nghiêm túc hơn, "Cho nên, anh định tham dự sao?"

"Ừ..."

Tần Bách Duật gật đầu đáp lại, Nghiên Thời Thất sốt ruột nhắc nhở, "Nếu anh định tham dự thì phải chuẩn bị kĩ càng đầy đủ. Cho dù là thật hay giả thì đề phòng trước vẫn tốt hơn."

"Nhưng mà..." Cô nói tới đây lại không nói nữa, tựa lên bàn làm việc suy đi nghĩ lại một lúc lâu, trong đầu chợt có tiếng chuông cảnh báo, "Không đúng, là Tống Kỳ Diệp đang nói láo?"

Tần Bách Duật nghe cô nói vậy, trong mắt hiện lên vẻ nghiền ngẫm, "Em nói vậy là có ý gì?"

Nghiên Thời Thất không chú ý tới vẻ mặt của anh, chỉ lo tự lẩm bẩm một mình: "Cứ xem là Tống Kỳ Ngự có ân oán sâu nặng với chúng ta, thì chẳng lẽ anh ta sẽ ra tay ngay trong bữa tiệc nhà mình sao?"

"Anh ta không ngốc mà còn rất nham hiểm khôn khéo. Nếu nhà họ Tần xảy ra chuyện trong bữa tiệc nhà họ Tống tổ chức thì anh ta không thể nào phủi sạch liên quan được."

Đây chính là điểm làm cô cảm thấy không hợp lí nhất.

Không có một người nào sẽ tự đào hố cho mình cả.

Huống chi là người không lầm lì nhưng luôn âm thầm tính toán như Tống Kỳ Ngự chứ!

Anh Tư nghe vậy khẽ cong môi lên, gật đầu phụ họa, "Đúng vậy!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1222


<b>CHƯƠNG 1222: DẪN EM TỚI MỘT NƠI!</b>

Nghiên Thời Thất bắt được ánh sáng loé lên nơi đáy mắt anh Tư, bèn nghiêng đầu nheo mắt lại nói, "Anh cũng đã nghĩ đến chuyện này rồi sao?"

Vẻ mặt anh bí hiểm, thong dong gật đầu, "Nhưng Tống Kỳ Diệp lại không nghĩ tới."

Nghiên Thời Thất nghiêm túc hỏi, "Vậy mà anh còn bảo lời anh ta nói rất đáng tin?"

"Đúng là Tống Kỳ Ngự định ra tay với nhà họ Tần. Anh ta nham hiểm nhưng không ngu ngốc, đương nhiên sẽ không để lộ sơ hở trong bữa tiệc tối của nhà họ Tống rồi."

"Mà tin tức cậu ba Tống dò ra được có lẽ là có người cố ý muốn cho anh ta nghe mà thôi."

Sau khi nghe anh Tư giải thích, Nghiên Thời Thất lại suy nghĩ thêm một lúc mới thay đổi sắc mặt nói, "Có thể là đối phương cố ý sai người truyền tin tức cho cậu ba Tống. Nếu anh tin là thật thì nhất định sẽ có đề phòng trong hôm dự tiệc ngày hôm đó."

"Hoặc là anh sẽ ra tay trước thời hạn, nếu là vậy thì không chừng sẽ còn hỏng việc, có phải hay không?"

Nghiên Thời Thất sáng suốt phân tích những hậu quả này ra. Mà càng hiểu sâu hơn thì cô càng cảm thấy khiếp sợ trước tâm tư của Tống Kỳ Ngự.

Nếu như tất cả những chuyện này đều là do anh ta âm thầm bày mưu thì lòng dạ anh ta... thâm sâu lại ác độc vô cùng!

Mà Tống Kỳ Diệp bị Tống Kỳ Ngự lợi dụng lại còn tự cho là đúng nữa.

Giây lát sau, anh Tư thở dài nói, "Tống Kỳ Diệp quá nóng nảy, khó làm nên chuyện lớn lắm!"

Nghiên Thời Thất rất đồng tình, trong lúc suy nghĩ lại thở dài, "Bây giờ nghĩ lại, nhà họ Tần đúng là một chốn thiên đường hiếm có!"

Không có anh em đấu đá lẫn nhau, không có bất hòa về lợi ích, thật là tốt!

Tần Bách Duật nhìn cô rồi sau đó ấn điện thoại nội bộ trên bàn, "Trác Hàn, cậu vào đây!"

Không trong chốc lát, Trác Hàn đã trở lại.

"Cậu trả lời với thư ký của Bất động sản Kỳ Hằng rằng tôi sẽ đến tham dự bữa tiệc đúng hẹn."

"Rõ."

Đến gần năm giờ chiều, Nghiên Thời Thất đang cầm điện thoại lướt Weibo.

Gần đây tin tức liên quan tới cô lại có khuynh hướng leo thang lần nữa.

Nguyên nhân đến từ việc cô được đề cử nữ phụ xuất sắc nhất của Hoa Kim.

Phía dưới đề tài trên Weibo của cô đã có không ít fan hâm mộ chụp lại hình ảnh cô trong bộ phim "Vương triều cực lạc", lại có chuyên gia bình luận phim ảnh đưa ra phân tích và đánh giá đúng trọng tâm.

Tỷ lệ cô đạt được giải thưởng lần này do cư dân mạng dự đoán là khoảng năm mươi phần trăm.

Nghiên Thời Thất nhìn thấy tin tức này chỉ biết dở khóc dở cười.

Cô tự cảm thấy mình không có vốn liếng để tranh đua với các diễn viên xuất thân chính quy, có lẽ là do fan hâm mộ yêu thương thôi.

Lúc này điện thoại di động của anh Tư đặt ở trên bàn reo lên.

Anh bắt máy, sau khi nghe báo cáo bên trong mới nói: "Được, chuẩn bị xe đi."

Đợi tới khi cúp điện thoại, anh lại gõ máy vi tính mấy phút rồi mới tắt màn hình, nhìn Nghiên Thời Thất nói, "Em đang làm gì đó?"

"Em lướt Weibo thôi!" Nghiên Thời Thất ngẩng đầu dời mắt ra khỏi màn hình điện thoại, "Anh làm việc xong rồi hả?"

"Ừm, anh dẫn em tới một nơi!"

Tần Bách Duật đứng dậy với lấy áo choàng dài trên lưng ghế khoác lên khuỷu tay, hỏi một câu, "Em có đói bụng không?"

Nghiên Thời Thất lắc đầu, đứng dậy mặc áo khoác vào, trong mắt lóe lên vẻ ranh mãnh, "Nếu như em hỏi anh chúng ta đi đâu thì anh sẽ nói đến nơi rồi sẽ biết, có đúng không?"

Tần Bách Duật cười khẽ bước tới trước mặt cô, chỉnh lại mái tóc dài bị áo khoác đắp lên, rồi nhẹ giọng trêu chọc, "Ừ, đến nơi sẽ biết."

Nghiên Thời Thất phồng má nhún vai, "Được thôi, vậy thì cùng đi xem thử!"

***

Nửa giờ sau, tại cửa hàng trang sức Tần Phúc trong khu thương mại CBD Lệ Thành.

Nghiên Thời Thất đeo khẩu trang xuất hiện trước khu thương mại. Suốt dọc đường đi cô cũng cố gắng cúi thấp đầu xuống, dùng sợi tóc che lại cái trán của mình để tránh bị nhận ra.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1223


<b>CHƯƠNG 1223: CỬA TIỆM TRANG SỨC TẦN PHÚC</b>

Vẫn chưa tới sáu giờ nhưng cửa cuốn của tiệm trang sức Tần Phúc đã hạ xuống một nửa.

Trước cửa còn bày một tấm bảng ghi là tạm ngừng buôn bán.

Lúc Nghiên Thời Thất và Tần Bách Duật đi đến gần, quản lý của cửa tiệm đã đứng trước cửa từ sớm vội vàng tiến lên tiếp đón, "Chào bà chủ."

Tần Bách Duật không đáp lại, Nghiên Thời Thất cũng rất hoài nghi.

Bởi vì vị quản lý này gọi cô là bà chủ.

Nghiên Thời Thất vô thức chớp mắt nhìn anh Tư, rồi liếc về phía tên của cửa tiệm trang sức Tần Phúc thì mới chợt hiểu ra.

"Xin chào."

Cô lên tiếng đáp lại, cũng đã hiểu ra cửa tiệm trang sức Tần Phúc này chính là tài sản trước đây anh Cả đã chuyển nhượng cho cô.

Còn mình chính là bà chủ mà quản lý đó vừa gọi!

Loại cảm giác được thay đổi thân phận này làm Nghiên Thời Thất cảm thấy vô cùng mới lạ, khóe miệng bên dưới lớp khẩu trang cũng hơi cong lên.

Còn làm sao mà đối phương có thể nhận ra cô thì có lẽ là vì cô đang nắm tay anh Tư chăng.

Ai mà không biết vợ của cậu Tư nhà họ Tần chính là Nghiên Thời Thất chứ!

Quản lý cửa hàng nhiệt tình mời hai người đi vào bên trong. Sau khi bóng dáng của họ biến mất sau cánh cửa cuốn thì ở lối vào trung tâm thương mại CBD có một bóng dáng màu nâu đậm bước chậm rãi tới...

Bên trong tiệm trang sức, Nghiên Thời Thất đang nhìn ngắm xung quanh.

Từ sau khi anh Cả chuyển nhượng cửa hàng của nhà họ Tần này lại cho cô, cô còn chưa tới đây lần nào.

Danh tiếng của cửa tiệm trang sức Tần Phúc cũng khá tốt, mặc dù còn kém hơn các thương hiệu quốc tế khác nhưng nó vẫn rất được người bình dân yêu thích.

"Két két..."

Sau một tiếng vang chói tai, Nghiên Thời Thất dời mắt đã nhìn thấy nhân viên cửa tiệm kéo hết cửa cuốn xung quanh xuống.

Cô thấy cảnh tượng này thì vội nhéo lòng bàn tay anh Tư, dùng ánh mắt hỏi lí do vì sao anh đưa mình tới nơi này.

Lúc này, quản lý cửa tiệm nói, "Giám đốc Tần, Giám đốc Nghiên xin ngồi chờ trong khu khách quý một lúc, tôi sẽ trở lại ngay!"

Tần Bách Duật gật đầu, quản lý lập tức đi ra khu làm việc phía sau cửa tiệm.

"Hôm nay là lần đầu em tới đây sao?" Anh Tư kéo lấy tay Nghiên Thời Thất bước chậm rãi đi loanh quanh trong cửa hàng.

Nghiên Thời Thất nhìn đồ trang sức vàng bạc trưng bày trong tủ kính gật đầu liên tục, "Trước đây em có biết Tần Phúc, nhưng chưa tới bao giờ."

"Em nhìn thử đi, nếu có thích thì chọn vài món!" Tần Bách Duật đề nghị.

Nghiên Thời Thất cười trộm, "Hôm nay anh dẫn em tới đây là để cho em chọn quà sao?"

"Có thể xem là như vậy!"

Ánh đèn trong tiệm trang sức rất sáng, từng chùm ánh sáng rọi lên trên đủ loại trang sức để lộ ra vầng sáng nhiều màu.

Nghiên Thời Thất đứng trước quầy nhìn một lúc nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, "Bình thường em rất ít khi đeo trang sức, ngay cả nhẫn cưới của chúng ta mà em cũng phải tập làm quen rất lâu mới quen đeo đấy."

Tần Bách Duật đứng im bên cạnh cô, hơi liếc nhìn đôi gò má trắng nõn đó, "Xem ra là không có thứ yêu thích rồi."

Anh vừa nói xong đã nhìn thấy bóng dáng quản lý cửa tiệm đi trở về, bèn dịu dàng kéo lấy tay cô, "Vậy thì tới xem thử có thích món này hay không nhé!"

Nghiên Thời Thất đi theo anh về khu vực tiếp khách quý.

Trước bộ ghế sô pha hình vuông, vị quản lý cửa tiệm đã đứng bên cạnh, ở trên bàn có bày một cái khay màu đen đế đỏ kèm theo một cái hộp lớn cỡ hai bàn tay và một cái kính.

Trông nó như là một sợi dây chuyền.

Quản lý đeo bao tay màu trắng vào, mới vừa định mở ra thì Tần Bách Duật đã xua tay cản lại, "Anh đi làm việc đi."

"À, được, Giám đốc Tần, có việc gì anh cứ gọi tôi."

Vị quản lý này rất biết xem ánh mắt, lúc xoay người đi ra ngoài phòng làm việc còn gọi các nhân viên đang tỏ ra vô cùng hâm mộ khác đi theo.

