Ngôn Tình Ngủ Bù Giữa Suy Luận - Dực Tô Thức Quỷ

Ngủ Bù Giữa Suy Luận - Dực Tô Thức Quỷ
Chương 80


Nguyễn Ngôn Hi mở thư ra, bên trong là một tấm thẻ trắng.

Nguyễn Ngôn Hi:

Như anh biết, bây giờ Mộc Thập đang ở bên cạnh tôi, tôi có thể để cho anh mãi mãi không gặp lại em ấy, chẳng qua, bây giờ tôi muốn cạnh tranh công bằng hơn, cho nên tôi sẽ cho anh manh mối, nhưng tôi chỉ cho anh bảy ngày, bảy ngày sau, nếu anh không tìm đến, vậy Mộc Thập sẽ thuộc về tôi.

Mộc Quân Lâm. Cuối cùng Nguyễn Ngôn Hi cũng biết tên hắn, anh nhìn tấm thẻ, không có thông tin nào khác, anh đặt tấm thẻ trước mũi ngửi, quả nhiên ngửi thấy mùi của thuốc tàng hình, khi anh dùng đèn cực tím chiếu vào, trên thẻ xuất hiện một chuỗi số: 619171327342.

Điều này cho thấy đây là chuỗi số đã được mã hóa, con số liên tục được chuyển đổi trong tâm trí anh, cuối cùng kết quả là:

island



Mộc Thập không tin nhìn hắn, “Mẹ tôi…Anh đang nói bậy bạ gì đó?”

Mộc Quân Lâm nhìn biểu cảm của cô, đưa tay chạm vào cô, dịu dàng nói: “Mộc Thập, anh sẽ không bao giờ nói dối em.”

Cô cho hắn một ánh mắt cảnh cáo, hỏi hắn với giọng điệu cứng rắn: “Cho nên anh muốn tôi tin mẹ tôi giết tám người đó rồi giá họa cho ba tôi sao?”

Mộc Thập đang định nói gì đó, nhưng lại nghe thấy câu tiếp theo của Mộc Quân Lâm: “Bởi vì em không biết thân phận thật sự của mẹ em.”

Cơ thể cô cứng đờ.

Sau đó, anh nghe Mộc Quân Lâm nói tiếp: “Mật danh của mẹ em là Bạch Tử, bà ấy là một thành viên của tổ chức.”

Đồng tử của cô đột nhiên giãn ra, thông tin cô nghe được từ miệng Mộc Quân Lâm rõ ràng là điều cô không thể tin được, hắn đang nói nhảm, sau cú sốc, cô thầm nghĩ trong lòng.

Mộc Quân Lâm không cho cô thời gian giảm sốc, hắn nhìn Mộc Thập nói tiếp: ” Hơn 20 năm trước, tổ chức đã thực hiện một dự án, dự án này có tên mã là Dulimpus, cũng là tên của một loại thuốc, một loại thuốc thần kinh, họ chọn ngẫu nhiên nhiều người ở mọi lứa tuổi làm đối tượng thí nghiệm loại thuốc này, tất nhiên, những người đó hoàn toàn không biết, loại thuốc này cần được người thí nghiệm ăn từng chút một, vì vậy cơ thể họ sẽ không tạo ra phản ứng quá mức, nhưng nó sẽ khiến người dùng bị ảo giác, cùng với ám thị của những người xung quanh, ảo giác mà họ thấy sẽ khác nhau.”

“Đủ rồi!”

Mộc Thập ngắt lời hắn, tức giận nhìn hắn, “Tại sao anh lại bịa ra chuyện này?”

“Anh sẽ không nói dối em, Mộc Thập. Mộc Cửu Lâm là một trong những đối tượng thử nghiệm, tác dụng của thuốc và ám thị rất thành công, thuốc và tám thi thể gây cho ông ấy ảo giác rằng ông ấy là người giết hại họ, ông ấy được thiết lập thành một tên tội phạm giết người b**n th**.”

Hắn nói tiếp, cho dù cô có tin hay không.

“Thí nghiệm trong cơ thể Mộc Cửu Lâm rất thành công, nhưng lại xảy ra tai nạn, đó là ông ấy vô tình phát hiện ra vấn đề của mẹ em, sau đó ông ấy tìm thấy sổ ghi chép của mẹ em, tất cả đều được mã hóa, nhưng Mộc Cửu Lâm đã giải mã được, bên trong ghi lại tất cả dữ liệu thí nghiệm, liều lượng thuốc và phản ứng của cơ thể người thí nghiệm, vì vậy lúc đó Mộc Cửu Lâm đã hiểu tất cả.”

Mộc Quân Lâm vừa nói vừa lấy ra một quyển sổ cũ ố vàng từ trong ngăn kéo, đó là sổ ghi chép. Hắn lật một trang để cho cô xem.

Mộc Thập Nhất nhìn chút thì nhận ra, đó là chữ của mẹ cô, chữ của mẹ cô, nhưng tại sao?

“Sau đó là cảnh tượng mà em tận mắt chứng kiến, khi Mộc Cửu Lâm nhà, giết mẹ của ngươi, nhưng ông ấy vẫn bị ảnh hưởng bởi ảo giác do thuốc gây ra, nên hắn dựa theo đó cắt ngón đeo nhẫn của bàn tay trái của mẹ em theo thứ tự tám người chết đã bị cắt ngón tay trước đó.”

“Là một sản phẩm thí nghiệm thành công, tổ chức hy vọng có thể kết nạp Mộc Cửu Lâm, vì vậy đã tìm ra một người thế tội, yêu cầu Kim Khâu, là một thành viên của tổ chức, cũng là người phụ trách vụ án vào thời điểm đó, mua chuộc một số người trong cục cảnh sát, tìm một người thế tội, sau đó, Mộc Cửu Lâm bắt đầu sống cuộc sống bị truy đuổi, một là vì ông ta muốn âm thầm khám phá tổ chức, hai là để bảo vệ em, bởi vì uống thuốc này trong một thời gian dài đã gây tổn hại lớn cho thần kinh của ông ta, ông ta sợ rằng nó sẽ làm tổn thương em, ông ta cũng không muốn công khau thân phận thật sự của mẹ em và sự thật năm đó, vì ông ấy không muốn em đã có một người ba giết người rồi lại thêm một người mẹ như vậy nữa.”

“Khi anh 7 tuổi, Mộc Cửu Lâm nhận nuôi anh, khi anh vừa trốn thoát khỏi cô nhi viện, anh nghĩ em nên biết tại sao ông ấy lại nhận nuôi anh, mẹ anh cũng là một kẻ giết người, nhưng đồng thời, giống như Mộc Cửu Lâm, cũng là một đối tượng thí nghiệm, Mộc Thập, em xem, hoàn cảnh của chúng ta rất giống nhau.”

Hắn lại khẽ mỉm cười.

Nhưng lúc này, Mộc Thập hoàn toàn không để ý tới hắn, toàn bộ đầu óc cô đều rối bời, đây là thật hay giả?

“Mộc Cửu Lâm là một thiên tài, đôi khi thuốc đó sẽ khiến ông ấy trở thành một người điên, nhưng mỗi lần nhìn tháy hình em, thậm chí chỉ cần em được tên em, ông ấy đều sẽ bình tĩnh trở lại.”

“Xác của những con vật đó, hằng năm vào ngày sinh nhật em, những gì ông ấy gửi cho em chỉ muốn truyền thông tin cho em, từ năm em 5 tuổi đến khi ông ấy qua đời vào năm em 18 tuổi, nhiều năm như vậy, ông ấy luôn gửi tin nhắn cho em, giấu hết thảy mọi người, chỉ em mới có thể giải mã thông tin đó.”

“Mộc Thập, ông ấy lựa chọn yên lặng là vì muốn bảo vệ em.”

Nói xong, Mộc Quân Lâm rời khỏi phòng, để lại Mộc Thập một mình trong phòng, cửa phòng mở ra đóng lại, cuối cùng Mộc Thập cũng yếu ớt ngồi lên ghế.

Lời nói của Mộc Quân Lâm lúc này giống như một lưỡi dao sắc bén, phá vỡ mọi nhận thức của cô trong hai mươi năm, người mẹ cô yêu thương nhất, người mẹ mà cô nhớ nhất đã trở thành một kẻ giết người tàn nhẫn, phá hủy gia đình họ và ba cô, bà ấy chính là thủ phạm. Trong khi đó, người ba từng là tên sát nhân lại là nạn nhân lớn nhất. Suốt những năm qua, lẩn trốn trong bóng tối, âm thầm tự mình chịu trách nhiệm với tất cả những chuyện này.

