Đô Thị  Người Chụp Ảnh Bầu Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,446,151
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nguoi-chup-anh-bau-troi.jpg

Người Chụp Ảnh Bầu Trời
Tác giả: Úc Xán Nhi
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Khác, Đoản Văn
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Úc Xán Nhi

Thể loại: Đam Mỹ, Đoản Văn, Đô Thị

Giới thiệu:

Hai người xa lạ vì một sự cố giao thông mà quen nhau.

Họ là hai cá thể độc lập và khác biệt hoàn toàn, họ vốn không có nhiều điểm đồng, nhưng duy nhất suy nghĩ và cảm thấy buồn bực, thất vọng với cuộc đời lại vô cùng trùng hợp.

Sau đó, họ dần quen thuộc lẫn nhau, họ cũng từ trên đối phương cảm giác được thế nào là hạnh phúc, thế nào là thỏa mãn.

Đây là câu chuyện giữa hai linh hồn cứu rỗi nhau.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Người Tình Của Sói
  • Chọc Ghẹo Người Yêu Ngây Thơ
  • Người Tạo Giấc Mơ
  • Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 1: 1: Lời Tựa


    Trước khi vào truyện thì cho phép tui dông dài một xíu, đây là bộ truyện thứ 13 tui dịch, hmm số hơi xấu và hình như nó là truyện ngược:> tuyệt
    - --------
    Tôi là Lưu Viễn Cường, học sinh lớp mười hai tại một trường trung học, ngay vào ngày cách kỳ thi của tôi một trăm mười tám ngày, tôi bỗng nhận được tin tức – con gái của anh họ của mẹ tôi bị tai nạn xe qua đời mấy hôm trước.
    Vị nữ sĩ bất hạnh qua đời này là một người xa lạ mà tôi chưa từng nghe tên, cũng không hiểu dụng ý ban đầu của mẹ khi báo cho tôi biết tin tức này là gì.
    Tôi chỉ cảm thấy tiếc thương, ngoài ra không có cảm xúc gì khác.
    Hình như mẹ bận bịu sứt đầu mẻ trán vì chuẩn bị tang lễ cho vị nữ sĩ kia, là mẹ tự nguyện giúp, mặc dù tôi không cảm thấy chuyện này nên do mẹ gánh vác.
    Về sau tôi biết rằng, vào một ngày mười lăm năm trước cha mẹ của vị nữ sĩ kia qua đời, không biết vì nguyên nhân gì mà không thân cận với những họ hàng khác, chồng cũng chạy mất, duy chỉ còn một mình bà cùng với đứa con độc nhất mười sáu tuổi.
    Mà sau khi bà qua đời, tên thiếu niên mười sáu tuổi kia biến thành cô nhi.
    Mẹ nói với tôi tên của cậu ấy, là Mạc Bạch, cái tên tràn ngập thi ý này nghe thật châm chọc, bởi vì cậu ấy chính là một người mắc bệnh bạch tạng.
    Ban đầu khi nghe tôi phải đến bệnh viện chăm sóc Mạc Bạch mỗi cuối tuần, trong lòng tôi rất không tình nguyện.

    Vì để cha mẹ không lấy ông anh luật sư luôn chiến thắng ra so sánh với tôi, tôi liều mạng học tập, cách ngày thi chỉ còn chưa tới bốn tháng nữa, còn bắt tôi mỗi cuối tuần nhín ra chút thời gian đi chăm sóc một người xa lạ, cho dù là ai cũng sẽ không đồng ý.
    Tuy nói như vậy, tôi vẫn bị ép đến bệnh viện Mạc Bạch ở.

    Bất ngờ, bệnh viện này cách trường tôi học cũng không xa, nhưng cho tới bây giờ tôi chưa từng biết có một vị bà con xa ở chỗ này đã lâu.

    Theo chỉ dẫn của y tá, tôi tìm được phòng bệnh của Mạc Bạch, thử gõ cửa, nhưng không ai lên tiếng đáp lại.
    Kết quả tôi đẩy nhẹ cửa ra, đập vào mắt và hình ảnh ánh nắng chiều màu da cam chiếu lên sàn nhà màu trắng cứng nhắc một tầng ấm áp.
    Một thiếu niên ngồi trên giường bệnh dựa vào bên cửa sổ, gần như liếc mắt một cái tôi đã nhận ra Mạc Bạch ngay.
    Trừ mái tóc gần như trắng đến trong suốt kia, làn da tái nhợt mất tự nhiên kia cũng là đặc trưng của người mắc bệnh bạch tạng.
    Mặt cậu ấy quay ra bên ngoài cửa sổ, tôi chỉ có thể nhìn thấy đường nét gò má mơ hồ của cậu ấy, mà vầng sáng lờ mờ không rõ kia lại khiến cậu ấy trông như một người xinh đẹp không có thực.
    Không biết tại sao, hình ảnh trước mắt lại như thước phim quay chậm, bụi bặm trong không khí bay múa dưới ánh mặt trời chiếu tới, mà tầm mắt của tôi tập trung trên người cậu ấy.
    Một loại cảm xúc kỳ lạ chảy qua trong lòng tôi, còn chưa kịp nghiên cứu kỹ đã tan biến không còn dấu vết.
    Cũng không biết qua bao lâu, thiếu niên trên giường phát hiện ra sự tồn tại của tôi, quay đầu lại, lộ ra một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại tái đến dọa người.
    "Xin hỏi cậu là ai?"
    Mạc Bạch lên tiếng, giọng nói trong trẻo dễ nghe, ôn hòa lễ độ hỏi.
    Tôi mất một lúc mới tìm về âm thanh của mình: "Tôi, tôi là người chăm sóc cậu, chính là...!Ờm, nên nói thế nào đây..."
    "Lưu Viễn Cường?"
    Tôi vẫn còn đang nghĩ xem nên giải thích quan hệ của mình với cậu ấy như thế nào, đối phương đã gọi ra tên của tôi trước.
    "Là Lưu Viễn Cường à?"
    Như là cho rằng mình nhận lầm người, cậu ấy thăm dò hỏi lại một lần nữa.

    Lần này tôi vội gật đầu.
    "Đúng, tôi là..." Dừng lại một chút, tôi cảm thấy vẫn nên lấy chữ người bình thường có thể hiểu được để giải thích: "Nói đơn giản, chúng ta là bà con xa."
    "Tôi biết.

    Lần đầu gặp mặt, tôi tên là Mạc Bạch." Cậu ấy chỉ tay về phía ghế sô pha: "Mời ngồi."
    Tôi bỏ đồ mình đem tới qua một bên, ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh giường bệnh.
    "Chuyện của mẹ cậu...!tôi rất tiếc."
    Mạc Bạch gật đầu, trên mặt không có biểu cảm gì.

    Từ khoảng cách này tôi mới chú ý tới con ngươi của cậu ấy màu đỏ sậm, hình như trên mặt vẫn còn một chút nước mắt chưa khô hẳn.
    Bầu không khí bỗng nhiên trở nên cứng lại, tôi nhìn quanh bốn phía, cố gắng tìm đề tài.
    "Nơi này chỉ có một mình cậu ở thôi à?"

    Đây là một gian phòng bốn người ở, nhưng bây giờ nhìn lại chỉ có một mình Mạc Bạch.
    Cậu ấy không trả lời ngay, chỉ đưa tầm mắt đến giường bệnh ở phía đối diện.
    Giọng của cậu ấy thấp đi rất nhiều: "Tối hôm qua, vẫn có một cậu bé trai ở nơi đó."
    Tôi nhìn sang theo tầm mắt cậu ấy, nơi đó chỉ có chăn đã gấp gọn và ga trải giường không có độ ấm.
    Tim tôi trĩu xuống, nhịp thở bất giác thận trọng hơn.
    "Là bệnh ung thư giai đoạn cuối, phát hiện quá muộn, chưa được mấy ngày đã đi."
    Giọng của Mạc Bạch rất bình thản, dáng vẻ như là chuyện thế này đã thường xuyên xảy ra.
    "...!Tôi, tôi rất lấy làm tiếc."
    Đây đã là lần thứ hai tôi nói những lời này.
    Trong hoàn cảnh u ám của nơi này, dường như làn khói chết chóc đã bao lấy con người tự lúc nào.
    "Thật ra thì ban đầu không phải phòng bệnh của tôi ở đây, lúc tình hình vẫn chưa nghiêm trọng thì ở phòng bệnh chính, chỉ là sau này cứ không thể thuận lợi xuất viện, nên dứt khoát chuyển đến phòng bệnh ở trong góc này, cứ thế ở lại."
    "Ừm...!Không thích ở chung với người khác à?" Tôi hỏi cẩn thận.
    "Không phải.

    Chỉ là không xuất viện nên luôn nhìn người trong căn phòng này quanh đi quẩn lại.

    Thấy có người xuất viện thuận lợi sẽ hâm mộ rồi khó chịu; nếu người ta không thể qua được, thì sẽ nghĩ đến bao giờ tới lượt mình...!Tôi không chịu nổi việc nhìn những sinh mạng cứ dần dần kết thúc như vậy."
    Tôi có thể tưởng tượng ra Mạc Bạch đã trải qua những gì trong bệnh viện, khi sinh mạng vô thường không ngừng diễn ra trước mắt sẽ khiến người ta lo lắng, cũng là cảm giác khiến người ta cực kỳ khó chịu.
    Cậu ấy bỗng nhiên quay đầu lại, tôi vẫn chưa quen với con ngươi màu đỏ sậm của cậu ấy nên bị sợ hết hồn, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ bình tĩnh.
    "Trong ngăn kéo bên tay trái của cậu có một quyển album."

    Tôi mở tủ ra, bên trong ngập tràn chai chai lọ lọ, có lẽ đều là thuốc bình thường cậu ấy dùng, số lượng thật kinh khủng.
    Quyển album kia được bảo quản rất tốt, chỉ là mặt bìa bạc màu không che giấu được vẻ cũ kỹ của nó.
    Lúc Mạc Bạch nhận lấy quyển album từ trên tay tôi đã vô tình đụng phải tay tôi, đầu ngón tay lạnh băng của cậu ấy khiến tim tôi rơi run.
    "Những tấm hình này, chính là phong cảnh nơi tôi từng nhìn thấy."
    Tất cả trong album đều là ảnh bầu trời, quang đãng, âm u, mây đen giăng kín, ráng hồng, ban ngày, ban đêm...
    Quyển album có không ít trang này đều sưu tập hình ảnh bầu trời.
    "Những bức hình này...!đều là cậu chụp sao?"
    Cậu ấy khẽ mỉm cười, mang theo một loại mỹ cảm linh hoạt kỳ ảo.
    Vừa rồi khi mới vào đã chú ý tới, trên bàn bày một cái máy chụp hình nhìn có vẻ không rẻ, nhưng không ngờ cậu ấy dùng để chụp bầu trời.
    "Sở thích của cậu...!là chụp hình à?"
    "...!Tôi nghĩ là vậy."
    Đối với một người ngay cả năng lực làm chủ cuộc sống cũng không có, có sở thích dường như cũng chẳng phải chuyện gì ý nghĩa lắm.
    "Cậu chụp rất đẹp, không chụp thêm những thứ khác sao?"
    "Không, tôi chỉ thích chụp bầu trời thôi."
    Đối mặt với phong cảnh nhất thành bất biến bên ngoài cửa sổ, chỉ có bầu trời nhắc nhở cậu rằng thời gian đang trôi đi..
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 2: 2: Chương 1-2


    Sau khi bố trí bên Mạc Bạch ổn thỏa, tôi lấy sách và hộp cơm tự sôi vừa tiện đường mua ra, vừa ăn vừa đọc sách.
    "Cậu vừa ăn vừa đọc như vậy không thấy cực quá sao?"
    "Thời gian không đủ, cách kỳ thi chỉ còn chưa tới bốn tháng."
    Tôi nhìn về phía Mạc Bạch, cuốn tạp chí vừa rồi còn cầm trên tay cậu ấy không biết đã bị đặt lại trên bàn từ lúc nào.
    "Tại sao cậu lại muốn giành được thành tích tốt?"
    Vấn đề này tới rất đột ngột, nhưng tôi cho cậu ấy câu trả lời gần như trong chớp mắt.
    "Vì để nhận được sự khẳng định của bố mẹ tôi."
    Cậu ấy hơi nghiêng đầu: "Tại sao?"
    Tôi khá mất kiên nhẫn: "Không phải chuyện gì cũng tò mò được.

    Chuyện tôi có đọc sách hay không chẳng liên quan gì tới cậu."
    Tôi không nhìn cậu ấy nữa, tôi biết giọng điệu của mình không tốt.

    Lúc cậu ấy yên lặng tôi lại cảm thấy lo lắng, nhưng dường như không cần để chuyện này trong lòng, dù sao thì tôi cũng nói đúng sự thật mà.

    "...!Ý tôi là, tôi nhìn ra được cậu không thích đọc sách."
    Cậu ấy không có ý bỏ qua, đáp lời tôi một lần nữa.
    "Ai thích chứ?" Tôi phiền não lật một trang sách giáo khoa viết chi chít chữ: "Ai bảo tôi trùng hợp có một ông anh luật sư ưu tú, lại trùng hợp có một cặp cha mẹ thích anh ta hơn tôi.

    Nếu tôi không cố gắng hơn, thì còn vọng tưởng gì đến việc nhận được sự đồng cảm từ cái gia đình này?"
    "Ngày nào cũng nhắc đến thành tựu của anh ta, thậm chí tự ý quyết định tương lai tôi phải học ngành luật, tôi thấy những thứ đó..."
    Tôi bỗng dừng lại, lúc này mới kinh ngạc nhận ra mình bị nói trúng tim đen, oán trách nói hết tất cả ra từ lúc nào không hay.
    "...!Tôi nói này, người suốt ngày ở lì trong bệnh viện như cậu thì chõ miệng cái gì? Không có áp lực học hành, cảm thấy cả ngày ăn không ngồi rồi chắc là hay lắm nhỉ?"
    Nghe xong câu châm chọc này, cậu ấy im lặng một khoảng thời gian ngắn ngủi.

    Tôi cho rằng cậu ấy thấy tâm trạng tôi không tốt, nên thức thời ngậm miệng lại.
    Mấy phút sau đó chúng tôi cũng không nói chuyện lại.

    Tôi nghĩ bởi vì bị đoạn đối thoại vừa rồi quấy nhiễu, tôi đọc sách chẳng vào đầu, trạng thái không tốt.
    Lúc tôi ngẩng đầu thì vô tình thấy được gò má Mạc Bạch.

    Cậu ấy ngồi ngay ngắn trên giường bệnh, ánh mắt nhìn về phía xa xa vô định, ánh mắt kia mang theo ưu thương nhàn nhạt, khiến cho người nhìn cảm thấy khó chịu.
    Làn da tái nhợt như muốn hòa làm một thể với quần áo, ngón tay với các đốt rõ ràng hơi đan vào nhau, một động tác ung dung như vậy vào trong mắt tôi lại là sự căng thẳng không nói nên lời, cứ như có vật gì đó vô hình chèn ép lên cậu ấy, khiến cậu ấy không thể hoàn toàn yên tĩnh lại.
    Lúc Mạc Bạch yên tĩnh, xung quanh sẽ tự động sinh ra một loại không khí yên tĩnh, cứ như thời gian cũng ngưng đọng lại.
    "Cậu nói không sai." Mạc Bạch bỗng dưng mở miệng, giọng nói tỏ ra hờ hững nhưng đầy bi thương: "Xin lỗi, loại người suốt ngày chỉ có thể ở lì trong bệnh viện như tôi sẽ không hiểu được cảm giác của cậu."
    Giọng cậu ấy như là đón nhận số mạng của mình vậy, có một sự chua xót không nói thành lời.
    Khi đó tôi không nghe ra ý trong lời nói của cậu ấy.
    "Chính cậu là lý do giúp cậu thi đậu nguyện vọng một, không phải bố mẹ cậu."
    Có lẽ thấy đồng phục trên người tôi, nên Mạc Bạch nói như vậy.
    "Vậy thì sao?"
    Đôi mi thanh tú của Mạc Bạch nhíu lại: "Nếu như cậu đi học không phải vì bản thân mình, vậy làm chuyện này giúp cậu có được cái gì?"
    "Tôi..." Nhất thời, tôi không nói nên lời, nhưng lại cảm thấy mình không cần phải giải thích nhiều với cậu ấy đến vậy: "Không cần biết ý nghĩa là gì, đều không liên quan đến cậu, đúng chứ?"

