Ngôn Tình Ngũ Long

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,451,050
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ngu-long.jpg

Ngũ Long
Tác giả: Losa
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Losa
Thể loại: Đô thị, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Cổ Đại

Bạn đang đọc truyện Ngũ Long của tác giả Losa.

Hạ Linh thường nằm mơ thấy những giấc mộng vô cùng kì quái.

Mãi tới khi cô 15 tuổi, một bà cụ thần đến nói với cô rằng, cô là một người đặc biệt, cô có thân phạn khác cùng một sứ mệnh cần hoàn thành

Những cuộc phiêu lưu kỳ thú và hấp dẫn dần mở ra những bí mật kinh hoàng...​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
  • Cùng Người Chung Áo
  • Người Chết Trở Về
  • Tường Vi Ngược Lối
  • Ngự Trị Vạn Giới
  • Ngũ Long
    Chương 1: 1: Bạn Mới


    Từ bé Hạ Linh hay gặp những giấc mơ kỳ lạ, rất nhiều lần cô bé thấy mình bị lạc trong một khu rừng già rộng lớn.

    Hình ảnh một cụ già kỳ quái cứ thấp thoáng ẩn hiện cùng câu nói lặp đi lặp lại: “Bọn họ sẽ tìm đến cháu.”
    ***
    Chỉ còn một tuần nữa là Hạ Linh hết kỳ nghỉ hè và bắt đầu bước vào chặng đường mới của tuổi học trò, cô bé sẽ là một nữ sinh cấp ba.
    Với thành tích học tập tốt từ trước nay, không khó khăn khi Hạ Linh đạt kết quả cao vào kỳ thi tuyển vào trường chuyên hot nhất thành phố.

    Không những học giỏi Hạ Linh khá được các bạn nam hâm mộ vì vẻ ngoài xinh xắn với mái tóc đen dài, làn da trắng hồng và mắt to tròn ánh lên vẻ thông minh quyết đoán.
    Hạ Linh có một người bạn thân chí cốt - Quỳnh Chi.

    Cô bé có bà nội là người Canada nên khuôn mặt mang vẻ lai tây rất khác biệt.
    Quỳnh Chi học hành không quá nổi trội nhưng nhờ quãng thời gian học chung với sự kèm cặp của Hạ Linh mà cô nàng cũng vừa đủ điểm đậu vào trường, tuyệt vời hơn nữa là hai đứa còn được xếp chung một lớp.
    Ngay từ tối hôm qua Quỳnh Chi đã tíu tít gọi điện rủ Hạ Linh hôm nay đi mua sắm chuẩn bị cho năm học mới.

    Đã thế còn hứa tặng Hạ Linh một điều rất bất ngờ.

    Sáng nay Hạ Linh dậy sớm, đạp xe sang nhà cô bạn hồ hởi không biết cái điều bất ngờ đó là gì.
    Quỳnh Chi ra mở cổng, cười tươi khoe với nó: “Hôm nay giới thiệu với cậu anh họ tớ.

    Anh ấy và gia đình ở Canada năm năm rồi, nay về hẳn Việt Nam luôn.

    Ông cũng học trường mình nè, cùng lớp luôn nữa đó.”
    Hạ Linh tiến vào nhà Quỳnh Chi.

    Nó khá tò mò về ông anh họ của cô bạn.
    Đang ngồi nghịch điện thoại trên ghế salon là một anh chàng cao ngồng, tóc bồng bềnh, da trắng và đeo một cặp kính cận.

    Ở anh chàng vừa toát ra sự lãng tử vừa có nét rất tri thức.

    Anh chàng ngẩng mặt lên khi thấy Hạ Linh bước vào.

    Anh chàng ngó cô nàng năm giây rồi nhoẻn miệng cười.
    Công nhận cũng liệt vào hàng hot boy, đặc biệt là nụ cười răng khểnh có độ sát thương rất lớn đối với nhiều cô gái.

    Nhưng với một cô nàng mọt sách có biệt danh là Linh Elsa vì trái tim băng giá thì nụ cười đó chưa xi nhê gì cả.
    Quỳnh Chi hớn hở giới thiệu: “Đây là anh họ tớ, Lâm Khánh.”
    Quay qua Hạ Linh, Quỳnh Chi toe toét: “Đây là bạn thân của em Hạ Linh.”
    “Chào cậu, nghe con bé Quỳnh Chi kể nhiều, giờ mới được gặp mặt.” Vừa nói Lâm Khánh vừa chìa tay ra.
    Hạ Linh phì cười vì kiểu cách lịch sự khách sáo của Lâm Khánh.
    Nhưng ánh mắt cô bé chợt dừng lại ở vết Sẹo hình thù kỳ quái và màu đỏ như máu trên trên mu bàn tay của anh chàng.

    Trùng hợp thay nó cũng có một vết Sẹo lớn kỳ quái rất to phía sau bả vai, chỉ khác là vết Sẹo của Hạ Linh có màu vàng như nghệ.
    Hạ Linh hỏi ngay: “Vết Sẹo trên mu bàn tay của cậu là sao thế? Trông lạ quá ha?”
    Lâm Khánh xoa xoa vết sẹo cười cười: “Vết sẹo có từ khi tớ sinh ra, Ông nội tớ bảo là Hán tự cổ, chữ Hỏa đấy! Con bé Quỳnh Chi cũng có một cái Sẹo chữ Bạch.

    Bọn tớ có thân phận đặc biệt lắm, có khi là dòng dõi mấy đời vua chúa thời xưa đấy.”
    Nói xong anh chàng nháy mắt vẻ tinh nghịch.

    Quỳnh chi xì một tiếng dài: “Anh cứ tin mấy lời ông nội nói làm gì nhỉ!”
    Quay qua Hạ Linh cô bé cười hì hì: “Ông nội tớ là nhà khảo cổ học, ông hay đọc mấy loại sách thời xưa nên suy nghĩ kiểu khác thường lắm.

    Ông bảo thế để bọn mình không bị tự ti với cái sẹo thôi mà.”
    Giọng Quỳnh Chi chùng xuống: “Vì nó mà tớ không thể mặc crop top được đó.

    Tớ yêu tất cả mọi thứ thuộc về mình trừ vết Sẹo xấu xí đó.”
    “Em có eo đâu mà đòi mặc croptop, lại còn đi đổ thừa cho vết sẹo!” Lâm Khánh lên tiếng chọc Quỳnh Chi!
    “Muốn chết hả?”
    Quỳnh Chi lao tới cù lét Lâm Khánh khiến anh chàng bò lăn ra sàn cười sặc sụa.
    Mặc cho Lâm Khánh và Quỳnh Chi trêu đùa, Hạ Linh
    đang vô cùng bối rối vì những suy nghĩ ngổn ngang.
    Hạ Linh bắt đầu có sự hoài nghi về sự trùng hợp của ba đứa nó.

    Tại sao chúng đều có những vết sẹo kỳ lạ trên cơ thể mang dấu hiệu các chữ cái cổ xưa chứ? Không biết có liên quan gì đến giấc mơ về cụ già trong khu rừng kia không?
    Hạ Linh xoa xoa vết sẹo một cách vô thức.

    Bỗng nhiên vết sẹo nóng lên bỏng rát như thể có ai đó đặt một hòn than lên vậy.
    ***
    Tối hôm đó giấc mơ kỳ lại lại đến, lần đầu tiên Hạ Linh nhìn rõ nét được khu rừng.

    Một khu rừng rậm rạp âm u và lạnh lẽo.

    Hạ Linh bước từng bước tiến về phía trước đầy thận trọng.
    Một giọng nói chợt vang lên khiến cô bé suýt bỏ chạy vì hoảng sợ: “Họ đã đến, thời điểm cũng đã đến! Con đã sẵn sàng chưa?”
    Hạ Linh giật mình tỉnh giấc trong đêm, mồ hôi túa ra khắp người.

    Nó nằm xuống cố gắng lấy lại giấc ngủ nhưng một nỗi bất an xuất hiện khiến cô bé trằn trọc mãi vẫn không tài nào ngủ được.
    Họ là ai? Liệu có liên quan đến vết Sẹo kỳ lạ của nó, Lâm Khánh và Quỳnh Chi hay không?
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 2: 2: Buổi Học Đầu Tiên


    Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học mới.

    Lâm Khánh bày tỏ sự thích thú khi được ngắm Hạ Linh và Quỳnh Chi thướt tha trong tà áo dài.

    Anh chàng tấm tắc khen rằng trong suốt thời gian ở trời tây chưa bao giờ được thấy trang phục nào đẹp như thế.
    Sáng nay Hạ Linh đến trường rất sớm để dự khai giảng.

    Cô bé cảm thấy vô cùng hồi hộp xen lẫn nhiều cảm xúc khó tả.

    Sau khi tập trung làm lễ khai giảng ở sân trường thì Hạ Linh, Quỳnh Chi và Lâm Khánh hồ hởi về lớp.

    Trong lớp toàn là các gương mặt mới toe, trông ai ai cũng lộ vẻ háo hức và phấn khích.
    Khi ba đứa đang túm tụm nói chuyện thì bỗng nhiên một cô bé mắt một mí khá xinh tiến lại gần.

    Cô bé nở một nụ cười yểu điệu với Lâm Khánh: “Chào cậu, cậu có thể giúp tớ chút xíu được không?”
    “Việc gì vậy?”
    “Tên đáng ghét Thái Khôi ném mũ của tớ lên nóc tủ đồ dưới kia rồi, ở đây mình cậu đủ chiều cao để lấy được hộ tớ, cậu giúp tớ nhé?”
    Cái tên Thái Khôi đáng ghét mà cô bé nhắc chính là anh chàng nhí nhố đang bày trò trêu chọc mọi người khiến cho tụi con gái nháo nhào rượt đuổi khắp phòng học.
    Lâm Khánh lại khoe nụ cười răng khểnh hào phóng nói: “Ok thôi”.
    Nói rồi cậu nhanh chân tiến đến tủ đồ với tay lấy chiếc mũ trên nóc đưa cho cô bé.
    Cô bé cười híp mí: “Cảm ơn cậu nhiều, tớ là An Thy, cậu tên Lâm Khánh đúng không?”
    “Ủa sao cậu biết?” Lâm Khánh ngạc nhiên.
    “Tìm hiểu thì sẽ biết thôi, hihi” An Thy vừa nói vừa cười điệu.
    Quỳnh Chi trề môi dài cả mét: “Ối giời ơi mới đầu năm học đã kết nạp Fan hâm mộ.

    Xin lỗi bạn nhưng theo mình được biết thì ông anh mình trước giờ khá là dị ứng với những cô nàng điệu đà.”
    An Thy cau mày nhìn Quỳnh Chi, ánh mắt lộ vẻ khó chịu: “Ừ, tớ điệu đấy, còn hơn ai kia rõ vô duyên.”
    Quỳnh Chi đứng phắt dậy định cho cô bạn kia một bài học thì bị kéo giật lại suýt ngã ra sàn.

    Hoá ra có kẻ đã buộc tà áo dài của cô vào chân bàn lúc nào không biết.
    Thủ phạm chắc chắn không ai khác ngoài anh chàng Thái Khôi đang ngồi chong ngóc trên bàn giáo viên cười ha hả.

    Đó là một anh chàng khá điển trai với đôi mắt rất sáng ánh lên vẻ tinh quái cùng nụ cười luôn toe toét trên môi.
    Một đứa con gái nhún vai bảo: “Thằng cha đó quậy lắm, nghịch nhất trường hồi cấp hai đó, đến mức thầy cô còn phải sợ nó đấy.”
    Quỳnh Chi đang định chạy đến xử gã Thái Khôi thì chuông reo vào lớp nên cô nàng đành ngậm ngùi về chỗ, miệng không quên lẩm bẩm chửi thề.
    Một thầy giáo lớn tuổi bước vào với khuôn mặt cau có như thể đang bị táo bón lâu ngày.

    Thầy để mạnh chiếc cặp lên bàn rồi lên tiếng: “Tôi là Vương, chủ nhiệm lớp các cô các...”
    Chưa nói hết câu, bỗng thầy đảo mắt quanh lớp một lượt rồi nạt lớn: “Mới đầu năm học mà các cô cậu quậy tung thế này hả, sao bảng còn chưa xóa, bàn ghế xộc xệch, mũ nón không để ngay ngắn mà ném lung tung là sao? Ý thức quá kém, không chấp nhận được!”
    Cả lớp đang bàng hoàng trước thái độ của thầy giáo thì bỗng nhiên có giọng nói cất lên:
    “Thưa thầy”
    Đứng trước cửa lớp là một anh chàng cao gầy, với chiếc mũi cao thẳng tắp và đôi mắt sâu cực kỳ thu hút, khuôn mặt cậu đẹp như tượng tạc nhưng mang một vẻ lạnh lùng đầy cao ngạo.
    Tụi con gái trong lớp đứa nào đứa nấy đều không giấu được vẻ ngưỡng mộ.

    Hạ Linh cũng phải công nhận là lần đầu tiên có một tên con trai khiến cô bé phải thật sự ngắm nhìn.

    Quỳnh Chi thì khỏi phải nói, từ lâu cô nàng đã bị gắn biệt danh mê zai - khó đầu thai.

    Chính vì thế mắt nó dán chặt anh chàng không rời, miệng há cả ra.
    Thầy Vương có vẻ sững sờ vài giây.

    Sau khi lấy lại bình tĩnh thấy trừng mắt với cậu ta:
    “Em là ai? đến đây làm cái gì”

    “Em là Bạch Lâm Hạo, học sinh của lớp”
    Mọi người trầm trồ vì nhan sắc anh chàng chưa xong tiếp tục trầm trồ về xuất xứ của cậu, vì từ cái tên cho đến khuôn mặt cùng giọng nói lơ lớ của cậu có vẻ không thuần Việt cho lắm.
    Thầy giáo tỏ vẻ khó chịu, hỏi tiếp với giọng cáu bẳn: “Em ở đâu đến?”
    “Em đến từ Trung Quốc”
    Cả lớp ồ lên ngạc nhiên.
    Thầy giáo gõ mạnh thước lên bàn rồi hừ một tiếng rõ to: “Ở đâu cũng thế, đã đi học là phải đúng giờ, mời cậu xuống cuối lớp quỳ gối ba mươi phút để nhớ lần sau dậy sớm hơn cho tôi!”
    Lâm Hạo không nói gì, nó ngó thầy mấy giây rồi bỗng nhiên quay lưng bỏ đi.
    Thầy quát lớn: “Láo toét, từ mai đừng có đi học nữa!”
    Quay ra cả lớp thầy lại càng dữ dằn nạt nộ:
    “Các cô các cậu tưởng mình là ai hả? mau dọn dẹp lại lớp học ngay cho tôi, mười lăm phút nữa mà chưa xong thì hết tiết cả lớp ra sân thể dục chạy đủ mười vòng!”
    Quỳnh Chi thì thầm với Hạ Linh: “Gặp thứ dữ rồi, ba năm cấp ba tươi đẹp có khi thành địa ngục mất”
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 3: 3: Sứ Mệnh


    Tối hôm nay Hạ Linh đi ngủ khá sớm và rồi giấc mơ kỳ lạ lại xuất hiện, lần này khu rừng hiện lên một cách rõ nét hơn bao giờ hết.

    Hạ Linh thấy chút sợ hãi vì nơi đây thật âm u và lạnh lẽo.

    Bỗng một giọng nói trầm khàn cất lên: “Đi theo ta!”
    Đồng thời một vệt sáng xuất hiện và dẫn lỗi cho cô bé.

    Hạ Linh đi theo vệt sáng cho tới một khoảng rừng thưa, ở đó có một người đang đợi nó.

    Một cụ già, rất già ngồi trên một mỏm đá lớn.

    Cụ mặc một chiếc áo choàng kiểu cổ xưa, để râu dài và búi lại trông khá kỳ quặc.

    Đặc biệt cụ có ánh mắt sắc lạnh và sâu thẳm như đáy đại dương.
    Hạ Linh run run lên tiếng: “Cháu chào cụ...sao cụ lại gọi cháu đến đây?”
    Ông cụ khẽ cười, chỉ tay vào một mỏm đá ý bảo Hạ Linh ngồi xuống rồi nói: “Đã đến lúc cháu được biết về thân phận của mình.”
    Hạ Linh ngồi xuống, lắng nghe một cách đầy lo lắng.

    Ông cụ cất giọng khoan thai: “Vậy là các cháu đều đã mười lăm tuổi.”

    Hạ Linh ngó nghiêng xung quanh xem có ai nữa không nhưng chỉ thấy mình nó và ông cụ, nó ngạc nhiên hỏi: “ý cụ là cháu và ai ạ?”
    “Là Ngũ Long, các cháu là những người được ta chọn để thực hiện một sứ mệnh đặc biệt, dấu hiệu nhận biết của mỗi người là những vết Sẹo với các Hán tự cổ tương ứng với thân phận mỗi người được khắc lên các vị trí khác nhau trên cơ thể.

    Khi đến mười lăm tuổi các cháu sẽ được tập hợp để thực hiện nhiệm vụ ta đã giao phó.”
    Hạ Linh cảm giác những điều ông cụ nói rõ hoang đường, tuy nhiên trước vẻ nghiêm túc của ông cụ, nó không dám nói lên suy nghĩ đó.

    Nó ngập ngừng hỏi: “Nhiệm vụ của chúng cháu là gì?”
    Ông cụ đáp: “Mặc dù các cháu đang sống trong thời bình nên không biết được rằng nước Việt từ lâu đã có rất nhiều kẻ thù nhòm ngó.

    Một trong số đó là một thế lực đen tối đã tạo ra những sinh vật rất nguy hiểm, cứ một ngàn năm thì chúng lại thức giấc và tìm cách thôn tính đất nước hình chữ S này.

    Chỉ một thứ có thể ngăn cản được chúng, đó chính là ba báu vật của rồng, hay còn gọi là tam long bảo.

    Các cháu phải tìm được tam long bảo trước thời điểm những sinh vật kia thức giấc để ngăn chúng lại.”
    Hạ Linh ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Tại sao lại là bọn cháu, bọn cháu chỉ là những người bình thường, bọn cháu chưa đến tuổi trưởng thành, tại sao phải gánh trên vai trọng trách lớn như vậy?”
    Ông cụ vuốt vuốt râu rồi bình thản đáp: “Ngũ Long là vận mệnh của các cháu.

    Các cháu được chọn vì các cháu chính là dòng dõi của những chiến binh đặc biệt.

