Ngôn Tình Ngọt Tới Trong Tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ngọt Tới Trong Tim
Chương 100


Thời điểm một màn này xuất hiện, nhân viên công tác cùng những diễn viên khác đều bị dọa sợ không nhẹ. Về sau màn này xuất hiện khá nhiều, cho nên mọi người có nhìn thấy cũng không còn kinh ngạc nữa, lại còn có người cho rằng mối quan hệ của hai người này vô cùng tốt.

Tuy rằng Chử Vũ Trạch cùng Giang Thịnh Hoài hai người này vừa nhìn thấy đối phương liền khịt mũi mà coi thường.

“Giang lão sư tính toán cản tôi tới khi nào?” Chử Vũ Trạch rốt cuộc chịu không nổi nữ liền mở miệng nói.

Giang Thịnh Hoài cũng không chịu thua, “Cản tới khi nào cậu từ bỏ cái suy nghĩ không thực tế kia.”

Chử Vũ Trạch hừ hai tiếng, “Xem ra anh mới là người không thực tế.”

Hai người này nói chuyện cũng đã đến mức ấu trĩ hết thuốc chữa, cho nên Tần Duyệt Hàn chủ động đi đến trước mặt hai người bọn họ.

-

Nhan Lạc ở một bên lẹ miệng nói: “Vừa đúng lúc hôm nay chị Duyệt Hàn xuất phát muộn, bữa sáng cũng chưa kịp ăn, cảm ơn anh.”

Vốn dĩ Giang Thịnh Hoài muốn phá hư, nhưng vừa nghe thấy buổi sáng tiểu nha đầu còn chưa có ăn, vẫn là ngoan ngoãn mà tạm thời buông tha cho Chử Vũ Trạch.

Trơ mắt nhìn Chử Vũ Trạch đang nhìn chằm chằm tiểu nha đầu ăn sủi cảo, Giang Thịnh Hoài hận không thể một góc mà đem cậu ta đá bay đến đảo hoang.

….

Tới lúc đóng phim, tuy rằng cảm xúc của Tần Duyệt Hàn đã tốt lên không ít, nhưng khi tiến vào cảm xúc để đóng phim, cái loại cảm giác cô đơn cùng vắng lặng từ trong thân thể phát ra, vẫn là làm cho người khác vô cùng đau lòng.

‘Lục Lan Truyện’ Quay chụp từ mùa đông rồi đến mùa hè, thời tiết cũng bắt đầu dần dần nóng lên.

Đoàn làm phim tựa hồ như ngăn cách với thế giới bên ngoài, cơ hồ không cùng thế giới bên ngoài giao thoa nhiều, những chuyện bát quát của minh tinh gì đó, cùng bọn họ một chút quan hệ cũng không có.

Hôm nay Lê đạo kêu người làm chè đậu xanh, cố ý nói người đưa tới, mọi người liền vui sướng mà uống, đột nhiên một cô gái nhỏ lớn tiếng kêu một câu: “Giang lão sư, anh lại lên hot search!”

Đại đa số mọi người đều là vẻ mặt mơ màng, Giang Thịnh Hoài với mọi người cùng nhau ăn cùng nhau ở, trừ bỏ việc quay phim ở quảng trường thì chính là khách sạn, những nơi khác cũng chưa từng đi, như thế nào lại lên hot search.

Mở tin tức ra, mới phát hiện là fans của anh đem những nhân vật anh từng đóng biên tập cắt nối lại sau đó đăng lên trên mạng, một lát sau những minh tinh khác thay nhau chuyển tiếp, anh hậu Triệu Vân cũng không chút bủn xỉn nào liền share về tường của nhà mình, chính vì thế ba chữ Giang Thịnh Hoài lập tức lên hot search.

“Giang lão sư thời điểm người trẻ tuổi cũng thật là soái, tôi đây chính là từ nhỏ đó thần tượng anh.” Một diễn viên nhỏ trong đoàn làm phim lên tiếng.

Tiếp theo bắt đầu liền có một vài người phụ họa theo, “Giang lão sư tôi chính là xem phim của anh mà lớn lên, Giang lão sư kỳ thật tôi chính là fan não tàn của anh, Giang lão sư anh trước kia thật sự là soái quá rồi.”

Đối mặt với chuyện từ khen thành thổ, Giang ảnh đế tỏ vẻ chính mình nghe xong cũng không phải thực vui vẻ.

-

Ý thức được Giang lão sư không cao hứng, Chử Vũ Trạch liền thêm mắm thêm muối mà nói: “Giang lão sư, tôi khi còn nhỏ cũng rất thích xem phim do anh đóng.”

Giang Thịnh Hoài trực tiếp cho anh ta một ánh mắt lạnh, trên mặt rõ ràng viết: Ánh mắt này có thể bắn r4 viên đạn.

Giang ảnh đế đối với đề tài này cảm thấy mười hai vạn phần khó chịu, chính là anh quay đầu lại nhìn thấy Tần Duyệt Hàn cũng click vào video đó mà xem xem đến vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, đột nhiên những sự khó chịu của anh cũng theo đó mà biến mất.

Trước kia thì trước kia, nếu như anh mà có già, như thế nào có thể gặp được tiểu nha đầu, như thế nào mới có thể làm cho Tần Duyệt Hàn thích mình lâu như vậy.

