Cập nhật mới

Khác [Ngược] Hoa Tàn Trong Lồng Son, Nở Rộ Trên Cát

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
258905135-256-k378971.jpg

[Ngược] Hoa Tàn Trong Lồng Son, Nở Rộ Trên Cát
Tác giả: ATyHacMao
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tựa: 《Hoa Tàn Trong Lồng Son, Nở Rộ Trên Cát》

Tác giả: Hắc Mao A Tỷ

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, ngược.

HE.

Nước Hạ xảy ra biến loạn, Hoằng Thân vương Tống Văn Trị sau khi soán ngôi đã hạ lệnh truy sát tàn dư của tiền triều.

Tam công chúa Vĩnh Hy nhờ vị cung nhân trung thành hy sinh tính mạng mà chạy thoát vào đại mạc.

Sa mạc cát vàng đánh dấu một khởi đầu mới của nàng công chúa nước Hạ, đồng thời là khởi điểm cho mối lương duyên giữa nàng và vị tướng dũng mãnh, can trường của tộc người Thiết Sa du mục trên đại mạc.

Nam nhân ngạo nghễ như gió hoang mạc, nữ nhân thanh cao như sen trong hồ.

Trai tài gái sắc giữa thế cuộc loạn lạc, chiến loạn triền miên, cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi cảnh xa cách biệt ly.

Hoa Tàn Trong Lồng Son, Nở Rộ Trên Cát - ngẫm về cuộc hành trình lưu lạc trên đất người của Vĩnh Hy công chúa.

"Đại mạc cát vàng vô biên,
Xa xa hiện ẩn dáng dấp đoàn quân.

Thanh kiếm bên hông, thân ảnh kiêu hùng,
Ánh mắt như lửa, phóng khoáng hoang dại.

Bầu trời xanh chao liệng cánh đại bàng,
Một tay che trời, bóng anh hùng đổ tràn trên cát chín."

-----



tinhcam​
 
[Ngược] Hoa Tàn Trong Lồng Son, Nở Rộ Trên Cát
Hồi 1: Vĩnh Hy công chúa


Một mũi tên thanh mảnh xé gió lao về phía tấm lưng nhỏ nhắn vận hoàng phục.

Bằng trực giác nhạy bén, nàng vội nghiêng người né tránh, xem như vớt lại được cái mạng.

Nàng đang cưỡi trên lưng một con ngựa trắng không ngừng cắm đầu chạy thục mạng về trước, phía sau nàng, vó ngựa truy đuổi của cảnh vệ quân cuộn lên từng cuộn khói trắng xoá.

Chiếc trâm cài đầu điểm xuyết ngọc lục bảo của nàng đánh đu ngược xuôi một cách thô bạo theo từng cú phi nước đại của con ngựa.

Trên vạt áo lụa của nàng có một vệt máu đỏ, trên má nàng cũng vương vài chấm đỏ còn ấm, chứng tỏ vẫn chúng còn mới.

Đó là máu của nữ tì thân cận của nàng, Phỉ Thuý.

Nàng ta ban nãy đã dùng tấm thân để che chở cho nàng nhảy lên lưng con ngựa kéo xe mà tháo chạy.

Chiếc lều xe giờ đây đã bị chôn vùi cùng tấm thân nữ tì trung thành kia dưới lớp cát bụi bên đường.

"Điện hạ...người nhất định phải sống!"

Phụ hoàng nàng vừa bị hoàng thúc chém đầu ở đại điện, mẫu hậu cũng bị ép uống thuốc độc tự vẫn.

Nàng may mắn trốn thoát cũng nhờ phụ hoàng đã sớm bảo thái giám dẫn nàng đi theo lỗ chó trốn khỏi hoàng cung.

Bây giờ vật phòng thân trên người nàng chỉ có một cây chuỷ thủ, một số ít trang sức và một cây trâm vàng mẫu thân nàng đã buộc nàng phải mang theo.

Bầu trời tuyết rơi dày đặc, lạnh đến khiến nàng phải nheo mắt lại do luồng gió lạnh không ngừng táp vào mặt nàng, cắm đầu chạy vào trong sa mạc.

Đại mạc Tháp Lý Mộc bạt ngàn bây giờ đương vào đông, khắp nơi đều phủ một màn tuyết trắng xoá.

Tống Tần Hế không khỏi thấp thỏm sợ hãi, không biết làm sao tránh khỏi tai mắt của đoàn truy binh, bất chợt trước mắt nàng, những chiếc xe lều phất cờ hoạ tiết sặc sỡ dần hiện lên từ xa.

Là tộc người Thiết Sa!

Tống Tần Hề thúc ngựa chạy thục mạng đến sau một xe lều xa nhất, nàng liều mình nhảy xuống ngựa, cởi chiếc áo choàng của mình mắc vào yên.

Nàng cắn răng dùng chủy thủ cắt một đường trên cánh tay, để máu mình dính lên áo choàng, sau đó đánh thật mạnh vào mông ngựa khiến nó lồng lộn điên tiết tiếp tục chạy xa khỏi xe lều.

Quả nhiên bọn chúng đã đuổi theo con ngựa của nàng.

Tống Tần Hề thở phào, nhưng vừa trút được hơi thở, một thanh kiếm sắc lạnh đã kề vào cổ nàng, không chút niệm tình mà cắt vào làn da trắng nõn.

Một dòng máu đỏ ứa ra từ vết cắt nông.

Nàng nghe thấy giọng một nam nhân hét lớn bằng một loại ngôn ngữ địa phương, một lúc sau đó vài tên lực lưỡng mặc trang phục lính chạy lại bắt lấy nàng đưa vào một nhóm nữ nhân đang ngồi tụ lại trên nền đất lạnh lẽo.

Những cô gái này đều là người Hồ đến từ các tộc du mục.

Làn da trắng lấm lem bùn đất, mái tóc màu sáng vốn dĩ được buộc có kiểu cách nhưng lại trông rất lộn xộn như vừa xong một cơn giằng co mãnh liệt.

Ánh mắt của những cô gái ấy dè dặt, nỗi sợ hãi luôn trú ngụ trong đáy mắt.

Bọn họ đều không dám nhìn lên, chỉ luôn cúi đầu, cảm giác cứ như là chờ chết.

Bọn chúng dẫn nàng cùng đoàn nữ nhân đến trước cái trướng lớn nhất, xung quanh trướng có vài tên lính vác theo thanh kiếm bên mình, ánh mắt dữ tợn, râu quai nón lởm chởm mọc khắp quai hàm.

Lúc này, cách trướng không xa, vị chủ trại đang cưỡi ngựa cùng thân tín của mình trong một buổi săn sớm.

Hai bên ngựa của hắn chất đầy xác động vật, máu tươi còn nhỏ thành từng giọt lên những vết móng ngựa trên nền tuyết dày đặc.

