Cập nhật mới

Khoa Huyễn Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO

Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO
Chương 260


<b>Chương 83:</b>

“A?”

Trên mặt Hạ Mục Chi hiện lên vẻ kinh ngạc.Ý của Tần Túc chuyện của Nguyễn Thành Diệp có liên quan tới Hạ Ôn Viễn?!

Tần Túc làm sao biết được? Hạ Ôn Viễn lại bằng các nào mà thuyết phục Nguyễn Thành Diệp, khiến hắn ta trước khi chết hô lên ba chữ nhằm bôi nhọ Samuel?

Nguyễn Thành Diệp nhìn thế nào, cũng chẳng phải là kẻ ngoan ngoãn nghe theo lời người khác.

Trong khoảnh khắc, Hạ Mục Chi thật sự chưa thể lý giải được, cả người rơi vào trầm mê.

“Hắn kêu không phải Samuel.”

Tần Túc vốn không có cơ hội thích hợp để nói rõ chân tướng cho Hạ Mục Chi.

Hiện tại Hạ Mục Chi chủ động hỏi đến, chuyện này lại có lợi cho anh, đương nhiên anh sẽ nói hết.

“Hả?”

Trong đầu Hạ Mục Chi lại mọc thêm một dấu chấm hỏi lớn.Không thể nào.

Cho dù Hạ Ôn Viễn có quen một Samuel khác thật, thì với tâm lý vặn vẹo của cậu ta chắc chắn chỉ chán ghét Samuel mà Hạ Mục Chi biết.

Tần Túc nói:

“Chính xác thì, lúc ấy Nguyễn Thành Diệp gọi là khẩu hiệu khởi động của đồ tác chiến.”

Chuyện của Nguyễn Thành Diệp gây náo động quá lớn.Mọi người ai cũng đều biết hắn ta không có trói định quang não.

Vì vậy hắn ta không thể thông qua quang não để thao tác đồ tác chiến. Khi đó cánh tay hắn đã không còn sức, nên chỉ có thể dùng giọng nói để khởi động.

Hạ Mục Chi: “…………”

Cậu đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng tuyệt đối chưa từng nghĩ tới điều này.

Cuối cùng, cậu cũng hiểu Hạ Ôn Viễn đã “thuyết phục” Nguyễn Thành Diệp giá họa bằng cách nào.Căn bản không phải thuyết phục, mà là trực tiếp lừa.

Lấy tên người mình chán ghét gắn vào một vật phải bị phá hủy… chuyện này vốn là phong cách Hạ Ôn Viễn.

“Lớp trưởng, cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết.”

Hạ Mục Chi chậm rãi điều chỉnh lại tâm trạng rối bời, hít sâu một hơi.

“Lớp trưởng, tôi có thể hỏi những chuyện này, cậu biết được bằng cách nào không? Nếu bất tiện thì …”

Tần Túc thản nhiên liếc qua làn bình luận, rồi đáp lại:

“Nhìn xem.”

Không đợi Hạ Mục Chi nói tiếp, Tần Túc âm thầm mang theo hàng lậu bổ sung:

“Trừ cậu ra, tên của ba người còn lại đều bị Hạ Ôn Viễn dùng bừa bãi trên vô số vật phẩm báo hỏng.”

“Còn nữa……”

Tần Túc không hề “buông tha” cho Hạ Mục Chi. Trong khi vẻ mặt Hạ Mục Chi ngày càng khó chịu như vừa nuốt phải ruồi bọ, anh đem những tin tức vừa thấy từ làn đạn bình luận lại nói:

“Đồ dùng cá nhân của cậu, nếu đã báo hỏng thì nhớ hủy đi hoàn toàn, tránh rơi vào tay kẻ có ý đồ xấu.”

“Kẻ có ý đồ” là ai, Tần Túc không nói thẳng.Nhưng có bối cảnh rõ ràng, Hạ Mục Chi gần như lập tức đoán được là Hạ Ôn Viễn. Sắc mặt phút chốc xanh mét.

‘?!’

‘Xem nào? Là Tần Túc đơn thuần nhìn ra được, hay là đã điều tra qua tài liệu về Hạ Ôn Viễn?’

‘Nếu là vế sau… chuyện này… Tất cả bí mật riêng tư cũng có thể bị Tần Túc nắm được. Nói cách khác, Tần Túc sớm đã biết Hạ Ôn Viễn sẽ xúi giục Nguyễn Thành Diệp đến đây gây chuyện.Vậy mà chẳng bận tâm. Xem ra từ đầu đến cuối không coi bọn họ ra gì.’

‘Quả nhiên là kẻ mạnh.’

‘Nhưng mà… Hạ Ôn Viễn … b**n th** như vậy?!’

……

Khán giả nhìn thấy từng câu tự thuật trong nội tâm Hạ Mục Chi, liền bình luận tỏ vẻ tán đồng.

