Một mũi tên thanh mảnh xé gió lao về phía tấm lưng nhỏ nhắn vận hoàng phục.
Bằng trực giác nhạy bén, nàng vội nghiêng người né tránh, xem như vớt lại được cái mạng.
Nàng đang cưỡi trên lưng một con ngựa trắng không ngừng cắm đầu chạy thục mạng về trước, phía sau nàng, vó ngựa truy đuổi của cảnh vệ quân cuộn lên từng cuộn khói trắng xoá.
Chiếc trâm cài đầu điểm xuyết ngọc lục bảo của nàng đánh đu ngược xuôi một cách thô bạo theo từng cú phi nước đại của con ngựa.
Trên vạt áo lụa của nàng có một vệt máu đỏ, trên má nàng cũng vương vài chấm đỏ còn ấm, chứng tỏ vẫn chúng còn mới.
Đó là máu của nữ tì thân cận của nàng, Phỉ Thuý.
Nàng ta ban nãy đã dùng tấm thân để che chở cho nàng nhảy lên lưng con ngựa kéo xe mà tháo chạy.
Chiếc lều xe giờ đây đã bị chôn vùi cùng tấm thân nữ tì trung thành kia dưới lớp cát bụi bên đường.
"Điện hạ...người nhất định phải sống!"
Phụ hoàng nàng vừa bị hoàng thúc chém đầu ở đại điện, mẫu hậu cũng bị ép uống thuốc độc tự vẫn.
Nàng may mắn trốn thoát cũng nhờ phụ hoàng đã sớm bảo thái giám dẫn nàng đi theo lỗ chó trốn khỏi hoàng cung.
Bây giờ vật phòng thân trên người nàng chỉ có một cây chuỷ thủ, một số ít trang sức và một cây trâm vàng mẫu thân nàng đã buộc nàng phải mang theo.
Bầu trời tuyết rơi dày đặc, lạnh đến khiến nàng phải nheo mắt lại do luồng gió lạnh không ngừng táp vào mặt nàng, cắm đầu chạy vào trong sa mạc.
Đại mạc Tháp Lý Mộc bạt ngàn bây giờ đương vào đông, khắp nơi đều phủ một màn tuyết trắng xoá.
Tống Tần Hế không khỏi thấp thỏm sợ hãi, không biết làm sao tránh khỏi tai mắt của đoàn truy binh, bất chợt trước mắt nàng, những chiếc xe lều phất cờ hoạ tiết sặc sỡ dần hiện lên từ xa.
Là tộc người Thiết Sa!
Tống Tần Hề thúc ngựa chạy thục mạng đến sau một xe lều xa nhất, nàng liều mình nhảy xuống ngựa, cởi chiếc áo choàng của mình mắc vào yên.
Nàng cắn răng dùng chủy thủ cắt một đường trên cánh tay, để máu mình dính lên áo choàng, sau đó đánh thật mạnh vào mông ngựa khiến nó lồng lộn điên tiết tiếp tục chạy xa khỏi xe lều.
Quả nhiên bọn chúng đã đuổi theo con ngựa của nàng.
Tống Tần Hề thở phào, nhưng vừa trút được hơi thở, một thanh kiếm sắc lạnh đã kề vào cổ nàng, không chút niệm tình mà cắt vào làn da trắng nõn.
Một dòng máu đỏ ứa ra từ vết cắt nông.
Nàng nghe thấy giọng một nam nhân hét lớn bằng một loại ngôn ngữ địa phương, một lúc sau đó vài tên lực lưỡng mặc trang phục lính chạy lại bắt lấy nàng đưa vào một nhóm nữ nhân đang ngồi tụ lại trên nền đất lạnh lẽo.
Những cô gái này đều là người Hồ đến từ các tộc du mục.
Làn da trắng lấm lem bùn đất, mái tóc màu sáng vốn dĩ được buộc có kiểu cách nhưng lại trông rất lộn xộn như vừa xong một cơn giằng co mãnh liệt.
Ánh mắt của những cô gái ấy dè dặt, nỗi sợ hãi luôn trú ngụ trong đáy mắt.
Bọn họ đều không dám nhìn lên, chỉ luôn cúi đầu, cảm giác cứ như là chờ chết.
