Ngôn Tình Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 40: Chương 40


Sau khi Triệu Tư Miễn dẫn Lâm Bảo Châu rời đi, Lục Kính ngẩn người ngồi ở ghế sô pha, anh rũ mắt nhìn nước trà xanh trong cốc, không cử động một lúc lâu.

Lúc anh mua căn hộ này rất gấp gáp, diện tích không quá lớn, phòng bếp và phòng khách không cách xa nhau, chỉ có chiếc bàn ngăn cách hai không gian.

Trợ lý Trịnh đang rửa bát, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Kỷ Diễn Xuyên, đoán có lẽ anh đang nhớ tới mối tình đầu ánh trăng sáng mà anh Triệu nhắc tới.

Rađa tò mò của anh ta rung lên, Kỷ Diễn Xuyên vào giới đã nhiều năm, giữ mình trong sạch, có lẽ không giống lời đồn mà là bởi vì không quên được mối tình đầu thuần khiết tốt đẹp.

Nếu không phải là thời cơ đặc biệt như vậy, gặp anh Triệu và bạn gái anh ta đến thăm, có lẽ sẽ không biết đỉnh lưu hàng ngàn vạn fans lại có một mối tình đầu ẩn sâu dưới đáy lòng.

Mà đỉnh lưu lại là người yêu nhưng vẫn không có được người kia.

Tình huống này rất k*ch th*ch!-Lục Kinh đưa tay lên khẽ vuốt môi, khi cánh môi của cô chạm vào môi anh, dường như anh ngửi được một hương hoa hồng ngào ngạt, cuốn sạch tâm trí anh trong nháy mắt, khiến anh không thể động đậy.

Môi cô dường như cũng giống con người cô, bá đạo, vô lễ nhưng lại cực kỳ mãnh liệt khiến người ta không thể từ chối.

Hôn môi có cảm giác gì?Anh nhớ tới câu hỏi ban ngày của cô, bây giờ anh có thể trả lời.

Tựa như hôn một đóa hoa hồng, bị mùi thơm ngào ngạt của cô đốt cháy trong chớp mắt, không thể kiềm chế được mà sa vào, không có lối thoát ra.

Lục Kính đứng dậy, cảm xúc bỗng dâng lên, ngón tay hơi duỗi ra, bỗng nhiên rất muốn đánh đàn.

Ngồi vào trước đàn piano, một tay ấn phím đàn, trong đầu xuất hiện rất nhiều ý tưởng, một biển hoa hồng rất rộng lớn, có một cô gái tóc ngắn đứng trong biển hoa hồng đưa lưng về phía anh, mặc váy màu đỏ còn đỏ hơn cả hoa hồng, làn váy bay lên theo gió! Hình ảnh đó trôi nổi trong đầu anh, những nốt nhạc chậm rãi phát ra từ phím đàn.

Trợ lý Trịnh rửa xong bát, chắt một ly nước ấm, yên lặng đi đến phía sau Lục Kính, kéo ghế dựa ra ngồi xuống, nghe anh đánh đàn piano.

Thật ra anh ta là fan lâu năm của Kỷ Diễn Xuyên, phần lớn các ca khúc của Kỷ đều do anh sáng tác, tình cảm sâu lắng, nhạc điệu uyển chuyển tươi mát, rất khiến người khác cảm động.

Nhưng khúc nhạc hôm nay không giống vậy, không thể nói được khác biệt ở đâu, nhưng trợ lý Trịnh cảm thấy khác với phong cách trước đây, khác nhau cực kỳ rõ ràng nhưng nghe vẫn rất rất hay.

Tuy rằng đứt quãng không ăn khớp, nhưng giai điệu rất hay khiến người ta có ấn tượng sâu sắc.

Kết thúc một ngày làm việc, ngồi im một chỗ, nghe tiếng đàn yêu thích thả lỏng cơ thể, đây cũng được coi là một phúc lợi đặc biệt trong giới?Trợ lý Trịnh bỗng có thể hiểu được tại sao cạnh tranh chức vị này lại khốc liệt như vậy, các chị em oán trách, được làm việc với người mình yêu thích, đây quả thật là một chuyện rất hạnh phúc.

.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 41: Chương 41


Thế nhưng dạo gần đây ở công ty có nghe đồn trạng thái của Kỷ không tốt lắm, nếu không sẽ không nhận bộ phim thần tượng dưới áp lực cực lớn từ người hâm hộ, anh căn bản không đóng phim, bộ phim đó rất có khả năng sẽ làm giảm danh tiếng của anh.

Nhưng trạng thái sáng tác của Kỷ lại rất tốt, chẳng lẽ vì mối tình đầu k*ch th*ch đến dây thần kinh sáng tác nhạy cảm của anh?Suy nghĩ của trợ lý Trịnh trôi dạt, không thể vãn hồi được.

Không biết tiếng đàn dừng lại từ khi nào, Lục Kính vẫn ngồi trước đàn piano như trước, một tay vẫn đặt trên phím đàn, tay còn lại thì cầm điện thoại, mở tài liệu vừa nhận được lên, nhíu mày lại.

Mơ hồ có dự cảm không tốt, lại có vài phần nóng lòng muốn thử xem sao, cô từng nói có rất nhiều nhân vật muốn thử, quả thật không lừa anh.

Thế nhưng đến bây giờ, anh cũng không biết tại sao cô lại phải làm việc này, điều này vẫn giống như ngày xưa, nhanh chóng bỏ qua thắc mắc bỗng xuất hiện này, bắt đầu đọc cốt truyện cô gửi cho anh.

Theo anh, đó là một cốt truyện rất thú vị của Khương Thi.

Đây là một câu chuyện thanh xuân vườn trường, nam chính là chó dữ, chó săn nhỏ cố chấp, vừa bá đạo vừa hung ác, nữ chính là người ngoan ngoãn, mềm mại, rất sợ nam chính.

Bá đạo, hung ác, cố chấp.

Lục Kính đứng dậy, thầm nhắc lại mấy từ này, hoàn toàn khác với hình tượng nam chính cún con ngọt ngào, yếu đuối.

Đây là một cơ hội, anh muốn cô nhìn mình với ánh mắt khác xưa.

-Khương Thi đứng ở ngã tư quen thuộc, để phù hợp với hình tượng nữ chính mềm mại, yếu đuối, sau khi đọc thêm ba quyển tiểu thuyết cùng thể loại, cô lục lọi tủ quần áo, tìm được một chiếc váy liền màu trắng, phối với tất ngắn cùng loại và giày trắng, kẹp một chiếc kẹp tóc ngọc trai có hình con thỏ ở trên đầu.

Cô để tóc ngắn, đuôi tóc hơi xoăn lại, kẹp tóc dễ thương nên nhìn trẻ hơn rất nhiều, nói là học sinh trường trung học bên cạnh cũng có người tin tưởng.

Sau khi xuyên vào thế giới này, không có áp lực công tác nặng nề, cũng không cần phải luôn luôn chú ý đến hình tượng uy nghiêm, bây giờ cô ăn mặc đơn giản, thoải mái, mỗi ngày đều tự do tự tại, tràn đầy sức sống của những cô gái trẻ.

Hôm nay chăm chút lại, khí chất dịu dàng hơn rất nhiều, thật sự rất giống nữ chính mềm mại, yếu đuối như trong sách miêu tả.

Tiểu Lục vẫn chưa đến, từ trước đến nay anh luôn đúng giờ, hôm nay lại có vẻ đến hơi muộn, Khuong Tư sờ sờ tóc, không biết khi anh nhìn thấy sẽ có phản ứng gì, liệu có cảm thấy rất khoa trương không?Thật ra cô cũng rất buồn phiền, tính tình nữ chính này hoàn toàn khác với tính cách của cô, cô là người muốn gì sẽ chủ động giành lấy, về chuyện yêu đương, cô nguyện ý yêu bản thân mình trước.

Mà nữ chính Tiểu Li Tử trong là một nhân vật xinh đẹp, thiện lương, dịu dàng, nói chuyện nhỏ nhẹ, làm việc gọn gàng ngăn nắp, cam tâm trả giá, khi bị tổn thương thì yên lặng chịu đựng.

Có thể nói là nhân vật hoàn mỹ, điều này rất khó với Khương Thi, cô không xác định được mình có thể thể hiện một Tiểu Li Tử hoàn mỹ hay không, chỉ có thể đặt kỳ vọng vào Tiểu Lục, có lẽ anh sẽ cho cô linh cảm, giống như lúc trước vậy.

.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 42: Chương 42


Cô đứng ở ven đường một hồi lâu, cách đó không xa có một trạm xe công cộng, mấy sinh viên ở xa xa nhìn thấy cô.

Một lát sau, có một nam sinh trong đám người chậm rãi đi đến chỗ cô: "Xin chào."Khương Thi quay đầu lại, lộ ra nụ cười lễ phép.Nụ cười đó cho nam sinh một sự cỗ vũ rất lớn, cậu ta lấy điện thoại ra: "Có thể thêm Wechat không?""..." Khương Thi liên tục nhắc nhở bản thân, hôm nay cô là Tiểu Li Tử mềm mại, dịu dàng, vì thế cúi đầu rũ mắt, uyển chuyển từ chối: "Xin lỗi, tôi đang đợi người khác."Khi cô cúi đầu, lông mi dài hơi chớp, giống như con bướm vỗ cánh, giọng nói nhẹ nhàng, dáng vẻ sợ hãi càng khiến nam sinh kia không kiềm chế được.Cậu ta lớn mật tiến lên từng biết: "Cô là học sinh trường bên cạnh sao? Học sinh trung học..."Chưa dứt lời, một chiếc Rolls-Royce dừng lại ở ven đường, một người đàn ông đẹp trai mặc áo da bước xuống xe, lập tức đi về phía hai người.Tóc ngắn của người đàn ông được vuốt lên, hai bên rìa trán nhuộm vài sợi tóc màu trắng, cơ thể cường tráng, vô cùng khí thế, tư thế đi đường rất ngông cuồng, khí thế bức người.

