Ngôn Tình Người Chồng Toàn Năng Của Hoa Khôi

Người Chồng Toàn Năng Của Hoa Khôi
Chương 20: C20: Em đi ngay đây


"Alo? Anh rể đó hả? Anh rể là anh đúng không?"

Phát hiện có người bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói sốt ruột của Hạ Tiểu My.

"À... Tiểu My à, là anh, Diệp Thiên Bách đây." Diệp Thiên Bách bình tĩnh trả lời.

"Anh rể, anh làm cái gì vậy? Người lớn già đầu rồi mà không chịu nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn, chơi trò mất tích cả ngày luôn, anh có biết người ta rất lo cho anh không."

"Em gọi điện thoại hỏi rất nhiều hàng xóm thân thích, ai cũng nói không gặp anh, em sốt ruột chuẩn bị gọi cảnh sát luôn này."

"Anh có biết em sợ anh nghĩ quẩn nhảy sông đến mức nào không?"

"..."

Không đợi Diệp Thiên Bách nói thêm cái gì thì Hạ Tiểu My đã tạch tạch tạch mắng Diệp Thiên Bách té tát.

Diệp Thiên Bách nghe những lời này thì chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười.

Mắng Diệp Thiên Bách xong, Hạ Tiểu My mới ngừng lại, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều.

"Nói xong rồi chưa?" Diệp Thiên Bách cười hỏi.

"Xong rồi, lần sau anh đừng như vậy. Còn nữa, em đang nghiêm túc đấy, anh đừng có nghĩ quẩn." Hạ Tiểu My tiếp tục nói.

"Anh chỉ tạm thời không giữ điện thoại nên không nghe máy thôi, vừa rồi anh đang nấu ăn." Diệp Thiên Bách cảm thấy mình cần giải thích một chút.

"Hu hu... Nhắc đến ăn cơm, giờ em còn chưa ăn cơm nữa nè, đói chết em rồi."

Nói đến đây, Hạ Tiểu My tủi thân đến muốn khóc, khi Diệp Thiên Bách còn ở đây chưa bao giờ để cô chịu đói.

Hôm nay anh mới rời đi một ngày mà cô đã bị bỏ đói rồi.

"Sao vậy, đã sắp chín giờ rồi mà trong nhà còn chưa làm cơm sao?" Diệp Thiên Bách tùy ý hỏi thăm.

"Anh rể, anh không biết tài nấu nướng của bố em khó ăn đến chó còn chê đâu."

"Đương nhiên, nếu mẹ làm thì càng kh ủng bố."

"Đồ họ làm hoàn toàn không thể ăn, em nếm thử một miếng thì mất hết khẩu vị luôn á, giờ em chỉ có thể ăn mì gói thôi."

Nhắc đến chuyện ăn, Hạ Tiểu My không ngừng nói líu lo.

"Hồi trưa trước khi đi anh có để mấy món ăn làm sẵn trong tầng hai tủ lạnh phòng khách, có rau có thịt, còn có món chính, sườn dê thì có gần một ký rưỡi đấy, em lấy ra ăn đi, đủ ăn được một bữa."

"Chắc bố em làm đồ ăn không mở tủ lạnh trong đại sảnh nên không thấy trong đó có đồ ăn." Diệp Thiên Bách thuận miệng nói.

"A? Thật sao?" Hạ Tiểu My nghe vậy thì mừng rỡ trong lòng.

"Em đi xem thử là biết, hâm lại là ăn được thôi, rau trộn thì có thể trực tiếp ăn luôn." Diệp Thiên Bách cười nói.

"Em đi ngay đây." Hạ Tiểu My nói làm là làm, cô cầm bát đũa từ phòng bếp rồi vội chạy ra đại sảnh, mở tầng thứ hai tủ lạnh ra, phát hiện trong đó thật sự có năm sáu món ăn.

Trong đó còn có sườn dê thì là mà cô thích nhất, Hạ Tiểu My lập tức cảm động rớt nước mắt.

"Hu hu, thật sự có, anh rể tốt quá, anh là anh rể tốt nhất trên đời này."

Hạ Tiểu My trực tiếp giơ tay kẹp hơn phân nửa sườn dê vào chén, sau đó lặng lẽ trở về phòng.

Sau khi trở lại phòng mình, cô lập tức bắt đầu ăn.

"Oa, thật là thơm, tài nấu nướng của bố mẹ em hoàn toàn không thể so được với anh." Hạ Tiểu My khen không dứt miệng.

"Ăn lạnh coi chừng tiêu chảy." Diệp Thiên Bách bất đắc dĩ nhắc nhở.

"Mặc kệ nó, em đói chết rồi. Không có anh thật là không ăn được một ngụm cơm nóng mà."
 
Người Chồng Toàn Năng Của Hoa Khôi
Chương 21: C21: Không còn việc gì thì anh cúp máy đây


"Anh rể, em nhớ anh, em không biết những ngày tháng sau này phải sống thế nào nữa, chẳng lẽ ngày nào cũng phải ăn bên ngoài?"

"Anh rể, bây giờ anh đang ở đâu, hay em chuyển qua ở với anh đi, vậy ngày nào em cũng được ăn cơm anh nấu."

"..."

