Cập nhật mới

Ngôn Tình Người Dấu Yêu

Người Dấu Yêu
Chương 2080


<b>CHƯƠNG 2080: BÍ MẬT NHỎ TRONG CĂN NHÀ</b>

Hàn Vân Đình buồn cười tựa lưng vào vách tường, nghiêng đầu nhìn bóng dáng nho nhỏ đang khom lưng của cô.

Sau vài lần thử, Lãnh Thư Đồng buồn bã phát hiện thẻ của mình không thể mở được cửa lớn của căn nhà, lập tức nhụt chí, đầu vai buông thõng xuống.

Đối diện với cánh cửa, cô thở dài một tiếng, trên mặt tràn ngập vẻ lạc lõng.

Căn nhà này đứng tên cô, nhưng giờ không thể cà thẻ mở cửa, rõ ràng là đã bị người ta động tay động chân.

Cho dù gia tộc Field ở London không được coi là quyền thế ngất trời, nhưng với xuất thân và địa vị quý tộc, họ muốn cướp đi tài sản trong tay cô vẫn là chuyện dễ dàng.

Lãnh Thư Đồng lắc đầu, bật cười cay đắng.

Nhìn thẻ phòng trong tay, cô hậm hực, định men theo đường cũ mà quay về.

May mà ban nãy không nói cho Hàn Vân Đình biết chuyện cô có nhà ở đây, bằng không bây giờ còn chẳng mở được cửa nhà, thật mất mặt.

Nghĩ vậy, Lãnh Thư Đồng xoay người, thong thả bước đi, mới vừa ngẩng đầu liền run bắn người!

Theo bản năng, cô giấu thẻ phòng ra sau lưng, nhìn người đàn ông đang đứng dựa vách tường ở phía trước, xấu hổ cười cười: "Anh, sao anh lại tới đây?"

"Không mở được cửa phòng à?" Hàn Vân Đình nói xong liền đi thẳng về trước.

Lãnh Thư Đồng vội vàng lắc đầu lia lịa như trống bỏi: "Không không, em chỉ tiện xem thôi!"

Hàn Vân Đình nhướng mày, đi vài bước đã bước đến trước mặt cô, híp mắt hỏi lại: "Thật sao? Nhưng rõ ràng anh nhìn thấy em quẹt thẻ phòng rồi!"

Lãnh Thư Đồng: "..."

Cô nhìn dáng vẻ ngẫm nghĩ của anh một lúc rồi mới chậm rì rì mở lòng bàn tay ra, tự an ủi mình: "Có lẽ là do thẻ phòng em đã hết hạn, cho nên... mới không mở được cửa!"

Hàn Vân Đình nhìn lòng bàn tay cô, lại nhìn dáng vẻ cố tỏ ra thoải mái của cô, ôm vai cô thở dài, lại thong thả bước tới trước cửa nhà: "Đây là nhà của em à?"

Lãnh Thư Đồng mím môi gật đầu: "Lúc trước... sau khi ba đưa em về đã sang tên căn nhà này cho em. Có lẽ là do em chọc ông ấy tức giận nên gia tộc tạm thời thu hồi quyền sử dụng. Nhưng không sao cả, bình thường em cũng không hay ở đây, bên trong chỉ có một vài thứ linh tinh, không quan trọng."

Nghe vậy, Hàn Vân Đình lại cong môi nói: "Cho dù là đồ linh tinh thì đó cũng là đồ của em, muốn mang đi không?"

Lãnh Thư Đồng đảo mắt một vòng, lập tức ôm lấy cánh tay anh: "Không mang nữa, chúng ta vẫn nên quay về tìm chị Vivian đi thôi!"

Phản ứng của cô có gì đó bất thường!

Hàn Vân Đình mơ hồ cảm thấy Lãnh Thư Đồng có việc muốn giấu giếm mình, lập tức kéo cô lui về sau mấy bước: "Nếu đã là đồ của em, vậy phải mang đi!"

"Rầm" một tiếng, vào khoảnh khắc anh vừa dứt lời, anh đã giơ cao đôi chân dài, một cú đá liền đá văng cửa nhà.

Lãnh Thư Đồng đờ đẫn nhìn khóa cửa bị đá hỏng, trong lòng đủ thứ cảm xúc phức tạp!

Có phải chất lượng cửa kém quá rồi không!

Lúc này cánh cửa bị đá văng mạnh vào vách tường cạnh cửa.

Lãnh Thư Đồng còn chưa kịp phản ứng lại, Hàn Vân Đình đã chuẩn bị cất bước đi vào.

"Này, anh chờ chút đã!"

Rõ ràng trông Lãnh Thư Đồng có hơi lo sợ, cô vội đuổi theo định cản anh lại, nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

Trong căn phòng khách phủ đầy tro bụi, đập vào tầm mắt anh là tấm áp phích cỡ lớn được treo trên tường.

Lãnh Thư Đồng đỏ mặt chạy đến trước mặt Hàn Vân Đình, nâng tay chắn tầm mắt của anh: "Này, sao anh lại vào thẳng đây vậy!"

Hàn Vân Đình không lên tiếng, kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô đang chắn trước mặt mình xuống, ánh mắt đã không còn phẳng lặng như trước.

Người trong tấm áp phích chiếm cả gần nửa bức tường là anh!

Có thể nhận ra tấm áp phích này được chế tạo rất kỳ công, ở góc dưới bên phải còn có thêm hàng chữ tiếng Anh: My love!
 
Người Dấu Yêu
Chương 2081


<b>CHƯƠNG 2081: ANH ĐỪNG NHÌN NỮA, EM NGƯỢNG LẮM</b>

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, bất kể lúc trước Hàn Vân Đình còn bao nhiêu do dự thì vào giờ phút này trong lòng anh cũng vô cùng rung động.

Thậm chí còn có một khoảnh khắc vui mừng khi nhận ra nếu như không gặp Lãnh Thư Đồng, có lẽ anh sẽ không bao giờ biết được rằng, ở một góc trời nào đó lại có một người yêu anh như thế.

Phải yêu sâu đậm đến nhường nào thì mới đặt tấm poster khổng lồ của anh ở trong tầm mắt như vậy.

Tấm poster đó là bức ảnh anh chụp tại Tuần lễ thời trang Milan.

Trong ảnh, anh mặc một bộ vest vừa vặn, áo khoác màu mực có thêu logo VAN trên ngực, cổ áo thắt nơ, phong thái năng động, bên chân kính có hai sợi dây bạc bắt mắt.

Trên sân khấu chữ T, anh đứng ở giữa, cánh tay hơi giơ lên, như thể đang tận hưởng niềm vinh dự là thương hiệu mở màn cho Tuần lễ thời trang.

Trong tấm poster, dưới ánh đèn chói mắt chiếu từ đỉnh đầu xuống, anh là một quý ông điển trai toát lên vẻ quyến rũ độc đáo với những cử chỉ nhỏ nhất.

Mà tấm poster cũng là điểm nhấn duy nhất trong phòng khách của căn hộ.

Hàn Vân Đình đứng lặng hồi lâu trước bức ảnh của mình, cảm xúc dâng lên ồ ạt như thác lũ.

Lúc này, Lãnh Thư Đồng cắn khóe miệng, ngượng ngùng kéo cánh tay anh: "Anh đừng nhìn nữa, em ngượng lắm..."

Ngay cả khi họ đã chính thức là người yêu của nhau, Lãnh Thư Đồng vẫn không khỏi xấu hổ khi bí mật nhỏ mà cô giấu kín bị phát hiện.

Hàn Vân Đình luyến tiếc dời tầm mắt khỏi tấm poster, nhìn sang Lãnh Thư Đồng.

Cô gái xinh xắn đáng yêu này rõ ràng là nhà thiết kế áo cưới hàng đầu trong giới thiết kế thời trang, vậy mà trước mặt anh, cô đã thu hồi hết sự cứng rắn, xóa hết vinh quang, bộc lộ con người chân thực nhất của mình.

Hàn Vân Đình vẫn luôn cho rằng cho dù tình cảm có mãnh liệt đến đâu cũng không thể khiến anh cảm động.

Ấy vậy mà, sự rung động mà Lãnh Thư Đồng mang đến cho anh lại sâu sắc chưa từng có.

Hàn Vân Đình đột nhiên cảm thấy, thì ra yêu một người rất đơn giản!

Thậm chí không cần phải tô điểm bằng lời nói, mà chỉ cần một ánh mắt, một cái ôm cũng đủ khiến trái tim loạn nhịp rồi.

Anh hít một hơi ngắn, lặng lẽ bước tới, ôm
Lãnh Thư Đồng vào lòng.

Lần đầu tiên, Hàn Vân Đình tỏ ra áp đảo trong cái ôm giữa hai người, cái ôm siết chặt lấy cô đã cho thấy sự kiên quyết của anh.

Lãnh Thư Đồng lặng lẽ dựa vào lồ ng ngực của Hàn Vân Đình, nghiêng tai lắng nghe nhịp tim nhanh mạnh của anh.

Cô ngước mắt nhìn trộm, thấy đôi môi mỏng của anh mím chặt như đang kìm nén cảm xúc.

Trong lòng Lãnh Thư Đồng cảm thấy thiếu tự tin, cô hắng giọng hỏi dò: "Anh nghĩ gì thế? Sao anh không nói gì?"

Hàn Vân Đình đưa tay lên khẽ vuốt v e gáy cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi tóc cô rối tung quấn vào đầu ngón tay anh, anh mới khàn giọng thì thầm: "Hai ngày nữa, em quay về Lệ Thành với anh nhé."

Nghe vậy, Lãnh Thư Đồng cười vui vẻ: "Được!"

Cô không biết trong lòng Hàn Vân Đình đang nghĩ gì, nhưng chỉ cần là lời anh nói, cô đều sẵn lòng nghe theo.

Không lâu sau, Hàn Vân Đình buông cô ra, ánh mắt chăm chú và dịu dàng, anh cúi đầu ôm lấy cô, dần dần hôn sâu.

Anh chủ động, thậm chí còn ra sức, Lãnh Thư Đồng cũng hết mình đáp lại.

Vài phút sau, hai người thở hổn hển đứng ôm nhau, Lãnh Thư Đồng vùi nửa khuôn mặt vào cổ anh, đôi mắt lộ ra tia sáng.

"Có muốn mang theo gì không? Anh thu dọn cùng em!"

Hàn Vân Đình sắp xếp lại cảm xúc của mình, khi buông cô ra, bắt đầu nhìn quanh căn hộ.

Căn phòng có hai phòng ngủ và một phòng khách, phong cách trang trí rất bình thường, thậm chí không thể nói là sang trọng.

Lãnh Thư Đồng thấy thế thì nhìn về phía phòng ngủ thứ hai ở cách đó không xa, mím môi, hai tay chắp sau lưng, vừa di chuyển vừa nói: "Vậy anh chờ em ở đây, em đi thu dọn một chút... Ơ, Hàn Vân Đình, anh chờ đã, đừng vào đó!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 2082


<b>CHƯƠNG 2082: HÀN VÂN ĐÌNH, ANH VỪA NÓI GÌ?</b>

Cuối cùng cô vẫn không kịp ngăn cản, còn Hàn Vân Đình thì đã sải bước đi tới, đẩy cửa phòng ngủ thứ hai ra.

Lãnh Thư Đồng nhìn thấy vậy thì chỉ hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào!

Trong phòng ngủ thứ hai, đâu đâu cũng thấy ảnh của Hàn Vân Đình.

Có bức ảnh chụp lúc anh tập trung vẽ bản thiết kế, có bức thì chụp lúc anh nói nói cười cười, thậm chí còn có rất nhiều bức ảnh mà chính anh cũng không nhớ rõ, tất cả chúng đều đập vào mắt anh!

Nếu nói tấm poster trong phòng khách đã đủ để rung động, thì tất cả những bức ảnh trong phòng ngủ thứ hai chính là tình yêu thầm kín mãnh liệt mà Lãnh Thư Đồng dành cho anh.

Thật khó tưởng tượng nổi làm thế nào mà cô có thể thu thập được nhiều bức ảnh như vậy trong bảy năm qua!

Ngay cả trong buổi họp báo của người phát ngôn toàn cầu cho thương hiệu VAN, cảnh anh và đám chú Tư nâng ly chúc mừng cũng được chụp lại.

Hàn Vân Đình chầm chậm quay người đối diện với đôi mắt lấp lánh của Lãnh Thư Đồng, yết hầu nhấp nhô liên tục cho thấy anh đang rất xúc động.

Cuối cùng, không thể dằn lòng được nữa, anh khàn giọng hỏi: "Rốt cuộc anh có tài đức gì đáng để em làm như vậy chứ?"

Cho dù là một người đàn ông lạnh lùng hờ hững, khi đối diện với những điều này cũng không thể không cảm động.

Lúc này, Lãnh Thư Đồng ngẩng đầu nhìn cánh mũi phập phồng của anh, khẽ c*n m** d***, cười nhẹ: "Thật ra đều là chuyện đã qua, em cũng không nhớ rõ lắm!"

Lãnh Thư Đồng cười nhẹ, không muốn để Hàn Vân Đình chịu quá nhiều áp lực, mà lí do cô yêu anh cũng không phải chỉ vì sự giúp đỡ năm đó.

Khi cô mười sáu tuổi, cô đã gặp Hàn Vân Đình.

Trong bữa tiệc, anh đã ân cần khoác áo choàng cho một cô gái nhỏ nhắn yếu đuối, che khuất đi những phần hớ hênh có thể bị người khác chê cười.

Từ ngày hôm ấy, cô đã ghi nhớ bóng dáng lạnh lùng đó.

Mãi về sau, sự chú ý ngày càng nhiều đã khiến cô nảy sinh tình cảm với Hàn Vân Đình khi hai mươi mốt tuổi.