Anh kéo Khương Thi qua, mang theo vài phần áp bách liếc nhìn nam sinh đang bắt chuyện, rồi mới nghiêng đầu nhìn Khương Thi, giọng nói khàn khàn mê người: "Chờ lâu rồi?""...!Tiểu Lục?" Không trách được Khương Thi khi không nhận ra anh, hôm nay anh đã thay đổi, toàn bộ ngũ quan lộ ra, thân thể cường tráng, khí chất cường ngạnh, không nhìn ra diện mạo ban đầu.Khương Thi bỗng rất muốn làm quen với thợ trang điểm cho anh, một trong ba bậc thầy trang điểm ở Châu Á cũng quá tài năng rồi."Ừ hử." Mạnh mẽ nhét cô vào trong xe, nam sinh bên cạnh đi đã chạy đi từ lâu, vô cùng xấu hổ."Sao tự dưng lại đổi xe?" Ánh mắt của Khương Thi vẫn không thể rời khỏi mặt Lục Kính, mặc dù diện mạo này là giả, nhưng không hề nhìn ra là đã trang điểm.

So với bản thân anh, khuôn mặt này càng có tính công kích hơn, không đủ đẹp trai nhưng cũng rất có khí chất."Để phù hợp với hình tượng nam chính bá đạo cố chấp, chiếc xe này phù hợp với tính cách của anh ta."“… “Anh có đọc kỹ hình tượng của anh ta không vậy, tiểu chó săn bá đạo, cố chấp, cường thế nhưng anh ta vẫn là học sinh cấp ba, hơn nữa điều kiện kinh tế gia đình cũng không tốt.” Khương Thi nhìn Tiểu Lục một thân tổng tài bá đạo không chớp mắt, lời nói thấm thía: "Hoàn cảnh gia đình của anh ta có khác biệt rất lớn với nữ chính, khi còn bé anh ta cũng coi như không được hạnh phúc, không có điều kiện để ăn chơi như vậy.

Tiểu Lục, tôi cảm thấy anh hiểu sai về nhân vật tiểu chó săn cố chấp dùng tiền tài để xây dựng vẻ bề ngoài của nhân vật tiểu chó săn không phải điều tôi muốn, anh ta chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi."Bàn bạc với thợ trang điểm hai giờ, làm tóc suốt đêm Tiểu Lục: "..."Quả thật đội tóc giả có nhiều chỗ không tiện, để phù hợp với hình tượng nhân vật, anh cố ý đi cắt tóc để tạo hình.

Học xong về nhà, bảo trợ lý Trịnh hỗ trợ trang điểm gần hai tiếng, nhận được nhận xét thẳng thắn như vậy, bạn học Tiểu Lục tính tình tốt cũng phải tức giận..
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 43: Chương 43


"Nếu nghĩ kỹ lại, hình tượng nhân vật đó sẽ không hợp lý." Anh lạnh lùng nói."Hả?""Thằng nhóc gia cảnh bần hàn dựa vào đâu mà yêu đương với cô chủ nhà giàu? Dựa vào nhiệt huyết nhất thời sao? Nhiệt huyết hết, tình yêu cũng biến mất, khuyết điểm bị tình yêu che dấu sẽ chậm rãi phóng đại, dần dần sẽ ăn mòn cuộc sống hàng ngày, sẽ có một ngày thứ g**t ch*t hai người họ chính là tình yêu, người tin cậy nhất biến thành người mình căm hận nhất.

Cuộc sống sau cùng của con người, người họ yêu nhất chính là bản thân họ, đây mới là tình yêu hiện thực.

Cô chưa yêu đương nên mới khờ dại như vậy."Người vừa tao nhã vừa săn sóc bỗng trở nên chua ngoa, Khương Thi lẳng lặng nhìn anh trong chốc lát, bỗng đưa tay vỗ vỗ vai anh."Tiểu Lục, con người phải nhìn về tương lai.

Chuyện đã qua thì để cho nó qua, tôi không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, tôi chỉ có thể nói mắt nhìn của anh quá kém.

Tuy chúng ta mới quen, nhưng tôi đã bị anh mê hoặc hoàn toàn.

Mị lực của anh không nằm ở mấy chiếc Rolls-Royce, mấy chiếc Bentley, mà nằm ở phẩm chất của anh, anh lương thiện, dịu dàng, chính trực, có trách nhiệm, những thứ đó mới là thứ đả động đến trái tim tôi." Không những nghe lời, mà còn là công cụ hoàn mỹ nhưng cũng dễ lừa."..." Cả người Lục Kính không được tự nhiên: "Không biết cô đang nói gì nữa."Giọng đã hạ xuống, anh cảm thấy bản thân có hơi quá đáng.Khương Thi am hiểu thế nào là đánh một gậy cho một quả táo, cô đưa tay sờ tóc Tiểu Lục dùng keo xịt tóc vuốt lên, cứng cứng, giống như gai con nhím, cũng giống như anh bây giờ: "Không phải tóc giả? Anh vì vai diễn mà cắt mái tóc dài đi, thật sự rất chuyên nghiệp, tôi thích nhất là Tiểu Lục biết cố gắng!""..." Giống như diễn viên không có năng lực diễn xuất chỉ được khen cố gắng, bạn học Tiểu Lục không thấy được an ủi."Hôm nay Tiểu Lục mặc thật sự rất đẹp, áo da rất ngầu.

Nếu không phải bởi vì công việc, tôi sẽ không nhịn được mà đến gần anh, quả thật anh của hôm nay là một trong những....!Hình mẫu lý tưởng của tôi.""Tiểu Lục của hôm qua cũng chính là một trong những hình mẫu lý tưởng, bé cưng Tiểu Lục của chúng ta thật sự rất ngọt, cực kỳ tuyệt vời!""À, nghĩ đến ngày mai Tiểu Lục có thể sẽ cho tôi một bất ngờ, tôi rất chờ mong đó ~"...Biết cô đang dỗ anh, nhưng dần dần, khóe miệng ép xuống chậm rãi mím chặt, sau đó chậm rãi cong lên.Thẳng thắn nhận sự khen ngợi, cũng không khó như trong tưởng tượng.

Thỉnh thoảng đắm chìm trong hư ảo, quả thật có thể khiến bản thân thả lỏng một chút.Thấy anh có vẻ đã vui vẻ hơn, cô hỏi: "Bây giờ chúng ta đi đâu?""Trung tâm mua sắm.""Đi trung tâm mua sắm làm gì?""Mua quần áo.""???""Tôi muốn xem hình tượng nam chính tiểu chó săn trong lòng cô, vì vậy cô chọn quần áo giúp tôi."________________________________________.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 44: Chương 44


Khi Khương Thi còn bé, thỉnh thoảng cô sẽ bắt gặp các bạn học khóc lóc trước cửa hàng đồ chơi, xin bố mẹ mua cho búp bê Barbie ở quầy hàng dễ thấy nhất.

Có đôi khi ở trường sẽ nghe thấy nữ sinh bàn bên cạnh và nữ sinh bàn trên nói về chủ đề thay quần áo cho búp bê, thu hút được rất nhiều người.

Cô không thích đồ chơi đó, cũng không thích trò chơi thay quần áo, hoàn toàn không hiểu thay quần áo có gì thú vị, mãi đến khi cô có cơ hội chọn quần áo cho Tiểu Lục.

Rèm cửa phòng thử quần áo được kéo ra, Lục Kính đứng ở cửa, một tay chống khung cửa, áo sơ mi trắng kết hợp với quần jean rách màu sáng, hơi thở thiếu niên sạch sẽ ập đến, phối hợp với cơ thể cường tráng và khuôn mặt tuấn tú, hai hơi thở ngây ngô và cứng rắn xuất hiện cùng một chỗ, tạo nên sự tương phản mãnh liệt.

Chị gái nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh lén đỏ mặt, không nhịn được cười: "Bộ quần áo này rất hợp với anh, thậm chí còn mặc đẹp hơn người mẫu của chúng tôi.

"Lục Kính đến trước mặt Khương Thi, hơi ngửa đầu, không nói gì lẳng lặng nhìn cô.

"Mau khen tôi, mau khen tôi, ngoài khen ra tôi không muốn nghe cái gì hết!" Khương Thi tự động giải mã ánh mắt của anh, ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới, cẩn thận đánh giá một lượt, vừa lòng gật đầu: "Rất hợp với anh, hoàn toàn giống tưởng tượng của tôi.

Không, thậm chí còn hoàn mỹ hơn tưởng tượng của tôi.

"Tầm mắt Lục Kính hạ xuống, giả bộ không nhìn thấy ánh mắt thay đổi của nhân viên cửa hàng, khẽ hỏi cô: "Muốn xem nữa không?""Ừ.

" Khương Thi gật đầu như gà con mổ thóc: "Anh thay từ từ, tôi muốn xem hết.

"Phòng thay quần áo giống như nổ pháo hoa vậy, mỗi lần rèm cửa được kéo ra, sẽ cho cô thấy một Tiểu Lục hoàn toàn mới, trò chơi thay quần áo quả thật rất thú vị!Lục Kính cầm quần áo mới xoay người lại, lúc này gương to phản chiếu dáng vẻ của anh, giống như nhiều năm trước, trên ngã tư đường ở thành phố Giang chật hẹp đông đúc, thiếu niên đeo cặp xách đạp xe đạp nhanh như bay đi qua.

Lắc đầu, đi vào phòng thay đồ, đổi một bộ mới rất nhanh, kém rèm cửa ra.

Khương Thi đứng bên ngoài, cầm điện thoại nói với anh: "Tiểu Lục nhìn tôi.

"Cô chụp ảnh rất nhanh, tấm nào cũng rất đẹp, đưa cho anh xem giống như đưa vật quý báu: "Bộ này cũng siêu đẹp, cũng không biết là tôi có mắt thẩm mỹ hay là anh trời sinh là móc treo quần áo.

"Anh giang hai tay, khóe môi nhếch lên, vô cùng tự tin: "Đương nhiên là vế sau.