Bọn chúng dẫn nàng cùng đoàn nữ nhân đến trước cái trướng lớn nhất, xung quanh trướng có vài tên lính vác theo thanh kiếm bên mình, ánh mắt dữ tợn, râu quai nón lởm chởm mọc khắp quai hàm.
Lúc này, cách trướng không xa, vị chủ trại đang cưỡi ngựa cùng thân tín của mình trong một buổi săn sớm.
Hai bên ngựa của hắn chất đầy xác động vật, máu tươi còn nhỏ thành từng giọt lên những vết móng ngựa trên nền tuyết dày đặc.
"Hà Sa, ngài không vào trong trướng nghỉ ngơi nhấp chút rượu.
Thức ăn vừa được đưa đến đấy."
Dục Chương ôm bụng đói meo, cổ họng y đã khát khô đến chừng có thể chén sạch vài vò rượu mạnh.
Ánh mắt của Hà Sa hẹp lại nhìn lên bầu trời, những lọn tóc hoàng kim bị gió tuyết thổi tung bay loạn xạ nhưng cũng không làm vướng tầm nhìn của hắn, nhờ có chiếc giáp nửa đầu.
Hà Sa đột nhiên đưa cánh tay trái lên, đại bàng đang lượn vòng trên trời cao trong chớp mắt liền sà xuống bám vào cánh tay của hắn.
"Phụ thân ta đang vội vã điều binh về trong tình thế nước Hạ vừa đổi quân chủ.
Ông ta định tập hợp binh mã, nhân cơ hội nước Hạ chiến loạn mà đánh chiếm những thành trì ở biên giới à?"
"Từ chỗ trại của chúng ta đến nước Hạ là gần nhất.
Nếu phụ thân ngài muốn gây nhiễu loạn triều cương nước Hạ, sao lại gọi chúng ta về?
Có vẻ chú chim sẻ nào đó đã rỉ tai Chân Dã* khiến người không còn tin tưởng cánh tay phải của mình..." – Dục Chương nhướn mày, tỏ ý cánh tay phải của Chân Dã không ai khác ngoài Hà Sa đang đứng trước mặt y – "...tôi nghĩ ngài nên thận trọng hơn về những yêu cầu sau này của Chân Dã."
Dục Chương nhỏ tiếng nhắc nhở.
*Chân Dã: tên của chức vụ tộc trưởng của tộc du mục Thiết Sa.
"Cậu cũng nghĩ thế sao?" – Ánh mắt của Hà Sa hẹp lại.
Hắn phất tay để con đại bàng bay đi, sau đó chuyền cho Dục Chương một mảnh giấy.
Dục Chương tay đón lấy mảnh giấy từ tay Hà Sa đọc một lượt.
Mảnh giấy đó là mảnh giấy truyền tin từ một mật thám của Hà Sa từ đại bản doanh của người Thiết Sa, tức nơi ở của phụ thân hắn – "Chân Dã" A La Đặc Bố Xa Đằng.
Dục Chương nhìn sang phía lều trại, lại lên tiếng nhắc nhở: "Dù gì sứ giả của Chân Dã vẫn còn ở đây, tai mắt xung quanh, ngài cũng nên cẩn thận lời nói."
Hà Sa im lặng, hai tay khoanh lại trước ngực.
Hắn thở ra một hơi dài, làn hơi trắng toả ra trước mắt nhạt nhoà tầm nhìn của hắn về hướng doanh trại.
"À còn nữa, mỹ nữ vừa mới đưa đến xử lý như thế nào đây?" – Dục Chương mở một cuộn giấy trước mặt, nội dung có vẻ là danh sách tặng phẩm từ đại bản doanh.
"Như lệ cũ, bán cho bọn thương nhân.
Chống cự giết ngay tại chỗ."
Nữ nhân dù là nội tộc nhưng nếu đến từ đại bản doanh thì cũng đều có thể là gián điệp của phụ thân, như dạo trước hắn đã từng phải tiêu diệt và đánh chiếm một tộc nhỏ ở phía Nam để thể hiện sự trung thành với Chân Dã, chỉ vì ai đó đã báo với Chân Dã rằng hắn cấu kết tạo phản với tộc nhỏ đó.