Lúc đầu, cô chỉ muốn nói lời cảm ơn chân thành đến anh vào một ngày nào đó trong tương lai.

Nhưng trong khoảng thời gian ấy, sự cảm kích đã trở thành niềm si mê, cho tới khi cô yêu anh đến quên cả bản thân mình.

Trải nghiệm cảm xúc rất kì lạ, nhưng Lãnh Thư Đồng lại thấy thích thú.

Cô đắm chìm trong hành trình của trái tim trong quá khứ, cười ngây ngô khi nhớ lại, còn Hàn Vân Đình ở bên cạnh cô thì không thể nào bình tĩnh được.

Một lúc sau, anh mới đi vào phòng ngủ thứ hai, tự tay thu dọn những bức ảnh rải rác mọi ngóc ngách, quay người giao cho cô: "Chụp nhiều ảnh của anh như vậy, em định tính phí hình ảnh thế nào đây?"

Lãnh Thư Đồng "hả" một tiếng, cướp lấy đống ảnh dày cộp trên tay anh giấu vào ngực: "Sao anh keo kiệt thế? Chỉ chụp vài tấm ảnh của anh thôi mà, lại còn muốn thu phí nữa?"

Hàn Vân Đình gật đầu: "Đương nhiên phải
thu rồi! Còn chuyện xâm phạm quyền hình ảnh thì xử lí thế nào?"

Lãnh Thư Đồng ngây người, lùi lại một bước nhỏ: "Anh... anh nghiêm túc đấy à?"

Cô cho rằng anh đang nói đùa, nhưng Hàn Vân Đình ở trước mặt lại nhìn cô với vẻ mặt rất nghiêm túc.

Hàn Vân Đình chậm rãi nhướng mày, sau khi tháo kính xuống, ánh mắt dịu dàng của anh chạm ánh mắt cô: "Anh cho em hai lựa chọn, thứ nhất, hủy hết ảnh đi; thứ hai, dùng quãng đời còn lại của em để bù đắp tổn thất cho anh."

Anh thì có tổn thất gì?

Lãnh Thư Đồng vô thức muốn phản bác. Nhưng còn chưa kịp nói gì, những tấm ảnh trên tay cô đã đột nhiên rơi xuống đất, cô sững sờ nắm lấy cổ tay anh: "Hàn Vân Đình, anh vừa nói gì?"

Là ý mà cô hiểu đó sao?
 
Người Dấu Yêu
Chương 2083


<b>CHƯƠNG 2083: TỪ NAY ANH SẼ GIAO BẢN THÂN CHO EM</b>

Lúc này, Hàn Vân Đình tiến lên phía trước một bước, bỏ qua mấy tấm ảnh nằm vương vãi trên sàn nhà, dùng mu bàn tay xoa nhẹ lên má cô, cúi đầu thì thầm bên tai cô: "Không cần sưu tập ảnh nữa. Từ nay anh sẽ giao bản thân cho em, em có thể chụp ảnh anh bất cứ lúc nào em muốn..."

Khi anh dứt lời, hơi thở của Lãnh Thư Đồng như ngưng lại, trong lồ ng ngực của cô tràn đầy niềm xúc động khó tả.

Dường như sự cố gắng suốt bao nhiêu năm qua cuối cùng đã có kết quả.

Không chỉ ở bên nhau, mà anh còn... đề cập đến tương lai!

Lãnh Thư Đồng nhìn chằm chằm vào anh, mắt ngấn nước, đôi môi đỏ mọng run rẩy hỏi: "Từ nay về sau? Mãi mãi?"

Anh có biết cách nói như vậy sẽ khiến cô suy diễn ra rất nhiều khả năng khác không.

Hàn Vân Đình nhìn cô, thở dài kéo cô vào lòng: "Ừ, mãi mãi!"

Câu nói này khiến người ta rung động hơn bất kì lời tỏ tình nào.

Lãnh Thư Đồng nhắm mắt hít sâu một hơi, cảm nhận được cảm xúc trào dâng trong lòng, thật ra cô còn muốn hỏi một câu, bây giờ anh có thích em không?

Tuy nhiên, lời nói vẫn nghẹn lại trong cổ họng.

Lãnh Thư Đồng vùi má vào vòng tay của Hàn Vân Đình, ôm chặt lấy eo anh: "Vậy hứa đấy nhé, từ nay về sau em có thể chụp ảnh anh tùy thích, động, tĩnh, đẹp và xấu, em đều có thể chụp, anh không được phép từ chối đâu đấy!"

"Được, không từ chối, tùy em hết!"

Ngày hôm nay, trái tim sắt đá của Hàn Vân Đình đã thật sự tan chảy vì Lãnh Thư Đồng.

Hai người tâm sự thêm một lúc, sau đó mới cùng ngồi xuống nhặt hết những bức ảnh vương vãi trên nền nhà lên.

Trước khi rời khỏi căn hộ, Hàn Vân Đình ngoái đầu lại quan sát kỹ càng cách bài trí của căn phòng: "Ngoài nơi này ra, em còn có nơi ở nào khác ở London không?"

Lãnh Thư Đồng khẽ lắc đầu: "Chỉ có căn hộ này và biệt thự nhà Field thôi. Bình thường em hay chạy vòng quanh thế giới nên ở khách sạn thường xuyên hơn. Nhiều nhà quá khó quản lý, khách sạn thì tiện hơn nhiều."

Nghe vậy, Hàn Vân Đình đã hiểu đáp lại: "Đi thôi, nếu không có quyền sử dụng thì sau này không cần trở lại nữa!"

Lãnh Thư Đồng ôm đống ảnh trên tay, bước theo Hàn Vân Đình vào thang máy.

Cô đến đây chỉ vì có rất nhiều bức ảnh có thể cùng cô trải qua những đêm dài khó khăn.

Giờ đây Hàn Vân Đình đã ở trong tầm mắt của cô, căn hộ này đã hoàn toàn mất đi ý nghĩa tồn tại của nó.

Ngày hôm sau, Hàn Vân Đình đưa Lãnh Thư Đồng đến văn phòng của thương hiệu VAN như đã hẹn.

Nơi này gần giống phòng thiết kế ở Paris, thợ may và các nhà thiết kế liên tục đi qua đi lại như con thoi, ai nấy đều bận rộn với công việc của riêng mình.

Lãnh Thư Đồng được đưa đến phòng thiết kế, ngồi trước bàn trang điểm, nhìn Hàn Vân Đình qua gương: "Không phải anh nói có việc cần giải quyết sao? Sao lại lấy số đo của em?"

Hàn Vân Đình cầm thước dây trong tay, vừa chọn vải vừa đáp: "Tối mai có một bữa tiệc, anh đưa em đi tham dự."

"Tiệc kiểu gì vậy? RS cũng có một studio ở London. Nếu cần váy dạ hội, em có thể..."

Chưa kịp nói hết, Hàn Vân Đình đã ngước nhìn cô: "Anh sẽ chọn váy dạ hội cho em!"

Lãnh Thư Đồng mỉm cười không nói gì.

Cô thích sự chiếm hữu, bá đạo mà đôi lúc Hàn Vân Đình để lộ ra.

Điều này khiến cô có cảm giác được trân trọng!

Trong chốc lát, Hàn Vân Đình đã đưa số đo cho nhà thiết kế, bảo bọn họ chỉnh sửa váy dạ hội theo yêu cầu rồi dẫn Lãnh Thư Đồng rời phòng thiết kế.

Cho đến khi ra khỏi cửa, cô mới nghi ngờ kéo lấy cánh tay anh: "Anh đã giải quyết xong việc chưa?"

"Ừ, giải quyết xong rồi!"

Mắt Lãnh Thư Đồng lóe lên, có chút khó tin.

Cô còn tưởng phòng thiết kế có rắc rối khó giải quyết nên anh mới phải lái xe năm tiếng đồng hồ từ Paris tới London.

Rõ ràng vừa rồi anh chẳng làm gì hết, thậm chí còn không rời khỏi phòng thiết kế thì giải quyết xong việc kiểu gì?
 
Người Dấu Yêu
Chương 2084


<b>CHƯƠNG 2084: TỐI MAI LÀ TIỆC SINH NHẬT CỦA CHỊ GÁI EM</b>

Có lẽ nhìn ra sự khó hiểu của Lãnh Thư Đồng, Hàn Vân Đình liếc nhìn cô, kéo cổ tay cô đi ra cửa, giải thích: "Có một số việc có thể giải quyết qua điện thoại!"

"Vậy mà anh còn cố ý đến London sao?"

Hàn Vân Đình nhếch môi cười: "Rảnh quá không có việc gì làm, đi ra ngoài một chút cũng không tệ!"

Lãnh Thư Đồng lắc đầu bất lực, không biết hỏi thêm gì nữa.

Dù sao con người Hàn Vân Đình từ trước đến nay vẫn luôn làm việc rất tùy hứng, nhưng có anh bên cạnh, dù là đi đâu cũng giống nhau!

***

Chập tối, Lãnh Thư Đồng và Hàn Vân Đình đi dạo từ Big Ben về căn hộ, chưa kịp bước vào cửa đã bất ngờ nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc.

Vẻ mặt của cô cứng đờ, vừa kéo Hàn Vân Đình vừa quay lưng lại nhắc nhở: "Phía trước... là người của gia tộc Field!"

Đoàn xe sang trọng trước khu nhà và đám vệ sĩ đứng bên ngoài xe bày thế trận chờ quân địch khiến cả người Lãnh Thư Đồng trở nên cảnh giác.

Nghe vậy, Hàn Vân Đình nhìn dáng vẻ lo lắng của cô rồi đưa mắt nhìn về phía trước, cười nhạt: "Không sao, đi qua đi."

"Đừng, ngộ nhỡ bọn họ là..."

"Yên tâm, có anh ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu!"

Lãnh Thư Đồng nghe được lời trấn an của Hàn Vân Đình, vẻ mặt căng thẳng mặc dù đã dịu đi một chút, thế nhưng động tác dùng sức nắm chặt cổ tay anh vẫn cho thấy cô đang hoảng sợ.

Hàn Vân Đình và cô tay trong tay đến gần khu nhà. Khi bọn họ đến gần, bốn vệ sĩ với vẻ mặt nghiêm túc lập tức quay đầu lại.

Một người giơ tay đang định ngăn cản họ đến gần thì ở lối vào căn hộ phía trước, một vài bóng người chậm rãi bước ra trong tiếng cười nói.

Lãnh Thư Đồng đưa mắt nhìn thì thấy quản lý Phillip của gia tộc Field đang nói chuyện với Hàn Vân An bằng một vẻ mặt nịnh nọt.

Đương nhiên là cô nhận ra Phillip, đó là cánh tay phải đáng tin cậy của cha cô, cũng là người đại diện của gia tộc Field.

Lúc này, cuộc trò chuyện dần dần dừng lại, anh ta cúi người chào Hàn Vân An. Lúc quay người lại, ánh mắt anh ta quét qua đầu phố, chợt phát hiện ra Lãnh Thư Đồng.

Philip và cô chạm mắt nhau, tròng mắt sâu của anh ta chất đầy sự ngạc nhiên và khinh thường.

Anh ta đi về phía Lãnh Thư Đồng, chưa kịp lên tiếng thì Hàn Vân An đã giáng đòn phủ đầu phía sau anh ta: "Phillip, xin được giới thiệu, đây là Ray, em trai tôi. Còn đây là bạn gái của cậu ấy, Stone!"

Nghe cô giới thiệu, Phillip sững sờ quay đầu lại nhìn, không giấu nổi sự kinh ngạc: "Xin lỗi, cô nói gì cơ?"

Hàn Vân An mỉm cười đi về phía trước, nhắc lại, thậm chí còn cố tình nhấn mạnh tên của Lãnh Thư Đồng.

Lúc này, Phillip vốn vẫn luôn khinh thường Lãnh Thư Đồng tỏ ra vô cùng bối rối.

Thấy vậy, Hàn Vân An nói với một giọng điệu rất khách sáo: "Philip, phiền anh chuyển lời đến ông Field, tối mai chúng tôi sẽ đến dự tiệc đúng giờ!"

Phillip lơ đãng gật đầu, ngập ngừng nhìn Lãnh Thư Đồng bằng ánh mắt lạnh lùng, song cuối cùng vẫn không nói gì hết, nghiêng người lên xe.

Khi đoàn xe hạng sang hòa vào làn xe trên phố, Lãnh Thư Đồng nhìn Hàn Vân An đầy cảm kích: "Chị Vivian, cảm ơn chị đã giúp em giải vây."

Vừa rồi nếu không có Hàn Vân An ở đây, rất có thể quản lý Phillip đã cho các vệ sĩ đưa cô đi rồi.

Hàn Vân An bình tĩnh kéo cánh tay của Lãnh Thư Đồng, liếc nhìn Hàn Vân Đình, nói: "Không cần khách sáo với chị, những gì chị nói đều là sự thật mà!"

"Bữa tiệc tối mai do nhà em tổ chức ạ?"

Lãnh Thư Đồng nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi, thuận miệng hỏi.

Hàn Vân An gật đầu: "Ừm, chị nghe nói... là tiệc sinh nhật của chị gái em."
 
Người Dấu Yêu
Chương 2085


<b>CHƯƠNG 2085: SỰ DỊU DÀNG ĐONG ĐẦY TÌNH YÊU</b>

Lãnh Thư Đồng như bừng tỉnh, nhếch môi nở nụ cười tự giễu.

Hóa ra là tiệc sinh nhật của Lãnh Nguyệt Đồng, thảo nào mở tiệc chiêu đãi khách quý khắp nơi.

Hàn Vân Đình nhìn động tác rủ mắt xuống của Lãnh Thư Đồng thì trong lòng rất khó chịu.

Anh mím làn môi mỏng, siết chặt tay cô, kéo cô khỏi dòng suy tư: "Từ nay anh sẽ đón sinh nhật cùng em!"

