Ngôn Tình Người Dấu Yêu

Người Dấu Yêu
Chương 1760


<b>CHƯƠNG 1760: LÀ ANH MẬT BÁO CHO BÁC KIỀU À?</b>

Mặc dù Mục Nghi đã từng gặp Kiều Viễn Hiền ở nhà hàng đồ Tây vì giải cứu cho Lăng Tử Hoan, nhưng cân nhắc đến sự an toàn mà anh ta vẫn từ chối lòng tốt của đối phương.

Thấy vậy, người vệ sĩ cũng không hề nài nỉ mà lấy điện thoại di động ra gọi điện ngay trước mặt anh ta.

Sau vài câu trao đổi đơn giản, người nọ đưa điện thoại di động cho Lăng Tử Hoan.

Cô nhóc không hiểu lắm, lúc đưa điện thoại lên tai thì bất ngờ nghe được giọng nói quen thuộc lại hòa nhã, "Hoan Hoan, cháu đến Lũng Hoài à?"

Lăng Tử Hoan vui mừng ra mặt, "Bác Hai?"

"Ừ, bác đây." Giọng nói chứa ý cười của Kiều Viễn Hiền một lần nữa truyền tới, "Nếu đã đến Lũng Hoài thì hãy theo vệ sĩ tới khách sạn. Kiều Mục đang trên đường rồi, đến nơi nó sẽ đi tìm các cháu."

Nghe lời dặn dò của Kiều Viễn Hiền, Lăng Tử Hoan đỏ cả mắt, "Cảm ơn bác Hai, cháu lại gây phiền phức cho bác rôi! Cháu xin hứa sẽ không gây rối ở Lũng Hoài, cháu chỉ muốn đi tìm mẹ thôi."

"Bác biết, không sao đâu. Nếu đã đến thì cứ yên tâm ở khách sạn, gặp bất cứ khó khăn gì thì nói ngay với vệ sĩ. Nhưng phải nhớ, không nên hành động bốc đồng, dù có tìm người thì cũng phải có chừng mực, hiểu không?"

Lăng Tử Hoan gật đầu lia lịa, trong lòng càng thêm cảm thấy bác Hai là một người cha tốt!

Nếu không phải vì không đúng thời điểm, cô đã muốn gọi thẳng một tiếng ba rồi!

Một lát sau, Lăng Tử Hoan trả điện thoại lại cho vệ sĩ, sau đó ba người họ đi thẳng đến bãi đỗ xe.

Cảnh này khiến Hoắc Vân ở bên cạnh không ngừng chậc lưỡi.

Cô nàng liếc Mục Nghi rồi khẽ huých anh ta, "Này, là anh mật báo cho bác Kiều à?"

Mục Nghi vô cảm rũ mắt, "Không phải."

Hoắc Vân ngạc nhiên, vô thức lẩm bẩm, "Cũng may có bác Kiều hỗ trợ, nếu không ba người chúng ta ở Lũng Hoài chẳng biết đằng nào mà lần."

Lúc Lăng Tử Hoan tìm Mục Nghi bảo anh ta đi cùng đến Lũng Hoài, vừa hay Hoắc Vân cũng có mặt.

Hai ngày nay, anh Cả của cô nàng luôn ở khách sạn bận rộn giải quyết chuyện của nhà họ Hoắc, cô nàng ở một mình vốn rất nhàm chán.

Biết Lăng Tử Hoan định ra ngoài, cô liền xung phong đòi theo cùng.

Kết quả có thể tưởng tượng được, kích động nhất thời ngồi tàu cao tốc, sau đó... suýt nữa bị lạc tại thành phố Lũng Hoài xa lạ này.

Nếu không có bác Kiều, chỉ sợ đến cổng nhà họ Tô bọn họ cũng không tìm được!

Nghe được tiếng thở dài ngoài ý muốn của Hoắc Vân, ánh mắt bình tĩnh của Mục Nghi liền nổi lên gợn sóng.

Cậu hai Kiều nói rất đúng, Lăng Tử Hoan còn trẻ tuổi bốc đồng, đúng là không nên để cô quyết định tất cả mọi chuyện.

Mà quyết định sai lầm của mình, vô hình trung đã khiến cô nhóc đặt bản thân vào tình thế nguy hiểm.

Thật vậy, may mà có ông hai Kiều.

Mục Nghi ôm một bụng tâm sự ngồi trên xe, gương mặt cương nghị cũng càng thêm nặng nề.

***

Mười hai giờ đêm, Kiều Mục đã đến khách sạn Dung Duyệt ở phía Tây Lũng Hoài.

Lúc xuống xe anh vẫn còn đang nói chuyện điện thoại, đi đến gần cửa xoay ở sảnh vào, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Mục Nghi đang hút thuốc.

Kiều Mục nói nhanh vài câu với đầu dây bên kia rồi nhét điện thoại vào túi quần, bước lên bậc thềm.

"Cậu hai Kiều!"

Kiều Mục đứng trước mặt anh ta thở phào một hơi, nhìn quanh đại sảnh, hỏi: "Cô ấy đâu?"

Mục Nghi kẹp điếu thuốc gật đầu, "Cô Lăng và cô Hoắc đang ở trong phòng. Thật xin lỗi chuyện ngày hôm nay, là tôi suy nghĩ không chu đáo."

Nghe vậy, Kiều Mục nhệch môi, nhìn anh ta rồi cũng móc thuốc lá ra, "Đúng là thiếu suy nghĩ, nhưng mà với cái tính cách đó của Hoan Hoan, muốn từ chối cô ấy cũng không dễ dàng. Nếu tôi đã tới rồi thì đừng cảm thấy có gánh nặng nữa, mấy người chú Tư đều biết sự tình cả rồi. Vừa hay anh Cả còn chưa tới, anh nói trước cho tôi biết, tình huống cụ thể của nhà họ Tô mà anh tra được là gì?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1761


<b>CHƯƠNG 1761: TIỂU ĐÔNG, VỪA SÁNG RA ĐÃ TỚI TỪ ĐƯỜNG LÀM GÌ?</b>

Trước cửa khách sạn, Mục Nghi rít một hơi thuốc rồi nghiêng đầu nhả khói, sau đó lên tiếng: "Người hiện đang nắm quyền làm chủ nhà họ Tô là Tô Dụ Cảnh, đứa con gái vừa tìm lại được của nhà họ Tô là em gái anh ta. Thế lực của nhà họ Tô trải khắp Lũng Hoài, hầu hết cửa hàng trên các con phố cổ đều là sản nghiệp của nhà họ. Thời gian gần đây, Lũng Hoài xuất hiện tin đồn nhà họ Tô đã tìm thấy đứa con mất tích hai mươi năm của mình. Tin tức lan truyền rất nhanh như thể Tô Dụ Cảnh cố ý sắp xếp để tuyên bố với thế giới vậy."

Kiều Mục vừa chăm chú lắng nghe Mục Nghi thuật lại vừa dùng đầu ngón tay gẩy tàn thuốc: "Nhà tổ của nhà họ Tô ở đâu?"

"Khu phố cổ gần sông Nam Hoài."

Bảy giờ sáng ngày hôm sau, trước cổng nhà họ Tô ở ven sông Nam Hoài.

Dòng suối trước cổng chảy róc rách, hai bên bờ là hàng hoa cỏ xanh ngát.

Ẩn sau tường xám ngói trắng là ngôi nhà tổ của nhà họ Tô.

Tòa nhà này đã đứng sừng sững bên bờ sông Nam Hoài từ rất lâu về trước, phong cảnh vừa cổ kính vừa thanh nhã rất thích hợp để hưởng thụ cuộc sống an nhàn.

Lúc này, có một người con gái dáng người thướt tha mặc váy trắng thanh lịch đang dừng chân trước từ đường ở sân sau của nhà họ Tô. Chị cắn môi nhìn cánh cửa lớn của từ đường nơi thờ cúng tổ tiên, ngập ngừng do dự.

"Tiểu Đông!" Nhưng chỉ chốc lát sau, tiếng gọi trầm khàn vang lên phía sau.

Chị quay lại nhìn, thì ra người con gái mang vẻ mặt dịu dàng ấy chính là Tô Uyển Đông.

Chị nhoẻn miệng cười nhìn người đàn ông đang bước đến rồi gọi: "Anh."

Người vừa đến chính là người đang nắm giữ quyền làm chủ của nhà họ Tô - Tô Dụ Cảnh, ba mươi chín tuổi.

Anh ta mặc áo thun xám phối với quần thể thao thoải mái, dáng cao chân dài, cả người toát lên khí chất nho nhã. Đó là sự chững chạc và trưởng thành được tích góp sau những thăng trầm của cuộc sống.

Tô Dụ Cảnh đi qua cổng vòm, nhìn Tô Uyển Đông nói: "Sớm như vậy em đã đến từ đường làm gì thế?"

Tô Uyển Đông cúi gằm, tay phải siết cánh tay trái, ôn tôn giải thích: "Em muốn đến thăm ba mẹ..."

Tô Dụ Cảnh lặng lẽ thở dài rồi bước tới trước mặt em gái an ủi: "Chắc là ba mẹ vẫn đang giận, đợi họ bớt giận rồi sẽ gặp em thôi. Vẫn còn sớm, hay là em cùng anh ra nhà trước đi, anh có chuyện muốn nói với em."

Tô Uyển Đông ngoảnh lại nhìn cánh cửa gỗ từ đường khép kín thêm lần nữa rồi mới khẽ gật đầu, sau đó rời đi cùng Tô Dụ Cảnh.

Chị đã quay về được một tuần rồi nhưng ba mẹ vẫn không chịu gặp mặt.

Cho dù chị có quỳ ở ngoài từ đường một ngày một đêm vẫn không được ba mẹ tha thứ.

Tuổi trẻ nông nổi, dứt áo ra đi là đi liền hai mươi năm. Đến khi trở về mới biết năm đó mình đã sai nhường nào.

***

Chẳng mấy chốc Tô Uyển Đông và Tô Dụ Cảnh đã đến phòng trà ở nhà trước. Hương trà thoang thoảng khắp phòng, vài chú chim sáo trong lồng đang hót líu lo.

Hai người lần lượt ngồi xuống, Tô Dụ Cảnh nhấc ấm trà bằng gốm lên rồi nhướng mày nhìn người đối diện: "Người giúp việc nói trong khoảng thời gian này ngày nào em cũng đến từ đường hả?"

Tô Uyển Đông đặt hai tay lên đùi với tư thế đoan trang của một tiểu thư khuê các.

Nghe thấy câu hỏi của Tô Dụ Cảnh, chị hơi ngẩn ra rồi cười khổ sở: "Dù ngày nào em cũng tới nhưng ba mẹ vẫn không muốn gặp em."

"Em đừng gấp quá, dù sao em cũng bỏ nhà đi suốt hai mươi năm ròng, bây giờ lại muốn ba mẹ chấp nhận em chỉ sau mấy ngày ngắn ngủi thì đúng là hơi làm khó cho họ."

Câu nói của Tô Dụ Cảnh rất đúng trọng tâm.

Tô Uyển Đông khẽ mím môi nhìn Tô Dụ Cảnh bằng ánh mắt tràn đầy đau khổ: "Anh, anh đã biết như vậy là làm khó cho họ, vậy sao khi ấy lại dẫn em về? Vốn dĩ em định..."

"Em định tìm một nơi sống tạm nhưng em chỉ có một thân một mình, lại không tránh được tai mắt của nhà họ Lăng nên mới tìm tới anh, đúng không?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1762


<b>CHƯƠNG 1762: EM ĐÃ LÀM BAO NHIÊU VIỆC VÌ ANH TA NHƯ VẬY, CÒN ANH TA ĐÃ CHO EM ĐƯỢC NHỮNG GÌ?</b>

Tô Dụ Cảnh nói bằng giọng điệu trêu đùa nhưng lại bóc trần suy nghĩ trong lòng em gái mình một cách sắc bén.

Tô Uyển Đông mấp máy môi định lên tiếng nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Tô Dụ Cảnh thấy vẻ mặt tự giễu của Tô Uyển Đông thì nhấc tách trà đặt trước mặt chị: "Tiểu Đông, chắc em cũng biết lí do tại sao lần này anh lại đưa em về nhà phải không?"

Tô Uyển Đông lặng lẽ lắc đầu rồi nhìn ra vườn hoa bên ngoài phòng trà: "Thật ra em bỏ đi bao lâu nay nhưng chưa từng có ý định quay về."

Mắc phải tội lỗi nặng nề như vậy, chị chẳng còn mặt mũi nào về nhà.

Vì vậy, vào thời điểm không biết nương tựa vào ai, chị mới gọi điện thoại cho anh trai với mong muốn tìm một nơi sống yên ổn.

Những năm tháng qua, vì Lăng Vạn Hình mà chị không chỉ từ bỏ thân phận hơn người, thậm chí còn đánh mất bản thân, làm tổn thương cha mẹ...

Hễ nghĩ đến những điều này là tâm trạng đè nén trong lòng lại ép Tô Uyển Đông không thở nổi.

Lúc này, Tô Dụ Cảnh bưng tách trà lên nhấp một ngụm, song ánh mắt vẫn luôn dõi theo biểu cảm của cô em gái mình.

Hai anh em yên lặng một lát, Tô Dụ Cảnh thưởng thức hương vị trà lưu lại trong khoang miệng rồi mỉm cười lên tiếng: "Tuy em chưa từng có ý định về nhà nhưng anh nhất định phải đưa em về. Tiểu Đông à, đã qua bao nhiêu năm rồi, nếu như em sống tốt thì cũng thôi đi, đằng này thực tế lại chứng minh thời gian qua em sống chẳng ra gì. Thậm chí anh thấy cuộc sống của em còn rất thê thảm!"

