Ngôn Tình Người Ấy Mang Đến Áng Mây Và Bầu Trời

Người Ấy Mang Đến Áng Mây Và Bầu Trời
Chương 60: C60: Chương 60


“Diệp Tư Duệ.”

“Không được gọi vậy! Gọi em là Duệ Duệ.”

“Hình như không quen lắm.”

“Lúc trước anh gọi bạn gái cũ thế nào?”

“Cả họ cả tên.”

“… Được rồi, gọi Duệ Duệ cũng đâu có gì mà không quen?”

“Được rồi”, anh cầm bát cháo, múc một thìa cho cô, nói, “Ăn trước rồi ngủ.”

Diệp Tư Duệ ngoan ngoãn há miệng, còn kêu “A” như mấy đứa nhỏ. Anh phụt cười, đưa cháo tận miệng cô.

“Ai ya, cháo anh nấu siêu ngon luôn.” Cô cười híp mắt lại. Anh liền búng nhẹ vào trán cô một cái: “Thảo nào dì anh quý em đến vậy.”

Diệp Tư Duệ rất tự tin nói: “Vậy là dì anh nhắm em là cháu dâu rồi đó.” Anh đút thêm một thìa cháo nữa cho cô, giục: “Ăn nhanh đi.” Cô bĩu môi, vẫn rất phối hợp ăn.

Từ nãy đến giờ, cô ngồi kể cho anh rất nhiều chuyện, hết chuyện của gia đình lại đến dự định của bản thân. Anh không bình phẩm, chỉ lắng nghe.

Ăn hết, cô kéo anh nằm cạnh, nói: “Nằm với em đi, khi nào em ngủ anh mới được đi.” Anh chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn bị cô làm nũng kéo lên giường.

Thường ngày chẳng có mấy chuyện để nói, vậy mà hôm nay lại nói nhiều như thế.

Diệp Tư Duệ hỏi: “Em không thấy anh kể gì về bố của anh.”

Bạch Thanh Nghị nhìn cô rồi lại nhìn lên trần nhà, nói: “Không có gì cả. Ông ấy mất cũng lâu rồi, từ lúc anh còn nhỏ, vì thế anh không nhớ rõ lắm.”

Diệp Tư Duệ nghe vậy, trong lòng buồn bã nói: “Xin lỗi.”

“Sao lại xin lỗi?”, anh quay sang nhìn cô, “Em đâu làm gì sai đâu. Mà anh cũng không có thấy buồn đâu.”

Sau đó, anh lại tiếp tục: “Ký ức của anh với ông ấy rất mờ nhạt, chỉ nhớ hồi đó ông ấy thường dạy anh vẽ.”

“Ông ấy biết vẽ sao?”

“Ừ. Mọi người đều nói anh thừa hưởng tài năng hội họa của ông ấy. Lúc trước ông ấy cũng thi vào đại học C, nhưng sau đó thì bỏ học. Cái này anh cũng chỉ là nghe kể thôi.”

“Thế sau đó ông ấy làm gì?”

“Làm thợ xây. Một lần ông ấy bị ngã ở công trường, sau đó thì không qua khỏi.”

Diệp Tư Duệ thấy anh bình tĩnh kể như vậy mà cảm thấy khó chịu. Liệu một người phải trải qua những nỗi đau gì rồi mới có thể bình tĩnh như thế?

“Khi mới đăng ký nguyện vọng, biết anh muốn thi vào đại học C, mẹ anh tức điên lên. Lúc ấy bà đáng sợ lắm, cầm gậy đánh anh một lúc rồi đuổi anh đi, nhưng sau đó lại đi tìm anh.” Bạch Thanh Nghị vừa kể vừa cười như một chuyện vui. Diệp Tư Duệ nhìn anh cười như vậy nhưng bản thân không cười nổi, chỉ hỏi: “Rồi sao?”

“Chẳng sao cả. Họ hàng khuyên giải bà ấy, dì anh cũng nói với bà ấy rằng thi vào đại học C cũng chẳng có gì mà phải phản đối đến mức vậy, rồi cuối cùng bà ấy cũng để anh thi thôi.”

“Ồ”, cô mỉm cười, “Thế ra anh cũng rất đối nghịch nha.”

Bạch Thanh Nghị lên giọng giống một chuyện gì đáng tự hào lắm: “Mọi người đều nói cái tính này của anh giống bố đấy.” Diệp Tư Duệ phì cười ôm lấy người anh, cảm giác an toàn mà dễ chịu.

“Nhưng mà”, anh trùng giọng xuống, “Vậy chuyện của em thì sao? Em chẳng lẽ có thể trốn bố em mãi sao?”

Diệp Tư Duệ rủ mi, áp mặt vào ngực anh, rồi ngẩng mặt nhìn anh, nói: “Yên tâm đi, em sẽ tìm cách.” Anh hôn lên tóc cô rồi nói: “Thật ra lúc này em chỉ cần ngủ một giấc thật ngon, vậy là khi mở mắt mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

“Anh trêu em à?”

“Không có. Nói thật đó.”



Cô mơ thấy ác mộng.

Trong giấc mơ, cô thấy bản thân ở trong nhà của Tô Triết Viễn một lần nữa, chỉ có một mình cô đơn độc với hắn.

Hắn nói với cô: “Em chỉ cần ngoan ngoãn bên cạnh tôi thôi, tôi sẽ không làm em đau.”

Cô kinh tởm hắn đến phát nôn.

Khi mở mắt, cô thấy trong phòng tối tăm, khiến cô nhớ đến cơn ác mộng, sợ hãi xuống giường đi ra khỏi phòng.

Cô theo thói quen chạy đến gõ cửa phòng anh. Chỉ sau 2 tiếng gõ, anh đã mở cửa phòng.

Bạch Thanh Nghị nhìn khuôn mặt cô toát mồ hôi, liền lo lắng hỏi: “Sao thế?” Cô không nói gì, đi đến ôm anh, áp mặt lên người anh hít một hơi.