Mọi người nói chuyện với người một câu ta một câu vô cùng vui vẻ, đột nhiên Tần Duyệt Hàn quay đầu lại, đối với Giang Thịnh Hoài mà nói: “Giang lão sư hiện tại cũng rất tuấn tú rất đẹp!”

Người ở trong đoàn làm phim cùng tấm tắc mà khen, còn có người nhắc lại chuyện ngày xưa.

“Chị Duyệt Hàn, lúc trước không phải thời điểm Giang lão sư về nước, không phải chị còn vì chuyện khom lưng cũng lên hot search sa? Sau đó lại có người tung ra những bức ảnh mỗi khi chị thấy Giang lão sư đều sẽ khom lưng, những bức ảnh đó đều là thật sao?”

Không đợi Tần Duyệt Hàn làm sáng tỏ, Nhan Lạc trước nhịn không được, “Đương nhiên là sự thật, so với trân châu còn thật hơn, chị Duyệt Hàn đã thích Giang lão sư rất nhiều năm.”

Có lẽ Nhan Lạc nói quá nghiêm túc, lại có lẽ Tần Duyệt Hàn để lại cho mọi người sẽ không giống như những minh tinh khác sẽ nói dối để marketing cho bản thân, cho nên mọi người đối với cô một chút hoài nghi cũng không có.

Còn có người trêu chọc nói: “Chị Duyệt Hàn, tới cùng chúng ta nói một chút, theo đuổi nam thần thành công là một loại cảm thụ như thế nào?

Tất cả mọi người đều đang chờ đáp án của Tần Duyệt Hàn, mà thời điểm cô tính toán mở miệng, Lê Bách Hằng lại vang lên một câu “Các nhân viên công tác chuẩn bị, bắt đầu đóng phim” một lời này trực tiếp đánh gãy bầu không khí mà mọi người thật vất vả mới gây dựng nên, trong lòng Giang ảnh đế cũng yên lặng tỏ vẻ có điểm không mấy vui vẻ, anh còn muốn nghe xem suy nghĩ ở trong lòng của tiểu nha đầu.
 
Ngọt Tới Trong Tim
Chương 101


‘Lục Lan Truyện’ không sai biệt lắm cũng tới những phân đoạn cuối cùng, Tứ Gia vì cứu Lục Lan, thiếu chút nữa mất mạng.

Hai người bị một người đuổi giết, cùng nhau trốn đến một thôn trang nhỏ để ẩn nấp.

Bọn họ đi vào một thôn trang, mà người trong thôn trang này so với bên ngoài giống như là hai thế giới khác nhau, cũng may người dân nơi đây tương đối chất phác, cũng không ai so đo cái gì, hoàn toàn đem bọn họ thu nạp vào thôn.

“Vì cái gì cứu tôi?” Lục Lan ở một bên giúp anh băng bó vết thương vừa chất vấn, mặt mũi ẩn ẩn còn có thể thấy được một tia thẳng thắn.

“Em không nên ở lại trong cung.” Tứ Gia cố ý bình tĩnh mà nói, còn có một câu anh không dám nói, đó chính là Lục Lan càng không nên lưu lại ở bên người kia.

“Vậy anh nói cho tôi nghe, tôi nên lưu lại ở chỗ nào? Lưu lại ở trong phủ của anh để bị người khác khi dễ tôi sao?” Lục Lan có chút quật cường hỏi.

Kỳ thật, nếu thật sự lại nói tiếp chuyện đó, lúc trước ở trong phủ của anh bị mấy tiểu nha hoàn khi dễ, đến lúc sau lại càng quá đáng hơn, quả thực những chuyện ấy đối với cô không tính là cái gì, nhưng trong lòng vẫn có chút giận dỗi. Là anh mang cô trở về, cũng là anh mặc kệ cô.

“Lục Lan!” Tứ Gia đột nhiên thâm trầm mà gọi tên cô.

Vừa văn đúng lúc Lục Lan cũng băng bó xong vết thương, ánh mắt dừng ở trên người anh, hai người cứ như vậy tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.

Cuối cùng, vẫn là Tứ Gia cái gì cũng chưa nói.

Lục Lan cười nói: “Anh vĩnh viễn đều như này, nói chuyện nhưng chỉ nói một nửa, làm người khác đoán không được nhìn không thấu, cho nên tôi mới chán ghét anh như vậy.”

Cô đã có thể thông qua bằng một ánh mắt một chi tiết nhỏ có thể nhìn thấu tâm tư của rất nhiều người, chỉ có anh, cô lại dường như vĩnh viễn đều không thể hiểu được.

Ở nơi đây sinh hoạt vô cùng nhàn nhã, giống như là chốn bồng lai yên tĩnh, ở thôn trang cũng có một phiên chợ, có điều cũng là do người ở trong thôn tự cấp tự túc dựng thành một cái chợ nhỏ.

Tứ Gia mang theo Lục Lan đi dạo, thấy cô nhìn chằm chằm vào kẹo hồ lô bên đường, cô lại bởi vì trong túi không có tiền đánh phải bỏ qua.

Tứ Gia lặng lẽ cho người bán một miếng ngọc bội, sau đó lấy xâu, đi đến bên người cô.

“Cho cô!”

Trong cái nháy mắt kia, trong mắt Lục Lan hiện lên một tầng long lanh tươi cười.