Bất chợt từ xa một tên lính chạy lại thì thầm gì đó với Dục Chương.
Nghe xong, ánh mắt y liền thay đổi.
"Hà Sa, nhóm nữ nhân tặng phẩm lần này rất thú vị đấy."
Hà Sa nhìn sang Dục Chương với đôi mắt sắc lạnh: "Thứ đồ tặng có tai và lưỡi, chúng ta không giữ lại."
"Ngài cứ qua đó xem thử xem.
Không chừng lại kiếm được trò thú vị."
---
Dục Chương vén màn trướng lên trước, nhường đường cho Hà Sa bước vào.
Bên hông Hà Sa luôn mang theo một thanh kiếm dài sáng bóng, trông đẹp đẽ nhưng chết người.
Tống Tần Hề vốn đang cúi đầu im lặng quan sát tình hình, khi nghe thấy tiếng động liền theo phản xạ ngước mắt lên nhìn.
Tuy trong trướng đã được nhóm lửa nhưng ánh sáng vẫn khá yếu, bập bùng theo ngọn lửa trên than hồng trước mặt nàng.
Nam nhân đang ngồi trên vị trí cao nhất kia có thân hình cao lớn, phong thái có phần cao ngạo như một vương tử sa mạc.
Hà Sa không liếc nhìn nàng nửa mắt.
Hắn vừa vào trướng đã bước đến ngồi xuống chiếc ghế bọc da thú duy nhất ở giữa trướng, nghiêng người chống cằm, tư thế khoan thai, cười khẩy:
"Dục Chương, nữ nhân ở chỗ chúng ta ngươi không cần, vậy mà lại có hứng thú với nữ nhân Trung Nguyên?"
Bọn họ đang dùng Tộc ngữ sao?
Loại cổ ngữ tưởng chừng như đã biến mất mấy trăm năm trước nay lại được hai con người trước mắt nàng sử dụng thuần thục.
May mắn thay, vị lão thái phó trong cung cũng biết Tộc ngữ và đã rất tận tâm truyền dạy lại cho nàng, chỉ vì lão không muốn cổ ngữ bị xoá sổ.
"Ngài không thấy lạ sao?
Giữa đại mạc bạt ngàn lại xuất hiện một cô nương mặc Trung Nguyên phục?" – Dục Chương mỉm cười, Tống Tần Hề không thích nụ cười này của y.
Hà Sa nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt như nhận ra điều gì đó, hắn phẩy tay với Dục Chương:
"Sứ giả đang ở đây.
Giải quyết nhanh gọn đi."
Hà Sa vừa dứt lời, đột nhiên ngoài trướng chạy vào một tên lính, y vội vã báo cáo:
"Điện hạ!
Có một đoàn người không rõ lai lịch vừa tiến vào lãnh thổ của chúng ta, vừa không nộp lệ phí.
Bọn chúng có trang bị binh mã, lại có đội kỵ binh mặc giáp kì lạ.
Mật thám báo xem chừng là Hằng vương của nước Hạ."
Hằng vương?
Tống Tần Hề giật mình, đoàn người y đang nói đến lẽ nào là đội quân của đại hoàng huynh nàng.
Lẽ nào cuộc khởi binh chống lại hoàng thúc của huynh ấy thất bại rồi?
Theo kế hoạch được vạch ra trước khi quân của hoàng thúc tràn vào hoàng thành, nàng sẽ hội ngộ cùng hoàng huynh tại đại mạc Tháp Lý Mộc.
Bằng mọi giá, nàng phải đến chỗ Hằng vương.
"Hằng vương làm gì trên đất của Chân Dã?" – Dục Chương chau mày suy ngẫm – "Ta nghe nói đội quân chiến kỵ của Hằng vương xuất quỷ nhập thần.
Hằng vương đích thân đưa quân vào đây, lại mang theo binh mã, chả lẽ có ý định gì ư?"
"Không cần biết Hằng vương có ý định gì, là thù hay là địch, một khi đã đặt chân vào đất của Thiết Sa đều phải nộp lệ phí.
Nếu không, đám chư hầu xem chúng ta ra cái gì?" – Hà Sa nghiêm giọng nhấn mạnh từng chữ một.