"Hà Sa, ngài không vào trong trướng nghỉ ngơi nhấp chút rượu.

Thức ăn vừa được đưa đến đấy."

Dục Chương ôm bụng đói meo, cổ họng y đã khát khô đến chừng có thể chén sạch vài vò rượu mạnh.

Ánh mắt của Hà Sa hẹp lại nhìn lên bầu trời, những lọn tóc hoàng kim bị gió tuyết thổi tung bay loạn xạ nhưng cũng không làm vướng tầm nhìn của hắn, nhờ có chiếc giáp nửa đầu.

Hà Sa đột nhiên đưa cánh tay trái lên, đại bàng đang lượn vòng trên trời cao trong chớp mắt liền sà xuống bám vào cánh tay của hắn.

"Phụ thân ta đang vội vã điều binh về trong tình thế nước Hạ vừa đổi quân chủ.

Ông ta định tập hợp binh mã, nhân cơ hội nước Hạ chiến loạn mà đánh chiếm những thành trì ở biên giới à?"

"Từ chỗ trại của chúng ta đến nước Hạ là gần nhất.

Nếu phụ thân ngài muốn gây nhiễu loạn triều cương nước Hạ, sao lại gọi chúng ta về?

Có vẻ chú chim sẻ nào đó đã rỉ tai Chân Dã* khiến người không còn tin tưởng cánh tay phải của mình..." – Dục Chương nhướn mày, tỏ ý cánh tay phải của Chân Dã không ai khác ngoài Hà Sa đang đứng trước mặt y – "...tôi nghĩ ngài nên thận trọng hơn về những yêu cầu sau này của Chân Dã."

Dục Chương nhỏ tiếng nhắc nhở.

*Chân Dã: tên của chức vụ tộc trưởng của tộc du mục Thiết Sa.

"Cậu cũng nghĩ thế sao?" – Ánh mắt của Hà Sa hẹp lại.

Hắn phất tay để con đại bàng bay đi, sau đó chuyền cho Dục Chương một mảnh giấy.

Dục Chương tay đón lấy mảnh giấy từ tay Hà Sa đọc một lượt.

Mảnh giấy đó là mảnh giấy truyền tin từ một mật thám của Hà Sa từ đại bản doanh của người Thiết Sa, tức nơi ở của phụ thân hắn – "Chân Dã" A La Đặc Bố Xa Đằng.

Dục Chương nhìn sang phía lều trại, lại lên tiếng nhắc nhở: "Dù gì sứ giả của Chân Dã vẫn còn ở đây, tai mắt xung quanh, ngài cũng nên cẩn thận lời nói."

Hà Sa im lặng, hai tay khoanh lại trước ngực.

Hắn thở ra một hơi dài, làn hơi trắng toả ra trước mắt nhạt nhoà tầm nhìn của hắn về hướng doanh trại.

"À còn nữa, mỹ nữ vừa mới đưa đến xử lý như thế nào đây?" – Dục Chương mở một cuộn giấy trước mặt, nội dung có vẻ là danh sách tặng phẩm từ đại bản doanh.

"Như lệ cũ, bán cho bọn thương nhân.

Chống cự giết ngay tại chỗ."

Nữ nhân dù là nội tộc nhưng nếu đến từ đại bản doanh thì cũng đều có thể là gián điệp của phụ thân, như dạo trước hắn đã từng phải tiêu diệt và đánh chiếm một tộc nhỏ ở phía Nam để thể hiện sự trung thành với Chân Dã, chỉ vì ai đó đã báo với Chân Dã rằng hắn cấu kết tạo phản với tộc nhỏ đó.

Bất chợt từ xa một tên lính chạy lại thì thầm gì đó với Dục Chương.

Nghe xong, ánh mắt y liền thay đổi.

"Hà Sa, nhóm nữ nhân tặng phẩm lần này rất thú vị đấy."

Hà Sa nhìn sang Dục Chương với đôi mắt sắc lạnh: "Thứ đồ tặng có tai và lưỡi, chúng ta không giữ lại."

"Ngài cứ qua đó xem thử xem.

Không chừng lại kiếm được trò thú vị."

---

Dục Chương vén màn trướng lên trước, nhường đường cho Hà Sa bước vào.

Bên hông Hà Sa luôn mang theo một thanh kiếm dài sáng bóng, trông đẹp đẽ nhưng chết người.

Tống Tần Hề vốn đang cúi đầu im lặng quan sát tình hình, khi nghe thấy tiếng động liền theo phản xạ ngước mắt lên nhìn.

Tuy trong trướng đã được nhóm lửa nhưng ánh sáng vẫn khá yếu, bập bùng theo ngọn lửa trên than hồng trước mặt nàng.

Nam nhân đang ngồi trên vị trí cao nhất kia có thân hình cao lớn, phong thái có phần cao ngạo như một vương tử sa mạc.

Hà Sa không liếc nhìn nàng nửa mắt.

Hắn vừa vào trướng đã bước đến ngồi xuống chiếc ghế bọc da thú duy nhất ở giữa trướng, nghiêng người chống cằm, tư thế khoan thai, cười khẩy:

"Dục Chương, nữ nhân ở chỗ chúng ta ngươi không cần, vậy mà lại có hứng thú với nữ nhân Trung Nguyên?"

Bọn họ đang dùng Tộc ngữ sao?

Loại cổ ngữ tưởng chừng như đã biến mất mấy trăm năm trước nay lại được hai con người trước mắt nàng sử dụng thuần thục.

May mắn thay, vị lão thái phó trong cung cũng biết Tộc ngữ và đã rất tận tâm truyền dạy lại cho nàng, chỉ vì lão không muốn cổ ngữ bị xoá sổ.

"Ngài không thấy lạ sao?

Giữa đại mạc bạt ngàn lại xuất hiện một cô nương mặc Trung Nguyên phục?" – Dục Chương mỉm cười, Tống Tần Hề không thích nụ cười này của y.

Hà Sa nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt như nhận ra điều gì đó, hắn phẩy tay với Dục Chương:

"Sứ giả đang ở đây.

Giải quyết nhanh gọn đi."

Hà Sa vừa dứt lời, đột nhiên ngoài trướng chạy vào một tên lính, y vội vã báo cáo:

"Điện hạ!

Có một đoàn người không rõ lai lịch vừa tiến vào lãnh thổ của chúng ta, vừa không nộp lệ phí.

Bọn chúng có trang bị binh mã, lại có đội kỵ binh mặc giáp kì lạ.

Mật thám báo xem chừng là Hằng vương của nước Hạ."

Hằng vương?

Tống Tần Hề giật mình, đoàn người y đang nói đến lẽ nào là đội quân của đại hoàng huynh nàng.