Anh không hiểu lắm nhưng chắc chắn là không phải chuyện gì tốt, ôm lại cô, nhẹ nhàng vuốt lên tóc: “Gặp ác mộng sao? Đừng lo, mọi người đều nói ác mộng trái ngược với thực tế.”

“Ừm.” Cô nhìn sang bàn học của anh, hỏi: “Mấy giờ rồi?”

“7 giờ tối. Em ngủ nhiều ghê, giống con đó.”

Cô lập tức hiểu, liền véo vào eo anh một cái.

“Đau!” Anh xoa eo nhăn mặt nhìn cô, rồi nói: “Xuống ăn tối.”

Lúc này, ngoài trời đã ngớt mưa. Cô hỏi anh: “Gần đây có bốt điện thoại nào không?” Anh đáp: “Không có. Ở gần quán cà phê có một cái.” Cô gật gù, anh hỏi: “Làm gì vậy? Em muốn gọi điện cho ai à? Có thể dùng điện thoại của anh.” Cô lắc đầu, nói sang chuyện khác: “Em muốn đi thăm mẹ.” Dù sao cô cũng muốn về nước để thăm bà ấy, nhưng từ lúc về đến giờ chưa một lần nào cô đến đó.

Anh nói: “Hay là vậy, để cuối tuần có thời gian chúng ta cũng đi.” Cô mím môi gật đầu. Anh mỉm cười trêu ghẹo: “Cô nương, cô cười chút coi! Mặt mày cô ủ rũ như vậy nếu gặp mẹ của cô, bà ấy lại nghĩ tôi bắt nạt cô thì sao?” Cô nhìn anh, bĩu môi nói: “Anh dám bắt nạt em, em sẽ đánh anh đó.” Hai người sau đó cùng bật cười, ngay cả cơn mưa bên ngoài cũng bớt đi lạnh lẽo.

“Được rồi, em còn không ăn đi!”
 
Người Ấy Mang Đến Áng Mây Và Bầu Trời
Chương 61: C61: Chương 61


Cả một tối, hai người chỉ ở cạnh nhau, xem phim rồi đi ngủ.

Lúc cô tỉnh giấc lần nữa, chỉ thấy căn phòng tràn ngập nắng. Anh đã không còn nằm bên cạnh cô nữa, trên bàn chỉ để lại một mảnh giấy ghi bằng mực đen: “Tỉnh dậy rồi thì nhớ ăn sáng đi đó. Nhịn ăn sáng là không tốt đâu. À, phải hâm nóng lại đồ ăn nữa đấy!”

Cô mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời mọc lại sau cơn mưa, tươi sáng và rực rỡ hơn bất kỳ sự vật nào. Cầm lấy mảnh giấy lên, cô khẽ hôn một cái.

Bạch Thanh Nghị đi đến quán cà phê. Hôm nay được nghỉ ở trường nên anh đến làm việc.

Lý Xuyên thấy anh đến liền vẫy tay: “Lâu lắm không gặp.”

“Lâu cái gì chứ!” Một tuần anh cũng đi làm thêm ba buổi ca tối, hôm nào được nghỉ liền đến làm.

Cũng may Trương Khánh Phong không phải mấy ông chủ khó tính.

“Quản lý Trương chưa đến sao?”

“Chưa. Anh ấy nói sẽ đến trễ. Phận làm nhân viên thì cứ làm thôi, kệ đi.”

Bạch Thanh Nghị không hỏi thêm nữa, thay đồng phục rồi ra ngoài lau dọn chuẩn bị trước giờ làm.

Nghe nói Trương Khánh Phong có dự định mở thêm một quán cà phê nữa, nhưng cũng phải mất nhiều thời gian chuẩn bị.

Khách hàng như mọi ngày đến quán. Vì lượng khách luôn ổn định nên doanh thu của quán cũng khá ổn. Lý do mỗi người đến đây đều không giống nhau, nhưng đó là quyền riêng tư cá nhân.

Cánh cửa kính của quán lại mở ra lần nữa. Dương Lâm Lâm ngoảnh lại, trông vị khách tiếp theo khá nổi bật. Đó là một người đàn ông với vẻ ngoài lịch thiệp vận vest, chân đi giày da bóng lộn nhưng lại gây ra cho cô cảm giác khó chịu. Tuy vậy, cô vẫn đi tới và làm nghĩa vụ của một nhân viên: “Xin chào quý khách, anh muốn gọi đồ uống nào?”

Hắn liền chỉ tay đến quầy pha chế, nói: “Tôi muốn cậu ta phục vụ cho tôi.”

Dương Lâm Lâm nhìn theo hướng tay hắn chỉ, thấy Bạch Thanh Nghị.

Chắc sẽ không phải tự nhiên đâu nhỉ? Làm gì có cái thể loại giống như cô bé lọ lem lọt vào mắt xanh của chàng hoàng tử? Ấy không phải, cô lại nghĩ sai vấn đề rồi. Hai người này quen biết nhau sao?

Dương Lâm Lâm yêu cầu hắn đợi mình một chút, rồi đến chỗ quầy pha chế nói với Bạch Thanh Nghị: “Vị khách kia muốn cậu phục vụ cho hắn kìa. Quen hả?”

Bạch Thanh Nghị nhìn ra bàn phía trong cùng, nhận ra đó là người đàn ông lần trước đến tìm anh ở trường.

Tên là gì nhỉ? Tô Triết Viễn thì phải.

Anh đáp: “Không quen.” Dương Lâm Lâm gật gù rồi nói: “Thôi, tiếp khách đi nha.” Anh ừ một tiếng. Dù sao công việc và tư tình không liên quan đến nhau mà.

Anh đi ra bàn của Tô Triết Viễn, hỏi: “Anh muốn uống gì?” Tô Triết Viễn hỏi lại: “Không biết chỗ này của Trương Khánh Phong có gì nhỉ?” Bạch Thanh Nghị liền đáp: “Menu trên bàn. Anh có thể xem.”

Hắn cầm menu lên, vẻ mặt khinh bỉ nhìn đi nhìn lại menu, rồi nói: “Cà phê đen.”