Bộ mặt của tộc Thiết Sa chính là lòng tự tôn của hắn.
"Cử người đi kiểm tra, nhớ mang theo một nhóm người thuần thục một chút để phòng bị.
Nếu có chuyện gì lập tức báo cho ta."
Nói đoạn, Hà Sa nhìn xuống Tống Tần Hề đang ngồi co ro trong chiếc áo choàng rách, quay sang hỏi Dục Chương đang chuẩn bị rót chén trà nóng:
"Ngươi định xử lý nàng ta như thế nào?
Nữ nhân Trung Nguyên vốn dĩ vô dụng, trói gà không chặt, bán cho thương nhân chắc gì được cao giá, lại còn không phải là mỹ nhân..."
Tống Tần Hề nghe vậy mà trán nổi đoá.
Hắn ta vừa mới chê nàng xấu xí đến bán cũng không được giá sao?!
Đồng tình quan điểm nàng không phải đệ nhất mỹ nhân, nhưng trong số các tiểu thư Hạ triều thì nhan sắc của nàng cũng thuộc dạng một chín một mười.
"Chậc!" – Nghe đến đây, nàng không kiềm được mà tặc lưỡi, vô tình khiến hai người còn lại trong trướng đồng loạt quay về phía nàng.
"Nàng ta vừa tặc lưỡi?
Không phải là nghe hiểu đấy chứ?" – Dục Chương trông có vẻ không tin vào tai mình, phải quay sang Hà Sa để xác nhận lần nữa.
Thôi chết rồi.
Nàng đã tự làm lộ khả năng hiểu biết Tộc ngữ của mình quá sớm rồi.
Đành làm liều thôi...Dẫu sao, đây cũng là cách duy nhất nàng muốn thử để đến chỗ hoàng huynh nàng theo kế hoạch.
"Tiểu nữ có thể giúp ngài giải quyết ổn thoả Hằng vương, thưa điện hạ."
Căn lều lớn bỗng chốc im bặt.
Dục Chương lúc này mới kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Tống Tần Hề.
Nữ nhân này vừa nói Tộc ngữ sao?
"Ngươi thật sự biết Tộc ngữ?" – Dục Chương cảm thán – "Không nhiều người Trung Nguyên biết Tộc ngữ, ngươi là dạng hiếm hoi đấy, tiểu cô nương."
Hà Sa cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên, nhưng điều hắn để tâm đến nhất không phải việc Tống Tần Hề nói được Tộc ngữ, mà vì nàng vừa nhắc đến vấn đề hắn đang đắn đo.
Lúc này Hà Sa mới chuyển sự chú ý vào Tống Tần Hề đang quì trên mặt đất, hàng lông mày lưỡi mác của hắn nhướn lên, bộc lộ rõ thái độ bề trên:
"Ai cho phép ngươi mở miệng?
Ngươi biết Tộc ngữ, hẳn cũng đã nghe được lời chúng ta nói ban nãy, có lẽ ta nên giết ngươi để diệt trừ đầu mối chứ nhỉ?" – Nói đoạn, một tay Hà Sa đã đặt lên thanh kiếm bên cạnh.
Tống Tần Hề không dám thở mạnh dù trống ngực nàng đập liên hồi như trống xuất binh ra trận.
Nàng phải trấn tĩnh lại, dẫu sao đây cũng là con đường sống duy nhất nàng có thể đánh cược.
Dục Chương đứng cạnh cười khẩy, y nhận ra dáng vẻ tỏ vẻ điềm tĩnh của nàng.
Nhanh miệng quá đấy tiểu cô nương, nhưng xét khí chất này của nàng xem chừng cũng có chút bản lĩnh, cũng đáng để y mong chờ.
Có lẽ nên giúp tiểu cô nương này một chút.
"Một con chuột nhắt của Trung Nguyên cũng dám mở miệng bảo giúp đỡ chúng ta sao?
Điều gì khiến ngươi nghĩ tướng quân của chúng ta cần phải giải quyết Hằng vương?
Nói xem nào."
Tống Tần Hề liếc nhìn Dục Chương, sau đó lại nhìn sang Hà Sa, thấy hắn không nói gì, lại có vẻ chăm chú muốn nghe câu trả lời của nàng.
Được thôi.