    Cậu ấy há miệng muốn nói thêm gì đó, tôi vội ngắt lời cậu ấy: "Bây giờ mỗi một phút một giây đối với tôi đều rất quan trọng, xin cậu đừng quấy rầy tôi nữa."
    Cuộc đối thoại của chúng tôi chỉ đến đây.
    Mạc Bạch thừa dịp tôi đổi quyển sách khác, mở miệng nói: "Tôi có thể hỏi lại cậu một chuyện không?"
    "Gì?"
    "Đi học là cảm giác thế nào?"
    Tôi ngây ra.
    Mạc Bạch nhìn tôi, tôi biết là cậu ấy đang hỏi rất nghiêm túc.
    "Tôi chưa từng tới trường học, đó là nơi như thế nào? Đi học là cảm giác ra sao?"
    "...!Là một chuyện nhàm chán, không cần biết cũng được." Tôi lạnh nhạt kết thúc đề tài, tôi giành trước ngắt lời cậu ấy trước khi cậu ấy muốn nói gì đó: "Tôi muốn đọc sách."
    Nhìn qua cậu ấy có chút thất vọng, rồi không nói nữa.
    Khi đó tôi muốn ngắt lời có lẽ không phải vì lòng hiếu kỳ của cậu ấy...
    Mà là không biết tại sao mình lại cảm thấy khó chịu trong lòng.
    Đến chín giờ tối, tôi chuẩn bị phải rời đi, Mạc Bạch đã ngủ từ lúc nào không hay.

    Có lẽ là tôi không để ý đến cậu ấy, cậu ấy thấy chán nên đi ngủ luôn.
    Tôi thu dọn sách vở xong, bước chân vốn định rời đi ngay không hiểu sao lại lưu luyến bên cạnh giường bệnh.
    Tôi lẳng lặng đưa mắt nhìn gương mặt say ngủ của Mạc Bạch, không thể không nói, Mạc Bạch thật đẹp.

    Ở vào cái tuổi không lớn không nhỏ này, thậm chí cậu ấy có một loại đẹp bất chấp giới tính rất kỳ lạ.
    Làn da bị bệnh bạch tạng hiện lên màu hồng nhàn nhạt, cổ áo rộng thùng thình lộ rõ xương quai xanh, lên lên xuống xuống theo hô hấp.
    Tôi không định nghĩa được cảm nhận trong lòng mình, chỉ là vô thức nhìn lâu thêm một chút.
    Nghe tiếng cửa đóng lại, thiếu niên ở trên giường vốn tưởng đã ngủ rồi bỗng mở mắt ra.
    Cậu vươn tay đè ngực lại, ho mạnh mấy tiếng liền, chân mày nhíu chặt mới hơi giãn ra, sự phiền muộn trong mắt trước sau vẫn không thể tiêu tán.
    Cậu hơi nghiêng đầu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, cũng chỉ thấy một mảng lớn toàn là bóng tối hư vô.
    Cậu ấy thở dài, hai tay đan vào nhau, nhắm mắt khẩn cầu với Chúa.
    Chúa trời ơi, người có yêu thương mỗi một sinh mạng giống như được viết trong kinh thánh không?
    Nếu đúng là như thế, vậy thì sao ngài lại ban cho con thân thể tàn khuyết này? Vì sao con phải chịu sự thống khổ và chia lìa?
    Xin ngài đừng keo kiệt dành cho con sinh mệnh, con chỉ hy vọng xa vời có thể chạy nhảy trên đồng cỏ, được sóng biển hôn lên làn môi...
    Con cầu xin ngài hãy rủ lòng thương xót, cho con một tín hiệu, cho dù là một hạt mưa, cho dù là một tia sáng mặt trời, cho dù là một tia chớp...
    Để cho con biết rằng, trên thế giới này không phải chỉ có mùa đông là tồn tại.
    __________
    Tui bị thích mấy bộ đời thực í:> Mong bộ này không bị đầu voi đuôi chuột, khiến tui thất vọng như bộ TKBTNLD.
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 3: 3: Chương 2


    Cuộc sống lớp mười hai có thể nói là rất không thú vị, thức dậy, đi học, ăn cơm, đi học, đi ngủ, đi học...!Lịch trình như vậy, ngày nào cũng diễn ra lặp lại.
    Mỗi ngày về đến nhà, đối mặt đều là ngôi nhà không một bóng người.
    Cho dù có tiếng "Con về rồi", cũng chỉ là sự cô đơn đáp lời.
    Dạo này có lẽ là do áp lực của tôi quá lớn, nên mấy thứ buồn rầu này đều đã trở thành thói quen rồi.
    Tôi đi tới phòng bếp, trên bàn ăn bày bữa tối mua ở bên ngoài về, vẫn còn hơi ấm dư lại, bên cạnh còn có một túi đồ, phía trên dán tờ giấy, nói là đồ cho Mạc Bạch.
    ...!Mạc Bạch.
    Tôi gần như quên mất sự tồn tại của cậu ấy.
    Hôm nay là ngày tới bệnh viện chăm sóc cậu ấy, tôi lại quên mất...!Phải sửa lại kế hoạch học tập thôi, phiền thật.
    Dọn dẹp đồ xong, tôi lên đường tới bệnh viện.
    Khi gần đến bệnh viện, tiếng xe cứu thương chói tai lướt qua bên tai tôi, chạy tới bệnh viện trước tôi, nhân viên y tế vội vàng nhảy xuống đưa một người bị thương cả người toàn là máu từ trong xe ra ngoài, người thân đi theo khóc không thành tiếng.
    Cảnh tượng như vậy thật sự nhìn vài lần vẫn không thể nào quen nổi, cho nên mới nói tôi ghét bệnh viện.
    Lúc tôi đi tới bên ngoài phòng bệnh, phát hiện cửa phòng bệnh đang mở, bên trong truyền ra giọng người nói, âm lượng không lớn, không nghe rõ nội dung.
    Vài phút sau, có một y tá đẩy xe đi ra, nhìn thấy tôi thì nói: "Cậu tới chăm sóc cậu Mạc à?"

    Tôi gật đầu một cái, ngay sau đó cô ấy lộ ra vẻ xúc động: "Thiếu niên này thật sự rất đáng thương, sau khi người duy nhất cậu ấy có thể dựa vào qua đời, chẳng có ai tới thăm cậu ấy nữa, bây giờ lại..."
    Cô ấy không nói hết, tôi thấy mắt cô ấy đỏ hoe.
    "Cậu...!đến thăm cậu ấy nhiều chút nhé."
    Nói xong câu này thì cô ấy đi mất, thiết bị trên xe đẩy đung đưa theo nhịp xe phát ra tiếng leng keng lạch cạch, vang vọng trên hành lang trống rỗng.
    Tôi nhìn bóng lưng cô ấy biến mất ở nơi khúc quanh, rồi mới bước vào phòng bệnh.
    Mạc Bạch ngồi trên giường bệnh ngây người, nghe thấy tiếng thì gật đầu với tôi một cái.
    "Cái này." Tôi giơ cái túi trên tay lên: "Nói là đồ của cậu."
    Sau khi mở túi ra, động tác của cậu ấy thoáng ngừng lại, cứ thế nhìn chằm chằm bên trong.
    "Hôm nay là ngày bao nhiêu?"
    "Không phải lịch đặt trước mặt cậu sao?"
    Lịch chỉ cách cậu ấy có vài mét, tôi không hiểu nguyên nhân sao cậu ấy lại hỏi tôi.
    "Mắt tôi không nhìn rõ."
    ...!Tôi cũng không biết thị lực của Mạc Bạch có vấn đề.
    "Ngày bốn tháng mười." Tôi phát hiện trên lịch có dùng bút đỏ khoanh ngày hôm nay lại: "Là ngày gì quan trọng sao?"
    Qua hồi lâu Mạc Bạch cũng không nói gì, tôi thấy bàn tay cầm túi đồ của cậu ấy khẽ run run, đốt ngón tay vì dùng sức quá độ mà trắng bệch.
    "...!Cậu có thể mở ngăn kéo đó ra giùm tôi không?"
    Giọng của cậu ấy nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
    Tôi kéo ngăn kéo ra, bên trong là một cái hộp trang trí tỉ mỉ.
    "Vứt nó đi."
    Câu đầu tiên cậu ấy thốt ra lại là những lời này.
    "...!Há?"
    "Đáng ra phải vứt từ lâu rồi, chỉ là mãi mà chưa tìm được cơ hội."
    "Tại sao lại muốn vứt bỏ?"
    "Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, đó là quà chuẩn bị cho bà ấy, bây giờ đã không còn cần nữa rồi."

    Tôi rất hối hận vì mình đã lắm miệng như thế, vội nói: "Xin lỗi, tôi không cố ý..."
    "Không sao." Cậu ấy cắt ngang lời xin lỗi của tôi: "Còn phải cám ơn cậu đã mang thứ này tới cho tôi."
    Mạc Bạch vừa nghĩ tới bên trong túi chính là ảnh mẹ và đồng hồ bà ấy thường đeo thì sống mũi cay cay.
    Rõ ràng không cần phải mang tới.
    Rõ ràng không cần, nhắc nhở cậu ấy rằng chỉ còn lại một mình cậu cô đơn...
    Không biết Mạc Bạch nghĩ gì, trong mắt là bi ai ngập tràn: "Từ nhỏ tôi đã không có bố."
    Tôi ngồi xuống, yên lặng chờ cậu ấy nói tiếp.
    "Nghe mẹ nói, lúc mang thai tôi vẫn còn đang học cấp ba, bố tôi vừa biết đứa nhỏ có vấn đề đã bỏ chạy không thấy bóng dáng, bỏ lại mẹ tôi một thân một mình.

    Gia đình của bà ấy cũng không tốt, bố vì nợ nần mà bị buộc tự sát, mẹ thì suốt ngày say rượu, bà ấy lại có thai với một tên đàn ông khốn nạn, có tôi ngoài ý muốn.

    Giữa tiếng mắng chửi không ngừng của họ hàng, không ai tình nguyện giúp mẹ tôi, bà ấy dựa vào đi làm và cầu xin bạn bè mới có thể miễn cưỡng sống qua ngày.

    Sau khi bà ấy có công việc ổn định, cuối cùng cuộc sống của chúng tôi mới khá hơn một chút, nhưng bệnh tình của tôi lại ngày một nghiêm trọng, số tiền thuốc khổng lồ khiến bà ấy không thể không thiếu nợ người ta.

    Thượng đế thật sự rất không công bằng, mẹ tôi cực khổ nhiều năm như thế, phúc gì cũng chưa được hưởng đã qua đời bên lề đường, kết thúc cuộc đời bi thảm của bà ấy.

    Nếu như tôi không phải người mắc bệnh bạch tạng thì tốt biết bao nhiêu." Như là không muốn để cho tôi thấy, cậu ấy nghiêng đầu đi nhanh chóng lau những giọt nước mắt, trong giọng nói nồng đậm giọng mũi không thể nào che giấu được: "Nếu như tôi là người bình thường, thì bà ấy đã không cần phải cực khổ như thế."
    Thân thế mẹ cậu ấy khiến tôi nghe mà trong lòng nguội lạnh, nhìn Mạc Bạch như vậy tôi rất đau lòng.
    "Đây không phải là lỗi của cậu."
    Tôi đặt tay lên vai cậu ấy, bất ngờ phát hiện ra thân thể này quá gầy yếu, bả vai gầy đến mức một bàn tay tôi cũng nắm trọn, cứ như chỉ cần hơi dùng sức một chút thôi là sẽ vỡ vụn ngay.
    Mạc Bạch không nói gì, cậu ấy ôm mặt hít mấy hơi thật sâu.

    Tôi nghĩ tôi nên cho cậu ấy chút không gian, tìm đại cái cớ rồi bước ra ngoài.
    So sánh với Mạc Bạch, có vẻ tôi rất hạnh phúc, luôn cảm thấy lúc trước mình nổi giận với cậu ấy thật không trưởng thành...
    Nhiều lúc tôi cảm thấy, tư tưởng của thiếu niên mười sáu tuổi này còn trưởng thành hơn bạn đồng trang lứa rất nhiều, vì thế...!cậu ấy cũng càng giỏi che giấu cảm xúc của mình.
    Không thể không nói, tôi càng lúc càng có hứng thú với Mạc Bạch, bắt đầu tò mò phong cảnh mà cậu ấy nhìn thấy, muốn biết cuộc sống mà người mắc bệnh bạch tạng phải trải qua.
    - ----------
    Một chương ngắn ghê, chắc tui sẽ đẩy nhanh tiến độ....
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 4: 4: Chương 3


    Tôi quen Mạc Bạch đã được một tháng.
    Theo thời gian quen biết ngày càng dài, Mạc Bạch sáng sủa hơn rất nhiều, chuyện đến bệnh viện thăm cậu ấy trở nên thú vị hơn nhiều.
    Lần trước lúc nói chuyện trời đất cậu ấy bảo cậu ấy muốn ăn bánh ngọt, tôi định hôm nay đi vòng qua mua cho cậu ấy.
    Trên đường tới bệnh viện, tôi nhìn chiếc bánh ngọt xinh đẹp ngon miệng trong tay, tưởng tượng khi Mạc Bạch nhìn thấy nó trên gương mặt sẽ có biểu cảm gì, khóe miệng vô thức nhếch lên.
    Cậu ấy rất đẹp, lông mi dài, hai mắt to, cười lên còn rực rỡ hơn cả mặt trời.

    Cậu ấy rất dễ bị kinh sợ, phát ra tiếng kêu mềm mại, còn đáng yêu hơn cả con gái...
    ...!Kỳ lạ, tôi còn đặc biệt nhấn mạnh cậu ấy đáng yêu làm gì? Có phải yêu cậu ấy đâu.
    Tôi quen cửa quen nẻo tìm được phòng bệnh của Mạc Bạch, cậu ấy như là không ngờ sẽ có người tới, đôi mắt đỏ mở thật to.
    "Hôm nay cậu không cần đi học à?"
    "Tớ nói không chờ được đến ngày gặp cậu, cậu tin không?"
    Sau khi Mạc Bạch nghe thấy những lời này thì ha ha hai tiếng, tiếng cười trong trẻo dễ nghe.
    Chỉ khi cậu ấy cười, sự thoi thóp của người bệnh mới có thể bớt đi một chút, trông cũng không u buồn lắm nữa.

    Tôi thích nụ cười của Mạc Bạch.
    "Hôm nay là kỷ niệm ngày thành lập trường, không có việc gì nên tới sớm."
    Tôi đang định nói sao ban ngày mà phòng bệnh u ám thế, thì ra là tất cả rèm cửa sổ đều đang kéo chặt.
    Tôi kéo rèm cửa ra, ánh mặt trời lập tức xuyên thấu qua ô cửa sổ, chiếu lên trên người Mạc Bạch.
    "Đừng kéo rèm cửa sổ!" Cậu ấy khó chịu che mắt: "Tớ không thể nhìn ánh sáng."
    Nghe vậy tôi vội vàng kéo rèm cửa lại, không quên trêu cậu ấy: "Cậu là ma cà rồng hả?"
    "Mắt đỏ, sợ ánh sáng, làn da tái nhợt, chắc là vậy rùi."
    Chúng tôi đồng thời cười lên.
    "Nè, bánh ngọt của cậu."
    "Oa, đỉnh vậy!"
    Hành động mở bánh ngọt ra của cậu ấy y như đứa trẻ con lần đầu tiên mở quà, tôi vô thức mỉm cười.
    "Í, sao lại là vị rosemary vậy?" Cậu ấy bĩu môi với tôi: "Không phải tớ nói muốn chocolate sao?"
    "...!Bệnh nhân này yêu cầu nhiều quá ha? Tớ cũng đã mua cho cậu rồi, còn chê gì nữa?"

    "Tớ muốn chocolate màaaa!" Cậu ấy mở to mắt, nhìn rất vô tội.
    "Chocolate nhiều calo, cẩn thận mập chếc cậu!"
    "Tớ không cần biết, người ta muốn chocolate cơ!"
    "..."
    Thậm chí ngay cả từ ngữ của thiếu nữ như "người ta" cậu ấy cũng đem ra luôn, nhưng bất ngờ lại không có cảm giác trái khoáy, mà còn...!rất đáng yêu?
    Kết quả vì chuyện mua nhầm vị mà cậu ấy cãi với tôi thật lâu mới cam tâm tình nguyện ăn bánh ngọt.
    Mạc Bạch định lau miệng, vươn tay sờ thì lại bắt hụt, lúc này mới phát hiện hộp giấy đã trống không.
    "Ấy ấy, lấy giấy vệ sinh bên kia cho tớ với."
    Tôi đang đọc sách, nên nói qua loa lấy lệ: "Tự lấy đi."
    Giấy vệ sinh chỉ cách cậu ấy có mấy mét, chỉ cần hơi rướn người lên, vươn tay ra là lấy được rồi.
    "Giúp tớ chút đi mà." Cậu ấy lại nói.
    "Cậu cố gắng lên." Tôi quả quyết từ chối.
    "..."
    Có vẻ như hiểu rằng nhờ tôi không bằng dựa vào mình, cậu ấy vén chăn chuẩn bị đứng dậy.