Hàn Vân An mỉm cười vỗ vai cô: "Không sao, vẫn còn bọn chị mà, sau này bọn chị sẽ đón sinh nhật với em."

Lúc này, sự có mặt và sự an ủi đến từ người nhà họ Hàn đã dần xua tan đi nỗi buồn trong lòng Lãnh Thư Đồng.

***

Buổi chiều ngày hôm sau.

Lãnh Thư Đồng thay chiếc váy dạ hội được Hàn Vân Đình đặc biệt chuẩn bị cho cô.

Chiếc váy màu hồng trắng với những đường nét hoàn hảo và tinh tế, gấu váy chấm đất, bao quanh vóc dáng yêu kiều của Lãnh Thư Đồng. Kết hợp với một đôi giày cao gót bảy phân, trông cô như một đóa hoa bách hợp vừa chớm nở, tươi tắn và duyên dáng nhưng lại không kém phần quyến rũ.

Cô đứng trước gương trang điểm, ngón tay vuốt nhẹ chiếc váy dạ hội. Đây là thiết kế nổi bật kiểu mới nhất của thương hiệu VAN, mới được trình diễn trong Tuần lễ thời trang hai ngày trước.

Lúc này, Hàn Vân Đình mặc một bộ vest phẳng phiu đi tới phía sau, hai tay ôm vai cô: "Em thích chứ?"

Lãnh Thư Đồng nhìn Hàn Vân Đình vừa đi vào, khẽ nói: "Vâng, em thích lắm!"

"Thích thì tốt!" Hàn Vân Đình tiện thể lấy từ trong túi quần ra một hộp quà hình chữ nhật: "Đeo cái này lên!"

Lãnh Thư Đồng chưa kịp quay đầu lại thì đã thấy anh lấy ra một sợi dây chuyên kim cương màu hồng từ trong hộp quà nhỏ, vòng qua đầu rồi đeo lên cổ cô.

Cảm giác kim loại chạm vào cổ mát lạnh khiến Lãnh Thư Đồng co rúm lại, cô chạm khẽ vào sợi dây chuyền: "Đây là... kim cương hồng tự nhiên sao?"

Mặc dù không được đánh giá cao trong gia đình quý tộc nhưng Lãnh Thư Đồng hiểu biết rất rộng.

Kim cương hồng tự nhiên chỉ có thể nhìn mà không thể ao ước, kết cấu và màu sắc của chúng mềm và bóng hơn kim cương thông thường.

Hàn Vân Đình đeo xong sợi dây chuyên thì cẩn thận sửa sang lại phần tóc xõa sau gáy cô, ngước mắt nhìn gương, giới thiệu nguồn gốc của viên kim cương cho cô biết: "Sản phẩm tự nhiên của thương hiệu C kết hợp với chiếc váy này đúng là rất hợp!"

Lãnh Thư Đồng biết thương hiệu C, nhưng hầu hết đồ trang sức của họ đều là kim cương tổng hợp, rất ít loại tự nhiên.

"Là đồ thuê sao? Khi nào thì phải trả?"

Là một nhà thiết kế, Lãnh Thư Đồng cũng đã từng thuê những phụ kiện đắt tiền cho người mẫu của thương hiệu mình.

Cô vô thức nghĩ rằng sợi dây chuyền này chỉ được thuê để phối với chiếc váy dạ hội của cô mà thôi.

Lúc này, Hàn Vân Đình đứng ở phía sau cô, ánh mắt từ di chuyển từ trên đỉnh đầu cô vào trong mặt gương: "Không cần trả lại, tặng em đấy."

Không thể không nói Lãnh Thư Đồng mặc váy dạ hội đã hoàn toàn lột xác.

Hàn Vân Đình nhìn bóng dáng phản chiếu trong gương với đôi mắt sâu thẳm, yết hầu nhấp nhô, bỗng nhiên một luồng nhiệt chạy rần rật trong cơ thể anh.

Còn Lãnh Thư Đồng vẫn đang đắm chìm trong niềm vui khi được tặng sợi dây chuyền, đương nhiên không để ý đến ánh mắt kì lạ của Hàn Vân Đình.

"Trang sức của thương hiệu C rất đắt đỏ. Sợi dây chuyền này cũng phải có khoảng năm mươi viên kim cương hồng, giá tiền ít nhất cũng phải bảy con số!"

Lãnh Thư Đồng vân vê sợi dây chuyền, vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt của Hàn Vân Đình ở trong gương, không khí xung quanh lập tức trở nên nóng bỏng.

Lúc này, ánh sáng trong mắt Hàn Vân Đình như có lực xuyên thấu, cho dù có tròng kính ngăn che cũng khiến Lãnh Thư Đồng mất tự nhiên phải nhìn sang chỗ khác.

Ánh mắt một người đàn ông nhìn một người phụ nữ luôn mang một sự nóng bỏng rất vi diệu.

Dù chỉ nhìn thoáng qua, Lãnh Thư Đồng dường như đã đọc ra được sự dịu dàng đong đầy tình yêu trong mắt anh.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2086


<b>CHƯƠNG 2086: VÀO BIỆT THỰ FIELD</b>

Lãnh Thư Đồng cúi đầu rủ mắt, ngón tay xoắn vạt váy, thẹn thùng khẽ nói: "Anh nhìn gì vậy, có phải váy dạ hội không hợp với em không?"

Thật ra cô rất ít khi mặc váy dạ hội lộng lẫy như thế này.

Tuy là một nhà thiết kế thời trang, nhưng phong cách ăn mặc thường gặp nhất của cô là một chiếc áo sơ mi rộng rãi và quần jeans. Kể cả khi xuất hiện trong buổi ra mắt trang phục mới, cô cũng chưa từng ăn diện cho mình như thế này bao giờ.

Hàn Vân Đình sải bước tiến đến ôm lấy cô từ phía sau.

Cô gái với thân hình thướt tha bị anh ôm lấy eo, cảm nhận anh tiến lại gần, kèm theo đó là những nụ hôn phớt rải rác trên cổ cô.

Lãnh Thư Đồng nghiêng đầu, mặc cho Hàn Vân Đình tùy ý gây rối trên bờ vai mượt mà và chiếc cổ thiên nga của mình.

Trong chốc lát, nhiệt độ xung quanh không ngừng tăng cao.

Hàn Vân Đình có hơi mất kiếm soát, bàn tay nóng bỏng di chuyển trên người cô, đòi hỏi mỗi lúc một nhiều hơn.

Một cái ôm đơn giản và nụ hôn nồng nhiệt khó thỏa mãn dược khát vọng trong lòng anh đối với Lãnh Thư Đồng lúc này.

Anh thừa nhận, tại thời khắc Lãnh Thư Đồng phô ra vẻ đẹp của mình, anh đã muốn chiếm hữu cô rồi!

"Cốc cốc..." Tiếng gõ cửa vang lên, kéo lí trí của Hàn Vân Đình trở lại. Anh chưa kịp kéo giãn khoảng cách giữa hai người thì cánh cửa phía sau đã bị mở ra, "Tiểu Đình, hai đứa xong chưa? Ơ..."

Người ở bên ngoài là Hàn Vân An.

Cô chỉ muốn vào giục họ nhanh một chút, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng nóng bỏng thế này.

Tuy họ chẳng làm gì, nhưng tay của em trai cô... hình như đang dừng trước ngực Lãnh Thư Đồng.

Hàn Vân An khẽ hắng giọng, ánh mắt lém lỉnh, "Sửa soạn xong hết rồi chứ?"

Hàn Vân Đình chậm rãi xoay người lại, tiện thể che chắn Lãnh Thư Đồng sau lưng mình, "Xong rồi, bây giờ đi luôn chưa?"

"Ừ, chị và Kiều Kình xuống dưới trước, hai đứa sửa sang lại rồi xuống nhanh nhé."

Hàn Vân An nhướng mày với vẻ trêu ghẹo, đảo mắt nhìn hai người một vòng rồi quay đi.

Có vẻ Tiểu Đình đã thông suốt rồi!

Hứa Vân An vui vẻ rời khỏi căn hộ, còn Lãnh Thư Đồng mặt đỏ phừng phừng như lửa đốt.

Mắt cô lấp lánh, giọng mềm mại nhắc nhở, "Chị Vivian đang đợi chúng ta đấy!"

"Ừm, đi thôi."

Hàn Vân Đình buộc mình bình tĩnh lại, đè nén hình ảnh trong trí tưởng tượng xuống, giữ vẻ mặt bình tĩnh đi ra khỏi cửa trước.

Không thể nhìn tiếp nữa, bằng không e là không thể đến dự buổi tiệc tối nay đúng giờ được!

Năm giờ mười lăm phút, cả nhóm ngồi xe SUV đến biệt thự gia tộc Field nằm ở ngoại ô London.

Diện tích và mức độ xa hoa của biệt thự này chắc người bình thường cả đời cũng chưa bao giờ thấy.

Biệt thự đỉnh nhọn theo phong cách Baroque kiểu Anh đứng sừng sững phía trước. Một con đường mòn vắng vẻ chia đôi khung cảnh xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng. Bãi cỏ được bao bọc bởi hai con kênh trong vắt, khung cảnh đậm nét đẹp dân dã, còn mang theo hơi thở của thời gian.

Bãi cỏ xa xa loáng thoáng vài tiếng ngựa hí. Một trong những môn thể thao được giới quý tộc Anh yêu thích chính là cưỡi ngựa.

Kiều Kình nhìn khung cảnh biệt thự bên ngoài cửa sổ xe, thầm tặc lưỡi, "Nền tảng của gia tộc Field vững chắc hơn chúng ta nghĩ rất nhiều."

Không có sự tích lũy qua hàng thế kỷ, rất khó có được diện mạo gia tộc nguy nga tráng lệ như thế này.

Hàn Vân An nhìn theo tầm mắt anh ta về phía biệt thự, bình tĩnh nói, "Nói về nền tảng, Field đúng là đã có lịch sử hàng trăm năm, nhưng mấy năm gần đây họ quá bảo thủ trong việc phân bố kinh doanh, nên đánh mất rất nhiều cơ hội, tài sản của gia tộc cũng không ngừng thất thoát."

Kiều Kình nhướng mày đầy kinh ngạc, "Sao em biết rõ vậy?"

Dù có hợp tác với gia tộc Field, cũng không lí nào biết được việc phân bổ kinh doanh và tình hình tài sản của người ta rõ đến như vậy.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2087


<b>CHƯƠNG 2087: CÓ PHẢI CHÚ CÔ ẤY TỪNG THEO ĐUỔI EM KHÔNG?</b>

Hàn Vân An đưa mắt nhìn sang, đụng phải ánh mắt đầy vẻ dò hỏi của Kiều Kình bèn mỉm cười: "Đương nhiên là do thành viên trong gia tộc họ nói rồi."

"Thành viên nào? Nam hay là nữ?" Kiều Kình tiếp tục gặng hỏi, mắt lóe lên nguy hiểm.

Lúc này, Lãnh Thư Đồng ngồi ở hàng ghế trước đột nhiên ngoảnh lại, "Chị Vivian, những gì chị vừa nói là do chú em kể cho chị biết đúng không?"

Cô nhớ mang máng, hình như trước đây chú mình từng theo đuổi Hàn Vân An.

Hàn Vân An mỉm cười gật đầu: "Đúng là do chú em nói cho chị biết, lúc trước không ít lần anh ấy than vãn về chuyện tài sản thất thoát làm giảm thu nhập của anh ấy."

Tính ra thì đã rất lâu rồi cô và chú của Lãnh Thư Đồng không gặp nhau.

Kiều Kình ngẫm nghĩ trong chốc lát, sau đó dựa sát người Hàn Vân An, kề tai cô nhỏ giọng hỏi: "Anh đoán, có phải chú cô ấy... từng theo đuổi em không?"

Hàn Vân An nhướng mày với vẻ kinh ngạc, tuy không trả lời, nhưng phản ứng của cô như vây là đã đủ hiểu.

Xem ra anh ta đoán đúng rồi!

Kiều Kình bĩu môi như mỉa mai, nói tiếp: "Em không trả lời anh, xem như đã ngầm thừa nhận! Nhưng chú của cô ấy bao nhiêu tuổi rồi? Xứng đôi với em ư? Xuất thân quý tộc thì đã sao, không tự biết thân mình gì cả!"

Vừa dứt lời, trợ thủ Lãnh Thư Đồng lập tức ngoảnh đầu tươi cười bổ sung: "Chú em năm nay mới bốn mươi lăm tuổi, từng được nước Anh đánh giá là quý tộc hoàng kim đáng giá nhất đấy!"

Kiều Kình... câm nín!

Hàn Vân An như đang cười trộm ngoảnh mặt nhìn ra ngoài, thấp giọng trêu chọc: "Tính theo tuổi tác thì tôi và Forex có vẻ xứng đôi vừa lứa hơn!"

Tim Kiều Kình ngổn ngang cảm xúc.

Forex? Gọi thân mật đến thế cơ à?

Anh ta siết chặt tay Hàn Vân An, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em đừng có hòng, về Lệ Thành lập tức kết hôn ngay!"

Hàn Vân An mỉm cười nhìn Kiều Kình, không cần nói gì cả, chỉ một ánh mắt đã khiến Kiều Kình rối rắm.

Anh ta thầm thở dài, dùng khớp xương tách ngón tay Hàn Vân An ra, "Ý của anh là quay về sẽ đi chụp ảnh cưới. Em... giận à?"

"Không!"

Hàn Vân An khẽ lắc đầu đánh mắt đi, đôi môi đỏ bất giác nở nụ cười.

Cô đáng sợ đến mức có thể làm cho cậu Cả ngang ngược phách lối của nhà họ Kiều trở nên dè dặt cẩn thận như thế này sao?

Năm phút sau, chiếc xe SUV dừng lại trước cổng biệt thự.