Chỉ trong chốc lát, trong cửa tiệm trang sức vô cùng to lớn cũng chỉ còn lại hai người họ ngồi trong khu tiếp khách quý.

Tần Bách Duật hất cằm về phía cái khay, dịu dàng nói, "Em mở ra nhìn thử xem!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1224


<b>CHƯƠNG 1224: NGỘ THẤT!</b>

Nghiên Thời Thất không hề rề rà, lập tức kéo cái khay tới gần, nâng hộp lên từ từ mở ra nhìn nó dưới ánh đèn sáng ngời.

Trong hộp là một sợi dây chuyền bạch kim được chế tác thật đơn giản nhưng vô cùng tinh xảo.

Mà chỗ điểm nhấn chính là mặt dây chuyền.

Nghiên Thời Thất nhẹ tay đặt mặt dây chuyền trên đầu ngón tay mình nhìn ngắm, nhìn thấy nó giống như một đám mây ráng chiều.

Nhưng xuyên thấu qua ánh đèn sáng ngời sẽ phát hiện nơi chỗ cong lấy đám mây màu sắc rực rỡ hợp thành hai chữ cái, lần lượt là Q và Y.

Hai chữ cái nối liền đuôi đầu, được thiết kế trừu tượng, hợp lại thành một mặt dây chuyền đặc biệt.

Nghiên Thời Thất nhìn mặt dây chuyền say mê, ngón tay cẩn thận ve vuốt sợi dây chuyền.

Mặt dây chuyền cũng chỉ lớn chừng móng tay của ngón cái nhưng lại để lộ tràn ngập tâm ý.

Cô ngước đôi mắt sóng sánh như chứa sao trời lên, "Q là anh, còn Y là em à?"

Là họ của hai người sao?

Tần Bách Duật nghe cô nói vậy im lặng trong chốc lát rồi mới chậm rãi lắc đầu.

Anh lấy sợi dây chuyền ra, rồi thấp giọng giải thích, "Q tượng trưng cho Thất của em, còn Y là Duật của anh."

"Thiết kế ban đầu vốn định lấy họ nhưng họ Nghiên này bây giờ cũng không thích hợp lắm, cho nên bây giờ Y là anh!"

"Còn có một loại giải thích nữa, Y và Q cũng là ngộ Thất*."

<i>*Phiên âm của Tần là Qin, Nghiên là Yan, Duật là Yu, Thất là Qi.</i>
<i>"</i><i>Ngộ Thất" là gặp Thất, "yu Qi".</i>

Nghiên Thời Thất lắng nghe lời giải thích của anh Tư. Mà cô lúc này, vẫn còn chưa biết tên của vùng núi Bình Túc cũng đã được quyết định ngay từ giây phút này.

Ngộ Thất, vùng đất Ngộ Thất!

Cho dù họ của cô là gì thì cô đều là Tiểu Thất của anh!

Tần Bách Duật tháo dây chuyền ra rồi đứng dậy đi vòng ra phía sau ghế sô pha, động tác dịu dàng lại thành kính đeo nó lên cổ cho cô.

Anh nhìn cái gương trên bàn, khẽ đặt hai tay lên vai cô, "Em thích không?"

Nghiên Thời Thất gật đầu, sợi dây chuyền khẽ rủ trên cổ cô.

Thiết kế rất xinh đẹp, vừa đơn giản lại tự nhiên không hề thấy rườm rà. Sợi dây mảnh dán lên da thịt cô, mà mặt dây chuyền cũng điểm xuyết cho vùng xương quai xanh của cô.

Cô nói, "Em thích lắm, cảm ơn anh Tư!"

Tần Bách Duật đứng sau lưng cô chậm rãi cúi người xuống hôn lên gò má cô. Anh đón lấy tầm mắt cô qua gương, dặn dò, "Nếu thích thì phải luôn đeo đấy. Hửm?"

"Được!"

Nghiên Thời Thất v**t v* sợi dây chuyền, cảm xúc lạnh như băng của nó dần mang theo nhiệt độ cơ thể cô.

Cô khẽ xoay người nhìn ra sau lưng, trong mắt trào dâng cảm động, "Sợi dây chuyền này là do anh thiết kế sao?"

Tần Bách Duật gật đầu, dùng đầu ngón tay lướt qua gò má cô, "Quà tặng em không thể mượn tay người khác được."

Cô vươn cánh tay đáp lên hai vai anh, "Vậy em có thể tặng anh một món quà đáp lại không?"

"Định tặng anh cái gì?"

Nghiên Thời Thất làm ra vẻ suy nghĩ sâu xa, sau đó mới tiến lên trước h*n l*n ch*p m** anh, "Em còn chưa nghĩ ra, tạm thời nợ đi đã!"

Tần Bách Duật nhìn cô với vẻ cưng chiều, ánh mắt lướt qua sợi dây chuyền rồi mỉm cười dịu dàng.

Sợi dây chuyền này đúng là quà tặng nhưng nó cũng cất giấu tâm tư của anh nữa.

Bên trong mặt dây chuyền có hình đám mây được khảm một con chip GPS cảm ứng bỏ túi.

Chuyện tối hôm qua không thể xảy ra lần thứ hai, cho nên anh quyết định lấy sợi dây chuyên đã thiết kế từ lâu trong két sắt ngân hàng Lệ Thành ra.

Đúng là tối hôm qua anh không ngủ, bởi vì phải tới ngân hàng tư nhân, lại nhờ thợ khảm thêm con chip vào ngay trong đêm.

Mà trong két sắt ở ngân hàng tư nhân Lệ Thành vẫn còn đặt quà cưới trước đây nhà họ Tần cho Tiểu Thất, cô không tới, cho nên anh cũng không nói.

Có lẽ phải nhắc tới quà cưới vào một thời điểm thích hợp nhất thì mới có thể thu hút được sự chú ý của cô.

***

Khoảng chừng hai mươi phút sau, cánh cửa cuốn của cửa tiệm trang sức Tần Phúc lại được mở ra lần nữa.

Nghiên Thời Thất đeo khẩu trang khoác tay anh Tư đi tới sảnh lớn, ngước mắt lên đã nhìn thấy một bóng người đang chậm rãi bước từ trong cửa hàng mỹ phẩm đối diện tới.

Ba người trùng hợp gặp nhau trong hành lang của trung tâm thương mại.

Đối phương cắm một tay vào túi, áo choàng dài khoác trên vai, một tay khác thì cầm điện thoại di động, vừa nhìn thấy vợ chồng hai người đã cười rất sâu xa.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1225


<b>CHƯƠNG 1225: CẢM ƠN LỜI CHÚC CỦA ANH!</b>

Nhịp bước chân của Nghiên Thời Thất hơi khựng lại, trong mắt cô tràn ngập phòng bị.

Cô không ngờ sẽ gặp Tống Kỳ Ngự ở nơi này!

Mà anh ta mới vừa từ trong tiệm mỹ phẩm đối diện ra, dường như là đang dạo phố.

Ba người đứng đối diện nhau, muốn giả vờ như không nhìn thấy cũng không được.

"Giám đốc Tần, đúng là trùng hợp!"

Tống Kỳ Ngự là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Anh ta sửa lại cổ áo khoác, lững thững đi tới.

Anh Tư nhìn thẳng về phía trước, trong mắt để lộ vẻ hời hợt, "Anh Tống đi dạo phố một mình sao?"

Tống Kỳ Ngự vừa nghe thấy vậy lập tức cong khóe môi lên, sau đó dời mắt nhìn cửa hàng mỹ phẩm, "Vâng, một người cô đơn như tôi cũng chỉ có thể đi dạo đây đó chút thôi, làm sao mà được hạnh phúc như Giám đốc Tần ra vào đều có đôi có cặp chứ!"

Anh ta nói rồi hơi liếc mắt về phía Nghiên Thời Thất, nhưng cũng chỉ nhìn lướt qua rồi lại nhìn anh Tư, "Tôi nghe thư ký nói anh sẽ đến tham dự tiệc mừng trăm năm nhà họ Tống?"

Tần Bách Duật gật đầu, "Anh đã cho người tự tay đưa thiệp mời tới dưới lầu của tôi, có thành ý như vậy thì đương nhiên tôi cũng phải nể mặt anh Tống chứ."

Tống Kỳ Ngự cười khẽ nhưng trên mặt đã lộ ra vẻ khó chịu, "Vậy à? Thế tại sao lần trước tôi tự mình đến dưới lầu thăm hỏi mà Giám đốc Tần lại không nể mặt?"

"Chuyện công và chuyện tư phải rõ ràng. Anh Tống cũng là chủ một công ty, chẳng lẽ không hiểu được lí lẽ này sao!"

Anh Tư đáp lại, trước sau đều vô cùng thản nhiên và hời hợt.

Tống Kỳ Ngự vừa nghe thấy vậy thì sắc mặt cũng bình thường trở lại, gật đầu, "Giám đốc Tần nói cũng đúng, nhưng thủ đoạn của anh đúng là làm tôi phải tâm phục khẩu phục đấy."

"Trong vòng một tuần lễ này, cổ phiếu của Bất động sản Kỳ Hằng suýt chút đã sập đổ rồi. Mà kết quả này không thể không kể đến công của Giám đốc Tần!"

Câu nói kháy này khiến cho Nghiên Thời Thất cũng phải nhướng mày lên.

Thương trường như chiến trường, năng lực không bằng người khác thì biết trách ai đây!

Anh Tư nghe đến đây cũng chỉ khẽ gật đầu rồi thản nhiên nói, "Anh Tống đã quá khen rồi!"

Mặt Tống Kỳ Ngự lộ vẻ tức giận, mím chặt môi lại.

Không thể nào Tần Bách Duật không nghe thấy lời châm chọc của anh ta được.

Nhưng Tần Bách Duật càng bình thản như vậy thì trong lòng Tống Kỳ Ngự lại càng dậy sóng.

Tuy nhiên, bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm trở mặt với nhau!

Tống Kỳ Ngự cố gắng kìm nén, sau khi thở hổn hển mấy hơi thu lại vẻ tức giận thì lùi về sau một bước, thả lỏng bả vai nói, "Có tự tin là chuyện tốt, mong Giám đốc Tần có thể vẫn luôn được thuận lợi!"

Anh Tư ung dung cười, lúc xoay người chạm phải ánh mắt của Tống Kỳ Ngự bèn nói, "Cảm ơn lời chúc của anh!"

Tống Kỳ Ngự cười nhạt, "Vậy thì... Gặp ở bữa tiệc nhà họ Tống nhé!"

Anh ta nói rồi đứng im tại chỗ nhìn theo bóng dáng hai người nắm tay nhau rời đi.

Ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Nghiên Thời Thất, màu mực nơi đáy mắt không thể hòa tan được.

Cô ấy không hề nói câu nào, mà trong mắt ánh đều là cảnh giác với mình.

Tống Kỳ Ngự nhận ra điều này cảm thấy trong lòng trĩu nặng.

Tiếng nhạc vui vẻ vẫn vang vọng trong trung tâm thương mại, nhưng không thể xóa đi nỗi buồn nặng nề của anh ta.

"Cậu chủ, vừa rồi thư ký Giám đốc văn hóa Kình Vũ gọi điện thoại tới, nói là đã chuẩn bị tài liệu xong xuôi cả rồi, hỏi khi nào anh có rảnh thì cô ấy có thể đưa tới."

Không biết vệ sĩ xuất hiện sau lưng Tống Kỳ Ngự từ lúc nào, đang hạ thấp giọng báo cáo một câu bên tai anh ta.

Tống Kỳ Ngự nghe thấy vậy thì trong mắt chợt lóe sáng, quay đầu lại, "Bảo cô ta đợi tin tức!"

Vệ sĩ cung kính cúi đầu, "Vâng."

Tống Kỳ Ngự xoay người đi tới thang máy trung tâm thương mại, về tới xe đã gọi một cuộc điện thoại.

***

Tới gần sáu rưỡi, Nghiên Thời Thất và anh Tư cùng đi vào một nhà hàng Ý.

Trong phòng riêng khá riêng tư, cô vừa ngồi xuống đã tháo khẩu trang ra cười tủm tỉm, "Để cảm ơn món quà Giám đốc Tần tặng, tối nay em sẽ mời anh ăn cơm!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1226


<b>CHƯƠNG 1226: KHÔNG NGỜ LỆ THÀNH NHỎ NHƯ VẬY</b>

Tần Bách Duật đẩy thực đơn trên bàn vuông về phía cô, cười khẽ hỏi, "Coi như là quà đáp lễ hả?"

Nghiên Thời Thất nghiêm túc cân nhắc rồi lắc lắc ngón trỏ, "Không đâu, cùng lắm chỉ là lãi mà thôi."