“Xin chờ một lát.” Bạch Thanh Nghị nhanh chóng vào trong gọi đồ uống.

Một lát sau, anh mang cà phê ra cho Tô Triết Viễn, đặt lên bàn rồi quay đi. Tô Triết Viễn liền nói: “Thái độ phục vụ của nhân viên bây giờ đúng là không coi khách hàng ra gì mà.” Anh liền quay lại, hỏi: “Vậy anh còn có gì không hài lòng?” Hắn cười khẩy, đẩy menu rơi xuống dưới chân mình, nói: “Cậu nên giúp khách hàng nhặt lên chứ?”

Bạch Thanh Nghị nhìn hắn. Hắn lại mỉm cười hỏi: “Sao thế? Cậu không nhặt được à?” Anh mím môi, đi tới cúi xuống nhặt menu lên.

“Nóng quá!” Tô Triết Viễn nhấp một ngụm cà phê, rồi đổ lên đầu anh.

Tất cả khách trong quán đều quay sang nhìn, có người không giấu nổi mà ồ lên.

Cả Lý Xuyên và Dương Lâm Lâm đều giật mình trước tình huống này, lúng túng chưa biết phải làm gì. Mà, họ còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Em ấy lại quay về chỗ cậu rồi sao?”, hắn cúi xuống, nói như thủ thỉ, “Cậu nên biết thân biết phận đi chứ nhỉ? Người như cậu sao có thể giữ em ấy ở bên cạnh?”

Bạch Thanh Nghị đứng dậy, mỉm cười với hắn khiến hắn kinh ngạc.

“Nếu anh đến chỉ nói như vậy thôi thì xin lỗi, anh đến đây vô ích rồi.”

Tô Triết Viễn rất nhanh sau đó lấy lại vẻ mặt bình thường, đứng dậy, nhếch miệng cười tiếp tục: “Cậu nghĩ rằng bản thân đã có được em ấy? Vậy cậu đã từng thấy được thân thể của em ấy chưa? Từng qua đêm với em ấy chưa?”

Từng câu từng chữ được hắn cố ý nói chậm rãi, nhấn mạnh lại cợt nhả như muốn nhắc nhở, khiêu khích.

Bạch Thanh Nghị túm lấy cổ áo hắn.

“Muốn đánh sao? Mau đánh đi!” Tô Triết Viễn thách thức.

Dương Lâm Lâm định đi ra ngăn lại thì có người đến phía sau Tô Triết Viễn, đổ cà phê lên đầu hắn, rồi kéo tay Bạch Thanh Nghị ra. Tô Triết Viễn nghiến răng nhìn người vừa đổ cà phê lên đầu hắn ánh mắt gằn lên tia căm thù.

“Thấy cậu có vẻ nóng quá nên tôi đổ chút cà phê cho cậu mát lên ấy mà”, Trương Khánh Phong mỉm cười.

Trong cuộc đời của hắn, hắn thù hận nhất ba người: Trương Mai Ngọc, Trương Khánh Phong và Tô Vãn. Hắn Tự hỏi: “Làm cách nào để khiến nhũng kẻ đó đau khổ, sống trong dằn vặt vì tội lỗi của mình?” Nhưng hắn lại không hiểu, chỉ có những kẻ suy nghĩ đến điều ấy mới bị dằn vặt, mãi mãi bên trong một mớ hỗn độn không thể thoát ra.

Ngay chính Tô Vãn, người gọi hắn là con cũng chỉ nhìn hắn đầy khinh miệt.

Mọi sự đau khổ và bất hạnh của hắn, một cách nghiễm nhiên hắn cho rằng là do mẹ con Trương Mai Ngọc làm ra, cả thái độ lạnh lùng của Tô Vãn với hắn, hắn cũng đổ mọi tội lỗi lên Trương Khánh Phong.

Trương Khánh Phong không để ánh nhìn căm ghét của Tô Triết Viễn vào mắt, đi đến khoác vai hắn trước mặt mọi người trong quán, vỗ vỗ 2 cái: “Mọi người thứ lỗi cho. Cậu em trai này của tôi cứ thích phá đám chuyện làm ăn của tôi thôi. Dễ thương ghê.” Hắn hất tay anh ra, trừng mắt với anh. Anh mỉm cười hỏi: “Sao nào? Bị đổ cà phê lên người chắc không vui vẻ gì nhỉ?” Tô Triết Viễn muốn nổi điên: “Có vẻ anh thích lo chuyện bao đồng nhỉ?” Trương Khánh Phong phủ nhận: “Ồ không, tôi chỉ thích lo chuyện của tôi thôi. Mà cậu bắt nạt nhân viên của tôi trong quán của tôi, như thế thì đây đương nhiên là chuyện của tôi.”

Tuy vẫn mỉm cười nhưng trong mắt anh lại đổi sang vẻ uy h**p, đưa khăn giấy cho Tô Triết Viễn: “Nếu một ngày nào đó cậu chán đời rồi thì có thể động vào tôi. Tôi sẽ khiến cho cậu thấy khó chịu đến mức không thở nổi.” Tô Triết Viễn nghiến chặt răng rồi rời đi.

“Bye bye em trai, đi thong thả nhé! Tôi không lấy tiền của cậu đâu. Có gì tôi sẽ bảo bố cậu trả tôi cũng được.” Trương Khánh Phong vẫy tay tạm biệt hắn rồi nói với khách trong quán: “Đồ uống của mọi người sẽ được giảm một nửa nhé. Xin lỗi và cũng cảm ơn mọi người!”
 
Người Ấy Mang Đến Áng Mây Và Bầu Trời
Chương 62: C62: Chương 62


“Xin lỗi cậu nhiều.”

“Anh không có lỗi mà, đừng xin lỗi.”

Trương Khánh Phong đưa khăn cho Bạch Thanh Nghị, thở dài: “Chắc mai này tôi phải treo cái biển cảnh báo cấm Tô Triết Viễn vào quán thôi.” Bạch Thanh Nghị cầm khăn lau khô tóc.

