Ngôn Tình Ngược Dòng Thời Gian Để Trả Nợ Cho Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngược Dòng Thời Gian Để Trả Nợ Cho Anh
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu


Phòng khách đã chật cứng người, những chiếc bàn tròn được kê sát sàn sạt, chen chúc khắp nơi.

Mọi người hầu như đã an tọa, bà nội trông thấy Ngọc Phương và Kim Chi cùng đi xuống liền lên tiếng:
-Hai đứa mau ngồi vào bàn với bà.
Phục Thăng ngồi bên trái bà, giữ một chỗ cạnh mình, anh vẫy tay với Ngọc Phương:
-Em ngồi xuống cạnh anh.
Kim Chi lắc đầu mỉm cười:
-Chị của nó thì nó không đếm xỉa gì đến, chỉ chú ý mỗi bạn gái, thật là ...
-Phàn nàn cái gì, đến lúc con có bạn trai hoặc chồng thì cũng thế thôi, ngồi xuống cạnh bà.

-Bà nội vội vàng chỉ vào chiếc ghế trống bên phải mình rồi nói với Kim Chi.
Ngọc Phương ngồi xuống, Phục Thăng ghé sát tai cô hỏi nhỏ:
-Khi nãy bà cô đó dẫn em đi đâu?
-Phòng của anh.
Phục Thăng ngẩn người, ậm ừ rồi thả lưng lại, dựa vào ghế.

Ngọc Phương nhìn anh chàng, cô nheo mắt cười rồi khẽ nói:
-Khi còn bé anh rất đẹp trai, bây giờ cũng vậy.
Ngọc Phương thấy gương mặt của Phục Thăng hơi ửng đỏ, nhưng chỉ trong chớp mắt lại trở lại bình thường.

Phục Thăng với tay rót cho cô một tách trà đầy:
-Uống đi.

-Con còn chưa rót trà cho bà.

-Bà nội quay qua nói nhỏ với anh, lời còn chưa dứt thì đã thấy Kim Chi châm trà vào tách cho mình.
-Thời nay nam hay nữ gì thì cũng sanh ngoại tộc thôi bà ạ, chỉ có con mới lo cho bà nên không muốn lấy chồng.

Bà muốn có người quan tâm đến mình thì không nên ép con đi xem mắt ai nữa.
Nhìn gương mặt không chút cảm xúc của Kim Chi khi nói ra câu ấy, bà nội muốn nhịn cười cũng không thể nhịn thêm được nữa.

Bà cất tiếng cười khanh khách làm tất cả người trong phòng khách đều quay lên nhìn bà một cách ngạc nhiên.

Bà nội liền lấy lại vẻ nghiêm nghị, cất tiếng sang sảng như chuông:
-Hôm nay là Lễ Giáng Sinh, mọi người trong gia đình cùng đọc kinh sau đó ăn uống.

Nhắc lại một lần nữa, tuyệt đối không nói về công việc.
Nói xong bà liền làm dấu Thánh Giá, mọi người cùng làm theo và đọc kinh, cầu nguyện.

Ngọc Phương không làm dấu, cô lịch sự ngồi yên trong lúc mọi người hành lễ.
Đến lúc dứt lời kinh, đợi bà nội bắt đầu dùng món trước, những người trong gia đình mới bắt đầu động đũa.

Ngọc Phương quay qua hỏi bà:
-Con thấy hình như có rất ít người trẻ tuổi tham dự buổi tiệc hôm nay.
-Ngày hôm nay bọn chúng bận bịu lắm.

- Bà khẽ đáp, giọng hơi ngập ngừng.
Gương mặt của bà nội lộ ra một biểu cảm vô cùng lạ lùng, vừa rạng rỡ nhưng cũng xen một nét buồn kỳ lạ.

Kim Chi khẽ đẩy gọng kính trên mũi, nhìn Ngọc Phương rồi nói:
-Hôm nay là lễ Giáng Sinh, đa phần người trẻ trong gia tộc này không thể tham dự buổi tiệc.
-Tại sao? - Ngọc Phương ngạc nhiên.
Kim Chi trả lời, rõ ràng giọng điệu có vẻ ganh tị không chút giấu giếm:
-Bọn họ đa phần đều làm việc cho Chúa, nên hôm nay không về đây được.
-Nghĩa là...
Phục Thăng mỉm cười:
-Gia tộc này hưởng được nhiều Thánh Ân lắm, những người đó đa phần đều đi tu.

Đàn ông thì làm linh mục, phụ nữ thì làm ma sơ.