Tòa kiến trúc nguy nga hùng vĩ toát ra cảm giác đồ sộ nặng nề.

Cửa xe mở ra, một hàng người giúp việc của gia tộc Field được đào tạo bài bản đã đứng sẵn ở hai bên đón tiếp.

Tiệc sinh nhật của Yolanda vô cùng xa hoa, vô số chiếc xe sang trọng đang đậu gần đó, số người giúp việc trong nhà trông còn nhiều hơn số lượng khách mời.

Khung cảnh bên trong biệt thự lúc chiều tối có thể hình dung bằng bốn chữ đẹp khôn tả xiết.

Dưới ánh hoàng hôn, người bước ra khỏi xe đầu tiên là Hàn Vân An.

Cô mặc một bộ váy liền phối hai màu xanh đen, mái tóc dài búi cao, tay cầm túi da cùng tông màu, đứng trên con đường đá với tư thế duyên dáng, ung dung tao nhã.

"Vivian, chào mừng chào mừng!"

Hàn Vân An đại diện cho Tập đoàn Hàn thị, là đối tác chiến lược mà gia tộc Field vô cùng xem trọng.

Người đại diện của gia tộc Field nhanh chóng nhiệt tình đón tiếp, khi cúi chào Hàn Vân An theo phép lịch sự của một quý ông, anh ta liếc nhìn vào bên trong xe SUV một cách rất kín đáo.

Bất luận ra sao, ngài Field đã căn dặn anh ta, đêm nay nhất định không được để cô Stone rời khỏi biệt thự!

Cùng lúc đó, Hàn Vân An khẽ gật đầu với Phillip, hàn huyên một lúc, Lãnh Thư Đồng cũng theo Hàn Vân Đình bước xuống khỏi xe.

Phillip lập tức sải bước tiến đến nói với cô: "Cô chủ, ông chủ mời cô đến phòng làm việc của ông ấy."
 
Người Dấu Yêu
Chương 2088


<b>CHƯƠNG 2088: KIỀU KÌNH TÌNH CỜ GẶP TÌNH ĐỊCH</b>

Phillip lên tiếng không đúng lúc, Hàn Vân Đình tức khắc kéo Lãnh Thư Đồng vào lòng mình, "Xin lỗi, hiện giờ cô ấy không rảnh."

Hàn Vân An cũng gật đầu phụ họa: "Phillip, nếu ngài Field muốn gặp cô ấy, chi bằng đợi sau khi buổi tiệc kết thúc được không? Có vài người bạn còn đang đợi chúng tôi, cũng phải để chúng tôi đến chào hỏi một tiếng trước chứ, đúng không nhỉ?"

Trên thương trường, Hàn Vân An trước nay có tác phong rất dứt khoát, dù đang ở trên địa bàn biệt thự Field cũng không chịu nhún nhường.

Câu nói nhẹ nhàng của Hàn Vân An vẫn làm cho sắc mặt Phillip trở nên khó coi hơn nhiều.

E ngại địa vị của cô, Phillip đành cười nói, "Cô Vivian nói phải, là tôi suy nghĩ không được chu đáo."

Hàn Vân An gật đầu với anh ta rồi khoác tay Kiều Kình đi vào cổng lâu đài trước.

Lãnh Thư Đồng và Hàn Vân Đình theo sát phía sau, khi ngang qua Phillip, Lãnh Thư Đồng hờ hững liếc nhìn anh ta một cái rồi mím môi đi lướt qua.

Là cánh tay đắc lực của ba, thái độ của Phillip cũng đại diện cho thái độ của gia tộc Field đối với cô.

Hàn Vân Đình nhạy bén phát giác ra sự dao động trong cảm xúc của Lãnh Thư Đồng, ôm eo cô nhẹ giọng an ủi: "Không sao, không muốn gặp thì không gặp, không ai ép buộc được em cả!"

Có lẽ bản thân Hàn Vân Đình cũng không phát hiện ra, sau khi đến với Lãnh Thư Đồng, tính cách lạnh lùng của anh đã không còn tồn tại nữa.

Thay vào đó, cứ chốc chốc ánh mắt lại dán lên người Lãnh Thư Đồng, sự quan tâm và săn sóc anh dành cho cô xuất phát tự đáy lòng.

Cô gái của anh không cần phải nhìn sắc mặt của người khác để sống!

Cho dù gia tộc Field không thừa nhận cô, nhưng sớm muộn Lãnh Thư Đồng cũng sẽ có một thân phận khác, con dâu nhà họ Hàn!

Nghĩ vậy, ánh mắt của Hàn Vân Đình bất chợt dậy sóng.

Con dâu nhà họ Hàn...

Nếu sau này có thể cùng cô sớm tối bên nhau, bạc đầu không chia xa, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy đẹp đẽ đến nao lòng.

Lãnh Thư Đồng nghe được lời an ủi của anh, chớp mắt rồi bật cười, "Anh không cần lo lắng, mấy chuyện này với em đã chẳng còn lạ lẫm gì nữa rồi!"

Hàn Vân Đình thu hồi dòng suy nghĩ, rủ mắt nhìn cô, "Họ đã đối xử với em như thế thì cũng chẳng có gì đáng để lưu luyến nữa. Sau khi buổi tiệc kết thúc, ngày mai chúng ta sẽ lên đường về Lệ Thành, được không?"

Lãnh Thư Đồng vui vẻ gật đầu đồng ý, "Được, nghe theo anh hết."

Trong lòng cô từ lâu đã không còn mong đợi gì với gia đình quý tộc được người ngoài ngưỡng mộ này rồi, nên dù rời khỏi cũng sẽ không thấy tiếc nuối.

Bao năm qua cô vẫn bằng lòng để gia tộc trói buộc, chẳng qua vì cô vẫn còn khao khát một chút tình thân giữa dòng đời xô bồ này.

Nay cô đã có Hàn Vân Đình, nếm trải được sự trân trọng và thấu hiểu lẫn nhau, cô mới biết cuộc sống tươi đẹp thực sự.

Bốn người đã tiến vào sảnh chính lộng lẫy, trước mắt là tòa cung vàng điện ngọc rộng lớn nguy nga như viện bảo tàng.

Kiều Kình khoác tay Hàn Vân An tiến lên phía trước, kể cả người có xuất thân giàu sang như Kiều Kình cũng không khỏi cảm thán trước mức độ xa hoa của cảnh vật trước mắt.

Gia tộc có bề dày lịch sử hàng trăm năm, gia đình giàu có bình thường quả thật không thể so sánh được.

Đúng lúc này, một quý ông người Anh mặc âu phục giày da thắt nơ khoan thai bước từ cầu thang xoắn ốc xuống, "Vivian!"

Đối phương khẽ reo lên, giọng nói lộ vẻ vui mừng, bước chân xuống cầu thang cũng vội vàng hơn nhiều.

Hàn Vân An đứng lại, nhìn người đàn ông đang bước thoăn thoắt xuống, ân cần nói: "Forex, đã lâu không gặp!"

Forex?!

Kiều Kình lập tức như gặp kẻ địch lớn!

Đối phương là chú của Lãnh Thư Đồng, Forex Field!

Quý ông bốn mươi lăm tuổi, hành vi cử chỉ đều toát ra vẻ lịch thiệp đúng mực.

Anh ta để râu quai nón, đôi mắt nâu nằm trong hốc mắt sâu.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2089


<b>CHƯƠNG 2089: TÔI LÀ CHỒNG SẮP CƯỚI CỦA CÔ ẤY!</b>

Forex đến trước mặt Hàn Vân An, nắm tay cô rồi cúi người đặt một nụ hôn lịch lãm lên mu bàn tay cô.

Cảnh tượng này khiến lửa giận của Kiều Kình bốc lên cao vút.

Cũng không biết tại sao mà hôm nay trang phục Forex lại cùng tông màu với váy của Hàn Vân An.

Dáng người cao ráo trong bộ âu phục màu đen trịnh trọng, phối với sơ mi và nơ bướm màu xanh, khiến cho Kiều Kình có cảm giác lép vế.

Chủ yếu là do Forex quá hợp với mắt thẩm mỹ của phái nữ thời nay, thân hình cao ráo, khí chất ngời ngời, lại đẹp trai giàu có.

Kiều Kình quan sát Forex, định tiến lên kéo giãn khoảng cách giữa họ ra.

Nhưng Forex lại nhanh hơn, anh ta sáp lại cho Hàn Vân An một cái chào áp má.

Nói chung mặc kệ lễ nghi có đúng hay không, Forex đều làm hết một lượt.

Kiều Kình: "..."

Sau khi hàn huyên thân mật, Forex nhìn Hàn Vân An bằng ánh mắt vô cùng trìu mến, "Lần cuối cùng gặp nhau đã là nửa năm trước, em biết tôi nhớ em đến nhường nào không?!"

Cách thể hiện tình cảm của đàn ông London vô cùng trực tiếp và thẳng thắn.

Hàn Vân An lịch sử mỉm cười, cười đùa như bạn bè cũ với nhau: "Forex, anh cũng biết công việc của tôi rất bận rộn mà!"

"Đương nhiên, nếu không phải vì công việc, có lẽ tôi đã theo đuổi được em từ lâu rồi!"

Kiều Kình: "?"

Gã râu quai nón này ngang nhiên đào chân tường nhà người ta?!

Kiều Kình vốn đã không có cảm giác an toàn, nay lại nhìn thấy một quý tộc Anh quốc ân cần niềm nở với Hàn Vân An thì càng không thể nhẫn nhịn hơn được nữa.

Anh ta khoác vai Hàn Vân An, nheo mắt tự giới thiệu: "Xin chào, tôi là chồng sắp cưới của cô ấy!"

Cuối cùng Forex cũng dời mắt nhìn sang Kiều Kình, quan sát kỹ lưỡng anh ta một hồi mới đưa tay ra, lịch sự gật đầu chào, "Chào anh, tôi là Forex, người theo đuổi Vivian."

Vẻ mặt đắc ý của Kiều Kình khó mà duy trì được một giây. Anh ta nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Forex, ngọn lửa ghen tuông bùng cháy trong lòng!

Đứng trước mặt chồng sắp cưới còn dám ngang nhiên thừa nhận mình là người theo đuổi?!

Kiều Kình bình tĩnh hít thở sâu, mỉm cười bắt tay Forex, hào phóng đáp, "Thật đáng tiếc, có tôi ở đây, e rằng anh không có cơ hội nữa rồi!"

Forex không hề tỏ vẻ không vui, chỉ hòa nhã nhún vai, "Ồ, vậy thì đúng là đáng tiếc thật!"

Hàn Vân An ở bên cạnh quan sát đã lâu, âm thầm véo eo Kiều Kình một cái, nhỏ giọng nhắc nhở: "Forex là bạn bè, anh đừng có nhỏ nhen quá."

Kiều Kình bị đau nhưng vẫn bình tĩnh quay sang nhìn cô, ôm chặt vai Hàn Vân An lần nữa, vừa cười vừa thì thầm bên tai cô: "Em xem anh ta là bạn bè, nhưng anh ta chưa chắc đã như thế!"

Hàn Vân An nhìn Kiều Kình với vẻ bất lực, lặng lẽ thở dài lắc đầu.

Đúng lúc này, Forex nhìn thấy Lãnh Thư Đồng ở sau lưng họ bèn nghiêng đầu nhìn rồi vẫy tay chào, "Stone, về lúc nào thế?"

Lãnh Thư Đồng tiến lên, hờ hững đáp, "Cháu mới về thôi."

Forex không biết chuyện, nhìn quanh bốn phía lại nói tiếp, "Chuyện kết hôn đã chuẩn bị xong chưa? Hôm nay ngài Charles cũng đến đấy!"

Lãnh Thư Đồng: "..."

Bây giờ toàn bộ thành viên trong gia tộc gần như đã ngầm cho rằng cô sẽ thay Lãnh Nguyệt Đồng kết hôn với người đứng đầu gia tộc Charles rồi, ngay cả người chú bình thường đối xử với cô tương đối tốt đang đứng trước mặt cô cũng vậy.

Forex thấy Lãnh Thư Đồng rủ mắt không nói gì, mỉm cười vỗ vai cô, "Cháu yên tâm, chú đã nói chuyện với Charles rồi, sau khi kết hôn, anh ta sẽ không bạc đãi cháu đâu."

Vừa dứt lời, Forex liền nhìn về phía sau cách đó không xa, hất cằm, "Nhìn kìa, Charles ở bên kia!"

Một câu nhắc nhở của Forex làm cả nhóm người đồng loạt nhìn sang.

Cùng lúc đó, một dáng người bắt mắt ở phía sau cũng chậm rãi tiến vào tầm mắt của mọi người.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2090


<b>CHƯƠNG 2090: ĐỀU LÀ BẠN CỦA ANH THƯƠNG, CỨ GỌI TÔI CHARLES LÀ ĐƯỢC!</b>

Con gái cả được yêu chiều nhất của gia tộc Field, Yolanda được người giúp việc và vệ sĩ tháp tùng thướt tha bước đến như một công chúa.

Cô ta mặc một bộ váy lụa dài màu vàng nhạt, tà váy xẻ ngang đùi, đôi chân đẹp lúc ẩn lúc hiện theo từng bước đi.

Có lẽ do thừa hưởng gene di truyền tốt của gia tộc Field, dáng người cô ta cao ráo, mềm mại thướt tha, mái tóc màu nâu xõa dài sau lưng, vô cùng kiêu ngạo.

Ngay khi nhìn thấy Yolanda, Lãnh Thư Đồng không khỏi xấu hổ.

Từ nhỏ cô đã nhận thức được sự khác biệt giữa mình và Lãnh Nguyệt Đồng.

Đối phương là tiểu thư quý tộc xinh đẹp hơn người, còn mình chỉ là một đứa con riêng ba đem từ bên ngoài về, cả gia tộc Field xưa nay vẫn luôn coi thường thân phận của cô.

