Ngôn Tình Người Dấu Yêu

Người Dấu Yêu
Chương 1100


<b>CHƯƠNG 1100: NHÀ HỌ NGHIÊN VẪN ĐANG CHỜ ĐỢI ÔNG TA LÀM LẠI TỪ ĐẦU</b>

Giọng điệu như lẽ đương nhiên của bà Liên khiến Nghiên Quân giận không thể kiềm được.

Trên mu bàn tay ông ta còn cắm kim truyền nước biển, cho nên trong cơn tức giận, ông ta chỉ có thể siết chặt nắm đấm.

"Liên Bích Tú, tôi thấy bà điên thật rồi. Chúng ta đã không còn quan hệ với nó nữa mà bà còn không biết xấu hổ nói ra lời này?"

"Trong lòng bà không biết nguyên nhân chúng ta phá sản à? Nói đi, chẳng lẽ bà đã quên, người nào đã hưởng trọn số tiền của chúng ta sao?"

"Nếu nói về công ơn nuôi dưỡng thì bà còn cung cấp cho Ôn Tri Diên, đứa con gái ngoan của bà, nhiều hơn cả Tiểu Thất."

"Vậy mà bà đến Đế Kinh có gặp được mặt nó không? Bà thử nói cho tôi biết xem bây giờ nó đang ở đâu hả?"

Nghiên Quân vừa nhắc tới Ôn Tri Diên đã khiến bà Liên ngậm miệng lại ngay, khí thế hung hăng cũng lập tức xìu xuống.

Bà Liên phẫn nộ ngồi ở cuối giường trừng mắt nhìn Nghiên Quân, hốc mắt dần đỏ lên, "Tôi mặc kệ, dù sao buổi họp báo đã kết thúc rôi, bây giờ toàn thế giới đều biết Nghiên Thời Thất là người như thế nào."

"Ông trách tôi cũng vô ích thôi. Lần này tôi cứ muốn ép nó phải ra mặt bày tỏ gì đó với chúng ta đấy."

"Về phần con gái, chắc chắn nó có nỗi khổ riêng, cho nên ông đừng lấy nó ra so sánh với Nghiên Thời Thất. Đó là con gái ruột thịt của tôi, cũng là của ông. Nghiên Quân, ông đừng có không phân biệt được thân hay không thân!"

Không thể nói lí được!

Nghiên Quân lộ vẻ suy sụp, chống tay lên trán, nhắm mắt lại. Mấy giây sau ông ta lại giật giật cổ tay đang truyền nước biển vì thấy đau nhói.

Nghiên Quân nâng cánh tay lên nhìn thử mới phát hiện, do ông ta siết chặt tay cho nên kim truyền nước chệch vị trí, khiến mu bàn tay sưng cả lên.

Liên Bích Tú vẫn đang ấm ức vừa nhìn thấy động tác của ông ta cũng sững người ra, sau đó mới hét lên kéo cửa định chạy ra ngoài gọi bác sĩ.

Cho dù bọn họ có thường xuyên cãi vã, nhưng bà ta vẫn lo lắng Nghiên Quân sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trên thế giới này, người có thể chịu đựng được sự khắt khe và tình tính của bà ta chỉ có Nghiên Quân thôi.

Huống chi, nhà họ Nghiên phá sản vẫn đang chờ đợi ông ta làm lại từ đầu.

Cho nên, Nghiên Quân không thể xảy ra chuyện gì được.

Liên Bích Tú chạy nhanh ra ngoài, vừa mới kéo cửa ra đã gặp được bác sĩ nghe chuyện mà đến.

Bác sĩ trưởng khoa là một người đàn ông đã hơn năm mươi tuổi. Ông bảo y tá giải tán những bệnh nhân hóng hớt bên ngoài cửa đi, vừa vào phòng đã nhìn thấy dáng vẻ hốt hoảng của Liên Bích Tú.

"Bác sĩ, ông mau nhìn xem tay của ông ấy..."

Nhưng bà ta còn chưa nói xong thì bác sĩ trưởng khoa đã nổi giận nói, "Rốt cuộc thì hai vị muốn làm ầm ĩ tới khi nào? Nơi này là bệnh viện chứ không phải phòng khách nhà các người."

"Ngày nào cũng cãi nhau, hai người không thấy phiền sao? Những bệnh nhân khác đã khiếu nại tôi rất nhiều lần rồi, nếu như hai người còn ồn ào nữa thì xuất viện sớm đi."

Bà Liên tự biết mình đuối lí cho nên chỉ đứng một bên không lên tiếng.

Mà hai người bệnh cùng phòng thì đã đứng trước cửa chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ.

Phòng bệnh ba người này ngày nào cũng nghe thấy vợ chồng họ tranh chấp không ngừng nghỉ.

Bệnh nhân trong khoa ung bướu đều là người bị ung thư. Mà đã là người mắc bệnh nặng như nhau thì tại sao không biết thông cảm cho nhau chứ?!

Lúc này, bác sĩ trưởng khoa hung dữ trừng mắt nhìn Liên Bích Tú.

Ông hừ lạnh rồi đi về phía giường bệnh, nhìn mu bàn tay Nghiên Quân một lúc rồi rút kim truyền nước ra nói, "Lát nữa để y tá chườm cho anh, đợi khi nào giảm sưng thì tiếp tục truyền nước biển."

Nghiên Quân ủ rũ gật đầu, "Làm phiền bác sĩ rồi."

"Làm phiền tôi không sao, nhưng hai người không nên làm ồn ảnh hưởng đến những bệnh nhân khác. Anh thử nhìn ông cụ kia xem, người ta đã bảy mươi ba tuổi rồi, vậy mà mỗi ngày còn phải trốn ra ngoài cửa vì vợ chồng hai người cãi nhau."

"Trong thời gian điều trị bằng hóa chất, mọi người chẳng ai dễ chịu cả, cho nên có thể nghĩ cho nhau một chút được không?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1101


<b>CHƯƠNG 1101: BỆNH NHÂN KIA TÊN ÔN TRI DIÊN</b>

Bác sĩ trưởng khoa vừa bất lực vừa bực bội nói cả buổi rồi mới mời hai bệnh nhân khác vào phòng.

Không bao lâu sau, y tá chạy tới.

Cô ta nhìn một vòng quanh phòng bệnh, sau đó nói với bác sĩ trưởng khoa: "Trưởng khoa Trương, phòng bệnh khoa ngoại dưới tầng có một bệnh nhân, nói là miệng vết thương trên bụng không thể khép lại được, bác sĩ Lưu bên khoa ngoại bảo ông đến khám thử."

Trưởng khoa Trương rất ngạc nhiên: "Vết thương kiểu gì?"

Y tá giải thích: "Nghe nói là miệng vết thương không thể khép miệng lại được. Bác sĩ Lưu nghi ngờ có khối u ác tính."

Trưởng khoa Trương nghe vậy thì nhận lời, "Được, tôi tới ngay đây."

Lúc hai người sóng vai đi ra ngoài, y tá cất giọng lanh lảnh nói thêm: "Bệnh nhân ở phòng bệnh 302 dưới tầng, tên là Ôn Tri Diên."

"Được, tôi biết rồi."

Y tá và trưởng khoa Trương đi rồi, trong mắt bà Liên lóe lên, mừng rỡ như điên.

Bà ta vọt tới trước giường bệnh, lôi kéo Nghiên Quân, "Ông Nghiên, ông có nghe thấy không?"

Nghiên Quân chỉ bình thản nhìn bà ta, không lên tiếng trả lời.

Bà Liên lắc lắc khuỷu tay ông ta, "Ông nói đi, y tá vừa nói bệnh nhân tên là Ôn Tri Diên, đúng không?"

Lâu lắm rồi, cuối cùng cũng có tin tức của con gái.

Thế nhưng, bà Liên chỉ kích động vài giây ngắn ngủi, rồi lại hoảng sợ.

Bởi vì bà ta nhớ lại lời y tá mới nói, "Ông Nghiên, xảy ra chuyện gì vậy? Sao bụng con gái lại có vết thương chứ?"

"Được rồi, con gái con gái cái gì, bà chỉ biết con gái của bà thôi. Nói không chừng chỉ là trùng tên trùng họ, bà kích động lung tung làm cái gì?"

Vẻ mặt Nghiên Quân rất khó coi. Ông ta không hề tin người nằm dưới tầng là Ôn Tri Diên.

Sau sự vụ kia, con bé tránh nhà họ Nghiên như tránh tà.

Sao bây giờ có thể gặp nhau ở bệnh viện Lệ
Thành được chứ?

Trước đây, Nghiên Quân áy náy với đứa con này bao nhiêu, thì bây giờ ông ta thất vọng bấy nhiêu.

Nhìn mọi việc, chẳng phải đều do nó làm ầm lên hay sao?

Lúc này, bà Liên bị Nghiên Quân quát một hồi quên cả phản ứng.

Một lúc lâu sau, bà ta mới đẩy ông ta một cái, tức giận nói: "Tôi mặc kệ. Cho dù là trùng tên trùng họ thì tôi cũng phải đi xem. Nói không chừng là con gái của chúng ta đấy."

Bà ta vừa dứt lời thì đã đi ra ngoài. Khi ra đến hành lang, ba ta chần chừ quay đầu lại nói, "Ông Nghiên, ông có muốn theo tôi..."

"Tôi không đi!" Nghiên Quân từ chối không chút do dự, "Cho dù thật sự là nó đi nữa, thì sống chết sau này của nó cũng chẳng liên quan gì đến tôi!"

Nghe vậy, bà Liên giận tái cả mặt, lườm Nghiên Quân một cái rồi xoay người đi về phía thang máy.

Dù thế nào đi nữa, bà ta cũng muốn đi xem sao.

Sau khi bà Liên đi rồi, Nghiên Quân chợt thở dài, nằm trên giường bệnh nhìn lên trần nhà, mơ hồ cảm thấy cuộc đời mình sống quá thất bại.

Dưới tầng, trong phòng bệnh sáu người thuộc khoa ngoại.

Ôn Tri Diên mặt mũi trắng bệch nằm trên giường, vạt áo cuốn lên, để lộ vết thương trên bụng sưng tấy, lở loét, nổi mủ. Vùng da quanh miệng vết thương dính máu trông rất đáng sợ.

Lãnh Dịch Diêm ngồi bên cạnh giường bệnh, còn Mục Nghi thì đi xuống tầng làm thủ tục nhập viện giúp.

Mấy bác sĩ đứng bên cạnh quan sát. Đám bệnh nhân chung phòng bệnh liên tục ngó qua xem.

Vết thương của cô gái này rất nặng.

"Tình hình miệng vết thương không thể khép lại xảy ra bao lâu rồi?"

Bác sĩ Lưu đứng một bên nhìn, cảm thấy rất kì lạ.

Miệng vết thương nổi mủ, trông có vẻ là triệu chứng của nhiễm trùng. Hơn nữa, vết sẹo khâu loằng ngoằng trên da cho thấy bước khâu miệng vết thương không làm tốt.

Ôn Tri Diên vì đau đớn mà hơi thở rối loạn.
Nghe bác sĩ hỏi, cô ta nhỏ giọng ngập ngừng đáp, "Gần hai tháng rồi."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1102


<b>CHƯƠNG 1102: CẬU LÀ CẬU HAI NHÀ HỌ LÃNH TẠI ĐẾ KINH?</b>

Lúc này, trưởng khoa Trương khoa ung bướu đã đứng trước giường khám bệnh.

Ông quan sát chung chung, rồi dùng đầu ngón tay thăm dò bụng cô ta, "Không giống u ác tính, có điều vẫn phải đi chụp rồi xem xét lại lần nữa."

Bác sĩ Lưu tặc lưỡi, "Suốt hai tháng mà miệng vết thương vẫn không khép lại, tôi cứ lo là có khối u. Nhưng trưởng khoa Trương đã nói không phải, vậy gần như chắc chắn là bị nhiễm trùng rồi."

"Tôi chỉ căn cứ vào kinh nghiệm trước kia thôi. Còn bên trong có ổ bệnh hay không thì hiện tại khó mà khẳng định được. Người nhà vẫn nên đưa bệnh nhân đi khám tổng quát đi. Đợi có kết quả rồi, tôi lại kiểm tra lần nữa."

Nói xong, trưởng khoa Trương định rời khỏi phòng bệnh.

Nhưng...

Ngoài cửa, có một bóng người rón rén nhìn lén vào trong qua khe cửa.

Lúc ông tiến lên mở cửa, bất ngờ đụng phải bà Liên, thái dương lại giật lên.

"Bà lại tới phòng bệnh khoa ngoại làm cái gì hả?"

Trưởng khoa Trương nhìn bà Liên đầy vẻ đề phòng. Nhưng đối phương không trả lời ông mà xông thẳng vào cửa, vọt tới trước giường bệnh.

"Con gái! Con gái của mẹ! Đúng là con rồi!" Lúc nãy, bà Liên đã nhìn qua khe cửa, thấy rõ ràng đó là Ôn Tri Diên, nên không kìm được mà lao vào, vui mừng ra mặt.

Nghe tiếng gọi của bà Liên, ánh mắt Ôn Tri Diên cứng lại trong chốc lát.

Lúc này, Lãnh Dịch Diêm đứng cách giường không xa, nhìn chằm chằm vào bóng dáng bà Liên, hờ hững nhếch môi lên, xoay người dẫn nhân viên y tế đi ra khỏi phòng bệnh.

Trong hành lang, cậu ta bình tĩnh nghe bác sĩ dặn dò, không bao lâu sau thì quay trở lại phòng bệnh.

