Khác Ngọt Ngào [ Việt Nam ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
339822868-256-k130077.jpg

Ngọt Ngào [ Việt Nam ]
Tác giả: anothertime221
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nhân vật chính : Việt Nam

trích từ lời nói của cậu :

" bị làm nhân vật phụ trong cuốn tiểu thuyết yêu một nhân vật quần chúng .

Tôi đã dùng một người máy thay thế tôi sau này tôi chưa từng quên cậu ấy , chúng tôi cùng bước lên lễ đường cùng nhau yêu cuồng nhiệt sau này anh ấy mất rồi.

Tôi yêu thêm một người một lần nữa yêu đến đầu bạc...

"
- Việt Nam -
....



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ngọt Ngào [ Việt Nam ]
chương một


Sau vài hiệp cao trào dai dẳng , Việt Nam² biết mình sắp đạt giới hạn thân thể đã biểu hiện không chịu nổi .

Người đàn ông này nào chịu buông tha cho cậu dễ dàng như vậy.

Rút vật dưới hạ thân còn cứng khỏi cơ thể Việt Nam ra , bóp eo cậu xoay một vòng lật người cậu lại .

Hắn nâng chân cậu thô bạo thúc vào bên trong

Nhìn người hắn đẫm mồ hôi cậu bất giác cười khẩy nhỏ nhẹ dập tắt cảm giác buồn cười trong người .

Hạ thân không ngừng bị hắn chà đạp đến xưng tấy .

Người đàn ông trước mặt cậu ít nhiều cũng luyến tiếc cơ thể này đi dẫu sao ngày ngày đều bị bọn hắn làm cho đến bất tỉnh .

Bạch Nguyệt Quang của bọn hắn về rồi cậu an phận rút lui đi khỏi đây tuy nói đáng lẽ là hôm nay cậu nên rời đi vậy mà một trong số hắn đề nghị với cậu một điều kiện ở lại nốt đêm nay với hắn , miễn cưỡng đồng ý mới sảy ra chuyện bây giờ.

Nazi từ hông cậu hướng lên trên nắm chặt cằm cậu hung hăng hôn lên miệng mạnh bạo cậy hàm cậu ra tham lam lấy hết dưỡng khí cùng mật ngọt , môi cậu bị hơi đỏ ngẹn ngào kêu lên kiều mị nghệ vậy hắn càng sung sức lấn tới dùng sức lên người cậu.

Dù lên giường nhiều đêm với hắn hoặc mấy kẻ cầm thú kia cũng không đến nỗi họ làm thô lỗ vậy ngược lại đêm nay tên này như bị chốc thuốc điên cuồng chiếm đến từng thớ thịt của cậu .

Đem cậu ăn sạch sẽ xương cũng không bỏ xót .

Hắn là một người đàn ông si tình chính hiệu lúc đầu miệng luôn chê cậu kinh tởm này kia nhưng không có nghĩa trên giường hắn cầm thú như lũ người kia , ngoài lạnh trong nóng.

Dẫu sao , cậu cũng chỉ là omega hắn dùng để phát tiết dục vọng kinh tởm.

Mọi lần cậu sẽ phối hợp giả vờ than nhẹ để không khiến hắn mất hứng , đối với việc này cậu vốn đã quen nên nó không quá khó khăn .

Hắn còn là kim chủ tạm thời mà chủ nhân giao nên cậu không dám hó hé gì nhiều.

Trong ba năm lên giường điều hắn thích thú luôn là cảnh cậu phải ngượng ngùng lại nhu nhược dưới thân hắn mặc hắn chà đạp cũng không than nửa câu.

" Rên ".

Cậu không dự đoán được điều này bởi vì suốt thời gian cùng nhau giao hoan hắn chưa từng muốn cậu rên dẫu sao cũng không mất mảnh thịt nào trên người .

Đành ngoan ngoãn lên tiếng nức nở xin tha :

" Trướng quá...a..ah hức.. châ...chậm một chút.. a.."

Tuy nghe rất đáng thương lại mang tự nhiên vậy mà hắn vẫn nhận ra điểm khác thường không vạch trần cậu , hắn bế cậu tận bên cửa sổ hung hăng đâm chọc .

Cơ thể giả tuy không cảm thấy lạnh nhưng vẫn là run run , ôm chặt lấy Nazi huyệt nhỏ không ngừng gắt gao đòi hỏi .