    Cách đây một ngàn năm, họ là những người đã tiêu diệt những sinh vật kia và giúp Đại Việt thoát khỏi ách nô lệ.

    Các cháu không phải người bình thường mà sẽ có những năng lực tương ứng với mỗi người.

    Cháu là thủ lĩnh, năng lực của cháu là có thể biết được vị trí của các mảnh linh vật.

    Bốn người kia cũng sẽ có những sức mạnh khác nhau.

    Họ sẽ giúp cháu tìm kiếm và hợp nhất tam long bảo.

    Cứ một ngàn năm thì đại hoạ lại diễn ra, thời gian không chờ đợi ai, và ta cũng không thể chờ đợi cho đến lúc các cháu đủ tuổi trưởng thành.”
    Hạ Linh thấy thật mơ hồ, cứ như nó được nghe một câu chuyện viễn tưởng vậy.

    Trong thế giới hiện đại này mà vẫn còn những câu chuyện phi lý như vậy hay sao? Cô bé đánh bạo hỏi: “Thế chuyện gì xảy ra nếu như cháu không thực hiện điều cụ nói ạ?”
    Ông cụ vẫn đáp với giọng bình thản: “Nếu trốn tránh vận mệnh thì chính vết Sẹo trên cơ thể các cháu sẽ gi3t chết các cháu.”

    Vừa lúc đó Hạ Linh có cảm giác nóng rực phía bả vai.

    Cô bé thấy vết Sẹo đang phồng lên và rực cháy.

    Cô bé la lên: “Cụ làm gì đi, NÓNG QUÁ!”
    Ông cụ khẽ cười: “Ta không cứu được cháu, vết Sẹo đó là của cháu và chỉ có cháu mới điều khiển được nó.

    Nếu cháu có ý nghĩ từ bỏ sứ mệnh của mình, vết Sẹo sẽ thiêu đốt cháu”.
    Hạ Linh xoa xoa vết Sẹo, nó đã bớt nóng rát, cô bé vừa xuýt xoa vừa hỏi: “Làm sao cháu biết ai là những thành viên của Ngũ Long?”
    “Các thành viên của ngũ Long có một sự liên kết đặc biệt nên số phận sẽ khiến các thành viên tự tìm đến với cháu.

    Một khi các cháu đã ở cùng với nhau, chỉ cần tất cả đặt tay lên vết Sẹo cùng lúc thì năng lực của các cháu sẽ xuất hiện.”
    Một sự im lặng bao trùm khi ông cụ nói xong.

    Cả hai người lặng yên nhìn nhau như dò xét cảm xúc đối phương.

    Hạ Linh rụt rè lên tiếng xoá tan sự im lặng đó: “Cụ ơi, cháu vẫn thấy những việc này thật khó mà tin được.”
    Cụ già bỗng nhiên nở một nụ cười đầy bí ẩn rồi nhìn thẳng vào mắt Hạ Linh.

    Ánh mắt sâu hoắm như vực thẳm không đáy khiến cô bé có chút sợ hãi.

    Cụ cất giọng chậm rãi: “Có phải lúc cháu sáu tuổi, khi đi chơi với lớp cháu bị đuối nước không?”
    “Dạ đúng ạ! Sao cụ biết điều này?"
    Cụ già không trả lời mà hỏi tiếp: “Lúc cháu chín tuổi cháu bị rơi từ tầng năm xuống đất, lúc mười hai tuổi vật liệu xây dựng suýt rơi trúng đầu, và tất cả các lần ấy nếu không có người cứu giúp thì cháu đã mất mạng?”
    Hạ Linh trầm ngâm suy nghĩ, đúng là những điều Ông cụ nói đều chính xác.

    Ông cụ lại hỏi tiếp: “Cháu nhớ lại xem những lần đó ai là người đã cứu cháu?”
    “Lúc cháu sáu tuổi đi bơi với các bạn trong lớp tiểu học.

    Cháu nhớ không nhầm thì có một bạn nam trong lớp đã cứu cháu.

    Lúc chín tuổi thì gia đình cháu và gia đình Quỳnh Chi là hàng xóm.

    Quỳnh Chi đang bơm cái bể bơi phao của bạn í ngoài vườn và cái bể bơi phao đó giúp cháu thoát nạn”
    Ngẫm nghĩ một lúc rồi Hạ Linh nói tiếp: “Năm mười hai tuổi cháu bị hòn gạch suýt rơi vào đầu khi đi qua một khu công trình xây dựng, có một bạn đã xô cháu ngã nên cháu thoát chết.

    Tuy nhiên lúc cháu hoàn hồn thì bạn đó đi mất nên cháu cũng không rõ được danh tính.”
    Ông cụ lên tiếng: “Thân phận cháu đặc biệt nên có thế lực muốn tiêu diệt cháu, tuy nhiên các thành viên khác của Ngũ Long sẽ bảo vệ cháu…”
    Hạ Linh ngắt lời ông cụ: “ý cụ là những người cứu cháu đều là thành viên của Ngũ Long”
    Ông cụ gật đầu: “đúng vậy.”
    “Có bốn thành viên nhưng mới chỉ ba lần…”
    Ông cụ tiếp lời cô bé: “Cháu còn một kiếp nạn nữa vào năm mười lăm tuổi, chính là năm nay.”
    Hạ Linh hốt hoảng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi túa khắp người.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 4: 4: Trò Đùa


    Sáng hôm sau, trên đường đến lớp, mặc Quỳnh Chi cứ thao thao bất tuyệt về bộ phim lúc tối nó xem, Hạ Linh trầm ngâm với rất nhiều suy nghĩ mông lung.

    Bỗng một nhóm nam sinh đang rượt nhau bằng xe đạp cười đùa ầm ĩ vọt đến và: RẦM!
    Một anh chàng đâm sầm vào Hạ Linh khiến cô bé ngã sõng soài ra đất.

    Quỳnh Chi hốt hoảng dừng lại hét vào mặt anh chàng kia: “Cậu đi kiểu gì thế hả?”
    Anh chàng lồm cồm bò dậy miệng rối rít: “Xin lỗi, xin lỗi nhé!”
    Mấy tên con trai khác thôi cười đùa, dừng xe ngó nghiêng, khuôn mặt có vẻ hối lỗi.

    Hạ Linh phẩy tay: “Không sao đâu, tại tôi cũng không chú ý.”
    Anh chàng cười toe toét: “Các cậu bên lớp 10A đúng không? Bọn tớ lớp 10B bên cạnh nè, Tớ tên Hải Nam.

    Hôm nào rảnh bọn tớ rủ các cậu đi ăn chè tạ lỗi nhé!”
    Hải Nam nháy mắt với hai đứa rồi nhảy lên xe theo lũ bạn phóng trước.
    Bỗng dưng Hạ Linh có một cảm giác kỳ lạ khó lý giải.

    Trong nó dâng lên một thứ cảm xúc như thể vừa đau thương tuyệt vọng vừa căm hận khôn nguôi.

    Mặc dù mới gặp lần đầu nhưng cô bé có cảm tưởng anh chàng này rất quen thuộc.

    Hạ Linh hít một hơi sâu và lắc lắc đầu để xua đi cái cảm giác khó chịu đó.

    Khi đi vào lớp cô bé lại bắt gặp Hải Nam cũng đi vào lớp 10B bên cạnh.

    Anh chàng nháy mắt với cô bé rồi nhe răng cười vẻ thân thiết.
    Quỳnh Chi phì cười trêu Hạ Linh: “Có vẻ như tên đó khoái cậu đấy.”
    Hạ Linh phớt lờ lời trêu chọc của cô bạn, nó đi nhanh vào chỗ ngồi.
    Hôm nay tiết học đầu tiên là tiết Ngữ văn, một cô giáo trẻ măng bước vào lớp.

    Cô chắc là giáo viên mới nên có vẻ còn hơi vụng về.

    Loay hoay một lúc với cái máy tính cô vẫn chưa mở được Slide bài giảng.

    Lâm Khánh định bước lên hỗ trợ cô thì Thái Khôi đã nhanh chân hơn.

    Cậu chàng ra vẻ rất hăng hái: “Cô cứ để đấy em xử lý cho.”
    Thái Khôi nhanh nhẩu bấm bấm chỉnh chỉnh.

    Hạ Linh hơi ngờ ngợ khi thấy anh chàng có mang theo một usb mini và ánh mắt cậu ta vừa ánh lên vẻ tinh quái khác thường.
    Bài giảng đã được mở, cô giáo cảm ơn nó rồi khoát tay bảo cậu chàng về chỗ.
    Đúng như Hạ Linh nghi ngờ, khi tiết học đi được một nửa thì bỗng nhiên màn hình Slide tối đen và nhạc nổi lên, sau đó trên màn hình là hình ảnh hai con khỉ lông lá đang ngoáy mông nhảy nhiệt tình.

    Khi hai con khỉ nhảy phóc quay mặt ra thì cả lớp được tràng cười vỡ bụng khi đó là cái mặt của Lâm Khánh và Lâm Hạo.

    Hai anh chàng trong thân hình hai con khỉ béo mầm đang cọ mông vào nhau và uốn éo trông rất b**n th**.
    Cả lớp đập bàn đập ghế cười ầm ĩ, có đứa cười bò lăn bò càng ra đất, có đứa chảy cả nước mắt nước mũi.
    Lâm Hạo vẫn ngồi yên, mặt không hề biến sắc.

    Lâm Khánh thì mặt đỏ tía tai, định chạy lên tắt clip nhưng bị Thái Khôi ngáng chân ngã chỏng gọng.
    Cô giáo cố gắng nạt lớn dẹp trật tự nhưng tiếng cười vẫn không dứt.

    Cả lớp không ngờ rằng tiếng cười ầm ĩ đã đến tai thầy Vương, và thầy bất thình lình xuất hiện nhanh như một cơn gió.
    Thầy Vương nhìn một lượt cả lớp rồi gầm gừ: “Kẻ nào làm trò này?”
    Cả lớp im thin thít.

    Thầy cất giọng nguy hiểm: “Không khai thì hết tiết mời các cô các cậu ra sân thể dục chạy hai mươi vòng quanh sân cho tôi!”
    “Thưa thầy, là em!”
    Bàn tay Thái Khôi đang giơ lên không trung.

    Chắc không nỡ để cả lớp liên lụy nên anh chàng đã tự giác nhận lỗi.
    Thầy tiến tới kéo tai nó khiến nó la lên oai oái: “ĐAU, Á Á ĐAU EM THẦY ƠI!

    Thầy như con sư tử quát vào mặt Thái Khôi: “LÁO LẾU, dám bày trò trong giờ học, hết giờ chạy mười vòng quanh sân thể dục, thêm nữa cô Hà liên hệ phụ huynh cậu ta lên gặp tôi ngay sau buổi học này”
    Thái Khôi trưng ra bộ mặt nhăn nhó như khỉ ăn phải ớt.

    Anh chàng làu bàu trong cổ họng: “Vâng thưa thầy!”
    Quỳnh Chi thì thào với Hạ Linh: “Không biết thầy dạy Vật Lý hay dạy thể dục nữa.”
    Bỗng thầy chỉ tay vào Lâm Hạo và Lâm Khánh: “Hai tên này nữa, hết tiết cũng năm vòng quanh sân vì tội đồng loã.”
    Lâm Khánh vội phân bua: “Ơ…bọn em có làm gì đâu….”
    Thầy tiếp tục nạt lớn: “Còn cãi thì thêm mười vòng nữa cho tôi!”
    Thái Khôi cũng lên tiếng: “Hai bạn ấy không có đồng lõa, chỉ mình em chủ mưu thôi thầy ơi.”
    Thầy đập mạnh lên bàn: “Không nói nhiều, tên nào còn lắm mồm thì cứ thế thêm mười vòng.”
    Tụi con gái xì xào tỏ vẻ rất bức xúc khi hai Hot boy của tụi nó vô duyên vô cớ bị phạt vì không phải lỗi của mình.
    Hạ Linh có cảm giác giác rằng thầy Vương dường như có một mối ác cảm rất lớn với Lâm Hạo, chính vì thế thầy luôn nhắm vào cậu ta để trừng phạt.
    Quỳnh Chi tức tối thì thầm với Hạ Linh: “Thằng cha Thái Khôi đáng ghét, tớ sẽ không tha cho hắn đâu.”
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 5: 5: Thiên Long


    Vào sáng chủ nhật của tuần đi học đầu tiên, Hạ Linh đến nhà Quỳnh Chi với mục đích chính là muốn tâm sự với bạn về giấc mơ kỳ lạ hôm trước.
    Lâm Khánh cũng vừa sang chơi, khi thấy Hạ Linh anh chàng lại nở nụ cười khoe chiếc răng khểnh chào đón.
    “Vừa hay cũng đang muốn gặp cậu ta” Hạ Linh nghĩ bụng.
    Hạ Linh nói nhỏ với Quỳnh Chi và Lâm Khánh rằng cô bé muốn nói chuyện riêng.

    Thế là Quỳnh Chi bật ti vi cho cậu em Bảo Long ngồi xem, sau đó ba đứa nhanh chóng lên phòng Quỳnh Chi nói chuyện.
    Hạ Linh nhìn hai anh em Lâm Khánh và Quỳnh Chi với ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng rồi từ từ kể mọi chuyện cho hai bạn nghe.
    Cô bé hết sức lo lắng, sợ rằng Quỳnh Chi và Lâm Khánh sẽ cho là cô bé bị hoang tưởng.

    Tuy nhiên khi nghe xong những điều Hạ Linh kể vẻ mặt Lâm Khánh lại lộ rõ sự háo hức, anh chàng nói: “Từ bé, ông nội đã úp mở với tớ về những điều tương tự như vậy.

    Ông còn viết hẳn cả một cuốn sách nghiên cứu về những điều kỳ bí có liên quan đến lịch sử."
    Quỳnh Chi thì tỏ ra khó nuốt trôi những điều Hạ Linh nói hơn ông anh họ của nó.

    Tuy nhiên với hơn chục năm làm bạn với nhau thì cô bé hiểu rằng Hạ Linh là người sẽ không bao giờ nói ra những điều vô căn cứ.
    Sau buổi nói chuyện với Lâm Khánh và Quỳnh Chi Hạ Linh có cảm giác trút đi gánh nặng trong lòng.

    Nếu những điều ông cụ nói là sự thật thì Hạ Linh sẽ phải nhanh chóng tìm ra hai thành viên còn lại và biết đâu hai thành viên này cũng đang ở đâu đó gần đây.

    Sáng hôm sau, lớp Hạ Linh có tiết học đầu tiên với thầy Vương.

    Lớp học được năm phút thì Quỳnh Chi thấy Thái Khôi đang dán tờ giấy ghi mấy chữ bậy bạ lên lưng Lâm Hạo.
    Quỳnh Chi nghí ngoáy viết vào một mảnh giấy: “Dừng ngay mấy trò trêu chọc vớ vẩn của cậu đi nhé!"”
    Viết xong cô bé vo tròn mảnh giấy rồi ném vào đầu Thái Khôi.

    Lát sau nó nhận một mảnh giấy với nội dung: “Con điên, liên quan gì đến cậu.”
    Quỳnh Chi tức xì khói đáp trả: “Tôi ngứa mắt mấy trò chọc ghẹo bạn bè của cậu lắm rồi đấy!”
    Nó dang tay định ném thì:
    “Thưa thầy bạn Thái Khôi và bạn Quỳnh Chi làm việc riêng trong lớp ạ!”
    Đó là con nhỏ An Thy.

    Con nhỏ đáng ghét méc thầy xong còn quay lại thè lưỡi chọc tức Quỳnh Chi.
    Thầy Vương nạt lớn:
    “HAI CÔ CẬU LÊN ĐỨNG BẢNG CHO TÔI.”
    Quỳnh Chi và Thái Khôi lê đôi chân nặng nề lên góc bảng trong tiếng cười hinh hích của lũ bạn.
    Trong khi Thầy Vương tiếp tục giảng bài thì Quỳnh Chi và Thái Khôi vẫn cãi vã đổ lỗi cho nhau.

    Thầy Vương tiện tay ném viên phấn viết dở vào đầu Thái Khôi rồi nạt: “Cuối giờ hai cô cậu chạy mười vòng quanh sân thể dục, thiếu một vòng thì liệu hồn.”
    Thế là hết tiết hai đứa lại lê đôi chân rũ rượi vì đứng bảng cả buổi quanh sân thể dục.

    Thầy Vương còn đứng từ xa quan sát chúng chạy như thể sở thích của thầy là ngắm học trò bị phạt.

    Chạy được năm vòng thì cả hai đứa đều phải dừng lại thở hổn hển.

    Quỳnh Chi gầm gừ: “Con nhỏ An Thy chết tiệt!”
    Thái Khôi vuốt mồ hôi rồi nói: “Chắc nó trả thù tớ vụ ném cặp nó lên tủ, con nhỏ xấu tính thật phải cho nó biết thế nào là lễ độ mới được.”
    Quỳnh Chi hí hửng: “Cậu định làm gì?”
    Thái Khôi cười khoái chí: “Lát tiết cuối tớ với cậu trốn vài phút đi xịt lốp xe nó cho biết mặt.”
    Nội tâm cô nàng đấu tranh kịch liệt vài phút.

    Cuối cùng nó gật đầu cái rụp: “Cứ quyết vậy đi.”
    Thế là chiều hôm đó i như kế hoạch Quỳnh Chi và Thái Khôi trốn mười lăm phút cuối giờ lẻn xuống nhà xe.

    Nhân lúc bác bảo vệ đang lướt điện thoại, hai đứa chạy đến chỗ chiếc xe đạp màu hồng phấn rồi ngồi thụp xuống.

    Quỳnh Chi tỏ vẻ ngờ vực: “Cậu có chắc là xe này không?”
    Thái Khôi khẳng định: “Chắc! sáng nay tớ thấy nó dắt vào nhà xe mà.”
    Quỳnh Chi giục: “Thôi xử lý nhanh lên.”
    Thái Khôi rút trong túi áo ra một cái đinh, chỉ sau mất giây là lốp xe xẹp lép.

    Hai đứa thận trọng lẻn ra rồi nấp sau bức tường.