Dứt lời, hai người nhìn nhau cười. Trong bầu không khí ấm áp ngọt ngào, bọn họ nhanh chóng gọi món ăn.

Nhân viên phục vụ đi ra khỏi phòng VIP mà lâng lâng cả người.

Cha mẹ ơi, chồng Nghiên Thời Thất đẹp trai quá đi!

Nhan sắc tuyệt trần không tả nổi!

Có điều... cô nàng thấy hình như dạo này Nghiên Thời Thất hơi lên cân hay sao ấy nhỉ?

Cô ấy mặc chân váy nhung ngồi đó, cái bụng nhô lên thấy rõ.

Khoảng hai mươi phút sau, tất cả món ăn được bày lên bàn.

Nghiên Thời Thất mới vừa cầm dao nĩa định cắt thịt bò bít tết thì có tiếng gõ cửa.

Cô tưởng là nhân viên phục vụ nên nói mời vào.

Cửa mở ra, một bóng người chạy vội vào, vừa chạy vừa nói: "Tổng Giám đốc Tống, rất xin lỗi, đường hơi tắc!"

Nghiên Thời Thất hơi ngạc nhiên, "Táp Táp?"

Người ôm hồ sơ từ cửa đi vào chính là Doãn An Táp.

Cô nàng trông có vẻ rất vội vàng, chóp mũi rịn đầy mồ hôi. Lúc thấy Nghiên Thời Thất và Tần Bách Duật ngồi bên trong, cô nàng ngẩn người ra.

Đứng cả buổi ở cửa, đến khi thấy Nghiên Thời Thất đứng dậy, Doãn An Táp mới ngạc nhiên hỏi ngược lại: "Thập Thất, sao các cậu lại ở đây?"

Dứt lời, cô vội vàng lấy điện thoại từ trong túi ra, muốn xác nhận lại số phòng VIP.

Cùng lúc đó, cửa phòng VIP đối diện mở ra, một giọng nói trầm thấp không vui vang lên: "Cô Doãn, tôi ở bên này."

Doãn An Táp thấp thỏm xoay người lại.

Cũng vì động tác này của cô mà Nghiên Thời Thất thấy rõ Tống Kỳ Ngự ngồi ngay ngắn trước bàn ăn trong phòng VIP đối diện.

Sao lại cứ bám dai như đỉa vậy chứ?

Tầm mắt của Nghiên Thời Thất và Tống Kỳ Ngự chạm vào nhau trong một giây. Ngay sau đó, cô đánh mắt đi, nhưng trong lòng lại chẳng thể bình tĩnh nổi.

Táp Táp và Tống Kỳ Ngự có qua lại với nhau à?

Lúc này, Doãn An Táp ngước mắt nhìn lướt qua tên hai phòng VIP, rồi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.

Phòng của Thập Thất là phòng Venice.

Phòng của Tống Kỳ Ngự là phòng Milan.

Vậy mà điện thoại của cô lại nhận được địa chỉ là phòng bao Venice của nhà hàng Ý Vellotu.

Doãn An Táp xấu hổ đứng tại chỗ, bất giác siết chặt hồ sơ trong ngực.

Cô nàng sợ mình để lộ manh mối, bèn cụp mắt xuống, cất điện thoại vào túi da. "Thập Thất, xin lỗi, ha ha, tớ đi nhầm phòng rồi."

Doãn An Táp chủ động nói, nụ cười xấu hổ còn có chút áy náy.

Cô nàng mím môi, rồi giải thích thêm một câu: "Tớ đến đưa tài liệu cho Tổng Giám đốc Tống. Anh ấy là khách hàng quan trọng của công ty bọn tớ."

Doãn An Táp không biết giữa Tống Kỳ Ngự và Thập Thất rốt cuộc có khúc mắc gì, nhưng cô vẫn còn nhớ bọn họ từng có tai tiếng trong trường quay.

Cho dù chuyện tên phòng VIP là thế nào thì bây giờ cô cũng không tiện nói nhiều.

Vì giờ phút này, cô đại diện cho Văn hóa Kình Vũ, gánh vác lợi ích của công ty. Cô không muốn... Kiều Kình khó xử.

Nghe Doãn An Táp giải thích, Nghiên Thời Thất thu lại ánh mắt dò xét, cười nói: "Vậy cậu đi làm việc đi. Đợi hôm nào rảnh, chúng ta lại tụ tập."

Doãn An Táp vội vã gật đầu. Lúc đi ra khỏi phòng VIP, cô nàng quay đầu lại nhìn Nghiên Thời Thất, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Cửa phòng VIP đóng lại, nhưng Nghiên Thời Thất thì chẳng muốn ăn nữa.

Cô nhìn về phía đối diện, cầm nĩa chọc chọc đĩa thức ăn, thở dài lắc đầu cảm thán: "Không ngờ Lệ Thành nhỏ như vậy..."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1227


<b>CHƯƠNG 1227: THẬP THẤT, TỚ SỢ CẬU HIỂU LẦM</b>

Một bữa cơm tối, Nghiên Thời Thất ăn mà chẳng được yên lòng.

Tần Bách Duật ngồi đối diện thấy vậy thì gắp thêm một miếng khoai tây chiên bỏ vào đĩa cô, "Ăn thêm đi."

Nghiên Thời Thất miễn cưỡng cười cười, ăn thêm vài miếng nữa, rồi đặt dao nĩa xuống.

Cô chống khuỷu tay xuống mép bàn, hơi đổ người về phía trước, "Văn hóa Kình Vũ và Tống Kỳ Ngự có mối quan hệ hợp tác hả anh?"

Tần Bách Duật nhìn cô, không hề giấu giếm: "Ừ, mọi kế hoạch mở rộng thị trường của Bất động sản Kỳ Hằng đều do Kình Vũ phát triển."

Nghiên Thời Thất hơi giật mình, rồi lẩm bẩm một câu: "Thảo nào..."

Sau khi ăn xong, Nghiên Thời Thất gọi tính tiền.

Lúc cô và anh Tư đi ra khỏi phòng Venice, cô vô thức liếc nhìn phòng Milan ở đối diện.

Cửa phòng VIP vẫn khép kín, chắc là... còn đang nói chuyện.

Nghiên Thời Thất chỉnh lại khẩu trang, che kín khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, cụp mắt đi ra khỏi nhà hàng.

Gần tám giờ, ngoài trời tối đen, chỉ có ánh sáng lấp lánh của dây đèn led trước cửa nhà hàng Ý.

Nhân viên phục vụ đứng sau nhiệt tình đưa tiễn. Lúc bước ra khỏi cửa, họ bắt gặp một bóng người đang tha thẩn trong bóng đêm lạnh lẽo.

Nghe có tiếng bước chân, người kia vội vàng xoay người lại, thấy Nghiên Thời Thất thì như thở phào một hơi.

"Thập Thất!"

Doãn An Táp vẫn chưa về, mà đứng đợi cô trong đêm lạnh bên ngoài cửa nhà hàng một lúc lâu.

Có một số chuyện cô không muốn Thập Thất hiểu lầm, vẫn nên nói trực tiếp thì tốt hơn.

Nghiên Thời Thất thấy cô nàng thì không tránh khỏi ngạc nhiên. Cô nhìn anh Tư thì nghe anh nói, "Anh chờ em trong xe. Trời lạnh, đừng trò chuyện lâu quá."

Cô gật đầu đồng ý, dõi mắt nhìn theo bóng anh bước đi về phía bãi đỗ xe rồi mới quay lại nhìn Doãn An Táp, "Đứng bên ngoài làm gì vậy? Có lạnh không?"

Doãn An Táp bước nhanh tới trước mặt cô, nhìn một vòng xung quanh rồi thở dài nói: "Không lạnh, tớ chỉ sợ cậu hiểu lầm, nên muốn giải thích với cậu."

"Sợ tớ hiểu lầm cái gì?" Nghiên Thời Thất mỉm cười, ánh mắt long lanh, mặt mày bình thản.

Doãn An Táp lại nhìn xung quanh với dáng vẻ đề phòng, sau đó ôm khuỷu tay cô đi vào một góc nhà hàng, "Thập Thất, tớ, tớ không cố ý đi nhầm phòng đâu, cậu nhìn cái này đi."

Cô ta đưa điện thoại đang mở giao diện tin nhắn tới trước mắt Nghiên Thời Thất, hạ giọng giải thích, "Đây là tin nhắn mà vệ sĩ của Tổng Giám đốc Tống gửi cho tớ. Anh ta bảo tớ đến phòng VIP Venice, nên tớ mới..."

Nghiên Thời Thất đọc kĩ nội dung tin nhắn rồi nhướng mày, trên mặt lướt qua vẻ lạnh giá.

Xem ra, hôm nay bọn họ giáp mặt Tống Kỳ Ngự nhiều lần như vậy, không phải là tình cờ rồi.

Doãn An Táp thấy cô không nói không rằng, trong lòng không chắc cho lắm, "Thập Thất, bây giờ tớ đang là nhân viên của Văn hóa Kình Vũ. Có rất nhiều chuyện, tớ không thể nào làm theo ý mình được. Hôm nay tớ chỉ đại diện Kình Vũ đến đưa bản kế hoạch cho Tổng Giám đốc Tống thôi, không còn cái gì khác nữa cả."

Chưa kể mối quan hệ giữa cô và Kiều Kình, cô vẫn là bạn thân của Thập Thất, cô không thể làm việc gì phản bội Thập Thất được.

Trước đây, nếu không nhờ Thập Thất, có khi cô vẫn còn lang thang nơi đầu đường xó chợ ở Milan.

Vậy nên, cô sẽ không làm chuyện ăn cháo đá bát!

Nghiên Thời Thất nghe Doãn An Táp gần như nôn nóng giải thích thì không nhịn được mà bật cười, "Tớ không suy nghĩ nhiều thế đâu. Cậu đừng lo."

Doãn An Táp há miệng th* d*c, có chút ngượng ngùng, "Tớ sợ cậu hiểu lầm..."

"Tớ không hiểu lầm gì hết. Đúng như cậu nói, cậu là nhân viên của Kình Vũ, ông chủ sai cậu đi làm việc, cậu có thể không đi sao? Còn chuyện hôm nay cậu đi nhầm phòng, có lẽ là do vệ sĩ gửi tin nhắn nhầm thôi. Không sao đâu, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1228


<b>CHƯƠNG 1228: KIỀU KÌNH TỚI ĐÓN</b>

Đương nhiên Nghiên Thời Thất không muốn giải thích rõ ràng.

Không phải cô không tin tưởng Doãn An Táp, có điều bây giờ đã không giống như trước đây nữa rồi.

Phụ nữ một khi đã đắm chìm trong tình yêu, rất ít người có thể giữ được lí trí sáng suốt.

Trong bữa cơm ở nhà hàng Nghi Nam, cô đã nhìn thấy rất rõ.

Táp Táp đã chìm sâu vào lưới tình mà Kiều Kình giăng ra, không thể thoát ra được.

Lại thêm mối quan hệ hợp tác hiện giờ của Văn hóa Kình Vũ và Bất động sản Kỳ Hằng.

Có một vài chuyện... cô không tiện nói nữa.

Lúc này, Doãn An Táp nghe Nghiên Thời Thất trấn an như vậy thì thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, "Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi! Tớ không muốn vì người không quan trọng mà tớ với cậu nảy sinh hiềm khích gì đó, bằng không tớ sẽ khóc đến chết mất."

Nghiên Thời Thất lặng lẽ đứng đối diện ngắm nhìn nét mặt nồng nhiệt của cô nàng. Dường như cô vẫn là cô gái mạnh mẽ trọng tình nghĩa khi xưa, thế nhưng ánh mắt đã không còn thuần khiết nữa rồi.

Nghiên Thời Thất không suy nghĩ thêm, cúi đầu nhìn đôi chân cô nàng bước đi khập khiễng, "Cậu chờ bên ngoài lâu lắm rồi sao? Nhìn cậu lạnh chưa kìa."

Doãn An Táp xua tay, "Không sao, vừa rồi vệ sĩ của Tổng Giám đốc Tống đưa tớ ra đây, tớ chẳng có mặt mũi đi phòng ăn của cậu, nên đi một vòng bên ngoài rồi quay lại đợi cậu."

Nghiên Thời Thất vỗ vào cánh tay cô nàng, "Làm cậu khó xử rồi."

"Nếu không có chuyện gì, thì tớ đi trước đây. Bên công ty còn đang chờ tớ về báo cáo. Tớ không tám với cậu được nữa."

Nghiên Thời Thất gật đầu, ngỏ lời mời, "Để bọn tớ đưa cậu đi, cũng không xa lắm."