Lẽ nào cuộc khởi binh chống lại hoàng thúc của huynh ấy thất bại rồi?

Theo kế hoạch được vạch ra trước khi quân của hoàng thúc tràn vào hoàng thành, nàng sẽ hội ngộ cùng hoàng huynh tại đại mạc Tháp Lý Mộc.

Bằng mọi giá, nàng phải đến chỗ Hằng vương.

"Hằng vương làm gì trên đất của Chân Dã?" – Dục Chương chau mày suy ngẫm – "Ta nghe nói đội quân chiến kỵ của Hằng vương xuất quỷ nhập thần.

Hằng vương đích thân đưa quân vào đây, lại mang theo binh mã, chả lẽ có ý định gì ư?"

"Không cần biết Hằng vương có ý định gì, là thù hay là địch, một khi đã đặt chân vào đất của Thiết Sa đều phải nộp lệ phí.

Nếu không, đám chư hầu xem chúng ta ra cái gì?" – Hà Sa nghiêm giọng nhấn mạnh từng chữ một.

Bộ mặt của tộc Thiết Sa chính là lòng tự tôn của hắn.

"Cử người đi kiểm tra, nhớ mang theo một nhóm người thuần thục một chút để phòng bị.

Nếu có chuyện gì lập tức báo cho ta."

Nói đoạn, Hà Sa nhìn xuống Tống Tần Hề đang ngồi co ro trong chiếc áo choàng rách, quay sang hỏi Dục Chương đang chuẩn bị rót chén trà nóng:

"Ngươi định xử lý nàng ta như thế nào?

Nữ nhân Trung Nguyên vốn dĩ vô dụng, trói gà không chặt, bán cho thương nhân chắc gì được cao giá, lại còn không phải là mỹ nhân..."

Tống Tần Hề nghe vậy mà trán nổi đoá.

Hắn ta vừa mới chê nàng xấu xí đến bán cũng không được giá sao?!

Đồng tình quan điểm nàng không phải đệ nhất mỹ nhân, nhưng trong số các tiểu thư Hạ triều thì nhan sắc của nàng cũng thuộc dạng một chín một mười.

"Chậc!" – Nghe đến đây, nàng không kiềm được mà tặc lưỡi, vô tình khiến hai người còn lại trong trướng đồng loạt quay về phía nàng.

"Nàng ta vừa tặc lưỡi?

Không phải là nghe hiểu đấy chứ?" – Dục Chương trông có vẻ không tin vào tai mình, phải quay sang Hà Sa để xác nhận lần nữa.

Thôi chết rồi.

Nàng đã tự làm lộ khả năng hiểu biết Tộc ngữ của mình quá sớm rồi.

Đành làm liều thôi...Dẫu sao, đây cũng là cách duy nhất nàng muốn thử để đến chỗ hoàng huynh nàng theo kế hoạch.

"Tiểu nữ có thể giúp ngài giải quyết ổn thoả Hằng vương, thưa điện hạ."

Căn lều lớn bỗng chốc im bặt.

Dục Chương lúc này mới kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Tống Tần Hề.

Nữ nhân này vừa nói Tộc ngữ sao?

"Ngươi thật sự biết Tộc ngữ?" – Dục Chương cảm thán – "Không nhiều người Trung Nguyên biết Tộc ngữ, ngươi là dạng hiếm hoi đấy, tiểu cô nương."

Hà Sa cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên, nhưng điều hắn để tâm đến nhất không phải việc Tống Tần Hề nói được Tộc ngữ, mà vì nàng vừa nhắc đến vấn đề hắn đang đắn đo.

Lúc này Hà Sa mới chuyển sự chú ý vào Tống Tần Hề đang quì trên mặt đất, hàng lông mày lưỡi mác của hắn nhướn lên, bộc lộ rõ thái độ bề trên:

"Ai cho phép ngươi mở miệng?

Ngươi biết Tộc ngữ, hẳn cũng đã nghe được lời chúng ta nói ban nãy, có lẽ ta nên giết ngươi để diệt trừ đầu mối chứ nhỉ?" – Nói đoạn, một tay Hà Sa đã đặt lên thanh kiếm bên cạnh.

Tống Tần Hề không dám thở mạnh dù trống ngực nàng đập liên hồi như trống xuất binh ra trận.

Nàng phải trấn tĩnh lại, dẫu sao đây cũng là con đường sống duy nhất nàng có thể đánh cược.

Dục Chương đứng cạnh cười khẩy, y nhận ra dáng vẻ tỏ vẻ điềm tĩnh của nàng.

Nhanh miệng quá đấy tiểu cô nương, nhưng xét khí chất này của nàng xem chừng cũng có chút bản lĩnh, cũng đáng để y mong chờ.

Có lẽ nên giúp tiểu cô nương này một chút.

"Một con chuột nhắt của Trung Nguyên cũng dám mở miệng bảo giúp đỡ chúng ta sao?

Điều gì khiến ngươi nghĩ tướng quân của chúng ta cần phải giải quyết Hằng vương?

Nói xem nào."

Tống Tần Hề liếc nhìn Dục Chương, sau đó lại nhìn sang Hà Sa, thấy hắn không nói gì, lại có vẻ chăm chú muốn nghe câu trả lời của nàng.

Được thôi.

Không còn đường lui rồi.

Cố lên nào Tống Tần Hề.

"Nếu điện hạ không giải quyết Hằng vương, sẽ có hai trường hợp xảy ra với ngài khi đang tiếp đãi sứ giả của Chân Dã."

"Một, sứ giả của Chân Dã sẽ nghi hoặc ngài có dã tâm bắt tay với nước Hạ, nhất là khi ông ta biết đến sự xuất hiện của đội quân nổi tiếng hùng mạnh nhất nước Hạ dẫn đầu bởi Hằng vương.

Hai, nếu Chân Dã nghĩ thoáng, không cho rằng tướng quân tạo phản, ông ta sẽ nghĩ rằng doanh trại này quá non tay không thể giải quyết được Hằng vương, và từ đó sẽ điều thêm binh sang đây."

"Cả hai trường hợp trên nếu không giải quyết Hằng vương ổn thoả, điện hạ cũng sẽ chẳng có chút lợi gì cả, thậm chí còn có nguy cơ rước họa."

Dục Chương phì cười, giọng điệu châm biếm:

"Vậy ngươi nói chúng ta phải giải quyết như thế nào mới là ổn thoả?"

Tống Tần Hề tiếp lời:

"Hà Sa điện hạ anh dũng vô song, muốn giải quyết Hằng vương không phải là không thể.

Chỉ là...điện hạ muốn giải quyết theo cách nào thôi."

"Chẳng phải ngài là đang không muốn kinh động đến sứ giả của Chân Dã sao?"