Hai người ngẫu nhiên cũng sẽ giúp đại thẩm ở trong thôn làm chút việc nhà, có đôi khi cũng sẽ cùng những đứa trẻ chơi đùa ở dưới sông, một đoạn thời gian này, là Tứ Gia cùng với Lục Lan ở trong phim hạnh phúc nhất.

Có một ngày Lục Lan tỉnh dậy lúc sau phát hiện không thấy Tứ Gia đâu, gấp đến độ không kịp mặc thêm áo ngoài, vội vàng chạy ra ngoài.

Đại thẩm nhìn thấy bộ dáng lo lắng của cô, chạy nhanh đến bên người hỏi: “Cô nương, cô có phải hay không lo lắng cho phu quân của mình? Cô yên tâm, cậu ta là với phu quân của tôi đi ra ngoài săn thú, nói kiếm thức ăn làm món ngon cho cô.”

Phu quân? Lục Lan bởi vì cáu xưng hô này mà đứng hình mất một chút, mà sự lo lắng cũng theo đó mà bay đi mất.

“Anh ta không phải phu quân của tôi…” Phải qua một lúc lâu, Lục Lan mới phản ứng mà giải thích.

-

Lúc nói đến đoạn này, vừa vặn bị Tứ Gia trở về nghe được, hai người xấu hổ mà dời ánh mắt đi chỗ khác.

A thúc a thẩm cho rằng hai người đang thẹn thùng, cho nên liền nhanh chân chạy xuống gian bếp mà nấu ăn….. Chính là không muốn quấy rầy hai người bọn họ.

“Vừa mới….”

“Ân!”

Hai người cũng không biết nên nói cái gì, Lục Lan vội vàng chạy ra ngoài.

Những ngày bình yên ở nơi đây trôi qua rất nhanh, mà Thập Tam Gia cũng đã mang theo người đi đến đây tìm bọn họ.

Tứ Gia đem Lục Lan nên một mỏm núi nhỏ, hỏi cô: “Muốn trở về sao? Nếu không muốn, chúng ta liền ở lại nơi này cả đời.”

Trong lòng Lục Lan hiện lên một cái chớp dao động, qua vài giây, lập tức liền khôi phục lại bộ dáng ban đầu.

“Thực xin lỗi, tôi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.”

-

[Qua]

Lê Bách Hằng vừa hô kết thúc, mọi người ở đoàn làm phim ngay lập tức thổn thức.

“Thập Tam Gia tới sớm như vậy làm gì, ô ô ô, có thể hay không cho hai người bọn họ ở nhiều thêm hai ngày không?”

“Đừng cản tôi, tôi còn muốn nhìn thấy hai người bọn họ ở bên nhau cơ, xem đến đây tôi không chấp nhận được.”

“Lê đạo, ông rốt cuộc vì cái gì lại viết ra một kịch bản như vậy, vì cái gì muốn đem hai người kia viết thành cái dạng này, cũng quá khổ sở rồi.”

Đại đa số mọi người đều nói lên tâm ý bất bình, tuy rằng biết đây chỉ là một bộ phim, chỉ có thể trách tại kỹ thuật diễn của diễn viên quá tốt, đem từng cảm xúc xâm nhập vào trong tròng của mỗi người, chỉ xem một cảnh kia liền cảm thấy khó chịu không thôi.

- -- Quảng Cáo ---
 
Ngọt Tới Trong Tim
Chương 102


Chử Vũ Trạch đóng vai Thập Tam Gia được nửa đường, ở tổ luôn luôn được sủng ái, thế nhưng đến giai đoạn này cũng bị không ít người oán giận. Anh lộ rõ gương mặt tươi cười nhưng bất đắc dĩ, mọi người nhìn thấy gương mặt bất đắc dĩ của anh liền trở nên ngượng ngùng mà nuốt lại những câu mắng chửi vào trong.

“Chị Duyệt Hàn, chị diễn càng ngày càng tốt.”

Chử Vũ Trạch mới vừa tới gần Tần Duyệt Hàn, liền cảm thấy ở trên người có một đôi mắt lạnh đang nhìn mình.

Dù sao Chử Vũ Trạch cũng không có sợ hãi, cậu còn tính toán tiếp tục cùng Tần Duyệt Hàn nói nói cười cười, kết quả Giang Thịnh Hoài trực tiếp ở bên cạnh cậu ta, không chớp mắt mà nhìn Chử Vũ Trạch, trên mặt tươi cười, nhưng là đeo thêm một thanh đao.

Những người khác đều nói giỡn bảo: “Giang ảnh đế cùng Vũ Trạch đệ đệ quan hệ thành là càng ngày càng tốt nha.”

Trong lòng Giang Thịnh Hoài liền nói, tốt cái rắm, Chử Vũ Trạch chính là một tên quỷ, anh mỗi ngày đều phải đề phòng hắn ta…

‘Lục Lan Truyện’ cũng dần dần tiến vào kết thúc, những hiểu lầm của Lục Lan cùng Tứ Gia cũng dần được gỡ bỏ, chờ đến ngày chân tướng được minh bạch, thì cũng là lúc Lục Lan muốn rời đi trở về với thế giới mà bản thân vốn thuộc về.