    Đọc.
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 5: 5: Chương 4


    "Cường Cường, cậu tới rồi!"
    Mạc Bạch vừa thấy tôi đã nhiệt tình chào hỏi.

    Đó là biệt danh Mạc Bạch mới đặt cho tôi, tôi cảm thấy nghe rất giống con gián, chẳng thích tẹo nào.
    "Cho nên...!đừng gọi tớ như vậy nữa."
    "Liên quan gì chứ, tớ thích mà!"
    Mạc Bạch cười rất rạng rỡ, nụ cười thuần khiết mà xinh đẹp.
    Miêu tả như vậy có lẽ khoa trương quá mức, nhưng mấy ngày gần đây cảm giác Mạc Bạch cho tôi chính là như vậy.
    Cậu thiếu niên không tranh với đời, đơn thuần đáng yêu nhất này...
    Còn về biệt danh thì...!Mặc dù không thích, nhưng cũng không ghét Mạc Bạch gọi như thế.
    "Hôm nay tớ chụp được cầu vồng đó! Xem nè!"
    Cậu ấy thích thú cầm máy chụp hình, lấy ảnh chụp bầu trời ra.
    "Rất hiếm thấy, lần đầu tiên trong suốt mười năm đó!"

    Cậu ấy nói rất nhanh, nhưng tôi không bỏ sót mấy từ mấu chốt.
    Tôi giấu đi nét cứng ngắc thoáng qua trên mặt, cười nói: "Hh, cậu thích chụp bầu trời quá nhỉ."
    "Đúng vậy." Cậu ấy mỉm cười thưởng thức tác phẩm của mình, nhìn vô cùng hài lòng: "Sau khi nằm viện, điều tớ có thể làm chỉ có mỗi cái này."
    Tôi không hiểu tại sao cậu ấy lại có thể ung dung nhắc đến chuyện mình nằm viện đã mười năm như thế, hoặc là cậu ấy đã chết lặng, nhưng...!Quả nhiên tôi vẫn không thể nào quen với những chuyện xót xa Mạc Bạch thuận miệng nhắc tới này, lần nào nghe cũng thấy khó chịu.
    "Ừ, đẹp thật đấy.

    Thật ra thì tớ cũng có chụp lại." Tôi lôi điện thoại ra, mở tấm hình chụp được giơ ra trước mặt cậu ấy.

    Trong nháy mắt khi thấy bức hình, nụ cười trên mặt cậu ấy cứng lại.

    Cậu ấy từ từ nhận lấy điện thoại, ngón trỏ nhỏ nhắn đụng nhẹ lên một góc màn hình.
    Đó là bên ngoài bệnh viện.
    "Tớ đã quên mất nhìn bệnh viện từ bên ngoài vào trông như thế nào rồi..."
    Mạc Bạch bật cười nói, nhưng âm cuối lại nồng đậm giọng mũi.
    Tôi không biết tại sao cậu ấy lại thay đổi tâm trạng đột ngột như thế, bỗng chốc tay chân luống cuống.
    Cậu ấy để điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, phong cảnh nơi đó vẫn vậy, trừ bầu trời biến hóa vô thường.
    Nhưng tôi quên mất, cảnh tượng mà ô cửa sổ này chứa đựng chính là toàn bộ thế giới mà Mạc Bạch nhìn thấy.
    "Cường Cường, chắc là thế giới bên ngoài đẹp lắm nhỉ?"
    Cậu ấy gọi tôi, nhưng không biết là đang hỏi tôi, hay là đang hỏi chính cậu ấy.
    "Cậu đã từng tới biển chưa?" Cậu ấy đột nhiên hỏi.
    "Tất nhiên là tới rồi!"
    "Tớ rất muốn chính mắt nhìn thấy biển một lần." Vào lúc tớ còn thấy được, còn sờ được.
    Mạc Bạch không nói ra nửa câu sau.
    "Không được đâu, thân thể cậu kém như vậy, bác sĩ sẽ không đồng ý."

    "A...!Tớ biết mà, tớ chỉ thuận miệng nói vậy thôi."
    Hôm nay có vẻ như Mạc Bạch hơi yên lặng quá mức.

    Sau đó chúng tôi cũng không nói gì nữa, mãi cho đến khi tôi phải đi, cậu ấy mới gọi tôi lại.
    "Lưu Viễn Cường."
    "Hử?" Nghe biệt danh đã lâu, tôi lại không quen với cái tên của mình.
    "Có lúc tớ nghĩ, nếu như tớ không sinh ra trong thân thể khiếm khuyết nặng nề này, có phải sẽ có một cuộc sống hoàn toàn khác biệt hay không? Nếu như tớ không có đôi mắt đỏ, sẽ không bị đám trẻ cùng tuổi coi như quái vật...!Tại sao chỉ có mình tớ lớn lên thành ra thế này? Mái tóc bạc này vốn không phải một thiếu niên mười sáu tuổi nên có! Chân tớ đã không thể đi đứng, mắt cũng không thấy rõ, thân thể tớ còn phải tệ hại đến mức độ nào nữa..." Hai tay cậu ấy bấu chặt lấy ga giường, mạch máu nổi lên cực kỳ rõ trên làn da trắng nhợt của cậu ấy, dùng sức quá độ khiến xương nổi lên trên lưng cậu ấy trông rất dọa người.
    Đôi mắt trợn to của Mạc Bạch đã có chút chất lỏng chảy ra, con ngươi đỏ như máu run run không ngừng.
    Cậu ấy nói gần như cuồng loạn: "Tại sao mẹ lại tự tiện quyết định sinh tớ ra? Sao bà ấy lại ích kỷ vậy? Để cho tớ tới thế giới này, lại không cho tớ cơ hội khám phá nó.

    Thế...!Thế này là thế nào...!Thế này là thế nào hả!"
    "Mạc Bạch..."
    Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy mất khống chế cảm xúc, tôi luống cuống gọi cậu ấy một tiếng, hoàn toàn không biết nên xử lý như thế nào.
    "Tại sao...!Tại sao chỉ mình tớ có bộ dạng này..."
    Câu chữ và tiếng nức nở của cậu ấy hòa với nhau, nghe khiến người ta tan nát cõi lòng.
    Tôi không nhịn được vươn tay ôm lấy Mạc Bạch: "Đừng như vậy mà...!tớ sẽ ở bên cậu."
    Bả vai run rẩy bình tĩnh lại một chút, cậu ấy nhỏ giọng nói đặc giọng mũi: "Thật không?"
    "Thật." Tôi không chần chừ chút nào.

    Cảm nhận nhiệt độ truyền tới từ lòng bàn tay, tôi có thể xác định vào giờ phút này Mạc Bạch đang thực sự sống, nhưng dường như gầy đi hơn trước đó nhiều.
    Bóng người gầy yếu như có thể biến mất bất cứ lúc nào...!Một sự sợ hãi không thể gọi tên xông lên đầu, tay tôi ôm cậu ấy siết chặt thêm.
    Hồi lâu sau, cậu ấy nhẹ nhàng đẩy tôi ra.
    "Xin lỗi, vì đã nói mấy lời kỳ quái."
    "Không sao."
    Đây là lần đầu tiên Mạc Bạch thẳng thắn nói ra cảm giác của mình...!Tôi thà rằng cậu ấy phóng thích cảm xúc của mình ra như thế, còn hơn là cậu ấy lén khóc thút thít một mình lúc không có ai.
    Nói thêm mấy câu nữa với Mạc Bạch, tôi rời đi.
    Lúc đi ra khỏi bệnh viện, tôi quay đầu nhìn phòng bệnh của Mạc Bạch, đèn vẫn sáng.
    Vừa nghĩ tới Mạc Bạch phải ở một mình trong phòng bệnh vượt qua vô số đêm dài, tôi cảm thấy lồ ng ngực bức bối khó chịu, nghĩ đến nước mắt của cậu ấy, tôi lại càng cảm thấy không thể luôn ở bên cạnh cậu ấy thật có lỗi với cậu ấy...
    Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi đã sắp đạt tới khao khát, đã xúc động nơi sâu thẳm trong tôi.
    - ---------
    Huhu thích quớ ò, một chương cũng ngắn nên chắc tui hoàn trong tuần này luôn quá.
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 6: 6: Chương 5


    "Hôm nay lạnh quá ha..."
    Tôi mang theo hơi lạnh cả người bước vào phòng bệnh, mở lò sưởi trong phòng lên, ấm áp hơn hẳn.
    "Đúng thế.

    Đến tối sẽ chỉ còn mười bốn độ thôi."
    Mạc Bạch bọc chăn lông kín người.
    Tôi thấy tay trái cậu ấy run cầm cập, sắc môi tái nhợt, có lẽ là do thời tiết thay đổi quá lớn, thân thể cậu ấy lạnh, nên cũng không hỏi nhiều.
    "Cường Cường, sinh nhật cậu là vào lúc nào?"
    Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Vào chủ nhật tuần sau luôn đó."
    Nghe vậy cậu ấy lập tức lộ ra vẻ vui mừng: "Vậy chúng ta có thể chúc mừng cùng nhau rồi!"
    Thấy Mạc Bạch vui vẻ như vậy, đáy lòng tôi ấm áp hẳn lên, vẻ mặt cũng dịu dàng đi mà bản thân không hề hay biết: "Ừ, chúc mừng cùng nhau nhé."
    "Về phần bánh ngọt, tớ thích vị chocolate!"
    Tôi bật cười nói: "Là sinh nhật tớ hay sinh nhật cậu vậy..."
    Mặt Mạc Bạch thoáng qua một chút bi thương.

    Bởi vì cậu lo rằng chưa đợi được đến lúc cậu mười bảy tuổi, cậu đã...
    Cuối cùng vào hôm sinh nhật tôi bị bạn học cưỡng ép kéo đến KTV hát cả đêm, còn bị ép đãi khách...!Thật là, bi thảm quá đi.

    Đêm hôm đó tôi chơi rất vui, hoàn toàn quên mất phải tới bệnh viện thăm Mạc Bạch, lúc thức dậy đã là hơn mười hai giờ đêm.
    Bây giờ đi cũng chỉ quấy rầy cậu ấy, một lần không tới hẳn là không sao đâu.
    Tôi và Mạc Bạch đã không gặp mặt suốt một tuần lễ, tôi lại thấy hơi nhớ cậu ấy rồi!
    Nhưng khi tôi tới thăm Mạc Bạch, tình cảnh lại không giống như tôi suy nghĩ.
    Trên mặt cậu ấy viết chữ mất hứng rất rõ ràng.
    "Tại sao ngày hôm đó cậu lại không tới?" Vừa vào cậu ấy đã hỏi, giọng không tốt lắm.
    "Tớ phải đi sinh nhật cùng bạn..."
    "Không phải cậu nói hôm đó không có việc gì sao?" Cậu ấy truy hỏi gần như hùng hổ dọa người.
    "Quyết định tạm thời, không tiện từ chối, quên nói cho cậu."
    Tôi vừa nói vừa lục tìm đồ trong túi đồ cầm trên tay, Mạc Bạch tức giận trách mắng bỗng nhiên bùng nổ: "Cậu có biết hôm đó tớ đợi cậu bao lâu không!"
    Đây là lần đầu tiên cậu ấy quát tôi.

    Tôi vội nhìn về phía cậu ấy, phát hiện trên gương mặt tái đi của cậu ấy, đôi mắt màu đỏ máu sắc bén dọa người.
    "Xin lỗi." Tôi nói: "Chuyện này cũng đâu có gì đâu, sao cậu phải tức giận lớn tới vậy?"
    Giọng cậu ấy bỗng nhiên mềm ra: "Cậu là đối tượng duy nhất tớ có thể trò chuyện mà..."
    Cậu ấy lại bày ra bộ dạng đáng thương, nhưng lần này tôi nuốt không trôi kiểu đó.
    "Nhưng mà tớ không sai.

    Tớ có bạn bè của riêng mình, cũng có cuộc sống riêng cần phải trải qua có được không? Thế giới của tớ không thể chỉ loanh quanh bên người cậu được." Sự lệ thuộc quá độ của Mạc Bạch vào tôi khiến tôi khá không ưa, không suy nghĩ kỹ mà bật thốt ra: "So với ở lì trong bệnh viện nồng nặc mùi thuốc làm tớ buồn nôn, tớ thà ra ngoài chơi còn hơn."
    Cậu ấy hít một hơi thật sâu, như là không dám tin tôi lại nói ra những lời như thế.
    Nhìn qua cậu ấy như muốn khóc, giọng nói mang theo sự tuyệt vọng kêu lên: "Nếu như cậu thích đi chơi với bạn bè như thế, thì đừng có tới tìm tôi nữa!"
    "..."
    Tôi không biết tại sao cậu ấy lại tức giận lớn đến thế, cũng không muốn chơi trò giận dỗi linh tinh với cậu ấy nữa, dứt khoát xách đồ lên, xoay người rời đi.
    Tôi không hiểu, chẳng lẽ tôi không được có cuộc sống của riêng mình sao? Chuyện tới bệnh viện chăm sóc cậu ấy là do cậu ấy nhờ tôi, không phải nghĩa vụ của tôi, không cần phải chiều theo cậu ấy vô điều kiện!
    Cãi nhau với Mạc Bạch khiến trong lòng tôi rất khó chịu...!Mặc dù tôi cảm thấy là lỗi của cậu ấy, cậu ấy quá ích kỷ.
    ...!Bỏ đi, cũng nên để cậu ấy bớt đi cái tính thất thường, không thể để cho cậu ấy muốn làm gì thì làm được.
    Sau khi về nhà, tôi định đọc sách một chút, nhưng ngập tràn trong đầu đều là cuộc cãi vã vừa rồi, đọc không vào một chữ nào.
    Tôi giận dữ vo tờ giấy thành một cục, vô lực thả người lên giường.
    Đúng thế, giống như Mạc Bạch nói, tôi vốn chẳng phải một người thích đọc sách...
    Tôi nghĩ rồi nghĩ, lại cảm thấy mình đối xử với cậu ấy thật tệ.

    Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ một cái, áy náy và tự trách lập tức ập tới tấn công như sóng trào, tôi hối hận không dứt với những lời thốt ra khi trước.
    Bây giờ tới bệnh viện thì muộn quá rồi, gọi điện thì Mạc Bạch lại không có điện thoại di động.