Tống Tần Hề ngước mắt lên nhìn thẳng vào Đặc Cẩn không chút sợ hãi, nàng rất chắc chắn về phán đoán của mình:

"Hoặc nói cách khác điện hạ đang cố tình không phô trương lực lượng trước mắt sứ giả của Chân Dã."

Vừa dứt lời, thanh kiếm lạnh đã kề vào cổ nàng.

"Ai nói cho ngươi biết?"

Đôi mắt của Hà Sa trở nên sắc lạnh, hắn lặp lại với điệu bộ không thay đổi:

"Ai nói với ngươi là ta đang cố che giấu binh lực trước mắt Chân Dã?"

Dục Chương đứng cạnh không khỏi cảm thấy thú vị.

Nữ nhân Trung Nguyên này trông như cả đời sống trong nhung lụa, nhưng đôi mắt đen láy đó như có thể nhìn thấu cả thời cuộc.

"Không ai nói cả.

Đôi mắt của tiểu nữ nhìn thấy."

Tống Tần Hề đưa ngón tay nhỏ làm động tác chỉ vào mắt trái nàng, ánh mắt nàng không chút dao động.

Dưới ánh lửa bập bùng trong trướng, nàng nhìn thấy đôi mắt Hà Sa ánh lên màu ngọc bích, ánh mắt ngập tràn vẻ cao ngạo của một vị vương tử sa mạc, lại có phần lãnh khốc vô tình của một tướng quân chinh chiến quanh năm trên sa trường.

Ngay trước mắt nàng, cái bóng in hằn trên nền đất đó thể hiện rõ nam nhân đang chĩa mũi kiếm về phía nàng có hình thể cao lớn, cường tráng.

Mái tóc hoàng kim đặc trưng của tộc du mục trên thảo nguyên phía Bắc lại càng tô điểm nét anh tuấn của hắn.

Với nàng, Hà Sa trông khác hẳn vẻ thư sinh nho nhã của nam nhân Hạ triều, nhưng cũng không thô kệch lỗ mãng như các vị tướng quân dưới trướng đại hoành huynh.

Một dáng vẻ phong trần có thể khiến bao tiểu thư đài các trong kinh thành say đắm, nguyện hiến dâng cả cuộc đời để có được một nam nhân như vậy làm phu quân.

"Điện hạ chỉ cử một nhóm người đi trinh sát chứ không phải một đội quân hùng hậu, khá chắc không phải để đối đầu với kỵ binh của Hằng vương.

Ngài muốn giải quyết nhanh chóng không muốn để tên sứ giả biết, chứng tỏ ngài vẫn có điều khác đang giấu tên sứ giả của Chân Dã.

Điều cuối cùng, Chân Dã đời này - A La Đặc Bố Xa Đằng vốn nổi tiếng nghi kị.

Bởi chính Chân Dã cũng từng là tên giết phụ thân của chính mình và chiếm lấy nữ nhân của đấng sinh thành, nên y lúc nào cũng trong tâm thế đề phòng, không hoàn toàn tin tưởng bất kì ai.

Và ngài, thưa điện hạ, cũng không là ngoại lệ."

Hà Sa nghe đến đây mới thu kiếm lại.

Chỉ chờ có thế, đây có thể sẽ là cơ hội cuối cùng, nàng cố gắng kiềm chế lấy sự run rẩy của bản thân vì sợ mà khẳng định một lần nữa:

"Chân Dã đưa ngài ra đến tận biên giới, chứng tỏ muốn cô lập ngài.

Giờ đây chiến loạn, Hạ triều trong tình thế chia bè kết phái, tiểu nữ đoán sứ giả ở đây là để truyền lời Chân Dã triệu tập ngài về đại bản doanh, vì Chân Dã e sợ ngài cấu kết với một đội quân nào đó của Hạ triều mà trở nên "độc lập"."

"..."

"Hãy để tiểu nữ giúp ngài giải quyết Hằng vương.

Dù sao...tiểu nữ cũng là chỗ quen biết của Hằng vương."

Nàng không thể tiết lộ thân phận, có trời mới biết chúng sẽ làm gì một công chúa tiền triều.

Dục Chương im lặng tự nãy giờ lúc này mới lên tiếng:

"Người Trung Nguyên không bao giờ làm chuyện vô tư lợi.

Nói, ngươi muốn gì?"

"Chỉ cầu điện hạ tha mạng tiểu nữ.

Và cầu xin điện hạ đừng đem những nữ nhân nô lệ bán cho thương đoàn."

"Cầu điện hạ tha cho họ một con đường sống."

Dục Chương cười giễu cợt:

"Ngươi cứu bọn nữ nhân đó cũng đâu thể cứu toàn bộ những nữ nhân sẽ được đưa đến sau này.

Cần gì phải cầu xin cho bọn chúng."

Tống Tần Hề cúi mặt, việc này nàng biết chứ.

"Thân thể này đâu thể làm gì lớn lao, đành chỉ có thể thấy nguy trước mắt là ra sức cứu thôi." – Nàng nói nhỏ.

"Đuổi chúng đi.

Đừng để sứ giả nhìn thấy.

Cách đây vài dặm có tộc du mục nhỏ, cứ để chúng tự sinh tự diệt."

"Tạ điện hạ."

"Cái đầu nhỏ này cũng thật lắm mưu kế.

Không biết người nước Hạ đã cho nữ nhân các ngươi ăn cái gì?"

Hà Sa bước xuống khỏi cái ghế giữa trướng, tiến lại gần Tống Tần Hề.

Hắn khuỵ một chân xuống trước mặt nàng, cẩn thận dò xét từng đường nét một khiến nàng không dám thở mạnh, cứ như người của Đại lý tự thẩm tra phạm nhân.

Bất chợt một bàn tay to lớn vươn đến bóp chặt lấy cằm nàng, liền sau đó chủ nhân của bàn tay ấy ghé sát tai nàng, chất giọng trầm ổn vang lên đều đều lại khiến nàng cảm thấy như bị lấn át tinh thần:

"Đừng tự cho mình là đúng mãi.

Ngươi đã nói sai một điều.

Là ta tự nguyện xin đi đến trấn giữ biên giới đất của Thiết Sa, không phải do Chân Dã quyết định."

"..."

"Cũng đừng tưởng chỉ có người Trung Nguyên các ngươi mới có thể chơi trò mưu lược.

Ta thấy ngươi cũng có chút đầu óc, nếu ngoan ngoãn nghe lời ta sẽ hậu đãi, nhưng nếu bất trung, ta sẽ ném ngươi cho chó sói sa mạc."

"Điện hạ yên tâm, như điện hạ nói tiểu nữ cũng có chút đầu óc.