Tiếng thở dốc của hắn toàn bộ đều bị cậu thu lại trong thính giác , cứ ra ra vào vào tiểu huyệt nhỏ lâu đến mức chân cậu đứng không vững nữa mới thả ra để xoay người cậu lại , lần nữa cắm vào hắn vẫn hung hăng như cũ không đổi .

Cửa sổ sát đất của chung cư này không phải kính một chiều , đương nhiên cậu nhận ra người bên tầng đối diện thậm chí còn hoàn thành một chút cũng không ngạc nhiên .

Nhưng sự chú ý của cậu không thể nhìn ở đó mãi đành đánh lạc hướng hắn cố gắng rên rỉ .

Cũng may hắn không phát giác chuyện gì xảy ra nếu không chủ nhân thật sự sẽ thất vọng , cuộc giao hoan thật sự diễn ra rất cuồng nhiệt , phản ứng quá mức của hắn thật sự làm người ta cũng phải sợ .

Người hắn cả thân đều chỉnh tề còn cậu thì ngay cả vật che thân cũng không .

Người trần trụi là cậu đâu phải hắn nên cậu nhất định không quan tâm , ngực bị đè lên pha lê đều hồng đến mức ngại ngùng.

Cậu cư nhiên muốn phản kháng chạy trốn để câu dẫn hắn , Nazi phát hiện ý đồ của cậu nên dùng sức kéo cậu lại hiện tại cả người cậu đều dính chặt trên người hắn như kẹo dán .

Hắn mắc câu cậu cố gắng ngoan ngoãn dựa vào người Nazi , tiếp tục cuộc giao hoan triền miên không đáy a.

Tình cảm mãnh liệt trôi qua thì bình mình cũng ló dạng , Việt Nam² đương nhiên đi tắm rửa sạch sẽ hoàn thành phủi bay toàn bộ ký ức về việc giao hoan khi nãy .

Việt Nam² rút điếu thuốc từ bao tự bật lửa cho mình.

Cậu nhớ rõ hắn không hút thuốc nên chưa từng trước mặt hắn hút thuốc càng không lưu lại mùi thuốc trên người vậy nên trong suy nghĩ hắn cậu vốn chưa từng hút thuốc hắn không cản cậu hút thuốc.

Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng.

Hắn chưa từng dùng bao cũng chưa từng nghĩ cậu sẽ mang thai dẫu sao cậu cũng sẽ thông mình bỏ nó , vậy nên chưa lần nào hắn mang bao .

Mỗi lần ra đều ở bên trong cậu dần dần cậu cũng quen ngược lại chưa từng phản ứng thái quá với việc này .

Lần này không ngoại lệ và cũng chưa từng có ngoại lệ.

Việt Nam² đều tùy ý tắm rửa mà xử lý chúng , Bây giờ hắn nhìn cậu cả hai mặt đối mặt quần áo của cậu vốn đã cất vào vali hành lý đặt ở trước cửa .

Nếu có thể cậu liền muốn kéo vali đi mất sẽ không xuất hiện trước mắt hắn nữa , giữa họ là kim chủ và tình nhân gọi là lần cuối tan vỡ.
 
Ngọt Ngào [ Việt Nam ]
chương ba


| chuyển sang lời kể của Việt Nam |

Ngày kết hôn , chúng tôi hạnh phúc bước lên lễ đường đeo cho nhau nhẫn cưới hôn nhau dưới ánh nắng mùa thu .

Anh ấy là người máy đánh đổi cả đời vì tôi mang những hạnh phúc nhỏ cho tôi đem những thứ tốt nhất cho tôi .

Dẫu biết tôi đã từng lợi dụng anh ấy vậy mà anh vẫn yêu tôi trước kia tôi không nói với anh rằng tôi nghĩ anh rất " ngốc "

Sau này khi anh quay lại , vẫn yêu tôi như trước quấn lấy tôi .

Từng ngày từng giờ , cơ thể anh chuyển biến càng xấu vậy mà vẫn không nỡ để tôi lo lắng luôn né tránh để tôi không phát hiện.

Trước kia tôi không yêu chỉ là thấy bản thân tội lỗi đẩy anh vào hoàn cảnh tôi phải chịu , sau đó tôi nhận ra bản thân sai rồi tôi đã bị anh làm cảm động đến mức yêu anh .