Yolanda đã đến gần sảnh chính lâu đài, vừa nhìn quanh vừa đưa tay vén lọn tóc bên tai, thu hút không ít ánh mắt ái mộ từ những anh chàng khôi ngô tài giỏi.

Forex nhìn Lãnh Thư Đồng bên cạnh mình, lắc đầu khẽ thở dài, "Stone, cùng chú qua chào ngài Charles một tiếng đi!"

Đối với các thành viên trong gia tộc, Yolanda là báu vật họ nâng niu trong lòng bàn tay, còn Lãnh Thư Đồng chỉ là một vật phụ, có cũng được không có cũng chẳng sao!

Vì vậy khi buộc phải kết thân với ngài Charles đã hơn năm mươi tuổi, chẳng ai muốn dâng tặng một người hoàn hảo như Yolanda, nên đành ném Lãnh Thư Đồng ra.

Forex nói ra câu này đã phải nhận lại ánh mắt lạnh lùng của Hàn Vân Đình.

Anh không lên tiếng mà ôm Lãnh Thư Đồng đi về đúng ngay phía Charles.

Forex kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của họ, ánh mắt ghim chặt vào Hàn Vân Đình, "Vivian, cậu ấy là... nhà thiết kế của thương hiệu VAN à?"

Hàn Vân An mỉm cười đáp, "Đúng vậy, cũng là em trai của tôi, Ray!"

"Thật ư?" Forex nhướng mày đầy vẻ khó tin, "Sao em chưa bao giờ nói cho tôi biết?"

Nghe vậy, Kiều Kình nở nụ cười hài lòng.

Còn tưởng anh ta và An An thân thiết đến nhường nào, không ngờ cả chuyện đơn giản thế mà cũng không biết, thảo nào không theo đuổi được An An.

Kiều Kình khoái trá liếc nhìn Forex, sau đó ôm vai Hàn Vân An, đề nghị: "Chúng ta cũng qua đó chào hỏi chứ nhỉ?"

Hàn Vân An gật đầu đồng ý, "Đi trước nhé, Forex!"

Nói đoạn, họ cũng đi về phía Charles, bỏ lại một mình Forex đứng tại chỗ đầy thắc mắc.

Bên cạnh kệ sách cao đồ sộ bên phải sảnh lâu đài, Charles đã ngoài năm mươi đang cầm xì gà thi thoảng nói vài câu với trợ lý.

Nghe tiếng bước chân vang lên sau lưng, ông ta từ tốn quay lại, đôi mắt màu xanh lam đầy ý dò xét.

"Chào ngài Charles!"

Hàn Vân Đình đưa tay ra trước, Charles nhìn anh một cái, "Ray?"

"Vâng."

Charles đã lớn tuổi trông có vẻ rất hiền hòa, nhẹ nhàng bắt tay Hàn Vân Đình rồi tự giới thiệu: "Đều là bạn của anh Thương, cứ gọi tôi Charles là được!"

Hàn Vân Đình khẽ gật đầu, sau đó giới thiệu với ông ta, "Đây là bạn gái tôi, Stone!"

Charles bình thản nhìn về phía Lãnh Thư Đồng, ánh mắt lóe lên, "Cô và chị cô đều xinh đẹp như nhau!"

Đây chỉ là lời nói theo phép lịch sự!

Dù sao thì thẩm mỹ của đàn ông Anh quốc khác một trời một vực với người Trung Quốc.

Đến tận lúc này, Lãnh Thư Đồng vẫn ngơ ngác không hiểu gì!

Cô vốn không muốn gặp Charles, nhưng nay nghe được Hàn Vân Đình nói chuyện với đối phương, cô lờ mờ nhận thấy sự việc dường như hơi khác thường.

Khoan bàn đến việc ngài Charles này rốt cuộc là ai, Hàn Vân Đình quen biết với Charles từ bao giờ thế?
 
Người Dấu Yêu
Chương 2091


<b>CHƯƠNG 2091: GIA GIÁO CỦA CÔ QUẢ THẬT KHIẾN CHO NGƯỜI TA MỞ RỘNG TẦM MẮT!</b>

Dẫu trong lòng có đến hàng trăm câu hỏi, Lãnh Thư Đồng vẫn chỉ có thể đứng bên cạnh Hàn Vân Đình nhìn anh và Charles nói chuyện.

Không lâu sau, Hàn Vân An và Kiều Kình cũng đã đi tới, trong mắt Charles xẹt vẻ qua vẻ tán thưởng: "Vivian?"

"Chào ngài Charles, tôi là Vivian Han."

Hiển nhiên, Charles có vẻ hứng thú với Hàn Vân An hơn.

Ông ta chủ động tiến lên chuyện trò và bắt tay, vẻ ngưỡng mộ trong ánh mắt lộ rõ mồn một: "Đã sớm nghe nói về cô, hôm nay được quen biết cô, quả là vinh hạnh cho tôi!"

Hàn Vân An tao nhã khom người: "Tôi cũng vậy, rất hân hạnh."

Lúc này, Lãnh Thư Đồng nhân cơ hội sáp lại gần Hàn Vân Đình, ghé vào bên tai anh, nhỏ giọng hỏi: "Anh quen Charles từ khi nào vậy?"

Hàn Vân Đình cong môi cười mỉm: "Ban nãy!"

"Không đúng!" Lãnh Thư Đồng nhìn gò má anh: "Anh Thương kia là ai? Là người đó giới thiệu hai người quen nhau sao?"

Hàn Vân Đình nhìn cô đầy thâm ý, không hề giấu giếm: "Nghe nói là một vị thương nhân ở Nam Dương. Chuyện này nói ra thì rất dài, đợi lát nữa giải thích lại cho em."

Lãnh Thư Đồng còn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng tiếng cười khẽ phía sau đã cắt ngang cuộc trò chuyện của mọi người.

"Em gái của chị, cuối cùng cô cũng chịu về nhà, mấy ngày này chị nhớ cô lắm!"

Lãnh Nguyệt Đồng đã tới!

Cô ta không biết nói tiếng Trung, vừa mở miệng liền nói tiếng Anh giọng Anh chính gốc, pha lẫn trong giọng nói là vẻ tự kiêu rõ mồn một.

Lãnh Thư Đồng bình tĩnh nhìn lại, gặp phải vẻ mặt châm biếm của cô ta liền cong môi: "Chị cứ hay nói đùa."

Từ trước đến nay hai chị em họ như nước với lửa, Lãnh Thư Đồng cũng không muốn diễn màn kịch chị em thân thiết với cô ta.

Lúc này, Lãnh Nguyệt Đồng như cười như không nhìn bộ lễ phục dạ hội trên người cô, sau đó hất cằm, quay người lại: "Ngài Charles, chúc mừng ngài, nghe nói ngài và em gái tôi sắp tổ chức hôn lễ rồi?"

Charles một tay cầm điếu xì gà, ánh mắt nóng rực rơi trên người Lãnh Nguyệt Đồng: "Yolanda, đáng lẽ ra người kết hôn với tôi là cô mới đúng!"

Khuôn mặt Lãnh Nguyệt Đồng cứng đờ, cô ta đi đến trước mặt Lãnh Thư Đồng, huých bả vai vào người cô: "Rất xin lỗi ngài Charles, có lẽ tôi không có cái vinh hạnh đặc biệt này! Tuy rằng em gái tôi không xinh lắm, nhưng ít ra vóc dáng rất hoàn mỹ, đúng không?"

Lúc này, Lãnh Nguyệt Đồng hoàn toàn phớt lờ mấy người Hàn Vân An, có ý định đẩy Lãnh Thư Đồng tới trước mặt Charles.

Lúc này, cô ta đang đắc ý vô cùng nên không hề để ý tới hai ánh mắt giao nhau của Charles và Hàn Vân Đình.

Lãnh Nguyệt Đồng vừa hưởng thụ cảm giác được vạn người vây quanh vừa khoe khoang trước mặt Charles.

Cô tiểu thư quý tộc tóc nâu mắt xanh này từ nhỏ đã được hưởng thụ cảm giác vượt trội nhờ địa vị và dung mạo xinh đẹp, đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm chú ý của toàn đám đông.

Thứ cảm giác được muôn người vây quanh này đã thỏa mãn lòng hư vinh của cô ta.

Có đôi khi, giáo dục của tầng lớp quý tộc cùng với xuất thân mà bọn họ tự cho là cao quý thường khiến bọn họ quên đi tất cả mà nhìn đời bằng nửa con mắt.

Charles nhìn chằm chằm vào Lãnh Nguyệt Đồng, nơi khóe mắt đã xuất hiện nếp nhăn nheo lên như đang cười.

Ông ta mân mê điếu xì gà trong tay, cất lời sâu xa: "Có được vinh hạnh đặc biệt đó hay không thì ai mà biết được!"

Dứt lời, ông ta khép vạt áo vest lại, hơi khom người: "Tôi còn có việc, lát nữa gặp!"

Hàn Vân Đình chào. Sau khi đưa mắt nhìn theo bóng dáng khuất dần của Charles, ánh mắt sâu thẳm của anh quét sang Lãnh Nguyệt Đồng.

"Gia giáo của cô Yolanda quả thật khiến cho người ta mở rộng tầm mắt!"

Xuất thân quý tộc thì đã sao, vẻ kiêu căng trời sinh đã phá hủy sự trầm tĩnh và cao quý vốn có của giới quý tộc trong người cô ta rồi.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2092


<b>CHƯƠNG 2092: HÀN VÂN AN CẢNH CÁO LÃNH NGUYỆT ĐỒNG!</b>

Ánh mắt giễu cợt của Hàn Vân Đình khiến cho khuôn mặt Lãnh Nguyệt Đồng cứng đờ. Cô ta bực bội trừng mắt nhìn anh: "Anh là ai?"

"Yolanda, ba cô có biết cô đối xử với khách quý của mình thế này không?"

Lúc này, Hàn Vân An bước từng bước về phía trước, bình tĩnh cất tiếng hỏi, vẻ mặt rất nghiêm túc.

Trước kia cô chưa từng tiếp xúc nhiều với tiểu thư của gia tộc Field, hôm nay vừa nhìn mới biết, hóa ra cũng chỉ thế này thôi.

Vào giây phút Hàn Vân An cất lời, Lãnh Nguyệt Đồng mới chú ý tới cô ấy.

Có lẽ do lúc trước cô ta quá nóng nảy, vội vàng muốn tác hợp cho Lãnh Thư Đồng và Charles nên không hề phát hiện ra Hàn Vân An chỉ cách đó mấy bước chân.

Đương nhiên Lãnh Nguyệt Đồng có biết đến cô. Đây là nữ cường nhân của Tập đoàn Hàn thị, có địa vị rất quan trọng đối với gia tộc Field.

Cô ta kinh hãi bước tới trước, đôi mắt màu nâu nhạt không ngừng hấp háy: "Vivian, tôi..."

"Lần sau nói chuyện với Stone lịch sự hơn một chút, OK?"

Lãnh Nguyệt Đồng bồn chồn gật đầu, mắt cụp xuống, ẩn giấu vẻ căm hận mãnh liệt trong đáy mắt!

Đều là do Lãnh Thư Đồng, nếu không phải là do nó, làm sao mình lại bị Vivian cảnh cáo!

Hàn Vân An liếc nhìn cô ta đầy ý tứ rồi lập tức kéo Kiều Kình đi vào mạn bên của sảnh lớn.

Lãnh Thư Đồng cũng cười với Hàn Vân Đình, không hề để ý tới Lãnh Nguyệt Đồng liền xoay người, tay trong tay cùng rời đi.

Vậy là cô Cả của gia tộc Field từ trước đến nay vẫn luôn tự cao tự đại phải chịu thiệt trước mặt người nhà họ Hàn.

Cô ta đứng nguyên tại chỗ điều chỉnh lại hơi thở, nhìn theo bóng dáng bọn họ rời đi, sắc mặt âm trầm, tức giận.

Tiệc sinh nhật của Lãnh Nguyệt Đồng tổ chức ở tầng hai của sảnh tiệc.

Trong căn phòng sang trọng là ba hàng bàn ăn dài, mỗi bàn đủ chỗ cho năm mươi vị khách.

Khoảng tầm sáu giờ, các vị khách đều đã tập trung đông đủ ở gần khu vực sảnh tiệc.

Không ít người nhận ra Lãnh Thư Đồng và Hàn Vân Đình, trong đó có không thiếu các vị tiểu thư thiếu gia tới từ các gia đình quý tộc khác. Họ đều tiến lên bắt chuyện, mong có thể mua được mẫu trang phục mới nhất của mùa này.

Hàn Vân An và Kiều Kình đang nói chuyện phiếm với thành viên của gia tộc Field.

Xa xa, Lãnh Nguyệt Đồng đứng một góc vắng người qua lại ở lối vào, híp mắt trông theo bóng hình chướng mắt của Lãnh Thư Đồng.

Huyết thống cao quý của gia tộc Field đã bị nó vấy bẩn, đêm nay, nhất định phải khiến cho Lãnh Thư Đồng hoàn toàn biến thành người của Charles!

"Đã sắp xếp ổn thỏa chưa?" Lãnh Nguyệt Đồng thấp giọng nói với người vệ sĩ tâm phúc bên cạnh.

Vệ sĩ cúi đầu: "Thưa cô chủ, cô cứ yên tâm, cô ta không trốn thoát được đâu!"

Nghe thấy vậy, Lãnh Nguyệt Đồng hả hê nhếch môi: "Nhớ phải ném cô ta lên giường Charles, sắp xếp phóng viên Hoàng gia, nhất định phải tung hết ảnh chụp của bọn họ lên mạng!"

"Vâng, thưa cô chủ."