"Khương Thi đã sớm nhận ra anh có thuộc tính tự luyến, bây giờ càng rõ ràng hơn lúc mới gặp, cô cũng không nói thẳng ra, hoàn toàn vuốt lông thuận theo: "Đúng đúng đúng, Tiểu Lục đẹp trai, mặc cái gì cũng đẹp.

"Kết quả của việc vuốt lông chính là sau khi Tiểu Lục liên tục thay quần áo, không hiểu tại sao lại bảo nhân viên gói hết đống quần áo cô chọn lại.

Khương Thi có hơi do dự: "Gói hết? Có nhiều bộ còn chưa thử, không hợp thì sao?"Anh ngồi ở sô pha, dáng vẻ lười biếng, mệt mỏi: "Mệt rồi, về nhà rồi thử! Tôi tin mắt thẩm mỹ của cô.

"Khương Thi ngồi xuống bên cạnh anh: "Đây là lần đầu tiên tôi chọn quần áo cho con trai, tôi cũng không chắc đâu, anh đừng mù quáng như vậy.

"Lục Kính dứt khoát đưa thẻ cho nhân viên cửa hàng: "Lấy hết những bộ cô ấy chọn.

"Khương Thi không lay chuyển được anh, nhân viên cửa hàng tươi cười ôm một đống quần áo đến quầy thu ngân thanh toán và đóng gói.

.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 45: Chương 45


Mua quần áo xong, hai người xách theo một đống chiến lợi phẩm chuẩn bị trở về, khi đi ngang qua một quầy hàng chuyên b*n n**c hoa, Khương Thi dừng lại.

Trong tiểu thuyết "Anh ấy vừa trẻ con vừa ngọt ngào" có một tình tiết - khi kết thúc buổi hẹn hò ở công viên, nữ chính Tiểu Tô tặng nam chính một món quà.

Hôm qua từ khu vui chơi trở về, bởi vì tình tiết hôn môi, cô và Tiểu Lục đều có hơi bối rối, khi cô rời đi cũng quên luôn chuyện tặng quà.

Cũng may hôm qua ở khu vui chơi thu thập được khá nhiều tư liệu sống, nội dung một buổi hẹn hò không thể gói gọn trong một chương truyện được.

Sáng nay cô còn suy nghĩ nên tặng quà gì thích hợp cho nam chính cún con, nhìn thấy nước hoa thì bước chân khựng lại.

Chị nhân viên quầy hàng chú ý đến tầm mắt của cô, lập tức đến tiếp đón.

Khương Thi thuận thế dừng lại, giữ chặt Tiểu Lục bên cạnh: "Tôi muốn mua một chai nước hoa cho nam, phù hợp với nam sinh sạch sẽ, dịu dàng.

"Chị nhân viên quầy hàng nhanh chóng lấy hai chai dùng thử ra: "Cả hai mùi này đều rất tốt.

Mùi này được khách hàng gọi là "Mùi hương mối tình đầu", mùi hương thanh lịch, rất nhiều người nói nó có mùi giống mùi áo sơ mi trắng của mối tình đầu, ấm áp khiến nhiều người hoài niệm.

Còn mùi này, vừa mới ngửi thì có vẻ mùi nồng hơn, cảm giác tồn tại rất mạnh, nhưng lúc sau sẽ điềm đạm, chững chạc, rất nhiều khách hàng trẻ tuổi thích mùi này.

"Chị nhân viên quầy hàng liếc nhìn Lục Kính bên cạnh Khương Thu, cầm "Mùi hương mối tình đầu" được đóng gói trong suốt: "Nếu tặng cho nam sinh có khí chất sạch sẽ, dịu dàng, tôi đề cử mùi này.

"Khương Thi nhận lấy "Mùi hương mối tình đầu" từ tay chị nhân viên quầy hàng, kéo tay Tiểu Lục, xịt một chút lên cổ tay anh, rồi ngửi thử, quả thật có mùi thanh lịch, nhẹ nhàng, mùi hương thoang thoảng rất thoải mái, thì ra đây chính là mùi của "mối tình đầu".

Cô lại cầm một mùi khác lên, vòng qua bên kia Tiểu Lục, xịt lên cổ tay của anh, rồi khẽ ngửi.

Ban đầu mùi nồng hơn có hơi gay mũi, chờ vài phút sau, mùi hương trở nên trầm ổn hơn, ngửi kỹ còn có vị ngọt, cực kỳ khiến người khác an tâm.

Cô ngẩng đầu: "Tiểu Lục, anh ngửi thử xem, thích mùi nào?"Tim Tiểu Lục đập như trống bỏi, cơ thể hơi ngửa ra sao, không muốn cô phát hiện, vẻ mặt không thay đổi: "Tùy đi.

"Khương Thi cũng không rối rắm, xoay người chỉ vào mùi thứ hai: "Tôi muốn mùi "Mối tình đầu quá ngọt" này, làm phiền chị lấy cho tôi một chai mới.

"Vẻ mặt chị nhân viên quầy hàng mờ mịt: "Cái gì?""Mối tình đầu quá ngọt" là cái quái quỷ gì?"Tôi cảm thấy mùi này ngọt hơn mùi "Mùi hương mối tình đầu", vì vậy lấy cho nó một cái tên riêng "Mối tình đầu quá ngọt", sau này chị cũng có thể giới thiệu với khách hàng khác như vậy.

" Khương Thi vô cùng hào phóng nói.

Tiểu Lục đứng bên cạnh, lỗ tai đỏ bừng, muốn chạy cũng không kịp.

Hai người một người xấu hổ bối rối, một người tâm trạng thả lỏng bởi vì mua được quà vừa ý, giải quyết một tình tiết quan trọng trong tác phẩm, không chú ý phía sau có một cái đuôi từ khi họ mua quần áo.

Mua nước hoa xong, hai người chuẩn bị trở về, đi thang máy đến bãi đỗ xe ngầm, cái đuôi nhỏ đi theo bọn họ, cách bọn họ hai ba bước chân, dựng thẳng lỗ tai nghe.

"Tiểu Lục, ngày mai chúng ta đến xem thử trường Trung học gần đây nhé?""Trung học?""Ừ, hai nhân vật chính là học sinh Trung học, đến trường gần đây khá hợp lý, có lẽ sẽ có linh cảm không tồi.

Anh thấy thế nào?""Ừ.

".
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 46: Chương 46


"Tôi tra rồi, trường học gần đây nhất là trường Trung học số Một thành phố Phong, mất bốn mươi phút lái xe.

""Trường Trung học số Một thành phố Phong?""Ừ, anh không tiện sao?""! " Tâm trạng Lục Kính có hơi phức tạp, trường Trung học số Một thành phố Phong chính là trường cũ của anh.

Anh vốn học ở trường Trung học số Ba thành phố Giang, bởi vì một vài nguyên nhân, chưa học xong học kỳ 1 lớp 11 đã chuyển đến trường Trung học số Một thành phố Phong: "Không, buổi sáng tôi có tiết, buổi chiều được không?""Không thành vấn đề.

"-Khương Thi tạm biệt Tiểu Lục ở chỗ cũ, khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi dưới tầng, cô mua một túi bánh mì nướng và bốn hộp sữa.

Về nhà, ăn bánh mì và uống sữa cho buổi tối, bắt đầu viết chương mới của "Anh ấy vừa trẻ con vừa ngọt ngào".

Khi xuống xe, cô đã đưa nước hoa cho Tiểu Lục, nhớ tới biểu cảm của Tiểu Lục lúc đó, cô không nhịn được cười.

Anh ngơ ngác nhận lấy, lỗ tai còn đỏ bừng.

Nhờ phúc của anh, trạng thái hôm nay của cô rất tốt, viết xong chương mới chỉ trong hai tiếng.

Đăng chương mới xong, cầm điện thoại, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.

Điện thoại thông báo có mấy tin nhắn mới, người gửi là "Khương Từ", gửi đến từ nửa tiếng trước, đoán chừng lúc đó cô quá nhập tâm nên không nghe thấy tiếng thông báo.

[Chị, có đó không?][Công việc dạo này thế nào?][Có thể cho em mượn chút tiền không, em cần dùng gấp.

]Khương Thi lẳng lặng nhìn mấy tin nhắn này, lại liếc nhìn tên ghi chú trên đầu màn hình "Khương Từ", hình như đây là em trai ruột của nguyên thân.

Trong quyển sách "Quá trình nghịch tập ngọt ngào của thiên kim thật", nguyên thân chỉ là một nhân vật phụ có rất ít đất diễn, chỉ xuất hiện ở một vài chương đầu.

Nữ chính là thiên kim thật bị ôm nhầm nhiều năm trước, nguyên thân xuất hiện với thân phận bạn tốt của nữ chính.

Trước khi nữ chính được nhà giàu tìm thấy, nhà nguyên thân và nhà bố mẹ nuôi nữ chính là hàng xóm, hai người quen nhau từ nhỏ, học cùng một nhà trẻ, về sau cùng lên tiểu học, cấp hai, quan hệ vẫn rất tốt.

Khi hai người học cấp ba, nguyên thân học ở trường Trung học số Bảy thành phố Giang, mà nữ chính thì lại học ở trường Trung học số Ba thành phố Giang gần nhà, sau đó được bố mẹ nhà giàu tìm về, mở ra cuộc đấu trí, đấu dũng với thiên kim giả và sự bất công của bố mẹ.

Mà nguyên thân, làm bạn tốt thuở nhỏ của nữ chính, không xuất hiện mấy chục chương sau, Khương Thi cảm thấy chắc hẳn xuất diễn của cô ấy đã xong.

Thật ra cô rất may mắn, không có đối thủ một mất một còn thiên kim giả như nữ chính, cũng không có những nhân vật phụ ngáng chân nữ chính, trong sách nữ chính Cố Yên là một nhân vật mạnh mẽ, tính cách cứng cỏi, có thủ đoạn, tất cả những người đối nghịch với cô ấy đều không có kết cục tốt.

Khương Thi không muốn liên quan đến nữ chính, cũng không liên hệ với người nhà của nguyên thân, cô sợ bị lộ tẩy.

Cô nhớ rõ bố mẹ nguyên thân khỏe mạnh, gia đình hòa thuận, có một người em trai nhỏ hơn cô vài tuổi.