Lúc này, bà Liên cúi người đứng ở đầu giường, cực kì đau lòng v**t v* khuôn mặt tái nhợt của Ôn Tri Diên, "Con gái, cuối cùng con cũng trở về rồi!"

Ôn Tri Diên thu lại cảm xúc không nên có, cười ngọt ngào nói: "Dì Liên..."

Cách xưng hô này làm cho nét mặt vui mừng của bà Liên sượng trân, "Con gọi mẹ là gì?"

Ôn Tri Diên há miệng, suy nghĩ vài giây, vẫn buộc phải gọi, "Mẹ..."

"Ôi, con gái, con gái ngoan của mẹ, về là tốt rồi, về là tốt rồi!" Bà Liên xúc động muốn khóc. Thấy miệng vết thương trên bụng Ôn Tri Diên, bà ta khó nén được đau lòng,

"Con gái, sao con lại bị thương nặng như vậy? Rốt cuộc trong khoảng thời gian qua con đã đi đâu?"

"Con không biết đâu, mẹ lo gần chết. Sau này con đừng đi nữa được không? Mẹ biết con cảm thấy ấm ức, nhưng chúng ta là người một nhà, khó lắm mới tìm được con về, mẹ không muốn lại mất con..."

Bà Liên nói một hồi rồi bắt đầu hạ giọng khóc nức nở. Có thể nói, bà ta đã dâng hiến hết tình thương của mẹ cho Ôn Tri Diên rồi.

"Mẹ yên tâm đi. Con không đi nữa đâu. Được rồi, để con giới thiệu một người cho mẹ, anh Diêm..."

Ôn Tri Diên không có lúc nào quên nhắc tới Lãnh Dịch Diêm. Mặc dù vết thương rất đau, nhưng cô ta vẫn hào hứng báo cho bà Liên biết tin tức họ sắp kết hôn.

"Cậu là... cậu Hai nhà họ Lãnh tại Đế Kinh?"

Nghe Ôn Tri Diên giới thiệu, ánh mắt bà Liên lóe lên vẻ tham lam.

Trước đây, trong lần Ôn Tri Diên bỏ đi, bà ta từng gặp Lãnh Dịch Diêm tại nhà họ Nghiên.

Khi ấy bà ta chỉ mải lo lắng cuống quýt, không chú ý nhiều đến cậu ta.

Bây giờ biết được thân phận của cậu ta, bà
Liên nghĩ thầm: Nếu con gái có thể kết hôn với người nhà họ Lãnh thì nhà họ Nghiên bọn họ được cứu rồi!

Lúc này, Lãnh Dịch Diêm không hề bỏ qua gợn sóng chợt lóe lên trong mắt bà ta, gật đầu đáp: "Trước kia là vậy. Sau này thì... chưa chắc."

Bà Liên nghe không hiểu, "Là sao?"

Ôn Tri Diên ở một bên ngại ngùng giải thích, "Anh Diêm vì ở bên con nên bị nhà họ Lãnh đuổi khỏi nhà. Có điều, mẹ yên tâm, bọn con sẽ sống tốt bên nhau. Dù không có nhà họ Lãnh thì con vẫn sẽ ở bên anh ấy."

Cô ta ngầm ám chỉ, thân phận của anh ấy không có gì quan trọng.

Bà Liên vốn đang mang tâm tình chờ mong tràn đầy, nghe vậy thì như bị tạt nước lạnh lên cả người, "Vậy hả..."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1103


<b>CHƯƠNG 1103: DÙ SAO BỌN HỌ CŨNG CHẲNG CÒN MẤY NGÀY LÀNH NỮA</b>

Ôn Tri Diên không ngốc. Ngược lại, cô ta còn rất thông minh, giỏi đánh vào lòng người.

Cô ta đều nhìn thấy hết những phản ứng của bà Liên, nên cất giọng yếu ớt hỏi thử.

"Sao vậy ạ? Anh Diêm chính là người mà con đã nói với mẹ ấy. Cuối cùng anh ấy cũng ở bên con rồi. Mẹ không cảm thấy vui cho con sao?"

Bà Liên nhìn Lãnh Dịch Diêm, hậm hực gật đầu nói, "Vui chứ, mẹ vui cho con mà."

Vốn tưởng con gái được gả vào nhà giàu, bây giờ xem ra chỉ là lấy một thằng nhóc nghèo bị gia tộc ruồng bỏ, có cái gì để vui vẻ đâu.

Thấy vậy, Ôn Tri Diên và Lãnh Dịch Diêm nhìn nhau cười. Cô ta lại hỏi: "Sao mẹ lại ở bệnh viện vậy?"

"À, ba của con bị bệnh." Bà Liên trả lời rất dứt khoát.

Ôn Tri Diên giả vờ ngạc nhiên, "Ơ? Nặng lắm không mẹ?"

"Cũng thường thôi, điều trị bằng hóa chất rồi xem xét bệnh tình mới có thể phẫu thuật được."

Lúc này, bà Liên không hề để tâm tới Nghiên Quân.

Bà ta ích kỷ cho rằng Lãnh Dịch Diêm không xứng với con gái mình.

Nếu có thể, bà ta vẫn muốn tìm cho con gái một gia đình tốt, ít nhất có thể giúp đỡ nhà họ Nghiên.

Bà ta mải mê suy tính, Ôn Tri Diên cũng không hỏi tiếp về bệnh tình của Nghiên Quân nữa.

Hiển nhiên là cô ta cũng không thèm để ý.

***

Cùng lúc đó, trong bãi đỗ xe bên dưới bệnh viện Lệ Thành.

Mục Nghi cầm biên lai đi về phía chiếc Lincoln đỗ trong góc.

Vệ sĩ lái xe đi xuống nhường chỗ cho anh ta, sau đó gật đầu chào một tiếng đội trưởng, rồi đi ra bên đường châm thuốc hút.

Mục Nghi lên xe, ngồi trên ghế lái, giơ biên lai trong tay lên, "Cậu Tư, cô chủ, đây là giấy tờ nhập viện của Ôn Tri Diên, đã sắp xếp cho cô ta và Liên Bích Tú gặp mặt rồi."

Nghiên Thời Thất ngước mắt lên khỏi điện thoại, "Phòng bệnh VIP hả?"

Lúc trước, khi Tiểu Lâm giúp đỡ ông Nghiên làm thủ tục nhập viện, vì thiếu giường bệnh nên chỉ có thể tạm thời để ông ta vào ở phòng bệnh VIP.

Hôm nay Ôn Tri Diên nhập viện thuận lợi như vậy, chắc cũng là phòng bệnh VIP.

Nghe vậy, Mục Nghi lắc đầu, khóe mắt ngầm lướt qua Tần Bách Duật, nói, "Vừa lúc có phòng bệnh sáu người còn trống giường, nên đã sắp xếp cho cô vào đó ở trước."

Nghiên Thời Thất nhướng mày, "Số phòng bao nhiêu?"

"Phòng 302 khoa ngoại!"

Mục Nghi nói xong, Nghiên Thời Thất cúi đầu tiếp tục gửi tin nhắn.

Ôn Tranh ngồi bên cạnh ghế lái, hỏi Mục Nghi: "Lãnh Dịch Diêm đâu?"

Mục Nghi nói: "Vẫn luôn ở trong phòng bệnh với cô ta."

Ôn Tranh nghe vậy thì chẳng có cảm xúc gì.

Ngay sau đó, cô mở cửa đi xuống xe, đứng bên cạnh xe châm một điếu thuốc.

Nghiên Thời Thất tắt màn hình điện thoại, nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ xe, "E là Tranh Tranh rất khó chấp nhận cách làm của Lãnh Dịch Diêm."

Dứt lời, cô mệt mỏi nghiêng người dựa lên vai anh, "Anh Tư, giúp em một chuyện đi."

"Em cứ nói!" Tần Bách Duật nhìn lướt qua điện thoại của cô, ánh mắt cưng chiều.

Dọc theo đường đi, cô liên tục gửi tin nhắn, không cần nghĩ cũng biết là đang sắp xếp chuyện gì đó.

Lúc này, ánh mắt Nghiên Thời Thất chợt lóe lên, "Có thể nghĩ cách để trống một giường bệnh trong phòng bệnh 302 chỗ Ôn Tri Diên không?"

Anh Tư và viện trưởng là chỗ quen biết, nhờ viện trưởng giúp sẽ nhanh hơn, tiện hơn.

Tần Bách Duật nhướng mày, cũng không có hỏi nhiều, "Được."

Nghiên Thời Thất mím môi, ánh mắt lanh lợi, "Vậy... đợi thêm hai ngày nữa, chúng ta sẽ đến thăm bệnh Ôn Tri Diên."

"Hôm nay không đi hả?" Ánh mắt sâu thằm của Tần Bách Duật khóa chặt bóng dáng của cô, nghiền ngẫm cười hỏi.

Nghiên Thời Thất ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, "Hôm nay không đi, có Lãnh Dịch Diêm ở đó, em lo Tranh Tranh và cậu ta sẽ cãi nhau. Để cho bà Liên vui vẻ trước đi, dù sao bọn họ cũng chẳng còn mấy ngày lành nữa."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1104


<b>CHƯƠNG 1104: DƯ LUẬN TRÊN MẠNG CÓ CHÚT ĐỔI CHIỀU</b>

Một giờ trưa cùng ngày, ba hệ thống mạng xã hội lớn đã khôi phục quyền truy cập.

Gần như chỉ trong chớp mắt, phần lớn người dùng ào ào đăng nhập, tắc nghẽn mạng vô cùng nghiêm trọng.

Dân mạng hóng chuyện tìm kiếm tin tức mới nhất về Nghiên Thời Thất. Kết quả là không thấy có bất cứ nội dung mới nào.

Thế nhưng, trên mạng có một tài khoản truyền thông đăng một bài Weibo, là cảm nghĩ sau khi xem buổi họp báo của bà Liên.

Đây là tài khoản đã được xác thực, nổi tiếng trong giới, bình thường rất thích đi ngược lại chiều hướng của dân mạng.

Càng là chuyện chắc như đinh đóng cột, anh ta càng thêm thích đứng ra bóc phốt.

Nội dung bài viết rất đơn giản, chỉ đăng vài tấm ảnh chụp màn hình và ảnh chụp.

Nội dung ảnh chụp màn hình gồm hai thứ, một là tài liệu xin xét duyệt bảo hộ phá sản của nhà họ Nghiên khi đứng trước nguy cơ phá sản, hai là hóa đơn mua sắm mỹ phẩm đắt tiền trong trung tâm thương mại cao cấp của bà Liên.

Ba tấm ảnh còn lại là hình chụp tất cả chi phí nhập viện điều trị của Nghiên Quân.

Mấy thứ này được tung lên mạng làm cho dân mạng chần chừ trong chốc lát.

Thậm chí, còn có người bỏ công đi tìm hiểu bảo hộ phá sản là cái gì.

Nghe nói hiện nay công ty nhà họ Nghiên vẫn còn đang kinh doanh. Mặc dù doanh thu sau khi hoạt động lại rất thấp, nhưng công ty nhà bọn họ không hề bị đòi nợ gắt như lời nói của bà Liên.

Không chỉ có thế, bà Liên mua đồ mỹ phẩm đắt đến cả ba mươi nghìn tệ.

Đây là chi tiêu nên có sau phá sản hả?

Còn có tiền chữa bệnh của Nghiên Quân nữa, chỉ tính phí hóa trị liệu thôi thì đã gần bốn trăm nghìn tệ rồi. Gia đình phá sản nào có khả năng chi tiêu thế này?

Bà Liên đắp nặn mình thành hình tượng người bị hại, gia đình phá sản, con gái nuôi ruồng bỏ.

Nhưng những nội dung được tài khoản xác thực nổi tiếng kia đăng lên đã vả mặt bà ta bôm bốp.

Đương nhiên, vẫn có không ít dân mạng chĩa mũi dùi chửi bới tài khoản Weibo này.

Tới tận bây giờ, chính chủ Nghiên Thời Thất vẫn chưa ra mặt, rõ ràng là chột dạ.

Nói không chừng là do Nghiên Thời Thất bỏ tiền mua chuộc truyền thông, đăng bài này lên mạng để minh oan cho mình.

Sau đó, tài khoản truyền thông trả lời bình luận, [Không mua chuộc được, ta ngang ngược vậy đấy! Tất cả nội dung trong bài đăng đều không ngại bị kiểm chứng, có thể đến chỗ công chứng để xác nhận xem là thật hay giả!]

Dư luận có chút đổi chiều rồi.

Nhưng mọi người vẫn mong đợi Nghiên Thời Thất đích thân phản hồi.

***

Bốn giờ chiều, trong lúc nhân viên y tế giao nhận ca, phóng viên của hơn mười tờ báo cải trang trà trộn vào phòng bệnh bệnh viện Lệ Thành.

Bọn họ đi tới khoa ung bướu nhưng lại không thấy Nghiên Quân, cũng không thấy bà Liên.

Sau nhiều lần hỏi thăm, đám người giấu các thiết bị quay chụp đơn giản trong người, vòng vo đủ đường đi tới phòng bệnh khoa ngoại.

Lúc này, Lãnh Dịch Diêm đi xuống dưới hút thuốc, trong phòng bệnh chỉ còn lại bà Liên đang bôi thuốc cho Ôn Tri Diên.

Mấy bệnh nhân khác cùng phòng đều có người nhà ở cùng, có người đang trò chuyện, có người đang chơi điện thoại.

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, tiếng mở cửa hơi lớn làm bà Liên giật mình.

Ôn Tri Diên nằm trên giường ngủ lim dim cũng giật mình thức dậy. Cô ta nhíu mày nhìn thoáng qua, còn bà Liên thì lớn tiếng quát, "Mấy người làm gì vậy hả?"