Nếu anh không bỏ đi thì có thể "bà cô khó tính" kia cũng đã đi tu mất rồi.
Kim Chi thở dài một hơi, khiến bà nội cáu, bà gắt:
-Thở dài cái gì, con cũng đi tu thì gia tộc này thế nào hả? Ăn đi, ăn đi.
Ngọc Phương nghe thấy bà nói lặp từ, nhận ra ngay bà nội đang xúc động.

Cô vội vàng cắm cúi ăn, không dám hỏi thêm gì nữa.

Phục Thăng nhìn Kim Chi, lúc hai cặp mắt nhìn thấy nhau, anh thè lưỡi.

Kim Chi nổi điên, nhưng vì giữa bữa tiệc không tiện nổi nóng.

Gương mặt cô giật giật, rồi lấy lại bình tĩnh ngay lập tức, hướng sự chú ý qua các món ăn trước mặt.
Đặng Gia cũng có tranh chấp giữa các thành viên với nhau, nhưng đều là tranh chấp để được đi tu, không ai muốn tiếp quản việc gia đình trừ khi bị bắt ép.
.......................
 
Ngược Dòng Thời Gian Để Trả Nợ Cho Anh
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục


Những món ăn trên bàn tiệc vơi dần, quản gia Đại không dùng bữa chung với mọi người, chỉ lặng lẽ đứng ở phía sau bà nội quan sát toàn bộ.

Một gia nhân trong nhà bà đến gần ông, thầm thì gì đó.

Lão Đại gật đầu rồi đi đến gần bà nội nói:
-Thưa Bà, bếp trưởng hôm nay muốn đích thân làm một món ăn đặc biệt cho Bà.

Bà có muốn dùng không ạ?
Bà nội quay đầu qua hỏi:
-Có phải người đầu bếp mà Kim Chi đặc biệt mời đến hôm nay?
-Thưa Bà, đúng ạ.

- Ông Đại gật đầu.
-Nói ông ấy mang lên đi.
Kim Chi mỉm cười:
-Người đầu bếp này có vẻ ngoài hơi đặc biệt, nên thường không muốn xuất hiện trước mặt thực khách.

Ông ta không muốn vì vẻ ngoài của mình làm ảnh hưởng đến tâm trạng thưởng thức của khách.
Bà Nội cau mày:
-Đặng Gia không quan tâm đến vẻ ngoài, xuất thân hay thậm chí là quá khứ của người khác, ông Đại cứ mời ông ta đem món ấy lên bàn.

Đã là món đặc biệt thì cũng phải đích thân ông ta đem lên đây.
Quản gia Đại ngần ngừ đứng thẳng người dậy, nhìn qua Kim Chi, thấy Cô Hai hơi khẽ gật đầu, ông thở nhẹ ra một cái rồi quầy quả đi vào bên trong gian bếp.

Năm phút sau, ông Đại dẫn một người đàn ông mặc trang phục bếp trắng, nón cao che hết mái tóc đi ra ngoài.

Người đầu bếp tay cầm một chiếc đĩa to được đậy kín bằng một cái vung sáng loá đi đến bàn.

Ngọc Phương không chú ý đến chuyện này cho lắm, vì cô còn đang mãi mê trò chuyện với Phục Thăng.

Đến khi người đầu bếp nhẹ nhàng đặt chiếc đĩa lên bàn mở ra, mùi thơm bốc lên ngào ngạt, mũi vừa ngửi thấy, Ngọc Phương giật mình nhìn lên thì người đầu bếp đó đã đứng khuất sau lưng ông Đại.

Bà Nội nhìn món ăn trầm trồ khen ngợi:
-Rất đẹp và thơm, món này gọi tên là gì.
Món ăn quả thật rất bắt mắt, một khối trắng như tuyết được tạo hình hoa sen, sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

Mùi thịt toả ra từ đó cộng với hương sen thơm ngát khiến mọi người dù đã ăn lưng bụng vẫn bất giác ứa nước bọt.

Người đầu bếp đứng sau ông Đại cất giọng:
-Thưa Bà, đây là món do tôi sáng chế, Bạch Liên Nhục.

Món này được làm từ đậu hủ ủ kín trong lá và hoa sen, sau đó chưng với nước cốt thịt trong một tiếng đồng hồ.

Mời Bà và mọi người dùng thử.
Những người phục vụ nhanh nhẹn đến bàn chia nhỏ món Bạch Liên Nhục cho những người trong bàn.