"Anh mất bao nhiêu công sức để ép buộc những người có vai vế trong dòng họ cũng phải để em có được quyền thừa kế. Điều duy nhất anh muốn là mọi người thừa nhận thân phận của em."

"Anh làm như vậy chỉ vì muốn người đàn ông đã làm tổn thương em không có bất kì cơ hội nào để tiếp cận em."

"Hai mươi năm trôi qua, vậy mà những thứ được cất trong va li của em vẫn là những thứ em đã mang theo khi bỏ nhà ra đi. Thế hệ này của nhà họ Tô chỉ có một thiên kim duy nhất là em, nhưng em lại vì tên đó mà khiến bản thân phải chịu ấm ức suốt nửa đời người. Bây giờ anh không thể để em tùy ý làm bậy như vậy nữa!"

"Anh đã điều tra nhà họ Lăng ở Lệ Thành rồi, là một trong năm gia đình quyền thế nhất Lệ Thành. Nếu tên Lăng Vạn Hình đó biết đối xử thật lòng với em thì em lấy anh ta nhiều nhất cũng chỉ là môn đăng hộ đối, chứ nào phải là trèo cao gì. Nhưng em nhìn lại em xem? Nuôi con cho anh ta, chăm lo việc nhà cho anh ta, ngoan ngoãn làm một con chim hoàng yến trong nhà họ Lăng, thậm chí còn khiến bản thân tổn thương đến mức vì anh ta mà không tiếc tránh thai! Em đã làm bao nhiêu việc vì anh ta như vậy, còn anh ta đã cho em được những gì?"

"Nếu đã như vậy thì anh sẽ đòi lại thiên kim nhà họ Tô ở Lũng Hoài này, khiến cho anh ta muốn với cũng không với được."

Tô Dụ Cảnh không phải là một người đàn ông mồm miệng lắt léo, nhưng khi chứng kiến cô em gái duy nhất của mình chịu nhiều tủi nhục như vậy trong suốt hai mươi năm qua, anh ta không thể nén giận!

Những lời nói chân thành như vậy làm cho vành mắt Tô Uyển Đông đỏ lên từ lúc nào không hay: "Cảm ơn anh. Em biết anh làm tất cả cũng vì muốn tốt cho em, nhưng thật sự là không cần phải như vậy đâu. Em tìm đến anh cũng chỉ mong anh cho em một chốn dung thân mà thôi. Bao nhiêu năm nay em không làm được gì cho nhà họ Tô, vậy mà giờ lại dùng những thứ thuộc về nhà họ Tô thì thật không hợp tình hợp lí, sẽ bị người ngoài bàn tán!"

Nghe vậy, lông mày Tô Dụ Cảnh giãn ra, anh ta từ từ đứng dậy nói: "Tiểu Đông à, có đôi khi anh thật sự không hiểu rốt cuộc em yêu tên đó đến nhường nào mà bao năm qua không hề chuẩn bị cho mình một con đường lui. Em đã từng nghĩ chưa, nếu anh không dùng số điện thoại đấy nữa, hoặc nhà họ Tô đã không còn tồn tại thì em sẽ đi đâu về đâu?"

Tô Uyển Đông nhìn bóng lưng của Tô Dụ Cảnh rồi nở một nụ cười hờ hững: "Nếu những lời anh nói đều là sự thật, vậy có lẽ em... sẽ tìm đại một thành phố nhỏ, cho dù phải đi làm thuê chắc cũng đủ nuôi sống bản thân."

Tô Dụ Cảnh quay phắt lại, liếc thấy nụ cười nhu mì không màng danh lợi của cô em gái này thì chỉ ngón tay từ xa: "Em đấy, tính tình từ nhỏ đến lớn đều ngang bướng, bao nhiêu năm rồi vẫn chẳng thay đổi chút nào! Mà thôi, em đã quay về rồi thì chúng ta không nhắc mấy chuyện nhức đầu ấy nữa. Lần này gọi em tới đây là vì anh có chuyện này muốn hỏi em. Giả sử như bây giờ Lăng Vạn Hình đến Lũng Hoài tìm em thì em có muốn quay về bên anh ta không?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1763


<b>CHƯƠNG 1763: BẤT KỂ ANH ẤY ĐẾN ĐÂY LÀM GÌ CŨNG CHẲNG LIÊN QUAN TỚI EM</b>

Tô Uyển Đông khẽ mỉm cười và lắc đầu: "Không ạ!"

Giọng nói dịu dàng song câu trả lời rất kiên quyết, không chút do dự: "Em mất hai mươi năm đi đến bước đường này, đến bây giờ em cũng muốn hồi sinh vì bản thân!"

Tô Dụ Cảnh dừng bước, nghiêm túc hỏi: "Tiểu Đông, hai mươi năm có đáng không?"

Nghe Tô Dụ Cảnh hỏi vậy, Tô Uyển Đông bình tĩnh nhìn đối phương: "Anh à, chuyện tình cảm không thể đong đếm có đáng hay không. Thật ra hai mươi năm nay em không hề cảm thấy khổ cực chút nào, mặc dù có đôi khi hơi mệt mỏi nhưng đây là con đường mà chính bản thân em đã chọn. Em sẵn lòng cố gắng vì anh ấy, bởi vậy không thể nói có đáng hay không."

"Kể từ lúc yêu anh ấy, em chỉ có một mong muốn duy nhất là ở bên anh ấy. Huống chi, những việc em đã làm cũng chỉ là nghĩa vụ của một người vợ mà thôi, em không hề khiến bản thân phải chịu ấm ức. Khi ấy Hoan Hoan còn nhỏ, em phải tập trung chăm sóc con bé, làm gì còn sức chăm sóc thêm đứa nữa."

"Anh à, thật ra em cũng chỉ đi trên con đường mà bao người phụ nữ khác phải đi, cùng lắm là thời gian dài hơn một chút mà thôi. Nhưng cuối cùng em cũng phát hiện, hóa ra làm anh ấy yêu em còn khó hơn là rời xa anh ấy. Em bỏ ra hai mươi năm để nhìn rõ hiện thực này, cho nên vấn đề có đáng hay không không quan trọng."

Lời giãi bày của em gái khiến đầu ngón tay Tô Dụ Cảnh run rẩy, lòng xúc động bùi ngùi.

Anh ta không ngờ Tiểu Đông lại yêu Lăng Vạn Hình đến vậy, không oán trách cũng chẳng hối hận.

Cho dù bị đối xử bất công, con bé vẫn thản nhiên đối mặt với thất bại.

Dù sao con bé cũng là em gái của mình, cho dù con bé cam tâm tình nguyện thì mình vẫn đau lòng.

Tô Dụ Cảnh thở dài não nề: "Em vẫn còn yêu anh ta à?"

Tô Uyển Đông bình tĩnh gật đầu, thản nhiên thừa nhận tình cảm của mình: "Tình cảm đâu dễ dàng cắt đứt như vậy. Tuy nhiên, dù còn yêu anh ấy nhưng em không tìm được lí do để tiếp tục ở bên anh ấy."

Hồi còn son trẻ, Tô Uyển Đông yêu Lăng Vạn Hình từ lần đầu gặp gỡ.

Bao năm qua, tình cảm sâu đậm dần chuyển thành những việc vặt trong cuộc sống.

Dù là tình yêu hay tình thân thì Lăng Vạn Hình cũng là người Tô Uyển Đông yêu, cho dù muốn lãng quên cũng phải cầm dao khoét từng mảnh kí ức.

Có lẽ quá trình này sẽ rất đau đớn, nhưng chị tin rằng thời gian sẽ lắng đọng tất cả.

Có lẽ chị còn yêu đối phương, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện tái hợp.

Hai mươi năm bỏ nhà ra đi, chị mệt mỏi rồi!

Sau một lúc lâu, Tô Dụ Cảnh mới bình tĩnh lại: "Tiểu Đông, em phải nhớ từng câu từng chữ em đã nói ngày hôm nay. Anh đưa em về nhà họ Tô không phải để em bỏ nhà đi theo anh ta một lần nữa, biết chưa?"

"Anh, sẽ không có chuyện đó đâu. Em đã tùy hứng một lần rồi, sao có thể tùy hứng mãi chứ?"

Tô Uyển Đông bưng tách trà uống một hớp, ánh mắt tuy dịu dàng nhưng lại ẩn giấu vẻ kiên định và quyết đoán.

Thấy vậy, Tô Dụ Cảnh không tỏ vẻ nghiêm túc nữa mà cong môi nở nụ cười: "Anh sẽ tin em thêm một lần nữa. Nhà họ Tô đã biết tin, Lăng Vạn Hình cũng tra ra thân phận của em, chắc là sẽ tới Lũng Hoài nhanh thôi."

Tô Uyển Đông gật đầu cười hờ hững: "Phong cảnh Lũng Hoài rất hấp dẫn, đúng là một điểm du lịch tuyệt vời."

"Em nghĩ anh ta đến du lịch đấy à?" Tô Dụ Cảnh bật cười hỏi vặn.

Tô Uyển Đông nhìn anh ta, trả lời qua quýt: "Bất kể anh ấy đến đây làm gì cũng chẳng liên quan tới em, không phải sao?"

Đã dứt áo ra đi thì phải đi thật dứt khoát, sao Tô Uyển Đông có thể để bản thân rơi vào tình cảnh khó vẹn đôi đường lần nữa?

Có thể đau đớn, có thể tổn thương, nhưng chỉ một lần là đủ rồi.

Tô Dụ Cảnh nghe vậy thì chăm chú nhìn gương mặt Tô Uyển Đông, sau đó nở nụ cười vui vẻ.

Có lẽ từ trước tới giờ đối phương không hề hay biết Tô Uyển Đông lại là kiểu người ngoài mềm trong cứng điển hình, con bé đã nói từ bỏ thì chắc chắn sẽ không nhặt lai.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1764


<b>CHƯƠNG 1764: RÕ RÀNG LÀ LÍ DO LÍ TRẤU!</b>

Chiều hôm đó, nhóm Lăng Tử Hoan và Kiều Mục đã tới bờ sông Nam Hoài.

Bọn họ đứng ở con đê gần đó nhìn về phía cổng nhà họ Tô.

Cô nhóc đội mũ lưỡi trai, kiễng chân nhìn một lúc lâu, cuối cùng sụp vai hậm hực: "Ôi trời, chẳng nhìn thấy gì cả, tường cao quá!"

Bấy giờ Kiều Mục đang ngồi trong tiệm cà phê ven sông, liếc thấy vẻ mặt nôn nóng của cô bèn mỉm cười vỗ về: "Mục Nghi đã đi thăm dò rồi, chờ lát nữa cậu ta về rồi hỏi tình hình cũng không muộn."

Lăng Tử Hoan chán nản kéo ghế ngồi xuống, chốc chốc lại vân vê vành mũ: "Nhà mẹ cháu to thật đấy, không biết mẹ có chịu ra gặp cháu không."

"Nếu chị ấy không chịu ra thì em định làm thế nào?"

Kiều Mục vừa thảnh thơi uống cà phê vừa nhìn Lăng Tử Hoan nhỏ nhắn ngồi dựa vào ghế, trên gương mặt điển trai lộ rõ vẻ cưng chiều đầy dịu dàng.

Vừa nghe Kiều Mục hỏi như vậy, cô nhóc lập tức ngồi thẳng lưng, cặp mắt to láo liên: "Vậy cháu sẽ lẻn vào. Mẹ không chịu đến gặp cháu thì cháu sẽ đi tìm mẹ, chú thấy sao?"

Kiều Mục đặt ly cà phê xuống, dặn dò nghiêm túc: "Không thấy sao cả. Em phải ngoan ngoãn cho tôi, ở Lũng Hoài không được rời khỏi tôi nửa bước!"

Thấy Kiều Mục giả vờ giận, Lăng Tử Hoan dẩu môi lẩm bẩm: "Vâng ạ, cháu biết rồi thưa chú Hai, chú dữ cái gì mà dữ!"

Hai người nói chuyện tình tứ như ở chốn không người khiến Hoắc Vân ngồi phía đối diện cực kì lúng túng.

Cô nàng chống cằm nhìn tòa nhà bên kia bờ, chỉ mong sao Mục Nghi mau trở về.

Hai người đều là cún FA, ăn bớt cơm chó giúp cô được không?

Chưa đầy mười phút sau Mục Nghi đã quay lại.

Anh ta vượt qua con đê đi lên cầu vòm.

Người đàn ông mặc áo sơ mi đen và quần âu đang rảo bước bên bờ sông Nam Hoài đã thu hút sự chú ý của biết bao cô gái Giang Nam.

Thoáng chốc Mục Nghi đã về đến tiệm cà phê, đứng trước mặt Kiều Mục. Anh ta đang định lên tiếng thì thấy Kiều Mục gõ ngón tay bảo: "Ngồi xuống rồi nói."

Mục Nghi nghe lời ngồi xuống, sau đó báo cáo lại những tin tức vừa thăm dò được: "Quản gia nhà họ trả lời rằng tạm thời cô Tô không tiếp khách, nếu có việc cần tìm cô ấy thì có thể gặp ông chủ nhà họ Tô nói chuyện."

Lăng Tử Hoan nghe vậy lập tức thúc giục: "Chúng ta mau tới gặp ông chủ nhà họ đi!"

Mục Nghi quay sang nhìn cô nàng với ánh mắt sâu xa, sau đó lắc đầu: "Tôi đã hỏi rồi, muốn gặp ông chủ Tô phải hẹn trước mới được. Mà thời gian trống gần nhất của anh ta là ngày mùng ba tháng sau."