Từ lúc tận mắt nhìn thấy mẹ mình bị giết, cô đã hận ông hơn hai mươi năm, ngày ông chết, cô cũng không biết, cô không biết gì cả.

Cô đột nhiên cầm cuốn sổ do mẹ viết lên lật xem, không mất nhiều thời gian để giải mật mã bên trong.

Ngày 17/3

Liều lượng của Dulimpus là 10mg, trộn trong nước, không màu, không mùi, người thí nghiệm đã dùng nó lúc 7 giờ sáng, quan sát thấy rằng không có tình trạng bất thường trong suốt cả ngày.

Ngày 18/3

Liều lượng của Dulimpus là 10mg, không có phản ứng bất thường.

Ngày 19/3

Liều lượng được tăng lên 15mg, người thí nghiệm đã dùng nó vào lúc 7 giờ sáng, xuất hiện triệu chứng chống mặt, thuyên giảm sau 10 phút, không có phản ứng bất thường nào khác.

Ngày 17/4

Liều 20mg đã được sử dụng trong một tháng, sau khi dùng, người thí nghiệm có ảo giác, kéo dài trong mười lăm phút, mặt ửng đỏ, cơ thể phát sốt, sau đó nó dần biến mất.

Ngày 17/3

Liều lượng được tăng lên 50mg, đã dùng thuốc liên tục trong một năm, uống lúc 10 giờ tối, ảo giác tăng lên sau khi uống, thời gian kéo dài trong nửa tiếng, cơ thể phát sốt, mắt yếu và có dấu hiệu nói linh tinh, không có bất thường với đứa trẻ vào ngày đầu tiên.

Ngày 17/3

Liều lượng đạt tới 70mg, thuốc đã được dùng liên tục trong ba năm, ảo giác kéo dài trong một giờ sau khi uống, không có bất thường với đứa trẻ, đã chôn thi thể trong vườn, có thể thực hiện kế hoạch.

Ngày 28/10

Liều lượng là 100mg, người thí nghiệm phát hiện thi thể, có thể tiếp tục thực hiện.

Đây là ghi chép cuối cùng, chỉ một tháng sau, Mộc Cửu Lâm giết bà ấy.

Từng nội dung một, ghi lại toàn bộ sự thay đổi của Mục Cửu Lâm từ lúc bắt đầu uống thuốc đến khi kết thúc, điều khiến Mộc Thập càng cảm thấy sụp đổ hơn là có một số ghi chép về việc Mục Cửu Lâm hòa thuận với mình, tất cả đều được mẹ cô dùng làm tài liệu tham khảo, cô không phải là con của bà, chỉ là tài liệu tham khảo cho thí nghiệm.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên người cô, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, sự thật đôi khi còn khủng khiếp hơn cả những gì chúng ta có thể suy nghĩ và chịu đựng, bây giờ cô đã thật sự hiểu được câu này. Sự thật đã ở trước mặt cô muộn hai mươi năm, hai mươi năm cô bị bao vây bởi một lời nói dối tàn nhẫn, nhưng khi lời nói dối bị vạch trần, những gì còn lại là một thứ thậm chí còn khiến cô không thể tiếp nhận được, bây giờ một mình cô phải chịu đựng nó.

Cô đứng dậy khỏi ghế, bắt đầu tìm kiếm nhiều thứ hơn, những thứ thuộc về ba cô trong quá khứ, có một cuốn sổ trên kệ, cô lấy xuống, mở ra, trên trang đầu tiên là một bức ảnh của cô, một bức ảnh từ thời thơ ấu, bên cạnh bức ảnh là một dòng chữ được viết: Con gái yêu dấu.

Tay Mộc Thập run rẩy, lật trang giấy, hóa ra là nhật ký của là Mộc Cửu Lâm.

Hôm nay tôi nhìn thấy con gái tôi ở cô nhi viện, nó hơi gầy, nó không nói, chuyện tôi chỉ có thể quan sát từ xa, tôi thật sự muốn ôm nó.

Sinh nhật 5 tuổi của con gái, tôi có mua búp bê, nhưng tổ chức kia đã nghĩ rằng tôi là tên sát nhân b**n th** điên cuồng, cho nên chỉ có thể gửi cho bé thi thể động vậy, như vậy tổ chức mới không phát hiện ra tin tức tôi gửi cho bé, để con gái nghĩ tôi b**n th** đi, nhưng chắc bé sẽ rất sợ hãi, hy vọng có người sẽ ở bên cjanh con, xin con, cục cưng.

Tôi nhận nuôi một cậu bé, nó và con gái tôi tôi có hoàn cảnh giống nhau, hôm nay, từ xa xa, tôi nhìn thấy con bé, bé cũng quay đầu nhìn thoáng qua tôi, nhưng lại không thấy tôi.

Con gái tôi được một gia đình nhận nuôi, bên kia có một đứa con trai, tôi đã điều tra, đó là một gia đình tốt, bé sẽ lớn lên khỏe mạnh, có ba mẹ mới và một anh trai.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười lăm của bé, khi tôi thấy họ đi chơi cùng nhau, tôi nghe thấy bé gọi ba, nếu đang gọi tôi thì tốt rồi.

Hôm nay đã gần đến sinh nhật lần thứ mười tám của bé, nhưng cơ thể tôi ngày càng tệ, thời gian tôi tỉnh thức càng ngày càng ngắn, vì vậy tôi muốn gặp con gái mình, giá như tôi có thể nghe thấy bé gọi ba một lần nữa trước khi tôi chết.

Một giọt nước mắt rơi trên hai chữ ba, Mộc Thập ôm khung ảnh trên bàn, nhắm mắt để mặc cho nước mắt còn sót lại.

“Ba.”

Đó là một tiếng gọi đến muộn rất nhiều năm.
 
Ngủ Bù Giữa Suy Luận - Dực Tô Thức Quỷ
Chương 81


Khi Mộc Thập mở cửa bước ra, nét mặt đã trở lại trạng thái bình thường, Mộc Quân Lâm dựa vào bức tường bên cạnh, cúi đầu, như thể đang đợi cô.

Cô đóng cửa lại, ngả người ra sau.

Hai người đều không lên tiếng, Mộc Quân Lâm cũng không nhìn cô, vẫn duy trì tư thế ban đầu, giống như chờ cô lên tiếng trước.

Giờ phút này, nhìn thấy thứ Mộc Cửu Lâm để lại, thật sự Mộc Thập có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng cô không muốn hỏi hắn, sau một lúc lâu, cô chỉ hỏi một câu: “Ông ấy qua đời ngày nào?”

“Chính là ngày hôm nay.”

Hắn trả lời.

Ánh mắt Mộc Thập khẽ lóe lên, cuối cùng cũng hạ mắt xuống che giấu biểu cảm của mình, khi ngẩng đầu lên nhìn, hiểu ra điều gì đó, cô lên tiếng: “Anh chọn thời gian này bắt tôi đến, chính là để tôi biết sự thật năm đó.”

Mộc Quân Lâm mỉm cười: “Ông ấy đã nuôi anh hơn mười năm, coi như anh báp đáp ông ấy, anh nghĩ ông ấy sẽ rất vui.”

Nghe vậy, Mộc Thập lạnh lùng nói với vẻ mặt lạnh lùng: “Nếu anh muốn báo đáp ông ấy, vậy thì bây giờ thả con gái ông ấy đi đi.”

Vẻ mặt Mộc Quân Lâm có chút đau lòng, quay đầu nhìn cô, “Mộc Thập, sao em lại muốn rời khỏi đây như thế vậy chứ? Anh sẽ không ép em làm việc em không muốn, anh chỉ muốn ở cùng em bảy ngày thôi, yêu cầu này cũng không quá đáng mà.”

Mộc Thập nhìn thẳng về phía trước nói: “Anh bắt tôi đợi ở đây chính là ép tôi làm việc tôi không muốn làm đó.”

“Và nếu anh nói đó là cái giá của sự tự do của anh trai em thì sao?”

Mộc Thập sững sờ, quay đầu nhìn hắn: “Anh nói vậy nghĩa là gì?”

Hắn khoanh tay trước ngực, nhìn cô ấy như một người sở hữu quyền lực, “Sau bảy ngày, anh sẽ để anh trai em quay lại bên cạnh em, em thấy điều kiện trao đổi này thế nào?”

Một điều kiện rất hấp dẫn, điều mà Mộc Thập hy vọng nhất là anh trai an toàn trở về bên cạnh cô, vì vậy cô không nhịn được hỏi: “Anh, nói thật sao?”

“Anh đã nói rồi, Mộc Thập, anh sẽ không bao giờ nói dối em.”