Suy đoán theo tuổi của nguyên thân, có lẽ bây giờ Khương Từ đang học cấp ba.

Quả thật cô không chủ động liên lạc với bọn học, nhưng Khương Từ tìm cô, cô cũng không thể không để ý đến cậu.

Dù sao mượn thân thể người ta, cô cảm thấy bản thân nên có trách nhiệm chăm sóc người nhà thay nguyên thân.

Khương Thi nghĩ nghĩ, gửi một tin nhắn qua: "Khương Từ, gọi một tiếng cho chị nghe nào.

""Chi.

""! Nói coi.

""Chị, là em đây.

Em trai thân yêu nhất của chị, A Từ.

"Khương Thi không biết giọng của Khương Từ như thế nào, nhưng nghe giọng này quả thật là giọng của thiếu niên, không nghĩ nhiều, dứt khoát gửi năm nghìn tệ cho cậu.

(*) Năm nghìn tệ = 16.

810.

209 Đồng.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 47: Chương 47


Thành phố Phong.Đột nhiên Khương Từ bật dậy từ trên giường, cậu nhìn năm nghìn tệ vừa chuyển đến điện thoại, sửng sốt một lúc rồi bấm nhận tiền, sau đó mới gửi tin nhắn lần nữa: “!!! Chị, chị phát tài rồi ư?”Khương Thi chuyển tiền rồi đi tắm, đi ra mới thấy tin nhắn của Khương Từ, nhận ra mình có thể đã chuyển nhiều rồi.Thật ra cô đã giảm ba phần năm theo mức tiền tiêu vặt của mình khi còn nhỏ, chuyển cho Khương Từ, không ngờ vẫn xảy ra vấn đề.“… Chê nhiều thì trả chị đây.”“Không có không có, cảm ơn chị!”Khương Thi cũng không thật sự muốn lấy lại tiền, ngược lại hình như Khương Từ rất sợ thật sự cô sẽ lấy lại nên cậu nói “cảm ơn” xong cũng không gửi tin nhắn nữa.Trong lòng Khương Thi thở phào nhẹ nhõm, khi nguyên chủ xuất hiện trong sách, Khương Từ tuổi khá nhỏ, không có nhiều cảnh miêu tả trực tiếp tình huống hai chị em ở chung.

Bình thường đều là khi nữ chính ở cùng với nguyên chủ, thỉnh thoảng nguyên chủ nhắc đến chuyện xấu hổ của bánh bao nhỏ Khương Từ.Khương Thi không biết tính cách Khương Từ sau khi lớn lên sẽ thế nào, cũng không biết cậu ở chung với nguyên chủ sẽ ra sao.

Cô là con một, vậy nên cũng không có kinh nghiệm, tốt nhất là không nên liên lạc thường xuyên.…Chiều hôm sau, Khương Thi gặp Tiểu Lục ở ga tàu điện ngầm.Tối qua Tiểu Lục gửi tin nhắn cho cô nói rằng đi tàu điện ngầm từ bên này đến trường Trung học Số Một thành phố Phong chỉ có bảy trạm, nhanh hơn gọi taxi, còn rẻ hơn nữa.Khương Thi chưa từng ngồi tàu điện ngầm, sau khi xuyên vào trong sách thì hầu như cũng chỉ lởn vởn quanh chỗ ở.

Cô có một sự hứng khởi rất lớn với chuyến đi này.Đến ga tàu điện ngầm, liếc mắt một cái đã thấy Tiểu Lục đợi ở lối vào.

Tuy anh quay lưng về phía cô nhưng cô chỉ cần liếc một cái là đã nhận ra rồi.Anh mặc áo sơ mi trắng mà hôm qua cô chọn, bóng lưng cao ráo đẹp trai, cô bước nhanh tới, vỗ vai anh: “Tiểu Lục!”Lục Kính xoay người, hôm nay anh không vuốt tóc, mái tóc ngắn được thả xuống gọn gàng mềm mại phủ lên trán làm dịu đi nét mặt cứng ngắc.

Mái tóc đen mượt nổi bật lên hai sợi tóc trắng, vừa khéo lộ ra vẻ khoe mẽ, hoàn toàn là một cậu học sinh cấp ba đẹp trai.Trong mắt Khương Thi vừa kinh ngạc vừa vui mừng, quá đẹp, thật sự quá đẹp!Khi đến gần hơn cô ngửi thấy mùi hương ngọt ngào nhàn nhạt khiến người ta an tâm, đó là nước hoa mà cô đã tặng anh.Cô nắm lấy tay anh, vui đến mức muốn bay lên: “Chúng ta đi thôi.”Bởi vì đã qua giờ cao điểm, giữa trưa lại là thời gian làm việc nên không có nhiều người trong ga tàu điện ngầm.

Hai người mua vé, nhàn nhã ngồi đến trạm trường Trung học Số Một thành phố Phong.Từ lối ra tàu điện ngầm có thể thấy ánh nắng mặt trời đã trở nên chói chang.Tiểu Lục kéo Khương Thi đi dọc theo đường phố, hầu như không có người đi bộ trên đường.Đi hơn mười phút, đi ngang qua một cửa hàng văn phòng phẩm, Khương Thi quay đầu nhìn vào trong, tất cả đều là đồ dùng văn phòng, cô lấy khăn tay từ trong túi ra lau mồ hôi trên trán, hỏi yếu ớt: “Tiểu Lục, còn bao xa nữa?”.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 48: Chương 48


Hai má cô ửng hồng, mồ hôi trên trán chảy xuống, anh ngẩng đầu nhìn xung quanh, tầm mắt dừng lại bên kia đường: “Cô có muốn uống chút gì không? Nước uống có ga vị chanh?”Bình thường lúc cô bên ở ngoài đều thích uống nước chanh, rất nhiều lần nên anh cũng nhớ.

“Gần đây không có cửa hàng tiện lợi, anh mua ở đâu?”“Đối diện có.

”Khương Thi ngẩng đầu, khu đối diện là các quán ăn nhỏ, một số bán mì, một số bán cơm chiên, một số bán ma lạt thang, trước khu đó có tủ lạnh ở cửa, bên trong chất đầy những chai nhỏ đa dạng, cô không thấy rõ có “nước uống có ga vị chanh” hay không.

“Nhiều như vậy, anh thấy có nước chanh không?”Tiểu Lục đẩy cô đứng dưới lán che bên ngoài cửa hàng tiện lợi: “Ừm, cô ở đây chờ một lát.

”Anh xoay người đi mua nước, hai bên đường có hàng rào bảo vệ màu trắng, anh muốn sang bên kia thì phải đi bộ một đoạn theo hàng rào bảo vệ, đi đến chỗ có người đi bộ mới có thể đi qua.

Hôm nay Khương Thi bắt chước cách ăn mặc của nữ chính Tiểu Li Tử trong tác phẩm “Ác khuyển và tường vi”, phía trên mặc áo sơ mi trắng cổ búp bê, phía dưới là chân váy xanh, trông sạch sẽ lại lanh lợi, còn giống học sinh trung học hơn cả Tiểu Lục.

Tiểu Lục vừa rời đi thì có một người lặng lẽ bước tới dừng lại bên cạnh Khương Thi.

Khương Thi nghiêng đầu nhìn, cậu trai có dáng người rất cao cũng rất gầy, mái tóc hơi dài, dưới mái tóc dài là cặp kính mắt màu đỏ hơi lố.

Đó chắc là một cặp kính râm, tròng kính màu đen, gọng kính hình con cua rất sặc sỡ.

Lần đầu tiên Khương Thi cảm thấy bóng dáng người này rất quen, nếu như không có cặp kính mắt quá lố kia thì trông anh ta có hơi giống nam chính cún con trong tác phẩm “Anh ấy vừa trẻ con vừa ngọt ngào”.

Chỉ là cái kính này quá sặc sỡ, Tiểu Lục của cô vẫn là đẹp nhất.

Mạnh Tri Hạc đứng bên cạnh Khương Thi, hai tay đút túi quần, vẻ mặt bình tĩnh, dáng vẻ thoái mái, trong lòng hoảng hốt: “Mạnh Tri Hạc, mày mau nói đi, chỉ có một mình cô ấy ở đây thôi.

Mau đi lên giới thiệu bản thân rồi nhân tiện xin phương thức liên lạc luôn!”Lúc này có một nhóm người ăn mặc lòe loẹt đi tới từ con đường nhỏ bên kia, cậu trai tóc đỏ dẫn đầu nhìn Khương Thi từ xa: “Chắc chắn là cô ta ư?”Cậu trai tóc vàng khác khẳng định: “Là cô ta, bức ảnh chị Phiêu gửi cho em giống như vậy, cô ta có mái tóc ngắn mặc áo trắng và chân váy xanh.

”Cậu trai tóc đỏ nhìn một lúc, chỉ tay vào hai người: “Chúng mày gọi cô ta qua đây.

”Người bị chỉ đích danh chính là tóc vàng vừa nãy nói, hai người hùng hổ đi đến trước mặt Khương Thi: “Đại ca chúng tôi có chuyện muốn nói với cô, cô đi với chúng tôi một chuyến.

”Khương Thi nhìn hai người từ trên xuống dưới, chắc chắn không quen họ, không muốn để ý tới bọn họ, cô quay đầu nghĩ có lẽ là người quen cũ rồi hỏi một câu: “Các cậu có chắc là tìm tôi không?”Cậu trai khác bên cạnh tóc vàng nói: “Chắc chắn là cô, mau đi với chúng tôi, đừng phí lời nữa.

”.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 49: Chương 49


Khương Thi dịch sang bên cạnh một bước, nhìn về phía mà tên tóc vàng nói, quả thực còn có ba người đứng cách đó không xa, đều là mấy chàng trai tuổi cũng còn trẻ.

Trong lòng cô suy nghĩ cũng không nói gì rồi đi theo họ qua bên kia.

Tóc vàng thấy cô đi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng Mạnh Tri Hạc cũng lấy hết dũng khí, lúc xoay người định bắt chuyện với Khương Thi thì thấy cô bị một đám người có dáng vẻ côn đồ vây quanh rồi rời đi với họ.