    Quỳnh Chi giục cậu bạn: “Xong rồi, về thôi.”
    Thái Khôi cười nhẹ: “Phải xem vẻ mặt của nó lúc dắt bộ cái xe về chứ, cậu không biết tận hưởng gì cả.”
    Hai đứa vội nấp sau bức tường chờ kịch hay.
    Chuông chưa reo hết giờ chúng chợt thấy cô Hà vội vã đi tới, cô bảo bác bảo vệ: “Lúc sáng nhà xe giáo viên chật quá cháu nhờ học sinh để xe cháu ở đây.

    Bác cho cháu lấy xe, nhà cháu có việc, cháu về sớm một chút.”
    Bác bảo vệ cười tươi: “Cô lấy đi”
    Quỳnh Chi và Thái Khôi méo mặt khi thấy cô tiến đến chiếc xe màu hồng phấn.

    Cô hét lên một tiếng rồi hớt hải chạy ra nói với bác bảo vệ: “Bác ơi lốp xe cháu bị chọc một lỗ nên xẹp lép rồi bác ơi.”
    Bác bảo vệ tỏ vẻ hốt hoảng:
    “Chết thật, chắc tụi học sinh nghịch phá rồi, nãy tôi có thấy một nam một nữ luẩn quẩn đâu đây.”
    Bỗng mắt bác bảo vệ nhìn về phía bức tường mà Thái Khôi và Quỳnh Chi đang trốn.
    Thái Khôi hét nho nhỏ: “Chạy thôi!”

    Thế là hai đứa ba chân bốn cẳng chạy té khói.
    Bác bảo vệ vừa đuổi theo vừa kêu lên: “Đứng lại! Cái bọn mất dậy này! Đứng lại ngay!”
    Hai đứa chạy bán sống bán chết không dám ngoái đầu lại lấy một lần.

    Tụi nó chạy tuốt ra khỏi cổng trường thì không còn nghe thấy tiếng bác bảo vệ nữa, tuy nhiên cả hai vẫn cong mông chạy và rồi Thái Khôi vấp phải hòn đá trên đường, anh chàng ngã chỏng gọng, chân chảy máu đầm đìa.
    Quỳnh Chi hốt hoảng đỡ anh chàng đứng dậy, rồi nói nhanh: “Đợi tớ xíu, tớ mua bông băng thuốc đỏ.”
    Cô bé ù chạy tới tiệm thuốc gần đó rồi quay lại.

    Thái Khôi đang ôm lấy cái chân xuýt xoa chừng có vẻ đau lắm.
    Quỳnh Chi bảo anh chàng kéo ống quần lên cao rồi lấy bông lau vết máu.

    Chợt cô bé nhìn thấy một vết Sẹo to hình thù cổ quái phía sau bắp chân anh chàng.
    Nó ấp úng hỏi: “Cái gì đây?”
    Thái Khôi gắt gỏng: “Chưa thấy vết Sẹo bao giờ hả, lau nhanh giùm cái, đau chết bà tui rồi.”
    “Ý tớ là cậu có cái Sẹo này từ bao giờ vậy?”
    “Đẻ ra là có rồi, Á, chết tiệt đau quá má ơi, cái chân khốn khổ của tui”
    Quỳnh Chi vội lấy điện thoại ra chụp lại vết Sẹo trên chân Thái Khôi rồi gửi ngay bức ảnh cho Hạ Linh.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 6: 6: 10a Và 10b


    Sáng hôm sau Hạ Linh đạp xe đến gọi Quỳnh Chi đi học.

    Khi Quỳnh Chi mở cửa đẩy xe đạp ra thì Hạ Linh há hốc mồm khi thấy mái tóc dài óng ả của cô bạn đã bị cắt ngắn như Tom boy.

    Nhìn thấy vẻ mặt thảng thốt của Hạ Linh, Quỳnh Chi vừa vuốt v3 mái tóc vừa đáp với giọng khổ não: “Hôm qua bị bác bảo vệ phát hiện tớ và Thái Khôi nghịch dại.

    May mà bác ấy chỉ nhìn thấy phía sau lưng.

    Vì thế tớ phải thay đổi để không bị nhận ra.

    Định cắt ngang vai thôi nhưng gặp phải tên cắt tóc mới học nghề hắn xẻo quá tay.“
    Hạ Linh an ủi cô bạn: “Không sao, trông cá tính phết!”
    Quỳnh Chi cười toe toét: “ Thật hả.”
    Nụ cười cô nàng chớm nở chưa được bao lâu thì giọng Lâm Khánh cất lên: “Sao có cái đầu như chó gặm thế, đứa nào cắt tóc cho e để mai a đến đốt nhà nó cho.”
    Nụ cười Quỳnh Chi héo đi phần nào, nó cong môi lên xì một cái rồi ngúng nguẩy đạp xe đi trước.

    Lâm Khánh và Hạ Linh gò sức đạp theo mới đuổi kịp.

    Đến lớp, cả ba đứa đang cất đồ vào tủ thì nghe thấy tiếng cười rú lên phía sau.

    Ba đứa quay lại thì thấy anh chàng Thái Khôi đang huýt sáo đi tới, chung quanh là mấy đứa con gái lớp nó đang vỗ tay và cười ầm ĩ.

    Anh chàng đưa tay xoa xoa đầu, ở chỗ đó hôm qua còn là mái tóc bù xù của anh chàng nhưng nay nhẵn thín và bóng loáng không còn một sợi.
    Ánh mắt Thái Khôi và Quỳnh Chi chạm nhau, và sau đó chúng cùng chỉ tay về phía quả đầu đối diện rồi cười ré lên.
    Thái Khôi vừa ôm bụng cười sặc sụa vừa nói: “A, con trai mặc áo dài..”
    Quỳnh Chi cũng gào lên: "Sự cọ mặt chồn.”
    Chợt cô nàng nín bặt khi thấy Lâm Hạo bước tới.

    Quỳnh Chi nở nụ cười thẹn thùng: “Chào cậu.”
    Lâm Hạo không nói gì, cậu mở tủ lấy bộ đồng phục thể dục và giầy thể thao rồi đi thẳng vào phòng thay đồ.
    Hôm nay lớp Hạ Linh có tiết đầu là tiết thể dục.
    Hạ Linh và Quỳnh Chi đi vào sân thì thấy một đám con gái lớp nó đang đứng túm tụm vào nhau chỉ trỏ ai đấy trong sân và cười khúc khích.
    Hoá ra đó là anh chàng Lâm Hạo, với chiều cao nổi trội, gương mặt tuấn tú, khi khoác lên bộ đồng phục thể dục khoẻ khoắn trông anh chàng càng thêm phần thu hút.

    Đã thế anh chàng chơi bóng rổ rất cừ, mỗi lần anh chàng ném bóng vào rổ thì tụi con gái lại vỗ tay và reo lên đầy phấn khích.
    Chợt tất thảy bọn con trai lớp Hạ Linh đều hướng mắt về phía ngoài sân, đứa thì huýt sáo, đứa xuýt xoa buông lời trêu chọc.

    Đang tiến về phía sân bóng rổ là khoảng chục đứa con gái lớp khác.

    Dẫn đầu là một cô bé vô cùng xinh đẹp với vóc dáng nảy nở.
    Hạ Linh nghe tiếng một đứa lớp nó thì thầm: “Hot girl Bảo Trâm kìa mấy bạn, nhỏ đó nổi tiếng trên mạng xã hội lắm.”
    Tụi con gái đó tập trung ngoài sân, nhìn ngó chỉ trỏ rồi bình phẩm ầm ĩ và cười hô hố.

    Có đứa còn bình thản nói rõ to: “Bọn con gái 10A may mắn ghê, toàn mấy mụ xấu hỉn mà con trai thì rõ hot.”
    Con gái lớp 10A bắt đầu tỏ ra khó chịu.

    Quỳnh Chi chợt lên tiếng: “Mấy bạn về lớp các bạn đi, sắp đến giờ học rồi đấy.”
    Một cô bé tóc đuôi ngựa quắc mắt: “Bọn này đứng ngoài sân chứ có vào trong đâu mà bạn ý kiến, đồ con nhỏ vô duyên.”
    An Thy cất giọng nhỏ nhẹ: “Thế cảm phiền mấy bạn bớt ồn ào giùm.”
    Cô nàng tóc đuôi ngựa hất mặt: “Bọn này cứ ồn ào đấy, các bạn ganh tỵ thì nói thẳng đi nhé, chứ bọn này có ảnh hưởng gì ai đâu mà các bạn cứ lắm chuyện.”
    “Ganh tỵ cái gì chứ.”
    “Vì Con trai lớp các bạn hâm mộ Bảo Trâm lớp này.

    Cũng đúng thôi lớp các bạn lấy ra hot girl xinh đẹp như cậu ấy chứ.”
    Con nhỏ tóc đuôi ngựa nói xong thì tất thảy mấy đứa khác cười khoái chí.
    Quỳnh Chi hừ một tiếng: “Đẹp mà không có não, vô duyên thấy ớn.”
    Cô bé vừa dứt lời thì cô nàng tóc đuôi ngựa chợt xấn tới và xô Quỳnh Chi ngã lăn ra đất.

    Thấy bạn mình bị bắt nạt, ngay lập tức Hạ Linh lao tới, cô bé gằn dọng: “Cút về lớp các cậu đi, đây không phải là chỗ cho các cậu cua trai và gây sự đâu.”
    Cô nàng tóc đuôi ngựa dang tay định tát Hạ Linh thì Bảo Trâm chợt cầm lấy tay cô nàng ngăn lại rồi nói: “Cậu là ai?”
    Một cô bé đáp thay: “Hạ Linh, lớp trưởng lớp tụi này.”
    Bảo Trâm cười nhẹ: “Không đơn giản chỉ là vấn đề cá nhân nữa rồi, tôi là lớp trưởng lớp 10B.

    Đầu năm đã nghe danh cái tên Hạ Linh, thủ khoa đầu vào khoá chúng ta đúng không? Lúc nãy có người bảo tôi không có não, vậy chúng ta hãy thi với nhau xem.”
    “Thi cái gì?”Hạ Linh hỏi.
    Bảo Trâm trả lời: “Sắp đến cuộc thi truy tìm kho báu do trường tổ chức hàng năm, Cuộc thi giữa các lớp của khối mười, cậu biết trò đó chứ? Mỗi một lớp sẽ cử một đại diện tham gia, Ở cuộc thi đó người đại diện sẽ phải giải các câu đố để tìn đến kho báu.

    Tôi với bạn hãy đại diện cho hai lớp chúng ta.

    Nếu lớp nào thua thì tất thảy con gái lớp đó phải quỳ gối để lớp thắng tát vào mặt.

    Dám chơi không?”
    Quỳnh Chi hùng hổ: “Chơi thì chơi, sợ gì”
    Các bạn nữ khác trong lớp cũng nhao nhao: “Chơi đi Hạ Linh, tụi này tin cậu”
    “Ok tôi đồng ý” Hạ Linh đáp.
    Bảo Trâm nở nụ cười bí ẩn rồi bước đi
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 7: 7: Trò Chơi Truy Tìm Kho Báu


    Ngày tổ chức cuộc thi rồi cũng đến.

    Tất thảy học sinh và giáo viên tập trung tại sân vận động của trường với vẻ mặt đầy háo hức, đó là một khoảng sân rất rộng với nhiều cây xanh rợp mát.
    Hôm nay đoàn trường thiết kế một sân khấu rất đẹp, trang hoàng rực rỡ giữa sân.

    Trên sân khấu lắp một màn hình Led to tướng.

    Các thầy cô ngồi ở các dãy bàn bên phải sân khấu.

    Các đại diện cuộc thi thì ngồi ở dãy bàn bên trái sân khấu.

    Đứa nào đứa nấy hồi hộp ra mặt.
    Hạ Linh khá bất ngờ khi MC của chương trình là một gương mặt rất quen, đó là cậu bạn Hải Nam của lớp 10B mà có lần tông xe vào nó và Quỳnh Chi.
    Hôm nay Hải Nam trông khá bảnh bao với mái tóc vuốt keo bóng loáng và bộ vest đen kiểu cách.

    Nó thấy Hải Nam nở nụ cười rất tươi và nháy mắt với nó, Hạ Linh cũng cười đáp lại.

    Ở đầu dãy bàn Bảo Trâm đang nhìn nó với ánh mắt vô cùng thách thức.
    Sau một vài tiết mục văn nghệ, MC chương trình tổ chức vài trò chơi tập thể vui vui để làm nóng không khí.

    Phải nói Hải Nam rất duyên dáng trong vai trò MC.

    Và rồi khi tất cả đã ổn định, nhạc hiệu chương trình nổi lên.
    MC trở lại sân khấu, nở một nụ cười sáng loá rồi cất tiếng: “Sau bao ngày chờ đợi, chương trình hot hòn họt TRUY TÌM KHO BÁU sẽ chính thức bắt đầu.

    Đây là một chương trình đề cao trí tuệ, sự nhanh nhạy và ứng biến với tình huống.

    Một cuộc thi mà Hải Nam đảm bảo rằng hấp dẫn, li kỳ không thua kém bất cứ trò chơi nào trên ti vi mà các bạn từng xem”.
    Hải Nam dừng lại chút xíu để cảm nhận sự hồ hởi của mọi người.

    Sau đó anh chàng nói tiếp:
    “ Đến với chương trình hôm nay Hải Nam trân trọng giới thiệu:
    Thầy Trần Bá Hùng - Hiệu trưởng nhà trường
    Cô Nguyễn Thị Loan - Phó hiệu trưởng
    Thầy Lê Trung Anh - bí thư Đoàn trường
    Cùng các thầy cô và học sinh toàn trường đều có mặt để cổ vũ cho các thí sinh của chúng ta.”
    Tất thảy học sinh vỗ tay nồng nhiệt.
    Hải Nam tiếp: “Ngay sau đây trân trọng giới thiệu mười bạn đại diện cho mười lớp khối 10 tham gia cuộc thi hôm nay.”
    Hải Nam giới thiệu tên từng bạn, khi đến tên của Bảo Trâm thì hầu hết các nam sinh đều vỗ tay và huýt sao đặc biệt nồng nhiệt.
    Hải Nam chỉ tay vào hai màn hình Led và cất giọng đầy tự hào: “Máy quay sẽ được đặt dọc các hướng di chuyển của các thí sinh do đó chúng ta sẽ được theo dõi cuộc thi thông qua màn hình led siêu xịn và siêu to khổng lồ ở đây.”
    Lại một tràng vỗ tay và tiếng hú hét phấn khích nổi lên.

    Hải Nam vẩy tay đề nghị mọi người trật tự rồi nói tiếp: “Ngay sau đây mỗi bạn sẽ được nhận một chiếc hộp.

    Trong đó chứa gợi ý về một địa điểm có chiếc hộp thứ hai.

    Trong chiếc hộp thứ hai sẽ có tám gợi ý về nơi đặt chiếc hộp thứ ba, có nghĩa là sau vòng một có hai bạn sẽ bị loại.”
    Hải Nam dừng lại ít giây rồi nói tiếp: “Trong chiếc hộp thứ ba sẽ chỉ còn sáu gợi ý về địa điểm có chiếc hộp thứ tư.

    Trong chiếc hộp thứ là bốn gợi ý về chiếc hộp thứ năm.

    Nơi đặt chiếc thứ năm sẽ chỉ còn lại hai gợi ý.

    Hai bạn cuối cùng, ai đến địa điểm có kho báu đầu tiên sẽ chiến thắng.

    Để giúp khán giả có thể biết được suy luận của các bạn khi giải đáp các gợi ý thì các bạn vui lòng nói rõ đáp án qua chiếc micro mini mà các bạn đang đeo nhé! Âm thanh sẽ được truyền tới đây để tất cả mọi người nghe được.

    Các bạn đã hiểu luật chơi chưa?”
    Mười người dự thi đồng thanh: “Đã hiểu.”
    Sau khi yêu cầu mọi người giao nộp điện thoại Hải Nam đưa cho mỗi người một chiếc hộp nhỏ xinh xắn rồi chỉ tay về hướng trường học nói to: “Bây giờ mời các bạn hãy về lớp học của mình sau đó mở gợi ý và bắt đầu cuộc thi!”
    Hạ Linh hộc tốc chạy về lớp học.
    Cô bé mở hộp quà ra thì thấy bên trong mảnh giấy là câu đố:
    “Đoàn quân đen trắng thẳng hàng
    Năm hai quân trắng chẳng màng trước sau
    Ba sáu còn lại ở đâu

    Ở ngay bên cạnh áo đen một màu.”
    Nó lẩm bẩm: “Cái quái gì vậy nhỉ?”
    Nó cố gắng giữ bình tĩnh rồi bắt đầu suy nghĩ: “Mảnh giấy là gợi ý nơi cất giấu gợi ý thứ hai nên câu đố này có thể là một địa điểm hoặc một vật gì đó.”
    Hạ Linh vò đầu bứt tai một lúc nhưng vẫn chưa giải được câu đố.

    Cô bé bắt đầu có chút hối hận khi dấn thân vào trò chơi này, nó đang gánh trên vai trọng trách thể diện của cả lớp, nhỡ mà thua thì...!Hạ Linh không dám nghĩ tiếp.

    Đọc‎ t????????????ệ????‎ ha????‎ tại‎ [‎ T????????????T????????????ệ????.VN‎ ‎ ]
    Cô bé vỗ vỗ vào đầu để động não: “Cái gì mà lại đen trắng rồi 52 và 36 nhỉ, là cái gì nhỉ.

    Đen trắng thì có cờ vua, hay ám chỉ nơi nào đó có bàn cờ? Nhưng quân cờ thì có 16 quân mỗi bên, với cả có xếp thẳng hàng đâu.

    Là cái gì vậy chứ?”
    Hạ Linh cố gắng liên tưởng tới tất cả mọi thứ có hai màu trắng đen, trong đầu nó hiện lên từ hình ảnh con ngựa vằn cho đến quả bóng đá rồi tranh thuỷ mặc và rồi một hình ảnh lướt qua khiến cô bé nhảy cẫng lên: “Tìm ra rồi!”
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 8: 8: Cuộc Đua


    Hạ Linh liền nói vào micro: “Địa điểm giấu chiếc hộp thứ hai chính là hộp đàn piano trong phòng học nhạc, đàn piano gồm 88 phím đàn, 52 phím trắng và 36 phím đen.

    Câu đố ý muốn ám chỉ các phím của đàn piano.”
    Nói xong Hạ Linh mở cửa đi ra ngoài.

    Các lớp học bên cạnh vẫn đang đóng cửa im ỉm, như thế có nghĩa là các bạn khác vẫn chưa giải xong câu đố.