"Ngày mùng ba tháng sau hả?" Lăng Tử Hoan thốt lên đầy kinh ngạc, tiếp đó mở điện thoại ra xem thử, thế rồi vỗ đùi ai oán: "Còn gần hai mươi ngày lận! Sao lại thế, cho dù ông chủ nhà họ Tô bận rộn thì cũng đâu bận đến vậy? Rõ ràng là lí do lí trấu mà!"

Lăng Tử Hoan vừa dứt lời, Mục Nghi và Kiều Mục đưa mắt nhìn nhau.

Đúng là lí do lí trấu, vừa nghe là biết liền!

Xem ra Tô Dụ Cảnh bảo vệ Tô Uyển Đông rất kín kẽ, chỉ e khó mà vào nhà họ Tô một cách quang minh chính đại.

Lăng Tử Hoan nghiêng đầu nhìn tòa nhà cổ kính ở bên kia bờ, phụng phịu nói lẫy: "Nếu mẹ cháu ở trong đó thật thì kiểu gì cũng có ngày ra ngoài!"

Kiều Mục nhướng mày, mỉm cười nhìn sườn mặt cô nàng: "Sao hả? Em định ôm cây đợi thỏ ở đây à?"

"Cũng, cũng được đúng không ạ?" Lăng Tử Hoan mân mê chọc mũ, liếc nhìn Kiều Mục với vẻ chột dạ.

Mục Nghi nghe cô nàng nói vậy, ánh mắt đăm chiêu nhìn phía đối diện, sau đó nói thẳng: "Cứ chờ ở bên ngoài mãi không khả quan lắm, tôi sẽ nghĩ cách lẻn vào trong."

Mục Nghi rất thạo việc này.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1765


<b>CHƯƠNG 1765: CẬU HAI, CỐ LÊN!</b>

"Không cần phiền phức vậy đâu!" Dứt lời Kiều Mục thờ ơ vẫy tay gọi hai người ở bàn đối diện.

Một người đàn ông đứng dậy đi đến, vừa gật đầu vừa cười sang sảng: "Cậu Hai, xin cứ dặn dò."

Hai người này là vệ sĩ của Kiều Viễn Hiền, vẫn luôn đi theo nhóm Kiều Mục từ sau khi bọn họ đến Lũng Hoài vào tối qua.

Lúc này Kiêu Mục ngồi bắt tréo chân, bĩu môi nhìn tòa nhà phía đối diện: "Nghe nói ông hai Hiền rất nổi tiếng ở Lũng Hoài đúng không?"

Vệ sĩ gật đầu hết sức nghiêm túc: "Đúng thế."

"Vậy anh nghĩ cách lợi dụng thân phận của ông hai Hiền để hẹn gặp Tô Dụ Cảnh cho tôi!"

Nói rồi Kiều Mục ngẩng đầu nhìn vệ sĩ, quan sát thái độ của anh ta.

Nếu ông già nhà mình ghê gớm như lời đồn thì vừa hay nhân cơ hội này thử dò xét xem thế nào.

Vệ sĩ nghe anh ta nói xong, bình tĩnh đáp, "Xin cậu Hai chờ một lát", sau đó đi ra chỗ khác gọi điện thoại.

Kiều Mục nhìn chằm chằm hành động của vệ sĩ, đáy mắt dậy sóng.

Xem ra có một người ba tài giỏi rất có lợi!

Ba phút sau vệ sĩ đã cầm điện thoại trở lại: "Thưa cậu Hai, đã sắp xếp xong xuôi!"

"Ồ, hẹn gặp khi nào?" Kiều Mục rung đầu ngón chân, bộ dạng vừa đắc ý vừa rêu rao.

Vệ sĩ trả lời: "Ngày mùng hai tháng sau!"

Đầu ngón chân đang đung đưa bỗng khựng lại giữa không trung!

Gương mặt tuấn tú sa sầm, anh lườm vệ sĩ, cắn răng nghiến lợi gắn từng chữ: "Mùng hai? Tháng sau?"

Vệ sĩ nghiêm mặt gật đầu: "Không sai."

Thật lúng túng làm sao...

Bầu không khí lúng túng bao trùm bốn phía!

Kiều Mục gãi lông mày, cảm thấy gò má bỏng rát.

Nhất là dưới ánh nhìn chăm chú của Lăng Tử Hoan, Hoắc Vân và Mục Nghi, anh chợt nảy sinh kích động muốn ném tên vệ sĩ này xuống sông Nam Hoài!

Thì ra ông hai Hiền mà ai ai cũng biết kia chẳng có tác dụng gì sất!

Thời gian hẹn gặp sớm hơn Mục Nghi một ngày, lấy tự tin ở đâu ra!

Kiều Mục bực bội xua tay.

Vệ sĩ nhìn quanh, sau đó sờ mũi rồi ỉu xìu rời đi.

Anh ta cũng bó tay, ai bảo lúc nãy ông chủ nói rằng nếu chưa đến bước đường cùng thì đừng dùng đến thân phận ông hai Hiền.

Vì vậy, anh ta cũng chỉ đành làm việc theo lệnh mà thôi.

Cậu Hai, cố lên!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1766


<b>CHƯƠNG 1766: LĂNG VẠN HÌNH ĐÍCH THÂN ĐẾN LŨNG HOÀI</b>

Sắc trời tối dần, cả thành phố Lũng Hoài bị bao bọc dưới những áng mây dày đặc.

Trông có vẻ sắp đổ mưa.

Ăn tối xong, Lăng Tử Hoan khoanh chân ngồi trước cửa sổ của khách sạn, một tay chống cằm, đầu óc không hề bình tĩnh.

Rõ ràng cô đã và mẹ đã gần trong gang tấc, nhưng lại không thể gặp được, cảm giác này thật khó chịu.

Từng cơn gió rít lên bên ngoài khung cửa, những hạt mưa to như hạt đậu cũng theo đó mà rơi xuống.

Mưa đánh lên kính, cô nàng cảm thấy thật hợp với tình cảnh lúc này, hệt như trái tim đang ướt đẫm của cô!

"A lô, anh Cả?"

Lúc này, Kiều Mục đi từ phòng vệ sinh ra, sẵn tiện nghe điện thoại.

Lăng Tử Hoan nghe thấy anh gọi như vậy, lập tức xoay lại nhìn.

Không phải là người ba xấu xa của cô đấy chứ?!

Kiều Mục bắt được ánh mắt tò mò của Lăng Tử Hoan, ngồi xuống sô pha vẫy tay với cô.

Cô nàng nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, chân trần chạy tới.

Kiều Mục mở loa ngoài, ngay sau đó nghe thấy Lăng Vạn Hình nói, "Chú Hai, tối nay anh sẽ ra ngoài một chuyến, trong thời gian này cậu chăm sóc cho Hoan Hoan giúp anh!"

Lăng Tử Hoan bất giác bĩu môi. Nếu lo lắng cho cô thì sao không đích thân gọi cho cô?

Cô nàng vừa định lên tiếng oán trách, chợt nhớ ra, hình như cô đã cho người ba xấu xa vào danh sách đen rồi!

Lăng Tử Hoan chép miệng, biếng nhác tựa lên vai Kiều Mục, chớp mắt cô quay sang rồi hôn lên khuôn mặt khôi ngô của chú Hai một cái.

Kiều Mục nghiêng đầu nhìn cô, véo mũi cô đầy vẻ cưng chiều, cúi xuống đặt lên trán cô một nụ hôn.

Lăng Vạn Hình bị ngó lơ ở đầu dây bên kia: "??"

"Chú Hai, có đang nghe không?"

Kiều Mục hắng giọng, trả lời, "Anh muốn đi đâu vậy?"

"Lũng Hoài. Anh đã xuất phát rồi, tạm thời chưa thể về được, cậu giúp anh chăm sóc cho Hoan Hoan, có chuyện gì gấp cứ liên lạc với anh bất cứ lúc nào."

Kiều Mục và Lăng Tử Hoan nhìn nhau.

Anh xoa đầu cô nàng, bình tĩnh trả lời với đầu dây bên kia, "Được, em sẽ chăm sóc Hoan Hoan. Anh đi Lũng Hoài làm gì? Bàn chuyện làm ăn à?"

Lăng Vạn Hình im lặng giây lát, "Anh nghe ngóng được tin của Uyển Đông, định đích thân qua đó xem thử. Chú khoan nói chuyện này cho Hoan Hoan biết, tránh cho con bé sốt ruột. Đợi anh đưa Uyển Đông về sẽ báo cho mọi người biết."

Lấy đâu ra tự tin vậy?!

Kiều Mục thầm chế giễu, nhưng không vạch trần việc anh tự cho mình là đúng.

Hai người trò chuyện vài câu rồi cúp máy.

Lăng Tử Hoan đang ngồi quỳ cạnh Kiều Mục, chớp đôi mắt đen láy, "Cả cháu cũng không gặp được mẹ, ba có thể gặp được ư?"

Kiều Mục khẽ nhếch môi, nói đầy ý sâu xa: "Vậy phải xem anh ấy có bao nhiêu quyết tâm tìm chị dâu về!"

Không ngờ lần này anh Cả không chần chừ quá lâu đã đích thân đến Lũng Hoài rồi.

Mong là anh Cả có thể sáng suốt.

Hôm sau, sau một đêm được nước mưa gột rửa, không khí trong thành phố thật thoáng mát.

Vừa qua tám giờ sáng, Kiều Mục, Lăng Tử Hoan và những người khác đang dùng bữa tại nhà hàng của khách sạn thì vệ sĩ của Kiều Viễn Hiền hối hả từ ngoài đi vào, cúi xuống kề tai Kiều Mục để truyền đạt tin tức.

Hai giờ khuya hôm qua ông chủ Lăng đã đến Lũng Hoài, sáng nay lại vội đến nhà họ Tô, bây giờ đang dẫn theo vệ sĩ của nhà họ Lăng đứng trước cửa nhà họ Tô yêu cầu được gặp.

Kiều Mục đặt nĩa trong tay xuống, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của vệ sĩ, trực giác mách bảo sự việc không đơn giản như thế, "Bây giờ anh ấy vẫn đang ở nhà họ Tô à?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1767


<b>CHƯƠNG 1767: UYỂN ĐÔNG LÀ VỢ TÔI</b>

Vệ sĩ mím môi gật đầu, thấp giọng nói: "Đã đứng trước cổng nhà họ Tô nửa tiếng rồi. Quản gia có ra mời họ nhanh chóng ra về, nhưng ông chủ Lăng có vẻ không dễ bị đuổi đi như thế. Bây giờ có không ít người tụ tập trước cổng nhà họ Tô, ảnh hưởng hình như không tốt lắm!"

Kiêu Mục: "..."

EQ của anh Cả đúng là đáng lo thật...

Cứ thế dẫn người tìm đến tận cửa, ai tin được là anh muốn cứu vãn? Nhìn sao cũng giống cướp trắng trợn hơn!

Kiều Mục day trán đầy bất lực, đang nghĩ có cần đến nhà họ Tô giải vây cho anh Cả hay không.

Đúng lúc này, vệ sĩ đột nhiên khựng lại, một tay giữ tai nghe, chăm chú lắng nghe một lúc, sắc mặt hơi thay đổi.

Kiều Mục thấy vậy, nhíu mày ngờ vực, "Sao vậy?"

Vệ sĩ trộm liếc nhìn nhóm người Lăng Tử Hoan và Hoắc Vân, vội kề sát tai Kiều Mục nói, "Vừa nhận được tin, Tô Dụ Cảnh đã ra ngoài, còn đích thân dẫn ông chủ Lăng vào nhà họ Tô!"

Nói xong, vệ sĩ lại hỏi ý anh, "Cậu Hai, có cần qua đó chi viện không?"

Chi viện?

Kiều Mục lườm anh ta, "Anh tưởng đi đánh trận à?" Lại còn chi viện.

Vệ sĩ hậm hực bặm môi, mắt chợt lóe lên, tự mình nói: "Vậy tôi tiếp tục cho người theo dõi, có tin gì sẽ báo cáo với cậu Hai ngay."

"Được, đi đi."

Một bên khác, Lăng Vạn Hình đúng là đã bước vào cổng nhà họ Tô, nhưng lại không được tiếp đãi lịch sự.

Tô Dụ Cảnh dẫn anh vào lối đi bằng sỏi sau cánh cổng rồi mời anh ngồi xuống bàn câu cá cạnh ao nước trước sân.

Đây là lần đầu Lăng Vạn Hình nhìn thấy Tô Dụ Cảnh.

Anh không ngờ người nắm quyền của nhà họ Tô lại xấp xỉ tuổi mình.

Tô Dụ Cảnh cho người đem hai cốc nước lọc ra, bản thân mình thì cầm thức ăn cho cá, "Sáng sớm anh Lăng chạy đến trước cổng nhà tôi làm ồn, không biết có chuyện gì quan trọng?"

Lăng Vạn Hình không muốn vòng vo với đối phương, nhìn quanh bốn phía, trịnh trọng nói: "Đường chủ Tô, nếu anh đã quen biết tôi, chắc cũng biết tôi đến nhà họ Tô vì chuyện gì. Tôi đến để tìm..."

Anh còn chưa dứt lời, động tác cho cá ăn của Tô Dụ Cảnh đã khựng lại. Anh ta quay sang nhìn Lăng Vạn Hình, từ tốn cắt ngang lời anh: "Tôi và ông chủ Lăng chưa từng gặp, sao lại nói quen biết? Anh tự đến trước cửa nhà tôi báo ra tên họ, chẳng lẽ đã quên rồi sao?"