Tiểu nữ hiểu những gì nên và không nên làm." – Nàng cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

"Dẫn nữ nhân này đi." – Dục Chương ra lệnh cho tên lính đứng cạnh.

---
 
[Ngược] Hoa Tàn Trong Lồng Son, Nở Rộ Trên Cát
Hồi 2: Vẫn luôn là công chúa của Hạ triều


Đợi khi Tống Tần Hề ra khỏi trướng, Dục Chương mới cười lớn.

Y che miệng để ngăn bản thân quá khích, nhưng ánh mắt y vẫn không thể che giấu tiếp được.

"Thật không giống ngài chút nào, Hà Sa.

Ngày thường ngài sẽ không lọt tai lời nữ nhân nói, nhất là người Trung Nguyên.

Hôm nay không những không giết, lại còn thuận nước đẩy thuyền cho ý đồ của nàng ta?"

"Chỉ là một con chuột nhắt.

Không đáng để ta để tâm.

Nàng ta sẽ làm được gì với thân thể yếu ớt đó?"

"Quân ta đóng khắp khu vực cửa khẩu của đại mạc và nước Hạ.

Nếu nàng ta mượn cớ gặp Hằng vương để tẩu thoát cũng sẽ không sống sót nổi trong đại mạc Tháp Lý Mộc mùa đông.

Chi bằng thả một chút để xem chút thú vị."

Dục Chương nghe vậy cười nhạt: "Ngài cũng tàn nhẫn quá đấy."

Đặc Cẩn phớt lờ lời trêu đùa của Dục Chương.

Hắn ngả người tựa lưng lên ghế bọc da, trong lòng cũng có chút suy tư.

Nữ nhân yếu ớt đó sẽ làm gì để xử lý Hằng vương đây?

Nếu nữ nhân đó thất bại, hắn sẽ cho người bao vây tiêu diệt Hằng vương, rồi cho thuộc hạ ám sát tên sứ giả của Chân Dã, sau đó đổ tội cho Hằng vương là thủ phạm.

Còn nữ nhân đó thì bỏ mặc tự sinh tự diệt, đằng nào cũng chẳng sống sót nổi một ngày dưới trời đông của đại mạc Tháp Lý Mộc.

Hơn nữa, nữ nhân đang che giấu một bí mật nào đó.

Chiếc hoa tai ngọc bích tinh xảo kia vốn dĩ là tặng phẩm của Thiết Sa cho hoàng tộc tiền triều của nước Hạ.

Vừa lúc đó, Dục Chương bỗng chợt nhớ ra điều gì, y búng tay như thể vừa bỏ qua một tin tức quí giá chưa kịp thông báo:

"Hà Sa điện hạ, mật thám của chúng ta báo tin, đại vương mới của nước Hạ đang truy tìm tam công chúa Vĩnh Hy của đại vương Tống Hoành đấy.

Vì thể theo lệ của nước Hạ, nữ nhân vẫn có thể được truyền ngôi, và nàng ta lại là trực hệ duy nhất sống sót của đại vương đời trước."

"Vĩnh Hy công chúa được đại vương Tống Hoành hứa sẽ gả cho điện hạ để cầu hoà với Chân Dã.

Nhưng bây giờ nước Hạ đổi quân chủ, Chân Dã lại ráo riết tập hợp binh, e là mối giao ước này không còn hiệu lực rồi."

"Nghe nói nàng ta tài nghệ có thừa, nhan sắc khuynh thành.

So với chuẩn mực của Trung Nguyên thì nàng ta là một báu vật đấy."

"Thật tiếc là bức hoạ Vĩnh Hy công chúa đã bị thất lạc trên đường đến đây, bằng không Hà Sa ngài cũng đã được chiêm ngưỡng dung mạo của thê tử tương lai rồi." – Dục Chương đầy vẻ tiếc nuối.

Y liếc nhìn qua vị điện hạ của mình, lại là dáng vẻ cấm dục bất cần đó...

"Trừ phi nàng ta có đủ bản lĩnh để vào tận trướng ám sát được ta, còn lại ta không quan tâm."

Dục Chương thở dài thườn thượt.

Điện hạ à, ngài cũng cứng nhắc quá đấy.

Nhưng dù sao thì giữa thời loạn thế này, nữ nhân cũng là con dao hai lưỡi.

Thịnh thế nhờ nữ nhân, hoạ nước cũng do nữ nhân.

Công chúa mất tích thế này, là một điềm lành hay là một mối hoạ tiềm ẩn đây?

---

Đại mạc mùa đông như một biển trời âm u một màu xám lông sói.

Tống Tần Hề một thân một mình cưỡi trên lưng ngựa, nàng khoác lấy tấm áo choàng vải thô dày.

Sau lưng nàng là một vài tên lính Thiết Sa, trên tay cầm sẵn cung tên, ánh mắt lúc nào cũng chực chờ vồ lấy con mồi trước mặt.

Khi cách đội kỵ binh còn độ chục bước chân, nàng kéo sát phần vải choàng đầu che kín đầu, có thể thấy từng nhịp thở của nàng trở nên gấp gáp, ngưng tụ lại trước mặt do bầu không khí mùa đông cô đặc.

Đôi mắt đen láy ẩn chứa một nỗi ưu sầu nhìn vào cỗ xe ngựa trước mắt.

Nàng cố gắng trấn tĩnh nội tâm nhưng vẫn không tránh khỏi sự run rẩy vì hồi hộp.

Nàng khó có thể mà kiềm chế nỗi xúc động đang dâng trào.

Sau bao biến cố, nàng sắp được gặp lại người thân ruột thịt rồi.

Tống Tần Hề cắn răng cất giọng hết sức lãnh đạm với đoàn kỵ binh trước mặt:

"Các ngươi hạ trại trong lãnh thổ của Thiết Sa, ta được đặc phái đến đây thương thuyết, nếu có ý xâm phạm sẽ giết không tha."

Những tên kỵ binh vận giáp sắt đen vốn đã giơ cao giáo trong tay vẫn không có ý định hạ xuống, im lặng như những pho tượng đá như chỉ chờ lệnh mà xông lên.

Tống Tần Hề thầm cảm thán, quả không hổ danh đội quân tinh nhuệ của đại hoàng huynh.

Nàng đổi giọng, sử dụng Quốc ngữ của Hạ triều.

"Hãy cho ta gặp chủ nhân của các ngươi.

Đại tướng quân của Hạ triều, Hằng vương Tống Uyên."

Tống Tần Hề nhìn lên những đụn tuyết trên vách núi bao xung quanh khu vực như lòng chảo, những bóng đen thấp thoáng đằng sau những đụn tuyết lẫn cát vàng đang giương sẵn cung tên hướng về phía đoàn kỵ binh.

Chỉ cần có trục trặc, những tên lính Thiết Sa đó sẽ không ngần ngại bắn tên giết sạch toàn bộ sinh mạng ở đây.