Ánh mắt Mộc Thập dán chặt trên mặt hắn, muốn từ vẻ mặt tươi cười kia, xác nhận độ tin cậy trong lời nói của hắn, trên thực tế, cho dù cô có tin hay không, Mộc Quân Lâm có giữ lời hứa này hay không, bây giờ cô thật sự không có lựa chọn nào khác, trên hòn đảo này, bên cạnh người đàn ông khó hiểu này, cô hoàn toàn bị động, trừ phi, trừ phi Nguyễn Ngôn Hi có thể tìm được cô.

Nhưng làm thế nào để tìm thấy cô? Mộc Quân Lâm đã ẩn mình trong bóng tối nhiều năm như vậy, Leach chỉ là một trong những thân phận của hắn, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn, từ đầu đến giờ, mỗi nước đi đều do hắn sắp xếp, hắn là người chơi cờ, mọi người đều là quân cờ của hắn, do hắn khống chế.

Cho nên, cô biết rất rõ, nếu bảy ngày này, hắn không muốn bị quấy rầy, bị phát hiện, vậy thì hắn thật sự có thể làm được, vấn đề là cô nhìn biểu hiện của hắn, phân tích một số hành vi trước đây của hắn, cô có phỏng đoán, cô cũng hỏi: “Anh có liên lạc với Nguyễn Ngôn Hi, đúng không?”

“Tại sao em lại nghĩ như vậy?”

Hắn cười nhạt.

Điều đó có nghĩa là hắn có liên hệ, cô cười lạnh, “Tôi nghĩ anh thích như vậy, vì trò chơi đó, không phải sao?”

Hắn thừa nhận: “Đúng vậy, anh không muốn ai làm phiền chúng ta, nhưng như vậy mới thú vị hơn, anh đã cho anh ta một số gợi ý, nhưng em nghĩ anh ấy có thể tìm tới đây trong bảy ngày sao?”

“Anh ấy sẽ tìm thấy tôi.”

Giọng điệu của cô rất kiên quyết.

Mộc Quân Lâm cười quái dị, “Vậy chúng ta phải xem anh ta có thể làm gì cho em.”

Giống như ám chỉ điều gì đó.

“Không phải trước đây em đã nói rằng em không muốn ở cùng anh vì anh là một kẻ giết người sao, nếu anh ta cũng làm vậy, em vẫn sẽ nói như vậy sao?”

Trái tim Mộc Thập thắt lại, cô không biết hắn đã nói gì khi liên lạc với Nguyễn Ngôn Hi, nhưng cô vẫn bình tĩnh nói: “Anh ấy sẽ không giết người, đây là ranh giới cuối cùng của anh ấy, bất kể là vì cái gì.”

“Nhưng yêu một người là cho đi tất cả vì cô ấy, dùng tất cả khả năng để bảo vệ cô ấy sau lưng mình, cho nên mấy năm nay, dù hành động gì, cũng là vì hôm nay, vì kết quả này, sao phải quan tâm đến việc sử dụng thủ đoạn gì chứ.”

Vừa nói, ánh mắt hắn cứ nhìn Mộc Thập, vừa tập trung vừa đáng sợ.

Mộc Thập nhíu mày, Mộc Quân Lâm quá cố chấp, quá cực đoan, chuyện này có liên quan đến môi trường sinh trưởng của hắn, bao gồm cả ba cô, cho nên Mộc Thập cũng biết tình cảm mà hắn nói là thứ tình cảm méo mó, hắn không hiểu tình yêu, cách hắn thể hiện cũng đáng sợ không kém, hãm hại, truy đuổi, tiếp cận, bắt cóc, giống như hắn đuổi theo con mồi của mình.

“Em đang nghĩ gì vậy?”

Mộc Quân Lâm tới gần cô hơn.

Mộc Thập theo bản năng lùi lại một bước, lại ngước lên nhìn hắn, ánh mắt của hắn có chút thay đổi.



Mộc Thập đang ở trên một hòn đảo, manh mối có được khiến Nguyễn Ngôn Hi có chút bất lực, mặc dù cuối cùng anh cũng biết manh mối, nhưng trên trái đất này có rất nhiều đảo nhỏ, những hòn đảo đã được phát hiện và những hòn đảo chưa được phát hiện, không dễ để xác định đó là hòn đảo nào.

Nhiều hòn đảo hoàn toàn không có tín hiệu, ngay cả khi có, anh biết rằng Mộc Quân Lâm sẽ không sử dụng thiết bị liên lạc để anh phát hiện.

Anh trai của Mộc Thập và Cao Lăng Trần đều đang tìm kiếm tung tích của Mộc Thập, nhưng bọn họ không tìm thấy gì, giống như Mộc Quân Lâm nói cho bọn họ biết, ngoại trừ manh mối hắn đưa ra, nếu không thì họ không thể nào tìm được.

Và tại thời điểm này, có một vụ án ở thành phố S, một vụ án tưởng chừng như không đáng để mắt tới.

Một người đàn ông hơn 30 tuổi bước vào một trung tâm tâm mua sắm vào buổi trưa, lúc đầu mọi thứ có vẻ bình thường, không ai chú ý đến hắn, sau đó hắn bước vào một trong những cửa hàng bán quần áo, một nhân viên nữ đến chào hắn, nhưng người đàn ông đột nhiên lấy ra một con dao sắc từ trong túi, đâm nữ nhân viên bán hàng, thậm chí đâm còn đâm rất nhiều nhát, bởi vì xảy ra quá nhanh khiến mọi người không thể ngăn chặn, khi những người khác tiến lên chế ngự hắn, nữ nhân viên bán hàng đã chết ngay tại chỗ.

Cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường, bắt giữ kẻ tấn công ngay tại chỗ, khi bị bắt người đó rất kích động, cứ một mực gào thét.

Tưởng Tề xử lý xong hiện trường, quay lại cục nói với Cao Lăng Trần: “Đội trưởng, lúc tôi đến đó, tôi nghe thấy hắn hét lên: “Quái vật, tôi đã giết quái vật, cô ấy là quái vật.”

Cao Lăng Trần lập tức phán đoán: “Có lẽ trước kia nạn nhân và hắn có thù oán cá nhân.” “

Tưởng Tề lập tức gật đầu: “Đúng vậy, tôi cũng nghĩ vậy, nhưng sau khi kiểm tra lý lịch, hai người chưa từng có điểm gì chung, nạn nhân luôn đối xử tốt với người khác, chưa bao giờ có mâu thuẫn với người khác, tôi hỏi nhân viên bán hàng có mặt lúc đó, họ nói rằng lúc đó nạn nhân nói, chào anh, anh cần mua loại quần áo gì? Sau đó bị kẻ tấn công ám sát. Đội trưởng, có thể là hung thủ có chút vấn đề về tâm thần, bởi vì hắn đã lảm nhảm một số điều không thể giải thích được.”

Cao Lăng Trần cau mày: “Đúng lúc, cho hắn kiểm tra tinh thần luôn đi.”

“Nếu hắn thật sự có vấn đề về tâm thần, thì nạn nhân sẽ không..”

Sau đó, Tưởng Tề không nói gì nữa.

“Hung thủ có người thân không?”

Tưởng Tề lắc đầu, hiển nhiên đã điều tra rõ, “Không có, trước đó có một người anh trai, năm ngoái đã qua đời rồi, chô nên hắn đang sống một mình.”

Cao Lăng Trần gật đầu: “Thì ra là thế, tôi biết rồi, chúng ta tiếp tục điều tra.”

Tưởng Tề vừa muốn rời đi, lại quay đầu lại hỏi: “Đội trưởng, có tin tức gì của Mộc Thập không?”

Nghe thấy Mộc Thập, Cao Lăng Trần nhíu mày, vẻ mặt buồn bã, “Vẫn chưa, nhưng vì Mộc Quân Lâm có cung cấp manh mối, sẽ tìm được cô ấy thôi, không cần nhờ Nguyễn Ngôn Hi đến xem vụ án này.”

Tưởng Tề đồng ý: “Ừm, tôi biết rồi.”

Đã bắt được hung thủ, quả thật không cần anh ta đến giúp.

Nhưng một giờ sau, Nguyễn Ngôn Hi lại nhận được cuộc gọi từ Cao Lăng Trần.

Cao Lăng Trần nói với anh về vụ án qua điện thoại, Nguyễn Ngôn Hi không có hứng thú nghe, nhưng cuối cùng, anh có chút không hiểu.

Hung thủ nói muốn gặp anh.
 