Khí thế vừa phồng lên như một quả bóng bay căng, “bụp…” – biến mất ngay lập tức, anh ta bối rối trong hai giây, sau đó cất bước đuổi theo.

…Lúc Tiểu Lục mua nước về, lúc anh đi ngang qua một cửa hàng hoa quả thì thấy hai thùng nho bọc giấy craft màu vàng bày ở bên ngoài, để lộ quả ra ngoài vừa to vừa mềm, có màu tím sáng, trên vỏ còn thấm nước, cành xanh tươi trông rất ngon.

Anh nghĩ Khương Thi sẽ thích, chắc chắn cô sẽ vừa ăn vừa khen: “Tiểu Lục thật có lòng, tôi rất cảm động.

”Nghĩ đến dáng vẻ làm nũng của cô, khóe miệng Lục Kính từ từ nhếch lên, gọi ông chủ gói một chùm nho, sau đó cầm hai chai nước và chùm nho tiếp tục đi về cửa hàng văn phòng phẩm.

Từ xa anh thấy trước cửa không có một bóng người, cô không phải là người có tính chạy xung quanh khắp nơi, tim anh như ngưng lại một nhịp, bước nhanh đến.

Không tìm thấy cô gần đó, anh hỏi ông chủ cửa hàng văn phòng phẩm, ông chủ nói không nhìn thấy ai.

Anh lại tìm một vòng trong cửa hàng, đi ra ngoài với vẻ mặt đờ đẫn, quả thật cô không có ở trong cửa hàng.

Tin nhắn anh gửi mấy phút trước rồi cũng không thấy trả lời.

Gọi điện cũng không ai bắt máy.

Cô có thể đi đâu được chứ?Lý trí nói cho anh biết một người lớn như vậy tuyệt đối không thể tự nhiên biến mất được, có lẽ đột nhiên cô có việc gấp nên phải rời đi mà quên liên lạc lại với anh.

Nhưng cũng có thể cô cứ biến mất như vậy, và sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa.

Lục Kính cầm lấy điện thoại, bấm số của cô lần nữa, sốt ruột đi qua đi lại trước cửa hàng văn phòng phẩm, lần này cô lại tắt máy luôn.

Vẻ mặt anh khó coi, anh cúp máy rồi gọi thẳng “110”, ngón cái đang định ấn gọi thì phía sau truyền đến một giọng nữ: “Khương… Từ? Có phải là anh không?”Lục Kính xoay người thì thấy phía sau là một cô gái đứng cách anh hai mét, ánh mắt anh sáng lên, sau đó vụt tắt.

Đứng trước mặt anh là một cô gái rất giống với Khương Thi hôm nay, cô ấy có khuôn mặt búp bê với mái tóc ngắn, mặc áo sơ mi trắng bó trong váy dài xanh, dáng người nhỏ nhắn, làn da trắng nõn, khí chất yêu kiều động lòng người nhưng lại không phải là Khương Thi.

Hứa Nhan sững sỡ khi thấy khuôn mặt của Lục Kính: “Thật ngại quá, tôi nhận nhầm người rồi.

”Đây là thành phố Phong, không có Khương Từ, hơn nữa cô ấy đã nói lời tạm biệt với cậu.

Cậu không thể nào xuất hiện ở đây được, cô thật ngu ngốc.

Lúc này ông chủ cửa hàng văn phòng phẩm đi ra từ bên trong: “Này, bạn học, tôi đã kiểm tra camera thì thấy vừa rồi có một cô gái như cậu nói ở cửa, nhưng cô ấy đi với người khác rồi, cậu muốn xem chút không?”.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 50: Chương 50


Lục Kính vội vàng đi vào cùng ông, anh thấy trong camera Khương Thi đã bị một đám côn đồ đưa đi, ánh mắt anh trở nên nghiêm trọng, lập tức xoay người chạy ra ngoài.

Hứa Nhan nhìn theo hướng Lục Kính rời đi, hỏi ông chủ: “Anh ấy tìm ai vậy?”Ông chủ liếc mắt nhìn cô ấy, trong mắt hơi ngạc nhiên: “Một cô gái rất giống với cô đã bị một đám côn đồ đưa đi rồi.

”Hứa Nhan nhìn camera mà ông chủ vừa kiểm tra, thấy trong màn hình có một cô gái mặc chân váy xanh da trời đã bị đưa đi, trông cách ăn mặc quả thực rất giống cô ấy, trong lòng dấy lên chút dự cảm không lành, xoay người chạy theo hướng Lục Kính vừa rời đi.

…Trong con hẻm nhỏ sau cổng trường Trung học Số Một thành phố Phong.

Năm tên côn đồ chật vật ngã trên mặt đất, tất cả đều co quắp, có người ôm bụng, có người ôm đầu, có người ôm chân, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Khương Thi phủi tay, cúi xuống nhặt điện thoại lên.

Vừa nãy Tiểu Lục gọi điện cho cô, cô chưa kịp bắt máy, lúc đang định gọi lại thì bị tên tóc vàng làm rơi, lại bị một người khác đá ra xa.

Lúc này nhặt lên, màn hình đã bị vỡ, còn không bật được, cô vén váy ngồi xổm xuống, trông không được đẹp lắm.

Mạnh Tri Hạc đang nấp ở phía sau thấy rõ quần lửng màu trắng dưới lớp váy xanh nhạt của cô, hèn chi động tác của cô mạnh mẽ như vậy, rất dứt khoát.

Kỹ năng đó thật sự đẹp, dứt khoát lại lưu loát, dễ dàng hạ gục mấy tên cao to hơn cô nhiều.

Mạnh Tri Hạc đi theo phía sau với trạng thái có thể báo cảnh sát bất cứ lúc nào bỗng thầm toát mồ hôi, may mà mình không vội bắt chuyện lúc ở cửa hàng văn phòng phẩm, cô em này cũng mạnh mẽ quá rồi.

Khương Thi đập mạnh chiếc điện thoại bị vỡ của mình lên mặt tên tóc đỏ dẫn đầu: “Điện thoại của tôi hỏng rồi, các cậu phải bồi thường cho tôi.

”Thiếu niên tóc đỏ nói trong đau khổ: “Chúng tôi đền, rốt cuộc cô là ai?”Rõ ràng người họ muốn tìm là một cô gái vô cùng yếu đuối vừa chuyển đến trường trung học Số Một thành phố Phong mà.

Khuôn mặt cô gái này rất lạ, trông cũng yếu đuối nhưng không ngờ thân thủ lại tốt như vậy, trong lòng cậu ta mơ hồ có dự cảm không lành.

“Tôi là Khương Thi.

Các cậu muốn tìm tôi lại không biết tên tôi à?”Chàng trai tóc đỏ nhìn tên tóc vàng bên cạnh, tên tóc vàng cũng chịu không nổi, vừa rồi cậu ta làm rơi điện thoại của Khương Thi cho nên bị đánh thảm nhất.

Lúc này cậu ta cũng ý thức được đã xảy ra chuyện lớn: “Hứa Nhan, con nhóc chúng tôi muốn tìm tên là Hứa Nhan.

Đại ca, em xin lỗi, em nhận sai người rồi.

”Đặc biệt như vậy cũng có thể nhận nhầm sao?Nếu không phải thật sự không thể đứng dậy được, lúc này tên tóc đỏ cũng muốn đấm cho tóc vàng hai cái.

Khương Thi đứng lên, hứng thú nói: “À, các cậu tìm cô gái tên Hứa Nhan có chuyện gì?”Tóc vàng không muốn trả lời nhưng lại bị ánh mắt Khương Thi liếc xéo, trong lòng lạnh lẽo, không khai gì hết.

“Thật ra cũng không phải là chuyện lớn gì, có người thấy cô ta không vừa mắt nên bảo chúng tôi cảnh cáo cô ta một chút.

”.
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 51: Chương 51


"Cảnh cáo?" Khương Thi lặp lại, sau đó hỏi: "Như tôi thế này à?"Sắc mặt của tên tóc đỏ như sắp khóc: "Chị, bọn em sai rồi.

Thật ra chỉ là cảnh cáo miệng một chút, bọn em nhận tiền nên thay người ta làm việc mà thôi.""Nhận tiền?" Sắc mặt Khương Thi thay đổi, duỗi tay nhặt tấm thẻ nhỏ hình chữ nhật rớt ra từ túi áo của tên tóc đỏ lên, vừa cầm lên đã thấy, hoá ra là bảng tên, viết lớp và tên họ: "Các cậu là học sinh trường Trung học Số Một thành phố Phong?"Sắc mặt tên đó hoảng hốt, duỗi tay về phía Khương Thi nhưng lại bị cô tránh đi: "Chị, bọn em thật sự sai rồi.

Chị trả bảng tên cho em đi.""Trương Dương, 11A9." Khương Thi nói ra thông tin trên bảng tên: "Nói cho tôi biết chuyện học sinh chuyển trường và nam khôi."Bình thường Trương Dương đưa theo mấy học sinh cùng cấp đi gây chuyện thị phi ở bên ngoài, lại rất biết chừng mực, sẽ không thật sự gây ra chuyện gì lớn.