Đám người tới đột ngột, nét mặt ai nấy đều háo hức, không hiểu sao khiến cho bà ta cảm thấy không ổn.

Quả nhiên...

"Bà Liên Bích Tú, xin hỏi bà có ý kiến gì với bài bóc phốt trên mạng không?"

"Bà Liên, xin bà trả lời thẳng thắn, bà chi tiêu vừa nhiều vừa liên tục trong lúc phá sản, có phải đã chứng minh là nhà họ Nghiên không hề trắng tay như lời bà nói hay không?"

"Bà Liên, Trung tâm hội nghị Lệ Thành Tôn mỗi tiếng thu phí năm mươi nghìn tệ. Nhà họ Nghiên đã có khả năng thanh toán chi phí phòng họp đắt đỏ, sao còn nói là không xu dính túi?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1105


<b>CHƯƠNG 1105: ĐẠO ĐỨC NGHỀ NGHIỆP CỦA MẤY NGƯỜI ĐÂU?</b>

"Вà Liên, mời bà xem kĩ hóa đơn này, có phải là hóa đơn mua sắm mỹ phẩm của bà không?"

Các phóng viên điên cuồng lắm rồi!

Bọn họ ngồi canh ở bệnh viện Lệ Thành đã lâu, cuối cùng cũng tìm được cơ hội trà trộn vào, dù như thế nào cũng phải bắt cho được cơ hội trực tiếp lấy tin nóng.

Bằng không thì hôm nay bọn họ may mắn ư?!

Vừa rồi, lúc bọn họ ở dưới tầng xem xét địa hình, có một ông anh vóc dáng cao lớn, vừa hút thuốc vừa lạnh tanh bày mưu tính kế cho bọn họ.

Anh ta nói nếu khiêng thiết bị quay chụp theo thì chắc chắn là không được vào phòng bệnh của bệnh viện, ít nhất cũng phải giả làm người nhà đi thăm bệnh, quan trọng nhất là phải giấu hết thiết bị phỏng vấn đi.

Nhờ chiêu của anh ta, đám phóng viên bắt tay với nhau, ngụy trang, giấu thiết bị đi.

Nhìn đi, mới có mấy phút thôi mà đã trà trộn vào được rồi.

Ông anh kia giỏi quá đi thôi!

Lúc này, bà Liên bị đám phóng viên vây đột ngột cũng sợ đến ngây người.

Bà ta ngồi trước giường, không biết nên làm như thế nào, nhất là khi mấy ánh đèn flash kia cứ liên tục quay chụp bà ta, chưa kể nhiều bút ghi âm cũng bị dí đến trước mắt.

Bà Liên hoảng sợ muốn che mặt lại, nhưng hơn mười người phóng viên hoàn toàn không cho bà ta cơ hội này.

"Bà Liên Bích Tú, mời bà trả lời thẳng thắn. Nếu nhà họ Nghiên không thê thảm như bà nói, thì rốt cuộc vì sao bà lại công khai lên án Nghiên Thời Thất?"

"Bà Liên, xin hỏi... bà và cô gái trên giường bệnh này có mối quan hệ gì?"

Lúc này, có phóng viên nhanh mắt chú ý tới Ôn Tri Diên, lặng lẽ quan sát hai người, rồi phát hiện khuôn mặt bọn họ rất giống nhau!

Trời đất ơi, tin tức lớn đây rồi!

Trong nháy mắt, mọi người lia ống kính sang Ôn Tri Diên, "Thưa cô, xin hỏi cô và bà Liên có quan hệ gì với nhau?"

"Đúng vậy, quan hệ của hai người là gì vậy? Cô có biết chuyện bà Liên tổ chức buổi họp báo không?"

"Xin hỏi hai người là mẹ con sao? Bà đã có con gái rồi, sao bà còn nói Nghiên Thời Thất là con gái nuôi của bà? Bà nhận nuôi Nghiên Thời Thất lúc còn nhỏ sao? Còn cô đây, cô và Nghiên Thời Thất có quen biết nhau không?"

Tất cả đột nhiên ập tới không kịp trở tay.

Bà Liên ngây người cả buổi không kịp phản ứng.

Trong buổi họp báo do bà ta tổ chức, bà ta vẫn chưa nói rõ chi tiết xuất thân của Nghiên Thời Thất.

Bà ta chỉ lấy thân phận mẹ nuôi, nói cho công chúng biết bản mặt lòng lang dạ sói của Nghiên Thời Thất.

Nhưng... con gái của bà ta không thể bị truyền thông bôi nhọ được.

Nghĩ vậy, bà Liên quát một tiếng chói tai, sau đó cúi người che chắn Ôn Tri Diên, "Mấy người đừng quay chụp con bé! Đừng quay chụp con bé!"

Ôn Tri Diên được bà Liên vòng hai tay ôm đầu, bản thân cô ta cũng kéo chăn che kín khuôn mặt mình.

Trong chỗ khuất, cô ta vô cùng bực dọc, mắt liên tục lóe lên sự bất mãn.

Cô ta biết chuyện bà Liên tổ chức buổi họp báo, nhưng lại không biết chi tiết ở hiện trường.

Không ngờ bà ta ngu đến mức này, dẫn cả phóng viên tới bệnh viện.

Lúc nhân viên y tế nghe tin chạy tới, Lãnh Dịch Diêm đã trở về phòng bệnh.

Trong phòng bệnh sáu người chật ních người.

Đám phóng viên gần như vây kín giường bệnh của Ôn Tri Diên.

Cậu ta nheo mắt lại, đi lên đẩy đám người ra, nhìn thấy động tác của bà Liên thì trầm giọng nói: "Bà làm như vậy sẽ khiến cô ấy bị nghẹt thở."

Bà Liên khựng lại, luôn miệng sai bảo, "Tiểu Lãnh, cháu mau đuổi bọn họ ra ngoài đi! Mau đi!"

Nghe tiếng nói của Lãnh Dịch Diêm, Ôn Tri Diên trốn ở trong chăn gọi một tiếng "Anh Diêm."

Còn Lãnh Dịch Diêm thì nhíu mày nhìn đám phóng viên, khuôn mặt đẹp trai đầy lạnh lẽo, "Đối xử mẹ con nhà người ta như vậy, đạo đức nghề nghiệp của mấy người ở đâu?"

Đám phóng viên ồ lên.

Thật sự là mẹ con kìa!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1106


<b>CHƯƠNG 1106: SAO CON CÓ THỂ NÓI NHƯ VẬY CHỨ?</b>

Câu nói của Lãnh Dịch Diêm làm cho đám phóng viên bắt được tin tức quan trọng.

Bọn họ còn định hỏi thêm vài câu, nhưng nhân viên y tế và bảo vệ bệnh viện đã tới cửa rồi.

Phóng viên xông vào phòng bệnh không phải là chuyện nhỏ.

Trong nháy mắt, tình huống vô cùng hỗn loạn.

Bảy, tám bảo vệ bao vây đám phóng viên, liên tục ngăn cản bọn họ quay chụp và chất vấn.

Vì tính chất ác liệt của sự việc, phía bệnh viện thậm chí còn khởi động chế động khẩn cấp, gọi cả cảnh sát quản lý khu vực tới đây.

Nửa tiếng sau, phòng bệnh yên tĩnh trở lại.

Lãnh Dịch Diêm đứng ở đầu giường, nhíu chặt đôi mày rậm, không nói một lời nào, bầu không khí căng thẳng.

Năm bệnh nhân cùng phòng khác háo hức quan sát. Tuy không ai lên tiếng hỏi, nhưng trên mặt người nào cũng đầy vẻ tò mò và dò xét.

Vừa rồi bọn họ đều nghe được hết mấy câu hỏi mà đám phóng viên đặt ra.

Không ngờ người đàn bà kia lại là mẹ nuôi của một ngôi sao.

Lúc này, bà Liên chán chường ngồi cuối giường, mặt mày tái mét, giống như quả cà tím phơi sương.

Bà ta không thể nào ngờ đám phóng viên kia lại tìm được phòng bệnh của con gái.

Nghĩ đến đây, bà ta nhìn Lãnh Dịch Diêm bằng ánh mắt u oán, "Tiểu Lãnh, cậu vừa xuống dưới hút thuốc, chẳng lẽ không nhìn thấy đám phóng viên kia sao?"

Lãnh Dịch Diêm nghe vậy thì nhướng mày lên, thờ ơ nói, "Nhìn thấy."

"Vậy sao cậu không ngăn cản bọn họ? Nếu cậu ngăn cản từ trước thì bọn họ đã không vào được rồi."

Bà Liên nói với thái độ đương nhiên, quả thật là làm trò cười cho thiên hạ.

Ngay cả Ôn Tri Diên cũng nghe không nổi nữa, "Anh Diêm chỉ đi xuống nhà hút thuốc thôi. Hơn nữa, chỉ có một mình anh ấy, sao có thể ngăn nhiều phóng viên như vậy được."

Cô ta vừa dứt lời thì Lãnh Dịch Diêm đã vỗ vỗ lên vai cô ta, sau đó lườm bà Liên, châm chọc: "Tôi đúng là có nhìn thấy phóng viên, nhưng tôi không ngờ bọn họ tới phỏng vấn bà."

Bà Liên nghẹn họng, hậm hực ngậm miệng.

Ôn Tri Diên thấy bà ta vẫn có vẻ bất mãn thì nhíu mày bênh vực cho Lãnh Dịch Diêm, "Bọn họ xông tới đây, còn không phải là vì buổi họp báo kia của mẹ sao? Bây giờ bọn họ đã biết mối quan hệ của con và mẹ rồi, không biết bọn họ sẽ viết lung tung gì nữa. Mấy ngày tới, mẹ đừng quay lại phòng bệnh của con nữa."

Bà Liên hoảng hốt ngẩng đầu, "Con gái, mẹ..."

Ôn Tri Diên quay mặt đi, rõ ràng không muốn nghe bà ta giải thích.

Nếu không phải bà ta tự tìm tới đây, thì sao phóng viên có thể chạy theo bà ta đến phòng bệnh khoa ngoại để phỏng vấn chứ?

Đều là tai vạ do bà ta gây ra, thế mà còn không biết xấu hổ đi trách anh Diêm không ngăn cản.

Bà Liên bị giọng điệu của Ôn Tri Diên chọc cho đau nhói, khó tin nhìn cô ta, "Con gái, sao con có thể nói như vậy chứ? Mẹ làm mấy việc kia, còn không phải là vì gia đình chúng ta sao? Hiện giờ ba của con..."

"Ba đã bệnh nặng vậy rồi, mẹ mau về với ba đi!"

Ôn Tri Diên mạnh mẽ cắt ngang lời nói của bà Liên. Trong lúc nói chuyện, gương mặt cô ta không che giấu vẻ chống đối.

"Con gái..."

Bà Liên còn muốn giải thích, nhưng Lãnh Dịch Diêm đã đứng dậy, đuổi khách với thái độ lạnh nhạt: "Mời bà đi về cho. Cô ấy cần nghỉ ngơi."

Cậu ta vừa dứt lời, Ôn Tri Diên đã tiện tay kéo chăn lên, xoay người quay lưng lại với bà Liên.

Thấy cảnh này, bà Liên mặt mày ỉu xìu, do dự nhiều lần, cuối cùng vẫn chán nản ra khỏi phòng bệnh.

Bà ta bước nhanh ra ngoài, hơi thở phập phồng dữ dội. Lúc đi tới chỗ rẽ cầu thang không người, bà ta lấy điện thoại ra, ấn gọi một dãy số lạ.

Qua ba tiếng chuông đổ, điện thoại kết nối, bà Liên lập tức lo lắng hỏi: "Vừa rồi có phóng viên chạy tới bệnh viện. Bọn họ có viết lung tung không?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1107


<b>CHƯƠNG 1107: ÔN TRI DIÊN BỊ BẠN HỌC BÓC PHỐT</b>

Bà ta hỏi với giọng điệu rất sốt ruột, thậm chí mang theo một chút chất vấn.

Đối phương im lặng, một lát sau mới trầm giọng đáp lại: "Bà tự xem là biết thôi!"

Một câu trả lời mập mờ, khiến bà ta không biết phải hiểu thế nào.

Bà ta muốn hỏi tới cùng, nhưng người kia lại thẳng thừng cúp máy.

Bà ta gọi đi lần nữa thì nghe được thông báo đã tắt máy.

Bà Liên cực kì tức giận, giậm chân giậm cẳng, rồi mở điện thoại tìm kiếm, cả buổi mới mở được Weibo.

Bà ta không quen với các thao tác trên điện thoại, ấn lung tung một hồi vẫn không xem được tin muốn xem.

Bà Liên lo âu cau mày, muốn quay lại phòng bệnh hỏi Ôn Tri Diên, nhưng đi vài bước, lại cảm thấy rất mất mặt.

Bà ta càng nghĩ càng không cam lòng, cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn cho số lạ kia.

[... Tôi tổ chức họp báo xong rồi, khi nào anh mới thực hiện chuyện đã nhận lời với tôi?]

Tin tức gửi đi giống như đá chìm đáy biển, không hề có hồi đáp.

Bà Liên đứng ở cửa thang một lát, cuối cùng chỉ có thể uể oải chán chường quay về phòng bệnh khoa ung bướu.

Chạng vạng, năm rưỡi.

Hơn mười tờ báo đồng loạt đăng tin tức mới nhất, trong đó có cả Express Entertainment uy tín nhất trong giới giải trí.