Chúng tôi bên nhau bất kể ngày đêm ra ngoài hay trong nhà cũng không nỡ rời xa nhau vì chúng tôi không thiếu tiền nên cả hai thường dắt nhau đi ra ngoài mua đồ thậm chí ít khi ra ngoài trừ phi hai chúng tôi đã hết đồ ăn.

Mỗi ngày như vậy , cả khu phố đó ai cũng biết chúng tôi là cặp đôi dẫu sao chúng tôi đều như hình với bóng nên rất dễ phát hiện .

Từ khi anh quay lại chúng tôi cũng ngày ngày làm những việc xấu hổ tuy tôi rất ngại ngùng vẫn là anh thường an ủi tôi , biết tôi là người độc lập anh chưa từng sai khiến tôi vì điều này sẽ khiến tôi rất vui vì anh hiểu tôi .

Tôi không thích nhận mệnh lệnh của bất cứ ai cả đối với tôi đã quen việc một mình mà nói nếu anh ấy cần tôi , tôi sẽ cần anh ấy.

Sau khi cưới chúng tôi cũng vẫn quấn lấy nhau như hình với bóng , cuộc sống không có vấn đề gì cả thậm chí còn chẳng sảy ra sóng gió.

Hôm nay tôi cùng anh thức dậy rất sớm cùng nhau đánh răng còn trêu chọc nhau tạt nước vậy là cả hai ướt sũng ướt giọng nói khàn khàn của anh nói với tôi :

" Tiểu bảo , xem này ướt hết rồi haha "

Tôi cáu kỉnh đáp lại anh còn bắn một lần nước nữa vào người anh :

" Ai là tiểu bảo !!

"

Cả hai ướt như đầm mưa nước ra ngoài tôi quấn một chiếc khăn dưới eo anh ấy cũng quấn một chiếc khăn che phần nhạy cảm bước ra ngoài , còn không ngừng cười tôi .

Vậy là buổi sáng hôm đó tôi với anh cãi nhau vật lộn trên giường suốt cả tiếng đồng hồ , tôi tức giận lết thân xuống dưới nhà còn anh thảnh thơi bước xuống khuôn mặt nhẵn bóng .

Tôi nói anh :

" Vô liêm sỉ "

Anh cười tươi như được mùa trêu tôi , đáp lời còn không quên nghẹo tôi :

" Anh chẳng biết ai trên giường miệng kêu rất sướng xuống dưới lại chửi anh a "

Tôi không so đo với anh đành đóng sầm cửa nhà bếp tức giận băm thịt như muốn băm anh ra vậy , thấy tôi tức giận anh nhìn tôi sợ hãi.

Tôi biết anh đang nhìn càng mạnh tay chặt để cho anh thấy hại tôi khổ sở sẽ như thế nào .

Ăn cơm anh ấy không dám hó hé với tôi nữa mới khiến tôi hạ hoả cười thầm trong lòng , nguyên liệu nấu ăn trong nhà hết rồi tôi mới cùng anh ra ngoài dạo phố .

Thật lòng anh ấy mua rất nhiều đồ ăn vặt tôi không muốn cho thấy mặt anh cầu xin liền đối ý a , tôi với anh ấy khuôn mặt kha khá giống nhau tuy nhiên anh ấy có khuôn mặt rất kiêu ngạo còn tôi là khuôn mặt thư sinh nên khác biệt một chút .

Mua xong cả hai đến khu vui chơi lần đầu tiên tôi thấy anh hào hứng như vậy kéo tôi đi chơi đủ trò còn đặc biệt đưa tôi đi xem phim những lúc tôi cao trào cảm xúc anh lại trộm người ta hôn tôi chụt một cái , mất hứng nên tôi giận anh lần nữa.

Phim rất dài chúng tôi cứ qua lại lén lút hôn nhau chớp mắt đã hết cả bộ phim ra ngoài tôi vừa ngại ngùng vừa giận dỗi còn anh như thắng lớn khuôn mặt hớn hở mãi .

Anh mỉm cười dưới hoàng hôn hôn lên trán tôi mỉm cười nói nhỏ :

" Tiểu bảo , sau này hãy mở một tiệm bánh kem nhé !

Anh thích ăn bánh kem của em nhất cũng yêu em nhất "

Vô thức tôi hôn anh dưới chiều tà nồng nhiệt lại ngọt ngào như viên kẹo đường , mặc kệ người xung quanh tôi cùng anh hôn nhau dưới con mắt của người khác.