Doãn An Táp vội vàng lắc đầu, "Không cần, không cần đâu, tớ tự gọi xe về là được rồi. Cậu đi mau đi, đừng để anh tư Tần đợi lâu."

"Dù sao cũng tiện đường, cậu khách sáo với tớ làm gì."

Nghiên Thời Thất cười thầm, cảm thấy Táp Táp có chút quá khách sáo.

Cô không nói gì nữa, muốn kéo cô nàng đi về phía bãi đỗ xe. Nhưng khi cô vươn tay ra thì lại chụp hụt.

Doãn An Táp lùi ra sau mấy bước, trêu ghẹo để từ chối, "Thật sự không cần đâu. Anh Tư nhà cậu cũng ở trên xe, tớ không dám ngồi chung với anh ấy. Cậu mau về đi. Bây giờ còn chưa tối, nói không chừng tớ còn được công ty trả tiền đi lại. Tớ đi trước đây ha ha. Bye Thập Thất!"

Nghiên Thời Thất nhếch môi, chẳng thốt thêm được tiếng nào nữa.

Thấy Doãn An Táp đi nhanh ra ngã tư phía trước, Nghiên Thời Thất thoáng im lặng, rồi lắc đầu đi ra bãi đỗ xe.

Cô lên xe, Tần Bách Duật ngồi ghế sau đang nghe điện thoại.

Nghiên Thời Thất không quấy rầy anh, ra lệnh cho Mục Nghi lái đi, sau đó ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe chạy trên đường, đèn neon rất sáng.

Ánh mắt thẫn thờ của Nghiên Thời Thất vô tình bắt gặp Doãn An Táp một mình chậm rãi bước trên lối đi bộ.

Cô vừa định bảo Mục Nghi dừng xe lại thì thấy một chiếc xe thể thao Bugatti màu đen lướt ngang qua xe bọn họ, dừng gần chỗ Doãn An Táp, câu nói đông cứng trên môi!

Thảo nào Táp Táp không cho cô đưa về.

Hóa ra là... Kiều Kình tự đến đón.

Cô từng nhìn thấy chiếc Bugatti màu đen kia đỗ bên dưới tòa nhà Văn hóa Kình Vũ.

Lúc này, Tần Bách Duật ngồi bên cạnh đã cúp điện thoại, nghiêng đầu thấy mặt Nghiên Thời Thất ngẩn ra bèn vươn ngón tay nâng nhẹ cằm cô lên hỏi: "Em đang nhìn gì vậy?"

Cô quay đầu theo động tác của anh Tư, ngước mắt lên, gượng cười đáp: "Không có gì..."

"Cậu Tư, xe của Tống Kỳ Ngự theo sau chúng ta!"

Nghiên Thời Thất còn chưa nói hết câu, Mục Nghi đã nhìn qua kính chiếu hậu, thông báo với vẻ đề phòng.

Nghiên Thời Thất nghe thấy vậy thì nét mặt căng thẳng. Cô còn chưa kịp ngoái đầu lại nhìn, thì chiếc Infiniti màu trắng đã chạy vượt lên trên.

Người lái xe là Tống Kỳ Ngự.

Anh ta hạ cửa sổ xe, chạy song song với chiếc Lincoln của bọn họ.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1229


<b>CHƯƠNG 1229: CÓ PHẢI XE CÒN CHƯA SỬA XONG KHÔNG?</b>

Cửa sổ xe Lincoln được phủ một lớp sơn, có tác dụng che tầm nhìn rất tốt.

Nhưng không hiểu sao Nghiên Thời Thất vẫn cảm thấy tầm mắt của Tống Kỳ Ngự dừng trên người mình.

Hai chiếc xe chạy song song một đoạn. Sau đó, chiếc Infiniti chợt tăng tốc, lao vọt đi.

Tới cột đèn giao thông phía trước, chiếc Infiniti và chiếc Bugatti của Kiều Kình lần lượt dừng bên lối rẽ trái.

Còn chiếc Lincoln của bọn họ thì chạy thẳng đi.

Nghiên Thời Thất quay người nhìn qua cửa sổ xe, nét mặt thoáng qua vẻ mỉa mai, "Tống Kỳ Ngự đang ám chỉ cái gì vậy anh? Anh ta không định giấu giếm mối quan hệ với Kiều Kình là sao!"

Lúc này, Tần Bách Duật bình thản ung dung nhướng mắt lên hỏi, "Lúc nãy bọn em nói chuyện gì vậy?"

Suy nghĩ của Nghiên Thời Thất bị kéo lại, cô kể sơ cho anh nghe cuộc nói chuyện của mình với Táp Táp.

Dứt lời, cô nghe thấy giọng nói đầy ẩn ý của anh Tư, "Vậy là cô ấy cũng không nói cho em biết, Kiều Kình cũng ở trong phòng Milan đối diện sao?"

Nghiên Thời Thất chợt trợn tròn mắt mất vài giây, nghẹn lời lắc đầu.

Mục Nghi nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, giải thích, "Kiều Kình tới sau bọn họ. Có điều, không biết vì sao cô Doãn lại đi ra ngoài trước, sau đó đứng ở cửa đợi cô chủ."

Nghiên Thời Thất bình thản gật đầu, "Thảo nào cô ấy không cho tôi tiễn. Hóa ra là như vậy."

Tần Bách Duật nhìn xoáy vào cô, sau đó nắm bàn tay đang đặt trên đầu gối của cô lên, kéo gọn vào lòng bàn tay mình, "Hoàn cảnh mỗi người mỗi khác. Tất nhiên, mỗi người cũng sẽ lựa chọn khác nhau. Có rất nhiều nhân tố khiến cho lòng người thay đổi. Chỉ cần cô ấy thật sự không làm chuyện không thể tha thứ, thì em không cần vì vậy mà phiền lòng."

Nét mặt Nghiên Thời Thất thản nhiên, trong lòng biết rõ anh Tư đang động viên cô.

Cô thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, "Giai đoạn hiện giờ vẫn chưa được tính là buồn phiền. Chẳng qua... khó tránh em vẫn cảm thấy không được tự nhiên. Giống như anh nói vậy, đại khái là vì lập trường khác nhau, nên lựa chọn khác nhau."

Nói tới đây rồi, Nghiên Thời Thất cũng không nói tiếp nữa.

Cô nhớ lại cảnh vừa rồi Doãn An Táp sốt ruột giải thích với mình. Có lẽ cô nàng nói thật, chỉ rất khéo léo che giấu một vài tin tức không muốn cho cho cô biết.

Táp Táp quá lụy tình với Kiều Kình!

Mà thôi, mỗi người một tính!

Chín giờ sáng hôm sau, Nghiên Thời Thất nhận được điện thoại của Thành Nghiệp Nam.

"Công ty mới tuyển mười lăm người, cả đám lục tục nhậm chức, em định khi nào tới xem thử?"

Nghe vậy, Nghiên Thời Thất từ trên ghế sô pha đứng dậy, nhìn ra bầu trời âm u bên ngoài cửa sổ, "Hôm nay đi!"

Anh Tư đã đến công ty rồi. Ninh Á nói hôm nay muốn ra ngoài chơi với bạn, không định tới Vịnh Lâm Hồ.

Cô ở nhà một mình cũng chán, chi bằng ghé qua Studio Tứ Thất.

"Ừ, em đến vào buổi sáng được không? Buổi chiều anh có hẹn với phía thương hiệu."

Nghiên Thời Thất xem giờ trên màn hình, "Được, em tới ngay đây."

"Ừ, anh chờ em."

Cúp điện thoại, Nghiên Thời Thất đứng ngây người trước cửa sổ một lát rồi mới gửi tin nhắn dặn Tiểu Lâm chuẩn bị xe.

Dạo này, bất cứ khi nào đi ra ngoài, cô cũng dẫn theo Tiểu Lâm và Tiểu Nguyên.

Thứ nhất là để đề phòng sơ sẩy. Thứ hai là để người quan tâm cô có thể yên tâm.

Chín rưỡi sáng, Nghiên Thời Thất ăn mặc chỉnh tề, bước lên xe chuyên dụng trước cửa Vịnh Lâm Hồ.

Trên đường đi, không biết do nguyên nhân gì, mà mấy lần xe bị tắt máy ở ngã tư đèn đỏ.

Tiểu Nguyên ngồi bên cạnh nhíu mày, "Có phải xe còn chưa sửa xong không?"

Tiểu Lâm đập xuống vô lăng, "Không biết, chờ đến chiều vào showroom 4S kiểm tra lại."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1230


<b>CHƯƠNG 1230: EM TIN TƯỞNG MẮT NHÌN CỦA ANH</b>

Mười giờ, Nghiên Thời Thất đến Studio Tứ Thất.

Lúc ra khỏi thang máy, cô liếc sang công ty Công nghệ Vệ Trạch.

Cửa phòng làm việc mở ra, tiếng máy khoan điện và thỉnh thoảng còn có tiếng cãi cọ ầm ĩ bên trong xen vào.

Nghiên Thời Thất muốn vào xem thế nào, nhưng Thành Nghiệp Nam đang đứng ngay sảnh tiếp đón của Studio Tứ Thất chờ cô.

Cô thay đổi ý định, xoay người nhìn Thành Nghiệp Nam, "Đã tuyển được mười lăm người rồi hả?"

Lúc này, đứng trước quầy lễ tân là một cô gái trẻ tuổi, đôi mắt to tròn đầy hiếu kì.

Thành Nghiệp Nam đứng gần quầy lễ tân, "Ừ, theo tính toán của Lý Kiều, mười lăm người cũng tạm đủ dùng. Anh ta cứ đòi gọi em đến xem cho bằng được, nếu không thì kiểu gì anh ta cũng không yên tâm."

Nghiên Thời Thất chỉnh sửa lại mép khẩu trang, nói: "Anh ấy mất tự tin từ lúc nào vậy? Em đã nói là giao cả Studio cho anh ấy rồi, em sẽ không xen vào mấy công việc hoạt động hằng ngày kia nữa."

"Em tự nói với anh ta đi. Anh thấy hiện giờ anh ta không được tự tin lắm. Có lẽ vì anh ta chưa từng hoạt động độc lập, nên vẫn cảm thấy e dè."

Thành Nghiệp Nam dẫn Nghiên Thời Thất vào văn phòng.

Trong khu làm việc rộng rãi, nhân viên đang ngồi trước vị trí làm việc của mình.

Không gian trước đây có vẻ trống trải, giờ đã trở nên đông đủ, lại tràn đầy sức sống.

Trong phòng đã có cây xanh và nội thất trang trí, nhìn là thấy rất chỉn chu.

Thành Nghiệp Nam và Nghiên Thời Thất bước đến phòng làm việc của Lý Kiều. Còn chưa vào cửa, bọn họ đã nghe tiếng anh ta cười ha hả trong điện thoại, "Ôi Tổng Giám đốc Lưu, anh cứ khen quá lời, tôi không được xem là tuổi trẻ tài cao đâu, sau này mong anh để ý nhiều hơn đến công việc làm ăn của tôi."

Nghiên Thời Thất và Thành Nghiệp Nam nhìn nhau, mắt lóe lên vui vẻ.

Lý Kiều bấy giờ cũng nhìn thấy Nghiên Thời Thất qua cửa kính phòng làm việc.

Anh ta vội nói thêm vài câu rồi đứng dậy cúp điện thoại.

"Thập Thất, cuối cùng em cũng tới rồi!"

Lý Kiều làm như mong mẹ đi chợ về, xoa xoa tay cảm thán một câu với Nghiên Thời Thất.

Thành Nghiệp Nam đi sau đóng cửa lại, kéo hết cửa chớp lên, rồi mới ngồi xuống ghế sô pha trong phòng làm việc.

Nghiên Thời Thất gỡ khẩu trang, thở ra một hơi, nhìn Lý Kiều cười, "Sao vậy? Em nghe anh Thành nói bây giờ anh lại mất tự tin à?"

Lý Kiều ngượng ngùng vò đầu, "Không tính là không tự tin. Anh chỉ muốn em đến xem tiến độ tuyển dụng. Dù sao đây cũng là công ty của em, em có quyền đưa ra ý kiến về việc tuyển chọn nhân viên."

"Không cần, em tin tưởng mắt nhìn của anh."

Đối với người cùng hợp tác, Nghiên Thời Thất gửi gắm sự ủng hộ và niềm tin tuyệt đối.

Nghe vậy, nét lo lắng trên mặt Lý Kiều dịu bớt đi, "Em đã nói vậy, thì anh cứ thẳng tay mà làm thôi."

Dứt lời, anh ta bước đến máy lọc nước rót hai cốc nước, đặt trước mặt bọn họ, úp mở nói, "Hôm qua Thiệu Chính Hề gọi điện thoại cho anh."