    Hạ Linh vui sướng chạy như bay về phòng học nhạc.

    Đúng như cô bé đoán, trong hộp đàn piano có một chiếc hộp quà lớn.

    Khi mở hộp quà nó thấy có tám mảnh giấy nhỏ.

    Hạ Linh lấy một mảnh giấy rồi cất chiếc hộp trở lại chỗ cũ.

    Khi cô bé vừa đi ra cửa thì thấy Bảo Trâm cũng đi vào, gương mặt Bảo Trâm vẫn đầy vẻ tự tin cô nàng cất giọng: “Chúc mừng!”
    Hạ Linh cười khiêu khích rồi chạy nhanh ra chỗ khác.

    Cô bé đến một chỗ k ín đáo và mở mảnh giấy ra, trong đó có vỏn vẹn bốn câu thơ:

    “Tên tôi giống vật ở nhà
    Giúp phòng sạch sẽ đó là tên tôi
    Tôi tạo nhiều thứ trên đời
    Cỏ cây, hoa lá, bầu trời, rừng xanh.”
    Đọc xong mảnh giấy Hạ Linh trầm ngâm suy nghĩ: “Giúp phòng sạch sẽ thì có cái chổi quét nhà, chổi lau nhà, máy hút bụi.

    Nhưng tạo nên nhiều thứ như cỏ cây, hoa lá thì là cái gì nhỉ?”
    Chưa đầy một phút sau Hạ Linh đã cười tươi rói.

    Cô bé nói luôn đáp án: “Vật ở nhà giúp phòng sạch sẽ là cái chổi, nhưng để tạo nên cỏ cây hoa lá hay nhiều thứ khác nữa thì chính là chiếc chổi vẽ, chúng ta có thể dùng nó vẽ lên bất cứ thứ gì, hộp quà thứ ba đặt ở hộp đựng chổi vẽ.”
    Cô bé phi như bay đến phòng học vẽ, tiến tới tủ đựng chổi vẽ và nhìn thấy chiếc hộp nó cần tìm.

    Cũng i như lần trước, khi Hạ Linh chuẩn bị rời khỏi phòng thì Bảo Trâm cũng xuất hiện.
    Hạ Linh nghĩ thầm: "Cô gái này không phải dạng vừa, nhưng dù sao vẫn thua mình một bước.”
    Bảo Trâm vẫn nhìn Hạ Linh với ánh nhìn đầy khiêu khích.

    Để không mất thời gian Hạ Linh đi ra khỏi phòng tìm chỗ mở gợi ý thứ ba.

    Trong mảnh giấy là hình vẽ mười cái hộp, một cái kéo sau đó là hình một con bò đực.

    Câu đố này có vẻ hóc búa hơn câu trước.

    Hạ Linh loay hoay dơ ngang dơ dọc hình vẽ rồi ngắm nghía từ cái sừng, cái bụng đến cái chân từng con bò một cách tỉ mỉ nhưng không thấy có gì đặc biệt.
    Cô bé bắt đầu căng thẳng khi tiếng loa phóng thanh vang lên: “Vậy là câu hỏi số một đã được chinh phục.

    Câu hỏi số hai khá dễ nên năm bạn đã vượt qua.

    Cả năm bạn đều bối rối trước câu hỏi số ba.

    Câu này xem chừng khó à nha.”
    Mặc dù Hạ Linh xuất phát nhanh hơn nhưng đến thời điểm này thì có tận bốn người khác cũng đang đồng hạng với cô bé.

    Hạ Linh bắt đầu thấy lo lắng, mồ hôi túa ra đầy trán.
    Tiếng loa phóng thanh tiếp tục vang lên: “Các thầy cô chủ nhiệm đang đứng cả lên hồi hộp cổ vũ cho các học trò của mình.

    Thầy Tiệp có vẻ hơi quá khích rồi thầy ơi, mời thầy về lại chỗ ngồi ạ.”.

    ||||| Truyện đề cử: Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp |||||
    Cái tên thầy Tiệp khiến Hạ Linh chợt khựng lại.

    Thầy dạy tiếng anh, và cái môn tiếng anh khiến cô bé chợt có sự liên tưởng.

    Hạ Linh ngắm lại hình vẽ một lần nữa rồi reo lên: “Đoán ra rồi!”
    Hạ Linh hớn hở nói vào micro:“ Cái Hộp trong tiếng anh là từ BOX, con bò đực là OX, hình cái kéo ý là cắt bỏ chữ ox trong từ box, như vậy ta có chữ B, 10 cái hộp ý chỉ là phòng học lớp 10B.”
    Ở sân vận động của trường, tụi con gái lớp 10A reo lên phấn khích.

    Quỳnh Chi hét lên đầy tự hào: “Bạn thân tớ đó, ha ha.”
    Lâm Khánh gật gù: “ Cậu ấy giỏi thiệt, đúng là không có đối thủ rồi.”
    Hạ Linh chạy nhanh đến phòng học lớp 10B.

    Sau một hồi tìm kiếm nó cũng tìm thấy chiếc hộp trong ngăn bàn của giáo viên.
    Khi mở tờ gợi ý ra nó thấy bên trong chỉ có hình một tam giác ngược.
    Hạ Linh cau mày suy ngẫm: “Trong trường ngoài các lớp học thì còn phòng hiệu trưởng, phòng giáo vụ, phòng ăn, phòng truyền thông, phòng thí nghiệm, sân thể dục… không biết tam giác này thể hiện phòng nào trong số đó nhỉ?”
    Hạ Linh rời phòng học 10B chạy về lớp học của nó, lấy không gian riêng tư để suy nghĩ.

    Vừa ngồi xuống chiếc ghế trong phòng thì nó nghe thấy tiếng bước chân của Bảo Trâm bước vào lớp 10B.
    Hạ Linh lẩm bẩm: “Đúng là không coi thường được”.
    Hạ Linh cố gắng bình tĩnh suy nghĩ.

    Chợt tiếng loa phóng thanh cất lên: “Chúc mừng hai bạn đã vượt qua câu hỏi cân não số ba, các bạn còn lại hãy cố gắng lên nào”.
    Hạ Linh nở nụ cười đắc thắng, vậy là câu hỏi này cũng không thể làm khó được nó.

    Cô bé nói: “Hình tam giác là biểu tượng của chiếc loa, chắc chắn chiếc hộp cuối cùng đang ở phòng truyền thông”.
    Cô bé nhẹ nhàng mở cửa phòng rồi đi ra ngoài hướng về phòng truyền thông của trường.

    Vừa đi vừa ngoái nhìn phía sau xem Bảo Trâm có xuất hiên không nhưng may là chỉ có một mình nó.

    Hạ Linh phấn khởi ngó quanh phòng truyền thông và cuối cùng cũng tìm thấy chiếc hộp gợi ý.
    Hạ Linh cầm tờ giấy gợi ý phóng như bay tới một chỗ k ín đáo, cô bé hồi hộp mở ra, bên trong là hình ảnh hai bàn tay nắm vào nhau cùng một dãy số: 3214789-321478963 147369456-74269456
    Hạ Linh bật kêu nho nhỏ: “Lại cái quái gì thế này.”
    Lần này cô bé bối rối thật sự, dãy số rất dài và không có quy luật gì cả.
    Cố gắng giữ bình tĩnh cô bé nhìn cái biểu tượng hai bàn tay nắm vào nhau và chợt thấy rất quen thuộc.

    Hình như nó đã thấy hình ảnh này.

    Nhưng cố vắt óc mà nó vẫn không nghĩ ra là thấy ở đâu.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 9: 9: Ân Nhân


    Hình ảnh Hạ Linh bối rối đang hiện rõ trên màn hình Led, cô bé đang cắn móng tay, mồ hôi túa đầy trán.

    Quỳnh Chi lo lắng nói với Lâm Khánh: “Coi bộ câu này khiến cậu ấy gặp khó khăn rồi, con nhỏ Bảo Trâm mà giải được trước thì toi."
    Lâm Khánh trấn an: "Cậu ấy sẽ giải được thôi, không phải lo.”
    Hạ Linh vẫn đang vắt óc suy nghĩ, nó vừa đi đi lại lại quanh phòng vừa cắn móng tay đến suýt bật cả máu.

    Cái trò này mà không giữ được bình tĩnh thì không nghĩ được cái gì cả.

    Hạ Linh ngồi xuống ghế, cố gắng gạt bỏ những lo âu rồi nhìn kỹ lại hình ảnh hai bàn tay nắm vào nhau.
    Như có một cái đèn vừa được bật sáng trong đầu, nó vui sướng reo lên: “Mình hiểu rồi.”
    Nó tận dụng lớp bụi mỏng trên cửa kính lấy tay viết lên đó các con số.

    Sau khi nhẩm nhẩm các con số trong câu đố cô bé liền nói vào micro:
    “Biểu tượng hai bàn tay nắm với nhau là biểu tượng của điện thoại nokia.

    Bàn phím của chiếc điện thoại này có các số từ 1 đến 9 xếp ba hàng từ trái qua phải.

    Nếu vẽ theo thứ tự các số trong câu đố trên bàn phím ta có như sau: 3214789 tương ứng với chữ C, 321478963 là chữ O, tiếp đến ta có dấu cách và dãy số 147369456 tương ứng cho chữ H và dãy số 74269456 chính là chữ A.

    Như vậy ghép lại ta có đáp án là CO HA.

    Kho báu hiện đang do cô Hà nắm giữ”
    Nói xong đáp án Hạ Linh hồ hởi chạy ra hướng sân vận động, nơi tất cả mọi người đang tập trung ở đó.

    Nó vui sướng tột độ khi nghĩ tới gương mặt thảm bại của Bảo Trâm.

    Nhưng nó vui sướng chưa được bao lâu thì hết hồn khi thấy cô nàng Bảo Trâm cũng đang đuổi theo nó.
    Vậy là cô nàng cũng đã giải xong câu đố.

    Hạ Linh không thể khoan thai nữa rồi, nó cố hết sức chạy hết tốc lực.

    Phía sau nó Bảo Trâm cũng đang chạy theo với tốc độ kinh hồn.
    Hạ Linh đã nhìn thấy sân vận động, tiếng hò hét cổ vũ vọng lại như tiếp thêm tinh thần cho cô bé.

    Chỉ cách một cái hồ nước nữa là nó sẽ chạm tay vào chiến thắng.
    Nối giữa hai bờ là một cây cầu gỗ nhỏ.

    Hạ Linh vừa lên cầu thì Bảo Trâm đuổi kịp nó.
    Hạ Linh hít một hơi sâu rồi cố hết sức chạy tiếp.

    Bảo Trâm bám theo sát nút.

    Ngay khi Hạ Linh bước một chân lên bờ thì Bảo Trâm chợt níu lấy áo nó.

    Cả hai dằng co trên cầu, chợt tay vịn kêu lên một tiếng RẮC, nó bị gãy một mảng to rơi xuống và kéo theo cả Hạ Linh lẫn Bảo Trâm rơi tõm xuống hồ.
    Hồ nước này khá sâu và thật không may là Hạ Linh rất sợ nước, kể từ lần chết hụt hồi sáu tuổi nó sợ nước một cách kỳ lạ nên không dám học bơi.
    Chính vì lẽ đó Hạ Linh cảm tưởng như nó đang hấp hối, nước xộc vào mắt vào mũi, càng quẫy đạp nó lại càng chìm dần xuống hồ.
    Nó thấy mọi thứ tối thui, có nhiều giọng nói từ xa vọng lại.
    Hình như có ai đó đang gọi nó, cổ họng khó chịu quá, nó muốn tống cái thứ khó chịu đó ra ngoài, và ỌC, nó đang phun nước ra, nó thấy dễ chịu hơn rồi, nó mở mắt thì thấy rất nhiều người đang đứng xung quanh nó.

    Gương mặt tèm lem đầy nước mắt của Quỳnh Chi, gương mặt đầy lo lắng của Lâm Khánh, và gần nó nhất là gương mặt Hải Nam trong bộ vest ướt như chuột lột.
    Hạ Linh đã được đưa tới phòng y tế của trường.

    Chắc Bảo Trâm biết bơi nên cô nàng không sao, chỉ có mình Hạ Linh đang nằm trong phòng.

    Một lát sau Quỳnh Chi và Lâm Khánh đến thăm nó.

    Ủ????g‎ hộ‎ chí????h‎ chủ‎ vào‎ ????gaу‎ ﹎‎ ????????????????????????‎ UY????N.????N‎ ﹎
    Quỳnh Chi hỏi với giọng vô cùng lo lắng: “Cậu thấy sao rồi, ổn không?”

    Hạ Linh đáp: “ Mình ổn mà.”
    Lâm Khánh hồ hởi: “Hôm nay cậu rất cừ đó, các thầy cô bảo nếu không vì sự cố thì có thể cậu sẽ là người tìm ra kho báu nhanh nhất lịch sử trước giờ.”
    Hạ Linh cười buồn: “Nhưng kết quả thì mình vẫn không thể thắng, đúng không?”
    Lâm Khánh đáp: “Do sự cố nên cuộc thi không có người thắng cuộc, Không hiểu sao tay vịn của cây cầu vốn rất chắc chắn lại bị gãy ngay lúc đó.”
    Hạ Linh giật mình khi nghe Lâm Khánh nói vậy, nó chợt hỏi với giọng nghiêm trọng: “Ai đã cứu tớ vậy?”
    Quỳnh Chi đáp: “À thì là anh chàng MC Hải Nam đó, cậu ta đã cứu cậu lên bờ, may mà chưa hô hấp nhân tạo không thì cậu mất nụ hôn đầu đời vào tay cậu ấy thì tiêu.”
    Nói đến đó Quỳnh Chi cười tinh nghịch.
    Hạ Linh bảo hai đứa bạn lại gần rồi thì thầm: “Hôm trước Quỳnh Chi bảo rằng Thái Khôi có vết Sẹo của Thiên Long đúng không, vậy người cuối cùng, Hắc Long rất có thể là Hải Nam.

    Ông cụ bảo rằng tớ còn một kiếp nạn năm nay và một thành viên của ngũ long sẽ cứu tớ, vậy theo tớ đoán Hải Nam chính là người đó.”
    Lâm Khánh gật gù: “Cũng có lý, có một cách để kiểm chứng, đó là phải thấy được vệt Sẹo của cậu ta.”
    Hạ Linh trầm tư một lúc rồi nói với Quỳnh Chi: “Thứ bảy tuần này hai đứa mình sẽ gặp cậu ấy ở quán trà sữa gần trường nhé!”
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 10: 10: Thất Bại


    Sáng thứ bảy hôm đó Hạ Linh và Quỳnh Chi đến quán trà sữa thì Hải Nam đã có mặt từ trước.
    Hải Nam mặc áo sơ mi và quần âu, trông khá chững chạc so với tuổi.
    Anh chàng cười tươi đẩy menu về phía hai cô gái: “Hai cậu uống gì gọi đi.”
    Sau khi gọi nước, Hải Nam hết lời khen ngợi Hạ Linh về những gì cô đã thể hiện ở cuộc thi.
    Hạ Linh cũng cảm ơn anh chàng đã cứu nó.
    Sau một vài câu chuyện bâng quơ Hạ Linh đi vào vấn đề chính: “Hải Nam nè, mình hỏi thật nhé, cậu có vết Sẹo nào bẩm sinh có hình dạng kỳ quái không?”
    Hải Nam phì cười: “Cậu hỏi gì lạ thế? Nhưng mà sao cậu biết?”
    Quỳnh Chi tròn mắt: “Không lẽ cậu có thật hả?”
    Hải Nam gật đầu: “Ừ sau lưng mình có một vết Sẹo, mẹ mình bảo rằng sinh ra đã có nó rồi, sao cậu biết tài vậy?”
    Hạ Linh và Quỳnh Chi trao nhau ánh mắt ẩn ý.
    Hạ Linh hơi mắc cỡ nói nhỏ: “Cậu cho tớ xem được không?”
    Hải Nam phụt cả nước ra bàn, nó ngạc nhiên ngó cô bạn: “Cậu xem cái Sẹo để làm gì?”
    Đến nước này Hạ Linh quyết định sẽ nói sự thật cho Hải Nam.

    Nó và Quỳnh Chi thuật lại mọi việc cho cậu bạn.

    Nghe xong mặt anh chàng cứ nghệt ra, miệng há ra định nói gì đó rồi lại ngậm miệng lại.
    Hạ Linh trấn an anh chàng: “Có thể cậu sẽ khó mà tin được cậu chuyện của tớ ngay, thôi thế này nhé, ngày mai bọn mình sẽ tụ tập, cả năm đứa bọn mình, và rồi cậu sẽ hiểu...”
    Quỳnh Chi cướp lời Hạ Linh: “Mai đến nhà tớ đi nhé!”
    Quỳnh Chi gửi Hải Nam địa chỉ rồi nó và Hạ Linh tạm biệt cậu bạn ra về.
    Tối hôm đó Quỳnh Chi gọi điện giải thích cho Thái Khôi và mời cậu ta ngày mai đến nhà cô bé.
    Thái Khôi cứ cười như điên trong điện thoại vì cho rằng Quỳnh Chi bị thần kinh và nhất mực không chịu đồng ý.

    Cuối cùng Hạ Linh đành phải ra tay thuyết phục anh chàng mới ậm ờ bảo để xem xét.
    Sáng chủ nhật hôm đó là một ngày đẹp trời.
    Hạ Linh đạp xe đến nhà Quỳnh Chi với tâm trạng vừa hồi hộp vừa lo lắng xen lẫn một chút thích thú.
    Nó vừa đến cổng thì bắt gặp Hải Nam trên con xe phân khối lớn đang ngó nghiêng.

    Gặp Hạ Linh Hải Nam cười tươi: “ May quá, mình cứ tưởng nhầm địa chỉ.”
    Hạ Linh ngó con xe cậu bạn cau mày hỏi: “Tớ tưởng cậu chưa đủ tuổi đi xe máy mà?”
    Hải Nam nháy mắt với cô bé: “Tớ có cách lách luật, cậu yên tâm.”
    Vừa lúc đó Thái Khôi cũng trờ xe tới.

