Sau chừng ấy thời gian , Việt Nam giống như thay đổi một người khác chọn cách im lặng và tĩnh lặng ngay cả người bên cạnh mình cũng mới có nói được vài câu đếm được cả trên đầu ngón tay.
Hôm nay , đặc cách Việt Nam đi thành phố S nhìn con đường dài phía truớc khi đôi mắt cậu bất chợt dậy sóng .
Chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng hoa tươi , bóng hình quen thuộc khiến cậu chết đứng .
Không tự chủ bước vào , người kia thấy chiếc cửa rung chuông liền quay lại nở một nụ cười rạng rỡ .
Khuôn mặt hơi ngạc nhiên của cậu nhìn người trước mặt không dừng , thấy cậu người kia cũng ngại ngùng vén tóc ho một tiếng.
Cậu như lấy lại hồn vội vàng xoá tan bầu không khí ngại ngùng.
" Tôi lấy hoa bạch yến , cậu có không ?"
Người kia vui vẻ đưa cậu đến góc khuất của quán không ngừng giới thiệu chúng cho cậu.
Trước khi đi Việt Nam vén nhẹ bộ tóc dài của mình ngập ngừng hỏi người kia :
" Tôi có thể biết số điện thoại của cậu không ?
"
Người kia vui vẻ giới thiệu bản thân không quên vừa gói bó hoa bạch yến cho cậu , khi cậu vừa rời khỏi người kia không kìm được ngồi xuống ghế vùi đầu nhìn theo bóng dáng mảnh mai vào chiếc xe sáng bóng nhiều tiền.
Chiếc xe dần lăn bánh người kia cũng vội chạy ra nhìn phía chiếc xe .
Tên người đàn ông bán hoa kia là Cuba , Việt Nam chỉ chú ý anh ta vì cảm giác quen thuộc khiến tim quặn thắt giống hệt cảm giác quen thuộc ấy.
Nhưng mà cậu nghĩ thông rồi , làm quen với người khác cũng không xấu.
Cuba thất thần nhìn vị khách trước mặt , khuôn mặt xinh đẹp đặc biệt ánh mắt hổ phách đầy kiêu ngạo hướng mắt về phía anh .
Vị omega này thật sự rất xinh đẹp đến mức anh cũng phải ngẩn ngơ , nhìn thấy mình đã vô lễ nên anh mới thu liễm lại ánh mắt .
Trái tim trong lồng ngực đập mạnh mẽ như muốn vỡ tung , giọng nói của người kia ấm áp , như chiếc đàn violin khiến hắn tỉnh táo.
Thường ít người mua hoa bạch yến chỉ có những cô cậu học trò mua cho người yêu của mình , vô thức ngửi phải mùi hương trên người cậu là hương vị ngòn ngọt , thanh tao lại tao nhã .
Đối diện với vị khách đặc biệt này , anh như trúng bùa mê không lối thoát thậm chí nói những điều mơ hồ .
Sáng hôm sau , Cuba ngẩn ngơ nhìn dãy số trên màn hình điện thoại vừa muốn nhấn lại không muốn .
Đột nhiên có cuộc gọi tới khiến tim anh như muốn bắn ra ngoài nào ngờ là một người bạn muốn rủ anh ra ngoài , đầu dây bên kia nói rằng mời được chủ tịch của công ty lớn CKZ đến.
Ánh mắt của CuBa liền phát sáng , vội vã vào gara lái xe phóng đi còn không quên đóng cửa hàng .
Cuba là người hâm mộ của vị chủ tịch không bao giờ lộ mặt kia , nghe nói lần này thành phố được ngài ấy đến anh đã rất phấn khích rồi nào ngờ bữa tiệc kia ngài cũng đến.
Đầu bên này , Việt Nam trên khu chung cư lớn nhâm nhi ly cafe đọc tờ báo .
Tiếng gõ cửa không làm cậu ngạc nhiên , người thư ký bước vào khuôn mặt khẩn cẩu nhìn vị tổng tài .
" Thưa ngài....
Xin ngài tha thứ cho kẻ làm thuê này a "
Việt Nam liếc mắt nhìn người thư ký chột dạ cúi gằm đầu không dám ngẩng .
Cậu không làm to chuyện phất tay ra hiệu rằng đã hiểu , ngoài ra không nói gì cả hiểu ra cậu tha thứ người thư ký nghẹn ngào muốn ứa nước mắt.
" Ngài thực sự rất rộng lượng , tôi đã bị người ta chuốc say rồi bắt điền .
Tôi thực sự rất xin lỗi "
Vẻ mặt ăn năn kia khiến Việt Nam dịu đi cũng không tính toán nhiều đáp :
" Không sao , lần sau cử người biết uống đi "
Nghe giọng nhẹ nhàng của cậu , người thư ký như được đổ năng lượng .