    Hôm đó...!cảm giác của cậu ấy chính là như vậy sao?
    Vì để vãn hồi chuyện đã làm với Mạc Bạch, tôi đặc biệt bỏ buổi tự học buổi tối để tới thăm cậu ấy, còn mang theo bánh ngọt chocolate mà cậu ấy thích nhất.
    Lúc sắp đến phòng bệnh, mấy bác sĩ y tá dồn dập chạy qua bên người tôi, miệng nói liến thoắng gì đó, cho dù không biết nội dung cũng nghe ra tình huống đang rất nguy cấp.
    Nơi này là góc bệnh viện, bệnh nhân ở đây không nhiều, huống hồ là bệnh nhân có thể xuất hiện tình trạng xấu bất cứ lúc nào, vì thế mấy nhân viên y tế đồng thời xuất hiện ở đây đều rất hiếm thấy.
    Tôi cảm thấy có một sự bất an vô hình, bước chân càng lúc càng nhanh hơn, dừng lại khi bọn họ vọt vào phòng bệnh.
    Đó là phòng bệnh của Mạc Bạch.
    Mạc Bạch...
    Không thể nào...!Mạc Bạch!
    Lòng tôi trùng xuống, vội vàng vọt tới cửa phòng bệnh, tôi không nhìn thấy mặt Mạc Bạch, nhân viên y tế vây kín quanh người cậu ấy.
    "Cậu Mạc, tỉnh lại đi! Cậu Mạc! Cậu Mạc!"
    Tiếng kêu dồn dập của y tá không có lấy một lời đáp lại, bàn tay nhỏ gầy của Mạc Bạch túm lấy mép giường, từ độ cong ngón tay có thể thấy được cậu ấy đang rất thống khổ, mà mấy giây sau đó, bàn tay kia vô lực buông thõng xuống giường.
    Thế giới trước mắt lập tức mất đi màu sắc theo bàn tay nhợt nhạt của cậu ấy, bên tai tôi cứ ù ù, không còn nghe được âm thanh của ngoại giới, sức lực toàn thân như bị rút cạn, túi đồ vốn đang cầm trong tay rơi xuống đất, bánh ngọt mang đến cho Mạc Bạch ở bên trong cũng rơi nát bét biến dạng.
    "Cậu đang làm gì đó? Đừng có cản đường!"
    Y tá thô lỗ đẩy tôi đang chắn ở cửa ra, giường bệnh bị đẩy ra ngoài, Mạc Bạch mất đi ý thức đang đeo máy thở oxy, tình hình rất không ổn.
    Tôi còn chưa kịp nói gì, bọn họ đã đẩy Mạc Bạch chạy ra, tiếng bước chân nhốn nháo kéo dài tới tận cuối hành lang, nhỏ dần đi, cuối cùng khôi phục sự yên tĩnh chết lặng.
    Mạc Bạch...
    Sao chuyện lại tới đột ngột vậy?
    Không, tuần trước thấy cậu ấy run cầm cập tôi đã phải chú ý tới rồi.
    Hoặc là vào lúc trước khi y tá nói chuyện với tôi, khi Mạc Bạch nói mình không đứng dậy được nữa...
    Đáng chết, bệnh của cậu ấy đang ngày một trở nặng, tại sao tôi không chú ý tới sớm hơn một chút? Lại còn buông lời quá đáng với cậu ấy như thế...

    Khốn nạn...!Tôi thật là khốn nạn.
    Người chỉ nghĩ đến bản thân mình, là tôi mới đúng.
    Tôi dợm bước chân loạng choạng đi vào phòng bệnh không một bóng người, giường ngủ của Mạc Bạch trống đến dọa người.
    Tôi để ý thấy trên đất có một vật, hình như là rơi xuống đất trong lúc hỗn loạn vừa rồi.
    ...!Đó là thiệp Mạc Bạch viết cho tôi.
    Tôi run rẩy lật tấm thiệp lên, bên trong viết kín...
    Cường Cường ~ Đây là lần đầu tiên tớ viết thiệp cho người khác đó, he he...!Bởi vì không có đối tượng để viết mà.
    Khoảng thời gian này rất cảm ơn cậu đã tới bệnh viện thăm tớ, khiến tớ không còn buồn chán nữa, còn mời tớ ăn bánh ngọt...!Mặc dù tớ thích vị chocolate hơn.
    Kinh nghiệm sống của cậu phong phú hơn tớ rất nhiều, thật sự hâm mộ cậu lắm luôn ó ~
    Trước kia lúc cậu nói tình nguyện ở bên cạnh tớ, tớ rất vui...!Cuộc đời cũng không bi thảm đến mức như trong tưởng tượng của tớ ha!
    Sinh nhật vui vẻ sinh nhật vui vẻ sinh nhật vui vẻ!!
    Chữ viết trên thiệp đã mờ đi, nước mắt không biết đã rơi xuống từ lúc nào.
    Tất cả những ký ức chung sống lướt qua trước mắt như ngựa phi, tôi đột nhiên không chống nổi, ôm tấm thiệp kia ngã quỵ ra đất.
    Tôi không cầm được nước mắt.

    Khuôn mặt vui vẻ cùng với bộ dạng tức giận vô cùng khi nằm trên giường bệnh của Mạc Bạch cứ lặp đi lặp lại trước mắt; xen lẫn với những tiếng cười đùa vui vẻ khi trước là buổi tối hôm mình lỡ hẹn, cãi vã, và nước mắt của Mạc Bạch.
    - ---------
    Sinh nhật:> Hình như mấy năm gần đây sinh nhật của tôi không có hôm nào được trọn vẹn hết một ngày...?.
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 7: 7: Chương 6


    Đêm hôm đó tôi không về nhà.
    Bên ngoài phòng cấp cứu, mặt tường hành lang lạnh băng, ánh đèn màu vôi chiếu lên sắc mặt ảm đạm của tôi.
    Cặp mắt tôi thất thần nhìn dòng chữ "đang cấp cứu" màu đỏ, cứ thế nhìn cho đến khi đèn tắt mới lấy lại tinh thần.
    (ủa nó là chữ gì nhỉ mọi người?)
    Tôi không rõ lắm bác sĩ đã nói gì với tôi, tóm lại là Mạc Bạch không sao.
    Tôi không biết mình đi trở về phòng bệnh như thế nào, cũng không biết đã ngủ như thế nào, lúc tôi tỉnh lại thì đã là một giờ sáng hôm sau.
    Tôi bị tiếng mở cửa đánh thức, một y tá bước về phía tôi.
    "Cậu Lưu, hiện giờ tình hình bệnh nhân rất không ổn định, tốt nhất nên đổi tới phòng bệnh chính, chờ sau khi cậu ấy tỉnh lại, mong cậu hãy nói với cậu ấy về chuyện đổi phòng bệnh."
    Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu.

    Y tá nói tiếp: "Dạo này hình như cảm xúc của bệnh nhân không ổn định lắm, cậu trò chuyện với cậu ấy nhiều một chút nhé."
    Người hại cảm xúc cậu ấy không ổn định chính là tôi...
    Có lẽ là thấy sắc mặt tôi quá kém, y tá kia lại nói: "Cậu có khỏe không?"

    "Khá ổn..."
    Ngay chính bản thân tôi cũng kinh ngạc khi giọng mình lại khàn như thế.
    Y tá đi rồi, tôi mới vào phòng tắm soi gương, mắt mình trong gương hiện lên đầy tơ máu, bởi vì khóc nên sưng đỏ, vành mắt thâm sì dọa người, sắc mặt hơi nhợt nhạt.
    Tôi cảm giác đầu rất đau, tối hôm qua ngủ không ngon chút nào, mắt nhưng nhức khó chịu.
    Sau khi xốc lại tinh thần, tôi đi tới bên cạnh Mạc Bạch.

    Nếu không phải lồ ng ngực kia vẫn còn phập phồng yếu ớt, tôi thật sự cho rằng nằm trước mặt tôi là một thi thể.
    Khuôn mặt tái nhợt, đôi môi không có huyết sắc, đôi mắt nhắm chặt, chỉ số trên máy móc quá thấp...
    "Mạc Bạch..."
    Vẫn may, vẫn may.
    Vẫn may cậu vẫn còn ở đây.
    Tôi cầm lấy bàn tay lạnh như băng của cậu ấy, đặt trong lòng bàn tay cẩn thận cảm nhận.
    Tôi đã hiểu, tầm quan trọng của cậu ấy đối với tôi đã vượt quá xa so với những gì tôi ý thức được.

    Tôi vẫn luôn coi thường cảm giác tôi đối xử với cậu khác với những người khác, cho đến khi cậu ấy suýt chút nữa biến mất trước mặt tôi.
    Có lẽ tôi thích cậu rồi, Mạc Bạch à.
    Tôi khẽ hôn lên mu bàn tay cậu ấy, nhắm hai mắt lại, cầu nguyện cậu ấy mau mau tỉnh lại.
    Bàn tay khẽ động đậy, tôi chợt mở mắt ra, người trên giường vốn không nhúc nhích rên lên mấy tiếng.
    "Mạc Bạch!" Tôi vội vàng gọi lớn lên.

    Cuối cùng cậu ấy cũng mở mắt ra, ánh mắt mới đầu còn mê man dần dần lấy lại tiêu cự, tầm mắt cậu ấy dừng lại trên mặt tôi, như là muốn xác nhận, hoặc như là khó tin, ở sâu trong con ngươi bỗng nhiên có mấy phần tình cảm lưu chuyển, giống như nhìn thấy tôi là một chuyện rất đáng để vui sướng cực kỳ.
    "Cậu ổn chưa? Cảm giác thân thể thế nào?"
    Tôi hỏi liền mấy vấn đề, cậu ấy cũng không trả lời.

    Cậu ấy muốn chống người dậy, tôi vội vàng ngăn cản cậu ấy: "Đừng cử động, cậu vẫn còn rất yếu, để tớ giúp cậu."

    Tôi điều chỉnh giường đến độ cao cậu ấy có thể dựa, trong lúc tôi hành động cậu ấy vẫn luôn nhìn chằm chằm tôi.

    Hồi lâu sau, cậu ấy ôm lấy tôi mà chẳng nói chẳng rằng.
    Bên tai vang lên giọng nói yếu ớt của cậu ấy: "Tớ cho rằng cậu sẽ không tới."
    Nghĩ đến lời nói khiến người khác tổn thương trước đó của mình, chốc lát tôi gần như đỏ vành mắt: "Xin lỗi, Mạc Bạch, xin lỗi rất nhiều..."
    Giọng tôi không nén được nghẹn ngào.

    Cậu ấy tỏ ra kinh ngạc, giọng vẫn yếu như cũ: "Cậu đang khóc đó à?"
    Tôi quay sang hướng cậu ấy không nhìn thấy, lau mặt nhanh một cái: "Mới không có."
    Cậu ấy buông tôi ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tim tôi, đáy mắt ẩn chứa thứ tình cảm không biết tên.
    Ngày hôm qua trước khi cậu hôn mê, chuyện lo lắng nhất chính là có thể còn được gặp Lưu Viễn Cường nữa hay không, cậu không muốn cuộc cãi vã trở thành đoạn đối thoại cuối cùng của bọn họ.
    Vẫn may, vẫn may...!Vẫn may cậu vẫn tới.
    "Bác sĩ nói, bệnh tình của cậu có thể xấu đi bất cứ lúc nào, tốt nhất nên chuyển tới phòng bệnh chính..."
    "Không muốn." Cậu ấy trả lời không do dự.
    Tôi không hiểu: "Tại sao?"
    "Nơi này có ký ức của tớ và cậu, tớ không muốn rời đi."
    Ánh mắt cậu ấy rất kiên quyết, nhưng sự thành thật này chỉ khiến tôi càng áy náy hơn nữa.

    "Mạc Bạch." Tôi nắm chặt tay cậu ấy: "Bệnh của cậu..."
    Cậu ấy cười nhạt nói: "Đã không sao rồi."
    "Đừng có gạt tớ!" Tôi kích động không kiềm chế được: "Hôm qua đã thành ra như vậy rồi, cậu còn muốn nói với tớ cậu không sao ư?"
    Nụ cười trên mặt cậu ấy biến mất, rút bàn tay bị tôi nắm về, có vẻ không muốn trả lời.
    "Tớ không hy vọng nhìn cậu chết đi dưới tình huống chẳng biết cái gì cả, cậu có thể nói thật với tớ dù chỉ một chút không?"
    Tôi hít thở sâu mấy cái, hỏi ra vấn đề mấu chốt: "Cậu...!còn lại bao nhiêu thời gian?"
    Cậu ấy tránh ánh mắt của tôi, tay túm chặt góc áo không được tự nhiên, qua hồi lâu mới trả lời.
    "Không nhiều lắm." Như là đang nhắc nhở bản thân mình, cậu ấy lặp lại một lần nữa: "Thật sự...!không nhiều lắm."
    Tôi nghe mà tim cũng trĩu xuống: "Mạc Bạch, mặc dù rất đột ngột, nhưng mà...!Tớ thích cậu."
    Quá khứ của cậu tớ không kịp tham dự, nhưng bắt đầu từ bây giờ, tớ sẽ quý trọng mỗi một giây một phút.
    Tớ sẽ không để cậu chỉ có thể nhìn một vùng quang cảnh nhỏ thông qua khung cửa sổ này nữa, tớ muốn cậu được biết rằng ngẩng đầu lên nhìn, bầu trời ngoài kia thênh thang đến mức nào.
    Tớ thích cậu, tớ muốn ở bên cạnh cậu, tớ muốn dẫn cậu đi khám phá thế giới này, tớ muốn cho cậu một cuộc sống thật vui vẻ.
    - ---------
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 8: 8: Chương 7


    Số lần tôi gặp mặt Mạc Bạch thay đổi thường xuyên.
    Sau khi biểu lộ tâm ý của mình, thái độ của cậu ấy trở nên không phóng khoáng như trước kia nữa, rất dễ xấu hổ, còn không cho tôi ôm cậu ấy.
    Nhưng mà...!rất đáng yêu.
    Hôm nay lúc tôi đi vào phòng bệnh, Mạc Bạch đang cầm máy chụp hình, chuyên chú chụp bên ngoài cửa sổ.
    "Lại đang chụp bầu trời à?"
    Cậu ấy ậm ừ một tiếng, nhưng động tác bấm máy lia lịa vẫn không dừng lại.

    Cậu ấy xoay ống kính, thay đổi góc độ chụp mấy tấm rồi mới thỏa mãn buông máy chụp hình xuống.
    Cậu ấy nói: "Có lẽ nên đi rửa hình ra rồi."
    Tôi sẽ đi dán ảnh cậu ấy tắm được vào trong album định kỳ, sau khi tôi xuất hiện tôi luôn là người làm việc này.

    Tôi mới nhớ lại không bao lâu trước: "Không phải không lâu trước đây vừa mới rửa hay sao?"
    Trong ánh mắt cậu ấy nhanh chóng thoáng qua chút buồn buồn không thể phát hiện: "Tớ muốn nhanh chóng nhìn thấy hình mà."
    Tôi cười dịu dàng: "Có lúc tớ cảm thấy, có phải cậu yêu bầu trời hay không."
    "Tớ yêu bầu trời lắm đó." Hai tay tôi đặt lên bả vai cậu ấy, thân thể sát lại gần cậu ấy: "Cậu yêu tớ hơn, hay là bầu trời hơn?"

    Vừa nghe vậy, mặt cậu ấy lập tức đỏ bừng, đôi mày xinh đẹp nhíu chặt lại, rõ ràng giận dỗi lại đáng yêu.
    Tôi cười lớn buông cậu ấy ra: "Chọc cậu thôi, chọc cậu thôi!"
    Cậu ấy trừng tôi: "Cậu lại bắt nạt tớ!"
    "Tại tớ thấy cậu đáng yêu ó." Tôi sờ đầu cậu ấy như sờ đầu cún con, xúc cảm của mái tóc trắng mềm mại rất tuyệt, tôi thường xuyên làm hành động thân mật này sau khi tôi thích hắn.
    "Có phải con gái đâu, đáng yêu gì chứ..."
    Đúng vậy, con gái cũng không đáng yêu bằng cậu.
    Tôi cười lấy rượu đã chuẩn bị ra, đặt vào trước mặt cậu ấy.
    "...!Hử? Cậu lấy đâu ra vậy?"
    "Tớ đã trưởng thành rồi, đương nhiên là tự mua." Tôi cười có thâm ý khác: "Mạc Bạch, tớ đã nói phải dẫn cậu đi khám phá thế giới này, bây giờ chính là lúc rồi đó!"
    "Tớ không muốn uống rượu."
    "Cả đời người đàn ông đó, không uống rượu sẽ bị cười nhạo tám trăm năm." Tôi giật dây cậu ấy: "Nào, chúng ta cạn một ly."
    "Nhưng mà..."
    "Không có nhưng mà!"
    Ngay cả ly tôi cũng đã chuẩn bị xong, tự mình rót một ly trước: "Ly này chúc cho bệnh tình của cậu chuyển biến tốt!"
    Vì để thể hiện tửu lượng của mình, tôi cố gắng uống với vẻ vô cùng khoa trương, khiến Mạc Bạch bật cười.
    "Nồng độ cồn không cao, uống như nước ngọt thôi." Tôi rót một ly cho cậu ấy: "Nào."
    Cậu ấy chần chừ nhận lấy: "Vậy thì...!chúc chúng ta vui vẻ mỗi ngày."
    Cậu ấy nhấp thử một ngụm, phát hiện ra đúng là vị không nồng như rượu, nên uống ngụm lớn hơn.
    Chúng tôi cứ uống hết ly này đến ly khác, mỗi một ly đều nói một lời chúc phúc, cứ như làm vậy điều đó sẽ trở thành sự thực.
    "Một ly này, chúc chúng ta có thể cùng nhau đến biển chơi."
    Mạc Bạch ngửa đầu uống rượu, chất lỏng lạnh như băng có chút k1ch thích với cậu, nhưng cậu hưởng thụ sự buông thả vào giờ phút này.
    Có lẽ là tác dụng của cồn, lúc cậu nói những lời này trong đầu lại thật sự xuất hiện hình ảnh hai người cùng nhau ngắm biển.
    Mặc dù cậu rất rõ rằng chuyện này vốn không thể.
    Rượu nhanh chóng bị chúng tôi uống sạch, tôi không biết Mạc Bạch là một ly đã say trong truyền thuyết, rượu nồng độ này mà cũng có thể uống say được.
    Bởi vì da rất trắng, nên nét đỏ ửng trên mặt cậu ấy vô cùng rõ ràng, ánh mắt cậu ấy trở nên mờ mịt, miệng hàm hồ nói gì đó.
    "Cường Cường." Cậu ấy gọi một tiếng ngọt ngào, vẫy vẫy tay muốn tôi tới gần.
    Tôi thấy là lạ, ngồi bên mép giường.