[Express Entertainment V]: [Tin nhanh] Lộ con gái ruột của mẹ nuôi Nghiên Thời Thất, ấn vào liên kết bên dưới để xem nội dung chi tiết...

Nội dung tin nóng của nhiều nhà truyền thông gần như là giống nhau. Lúc này, dân mạng mới giật mình, bà Liên lại có con nữa hả?

Trên thực tế, lúc bà Liên tổ chức họp báo, tất cả mọi người đều cho rằng nhà họ Nghiên chỉ có một đứa con gái là Nghiên Thời Thất.

Thậm chí, ngay cả sự tồn tại của Nghiên Thời Dương cũng bị che giấu vô cùng tốt.

Sau khi truyền thông đưa tin, có dân mạng nói không rõ nhà họ Nghiên có con gái hay không, nhưng rõ ràng bà Liên còn có một đứa con trai. Người lên tiếng tự xưng là bạn học của con trai bà ta.

Đáng tiếc, bài viết vừa mới đăng lên đã bị ẩn đi ngay lập tức.

Dường như là có người đang cố gắng che giấu thân phận của Nghiên Thời Dương, không biết là để bảo vệ hay là bị giấu đầu hở đuôi nữa.

Thế nhưng, dù như thế nào đi nữa thì hôm nay dân mạng đều được ăn một quả dưa lớn.

Bởi vì lúc truyền thông tung tin còn kèm theo một tấm ảnh không rõ ràng, nên toàn dân mạng nổi lên phong trào bóc phốt Ôn Tri Diên.

Cùng lúc đó, nhà họ Ôn và gia tộc Đoan Mộc ở Đế Kinh cũng nhận được tin tức.

[Chuyện cũ 467]: Ơ, chẳng phải đây là Ôn Tri Diên sao? Hồi học cấp ba, cô ta chính là người bị các bạn nữ trong lớp ghét. Trước đây cô ta luôn nói mình là cô Hai nhà họ Ôn cơ mà? Sao bây giờ lại biến thành người nhà họ Nghiên ở Lệ Thành rồi? [Thắc mắc]

[Cậu là gấu Bắc Cực nhà ai]: Bạn cũ lầu trên, hình như tôi biết bạn là ai! Đã lâu không gặp!

[Cậu là gấu Bắc Cực nhà ai]: Cái cô Ôn Tri Diên này ấy hả, muốn kể chuyện xấu năm xưa của cô ta thì có nói suốt một ngày một đêm cũng không hết đâu.

[Lớp 12/2]: Trời đất! Lầu trên, có phải mấy người là bạn học lớp 12/2 không? Mau tới đây tập họp nào!

Trên mạng, bởi vì một tấm ảnh của Ôn Tri Diên mà đám bạn học lớp 12/2 trường Trung học Đế Kinh năm xưa đều cùng nhau online.

Mấy người này kể sạch sẽ chi tiết tất cả hành vi năm xưa của Ôn Tri Diên. Còn có người nói nghe đồn Ôn Tri Diên từng phá thai hai lần.

Nói tóm lại, sau khi bị vạch trần dưới tầm mắt của công chúng, Ôn Tri Diên đã bị bạn cùng trường năm xưa phỉ nhổ đủ mọi mặt.

Cùng lúc đó, người nhà họ Ôn ở Đế Kinh cũng đang chú ý tin tức trên mạng.

Đứa con gái mà bọn họ từng yêu thương nhất đang bị bạn học phỉ nhổ cực kì khó coi.

Ôn Tĩnh Hoằng nhìn màn hình điện thoại, cảm thấy mặt không ngừng bỏng rẫy.

Hóa ra, từ trước đến nay chỉ có bọn họ bị lừa.

***

Tám giờ tối, Nghiên Thời Thất và Ôn Tranh trở về Vịnh Lâm Hồ.

Chỉ trong một ngày mà tiêu điểm dư luận đã dần dần dồn vào bà Liên và Ôn Tri Diên.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1108


<b>CHƯƠNG 1108: ANH NẰM MƠ ĐI!</b>

Lúc này, Nghiên Thời Thất ngồi trong phòng khách, thuận tay đặt điện thoại giờ đây đã báo pin yếu lên bàn, day thái dương đang đau nhức, tâm trạng chán chường mệt mỏi.

Suốt cả ngày hôm nay, cô gần như lúc nào cũng cầm điện thoại gửi tin nhắn hoặc xem tin tức.

Tới khi thả lỏng thần kinh, cô mới cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Ôn Tranh quen đường quen nẻo đi vào phòng bếp rót hai cốc nước. Lúc đưa một cốc nước cho Nghiên Thời Thất, cô hỏi: "Em cho người ẩn tin tức về Nghiên Thời Dương hả?"

Nghiên Thời Thất cầm cốc nước uống một ngụm, "Vâng, chuyện này không liên quan gì đến em ấy, em không muốn truyền thông để ý tới em ấy quá mức."

Cả nhà họ Nghiên, chỉ có duy nhất Nghiên Thời Dương khiến cô phải áy náy.

Nói đến cùng, cậu cũng không giống ông Nghiên và bà Liên.

Ôn Tranh mím môi, vừa ngồi xuống vừa gật đầu nói, "Cũng phải, suy cho cùng thì cậu ta cũng là người vô tội."

Hai chị em nhìn nhau cười. Sau đó, Nghiên Thời Thất nghe có tiếng động cơ xe từ ngoài cửa biệt thự, "Chắc là anh Tư về."

Sau bữa tối ở nhà hàng, anh Tư nói công ty có việc cần xử lí nên để Tiểu Lâm đưa cô và Ôn Tranh về nhà trước.

Bây giờ, mới chưa được bao lâu, sao anh lại về rồi?

Cô đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất nhìn thử. Quả nhiên, trong màn đêm, cô thấy Tần Bách Duật đóng sầm cửa xe, đi vào trong nhà, tay cầm tài liệu.

Nghiên Thời Thất đặt cốc nước xuống, đi ra mở cửa đón Tần Bách Duật, "Anh xong việc rồi hả?"

Trên người anh còn vương hơi lạnh ban đêm. Anh thuận tay đóng cửa lại, hé mở đôi môi mỏng, "Chỉ đi lấy tài liệu thôi."

Dứt lời, anh chìa tập tài liệu trong tay mình ra.

Nghiên Thời Thất cụp mắt nhìn, "Cho em hả?"

"Chuyển phát nhanh từ Đế Kinh."

Nghiên Thời Thất nghe vậy thì lập tức nhớ tới một chuyện. Cô cười, nhận lấy tài liệu trong tay anh, "Chắc là ông ngoại gửi giấy tờ cho em kí tên xác nhận."

Ánh mắt ấm áp của Tần Bách Duật dừng trên gò má xinh đẹp của cô, "Hai chị em xem đi. Nếu không có vấn đề gì thì kí tên vào. Ngày mai anh cho người đưa đi Đế Kinh."

Anh Tư sẽ phái người đưa đi Đế Kinh, chứ không phải là chuyển phát nhanh trở lại.

Nghiên Thời Thất nghe hiểu ý trong lời của anh, cười rạng rỡ đáp, "Vâng."

Cô cầm tài liệu, vừa đi vừa xem. Lúc đi tới chỗ rẽ vào phòng khách, cô kéo khuỷu tay anh, nhón chân hôn lên gò má anh, "Cảm ơn anh Tư."

Mấy ngày qua, vì chuyện của Ôn Tri Diên nên cô gần như lơ là anh.

Nghiên Thời Thất hơi áy náy, bèn dùng một cái hôn để hối lỗi.

Bị hôn trộm, Tần Bách Duật trở tay ôm eo cô, bàn tay khẽ siết lại, cúi người nói bên tai, "Bà Tần cảm ơn qua loa quá rồi."

Nghiên Thời Thất ngẩn ra. Bắt gặp tầm mắt tăm tối của anh, cô còn chưa kịp nói gì thì anh đã dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng m*n tr*n đôi môi đỏ của cô, "Em dùng cách khác, anh sẽ càng vui vẻ hơn."

Cách khác...

Nghiên Thời Thất lập tức hiểu ý anh!

Cô xụ mặt, nhéo lòng bàn tay anh, khóe mắt liếc trộm vào phòng khách, thì thào đáp lại, "Anh nằm mơ đi!"

Nói xong, cô đẩy cổ tay của anh ra, vội vàng vòng qua chỗ rẽ đi về phía Ôn Tranh.

Nhưng gò má của cô vẫn nóng lên liên tục.

Đợi lúc cô quay lại bên cạnh Ôn Tranh, khuôn mặt cô đã nóng như bốc cháy rồi.

Ôn Tranh vô cùng ngạc nhiên, "Mặt em sao vậy? Sao lại nóng rần lên rồi?"

Dứt lời, cô tưởng thật dùng mu bàn tay sờ lên trán Nghiên Thời Thất để thử nhiệt độ.

Tiếng bước chân từ sau lưng vang lên, Nghiên Thời Thất càng đỏ mặt tía tại, kéo cổ tay Ôn Tranh xuống, gượng gạo nói lảng sang chuyện khác, "Em không sao. Chuyển phát nhanh ông ngoại gửi tới rồi. Chị mau xem đi!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1109


<b>CHƯƠNG 1109: SAU NÀY EM TÊN LÀ ĐOAN MỘC THỜI THẤT</b>

Ôn Tranh bị tập tài liệu thu hút.

Nhưng cô vẫn còn hơi lo lắng cho Nghiên Thời Thất. Lúc lấy tài liệu từ tay Nghiên Thời Thất, cô còn không quên xác nhận lần nữa, "Em không sao thật chứ? Nếu khó chịu thì phải nói, đừng có chủ quan."

Nghiên Thời Thất nâng trán thở dài, liếc Tần Bách Duật, lườm anh một cái.

Cô cũng không muốn đỏ mặt, nhưng động tác vừa rồi của anh Tư khiến cô bất ngờ nhớ tới lần chiều anh trong phòng tắm...

Thật là...

Nghiên Thời Thất càng nghĩ càng thấy cả người nóng lên. Cô tĩnh tâm lại, đôi tay ôm bụng, nhắc nhở mình không được để bản thân bị sắc đẹp mê hoặc, bởi cô là người đã có con rồi!

Ôn Tranh đảo ánh mắt nghi ngờ lên mặt cô vài vòng, sau đó mới mở tập tài liệu, lấy hai tờ đơn cần kí tên xác nhận ra.

Cô vội vàng xem sơ vài lần, "Chị thấy ổn, tên Đoan Mộc Xu Tranh dễ nghe hơn tên Ôn Xu Tranh nhiều."

Nghiên Thời Thất cố đè nén cảm xúc, cầm tài liệu lên xem, "Vậy kí tên đi. Sau này... em tên là Đoan Mộc Thời Thất. Cái tên này rất dễ nghe!"

Cô rất thích!

Ôn Tranh và Nghiên Thời Thất nhìn vào mắt nhau. Sau đó, hai chị em không chút chần chừ, cầm bút kí tên.

Sau khi kí tên, Nghiên Thời Thất chụp ảnh hai phần tài liệu, gửi tin nhắn WeChat cho cậu Cả Đoan Mộc Bình Lãng.

Ôn Tranh thấy động tác của cô thì cười hiểu ý, gương mày lạnh nhạt thoáng ấm áp.

Sau này, hai chị em cô sẽ danh chính ngôn thuận là con cháu của gia tộc Đoan Mộc.

Lúc Nghiên Thời Thất cất tài liệu vào phong bì, quay đầu đưa cho Tần Bách Duật, thì nghe anh nói, "Không còn sớm nữa, về phòng nghỉ ngơi nhé?"

Anh vừa dứt lời, cô còn chưa kịp phản ứng, Ôn Tranh đã nhanh nhảu đứng lên, "Ngủ ngon."

Nghiên Thời Thất sững sờ nhìn bóng lưng Ôn Tranh bước lên cầu thang.

Còn chưa tới tám rưỡi, ngủ ngon cái gì mà ngủ ngon!

Nghiên Thời Thất đảo mắt, chạm vào ánh mắt đầy hứng thú của Tần Bách Duật, tròng mắt hơi co rút lại, cũng không làm ra vẻ, bất chấp tất cả hỏi: "Nhất định phải dùng cách khác để cảm ơn à?"

Tần Bách Duật dáng vẻ lười biếng, một tay khoác lên thành ghế sô pha, cười khẽ hỏi, "Bà Tần thấy sao?"

Anh không hề muốn để cho cô phải chịu khổ, nhưng anh cũng không ngại trêu ghẹo cô một phen.

Nghe vậy, Nghiên Thời Thất l**m khóe miệng, chớp mắt gãi gãi má, "Em thấy... cũng được!"

Tần Bách Duật nheo mắt lại, không ngờ cô lại thật sự đồng ý.

Bởi vì mấy lời nói mập mờ này của hai người mà bầu không khí trong phòng khách trở nên vô cùng mờ ám.

Nghiên Thời Thất thật lòng thật dạ bằng lòng làm bất cứ chuyện gì cho anh Tư.

Cô chưa từng cảm thấy loại chuyện thân thiết kia là khó nói.

Cô dứt khoát đứng lên, đi tới cạnh anh, rồi chậm rãi ngồi xuống.

Tiếp xúc gần gũi với anh, mũi cô tràn ngập mùi vị mát lạnh dễ chịu trên người anh.

Chỉ như vậy thôi cũng khiến cô có chút thỏa mãn.

Nghiên Thời Thất sáp lại gần, nâng mặt anh lên, hôn mạnh lên đôi môi mỏng của anh, "Đi thôi! Bế em về phòng đi!"