    Thấy chiếc xe của Hải Nam anh chàng la lên thích thú: “À há, ngon đấy anh bạn.”
    Anh chàng dựng nhanh xe đạp của mình rồi phóng đến chiếc xe phân phối lớn ngắm nghía, nó nhìn Hải Nam với vẻ mặt háo hức: “Ê anh bạn móc cống, mua con này lâu chưa?”
    Hải Nam nhăn mặt hỏi lại: “ Cậu vừa gọi tớ là gì?”
    Thái Khôi vẫn không rời mắt khỏi con xe đáp:
    “À ý tớ là MC ấy mà.”
    Vừa lúc đó Quỳnh Chi mở cổng chào đón với nụ cười tươi rói.

    Sau khi cất xe cả bọn theo chân Quỳnh Chi lên tầng hai.

    Đó là một căn phòng rộng rãi với đầy đủ tiện nghi.

    Anh chàng Lâm Khánh đang ngồi xem tạp chí trên một chiếc ghế bành.

    Ngó thấy ba người đến Lâm Khánh đứng dậy cười nói: “Xin chào.”
    Cả bọn ngồi vào ghế, mọi người đều im lặng ngoại trừ Thái Khôi cứ ông ổng hát linh tinh.

    Chắc ai cũng khá ngượng ngập và hoang mang vì cái lý do được triệu tập đến đây.

    Hạ Linh lên tiếng: “Các bạn đều đã biết vì sao chúng ta gặp nhau ngày hôm nay rồi đúng không?”
    Bốn đứa kia gật đầu.
    Cô bé tiếp: “Để xác nhận thông tin thì bây giờ cảm phiền mọi người hãy cho mình xem vết Sẹo của từng bạn nhé!”
    Lâm Khánh xoè tay, Thái Khôi kéo ống quần.
    Quỳnh Chi hơi bối rối xíu kéo áo lên để lộ một vết Sẹo ngay eo của cô bé.
    Thái Khôi cười hề hề: “Khác gì cái bánh mỳ đâu mà ngại với chả ngùng, cậu có kéo nữa cũng chả xi nhê gì với tụi này đâu.”.

    truyện đam mỹ
    Quỳnh Chi tức tối vớ quả mận ném Thái Khôi, anh chàng bắt ngay rồi cho vào miệng vừa nhai vừa cười tinh quái.
    Hải Nam vén áo và quay lưng lại, đúng là anh chàng có một vết Sẹo lớn ngay sau lưng.

    Hạ Linh cũng kéo ống tay áo cao qua vai để mọi người thấy vết Sẹo ở vai cô bé.
    Hạ Linh nói tiếp: “Các cậu đều đã thấy điểm chung của chúng ta rồi đúng không? Lý do thì tớ cũng đã kể cho các cậu nghe, vậy bây giờ để kiểm chứng lời tớ nói, khi tớ đến đến ba tất cả chúng ta cùng lúc đặt tay lên vết Sẹo của mình nhé! Tớ bắt đầu đếm đây: Một, Hai, Ba!”
    ...
    Năm đứa nhìn nhau chờ đợi nhưng chả có gì xảy ra.

    Hạ Linh bối rối hỏi lại: “Các bạn đã đặt đúng vị trí chưa đấy?”
    Thái Khôi toe toét: “Tớ còn cái mụn ruồi ở mông, để tớ sờ nốt xem phép thuật nó có phọt ra không nhé.”
    Quỳnh Chi bụm miệng cười.
    Hải Nam cũng cất giọng ngờ vực: “Bạn có nhầm chỗ nào không?”
    Lâm Khánh nói với giọng nghiêm trọng: “Một là giấc mơ của Hạ Linh đơn giản chỉ là giấc mơ, hai là trong chúng ta có người không thuộc ngũ long.

    Tớ thì nghiêng về phương án hai, vì tớ tin ông nội tớ và tớ cũng tin Hạ Linh.”
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 11: 11: Cá Cược


    Sáng hôm sau Hạ Linh và Quỳnh Chi đến lớp thì thấy Thái Khôi lại đang giở trò trêu chọc tụi con gái.

    Anh chàng ném cặp mấy đứa lên nóc tủ dụng cụ rồi mặc các nàng van xin có, chửi rùa có, nó vẫn nhơn nhơn chạy biến ra khỏi lớp.
    An Thy vội chạy tới chỗ Lâm Hạo cất giọng nhờ vả:
    “Tên Thái Khôi ném cặp tớ lên tủ, cậu giúp tớ lấy cặp xuống được không?”
    Lâm Hạo ngó An Thy vài giây rồi nói: “Không rảnh!”
    Sau lần An Thy mách lẻo thầy việc Quỳnh Chi và Thái Khôi làm việc riêng thì Quỳnh Chi có ác cảm sâu sắc với cô nàng này.

    Chính vì thế khi thấy cô ta bị Lâm Hạo phũ Quỳnh Chi khoái chí ra mặt.

    Nó liền thè lưỡi nhạo An Thy.
    An Thy sẵn đã không ưa Quỳnh Chi.

    Nó không thể để cô bạn chế nhạo như vậy.

    Cô nàng liền tiến về phía Quỳnh Chi rồi thì thầm để chỉ hai đứa nghe: “Tớ với cậu đánh cược không?”
    Quỳnh Chi tròn mắt: “Cược gì?”
    An Thy thì thào tiếp: “Thách cậu bảo được Lâm Hạo lấy giùm mấy cái cặp từ trên tủ xuống, nếu cậu làm được tớ sẽ làm bất cứ việc gì cậu yêu cầu, nếu không thì ngược lại, cậu sẽ phải thực hiện yêu cầu của tớ.”
    Quỳnh Chi ngó Lâm Hạo vài giây rồi nói: “Việc gì tớ phải cá cược với cậu?”
    An Thy cười mỉa: “Thế thì cậu có khác quái gì tớ đâu mà dám chế nhạo tớ?”
    Quỳnh Chi cố gắng đấu tranh giữa việc ê chề khi bị thua và việc muốn thử xem thái độ của Lâm Hạo đối với mình, cùng với cái vẻ thách thức của An Thy đang động vào lòng tự ái cao vợi của cô bé.
    Quỳnh Chi đánh bạo gật đầu.

    Nó hít một hơi sâu rồi đi thẳng tới chỗ Lâm Hạo.

    Anh chàng đang hờ hững lật dở cuốn sách vật lý.
    Quỳnh Chi cố lấy hết can đảm lên tiếng:
    “Ờ… tớ nhờ cậu xíu được không? Nhờ cậu lấy hộ mấy cái cặp trên nóc tủ, sắp đến tiết rồi, cậu biết tính thầy Vương, không chừng thầy lại cho cả đám chạy marathon.”
    Lâm Hạo ngước mắt lên nhìn Quỳnh Chi.
    Hạ Linh quay đầu nhíu mày nhìn Lâm Hạo.

    Nó không nhầm thì ánh mắt nó vừa chạm ánh mắt cậu ta.
    Quỳnh Chi bối rối đỏ mặt: “Ơ, cậu không rảnh thì thôi...”
    Chợt Lâm Hạo đứng dậy, cậu tiến về phía tủ dụng cụ, nó lấy từng cái cặp trên tủ xuống rồi đặt lên chiếc bàn cạnh đó.

    Xong xuôi cậu trở về chỗ ngồi nhét head phone vào tai rồi lại dán mắt vào cuốn vật lý.

    Tất cả diễn ra rất nhanh, không một lời nói.
    An Thy đứng như trời trồng, gương mặt tím tái vì giận.
    Quỳnh Chi toe toét: “Cảm ơn cậu”.
    Nói rồi cô bé chạy băng về chỗ ngồi với vẻ mặt đầy sung sướng.

    Quay qua An Thy, Quỳnh Chi hất mặt: “Tớ thắng rồi!.”
    An Thy tỏ vẻ vô cùng hậm hực và tức tối, cô nàng gắt gỏng: “Thế cậu muốn tớ làm gì?”
    Quỳnh Chi nghĩ ngợi rồi cười tinh quái: “Trong lớ có mỗi tớ để tóc tém hơi cô đơn, cậu cũng cắt tóc giống tớ cho có đồng minh nhé!”
    An Thy mím chặt môi đầy uất ức.

    Vừa lúc đó chuông reo vào lớp.
    Thầy Vương bước vào với gương mặt vẫn cáu bẳn như mọi khi.

    Cứ đến giờ thầy là cả lớp im phăng phắc.

    Đến cả Thái Khôi không bao giờ chịu ngồi yên ở các tiết học khác thì giờ thầy Vương ** cậu có vẻ hiền lành bất ngờ.
    Tiết học vừa đi được một nửa thì bỗng dưng thầy lớn tiếng: “Lâm Hạo, gấp sách lại rồi đọc cho tôi ba định luật của Newton.”
    Lâm Hạo gấp sách đứng dậy rồi trả lời: “Thưa thầy, em không thuộc.”
    Thầy Vương gầm gừ: “Cậu óc bò óc lợn hay sao mà nãy giờ tôi giảng không nhét được chữ nào vậy?”
    Lâm Hạo im lặng.
    Thầy Vương chợt nạt lớn: “Để tay lên bàn.”
    Lâm Hạo vừa đặt hai tay lên thì:
    “Bép! Bép!”

    Thầy dùng thước đánh vào tay cậu, vừa đánh vừa quát: “Đi học không tập trung, đã vậy còn tỏ thái độ xấc láo, tôi cho cậu biết thế nào là kỷ luật”.
    Cả lớp nín thở trước tình huống vừa rồi.
    Thầy tiếp tục gầm gừ: “Lần sau còn dám lơ đễnh trong giờ học của tôi nữa không?”
    Lâm Hạo làu bàu: “Không chắc.”
    Mặt thầy Vương chuyển từ đỏ sang tím tái, thầy chợt đi thẳng về bàn giáo viên, và khi trở lại chỗ ngồi của Lâm Hạo thì trong tay thầy lăm lăm cây thước gỗ thay cho chiếc thước nhựa lúc nãy.
    Dùng hết sức thầy đánh hai thước thật mạnh lên đôi tay Lâm Hạo, đến mức hai mu bàn tay hằn vết thước đỏ lên sưng tấy.
    Thầy hét vào mặt nó: “Trả lời bằng cái giọng đó đấy hả? Ai dạy cậu mà hỗn láo xấc xược vậy hả? Cậu còn muốn đi học nữa không hả?”
    Cứ mỗi một tiếng hả thầy lại dáng một thước lên tay Lâm Hạo.
    Nó đứng im chịu trận, mặt không hề biến sắc.
    Thầy vẫn tiếp tục rủa xả: “Ở đây không có loại học trò như cậu, láo toét, mất nết, bố mẹ cậu không biết dạy con hả?”
    Chợt Lâm Hạo nắm lấy đầu thước và: RẮC, cây thước gãy làm đôi.
    Thầy Vương trợn mắt ngó nó, nó cũng nhìn thẳng vào mắt thầy nói dằn từng tiếng: “Không ai có quyền xúc phạm bố mẹ tôi”.
    Nói xong nó ôm cặp đi thẳng ra cửa.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 12: 12: Hắc Long


    Sáng hôm sau, Hạ Linh và Quỳnh Chi đến lớp thì thấy tụi con gái đang túm tụm vào nhau rì rầm to nhỏ.

    Hạ Linh vỗ vai một bạn rồi hỏi: “Có chuyện gì vậy các cậu?”
    Bạn nữ nói với giọng buồn phiền: “Hình như Lâm Hạo nghỉ học rồi”
    “Sao cậu biết?”Quỳnh Chi lo lắng.
    “Chiều qua thầy Vương làm ầm ĩ ở phòng giáo vụ đòi đuổi cậu ấy, với cả hôm nào Lâm Hạo cũng đến lớp rất sớm nhưng hôm nay mãi vẫn chưa thấy cậu ấy tới”.

    Bạn nữ trả lời.
    “Cậu ấy chưa nghỉ đâu”.

    Một giọng nói cất lên.
    Mấy đứa nhìn ra cửa thì thấy An Thy bước vào.
    Quỳnh Chi cười thích thú còn mấy đứa còn lại trợn tròn mắt.
    An Thy cũng có mái tóc tém i như của Quỳnh Chi.
    Cả lũ nhao nhao: “A tóc mới, tóc mới.”
    Một đứa reo lên phấn khích: “Trông cá tính ghê, kiểu này nhìn từ phía sau An Thy với Quỳnh Chi như hai giọt nước”.
    Quỳnh Chi trề môi: “Tớ xinh hơn chớ bộ.”
    Quay qua An Thy cô bé hỏi ngay: “Sao cậu biết Lâm Hạo chưa nghỉ học?”
    An Thy để cặp xuống bàn rồi đáp: “Tớ thấy cậu ấy đi ra từ phòng giáo vụ, đang cất đồ vào tủ ngoài kia kìa, vẻ mặt bình thản lắm.”

    Cả tụi con gái thở phào nhẹ nhõm.
    Chợt giọng Thái Khôi vang lên: “Ê bà chằn lửa, hôm nay dán cái gì sau cổ thế, ủa nhầm, không phải chằn lửa mà là bánh bèo hả.”
    An Thy nguýt một cái rõ dài khi Thái Khôi nhầm nó với Quỳnh Chi.
    Bỗng Hạ Linh nhìn chằm chằm về phía An Thy, cô bé đứng phắt dậy rồi đi lại chỗ An Thy.
    Hạ Linh cất giọng có chút nghiêm trọng: “An Thy ơi, phiền cậu ngồi yên xíu.”
    Có một vết Sẹo sau cổ An Thy, vết Sẹo không to nhưng hình dạng có chút kỳ quái.

    Hạ Linh nhanh tay lấy điện thoại chụp ảnh lại.
    Giờ ra chơi Hạ Linh đưa bức ảnh cho Lâm Khánh xem rồi hỏi: “Cậu nhìn xem đây là chữ gì?”
    Lâm Khánh nheo nheo mắt: “Hic, quả thật mình không giỏi mấy chữ Giáp cốt tự này, kể cả Google thì tài liệu về loại chữ này cũng rất ít.

    Mà vết Sẹo khá nhỏ nên nhìn càng khó.”
    Hạ Linh thì thầm với cậu bạn: “ Tụi mình có nên thử không?”
    Lâm Khánh cũng thì thầm: “Dạo này cậu có mơ thấy ông cụ kia nữa không?”
    Suốt mấy tháng nay Hạ Linh không hề mơ thấy cụ già lần nào nữa.

    Cô bé thở dài: “Thôi tớ cũng mệt mỏi vụ này lắm rồi, có khi mấy bạn khác nghĩ tớ thần kinh không chừng, hay mình cứ kệ đi, có khi đơn thuần chỉ là giấc mơ...Á..Á...”
    Cô bé chưa nói hết câu thì la lên đau đớn.
    Lâm Khánh hốt hoảng: “Cậu sao thế?”
    Vết Sẹo trên vai Hạ Linh vừa nhói lên bỏng rát, như thể có ai vừa để cục than nóng lên vai nó vậy.
    Hạ Linh vừa xuýt xoa vừa nói: “Phải tiếp tục thôi cậu ơi, tớ không nghĩ đây chỉ là giấc mơ nữa đâu.”
    Suốt cả tiết học sau đó vết Sẹo trên vai Hạ Limh vẫn nhói lên từng cơn đau nhói khiến nó không thể tập trung vào bài học được.

    Đợi giờ ra chơi nó chạy vào nhà vệ sinh vạch áo ngó vết Sẹo thì thấy nó phồng rộp lên và nóng rát kinh khủng.
    Cô bé lẩm bẩm: “Phải làm sao đây?”
    Vừa lúc đó qua tấm gương cô bé thấy Lâm Hạo xuất hiện phía sau nó.

    Hạ Linh vội kéo áo kêu ré lên: “Ai cho cậu vào đây?”
    Anh chàng lộ chút bối rối, nhưng lấy lại vẻ bình tĩnh rất nhanh: “Đây là nhà vệ sinh nam mà!”
    Vừa lúc đó Thái Khôi cũng xuất hiện, anh chàng lùi lại ngó cái cửa rồi đi vào trong nhe răng cười với Hạ Linh: “Cậu mới chuyển giới hả?”
    Hạ Linh đỏ bừng mặt, vội vàng chạy ra, chắc trong lúc đau đớn nó đã hấp tấp vào nhầm nhà vệ sinh nam.

    Chạy đến cửa lớp thì nó đâm sầm vào Lâm Khánh.

    Anh chàng đỡ nó dậy lo lắng hỏi: “Có chuyện gì mà mặt cậu tái mét thế?”
    Hạ Linh lộ vẻ đau đớn thì thào: “Phải thử thôi cậu ơi, không vết Sẹo thiêu đốt mình chết mất, nhờ cậu báo từng người hộ mình, báo cả Hải Nam, An Thy nữa.

    Cuối giờ học mình tập trung chỗ nhà kho của trường.”
    Chiều hôm đó, khi kết thúc buổi học, sáu đứa chui vào nhà kho.

    Ai nấy đều mang vẻ mặt hoang mang khó hiểu.
    An Thy nhìn Lâm Khánh vẻ thất vọng: “Tưởng cậu gặp riêng tớ thổ lộ điều gì chớ, sao lại cả đám thế này?”
    Hạ Linh cố nén cơn đau lên tiếng: “Xin lỗi đã gọi các bạn gấp thế này, nhưng vết Sẹo hành hạ tớ cả ngày hôm nay nên tớ cần gặp các bạn để xong việc này sớm!”
    An Thy mở tròn đôi mắt ngó Hạ Linh với vẻ thương cảm: “Không lẽ cậu mắc bệnh nan y hả?”
    Hạ Linh gạt câu hỏi của An Thy cô bé nói tiếp: “Khi tớ đếm đến ba thì cảm phiền các bạn đặt tay lên vết Sẹo nhé?”
    “Để làm gì?” An Thy ngơ ngác hỏi.
    Lâm Khánh cũng thắc mắc: “Sao lại cả sáu người nhỉ, tớ tưởng chỉ có năm thôi chứ?”
    Hạ Linh cố gắng giải thích: “Bây giờ bọn mình không biết trong chúng ta người nào không phải đúng không.

    Cho nên các bạn cứ làm theo yêu cầu của tớ.

    Nếu giải phóng được năng lực thì trong sáu người ắt sẽ có một người không có năng lực gì cả.

    Khi đó năm người còn lại chắc chắn là Ngũ Long”.
    “Là cái gì? Các bạn làm ơn giải thích cho tôi hiểu được không?”An Thy tỏ vẻ tức giận.
    “Thôi được, cậu theo tớ” Lâm Khánh nói rồi kéo An Thy ra một góc.
    Sau chừng năm phút, cả hai quay lại.