Bà Nội dùng muỗng múc một ít cho vào miệng, miếng đậu hũ tan ra ngay trong miệng, bà hít sâu một hơi rồi nói:
-Ngon lắm, hương vị đậu hủ vẫn có, nhưng ta có cảm tưởng đây là thịt bò chứ không phải đậu hũ.

Mùi vị vô cùng tinh tế.

Ngọc Phương thấy sao hả con, không thích hả?
Bà Nội nhìn qua, thấy vẻ mặt khác thường của Ngọc Phương sau khi nếm thử liền hỏi.

Ngọc Phương đặt chén xuống bàn, khẽ lắc đầu:
-Dạ ngon lắm ạ, chỉ có điều...?
-Có vấn đề gì hay sao em? - Phục Thăng ngạc nhiên hỏi, vì bản thân anh thấy món ăn này là tận thiện tận mỹ, không có điểm nào để chê.
Ngọc Phương mỉm cười đáp:
-Món này quá trắng.
Người đầu bếp bật cười thành tiếng, giọng như chuông vỡ:
-Cô nói đúng, nhưng vì có những lúc bắt buộc phải dùng những món có mỗi một màu trắng như thế này, chẳng hạn như dịp lễ Giáng Sinh hôm nay.
Ngọc Phương gật đầu, không nói gì thêm, tiếp tục thưởng thức món Bạch Liên Nhục quá trắng này.

Kim Chi nói với Bà Nội:
-Cháu dâu của bà bới lông tìm vết quá, cháu hơi khó ở rồi.
Bà Nội trừng mắt:
-Đừng kiếm chuyện để rời nhà.
Kim Chi bật cười ha hả, quay qua nói với người đầu bếp:
-Bằng Tường, ông làm món này quả thật rất thú vị.

Tôi sẽ tăng gấp đôi tiền công của ông hôm nay, ông có đồng ý không?
-Muốn trả lời thì ông lên đây cho mọi người nhìn thấy diện mạo của mình, ta muốn biết mặt của người đã làm ra món ăn ngon thế này.

- Bà Nội cướp lời.
Người đầu bếp được sự động viên của Kim Chi và ông Đại, liền bước về phía trước cho mọi người xem rõ mặt.

Bà Nội vừa nhìn thấy liền nói to:
-Gương mặt của ông nữa bên rất đẹp, nữa bên còn lại tuy không đẹp bằng nhưng có phải là ghê gớm gì đâu mà phải dấu dấu giếm giếm.
Thật ra đối với người bình thường, gương mặt của ông đầu bếp tên Bằng Tường này khá quỷ dị.

Nữa bên đẹp như một bức tượng Phật, nhưng nữa bên còn lại thì lại như một con quỷ.

Mắt bên phần đó gần như không khép mi được, cứ mở trừng trừng, lỗ mũi tựa như mũi lân nở rộng, da mặt sần sủi đỏ như đang đổ máu.

Chỉ có điều trong mắt người Đặng Gia, gương mặt như vậy cũng chỉ là "bình thường thôi".

Vì gia tộc họ Đặng chỉ quan tâm đến tài nghệ và sự thông minh, họ không đoái hoài gì đến vẻ ngoài của một ai.
Bằng Tường cảm động, đây là lần thứ hai ông ta cảm nhận được có người không kỳ thị vì vẻ ngoài của mình.

Có thể thấy khoé mắt ông ta đang hơi ướt.
-Cảm ơn Bà và mọi người...
Bà Nội gật đầu, nhưng câu nói tiếp theo của bà mới làm Bằng Tường suýt bật khóc thành tiếng:
-Ta muốn mời ông ngồi xuống đây dùng bữa với gia đình, ông thấy sao?
-Tôi...!Tôi ...!Tôi còn phải đứng bếp, cảm ơn bà đã mời ạ.

- Bằng Tường ấp úng đáp.
Bà Nội thở dài:
-Ta quý một người tài như ông, muốn mời ngồi với gia đình.

Nếu vì công việc mà ông không thể nhận lời thì đành thôi vậy...
Bằng Tường thở phào nhẹ nhõm, toan rút lui vào trong thì lại nghe bà nói:
-Nhưng ta muốn ông về Đặng Gia làm việc, nấu ăn cho chúng ta, cùng dùng bữa với chúng ta mỗi ngày coa được hay không?
Bằng Tường cảm động, giọng hơi run:
-Được Bà trọng thị, tôi cũng rất muốn phục vụ, nhưng còn việc ở nhà hàng...
Kim Chi ngắt lời ông ta:
-Chỉ cần ông muốn, tôi sẽ thu xếp cho ông.