Đương nhiên Lục Lan biết chính mình vẫn luôn đều bị Bát Gia lợi dụng, mà thời điểm ở trên gương mặt lạnh như băng của Tứ Gia chỉ cần nhìn thấy cô liền hiện lên vẻ bảo vệ, khi bắt gặp ánh mắt ấy cô đã không biết nên dùng tâm thái như thế nào để đối mặt với chúng.

Tự cho là chính mình tâm đã trở nên đủ cứng cỏi, căn bản ở trước mặt anh, kỳ thật hết thảy đều chưa từng có như vậy.

Lúc trước Bát Gia bị bắt vào trong tù, muốn đi ra ngoài gặp Lục Lan, Tứ Gia đồng ý..

-

“Lục Lan, bổn vương đối với nàng chính là thật lòng.” Bát Gia giải thích nói.

Lục Lan trầm mặc không nói, có lẽ chính là thật lòng, nhưng cái thật lòng này trộn lẫn quyền lực cùng giá trị vật chất quá nhiều, cô cũng không hiếm lạ.

Bát gia nói rất nhiều, nhưng từ đầu đến cuối Lục Lan cũng chưa từng mở miệng đáp lại một câu. Có một số người, khi buông xuống, thì một chữ cũng lười nói.

Tứ Gia thấy vậy liền đi đến bên cạnh cô, hai người đi song song nhau trên còn đường được lát bằng đá cẩm thạch, đá sáng trong, hơn nữa hôm qua còn mới vừa có cơn mưa rơi xuống càng khiến con đường trở nên mát lạnh.

“Sắp đi rồi sao?” Tứ Gia hỏi cô.

“Đúng vậy”

“Từ lần đầu tiên trẫm nhìn vào ánh mắt của nàng liền biết nàng không phải người ở thế giới này.” Tứ Gia cười nói, chưa bao có cảm giác rung động, một người đàn ông luôn ở trạng thái lạnh như băng, thế nhưng ngay lần đầu tiên chạm phải ánh mắt của cô liền có gì đó thay đổi,

“Hoàng thượng….”

“Vẫn là gọi giống như trước đây đi.” Hoàng Thượng qua xa lạ, anh không thích.

“Tứ Gia.”



Lục Lan chưa bao giờ cảm thấy, một cung đình to như vậy nhưng thực chất lại nhỏ vô cùng, hai người nói chuyện một lúc không sai biệt lắm thì liền đến lúc cô phải đi rồi.

Tứ Gia đưa Lục Lan trở lại chỗ cô cần đến, rồi hỏi cô: “Có thể ôm một chút chứ?”

Lục Lan nghe vậy liền chủ động tiến đến ôm anh, cảm nhận được cánh tay của anh từ lúc nãy đến giờ vẫn luôn ôm cô một chút cảm giác buông lỏng cũng không có, ngay lập tức trong lòng Lục Lan như bị cái gì đó chặn lại, nói không nên lời thực sự rất khó chịu.

-

Nửa đêm, Tần Duyệt Hàn rốt cuộc cũng chờ tới lúc cánh cửa kia mở ra, cô nhìn chằm chằm trên người Tứ Gia một chút, cuối cùng vẫn là vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.

Vượt qua không gian và thời gian, ở trong lòng của hai người đều tồn tại bóng hình của nhau.

[Kết thúc]

Cảnh quay cuối cùng cũng kết thúc, trăm triệu năm không nghĩ tới, từ đầu là ngược tâm sau đó giải thích, thế nhưng kết thúc cũng quá khiến người khác đau lòng.

Nhân viên công tác của đoàn làm phim đều khóc, khóc đến nghẹn khuất, nghĩ đến Lục Lan cùng Tứ Gia bị đủ loại hiểu lầm rồi lại bỏ lỡ nhau, bọn họ thật sự sắp khó chịu đến chết rồi.

“Lê đạo ông chắc chắn là mẹ kế trong truyền thuyết đi, ông như thế nào có thể đối đãi với hai người bọn họ như vậy chứ, ô ô ô.”

“Lê đạo, ông có thể hay không viết lại một kết thúc khác cho hai người bọn họ được không, cái kết thúc này cũng thảm quá đi.”

“...”

Lê Bách Hằng cười cười, đối diện với mọi người rồi nói hôm nay công việc kết thúc.

Tần Duyệt Hàn cùng Giang Thịnh Hoài, hai người cho nhau một cái nhìn thoáng qua, trong mắt hiện lên thâm tình không dễ phát hiện.

Người khác không nhìn ra được, nhưng là Chử Vũ Trạch có thể dễ dàng nhận ra được, ở bên tai Giang Thịnh Hoài nhẹ giọng cảnh cáo nói: “Giang lão sư vẫn là thu liễm một chút, nếu như anh bị những fans cuồng của mình biết anh ở nơi này dùng ánh mắt thâm tình nhìn người khác, không biết sẽ mắng chị Duyệt Hàn thành cái bộ dáng như nào đâu.”
 
Ngọt Tới Trong Tim
Chương 103


Giang Thịnh Hoài nghiến răng nghiến lợi mà liếc mắt nhìn Chử Vũ Trạch một cái, sau đó đặc biệt cao lãnh mà rời đi.

Mấy ngày kế tiếp, Lê Bách Hằng sắp xếp lại công việc một chút, đến lúc đó liền có thể rời đi.