    An Thy mang một vẻ mặt như thể nó vừa bay từ Sao Hoả xuống.

    Cô nàng lẩm bẩm: “Các cậu đúng là điên thật rồi”.
    Hạ Linh nhìn nó với ánh mắt tha thiết: “Giúp tớ đi mà, cứ làm theo lời tớ nói nhé”.
    Hạ Linh đếm: Một, Hai, Ba!
    Mọi người đồng loạt đặt tay lên vết Sẹo của mình.
    Gần một phút trôi qua.

    Chẳng có gì xảy ra.
    Thái Khôi chợt reo lên: “Tớ biết năng lực của tớ rồi, tớ có thể thở không cần mũi.”
    Nó lấy tay bịt mũi rồi há miệng, thè lưỡi ra thở phì phò.
    Quỳnh Chi và Lâm Khánh phì cười trước trò tấu hài của anh chàng.
    An Thy tỏ vẻ ngao ngán: “Không hiểu tại sao tôi lại có mặt ở đây nữa”.
    Vết Sẹo vẫn khiến Hạ Linh đau đớn, Cô bé ngồi thụp xuống vò đầu: “Thế này nghĩa là sao.”
    “Là bạn đã nhầm người chứ sao”Một giọng nói cất lên.
    Cả sáu người giật mình ngó về phía chiếc tủ cũ cuối nhà kho.

    Và một người bỗng dưng xuất hiện khiến ai nấy há hốc mồm kinh ngạc.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 13: 13: Sức Mạnh


    Đó là Lâm Hạo, anh chàng chợt quay lưng lại và vén áo lên.

    Sau lưng nó có một vết Sẹo lớn màu đen thẫm.
    Ai nấy đều chưa hết bàng hoàng thì Lâm Hạo thả áo xuống quay ra chậm rãi nói tiếp: “Bạn thật hồ đồ khi để lộ chuyện này cho người ngoài.”
    Hạ Linh bối rối: “Là sao? Cậu là ai?”
    Lâm Hạo đáp: “Nguồn gốc của Ngũ Long xuất phát từ nước chúng tôi, tôi được biết thân phận của mình từ khi còn nhỏ và không ngừng tìm kiếm các thành viên khác.

    Khi được biết vì một lý do nào đó mà Tam long bảo đang ở Việt Nam và các thành viên khác cũng ở đây nên tôi chuyển đến Việt Nam để tiếp cận các bạn.”
    Lâm Hạo im lặng giây lát rồi nhìn Hạ Linh với một thoáng bối rối: “Tôi có chút nghi ngờ bạn chính là một thành viên nhưng chưa dám chắc, cho đến khi tận mắt nhìn thấy vết Sẹo của bạn.”
    Lâm Khánh lên tiếng: “Nghĩa là bạn biết tất cả các thành viên của Ngũ long?”
    Lâm Hạo lắc đầu: “Mỗi Hạ Linh thôi, những người khác thì không, nhưng tôi có cách nhận biết”.
    Hạ Linh sốt sắng hỏi: “Bằng cách nào?”
    “Các bạn cho tôi xem vết Sẹo đi!”
    Sau khi Lâm Hạo nhìn một lượt các vết Sẹo, nó chỉ tay vào Hải Nam và An Thy nói: “Hai bạn này không phải.”
    Hải Nam cau có: “Tại sao? cậu dựa vào đâu mà cho là vậy?”
    Lâm Hạo nghiêm mặt: “Các bạn đã biết quá nhiều, và theo tôi các bạn chỉ nên biết đến đây thôi!”

    Quay qua Hạ Linh Lâm Hạo nói: “Chúng ta cần một chỗ khác để nói chuyện, và không có hai người này”.
    Phải khá khó khăn Hạ Linh, với Lâm Khánh mới thuyết phục được Hải Nam và An Thy giữ kín về mọi việc.

    Hai người bỏ về với vẻ không hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt.
    Quỳnh Chi tỏ ra lo lắng: “Có khi nào các bạn ấy để lộ chuyện của bọn mình không?”
    Thái Khôi cười hề hề: “Không phải lo, tụi nó có nói thì cũng chả ai tin đâu, có khi lại tưởng tụi nó thần kinh không chừng”.
    Lâm Hạo nhìn quanh rồi bảo: “Chỗ này không an toàn, chúng ta cần đến chỗ mà hai người kia không biết.”
    Lâm Khánh hồ hởi: “Đến nhà tớ cũng được, bố mẹ tớ đi công tác vài tuần nữa mới về.”
    Thế là cả bọn kéo nhau đến nhà Lâm Khánh.
    Đó là một biệt thự năm tầng với đầy đủ sân vườn.
    Vừa vào đến phòng khách thì có hai người phụ nữ đứng tuổi đi ra, vui vẻ nói: “Cậu chủ đã về.”
    Lâm Khánh khoát tay bảo mọi người vào trong, quay qua hai người phụ nữ nó bảo: “Cho cháu nước và ít hoa quả lên phòng cháu nhé!”
    Cả bọn lên tầng hai vào phòng Lâm Khánh, ngay khi một người phụ nữ bê nước với hoa quả vào thì Lâm Khánh nói nhỏ với người phụ nữ đó: “Bọn cháu học nhóm, cần yên tĩnh, các cô đừng làm phiền bọn cháu!”.
    Sau khi người phụ nữ đã đi ra và đóng cửa lại, Hạ Linh nhìn Lâm Hạo hỏi ngay: “Được rồi, bây giờ cậu có thể giải thích cho bọn này xem vì sao cậu biết An Thy và Hải Nam không thuộc Ngũ long?”
    Lâm Hạo đáp: “Các thành viên Ngũ long có các vết Sẹo ở các bộ phận khác nhau trên cơ thể, tôi chính là Hắc long và vết Sẹo của tôi ngay sau lưng, Hải Nam cũng có chữ hắc với vết Sẹo sau lưng, Hắc long chỉ có một nên là tôi thì khômg thể là cậu ta.

    Tôi cũng đang tò mò không hiểu tại sao cậu ta cũng có vết Sẹo chữ Hắc ngay tại chỗ đó.”
    “Thế còn An Thy?”Quỳnh Chi hỏi.
    “Vết Sẹo của chúng ta có kích thước gần giống nhau, nhưng của bạn đó nhỏ hơn nhiều, hơn nữa đó cũng không rõ ràng là chữ gì cả.

    Tôi biết chữ Giáp cốt tự nên nhìn vết Sẹo của các bạn là tôi biết ngay”.
    Quỳnh Chi tỏ vẻ hào hứng: “Nghĩa rằng tất cả bọn mình chính xác là Ngũ long?”
    Lâm Hạo lắc đầu: “Hai bạn đó không phải nhưng các bạn thì tôi không chắc, chỉ có một cách để kiểm chứng thôi!”
    Hạ Linh hiểu ý Lâm Hạo, cô bé đứng dậy nói lớn:
    “Bọn mình cùng đặt tay lên vết Sẹo nhé, nào Một! Hai! Ba!”
    Cả bọn làm theo lời cô bé.
    Ngay lúc ấy, Hạ Linh cảm giác có cái gì đó đang len lỏi trong người, vết Sẹo của nó đang nóng lên hơn bao giờ hết.

    Cô bé thấy mình như đang bị thiêu đốt, nó hét lên, và không chỉ mình nó, cả Lâm Khánh, Thái Khôi và Quỳnh Chi cũng đang kêu gào.

    Lâm Hạo không hét nhưng gương mặt nó cũng nhăn nhó có vẻ đau đớn.
    Một lúc sau cơn đau kết thúc cả bọn bỗng thấy sảng khoái kỳ lạ và như thể có một luồng năng lượng vừa được giải phóng.
    Mấy đứa nhìn nhau, vừa thích thú vừa lo lắng.
    Quỳnh Chi khuỵu xuống, tay sơ ý gạt phải cốc nước, nước đổ ra nhưng không chảy xuống sàn mà đang lơ lửng trong không khí.
    Cả bọn sững sờ ngó.
    Thái Khôi reo lên hí hửng: “Ha ha, tớ điều khiển được nước nè.”
    Anh chàng vẩy vẩy tay, nước từ các cốc cạnh đó nhảy lên tạo thành một khối hình tròn lơ lửng, Thái Khôi cho khối nước nhảy từ chỗ này sang chỗ khác với gương mặt thích thú.
    Lâm Khánh tỏ vẻ khoái chí: “Hay ghê, chúng ta đích thực là Ngũ long rồi, cậu ta điều khiển được nước, tớ là Hoả long, không chừng...”
    Nói chưa hết câu Lâm Khánh mở cửa chạy xuống tầng một, lát sau xuất hiện cùng một chiếc bật lửa.

    Lâm Khánh hồi hộp bật lửa lên.

    Anh chàng có vẻ tập trung rất cao độ, và rồi ngọn lửa bỗng bùng lên tạo thành một quả cầu lửa.
    Quả Cầu đang lao về phía Hạ Linh, Lâm Khánh hốt hoảng: “Ôi mình không điều khiển đước nữa.”
    Thái Khôi vội phóng quả cầu nước về phía quả cầu lửa nhưng quả cầu lại đáp vào mặt Quỳnh Chi khiến cô bé ướt nhẹp như chuột lột.
    Hạ Linh chỉ còn biết đưa hai tay lên che đầu.
    Vừa lúc đó nó có cảm giác như tiếng gió thổi và rồi cô bé thấy mình đang bay vèo ra chỗ khác.
    Định thần lại thì ra Lâm Hạo vừa bế nó chạy đi với tốc độ kinh hồn để tránh khỏi quả cầu lửa.
    Lâm Khánh đã giữ được quả cầu đứng yên nhưng không biết làm cách nào để dập lửa.
    Quỳnh Chi hét: “Anh cho nó bay ra ngoài đi, để trong này nguy hiểm quá”.
    Lâm Khánh cho quả cầu lửa bay qua cửa sổ.

    Quỳnh Chi chợt chạy ra khỏi phòng, cả bọn ló đầu qua cửa sổ nhìn thì thấy Quỳnh Chi đang đứng tại chỗ, hai tay vẩy vẩy, mặt rất căng thẳng.
    Và rồi đất cát tự dưng bay vù bao trùm lấy quả cầu và làm nó tắt ngúm.
    Hạ Linh và Thái Khôi vỗ tay reo lên: “Giỏi lắm!”
    Sau khi thu dọn đống chiến trường, Quỳnh Chi cũng đã thay bộ quần áo khác khô ráo.
    Cả bọn ngồi nhìn nhau.
    Lâm Khánh bỗng phì cười, Hạ Linh cũng cười rúc rích, tiếp đó Quỳnh Chi cười toe toét rồi Thái Khôi bật cười ha hả.
    Lâm Hạo không cười nhưng gương mặt lộ nét tươi tắn hơn vẻ mặt lầm lỳ thường ngày.
    Thái Khôi hào hứng: “Thật hết sảy, các cậu thấy tớ điều khiển quả cầu nước ghê chưa?”
    Lâm Khánh cũng hào hứng không kém: “Chủ nhân của ngọn lửa, nghe chừng cũng không tồi, nhưng chắc là tớ còn phải luyện tập thêm.”
    Quỳnh Chi phấn khích: “ Em có thể điều khiển đất.”
    Quay qua Lâm Hạo cô bé hỏi: “Còn cậu là khả năng bay lượn hả?”
    Lâm Hạo lắc đầu: “Các cậu là Lửa, nước và đất, còn tôi là gió.

    Tôi có thể di chuyển nhanh như một cơn gió”
    Hạ Linh lẩm bẩm: “ Đất - Nước - Lửa - Gió, thật tuyệt.”
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 14: 14: Chuyến Đi Đầu Tiên


    Tối hôm đó, Sau một ngày dài với nhiều chuyện xảy ra, Hạ Linh vừa đặt lưng xuống thì cơn buồn ngủ kéo tới.

    Lại là khu rừng đó, lần này khu rừng xuất hiện rõ nét hơn bao giờ hết.
    Đi theo vệt sáng vàng dẫn lối, cô bé đã đến khoảng rừng thưa, cụ già vẫn ngồi trên một mỏm đá đợi nó.

    Cụ nở nụ cười khen ngợi: “Giỏi lắm cháu đã tìm đủ các thành viên.”
    “Tiếp theo chúng cháu phải làm gì ạ?”
    “Chỉ còn ba mươi ngày nữa sẽ đến thời điểm những sinh vật kia xuất hiện.

    Các cháu không có nhiều thời gian đâu.

    Hãy khẩn trương đi tìm các mảnh linh vật của tam long bảo rồi đem về cho ta.”

    Bỗng có một làn sương mù bao phủ, khu rừng chợt mờ dần, mờ dần.
    Và rồi Hạ Linh thấy hình ảnh một khu rừng khác, khu rừng này không rậm rạp và nhiều cây cổ thụ như khu rừng kia, nhưng quang cảnh có vẻ gần gũi hơn, tiếp theo cô bé thấy một thác nước, phía sau thác nước có một cửa hang, trước cửa hang là tượng hai con rắn khá lớn.
    Hình ảnh lại một lần nữa thay đổi, Hạ Linh thấy một bức tượng rắn hổ mang khổng lồ, con rắn này đang há miệng nhe hàm răng trắng nhởn, và trong miệng có một cái gì đó lấp lánh.
    Sáng hôm sau, từ tờ mờ sáng Hạ Linh đã dậy sớm, nó bật máy tính và tìm kiếm các thông tin liên quan đến khu rừng, rắn, thác nước.
    Với những từ khoá trên, cùng với gần một tiếng đồng hồ xem hình ảnh các thác nước cô bé đã tìm thấy khu rừng trong giấc mơ.
    Đó là khu rừng dưới chân dãy Hoàng Liên Sơn và thác nước nó cần tìm chính là thác Đầu Nhuần, một thác nước hùng vĩ khá nổi tiếng.
    Hạ Linh đã lập một nhóm chat trên Zalo.
    Cô bé nhắn các thông tin vào nhóm và đề xuất thứ bảy tuần này sẽ lên đường đi tìm mảnh vỡ đầu tiên của Tam Long bảo.
    Từ thành phố X (thành phố sáng tạo của tác giả) đến Lào Cai phải đi tàu đêm.
    Tối thứ bảy hôm đó cả bọn lên đường, mọi người đều háo hức xen lẫn chút tội lỗi vì phải nói với bố mẹ là bọn nó đi dã ngoại.
    Hạ Linh đặt vé giường nằm nên chuyến đi khá êm ái.

    Cả bọn ngủ một giấc là sáng hôm sau đã đến địa phận tỉnh Lào Cai.
    Sáng tinh mơ, một màn sương mù vẫn còn dăng mắc suốt quãng đường từ ga tàu đến khách sạn.
    Mấy đứa đều phấn khích trước phong cảnh hùng vĩ của núi rừng.
    Khi dừng xe trước khách sạn, Quỳnh Chi cao hứng bắt Thái Khôi chụp cho cô bé vài bức ảnh, vài phút sau Thái Khôi vừa chạy vừa cười như nắc nẻ.

    Còn Quỳnh Chi rượt theo với vẻ mặt đầy tức tối.
    Hoá ra là khi mở điện thoại xem ảnh thì Quỳnh Chi toàn thấy cái mặt Thái Khôi to chình ình chứ chả thấy ảnh nó đâu.

    Thì ra anh chàng bật Camera trước và tự selfie mặc Quỳnh Chi tạo dạng mỏi gối và cười sái cả quai hàm.
    Sau khi cất đồ đạc, cả bọn quyết định đi bộ vào khu rừng.

    Phong cảnh tuyệt đẹp, thời tiết mát mẻ, con người thú vị và những món ăn dân tộc vừa lạ vừa hấp dẫn bày bán ven đường khiến bọn nó không giấu được vẻ thích thú.
    Đặc biệt Lâm Khánh có vẻ rất khoái mấy cô bé cậu bé dân tộc, cậu chàng liên tục bị rớt lại vì mải dừng hỏi chuyện và chụp ảnh.
    Đến mức Quỳnh Chi phải gắt gỏng nhắc nhở nó rằng bọn nó đến đây làm nhiệm vụ chứ không phải đi du lịch.

    Bỗng trên đường đi bọn nó thấy mấy bé gái dân tộc trạc tuổi bọn nó đang cười khúc khích chỉ trỏ năm đứa rồi vừa cười vừa làm điệu bộ xấu hổ.
    Thái Khôi toe toét hỏi: “Các em biết tiếng Kinh chứ?”
    Một đứa trông chừng lớn nhất bọn lên tiếng: “Tao biết.”
    Thái Khôi hất mặt về phía Lâm Khánh với Lâm Hạo rồi nháy mắt: “Ngon zai chứ?”
    Mấy cô bé cười khúc khích gật đầu.
    Thái Khôi nở nụ cười tinh quái: “Dám bắt về làm chồng không?”
    “Dám!”
    Nói rồi hai cô trong đám con gái chạy ùa tới Lâm Khánh, hai cô khác chạy tới chỗ Lâm Hạo.
    Thái Khôi chưa kịp nở nụ cười khoái chí vì trêu chọc được hai thằng bạn thì một cô bé có làn da đen bóng như dầu hắc, kích thước to gấp đôi nó tiến về phía nó, cô bé nở nụ cười kinh dị với hai hàm răng đen thui: “Tao bắt mày.”
    Cô bé dang tay ôm rịt lấy Thái Khôi khiến nó thở không nổi.

    Lâm Hạo và Lâm Khánh không mấy khó khăn để thoát khỏi mấy cô bé vây quanh, nhưng Thái Khôi thì bất lực, nó bị ôm chặt rồi cô bé còn cho nó lên vai vác đi như vác một khúc gỗ.
    Nó chỉ biết hét lên cầu cứu: “Cứu tớ với!”
    Quỳnh Chi nguýt dài nói với theo: “Cho chừa cái tật trêu chọc người khác, đẻ vài đứa con rồi tụi này đến cứu nhé, chúc hạnh phúc.”
    Cô bé đó vác Thái Khôi đi một đoạn khá xa.
    Hạ Linh vội nói: “Giúp cậu ấy đi, đùa thế đủ rồi!”
    Lúc này Quỳnh Chi mới tập trung điều khiển cho bụi đất phía cô bé dân tộc bay tứ tán khiến cô bé phải tạm để Thái Khôi xuống để đưa hai tay lên che mặt.

