Cập nhật mới

Khác Người Cứu Tôi Không Phải Anh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403677220-256-k207319.jpg

Người Cứu Tôi Không Phải Anh
Tác giả: KhonqMKhue_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô từng tin anh là người cứu mình, trao cả trái tim cho anh... nhưng sự thật lại ẩn trong bóng tối: người đứng sau bảo vệ cô suốt bấy lâu là người khác.

Một vụ bắt cóc kinh hoàng, vòng lặp tình yêu độc hại, bí mật chôn giấu...

Tình cảm và tội ác đan xen, 50/50, khiến trái tim cô luôn day dứt và rối loạn.

Liệu cô có thể thoát khỏi vòng xoáy cảm xúc và sự thật kinh hoàng đang chờ phía trước?



tamlytinhcam​
 
Người Cứu Tôi Không Phải Anh
Chapter 1


Tiếng nước vỗ dồn dập, lạnh buốt đến tận xương.

Mọi thứ quay cuồng, tối đen, tiếng hét của bọn bắt cóc vẳng trong đầu như một bản nhạc hỗn loạn.

"Mình... phải sống..."

Tay tôi quờ quạng, chạm vào sợi dây chuyền cũ.

Cảm giác rối loạn lan khắp cơ thể.

Một bóng người nhỏ che chắn tôi khỏi những cú đánh, tiếng bước chân gấp gáp vang lên trong hỗn loạn.

Giữa cơn sợ hãi, tôi nhớ lần đầu trái tim rung động trước Trần Khang, cái cảm giác ấm áp và lạ lùng khiến tim nhói lên.

Tôi đã tưởng rằng chính cậu là người cứu mình, và từ khoảnh khắc ấy, thứ tình cảm nhỏ bé âm ỉ lớn dần trong tôi.

Mọi chuyện kết thúc bằng hỗn loạn và sợ hãi, nhưng ký ức về cảm giác dành cho Trần Khang vẫn còn nguyên vẹn.

Trong căn hộ nhỏ, ánh sáng chiều nhạt hắt qua cửa sổ, tôi đối diện Lâm Tĩnh Duy, em trai sinh đôi, tay ôm cốc trà nóng.

Tim tôi nhói lên, day dứt.

"Chị phải nghe em nói...

Trần Khang không chỉ trăng hoa, mà còn lừa dối, lợi dụng mọi cô gái xung quanh, thích kiểm soát và đánh bóng bản thân bằng quyền lực lẫn tiền bạc.

Gia đình anh ta...

đầy tội ác.

Chị đang để bản thân bị cuốn vào, và em sợ chị sẽ đau thêm."

Tôi nhìn xa xăm, giọng trầm lại.

"Chị biết... chị biết tất cả.

Nhưng... chị phải làm sao bây giờ?

Chị không thể rời xa cậu ấy.

Cậu ấy là tất cả... cậu ấy vui thì chị vui, cậu ấy sụp đổ thì chị cũng sụp đổ."

Duy quát lớn, đôi mắt đỏ hoe.

"Linh!

Tỉnh táo lại đi!

Chị đang tự hủy hoại chính mình!

Nhìn cậu ta làm tổn thương chị, chị còn có thể đứng yên nhìn sao?"

Tôi im lặng, lồng ngực nhói đau, nước mắt chực trào.

Trong đầu chỉ kịp thoáng qua một suy nghĩ mơ hồ.

"...Em đúng... nhưng tim chị... tim chị đã quyết rồi..."

Gió lạnh quét qua mái tóc khi tôi bước ra khỏi cổng sân bay.

Sợi dây chuyền cũ trong túi khẽ rung theo từng nhịp bước, như nhắc về quá khứ.

Nhưng hiện tại, tôi chỉ bận tâm đến cảm xúc rối bời, day dứt với Trần Khang.

Từ phía bãi đỗ, Trần Khang đứng đó, dáng người thẳng, ánh mắt sắc, hơi nghiêng đầu.