Ngủ Bù Giữa Suy Luận - Dực Tô Thức Quỷ
Chương 82


Chuyện sau khi bị bắt, hung thủ muốn gặp Nguyễn Ngôn Hi với tư cách là cố vấn cảnh sát thì khá kỳ lạ, huống hồ, hắn giết người ở nơi công cộng, nhân chứng, vật chứng đã đầy đủ, hoàn toàn được định tội, không thể phủ nhận hay thay đổi.

Cho nên mặc dù Nguyễn Ngôn Hi bắt taxi đến cục, nhưng cũng không vội gặp hắn, lần đầu tiên xem camera giám sát của trung tâm thương mại vào thời điểm xảy ra vụ án, theo dõi toàn bộ quá trình từ lúc bắt đầu khi hắn bước vào trung tâm thương mại cho đến cuối cùng là giết người.

Xem xong, Nguyễn Ngôn Hi lên tiếng: “Anh cho rằng hắn có vấn đề về tâm thần sao?”

Tưởng Tề gật đầu, nói với anh ta: “Đúng vậy, sau khi hắn đâm nữ nạn nhân, thì hắn cứ la hét, nói nạn nhân là quái vật gì đó.”

“Hừ.”

Anh hừ lạnh, “Tôi không thấy hắn có bất kỳ vấn đề tâm thần nào.”

Nguyễn Ngôn Hi đem màn hình kéo về phía trước một chút, “Đây là hình ảnh lúc mới vào trung tâm thương mại, anh có nhìn thấy, lúc đó có hai nhân viên bảo vệ đi trước mặt hắn, anh có thấy động tác của hắn không? Định đi thẳng, sau đó quẹo cua, hắn cố tính tránh đi.”

Băng ghi hình tiếp tục: “Sau đó, hắn nhìn xung quanh từng cửa hàng, tại sao hắnlại đến cửa hàng này, bởi vì cửa hàng này có ít người nhất, họ đều là phụ nữ, để thuận tiện cho hắn thực hiện vụ giết người, khi hắn phạm tội, những người xung quanh hắn cách xa hắn và nạn nhân, để hắn có thời gian đảm bảo rằng nạn nhân có thể bị giết. Toàn bộ quá trình đã được suy xét và lên kế hoạch khá kỹ lưỡng, anh nghĩ rằng đó là điều mà một người có vấn đề về tâm thần và không kiểm soát được bản thân có thể làm được sao?”

Sau khi nghe xong phân tích xong của Nguyễn Ngôn Hi, Tưởng Tề thật sự nhìn ra những thứ kỳ quái này, “Vậy là hắn đang giả vờ?”

Nguyễn Ngôn Hi nhún vai, đút hai tay vào túi quần rồi đi ra ngoài.

Thấy hắn đi tới cửa, Cao Lăng Trần gọi hắn: “Nguyễn Ngôn Hi, anh đi đâu vậy?”

Hắn quay đầu lại nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Không phải hắn muốn tôi gặp hắn sao?”

Nguyễn Ngôn Hi đi tới phòng thẩm vấn, anh rất quen thuộc với nơi này, bởi vì trước kia, Mộc Thập của anh cũng từng ở chỗ này, bị thẩm vấn, bất lực ngồi trong đó.

Anh không biết khi nào thì manh mối tiếp theo sẽ đến, hắn không biết bằng cách nào, hiện tại anh đang ở trong tình huống cực kỳ bị động, cho nên anh hoàn toàn bị Mộc Quân Lâm kiềm chế, cho đến khi tìm được Mộc Thập, anh không thể chắc chắn thông tin đó là thật hay giả.

Mơ hồ, nhưng không thể mơ hồ.

Tay phải đút trong túi quần siết chặt thành nắm đấm, ngón cái ấn mạnh vào ngón trỏ, anh cúi đầu, hạ mắt xuống, khi nhìn lên lần nữa, đôi mắt trong veo.

Tưởng Tề đang đi phía trước mở cửa, liếc nhìn Nguyễn Ngôn Hi một cái, khuôn mặt kiêu ngạo ban đầu nhìn xuống mọi thứ giờ đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng cái giá của những thứ này có chút tàn nhẫn. Thở dài, anh dẹp bỏ những suy nghĩ này, để Nguyễn Ngôn Hi vào phòng thẩm vấn.

Cửa phòng thẩm vấn đóng lại, Nguyễn Ngôn Hi đi thẳng đến bàn, cúi đầu kéo ghế ngồi xuống, sau đó mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện.

Tay người đàn ông bị còng, quần áo và đầu tóc hơi lộn xộn, vẻ mặt có chút thất thường, miệng vẫn lảm nhảm, nói về quái vật, giết quái vật và những thứ tương tự, giống như một người có chút vấn đề về tâm thần.

Nhưng, điều đó chỉ là giống mà thôi.

Nguyễn Ngôn Hi dựa lưng vào ghế, khoanh tay, lẳng lặng nhìn hắn, mấy phút đầu tiên không nói gì.

Người đàn ông đột nhiên liếc nhìn Nguyễn Ngôn Hi, nhìn anh như đang xem trò vui, dần dần mồ hôi rịn xuất hiện trên trán, không biết là vì nóng hay vì lo lắng.

“Hừ.”

Nguyễn Ngôn Hi đột nhiên giễu cợt, sau đó gọi tên hắn: “Thư Nghĩa Minh.”

Thư Nghĩa Minh ngẩng đầu lên nhìn anh.

Nguyễn Ngôn Hi trực tiếp vạch trần hắn, “Đừng giả vờ, tôi còn giống bệnh nhân tâm thần hơn là anh, không phải muốn gặp tôi sao? Nói thẳng ra đi.”

Vẻ mặt Thư Nghĩa Minh rõ ràng là sững sờ, nhưng hắn nhanh chóng bật cười, dường như hắn không ngại bị vạch trần chút nào, “Ha ha, quả nhiên là Nguyễn Ngôn Hi, giống như những gì người đàn ông đó nói.”

Nguyễn Ngôn Hi chậm rãi chớp mắt, trong lòng đã biết điều gì đó, “Ồ? Hắn nói cái gì?”

Thư Nghĩa Minh ở bên kia hạ thấp giọng, trong giọng nói mang theo nụ cười, vẻ mặt gian ác, “Hắn nói anh sẽ nhanh chóng nhìn ra tôi đang giả vờ, quả nhiên là như vậy.”

Nguyễn Ngôn Hi cúi đầu, tiếp tục hỏi: “Thê snào? Hắn còn nói gì với anh?”

Hắn đưa tay gãi mũi, nụ cười nham hiểm càng sâu, “Hắn nói à, người phụ nữ anh yêu ở trong tay hắn rồi, sau đó…”

Không đợi hắn nói xong, Nguyễn Ngôn Hi trực tiếp nói tiếp: “Sau đó để cho anh cho tôi biết manh mối tiếp theo à?”

“Ha ha, không sai. “

Vẻ mặt Nguyễn Ngôn Hi vẫn lạnh lùng, “Vậy bây giờ anh có thể nói rồi.”

“Không, không.”

Thư Nghĩa Minh lắc đầu, sau đó chỉ vào cửa, “Trước hết, anh phải cho tôi ra khỏi đây.”

Thì ra là vậy, khóe miệng Nguyễn Ngôn Hi khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ giễu cợt, “Anh muốn ra khỏi đây sao? Thư Nghĩa Minh, đã có một mạng người chết trong tay anh rồi đó.”

“Vậy thì sao? Không phải vẫn còn anh sao? Thám tử vĩ đại, anh có thể chứng minh tôi thật sự bị bệnh tâm thần và không phải chịu trách nhiệm pháp lý.”

Có vẻ như hắn đã nghĩ sẵn lý do thoái thác, hắn có thể nói rất trôi chảy.

Nguyễn Ngôn Hi hơi nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm vào mặt hắn, “Hừ, vậy nếu tôi không để anh ra ngoài thì sao?”

Hắn mỉm cười, cũng nghiêng người về phía trước, trên mặt lộ ra vẻ tiếc nuối, “Vậy thì anh sẽ không bao giờ có được manh mối này, và sẽ không bao giờ tìm thấy người phụ nữ anh yêu.”

Thư Nghĩa Minh gằn từng chữ từng chữ nói với Nguyễn Ngôn Hi: “Lần trao đổi này rất công bằng, một đổi một, anh thấy đúng không?”

Nguyễn Ngôn Hi đột nhiên phủi tay, trên mặt nở nụ cười, “Ừm, ý kiến của anh rất hay, có trả giá có thu hoạch, quả nhiên vô cùng công bằng.”

Thư Nghĩa Minh c*̃ng cười, cảm thấy giao dịch này sắp thành công rồi.