    Ngay lúc đó Lâm Hạo chạy vèo tới đưa Thái Khôi đi.
    Thái Khôi vuốt mồ hôi hốt hoảng nói: “Chạy thôi!”
    Cả bọn nghe theo nó chạy đi để tránh rắc rối.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 15: 15: Mật Mã


    Mấy đứa đã vào đến khu rừng, Hạ Linh mở ba lô lấy ra một nắm sả và tỏi được xâu lại thành năm xâu, nó đưa cho mỗi đứa một xâu rồi bảo: “Rừng này rất nhiều rắn, các cậu buộc quanh chân để phòng rắn lại gần, đi đứng cũng nhớ để ý kẻo rắn cắn nhé!”
    Đúng như Hạ Linh nói, trên quãng đường đi cả bọn thấy nhung nhúc nhiều loại rắn, từ rắn lục đến rắn chàm, rắn hổ đủ loại, tuy nhiên bọn rắn có vẻ sợ mùi tỏi với sả quanh chân mấy đứa nên không đến gần.
    Lâm Khánh lấy trong túi quần ra một chiếc bật lửa, nó tạo ra những quả cầu lửa nho nhỏ xung quanh cả bọn.
    Nhờ vậy chúng an toàn vượt qua quãng đường khá dài và tìm được đến thác Đầu Nhuần.
    Tiếng nước chảy ồ ạt nghe chừng rất vui tai.
    Thác nước, trông giống như một dải lụa vắt từ trên cao thả xuống.

    Mặt nước được ánh mặt trời chiếu sáng lấp lánh và lung linh.
    “Khung cảnh thật tuyệt vời” Lâm Khánh thốt lên.
    Thái Khôi hào hứng: “Không làm nhiệm vụ thì mình phải nhảy xuống tắm mới đã.”
    Hạ Linh hất đầu về phía thác nước nói với Thái Khôi: “Thế biết nhiệm vụ rồi thì cậu làm đi.”
    Thái Khôi đành ngừng ngắm cảnh nó đứng yên, mắt nhìn về thác nước vẻ cực kỳ tập trung, hai tay bắt đầu ve vẩy.
    Bỗng dòng nước chảy từ trên cao rẽ ra thành hai nhánh hai bên để lộ ra khoảng giữa.

    Cả bọn nhìn thấy ở giữa có một cửa hang động với hai bước tượng đầu rắn hai bên.

    Chỉ có điều rằng hang động đã bị bít kín bằng một tảng đá lớn.
    Hạ Linh vội đưa ba lô cho Quỳnh Chi giữ.

    Nó leo lên chỗ cửa hang.

    Lâm Hạo và Lâm Khánh cũng vội theo nó.
    Hạ Linh bảo hai cậu bạn: “Bọn mình thử đẩy tảng đá xem thế nào nhé.”
    Cả ba đứa gắng hết sức đẩy, tuy nhiên tảng đá không hề nhúc nhích.
    Thái Khôi gào to: “Nhanh lên, tôi sắp không giữ được nữa đâu!”
    Lâm Hạo vội nói: “Chắc có cách để mở cửa hang, nhưng không phải dùng sức.”
    Chợt Lâm Khánh cúi xuống cạo cạo lớp rêu trên tảng đá.

    Và ba đứa nhìn thấy mấy dòng chữ tượng hình.
    Hạ Linh hỏi: “ Giáp cốt tự hả, Lâm Hạo, cậu đọc thử xem.”
    Lâm Hạo nheo mắt ngó mấy dòng chữ, nó lắc đầu: “Không phải hán tự, xin lỗi nhưng tôi không hiểu được mấy chữ này.”
    “Là chữ Nôm, chữ này do người Việt sáng tạo ra dựa theo chữ Hán.” Lâm Khánh lên tiếng.
    Giọng Quỳnh Chi chợt vang lên: “Thái Khôi sắp không giữ dc nữa, khẩn trương đi các cậu ơi.”
    Hạ Linh vội lấy điện thoại chụp lại dòng chữ.

    Sau đó cả bọn quay trở lại chỗ Quỳnh Chi và Thái Khôi.
    Thái Khôi ngồi phịch xuống thở phì phò: “Dùng năng lực mệt thấy bà cố nội luôn.”
    Lâm Khánh vỗ vai Thái Khôi khích lệ: “ Cảm ơn nha, cậu giỏi lắm.”
    Hạ Linh mở điện thoại ra, cô nàng ngó mấy dòng chữ, nó lẩm bẩm“ Cái này chắc liên quan đến cách mở cửa hang”.
    “Để tớ, tớ biết chút ít về chữ Nôm” Lâm Khánh nói.
    Anh chàng mở google tìm kiếm bảng chữ Nôm, sau đó đối chiếu với hình ảnh Hạ Linh đã chụp.

    Anh chàng lấy giấy bút ra hí hoáy viết viết xoá xoá.
    Những người còn lại căng thẳng chờ đợi.
    Khoảng mười lăm phút sau Lâm Khánh đưa một tờ giấy cho Hạ Linh, trên tờ giấy là những dòng chữ:
    “Tôi nhắm mắt khi Anh tỉnh giấc
    Tôi tỉnh giấc lúc Anh trở về nhà
    Khi đó tôi sẽ đón cô ấy
    Cô ấy khiến nước biển dâng trào.
    Cô ấy khiến màn đêm rực rỡ.”
    Lâm Khánh bảo Hạ Linh: “Cậu giỏi trò này mà, cậu giải đi, tớ thì đọc xong chả hiểu gì.”
    Thái Khôi ló đầu vào đọc ké, nó phì cười: “Cứ như một câu chuyện ngoại tình í nhở, chắc cái hang này là nơi hẹn hò của một đôi gian phu dâm phụ nào đó.”
    Quỳnh Chi đánh nhẹ vào đầu Thái Khôi: “Đầu óc cậu đúng là trần tục.”
    Hạ Linh cầm mảnh giấy, đọc đi đọc lại nhiều lần.
    Quỳnh Chi và Thái Khôi vẫn cự cãi nhau về giả thuyết của anh chàng.

    Khi đến quá trưa, cả bọn quyết nghỉ ngơi một lát để ăn trưa.
    Quỳnh Chi bảo Thái Khôi trải tấm ni lông đã chuẩn bị rồi nó và Hạ Linh lấy đồ ăn từ ba lo bày ra nào là bánh mì, pate, xúc xích, giò, sữa, một ít hoa quả và nước.
    Tạm gác câu đố một bên, cả bọn có một bữa trưa ngon miệng với khung cảnh nên thơ của núi rừng.
    Thái Khôi cầm chiếc bánh mì lên trêu chọc Quỳnh Chi: “Người làm ra cái này chắc lấy cậu làm cảm hứng.”

    “Là sao?”
    Thái Khôi đặt cái bánh mỳ xuống.

    Nó cho quả cam lên trên.

    Xong phía dưới đặt hai cái xúc xích.

    Nó nhe răng nói với cả bọn: “ Đấy, các cậu thấy giống Quỳnh Chi không.”
    Lâm Khánh và Hạ Linh bật cười.
    Quỳnh Chi ngay lập tức đứng dậy rượt theo anh chàng Thái Khôi mấy vòng.
    Rượt chán chê cô nàng nổi điên cho bụi đất bay vèo vèo về phía anh chàng, Thái Khôi cũng không vừa, nó khiến nước từ trong hồ dồn lên từng đợt như sóng biển và rồi nước vọt từ dưới hồ bay lên, tạo thành một màn chắn quanh mình.
    Hạ Linh, Lâm Hạo và Lâm Khánh vừa ăn vừa được giải trí vì màn giao đấu không khác gì phim chưởng của hai đứa bạn.
    Bỗng Hạ Linh reo lên: “Tớ hiểu rồi”.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 16: 16: Lời Giải


    Hạ Linh cầm tờ giấy Lâm Hạo viết, lẩm nhẩm lại lần nữa:
    “Tôi nhắm mắt khi anh tỉnh giấc
    Tôi tỉnh giấc lúc Anh trở về nhà
    Khi đó tôi sẽ đón cô ấy
    Cô ấy khiến nước biển dâng trào.
    Cô ấy khiến màn đêm rực rỡ.”
    Quỳnh Chi háo hức: “ý nghĩa những câu này là gì vậy?”
    Cả Lâm Khánh, Lâm Hạo và Thái Khôi nhìn Hạ Linh vẻ chờ đợi.
    Hạ Linh nở nụ cười với Quỳnh Chi: “Lúc nãy Thái Khôi tạo sóng làm tớ liên tưởng đến câu trong mật mã cô ấy khiến nước biển dâng trào.
    Đây chính là chìa khoá, theo các cậu vì sao có thuỷ triều?”
    Lâm Khánh đáp: “Hai lực không bù nhau trên bề mặt của Trái đất và sự chênh lệch của chúng là nguồn gốc của thủy triều.”
    “Thế lý do vì sao lại có hai lực không bù nhau trên bề mặt trái đất?”
    “Cái này là do lực hút lẫn nhau giữa Trái đất và mặt trăng.”Lâm Khánh trả lời xong thì nó cũng A lên một tiếng.
    Hạ Linh nhìn nó cười tươi: “Cậu hiểu rồi đúng không?”
    Cô bé tiếp tục giải thích: “Nhân vật em trong mật mã này là mặt trăng, nhân vật tôi chính là cửa hang, còn nhân vật anh ấy chính là mặt trời.

    Câu mật mã này dịch ra là:
    “Cửa hang sẽ đóng khi mặt trời mọc
    Cửa hang sẽ mở khi mặt trời lặn
    Khi đó mặt trăng xuất hiện
    Mặt trăng khiến cho thuỷ triều dâng.
    Mặt trăng khiến màn đêm rực rỡ.”
    “Nghe hợp lý phết”.

    Thái Khôi gật gù.
    Quỳnh Chi đánh nhẹ vào đầu nó: “Giờ đã thấy đầu óc cậu trần tục chưa?”
    Thái Khôi phớt lờ lời mỉa mai của Quỳnh Chi, nó nói tiếp: “Thế nghĩa là chúng ta phải chờ đến tối à?”
    “Đúng vậy!”
    Mặt anh chàng Thái Khôi rạng rỡ hẳn lên, nó nói với vẻ hí hửng: “Thế là đủ thời gian cho bọn này tắm suối đúng không?”
    “Để lát nữa, bây giờ đang trưa trời nắng lắm, bọn mình nghỉ ngơi chút đến chiều bung lụa”.

    Lâm Khánh bảo nó.
    Thế là mấy đứa lấy túi ngủ ra, tranh thủ nghỉ trưa.
    Hạ Linh chợp mắt chưa được bao lâu thì nó nghe thấy tiếng nước bắn tung toé và tiếng cười đùa ầm ĩ.
    Cô bé chui ra khỏi túi ngủ, bên cạnh Quỳnh Chi cũng đang lồm cồm ngồi dậy ngơ nhác nhìn.
    Ở phía hồ nước, Thái Khôi và Lâm Khánh đang nhảy ùm xuống hồ, Thái Khôi dùng năng lực tạo nhiều quả cầu bay xung quanh hai đứa trông rất đẹp mắt.

    Thái Khôi còn hứng chí tạo hình con thuyền bằng nước chở hai đứa bay lên rồi rơi tòm xuống.
    Cả hai trồi lên, nhìn nhau cười nắc nẻ.
    Lâm Hạo ngồi trên một hòn đá cạnh đó khuôn mặt có vẻ trầm tư.
    Lâm Khánh liên tục réo gọi: “Xuống đây đi Lâm Hạo, vui lắm!”
    Lâm Hạo lắc đầu từ chối.

    Bất thình lình dòng nước cuộn lại tạo thành hình một bàn tay khổng lồ, bàn tay đang lao về phía Lâm Hạo và kéo nó rơi tùm xuống hồ.
    Lâm Hạo trồi lên, vừa vuốt nước khỏi mặt thì Thái Khôi và Lâm Khánh đã lao tới tiếp tục nhấn nó xuống nước, miệng hô A lê, A lê.
    Khi Lâm Hạo trồi lên lần nữa thì hai thằng hè nhau lột áo nó.
    Hạ Linh xấu hổ bảo Quỳnh Chi: “Mấy tên b**n th**, tụi mình đi chỗ khác đi.”
    Quỳnh Chi hớn hở chui ra khỏi túi ngủ, nó gạt phắt ý Hạ Linh: “Cậu điên à, mấy khi được ngắm body bọn nó chớ.”
    Cô bé chạy lại chỗ hồ nước vui vẻ nói: “Tớ chụp cho các cậu mấy kiểu ảnh kỷ niệm nhé!”
    Thế là cô bé lấy điện thoại tranh thủ chụp những khoảnh khắc đùa vui của mấy tên con trai.
    Không khí vui vẻ khiến Hạ Linh cũng muốn tham gia, cô bé tới ngay chỗ Quỳnh Chi.
    Quỳnh Chi ghé tai Hạ Linh thì thầm: Cũng không cưỡng nổi sự tò mò hả, ha ha.”
    Hạ Linh thoáng đỏ mặt, cô bé cười khúc khích.
    Quỳnh Chi không dấu được vẻ thích thú, thì thào tiếp: “Lâm Hạo có sáu múi luôn kìa, hihi.”
    Hai đứa thì thầm to nhỏ bình phẩm, nói cho cùng thì bọn nó vẫn là những cô bé mới lớn.
    Mấy tên kia đùa vui chán chê thì cũng là lúc hoàng hôn ghé đến.

    Những đám mây đã chuyển sang màu hồng tím.

    Mặt trời đang dần khuất sau cánh rừng già.
    Trong lúc tụi con trai đi thay đồ thì Hạ Linh và Quỳnh Chi tranh thủ chuẩn bị bữa ăn tối.

    Hai đứa nướng mấy con cá mà lúc nãy Thái Khôi bắt được.
    Cả bọn ăn rất nhanh, khi ăn xong cũng là lúc trời bắt đầu tối.
    Và điều mong chờ của cả bọn đã đến, khi chút ánh sáng cuối cùng tắt đi cũng là lúc chúng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ xuất hiện, như thể là tiếng gầm gừ của đá.
    Hạ Linh vội bảo Thái Khôi: “ Cậu cho nước rẽ ra đi.”
    Anh chàng thực hiện ngay lời cô bé.
    Và khi thác nước bị rẽ làm đôi thì cả bọn sửng sốt thấy bức tượng hai con rắn đang cử động.

    Hai con rắn bỗng quay đầu vào đối diện với nhau, cả hai con há miệng và cắn vào hai cái mấu ở hai bên tảng đá.

    Tiếng ầm ầm vang lên, và rồi tảng đá dần mở ra để lộ một hang động bên trong.
    Cả bọn reo lên vui sướng.
    Thái Khôi đấm vào không trung vẻ phấn khích: “Có thế chứ!”
    Chúng vội thu dọn đồ đạc rồi đi vào hang.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 17: 17: Hang Rắn


    Lâm Khánh tạo ra mấy quả cầu lửa dẫn đường.
    Trong hang khá rộng nhưng có vẻ ẩm ướt và nhớp nháp, rêu mọc bám đầy vách hang.

    Dưới chân mấy đứa đầy xương chuột và da rắn lột.
    Bỗng Lâm Hạo hô: “Cúi xuống!”.
    Một đàn dơi khổng lồ bay rào rào qua đầu năm đứa.

    Quỳnh Chi nói dọng có hơi run: “Hic, không biết trong này có những gì nữa, ghê quá đi.”
    Cả bọn có cảm giác có nhiều ánh mắt đang theo dõi chúng nó.

    Thỉnh thoảng Hạ Linh lại thấy hai đốm sáng xuất hiện phía xa xa.

    Càng đi vào sâu thì lòng hang càng rộng, ánh lửa của Lâm Khánh không chiếu sáng hết được toàn bộ hang.
    Thái Khôi thì thào với cả bọn: “Các cậu có nghĩ trong này có ma không?”
    “Vớ vẩn” Hạ Linh nạt nhẹ.

    Lâm Hạo chợt lên tiếng: “Ma không có nhưng rắn thì rất nhiều.”
    Lâm Hạo nói đúng, những ánh mắt dõi theo cả bọn đích thực là mắt rắn, hơn nữa còn toàn là rắn độc.

    Bọn chúng không tấn công nhưng khiến cả năm đứa đều có cảm giác bất an, thấp thỏm lo sợ chúng sẽ lao ra bất cứ lúc nào.
    Và rồi cả bọn nhìn thấy một bức tượng đầu rắn khổng lồ nằm giữa hang.

    Trong miệng bức tượng là một vật gì đó lấp lánh.
    Hạ Linh reo lên: “Chính nó.”
    Vừa lúc đấy một cảnh tượng hãi hùng diễn ra.
    Hàng trăm hàng ngàn con rắn không biết từ đâu ùn ùn kéo đến vây đặc quanh bức tượng.
    Con nào con nấy thè lưỡi nhe nanh và ánh mắt đầy sát khí.

    Tiếng rít vang lên đinh tai.
    Năm đứa lùi lại, trống ngực đánh liên hồi vì hoảng sợ.
    Lâm Hạo vội nói: “Tôi sẽ phi đến lấy nó!”
    Hạ Linh phản đối ngay: “Có rất nhiều rắn, cậu đừng liều.”
    Lâm Khánh lấy bật lửa trong túi ra nói với Lâm Hạo: “Tớ đuổi lũ rắn đã rồi cậu hãy lấy nó.”
    Nói rồi nó tạo một quả cầu lửa khổng lồ, quả cầu càng nhày càng phình to ra và lao về phía lũ rắn.
    Lũ rắn rít lên và hàng trăm ngàn con rời bức tượng và phóng về phía bọn nó.
    Quỳnh Chi dùng năng lực tạo thành một cái khiên bằng đất che chắn mấy đứa và nhân lúc đó Lâm Hạo phóng vèo như một cơn gió tới chỗ bức tượng đầu rắn.

    Anh chàng quay trở lại ngay, trong tay đã nắm chặt mảnh linh vật.
    Tuy nhiên vấn đề của năm đứa bây giờ không phải là bọn rắn nữa mà là quả cầu lửa của Lâm Khánh càng ngày càng phình to bất thường.

    Lâm Khánh kêu lên bất lực: “ Tớ không điều khiển được nữa mất!”
    Cả hang động bây giờ đang cháy phừng phừng, bọn rắn sợ hãi lủi đi hết.