Fans của Hạ Ôn Viễn thấy bình luận bất lợi cho “chủ nhân” của mình thì tức đến mức spam báo cáo, ấn đến ba lần liên tiếp.

【Đại lão số 1 không gì không biết, lời vàng ý ngọc bay phấp phới.】

【Quá mạnh.Đến mức sở thích b**n th** của Hạ Ôn Viễn cũng biết luôn】

【Liếc mắt một cái nhìn thấu ‘hồng trần’, tôi cũng muốn có năng lực đó (chua xót)】

【Ai cũng nói, mắt đại lão như X-quang, yêu ma quỷ quái đều hiện nguyên hình】

【Đâm sau lưng】

【Có là bạn bè đâu mà gọi đâm sau lưng? Làm ơn có chút liêm sỉ OK】

【Cha dây cót bình luận, báo cáo nặc danh? Hahaha, giỏi thì báo cáo xong ra đây đối chất. Chúc cái người đi báo cáo nặc danh đó cả đời rúc dưới ống cống, làm con chuột thối không thấy mặt trời, chốn chui chốn rủi.】

……

Sắp xếp lại lượng tin tức vừa tiếp thu được, Hạ Mục Chi ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Tần Túc, trong lòng chán ghét Hạ Ôn Viễn càng thêm sâu.

Tần Túc: “……”

Cái ánh mắt đó của Hạ Mục Chi nghĩa là sao vậy?

“Cậu nên trở về khoang nghỉ ngơi đi.”

Tần Túc đè xuống lòng hiếu kỳ, giọng điệu bình thản nhắc nhở.

“…… Ngại quá, chậm trễ thời gian của lớp trưởng, gặp lại cậu sau.”

Hạ Mục Chi lộ rõ vẻ áy náy.

“Không sao, ngủ ngon.”

Tần Túc chuyển giao diện sang chế độ người khác có thể nhìn thấy, rời tầm mắt khỏi người Hạ Mục Chi.

Hạ Mục Chi nhìn thoáng qua thấy Tần Túc đang ghi chép trạng thái rà quét toàn thân của mình vào dữ liệu của ban 6.

Không dám trì hoãn thời gian của Tần Túc và các bạn khác, nhanh chóng rời đi.

Chẳng bao lâu sau các học sinh khác cũng lần lượt bước ra khỏi khoang nghỉ theo thông báo của Tần Túc.

Rạng sáng 11 giờ 50 phút, Tần Túc gửi trong nhóm ban 6 bản báo cáo kết quả quan trắc định hướng rà quét, xem các bạn học có bị Lasbit trùng ký sinh hay không.

Gửi cùng bản báo cáo là kế hoạch bốn ngày tiếp theo.Sau khi gửi xong, Tần Túc tắt màn hình quang não.
 
Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO
Chương 261


…….

Người do anh đưa đến đây, anh phải xác nhận lại một lần nữa không ai bị ký sinh.Hiện tại bọn họ có thể yên tâm.

Giờ cũng là lúc anh tiếp tục việc ‘nhặt rác rưởi’ của mình, thừa dịp mọi người đều đang trong khoang nghỉ ngơi.

Chưa có hỏa lực đầy đủ, sự nghiệp “nhặt rác” của anh tuyệt đối không thể ngừng lại.

Bên trong khoang nghỉ dù ban ngày đã quét sạch Lasbit trùng, học sinh ban 6 vẫn thấp thỏm không yên.

Mỗi người đều sợ bản thân bị ký sinh ngay dưới từng ấy ánh mắt của đồng đội. Đến khi nhìn thấy kết quả Tần Túc đăng trong nhóm, bọn họ mới hoàn toàn thả lỏng.

Chuyện đáng lo không còn nữa, tâm tư cả lớp lập tức chuyển sang bốn ngày cuối của kế hoạch.

‘Bốn ngày nghỉ hoàn toàn.Tự do hành động nhưng bắt buộc phải trở về phi thuyền trước 10 giờ tối.’

‘Trong bảy ngày hành động vây quét, bọn mình có hơn một nửa thời gian để nghỉ ngơi á?!’

‘Không ai hiểu rõ Tần Túc như thế nào ‘cầm cân nảy mực’ bằng ban 6 tụi mình!’

(Cầm cân nảy mực: có nghĩa là thực hiện quyền chỉ đạo, điều hành công việc một cách công bằng, khách quan, chính xác và không thiên vị. Thành ngữ này chỉ người có trách nhiệm, nghĩa vụ phải giữ cho sự đúng đắn và công bằng được đảm bảo.)

Vì ngại hỏi rõ lớp trưởng tối nay có được tự do hành động hay không, ban 6 càng thêm kích động.Chẳng ai bước ra khỏi khoang nghỉ, tất cả đều im lặng chờ đợi ánh mặt trời ngày mai ghé đến.

Tới lúc đó… bọn họ liền sẽ được tự do.

Khoang nghỉ chỉ giữ thân thể các học sinh ban 6, nhưng nào quản được tinh thần đang sôi nổi phát sáng của bọn họ.