Ngày đó Trương Lam cùng Nghê Kiều đi tới phim trường, tới đón nghệ sĩ của chính mình, thời điểm gặp mặt, còn cho nhau một màn chào hỏi những vẫn cảm thấy vô cùng kỳ quái.

-

“Cô như thế nào liền nhanh như vậy đã tới rồi?” Giang Thịnh Hoài thấy Nghê Kiều, liền trở về với bộ dáng thiếu đòn.

“Xem ra là tôi không nên tới, cậu đúng là cái tên tiểu tử thúi, có tin hay không tôi liền khai trừ cậu.” Nghê Kiều làm bộ dáng muốn đánh anh, cũng may Giang Thịnh Hoài kịp thời tránh thoát.

Hai người mỗi người nói ít đi một câu cũng không có, đột nhiên Nghê Kiều lại chuyển đề tài về phía anh.

“Chuyện xảy ra tai nạn lúc trước, tôi đã tra ra được, là Trương Lâm Chi.”

Giang Thịnh Hoài nghi hoặc mà nhìn cô, “Trương Lâm Chi là ai?” Giang ảnh đế ở trong giới giải trí lăn lộn lâu như vậy, hoàn toàn không nhớ rõ có người này.

Trên thực tế, ngoài việc hợp tác với Triệu Vân, nhưng người khác anh đều không thể nhớ rõ được tên.

“Cậu thật sự không sợ sẽ bị mắng cho đến chết sao?” Nghê Kiều thật không tại sao chính mình lại có thể dẫn dắt một nghệ sĩ không biết xấu hổ là gì.

Nghê Kiều thở dài, “Trương Lâm Chi là diễn viên khá tốt, năm đầu tiên cậu debut dành được danh hiệu ảnh đế một năm đó, mà cơ hội đoạt giải đó vốn dĩ là của anh ta, kết quả bị cậu nửa đường nhảy ra lấy mất, anh ta cho rằng là cậu cướp mất cúp của anh ta, sau lại mỗi một năm nửa đường lại bị cậu cướp mất, trong lòng thấy bất bình. Thế nhưng qua mỗi năm tuổi lại một lớn, phim thần tượng diễn không được, tài nguyên cũng không có. Nghe nói năm nay thật vất vả mới có thể đóng được một bộ phim, thế nhưng lại gặp được cậu nửa đường quay lại, đoán chừng lại muốn tiếp tục làm hại cậu.”

Nghê Kiều nói vô cùng bình tĩnh, Giang Thịnh Hoài cũng không có phản ứng gì thêm, lúc sau nghe xong cũng chỉ đáp lại một câu: “Nga!”

“Cậu chỉ có thế này? Không có muốn nói gì khác sao?’

“Không.”

Những điều nên nói Nghê Kiều cũng đã nói xong, anh còn cái gì để hỏi cơ chứ. Nếu còn chuyện gì, không cần đến lượt anh hỏi, Nghê Kiều cũng sẽ chủ động.

“Đây là phương thức liên lạc của mẹ tôi, nếu có yêu cầu hỗ trợ, cô trực tiếp tìm đến bà ấy là được.” Giang Thịnh Hoài đưa cho Nghê Kiều một dãy số.

-

Nghê Kiều lộ ra một ánh mặt hâm mộ cùng ghen tị, ông trời đối với Giang Thịnh Hoài thật sự là quá tốt rồi. Gia thế, dung mạo, tài năng….

Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng liền gói gọn trong hai chữ: Mẹ kiếp!

Giang Thịnh Hoài vốn dĩ muốn cùng Tần Duyệt Hàn trở về, nhưng là tiểu nha đầu nhà mình đã cùng người đại diện Trương Lam mà lên xe rồi, cho nên Giang ảnh đế không có biện pháp nào, đành phải không can tâm tình nguyện mà cùng Nghê Kiều trở về, trên đường trở về còn bị Nghê Kiều trào phúng một trận.

Sau khi quay xong bộ này Tần Duyệt Hàn không có giống như những lần trước, Trương Lam cũng nhìn ra được sự khác thường của cô.

“Em sắc mặt không tốt lắm, nơi nào không thoải mái sao?”

“Em không có việc gì Lam tỷ.” Tần Duyệt Hàn giật giật miệng, nhưng thân thể vẫn là bộ dáng không có sức lực.

“Lan tỷ, bộ phim này thật sự quá ngược, thật sự khiến em cảm thấy khổ sở. Chị Duyệt Hàn có thể nhất thời là còn chưa có từ trong phim bước ra, chờ đến lúc phim được phát hành, chị nhất định phải xem. Thật sự, quá đẹp.” Nhan Lạc xen mồm vào nói.

“Lân này thời gian đóng phim tương đối lâu, Lê đạo lại có tiếng nghiêm khắc, hai người các em trong khoảng thời gian này nghỉ ngơi điều chỉnh lại một chút, không cần tham gia những công tác gì khác.”

“Được, cảm ơn Lam tỷ.” Nhan Lạc cao hứng đến nỗi liền múa tay múa chân.

Hai tháng kế tiếp, vì không muốn tạo nên cơn sóng gì, cho nên Giang Thịnh Hoài vẫn luôn khống chế chính mình không có đi tìm Tần Duyệt Hàn.

Hai người mỗi ngày đều lên WeChat tâm sự, hoặc là cùng nhau chơi game, nhiều nhất chính là facetime một chút, một lần gặp mặt ở ngoài cũng không có.