Anh không nói gì, chỉ đứng yên, như thể đã đoán trước mọi chuyện.

"Về rồi à, Linh."

"...Vâng..."

Tôi đáp khẽ, tim nhói lên.

Mỗi bước chân tiến lại gần, tôi càng cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của anh, vừa quen thuộc vừa khiến lòng chao đảo.

Tâm trí tôi rối bời bởi cảm xúc phức tạp, không dám dứt khoát dù biết rõ những hành vi trăng hoa, nguy hiểm của anh.

Ở một góc sân bay khác, Hạ Quang Huy lặng lẽ quan sát.

Anh giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo, như đang bảo vệ tôi trong im lặng.

Tôi không nhận ra, chỉ cảm thấy một thứ an toàn vô hình bao quanh mình, nhắc rằng mọi chuyện chưa hề đơn giản.

Mọi thứ sẽ không bao giờ đơn giản...

ánh mắt tôi nhìn xa xăm, lòng nặng trĩu.

Ánh nắng chiều len qua tán cây, nhuộm vàng cả công viên.

Trần Khang nắm tay tôi thật nhẹ, đủ để tim tôi nhói lên một cảm giác vừa quen vừa xa.

"Hôm nay chỉ có chúng ta thôi.

Quên hết mọi chuyện khác đi, được không?"

Tôi khẽ cười.

Lâu lắm rồi tôi mới thấy lòng mình nhẹ nhõm đến vậy.

Cảm giác yên bình lan khắp cơ thể, khiến mọi mệt mỏi và lo âu như tan biến.

Chúng tôi dạo quanh hồ, ánh nắng phản chiếu trên mặt nước như rắc vàng lên mái tóc tôi.

Anh bất chợt kéo tôi lại, áp vai vào vai mình, tiếng cười trầm vang nhẹ, thân mật nhưng không quá phô.

Lâu rồi... lâu lắm rồi tôi mới thấy vui như thế này.

Quên hết lo âu, quên hết những chuyện khiến mình kiệt sức.

Chỉ còn anh, chỉ còn niềm vui này.

Chúng tôi ngồi trên ghế đá, chia nhau cây kem, trêu nhau bằng những câu nói vụn vặt mà thân thương.

Tôi dựa đầu vào vai anh, cảm giác hơi ấm lan tỏa khiến tim tôi loạn nhịp.

"Cười đi... cười thật tươi.

Anh muốn nhìn thấy nụ cười đó, không vì ai khác, chỉ vì em."

Cảm giác ấy... an toàn đến lạ.

Lâu rồi tôi mới quên hết tiêu cực, mệt mỏi, chỉ còn lại anh và khoảnh khắc này.

Anh cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào tay tôi.

Bàn tay anh ấm và vững chãi.

Chỉ một cử chỉ nhỏ, nhưng khiến tim tôi như tan vỡ rồi lại liền lại, xoa dịu mọi tổn thương cũ.

Tôi đã quên mình từng lo lắng, từng sợ hãi đến nhường nào.

Chỉ cần khoảnh khắc này, chỉ cần anh thôi...

Nhưng ngay cả khi niềm vui lấp đầy trái tim, một phần trong tôi vẫn thấy bối rối.

Tôi biết mình phải dứt khoát, phải rút lui, nhưng trái tim lại kéo tôi quay về bên Trần Khang.

Tại sao tôi không thể ngừng lại?

Tại sao anh vẫn chiếm trọn trái tim tôi, dù tôi hiểu rõ tất cả những gì anh từng làm?

Một lần nữa, tôi rơi vào vòng lặp độc hại đầy dấu hiệu cảnh báo, nhưng vẫn không thể thoát ra.

Có lẽ...

đây là thử thách, để xem trái tim mình mạnh mẽ đến đâu.

Vòng lặp ấy vừa đau đớn vừa ngọt ngào, nhắc tôi rằng yêu thương không bao giờ đơn giản, nhất là khi trái tim đã trao nhầm mà vẫn chưa chịu buông.
 
Back
Top Bottom