Chưa thể rời khỏi khoang, mà ban 6 cũng không muốn để Tần Túc nhìn thấy dáng vẻ ấu trĩ của mình.Nên 499 người còn lại âm thầm kéo nhau vào nhóm phụ, mở video trò chuyện.

Không có Tần Túc, bọn họ được thả bay cái gì cũng dám nói.

“Bốn ngày đó mọi người ơi! Suốt bốn ngày nghỉ nha! Đừng để đám bên ngoài nghe thấy, tụi nó ghen tị cắn chết đó!”

“Ba ngày – bốn loại trùng, chiến tích chưa từng có. Còn trả lại cho tụi mình bốn ngày tự do thưởng thức phong cảnh nơi này nữa. Chắc không phải mắt tôi có vấn đề đâu nhỉ?!”

“Hu hu hu, ngoài Tần Túc ra còn ai đối xử với tụi mình được như vậy nữa?”

“Vì lớp trưởng, điên cuồng đập quang não!”

“Quang não: trời cao soi xét, tôi chọc gì mấy người hả?! ”

……

“Tôi yêu lớp trưởng! Lớp trưởng cũng yêu tôi!”

“Rút đao đi! Trước mặt lớp trưởng không có tình huynh đệ, chỉ có kẻ địch.”

“Vấn đề nè, lần này lớp trưởng điều bao nhiêu chiến hạm tới vậy? Ai đếm chưa?”

“888 cái! Dùng công cụ trong quang não đi, đừng cái gì cũng hỏi!”

“Trời ơi… chúng ta có vài chiến hạm là đỉnh lắm rồi.Đối lập hoàn toàn với lớp trưởng trường đúng keo kiệt.”

……

“Các bạn học thân mến, chuyện tốt như vậy đương nhiên phải chia sẻ cho người khác chứ?Kẻo thiên hạ lại bảo lớp chúng ta lòng dạ hẹp hòi. Mọi người thấy đúng không?”

“He he…Thật sự không giấu gì, tôi đã chuẩn bị xong video đặc tả Lasbit trùng rồi.”

“Đúng đó, tụi mình được lớp trưởng chiếu cố sâu sắc như vậy.Cũng nên làm người tốt việc tốt giúp các bạn ban khác nâng cao miễn dịch với Trùng tộc.”

……

Video kết thúc, ban 6 lại bắt đầu ở các diễn đàn lớn đăng vài đoạn “tiểu luận văn”.

# Lớp trưởng nói: Đừng lo, chúng ta là người một nhà #

# Đến giờ điểm danh đại ca Tần Túc: trước không ai bằng, sau không ai vượt, siêu cấp vô địch, thành thành thật thật…đứng top1 #

# Chia sẻ cẩm nang tác chiến xuất sắc tới rồi đây #

# Chữ cái S lại lần nữa gây chấn động giang hồ… bị ép đến không thở nổi #

# Ai hiểu được cảm giác trên chiến trường nhìn thấy hạm đội phía sau lưng lớp trưởng xuất hiện cứu viện chưa?#

# Tần Túc tay cầm trọng binh thật sự quá bá #

# Ban 6 tuỳ tùng trời sinh của Tần Túc #

# Đề phòng có người chưa từng thấy đặc tả toàn thân Lasbit trùng vương #

# vui sướng vui sướng #

# Theo bước chân Tần Túc, trình độ văn chương của tôi tăng vù vù (số lần viết văn tăng mạnh) #

# Đến từ một vùng trời nhiệt huyết #

# Nguyễn Thành Diệp đã chết! #

# biubiubiu~ #

……

‘Tần Túc’ là mật mã nổi tiếng hoàn toàn xứng đáng của Tinh Võng.Một khi xuất hiện trên diễn đàn, lập tức kéo theo vô số tin tức nóng bỏng.

Hình ảnh liên quan đến Trùng tộc hay bất kỳ loại vũ khí nào, một khi từ diễn đàn được chuyển sang các ứng dụng mạng xã hội khác trên Tinh Võng, đều sẽ bị hệ thống xét duyệt tự động làm mờ.

Nhưng người máy đôi khi “lên cơn”, làm mờ không chuẩn, lúc thì xem người là vũ khí, lúc thì coi người như đám trùng rồi che mờ.
 
Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO
Chương 262


……..

Có người đăng hình Lasbit trùng vương đang sinh sản, lớp trứng ấu trùng ở tầng trên cùng bị hệ thống nhận nhầm thành “đỉnh cấp gạo tẻ chất lượng cao”.

Làm vô số cư dân bình thường trên Tinh Võng phải đi tẩy mắt trong khu bình luận.