Lý Xuyên hỏi: “Hai người là hai anh em thật hả?” Trương Khánh Phong gật đầu, nói ra một cách thản nhiên: “Tôi là con ngoài giá thú. Bố mẹ cậu ta sau đó ly hôn rồi. Cơ mà bố cậu ta không có kết hôn với mẹ tôi.”

“Cuộc sống của anh phức tạp hơn tôi tưởng đó.” Dương Lâm Lâm cau mày đánh giá.

“Công nhận nha, cuộc sống của tôi phức tạp thật.” Trương Khánh Phong gật gù đồng tình. Rồi như sực nhớ ra chuyện, anh kể: “Hôm trước thư ký của Tô Vãn nói chuyện của Tô Triết Viễn, không biết vì sao vợ chưa cưới của cậu ta lại tự sát, may mắn là không làm sao, nhưng sau đó thì bỏ trốn thì phải.” Bạch Thanh Nghị mím môi, siết lấy chiếc khăn.

“Nhìn cũng là người được thừa hưởng sự giáo dục đàng hoàng mà.”

“Cô không biết đâu, cậu ta xấu tính lắm, thấy tôi ở đâu là làm phiền tôi thôi à.”

Bạch Thanh Nghị mấp máy môi rồi nói: “Xin lỗi quản lý Trương.” Trương Khánh Phong ngạc nhiên định hỏi lại thì lại nghe Bạch Thanh Nghị nói: “Anh ta đến để tìm tôi.”

“Tìm cậu?”, càng nghe, Trương Khánh Phong càng kinh ngạc.

“Phải”, Bạch Thanh Nghị mân mê chiếc khăn, “Vợ chưa cưới của anh ta ở chỗ tôi.”

Lần này, cả Lý Xuyên và Dương Lâm Lâm đều không nhịn nổi mà đồng thanh thốt lên kinh ngạc: “Hả?”

Trương Khánh Phong thốt lên: “Ôi trời! Chuyện gì xảy ra vậy?”

Bạch Thanh Nghị nói: “Lâm Thu Thu… thật ra cô ấy tên là Diệp Tư Duệ, là hôn thê của Tô Triết Viễn.”

Lý Xuyên cảm thấy câu chuyện càng lúc càng rối rắm, càng nghe càng kinh ngạc. Dương Lâm Lâm sốt ruột: “Kể rõ xem nào! Sao cậu quen được hôn thê của hắn?” Bạch Thanh Nghị không muốn nhắc lại, chỉ qua loa đáp: “Lúc đó tôi chưa có biết cô ấy là Diệp Tư Duệ, chỉ định giúp cô ấy tìm chỗ ở thôi.” Dương Lâm Lâm hỏi: “Thế sao giờ lại ở chỗ cậu? Để cô ta đi chỗ khác đi. Như vậy tên kia cũng không làm phiền cậu nữa.” Bạch Thanh Nghị ngập ngừng nói: “Không được.” Dương Lâm Lâm hỏi: “Sao không được?” Bạch Thanh Nghị đành thừa nhận: “Tôi với cô ấy… đang yêu đương.”

Họ lại kinh ngạc thêm lần nữa.

Lý Xuyên không tin nổi mà hỏi: “Thế ra cậu là tiểu tam hả?” Bạch Thanh Nghị nhíu mày: “Tiểu tam là cái quái gì?” Lý Xuyên còn giải thích cặn kẽ: “Là mấy người thứ 3 chen chân vào mối quan hệ của hai người đó.” Bạch Thanh Nghị đáp: “Nhưng cô ấy đâu có yêu Tô Triết Viễn.”

“Đủ rồi”, Dương Lâm Lâm không hiểu nổi bản thân cô đã tiếp nhận bao nhiêu thông tin kỳ quặc từ nãy đến giờ. Bây giờ cô chỉ muốn mẹ cô tát cô một cái cho tỉnh.

“Câu chuyện này có vẻ khó khăn rồi đây”, Trương Khánh Phong xoa cằm đánh giá.



Bạch Thanh Nghị trở về sau giờ làm. May mắn, những chuyện ở quán sau đó diễn ra khá suôn sẻ.

Anh ghé vào tiệm tạp hóa, mua kem.

Không hiểu vì sao, anh có cảm giác cô muốn ăn, hoặc ít nhất là muốn thấy khuôn mặt vui vẻ của cô.

Khi anh về đến nhà, căm nhà tắt đèn tối om. Nếu có người ở nhà, hẳn sẽ bật đèn lên. Uông Thụy Liễu hiện tại không có ở nhà, vậy thì Diệp Tư Duệ…

Anh vội vàng mở cổng vào nhà, bật đèn lên nhìn xung quanh, gọi: “Lâm… Duệ Duệ, em đâu rồi? Sao không bật đèn? Duệ Duệ!” Anh tìm trong bếp, rồi tìm trên phòng, vừa tìm vừa gọi nhưng không thấy cô đâu, liền chạy xuống định ra ngoài thì thấy cô từ bên ngoài đi vào.

“Duệ Duệ!”, anh vội vã chạy đến chỗ cô, vẻ mặt lo lắng hỏi, “Em đi đâu vậy?”

Diệp Tư Duệ đáp: “Em ra ngoài một lát thôi.” Anh thở phào một hơi rồi nói: “Lần sau có gì nhớ nói anh trước đó.” Diệp Tư Duệ gật đầu: “Em nhớ rồi. Mà…”, cô ngó sang tay anh, “Gì vậy? Kem sao? Anh mua cho em hả?” Anh gật đầu rồi nói: “Vào nhà trước đã. Rửa tay đi rồi mới được phép ăn đó.” Cô rướn người đáp: “Tuân lệnh!”

Bạch Thanh Nghị rất sợ.

Nếu Diệp Tư Duệ đột nhiên biến mất, anh sợ cô sẽ gặp phải những chuyện như thế, những chuyện khiến cô tổn thương.

Cô tổn thương cũng sẽ khiến anh tổn thương.