    Quỳnh Chi khiến đất đá bay vào ngọn lửa nhưng không ăn thua, cô bé la lên: “Chạy thôi!”
    Cả bọn định chạy về phía cửa hang nhưng đón chờ bọn nó là những chiếc răng nanh trắn nhởn của lũ rắn.

    Chúng xếp đầy suốt quãng đường từ chỗ bọn nó cho đến cửa hang.

    Và có vẻ lần này chũng đã sẵn sàng tấn công.
    Cả bọn bắt đầu hoảng, Lâm Khánh đang mướt mồ hôi giữ cho quả cầu lửa không phình to thêm nhưng có vẻ nó sẽ không giữ được lâu.
    Hạ Linh vội nói với Thái Khôi: “Cậu có kéo được nước từ ngoài hồ vào đây không?”
    “Để tớ thử xem!”
    Hạ Linh đặt tay lên vai Lâm Khánh khích lệ: “Cậu cố giữ đến khi Thái Khôi cho nước vào dập nhé.”
    Thái Khôi tập trung hết tinh thần, nó cố gắng hết sức cảm nhận vị trí của nước và điều khiển một cột nước khổng lồ chui vào hang.

    Tiếng nước ầm ầm vọng lại khiến Hạ Linh thở phào nhẹ nhõm.
    Nhưng nó nhẹ nhõm chưa được bao lâu thì thấy cả người bị nước nhấn chìm và bị tống đi với một lực cực mạnh.
    Ngọn lửa đã bị dập tắt, tuy nhiên đồng thời cột nước Thái Khôi kéo vào quá lớn đã cuốn phăng tất cả mọi thứ trong hang theo dòng nước.

    Hạ Linh thấy một loạt rắn bị nước cuốn phăng qua người nó.
    Hạ Linh lại rơi vào cảm giác kinh khủng như hôm nó rơi xuống hồ ở cuộc thi đi tìm kho báu.

    Rất may là cảm giác đó không lâu vì cột nước đã cuốn cả mấy đứa trôi ngay ra cửa còn lại của hang động.
    Đầu này cũng bị bít bởi một tảng đá.

    Tuy nhiên sức mạnh của nước đã đẩy phăng nó ra và cả bọn thoát ra ngoài.
    Năm đứa lồm cồm bò dậy, đứa nào đứa nấy ho sặc sụa.
    Quỳnh Chi đứng dậy, vừa vắt nước từ áo và quần vừa nói: “Cả a Khánh và Thái Khôi nên luyện thêm về năng lực của mình đi nhé, toàn không kiểm soát được sức mạnh thì có ngày tụi mình không chết cháy cũng chết đuối mất thôi.”
    Hạ Linh nở nụ cười an ủi: “nhưng không thể phủ nhận rằng hôm nay nhờ sức mạnh của các cậu mà chúng ta đã lấy được linh vật và thoát nạn.”
    Lúc này cả bọn mới để ý khung cảnh xung quanh bọn nó, đó là một nơi lạ hoắc, cây cối mọc um tùm và các loại cậy không hề giống như trong khu rừng ở thác Đầu Nhuần.
    Thái Khôi ngơ ngác nhìn xung quanh: “Đây là đâu nhỉ, bây giờ về nhà bằng cách nào?”
    Lâm Hạo khẽ bảo: “các cậu ở đây, tôi đi kiểm tra một chút.”
    Lát sau nó quay lại, giọng có vẻ nghiêm trọng: “Nơi này thuộc địa phận Trung Quốc.”
    Quỳnh Chi la lên: “Thế là tụi mình đang vượt biên bất hợp pháp đấy.”
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 18: 18: Những Kẻ Bịt Mặt


    Hạ Linh bảo các bạn: “chúng ta phải quay lại hang để về thôi, trời sắp sáng rồi, không nhanh thì phải tối mai mới về được.”
    Quỳnh Chi lo lắng: “ Bọn rắn thì phải làm sao?”
    “Yên tâm đi, phần lớn chúng đã bị nước cuốn trôi hết rồi, bây giờ Lâm Khánh cứ làm mấy quả cầu lửa nhỏ nhỏ như lúc đầu thì không có con rắn nào dám làm gì đâu.”
    Cả bọn cố vắt áo quần cho đỡ ướt rồi quay trở vào trong hang.

    Nhờ cột nước của Thái Khôi mà cái hang được dọn dẹp khá tinh tươm.

    Lòng hang sạch bóng rác rưởi và xương động vật chết.

    Cả bọn cũng không còn thấy nhưng đôi mắt dõi theo như lúc đi vào nữa.
    Việc phải lo bây giờ đấy chính là trời đang gần sáng.

    Cả bọn phải hộc tốc chạy đua với thời gian.
    Tia sáng đầu tiên của ngày mới đang dần len lỏi vào trong hang, cả bọn nghe thấy tiếng động ầm ầm của đá và cửa hang đang dần đóng lại.

    Lâm Hạo, Thái Khôi, Lâm Khánh và Quỳnh Chi đã kịp thời chạy ra khỏi cửa hang.

    Tuy nhiên Hạ Linh luôn là đứa kém nhất trong môn chạy nước rút.

    Nó bị bỏ lại và cửa hang đã đóng lại một nửa, chỉ còn lộ ra một khoảng nhỏ.

    Ngay lúc đó Lâm Hạo vội chạy vèo trở lại, nó bế thốc Hạ Linh lên và đưa cô bé ra ngoài.
    Tuy nhiên ngay khi cả hai sắp thoát thì có một con rắn hổ mang phóng vọt theo và cắm phập hai hàm răng vào chân Lâm Hạo.

    Hạ Linh cảm giác bị thả phịch xuống đất.

    Khi nó định thần lại thì thấy Lâm Hạo đang ôm chân, mặt tái mét.
    Nhưng điều đáng lo ngại hơn nữa là bỗng dưng xuất hiện một toán người bịt mặt đang giữ chặt Lâm Khánh, Thái Khôi và Quỳnh Chi.

    Ngay lập tức Lâm Hạo và Hạ Linh cũng bị chúng giữ chặt lấy và trói hai tay chúng lại.

    Một tên bịt mặt cất giọng rè rè như bị ngạt mũi: “Linh vật đâu, mau giao ra đây không bọn tao cắt cổ hết chúng mày.”
    Lâm Khánh, Quỳnh Chi và Thái Khôi bị trói chặt tay nên không ai sử dụng năng lực được.
    Hạ Linh vội hất mặt về phía Lâm Hạo rồi nói với giọng khẩn thiết: “Cậu ấy vừa bị rắn độc cắn, không sơ cứu thì chết mất, để tôi sơ cứu cho cậu ấy rồi tôi sẽ đưa linh vật cho các ông.”
    Tên bịt mặt cười ha hả: “Mày không nói nó ở đâu thì ba đứa bạn mày ở đây chết trước nè.”
    Ba tên bịt mặt đang giữ Quỳnh Chi, Lâm Khánh và thái Khôi rút ra ba con dao và kè vào cổ bọn nó.

    Hạ Linh chợt thấy Lâm Hạo nháy mắt với nó, không biết cậu ta định làm gì.
    Và rồi trong phút chốc hai tay Lâm Hạo thoát khỏi dây trói, nó gắng gượng tập trung tinh thần và sử dụng năng lực.
    Hạ Linh thấy có tiếng gió rít, tiếng rít ngày càng lớn.

    Mấy tên áo đen ngơ ngác nhìn xung quanh.
    Và rồi một cơn gió lớn bất thình lình xuất hiện, cơn gió đang cuốn mọi thứ quanh nó và dần biến thành một cơn lốc.

    Mấy tên bịt mặt văng tục mấy câu rồi hỏi nhau: “Cái quái gì vậy?”
    Cơn lốc tiếp tục ăn không khí quanh đó và trở nên to khủng khiếp.

    Tất cả mọi ng bắt đầu bỏ chạy tán loạn, tuy nhiên không thể thoát nổi cơn lốc xoáy.
    Nó đang nuốt chửng tất cả mọi thứ trên đường đi và cuốn cả năm đứa cùng bọn bịt mặt bay vèo lên không trung.

    Hạ Linh cảm giác cả người nó bị nhấc bổng, nó đang xoay tít mù, bụi đất bay cả vào mắt vào mồm, bao nhiêu ruột gan đang đảo lộn.

    Nó cảm giác rất chóng mặt và buồn nôn.

    Cơn lốc xoáy dữ dội khiến cô bé ngất xỉu.
    Khi tỉnh dậy Hạ Linh thấy nó đang nằm trên nền đất cứng, đầu bị chảy máu, mặt mũi chân tay đều xước xát.

    May là nó vẫn sống.

    Nó ngồi dậy thì thấy Lâm Hạo đang nằm gục cạnh đó.
    Hạ Linh dùng cằm hất ba lô rơi xuống.

    Cô bé dùng răng mở xéc ba lô và lấy ra một con dao.

    Nó ngậm chuôi dao và cắt dây trói tay nó.

    Xong xuôi Hạ Linh vội chạy tới, nó lay lay người Lâm Hạo hốt hoảng gọi:”Lâm Hạo ơi, cậu có sao không?”
    Lâm Hạo có chút phản ứng, tuy nhiên không thể mở mắt.

    Hạ Linh vội vạch chân cậu ta lên thì thấy bắp chân đã được buộc lại bằng một đoạn vải áo.

    Chắc lúc nãy Lâm Hạo đã kịp buộc để ngăn chất độc lan ra.

    Tuy nhiên chỗ vết thương đã chuyển màu thâm đen.
    Không nghĩ ngợi lâu, Hạ Linh lấy dao rạch vết cắn theo hình chữ thập rồi cúi xuống hút chất độc từ chân Lâm Hạo.

    Hạ Linh hút chất độc một lúc thì thấy có máu đỏ tươi chảy ra, chân Lâm Hạo đã hồng hào hơn.

    Cậu ta khẽ cựa mình và mở mắt nhìn cô bé.
    Lâm Hạo cố ngồi dậy, nó thì thào: “Cảm ơn”
    “Tớ phải cảm ơn mới đúng, nếu cậu không cứu tớ thì tớ đã bị nhốt trong hang và không chừng tụi rắn làm thịt tớ rồi.”
    “Cậu làm thế không sợ nguy hiểm hả?”
    “Miệng tớ không có vết thương nên không sao đâu.”
    Sau khi mở trói cho Lâm Hạo, cô bé nhìn quanh quất rồi nói tiếp: “Không biết mấy đứa kia đâu rồi, phải tìm mọi người rồi đến bệnh viên gấp chứ để lâu cũng không ổn.”
    “Lâm Hạo lấy điện thoại từ túi quần ra, nó mở điện thoại tìm kiếm cái gì đó rồi đưa cho Hạ Linh.
    Trong điện thoại là hình ảnh một loại cây rừng.
    Lâm Hạo nói: “Trong rừng này có khá nhiều loại cây này, cậu đi quanh đây tìm hái hộ tôi một ít, nó có thể làm chậm ảnh hưởng của chất độc.”
    Hạ Linh gật đầu.

    Nó vội chạy đi tìm loại lá cây Lâm Hạo nói.

    Vừa đi cô bé vừa lấy bánh mì còn lại trong ba lô rải xuống để đánh dấu tránh bị lạc đường.
    ***.
     
    Ngũ Long
    Chương 19: 19: Cận Kề Sinh Tử


    Sau một hồi tìm kiếm cô bé cũng thấy loại lá rừng Lâm Hạo bảo.

    Đang hái mấy lá chợt cô bé nghe thấy tiếng động.
    Hạ Linh vội nấp sau thân cây lớn.
    Đó là hai tên bịt mặt đang dẫn theo Quỳnh Chi.
    Quỳnh Chi vẫn bị trói và còn bị nhét giẻ vào miệng.
    Hạ Linh cố gắng nghĩ cách cứu cô bạn, nhưng nó chỉ có một mình lại không có năng lực gì đặc biệt.
    Đang bối rối thì chợt có tiếng kêu lớn: “Ê hai tên mặt đần kia!”
    Hạ Linh ngó ra thì thấy Thái Khôi đang đứng cách hai tên bịt mặt và Quỳnh Chi một đoạn.
    Có mấy quả cầu nước đang bay quanh nó.
    Anh chàng chợt hô to: “Chết nè!”
    Mấy quả cầu nước bay vèo với tốc độ kinh hồn đập vào mặt hai tên kia.

    Chúng hốt hoảng thả tay Quỳnh Chi ra rồi ôm lấy mặt.

    Nhân lúc đó Thái Khôi chạy tới kéo Quỳnh Chi chạy đi.

    Hạ Linh vội xuất hiện, nó vẫy tay ra hiệu cho hai đứa bạn, rồi cả ba cắm đầu chạy.
    Hai tên bịt mặt vội đuổi theo chúng.
    Có vẻ cả ba đã thấm mệt nên chẳng mấy chốc hai tên kia đuổi kịp.

    Một tên túm lấy cổ áo Thái Khôi.

    Tên còn lại túm lấy cổ áo hai cô bé.
    Vừa lúc đấy bốn năm quả cầu lửa bay vèo tới.
    Hai tên bịt mặt bị bỏng la lên oai oái rồi chạy tá hoả.
    Quỳnh Chi reo lên: “ A ha, ông anh của mình đây rồi.”
    Lâm Khánh xuất hiện với mái tóc xù lên như tổ quạ nhưng vẻ mặt hớn hở vì được gặp lại mọi người.

    Hạ Linh thở phào vì cuối cùng cũng tìm được đủ bạn bè.
    Thái Khôi cởi trói và lấy giẻ trong miệng ra cho Quỳnh Chi.
    Cô nàng cảm kích nói: “Cảm ơn cậu, lúc nãy kiếm đâu ra nước để làm mấy quả cầu đó vậy?”
    Thái Khôi chỉ tay vào bụng cười tinh quái: “Bụng đầy nước nên tìm cách giải phóng, vừa lúc đấy phát hiện ra chúng nên xử lý luôn.”
    Gương mặt Quỳnh Chi chuyển từ vẻ cảm kích sang vẻ phẫn nộ.

    Cô nàng đánh vào vai Thái Khôi liên tục: “Ghê tởm quá đê, hồi nãy nước bắn cả lên mặt tớ.”
    Thái Khôi gắt lên: “Đau à nha, tớ mà không làm thế thì không biết bây giờ cậu đang ở nơi nào rồi.

    Có khi bọn này phải đào mấy lớp đất mới thấy cậu không chừng.”
    Hạ Linh vội xua tay ngăn hai đứa bạn gây gổ.
    Cô bé nói nhanh tình hình của Lâm Hạo rồi bảo cả bọn nhanh chân quay lại chỗ cậu ấy.

    Rất may là bọn chúng không hề gặp mấy tên bịt mặt suốt quãng đường đi.
    Lâm Hạo đang ngồi dựa vào gốc cây, gương mặt trông tái nhợt như sáp.

    Thấy cả bọn nó có vẻ tươi tỉnh hơn chút ít.

    Hạ Linh vội nhai nắm lá nó vừa hái rồi đắp vào chân cậu.

    Lâm Khánh nói với giọng lo lắng: “Chúng ta phải khẩn trương ra khỏi đây và đưa cậu ấy vào bệnh viện thôi.”
    Cả Lâm Khánh và Thái Khôi tiến về chỗ Lâm Hạo, mỗi đứa xốc một bên nách cậu rồi cả bọn di chuyển ra khỏi rừng.
    Năm đứa rốt cuộc cũng đưa được Lâm Hạo về bệnh viện Lào Cai.
    Đến nơi thì Lâm Hạo gục luôn tại chỗ, trông nó tím tái và bắt đầu khó thở.

    Cậu bé nhanh chóng được chuyển vào phòng cấp cứu.
    Hạ Linh bắt đầu hốt hoảng, nếu có điều gì bất trắc chắc cô bé sẽ ân hận cả đời.
    Một vị bác sĩ lớn tuổi chợt đi ra từ phòng cấp cứu rồi nói với mấy đứa: “Ở đây có ai biết cậu bé kia bị loài rắn độc nào cắn không? Độc tính mỗi loài khác nhau nên phải biết chính xác mới cứu được.”
    Hạ Linh run run nói: “Xin bác sĩ tìm cách, thực sự là mọi việc xảy ra quá nhanh nên cháu không nhìn rõ được con rắn đó.”
    “Rất may là cậu bé được sơ cứu kịp thời và có lá rừng ngăn chất độc vào tim, nếu không thì cậu ấy không thể cầm cự được đến bây giờ.

    Nhưng phải nói là chất độc của con rắn này rất lạ và nó bắt đầu ngấm vào cơ thể cậu bé, do đó nếu không biết chính xác loại rắn nào thì ta e rằng cậu ấy không thể qua khỏi đêm nay.”
    Cả bốn đứa bàng hoàng.

    Chúng liên tục cầu xin bác sĩ tìm cách nhưng ông đành lắc đầu đi vào phòng.
    Hạ Linh và Quỳnh Chi bắt đầu ôm nhau khóc rấm rứt.

    Lâm Khánh ngồi nhìn cái trần nhà một cách vô hồn.

    Thái Khôi thì đi đi lại lại, cắn móng tay đến bật cả máu.
    Thời gian trôi qua thật nặng nề.
    Vị bác sĩ đi ra buồn bã nói với mấy đứa: “Ta nghĩ các cháu nên báo cho người thân của cậu bé.”
    “Không cần.” Một dọng nói chợt vang lên.
    Cả bọn quay ra thì thấy một ông cụ có dáng người cao gầy, mái tóc bạc trắng và gương mặt nhợt nhạt, trông cụ có vẻ không được khoẻ.
    “Ông là ai?” Thái Khôi hỏi.
    Ông cụ vội vàng đi tới rồi đáp: “Ta là ông nội của nó, ta biết cách cứu nó.”
    Các bác sĩ vội ngăn lại.
    Vừa lúc đấy Lâm Hạo gắng gượng mở mắt thốt lên: “Ông ơi!”
    Các bác sĩ đồng ý để ông cụ vào phòng, cụ lấy ra một chiếc lọ thuỷ tinh, trong đó có mấy viên màu đen nho nhỏ.

    Ông cụ lấy ra một viên rồi cho vào miệng Lâm Hạo.
    Lâm Khánh thì thào với cả bọn: “Sao ông ấy đến đây kịp để cứu cậu ấy nhỉ? Không lẽ ông ấy luôn đi theo cậu ấy à?”
    “Ai mà quan tâm lý do chứ, cứ sống là tốt cái đã.”
    ***.
     
    Back
    Top Bottom