[ Lại thêm một minh chứng cho việc sử dụng trí năng nhân tạo ]

[ Thì ra đây là loại gạo tẻ cao cấp mà đám quyền quý hay ăn à? Tôi không nuốt nổi (đầu chó) ]

[ SOS ]

[ Đúng là nhà giàu gì cũng dám ăn, cái gì cũng dám nuốt.Tôi chọc vào không nổi nôn nôn nôn nôn ]

[ Khó trách tôi lại nghèo, ra là do tôi chẳng ăn được loại “gạo tẻ cao cấp” này (âm hiểm) ]

[ Lá bưởi ]

[ Lá cải ]

[ Hỡi ôii!!!! gạo tẻ chất lượng cao]

[ (Thuốc sát trùng phun vào quang não.jpg) ]

[ Bụng dạ yếu ớt xin nhường ]

[ Tôi không ăn, các ông cũng đừng ăn (co quắp.jpg) ]

[ Mấy ông không ăn, tôi cũng nào dám ăn ]

……

Trên diễn đàn Trường quân sự số 4, tất cả hình ảnh – video mà các học sinh nhìn thấy đều đã bị che mờ ở mức độ cao.

Riêng cảnh Tần Túc đứng một mình trước hàng trăm chiến hạm với dáng vẻ ngạo nghễ đang bị spam điên cuồng khắp diễn đàn.

[ Tôi nguyện xưng Tần Túc là MVP của ngày hôm nay ]

[ Vừa nhìn thấy là tôi muốn quỳ liền.Nếu không phải quỳ xuống, tôi sẽ livestream cảnh bị Tần Túc kéo đi ăn Cự phệ nhuyễn trùng.]

[ Sao lại còn muốn ăn? Mơ đi nha cưng ]

[ Trời cao ngó xuống mà coi này… ]

[ ? Ủa ủa, cái gì kỳ kỳ quái quái chui vào đây thế ]

……

[ …… Mẹ nó, 888 chiến hạm cộng thêm hơn 100 chiếc của ban 6, mức độ oanh tạc dày đặc thế này mà.Bảo sao có thể thu phục trong vòng một ngày. Đúng kiểu ném bom như cỏ rác. ]

[@ Trường quân sự số 4, có thể cho bọn em nhiều chiến hạm như vậy không? Bọn em không muốn đánh bảy ngày bảy đêm đâu.Em cũng muốn tiêu sái tận hưởng một lần cảm giác điên cuồng oanh tạc (ủy khuất) ]

[ Mơ đi. Quân phí tiêu hao quá lớn, trường chúng ta đâu phải như bên Tần gia muốn lãng phí là lãng phí. Trường chúng ta nghèo rã họng. ]

……

[ Chưa hiểu nên mới hỏi, rốt cuộc bằng cách nào mà không ai bị ký sinh vậy? Oanh tạc trên cao, tránh tiếp xúc thì còn hiểu được.Nhưng vòng dọn dẹp cuối mới nguy hiểm, vậy mà không ai dính? Lasbit trùng nguy hiểm nhất là lúc dọn dẹp, rất dễ có nạn nhân. ]

[ Gì cơ? Một vòng đâu? Rõ ràng là hai đợt dọn dẹp mà. ]

[ Không xem kỹ video à? Vì lúc tụi tôi dọn dẹp, có người ở trên cao nhìn chằm chằm, luôn theo dõi để bảo vệ an toàn cho tụi tôi đó. ]

……

[ Không hổ là Tần Túc. MVP của một ngày, MVP của cả đời luôn rồi. ]

[ Cả đời? Ha ha nói như thể cậu ta sẽ không chết ấy. Nghĩ ít thôi, so với những người đang xem ở đây có khi cậu ta chết còn sớm hơn đấy. ]

[ Miệng lầu trên tắc cống à? Phun ra toàn phân thế? ]

……

[ Trời ơi, sao trên đời lại có loại trùng ghê tởm như vậy. ]

[ ‘Biubiubiu’ vốn không phải tiếng vũ khí xạ kích, mà là tiếng trứng Lasbit trùng cùng ấu trùng bị quân đao bổ ra, văng tứ phía. Ban 6 các người thật sự quá kinh tởm, yueyueyue, từ giờ tôi biết nhìn kiểu gì đây? ]

[ Cứu, mau mở khu nôn mửa để mọi người vào phun cái đã (vực sâu hắc động.jpg) ]

……

[ Với chiến tích nghịch thiên thế này, kiếm được bao nhiêu tinh tệ nhỉ? (mắt sáng long lanh). Hu hu, tiền đúng là luôn chảy về túi mấy người dùng hỏa lực vô biên mà. ]

[ Trường học có xét duyệt hay không lại là chuyện khác. ]

[ Nếu là người khác trường học có thể không cho, nhưng đây là Tần Túc. Trường học mà muốn trải nghiệm cảm giác bị 888 chiến hạm vây công, giống như Lasbit trùng hôm đó thì xin mời. ]

[ 888? Cách nhìn hạn hẹp quá đấy. Đối phó với Lasbit trùng mà đã dùng số lượng như vậy, thì đối phó với trường học chẳng phải nên dùng 888888888888 chiếc chiến hạm à? ]