Trong mắt Lãnh Nguyệt Đồng đầy vẻ đắc ý, chỉ cần tưởng tượng đến vụ tai tiếng của Lãnh Thư Đồng được trưng ra cho bàn dân thiên hạ, cô ta chỉ tiếc không thể vỗ tay khen hay.

Một đứa con hoang bằng vai phải lứa với cô ta lâu như vậy, đã đến lúc tống cổ nó ra khỏi gia tộc Field rồi!

Chưa đến năm phút sau, ba Lãnh Thư Đồng - Mann Field xuất hiện trước mặt mọi người.

Ông ta mặc một bộ âu phục theo phong cách quý ngài London, tay phải chống ba toong, vừa xuất hiện trước cửa sảnh tiệc đã lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Ông ta chừng sáu mươi tuổi, mái tóc nơi thái dương đã điểm bạc, toát lên khí chất uy nghiêm lại cao ngạo. Cho dù tuổi đã cao, nhưng đường nét của ông ta vẫn sắc nét, anh tuấn như xưa, đôi tròng mắt màu nâu nhạt giống y hệt Lãnh Thư Đông.

Lúc này, Mann Field cùng Phillip sóng vai bước tới. Lãnh Nguyệt Đồng vừa thấy ông liền vội vàng đứng dậy đón chào, nũng nịu cười nói: "Ba, ba tới muộn rồi."

Mann Field điềm đạm nở nụ cười yêu thương, để mặc Lãnh Nguyệt Đồng kéo ông ta đi tới trước bàn ăn.

Khi đi qua chiếc bàn dài đầu tiên, tầm mắt ông ta nhìn thẳng vào Lãnh Thư Đồng.

Cho dù chẳng nói một lời, nhưng vẻ sắc bén cất giấu trong đôi mắt kia vẫn khiến người khác cảm thấy áp lực.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2093


<b>CHƯƠNG 2093: A ĐÌNH LÀ AI?</b>

Đối diện với ánh nhìn chăm chú của ba mình, Lãnh Thư Đồng thản nhiên cười mỉm, gật đầu chào ông ta.

Mann Field bình thản thu hồi tầm mắt, dẫn
Lãnh Nguyệt Đồng đi về phía ghế trên của chiếc bàn dài.

Trước khi dùng bữa thì vẫn phải trò chuyện, hàn huyên thân mật một lúc.

Lãnh Thư Đồng ngồi trong đám người, nhìn cảnh tượng toàn bộ thành viên của gia tộc Field đã ngồi vào chỗ, còn bản thân lại giống như người ngoài, chỉ ngồi ở chỗ của khách.

Đãi ngộ khác biệt như vậy gần như đã đủ để tóm tắt cuộc sống trong quá khứ của cô.

Lãnh Thư Đồng khẽ thở dài, hai tay để dưới bàn đan xoắn vào nhau.

Cho dù nội tâm có mạnh mẽ đến mức nào thì sự coi thường của người nhà vẫn khiến cho ánh mắt thoáng qua mất mát.

Trước mặt mọi người, Lãnh Nguyệt Đông đứng bên cạnh Mann Field, ngôn ngữ cử chỉ đều rất đúng mực. Cô ta mặc một bộ váy dài màu vàng sáng, dáng vẻ vô cùng quyến rũ, quả đúng là xinh đẹp động lòng người.

Lúc này, Charles ngồi mãi trên cao, đôi mắt màu xanh thẳm nhìn chằm chằm vào Lãnh Nguyệt Đồng không chớp mắt.

Khi Mann Field kết thúc bài phát biểu khai tiệc, nhóm người giúp việc từ ngoài sảnh nối đuôi nhau đi vào, lần lượt đưa các món ăn kiểu Anh lên trước mặt các vị khách khứa.

Khó có thể tưởng tượng ra đây chỉ là một bữa tiệc sinh nhật của một cô con gái trong gia tộc.

Các vị khách khứa đang ngồi đây hầu như tập trung đủ mọi nhân vật quan trọng trong giới thương nghiệp lẫn giới quý tộc và hoàng gia. Ngay cả một vị công tước thường xuyên lộ diện trước mặt công chúng cũng nằm trong số các vị tân khách.

Bữa tiệc bắt đầu, lễ nghi trên bàn ăn của mọi người đều nhã nhặn, lịch sự.

Không bao lâu sau, một tên vệ sĩ đi đến sau lưng Charles, ghé vào bên tai ông ta nói nhỏ mấy câu. Charles buông dao nĩa xuống, tầm mắt lướt qua chiếc bàn dài, bình thản dừng lại ở phía đối diện, đúng lúc Hàn Vân Đình cũng cầm giấy ăn lau miệng, mắt mở lớn, yên lặng đối mắt với Charles.

Không có bất kì ai chú ý tới hành động này của hai người, ngay cả Lãnh Thư Đồng đang bồn chồn không yên cũng vậy.

Charles thấy Hàn Vân Đình gật đầu liền nheo mắt, đặt tấm khăn ăn trên đùi sang một bên, trong nháy mắt liền rời khỏi sảnh tiệc.

Vài phút sau, Hàn Vân Đình liếc mắt nhìn sang Lãnh Thư Đồng đang chẳng thiết ăn uống, trầm giọng nói: "Không muốn ăn thì đừng ăn nữa!"

Bàn tay đang cầm thìa của Lãnh Thư Đồng run run, mắt cô đảo một vòng, thở dài: "Cũng không phải là không muốn ăn, chỉ là... không đói lắm."

Vẫn đang ở trong biệt thự của gia tộc Field, cô khó có thể làm theo ý mình, nhất là khi trên lưng còn gánh nặng của cuộc hôn nhân với Charles. Cô rất lo sợ đêm nay sẽ phát sinh chuyện bất trắc.

Tuy rằng có Hàn Vân Đình ở bên, nhưng đối đầu với gia tộc Field có sản nghiệp lớn mạnh thì anh không phải là đối thủ của họ.

"Nếu không đói thì ra ngoài đi dạo một lúc nhé?"

Lãnh Thư Đồng nghe theo lời đề nghị của Hàn Vân Đình. Dù sao xung quanh cũng không có ai để ý tới cô, chi bằng theo Hàn Vân Đình ra ngoài hít thở không khí.

Nghĩ như vậy, cô phấn chấn đề nghị: "Em đưa anh tới trường đua ngựa tham quan. Đã lâu lắm em không gặp A Đình rồi!"

A Đình?

Trong mắt Hàn Vân Đình lóe lên tia sáng.

Anh cố nhịn không hỏi, nhân lúc không ai chú ý liền lặng lẽ đưa cô khỏi sảnh tiệc.

Song cảnh tượng này không qua được mắt Lãnh Nguyệt Đồng.

Cô ta nở một nụ cười xảo quyệt, đứng từ xa nhìn tên vệ sĩ ở một góc sảnh tiệc, dùng ánh mắt ra hiệu, người kia ngầm hiểu ý bèn theo sát hai người họ ra ngoài.

***

Ngoài cửa cung điện, Hàn Vân Đình đứng bên cạnh đài phun nước nhìn Lãnh Thư Đồng bên cạnh, dò hỏi cô với ý tứ sâu xa: "A Đình là ai?"

Thôi xong!

Bả vai Lãnh Thư Đồng run lên, cô căng thẳng cắn môi.

Ấy vậy mà cô lại nhất thời buột miệng nói ra cái tên A Đình này!

"Hử? Nói cho anh nghe A Đình là ai!" Hàn Vân Đình thấy cô do dự không nói, lập tức vươn tay véo mặt cô: "Còn định giấu anh à?"
 
Người Dấu Yêu
Chương 2094


<b>CHƯƠNG 2094: ANH BẰNG LÒNG LÀM A ĐÌNH CỦA EM!</b>

Lãnh Thư Đồng nhìn Hàn Vân Đình đang nhướng mày thắc mắc, hồi lâu sau mới ấp úng nói: "Em có một con ngựa thuần chủng. Nó, nó tên là A Đình..."

Hàn Vân Đình: "..."

Tuy rằng đã lờ mờ đoán ra, nhưng khi chính tai nghe Lãnh Thư Đồng giải thích, anh ngắm nhìn trường đua ngựa phía xa mà phút chốc dở khóc dở cười.

Lãnh Thư Đồng liếc nhìn anh, đôi mắt hấp háy, ôm lấy khuỷu tay anh, dịu dàng nịnh nọt: "Em cảm thấy cái tên A Đình này rất êm tai, anh không thấy vậy sao?"

Hàng mi giãn ra, Hàn Vân Đình cười khẽ: "Ừm, hay! Đi thôi, đưa anh đi xem A Đình của em."

A Đình của em...

Lãnh Thư Đồng cảm thấy ấm áp trong lòng, cô kiễng chân hôn lên gò má anh: "A Đình rất ngoan ngoãn, chắc hẳn nó sẽ thích anh thôi!"

Ừm, A Đình quả thực rất ngoan!

Thậm chí Hàn Vân Đình còn cảm thấy cái tên này giống anh của hiện tại đến kì lạ!

Ngay đến cả anh bây giờ cũng ngày càng dịu dàng trước mặt Lãnh Thư Đồng rồi!

***

Vài phút sau, hai người ngồi xe điện đi tới trường đua ngựa ở gần biệt thự.

Cả một mảng cỏ xanh rờn được hàng lan can dài bao trọn, xung quanh còn có vài chiếc chuồng ngựa với nóc màu trắng.

Dưới ánh chiều tà còn sót lại, Lãnh Thư Đồng mặc một bộ váy đầy tao nhã đứng gần trường đua ngựa. Do đang đi giày cao gót nên cô không thể đi vào trong. Sau khi nhìn ngó xung quanh một hồi, cô gập ngón trỏ đưa lên miệng huýt sáo một tiếng rồi gọi nhỏ: "A Đình!"

Một chú tuấn mã đen tuyền trong rào ngăn cách đột nhiên hí vang một tiếng, cất vó chạy qua.

Được chăm sóc tỉ mỉ, phần bờm ngựa màu đen của chú ngựa ô vừa trơn nhẵn lại vừa bóng loáng. A Đình nhìn thấy bóng dáng Lãnh Thư Đồng từ đằng xa liền vội vàng phi tới, dễ dàng nhảy vọt qua hàng rào.

Không lâu sau, A Đình đã hí một tiếng, dừng lại trước mặt cô.

Lãnh Thư Đồng nhìn Hàn Vân Đình rồi thong thả bước lên trước, vươn tay vuốt đầu chú ngựa, giới thiệu với anh: "A Đình là con ngựa đầu tiên em có được năm mười tám tuổi. Nó là giống ngựa thuần chủng do chính em lựa chọn, tuy rằng không có dòng máu cao quý như ngựa Ả
Rập, nhưng ngay từ lần đầu tiên thấy nó, em đã rất thích rồi. Hơn nữa nó cũng rất tình cảm, mỗi lần em chịu uất ức ở nhà đều tìm A Đình để tâm sự!"

Hàn Vân Đình im lặng lắng nghe Lãnh Thư Đồng giới thiệu, nơi đáy mắt nổi lên gợn sóng.

Cả một tòa biệt thự lớn như vậy mà cô lại không tìm được một ai có thể tâm sự.

Cái tên của chú ngựa thuần chủng này nhất định cũng là nơi để cô gửi gắm tình cảm và niềm tin.

Hàn Vân Đình khẽ thở dài ôm bả vai cô: "Sau này muốn tâm sự thì có thể nói với anh!"

Anh bằng lòng làm A Đình của em!

Câu nói sau cùng, Hàn Vân Đình âm thầm bổ sung trong lòng.

Người đàn ông tính tình hướng nội vẫn không thể nói thẳng câu sến súa ấy ra.

Nghe vậy, Lãnh Thư Đồng mím môi, nhẹ nhàng gật đầu: "Được."

Chú ngựa thuần chủng hừ nhẹ mấy tiếng.

Giống như có linh tính, nó đạp chân vòng sang chỗ Hàn Vân Đình, hơn nữa còn hơi tựa vào bờ vai anh.

Cảnh tượng này khiến cho Lãnh Thư Đồng vừa kinh ngạc vừa vui mừng hô khẽ: "A Đình thích anh đấy! Ngoại trừ em ra, bình thường nó rất ít khi gần gũi với người khác."

Hàn Vân Đình sờ sờ bờm ngựa của A Đình, thầm nói câu cảm ơn trong lòng.

Cảm ơn chú mày đã ở trong biệt thự giá lạnh của nhà họ Field này để giúp Lãnh Thư Đồng có thể cảm nhận được một chút ấm áp.

Lúc này, một vệ sĩ của gia tộc đi từ phía sau tới, lễ phép nói: "Thưa cô, ông chủ mời cô qua để bàn về chuyện kết hôn với ngài Charles."

Lãnh Thư Đồng cảm thấy kì lạ, lúc này tất cả mọi người còn đang dùng bữa, sao ba lại đột nhiên gọi cô tới?

Mà Hàn Vân Đình vẫn bình thản nhìn tên vệ sĩ kia, cong môi nói: "Dẫn đường đi."

Lãnh Thư Đồng kinh ngạc liếc nhìn anh.

Còn chưa kịp cất lời, Hàn Vân Đình đã bình tĩnh lắc đầu, ý bảo cô đừng nói gì cả.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2095


<b>CHƯƠNG 2095: QUẢ NHIÊN CÔ ĐÃ BỊ LỪA!</b>

Tới đây, cảm giác kì lạ ấy lại dâng lên trong lòng Lãnh Thư Đồng.

Cô dắt A Đình về lại trường đua ngựa. Sau khi sóng vai cùng Hàn Vân Đình đi theo sau tên vệ sĩ, không bao lâu cô đã tới vườn hoa sau nhà.

Mảng lớn hoa cỏ bao quanh khu nhà, trên nóc nhà còn đặt một pho tượng hình người kiểu đứng.

Vệ sĩ hất đầu về phía tòa nhà ba tầng, mở miệng nói: "Thưa cô, ông chủ bảo cô đi một mình vào."