Lăng Vạn Hình thấy ánh mắt dò xét của đối phương dành cho mình, li3m môi, bối rối đưa tay chỉnh lại cổ áo, "Đường chủ Tô, xin hỏi Uyển Đông đang ở đâu?"

Lần này, Lăng Vạn Hình đi thẳng vào vấn đề.

Anh đã ở nhà họ Tô rồi, chắc Uyển Đông đang ở góc nào đó trong nhà, anh nóng lòng muốn gặp vợ, hỏi ra những nghi hoặc chất chứa trong lòng mình đã lâu.

"Uyển Đông?" Tô Dụ Cảnh nắm thức ăn cho cá trong tay, dời mắt sang mặt hồ lấp lánh, "Người đó có quan hệ gì với ông chủ Lăng? Nhà họ Tô tôi chưa từng nghe nói bao giờ!"

Tim Lăng Vạn Hình nảy mạnh, trực giác mách bảo đối phương đang né tránh vấn đề của mình.

Bầu không khí ngưng đọng trong thoáng chốc, Lăng Vạn Hình hít thở thật sâu nhún nhường nói, "Đường chủ Tô, Uyển Đông là vợ tôi, tôi nghe nói gần đây cô ấy đã quay về nhà họ Tô. Lúc trước vợ chồng chúng tôi xảy ra chút hiểu lầm, trong lúc tức giận cô ấy đã bỏ về nhà mẹ. Tôi biết mình thất lễ, nhưng mong đường chủ chớ trách, cũng do tôi nóng lòng muốn tìm vợ."

Tô Dụ Cảnh thản nhiên nghe anh nói, sau đó nhướng mày nhắc nhở: "Nếu anh nóng lòng muốn tìm vợ, vậy cũng phải điều tra kĩ càng mới phải. Nhà họ Tô của tôi không có người tên Uyển Đông, anh vô duyên vô cớ chạy đến tìm tôi đòi người, đúng là rất không hợp lễ nghi. Nhưng niệm tình anh có thái độ thành khẩn, tôi cũng không truy cứu! Mong sau này anh đừng đến quấy rầy nữa. Bác Tô, giúp tôi tiễn khách!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1768


<b>CHƯƠNG 1768: LĂNG VẠN HÌNH BỊ ĐUỔI RA KHỎI NHÀ HỌ TÔ</b>

Lăng Vạn Hình không ngờ Tô Dụ Cảnh lại thẳng thừng đuổi khách.

Sắc mặt anh hơi thay đổi, chân mày nhíu lại, thoáng vẻ giận dữ: "Đường chủ Tô, tôi biết Uyển Đông..."

"Ngài Lăng, mời ngài đi bên này!"

Lăng Vạn Hình còn đang nóng lòng muốn bày tỏ tâm ý, nhưng bác Tô đã đi thẳng đến trước mặt anh, đưa tay hướng về phía cổng chính.

"Đường chủ, bà chủ đang đợi anh ở từ đường, nói có việc muốn bàn với anh!"

"Được, tôi qua đó ngay!" Tô Dụ Cảnh nói xong ném hết thức ăn cho cá trong tay mình, đứng dậy đi vào trong sân.

Cả đời này Lăng Vạn Hình cũng không thể ngờ, thân là chủ của gia tộc lớn ở Lệ Thành, đến Lũng Hoài lại bị đối xử lạnh lùng như thế.

Anh đứng một mình bên ao nước, nhìn bóng lưng Tô Dụ Cảnh rời đi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Dù Tô Dụ Cảnh phủ nhận thế nào, Lăng Vạn Hình vẫn tin chắc rằng Tô Uyển Đông đang ở ngay đây!

Bác Tô thấy Lăng Vạn Hình không phản ứng, bất ngờ tiến lên trước một bước, nhắc nhở: "Ông chủ Lăng, tôi tiễn ngài ra cổng!"

Lăng Vạn Hình thu hồi tầm mắt, nhìn bác Tô, cuối cùng đành ra về tay không.

Đây là Lũng Hoài, tạm thời anh không thể xung đột với nhà họ Tô được.

Đi trên lối mòn lát sỏi, Lăng Vạn Hình hơi thất thần, chủ động bắt chuyện: "Nghe nói dạo trước nhà họ Tô vừa tìm lại được người con gái thất lạc nhiều năm?"

Bác Tô đi bên cạnh anh nghe hỏi bèn mỉm cười lắc đầu, "Đều là lời bên ngoài đơm đặt thôi, ông chủ Lăng không cần tin!"

Đơm đặt?

Bước chân của Lăng Vạn Hình loạn mất một nhịp, bàn tay vô thức siết lại, nhìn bác Tô đăm đăm, "Nếu đúng là đơm đặt, sao nhà họ Tô không giải thích? Hơn nữa, nhà họ Tô còn tổ chức tiệc rình rang..."

"Có gì mà giải thích, cây ngay không sợ chết đứng, không phải sao? Ông chủ Lăng cũng là người đứng đầu một gia tộc, tin rằng ngài cũng không thể nghe chút gió lay cỏ động là đã tự mình đứng ra giải thích!"

"Bao năm nay, nhà họ Tô chưa bao giờ có con gái thất lạc. Tin này nói không chừng là lời đồn do đối thủ cạnh tranh của chúng tôi tung ra, không đáng tin!"

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến cổng, bác Tô khẽ cúi người, "Ông chủ Lăng, tôi không tiễn nữa."

Dứt lời, bác Tô không để anh có cơ hội gặng hỏi, quay người khóa cổng lại.

Hôm nay, Lăng Vạn Hình may mắn vào được nhà họ Tô, nhưng không thu hoạch được gì đã bị ép ra ngoài.

Anh đứng tại chỗ nhìn cánh cổng lớn, tâm trạng rất phức tạp.

Lẽ nào... Uyển Đông không ở đây thật sao?

Nhưng vừa rồi anh thấy rất rõ thái độ của Tô Dụ Cảnh không hề thân thiện với mình chút nào.

Người đến nhà là khách, huống hồ cả hai đều là người của gia tộc có tiếng tăm. Tuy anh đến thăm đột ngột, nhưng cũng không nên bị đối đãi như vậy.

Tô Dụ Cảnh không thể vô duyên vô cớ có thành kiến với anh.

Trong lúc đứng bên ngoài ngẩn người, Lăng Vạn Hình không hề hay biết Tô Uyển Đông cũng đang đứng phía sau cánh cửa cách đó vài mét.

"Có khách đến nhà sao?" Tô Uyển Đông nhìn về phía cánh cổng khép chặt, dịu dàng hỏi bác Tô.

Nhà họ Tô rất ít khi có khách đến thăm.

Khi nãy nghe người giúp việc nói ngoài cổng ôn ào, đúng lúc chị đi ngang qua, thấy bác Tô đã đóng cổng xong quay lại.

Bác Tô vội đi đến trước mặt Tô Uyển Đông, điềm tĩnh cười, "Không có khách, đối phương đi nhầm nhà thôi, đã quấy rầy đến cô chủ à?"

Tô Uyển Đông mỉm cười, "Không, nghe nói anh Cả ở sân trước, tôi có chút chuyện muốn bàn với anh ấy. Anh ấy không ở đây sao?"

Bác Tô vừa ra hiệu cho Tô Uyển Đông quay vào trong nhà, vừa nói: "Đường chủ qua từ đường rồi, hay là cô chủ đến phòng trà ngồi đợi một lát, tôi đi báo với đường chủ một tiếng."

Tô Uyển Đông dời mắt khỏi cổng lớn trước sân, "Cũng được, làm phiền bác vậy!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1769


<b>CHƯƠNG 1769: NGƯỜI ĐÀN ÔNG KIỆM LỜI, VÔ CÙNG THU HÚT SỰ CHÚ Ý!</b>

Lúc này đang là giữa trưa.

Lăng Vạn Hình sắc mặt nặng nề ngồi trong xe, nhìn cổng nhà họ Tô ở đối diện cách đó không xa, trầm ngâm suy nghĩ rồi hỏi trợ lý bên cạnh: "Tin tức hôm đó điều tra được, chắc chắn Uyển Đông đang ở bên trong chứ?"

Trợ lý gật đầu, nghiêm túc đáp: "Chắc là phải, thưa ông chủ. Nhà họ Tô vừa tìm lại được con gái ở Lũng Hoài không phải là chuyện bí mật."

Nghe xong, Lăng Vạn Hình rầu rĩ đỡ trán, nhưng bây giờ anh không xác định được người con gái này có phải Uyển Đông hay không.

Im lặng chốc lát, anh rầu rĩ thở dài, "Thôi, về khách sạn trước đi!"

Sau đó hai chiếc xe nối đuôi nhau rời đi. Cảnh này cũng có người thông báo cho Tô Dụ Cảnh ngay lập tức.

Gần trưa, ban công ngoài trời của quán cà phê ở khách sạn Dung Duyệt, Mục Nghi và Kiều Mục đứng cạnh trụ gạt tàn thuốc, vừa hút thuốc vừa tán gẫu.

Lăng Tử Hoan và Hoắc Vân ngồi trên bàn cà phê trong nhà, mang nặng tâm sự im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hoắc Vân mơ màng ngắm nhìn phong cảnh, không biết lúc nào ánh mắt lại chuyển sang Mục Nghi.

Gần đây tiếp xúc với nhau, cô phát hiện Đầu Gỗ này trông cũng đẹp trai lắm.

Tuy không sánh bằng anh Tư và cậu hai Kiều, nhưng người đàn ông kiệm lời, có lúc lại dễ thu hút sự chú ý hơn.

"Cũng không biết đến bao giờ tớ mới được gặp mẹ!"

Lăng Tử Hoan buồn bã làu bàu, quay sang nhìn Hoắc Vân thì phát hiện cô nàng đang ngẩn người nhìn ra ngoài.

Cô nhóc nhích đến gần, nhìn theo tầm mắt của Hoắc Vân, thắc mắc hỏi, "Vân Vân, cậu đang nhìn chú Hai của tớ hay là nhìn Đầu Gỗ vậy?"

Nhìn Đầu Gỗ thì thôi, nhưng nếu nhìn chú Hai thì cô hơi hẹp hòi đấy.

Lăng Tử Hoan đột nhiên nói chuyện làm Hoắc Vân giật mình. Cô nàng bình tĩnh thu hồi tầm mắt, lắc đầu phủ nhận, "Tớ không nhìn ai cả!"

"Vậy sao?" Lăng Tử Hoan nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng không để trong lòng.

Hai cô gái lại chán chường im lặng một lúc.

Hai người Kiều Mục đã hút xong thuốc quay lại.
Lăng Tử Hoan lập tức ngồi thẳng người, nhỏ giọng hỏi, "Chú Hai, thế nào rồi?"

Nghe nói mới đây người ba xấu xa của cô vừa bị đuổi ra khỏi nhà họ Tô.

Lăng Tử Hoan nghe được tin này thì không thể giữ bình tĩnh được.

Bây giờ họ đều đang ở Lũng Hoài, nhưng tự đáy lòng cô vẫn không muốn cho Lăng Vạn Hình biết.

Hai nhóm người họ có cùng một mục đích, tiếp theo đây chờ xem ai sẽ gặp được mẹ trước.

Kiều Mục và Mục Nghi đồng thời ngồi xuống, mùi thuốc lá thoang thoảng cũng tỏa ra xung quanh.

Kiều Mục thoải mái tựa lên lưng ghế, nhếch môi nói: "Mấy đứa ở đây ngồi một lát, tôi ra ngoài có chút chuyện, tối đa một tiếng sẽ quay lại."

"Chú đi đâu? Cháu cũng đi!"

Lăng Tử Hoan hằng hái muốn đi cùng Kiều Mục. Dù anh làm gì cô cũng muốn đi theo.

Kiều Mục nheo mắt, "Em nghe lời, ở đây đợi tôi."

Cô nàng thấy vẻ mặt của chú Hai từ từ trở nên nghiêm túc thì lập tức im lặng.

Kiều Mục quay sang dặn dò Mục Nghi vài câu rồi rời khỏi khách sạn Dung Duyệt.

Dưới lầu, vệ sĩ nhanh chóng mở cửa xe, Kiều Mục khom người lên xe, chiếc xe nhanh chóng chạy về thành Bắc (phía bắc thành phố).

***

Hai mươi phút sau, tại đầu khu phố cổ thành Bắc, Kiều Mục đứng trên con đường lát đá, nheo măt nhìn con phố tấp nập người, "Người đã đến chưa?"

Vệ sĩ đứng bên cạnh tiến lên trước một bước, gật đầu: "Vẫn đang trên đường, còn khoảng năm phút nữa."

Dứt lời, Kiều Mục nhìn anh ta đăm đăm, thấp thoáng ý cười: "Anh nắm rõ hành tung của Tô Dụ Cảnh quá nhỉ!"

"Cũng tạm, đều nhờ phúc của cậu Hai!"

Kiều Mục: "..."

Vệ sĩ bên cạnh ba anh giỏi nịnh thật!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1770


<b>CHƯƠNG 1770: LĂNG TỬ HOAN TRÀ TRỘN VÀO NHÀ HỌ TÔ</b>

Cùng lúc đó, khi Kiều Mục đến phường gấm Tô Châu ở phố cổ thành Bắc, dự định tình cờ gặp được Tô Dụ Cảnh, thì Lăng Tử Hoan đang ở khách sạn Dung Duyệt cũng không hề nhàn rỗi.