Diệp Tư Duệ vừa rồi đi gọi điện thoại. Cô muốn gọi cho Diệp Chấn Nam. Ông vừa nghe giọng con gái liền sốt sắng nói: “Con mau về đi! Đừng khiến ta phải dùng biện pháp mạnh.”

“Bố”, cô không hề sợ hãi, “Con tuyệt đối không kết hôn với một tên như Tô Triết Viễn. Nếu bố ép con, con có thể tự tử thêm một lần nữa.”

“Con dám!”

“Con đương nhiên dám. Con đã làm một lần rồi, sẽ dám làm lần nữa.”

Cô không dám nói đây là một sự cảnh cáo, nhưng cô không muốn ai đó xen vào những chuyện mà cô có thể tự mình quyết định, kể cả là Diệp Chấn Nam.

“Duệ Duệ, con phải làm như vậy mới được sao?”

“Bố, vốn dĩ chuyện này là chuyện của con, không nên do bố quyết định.”. harry potter fanfic

Mẹ cô đã nói, một người không thể tự mình định đoạt hạnh phúc cá nhân nên số phận của họ mới trở nên nghiệt ngã.

Diệp Tư Duệ không muốn số phận trở nên nghiệt ngã. Diệp Tư Duệ muốn tự mình định đoạt hạnh phúc cá nhân.
 
Người Ấy Mang Đến Áng Mây Và Bầu Trời
Chương 63: C63: Chương 63


Ngày cuối tuần là một ngày nắng đẹp.

Bạch Thanh Nghị thuê taxi giúp Diệp Tư Duệ. Nghe cô kể, có vẻ mộ của mẹ cô được đặt ở ngoại thành.

Diệp Tư Duệ còn muốn ở đó vài ngày, vì vậy hai người mang thêm đồ đạc theo. Sau khi chào tạm biệt Uông Thụy Liễu, hai người lên xe rời đi.

Rời khỏi mọi xô bồ ồn ào của thành phố, chiếc taxi đi đến một vùng ngoại ô nhỏ phía nam. Sau 4 giờ đồng hồ, cuối cùng cũng đến nơi.

Bạch Thanh Nghị nhìn cảnh thiên nhiên ngoài cửa xe, cảm thấy quen mắt.

Anh đã nhìn thấy nơi này ở đâu đó, nhưng không nhớ rõ là ở đâu.

Diệp Tư Duệ cầm một chiếc tai nghe nhạc đưa cho Bạch Thanh Nghị, nói: “Cùng nghe đi anh.” Bạch Thanh Nghị nhận lấy.

Nghe nói, ca sĩ của bài hát này viết tặng cho người bạn gái bị bệnh ung thư.

Tuy bài hát mất 4 phút để nghe, nhưng Diệp Tư Duệ vẫn nhớ 4 câu hát:

"Bởi vì cuộc đời tẻ nhạt vô vị cho anh gặp được em

Nên cuộc sống của anh mới tươi đẹp biết bao

Nếu một ngày kia em biến mất

Đừng đau lòng cho anh, bởi cuộc đời của anh vì đã có em mới thêm phần tươi đẹp."



Diệp Tư Duệ sau đó dẫn anh đến một ngôi nhà trông cũ kỹ. Trước sân, một bà lão đang ngồi trên ghế, vừa phơi nắng vừa đan khăn.

Diệp Tư Duệ đi vào, lễ phép chào: “Cháu chào bà!” Bà lão với khuôn mặt đã nhiều nếp nhăn ngước đôi mắt hiền hậu nhìn cô, rồi mỉm cười nói: “Ôi, là cô bé con gái Phương Tuệ này! Mau vào nhà đi.” Rồi bà nhìn sang Bạch Thanh Nghị, thấy anh mang xách đồ đạc cúi chào mình thì hỏi: “Cậu là ai?” Diệp Tư Duệ đáp: “Anh ấy là bạn trai của cháu.”

“Ồ, là bạn trai của cháu sao?”

“Vâng.”

Anh tự giới thiệu: “Cháu tên là Bạch Thanh Nghị.” Bà lão gật đầu rồi nói: “Vào trong nhà đi.”

Anh theo cô mang đồ đạc vào một căn phòng nhỏ. Trong lúc dọn dẹp, anh hỏi: “Đây là đâu vậy? Bà lão ngoài kia là ai thế?” Diệp Tư Duệ đáp: “Bà ấy là người quen của mẹ em. Trước đây mẹ em từng có thời gian sống ở nơi này, sau mới về thành phố với gia đình ông bà ngoại của em. Khi đó bà ấy về lại thành phố là muốn tiếp tục con đường làm một nhà thiết kế, tuy nhiên lại bị gia đình ép buộc kết hôn với bố của em.” Bạch Thanh Nghị ngẫm nghĩ, tự nhiên nhớ đến một câu: “Gửi tặng cô gái tôi không thể ở bên.”

Không lý nào tự nhiên anh lại nghĩ đến nó. Anh đã đọc ở đâu rồi?

Diệp Tư Duệ nói: “Chúng ta đi mua hoa trước rồi đến chỗ mẹ em nha?” Anh gật đầu đáp: “Tùy ý em. Còn cần thêm gì không?” Cô lắc đầu, rồi chợt nhìn anh, hỏi: “Anh có mệt không?” Anh trả lời: “Em không thấy mệt thì sao anh có thể mệt được!” Cô bĩu môi hỏi lại: “Thế nếu giờ em mệt thì anh mệt hả?” Anh chỉ mỉm cười.

Khu nghĩa trang ở đây không quá khang trang. Bên ngoài, hàng cây xanh đứng rì rầm trong gió. Cỏ dại mọc trên đất, có loài ra hoa màu vàng nhạt, dịu dàng khoe cánh hoa trong nắng.

Diệp Tư Duệ cùng anh mang một bó hoa oải hương đặt lên một ngôi mộ, trên bia mộ khắc 2 chữ to “Phương Tuệ”.