Trong ánh mắt sâu thẳm thâm thúy của Tần Bách Duật lấp lánh tia trìu mến nồng nàn. Anh nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, sau đó giữ chặt sau gáy cô, hôn vừa mạnh vừa sâu lên môi cô.

Kết thúc nụ hôn, Nghiên Thời Thất thở khẽ.

Hai người nhìn vào mắt nhau. Ngay sau đó, anh bế ngang cô lên, cất bước đi về phía tầng hai.

Vừa ngước mắt lên, cả phòng đều xấu hổ.

Bởi vì lúc này, Ôn Tranh đang đứng ở đầu cầu thang, đi xuống cũng không được, mà đi lên cũng không xong.

Cô há hốc miệng, chỉ vào phòng bếp, nói, "Chị định đi lấy chai nước!"

Nghe có tiếng nói, Nghiên Thời Thất đang được ôm kiểu công chúa, lập tức dừng huơ chân, vùi vào lòng Tần Bách Duật, giả vờ ngủ.

Tần Bách Duật không chút cảm xúc ừ một tiếng. Lúc ôm Nghiên Thời Thất lên lầu, đi ngang qua Ôn Tranh, anh khẽ nhắc nhở, "Ban đêm lạnh, nhớ đóng kĩ cửa phòng."

Nghiên Thời Thất giả vờ ngủ: "..."

Ôn Tranh bị ngược thảm: "..."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1110


<b>CHƯƠNG 1110: CÓ LẼ CÔ TA TỪNG PHÁ THAI</b>

Ngày hôm sau, mười giờ sáng, trong phòng bệnh 302 khoa ngoại bệnh viện Lệ Thành, có một bệnh nhân tạm thời được chuyển tới phòng bệnh sáu người.

Nửa tiếng sau, một cô gái khoảng chừng hai mươi tuổi dọn vào phòng.

Vừa nhìn thấy cô gái, ánh mắt Lãnh Dịch Diêm thoáng sa sầm.

Giường của cô này này nằm bên cạnh Ôn Tri Diên. Hơn nữa, cô ta ở một mình, không có người nhà đi cùng.

Lúc này, Ôn Tri Diên vừa mới được y tá bôi thuốc xong, đang nằm thẳng trên giường, thì nhạy bén phát hiện ra ánh mắt chăm chú của Lãnh Dịch Diêm.

Cô ta quan sát cô gái kia vài lần, sau đó hỏi: "Diêm, anh quen cô ta sao?"

Ôn Tri Diên có chút lo lắng. Cô gái trông có vẻ hơi lạnh nhạt, ngoại hình không tính là xinh xắn, nhưng lại rất thanh tú.

Cô ta mơ hồ cảm thấy đối phương và mình là cùng một kiểu con gái.

Loại ảo giác này dấy lên tính cảnh giác của Ôn Tri Diên.

Diêm là của cô ta, không ai có thể cướp đi được.

Lãnh Dịch Diêm nghe cô ta hỏi thì lặng lẽ đánh mắt đi, lạnh nhạt đáp: "Không quen."

Ôn Tri Diên ồ một tiếng, ánh mắt như không chịu không chế, nhìn về phía cô gái lần nữa.

Một giây kế tiếp, cô gái ngồi dựa nghiêng trên mép giường, dữ dằn nheo mắt lại, hỏi, "Cô nhìn đủ chưa?"

Ôn Tri Diên giật mình, thoáng chột dạ quay đầu qua chỗ khác.

Cô ta cứ cảm thấy người này quen quen, nhưng lại hoàn toàn không có ấn tượng gì.

Thật là kì lạ!

***

Trưa hôm nay, trên mạng tung lên một tấm ảnh.

Ảnh chụp lại hồ sơ lưu lại chuyện Ôn Tri Diên từng bị đồn cảnh sát ở Tam Hoàn, Đế Kinh triệu tập điều tra vụ án.

Thời gian hiển thị trên ảnh là mấy ngày trước Tết.

Bên trong ghi chép ngắn gọn khẩu cung và quá trình phối hợp điều tra của Ôn Tri Diên.

Phần hồ sơ này được tung lên thu hút sự chú ý của mọi người.

Rõ ràng đây là ảnh chụp màn hình máy vi tính. Ai có thể đi vào đồn cảnh sát? Còn có thể chụp lại biên bản lời khai?

Quan trọng hơn là Ôn Tri Diên đã đắc tội với ai?

Đại khái là dân mạng sốt ruột ăn dưa, nên đào ra luôn hồ sơ phạm tội buôn thuốc phiện của cô Hai nhà họ Trang.

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, bầu trời phía trên nhà họ Trang phủ đầy mây đen.

***

Hai giờ chiều, Kiều Thị Entertainment.

Trong phòng làm việc của Thành Nghiệp Nam, Nghiên Thời Thất và Lý Kiều cùng với Ôn Tranh đang ngồi với nhau.

Trước mặt Lý Kiều là một chiếc máy vi tính. Anh ta đang nhanh tay gõ gõ bàn phím.

Sau khi nhấn enter, Lý Kiều nhìn Nghiên Thời Thất hỏi, "Tin tức hiện nay đã đủ để mọi người tò mò về Ôn Tri Diên rồi. Anh còn đang nắm trong tay hai chuyện xấu của cô ta, có muốn tung hết lên luôn không?"

Hai ngày qua, tất cả các tin tức có liên quan đến Ôn Tri Diên ở trên mạng gần như đều do Lý Kiều âm thầm thao túng.

Trong toàn bộ sự việc, những vụ bóc phốt và phỉ báng từ bạn học của Ôn Tri Diên là thu hoạch ngoài ý muốn.

Quá khứ của Ôn Tri Diên thật sự là không nên bị đào bới mà!

Lúc này, Ôn Tranh nhìn động tác ấn chuột nhoay nhoáy của Lý Kiều, ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Hai chuyện kia là gì?"

"Mua bằng cấp là một chuyện, còn một chuyện kia... không chắc cho lắm, nhưng có thể tung lên để thu hút một đợt chú ý mới."

Ôn Tranh nheo mắt, Lý Kiều nói thêm: "Hôm qua có bạn học tung tin cô ta từng phá thai. Anh đã liên lạc với người đó rồi. Cô ta nói chắc như đinh đóng cột, vẻ rất chắc chắn. Nhưng anh đã điều tra ghi chép bệnh sử nhập viện của Ôn Tri Diên, ngoại trừ hồ sơ dị ứng hen suyễn thì không có bệnh án phá thai. Anh nghi bạn học của cô ta cố ý bôi nhọ."

Anh ta vừa dứt lời, mắt Nghiên Thời Thất lóe lên vẻ lanh lợi, mỉm cười nói: "Chưa chắc đâu! Thời cấp ba, tình cảm và tâm tư của học sinh khá trong sáng. Nếu không phải thật sự phát hiện manh mối thì bạn học của cô ta sẽ không khẳng định như vậy."
 
Người Dấu Yêu
Chương 1111


<b>CHƯƠNG 1111: ÔN TRI DIÊN HOẢNG RỒI!</b>

Nghiên Thời Thất vừa nói xong, mấy người có mặt đều quay lại nhìn cô.

Cô cầm chai nước khoáng cười khẽ, "Em cũng chỉ đoán thôi. Nếu đã là tin do bạn học của cô ta bới ra thì mai tung ra đi."

Lý Kiều gật đầu, "Được, tối nay anh sẽ dùng tài khoản bên trang tin tức giải trí đăng tin cô ta mua bằng chạy trường, sáng mai lại đăng tin phá thai."

Nghe anh ta nói, Thành Nghiệp Nam bắt tréo hai chân, không những không thông cảm mà còn bỡn cợt nói, "Cứ theo tình huống này thì chắc cô ta sẽ trở thành người đầu tiên bị toàn bộ cư dân mạng phỉ nhổ mất."

"Chỉ là dân cư mạng thôi đã quá lợi cho cô ta rồi!"

Ôn Tranh thốt lên.

Điều cô muốn đâu chỉ có vậy.

Lúc Ôn Tranh nói những lời này, nét mặt lạnh như băng, Nghiên Thời Thất ngồi bên cạnh không khỏi nhìn sang, "Chị yên tâm, phải để cô ta trả cái giá thật đắt, không thiếu một phân."

"Chỉ hi vọng như vậy."

Có thể thấy, Ôn Tranh không ôm bao nhiêu hi vọng với kết cục mà Ôn Tri Diên nhận được.

Ả ta tính kế làm hại vô số người, tuy bây giờ đã bị bọn họ nắm trong tay nhưng khó đảm bảo cô ả không giấu lá bài tẩy nào.

Dù sao người sau lưng của cô ả cũng chưa từng lộ ra chút sơ hở nào.

Khuôn mặt Ôn Tranh nhuốm vẻ buồn bực, cô đút hai tay vào túi áo, kéo vạt áo che lên bụng mình.

Cô không thể nán lại Lệ Thành quá lâu, nếu không thì...

Cùng lúc đó, một chiếc máy bay tư nhân từ
Đế Kinh vừa hạ cánh xuống sân bay Lệ Thành.

Lát sau, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi bước từ khoang máy bay ra.

Anh ta mặc một bộ vest may thủ công vừa vặn, khoác áo khoác dài, vóc người không cao lắm, nét mặt nghiêm nghị kín đáo.

Anh ta ra khỏi sân bay từ lối đi VIP, liếc nhìn tin nhắn trên di động, ánh mắt dần trở nên tối tăm.

Tài xế đã chờ sẵn ở lối ra, vừa thấy anh ta đi ra liền chạy lên đón, "Ông chủ."

"Đến bệnh viện Lệ Thành!"

Ba rưỡi chiều, Ôn Tri Diên ôm bụng đi dạo ngoài hành lang khoa ngoại của bệnh viện.

Cô ta như chim nhỏ nép vào bên người Lãnh Dịch Diêm, nở nụ cười mãn nguyện.

Cho dù tin tức trên mạng đã bùng nổ nhưng không hề ảnh hưởng đến cô ta chút nào.

"Diêm, hai ngày nữa mà vết thương của em đỡ hơn thì anh đưa em về Đế Kinh được không? Em không quen ở đây, mà anh cũng thấy thái độ mẹ em rồi đấy. Bà ấy quá vụ lợi, em sợ mẹ em sẽ kiếm chuyện với anh."

Câu nói sau cùng là xuất phát từ nội tâm.

Nghe thấy vậy, Lãnh Dịch Diêm cười khẽ, "Quên anh nói gì với em rồi à? Dù sao bà ấy cũng là mẹ em, có kiếm chuyện với anh cũng không sao. Nhưng bà ấy nhất định phải tham gia lễ cưới của bọn mình."

Ôn Tri Diên rầu rĩ không vui, "Sao phải bảo bà ấy đến chứ..."

"Bà ấy là mẹ em!" Lãnh Dịch Diêm kiên quyết.

Đã nói đến mức này rồi, Ôn Tri Diên cũng chỉ có thể dừng đề tài này lại. Cô ta không muốn làm trái ý anh Diêm, dù sao hai người họ cũng vất vả lắm mới được ở bên nhau.

Ôn Tri Diên vô thức nắm chặt cánh tay Lãnh Dịch Diêm, nép chặt hơn vào người cậu ta, "Anh Diêm, khi nào thì bọn mình... tổ chức đám cưới?"

"Khi nào vết thương của em khỏi hẳn thì sẽ tiến hành!"

Ôn Tri Diên sung sướng, "Thật không?"

Vậy cô ta phải bảo bác sĩ tăng cường độ điều trị lên mới được. Chỉ khi kết hôn với anh Diêm rồi thì cô ta mới có thể yên tâm hoàn toàn.

Ôn Tri Diên thấy Lãnh Dịch Diêm gật đầu thì trong lòng càng ngọt ngào.

Hai người đã bước tới cuối hành lang, cô ta vừa định xoay người quay lại phòng bệnh thì bỗng thấy cửa thang máy phía trước từ từ mở ra, bên trong có một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi.

Trong nháy mắt ấy, Ôn Tri Diên mặt cắt không còn giọt máu.

Tại sao anh ta lại ở đây?!

Ôn Tri Diên luống cuống, hoang mang, sợ hãi đứng thẫn thờ tại chỗ, tiến không được, lùi cũng không xong.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1112


<b>CHƯƠNG 1112: THÌ RA LÀ ANH TA!</b>

Đối phương đã ra khỏi thang máy, nhìn thấy Ôn Tri Diên bèn nhếch môi cười mỉa.

Khoảnh khắc hai người này nhìn nhau, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên căng thẳng.

Ôn Tri Diên bất giác siết chặt tay Lãnh Dịch
Diêm, vô thức để lộ sự bất an và sợ hãi của mình.

Đối phương cầm một túi tài liệu đi tới, khi sắp đi ngang qua hai người thì anh ta bỗng đứng lại, nhìn gương mặt tái nhợt của Ôn Tri Diên, "Xin hỏi, phòng 302 khoa ngoại ở đâu?"

"Ở... ở phía sau!"

Ôn Tri Diên ấp úng chỉ về phía sau, ánh mắt hốt hoảng không dám nhìn thẳng người đàn ông này.

Người kia cười nhạt gật đầu, "Cảm ơn cô."

Nói xong, anh ta đi lướt qua Ôn Tri Diên, giày da gõ lên mặt sàn từng tiếng đều nhịp khiến sống lưng Ôn Tri Diên cứng đờ.

"Diêm, anh Diêm, chúng ta sang bên khoa ung bướu thăm ba mẹ em được không?"

Ôn Tri Diên run rẩy nói. Tuy cô ta hỏi ý kiến, nhưng không chờ Lãnh Dịch Diêm đáp lại đã vội vàng kéo cậu ta về phía thang máy.