[ Trường quân sự số 4: Không hì hì.jpg ]

[Hỏi thật, sao cứ nhất định phải là số 8 nhỉ? Đại lão Tần Túc được tài trợ à? Số khác không được sao? ]

[ Có lẽ… hợp phong thủy? ]

[ Tôi xin đầu hàng, trước mặt hỏa lực nghiền ép, phong thủy cái gì? Đừng đem mấy tư tưởng phong kiến mê tín áp lên Đại lão Tần Túc nữa OK! ]

……

[ Nguyễn Thành Diệp, cái tên ác ma đó mà lại dám chạy tới chỗ Tần Túc? Muốn chết sớm à? ]

[ Bị người ta châm ngòi đấy. ]

[ Đâm đầu vào sắt đá thì xứng đáng thôi. ]

[ Cảnh hắn bị ký sinh chết thật sự hả lòng hả dạ mà.Tôi chúa ghét cái kiểu chỉ giam giữ hắn trong ngục. ]

……
 
Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO
Chương 263


……

[ Nói thật nha, ban 6 mấy người khi nào mở chế độ ‘trao đổi’? Cho tôi sang đó đóng vai học sinh ban 6 vài ngày đi. ]

[ Tôi sẵn sàng trả một vạn tinh tệ mua 1 suất. ]

[ Hai vạn. ]

[ Ba vạn. ]

[ Điên rồi hả? Đốt tiền như nước cho cái chuyện này à… tôi trả mười vạn. ]

[ ? ]

[ ??? ]

……

Cái tên “Tần Túc” gia tăng nhiệt độ không ngừng, làm kinh động cao tầng Liên Bang chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Acebor: “……”

Các cư dân mạng nhìn thấy thực lực mạnh mẽ của Tần Túc và việc ban 6 may mắn bám theo tinh hệ.

Thì trong mắt Acebor lại hiện lên viễn cảnh không bao lâu nữa, vô số tinh tệ sẽ trượt khỏi vòng tay ông ta, rơi rớt vào vận mệnh bi thảm.

Nhìn vào bảng chiến tích vừa được công bố, lượng trùng tộc mà một mình Tần Túc g**t ch*t lần này, đã vượt xa số tổng toàn bộ các học sinh ban 6 cộng lại.

Dĩ nhiên là học sinh có thành tích thấp nhất của ban 6, nếu tách riêng ra thành tích cá nhân cũng vượt xa bất kỳ học sinh nào của 117 lớp còn lại gấp nhiều lần.

Đáng lẽ bọn họ phải xót xa cho các học sinh ban 6 khác vì bị Tần Túc “đè đầu” dữ quá.Nhưng gộp lại bao nhiêu, cũng chẳng thấm tháp vào đâu trước chiến tích của Tần Túc.

Ý nghĩa rằng chỉ riêng Tần Túc, lần này Trường quân sự số 4 khi xin quỹ chiến từ Liên Bang chắc chắn sẽ là mức đại đại đại đại đại đại đại đại đại …...

Phúc lớn gia tăng.

Trước khi Tần Túc chuyển đến Trường quân sự số 4, mỗi lần thực chiến kết thúc số kim ngạch mà trường xin được, ngoài khoản an ủi một lần cho những học sinh tử vong và tiền thưởng theo số lượng trùng tộc bị g**t ch*t.

Phần còn lại sẽ được chia đều cho từng người trong trường, mỗi người đều có thể nhận một khoản rất hài lòng.

Còn riêng lần này đây……

Acebor gửi đơn trình lên Liên Bang tay còn run lên nhè nhẹ.

Nhưng dù run rẩy, ông ta vẫn phải xin.

Tin tức duy nhất khiến Acebor cảm thấy được may mắn chính là: Tần Túc thông báo ban 6 sẽ nghỉ ngơi bốn ngày.Không tiếp tục tham gia vây quét thêm nữa.

Lần này kim ngạch cần xin quá mức khổng lồ, sợ Liên Bang viện lý do trì hoãn.Acebor liền tranh thủ lúc dầu sôi lửa bỏng, dựa trên cơ sở chiến tích ban 6 tính toán luôn số lượng của 117 lớp còn lại rồi nộp đơn lên ngay.

Người phụ trách tiếp nhận hồ sơ lập tức dùng quang não gọi video tới.

Quan lớn một bậc áp chết người, Acebor không có can đảm từ chối.

Vừa chuyển hình, nhìn thấy cặp mắt tam giác giận dữ đối diện Acebor liền nghe tiếng quát như sấm:

“Ông điên hay tôi điên?!”

Khẩn cấp, đối phương đổi video thành chế độ không gian ba chiều, Acebor nhìn thấy thân thể to lớn của người kia gần như đội sập trần thư phòng.

Táo bạo đi tới đi lui ngay trước mặt mình.Trong lúc đi lại, từng câu oán giận trút xuống như mưa.

“Nhiều như vậy? Giá trên trời ông có biết không hả?!”