Thấy cô đứng lặng nhìn bia mộ, anh nói: “Vậy anh ra ngoài đợi nha?” Cô gật đầu. Dù sao cũng đã lâu rồi, cô và mẹ cũng cần thời gian riêng tư mà.

Bạch Thanh Nghị đứng đợi bên ngoài lối ra vào, chợt nghĩ đến người bố đã khuất của mình.

Anh đã đi thăm mộ của ông trong năm nay. Những cảm xúc đau xót khi ông mới qua đời cũng không còn nữa. Giờ đây, đứng trước mộ của ông ấy, có lẽ trong anh chỉ còn ký ức bình lặng chạy qua như một thước phim cũ. Nếu mẹ anh không giữ tấm ảnh duy nhất của ông ấy, có lẽ anh cũng không nhớ rõ mặt của ông ấy ra sao. Có lẽ khi ấy anh vẫn còn quá nhỏ, nên thời gian trôi đi đã lâu như thế.

Con người có rất nhiều thứ buộc phải quên để sống tiếp, học cách thích nghi với những gì xảy ra đột ngột. Cuộc sống vốn dĩ vô thường, có lẽ hôm qua ai đó còn nói cười với chúng ta, ngày mai họ đã đi rất xa. Anh và mẹ anh, và những người khác nữa, đều bị thời gian và dòng đời làm quên đi nỗi đau mất người thân, nhưng vẫn không thể không nhớ những ký ức về họ.

Giống một cuốn album, có lúc sẽ mở ra để nhớ, rồi gập lại, cất vào tủ.

Diệp Tư Duệ ngồi trước mộ Phương Tuệ, tay chạm vào bia mộ, ngón tay miết nhẹ lên một phiến đá lạnh ngắt.

“Mẹ à, dạo này cuộc sống của con không được ổn lắm. Dẫu vậy, trong cái rủi có cái may. Con đã tìm được người con yêu rồi, mẹ ạ. Anh ấy dễ thương lắm, mặc dù bọn con thỉnh thoảng toàn cãi nhau mấy chuyện không đâu, nhưng anh ấy vẫn rất quan tâm con, lo lắng cho con, sẵn sàng vì con mà xuống nước trước. Vả lại, anh ấy còn tình nguyện dạy con rửa bát, nấu ăn, giặt đồ, cơ mà toàn là anh ấy tự làm cả.”

Cô nghĩ đến vẻ mặt của anh rồi phụt cười. Rồi cô lại tiếp: “Bố vẫn vậy, vẫn muốn con kết hôn với tên kia. Nhưng con không muốn! Mẹ nói rằng nếu không thể tự quyết định hạnh phúc của bản thân thì sẽ sống trong số phận nghiệt ngã. Con không muốn! Mẹ à, mẹ hãy phù hộ cho con, tiếp thêm cho con sức mạnh để con có thể theo đuổi những gì con muốn, mẹ nhé!”

Hoa oải hương khẽ lay động như đang cùng gió làm một gia điệu, hòa vào tiếng reo của cây lá, mùi thơm nhàn nhạt bay đi, tỏa ra không khí.
 
Người Ấy Mang Đến Áng Mây Và Bầu Trời
Chương 64: C64: Chương 64


Tối đó, sau khi ăn cơm xong, cô dẫn anh ra ngoài.

Bên ngoài, không khí mát mẻ và trong lành khiến tâm hồn con người cũng lâng lâng.

Bạch Thanh Nghị thắc mắc: “Sao lại chôn cất mẹ em ở đây mà không phải ở thành phố? Không phải rất xa sao?” Diệp Tư Duệ đáp: “Di nguyện của mẹ em là được chôn cất ở đây. Dù sao lúc sống đã không thể theo ý mình, lúc mất đi có thể coi như một chút an ủi, chắc bố em nghĩ vậy đó.”

Cô nhìn lên bầu trời, chỉ có mây đen đang trôi và sao như rải rác, ánh trăng lẩn trốn trong mây.

“Có đôi lúc em ao ước được sống trong một gia đình bình thường, bình thường đến mức tự do.”

Bạch Thanh Nghị nhìn sang cô, rồi cũng ngước mắt nhìn trời.

“Thật ra mỗi người đều có một số phận khác nhau. Lúc nghĩ đến chuyện bỏ học, anh đều tự dằn vặt hỏi: “Vì sao tôi không thể sinh ra trong một gia đình tốt hơn? Vì sao tôi không thể hưởng cuộc sống tốt đẹp như người khác đang có?” Nhưng dù có tự hỏi, anh cũng không thể thay đổi thực tại, cũng không thể trách bất cứ một ai.”

Hai người nhìn nhau, rồi anh lại nói: “Thật ra có thể cuộc sống em hằng mơ ước lại khiến người khác chán ghét và ngược lại. Nhưng thế thì sao? Mọi thứ em muốn đạt được đều do em cơ mà?”

Diệp Tư Duệ đồng tình nói: “Hình như anh trưởng thành hơn em rất nhiều.” Anh liền phủ nhận: “Không có đâu. Anh nhát lắm. Anh sợ mọi quyết định của bản thân sẽ làm đảo lộn mọi thứ vốn đang theo quỹ đạo của nó. Nhưng mà giờ nghĩ lại, có lẽ quyết định khi ấy đưa em về nhà là quyết định đúng đắn.”

Diệp Tư Duệ gật gù tự đắc: “Xem ra là em không phiền phức đâu ha?” Anh thẳng thắn đáp: “Không phải phiền phức, mà là cực kỳ phiền phức. Sự phiền phức đáng yêu.”

Cô không biết nên giận hay nên vui nữa, bỏ đi trước.

Đi được một đoạn, cô bỗng gọi anh: “Thanh Nghị.”

Mặc dù không biết cô gọi vì lý do gì, anh vẫn chạy đến gần cô.

Diệp Tư Duệ nói nhỏ: “Hình như… bà dì của em đến rồi, đến sớm hơn dự kiến.”

Lần đầu tiên anh gặp phải tình huống này.

“Anh… Anh xem giúp em đi… Nó có ra ngoài không?”