Cô và Hoắc Vân ngồi trong quán cà phê đợi chưa đến năm phút đã mượn cớ đi vệ sinh rồi lén lút chạy ra khỏi khách sạn.

Khách sạn Dung Duyệt và nhà họ Tô chỉ cách nhau một con phố.

Chưa đến mười phút, Lăng Tử Hoan đã xuất hiện bên ngoài nhà họ Tô.

Cô nhóc tìm được một góc tường, lén lút quan sát động tĩnh ở gần cổng chính. Đã qua hai mươi phút mà vẫn không thấy có người đi ra.

Lăng Tử Hoan hơi nản lòng, đôi mắt lúng liếng, ngước lên nhìn vách tường cao vút, có khi nào có cổng sau không?

Nghĩ vậy, cô đứng tại chỗ chống eo giậm chân, chỉnh lại chiếc nón rồi men theo bức tường đi về phía trong.

Chắc do trời cao có mắt, Lăng Tử Hoan đi một vòng lớn, từ cổng phía Bắc đến cổng phía Nam, đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe van đang dừng gần cổng phụ ngay tường rào.

Người giúp việc và tài xế đang chuyển thùng giấy vào bên trong.

Nhìn thấy cảnh này, mắt Lăng Tử Hoan sáng rỡ, cô chạy nhanh qua đó, trốn ở đuôi xe, thò đầu nhìn vào bên trong cánh cổng.

Không biết xe chuyên chở gì mà chốc chốc trong xe lại tỏa ra mùi nước giặt quần áo.

Người giúp việc đi qua từng lượt một, tài xế cũng không ngừng chuyển thùng giấy xuống khỏi xe.

Cô nhóc nảy ra ý định, đi vòng ra đầu xe, nhân lúc tài xế không chú ý, ôm một thùng giấy nhỏ rồi đi vào cửa sau.

Cô dùng thùng giấy che đi nửa khuôn mặt, đi theo người giúp việc phía trước, đôi mắt đen láy cũng lén quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Đột nhiên người giúp việc quay lại gọi cô, "Này, cô bé, cô là ai thế?"

Lăng Tử Hoan dừng bước, ôm thùng giấy ngước mắt lên, thầm than hỏng rồi.

Cô không mặc đồng phục của người giúp việc, mà là áo phông màu trắng và quần lửng, đi giữa nhóm người giúp việc rất bắt mắt.

Nhưng cô lâm nguy cũng không hoảng loạn, nở nụ cười ngọt ngào vô hại, bịa đặt: "Chị ơi, tài xế ngoài kia là anh của em, nhiều đồ quá, anh ấy bảo em phụ các chị mang vào, như vậy sẽ nhanh hơn."

Người giúp việc nghe vậy tuy thấy kinh ngạc, nhưng không nghi ngờ gì nữa.

Cô ấy nhìn khuôn mặt tròn trĩnh đáng yêu của Lăng Tử Hoan, dịu dàng cười nói: "Ấy chà, thế thì vất vả cho em rồi. Thùng trong tay em chắc là bộ gối, em giúp chị đem vào kho là được."

"Vâng ạ!"

Lăng Tử Hoan ngoan ngoãn trả lời, sau đó ôm thùng giấy nhanh chân rảo bước về phía nhà kho.

Nhìn đi, nhờ người chi bằng nhờ mình!

Chuyện mà người ba xấu xa và chú Hai đều không làm được, cô đích thân ra tay đã giải quyết được rồi!

Cô đã trà trộn vào nhà họ Tô thành công, tiếp theo đây phải nhanh chóng tìm ra mẹ mới được!

Không lâu sau, Lăng Tử Hoan đứng trên bãi cỏ lát gạch xanh, nhìn căn nhà mái bằng nhỏ phía trước, đặt thùng giấy trong tay xuống trước cửa, nhân lúc xung quanh không có người, chạy vào trong sân.

Ba phút sau, cô nàng trốn cạnh một cổng vòm, không hiểu sao đi lạc rồi!

Nhà họ Tô lớn quá đi thôi!

Còn lớn hơn cả trang viên nhà cô!

Cô chạy lung tung một hồi, cũng không biết bây giờ mình đang ở nơi nào.

Lăng Tử Hoan định tìm người để hỏi thăm, nhưng lại sợ thân phận bị bại lộ. Điều khiến cô lo lắng hơn là, xung quanh chỗ cô không thấy một bóng người nào cả.

Cô nhóc áp sát người lên cổng vòm, dáo dác nhìn quanh, miệng lầm bầm, "Ôi chao, làm sao bây giờ? Rốt cuộc mẹ đang ở đâu chứ!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1771


<b>CHƯƠNG 1771: MẸ, CON NHỚ MẸ LẮM!</b>

Trong lúc Lăng Tử Hoan đang lo lắng thì có một bà cụ lớn tuổi ngồi trong chòi nghỉ mát sau cổng vòm bừng bừng hưng phấn quan sát cô nhóc.

Hai người cách nhau không xa lắm, cho nên bà nghe rất rõ câu cô nhóc vừa lầm bầm trong miệng.

Bình thường bà vẫn niệm Phật, cho nên quen với sự thanh tĩnh yên lặng.

Hôm nay bỗng nhiên thấy cảnh này gần từ đường, bà cảm thấy rất tò mò.

Mà lúc này Lăng Tử Hoan còn đang víu cổng, nghểnh cổ hít hít ngửi ngửi trong không khí.

Cô nhóc có thể ngửi được mùi khói hương thờ cúng!

Chẳng lẽ... đây không phải nhà họ Tô mà là ngồi chùa nào đó à?!

Lăng Tử Hoan chán nản kêu lên một tiếng, xoay người định đi một vòng xem thử, lại bất ngờ bị bóng người bỗng dưng xuất hiện trước mặt dọa sợ suýt ngã nhào.

Lăng Tử Hoan ôm ngực tròn mắt nhìn bà cụ mặc áo nâu dài vừa xuất hiện trước mặt mình.

Bà cụ cầm một chuỗi tràng hạt, vừa gảy hạt vừa cười hỏi: "Bà làm cháu sợ à, cô bé?"

Giọng đối phương rất hiền từ, tựa như người lớn trong nhà nói với con cháu vậy, cho nên Lăng Tử Hoan cũng thả lỏng cảnh giác.

Cô nhóc buông tay xuống, nghiêng đầu nhìn bà cụ, khẽ lắc đầu nói: "Cháu chào bà ạ."

Bà cụ nhìn về phía cổng vòm ý bảo, "Cô bé, cháu đang tìm gì thế?"

Lăng Tử Hoan cắn môi, ánh mắt đảo quanh, không đáp mà hỏi lại: "Bà ơi, đây có phải nhà họ Tô không ạ?"

"Đúng là nhà họ Tô!" Bà cụ càng ngày càng tò mò nhìn Lăng Tử Hoan.

Sân nhà họ Tô canh phòng rất nghiêm ngặt, cô bé này vào bằng cách nào thế?

Lăng Tử Hoan không thấy vẻ nghi ngờ trong mắt bà, nhìn trước nhìn sau một lát, lại nhìn bộ quần áo trên người bà, thử hỏi: "Bà ơi, thế bà là quản gia ở đây ạ?"

Lăng Tử Hoan cảm thấy bà cụ ăn mặc rất giản dị, vô thức chỉ có thể nghĩ đến là quản gia trong nhà.

Bà cụ hơi ngẩn ra, sau đó cười khẽ thành tiếng, "Ừ, bà là quản gia ở đây. Cô bé, vừa rồi bà nghe cháu nói đang đi tìm mẹ đúng không?"

Sau khi trao đổi vài lời, Lăng Tử Hoan đã hoàn toàn buông lỏng đề phòng.

Bà cụ này trông rất hiền lành, hơn nữa còn có một cảm giác rất quen thuộc, khẳng định không phải là người xấu.

Nghĩ như vậy, cô nhóc dứt khoát ghé sát gần bà gật đầu nói: "Vâng, cháu muốn tìm mẹ cháu. Bà có thể nói cho cháu biết mẹ cháu ở phòng nào không ạ?"

Bà cụ hơi nhướng mày, nhìn Lăng Tử Hoan chăm chú: "Mẹ cháu đi cùng ai đến đây? Cháu với mẹ đi lạc nhau à?"

Bình thường nhà họ Tô rất ít mời khách khứa. Hôm nay cũng không nghe nói có ai mang con gái đến nhà họ Tô làm khách cả.

Cô bé đáng yêu này trông cũng không lớn lắm, dáng vẻ hồn nhiên ngây thơ, không biết là con cái nhà ai?

Lăng Tử Hoan nghe bà cụ hỏi vậy thì tủi thân gục đầu xuống nói nhỏ: "Đúng là lạc nhau, mẹ cháu tên là..."

"Mẹ!"

Cô nhóc còn chưa nói hết câu, chợt có một tiếng gọi sung sướng truyền tới từ hành lang sau lưng hai người!

Giọng nói này!

Lăng Tử Hoan quay phắt đầu lại, thấy bóng dáng quen thuộc thì vui mừng kêu to lên: "Mẹ..."

Cô nhóc còn chưa dứt lời thì người đã nhảy nhót chạy tới chỗ Tô Uyển Đông!

Mà bà cụ kia lại đứng tại chỗ, nụ cười trên mặt cũng phai nhạt đi.

Thì ra cô bé này chính là đứa trẻ mà Uyển Đông nuôi sao?!

Tô Uyển Đông không ngờ sẽ thấy mẹ ra khỏi từ đường sau viện, càng không ngờ cô gái đang nói chuyện với mẹ mình chính là Hoan Hoan!

Tô Uyển Đông ngạc nhiên quên cả phản ứng, đứng yên tại chỗ mặc cho cô nhóc nhào vào lòng mình!

Sau đó, cô nghe được tiếng Lăng Tử Hoan nghẹn ngào nỉ non, "Mẹ, con nhớ mẹ lắm!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1772


<b>CHƯƠNG 1772: LĂNG TỬ HOAN CÙNG TÔ UYỂN ĐÔNG QUỲ XUỐNG</b>

Sau khi giật mình hoảng sợ, Tô Uyển Đông vươn tay vỗ nhẹ lưng Lăng Tử Hoan: "Hoan Hoan, sao con lại đến đây?"

Cô nhóc ôm ghì lấy cô không buông, ngước mắt nhìn Tô Uyển Đông, từng giọt nước mắt tí tách rơi xuống, "Mẹ, mẹ nói đi là đi luôn, có phải mẹ không cần con nữa rồi không? Rõ ràng tối hôm trước còn nói chuyện điện thoại, vậy mà sáng ra con gọi thì đã không liên lạc được. Mẹ còn lừa con, nói sẽ nhanh về thôi, sao mẹ có thể làm thế với con chứ?"

Tô Uyển Đông vốn bình tĩnh lại bị từng lời ai oán của Lăng Tử Hoan đâm vào lòng, đau nhói.

Suy cho cùng thì đây cũng là đứa con mà mình yêu thương nhiều năm, chị không nỡ nhìn cô nhóc tủi thân ấm ức.

Tô Uyển Đông nhẹ nhàng vỗ về lưng Lăng Tử Hoan, dịu dàng kiên nhẫn lau nước mắt cho con gái, "Đừng khóc, mẹ sai rồi, mẹ xin lỗi con, được không?"

Xem ra chị đi dứt khoát như vậy thật sự làm bé con tổn thương rồi.

Lăng Tử Hoan nghẹn ngào nấc một tiếng, nghe được Tô Uyển Đông dịu dàng dỗ dành như trước đây thì dẩu môi lắc đầu, "Con không cần mẹ xin lỗi, con chỉ cần mẹ thôi!"

Trái tim Tô Uyển Đông lập tức xót xa.

Thì ra hai mươi năm qua cũng không phải không có được thứ gì. Chẳng phải chị đã có một cô con gái đáng yêu ngoan ngoãn đây sao?!

Tô Uyển Đông cảm động nhìn cô nhóc, sờ nắn gương mặt mềm mại trước mắt, dắt tay cô nhóc đi: "Hoan Hoan, đi với mẹ ra đây!"

Có thể gặp Lăng Tử Hoan ở nhà họ Tô đúng là không ngờ tới, nhưng trước mắt Tô Uyển Đông còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Cô nắm tay nhóc con đi tới cổng vòm, bà cụ vừa rồi vẫn đứng tại chỗ chưa rời đi.

Tô Uyển Đông đi tới gần, ánh mắt không nhịn được dần phiếm hơi nước.

Lâu rồi cô chưa được gặp mẹ!

Tô Uyển Đông đứng lại trước mặt bà, mím môi kìm nén cảm xúc, lát sau mới nói với Lăng Tử Hoan, "Hoan Hoan, mau chào bà ngoại."

Lăng Tử Hoan chớp chớp đôi mắt vẫn còn ướt, há hốc mồm nhìn bà cụ bình tĩnh trước mặt.

Thì ra bà không phải quản gia, mà là... bà ngoại!

Lăng Tử Hoan đảo mắt, ngập ngừng khàn tiếng nói: "Bà ngoại..."

Nghe cô nhóc gọi, bà cụ cũng không nói gì, chỉ là động tác lần tràng hạt càng nhanh hơn.

Mà ngay sau đó, Tô Uyển Đông cũng buông tay cô nhóc ra, thẳng lưng quỳ gối xuống đất: "Xin lỗi mẹ, con về muộn rồi."

Lăng Tử Hoan nghẹn họng nhìn cảnh trước mắt, không nghĩ ngợi gì học theo Tô Uyển Đông cùng quỳ xuống đất.

Cô nhóc không rõ mẹ từng có chuyện gì, nhưng thấy mẹ quỳ xuống, cô nhóc cũng không thể thản nhiên chỉ đứng nhìn được.