Gật đầu lia lịa lao người vào công việc mà cậu thấy vậy cũng không phản ứng tiếp tục đọc báo .
Giống như nhiều vị chủ tịch nên làm đó chính là làm việc , Việt Nam thậm chí có rất ít công việc thường thì vị trợ lý đã dành hết .
Nhưng bộ cậu mặc là do người thư ký tự đo và may cho cậu nên nó được coi là hàng độc nhất đi , Việt Nam không chú ý đến cách ăn mặc nhưng trợ lý thì có .
Tên người trợ lý này là Ussr được cậu cứu ở khu ổ chuột gần thị trấn nhân dịp cậu tuyển nhân viên .
Nên xong việc thì Ussr liền đo may cho cậu một bộ vest mới các phụ kiện cũng phải thật hoàn hảo , hầu như nó mất cả ngày để chuẩn bị Việt Nam không mệt cũng không than .
Sau khi Ussr thấy hoàn hảo cậu mới chầm chậm cùng cậu ta đến bữa tiệc , Việt Nam từ đầu đến chân đều bịt kín tuy rất ngột ngạt vẫn từ từ bước vào nơi lầu trên để riêng cho cậu.
Tuy là bữa tiệc này không đủ lớn để thu hút cậu nhưng vì thằng bé bên cạnh cậu đã đồng ý nên đành đi coi như để cho họ mặt mũi , Ussr trước khi để cậu vào còn phải dùng máy quét kiểm tra mọi ngóc ngách không để xót cả bụi .
Sau quá trình rà soát xác định không có máy quay nghe lén hay chụp lén Việt Nam mới bước vào.
Từ trên nhìn xuống phía dưới , lắc lư ly rượu trên tay nhấp ngụm rượu vang .
Vị cay cay của rượu tràn vào khoang miệng mang vị ngọt lại cay , coi như họ có chuẩn bị tốt .
Ussr cũng soi xét từ trên xuống lườm phía dưới ánh mắt bất mãn nhìn họ không hề thiện chí khép rèm lại , nhìn họ như một thứ gớm ghiếc thật ra họ đều rất khó mà bình tĩnh trước ánh mắt ấy .
Ussr chú ý Là Cuba cũng ở đây thậm chí còn có vẻ là người khá đặc biệt cùng một nhóm lớn .
Một lời không nói , thằng bé chạy xuống nắm lấy tay Cuba xem xét.
Ussr vừa tròn mười tám rất trẻ tuổi , được Việt Nam coi trọng không ai dám chạm tới thằng bé coi như ngoại lệ của pháp luật .
Thật ra do tính tò mò tại sao hôm đó , Việt Nam lại vội vàng chạy vào cửa hàng hoa nhìn hắn ta như thế.
Thằng bé nhìn khuôn mặt người trước mặt cười khổ quay đi mà Cuba sau khi bị người trước mặt bóp cằm thậm chí giữ tay thằng bé lại , một cô gái không biết trời giáng xuống mặt Ussr một bạt tai .
Ussr cắn răng tát lại cô ta , nụ cười méo mó của cậu ta khiến Cuba tái mặt.
' Đây đây...
Không phải là thư ký của chủ tịch CKZ sao...'
Ussr méo mó nhìn cô gái dưới chân mình định đánh cô ta nào ngờ , Việt Nam bước khỏi phòng .
Tuy trùm kín mặt vậy mà uy áp của Việt Nam vẫn rất lớn cả bữa tiệc còn mỗi tiếng giày cậu từ từ bước xuống từng bước đến bên Ussr .
" Ai đánh ?
"
Giọng nói cậu trầm ấm vậy mà mang cho người ta cảm giác lạnh lẽo.
" Cô ta "
Ussr đương nhiên rất ngoan ngoãn chỉ cô gái dưới chân mình đang run rẩy.
" Tên gì ?
"
Việt Nam cẩn thận nâng cằm cô gái lên , cả hội trường câm lặng thấy không đáp Việt Nam gằn giọng hỏi :
" Họ !
"
Cô ta lắc đầu run rẩy đến mở miệng cũng khó khăn khiến Việt Nam lập tức hất cô ta ngã ra đằng sau , lấy khăn tay lau tay vứt lên người cô ta lạnh nhạt nói :
" Đem người tra , Hủy "
Chữ hủy này như cục tạ ngàn cân , cô ta chuẩn bị nắm lấy chân cậu cầu xin tha liền bị Ussr đạp ra xa không quên cười cười đầy châm biếm rời đi.
Thấy khách quý muốn rời , lão phu nhân liền ho nhẹ một tiếng chắn cửa .
" Ngài còn chưa thưởng thức bữa tiệc mà đúng không , hãy ở lại một chút được không ?
"