Nghiên Thời Thất bưng cốc nước lên uống một ngụm, trong mắt có ý cười, "Ông ta nói gì vậy?"

Thành Nghiệp Nam cũng lơ đãng nheo mắt lại, chờ nghe Lý Kiều nói tiếp.

Anh ta xoay người ngồi xuống, cười như không cười, nói, "Ông ta hỏi anh có quan hệ gì với Kiều thị. Chắc ông ta mò ra được các nghệ sĩ hủy hợp đồng sau đó đều đầu quân cho Kiều thị. Ông ta hùng hồn chất vấn anh, hỏi tại sao anh có thể phản bội ông ta. Nói chung, ông ta nói rất nhiều lời nói nhảm vô nghĩa."

Thành Nghiệp Nam cười lạnh, "Phản bội? Ông ta có mặt mũi hỏi mấy lời này nữa hả?"

Lý Kiều nhún vai, có chút khinh thường bĩu môi, "Thì vậy đấy! À, phải rồi, Thập Thất, để tiện hớt nghệ sĩ của Thiên Thừa, trong giai đoạn hiện nay, anh không dùng danh nghĩa Studio Tứ Thất để kí hợp đồng với bọn họ đâu. Anh lấy danh nghĩa Kiều thị, rồi bảo họ kí thêm thỏa thuận bổ sung với Studio Tứ Thất, làm vậy vẫn được chứ?"

Nghiên Thời Thất không chút nghĩ ngợi gật đầu "Vẫn được, chuyện này anh và anh Thành quyết định là được."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1231


<b>CHƯƠNG 1231: MÁ PHANH XE CÓ VẤN ĐỀ</b>

Nghiên Thời Thất không nán lại Studio Tứ Thất lâu. Chưa đến nửa tiếng sau, cô và Thành Nghiệp Nam rời khỏi phòng làm việc.

Lúc này, cửa chính công ty Công nghệ Vệ Trạch ở đối diện đã đóng lại.

Xem ra giai đoạn chuẩn bị còn chưa kết thúc. Cô đang cân nhắc xem có nên gửi tin nhắn động viên Ưng Phi Phi hay không, thì điện thoại báo có tin nhắn, người gửi là Tiểu Lâm.

Nội dung tin nhắn rất ngắn gọn, chỉ dặn cô chờ trên tầng một lát, xe chuyên dụng có vấn đề, tạm thời không đi được.

Thấy vậy, Nghiên Thời Thất nhớ lại trên đường đi tới đây, xe thường xuyên bị tắt máy. Cô suy nghĩ, rồi quyết định gọi điện thoại cho Tiểu Lâm.

Khoảng nửa phút sau, điện thoại mới kết nối được.

"Cô chủ..."

Nghiên Thời Thất đứng giữa thang máy, bình tĩnh hỏi lại, "Xe làm sao vậy?"

Tiểu Lâm im lặng vài giây rồi nói thật, "Má phanh xe có vấn đề, vừa rồi chạy trong bãi đỗ xe, đâm trúng lan can..."

Nghiên Thời Thất nghe thấy vậy thì tim nặng trĩu, "Hai em thì sao? Có bị thương nặng không?"

Tiểu Lâm khẽ thở dài, "Em không sao, chỉ có Tiểu Nguyên bị va vào trán. Lát nữa em dẫn cô ấy đến bệnh viện khử trùng rồi băng bó lại là được. Cô chủ, Mục Nghi đang trên đường tới đây, sẽ đến nhanh thôi, chị chờ một lát nhé."

"Hai người đang ở đâu?"

"Bọn em vừa bàn xong vụ bồi thường với bên quản lý tài sản, bây giờ đang đợi công ty xe kéo đến."

Còn chiếc xe chuyên dụng kia, các cô không thể lái được nữa rồi.

Má phanh xe có vấn đề. Nếu vừa rồi không phải do Tiểu Lâm nhanh nhạy mà đánh lái đâm thẳng vào lan can, thì có khi xe đã vọt lên vỉa hè rồi, hậu quả khó mà lường được.

Chuyện xảy ra khi Nghiên Thời Thất mới vừa xuống xe được ba phút.

Các cô cũng là vệ sĩ, trực giác cho rằng chuyện này có vấn đề.

Các tính năng của xe chuyên dụng vốn luôn rất tốt. Hai người nghi ngờ chuyện lần này có liên quan đến showroom 4S phụ trách sửa chữa.

Nghiên Thời Thất nói nhỏ vào điện thoại: "Chị xuống bây giờ. Hai người ở đó chờ chị."

Thành Nghiệp Nam đứng bên cạnh thấy Nghiên Thời Thất lạnh mặt, thì nét mặt cũng nghiêm hẳn lại, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Má phanh xe chuyện dụng của em có vấn đề, Tiểu Lâm vừa lái xe đâm trúng lan can trong bãi đỗ xe dưới nhà."

Thành Nghiệp Nam biến sắc mặt, "Xe chuyên dụng của em do công ty cung cấp hay do cậu Tần đưa?"

"Anh ấy chuẩn bị xe cho em. Từ lúc em còn ở Thiên Thừa Entertainment, anh Tư đã đổi xe của em thành xe nhà rồi."

Hai người đi nhanh vào thang máy. Mắt Thành Nghiệp Nam lóe lên vẻ lạnh lẽo, "Nếu không phải do có người tác động, thì má phanh xe cùng lắm cũng chỉ bị mòn đi thôi. Anh gần như chưa từng nghe nói má phanh xe tự nhiên có vấn đề."

Nghiên Thời Thất đảo mắt, muốn cười mà không cười nổi, "Em biết chứ!"

Cô luôn bảo dưỡng xe định kì. Hơn nữa, chiếc xe chuyên dụng kia mới dùng có nửa năm, về tình về lí đều không nên có vấn đề.

Tiểu Lâm nói rất khéo léo, nhưng trong lòng Nghiên Thời Thất lại hiểu rõ. Nếu má phanh nhạy thì không thể đâm trúng lan can được.

Chuyện này to rồi!

Còn về việc là do có người tác động hay là do nhân tố khách quan...

Có thể còn có khả năng khác, nhưng Nghiên Thời Thất lại không tiếp tục suy nghĩ.

Bây giờ cô muốn kiểm tra vết thương của Tiểu Lâm và Tiểu Nguyên như thế nào trước đã.

Cô vừa mới ra đến đại sảnh đã thấy có khá nhiều người tụ tập quanh bãi đỗ xe ngoài trời cách đó không xa.

Phần lớn họ đều mặc vest, đeo thẻ làm việc, trông giống như là nhân viên quản lý tài sản của tòa cao ốc.

Còn chiếc xe chuyên dụng kia của cô đã đâm cháy một mảng lớn lan can và cây xanh bên ngoài, trên thân xe còn có dấu vết va chạm rõ ràng.

Nghiên Thời Thất đi xuống bậc thang, vừa định bước đến đó thì đã bị Thành Nghiệp Nam kéo lại, "Em đừng qua, đang đông người, để anh đi xử lí cho."

Cô định từ chối thì bất chợt nhìn thấy một chiếc Lincoln đang từ đường phụ lao nhanh vào.

Xe dừng, cửa sau mở, Tần Bách Duật nghiêng người bước xuống...
 
Người Dấu Yêu
Chương 1232


<b>CHƯƠNG 1232: SAU NÀY SẼ KHÔNG CÓ</b><b><b>CHUYỆN NHƯ THẾ NÀY NỮA</b>

Tần Bách Duật xuống xe, bước nhanh về phía Nghiên Thời Thất.

Mục Nghi cũng từ ghế lái bước xuống theo. Anh ta sửa sang lại áo khoác ngoài, khuôn mặt không chút cảm xúc đi về phía bãi đỗ xe.

Tần Bách Duật đứng trước mặt Nghiên Thời Thất, quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, "Em có sao không?"

Nghiên Thời Thất đờ ra mất mấy giây, "Em không sao. Sao anh lại tới đây?"

Trán anh như phủ đầy sương lạnh, mặt mày lạnh lùng, sắc sảo nghiêm nghị.

Lúc này, Thành Nghiệp Nam cũng nhìn ra được chút vấn đề, nhỏ giọng đề nghị, "Anh dẫn cô ấy đi trước đi. Tôi sẽ xử lí chuyện ở đây."

Tần Bách Duật nhìn vào mắt Thành Nghiệp Nam, "Làm phiền rồi."

"Không có gì. Bảo tài xế nhà anh đi luôn đi. Xe của tôi đỗ ở đây, lát nữa tôi sẽ chở hai cô trợ lý vào bệnh viện."

Nghiên Thời Thất đảo mắt nhìn Thành Nghiệp Nam, nói: "Anh nhớ báo cho em phí bồi thường tài sản."

Thành Nghiệp Nam gật đầu, không nói thêm nhiều nữa, chỉ giục bọn họ mau ra khỏi hiện trường.

Ở đây nhiều thị phi, cô không nên lộ mặt lâu thì tốt hơn.

Tần Bách Duật nhìn xoáy vào Thành Nghiệp Nam, sau đó gật đầu chào rồi dẫn Nghiên Thời Thất bước về phía chiếc Lincoln.

Mục Nghi cũng nhận được lệnh, đi vòng lại xe từ chỗ bãi đỗ xe.

***

Trên xe, Nghiên Thời Thất ngước mắt nhìn về phía Mục Nghi: "Tiểu Nguyên có bị thương nặng không?"

Mục Nghi lắc đầu, nói với giọng rất bình tĩnh, "Không sao, trán va đập bị rách da, vết thương nhẹ thôi."

Đối với bọn họ mà nói, vết thương khi huấn luyện còn nặng hơn vết thương bây giờ của Tiểu Nguyên rất nhiều. Vậy nên, vết thương nhẹ kia không đáng nhắc tới.

Nghe vậy, Nghiên Thời Thất hơi yên tâm, quay sang nhìn Tần Bách Duật, "Anh cũng nhận được tin nữa hả?"

Tần Bách Duật không nói gì, nét mặt vẫn căng thẳng.

Mục Nghi ngồi ghế trước tiếp lời. "Tiểu Lâm có gọi kể sơ qua tình hình. Cậu Tư cứ lo lắng, nên muốn tới đây xem."

Nghiên Thời Thất nhìn anh ta, thở dài nói: "Có thể là do hôm nay tôi may mắn, lúc đâm xe tôi đang ở trên tầng."

Mục Nghi và Tần Bách Duật không hẹn mà cùng liếc nhìn cô, bầu không khí trong xe rất kì dị.

Cô bị nhìn thì thoáng mất tự nhiên, gãi gãi trán, hỏi, "Sao vậy? Em nói sai hả?"

Tần Bách Duật mím môi lắc đầu, giơ tay kéo cô vào lòng mình, trầm giọng thở dài, "Đúng là may mắn!"

Nếu hôm nay cô không đến Studio Tứ Thất, nếu hôm nay cô tùy tiện đi một nơi xa hơn, thì nhất định sẽ gặp trục trặc với cái phanh xe không nhạy.

Trong tình huống đó, dù kĩ thuật lái xe tốt đến đâu đi nữa thì chỉ e kết quả sẽ còn nghiêm trọng hơn hôm nay.

Cái gọi là má phanh xe có vấn đề, chính là phanh xe không nhạy.

"Cho người đến kéo xe về, đừng đưa đến showroom 4S." Tần Bách Duật cất giọng trầm lạnh dặn dò Mục Nghi.

"Vâng." Mục Nghi đánh tay lái trả lời.

Hai mươi phút sau, Nghiên Thời Thất theo Tần Bách Duật về trụ sở Tần thị.

Cô nhìn xe chạy tới gần bãi đỗ xe ngầm, thốt lên một câu cảm khái tự giễu, "Sao em cứ cảm thấy dạo này cuộc sống của em sắp biến thành một đường thẳng hai điểm rồi? Chỉ có nhà và công ty của anh. Hôm nay hiếm hoi lắm mới đến Studio Tứ Thất, thế mà lại gặp chuyện ngoài ý muốn. Xem ra, sau này em không thể tùy tiện đi ra ngoài được nữa."

Cho dù bọn họ có đề phòng đủ đường, thì vẫn khó lòng đề phòng thủ đoạn đê tiện của Tống Kỳ Ngự.

Nếu anh ta thật sự động tay chân trên xe, có nghĩa là anh ta muốn mạng của cô rồi?

Bọn họ thù sâu oán nặng cỡ nào mà đến mức anh ta phải làm những việc không chừa đường lui như vậy chứ?