Không còn đường lui rồi.
Cố lên nào Tống Tần Hề.
"Nếu điện hạ không giải quyết Hằng vương, sẽ có hai trường hợp xảy ra với ngài khi đang tiếp đãi sứ giả của Chân Dã."
"Một, sứ giả của Chân Dã sẽ nghi hoặc ngài có dã tâm bắt tay với nước Hạ, nhất là khi ông ta biết đến sự xuất hiện của đội quân nổi tiếng hùng mạnh nhất nước Hạ dẫn đầu bởi Hằng vương.
Hai, nếu Chân Dã nghĩ thoáng, không cho rằng tướng quân tạo phản, ông ta sẽ nghĩ rằng doanh trại này quá non tay không thể giải quyết được Hằng vương, và từ đó sẽ điều thêm binh sang đây."
"Cả hai trường hợp trên nếu không giải quyết Hằng vương ổn thoả, điện hạ cũng sẽ chẳng có chút lợi gì cả, thậm chí còn có nguy cơ rước họa."
Dục Chương phì cười, giọng điệu châm biếm:
"Vậy ngươi nói chúng ta phải giải quyết như thế nào mới là ổn thoả?"
Tống Tần Hề tiếp lời:
"Hà Sa điện hạ anh dũng vô song, muốn giải quyết Hằng vương không phải là không thể.
Chỉ là...điện hạ muốn giải quyết theo cách nào thôi."
"Chẳng phải ngài là đang không muốn kinh động đến sứ giả của Chân Dã sao?"
Tống Tần Hề ngước mắt lên nhìn thẳng vào Đặc Cẩn không chút sợ hãi, nàng rất chắc chắn về phán đoán của mình:
"Hoặc nói cách khác điện hạ đang cố tình không phô trương lực lượng trước mắt sứ giả của Chân Dã."
Vừa dứt lời, thanh kiếm lạnh đã kề vào cổ nàng.
"Ai nói cho ngươi biết?"
Đôi mắt của Hà Sa trở nên sắc lạnh, hắn lặp lại với điệu bộ không thay đổi:
"Ai nói với ngươi là ta đang cố che giấu binh lực trước mắt Chân Dã?"
Dục Chương đứng cạnh không khỏi cảm thấy thú vị.
Nữ nhân Trung Nguyên này trông như cả đời sống trong nhung lụa, nhưng đôi mắt đen láy đó như có thể nhìn thấu cả thời cuộc.
"Không ai nói cả.
Đôi mắt của tiểu nữ nhìn thấy."
Tống Tần Hề đưa ngón tay nhỏ làm động tác chỉ vào mắt trái nàng, ánh mắt nàng không chút dao động.
Dưới ánh lửa bập bùng trong trướng, nàng nhìn thấy đôi mắt Hà Sa ánh lên màu ngọc bích, ánh mắt ngập tràn vẻ cao ngạo của một vị vương tử sa mạc, lại có phần lãnh khốc vô tình của một tướng quân chinh chiến quanh năm trên sa trường.
Ngay trước mắt nàng, cái bóng in hằn trên nền đất đó thể hiện rõ nam nhân đang chĩa mũi kiếm về phía nàng có hình thể cao lớn, cường tráng.
Mái tóc hoàng kim đặc trưng của tộc du mục trên thảo nguyên phía Bắc lại càng tô điểm nét anh tuấn của hắn.
Với nàng, Hà Sa trông khác hẳn vẻ thư sinh nho nhã của nam nhân Hạ triều, nhưng cũng không thô kệch lỗ mãng như các vị tướng quân dưới trướng đại hoành huynh.
Một dáng vẻ phong trần có thể khiến bao tiểu thư đài các trong kinh thành say đắm, nguyện hiến dâng cả cuộc đời để có được một nam nhân như vậy làm phu quân.
"Điện hạ chỉ cử một nhóm người đi trinh sát chứ không phải một đội quân hùng hậu, khá chắc không phải để đối đầu với kỵ binh của Hằng vương.
Ngài muốn giải quyết nhanh chóng không muốn để tên sứ giả biết, chứng tỏ ngài vẫn có điều khác đang giấu tên sứ giả của Chân Dã.