Anh cũng lúng túng không biết làm sao, rồi chợt cởi áo khoác mỏng bên ngoài quấn ngang eo cô, sau đó hỏi: “Có tiệm tạp hóa nào gần đây không?” Cô đáp: “Đi thẳng rẽ trái.” Anh lại hỏi: “Có nhà vệ sinh công cộng không?” Cô lắc đầu.

“Thế quán nước thì sao?”

Diệp Tư Duệ nói: “Em biết một quán gần đây. Vậy để em đến đó trước, có gì em gọi cho anh.” Anh gật đầu, rồi nhanh chóng chạy đến tiệm tạp hóa.

Bà chủ tiệm tạp hóa thấy một người con trai vội vã vào tiệm để tìm mua băng vệ sinh liền nhìn chằm chằm. Thật ra thì cũng không lạ lắm. Giới trẻ yêu nhau cũng có thể quan tâm nhau vậy mà.

Nhưng mà giới trẻ giờ cũng mạnh bạo ghê!

Bạch Thanh Nghị lần đầu thấy băng vệ sinh có nhiều loại đến thế, không biết nên mua loại nào, đành lấy đại một loại trông ổn nhất.

Mua xong, anh vội gọi điện cho cô, rồi tìm quán nước mà cô đang ở.

Diệp Tư Duệ ở trong nhà vệ sinh đợi, vì chờ cũng đã lâu rồi nên thấy lo lắng.

Bỗng có người gõ cửa phòng vệ sinh của cô, gọi: “Bạn à, ban nãy có một bạn nam nhờ tôi đưa giúp bạn cái này.” Nói rồi, người kia đưa túi qua bên trên cửa.

Diệp Tư Duệ nhận lấy, vội nói: “Cảm ơn bạn nhiều nha.” Người kia đáp lại: “Không có gì” rồi rời đi.

Kết quả cuối cùng, anh lại là người cõng cô về.

“Thấy chưa, anh bảo em phiền phức có sai đâu.”

“Cái này là lỗi của em sao? Là do nó tự nhiên đến đột ngột đó chứ!”

“Vâng.”

Diệp Tư Duệ nghe anh phàn nàn vậy liền dùng hai tay vò tóc anh thành một đống lộn xộn để trút giận. Anh liền mắng như ấm ức: “Này! Em thôi đi nha! Biết là em hành anh lắm không? Anh đang cõng em đó mà em còn dám bắt nạt anh.” Diệp Tư Duệ không nhún nhường, ngang ngược nói: “Em thích vậy đó! Anh có ý kiến gì không?” Bạch Thanh Nghị đảo mắt: “Được thôi. Không nói với em nữa.”

Diệp Tư Duệ bật cười khúc khích, ôm lấy cổ anh, tựa đầu vào lưng anh.

Đương nhiên cô biết, cô yếu đuối, không có năng lực đi bắt nạt người khác.

Chỉ là anh tình nguyện để cô bắt nạt mình.

Nếu vậy thì cô muốn giữ chặt người này một chút.

Buổi tối, hai người cùng nằm chung một phòng. Căn phòng này nhỏ, không có giường, chỉ trải đệm ra nằm trên sàn. Càng về đêm, không khí càng mát mẻ.

Hai người cứ nằm lặng đi như vậy, không nói gì, cũng không ngủ.

“Duệ Duệ”, Bạch Thanh Nghị lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng, “Hình như anh đã thấy nơi này rồi.”

“Hả?”, Diệp Tư Duệ khó hiểu nhìn sang Bạch Thanh Nghị, “Anh từng đến đây rồi sao?”

“Chưa.”

Anh cố gắng nhớ lại: “Có lẽ… là ở đại học C.”

Diệp Tư Duệ càng khó hiểu: “Sao lại vậy?” Bạch Thanh Nghị đáp: “Ở trong bảo tàng trưng bày của trường có một tác phẩm của một vị tiền bối khoảng 20 năm về trước. Đó là một bức tranh vẽ đồng cỏ, có một cây cổ thụ rất to, bên dưới tranh có một dòng chữ: Gửi tặng cô gái tôi không thể ở bên.”

“Oa, còn có chuyện này nữa?” Diệp Tư Duệ cho rằng câu chuyện này khá thú vị, liền nói: “Hay khi nào đại học C tổ chức triển lãm, anh dẫn em đến xem đi. Em muốn xem thử bức tranh đó quá!” Bạch Thanh Nghị mỉm cười nhéo mũi cô, nói: “Vậy giờ ngủ đi ha, nếu không sẽ không có sức đi xem triển lãm.”
 
Người Ấy Mang Đến Áng Mây Và Bầu Trời
Chương 65: C65: Chương 65


Diệp Tư Duệ thích nhất câu nói đã từng đọc trong nhật ký của mẹ: “Tôi ghét người khác so sánh tình yêu với hoa. Hoa có thể úa tàn theo thời gian nhưng tình yêu đích thực thì không. Không có điểm kết thúc của một tình yêu đích thực, dù tôi có ở bên kia thế giới.”

Khi còn nhỏ, cô đã từng xem trộm nhật ký của mẹ. Nhật ký của mẹ cô chỉ toàn viết những trích dẫn từ sách hay lời hoa mỹ nhất của bà ấy.

Sau đó, cô cũng bắt đầu viết nhật ký.

Cô không thường xuyên viết nhật ký, chỉ những dịp đặc biệt mới viết vài dòng. Cô dành ra một trang cảm thấy đẹp nhất chỉ để viết cái ngày mà Bạch Thanh Nghị chấp nhận tình cảm của cô.

Một người chưa từng yêu như cô sẽ thường mơ mộng tới một tình yêu lãng mạn như câu chuyện cổ tích, giống như mấy thiếu nữ ôm mộng mị với hình mẫu lý tưởng.

Thực tế lại không như là mơ.

Bạch Thanh Nghị không lãng mạn gì cả, chỉ biết cãi nhau với cô như hai đứa trẻ, chỉ là chiều cô hơn một chút.

Được rồi. Cô sẽ tạm chấp nhận sự thật này.