Hạ Tiểu My vừa ăn vừa nói líu lo không dứt.

"Hiện tại đang ở nhà bạn anh, anh không có tiền thuê nhà, chờ có tiền anh sẽ xem nên thuê nhà không." Diệp Thiên Bách tùy ý nói.

"A? Thế á, vậy em có thể đi qua ăn chực không? Em có thể giao tiền ăn, em có tiền tiêu vặt mà."

"A, đúng rồi anh rể, bây giờ nhất định anh rất thiếu tiền, lát nữa em chuyển cho anh mấy ngàn."

"Chờ sau này anh có tiền để thuê nhà thì em chuyển qua ở với anh."

"Mà chuyện anh và chị của em ly hôn ấy, anh đừng quá thương tâm, trên thế giới này còn nhiều cô gái tốt, chị em không cần anh là do chị ấy không có mắt nhìn người. Cuối cùng sẽ có ngày chị ấy hối hận thôi."

"Nếu anh thực sự nghĩ quẩn thì em gả cho anh thay chị nhé, chị ấy không thèm anh thì em cần." Hạ Tiểu My càng nói càng không giữ miệng.

"Phụt..."

Diệp Thiên Bách vừa rót một ly nước rồi uống một ngụm, nghe câu nói kinh người này của Hạ Tiểu My thì trực tiếp phun ra.

"Cái gì mà gả cho anh thay chị? Đừng nói bậy nói bạ được không? Chuyện này còn có thể thay thế nữa à? Vì miếng ăn mà em muốn bán mình cho anh sao?" Diệp Thiên Bách suýt ngã ngửa xuống đất, cách suy nghĩ của con bé này thật là quái lạ.

"Có gì mà không được? Vì miếng ăn thì thế nào? Anh tốt hơn đám đàn ông thối tha giả tạo kia nhiều. Anh rể, hay anh suy xét thử xem?"

"Em rất dễ nuôi, chỉ cần cho em miếng cơm ăn là được. Tiền tiêu vặt một tháng của em cũng không ít, nhưng xưa nay em không mua hàng hiệu trang sức, cũng không mua đồ trang điểm đắc điền, một tháng cơ bản không xài bao nhiêu cả." Hạ Tiểu My nghiêm trang nói.

"Đừng có chém gió nữa, lo ăn đồ của em đi, ngày mai em không đi học sao?" Diệp Thiên Bách cười cười, căn bản không để lời nói của Hạ Tiểu My trong lòng.

"Có chứ! Hu hu hu... Về sau không ai đưa em đi học, không ai nấu cơm cho em! Lúc bệnh còn không ai mua thuốc cho em uống nữa." Nói đến đi học, Hạ Tiểu My lập tức tràn đầy bi thương.

"Được rồi, em đã lớn rồi phải học cách tự chăm sóc mình. Em ăn đồ lạnh, nếu bụng khó chịu thì hộp y tế trong phòng khách có thuốc đấy, dùng thế nào thì anh có viết rõ trên đó rồi." Diệp Thiên Bách thuận tiện dặn dò thêm một câu.

"Vẫn là anh rể suy nghĩ chu đáo, anh rể, anh thật là người tốt, anh là tốt nhất." Trong lòng Hạ Tiểu My rất cảm động, trên thế giới này rất khó tìm ra người đàn ông chu đáo đến mức này.

"Không còn việc gì thì anh cúp máy đây?" Diệp Thiên Bách thấy đã trò chuyện khá lâu rồi.

"Chờ một chút, anh rể đã nghĩ ra sau này làm việc gì không? Có cần em giúp đỡ gì về chuyện tìm việc làm không?" Hạ Tiểu My đột nhiên hỏi.

"Việc làm thì chắc người quen của anh đã sắp xếp cho anh rồi." Diệp Thiên Bách gãi gãi đầu, hơi không chắc chắn.

"Cái gì là chắc, tức là sắp xếp rồi hay là chưa sắp xếp? Rốt cuộc bạn anh tìm cho anh công việc gì?" Hạ Tiểu My nghe lời nói mơ mơ hồ hồ này thì lập tức câm nín.

"Không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc sau này anh sẽ đi làm thầy giáo đó." Diệp Thiên Bách có chút không xác định mà đáp.

"Thầy giáo? Là giáo viên tiểu học à? Hay là nhà trẻ? Nếu là tiểu học thì cũng được, mặc dù không nhiều tiền nhưng ổn định, chỉ cần lấy được chứng nhận là được nhận chức rồi." Hạ Tiểu My nói rõ ràng đâu vào đấy.

"Không phải giáo viên tiểu học, là giáo viên trường đại học quốc gia Giang Thành của tụi em đấy." Diệp Thiên Bách giải thích.

"Cái gì? Trường đại học quốc gia Giang Thành?"

Câu nói này của Diệp Thiên Bách làm Hạ Tiểu My giật nảy mình, cô hoài nghi mình nghe lầm hoặc là Diệp Thiên Bách đã nói lầm.

"Anh rể, anh lặp lại lời nói vừa rồi lần nữa đi." Hạ Tiểu My không thể tin vào tai mình.

"Không phải giáo viên tiểu học, là trường đại học quốc gia Giang Thành của tụi em." Diệp Thiên Bách lặp lại một lần.
 
Back
Top Dưới