Cô ta vô cùng luống cuống, thậm chí có thể nói là hoảng sợ.

Mà những biểu hiện của cô ta đều lọt hết vào mắt Lãnh Dịch Diêm.

Lãnh Dịch Diêm thản nhiên đồng ý, nhưng vừa đi tới cửa thang máy liền khựng lại, "Em chờ ở đây một lát, anh quay lại lấy đồ."

Ôn Tri Diên hoảng loạn gấp gáp hỏi, "Lấy gì chứ? Đi thăm ba mẹ trước không được à?"

"Đừng bướng bỉnh, đứng đây chờ anh!"

Lãnh Dịch Diêm xoa đầu vỗ về cô ta, sau đó gỡ tay cô ta ra, nhanh chóng bước ngược về phía phòng bệnh.

Ôn Tri Diên đứng đờ người, không biết nên làm thế nào.

Lãnh Dịch Diêm chỉ đi mấy phút đã quay lại, nhưng sau gáy Ôn Tri Diên đã túa đầy mồ hôi lạnh.

Cô ta còn đang đứng lặng cạnh thang máy, vị trí không hề xê dịch. Đến tận khi thấy bóng Lãnh Dịch Diêm trở lại, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.

"Diêm, anh đi lấy hoa quả à?" Ôn Tri Diên xoa trán, chú ý thấy túi trái cây trong tay Lãnh Dịch Diêm, hình như là lúc trước anh mua cho cô ta.

Lãnh Dịch Diêm gật đầu, "Nếu đã đi thăm ba mẹ em thì cũng không thể đi tay không chứ."

"Vẫn là anh suy nghĩ chu đáo!" Ôn Tri Diên miễn cưỡng nở nụ cười, dừng lại một lát mới giả vờ tự nhiên hỏi: "Anh Diêm, lúc quay lại anh có gặp người vừa nãy không?"

Lãnh Dịch Diêm kéo cô ta vào thang máy, "Không."

"Thật không?"

"Sao thế? Em quen anh ta à?"

Nghe Lãnh Dịch Diêm hỏi, Ôn Tri Diên vội lắc đầu, "Không quen, tại em nghe nói anh ta muốn đến phòng 302 nên tưởng là người nhà của ai chung phòng bệnh thôi."

Lãnh Dịch Diêm nhìn Ôn Tri Diên cố bày ra vẻ bình tĩnh, đáy mắt cậu ta như dâng trào từng lớp sóng cuồn cuộn.

Thì ra là người này!

Nửa tiếng sau, Ôn Tri Diên bị Nghiên Quân đuổi khỏi phòng bệnh khoa ung bướu.

Cô ta vốn cũng không muốn đến thăm lắm. Nếu không phải vì lảng tránh người đàn ông kia thì cô ta đã chẳng chạy tới đây.

Nhưng lúc cô ta đến thì Nghiên Quân không ở trong phòng, nghe nói đi khám rồi.

Còn bà Liên thì vui vẻ lôi kéo Ôn Tri Diên nói chuyện trên trời dưới biển.

Đúng lúc Nghiên Quân quay lại, vừa đẩy cửa phòng bệnh ra liền thấy Liên Bích Tú đang nắm tay Ôn Tri Diên ngồi cạnh giường say sưa trò chuyện.

Ông ta không do dự mở rộng cửa phòng bệnh sau lưng, lạnh lùng nói, "Cô ra ngoài cho tôi!"

Ông ta không muốn thấy Ôn Tri Diên, một giây cũng không chịu được!

Đứa con gái này khiến ông ta quá thất vọng!

Cũng bởi đã xảy ra nhiều chuyện như vậy nên ông ta mới phát hiện ra, trong lòng Ôn Tri Diên hoàn toàn không có hai người làm cha làm mẹ này.

Cho dù bọn họ có cố gắng bao nhiêu đi nữa thì tình cảm cũng chỉ xuất phát từ phía họ mà thôi!

Ôn Tri Diên hoàn toàn không có trái tim!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1113


<b>CHƯƠNG 1113: EM TRAI CỦA TRANG NHÂN, TRANG MINH AN</b>

Ôn Tri Diên sượng sùng đứng trong phòng bệnh. Lãnh Dịch Diêm không có ở đây, chỉ có bà Liên che chở cô ta, "Ông Nghiên, ông làm gì thế hả? Khó khăn lắm con gái mới về, sao ông lại..."

"Bà im đi!" Nghiên Quân cố nén cơn đau gầm lên, "Đều là do bà chiều hư nó. Lúc trước không phải nó không nói một lời đã đi à? Bây giờ về làm gì nữa? Từ đầu tới cuối nó đều đang trốn tránh chúng ta, đã vậy thì Nghiên Quân này cũng không có đứa con gái như nó!"

Ôn Tri Diên bị ông ta mắng không ngẩng mặt lên được, chỉ có thể ấm ức núp trong lòng bà Liên, sợ hãi không dám lên tiếng.

Nghiên Quân không dài dòng, đứng ở cửa giận dữ nói, "Mau ra ngoài!"

"Ông Nghiên, ông..."

"Cả bà nữa, nếu bà không nỡ thì đi ra cùng nó luôn đi!"

Bà Liên bị Nghiên Quân giận lây, nhưng bà ta cũng không muốn nhìn con gái bị mắng, trợn mắt lườm Nghiên Quân một cái rồi định nắm tay Ôn Tri Diên ra ngoài.

Nhưng bà ta mới bước được hai bước thì Nghiên Quân cũng không chống đỡ được nữa, trượt dọc cánh cửa ngã ngồi xuống đất.

Ông ta vừa làm xong một loạt xét nghiệm, bị hành hạ thật lâu, bây giờ thấy Ôn Tri Diên lại nổi giận nên lập tức choáng váng không đứng vững.

"Ông Nghiên!"

Bà Liên kêu lên, sợ hãi Nghiên Quân không trụ được.

Thấy cảnh này, Ôn Tri Diên chỉ có thể cắn môi ngập ngừng nói, "...Hai người nghỉ ngơi đi, con đi về trước!"

Đã hơn nửa tiếng rồi, cô ta đoán hẳn là người kia đã bỏ đi.

Chỉ là... vừa rồi anh Diêm nói muốn ra ngoài hút thuốc, bây giờ đã hơn hai mươi phút rồi còn chưa quay lại.

Ôn Tri Diên vừa đi vừa nghĩ, ngập ngừng định xuống tầng tìm Lãnh Dịch Diêm thì bỗng có người choàng tay lên vai cô ta.

Ôn Tri Diên vui vẻ quay lại, lại bắt gặp ánh mắt tối tăm của đối phương, cả người cô ta cứng lại như bị sét đánh.

"Nếu không xem tin tức trên mạng thì tôi còn không biết cô chạy đến Lệ Thành đấy!"

Giọng anh ta trầm thấp lại mang vẻ bỡn cợt.

"Anh... anh An."

Bị anh ta nắm vai kéo mạnh về phía cầu thang bộ, Ôn Tri Diên căng thẳng gọi một tiếng.

Người này chính là em trai của Trang Nhân, người đứng đầu nhà họ Trang, tên là Trang Minh An.

Mười phút sau, Lãnh Dịch Diêm đến phòng bệnh khoa ung bướu nhưng không tìm thấy Ôn Tri Diên.

Cậu ta vội vàng quay lại phòng bệnh khoa ngoại, vẫn không thấy bóng dáng cô ta đâu.

Lãnh Dịch Diêm hỏi mấy người chung phòng, nghe nói cô ta vẫn chưa về thì cảm thấy hơi lạ.

Lãnh Dịch Diêm đang định ra ngoài tìm thì cô gái ở giường bệnh ngay cạnh đặt di động xuống, nhìn theo bóng lưng của cậu ta nhắc nhở: "Vừa rồi tôi thấy cô ấy ở cầu thang bộ!"

Lãnh Dịch Diêm nghe thế thì xoay người đón ánh mắt của cô gái, nhẹ nhàng nói, "Cảm ơn."

Lãnh Dịch Diêm đi tới cầu thang bộ, vừa đẩy cửa phòng cháy ra liền va phải một người.

Là anh ta!

Hai người nhìn nhau, Lãnh Dịch Diêm nói một câu xin lỗi rồi né người để anh ta đi qua.

Người đàn ông kia bước ra ngoài, cười khẩy một tiếng rồi bỏ đi.

Lãnh Dịch Diêm nhìn bóng lưng anh ta, ánh mắt tối đen như mực.

Trang Minh An!

Cậu ta đưa mắt nhìn theo bóng Trang Minh An đi về phía thang máy, thì bóng Ôn Tri Diên cũng dần hiện ra trong cầu thang bộ.

"Anh Diêm..."

Ôn Tri Diên ngây người nhìn cậu ta, vô thức cúi gằm quay sang một bên, sợ cậu ta nhìn thấy vết thương trên mặt mình.

Vừa rồi cô ta bị Trang Minh An tát hai cái, giờ cảm giác như mặt đã sưng hết lên rồi.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1114


<b>CHƯƠNG 1114: NGHIÊN THỜI THẤT BẮT ĐẦU ĐÁNH TRẢ</b>

"Sao thế?"

Lãnh Dịch Diêm thấy cô ta cúi đầu cụp mắt thì bước tới định nâng cằm cô ta lên.

Ôn Tri Diên vội vã lui lại một bước, sờ sờ trán, "Không sao, em hơi chóng mặt. Diêm, em muốn về phòng ngủ..."

"Đi thôi." Lãnh Dịch Diêm kín đáo nhìn cô ta, đương nhiên phát hiện ra vết thương trên mặt cô ta nhưng không hỏi gì cả.

Hai người quay lại phòng bệnh, Ôn Tri Diên dùng chăn che kín người, sau đó cũng không xuống giường bước nào nữa.

Thời gian trôi nhanh như chớp, thoáng cái đã qua hai ngày.

Tin tức về việc Nghiên Thời Thất ruồng bỏ ba mẹ nuôi đã dần lạnh xuống, gần như sắp chìm xuống.

Nhưng quan hệ giữa Ôn Tri Diên và bà Liên lại vẫn luôn được dân mạng chú ý và bới móc.

Tám giờ sáng hôm nay.

Nghiên Thời Thất đăng một bài lên Weibo.

[Nghiên Thời Thất Vị: Hẹn gặp các bạn lúc bốn giờ chiều hôm nay!

Giọng điệu của cô tuy khác với bài bóc phốt "Mùng tám gặp", nhưng lại có hiệu ứng tương tự.

Đương nhiên, Nghiên Thời Thất đang chuẩn bị đáp trả.

Những người hâm mộ của cô lập tức hừng hực lên.

[Bé yêu của Thập Thất]: Chị Thập Thất, để em đẩy tin lên!

[NPF]: Đẩy đẩy!

[Vương đại gia tìm lại được tài khoản rồi nè]: Nữ thần Thập Thất, chị là số một!

***

Người ủng hộ vẫn luôn ở đây, người không ủng hộ thì muốn nói gì thì nói!

Nghiên Thời Thất đăng bài lên xong cũng chỉ nhìn thoáng qua vài bình luận rồi thoát ra.

Hiện tại cô đang ngồi trong xe chuyên dụng, quay sang nhìn Thành Nghiệp Nam ngồi cạnh, "Dùng Weibo của Kiều Thị Entertainment công bố tài liệu này đi."

Thành Nghiệp Nam lười nhác nhướng mày,
"Không nhịn nữa à?"

Nghiên Thời Thất cười thản nhiên, "Đến lúc rồi. Để bọn họ mắng em lâu thế là đủ vốn rồi!"

"Ừ, anh đăng luôn đây!"

Thành Nghiệp Nam gửi tin nhắn cho Lý Kiều, Weibo của Kiều Thị Entertainment nhanh chóng phản công.

Nội dung bài đăng rất đơn giản, chỉ có chín ô ảnh ghép thông thường.

Bên trên là hồ sơ nhập viện và biên lai viện phí của Nghiên Quân, kèm theo một loạt biên lai các khoản giao dịch phát sinh trong tài khoản ngân hàng.

Người kí biên lai: Nghiên Thời Thất!

Trong vòng một ngày, toàn bộ cư mạng đều biết mọi chi phí của Nghiên Quân ở bệnh viện đều do Nghiên Thời Thất chi trả!

Vậy Liên Bích Tú bị cái gì nhập thế?!

Mở họp báo tố cáo Nghiên Thời Thất khác nào ăn cháo đá bát chứ?!

Còn nữa, rõ ràng bà ta cũng có con gái, lại còn nói bản thân thê thảm như vậy, có bệnh gì lạ trong người à?

Đương nhiên, sau khi Kiều Thị Entertainment đăng tin, có rất nhiều người nghi ngờ tính chân thực của những biên lai này.

Không tới mười phút sau, Kiều thị lại đăng thêm một bài, là ảnh chụp công chứng, chứng minh mọi nội dung đã đăng đều là thật, đã được công chứng xác nhận!

Đám dân mạng câm nín luôn!

Ngay sau đó, lại có báo để lộ ra chuyện mấy hôm trước tài khoản của bà Liên vừa tăng thêm mười triệu.

Không rõ tin này từ đâu ra, một đồn mười, mười đồn trăm, tất cả mọi người đều nhìn thấy sao kê tăng số dư của bà ta!

Bởi vậy, chỉ trong một giờ ngắn ngủi liền có người đoán ra, có phải có người cố ý muốn đạp đổ Nghiên Thời Thất không?!

Rõ ràng Liên Bích Tú bị mua chuộc rồi!

Lòng người dễ dàng thay đổi như vậy!