    Cậu ấy bỗng nhiên đặt tay ở thắt lưng tôi, không kịp đợi tôi phản ứng đã bắt đầu gãi ngứa khắp hơi.
    "A, ha ha, đồ, đồ gian xảo! A ha ha, ha ha ha..."
    Tôi càng ưỡn ẹo thân thể, cậu ấy lại càng vui hơn.

    Tôi dứt khoát ngồi vào trên người cậu ấy, cũng bắt đầu ra tay với bộ phận nhạy cảm của cậu ấy.
    Cả phòng bệnh đều là tiếng cười của hai chúng tôi, bầu không khí như vậy thật vui vẻ, cứ như bóng mờ đau thương và cận kề cái chết luôn hành hạ người bệnh chưa từng tồn tại ở không gian này.
    Cuối cùng vẫn là tôi chiếm thế thượng phong, Mạc Bạch bị tôi gãi nhột không thể không cầu xin tha thứ: "Ha ha, được, được rồi! Cường Cường...!Dừng, dừng lại..."
    "Đây là cái zá phải trả khi đánh lén tớ đó!"
    Tay tôi đột ngột luồn vào trong quần áo, không ngừng gãi eo nhỏ của cậu ấy.
    "Đừng, đừng mà...!Cường Cường! Ha ha..."
    Phản ứng của cậu ấy hơi kỳ lạ, tôi để ý thấy mặt cậu ấy đỏ mất tự nhiên, nhất thời động tác cứng đờ, dừng lại.
    Mạc Bạch nằm dưới người tôi không ngừng thở d ốc, quần áo bệnh nhân rộng thùng thình xộc xệch lộ ra một mảng ngực lớn, mảng đỏ ửng trên mặt kéo dài đến tận ngực, xương quai xanh rõ ràng nhiễm lên màu hồng quyến rũ.
    Tóc cậu ấy rối tung, trong mắt ánh nước, một đôi mắt xinh đẹp mang theo sự mờ mịt nhìn tôi, ánh mắt kia thật sự rất quyến rũ.
    Tư thế của chúng tôi cực kỳ dụ người ta đi xa, cả người tôi đè lên trên người cậu ấy, đầu gối chân trái đè vào giữa hai ch ân cậu ấy, mà hai tay còn dừng lại ở cái eo mảnh mai của cậu ấy.
    Cùng là đàn ông với nhau, tôi cảm nhận được Mạc Bạch đang cứng, xúc cảm truyền tới từ đầu gối chứng thực phỏng đoán của tôi.
    "Mạc Bạch, cậu..."
    "Buông ra..." Giọng cậu ấy mềm nhũn, muốn đẩy tôi ra nhưng không làm gì được.
    Không thể không nói, bây giờ cậu ấy thật hấp dẫn.
    Ác ma sâu trong nội tâm nói cho tôi nên làm như thế nào, tôi nuốt một ngụm nước bọt, thấp giọng nói: "Ta giúp cậu nhé?"

    "Không muốn!" Cậu ấy lắc đầu nguầy nguậy, cặp mắt phủ đầy hơi nước viết đầy sợ hãi.
    "Không ra sẽ rất khó chịu." Tôi dẫn dắt cậu ấy từng bước: "Đừng sợ, để tớ giúp cậu."
    "Không được, tớ..." Cậu ấy khó chịu uốn éo eo, vừa đẩy tôi, vừa túm chặt lấy tôi, giãy giụa một hồi lâu cũng không có kết quả, chỉ cứ nói không ngừng: "Tớ không biết...!Tớ không biết."
    "Mạc Bạch..." Giọng tôi trở nên khàn khàn.
    "Cường Cường, cảm giác này lạ quá..."
    "Tớ sẽ để cậu quen."
    "...!Không, không cần đâu, dừng...!Ưm..."
    "Hừm..."
    Đêm dài không cần lên tiếng.
    Cho dù có nói gì cũng biến mất trong làn môi đối phương.
    "A a..."
    "..."
    Âm thanh thưa thớt vang vọng không dứt bên trong phòng bệnh đêm khuya.
    - ---------.
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 9: 9: Chương 8


    "Cường Cường, tương lai cậu muốn làm gì?"
    "Hửm? Tớ cũng không biết nữa."
    "Rõ ràng thành thích tốt như vậy, nhưng lại không biết mình thích gì, cậu bị ngốc sao?"
    "..."
    "Không muốn chụp trời nữa thì chụp tớ đi nè!"
    "...!Không muốn."
    "Hả, tại sao? Có một tấm hình tớ không tốt sao?"
    "Chiếm không gian, không tốt."
    "Cậu độc ác quá đi à...!A, nếu không chúng ta chụp chung một tấm đi?"
    "Đã nói chỉ chụp trời thôi mà."
    "Thân ái à, đừng tuyệt tình như vậy chứ, tớ xin cậu đó!"
    "Khi cậu lên trời rồi tớ sẽ chụp cậu."
    "..."
    Mạc Bạch không tiện hoạt động, thỉnh thoảng tôi sẽ cho cậu ấy ngồi trên xe lăn, đẩy cậu ấy đi khắp nơi trong bệnh viện.

    Hôm nay khi đi ngang qua phòng trẻ sơ sinh, Mạc Bạch tỏ ý tôi dừng lại.
    Cậu ấy nhìn mỗi một sinh mạng nhỏ được đặt trong lồ ng kính, đôi mắt đầy vẻ dịu dàng, khóe miệng cũng mang ý cười.
    Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn đôi gò má xinh đẹp của Mạc Bạch, nghĩ có phải cậu ấy cũng đang nghĩ đến tương lai của chúng tôi giống tôi bây giờ hay không.
    Qua hồi lâu, Mạc Bạch nhẹ giọng nói ra hai chữ.
    "Thật tốt?"
    "Cái gì thật tốt?" Tôi hỏi.
    "Sinh mệnh mới."
    Tay tôi đặt lên trên bả vai Mạc Bạch: "Cậu cho tớ sinh mệnh mới."

    Mạc Bạch cười, cậu ấy đặt tay lên tay tôi, siết chặt: "Cậu cũng cho tớ sinh mệnh mới."
    "Cường Cường...!Nếu như có một ngày tớ chết đi, cậu nhất định phải sống thật tốt, có biết không?"
    Động tác thu xếp lại đồ đạc của tôi thoáng ngừng lại, ngay sau đó vội lớn giọng nói: "Chuyện này còn cần cậu nói sao! Lưu Viễn Cường tớ giống như con gián đánh không chết, sinh mệnh cực kỳ mạnh mẽ đó nha!"
    Tôi đi tới bên cạnh Mạc Bạch, quỳ xuống bên giường.

    Tôi nắm lấy bàn tay lạnh băng của cậu ấy, dùng hai bàn tay ấm áp của tôi phủ lên, giọng nói dịu dàng, ánh mắt kiên định.
    "Cho nên đừng nói mấy lời như vậy, chúng ta sẽ ổn thôi." Tôi nhắm mắt lại, thành kính hôn lên mu bàn tay cậu ấy: "Sẽ ổn cả thôi..."
    "Cường Cường, bộ phim điện ảnh mới này có vẻ rất hay."
    "Cậu muốn đi xem à?"
    "Cậu cũng biết tớ không thể rời khỏi bệnh viện mà..."
    "Vậy chờ khi mặt trời lặn rồi chúng ta cùng đi xem."
    "Vậy thì phải chờ lâu lắm..."
    "Thế đi thuê đ ĩa."
    "Ừ, cảm ơn."
    Giọng nói câu cảm ơn kia nghe có cảm giác như đang làm nũng.
    Tôi cười dịu dàng: "Mạc Bạch, chỉ cần là tâm nguyện của cậu, tớ sẽ cố hết sức của mình để hoàn thành giúp cậu."
    Tôi và Mạc Bạch đã quen nhau gần một tháng, cậu ấy trở nên không dễ xấu hổ như trước nữa, thậm chí còn chủ động đụng chạm tôi.

    Tôi nghĩ đây là đại biểu cho việc quan hệ của hai chúng tôi càng khắng khít hơn nữa.
    Hoặc là dưới tình huống thời gian không còn nhiều, sự dè dặt vô vị cũng có thể bỏ qua, dùng sức ôm chặt người trước mặt còn thực tế hơn.
    Cho dù là nguyên nhân nào, tôi cũng rất hài lòng với kiểu sống chung hiện giờ của chúng tôi.
    Mặc dù không phải chưa từng có bạn gái, nhưng tôi có thể khẳng định, đây là một lần tôi bỏ ra nhiều nhất, yêu sâu đậm nhất.
    Tôi bỏ buổi tự học buổi tối, mỗi ngày vừa tan lớp là đến bệnh viện tìm Mạc Bạch luôn, tình trạng của cậu ấy lại ngày một nghiêm trọng hơn.
    Y tá chăm sóc Mạc Bạch đều biết tôi, trước khi tôi tới hỏi thăm tình trạng của Mạc Bạch, nhận được cũng chỉ là kết quả khiến người ta thất vọng.

    Tôi điều chỉnh lại tâm trạng của mình, mở cửa phòng bệnh ra.
    "Cậu tới rồi."
    Nụ cười của cậu ấy vẫn đẹp mắt như cũ, chỉ là lại thêm mấy phần tiều tụy.
    "Tớ tới rồi."
    Tôi tiến lên phía trước cầm tay cậu ấy, đặt một nụ hôn xuống trán cậu ấy theo thói quen.
    "Tay cậu lạnh quá, sao không mặc ấm chút?"
    "Quần áo dày không thoải mái, phòng bệnh có lò sưởi mà, không sao đâu."
    "Bây giờ cậu rất yếu, chú ý chút đi."
    Giọng cậu ấy mang ý cười: "Nếu như mặc ít quần áo có thể được cậu quan tâm nhiều hơn, tớ cảm thấy rất đáng."
    Tôi đang nghiêm túc nhắc nhở đó: "Đừng có đùa, lúc tớ không có ở đây cậu phải chăm sóc cho mình thật tốt đó."
    Cậu ấy nhẹ nhàng dựa đầu bên vai tôi, nhẹ giọng nói: "Được."
    Hôm nay tiết trời rất tốt, ánh sáng xuyên thấu qua rèm cửa sổ màu vàng chiếu vào, khiến sàn nhà xám trắng lạnh băng nhiễm lên một tầng ấm áp.
    Nắng ấm trong ngày đông giá rét chiếu lên người chắc chắn rất thoải mái, tôi thật hy vọng Mạc Bạch có thể nhìn thấy, nhưng thân thể cậu ấy không thể tiếp nhận ánh mặt trời quá k1ch thích...
    "Cường Cường, đưa tớ đi ra ngoài tản bộ một chút được không?"
    "Nhưng mà cậu không được..."
    "Tớ muốn đi ra ngoài hóng mát một chút." Giọng Mạc Bạch không giấu được mất mát: "Tớ sợ không đi sẽ thật sự không còn cơ hội nữa."
    Tôi không đành lòng, đau lòng ôm lấy thân thể gầy gò của cậu ấy.
    Bây giờ cậu ấy gầy chỉ còn da bọc xương, thân thể gầy yếu như vậy sao có thể chịu nổi gió lạnh bên ngoài? Tôi khá do dự với đề nghị này.
    "Cậu đã nói cậu sẽ đồng ý yêu cầu của tớ."
    Tôi sao có thể nhẫn tâm từ chối giọng nói yếu ớt của cậu ấy, cuối cùng vẫn dẫn cậu ấy ra ngoài.

    Trước khi ra khỏi phòng bệnh tôi khoác thêm áo cho cậu ấy, lại mang theo chăn rồi mới ra cửa.

    Đẩy xe lăn, tình cảm của tôi bỗng dâng trào.

    Một thiếu niên mười sáu tuổi hẳn là muốn thỏa thích lăn lộn chạy nhảy trên mảnh đất này, cậu ấy hành động không tiện lại không thể cảm nhận cảm giác gió lạnh quét qua mặt...
    Đi ra ngoài tòa nhà, tôi muốn che ô cho Mạc Bạch, lại bị cậu ấy từ chối.
    "Tớ muốn mặt trời chiếu vào."
    Tôi nhắc nhở: "Được, nếu như cậu cảm thấy không thoải mái thì hãy nói một tiếng."
    Một cơn gió thổi qua mang theo khí lạnh run người, Mạc Bạch yếu ớt ho khan, ho như muốn nổ tung cả thân thể gầy yếu.
    Tôi cởi khăn quàng trên người xuống bao lấy cậu ấy, xuôi xuôi lưng cho cậu ấy, cậu ấy mới đỡ hơn chút.
    "Ánh mặt trời...!thật là ấm áp."
    Nắng ấm giữa trời đông giá rét chiếu lên người cậu ấy, tạo thành nhói đau trên da, nhưng cậu ấy thoải mái ngẩng cổ, mặc cho ánh mặt trời vuốt v3 khuôn mặt của cậu, cứ như không cảm giác được những nhói đau khiến người ta khó chịu kia.

    Cậu ấy nở một nụ cười thỏa mãn.
    "Cường Cường, sang năm cậu lên đại học rồi đúng không?"
    "Đúng vậy." Tôi quan sát tỉ mỉ mặt Mạc Bạch, dưới ánh mặt trời chiếu xuống, đôi lông mi dài của cậu ấy nhìn như màu vàng, mái tóc trắng như tuyết bay bay theo gió, trên người tản mát khí chất thanh linh, như thiên sứ bất ngờ lạc vào nhân gian, đẹp đến mức tôi không thể rời mắt.
    "Có thể miêu tả cho tớ về cuộc sống đại học không?"
    Mạc Bạch hơi híp mắt, ánh mặt trời nhức mắt khiến mắt cậu ấy khó chịu, chỉ nhìn một cái thôi đã không thể không nhắm mắt lại.
    Cậu ấy giơ tay lên xoa xoa mắt.

    Tôi thấy cậu ấy không thoải mái, lấy cây dù ra che ánh mặt trời cho cậu ấy.
    "Đại học phong phú hơn cấp ba nhiều, có những cuộc chơi và hát ca thâu đêm!"
    "Cuộc chơi và hát ca thâu đêm?" Cậu ấy quay đầu nhìn tôi.

    Nhưng cho dù là bầu trời rất xa hay là gương mặt của đối phương, xuyên qua đôi mắt của cậu ấy đều có đường nét mơ hồ: "Đó là cái gì?"
    "Chính là đến KTV hát nguyên một buổi tối với bạn bè đó! Còn có đi phượt trên núi, hưởng thụ sảng khoái khi bắn tốc độ cao!"
    "Nghe nguy hiểm thế."
    Tôi sờ đầu cậu ấy: "Đó là quá trình mà đời người tất phải đi qua đó!"
    Ánh mắt cậu ấy trở nên ảm đạm, nơi sâu trong màu đỏ nhạt kia như có một bóng đen, có đuổi thế nào cũng không đi: "Có lẽ tớ không có cơ hội trải nghiệm."
    Tôi nắm chặt bàn tay bị gió thổi lạnh cóng: "Tớ sẽ cho cậu trải nghiệm.

    Sang năm tớ sẽ dẫn cậu đến trường đại học của tớ, còn muốn giới thiệu cậu cho bạn bè của tớ nữa."
    Nói ra lời không chịu trách nhiệm như vậy, cũng không biết là đang lừa gạt đối phương hay là đang tự lừa mình nữa.

    Nhưng mà Mạc Bạch vẫn cười, nụ cười kia khiến tôi nhìn mà trong lòng quặn đau.
    Đã lâu lắm rồi Mạc Bạch không được ngắm cảnh tượng bên ngoài.