Tần Duyệt Hàn là muốn gặp anh, rất nhiều lần đều muốn hỏi có phải Giang lão sư gần đây có phải rất bận hay không, vì cái gì đều không tới tìm cô, nhưng lời nói đến miệng, lại ngượng ngùng không cho ra.

Thẳng đến lúc Lê Bách Hằng nói cho bọn họ biết sắp chiếu ‘Lục Lan Truyện’, Giang Thịnh Hoài mới hẹn ra đi ra ngoài.

“Dì sinh bệnh?” Thời điểm Tần Duyệt Hàn nghe được Giang Thịnh Hoài nói tin tức này, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng vô cùng chân thật.

Lương tâm Giang Thịnh Hoài có chút băn khoăn, tiểu nha đầu của anh quá lương thiện, thiện lương đến mức khiến anh căn bản không đành lòng lừa cô, nhưng là không có cách nào.

“Đúng vậy, bà ấy muốn em qua đó bồi bà ấy mấy ngày, em nguyện ý sao?”

Tần Duyệt Hàn đương nhiên là nguyện ý, dì đối với cô tốt như vậy, sao có thể không muốn.
 
Ngọt Tới Trong Tim
Chương 104


Vì thế ngày hôm sau, Giang Thịnh Hoài cho người đón cô cùng Nhan Lạc qua Mỹ, hơn nữa mẹ Giang cũng tự mình ra đón hai người.

Vì không để cho Tần Duyệt Hàn tiếp tục lo lắng, mẹ Giang đương nhiên liền thừa nhận việc sai về mình: “Duyệt Hàn, kỳ thật a di không có bệnh, a di chính là nhớ con, cho nên tìm cớ lừa con qua đây.”

Đối mặt với đáp án đột ngột lại không kịp phòng ngừa này, Tần Duyệt Hàn đầu tiên ngây ra một lúc, sau đó thở dài nhẹ nhõm một hơi, mềm mại mà nói: “Chỉ cần a di không sinh bệnh là được.”

Mẹ Giang đột nhiên cũng sinh ra một tia áy náy, như thế nào lại có một tiểu cô nương tốt như vậy, hơn nữa sao có thể lại bị tên tiểu hỗn tử nhà mình nhặt được haizz.

Lúc Tần Duyệt Hàn trở lại nhà Giang Thịnh Hoài, mẹ Giang còn cố ý gọi Hồ Tiểu Mễ đến chơi, hơn nữa còn có Nhan Lạc, bốn người hoàn toàn biến thành tứ tỷ muội, mẹ Giang ở một chỗ cùng với các cô hoàn toàn không có sự cách biệt về tuổi tác.

Mà bên này.

Giang Thịnh Hoài đang cùng Nghê Kiều thương lương.

-

Nhiều năm làm việc với nhau ngoài việc chọn kịch bản cũng không có lần nào thật sự nghiêm túc ngồi lại nói chuyện, thế nhưng giờ đây Giang Thịnh Hoài đang ngồi ở trong văn phòng Nghê Kiều nghiêm túc mà chuẩn bị bước tiếp theo.

“Đưa đến chỗ mẹ tôi đó.” Giang Thịnh Hoài cũng không ngẩng đầu lên, đem toàn bộ mấy năm gần đây của Trương Lâm Chi mà xem một lượt.

Nghê Kiều cũng không có tiếp tục hỏi nhiều, cô đại khái cũng biết Giang Thịnh Hoài vì cái gì muốn đem Tần Duyệt Hàn tiễn đi. ‘Lục Lan Truyện’ sắp phát sóng, đến lúc đó khẳng định sẽ khiến cho cư dân mạng sóng to gió lớn, cái tiểu hỗn tử này hẳn là muốn nhân cơ hội này liền tuyên bố mối quan hệ của hai người đồng thời công bố luôn chuyện mình rút khỏi giới giải trí, mà anh lại không muốn Tần Duyệt Hàn chịu thêm một sự tổn thương nào.

-

“Lúc việc quay chương trình giải trí kia làm loạn lên, cũng là hắn ta?’ Nhớ đến thời điểm đó, Giang Thịnh Hoài đột nhiên dừng lại.

Nghê Kiều gật gật đầu.

“Vậy được, nợ mới cùng nợ cũng đều tính một lượt” Đột nhiên Giang Thịnh Hoài đứng dậy, khí tức trên người cũng trở nên cường đại, từ trong xương cốt liền tỏa ra khí chất vương giả của Giang Gia, không chút kiếng dè mà thể hiện ra ngoài, thực khiến làm cho người khác bị một cảm giác áp bách.

Lần đầu tiên Nghê Kiều nhìn thấy bộ dạng này của Giang Thịnh Hoài, liền biết chuyện này đối với anh vô cùng quan trọng.

Mấy năm gần đây bởi vì vẫn luôn trị liệu, Giang Thịnh Hoài căn bản là không có tốn tâm tư vào những chuyện như vậy. Nhưng là nếu liên lụy đến tiểu nha đầu của anh, vậy chuyện này không có khả năng anh sẽ nương tay.

Chỉ cần nghĩ đến việc chỉ vì người này, làm hại Tần Duyệt Hàn bị mắng đến mức lên hot search sau lại bị cu0ng bức phải rời khỏi chương trình, biểu tình trên gương mặt Giang Thịnh Hoài lại càng trở nên lãnh đạm.