Ý ở ngoài lời, tức Hàn Vân Đình chỉ có thể chờ ở bên ngoài.

Nơi đây là khu nhà nghỉ của biệt thự, trong những ngày tổ chức tiệc tùng như hôm nay thì gần như sẽ không có ai đặt chân tới.

Thấy vậy, Lãnh Thư Đồng bối rồi nhìn tên vệ sĩ: "Tôi..."

"Vào đi em!" Lúc này Hàn Vân Đình bĩu môi hất đầu về phía khoảnh sân nhỏ.

Lãnh Thư Đồng ngờ vực: "Vậy còn anh?"

"Anh chờ em!"

Nghe anh nói vậy, tuy không bằng lòng, nhưng xuất phát từ lòng tin với Hàn Vân Đình, cô vẫn cất bước đi về phía trước.

Lúc này, sau khi bóng dáng Lãnh Thư Đồng đã khuất dần sau tòa nhà nóc xanh tường xám, tên vệ sĩ mới xoay người lại nói với Hàn Vân Đình: "Thưa anh Ray, cô chủ và ông chủ nói chuyện với nhau chắc sẽ rất lâu. Chỗ này thuộc khu nhà sau của gia tộc Field, phiền anh đi theo tôi về sảnh tiệc."

Lời nói của tên vệ sĩ hoàn toàn không có ý thương lượng mà ngược lại còn mang theo ý ra lệnh.

Hàn Vân Đình lạnh lùng liếc nhìn anh ta, không hé môi một lời đã thong thả cất bước trở về.

Thấy thế, tên vệ sĩ gật đầu đầy đắc ý.

Bóng lưng Hàn Vân Đình càng lúc càng khuất dần, tên vệ sĩ ấn giữ chiếc tai nghe kẹp ngoài vành tai: "Mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa. Bắt đầu từ bây giờ không cho phép bất kì ai tiến vào khu nhà sau."

Dặn dò xong, anh ta nhìn xung quanh, thấy vệ sĩ của mọi góc trong vườn hoa đã vào vị trí liền xoay người, bước nhanh về phía sảnh tiệc.

***

Trong hành lang của khu nhà nghỉ của khu nhà sau, sàn nhà được làm từ gỗ lim mang đậm vẻ sang trọng của thời xưa.

Lãnh Thư Đồng xách váy đi qua dãy hành lang dài, vòng qua tấm bình phong làm từ thủy tinh, vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy Charles đang ngồi vững vàng trên chiếc ghế cao cạnh quầy bar.

Trong chốc lát, cô đứng nguyên tại chỗ, nhìn ông ta đề phòng, duy trì khoảng cách an toàn tuyệt đối với đối phương.

Quả nhiên, cô đã bị lừa!

Ba cô... vốn không hề có ở đây!

Lãnh Thư Đồng mông lung quan sát chung quanh - không hề thấy bóng dáng của một người giúp việc nào.

Lúc này, Charles lắc lắc ly rượu trong tay, âm thanh của viên đá va vào thành ly thủy tinh tạo thành tiếng vang trong trẻo, và trong chốc lát cũng va cả vào nội tâm Lãnh Thư Đồng.

"Stone, lại gặp nhau rồi!"

Charles cầm ly rượu tỏ ý mời Lãnh Thư Đồng. Charles trong bộ áo gi-lê và áo sơ mi đã bớt đi vẻ nghiêm túc, thay vào đó là sự dịu dàng của bậc bề trên.

Ông ta vươn tay lấy hai ly rượu từ trong quầy bar ra, lần lượt rót Whiskey vào rồi nhìn về phía Lãnh Thư Đồng, hỏi: "Muốn thêm đá không?"

Lãnh Thư Đồng lắc đầu: "Rất xin lỗi, tôi không uống rượu!"

Nghe thấy vậy, Charles nghiêm túc nhìn cô:
"Trông cô có vẻ rất căng thẳng!"

Trong lúc nói chuyện, ông ta vẫn gắp lấy một viên đá bỏ vào ly rượu.

"Ngài Charles, ngài sai vệ sĩ gọi tôi tới đây sao?"

Lãnh Thư Đồng nhìn ông ta, trong giọng nói lộ vẻ căng thẳng.

Không phải là cô nhát gan, mà là ở trong địa bàn của gia tộc Field, có rất nhiều chuyện... không thể làm theo ý mình.

Hiện tại, cô và Charles ở riêng trong một phòng, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cô tuyệt đối hết đường chối cãi.

Giới quý tộc nước Anh trông thì có vẻ cao quý, tao nhã, nhưng sâu trong xương tủy là h*m m**n chiếm đoạt đã ăn sâu bén rễ.

Nếu Charles xuống tay với cô ở trong khu nhà nghỉ vắng người này, chỉ sợ không ai có thể giúp cô được.

Huống chi Hàn Vân Đình còn bị vệ sĩ giữ lại ngoài cửa, nếu như thật sự động chân động tay thì những vệ sĩ được giới hoàng gia, quý tộc huấn luyện này không phải là những người mà người thường có thể đánh lại được.
 
Người Dấu Yêu
Chương 2096


<b>CHƯƠNG 2096: GIA TỘC CÁC CÔ QUÁ NGÂY THƠ RỒI!</b>

Lúc này, Charles chậm rãi nhấp một ngụm
Whiskey, nhìn Lãnh Thư Đồng qua thành ly: "Thật ra cô không cần phải căng thẳng, đối với cô... tôi cũng không thấy hứng thú."

Những lời này vẫn chưa đủ để xóa tan mối băn khoăn trong lòng Lãnh Thư Đồng.

Cô nhìn chằm chằm vào Charles: "Đã vậy thì... tôi xin phép đi trước!"

Dứt lời, Lãnh Thư Đồng định quay người đi, còn Charles lại cười khẽ rồi cất lời: "Cô không thể đi được, bằng không hôn sự của tôi sẽ bị lỡ mất!"

Đàn ông càng nhiều tuổi lại càng thích kiểu nói chuyện ẩn ý, vòng vo tam quốc.

Lãnh Thư Đồng càng lúc càng căng thẳng, cảnh giác bước lùi ra sau: "Ông Charles, tôi..."

"Charles, ông cũng ác thật, đừng có dọa Đầu Đá nhà tôi sợ nữa!"

Một tiếng Đầu Đá khiến cho tâm trạng Lãnh Thư Đồng đang căng như dây đàn bỗng chốc đứt phựt!

Cô nhìn về phía tiếng nói phát ra nơi cầu thang đằng sau tấm bình phong bằng kính.

Tịch Trạch một tay đút túi, mặc áo gi-lê màu xám bạc cùng chiếc quần âu, đeo đồng hồ quả quýt trước ngực từ từ hiện ra trong tầm mắt.

Lúc này Lãnh Thư Đồng mới kịp hiểu ra, Charles lấy ra hai ly rượu, chắc hẳn một ly là để dành cho Tịch Trạch.

Nhìn thấy người quen mà mình có thể tin tưởng được, cô thở phào một hơi như trút được gánh nặng: "Tịch Trạch, mọi người đang làm gì vậy?"

Tính cả những hành động lạ lùng của Hàn Vân Đình thì dường như tối nay nơi đâu cũng tràn ngập những điều kì quái.

Lúc này, Tịch Trạch đi tới trước mặt Lãnh Thư Đồng, cẩn thận quan sát cô một phen, mím môi, tặc lưỡi: "Trước kia chưa thấy em mặc váy dạ hội bao giờ, trông đẹp đấy!"

Lãnh Thư Đồng nhấc chân như muốn đá anh ta một cái, nhưng chiếc váy dài ôm đã cản trở cử động của cô. Cô chỉ đành nhíu mày truy hỏi: "Anh đừng có mà thừa nước đục thả câu, rốt cuộc chuyện này là sao?"

"Còn sao trăng gì nữa chứ! Đương nhiên là giúp Charles tìm kiếm tình yêu đích thực rồi!"

Lãnh Thư Đồng: "..."

Tịch Trạch cười cười, khoác hờ lên vai cô rồi đi tới trước quầy bar, thuận tay lấy ly rượu đưa cho cô: "Uống chút rượu cho đỡ sợ đã, chuyện này hơi phức tạp, anh sẽ từ từ kể cho em nghe."

Lãnh Thư Đồng cầm lấy ly rượu, ngồi cạnh
Tịch Trạch, ánh mắt đảo qua anh ta và Charles một vòng, lại càng cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Whiskey tinh khiết thơm nồng chảy vào miệng quả thật đã xoa dịu trái tim đang căng thẳng của cô.

Tịch Trạch cụng ly với Charles cụng ly, trả lời cô: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì qua đêm nay, ông Charles đây có thể kết hôn với Yolanda như ý nguyện!"

Suýt chút nữa thì Lãnh Thư Đồng bị sặc. Cô che miệng ho nhẹ, kinh ngạc hỏi lại: "Anh nói gì cơ?"

"Rất khó tin phải không?"

Tịch Trạch nâng ly, uống một hơi cạn sạch, một ít đá vụn rơi vào miệng, anh ta nhai một hồi rồi tiếp tục giải thích: "Đầu Đá, chỉ cần đêm nay em nghe theo kế hoạch đã sắp xếp thì có thể dễ dàng giải quyết chuyện thế thân cưới thay rồi."

Anh ta cố tình không giải thích cặn kẽ...

Lãnh Thư Đồng suy nghĩ một lúc rồi vẫn hỏi dò: "Vậy chuyện này... Hàn Vân Đình biết không?"

Nghe thấy vậy, Tịch Trạch nhướng mày cười khẩy: "Xem ra cậu ta không tiết lộ chút nào cho em biết à? Tất cả mọi chuyện đêm nay đều do cậu ta sắp xếp đấy!"

Bờ môi đỏ mọng của Lãnh Thư Đồng khẽ hé mở sững sờ.

Sau hồi lâu suy nghĩ, cô mới hiểu ra tất cả mọi chuyện.

Thảo nào hành động của Hàn Vân Đình luôn rất kì lạ, thì ra là vì giúp cô giải quyết chuyện phiền toái trong gia tộc.

Anh đã làm gì trong ba ngày ngắn ngủi vừa rồi để có thể sắp xếp tất cả mọi chuyện ổn thỏa?

Lúc này, Charles bị ngó lơ một lúc lâu lại rót thêm nửa ly rượu cho Tịch Trạch, trêu chọc Lãnh Thư Đồng: "Gia tộc Field mấy người đúng là chẳng chân thành gì cả! Lúc trước chính nhà các người chủ động đề nghị hai nhà kết thông gia, cuối cùng lại không nỡ gả Yolanda cho tôi. Charles tôi có hoàng thất làm chỗ dựa, lại được thừa kế tước hiệu công tước, mấy người có ý định dùng thủ đoạn cưới thay để qua mắt tôi thì ngây thơ quá rồi!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 2097


<b>CHƯƠNG 2097: GU THƯỞNG THỨC CỦA ÔNG QUẢ ĐÚNG LÀ ĐỘC ĐÁO!</b>

Đôi mắt Lãnh Thư Đồng lóe lên bỏng rát, hai gò má cô nóng lên: "Ông Charles, chuyện này..."

Còn chưa dứt lời, Charles đã lắc đầu cắt lời cô: "Tôi biết đây không phải là ý của cô, nhưng động thái của gia tộc các cô làm tôi rất không vui, đến cả chú Forex của cô cũng không ngừng khuyên nhủ tôi. Chỉ là... lịch sử của gia tộc Charles còn lâu đời hơn so với gia tộc Field, rất khắt khe với việc xuất thân và huyết thống. Stone, cô không phù hợp với gia tộc tôi, nên khi Ray tới tìm tôi, chúng tôi liền quyết định tương kế tựu kế!"

Nghe thấy lời giải thích này, Lãnh Thư Đồng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô rất vui mừng khi xuất thân không đủ cao quý của bản thân đã vô tình giúp cô tránh được một kiếp nạn.

Lúc này, Tịch Trạch khẽ huých khuỷu tay Charles: "Ông cũng đừng nghiêm trọng hóa như vậy. Thật ra Đầu Đá cũng là người bị hại, người ta đã có bạn trai rồi."

Charles lơ đãng nhún vai: "Tôi đâu có ý nhằm vào cô ấy, có điều, e là gia tộc Field bọn họ không gánh nổi hậu quả mà chuyện này mang đến mà thôi!"

Lãnh Thư Đồng nhấp một ngụm Whiskey, chẳng chút mảy may quan tâm tới câu nói ẩn chứa ý đe dọa của Charles.

Cho dù gia tộc Field tham bát bỏ mâm cũng chẳng chút liên quan gì đến cô!

Tịch Trạch liếc mắt nhìn sang Lãnh Thư Đồng, thấy vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh bèn quay đầu lại, hỏi Charles: "Nếu ông đã biết ý đồ của gia tộc Field, vậy tại sao lúc trước không từ chối?"

Nếu gia tộc Charles phản đối kịch liệt, gia tộc Field cũng sẽ không khăng khăng cố chấp, Đầu Đá lại càng không phải "chạy trốn" bên ngoài lâu như vậy.

Nghe vậy, đôi mắt màu xanh dương của
Charles hơi nheo lại, ông ta hướng mắt về tủ rượu phía trước, mỉm cười nói: "Chuyện thú vị như vậy đương nhiên phải từ từ hưởng thụ chứ."

B3nh hoạn!

Tịch Trạch thầm mắng một câu, hỏi ngược lại: "Thú vị? Gu thưởng thức của ông quả đúng là độc đáo!"

"Cậu nhầm rồi!" Charles nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn về phía Tịch Trạch đầy ý tứ: "Đây không phải là gu thưởng thức độc đáo! Huống hồ ngay từ đầu, người phụ nữ tôi muốn chính là Yolanda."