Cho dù lúc trước bọn họ nói mạnh miệng thế nào, thì bây giờ nhìn thấy tài liệu được công chứng liền lập tức trở mặt tấn công Liên Bích Tú.

Còn về phần bốn giờ chiều sẽ có chuyện gì, mọi người đều đang hóng đây.

***

Mười rưỡi sáng, Nghiên Quân ngồi trong phòng bệnh khoa ung bướu xem tin tức, nét mặt hoang mang kinh ngạc.

Không biết bà Liên đã đi đâu rồi, mà những người chung phòng bệnh cũng đã biết tin, đang nhìn Nghiên Quân xì xào bàn tán.

Tiền chữa bệnh lại do con gái nuôi trả.

Vậy mà hai vợ chồng nhà này còn bôi nhọ người ta!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1115


<b>CHƯƠNG 1115: NGHIÊN QUÂN ĐÁNH LIÊN BÍCH TÚ</b>

Nghiên Quân đọc tin mà không tin nổi, nhưng ông ta cũng không còn tâm trí đâu mà chú ý cái nhìn của những người khác.

Tại sao lại như vậy chứ?!

Rõ ràng bệnh viện đã nói là quỹ từ thiện chi trả viện phí cho ông ta cơ mà.

Cuối cùng hóa ra đều là Tiểu Thất lặng lẽ trả cho ông ta à?!

Nếu là quỹ từ thiện giúp đỡ thì ông ta còn có thể yên tâm thoải mái nhận.

Nhưng nếu là do con bé Tiểu Thất...

Sau tất cả những chuyện ông ta và Liên Bích Tú làm với con bé, bây giờ nhìn lại nực cười biết bao chứ.

Con gái ruột của ông ta thấy ông ta ngã xuống còn chẳng tới đỡ.

Vậy mà đứa con gái ông ta mắc nợ nhất lại vẫn luôn để tâm chăm sóc ông ta.

Thậm chí, Nghiên Quân nghĩ, nếu không có trụ sở Tần thị nói giúp thì mấy công ty con kia sẽ không duyệt đơn xin bảo hộ phá sản của ông ta dễ dàng như vậy.

Nghiên Quân lặng đi thật lâu, đôi mắt hơi đục vì bệnh tật cũng ầng ậc nước mắt.

Tiểu Thất à, có phải con muốn cả quãng đời còn lại ba đều sống trong nỗi hổ thẹn với con không...

Nói cho cùng thì Nghiên Quân cũng không giống Liên Bích Tú.

Tay ông ta khẽ run lên, tâm trạng vô cùng xúc động. Cảm thấy ánh mắt nóng rực mờ đi, ông ta mới vội đưa tay lên sờ thử.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, Nghiên Quân ngạc nhiên ngẩng lên, thấy Liên Bích Tú thì bỗng ngây ra.

"Ông Nghiên, ông xem này, tôi vừa đi siêu thị mua đấy, nghe nói là thực phẩm chức năng chăm sóc sức khỏe mới nhất, chắc sẽ có lợi cho bệnh tình của con gái."

Bà Liên mang ba hộp thực phẩm chức năng bước tới, vừa nói vừa đặt hộp lên đầu giường. Tuy mệt đến mức thở hổn hển nhưng tâm trạng bà ta lại rất tốt.

Nghiên Quân sững người nhìn mấy thứ bà ta mua về, nghiến răng rít lên, "Ai cho bà tiền?"

Bà Liên đang cầm khăn ướt lau mồ hôi trên trán thì khựng lại, khó hiểu hỏi ngược: "Cái gì mà ai cho tôi tiền?!"

Gần như chỉ trong chớp mắt, Nghiên Quân đứng bật dậy vọt tới cạnh Liên Bích Tú, vươn tay giáng cho bà ta một cái tát.

Bà Liên bị đánh lảo đảo, bụng va mạnh vào cạnh tủ.

"Ông... ông đánh tôi?"

Bà Liên ôm má, không thể tin được.

Nghiên Quân chỉ thẳng vào mặt bà ta, ngón tay không ngừng run rẩy, "Liên Bích Tú, đời này tôi mù nên mới cưới phải bà! Nói ngay! Ai cho bà tiền? Ai xui bà mở họp báo chửi bới Tiểu Thất? Bà nói ngay!"

Lửa giận trong lòng sôi trào khiến Nghiên Quân không thể khống chế được bản thân.

Đều do người đàn bà này, đều tại bà ta!

Thu của người ta mười triệu, chạy đi hãm hại Tiểu Thất, chết đến đít còn không chịu hối cải.

Bây giờ mọi chuyện đã rõ ràng, bà ta còn có mặt mũi cầm tiền bôi nhọ Tiểu Thất đi mua thuốc bổ cho Ôn Tri Diên sao?

Liên Bích Tú bị cơn giận bất ngờ của Nghiên Quân làm giật mình, nghe ông ta tra hỏi thì hoảng hốt cúi gằm mặt xuống.

Nhưng chỉ lát sau bà ta đã cao giọng nói, "Nghiên Quân, ông nói lung tung gì đấy! Tiền nhà chúng ta chứ ở đâu ra, làm gì có ai cho chúng ta tiền! Ông đã thế này rồi còn cảm thấy có người sẽ thoải mái cho chúng ta tiền mà không tiếc gì hết à? Tôi đã nói hơn một trăm tám mươi lần rồi, chuyện họp báo là do chính tôi không chịu nổi... A..."

Giọng nói ngang ngược của Liên Bích Tú khiến Nghiên Quân không còn tỉnh táo được nữa.

Ông ta nắm tóc Liên Bích Tú tát liên tục lên má bà ta.

Mặc dù Nghiên Quân bị bệnh, nhưng dù sao cũng vẫn là nam giới, cho dù về mặt sức lực hay sự nhanh nhẹn thì ông ta đều mạnh hơn Liên Bích Tú sống trong an nhàn sung sướng rất nhiều.

"Liên Bích Tú, bà nói thật đi! Là ai cho bà tiền? Mười triệu là bà đã dám mở họp báo bêu riếu người khác rồi. Nếu cho bà một trăm triệu thì bà dám giết người luôn phải không?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1116


<b>CHƯƠNG 1116: HỌP BÁO TRẢ LỜI CÂU HỎI CỦA PHÓNG VIÊN</b>

Đây là lần đầu tiên trong đời bà Liên phải chịu mối nhục như thế này.

Bà ta bị Nghiên Quân tát liên tục thì bắt đầu kêu khóc phản kháng.

Tiếng gào thét chói tai của bà ta vang vọng khắp khoa ung bướu.

"Nghiên Quân, cái đồ bỏ đi này, ông đánh tôi thì làm được gì? Đồ vô dụng, tôi xui xẻo tám đời nên mới lấy phải ông!"

Liên Bích Tú hét lên vọt tới trước mặt Nghiên Quân, móng tay được cắt giữa cầu kì cào mạnh vào mặt ông ta.

Đôi vợ chồng trung niên bất hạnh này không để ý tới những người khác trong phòng bệnh, bắt đầu đánh nhau túi bụi.

Nhân viên y tế của bệnh viện nghe tin chạy tới can ngăn cũng bị Liên Bích Tú cào chảy máu.

Phòng bệnh khoa ung bứu này không được yên tĩnh lấy một ngày vì sự tồn tại của bọn họ.

Mà cảnh này cũng bị người ta quay lại, nửa tiếng sau đã xuất hiện trên mạng.

Danh tiếng nhà họ Nghiên đã bị toàn cư dân mạng chế giễu chỉ trong một ngày.

***

Ba rưỡi chiều, tại Trung tâm hội nghị Lệ Thành Tôn.

Cùng địa điểm tổ chức buổi họp báo của bà
Liên, Kiều Thị Entertainment công bố mở một buổi họp báo trả lời câu hỏi của các phóng viên.

Vì liên quan đến Nghiên Thời Thất nên hầu như tất cả các đơn vị truyền thông trong nước nghe tin đều chạy tới.

So với buổi họp báo của Liên Bích Tú, hội trường hôm nay càng đông hơn. Hơn một trăm kênh truyền thông có mặt, phòng hội nghị kín chỗ.

Ba giờ năm mươi phút chiều, Nghiên Thời Thất mặc một bộ vest màu đen bước từ xe chuyên dụng xuống.

Đi ngay bên cạnh cô là Ôn Tranh, cũng mặc một trang phục giống cô.

Các phóng viên đang ngồi đợi trước cửa Trung tâm hội nghị Lệ Thành Tôn lập tức tiến lên vây chặt hai người.

"Nghiên Thời Thất, xin hỏi hôm nay cô mở họp báo có phải là vì muốn đáp trả mẹ nuôi của cô không?"

"Thời Thất, nếu cô đã trả tiền chữa bệnh cho ba nuôi thì sao cô lại không xuất hiện trong buổi họp báo kia?"

Phóng viên quăng ra vô số câu hỏi, nhưng Nghiên Thời Thất không đáp lại bất cứ ai.

Thành Nghiệp Nam đi cạnh cẩn thận che chở cô.

Chỉ lát sau, những phóng viên ngoài cửa bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Đúng lúc này, phía sau bọn họ xuất hiện một hàng xe đen.

Xe dừng lại, gần hai mươi vệ sĩ được huấn luyện chỉnh tề bước xuống, nhanh chóng giải tán phóng viên.

Vệ sĩ dàn thành một con đường nhỏ, sau đó có hai bóng người cao lớn xuất sắc bước tới.

Phóng viên thấy bọn họ thì vô thức trở nên khiêm tốn hơn nhiều.

Cậu tư Tần và cậu hai Kiều của Lệ Thành.

Một người là chồng Nghiên Thời Thất, một người là ông chủ của Nghiên Thời Thất.

Mà phía sau hai người này là mạng lưới quan hệ và địa vị không thể lay chuyển được.

Không ai dám đắc tội bọn họ cả!

Tần Bách Duật sải bước chân, nhanh chóng tới trước mặt Nghiên Thời Thất, cầm tay cô đặt lên một nụ hôn, "Xin lỗi, anh đến muộn."

Nghiên Thời Thất nghiêng đầu cười, "Không muộn, em vừa đến nơi, anh đón được người rồi à?"

"Ừ, vào thôi."

Nghiên Thời Thất gật đầu, nắm tay anh bước vào Lệ Thành Tôn.

Hôm nay cô và anh Tư phân công nhau làm việc. Cô đến Kiều Thị Entertainment chuẩn bị các phương án trả lời phỏng vấn, sau đó cùng Ôn Tranh tới thẳng nơi họp báo.

Còn anh Tư phải ra sân bay đón một người!

Kiều Mục và Ôn Tranh đi sau lưng bọn họ. Hai người đều rất nghiêm túc, không thèm đếm xỉa tới câu hỏi của phóng viên.

Mà cảnh bọn họ đi vào cũng bị các kênh truyền hình phát sóng trực tiếp lên mạng.

Khi tất cả mọi người đã đi vào bên trong, trước cổng Trung tâm lại có một chiếc taxi dừng lại.

Một người từ trong xe bước xuống. Ông ta rất gầy, khóe mắt bị thương, nhưng ánh mắt lại cực kì kiên định, quyết đoán bước thẳng vào tòa cao ốc Lệ Thành Tôn!

Buổi họp báo sẽ bắt đầu lúc bốn giờ!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1117


<b>CHƯƠNG 1117: CHUYỆN THÂN PHẬN CỦA HAI NGƯỜI LÀ THẾ NÀO VẬY?</b>

Trong phòng họp, bàn phát ngôn được trải khăn trắng tinh. Trên bàn bày ba chiếc micro, gần như giống hệt lúc bà Liên tổ chức họp báo.

Nhưng lúc này cũng không chỉ có mình Nghiên Thời Thất ngồi ở đây.

Kiều Mục ngồi bên trái cô, Thành Nghiệp Nam ngồi bên phải cô, ba người đều là đại diện cho Kiều Thị Entertainment.

Còn anh Tư ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu dưới khán đài.

Trong phòng đã không còn chỗ ngồi trống. Phía sau ghế của các phóng viên có vô số máy quay.

Nghiên Thời Thất bình thản đối mặt với mọi người, nhìn quanh bốn phía, rồi cất giọng nói trong trẻo: "Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian tới đây. Hôm nay tôi mở buổi họp báo này là để đáp lại lời tố cáo của bà Liên bốn ngày trước. Tôi nghĩ mọi người ở đây và các bạn đang ngồi trước màn hình đều có rất nhiều thắc mắc.
Hôm nay tôi sẽ giải thích rõ tất cả những câu hỏi của mọi người dành cho tôi trong khoảng thời gian này."

Lời mở đầu này không kiêu ngạo, rất đúng mực lịch sự.

Các phóng viên không ngừng lia máy quay, nín thở chờ đợi.

Nghiên Thời Thất im lặng một lát mới nói tiếp: "Đầu tiên, tôi sẽ giải thích mối quan hệ giữa tôi và nhà họ Nghiên một chút. Tôi đúng là con gái nuôi của nhà họ Nghiên, nhưng... từ mấy tháng trước, tôi và nhà họ Nghiên cũng đã không còn liên quan đến nhau nữa. Sau khi nhà họ Nghiên tìm được con gái ruột thì đã lựa chọn máu mủ của mình, tôi tôn trọng cách làm của bọn họ."

Nói đến đây, Nghiên Thời Thất dừng lại.

Cô cần điều chỉnh cảm xúc của mình, Kiều Mục nhân cơ hội này dùng ngón tay gõ bàn một cái, "Cô Nghiên Thời Thất hiện tại là nghệ sĩ của Kiều Thị Entertainment. Chuyện lần này ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và danh tiếng của cô ấy, Kiều thị chúng tôi sẽ không tiếc bất cứ giá nào để gột sạch những bất công mà cô ấy phải chịu."