Bà Tô không nhìn Tô Uyển Đông mà quay sang Lăng Tử Hoan hỏi: "Cô bé, Tô Uyển Đông làm sai chuyện nên mới quỳ xuống, sao cháu cũng quỳ?"

Lăng Tử Hoan ngoan ngoãn đáp: "Vì mẹ là mẹ cháu, mẹ quỳ thì cháu không thể đứng được."

Nói xong, cô nhóc chớp chớp mắt đầy mong đợi: "Bà ngoại, nếu mẹ làm sai thì bà cũng đừng giận, tha thứ cho mẹ được không ạ? Lúc trước... cháu cũng hay gây chuyện lắm, nhưng mỗi lần mẹ đều tha lỗi cho cháu. Vì mẹ nói là giữa hai mẹ con không có thù hận nào kéo dài qua một đêm cả."

Mẹ con không có hận thù nào kéo dài qua một đêm!

Câu nói này khiến động tác lần tràng hạt của bà cụ hơi khựng lại.

Bà cụ liếc nhìn đôi mắt trong trẻo sạch sẽ của Lăng Tử Hoan, thở dài chỉ về phía từ đường, "Đứng lên cả đi, theo mẹ đến đây."

Nói xong, bà cụ chậm rãi dẫn đường đi trước.

Lăng Tử Hoan lảo đảo đứng dậy, nhe răng nhếch miệng xoa xoa đầu gối. Vừa rồi gấp gáp quỳ mạnh quá, bây giờ mới thấy đau thật ấy.

Cô nhóc xoa chân xong lập tức quay sang đỡ Tô Uyển Đông: "Mẹ, mau đứng dậy!"

Mà sau khi Tô Uyển Đông đứng lên, Lăng Tử Hoan mới thấy trong mắt mẹ mình chứa đầy lệ.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1773


<b>CHƯƠNG 1773: DA MẶT CON DÀY, BỊ MẮNG VÀI CÂU CŨNG KHÔNG SAO</b>

Lăng Tử Hoan dìu Tô Uyển Đông đi tới từ đường. Đôi mắt cô nhóc lóe lên tia gian xảo, nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai Tô Uyển Đông: "Mẹ, lát nữa nếu bà ngoại mắng mẹ thì mẹ đừng nói gì nhé, để con nói với bà cho! Da mặt con dày, bị bà ngoại mắng vài câu cũng không sao."

Tô Uyển Đông nghe cô nhóc nói thì nín khóc mỉm cười, kéo tay cô nhóc cảm khái, "Hoan Hoan, cảm ơn con."

"Không cần cảm ơn con, chỉ cần mẹ đừng đi mà không nói lời nào như vậy nữa là con đã cảm ơn trời đất rồi!"

Lăng Tử Hoan nói như vậy liền nhận được lời đảm bảo của Tô Uyển Đông: "Yên tâm, mẹ ở nơi này không đi nữa."

Một câu hai ý, nhưng cô nhóc không nghe ra!

Hai mẹ con thì thầm nói nhỏ mấy câu cũng đã bước tới cửa từ đường.

Sau khi Tô Uyển Đông quay về, hơn một tuần vẫn không được phép vào nơi này.

Lần này cũng vì sự xuất hiện của Lăng Tử Hoan mà sự mong chờ của chị đã thành sự thật.

***

Bên kia, phường gấm Tô Châu ở phố cổ thành Bắc.

Kiều Mục đang khoanh tay đứng trước một loạt gấm vóc, cười nói với người đàn ông đứng đối diện: "Nếu anh Tô đã là ông chủ ở đây thì không bằng anh chọn cho tôi vài khúc gấm đi."

Tô Dụ Cảnh đứng đối diện nhìn dãy gấm vóc được bày bán, ánh mắt lộ vẻ nghiền ngẫm sâu xa.

Mười phút trước, anh ta vừa tới phường gấm Tô Châu này thì nhân viên tiếp khách đã tới nói với anh ta, hôm nay có một vị khách cực kì bắt bẻ.

Người này tuyên bố phải lựa chọn gấm loại thượng đẳng nhất để may áo cưới Long Phụng kiểu Trung Quốc, hơn nữa không cần thành phẩm, chỉ cần đặt thợ thêu làm thủ công toàn bộ.

Số lượng: Hai mươi ba bộ.

Nhân viên trong tiệm cảm thấy rất khó xử, vừa hay chiều nay Đường chủ sẽ tới tiệm kiểm tra, cậu ta chỉ có thể báo yêu cầu của vị khách này cho Đường chủ.

Khách hàng đặt làm áo Long Phượng không ít, nhưng một lần đặt hai mươi ba bộ thì mới thấy lần đầu.

Áo Long Phụng đều bán theo đôi.

Hai mươi ba bộ, tương đương với bốn mươi sáu thành phẩm!

Ý gì đây chứ? Chẳng lẽ anh ta muốn kết hôn hai mươi ba lần chắc?!

Tô Dụ Cảnh quay đầu nhìn Kiều Mục đầy ẩn ý hỏi: "Trước khi chọn gấm, tôi muốn hỏi anh Kiều một chuyện."

"Xin mời."

Tô Dụ Cảnh cười sâu hơn, "Một lần đặt hai mươi ba bộ áo Long Phụng kiểu Trung Hoa, không biết anh định đặt dùng hay sử dụng với mục đích khác?"

Kiều Mục lắc lắc chân, đối mắt với Tô Dụ Cảnh, trả lời rành rọt, "Tự mình dùng! Anh Tô không cần nghi ngờ mục đích của tôi, tôi không am hiểu ngành thêu Tô Châu, tất nhiên sẽ không tranh đoạt công việc của các anh."

"Thật chứ?" Tô Dụ Cảnh cười có lệ, "Theo tôi biết thì ở Lệ Thành cũng có hàng gấm Tô Châu cơ mà, sao anh Kiều phải bỏ gần lấy xa, chạy tới tận Lũng Hoài đặt áo cưới làm gì?"

Kiều Mục nhướng mày, "Tôi thích thôi!"

Tô Dụ Cảnh hơi cứng họng, che giấu tâm trạng nhìn Kiều Mục đầy thần bí, sau đó xoay người nhìn quanh cửa hàng, "Vậy tôi xin nhận đơn hàng này. Nhưng tôi vẫn nhắc nhở anh Kiều một câu, thành phẩm một bộ áo Long Phụng thuần thủ công ở tiệm chúng tôi định giá không dưới ba trăm nghìn tệ, anh Kiều có thể chấp nhận chứ?"

Kiều Mục nhếch môi, không thèm đếm xỉa mà gật đầu: "Giá cả cũng khá cao nhỉ!"

Tô Dụ Cảnh: "..."

Nhân viên tiệm đứng cạnh lặng lẽ lau mồ hôi.

Kẻ có tiền chơi thôi cũng khiến người khác k1ch thích!

Tô Dụ Cảnh lại liếc nhìn Kiều Mục một cái, vừa định gọi nhân viên tiếp khách đến ghi lại đơn đặt hàng thì di động của anh ta chợt vang lên.

Anh ta thản nhiên tiếp máy, "Nói đi."

Cũng không biết bên kia điện thoại nói cái gì, gương mặt lạnh nhạt của Tô Dụ Cảnh chợt thay đổi mãnh liệt, nói một câu lập tức về ngay sau đó vội cúp máy.
 
Người Dấu Yêu
Chương 1774


<b>CHƯƠNG 1774: BÁC HAI HIỀN LÀ BA CỦA ANH?</b>

Tô Dụ Cảnh cầm di động, sắc bén nhìn sang Kiều Mục, "Chiêu dương đông kích tây của anh Kiều rất tài tình!"

Hả?

Kiều Mục nghe không hiểu: "Anh Tô có ý gì?!"

"Phái một cô nhóc lẻn vào nhà họ Tô, anh chắc chắn cô ta có thể bình yên vô sự mà đi ra sao?"

Nói xong, Tô Dụ Cảnh cười mỉa một tiếng, xoay người ra khỏi tiệm.

Kiều Mục đứng yên suy nghĩ một lát, đáy lòng bỗng linh cảm được điều gì.

Anh cũng không ở lại thêm nữa, nhanh chóng ra ngoài, gọi cho Mục Nghi.

Có lẽ ai cũng không ngờ được rằng, Lăng Tử Hoan vì muốn tìm mẹ mà dám một mình xông vào nhà họ Tô!

Kiều Mục tức giận vô cùng, đồng thời cũng rất hoảng loạn.

Nghe lời vừa rồi của Tô Dụ Cảnh là hiểu, anh ta không có ý định bỏ qua cho Lăng Tử Hoan!

Kiều Mục dẫn vệ sĩ quay lại xe, bắt đầu liên lạc với người ở khắp nơi.

Nhưng đây là Lũng Hoài, điều kiện thật sự hạn chế.

Thấy xe của Tô Dụ Cảnh đã biến mất ở đầu đường thành Bắc, anh không gọi điện nữa, dứt khoát buông tha tự tôn và kiêu ngạo, gọi thẳng cho Kiều Viễn Hiền.

***

Một tiếng sau, trước cửa nhà họ Tô cạnh sông Nam Hoài chợt xuất hiện vài chiếc xe.

Là Lăng Vạn Hình sau khi nhận được tin cũng vội chạy tới nơi này.

Anh lo lắng xuống xe, vừa ngẩng đầu đã thấy Kiều Mục cũng khom người từ một chiếc xe khác ra. Anh tức giận bước tới, vừa mở miệng đã chất vấn, "Chú Hai, mấy đứa làm loạn quá đấy. Sao đến Lũng Hoài mà không nói cho anh một tiếng? Sao cậu lại để Hoan Hoan một mình chạy tới nhà họ Tô?"

Có trời biết lúc anh nghe nói nhóc con nhà mình chạy tới nơi này thì suýt đã không thở nổi!

Lăng Tử Hoan từ nhỏ được nuông chiều nên không sợ trời cũng chẳng sợ đất, bây giờ còn to gan đến mức xông vào nhà người ta nữa.

Tô Dụ Cảnh trông không hề đơn giản dễ tính, nếu rơi vào tay anh ta không biết sẽ thành ra thế nào nữa.

Huống hồ Lăng Vạn Hình còn chưa biết rõ Uyển Đông có thật sự ở nhà họ Tô không, đúng là đến thêm phiền mà!

Kiều Mục biết bản thân đuối lý, nghe Lăng Vạn Hình chỉ trích cũng chỉ có thể cúi đầu nói: "Anh Cả, khoan đừng nhắc tới lỗi của em vội, đi vào xem thử một chuyến đã!"

Lăng Vạn Hình hừ lạnh, quay đầu nhìn cửa lớn nhà họ Tô vẫn đóng kín, lộ ra vẻ khó xử, "Nào có dễ vào như vậy?! Thế này đi, anh dẫn không ít người tới, nếu không được thì chỉ có thể xông vào!"

Kiều Mục nhìn anh ta, thở dài nói: "Chắc là không cần..."

Lời còn chưa dứt, cổng lớn nhà họ Tô liền mở rộng.

Tô Dụ Cảnh dẫn đầu người nhà họ Tô ra ngoài đón khách.

Tình huống thế này đúng là Lăng Vạn Hình chưa từng gặp!

Rõ ràng vẻ mặt Tô Dụ Cảnh rất không vui, ánh mắt sâu thẳm dừng trên người Kiều Mục, không ngừng đánh giá.

Anh ta nhướng mày đi tới trước, trầm giọng hỏi: "Bác hai Hiền là ba của anh?"

Kiều Mục gật đầu thản nhiên, "Đúng thế."

Tô Dụ Cảnh nghiến răng tránh sang một bên, "Mời vào, ba mẹ tôi đang chờ anh đấy!"

"Cảm ơn!"

Kiều Mục gật đầu nói cảm ơn, nhưng khi anh bước tới trước thì Tô Dụ Cảnh lại nhìn sang Lăng Vạn Hình bên cạnh: "Nhà họ Tô không chào đón người không liên quan!"

Lăng Vạn Hình sắc bén trừng Tô Dụ Cảnh, còn chưa lên tiếng thì Kiều Mục đã đứng lại tại chỗ, "Anh không thể giấu người trong nhà họ Tô cả đời, gặp một lần nói rõ ràng chẳng phải là tốt hơn sao?"

Tô Dụ Cảnh nghe thế thì nheo mắt lại, mím môi xoay người.

Hôm nay thật sự không ngăn được.

Ngàn tính vạn tính lại không ngờ tên họ Kiều này là con trai của bác hai Hiền!
 
Người Dấu Yêu
Chương 1775


<b>CHƯƠNG 1775: LĂNG VẠN HÌNH BỊ NGÓ LƠ</b>

Mới qua vài giờ ngắn ngủi, Lăng Vạn Hình lại một lần nữa bước chân vào cổng lớn nhà họ Tô.

Anh và Kiều Mục đi theo sau lưng Tô Dụ Cảnh, lúc ngang qua hồ nước trong sân còn không khỏi nhìn thêm vài lần.

Đi ngang qua một hành lang gấp khúc, Lăng Vạn Hình không nhịn được tò mò bèn lên tiếng hỏi Kiều Mục: "Cậu sớm biết Uyển Đông ở đây rồi à?"

"Không sớm hơn anh là mấy!" Kiều Mục trả lời rất uyển chuyển.

Lăng Vạn Hình nheo mắt cắn răng, "Bác hai Kiều và nhà họ Tô là bạn cũ à?"

Tuy anh chưa từng nghe tên riêng của ông hai Hiền, nhưng từ thái độ của Tô Dụ Cảnh cũng có thể hiểu phần nào.