Thế nào mà hôm nay lại đá phải tấm ván sắt, đánh thì đánh không lại, còn bị người ta nắm lấy nhược điểm, cậu ta ngồi dậy, nói rõ hết tất cả những chuyện mình biết ra.Tục ngữ nói nơi có người sẽ có giang hồ, trường học cũng không ngoại lệ.Trường Trung học Số Một thành phố Phong là trường học nổi tiếng số một số hai trong thành phố, mỗi một năm đều đào tạo được vô số học sinh ưu tú.Mà lần này, người đứng đầu là một học sinh nam tên là Cố Đình Lạc.Cậu ấm nhà họ Cố là dòng dõi giàu có nổi tiếng ở thành phố Phong, sinh ra đã hơn người, diện mạo đẹp trai, lại tài năng thông minh, là một người nổi tiếng kiêm hoa khôi nam của thành phố Phong.Khương Thi lấy cuốn sổ nhỏ từ trong túi ra, rất có hứng thú bắt đầu ghi chép.Một thiếu niên như vậy, tất nhiên rất được săn đón, ở trong trường học không chỉ có giáo viên yêu mến, mà còn là mối tình trong mơ của rất nhiều bạn học nữ.Không biết có bao nhiêu người âm thầm ngưỡng mộ hoặc trực tiếp theo đuổi, nhưng mà Cố Đình Lạc chưa bao giờ cho họ một ánh mắt, không cho hồi đáp, không cho hy vọng.Sau thời gian dài, nhóm người hâm mộ của Cố Đình Lạc đã tự làm thoả thuận: Bạn Cố Đình Lạc là của mọi người, trước khi tốt nghiệp thì không ai có thể tự tiện ra tay.Khương Thi: "...!Trường Trung học số Một thành phố Phong thật sự là trường học nổi tiếng trong thành phố?"Tóc vàng ở một bên từ từ đi qua, không nhịn được nói chen vào: "Chuyện này không phải là bọn họ nghĩ ra.

Mấy năm trước, trường có một người rất nổi tiếng, tên là Kỷ Diễn Xuyên.

Học sinh nữ của cả trường đều phát cuồng vì người này, lúc điên cuồng còn xảy ra đổ máu..
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 52: Chương 52


Nghe đồn lần đó ầm ĩ đến mức suýt chút nữa đàn anh Kỷ đã phải chuyển trường, vậy nên các học sinh nữ mới tiết chế lại, cuối cùng còn định ra một cái thoả thuận như vậy.

""Kỷ Diễn Xuyên?" Khương Thi không nghĩ tới lại nghe thấy cái tên đó ở chỗ này, đây không phải là mối tình đầu ánh trăng sáng của nữ chính Cố Yên sao?Trùng hợp như vậy à? Hay chỉ là trùng tên trùng họ mà thôi?Tóc vàng kéo lực chú ý của Khương Thi về: "Đúng vậy, chỉ là bây giờ đã trở thành một ca sĩ rất nổi tiếng.

Không ai ngờ rằng sau khi đàn anh Kỷ tốt nghiệp sẽ debut, nhiều năm qua chưa từng có scandal hay tai tiếng nào, ai cũng nói anh ấy chuyên nghiệp.

Nhưng mà theo em thấy vồn không phải là chuyên nghiệp gì, có thể là khi học trung học anh ấy bị đeo đuổi quá hung hăng, nên để lại bóng ma tâm lý.

"Không sai, chắc chắn Kỷ Diễn Xuyên này chính là mối tình đầu nho nhỏ của nữ chính.

Số phận thần kỳ đến mức nào, cô sưu tập tư liệu sống mà có thể nghe được chuyện khi còn học trung học của Kỷ Diễn Xuyên, Kỷ Diễn Xuyên ở trong sách vốn xuất hiện rất sớm, nhưng mà là ở trong trí nhớ của nữ chính.

Sau khi nữ chính trở lại nhà của mình, phát hiện mọi chuyện đều khác so với cô ta dự đoán, ba mẹ cũng không phải bởi vì yêu cô ta mới đưa cô ta về nhà, lúc đó quan hệ của nam chính và cô ta cũng không tốt, mối tình đầu hoàn mỹ Kỷ Diễn Xuyên tồn tại trong trí nhớ của cô ta là niềm tin quan trọng giúp đỡ cô ta đi tiếp.

Mãi cho đến sau này, Kỷ Diễn Xuyên mới chính thức xuất hiện trong truyện, anh là một khúc mắc của nữ chính, cũng là một chướng ngại quan trọng trong chuyện tình cảm của nam chính và nữ chính.

Trước khi Khương Thi chết, đúng lúc xem đến cốt truyện nữ chính và Kỷ Diễn Xuyên gặp lại, cho nên vô cùng ấn tượng.

Cô rất muốn nói với tên tóc vàng, Kỷ Diễn Xuyên không phải là có bóng ma đối với con gái.

Anh chỉ là đang chờ đợi Cố Yên quay đầu lại nhìn anh, những người khác trong cuộc đời của anh đều chỉ là khách qua đường, ngoại trừ nữ chính.

Suy nghĩ một chút lại cảm thấy hoàn toàn không cần thiết, Kỷ Diễn Xuyên đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy, cô vẫn cảm thấy hứng thú đối với chuyện nam thần đương nhiệm Cố Đình Lạc và học sinh chuyển trường hơn: "Còn chuyện học sinh chuyển trường thì sao?".
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 53: Chương 53


Trương Dương đẩy tóc vàng ra, tiếp tục nói: "Học sinh chuyển trường tên là Hứa Nhan, một tuần trước mới chuyển tới trường, cùng năm với Cố Đình Lạc, nhưng không cùng lớp.

Cố Đình Lạc từ trước đến nay luôn lịch sự nhưng lại xa cách với con gái lại vô cùng săn sóc cho Hứa Nhan, dẫn tới nhiều người ngưỡng mộ anh ấy rất bất mãn, Cố Đình Lạc ở trường học lại bảo vệ cho Hứa Nhan rất chặt chẽ, cho nên mới có người kiếm bọn em tìm một cơ hội cảnh cáo cô ta một chút.

""Chỉ như vậy?""Ừm, chỉ như vậy.

"Khương Thi đứng lên: "Người khác yêu đương nghiêm túc mà, các cậu cũng thật không hiểu chuyện gì cả.

"Trương Dương và tóc vàng mặt đỏ tai hồng, bọn họ cho rằng chị gái này sẽ giảng đạo lý gì đó với bọn họ, hoàn toàn không nghĩ tới trọng điểm của cô lại là như thế, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì.

"Được rồi, đi giải quyết điện thoại với tôi trước.

" Khương Thi cầm bảng tên của Trương Dương trong tay, bọn họ cũng không đánh lại cô, chỉ đành ngoan ngoãn đi cùng cô.

Khi bọn họ đi từ ngõ nhỏ ra, Mạnh Tri Hạc trộm theo dõi toàn bộ quá trình, trộm giả bộ làm người qua đường, không bị phát hiện.

Sau khi nhìn bọn họ ra tới lại quay sang một hướng khác, sau đó yên lặng đi theo sau.

…"Má nó mày là ai? Bạn gái của ông đây cũng dám chạm vào ư?" Ven đường, thiếu niên cao lớn mặc áo sơ mi kẻ sọc nắm lấy cổ áo sơ mi trắng của một thiếu niên khác, tức giận rống to.

Cô gái tóc ngắn mặc sơ mi trắng váy xanh đứng đứng bên cạnh, dường như bị dọa sợ, ngây ngốc không nhúc nhích.

Cậu trai mặc áo sơ mi kẻ sọc liếc mắt nhìn cô gái một cái, ánh mắt lộ ra bi thương tức giận, giơ nắm đấm lên đánh vào mặt của thiếu niên sơ mi trắng.

Thiếu niên sơ mi trắng dáng người mảnh khảnh yếu ớt, có vẻ yếu đuối mong manh, không nghĩ tới lại nhẹ nhàng tiếp được nắm đấm của chàng trai áo sơ mi kẻ sọc, xoay cổ tay một cái, bắt chéo hai cánh tay này ra sau lưng, giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Bình tĩnh một chút, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng động thủ.

"Khương Thi dẫn theo mấy tên thiếu niên côn đồ đi qua một con phố, chuẩn bị đi đến cửa hàng điện thoại gần đó kiểm tra điện thoại, lại gặp được tình huống trước mắt, lập tức lấy ra cuốn sổ nhỏ nhanh chóng ghi lại hiện trường, mãi đến nghe thấy giọng nói của chàng trai sơ mi trắng, mới giật mình bước qua: "Tiểu Lục?".
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 54: Chương 54


Lục Kính nghe thấy tiếng liền quay đầu, Khương Thi hoàn chỉnh đứng ở trước mặt anh, cảm xúc lo lắng nôn nóng hơi tiêu tan một chút, nhìn thấy váy áo của cô nhăn nhúm, phía sau còn có thanh niên mấy thanh niên với bộ dạng lêu lổng, nỗi lo lắng trong lòng vừa trút xuống lại nhấc lên.

Buông tay thiếu niên ra, bước nhanh đến trước mặt của cô: "Cô không sao chứ?"Nói xong lại nhìn về mấy người ở phía sau cô với ánh mắt bất thiện.

Khương Thi cười cười: "Tôi không sao cả, chỉ là điện thoại bị rớt nên hỏng rồi, không thể liên lạc với anh.

Nhưng mà anh đó, gặp phải chuyện gì vậy?"Lục Kính thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng sự lo lắng cũng tiêu tan, quay đầu nhìn về phía thiếu niên sơ mi kẻ sọc được cô gái đỡ lên, giọng điệu bất đắc dĩ: "Tôi cũng không biết, tôi đang đi tìm cô thì đột nhiên cậu ta nhảy ra nói tôi… Khụ, cướp bạn gái của cậu ta.

Cô quen cậu ta à?"Chắc không là bạn trai nhỏ của cô chứ?Khương Thi cũng không thèm liếc mắt nhìn thiếu niên kia một cái, trực tiếp lắc đầu: "Không quen biết.

"Bên kia, Hứa Nhan đi theo Lục Kính tiến lên đỡ lấy Khương Từ, giọng nói run run: "Tại sao anh lại đến nơi này?"Vẻ mặt của Khương Từ hung ác chật vật, chỉ vào Tiểu Lục: "Em rời xa anh chính là bởi vì anh ta ư?"Khương Thi và Tiểu Lục nghe thấy lập tức ngẩng đầu nhìn qua, vẻ mặt khó có thể giải thích.

Tóc vàng nhịn không được tiến lên, ở bên cạnh Khương Thi nói: "Là cô ta, cô ta chính là Hứa Nhan.

"Khương Thi nhìn thoáng qua, khó trách bọn họ lại nhận sai, hôm nay cô thật sự đụng hàng với em gái này, đến kiểu tóc cũng rất giống, chỉ là tóc của cô ngắn và uốn xoăn một chút, mà Hứa Nhan thì không, không uốn không nhuộm, trông có vẻ vừa ngoan ngoãn vừa nhu nhược.