    Cậu ấy nhìn mấy con chó nhỏ chạy qua, cành lá đung đưa trên cây, đóa hoa nở rộ ven đường, mấy đôi tình nhân tay trong tay, còn có tiếng cười nói của mọi người.
    Cậu cảm thấy rất được an ủi.

    Ở trong bệnh viện, thứ cậu đối mặt thường là cái chết và chia lìa, không biết đã nhìn bao nhiêu cõi lòng tan nát và nước mắt không ngừng rơi.

    Có lúc, cậu cảm thấy trên thế giới này chỉ còn lại nỗi bi thương tàn nhẫn.
    Nhưng mà Lưu Viễn Cường xuất hiện khiến cho cậu không bị vây trong suy nghĩ bi quan nữa, cậu ấy giống như mặt trời treo trên bầu trời cao vợi, chiếu sáng thế giới của cậu, ấm áp vừa đủ bao bọc lấy cậu.
    Còn giúp cậu nhặt được tình tự mang tên là vui vẻ.
    Tôi thấy Mạc Bạch lau khóe mắt, tôi không hỏi chất lỏng chảy ra là do mắt đau nhói khó chịu, hay là do những tâm tình khác.
    Tôi đưa Mạc Bạch trở lại phòng bệnh.
    Lúc tôi ôm ngang cậu ấy lên, phát hiện cậu ấy thật nhẹ, khiến tôi có ảo giác chỉ cần hơi không cẩn thận, người này sẽ biến mất trong tay tôi.
    Tôi đặt cậu ấy lại trên giường, đang định lui ra thì cổ tay cậu ấy ôm tôi khẽ dùng lực, khiến tôi dừng động tác lại, quay lại nhìn về phía cậu ấy.
    Cậu ấy nhìn tôi đắm đuối, một giây tiếp theo nhẹ nhàng đặt môi lên môi tôi.
    "..."
    Đây là lần đầu tiên Mạc Bạch chủ động hôn tôi.
    Tôi sửng sốt mấy giây, sau đó kích động ôm chặt lấy cậu ấy, nhiệt tình đáp lại.
    Tôi càng yêu sâu đậm, lại càng chìm đắm trong tình yêu; tôi càng chìm đắm trong tình yêu, lại càng lo lắng cậu sẽ biến mất.
    Tôi rất sợ hãi, sợ hãi khủng khiếp, sợ sau khi cậu đi rồi tôi vẫn ích kỷ sống trên cõi đời này.
    Nghĩ đến không khí tôi hít thở không có cậu sẽ khó chịu như bị bóp nghẹt....
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 10: 10: Chương 9


    Năm nay nhiệt độ lễ Giáng Sinh hạ xuống chín độ chưa từng thấy.

    Nhiệt độ ghê gớm thế này dường như cũng không giảm bớt sự nhiệt tình của mọi người đối với lễ Giáng Sinh, hơn sáu giờ tối, trên đường vẫn đầy người qua lại.
    Có thể thấy rất nhiều đôi tình nhân ở khắp mọi nơi, trong đêm giá rét này, trái tim lại ấm áp.
    Trên đường đi qua cửa hàng quà tặng, bên trong cửa sổ trưng bày một chú gấu Teddy màu trắng, mắt màu đỏ sẫm giống Mạc Bạch.

    Chú gấu mặc bộ đồ Giáng Sinh, trông vô cùng đáng yêu.
    Gần như lần đầu tiên nhìn thấy nó đã hấp dẫn ánh mắt tôi.

    Tôi vẫn luôn cho rằng tặng đồ chơi cho người khác là một chuyện rất nhàm chán, cũng chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ mua cho ai đó, nhưng tôi mua nó ngay lập tức không hề do dự.
    Đắt ngoài tưởng tượng, nhưng nếu như con gấu này có thể mang đến nụ cười cho Mạc Bạch, dù có tốn nhiều tiền hơn tôi cũng tình nguyện.
    Theo lý thuyết nên mua bánh ngọt cho Mạc Bạch, nhưng tình trạng thân thể cậu ấy kém đến mức ngay cả quyền hưởng thụ mỹ vị này cũng chẳng có.
    Đứng đợi xe buýt, khí lạnh bức người xộc vào mặt, tôi thở ra một hơi khói trắng lớn, mũi cũng bị cóng đến mức không còn cảm giác.
    Tôi đã hẹn cùng trải qua lễ Giáng Sinh với cậu ấy, nhưng lời nói đó chỉ là tán gẫu lúc hai người ở chung với nhau.
    Tôi nôn nóng muốn gặp cậu ấy, vừa đẩy cửa phòng bệnh ra đã nói: "Mạc Bạch, tớ mua cho cậu gấu Te..."
    Cậu ấy đang ho khan, ho không ngừng.

    Tôi lo lắng đi tới bên cạnh cậu ấy, một giây sau bàn tay che miệng của cậu ấy dính đầy máu tươi.
    Máu kia đỏ đáng sợ: "Máu...!Để tớ gọi bác sĩ tới ngay!"
    Mạc Bạch giơ tay lên ngăn cản tôi: "Không cần."
    Tôi nhìn cậu ấy bình tĩnh lau máu ở khóe miệng, hình như chuyện này không nằm ngoài dự đoán.
    Tôi cho rằng cậu ấy chỉ ho bình thường thôi, nào biết lại nghiêm trọng đến mức ho ra máu.

    Tôi cau mày nói: "Sao cậu không nói với tớ bệnh cậu đã nghiêm trọng đến mức này rồi?"
    "...!Cậu sắp thi rồi, tớ không muốn khiến cậu phân tâm.".

    ||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Thần Bí Chống Lưng Cho Tôi |||||
    "Bây giờ còn chuyện gì quan trọng hơn cậu nữa đâu? Cậu là người mà tớ quan tâm nhất!"
    Mạc Bạch nghe mà tim thắt lại, nghẹn ngào gọi tên tôi: "Cường Cường..."
    Trong ngày tốt đẹp này, tôi không muốn làm bầu không khí trở nên bi thương, nên miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cầm gấu Teddy lên và cố gắng giả giọng.
    "Hi hi, tui là anh bạn lông trắng đây! Từ hôm nay trở đi, lúc Cường Cường không có ở đây, tui sẽ ở bên cạnh cậu thay cậu ấy! Ha ha ha ha ha!"
    Mạc Bạch cười, đồng thời nước mắt cũng rơi xuống.
    Chúng tôi trò chuyện lâu thật lâu.

    Trong lúc đó, y tá có tới truyền dịch.

    Có vẻ thân thể cậu ấy không thể chống đỡ nổi với nhiệt độ thấp như vậy, phải dựa vào truyền dịch.
    Trên cánh tay gầy yếu tiều tụy của cậu ấy trải dài vết bầm nhỏ do kim chích lâu ngày tạo thành, nhìn cực kỳ đáng sợ.

    Rõ ràng đầu kim đâm vào người cậu ấy, nhưng lại như đâm vào trong tim tôi, nhói đau khó chịu.
    Bất tri bất giác thời gian đã điểm mười một giờ đêm, trước khi tôi định rời đi, Mạc Bạch giao máy chụp hình cho tôi.
    "Không phải chủ nhật tới mới rửa sao?"
    "Tớ muốn thu thập hình vào album sớm thôi mà."
    Tôi khẽ mỉm cười, cũng không nghi ngờ cậu ấy.
    Tôi ôm lấy cậu ấy, hôn lên trán cậu ấy một cái: "Tớ đi đây."
    "Ừ."
    Cậu ấy nắm tay tôi đến tận lúc khoảng cách giữa chúng tôi không thể nắm thêm nữa mới thả ra.

    Cậu ấy cũng không bỏ tay xuống ngay lập tức, mà lại vừa cười vừa vẫy tay chào tạm biệt tôi.
    Tôi cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi, nên không nghĩ nữa.
    Tôi siết chặt nắm đấm, trong tay vẫn còn lưu lại sự lạnh lẽo từ đầu ngón tay cậu ấy.

    Vì muốn ở lâu thêm một chút với Mạc Bạch, bây giờ tôi phải bắt tuyến xe buýt cuối cùng về nhà.
    Xe buýt đến trước tôi một bước, tôi vội vã chạy đến điểm dừng, nhưng vẫn không thể nào ngăn xe buýt lại được.
    "..." Đưa mắt nhìn tuyến buýt cuối cùng rời đi, bóng lưng của tôi ở trên con đường không đường trông càng cô đơn hiu quạnh hơn.
    Mua gấu Teddy, trên người tôi đã không còn tiền, tôi do dự có nên đi bộ về không, một trận gió rét quét qua thổi bay ý nghĩ hoang đường của tôi.
    Tôi xoay người trở về bệnh viện, lúc Mạc Bạch lại thấy tôi thì vui sướng không nói nên lời: "Sao cậu lại quay về thế?"
    "Không bắt được tuyến buýt cuối."
    Tôi cười bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại không quá buồn phiền, có vẻ ở chung với người yêu cũng rất tốt.
    "Cậu muốn qua đêm ở đây à?"
    Giọng cậu ấy tràn ngập mừng rỡ.

    Tôi dịu dàng xoa đầu cậu ấy: "Tớ có thể không? Darling."
    "Ưm!" Cậu ấy vui vẻ gật đầu không ngừng.
    Cho dù có mở máy sưởi, phòng bệnh cũng không ấm lên bao nhiêu.

    Hai chúng tôi dựa sát vào nhau, may là giường bệnh lớn nên hai người ngủ không hề chật.
    Hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, tôi nhìn ra sự mệt mỏi trên gương mặt xanh xao tiều tụy của cậu ấy.
    "Mệt thì ngủ đi."
    "...!Tớ muốn nhìn cậu thêm chút nữa."
    ...!Cậu ấy luôn có thể nói ra mấy lời khiến tôi đau lòng.
    Tôi không đành lòng nắm lấy tay cậu ấy, đặt bên môi hôn thật cẩn thận.
    Hai người cứ thế nhìn nhau, chúng tôi trao đổi với nhau không tiếng động.

    Ban đêm bệnh viện vô cùng yên tĩnh, chỉ có một vài tiếng bước chân vụn vặt, cùng với tiếng xe cứu thương thỉnh thoảng vang lên.
    Tiếng chuông réo chói tai kia chứng tỏ đang có một sinh mạng sắp mất đi.

    Cuối cùng bệnh viện là nơi khiến người đó sống lại hay là điểm cuối vẫn luôn là ẩn số khiến người ta lo lắng.
    Mạc Bạch khẽ xê dịch thân thể, tựa đầu vào ngực tôi, yên tâm ngủ.
    Cảm nhận nhịp tim đập mạnh mà hữu lực của đối phương, được cảm giác an toàn ngập tràn bao bọc, cậu hy vọng bản thân mình không ngủ nhanh như thế, tham lam muốn kéo dài cảm giác hạnh phúc.
    Đã mấy đêm, cậu sợ đến mức không dám nhắm mắt lại, rất sợ một khi an tâm đi ngủ sẽ không thể tỉnh lại nữa.
    Trước kia cậu không quyến luyến thế giới này, sau khi người mẹ là mối liên kết duy nhất mất đi, ý chí cầu sinh của cậu lại càng yếu.

    Nhưng bây giờ đã khác, Lưu Viễn Cường khiến cậu nảy sinh ý muốn sống tiếp.
    Vừa nghĩ tới thời gian của mình không còn nhiều, cậu lại không kìm nổi giọt lệ rơi.

    Mỗi ngày cậu đều khóc rồi chìm vào giấc ngủ, rồi lại bị ác mộng đánh thức, sau khi tỉnh lại, thứ nhìn thấy vẫn là trần nhà trắng tinh, và cái chết đang ngày một đuổi gần.
    Sáng sớm hôm sau, đôi mắt có hàng mi màu trắng mở ra, cho thấy con ngươi đỏ sẫm bên dưới mí mắt, hào quang sinh mạng lưu chuyển trong đôi mắt kia hình như lại yếu đi một chút.
    Khi Mạc Bạch phát hiện trên giường chỉ còn mình mình thì khó tránh khỏi cảm giác mất mát, nhưng cậu biết, cuộc sống của đối phương không giống cậu, hai người vốn không nên có khoảng thời gian bên nhau này.
    Trên bàn có tờ giấy Lưu Viễn Cường để lại cho cậu, dùng gấu Teddy đè lên, nói rằng cậu hãy chăm sóc bản thân thật tốt.
    Mắt cậu không thấy rõ, phải mất chút sức mới đọc được dòng chữ bên trên.
    Cậu dùng gậy kéo rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời lập tức xuyên thấu vào.

    Cậu khó chịu nhắm hai mắt lại, mất chút thời gian để thích ứng.
    Nhìn thời gian, có lẽ sắp buổi trưa rồi...
    Cho tới bây giờ cậu chưa từng dậy trễ đến vậy, có lẽ là vì có người yêu bên cạnh nên yên tâm quá đỗi.
    Hôm nay là một ngày trời đẹp, bầu trời xanh thẳm vạn dặm không mây, nhìn mà lòng người cũng khá hơn.

    Nếu như có máy ảnh bên cạnh, cậu sẽ chụp ngay.
    Cậu biết sinh mệnh của mình sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

    Nhưng cậu không muốn bỏ sót tấm ảnh bầu trời nào mà cậu cùng nhìn thấy với Lưu Viễn Cường, cho nên khoảng cách thời gian rửa hình của cậu càng ngày càng ngắn.
    "Cường Cường..."
    Cậu vô thức gọi tên cậu ấy.
    Có phải cậu cũng đang nhìn thấy khoảng trời này giống tớ không? Nếu thế, phong cảnh chúng ta nhìn thấy có giống nhau không?
    Cậu ôm chặt gấu Teddy trong lòng, lại nằm về giường.

    Cậu thở dài khe khẽ.

    Cái thở dài này chất chứa không biết bao nhiêu chua xót và bất lực trong lòng.
    Cuối năm đến, mấy người bạn đã hẹn cùng đón năm mới đều bị tôi từ chối.
    "Gì thế, ai mà mặt mũi lớn vậy, được đại ca Lưu Viễn Cường của chúng ta cùng đón năm mới?"
    Tôi cười nói là vợ tương lai của tôi.
    Mấy tiếng cuối cùng của năm 2015, tôi cùng vượt qua với Mạc Bạch.
    Hai chúng tôi ngồi trên giường, cùng nhau xem chương trình trực tiếp cuối năm trên ti vi.

    Chỉ đơn thuần như vậy thôi, nhưng tôi cảm thấy thú vị hơn những lần đón năm mới trước kia gấp ngàn lần.
    "Cường Cường, sau khi mẹ tớ đi, tớ cho rằng năm nay chỉ có thể vượt qua trong cô đơn."
    "Đừng hòng, cậu phải đón với tớ!"
    Tôi bá đạo ôm vai cậu ấy, cặp mắt xinh đẹp của cậu ấy vui vẻ híp thành một đường.
    Chúng tôi cùng nhau đếm ngược.

    Giây phút qua 0 giờ, ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo hoa nổ, pháo hoa rực rỡ sắc màu thắp sáng bầu trời đêm, cũng thắp sáng những trái tim cô đơn.
    Giọng nói dễ nghe của cậu ấy vang lên bên tai tôi: "Năm nay mong được chỉ giáo nhiều hơn."
    "Ưm, mong được chỉ giáo nhiều hơn."
    Chúng tôi mỉm cười ôm lấy nhau mà hôn.
    Trong pháo hoa nở rộ bầu trời đêm, điểm sáng trong thành thị không quy luật chấm phá khắp màn đêm đen, ánh lên trong đôi mắt khác người thường của Mạc Bạch.

    Điểm sáng kia lóe lên không ngừng, như là hàng ngàn tinh linh đang nhảy múa trên trời, mê huyễn sáng tươi.
    Có lẽ buổi đêm không đáng sợ như trong tưởng tượng của Mạc Bạch, chỉ là cậu không phát hiện ra cái đẹp của nó thôi.
    Chúng tôi cùng nhau chụp một tấm hình đầu tiên của 2016.
    Nếu như máy chụp hình có thể khiến khoảnh khắc trở thành vĩnh hằng, vậy nó có thể khiến thời gian ngừng trôi, không giảm bớt sinh mệnh dư lại không còn bao nhiêu của cậu không?
    Đây là ước nguyện năm mới của tôi.
    ______
    Tui đọc trước hết rùi, bỗng nhiên không dám dịch tiếp nữa nên mãi mới ra chương🙁 Sợ ngày bé Mạc không còn nữa....
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 11: 11: Chương 10


    Cách kỳ thi còn chưa tới ba mươi ngày, phòng học lớp 12 tràn ngập không khí căng thẳng, ép người ta tới mức không thở nổi.
    Bởi vì Mạc Bạch nên thời gian đi học của tôi ít đi.