Dẫu sao Mỹ thì chuyện này là bình thường mà thôi nên không có quá nhiều chú ý .

Chúng tôi về nhà hạnh phúc nắm tay nhau bước vào nhà còn ngọt ngào hôn một cái nữa , anh kéo tôi vào lòng hướng lên lầu tắm rửa không quên bắt nạt tôi một trận .

Thật lòng mà nói anh thích bắt nạt tôi rất lâu nhưng suy cho cùng vẫn là vì yêu tôi nên tôi không phản đối.

Cả hai lại cuộn mình trên sofa xem bộ phím anh và tôi thích nhất , mãi lâu tôi ngủ trong lòng anh....

Tôi mờ hồ tỉnh lại khi đói bụng mà thấy anh còn ngủ nên tôi đành phải đi nấu ăn không quên hôn anh một cái , tôi không thấy anh tỉnh dậy lúc đó tôi đã nghĩ anh đang ngủ say nên tôi chỉ đành leo lên ôm lấy anh cố làm cho anh tỉnh dậy.

Tận mười hai giờ , tôi bắt đầu luống cuống cố gắng lay anh dậy vậy mà vẫn không có động tĩnh thấy âm thanh từ tivi chuyền đến tiếng pháo hoa tôi ....
 
Ngọt Ngào [ Việt Nam ]
chương bốn


Việt Nam thẫn thờ không dám tin vào mắt mình nữa tiếng thở gấp gáp của cậu dồn dập , khuôn mặt cậu dần hoảng loạn hô hấp khó khăn lay người đàn ông trước mặt.

" Đông Đông ....

Đông Đông , đùa không vui đâu nhìn em này ! anh tỉnh lại nhìn em đi "

Giọng nói cậu run rẩy thốt ra chờ đợi người tỉnh lại .

Cậu sợ hãi bấm máy gọi cấp cứu , thấy họ đưa người đàn ông vào Việt Nam hụt hẫng quỳ xuống mặt đất nhìn chiếc đồng hồ đôi của cả hai không kiềm chế được rơi lệ .

Rất nhanh chóng bác sĩ đã ra ngoài khuôn mặt họ thẹn trước mặt cậu , ánh mắt lảng tránh khiến cậu rơi vào hoảng sợ vội vàng ôm lấy chân người bác sĩ tuổi cao nức nở thút thít..

" Đông Đông của tôi đâu ?

Đông Đông của tôi đâu bác sĩ , anh ấy bị làm sao vậy ."

Thấy vẻ mặt không một giọt máu của cậu , người bác sĩ kia ngập ngừng :

" Chúng tôi đã cố gắng hết sức...

Anh đã đi khoảng hai tiếng rồi "

Việt Nam như mất hồn nhìn người nọ vội vàng lắc đầu run rẩy đáp:

" Không đâu , Đông Đông nói em ấy sẽ không bỏ tôi !

Làm ơn ông hãy xem lại ..."

Tiếng khóc thảm thương của cậu cầu xin liên tục vọng cả dãy hành lang , không chấp nhận được sự thật tàn khốc này cậu lao vào bên trong ôm lấy thi thể nguội lạnh của người mình yêu nước mắt rơi lã chã lên thi thể lạnh lẽo kia .

Cú đả kích lớn khiến Việt Nam ngất xỉu tại chỗ .

Hôm sau khi lần nữa tỉnh lại cậu không màng tất cả tìm cơ thể người thương , từng dãy hành lang dài như cả đời người trái tim cậu như bị người khác bóp nát đến vỡ vụn từng mảnh .

Cuộc sống tàn nhẫn cướp mất đi người cậu yêu nhất , nhẫn tâm đưa người mình yêu xuống nơi lạnh lẽo cậu không làm được .

Việt Nam được vị bác sĩ đưa cho một lá thư dài , nét chữ đặc trưng của Đông Lào khiến cậu cứng đờ ngồi thụp xuống ghế .

Từng chữ như gặm nhấm trái tim của cậu , vậy mà người cậu yêu đã biết trước chuyện mình sẽ chết vào tối hôm đó .

" Hãy sống tốt khi không có anh " vài ngày thức trắng khiến cậu tiều tụy thậm chí như già đi nhiều nhìn những dòng chữ đó cậu không thể không rơi nước mắt .

Không lâu sau đó.