"Vậy thiếu niên kia chính là Cố Đình Lạc?"Tóc vàng: "Không phải, nhìn mặt cậu ta rất lạ, hẳn không phải người trong trường bọn em.

"Khương Thi ở trong lòng suy nghĩ một chút về quan hệ giữa các nhân vật, tình yêu thần tiên giữa một nam thần trung học và học sinh chuyển trường, thiếu niên ngoài trường học dây dưa không thôi với thiếu nữ mảnh mai, đây còn không phải là chuyện tình tay ba kinh điển sao?Đây chính là tư liệu sống sẵn có, cô phải nhớ thật kỹ.

Khương Từ bên kia nhìn thấy Khương Thi cũng sửng sốt, đẩy Hứa Nhan ra, đi đến trước mặt Khương Thi: "Chị, sao chị lại ở chỗ này?".
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 55: Chương 55


Khương Thi: "???"Tình huống gì đây? Tôi đang ở đâu?Đầu óc của Khương Thi đột nhiên không load kịp, rõ ràng cô là chỉ muốn ăn dưa.

Khương Từ chỉ vào Tiểu Lục bên cạnh cô: "Chị, chị và anh ta có quan hệ gì?""Tiểu Lục? Bạn trai của chị.

" Trong lòng Khương Thi cực kỳ khiếp sợ, ngay sau đó suy đoán đây hẳn chính là em trai của cô: "Khương Từ, em chạy đến đây làm gì?"Cô cố ý gọi tên, đối phương không có phản bác, xem ra đúng thật là Khương Từ cầm lấy năm nghìn tệ của cô rồi chuồn mất tối hôm qua.

Cho nên cậu vay tiền chính là vì tới thành phố Phong theo đuổi bạn gái?Khương Thi tỏ vẻ vô cùng không hiểu được suy nghĩ của mấy em nhỏ.

Khương Từ không lập tức trả lời, cậu cũng không nghĩ tới sẽ gặp được Khương Thi ở chỗ này.

Lại thấy một Tiểu Lục đang trầm mặc không nói, nhớ tới bản thân vừa rồi nói gì làm gì, quả thật là hiện trường tử vong quy mô lớn, nhỏ giọng xác nhận: "Anh rể?"Tiểu Lục: "! Ừm.

"Trong lúc nhất thời, không khí ở đây trở nên vô cùng kỳ diệu, Khương Từ đuổi theo Hứa Nhan đi đến thành phố Phong, gặp được Tiểu Lục đang đi tìm Khương Thi.

Mà bởi vì Hứa Nhan có chút để ý đến chuyện Khương Thi nên đi theo bên cạnh Tiểu Lục.

Trùng hợp đụng phải Khương Từ tìm tới, Khương Từ hiểm lầm Tiểu Lục là người chen chân vào giữa cậu và Hứa Nhan, sau đó mới bắt đầu cảnh vừa rồi.

Tồi tệ nhất chính là người mà mình vốn tưởng rằng chen chân vào thì thực tế chính là anh rể của mình…Giải thích mọi chuyện rõ ràng, Khương Thi kéo Tiểu Lục và nhóm tóc đỏ lui ra một bên, để lại không gian cho Khương Từ và Hứa Nhan.

Không biết qua bao lâu, hai người còn chưa nói xong, dường như đang nổi lên tranh chấp.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, rất nhanh đã đến hai giờ rưỡi, học sinh trên đường cũng nhiều hơn.

Bỗng nhiên, một chiếc siêu xe dừng ở ven đường, một thiếu niên ló đầu ra hướng sang bên kia hô một tiếng: "Nhan Nhan, em đang làm gì vậy? Mau đi học.

"Hứa Nhan ngẩng đầu nhìn qua, ngay sau đó lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng nói một câu gì đó với Khương Từ rồi lên xe.

Tên tóc vàng đúng lúc đứng ở bên cạnh Khương Thi giải thích: "Người trong xe kia chính là Cố Đình Lạc, là người hoàn toàn không cùng thế giới với chúng ta.

"….
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 56: Chương 56


Tinh thần của Khương Từ vô cùng sa sút, Khương Thi quyết định dẫn cậu về chỗ ở của chính mình trước, để lại tóc đỏ và tóc vàng phương thức liên hệ, hẹn không khác bàn chuyện bồi thường.

Trên đường, Khương Từ nói chuyện trước kia của cậu và Hứa Nhan.

Cậu và Hứa Nhan chính là bạn học khi còn học cấp hai, Hứa Nhan học tập tốt, tính tình tốt, quan hệ với mọi người cũng tốt, là học sinh mẫu mực.

Mà cậu là học sinh dở có tiếng trong lớp, đã mất hết hứng thú với con đường học tập, cũng không thiên phú, còn thích gây chuyện đánh nhau.

Không ai ngờ rằng học sinh ngoan yếu đuối như Hứa Nhan sẽ thích Khương Từ, nhưng mà bọn họ đã ở bên nhau, giấu tất cả mọi người.

Cuối tuần Hứa Nhan dành thời gian giảng đề cho cậu, mặc dù cậu không có hứng thú, nhưng cũng có thể dành thời gian cả ngày để ở thư viện cùng cô ấy.

Trộm đi ra ngoài làm việc bán thời gian để dành tiền mua quà cho cô ấy, trốn mọi người đi đến công viên giải trí ở chỗ rất xa nhà chơi đu quay, đều là vài hạnh phúc nhỏ nhoi không nói với người ngoài, cậu cho rằng bọn họ sẽ luôn ở bên nhau như vậy.

Nhưng một tuần trước, Hứa Nhan lại đề nghị chia tay với cậu, sau đó không lâu liền chuyển trường rời khỏi thành phố Giang.

Cậu hỏi thăm rất lâu mới biết được cô ấy chuyển trường đến thành phố Phong, cô ấy nói lý do cô ấy chia tay cậu là cô ấy đã không còn thích cậu, kêu cậu đừng tiếp tục dây dưa nữa.

Cậu cảm thấy cô ấy có nỗi niềm khó nói, muốn tìm cô ấy hỏi cho rõ ràng, cũng đã chuẩn bị tốt, cho dù có xảy ra chuyện gì, cậu cũng đều sẽ vượt qua cùng cô ấy.

Nhưng vừa rồi, cô ấy chỉ vào Cố Đình Lạc trong xe rồi nói, cô ấy đã yêu người khác rồi.

Một giây đó, Khương Từ hoàn toàn suy sụp, không còn sức lực đuổi theo nữa.

Nói xong, hai mắt cậu vô thần dựa vào trên lan can xe điện: "Trái tim bị bỏ rơi rồi, sẽ không bao giờ yêu nữa.

"Khương Thi và Tiểu Lục: "! ".
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 57: Chương 57


Khương Thi đưa Khương Từ về nhà, tâm trạng thấp thỏm gọi điện thoại cho mẹ Khương, điện thoại vang lên năm sáu tiếng mới có người bắt máy: "Mẹ...!mẹ, con là Khương Thi."Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói cực kỳ tức giận của mẹ Khương: "Chuyện gì? Nào, nhị đồng, đánh một.""..." Tiếng đánh bài vang lên thanh thúy truyền vào tai Khương Thi: "Là thế này, Khương Từ có chút việc nên đến thành phố Phong rồi, đêm nay em ấy sẽ ở chỗ của con.""Biết rồi.

Con đưa nó theo là được, mẹ đang bận, không có việc gì thì cúp máy đi.

Này, sáu vạn, thắng rồi, đưa tiền đưa tiền đưa tiền hết đi!""..." Đầu dây bên kia vang lên tiếng đánh mạt chược, xen lẫn tiếng nói chuyện, vô cùng ầm ĩ, Khương Thi im lặng cúp điện thoại, nhìn về phía Khương Từ đang ngồi trên thảm như cái xác không hồn: "Chị gọi điện thoại cho mẹ rồi, đêm nay em cứ ở chỗ này đi, ngày mai chị đưa em đến nhà ga.Đầu của Khương Từ gác lên trên bàn gỗ nhỏ, ánh mắt trống rỗng: "Chị, có phải phụ nữ có tiền đều trở nên xấu xa không?""..."Khương Thi không để ý đến cậu, đến tủ lạnh cầm hai hộp sữa bò, bản thân một hộp, đưa cho Khương Từ một hộp.Khương Từ cũng không thật sự muốn nghe cô trả lời, chỉ là trong lòng cậu đang hoảng loạn, muốn nói chút gì đó, lời nói đến bên miệng nhưng lại không thể nói nên lời.Tự mình ngồi ở chỗ kia, giống một bức tượng điêu khắc, qua vài phút, ngửa đầu nhìn cô: "Chị, trong nhà có rượu không?"Khương Thi cầm lấy sữa bò trên bàn, rút ống hút ra c*m v** lỗi hút, đưa cho cậu.Tay của Khương Từ không nhúc nhích: "...!Em muốn uống rượu."Cậu dựa vào mép giường, hai tay ôm lấy đầu gối, ngửa đầu, đáy mắt ánh lên vẻ đau buồn: "Chị, em cảm thấy em sắp chết rồi." "..."Khương Thi thở dài đến ngồi xuống bên cạnh Khương Từ: "Em mệt rồi, trước tiên đừng nghĩ những chuyện đó nữa.