Sau chuyến đi ở ngoại ô, hai người lại trở về nhà Uông Thụy Liễu. Vừa về phòng, cô liền nhảy lên giường nằm, để anh giúp mình mang đồ vào.

Thấy Veronica chạy vào trong phòng, cô liền ôm nó lên rồi trêu đùa với nó: “Có nhớ tao không hả con mèo dễ thương này?” Bạch Thanh Nghị thấy cô vò đầu véo má con mèo liền nói: “Nếu nó biết nói, nó sẽ nói em đang làm phiền nó đấy.” Diệp Tư Duệ bĩu môi.

“Được rồi, nếu em mệt thì nghỉ đi.”

Diệp Tư Duệ nhìn anh định ra khỏi phòng liền hỏi: “Anh đi đâu đấy?” Anh đáp: “Dọn dẹp phòng.” Cô liền ngồi dậy, mỉm cười nói: “Chẳng phải em nói dọn nhà để trả tiền nhà cho anh sao?” Anh liền phụt cười đáp: “Nếu em định trả tiền bằng cách đó thì chắc dì sẽ phải sắm lại tất cả đồ trong nhà.” Thấy cô có ý định dùng gối ném mình, anh liền giơ tay nói: “Được rồi, đừng manh động!”, dứt câu liền chạy đi, trước khi đi còn đóng cửa phòng lại.

Sau đó, cô liền dỗi anh.



Việc muốn mở thêm một quán cà phê khác đòi hỏi cần có vốn. Hiện tại đã tìm thấy một mặt bằng khá đẹp để thuê, nhưng với tình hình hiện tại, có thể mất một khoảng thời gian dài nữa anh mới đủ vốn.

Trương Khánh Phong dự tính mọi thứ cần cho một quán cà phê khác. Kinh doanh một thời gian nhưng để có vốn mở một quán cà phê khác thì khá khó khăn. Anh không dám nói với Trương Mai Ngọc, bởi sợ bà sẽ ngỏ ý với Tô Vãn.

Có lẽ anh phải đợi?

Gần đây, tập đoàn Bạch Lam kết hợp với truyền thông tổ chức chương trình đầu tư cho những ý tưởng kinh doanh của mọi người. Tuy nhiên, những người muốn đến để xin đầu tư cho ý tưởng của mình chắc chắn rất nhiều, năng lực và ý tưởng kinh doanh chắc chắn có tính sáng tạo và khả dụng. Vậy nếu đề xuất kinh doanh một quán cà phê thì sao?

Trương Khánh Phong không muốn nghĩ nhiều. Cơ hội chỉ có một, được thì được mà không được thì tìm cách khác, còn đỡ khó chịu hơn là ngồi yên nhìn người khác nắm lấy cơ hội. Anh đành gửi hồ sơ và ý tưởng đăng ký tham gia. Dù sao cũng không phải lần đầu kinh doanh, nên tự tin một chút mới phải.

Đến buổi phỏng vấn, điều anh bất ngờ nhất là gặp Tần Lam làm người trực tiếp phỏng vấn. Thật ra suy cho cùng cũng chẳng có gì ngạc nhiên, nhưng gặp lại cô anh vẫn cảm thấy hồi hộp, hoặc có lẽ do áp lực của buổi phỏng vấn.

Người nên bất ngờ có lẽ là Tần Lam. Cô không nghĩ một người như Trương Khánh Phong phải tham gia mấy cái chương trình này. Tô Vãn là người có tiền, lẽ nào không mua nổi cho con trai một mảnh đất để kinh doanh? Hơn nữa, ông ta còn là một doanh nhân, có khả năng đầu tư cho con trai.

Tần Lam đã xem qua ý tưởng của anh, nghe anh trình bày lại ý tưởng một lần nữa, gật gù nói: “Đối với xã hội hiện nay, quả thật những quán cà phê không chỉ là để khách hàng đến thưởng thức cà phê theo truyền thống, mà còn đến để làm việc, học tập,… Việc mở một quán cà phê với không gian kết hợp cùng thiên nhiên sẽ tạo ra cảm giác dễ chịu, ngoài ra còn mở thêm kệ sách để khách hàng có thể dễ dàng tiếp cận với các loại sách đa dạng, thật sự cũng rất tốt. Tuy nhiên, ở khu vực anh định mở thêm quán đã có hai quán cà phê khác mở đã lâu, việc cạnh tranh cao là điều khó tránh khỏi. Tiếp đến, việc kết hợp với thiên nhiên trong quán không phải đơn giản trồng một vài chậu cây mà tạo ra một không gian thực vật, điều này có vẻ sẽ tốn chi phí chăm sóc hằng ngày, tăng thêm giá thành các sản phẩm của quán.” Trương Khánh Phong đồng tình, nói: “Quả thật đúng vậy. Đặc biệt trong khoảng thời gian đầu chắc chắn sẽ khó khăn. Nhưng tôi đã từng ứng dụng nó vào quán cà phê hiện tại của bản thân, hiệu quả thu về khá tốt. Tôi nghĩ trong kinh doanh đôi khi nên thử mạo hiểm một chút, như vậy mới đưa ra được những ý tưởng có tính sáng tạo.”

Tần Lam không đáp, đột nhiên hỏi: “Thật ra cá nhân tôi thấy rằng số vốn bỏ ra không là gì với chủ tịch Tô. Vì sao anh không thử hỏi ông ấy?” Anh không nghĩ nhiều mà đáp: “Có lẽ đó là một cách trong số những cách có thể, tuy nhiên nó chỉ nên để dành cho trường hợp xấu nhất. Lợi dụng nó là một điều chứng tỏ bản thân không cố gắng, mà cái gì đến quá dễ dàng thì càng dễ không trân trọng. Tôi thiết nghĩ bản thân có khả năng không cần chọn đến phương án này.” Tần Lam nhìn thấy anh tự tin như vậy, chợt mỉm cười rồi đứng dậy, nói: “Cảm ơn anh vì đã dành thời gian đến đây phỏng vấn.”
 
Back
Top Dưới