Không ngờ bác Hai ở ẩn lâu như vậy mà còn có thân phận sâu đến mức này.

Đoàn người đi xuyên qua một khu núi giả, Kiều Mục mẫn cảm đánh giá xung quanh, trả lời mơ hồ: "Có lẽ vậy!"

Đúng là Kiều Mục không rõ lắm về chuyện này.

Anh gọi cho ba cũng không nói gì nhiều, chỉ nhắc tới chuyện Hoan Hoan xông vào nhà họ Tô. Ông ba ruột nhà anh tức giận hừ lạnh một tiếng rồi ngắt máy.

Sau đó ông Đoàn lại gọi cho anh, nói có thể đến thẳng nhà họ Tô đón người là được!

Trước sau chưa đến năm phút đồng hồ, anh hoàn toàn không có cơ hội làm rõ mối liên hệ sâu xa giữa hai nhà.

Nghe Kiều Mục nói vậy, Lăng Vạn Hình hít sâu một hơi. Càng tới gần sảnh khách nhà họ Tô, tim anh đập càng vội.

Vài phút sau, đoàn người đã tới phòng tiếp khách nằm giữa trang viên.

Gian phòng đầy hương vị cổ xưa, vừa lịch sự lại tao nhã. Trong phòng đã có bốn người ngồi ở bàn trà thấp chờ đợi.

Tô Dụ Cảnh bước vào đầu tiên, đi tới trước mặt một ông cụ khoảng bảy mươi tuổi, cúi người nói: "Ba, con đón người vào rồi!"

"Mau mời vào!"

Vừa dứt lời, Kiều Mục và Lăng Vạn Hình ngoài cửa lần lượt đi vào.

Hai người không hẹn mà cùng nhìn lướt qua mấy người trong phòng. Nhìn thấy Lăng Tử Hoan cũng ngồi đây, Kiều Mục mới thở phào nhẹ nhõm.

Mà Lăng Vạn Hình thấy Tô Uyển Đông thì mắt sáng ngời, trái tim lơ lửng suốt mấy ngày cũng được buông lỏng.

Uyển Đông thật sự ở đây!

Bởi vì đứng trước mặt người lớn tuổi hơn nên Lăng Vạn Hình cũng không thất lễ, kìm nén cảm xúc bước tới trước mặt hai vị trưởng bối nhà họ Tô, kính cẩn nói: "Bác trai, bác gái."

Tô Trường Khánh là Đường chủ đời trước nhà họ Tô, lúc này mặc một bộ Đường trang vô cùng uy nghiêm.

Vợ ông là Liễu Nguyệt Mi ngồi cạnh cũng đã đổi một bộ sườn xám cổ điển, vừa trang nhã lại hào phóng, chuỗi tràng hạt màu nâu đã được bà đeo trước ngực.

Hai người nghe Lăng Vạn Hình gọi cũng không thèm nhìn anh một cái, chỉ quay đầu nhìn Kiều Mục, trên mặt lộ ra nụ cười hòa ái. Tô Trường Khánh than thở: "Không ngờ mới nháy mắt mà con trai chú Hiền đã lớn thế này rồi, Tiểu Kiều ngồi đi cháu!"

Một câu chú Hiền đã đủ chứng minh quan hệ của ông với Kiều Viễn Hiền không tầm thường.

Kiều Mục lễ phép gật đầu, lập tức ngồi xuống ghế, tiện thể định giới thiệu Lăng Vạn Hình: "Bác Tô, đây là..."

Anh còn chưa dứt lời, Liễu Nguyệt Mi đã gọi quản gia ngoài cửa, "Bưng trà lên đi."

Có thể thấy được, hai người lớn tuổi nhà họ Tô không chào đón Lăng Vạn Hình, thậm chí còn rõ ràng xa cách và không thèm liếc mắt.

Lăng Vạn Hình thấy vậy cũng không biết nên cảm thấy thế nào.

Anh đứng ở chỗ cao lâu rồi, bị người làm lơ coi thường như vậy thật sự rất lúng túng.

Lăng Tử Hoan ngồi cạnh Tô Uyển Đông cười trộm vẫy tay với Kiều Mục, trông có vẻ rất thích thú.

Lăng Vạn Hình bị ngó lơ hoàn toàn, nhưng dù vậy anh vẫn nhẫn nại ngồi xuống cạnh Kiều Mục.

Phòng tiếp khách sáng ngời rộng rãi, mỗi người đều mang suy nghĩ riêng.

Bác Tô nhanh chóng dẫn người làm bưng trà lên, Liễu Nguyệt Mi hòa nhã hỏi Kiều Mục: "Hôm nay Tiểu Kiều đến nhà họ Tô là vì cô bé này à?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1776


<b>CHƯƠNG 1776: TÌM ĐƯỢC CON GÁI RỒI THÌ ĐI ĐI</b>

Liễu Nguyệt Mi vừa nói vừa nhìn về phía Lăng Tử Hoan.

Thấy vậy, Kiều Mục cũng không hề che giấu, thẳng thắn cười nói: "Vâng ạ, đã khiến bác gái chê cười rồi. Bình thường cô bé rất bốc đồng, lần này vì tìm mẹ mà tự ý chạy đến nhà họ Tô, đã quấy rầy bác trai bác gái, thật sự rất xin lỗi."

Anh vừa dứt lời, Lăng Tử Hoan đã vui vẻ nhìn Liễu Nguyệt Mi, "Lần này đến đây, cháu không những tìm được mẹ mà còn tìm được cả ông bà ngoại nữa. Mặc dù cháu hành động theo cảm tính, nhưng cũng không hẳn là chuyện xấu, bà ngoại thấy có đúng không?"

Liễu Nguyệt Mi càng lúc càng vui vẻ, nhìn khuôn mặt tươi cười của Lăng Tử Hoan mà trách yêu: "Miệng cháu thật là ngọt!"

Có một số người trời sinh đã khiến mọi người yêu thương, cô nhóc chính là một ví dụ điển hình.

Tình thế thay đổi khiến Kiều Mục và Lăng Vạn Hình cũng thầm giật mình.

Vốn dĩ bọn họ còn lo Lăng Tử Hoan hành động theo cảm tính sẽ chọc giận người lớn nhà họ Tô.

Nhưng bây giờ xem ra, hình như hoàn toàn không phải vậy!

Một lát sau, Tô Trường Khánh dùng nắp ly gạn lá trà, thổi thổi rồi mới nói: "Tiểu Cảnh, con dẫn Tiểu Đông và cháu gái ra ngoài một lát, ba có lời muốn nói với Tiểu Kiều."

"Vâng."

Tô Dụ Cảnh nghiêm nghị liếc Lăng Vạn Hình, sau đó gọi Tô Uyển Đông và Lăng Tử Hoan đi.

Lúc này, Lăng Vạn Hình nhìn Tô Uyển Đông muốn nói nhưng lại thôi.

Ánh mắt nóng rực của anh khóa chặt bóng dáng xinh đẹp của chị. Rõ ràng mỗi động tác đều quen thuộc đến vậy, nhưng tại đây lại không được chị bố thí cho dù chỉ một ánh mắt.

Từ khi anh bước vào cửa, dường như Tô Uyển Đông đã loại anh ra khỏi thế giới của mình.

Nỗi xấu hổ khi bị coi thường và làm lơ này khiến Lăng Vạn Hình như ngồi trên bàn chông.

Thậm chí anh còn cực kì muốn đứng lên kéo Tô Uyển Đông lại, thẳng thắn nói tất cả mọi chuyện.

Tiếc là, mãi đến tận khi nhìn Tô Uyển Đông kéo Lăng Tử Hoan rời đi, anh cũng không có can đảm gọi chị một tiếng.

Thái độ của ông bà Tô đối với anh đã thể hiện rõ sự phản đối.

Dưới mái hiên nhà người ta, anh không dám tùy tiện l* m*ng.

Sau khi ba người Tô Dụ Cảnh đã rời đi, Tô Trường Khánh nhấp ngụm trà, lên tiếng lần nữa, "Tiểu Kiều à, không biết vị ngồi cạnh cháu đến nhà họ Tô là định làm gì?"

Lăng Vạn Hình bất ngờ nghe được câu hỏi của Tô Trường Khánh, không buồn để ý đến mặt mũi mà tự ứng cử, "Bác Tô, cháu là ba của Hoan Hoan, cũng là chồng của Uyển Đông. Cháu..."

"Chồng?" Lời này bị Liễu Nguyệt Mi cắt ngang, "Tiểu Đông nhà chúng tôi kết hôn lúc nào? Sao người làm mẹ như tôi lại không biết?"

Trong tình huống này, tuy Kiều Mục rất thông cảm cho anh Cả, nhưng cũng chỉ có thể chọn cách im lặng coi như cổ vũ.

Dù sao thì đây là chuyện mà anh ấy phải đối mặt.

Bao lời giải thích của Lăng Vạn Hình bị nghẹn lại trong cổ họng. Đối mặt với lời chất vấn của Liễu Nguyệt Mi, anh lại không thể tìm được lí do thích hợp để đáp lại.

Mà Tô Trường Khánh ở bên cạnh thì nhìn anh bằng ánh mắt sâu xa, nhếch môi nghiêm nghị nói: "Chúng tôi không quan tâm anh là ai, nếu như đến tìm con gái, tìm được rồi thì đi đi. Tuy nhà họ Tô không phải gia đình giàu có quyền quý gì, nhưng từ trước đến nay quy củ nghiêm ngặt.
Chuyện Tiểu Đông một mình ra ngoài nuôi con gái cho người ta, chúng tôi cũng đã nghe tin. Nhưng nể mặt ông bạn già Hiền và Tiểu Kiều, nhà họ Tô không truy cứu nữa. Cho nên, nếu như anh Lăng còn tự trọng thì chớ có tới làm thân với nhà chúng tôi. Tiểu Đông chưa bao giờ nói với chúng tôi rằng con bé đã có chồng!"

Lời này khiến sắc mặt Lăng Vạn Hình vàng như đất.

Bốn mươi tuổi đầu còn bị mỉa mai đến mức cứng lưỡi như vậy.

Thấy vẻ mặt hai vị phụ huynh nhà họ Tô đã cực kì không vui, Kiều Mục bắt buộc phải lên tiếng giải vây, "Bác trai bác gái, chuyện này nói ra thì rất dài dòng. Chi bằng cháu ngồi tiếp chuyện với hai bác trước, để anh Cả cháu ra ngoài nghiền ngẫm lại mọi ngọn nguồn cái đã. Dù có trăm nghìn lỗi sai thì chung quy cũng phải có một lời giải thích thỏa đáng, hai bác thấy thế nào ạ?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1777


<b>CHƯƠNG 1777: UYỂN ĐÔNG, CHÚNG TA TRÒ CHUYỆN CÓ ĐƯỢC KHÔNG?</b>

Mặc dù Kiều Mục nói rất có lý, nhưng rõ ràng hai vị phụ huynh nhà họ Tô không dễ bị lừa như vậy.

Liễu Nguyệt Mi lạnh nhạt liếc Lăng Vạn Hình, ánh mắt không hề có độ ấm, "Nếu đã biết rõ mình sai lầm thì cần gì phải tự rước lấy nhục?"

Lúc này, trán Lăng Vạn Hình đã rịn ra mồ hôi lạnh.

Tô Trường Khánh lại lên tiếng phụ họa, "Đúng thế, chúng tôi cũng không muốn truy cứu nữa, anh Lăng cũng không cần phải canh cánh trong lòng!"

Thái độ của hai vị phụ huynh nhà họ Tô đã cho thấy bọn họ chán ghét Lăng Vạn Hình đến mức nào.

Lăng Vạn Hình lúng túng thở dồn dập, ngón tay không ngừng nắm vào mở ra, "Bác trai bác gái, cháu và Uyển Đông vẫn chưa ly hôn, về mặt pháp luật thì hiện tại chúng cháu vẫn còn là vợ chồng. Cháu không biết Uyển Đông đã nói gì, nhưng xin hai bác hãy cho cháu một cơ hội được gặp cô ấy để nói rõ ràng những hiểu lầm giữa bọn cháu."

Nghe vậy, Tô Trường Khánh và Liễu Nguyệt Mi nhìn nhau, trong đáy mắt tràn ngập vẻ kháng cự và ghét bỏ Lăng Vạn Hình.

Người đàn ông này đưa Tiểu Đông đi hai mươi năm, đã không đối xử tốt với con bé thì thôi, đằng này còn để con gái bọn họ cô độc, lẻ bóng về nhà. Cho dù cậu ta có nỗi khổ gì thì cũng không đáng được tha thứ.

Không lâu sau, Liễu Nguyệt Mi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ phòng khách, thấy Uyển Đông đang mỉm cười nói gì đó với Lăng Tử Hoan ở sâu trong vườn cây xanh.

Không người mẹ nào là không xót con.

Dù mấy ngày nay bà không chịu gặp mặt con gái, nhưng bà biết rõ, nếu không phải bị tổn thương đến thấu tim gan thì sao đứa bé này có thể chật vật chạy về.

Bắp gặp ánh mắt của Liễu Nguyệt Mi, Lăng Vạn Hình cũng đưa mắt nhìn qua song cửa sổ.

Sau nửa phút im lặng, Tô Trường Khánh vỗ mu bàn tay đang đặt trên đầu gối của Liễu Nguyệt Mi, "Hiếm khi Tiểu Kiều tới chơi, chúng ta đừng vì người ngoài mà phiền não. Đi, dẫn Tiểu Kiều đến phòng sách xem thử, tôi còn giữ rất nhiều ảnh chụp khi hợp tác với ông bạn già Hiền năm đó đấy."