Đặng Gia không nói dông dài, ông có muốn hay không?
Bằng Tường kiên định gật đầu, gã không muốn từ chối cơ hội này.

Nấu ăn cho những người thật sự xem gã là một con người đúng nghĩa.
-Tôi đồng ý.
Bà Nội cười hớn hở:
-Hay lắm, cảm ơn ông.

Kim Chi sẽ thu xếp chỗ ở cho ông và gia đình.

Thu nhập chúng tôi sẽ trả gấp ba so với nhà hàng mà ông đang làm việc.
Bằng Tường cúi đầu nói to:
-Cảm ơn Bà, tôi sẽ nấu những món ăn thật ngon cho Đặng Gia.

Nhưng về chỗ ở, tôi vẫn còn độc thân nên chỉ cần một căn phòng nhỏ là được, không cần phiền cô Kim Chi nhiều ạ.
Bà Nội gật đầu, Ngọc Phương quay qua nắm lấy cánh tay của bà nói nhỏ:
-Con muốn hỏi ông ta cách nấu món này, con nói chuyện riêng với ông ta một lúc được không ạ?
-Ồ, cháu dâu cũng quan tâm đến nấu nướng, để ta hỏi ông ta đã.
Bà Nội liền quay qua hỏi:
-Cháu dâu ta muốn hỏi riêng ông về cách nấu món Bạch Liên Nhục, ông có thể tiết lộ riêng với Ngọc Phương được không.
-Dạ được.

- Bằng Tường cúi đầu, không do dự đáp ngay lập tức.
Ngọc Phương liền đứng dậy đi theo ông ta vào gian bếp.

Đến chỗ vắng người, cô liền quay qua, nhìn thẳng vào gương mặt quái dị nữa Phật nữa quỷ kia rồi nói khẽ:
-Bát đệ.
./..
 
Ngược Dòng Thời Gian Để Trả Nợ Cho Anh
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không


Người đầu bếp cúi đầu đáp, giọng rung rung:
-Đại Tỷ, quả nhiên là tỷ, từ lúc tỷ bước xuống cầu thang, dù chỉ thấy từ xa, đệ đã tin chắc đó là tỷ...
Ngọc Phương gật đầu:
-Nhìn thấy món Bạch Liên Nhục dọn ra, ta cũng đoán là đệ.
Ngọc Phương nhìn kĩ gương mặt nữa quỷ nữa Phật kia, khẽ thở dài:
-Xem ra bây giờ bát đệ còn lớn tuổi hơn ta.
Bằng Tường cười, gương mặt của gã khi cười còn quái dị hơn so với bình thường, trông như nhân vật trong phim kinh dị:
-Đệ đã sống ở thế giới này hơn 45 năm, chẳng trách già hơn Đại Tỷ, năm đó...
Ngọc Phương phất tay ngăn gã nói tiếp:
-Ta biết chuyện đệ bị hành quyết cùng với ngũ muội rồi, không cần kể.
Bằng Tường kinh ngạc:
-Sao tỷ biết chuyện đó?
-Ta đã gặp ngũ muội trước đệ, đi ra vườn hoa sau nhà rồi nói chuyện, ở đây người qua lại nhiều.
Nói xong Ngọc Phương đi thẳng ra sau hoa viên, Bằng Tường lẽo đẽo theo sau.

Lòng gã xốn xang không thể tả được, trong nhóm Âm Binh Thập Quỷ, chỉ có hai người thân thiết với gã là Ngọc Phương và Đàm Lưu Ly.

Ngọc Phương bản lĩnh cao cường, lại đối xử với gã như một đứa em trai thực thụ, bảo vệ chăm sóc cho gã từ lúc chỉ là đứa bé lên năm nên Bằng Tường sớm đã xem cô như mẹ của mình.

Còn Lưu Ly thì bản chất vốn b**n th**, hơi điên loạn, vô cùng hợp cạ với hắn, nên khá thân thiết.

Hơn nữa, chính vì hắn mà Lưu Ly mới bị bắt và hành quyết chung một lúc nên Bằng Tường luôn áy náy vì chuyện này, cho dù đó là sự kiện đã xảy ra ở kiếp trước.