Việt Nam đã làm những di chúc cuối của Đông Lào , thực hiện từng cái một khuôn mặt không cảm xúc của Việt Nam mang cho người ta cảm giác xót xa , thương cảm .

Lúc đó nếu biết cậu sẽ hỏi từng người vậy cậu thảm thương như thế anh ấy có quay lại không.

Câu trả lời đương nhiên cậu là người biết rõ nhất nhưng cậu không thể cãi lại ý trời là chủ đích của cậu.

Năm đó khi cậu vào cơ thể này ...

Chính cậu đã ước anh trở thành người trở thành kẻ thay thế cho mình mang tâm niệm ác độc dồn anh khiến anh cảm thấy không trong sạch.

Việt Nam thực sự không phải người ở thế gian này , ánh mắt mệt mỏi của cậu nhìn chiếc đồng hồ chầm chậm quay.

Nhớ lại mình của tám năm trước , còn là một người chết thành linh hồn lang thang được vị thần đưa sang thế gian này chiếm lấy cơ thể của một người vốn đã tự sát .

Nhờ ngài ta mà biết được kết quả đành đẩy người máy bên cạnh ước với thần biến anh thành người.

Nhẫn tâm đưa anh cho người khác làm tình nhân , hiện tại lại giả nhân giả nghĩa khóc vì anh liệu rằng anh có thể tha thứ cho một người nham hiểm như cậu không chứ.

Ngày ấy trời mưa lớn , theo di chúc của anh .

Cậu chôn anh xuống dưới nơi lạnh lẽo không kìm được nỗi đau dành cho người trong quan tài tráng lệ , chỉ có cậu biết về sự sống của anh và là người duy nhất tham gia tang lễ của anh .

Vì anh cậu trồng một cây đào trên mộ vì lời hứa cuối cho anh , ngày đó người cậu đầm mưa ướt sũng ngồi sau biệt thự lớn sợ anh cô đơn .

Từng ngày cậu sống một cách ẩn dật lúc nào cũng bên mộ Đông Lào uống rượu không thì là độc thoại , nở nụ cười chua chát uống từng ngụm rượu lớn .

Mái tóc cậu dài ra từng ngày , khuôn mặt tuy rạng rỡ nhưng bên trong là những tổn thương tự trách.

Giống như biến mất khỏi thế giới không còn bất kỳ ai thấy cậu nữa.

Vài năm sau , Việt Nam 28 tuổi mang theo cảm xúc đã bình ổn ra ngoài nhiều hơn một chút .

Người ta gọi cậu là omega xinh đẹp nhất trấn , khuôn mặt lăng im của cậu giống như mặt hồ tĩnh lặng.

Cùng sự thay đổi bất ngờ , Việt Nam bước vào giới kinh doanh .

Chúng phất lên như diều gặp gió gặt hái được nhiều thành tựu vượt ngưỡng người thường.

Công ty bắt đầu thành công và lan thị trường ra nhiều nước nhiều nhất là nước S ảnh hưởng của cậu rất lớn bao gọn cả đầu tờ báo , tất cả gia đình và đều bị cậu bịt kín hoàn toàn không có bất kỳ ai biết.

Tuy nổi tiếng vậy , vấn đề ở chỗ không có bất kỳ ai được phép gặp mặt cậu cả hoặc khi nhìn xong cũng sẽ không tiết lộ bất kỳ thứ gì hết.

Gia đình của Việt Nam...

Duy chỉ có mỗi Đông Lào mà thôi , người không còn vậy thì rốt cuộc nào có thứ gì là gia đình để cậu che giấu đâu ...
 
Ngọt Ngào [ Việt Nam ]
chương năm


Sau chừng ấy thời gian , Việt Nam giống như thay đổi một người khác chọn cách im lặng và tĩnh lặng ngay cả người bên cạnh mình cũng mới có nói được vài câu đếm được cả trên đầu ngón tay.

Hôm nay , đặc cách Việt Nam đi thành phố S nhìn con đường dài phía truớc khi đôi mắt cậu bất chợt dậy sóng .

Chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng hoa tươi , bóng hình quen thuộc khiến cậu chết đứng .

Không tự chủ bước vào , người kia thấy chiếc cửa rung chuông liền quay lại nở một nụ cười rạng rỡ .

Khuôn mặt hơi ngạc nhiên của cậu nhìn người trước mặt không dừng , thấy cậu người kia cũng ngại ngùng vén tóc ho một tiếng.