Nghe vậy, Tần Bách Duật hơi nhếch môi lên, ánh mắt sắc bén, "Không đến mức đâu, sau này chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1233


<b>CHƯƠNG 1233: EM SỢ KHÔNG?</b>

Nhìn vẻ mặt âm u của Tần Bách Duật, ánh mắt Nghiên Thời Thất lóe lên, cô không nói thêm gì nữa.

Xế chiều hôm đó, Mục Nghi bước vào phòng làm việc của Tổng Giám đốc Tần thị.

Ngày thường, anh ta rất ít khi đi vào văn phòng. Nhưng hôm nay tình thế nghiêm trọng, anh ta quyết định đến nói rõ ràng với cậu Tư.

"Tôi đã xác nhận nhiều lần rồi. Lúc xe chuyên dụng xuất xưởng, sẽ có tám má phanh xe. Nhưng bây giờ, bánh xe trước, bánh xe sau chỉ có bốn cái, lại còn bị người ta động vào. Má phanh xe còn sót lại bị mài mòn cực kì nghiêm trọng. Đây là má phanh xe tôi gỡ từ bánh xe xuống, độ dày không đủ ba milimet, gần như không có tác dụng phanh xe."

Mục Nghi giải thích rõ ràng đâu ra đấy, giọng điệu vô cùng trầm thấp nghiêm trọng.

Tất cả các má phanh xe của xe chuyên dụng đều bị đổi thành má phanh cũ.

Chuyện ngày hôm nay không phải là chuyện tình cờ, mà là có người cố ý gây ra.

Lúc này, Tần Bách Duật cầm má phanh xe Mục Nghi đặt trên bàn lên xem, ánh mắt lập tức nghiêm lại.

"Điều tra kĩ cho tôi!"

Mục Nghi cúi đầu, sau đó đề nghị: "Sau này để tôi phụ trách việc đi lại của mợ chủ đi!"

Tần Bách Duật nhìn anh ta, cân nhắc rồi gật đầu đồng ý, "Tiểu Lâm và Tiểu Nguyên chỉ có thể giữ lại một người, còn người kia đưa về căn cứ vệ sĩ của nhà tổ huấn luyện lại lần nữa."

"Không thành vấn đề."

Tần Bách Duật ném má phanh xe lên bàn, khoát tay với Mục Nghi, "Đừng để lộ chuyện này ra ngoài."

"Vâng!"

Mục Nghi cầm theo một miếng má phanh xe xoay người đi.

Ánh sáng trong phòng làm việc lờ mờ. Bên ngoài cửa sổ, sắc trời âm u, gió dần nổi lên.

Tiếng động nhỏ vang lên trong phòng nghỉ. Nghiên Thời Thất khoác áo khoác của anh, nghiêng người dựa vào cửa nhìn anh, "Vậy là xe bị người ta động tay chân thật ạ?"

Cô mới tỉnh ngủ, vừa lúc nghe được nội dung báo cáo của Mục Nghi.

Ngoại trừ cảm tạ ông trời che chở, cô còn có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Tần Bách Duật rút một tờ khăn giấy từ trên bàn, lau lau đầu ngón tay, "Em nghe hết rồi hả?"

Nghiên Thời Thất vừa gật đầu vừa đi tới, "Gỡ bốn má phanh xe đi, rõ ràng là muốn mạng của em. Hóa ra đối phương thù hận em đến vậy cơ à."

Cô nói với giọng điệu rất nhẹ nhàng, như không bị ảnh hưởng chút nào.

Thấy vậy, Tần Bách Duật nhìn vào mắt cô, "Em sợ không?"

Một câu hỏi dò như giả như thật, làm cho Nghiên Thời Thất khựng bước lại.

Sợ? Cô chưa từng nghĩ đến.

Không sợ? Cô nhớ kĩ lại, không tránh được giật mình hoảng hốt.

Cảm giác của cô rất mâu thuẫn. Vậy nên, cô thành thật trả lời, "Em cũng không biết nữa!"

Ánh mắt của Tần Bách Duật rất bình thản, gần như bình tĩnh đến mức không một gợn sóng.

Anh đứng dậy đi đến trước mặt cô, dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên, "Nếu thật sự là anh ta làm, thì rất có thể là nhắm vào nhà họ Tần. Còn em... là bị liên lụy!"

Tần Bách Duật hiểu rất rõ điểm này.

Mọi hành động của Tống Kỳ Ngự đều xuất phát từ ân oán với nhà họ Tần. Thế nhưng, anh ta tuyệt đối không nên chĩa mũi nhọn vào Tiểu Thất.

Nghe Tần Bách Duật giải thích, Nghiên Thời Thất mới chợt hiểu ra câu hỏi "em sợ không" kia là có ý gì.

Cô nghĩ đi nghĩ lại, rồi cười khẽ, lắc đầu, "Không có gì phải sợ cả. Hơn nữa... vợ chồng là một, em với anh sao lại nói liên lụy, em cũng là người nhà họ Tần mà."

Về mặt lí lẽ đúng sai, Nghiên Thời Thất luôn nhìn nhận rất thấu đáo. Giống hệt như cách làm người của cô, rõ ràng phóng khoáng, không toan tính điều gì.

Mục Nghi còn đang tiếp tục điều tra các vấn đề của xe chuyên dụng.

Liên quan đến showroom 4S và các nhân viên phụ trách, lại thêm thời gian sửa chữa có phát sinh tình huống phức tạp, nên cần thêm thời gian để điều tra.

Một ngày sau, kết quả điều tra gần như rõ ràng, cũng đúng lúc đến tiệc mừng trăm năm của nhà họ Tống.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1234


<b>CHƯƠNG 1234: ĐẾN TUYỀN THÀNH</b>

Buổi trưa, Nghiên Thời Thất mặc chiếc váy rộng màu xám nhạt dài đến gối, phối với dây lưng thắt lỏng trên eo.

Phong cách này có thể che được bụng của cô, còn có thể khiến cô trông có vẻ không béo.

Thay xong trang phục, Nghiên Thời Thất đứng trước gương ngắm trái ngắm phải, vừa quay người lại đã thấy Tần Bách Duật đứng ở cửa phòng quần áo.

Cô cười tươi tỉnh, "Anh xong công việc rồi hả?"

"Ừ." Nhìn thấy cô cười, anh bước đến sau lưng cô.

Nghiên Thời Thất cúi đầu dùng tay đo vòng eo, "Em mặc thế này sẽ không thấy béo đâu anh nhỉ?"

Tần Bách Duật cong môi, "Không béo, nếu em sợ bị người ta nhìn thì em có thể ở nhà chờ anh."

Nghe vậy, động tác đo bụng của Nghiên Thời Thất chậm lại, "Hôm nay cả anh chị Cả đều đi hết, em là người nhà họ Tần mà không đi thì không hay lắm đâu."

Nghe nói tiệc mừng trăm năm nhà họ Tống mời rất nhiều người đến dự.

Tất cả đều là danh môn quyền quý ở Tuyền
Thành, Lệ Thành và Lâm Thành.

Lần này bà cụ Tống lấy danh nghĩa gửi thiệp mời khắp nơi. Với bữa tiệc có ý nghĩa trăm năm thế này, dù là ai cũng sẽ nể mặt đến dự.

Tần Bách Duật nhìn cô qua gương, cân nhắc rồi nói: "Vậy cùng đi, nhưng nhớ đừng tách khỏi anh."

Nghe lời dặn dò của anh, Nghiên Thời Thất nghiêm túc gật đầu, "Em sẽ không đi lung tung đâu, cũng sẽ tự mình cẩn thận."

***

Sau giờ cơm trưa, Nghiên Thời Thất và Tần Bách Duật lên xe đi Tuyền Thành.

Lần này, bọn họ vẫn từ chối đề nghị cho xe đưa đón khách của nhà họ Tống.

Cùng lúc, đoàn xe của anh Cả nhà họ Tần cũng xuất phát từ núi Phổ Lan.

Trên xe, Nghiên Thời Thất ấn hạ cửa sổ xe thành một khe nhỏ, để gió lùa vào, thổi loạn tóc mái trên trán cô.

Cô giơ tay lên vén tóc, có chút nghi ngờ hỏi,
"Hai ngày qua Ninh Á đang làm gì vậy? Ngày nào cô ấy cũng gửi một tin nhắn cho em, nói là có kế hoạch khác, không đến tìm em chơi. Cô ấy không quen thuộc Lệ Thành, sao lại bận rộn hơn cả người sinh ra lớn lên ở Lệ Thành như em vậy chứ?"

Tính ra, Ninh Á tới Lệ Thành được ba, bốn ngày rồi. Ngoại trừ buổi tối ngày đầu tiên và buổi sáng ngày hôm sau đến Vịnh Lâm Hồ ra, thì chẳng thấy bóng dáng cô ấy đâu nữa.

Nghiên Thời Thất âm thầm suy nghĩ rồi hỏi, "Người của anh vẫn theo cô ấy mỗi ngày hả?"

Tần Bách Duật trả lời, "Ừ, trước mắt là không có gì khác lạ. Hai ngày qua, cô ấy chạy vào bệnh viện vài lần, nghe nói là bị cảm."

Người do Mục Nghi sắp xếp theo dõi, bình thường sẽ giữ một khoảng cách an toàn với Ninh Á.

Dựa theo quan sát của bọn họ, Ninh Á đúng là có chút bí ẩn, nhưng cô ấy làm gì cũng có lí do thỏa đáng.

"Vậy sao..."

Cô đảo mắt nhìn ra con đường cao tốc bên ngoài cửa sổ, tâm trạng phập phồng, âm thầm suy ngẫm.

***

Đi đường mất ba tiếng rưỡi, Nghiên Thời Thất bất giác ngủ thiếp trên xe.

Khách sạn Tuyền Thành là kiến trúc đặc trưng của trung tâm Tuyền Thành. Bốn giờ chiều, xe chạy vào trạm thu phí cao tốc Tuyền Thành, Nghiên Thời Thất mới mơ màng thức dậy.

Nghiên Thời Thất vặn người, mở mắt ra nhìn kĩ, phát hiện ra mình đang được Tần Bách Duật ôm nghiêng vào trong ngực, thảo nào lại ngủ say như vậy.

"Tới chưa anh?" Cô cất giọng khàn khàn khẽ hỏi rồi ngồi thẳng dậy, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tần Bách Duật vén tóc lại cho cô, trầm giọng trả lời, "Vừa vào trạm thu phí. Tỉnh ngủ rồi hả?"

Nghiên Thời Thất vâng một tiếng, chăm chú ngắm cảnh đường phố xa lạ mà lại quen thuộc bên ngoài cửa số, kí ức trong đầu cũng theo đó mà đến.

Cô còn nhớ rõ cuối mùa hè năm ngoái mình đến dự tiệc mừng thọ của bà cụ Tống.

Đêm hôm ấy, anh Tư lái xe từ Lệ Thành tới đây đón cô, chờ ngay gần trạm thu phí.

Mặc dù chuyện đã qua lâu rôi, nhưng kí ức trong cô vẫn còn rõ ràng.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1235


<b>CHƯƠNG 1235: NHÀ HỌ TỐNG RẤT XEM TRỌNG BỮA TIỆC NÀY</b>

Bốn giờ hai mươi phút chiều, tại khách sạn Tuyền Thành.

Lúc xe của anh tư Tần đến trước cửa khách sạn, thì xung quanh bãi đỗ xe ở nơi đây đã có không ít chiếc xe sang trọng đang đỗ lại.

Đoàn xe nghi thức của nhà họ Tống cũng đã di chuyển đến cạnh khách sạn.

Năm rưỡi, buổi tiệc sẽ bắt đầu. Lần này, nhà họ Tống bỏ ra thành ý rất lớn, chẳng những bao hết toàn bộ khách sạn mà còn chuẩn bị cho mỗi vị khách quý một gian phòng nghỉ ngơi riêng trên tầng.

Lúc Nghiên Thời Thất và Tần Bách Duật đi vào, lễ tân đứng ở cổng nhìn thấy thiệp mời trong tay họ xong liền khách sáo niềm nở đưa cho họ một cái thẻ phòng.

"Ông Tần, bà Tần, phòng của các vị ở tầng mười hai, nhân viên phục vụ sẽ dẫn hai vị lên, xin mời."

Nhân viên lễ tân đứng ở cổng lễ độ mời bọn họ bước vào chiếc thảm đỏ dài kéo thẳng từ cổng chào đến tận sảnh lớn của khách sạn.

Có lẽ vì đây là buổi tiệc trăm năm cho nên cả khách sạn đều toát lên một bầu không khí hài hòa hiếm có.

Nhân viên phục vụ nhận được thông báo xong, nhanh chóng xuất hiện trước mặt hai người Nghiên Thời Thất.