Ra đến hoa viên, Bằng Tường nhìn quanh không có ai, hắn cẩn thận hỏi nhỏ:
-Ngũ Tỷ bây giờ ra sao, tỷ ấy có trách đệ không?
Ngọc Phương cười lớn:
-Lưu Ly sống rất tốt, ả kể cho ta biết giây phút đầu rơi xuống đất còn lo lắng nhìn qua đệ.
Bằng Tường thở phào:
-Không giấu gì Đại Tỷ, năm đó cũng vì đệ bị Trần Thanh bắt được, Ngũ Tỷ không chịu nhảy xuống nước chạy trốn mà quay lại cứu đệ, khiến cho tỷ ấy bị liên lụy...
Ngọc Phương nghe thấy cái tên Trần Thanh liền lên tiếng:
-Một trong Ngũ Long của Phụng Thánh Quân ra tay, ngũ muội và đệ tuyệt đối không phải đối thủ.

Chỉ tiếc ...
Ngọc Phương thở dài rồi nói tiếp:
-...!Nếu thập đệ không bị kéo xuống sông thì dù cho là Trần Thanh cũng không sao bắt được hai người.
Bằng Tường gật đầu:
-Bọn chúng chắc hẳn có cài nội gián nên mới có thể phục kích đúng lúc ba người bọn đệ ở giữa sông.
-Ừ - Ngọc Phương mím môi, siết chặt nấm đấm - Bát đệ có từng nghi ngờ là ai làm nội gián không?
Bằng Tường trầm ngâm một lúc rồi đáp:
-Đầu óc đệ vốn đơn giản, chỉ có thể nghi ngờ một trong số sáu người còn lại trong Âm Binh Thập Quỷ chúng ta.
Ngọc Phương vỗ vai hắn:
-Là nghĩa phụ của ta, Trương Phúc Loan đó.
Bằng Tường giật mình:
-Sao...!Sao có thể? Chúng ta vốn là tâm phúc của đại nhân mà.
Gương mặt Ngọc Phương trầm xuống, cô nói khẽ:
-Ta đã xem qua lịch sử vào thời kỳ đó, sau khi ta bị tia sét đánh trúng ở giữa sông mà lạc đến thời đại này, những năm sau này tình hình của ông ấy không được lạc quan lắm.

Có thể ông ta đã thí chúng ta để đổi lại quyền lợi gì đó khi đang bị thất thế.

Vả lại, ngươi nghĩ xem, Phụng Thánh Quân vốn là thuộc hạ của ai?
-Dĩ nhiên bọn chúng là người của chúa Trịnh, chúng ta đụng độ với bọn họ đã biết bao nhiêu lần cả ở Đàng Trong và Đàng Ngoài.
Ngọc Phương gật đầu:
-Vì lẽ đó, cho nên ta nghĩ năm đó Hoàng Ngũ Phúc dẫn quân vào nam, mượn cớ diệt Tây Sơn để xâm chiếm Đàng Trong.

Để tránh hoạ diệt thân, nghĩa phụ có thể đã ngầm liên lạc với Hoàng Ngũ Phúc, thí mạng chúng ta chính là hành động thể hiện sự quy phục Đàng Ngoài của ông ta, cũng là để chứng minh Âm Binh Thập Quỷ không có quan hệ gì với nghĩa phụ.
-Nếu đúng như Đại Tỷ nói thì đại nhân thật sự .....!-Bằng Tường long sòng sọc đôi mắt, nghiến răng nghiến lợi rít lên.
-Ông ta cũng đang ở thời đại này, lại còn đang từng bước trèo lên cao.

- Ngọc Phương nói.
Bằng Tường rùng mình, cảm giác ớn lạnh, gai ốc nổi đầy người:
-Đệ nghe có mùi gió tanh mưa máu đang kéo đến gần.
Ngọc Phương gật đầu:
-Xem ra cũng có duyên kỳ ngộ, nếu đã được vào Đặng Gia thì bát đệ hãy chăm sóc, bảo vệ họ cho thật kỹ.

Nhà họ Đặng này trong cả hai giới hắc bạch rất có vai vế, cho nên cũng có thể trở thành mục tiêu của nghĩa phụ.
-Vì sao? Chuyện ở thời đại này đệ không rõ lắm, đệ đang tận hưởng một cuộc sống thanh bình ở nơi này nên không chú ý gì xung quanh.
Ngọc Phương mỉm cười:
-Đặng Gia là người giữ thế cân bằng cho hai giới hắc bạch ở đất Sài Gòn.

Nếu muốn gây rối loạn để tiện bề thao túng, chắc chắn nghĩa phụ sẽ nhắm đến Đặng Gia.
Bằng Tường gật đầu:

-Đệ đã hiểu, còn thanh niên ngồi kế tỷ khi nãy có phải là ...
-Là phu quân tương lai của ta.