Cậu như lấy lại hồn vội vàng xoá tan bầu không khí ngại ngùng.

" Tôi lấy hoa bạch yến , cậu có không ?"

Người kia vui vẻ đưa cậu đến góc khuất của quán không ngừng giới thiệu chúng cho cậu.

Trước khi đi Việt Nam vén nhẹ bộ tóc dài của mình ngập ngừng hỏi người kia :

" Tôi có thể biết số điện thoại của cậu không ?

"

Người kia vui vẻ giới thiệu bản thân không quên vừa gói bó hoa bạch yến cho cậu , khi cậu vừa rời khỏi người kia không kìm được ngồi xuống ghế vùi đầu nhìn theo bóng dáng mảnh mai vào chiếc xe sáng bóng nhiều tiền.

Chiếc xe dần lăn bánh người kia cũng vội chạy ra nhìn phía chiếc xe .

Tên người đàn ông bán hoa kia là Cuba , Việt Nam chỉ chú ý anh ta vì cảm giác quen thuộc khiến tim quặn thắt giống hệt cảm giác quen thuộc ấy.

Nhưng mà cậu nghĩ thông rồi , làm quen với người khác cũng không xấu.

Cuba thất thần nhìn vị khách trước mặt , khuôn mặt xinh đẹp đặc biệt ánh mắt hổ phách đầy kiêu ngạo hướng mắt về phía anh .

Vị omega này thật sự rất xinh đẹp đến mức anh cũng phải ngẩn ngơ , nhìn thấy mình đã vô lễ nên anh mới thu liễm lại ánh mắt .

Trái tim trong lồng ngực đập mạnh mẽ như muốn vỡ tung , giọng nói của người kia ấm áp , như chiếc đàn violin khiến hắn tỉnh táo.

Thường ít người mua hoa bạch yến chỉ có những cô cậu học trò mua cho người yêu của mình , vô thức ngửi phải mùi hương trên người cậu là hương vị ngòn ngọt , thanh tao lại tao nhã .

Đối diện với vị khách đặc biệt này , anh như trúng bùa mê không lối thoát thậm chí nói những điều mơ hồ .

Sáng hôm sau , Cuba ngẩn ngơ nhìn dãy số trên màn hình điện thoại vừa muốn nhấn lại không muốn .

Đột nhiên có cuộc gọi tới khiến tim anh như muốn bắn ra ngoài nào ngờ là một người bạn muốn rủ anh ra ngoài , đầu dây bên kia nói rằng mời được chủ tịch của công ty lớn CKZ đến.

Ánh mắt của CuBa liền phát sáng , vội vã vào gara lái xe phóng đi còn không quên đóng cửa hàng .

Cuba là người hâm mộ của vị chủ tịch không bao giờ lộ mặt kia , nghe nói lần này thành phố được ngài ấy đến anh đã rất phấn khích rồi nào ngờ bữa tiệc kia ngài cũng đến.

Đầu bên này , Việt Nam trên khu chung cư lớn nhâm nhi ly cafe đọc tờ báo .

Tiếng gõ cửa không làm cậu ngạc nhiên , người thư ký bước vào khuôn mặt khẩn cẩu nhìn vị tổng tài .

" Thưa ngài....

Xin ngài tha thứ cho kẻ làm thuê này a "

Việt Nam liếc mắt nhìn người thư ký chột dạ cúi gằm đầu không dám ngẩng .

Cậu không làm to chuyện phất tay ra hiệu rằng đã hiểu , ngoài ra không nói gì cả hiểu ra cậu tha thứ người thư ký nghẹn ngào muốn ứa nước mắt.

" Ngài thực sự rất rộng lượng , tôi đã bị người ta chuốc say rồi bắt điền .

Tôi thực sự rất xin lỗi "

Vẻ mặt ăn năn kia khiến Việt Nam dịu đi cũng không tính toán nhiều đáp :

" Không sao , lần sau cử người biết uống đi "

Nghe giọng nhẹ nhàng của cậu , người thư ký như được đổ năng lượng .

Gật đầu lia lịa lao người vào công việc mà cậu thấy vậy cũng không phản ứng tiếp tục đọc báo .

Giống như nhiều vị chủ tịch nên làm đó chính là làm việc , Việt Nam thậm chí có rất ít công việc thường thì vị trợ lý đã dành hết .