Nguyễn Ngôn Hi đột nhiên mỉm cười, lạnh lùng nói: “Cho nên, anh cảm thấy tôi sẽ giúp anh ra ngoài à? Vì một manh mối mà cho tội phạm giết người ung dung ngoài vòng pháp luật, thoát khỏi chế tài sao?”

Hắn hiểu rõ đây là bây mà Mộc Quân Lâm đặt ra, manh mối, đạo đức và Mộc Thập được đặt hai bên, muốn anh lựa chọn, chỉ có thể chọn một, mà Nguyễn Ngôn Hi muốn chọn cả hai bên.

Thư Nghĩa Minh hoài nghi nhìn anh: “Nguyễn Ngôn Hi, anh không phải cảnh sát, sao phải quan tâm chuyện này, chẳng lẽ anh muốn vì một người không liên quan mà bỏ qua người mình yêu sao?”

Nguyễn Ngôn Hi: “Hình như anh nghĩ anh có thể thuyết phục được tôi sao?”

Thư Nghĩa Minh vẫn không từ bỏ, “Tôi chỉ cho anh một lựa chọn tốt hơn thôi.”

Nguyễn Ngôn Hi đứng lên, từ trên cao nhìn xuống, lắc ngón tay, “Nhưng đáng tiếc, tôi sẽ không bao giờ chọn con đường này.”

Nói xong, anh đút hai tay vào túi quần, xoay người đi về phía cửa.

Thư Nghĩa Minh rất lo lắng, hét lớn: “Nguyễn Ngôn Hi, đây là cơ hội duy nhất cho anh! Nếu từ bỏ, anh sẽ thật sự không bao giờ gặp lại cô ấy nữa! Nếu vì vậy mà cô ấy phải chết thì sao? Anh có hối hận không?”

Đây cũng là cơ hội duy nhất của hắn, làm sao hắn có thể để cho Nguyễn Ngôn Hi đi như vậy được!

Anh dừng lại, lại nhìn Thư Nghĩa Minh, cười nói: “Hối hận? Tại sao tôi phải hối hận? Tôi muốn tìm cô ấy, tôi cần một manh mối, nhưng tại so anh nghĩ rằng tôi phải lấy được manh mối này từ anh?”

Nụ cười tự tin và kiên quyết của Nguyễn Ngôn Hi khiến lưng Thư Nghĩa Minh phát lạnh, hắn lắc đầu: “Anh ấy chỉ nói cho một mình tôi biết, anh còn có thể biết được từ chỗ nào khác chứ?”

Nguyễn Ngôn Hi lại mỉm cười, giơ tay chỉ vào đầu mình, “Ở đây.”
 
Ngủ Bù Giữa Suy Luận - Dực Tô Thức Quỷ
Chương 83


Cửa phòng thẩm vấn được mở ra, Tưởng Tề nhìn thấy Nguyễn Ngôn Hi đi ra, anh nghe rõ cuộc nói chuyện bên trong vừa rồi từ phòng giám sát, anh quan sát biểu cảm của Nguyễn Ngôn Hi, mím môi, “Anh…”

Ngay lúc đang cân nhắc nên nói như thế nào, Nguyễn Ngôn Hi thoải mái nói với anh ta: “Tưởng Tề, chuyện sau đó tôi giao cho anh, tôi nghĩ bệnh của hắn đã khỏi rồi.”

Tưởng Tề ngơ ngẩn gật đầu, khi Nguyễn Ngôn Hi đi về phía trước, nhìn bóng lưng của anh, Tưởng Tề vẫn không nhịn được hỏi: “Manh mối đó, anh biết rồi sao?”

Nghĩ đến vẻ mặt tự tin và thực lực của Nguyễn Ngôn Hi, trong phòng thẩm vấn, Tưởng Tề cảm thấy có lẽ thật sự có thể.

Nhưng câu trả lời tiếp theo của Nguyễn Ngôn Hi khiến anh ngạc nhiên, bởi vì Nguyễn Ngôn Hi quay đầu lại, lắc đầu nói: “Tôi không biết.”

“Vậy thì anh…”

Cứ như vậy từ nhỏ một cơ hội có manh mối sao? Tưởng Tề nghĩ vậy nhưng không nói ra, anh làm cảnh sát nên không thể nói ra lời này được, vì đạt được mục đích mà thả tên hung thủ kia ra, đương nhiên họ không thể cho phép xảy ra chuyện đó.

Nguyễn Ngôn Hi nhún nhún vai, vẻ mặt vẫn thoải mái, “Nếu không hỏi được thì đi tìm thôi.”



Sau đó, Cao Lăng Trần và Nguyễn Ngôn Hi đến nhà Thư Nghĩa Minh, nói là nhà, nhưng thật ra đó là nhà của Thư Nghĩa Minh thuê, căn nhà rất nhỏ, đồ đạc trong đó lộn xộn, hình như đã lâu không được dọn dẹp.

Hiển nhiên manh mối không thể viết ra giấy, cho dù có thì cũng không thể đặt ở đây, Cao Lăng Trần và vài cảnh sát lục soát toàn bộ ngôi nhà, quả nhiên không tìm thấy gì, nhưng hiển nhiên sẽ không thể tìm thấy, nhưng không bao gồm Nguyễn Ngôn Hi.

Cao Lăng Trần đi ra khỏi phòng ngủ, phát hiện Nguyễn Ngôn Hi đứng bên cạnh tủ một lúc lâu không nhúc nhích, vì thế đi tới, phát hiện trên tủ có một bộ cờ tướng.

Nguyễn Ngôn Hi chưa bao giờ làm những việc thừa thãi, vì vậy Cao Lăng Trần lập tức hỏi: “Bộ cờ tướng này có vấn đề gì không?”

Nguyễn Ngôn Hi chỉ vào bàn cờ nói: “Nhà rất bẩn, có nhiều bụi, dưới bàn cờ này có bụi, độ dày tương đương với bụi xung quanh, có nghĩa là nó mới được đặt ở đây, bản thân bàn cờ đặt ở đây rất đột ngột, anh cho rằng những người như Thư Nghĩa Minh có thể chơi cờ tướng sao?”

Cao Lăng Trần biết một người sống lôi thôi như vậy, có thể giết người như vậy, làm sao lại vừa mới mua một cờ tướng, “Không đâu, vậy có thể bàn cờ này không phải do Thư Nghĩa Minh đặt ở đây.”

“Đúng vậy. “

Cao Lăng Trần có chút kích động nhìn anh: “Vậy chẳng lẽ bàn cờ này là manh mối?”

Nhưng lần này Nguyễn Ngôn Hi không trả lời Cao Lăng Trần nữa, anh mở bộ cờ ra, sau đó đặt xuống đất, mặc kệ mặt đất dơ dáy bẩn thỉu, anh ngồi khoanh chân trên mặt đất, đưa tay chống cằm, nhìn bàn cờ suy nghĩ.

Thấy vậy, Cao Lăng Trần cũng không quấy rầy anh nữa, sau khi lục soát xong, các cảnh sát khác quay lại cục cảnh sát, bản thân anh cũng ngồi trên ghế sofa.

Thời gian từ từ trôi qua, Cao Lăng Trần giơ tay lên nhìn đồng hồ, hai giờ đã trôi qua, Nguyễn Ngôn Hi vẫn ngồi trên mặt đất không nói một lời, nhìn bàn cờ với tư thế như cũ.

Anh cử động đôi chân hơi tê, sau đó đứng dậy đi ra khỏi cửa, từ trong túi lấy một bao thuốc lá, lấy một điếu thuốc ngậm trong miệng, lấy bật lửa ra châm lửa.

Hắn hút một hơi rồi chậm rãi thở ra, khói trắng từ từ tan biến trong không khí, Cao Lăng Trần dựa vào tường, đầu óc trống rỗng, không nghĩ gì cả.

Sau khi hút thuốc xong, anh đi về nhà, đứng bên cạnh Nguyễn Ngôn Hi cúi đầu, Nguyễn Ngôn Hi vẫn bất động, dường như vẫn chưa nghĩ ra.

Có lẽ đó không phải là manh mối nào cả.

Cao Lăng Trần nghĩ như vậy trong lòng, nhưng đã lâu cũng không thể nói ra, bởi vì đối với Nguyễn Ngôn Hi, đây là hy vọng, hy vọng tìm được Mộc Thập, cho nên cho dù có thể không phải là manh mối, anh vẫn sẽ theo đuổi, Cao Lăng Trần không nỡ phá tan, bởi vì anh cũng hy vọng đây là manh mối.

Không biết đã bao lâu, giọng nói của Nguyễn Ngôn Hi truyền vào tai anh, “Cao Lăng Trần.”