Điều cuối cùng, Chân Dã đời này - A La Đặc Bố Xa Đằng vốn nổi tiếng nghi kị.
Bởi chính Chân Dã cũng từng là tên giết phụ thân của chính mình và chiếm lấy nữ nhân của đấng sinh thành, nên y lúc nào cũng trong tâm thế đề phòng, không hoàn toàn tin tưởng bất kì ai.
Và ngài, thưa điện hạ, cũng không là ngoại lệ."
Hà Sa nghe đến đây mới thu kiếm lại.
Chỉ chờ có thế, đây có thể sẽ là cơ hội cuối cùng, nàng cố gắng kiềm chế lấy sự run rẩy của bản thân vì sợ mà khẳng định một lần nữa:
"Chân Dã đưa ngài ra đến tận biên giới, chứng tỏ muốn cô lập ngài.
Giờ đây chiến loạn, Hạ triều trong tình thế chia bè kết phái, tiểu nữ đoán sứ giả ở đây là để truyền lời Chân Dã triệu tập ngài về đại bản doanh, vì Chân Dã e sợ ngài cấu kết với một đội quân nào đó của Hạ triều mà trở nên "độc lập"."
"..."
"Hãy để tiểu nữ giúp ngài giải quyết Hằng vương.
Dù sao...tiểu nữ cũng là chỗ quen biết của Hằng vương."
Nàng không thể tiết lộ thân phận, có trời mới biết chúng sẽ làm gì một công chúa tiền triều.
Dục Chương im lặng tự nãy giờ lúc này mới lên tiếng:
"Người Trung Nguyên không bao giờ làm chuyện vô tư lợi.
Nói, ngươi muốn gì?"
"Chỉ cầu điện hạ tha mạng tiểu nữ.
Và cầu xin điện hạ đừng đem những nữ nhân nô lệ bán cho thương đoàn."
"Cầu điện hạ tha cho họ một con đường sống."
Dục Chương cười giễu cợt:
"Ngươi cứu bọn nữ nhân đó cũng đâu thể cứu toàn bộ những nữ nhân sẽ được đưa đến sau này.
Cần gì phải cầu xin cho bọn chúng."
Tống Tần Hề cúi mặt, việc này nàng biết chứ.
"Thân thể này đâu thể làm gì lớn lao, đành chỉ có thể thấy nguy trước mắt là ra sức cứu thôi." – Nàng nói nhỏ.
"Đuổi chúng đi.
Đừng để sứ giả nhìn thấy.
Cách đây vài dặm có tộc du mục nhỏ, cứ để chúng tự sinh tự diệt."
"Tạ điện hạ."
"Cái đầu nhỏ này cũng thật lắm mưu kế.
Không biết người nước Hạ đã cho nữ nhân các ngươi ăn cái gì?"
Hà Sa bước xuống khỏi cái ghế giữa trướng, tiến lại gần Tống Tần Hề.
Hắn khuỵ một chân xuống trước mặt nàng, cẩn thận dò xét từng đường nét một khiến nàng không dám thở mạnh, cứ như người của Đại lý tự thẩm tra phạm nhân.
Bất chợt một bàn tay to lớn vươn đến bóp chặt lấy cằm nàng, liền sau đó chủ nhân của bàn tay ấy ghé sát tai nàng, chất giọng trầm ổn vang lên đều đều lại khiến nàng cảm thấy như bị lấn át tinh thần:
"Đừng tự cho mình là đúng mãi.
Ngươi đã nói sai một điều.
Là ta tự nguyện xin đi đến trấn giữ biên giới đất của Thiết Sa, không phải do Chân Dã quyết định."
"..."
"Cũng đừng tưởng chỉ có người Trung Nguyên các ngươi mới có thể chơi trò mưu lược.
Ta thấy ngươi cũng có chút đầu óc, nếu ngoan ngoãn nghe lời ta sẽ hậu đãi, nhưng nếu bất trung, ta sẽ ném ngươi cho chó sói sa mạc."
"Điện hạ yên tâm, như điện hạ nói tiểu nữ cũng có chút đầu óc.
Tiểu nữ hiểu những gì nên và không nên làm." – Nàng cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
"Dẫn nữ nhân này đi." – Dục Chương ra lệnh cho tên lính đứng cạnh.
---