“Gió thổi tiền tới cho ông chắc?”

“Hay ông coi tôi là kẻ ngốc?!”

“Tôi nói này, các người ăn uống cũng nên biết giữ kẽ một chút chứ? Liên Bang bổ nhiệm ông làm hiệu trưởng Trường quân sự số 4, ông làm việc kiểu gì thế này? Không thấy xấu hổ với Liên Bang sao? Ai cho Trường các người lá gan đó……”

Acebor nhìn Wolf làm trò trước mặt, đè nén cơn giận trắng mắt. Cuối cùng ông ta tìm được cơ hội chen lời, cười lấy lòng nói:

“Tần Túc.”

Wolf vẫn cái tính cách cũ, coi thông tin giải trí là thứ cấp thấp trong đầu chỉ quan tâm “đại sự Liên Bang”.

Vì vậy liền bỏ lỡ làn sóng dư luận trên Tinh Võng gần đây, hoàn toàn không biết những gì Tần Túc đã làm trong đợt thực chiến lần này.

Chỉ một cái tên, nhẹ nhàng chèn cứng miệng Wolf.

Lúc trước tưởng chừng bị Acebor lừa gạt, Wolf trong nháy mắt hóa đá.Cơ thể to lớn đang đi đi lại lại cứng đờ.

Acebor nắm chắc lấy thời cơ, chuyển cho Wolf vài bài đăng quan trọng trên các diễn đàn.

Các trường quân sự để học sinh tuỳ ý thảo luận trên diễn đàn, thật sự làm gì có sự cho tự do đó?

Càng nhiều người thì sức mạnh càng lớn, trường học chỉ muốn thu thập thông tin hữu ích từ miệng bọn họ mà thôi.
 
Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO
Chương 264


…………….

“Ngài xem mấy cái này là rõ ngay.”

Wolf dĩ nhiên vẫn chưa quên lần trước Tần Túc trêu chọc Liên Bang, khiến ông ta bị vạ lây ‘giận chó đánh mèo’, ăn vài trận phê bình oan uổng.

Sự tình liên quan đến Tần Túc, ông ta thật sự không dám phát ngôn loạn xạ.Dừng hẳn bước, Wolf mở nội dung Acebor gửi trên quang não ra xem.

Hai mươi phút trôi qua, cuối cùng Wolf rời mắt khỏi tập tin nhìn Acebor lần nữa. Lần này, giọng ông ta đã ôn hòa hẳn:

“Acebor, chuyện này…… cũng quá nhiều trăm triệu điểm rồi.”

“Đương nhiên không phải tôi không muốn duyệt, chỉ là… ông biết, tôi cũng biết, cả Liên Bang đều biết Tần Túc căn bản chẳng thiếu tiền.Ông nói thử xem, có thể giảm chút nào không?”

Acebor trong lòng gào thét “Nói với tôi làm gì? Có giỏi thì nói với Tần Túc đi!”

Nhưng ngoài mặt vẫn yếu thế:

“Tôi cũng muốn giảm lắm chứ… nhưng là Tần Túc, tôi thật sự không còn cách nào khác.”

“Ngài cũng thấy rồi đó. Tần Túc tuyệt đối có lực lượng ‘quân đội tư nhân’. Một nhiệm vụ nhỏ xíu thôi, cậu ta cũng chẳng ngại bại lộ hạm đội riêng.”

“Tùy ý xuất động nhiều chiến hạm như vậy. Loại bom dùng trong trận đánh thực chiến, trên thị trường còn chưa xuất hiện kiểu công nghệ này đâu.”

“Điều này chứng minh Tần gia không chỉ có xưởng công nghiệp quân sự tư nhân, mà còn chẳng sợ ai biết chuyện này.”

“Ai mà dám đi nói? Ở Trường quân sự số 4, hành động của Tần Túc là hợp pháp hợp quy. Tôi mà dám phá vỡ quy định chọc vào, lỡ gây rắc rối cho Liên Bang tôi là người đầu tiên chịu trận.Tôi sợ….”

Wolf trầm mặc: “……”

Không biết qua bao lâi, Acebor lại lần nữa nghe thấy giọng Wolf mệt mỏi thấy rõ:

“Ông nói xem… Tần Túc bỏ ra nhân lực, vật lực, tài lực của Tần gia vì Liên Bang tiêu diệt Trùng tộc… rốt cuộc do đâu?”

“Rõ ràng cái gì cậu ta cũng có, cái gì cũng biết. Vậy vì sao còn đến học viện của Liên Bang?”

Acebor nhớ tới thái độ của học sinh Trường quân sự số 4 với Tần Túc, khẽ hắng giọng:

“Tôi nghi ngờ Tần Túc đến đây để thu phục nhân tâm.”

Wolf: “?”