Có lẽ vì đã lâu không nói, chưa uống nước, giọng anh hơi khàn, nhưng sau đó lại trở lại giọng nói như cũ, “Đưa bản đồ cho tôi.”

Cao Lăng Trần hỏi: “Anh muốn bản đồ gì?”

“Bản đồ thành phố.”

Cao Lăng Trần lập tức lấy điện thoại di động ra mở phần mềm bản đồ đưa cho anh.

Nguyễn Ngôn Hi lắc đầu, “Tôi muốn một tấm bản đồ giấy, thêm một bản đồ thế giới và một cây thước nữa.”

“Được rồi, tôi sẽ đi mua.”

Mặc dù không biết Nguyễn Ngôn Hi định làm gì, nhưng dù sao họ đã hợp tác lâu như vậy, từ biểu hiện và giọng điệu của Nguyễn Ngôn Hi, Cao Lăng Trần biết nhất định đã suy luận ra điều gì đó.

Mười phút sau, Cao Lăng Trần trở về với thứ mà Nguyễn Ngôn Hi cần, “Được rồi, tất cả đều ở đây.”

“Cảm ơn.”

Nguyễn Ngôn Hi trải tấm bản đồ trên mặt đất, sau đó dùng thước đo bàn cờ, Cao Lăng Trần ngồi xổm xuống quan sát động tác của anh, phát hiện anh đang đo kích thước giữa các quân cờ trên bàn cờ.

Sau khi đo xong, Nguyễn Ngôn Hi dùng thước đo khoảng cách trên bản đồ, “Quả nhiên là vậy.”

Anh lẩm bẩm, sau đó ném bản đồ sang một bên, mở bản đồ thế giới ra, tiếp tục dùng thước đo khoảng cách.

Cao Lăng Trần đã biết Nguyễn Ngôn Hi đang làm gì, anh kiềm chế sự hồi hộp và kích động trong lòng, yên lặng chờ đợi kết quả cuối cùng của Nguyễn Ngôn Hi.

Năm phút sau, Nguyễn Ngôn Hi đột nhiên đứng dậy khỏi mặt đất, nhưng bởi vì anh đã ngồi khoanh chân trên mặt đất quá lâu, hai chân hoàn toàn tê dại, không còn cách nào đứng vững, nhưng anh vẫn cầm bản đồ, sau đó chỉ vào một điểm trên mặt biển, nói với Cao Lăng Trần: “Tôi tìm được Mộc Thập rồi.”



Khi Mục Quân mở cửa bước vào, Mộc Thập đang ngồi trên ghế trước cửa sổ phòng, trong tay cầm một quyển sách nặng, bởi vì đột nhiên cửa mở ra nên ngẩng đầu nhìn lên cửa.

Lần đầu tiên, Mộc Quân Lâm bước vào phòng mà không gõ cửa và không có sự cho phép của cô, vì vậy cô nhìn hắn với một chút cảnh giác.

Dường như hắn đang vội, hô hấp có chút dồn dập, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt Mộc Thập, vẻ mặt căng thẳng, “Mộc Thập, Nguyễn Ngôn Hi đến rồi.”

Đùng.

Quyển sách trong tay Mộc Thập rơi xuống đất, cô mở to mắt nhìn hắn, không chắc chắn nói: “Anh nói, Nguyễn Ngôn Hi…Anh ấy tới rồi sao?”

Mộc Quân Lâm giễu cợt, đi vào phòng, “Hừ, đúng vậy, không ngờ hắn lại tìm được nơi này nhanh như vậy, nhanh hơn vài ngày so với dự kiến của anh.”

Mộc Thập siết chặt tay cô, mặc dù cảm xúc dao động rất lớn, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, “Tôi biết anh ấy có thể tìm được tôi.”

“Thật sao?”

Anh bước đến bên cạnh Mộc Thập, chặn cô trong một góc, không thể rút lui, anh đưa tay ra và chạm vào tóc cô, “Nhưng anh không muốn để em đi, hắn đang quấy rầy chúng ta, hơi chướng mắt.”

Mộc Thập quay đầu rời khỏi tay hắn, sau đó lạnh lùng nhìn hắn: “Mộc Quân Lâm, trò chơi kết thúc rồi, anh ấy đã tìm được tôi rồi, anh thua trò chơi này rồi.”

“Mộc Thập, luật chơi là do anh đặt ra, kết thúc hay không là do anh quyết định.”

Hắn giơ tay kia lên, trong tay có một thiết bị màu đen, “Hắn quá chướng mắt.”

Hắn cười nhạt, không cho Mộc Thập thời gian phản ứng lại, xoay người đi ra ngoài.

“Mộc Quân Lâm!”

Mộc Thập phản ứng rất nhanh, sau đó vội vàng chạy tới, “Anh chờ chút.”

Mộc Quân Lâm thật sự dừng lại, nhìn cô, “Thế nào, em…”

Hắn không nói thêm gì, kinh ngạc nhìn Mộc Thập xích lại gần mình, cảm nhận được sự tiếp xúc nhẹ trên môi.

Sau đó, hắn cảm thấy có thứ gì đó xâm nhập vào miệng mình, hắn không hề đề phòng.

Ngay sau đó, khuôn mặt Mộc Thập dời khỏi hắn, hắn nhìn cô dùng tay lau miệng thật mạnh, thứ trong miệng hắn vỡ ra, hóa thành thuốc đắng, lưỡi và miệng hắn dần dần tê dại, không nói được lời nào, hắn lập tức hiểu đó là gì, thì

Thì ra là vậy…

Mộc Thập lấy thiết bị từ trong tay hắn, sau đó nhìn Mộc Quân Lâm ngã xuống đất, chậm rãi nói: “Đây là một loại thuốc thần kinh, tôi chiết xuất từ những bông hoa bên ngoài, sẽ không gây chết người, nhưng nó sẽ làm cho cơ thể của anh tạm thời bất động.”

Đương nhiên, cô không thể không làm gì cả, chỉ chờ Nguyễn Ngôn Hi và bọn họ tìm đến cô, để đề phòng, cô đã làm ra loại thuốc này, chỉ là chờ cơ hội.

Lúc này, thân thể Mộc Quân Lâm hoàn toàn không thể động đậy, sắc mặt cứng đờ, hắn chỉ có thể mở to mắt nhìn Mộc Thập.

Mộc Thập hạ mắt xuống, không nhìn hắn, dùng dây thừng trói hắn lại, sau đó cô tìm được một chiếc thuyền dưới tầng hầm, cô kéo Mộc Quân Lâm lên thuyền, lấy một ít đồ vật ba cô để lại, rời khỏi hòn đảo nơi cô đã sống mấy ngày.

Sau nửa thuyền chạy nửa tiếng, cuối cùng Mộc Thập cũng nhìn thấy chiếc thuyền từ phía đối diện đi tới, cô nhìn thoáng qua người đứng ở mũi thuyền, đó chính là Nguyễn Ngôn Hi.

Cô đứng dậy nhìn anh, sau đó giơ tay lên, vẫy tay gọi anh.

Lúc này, “Mộc Thập.”

Một giọng nói khàn khàn vang lên sau lưng cô.

Mộc Thập Nhất sững sờ, lập tức xoay người lại, Mộc Quân Lâm đứng ở mạn thuyền, khóe miệng cong lên, hắn mỉm cười nhìn cô.

“Anh!”

Gió biển thổi rối tóc hắn thân thể lắc lư, nhưng hắn vẫn nói với vẻ mặt bình tĩnh: “Vốn dĩ muốn có bảy ngày ở cùng em mà không bị bất kỳ ai quấy rầy, nhưng xem ra không thể thực hiện được rồi, Mộc Thập, anh sẽ tuân thủ lời hứa với em, tất nhiên, anh không thể trở về với em, đúng rồi, anh sẽ luôn nhớ nụ hôn đó. Ừm, cứ vậy đi, Mộc Thập, tạm biệt.”

“Bởi vì, chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

Vừa nói, hắn vừa ngã về phía sau, giây tiếp theo, cả người rơi xuống biển.
 
Ngủ Bù Giữa Suy Luận - Dực Tô Thức Quỷ
Chương 84: Hoàn chính văn


Nguyễn Ngôn Hi và Mộc Thập đứng cạnh nhau ở đuôi thuyền, nhìn mặt biển tĩnh lặng.

Sau một lúc lâu, Mộc Thập lên tiếng: “Hắn nhảy xuống, nhưng em không biết vì sao, em luôn cảm thấy hắn sẽ không chết.”