Cuối cùng ‘Lục Lan Truyện’ cũng ấn định thời gian phát sóng, thời gian phát hành chính là vào tháng giêng, chiếu cùng ngày với bộ phim ‘Võ Hầu Truyện’ do Trương Lâm Chi đóng.

Lúc trước bộ ‘Võ Hầu Truyện’ đã được quảng bá lâu thật lâu, mà trước ngày phát sóng một ngày, Trương Lâm Chi còn cố hết sức mà tuyên truyền, mà fans của anh ta cũng hỗ trợ hết mình.

Bộ phim này vô luận là chế tác hay diễn viên cùng kịch bản đều được mọi người nhất trí khen ngợi, rất nhiều người đều đoán rằng với bộ phim này Trương Lâm Chi có thể giành được danh hiệu ảnh đế.

Mà trong buổi phỏng vấn gần nhất, Trương Lâm Chi cũng hiểu hiện gương mặt vô cùng đắc ý. Giang Thịnh Hoài nhìn biểu tình của người nào đó ở trên màn hình liền cười lạnh hai tiếng.

Tất cả hot search đều là đề tài về ‘Võ Hầu Truyện’, nếu như đếm không nhầm thì phải có đến 10 cái hot search, xem ra bộ phim này đã tốn không ít tiền đầu tư.

Giang Thịnh Hoài cũng không vội mà còn gọi một cuộc điện thoại cho Lê Bách Hằng, hai người sau khi nói chuyện xong, một lúc sau liền đăng bài về ‘Lục Lan Truyện.’

Không đến mười phút, Weibo lập tức tê liệt, nhóm lập trình viên không hề có một chút phòng ngự đành phải tăng ca.

Chỉ trong một khoảnh khắc tin tức của bộ ‘Lục Lan Truyện; vừa tung ra chỉ cần những trang web có liên quan đều bị fans ở dưới hò hét.

‘Nam thần thế nhưng đã âm thầm quay một bộ phim, ayda!’

‘Nữ chủ lại là Tần Duyệt Hàn, mẹ kiếp, chỉ mong ngày mai sẽ không thấy đi tuyên truyền.’

‘Khiếp sợ, Lê lão tặc cùng ảnh đế âm thầm mà liên thủ làm chuyện a.’

‘Tôi giờ đây có chút đau lòng ha ha ha, khi nào Weibo mới trở lại bình thường đây.’



Suốt một buổi tối đến tận ngày hôm sau, Weibo đều không thấy có dấu hiệu tốt lên là mấy. Những nhân viên công tác không ngừng tăng ca, phải công nhận rằng sức ảnh hưởng của Giang ảnh đế cũng quá khủng khiếp rồi, thật vất vả mới tốt lên giờ hiện tại lại đóng băng.

Vòng thứ nhất Weibo tê liệt đến ngày hôm sau đến giữa trưa mới tốt lên một ít, lúc này lập trình viên mới có thể thở dài nhẹ nhõm một hơi ngồi ăn cơm.

Kết quả đảo mặt một cái Giang ảnh đế lại lên Weibo phát một tin tức.
 
Ngọt Tới Trong Tim
Chương 105


Giang Thịnh Hoài: ‘Lục Lan Truyện’ sẽ là tác phẩm cuối cùng mà tôi tham gia, hy vọng mọi người sẽ yêu thích.

Ngay lập tức ở dưới bài viết là một loạt bình luận khóc thảm thiết.

[Nam thần nhà tôi đây là muốn tuyên bố muốn rời khỏi giới giải trí sao? Aaaa, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?]

[Hết tin này đến tin khác, trái tim nhỏ của tôi sắp chịu không nổi rồi ô ô ô]

[Cầu nam thần không cần rời khỏi a a a, anh rời khỏi giới giải trí về sau chúng tôi biết xem phim gì đây oa]

Vì thế, nhân viên công tác còn chưa kịp ăn xong miếng cơm, lại bắt đầu tiếp tục tăng ca.

Không chỉ có mọi người, mà ngay cả Nghê Kiều cũng hết sức vội vã.

Tuy rằng biết ngay khi thằng nhãi này nói xong, khẳng định sẽ khiến cho toàn bộ giới giải trí xao động, nhưng thật là khi thời điểm tới, vẫn là làm cho người ta ăn có chút không tiêu nha.

Mà người còn có tinh thần cũng chỉ có Giang Thịnh Hoài, nếu dáng vẻ này để người khác nhìn thấy, Nghê Kiều cảm thấy chính mình sẽ không đủ sức mà ngăn cản được, thực sự là quá khó khăn.

Buổi tối ‘Lục Lan Truyện’ phát hành, ratings trực tiếp phá kỷ lục.

Mà ở bên khác bộ phim ‘Võ Hầu Truyện’ thì lại không được như thế, lúc trước được khen ngơi bao nhiêu hiện tại lại không có ai hỏi thăm hay tin tức gì, thậm chí người trong đoàn làm phim rất nhiều lần mua hot search, nhưng ngay lập tức đã bị ‘Lục Lan Truyện’ đánh bay.

Không chỉ có fans làm, mà Giang ảnh đế cũng ở phía sau lưng ra tay, chỉ cần Trương Lâm Chi có động tĩnh gì, anh liền cho người đuổi trở về.