---

Nam nhân cao lớn trong cỗ xe lều đang ngồi xếp bằng, thân khoác một lớp áo choàng nạm ngọc thêu chỉ vàng, bộ giáp sắt trên người cũng đã được trút bỏ, thay vào đó là lớp vải băng trắng thấm đỏ máu, nhưng là máu đen.

Dù vậy, người vẫn ngồi tư thế hiên ngang vô cùng, sừng sững uy nghiêm như một vị La Hán, quả không hổ danh là một trong các vị mãnh tướng của Hạ triều.

Bên ngoài có tiếng nói, ban đầu nói ngôn ngữ địa phương, nhưng sau đó lại chuyển sang Quốc ngữ của Hạ triều, khuôn cằm cương nghị ấy mới nhấc khỏi bàn tay đang khó nhọc tì lên đùi.

Chủ nhân giọng nói ấy rất quen thuộc, y vừa nói Tộc ngữ vừa nói được Quốc ngữ của Hạ triều.

Là một tên bán mình làm cẩu cho Thiết Sa?

Hàng mày của Tống Uyên đấu lại hình chữ bát, để xem tên phản đồ này có ý đồ gì, nếu có gì bất trắc hắn sẽ chém chết y tại chỗ.

"Cho vào." – Tống Uyên ho vài tiếng rồi ra lệnh từ trong xe lều.

Một lúc sau, một thân ảnh nhỏ nhắn khoác áo choàng vải thô bước đến quì ngay ngắn trước mặt hắn, t cúi đầu xuống, thật khó để nhận diện.

"Nếu đã biết ta là ai, thì có lẽ ta không cần tự xưng với ngươi.

Vừa rồi ngươi nhắc đến cố quốc của ta là Hạ triều, chứ không phải "nước Hạ", chứng tỏ là người của cố quốc, nhưng lại làm cẩu bán mạng cho Thiết Sa?

Nói, Thiết Sa phái tên cẩu bán mạng nhà ngươi đến đây muốn thương lượng cái gì?"

Mãi vẫn không nghe người trước mặt cất tiếng, Tống Uyên khó chịu phẩy tay:

"Đây là cách thương thuyết của Thiết Sa sao?

Giả câm chờ ta lên tiếng trước?

Các ngươi muốn chế giễu Hằng vương ta đấy à?"

"Đại hoàng huynh." – Nàng không kìm được xúc động mà phủ phục xuống sàn.

"Tam muội Tống Tần Hề thỉnh an đại hoàng huynh!"

Nàng vừa dứt lời, con ngươi hắn co lại vì kinh ngạc tột độ, bàn tay run rẩy từ tốn đưa ra như không muốn tin vào mắt mình.

"Hề Hề!

Muội còn sống?!" – Tống Uyên ho ra máu vì xúc động, trên tay hắn đã vương đầy máu đen.

"Đại hoàng huynh!" – Tống Tần Hề chạy lại đỡ, nhưng Tống Uyên ra hiệu bảo nàng ngồi xuống.

"Muội làm gì ở Thiết Sa?

Muội bị bọn chúng bắt làm con tin sao?

Bọn man di đó ép muội làm nô lệ sao?!"

Âm giọng của Tống Uyên ngày một trở nên giận dữ, nhưng nàng đã vội ngăn lại giải thích:

"Không.

Là muội tháo chạy đến Thiết Sa.

Có như vậy muội mới đến được đây để gặp huynh theo như kế hoạch ban đầu."

Nhận thấy ánh mắt Tống Uyên chuyển từ phẫn nộ sang kinh ngạc, nàng bình tĩnh tiếp lời:

"Truy binh của hoàng thúc đã đuổi theo muội đến đại mạc Tháp Lý Mộc.

Hoàng huynh..."

Tống Tần Hề nén nước mắt lại, đôi mắt đỏ au đau rát:

"Hoàng huynh...*Thịnh Kinh thất thủ rồi.

Từ lúc hoàng huynh rời khỏi Thịnh Kinh để nghênh chiến quân của hoàng thúc, bè lũ của y đã đầu độc phụ hoàng, cho người tiêu diệt đảng phái của Nhị huynh và diệt sạch gia tộc của mẫu hậu rồi."

*Thịnh Kinh: kinh đô cũ của Hạ triều.

Tống Uyên nghe xong không kìm nén được phẫn nộ lại ho ra thêm vài ngụm máu.

"Nghịch tặc...khụ!

Tên phản đồ đó cả gan mượn binh *Đặc Khố để đánh chiếm Thịnh Kinh khiến ta không kịp trở tay.

Tên *Phù Xa đó vốn lăm le bờ cõi Hạ triều phía Nam, nay tên nghịch tặc đó dẫn chúng vào chẳng khác gì thịt dê dâng miệng sói."

*Đặc Khố: tộc người sinh sống ở cao nguyên phía Tây Nam Hạ triều.

*Phù Xa: tên của chức vụ tộc trưởng của tộc Đặc Khố.

"Mượn binh dễ trả binh khó.

Hoàng quyền đã che mờ tầm nhìn của hoàng thúc."

Tống Tần Hề thở dài, hoàng thúc xưa nay nổi danh tài ba minh mẫn.

Chính y là người đã dạy nàng võ công binh pháp.

Các đại thần nay bước theo phe cánh của hoàng thúc trong cuộc chiến này cũng là người đã từng dạy nàng tri thức nho giáo.

Đạo làm người, đạo làm trò, đạo thần tử, cũng là một tay những lão già đó dạy.

Chỉ là nay ngẫm lại, cảm thấy thật chua chát.

Nghịch tặc là đáng chết.

Phản đồ giết chết phụ hoàng nàng, mẫu hậu nàng, cả các hoàng huynh nàng nữa.

Nàng sẽ tận tay lôi kẻ đó xuống ngai vàng.

"Hoàng muội!" – Tống Uyên gọi nàng ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.

Tống Tần Hề lúc này mới chú ý đến vết thương của Tống Uyên, miếng vải băng vốn đã không còn là chút sắc trắng.

"Hoàng huynh trúng độc từ khi nào?" – Nàng lo lắng hỏi.

Mùi hương trầm nồng nặc trong cỗ xe lều cùng màu máu đen trên mảnh vải trắng đã phần nào củng cố suy đoán của nàng.

Nhưng nàng không muốn tin.

Chỉ những ai trúng loại độc đó mới xuất huyết đen và thèm muốn mùi của trầm hương cực độ.

"Từ mũi tên của cấm vệ quân." – Tống Uyên khó nhọc hồi tưởng lại – "Khi ta rút ra, đầu mũi tên tẩm độc có màu xanh lam."

Nguy rồi.