Có lẽ là bởi vì vẻ mặt lúc đó của hắn, hoặc là vì những gì hắn nói lúc nãy, Mộc Thập cảm thấy có lẽ một ngày nào đó Mộc Quân Lâm sẽ lại xuất hiện trước mặt cô.

“Còn sống thì anh cũng sẽ không để hắn có cơ hội đưa em đi lần nữa.”

Nguyễn Ngôn Hi vươn tay ra nắm lấy vai cô, “Mấy ngày nay nhất định em không được ăn ngon rồi, trên đảo thì có gì ăn ngon chứ.”

Mộc Thập lắc đầu: “Không có, đồ ăn rất ngon, kỹ thuật nấu nướng của Mộc Quân Lâm rất tốt, nguyên liệu nào cũng có, hải sản cũng rất ngon.”

Nguyễn Ngôn Hi nheo mắt nhìn cô, có chút không vui, “Có vẻ em rất hài lòng với cuộc sống ở đó?”

Mộc Thập thật sự gật đầu: “Nơi đó khá thích hợp để nghỉ dưỡng, biệt thự rất rộng, có vườn, không ai quấy rầy, anh xem thử sẽ biết.”

“Vậy thì Mộc Quân Lâm nấu ăn ngon hơn anh sao?”

Tiếp tục gật đầu: “Đúng là hắn làm ngon hơn anh.”

Nguyễn Ngôn Hi nghiến răng nghiến lợi căm hận, càng không vui, “Đáng tiếc bây giờ không rõ tung tích của hắn, em tiếc lắm sao?”

“Đúng vậy, nếu không có thể bảo hắn làm đầu bếp cho em.”

“Xem như đầu bếp thôi sao?”

“Nếu không thì sao?”

Mộc Thập nghiêng người nhìn vẻ mặt anh, “Chẳng lẽ anh lại ghen sao?”

Nguyễn Ngôn Hi đưa tay véo mặt cô, “Không phải anh luôn là đầu bếp cho em sao, đúng rồi, nói mới nhớ, có phải chúng ta nên xác định lại quan hệ không.”

“Không phải lần trước đã xác định rồi sao.”

Nguyễn Ngôn Hi phẫn nộ, “Lúc đó bị gián đoạn!”

“Đúng rồi, vậy anh muốn xác định quan hệ thế nào?”

Nguyễn Ngôn Hi đột nhiên trở nên nghiêm túc, ngay cả cách nói chuyện cũng khác, không có sự tự tin và bình tĩnh như trước đây, cảm thấy có chút lo lắng, “Ahem, Mộc Thập, anh biết, anh không phải là một người đàn ông hoàn hảo, mặc dù chỉ số IQ cao, các phương diện khác cũng hoàn hảo, khụ, nhưng có lẽ vẫn còn chút thiếu sót, tất nhiên, ai cũng có khuyết điểm mà. À, có thể anh không đủ mạnh mẽ để bảo vệ em, nếu không, em đã không bị người khác bắt đi, nhưng dù em ở đâu, xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ dùng mọi cách để tìm được em, giống như lần này. Sau đó, sau mấy ngày xa cách em, anh rất nhớ em, bây giờ, em lại ơ rbên cạnh anh rồi, anh muốn nói…Em có cảm thấy đoạn văn này rất hỗn loạn, không có logic không?”

“Có.”

“Được rồi.”

Hiển nhiên Nguyễn Ngôn Hi không hài lòng với biểu hiện của mình, vì vậy anh chỉ dứt khoát từ bỏ, “Vì anh không giỏi biểu đạt tình cảm của mình danh cho người khác, nên anh nói thẳng với em, Mộc Thập, em có sẵn sàng chịu đựng anh suốt quãng đời còn lại, dù anh hơi ngây thơ, còn tsundere, nhưng mà lại toàn tâm toàn ý với em không? Nếu em chấp nhận, vậy anh sẽ cho em một gia đình hoàn chỉnh, không có lừa gạt, không có bóng tối, chỉ có tình yêu và sự ấm áp của em.”

Sau khi Mộc Thập nghe xong, câu đầu tiên là: “Vậy em có thể mang theo Simba được không?”

“Có thể…”

“Em…Nguyễn Ngôn Hi, anh bị làm sao vậy?”

“…”

Nguyễn Ngôn Hi không còn sức để nói, bởi vì anh vừa mới cầu hôn xong…thì bị say sóng nghiêm trọng…

“Ha ha ha.”

Tần Lỗi nhìn Nguyễn Ngôn Hi vẫn còn tái nhợt nằm trên ghế sofa, không nhịn được cười: “Ha ha ha, đây thực sự là lần đầu tiên tôi nghe nói có người đang cầu hôn, chưa nghe được đối phương trả lời đã bị say sóng, Nguyễn Ngôn Hi, cậu thật lợi hại!”

Nguyễn Ngôn Hi vẫn còn khó chịu, cũng không nói nhiều, vì vậy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt “gợi đòn” kia, nói: “Cậu cười đủ chưa?”

Tần Lỗi tiếp tục ôm bụng cười điên cuồng, cảm thấy khá hả dạ, “Chưa, ha ha ha, hiếm khi thấy cậu ăn quả đăng như vậy, sao cười đủ được, thật sự là muốn cười chết luôn.”

Lúc này, Mộc Thập đang rót nước nóng từ phòng bếp đi tới, nhàn nhạt nói Tần Lỗi: “Thật ra thì thật sự có thể chết vì cười.”

“…”

Tần Lỗi hét lên: “Đừng có khoe tình cảm lộ liễu vậy được không! Còn nữa, Mộc Thập, cô có chấp nhận lời cầu hôn của cậu ấy không?”

Hai người, một nằm, một ngồi đều nhìn Mộc Thập.

“Tôi…”

Mộc Thập mở miệng nói thì lại bị ngắt lời, bởi tiếng chuông cửa reo lên, cô xoay người đi về phía cửa, để lại Nguyễn Ngôn Hi tối sẫm mặt và Tần Lôi đang chế giễu.

Mở cửa, Mộc Thập nhìn một nam một nữ ngoài cửa, một lúc lâu không nói nên lời vì kinh ngạc và kích động, một lúc lâu sau mưới tìm được giọng nói của mình, “Anh, anh trai.”

Tần Thiên Dương nhìn em gái mình, người mà anh đã lâu không gặp, vẻ mặt dịu dàng, “Tiểu Thạch Đầu.”

Mộc Thập vẫn còn sửng sốt, trong chốc lát cô không thể tin được anh trai mình, người mà cô đã nhớ nhung bấy lâu nay, lại xuất hiện trước mặt cô, vì vậy cô hỏi lại: “Anh ơi, thật sự là anh sao?”

“Ừm, thật sự là anh, anh về rồi.”

Lúc này, Mộc Thập mới thực sự hiểu được lời nói của Mộc Quân Lâm, hắn sẽ giữ lời hứa, lời hứa đó chính là để cho anh trai cô trở về.



Buổi tối, ra khỏi phòng dành cho khách nơi anh trai đang ở, Mộc Thập trở về phòng của mình, sau đó đi đến cửa phòng của Nguyễn Ngôn Hi bên cạnh, gõ cửa, sau đó mở cửa bước vào.

Đèn trong phòng đã tắt, chỉ có đèn bàn cạnh giường sáng, ánh sáng ấm áp và dịu dàng chiếu lên mặt Nguyễn Ngôn Hi, anh đang nhắm mắt, như thể đã ngủ thiếp đi.

Mộc Thập nhờ ánh đèn đi đến bên giường, sau đó ngồi xuống mép giường, lắc chân, nhẹ giọng gọi anh: “Nguyễn Ngôn Hi.”

Người trên giường không có phản ứng gì cả.

Thấy vậy, Mộc Thập đưa tay véo mũi anh, sau mấy chục giây, người trên giường vẫn bất động, ngoại trừ mặt hơi đỏ.

Mộc Thập có chút buồn cười nhìn anh, sau đó buông mũi anh ra, cúi đầu hôn lên môi anh.

Người bị hôn lập tức mở mắt ra, Mộc Thập hơi rời đi, nhưng khoảng cần nhìn anh vẫn rất gần, trêu chọc: “Người đẹp ngủ say tỉnh rồi.”

Nhìn đôi mắt tươi cười của Mộc Thập, Nguyễn Ngôn Hi giơ tay ấn đầu cô xuống, môi chạm vào nhau, anh hôn sâu hơn.

Sau một nụ hôn, môi anh áp lên môi Mộc Thập, mơ hồ nói: “Mộc Thập, em vẫn còn nợ anh một câu trả lời.”

Mộc Thập cười khúc khích, “Là sao, em nghĩ em đã trả lời anh rồi mà.”