Nói xong, Tô Trường Khánh đứng dậy.

Mà Liễu Nguyệt Mi thì, tuy không quá tình nguyện, nhưng thấy Tô Trường Khánh lẳng lặng lắc đầu, bà cũng đành từ bỏ.

Đã đến nước này rồi, Kiều Mục không thể không đi theo hai vị phụ huynh nhà họ Tô rời khỏi phòng khách.

Trước khi đi, anh còn không quên hất cằm về phía cửa sổ, ra hiệu cho Lăng Vạn Hình mau đi tìm Tô Uyển Đông.

Rõ ràng hành động của hai vị phụ huynh nhà họ Tô đã cho anh một cơ hội được giải thích hiểu lầm.

Hoặc cũng có lẽ, là cho anh một cơ hội để nói lời tạm biệt!

Nhưng cho dù kết quả ra sao, quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay Tô Uyển Đông.

Mọi người trong nhà họ Tô đều bất bình tức giận, nhưng cũng chỉ có thể làm được đến mức này.

***

Sau khi Kiều Mục và hai vị phụ huynh nhà họ Tô rời đi, Lăng Vạn Hình ngồi một mình trong phòng khách lặng như tờ.

Anh không thể nào nói rõ được cảm xúc phức tạp trong lòng, sự ngột ngạt xộc thẳng vào lồ ng ngực khiến anh không sao thở nổi.

Ngoài cửa sổ, một tràng cười trong trẻo lọt vào tai khiến Lăng Vạn Hình đang hoang mang suy nghĩ phải giật mình.

Anh chậm rãi đứng lên, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Tô Uyển Đông.

Đi xa ngàn dặm tìm tới, nhưng khi cô ấy ở gần trong gang tấc, không hiểu sao anh lại sợ hãi chùn bước.

Lăng Vạn Hình từ từ nhắm mắt lại, sau khi thở ra mấy lần mới bước ra khỏi phòng khách.

Tô Dụ Cảnh nhìn thấy Lăng Vạn Hình trước.

Anh ta nhíu mày, lạnh lùng nhìn đối phương, "Anh Lăng, anh có việc gì?"

Tô Uyển Đông và Lăng Tử Hoan đồng loạt im bặt.

Lăng Vạn Hình không để ý đến lời chất vấn của Tô Dụ Cảnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, nhẹ giọng hỏi: "Uyển Đông, chúng ta trò chuyện có được không?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1778


<b>CHƯƠNG 1778: CẦN GÌ PHẢI GIẬN DỖI LY HÔN?!</b>

Trong ấn tượng, Lăng Vạn Hình chưa bao giờ phải cúi đầu trước người ngoài.

Hiện tại, vì để cứu vãn mà anh bắt buộc phải hạ thấp tư thế, ngay cả sâu trong đáy mắt cũng ẩn chứa tia cầu khẩn.

Thấy vậy, Tô Dụ Cảnh từ chối thắng thừng,
"Em gái tôi và anh có chuyện gì để nói?"

Lăng Tử Hoan đứng bên cạnh cúi đầu không nhúc nhích, nắm chặt tay Tô Uyển Đông không buông, vẻ mặt rối rắm.

Cô cảm thấy người ba tồi tệ của mình có ngày hôm nay rất đáng đời. Nhưng trong thâm tâm, cô lại không muốn ba và mẹ mình trở thành người xa lạ.

Loại mâu thuẫn này khiến cô cau chặt mày, không biết làm thế nào cả.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, dưới ánh mặt trời chói chang, Tô Uyển Đông nhìn Tô Dụ Cảnh khẽ mỉm cười, "Anh, chơi nửa ngày cũng mệt rồi, anh đưa Hoan Hoan đi ăn gì đó đi."

Tô Dụ Cảnh đột ngột quay người lại, nhìn vẻ mặt ung dung của Tô Uyển Đông thì không đồng tình hỏi ngược lại, "Em còn muốn trò chuyện với anh ta?"

"Có một số việc, chung quy vẫn phải nói rõ ràng thì mới có thể giải quyết xong."

Thấy em gái mình kiên trì như vậy, tuy trong lòng Tô Dụ Cảnh không vui nhưng vẫn tôn trọng sự lựa chọn của chị.

Biết anh đã thỏa hiệp, Tô Uyển Đông lập tức kéo Lăng Tử Hoan tới, nhỏ giọng dặn dò, "Đi ăn gì với bác con đi, lát nữa mẹ sẽ tìm con."

Cô nhóc mím môi gật đầu, đảo mắt nói thầm: "Mẹ không cần phải chịu ấm ức. Dù quyết định của mẹ ra sao, con đều ủng hộ mẹ."

"Được, đi đi."

Tô Uyển Đông nhéo má Lăng Tử Hoan, nhìn theo cô nhóc và Tô Dụ Cảnh đến khi bóng hai người biến mất ở khúc quanh phòng khách mới thu mắt về, bình tĩnh nhìn thẳng vào Lăng Vạn Hình, "Ngài Lăng, ngài muốn nói chuyện gì?"

Một câu ngài Lăng đã vạch rõ giới hạn giữa hai người.

Vì cách xưng hô này mà trái tim Lăng Vạn Hình bỗng nhói đau.

Anh bước nhanh đến, cách chị nửa mét thì không thể tin được mà cau mày, "Uyển Đông, em gọi anh là gì?"

Ánh mắt trong trẻo của Tô Uyển Đông nhìn thẳng vào Lăng Vạn Hình, tuy vẫn dịu dàng trong trẻo như cũ, nhưng đã mất đi tình cảm anh quen thuộc, "Ngài Lăng."

Chị bình thản nhắc lại, điềm tĩnh lại hiền hòa.

Tô Uyển Đông vẫn là người con gái Giang Nam dịu dàng đó, nhưng chị không bao giờ là bà chủ hữu danh vô thực của nhà họ Lăng kia nữa.

Vào giờ phút này, hàng ngàn hàng vạn lời Lăng Vạn Hình muốn nói đều bị cách gọi 'Ngài Lăng' lạnh nhạt này bóp nghẹt.

Anh đã dự đoán vô số cảnh tượng khi gặp lại, nhưng không ngờ lại diễn ra như thế này.

Lăng Vạn Hình vô thức bước lên trước, muốn tìm ra manh mối gì đó qua ánh mắt của chị.

Nhưng dù anh nhìn một lúc lâu, cũng không thấy gì khác ngoài dáng vẻ hoảng hốt của chính mình.

"Anh đã kí tên vào bản thỏa thuận ly hôn mà tôi để lại chưa?"

Tô Uyển Đông nhìn thẳng vào mắt anh, một lần nữa lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Yết hầu Lăng Vạn Hình chuyển động, ánh mắt bỏng rát, vừa gấp gáp vừa nghi hoặc hỏi: "Uyển Đông, tại sao đột nhiên lại muốn ly hôn? Chẳng lẽ vì Tiểu Trúc trở lại? Nhưng anh đã nói với em..."

Một tiếng Tiểu Trúc khiến màng nhĩ Tô Uyển Đông đau đớn.

Chị khẽ thở dài, không dấu vết khẽ nhíu mày cắt ngang lời Lăng Vạn Hình, "Đến bây giờ anh vẫn chưa biết tại sao tôi ly hôn ư?"

Lăng Vạn Hình li3m khoang miệng, kiên nhẫn giải thích, "Uyển Đông, anh thật sự không hiểu. Bao nhiêu năm qua chúng ta nương tựa lẫn nhau, sao đột nhiên em lại muốn ly hôn, anh quả thật không nghĩ ra. Nếu em vì Tiểu Trúc trở lại, vậy thì anh có thể đảm bảo với em, anh và cô ấy chưa hề xảy ra chuyện gì."

"Nếu trong lòng em thấy ấm ức, hoàn toàn có thể nói với anh, cần gì phải giận dỗi ly hôn? Lúc trước mấy anh em có nói với anh, bảo anh lựa chọn xong rồi hẵng tới tìm em. Nhưng theo anh thì chuyện này vốn không cần phải lựa chọn, anh cần em, vẫn luôn chỉ cần em!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 1779


<b>CHƯƠNG 1779: A HÌNH, DỪNG Ở ĐÂY THÔI</b>

Đại khái là trong chuyện tình cảm này, Lăng Vạn Hình hoàn toàn không biết cách xử lí.

Theo quan điểm của Tô Uyển Đông, kiểu người có tư duy "thẳng nam" như anh khiến chị thấy hơi buồn cười, hơn nữa lại càng bất lực.

Những lời mà Lăng Vạn Hình tự cho là thích hợp cứ quanh quẩn bên tai, Tô Uyển Đông nhìn anh, cuối cùng cười nhẹ, "Nhưng bây giờ tôi không cần anh nữa, cho nên vẫn nên ly hôn đi."

Vẻ mặt nôn nóng của Lăng Vạn Hình lập tức cứng lại.

Tôi không cần anh...

Những lời này đâm thẳng vào tim.

Tô Uyển Đông liếc nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của anh, cong môi, "Tôi cũng không cố tình muốn ồn ào ly hôn, chẳng qua là cảm thấy hơi mệt một chút, muốn buông tha chính mình, cũng buông tha cho cả anh. Chuyện ly hôn không liên quan đến người khác, anh không cần phải nhấn mạnh quan hệ giữa hai người các anh nữa. Trước đó tôi đi mà không nói lời từ biệt, đúng là hơi tùy hứng. Nếu như tôi đã gây ra phiền phức cho anh thì tôi xin lỗi."

Giọng điệu của chị vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng Lăng Vạn Hình lại khó có thể cảm nhận được sự dịu dàng của chị.

Rõ ràng ẩn dưới vẻ ngoài dịu dàng của chị là một trái tim sắt đá.

Lăng Vạn Hình như nghẹn thở, quá nhiều cảm xúc đánh thẳng vào lý trí của anh.

"Uyển Đông, anh sẽ không đồng ý ly hôn, cũng không cần em buông tha cho anh, anh sẽ không bao giờ để em đi! Nếu em cảm thấy anh đối xử với em chưa đủ tốt, vậy thì sau này anh sẽ dành nhiều thời gian ở bên em hơn. Nếu em không thích anh gặp Tiểu Trúc, anh có thể hứa với em là từ giờ sẽ không gặp cô ấy nữa. Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn, cũng không bao giờ đồng ý. Chỉ cần anh không kí tên vào đơn thỏa thuận ly hôn thì nó sẽ không bao giờ có hiệu lực. Em là người vợ mà Lăng Vạn Hình anh cưới, trước đây là vậy, hiện tại là vậy, sau này cũng vẫn là như vậy!"

Nghe lời nói hùng hồn độc đoán của anh, Tô Uyển Đông rủ mắt, chậm rãi bật cười, "Cần gì phải vậy? Nếu đưa nhau ra tòa, sợ là sẽ khiến mọi người chê cười!"

Nghe xong, Lăng Vạn Hình nắm lấy cổ tay chị, trong lúc mất khống chế cũng quên mất việc kiểm soát sức lực, "Uyển Đông, rốt cuộc thì em muốn anh phải thế nào, không thể nói thẳng ra sao? Câu ly hôn lúc nào cũng treo trên miệng, em nóng lòng muốn rời khỏi anh đến thế ư?! Rốt cuộc anh đã làm sai điều gì? Thứ nhất, anh không có lỗi với em, thứ hai không hề phản bội em, còn chưa đủ sao?"

Đủ không?

Căn bản không đủ!

Nhìn dáng vẻ thất thố của Lăng Vạn Hình, Tô Uyển Đông vẫn thấy tuy đó là người đàn ông quen thuộc, nhưng đột nhiên chị lại cảm thấy mình chưa bao giờ hiểu anh.

Hóa ra chủ động trả giá, hy sinh suốt hai mươi năm, quay đầu lại anh ấy vẫn không hề biết mình muốn cái gì.

Có lẽ do đã quen hưởng thụ cảm giác được yêu, cho nên mới không ngừng đòi hỏi sự dịu dàng nơi chị.

Có câu này quả không sai, anh không ngần ngại chất vấn mình như vậy, đơn giản chính là vì ỷ vào tình cảm sâu nặng của chị.

Đáng tiếc, tình cảm có chân thành sâu nặng đến đâu đi chăng nữa thì cũng không chống lại nổi hiện thực và thời gian.

Tô Uyển Đông không muốn tiếp tục tranh cãi không cần thiết với anh nữa. Chị thoát khỏi sự kìm kẹp của anh, thở dài một tiếng, "A Hình, dừng ở đây thôi. Anh không sai, tôi cũng không sai, đến bây giờ chỉ có thể nói là tình cảm vợ chồng chỉ có duyên đến đây thôi. Tôi rất cảm ơn vì anh đã có thể tới tìm tôi, nhưng vào giây phút đưa ra tờ thỏa thuận ly hôn kia, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ cùng anh trở về. Anh nghĩ tôi tùy tiện cũng được, vô lý cũng được, hiện tại yêu cầu duy nhất của tôi là ly hôn."

Tô Uyển Đông dùng thái độ mềm mỏng nhất để bày tỏ sự kiên quyết sâu sắc nhất của mình.

Chị không cần Lăng Vạn Hình nữa, đó là sự thật, không bao giờ cần nữa!

Lúc này, có cơn gió vô hình thổi qua, cực kì giống đoạn tình cảm chôn vùi theo gió kia của Tô Uyển Đông.

Tất cả như khói như sương, sau khi phân tán đều có lối đi riêng cho mình.
 
Back
Top Dưới