- Ngọc Phương cười cười.
Bằng Tường cúi đầu:
-Đệ sẽ làm hết sức việc Đại Tỷ căn dặn.
Ngọc Phương với tay lên xoa đầu hắn, để cho ai nhìn thấy cảnh này chắc cũng phải há hốc mồm ngạc nhiên, một cô bé tuổi chưa hai mươi, đẹp như thiên thần đang xoa đầu người đàn ông trung niên xấu như quỷ sứ.
-Bát đệ vẫn ngoan lắm, bây giờ chúng ta vào trong thôi, nói chuyện cũng đã lâu rồi.
Bằng Tường khẽ dạ một tiếng rồi đi theo sau Ngọc Phương quay vào gian bếp.

Trước khi chia tay hắn, Ngọc Phương quay lại, mỉm cười nói nhỏ:
-Ngươi còn ăn thịt người không vậy?
Bằng Tường đỏ mặt, ấp a ấp úng một hồi rồi đáp khẽ:
-Ít lắm, chỉ những kẻ vô lại mà đệ ghét cay ghét đắng.
Ngọc Phương cười lớn, vẫy tay chào tạm biệt hắn rồi quay lại bàn tiệc.
./..
 
Ngược Dòng Thời Gian Để Trả Nợ Cho Anh
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ


Tiệc tan, bà nội cho tài xế chở hai người về, mặc kệ cho Phục Thăng ra sức phản đối, bà chỉ mỉm cười đáp:
-Không thể để cháu trai và cháu dâu yêu quý đi về bằng taxi như khi đến được.
Phục Thăng thở dài, nhưng cũng đành chấp nhận, từ chối chỉ thêm mất thời gian vô ích.

Xe bon bon trên đường, người tài xế tay lái khá chắc, nhưng lại chạy ở tốc độ vừa phải, không dám chạy nhanh dù về khuya đường rất vắng vẻ, không có một ai.

Ngọc Phương nhìn gương mặt đăm chiêu của Phục Thăng, cô bật cười:
-Lúc đến cũng vậy, về cũng thế.
Phục Thăng quay qua nhìn cô, cau mày đáp:
-Em nhận lời bà nội về nhà vào dịp Tết quá quyết đoán...
-Nếu không em không đồng ý nhanh, anh sẽ từ chối.

- Ngọc Phương mỉm cười.
Phục Thăng quay mặt qua nhìn cửa sổ trên xe, làu bàu:
-Ít nhất em phải hỏi anh có muốn hay không đã chứ.
Ngọc Phương nín cười, lấy tay đặt lên đầu gối Phục Thăng, xoa xoa mấy cái rồi khẽ nói:
-Anh đừng trẻ con như thế, gia đình vẫn mãi là gia đình.

Đặng Gia có ra sao thì cũng là gia đình của anh, so với em thì đúng một trời một vực.
Phục Thăng đằng hắng mấy tiếng, không nói gì thêm.

Dù sao anh cũng đã biết cô vốn là trẻ mồ côi, trong quá khứ lại là một sát thủ, nên "gia đình" mà cô nhắc đến hẳn cũng không tốt đẹp gì mấy.

Bất chợt chiếc xe phanh gấp lại giữa đường, tiếng thắng xe rít lên chói tai.

Phục Thăng theo quán tính nhào người đến trước, nhưng Ngọc Phương đã dùng tay đẩy vào ngực anh, khiến cho anh không bị đập đầu vào thành ghế trước.
Lấy lại bình tĩnh, Phục Thăng nói lớn:
-Chuyện gì vậy anh tài?
Ngọc Phương thấy người tài xế vừa thò tay vào cốp trước của chiếc xe, mắt vẫn chăm chú nhìn về phía trước vừa nhẹ nhàng đáp:
-Thưa Cậu Ba, có hai người ở phía trước.
Phục Thăng nhìn qua kiếng trước xe hơi, thấy từ xa có hai bóng đen đang đứng trên đường.

Hai bóng đen một cao một thấp hơn lững thửng đi đến gần.

Người tài xế không chần chừ thêm, sau khi quan sát chỉ thấy có hai người, anh định nhấn ga vọt đi luôn thì nghe thấy tiếng của Ngọc Phương nói:

-Anh dừng lại, cho tôi xuống xe, hai người ở lại đây.
Người tài xe buông chân khỏi bàn đạp ga.

Nhìn qua kiếng chiếu hậu, thấy Ngọc Phương nhìn mình như ra lệnh.