Nghiên Thời Thất nhìn sang Kiều Mục gật đầu, "Cảm ơn Tổng Giám đốc Kiều. Thời gian sau đây sẽ dành cho mọi người đặt câu hỏi, tôi sẽ dốc sức đáp lại một cách chân thực và rõ ràng nhất."

Lúc này, có phóng viên ngẫm nghĩ một lát mới nhấc tay hỏi: "Thời Thất, xin hỏi con gái ruột của nhà họ Nghiên có phải chính là cô Ôn Tri Diên mấy hôm nay đang bị bóc phốt không?"

Mọi người lập tức im lặng, Nghiên Thời Thất khẽ gật đầu, "Đúng là cô ấy!"

"Vậy xin hỏi, nếu cô không phải con ruột nhà họ Nghiên thì có phải bọn họ làm thủ tục nhận nuôi cô không? Trên mạng đồn rằng Ôn Tri Diên vẫn luôn sống ở Đế Kinh. Nếu cô ấy là con gái ruột nhà họ Nghiên thì chuyện thân phận của hai người là thế nào vậy?"

Phóng viên này hỏi đúng trọng điểm rồi đấy.

Lập tức, mọi máy quay đều hướng về phía
Nghiên Thời Thất.

Vở kịch nhận sai con này khiến người khác rất tò mò.

Nghiên Thời Thất gật đầu, "Vấn đề này có lẽ là do sự cố trong phòng sinh gây ra."

Cô giải thích rất chung chung, không hề nhắc đến việc Trang Nhân đánh tráo hai người khi còn nhỏ.

Ngay sau đó, có phóng viên giơ tay lên: "Thời Thất, trên mạng có người đăng một bức ảnh chụp tài khoản của bà Liên vừa tăng thêm mười triệu không rõ nguồn gốc, cô nghĩ sao về chuyện này?"

Nghiên Thời Thất cười khẽ: "Tôi không có đánh giá gì về chuyện này, nếu muốn biết thì các vị nên hỏi bà Liên thì hợp lí hơn tôi đấy."

"Thời Thất, vậy xin hỏi..."

Phóng viên này còn chưa dứt lời bỗng bị một tiếng "Rầm" cắt ngang, cửa hội trường bị người bên ngoài đẩy mạnh ra.

Bởi vì đang là thời gian đặt câu hỏi nên xung quanh vốn rất yên tĩnh. Tiếng động này khiến cả hội trường giật nảy mình.

Mọi người đồng loạt quay lại nhìn, thấy một đoàn người bước từ ngoài cửa vào, hơn nữa... nhìn mặt ai cũng quen quen.

Nếu bọn họ không nhìn nhầm, thì bên cạnh ông cụ đi đầu tiên chính là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao trứ danh thường xuất hiện trên TV đúng không?
 
Người Dấu Yêu
Chương 1118


<b>CHƯƠNG 1118: TÔI LÀ ÔNG NGOẠI CỦA ĐOAN MỘC THỜI THẤT</b>

Cả hội trường nhìn chằm chằm ra phía cửa!

Bọn họ nào đã gặp vụ hoành tránh thế này bao giờ!

Buổi họp báo của một minh tinh nho nhỏ trong giới giải trí mà thôi, sao lại kéo cả Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đến thế này?!

Quan trọng nhất là, hình như ông cụ chống gậy bước đi vững vàng mạnh mẽ kia từng xuất hiện trên... truyền hình quốc gia.

Nghiên Thời Thất ngồi trên bục thấy đoàn người thì ngạc nhiên liếc nhìn Tần Bách Duật dưới sân khấu.

Cậu Cả có nói muốn tham gia buổi họp báo hôm nay, nhưng không ai nói với cô là ông ngoại cũng tới.

Cô nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh Tư, thấy anh không hề bất ngờ chút nào mà chỉ khẽ gật đầu với mình thì có thể nhận ra, anh đã biết từ lúc ra sân bay đón người rồi.

Nghiên Thời Thất khó xử bật cười, đứng lên bước nhanh tới trước mặt Đoan Mộc Ngạc, nũng nịu gọi một tiếng: "Ông ngoại!"

Trong hội trường bắt đầu có người nhận ra thân phận của Đoan Mộc Ngạc.

Phóng viên bên dưới xì xào bàn tán.

Thật khó tin!

Thân phận của Đoan Mộc Ngạc hoàn toàn trấn áp cả hội trường.

Với vị Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đoan Mộc Bình Lãng kia, không có phóng viên nào trong hội trường này đủ tư cách đứng trước mặt ông ấy phỏng vấn.

Đoàn người này đại diện cho gia đình quyền lực nhất ở đất nước này, không phải loại người mà mấy phóng viên giải trí có thể tiếp xúc tới.

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?!

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn cả về phía Nghiên Thời Thất.

Bọn họ có nghe thấy cô gọi "Ông ngoại" nhưng không ai dám hỏi, vì không dám đắc tội những người này.

Đôi mắt từng trải của Đoan Mộc Ngạc quét qua từng ngóc ngách trong hội trường.

Ông cụ đứng yên tại chỗ, bộ trang phục đời
Đường càng tôn lên vẻ ôn hòa của cụ, nhưng cũng vẫn rất uy nghiêm.

Đằng sau ông chính là ba người con trai và cô con gái duy nhất của ông.

Đoan Mộc Bình Lãng, Đoan Mộc Bình Cách,
Đoan Mộc Bình Tranh, và... Đoan Mộc Lam Nhã.

Cả nhà rồng rắn kéo đến đây, càng khiến người ta mong ngóng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Ngay cả khán giả trước màn hình cũng vô cùng chờ đợi.

Đúng lúc này, ông cụ Đoan Mộc Ngạc hiền hòa cười nói: "Tiểu Thất, xem ra ông ngoại đến muộn rồi!"

Nghiên Thời Thất lắc đầu, "Không muộn ạ, ông ngoại đến đúng lúc lắm!"

Nói xong cô mới nhìn về phía mấy người phía sau ông, cảm động lên tiếng chào hỏi, "Cậu Cả, cậu Hai, cậu Ba."

Lúc nhìn tới Đoan Mộc Lam Nhã, Nghiên Thời Thất chỉ dịu dàng cười, khẽ gật đầu với bà.

Trong tình huống này mà chào là bà Ôn thì khách sáo quá, không thích hợp.

Nhưng cô lại không gọi nổi một tiếng mẹ, cho nên chỉ có thể làm vậy thôi.

Đoan Mộc Ngạc vui vẻ vỗ cánh tay Nghiên Thời Thất, sau đó cất bước đi thẳng tới bục phát biểu. Kiều Mục cũng chạy tới đón, "Chào ông ạ, lâu lắm không gặp, ông vẫn khỏe chứ ạ?"

"Ừ, khỏe lắm, cảm ơn Tiểu Kiều quan tâm!"

Kiều Mục lại một lần nữa nghe được người ta gọi mình là Tiểu Kiều: "..."

Anh ta cung kính gật đầu với ông cụ, tránh sang một bên, đi cùng ông cụ về phía bục phát biểu.

Thành Nghiệp Nam cũng đã đứng dậy từ lâu, yên lặng chờ một bên.

Phóng viên bên dưới chỉ biết trợn mắt há mồm!

Cậu Hai nhà họ Kiều cũng biết lão tướng quân à?!

Lúc này, ông cụ Đoan Mộc nhìn thẳng về phía trước, khí thế mạnh mẽ, "Các vị, tôi là Đoan Mộc Ngạc, ông ngoại của Đoan Mộc Thời Thất."

Toàn hội trường ồ lên.

Đúng là lão tướng quân Đoan Mộc Ngạc rồi!

Nhưng Đoan Mộc Thời Thất là ai?! Chẳng lẽ là Nghiên Thời Thất?

Cụ Đoan Mộc giới thiệu đơn giản, không hề dùng tới thân phận tướng quân của mình.

Ông chỉ cần dùng danh nghĩa ông ngoại của Đoan Mộc Thời Thất để dự họp báo, danh chính ngôn thuận!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1119


<b>CHƯƠNG 1119: BA MẸ RUỘT CỦA CÔ CÓ TỚI ĐÂY KHÔNG?</b>

Một câu của cụ Đoan Mộc Ngạc vang dội mạnh mẽ.

Nghiên Thời Thất đứng cạnh gật đầu, còn chưa kịp nói gì thì Đoan Mộc Bình Lãng đã bước tới trước sân khấu, "Chào mọi người, tôi là Đoan Mộc Bình Lãng, cậu Cả của Thời Thất!"

"Chào mọi người, tôi là Đoan Mộc Bình Cách, cậu Hai của Thời Thất!"

"Tôi là Đoan Mộc Bình Tranh, cậu Ba của Thời Thất!"

Phóng viên: "..."

Mỗi câu giới thiệu đều khiến cả hội trường rung chuyển.

Vinh quang của dòng họ Đoan Mộc như thế nào thì chỉ cần là người hiểu biết về lịch sử nước nhà là có thể biết.

Thì ra Nghiên Thời Thất là con cháu nhà Đoan Mộc.

Chẳng trách trước đây từng có tạp chí mạng đồn Nghiên Thời Thất là con nhà quyền thế, bây giờ xem ra không phải tin lá cải rồi.

Ai dám nghi ngờ địa vị người nhà Đoan Mộc cơ chứ?!

"Xin lỗi đã chiếm dụng thời gian của mọi người." Đoan Mộc Bình Lãng cầm micro trên bàn đứng trước sân khấu, tác phong rất đúng mực: "Mấy ngày gần đây chúng tôi đều thấy được những lời chỉ trích và lăng mạ Tiểu Thất nhà chúng tôi trên mạng. Tôi tin mọi người cũng đều hiểu cảm giác của ba mẹ chú bác."

"Các vị thử hỏi bản thân xem, ai có thể thờ ơ nhìn người khác chửi bới con cháu mình? Nhà Đoan Mộc chúng tôi cũng không làm được như vậy! Thời gian tiếp theo sẽ vẫn là của các quý vị. Sau khi kết thúc buổi họp báo này, tôi sẽ căn cứ vào sự việc đã xảy ra, cho mọi người một đáp án hoàn chỉnh!"

Cậu Cả là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, lời lẽ kín kẽ chắc nịch.

Ông nói xong liền đặt micro lại trên bàn, rồi đỡ cụ Đoan Mộc đi xuống sân khấu.

Người nhà họ Đoan Mộc xuất hiện khiến buổi họp báo này càng sốt xình xịch.

Không tới mười phút, bình luận dưới các trang mạng đã chồng chất thành núi.

Cái tên Đoan Mộc Thời Thất cũng lập tức biến thành tâm điểm các cuộc thảo luận.

Lúc này, Nghiên Thời Thất cảm động nhìn người nhà Đoan Mộc ngồi dưới khán đài, có thể cảm nhận được sự ấm áp của tình thân.

Buổi họp báo này không có người chủ trì. Sau khi Nghiên Thời Thất và Kiều Mục ngồi xuống lần thứ hai, rất lâu không có phóng viên nào giơ tay đặt câu hỏi.

Ai dám chứ?

Cách ống kính không xa kia toàn là mấy vị có quyền có địa vị, bọn họ sợ mình tùy tiện đặt câu hỏi thì có khi còn mất việc như chơi.

Phóng viên đều ngập ngừng không dám chủ động, Nghiên Thời Thất nhìn quanh một vòng, nhanh chóng hiểu được dáng vẻ khó xử của các phóng viên.

Cô cười khẽ, trêu chọc bọn họ: "Xin mọi người cứ tự nhiên đi. Tôi lấy danh nghĩa cá nhân để mở cuộc họp báo này với mục đích trả lời thắc mắc của mọi người. Mọi người muốn hỏi gì xin cứ lên tiếng!"

Nói cách khác là đừng lo người nhà Đoan Mộc sẽ làm gì bọn họ.

Phóng viên dưới hội trường đưa mắt nhìn nhau, lát sau có người can đảm vừa nhìn bảng hỏi trong tay vừa nói, "Thời Thất, xin hỏi sao cô lại biến thành con cháu nhà Đoan Mộc thế? Mọi người đã nhận nhau thế nào vậy?"

Câu hỏi này được rất nhiều người phụ họa.

Nhà Đoan Mộc chỉ có một cô con gái là Đoan Mộc Lam Nhã.

Nghe nói năm đó bà ấy gả cho con trai của bậc thầy tranh quốc họa Ôn Sùng Lễ.

Nói cách khác... Thân phận của Nghiên Thời Thất và Ôn Tri Diên bị hoán đổi đúng không?!

Nghiên Thời Thất nhìn phóng viên, nói một câu lời ít ý nhiều, "Cái này gọi là có duyên."

Trả lời rất hay, còn không bằng chẳng nói!

Lại có người hỏi: "Thời Thất, nếu cô là con cháu nhà Đoan Mộc, vậy hôm nay ba mẹ ruột cô có tới không?"

Nghe tới đây, Nghiên Thời Thất lơ đãng liếc nhìn Đoan Mộc Lam Nhã ngồi dưới đài.

Cô khẽ gật đầu, "Mẹ tôi đến!"

Khóe mắt Đoan Mộc Lam Nhã lập tức đỏ lên ướt rượt.

Bà muốn đứng lên cho mọi người thấy mình, nhưng Đoan Mộc Bình Lãng ngồi cạnh lại ngăn bà lại, "Chị, chờ đã, để Tiểu Thất làm đi đã."
 
Back
Top Dưới