"Hoàng huynh...Loại độc đó...là muội đặc chế.

Hoàng thúc hẳn đã lấy chỗ độc đó trong ngăn bí mật của dược khố.

Muội đã từng có lần khoe loại độc đó với hoành thúc nên mới..."

"Hoàng huynh...độc này, muội vẫn chưa có cách giải." – Nàng bấu chặt lấy đùi, nước mắt rơi lã chã như hằng sa số hạt châu sa.

Hoàng thúc ngày trước rất thân với nàng.

Y là người đã ủng hộ nàng học chế độc, lén dẫn nàng đến bái sư một độc sư danh chấn thiên hạ.

Nàng rất có thiên phú về chế độc, có lẽ y đã nhận thấy điều đó.

"Hoàng thúc thật sự có dã tâm ngay từ đầu nhỉ." – Nàng cười cay đắng.

"Hoàng huynh...muội xin lỗi..."

Tống Uyên bật cười bảo nàng đừng khóc, nói vậy nghe thật ngốc.

"Là một tướng quân, chết trận là một vinh dự lớn lao."

Nói đoạn, Tống Uyên khó nhọc lôi từ trong người ra một chiếc binh phù ném lên sàn.

"Đây là binh phù có thể điều động được chiến kỵ của ta.

Muội hãy cầm lấy."

"Hoàng muội, hãy vì chúng ta mà phục thù!

Vì giang sơn của Hạ triều, đành để muội chịu ấm ức vậy."

"Hoàng huynh...muội sợ." – Nàng khóc nức nở.

Vốn dĩ hoàng huynh sẽ sát cánh bên cạnh nàng trên con đường phục quốc, giờ đây, chỉ cô độc mỗi mình nàng.

Tống Uyên có vẻ như không còn nghe thấy lời của nàng, chậm rãi cất từng lời:

"Hoàng muội, phía sau ta là bản đồ dịch trạm và đường hành quân của Hạ triều.

Hãy cầm lấy nó, ắt sẽ có ích cho muội."

"Đại hoàng huynh?" – Nàng kinh hãi khi thấy giọng Tống Uyên nhỏ dần, như một người dần chìm vào giấc ngủ sâu không bao giờ tỉnh giấc.

"Tống Tần Hề, hãy nhớ, dù có lưu lạc ở phương trời nào, muội vẫn luôn là công chúa của Hạ triều."

---
 
[Ngược] Hoa Tàn Trong Lồng Son, Nở Rộ Trên Cát
Hồi 3: Hiến kế


"Ngươi có tin gì cho ta?" – Đặc Cẩn khoanh chân ngồi xuống, sai người mang thêm vài vò rượu mạnh vào.

"Hằng vương dấy binh chống lại Tống Văn Trị nhưng không thành.

Vừa rồi được đội chiến kị hộ tống vào đại mạc nhưng bị thương nặng.

Không qua khỏi."

Ba chữ cuối, nói ra thật nặng lòng.

"Điện hạ đã cho phép tiểu nữ được khâm liệm di dài của Hằng vương, tiền người đi đoạn đường cuối cùng.

Cảm ân lòng tốt của điện hạ."

Tống Tần Hề phủ phục lên mặt đất hành lễ.

Nói đoạn, nàng lôi từ trong túi áo một chiếc binh phù.

"Đây là binh phù có thể điều khiển được đội chiến kị của Nhiễm Chiếu vương." – Nàng đưa nó đến trước mặt Đặc Cẩn.

"Ngươi nghĩ Đột Quyết ta cần binh mã của người Trung Nguyên sao?"

"Xin điện hạ cứ giữ lấy, ắt sẽ có chỗ dùng được."

"Một đội quân có thể địch được một ngàn binh.

Chúng ta cũng chẳng thiệt thòi." – Dục Chương nói thêm vào.

Y nhìn sang Tống Tần Hề với ánh mắt như nhìn thấu tâm can:

"Có như vậy thì Cẩn điện hạ cũng sẽ không chần chừ khi tha mạng cho nàng ta.

Không có binh phù trong tay, nàng ta cũng không phải là mối nguy hại với điện hạ.

Ta nói đúng không?"

Nàng nghĩ, tên Dục Chương này nhìn vậy mà lạ có đầu óc theo lối tư duy người Trung Nguyên.

Cũng nhạy bén không kém, riêng phần xảo quyệt thì có lẽ là người Trung Nguyên không ai bằng.

Nàng im lặng.

Đúng như lời Dục Chương, Đặc Cẩn sẽ không ngần ngại mà thả nàng đi.

Nhưng suy xét tình thế bây giờ, nàng rời đi lại không phải là kế sách hay.

Nhất là khi hoàng huynh đã mất, còn để lại đội chiến kị hùng mạnh.

Chỉ còn lại kế sách này, nàng phải làm liều.

Chỉ còn cách này thôi...

"Vừa rồi sứ giả của Đại Khả Hãn đã ở đây, với tình hình chiến sự ở nước Hạ, tiểu nữ bạo gan đoán ngài đã được Đại Khả Hãn gọi về.

Lãnh thổ của Đột Quyết chỉ cách nước Hạ đại mạc Tháp Lý Mộc, dưới tình hình nước Hạ bây giờ hẳn Đại Khả Hãn rất sốt ruột, nhất là khi nước Hạ lại có được sự trợ giúp của Thổ Phồn."

"Điện hạ, ngài là thanh đao của Đại Khả Hãn.

Nên đánh hay nên về, vốn dĩ không phải do ngài quyết.

Nhưng tiểu nữ lại thấy vị sứ giả kia vẫn còn ở đây, lại còn dựng lều.

Nếu chỉ đơn thuần là báo tin thì hà cớ gì phải ở lại nhiều ngày."

"Vị sứ giả kia còn ở đây và không vội về là để ngài có thể lựa chọn.

Nhưng tiểu nữ cũng thấy ngờ ngợ, nếu ngài đã là thanh đao trung thành, việc gì lại phải bắt ngài lựa chọn?"

Bầu không khí bỗng trở nên cô đặc.

Tống Tần Hề nhận thấy Đặc Cẩn đang nhìn nàng chằm chằm.

Đôi đồng tử xanh ngắt thu hẹp lại như một con dao hải lam ngọc sắc lẹm, gói gọn trong đấy không biết bao nhiêu suy tính.

Ánh nhìn ấy thật bén như muốn cắt vào da thịt nàng.

Hắn vẫy tay ra hiệu thuộc hạ lui ra ngoài.

Trong đại trướng chỉ còn mỗi ba người.

"Nói trước với ngươi, ta chỉ muốn yên ổn.

Việc ta không muốn phô trương thế lực với Đại Khả Hãn..."