Nguyễn Ngôn Hi lại mổ môi cô, “Sao anh lại không nhớ.”

Mộc Thập hơi ngẩng đầu lên, sau đó vươn tay trái ra trước mắt, chiếc nhẫn trên ngón áp út yếu ớt phát sáng dưới ánh đèn, “Nguyễn Ngôn Hi, lần sau anh giấu chiếc nhẫn đi, nhớ giấu nó ở một nơi không dễ tìm chút.”

Nguyễn Ngôn Hi: “…”



Nửa năm sau.

Những dòng chữ hiện lên trên màn hình đen.

Podstad: Do XG vi phạm quy định nghiêm trọng, đã bị thanh trừ.

Mars: Vậy có vẻ như chúng ta sẽ có một đối tác mới?

Lest: Anh ấy cũng sẽ dự cuộc họp này.

Độc Nhược: Vậy tại sao ánh sáng vẫn còn mờ, lần đầu đến họp mà đến trễ vậy thì không phải là thói quen tốt đâu.

Blue: Hãy kiên nhẫn, chỉ cần chờ đợchờ chút thôi.

Vài chút sau, ngọn đèn mờ duy nhất trong ngũ giác sáng lên.

JL: Xin lỗi, để mọi người đợi lâu rồi.
 
Ngủ Bù Giữa Suy Luận - Dực Tô Thức Quỷ
Chương 85: Ngoại truyện


<b>Ngoại Truyện</b><b>
Tháng Năm, một phòng tư vấn tâm lý nhỏ đón tiếp một bệnh nhân đặc biệt vào thời gian gần cuối giờ làm việc.

“Chị, chị Mộc.”

Vẻ mặt của trợ lý nhỏ Lâm Lâm khóc buồn bã, giọng nói nghẹn ngào, sắc mặt tái nhợt.

Mộc Thập đứng ở bàn, nhìn tình hình trước mắt, nói: “Ừm, hít một hơi thật sâu.”

Lâm Lâm vội vàng hít sâu một hơi.

Ngay khi cô hít vào, Mộc Thập đã ngăn cô lại: “Chị không bảo em hít sâu, trước cổ em còn có con dao kìa.”

Lời nhắc nhở này khiến Lâm Lâm sợ tới mức không dám thở, vì sợ con dao trước cổ sẽ đâm vào mình, mặt đỏ bừng một lúc.

Mộc Thập nói tiếp: “Chị bảo người phía sau em hít một hơi thật sâu.”

Lâm Lâm lập tức lên tiếng: “Ồ, anh này, anh hít một hơi thật sâu đi.”

“Câm miệng, tôi cảnh cáo cô không được hành động hấp tấp, không được gọi cảnh sát, nếu không sẽ không giữ được mạng sống của cô ấy đâu”

Mộc Thập: “Anh bị thương.”

“Làm sao cô biết?”

Mộc Thập đáp: “Thứ nhất, mũi tôi tốt, thứ hai, mắt tôi tốt.”

Người đàn ông hung ác nói với Mộc Thập: “Vậy thì nhanh chóng lấy hộp thuốc cho tôi, đừng giở thủ đoạn, mặc dù tôi bị thương, nhưng vẫn có thể đối phó được với hai cô gái.”

“Ừm, được rồi, dù sao bây giờ anh cũng có con tin trong tay.”

Người đàn ông giữ Lâm Lâm làm con tin, đi theo Mộc Thập sang phòng bên cạnh, Mộc Thập lấy hộp thuốc từ trong tủ ra, sau đó cố ý giấu thuốc giảm đau.

Bụng người đàn ông bị thương, Mộc Thập đưa cho hắn một gói thuốc và gạc, người đàn ông giữ Lâm Lâm suốt thời gian qua, thứ nhất, vì sợ để cô trốn thoát, thứ hai, vì thật sự rất đau.

Sau khi chữa vết thương đơn giản, người đàn ông nhìn hộp thuốc, sắc mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, “Thuốc giảm đau.”

Mộc Thập lục lọi hộp thuốc cho hắn xem, “Không có thuốc giảm đau.”

Người đàn ông mắng, dường như bị dày vò bởi cơn đau của vết thương suốt chặng đường.

Cuối cùng, Mộc Thập cũng đưa cho hắn một tấm danh thiếp, “Hoan nghênh lần sau đến trị liệu tâm lý.”

Người đàn ông cau mày nhìn cô, sau đó buông Lâm Lâm ra, lại chém vào cánh tay cô ấy một cái, vội vàng rời khỏi phòng tư vấn.

Lâm Lâm nhìn vết máu chảy ra từ cánh tay, “Mẹ ơi, đau quá chị Mộc ơi.”

“Ừm.”

Mộc Thập gật đầu, sau đó vươn tay ra.

Lâm Lâm sững sờ một lát, sau đó nhếch miệng cười: “Hì hì, có thể cho em đồng hồ đeo tay của hắn để làm kỷ niệm không, lần đầu tiên em làm con tin đó.”

“Đây là bằng chứng.”

Lâm Lâm không còn cách nào khác đành phải giao đồng hồ ra, thấy Mộc Thập giúp cô băng bó vết thương, nhưng cô không hề có ý gọi cảnh sát, điều này rất kỳ lạ, “Chị Mộc, chị không báo cảnh sát à?”

Mộc Thập nhún vai, vẻ mặt bình tĩnh, “Không sao, có người đi bắt rồi.”

“Hả?”



Người đàn ông bước ra khỏi hiệu thuốc với thuốc giảm đau, một thanh niên cao gầy bước đến chỗ hắn, như thể anh ta sắp bước vào hiệu thuốc, vì vậy người đàn ông nhường đường sang một bên và cúi đầu đi về phía trước.

Khi hai người sắp trượt qua nhau, chân của người đàn ông bất ngờ bị vấp, vì bị thương, toàn bộ cơ thể mất thăng bằng, ngay lập tức ngã về phía trước, trực tiếp ngã sấp mặt xuống đất.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng có một tiếng cười khúc khích từ trên cao, sau đó có người giẫm lên lưng hắn.

Nguyễn Ngôn Hi vui vẻ giẫm lên người hắn vài cái, “Lưu Minh, cảm giác xoa nước ớt lên vết thương thế nào?”



Buổi tối, Mộc Thập trở về nhà, vừa bước vào cửa, liền nhìn thấy Nguyễn Ngôn Hi đang ngồi trên mặt đất với đủ thứ đồ bên cạnh.

Nguyễn Ngôn Hi đang pha trộn những thứ sặc sỡ, khoe với Mộc Thập, “Mộc Thập, em xem này, “đồ tốt” thì nên để anh pha chế, lần này sẽ dùng được thôi.”

Mộc Thập phớt lờ anh, ngồi lên ghế sofa hỏi: “Lưu Minh đâu?”

“Được đưa đến bệnh viện rồi.”

Mộc Thập nói với giọng điẹu không cao không thấp: “Hả, thật là đáng thương.”

Không nhận được lời khen ngợi từ vợ, Nguyễn Ngôn Hi tiếp tục cúi đầu mày mò, sau đó nhớ ra một điều rồi lẩm bẩm.

“Cái gì?”

Mộc Thập đang xem TV, mơ hồ nghe thấy tiếng anh nói chuyện.

“Có một lá thư trong hộp thư.”

Cuối cùng Nguyễn Ngôn Hi cũng lên tiếng.

“Ồ.”

Mộc Thập tiếp tục xem TV.

Nguyễn Ngôn Hi nheo mắt nhìn cô, “Em không đi xem sao?”

Cuối cùng Mộc Thập cũng chuyển ánh mắt từ TV sang mặt anh, hỏi ngược lại, “Anh muốn em đi xem sao?”

Trong lòng Nguyễn Ngôn Hi không muốn, nhưng lại nói: “Sao cũng được.”

“Ồ, vậy là được rồi, em đã xem hết rồi.”

Nguyễn Ngôn Hi: “…”

Mộc Thập lại bổ thêm một dao, “Sau đó em có trả lời thư rồi.”

“Hửm?”

Mộc Thập quay đầu lại tiếp tục nhìn màn hình TV, “Em nói với hắn đừng viết thư cho em nữa, bởi vì chồng em không vui.”

Nguyễn Ngôn Hi mím môi, đứng dậy khỏi mặt đất nhào lên ghế sofa, nhân tiện đè lên Mộc Thập, sau đó vui vẻ cọ đầu cô.

Mộc Thập xoa đầu anh, “Anh bị nhân cách phân liệt sao? Biến thành chó rồi?”

Nguyễn Ngôn Hi ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn cô, “Lần này biến thành sói.”

<b><i>Hết</i></b>
 
Back
Top Dưới