Anh vội vàng mở chốt cửa, Ngọc Phương mở cửa bước ra, Phục Thăng cũng định mở cửa đi ra nhưng liền bị cô cản lại:
-Anh ở yên trong xe, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không được ra ngoài.
Phục Thăng vốn không định nghe theo, anh vừa thò một chân ra ngoài đã bị Ngọc Phương nói lớn, tiếng như sấm khiến anh giật mình:
-ĐÓNG CỬA LẠI, VÀO XE.
Không hiểu sao anh lại vô thức làm theo lời cô, nhưng vẫn lo lắng hỏi:
-Em biết hai người đó?
Ngọc Phương bước hẳn ra ngoài, trước khi đóng cửa xe lại, cô bình thản đáp:
-Là người nhà của em.
Phục Thăng lo lắng nhìn bóng dáng Ngọc Phương đi về hướng hai kẻ kia.

Chợt anh nghe "rốp" một cái ở ghế tài xế, Phục Thăng thấy anh ta đang lên đạn cho khẩu súng ngắn trên tay rồi đặt lên đùi mình.

Người tài xế lại lấy một khẩu súng khác từ cốp trước, cẩn thận mở khoá nòng rồi đưa cho Phục Thăng, mắt vẫn không rời Ngọc Phương ở phía trước.
-Cậu Ba là cảnh sát nên chắc chắn biết sử dụng thứ này, khẩu này không có đăng ký, xài xong cứ để tôi lo liệu.
Phục Thăng cầm lấy khẩu súng, khẽ gật đầu, anh thấy Ngọc Phương dừng lại trước mặt hai kẻ kia.

Người cao hơn cúi đầu trước Ngọc Phương, còn kẻ thấp hơn đứng như tượng, không chút phản ứng.
-Nhị tỷ, đã rất lâu không gặp, đệ tưởng tỷ đã chết.
Ngọc Phương mỉm cười, ánh mắt không thèm nhìn gã cao đó mà quay qua nhìn kẻ thấp hơn rồi nói:
-Nhị muội, muội cùng tứ đệ muốn gì?
Không sai, hai người chặn đường bọn họ chính là Âm Binh Đệ Nhị Quỷ Tảo Trửu Tinh Hạ Tiêu Dao và Âm Binh Đệ Tứ Quỷ Truy Hồn Tiễn Dương Thanh Quý.
./..
 
Ngược Dòng Thời Gian Để Trả Nợ Cho Anh
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi


Hạ Tiêu Dao hờ hững thả một nụ cười mỉa mai:
-Nhị muội hỏi chúng ta muốn gì sao, đơn giản lắm, muốn chào hỏi muội một chút.
Ngọc Phương thở dài, lắc đầu, vẻ mặt của cô thản nhiên tựa hồ như đang đi chơi thì gặp phải hai đứa trẻ lưu manh chặn đường đòi tiền mãi lộ.

Đệ Tứ Quỷ Dương Thanh Quý thấy vẻ mặt đó của Ngọc Phương thì không thể giữ được bình tĩnh nữa, gã cau mày quát:
-Ta ghét nhất cái kiểu khinh khỉnh xem thường người khác của nhị tỷ...
Ngọc Phương lúc này mới nhìn thẳng vào mặt của Thanh Quý, nhẹ nhàng đáp:
-Bởi vì hai người cho đến bây giờ vẫn sợ hãi ta, nên tứ đệ không thể trách tỷ cư xử như thế được.
Hạ Tiêu Dao quắc mắt nhìn trừng trừng vào Ngọc Phương, rít lên như rắn độc:
-Ngươi nói chúng ta sợ ngươi sao?
Ngọc Phương nhún vai:
-Bằng chứng là nhị muội đâu dám đơn đả độc đấu với ta, muội vẫn còn sợ nên mới kéo tứ đệ đến đây.
Hạ Tiêu Dao lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi rồi nói:
-Ngươi nghĩ rằng chúng ta vẫn như trước đây sao.

Ngọc Phương mỉm cười xác nhận, nhìn kiểu cười vô tư lự như chơi của cô khiến Tiêu Dao nộ phát xung thiên, ả rút luôn thanh kiếm mỏng như lá lúa gĩu mạnh trước mặt Ngọc Phương:
-Để ta cho ngươi biết thế nào là lễ độ.
Vừa dứt lời, thanh kiếm mỏng manh dẻo quẹo kia lập tức rung lên bần bật, phát ra tiếng như độc xà phun nọc phì phì.

Mũi kiếm theo sự điều khiển của Hạ Tiêu Dao đâm thẳng vào yết hầu của Ngọc Phương, cô nhẹ nhàng xoay người khiến thanh kiếm sượt nhẹ qua cổ.