"...là để phòng khi Đại Khả Hãn có muốn rũ bỏ 'thanh đao', ngài cũng sẽ còn đường thoát thân, bảo vệ được dân chúng ở đại doanh này."

Tống Tần Hề nhìn lên Đặc Cẩn, điềm tĩnh nói tiếp: "Điện hạ không cần nghi kị vì sao tiểu nữ lại biết Đại Khả Hãn nghĩ như vậy.

Đó là câu chuyện muôn thuở nhà quân vương, và cũng là lẽ thường tình của lòng dạ quân chủ.

Thuộc hạ dưới trướng trong tay nắm giữ tam quân, quân chủ làm sao có thể ngày ngày dám gối cao đầu mà ngủ?"

"Chim hết rồi, cung tên xếp xó; Thỏ khôn chết rồi, chó bị phanh thây."

"Câu chuyện truyền miệng của người Trung Nguyên cũng là bài học lịch sử.

Một khi Đại Khả Hãn đạt được mục đích, ông ta sẽ tìm cách bẻ gãy thanh đao mà ông ta cho rằng một ngày nào đó sẽ phản chủ.

Hoặc ít nhất đó là điều mà những kẻ nghi hoặc ngài mong muốn."

Dục Chương phì cười, ánh mắt dò xét của y cũng đã thay đổi, có ôn hoà hơn, lại có phần nể phục: "Nói hay lắm, thế ngươi có diệu kế gì chăng?"

"Xin trấn thủ tại đây tới hết mùa đông, nếu quân Thổ Phồn có tiến vào, ngài có thể tiên phong nghênh chiến bảo vệ đất Đột Quyết.

Đàn bà cùng trẻ nhỏ hãy cho di dời về phía Tây trước, ở đó khí hậu dễ cư ngụ hơn, đất đai cũng màu mỡ, chăn thả gia súc dễ dàng, lại thường xuyên có thương đoàn, buôn bán cũng thuận lợi."

Dục Chương nghe vậy cũng gật gù đồng tình, có ý tán thưởng:

"Đại mạc Tháp Lý Mộc chỉ có hai mùa đông hạ.

Đông qua hạ đến.

Mùa đông thì khắc nghiệt, mùa hạ thì dấn bước vào chỉ có đường chết khô.

Quân Thổ Phồn quanh năm chỉ quen với khí hậu miền Nam ôn hoà, bọn chúng có đến quân Đột Quyết cũng chẳng ngại tiếp đón.

Hay đấy, tiểu cô nương."

"Nhưng làm vậy ta sẽ tổn thất rất nhiều." – Đặc Cẩn nói như vậy, hắn cũng đã cân nhắc từng lời của nàng.

"Binh pháp của Trung Nguyên có dạy: Thân lâm của tử mới có đường sống.

Ngài tự nguyện trấn thủ ở đây sẽ tăng lòng trung thành với Đại Khả Hãn, cũng khiến những kẻ nghi hoặc ngài an lòng."

"Theo tiểu nữ thấy, quân Thổ Phồn nếu vẫn chưa nuốt trôi mảnh đất màu mỡ của nước Hạ, thì bọn chúng sẽ chẳng màng đến vùng đất phía Bắc của Đột Quyết.

Đàn bà và trẻ em di dời, cũng sẽ có đội chiến kị của Nhiễm Chiếu vương hộ tống bảo vệ, sẽ không lo tổn thất."

"Xem ra ngươi là muốn chúng ta tránh công thành nước Hạ, có đúng chỉ vì "Thân lâm cửa tử mới có đường sống" không?" – Dục Chương có ý thăm dò, y cũng đã chín phần đoán được.

"Đương nhiên...cũng có chút tư lợi nghĩ cho nước Hạ." – Tống Tần Hề trả lời, giọng điệu có chút nghẹn ngào thừa nhận.

Dục Chương không nói thêm lời nào, trong lòng y vẫn còn chút ngờ vực.

Nữ nhân này y đã từng thấy ở đâu rồi.

Kí ức mờ nhạt như hình ảnh giữa cơn gió tuyết trên đại mạc.

Khuôn mặt lấm lem đất, làn da tái nhợt vì lạnh, nhưng ngũ quan ấy nói tinh xảo như bức hoạ tiên tử cũng không ngoa.

---

Năm Kiến An thứ 25, nhị vương gia Tống Văn Trị tạo phản giết đại ca soán ngôi, lên ngôi vương một tháng sau đó, lấy niên hiệu là Vĩnh Nguyên.

Năm xảy ra biến loạn Hạ triều lại mở ra một niên đại mới – năm Vĩnh Nguyên thứ 1.

Quân Thổ Phồn mượn cớ dẫn binh trợ giúp Tống Văn Trị mà chiếm cứ các thành ở biên giới nước Hạ, gây cảnh lầm than.

Nhưng mọi báo cáo ở các thành biên cương khi đến tai Tống Văn Trị đều đã được chỉnh sửa, hoặc Tống Văn Trị cũng đã giả câm giả điếc, ngấm ngầm hiến các thành biên cương cho Thổ Phồn như một phần của cuộc thoả thuận khi lên ngôi vương.

Trong các năm đầu cai trị, Tống Văn Trị vẫn không ngừng truy sát Vĩnh Hy công chúa, vì tính đến thời điểm bấy giờ nàng chính là người duy nhất có thể lật đổ ngôi vương của y.

Chính vì vậy, Tống Văn Trị không những không rút lệnh truy sát, thậm chí còn tăng cường quân binh để truy cùng giết tận, đến cả quân Thổ Phồn ở các thành biên cương cũng ráo riết truy tìm nàng.

Người chết thì phải thấy xác.

Quân Thổ Phồn dần dà cũng đã tìm đến các vùng phía Bắc, bí mật tiến quân vào đất Đột Quyết...

---

Nữ nhân đó trông như thế nào?

Tóc đen như gỗ mun, mi mục như hoạ, thanh tao nhã nhặn.

Bức hoạ công chúa nghe bảo đã thất lạc trong lúc đưa đến Đột Quyết, nhưng giờ đã mua lại được từ bọn thương nhân rồi.

Nghe nói chúng cũng mua lại được từ đám mục dân.

Đến rồi đây!

Nhìn xem!

Chà!

Tiểu mỹ nhân!

Chả trách Tống đại vương trước kia lại gả nữ nhân này cho Đột Quyết để cầu hoà.

Nếu thật sự nàng ta đến được Đột Quyết và giao ước vẫn còn hiệu lực, hẳn giờ đây chúng ta chẳng bước một chân lên được đất của nước Hạ.

Đừng nhiều lời nữa!

Mau tiến về phía Bắc tìm kiếm, chia đội nhỏ, chúng ta không được để Đột Quyết phát hiện ta đang trong vùng lãnh thổ của chúng.

---
 
Back
Top Bottom