Cô ta dẫn hai người đi thẳng qua sảnh lớn, tiến lên khu phòng dành cho khách, lễ độ giới thiệu phong cảnh xung quanh cho bọn họ.

"Ông Tần, bà Tần, ở giữa sảnh chính và khu vực nghỉ ngơi có một quán cà phê lộ thiên. Nếu các vị muốn dùng cà phê thì có thể qua đó. Bên kia, ở ngoài khu vực nghỉ ngơi còn có một khu vườn xanh rất đẹp, khi rảnh rỗi có thể qua đó đi dạo."

Chẳng mấy chốc, theo lời giới thiệu của nhân viên phục vụ, bọn họ đã đến thang máy dẫn lên khu vực nghỉ ngơi.

Nhân viên phục vụ đưa tay ra cản cửa thang máy, chờ bọn họ vào rồi, mới dùng thẻ từ của mình quét lên khu vực cảm ứng trên phía trên thang.

"Phòng của hai vị ở tầng mười hai, tôi không đi theo được. Nếu hai vị cần gì thì cứ gọi điện thoại xuống sảnh nhé. Sảnh Diên Hạc ở bên dưới là nơi tổ chức tiệc tối, năm rưỡi sẽ bắt đầu khai tiệc, hai vị cứ nghỉ ngơi trước, khi nào bắt đầu thì sẽ có nhân viên phục vụ lên thông báo."

Nghiên Thời Thất gật đầu cảm ơn, sau khi cửa thang máy đóng lại, cô liền chớp mắt nói với Tần Bách Duật bên cạnh: "Xem ra, nhà họ Tống rất xem trọng bữa tiệc này."

Từ việc bố trí từng chi tiết nhỏ trong khách sạn đến sự phục vụ chu đáo của đám nhân viên đều có thể thấy được thành ý và dụng tâm của nhà họ Tống.

Đối với việc này, anh tư Tần chỉ mím môi, từ chối cho ý kiến.

Mấy phút sau, hai người đi ra khỏi thang máy, vừa qua chỗ ngoặt, liền nhìn thấy mấy bóng người đang dựa tường, thấp giọng nói chuyện với nhau trước cửa một gian phòng khách trong hành lang phía trước.

Nghiên Thời Thất đưa mắt nhìn qua, mỉm cười nói: "Hóa ra bọn họ đều tới."

Ở phía trước, theo thứ tự là Kiều Mục, Hàn Vân Đình và Mặc Lương Vũ.

Mỗi người đều mặc trang phục rất chỉn chu, hoặc đeo nơ, hoặc thắt cà vạt, trông vừa anh tuấn vừa trang trọng.

"Hai người tới muộn quá rồi đấy, anh còn tưởng rằng hai người sẽ vắng mặt nữa chứ!"

Kiều Mục đứng từ xa lên tiếng trêu tức.

Hàn Vân Đình cong một chân đạp lên bức tường phía sau, nghiêng người nói: "Đâu phải anh không biết, công ty của chú Tư bận rộn!"

Nghe thấy vậy, Mặc Lương Vũ dùng thân phận người từng trải lên tiếng: "Em nói này, anh Tư à, anh nên tìm một người quản lý chuyên nghiệp để hỗ trợ đi. Công ty hoạt động nhiều năm như vậy cũng đã đi vào quỹ đạo rồi, đâu cần anh phải đến đó quản lý mỗi ngày như vậy đâu chứ. Nếu thật không tìm được thì cứ đẩy Hàn Hàn lên cái ghế đó cũng được nha."

Kiều Mục và Hàn Vân Đình liếc nhìn cậu ta một cái, ánh mắt kia như thể đang nhìn một kẻ thiểu năng.

Tên nhóc thối này, may mà có người cha tốt chưa về hưu. Chờ sau này cậu ta tiếp nhận công ty nhà họ Mặc thì ráng mà chịu đi.

"Đứng hết ở đây làm gì vậy?" Lúc này, anh Tư và Nghiên Thời Thất đã đi đến trước cửa.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1236


<b>CHƯƠNG 1236: HAI THẰNG ĐẦN NÀY!</b>

Nghe vậy, Kiều Mục hất hàm chỉ biển số phòng, "Đang chờ hai người đấy, phòng của chúng tôi ở ngay bên cạnh."

Như này nghĩa là bọn họ định tụ tập trong phòng với anh Tư một lúc.

Nghiên Thời Thất cầm thẻ phòng mở cửa, mọi người cùng đi vào.

Trong phòng bố trí như một căn hộ. Phòng khách rất rộng rãi thông thoáng, sô pha đặt ở chính giữa, trên bàn còn bày sẵn đủ loại rượu.

Mọi người thoải mái ngồi xuống, Kiều Mục liếc nhìn cửa phòng vừa đóng chặt, mở lời trước, "Sao? Mọi người cảm thấy bữa tiệc hôm nay thế nào?"

Anh ta vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm Tần Bách Duật.

Tần Bách Duật nhướng mày, bắt tréo chân, dáng ngồi rất nho nhã, "Tốn rất nhiều công sức!"

Hàn Vân Đình đồng ý, "Rõ là thế!"

Nghe nói hôm nay nhà họ Tống cử hơn hai mươi xe đi đón các thanh niên con em nhà quyền quý, thậm chí còn không tiếc tiền bao hết khách sạn Tuyền Thành. Lần đầu tiên thấy có người bạo tay như vậy.

Kiều Mục nheo mắt l**m răng nanh một cái, cười khẩy nói: "Nghĩ lại, xem ra mấy lời cậu ba Tống nói không đáng tin chút nào."

Không ai nói thêm gì nữa.

Nghiên Thời Thất ngoan ngoãn ngồi cạnh anh Tư, hứng thú ngắm nghía bố trí trong phòng.

Sau một khoảng yên tĩnh, Hàn Vân Đình nhìn Kiều Mục hỏi, "Nhà họ Kiều chỉ có mình anh đến thôi à?"

"Không, nghe đâu Kiều Kình cũng nhận được thiệp mời, anh không đi cùng anh ta nên không biết anh ta có tới không!"

Nhắc tới Kiều Kình, nụ cười trên mặt Kiều Mục cũng nhạt đi.

"Rrrr..."

Tiếng rung điện thoại rất nhỏ phát ra từ túi áo khoác của Tần Bách Duật.

Nghiên Thời Thất ngồi sát cạnh anh nên cũng cảm nhận được tiết tấu rung.

Cô nhìn theo tay anh Tư lấy di động ra, hình như là một tin nhắn.

Cô vốn cũng không để ý lắm, nhưng nhoáng một cái đã thấy anh Tư đưa di động tới trước mặt.

Nghiên Thời Thất nhìn anh một cái, sau đó quay đầu xem tin nhắn trên màn hình.

Vừa đọc nội dung tin nhắn cô liền giật mình.

Tin nhắn do Mục Nghi gửi đến: Cô Ninh Á vừa đến Tuyền Thành.

Nghiên Thời Thất ngạc nhiên nhìn anh Tư, muốn nói lại thôi.

Ninh Á cũng đến Tuyền Thành?!

Đi du lịch?

Còn lâu cô mới tin.

Cô ấy bất chợt xuất hiện ở Tuyền Thành đúng lúc, đúng thời điểm, rất đáng suy ngẫm.

Tần Bách Duật rút di động lại, nhắn trả lời hai chữ đơn giản, "Theo sát!"

Tin này làm cho Nghiên Thời Thất không bình tĩnh được nữa.

Từ khi Ninh Á xuất hiện ở đây cho tới tận bây giờ, bọn họ vẫn chưa hiểu được mục đích của cô ấy, chỉ hi vọng cô ấy có ý tốt chứ không phải xấu!

Không khí trong phòng khách lúc này rất tĩnh lặng.

Mấy anh em nhìn nhau, càng ngày càng thấy bất thường.

"Anh vừa nghĩ ra, có phải mấy gia tộc lớn chúng ta chỉ có mình nhà họ Tần là không có quan hệ hợp tác làm ăn trực tiếp với nhà họ Tống đúng không?"

Kiều Mục nhìn Tần Bách Duật, tuy rằng phạm vi kinh doanh của mỗi nhà khác nhau, nhưng các gia tộc chóp bu trong giới thượng lưu cũng quanh đi quẩn lại mấy nhà mà thôi.

Họ Tống là nhà giàu nhất Tuyền Thành, công việc kinh doanh của họ ít nhiều gì cũng từng hợp tác với từng gia đình.

Chỉ riêng với nhà họ Tần, hình như nhà họ Tống chưa từng có liên hệ.

Hàn Vân Đình đẩy gọng kính lắc đầu: "Tôi cũng không biết nhà họ Hàn có hợp tác với nhà họ Tống không. Bây giờ tôi chỉ phụ trách công việc bên công ty thời trang của mình, không hiểu rõ công việc kinh doanh của gia đình."

Mặc Lương Vũ càng ngơ hơn, "Em... chờ khi nào về em hỏi ba xem."

Kiều Mục: "..."

Hai thằng đần này nữa!

Kiều Mục lườm hai người kia một cái sắc lẹm, đặt tay lên môi ho khan một tiếng,

"Nhà họ Kiều và nhà họ Tống có quan hệ hợp tác, kể cả tôi và Kiều Kình đều có! Chú Tư, chỉ có cậu không có đúng không?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1237


<b>CHƯƠNG 1237: HAI NGƯỜI HỌ RẤT XỨNG ĐÔI</b>

Tần Bách Duật cao ngạo thờ ơ hỏi lại, "Anh muốn nói gì?"

Kiều Mục cũng không úp mở nữa, nghiêng người về phía trước nói: "Mấy nhà chúng tôi đều có quan hệ hợp tác với họ, được mời cũng không có gì lạ. Nhưng nhà họ Tần và nhà họ Tống chẳng có liên hệ gì cả, bọn họ mời cậu... là có ý gì? Khoe khoang tầm ảnh hưởng của nhà họ Tống à?"

Nghe Kiều Mục nói, Hàn Vân Đình nhăn chặt mày lại, "Cũng không thể nói như vậy được. Anh đừng quên, tôi chưa từng tham gia vào chuyện kinh doanh của nhà họ Hàn, nhưng thiệp mời lại... gửi trực tiếp cho tôi."

Kiều Mục câm miệng!

Đệch!

Tình huống càng ngày càng quái!

Chẳng lẽ bà cụ Tống thật sự chỉ muốn tổ chức một bữa tiệc mừng trăm năm thôi à?!

Kiều Mục nghĩ không ra, đều tại cậu ba nhà họ Tống làm nhiễu loạn.

Nếu không phải Tống Kỳ Diệp nói nhảm lắm thế thì anh ta đã không ôm thái độ nghi ngờ với nhà họ Tống rồi.

"Đoán nhiều cũng vô dụng, đợi lúc nào bữa tiệc bắt đầu thì sẽ biết thôi." Tần Bách Duật bình tĩnh thoải mái, cứ như không thèm để ý tới âm mưu này chút nào.

Thấy anh như vậy, mấy người Kiều Mục cũng đổi chủ đề, nói chuyện phiếm giết thời gian.

Năm giờ mười phút, nhân viên phục vụ bắt đầu gõ cửa từng phòng nhắc nhở bữa tiệc sắp bắt đầu.

Nghiên Thời Thất và mấy người Tần Bách Duật cũng nghe lời mời đi ra ngoài.

Nói cũng khéo, bọn họ vừa đi đến thang máy liền bắt gặp Kiều Kình và Doãn An Táp đi từ hướng khác tới.

Nghiên Thời Thất thấy Kiều Kình đang thân mật ôm eo Táp Táp thì lại càng giật mình.

Hôm nay Táp Táp rất xinh đẹp.

Cô nàng không mặc bộ juyp công sở cứng nhắc mọi ngày mà diện chiếc váy đuôi cá thanh thoát trang trọng, tôn lên vóc dáng yêu kiều của mình.

Kiều Kình cũng mặc bộ vest cùng màu, hai người đứng chung một chỗ có vẻ rất xứng đôi.

Có lẽ cũng không ngờ sẽ bị bắt gặp ở đây, Doãn An Táp hơi lộ vẻ hoảng hốt.

Cô nàng vô thức định kéo tay của Kiều Kình xuống, nhưng người kia lại cực kì tự nhiên ôm eo cô bước tới.

"Mọi người đến lúc nào thế?" Kiều Kình có vẻ rất thân thiết hỏi.

Kiều Mục nhìn hai người dán sát lấy nhau, khẽ nhếch môi, "Vừa đến không bao lâu, anh thì sao?"

Kiều Kình cười ôm Doãn An Táp xoay người về phía cửa thang máy, "Cũng thế."