Nhưng bộ cậu mặc là do người thư ký tự đo và may cho cậu nên nó được coi là hàng độc nhất đi , Việt Nam không chú ý đến cách ăn mặc nhưng trợ lý thì có .

Tên người trợ lý này là Ussr được cậu cứu ở khu ổ chuột gần thị trấn nhân dịp cậu tuyển nhân viên .

Nên xong việc thì Ussr liền đo may cho cậu một bộ vest mới các phụ kiện cũng phải thật hoàn hảo , hầu như nó mất cả ngày để chuẩn bị Việt Nam không mệt cũng không than .

Sau khi Ussr thấy hoàn hảo cậu mới chầm chậm cùng cậu ta đến bữa tiệc , Việt Nam từ đầu đến chân đều bịt kín tuy rất ngột ngạt vẫn từ từ bước vào nơi lầu trên để riêng cho cậu.

Tuy là bữa tiệc này không đủ lớn để thu hút cậu nhưng vì thằng bé bên cạnh cậu đã đồng ý nên đành đi coi như để cho họ mặt mũi , Ussr trước khi để cậu vào còn phải dùng máy quét kiểm tra mọi ngóc ngách không để xót cả bụi .

Sau quá trình rà soát xác định không có máy quay nghe lén hay chụp lén Việt Nam mới bước vào.

Từ trên nhìn xuống phía dưới , lắc lư ly rượu trên tay nhấp ngụm rượu vang .

Vị cay cay của rượu tràn vào khoang miệng mang vị ngọt lại cay , coi như họ có chuẩn bị tốt .

Ussr cũng soi xét từ trên xuống lườm phía dưới ánh mắt bất mãn nhìn họ không hề thiện chí khép rèm lại , nhìn họ như một thứ gớm ghiếc thật ra họ đều rất khó mà bình tĩnh trước ánh mắt ấy .

Ussr chú ý Là Cuba cũng ở đây thậm chí còn có vẻ là người khá đặc biệt cùng một nhóm lớn .

Một lời không nói , thằng bé chạy xuống nắm lấy tay Cuba xem xét.

Ussr vừa tròn mười tám rất trẻ tuổi , được Việt Nam coi trọng không ai dám chạm tới thằng bé coi như ngoại lệ của pháp luật .

Thật ra do tính tò mò tại sao hôm đó , Việt Nam lại vội vàng chạy vào cửa hàng hoa nhìn hắn ta như thế.

Thằng bé nhìn khuôn mặt người trước mặt cười khổ quay đi mà Cuba sau khi bị người trước mặt bóp cằm thậm chí giữ tay thằng bé lại , một cô gái không biết trời giáng xuống mặt Ussr một bạt tai .

Ussr cắn răng tát lại cô ta , nụ cười méo mó của cậu ta khiến Cuba tái mặt.

' Đây đây...

Không phải là thư ký của chủ tịch CKZ sao...'

Ussr méo mó nhìn cô gái dưới chân mình định đánh cô ta nào ngờ , Việt Nam bước khỏi phòng .

Tuy trùm kín mặt vậy mà uy áp của Việt Nam vẫn rất lớn cả bữa tiệc còn mỗi tiếng giày cậu từ từ bước xuống từng bước đến bên Ussr .

" Ai đánh ?

"

Giọng nói cậu trầm ấm vậy mà mang cho người ta cảm giác lạnh lẽo.

" Cô ta "

Ussr đương nhiên rất ngoan ngoãn chỉ cô gái dưới chân mình đang run rẩy.

" Tên gì ?

"

Việt Nam cẩn thận nâng cằm cô gái lên , cả hội trường câm lặng thấy không đáp Việt Nam gằn giọng hỏi :

" Họ !

"

Cô ta lắc đầu run rẩy đến mở miệng cũng khó khăn khiến Việt Nam lập tức hất cô ta ngã ra đằng sau , lấy khăn tay lau tay vứt lên người cô ta lạnh nhạt nói :

" Đem người tra , Hủy "

Chữ hủy này như cục tạ ngàn cân , cô ta chuẩn bị nắm lấy chân cậu cầu xin tha liền bị Ussr đạp ra xa không quên cười cười đầy châm biếm rời đi.

Thấy khách quý muốn rời , lão phu nhân liền ho nhẹ một tiếng chắn cửa .

" Ngài còn chưa thưởng thức bữa tiệc mà đúng không , hãy ở lại một chút được không ?

"
 
Back
Top Bottom