    Ở trường học trọng điểm thế này, chỉ cần hơi lơ là một chút là sẽ tụt lại ở rất xa phía sau, có lẽ bây giờ tôi đang ở đuôi xe...
    Nhưng mà bây giờ, trừ Mạc Bạch ra không gì có thể khiến tôi phân tâm.
    Hôm nay là thứ sáu, tôi tới bệnh viện từ rất sớm, phát hiện ra hôm nay Mạc Bạch không nằm trên giường mà là ngồi trên xe lăn, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
    ...!Giống như lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ấy.
    Từ lúc chúng tôi quen biết đến giờ, bất tri bất giác đã qua ba tháng.
    Chúng tôi cũng không ngờ ba tháng có thể biến mối quan hệ từ không quen biết đến quen biết, sau đó yêu nhau.
    Cho nên nói số mệnh luôn khiến người ta không đoán trước được.
    Ba tháng trước tôi vì sắp tới gần ngày thi mà không tình nguyện tới nơi này, bây giờ thật sự đến thời khắc căng thẳng thì tôi lại chẳng quan tâm mấy thứ đó.
    Vì sự xuất hiện của cậu ấy...
    Thiếu niên quay đầu lại, lộ ra gương mặt xinh xắn, đôi môi không chút huyết sắc hơi nhếch lên, cổ tay gầy mảnh như dùng chút sức cũng có thể bẻ gãy nhẹ nhàng giơ lên vẫy vẫy.
    Một động tác nhẹ nhàng như vậy thôi, nhưng cậu ấy như đã dùng hết sức lực toàn thân.

    Sau khi bỏ tay xuống, hô hấp cậu trở nên thô nặng, trên mặt hiện lên sự mệt mỏi.
    "Cậu yếu lắm, sao không nằm?"
    Tôi vươn tay muốn ôm cậu ấy đứng lên, lại bị cậu ấy từ chối: "Không muốn.

    Như thế này rất tốt..."
    Ngay cả âm lượng khi nói chuyện của cậu ấy cũng rất nhỏ, cậu ấy bây giờ giống như một ngọn nến trong cơn gió dữ đang tốn sức giãy giụa thắp sáng, cho đến khi cháy hết sinh mạng của mình.
    "Cường Cường, cậu đã quyết định xong hướng đi tương lai chưa?"
    Cậu ấy dời tầm mắt về phía ngoài cửa sổ, bên ngoài đang có cơn mưa nhỏ, bầu trời xám xịt u tối.

    Dường như tâm trạng cậu ấy cũng giống như khoảng trời kia, không có lấy một chút sắc xanh nào.
    Tôi chưa trả lời, cậu ấy đã nói tiếp: "Cho dù là cậu quyết định thế nào, tớ cũng hy vọng cậu có thể làm chính cậu.

    Chỉ có khi cậu là chính "cậu", sự tồn tại của cậu mới có ý nghĩa."
    Cậu ấy đặt tay lên tay tôi: "Tớ không có cơ hội theo đuổi ước mơ của mình, nhưng đời người của cậu còn rất dài, cho dù là đi học hay những chuyện khác, tớ đều hy vọng cậu làm vì bản thân mình."
    "Mạc Bạch." Tôi nắm chặt bàn tay luôn lạnh lẽo: "Tớ là vì cậu mới tồn tại."
    Cậu ấy cười nhạt một tiếng: "Tớ biết mà."
    Tầm mắt cậu ấy bay về phương xa, có lẽ cậu ấy có thể nhìn thấy phong cảnh mà tôi không nhìn thấy từ khoảng hư vô kia, hoặc ngay từ ban đầu cậu ấy đã không định tìm tòi nghiên cứu điều gì.
    Giống như bây giờ, cậu đã không còn sợ hãi với cái chết.

    Khoảng thời gian có Lưu Viễn Cường ở bên này là phúc phần lớn nhất của cậu.
    Chẳng qua cậu cảm thấy tiếc nuối...!Tiếc vì không thể gặp Lưu Viễn Cường sớm hơn, không thể tạo thêm nhiều ký ức giữa hai bọn họ.
    Tôi nhìn Mạc Bạch yên lặng, cảm thấy khí chất trên người cậu ấy thoáng thay đổi, hình như nhiều thêm sự buông bỏ với sinh mệnh và trái tim bình tĩnh đối diện với điểm cuối của mình.
    Điều này khiến tôi không nhịn được tiếng thở dài.
    Đến trưa, sau khi y tá tới đổi dịch truyền cho Mạc Bạch, cậu ấy liền nói mệt quá, muốn đi ngủ.

    Không biết tại sao, tôi đưa mắt nhìn gương mặt ngủ say của cậu ấy, bỗng nhiên có một loại ảo giác...!có lẽ cậu ấy sẽ không tỉnh lại nữa.
    Tôi nghĩ có lẽ vì gần đây cậu ấy thực sự yếu đi nhiều nên mới xuất hiện dự cảm kỳ lạ thế này...
    Tôi đợi bên cạnh cậu ấy đọc sách, âm thanh của máy đo nhịp tim vang lên quy luật.

    Qua hồi lâu, nó bỗng xen vào mấy tiếng không hài hòa.
    Âm điệu kia đột nhiên trở nên dồn dập, tôi lo lắng nhìn về phía Mạc Bạch, cậu ấy đang ho dữ dội.

    Cậu ấy ho được mấy tiếng thì nhổ ra một búng máu, b ắn ra một đóa hoa máu diễm lệ trên giường trắng.
    Máu kia bắt đầu lan từng chút một trên giường, lan thẳng tới sàn nhà, vách tường, rèm cửa sổ...!xuyên qua cửa sổ màu đỏ nhìn ra bầu trời bên ngoài cũng đã biến thành màu đỏ kinh người, hết thảy trước mắt đều bị nhuộm thành màu đỏ.

    Tôi sợ hãi muốn hét to, nhưng phát hiện mình không cách nào lên tiếng, cũng không nghe thấy tiếng của Mạc Bạch.
    Khóe miệng cậu ấy dính máu, vẻ mặt đau khổ nhìn về bên ngoài, đôi mắt tuyệt vọng ấy phản chiếu hình ảnh tôi bó tay chịu chết.
    Miệng cậu ấy dính máu và nước mắt muốn nói gì đó.

    Tôi đọc hiểu khẩu hình của cậu ấy, bỗng cảm giác tim đau đớn co thắt.
    "Tại sao không cứu tớ...!"
    Tôi muốn tiến lên phía trước, nhưng chỉ cách cậu ấy càng lúc càng xa, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng hình màu trắng bị máu đỏ nuốt chửng...
    "Mạc Bạch!"
    Tôi kêu to lên.

    Mạc Bạch bị tôi làm giật mình: "Cường Cường?"
    Tôi phát hiện mình vẫn đang ở trong bệnh viện, mà Mạc Bạch êm đẹp ngồi bên cạnh tôi.

    Tôi chắc chắn cậu ấy không sao mới thở phào nhẹ nhõm, không biết tại sao mình lại ngủ quên, lại còn mơ ác mộng đầy rẫy chết chóc.
    "Phù..." Đến bây giờ nhịp tim tôi vẫn chưa đập chậm lại: "Tớ cho rằng cậu..."
    Nói với người trước mắt rằng "Tớ cho rằng cậu chết rồi", tôi không làm được.
    Thấy tôi đột nhiên ngừng lại, cậu ấy nghiêng đầu không hiểu: "Tớ làm sao?"

    "...!Không sao."
    Chúng tôi nhìn nhau một hồi, tôi không nhịn được lại vươn tay ra ôm cậu ấy.
    Cậu ấy cũng ôm lại tôi, hỏi nhỏ: "Sao đột nhiên lại làm nũng thế?"
    "...!Tớ rất sợ cậu sẽ rời đi."
    "Cường Cường, tớ..." Giọng cậu ấy rất khẳng định: "Tớ biết mình sắp không được, có lẽ...!có lẽ chỉ chống đỡ qua được hôm nay thôi..."
    "Nói ngu ngốc gì đó, không phải bây giờ cậu vẫn đang tốt đẹp ở trước mặt tớ sao?
    Cậu ấy dùng ngón trỏ đè môi tôi lại, ngăn cản tôi nói tiếp.
    Trên thực tế, bây giờ Mạc Bạch cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, toàn thân không còn sức lực, ngực mơ hồ đau, thở cũng khó khăn...
    "Cường Cường, từ mấy tháng trước tớ đã biết.

    Tớ đã không còn yêu cầu gì nữa, chỉ hy vọng sau khi tớ đi, cậu có thể sống tốt cả phần của tớ."
    Sống mũi tôi cay cay, không nói nên lời.
    Mặt cậu ấy rất bình tĩnh, như là đã hiểu rõ số mạng không thể nào thay đổi và buông bỏ đối với sinh mệnh.
    "...!Không được." Tôi nói: "Không phải cậu còn có nguyện vọng chưa hoàn thành sao?"
    "..."
    Ánh mắt cậu ấy lộ ra nghi hoặc.
    "Đi thôi!" Tôi quyết định, ánh mắt kiên định: "Cậu vẫn luôn hướng về biển, tớ dẫn cậu đi xem."
    "...!Nhưng mà thân thể tớ đã..."
    Tôi không cho cậu ấy cơ hội từ chối, động thủ tháo kim truyền dịch của cậu ấy ra.
    Cậu ấy hốt hoảng: "Cậu đang làm gì đó?"
    Tôi không trả lời, tự thu dọn sách vở của mình, lại mặc cho cậu ấy mấy cái áo giữ ấm.

    Trong lúc đó cậu ấy luôn muốn ngăn cản tôi, tôi cũng không để ý đến.
    "Cường Cường...".

    Xi????‎ ủ????g‎ hộ‎ chú????g‎ tôi‎ tại‎ ~‎ ????‎ r‎ ????‎ ⅿ‎ ????‎ r‎ ????‎ ????‎ ệ‎ ????.????????‎ ‎ ~
    Cậu ấy sợ hãi, kêu lên kèm theo tiếng nức nở.
    Tôi bế cậu ấy lên xe lăn, không để ý đến sự phản đối của cậu ấy, đẩy cậu ấy ra khỏi phòng bệnh.
    "Tớ đã nói rồi, tớ sẽ giúp cậu hoàn thành tâm nguyện." Tôi vừa đi vừa nói.

    Nhớ tới những gì cậu ấy vừa nói với tôi, tôi cắn răng, càng bước nhanh hơn.
    "..."

    Không, Lưu Viễn Cường, chỉ có chuyện này cậu mãi mãi không thể nào hoàn thành.
    Nguyện vọng lớn nhất của tớ, là được sống chung với cậu...
    Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của Mạc Bạch, cũng không thấy giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống kia.
    Mưa đã tạnh, trên đất lưu lại vết nước đọng của hai bánh xe ngang qua, dấu vết kia kéo dài tới bãi đậu xe, điểm cuối đột ngột có một chiếc xe lăn đậu ở đó.
    "Mạc Bạch, cậu phải gắng lên."
    Tôi cúi đầu nói với người phía sau, mãi một lúc phía sau mới truyền tới một tiếng "ừ" thật thấp.
    "Sẽ không quá xa, cậu cố được mà."
    Cậu nhất định phải cố gắng.
    Tôi vội vàng khởi động xe.

    Lúc xe rời khỏi bệnh viện, Mạc Bạch ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng có muôn vàn cảm thán.
    Rõ ràng là cùng một bầu trời, nhưng nhìn từ nơi này trông lại mênh mông đến vậy.
    Cậu cảm nhận được làn gió lướt qua gương mặt, nghe tiếng người qua lại, đây đều là thể nghiệm trước giờ cậu chưa từng có.
    Tôi cảm thấy cánh tay vòng qua eo đang siết chặt, thừa dịp đang chờ đèn đỏ, tôi tranh thủ nói với giọng nhẹ nhàng: "Tớ đã nói với cậu rồi, vốn dĩ mặt biển có màu xanh là bởi vì phản chiếu màu của bầu trời.

    Nhưng mà biển có cảm giác hoàn toàn khác với bầu trời nha.

    Mặt biển dập dềnh sẽ phản chiếu ánh mặt trời, mặt biển trông sẽ lấp lánh!"
    "Ừ." Cậu ấy nhẹ giọng nói: "Tớ nôn nóng muốn nhìn thấy lắm rồi."
    "Cậu có thể nghe tiếng sóng biển vỗ rì rào, tiếng hải âu kêu vang, còn có cả cảm giác đi chân trần trên bờ cát.

    Nhưng mà đừng làm vậy vào mùa hè nha, cát nóng quá, chân sẽ bị nổi bọng nước đó!"
    Cậu ấy cười mấy tiếng yếu ớt.
    "Thật ra tớ còn biết lướt sóng nữa, bạn bè đều nói lúc tớ lướt sóng rất đẹp trai, đáng tiếc cậu không được xem."
    Mạc Bạch khẽ cong khóe miệng ở nơi cậu không nhìn thấy: "Cậu như vậy đã đẹp trai lắm rồi."
    Chúng tôi cưỡi xe đến con đường ít người đi hơn, khi đèn đỏ vừa tắt tôi lập tức tăng tốc tiến về phía trước.

    Tôi cảm nhận được cánh tay ôm tôi càng lúc càng buông lỏng, tôi thật sự sợ một giây tiếp theo cậu ấy sẽ vô lực buông ra...
    Thật sự không thể lãng phí thêm một giây phút nào nữa.
    "Hng hng." Tôi vốn muốn cố ra vẻ thoải mái, nhưng tiếng cười lại có chút khổ sở: "Đó là vì cậu chưa được thấy tớ mặc quần bơi, lộ ra sáu múi cơ bụng thôi."
    Dọc theo đường đi tôi không ngừng nói chuyện với cậu ấy, tôi sợ rằng nếu mình không làm như vậy, cậu ấy sẽ vô tình ngủ đi, sau đó quên không tỉnh lại.
    "Nơi này là chỗ leo núi tốt nhất, thân thể cậu kém như vậy, tớ muốn thường xuyên dẫn cậu tới leo, tăng cường chút thể lực!"
    "Được..."
    "Suốt ngày ở trong bệnh viện, trên đầu cậu sắp mọc nấm rồi.

    Chờ sau khi cậu xuất viện, mỗi ngày chúng ta đều ra ngoài tản bộ nhé."
    "Ừ..."
    "Có thể thấy được biển ở hai bên chứ?"
    "..."

    "...!Mạc Bạch?" Tôi lo lắng gọi thêm lần nữa: "Mạc Bạch?"
    Sự im lặng của cậu ấy khiến tim tôi trật nhịp.
    "Sắp đến rồi, cậu gắng thêm chút nữa nhé!"
    Tôi kêu to một tiếng như vậy, bên hông vẫn không có động tĩnh, vẫn không có câu trả lời như cũ, dường như ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy tốn sức.
    "Nói gì đi!" Cay cay xộc lên sống mũi, tầm mắt tôi mơ hồ: "Không phải cậu muốn nhìn thấy biển sao? Tâm nguyện còn chưa hoàn thành, cậu không thể chết được!"
    Mạc Bạch muốn ôm chặt lấy cậu, nhưng lực bất tòng tâm.

    Nhiệt độ trên đầu ngón tay không ngừng rút bớt, sức lực trên người cũng cạn đi từng chút, mí mắt nặng như ngàn cân, lời nói của đối phương cũng dần dần lẫn lộn vào trong tiếng gió rít vù vù bên tai.
    "Cường...!Tớ...!mệt quá..."
    Giọng cậu ấy nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
    Xe máy nhanh chóng lái qua con đường mòn trong núi, đây là con đường tắt thông lên núi tôi vô tình phát hiện lần trước, không ngờ lần tiếp theo đi lên lại là tình cảnh như vậy.
    Tôi quay đầu nhìn bên cạnh, dùng sức trừng mắt nhìn mới khiến tầm mắt trở nên rõ ràng.
    Từ trong khe hở tán cây có thể thấy đường chân trời, tôi kích động nói: "Mạc, Mạc Bạch, đã nhìn thấy biển rồi, nhìn sang bên cạnh đi!"
    Mạc Bạch biết cậu ấy đang gọi mình, cậu thử làm theo.