Không ai nói thêm gì nữa.

Ánh mắt Doãn An Táp hơi thấp thỏm, lén lút liếc Nghiên Thời Thất.

"Táp Táp cũng đến à!"

Nghiên Thời Thất lên tiếng phá vỡ không khí gượng gạo, ánh mắt cô nhìn Doãn An Táp vẫn tự nhiên, không cười nhạo, không giận dữ, tựa như chỉ là nói chuyện bình thường vậy.

Doãn An Táp cắn môi, khó khăn gật đầu, "Bạn đi cùng của Tổng Giám đốc Kiều có việc đột xuất nên tớ đi thay!"

Lời giải thích này có vẻ giấu đầu hở đuôi.

Nghiên Thời Thất cười, "May quá, chỉ có mỗi tớ là phụ nữ nên tớ đang buồn đây, có cậu ở đây thì tớ có người nói chuyện cùng rồi."

"Thang máy đến rồi!" Ngay khi Doãn An Táp còn đang không biết phải đáp thế nào thì cửa thang máy đã mở ra, Kiều Kình lên tiếng giải vây.

Doãn An Táp lặng lẽ giãy một cái, nhưng tay Kiều Kình như dính chặt lên người cô vậy.

Cô chỉ cảm thấy cả người nóng bừng lên, xấu hổ vô cùng.

Sau khi mọi người vào thang máy, thấy cô ngượng ngùng, Kiều Kình kéo cô vào trong góc, cúi đầu thì thầm bên tai cô, "Bị bạn em bắt gặp thôi mà, cần gì phải lo lắng như vậy?"

Dù không gian trong thang máy rất lớn, nhưng mấy lời thì thầm của Kiều Kình vẫn lọt vào tai những người còn lại.

Nghiên Thời Thất liếc thấy vẻ châm chọc trong mắt những người khác thì khẽ thở dài.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1238


<b>CHƯƠNG 1238: HAI NGƯỜI BÊN NHAU THẬT À?</b>

Sau khi thở dài, Nghiên Thời Thất đón ánh nhìn trêu đùa của Kiều Kình, ranh mãnh cười hỏi, "Anh Kiều nói như thế thì em có thể hiểu là anh với Táp Táp nhà em... thành một đôi rồi không?"

Những người còn lại lập tức tập trung nhìn về phía Doãn An Táp.

Lúc này Kiều Kình siết chặt cánh tay, kéo Doãn An Táp vào lòng.

Anh ta cúi đầu nhìn gương mặt tái nhợt của Doãn An Táp, lắc đầu thở dài, nói sâu xa: "Có vẻ cô ấy chưa nói quan hệ của chúng tôi cho mọi người biết à?"

Mặc Lương Vũ không nhịn được hừ một tiếng, "Quan hệ gì thế? Cũng không phải cái gì mờ ám không cho người ta biết được, sao phải giấu như mèo giấu phân chứ?"

Kiều Kình liếc Mặc Lương Vũ, mỉm cười thoải mái, "Nếu Tiểu Vũ đã nói thế thì anh xin chính thức giới thiệu với mọi người. Đây là bạn gái anh, Doãn An Táp, nói vậy đã đủ thẳng thắn chưa?"

Dứt lời, thang máy lặng yên như tờ.

Nghiên Thời Thất thấy nét bỡn cợt thoáng lóe lên trong mắt Kiều Kình.

Cô dời mắt về phía Doãn An Táp trong ngực anh ta, "Thật không Táp Táp?"

Cô vẫn muốn nghe chính cô nàng thừa nhận một câu, cho dù hai người thật sự thành đôi cũng không sao, chỉ cần đừng giấu giếm là được.

Doãn An Táp trong lòng Kiều Kình xoay người lại, nói một câu ý ở ngoài lời, "Thập Thất, tớ... lát nữa tớ sẽ giải thích với cậu."

Mặc Lương Vũ lườm Doãn An Táp một cái, nhìn dáng vẻ khép nép của cô ta thì ngứa mắt, "Có cái gì mà giải với chả thích. Thật là thật, không thật thì là giả, khó nói lắm à?"

"Tiểu Vũ!"

"Nói ít thôi!"

Hàn Vân Đình và Kiều Mục cùng lên tiếng cảnh cáo.

Mặc Lương Vũ hậm hực quay đầu hừ một tiếng, lầm bầm: "Em khó chịu, có gì không thể nói đâu cơ chứ!"

Thang máy lại rơi vào yên tĩnh.

Mà mặt Doãn An Táp đã trắng bệch rồi.

So với vẻ thấp thỏm của Doãn An Táp thì Nghiên Thời Thất bình thản hơn nhiều.

Từ đầu đến cuối cô đều nhìn nhận chuyện này một cách bình tĩnh và lí trí.

Cô có thể thấy Táp Táp rất bồn chồn. Cô không muốn cô nàng áp lực quá nên không nói gì nữa.

Không thể phủ nhận, Kiều Kình vừa chủ động giới thiệu khiến Táp Táp rơi vào tình thế lúng túng.

"Ting." Thang máy dừng ở tầng ba, lối vào sảnh Diên Hạc.

Lúc mọi người ra khỏi thang máy, Doãn An Táp tranh thủ kéo cổ tay Nghiên Thời Thất lại.

Cô nàng không nói gì, chỉ khăng khăng kéo
Nghiên Thời Thất ra chỗ khác.

Mấy người đàn ông thấy thế thì dừng bước lại, Kiều Mục cợt nhả hỏi, "Anh Cả đổi gu từ khi nào thế?"

Ai lại không biết kiểu phụ nữ mà Kiều Kình thích chứ.

Sao anh ta có thể thích một người nhạt nhẽo như Doãn An Táp được?!

Kiều Kình đút tay vào túi quần nhìn theo Doãn An Táp kéo Nghiên Thời Thất rời đi, nhếch môi cười, "Gu có thể thay đổi mà."

"Thế à?" Kiều Mục cười nhạt, "Gu của anh mấy chục năm nay không đổi rồi, bây giờ bất ngờ đổi làm người khác khó mà tin nổi."

Kiều Kình nhìn Tần Bách Duật thăm dò, thấy anh không định nói gì thì mới quay sang trả lời Kiều Mục: "Rồi sẽ quen thôi, ít ra tính tới thời điểm này thì cô ấy rất đặc biệt với anh."

Anh ta ngừng một lát, rồi bổ sung chắc nịch, "Rất đặc biệt!"

***

Mà một bên khác, Doãn An Táp kéo Nghiên Thời Thất tới một góc hành lang yên tĩnh rồi mới xoay người lại, "Thập Thất, tớ... không muốn giấu cậu!"

Nghiên Thời Thất không đổi sắc mặt, xoa xoa cổ tay bị cô nàng siết đau, "Vậy là hai người thật sự đến với nhau à?"

Doãn An Táp nhìn cô thật sâu rồi cụp mi xuống, ấp úng nói, "Ừ, mới một tuần nay thôi."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1239


<b>CHƯƠNG 1239: HI VỌNG KIỀU KÌNH CÓ THỂ ĐỐI XỬ TỐT VỚI DOÃN AN TÁP</b>

Nghiên Thời Thất nhìn Doãn An Táp không chớp mắt, sau đó mới thản nhiên nở nụ cười nhạt, "Cậu thích anh ta lắm à?"

Doãn An Táp lo sợ nhìn cô một cái rồi lại gục mặt xuống, "Ừ, Thập Thất, tớ vốn không định giấu cậu đâu. Tớ không phải đồ ngốc, tớ có nghe nói về mâu thuẫn giữa anh ấy và cậu hai Kiều. Cũng vì thế nên tớ mới không nói cho cậu biết. Cậu là bạn tớ, tớ chắc chắn sẽ không làm chuyện gì hại đến cậu. Thập Thất, tớ nói thật với cậu, chỉ cần nhìn thấy anh ấy là tớ muốn trao cho anh ấy tất thảy..."

Doãn An Táp nghiêm túc trịnh trọng thổ lộ tình cảm của mình đối với Kiều Kình.

Nghiên Thời Thất tỉ mỉ quan sát vẻ mặt của cô nàng rồi gật đầu thấu hiểu, "Tớ hiểu mà!"

Nghe Nghiên Thời Thất nói vậy, ánh mắt Doãn An Táp mới lại sáng lên.

"Tớ đúng là bạn gái của anh ấy, nhưng chỉ giới hạn ở quan hệ giữa tớ và anh ấy thôi."

"Bất kể sau này anh ấy và cậu hai Kiều thế nào thì tớ cũng sẽ vẫn giữ lập trường trung lập."

"Cậu tin tớ, tớ chỉ thích con người anh ấy chứ không liên quan gì đến quan hệ lợi ích kia cả, chỉ thích anh ấy mà thôi!"

Nghiên Thời Thất mím môi lặng yên nhìn bạn mình.

Cô tin Táp Táp thật lòng yêu Kiều Kình.

Cô cũng hiểu cô nàng đã tỏ rõ lập trường của bản thân qua những lời thổ lộ vừa rồi.

Nhưng... Táp Táp nói chỉ cần thấy Kiều Kình là đã muốn trao tất cả cho anh ta, vậy khi anh em trong nhà bọn họ tranh chấp thì cô có còn duy trì được dáng vẻ bình tĩnh lạnh nhạt thế này nữa không?!

Câu hỏi này hoàn toàn không thể trả lời vào lúc này được.

Nghiên Thời Thất nhìn Doãn An Táp luống cuống, hỏi một vấn đề cuối cùng, "Tớ nghe nói lúc trước anh cả Kiều có nhiều hồng nhan tri kỉ lắm. Cậu biết chuyện này chứ?"

Vì cô quan tâm và lo lắng cho Doãn An Táp cho nên mới hỏi thẳng như vậy.

Dù sao thì ai ở Lệ Thành cũng biết lịch sử tình trường của Kiều Kình phong phú như thế nào.

Doãn An Táp nghe thấy thì buồn bã gật đầu, "Tớ biết, anh ấy tuyệt vời như vậy thì có nhiều người thích cũng là bình thường. Với lại... kể cả tớ cũng không trong sạch gì cho cam. Tớ còn từng có một Cát Tân Lợi trong quá khứ đây huống chi là anh ấy."

Thời điểm cô ở bên Cát Tân Lợi còn từng nói tới chuyện cưới xin, cho nên đâu chỉ dừng lại ở nắm tay và hôn môi.

Doãn An Táp đứng trước mặt Kiều Kình cũng từng rất tự ti và tiếc nuối.

Cô ta hận bản thân không gặp được anh sớm hơn. Bao năm tháng trôi qua, cuối cùng vẫn lưu lại trên mình dấu vết của người khác trước anh.

Nhưng cô cũng cảm thấy rất may mắn, Kiều Kình không hề chê mình.

Hoặc có lẽ nên nói là từ trước tới giờ Kiều Kình đều rất thoải mái tự do với chuyện quan hệ nam nữ.

Nghiên Thời Thất nghe Doãn An Táp nói đến đây thì thấy lòng nặng trĩu, "Hai người đã quan hệ với nhau rồi?"

Nên nói cô nàng ngốc hay thông minh đây?!

Cô nàng nhào vào Kiều Kình như thiêu thân lao đầu vào lửa vậy, không sợ cuối cùng thương tích đầy mình sao?!

Doãn An Táp ngượng nghịu gật đầu với Nghiên Thời Thất, "Ừ..."

Việc đã đến nước này Nghiên Thời Thất cũng không thể nói ra những lời muốn nói nữa.

Trừ câu chúc mừng, cô không khuyên thêm một câu nào nữa.

Chuyện bọn họ bên nhau là ván đã đóng thuyền, chỉ hi vọng Kiều Kình không phụ tình cảm sâu nặng của Táp Táp.

Năm phút sau, Nghiên Thời Thất và Doãn An Táp sóng vai đi ra chỗ những người khác đang chờ.

Trên mặt hai người đều là nụ cười thoải mái, bình thản.

Nghiên Thời Thất bước tới trước mặt Kiều Kình, nghiêm nghị nhắc nhở anh ta, "Anh Kiều, sau này anh phải đối xử tốt với Táp Táp nhà em đấy, nếu không mấy cô gái bọn em sẽ không tha cho anh đâu."

Cô vẫn hào phóng rộng lượng như vậy, giấu đi sự lo lắng của bản thân, mong Kiều Kình đối xử tử tế với Doãn An Táp.

Tình yêu là chuyện của hai người.

Cô không có tư cách xen vào, cũng không có lí do gì đi đoán mò tâm tư của hai người họ.

Bởi trong tình yêu của bọn họ thì Nghiên Thời Thất chỉ là một người ngoài mà thôi!
 
Back
Top Dưới