Uống sữa bò xong thì ngủ một giấc, chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi.""Chị hoàn toàn không hiểu!""..."Khương Thi cảm thấy bản thân bị kỳ thị, không có kinh nghiệm thất tình, đến an ủi người khác cũng không có quyền.Bởi! Vì! Cô! Không! Hiểu!Cô lấy điện thoại vừa mới mua ra, gửi tin nhắn cho công cụ hình người: "Tiểu Lục Tiểu Lục, rốt cuộc người thất tình đang suy nghĩ cái gì vậy?""Em ấy nói tôi không hiểu em ấy, muốn mượn rượu giải sầu, hoàn toàn mất đi lý tưởng sống.""Khương Từ thật là quá tùy hứng."Lục Kính mới vừa về đến nhà, tắm rửa tẩy trang xong, ngồi trước đàn dương cầm ấn phím đàn, nhìn thấy tin nhắn, tưởng tượng ra bộ dạng nhíu mày khó hiểu của cô, gửi qua một đoạn tin nhắn.Điện thoại vang lên âm thanh thông báo, Khương Thi cúi đầu yên lặng xem: "Ban đầu sẽ là như thế, để cậu ấy một mình yên tĩnh đi, không cần phải xen vào.""Có phải quá lạnh lùng rồi không?""..." Lục Kính suy nghĩ, mười bảy mười tám tuổi quả thật là một thời kỳ vô cùng mẫn cảm, chỉ là loại chuyện này ngoại trừ để thời gian làm phai nhạt, thì cũng không còn biện pháp nào khác: "Đừng để cho cậu ấy uống rượu.

Cho cậu ấy thời gian và không gian, để tự cậu ấy suy nghĩ.

Không nghĩ ra thì ngày mai tôi sẽ tìm thời gian tâm sự cùng cậu ấy.""!!!""Tiểu Lục anh tốt quá đi.".
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 58: Chương 58


Lục Kính buông điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên, tùy ý ấn phím đàn, giai điệu vui tươi giống như dòng nước, thoải mái đổ xuống.

Trợ lý Trịnh làm nước giải khát, đặt một cái ly đặt ở trên ghế nhỏ bên cạnh Tiểu Lục: "Có chuyện gì tốt sao? Anh Diễn Xuyên, hôm nay anh đã cười rất nhiều lần đó.

"Lục Kính sửng sốt: "Tôi có cười ư?"Trợ lý Trịnh gật đầu: "Ừm, rất nhiều lần.

Vừa nãy cũng vậy, một mình ôm điện thoại cười ngây ngô.

"Lục Kính nghiêm mặt, đứng lên: "Cậu nhìn lầm rồi.

"Đi ra được vài bước, lại quay đầu lại: "Khi không có có việc thì đừng kêu cái tên kia, ở trường học tôi dùng tên thật, Lục Kính.

Trịnh trợ lý rất biết lắng nghe: "Được, em đã biết rồi, anh Lục.

"! Nói chuyện với Tiểu Lục xong, Khương Thi an tâm hơn một chút, thật sự để mặc cho Khương Từ tự ngẫm.

Cô uống sữa bò xong, nghỉ ngơi một lúc, ngồi vào trước máy tính, bắt đầu công việc.

Trong phòng rất yên tĩnh, gần như chỉ có thể nghe tiếng gõ bàn phím.

Khương Từ ngồi một lúc, bụng phát ra tiếng ọt ọt.

Cậu ngồi xe từ thành phố Giang đến đây, trên đường đi chỉ ăn một tô mì gói.

Vừa đến thành phố Phong đã bắt đầu tìm người, trên đường đi còn tìm sai chỗ, gặp được Hứa Nhan lại phải trải qua cảm xúc thay đổi thất thường.

Lúc ban đầu không có cảm giác, khi bắt đầu bình tĩnh lại thì chỉ cảm thấy cả người như sắp mất hết sức lực.

Cậu đứng dậy đi mở tủ lạnh, một túi bánh mì nướng lẻ loi nằm ở giữa tủ lạnh.

Trừ cái này ra không còn cái gì khác, tủ lạnh trống rỗng giống như lồng ngực trống rỗng lúc này của cậu, đau thương vô lực: "Chị, chị không tự nấu ăn sao?""A? Không có thời gian, bình thường toàn ăn cơm hộp.

"Khương Từ cầm một miếng bánh mì cắn vào miệng, đi chân trần trên mặt đất, yên lặng đứng phía sau Khương Thi một lúc: "Viết tiểu thuyết có thể kiếm tiền sao?""! Miễn cưỡng có thể nuôi sống bản thân.

""Người đàn ông hôm nay là ai?""Tiểu Lục? Không phải chị đã nói rồi sao, bạn trai chị đó.

" Khương Thi mặt không đỏ tim không loạn, đúng tình hợp lý nói ra, hoàn toàn không có một chút sơ hở.

Khương Từ hút một ngụm sữa bò, đi lên phía trước hai bước, nhìn sườn mặt của cô: "Chu Trì đâu? Hai người không ở bên nhau à?""Chu Trì?" Khương Thi phản ứng rất nhanh: "Em nhớ lầm rồi sao, chị và anh ta không có quan hệ gì.

"Khương Thi mơ hồ nhớ tới trong thông tin của nguyên thân có một cái tên như vậy, cô đã xem qua tất cả lịch sử trò chuyện trên điện thoại và máy tính của nguyên thân, căn cứ vào nội dung nói chuyện phiếm sắp xếp lại các nhân vật có quan hệ từ thân thiết đến xa lạ của nguyên thân.

Nếu như nhắc tới tên thì trong lòng cô đại khái hiểu một chút.

Theo cô biết, Chu Trì và nguyên thân là bạn học trung học, nhưng lịch sử trò chuyện đều là nội dung rất bình thường, hẳn là không tồn tại quan hệ thân mật.

Tại sao Khương Từ lại hỏi như vậy? Vẻ mặt của Khương Từ sáng tỏ: "Không theo đuổi được à?"!!!Vẻ mặt của Khương Thi khiếp sợ.

"Có phải chị cảm thấy bản thân che giấu rất tốt không? Bỏ đi, chị em cùng cảnh ngộ, em cũng không nói chị nữa.

" Vẻ mặt Khương Từ tang thương: "Người họ Lục em vẫn chưa thừa nhận, kêu anh ta đừng tự đến làm quen.

".
 
Người Bạn Trai Công Cụ Là Đỉnh Lưu Xuyên Sách
Chương 59: Chương 59


"...!Như vậy mà hôm nay em còn gọi người ta là anh rể?""...!Lúc đó là em bị kinh ngạc, không tính." "Thật ra là em muốn xác định xem anh ấy có phải là bạn trai mới của Hứa Nhan hay không." Đến chị gái cũng bán luôn."..." Khương Từ một lần nữa co vào góc tường.Một lần không cẩn thận g**t ch*t bầu trời.Khương Thi bất lực....Khương Thi và Trương Dương hẹn ngày hôm sau sẽ xử lý chuyện điện thoại.Đối với cuộc sống của con người hiện đại thì điện thoại quá mức quan trọng, ngày hôm qua khi về nhà, đi ngang qua cửa hàng chuyên bán điện thoại, cô trực tiếp đổi trước, kêu người bán hàng đưa hóa đơn.Thời gian hẹn là giữa trưa mười hai giờ rưỡi, Khương Thi một mình đi đến trước trường trung học Số Một của thành phố Phong, ở một chỗ tránh gió trước cửa trường đợi người.Người đến chỉ có Trương Dương và Vương Hạo, Vương Hạo chính là thằng nhóc tóc vàng đã tiêu hủy điện thoại của cô.Khương Thi đưa hoá đơn qua: "Tôi đổi chiếc điện thoại cùng giá với chiếc bị hư ngày hôm qua, bây giờ rẻ hơn, tổng cộng chín nghìn tệ.

Hai cậu xem bằng chứng đi."Trương Dương móc trong túi quần, móc thật lâu, lấy ra năm tờ tiền đỏ, còn có mấy chục tệ tiền lẻ: "Chị, năm người bọn em gom lại, chỉ có bấy nhiêu thôi."Vương Hạo ngồi ở bên cạnh Trương Dương, cả người mềm giống như không xương ở trên ghế, trong miệng ngậm một cây kẹo m*t: "Chị, bọn em chỉ có bấy nhiêu, cho dù chị có đem bọn em đi bán cũng không được tới chín nghìn tệ."Giọng điệu lười biếng, qua một ngày, trận sợ hãi ban đầu kia đã tiêu tán, tóc vàng rõ ràng đã khôi phục lại bộ dạng vô lại ngày thường kia.Khương Thi cũng không sợ: "Vậy tôi vẫn nên cầm bảng tên đi vào trường hỏi một câu.

Các cậu lấy không ra thì tôi cũng không thể so đo với con nít đúng không? Nhưng phụ huynh sẽ nói đạo lý, tiện thể nói với trường chuyện đe dọa bạn học cùng lớp lấy tiền..."Trương Dương đứng lên ngăn cô lại: "Chị, có chuyện gì chúng ta cứ từ từ thương lượng, kêu phụ huynh tìm trường học thì không thú vị."Vương Hạo cũng ngồi thẳng dậy, cụp mi rũ mắt nói: "Chị, em sai rồi.

Bọn em sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ trả số tiền này cho chị.Nhưng mà phải có thời gian mới được, buổi chiều tan học em sẽ đi tìm việc làm thêm."Khương Thi liếc mắt nhìn Trương Dương, Trương Dương lập tức tỏ thái độ: "Em cũng vậy, sau tan học sẽ đi tìm việc làm thêm, nhanh chóng trả tiền lại cho chị."Tối hôm qua cô đã hỏi Khương Từ, một tháng cậu được khoảng một ngàn tệ tiền sinh hoạt phí.

Ngoại trừ những học sinh gia đình thật sự giàu có thì đại đa số học sinh ngoại trừ tiền ăn cơm, trên người cũng không có dư bao nhiêu tiền.Mà Trương Dương và đám người Vương Hạo, còn ở bên ngoài làm lấy tiền thay người khác làm việc, Khương Thi đoán trên người bọn họ cũng không có tiền.Cô uống một ngụm trà sữa: "Những công việc bán thời gian đó các cậu đừng làm sớm."Vẻ mặt của Trương Dương và Vương Hạo ngây ngốc: "???""Rủi ro cao, không ôn định, cũng không phù hợp với thân phận hiện tại của các cậu."Vương Hạo cười, muốn nói ra hai cậu chế giễu, bọn họ không làm việc như vậy thì sao có thể kiếm tiền?Khương Thi đặt trà sữa xuống: "Các cậu có biết cách tìm hiểu tin tức không?""Những chuyện gần trường, không có chuyện gì bọn em không biết rõ.".
 
Back
Top Bottom