    Xe chạy rất nhanh, nhìn ra bên ngoài lớp lớp cây cối sinh trưởng đan xen, nhưng chẳng nhìn thấy rõ gì cả.
    Cậu sợ rằng, thật sự không được rồi...
    "Cường Cường..." Mỗi một lần cậu hít thở, dưỡng khí tiến vào buồng phổi đều ít đi.

    Cậu dùng hết sức lực của mình, hỏi ra vấn đề cuối cùng: "Lên đại học...!là cảm giác...!như thế nào?..."
    "Chơi rất vui!" Tôi trả lời không chút do dự, cảm nhận được lạnh lẽo trên gương mặt, quả nhiên là vì khóc: "Thật sự chơi rất vui! Mỗi ngày vui vẻ hết mình hát KTV với bạn bè, không có áp lực thi lên lớp siêu cấp vui vẻ!"
    Tôi nghe thấy cậu ấy cười, tiếng cười trước kia sang sảng giờ đã yếu ớt đi: "Cậu vẫn còn chưa...!thi lên đại học mà...!lừa người..."
    Đoạn đường dài muốn chết này cuối cùng cũng kết thúc, tôi dừng xe lại, đỡ Mạc Bạch đã nhoài cả người lên người tôi: "Mạc Bạch, mở mắt ra đi, biển đã ở trước mặt rồi..."
    Tôi kêu gào, vốn không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ tuôn ra không khống chế được...
    Đôi mắt nhắm chặt kia cuối cùng cũng từ từ mở ra, cảnh tượng mơ hồ trước mắt dần trở nên rõ ràng.
    Chút u ám cuối cùng trên bầu trời cũng tản đi, gió thổi lất phất mang đi mảng mây lớn, lộ ra màu xanh thẳm không còn bị lá cây che khuất.

    Cậu nhìn thấy mặt biển vô tận, phản chiếu màu trời vừa qua cơn mưa, một đợt sóng gợn lăn tăn, lấp lánh động lòng người.
    Cậu nghe loáng thoáng thấy tiếng sóng biển vỗ bờ, cậu nghe mà trong lòng cũng bình tĩnh lại.
    Thì ra biển đẹp như vậy, giống như khoảng trời kia.
    "Cảm ơn cậu." Nụ cười mãn nguyện của cậu ấy khiến người ta tan nát cõi lòng: "Cảm ơn cậu..."
    Cậu ấy thả lỏng để bản thân ngã vào trong ngực tôi.

    Bàn tay tôi đặt trên lưng cậu ấy không ngừng run rẩy, còn chưa kịp hỏi ra hàm ý trong lời cảm ơn kia, người trong lòng đã không còn hơi thở.
    "Mạc Bạch..." Giọng tôi run rẩy hỗn loạn: "Mạc Bạch!"
    Cảm nhận nhiệt độ trên người cậu ấy mất dần từng chút một, tôi đã hiểu, cho dù tôi có gào lớn tiếng đến mức nào đi chăng nữa, đôi mắt kia cũng sẽ không mở ra...
    Tôi ấn cậu ấy vào trong ngực, khóc thất thanh.
    Mà giờ đây bầu trời u ám, mặt biển vô hồn mang một màu xám xịt buồn tẻ....
     
    Người Chụp Ảnh Bầu Trời
    Chương 12: 12: Chương 11


    "Lưu Viễn Cường, con muốn tự giam mình trong phòng đến khi nào nữa?"
    Ngoài cửa truyền tới tiếng mẹ gào thét, kéo tôi ra từ trong suy nghĩ.
    ...!Bây giờ đã là mấy giờ rồi?
    Từ lúc cậu ấy đi đã qua mấy ngày rồi?
    "Rốt cuộc con làm sao thế? Có biết chưa tới bốn tuần nữa là thi rồi không! Còn không mau dậy đi học cho mẹ!"
    Thi?
    Ồ, đã đến rồi sao?
    ...!Bỏ đi, thế nào cũng được.
    Đã không còn chuyện gì khiến tôi quan tâm nữa rồi...
    "Lưu Viễn Cường! Nếu con không ra, mẹ sẽ xông vào đó!"
    Cửa bị gõ thật mạnh.

    Tôi vùi mình trên giường, không hề có ý muốn động đậy.
    Tiếng mở khóa truyền vào trong tai, ánh sáng nhức mắt xuất hiện ngay trong giây đó.

    Tôi nhắm tịt mắt lại không kịp thích ứng, kêu lên mấy tiếng.
    "Aiz, con..."
    Khi mẹ chuẩn bị mở miệng mắng, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì bỗng khựng lại.
    Căn phòng lộn xộn như bị ai lục tung, sách vở, quần áo, rác tưởi linh tinh chất đầy đất, trong không khí tràn ngập một mùi lạ.

    Bàn đọc sách vốn chỉnh tề giờ đây chất đống đồ lặt vặt, thậm chí đến mức không nhìn thấy mặt bàn đâu cả.

    Chiếc cặp sách nằm lẻ loi ở một góc, đã lâu rồi không được sử dụng.
    Sắc mặt ảm đạm, quầng mắt vừa dày vừa đen, đôi mắt phủ đầy tơ máu và mệt mỏi, cằm đầy râu...!Nếu không phải trên người vẫn mặc bộ quần áo nhìn thấy mấy hôm trước, mẹ gần như không nhận ra cậu thiếu niên như đã trải qua vô số tang thường này chính là con trai của mình.
    "Viễn Cường, rốt cuộc...!rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
    Tôi nhìn sự lo âu trong đáy mắt mẹ, giọng khàn đặc nói nhỏ: "Mạc Bạch mất rồi." Không biết là vì để xua tan sự bất ngờ trên mặt mẹ, hay là để nhắc nhở chính bản thân mình, tôi lặp lại một lần nữa: "Đã mất rồi..."
    "...!Viễn Cường.

    Mẹ, mẹ không biết nó...!tại sao con không nói cho mẹ biết sớm?"
    Nói thì có tác dụng gì đâu?
    Người đã chết rồi cũng chẳng thể nào sống lại...
    Sau khi nghĩ hết cách vẫn không thể nào ngăn được mệt mỏi...
    Sau khi giãy giụa hết sức vẫn chỉ có thể chấp nhận bi kịch...
    Cuối cùng thì con người vẫn không thể chống đối lại vận mệnh, có phải không?
    ...
    Tớ vẫn đang chờ một câu trả lời không xuất hiện.
    Tớ cảm thấy mệt mỏi quá, cậu có cảm giác giống vậy không?
    Cứ thế thiếp đi...
    Ngủ một giấc thật ngon, quên hết tất thảy bi thương, cùng với nước mắt.
    Sau khi tỉnh lại, sống ở thế giới không có cậu.
    Tôi bị ánh sáng đánh thức, hơi mở mắt ra, phát hiện mình không ở trong phòng.
    Thứ tôi nhìn thấy là bầu trời xanh thẳm quang đãng.
    Gió thổi tới mang theo vị mặn.

    Tôi ngồi dậy, lấy tay chỉnh lại mái tóc bị thổi rối, trước mắt là mặt biển vô tận.
    Cảm giác được nhiệt độ không quá lạnh, mà là thoải mái.

    Tôi bốc một nắm cát mịn lên, hơi thả ra, hạt cát lập tức rơi xuống.

    Cát cưỡi gió trở về với biển, chẳng tìm lại được nữa.
    Bên tai là tiếng sóng biển vỗ bờ, thỉnh thoảng có mấy tiếng hải âu chen vào, trừ thứ này ra thì không nghe thấy âm thanh quấy nhiễu nào nữa.
    Tôi nhìn mặt biển lấp lánh, trong lòng ngũ vị tạp trần.
    Gì nhỉ, thì ra trên đời còn có cảnh đẹp đến vậy à...
    "Mạc Bạch..."
    Không biết tại sao tôi lại thốt ra cái tên này.
    Đường chân trời chắc là thế này nhỉ, tôi nhìn thấy bầu trời từ mặt biển, cũng nhìn thấy mặt biển từ bầu trời, mặt biển vốn trống không bỗng xuất hiện một người.

    Hơi thở của tôi khựng lại, dùng sức xoa mặt, nheo mắt lại cẩn thận quan sát.
    Một người có mái tóc dài màu trắng, cả người mặc đồng phục bệnh nhân trắng tinh.

    Người nọ đặt chéo hai tay trước ngực, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mãi lâu sau không có hành động nào khác.
    Một cơn gió thổi tới khiến sợi tóc bị thổi loạn bay về phía sau, ngón tay trắng nõn xinh đẹp, toàn bộ động tác toát lên sự tao nhã và ung dung.
    Đủ loại cảm xúc sục sôi trong lòng, tôi gọi lên cái tên hằng đêm mong nhớ: "...!Mạc Bạch!"
    Là cậu ư?
    Cậu đã trở về rồi ư?
    Trở lại bên cạnh tớ rồi ư?
    Nghe vậy, người nọ xoay người lại, tôi đối diện với một đôi mắt sáng ngời.
    Trong đôi mắt đỏ thẫm không có bi thương và u buồn, có chăng chỉ là tốt lành hòa với dịu dàng dành cho người yêu.
    Khi tầm mắt chúng tôi vừa chạm nhau, cậu ấy cười, nụ cười kia vẫn rung động lòng người như thế.
    Tôi đã từng nói tôi thích nụ cười của Mạc Bạch, những tưởng rằng không có cơ hội nhìn thấy nữa lại xinh đẹp xuất hiện ngay trước mắt, tôi không kìm được sống mũi cay cay.
    Tôi đứng dậy, kích động chạy về phía cậu ấy.
    "Cường Cường."
    Rõ ràng cách rất xa, nhưng giọng nói của cậu ấy vang lên rõ ràng trong đầu tôi.
    "Đừng tới tìm tớ, cũng đừng chờ tớ nữa."
    ...!Hả? Tại sao?
    Cứ như không cần nói ra, cậu ấy cũng biết suy nghĩ trong lòng tôi.
    "Đừng bị dĩ vãng trói buộc, đừng vì người đã khuất mà lỡ dở một đời."
    "Cậu phải kiên cường lên, đừng quay đầu lại vì tớ, phải thay tớ thưởng thức phong cảnh mà tớ chưa từng nhìn thấy."
    "Tỉnh lại đi, gác hết những ưu tư không nên có ở trong mộng."
    Nói đến đây, cậu ấy xoay người rời đi, hai chân lướt trên mặt biển mà đi.
    "Đừng đi mà!" Tôi hét lên: "Đừng bỏ lại tớ mà!"
    Cậu ấy bước đi không có ý dừng lại, cứ thế đi về phương xa, mỗi một bước là một lần chìm sâu, mắt thấy sắp bị nước biển nhấn chìm.
    Không thể...!không thể nhìn cậu rời đi một lần nữa...
    Tôi vươn tay ra, không với tới được bóng dáng màu trắng đang xa dần.

    "Tỉnh lại đi..."
    "Tỉnh lại đi..."
    Trong đầu không ngừng vang vọng câu nói này, tất cả trước mắt dần dần mất hết màu sắc, cậu ấy cũng hòa vào một mảnh trắng tinh, biến mất không thấy nữa.
    Thân thể run lên, tôi trở lại thực tế, phát hiện trên mặt hơi nóng, thế mà lại khóc.
    Tôi lau khô nước mắt, nghĩ lại cảnh tượng trong mơ kia, ánh mắt mơ màng dần có tiêu điểm.
    Đúng vậy...
    Cậu muốn tớ sống thật tốt.
    Không thể cứ tiếp tục như vậy nữa...
    Hai tay tôi che mặt, hít thở sâu vài hơi, lúc mở mắt ra một lần nữa, trong mắt đã là quang cảnh hoàn toàn khác.
    "Viễn Cường, mẹ có thể vào không con?"
    "Vào đi."
    Sau khi có được sự cho phép, mẹ bước vào.

    Có lẽ là bởi vì căn phòng thay đổi rất lớn, mẹ sửng sốt một lúc mới hỏi: "Con dọn dẹp đó à?"
    "Vâng, dọn dẹp lại một chút." Căn phòng vốn lộn xộn sau khi được tôi dọn dẹp đã trở lại hình dáng ngăn nắp trước kia.

    Thật ra thì khi tôi lấy lại tinh thần mới phát hiện phòng mình đã lộn xộn thành thế này, có lẽ...! chuyện kia đã gây cho tôi đả kích quá lớn.
    "Phía bệnh viện gọi điện thoại tới, nói phải mang...!di vật của Mạc Bạch đi." Mẹ chọn lọc từ ngữ, tỏ ra ấp úng.
    "Vâng..." Bây giờ tôi sẽ không kích động rơi lệ nữa, chỉ là trong lòng vẫn hơi khó chịu, giọng cũng không dậy nổi tinh thần: "Con biết rồi, hôm nay con sẽ qua lấy."
    "Mẹ đã gọi trường học xin nghỉ cho con rồi, con dọn đồ về nhà nghỉ ngơi đi.

    Mẹ còn có một vụ án chưa giải quyết xong, phải tới công ty một chuyến..." Đáy mắt mẹ viết đầy lo âu: "Một mình con ổn chứ?"
    "Vâng." Tôi miễn cưỡng nở nụ cười: "Mẹ làm việc của mình đi."
    Mẹ nhìn tôi hồi lâu: "...!Mẹ để bữa sáng trên bàn rồi đó."
    Tôi đáp lời rồi vào phòng tắm rửa mặt, mẹ bỗng nhiên gọi tôi lại: "Viễn Cường."
    "Dạ?" Tôi thò đầu ra từ phòng tắm.
    Trù trừ hồi lâu, mẹ mới nói: "Mẹ...!Mẹ bận rộn công việc quá, không chú ý tới tình huống của con.

    Mẹ xin lỗi." Giọng mẹ tràn ngập áy náy: "Mẹ biết con đã trưởng thành, nhưng mẹ hy vọng con biết rằng mẹ mãi mãi ở đây, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải nói ra, được không con?"
    Trên mặt mẹ có quầng thâm nhàn nhạt, tôi nghĩ là vì hôm qua mẹ lo lắng cho tôi nên ngủ không được ngon giấc.
    "...!Con biết rồi.

    Mẹ, con xin lỗi vì đã khiến mẹ phải lo lắng."

    Bình thường tôi không nói chuyện như vậy, chắc mẹ kinh ngạc lắm.

    Tôi không đợi mẹ kịp phản ứng, xoay người vào phòng tắm.
    Sau khi rửa mặt xong, cả người tôi nhìn qua tinh thần lên nhiều.

    Tôi đứng trước gương, cười với mình trong gương.
    Không nhìn thấy nụ cười thương hiệu này nữa, tôi không phải Lưu Viễn Cường.
    Tôi đi xuống lầu, đã lâu không cùng ăn sáng với mẹ.
    Tôi đã không ăn bữa sáng do nhà làm từ cấp hai, trí nhớ vốn mờ nhạt nay lại rõ ràng khác thường.
    Lúc tôi chuẩn bị ra cửa, mẹ đi tới cửa cùng tôi, dọc đường đi dặn dò rất nhiều chuyện mà tôi đã biết từ lâu.
    "Ra khỏi nhà nhớ chú ý an toàn con nhé.

    Dạo này trời vẫn đang lạnh, mặc thêm mấy cái áo đi."
    Sau khi mẹ bẻ lại cổ áo cho tôi, hai tay đặt lên vai tôi.

    Sau khi trải qua quãng thời gian tinh thần tan vỡ, cuối cùng cũng phấn chấn trở lại, mẹ nhìn cậu con trai gầy rộc đi, nở nụ cười vui mừng.
    "Vâng." Tôi xốc lại ba lô: "Con đi nhé.".

    Truyện BJYX
    Mẹ vẫy tay.

    Bàn tay nắm chốt cửa của tôi bỗng dừng lại, vẫn quyết định xoay người, dang tay ra ôm chặt lấy người trước mắt.
    Thân thể mẹ có một thoáng cứng ngắc, sau đó ôm chặt lấy tôi hơn.
    Bây giờ tôi mới hiểu được, có thể ôm lấy người mình yêu thương chính là chuyện hạnh phúc nhất trên cõi đời này.
    Qua hồi lâu mẹ vẫn không có ý muốn buông tay, tôi vỗ lưng mẹ cười nói: "Được rồi, con phải đi đây!"
    "Hiếm khi thấy con trai làm nũng, sợ rằng không có cơ hội nữa.

    Ôm thêm chút đi."
    Chúng tôi cùng bật cười.
    _____
    Huhu bé Mạc cụa tuiiiiii.
     
    Back
    Top Bottom