Cả hai người trong xe đột nhiên thấy đối phương động thủ, lại còn là đòn sát thủ liền xô cửa xe xông ra ngoài.

Hai người nắm chặt súng trong tay toan chạy đến tiếp ứng thì nghe thấy tiếng Ngọc Phương từ xa vọng đến:
-Chuyện riêng của ta, hai người ở yên đó, không can thiệp.
Lúc nói ra câu đó, Ngọc Phương vẫn đang nhanh nhẹn tránh né những đường kiếm của Hạ Tiêu Dao.

Lúc này Đệ Tứ Quỷ liền ra tay, gã bật người nhảy về phía sau cả hai tay vung mạnh về phía trước.

Bốn ngọn phi tiễn trong tay Dương Thanh Quý b*n r* nhanh như đạn thẳng về hướng Ngọc Phương.

Mồ hôi trán của Phục Thăng lúc này vì lo lắng cho cô mà nhỏ thành dòng xuống khuôn mặt.

Chỉ nghe bốn tiếng "keng" vang lên, Ngọc Phương lộn người về phía sau, thuận đà rút thanh chủy thủ giấu dưới chân rồi đánh bay cả bốn ngọn phi tiễn.

Không cho Ngọc Phương có cơ hội phản công, Tiêu Dao lao vút tới chém một đường chéo từ đầu xuống bụng cô.

Ngọc Phương liền dùng tay phải giơ thanh chủy thủ lên trước mặt để đỡ đòn.

Khi hai món vũ khí sắp chạm phải nhau, bất ngờ lưỡi kiếm của Tiêu Dao uốn cong, tựa như con rắn cong cả thân người thoát khỏi va chạm đâm thẳng xuống bụng của Ngọc Phương.

Đệ Nhất Quỷ không hề nao núng, cô dùng tay trái hất một chưởng đánh thẳng vào thân kiếm.

Một tiếng "xách" vang lên, mũi kiếm đang hướng về phía bụng cô lập tức bị hất văng ngược về phía cổ họng của Tiêu Dao.
Đệ Nhị Quỷ vội vàng ngửa người ra sau thoát khỏi đòn phản công âm hiểm này.

Hai tiếng vút vang lên, hai ngọn phi tiễn tiếp theo được Dương Thanh Quý phóng thẳng đến Ngọc Phương.

Gã ra tay vô cùng hiểm độc, mượn cả thân người của Tiêu Dao để che giấu độc thủ.

Một mũi sượt qua cổ của Hạ Tiêu Dao nhắm đến yết hầu, ngọn phi tiễn còn lại bay sát hông của Đệ Nhị Quỷ hướng đến bụng của Ngọc Phương.

Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương xoay nhẹ người tránh được ngọn phi tiễn đầu tiên, tay phải dùng đốc chủy thủ đập mạnh xuống đánh mũi phi tiễn thứ hai rơi xuống đất.

Ngọn tiễn còn chưa chạm đất, Tiêu Dao đã thấy cánh tay phải của Ngọc Phương hất bay ngọn chủy thủ về hướng mặt mình.

Phản ứng của ả cũng không vừa, lập tức chém kiếm thành một đường vòng cung qua hầu chém bay thanh chủy thủ đáng ghét kia.

Bất thần Hạ Tiêu Dao thấy tay phải của Ngọc Phương xoay tròn, trong tay cô vẫn còn cầm cán của thanh chủy thủ, thì ra ngọn chủy thủ này được nối với một sợi dây thép dấu trong cán, biến thanh chủy thủ trong tay cô lúc này thành một ngọn roi.

Sợi roi xoay nhanh nhiều vòng theo sự điều khiển của Ngọc Phương quấn chặt lấy lưỡi kiếm của Tiêu Dao.

Ả tức giận hét lớn:
-Thời đại này mà vẫn bổn cũ soạn lại.
Ngọc Phương giật mạnh sợi roi đang quấn lấy kiếm của Tiêu Dao về phía mình, lôi cả thân người lẫn kiếm của cô ta bay về phía trước.

"Bốp" một tiếng, cằm của Tiêu Dao đã trúng phải một cước từ dưới đá thẳng lên của Ngọc Phương.

Giây phút Đệ Nhị Quỷ buông kiếm ngã ra phía sau, ả còn nghe tiếng của Ngọc Phương cười hì hì đáp:
-Bổn cũ soạn lại nhưng vẫn hiệu quả, nhị muội à..
 
Back
Top Bottom