Lời nói này, trước sau bất nhất!

Tịch Trạch đột nhiên có cảm giác chán giới thương nhân này, nói chuyện thâm sâu khó lường, thậm chí thường xuyên ý ở ngoài lời.

Anh ta vươn ngón trỏ gạt mấy sợi tóc rối trước trán, không kiên nhẫn lẩm bẩm: "Nói đi nói lại vẫn là trước sau bất nhất. Ông muốn Yolanda, vậy đáng ra không nên đồng ý với đề nghị gả Stone cho nhà ông!"

Charles nhấp Whiskey, do dự trong chốc lát rồi nhìn Lãnh Thư Đồng qua vai Tịch Trạch: "Có một số chuyện bây giờ tôi có thể nói cho các người, nhưng tôi cần biết về lòng trung thành của cô Stone đối với gia tộc Field!"

Thấy Charles như có ý định nói ra tất cả, Tịch Trạch lập tức trả lời giúp cô: "Lòng trung thành của em ấy với gia tộc Field cũng không có gì đáng nói! Ông đã nhìn thấy con cái nhà ai chỉ được ngồi ở chỗ của khách trong bữa tiệc của gia đình mình chưa?"

Charles nghe vậy cũng hiểu ra ngay, hàng mi giãn ra: "Nếu đã vậy thì không có gì là không thể nói cả. Tôi có thể tiết lộ cho hai người biết, sở dĩ tôi ngầm đồng ý với quyết định thay đổi đối tượng kết hôn vào phút chót của bọn họ đơn giản là vì Yolanda vĩnh viễn không thể thoát khỏi tầm kiểm soát của tôi!"

Nói xong, Charles còn cuộn bàn tay thành quả đấm, vẻ mặt hứng thú nhìn Tịch Trạch và Lãnh Thư Đồng, bổ sung thêm: "Mấy năm nay, phạm vi buôn bán của gia tộc Field đang suy giảm trên diện rộng. Nếu không nhờ có sự trợ giúp của gia tộc Charles, bọn họ rất khó tiếp tục duy trì chi tiêu trong gia tộc. Gia tộc của tôi có thể bù đắp hoàn hảo cho lỗ hổng tài chính của bọn họ, vốn dĩ tôi thật sự có ý định giúp đỡ bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn, nhưng sau chuyện đổi người, tôi đã thay đổi ý định!"
 
Người Dấu Yêu
Chương 2098


<b>CHƯƠNG 2098: TÔI PHẢI ĐI ĐÓN TIẾP NỮ THẦN CỦA TÔI!</b>

Tịch Trạch á khẩu nhìn Charles, từ bỏ mong muốn được hỏi cặn kẽ tới cùng, kiên nhẫn chờ ông ta cất lời.

Nhưng dường như Charles rất hưởng thụ kiểu nói úp úp mở mở thế này. Sau một hồi im lặng, dưới sự thôi thúc của lòng hiếu kỳ, Lãnh Thư Đồng mở miệng hỏi dò: "Có nghĩa là ông Charles có ý định không tiếp tục giúp đỡ gia tộc Field nữa ư?"

Charles nghiêng đầu, cong môi, vẻ mặt thâm sâu khó lường cười nói: "Chưa nói tới chuyện trợ giúp, kiểu gì thì... chờ sau khi gia tộc Field phá sản, bọn họ sẽ lại quay về cầu xin tôi cưới Yolanda thôi!"

Lãnh Thư Đồng và Tịch Trạch không hẹn mà nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều dấy vẻ kinh hãi.

Gia tộc Field sẽ phá sản?

Lúc này, Charles nhận thấy vẻ khó tin trên khuôn mặt họ, lắc lắc ly rượu: "Không có gì phải nghi ngờ nữa. Bây giờ gia tộc Field chỉ còn duy nhất cái vỏ bên ngoài, cũng chính là biệt thự lịch sử lâu đời này. Nhưng ai mà ngờ được bây giờ ngay cả biệt thự này cũng bị bọn họ đem ra làm tài sản thế chấp rồi. Nói một cách đơn giản, ngoại trừ bản thân Field ra, không ai biết khoản thâm hụt trong gia tộc lớn đến chừng nào."

Tịch Trạch không khỏi giơ ngón tay cái với
Charles để tán thưởng: "Thảo nào ông không hề từ chối đề nghị của bọn họ, thì ra là đang chờ bọn họ dâng Yolanda đến tận cửa!"

Charles ra vẻ khiêm tốn gật đầu: "Quá khen rồi, thật ra tôi không từ chối còn vì một lý do quan trọng khác. Đó là tôi vốn định tặng cô Stone cho cháu ngoại của tôi. Năm nay nó còn chưa đến ba lăm tuổi, năm ngoái vợ nó bị ung thư qua đời, nếu không phải vì anh Thương ra mặt thì có lẽ bây giờ cô đã là vợ cháu tôi rồi!"

Trong phúc chốc, Lãnh Thư Đồng bỗng cảm thấy sợ hãi, trong lòng đan xen đủ thứ cảm xúc phức tạp.

Theo lời kể của Charles, cô hoàn toàn có thể nghe ra từng mắt xích được nối vào nhau. Nếu không nhờ Hàn Vân Đình âm thầm giúp cô dàn xếp, chỉ e cuối cùng cô vẫn không thể thoát khỏi bị kịch bị ép duyên.

Ngay đến cả Tịch Trạch cũng ngạc nhiên nhìn Charles: "Có phải tôi nên cảm ơn anh Thương này thay Đầu Đá không?"

Charles cười, lắc đầu, trong giọng nói mang theo vẻ kính trọng: "Mấy người không gặp được anh Thương đâu. Đến cả tôi muốn hẹn gặp cũng phải xếp lịch hẹn trước. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy nhúng tay vào mấy việc vụn vặt thế này, nhưng lần này nghe nói là giúp đỡ một người bạn nên tôi mới có thể phối hợp với Ray trong ngoài hô ứng!"

Anh Thương... ghê gớm như vậy sao?

Tịch Trạch đột nhiên cảm thấy rất hiểu kỳ về người này.

Một người có thể khiến công tước Charles tự cao tự đại nhắc đến với giọng kính trọng như vậy không phải là một vị quý tộc thần bí nào đó chứ?

Nói tới đây, điện thoại trong túi Charles đổ chuông.

Ông ta lấy điện thoại ra, vừa nhìn đã đắc ý cong môi, nói: "Hai người đi ra bằng cửa sau đi, tôi phải đi đón tiếp nữ thần của tôi đây!"

Tịch Trạch nhìn thoáng qua chỗ cửa: "Yolanda đến rồi sao?"

Charles nhướng mày gật đầu, trong đôi mắt ẩn chứa vẻ phấn khích.

Tịch Trạch đứng dậy khỏi chiếc ghế cao, trước khi kéo Lãnh Thư Đồng rời khỏi còn hỏi một câu cuối cùng: "Charles, người đẹp nước Anh nhiều khôn kể xiết, tại sao cứ phải là Yolanda?"

Theo anh ta, cô nàng Yolanda kia ngoại trừ cái mã ngoài ra thì chẳng được tích sự gì.

Mang danh quý tộc nhưng vừa kiêu căng lại không biết điều, cô ta có điểm nào đáng để Charles nhớ mãi không quên?

Lúc này, Charles cạn sạch ly Whiskey, chỉnh trang lại chiếc áo gi lê rồi đứng dậy, khoanh tay nói: "Việc này cũng giống như cưỡi ngựa vậy, quá trình khuất phục một con ngựa hoang càng đáng để mong chờ hơn so với có được một con ngựa biết nghe lời, không phải sao?"

Tịch Trạch cười ha hả, không nói gì thêm bèn dắt Lãnh Thư Đồng đi ra bằng cửa sau.

Cuối cùng anh ta cũng biết được dụng ý của Charles. Không cần nghĩ cũng biết, những ngày tháng sau này của Yolanda chưa chắc đã dễ dàng.

Ít nhất là khi Charles so sánh cô ta với một con ngựa hoang thì sao có thể biết trân trọng chứ!
 
Người Dấu Yêu
Chương 2099


<b>CHƯƠNG 2099: YOLANDA, CUỐI CÙNG EM CŨNG ĐẾN!</b>

Sau khi Tịch Trạch và Lãnh Thư Đồng rời đi, Charles từ từ bước tới cửa ra vào khu nhà nghỉ, ngắm cảnh đêm của vườn hoa sau nhà qua cửa sổ kính.

Không lâu sau, Lãnh Nguyệt Đồng được vệ sĩ thân tín hộ tống dần dần xuất hiện.

Cô ta nghi hoặc nhìn quanh bốn phía, trên khuôn mặt lộ vẻ căng thẳng đầy vẻ bất mãn: "Rốt cuộc sao lại thế này? Sao Stone lại đánh Charles bị thương được?"

Rõ ràng cô em gái của cô ta trói gà còn không chặt cơ mà. Năm đó để đề phòng con bé đó phản kháng, bao năm qua Lãnh Nguyệt Đồng đã âm thầm hạ lệnh tuyệt đối không cho phép giáo viên trong gia tộc dạy nó võ phòng thân.

Lúc này, trong đôi mắt tên vệ sĩ lóe lên những tia sáng khó hiểu, anh ta đề nghị: "Cô chủ vẫn nên vào xem đi, ông Charles là khách quý của chúng ta, nếu ông ta gặp chuyện không may, chỉ e hậu quả khó lường."

Lãnh Nguyệt Đồng khinh miệt trừng mắt với anh ta: "Tôi đã bảo cho nó uống thuốc an thần từ trước rồi, đều tại anh không quả quyết. Nếu lần này xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì anh cứ liệu hồn!"

Tên vệ sĩ cúi đầu vẻ áy náy: "Là do tôi cả nghĩ, là lỗi của tôi, mong cô chủ tha thứ."

"Hừ!" Lãnh Nguyệt Đồng hừ lạnh, vừa đi vừa nói: "Đi theo tôi vào trong. Đêm nay, cho dù có thế nào cũng phải đưa Stone lên giường Charles!"

Có lẽ do có tật giật mình nên Lãnh Nguyệt Đồng cũng không suy nghĩ nhiều về việc tên vệ sĩ viện cớ. Cô ta ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đi về phía trước, trong lúc đó còn không quên hất tóc ra vẻ.

Dù là ở chốn đông người hay nơi thanh vắng, thói quen khoe khoang vẻ quyến rũ đã sớm ăn sâu vào trong máu cô ta.

Mở cánh cửa gỗ của khu nhà nghỉ ra, Lãnh Nguyệt Đồng vừa nâng tầm mắt liền bắt gặp bóng dáng ung dung chờ đợi của Charles.

Cô ta không kịp phản ứng, còn chưa mở miệng đã cảm thấy bị người ta đẩy mạnh từ sau lưng, không kịp đề phòng liền nhào vào vòng tay của Charles.

Trong không gian vang lên tiếng nói trầm thấp của tên vệ sĩ: "Cô chủ, rất xin lỗi!"

Anh ta vừa dứt lời, cánh cửa gỗ khu nhà nghỉ lại khép chặt, chặn luôn cả ánh đèn sáng trưng như ban ngày từ bên ngoài.

Lãnh Nguyệt Đồng trợn tròn mắt!

Cô ta vội vàng đứng vững lại rồi nhanh chóng nhìn quanh, nhưng cánh cửa lớn khép kín đã phá tan ý định muốn chạy trốn của cô ta.

Lúc này, Charles dùng lực vươn cánh tay ôm chặt lấy eo Lãnh Nguyệt Đồng, trong đôi con ngươi là ngọn lửa sáng rực: "Yolanda, cuối cùng em cũng đến!"

Lãnh Nguyệt Đồng kinh hãi giãy ra khỏi vòng ôm của Charles. Tuy rằng cô ta lẳng lơ, nhưng từ trước đến nay không hề có thiện cảm với những gã đàn ông già khú đế.

"Ông Charles, xin hãy tôn trọng tôi!"

Charles nở nụ cười bí ẩn, rảo nhanh bước chân tới gần cô ta: "Em là vợ của tôi, sao tôi lại không tôn trọng em chứ?"

Lãnh Nguyệt Đồng bị ông ta dồn ép, lui về phía sau từng bước một, hai tay cuộn lại thành nắm đấm, chuyển sang tư thế đề phòng: "Ông Charles, vợ ông là Stone, không phải tôi! Ông đừng có tiếp tục qua đây, bằng không tôi sẽ không nể mặt ông đâu!"

Charles ngoảnh mặt làm ngơ.

Ông ta chậm rãi dừng bước. Ngay khi Lãnh Nguyệt Đồng cho rằng lời cảnh cáo của mình đã phát huy tác dụng, Charles bỗng nhiên búng ngón tay, lập tức có những tiếng bước chân vang lên dồn dập từ mạn bên kia của khu nhà nghỉ.

Trợ lý của Charles dẫn theo hai gã vệ sĩ tới đúng như đã hẹn.

Bọn họ không nói không rằng, xông lên giữ chặt Lãnh Nguyệt Đồng, cho dù cô ta vẫn đang phản kháng dữ dội, nhưng trước mặt những tên vệ sĩ mình đồng da sắt này thì chỉ như trứng chọi đá.

Sau đó, trong phòng ngủ trên tầng hai của khu nhà nghỉ không ngừng vang lên tiếng hét chói tai thảm thương đầy đau khổ của Lãnh Nguyệt Đồng.

Người càng tài giỏi lại càng quái gở, nhất là giới quý tộc đã quen với sắc đẹp lại càng có nhiều thủ đoạn kì dị trong chuyện nam nữ.

Chỉ có thể nói, nếu gia tộc Field giữ đúng lời hứa gả Lãnh Nguyệt Đồng cho Charles như đã hứa hẹn, vậy đã không xảy ra một loạt những chuyện rắc rối phía sau đó.
 
Back
Top Bottom