“Uy, chó cùng rứt giậu, cậu không sợ hắn ta sẽ làm ra chuyện gì đối với mình à?’ Nghê Kiều cảm thấy Giang Thịnh Hoài lúc này quá mãnh, dễ dàng có thể khiến người khác bị áp bức mà làm liều.

“Không sợ anh ta sẽ nhảy tưởng.” Giang Thịnh Hoài làm bộ dáng không sao cả mà nói, dù sao Tần Duyệt Hàn đã được đưa đến nước Mỹ, hơn nữa chuyện xảy ra tai nạn giống như năm đó, anh sao có thể giúp cho Trương Lâm Chi thực hiện được lần thứ hai, hiện tại anh chính là muốn đem hắn ta bức đến không có đường để đi.

-

Sau khi làm xong mọi chuyện, không sai biệt lắm cũng đã là rạng sáng, Giang Thịnh Hoài liền gọi một cuộc facetime cho mẹ Giang.

“Con ở bên đó chuyện xảy ra như thế nào rồi?” Mẹ Giang cố ý tránh khỏi Tần Duyệt Hàn lặng lẽ hỏi.

“Hết thảy đều thuận lợi, cô ấy đâu? Cô ấy còn tốt chứ?” Anh không một tiếng liền đem người tiễn đi, cũng không có trưng cầu qua ý kiến của tiểu nha đầu, trong lòng Giang Thịnh Hoài vẫn là có chút chột dạ.

“Con bé con tốt, chính là đôi khi có chút thất thần, tuy rằng không biểu hiện ra bên ngoài, nhưng là mẹ có thể nhìn ra được.” Mẹ Giang hoài nghi có thể là con dâu tương lai đang nhớ cái tên tiểu hỗn tử Giang Thịnh Hoài.

“Con ở bên này sau khi xử lý xong mọi việc ổn thỏa, sẽ lập tức qua đó.” Trên mặt Giang Thịnh Hoài biểu tình trở nên có chút gấp gáp.

“Được rồi được rồi, mẹ sẽ giúp con chăm sóc tốt con bé, con trước làm tốt chuyện của chính mình đi.”

Mẹ Giang nhìn thấy Tần Duyệt Hàn đi đến đây, liền một câu chào tạm biệt cũng không nói mà nhanh chóng tắt máy.

Giang Thịnh Hoài nhìn bóng đêm bao trùm ngoài cửa sổ, thật là hận không thể ngay lập tức liền đi đến bên người tiểu nha đầu.

Ngày hôm sau, Nghê Kiều lại gọi điện thoại tới.

“Đã cho người chụp lại ảnh của Trương Lâm Chi, anh ta cũng đã bắt đầu liên hệ với account marketing”

“Được, trông chừng anh ta thật tốt.”

Giang Thịnh Hài đã vài ngày đều không có ăn một bữa cơm đúng nghĩa, mỗi ngày đều uống cà phê duy trì sự tỉnh táo. Chờ chuyện này kết thúc, anh thế nào cũng phải làm tiểu nha đầu bồi thường cho chính mình thật tốt mới được.

Trưa hôm đó, anh liền nhận được file ghi âm, tất cả đều là trợ lý của Trương Lâm Chi dùng những account marketing để nói chuyện.

-

Trương Chi Lâm muốn lợi dụng nhưng fans bạn gái lão tàn của Giang Thịnh Hoài mà công kích Tần Duyệt Hàn tiện thể công kích luôn bộ phim, nhưng là Nghê Kiều bên kia làm sao có thể để chuyện xảy ra như vậy, trải qua mấy giờ, dư luận đã chuyển hướng từ “Tần Duyệt Hàn không xứng với Giang Thịnh Hoài” đến “Chúc phúc cho Tần tiểu hoa cùng Giang ảnh đế.”

Chờ đến khi mọi chuyện đã trở nên tốt hơn, Giang Thịnh Hoài liền gọi điện thoại cho Nghê Kiều: “Ngày mai lập tức mở họp báo.”



Cuộc họp báo mở vô cùng lớn, các nhà truyền thống có tiếng đều tụ tập đông đủ.

Giang Thịnh Hoài chói mắt đến mức khiến người khác khó có thể dời ánh mắt đi nơi khác, ở cuộc họp báo anh giải thích một chút về lý do tại sao chính mình sẽ rời khỏi giới giải trí, cũng công bố luôn thân phận khác của bản thân - anh chính con trai của chủ tịch tập đoàn Giang Thị, cũng chính là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Giang Thị.

Ở đây ngoại trừ Nghê Kiều, thì toàn bộ đều khiếp sợ.

Sau khi nói chính sự xong, Giang Thịnh Hoài cũng mở mấy file ghi âm ra.

Mà giới truyền thông đến thời điểm hiện tại cũng không biết Giang ảnh đế muốn làm gì, chỉ thấy Giang Thịnh Hoài mở miệng nói: “Hai ngày trước ở chỗ bạn bè truyền thông đã gửi cho tôi mấy file ghi âm ngắn, nghe nói là Trương Lâm Chi cho người cố ý công kích vào Tần Duyệt Hàn, muốn cho mọi người ở đây nghe một chút xem có phải là sự thật hay không?”
 
Back
Top Bottom