Acebor: “Hạ Mục Chi ông biết mẹ cậu ta, biết cả ông nội cậu ta đúng không? Tuyên Cảnh Tịch thiên phú điều khiển chiến hạm và vũ khí ông cũng rất rõ.Raymond, cha mẹ cậu ta là ai hẳn ông cũng biết.Sophia, nhà họ làm……”

“ĐỦ!”

Wolf sợ nếu tiếp tục thêm, bản thân sẽ nghe được những lời lẽ đại nghịch bất đạo đối với Liên Bang.

“Tôi hoàn toàn không hiểu ông đang nói gì.”

“Thực chiến về sau cấm xảy ra.Lần này tinh tệ sẽ được duyệt theo mức bình thường.Còn về việc các ông ngăn chặn chuyện tương tự tái diễn thế nào, tự mình nghĩ cách đi.”

Không đợi Acebor lên tiếng, Wolf đã ngắt kết nối video với khuôn mặt nhăn nhó.

Acebor: “……”

Quả nhiên không bò đến được vị trí cao nhất, thì kiểu người “lãnh đạo” này luôn muốn sao làm vậy, nóng đầu bốc đồng.

May mà lần này “nguy cơ” coi như đã được giải quyết.

“Chậc……”

Như chợt nhớ ra điều gì, Acebor bật cười.

Trên giao diện quang não, ông ta dùng ý niệm mở khung biên tập soạn một tin nhắn rồi gửi cho tất cả những người cùng ông ta “ngồi chung một con thuyền”.

Thiếu chút nữa đã quên, trong Trường quân sự số 4 với đại bộ phận mà nói, ông ta mới là kẻ nắm quyền.

Wolf há miệng ném lại vấn đề, thì ông ta cũng có thể dễ dàng đùn đẩy xuống dưới.

……

Tần Túc mang đám “rác rưởi” nhặt được cùng tuyến thể của Lasbit trùng vương về thế giới hiện thực. Nhưng anh không ở lại quá lâu, nhanh chóng rời đi.

Khi trở lại thế giới truyện tranh đã là 3 giờ sáng.

Tần Túc sử dụng tuyến thể trên người Nguyễn Thành Diệp xong cũng không quên vận động.Vừa đi lại trong khoang nghỉ, vừa học theo dáng vẻ của 777 dùng quang não chủ động xâm nhập vào quang não Hạ Ôn Viễn.

Khoang nghỉ ngơi cách âm tuyệt đối, chỉ cần không mở cửa dù bên trong có rung trời lở đất thì bên ngoài cũng bình yên gió lặng.

Ở thế giới hiện thực việc dùng kỹ thuật khoa học tìm kiếm những thông tin mình cần trên mạng… vốn là một trong những hạng mục huấn luyện thường xuyên của Tần Túc lúc trước.

Ở trong thế giới truyện tranh, mỗi lần 777 làm những chuyện này anh đều ghi lại toàn bộ quá trình bằng quang não.

Vào những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, Tần Túc xem đi xem lại nhiều lần bây giờ đã tích lũy được kha khá kinh nghiệm.

【 Cậu đang làm gì vậy? 】

777 cảm thấy mình vô dụng ghê? Việc này cũng không tìm nó. Ký chủ đúng là không cần nó nữa rồi! (Edit: huhu >
 
Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO
Chương 265


<b>Chương 84:</b>

【 Chuyện này của tôi mà? Cậu làm rồi, tôi làm cái gì? 】

777 vốn không có thói quen kiểu này, cảm giác mờ mịt như thể công việc vốn thuộc về mình lại bị người khác đoạt mất.

“Cảm ơn.” Tần Túc từ chối,

“Nhưng tôi muốn tự mình thử trước.”

Nói là “thử”, nhưng thật ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong lòng Tần Túc đã có sẵn tính toán.

Quang não ở đây giống với thiết bị điện tử của thế giới hiện thực.Chỉ cần không phải thiết bị cơ mật, mọi thiết bị điện tử mà người bình thường dùng đều rất dễ bị xâm nhập.

Huống chi hơn ba tháng qua, anh đã từ không quen quang não trở nên thuần thục như cá gặp nước.

Điều khiển bằng ý niệm thuận tiện hơn rất nhiều so với thao tác tay.Tốc độ xâm nhập của anh cũng nhanh hơn xa so với khi dùng máy tính ở thế giới thực.

Người khác mãi mãi vẫn là người khác. Khi còn chưa mất trí nhớ, chỉ có thứ thuộc về chính mình mới khiến Tần Túc an tâm.

Tương lai chẳng ai đoán được.Lỡ sau này anh vô tình vi phạm quy tắc hệ thống, bị hệ thống tháo tháo dở trói buộc ký chủ.

Nguyễn Thành Diệp mất hệ thống vết xe đổ vẫn còn ngay trước mắt. Nếu tương lai anh cũng mất hệ thống, tuyệt đối không thể giẫm lên con đường đó.

Không chỉ kỹ thuật phải học, chỉ cần có cơ hội để phòng ngừa mọi tình huống, quang não chân chính thuộc thế giới này anh cũng phải chuẩn bị sẵn sàng.

【 ……Được. 】

777 đáp giọng mang theo chút ấm ức.

Tần Túc đang tìm thứ mình cần ở chỗ Hạ Ôn Viễn, vừa nghe thấy âm thanh điện tử rõ ràng mang theo thất vọng của hệ thống, anh liền thuận miệng nói dối:

“Tôi chỉ thấy cậu quá mệt, không có ý gì khác.”

【 Thật vậy hả?! 】

777 ngay lập tức phấn chấn sống lại.

Tần Túc: “Đương nhiên.”

Nói dối đã quen miệng, hiện giờ anh chẳng còn bao nhiêu dao động đạo đức nữa.

777 hiển nhiên cũng không khống chế được chuyện muốn “trói định” ai.

Ký chủ bảo nó làm gì, chỉ cần thuyết phục được nó và không vi phạm quy tắc hệ thống, thì chuyện gì nó cũng dám làm.

Lỡ sau này 777 trói định nhầm một người có nhân cách phản xã hội giống Nguyễn Thành Diệp, muốn đối nghịch với anh.

Vậy thì hiện tại không chuẩn bị, chẳng khác nào anh tự đẩy tương lai của mình vào đường chết.

‘Nguy cơ thất nghiệp’ được giải trừ, 777 lập tức cảm thấy mình lại có thể làm việc tiếp.

Điều khiến Tần Túc tiếc nuối là anh không tìm được đoạn video ghi lại quá trình Hạ Ôn Viễn ra tay trong trận thực chiến lần này.

Từ mấy câu rải rác trong làn đạn bình luận, rõ ràng Hạ Ôn Viễn đã làm những chuyện đó.

Nhưng không có video, chứng tỏ cậu ta đã tắt ghi hình trước khi ra tay. Toàn bộ quá trình động thủ với Khâu Vĩnh Ngôn hoàn toàn không lưu lại dấu vết nào trên mạng.

Tuy nhiên video ghi lại lúc Hạ Ôn Viễn tiếp xúc với Nguyễn Thành Diệp, truyền đạt mệnh lệnh.Cộng thêm tài liệu về tuyến thể của Hạ Ôn Viễn mà 777 tìm lúc trước… vừa hay đều được tìm thấy cùng nhau……

Mấy thứ này mà đưa lên tin nóng Tinh Võng, đủ khiến Hạ Ôn Viễn bị Trường quân sự số 4 chịu áp lực từ dư luận mà hạ lệnh khai trừ cậu ta.

Phần lớn trong 90% thương tổn tuyến thể mà Hạ Ôn Viễn gây ra đều rơi vào những người chẳng có sức phản kháng, cũng không có bối cảnh.

Người nhà họ dù phẫn hận cậu ta, cũng chẳng tạo ra ảnh hưởng quá lớn.

Từ lúc Hạ Ôn Viễn được Tuyên gia đưa về, thân phận con riêng khiến bạn bè cùng trang lứa xa lánh cậu ta.

Hầu hết người bình thường gặp phải chuyện này sẽ kể với phụ huynh, để gia trưởng ra mặt giải quyết.Hoặc cùng lắm đánh nhau vài trận, dùng thế lực gia tộc chèn ép đối phương.

Hạ Ôn Viễn thì không.Cậu ta nhân cơ hội gây ra những vụ phóng hỏa, chết đuối, rơi từ trên cao, sự cố phi thuyền… Tất cả đều được ngụy trang thành “ngoài ý muốn”.

Hạ Ôn Viễn không từ thủ đoạn, đem máu tanh trả thù những kẻ từng chế giễu cậu ta là con hoang.

Môi trường trưởng thành từ nhỏ cộng với sự dung túng sau khi được Tuyên gia đón về khiến vẻ ngoài ngoan ngoãn của Hạ Ôn Viễn chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Bên trong, cậu ta điên cuồng tìm kiếm k*ch th*ch gây ra vô số tội ác.

Dựa theo dấu vết, vào những đêm khuya yên tĩnh Hạ Ôn Viễn thường xuyên một mình xem lại từng video tế phẩm được lưu giữ với những cảnh tượng vô cùng thảm khốc.

Đặt cùng với những video đó, còn có rất nhiều video về Hạ Mục Chi.

Vì sự việc có liên quan đến nhân vật chính Tần Túc tò mò mở vài video xem thử. Nhìn chưa được mấy phút đã phải tắt đi.

Những video hành hạ đến chết hoặc cưỡng ép thay đổi tuyến thể đều đã bị cắt nối, chỉ giữ lại phần những phần mà Hạ Ôn Viễn tự cho là “xuất sắc”.

Riêng các video về Hạ Mục Chi đều rất dài, nhiều nhất lên tới 93 giờ.

Đó là cảnh sinh hoạt hằng ngày của Hạ Mục Chi mà Hạ Ôn Viễn lén quay lại được.
 
Back
Top Bottom